KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 741 - Chương 745

Quyển 5 - Chương 195: Lục Thiên Cần

Lịch Thành Tề Châu, thời xưa là đất của Tề quốc, nằm ở phía nam trung du Hoàng Hà. Từ xưa chính là vùng thịnh vượng của Trung Nguyên, trung tâm văn hóa lâu đời.

Một người đàn ông gầy gò mặc áo vải cũ rách sau khi vào Lịch Thạch liền chạy tới khu bắc thành. Khu bắc thành là nơi tụ hợp của dân ngoài Lịch Thành, cư hộ vàng thau lẫn lộn, hơn nữa còn chật chội hỗn độn.

Người đàn ông gầy gò chạy vào một con hẻm của khu bắc thành, sau cùng dừng lại ở trước cửa một tòa nhà, liền dập chiếc cửa cũ nát, rất nhanh cánh cửa mở ra, người đàn ông gầy gò liền xông vào trong.

Vừa vào cửa, liền thấy mười mấy người nam nữ ở trong sân. Y liền chạy tới gần trước mặt một lão già mặc áo bào khoảng 50 tuổi, nói:

- Đại bá, phía nam khởi chiến rồi, nghe nói phản quân đã xuất phát về phía Khai Phong phủ rồi. Trương Vĩnh Đức cũng đã thống lĩnh đại quân đi nghênh chiến.

Lão già áo vải nghe xong bình tĩnh, nhìn ra xa suy nghĩ. Mọi người đều căng thẳng nhìn lão già. Lát sau, lão già mới nói:

- Thu dọn chút, đi Thái Nguyên.

- Đi Thái Nguyên?

Có một người trung niên ngoài 40 tuổi kinh ngạc nói.

Lão già gật đầu, nói:

- Chỉ có thể đi đầu nhập Thiên Phong.

- Vì sao lại đầu nhập hắn? Chúng ta xa xứ trốn chết, chính là hắn làm hại.

Người trung niên phẫn nộ nói.

- Ngươi nói bậy gì thế? Dù không có liên quan gì tới Thiên Phong, ngươi ở lại Thọ Huyện cũng sẽ bị bắt vào quân, chiến loạn nổi lên, không đi thì chỉ có chờ tai họa.

Lão già trách mắng, hóa ra lão chính là Lục Đông Sinh.

Người trung niên khựng lại, nói:

- Đầu nhập hắn cũng không được sống yên ổn, chi bằng tới Định Châu để Thiên Lâm bảo vệ.

- Đi Định Châu, hiện giờ hai trăm nghìn đại quân Yến quốc đã tiến chiếm Bá Châu và Hùng Châu rồi. Biên quân phương bắc bởi vì Đại Chu nội loạn, đã rơi vào cảnh thiếu lương thực và quân tâm đê mê. Ngươi đi Định Châu, vậy thì ngươi đi đi.

Lục Đông Sinh lạnh lùng nói.

Người trung niên cứng họng, Lục Đông Sinh quay đầu lại không vui nói:

- Còn không biết đi thu dọn.

Người thân xung quanh liền tản đi, trong viện chỉ còn lại ba người. Lục Đông Sinh đưa tay chỉ vào mũi người trung niên, hạ giọng nói:

- Ta dặn ngươi thế nào? Không được nói bất kỳ điều gì bất mãn về Lục Thiên Phong, ngươi lại cố tình nói linh tinh.

Người trung niên bị chỉ trích kinh sợ, có chút khiếp sợ chần chừ một lát nói:

- Sau này không nói nữa.

Lục Đông Sinh lắc đầu, nói:

- Họa từ miệng mà ra, những lời nói oán hận vô tâm của ngươi, sau này sẽ khiến ngươi bị thiệt thòi. Hiện giờ Lục Thiên Phong đã chiếm được Lũng Hữu và Thái Nguyên rồi. Hắn đã có căn cơ làm Hoàng đế rồi. Nếu lời của ngươi hôm nay để Lục Thiên Phong biết, Lục Thiên Phong chưa chắc sẽ giết ngươi, nhưng chắc chắn sẽ không nhận ngươi là thúc phụ.

Người trung niên chần chừ một lát, không kìm nổi liền nói:

- Lục Thiên Phong chính là đã chiếm cứ Lũng Hữu và Thái Nguyên, sau này cũng không chắc đã đấu lại được với triều đình.

Lục Đông Sinh lắc đầu, nói:- Triều đình? Đại Chu đã rơi vào nội chiến sụp đổ rồi. Sự tồn tại của triều đình đã là kéo dài hơi tàn. Triều đình hiện giờ không còn được bao lâu nữa, khó có thể hiệu lệnh địa phương.

Người trung niên giật mình, Lục Đông Sinh lại nói:

- Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây nếu không sau này muốn đi cũng không đi được, chiến loạn nổi lên, tiếp theo sẽ là mộ binh nhập quân. Ngươi thân thể khỏe mạnh, chắc chắn có thể bị chọn đi.

Người trung niên tái mặt, liền nói:

- Ta đi thu dọn.

Nhìn bóng của người trung niên, Lục Đông Sinh bất đắc dĩ lắc đầu. Người trung niên là em ruột của lão, tên Lục Đông Hiền, tên tự Hữu Hiền, là người tầm thường. Mà người đàn ông gầy gò là Lục Thiên Cần, là cháu họ của lão, phụ mẫu đều đã không còn, là người rất có khả năng ngoại sự, Lục Đông Sinh có chút nể trọng.

Hơn ba trăm người cùng rời khỏi Lịch Thành. Bởi vì Lục Đông Sinh có thánh chỉ huân phong của Huyện công Thọ Sơn, cho nên di dời quy mô lớn như vậy quan binh Lịch Thành cũng không dám ngăn cản. Dù sao triều đình Đại Chu cũng vẫn chưa bị mất đi sự uy nghiêm.

Dở sĩ Lục Đông Sinh ở lại Lịch Thành là nghe nói Triệu Khuông Nghĩa thống lĩnh đại quân tới Giang Hoài. Lão liền quyết đoán dời cả tộc, trong Thọ Huyện chỉ để lại số ít thân tộc không muốn đi. Trước đây Lục Đông Sinh cũng đã để Lục Thiên Cần tới Tề Lỗ, cho nên rất thuận lợi ẩn cư ở Lịch Thành. Hồ sơ của quan phủ là đi Định Châu nương nhờ họ hàng dọc đường.

Chờ Lục Đông Sinh đưa tộc nhân tới thành Tấn Dương mới biết Lục Thất đã tiếp quản Quan Nội đạo, hơn nữa còn được Hoàng đế Đại Chu phong là Ngu Vương. Lục Đông Sinh nghe xong mà vui mừng không xiết, liền biết đến là đúng rồi, hơn nữa còn rất kịp thời.

Tới thành Tấn Dương rồi, Chiết Hương Nguyệt sắp xếp cho người thân tới, lại cố gắng chiếu cố, sai người đi thông báo cho Lục Thất biết. Không nghĩ Lục Thiên Cần cũng muốn đi, Chiết Hương Nguyệt thuận miệng đáp ứng. Lục Đông Sinh cũng không phản bác gì, để Lục Thiên Cần đi.

*********

Lục Thất vẫn luôn trấn thủ quân doanh ở Phượng Tường. Vì đã tiếp quản Quan Nội đạo, quân Tấn Hán Trung không cần tiếp tục đóng tám trăm nghìn quân nữa, có hai trăm nghìn quân điều đi đóng ở Kinh Châu. nếu ý đồ của Triệu Khuông Nghĩa là chiếm lấy Quan Nội đạo, quân Tấn sẽ qua Hán Thủy tập kích.

Xét từ bên ngoài, số lượng quân biên cương mà Lục Thất đã chiếm rõ ràng là rất căng thẳng, không loại trừ Triệu Khuông Nghĩa không cam tâm mất đi thế lực Tây bộ, mà ý đồ trước tiên là tiến chiếm Quan Nội đạo.

Lục Thiên Cần tới nằm ngoài tưởng tượng của Lục Thất. Trên thực tế, khi Lục Thất biết Triệu Khuông Nghĩa dẫn quân trở về Giang Hoài, lập tức sai người tới Thọ Huyện thông báo cố gắng chạy trốn một chút. Người đi quay về bẩm báo, Lục Thị ở Thọ Huyện hầu như đều đã đi rồi, chỉ biết là đi về phương bắc, cụ thể là đi đâu thì không biết. Lục Thất nghe xong cũng yên tâm.

Huynh đệ họ hàng gặp mặt, đương nhiên là rất vui. Ban đầu Lục Thiên Cần rất cẩn trọng cung kính. Sau khi được Lục Thất chuyện trò thân tình, dần đã thoải mái hơn, thể hiện rõ sở trường và khả năng. Lục Thiên Cần diện mão lão thành, chỉ có điều lớn hơn Lục Thất 2 tuổi.

Trong quân không thể tùy tiện uống rượu, hai huynh đệ lấy trà thay rượu nói chuyện trong trướng soái. Lục Thất hiểu được tình hình của Lục Thiên Cần. Lục Thiên Cần 10 tuổi mất mẹ, 12 tuổi cha cùng người đi buôn cũng chết ở bên ngoài, là Lục Đông Sinh đã nuôi Lục Thiên Cần như con trai.

Lục Thiên Cần 15 tuổi đã giúp Lục Đông Sinh quản lý cửa hàng, mới bắt đầu là bán hàng. Theo tuổi lớn dần thì quản lý sổ sách và vận chuyển, nhập hàng hóa. Lục Thất xem ra Lục Thiên Cần trên thực tế chính là một quản gia ngoại sự của Lục Đông Sinh.- Huynh trưởng tới đây, là lệnh của bá phụ sao?

Sau khi tìm hiểu, Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Không phải, là tự ta muốn tới. ta xin Chiết Hương Nguyệt phu nhân đó. Phu nhân liền để ta đi, nhưng đại bá cũng biết.

Lục Thiên Cần đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Huynh trưởng tới chỗ ta, muốn làm gì?

- Thiên Phong, ta không biết võ, nhưng ta có thể ghi sổ sách, nghiệm hàng, bên này của đệ có lẽ là cần một người như ta.

Lục Thiên Cần nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Khả năng của huynh trưởng ta là cần, huynh trưởng ở lại làm lục sự trong quân đi.

- Được, Thiên Phong, ta cảm ơn đệ.

Lục Thiên Cần vui vẻ nói.

Lục Thất cười, lại nghiêm mặt nói:

- Nhưng huynh đệ có lời nói trước, huynh trưởng ở đây chỉ có thể tuân theo quân kỷ và thực hiện trách nhiệm của mình, không có chuyện vượt qua và khoa trương, sẽ là một quan lại bình thường. Nếu huynh trưởng có hành vi vượt quá, pháp bất dung tình.

Lục Thiên Cần vui vẻ, hành lễ cung kính:

- Vâng, ta sẽ ghi nhớ.

Lục Thất lại mỉm cười gật đầu, hỏi:

- Huynh trưởng nói phụng mệnh tới Tề Lỗ tuyên cáo, hiệu qủa thế nào?

Lục Thiên Cần vể mặt cũng đã giãn ra, bất đắc dĩ nói:

- Ta tới đất Tề Lỗ, làm người bán hàng rong đi tuyên truyền. Nhưng hiệu quả quá nhỏ, những người gặp được nghe xong đều là vẻ mặt chết lặng, có thể nói là không tin. Nhưng sau này ta lại nghe nói rất nhiều người đã nghị luận về chuyện ta tuyên cáo. Vốn cho là có hiệu quả, vừa nghe xong mới biết hóa ra là Thanh Châu có Thứ sử họ Từ, uống rượu say viết một bài thơ. Nội dung của bài thơ đó ta không rõ lắm, nhưng ý là ca tụng Kỷ Vương điện hạ có lòng cứu dân, vì cứu tế dân Tề Lỗ mà không tiếc tới Hà Hoàng khom mình xin lương thực. Tên của bài từ đó là “Hà Khúc phú”. Nghe người ta nói câu đầu tiên là “Cửu khúc Hoàng Hà thiên thượng lai”.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:

- Thứ sử họ Từ đó là ta sai người đi nhờ đấy.

Lục Thiên Cần khẽ ồ lên một tiếng, gật đầu nói:

- Chẳng trách, nhưng chẳng qua là người ta quan lớn dễ dùng, cầm bút lên là có thể giống như gió thổi người người đều biết.

Lục Thất nghe xong mỉm cười. Hắn từ khi tới Phượng Tường, ngày đêm vì việc quy trị mà làm lụng vất vả, khó có thể có được niềm vui, nay có vị huynh trưởng từ xa tới này, trò chuyện cũng đủ vui rồi.

Hôm sau, Lục Thất để Lục Thiên Cần đi làm Thương tào tham quân của Đại đô đốc phủ, là một quan bát phẩm, tương đương với Huyện thừa hoặc Chủ bộ địa phương. Nhưng trong Đại đô đốc phủ lại có một chức vụ quan trọng hàng đầu, phẩm quan thì không lớn, nhưng lại nắm một phần xuất nhập kho, có thể nói là một chức quan rất dễ tham lam.

Mặc dù Lục Thất có ấn tượng rất tốt về Lục Thiên Cần, nhưng hắn thân là vương giả, bản năng chính là suy nghĩ tới đại họa thân tộc. Thân tộc của hắn một khi nắm trọng quyền, rất dễ dàng lấy được thế lực, tục xưng cáo mượn oai hùm.

Quyển 5 - Chương 196: Gia tộc

Cuối tháng 6, Triệu Khuông Nghĩa thống lĩnh bốn trăm nghìn đại quân tiến vào Trung Nguyên, gặp sự cản trở của quân Trương Vĩnh Đức ở Thọ Châu, hai bên giằng co 5 ngày, sứ giả Triệu Khuông Nghĩa sai đi đàm phán bị Trương Vĩnh Đức chặt đầu.

Thấy Trương Vĩnh Đức không chịu nhường đường xem chừng, Triệu Khuông Nghĩa hạ lệnh tấn công. Bốn trăm nghìn đại quân cùng ba trăm nghìn đại quân Trương Vĩnh Đức đã xảy ra đại chiến ở Thọ Châu, kết quả là không phân thắng bại. Hai bên đều tử thương năm mươi nghìn tướng sỹ, tiến vào thế giằng co, đều không muốn tiếp tục liều mạng.

Sau đại chiến, Trương Vĩnh Đức dâng tấu xin quân lương, Chu Hoàng đế liền quay sang Lục Thất đòi lương thực, hỏi Lục Thất Tô Châu có thể có lương thực, quân Tô Châu liệu có thể đi vào Giang Hoài giáp công phản quân không. Lục Thất trả lời là Tô Châu có quân lương, nhưng quân Tô Châu không thể rời đi được. Hiện tại hắn có thể dùng lương thực tồn kho ở Hà Tây giải cho triều đình.

Mới đưa đi hồi âm, lá thư thứ hai của Chu Hoàng đế đã tới, lại là cấp báo phương bắc, hỏi Lục Thất có thể từ Thái Nguyên chia quân đi chi viện phương bắc không? Lục Thất đáp muốn đích thân dẫn kỵ quân và năm mươi nghìn tướng sỹ Thái Nguyên đi phương bắc. Quân sự Quan Lũng có thể giao lại cho Đô hộ Hà Tây Dương Côn, tiến cử Dương Côn làm Phó đô đốc của Quan Lũng đại đô đốc phủ.

5 ngày sau, thánh chỉ của Chu Hoàng đế đã tới, bổ nhiệm Dương Côn làm Phó đô đốc của Quan Lũng đại đô đốc phủ, gia phong Lục Thiên Phong làm Tuyên phủ sứ trấn Bắc, tổng quản quân chính phương Bắc.

Nhận được thánh chỉ gia phong của Chu Hoàng đế, trong lòng Lục Thất càng hiểu thêm dụng ý của Chu Hoàng đế. Đây rõ ràng là từng bước giao giang sơn Đại Chu cho hắn rồi. Trước đây, Lục Thất còn có âm mưu ngụy chiếu nhường ngôi. Nhưng bây giờ Chu Hoàng đế ban cho, không ngờ lại khiến cho hắn có tâm thái mâu thuẫn không thể nói thành lời. Bởi vì sự chủ động ban cho của Chu Hoàng đế là ân. Ân đối với Lục Thất mà nói sẽ là sự gánh vác. Bởi vì hắn không phải là hạng người vong ân phụ nghĩa.

Đi tới tình huống ngày hôm nay, Lục Thất cũng đã không còn lựa chọn nào khác. Trước đây hắn không muốn đánh cho giang sơn Đại Chu tàn phế, mới có lòng tìm một mưu lược làm chủ. Quân lực là biện pháp phụ để tiến chiếm Trung Nguyên. Nếu đánh tàn phế giang sơn Đại Chu, lòng người của Chu quốc sẽ hận hắn rất lâu, hậu quả sẽ khiến cho hắn phải trả giá mấy chục năm thời gian để quy trị xây dựng lại. Cho nên, hắn mới manh nha ý niệm ngụy tạo chiếu nhường ngôi trong đầu, hòng giành lấy Chu quốc một cách chính thống.

Trước khi thánh chỉ của Chu Hoàng đế tới, Dương Côn đã tới hai ngày rồi. Lục Thất vốn có kế hoạch đi phương bắc trợ chiến, mục đích chính là tăng cường tỷ lệ thành công tập kích của Chu Vũ. Chiến lược tập kích kinh thành Yến quốc không phải là không hề có nguy hiểm, làm không tốt ngược lại sẽ trở thành cá trong chậu, cho nên Lục Thất rất lo lắng.

Lục Thất thống lĩnh ba mươi nghìn kỵ quân rời khỏi Phượng Tường. Trước khi đi tiếp nhận đề nghị của Dương Côn, gửi cho Chiết Duy Trung ở Hà Tây một bức thư xin lỗi, cũng có thể nói là thư thẳng thắn, để Chiết Duy Trung biết hắn là chủ của Tấn quốc. Ngoài ra, Lục Thất còn điều một trăm nghìn quân của Hán Trung đi Hà Tây, bù lại số quân bị hổng sau khi bị mất, dùng hai trăm nghìn quân Tấn quốc làm chủ đạo trấn thủ Hà Tây đã chiếm cứ.

Kỳ thực ý kiến của Dương Côn chính là đã cho Lục Thất biết, một trăm nghìn quân Tấn quốc tới Hà Tây không thể giấu được Chiết Duy Trung, đã là chuyện rõ ràng, nên chủ động xin lượng thứ. Hiện giờ Lục Thất đã có Quan Lũng và Thái Nguyên, đại thế đã thành, tiến chiếm Trung Nguyên đã là dĩ nhiên rồi.

5 ngày sau, Lục Thất và Tiểu Điệp đã tới thành Tấn Dương. Lục Thất định để Tiểu Điệp chủ quản sự vụ Thái Nguyên. Nguyên nhân là thân tộc Thọ Huyện và con cái của Chu Hoàng đế cùng sinh mẫu của con cái, còn có hai vị Công chúa Chu quốc có hôn ước với Lục Thất. Những người đó đang ở thành Tấn Dương, Chiết Hương Nguyệt chắc chắn không thể ứng phó được.

Chiết Hương Nguyệt vừa gặp Tiểu Điệp, vui mừng lao tới ôm lấy cánh tay Tiểu Điệp, thân thiết gọi tỷ tỷ. Khi biết Tiểu Điệp sẽ ở lại Thái Nguyên chủ sự, Chiết Hương Nguyệt vui mừng, bàn tay nhỏ bé vui sướng vỗ vỗ ngực, hoàn toàn là một bộ dạng được giải thoát.

Tiếp theo, Lục Thất và Tiểu Điệp cùng tới hành cung trong thành, bái kiến phi tần của Chu Hoàng đế. Hiện giờ hắn là Ngu Vương, luận về quan vị cũng là nhất phẩm, luận về tước vị cũng là xếp sau Hoàng đế và Thái tử. Nhưng phi tần của Hoàng đế gặp quan lớn hơn một bậc.

Lục Thất là dùng danh phận Ngu Vương và Ngu Vương Phi tới xin gặp. Tiểu Điệp trở thành Ngu Vương Phi, một là từ lòng tôn kính của Lục Thất. Hai là địa vị Ngu Vương Phi không thua gì sự hiện hữu của hắn, là tượng trưng của tôn quý và quyền uy, chính là phi tần và con cái của Chu Hoàng đế và Lục Đông Sinh trưởng bối thân tộc cũng phải tôn kính có thừa, không thể bày ra thái độ của trưởng giả.

Sau khi mời gặp không lâu, lại là Vũ Vi và Hương Hà dẫn đệ đệ muội muội ra nghênh tiếp. Vừa gặp mặt, liền cung kính kiến lễ với Lục Thất và Tiểu Điệp. Tiểu Điệp bước lên trước đỡ dậy, Lục Thất ở phía sau mỉm cười. Lúc này, Tiểu Điệp mới là chủ đạo.

Sau khi vào hành cung, Lục Thất không khỏi hiếu kỳ, tòa hành cung này còn có kiến trúc của thời kỳ tiền triều. Khi Tấn Quốc Công còn vẫn chưa vào ở, sau đó trước khi Tấn Quốc Công tạo phản mới tổ chức nghi thức đăng cơ ở tòa hành cung này. Nhưng, tòa hành cung này xây dựng bình thường, diện tích lớn gấp ba lần nhà ở Khai Phong phủ của Lục Thất. Tuy nhiên, kiến trúc và bố cục lại khiến cho Lục Thất xem qua cảm thấy rất tầm thường.

Ở một tòa gọi là Thiên Phúc điện, Lục Thất và Tiểu Điệp bái kiến chư vị nương nương. Sau đó Lục Thất lấy lý do quân vụ gấp mà cáo từ rời khỏi hành cung, để lại Tiểu Điệp xã giao. Tiểu Điệp sẽ chủ sự ở thành Tấn Dương, bây giờ có thể hỏi các nương nương ý nguyện ăn ở.

Lục Thất rời khỏi hành cung liền đi bái kiến thân tộc. Hắn phải nhanh chóng nắm bắt thời gian thăm gặp, sáng mai hắn đã phải tới phương bắc rồi. Thân tộc được Chiết Hương Nguyệt bố trí ở Tấn Quốc Công phủ. Tấn Quốc Công phủ khá gần với nha phủ Thái Nguyên, cả hai đều có cửa thông nhau.

Lục Thất trở về nha phủ, vòng sang Tấn Quốc Công phủ gặp thân tộc. Các thân tộc đã chờ ở đại sảnh rộng lớn, lại có hơn hai mươi người, trưởng bối có 6 vị, những người khác đều ngang hàng với Lục Thất. Lục Thất qua nói chuyện với Lục Thiên Cần đã hiểu về tình hình và khả năng của thân tộc.

Lục Thất vừa vào đại sảnh, tất cả mọi người đều đứng dậy đón chào. Lần này Lục Thất không thân thiện đối đãi, mà cười nhạt gật đầu, lập tức bước lên chủ vị ở đại sảnh. Trước chủ vị quay người ngồi hướng mặt ra ngoài, mới nói:

- Các vị thân nhân mời ngồi.Những người thân của Lục Thị cẩn thận ngồi xuống, ai nấy đều không dám thở mạnh. Họ vốn chính là bình dân, ở Thọ Huyện chính là gặp phường chính cũng phải nhỏ tiếng. Mặc dù Lục Thiên Phong là người thân, nhưng lại là người thân lạ lẫm. Lục Thiên Phong trong nhận thức của họ phần nhiều là thân phận Ngu Vương của Đại Chu, là đại tướng quân của mấy trăm nghìn đại quân.

Lục Thất quay đầu sang trái, nhìn Lục Đông Sinh đang ngồi ở khách vị bên đó. Hắn rất hài lòng với sự biết điều của Lục Đông Sinh, trong sảnh có hai chủ vị, Lục Đông Sinh thân là gia chủ lại không ngồi ở vị trí chủ vị, đó chính là biểu hiện cơ trí, không tự cho mình là giọng khách át giọng chủ.

- Bá phụ, xin ngồi lên.

Lục Thất mỉm cười nói.

- Không được, cháu bây giờ là Ngu Vương điện hạ, ta không thể thất lễ.

Lục Đông Sinh ôn tồn đáp.

- Bây giờ là gia tộc đoàn tụ, bá phụ thân là chủ của một tông, về lý nên ngồi trên, mời bá phụ lên ngồi.

Lục Thất mỉm cười mời.

Lục Đông Sinh đứng dậy, cung kính nới với Lục Thất:

- Tạ Ngu Vương điện hạ ban ngồi.

Lục Thất gật đầu, Lục Đông Sinh bước lên ngồi vào vị trí chủ vị khác. Lục Thất liếc mắt nhìn một lượt, hắn chỉ là đang nhìn bình thường, không ngờ có một người trung niên bỗng sợ hãi cúi đầu, rõ ràng là sợ Lục Thất nhìn thấy.
Lục Thất hơi giật mình, theo bản năng thầm nghĩ:

- Người này không phải là Lục Đông Hổ chứ?

- Ồ, Thiên Phong, đó là Đông Hiền thúc phụ của cháu, người có chút tầm thường, không quen gặp bề trên.

Lục Đông Sinh bên cạnh giới thiệu.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Hắn nghe Lục Thiên Cần nói qua về Lục Đông Hiền rồi, cũng không thèm để ý, quay đầu nói:

- Bá phụ, tòa phủ này trước đây Tấn Quốc Công đã ở, dù rất tốt, lại rất dễ bị Hoàng đế Bệ hạ Đại Chu không vui. Ta là Ngu Vương Đại Chu.

Lục Đông Sinh gật đầu, nói:

- Ta hiểu, hôm nay đều sẽ chuyển hết ra ngoài.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại nói:

- Bá phụ, mặc dù ta là Ngu Vương Đại Chu, nhưng lại không thích hợp chiếu cố người thân, xin bá phụ bố trí cho người thân ở Thái Nguyên này làm chút việc sinh sống, cố gắng duy trì nguyên bản, không nên có hành vi coi mình cao hơn người một bậc.

Lục Đông Sinh gật đầu, nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ trói buộc mọi người, cố gắng tự lo lấy cái ăn.

Lục Thất gật đầu, quay đầu sang nhìn thân tộc, nói:

- Hôm nay như vậy thôi, ta và bá phụ có chút chuyện.

Các thân tộc trong đại sảnh lần lượt đứng dậy, cung kính cáo lễ Lục Thất sau đó đi ra ngoài. Thân tộc đi rồi, Lục Thất quay sang nói:

- Bá phụ, ta mới được cái thế, không nên chọc giận người ta, cần lòng người không hiềm khích.

- Yên tâm đi, từ khi tới Thái Nguyên, ta không cho ai rời khỏi tòa nhà. Nếu khoa trương sẽ dễ khiến cho người ta phản cảm. Ngày tháng phú quý của các thân tộc cố gắng để tự họ nắm lấy. Nếu ta không chủ trương, mà đùn đẩy hết tất cả cho cháu, đối với cháu và thân tộc đều không phải là chuyện tốt. Sau này, thân tộc sẽ ngày càng nhiều, về mặt tài chính sẽ hình thành trách nhiệm rất lớn.

Lục Đông Sinh nghiêm nghị nói.

Lục Thất nghe xong vui mừng gật đầu, có một vị gia chủ cơ trí như vậy thay hắn áp chế thân tộc làm bậy và chỉ trích, lại là chuyện may mắn. Chuyện người thân là khó ứng đối nhất, nói là pháp bất dung tình, nhưng vác đao lên không dễ chút nào.

Quyển 5 - Chương 197: Dương Diên Chiêu

Hôm sau, Lục Thất thống lĩnh tám mươi nghìn đại quân đi về phương bắc. 4 ngày sau đã vào tới biên giới Định Châu. Lục Thất đột nhiên dừng binh không tiến, hóa ra là Định huyện của Định Châu đã bị một trăm nghìn đại quân Yến quốc bao vây, ba mươi nghìn quân của Dương Nghiệp trú đóng ở Định Huyện.

Chiến cục phương bắc quả thực đã rơi vào nguy hiểm, Chu quốc vốn phân ranh giới với Yến quốc là sông Cự Mã. Bây giờ sông Cự Mã đã bị quân Yến công chiếm từ Bá Châu, Hùng Châu, Mạc Châu, Doanh Châu, Thương Châu.

Phòng ngự phương bắc luôn là Trương Vĩnh Đức ở Đại Danh phủ tổng quản. Ở chiến tuyến phương bắc trấn thủ có hai đại quân lớn, một là Định Quốc Công Dương Nghiệp lấy Định Châu làm trung tâm, một là Dung Quốc Công Phó Tiềm lấy Thương Châu làm trung tâm. Hiện tại Định Quốc Công đã cố thủ ở Định Huyện không lui, mà Dung Quốc Công ở Thương Châu thì lui về trấn thủ Đức Châu, đã cách Đại Danh phủ không xa, có một trăm nghìn quân lực.

Lục Thất dừng binh không lâu đã có cấp dưới của Dương Nghiệp tới gặp, là hơn hai nghìn kỵ binh, Đô ngu hầu lĩnh quân tên là Dương Diên Chiêu, là con trai thứ sáu của Dương Nghiệp. Lục Thất ở trướng soái lệnh gặp, rất nhanh từ bên ngoài có một vị quan tướng trẻ tuổi đi vào.

- Đô ngu hầu thuộc kỵ quân Huy Hạ của Định Quốc Công Dương Diên Chiêu bái kiến Ngu Vương điện hạ, trấn bắc Tuyên phủ sứ đại nhân.

Sau khi Dương Diên Chiêu vào trường, quỳ một gối cung kính hành quân lễ bái kiến.

- Dương tướng quân mời đứng lên, lại ngồi đây đi.

Lục Thất bình thản nói. Hắn đã từng nghe nói về Dương Diên Chiêu, Định Quốc Công Dương Nghiệp có rất nhiều con trai, nổi danh nhất chính là người con trai thứ sáu Dương Diên Chiêu.

- Tạ điện hạ.

Dương Diên Chiêu đứng dậy, cung kính thi lễ, bước lên trước ngồi ghế bên cạnh Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười nhìn Dương Diên Chiêu. Dương Diên Chiêu rất trẻ, cũng hơn 20 tuổi, còn trẻ hơn cả hắn, lông mày rậm mắt to, da ngăm đen. Mà Dương Diên Chiêu cũng quan sát Lục Thất, trong lòng rất ngạc nhiên thấy chàng thanh niên bình thường Lục Thất lại chính là nhân vật hơn hẳn mình, lại có chiến công hiển hách ở Tây bộ, thậm chí còn được Hoàng đế Đại Chu phong làm Ngu Vương.

- Diên Chiêu, ngươi bao nhiêu tuổi?

Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Hồi điện hạ, thuộc hạ 23.

Dương Diên Chiêu cung kính đáp.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Ta và ngươi là thân thích, nói chuyện có thể thoải mái một chút. Ngươi là Phò mã Đô úy, ta cũng là Phò mã Đô úy.

Dương Diên Chiêu có chút câu nệ gật đầu. Y cũng là con rể của Hoàng đế Đại Chu, cưới Công chúa Kim Hoa con gái Hoàng đế. Công chúa Kim Hoa sau khi xuất giá được phong làm Công chúa Triệu quốc, cho nên nói Hoàng đế Chu quốc và Định Quốc Công là quan hệ thông gia.

- Diên Chiêu, ta nghe nói Phó Tiềm trấn thủ Thương Châu, lui quân tới Đức Châu.

Lục Thất đi vào chủ đề chính.

Dương Diên Chiêu gật đầu, nói:

- Phó Tiềm đại soái là bỏ trấn thủ Thương Châu, lui về Đức Châu. Quân Thương Châu và quân Định Châu vốn là xó nhà có nhau. Quân Thương Châu bỏ chạy, Định Châu tất sẽ thành cô quân, chỉ có thể theo thành cố thủ.

- Nghe nói quân sở thuộc của Phó Tiềm có hai mươi nghìn kỵ quân, tám mươi nghìn bộ binh. Ông ta sao lại không thể trấn thủ được? Nếu trấn thủ được Thương Châu, sẽ không hủy đi mối liên kết giữa hai quân, đương nhiên có thể kiềm chế được thế công của quân Yến.

Lục Thất hỏi.

- Thuộc hạ đã sai người đi cầu viện rồi, nhưng Phó Tiềm đại soái trả lời là thiếu quân lương, không nên sa vào vòng nguy khốn của quân Yến, cho nên rút lui về Đức Châu.

Dương Diên Chiêu đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi:

- Diên Chiêu, ngươi nói thực với ta, tên Phó Tiềm đó liệu có phải là đang bảo tồn thực lực? Y là người thiện chiến chứ?Dương Diên Chiêu sững người, chần chừ một lát, nói:

- Thuộc hạ không thể nói càn. Phó Tiềm đại soái vốn là Đô ngu hầu Nội điện trực Khai Phong phủ, sau đó phóng ra ngoài trấn thủ Thương Châu. Ông ta dùng binh rất bảo thủ, trừ phi nhận được lệnh, nếu không ông ta sẽ không chủ động xuất kích.

- Hóa ra là Đô ngu hầu Nội điện trực, nói như vậy Phó Tiềm là thuộc hạ của Trương Vĩnh Đức.

Lục Thất nói.

Dương Diên Chiêu lắc đầu, nói:

- Cũng không thể nói như vậy, Phó Tiềm là nội điện trực bảo vệ Hoàng đế Bệ hạ.

Lục Thất cười, nói:

- Nội điện trực cũng là thuộc quản lý của Điện tiền đô kiểm điểm, đương nhiên là thuộc hạ của Trương Vĩnh Đức.

Dương Diên Chiêu gật đầu, nói:

- Nói như vậy cũng đúng.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Diên Chiêu, ngươi thông thuộc địa lý và chiến sự phương bắc, theo ngươi nên đối phó với quân Yến thế nào?

Dương Diên Chiêu tinh thần chấn động, nhìn Lục Thất nói:

- Thuộc hạ thấy đối phó với quân Yến có hai cách, một là tập kích quân Yến từ phía sau, bức ép quân Yến điều binh trở về. Hai là tập kết quân lực phản kích quân Yến, thuộc hạ thấy cả hai có thể hỗ trợ tác chiến.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ngươi nói có lý, chờ ta tới Đức Châu sẽ dùng binh theo ý kiến của ngươi.Dương Diên Chiêu sửng sốt, nói:

- Điện hạ muốn đi Đức Châu?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Có hợp binh với quân của Phó Tiềm mới có thể nắm được chiến thắng quân Yến. Nếu chỉ ta và Định Quốc Công hợp binh thì không chiếm ưu thế, thậm chí còn bị thiệt hại.

Dương Diên Chiêu chần chừ một lát, gật đầu. Lục Thất lại nói:

- Ta nói sẽ bị thiệt hại, không chỉ là đến từ sự uy hiếp của quân Yến, còn có sự uy hiếp của quân Phó Tiềm. Hiện giờ Triệu Khuông Dẫn ở Giang Hoài tạo phản, một khi ta cùng với Yến quân lưỡng bại câu thương, tám phần Phó Tiềm sẽ chạy tới hái đào, thậm chí sẽ mượn cơ hội diệt chúng ta.

Mặt Dương Diên Chiêu liền biến sắc, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Ngươi đi Định Huyện thông báo với Định Quốc Công thủ thành, nói ta tới thu thập Phó Tiềm trước, sau đó sẽ chỉ huy quân cùng tấn công quân Yến.

- Điện hạ muốn đi thu thập Phó Tiềm đại soái?

Dương Diên Chiêu kinh ngạc nói.

Lục Thất nhướn mày gật đầu:

- Ta là Tuyên phủ sứ trấn Bắc. Nếu ông ta không nghe theo lệnh điều quân, ta có quyền bãi miễn quân chức của Phó Tiềm.

Dương Diên Chiêu gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Ghi nhớ, trong thư phải viết Ngu Vương nổi giận vì Phó Tiềm bỏ trấn thủ Thương Châu, đã đích thân dẫn quân đi Đức Châu cướp lấy quyền quân của Phó Tiềm. Ngoài ra, sau khi gửi thư đi ngươi phải nhanh chóng quay về, ta và ngươi cùng đi tới Đức Châu. Mặt khác cho các tướng sỹ đi qua Đức Châu rồi tới trướng ta nói chuyện.

- Vâng!

Dương Diên Chiêu đứng dậy hành quân lễ cung kính đáp ứng, sau đó đi ra ngoài thành Định Huyện, dùng tên tin bắn đi, quân Yến vây thành, không có khả năng phân tán ra vây, chủ yếu là trọng binh chắn cửa thành, đối với tường thành cũng chỉ có thể chọn cách cơ động đánh vây.

Sau khi Dương Diên Chiêu đi rồi, rất nhanh có hai tướng sỹ tới gặp Lục Thất. Lục Thất hỏi qua tình hình của quân đóng ở Đức Châu, biết được quân Phó Tiềm chủ yếu đóng ở huyện An Đức. Hai mươi nghìn kỵ quân đóng ở phía bắc huyện thành. Phía bắc được chia ra thành hai quân doanh trái phải, quân bộ đại bộ phận đóng ở ngoài thành phía đông tây nam. Trong thành có hai mươi nghìn quân. Lục Thất rất hài lòng về hai tướng sĩ sứ giả này, đi một chuyến lại không quên tìm hiểu quân tình, đó chính là khả năng thám báo.

Nửa ngày sau Dương Diên Chiêu trở về, Lục Thất lệnh cho Dương Diên Chiêu dẫn ba mươi nghìn kỵ quân của hắn đi xuống phía nam, đi đường vòng qua Bối Châu. Bối Châu nằm giữa Đức Châu và Đại Danh phủ. Còn hắn thì dẫn năm mươi nghìn bộ binh đi thẳng tới Đức Châu, qua Trấn Châu, Triệu Châu, Ký Châu mà tới Đức Châu.

Kế hoạch của Lục Thất là trước tiên đi cướp lấy quân đóng ngoài thành An Đức. Hắn nói với Dương Diên Chiêu, hắn sẽ thu hút sự chú ý của quân Đức Châu, sau khi ba mươi nghìn kỵ quân tới Bối Châu, sẽ đi thẳng tới Đức Châu, tới Đức Châu sẽ bức bách quân doanh, công bố thánh chỉ tới, khiến cho tướng soái quân doanh tiếp chỉ, sau đó khống chế tướng soái quân doanh, Lục Thất đem thánh chỉ bổ nhiệm Tuyên phủ sứ của Hoàng đế và quân lệnh bãi miễn Phó Tiềm giao cho Dương Diên Chiêu.

Dương Diên Chiêu đương nhiên là hiểu kế hoạch của Lục Thất. Đó là chiến lược rút củi dưới đáy nồi. Nếu trực tiếp dùng quân lệnh để bãi miễn Phó Tiềm, tám phần Phó Tiềm sẽ không thể ngoan ngoãn giao ra tám mươi nghìn đại quân, thậm chí còn tạo phản khởi chiến với Lục Thiên Phong. Nhưng trước tiên dùng thánh chỉ đi thẳng tới quân doanh, tướng soái quân doanh thường thì chắc chắn là nghe theo. Đó chính là sách lược trên nước (chỉ thế chủ động).

Dương Diên Chiêu đương nhiên là bằng lòng giúp Lục Thất rồi. Không cần nói gì khác, cha y đang bị vây ở Định Huyện, cho nên không hề do dự dẫn quân đi. Lục Thất cũng nhổ trại trùng trùng điệp điệp đi về hướng đông nam.

Trên đường đi, Lục Thất lại cử ra 10 kỵ binh, nhận quân lệnh của Tuyên phủ sứ đi thông báo cho Đức Châu, nói với các quân doanh là hắn tới hợp binh, để các quân chuẩn bị tốt việc phản kích quân Yến. Mục đích một là để quân lực Phó Tiềm biết Tuyên phủ sứ hắn tới. Hai là thu hút sự chú ý của Phó Tiềm, để Dương Diên Chiêu đột ngột tới tạo ra kỳ tích.

Trong thành An Đức, Dung Quốc Công Phó Tiềm hơn 40 tuổi ngồi ở sảnh bên, nhíu mày xem quân lệnh của Tuyên phủ sứ. Ông ta thân là Thứ sử Thương Châu, Tiết độ sứ Hoành Hải, trấn thủ ở Thương Châu đã 10 năm rồi, kỳ thực ông ta sớm đã nhận được công văn thông báo từ triều đình rồi, biết đã có một Tuyên phủ sứ trực tiếp tới. Hơn nữa thượng ty này khiến ông ta rất bất ngờ, không ngờ lại là Lục Thiên Phong.

Đại danh của Lục Thiên Phong ở Chu quốc đã được nhiều người biết đến. Mặc dù Phó Tiềm giấu công văn thông báo Lục Thiên Phong là Tuyên phủ sứ trấn bắc đi, nhưng do gần Đại Danh phủ, cho nên chuyện Lục Thiên Phong đã được Hoàng đế Đại Chu phong là Ngu Vương và trở thành Đại đô đốc Quan Lũng lại không thể giấu được tướng sỹ đóng quân ở Đức Châu.

Phó Tiềm đọc quân lệnh của Lục Thiên Phong gửi tới, trong lòng rơi vào trạng thái khó lựa chọn. Nếu Lục Thiên Phong tới Đức Châu, ông ta lại không nắm chắc có thể đối kháng. Chuyện ông ta bỏ Thương Châu đã có một bộ phận tướng soái ra lời khuyên cản, cho nên quân lệnh của Lục Thiên Phong gửi tới sẽ khiến cho một số tướng soái làm phản.

Quyển 5 - Chương 198: Đoạt quân

Phó Tiềm nhíu mày nhìn quân lệnh, thực ra là đang chọn đối sách, trong sảnh bên còn có mười mấy quan tướng đều nhìn đại soái chờ nói chuyện. Họ cũng đều biết quân lệnh của Tuyên phủ sứ, bởi vì quân doanh ngoài thành đã trực tiếp tới quân lệnh của Tuyên phủ sứ rồi.

- Đại soái, không thể để Lục Thiên Phong tới Đức Châu, chi bằng xuất động kỵ quân hành động trước để kiềm chế đối phương. Theo thăm dò, Lục Thiên Phong lần này tới chỉ có năm mươi nghìn bộ quân.

Có một quan tướng không kìm nổi nói.

Phó Tiềm nghe xong cũng không phản ứng gì, lại có một quan tướng khác nói:

- Chủ ý này của ngươi quả thực không hay, hai mươi nghìn kỵ quân chưa chắc đã giết chết được Lục Thiên Phong. Với thế lực của Lục Thiên Phong hiện giờ, một khi trốn thoát được, tất nhiên sẽ trả thù. Đại soái bây giờ lại không thể tạo phản, mà cũng không thể công kích Tuyên phủ sứ.

- Vậy ngươi nói nên làm thế nào? Nếu để mặc Lục Thiên Phong tới Đức Châu, Lục Thiên Phong lại có quyền điều động quân Đức Châu, một trăm nghìn quân không thể một lòng với chúng ta, rất có thể đều là tâm thái cây cỏ đầu tường.

Quan tướng nói đầu tiên phản bác lại.

- Theo ta thấy chỉ có một cách, chính là khởi quân rời khỏi Đức Châu, tới đầu hàng Quận Vương Vĩnh Đức. Nếu Lục Thiên Phong tới phương bắc, chúng ta rời khỏi đi đối phó phản quân, cũng có thể nói là quá khứ rồi.

Một quan tướng khác nói.

- Ngươi nói là một cách, chỉ là Quận Vương Vĩnh Đức không có quân lệnh tiến tới, chúng ta tự tiện đi quy thuận, chưa chắc đã khiến cho Quận Vương tiếp nhận. Hơn nữa, cũng có thể bị triều đình giáng tội.

Có một quan tướng nói.

- Chúng ta đi quy thuận, Quận Vương chắc chắn sẽ tiếp nhận. Quận Vương bây giờ cần quân lực, mà triều đình vì bình phản đã liều lĩnh một phen rồi. Chúng ta đi rồi, triều đình chỉ có thể im lặng chấp nhận, không thể ép chúng ta được.

Một quan tướng khác nói.

Phó Tiềm cuối cùng đã có phản ứng, giơ tay ném quân lệnh lên, dặn dò:

- Truyền lệnh chuẩn bị xuất phát, đại quân hướng nam, sẽ nói triều đình để chúng ta đi bình định.

- Vâng!

Các quan tướng hành quân lễ hồi ứng, rời đi truyền lệnh.

Sáng sớm hôm sau, quân doanh ngoài thành Đức Châu lần lượt thu dọn, Dương Diên Chiêu lại dẫn ba mươi nghìn kỵ binh bỗng giáng lâm tới quân doanh ngoài thành huyện An Đức. Quân Đức Châu căn bản không chú ý phía nam có quân tới, chính là bên ngoài có trạm canh gác cũng tưởng là quân nhà.

Quân doanh thành nam bỗng bị số kỵ quân không rõ ràng bao vây, tướng sỹ trong doanh hoảng sợ lần lượt lấy binh khí ra chuẩn bị chiến đấu, bỗng nghe thấy tiếng của mấy chục người ngoài quân doanh hô lớn:

- Thánh chỉ Bệ hạ Hoàng đế Đại Chu tới, tướng sỹ quân doanh chớ sợ, mời chủ quản tiếp chỉ.

Vừa nghe là thánh chỉ Hoàng đế tới, tướng sỹ trong quân cũng thấy rõ kỵ quân ngoài doanh đều là áo giáp Chu quốc. Lúc đó mới bình tĩnh, chủ soái trong doanh cũng kinh sợ và nghi ngờ, sai sứ trong quân ra nghiệm chứng. Có một quan tướng trong quân ra ngoài doanh, ở khoảng cách một thước xem qua thánh chỉ bày ra, cuối cùng cầm quân lệnh của Tuyên phủ sứ trở lại trong doanh.

Chủ soái trong doanh thấy quân lệnh thì biến sắc. Quân lệnh không ngờ là chỉ tội Phó Tiềm bỏ Thương Châu, tuyên bố bãi miễn quân chức Phó Tiềm, lệnh tướng sĩ Đức Châu thấy quân lệnh rồi phải trực tiếp quy thuận Tuyên phủ sứ. Chủ soái trong doanh rơi vào sự lựa chọn, lúc này nếu xin chỉ thị của Phó Tiềm, chẳng khác nào chọn ủng hộ Phó Tiềm.

Trong doanh còn có tướng lĩnh thực quyền khác. Thấy tinh thần chủ soái có vẻ bất định, đương nhiên đã đoán ra vài phần, có một Đô ngu hầu khởi lễ nói:
- Quân lệnh trong tay đại nhân chẳng lẽ là quân lệnh của Tuyên phủ sứ?

- Đúng, các ngươi xem đi.

Chủ soái chỉ có thể đáp lại, y không thể đủ một tay che trời.

Quân lệnh của Lục Thất được truyền nhau xem. Tinh thần của người xem có chút cổ quái, hóa ra trong quân lệnh của Lục Thất liệt kê một loạt quan chức Ngu Vương Đại Chu, Lễ bộ Thượng thư, Phò mã Đô úy, Đại tướng quân Hoài Hóa, Tuyên phủ sứ Bắc Đình Hà Tây, trấn thủ Thái Nguyên, Đại đô đốc Quan Lũng, Tuyên phủ sứ trấn bắc.

- Các vị thấy thế nào?

Chủ soái hỏi.

- Đương nhiên nên nghe theo chỉ thị của đại soái rồi. Quân lệnh này của Tuyên phủ sứ có lẽ là hướng tới đại soái, sao có thể vượt cấp hiệu lệnh được.

Lục sự tham quân liền nhướn mày nói.

- Lư đại nhân nói sai rồi, Tuyên phủ sứ đã bãi miễn quân chức của Dung Quốc Công gia rồi, sao chúng ta còn xin chỉ thị?

Một quan tướng Đô ngu hầu lạnh lùng phản bác.

- Ngươi nói như vậy là muốn phản bội đại soái?

Lục sự tham quân nhìn chằm chằm nói.

- Lư đại nhân lời này là có ý gì? Thánh chỉ của Hoàng đế Bệ hạ Đại Chu liền ngăn ở ngoài doanh, ý của ngươi là để chúng ta kháng lại thánh chỉ, tạo phản sao?

Đô ngu hầu đó nhướn mày phản bác.Lục sự tham quân chậm chạp nói:

- Dù nói thế nào, chúng ta cũng nên hỏi qua đại soái.

- Vậy Lư đại nhân đi hỏi đi, tại hạ là võ thần Đại Chu, chỉ có thể nghe theo thánh chỉ hành sự, chỉ mong Lư đại nhân có thể vào thành.

Đô ngu hầu đó lạnh lùng nói.

Lục sự tham quân quay đầu nhìn về phía chủ soái, bỗng lại có một Đô ngu hầu nữa lạnh lùng nói:

- Lư đại nhân vẫn là an phận đi, bên ngoài có mấy chục nghìn kỵ binh, Ngu Vương Đại Chu tới là có chuẩn bị rồi, chính là tới cướp quân quyền. Chúng ta hoặc là khởi binh kháng chỉ, hoặc là quy thuận, dĩ nhiên là không cần xin chỉ thị của đại soái.

Lục sự tham quân mặt mày tái nhợt, quân doanh này đóng hai mươi nghìn quân, chủ soái trực tiếp cai quản năm nghìn quân, Ngu hầu trong quân tương đương với Đô ngu hầu của quân chủ soái. Mười lăm nghìn quân còn lại lần lượt do ba Đô ngu hầu thống lĩnh. Bây giờ trong ba Đô ngu hầu đó lại có hai người nói nghe theo quân lệnh của Tuyên phủ sứ.

Chủ soái bất đắc dĩ nhìn Lục sự tham quân, nghiêm nghị nói:

- Chúng ta không thể kháng chỉ, theo bổn soái xuất doanh quy thuận.

Hai mươi nghìn quân ở ngoài cổng thành nam huyện An Đức, quy thuận Dương Diên Chiêu. Dương Diên Chiêu liền chia quân ra làm hai đường, lệnh cho hai vị Đô ngu hầu lĩnh quân, cùng năm nghìn kỵ quân lần lượt chạy về quân doanh đông tây truyền đạt quân lệnh của Tuyên phủ sứ. Hai mươi nghìn quân của quân doanh phía đông thuận lợi quy thuận. Chủ soái của quân doanh phía tây lại không thừa nhận quân lệnh của Tuyên phủ sứ. Nhưng, trong quân xuất hiện hỗn loạn, dường như là có nội chiến.

Dương Diên Chiêu được báo, lập tức mệnh lệnh toàn bộ quân đều tập kết ở cổng tây thành, mà Phó Tiềm trong thành cũng đã nhận được bẩm báo, kinh sợ liền truyền lệnh các quân kháng lệnh, lý do là người tới là ngụy chiếu lừa gạt quân.

Nhưng chờ quân lệnh của Phó Tiềm xuất thành, dưới tình hình hai mươi nghìn quân của mặt tây đã bị bao vây, đại bộ phận quân đều tự phát đầu hàng Tuyên phủ sứ, Dương Diên Chiêu vừa hỏi mới biết Đô ngu hầu lĩnh quân trong quân doanh bị giữ lại ở chỗ chủ soái.

Bởi vì đại đa số quân lực đều tự đầu hàng, quân sở hữu của chủ soái dưới sự kêu gọi đầu hàng, cũng tự động đầu hàng Tuyên phủ sứ. Quan tướng tầng lớp trung hạ rất ít có người kháng lại thánh chí Hoàng đế. Còn tướng soái cao cấp thì sau khi nắm trọng binh mới có dã tâm tập đoàn quân thế. Phó Tiềm có thể lung lạc được chủ soái cấp cao, nhưng đối với quan tướng cấp trung hạ thì không thể lung lạc được.

Sau khi Dương Diên Chiêu thu được sáu mươi nghìn quân bộ, đại quân xuất phát chạy về kỵ doanh mười nghìn quân ở chân thành phía bắc. Chủ soái của kỵ doanh mười nghìn quân đã tiếp nhận quân lệnh của Phó Tiềm, đương nhiên vô cùng kinh sợ. Mà quân lệnh của Tuyên phủ sứ cũng tới theo sau, thấy quân lệnh hai bên chủ soái kỵ doanh rơi vào sự lựa chọn, cuối cùng quyết định quy thuận Lục Thiên Phong.

Sự lựa chọn của chủ soái kỵ doanh cũng là rất có lý. Bởi vì Lục Thất ban đầu đã chi viện mười nghìn chiến mã cho phương bắc, đương nhiên là do Trương Vĩnh Đức làm chủ phân chia. Khi đó Trương Vĩnh Đức đã giữ lại hai nghìn ngựa ở Đại Danh phủ, chia cho Định Châu ba nghìn ngựa, còn chia cho Phó Tiềm lại là năm nghìn chiến mã. Từ số lượng chiến mã ban sẽ có thể thấy Phó Tiềm là thế lực của Trương Vĩnh Đức.

Quân Phó Tiềm thì được năm nghìn chiến mã, nhưng đại danh của Lục Thiên Phong cũng được biết đến rộng khắp trong quân Phó Tiềm. Quân nhân tôn sùng nhất là danh tướng và mãnh tướng thiện chiến, uy danh của Lục Thất theo chiến mã mà xâm nhập vào lòng quân Phó Tiềm. Bây giờ Lục Thiên Phong đến rồi, chủ soái kỵ quân thì muốn ủng hộ Phó Tiềm, nhưng hiện thực lại tàn khốc, khi biết sáu mươi nghìn bộ binh đã quy thuận Tuyên phủ sứ, Chủ soái kỵ quân hiểu Phó Tiềm đã mất đi đại thế rồi. Nếu gượng ép chống lại, thuộc hạ đương nhiên sẽ xảy ra ly tán, cho nên đại quân Dương Diên Chiêu vừa tới, chủ soái kỵ doanh đóng quân góc tây thành liền tuân lệnh quy thuận.

Dương Diên Chiêu lại dẫn quân tới kỵ doanh góc đông thành, cũng đã thuận lợi quy thuận. Nhưng quân lệnh của Tuyên phủ sứ đưa vào tới thành huyện An Đức lại không có hồi ứng, tướng sỹ thủ thành thậm chí còn kéo cầu treo đóng cửa thành.

Dương Diên Chiêu cũng không vội, đóng đại quân ở thành bắc, mời chủ soái các quân và Đô ngu hầu tụ hợp lại, lấy danh nghĩa là nghị sự uống rượu, thực ra là giam lỏng. Tướng soái quy thuận cũng đều hiểu, lặng lẽ ở lại trong kỵ doanh của Dương Diên Chiêu chờ đợi.

2 ngày sau, Lục Thất dẫn năm mươi nghìn bộ binh tới huyện thành An Đức, trước tiên là gặp mặt tướng soái các quân, uống một chầu rượu thân thiết, hôm sau mới dùng tên thư truyền ra năm mươi đạo quân lệnh, nói Phó Tiềm đã bị bãi miễn, lệnh cho quan tướng trong thành tự tới báo với Tuyên phủ sứ, trước hoàng hôn không ai báo danh, xem như là phản lại Đại Chu.

Quân lệnh bắn vào trong thành chưa đầy nửa giờ, cổng thành tây liền mở ra, lượng quân lớn rời khỏi thành An Đức di chuyển về phía bắc cổng thành quy thuận đại doanh Tuyên phủ sứ. Trước giờ ngọ, hai mươi nghìn quân trong thành hầu như đều đã quy thuận Trung phủ sứ.

Lục Thất cũng không giam Phó Tiềm, sai người nói với Phó Tiềm, dẫn theo 10 cận vệ đi đi. Phó Tiềm còn có gần nghìn tướng sỹ không phản bội lại, lại cũng buồn giận bất đắc dĩ thu dọn một ít tài vật, chỉ có thể dẫn theo 10 người thân cận rời khỏi Đức Châu đi về phía nam.

Quyển 5 - Chương 199: Tập kích U Châu

Lục Thất tiến hành chỉnh quân ở Đức Châu, tất cả chủ soái cũ của quân Phó Tiềm đều trở thành tham quân phủ soái, cũng chính là trở thành thống soái lâm thời. Kỵ quân và bộ quân lấy doanh làm cơ sở để điều chỉnh. Cùng với quân của Lục Thất dẫn đến tiến hành pha trộn, nhưng vẫn là năm nghìn bộ binh làm một cánh quân, hai nghìn kỵ binh làm một cánh quân, như cũ đều là Đô ngu hầu thống lĩnh, trực tiếp vâng mệnh Tuyên phủ sứ.

Dương Diên Chiêu cũng đã trở thành tham quan thống soái. Lục Thất và Dương Diên Chiêu cùng Đô ngu hầu kỵ quân đi cùng, tiến hành hội nghị bí mật quân sự. Hắn cho các tướng soái biết, hắn đã bố trí quân ở trên biển tập kích kinh thành Yến quốc.

Còn quân Yến tập kích Chu quốc có hai trăm nghìn quân, trong đó một trăm nghìn là kỵ quân, một khi xuất hiện hiện tượng quân Yến lui về, đó có lẽ là quân trên biển đã tập kích kinh thành Yến quốc. Lục Thất lệnh cho Dương Diên Chiêu dẫn năm mươi nghìn kỵ quân chạy về phía bắc tìm nơi mai phục, thời cơ tập kích quân Yến lui về, cụ thế thế nào Lục Thất không quản, tất cả đều do Dương Diên Chiêu làm chủ.

Lục Thất đương nhiên không thể đích thân tới phương bắc tác chiến được. Hắn bây giờ thân gách vác trọng trách toàn cục, vừa phải uy hiếp quân quy thuận nghe lời, cũng phải kịp thời chú ý tới diễn biến xảy ra của biên giới Chu quốc, có thể kịp thời đưa ra quyết sách tương ứng.

Ngoài ra, Lục Thất còn tự biết mình, hắn đi phương bắc tác chiến, chắc chắn không thiện chiến bằng Dương Diên Chiêu. Phụ tử Định Quốc Công ở phương bắc tác chiến cùng Yến quốc nhiều năm, tích lũy được địa lý quân tình phong phú. Hắn đi phương bắc địa lý lạ lẫm, cho nên khó mà đưa ra được chiến lược dùng binh tốt nhất.

Chiến lược phương bắc của Lục Thất chủ yếu là phụ trợ cho cuộc tập kích của quân Chu Vũ. Hắn nên làm chính là đối phó với quân Yến tiến vào Chu quốc. Khi Lục Thất từ Thái Nguyên xuất binh đã cử 50 thám báo tinh nhuệ chia ra thành 10 tổ nhanh chóng tới Hoàng Hà. Mua thuyền ở Hoàng Hà theo dòng đi xuống Bột Hải, tranh thủ đưa quân tình cho quân Chu Vũ.

Dương Diên Chiêu và các tướng soái đương nhiên cảm thấy nghi hoặc với việc Lục Thất tập kích trên biển. Lục Thất nói thẳng hắn trên thực tế là có Tô Châu và Thường Châu, Bệ hạ Đại Chu cũng biết, cho nên Bệ hạ Đại Chu mới phong hắn làm Ngu Vương, Ngu tự gồm Ngô. Bệ hạ Đại Chu để hắn xuất binh ra biển tiến chiếm Yến quốc, các tướng soái không biết chân tướng kinh ngạc, tuân theo quân lệnh Lục Thất mà xuất phát rời đi.

Sau khi kỵ quân đi được 5 ngày, Lục Thất cũng thống lĩnh một trăm ba mươi nghìn bộ binh bắt đầu phản công quân Yến. Hắn dùng chiến lược thận trọng, cố gắng không khai chiến với quân Yến trên đất bằng, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu đoạt lại huyện thành và bảo thành, sau đó để quân lại cố thủ. Còn bộ binh chủ lực Yến quốc phần lớn ở Định Châu đối phó với Định Quốc Công. Mặc dù có lượng lớn kỵ binh, nhưng lại không dám cô quân quá sâu.

Sự phản công của Lục Thất mặc dù tiến triển chậm, nhưng lại từng bước cướp lấy biên cương về, cùng với quân Yến rơi vào sự giằng co, ngươi công ta thủ, chia quân ra cướp đất. Lục Thất phát huy ưu thế lượng lớn bộ binh, chỉ chia quân ra tấn công cướp lấy thành trì cố thủ, chính là không tiến hành hội chiến với kỵ binh Yến quốc quy mô lớn.

***********

Trên biển, gió đông nam thổi mấy ngày rồi, sóng biển mênh mông, hàng nghìn chiếc thuyền thuận buồm xuôi gió. Trên mỗi chiếc thuyền đều có hàng trăm tới hàng ngàn tướng sỹ. Tổng cộng có hai trăm nghìn đại quân Tấn quốc xuất chinh.

Chu Vũ, Tống Lão Thanh và Vương Bình đều tụ lại trên một con thuyền. Từ khi công chiếm bán đảo Cao Ly, vẫn chưa thu được sự quy thuận thực sự gì, khắp nơi tạo phản quy mô nhỏ và tập kích liên miên, ép Chu Vu lần nữa kéo dài thời gian tập kích Yến quốc. Hơn nữa còn cưỡng ép hơn một trăm nhân khẩu Cao Ly rời đi.

- Báo! Đại soái, thuyền tiên phong đã có một số thám báo trở về, nói là Chủ thượng sai tới.

Ngoài thuyền có người vội hô bẩm báo.

Chu Vũ đang đánh cờ với một thuộc hạ, Tống Lão Thanh và Vương Bình đang nằm trên ghế trúc ở bên nhìn lên trời. Tinh thần Vương Bình uể oải như nửa sống nửa chết. Sau khi ra biển thì không thể uống rượu. Vương Bình trở thành ma bệnh. Tống Lão Thanh lại híp mặt nhìn lên trời, giống như ông cụ đang ngủ gật.

Tiếng báo vừa dứt, trong thuyền bỗng có động tĩnh, Tống Lão Thanh và Vương Bình như bị rắn cắn liền đứng bật dậy, Chu Vũ cũng đứng lên, nhưng đã bình tĩnh rất nhiều. Ba vị đại soái cũng không có khiêm nhường, đều chạy ra cửa tàu.

Trên boong tàu phía ngoài, một chiếc thuyền trung bình bên cạnh đang có một số tướng sỹ mặc áo giáp Chu quốc được đưa lên thuyền soái. Tướng sỹ mặc áo giáp đưa lên ai nấy sắc mặt đều khó coi, đều là bộ dạng tái mét. Họ nhận lệnh đi ra biển, kết quả sau khi ra biển bốn bề mênh mông, lại rơi vào nỗi sợ hãi khó mà trở về. Không còn cách nào khác, các tướng sỹ được Lục Thất cử đi phân nửa đều là vịt trên cạn, không quen thuộc biển cả.

- Này, có thể nói chuyện không?

Vương Bình liền hỏi.

Hai tướng sỹ gật đầu, Vương Bình liền hỏi:
- Là Chủ thượng sai các ngươi tới, Chủ thượng đang ở đâu?

- Các ngươi là người nào? Chúng ta muốn gặp chủ soái?

Một tướng sỹ đáp.

- Ngươi choáng váng rồi, đây không phải đều là chủ soái sao?

Vương Bình vỗ vai nói.

Tướng sỹ đó sửng sốt, nói:

- Chủ thượng sai chúng ta tới gặp Chu Vũ đại soái, Vương Bình đại soái, Tống Lão Thanh đại soái.

- Ta chính là Vương Bình, đây là Chu Vũ, kia là Tống Lão Thanh. Ngươi mau nói vào chuyện chính đi.

Vương Bình khoát tay chỉ, có chút nóng vội.

Tên tướng sỹ đó gật đầu, quân lễ nói:

- Thuộc hạ bái kiến ba vị đại soái.

- Ừ, ngươi còn lời nào để nói không?Vương Bình trừng mắt nhìn.

Tên tướng sỹ khác vừa nhìn đã thấy không ổn, liền nói:

- Không có, Chủ thượng là đang ở Thái Nguyên, lệnh gấp cho ta nhanh chóng đi từ Hoàng Hà tới Bột Hải, tới đưa tin cho các đại soái. Chủ thượng hiện giờ là Tuyên phủ sứ trấn bắc, đã thống lĩnh quân xuất phát xuống phương bắc tác chiến với quân Yến. Chủ thượng nói sẽ làm chệch hướng tiến công Chu quốc của hai trăm nghìn quân Yến.

Chu Vũ gật đầu, nói:

- Nào, ngồi xuống từ từ nói.

Chu Vũ dẫn đầu ngồi lên boong thuyền, cẩn thận hỏi thám báo tới đưa tin. Sau khi ba vị đại soái nghe xong vô cùng mừng rỡ, Vương Bình không kìm nổi sung sướng nói:

- Đây có lẽ là nên uống rượu.

Chu Vũ vui mừng gật đầu, nói:

- Đi vào uống thôi.

Vừa nói dứt lời, con thỏ Vương Bình liền chạy vào trong kho, Chu Vũ cũng nhìn theo thở dài. Kỳ thực y chậm chạp tiến quân Yến quốc, có một nửa là lo lắng nguyên cơ tiến quân sâu. Bởi vì sau khi tiến chiếm Cao Ly, y càng hiểu hơn về tình hình của Yến quốc. Mà tàu chiến một lần chỉ có thể chở được hai trăm nghìn quân. Y không muốn mạo hiểm thành thảm bại. Nếu không có Tấn quốc chi viện năm nghìn quân nỏ thần, y rất có thể sẽ bỏ tập kích Yến quốc.

5 ngày sau, đại quân Tấn quốc bỗng nhiên tới bờ biển Yến quốc, cũng bất kẻ là ở chỗ nào, liền nhanh chóng lên bờ tác chiến. Đại quân lên bờ rất nhanh đã bắt được ngư dân địa phương, biết vùng đất đổ bộ thuộc Kế Châu. Kế Châu nằm ở phía đông bắc U Châu. Chu Vũ được báo, lập tức hạ lệnh đại quân chạy về phía tây bắc, trên đường hành quân bố trí phương án chiến lược.

Hai trăm nghìn quân vừa lên bờ, ven đường tập kích được một tòa trấn quân có ba nghìn lính. Sau đó đại quân trên đường đi hầu như không gặp trở ngại. Chu Vũ trên đường đã nhận được quân tình của Yến quốc. Yến quốc quả thực là có hai trăm nghìn quân tập kích Chu quốc, còn có một trăm nghìn quân đóng ở sông Cự Mã. Kinh thành Yến quốc chỉ có ba mươi nghìn quân trấn thủ. Yến quốc còn có bốn trăm nghìn quân bố trí canh phòng tây bắc và phương bắc. Có thể nói không những ở kinh thành Yến quốc trống không, đối với phòng ngự biển cũng đã xem nhẹ, hoặc nên nói là không có lực lượng để xem trọng tới lỗ hổng phòng ngự biển.

Tin quân Tấn từ trên biển lên bờ, một ngày đã bay tới kinh thành Yến quốc. Triều đình Yến quốc lập tức rơi vào trạng thái khiếp sợ. Trước đây, triều đình Yến quốc còn vui mừng tiến chiếm mấy châu Chu quốc, còn thưởng chiến lợi phẩm cho đại quân mang về, muốn lần này chí ít cũng có thể cướp được cương vực phía bắc Hoàng Hà, cũng chính là Hà Bắc đạo của thời kỳ triều Đường.

Triều đình Yến quốc không biết là quân Tấn quốc tập kích, đoán liệu có phải là Chu quốc hay người Cao Ly tấn công. Yến quốc và Cao Ly luôn có mối thù với nhau. Yến quốc đã nhiều lần xuất binh chinh chiến bán đảo Cao Ly nhưng đều không thành công. Cho nên, Chu Vũ sau khi cướp được bán đảo Cao Ly, trong thời gian dài Yến quốc cũng không phát hiện ra bán đảo Cao Ly đã đổi chủ.

Do đó quân tình cấp báo, triều đình Yến quốc vừa điều quân cứu viện kinh thành, vừa kịch liệt tranh luận liệu có nên lui một chút hay không, cũng chính là triều đình và Hoàng đế rời khỏi kinh thành Yến quốc, trốn tránh quân tiên phong của địch, tránh cho Hoàng đế và triều đình bị bắt giữ.

Sau cùng, đề nghị tránh lui đã chiếm thế thượng phong. Hoàng đế Yến quốc và đại thần triều đình đã trốn khỏi kinh thành Yến quốc, chạy về phía sông Cự Mã. Hoàng đề Yến quốc vừa đi lại còn dẫn theo hai mươi nghìn Vũ lâm quân hộ giá. Thành U Châu nguy nga từ xưa đến nay không ngờ chỉ có mười nghìn quân Yến trấn thủ.

Chu Vũ dẫn đại quân tập kích tới thành U Châu, theo thám báo hồi báo, biết tòa thành U Châu nguy nga không ngờ chỉ có mười nghìn quân trấn, không khỏi mừng rỡ. Nếu có thể công hạ được thành U Châu, vậy đã có được một cơ sở bất bại để đặt chân.

Đại quân bao vây cửa thành U Châu, đóng quân nghỉ ngơi hai giờ, tới quá trưa Chu Vũ mới hạ lệnh bốn mặt tấn công. Vương Bình không để ý tới lời khuyên can của Chu Vũ, đích thân ra trận công thành, vừa thấy một đại soái áo giáo đích thân công thành, lại khích lệ quân tâm anh dũng, một lần công thành đã hạ được cửa nam thành U Châu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau