KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 716 - Chương 720

Quyển 5 - Chương 170: Lương thần

Sau hoàng hôn, Lục Thất thay một bộ quân áo màu đen, cùng Phương Kiệt cưỡi ngựa rời khỏi quân doanh, vội vàng đi về hướng đông hai mươi mấy dặm, nhìn thấy một tòa quân doanh mấy trăm ngựa, đó là năm trăm tướng sĩ cùng Phương Kiệt tới.

Vừa nhìn thấy Phương Kiệt quay về, các tướng sĩ yên tâm, nhưng vừa nhìn thấy Lục Thất về cùng Phương Kiệt mặt liền biến sắc có sự lưỡng lự.

- Hùng Đô úy.

Lục Thất sau khi xuống ngựa mỉm cười gọi.

Doanh tướng cả kinh tỉnh ngộ, vội quỳ xuống cung kính chào theo nghi thức quân đội:

- Thần bái kiến bệ hạ, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Doanh tướng vừa quỳ, tất cả tướng sĩ đều vội quỳ xuống, Lục Thất bình thản nói:

- Chư vị mời đứng lên, dỡ trại.

- Rõ.

Hùng Đô úy đáp úng đứng dậy hạ lệnh xuất phát, cùng một tướng sĩ bảo vệ Lục Thất đi đến bờ sông Gia Lăng.

Tiếp giáp phía đông Giai Châu chính là Hưng Châu, trong Hưng Châu có sông Gia Lăng chảy từ đông sang tây, năm trăm nghìn quân lực của Tấn quốc tiến chiếm Hán Trung, đóng quân ở khắp nơi, ở bờ sông Gia Lăng Hưng Châu có một trăm nghìn quân Ba Lăng trú đóng.

Bảy trăm nghìn quân lực tiến đánh Ba Thục và Hán Trung, khó khăn nhất chính là trợ cấp và cứu tế dân sinh giai đoạn sau, Phương Kiệt nói có chiến thuyền vận chuyển đồ quân nhu, có thể nuôi đại quân và cứu tế dân sinh. Nhưng Lục Thất lại biết, lương thực của Tấn quốc không phải là không bao giờ cạn kiệt, lương thực trợ giúp Ba Thục đã dùng đến lương thực trong kho dự trữ, nếu lương thực dự trữ dùng quá nhiều, vậy năm sau nếu như gặp thiên tai sẽ tạo thành hậu quả thiếu lương thực.

Đi đến nửa đêm, trước giờ tý đã tới gần đại doanh bên sông Gia Lăng, Lục Thất nghỉ ngơi bên trong địa doanh, sáng sớm ngày hôm sau sau khi chỉnh đốn quân xong, các chủ soái và quan tướng cao cấp bí mật tới gặp, Lục Thất sao khi thân mật hỏi thăm một chút, sau giờ ngọ Quan Xung và Đỗ Dũng tới.

Ba người gặp nhau, sau khi thực hiện lễ tiết quân thần, thì nói chuyện ở trong trướng soái, nói một chút cách nhìn về quân sự, với tình thế trước mắt, quân Ba Lăng nhất định phải quay về Hồ Châu, tăng mạnh phòng ngự quân của Triệu Khuông dẫn, quân Ba Lăng là quân lực mạnh nhất, trang bị sắc bén nhất Tấn quốc.

Đỗ Dũng nói, Tống Lão Thanh đề nghị tiến hành thay đổi quân lực, đem phân nửa hàng tốt kia điều đến Đàm Châu và Trì Châu, cho quân lực của Trì Châu và Đàm Châu đến Ba Thục, ít nhất cũng phải đổi một nửa, nếu không Ba Thục rất dễ xảy ra phản loạn, trước mắt Tống Lão Thanh ở lại để quét sạch nốt số quân lực Hán quốc còn sót lại.

Lục Thất đồng ý cho thực hiện thay đổi quân lực, nhưng quân lực ở Hán Trung nhất định phải duy trì hơn năm trăm nghìn trở lên, chính là để Chu quốc sợ hãi không dám tiến lên đánh Hán Trung, Lục Thất viết thư lệnh cho Thanh Văn đến Ba Thục chủ quản quân lực, đề bạt Ngũ Hải làm Thành Đô lưu thủ.

Ngũ Hải từng cướp lấy thành Giang Lăng lúc đi sứ, Lục Thất vốn định trọng dụng, nhưng Ngũ Hải chỉ muốn làm Huyện lệnh, Ngũ Hải sau khi làm Lễ Huyện lệnh một năm được triều đình thăng lên làm Thứ sử Lễ Châu. Lục Thất từng cố ý hỏi, biết Ngũ Hải thực sự là một người cần cù chăm chỉ, Ngũ Hải vốn là thuộc hạ cũ của Quan Xung, Lục Thất cũng không cố kị mà trọng dụng Ngũ Hải, khiến cho Quan Xung rất vui mừng, Đỗ Dũng sau khi rời khỏi Hán Trung, Quan Xung liền trở thành Thống soái tối cao nhất của quân lực ở Hán Trung.

Sau khi trao đổi với Quan Xung và Đỗ Dũng xong, Lục Thất liền rời khỏi quân doanh quay về Giai Châu, Lục Thất thực sự rất lo lắng cho Lũng Hữu, chủ yếu là vùng Thanh Hải có ba bộ lạc lớn, có hơn mười vạn Thổ Phiên, hắn đã cho người đi đàm phán với bộ lạc Thổ Phiên, chính là muốn xây dựng lại chợ trao đổi trà ngựa, dùng thông thương để có được hòa bình cùng có lợi.

Ngoài ra Lục Thất cũng không yên tâm lắm về Hà Tây và Bắc Đình, sợ Liêu quốc, Hạ quốc và tộc Hắc Hãn Hồi Hột đột kích, về Chu quốc cũng không thể không đề phòng. Bây giờ Tào Bân ở Phượng Châu nắm giữ hai mươi vạn Chu quân, còn có Chu quân được tập kết sau này nữa, nếu chẳng may Chu quốc thực hiện quyết sách phòng ngự bên ngoài trước tiên phải trấn áp bên trong, như vậy rất có thể sẽ tập kích Lũng Hữu.

Đối với sự thật Tấn quốc đã chiếm lấy Hán Trung, Lục Thất cũng hiểu rõ có lợi nhưng cũng có hại, có hại chính là thiếu sự mở đầu, có lợi ở chỗ có thể lấy được sự ủng hộ của người Lũng Hữu đối với Tấn quốc, ủng hộ cả hai phương diện, một là quân lực có thể kịp thời trợ giúp, hai là có thể thông suốt con đường buôn bán từ Giang Nam đến Hà Tây, thông thương chẳng những có thể khiến cho sản phẩm Tấn quốc làm ra có được giá trị cũng có thể hóa giải áp lực tài chính của Tấn quốc.

Lục Thất đã quay về quân doanh ở Giai Châu, luôn luôn chú ý đến tin tức ở các nơi, điều khiến hắn lo lắng nhất chính là quân lực do Tào Bân thống lĩnh đang ngày càng tăng lên, hai vạn quân lực Bình Lương đô đốc phủ vốn đóng ở Nguyên Châu đã có mười nghìn quân bị điều đến Phượng Châu, hai vạn năm nghìn quân lực đóng ở Duyên Châu có hai vạn quân bị điều đến Phượng Châu, thêm vào những quân lực Chu quân khác tập kết, Tào Bân đã có vượt hơn ba trăm nghìn quân lực rồi.

Lục Thất thấp thoáng cảm thấy, Chu Hoàng đế đang lợi dụng việc mất đi Hán Trung và Tấn quốc uy hiếp để dùng thủ đoạn chiếm đoạt quân quyền của rất nhiều tướng lĩnh ở địa phương. Hắn đã nhận được quân văn từ triều đình Chu quốc, Chu Hoàng đế bổ nhiệm Kỷ vương là Đại đô đốc Quan Lũng, tổng quản tất cả quân lực Tây bộ, Tào Bân được bổ nhiệm là Nguyên soái tả quân của Quan Lũng đại đô đốc phủ, Phan Mỹ được bổ nhiệm là Nguyên soái hữu quân, Chu Hoàng đế rốt cục không để ý đến hậu quả của việc huynh đệ tương tàn, bồi dưỡng ‘Con út’ tiếp quản binh quyền Đại Chu.

Hơn mười ngày sau, Tống Lão Thanh đột nhiên tới quân doanh Giai Châu, huynh đệ gặp mặt, Tống Lão Thanh cung kính quỳ trước Lục Thất, sau khi huynh đệ mỉm cười nhìn nhau một chút sau đó vui vẻ ngồi xuống.

Ngồi xuống, Lục Thất mỉm cười nói:

- Lão Thanh, quan lại Ba Thục đã thanh lọc được nhiều chưa?Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Vâng, đã giết hơn hai nghìn, thần không thích để lại những quan lại tham tiền sưu cao thuế nặng này, dọn dẹp khắp nơi, nhưng bệ hạ yên tâm, thần đã điều tra trước rồi mới làm, chỉ cần hơi có tiếng tốt, hoặc là rất có văn danh thần đều để lại.

Lục Thất gật đầu, Tống Lão Thanh lại nói:

- Thần đã nghe Đỗ Dũng nói đến chỗ không tốt của việc chiếm lấy Hán Trung, cũng nghe nói đến hậu quả là Chu quốc bắt đầu tập kết quân lực, xem ra thần sai rồi, ý nghĩ của thần đã vô tình nối kết nội bộ Chu quốc.

- Tiến chiếm Hán Trung chỉ là khiến Hoàng đế Chu quốc có cớ sớm tập kết binh lực, hơn nữa ta biết rằng là do trong cung yêu cầu ngươi tiến chiếm Hán Trung.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Trong cung chỉ đề nghị tiến chiếm Hán Trung, thần cũng không biết trong nội bộ Chu quốc có mâu thuẫn, ngoài ra thần cảm thấy, tiến đánh Hán Trung là có thể khiến cho Chu quốc không dám đối phó Lũng Hữu, có thể hình thành xu thế kiềng ba chân kiềm chế lẫn nhau, Chu quốc nếu như không có áp lực bên ngoài, rất khó có thể để cho bệ hạ quản lí Lũng Hữu lâu.

Tống Lão Thanh nói ý của mình.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Ta cũng lo lắng Chu quốc đột nhiên đột kích Lũng Hữu, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt lợi và hại, Tấn quốc chiếm Hán Trung, một điều có lợi chính là thông suốt con đường tơ lụa Hà Tây, tơ lụa, đồ sứ, lá trà của Giang Nam có thể trao đổi với dược liệu, ngọc, bảo thạch của Hà Tây, hai bên đều có lợi.

Tống Lão Thanh cười nói:

- Đã chiếm Hán Trung cũng chỉ có thể nghĩ đến mặt tốt, nếu Chu quốc thật sự đột kích Lũng Hữu, hoặc là phát động đại chiến đánh Hán Trung, vậy trực tiếp mặc kệ, quân lực Tấn quốc cũng đủ để tiêu diệt Chu quốc.

- Chớ nói bậy, Chu quốc nếu vẫn đắn đo, ta đã sớm phát động chiến sự tiến đánh Trung Nguyên, Chu quốc vốn là một quốc gia thượng võ, chỉ có điều quân lực ở Trung Nguyên có thể triệu tập mấy trăm vạn nam đinh, sau chiến sự tranh giành Trung Nguyên, cho dù là Tấn quốc thắng lợi, cũng khiến cho Trung Nguyên sụp đổ dẫn theo Tấn quốc suy sụp.

Lục Thất tức giận nói.Tống Lão Thanh mỉm cười gật đầu nói:

- Thần chỉ nói như vậy, suy cho cùng, thần cũng chỉ là một thổ phỉ, chính là thích sự thẳng thắn.

Lục Thất mỉm cười, Tống Lão Thanh lại nói:

- Thiên Phong, ta nói chút chuyện của bản thân, ở Thành Đô có một quý phi gọi là Hoa Nhị phu nhân, ta rất thích.

- Hoa Nhị phu nhân? Ừ, từng nghe nói qua, nghe nói là một tài nữ khuynh quốc khuynh thành, huynh thích thì cứ lấy.

Lục Thất mỉm cười trả lời, hắn từng tra xét qua về Hoàng đế Hán quốc, trong tin có nói đến Hoa Nhị phu nhân.

- Đúng là một mỹ nhân, nhưng có hơi lớn tuổi, đời này ta có thể xuất đầu, đã muốn có mấy tài nữ làm bạn.

Tống Lão Thanh ôn hòa nói.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ta biết rằng trước kia chúng ta cùng nhau trốn tránh tai họa, huynh đã từng nói, ta cũng từng nói, bây giờ ta đã thê thiếp thành đàn.

Tống Lão Thanh cười cổ quái, bỗng nhiên gật đầu khẽ nói:

- Khi đó thật tốt.

Lục Thất cười yếu ớt dừng một chút ôn hòa nói:

- Lão Thanh, huynh ở lại Thành Đô làm Thục Vương đi.

Tống Lão Thanh nghe xong bình tĩnh nói:

- Nếu ta muốn làm Thục vương, cũng sẽ không giết chóc khắp nơi, hơn nữa ta không muốn cách quê hương quá xa, ở Thành Đô có tin đồn nói đệ giận ta vì những chuyện ta làm ở Ba Thục, sau đó ta liền quay về. Ta thích Tín Châu, trước tiên đệ hãy phong ta là Tín quốc công, sau này lại phong ta là Tín vương, ta về sau sẽ xây dựng một tòa nhà to ở Tín Châu, để con cháu cắm rễ ở Tín châu.

Lục Thất suy nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Cũng tốt, huynh quay về tiếp tục tiêu diệt thổ phỉ, dùng quân lực địa phương tiêu diệt thổ phỉ, đệ không yên tâm, hơn nữa huynh cũng thích hợp với việc tiêu diệt phỉ hơn.

Tống Lão Thanh híp mắt mỉm cười nói:

- Huynh sẽ nói với đệ một chuyện nữa, ta đã lấy một tiểu thư thuộc bàng chi Vũ Văn thị, ta thích mĩ nhân kia đã lâu rồi.

Lục Thất hơi ngạc nhiên, lập tức tức giận nói:

- Khó trách huynh muốn đi Tín Châu.

Quyển 5 - Chương 171: Chiến lược phương bắc

Tống Lão Thanh mỉm cười lắc đầu nói:

- Huynh muốn ở lại luôn Tín Châu là vì huynh ở Nhiêu Châu chỉ là thứ xuất, mà huynh ở Tín Châu nhiều năm cho nên muốn ở đấy sinh sống.

Lục Thất gật đầu, Tống Lão Thanh lại nói:

- Vị tiểu thư Vũ Văn mà huynh nhìn trúng, ta từng hộ vệ cho nàng, mới mười sáu tuổi, tính tình rất thiện lương, vốn đã có người đính hôn, Vũ Văn gia vừa bị lật đổ, nhà trai liền hủy hôn, ta muốn cưới nàng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Tống Lão Thanh cười nông nói:

- Ta ở Thành Đô chọn được bốn mỹ nhân, hai người đưa cho Phí phu nhân làm thị nữ, hai người lặng lẽ đưa cho Vũ Văn tiểu thư làm tỳ nữ hồi môn, chắc có lẽ sẽ không bị người ta cắn ngược lại.

Lục Thất vừa nghe buồn cười nói:

- Còn gì nữa không?

- Sau này chắc sẽ còn, nhưng đều sẽ đưa cho vợ quản lí rồi.

Tống Lão Thanh ôn hòa nói.

Lục Thất gật đầu dịu dàng nói:

- Như vậy ta sẽ viết thư đưa cho huynh, huynh đưa vào nội cung cho các thê thiếp của ta.

Tống Lão Thanh gật đầu, Lục Thất lấy bút viết:

- Phong Tống Lão Thanh là Tín quốc công, cho phép Tống Lão Thanh ở Tín Châu lựa chọn nơi làm vương phủ, mong Thái hậu hạ chỉ phong thê tử của Tống Lão Thanh là nhất phẩm cáo mệnh, theo nghi lễ quý phi.

Viết xong đưa cho Tống Lão Thanh, Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Cảm ơn huynh đệ, ta đây đúng là một thần tử đã đạt tới địa vị tối cao rồi.

Tống Lão Thanh nói xong, đứng dậy quỳ xuống bái lạy cung kính nói:

- Thần Tống Lão Thanh tạ ơn, Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.

Lục Thất đỡ Tống Lão Thanh dậy, dìu y ngồi vào chỗ, xong ngồi xuống mỉm cười nói:

- Đáng tiếc đang trong lúc chiến tranh chúng ta không thể uống rượu.

- Sau này nếu có cơ hội, huynh đệ ở Lũng Hữu cũng không thể bất cần đấy.

Tống Lão Thanh quan tâm nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, chuyển lời nói:

- Lão Thanh, sau khi huynh quay về, nói với mọi người trong cung thông báo tình hình thủy quân của Chu Vũ với ta.

Tống Lão Thanh ngẩn ra, lập tức gật đầu nói:

- Nghe nói Chu Vũ đang chuẩn bị hải chiến, đệ định đột kích Chu quốc bằng đường biển sao?

Lục Thất lắc đầu nói:

- Không phải đột kích Chu quốc là mà đột kích quốc đảo Cao Lệ trước, lấy được quốc đảo Cao Lệ thì coi như là một cái cầu, tùy thời tiến chiếm Yến Kinh Yến quốc (Bắc Kinh), ta muốn lợi dụng sự kiềm chế của Chu quốc, thẳng tiến đánh Yến quốc.

Tống Lão Thanh nghe xong vẻ mặt ngưng tụ nói:

- Tiêu diệt Yến quốc trước sao?

Lục Thất gật đầu nói:

- Sự tồn tại của Chu quốc, làm cho Yến quốc buông lỏng phòng thủ trên biển, Yến quốc một bên đối phó với Chu quốc, một bên đối phó với Liêu quốc, quân lực kinh thành chắc sẽ không nhiều lắm. Hai trăm nghìn quân Tấn quốc đổ bộ vào Bột Hải, có thể bất ngờ tập kích Yến Kinh, nếu như có khả năng, ta có lẽ sẽ tự mình dẫn bốn vạn kị binh Tây Lương, men theo Trường Thành đi đánh Yến quốc.

Tống Lão Thanh ngẩn ra, lắc đầu nói:

- Không ổn, quá xa, hơn nữa bốn vạn kị binh đi về hướng bắc, Chu quốc chưa chắc đã để cho đi qua.

- Ta đã liên minh với Chiết thị ở Phủ Châu, có thể khiến cho Chiết thị giả vờ nói là Liêu quốc đột kích, xin ta cầu viện.

Lục Thất đáp lại.

- Chiết thị ở Phủ Châu?

Tống Lão Thanh nói.

Lục Thất giải thích một chút về Chiết thị ở Phủ Châu, cũng nói về Tấn quốc công, Tống Lão Thanh nghe xong kinh ngạc nói:

- Nói như vậy, Chu quốc cũng có quá nhiều mối họa bên trong, ta vẫn cho là Chu quốc hùng mạnh không thể lay động.

Lục Thất gật đầu nói:
- Trước kia ta cũng cảm thấy Chu quốc hùng mạnh, cho nên mới mạo hiểm đi Chu quốc thám thính quân tình, biết người biết ta mới có thể đưa ra chiến lược đối phó, nhưng tới Chu quốc rồi, mới biết được Chu quốc vốn uy vũ nhưng nội bộ cũng mâu thuẫn rất nghiêm trọng.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Chu quốc, thật ra nên sớm giải quyết Tấn quốc công kia, giải quyết xong Tấn quốc công, đối với Chu quốc mà nói hẳn cũng không khó.

- Đúng là không khó, nhưng vẫn không giải quyết, thực ra Chu Hoàng đế muốn kiềm chế quân thần khác, ngoài ra phát động nội chiến, sẽ tổn hại đến uy vọng và thực lực của triều đình, bởi vì Tấn quốc công là khai quốc công thần, nhất định sẽ còn ảnh hưởng đến quan tướng Chu quốc. Nếu Tấn quốc công tạo phản, sẽ có rất nhiều người khoanh tay đứng nhìn, Trung Nguyên từ thời Đường, võ tướng tạo phản tạo ra một triều đại mới đã thành thói quen, cho dù là ta tạo phản chiếm Khai Phong phủ, cũng sẽ có rất nhiều thế lực đứng nhìn, nhưng nếu Tấn quốc xuất binh tiến đánh Trung Nguyên, trên dưới Chu quốc sẽ có chung một mối thù.

Lục Thất giải thích.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Nội đấu là tranh giành thế lực, mà ngoại chiến chính là bảo vệ sự tồn vong của đất nước, sai lầm ở Hán Trung, chính là do ta không biết tình hình Chu quốc, xuất phát từ chiến lược có lợi cho Tấn quốc mà suy xét, chỉ nghĩ rằng nên chiếm Hán Trung để bệ hạ thoát khỏi cảnh thân cô thế cô.

Lục Thất cười gật đầu nói:

- Ta đã nói, tiến đánh Hán Trung có cả lợi và hại.

Tống Lão Thanh gật đầu, lại nói:

- Thiên Phong, ta cũng tham dự đột kích Yến quốc thì hay hơn, hai trăm nghìn quân lực đột kích Yến quốc, có chút không đủ, Yến quốc là đất hoang, hơn nữa lãnh thổ quốc gia rất lớn, ít nhất phải bốn trăm nghìn quân lực mới có thể.

Lục Thất suy nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Sang năm huynh có thể đi, chiến lược năm nay chính là tranh thủ chiếm Cao Lệ, sang năm mới có thể đột kích Yến quốc, thêm một năm chuẩn bị, có thể trang bị cho quân đánh lên phía bắc được nhiều vũ khí sắc bén hơn.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Mùa đông ở phương bắc rất lạnh, cũng cần chuẩn bị kĩ càng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Ta sẽ cố gắng hết sức vận chuyển da dê ở Hà Tây về.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:

- Ta lo nghĩ nhiều rồi.

- Nhắc nhở là điều nên làm, rất nhiều chuyện nhỏ, ta chưa chắc đã nắm rõ, đều do nói chuyện với người khác mới có thể biết hết được.

Lục Thất bình thản nói.

Tống Lão Thanh mỉm cười nói:

- Bệ hạ còn chuyện gì không? Nếu không còn, thần xin quay về Thành Đô, tiếp tục công việc.

- Hết rồi, huynh sau này quay về tiêu diệt phỉ, phải áp dụng sách lược coi trọng cả việc tiêu diệt và chiêu hàng, không nên dễ dàng trị tội hết người thông đồng với thổ phỉ, như vậy dễ dẫn đến khủng hoảng.
Lục Thất dặn dò.

- Bệ hạ yên tâm, thần biết đúng mực, nhưng thần cho rằng, hễ là người đích thực có thông đồng với thổ phỉ, không thể nhân nhượng, có thể chỉ giết người thông đồng với thổ phỉ mà không xét nhà.

Tống Lão Thanh nói ra ý kiến của mình.

Lục Thất gật đầu nói:

- Có thể, nếu xét nhà, một là rất dễ dẫn đến khủng hoảng, hai là sẽ làm cho rất nhiều quan binh tướng sĩ có tâm địa xấu xa cố ý hãm hại.

Tống Lão Thanh mỉm cười nói:

- Những thủ đoạn trước kia chúng ta từng dùng, đương nhiên sẽ không thể để cho người khác làm hại nhà mình, bệ hạ yên tâm, thần hiểu được đúng sai, thần nếu thiếu tiền, có thể trực tiếp đến lấy ở chỗ Trung phủ sử, chính là nói huynh đệ thưởng.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Huynh ở Ba Thục không có mượn gió bẻ măng.

- Thần chỉ mang đi dê non, tài vật không lấy, cũng ở trước mặt mọi người ghi chép rõ ràng, nếu nói là cầm, thì chỉ có đồ dùng và vật dụng riêng của Phí phu nhân thôi.

Tống Lão Thanh đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:

- Toà nhà lớn của huynh sẽ cho Trung phủ sứ bỏ chi phí xây dựng.

Tống Lão Thanh mỉm cười nói:

- Không cần, trước kia thần tiêu diệt phỉ vẫn còn dư lại ba vạn lượng bạc.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Xây dựng một toà vương phủ, ba vạn lượng chỉ sợ không đủ, huynh có thể mua đất, sau đó sẽ do công bộ dựa vào quy chế và những thứ huynh thích xây dựng, huynh tự xây dựng, sẽ khiến người khác chê cười, khiến huynh chịu thiệt, triều đình sẽ đưa ngân phiếu để huynh xây dựng, không đủ huynh có thể mượn ở triều đình.

Tống Lão Thanh mỉm cười gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Trước khi xây dựng, mang theo nữ nhân huynh thích, đi hành cung Tô Châu nhìn một chút, những nơi huynh biết không nhiều, cũng nên thưởng thức một chút khung cảnh khéo léo tuyệt vời giống như tiên cảnh.

Tống Lão Thanh ngẩn ra nói:

- Chỉ sợ không có thời gian rảnh để đi.

- Huynh không rảnh để đi nhưng thê thiếp của huynh có thể đi, ta sẽ cho người đi đón nhóm thê thiếp của huynh đến hành cung Tô Châu ở một thời gian.

Lục Thất mỉm cười nói.

Tống Lão Thanh lắc đầu nói:

- Hay thôi đừng đi, dễ dàng khiến người khác trách móc, hơn nữa sau khi nhìn xong lại nổi lòng tham.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Lão Thanh nếu như huynh muốn có được tâm của một người con gái, cũng nên cho người ấy một gia viên như ao ước, nếu không mang theo một đám mỹ nhân đồng sàng dị mộng cũng chưa chắc đã là phúc.

Tống Lão Thanh nhìn Lục Thất mỉm cười nói:

- Thiên Phong, đệ cũng thay đổi nhiều quá rồi, nói chuyện với đệ, huynh cảm giác không còn phong thái thổ phỉ nữa, khí độ cũng tao nhã ung dung, từ trong ra ngoài đệ đều toát ra khí khái của một Hoàng đế rồi.

Lục Thất cười yếu ớt lắc đầu nói:

- Nói với huynh chút việc nhà, huynh lại nói mấy lời nịnh nọt, huynh cũng thay đổi rồi, hẳn là rất nhiều người từng nịnh nọt huynh.

Tống Lão Thanh hơi giật mình, lập tức gật đầu nói:

- Đúng là có chuyện đấy, lúc huynh ở Giang Ninh làm Đô uý, cũng được nghe không ít lời nói ngon ngọt, mới nghe còn có chút chán ghét, thậm chí nổi da gà, cảm giác nói chuyện quá dối trá, nhưng lâu dần cũng thành thói quen.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Tống Lão Thanh lại nói:

- Nhưng ta vẫn tôn trọng người có bản lĩnh, nói có tốt hơn nữa nhưng không có bản lĩnh thì cũng sẽ bị ném ra.

Lục Thất ung dung gật đầu, Tống Lão Thanh đứng dậy thi lễ nói:

- Bệ hạ thần cáo từ.

Lục Thất cười yếu ớt gật đầu, tiễn Tống Lão Thanh rời khỏi quân doanh.

Quyển 5 - Chương 172: Vén lên một góc

Sau khi Tống Lão Thanh đi được ba ngày, có ba trăm nghìn tướng sĩ đến từ đất Sở, thay thế quân Ba Lăng đóng ở Hán Trung, sau đó lại có một trăm nghìn quân lực ở Thành Đô đến đóng quân ở Hán Trung, tổng cộng có sáu trăm nghìn quân do Quan Xung thống soái.

Mười ngày sau, Tống Lão Thanh ở Thành Đô Ba Thục trao đổi với Ngũ Hải và Thanh Văn, sau đó mang theo sáu vạn quân Ba Thục đầu hàng cũng với hai trăm nghìn quân lực, xuất phát đi về phía nam Đại Giang, bắt đầu hành trình tiêu diệt phỉ.

Mà Chu quân thuộc Quan Lũng đại đô đốc phủ, cũng đã lên đến bốn trăm nghìn quân lực, nhưng không có dấu hiệu định tấn công Hán Trung, vẫn ở trong trạng thái đóng quân phòng ngự như cũ. Lục Thất đoán, Chu quân trong thời gian ngắn sẽ không chủ động phát động chiến tranh, trừ phi Triệu Khuông Dẫn ở Giang Nam phát động tiến công.

Nháy mắt mà đã đến giữa tháng sáu, Lục Thất nhận được thư liên quan đến việc Chu Vũ xuất binh, Chu Vũ mang theo hai trăm nghìn quân rời bến tiến đánh Cao Lệ, gần như sử dụng tất cả số thuyền biển có thể đi xa của Tấn quốc, Lục Thất nhìn thư có chút lo lắng, cổ nhân không ít lần từng chinh phạt Cao Lệ (Tân La) nhưng đa số là thất bại, chỉ mong Chu Vũ có thể tạo ra được công tích vĩ đại để sử sách lưu lại muôn đời.

Thực ra nếu không có thuỷ quân Giang Âm quen thuộc tình hình và khí hậu Cao Lệ, Lục Thất chắc sẽ không dám mạo hiểm tiến đánh Cao Lệ, ý nghĩa của việc tiến đánh Cao Lệ chính là vì tập kích bất ngờ Yến quốc. Trong lòng Lục Thất hiểu rõ, Yến quốc đã chiến tranh nhiều năm với Chu quốc, sau này đối với hắn cũng sẽ là ác mộng giằng co không ngớt.

Cùng với thư của Chu Vũ còn có tin tức của thân nhân, Thanh Văn nói Hoàng hậu nương nương đã khởi hành đến Ba Thục, mà ngoài ra còn có các nương nương đã có con khác, Thái hậu không đồng ý rời khỏi Phúc Châu, lý do là hài tử còn nhỏ dễ dẫn đến không thích nghi được khí hậu.

Lục Thất xem xong trong lòng ấm áp, hắn cũng muốn đoàn tụ với đám người Tiểu Phức, nhưng hắn rất khó yên tâm về an nguy của Lũng Hữu và Hán Trung, vì không để xảy ra việc cơ mật bị tiết lộ, Lục Thất giấu diếm các tướng soái ở Lũng Hữu.

Bên trong tướng sĩ Lũng Hữu, khó tránh khỏi có mật thám của Hạ quốc, cũng không tránh được hạng người bị Chu quốc xúi giục (tù binh Chu quân rơi vào tay giặc ở Hà Tây), cho nên hắn mới luôn trấn thủ ở Giai Châu, một là phòng ngừa quân lực ở Lũng Hữu bị Chu quân kích động đột kích Hán Trung, hai là một khi Chu quân phát động chiến sự, cần hắn tuỳ cơ ứng biến.

Khai Phong phủ, trong điện Thuỳ Củng, Chu Hoàng đế cùng với đại thần ở Chính sự đường và Xu mật viện thảo luận tấu chương Tào Bân dâng lên xin phát động chiến tranh, Tào Bân nói nên nhân lúc quân Tấn ở Hán Trung và Ba Thục vẫn chưa có chỗ đứng, thỉnh cầu tiếp tục tăng binh để tiến đánh Hán Trung và Ba Thục.

Đối với tấu chương của Tào Bân, các đại thần đa số là phản đối, Hộ bộ Thượng thư cho rằng bây giờ là mùa vụ, nếu triệu tập quá nhiều nam đinh sẽ khiến cho thu hoạch giảm mạnh.

Thẩm Dật Luân đã là Trung thư thị lang cũng phản đối, cho rằng nóng lòng tiến thủ Hán Trung và Ba Thục là không khôn ngoan, y nói Hán Trung và Ba Thục bởi vì chiến loạn, cùng với quân thần Hán quốc tận lực bóc lột, đã trở nên vô cùng đói nghèo, Tấn quốc chiếm lấy cũng đã tạo thành gánh nặng rất lớn, y cho rằng Chu quốc hẳn nên chỉ đóng quân ở Phượng Tường, đợi đến vụ xuân năm sau thì thích hợp hơn.

Mà tất cả những người ủng hộ đều cho rằng, Chu quốc đã đầu tư rất nhiều cho nông nghiệp ở Hán Trung, năm nay nhất định sẽ có thu hoạch, không thể chắp tay dâng lên cho Tấn quân, ngoài ra một số quan tướng Ba Thục Hán quốc, bởi vì Tấn quốc giết chết quân thần Hán quốc, nên ôm hận trốn đến Kinh Triệu phủ, tỏ vẻ đồng ý làm nội ứng đối phó với Tấn quân.

Tiết Cư Chính không nói gì, thái độ vẫn trầm mặc, Triệu Phổ cũng phản đối tiến đánh Hán Trung, y cho rằng Tây bộ nên áp dụng chiến lược phòng ngự thì tốt hơn, cũng cho rằng Tấn quốc chiếm được Ba Thục và Hán Trung thực ra cũng sẽ hao tổn một số lượng lớn quân lực và thực lực quốc gia, có thể điều động quân Tiết độ sứ ở địa phương để tiếp viện Kinh Triệu phủ, bức bách Tấn quốc tăng quân ở Hán Trung, trong lúc giằng co sẽ làm cho thực lực Tấn quốc bị tiêu hao, đợi mùa xuân sang năm phát động tiến quân.

Chu Hoàng đế đồng ý phòng ngự thích hợp hơn, tiếp tục điều động quân Tiết độ sứ ở địa phương tiếp viện cho Kinh Triệu phủ, sau khi bãi triều, Triệu Phổ ở lại cùng Chu Hoàng đế tản bộ nói chuyện.

Đi vào hậu uyển, Triệu Phổ nói:

- Sức khoẻ của bệ hạ đã khá hơn rất nhiều.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Đúng là đã khá hơn nhiều.

Triệu Phổ gật đầu, đi vài bước Chu Hoàng đế lại nói:

- Khanh có thể hiểu được dụng ý của trẫm, trẫm rất vui.

- Tận tâm vì bệ hạ là trách nhiệm của thần.

Triệu Phổ cung kính đáp lại.

- Việc mất Hán Trung, là do trẫm quá dung túng, chắc khanh cũng hiểu được.

Chu Hoàng đế ôn hoà nói.

Triệu Phổ cả kinh, chần chừ một chút nói:

- Thần không hiểu, chỉ là cảm thấy, với sự anh minh của bệ hạ chắc sẽ không sơ suất như vậy.

- Tấn Vương biết thu lại quân lực, trốn tránh chỗ mạnh bắt lấy chỗ yếu, trẫm vì sự ổn định của Đại Chu, cũng không thể không thu lại quân lực ổn định bên trong, bây giờ Tây bộ xây dựng chế độ Quan Lũng đại đô đốc phủ, sẽ hình thành hệ thống tân cấm quân.

Chu Hoàng đế lạnh lùng nói.

Triệu Phổ sắc mặt ngưng trọng nói:

- Chẳng lẽ bệ hạ muốn phế trưởng lập ấu?

- Trẫm không muốn phế trưởng lập ấu, nhưng Thái tử lại giống như kẻ bất tài, khiến cho trẫm lo lắng, trẫm từng nghĩ sau này để cho huynh đệ bọn họ có thể sống yên ổn là tốt nhất, không thể sống yên vậy thì chỉ có thể khôn thì sống mà ngu thì chết.Chu Hoàng đế nói ra lời tàn khốc.

Triệu Phổ im lặng, y thân là thần tử không thể nói lung tung, chỉ có thể tiếp tục trầm mặc, đi tới trước Noãn đình, Chu Hoàng đế bình thản nói:

- Triệu khanh, trẫm phải đi tuần tra phía tây, ngươi có thể đi theo không?

Triệu Phổ giật mình kinh hãi bất ngờ nói:

- Bệ hạ muốn rời khỏi kinh thành đi tuần?

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Trẫm muốn đi xem Hà Tây.

Triệu Phổ mặt biến sắc, y vốn tưởng rằng Hoàng đế muốn đi Kinh Triệu phủ, chần chừ một chút, can gián nói:

- Bệ hạ nếu như đi tuần Hà Tây, thần cho là không nên.

- Vì sao? Sợ Lục Thiên Phong sẽ ám sát thiên tử sao?

Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Đúng vậy, Lục Thượng thư rõ ràng là không có khuôn phép, hơn nữa đường đi Hà Tây gian nan, bệ hạ đi thân thể sẽ không chịu nổi, ngoài ra thần sở dĩ phản đối đoạt lại Hán Trung cũng chính là sợ Lục Thiên Phong ngư ông đắc lợi.

Triệu Phổ đáp lại.

Chu Hoàng đế im lặng, cất bước đi vào Noãn đình, xoay người nhìn ra ngoài đình bình thản nói:

- Triệu ái khanh, trẫm muốn đi tuần Hà Tây nguyên nhân có rất nhiều, có hai nguyên nhân chính, một là trẫm muốn lúc còn sống đi xem Bắc Đình Hà Tây, hai là trẫm muốn đi gặp Lục Thiên Phong muốn lôi kéo hắn.

- Bệ hạ, Kinh Triệu phủ có đại quân tập kết ở đó, Lục Thiên Phong sẽ không dám làm bậy.

Triệu Phổ nói.
- Nếu Lục Thiên Phong quy hàng Tấn quốc thì sao?

Chu Hoàng đế nói.

Triệu Phổ nhíu mày im lặng, Chu Hoàng đế lại nói:

- Chuyện Lục Thiên Phong là Ngô vương của Tấn quốc khanh có biết không?

Triệu Phổ cả kinh ngạc nhiên nói:

- Lời nói của bệ hạ, thần vẫn chưa từng nghe nói qua.

Chu Hoàng đế nhìn về phía xa nói:

- Ngự tiền thị vệ Trẫm phái xuống Giang Nam mấy hôm trước quay về, nói cho trẫm rất nhiều chuyện ở Giang Nam, trong đó có tin tức về Lục Thiên Phong, trong tin có nói, Lục Thiên Phong có khả năng là có thế lực rất lớn ở Thường Châu và Tô Châu.

Triệu Phổ ngẩn ra, hoài nghi nói:

- Không thể nào, theo thần biết, Thường Châu là nơi do Giang Âm Trương thị chiếm cứ, sau đó Lục Thiên Phong lại có thế lực quá lớn ở Thường Châu nhưng đã bị quận công Thanh Hà phá huỷ rồi.

Chu Hoàng đế lắc đầu nói:

- Trẫm cho người điều tra, lại từng tỉ mỉ hỏi Triệu ái khanh về từ Giang Nam đến, trẫm mới biết được rất nhiều chuyện. Hoá ra trước kia lúc Lục Thiên Phong có được thế lực ở Thường Châu, không lâu sau Giang Âm Trương thị liền tiến đánh chiếm lấy Tô Châu, lúc ấy Trương thị không ngờ đưa ra một cái cớ đó là đất phong của Ngô thành công chúa, cớ không phải do gia chủ của Giang Âm Trương thị đưa ra mà là do một tôn tử thứ xuất của Giang Âm hầu Trương Hồng Ba đưa ra.

Triệu Phổ sắc mặt thay đổi nói:

- Điều đó không hợp với lẽ thường, nếu Trương thị chiếm lấy Tô Châu, vậy hẳn là gia chủ của Trương thị mới có tư cách nói chuyện, làm gì đến lượt thứ tôn ra mặt, chẳng lẽ? Là Lục Thiên Phong cùng Trương Hồng Ba kia tiến đánh Tô Châu.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Theo những điều trẫm biết, cũng đưa ra kết luận như vậy, ngoài ra dựa vào sự thiện chiến của Lục Thiên Phong, phối hợp với một bộ phận quân lực của Trương thị, quả thật có khả năng cướp lấy Tô Châu, còn thêm chuyện sau này Đại Chu tiến quân thất bại, cũng tất nhiên là kết quả tác chiến với Lục Thiên Phong. Mà đoạn thời gian đó, Lục Thiên Phong đang dưỡng thương ở Mao sơn, mà Lục Thiên Phong cũng từng nói, hắn ở Thường Châu cũng chưa từng bị thương, cho nên cái kia cũng chỉ là kế dương đông kích tây để đến Tô Châu.

Triệu Phổ sắc mặt ngưng trọng, Chu Hoàng đế lại nói:

- Lục Thiên Phong có Tô Châu và Thường Châu, chắc khoảng có ba trăm nghìn binh, cho nên hắn được Tấn vương phong làm Ngô vương, trẫm đúng là thiếu nhãn quang, để hắn lừa lâu như vậy.

- Thần không cho rằng là do bệ hạ thiếu nhãn quang, mà là Lục Thiên Phong quá mức lớn mật, ngoài ra cũng khó có thể khiến người khác tin tưởng được, nếu quả thực có được Thường Châu và Tô Châu sao còn có thể nguyện ý mạo hiểm để đến Đại Chu.

Triệu Phổ nói.

- Chuyện của Lục Thiên Phong, Triệu Khuông Dẫn hẳn là từng nghe nói đến và suy đoán, y cũng không hề báo cáo với triều đình một câu.

Chu Hoàng đế lạnh nhạt nói.

Triệu Phổ chần chừ một chút nói:

- Bệ hạ, thần nói một câu công đạo, Lục thiên Phong đã là Phò mã Đại Chu và thần tử có công, Giang Ninh quận vương nếu như dựa vào những gì mình nghe được mà bẩm báo với triều đình, vậy cũng sợ sẽ bị nói là có ý hãm hại, Giang Ninh quận vương cần giữ lại thanh danh.

Chu Hoàng đế im lặng đứng một hồi lâu, thật lâu sau mới bình thản nói:

- Khanh quay về chuẩn bị đi, ba ngày sau xuất phát tuần tra phía tây.

- Vâng, thần xin cáo lui.

Triệu Phổ cung kính thi lễ, nội tâm phức tạp rời khỏi hoàng cung, tin tức Lục Thiên Phong có Tô Châu và Thường Châu khiến y rất bất ngờ.

Quyển 5 - Chương 173: Tây tuần

Ba ngày sau, Hoàng đế Đại Chu không quan tâm đến lời khuyên can của triều thần và hậu cung, rời khỏi Khai Phong phủ nơi mà mình mười năm nay vẫn chưa rời khỏi, có ba vạn cấm quân, năm vị đại thần, mười lăm thái giám và bốn vị thái y đi theo.

Hoàng đế Đại Chu hạ chỉ để Thái tử thay mặt chủ trì quốc sự, Tiết Cư Chính là Thủ phụ đại thần, Trương Vĩnh Đức là Thứ phụ đại thần, một văn một võ phò tá Thái tử trị quốc, cũng chính là giao một phần quyền lực của Hoàng đế cho Thái tử, phàm là việc quân không mâu thuẫn với chỉ dụ của Hoàng đế Đại Chu, Thái tử có thể quyết định.

Đường đi rộng lớn bằng phẳng, đoàn xe minh giáp sáng loáng, bảo vệ một chuỗi xe, phía trước đoàn xe là một chiếc xe lớn xa hoa tinh xảo, bốn phía chiếc xe ai cũng mặc quang minh giáp, rõ ràng chính là xe của Hoàng đế.

Chu Hoàng đế ngồi trong xe, trong tay y cầm một cái bình ngọc màu xanh, thần tình lạnh nhạt lộ ra sự mê man, bình ngọc này chính là thủ vệ đi Giang Nam đêm về, nói là ở Triều Dương quan Mao Sơn, bức các đạo sĩ giao ra ‘Cửu chuyển đại hoàn đan’.

Bởi vì nguyên nhân thân thể Lục Thiên Phong không chịu thương tổn, Chu Hoàng đế rất khát vọng đan dược ở Mao Sơn, y cử đi hai đợt thủ vệ tín nhiệm, chạy tới Mao Sơn tìm kiếm đan dược chữa thương, nhưng đan dược đã tìm được, Chu Hoàng đế lại nghi ngờ. Đan dược trong bình chỉ có một viên, y căn bản không thể nào dùng người khác để thử nghiệm, cũng không dám để thái y nghiệm chứng.

Cho nên, một trong những nguyên nhân y đi tuần Tây bộ chính là muốn Lục Thiên Phong chứng thực, Chu Hoàng đế không thể trông cậy vào việc Lục Thiên Phong quay về Khai Phong phủ, vì vậy không hạ chỉ gọi quay về, bởi vì một khi Lục Thiên Phong kháng chỉ, triều đình Chu quốc không thể chịu được hậu quả.

Trước kia, Chu Hoàng đế từng hoài nghi Lục Thiên Phong có thế lực ở Thường Châu, nghe xong thủ vệ từ Giang Nam quay về báo cáo, Chu Hoàng đế lại tìm Triệu viên ngoại lang cẩn thận phân tích một hồi, mới suy đoán ra Lục Thiên Phong có Thường Châu và Tô Châu. Nhưng Chu Hoàng đế không hề hoài nghi Lục Thiên Phong chính là Tấn vương, mà cho rằng, Lục Thiên Phong liên hợp với Giang Âm Trương thị có được Tô Thường nhị Châu, sau khi Việt quốc bị tiêu diệt thì quy hàng Tấn quốc.

Sự thật Lục Thiên Phong có được Tô Thường nhị châu, chẳng những không khiến Chu Hoàng đế căm tức, ngược lại còn có một tâm trạng yên tâm, cũng có thể nói là một loại tâm trạng chó chê mèo lắm lông. Bên trong Đại Chu tồn tại nhiều mối hoạ, Tấn quốc quật khởi mạnh mẽ cũng giống như vậy có mối hoạ ngầm rất lớn, cho nên tâm tình của Chu Hoàng đế bỗng nhiên khá hơn nhiều, giống như trong lòng bị rất nhiều tảng đá đè nặng, bỗng nhiên được bỏ ra một viên.

Lục Thất trấn giữ ở Giai Châu, chợt nhận được lệnh của Chu Hoàng đế, nội dung của thánh chỉ thật sự khiến hắn bất ngờ, Hoàng đế Đại Chu đi tuần phía tây tới Kinh Triệu phủ, lệnh cho hắn năm ngày sau, suất lĩnh mười nghìn kị quân đi Phượng Tường hộ giá, Hoàng đế Đại Chu muốn tuần tra Lũng Hữu.

- Không ngờ Chu Hoàng đế sẽ rời khỏi Khai Phong phủ, y muốn làm cái gì?

Lục Thất tiếp nhận thánh chỉ ngạc nhiên nghi ngờ, tuần tra Lũng Hữu, đây chẳng nhẽ lại muốn tiến công Lũng Hữu?

Lục Thất suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định đi gặp Chu Hoàng đế, chủ yếu là Chu Hoàng đế lệnh hắn đến Phượng Tường tiếp giá, thì cũng chỉ cần ra khỏi Tần Châu là được, cũng không cần đi đến Phượng Châu đại quân trùng trùng, xem ra Chu Hoàng đế có suy tính.

Đến ngày, sáng sớm Lục Thất liền dẫn theo mười nghìn kị quân đi về phía đông Tần Châu, đóng quân cách Phượng Tường năm dặm chờ, trong lúc chờ đợi, Lục Thất tập hợp các tướng sĩ lại nói chuyện vui đùa, chính là vì muốn tăng sức ảnh hưởng trong quân.

Thực ra, quân lực Hà Tây tồn tại không được ổn định, hai trăm nghìn quân lực, không thể nào tất cả đều sùng bái Lục Thất, cái gọi là hiện quan không bằng hiện quản, các tướng sĩ có được tiếp xúc với Lục Thất không phải rất nhiều, cho nên các tướng trong quân nếu như có lòng khác cũng có thể không báo cho Lục Thất, cho nên Hà Tây ngay từ đầu liền thực hiện chế độ quân phủ luân phiên trú, chính là muốn làm suy yếu lực ảnh hưởng của tướng soái với các tướng sĩ.

Quân Hà Tây không ổn định nhất, chính là tù binh Chu quân năm đó rơi vào tay Hà Tây, rất nhiều tù binh đều muốn quay về cố hương, cho nên rất dễ dàng vì có thể quay về cố hương mà phản bội Lục Thất, mà Lục Thất cũng cần số tù binh này để cân bằng sự thống trị ở Hà Tây, dân tộc Hồi Hột và người Đảng Hạng dù sao cũng không phải đồng tộc với Lục Thất, cho dù có sùng kính Lục Thất, nhưng nếu Lục Thất lâu không ở Hà Tây, một số người Đảng Hạng và tộc Hồi Hột có dã tâm sẽ phản loạn, tin Phật chỉ là một thủ đoạn để giúp đỡ việc thống trị, việc thống trị chủ yếu vẫn là nắm lấy quân quyền.

Lục Thất có thể không thống trị Tấn quốc ở Giang Nam, đó là bởi vì tạo thành thống trị ích lợi tập đoàn, người yêu, chiến hữu, quan hệ thông gia, thuộc hạ cũ, ân nghĩa, tầng tầng quan hệ tạo nên một tập đoàn thống trị hướng tâm.

Mà ở Hà Tây, Lục Thất cũng không có bao nhiêu người có thể tín nhiệm, cũng không thể hoàn toàn dùng tướng sĩ Hán tộc làm nòng cốt, cho nên Lục Thất tạm thời không thể dùng quân thần Tấn quốc đi vào Hà Tây, dùng một Dương Côn sẽ không khiến cho người Hồi Hột và người Đảng Hạng chống đối.

Chờ gần đến buổi trưa, mới có thị vệ của Chu Hoàng đế đến báo tiếp giá, Lục Thất hạ lệnh cho kị quân dẫn ngựa xếp hàng bên đường đợi lệnh, Chu Hoàng đế nếu đến tuần tra Lục Thất chỉ có thể giống như quân thần thể hiện sự sùng kính.

Ước chừng đợi khoảng nửa giờ, mới thấy đội xe xuất hiện ở phía đông, Lục Thất thấy rõ mấy trăm tướng sĩ bảo vệ một đoàn xe đi tới, Chu Hoàng đế không ngờ lại không để cho đại quân đi theo, Lục Thất một mình đứng cách kị quân mấy chục bước, đứng ở trong đường đợi.
Mấy trăm tướng sĩ bảo vệ một chiếc xe lớn đến gần Lục Thất, trước xe chỉ có bốn kị binh, sau khi đến gần Lục Thất thì chia ra hai bên, khiến cho Lục Thất trực tiếp đối diện với xe kéo.

- Thần Tuyên phủ sứ Lũng Hữu tiếp giá, Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.

Lục Thất đối diện với xe lớn, quỳ một chân trên đất chào theo nghi thức quân đội, lớn tiếng thi lễ, giọng nói truyền đi rất xa.

- Bệ hạ truyền lệnh, mời Lục Thượng thư đứng lên, dẫn đường tới nơi dừng chân huyện Thành Kỷ.

Một thái giám đáp lại.

- Vâng, bệ hạ mời.

Lục Thất cung kính đáp lại, sau khi đứng dậy lại xoay người thi lễ, mới xoay người đi, chiếc xe đằng sau bắt đầu đi theo, Lục Thất quay về kị quân, có tướng sĩ dẫn ngựa đến, hắn lên ngựa tiếp tục đi về phía tây, đội ngũ của Hoàng đế đi vào trong kị quân, đi qua kị quân.

Chu Hoàng đế nhìn ra bên ngoài qua rèm che, vẻ mặt bình tĩnh nhìn kị quân bên ngoài, sau khi y đến Kinh Triệu phủ, nghỉ ngơi mấy ngày ở thành Trường An của Đại Minh, thân thể hắn quả thực không chịu được sức ép, rất dễ dàng mệt mỏi.

Trong lúc tĩnh dưỡng ở cung Đại Minh, ban ngày Kỷ vương vẫn luôn bận rộn, để ý việc quân, đến tối mới đến thăm Chu Hoàng đế, nói rất nhiều về quân sự của Đại đô đốc phủ với Chu Hoàng đế, Kỷ vương có thể tuỳ lúc kể ra rất nhiều tên của quan tướng chỉ huy, cũng hiểu rất rõ tình hình cơ bản của quân đội.

Sau khi Chu Hoàng đế và Kỷ vương nói chuyện xong càng thêm kiên định ý định bồi dưỡng trong đầu, Thái tử trước khi xuất chinh lâm bệnh nặng khiến cho tâm sức của Hoàng đế thất bại, cảm giác Thái tử là vì sợ hãi mà bị bệnh khiến cho Chu Hoàng đế vô cùng thất vọng.

Nhìn kỵ quân uy vũ bên đường, trong lòng Chu Hoàng đế rất phức tạp, sự quật khởi của Lục Thiên Phong ở Tây bộ, có thể nói là do một tay y tạo thành, Lục Thiên Phong có thể giải quyết xong việc xâm phạm biên giới phía tây cho Đại Chu, chính là nguyên nhân chính khiến Chu Hoàng đế có thể dễ dàng tha thứ, thứ hai chính là có thể kiềm chế mối hoạ thần tử tạo phản.
Bởi vì quan hệ của Kỷ vương và Lục Thiên Phong rất tốt, cũng là một trong những nguyên nhân Chu Hoàng đế muốn nâng đỡ Kỷ vương, y hi vọng Lục Thiên Phong có thể vì tình cảm bạn bè mà áp chế dã tâm. Tuy rằng một bên tình nguyện nhưng Chu Hoàng đế bởi vì từng tìm hiểu tin tức về Lục Thiên Phong cho nên biết Lục Thiên Phong rất trọng tình nghĩa, y mờ mờ cảm thấy, Lục Thiên Phong sau này cho dù tạo phản, cũng có thể sẽ buông tha tính mạng của Kỷ vương.

Chu Hoàng đế bỗng nhiên cười khổ, quay đầu ngửa ra sau nhắm mắt lại, trong lòng lại có sự bi ai vô lực, bản thân vẫn luôn mạnh mẽ cứng rẵn, tại sau lại có một ý nghĩ hèn yếu như vậy, tại sao phải lo lắng các con sẽ gặp bất hạnh, Kỷ vương có thiên phú trị quân, hẳn là có thể kế thừa cơ nghiệp Đại Chu.

Hoàng đế xa giá tới huyện Thành Kỷ Tần Châu, Thứ sử Tần Châu và quan viên cung nghênh Hoàng đế Đại Chu, mà Lục Thất chủ động bảo vệ Hoàng đế xa giá sau khi vào thành thì đưa tới một toà phủ của phú hộ, lúc Hoàng đế xuống xe, Lục Thất cũng tự mình đi qua đỡ, khiến cho thái giám không dám lên trước.

Xuống xe, Chu Hoàng đế nhìn Lục Thất mỉm cười nói:

- Thiên Phong, trẫm đến Lũng Hữu hẳn ngươi rất bất ngờ đi?

- Bệ hạ, thần vô cùng bất ngờ.

Lục Thất mỉm cười đáp lại.

- Ngươi dám đến Khai Phong phủ, trẫm cũng dám đến Lũng Hữu, trẫm nói cho ngươi biết, dũng khí của trẫm cũng không kém ngươi đâu.

Chu Hoàng đế ôn hoà nói.

- Lũng Hữu là lãnh thổ của Đại Chu, thần là quan Đại Chu, bệ hạ tuần tra Lũng Hữu, hoàn toàn là việc chính đáng, cũng có thể ghi vào sử sách, lưu danh muôn đời để hậu nhân kính trọng và ngưỡng mộ.

Lục Thất giọng điệu ngưỡng mộ nói.

Chu Hoàng đế hơi giật mình, sau đó gật gật đầu nói:

- Thiên Phong, đỡ trẫm đi nghỉ ngơi.

- Vâng, bệ hạ xa giá tới Lũng Hữu, thần sẽ luôn đi theo, không dám sơ sẩy.

Lục Thất cung kính nói, nói xong giơ tay đỡ cánh tay trái của Chu Hoàng đế.

- Ngươi có ý là được rồi.

Hoàng đế ôn hoà đáp lại, dưới sự giúp đỡ của Lục Thất cùng đi.

Triệu Phổ và đại thần cũng đi theo, nhìn Lục Thiên Phong đỡ Hoàng đế đi, không khỏi nhìn nhau, ánh mắt đều rất cổ quái, cũng có sự thoải mái, Lục Thiên Phong nói sẽ luôn đi theo, vậy chứng tỏ Lục Thiên Phong không muốn Chu Hoàng đế xảy ra chuyện ở Lũng Hữu.

Quyển 5 - Chương 174: Vấn giải

Đỡ Hoàng đế đi vào một toà các lịch sự tao nhã, sớm đã có thái giám đi trước một bước đứng chờ đón, trong đó có Vương Kế Ân, Lục Thất đỡ Chu Hoàng đế ngồi xuống một cái ghế dựa khắc hoa, Chu Hoàng đế vẻ mặt mệt mỏi gật gật đầu.

Có thái giám dâng nước và thuốc lên, Chu Hoàng đế nhận thuốc uống vào, Lục Thất đứng ở một bên, đợi Chu Hoàng đế uống thuốc, mới khẽ nói:

- Bệ hạ đi đường mệt nhọc trước tiên nghỉ ngơi đi đã.

Chu Hoàng đế lắc đầu, xua xua tay, tất cả thái giám đều đi ra ngoài, Chu Hoàng đế nhìn Lục Thất, khẽ nói:

- Trẫm có điều không hiểu được, không nói khó có thể tĩnh tâm.

- Mong bệ hạ cứ nói ra.

Lục Thất ôn hoà đáp lại.

Chu Hoàng đế giơ tay lấy bình ngọc từ trong ngực ra nói:

- Trong bình này là Cửu chuyển đại hoàn đan, ngươi đã nghe nói qua chưa?

Lục Thất hơi giật mình lắc đầu nói:

- Thần chưa từng nghe qua.

- Đây là trẫm có cho người đi Mao Sơn tìm được, ngươi thật sự không biết sao?

Chu Hoàng đế nhìn Lục Thất, trầm giọng nói.

Lục Thất đã hiểu nói:

- Bệ hạ, thần sẽ không nói dối, Mao Sơn có rất nhiều đan dược chữa bệnh, nhưng thần từng trao đổi với sư huynh, tuyệt đối chưa bao giờ nghe qua cái gì mà Cửu chuyển đại hoàn đan.

Chu Hoàng đế ánh mắt thể hiện sự thất vọng, nhìn bình ngọc hỏi:

-Vậy tại sao vết thương của ngươi lại có thể tự lành, trẫm biết, ngươi từng bị thương ở phần eo.

- Bệ hạ, vết thương của thần có thể tự lành, không phải tác dụng của đan dược gì, thần nói như vậy chỉ là vì huyễn hoặc lòng người, nguyên nhân vết thương của thần có thể tự lành, là do thần tu luyện ‘Kim cương hổ thiền thuật’ đó là một loại công pháp ở Thiên Trúc, và phải trải qua kì thuật của cao tăng Trung thổ, thực ra chính là võ đạo Tiên Thiên công.

Lục Thất giải thích.

- Tiên Thiên công sẽ có tác dụng làm lành vết thương sao?

Chu Hoàng đế hoài nghi nói.

- Tác dụng của Tiên Thiên Công, thực tế chính là kích phát một tiềm năng hình thành một loại nguyên lực, nếu trên người bị thương, đều có thể tự lành, thần tu luyện ‘Kim cương hổ thiền thuật’ chính là khiến cho tiềm năng tự lành này có thể mạnh hơn mấy lần, nhưng thần nếu là bị vết thương trí mạng, cũng rất khó lành. Lần bị thương ở eo, là thần cố ý, Kim cương hổ thiền thuật của thần khiến cho thân thể giống như mặc giáp, hơn nữa trúng độc thần cũng có thể dùng nguyên lực bức độc ra khỏi thân thể.

Lục Thất giải thích.

Chu Hoàng đế giật mình nhìn bình ngọc trong tay, yên lặng trong chốc lát, Chu Hoàng đế mới khẽ nói:

- Dám gạt trẫm.

- Bệ hạ, có lẽ là thủ vệ người phái đi sợ là không thể nào báo cáo kết quả, cho nên mới dâng lên đan dược này, đan dược này có lẽ là một loại đan dược chữa thương.

Lục Thất nói.

Chu Hoàng đế gật đầu, đem bình ngọc cất vào trong ngực, khẽ nói:

- Thiên Phong, trẫm ở đây tĩnh dưỡng hai ngày, sau đó khởi hành đi Hà Hoàng.

- Rõ, thần sẽ chuẩn bị tốt.

Lục Thất đáp lại.

- Không cần gióng trống khua chiêng, trẫm không muốn quấy nhiễu dân chúng, cũng không muốn huyên náo ồn ào.

Chu Hoàng đế dặn dò nói.

- Vâng, thần đã hiểu.

Lục Thất đáp lại, sau đó lại nói:

- Bệ hạ đã mệt, trước tiên cứ nghỉ ngơi, thần ở ngoài cửa trông chừng.

Chu Hoàng đế lắc đầu nói:

- Trẫm vẫn chưa nói hết, ngươi ngồi đi.Lục Thất nghe xong bất đắc dĩ, thi lễ cảm tạ xong xoay người tìm một cái ghế dựa ngồi xuống bên cạnh Chu Hoàng đế, sau khi ngồi xuống, Lục Thất nói:

- Bệ hạ, phiên tộc ở Hà Tây dùng dược liệu Kỳ Liên sơn chế thành một loại thuốc uống chữa thương, bệ hạ có thể thử uống xem.

Chu Hoàng đế hơi giật mình, gật đầu nói:

- Hà Tây quả thực có thuốc dùng để trị thương, trẫm cũng từng dùng, hiệu quả cũng bình thường.

Lục Thất nói:

- Thuốc của Hà Tây thần chưa từng dùng không biết hiệu quả thế nào, thần chỉ từng nghe thuộc hạ nói qua.

Chu Hoàng đế gật đầu, nhìn Lục Thất hỏi:

- Thiên Phong, ngươi ở Giang Nam có phải là có được Thường Châu và Tô Châu hay không?

Lục Thất ngẩn ra, chần chừ một chút nói:

- Bệ hạ đã biết rồi.

- Biết hết những chuyện ngươi đã làm ở Thường Châu, cùng với Trương Hồng Ba nhắc tới đất phong của phủ Ngô Thành Công chúa, cho nên trẫm nghĩ ngươi đã có được Tô Châu.

Chu Hoàng đế nói.

Lục Thất gật đầu nói:

- Bệ hạ anh minh, những điều thần làm, trước kia triều đình Đường quốc cũng không nhìn ra được điều khác thường.

- Trước kia Đường quốc không phải không nhìn ra, mà là do vẫn luôn muốn an bình nên không muốn phá, có lẽ còn có người che giấu cho ngươi.

Chu Hoàng đế nói.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế nói:

- Thiên Phong, ngươi có khả năng sẽ hợp binh với Triệu Khuông Dẫn không?

- Thần sẽ không hợp binh với Triệu Khuông Dẫn, cũng sẽ không để thế lực ở Giang Nam thuộc về Đại Chu.

Lục Thất nhỏ giọng trả lời.

- Ngươi muốn tranh giành thiên hạ?

Chu Hoàng đế hỏi.- Có tranh giành thiên hạ hay không, thần không thể trả lời, thần chỉ cần có thể sống sót, cần thân nhân có thể sống tốt ở Giang Nam.

Lục Thất bình thản trả lời.

- Ngươi cuối cùng sẽ không quy thuận Đại Chu.

Chu Hoàng đế lạnh nhạt nói.

- Thần đã quy thuận Đại Chu, nhưng thần cũng biết, đã có chuyện chiếm cứ thì cũng sẽ không có đường để quay đầu, giống như Triệu Khuông Dẫn, nếu đã có được thế lực, liền không thể có khả năng hoà thuận với bệ hạ, chủ lo thần tạo phản, thần sợ chủ không thể bao dung với mình, liên quan đến tính mạng, cái hoạ bị diệt tộc, như vậy cũng không dám nhượng bộ.

Lục Thất thành khẩn nói.

Chu Hoàng đế quay đầu nhìn ra ngoài cửa, một lát sau mới nói:

- Ngươi rất tốt đối với Huyện công An Viễn, chính là để mê hoặc trẫm sao?

- Không phải, thần đối tốt với An Viễn Huyện công là xuất phát từ nội tâm, thần không cần phải làm cái gì để mê hoặc bệ hạ, những điều thần làm ở Khai Phong phủ đều là theo bản tính mà làm, bệ hạ nếu không muốn quan tâm đến đại cục, thần làm cái gì cũng vô dụng.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Ngươi rất thẳng thắn, trong lòng trẫm cũng rất thoải mái.

- Bệ hạ không tức giận chuyện thần làm ở Giang Nam sao?

Lục Thất ôn hoà hỏi.

Chu Hoàng đế mỉm cười nói:

- Chẳng có gì phải tức giận, đó vốn là thành tựu ngươi có được, lại không phải đoạt được từ trong tay trẫm, nhưng trẫm lại có điều khó hiểu, trước kia ngươi ở Hấp Châu cũng có thế lực, vậy vì sao không chiếm lấy lãnh thổ của Đường quốc, chẳng nhẽ e dè Tấn quốc sao? Hay là binh lực không đủ?

- Lời bệ hạ nói đều là nguyên nhân, còn có hai nguyên nhân chính nữa là thần không muốn hành thích vua, cũng không muốn trở thành ngọn nguồn của việc Giang Nam chiến loạn, lúc ấy sau khi đoạt được Tô Châu cùng với Trương Hồng Ba, điều duy nhất muốn chính là tự bảo vệ chính mình. Thật ra động cơ thần chiếm lấy Tô Châu chính là vì bị Quận công Thanh Hà chèn ép, chỉ có thể quyết đánh đến cùng, mang theo năm nghìn quân tập kích bất ngờ Ngô huyện, bắt sống Tín Vương Việt Quốc đứng đầu Tô Châu, sau đó cướp lấy Ngô quân của Việt Quốc.

Lục Thất nói.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Ngươi ở Tô Châu có phải là người chủ trì cuộc chiến chống lại Đại Chu đột kích?

- Đúng vậy, thần sau khi có Tô Châu, từng tiêu diệt một bộ phận quân lực Chu quân đột kích, bây giờ số quân lực này đều ở Tô Châu, thần cho bọn họ đất vườn và quan áp ngân khế, còn phối duyên cho bọn họ với những nữ nhân bắt được ở Gia Hưng, khiến cho bọn họ sinh sống ở Tô Châu.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Chỉ cách một con sông, tin tức của ngươi lại bị phong toả lâu như vậy, quân lực đi Giang Nam không có người nào bỏ chạy quay về được Giang Bắc, theo thủ vệ quay về báo lại, ngươi thực hiện chế độ quân phủ và biên cấm ở Tô Châu, rất khó đi vào, cũng rất khó rời khỏi.

Lục Thất hơi giật mình, trong lòng cũng âm thầm cảm ơn Tân Cầm Nhi, Tấn quốc đã tiêu diệt Việt quốc lâu rồi, Tân Cầm Nhi lại vẫn duy trì đóng cửa Tô Châu, khó trách Chu Hoàng đế cho là hắn chỉ có Tô Thường nhị Châu, nói cách khác, duy trì đóng cửa Tô Châu, chính là một trong những thủ đoạn che giấu cho hắn, bất kể những người không biết nội tình sau khi biết liền cảm thấy Tô Châu là ở trạng thái cát cứ.

Ngoài ra Lục Thất nói đến tù binh Đại Chu ở Tô Châu, thực ra ở Tô Châu chỉ có ba phần tù binh Đại Chu, còn hai phần bị điều đi Hải Châu (đa số là tù binh quan tướng), năm phần thì ở đất Sở hoặc ở trong quân Cán Châu, tù binh Đại Chu ở trong quân Tấn quốc số lượng rất ít, hơn nữa cũng không biết Lục Thiên Phong chính là Tấn vương, chủ yếu là tù binh Đại Chu dựa vào công mà được thành quan tướng, cũng là quan tướng cấp thấp, ngoại trừ đường huynh của Lục Thiên Phong.

- Ngươi và Trương Hồng Ba có quan hệ thế nào? Sao lại yên tâm để y trấn thủ Tô Châu?

Chu Hoàng đế hỏi.

- Thần từng cứu Trương Hồng Ba, An Viễn Huyện công bây giờ là biểu đệ của Trương Hồng Ba, Trương Hồng Ba phụng mệnh đi Giang Ninh bái kiến An Viễn Huyện công, lúc quay về bị lọt vào trận địa mai phục do Kiêu Kỵ vệ của Quận công Thanh Hà, thần lúc đó phụng mệnh đi cứu Trương Hồng Ba, cho nên sau đó thần mới cùng Trương Hồng Ba cướp lấy Tô Châu.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Vâng, thần ra bên ngoài trông chừng, bệ hạ có thể triệu tập thần bất cứ lúc nào.

Lục Thất đứng dậy thi lễ nói, đợi Chu Hoàng đế gật đầu mới xoay người đi ra ngoài cửa canh giữ, thái giám và thái y vội vàng đi vào trong các.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau