KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 726 - Chương 730

Quyển 5 - Chương 180: Ước định

Lục Thất ẩn cư ở Hưng Nguyên phủ, cùng nhóm thê thiếp Giang Nam ôn nhu xinh đẹp sống những ngày an bình yên tĩnh, chớp mắt cái nửa tháng đã trôi qua, Tiểu Phức cũng thúc giục hắn nhiều lần, để hắn đừng lơ là quốc sự, quay về Giai Châu xử lí công việc, Lục Thất cũng không yên tâm, lưu luyến không rời từ biệt thê thiếp, quay về trấn thủ Giai Châu.

Trở về quân doanh Giai Châu, xem qua sơ lược bản ghi chép những chuyện Tiểu Điệp đã xử lí, rõ ràng thấu đáo hết thảy, sau đó mới cùng Tiểu Điệp nói chuyện triền miên, Tiểu Điệp đề nghị để nhóm phu nhân Cam Châu đi qua, bái kiến Hoàng hậu, sau khi Lục Thất cẩn thật suy nghĩ thì đồng ý.

Năm ngày sau, đột nhiên Kỷ vương đến quân doanh Giai Châu, Lục Thất nghe báo rất kinh ngạc, đích thân đi ra nghênh đón, Kỷ vương một thân áo bào bông xanh ngọc, sau khi đi vào soái trướng cởi xuống mũ da, Tiểu Điệp đi qua tiếp nhận.

Kỷ vương ngẩn ra, vội hành lễ nói:

- Thì ra tẩu tẩu ở đây, Hi Cẩn có lễ.

- Huynh đệ và Thiên Phong nói chuyện đi.

Tiểu Phức hóa trang Lâm Phong, dịu dàng tùy ý đáp lại.

Kỷ vương cũng không khách khí, lập tức đi đến ngồi cạnh bàn, Lục Thất cũng ngồi xuống, cười nói:

- Cách năm mới còn xa, điện hạ không phải là đến chúc tết đi?

Kỷ vương cười, nói:

- Ta là đến cầu lương đấy, Hoàng Hà ở Trung Nguyên vỡ đê, Tề Lỗ gặp nạn thiên tai, Ta không muốn vạn dân Tề Lỗ không có lương thực sống qua mùa đông, cho nên muốn cầu huynh tiếp tế quân lương cho Kinh Triệu Phủ.

Lục Thất nghe xong hơi giật mình, hắn thân làm vua Tấn quốc, đương nhiên không muốn tiếp tế quân lương Kinh Triệu phủ, hắn do dự một chút, nói:

- Điện hạ muốn mua lương thực?

- Ta không có tiền mua, triều đình cũng không rút đâu ra tiền để mua lương thực.

Kỷ vương nói rất nghiêm chỉnh.

Lục Thất im lặng, Kỷ vương chần chừ một chút, nói:

- Thiên Phong huynh nếu thấy khó khăn, có thể coi như ta mượn lương, sau này sẽ trả huynh.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Ta ở Hà Tây có tích trữ tài sản, có thể mua lương cho ngài, lấy sáu mươi vạn quân lực tính, chỉ có thể cho ngài ba tháng quân lương, không cần ngài trả.

- Thiên Phong, đa tạ huynh.

Kỷ vương chân thành nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Ta niệm tình nghĩa huynh đệ, tận lực cho lương thực, ngày sau ta làm một chuyện, ngài không thể oán ta.

Kỷ vương ngây người, nói:

- Ta nghe phụ hoàng nói, huynh có thế lực ở Thường Châu và Tô Châu Giang Nam, có được hơn mười vạn quân lực.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Đúng vậy, bệ hạ hỏi ta, ta liền trả lời thật.

- Thiên Phong, huynh về sau, là muốn tranh đoạt thiên hạ?

Kỷ vương hỏi.

- Hẳn là nói có cái tâm kia, nhưng tranh đoạt thiên hạ tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng, ta trước mắt muốn quan sát.

Lục Thất trả lời.

Kỷ vương trầm lặng, qua một lúc, mới nói:

- Thiên Phong, nếu ta làm người thừa kế của Đại Chu, huynh có thể phụ tá ta không?

- Ta không muốn lừa điện hạ, chỉ có thể nói không thể phụ tá điện hạ, mong điện hạ lượng thứ.

Lục Thất trực tiếp nói thẳng ra, hắn đã hiểu Chu hoàng đế có tâm phế trưởng lập ấu.

Kỷ vương bình tĩnh gật đầu, nói:

- Chuyện sau này, về sau lại nói đi, nếu ta cường thế, hy vọng Thiên Phong có thể cùng ta sống yên ổn với nhau, nếu như ta yếu thế, hy vọng Thiên Phong có thể dung ta đầu hàng, đối đãi với ta vẫn như huynh đệ.

Lục Thất hơi giật mình, nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Được, lời này của điện hạ, ta nguyện nhận.

Kỷ vương vừa cười, đột nhiên quay đầu nhìn Tiểu Điệp, mỉn cười nói:

- Chuyện ngày hôm nay, còn xin mời tẩu tẩu làm chứng.
Tiểu Điệp giật mình ngạc nhiên, do dự không nói, Lục Thất mỉn cười nói:

- Tiểu Điệp, nàng làm chứng đi.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:

- Được rồi, thiếp nhớ kỹ.

Lục Thất nhìn Kỷ vương, mỉn cười nói:

- Điện hạ, hiện giờ trước mắt, quân lực của ta cộng lại, có thể vượt qua Quan Lũng đại đô đốc phủ đấy.

- Không thể nói như vậy, nếu ta kế thừa giang sơn Đại Chu, khẳng định sẽ nhiều quân lực hơn của Thiên Phong.

Kỷ vương mỉm cười phản bác.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Về sau lại xem đi.

Kỷ vương cười, nói:

- Có thể uống rượu không?

Lục Thất gật đầu, quay đầu nói:

- Tiểu Điệp, dặn dò xuống dưới, hôm nay Kỷ vương điện hạ giá lâm, khao rượu toàn quân.

Tiểu Điệp đáp ứng đi, rất nhanh lấy về vò rượu bát rượu, Lục Thất đón lấy bỏ đi hồ niêm phong, rót rượu, sau đó nâng bát cùng Kỷ Vương uống cạn, Tiểu Điệp tiếp nhận thịt kho và rau muối vệ binh bưng đến, đặt ở trên bàn.

Chu Hoàng Đế thuận lợi trở về Khai Phong Phủ, thân thể vẫn không khỏe tĩnh dưỡng ở hậu cung, tiếp tục do Thái Tử giám quốc, trên dưới Khai Phong Phủ vẫn luôn an bình, chỉ là từ vùng Tương Châu có hơn ba vạn nạn dân ùn ùn kéo tới, cũng may có rất nhiều huân quý và Đại Tướng Quốc Tự bố thí cứu tế, không có phát sinh loạn, Khai Phong Phủ vẫn phồn vinh thái bình như cũ.

Tại Noãn đình trong Hoàng cung, Chu Hoàng Đế dựa vào ghế lớn, xoa nhẹ bình ngọc màu xanh trong tay, khuôn mặt tiều tụy để lộ buồn bực, ông ta trở về Khai Phong Phủ đã mười ngày rồi, vẫn luôn ở hậu cung tĩnh dưỡng, chỉ là sau khi Thái Tử thỉnh an, hiểu sơ qua một chút quốc sự, không có để lộ bất kì ý tứ muốn đổi người thừa kế, có lẽ Chu Hoàng Đế không có ý đồ phế lập Thái Tử, chỉ là làm đường rút do Kỷ Vương tự lựa chọn.

Bình ngọc ở trong tay Chu Hoàng Đế, hiện giờ trở thành khúc mắt buồn bực ở trong lòng của Chu Hoàng Đế, trong ưu tư lắc lư không ổn định giữa hy vọng và thất vọng, tuy rằng trải qua Lục Thiên Phong giải thích phủ nhận, Chu Hoàng Đế vẫn như cũ khó mà vứt bỏ tâm lý hy vọng, đan dược trong bình ngọc này, giống như một cây rơm cứu mạng.

- Bệ hạ, Triệu Phổ đại nhân tới rồi.

Một ban trực ở ngoài Noãn đình bẩm báo.

- Vào đi.

Chu Hoàng Đế đáp lại, đem bình ngọc trong tay thu vào trong ngực.

Triệu Phổ mặc một thân quan bào đai ngọc từ ngoài đình đi vào, sau khi Triệu Phổ đi vào làm lễ, Chu Hoàng Đế ban thưởng ghế ngồi, sau khi Triệu Phổ ngồi xuống, mỉm cười nói:

- Thần đã xong việc công, sang đây vấn an Bệ hạ.
- Trẫm khó được thanh nhàn mấy ngày, việc xử lí quốc sự của Thái Tử như thế nào?

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

Triệu Phổ do dự một chút, nói:

- Bẩm Bệ hạ, thần cảm thấy, Thái tử điện hạ xử lí quốc sự, thiếu quyết đoán, đối với một số chuyện khẩn yếu lại chần chừ, có thể là lo lắng Bệ hạ trách tội, cho nên rất thận trọng.

Chu Hoàng Đế nghe xong bình tĩnh, nói:

- Thái tử vẫn cần phải rèn luyện đấy, hơn nữa rất nhiều việc triều chính rất khó đưa ra lựa chọn, Trẫm cũng có thời điểm, đắn đo được cái này mất cái khác.

- Vâng, thần quá lo lắng rồi.

Triệu Phổ đáp lại.

Chu Hoàng Đế cười nhạt, Triệu Phổ lại nói:

- Bệ hạ, Kỷ Vương điện hạ dâng thư nói, có thể giảm bớt trưng tập quân lương cho Kinh Triệu Phủ, đem quân lương dùng cho việc cứu trợ thiên tai, Kỷ Vương điện hạ nói là lấy được ba tháng quân lương từ Hà Hoàng, thần vẫn có chút lo lắng.

- Có lương thực cứu trợ thiên tai là chuyện tốt, khanh lo lắng cái gì?

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

- Bệ hạ, Kỷ Vương điện hạ không có nói quân lương Hà Hoàng là làm thế nào nhận được, thần lo lắng, Kỷ Vương điện hạ có thể đã đáp ứng Lục Thiên Phong điều kiện gì hay chăng, ví dụ như để cho Lục Thiên Phong can thiệp vào quân sự của Kinh Triệu Phủ.

Triệu Phổ nói.

Chu Hoàng Đế bình tĩnh lắc đầu, nói:

- Kỷ Vương đã gửi thư cho Trẫm, nói nó đi tìm Lục Thiên Phong, nói thẳng Tề Lỗ nơi đó cần phải cứu trợ thiên tai, cầu Lục Thiên Phong có thể chi viện Kinh Triệu Phủ ba tháng quân lương, Lục Thiên Phong nghe xong liền đáp ứng, nguyện ý dùng tài vật Hà Tây mua lương thực đưa cho Kỷ Vương, Lục Thiên Phong không có nhắc đến bất kì điều kiện nào.

Triệu Phổ nghe xong, do dự một chút, nói:

- Bệ hạ, nếu nói như vậy, hẳn là Lục Thiên Phong ủng hộ Kỷ Vương điện hạ?

Chu Hoàng Đế lắc đầu, nói:

- Không cần nghĩ phức tạp như vậy, Lục Thiên Phong có thể đáp ứng Kỷ Vương, chỉ là vì tình hữu nghị ở Hội Châu trước kia, Lục Thiên Phong đã nói, hắn sẽ không ủng hộ Kỷ Vương, ngày sau như thế nào, hắn tự bản thân mình cũng không biết.

- Là thần đa tâm rồi.

Triệu Phổ nói.

- Không chỉ ngươi đa tâm, trong triều đình có rất nhiều người sẽ lo lắng phỏng đoán.

Chu Hoàng đế nói.

Triệu Phổ gật đầu, nói:

- Thần là lo lắng Kỷ Vương điện hạ, sẽ bị Lục Thiên Phong lợi dụng.

- Có Trẫm ở, Lục Thiên Phong sẽ không làm gì.

Chu Hoàng Đế nói, Triệu Phổ gật đầu, lại chuyển đề tài cùng Hoàng Đế tán gẫu một số chuyện khác.

Triệu Phổ đi rồi, Chu Hoàng Đế mắt nhìn ra ngoài đình, biểu tình lạnh nhạt, qua một lúc, đột nhiên có Binh Bộ Viên Ngoại Lang cầu kiến, Chu Hoàng Đế dặn dò tiến vào.

Binh Bộ Viên Ngoại Lang tiến vào sau đó hành lễ, cung kính nói:

- Bệ hạ, thần đã cẩn thận điều tra rộng khắp quan sách, tìm được một trăm bốn mươi ba người phù hợp đặc trưng, sau khi trải qua loại bỏ, không có phát hiện có tướng quan có võ đạo Tiên Thiên Công.

Chu Hoàng Đế sắc mặt âm trầm, lạnh nhạt nói:

- Tên thích khách kia, hắn không thể nào là loại vô danh, họa ảnh cáo thị phát đến các quân các châu, phàm là người có thể thượng báo với Đại Lý Tự về lai lịch của thích khách, Trẫm sẽ bí mật ban thưởng.

- Thần lĩnh chỉ.

Binh Bộ Viện Ngoại Lang sợ hãi trả lời.

Binh Bộ Viên Ngoại Lang đi rồi, Chu Hoàng Đế bình tâm tĩnh khí trong chốc lát, đứng dậy đi ra ngoài Noãn đình, phân phó nói:

- Trẫm muốn đi ra ngoài dạo một lát, bảo Vương Quỳnh và Vương Kế Ân thay đổi y phục bình thường rồi lại đây.

Ngoài đình có ban trực lĩnh mệnh đi.

Quyển 5 - Chương 181: Ngu mỹ nhân

Chu hoàng đế đổi một thân cẩm bào, ngồi xe từ Đông Hoa môn ra khỏi hoàng cung, xuống xe ở phố xá sầm uất ngoài Đông Hoa môn, sau khi đi dạo loanh quanh, Vương Kế Ân và Chỉ huy sứ Vương Quỳnh mặc y phục bình thường, một trái một phải đi cùng bảo vệ Hoàng đế, đằng sau còn có chục người mặc y phục bình thường đi theo.

Vương Quỳnh có chút khẩn trương, Hoàng đế trước đây đều ở trong hoàng cung không ra ngoài, nhưng năm nay lại có hứng thú đi ra ngoài thăm thú, lần đầu tiên đột nhiên đi Tây Phong Lầu, lần thứ hai là đi Tây tuần, lần thứ ba lại là xuất cung đi tản bộ, huống hồ người mang theo rất ít.

- Trẫm đi dạo phố Mã Hành, đi Thanh Phong Cư ngồi một chút.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Vâng, thần biết tửu lầu Thanh Phong.

Vương Quỳnh cung kính trả lời.

Vương Quỳnh trước đây đã từng đi tửu lầu Thanh Phong, Hoàng đế nói đi, ông ta liền thành người dẫn đường, đi dọc theo phía bắc phố Mã Hành, một đường tản bộ ngắm phong cảnh, thỉnh thoảng nói chuyện liền đến Thanh Phong Cư, Chu hoàng đế không cho đuổi khách, tiến vào Thanh Phong Cư, Dương Hồng cũng không có ở đây, do tiểu nhị chủ quản dẫn tới một gian nhã phòng.

Sau khi Hoàng đế ngồi xuống, bảo Vương Quỳnh cũng ngồi xuống, Vương Kế Ân chỉ có thể đứng hầu, những người đi theo bảo vệ khác đi vào nhã gian cách vách, tuy nhiên có một nhã gian cách vách bên cạnh đã có người, vì Hoàng đế đã phân phó, ban trực không dám đi đuổi đi, nhưng hỏi một chút, biết là tám vị cống sinh đang tụ hội, ban trực cũng có chút yên tâm.

- Việc buôn bán của Thanh Phong Cư này cũng thật thịnh vượng.

Hoàng đế hơi mỉm cười nói, ông ta vì sao đi ra ngoài, chính là vì giải quyết những rối rắm ở trong lòng.

- Vâng, rất tốt, thời gian trước thần tới, nơi này vẫn còn là gia nghiệp của Định Quốc Công, khi đó việc buôn bán cũng rất tốt.

Vương Quỳnh đáp lại.

Tiểu nhị bưng nước trà vào, Vương Kế Ân nhận lấy đặt ở trên bàn, sau khi dùng ngân châm thử xong, mới rót trà cho Hoàng Đế và Vương Quỳnh, Vương Quỳnh nhìn Vương Kế Ân rót trà, nhưng không dám nói cảm tạ, nếu như không có Hoàng Đế ở đây, y khẳng định phải cung kính một chút.

Hoàng Đế lấy chén thưởng thức một ngụm, gật đầu nói:

- Không tồi, Thanh Phong Cư không ngờ lại dùng trà thượng phẩm như vậy để đãi khách, hẳn là giá tiền không thấp.

- Bệ Hạ, nô tài ở phố xá sầm uất ngoài Đông Hoa môn nghe nói, trong một loạt tửu lâu tại Phố Mã Hàng, Thanh Phong cư chào giá rất công bằng, cũng không vì khách đông mà nâng giá.

Vương Kế Ân nhỏ giọng trả lời.

Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Trẫm cũng nghe nói, Tây Phong Lầu chào giá không tính cao.

- Địa thế của Tây Phong Lầu không bằng của Thanh Phong Cư rất nhiều, nhưng sau khi bệ hạ đi qua Tây Phong Lầu, việc buôn bán của Tây Phong Lầy vẫn luôn hưng thịnh, cũng làm cho các thương gia phụ cận Tây Phong Lầu đều phát tài.

Vương Kế Ân nhỏ giọng nói.

Hoàng Đế không nói nữa, nhưng trong lòng lại thoải mái rất nhiều, lúc này tiểu nhị bưng lên rượu thức ăn có sẵn, Hoàng Đế để Vương Quỳnh uống rượu, ông ta lại tự mình lấy trà thay rượu, Vương Quỳnh không dám trái thánh ý, thả lỏng bắt đầu ăn uống.

Ăn uống được một lúc, đột nhiên cách vách có người lớn tiếng cười nói:

- Bài từ mới của Quận Công Thanh Hà các ngươi biết không?

- Ồ, bài từ mới gì?

Có người đáp lại, thanh âm có chút yếu ớt, mơ hồ có thể nghe thấy, Chu Hoàng Đế lập tức nhíu mày.

- Ngu mỹ nhân.

- Ngu mỹ nhân, là văn từ thế nào? Nói nghe thử xem.

- Các ngươi nghe cho kỹ, văn từ này tuyệt đối là hay.

- Xuân hoa thu nguyệt bao giờ hết, dĩ vãng bao nhiêu việc.

Đêm qua gác nhỏ lại đông phong, nước cũ chẳng kham ngoảnh lại dưới trăng trong.

Hiên son bệ ngọc chừng nguyên tại, chỉ có dung nhan đổi.
Hỏi ai hay đặng bấy nhiêu sầu, đầy ngập một dòng xuân thủy chảy về đông.

(Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn)

Nhã gian cách vách có tiếng người ngâm hơi cao, dùng giọng điệu khúc chiết lượn vòng đọc một bài từ văn, cuối cùng hỏi:

- Bài từ này hay không?

- Xuân hoa thu nguyệt bao giờ hết, dĩ vãng bao nhiêu việc.

- Hỏi ai hay đặng bấy nhiêu sầu, đầy ngập một dòng xuân thủy chảy về đông.

- Hảo từ, bài từ này viết rất hay, ý cảnh thấu tâm, nghe xong khiến người ra có một loại thê lương ưu sầu ở trong lòng, hận không thể một bình rượu đục mua say, bài từ này chính là người xưa cũng không thể bằng, đương nhiên có thể lưu truyền thiên cổ.

- Từ này là từ hay, chỉ là hai đoạn ở giữa rõ ràng có hiềm nghi phạm húy, “Đêm qua gác nhỏ lại đông phong, nước cũ chẳng kham ngoảnh lại dưới trăng trong. Hiên son bệ ngọc chừng nguyên tại, chỉ có dung nhan đổi”. Hai đoạn này có thể biểu hiện rõ, Thanh Hà Quận Công trong lòng có oán giận không cam lòng, nằm mộng cũng muốn còn làm quốc chủ.

- Đúng vậy nha, bài từ này chúng ta cũng không nên bàn tiếp, sẽ bị nghi ngại đấy.

Sau khi phòng cách vách nhất thời luận từ xong, chuyển sang nói về chủ đề khác.

Vương Quỳnh nhìn trộm Hoàng đế một chút, y là người luyện võ tai thính mắt tinh, nghe được rõ ràng những lời ở cách vách, thấy vẻ mặt của Hoàng đế rõ ràng có chút âm trầm, không khỏi ngầm bực đám cống sinh phòng cách vách nói xằng nói xiên, nói cái gì không tốt, hết lần này tới lần khác nói văn từ của tội thần phạm húy.

Chu Hoàng Đế rất nhanh khôi phục vẻ mặt bình thản, dường như không bị ảnh hưởng gì tiếp tục gắp thức ăn ăn cơm, nhưng Vương Quỳnh và Vương Kế Ân hiểu rất rõ tính tình của Hoàng đế, luôn luôn vui buồn không thể hiện, lúc này phản ứng bình thường, kì thực là ẩn nhẫn tức giận.

Ăn xong rồi, Vương Quỳnh hộ tống Hoàng đế rời khỏi Thanh Phong Cư, cẩn thận từng li từng tí bồi Hoàng đế trở về, y nghe nói Lục Thiên Phong vẫn luôn bảo vệ Hoàng đế hơn hai tháng, rất ít rời khỏi, không kềm được thầm phục trong lòng, ngày đêm không rời bảo vệ Hoàng đế hai tháng, vậy mà không có sụp đổ.

Thuận lợi về đến hoàng cung, Hoàng đế trực tiếp đến Noãn đình ở Hậu uyển nghỉ ngơi, Vương Kế Ân và Vương Quỳnh không được căn dặn không dám tự ý rời đi, cùng nhóm ban trực đứng chờ ngoài đình.

Trong Noãn đình, Chu hoàng đế nhìn bình ngọc trong tay, suy nghĩ xuất thần, rất lâu sau, đột nhiên lên tiếng gọi Vương Kế Ân vào, giơ bình ngọc lên nói:

- Vương Kế Ân, thuốc trong bình ngọc này là có người dâng lên, Trẫm muốn có người thử dược tính, ngươi lấy đi một viên cho Quận công Thanh Hà, để y bày tỏ lòng trung thành vì Trẫm, chứng kiến y dùng dược, sau đó đợi một lúc xem hiệu quả, trở về báo lại.

- Nô tài lĩnh chỉ dụ.

Vương Kế Ân cung kính đáp lời, đi lên tiếp bình ngọc.

- Cùng Vương Quỳnh đi đi.Chu Hoàng Đế lại nói, Vương Kế Ân cung kính đáp lời.

Sau khi Vương Kế Ân rời đi, Chu Hoàng Đế dựa vào ghế lớn, thở phào như trút được gánh nặng, một lát sau, lẩm bẩm nói:

- Ngươi nếu đã không biết an phận, vậy liền đánh cuộc mệnh một lần đi.

Vương Kế Ân nhận được chỉ dụ, gọi Vương Quỳnh cùng xuất cung đi, vội vội vàng vàng chạy đến phủ Quận công Thanh Hà ở bên bờ sông Kim Thủy, sau khi đập cửa tiến vào phủ trạch, đi vào tiền sảnh, Lý Quốc Chủ và phu nhân hoảng sợ từ hậu trạch đến tiền sảnh gặp mặt.

- Quận công Thanh Hà, Bệ hạ mới nhận được một loại thuốc bổ quý báu, chỉ có ba viên, Bệ hạ nghĩ để ngài bày tỏ lòng trung thành một lần, thay Bệ hạ thử xem dược tính của thuốc, ngài có đồng ý không?

Vương Kế Ân rất uy phong nói rõ ý đồ đến đây.

Phu thê Lý Quốc Chủ nghe xong trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, phu thê hai người họ cố thủ trong phủ trạch, ngày đêm lo lắng hãi hùng, mộng hồi trăm chuyển hoài niệm những năm tháng hạnh phúc đã qua, hối hận không có cường binh hộ quốc, càng hối hận không có coi trọng Lâm Nhân Triệu và võ thần thiện chiến.

- Như thế nào? Không muốn hướng Bệ hạ bày tỏ lòng trung thành?

Vương Kế Ân thanh âm âm trầm bức bách nói.

- Không không, thần nguyện tỏ lòng trung.

Lý quốc chủ kinh hoàng trả lời.

- Được, cầm lấy dùng, cẩn thật đừng để rơi, thuốc rất quý báu đấy, là một vị tiên trưởng hiến cho Bệ hạ đấy.

Vương Kế Ân nghiêm mặt nói.

- Vâng vâng, thần sẽ cẩn thận.

Lý quốc chủ giơ tay cẩn thận tiếp bình ngọc, tay có chút run rẩy rút nắp bình dốc ra một viên kim đan tròn xoe, cao ước chừng nửa tấc.

Vừa thấy kim đan, Lý quốc chủ lập tức trấn tĩnh, nếu Chu hoàng đế muốn độc chết y, thuốc dùng hẳn là cưu độc, nhìn hình dạng của viên kim đan này, rõ ràng là vật phẩm do phương sĩ luyện ra, y không dám do dự sợ gây tội, đưa vào miệng nuốt xuống.

- Được, Bệ hạ lệnh chúng ta đợi một lát xem dược tính của thuốc, dâng trà đi.

Vương Kế Ân nói chuyện, tự đi đến ngồi lên vị trí chủ vị, Lý quốc chủ vội vàng dặn dò dâng trà lên.

Trong sảnh tĩnh mịch, Vương Kế Ân cũng không nói chuyện, Vương Quỳnh đứng ở một bên càng không chủ động nói chuyện, phu thê Lý quốc chủ không dám ngồi, liền đứng ở trong sảnh chờ, thời gian dần trôi đi, vẻ mặt của Lý quốc chủ trở nên sung sướng thả lỏng, tinh thần rõ ràng sung mãn.

Nửa giờ sau, Vương Kế Ân hỏi:

- Có cảm giác gì?

- Bẩm thượng sứ, thần cảm thấy rất thoải mái, có một loại cảm giác nóng hầm hập, cảm thấy thân thể sung mãn hữu lực, kim đan này, hẳn là thuốc quý báu.

Lý quốc chủ cung kính trả lời.

Vương Kế Ân gật đầu, một lúc sau lại hỏi, Lý quốc chủ vẫn trả lời như vậy, thấy không có việc gì, Vương Kế Ân và Vương Quỳnh hồi cung phục mệnh, vào cung đi Noãn đình, cùng Vương Quỳnh gặp Hoàng Đế, báo cáo một chữ cũng không để sót, Chu Hoàng Đế nghe xong bình tĩnh, để bọn họ lui xuống.

- Lục Thiên Phong, chẳng lẽ ngươi lừa Trẫm?

Chu Hoàng Đế sau khi thấy không có người, dựa vào ghế lớn lẩm bẩm, ánh mắt bộc lộ cảm xúc phức tạp, như hối hận, như tức giận, càng nhiều như hoang mang.

Ngày kế, một bản tấu chương khẩn cấp được đưa đến trước giường Chu hoàng đế, Chu hoàng đế đêm qua tinh thần không tốt có chút phát bệnh, nhưng sau khi xem xong tấu chương, lập tức trợn trừng mắt biểu lộ khiếp sợ, trên tấu chương nói, Quận công Thanh Hà tử vong ở lúc sáng sớm giờ dần, theo phu nhân giải thích, Quận công Thanh Hà sau khi vào đêm vẫn luôn phấn khích khó ngủ, chuyện phòng the xong không lâu sau đột nhiên hôn mê, tiếp đó mạch tận mà chết.

- Triệu Khuông Dẫn, tên nghịch thần này.

Tay Chu hoàng đế hung hãn nắm bản tấu chương, phát ra tiếng gầm âm u, dọa Hoàng hậu, cung nữ, thái giám mỗi người đều biến sắc.

Quyển 5 - Chương 182: Vương Kế Ân (1

Quận công Thanh Hà chết rồi, sau khi Đại Lý Tự nhúng tay vào điều tra thực hư, rút ra là sau khi say rượu buông thả dục vọng quá độ dẫn đến đột tử, nguyên nhân chủ yếu là thân thể của Quận công Thanh Hà vẫn luôn không tốt, sầu muộn tạo thành người có bệnh không tiện nói ra.

Sau khi Hoàng đế Đại Chu biết, thương xót tài hoa của Quận công Thanh Hà, còn truy phong làm Ngô Vương, cha truyền con nối, nhưng lại tức giận nhóm nữ nhân của Quận công Thanh Hà không biết giúp chồng, giáng tội bắt vào giáo phường làm nô, kết quả, chỉ có một mình Huyện công An Viễn xử lí chuyện hậu sự của Lý quốc chủ, sau đó lại trở về ở nơi vốn là Ngô Vương phủ.

Chính là ở ngày thứ hai Lý quốc chủ chết, Vương Kế Ân nhận lệnh rời khỏi Khai Phong Phủ, cùng với năm ban trực ra roi thúc ngựa chạy đến Kinh Triệu Phủ, đến Kinh Triệu Phủ giao cho Kỷ Vương một đạo mật chỉ, sau đó lại chạy đến Lũng Hữu gặp Lục Thiên Phong.

Lục Thất còn ở lại Giai Châu trấn thủ, hắn vừa mới lấy lí do luân phiên quân sự thay đổi nơi đồn trú quân lực, để phòng ngừa tướng soái các quân phát triển lớn mạnh, hiện giờ năm vạn quân lực đến Giai Châu, đều là quân lực mới đến, vốn là điều đi Hà Hoàng và Hà Tây.

Việc Vương Kế Ân đến khiến cho Lục Thất rất bất ngờ, nghe báo xong tự mình đi ra ngoài nghênh đón vào, thái độ của Vương Kế Ân bày ra đối với Lục Thất rất thấp, vẫn như cũ gọi tôn xưng Phò mã gia, xưng nô tài, Lục Thất dặn dò người tiếp đón năm ban trực.

Tiến vào soái trướng, Lục Thất mỉm cười nói:

- Vương đô tri từ xa đến, chẳng lẽ có việc gấp gì?

- Nô tài tới đưa chỉ dụ cho Phò mã gia.

Vương Kế Ân nói, nói xong lấy ra ống thư, hai tay bưng lên cho Lục Thất.

Lục Thất hai tay cung kính tiếp nhận, không có lập tức mở ra, mà là hỏi:

- Vương đô tri, Bệ Hạ truyền chỉ dụ, chẳng lẽ là Khai Phong Phủ có chuyện?

Vương Kế Ân nhỏ giọng nói:

- Phò mã gia, Quận công Thanh Hà chết rồi.

- Cái gì?

Lục Thất bất ngờ thất thanh.

- Khiến Phò Mã Gia bất ngờ rồi, Thanh Hà quận công không phải Bệ hạ ban chết đâu, nghe nói là sau khi say rượu miệt mài quá độ mà đột tử chết.

Vương Kế Ân nhỏ giọng nói.

Lục Thất chau mày, nghi ngờ hỏi:

- Thật vậy không?

Vương Kế Ân chần chừ một chút, quay đầu liếc Tiểu Điệp một cái, Tiểu Điệp im lặng đi ra ngoài, Vương Kế Ân lúc này mới nhỏ giọng nói:

- Không giấu Phò mã gia, Thanh Hà quận công là bị độc chết, nhưng không coi là Bệ hạ độc chết được.

- Vậy sẽ là người nào?

Lục Thất chau mày hỏi.

- Phò mã gia hẳn là nhớ cái bình thuốc kia ở trên người Bệ hạ.

Vương Kế Ân nhỏ giọng tự thuật một chút.

Cuối cùng nói:

- Bệ hạ để Thanh Hà quận công thử thuốc, nói thật là do Thanh Hà quận công tự chuốc vạ vào mình, đang yên lành lại đi viết cái gì phản từ Ngu mỹ Nhân, mà cứ một mực gặp phải lúc tâm tình Bệ hạ phi thường không tốt, giận dữ liền sai nô tài cầm thuốc đi cho Thanh Hà quận công thử dược tính, sau khi nô tài trở về báo cáo, không ngờ Bệ hạ lại phát bệnh cũ nằm trên giường không dậy nổi, nhưng ngày hôm sau vừa nghe thấy Thanh Hà quận công bị độc chết, Bệ hạ kinh sợ phẫn nộ đến suýt tý nữa đứt hơi mà đi.

Lục Thất nhíu mày gật đầu, hắn cũng cảm thấy Lý Quốc Chủ là tự mình đi tìm chết, nếu thân đã lâm vào cảnh ngục tù, thì phải biết bảo vệ tính mạng làm đầu, muốn viết từ thì cứ viết, vì sao không biết giấu mình tránh họa chứ.

- Phò mã gia, nô tài nhìn ra, Bệ hạ hối hận vì đã độc chết Thanh Hà quận công, cho nên lại truy phong Ngô Vương, còn ban cho đời sau cha truyền con nối, nhưng nữ nhân của Thanh Hà quận công không được may mắn như vậy, đều bị giáng tội bắt vào giáo phường làm nô, Bệ hạ là không muốn để lộ bí mật độc chết.

Vương Kế Ân lại nói.

Lục Thất ngẩn người, nói:

- Ngươi nói, nữ nhân của Thanh Hà quận công bị bắt đi giáo phường?

Vương Kế Ân gật đầu, mỉm cười nói:

- Đúng vậy, Phò mã gia chẳng lẽ là có quen biết.

Lục Thất ngẩn người, lắc đầu nói:- Không có quen biết.

- Phò mã gia, nô tài có gặp qua phu nhân của Thanh Hà quận công kia, quả thật là một vị mỹ nhân như thiên tiên, nữ nhân của Khai Phong Phủ mà nô tài từng gặp, không có một người nào có thể so được.

Vương Kế Ân nhỏ giọng nói.

Lục Thất hơi ngây người, hắn mẫn cảm nghe ra ý đồ ân cần của Vương Kế Ân, hắn mỉm cười nói:

- Vương đô tri, chúng ta uống rượu nói chuyện.

- Nô tài không dám cùng ngồi với Phò mã gia.

Vương Kế Ân hèn mọn nói.

Lục Thất cười, nói:

- Đến địa bàn của ta do ta làm chủ, ta nguyện coi ngươi là khách.

Vương Kế Ân cung kính nói:

- Phò mã gia cất nhắc rồi.

Lục Thất mỉm cười quay đầu, kêu:

- Tiểu Điệp, lấy rượu.

Kêu xong giơ tay đỡ Vương Kế Ân, mỉm cười nói:

- Đến, vào chỗ ngồi chúng ta uống mấy chén.

Vương Kế Ân khách khí một chút, cùng Lục Thất ngồi xuống, Lục Thất lúc này mới mở ống thư, rút mật chỉ ra xem:

- Thiên Phong, Trẫm lệnh khanh điều động tám vạn quân đồn trú ở Thấp Châu và Thạch Châu, đợi chỉ lệnh của Trẫm.

Lục Thất thu mật chỉ, có cận vệ tiến vào bày thức ăn và rượu, Vương Kế Ân đứng dậy rót rượu cho Lục Thất, sau đó tự rót cho mình, Lục Thất nâng bát mỉm cười nói:

- Chúng ta trước uống một chén.

Vương Kế Ân nâng bát hưởng ứng, cùng uống xong rồi, Lục Thất nâng đũa mời cùng ăn, trong lúc ăn uống, Lục Thất nói:
- Bệ hạ lệnh ta điều động tám vạn quân đồn trú Thấp Châu, chẳng lẽ là muốn đoạt Thái Nguyên?

- Không nhất định, Bệ hạ để Phò mã gia đóng quân ở Thấp Châu, có khả năng là để đối phó với Triệu Khuông Dẫn.

Vương Kế Ân trả lời.

- Đối phó với Triệu Khuông Dẫn? Sao lại nói vậy?

Lục Thất không ngờ hỏi.

- Chính là do bình ngọc đan dược kia gây ra, Phò mã gia hẳn là không biết, sau khi Bệ hạ biết Thanh Hà quận công bị độc chết, lập tức nổi giận nói một câu, Triệu Khuông Dẫn, tên nghịch thần này, Bệ hạ cho rằng, độc đan là Triệu Khuông Dẫn làm.

Vương Kế Ân nói.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:

- Bệ hạ cho rằng như vậy không tránh khỏi có chút võ đoán, đan dược tuy rằng thu về từ Giang Nam, nhưng cũng chưa chắc chắn sẽ là Triệu Khuông Dẫn mưu tính làm, người lấy thuốc, là từ Khai Phong Phủ phái ra đấy.

- Người là từ Khai Phong Phủ sai đi, tuy nhiên ảnh hưởng của Triệu Khuông Dẫn đối với Cấm quân Khai Phong Phủ cực kì sâu đậm, cho nên ban trực do Bệ hạ cử đi, rất dễ dàng bị Triệu Khuông Dẫn xúi giục làm việc.

Vương Kế Ân nói.

Lục Thất gật đầu, nói;

- Bệ Hạ lệnh ta điều quân tám vạn đồn trú Thấp Châu, ta căn bản làm không được, tám vạn quân lực một khi rời khỏi Lũng Hữu, Lũng Hữu liền trống rỗng, không nói sự uy hiếp của Tấn quốc đối với Lũng Hữu, chính là Thổ Phiên và Hạ quốc, một khi phát hiện Lũng Hữu trống rỗng, tất nhiên sẽ đột kích, năm đó Đường triều là vì điều đi quân lực Lũng Hữu bình định phản loạn An Lộc Sơn, mới khiến cho Lũng Hữu thất thủ do Thổ Phiên tấn công.

Vương Kế Ân cười, nói:

- Nô tài cảm thấy, địch nhân lớn nhất trong lòng Phò mã gia, hẳn là Đại Chu, Bệ hạ lệnh Phò mã gia điều quân đi Thấp Châu, tạo thành mối nguy quân lực phân tán bị đánh tan.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:

- Ta đúng là có nỗi băn khoăn kia, Bệ hạ nói Triệu Khuông Dẫn là nghịch thần, mà ta càng là nghịch thần trắng trợn.

Vương Kế Ân gật đầu, nói:

- Phò mã gia, Bệ hạ có thể dung nghịch thần ngài, nguyên nhân chủ yếu chính là Phò mã gia chiếm cứ Lũng Hữu, vốn không phải là lãnh thổ Bệ hạ đánh hạ được, ở trong lòng Bệ hạ, chỉ coi đất đai mà Phò mã gia chiếm cứ như Hạ Quốc thứ hai, hoặc là Chiết Thị, cho nên vì Tây bộ không có tai họa, Bệ hạ bằng lòng dung túng Phò mã gia, giống như năm đó khoan nhượng người Đảng Hạng tự trị, chỉ cần xưng thần, là có thể khoan dung.

Lục Thất gật đầu, Vương Kến Ân lại thở dài nói:

- Triệu Khuông Dẫn lại không giống, tâm tình của Bệ hạ đối với Triệu Khuông Dẫn cực kì phức tạp và không biết làm sao, thậm chí có thể nói là cực kì đau lòng, vì Bệ hạ vẫn luôn coi Triệu Khuông Dẫn là huynh đệ thân thiết nhất, không chỉ là quân thần đơn giản như vậy.

Lục Thất ồ nhẹ một tiếng, Vương Kế Ân nhìn Lục Thất, lại nói:

- Phò mã gia, kì thật ngài cùng Triệu Khuông Dẫn rất giống nhau, vừa võ dũng lại trọng nghĩa, Triệu Khuông Dẫn năm đó, chính là vì trọng nghĩa mà nhận được sự ủng hộ của rất nhiều quan tướng, cũng vì trọng nghĩa cùng với Bệ hạ vào sinh ra tử, cho nên Bệ hạ cực kì quý mến Triệu Khuông Dẫn.

Lục Thất gật đầu, Vương Kế Ân lại nói:

- Bệ hạ bởi vì yêu thích mà tín nhiệm, năm đó Bệ hạ trọng thương, vì lo lắng sau khi chết Trương Vĩnh Đức sẽ soán vị, cho nên đề bạt Triệu Khuông Dẫn thay Trương Vĩnh Đức làm Điện Tiền Đô Kiểm Điểm, đồng thời cũng từng nói qua những lời ủy thác với Triệu Khuông Dẫn, năm đó Triệu Khuông Dẫn rơi lệ đáp ứng Bệ Hạ.

Lục Thất ồ nhẹ, Vương Kế Ân lấy bát uống một ngụm rượu, lại nói:

- Về sau Bệ hạ không có băng hà, nhưng vì thân thể suy yếu, cho nên rất nể trọng huynh đệ Triệu Khuông Dẫn, kết quả tạo thành huynh đệ Triệu Khuông Dẫn quyền lực càng ngày càng lớn, Triệu thị không phù hợp khuôn phép cũng càng ngày càng hiện rõ, cho nên Phò mã gia nói thẳng ra làm nghịch thần, Bệ hạ ngược lại không nổi giận như thế, vì Bệ hạ muốn nghe lời nói thật, hận nhất là bị người lừa dối.

- Nếu nói là lừa gạt, ta cũng có lừa dối Bệ hạ đấy.

Lục Thất nói.

- Nô tài đã nói qua không giống nhau, nô tài biết Phò mã gia chiếm Thường Châu và Tô Châu, nhưng đó đều là Phò mã gia đã sớm chiếm được, nếu nói là lừa dối, cũng là lừa dối Thanh Hà quận công, mà Triệu Khuông Dẫn lại không giống, Triệu Khuông Dẫn vẫn luôn trực tiếp lợi dụng sự tín nhiệm của Bệ hạ, tổn thương lòng của Bệ hạ, Phò mã gia hẳn là biết rõ, bị người thân cận phản bội, là đau lòng nhất, thất bại trên chiến trường tuyệt đối không thể so được.

Vương Kế Ân nói.

Lục Thất gật đầu đồng ý, nâng bát cạn chén với Vương Kế Ân.

Quyển 5 - Chương 183: Vương Kế Ân (2)

Đặt bát xuống, Vương Kế Ân nói:

- Phò mã gia, Bệ hạ điều quân lực của Phò mã gia đi đóng quân ở Thấp Châu, theo nô tài đoán, hẳn là nhằm tạo nên tác dụng uy hiếp và kiềm chế, kiềm chế Thái Nguyên, uy hiếp Cấm quân Khai Phong Phủ.

- Theo lời ngươi, Bệ hạ không phải thực sự muốn đối phó với Triệu Khuông Dẫn, mà chủ yếu là dụ dỗ.

Lục Thất nói.

- Muốn đối phó với Triệu Khuông Dẫn nói dễ hơn làm, giữa Bệ Hạ và Triệu Khuông Dẫn, người nào động thủ trước, người đó liền lâm vào tình thế xấu, Bệ hạ nếu xuống tay trước, sẽ khiến cho quân tâm Đại Chu rối loạn không ổn định, hậu quả là Đại Chu sụp đổ, Triệu Khuông Dẫn nếu khởi binh tạo phản, giống nhau sẽ dẫn tới quân tâm phỉ nhổ, hậu quả hai hổ tranh chấp sẽ khiến cho người khác được hưởng lợi, nhưng Bệ hạ nếu là băng hà, Triệu Khuông Dẫn kia tám phần sẽ tạo phản, nhi tử của Bệ hạ không có một người có thể nhận được quân thần tôn sùng, Kỷ Vương điện hạ nhìn là có năng lực, nhưng tuổi trẻ không áp chế được nhiều người, nếu Bệ hạ có thể sống thọ thêm năm năm nữa, Kỷ Vương điện hạ tự nhiên có thể trưởng thành.

Vương Kế Ân nói.

Lục Thất gật đầu, nghĩ một chút nói:

- Nếu tám vạn quân lực rời khỏi Lũng Hữu, khẳng định sẽ tạo thành nguy cơ cho Lũng Hữu, ta chỉ có thể điều bốn vạn quân đi Thấp Châu, sau đó ở Thạch Châu và Ngân Châu gom góp thêm binh lực, cũng gọi là tám vạn quân.

Vương Kế Ân gật đầu, nói:

- Phò mã gia biến báo như vậy, hẳn là cũng được.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lấy bát rượu cùng uống với Vương Kế Ân một nửa, Vương Kế Ân đặt bát xuống, nói:

- Nô tài không giấu Phò mã gia, Triệu Khuông Dẫn đã từng thu mua nô tài.

- Ồ, Triệu Khuông Nghĩa không phải luôn ở Tương Châu sao?

Lục Thất nói.

- Người là ở Tương Châu, nhưng Triệu Khuông Nghĩa thâm nhập rất sâu đối với Khai Phong Phủ, Triệu Khuông Nghĩa không giống với Triệu Khuông Dẫn, Triệu Khuông Dẫn quả thật vũ dũng trọng nghĩa, làm việc cũng rất quân tử, cho nên rất được quân tâm sùng kính, mà Triệu Khuông Nghĩa lại sở trường nhất là giở âm mưu, thường lấy lợi ích thu mua thế lực quy thuận, theo nô tài đoán, chuyện độc đan kia, tám phần là Triệu Khuông Nghĩa làm đấy, không phải cách làm của Triệu Khuông Dẫn.

Vương Kế Ân nói, sắc mặt đã có chút say.

- Ngươi là nói, Triệu Khuông Nghĩa là một người, vì đạt được mục đích mà không từ mọi thủ đoạn.

Lục Thất nói.

- Đúng đúng, chính là loại người này, Triệu Khuông Nghĩa làm việc chính là không từ thủ đoạn, chỉ cần có thể thu mua, bạc, nữ nhân, chức quan, y tuyệt đối rất hào phóng, Phò mã gia không biết đâu, năm đó Triệu Khuông Dẫn cùng với Bệ hạ, quả thật là thân như huynh đệ, nhưng từ sau khi Triệu Khuông Nghĩa được cho tới Tương Châu, thế lực của Triệu Thị càng ngày càng lớn, cũng dần dần cùng Bệ hạ nghi kỵ đối địch lẫn nhau.

Vương Kế Ân nói.

Lục Thất gật đầu, mỉn cười nói:

- Ngươi cùng ta nói những lời này, chẳng lẽ là có ý kiến gì?

Vương Kế Ân gật đầu, nói:

- Nô tài có ý nghĩ, muốn ngày sau hầu hạ Phò mã gia.

- Ngươi không góp sức cho Triệu Khuông Nghĩa sao?

Lục Thất bình tĩnh nói.

- Nô tài từng thu bạc giao hảo của Triệu Khuông Nghĩa, nhưng nô tài từ trước đến giờ chưa từng làm qua việc gì phản bội Bệ hạ.

Vương Kế Ân nghiêm mặt nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nếu ngươi là người trung tâm, vậy thì đừng nên có suy nghĩ khác.

- Phò mã gia không giống với Triệu Khuông Nghĩa, nô tài cũng là nô tài của Công Chúa điện hạ.

Vương Kế Ân cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Vì sao ngươi xem trọng ta như vậy? Thế lực của ta hẳn là không bằng Triệu Thị.

- Không giấu Phò mã gia, nô tài từng tìm Hình Vân, nghe Hình Vân nói, sở dĩ Phò mã gia cứu ông ta, là vì trước đây Hình Vân đã từng giúp Phò mã gia, chiếm được nữ nhân yêu thích trong cung, mà Phò mã gia cũng cho Hình Vân một lời hứa hẹn.

Vương Kế Ân nhỏ giọng nói.

Lục Thất hơi giật mình, Vương Kế Ân lại nói:

- Là nô tài tò mò, không kìm được đi hỏi.

- Ngươi ngược lại là có tâm.

Lục Thất ôn hòa nói.
Vương Kế Ân cung kính nói:

- Nô tài sở dĩ không muốn làm việc cho Triệu Khuông Nghĩa, một là không muốn phản bội Bệ hạ, hai là không nghĩ rơi vào kết cục qua cầu rút ván.

Lục Thất im lặng, qua một lúc mới nói:

- Được rồi, ngày sau nếu ngươi quy thuận ta, ta có thể trọng dụng ngươi, cho ngươi vẫn giữ địa vị như hôm nay.

Vương Kế Ân vội đứng dậy, Lục Thất giơ tay ngăn lại nói:

- Hiện tại ngươi là khách của ta, về sau ngươi quy thuận ta lại lễ bái, ngồi đi.

Vương Kế Ân gật đầu lại ngồi xuống, Lục Thất nâng bát mỉm cười nói:

- Nào, uống rượu đi.

Vương Kế Ân nâng bát hưởng ứng, uống xong đứng dậy rót rượu, hai người ở trong soái trướng tiếp tục nói chuyện, sau khi nói chuyện sâu, Lục Thất mới biết Vương Kế Ân không ngờ lại hiểu rõ quân sự, rất tường tận đối với điều lệ dẫn quân.

Uống rượu một trận, Vương Kế Ân say rượu, được cận vệ đỡ đi nghỉ ngơi, Tiểu Điệp tiến vào soái trướng, tay bưng canh giải rượu, Lục Thất tuy rằng chỉ say có bốn, năm phần, lại không thể làm trái với sự quan tâm của Tiểu Điệp.

Uống xong canh giải rượu, Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Không tưởng được Lý quốc chủ sẽ bị độc chết.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Bài Ngu Mỹ Nhân kia của y, bất kỳ Hoàng Đế nào nghe xong đều sẽ tức giận, đã thành kẻ tù tội, muốn mạng sống thì phải có bộ dạng thuận theo, nếu đã không cam tâm làm thần, vậy lúc đầu hà cớ gì đầu hàng, không có cốt khí còn không biết thận trọng.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại thương xót nói:

- Y thật không bằng vị gia chủ của Vũ Văn thị kia, thà rằng một thân hoàng bào tự thiêu cầu chết, cũng không muốn quỳ gối sống tạm.

Tiểu Điệp gật đầu, lại nói:

- Nhưng Lý quốc chủ này vừa chết, bài từ Ngu Mỹ Nhân kia tất nhiên sẽ thành thất truyền, khiến hậu thế tiếc nuối.

Lục Thất ngây người, lập tức gật đầu nói:

- Hẳn là sẽ như vậy, vì từ mà chết, ngược lại sẽ khiến cho bài từ đó làm cho người tưởng nhớ, có chút giống với Bá Nha đập cầm.

- Ví von với Bá Nha đập cầm, dường như có chút không thỏa đáng.

Tiểu Điệp dịu dàng nhẹ giọng nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Ta không phải là văn hào đại gia, dùng sai điển cố cũng không có gì.

End of dialog window.

Tiểu Điệp cười, chuyển đề tài nói:

- Tên Vương Kế Ân kia quy thuận Thất Lang, sẽ không có lừa gạt gì chứ, hay là Chu hoàng đế mưu đồ cái gì?

Lục Thất nói:

- Ta đang muốn điều binh về phương bắc, dù Chu hoàng đế có ý đồ, cũng hợp với chiến lược của ta.

Tiểu Điệp gật đầu, nói:

- Công văn báo cáo về chiến dịch tiến đánh Cao Ly thiếp xem qua rồi, thương vong bốn vạn tướng sĩ, có phần quá tàn khốc, nước Cao Ly kia rất khó đánh chiếm sao?

- Rất khó, Cao Ly là đất hoang, không giống Trung Nguyên và Giang Nam từ xưa đã là một chỉnh thể, ta tiến chiếm Hà Tây vì sao không bị làm phản kịch liệt, một là thủ đoạn thống trị thích đáng, hai là trước đây có người xưa gây dựng nền móng, người Hà Tây không bài xích người từ Trung Nguyên vào làm chủ thống trị, bởi vì Hà Tây ở thời kì Hán triều và Đường triều đã quy thuận, triều đình Trung Nguyên thống trị, đặc biệt là Đường triều, người Hà Tây lấy việc là dân Đường triều làm quang vinh.

Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại chuyển đề tài nói:

- Bá phụ còn không có hồi âm sao?

- Không có, thiếp thân lo lắng bá phụ không chịu đi làm chuyện kia.

Tiểu Điệp lo âu nói.

- Ta đây là cho bá phụ cơ hội kiến công, nhưng bá phụ nếu không làm, ta chỉ có thể cử người khác đi làm thôi.

Lục Thất cau mày nói.

Tiểu Điệp gật đầu, nói:

- Đợi mười ngày nữa, nếu vẫn không có hồi âm, Thất Lang cử người khác đi làm thôi.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Chuyện kia không thể kéo dài nữa, chỉ có thể đợi thêm ba ngày.

Tiểu Điệp gật đầu, nói:

- Thất Lang tính toán để thân nhân ở Thọ huyện đi làm.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta chi ra lương thực, chính là gián tiếp dùng cho cứu tế, ta muốn vạn dân ở khu thiên tai biết, là Lục Thiên Phong dưới sự thỉnh cầu của Kỷ Vương, cho lương thực cứu mạng không cần hoàn lại.

- Thiếp hiểu được rất quan trọng, như vậy đi, Thất Lang hiện tại đưa tin đến Thọ huyện, nhiều người đi tuyên truyền, có thể nhanh một chút truyền ra.

Tiểu Điệp nói, Lục Thất gật gật đầu.

Lục Thất ngồi ở bàn cầm bút viết thư, viết xong thư chợt nhớ đến cái gì, nói:

- Tiểu Điệp, trước kia dường như ta có nghe qua, Lại bộ Thượng thư Đường quốc Từ Huyễn làm Thứ sử ở Thanh Châu.

- Đúng vậy, thiếp cũng nhớ như vậy.

Tiểu Điệp trả lời.

Lục Thất gật đầu, lại lấy giấy viết một bức thư cho Tiêu Tri Lễ ở Hà Châu, Tiểu Điệp nói:

- Thất Lang muốn cho Từ Huyễn kia trợ giúp việc tuyên truyền sao?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Thân nhân ở Thọ huyện chỉ có thể ở dân gian đồn đại, lực ảnh hưởng có hạn, nếu Từ Huyễn đồng ý lên tiếng, rất nhanh sẽ truyền rộng đấy, huống hồ có độ tin cậy không thể nghi ngờ.

Tiểu Điệp gật đầu, đem thư thu tốt, sai người đưa đi, Lục Thất lại viết hai phần lệnh điều quân, một là cho Dương Côn, điều ba vạn bộ quân và một vạn kị quân, năm sau xuất phát đi Thấp Châu, một phần gửi về Tấn Quốc, lựa chọn mười vạn quân lực, tướng sĩ cao cấp phải là tướng sĩ từ Ninh Quốc quân, năm sau xuất phát đi Ba Thục, sau đó từ Ba Thục luân phiên đến Giai Châu, lại yên lặng đi Hà Tây đồn trú ở vùng thảo nguyên.

Cách làm của Lục Thất hiển nhiên là phòng họa khi chưa xảy ra, mặc kệ xuất hiện bất cứ một nguy cơ quân sự trong hay ngoài nào, đều có thể có quân lực dự bị để ứng đối, mà ba mươi vạn Ba Lăng quân vừa mới trở về Giang Nam, Lục Thất cũng không cần lo lắng chiến sự Giang Nam sẽ thua trận.

Ngày kế, Vương Kế Ân rời khỏi, lại qua ba ngày, các phu nhân ở Hà Tây đều đến Giai Châu, mang đến con cái của từng người, Nhã Lan sinh con trai, Quận chúa Hạ quốc Thải Tuyết sinh con gái, A Y Na và A Cổ Lan trước kia vì trẻ tuổi không được Lục Thất cho phép có thai, Vương Dao Như cũng không có viên phòng với Lục Thất.

Tiêu Tam tiểu thư, Bạch Linh Nhi và Lưu Châu cũng tới, Bạch Linh Nhi đã sinh con trai, Lưu Châu cũng sinh con gái, Tiêu Tam tiểu thư cũng sinh cho A Á một đệ đệ, A Á rất đáng yêu, hồn nhiên nói chuyện với Lục Thất, phụ thân nữ nhi hưởng thụ nửa ngày niềm vui thú gia đình ấm áp.

Quyển 5 - Chương 184: Mượn đường

Các phu nhân ở Hà Tây chỉ lưu lại nửa ngày một đêm ở huyện thành Giai Châu, ngày hôm sau sắc trời tờ mờ sáng, được một ngàn tướng sĩ hộ tống, theo hướng Hà Tây đi đường vòng đến Hán Trung, Tiểu Điệp cũng đi, vẫn như cũ là đại tỷ như thiên lôi sai đâu đánh đó của các phu nhân.

Các phu nhân vừa đi, Lục Thất cũng rời khỏi Giai Châu đi tuần phủ các châu vực ngoài Hà Tây, hiểu biết quan tâm dân sinh, thăm hỏi tướng sĩ các quân, gần đến cửa ải cuối năm trở về Giai Châu, lại lặng lẽ chạy đến gia trạch ở Hưng Nguyên Phủ, cùng nhóm thê thiếp và con cái đón một năm mới ấm áp hạnh phúc, hiển nhiên cũng cùng tướng soái cao cấp ở Hán Trung gặp mặt, uống rượu thân cận.

Ngày tháng yên bình trôi qua, đảo mắt cái mùa đông đã đi qua, ngọn gió mùa xuân ở phương nam lướt nhẹ thổi xuống Lũng Hữu, bốn vạn quân lực Hà Tây đã đến Thấp Châu đóng quân, mười vạn quân lực từ Tấn Quốc, chia thành mười đợt đồn trú đi vùng thảo nguyên Hà Tây.

Thứ sử Từ Huyễn ở Thanh Châu nhậm chức đáp lại thỉnh cầu của Tiêu Tri Lễ, tuyên truyền miệng Lục Thất là người đã xuất lương thực cứu tai, Lâm Chi Hòa vẫn không có hồi âm, Thọ huyện hồi âm đến, nói sai người lấy phương pháp bán dạo đi vùng Tề Lỗ tuyên truyền.

Báo cáo công tác của Chu Vũ cũng chuyển đến trong tay Lục Thất, Chu Vũ nói trên cơ bản đã quy trị hơn phân nửa Cao Ly, hơn nữa vì có thể đạt được trị vì lâu dài, phòng ngừa tai họa Cao Ly tạo phản sau khi xuất binh Yến Quốc, y đem hai mươi vạn nhân khẩu Cao Ly chuyển đến Tấn Quốc, lại đón Tống Lão Thanh quân chi viện đảo Cao Ly, hiện nay dự đoán, đảo Cao Ly vẫn có một trăm vạn nhân khẩu.

Xem qua báo cáo công tác, Lục Thất biết chiến lược của Chu Vũ là sau khi đổ bộ, một trận tiến đoạt Khai Kinh của Cao Ly, bắt Hoàng đế Cao Ly và rất nhiều quý tộc Cao Ly làm tù binh, vì Cao Ly vẫn luôn chỉ chú ý thế cục Trung Nguyên và Yến Quốc, căn bản không nghĩ đến quân địch nhiều như vậy sẽ từ biển đến, Cao Ly ở dưới tình huống không xoay sở phòng ngự kịp, bị đánh chiếm chính quyền trung ương.

Sau khi Chu Vũ đánh chiếm Khai Kinh Cao Ly, đã lập Hoàng đế Cao Ly đầu hàng thành con rối Cao Ly Vương, chiếu theo Lục Thất lúc trước cho phép thiếp lập An Đông đô hộ phủ, chiếm cứ đảo Cao Ly thực thi quân sự song song với chiêu hàng, đồng thời lên tiếng nói với tướng sĩ xuất chinh, chiếm giữ đảo Cao Ly, là vì có thể phối hợp với quân lực Giang Nam tiến đánh Trung Nguyên, có mục đích quân sự phù hợp với thực tế, mới có thể khiến các tướng sĩ đồng ý ý nghĩa chiến lược trọng đại của việc tiến chiếm đảo Cao Ly.

Chu Vũ nói cơ bản quy trị Cao Ly, Lục Thất tin tưởng, bởi vì trong quân viễn chinh Chu Vũ suất lĩnh, có một vạn năm nghìn thần nỏ quân, chỉ cần chiếm giữ Khai Kinh Cao Ly đứng ổn, quân lực cần vương của Cao Ly sẽ lâm vào hoàn cảnh thiêu thân lao đầu vào lửa, phòng ngự của Thần Tí nỏ có sức sát thương rất mạnh.

Vì phòng hoạn tạo phản dời hai mươi vạn người Cao Ly đi Tấn Quốc, Lục Thất gửi thư cho Tân Cầm Nhi, đề nghị đem hơn phân nửa dân Cao Ly chuyển đi Ba Thục, từ Ba Thục phân tuyến tám vạn chuyển đi Hà Tây sinh sống.

Lục Thất còn không đợi được hồi âm của Tân Cầm Nhi, quân lực Thấp Châu lại đưa tới quân tình khẩn cấp, Chu hoàng đế truyền chỉ dụ cho quân lực Thấp Châu, chuẩn bị phối hợp với triều đình tấn công Thái Nguyên, sau khi Lục Thất nhận báo cáo, lập tức dẫn đầu hai vạn kỵ quân chạy tới Thấp Châu, để Tiểu Điệp trấn thủ Lũng Hữu và phối hợp cân đối quân lực của Lũng Hữu và Hán Trung.

Lục Thất dẫn kỵ quân thuận lợi tới Thấp Châu, khiến cho Thấp Châu có ba vạn kỵ quân, Lục Thất chỉ lưu lại một vạn kỵ quân đồn trú ở Tần Châu, Hà Tây nơi đó còn chưa xây dựng chế độ kỵ quân, nhưng lại bí mật đồn trú mười vạn Tấn quân.

Bởi vì Lục Thất thường thường thay đổi nơi đồn trú quân lực, cho nên mười vạn Tấn Quân ở dưới tình huống người quấn da dê, đầu đội mũ da, sau khi xâm nhập vào Hà Tây không có dẫn tới sự chú ý, hơn nữa liên quan đến quân sự, người dân bình thường và quan viên đều không dám vi phạm lệnh cấm để ý tới, chỉ biết từ bên ngoài Hà Tây điều tới rất nhiều quân lực, đóng quân ở vùng thảo nguyên lân cận núi Kỳ Liên, mà bên trong Hà Tây cũng rời đi rất nhiều quân lực.

Lục Thất mới đến Thấp Châu, các chủ soái dẫn quân Thấp Châu liền tới gặp, Chủ soái Trương Nham giới thiệu Lục Thất gặp mặt một người Đảng Hạng, người Đảng Hạng kia một thân áo giáp da, là nam nhân hơn ba mươi tuổi, có râu rất rậm, tướng mạo uy vũ.

- Sa Da Phòng Đương thị bái kiến Quốc công gia.

Người Đảng Hạng cũng kính bái kiến Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Ngươi là Phòng Đương thị, có việc gì sao?

- Quốc công gia, Sa Da phụng mệnh đến nói cho Quốc công gia, sẽ có Liêu quân vượt qua phòng thủ của Phủ Châu Chiết Thị, từ thảo nguyên Bình Hạ tiến vào Tuy Châu, nghe nói là Tấn quốc công cấu kết với Liêu quân.

Sa Da trả lời.Lục Thất bình tĩnh gật đầu, nói:

- Nói như vậy, Hạ quốc và Liêu quốc liên minh rồi.

- Quốc công gia, Hạ quốc chỉ cho Liêu quốc mượn đường, không có cùng Liêu quốc liên minh xuất binh, Phòng Đương thị chúng tôi tuyệt đối không muốn đối địch với Quốc công gia, tám tộc Đảng Hạng hơn phân nửa đều không muốn lại nảy sinh chiến tranh với Quốc công gia, chính là vương tộc Thác Bạc thị, cũng phân ra rất nhiều nhánh, cho nên Hạ Vương chỉ có thể cho Liêu quân mượn đường.

Sa Da giải thích nói.

Lục Thất gật đầu, hỏi:

- Liêu quân có thể đến bao nhiêu quân lực?

- Cái này không biết.

Sa Da trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta ghi nhớ công lao của ngươi, ngày sau có thể đến chỗ Nhã Lan lĩnh thưởng, cũng thay ta cảm ơn lãnh chúa Phòng Đương thị.

- Vâng, Sa Da tạ thưởng, Sa Da cáo lui.Sa Da cung kính đáp lại sau đó rời đi.

Sa Da vừa đi, Trương Nham nói:

- Chủ thượng, hiện giờ Hoàng Hà vừa mới thấy băng tan, nếu Liêu quân thật sự tiến quân Tuy Châu, có thể là vượt Hoàng Hà đột kích Thạch Châu và Thấp Châu đấy.

- Liêu quân mượn đường mà đến, chẳng lẽ không sợ chui đầu vào bao, Hạ quốc và Liêu quốc cũng là địch thủ lâu dài, hoàn toàn có thể trở mặt xuống tay sau lưng, khi đó phương bắc có Phủ Châu Chiết thị ngăn đường, muốn đào thoát cũng không thành.

Triệu Khả một chủ soái khác nói.

- Có Tấn quốc công cấu kết, Liêu quân tự nhiên không muốn bỏ qua cơ hội tấn công Trung Nguyên.

Trương Nham nói.

Nghe xong lời nói của Trương Nham, các chủ soái đều nhìn Lục Thất, nếu như Liêu quân thật sự mượn đường mà đến, như vậy đứng mũi chịu sào chính là quân lực đóng quân ở Thấp Châu, chiến hay không chiến chỉ có thể nghe quyết sách của chủ thượng.

Lục Thất vẻ mặt bình tĩnh, cái gì cũng không nói, trực tiếp tuần tra quân đội đóng quân, sau khi tuần tra quân đội trở về soái trướng, bảo cận vệ lấy văn phong tứ bảo, hắn cầm bút vạch ra chiến lược suy nghĩ tìm tòi được.

Lục Thất trong lòng hiểu rõ, Tấn quốc công nếu như cấu kết với Liêu quốc, một nửa là bị Chu hoàng đế ép, Chu hoàng đế để hắn đóng quân ở Thấp Châu, chẳng khác nào là bày ra tư thế xuất quân tiến thủ Thái Nguyên, Chu hoàng đế vẫn là nghĩ trước tiên giải quyết Tấn quốc công, mà không có đối phó với Triệu Khuông Dẫn.

Tuy nhiên cũng có khả năng là Tấn quốc công cử người đi cấu kết với Liêu quốc, khiến mật thám của Chu hoàng đế ở Thái Nguyên biết được, cho nên Chu hoàng đế mới ở lúc sau khi phát sinh chuyện độc đan, để Lục Thất điều quân đồn trú Thấp Châu, nhưng mặt kệ chân tướng là gì, Tấn quốc công và Liêu Quốc cấu kết đã là sự thật.

Mặt khác trong mệnh lệnh của Chu hoàng đế đưa đến Thấp Châu, rõ ràng chỉ rõ là Thái tử làm đại soái tiến chiếm Thái Nguyên, điều này khiến cho Lục Thất rất khó hiểu, Chu hoàng đế rõ ràng là có hành động bồi dưỡng Kỷ Vương làm người thừa kế, vì sao còn để Thái tử dẫn quân đánh Thái Nguyên, Lục Thất cho rằng cách làm của Chu hoàng đế vô cũng không khôn ngoan, lập trữ chính là cần phải quyết đoán chọn một người mà bồi dưỡng, hậu quả của việc bồi dưỡng hai người con trai, không phải tương tàn cũng sẽ tạo thành chia rẽ.

Sau một hồi vạch ra, Lục Thất truyền mệnh lệnh, lệnh hai vạn bộ quân rời khỏi Thấp Châu đi về hướng Ngân Châu, lệnh quân dân Thạch Châu tận lực di chuyển đi thành Ngân Châu trốn tránh, cũng để dân chúng Thấp Châu chạy trốn, nói rõ quân lực Thái Nguyên rất có khả năng sẽ đột kích Thạch Châu và Thấp Châu, một chữ cũng không nhắc đến khả năng nguy cơ đến từ phía Hạ quốc.

Năm ngày sau, trú quân của Tuy Châu hoảng sợ chạy trốn đến Thấp Châu, bẩm báo nói ít nhất có mười vạn Liêu quân tấn công Tuy Châu, trong đó kỵ quân phải có năm vạn, Lục Thất không có áp dụng chiến lược chống cự, mà hạ lệnh đại quân xuất phát về phía đông, rời khỏi Thấp Châu rút lui về hướng Lạc Dương, Lục Thất mới rút lui nửa ngày, Liêu quân đến từ Tuy Châu và năm vạn quân lực từ Thái Nguyên, gần như đồng thời tấn công đến Thấp Châu.

Sau khi Liêu quân và quân lực của Tấn quốc công vồ hụt, hai quân đồn trú ở Thấp Châu một ngày, mới khởi binh hướng về phía Lạc Dương đuổi theo quân lực của Lục Thất, mà chính là trong lúc Lục Thất rút lui, Kỷ Vương ở Kinh Triệu Phủ đã nhận được bẩm báo quân sự của Lục Thất, lập tức quyết đoán phát binh hai mươi vạn quân chạy nhanh về hướng đông bắc chi viện Lạc Dương.

Lục Thất vừa rút lui, vừa không ngừng gửi đi quân tình cấp báo, thông báo dân chúng các châu huyện Liêu quân và quân lực Tấn quốc công đột kích, cũng thỉnh cầu người đóng giữ Lạc Dương lập tức tập kết quân lực địa phương đến hợp binh với hắn, đóng giữ Lạc Dương hiện giờ là Tào Vương, sau khi nhận được tin cầu viện của Lục Thất, lại hồi âm ra lệnh cho Lục Thất ngăn chặn Liêu quân, không cho phép lui về Lạc Dương.

Lục Thất tức giận nhìn thư hồi âm, hạ lệnh chém sứ giả truyền tin, đại quân tiếp tục rút lui về hướng Lạc Dương, Lục Thất quả thực rất tức giận, hắn hoài nghi là Chu hoàng đế có ý hãm hại, tuy rằng Liêu quân mượn đường Hạ quốc ngoài dự liệu, nhưng Chu hoàng đế rất có khả năng biết Tấn quốc công cấu kết Liêu quân, vậy thì phải nhắc nhở một chút, nhưng hắn lại không biết, Chu hoàng đế hôm đó sau khi tức giận, cũng là ốm đau rất lâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau