KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 76 - Chương 80

Quyển 1 - Chương 76: Cưới

Giải quyết xong việc này, Vương Nhị phu nhân cười nói:
- Thiên Phong! Ngày mai cháu sẽ cưới song kiều của Trần phủ, trong nhà đã chuẩn bị xong cả chưa?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Đã chuẩn bị xong hết cả rồi ạ!

Vương Nhị phu nhân nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong! Hôm nay bảo cháu đến đây ngoài việc xem mặt ra thì thím vẫn còn một chuyện muốn nói với cháu.

Lục Thất ngẩn người ra, ôn tồn nói:
- Xin thím cứ nói!

Vương Nhị phu nhân nghiêm mặt nói:
- Chuyện là như thế này, để tránh sau này Triệu Huyện thừa và Tống phủ thù hận chúng ta, lý do Trần Tuyết Nhi hủy hôn là bị thổ phỉ làm nhục, lý do này là tổn thương rất lớn với Tuyết Nhi, cũng vì thế mà Tuyết Nhi chỉ có thể dùng danh phận thị thiếp xuất giá cùng Tương Nhi. Để bù đắp cho Tuyết Nhi, thím hy vọng ngày mai cháu sẽ dùng hai kiệu hoa giống nhau đến đón dâu, đồng thời sau khi thành thân cũng nói cho Tuyết Nhi rằng cháu tin cô ấy vẫn còn trong trắng, sau này cũng phải đối tốt với cô ấy nữa.

Lục Thất nghe xong thì trong lòng rung động, trong lòng lập tức xuất hiện hình ảnh Trần Tuyết Nhi với đôi mắt đẹp lông mi cong, mũi cao môi son, xinh đẹp tuyệt trần. Lý do hủy hôn là bị thổ phỉ làm nhục thật sự quá tàn nhẫn với Trần Tuyết Nhi rồi.

Hắn trầm tư một chút, gật đầu nói:
- Thím cứ yên tâm, cháu sẽ đối xử tốt với Tuyết Nhi.

Vương Nhị phu nhân mỉm cười nói:
- Vậy thì ta cũng yên tâm rồi!

Dừng lại một chút, Vương Nhị phu nhân lại nói:
- Ngày mai là ngày đại hỷ của cháu, thím cũng không giữ cháu ở lại dùng cơm trưa nữa, cháu quay về sắp xếp cẩn thận lễ đón dâu đi!

Lục Thất thi lễ nói:
- Cảm ơn thím đã tác thành, Thiên Phong xin cáo từ!
Vương Nhị phu nhân mỉm cười tiễn Lục Thất ra Vương phủ.

Lục Thất vừa rời khỏi Vương phủ thì Vương Nhị phu nhân lập tức quay lại phòng, vui mừng nói cho Vương Chủ bộ biết chuyện đã thuận lợi rồi. Vương Chủ bộ nghe xong thì phản ứng rất bình thản, sắc mặt lại có chút trầm tư.

Vương Nhị phu nhân vừa nhìn liền kinh ngạc nói:
- Trọng lang! Chuyện đã thành rồi mà chàng không vui sao?

Vương Chủ bộ ôn tồn nói:
- Không phải là ta không vui, chỉ là có chút lo lắng. Lần này ta dùng kế sách “dụ hổ uy hiếp sói” để cân bằng tình thế xấu, trước mắt là ổn định quyền uy. Chỉ có điều, Lục Thiên Phong là tên lòng lang dạ sói, ta vốn nghĩ rằng hắn ta sẽ dùng thủ đoạn dọa cực hình để đoạt lấy cửa tây thành, nhưng thật không ngờ hắn lại dám dùng thủ đoạn giết người lập uy để đoạt lấy. Loại người này so với Ngưu Huyện úy thì còn đáng sợ hơn nhiều, ta sợ họa nuôi hổ lại thành ra hại mình.

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Trọng lang! Có phải là chàng lo lắng quá không?

Vương Chủ bộ trầm ngâm nói:
- Không phải ta lo lắng quá mức, Lục Thiên Phong rất giỏi trị quân, rất dễ được lòng những thuộc hạ chịu ơn hắn. Hiện giờ ta có thể nắm trong tay quan binh cửa tây thành nhiều hơn hắn nhưng cũng không dùng được bao lâu, như vậy ta sẽ mất đi sức khống chế. Đến lúc hắn bị lợi lộc hấp dẫn mà đầu hàng người khác, vậy thì ta căn bản không làm gì được hắn.

Vương Nhị phu nhân ồ nhẹ một tiếng, nhau mày ngẫm nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Trọng lang! Ba người từ binh sĩ thăng lên làm quan võ cũng là chàng ban ân cho. Chàng cố gắng nghĩ cách dụng tâm để lôi kéo họ, chỉ cần bọn họ không trung thành với Lục Thiên Phong thì Lục Thiên Phong cũng không dám ỷ quyền mà kiêu ngạo nữa.
Vương Chủ bộ lắc đầu, ôn tồn nói:
- Ba người đó nếu ta muốn lôi kéo cũng vô ích. Nếu so sánh thì ân trạch của Lục Thiên Phong đối với họ còn lớn hơn ta nhiều!

Vương Nhị phu nhân nhau mày lại suy nghĩ một chút, chợt mắt nàng sáng lên, cười nói:
- Trọng lang! Chàng cứ yên tâm, thiếp đã có cách để Lục Thiên Phong không thay đổi lòng trung thành với chàng rồi.

Vương Chủ bộ ngẩn người ra, có chút kinh ngạc nói:
- Nàng có cách gì?

Vương Nhị phu nhân giảo hoạt cười nói:
- Bây giờ cách đó phải giữ bí mật, đợi khi thành rồi nói cũng chưa muộn!

Vương Chủ bộ nhếch mắt lên, nhìn Vương Nhị phu nhân với ánh mắt không vui. Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Trọng lang! Cách của thiếp là cách của phụ nữ, thiếp sẽ thân thiện với thê thiếp của Lục Thiên Phong để gián tiếp ảnh hưởng đến hắn.

Vương Chủ bộ ồ một tiếng, gật đầu nói:
- Đây là cách rất hay! Nàng có thể dùng một chút tài vật để lôi kéo, đặc biệt là tỷ muội Trần phủ, nhất định phải để họ cảm nhận được sự quan tâm và ân trạch của nàng.

Vương Nhị phu nhân vâng một tiếng, gật đầu. Vương Chủ bộ thẳng lưng, mỉm cười nói:
- Mân nhi! Có phải là nàng thấy ta phải bỏ ra quá nhiều với tên Lục Thiên Phong đó không?

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Thiếp nghĩ rằng những gì Trọng lang bỏ ra là để cho đại kế lâu dài. Lục Thiên Phong là người rất có năng lực, nếu như có cơ hội thăng quan thích hợp thì hắn ta rất có thể từ cây nhỏ biến thành cây đại thụ đấy. Vì vậy, hôm nay Trọng lang bỏ ra nhiều hơn một chút nhưng sau này có lẽ sẽ có được một “cây đại thụ” để “hóng mát” đó.

Vương Chủ bộ cười nhạt, ôn tồn nói:
- Nàng nói không sai! Hiện giờ biên giới loạn lạc, Lục Thiên Phong là võ quan trong quân, hắn ta sớm muộn gì cũng phải trở về quân đội, vì vậy ta bỏ ra có vẻ hơi nhiều nhưng ta cũng không thể dung túng hắn xây dựng quyền lực mạnh mẽ ở huyện Thạch Đại, phá hỏng vận mệnh nguyên sinh hiện giờ.
*****

Sáng sớm, Lục Thất mặc y phục hỷ đỏ, cưỡi ngựa dẫn đội quân đón dâu ra huyện thành. Đội quân đón dâu tổng cộng có hai mươi người, tám người khiêng hai kiệu hỷ, hai người phụ nữ Lục gia làm hỷ nương, mười nhạc công và người điểu khiển buổi lễ.

Tâm trạng lúc này của Lục Thất rất bình thản, tất cả những việc hắn làm bây giờ đối với hắn mà nói đều là kinh nghiệm cuộc đời mà người đàn ông nên có. Đàn ông lấy vợ và nối dõi tông đường là chuyện rất đỗi bình thường, những tộc người bằng tuổi hắn cơ bản đều làm cha cả rồi, có lẽ hắn không vội thành thân nhưng mẫu thân lại rất nóng lòng. Hắn ta cũng muốn có con nối dõi để an ủi mẫu thân, dù sao hắn cũng là quan võ, chiến sự Đường quốc căng thẳng khó tránh được việc phải rời gia đình trở về quân đội.

Ngồi trên lưng ngựa gió nhẹ quất vào mặt, ánh mắt Lục Thất có chút u buồn, hắn nhớ lại Bạch Linh Nhi mà năm đó hắn yêu say đắm. Đến nay hắn đã có thê thiếp đẹp nhưng người mà hắn yêu chân thành đã lấy người khác và mãi mãi rời xa. Điều này chỉ trách tạo hóa trớ trêu, khiến con người ta cả đời phải ân hận hối tiếc.

Đội ngũ đón dâu tiến vào Đông Lưu Bảo đến trước cửa Trần phủ. Lục Thất xuống ngựa, lập tức có hai người hầu lại nghênh đón cung kính gọi tiếng cô gia. Lục Thất thấy cửa phủ trống không, hai người hầu mặc dù thần sắc cung kính nhưng rất không tự nhiên, đến Trần phủ nhưng không hề nhìn thấy không khí vui mừng của gia đình có khuê nữ lấy chồng.

- Trần phủ còn có việc gì khác sao?
Lục Thất rất nhạy cảm, hắn đã phát hiện ra sự khác thường của Trần phủ nên ôn tồn hỏi người hầu.

Hai người hầu cửa căng thẳng nhìn nhau một cái, một người trong đó cười nói:
- Xin Lục cô gia đợi cho một chút, hai tiểu thư nhà nô tài vẫn chưa chuẩn bị xong, tiểu nhân sẽ đi bẩm báo luôn.
Nói xong gã quay người vội vàng đi, tên còn lại cúi đầu xuống, sợ Lục Thất hỏi tiếp. Lục Thất vừa nhìn liền chau mày, chỉ im lặng không nói và chờ đợi.

Đợi được nửa canh giờ, Lục Thất đợi đến mức sắc mặt sầm xuống, không biết Trần phủ đang giở trò quái quỷ gì. Cứ coi như có chuyện thì cũng nên phái người chủ quản ra tiếp đón, bắt hắn ta đợi ở trước cửa vậy, quả là khinh thường quá.

Người hầu đợi càng thấy khó chịu hơn, gã không ngừng nhìn vào cửa phủ, không ngừng lau mồ hôi, bộ dạng giống như ngồi trên bếp lửa. Đội đón dâu cũng đợi đến mức không nhẫn nhịn được nữa, bắt đầu xì xào bàn tán lẫn nhau.

Trong lúc Lục Thất ngờ vực vô căn cứ thì một văn sĩ trung niên mặc áo xanh từ trong cửa phủ đi ra, phía sau là người hầu vừa đi vào bẩm báo ban nãy. Văn sĩ trung niên đến trước mặt Lục Thất, thi lễ ôn tồn nói:
- Tôi tên là Trần Dịch, là Ngũ bá của Tương chất nữ, đã khiến Lục hiền chất đợi lâu rồi!

Lục Thất vừa nhìn thấy có trưởng giả ra tiếp đón, buồn bực cũng tiêu tan một nửa, vội thi lễ nói:
- Thiên Phong bái kiến Ngũ bá phụ!

Trần Dịch sửng sốt, sắc mặt có chút kinh ngạc, cười nói:
- Hiền chất xin đợi cho một lát, đợi lát nữa nghi thức chuẩn bị xuất giá của Tương Nhi sẽ xong thôi.

Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Ngũ bá phụ! Trong phủ có chuyện gì vậy?

Trần Dịch lạnh lùng đáp:
- Cũng không có gì, chỉ là xảy ra chút chuyện khiến gia phụ tức giận nên mới khiến hiền chất phải đợi lâu vậy.

Lục Thất ồ một tiếng không nói gì, cái gọi là nghịch sự cũng chính là Trần phủ đã xảy ra chuyện bê bối gì đó, việc mà không thể truyền ra ngoài. Hắn là cô gia mới, nếu như lúc này hỏi quá nhiều sẽ khiến người ta ghét, chẳng khác nào dùng quạt đánh vào mặt Trần phủ.

Trong lúc đợi, Trần Dịch và Lục Thất nói chuyện phiếm, vừa nói chuyện Lục Thất biết Trần Dịch là quan bát phẩm chinh sự lang. Trần Dịch nói năng khiêm tốn nho nhã, Lục Thất cũng là người biết cung kính lễ nghĩa, vì vậy hai người đều có chút cảm tình với nhau.

Khoảng nửa canh giờ qua đi, một tỳ nữ chạy ra hô hoán thì hai người cũng kết thúc cuộc nói chuyện. Tỳ nữ hô mời hai hỷ nương vào phủ dìu tân nương, sau khi hai hỷ nương vào, rất nhanh đã có bảy huynh đệ tầm tuổi với Trần phủ tiểu thư đến gặp Lục Thất. Trong chốc lát, không khí trước cửa Trần phủ chuyển từ im ắng lạnh lẽo sang ồn áo náo nhiệt. Trong lúc Lục Thất “xã giao” với huynh đệ nhà tân nương, trong tiếng nhạc công thổi thì hai hỷ nương dìu tân nương lên kiệu hoa, tiếp đó mười nữ hầu của Trần phủ mang đồ cưới chuẩn bị đưa cho tân nương.

Chỉ đến khi ra khỏi Đông Lưu Bảo, Lục Thất mới thở phào nhẹ nhõm, sự tiễn dâu nhiệt tình của Trần phủ khiến cho hắn ta không đáp lại được. Cảm nhận lần đầu tiên đón dâu có chút phức tạp, trên đường đi hắn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hai kiệu hoa, nghĩ đến động phòng đêm nay có thể nằm ôm hai người đẹp là thân thể hắn lại nóng ran hết lên, thú tính trong người cũng dấy lên dục vọng, thật sự muốn điên cuồng hét lên một tiếng.

Quyển 1 - Chương 77: Biến cố

Kiệu hoa đã tới nhà cũ của Lục gia, theo như gia quy mới mà Lục Thất định ra thì toàn bộ lễ vật mà Trần phủ tặng sẽ đưa vào trong phòng tân hôn. Lục Thất dưới sự hoan hỉ của mọi người thân, nhanh chóng bái đường thành thân và nắm sợi dây đỏ cùng tân nương vào động phòng.

Ở trong phòng tân hôn, hai tân nương ngồi ở trên giường mới trong không khí vui tươi hớn hở. Chỉ đến lúc này, Lục Thất mới phát hiện có điều khác thường, hắn nhìn thấy tân nương ở đầu giường trái nhỏ hơn nhiều so với tân nương ở đầu giường bên phải, thấp hơn nửa cái đầu. Phát hiện ra điều này khiến sắc mặt Lục Thất biến đổi, hắn đột nhiên hiểu ra chuyện gì đã xảy ra trong Trần phủ.

Hắn chần chừ nhìn hai tân nương một lớn một nhỏ ở trên giường, trong lòng hiểu rõ Trần phủ đã đổi một vị tân nương đính ước ban đầu. Tân nương với dáng người nhỏ bé thì tám phần là tiểu thư nhỏ tuổi hơn của Trần phủ, tại sao Trần phủ lại muốn đổi? Tân nương bị đổi là Trần Tuyết Nhi hay là Trần Tương Nhi?

Lục Thất giật mình, hỷ nương nói xong những lời chúc cát tường thì giục Lục Thất đến vén khăn hỷ lên. Lục Thất chần chờ một chút rồi bước lại, nếu như đã được gả vào Lục gia thì chỉ có thể bình tĩnh đối mặt. Hắn giơ hai tay khẽ vén khăn hỷ của tân nương bên phải, nhìn thấy gương mặt trắng như tuyết, kiều diễm, đó chính là Trần Tương Nhi.

Lục Thất yên tâm được phần nào, đồng thời cũng có chút thất vọng. Vốn là có thể cùng “hoa thược dược” và “hoa lan” chung vui nhưng bây giờ lại mất đi một. Hắn nhìn thấy Trần Tương Nhi với vẻ mặt ngượng ngùng, trong đôi mắt đẹp có chút bất an.

Hắn nhẹ nhàng nói:
- Tương Nhi! Nàng đã là người phụ nữ của Lục gia rồi, đây là nhà của chúng ta, nàng không cần căng thẳng!
Trần Tương Nhi ngượng ngùng gật đầu.

Lục Thất mỉm cười dời sang trái một bước. Trong ánh mắt hoảng sợ của Trần Tương Nhi, hắn giơ tay vén khăn hỷ của tân nương ở bên trái, một gương mặt đẹp lọt vào mắt hắn, một đôi mắt to trong như nước sợ hãi nhìn Lục Thất một cái rồi lập tức cúi đầu xuống.

- Hai vị tẩu tẩu! Đây là lễ tạ của đệ, xin hãy nói cho thân nhân và bạn bè của đệ, một lát sau đệ sẽ ra uống rượu cùng họ.
Lục Thất nhìn xong tiểu tân nương thì bình thản xoay người, đưa cho hỷ nương mỗi người năm lạng bạc.

- Tạ ơn chủ lão gia!
Hai vị hỷ nương vui vẻ nhận bạc rồi đi ra ngoài đồng thời đóng cửa lại.

Cửa vừa đóng thì Trần Tương Nhi lập tức đứng dậy quỳ xuống trước mặt Lục Thất, tiểu tân nương cũng sợ hãi đứng dậy, quỳ xuống đất.

- Công tử! Thiếp thay mặt Trần phủ xin thỉnh tội với Người.
Trần Tương Nhi sợ hãi, nhỏ giọng nói.

Trong lòng Lục Thất có thể không phiền não sao, nhưng Trần Tương Nhi quỳ xuống như vậy khiến hắn mềm lòng. Hắn khẽ khom người đỡ hai cô gái, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Nàng có thể đến, ta rất vui rồi! Nói cho ta biết, tại sao Trần phủ lại đổi tân nương xuất giá?

Trần Tương Nhi lấy lại tinh thần, nhỏ giọng nói:
- Đêm qua, Tuyết Nhi rời khỏi Trần phủ không biết đi đâu. Sáng sớm nay, tổ phụ tức giận, tra hỏi nghiêm ngặt thì mới biết Tuyết Nhi đã chạy về Tống phủ rồi. Tổ phụ không thể phái người đến Tống phủ bắt Tuyết Nhi về được, sau khi bàn bạc với Trần tộc mới quyết định cho Trúc Nhi xuất giá thay.

Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hóa ra Trần Tuyết Nhi rời Trần phủ để đến Tống phủ!

Trần Tương Nhi gật đầu nói:
- Vâng! Chuyện này khiến các trưởng giả của Trần phủ đều tức giận nhưng với thanh danh của Trần phủ hiện nay thì không thể tìm đến Tống phủ để truy cứu được. Vì vậy tổ phụ cảm thấy hổ thẹn với công tử nên ngoài việc để Trúc Nhi xuất giá thay, còn cho thiếp một gia kỹ xuất giá cùng làm của hồi môn. Trần phủ hy vọng công tử sẽ không oán hận.

Lục Thất ngẩn người ra, mỉm cười nói:
- Trần phủ đã có thành ý đối với ta như vậy, ta sẽ không giận đâu!

Trần Tương Nhi dịu dàng nói:
- Vậy thì thiếp yên tâm rồi!

Lục Thất cười ấm áp, quay đầu nhìn về phía tiểu tân nương, nhẹ nhàng nói:
- Tên của nàng là Trúc Nhi à?

Tiểu tân nương Trần Trúc Nhi sợ hãi gật đầu. Lục Thất cười hiền hòa, hắn biết thiếu nữ nhỏ bé này trên thực tế được xem như tỳ nữ thượng phòng xuất giá cùng Trần Tương Nhi, chỉ có điều đã ngồi lên kiệu hoa thì trực tiếp được mang danh phận thị thiếp. Lúc đầu lập hôn thư với Trần phủ, chính là xác định rõ ràng Trần Tuyết Nhi là thị thiếp xuất giá cùng chứ không phải tỷ muội có địa vị bình đẳng cùng xuất giá.

Hắn giơ tay trái đỡ cánh tay của Trần Trúc Nhi, nhẹ nhàng nói:
- Đây sẽ là nhà lâu dài của nàng, không cần sợ.
Đôi mắt Trần Trúc Nhi mở to, sợ hãi nhìn Lục Thất gật đầu.
- Được rồi! Sau này căn phòng này sẽ là của các nàng, lễ vật xuất giá của các nàng cũng không cần nộp lại đâu, có thể mãi mãi thuộc về các nàng. Sáng ngày mai đến khấu kiến mẫu thân của ta, các nàng còn được nhận bạc hỷ nữa. Bây giờ ta đi tiếp đãi khách, các nàng ở trong phòng tự mình sắp xếp đi!
Lục Thất ôn tồn nói, nói xong cười với hai cô gái rồi xoay người đi ra khỏi phòng cưới.

Lục Thất vừa đi, Trần Tương Nhi như trút được gánh nặng, nàng ngồi trở lại trên giường. Trần Trúc Nhi rụt rè bước lại ngồi cùng, nhỏ giọng nói:
- Tương Nhi tỷ tỷ! Vị Lục công tử này tính cách cũng rất ôn hòa?

Trần Tương Nhi lắc đầu, khẽ thở dài:
- Nha đầu ngốc! Đàn ông đều có mặt dữ tợn của họ, phụ nữ chỉ có dùng cách dịu dàng uyển chuyển mới có thể bình ổn tính dữ dằn đó. Hiện giờ Lục công tử không tức giận, đó là may mắn của chúng ta, lần này Tuyết Nhi tỷ đúng là hại người hại mình rồi.

Trần Trúc Nhi nhỏ giọng nói:
- Tương Nhi tỷ! Tuyết Nhi tỷ chạy đến Tống phủ thì sau này có thể có chuyện gì không?

Trần Tương Nhi lạnh lùng nói:
- Tuyết Nhi tỷ của em làm chuyện ngu ngốc lần này đã hủy hoại chính tỷ ấy rồi. Tỷ ấy tình nguyện đến Tống phủ, Tống phủ và Trần phủ đều là quan thân gia tộc có gia quy rất nghiêm khắc, không bao giờ chấp nhận những người làm trái gia quy. Vận mệnh của Tuyết Nhi tỷ từ nay về sau sẽ vô cùng thê thảm, Tống phủ tuyệt đối sẽ không đối xử tốt với tỷ ấy đâu.

Trần Trúc Nhi nghe xong thì miệng nhỏ há ra tỏ vẻ kinh ngạc, một lúc sau cô bé mới nhớ đến điều gì đó, vội nói:
- Tương Nhi tỷ! Vương di nương vẫn ở trong lồng heo đấy, tay của cô ấy bị thương rất nặng. Chúng ta mau thả cô ấy ra đi.

- Em nói lung tung gì vậy?
Trần Tương Nhi đột nhiên trách mắng, Trần Trúc Nhi kinh ngạc nhìn về phía Trần Tương Nhi.

Trần Tương Nhi vẻ mặt lạnh như băng, cáu giận nói:
- Trúc Nhi! Nếu như không phải cô ta giúp Tuyết Nhi trốn khỏi Trần phủ thì em làm sao phải xuất giá khi tuổi còn nhỏ thế này? Vương di nương kia là người phụ nữ còn ngu xuẩn vô tri hơn Tuyết Nhi tỷ của em đó. Vào lồng heo là do cô ta tự chuốc lấy, hôm nay chúng ta không thể thả được, đợi qua đêm nay rồi hãy nói.

Trần Trúc Nhi nhút nhát vâng một tiếng, Trần Tương Nhi ôn tồn nói:
- Trúc Nhi! Ta và em đã là người phụ nữ của Lục gia rồi, Trần phủ- nhà mẹ đẻ của chúng ta là cửa quan giàu có biết lễ nghĩa. Theo quy tắc của Lục gia thì em là thị thiếp trong phòng ta, nếu riêng tư thì em có thể gọi ta là tỷ tỷ, còn trước mặt người ngoài thì em phải gọi ta là chủ mẫu, nếu không sẽ làm người khác chê cười chúng ta là người con gái không biết lễ nghĩa, không hiểu quy tắc. Em có hiểu những điều này không?

Trần Trúc Nhi sửng sốt, chần chờ một chút, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Chủ mẫu! Trúc Nhi hiểu rồi!
Trong lúc nói chuyện, nàng nhìn ra phía ngoài, thân người chếch nửa thước.
Trần Tương Nhi giơ tay nắm lấy tay nhỏ bé của Trúc Nhi, nhẹ giọng nói:
- Trúc Nhi! Khi ở trong phòng thì em phải gọi ta là tỷ tỷ, còn hai chữ “chủ mẫu” là để cho người ngoài nghe. Em hãy nhớ, chúng ta là tỷ muội thân tộc, ở trong Lục gia, quan hệ của chúng ta là thân nhất.

Trần Trúc Nhi sửng sốt, nhỏ giọng nói:
- Tương Nhi tỷ! Trúc Nhi hiểu rồi!

Trần Tương Nhi cười hiền nói:
- Vậy là đúng rồi! Năm nay em mới mười ba tuổi, ít nhất phải ba tuổi nữa em mới thích hợp hầu hạ công tử, tỷ tỷ ta sẽ mãi mãi che chở cho em trong Lục gia này.
Trần Trúc nhi ngượng ngùng vâng nhẹ một tiếng.

- Được rồi! Chúng ta đi sửa sang sắp xếp đồ cưới, sau này đây sẽ mãi mãi là nhà của chúng ta.
Trần Tương Nhi dịu dàng nói rồi đứng dậy kéo Trần Trúc Nhi ra gian ngoài.

Buổi chiều giờ Thân, Lục Thất trên người đầy mùi rượu, hắn được Ninh Nhi khẽ dìu đến trước cửa phòng tân hôn. Tửu lượng của hắn không hề thấp, nhưng hôm nay cả gia tộc cùng chúc mừng, thân làm gia chủ nhận được sự sùng kính của gia tộc, trong không khí rạo rực đó khiến hắn cảm thấy vinh dự đến mức thỏa mãn vô cùng. Hắn uống rất nhiều, hắn thật sự rất vui, con người ta sống là vì cái gì, không phải là vì cuộc sống giàu có và trở thành “rồng” trong loài người hay sao.

Ninh Nhi đưa hắn tới trước cửa phòng tân hôn để hắn bước vào nhưng không ngờ lại bị Lục Thất nắm chặt lấy tay ngọc, đẩy cửa cùng vào trong.

Phòng tân hôn có ba gian, gian ngoài lớn nhất giống như thư phòng đãi khách của những gia đình giàu có. Hai phòng ngủ cộng lại mới lớn bằng gian ngoài đó, bố cục chỉnh thể của phòng tân hôn là hình chữ nhật.

Lục Thất đột ngột vào phòng làm Tương Nhi và Trúc Nhi sợ hết hồn. Ninh Nhi bị kéo vào, vội cung kính nói:
- Nô tì Ninh Nhi tham kiến Tương di chủ!

Lục Thất kéo Ninh Nhi mạnh một cái, trợn mắt nói:
- Ninh Nhi! Tỷ đừng nói lung tung!

Ninh Nhi vội nói:
- Tỷ không nói nữa! Đệ buông tay ra đi!

Lục Thất không buông tay, sắc mặt đỏ bừng nhìn về phía Tương Nhi và Trúc Nhi, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Trúc Nhi! Đây là Ninh Nhi, là chính thiếp của ta, sau này các nàng phải tôn trọng tỷ ấy.

Tương Nhi bước lên phía trước dịu dàng nói:
- Ninh Nhi tỷ! Tiểu muội Tương Nhi xin tham kiến!

Ninh Nhi lúng túng không biết nên ứng xử thế nào mới được. Lục Thất giơ tay phải nắm lấy tay ngọc của Tương Nhi, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Hiện giờ Ninh Nhi vẫn chưa chính thức lập phòng nhưng nàng phải tôn trọng tỷ ấy. Nàng tôn trọng tỷ ấy chính là tôn trọng ta, nếu như nàng không tôn trọng tỷ ấy chính là đang “đánh” vào mặt ta đó.

Tương Nhi nghe xong thì kinh ngạc nhìn về phía Ninh Nhi. Những lời này của Lục Thất nghiêm trọng quá mức rồi.

Ninh Nhi ngượng ngùng, vội nói:
- Tương di chủ! Thiếu chủ uống nhiều rồi, những lời thiếu chủ nói Người đừng để trong lòng!

Tương Nhi dịu dàng nói:
- Ninh Nhi tỷ! Người ta thường nói, khi say lời nói mới thật, những lời hiện giờ của công tử, tiểu muội đều hiểu. Bắt đầu từ bây giờ Tương Nhi sẽ tôn tỷ là tỷ tỷ, coi tỷ là chính thiếp của Lục gia.

Đôi mắt đẹp của Ninh Nhi có chút phức tạp nhìn về phía Lục Thất, dịu dàng nói:
- Tiểu Thất! Hôm nay là ngày vui của đệ và Tương Nhi muội, mau buông tỷ tỷ ra đi!

Lục Thất ngoan ngoãn gật đầu buông tay ngọc của Ninh Nhi ra, Ninh Nhi gật đầu với Tương Nhi và Trúc Nhi, xoay người nhẹ bước đi ra ngoài. Trong lúc kéo cửa lại, trong mắt nàng nhuốm lệ, trong lúc xoay người bước đi, nàng đã rơi những giọt nước mắt vui mừng.

Quyển 1 - Chương 78: Động phòng

Ninh Nhi đi rồi, tay phải của Lục Thất vẫn nắm chặt lấy tay ngọc của Tương Nhi, hai mắt nóng bừng bừng nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp kiều diễm đó, tay trái giơ ra ôm lên mặt bóng loáng của nàng ta.

- Tương Nhi! Nàng là cô gái tốt, ta rất thích!
Lời nói nhẹ nhàng đó được phát ra cùng với men rượu nồng.

Trong lòng Tương Nhi cảm thấy ấm áp, nàng ngượng ngùng nói:
- Công tử uống nhiều rồi, để thiếp dìu công tử lên giường nghỉ ngơi một chút!

Nụ cười của Lục Thất hiện trên khắp mặt, hắn nhìn Tương Nhi, đột nhiên xoay người quơ cánh tay, mau chóng ôm Tương Nhi vào lòng. Tương Nhi chưa chuẩn bị, bị dọa đến mức kêu lên một tiếng, sau khi định thần thì dùng tay ngọc của mình đánh vào vai của Lục Thất, gắt giọng:
- Con người xấu xa này!

Lục Thất ôm người đẹp trong lòng, nghe thấy những lời nói trách mắng bên tai, trong chốc lát thân thể thoải mái, cười nói:
- Ta là người xấu đấy, xấu thì sao nào. Đi thôi!
Trong lúc nói, hắn ôm Tương Nhi nhanh bước xông vào phòng ngủ bên trái.

Trúc Nhi ở bên cạnh nhìn thấy thì khuôn mặt nhỏ bé xấu hổ, mắt thấy tỷ tỷ bị công tử ôm vào phòng ngủ, cô bé chần chờ một chút cuối cùng cũng không dám đi vào theo, một mình xấu hổ bất an, ngồi ở gian ngoài chờ đợi.

Vào phòng ngủ, Lục Thất khẽ đặt Tương Nhi lên giường. Tương Nhi vừa nằm xuống giường lập tức ngồi dậy, ngượng ngùng nói:
- Công tử! Vẫn chưa vào đêm mà, lúc này không nên!

Lúc này thân thể Lục Thất như lửa đốt, men rượu “khuấy động” dục tính của hắn, vậy thì sao quản đêm ngày chứ. Nghe thấy những lời từ chối khéo léo thẹn thùng của người đẹp, lửa dục trong người hắn càng rạo rực hơn. Hắn đứng ở trước giường, hai tay nhanh chóng cởi áo tân lang và quần áo trong ra, thân thể cường tráng lõa lồ nhảy lên giường ôm chặt lấy Tương Nhi.

- Không...Công tử! Đừng...!
Tương Nhi đối mặt với thú tính mãnh liệt của Lục Thất thì sợ hãi chống cự.

- Tương Nhi! Đừng sợ, ta sẽ từ từ thôi!
Mắt thấy người đẹp sợ hãi chống cự, Lục Thất vội tỉnh ngộ kiềm chế sự mãnh liệt đó, nhẹ nhàng trấn an.

- Không...Không! Công tử! Thiếp nghe mẫu thân nói, người đàn ông khi say mà động phòng thì sẽ ảnh hưởng đến trí tuệ và sức khỏe của con cái sau này. Thiếp muốn sinh cho công tử những đứa con khỏe mạnh, thông minh, xin công tử ngày mai sẽ “cùng” thiếp được không?
Tương Nhi ngượng ngùng vội nói.

Lục Thất nghe xong thì rất không vui, hắn giơ tay nắm chặt lấy cánh tay của Tương Nhi, nhẹ nhàng nói:
- Không sao! Hôm nay là ngày vui của chúng ta, nên động phòng luôn thôi.

- Công tử! Rượu chúng ta vẫn chưa uống mà.
Tương Nhi không cự tuyệt nhưng ngượng ngùng nhắc đến động phòng nhất định phải uống rượu giao bôi.

- Đúng, đúng, ta sẽ đi lấy!
Thấy người đẹp không cự tuyệt, Lục Thất thấy trong lòng vui sướng, vội nhảy xuống giường đi chân trần ra rót rượu. Tương Nhi cũng xuống giường, Lục Thất cầm hai chén rượu sứ quay lại, đưa cho Tương Nhi một chén. Hai người sau khi nhìn nhau ấm áp thì nâng rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Uống rượu xong, Tương Nhi giơ tay lấy chén rượu sứ trên tay của Lục Thất, xoay người đưa chén rượu lại bàn. Nàng vừa đi thì Lục Thất cũng đi cùng, từ phía sau vòng tay lại ôm chặt lấy Tương Nhi.

- Tương Nhi! Lúc này thì được rồi chứ!
Lục Thất nhẹ nhàng nói, hắn nhìn được ra Tương Nhi có chút hoảng hốt, dù sao cũng là thiếu nữ mười bảy tuổi, đối mặt với đàn ông thô lỗ và men rượu say, tất nhiên sẽ có chút hoảng sợ rồi.

Tương Nhi bị Lục Thất ôm, trái tim đập loạn nhịp, thân thể mềm yếu, xấu hổ nhẹ giọng đáp:
- Công tử! Nhà mẹ thiếp có cho một gia kỹ xuất giá cùng thiếp. Hiện giờ nàng ấy vẫn ở trong lồng heo, công tử hãy giúp thiếp thả nàng ấy ra trước được không? Lục Thất ngẩn người ra, theo bản năng nói:
- Gia kỹ à? Nàng ấy đang ở đâu?

- Đang ở bên ngoài phòng, chúng ta hãy thả nàng ấy ra trước!
Trong lời nói dịu dàng đó, Tương Nhi khẽ giãy dụa ra khỏi cái ôm của Lục Thất, tay ngọc giơ ra kéo tay trái của Lục Thất đi ra ngoài.

Lục Thất bị động đi ra phòng ngủ. Trúc Nhi ở phòng ngoài vừa nhìn thấy Lục Thất lõa lồ đi ra thì hoảng sợ ngượng ngùng đứng dậy cúi đầu xuống. Tương Nhi chỉ ra phía tường tây ở phòng ngoài, dịu dàng nói:
- Công tử! Chính là người đó. Bây giờ công tử hãy thả nàng ấy ra để nàng ấy chịu bớt khổ đi!

Lục Thất thuận theo Tương Nhi chỉ thì nhìn thấy một vật thể dài bị trói khăn đỏ. Hắn uống rượu nhiều cảm thấy choáng váng đầu óc, cũng không nghĩ nhiều ừ một tiếng rồi bước lại. Hắn dừng lại trước vật thể đó rồi khom người xuống, hai tay nắm lôi mạnh vật đó và kéo đứt mạnh khăn đỏ. Hai tay hướng lên trên rồi nhấc người phụ nữ đó ra. Nàng ta mặc quần áo màu đỏ, đầu đội khăn hỷ, hai tay bắt chéo sau lưng và hai chân thì bị trói.

- Công tử hãy ôm nàng ấy vào trong phòng đi, hãy để nàng ấy hầu hạ công tử trước được không? Thiếp cảm thấy hơi sợ!
Thân thể Tương Nhi dựa vào Lục Thất, e lệ nhỏ giọng nói.

Lục Thất ngẩn người ra, cánh tay trái ôm chầm lấy Tương Nhi, đầu cúi xuống hôn một cái lên gương mặt kiều diễm e thẹn của nàng, sau đó buông Tương Nhi ra. Hắn xoay người ôm cô gái áo đỏ trên đất kia nhanh bước xoay người về phòng ngủ. Dục tính của hắn lúc này cùng với lửa cháy rừng rực, Tương Nhi đã thể hiện ra sự e sợ về lần đầu tiên động phòng vậy thì đành tôn trọng ý kiến của nàng ấy, trước tiên cứ “dạy” nàng ấy đã.

Cô gái áo đỏ bị Lục Thất ôm lên thì lập tức uốn cong người giãy dụa. Cánh tay Lục Thất khẽ dùng lực khống chế để cô ấy khó nhúc nhích, vào trong phòng liền ném cô lên giường. Trong kích thích của dục tính và men rượu, thú tính của hắn kéo đứt dây buộc ở chân nàng ta, hắn lột quần đỏ của nàng và nhào tới giường đè người nàng ta xuống.

Nhìn hành vi dã man của Lục Thất, cô gái bị đè kêu rên đau đớn. Tương Nhi đỏ ửng mặt có chút hoảng sợ, ánh mắt có chút áy náy không nỡ. Nàng yên lặng ngồi bên giường giống như người ngoài cuộc lặng lẽ chờ đợi.

Cuối cùng, Tương Nhi với trái tim đập loạn nhịp nghe thấy tiếng hô trầm thấp sảng khoái. Lục Thất toàn thân đầy mồ hôi đứng dậy ngồi trên giường, sau gần nửa canh giờ “giải phóng”, thể xác và tinh thần của hắn đều sảng khoái dễ chịu, rượu cũng tỉnh được hơn nửa rồi.

Một đôi tay trắng nõn cầm lấy vải lụa khẽ lau người hắn. Lục Thất ấm áp trong lòng, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Là nàng cố ý phải không?

Tương Nhi dịu dàng lau mồ hôi cho Lục Thất, nhẹ nhàng nói:
- Công tử! Thiếp quan tâm đến sự khỏe mạnh của con cái sau này, không muốn vui nhất thời lấy lòng công tử. Sau này công tử uống nhiều rượu thì đừng đến phòng thiếp, đợi khi thiếp sinh con cho công tử thì mới bỏ lệnh cấm.Trong lòng Lục Thất ấm áp, hắn khẽ gật đầu. Hắn phát hiện, mặc dù Tương Nhi mới mười bảy tuổi nhưng rất trưởng thành và rất có chủ kiến, rất thông hiểu mọi việc. Có thể cưới được cô gái thông minh, hiểu lý lẽ, dịu dàng như vậy, đó là phúc phận của người đàn ông.

- Tương Nhi! Sau này nàng về lại mặt ta sẽ đưa nàng về!
Lục Thất ôn tồn nói.

Thân người Tương Nhi khẽ chấn động, nàng dãn nhẹ hai tay từ phía sau ôm chặt lấy Lục Thất, vui mừng nhỏ giọng nói:
- Công tử! Sau này Tương Nhi sẽ tận tâm hầu hạ chàng.

Lục Thất cười không nói câu gì. Người con gái xuất giá về lại mặt thông thường chỉ là đặc quyền của thê thất. Hắn không những cho phép Trần Tương Nhi về lại mặt mà còn tự mình đưa nàng về, đó là sự tôn trọng vô cùng lớn đối với Trần Tương Nhi.

Yên tĩnh ôm được một lát, Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Những lời ta nói với nàng lần trước có chút thay đổi, sau này quyền buôn bán chỉnh thể của Lục gia thuộc quyền quản lý của thê thất. Nàng chỉ có quyền đầu tư có lợi, cũng có quyền kiểm tra sổ sách, nếu như được thê thất cho phép thì nàng cũng có thể tham gia vào buôn bán. Ngoài ra, thị thiếp nô tì trong phòng nàng cũng chịu sự quản lý của thê thất, thê thất có quyền quản giáo tất cả. Đây là mẫu thân ta yêu cầu, mẫu thân sợ quyền thê tử không thiết lập được thì Lục gia sẽ loạn.

Tương Nhi ngẩn người ra, dịu dàng nói:
- Công tử! Thiếp có thể được tự chủ và có tài sản trong phòng, đó đã là ân đức rất lớn với thiếp rồi. Sau này thiếp sẽ tôn trọng thê thất, các trưởng bối và các tỷ tỷ.

Lục Thất vui mừng gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Nàng có thể thấu tình đạt lý như vậy thì ta yên tâm rồi. Vận Nhi là thê chủ dịu dàng lương thiện, sau này nàng muốn buôn bán cửa hàng thì có thể thỉnh cầu với nàng ấy.

- Công tử! Sau này Lục gia sẽ mở rất nhiều cửa hiệu sao?
Tương Nhi dịu dàng hỏi.

- Sẽ không mở nhiều đâu, sẽ chỉ mở hai cửa hàng ở trong huyện thành, một cái là hiệu thuốc ở phố tây, hiệu thuốc sẽ do huynh trưởng chủ quản, nàng có thể đầu tư lấy lợi nhưng tuyệt đối không được kiểm tra can thiệp sổ sách. Một cửa hàng khác chuẩn bị mở ở phố đông, phố đông có một cửa hàng đã từng là của Lục gia, gần đây ta muốn mua lại. Nếu như mua lại được thì ta sẽ cố gắng để nàng chủ quản việc buôn bán, buôn bán văn phòng tứ bảo và tạp hóa.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Công tử! Chàng mua cửa hiệu để bán văn phòng tứ bảo và tạp hoá, vậy có thể được lợi không?
Nghe thấy Lục Thất có ý để mình chủ buôn bán, Tương Nhi khẽ chấn động đưa ra nghi ngờ.

- Văn phòng tứ bảo thì nhất định phải bán, bởi vì ta muốn mở một xưởng chế tạo giấy ở xã Vọng Giang Pha, nhất định phải có sản xuất có tiêu thụ. Ngoài văn phòng tứ bảo, bán gì là do nàng làm chủ.
Lục Thất ôn tồn giải thích và hứa.

- Công tử! Thiếp biết, xây dựng xưởng sẽ dùng đến rất nhiều bạc, nếu đã có bạc thì chi bằng mở thêm vài cửa hàng ở huyện thành, như vậy sẽ thuận tiện cho việc buôn bán, mà lợi thu về cũng rất lớn.
Tương Nhi dịu dàng khuyên nhủ.

Lục Thất lắc đầu, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Có những chuyện nàng nhất định phải hiểu. Trong huyện Thạch Đại có rất nhiều thế lực mạnh, chức Huyện Úy hộ quân của ta không có chỗ dựa ở chốn quan trường, nếu muốn đảm nhiệm lâu dài thì nhất định phải hành xử khiêm tốn, tránh động đến lợi ích của các thế lực lớn trong huyện thành. Vì vậy ta chỉ có thể mở hai cửa hàng ở huyện thành, sau này ở ngoài, nàng cũng không được vì ta là Huyện Úy mà khoe khoang ra. Điều mà Lục gia của chúng ta muốn là giàu có chứ không phải là quyền thế quan uy.

Tương Nhi khẽ ồ một tiếng, dịu dàng nói:
- Thiếp hiểu rồi, sau này thiếp sẽ khiêm tốn hành sự!

Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Ta bảo nàng khiêm tốn không phải là chuyện gì nàng cũng chịu ủy khuất. Ăn mặc tiêu dùng trong nhà không được vượt quá thê thất nhưng khi đi ra ngoài nàng có thể ăn mặc phú quý một chút, đặc biệt là về Trần phủ càng không nên ủy khuất. Ở bên ngoài cho phép nàng thể hiện vẻ phú quý nhưng lời nói và việc làm phải khiêm tốn và hào phóng. Về Trần phủ có thể đem theo chút tiền, cũng có thể tặng thân thích trưởng bối chút lễ vật.

Quyển 1 - Chương 79: Nỗi hận của Tương Nhi

Tương Nhi ồ nhẹ một tiếng, ôm cánh tay của Lục Thất chặt hơn một chút, nhỏ giọng nói:
- Công tử! Chàng thật biết nhìn xa trông rộng!

Lục Thất khẽ cười nói:
- Nàng không cần khen ta, thật ra ta rất lạ lẫm với những chuyện trong chốn quan trường. Khi ở nhà năm đó, ta cũng chỉ là tên tiểu tử không biết tốt xấu, chỉ là trải qua nhiều gian khổ trong quân đội nên ta đã hiểu được rất nhiều hiện thực cuộc đời. Nguyên tắc làm việc hiện giờ của ta là hai chữ “thận trọng”, không cầu quan đồ chỉ cầu bộ tộc Lục thị được giàu có.

Tương Nhi vâng một tiếng, lại dịu dàng hỏi:
- Công tử! Sau này chàng còn đến quân đội nữa không?

- Nếu biên giới bị xâm phạm lớn thì nhất định sẽ đi! Nhưng nàng yên tâm, ta là Trí Quả Giáo Úy trong quân đội, chức trách trong quân chỉ có thể là hộ vệ chủ soái, trong quân chỉ cần không xung phong lên trước thì cơ bản không có chuyện gì.
Lục Thất ôn tồn an ủi.

Trên thực tế hắn hiểu rõ, chỉ cần về quân đội thì tám phần vẫn phải làm thám mã gian khổ chịu nguy hiểm, nhưng dù sao cũng là quan thất phẩm, làm thám mã cũng rất quan trọng.

Tương Nhi yên tâm vâng nhẹ một tiếng, dịu dàng nói:
- Công tử! Thiếp muốn mua một nô tì hầu hạ Trúc Nhi, thiếp mua bán nô tì trong phòng thì có phải được sự đồng ý của phu nhân không?

Lục Thất ngẩn người ra, ôn tồn nói:
- Không cần đâu! Nô tì trong phòng nàng là thuộc về nàng, mua bán là do nàng làm chủ. Nàng chỉ cần nói với Ninh Nhi một tiếng, để làm đăng ký tăng giảm về người là được. Sau này Ninh Nhi sẽ là tổng quản của Lục gia.

Tương Nhi ồ nhẹ một tiếng, Lục Thất cúi đầu xuống, ôn tồn nói:
- Sắp đến cơm tối rồi, ta ra ngoài xem sao, tối sẽ quay về!

Tương Nhi kiều diễm nhẹ nhàng nói:
- Công tử! Tối nay, chàng đến phòng của Ninh Nhi tỷ đi!

Lục Thất ngẩn người ra, cười nói:
- Sao? Tối nay động phòng nàng không muốn “cùng” ta sao?

Tương Nhi ngượng ngùng nhỏ giọng nói:
- Thiếp đã là người của công tử rồi, sao lại không muốn hầu hạ công tử chứ? Mong công tử ngày mai đừng uống rượu nữa, thiếp sẽ tận tâm hầu hạ.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Được! Ngày mai ta sẽ không uống rượu nữa.
Nói xong hắn đứng dậy xuống giường.

Tương Nhi vội xuống giường cùng, cẩn thận lau người cho Lục Thất một lần, dịu dàng mặc áo cho hắn.

Được mỹ nhân hầu hạ, trong lòng Lục Thất cảm thấy sảng khoái. Hắn “rảnh rỗi” nhìn lên trên giường một cái, cô gái trên giường bị hắn “vui đùa” lúc này nằm nghiêng mình mệt mỏi, thân dưới lõa lồ trắng như tuyết, mông tròn, chân ngọc, không chỗ nào không đẹp. Cảnh đẹp hấp dẫn phơi bày ra như vậy khiến Lục Thất vừa nhìn thấy thì dục tính lại nổi lên. Thân thể của cô gái đó quả không thua kém gì Vi Song Nhi.

Ngay trước mặt Tương Nhi nên Lục Thất không thể để lộ ra bản tính háo sắc của mình được, hắn nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại luôn. Hắn xua tan đi dục niệm đó, nhưng vẫn còn cái gọi là ‘còn nhiều thời gian’. Cô gái trên giường kia đã là của hắn rồi, sau này nếu muốn hưởng thụ thì vẫn còn thời gian, hà tất hôm nay phải chọc tân nương của mình ghen chứ?

Tương Nhi tiễn Lục Thất rời đi, sau đó ôn tồn bảo Trúc Nhi ở bên ngoài tiếp tục chờ đợi, nàng ta tự mình vào phòng ngủ đi đến trước giường. Đôi mắt đẹp chứa đầy hận thù nhìn chằm chằm vào cô gái ở trên giường kia. Nàng nhìn căm hận một lát rồi mới nhìn liếc xung quanh, xoay người sang cuối giường bên phải lấy một cây chổi trúc. Nàng dùng chổi trúc đánh xuống chân nhỏ của cô gái trên giường. Cô gái đó bị đánh vào chân thì kêu lên một tiếng thê thảm và thu chân lại.
- Đồ đê tiện! Ngươi còn biết đau à! Đồ yêu tinh hại người nhà ngươi, ngươi thả Trần Tuyết Nhi đi, hại ta suýt nữa mất đi Lục công tử rồi, ngươi có biết Lục công tử quan trọng với ta thế nào không?
Tương Nhi nghiến răng nghiến lợi thấp giọng trách mắng, cô gái trên giường đau đớn, gật đầu.

- Đồ đê tiện! Mẫu thân của Trần Tương Nhi ta từng là gái lầu xanh, ta biết trên dưới Trần phủ đều khinh bỉ mẹ con ta, mắng ta là đồ lẳng lơ. Ta ngày đêm sống ở Trần phủ đều không thể ngóc đầu lên được, ngày đêm lo sợ, sợ Trần phủ sẽ hứa gả ta cho một lão già nào đó. Ta khó khăn lắm mới gặp được người đàn ông tốt như Lục công tử, ngươi lại muốn hủy hoại hy vọng của ta.
Tương Nhi cắn răng căm hận nói.

Nàng ta dừng nói một chút, lại đau khổ nói:
- Sáng nay, người của Trần phủ chỉ biết cãi nhau, Lục công tử đến đón dâu, vậy mà các trưởng giả lại không ra chào hỏi, ngươi có biết ta sợ biết nhường nào không? Nếu chẳng may Lục công tử tức giận đi rồi thì ta sẽ sợ đến mức phát ngất đi, đều là đồ đê tiện ngu xuẩn nhà ngươi. Lần này thì tốt rồi, ngươi hại chính mình, hại Trần Tuyết Nhi, cũng thiếu chút nữa hại ta mất đi nhân duyên đáng quý của mình. Ngươi là yêu tinh hại người đáng bị người đời căm hận.

Trần Tương Nhi cắn răng căm hận trách mắng, đột nhiên giơ cây chổi trúc trong tay đánh từng cái vào mông, chân của cô gái nằm trên giường. Cô gái đó đau đớn trốn tránh.

Trần Tương Nhi đánh bảy tám cái, dừng tay cắn răng nói:
- Đồ đê tiện, quỳ lại đây!
Cô gái trên giường do dự một chút rồi đứng dậy, quỳ ở trên giường.

- Ngươi nghe đây! Ngươi là gia kỹ trong phòng ta. Nếu như ngươi không nghe lời thì ta có quyền bán ngươi cho lầu xanh làm kỹ nữ!
Trần Tương Nhi hung ác đe dọa, cô gái trên giường bị dọa nên vội gật đầu.

- Được rồi! Nếu như ngươi đã thuận theo như vậy thì ta cũng không làm khó ngươi nữa. Gia kỹ Nguyễn nương ở Trần phủ, ngươi cũng biết là thế nào rồi đấy, sau này ngươi chỉ cần giống như Nguyễn nương là được rồi. Nếu như ngươi làm không được thì ta sẽ không giữ ngươi lại nữa.
Trần Tương Nhi cay nghiệt nói, hình ảnh này khác hoàn toàn so với hình ảnh dịu dàng nhu mì trước mặt Lục Thất.

- Không nghe thấy sao?
Trần Tương Nhi thấp giọng quát mạnh, đánh ‘đét’ một cái cô gái nằm trên giường kia, cô gái đó đau đớn liên tục gật đầu.

- Đồ đê tiện!
Trần Tương Nhi lạnh lùng trách mắng, tiện tay vứt cây chổi xuống, quay người đi ra gian ngoài.Đi ra gian ngoài thì thấy Trúc Nhi cúi đầu đứng ở bên cửa. Trần Tương Nhi giơ tay vịn vào vai Trúc Nhi, dịu dàng nói:
- Trúc Nhi! Có phải là trách tỷ tỷ quá độc ác rồi phải không?

Trúc nhi do dự một chút, ngẩng đầu e sợ nói:
- Tỷ tỷ! Cô ấy đã từng là di nương của Tuyết Nhi tỷ, cũng coi như trưởng bối của chúng ta, tỷ không nên ra tay quá ác vậy.

Trần Tương Nhi nghiêm nét mặt nói:
- Trúc Nhi! Tỷ tỷ làm người luôn luôn phân biệt ân oán rõ ràng, cũng luôn luôn tôn trọng bề trên, nghiêm trị kẻ dưới. Ả ta giờ đây đã là nô tì của chúng ta rồi, nô tì cũng có quy tắc của nô tì, chủ cũng có uy của chủ. Hai chữ “trưởng bối” đó ả ta không xứng, từ nay về sau muội chỉ có thể coi ả ta là nô tì để sai khiến thôi. Nếu như muội không thể tuân thủ quy tắc chủ nhân sai khiến nô tì thì tỷ sẽ trách muội và đồng thời cũng sẽ nghiêm pháp dạy dỗ nô tì không tôn trọng muội.

Trúc Nhi nghe xong thì khiếp nhược không dám nói lời nào. Cô bé cũng chỉ là con vợ thứ, địa vị trong Trần phủ cũng xấp xỉ như Tương Nhi mà thôi. Lần này xuất giá thay đến Lục gia, mặc dù rất sợ hãi nhưng luôn có Tương Nhi tỷ là người thân, trong lòng cô bé không sợ hãi, chỉ là tuổi còn nhỏ, chưa từng trải qua những tra tấn ngày đêm về tinh thần như Trần Tương Nhi, tính cách vẫn rất ngây thơ thuần khiết chứ không theo xu hướng cực đoan giống như Trần Tương Nhi.

Trên thực tế, sóng gió Trần Tuyết Nhi trốn xuất giá lần này đã mang lại kích động quá lớn cho Trần Tương Nhi. Hôm nay lúc Trần phủ họp mặt, phần lớn các trưởng giả đều đề nghị mời gả, muốn để Lục Thất quay về trước, đợi tìm được Trần Tuyết Nhi từ Tống phủ về xuất giá. Điều này khiến cho Trần Tương Nhi gần như phát điên lên, để tránh thất thố nàng đã cắn chặt môi bị thương. Nàng sợ để Lục Thất quay về, chàng sẽ giận dữ mà hủy hôn không cưới nữa.

Thời khắc quan trọng, ít nhiều cũng có một vị trưởng tôn bình thê đột nhiên nói một lời. Ông nói rằng, Lục Thất là đại ân nhân của Trần phủ, hôn sự lại do Vương Chủ bộ tác hợp. Một khi để Lục Thất quay về thì hậu quả không hay, và cũng sẽ khiến người đời cười chê Trần phủ không biết kính trọng ân nhân.

Tổ phụ sau khi nghe xong, lặng yên trong chúc lát rồi tự mình quyết định rằng sẽ cho người xuất giá thay. Chỉ đến khi lên kiệu hoa, Trần Tương Nhi mới thả lỏng người. Nàng ta dần lấy lại tinh thần, căm hận đến chết Trần Tuyết Nhi và Vương di nương và hận cả những trưởng giả của Trần phủ. Nàng nghĩ rằng các trưởng giả kia của Trần phủ không muốn để nàng được gả cho người tốt nên trong lòng thù hận và trút lên người Vương di nương.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất, Ninh Nhi, Tương Nhi, Trúc Nhi và huynh tẩu trưởng cùng đến bái kiến mẫu thân. Mẫu thân sau khi vui mừng nhận bái kiến thì công bố gia quy mới trước mặt mọi người. Mẫu thân ban cho Chu Nguyệt Nhi năm trăm lạng bạc hỷ, cho Ninh Nhi và Tương Nhi mỗi người ba trăm lạng, còn Trúc Nhi hai trăm lạng.

Sau khi phát bạc hỷ là cuộc họp gia đình. Lục Thất đề nghị Ninh Nhi sẽ là tổng quản trong nhà, phụ trách phân phát chi phí và đăng ký người ở trong các phòng, chi phí phòng bếp và những việc vặt, tất cả đều được thông qua.

Lục Thất nhắc tới chuyện mua cửa hàng cũ cũng được thông qua, và hôm nay sẽ đi xem. Sau khi cuộc họp tan sớm thì Lục Thất, Tương Nhi và Trúc Nhi trở về phòng, Ninh Nhi ở lại chỗ Lục mẫu để bàn bạc quy tắc chi tiêu trong nhà.

Sau khi vào gian ngoài, Tương Nhi kéo Lục Thất vào phòng ngủ, thấy gia kỹ xuất giá cùng khoanh tay đứng trước giường, trên đầu vẫn che khăn hỷ. Tương Nhi cười hiền hòa ra hiệu với Lục Thất lại vén khăn hỷ lên.

Lục Thất cười, rất tự nhiên bước lại, giơ tay vén khăn hỷ trên đầu gia kỹ đó lên. Khăn hỷ vừa vén lên thì gia kỹ đó lập tức thấp người quỳ xuống, nhỏ giọng nói:
- Nô tì Thu Đường khấu kiến công tử.

- Đứng lên đi!
Lục Thất ôn tồn nói, Thu Đường yên lặng đứng lên.

Lục Thất tay trái nâng mặt Thu Đường lên, quả là gương mặt trái xoan đẹp tuyệt trần trắng nõn nà, khí chất dung mạo giống với Ninh Nhi. Cô gái đó với đôi mắt đẹp đỏ ửng, ánh mắt hoảng sợ nhìn Lục Thất một cái rồi lập tức cúi xuống trốn tránh.

Lục Thất buông tay xuống, cười nhạt nói:
- Rất đẹp! Sau này cô ở Lục gia sẽ không thiếu ăn thiếu mặc đâu.
Thu Đường cúi đầu không nói năng gì.

- Tương Nhi, Trúc Nhi, mang theo bạc hỷ của các nàng, chúng ta lên phố!
Lục Thất quay đầu ôn tồn nói, nói xong quay người đi ra ngoài. Tương Nhi và Trúc Nhi vội lấy túi tiền, đi cùng ra ngoài

Quyển 1 - Chương 80: Cầu nối

Lên phố, Lục Thất mặc trang phục bình dân màu xanh, còn Tương Nhi vẫn mặc váy lụa màu vàng nhạt, gương mặt đẹp không thể che hết niềm vui sướng. Nàng là thiếp thất, thật không ngờ mới vào nhà chồng đã có tư cách tham dự chuyện gia đình. Điều này đối với nàng là tôn trọng quá lớn.

Trúc Nhi mặc váy lụa màu xanh nhạt, dáng người nhỏ xinh như cây trúc vậy. Nàng tuổi còn nhỏ, dục vọng không nhiều nên không có hứng thú với tham gia chuyện gia đình. Nhưng nàng là cô gái nông thôn, rất ít được đến huyện thành nên trong lúc nắm tay Tương Nhi, đôi mắt to đẹp vui mừng nhìn xung quanh.

Trong lúc đi, Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Cô gái tên Thu Đường trong phòng nàng, sau này về ăn mặc cũng cố gắng để cô ta được giống các nàng.

Tương Nhi ngẩn người ra, vẻ mặt có chút khác thường, nhỏ giọng nói:
- Có phải là công tử đã thích Thu Đường rồi không?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Cũng không nói là thích, chỉ có điều đó là cô gái đã từng hầu hạ ta nên ta không muốn bạc đãi cô ấy về khoản ăn mặc.

Tương Nhi trầm ngâm một lúc, nhỏ giọng nói:
- Nếu công tử đã nói như vậy thì sau này thiếp sẽ đối xử tốt và tôn trọng cô ấy.

Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Thu Đường là nô tì trong phòng nàng, nàng đối xử thế nào với cô ấy là chuyện của nàng. Ta chỉ nói về ăn mặc không muốn bạc đãi cô ấy chứ đâu nói là nàng phải tôn trọng cô ấy, loạn hết quy tắc chủ nô.

Tương Nhi sửng sốt, dịu dàng nói:
- Thiếp hiểu rồi!

Lục Thất nhẹ nhàng nói:
- Tương Nhi! Mặc dù Lục gia không phải là nhà giàu cửa quan nhưng lại là danh môn có quy củ. Ta lập ra gia quy mới, cho thiếp thất quyền tự chủ rất lớn nhưng không thể hiện Lục gia coi nhẹ quy tắc lễ phép. Nàng thân là thiếp phải biết tôn trọng trưởng bối, đồng thời nàng cũng phải nghiêm trị kẻ dưới.

Tương Nhi thụ giáo gật đầu, Lục Thất lại nghiêm mặt nói:
- Tương Nhi! Ta biết đia vị của nàng ở Trần phủ không cao, giờ đây nàng đã đến Lục gia thì không cần hổ thẹn xuất thân của mình không tốt. Địa vị của người phụ nữ ở Lục gia là do ta định đoạt, người phụ nữ của ta có xuất thân thế nào không có ý nghĩa gì với ta, cơ bản là không phân biệt. Ta ghét nhất là lấy thân phận để bình phẩm quý tiện của một người.

Tương Nhi nghe xong, sống mũi cay cay, tay ngọc duỗi ra nắm chặt lấy cánh tay của Lục Thất, nghẹn ngào nói:
- Công tử! Thiếp cảm ơn chàng!

Lục Thất cười rồi nhẹ nhàng nói:
- Tương Nhi! Lát nữa nàng đưa Trúc Nhi đi mua cửa hàng, nàng nhất định phải nhớ, phải tự xưng mình là người Chu phủ ở Vọng Giang Bảo cử đến, tuyệt đối không được nhắc đến Lục gia, nếu không chủ cửa hàng sẽ nâng giá bán đó.

Tương Nhi gật đầu nói:
- Thiếp hiểu rồi!

Lục Thất nhẹ giọng nói:- Đợi khi mua được cửa hàng rồi, ta sẽ đưa các nàng đi mua vòng ngọc, trang sức, quần áo mới và lễ vật. Sau giờ Ngọ, nàng mang lễ vật đến chỗ Vương Nhị phu nhân để tạ ơn mai mối.

Tương Nhi vui mừng gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:
- Nàng cũng đừng quá vui mừng! Ngoài lễ vật ra thì tất cả những thứ khác, nàng đều phải tự chi.

Tương Nhi dịu dàng nói:
- Thiếp biết rồi, công tử đã cho thiếp rất nhiều rồi!

Lục Thất cười nói:
- Nàng chớ nói lung tung! Ta đã cho nàng được gì đâu!

Tương Nhi hờn dỗi véo nhẹ cánh tay Lục Thất một cái. Lục Thất cười, tiện đà nghiêm mặt nói:
- Tương Nhi! Hai ngày này, nàng tự mình liệt kê một tài sản quý trong phòng vào danh sách, những vật quý đều phải báo với chỗ Ninh Nhi. Ví dụ như vàng bạc, vật phẩm trang sức, cổ vật quý, vv...Nàng nhất định đừng ngại phiền phức, sau này con cái của nàng có quyền sử dụng kế thừa tài vật trong danh sách đó. Một khi nàng không báo lên, như vậy sẽ trở thành tài vật công hữu của Lục gia.

Tương Nhi gật đầu nói:
- Thiếp hiểu rồi, sau này những tài vật quý báu trong tay có thay đổi, thiếp nhất định sẽ báo.

Lục Thất gật đầu, sau khi các phòng báo lên các tài vật thì có thể tránh được việc thê thiếp nghi ngờ hắn không công bằng, các tài vật dùng riêng sẽ tránh được rất nhiều chuyện phiền phức. Ba người trong lúc đi đường nói chuyện thì đã tìm đến cửa hàng cũ của Lục gia ở phố đông.

Cửa hàng cũ của Lục gia nằm ở giữa phố đông, bề mặt cửa hàng lớn gần gấp đôi cửa hiệu thuốc ở phố tây, về địa thế và quy mô đều thuộc vào cửa hàng tốt. Tiếc rằng Lục gia không giỏi buôn bán, người lại dễ nói chuyện, mua bán hàng hóa cho phép chịu nợ. Thời gian dài, hàng hóa không thu lại được, phần lớn sổ cuối cùng cũng làm suy sụp sản nghiệp chính của Lục gia.

Lục Thất ở góc đối diện nhìn cửa hàng cũ của Lục gia, trong lòng tràn đầy hồi ức đau buồn. Năm đó hắn thường xuyên đến đây chơi đùa, thỉnh thoảng còn lấy trộm hàng hóa tặng cho các bạn nghèo. Đến nay đã không còn, Lục gia vì trả nợ và mua quân dụng mà bán cửa hàng với giá năm trăm lạng. Hôm nay hắn quay lại, bất luận phải bỏ ra giá lớn đến mức nào thì vẫn phải mua lại cửa hàng. Bởi vì đây là gia sản mà phụ thân hắn để lại.Tương Nhi và Trúc Nhi đi song song nhau, nhìn bóng hình của họ, trong lòng Lục Thất có chút không yên tâm. Lần đầu tiếp xúc với Tương Nhi, lời nói và hành vi của nàng khiến Lục Thất có chút hiểu được phần nào Tương Nhi là cô gái thông minh lanh lợi, lòng hư vinh rất lớn. Đối với Lục Thất mà nói, hắn không thích phụ nữ có lòng hư vinh quá lớn, nhưng sự thông minh lanh lợi và hiểu đạo lý của Tương Nhi khiến hắn thoải mái thích thú.

Trên thực tế Tương Nhi có vị trí rất quan trọng trong lòng Lục Thất. Mặc dù hắn còn trẻ không giỏi mưu mẹo quan trường nhưng người từng đọc binh lược như hắn hiểu rất rõ thế nào là đạo giữ mình. Hiện giờ Tương Nhi là cầu nối giữa hắn và Vương Chủ bộ, thông qua Tương Nhi có thể cho Vương Chủ bộ biết hắn là người trung thành giữ chữ tín, có thể nói cho ông ta hắn sẽ không có vai trò gì lớn trong huyện thành, sẽ không uy hiếp đến bất cứ lợi ích gì của ông ta cả.

Nhiều lần tiếp xúc, Lục Thất biết rõ Vương Chủ bộ là một nhân vật gian hùng, mà nhân vật gian hùng nào cũng đều có tật đa nghi. Hắn không muốn để ông ta nghi ngờ mình mà mất đi “ô dù” bảo vệ với Lục gia. Hắn sẽ cố gắng ưu đãi Tương Nhi, bày tỏ sự trung thành và hữu hảo với Trần phủ và Vương Chủ bộ.

Lục Thất kiên nhẫn đợi ở bên ngoài một canh giờ, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Trúc Nhi ra khỏi cửa hàng. Ở phía xa, hắn đã trông thấy cô gái nhỏ nhắn với sắc mặt vui mừng, trong lòng hắn cũng hoan hỉ phần nào, nuối tiếc trong lòng cũng có thể tiêu tan rồi, nỗi lo lắng ban đầu của hắn là chủ cửa hàng đó sẽ không bán.

- Công tử! Một nghìn ba trăm lạng!
Trúc Nhi chạy lại vui mừng hô lên, Lục Thất cười gật đầu. Hắn đoán phải mất một nghìn sáu trăm lạng mới có thể mua được, để Tương Nhi đi mua đã tiết kiệm được rất nhiều bạc.

Lục Thất và Trúc Nhi đi đến cửa hàng, lần này hắn đóng vai là biểu huynh của Tương Nhi. Trong khi Tương Nhi làm chủ việc mua bán, tên Lý lão gia béo mập đã đưa khế ước bán cửa hàng cho Tương Nhi, rồi chuyển tay khế ước đó.

Lục Thất biết Lý lão gia nhưng Lý lão gia lại không biết hắn. Lý lão gia có ít nhất mười cửa hàng ở phố đông, là một thương nhân giàu có ở huyện thành Thạch Đại. Nếu như Lục Thất đến mua, người khôn khéo như Lý lão gia sẽ không bán thấp hơn hai nghìn lạng.

Còn nếu để đại gia ở phố đông biết được thì Lục Thất căn bản chớ nghĩ đến việc mua lại cửa hàng cũ đó. Hiện giờ Triệu Huyện Úy đang thù hận Lục Thất, cho nên Lục Thất dùng danh nghĩa Chu gia để mua lại cửa hàng, chỉ cần lấy được khế ước về tay thì chuyện sau này sẽ giải quyết sau.

Lý lão gia cầm bạc cười ha hả rồi đi, trong lòng Lục Thất có chút kích động. Hắn quan sát cửa hàng một lát, cửa hàng thay chủ nhiều năm nên bố cục bên trong cũng thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn là buôn bán tạp hóa như trước.

Trong cửa hàng có một chưởng quỹ họ Hoàng tầm năm mươi tuổi và hai tiểu nhị còn trẻ tuổi. Vừa thấy cửa hàng đổi chủ nhân thì ba người lo lắng tham kiến Tương Nhi, chỉ dẫn cho Tương Nhi, sau đó quay sang chào Lục Thất.

Cửa hàng đã trở lại đương nhiên vẫn là buôn bán kiếm tiền. Lục Thất dặn dò ba người tiếp tục ở lại buôn bán, sau này những chuyện ở cửa hàng có Tương Chủ mẫu đến chủ quản. Tất cả trong cửa hàng đều không cần thay đổi, chỉ cần đổi màn trướng “Lý ký” đổi thành “Chu ký” là được. Ba người làm thuê lúc này mới yên tâm, cũng biết Lục Thất mới là chủ nhân thật sự của cửa hàng, mỹ nữ mua đó chắc hẳn là thê thiếp của hắn ta.

Lục Thất và Tương Nhi cẩn thận kiểm kê hàng tồn và sổ sách, rồi hòa nhã thỉnh giáo Hoàng chưởng quỹ về nguồn hàng. Hoàng chưởng quỹ cung kính đáp lại, rất khiêm tốn và có cảm tình với chủ nhân mới của cửa hiệu.

Gần buổi trưa, Lục Thất đưa Tương Nhi và Trúc Nhi đến phố tây tìm một tửu lầu ăn cơm. Bởi vì tâm trạng tốt nên Lục Thất không kìm được muốn uống rượu, Tương Nhi cũng không hề ngăn cản, vẻ mặt điềm tĩnh nghe Lục Thất thao thao bất tuyệt nói về quá khứ, kể về chuyện của cửa hàng. Thỉnh thoảng nàng cũng nói đến những chuyện thú vị khi mình lớn lên, cũng nói đến rất nhiều chuyện trong Trần phủ, bao gồm chuyện Trần Tuyết Nhi trốn gả. Hai phu thê trong lúc nói chuyện đã vun đắp thêm rất nhiều tình cảm.

Quá giờ Ngọ, Lục Thất mới ra tửu lầu, đưa hai tỷ muội đi mua trang sức, quần áo mới và một sấp quà tặng tơ lụa. Sau khi mua xong lễ vật, Lục Thất đưa hai tỷ muội trực tiếp ngồi xe đến Vương phủ, hắn cầm quần áo hai tỷ muội thay ra và khế ước cửa hàng quay về nhà cũ.

Trở về nhà cũ, hắn trực tiếp đến gặp mẫu thân, tay Lục mẫu cầm khế ước cửa hàng đã mất bây giờ lấy lại được mà nước mắt cứ rơi. Sau khi đợi mẫu thân ổn định lại tinh thần, Lục Thất nói cửa hàng sẽ tạm thời giao cho Tương Nhi chủ quản, cũng nói thẳng Tương Nhi là cầu nối giữa hắn và Vương Chủ bộ. Lục mẫu nghe xong cũng rất thông cảm, ủng hộ quyết định của Lục Thất.

Rời khỏi phòng của mẫu thân, Lục Thất đến căn phòng ở phía đông. Căn phòng đó lớn gấp hai lần nhà cũ của hắn, kiến trúc của hai cái này không giống nhau. Mặt chính nhà cũ là phòng ở, còn mặt chính nhà phía đông là đại sảnh thoáng mát, bên trái là thư phòng và phòng của nô bộc, bên phải là hai gian phòng khách. Phía sau nhà mới là nơi ở hình thức sân nhà, có tổng cộng ba phòng chính, bốn gian, còn có một phòng chứa đồ và phòng bếp, là bố cục nhà quan phù hợp với tiêu chuẩn.

Ninh Nhi ở phía tây của căn nhà, Tương Nhi ở phía đông, ba gian chính diện chỉ có thê thất và trưởng giả mới có thể ở lại. Lục mẫu bỏ ra nghìn lạng bạc mua căn nhà phía đông, tất nhiên là để phù hợp với thân phận quan thần của con trai mình, sợ có khách đến chơi sẽ chê bai khinh bỉ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau