KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 721 - Chương 725

Quyển 5 - Chương 175: Tuần du

Hoàng đế Đại Chu ở thị trấn Thành Kỷ nghỉ ngơi hai ngày, Lục Thất vẫn luôn ở bên bảo vệ rất ít rời đi, phần lớn thời gian đều ngồi xếp bằng ở ngoài cửa, thỉnh thoảng đi rửa mặt hoặc dùng cơm, còn lại là ở bên Hoàng đế. Lúc đi khỏi sẽ kêu ‘Lâm Phong’ thống lĩnh mười tướng sĩ bảo vệ, các thị vệ khác vẫn bảo vệ như bình thường, đối với việc Lục Thất làm như vậy cũng im lặng không nói gì.

Mặt trời lên cao, Hoàng đế Đại Chu xa giá rời khỏi huyện Thành Kỷ, đi thẳng về hướng Hà Hoàng, lần này Hoàng đế Đại Chu đi tuần Lũng Hữu có thể là sẽ chỉ đi Hà Hoàng, Hà Tây và Bắc Đình.

Xa giá xuất hành, Lục Thất vẫn luôn nhẫn nại cưỡi ngựa đi bên trái xe, hắn cố biểu hiện sự tận trung như vậy có rất nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân chủ yếu chính là cố gắng tránh để Hoàng đế chết ở Lũng Hữu, đương nhiên chỉ là tránh bị hành thích mà chết, Chu Hoàng đế nếu bệnh chết, vậy cũng không thể cho là hắn hành thích vua.

Từ Tần Châu đến Vị Châu, ở huyện Lũng Tây nghỉ lại một ngày, từ Vị Châu tới Hà Châu, ở bên chỗ đồn trú tiếp giáp với Lan Châu ở lại một ngày, sau đó đi thêm một ngày tới thị trấn Lâm Hạ của Hà Châu.

Lục Thất sớm đã chuẩn bị xong chỗ ở cho Hoàng đế, ngày hôm sau Hoàng đế không nghỉ ngơi, rất hào hứng đi thị trấn Lâm Hạ, đi xem xét đất vườn ở gần sông Đại Hạ, một đám quan viên Hà Châu đi theo. Tiêu Tri Lễ tất nhiên cũng ở trong số đó, hơn nữa bây giờ Tiêu Tri Lễ, gần như là quan lại cao nhất Hà Châu, quan viên trú quân và địa phương đều do y sai làm gì thì làm đấy, Thứ sử Hà Châu biết điều không dám tranh giành quyền uy, nhưng lúc đi với Hoàng đế Đại Chu, Tiêu Tri Lễ lại khiêm tốn như người hầu.

Chu Hoàng đế nhìn ruộng vườn tươi tốt, tâm tình rất tốt, Lục Thất cùng năm vị triều thần, thêm Thứ sử Hà Châu đều đi ở bên cạnh, Lục Thất lại đi ngang hàng với Triệu Phổ. Mấy ngày gần đây, Triệu Phổ cũng chủ động nói chuyện với Lục Thất hai lần, hơn nữa thể hiện rõ sự thân thiện, Lục Thất rất có cảm tình với Triệu Phổ.

- Thiên Phong, lương thực năm nay của Hà Hoàng, có thể tự cung đi.

Nhìn ruộng, Chu Hoàng đế chợt ôn hoà hỏi.

- Bẩm bệ hạ, nếu không có điều gì bất trắc thì tự cung không có vấn đề gì, cũng có thể dư rất nhiều, phỏng chừng số dư có thể nuôi dưỡng ba trăm nghìn quân, nhưng thần vì để cho viêc đồng áng ở Hà Hoàng sớm khôi phục, trong ba năm lương thực ở Hà Hoàng thần chỉ thu ba phần, những thứ khác thì đều để lại cho người dân, cho phép bán.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế nghe xong gật đầu, những đại thần khác nhìn nhau, số lương thực Lục Thiên Phong thu ít hơn một nửa so với thuế của Đại Chu, nhìn thấy ruộng vườn ở Hà Châu tươi tốt, nếu có thể thu sáu phần lương thực, như vậy có thể giải quyết vấn đề tiêu hao lương thực của quân đội, hơn nữa đại quân tập hợp ở Kinh Triệu phủ thời gian dài sẽ tiêu hao rất nhiều lương thực.

- Đợi thu hoạch lương thực xong rồi, trẫm cho người đến thu mua.

Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Nếu như làm quân lương, thần có thể dặn dò dân chúng Hà Hoàng bán thấp hơn ba thành so với Kinh Triệu phủ.

Lục Thất đáp lại, Chu Hoàng đế gật đầu, quân thần đã thoả thuận xong hiệp nghị.

Sau khi đi xem xét ở sông Đại Hạ xong, Hoàng đế quay về thị trấn Lâm Hạ nghỉ ngơi, hai ngày sau, Hoàng đế khởi giá đi Hoàng Châu, sau khi đến thành Thanh Đường, thành Thanh Đường tạm thời giới nghiêm, không cho thương nhân thổ phiên và cư dân rời khỏi.

Chu Hoàng đế ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy cửa hàng san sát trong thành Thanh Đường, hơn nữa xây dựng có chút phong cách cổ xưa, Thứ sử Hoàng Châu đã thượng tấu bẩm báo, nói Lục Thiên Phong đã hoàn thành hiệp nghị trao đổi trà ngựa với Thổ Phiên, cho nên thành Thanh Đường buôn bán rất thịnh vượng.

Nhưng Thứ sử Hoàng Châu cũng bí mật báo cáo một chuyện, chính là có rất nhiều lá trà, tơ lụa, đồ sứ của Giang Nam được đưa đến buôn bán với Thổ Phiên ở thành Thanh Đường, như vậy chứng tỏ Lục Thiên Phong có quan hệ với Tấn quốc, Chu Hoàng đế sau khi nhận được xong càng muốn đi tuần tra Lũng Hữu.

Chu Hoàng đế ở lại thành Thanh Đường năm ngày, thường xuyên cho thái giám đi mua một ít hàng hoá ở trong thành về, trong đó có hàng hoá của Giang Nam, Lục Thất đương nhiên biết, cũng giả bộ hồ đồ không giải thích, hắn vốn không muốn che dấu, một khi che dấu thì càng giống như giấu đầu hở đuôi.

Thổ Phiên rất coi trọng hàng hoá đến từ Giang Nam, ngoại trừ lá trà có thể tự dùng, những thứ hàng hoá khác đa phần là bán cho các quý tộc ở bộ lạc khác, các bộ lạc khác có thể bán đi xa hơn nữa. Tơ lụa và đồ sứ tinh mỹ là thứ quý tộc thích nhất, nhất là quần áo làm bằng tơ lụa tuyệt đối là một thứ hiển hiện sự cao quý.

Năm ngày sau, Chu Hoàng đế khởi giá rời khỏi Hoàng Châu, đi về hướng Kim thành Lan Châu, ở Kim thành Lan Châu ở lại bốn ngày, nhìn Hoàng Hà chảy qua thành, lên tường thành nhìn về phía xa, quân thần cùng nhau nhìn phong cảnh Tây bộ dọc theo sông Hoàng Hà, tuy rằng mệt mỏi, nhưng tâm tình rất tốt.

Bốn ngày sau, Hoàng đế khởi giá đi Lương Châu, đi qua eo sông Cổ Lãng, ở lại thành Hoà Nhung một ngày, quân thần đi lên tường thành, bàn vệ chuyện Lục Thất dùng trí tuệ có được eo sông Cổ Lãng, chỗ này đúng là một nơi dễ thủ khó công, Lục Thất cũng biện hộ cho một trăm nghìn Chu quân thất bại năm đó.

Một ngày sau, Hoàng đế khởi giá đi thành Võ Uy, đối với kiến trúc thành Võ Uy, quân thần chưa từng nhìn thấy đều rất chờ mong, từ xưa đến nay, Lương Châu vẫn là huyền thoại trong lòng người Trung Nguyên, chuyện xưa có liên quan đến Lương Châu rất nhiều, nhắc tới Lương Châu, khiến cho người người đều nhớ đến tư thế hào hùng, tình cảm hào hùng nơi sa trường.Hoàng đế Đại Chu ở lại hoàng cung Võ Uy, hoàng cung Võ Uy tất nhiên đã được dọn dẹp qua, nhưng nô tỳ trong cung đều là nữ nhân bình thường, lại không hề có mỹ nhân dị tộc, đối với Tào vương có thể dùng mỹ nhân kế còn đối với Chu Hoàng đế chỉ có thể làm đúng theo quy củ.

Lục Thất tất nhiên là ở lại trong cung bảo vệ, Chu Hoàng đế rất hứng thú cùng với hạ thần đi xem vương cung Võ Uy, lĩnh hội sự đặc sắc của kiến trúc dị tộc, Lục Thất quả thực chưa vào hoàng cung này bao giờ, cũng hiếu kì quay đầu nhìn.

- Thiên Phong, nơi này ngươi vẫn chưa từng đi vào sao?

Chu Hoàng đế mỉm cười hỏi.

- Bệ hạ, thần chưa từng đi vào, cung điện này từng là hành cung của Hạ vương, thần chỉ cho nô tỳ vào quét tước một chút thôi.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế gật đầu, đột nhiên hỏi:

- Lần trước Tào vương ở lại đây sao?

Lục Thất gật đầu nói:

- Đúng vậy, Tào vương là thân vương, hẳn là nên ở trong hoàng cung.

Chu Hoàng đế quay đầu nhìn hắn, Triệu Phổ khẽ nói:

- Lục Thượng thư, hành cung của Hoàng đế, thân vương cũng không thể vào ở.

Lục Thất hơi giật mình, lập tức nói:
- Trước đây đây là biệt phủ của Hạ quốc công, cũng không coi là hành cung, bây giờ bệ hạ tới mới là hành cung.

Triệu Phổ nghe xong mỉm cười nói:

- Lục Thượng thư nói rất có lí.

Chu Hoàng đế nghe xong không nói gì nữa, cất bước tiếp tục đi xem, đi một lúc, Lục Thất bỗng nhiên nói:

- Bệ hạ đi tuần tra Lương Châu, có thể lưu lại một chiếc bia có bút tích không?

Chu Hoàng đế nghe xong dừng lại, cũng đứng lặng không nói gì, chợt đại thần Tống Kỳ đi theo cung kính nói:

- Bệ hạ đi tuần, là vì oai nghiêm của Đại Chu, Lục thượng thư nói như vậy, thần tán thành.

- Lương Châu Võ Uy Đại Chu, bệ hạ lưu danh thiên cổ, Lục Thượng thư nói như vậy, thần tán thành.

Triệu Phổ cũng thi lễ nói.

- Chúng thần tán thành.

Các đại thần khác cũng hiểu được lên tiếng ủng hộ.

- Các khanh cũng để lại bút tích đi.

Chu Hoàng đế mỉm cười đáp.

- Tạ ơn ân điển của bệ hạ.

Tất cả đại thần đều quỳ xuống, tất cả có chút kích động, thân là thần tử, một khi đã đạt được địa vị cao thì ngoài quyền lực hấp dẫn lớn nhất chính là có thể lưu danh thiên cổ, đó là một loại danh vọng để lại cho con cháu muôn đời.

Ngày hôm sau, các đại thần và Hoàng đế mang bút tích của mình đã viết xong đưa cho Chiết Duy Trung, để Chiết Duy Trung dựng bia, chiết Duy Trung cũng để lại bút tích của mình, Lục Thất vẫn giống như cũ, viết bài Lương Châu từ “bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi”, Chiết Duy Trung cũng đơn giản viết ngày tháng năm nào đến Lương Châu, cùng viết về lần đi này, nhóm văn thần đều bút pháp thần kì, có trữ tình, có kể chiến sự, có ghi lại hành trình.

Bia để lại bút tích cũng không phải Lục Thất nghĩ ra để nịnh bợ Hoàng đế, mà là Triệu Phổ âm thầm đề nghị hắn làm như vậy, Lục Thất biết lắng nghe chấp nhận lời đề nghị, kì thật trong lòng hắn có chút mâu thuẫn, hắn thầm nghĩ để Chu Hoàng đế đi du lịch bình an một lần, như vậy là được rồi, không muốn mang tiếng là nịnh nọt.

Sau khi ở lại Lương Châu bốn ngày, Hoàng đế khởi giá đi Cam Châu, sau khi đến Cam Châu, quân thần đi xem ruộng ốc đảo ở Cam Châu, đối với việc Cam Châu ruộng đồng tươi tốt rất kinh ngạc, Chu Hoàng đế mặc dù từng xem qua tấu chương của Ngự sử, nhưng lúc nhìn thấy tận mắt cũng kinh ngạc, nhìn cảnh tượng ruộng đồng tươi tốt ở Cam Châu, phỏng chừng chỉ số lương thực Cam Châu sản xuất ra có thể nuôi 50 đến 60 vạn nhân khẩu, theo ghi lại, Đường triều có câu nói “Cam Châu sung túc, Hà Tây no ấm”, quả thật không phải giả.

Chu Hoàng đế không ngờ ở lại thành Trương Dịch mười ngày, hơn nữa tự mình mặc y phục thường dân đi lại trong thành, thấy cảnh tượng dân chúng an cư lạc nghiệp, buôn bán phồn vinh, đã không còn vết thương do chiến loạn phá huỷ, khiến cho nhân khẩu ở Cam Châu và nhân khẩu lưu động tăng vọt, thành Trương Dịch giống như là trung tâm của Hà Tây.

Mười ngày sau, Chu Hoàng đế khởi giá đi Cư Diên Hải, du ngoạn cảnh đẹp Cư Diên Hải, rời khỏi Cư Diên Hải quay về thành Trương Dịch nghỉ ngơi một ngày, lại khởi giá đi Túc Châu, Qua Châu và Sa Châu, vẫn không hề mất sự hứng thú đi Bắc Đình, thấy Thạch Trung Phi đã an cư ở Bắc Đình.

Chu Hoàng đế ở lại Bắc Đình mười lăm ngày mới khởi giá quay về Hà Tây.

Quyển 5 - Chương 176: Bảo vệ

Tháng chín ở Hà Tây, đúng là lúc kết thúc vụ thu hoạch, khí hậu cũng chuyển sang rét lạnh, Chu Hoàng đế đã đến thành Trương Dịch được sáu ngày, thân thể vẫn chưa khoẻ lại.

Lục Thất tuy rằng vẫn luôn bảo vệ Chu Hoàng đế, nhưng cũng sẽ bỏ thời gian đi xử lí tin tức truyền đến, tin truyền đến đa số là việc quân, Chu quân ở Phượng Tường vẫn không có bất cứ hành động gì, chỉ là quân lực đã lên đến sáu trăm nghìn, mà quân Tấn ở Hán Trung cũng đã lên đến tám trăm nghìn, giới hạn giao phong của hai nước chính là để cho thám báo chém giết thăm dò lẫn nhau, mà có điều khác thường chính là, không hề có do thám của Tấn quân và Chu quân đến địa giới Lũng Hữu, Lũng Hữu rõ ràng đã thành một nơi yên bình.

Về chính sự, Hán Trung đã thuận lợi thu hoạch xong, số lương thực thu hoạch được phỏng chùng có thể nuôi tám trăm nghìn đại quân trong bốn tháng, thế cục ở Ba Thục cơ bản cũng đã ổn định, từng có năm lần nổi loạn, nhưng đều bị trấn áp tiêu diệt.

Thanh Văn gửi thư tới, có chút khen ngợi Ngũ Hải, sách lược thống trị của Ngũ Hải đối với Ba Thục vô cùng gọn gàng ngăn nắp, ngoài ra Hoàng hậu nương nương đã đến Thành Đô, báo cho Lục Thất lấy quốc sự làm trọng, Lục Thất nhìn thư gửi tới vừa cảm kích vừa xấu hổ, cũng càng thêm nhớ nhung, chỉ có điều trước khi Chu Hoàng đế rời khỏi Lũng Hữu, hắn không thể rời khỏi đi đoàn tụ với người thân.

Hà Hoàng cũng thuận lợi gặt hái lương thực, bởi vì Lục Thất thực thi quân đội đồn điền, cho nên đa số đất vườn ở Hoàng Hà do quân đội quản chế, quân đội chỉ cần nộp cho nhà kho quan phủ một số lượng lương thực nhất định, số lương thực còn lại thì để mua bán, có gần một trăm nghìn thạch lương thực bị Ba Thục mua, hai trăm nghìn thạch lương thực thì Chu quốc mua.

Quân dân Hà Hoàng được một vụ thu hoạch bội thu, tất nhiên lòng dân ổn định, vui mừng khôn xiết, mà Hà Hoàng được vụ mùa bội thu cũng khiến cho thương nhân tới càng nhiều, mang đến các loại hàng hoá đổi lấy lương thực và tiền, còn có rất nhiều di dân chạy tới Hà Hoàng để xin đất vườn.

Lương thực của Cam Châu, Lục Thất âm thầm vận chuyển một trăm nghìn thạch đến Ba Thục, những thứ khác công khai bán ra ngoài, hơn nữa giá bán ra bên ngoài cao hơn Trung Nguyên ba phần, nhưng vẫn mua bán rất phát đạt, nguyên nhân chính là gạo của Cam Châu rất ngon, khiến cho rất nhiều thương nhân đến Hà Tây dỡ xuống hàng hóa vận chuyển đến đổi lấy gạo Cam Châu mang về, gạo của Cam Châu trở thành đầu cơ kiếm lợi.

Hoàng đế không đi, Lục Thất chỉ có thể kiên trì chịu đựng chờ, một ngày hôm nay hắn ở ngoài cửa bảo vệ, gần trưa bỗng nhiên có người từ triều đình đưa tin đến, người đưa tin của triều đình cứ cách năm sáu ngày lại đến, đều là Thái tử và Kỷ vương báo cáo công vụ, Lục Thất cũng đã có cảm giác, Chu Hoàng đế có ý định phế trưởng lập ấu, bằng không sao lại giao cho Kỷ vương quân quyền lớn như vậy, Kỷ vương cũng không phải là Đại đô đốc Quan Lũng hữu danh vô thực.

Lục Thất ngồi xếp bằng ở ngoài bậc cửa, người đưa tin mặc quang minh giáp vừa đến, hắn có chút tò mò tuỳ ý nhìn một chút, mà người đưa tin kia khi bước lên bậc cũng đưa mắt nhìn Lục Thất, bốn mắt nhìn nhau, người đưa tin kia vội quay đầu nhìn thẳng về hướng cửa các.

- Xin chờ một chút.

Lục Thất chợt mở miệng nói. Người đưa tin kia chần chờ một chút dừng bước, quay đầu nhìn về phía Lục Thất, nghi ngờ nói:

- Đại nhân đang gọi ty chức sao?

- Đúng, ngươi là do vị điện hạ nào phái tới?

Lục Thất hỏi, hai mươi bốn thủ vệ cũng nhìn chằm chằm người đưa tin kia.

Người đưa tin mày kiếm mắt hổ, nhìn rất uy vũ, thấy bị hỏi vội xoay người, thi lễ nói:

- Đại nhân, ty chức là cận vệ của Tào Vương điện hạ, phụng mệnh nhanh chóng truyền tin tới bệ hạ.

- Các vị có biết vị huynh đệ này không?

Lục Thất quay đầu hỏi, nhóm thủ vệ đều lắc đầu.

Lục Thất quay đầu nhìn người đưa tin nói:

- Bệ hạ không được khoẻ, huynh đệ hãy đưa thư tín của Tào Vương điện hạ gửi cho thủ vệ, huynh đệ cũng đừng có lại gần cửa các.

Người đưa tin chần chừ một chút, lập tức gật đầu, giơ tay lấy một ống trúc thư từ trong tay áo, xoay người đưa cho một thủ vệ, thủ vệ kia nhận lấy, Lục Thất cũng đi tới, duỗi tay ra, thủ vệ kia mang thư vừa nhận được giao cho Lục Thất.

Lục Thất liếc mắt nhìn người đưa tin một cái, thấy người đưa tin ánh mắt bình tĩnh, hắn cầm ống thư nhìn qua hỏi:

- Tào Vương đang ở đâu vậy?- Tào vương đã nhận chức vụ đóng giữ ở Lạc Dương, ty chức vốn là lính quân Chương Đức, được Đô ngu hầu tiến cử làm người của Tào vương điện hạ.

Người đưa tin bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, chợt xoay người đi đến, đi được năm sáu bước lại quay lại, bất ngờ lạnh nhạt nói:

- Người kia là thích khách, bắt lấy y.

Nhóm thủ vệ nghe xong ngẩn ra, nhưng rất nhanh có mười mấy người rút đao chạy về phía người đưa tin, bao vây lấy y, người đưa tin cả kinh nói:

- Đại nhân, ta không phải là thích khách, ta thật sự là người đưa tin của Tào vương điện hạ.

- Trói.

Lục Thất lạnh lùng nói.

Nhóm thủ vệ nghe lệnh lập tức trói người đưa tin lại, lấy đi binh khí của người đưa tin, người đưa tin kia cũng không hề phản kháng, chỉ là kinh hoàng không hiểu nhìn về phía Lục Thất.

Lục Thất vẫy tay gọi một thủ vệ qua, đưa thư ra nói:

- Áp tai lại gần một chút.

Thủ vệ kia nhận lấy thư áp tai nghe, một lát sau nghi ngờ nói:

- Đại nhân, trong này hình như có tiếng động.Lục Thất gật đầu, không ngờ người đưa tin kia chợt gầm nhẹ một tiếng, hai tay bắt chéo sau lưng vung một chưởng đứt dây thừng, vọt về hướng cửa các, nhóm thủ vệ kinh hãi ngăn lại, không ngờ người đưa tin kia vô cùng dũng mãnh, bụp bụp hai tiếng đánh bay hai thủ vệ, hai thủ vệ bay về phía cửa bùm một cái phá nát cánh cửa.

Lục Thất chấn động, võ nghệ của người đưa tin ngoài dự liệu của hắn, hắn vốn nghĩ người đưa tin chủ yếu dùng ống thư để ám sát, vội vàng chạy về phía người đưa tin, mà nhóm thủ vệ sau khi nhìn thấy đồng đội bị đánh bay, một đám tức giận, liều mạng tấn công, phá cửa các, đã gây kinh động đến thánh giá.

Phanh! Người đưa tin linh hoạt tiến lại gần một thủ vệ, một quyền đánh trúng cổ thủ vệ, chiếm lấy mã tấu, nhưng Lục Thất cũng nhanh, nhanh chóng rút trường đao ra, một đạo hàn quang đánh về phía người đưa tin. Người đưa tin xoay tròn một cái, đao trong tay hất ngược đánh về phía thủ vệ, ánh đao xẹt qua, hai thủ vệ bị trúng chiêu, cổ đã bị cắt một đường.

Leng keng! Trường đao của người đưa tin đánh trúng đao của Lục Thất, hai đạo đụng vào nhau, không ngờ có tiếng gãy vang lên, Lục Thất chỉ cảm thấy hổ khẩu đau xót, có một lực đạo xuyên thấu cánh tay, mặt có chút biến sắc, võ công của thích khách này lại có chút giống Quan Xung.

- Ngươi nhất định phải chết.

Người đưa tin rít lên, đã nhanh chóng tiến gần Lục Thất, tốc độ phản ứng dường như nhanh hơn Lục Thất, một thanh đao giống như rắn độc thè lưỡi hung mãnh đâm về phía cổ họng Lục Thất.

Sát khí trong mắt Lục Thất phát ra, không hề lùi lại mà bước tới phía trước, thanh đao bị gãy trong tay đón đỡ mũi đâm của địch, trong mắt người đưa tin xuất hiện sự kinh ngạc, đao đột nhiên hạ xuống đâm về phía bụng Lục Thất, nhưng vẫn không thể đâm trúng Lục Thất. Leng keng một tiếng, mã tấu của người đưa tin bị đánh rơi, tay trái đánh về phía Lục Thất, Lục Thất cũng đột nhiên nghiêng người tay chống xuống đất, hai chân gần như đồng thời đạp vào chân người đưa tin.

Người đưa tin kinh hãi bật người né tranh, đao bị gãy trong tay mạnh mẽ ném về phía Lục Thất, tay Lục Thất khẽ nhấn, xoay người bay lên, chẳng những né được phi đao, hơn nữa còn nghiêng người trên không trung đá trúng người đưa tin. Người đưa tin ở trên không trung không thể né tránh, mấu chốt chính là tốc độ của kẻ địch quá nhanh, người đưa tin vội vàng nâng cánh tay đỡ đòn, phịch một tiếng, thân thể người đưa tin bị đá ra xa.

Một cái phi đao cũng bay tới sau người đưa tin, đâm xuyên qua chân trái, cũng chính là đoạn đao trong tay Lục Thất, người đưa tin kêu thảm một tiếng ngã xuống dưới bậc, Lục Thất xoay người từ từ rơi xuống, nhóm thủ vệ rống to lao đến.

- Phải giữ sống.

Lục Thất dặn dò, nhóm thủ vệ chạy lại khống chế người đưa tin, tàn nhẫn chặt đứt gân tay gân chân của thích khách, một chân của thích khách nhất định là bị phế rồi, xương đùi bị đoạn đao xuyên qua.

Thích khách bị khống chế, ống thư cũng bị mã tấu đập ra, bên trong cũng có thư nhưng lại ẩn dấu một con nhện màu đen, thủ trưởng đội thủ vệ vội vàng đi bẩm báo với Hoàng đế. Một lát sau quay về, dẫn theo thích khách đi thẩm vấn, các đại thần sau khi nghe nói đã đến, sau khi được nghe nhóm thủ vệ tường thuật lại, Triệu Phổ thể hiện sự cảm tạ với Lục Thất, những đại thần khác cũng phụ hoạ.

Các đại thần sau khi xin diện kiến, Hoàng đế đồng ý cho vào, Lục Thất cũng ở trong đó, sau khi vào các bái kiến Hoàng đế, Lục Thất nhìn thấy Chu Hoàng đế thần tình lạnh nhạt, lại không có bất cứ phẫn nộ hay hồi hộp nào, có thể gọi là khí định thần nhàn.

- Thiên Phong, lần này may mà có ngươi.

Chu Hoàng đế sau khi được các đại thần vấn an, nhìn Lục Thất mỉm cười nói.

- Có thể hộ vệ cho bệ hạ là bổn phận của thần.

Lục Thất cung kính đáp lại.

Chu Hoàng đế gật đầu, sau đó nhìn các đại thần khác, bình thản nói:

- Xem ra có người muốn trẫm quay về, ngày mai khởi giá hồi kinh.

Ngày hôm sau, Chu Hoàng đế khởi giá rời khỏi Cam Châu, sau khi đến Lương Châu nhìn bia đình, ngày hôm sau nữa rời khỏi Lương Châu, đi qua Hội Châu, Nguyên Châu, Lục Thất tới Phượng Tường liền dừng bước, cho ba nghìn kị quân hộ tống Hoàng đế tới thành Trường An.

Quyển 5 - Chương 177

Đưa Chu Hoàng đế an toàn rời khỏi Lũng Hữu, Lục Thất thở phào một hơi, Chu Hoàng đế đi tuần Lũng Hữu, thật sự khiến hắn vô cùng vất vả, rõ ràng là đối địch, lại phải làm một pho tượng thần che chở.

Lục Thất quay về Giai Châu, vốn định yên lặng chạy tới Thành Đô đoàn tụ với người thân, nhưng tới Giai Châu rồi, Lục Thất lại đành bỏ đi ý niệm đoàn tụ trong đầu, nguyên nhân tất nhiên là không thể yên lòng về Hán Trung và Lũng Hữu, hắn lo lắng Chu Hoàng đế sẽ phát động tiến công Hán Trung.

Nhưng sự nhớ nhung đã lan tràn trong lòng Lục Thất, hắn viết thư hỏi thăm gửi đến Thành Đô, báo cho người thân đến Hán Trung gặp mặt, đến lúc đó hắn sẽ đi Hưng Nguyên phủ của Hán Trung, vì thế hắn lại viết một phong thư cho Quan Xung, một là báo cho y trấn thủ Giai Châu, hai là dặn Quan Trung sắp xếp một chút.

Gửi thư xong, Lục Thất kiên nhẫn chờ tin tức, nhoáng cái đã sáu ngày trôi qua, hôm nay, bỗng nhiên Hà Tây có người tới tìm, tên Cao Hùng, Lục Thất nghe xong ngẩn ra, chỉ dặn dò cho người đi vào.

Từ bên ngoài trướng có một Giáo uý mặc giáp đi vào, dung mạo uy vũ, vừa đi vào liền quỳ một chân trên mặt đất, chào theo nghi thức quân đội cung kính nói:

- Thuộc hạ Cao Hùng khấu kiến chủ thượng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Đứng lên đi, lại đây ngồi.

Cao Hùng đứng dậy tạ ơn, đi đến bên cạnh bàn ngồi đối diện với Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nói:

- Cao Huyện uý, ngươi đi đường xa tới gặp, phải chăng Sa Châu có chuyện gì sao?

- Chủ thượng, Sa Châu không có vấn đề gì, rất ổn định, thuộc hạ đi đường xa tới là thay mặt Khâu Thứ sử thông báo một chuyện, Khâu Thứ sử nhắc nhở chủ thượng cẩn thận Lý Cần Tư mã.

Cao Hùng đáp lại.

Lục Thất mặt khẽ biến nói:

- Nói như thế nào?

- Chủ thượng, Khâu Thứ sử nói, Lý Cần Tư mã âm thầm liên lạc với một vài lão binh của Chu quốc, nói Đại Chu bệ hạ có chỉ lệnh cho y, còn nói ở Kinh Triệu phủ Đại Chu có sáu trăm nghìn quân đang đóng.

Cao Hùng đáp lại.

- Mật lệnh gì?

Lục Thất hỏi.

- Khâu Thứ sử chỉ biết là Lý Cần nói có mật lệnh, nhưng không biết mật lệnh gì, nhưng rất nhiều người đều biết rằng Lý Cần từng đến gặp Đại Chu bệ hạ, từng hộ vệ cho Đại Chu hoàng đế.

Cao Hùng nói.

Lục Thất cười lạnh một cái, ở thành Trương Dịch, Lý Cần thân là Tư mã Hà Tây đô hộ phủ, quả thật từng vào gặp Chu Hoàng đế, nhưng là cùng rất nhiều người đi vào, Chu Hoàng đế cũng chỉ nói mấy câu với Lý Cần. Lúc Chu Hoàng đế còn ở thành Trương Dịch, Lý Cần cũng từng bảo vệ, nhưng chỉ là hỗ trợ, Lý Cần căn bản chưa từng một mình gặp Chu Hoàng đế.

Trước khi Lý Cần trở thành tù binh, đã từng là Chỉ huy sứ của quân Phan Mỹ, bởi vì lúc Lục Thất đánh thành Trương Dịch, đã chủ động mở cửa thành, sau đó lại đi vào lòng quân địch lan truyền tin lập công, cho nên Lục Thất trọng dụng cho làm Tư mã Hà Tây đô hộ phủ.

Võ tướng có năng lực lãnh đạo giống như Lý Cần này, Lục Thất thận trọng sử dụng, sau khi Lý Cần lập công, luận công đã trở thành Đô ngu hầu của năm nghìn quân, đợi triều đình Chu quốc phê chuẩn bố trí vào Đô hộ phủ, Lục Thất lại để cho Lý Cần trở thành Tư mã Đô hộ phủ, chức quan lớn nhưng lại mất đi quyền trực tiếp thống lĩnh quân đội.

Những việc Cao Hùng đi xa tới thông báo, Lục Thất cho rằng tám phần là thật, Khâu Lâm mặc dù là người Trung Nguyên, nhưng đã vô cùng quyến luyến Hà Tây, hơn nữa Khâu Lâm có rất nhiều chiến công ở Sa Châu, ngoài ra lúc Lục Thất cùng Chu Hoàng đế đến Sa Châu, lúc ở một mình đã từng khen ngợi và khuyến khích Khâu Lâm.

Nhưng lòng người khó dò, cũng không thể bỏ qua việc Khâu Lâm liệu có dụng tâm kín đáo định lập công hay không, Lục Thất sau khi nói chuyện với Cao Hùng, viết một mệnh lệnh cho Hà Tây, triệu kiến Lý Cần, ngoài ra cũng viết mật thư cho Dương Côn.

Sau khi cho Cao Hùng quay về, Lục Thất cũng không hề buồn phiền, loại tai hoạ giống như Lý Cần này, hắn đã sớm có ý đề phòng chuẩn bị, Hoàng đế Chu quốc đi tuần Hà Tây, hơn nữa Kinh Triệu phủ có sáu trăm nghìn quân đóng, tất nhiên sẽ khiến một ít lão binh Chu quốc cảm thấy Lục Thiên Phong đang chống lại thiên uy của triều đình, từ đó sinh ra lòng khác, mà Cao Hùng là đoàn thể do Vân Cẩm Đông đứng đầu, biết Lục Thất là người đứng đầu Tấn quốc, cho nên nghe nói Tấn quốc đã chiếm lấy Ba Thục và Hán Trung, vậy càng kiên định nguyện hết lòng vì Lục Thất.

Sáu ngày sau, hồi âm từ Thành Đô đã đến, Hoàng hậu Tiểu Phức sẽ khởi hành đi Hán Trung, nhưng bởi vì nguyên nhân đường xa, đoán chừng phải mười ngày mới đến Hưng Nguyên phủ Hán Trung, nhóm Tiểu Phức chỉ có thể ngồi xe, cũng không thể đi rất nhanh.

Mười ngày sau khi Cao Hùng quay về, có tướng sĩ cưỡi ngựa từ Lan Châu đến báo lại, nói Lý Cần đang trên đường đến Lan Châu bỗng nhiên bỏ chạy, không biết chạy đi đâu, bởi vì không có quân lệnh, cho nên tướng sĩ do Dương Côn phái đi không đi tìm.

Lục Thất nghe xong bẩm báo, chỉ dặn dò không cần quan tâm, hắn đoán Lý Cần không được Chu Hoàng ban cho chỉ dụ cái gì, những chuyện mà Lý Cần làm, tám phần là có dã tâm vọng tưởng muốn làm nội ứng Hà Tây để lập công, cho dù là chỉ dụ của Hoàng đế, Lục Thất đi tìm chân tướng cũng không có ý nghĩa gì.

Tuyết rơi, Lục Thất trong những ngày tuyết rơi, yên lặng rời khỏi quân doanh ở Giai Châu, đi Hán Trung đoàn tụ với người thân. Sau khi hắn lặng lẽ rời khỏi, Tiểu Điệp thay hắn xử lý mọi việc, hắn không thể để cho quân lực ở Lũng Hữu biết hắn không ở đây.

Đi được hai ngày, đến buổi trưa ngày thứ hai Lục Thất đã tới Hưng Nguyên phủ Hán Trung, Quan Xung đã sớm cho người đứng ở cửa thành phía tây chờ, lần này Hoàng hậu Tấn quốc giá lâm đến Hán Trung, là một chuyện bí mật rất ít người biết đến, Tấn vương đến lại càng là chuyện bí mật hơn.Vào thành, Quan Xung vẫn chưa tới gặp Lục Thất, tất cả đều để tâm phúc tiếp đãi Tấn vương, bởi vì Tấn vương đã dặn dò như vậy, Lục Thất được năm mươi tướng sĩ bảo vệ đi đến đông thành, đi vào một toà nhà quy mô trung bình.

Lục Thất một mình đi vào trong phủ qua hành lang, sau đó gõ cửa tiền sảnh, cửa phòng rất nhanh mở ra, trong cửa có một mỹ nhân mặc váy lam đang đứng, Lục Thất bật thốt lên:

- Ngọc Trúc.

- Lão gia.

Mỹ nhân vui mừng đáp lại, sau đó nhanh chóng xoay người lại, bất ngờ hô:

- Lão gia đến rồi, nương nương, bệ hạ tới rồi.

Lục Thất khó kìm nổi lòng bước vào trong cửa, duỗi cánh tay bế Ngọc Trúc lên, cúi đầu hôn Ngọc Trúc một cái, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy năm mỹ nhân ra đón, mỹ nhân đứng đầu mi thanh mục tú, da trắng như tuyết, đúng là Tiểu Phức.

Ngọc Trúc tránh ra đẩy Lục Thất về phía trước, Lục Thất thuận thế đi lên, bước nhanh đón lấy Tiểu Phức, duỗi cánh tay ôm Tiểu Phức vào trong lòng, giọng khàn khàn nói:

- Tiểu Phức, ta đã quay về, đã quay về.

- Lão gia.

Tiểu Phức vốn là kiêu ngạo nghênh đón, nhưng vừa được Lục Thất ôm vào trong lòng, vừa nghe Lục Thất gọi, cũng ai oán khẽ gọi, sau đó nức nở trong lòng Lục Thất.

Trong không khí vui mừng đến phát khóc, năm mỹ nhân đứng bên cạnh rơi lệ, một lúc sau, Tiểu Phức mới khẽ đẩy Lục Thất ra, ngửa mặt lên nhìn Lục Thất, vươn tay vuốt ve má Lục Thất, Lục Thất ánh mắt cũng ôn nhu nhìn xuống nữ nhân mình yêu mến.

Một lát sau, Tiểu Phức mới dịu dàng nói:

- Các tỷ muội đều lo lắng cho lão gia, ngày ngày cầu nguyện cho lão gia có thể bình an.

- Cảm ơn.

Lục Thất cảm động khẽ nói.

Tiểu Phức dịu dàng mỉm cười, rời khỏi vòng tay của Lục Thất, khoát tay nói:
- Hương Lan.

Một mỹ nhân khẽ đáp, Lục Thất quay đầu nhìn lại, thấy Tiêu Hương Lan, Tiêu Hương Lan là nô tỳ mà Triệu Huyện thừa trước đây đưa cho hắn, hắn vào trong sảnh đã nhìn thấy mọi người, cũng mỉm cười gọi:

- Hương Lan.

- Lão gia, bệ hạ thánh an.

Tiêu Hương Lan cung kính đáp lại, Lục Thát mỉm cười duỗi tay bế Tiêu Hương Lan lên, cúi đầu xuống hôn lên mái tóc.

- Lão gia, Hương Lan là muội muội cùng mẹ khác cha của thiếp.

Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức kinh ngạc nói:

- Tiểu Phức, mẹ của nàng là mẹ của Hương Lan?

Tiểu Phức gật đầu dịu dàng nói:

- Thiếp đa tạ lão gia, đã giúp thiếp tìm thấy mẫu thân, mẫu thân thiếp đã gả đến một chi của Tiêu thị ở Thường Châu.

Lục Thất hiểu được gật đầu, cúi xuống lại hôn lên mái tóc của Hương Lan một chút, mới buông ra cất bước bế một mỹ nhân khác ở bên cạnh, cũng chính là Thanh Phù của Khổng Tước lầu, sau khi chuộc thân thì lấy lại tên là Ngọc Lan.

Lục Thất kéo Ngọc Lan ôm một cái, dịu dàng nói:

- Tú Lan và đứa nhỏ thế nào?

- Tú Lan muội muội và tiểu Thạch đầu đều tốt, tiểu Thạch đầu lớn lên rất khoẻ mạnh, rất có sức lực.

Ngọc Lan vui mừng khẽ nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn của Ngọc Lan khẽ đẩy Lục Thất, dịu dàng nói:

- Tư Ngọc và Tư Trúc hai muội ấy rất nhớ lão gia đấy.

Lục Thất thuận thế đi đến gần Tư Ngọc và Tư Trúc, lâu rồi không gặp, Tư Ngọc và Tư Trúc đã vô cùng xinh đẹp, Lục Thất thật không ngờ tỷ muội song sinh sẽ đến, đối mặt với một đôi mỹ nhân như hoa, Lục Thất có cảm giác lạ lẫm.

- Đại ca.

Mỹ nhân ở bên trái ngượng ngùng khẽ gọi một tiếng, một đôi mắt xinh đẹp như thu thuỷ nhìn Lục Thất.

- Đại ca.

Mỹ nhân bên phải cũng khẽ gọi, cũng ngượng ngùng rũ mắt xuống vân vê váy.

Tiếng gọi lọt vào tai, trong lòng Lục Thất nóng lên, chợt cảm giác xa lạ mới đầu giống như tuyết được mùa xuân xoá tan, hắn mỉm cười nhìn mỹ nhân bên trái khẽ nói:

- Nàng là Tư Trúc.

Mỹ nhân bên trái ngượng ngùng gật đầu, cất bước nghiêng thân nhào vào lòng Lục Thất, mỹ nhân bên phải cũng giương mắt nhìn một chút, ngượng ngùng chần chừ vẫn chưa làm gì, Lục Thất lại kéo Tư Trúc bước một bước, duỗi cánh tay ôm Tư Ngọc vào ngực.

- Đợi đại ca quay về sẽ lấy các nàng, suốt đời suốt kiếp làm bạn đến già.

Lục Thất dịu dàng khẽ nói, Tư Ngọc và Tư Trúc gần như đồng thời khẽ dạ một tiếng, ngả đầu vào hõm vai Lục Thất.

Quyển 5 - Chương 178: Ba đạo thánh chỉ

Ôn tồn trong chốc lát, Tư Trúc đưa tay kéo Tư Ngọc, chủ động lùi khỏi cái ôm của Lục Thất, Lục Thất tự nhiên xoay người, ôn hòa hỏi:

- Tiểu Phức, Điệp Y sao lại không có đi theo nàng?

- Điệp Y đi cùng với Thanh Văn rồi, Thanh Văn có bầu, không thể làm lụng quá vất vả, huống hồ Thành Đô nơi đó còn có thế lực đối địch ẩn núp, từ khi vào cung đã xảy ra bốn lần ám sát nguy hiểm, thiếp lo lắng cho Thanh Văn.

Tiểu Phức trả lời nói.

Lục Thất gật đầu, đó chính là hậu quả không tốt của việc không tiếp nhận Hoàng đế Hán quốc đầu hàng, Hoàng đế Hán quốc dù là một hôn quân, nhưng vẫn có nhiều thế hệ trung tâm một cách mù quáng. Tống Lão Thanh giết Hoàng đế Hán quốc và rất nhiều đại thần, tất nhiên sẽ tạo nên tình huống ăn miếng trả miếng, nếu như đổi thành Lục Thất, Lục Thất sẽ tiếp nhận đầu hàng, sau đó mang Hoàng đế Hán quốc đến Tấn quốc nuôi dưỡng, sự đầu hàng của Hoàng đế Hán quốc trên cơ bản sẽ làm tan rã sự không cam lòng của bọn người trung thành.

Có điều là cách làm của Tống Lão Thanh cũng không sai lầm, làm việc chuyên chế sẽ có thể thu được cái lợi trước mắt rất lớn, có thể giảm nhẹ gánh nặng của Tấn quốc, nếu như là Lục Thất lúc trước, cũng thích dùng phương thức của đại vương sơn tặc đi thu hoạch, tâm tính của hắn lúc mới nhậm chức Huyện úy hộ quân ở huyện Thạch Đại, chính là một tên đại vương sơn tặc ham cái lợi trước mắt.

Tiểu Phức đi giúp Lục Thất thoát y bào, Lục Thất dịu dàng nói:

- Tiểu Phức, Hán Trung rất lạnh, các nàng hẳn rất khó quen?

- Đúng là rất lạnh, so với Giang Nam lạnh sớm hơn, cũng giá rét hơn nhiều, song mặc nhiều một chút là được rồi.

Tiểu Phức nhẹ nhàng trả lời.

- Về sau nếu không quen, các nàng có thể mùa đông trở về Giang Nam, mùa hè lại đến nơi này.

Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Phức hơi giật mình, nhẹ giọng nói:

- Lão gia là muốn dời đô sao?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nếu tiến chiếm Trung Nguyên, nhất định sẽ dời đô đến Trường An.

- Nếu dời đô đến Trường An, vậy Phúc Châu sẽ trở thành phụ đô sao?

Tiểu Phức nói.

- Đương nhiên sẽ là phụ đô, lãnh thổ Tấn quốc hiện giờ quá lớn rất khó cai quản, ngày sau khẳng định cũng sẽ giống như thời kì Đường triều, đem thiên hạ chia thành mười lăm đạo, kinh đô phụ đều có thể ra quyết sách xử lí quốc sự của mấy đạo lãnh thổ quốc gia.

Lục Thất mỉn cười nói.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:

- Cũng không biết Trung Nguyên, khi nào có thể quy về bản đồ Tấn quốc.

- Muốn thống nhất thiên hạ, cần phải có tính nhẫn nại, cần tích lũy các loại thủ đoạn, Hoàng đế khai quốc Đường triều Lý Uyên, đã phải ẩn nhẫn rất nhiều năm ở Thái Nguyên, lặng lẽ xem chừng các thế lực khác đánh đổ giang sơn nhà Tùy, cuối cùng lấy được sự ủng hộ của quý tộc Quan Lũng, một trận mà định được giang sơn Đại Đường, thời kì suy tàn của nhà Tùy kia, nườm nượp anh hùng uy phong phất lên nhất thời, cuối cùng đều thành hòn đá đạp chân của Lý Uyên.

Lục Thất bình thản nói.

Tiểu Phức nhẹ nhàng vâng một tiếng, Lục Thất giơ tay đỡ bả vai của nàng, nhìn chăm chú nhẹ giọng nói:

- Tiểu Phức, không nói đến quốc sự nữa, ta rất tưởng niệm các nàng, rất muốn có thể cùng ở một chỗ với các nàng.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức đong đầy lệ quang gật đầu, đột nhiên quay đầu nhẹ giọng nói:

- Ngọc Trúc, nhanh đi chuẩn bị nước nóng, để lão gia tẩy trần.

Ngọc Trúc nhẹ nhàng đáp lời, cùng với Tư Ngọc Tư Trúc rời khỏi, Tiểu Phức giơ tay ngọc kéo Lục Thất, đi hậu trạch tự thuật nổi buồn biệt ly.

Chu hoàng đế về tới Kinh Triệu phủ, dưới tình hình Kỷ Vương cùng đi, ở Đại Minh cung triệu kiến năm vị đại thần và Tào Bân đi theo, lấy ra hai cuộn thánh chỉ trống, để sáu vị đại thần đóng dấu quan ấn lên thánh chỉ.

Sau khi thu hồi thánh chỉ, Chu hoàng đế ôn hòa nói:

- Sáu vị khanh gia nghe đây, hai đạo thánh chỉ này, sau khi trẫm viết, sẽ phong kín giao cho Kỷ Vương, ngày sau Kỷ Vương có thể chọn lựa chiếu theo thánh chỉ hành sự, Trẫm ở Hà Tây gặp phải thích khách, không thể không phòng họa khi chưa xảy ra.

- Chúng thần tuân theo.

Sáu vị đại thần cung kính trả lời, các đại thần đều hiểu được ý tứ của Hoàng đế.
- Tống Kỳ, Trương Tề Hiền, các khanh về sau lưu lại Kinh Triệu phủ, phụ tá Kỷ Vương làm việc.

Chu hoàng đế nói.

- Thần tuân chỉ.

Hai vị đại thần cung kính đáp lại.

- Trẫm mệt mỏi, các khanh lui xuống đi.

Chu hoàng đế ôn hòa nói, sáu vị đại thần hành lễ rời đi.

Ngày kế, Chu hoàng đế gọi Kỷ Vương ở bên người, đem ba đạo thánh chỉ giao cho Kỷ Vương, để Kỷ Vương mở ra xem, sau khi Kỷ Vương mở ra vừa nhìn thánh chỉ, lập tức vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Chu hoàng đế.

- Phụ hoàng muốn phong Lục Thiên Phong làm Ngu Vương?

Kỷ Vương kinh ngạc nói.

- Hai đạo thánh chỉ khác cũng xem đi.

Chu hoàng đế bình thản nói.

Kỷ Vương lại cúi đầu nhìn hai đạo thánh chỉ khác, xem xong giật mình nhìn phụ hoàng, Chu hoàng đế ôn hòa nói:

- Rất kinh ngạc phải không?

- Phụ hoàng muốn đem giang sơn Đại Chu nhường ngôi cho Lục Thiên Phong?

Kỷ Vương khó có thể tin nói.

- Trẫm không muốn, nhưng trẫm không thể không lưu lại đường lui, ngày sau nếu con cảm thấy khó có thể chống lại Lục Thiên Phong, có thể đem thánh chỉ phong vương và nhường ngôi giao cho Lục Thiên Phong, nếu con cảm thấy có thể kế thừa giang sơn Đại Chu, vậy hãy dùng một đạo thánh chỉ khác, xưng đế ở Kinh Triệu phủ.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Không, phụ hoàng, Tứ huynh là Thái tử, nhi thần sẽ không xưng đế, nhi thần sẽ phụ tá Tứ huynh kế thừa giang sơn Đại Chu, xin phụ hoàng thu hồi ý chỉ.

Kỷ vương quỳ xuống, tay nâng ba đạo thánh chỉ kích động nói.

Chu hoàng đế yêu thương nhìn Kỷ vương, lắc đầu hơi hiện ra nụ cười khổ, nói:- Trẫm cũng từng kỳ vọng, các huynh đệ con có thể tề tâm hiệp lực bảo vệ Đại Chu kế thừa giang sơn, nhưng Tứ huynh của con quá nho nhã yếu đuối, nó không gánh vác nổi giang sơn Đại Chu.

- Phụ hoàng, có nhi thần trợ giúp Tứ huynh, Tứ huynh có thể làm được.

Kỷ vương kiên định nói.

Chu hoàng đế lắc đầu, nói:

- Người yếu đuối, không những giải quyết công việc không có tài cán gì, mà còn vì bản thân mình không có năng lực, sinh ra sợ hãi và nghi kị đối với với người có bản lĩnh, con muốn trợ giúp Tứ huynh của con, nhưng Tứ huynh con lại không tín nhiệm con, rất có khả năng còn sẽ muốn mạng của con, chính là giống như cái tên Lý quốc chủ kia, ánh mắt hạn hẹp, chỉ biết nội đấu ngu xuẩn.

- Phụ hoàng, Tứ huynh sẽ không như vậy đâu.

Kỷ vương sợ hãi phản bác nói.

Chu hoàng đế lắc đầu, nói:

- Không cần kỳ vọng Tứ hoàng huynh của con sẽ khoan dung, Tứ hoàng huynh của con nếu kế thừa Hoàng vị, nó thà rằng tín nhiệm ỷ lại Trương Vĩnh Đức, cũng sẽ không tín nhiệm con, mà trẫm một khi đi rồi, Tứ hoàng huynh của con rất có khả năng trở thành con rối của Trương Vĩnh Đức, cho nên trẫm còn không bằng để con kế thừa Hoàng vị.

Kỷ vương lắc đầu, đột nhiên buột miệng nói ra:

- Phụ hoàng vì sao có suy nghĩ truyền ngôi cho Lục Thiên Phong, chẳng lẽ Lục Thiên Phong so với Tứ hoàng huynh của nhi thần còn đáng giá tín nhiệm hơn sao?

- Nếu đối với con mà nói, Lục Thiên Phong so với Tứ hoàng huynh của con đáng giá tín nhiệm, bởi vì Lục Thiên Phong là cường giả, hắn đối với sự uy hiếp của kẻ yếu sẽ không để ý quá mức, thánh chỉ trẫm cho con, kì thật chính là một canh bạc đổi lấy cơ hội sinh tồn, Lục Thiên Phong nhận được quyền thừa kế chính thống, hắn sẽ không cần phải nổi lên ý đồ giết người.

Chu hoàng đế trả lời nói.

Kỷ vương giật mình kinh ngạc, Chu hoàng đế lại nói:

- Thánh chỉ nhường ngôi của trẫm, chỉ có Lục Thiên Phong có thể cảm kích, bởi vì Lục Thiên Phong cần danh phận chính thống, mà Trương Vĩnh Đức hoặc Triệu Khuông Dẫn một khi đoạt được giang sơn Đại Chu, bọn họ sẽ nhổ cỏ tận gốc, trẫm rất hiểu bọn họ, bởi vì ở trong lòng của bọn họ, giang sơn Đại Chu có thể xây dựng triều đại, là bọn họ xuất lực ổn định, mà trên thực tế trẫm cũng thừa nhận, giang sơn Đại Chu có thể bất bại, là kết quả của việc trẫm cùng bọn họ nỗ lực.

- Phụ hoàng, Triệu thúc thúc và dượng cả thật sự sẽ soán vị sao?

Kỷ vương hoài nghi nói.

- Bọn họ đã là thế đại gốc sâu, lực ảnh hưởng đối với Đại Chu thậm chí đã vượt qua trẫm, bọn họ không dám soán vị, chẳng qua chính là kiêng dè lẫn nhau, cho nên không bên nào dám xuống tay với trẫm trước, nhưng một khi trẫm đi rồi, uy vọng của huynh đệ các con không đủ để chống lại bọn họ, đại quân tập kết ở Kinh Triệu phủ, hơn phân nửa sẽ bị bọn họ xúi giục, con dù sao cũng chưởng quân chưa lâu, nếu như con có lòng tin có thể nắm chắc khống chế đại quân Kinh Triệu phủ, vậy không cần đem thánh chỉ giao cho Lục Thiên Phong.

Chu hoàng đế nói.

Kỷ vương vẻ mặt lo sợ không yên, Chu hoàng đế lại nói:

- Hi Cẩn, con không cần phải quá hoảng sợ, ta vì bi quan mới lưu lại đường lui, nếu Trương Vĩnh Đức và Triệu Khuông Dẫn không có tạo phản, đó chính là sự may mắn của huynh đệ các con, nếu bọn chúng tạo phản, con cũng phải quyết đoán lựa chọn.

- Nhi thần xin ghi nhớ.

Kỷ vương chỉ có thể sợ hãi đáp ứng.

- Thánh chỉ trẫm muốn đưa cho Lục Thiên Phong, nguyên nhân rất nhiều, trẫm đi tuần mấy ngày này, Lục Thiên Phong vẫn luôn kính trẫm như cha, hắn cùng với trẫm nói rất nhiều chuyện của phụ thân hắn, cũng thảo luận với trẫm về các kiến giải trị quốc và trị quân.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Ồ, hóa ra phụ hoàng có thân cận với Lục Thiên Phong.

Kỷ vương bừng tỉnh nói, tinh thần lập tức chuyển thư thái.

Chu hoàng đế nói:

- Đúng là có thân cận, nhưng chủ yếu là Lục Thiên Phong có năng lực và ưu thế thống nhất thiên hạ, Lục Thiên Phong không chỉ chiếm cứ Lũng Hữu, trên thực tế hắn còn chiếm giữ Tô Châu và Thường Châu, ở Giang Nam có mấy chục vạn quân lực.

- Cái gì?

Kỷ Vương thất thanh hô.

Quyển 5 - Chương 179: Phụ tử nói chuyện

Chu hoàng đế cười nhạt nói:

- Rất bất ngờ phải không?

- Hóa ra Lục Thiên Phong ở Giang Nam đã chiếm giữ Tô Châu và Thường Châu, không chỉ là Hấp Châu.

Kỷ vương kinh ngạc nói.

- Trẫm cũng rất bất ngờ đấy, không thể tưởng được Lục Thiên Phong đã có được Thường Châu và Tô Châu, còn đồng ý mạo hiểm đến Đại Chu, trẫm nếu không nghe được hắn thừa nhận, cũng không cách nào tin được.

Chu hoàng đế nói.

- Thiên Phong làm thế nào chiếm được Thường Châu và Tô Châu?

Kỷ vương hiếu kỳ hỏi.

Chu hoàng đế giải thích một chút, Kỷ vương bừng tỉnh nói:

- Nếu là Lục Thiên Phong đồng ý liên hợp với quân lực của Giang Ninh quận vương, Tấn quốc khẳng định sẽ bị tiêu diệt.

Chu hoàng đế lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Lục Thiên Phong không có khả năng hợp binh với Triệu Khuông Dẫn, huống hồ Triệu Khuông Dẫn nếu tiêu diệt Tấn quốc, vậy càng có khả năng tạo phản, Lục Thiên Phong đã nói qua, hắn sẽ không để quân Giang Nam cho Đại Chu sử dụng.

Kỷ vương rầu rĩ gật đầu, Chu hoàng đế lại nói:

- Lục Thiên Phong có Lũng Hữu và Giang Nam làm căn cơ, nếu được trẫm nhường ngôi, hắn liền có ưu thế để tranh hùng với Triệu Khuông Dẫn và Trương Vĩnh Đức.

Kỷ vương nghe xong muốn nói lại thôi, Chu hoàng đế nói:

- Hi Cẩn, con muốn nói cái gì?

Kỷ vương do dự một chút, nói:

- Phụ hoàng, Nhi thần cảm thấy, nếu để Lục Thiên Phong lấy được giang sơn Đại Chu, vậy cũng là giang sơn đổi chủ.

Chu hoàng đế nghe xong bình tĩnh, nói:

- Con quên rồi, trẫm là nghĩa tử của tiên đế.

- Nhi thần không có quên.

Kỷ vương hoảng sợ nói.

Chu hoàng đế ánh mắt ôn hòa nhìn Kỷ vương nói:

- Trẫm muốn giang sơn Đại Chu là do huyết mạch của mình kế thừa, nhưng con tuổi còn trẻ, Tứ hoàng huynh của con lại yếu đuối, Ngũ hoàng huynh của con thùng rỗng kêu to, sai lầm lớn nhất đời này của trẫm, chính là quá tôn sùng quân công, tạo thành tình cảnh tướng soái dẫn quân phát triển chắc chắn, hai vị huynh trưởng của con lại đều không giỏi lung lạc quân tâm, Tứ hoàng huynh của con càng không muốn ra khỏi Khai Phong phủ, nếu trẫm không làm chuẩn bị biến báo, sợ là sẽ gặp họa diệt tộc.

- Nhi thần minh bạch.

Kỷ vương cung kính nói.

- Trẫm đã nói, đưa cho con thánh chỉ là một loại thủ đoạn đánh cược, nếu con cho rằng có thể nắm chắc khống chế quân lực Kinh Triệu phủ, con có thể trở thành Hoàng đế, lựa chọn tùy thuộc ở con, tùy cơ hội mà thay đổi.

Chu hoàng đế nói.

- Nhi thần ghi nhớ.

Kỷ vương có chút sợ hãi đáp lại.

Chu hoàng đế dừng một chút, nói:

- Hi Cẩn, ý tưởng nhường ngôi của phụ hoàng, một là vì sinh tồn của huynh đệ các con, hai là vì Đại Chu truyền thừa, Lục Thiên Phong nếu tiếp nhận trẫm nhường ngôi, hắn phải tôn phụ hoàng làm tiên đế, ngày sau ở trên sử sách, phụ hoàng ít nhiều cũng có thể lưu lại một chút danh tiếng tốt.

Kỷ vương ngẩn ra, nói:

- Phụ hoàng là nghiêng về nhường ngôi sao?

Chu hoàng đế lắc đầu, nói:

- Trẫm nói rồi, nhường ngôi là chuẩn bị biến báo tùy theo tình hình, nếu phụ hoàng có thể sống nhiều thêm mấy năm, con tự nhiên có thể lấy được quân tâm ủng hộ, nếu không thể sống lâu, con phải tự mình lựa chọn.

- Phụ hoàng nhất định có thể trường thọ.

Kỷ vương kiên định nói.

Chu hoàng đế cười nhạt không nói, Kỷ vương đột nhiêu chau mày, nói:- Phụ hoàng, tên thích khách kia ở Hà Tây, sẽ là ai chỉ điểm?

- Không biết, tên thích khách kia tự sát, nhưng nghe Lục Thiên Phong nói, tên thích khách kia có được quân võ Tiên Thiên công, hẳn không phải loại vô danh tiểu tốt, trẫm sẽ sai người đi điều tra.

Chu hoàng đế nói.

Kỷ vương gật đầu, nói:

- Võ công của Thiên Phong quả thật lợi hại, cho dù nhi thần có tận hết khả năng cũng không thể sánh bằng, Thiên Phong chỉ cần vừa dẫn binh, một lần diễn võ liền có thể khuất phục được vạn quân, phụ hoàng nghĩ nhường ngôi cho Lục Thiên Phong, ít nhất có một nửa là vì võ uy của Thiên Phong đi?

- Chỉ chiếm hai phần, cái dũng của thất phu, dù có cũng chỉ có thể làm một bá vương, cái đáng sợ nhất của Lục Thiên Phong, là am hiểu mưu lược và bình thiên hạ, con xem biểu hiện của hắn trong chiến sự Tây bộ, nhiều lần đều lấy mưu lược làm đầu, vũ lực làm phụ, con đừng cho rằng hắn là may mắn, danh tướng thiện chiến chân chính, chính là am hiểu lợi dụng thiên thời địa lợi nhân hòa, hóa cái bình thường thành thần kỳ.

Chu hoàng đế nói.

Kỷ vương như có suy nghĩ gật đầu, lại nghe Chu hoàng đế nói:

- Không cần bị những lời phụ hoàng nói mà mất tự tin, phụ hoàng chỉ là nhắc nhở con, đấu với Lục Thiên Phong, phải học sự cẩn thật của Tư Mã Ý, không cần ức chế không nổi cám dỗ, những chỗ sơ hở quân sự con có thể nghĩ đến, Lục Thiên Phong không có khả năng sẽ sơ suất, nếu như con thật sự có thể nắm giữ quân lực Kinh Triệu phủ, vậy hãy phát huy ưu thế tấn công của đại quân, nhược điểm hiện giờ của Lục Thiên Phong, chính là binh lực không đủ, cho nên con vừa tiến công, hắn khẳng định sẽ rút về Hà Tây.

Kỷ vương nghe xong suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói:

- Có thể sống yên ổn với Lục Thiên Phong là tốt nhất, tính cơ động kỵ quân của Lục Thiên Phong quá mạnh, chính là có sáu mươi vạn đại quân, cũng lâm vào chiến tranh bị động, chiến sự phương Bắc vì sao luôn đánh không thắng Yến quốc, chính là vì kỵ binh Yến quốc quá khó đối phó.

Chu hoàng đế gật đầu, nói:

- Con cũng hiểu rõ đấy, tuy nhiên nếu nội bộ Đại Chu yên ổn, Lục Thiên Phong cũng chỉ có thể yên ổn trấn thủ Lũng Hữu, nếu là chiến tranh đánh tàn khốc, sự thống trị của hắn đối với Lũng Hữu sẽ lập tức xuất hiện dao động.

Kỷ vương gật đầu, lại hỏi:

- Phụ hoàng, Triệu Khuông Dẫn ở Giang Nam, lại chậm chạp không có tiến triển, hiện giờ Triệu Khuông Nghĩa cũng đi rồi, bọn họ hẳn là có tiến triển?

- Sẽ không có tiến triển đâu, nhiều lắm là tấn công mang tính chất tượng trưng một chút, năm nay việc đồng áng Nhuận Châu được bội thu, Triệu Khuông Dẫn sẽ tiếp tục theo lẽ thủ thành tranh thủ sát nhập quân lực, chủ yếu là chỉnh đốn và huấn luyện mộ binh Giang Nam.

Chu hoàng đế trả lời.

Kỷ vương nghe xong gật đầu, trong lòng cũng hiểu rõ, Triệu Khuông Dẫn trên thực tế là cát cứ Nhuận Châu, nhưng y cũng biết, nếu Triệu Khuông Dẫn ở Khai Phong phủ, phụ hoàng không có tự tin đối với việc khống chế quân lực, lo lắng làm bừa dẫn tới bị cắn trả, sau khi Triệu Khuông Dẫn rời đi phụ hoàng mới điều Vân Cẩm Đông thành Hổ Dực tả quân, cũng điều bộ phận Cấm quân của Khai Phong phủ đi phương bắc, mặt khắc vì áp chế khả năng xuất hiện binh biến, không thể không giao cho Trương Vĩnh Đức trọng trách Điện Tiền Đô Kiểm Điểm.

- Năm nay, hạ lưu sông Hoàng Hà lượng mưa quá lớn, đất Tề Lỗ lại gặp thiên tai.

Chu hoàng đế ngữ khí nặng nề nói.

Kỷ vương sắc mặt hơi biến, Tề Lỗ nơi đó đối với Đại Chu mà nói là lãnh thổ phi thường quan trọng, là nơi trọng yếu sản xuất lương thực và là nguồn chiêu mộ binh lính, y không kìm được hỏi:

- Phụ hoàng, Giang Hoài thì sao?

- Giang Hoài còn tạm được, chỉ chịu tiểu tai, nhưng vì chống đỡ chiến sự, Giang Hoài đã bị đánh thuế quá nặng nề rồi.Chu hoàng đế trả lời.

Kỷ vương trầm lặng, qua một lúc nói:

- Phụ hoàng, nhi thần đề nghị không cần vận chuyển quân lương về Kinh Triệu phủ, nên tận lực cứu tế thiên tai.

- Như thế nào, con muốn cầu lương với Lục Thiên Phong?

Chu hoàng đế nói.

Kỷ vương gật đầu, nói:

- Nhi thân đích thân đi cầu lương, để Lục Thiên Phong giúp đỡ một chút lương thực mùa đông.

- Lục Thiên Phong từng thoái thác với trẫm, hắn chỉ bán lương, con đi, cũng không hẳn hữu dụng.

Chu hoàng đế nói.

- Nhi thần nghĩ muốn đi thử.

Kỷ vương chấp nhất nói.

Chu hoàng đế gật đầu, nói:

- Năm nay Hà Tây và Hà Hoàng đều được mùa thu hoạch, đặc biệt là Hà Tây, ngoại trừ Lương Châu kém một chút, bốn châu khác đều được mùa bội thu, trong số đó Cam Châu là nhiều nhất, Sa Châu là thứ hai, đợi trẫm rời khỏi, con có thể đi Giai Châu.

Kỷ vương gật đầu, Chu hoàng đế khẽ thở dài nói:

- Đều nói Trung Nguyên vốn là nơi tài nguyên phong phú đất đai màu mỡ, kì thật nông nghiệp cũng phải dựa vào trời ban ân, mà Hà Tây có Kỳ Liên Sơn tuyết tan thành sông, chỉ cần kinh doanh tốt, ốc đảo nhất định có thể được mùa.

- Trung Nguyên nếu gặp được mùa màng tốt, thu hoạch của Hà Tây lại không so được, Hà Tây người ít, nếu là người đông, cũng sẽ gặp cảnh tự cấp không đủ tương tự.

Kỷ vương nhẹ giọng phản bác nói.

Chu hoàng đế mỉm cười gật đầu, nói:

- Năm sau nếu không có chiến sự, cần phải trị thủy Hoàng Hà.

Kỷ vương gật đầu, không nghĩ đến Chu hoàng đế lại nói:

- Việc trị thủy Hoàng Hà kéo dài mấy năm rồi, sang năm cũng chưa hẳn có thể xử lí.

Vẻ mặt Kỷ vương cứng lại, Chu hoàng đế nhìn y, cười nhạt nói:

- Trị quốc, rất khó đấy, chỗ nào cũng cần phải có tiền tài và nhân lực, trẫm tại vị nhiều năm như vậy, sầu nhất không phải là xâm phạm biên cương, mà là thiếu tài lực để trị quốc.

Kỷ vương gật đầu, nói:

- Khi nhi thần làm Tuyên Phủ Sứ ở Tây bộ, đã cảm nhận được cảnh khốn đốn khi thiếu tài lực và lương thực, sau khi nhậm chức Đại Đô Đốc, việc sầu lo nhất cũng là phân phối quân nhu, hao tổn và chi phí của các quân, tổng hợp lại cực kì kinh người, quân nhu triều đình vận chuyển tới, cũng chỉ có thể thỏa mãn được ba bốn phần.

Chu hoàng đế gật đầu, nói:

- Con còn chưa có tác chiến với quân Tấn ở Hán Trung đâu, nếu chiến sự nổ ra, sẽ phải trả giá hao tổn gấp mấy lần đấy, cho nên chỉ có thể cùng Hán Trung giằng co.

Kỷ vương gật đầu, Chu hoàng đế lại nói:

- Con có biết vì sao tướng soái Đại Chu có ảnh hưởng sâu nặng đối với quân đội không?

- Nhi thần nghe Thiên Phong nói qua, một là quân đội rất dễ hình thành tình nghĩa đoàn kết, sau khi cùng nhau vào sinh ra tử, đôi bên sẽ nảy ra tình nghĩa như huynh đệ, hai là tướng soái sẽ dùng phương pháp lấy chiến dưỡng chiến, khích lệ và lôi kéo quân tâm, tướng soái sẽ đem tài vật hoặc là nữ nhân cướp được phân cho thuộc hạ tướng sĩ thiện chiến, cho nên tướng sĩ thuộc hạ sẽ nhớ ân, mà tướng soái phân tài vật cho thuộc hạ, thường thường cao hơn triều đình ban thưởng rất nhiều, cho nên quân thần Đại Chu đều sẽ có rất nhiều cấp dưới cũ và chiến hữu có tình nghĩa kiên cường và giàu lòng hi sinh, coi như quân thần không còn thống soái quân lực nữa, cũng vẫn như trước có thể hiệu lệnh quan tướng thuộc hạ cũ.

Kỷ vương trả lời.

Chu hoàng đế gật đầu, có chút cô đơn nói:

- Trẫm không thể ngự giá thân chinh, cho nên tạo thành tình trạng quân thần lớn mạnh, con ngày sau không được phạm phải sai lầm của Phụ hoàng.

- Nhi thần xin nghe phụ hoàng dạy bảo.

Kỷ vương ôn hòa đáp lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau