KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 731 - Chương 735

Quyển 5 - Chương 185: Huyết chiến núi Vương Ốc

Đại quân của Lục Thất trực tiếp rút lui đến khu vực núi Vương Ốc, mới dừng rút lui, vì có các lộ quân Tiết Độ Sứ địa phương Hà Dương, Bảo Nghĩa, Chương Đức, Nghĩa Thành, Trung Võ v.v... cùng với quan binh châu huyện tập kết mà tới, thêm một vạn thủ quân Lạc Dương, gộp lại có gần bốn vạn Chu quân.

Có bốn vạn Chu quân tập kết, Lục Thất không thể rút lui nữa, sau khi cùng chủ soái các quân khơi thông, liền chiếm đóng khu vực núi Vương Ốc triển khai đối chiến với Liêu quân và phản quân, núi Vương Ốc có thể nói là một đường che chắn cuối cùng của thành Lạc Dương, Lục Thất nếu như lại lui nữa, tất nhiên sẽ khiến Liêu quân tiên phong tiến đánh Lạc Dương.

Liêu Quân và phản quân hợp lại có hai mươi vạn đại quân, vẫn luôn truy kích cắn không tha quân lực của Lục Thất, Lục Thất cũng buồn bực không thôi, quân đội Liêu quân đột kích Trung Nguyên, bình thường đều lấy cướp bóc là chính, như thế nào lần này Liêu Quân không quan tâm đến tất cả hướng về nội địa Trung Nguyên đuổi giết, giống như có thâm cừu đại hận với mình.

Lục Thất là không biết, Thống soái của Liêu quân có thù với hắn, Thống soái Liêu quân mượn đường tấn công Trung Nguyên này, chính là tên Thống soái thất thủ phải lui quân ở Cư Diên Hải kia, tên Gia Luật Tề Cách, thất bại ở sa mạc Cư Diên Hải, khiến cho Gia Luật Tề Cách sau khi về nước chịu nhục mạ trách móc, cho nên Gia Luật Tề Cách không để ý đến ước định với Tấn quốc công, khăng khăng phải đuổi giết quân lực của Lục Thất.

Tấn quốc công muốn cầu Gia Luật Tề Cách cùng nhau trực tiếp tấn công Khai Phong Phủ, chỉ cần đánh hạ Khai Phong Phủ, Chu quốc sẽ lầm vào hỗn loạn, nhưng Gia Luật Tề Cách cố chấp đuổi giết quân lực của Lục Thất, với lại quân lực Lục Thất vừa vặn rút lui về hướng Lạc Dương, khoảng cách từ Lạc Dương đến Khai Phong Phủ không tính xa, cũng coi như là trăm sông đổ về một biển, mười lăm vạn đại quân của Tấn quốc công đã qua Lộ Châu cùng với mười vạn Cấm quân của Khai Phong Phủ phát ra sa vào đối chiến.

Núi Vương Ốc bên này, quân lực địa phương tập kết chỉ có thể lấy Lục Thất như thiên lôi sai đâu đánh đó, vì người đóng giữ Lạc Dương Tào Vương vậy mà không có đích thân đến tiền tuyến, co đầu rụt cổ ở hậu phương trong thành Lạc Dương, Lục Thất là Ngu quốc công, Đại tướng quân Hoài Hóa, Phò mã Đại Chu, Tào Vương không đến, vào thời điểm sắp khai chiến bất kỳ một chức quan nào của Lục Thất đều có tư cách Thống soái.

Lục Thất ở núi Vương Ốc áp dụng chính là phòng giữ là chính, lợi dụng địa thế vùng núi cùng với Liêu quân và phản quân triển khai trận địa chiến tranh tranh đoạt, trong quân của Lục Thất tuy rằng không có Thần Tí nỏ, nhưng cung tiễn võ bị cũng đủ, hắn xung phong đi đầu, đích thân ở tuyến đầu ngoài cùng dùng cung tiễn tấn công địch, hơn nữa chuyên môn bắn chết quan tướng của địch.

Lục Thất thân là Thống soái không thích hợp xung phong, nhưng mấy chục viên mãnh tướng thuộc hạ vô cùng anh dũng xung phong xông vào trận địa, cùng với Liêu quân vọt tới xông vào chém giết, Lý Bảo và Lỗ Hải càng là dũng cảm nhất trong số mãnh tướng, búa sắt rìu lớn, toàn thân đẫm máu, căn bản phân không rõ người mình có bị thương hay không, có mãnh tướng sẽ có lính dũng, năm vạn bộ quân của Lục Thất mỗi người đều anh dũng không sợ hãi, ba vạn kỵ quân còn lại là áp trận.

Quân lực của Lục Thất bán mạng, chủ soái các quân lực khác không dám sơ suất, cũng nghiêm khắc ra lệnh cho cấp dưới chủ động xung phong, qua nửa ngày, trên vùng núi trở thành Tu La địa ngục, xác chết rải rác khắp nơi chồng chất lên nhau, máu tươi chói mắt nhiễm đỏ cả đất đai tảng cỏ, sau một hồi chiến đấu kịch liệt, hai bên trả giá gần ba vạn sinh mạng, thương vong bên tám lạng đàng nửa cân.

Ô... một tiếng kèn sừng trâu hiệu lệnh trầm đục vang lên, năm vạn kỵ quân Liêu quân chuyển động, có một vạn kỵ quân bắt đầu hướng về vùng núi tiến công, Lục Thất cắn răng buông xuống đại cung, dặn dò bộ quân rút lui phòng thủ Lạc Dương, địch đông ta ít, lại không thể chạy vào trong núi dựa vào địa thế hiểm trở chiến đấu, chiến đấu như vậy tiêu hao dần, sẽ càng ngày càng bất lợi, cuối cùng hoặc là lòng quân sụp đổ hoặc là toàn quân bị tiêu diệt.

Lục Thất lên chiến mã, đích thân dẫn đầu một vạn kỵ binh nghênh chiến kỵ binh Liêu quốc, kỵ binh Liêu quốc bắt đầu xung phong, vì vùng núi không bằng phẳng không rộng rãi, cho nên kỵ quân không cách nào triểu khai thế đánh như sấm chớp, chỉ có thể hỗn độn xông tới trước, sau khi Lục Thất nhìn thấy, hạ lệnh lưu lại một vạn bộ quân.

Một vạn bộ quân nhận lệnh thủ vững vùng núi, các quân lực khác vội vàng rút lui rời khỏi, nói là rút lui rời khỏi, cũng là cả một đám giống như dê rừng hoảng sợ chạy như điên, mắt thấy kỵ binh Liêu quân giống như đàn trâu rừng gần kề, cung tiễn thủ của một vạn bộ quân bắt đầu công kích.

Sau một hồi mưa tên, chỉ bắn rơi nghìn kỵ binh, Lục Thất vung thương lớn dẫn đầu xông ra ngoài, các kỵ binh khác lập tức cưỡi ngựa chạy theo, một vạn kỵ binh ý chí chiến đấu dâng trào, chửi mắng gào thét vung vũ khí trong tay.

Hai bên kỵ binh giống như đàn trâu rừng ầm ầm va chạm xung phong liều chết, Lục Thất một thân minh quang soái giáp, thương lớn hung ác đâm vào yết hầu địch nhân, một đâm một đẩy một lùi, thương lớn nuốt vào nhả ra có chút giống như rắn độc thè lưỡi, đem Liêu Quân giết rơi xuống ngựa, chiến mã của hắn cũng choàng áo giáp, cả người lẫn ngựa đã thành kỵ binh trọng giáp.

Mà kỵ binh Liêu quân hơn phân nửa đều là bọc áo giáp da, binh khí cũng hầu như đều là trường đao, đó là đặc sắc của kỵ binh thảo nguyên, coi trọng tính cơ động, theo lý mà nói trong lúc tấn công tính linh hoạt vô cùng mạnh, nhưng hôm nay nơi tác chiến là vùng núi, không có cách nào triển khai quá nhiều tư thế quân đội linh hoạt, kỵ quân hai bên chỉ có thể mấy trăm người giao phong.

Hai bên đối chọi nhau ở vùng núi, chủ soái bộ quân ở phía sau Lục Thất rất có ánh mắt chiến lược, lập tức mệnh lệnh cung tiễn thủ chạy lên phía trước bắn ngửa, mưa tên đa số lướt qua kỵ quân Lục Thất dẫn đầu, rơi đến hậu trận của quân địch, quân địch bị mưa tên công kích, lập tức chết bị thương rất nhiều, không khỏi kinh sợ cũng lấy cung bắn ngửa phản kích.

Thu đao bắn tên dưới trạng thái đọ sức gần, Liêu quân rất nhanh trả giá sai lầm, một đoàn kỵ binh lấy Lục Thất cầm đầu, giống như mũi tên nhọn xuyên qua kỵ binh Liêu quân, vọt tới trước mắt Liêu quân thu đao bắn tên, Lục Thất vung đại thương tàn nhẫn đâm lê, hậu trận của Liêu quân một mảng hoảng loạn, đều thúc ngựa trốn tránh, kết quả va chạm lẫn nhau sa vào hỗn loạn, Liêu quân đều ném cung rút đao, nhưng vừa xuất hiện tình trạng hỗn loạn liền khó có thể chỉnh lại trật tự, rất nhiều kỵ binh Liêu Quân chỉ có thể quay đầu chạy, ý đồ triển khai khoảng cách để phản công, nhưng vừa lui liền dẫn phát cảnh tháo chạy.

Kết quả một vạn kỵ binh Liêu Quốc tiến công, không ngờ xuất hiện cảnh tượng mấy nghìn kỵ binh bị đuổi giết, Lục Thất xung phong liều chết trăm thước, bỗng nhiên thúc ngựa quay đầu, các thuộc hạ kỵ quân khác tự nhiên cũng thúc ngựa quay đầu, mà kỵ quân Liêu quốc cũng lui trở lại, một trận mã chiến kết thúc có chút đầu voi đuôi chuột.

Lục Thất vừa chạy trở về trận địa, lập tức hạ lệnh một ngựa hai người cưỡi, hắn tự mình nhấc một bộ quân lên ngựa, sau đó điều khiển ngựa hướng về phía nam chạy trốn, các kỵ quân khác cũng đều dẫn theo huynh đệ bộ quân lên ngựa, chính là thương binh cũng mang theo, còn có rất nhiều bộ quân cướp được hơn một nghìn con ngựa của Liêu quân.
Kỵ binh của Liêu quân vừa trở về, tạo thành thế công của Liêu quân có ngăn cách, đợi đến khi phát hiện vùng núi bên kia giống như không có kẻ địch, đã là qua gần nửa giờ, Thống soái Liêu quân giận tím mặt, hạ lệnh truy kích.

Đại quân chặn hậu tuy rằng đi cuối cùng, nhưng sau khi chạy được hơn mấy chục dặm, đã gặp được Chu quân chạy trốn, Lục Thất hạ lệnh Chu quân chạy trốn có thể đi vòng rút lui đến Lạc Dương, không cần chạy thẳng đến Lạc Dương, mấy vạn đại quân sau khi nhận lệnh, lập tức phân ra chạy trốn trái phải, bọn họ cũng không muốn bị quân địch đuổi theo đánh lén.

Tuy nhiên Lục Thất lại mệnh lệnh hai vạn kỵ binh khác, mang theo hai vạn bộ binh thuộc quyền, một ngựa hai người cưỡi chạy thẳng đến Lạc Dương, tổng cộng sáu vạn đại quân, buổi trưa ngày hôm sau đã đến Lạc Dương.

Đến cửa phía bắc của thành Lạc Dương nguy nga đồ sộ, lại bị cầu treo và cửa thành đóng kín ngăn ở bên ngoài, Lục Thất đích thân đến sông đào bảo vệ thành, ở trên lưng ngựa ngẩng mặt hét:

- Ta là Ngu quốc công Lục Thiên Phong, lập tức mở cửa thành ra.

Trên tường thành có một quan tướng nhìn xuống, lớn tiếng trả lời nói:

- Tào Vương điện hạ có lệnh, không được mở cửa thành cho bại quân lâm trận bỏ chạy, bọn ngươi nếu muốn không có tội, nhanh đi ngăn chặn quân địch, nếu không ngày sau sẽ có họa vấn tội xét nhà.

Lục Thất giơ tay lên chỉ, nghiêm nghị giận dữ nói:

- Cẩu tặc thực có gan nói bậy, ngươi bảo với Tào Vương, hai mươi vạn đại quân Liêu quốc không tới nửa giờ nữa sẽ quân vây bốn mặt Lạc Dương, nếu y muốn làm tù bình, thì không cần mở thành.

Quan tướng kia nghe xong lập tức rời khỏi tường thành, một lát sau mới xuất hiện trên tường thành, cao giọng nói:

- Ty chức không có nghe rõ là Quốc công gia giá đáo, xin thứ tội.
Cầu treo dần dần hạ xuống, cửa phía bắc thành cũng mở ra, Lục Thất vẫy tay dặn dò một chút, lập tức có rất nhiều bộ quân tràn vào cổng thành, sau khi vào thành lên ngựa nói tiếp quản việc phòng ngự cửa bắc thành, Chu quân nguyên bản đều bị đuổi ra cổng thành.

Năm nghìn bộ quân trực tiếp vào thành xong, Lục Thất mới tiến vào thành Lạc Dương, hiện giờ thành Lạc Dương hẳn là còn có hai ba nghìn quân thủ thành, nhưng sau khi Lục Thất tiến vào thành, mới biết không ngờ trong thành có sáu nghìn quân thủ thành, mà tên quan tướng quát tháo kia cũng tránh né không thấy.

Lục Thất mới vào thành, liền nhìn thấy một chiếc xe chạy tới, trước xe còn có hai kỵ tướng lớn tiếng hô Tào Vương xa giá, nhường đường, Lục Thất nghe xong đi nghênh đón, xe vừa dừng, có hộ vệ đi theo mở cửa xe, lộ ra Tào Vương và một nữ nhân ở trong xe.

- Thần bái kiến Tào Vương điện hạ.

Lục Thất cung kính bái kiến.

- Ồ, Thiên Phong, Liêu quân thật sự có hai mươi vạn sao?

Tào Vương đờ đẫn hỏi.

- Có thể là hai mươi lăm vạn, có năm vạn là phản quân Thái Nguyên.

Lục Thất trả lời nói.

Tào Vương da mặt hơi động, dừng một chút, nói:

- Thiên Phong, bổn vương liền đi Khai Phong Phủ cầu viện binh, Lạc Dương ngươi thay mặt ta thủ thành.

Lục Thất ngẩn người, do dự một chút, nói:

- Điện hạ đích thân đi cầu viện binh, tự nhiên có thể nhanh chóng đến viện quân, chỉ là binh lính của thần không nhiều.

Tào Vương chau mày, chần chừ một chút, nói:

- Bổn vương mang theo một nghìn hộ quân là được, năm nghìn quân khác lưu lại thủ Lạc Dương.

- Thần lĩnh mệnh, trông mong điện hạ nhanh chóng mời viện quân đến.

Lục Thất cung kính nói.

Tào Vương gật đầu, vẫy tay, hộ quân đóng cửa xe, phu xe quay đầu xe ngựa vội vàng đi, Lục Thất nhìn xe ngựa rời đi lắc đầu, lập tức dẫn người tự mình đi tiếp quản việc phòng ngự và năm nghìn quân lực của thành Lạc Dương.

Quyển 5 - Chương 186: Gia Luật Tề Cách

Tào Vương nhát gan trốn đi, Lục Thất liền thành chúa tể của Lạc Dương, hắn để tất cả bộ quân tiến vào thành Lạc Dương, gần ba vạn kỵ quân vẫn để lại ở cách xa ngoài thành, trở thành chiến lực linh hoạt cơ động, sau đó kiểm kê kho Lạc Dương, làm công tác chuẩn bị thủ thành.

Liêu quân đuổi giết cũng không nhanh, Thống soái Liêu quân không dám để kỵ quân một mình xâm nhập, cho nên ở ngày hôm sau Lục Thất tiếp quản Lạc Dương, mới đến Lạc Dương, lập tức quân vây bốn phía thành Lạc Dương, mà trước đó, có ba vạn Chu quân tiến vào thành Lạc Dương thuộc Lục Thất chỉ huy.

Lục Thất đứng ở cửa bắc thành, nhìn về quân địch ở bên ngoài lắc đầu, quay đầu nói:

- Tên thống soái của Liêu quân này rất ngu, vậy mà còn có tâm vây thành.

- Chủ thượng nói đúng, hai mươi vạn quân bao vây bảy vạn quân phòng giữ thành Lạc Dương, trong thời gian ngắn khó mà công phá được, huống hồ căn bản vây không chắc, mà dưới tình hình Liêu quân không có quân chi viện, không được bao lâu sẽ rơi vào bao vây trùng điệp khó chạy thoát.

Trương Nham trả lời.

- Để bọn chúng bao vây đi, chúng ta yên lặng quan sát kỳ biến.

Lục Thất hờ hững nói, đây chính là dụng ý hắn rút lui thủ Lạc Dương, trận chiến trên núi Vương Ốc kia, trên thực tế không cần phải đánh, nhưng Lục Thất đối mặt với bốn vạn quân chi viện đến, chỉ đành phải cắn răng làm ra hy sinh, bị mất tính mạng của một vạn tướng sĩ thuộc quyền, nghiệm chứng câu danh ngôn từ xưa “một tướng thành danh vạn xương khô”.

Trong lúc Liêu quân vây thành, Thống soái Liêu quân một thân áo giáp đẹp đẽ quý giá, nhíu mày nhìn thành Lạc Dương đồ sộ sừng sững, đây là một người nam nhân uy vũ có khuôn mặt cương nghị, râu ria râm rạp, tuổi ba mươi mốt, y là con trai thứ mười bảy của Hoàng đế Đại Liêu, tên Gia Luật Tề Cách, phong hiệu Hải Lặc Vương, là một vị Thống soái thiện chiến tung hoành thảo nguyên phương bắc.

- Vương gia, Triệu tướng quân cầu kiến.

Quan tướng bẩm báo nói.

Gia Luật Tề Cách gật đầu, quan tướng quay người vẫy tay, rất nhanh có một vị trung niên trên người mặc soái giáp Chu quân đi vào đội cảnh vệ, hành lễ cung kính nói:

- Ngoại thần bái kiến Vương gia.

Gia Luật Tề Cách gật đầu, dùng hán ngữ không thuần thục nói:

- Triệu Tướng quân, ngươi là tới khuyên bổn vương dời quân.

- Vâng, nhưng cũng không phải.

Người trung niên cung kính trả lời.

- Nói thẳng.

Gia Luật Tề Cách nói.

- Vương gia, ngoại thần cho rằng, vây thành như vậy là không ổn, cũng không có khả năng công phá, hơn nữa kéo dài xuống chỉ gây bất lợi đối với chúng ta, ngoài ra cũng căn bản bao vây không được thành Lạc Dương, dụng tâm của quân Chu trong thành, chính là muốn hãm chân chúng ta, cho nên chúng ta không thể tiếp tục dây dưa, cần phải dụ rắn ra khỏi hang để đánh.

Triệu Tướng quân nói.

- Nói tiếp.

Gia Luật Tề Cách nói.

- Ngoại thần đề nghị Vương gia rút quân đi về hướng đông tấn công Khai Phong Phủ, Khai Phong Phủ là kinh thành của Chu Quốc, một khi Vương gia chỉ huy quân đi tấn công, thủ quân trong thành Lạc Dương nhất định sẽ ra trận hãm chân, nếu không sẽ là tội lớn, mà quân lực thành Lạc Dương chỉ cần đi ra, Vương gia liền có thể phát huy ưu thế của kỵ quân tiêu diệt hết.

Triệu Tướng quân nói.

- Nói rất đúng, ngày mai nhổ trại.

Gia Luật Tề Cách biết nghe lời phải tiếp nhận đề nghị.

- Vương gia, không biết ba mươi vạn đại quân khác của thượng quốc khi nào có thể đột phá Phủ Châu.

Triệu Tướng quân lại hỏi.

- Yên tâm đi, hẳn là đang giao chiến cùng với Phủ Châu Chiết thị rồi, hơn nữa ta đã thỉnh cầu, nếu trong thời gian ngắn không công phá được thành Phủ Châu, đại quân sẽ bỏ Phủ Châu mà trực tiếp hợp nhất với ta, ta ở Trung Nguyên, ba mươi vạn đại quân không có khả năng mặc kệ.

Gia Luật Tề Cách trả lời nói.

- Vậy thần yên tâm rồi.

Triệu Tướng quân cung kính trả lời.

Gia Luật Tề Cách lại nhìn thành Lạc Dương, hỏi:

- Triệu Tướng quân, ông nói Lục Thiên Phong là ở trong thành sao?

- Khẳng định là ở, ngoại thần đã hỏi tù binh, nói Lục Thiên Phong chính là Thống soái trong trận chiến núi Vương Ốc, hắn nhất định là rút lui thủ Lạc Dương.

Triệu Tướng quân trả lời.

Gia Luật Tề Cách gật đầu, nói:

- Bổn Vương muốn đánh hắn bất ngờ, lại không nghĩ cái tên Lục Thiên Phong này chạy còn nhanh hơn hồ ly, khiến cho bổn vương rất tiếc nuối, hắn nên là một dũng sĩ chứ.- Vương gia có cái nhìn như vậy với Lục Thiên Phong, ngoại thần cho rằng là sai lầm, Trung Nguyên chúng tôi có câu danh ngôn chí lý, chính là co được dãn được, đặc biệt là Lục Thiên Phong tuyệt đối là một tên quỷ kế đa đoan, nhân vật trí dũng kiệt xuất cực kì xảo trá.

Triệu Tướng quân nói.

- Người trí dũng kiệt xuất? Bổn vương cho rằng, Hoàng đế Đại Tấn của ngươi mới là nhân vật trí dũng kiệt xuất, là vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất vì có thể cười đến cuối cùng, mà không tiếc tất cả.

Gia Luật Tề Cách nói thẳng ra.

Triệu Tướng quân ngẩn người, lập tức lúng túng không nói gì, Gia Luật Tề Cách cười, nói:

- Hán văn của Bổn vương không tinh thông, ngôn từ không thỏa đáng, ngươi chớ để ở trong lòng.

- Ngoại thần không dám.

Triệu Tướng quân cung kính đáp lại, lập tức do dự một chút, lại nói:

- Vương gia hẳn là có điều hiểu lầm đối với Hoàng đế Đại Tấn, Hoàng đế Đại Tấn bệ hạ kỳ thật đối với Hoàng đế Chu quốc đời trước cực kỳ trung tâm, nhưng Hoàng đế Chu Quốc đời này lại là e ngại đố kị bệ hạ nhà ta công cao chấn chủ, muốn giết hại bệ hạ nhà ta, bệ hạ nhà ta bị bức không được mới phản lại Chu quốc.

- Bổn vương biết rõ, ngươi yên tâm, Hoàng đế Đại Liêu bệ hạ vẫn luôn giữ chữ tín, tuyệt đối sẽ khoan dung Hoàng đế Đại Tấn.

Gia Luật Tề Cách nghiêm mặt nói.

- Bệ hạ nhà ta cũng nhất định nói lời giữ lời, một khi đóng đô Trung Nguyên, sẽ trợ giúp thượng quốc đối phó với Yến quốc.

Triệu Tướng quân cũng nghiêm mặt đáp lại.

- Triệu Tướng quân nói ít đi.

Gia Luật Tề Cách lạnh nhạt nói.

- Ngoại thần là nói ít rồi, bệ hạ nhà ta một khi đóng đô Trung nguyên, sẽ đem Đại Danh Phủ ở phía bắc và Thái Nguyên quy thuộc thượng quốc.

Triệu Tướng quân cung kính trả lời.

Gia Luật Tề Cách vừa lòng gật đầu, Triệu Tướng quân cung kính nói:

- Vương gia, ngoại thần cáo lui.

- Đi thôi, cẩn thật phòng ngự ban đêm.

Gia Luật Tề Cách nói, Triệu Tướng quân sau đó hành lễ rời đi.

Triệu Tướng quân vừa đi, quan tướng bên cạnh Gia Luật Tề Cách nói:- Vương gia, người này căn bản không thể tin, Hoàng đế Đại Tấn kia một khi có thể giành được giang sơn Trung Nguyên, tám phần sẽ không giữ lời.

- Nước yếu không nói quyền, cái gọi là lời hứa, cuối cùng đều phải dựa vào binh uy mới có thể thực hiện.

Gia Luật Tề Cách cười lạnh nói.

Quan tướng gật đầu, không nghĩ Gia Luật Tề Cách lại nói:

- Đại Liêu đáp ứng xuất binh, chủ yếu là muốn để Trung Nguyên lâm vào hỗn loạn, Trung Nguyên một khi rơi vào hỗn loạn, Yến quốc sẽ dốc hết lực tiến chiếm Trung Nguyên, ba mươi vạn quân lực của chúng ta ở Thắng Châu, không dám dễ dàng đi qua đây, cần phải phòng bị quân lực Yến quốc tiến đánh Trung Nguyên, lại đột nhiên quay đầu đi tấn công Đại Liêu.

Quan tướng bừng tỉnh gật đầu, nói:

- Là phải phòng bị Yến quốc, nếu ba mươi vạn quân lực rời Đại Liêu xa, sẽ không kịp quay lại cứu viện.

Gia Luật Tề Cách gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía thành Lạc Dương, nhìn một lúc, đột nhiên nói:

- Ngươi đi tới chân thành hô lớn, nói bổn vương muốn gặp Lục Thiên Phong nói chuyện.

Quan tướng kinh ngạc, nghi ngờ nghe nhầm nói:

- Vương gia muốn gặp Lục Thiên Phong? Đi chân thành?

Gia Luật Tề Cách gật đầu, nói:

- Nhanh đi.

Quan tướng không dám cự tuyệt, vội vàng đi ra ngoài cưỡi ngựa chạy đến chân thành Lạc Dương, cẩn thận mạo hiểm tiếp cận sông đào bảo vệ thành, ngẩng mặt hô:

- Lục Thiên Phong, Hải Lặc Vương Đại Liêu muốn gặp ngươi, trả lời một câu đi.

Tướng sĩ trên thành Lạc Dương nghe xong, cho rằng người đến là sứ giả của quân địch, không dám bắn tên loạn, sai người đi thông báo cho Lục Thất, Lục Thất nghe xong thông báo kinh ngạc, quay về tường thành cửa bắc nhìn xuống.

- Ta chính là Lục Thiên Phong.

Lục Thất hô.

- Lục Thiên Phong, Hải Lặc Vương Đại Liêu muốn gặp ngươi nói chuyện, ngươi có thể đồng ý gặp, nếu đồng ý gặp, có thể bắn tên hay không?

Tướng quan Liêu quốc hô lớn, chính bản thân y cũng cảm thấy việc làm của Vương gia hoang đường.

Lục Thất nghe xong kỳ quái, hô:

- Có thể gặp, sẽ không bắn tên.

Quan tướng Liêu quốc gật đầu thúc ngựa đi, một lát sau, Gia Luật Tề Cách một thân áo giáp quý giá đẹp đẽ, có bốn kỵ binh cầm khiên đi theo, đi đến bên cạnh sông đào bảo vệ thành, ngẩng đầu nhìn về hướng trên tường thành.

Lục Thất to giọng nói:

- Ngươi muốn gặp ta.

- Đúng vậy, bổn vương nghe nói Lục Thiên Phong là hùng chủ của Hà Tây nói lời giữ lời, cho nên nguyện ý tới gặp.

Gia Luật Tề Cách to giọng trả lời.

- Ta và ngươi đối địch, ngươi vì sao muốn gặp ta?

Lục Thất cao giọng hỏi.

- Ở Cư Diên Hải, bổn vương từng bại trận, vì vậy vô cùng muốn gặp ngươi một lần.

Gia Luật Tề Cách trả lời.

Lục Thất bừng tỉnh, nói:

- Ngươi làm như vậy, có phần không khôn ngoan, đi thôi.

Gia Luật Tề Cách nhìn kĩ Lục Thất một chút gật gật đầu, thúc ngựa thong dong dời đi, bốn hộ vệ ổn định cánh tay dùng khiên chắn bảo vệ Vương gia, Lục Thất duỗi tay muốn lấy đại cung, lấy tên giương cung bắn ra một mũi tên, mũi tên kia đi như sao băng, bay đến tấm khiên duỗi thẳng của một người hộ vệ trong số đi sau, phịch một tiếng, xuyên qua tấm khiên, tiếp đó bắn ở trên mặt đất gần như lông chim.

Gia Luật Tề Cách kinh sợ quay đầu, thấy người nọ ở trên tường tay cầm đại cung, đúng lúc quay người dời đi, trong Liêu quân phi ngựa chạy ra hơn mười người, đến phụ cận Gia Luật Tề Cách bảo vệ trở về.

Quyển 5 - Chương 187: Đoạt quân chuyển chiến

Ngày hôm sau, hai mươi vạn quân địch vây thành ở thời điểm mặt trời lên cao, đột nhiên xuất phát chạy về hướng đông, rõ ràng là đi tấn công Khai Phong Phủ, Lục Thất sau khi được báo đi lên tường thành nhìn ra ngoài, chủ soái các quân cũng tụ tập lại cùng nhau.

- Quân Liêu rất có thể là giả rút lui, dùng sách lược vây Ngụy cứu Triệu dụ chúng ta ra khỏi thành, sau đó dùng kỵ binh mai phục, chúng ta thủ thành trước, do ba vạn kỵ quân của ta đi đọ sức với quân Liêu, ba ngày sau nếu quân Liêu thực sự đi xa về Khai Phong Phủ, chúng ta nhất định phải ra khỏi thành cần vương,.

Lục Thất cố ý giải thích với chủ soái các quân.

Chủ soái các quân đều nhao nhao gật đầu, không có ý kiến khác, loại thời điểm này, ra mặt nói chuyện rất dễ phạm sai lầm, hơn nữa Ngu quốc công nói phù hợp với quy luật quân sự khách quan, bộ quân ra khỏi thành, rất dễ bị kỵ binh của quân Liêu quay đầu tiêu diệt, nếu quân Liêu thật sự đi xa rồi, sau khi bộ quân ra trận một khi gặp phải hồi mã thương, có thể có thời gian tìm chỗ dựa vào địa thế hiểm trở chống địch.

Quân Liêu đi được nửa ngày, liền có quan binh và xã binh các nơi lần lượt đến thành Lạc Dương trình diện, đều là nhận được mệnh lệnh tập kết đóng giữ Lạc Dương của Tào Vương mà tới, ba ngày sau, nhân số quan binh xã binh tập kết mà tới đã đạt đến sáu vạn, huống hồ còn thành tốp ùn ùn không ngừng hướng thành Lạc Dương trình diện.

Lục Thất đương nhiên không thể xua đuổi quan binh xã binh, ngược lại sắp xếp biên chế không e dè ban cho quan chức, mang đến năm trăm quân chính là Chỉ huy sứ, từ đấy suy ra, hình thành quân đoàn hơn mười vạn đại quân lấy hắn như thiên lôi chỉ đâu đánh đó.

Lục Thất hạ lệnh xuất phát, vì hắn đã nhận được báo cáo, Kỷ Vương đáp ứng thỉnh cầu viện quân của hắn, lệnh Tào Bân dẫn đầu hai mươi vạn đại quân từ phía đông đến, thêm một hai ngày sau liền có thể tới Lạc Dương, Lục Thất đương nhiên không thể hợp binh với Tào Bân, Tào Bân là Xu Mật Sứ, có quyền tiếp quản quân lực tập kết Lạc Dương, mà Lục Thất không có quyền lực tiếp quản quân Chu ngoài Lũng Hữu.

Mười bốn vạn đại quân, trước lúc quân lực của Tào Bân đến xuất phát về hướng Khai Phong Phủ, chức trách đóng giữ thành Lạc Dương, Lục Thất giao cho Trương Nham, để Trương Nham tiếp tục tiếp nhận xã binh sắp xếp biên chế thành quân, đầy một doanh liền xuất phát về hướng đông, Lục Thất dùng hết khả năng nắm trong tay càng nhiều quân lực Chu Quốc, cũng chính là chiếm đoạt tài nguyên nhân lực, những xã binh tập kết này, đa phần là lương dân võ dũng ở địa phương không có chỗ dựa, một khi quy thuộc thống soái nào, vậy chỉ có thể binh tùy tướng chuyển.

Đợi đến lúc đại quân của Tào Bân đến Lạc Dương, Trương Nham lại liên tục sắp xếp và gửi hai vạn quân lực về hướng đông, hơn nữa còn mang đi một nửa thương khố để dành của Lạc Dương, Tào Bân vừa đến Lạc Dương, liền bác bỏ quyền lực làm xằng của Trương Nham, Trương Nham biết điều rời khỏi Lạc Dương, dẫn quân về hướng đông hội họp với Lục Thất.

Tào Bân ở Lạc Dương cũng chỉ lưu lại nửa ngày liền dẫn đại quân xuất phát, hai mươi vạn đại quân lấy tốc độ hành quân gấp gáp về hướng đông, mà Lục Thất dẫn đại quân đi trên đường, đột nhiên quay sang hướng bắc, lại chạy về phương hướng Thái Nguyên, vứt bỏ nhiệm vụ cần vương Khai Phong Phủ.

Đại quân đi về hướng bắc trực tiếp đánh Tấn Châu, được Tấn Châu lại chạy đi Phần Châu, Phần Châu tiếp giáp với Thấp Châu, đại quân của Lục Thất dễ dàng đi vào Phần Châu, quân tiên phong trực tiếp chạy tới Thái Nguyên Phủ, mà Tấn quốc công đang chỉ huy mười lăm vạn đại quân, ở Lộ Châu đại chiến với mười vạn Cấm quân Khai Phong Phủ, đại quân của Lục Thất trên đường tiến về hướng bắc, có thể nói là lướt qua Lộ Châu.

Thống soái mười vạn Cấm quân Khai Phong Phủ là Thái tử Chu quốc, Hàn Thông làm Giám quân sứ, trên thực tế chính là Hàn Thông dẫn quân, Hàn Thông chỉ hủy đại quân chiến đấu ở Lộ Châu vô cùng oanh liệt, cùng với phản quân triển khai giao phong dường như giằng co, hoàn toàn ngăn chặn tiến độ Tấn quốc công đột kích Khai Phong Phủ, hai bên chiến đấu chết hơn sáu vạn người.
Tấn quốc công cực kì tức giận, hận Hàn Thông ngáng đường, càng hận quân Liêu không phối hợp, quân Liêu mượn đường, công dụng lớn nhất là hợp quân với Tấn quốc công, sau đó binh quý thần tốc tiến đánh Trung Nguyên, chỉ cần nắm được Khai Phong Phủ, sẽ nhanh chóng chiếm giữ mảng lớn lãnh thổ quốc gia, Tấn quốc công liền có thể lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, mở rộng quân lực, còn tiếp tục kéo dài thế này, Chu quốc có thể tập kết quân lực càng ngày càng nhiều, đây vốn là quân lực địa phương mà hắn có thể hấp dẫn thu nạp.

Nếu quân Liêu có thể hợp binh với Tấn quốc công, quân lực của Hàn Thông kia một trận chiến liền có thể bị đánh tan, thế mà Thống soái quân Liêu lại khăng khăng đuổi đánh Lục Thiên Phong, khiến cho ưu thế của quân lực Tấn quốc công không lộ ra, như thế nào cũng không đánh bại được chướng ngại vật trước mắt.

Thời điểm đại quân của Lục Thất tiến về phía bắc đi vào Tấn Châu, quân tiên phong hành quân gấp của Tào Bân đang chạy trên đường đi Khai Phong Phủ, gặp phải năm vạn kỵ binh quân Liêu đánh đòn phủ đầu, năm vạn kỵ binh Liêu quốc vốn là chạy theo quân của Lục Thiên Phong, không nghĩ quân của Lục Thiên Phong đột nhiên quay về hướng bắc, Tào Bân nóng lòng sốt ruột cần vương, không nghĩ đến Lục Thiên Phong lại dám can đảm lâm trận bỏ chạy, kết quả không cẩn thận một đầu đụng phải tảng đá.

Năm vạn kỵ binh Liêu quốc nghẹn lửa giận phải phát tiết, làm sao quản đến là quân địch gì, ở một vùng đồng bằng triển khai xung phong quy mô lớn, vạn con ngựa phi nhanh đạp đất như sấm, mỗi người tay trái có khiên tròn nhỏ, có chiến đao khua sáng như tuyết, có cung tên bắn.

Năm vạn đại quân tiên phong của Tào Bân không kịp lui về chỗ hiểm yếu hoặc thành trì, bất đắc dĩ phải triển khai trận thế nghênh chiến, trường thương xếp đứng, mưa tên bay rơi, đối mặt với kỵ binh quân Liêu cuộn trào phi nhanh tới, tính tình dũng mãnh được dưỡng thành ở trào lưu thượng võ, ở giờ khắc này được bung ra, năm vạn quân Chu một đám không sợ chết cùng với kỵ quân triển khai một trận tàn sát liều chết.

Năm vạn kỵ binh, không thua gì chiến lực của mười lăm vạn bộ quân, trừ kỵ quân Liêu quốc phía trước bị bộ quân ngăn trở giết, kỵ quân đằng sau vừa xông vào trận địa quân Chu, lập tức ngựa đạp đao bổ, quân Chu dũng mãnh bị tàn sát vô tình, sự thành thạo của chiến mã kỵ binh quân Liêu được phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, năm vạn kỵ binh Liêu quốc xông qua, trên mặt đất cơ hồ toàn là thi thể quân Chu, kỵ binh Liêu quốc chẳng qua chỉ hao tổn ba nghìn, bị thương hai nghìn.

Tào Bân được báo kinh hãi đến ngũ tạng như lửa đốt, hạ lệnh ngừng chiến tìm địa thế hiểm yếu mà thủ, càng không kiềm chế được mắng to Lục Thiên Phong là quốc tặc vô liêm sỉ, năm vạn quân Chu bị tiêu diệt, Lục Thất quả thật là phải gánh vác mấy phần lỗi, nhưng phạm lỗi lớn nhất là Tào Bân và chủ soái tiên phong quân Chu, Lục Thất lâm trận dẫn quân rời khỏi, trên thực tế chủ soái tiên phong quân Chu đã nhận được thám báo hồi báo đấy, đã biết liền phải biết thời cơ kịp thời rút lui về phía sau, nhưng chủ soái quân tiên phong quân Chu đầu óc chết, một lòng khăng khăng thi hành mệnh lệnh của Tào Bân.Nhưng nói trở lại, bản thân Lục Thiên Phong chính là đối địch với Chu quốc, hắn làm bất luận quyết sách gì đều sẽ vì lợi ích bản thân mà thay đổi lớn nhất, trong lòng của hắn, quân lực của Tào Bân và quân lực Liêu quốc đều là địch nhân, hắn cũng không nghĩ đến Tào Bân sẽ phạm phải sai lầm nóng vội, mà Tào Bân vì sao lại phạm phải sơ xuất, một là dùng sai người, hai là y căn bản không nghĩ đến Lục Thiên Phong sẽ lâm trận bỏ chạy.

Tào Bân bị bức ép rơi vào ngừng quân thủ thế, mà quân của Lục Thiên Phong vẫn tiến đánh Thái Nguyên Phủ, Tấn quốc công ở thành Thái Nguyên lưu lại ba vạn quân lực, cần phải nói là ba vạn quân già trẻ yếu, căn bản không có mặc giáp, do con thứ hai của Tấn quốc công trấn thủ.

Vừa nghe nói mười mấy vạn quân Chu tiến đánh Phần Châu, con trai thứ hai của Tấn quốc công vô cùng hoảng sợ, y luôn luôn trông chờ quân Liêu có thể đột phá Phủ Châu đến đây trợ giúp, kết quả ba mươi vạn viện quân Liêu quốc không thấy, đại quân Chu quốc lại áp sát mà đến, vội vàng cử người cấp báo khẩn cầu cho Tấn quốc công, người đi không đến một ngày, mười mấy vạn quân Chu cũng đến rồi, quân vây cửa thành phía tây Phần Hà, không có vượt Phần Hà bao vây phủ kín phía đông thành trì.

Con thứ hai Tấn quốc công đứng ở tường thành cửa tây thành nhìn ra ngoài, chỉ thấy ngoài thành đại quân như biển, hơn phân nửa đều là quân nhân mặc giáp, tuy nhiên không có nhìn thấy kỵ quân, nhưng y cũng biết quân lực lưu lại phòng thủ Thái Nguyên không chịu nổi, hơn phân nửa đều là già trẻ lâm thời trưng dụng được, có ba phần binh khí đều không có.

- Nếu chiến sự tiến chiếm Trung Nguyên kéo dài không có đột phá, chỉ sợ khó thoát khỏi bại cục, có nên sớm bỏ chạy ẩn nấp hay không.

Con trai thứ hai Tấn quốc công hơn ba mươi tuổi, trong lòng sợ hãi ngẫm nghĩ.

Hóa ra Tấn quốc công ở mười năm trước sau khi không hướng về triều đình, liền lo lắng ngày sau sẽ có họa diệt tộc, cho nên âm thầm ở ngoài Thái Nguyên bố trí xuống hai chỗ nhà cửa, hai chỗ nhà cửa này chỉ có Tấn quốc công và con trai thứ hai biết, trên thực tế hai phần nhà cửa này, chính là do con trai thứ hai của Tấn quốc công đi mua bố trí đấy.

Quân của Lục Thất đến phủ thành Thái Nguyên, cũng không vội công thành, hơn nữa để các quân chuẩn bị nhiều dụng cụ công thành một chút, hai ngày sau sẽ công thành, hắn thông báo quan tướng các quân, hiện giờ quân vây phủ thành Thái Nguyên, Thái Nguyên Phủ nhất định sẽ hướng ra bên ngoài cầu viện phản quân, như vậy liền có thể làm rối loạn lòng quân của phản quân, sẽ làm phản quân lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Tướng soái quân Chu theo Lục Thất bắc tiến không có dị nghị, đã đi theo Lục Thiên Phong, liền như thiên lôi sai đâu đánh đó là được, hơn nữa chiến lược tiến đánh Thái Nguyên càng dễ kiến công, ngoài ra việc Lục Thiên Phong không phù hợp với khuôn phép, tướng sĩ địa phương biết không nhiều, chính là biết cũng sẽ nghi ngờ, bởi vì Lục Thiên Phong nếu không phù hợp khuôn phép, Hoàng Đế bệ hạ sao lại có thể đi Hà Tây tuần tra.

Sau khi Lục Thất ở ngoài thành Thái Nguyên đóng quân, lần lượt nhận được tình báo các nơi, sau khi Hạ quốc ở lúc quân Liêu tấn công Thấp Châu, quả thật không có xuất binh theo vào nhân cháy nhà đến hôi của, Phủ Châu dường như đang cùng với đại quân Liêu quốc giằng co.

Nhưng quân tình đến từ Khai Phong Phủ, khiến Lục Thất bất ngờ một chút, sau khi cân nhắc, hắn gửi đi một phong thư cho Tào Bân, giải thích chuyện dời quân bắc thượng, hắn đã sai người thông báo cho quân lực Tào Bân, không có không báo mà đi, dẫu sao là chết năm vạn tướng sĩ, Lục Thất vì danh tiếng chỉ có thể sửa chữa nói đã báo cho biết.

Quyển 5 - Chương 188: Nổi loạn

Một trăm năm mươi nghìn quân bộ của Liêu quân đều đóng ở phía tây Khai Phong phủ. Trong thành Khai Phong phủ còn có năm mươi nghìn cấm quân, Trương Vĩnh Đức đương nhiên là thống soái cao nhất thủ thành. Tào Vương trước khi Liêu quân tới cuối cùng cũng chạy trở về Khai Phong phủ.

Tào Vương vào hoàng cung, đương nhiên là đi thỉnh gặp Chu Hoàng đế. Chu Hoàng đế lại ở Noãn Đình phía sau với Triệu Phổ. Khí sắc của Chu Hoàng đế rất không tốt, chuyện Tấn Quốc Công đã cấu kết với Liêu quân tạo phản, trước đây ông đã đoán được, chỉ là chuyện Liêu quân mượn đường của Hạ quốc quả thực đã nằm ngoài dự đoán của Chu Hoàng đế.

Tào Vương xin gặp ở ngoài Noãn Đình khiến Chu Hoàng đế kinh ngạc, cho Tào Vương vào. Tào Vương vào bái kiến Chu Hoàng đế, sau đó liền nói:

- Phụ hoàng, Liêu quân có hai trăm năm mươi nghìn quân hiện đang áp sát Lạc Dương. Lục Thiên Phong bị quân Liêu đánh bại ở núi Vương Ốc, rút lui về thành Lạc Dương. Nhi thần đặc biệt đến bẩm báo, xin phụ hoàng phát binh đi cứu viện Lạc Dương.

Chu Hoàng đế giật mình nhìn Tào Vương chăm chú. Tào Vương bị nhìn đến hết hồn, liền nói:

- Phụ hoàng, Lạc Dương chỉ có năm nghìn quân. Lục Thiên Phong thống lĩnh tàn quân rút về trấn thủ Lạc Dương, cho nên nhi thần đích thân tới cầu viện.

- Ngươi giao Lạc Dương lại cho Lục Thiên Phong?

Chu Hoàng đế đáp lại.

- Đúng vậy, bởi vì quân lực lui thủ Lạc Dương đều là sở hữu của Lục Thiên Phong. Nhi thần chỉ có năm nghìn quân, còn Lục Thiên Phong có năm mươi nghìn quân.

Tào Vương e sợ nói.

Chu Hoàng đế im lặng cúi xuống, lát sau bình thản nói:

- Ngươi đi đi.

- Vâng.

Tào Vương sợ hãi đáp, liền nói:

- Không biết khi nào phụ hoàng khởi binh? Nhi thần lĩnh quân trở về Lạc Dương.

- Ngươi đi chờ tin đi.

Chu Hoàng đế nói.

- Vâng, nhi thần cáo lui.

Tào Vương cung kính từ biệt rời đi.

Chu Hoàng đế dựa người ra sau ghế im lặng nhắm mắt, lát sau mới mở mắt ra cười nói:

- Trẫm, sao có thể có người con ngu ngốc vô năng đến vậy. Lạc Dương chính là Tây Đô Đại Chu, là trung tâm quân chính, có quyền triệu tập quân lực của 12 châu. Nó không ngờ lại nhát gan mà đưa Lạc Dương cho Lục Thiên Phong.

- Bệ hạ không nên hao tổn tinh thần. Tào Vương điện hạ cũng là băn khoăn quân Liêu thế mạnh.

Triệu Phổ khuyên giải nói.

Chu Hoàng đế thất vọng lắc đầu:

- Trẫm là thất vọng sự ngu xuẩn của nó. Ngay cả khả năng phán đoán cơ bản nhất cũng không có. Quân Liêu cứ xem như thế mạnh, nhưng cô quân đi sâu vào Đại Chu căn bản không thể ở lâu. Hơn nữa thành Lạc Dương kiên cố, hơn hai trăm ngàn quân Liêu sao có thể công phá được. Không ngờ nó lại thiếu dũng khí đến thế.

Triệu Phổ im lặng, lát sau mới nói:

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong lui quân về Lạc Dương, dụng tâm có lẽ không tốt.

- Cứ xem như không tốt, cách làm của hắn cũng hợp với sách lược quân sự dụ địch đi sâu vào.

Chu Hoàng đế nói.

- Nhưng hắn có thể đi về tây.

Triệu Phổ nói.

- Đi về tây, quân Liêu sẽ không thể đuổi theo, mà sẽ đi hợp binh với chủ lực phản quân. Nếu là tình hình đó, Hàn Thông sẽ bị tiêu diệt toàn quân. Có thể nói dụ địch của Lục Thiên Phong khiến cho phản quân hoàn toàn mất đi ý nghĩa chiến lược cấu kết với quân Liêu. Trẫm lại không hiểu, hơn hai trăm nghìn quân Liêu vì sao không đi hợp binh với phản quân? Nếu quân Liêu hợp binh với phản quân, Khai Phong phủ giờ đã nguy rồi.

Chu Hoàng đế nói.

Triệu Phổ im lặng, Chu Hoàng đế lại nói:

- Lục Thiên Phong lui về trấn thủ Lạc Dương, có lẽ là khống chế quân Liêu không được bao lâu. Quân Liêu sẽ nhanh chóng chuyển sang tấn công Khai Phong phủ, hoặc sẽ tấn công quân lực Hàn Thông của Lộ Châu. Nên nhớ quân lực Hàn Thông sẵn sàng cố thủ Tương Châu, chỉ cần kéo dài được 10 ngày, quân lực các nơi sẽ có thể tập kết được năm trăm nghìn.Triệu Phổ gật đầu, nói:

- Nếu quân Liêu là từ hướng đông tới, Lục Thiên Phong có lẽ có thể xuất binh kiềm chế rồi.

Chu Hoàng đế lắc đầu nói:

- Lục Thiên Phong sẽ không xuất quân bộ kiềm chế được, chỉ có thể dùng kỵ quân tập kích. Chiến thuật của Lục Thiên Phong không muốn dùng yếu đánh mạnh. Nếu hắn không đánh lại được quân Liêu, chỉ có thể xem chừng.

Triệu Phổ gật đầu, nói:

- Tiếc là Yến quốc cũng đã xuất hai trăm nghìn quân lực xâm lược biên giới, bằng không Định Quốc Công sẽ có thể tây đánh Lộ Châu rồi.

- Nếu phản tặc cấu kết với quân Liêu, vậy quân Yến quốc xâm phạm biên giới cũng tám phần là cấu kết với phản tặc rồi. Vì dã tâm mà không tiếc thủ đoạn cấu kết với dị tộc, đúng là điên rồi.

Chu Hoàng đế lạnh nhạt nói.

Triệu Phổ gật đầu, lát sau Chu Hoàng đế lại nói:

- Trẫm mệt rồi, khanh cũng đi nghỉ đi.

- Thần cáo lui.

Triệu Phổ đứng dậy từ biệt.

Sau khi Triệu Phổ đi rồi, tinh thần Chu Hoàng đế cũng có vẻ ưu tư, mắt nhìn ra ngoài đình, lâu sau mới lẩm bẩm:

- Triệu Khuông Dẫn.

**********

Tấn Quốc Công đã cấu kết quân Liêu tạo phản rồi. Hai trăm nghìn đại quân Yến quốc đang xâm phạm biên giới phía bắc, tin tức của hai đại quân nhanh chóng bay tới Giang Ninh. Triệu Khuông Dẫn và huynh đệ Triệu Khuông Nghĩa có ý kiến bất đồng tranh luận với nhau.

- Nhị ca, đây là cơ hội để giả danh cần vương, khởi binh trở về Giang Bắc.

Triệu Khuông Nghĩa đã thấy được quân tình liền đề nghị khởi binh.

Triệu Khuông Dẫn lại lắc đầu, nói:

- Hai quân tình này, đối với Đại Chu không hề hấn gì. Nếu chúng ta khởi binh trở về Giang Bắc, rất có thể vừa mới sang sông, phản loạn Tấn Quốc Công đã bình ổn rồi. Khi đó chúng ta sẽ tiến thoái lưỡng nan.- Nhị ca, nếu tiếp tục chờ, chỉ có thể càng ngày càng bị động. Thế lực của chúng ta ở Giang Bắc sẽ ngày càng bị xơi tái. Nhị ca nên nhớ, lần này Tấn Quốc Công phản loạn đã để Hoàng đế mượn cơ hội điều chỉnh quân lực. Hoàng đế chắc chắn từ các nơi điều động các quân lực sát nhập. Chúng ta phải chủ động xuất kích mới có thể kêu gọi quân lực thân cận tập trung lại.

Triệu Khuông Nghĩa phản bác.

- Không được, nếu Hoàng đế còn, chúng ta tạo phản chỉ mang đến kết quả là may áo cưới cho người mà thôi, cũng có thể sẽ khiến Trung Nguyên rơi vào cảnh chiến loạn chia năm xẻ bảy. Hậu quả sẽ tương tự như Tấn Quốc Công.

Triệu Khuông Dẫn băn khoăn.

- Nhị ca, nhân lúc loạn mới có thể châm ngòi được. Chúng ta không thể chờ sau khi Hoàng đế chết rồi mới hành động. Nếu tiếp tục kéo dài chỉ có thể ngồi chờ chết, chúng ta phải thể hiện thế mạnh của mình, mới có thể kịp thời giành được sự quy thuận của quân lực.

Triệu Khuông Nghĩa nhướn mày khuyên giải.

Triệu Khuông Dẫn im lặng, Triệu Khuông Nghĩa liền nói:

- Nhị ca, lần này Hoàng đế triệu tập quân lực địa phương trên quy mô lớn. Chúng ta phải cùng với Hoàng đế cướp lấy quân địa phương. Đệ đề nghị, sau khi qua sông, chiếm lấy Giang Hoài, trước tiên không tạo phản.

Triệu Khuông Dẫn đứng lên, im lặng hồi lâu mới nói:

- Để hai trăm nghìn mộ lính Giang Nam và một trăm nghìn quân của đệ qua sông cần vương, tùy cơ mà làm.

- Được, nhị ca không qua sông sao?

Triệu Khuông Nghĩa nói.

- Ta phải trấn thủ Nhuận Châu. Nhuận Châu hiện giờ là căn bản của chúng ta. Ngoài ra, ta không qua sông, thì có thể từ chối tuyên triệu của Hoàng đế. Nếu ở Giang Bắc, kháng chỉ không ổn.

Triệu Khuông Dẫn nói.

Triệu Khuông Nghĩa gật đầu, Triệu Khuông Dẫn suy nghĩ một hồi, nói:

- Lục Thiên Phong ở Thọ Châu có thân tộc. Đệ nhớ không được giam giữ ép buộc, những thân tộc đó không uy hiếp được Lục Thiên Phong, chi bằng đối đãi thiện ý.

- Nhị ca yên tâm, đệ hiểu rồi. Nếu Lục Thiên Phong xem chừng, chúng ta và hắn đương nhiên là yên ổn rồi.

Triệu Khuông Nghĩa nói.

Triệu Khuông Dẫn gật đầu, nói:

- Bây giờ thì khởi binh, đi.

Lục Thất trên đường xuất phát đến thành Thái Nguyên phủ. Huynh đệ Triệu Thị ở Giang Nam cuối cùng đã viện cớ cần vương, do Triệu Khuông Nghĩa thống lĩnh ba trăm nghìn quân vượt sông Đại Giang. Sau khi Triệu Khuông Nghĩa vượt sông Đại Giang, nhanh chóng chia quân tiếp quản châu huyện Giang Hoài, lấy danh nghĩa cần vương trưng thu võ dũng địa phương.

Thành Thái Nguyên, sau hai ngày Lục Thất đóng quân ở ngoài thành, đã phát lệnh tấn công phủ thành Thái Nguyên. Phủ thành Thái Nguyên còn gọi là thành Tấn Dương. Vào thời Đường là Bắc Đô Long Hưng, vốn là một tòa thành cổ kéo dài qua Phần hà. Sau đó Đường Thái Tông Lý Thế Dân đã xây dựng thêm hai thành đông tây, khiến cho phủ thành Thái Nguyên càng nguy nga rộng lớn, dễ thủ khó công.

Nhưng Tấn Quốc Công tạo phản lại khiến cho tòa thành cổ nguy nga này xuất hiện sự yếu kém về phòng ngự. Lục Thất triệu tập quân lực đã tấn công thành trì phía tây, dựng hàng trăm chiếc thang mây lên tường thành, hàng ngàn tướng sỹ như kiến bò lên thành tấn công.

Quân thủ thành Thái Nguyên dù lão ấu chiếm đa số, nhưng người già cũng có nhiều đàn ông có khí lực. Tấn Quốc Công thống trị Thái Nguyên nhiều năm, ảnh hưởng sâu nặng. Hơn nữa, đối với người dân của thành Thái Nguyên cũng rất tốt, cho nên không xuất hiện hiện tượng tan vỡ, thủ quân dũng cảm, bán sức ném xuống cây lăn, đá tảng, thoáng chốc đã khiến cho cuộc chiến công thành rơi vào cảnh tàn khốc ác liệt.

Lục Thất nhíu mày nhìn tường thành, ý chí chiến đấu của thủ quân thành Tấn Dương nằm ngoài dự liệu của hắn. Vốn nghĩ rằng công thành là được, nhưng lượng lớn tướng sỹ công thành thương vong, đã cho hắn đòn cảnh cáo.

- Đại nhân, để các thuộc hạ đi.

Lý Bảo bên cạnh xin chiến nói.

Lục Thất gật đầu, dặn dò:

- Tất cả cung tiễn thủ phụ giúp.

Lý Bảo và một đám mãnh tướng dẫn quân đi công thành. Lúc trước công thành đều là quân Chu, Lục Thất là có ý để quân Chu đi theo lập công, để thu được sự quy thuận của bọn họ. Nhưng, bây giờ lại không thể để quân Chu thương vong quá nhiều.

Lý Bảo và đám mãnh tướng vừa đi, cộng thêm Lục Thất đích thân cùng cung tiễn thủ thiện xạ phụ giúp, lập tức tìm được lỗ hổng trên tường thành. Con trai thứ hai của Tấn Quốc Công vốn không tự tin thủ thành, thấy thế không ổn lập tức bỏ chạy. Chủ soái bỏ chạy rồi, quân thủ thành Tấn Dương liền tan vỡ, thành cổ Thái Nguyên phủ nguy nga đã thuộc về Lục Thất.

Quyển 5 - Chương 189: Chiếm cứ Thái Nguyên

Khi Lục Thất đánh hạ được thành cổ Thái Nguyên, chiến sự Lộ Châu cũng đã có sự thay đổi, kỵ quân Liêu quốc sau khi tiêu diệt được năm mươi ngàn quân Chu, chỉ nghỉ ngơi một ngày đã chạy tới Lộ Châu tập kích đại quân Hàn Thông. Đại quân Hàn Thông dù bị tổn thất rất lớn, nhưng sau đó đã bổ sung quân lực, tăng quân lực lên tới một trăm năm mươi ngàn, chiếm ưu thế so với quân của Tấn Quốc Công.

Nhưng một đạo quân văn của triều đình khiến cho Hàn Thông kinh ngạc sợ hãi, mới biết vẫn còn có quân Liêu tập kích Khai Phong phủ, trong quân văn dặn dò y cẩn thận với sự tập kích của kỵ quân Liêu quốc, có thể rút lui về cố thủ Tương Châu trước, chờ quân lực địa phương của Tề Lỗ tập kết. Khoảng chừng 10 ngày nữa sẽ có năm trăm nghìn quân chi viện, không đợi Hàn Thông lựa chọn, Thái tử cũng đã lui quân về cố thủ Tương Châu rồi, Hàn Thông chỉ có thể nghe theo.

Hàn Thông vừa lui đi, đại quân Tấn Quốc Công đã có thể thẳng tiến Khai Phong phủ. Trên đường còn hội tụ với kỵ quân Liêu quốc, nhưng cũng đã nhận được quân tình mười mấy vạn quân Chu tấn công Thái Nguyên. Tấn Quốc Công xem xong quân tình căm hận đến suýt chút nữa đã đập đầu vào cây, tức giận sự thất tín của quân Liêu, không ngờ lại không kịp đột phá Chiết Thị Phủ châu.

Sau khi Tấn Quốc Công cân nhắc, biết không thể trở về Thái Nguyên được nữa, có trở về thì kết quả thành trì đổi chủ cũng đã định rồi. Nếu để thuộc hạ biết hang ổ bị mất, lòng quân tất sẽ dao động. Bởi vì gia quyến của đại quân nòng cốt đều trong thành Tấn Dương ở Thái Nguyên, chỉ có thể cắn răng tiến quân Khai Phong phủ, lấy được Khai Phong phủ mới có thể chiếm được ưu thế chiến lược.

Khi Tấn Quốc Công tới Khai Phong phủ, Khai Phong phủ đã tiếp nhận mười mấy vạn quân chi viện, võ dũng trong thành càng hăng hái nhập quân. Trong Khai Phong phủ có thể nói là ý chí chiến đấu sôi sục, không có chút hoang mang hỗn loạn nào. Quân lực có thể chiến đấu rất nhanh đã lên tới hai trăm ba mươi nghìn hoặc hai trăm bốn mươi nghìn, rất nhiều tướng sỹ xin xuất thành huyết chiến với quân Liêu.

Thống soái quân Liêu Gia Luật Tề Cách cũng không phải kẻ tầm thường. Y chỉ là quen chiến đấu ngoài thảo nguyên, tác chiến Trung Nguyên chỉ là nghe người khác nói qua. Sau khi đóng quân ở bên ngoài Khai Phong phủ vài ngày, Gia Luật Tề Cách căn cứ vào quân tình báo cáo thấy không ổn. Y biết Chu quốc đang tập kết ngày càng nhiều quân lực, điều này khác với những gì y biết.

Tính đến quân lực thảo nguyên thì nam đinh là lính, trong đó quân lực Trung Nguyên thì lại được chia ra thành nhiều loại. Ngoài quân chính quy ra còn có quan binh địa phương, với khả năng của Trung Nguyên hàng mấy chục triệu nhân khẩu chỉ e là có thể tập kết được hai ba triệu quân. Cứ xem như hai ba triệu quân là quân ô hợp, nhưng kiến nhiều cũng có thể cắn chết voi. Gia Luật Tề Cách liền có ý thoát thân, Liêu quốc nhận lời cấu kết của Tấn Quốc Công vốn chính là muốn để Trung Nguyên rơi vào hỗn loạn, căn bản không muốn vì Đại Tấn Hoàng đế mà tổn hao quân lực.

Quân Liêu ở phụ cận Khai Phong phủ bắt đầu cướp bóc khắp nơi. Mà sau khi phản quân tới Khai Phong phủ, chỉ tấn công một lần, sau đó toàn quân đều xuất phát, chiếm cứ châu vực phía đông Khai Phong phủ, cũng cướp bóc khắp nơi.

5 ngày sau, Gia Luật Tề Cách đóng quân bên ngoài Khai Phong phủ bỗng rút quân về phía bắc, đi thẳng về hướng Thái Nguyên, còn năm mươi nghìn phản quân hợp với quân Liêu, 5 ngày trước cũng đã theo quân chủ đi chinh phạt cướp bóc, cho nên quân Liêu đột nhiên rút quân chẳng khác nào phản quân bị bỏ rơi.

Quân Liêu vừa mới đi, đại quân Tào Bân cũng đã tiến tới Khai Phong phủ. Quân lực cũng đã mở rộng lên tới ba trăm nghìn. Tào Bân liền vào Khai Phong phủ kiến giá, gặp Hoàng đế ở điện Thùy Củng.

- Bệ hạ, thần có tội, xin Bệ hạ nghiêm trị.

Tào Bân vừa gặp Hoàng đế, ngay trước mặt triều thần quỳ xuống đất thỉnh tội.

- Khanh vô tội, đứng lên đi.

Hoàng đế bình thản nói.

- Tạ Bệ hạ ân xá.

Tào Bân dập đầu, đứng dậy nói:

- Bệ hạ, thần muốn đi tiêu diệt phản quân, lấy công chuộc tội.

- Khanh đi theo Trẫm.

Chu Hoàng đế nói, đứng dậy đi ra khỏi long án, bước ra ngoài, Tào Bân liền đi theo.

Chu Hoàng đế đi thẳng vào hậu uyển mới dừng lại quay đầu lại nói:

- Trẫm lệnh khanh lập tức rút quân về Lạc Dương, trấn thủ Lạc Dương.

Tào Bân sửng sốt nhìn Hoàng đế. Chu Hoàng đế nói:

- Triệu Khuông Nghĩa dẫn ba mươi nghìn mộ lính Giang Nam trở về Giang Bắc, hiện đang lấy danh nghĩa cần vương tiếp quản lãnh thổ Giang Hoài, rất nhanh sẽ triển khai tới Tương Châu. Khanh thay Trẫm tới trấn thủ Lạc Dương, ngăn chặn thế lực của Triệu Khuông Nghĩa lớn mạnh.

Tào Bân kinh ngạc nói:

- Triệu Khuông Nghĩa tạo phản?- Đã hình thành thế tạo phản, khanh đi đi.

Chu Hoàng đế nói.

- Thần tuân lệnh.

Tào Bân cung kính đáp lệnh, sau đó chần chừ một chút nói:

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong ngầm chơi thần một vố, khiến cho năm mươi nghìn chiến sỹ Đại Chu vong chiến, thần rất hận trong lòng.

Chu Hoàng đế nhìn Tào Bân nói:

- Khanh hận cũng vô ích. Khanh nên biết Lục Thiên Phong cũng là phản thần. Hắn không thể liều chết với quân Liêu, Trẫm bây giờ cũng không có cách nào trị tội hắn.

Tào Bân bất đắc dĩ gật đầu, lại nói:

- Bệ hạ, đại quân của Lục Thiên Phong đi về phía bắc, bây giờ có lẽ là đã chiếm được Thái Nguyên rồi. Nếu để mặc hắn chiếm cứ Thái Nguyên, như thế là đại họa.

Chu Hoàng đế bình thản nói:

- Khanh nghĩ rằng nếu triều đình khởi chiến với Lục Thiên Phong thì có lợi.

Tào Bân im lặng, Chu Hoàng đế nói:

- Triệu Khuông Dẫn đã tạo phản rồi, huynh đệ Triệu Thị cũng đã phản, sau này sẽ không thể dung hạ thân tộc của Trẫm. Trẫm chỉ có thể tiếp tục dụ dỗ Lục Thiên Phong.

- Hay là Bệ hạ muốn khởi chiến với huynh đệ Triệu Thị?
Tào Bân có chút kinh ngạc nói.

- Trẫm còn chưa quyết định, chờ sau khi phản quân bị tiêu diệt, Trẫm sẽ cân nhắc tiếp. Khanh mau tới Lạc Dương đi.

Chu Hoàng đế nói.

- Vâng, thần cáo lui.

Tào Bân cung kính rời đi.

Sau khi Tào Bân đi rồi, Chu Hoàng đế nhìn về phía nam, tự nhủ:

- Các ngươi phản cũng tốt, miễn cho Trẫm nhắm mắt cũng có tiếc nuối. Trẫm dù có bại, các ngươi cũng sẽ như thế thôi.

*******

Hơn một trăm nghìn đại quân Liêu quốc mang chiến lợi phẩm tiến về Thái Nguyên. Lục Thất đương nhiên là nhận được hồi báo của thám báo rồi. Hắn cho toàn bộ quân bộ ở lại trấn thủ thành Tấn Dương, đích thân dẫn ba mươi nghìn kỵ quân đi khiêu chiến.

Sau khi xuất chiến, kỵ quân chia ra thành hai nghìn một cánh quân, triển khai ngăn chặn tập kích quân Liêu trên đường chạy về Thái Nguyên. Lục Thất đương nhiên là hiểu tố chất kỵ quân của mình không bằng kỵ quân Liêu quốc. Cánh quân Liêu xâm phạm Chu quốc này có lẽ là quân tinh nhuệ nhất của Liêu quốc, cưỡi ngựa bắn cung tinh thông, dũng mãnh thiện chiến.

Lục Thất xuất phát từ suy nghĩ lợi ích của mình, không muốn bỏ ra ba mươi nghìn kỵ quân huyết chiến với kỵ quân Liêu quốc. Nếu hắn đấu hết kỵ quân, chẳng khác nào để Chu quốc được lợi. Nhưng hắn cũng không cam lòng để quân Liêu nghênh ngang quay lại, cho nên triển khai tập kích bộ binh quân Liêu.

Tiếc là kỵ binh quân Liêu nhiều hơn kỵ binh của Lục Thất quá nhiều, khiến cho cuộc chiến tập kích của Lục Thất thu được hiệu quả ít, thậm chí còn bị thiệt thòi. Chờ sau khi quân Liêu tới thành Thái Nguyên, kỵ quân của Lục Thất đã bị tổn thất ba nghìn, mà tổn thất của quân Liêu cũng là ba nghìn. Điều này khiến cho Lục Thất có cảm giác bị thất bại, biết nếu không có nỏ thần sắc bén, dù số lượng có tương đương với binh lực quân Liêu hắn cũng khó mà thắng được, trừ phi dựa vào địa lợi. Nhưng, quân Liêu cũng rất xảo quyệt, trên đường hành quân đều là địa thế bằng phẳng, cũng không đánh đuổi kẻ địch quấy rối.

Sau khi quân Liêu tới thành Tấn Dương, Gia Luật Tề Cách đứng trong quân nhìn thành trì nguy nga, trong lòng có chút hối hận. Hối hận có lẽ là trước khi chia quân nên lấy tòa thành hùng vỹ này, chỉ cần chiếm cứ được tòa thành hùng vỹ này chẳng khác nào có thể chiếm được lãnh thổ phía đông Hoàng Hà. Nhưng, nếu trước đó tới chiếm cứ tòa thành này, lại là hành vi hủy liên minh. “Hoàng đế Đại Tấn” đó cũng sẽ không tiến quân Trung Nguyên.

Quân lính đứng san sát trên tường thành cũng lạnh lùng nhìn quân Liêu ngạo nghễ dưới thành. Sau khi Lục Thất chiếm được Thái Nguyên phủ, không những tiếp quản một trăm nghìn nhân khẩu của Thái Nguyên phủ, còn chia quân đi chiếm cứ thành trì các châu tây bắc. Cho nên ở Thái Nguyên phủ chỉ có sáu mươi nghìn quân lực, nhưng chính là sáu mươi nghìn quân cũng đủ để ngăn cản sự công thành của quân Liêu.

Quân Liêu dưới thành Tấn Dương chỉ ở lại nửa ngày liền rút về phía bắc. Lục Thất chỉ có thể dẫn kỵ quân “đưa tiễn” tới Lam Châu là dừng, thấy hơn một trăm nghìn quân Liêu rời đi, Lục Thất dừng chân ở Lam Thành chờ tin, không ngờ ba ngày sau lại nhận được thư của quân Liêu.

- Lục Thiên Phong, hy vọng sau này còn được chiến với ngươi một trận, Gia Luật Tề Cách.

Sau khi Lục Thất xem hồi âm:

- Được thôi, có lẽ sẽ không để ngươi chờ quá lâu đâu.

Sau khi sứ giả quân Liêu đi rồi, Chiết thị Phủ châu cũng cho người tới báo tin, quân Liêu đã từ Đại Châu qua Trường Thành. Họ không thể ngăn chặn được, lần này quân Liêu thế quá lớn. Dưới tình huống không có đại quân Trung Nguyên chi viện, Chiết thị Phủ châu chỉ có thể chiếm thành tự bảo vệ mình.

Lục Thất quay về thành Tấn Dương, chờ tin từ Trung Nguyên tới. Tin đầu tiên chính là Triệu Khuông Nghĩa từ Giang Nam hồi quân, thống lĩnh ba trăm nghìn quân trở về Giang Hoài liền lấy danh nghĩa cần vương tiếp quản châu huyện Giang Hoài, tập kết quân địa phương của châu huyện.

Tin thứ hai là Thái tử Đại Chu đang bao vây tiêu diệt phản quân. Tin thứ ba là Tào Bân trở thành quan trấn thủ Lạc Dương.

Mười mấy ngày sau, một thánh chỉ và công văn của triều đình đã được đưa tới thành Tấn Dương. Hoàng đế Đại Chu bổ nhiệm Lục Thiên Phong trấn thủ Thái Nguyên, toàn bộ quân lực của Thái Nguyên đều thuộc về Thống soái Lục Thiên Phong.

Thánh chỉ của Hoàng đế Đại Chu khiến cho Tiết độ sứ quân không thể trở về nơi bắt đầu được nữa, dù trước đây thân cận với thế lực đó cũng không dám tự ý rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau