KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 736 - Chương 740

Quyển 5 - Chương 190: Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành

Lục Thất trấn thủ thành Tấn Dương. Nửa tháng sau khi nhận thánh chỉ, lại nhận được tuyên cáo của triều đình Chu quốc, tuyên bố Triệu Khuông Dẫn và Triệu Khuông Nghĩa là phản nghịch Đại Chu, bổ nhiệm Trương Vĩnh Đức là Chiêu thảo sứ Đông lộ. Tào Bân là Chiêu thảo sứ Trung lộ. Phan Mỹ là Chiêu thảo sứ Nam lộ. Tuyên cáo thần dân Đại Chu quy thuận Chiêu thảo sứ các lộ bình diệt phản nghịch. Hàn Thông dẫn quân trở về Khai Phong phủ trấn hộ.

Tuyên cáo của Hoàng đế gửi đi, đã quyết liệt hoàn toàn với huynh đệ Triệu Thị, trên dưới Chu quốc đều khó mà tin được, rơi vào trạng thái hỗn loạn, cũng đã đẩy Chu quốc đến ranh giới sụp đổ. Chiêu thảo sứ các lộ đã trở thành thủ lĩnh của các thế lực địa phương quy thuận. Mà thế lực thân Triệu cũng rõ ràng xuất hiện quy thuận.

Sau khi nhận được tuyên cáo 10 ngày, Lục Thất lại nhận được tin động loạn từ phía Tây bộ, bốn trăm nghìn quân Chu đóng ở Phượng Tường đã xuất hiện sự tan rã, chạy về phía Giang Hoài, chí ít cũng đã đi mất hai trăm nghìn. Còn các châu phủ phía tây cũng đã xuất hiện hiện tượng tự lập, cũng chính là rất nhiều Thứ sử của châu vực trưng binh thành quân.

- Chu Hoàng đế quả thực đã cương liệt quá mức rồi.

Lục Thất thấy tin chỉ có thể nghĩ như vậy. Cách làm của Chu Hoàng đế rõ ràng chính là thà làm ngọc nát cũng không làm ngói lành.

Nhận được tin của Tây bộ, Lục Thất lại rơi vào sự lựa chọn, nên hay không nên xuất binh chiếm lấy Tây bộ. Nếu xuất binh thì Hà Tây xuất binh là tốt, hay Hán Trung xuất binh là tốt? Hán Trung xuất binh liệu có khiến cho tình hình hỗn loạn của Chu quốc được ổn định lại không? Nếu Hà Tây xuất binh thì lại có phản loạn thực. Chu Hoàng đế đã tuyên bố Triệu Thị phản nghịch. Nếu Hà Tây xuất binh, Chu Hoàng đế tất nhiên cũng sẽ cương quyết phản kích.

- Không nên vội, trước tiên xem chừng là tốt, chủ động quá sớm sẽ dẫn tới hậu quả ngược lại.

Lục Thất ưa ra lựa chọn, trước tiên xem chừng, sau tùy cơ ứng biến.

Lục Thất không thể vội. Hắn cần sắp xếp lại biên chế quân lực Thái Nguyên. Trong mấy ngày này, có hơn ba mươi ngàn phản quân từ Trung Nguyên chạy về, đều quy hàng hắn. Tấn Quốc Công bại rất thảm, rơi vào vòng bao vây của mấy trăm nghìn đại quân, cuối cùng đã bị bắt sống, lại bị Hàn Thông chém đầu.

Lục Thất ở Thái Nguyên cưỡng ép sắp xếp quân Chu, xáo trộn tất cả Tiết độ sứ quân rồi tổ chức lại, trực tiếp phế bỏ quân hiệu của Tiết độ sứ quân, lấy năm nghìn quân bộ làm một cánh quân. Mỗi cánh quân đều bố trí Đô Ngu Hầu thống soái. Sau cùng biên chỉnh hai trăm nghìn quân bộ, Chủ soái Tiết độ sứ quân cũ thống lĩnh quân nhiều hơn trước, nhưng Chỉ huy sứ các doanh sở thuộc đều không phải là bộ hạ cũ, lại không có ai dám lý luận với Lục Thiên Phong.

Nửa tháng sau, theo quân lệnh của Lục Thất, Tấn quốc bỗng phát động đánh chiếm Kinh Châu. Một trăm nghìn đại quân từ Ba Thục lên thuyền thuận theo dòng sông đi xuống, dễ dàng lên bờ tấn công Kinh Châu. Còn ba trăm nghìn quân Tấn ở bên bờ nam Đại Giang cũng lần lượt vượt sông tiến công Kinh Châu.

Đối mặt với đại quân như biển của Tấn quốc, một trăm nghìn quân Chu trấn thủ Kinh Châu không thể không bại lui. Qua Hán Thủy, quân lực Tấn quốc cũng không thừa thắng xông lên. Còn Kinh Châu vừa có được lại mất đi khiến cho tình thế trên dưới Chu quốc biến hóa, rất nhiều thế lực xem chừng vô cùng bất mãn với việc Triệu Thị bất thần. Việc tạo phản của Triệu Thị khiến cho lòng người Chu quốc lo lắng Tấn Quốc sẽ thừa lúc chiến loạn chiếm lấy Trung Nguyên.

Mà bởi vì tuyên cáo thảo nghịch của Chu Hoàng đế khiến cho sự khuếch trương thế lực của Triệu Khuông Dẫn bị hạn chế ở Giang Hoài. Mặc dù có quân lực bên ngoài chạy tới Giang Hoài quy thuận, nhưng quân lực bên trong Giang Hoài cũng tương tự chạy ra ngoài rất nhiều. Triệu Thị phản nghịch khiến cho rất nhiều quân lực Chu quốc cáu giận, đặc biệt là đã trải qua nỗi khổ phản loạn do Tấn Quốc Công gây ra, đối với việc tạo phản của Triệu Thị căm hận không ngừng.

Mất đi Kinh Châu khiến cho Triệu thị và triều đình Chu quốc đang trong tình huống giương cung bạt kiếm, tranh đoạt lẫn nhau quân lực quy thuận đều rơi vào cảnh khắc chế khởi chiến. Mà mục đích của Lục Thất chính là hy vọng nội bộ Chu quốc không nên tốc chiến tốc quyết, chỉ cần kéo dài vài ngày thì sẽ càng bất lợi cho Triệu Thị, đối với triều đình Chu quốc cũng ngày càng bất lợi. Nhưng các Chiêu thảo sứ thống lĩnh lại ngày càng có lợi.

Khai Phong phủ, trong Vệ Quốc Công phủ, Thạch Thủ Tín trong nhà uống rượu giải sầu, vợ ngồi bên cạnh mặt mày cáu bẳn. Vợ Thạch Thủ Tín đã ngoài 50 tuổi, lơn hơn Thạch Thủ Tín 8 tuổi, cho nên 14 tuổi Thạch Thủ Tín đã có con rồi.

- Lão gia, ông trốn tránh lâu như vậy không ra khỏi cửa, cũng không phải là cách.

Vệ Quốc Công phu nhân khuyên giải.

- Ta không ra ngoài mới là cách của cách. Ta ra ngoài căn bản không biết nên xử thế nào. Ta là Đô chỉ huy sứ Mã quân, nàng nói xem ta còn có thể quản quân không? Cứ làm đồ ngốc thành thật là được, chỉ có thể không đếm xỉa đến chuyện bên ngoài.

Thạch Thủ Tín chua xót nói.

- Lão gia ở trong lòng đã có lựa chọn chưa? Trốn tránh như vậy, sau này chỉ e là hai đầu khó lấy lòng, rất có thể sẽ bị tính sổ.

Vệ Quốc Công phu nhân lo lắng nói.

- Yên tâm đi, có Trung Phi ở Bắc Đình, dù là phe nào đắc thế cũng sẽ e dè.Thạch Thủ Tín nói.

- Nếu Lục Thiên Phong cũng tạo phản, vậy thì làm thế nào?

Vệ Quốc Công phu nhân hỏi.

- Lục Thiên Phong? Lục Thiên Phong sớm đã tạo phản rồi, tên tiểu tử đó là hồ ly, đã chiếm lấy Thái Nguyên phủ rồi, đang lim dim nhìn xuống Trung Nguyên, cũng chính là Triệu Khuông Dẫn ngu xuẩn bằng lòng làm hòn đá lăn.

Thạch Thủ Tín lắc đầu nói.

- Lão gia là nói huynh đệ Triệu Thị sẽ bại?

Vệ Quốc Công phu nhân kinh ngạc nói.

- Hoàng đế vẫn rất được lòng dân. Hoàng đế chưa chết họ đã tạo phản, sao có thể thắng được? Danh tiếng vất vả mà có được, một khi bại, chiến sự Đại Chu loạn trong, chỉ có thể khiến cho lòng người ngày càng hận họ thôi. Nếu lòng dân phỉ nhổ, lòng quân cũng theo đó mà phản bội, trừ phi họ có thể lập tức lấy được Khai Phong phủ, nếu không chỉ có thất bại.

Thạch Thủ Tín phẫn uất nói.

- Nhưng nếu họ không tạo phản, Hoàng đế lại từng bước ép họ, kết quả vẫn là sẽ thất bại.

Vệ Quốc Công phu nhân nói.

- Hoàng đế dù có ép tiếp, còn có thể cướp được quân quyền Giang Nam của họ sao? Mấy trăm nghìn đại quân trong tay, Hoàng đế vừa băng hà, những huynh đệ chúng ta ai không thể giúp y. Như thế cũng tốt, y tạo phản lửa cháy lông đuôi, làm cho lòng người thù hận, khiến cho ta ở Khai Phong phủ tiến thoái lưỡng nan. Ta biết ngay tên tiểu tử Triệu Khuông Nghĩa kia tới Giang Nam, nhất định không phải chuyện tốt.
Thạch Thủ Tín cáu giận nói.

Vệ Quốc Công phu nhân gật đầu, nói:

- Nói như vậy, họ là nóng lòng.

Vệ Quốc Công lắc đầu, uống một ngụm rượu, nói:

- Hiện giờ Hoàng đế phóng ra ngoài quyền lực thụ quan lập quân, rõ ràng là thà làm ngọc nát cũng không làm ngói lành, hẳn là rất hận huynh đệ Triệu Thị rồi. Sức khỏe của Hoàng đế rõ ràng là không tốt. Bản thân ông ta biết không còn quá hai năm nữa. Bọn họ lại không chờ được, chuyện này nếu Hoàng đế băng hà, Tào Bân, Phan Mỹ, Hàn Thông, Trương Vĩnh Đức, còn có cả Định Quốc Công phương bắc Dương Nghiệp, Lục Thiên Phong đều sẽ trở thành hùng chủ nắm trọng binh. Ngày giang sơn Đại Chu này sụp đổ không còn xa nữa.

Vệ Quốc Công phu nhân nghe xong nhíu mày, nói:

- Nếu quả thực là sụp đổ, chúng ta vẫn nên sớm có tính toán, nếu không sẽ rất dễ bị chiến tranh diệt môn.

- Yên tâm đi, ta chinh chiến nhiều năm như vậy cũng không phải ngồi không, chí ít cũng có mấy trăm tướng soái cầm binh nể mặt ta. Bọn họ không phải là trong thời gian ngắn có thể phản lại ta, ở Khai Phong phủ này chỉ cần lên tiếng ít nhất cũng có hai mươi nghìn quân nghe lệnh. Cho nên, Hoàng đế chính là miễn đi chức Đô chỉ huy sứ của ta, ta vẫn có được quân quyền.

Thạch Thủ Tín tự tin nói.

Vệ Quốc Công phu nhân gật đầu, Thạch Thủ Tín uống ngụm rượu, lại nhíu mày nói:

- Nhưng có chuyện ta vẫn luôn không hiểu, Hoàng đế đề bạt Vân Cẩm Đông làm Phó điện tiền Đô kiểm điểm, hơn nữa còn để năm nghìn quân sở thuộc của Vân Cẩm Đông tiếp quản hoàng cung và phòng ngự cửa trong thành, để Hàn Thông tiếp quản tất cả phòng ngự ngoài thành. Vân Cẩm Đông là người thân cận với Lục Thiên Phong, sao Hoàng đế lại yên tâm về Lục Thiên Phong như vậy?

- Hoàng đế đương nhiên là yên tâm về Lục Thiên Phong rồi. Hoàng đế đi tuần Hà Tây, Lục Thiên Phong luôn bảo vệ không rời, để Hoàng đế bình an trở về Khai Phong phủ.

Vệ Quốc Công phu nhân nói.

Thạch Thủ Tín lắc đầu, nói:

- Đó là hai chuyện. Nếu Hoàng đế chết ở Hà Tây, Lục Thiên Phong sẽ chịu tiếng giết vua. Hoàng đế chết ở Hà Tây, có thể nói là chỉ có hại cho Lục Thiên Phong. Nhưng Hoàng đế chết ở Khai Phong phủ thì lại chỉ có lợi cho Lục Thiên Phong.

- Thiếp thấy, có lẽ là chọn cái nhẹ trong hai lựa chọn có hại, dù sao tướng sỹ trong hoàng cung cũng thân cận với Triệu Khuông Dẫn nhiều hơn.

Vệ Quốc Công phu nhân nói.

Thạch Thủ Tín gật đầu, liền mắng:

- Con bà nó, những thằng đến từ tây bắc đó, ông mày hỏi một câu Khai Phong phủ đều không thể nói, vừa hỏi chỉ biết lắc đầu.

Vệ Quốc Công phu nhân không phản ứng gì, nàng biết chồng là đang tức giận, cũng quả thực là buồn phiền. Từ khi Hoàng đế tuyên cáo huynh đệ Triệu Thị phản nghịch, cửa Vệ Quốc Công phủ vắng vẻ đìu hiu. Các phu nhân trước đây thường tới, 10 người thì có 9 người không tới cửa nữa.

Quyển 5 - Chương 191: Lục Thiên Lâm

Mặc dù Lục Thất ở Thái Nguyên là xem chừng, nhưng cũng không nhàn rỗi gì, vừa thao luyện quân vừa chia ruộng đất vô chủ của Thái Nguyên cho các tướng sỹ. Gọi là ruộng đất vô chủ đều là Lục Thất vung ra số tiền đáng kể thành vô chủ.

Chia ruộng đất, Lục Thất đã nắm bắt được thời gian ở vài châu Thái Nguyên triển khai trồng cấy. Ba trăm nghìn quân lực ngoài thao luyện sáng ra, thời gian còn lại đều là đào đất tu sửa kênh rạch, kỵ binh thì xuất động đi Hà Hoàng mua lượng lớn hạt giống.

Lục Thất hứa hẹn, thu hoạch năm đầu tiên này toàn bộ đều thuộc sở hữu của tướng sỹ. Khi thu hoạch hắn sẽ bỏ tiền ra mua một phần lương thực làm quân lương, cho nên càng nhiệt tình làm việc. Ở mấy châu Thái Nguyên không những là quân đội đang bận làm ruộng, người dân cũng bận làm ruộng, bởi vì năm nay sau khi thu hoạch đều thuộc về mình.

Lời hứa của Lục Thất ở Thái Nguyên nhanh chóng được lan truyền tới các châu lân cận Thái Nguyên, thậm chí cả bên Lạc Dương cũng nghe nói, do đó đã xuất hiện lượng lớn di dân ồ ạt, có hơn hai trăm nghìn người chạy tới các châu của Thái Nguyên. Nguyên nhân rất đơn giản, chiến loạn khiến người ta lo sợ, không có cái ăn cũng khiến người ta lo sợ. Nếu Thái Nguyên khắp nơi trồng lương thực, chạy tới đó ít nhất cũng có thể không bị chết đói.

Có thể nói việc tạo phản của huynh đệ Triệu Thị, người bị hại trực tiếp nhất chính là người dân. Lượng lớn thanh niên cường tráng bị triệu tập nhập quân, hậu quả kéo theo chính là đồng ruộng thiếu lực lượng lao động trồng cấy. Ruộng vườn một khi thiếu thu hoạch, hậu quả nghiêm trọng chính là nạn đói khắp nơi. Bởi vì quân đội sẽ cướp bóc lương thực của người dân một cách không tiết chế.

Lục Thất sai người đi an bài cho di dân, có thể cấp đất thì cấp. Dù sao Thái Nguyên phủ bởi vì sự tạo phản và bóc lột của Tấn Quốc Công khiến cho nhân khẩu bị thiếu hụt nghiêm trọng. Có thể nói Tấn Quốc Công thống trị ở Thái Nguyên tuyệt đối là một quân bá không biết trị chính lo lắng cho dân.

Trong lúc thu xếp cho di dân, bỗng Định Quốc Công ở phương bắc gửi đến cho Lục Thất một bức thư. Lục Thất đọc xong nhíu mày, hóa ra trong quân Định Quốc Công thiếu lương thực, thỉnh cầu Lục Thất có thể cho mượn lương thực. TênĐịnh Quốc Công này không xin triều đình Chu quốc lại trực tiếp xin Lục Thất. Lục Thất và Định Quốc Công chưa từng gặp nhau, chuyện mượn lương thực này Lục Thất quả thực không muốn chút nào.

Nhưng không cho mượn cũng không được, Định Quốc Công xuất thân Lân Châu, lại là cô gia của Chiết Thị, có thể chính là vì quan hệ giữa Lục Thất và Chiết Thị, Định Quốc Công mới mượn lương thực. Hiện giờ Chu quốc đã trải qua mối họa phản quân rồi, đất Tề Lỗ năm trước đã bị thiên tai, triều đình Chu quốc căn bản không thể cung ứng được quân lương cho phương bắc.

Sau khi Lục Thất suy nghĩ một hồi, hắn sai người Định Quốc Công phái tới, tới Lân Châu một chuyến, hỏi xem gia chủ Lân Châu nói thế nào? Sứ giả đành phải tới Lân Châu, hai ngày sau quay về, trình lên bức thư của gia chủ Lân Châu.

- Gửi Ngu Quốc Công gia, phòng ngự phương bắc liên quan đến sự được mất của Trung Nguyên, nếu bị Yến quốc công phá thì Trung Nguyên tất sẽ gặp nguy cơ đổi chủ. Quốc Công gia nếu cũng có chí tranh giành, Dương Thị Lân Châu nguyện ý ủng hộ, có thể thay Quốc Công gia bảo vệ biên giới.

Bức thư hồi âm này rất rõ ràng, ý là nếu Lục Thất tranh giành Trung Nguyên, vậy thì Dương Nghiệp trấn thủ phương bắc sẽ luôn phòng ngự phương bắc. Sự ủng hộ của Dương Thị chính là không tham gia vào cuộc tranh giành Trung Nguyên, cũng chính là trung lập. Nhưng, tiền đề là Lục Thất phải ủng hộ lương thực, thì Dương Nghiệp mới chấp nhận đứng ở thế trung lập.

Lục Thất đọc xong thư hồi âm thầm lắc đầu, Dương Thị Lân Châu muốn trung lập xem chừng, hay nói cách khác cũng có dụng ý ngồi nhìn hổ đấu nhau, nói là cho lương thực mới ủng hộ Lục Thất. Nhưng, nếu Dương Thị có dã tâm, sao không thể trở mặt được? Muốn Lục Thất cung cấp lương thực, Dương Thị nên trực tiếp cúi đầu xưng thần.

Lục Thất lấy bút ra hồi âm lại:

- Chí tranh giành Trung Nguyên ai cũng đều có, mời Định Công Quốc đại nhân thỉnh cầu triều đình.

Lục Thất đưa thư viết tay và thư của gia chủ Dương Thị, để sứ giả mang về giao cho Định Quốc Công. Sứ giả đưa thư xong trở về. 5 ngày sau lại có một nhân vật từ Định Châu tới khiến Lục Thất bất ngờ, tộc huynh của hắn Lục Thiên Lâm.

Nghe cận vệ bẩm báo, Lục Thất đích thân ra ngoài nha phủ đón tiếp. Tộc huynh Lục Thiên Lâm là con trưởng của tộc bá Lục Đông Sinh. Lục Thất biết trong Nghĩa Võ tiết độ quân của Dương Nghiệp ở phương Bắc là Đô Úy.

Vừa gặp mặt, Lục Thất thấy Lục Thiên Lâm mặc áo giáp minh quang, là một người đàn ông 30 tuổi, mặt tròn, dung nhan rõ ràng có vài phần phong sương, giống bá phụ Lục Đông Sinh tới 5, 6 phần.

Cận vệ đã nghiệm qua quân bài, Lục Thất mỉm cười bước tới, thi lễ nói:

- Thiên Phong bái kiến huynh trưởng Thiên Lâm.

Lục Thiên Lâm bất ngờ, y vừa muốn hành lễ với Lục Thất, Lục Thất đã hành lễ rồi, mỉm cười nói:

- Huynh trưởng, vào nói chuyện đi.

Lục Thiên Lâm khẽ ồ lên một tiếng, cùng Lục Thất vào nha phủ. Tới sảnh bên, Lục Thất để Lục Thiên Lâm ngồi bên cạnh chủ vị, mỉm cười nói:

- Không ngờ huynh trưởng lại tới.

Lục Thiên Lâm chần chừ một hồi, nói:

- Chuyện đó, Thiên Phong, đệ là Quốc Công, ta nên hành lễ với đệ chứ.

Lục Thất cười, nói:

- Huynh đệ nhà mình, người lớn thì kính trọng. Đệ chính là đã làm Hoàng đế, cũng chỉ có thể nhận bái lễ của huynh trưởng.

Sắc mặt Lục Thiên Lâm biến đổi, nhìn Lục Thất, nghiêm nghị nói:

- Huynh đệ, đệ nói chuyện phải cẩn thận, lời nói như vậy rất không hay.Lục Thất giật mình, liền cười nói:

- Huynh trưởng, hiện giờ Đại Chu đã xảy ra nội chiến rồi, huynh trưởng lẽ nào còn không biết?

Lục Thiên Lâm gật đầu, nói:

- Biết, nhưng triều đình có lẽ sẽ bình phản trừ loạn được.

Lục Thất nghe xong không nói gì, hắn thấy vị huynh trưởng này thiếu sự nhạy bén của dã tâm. Hắn liền chuyển hướng:

- Huynh trưởng có thể tới được Thái Nguyên, đệ rất vui mừng. Huynh có chuyện gì khác không?

- Ta tới chính là cầu lương thực, quân phương bắc thấy sắp hết lương thực rồi, mà triều đình vì phản loạn và thiên tai năm ngoái, tạm thời không thể xuất quân lương xuống phía bắc, cho nên Quốc Công gia muốn mượn huynh đệ lương thực.

Lục Thiên Lâm nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Định Quốc Công nói thế nào?

- Quốc Công gia không nói gì, chính là muốn ta tới mượn lương thực.

Lục Thiên Lâm nói.

Lục Thất nhíu mày, trong lòng rất không vui. Hắn đã trả lời thẳng với Định Quốc Công rồi, Định Quốc Công lại không có chút biểu hiện nào. Lục Thất muốn chính là một văn bản quy thuận, không có bất kỳ bằng chứng nào, hậu quả Lục Thất đưa lương thực rất có thể là nuôi hổ cắn trả.

- Huynh trưởng, lương thực của đệ cũng không nhiều, Định Quốc Công vô duyên vô cớ lấy lương thực của đệ, đệ không có trách nhiệm đó sao?

Lục Thất nói.

- Huynh đệ, tướng sỹ phương bắc chống đỡ Yến quốc. Đệ thân là trọng thần Đại Chu, nên có trách nhiệm ủng hộ.
Lục Thiên Lâm nói.

- Huynh trưởng, đệ là thần của Đại Chu, nhưng lương thực của đệ là của đệ. Lương thực của đệ chỉ có thể dùng cho mình. Đệ không có trách nhiệm xuất ra cho người khác.

Lục Thất kiên nhẫn nói.

- Huynh đệ, nếu phương bắc không giữ được, Yến quốc tiến chiếm Trung Nguyên, đệ có lương thực thì có tác dụng gì?

Lục Thiên Lâm có chút kích động nói.

Lục Thất cười khổ, nói:

- Huynh trưởng, lương thực của đệ có thể chính mình mộ dưỡng quân đội. Yến quốc vào Trung Nguyên cũng tự có quân đội của đệ đi chinh chiến. Lẽ nào Định Quốc Công không biết, Lục Thiên Phong ta là chủ của Lũng Hữu và Thái Nguyên? Bản thân ta cũng có năm trăm nghìn quân.

Lục Thiên Lâm sửng sốt, gật đầu nói:

- Ta biết đệ là Tuyên Phủ Sứ Lũng Hữu, bây giờ lại là trấn thủ Thái Nguyên, chỉ là nếu Yến quốc tấn công tới, cũng bất lợi cho đệ.

Lục Thất nghe xong bất đắc dĩ, suy nghĩ một hồi, nói:

- Huynh trưởng, đệ nói thẳng với huynh, Yến quốc và Chu quốc đối với đệ mà nói đều như nhau. Bởi vì đệ và Triệu Khuông Dẫn trên thực tế là như nhau, chẳng qua là Hoàng đế Chu quốc không thể không dụ dỗ thế lực của đệ, mà đệ cũng vẫn xưng thần. Trên danh nghĩa là thần của Đại Chu.

Lục Thiên Lâm nhìn Lục Thất nói:

- Huynh đệ, đệ là nói đệ cũng tạo phản?

- Đệ còn chưa tạo phản, bởi vì đệ không chủ động tấn công Trung Nguyên. Còn Triệu Khuông Dẫn và Tấn Quốc Công trước đây đã tạo phản tranh giành Trung Nguyên.

Lục Thất giải thích.

Lục Thiên Lâm gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Huynh trưởng nghĩ xem, nếu đệ đưa lương thực cho quân phương bắc, nhưng qua thời gian này Trương Vĩnh Đức lệnh cho Định Quốc Công dẫn quân tấn công đệ. Vậy huynh nói xem đệ có phải là lấy đá ném vào chân mình không?

Lục Thiên Lâm suy nghĩ một hồi, nói:

- Đệ lo lắng đưa lương thực cho chúng ta, hậu quả sau này chúng ta sẽ phụng mệnh tới chinh phạt đệ.

- Là ý đó, Định Quốc Công muốn lương thực mà lại không thể hiện gì, đệ sao có thể chi viện cho ông ta được? Đệ nghe nói Định Quốc Công và Trương Vĩnh Đức thân cận, nếu sau này đệ và Trương Vĩnh Đức khởi chiến, Định Quốc Công sẽ làm thế nào? Có ủng hộ đệ không?

Lục Thất kiên nhẫn giải thích.

Lục Thiên Lâm im lặng, lát sau mới nói:

- Huynh đệ, Định Quốc Công gia là một vị đại soái trung nghĩa. Định Quốc Công gia không nói gì đã để ta đi rồi. Theo ta nghĩ, là Định Quốc Công không muốn quay lưng lại với triều đình, nhưng ta tin huynh đệ sẽ giúp Định Quốc Công. Định Quốc Công nhất định sẽ nhớ ơn.

Lục Thất cười khổ, nói:

- Định Quốc Công không muốn phản bội lại triều đình, vậy ông ta còn muốn lương thực gì của đệ? Ông ta trung thành với triều đình Đại Chu, nếu triều đình muốn ông ta tác chiến với đệ, ông ta không tuân theo là bất trung, nếu tuân theo vậy thì ghi ơn với ta có ý nghĩa gì?

Lục Thiên Lâm nhíu mày im lặng, nhất thời không biết nói với Lục Thất thế nào.

Quyển 5 - Chương 192: Thỏa hiệp

Lục Thiên Lâm nhíu mày im lặng, lát sau Lục Thất nói:

- Huynh trưởng đi một chuyến đến Chiết Thị Phủ châu đi, cầu Chiết Thị cho Định Quốc Công mượn lương thực.

Lục Thiên Lâm sửng sốt, nói:

- Tình hình của Chiết Thị Phủ châu cũng không tốt, có lẽ là chi viện không nổi Định Châu.

- Huynh trưởng, đệ và Chiết Thị Phủ châu là quan hệ thông gia. Cho nên, đệ chỉ có thể cho Chiết Thị Phủ châu mượn lương thực. Huynh trưởng đi một chuyến Phủ Châu đi, hỏi Chiết Thị Phủ Châu có bằng lòng cho Định Quốc Công mượn lương thực không?

Lục Thất nói.

Lục Thiên Lâm chần chừ một lát, nói:

- Huynh đệ, quân Định Châu đã thiếu lương thực rồi. Nếu ta tới Phủ Châu, lại phải chậm trễ mấy ngày.

Lục Thất bất đắc dĩ nói:

- Huynh trưởng đi đi, đệ sẽ chuẩn bị xe lương thực. Nếu Chiết Thị đồng ý, huynh trưởng trở về có thể lập tức mang đi.

- Được rồi, ta sẽ tới Phủ Châu.

Lục Thiên Lâm liền đứng dậy nói.

- Đệ cho người đi cùng huynh trưởng, thuận đường bảo vệ Chiết Hương Nguyệt tới.

Lục Thất nói.

- Chiết Hương Nguyệt, là em dâu.

Lục Thiên Lâm cười nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, tiễn Lục Thiên Lâm ra ngoài. Ra ngoài gọi thêm 4 cận vệ lại dặn dò một chút, để Lục Thiên Lâm và bốn cận vệ cưỡi ngựa đi. Lục Thiên Lâm cũng có hai tướng sỹ tùy tùng đi cùng.

Thấy Lục Thiên Lâm đi rồi, Lục Thất bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn mới biết người con trai này của bá phụ, không ngờ lại là một võ tướng thật thà, không giống với bá phụ Lục Đông Sinh cơ trí thiện đàm.

Sau khi Lục Thiên Lâm đi rồi, Lục Thất dặn dò chuẩn bị hai mươi nghìn thạch lương thực đóng lên xe. Lục Thất ở Thái Nguyên có lương thực, một phần là từ kho Lạc Dương, phần lớn là kho trong thành Thái Nguyên, đủ cho hai trăm nghìn quân ăn nửa năm, nửa năm sau biên giới Thái Nguyên tất nhiên là có lương thực mới. Hà Tây và Hà Hoàng cũng có lương thực, thậm chí Hán Trung và Ba Thục năm nay cũng thu hoạch được lương thực dồi dào.

Kỳ thực Lục Thất truyền quân lệnh cướp lại Kinh Châu, một phần là không muốn hoang phí Kinh Châu. Sau khi Chu quốc tiến chiếm Kinh Châu, căn bản không có khả năng chăm lo việc cày cấy trồng trọt của Kinh Châu. Bởi vì phần lớn nhân khẩu của Kinh Châu đều bị đưa tới Giang Nam, Chu quốc nhất thời cũng không thể di dân tới Kinh Châu được. Di dân Kinh Châu ở phía nam Đại Giang không được định cư chia ruộng, còn phải dựa vào sự nuôi dưỡng của Tấn quốc, cho nên trở về Kinh Châu càng sớm càng tốt.

3 ngày sau, có một cận vệ quay về, nói Lục Thiên Lâm và Chiết Hương Nguyệt đang trên đường, khoảng 2, 3 giờ nữa cũng sẽ tới. Chiết Thị Phủ Châu đồng ý cho Định Quốc Công mượn lương thực. Lục Thất nghe xong dặn xe lượng ra ngoài thành Tấn Dương chờ.

Lục Thiên Lâm và Chiết Hương Nguyệt tới thành Tấn Dương. Sau khi nói với Lục Thất vài câu, vui vẻ áp tải lương thực ra đi. Lục Thất sai năm nghìn quân hộ tống áp giải lương thực.

Lục Thiên Lâm vừa đi, Lục Thất và Chiết Hương Nguyệt trở về nha phủ, vào sảnh bên, Lục Thất quay người bế Chiết Hương Nguyệt, ánh mắt đắm đuối nhìn khuôn mặt đáng yêu của nàng. Chiết Hương Nguyệt cũng ngẩng lên nhìn Lục Thất, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Chiết Hương Nguyệt hiện lên sự u oán, bỗng ngả đầu vào ngực Lục Thất.

Lục Thất ôm cơ thể mềm mại của giai nhân, vỗ về thật lâu, Chiết Hương Nguyệt u oán khẽ nói:

- Phủ trạch cũng đã sắp xếp xong rồi, chàng tới Lam Châu cũng không tới thăm.

Lam Châu và phủ trạch lân cận, Lục Thất dịu dàng nói:

- Hương Nguyệt, ta mới đoạt được Thái Nguyên, không dám rời đi chút nào. Quân lực ở Thái Nguyên có một trăm nghìn đều là ta lừa tới, ta không ở đây chúng sẽ bỏ chạy.

Chiết Hương Nguyệt khẽ ừ một tiếng, lại vuốt ve một hồi, Lục Thất khẽ nói:

- Hương Nguyệt, còn có một nguyên nhân, chính là không có nhạc phụ và huynh trưởng cùng đi, ta không dám tới Phủ Châu.

Chiết Hương Nguyệt nghe xong liền rời khỏi ngực Lục Thất, ngẩng lên kinh ngạc nhìn:

- Chàng không dám tới Phủ Châu?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Khi còn ở Thạch Châu, ta tới Phủ Châu không có gì phải lo lắng, nhưng hiện giờ ta là chủ của Lũng Hữu và Thái Nguyên rồi, rất dễ bị tạm giữ hoặc giết chết.

- Không đâu, chàng là phu quân của ta, Chiết Thị không ai có thể gây bất lợi cho chàng.
Chiết Hương Nguyệt liền phản bác lại.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Hương Nguyệt, Chiết Thị Phủ Châu sao không chiếm cứ Phủ Châu tự trị, chính là muốn có thế lực. Đất của Thái Nguyên và Hà Tây rất hấp dẫn đối với người nắm quyền của Chiết Thị. Chiết Thị không thể không muốn chiếm lấy Thái Nguyên và Hà Tây. Có thể gia chủ của Chiết Thị sẽ cho rằng bắt được ta là có thể khiến cho Chiết Thị chiếm được Hà Tây và Thái Nguyên, bởi vì huynh trưởng Chiết Duy Trung là một trong những người cầm quyền của Hà Tây.

Chiết Hương Nguyệt quay đầu đờ đẫn, lát sau gật đầu nói:

- Nô cảm thấy Chiết Thị không thể hại Thiên Phong, nhưng nô cũng thấy phu quân không nên mạo hiểm.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:

- Chờ mấy ngày nữa, ta tới Lam Châu cưới nàng. Nàng để người thân tiễn tới biên giới Lam Châu và Phủ Châu. Ta sẽ rước nàng về thành Tấn Dương thành thân.

- Thành thân ở đây?

Chiết Hương Nguyệt ngượng ngùng nói.

- Ta vốn là muốn thành thân cùng nàng ở thảo nguyên Thắng Châu. Nhưng năm nay ta không tới thảo nguyên được.

Lục Thất ôn tồn nói.

Chiết Hương Nguyệt suy nghĩ một hồi, dịu dàng nói:

- Thành thân ở đây, nô thấy không hay lắm. Nô muốn có sự chúc phúc của tỷ muội thân nhân, ít nhất cũng nên có Tiểu Điệp tỷ tỷ mới được.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:

- Vậy thì đợi chút nhé, nhưng nàng không cần trở về, giúp ta trị chính ở Thái Nguyên.

Chiết Hương Nguyệt khẽ ừ gật đầu, Lục Thất suy nghĩ một hồi lại nói:

- Hương Nguyệt, nàng có quen Định Quốc Công không?

- Định Quốc Công? Nô từ nhỏ đã gặp hai lần, nhưng chưa từng tiếp xúc. Nhưng dì thì lại rất tốt. Dì của nô là một người phụ nữ rất thẳng thắn, rất thân thiết với vãn bối.

Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, Chiết Hương Nguyệt lại nói:- Thiên Phong, chàng hỏi Định Quốc Công là vì chuyện lương thực?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Định Quốc Công và ta không quen nhau, lại luôn muốn lấy lương thực của ta. Hiện giờ Chu quốc chiến loạn đã nổi lên, ta cũng đã nuôi mấy trăm nghìn quân, mà Định Quốc Công lại còn muốn lương thực nhưng không biểu hiện gì, khiến ta rất bất đắc dĩ.

- Thiên Phong, Định Quốc Công đang phòng ngự phương bắc. Nếu phương bắc bị Yến quốc đột phá, vậy thì Trung Nguyên sẽ rơi vào tay Yến quốc.

Chiết Hương Nguyệt nói.

- Hương Nguyệt, chính là Yến quốc tấn công vào Trung Nguyên, nàng cảm thấy có bất lợi gì cho ta không?

Lục Thất hỏi.

Chiết Hương Nguyệt sửng sốt, suy nghĩ một hồi, nói:

- Thiên Phong, chàng là muốn Yến quốc tấn công vào Trung Nguyên?

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Ta không mong muốn như vậy, chỉ là tình cảnh hiện giờ của ta, Yến quốc và Chu quốc đều là kẻ địch của ta. Ta không cần ủng hộ Chu quốc đối phó Yến quốc. Nói trắng ra, ta nên xem chừng, mà không nên nuôi hổ cắn trả.

- Nuôi hổ cắn trả? Chàng là nói đưa lương thực cho Định Quốc Công, kết quả sau này Định Quốc Công sẽ quay lại tấn công chàng?

Chiết Hương Nguyệt lý giải.

- Đúng vậy. Bởi vì Định Quốc Công là trung thần của Đại Chu, chờ Chu quốc bình định xong loạn trong, tiếp theo chính là dùng binh với ta. Thái Nguyên cách Định Châu không xa, Chu quốc lúc nào cũng có thể lệnh cho Định Quốc Công tập kích Thái Nguyên.

Lục Thất đáp.

Chiết Hương Nguyệt lo lắng gật đầu, Lục Thất ôn tồn nói:

- Hương Nguyệt, nàng thay ta đi Định Châu một chuyến, hỏi dì nàng xem sau này Định Quốc Công liệu có đầu phục Trương Vĩnh Đức hay không?

- Đầu phục Trương Vĩnh Đức?

Chiết Hương Nguyệt không hiểu nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Bởi vì Chu quốc sau phản loạn của Tấn Quốc Công, huynh đệ Triệu Khuông Dẫn cũng tiến chiếm Giang Hoài phản loạn. Hoàng đế Đại Chu vì đối phó với phản loạn Triệu Khuông Dẫn đã bố trí mấy lộ Chiêu thảo sứ. Trương Vĩnh Đức là Chiêu thảo sứ Đông lộ. Quyền lực của Chiêu thảo sứ cực lớn, có thể thụ quan dựng quân. Cho nên, Chu quốc đã rơi vào thế cát cứ. Trương Vĩnh Đức sẽ là một thế lực quân chính độc lập, xem như Triệu Khuông Dẫn bị bình diệt, mấy Chiêu thảo sứ cũng có thể trở thành hùng chủ địa phương đuôi to khó vẫy. Hay nói cách khác Đại Chu đã bị sụp đổ.

- Hoàng đế Đại Chu, vì sao lại cho Chiêu thảo sứ quyền lực lớn như vậy? Hoàng đế nên biết hậu quả chứ.

Chiết Hương Nguyệt không hiểu nói.

- Hoàng đế ban quyền lực thụ quan kiến quân cho Chiêu thảo sứ chính là để cướp lấy quân lực của Triệu Khuông Dẫn. Triệu Khuông Dẫn có ảnh hưởng rất lớn tới quân lực Chu quốc. Nếu Hoàng đế không cho Chiêu thảo sứ trọng quyền, hậu quả sẽ khiến cho Chiêu thảo sứ không thể đấu lại được Triệu Khuông Dẫn, thậm chí sẽ có thể khiến cho Chiêu thảo sứ đầu hàng Triệu Khuông Dẫn. Ban cho Chiêu thảo sứ trọng quyền, quyền của Chiêu thảo sứ rất lớn, không sợ thế lực của Triệu Khuông Dẫn nữa. Mặt khác, sau khi nắm được quyền rồi, cũng rất khó niệm tới tình hữu nghị trước đây với Triệu Khuông Dẫn nữa.

Lục Thất giải thích.

Chiết Hương Nguyệt hiểu ý gật đầu, nói:

- Nô sẽ tới Định Châu gặp dì.

Lục Thất lại cúi đầu xuống hôn lên tóc nàng, ngẩng đầu lên mỉm cười:

- Ngày mai lại đi rồi, đêm nay nàng ở bên ta.

Chiết Hương Nguyệt ngượng ngùng ngả vào ngực Lục Thất, vuốt ve một hồi Lục Thất bỗng cúi đầu xuống hôn lên mái tóc giai nhân. Lát sau, bỗng ôm lấy giai nhân đi vào nhà sau.

Hôm sau, hai nghìn kỵ binh hộ tống Chiết Hương Nguyệt đi Định Châu. Lục Thất ra ngoài thành vọng tiễn. Hắn cần Định Quốc Công có một biểu hiện, chỉ cần Định Quốc Công có thái độ quy thuận, quản chi là lập lờ nước đôi. Hắn có thể dẫn kỵ binh tới phương bắc trợ chiến. quân lực của Chu Vũ Vương Bình và Tống Lão Thanh cũng nhanh chóng tập kích kinh thành Yến quốc.

Quyển 5 - Chương 193: Phong vương

10 ngày sau, Chiết Hương Nguyệt trở về, nói cho Lục Thất biết Định Quốc Công sẽ không quy thuận Trương Vĩnh Đức. Nhưng, Định Quốc Công vẫn như cũ tôn sùng triều đình. Nếu có một ngày triều đình lệnh cho Định Quốc Công tấn công Lục Thất, Định Quốc Công sẽ từ chức trở về Lân Châu.

Sau khi Lục Thất nghe xong, liền viết quân lệnh đi Hà Tây, điều động ba mươi nghìn quân tới trấn thủ Thái Nguyên, hơn nữa còn cho ba mươi nghìn quân áp tải đến lượng lớn lương thực. Hắn bắt đầu chuẩn bị cho ba mươi nghìn kỵ binh bắc chinh.

Mà khi Lục Thất chuẩn bị bắc chinh, Kinh Triệu Phủ bỗng lại xảy ra binh biến quy mô lớn. Hơn hai trăm nghìn quân Chu quốc đóng ở Phượng Châu bỗng có bảy tám mươi nghìn khởi hành tập kích Kinh Triệu phủ. Mà Kinh Triệu Phủ có năm mươi nghìn quân trấn thủ trong thành cũng đã xảy ra tạo phạn gần mười nghìn quân, nhưng bị Kỷ Vương kịp thời cảnh giác trấn áp, khiến cho nội ngoại hô ứng cướp thành thất bại. Quân lực thủ vệ Trường An phần lớn đều là cấm quân vốn đóng ở Hà Hoàng, lại không phản bội lại Kỷ Vương.

Phản quân cướp thành thất lợi, lại quay sang chiếm lấy châu vực phía đông nam Trường An, tư thế tiến quân rõ ràng là để hô ứng với quân Triệu Thị Giang Hoài. Mà vùng Tương Châu có hơn trăm nghìn quân của Phan Mỹ đóng quân, Lạc Dương có đại quân Tào Bân. Khi Lục Thất nhận được tin, không biết Tào Bân và Phan Mỹ có xuất binh hay không, bởi vì ở địa vực phía đông Kinh Triệu phủ đều thuộc lợi ích và trách nhiệm của Tào Bân và Phan Mỹ.

Lục Thất rơi vào sự lựa chọn, nghĩ xem có nên xuất binh đối phó với phản quân Kinh Triệu phủ hay không? Hắn suy tính quân Phan Mỹ bị kẹp giữa phản quân Giang Hoài và phản quân Kinh Triệu phủ rất có thể sẽ đầu hàng Triệu Thị. Dù sao, Phan Mỹ vốn là thân cận với Triệu Khuông Dẫn. Nếu Tào Bân không xuất binh ứng phó với phản quân, vậy thì Phan Mỹ sẽ rơi vào cảnh không còn lựa chọn nào khác.

Nếu Phan Mỹ quy hàng Triệu Thị, vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới lòng quân Chu quốc, sẽ khiến cho thanh thế của Triệu Thị dâng cao. Mà Lục Thất không muốn Triệu Thị nhanh chóng có được ưu thế, chỉ là nếu hắn xuất binh, sẽ khiến rất nhiều người căm thù. Sau cùng, Lục Thất quyết định tiếp tục thờ ơ xem chừng, xem như Triệu Thị tạo phản thành công, hắn cũng đã có được quân lực chiếm ưu thế cướp đoạt Trung Nguyên.

Lục Thất vừa quyết định thờ ơ đứng ngoài, 3 ngày sau bỗng có một đạo thánh chỉ đến khiến hắn vô cùng bất ngờ, lệnh cho hắn tới Kinh Triệu phủ tiếp nhận chức Đại đô đốc Quan Lũng. Kỷ Vương từ nhậm chức trấn thủ Kinh Triệu phủ chỉ phụ trách chính vụ Kinh Triệu phủ, giao cho Lục Thất quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm quân chức thuộc Đại đô đốc phủ và toàn bộ quyền trị chính châu vực Quan Lũng.

Lục Thất nhận thánh chỉ nghi là nghe nhầm, Chu Hoàng đế không ngờ lại để hắn đi thay Kỷ Vương nắm quyền, còn cho hắn nắm quyền quân chính ở khu Quan Lũng. Thánh chỉ này ngang với dâng khu Quan Lũng cho Lục Thiên Phong.

Mặc dù Lục Thất kinh ngạc với quyết định của Chu Hoàng đế, nhưng biết chuyện này không thể chậm trễ được, liền hạ lệnh kỵ quân xuất phát. Quân chính của Thái Nguyên giao lại cho Chiết Hương Nguyệt. Những ngày này hắn đã để Chiết Hương Nguyệt tiếp quản quân chính Thái Nguyên. Đồng thời để Chiết Hương Nguyệt tuyên cáo thánh chỉ của Chu Hoàng đế, trấn an quân lực không ổn định của Thái Nguyên.

Lục Thất thần tốc lên đường ngày đêm, đồng thời phát quân lệnh điều binh tới Hà Hoàng, Lũng Tây, còn lệnh điều ba mươi nghìn quân Hà Tây Thái Nguyên đi tới Phượng Tường trước. Hắn đi tiếp quản Quan Lũng Đại đô đốc phủ và quân chính địa phương, không có sự phối hợp quân lực của mình thì rất nguy hiểm, hợp pháp cộng thêm vững chắc, mới có thể uy phục được trú quân Phượng Tường.

Thành Tấn Dương Thái Nguyên cách thành Trường An có nghìn dặm. Sau 3 ngày Lục Thất và ba nghìn kỵ binh đã tới gần thành Trường An, các kỵ binh khác ở phía sau hành quân với tốc độ đều đặn, ngựa không nên chạy đường dài, nếu không dễ bị tổn thương ngựa. Mặc khác, một khi gặp quân địch cũng vì nỏ mạnh mà bị thiệt hại lớn.

Lục Thất không vội tới thành Trường An mà sai người tới thành Trường An gặp Kỷ Vương. Hắn và hai nghìn kỵ binh đóng quân ở bên ngoài mười lăm dặm nghỉ ngơi. Hai giờ sau sứ giả và hơn hai trăm tướng sỹ quay lại chỗ đóng quân.

Lục Thất thấy tướng sỹ tới, lại có hơn hai mươi vị tướng soái quen thuộc đều đã từng là tướng soái đóng quân ở Hà Hoàng, vừa gặp mặt Lục Thất mỉm cười gật đầu. Sau đó lấy thánh chỉ ra cho các tướng soái xem.

Các tướng soái thấy thánh chỉ đều vô cùng vui mừng. Rõ ràng là có phản ứng của người tâm phúc, lần lượt cung kính bái kiến Lục Thất. Sau đó nói chuyện với Lục Thất, Lục Thất mới biết thánh chỉ khác của Chu Hoàng đế đã tới thành Trường An. Kỷ Vương đã tuyên bố Lục Thiên Phong sẽ là Đại đô đốc Quan Lũng.

Lục Thất hiểu tình hình, biết phản quân Phượng Tường tạo phản là Đô ngu hầu của Tiết độ sứ quân Phượng Trường và hai nghìn quân đến từ Duyên Châu là chính. Phản loạn hơn bảy mươi nghìn quân lực, mà trong thành Trường An cũng có mười nghìn quân phản loạn, nhưng bởi vì phát hiện kịp thời, mà thủ cổng thành đều là quân đã từng đóng ở Hà Hoàng, cho nên phản quân trong thành bị trấn áp.

Hiện tại Phượng Tường còn có mười hai vạn quân không tạo phản, phần lớn là quân từ cương vực phía đông Lạc Dương tới, cũng chính là quân không thân cận với Triệu Khuông Dẫn. Mặc dù, Phượng Tường còn mười hai vạn quân không tạo phản, Kỷ Vương cũng không dám đi tuần quân, chỉ là sai người đi khen ngợi và trấn an, để mười hai vạn quân tiếp tục trấn thủ Phượng Tường, chống lại sự uy hiếp từ Hán Trung. Nhưng trên thực tế, nếu quân Tấn của Hán Trung tấn công, mười hai vạn quân đó chắc chắn sẽ lui, chênh lệch quá lớn với số lượng quân Tấn.

Sau khi Lục Thất đã hiểu, hạ lệnh ba mươi nghìn quân thành Trường An chuẩn bị xuất kích. Hắn nói thẳng muốn đi hợp nhất mười hai vạn quân Phượng Tường. Hắn phải đi tụ hợp với quân Lũng Hữu, sau đó ở Phượng Tường tiến hành điều chỉnh quân quy mô lớn. Các tướng soái hiểu ý, lĩnh mệnh trở về thành Trường An chuẩn bị. Lục Thất thì cùng kỵ quân đi tụ hợp với quân của Lũng Hữu.

3 ngày sau, Lục Thất dẫn một trăm mười nghìn quân từ Giai Châu, Lũng Tây, Hà Hoàng, Hà Tây tới, mười nghìn quân từ Tần Châu tới, ba mươi nghìn kỵ quân từ Thái Nguyên tới, ba mươi nghìn quân từ thành Trường An tới, tổng cộng là một trăm tám mươi nghìn quân tới Phượng Tường, hầu như là bao quanh hết một nửa một trăm hai mươi nghìn quân đóng ở Phượng Tường.

Còn Kỷ Vương cũng đã rời khỏi thành Trường An, theo quân tới đóng quân ở Phượng Tường, phát lệnh cho tướng soái của một trăm hai mươi nghìn quân đóng ở Phượng Tường tới gặp, bao gồm Chỉ huy sứ, Phó chỉ huy sứ và Lục sự tham quân các doanh.

Cường quân nhìn trừng trừng, bên trên lệnh triệu kiến, một trăm hai mươi nghìn quân đóng ở Phượng Tường vốn chính là không có doanh trận thống nhất. Bọn họ bất động bởi vì không có quân lệnh sát nhập tới. Đương nhiên cũng có võ thần trung thành không muốn phản loạn, cho nên lệnh tới liền ứng lệnh rời quân đi gặp.

Kỷ Vương lệnh người dựng một đài cao vuông vức chừng 10 thước, gần nghìn tướng soái của một trăm hai mươi nghìn quân sau khi tới mới biết còn có gần hai nghìn tướng soái khác đang đứng san sát. Họ được xếp đứng xen kẽ xung quanh đài cao chờ hóa giải bí ẩn, đều cảm thấy không thể có chuyện tốt được.

Đứng ổn định rồi, không để tướng soái chờ lâu. Kỷ Vương xuất hiện bước lên đài cao trung tâm, phía sau Kỷ Vương là một người thanh niên mặc giáp soái, hai người một trước một sau lần lượt bước lên đài.

Kỷ Vương hướng về phía đông, lấy ra một cuộn thánh chỉ màu vàng, lớn tiếng tuyên đọc:- Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chỉ ý, Trẫm dụ lệnh Ngu quốc công Lục Thiên Phong tiếp nhận chức Đại đô đốc Quan Lũng, nắm toàn bộ quân chính của khu vực Quan Lũng và quyền lực bỗ nhiệm miễn nhiệm quan chức, khâm thử.

Rất nhiều tướng soái quanh đó đều bất ngờ, tưởng nghe nhầm nhìn lên đài, thậm chí còn nghi ngờ thánh chỉ không phải là thật. Kỷ Vương quay người nói:

- Lục Thiên Phong tiếp chỉ.

- Thần Lục Thiên Phong tiếp chỉ, ngô hoàng vạn tuế.

Lục Thất quỳ xuống nhận thánh chỉ, sau đó đứng lên.

Kỷ Vương quay người, cất cao giọng nói:

- Chư vị tướng sỹ, mời bái kiến Đại đô đốc Quan Lũng mới nhậm chức.

Tướng soái xung quanh và mười nghìn tướng sỹ bên ngoài lần lượt cúi người quỳ một chân xuống đất hô lớn:

- Bái kiến Đại đô đốc Quan Lũng.

- Chư vị xin đứng lên.

Lục Thất cao giọng nói, các tướng sỹ lần lượt đứng lên, lại nhìn lên phía đài cao.

Lục Thất quay người sang chào Kỷ Vương, vừa muốn nói chuyện, bỗng Kỷ Vương nói:

- Lục Thiên Phong tiếp chỉ, quỳ.
Lục Thất kinh ngạc, sao lại còn có thánh chỉ? Chỉ còn biết quỳ xuống, cung kính nói:

- Thần Lục Thiên Phong nghe chỉ.

- Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chỉ ý, sắc phong Lục Thiên Phong là Ngu Vương Đại Chu, khâm thử.

Kỷ Vương tuyên đọc.

Lục Thất kinh ngạc ngẩng đầu, xung quanh cũng vô cùng kinh ngạc. Kỷ Vương mỉm cười nhìn Lục Thất nói:

- Thiên Phong, tiếp chỉ đi.

Lục Thất liền cúi đầu, cung kính nói:

- Thần Lục Thiên Phong tiếp chỉ, tạ Bệ hạ ban ân, ngô hoàng vạn tuế.

Kỷ Vương bước lên trước trao thánh chỉ vào tận tay Lục Thất, sau đó đỡ Lục Thất lên, nhìn Lục Thất mỉm cười:

- Thiên Phong, sau này ngươi cũng giống như ta, sau này ta sẽ nghe theo ngươi.

Lục Thất giật mình nhìn Kỷ Vương, nhất thời trong lòng hoang mang. Kỷ Vương quay người nói:

- Mời chư vị bái kiến Ngu Vương điện hạ.

Tướng sỹ xung quanh lần lượt quỳ một chân xuống đất, cao giọng nói:

- Bái kiến Ngu Vương điện hạ.

- Chúc mừng Ngu Vương điện hạ.

Cũng có một bộ phận tướng sỹ hô thêm một câu.

Kỷ Vương quay người mỉm cười nhìn Lục Thất. Lục Thất cũng nhìn Kỷ Vương, bốn mắt nhìn nhau. Lục Thất bỗng gật đầu, nói:

- Hi Cẩn, chúng ta là huynh đệ, mãi mãi là như vậy.

Kỷ Vương có chút thương cảm gật đầu. Lục Thất quay người nói:

- Chư vị xin đứng lên.

Các tướng sỹ lần lượt đứng lên nhìn lên đài cao, thần thái trong mắt mỗi người đều khác nhau. Nhưng chín phần đều là vui vẻ, hôm nay không ngờ lại được chứng kiến cảnh phong Vương của Đại Chu.

Quyển 5 - Chương 194: Được Quan Nội

Sau khi Lục Thất tiếp chỉ, Kỷ Vương liền trở về trấn thủ thành Trường An, Lục Thất thì ở lại Phượng Tường bắt đầu chỉnh quân. Địa vị khác nhau, quyền lực cũng như Hoàng đế, tướng soái của một trăm hai mươi nghìn quân Phượng Tường bị tước chức và trộn lẫn, lại chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lệnh mới.

Lục Thất vừa chỉnh quân vừa tới tiếp quản châu huyện khu Quan Lũng, đồng loạt điều nhiệm quan lại các châu, thu nạp quân lực chiêu mộ của các châu. Bởi vì có quân lực sở thuộc mạnh mẽ hậu thuẫn, việc Kỷ Vương không dám làm, Lục Thiên Phong dứt khoát đi làm.

Phàm là người tiếp lệnh không tuân theo hoặc chậm trễ quá 3 ngày không hành động đều bị đưa vào đại quân chinh phạt. Trong vòng 1 tháng, Lục Thất đã giết chết một Thứ sử, 4 Đô úy châu quân, 3 Huyện úy, 5 Huyện lệnh, chém chết hàng trăm tướng sỹ quan binh, dùng thủ đoạn sấm sét máu lạnh nhanh chóng khống chế khu vực Quan Nội.

Theo có Quan Lũng khiến cho phạm vi thế lực của Lục Thất nhanh chóng được mở rộng, vài châu của Thái Nguyên là Hà Đông đạo ở triều Đường, Quan Lũng là Quan Nội đạo và Lũng Hữu đạo, Lục Thất có được Quan Lũng và Hà Đông đạo, là đã có vùng biên cương rộng lớn. Nếu biên cương mở rộng đã là nửa giang sơn của Chu quốc rồi.

**********

Khai Phong phủ, quyết sách của Chu Hoàng đế để Lục Thiên Phong tiếp quản khu vực Quan Lũng và phong Lục Thiên Phong làm Ngu Vương giống như đòn sấm sét giáng xuống. Mức độ rung chuyển của nó không thua kém gì việc Hoàng đế tuyên bố huynh đệ Triệu Thị là phản nghịch.

Nhưng đối với quyết sách của Hoàng đế để Lục Thiên Phong tiếp quản Quan Nội, đa số thần dân của Khai Phong phủ có thể hiểu được. Bởi vì đều biết sáu trăm nghìn quân đóng ở Phượng Tường hiện giờ đã phản loạn hơn nửa rồi. Quan Nội cũng đã rơi vào tình trạng trống rỗng rồi. Nếu không kịp thời cứu chữa, tất nhiên sẽ bị quân Tấn cướp mất.

Nhưng thần dân đối với việc Hoàng đế sắc phong Lục Thiên Phong làm Ngu Vương lại kinh hoàng khó đoán. Phong ban là Quận Vương có thể chương hiển hoàng ân, sao lại phong ban Vương tước? Ý nghĩa của Vương tước quá lớn, Đại Chu chỉ có hoàng tộc mới có thể phong Vương.

Mà điều khiến người ta bất ngờ là Hoàng đế sắc phong Lục Thiên Phong làm Ngu Vương lại phế bỏ phong hiệu của Tào Vương, lấy tội danh lâm trận bỏ chạy, giáng chức Tào Vương làm Tế Thủy bá. Phong bá của Chu quốc đó chỉ là huân phong được nhận chút bổng lộc theo huân phong, không có bất kỳ quyền lực nào. Đối với Tào Vương mà nói, chẳng khác nào chòm sao tinh tú trên bầu trời bỗng chốc trở thành người phàm dưới mặt đất.

Đối với việc Tào Vương bị giáng chức, rất nhiều triều thần và thân quý có quan hệ đều lần lượt quỳ xuống thỉnh cầu Hoàng đế khai ân. Hoàng đế chỉ trả lời vài câu:

- Hi Nhượng vô dũng, tham sắc kiêu căng, Trẫm không muốn sau này nó gặp phải bất hạnh. Nó muốn tham vui cầu an, chi bằng làm một Tế Thủy bá áo cơm không lo.

Quý phi sinh mẫu của “Tào Vương” không hề cầu xin gì, bởi vì đã từng cầu xin Thái hậu rồi. Thái hậu cũng không chịu nói chuyện. Hoàng hậu Đại Chu khuyên bà ta chờ thêm vài ngày nữa rồi nói chuyện. Sau khi bình phản xong mới nói lại, nói Thái tử là huynh trưởng của “Tào Vương”, thế nào cũng có thể niệm tình huynh đệ.

Trong Noãn Đình, Vương Kế Ân đổi ấm trà mới cho Chu Hoàng đế. Hoàng đế uống một ngụm, nói:

- Kế Ân, ngươi rất trung thành với Trẫm.

- Bệ hạ đối đãi với nô tài rất tốt. Nô tài nên trung thành báo đáp.

Vương Kế Ân cung kính nói. Mấy hôm trước, y lập được công, trong ngự thiện của Hoàng đế kiểm tra thấy có độc dược, kết quả là năm người đã bị mất mạng.

Vì sao Vương Kế Ân trung thành? Là do Lục Thất dặn dò, cố gắng không để Chu Hoàng đế bị ám sát. Mà trên thực tế sở dĩ Vương Kế Ân có thể kiểm tra ra có độc, lại là người của Triệu Khuông Nghĩa, muốn y trợ giúp giết Hoàng đế bằng độc dược, cũng chính là kiểm tra qua loa để độc thiện qua cửa, chỉ tiếc Vương Kế Ân đã chọn Lục Thất là chủ mới, đương nhiên không muốn mạo hiểm để Hoàng đế bị độc chết. Nếu Hoàng đế bị độc chết, Vương Kế Ân y có một nửa khả năng sẽ bị tội chết.

Chu Hoàng đế vui mừng gật đầu, từ khi huynh đệ Triệu Thị tạo phản, hoàng cung Khai Phong phủ đã bị nguy hiểm vô hình bao phủ. Hoàng đế có thể thay cấm quân phòng ngự hoàng cung, lại không thể thay nô tỳ, thái y và phi tần trong hoàng cung. Cho nên, lòng trung thành của Vương Kế Ân là điều vô cùng đáng quý.

- Kế Ân, Trẫm cho ngươi một ngoại chức, Phòng ngự sứ Đăng Châu, tán bậc Du Kích tướng quân. Mặc dù ngươi hiện nay không thể nhậm chức, nhưng có thể có quan bổng và địa vị.

Chu Hoàng đế vui mừng ban quan chức cho Vương Kế Ân.

- Nô tài tạ Bệ hạ thiên ân.

Vương Kế Ân liền quỳ xuống tạ ơn, ban cho chức ngoại quan đối với thái giám mà nói quả thực là sự ban ân lớn.

Vương Kế Ân quỳ lạy, Chu Hoàng đế nhìn về phía ngoài đình suy nghĩ, lát sau khẽ nói:

- Kế Ân, ngươi thấy Trẫm đối với Lục Thiên Phong có gì khác nhau?

Vương Kế Ân sửng sốt, nói:

- Bệ hạ, nô tài chỉ là thấy đối với Lục Thiên Phong liệu có chút vinh sủng quá rồi.

Chu Hoàng đế cười thản nhiên, nói:- Trẫm vinh sủng hắn cũng chẳng qua là vì thân tộc có thể được cứu sống.

Vương Kế Ân kinh ngạc nhìn Hoàng đế. Y vốn cho rằng Hoàng đế trọng thưởng cho Lục Thiên Phong là xuất phát từ việc đối phó với Triệu Khuông Dẫn tạo phản. Nhưng Hoàng đế nói như vậy cũng chính là tán thành Lục Thiên Phong ngày sau sẽ được giang sơn Đại Chu.

- Hai con trai Trẫm trưởng thành vô năng. Nếu Trẫm không biết biến báo sẽ có nguy cơ diệt tộc.

Chu Hoàng đế thản nhiên nói.

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong cũng không chắc có thiện tâm đó.

Vương Kế Ân cố ý nói.

- Lục Thiên Phong thì chưa chắc đã có thể dung nạp được con trai Trẫm. Nhưng so với phản nghịch Triệu Thị và quân thần khác, tỷ lệ dung nạp cũng lớn hơn rất nhiều. Quân thần cùng Trẫm bao nhiêu năm, một khi soán vị tuyệt đối không thể dung tình với con trai Trẫm.

Chu Hoàng đế lạnh lùng nói.

Vương Kế Ân khẽ ồ lên, Chu Hoàng đế lại nói tiếp:

- Còn có một nguyên nhân nữa, chính là Lục Thiên Phong có ưu thế thống nhất thiên hạ. Hiện tại hắn đã chiếm được Quan Nội và Hà Đông thì càng có ưu thế.

Vương Kế Ân gật đầu, nói:

- Bệ hạ lại ban cho Lục Thiên Phong Quan Nội đạo, quả thực khiến cho Lục Thiên Phong như hổ mọc thêm cánh.

Chu Hoàng đế im lặng nhìn ra ngoài đình, lát sau mới khẽ thở dài:

- Chỉ có thể cho hắn, cũng chỉ có hắn mới có thể bảo đảm Quan Nội đạo không mất. Nếu không cho hắn, Quan Nội đạo sẽ bị phản nghịch Triệu Thị cướp đi, hoặc là bị Tấn quốc cướp đi. Nếu Quan Nội đạo bị phản tặc Triệu Thị chiếm hữu, Phan Mỹ rất có thể bị ép đầu hàng Triệu nghịch. Hiện giờ có Lục Thiên Phong khống chế Quan Nội đạo rồi, Phan Mỹ có hy vọng tự bảo vệ mình, sẽ không muốn đầu hàng Triệu nghịch.

Vương Kế Ân gật đầu, nói:

- Nô tài nghe nói Triệu nghịch có thâm nhập rất sâu vào quân sự và chính trị của Tây bộ. Phàm là người tới tây bộ làm quan không tránh khỏi bị mua chuộc và ép buộc, cũng chỉ có Thẩm Dật Luân đại nhân cầm giữ ở đó.Chu Hoàng đế im lặng, lát sau nói:

- Là sai lầm của Trẫm, không nên để Triệu Khuông Nghĩa đảm nhiệm chức phòng ngự Tương Châu. Triệu Khuông Nghĩa ở Tương Châu mấy năm đó lợi dụng giao dịch với Kinh Châu tích trữ tiền bạc, cũng khiến cho thế lực của y nhanh chóng lớn mạnh.

- Bệ hạ tín nhiệm Triệu Thị cũng là xuất phát từ sự giữ cân bằng quân thần, là Triệu Khuông Nghĩa quá xảo quyệt, không ngờ lại lợi dụng thương đạo từ Kinh Châu tới Hạ quốc tích lũy tài chính. Nhưng Bệ hạ để Lục Thiên Phong tiếp quản Quan Nội đạo, thế lực nhiều năm của Triệu Khuông Nghĩa phát triển ở Tây bộ tất nhiên sẽ bị mất đi hoàn toàn.

Vương Kế Ân khẽ nói.

Chu Hoàng đế im lặng, lát sau cao giọng nói:

- Tuyên Vân Cẩm Đông.

Ngoài đình có ban trực nhận chỉ đáp lại, lát sau Vân Cẩm Đông liền tới, vào Noãn Đình cung kính hành lễ:

- Thần bái kiến Bệ hạ.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:

- Khanh bố trí một chút, một ngày gần nhất bí mật đưa con cái Trẫm và mấy vị phi tần tới Kinh Triệu phủ.

Vân Cẩm Đông sửng sốt, suy nghĩ một hồi, nói:

- Bệ hạ, thần không dám chia quân quá nhiều, chia quân ít khó bảo vệ bình an của điện hạ. Thần đề nghị để Kinh Triệu phủ phái đại quân tới đón, thần phụ trách đưa ra ngoài trăm dặm.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:

- Do ngươi đi liên hệ với Thiên Phong, cho Thiên Phong biết, không nên phô trương.

Vân Cẩm Đông chần chừ một lát liền nói:

- Bệ hạ, nếu đưa điện hạ tới Kinh Triệu phủ, trên đường đi rất khó giấu giếm được thần dân, đặc biệt là gần Lạc Dương, có quân lực của Tào Bân đại nhân đóng quân, đại quân của Kinh Triệu phủ tới, nếu không có thánh chỉ của Bệ hạ chỉ e là không qua được. Thần đề nghị, trước tiên để điện hạ đi Thái Nguyên. Bên phía Thái Nguyên có hai trăm nghìn quân, hơn nữa thành Tấn Dương nguy nga, dễ thủ khó công, điện hạ tới Thái Nguyên tùy cơ có thể xoay chuyển về Kinh Triệu phủ.

Chu Hoàng đế suy nghĩ một hồi, gật đầu nói:

- Cũng được, do ngươi liên hệ đi.

- Vâng, thần sẽ nhanh chóng đưa các điện hạ đi Thái Nguyên. Thần cáo lui.

Vân Cẩm Đông cung kính nói xong liền rời đi.

Chu Hoàng đế lấy trà uống một ngụm, khẽ nói:

- Lục Thiên Phong tiến chiếm Quan Nội, Triệu nghịch sẽ nhanh chóng khởi chiến. Ngươi đích thân đi truyền dụ Hàn Thông, tăng cường phòng ngự Khai Phong phủ.

- Vâng, nô tài đi ngay.

Vương Kế Ân cung kính vâng lời, truyền dụ quân sự đối ngoại. Chu Hoàng đế không dùng ban trực nhận chỉ. Nhưng ban trực vốn hộ vệ Hoàng đế vẫn đều được giữ lại dùng, chỉ là thay cấm quân phòng ngự hoàng cung mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau