KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 71 - Chương 75

Quyển 1 - Chương 71: Đậu đỏ

Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Kì thật trong Chu phủ người biết chuyện Chu lão phu nhân sắp không qua được có rất nhiều, chỉ có điều không ai dám nói ra, Tân di nương bây giờ tự mình tìm cho mình một con đường tự cứu, có Lục huyện úy là chỗ dựa thông gia vững chắc, sau này Tân di nương ở Chu phủ cho dù không có quyền cũng sẽ không bị bắt nạt. Bây giờ Tân di nương chỉ cần ngậm miệng không nói lung tung mới có thể bảo vệ tính mạng của bản thân.

Tống Ngọc Nhi tự có suy nghĩ của mình gật gật đầy, Vương nhị phu nhân lại nói:
- Ngọc muội, tỷ tỷ lựa chọn chỗ dựa cho muội là Lục huyện úy đã trải qua suy tính rất nhiều, không hề chỉ vì bảo vệ tỷ trong tương lai. Lục gia từng là quan lại nhất thời sa cơ lỡ bước, Lục gia cũng là gia đình giản dị thiện lươn, muội gả đi Lục gia cũng sẽ không bị khinh bỉ, đổi thành Tống phủ Trần phủ chú trọng lợi ích như vậy thì muội gả đi mãi mãi cũng không thể ngóc đầu lên được.

Tống Ngọc Nhi gật đầu dịu dàng nói:
- Đa tạ tỷ tỷ, Ngọc Nhi đã hiểu, sẽ không tiếp tục ảo tưởng không thực tế.

Vương nhị phu nhân gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Thời gian cũng sắp đến rồi, bây giờ tỷ tỷ đưa muội quay về Trần gia, trực tiếp đạt thành hiệp ước với chính thê của Trần gia, sau khi thỏa thuận xong hễ là đồ vật hay nô tài gì thuộc về muội toàn bộ mang ra khỏi Trần gia, tỷ tỷ sẽ tìm một nơi cho muội ở tạm.

Tống Ngọc Nhi dọ dự nói:
- Tỷ tỷ, bây giờ lấy đồ đạc đi quá sớm, sợ Trần gia sẽ buồn bực.

Vương nhị phu nhân lắc đầu nói:
- Muội nghĩ sai rồi, muội cầm đồ đạc của mình đi, người Trần gia sẽ có thể an tâm, bọn họ ước gì hôm nay muội liền dọn ra khỏi Trần gia. Muội lấy đi đồ đạc của mình để bày tỏ thái độ, chính thê của Trần gia và một vị thiếp khác có thể chia nhau tài sản, muội một ngày không cầm đồ đạc đi, các nàng sẽ thủy chung vẫn ngờ vực muội, cho nên muội bây giờ không cần đếm xỉa đến người khác nói gì.

Tống Ngọc Nhi nghe xong lúm đồng tiền đẹp đẽ có chút vặn vẹo, gả vào Trần gia hơn hai năm, những người thân bình thường ở cùng nhau bây giờ lại như kẻ thù đấu đá lẫn nhau.


Sắp đến giữa trưa, Lục Thất một thân bào y cưỡi ngựa đến thành Vọng Giang, tuy rằng đã là huyện úy hộ quân có thực quyền , Lục Thất làm việc vẫn khiêm tốn như trước, Vọng Giang Bảo là một trong những khu vực quan trọng mà hắn tiêu diệt thổ phỉ, hắn lại không muốn để ai ai cũng biết, cũng không muốn đi hỏi thăm Chu Kỳ lão để làm công tác chào hỏi gì.

Vào thành đến trước cửa hiệu thuốc nhà mình, thấy có hai ba người vào mua thuốc, sinh ý cũng tạm được. Hắn xuống ngựa chợt thấy tiệm thuốc bắc ở bên tay trái nhà hắn có một người phụ nữ trung niên đứng đó, xiêm y của người đó cũ nát đầy mảnh vá, sắc mặt vàng vàng, vẻ mặt hoảng sợ, thấy Lục Thất đi qua cuống quí cúi đầu.

Lục Thất hôm nay tới là để nói cho Tân Vận Nhi chuyện nạp thiếp và chuyện gia qui mới, hắn có chuyện phải đi khỏi Vọng Giang Bảo vài ngày. Hắn thấy bộ dạng người phụ nữ, đoán chừng là không có tiền mua thuốc mới đứng ở bên ngoài.

Hắn đi tới, dịu dàng hỏi:
- Ngươi đến mua thuốc sao?

Người phụ nữ trung niên ngẩng đầu nhìn Lục Thất một cái, chần chờ một lúc gật gật đầu, Lục Thất dịu dàng nói:
- Ngươi vào hiệu thuốc mua thuốc đi, nói với người bán thuốc, tiền ta trả thay ngươi.

Người phụ nữ trung niên sửng sốt, ánh mắt cảm kích gật đầu, giọng khàn khàn nói:
- Tạ ơn đại gia.
Lục Thất cười hiền lành, xoay người đi vào trong tiệm thuốc.

Vào hiệu thuốc thấy có năm người đang mua thuốc, ánh mắt hắn di chuyển đến phía sau quầy lại sửng sốt. Hóa ra phía sau quầy có hai người, một người là một phụ nữ trung niên tráng kiện, còn một người khác là một thiếu nữ xinh đẹp, cô gái kia tầm mười bốn mười lăm tuổi, lông mày lá liễu, mắt điểm chút sơn, gương mặt hơi gầy, một mái tóc đen mềm mại buộc phía sau, yêu kiều đứng ở sau quầy cười hiền hòa.

Lục Thất run rẩy một chút mới nhận ra người kia chính là Tiểu Vân, gần một tháng không thấy, cô gái gầy yếu xấu xí kia không ngờ lại biến thành thiếu nữ xinh đẹp, khiến cho Lục Thất ngạc nhiên không thôi.

Tiểu Vân rất nhanh thấy Lục Thất, đôi mắt điểm chút nước sơn sáng ngời, hai gò má có chút ửng đỏ, nàng không hề ra nghênh đón Lục Thất mà chỉ hướng Lục Thất gật gật đầu, không rời khỏi quầy bán thuốc tiếp tục bao thuốc.

Trong lòng Lục Thất kinh ngạc, cũng mỉm cười gật đầu, sau đó âm thầm đi tới sau quầy, khiến cho người phụ nữ trung niên lấy hộp thuốc hộ Tiểu Vân sửng sốt, lại thấy Tiểu Vân để tất cả sổ sách xuống trước mặt Lục Thất, Lục Thất giơ tay tiếp nhận đứng ở sau quầy lật xem.Nhìn vài trang ghi chép sau khi bán một bao thuốc đều có một chữ, trong đó nhiều nhất là bình, bỏ, chính. Chỗ nào có ghi chữ bình thì giá bán đúng, chữ bỏ là không giá, chữ chính là thuốc bán được giá. Lục Thất xem xong gật gật đầu, bán thuốc quả thật không thể chỉ muốn được lợi, phải bán thuốc với giá rẻ cho người nghèo coi như giúp đỡ.

Lục Thất xem xong hết sổ sách lại để lại chỗ Tiểu Vân, Tiểu Vân nhỏ giọng nói:
- Công tử, tiểu thư ở nhà sau.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, dịu dàng nói:
- Tiểu Vân, bên ngoài có một người phụ nữ trung niên muốn mua thuốc, giá tiền tính theo giá thuốc chữ bỏ.

Tiểu Vân ngẩn ra, vẻ mặt có chút khó xử, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Công tử, đấy là mẫu thân của nô tì, nô tì không thể không thể phá bỏ qui tắc bán thuốc chữ bỏ.

Lục Thất nghe xong sửng sốt, suy nghĩ một chút dịu dàng nói:
- Em không phá bỏ quí tắc rất tốt, lần này ta muốn phá qui tắc, em cứ làm theo đi.
Tiểu Vân cảm kích đáp lại, Lục Thất cười cười xoay người bước về nhà sau.

Vừa vào đến sân nhà sau, những thứ ở đây lại khiến cho Lục Thất bất ngờ, chỉ thấy trong sân để một cái bàn vuông, trên bàn có giấy mực nghiên bút, ngồi ở cạnh bàn có hai người một là Tân Vận Nhi, một người khác là Đông Thanh.

Khiến cho Lục Thất không ngờ là Đông Thanh cũng thay đổi rất nhiền, khuôn mặt trái xoan trắng hơn trước kia rất nhiều, ngũ quan có khí chất xinh đẹp, lúc này đang cầm bút viết chữ.

Tân Vận Nhi thấy Lục Thất, hơi hơi sửng sốt khuôn mặt kiều diễm hiện lên nét vui sướng, dịu dàng đứng dậy nói:
- Thất lang, chàng đã đến rồi.

Chỉ một tiếng gọi khiến cho Đông Thanh còn đang viết chữ thân mình run lên, hoảng loạn buông bút lông đứng lên, quay thân đi đến bên trái Tân Vận Nhi, đầu cũng không dám ngẩng lên khẩn trương nói:
- Nô tì cung nghênh công tử.
Lục Thất cười, nhiều ngày không gặp, Đông Thanh đối với hắn dường như vẫn có chút sợ sệt, hắn dịu dàng gật đầu với Tân Vận Nhi, đi tới trước bàn vuông thấy trên bàn có một chồng giấy đã viết, có một tấm chữ viết xinh đẹp ngay ngắn còn một tấm chữ viết xiêu vẹo. Thấy Tân Vận Nhi muốn dạy Đông Thanh viết chữ, thấy chữ trương viết rất đẹp, thư pháp của Tân Vận Nhi đúng là nhất.

- Thất lang, có đồng ý viết cho Đông Thanh một chữ không?
Tân Vận Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười nhìn Tân Vận Nhi một cái, duỗi tay phải cầm lấy bút lông, Tân Vận Nhi lập tức lấy một tờ giấy chưa viết đặt trước mặt Lục Thất, đối mắt đẹp mong chờ nhìn Lục Thất.

Lục Thất chấm đủ mực, nhìn tờ giấy đã ố vàng, suy nghĩ một chút hạ bút viết:
- Hồng đậu sinh nam quốc, xuân lai phát kỉ chi. Nguyện quân đa thải hiệt, thử vật tối tương thư.

Viết xong hắn để bút xuống, mắt dịu dàng nhìn Tân Vận Nhi nói:
- Vận Nhi, ta không giỏi làm thơ, ta mượn bài thơ “Hồng đậu” của văn nhân Đại Đường để thay tâm ý của ta tặng cho nàng.

Tân Vận Nhi càng thẹn thùng hơn, giơ tay lấy giấy ra nhìn, nhìn bài thơ “Hồng đậu” viết trên giấy cũng là thể chữ khải thư, chữ viết mạnh mẽ hào phóng, làm cho người ta cảm thấy một sự kiên quết, đúng là chữ đẹp chỉ có điều bài thơ “Hồng đậu” này không hợp cảnh thôi.

- Thất lang, chữ của chàng viết rất đẹp, tính tế cũng lộ ra khí thế cương nghị, so với chữ của đám văn nhân kia đẹp hơn trăm lần.
Tân Vận Nhi tán thường từ tận đáy lòng.

Lục Thất nghe xong trong lòng vui sường, tình yêu đối với Tân Vận Nhi lại càng sâu sắc hơn, từ lần trước hắn đi buôn thuốc, câu dặn dò dịu dàng của Tân Vận Nhi “ chỉ cần bình an, tất cả đều còn” đã khiến hắn rất cảm động, từ lúc đó, Tân Vận Nhi đã đi vào lòng hắn chiếm cứ một vị trí chắc chắn.

Hắn mỉm cười dịu dàng nói:
- Vận Nhi, đây là cho nàng, nhưng cũng có thể để cho Đông Thanh dùng luyện chữ.

Tân Vận Nhi nũng nịu liếc Lục Thất một cái, cười nói:
- Thiếp đã biết, Đông Thanh muốn học cũng không học được chữ mạnh mẽ như vậy.

Trái tim Lục Thất bị Vận Nhi làm cho rung động, sờ tay vào ngực lấy ra hai lượng bạc vụn đưa về phía trước, dịu dàng nói:
- Đông Thanh, bạc này ta thưởng cho em và tiểu Vân làm của riêng, mẹ em đang ở bên ngoài tiệm thuốc, em và Tiểu Vân cùng đi xem đi.

Đông Thanh giật mình, mãnh liệt ngẩng đầu lên, kinh sợ vội la lên:
- Công tử, mẹ nô tỳ đến đây sao?

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:
- Đúng vậy, em cầm chỗ bạc này rồi nhanh đi đi.

Đông Thanh thần tình có chút hoảng sợ vui mừng, nàng liếc mắt nhìn bạc trong tay Lục Thất một cái, lại chần chừ không dám lấy, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Đây là công tử thưởng riêng cho em, mau cầm đi gặp mẹ em đi.

- Nô tỳ tạ ơn công tử ban thưởng.
Tân Vận Nhi nói xong, Đông Thanh mới tạ ơn ân thưởng, đỏ mặt ngượng ngùng nhìn Lục Thất một cái, tiến lên giơ tay cầm lấy bạc, cúi đầu chạy đi.

Quyển 1 - Chương 72: Hiền thê

Đông Thanh vừa đi, Lục Thất tiến lên hai bước đứng trước mặt Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi cả kinh ngượng ngùng theo bản năng cúi đầu xuống, nhưng rất nhanh bị một bàn tay to nâng lên. Nàng e lệ nhìn thấy một đôi mắt nóng cháy, một khuôn mặt dịu dàng tươi cười, khuôn mặt tươi cười tiếp cận, nàng xấu hổ vui mừng nhắm hai mắt xinh đẹp lại.

Một cái hôn thật dài khiến cho Tân Vận Nhi hít thở không thông, thân mình lại sung sướng bồng bềnh như ở cõi tiên, nàng thích ái lang điên cuồng, hoang dã chủ động. Nhưng lúc ái lang ôm nàng vào trong phòng, nàng cố nén lại tình cảm đang trào dâng đồng thời kháng cự yếu ớt, bởi vì nàng là thê thất, thê thất nhất định phải có khí chất đoan trang và tôn nghiêm, lần đầu tiên không thể qua loa cho ái lang, đây là điều cô cô nàng dặn dò.

Lục Thất cũng biết nên tôn trọng Tân Vận Nhi, lúc bị chống cự lại cũng không tức giận, bình ổn tâm tình một chút, ôm nhẹ Tân Vận Nhi ngồi xuống bên cạnh bàn vuông, uyển chuyển nói chuyện nạp thiếp, nhấn mạnh hậu quả nếu cự tuyệt, còn việc hắn chủ động đi thân cận là việc tuyệt đối không dám nói.

Tân Vận Nhi nghe xong phản ứng rất bình tĩnh, thái độ ôn nhu của nàng có thể hiểu và chấp nhận. Tân Vận Nhi nghe xong trầm tư một lúc, cũng thể hiện thái độ ủng hộ, cái gia qui mới này cũng có thể khơi dậy sự tích cực của Lục gia, Lục gia có thể đoàn kết một lòng có tiền góp tiền, có lực góp lực.

Sự ủng hộ của Tân Vận Nhi khiến cho Lục Thất vui mừng ôm lấy nàng hôn một cái, Tân Vận Nhi bị hôn lại nghiêm mặt nói:
- Thất lang, thiếp ủng hộ gia qui mới của nhà nhưng thiếp cũng cần sự ủng hộ của chàng.

Lục Thất sửng sốt cười nói:
- Nàng nói đi.

Tân Vận Nhi nghiêm mặt nói:
- Thất lang, gia qui mới có thể khơi dậy sự tích cực của Lục thị gia tộc, nhưng dễ dàng dẫn đến thiếp thất và vợ kế có tâm tư riêng, bởi vậy thiếp đồng ý chuyện thiếp thất có tài sản riêng, nhưng quyền kinh doanh nhất định phải nằm trong tay thê thất, không thể bởi vì cổ quyền của một cửa hàng thiếp thất chiếm nhiều hơn thì dothiếp thất kinh doanh, nếu do thiếp thất làm chủ kinh doanh, Lục gia sẽ lâm vào hoàn cảnh lục đục, không đồng lòng.

Lục Thất nghe xong suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
- Nàng nói rất đúng, quyền kinh doanh bị phân tán rất dễ dẫn đến mọi người không đồng lòng, nhưng việc lấy hết quyền kinh doanh của thiếp thất cũng không thỏa đáng, sau này sẽ do nàng làm chủ kinh doanh, thiếp thất sau khi được nàng trao quyền sẽ có thể can thiệp và đối sách kinh doanh, nếu như thiếp thất có gì bất kính với nàng nàng có thể thu hồi quyền kinh doanh.

Tân Vận Nhi gật đầu nói:
- Như vậy cũng đúng, còn về gia qui mới cho thiếp thất quyền tự chủ về bản thân và của cải, thiếp muốn giữ lại quyền thê thất được quản giáo sai khiến thị thiếp các phòng và nô tì, mục đích của yêu cầu này chính là tạo ra quyền uy của thê thất, củng cố thế lực của Lục gia.

Lục Thất sửng sốt, yêu cầu này của Tân Vận Nhi gần như mâu thuẫn với gia qui mới của mình, hắn lập ra gia quy mới lấy đi rất nhiều quyền hành của thê thất, nhưng Tân Vận Nhi sau khi ủng hộ lại từng chút từng chút một lấy lại quyền hành. Nhưng nếu suy nghĩ kĩ một chút, chính thất nếu không có quyền uy, rất có thể sẽ nảy sinh chuyện gia đình không yên ổn, kì thật Tân Vận Nhi có thể đồng ý chuyện thiếp thất có thể có quyền tự chủ về bản thân và của cải đã là sự nhượng bộ lớn nhất rồi.

- Có thể.
Lục Thất sau khi suy nghĩ kĩ cũng nhường một bước.

Tân Vận Nhi nhẹ nhàng thở ra, sau khi Lục Thất nói về gia qui mới trong lòng nàng rất sợ hãi, như vậy có nghĩ là sau này thê thất như nàng chẳng khác gì vật bài trí trong Lục gia, một thê thất không được tôn trọng sẽ chỉ rơi vào hoàn cảnh khuất nhục. Lục gia hưng thịnh là công lao của tất cả thiếp thất hợp lực lại, gia qui mới của Lục Thất còn nhiều chỗ thiếu sót, nhưng nàng không thể phản đối trực tiếp, chỉ có thể đồng ý sau đó mới ôn nhu lấy lại từng chút một quyền lợi của người vợt.

- Thất lang, thiếp còn một yêu cầu nho nhỏ nữa.
Tân Vận Nhi nhẹ nhàng thở ra sau lại ôn nhu nói.

- Nàng nói đi.
Lục Thất có chút bất đắc dĩ, không biết Tân Vận Nhi muốn nói gì, hắn phát hiện vị hôn thê này cũng không dễ dàng ứng phó như mình nghĩ.

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Yêu cầu của thiếp chính là nhận Tiểu Vân và Đông Thanh về làm tỳ nữ thiếp thân.

Lục Thất sửng sốt, hắn biết thiếp thân tì nữ là ý gì, hơi cau mày nói:
- Chuyện này không hay, các nàng về sau nên gả cho một người tốt nào đó, hà tất phải làm thiếp.

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Thất lang, các nàng xuất thân bần hàn, có thể làm tiểu thiếp của chàng là hi vọng hạnh phúc nhất, nếu chàng ngại các nàng không đủ xinh đẹp, thiếp có thể cự tuyệt việc cho các nàng làm tỳ nữ thiếp thân, tìm một người xinh đẹp khác để làm của hồi môn.

Lục Thất mặt biến đổi, không vui nói:
- Ta không có ý ghét bỏ các nàng ấy.

Tân Vận Nhi cười dịu dàng nói:
- Nếu Thất lang đã không chê các nàng, vậy thiếp sẽ thành toàn cho nguyện ý của các nàng.Lục Thất ngẩn ra, lập tức buồn bực nói:
- Giỏi nha, nàng dám lấy lời nói lừa ta, xem ta phạt nàng thế nào.

Nói xong cánh tay phải giữ chặt thân hình kiều diễm của Tân Vận Nhi, miệng ngăn chặn lời nói, một tay vươn vào trong quần áo vuốt ve nhẹ nhàng, Tân Vận Nhi trong nháy mắt đỏ ửng hai má, tay ngọc bắt lấy áo của Lục Thất, yêu kiều rên rỉ vài tiếng, vặn vẹo eo nhỏ.

Hai người triền miên một hồi lâu, chợt nghe thấy tiếng Đông Thanh e lệ nói:
- Công tử, tiểu thư, Thương Nhi tỷ tỷ đến.

Hai người đang nhiệt tình giật mình, vội tách ra chỉnh lại y phục, thấy Đông Thanh xấu hổ đỏ mặt đứng cách đó năm bước, ngoại trừ Đông thanh, trong viện cũng không còn ai.

- Đông Thanh. ai tới vậy?
Lục Thất trấn định ôn tồn hỏi, hắn thân thiết với Tân Vận Nhi cũng không kiêng rè Đông Thanh.

- Là Thương Nhi, Thương Nhi giống với nô tỳ trước đây, là tỳ nữ bên người Nhạn Nhi tiểu thư.
Tân Vận Nhi ở bên cạnh giành trước dịu dàng giải thích.

Lục Thất ồ một tiếng, suy nghĩ một chút nói:
- Có cơm không? Ta vào trong phòng dùng cơm, em gặp khách ở trong hoa viên đi.

- Công tử, vậy nô tỳ đi làm cơm.
Lục Thất vừa dứt lời, Đông Thanh phản ứng rất nhanh đáp trả.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu dịu dàng nói:
- Em đi đi, làm thức ăn nhanh là được, sau giờ ngọ ta còn có việc.
Đông Thanh đáp lời vội vàng đi vào phòng bếp, Lục Thất gật đầu một cái với Tân Vận Nhi đi vào phòng trong.

Tân Vận Nhi sửa sang lại dung nhan xong, đi ra hiệu thuốc gặp Thương Nhi, lại cùng nhau quay lại sân viện.
Thương Nhi cũng là một cô gái xinh đẹp, mặt trái xoan, lông mi cong mắt hạnh, miệng nhỏ nhắn như lúm đồng tiền, khí chất thanh nhã dịu dàng, nàng chín tuổi liền vào phủ là nha hoàn của tiểu thư Chu phủ, so sánh với Tân Vận Nhi càng được Chu Nhạn Nhi tín nhiệm hơn.

Hai nàng sau khi ngồi xuống bên cạnh bàn, Tân Vận Nhi lập tức đưa thư của Lục Thất cho Thương Nhi xem, Thương Nhi xem xong kinh ngạc nói:
- Chữ viết này mạnh mẽ hào phóng, lối hành văn rất được, là Lục công tử của tiểu thư viết sao?

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Đúng vậy, Thương Nhi, đem thư này mang về đưa cho tiểu thư.

Thương Nhi lại lắc đầu nói:
- Muội đừng hao tổn tâm tư nữa, hơn nữa tỷ đến đây là muốn nói với muội, hôm qua tam công tử của huyện lệnh huyện Thanh Dương, đã đến Chu phủ cầu hôn, muốn cưới tiểu thư về làm chính thê. Vị Lư công tử kia năm nay mới hai mươi ba tuổi, là người văn võ song toàn, lại là quan thân cấp bát phẩm. Phu nhân rất hài lòng, lão gia mặc dù không tỏ vẻ đồng ý nhưng cũng không phản đối, việc này phu nhân có chủ trương là cố hết sức thực hiện, tám phần sẽ thành công.

Tân Vận Nhi sửng sốt, giơ tay cầm lại thư của Lục Thất, cười nhạt nói:
- Nếu tiểu thư tìm được người hợp ý, muội đây cũng không cần tiếp tục áy náy nữa.

Thương Nhi cau mày nói:
- Vận Nhi, vị Lục công tử kia đáng giá để muội phó thác cả đời sao?

- Đương nhiên đáng, Lục công tử là người đàn ông tốt nhất mà muội từng gặp, muội biết rõ tâm tư của Lục công tử, quí trọng sự dũng cảm của chàng ấy, trình độ nhạc luật thần hóa tự nhiên.
Tân Vận Nhi nghiêm nghị phản bác.

Thương Nhi lắc đầu, dịu dàng nói:
- Người luyện võ đa nghi, chuyện sau này rất khó nói.

Tân Vận Nhi nghiêm mặt nói:
- Người luyện võ đa nghi nhưng văn nhân cũng không bình an cả đời, bây giờ nạn trộm cướp loạn thế, người luyện võ còn có thể tự bảo vệ mình, văn nhân gặp cường hào chết là điều không thể nghi ngờ.

Thương Nhi lắc đầu nói:
- Được rồi, tỷ biết con tim muội đã có chủ, tỷ muội chúng ta tranh luận cũng không có tác dụng gì, nói nhiều còn làm tổn hại đến tình cảm bao nhiêu năm

Tân Vận Nhi đạm mạc nói:
- Chuyện của tiểu thư muội đã dốc hết sức, dù có lo lắng thế nào cũng đều phí phạm, là tỷ muội tốt muội nói một câu, bây giờ là thời loạn, sợ nhất là gặp phải người mặt người dạ thú. Lư công tử tỷ nói chưa hẳn đã tốt, huyện Thanh Dương tùy không xa nhưng mỹ danh của tiểu thư chưa chắc đã đến tận được huyện Thanh Dương. Ngoài ra muội lại nói thêm một câu nữa, tất cả các con cháu của người có quan chức cưới chính thê đều cầu hôn con gái thượng quan, quyền thế của Chu phủ không hấp dẫn được con trai huyện lệnh đến cầu hôn làm chính thê.

Thương Nhi lắc đầu nói:
- Vận Nhi, tại sao muội mọichuyện đều nghĩ đến chỗ xấu?

Tân Vận Nhi đạm mạc nói:
- Muội nói chuyện dựa vào lẽ thường, cũng biết nói như vậy tỷ và tiểu thư cũng sẽ không nghe, sẽ chỉ cho rằng muội dụng tâm kín đáo, muội nói như vậy cũng chỉ là một người mưu toan.

Thương Nhi ngơ ngác một lúc thở dài nói:
- Vận Nhi năm trước chúng ta vẫn còn ở với nhau cười vui vẻ, nay muội lại hoàn toàn thay đổi, tỷ thật sự không hiểu tại sao Tân di nương lại phải gả muội khỏi Chu phủ, muội theo tiểu thư ở Chu phủ sẽ có chỗ dựa vững chắc, nhất định có được hạnh phúc bình an.

Tân Vận Nhi trầm mặc một chút dịu dàng nói:
- Thương Nhi, muội thực sự đã tìm được hạnh phúc của chính mình.

Thương Nhi nhíu mày liếc nhìn Tân Vận Nhi một cái, không hiểu được lắc lắc đầu

Quyển 1 - Chương 73: Quan trên

Lúc này Lục Thất đang đứng sau cửa phòng, hắn là người luyện võ nên tai thính mắt tinh, hai nàng tranh luận hắn đều nghe thấy rõ, Tân Vận Nhi tôn sùng và thật tâm với mình khiến hắn rất vui sướng, đồng thời cũng thể hiện bản tính lương thiện của Tân Vận Nhi.

Hắn chậm rãi đi đến ngồi xuống chiếc giường nằm ở hướng bắc, ánh mắt tùy ý quét qua căn phòng, đây là phòng ngủ của Tân Vận Nhi, phòng cũng coi như rộng rãi, bố trí có chút đơn giản, một cái bàn trúc, bốn cái ghế trúc, trên bàn có gương đồng và hộp trang điểm, phía tây của nhà có rương quần áo cũ.

Phía đông nhà có cửa sổ, phía trước cửa sổ bày một cái đàn cầm và một cái đàn cổ, trong phòng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, trên giường chăn được gấp chỉnh tề, có một loại thản nhiên ẩn chứa sự phóng khoáng, trong đơn giản lọ ra sự vui vẻ thanh nhã, Lục Thất nội tâm thoải mái, có loại cảm giác an bình giống như về nhà.

Trong lúc đang an tĩnh yên bình, Đông Thanh hai tay nâng bàn trúc nhẹ đi vào nhà, thấy Lục Thất ngồi bên giường, nàng dừng lại đỏ mặt nhỏ giọng nói:
- Công tử, nô tỳ nấu một bát mì và hai món ăn nhẹ, mời công tử dùng.
Nói xong xoay người đi về phía bàn trúc đặt chiếc bàn trúc trên tay xuống.

Nhìn Đông Thanh, lòng Lục Thất có chút khác thường, hắn không hề cự tuyệt hẳn yêu cầu của Tân Vận Nhi, cũng không phải không yêu quý Đông Thanh và Tiểu Vân mà là xuất phát từ sự thân cận và đồng cảm. Hắn biết rõ những thị nữ như Đông Thanh và Tiểu Vân, hi vọng lớn nhất chính là được về làm thiếp cho một nhà phú quí nào đó, điều những cô gái nghèo quan tâm nhất chính là có thể không phải lo việc cơm áo gạo tiền, mà những thiên kim nhà phú quí coi trọng chính là dòng dõi tài hoa.

Ở Đường quốc tiêu chuẩn thể hiện thành tựu của một nam nhân chính là quan vị, của cải và số lượng thê thiếp, ba tiêu chuẩn này đều có qui định hết , dựa theo luật của đất nước thường dân không được nạp thiếp vô cớ, bởi vậy nhà giàu một chút thường mua nô tỳ làm thiếp, nô tỳ sinh con trai mới có thể dựa vào truyền tông để lên thành thiếp thất.

Nam nhân có công danh hoặc chức quan có thể cưới bình thê và nạp thiếp, thiếp thất chỉ giới hạn ba người, quan thất phẩm trở xuống có thể cưới bốn thiếp, quan thất phẩm trở lên có thể cưới bảy người thiếp, tục xưng ba vợ bốn nàng hầu. Thực tế danh phận của ba vợ đều do quốc pháp lệnh phong, tiểu quan cũng không dám làm trái cưới nhiều hơn.

Thiếp thất lại không tuân theo quan chức, tiểu quan cưới mười mấy tiểu thiếp, đại quan cưới hơn mười người thiếp chỗ nào cũng có, số lượng thiếp có liên quan đến địa vị của nam nhân. Quan có địa vị thấp tuyệt đối không dám cưới mấy chục tiểu thiếp, phú hào cũng chỉ có thể dưới hình thức nuôi dưỡng để có được mấy chục nữ nhân.

Lục Thất xuất thân trong gia đình quan lại, lại trải qua rất nhiều lần sinh tử trong quân, lý tưởng bây giờ của hắn chính là có được phú quí. Thân chỉ là một nhân vật nhỏ bé, mỗi lần tìm đường sống đều mong có được của cải địa vị cùng nữ nhân cùng nhau đi hưởng lạc, muốn trở thành người có thể bố trí việc thoát khỏi nguy hiểm, hắn khát vọng có được phú quí , chính là trào lưu hiện giờ của Đương quốc.

Lục Thất quả thực đói bụng, lúc Đông Thanh nhỏ giọng mời, hắn đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh bàn trúc, vừa nhìn thấy trên bàn trúc có một bát mì lớn, mùi hương bay vào mũi hắn khiến hắn cảm thấy rất thèm ăn. Hắn bưng bát lên bắt đầu ăn, mì vừa vào miệng cảm thấy nóng lạnh vừa phải, sợi mì ở trong miệng tan ra, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời này ăn bát mì ngon như vậy.

- Đông Thanh, đây là mì em làm?
Lục Thất vừa ăn vừa quái lạ hỏi.

- Đúng là do nô tỳ làm, công tử ăn có hợp khẩu vị không?
Đông Thanh thấp thỏm không yên e sợ hỏi.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía Đông Thanh, cười nói:
- Mì em làm ăn rất ngon, đây là lần đầu tiên ta ăn mì ngon như vậy, mì này tên là gì vậy?

Nghe Lục Thất khen Đông Thanh mắt sáng ngời, xấu hổ vui sướng nói:
- Công tử đây là mì Bát Bảo Dương Xuân.

Lục Thất vừa nghe tên đã biết làm tô mì này rất phức tạp, mỉm cười nói:
- Mì Bát Bảo Dương Xuân, Đông Thanh, không thể ngờ được em lại làm được mì ăn ngon như vậy.

Đông Thanh nghe xong chần chờ một chút nhỏ giọng nói:
- Công tử, nô tỳ không dám giấu diếm, mì này thật ra nô tỳ học được từ một người đầu bếp, là do chủ mẫu mất một trăm lượng bạc mời một vị đầu bếp ở trong cung đến dạy, hơn nữa vị đầu bếp kia chỉ dạy năm món, cũng không cho phép nô tỳ trong hai mươi năm truyền cho bất cứ người nào.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn thoáng qua bát mì, cách làm một tô mì này không ngờ phải dùng hai mươi lượng bạc để đổi lấy, vừa nghe thì thấy bị thiệt, nhưng Lục Thất lại nghĩ đến giá trị lâu dài thì đây là tiền vốn vô giá.

- Đông Thanh, Vận Nhi sao lại phí một số tiền lớn như vậy để cho em học nghề?
Lục Thất ôn tồn hỏi.
- Công tử, chủ mẫu nói sau này nô tì sẽ là chủ quản nhà bếp, nhất định phải học lễ tiết, còn phải tinh thông nghề, cho nên chủ mẫu dùng tiền riêng của mình đào tạo nô tỳ, chủ mẫu không dùng đến một xu của tiệm thuốc bắc.
Đông Thanh khẩn trương giải thích.

Lục Thất gật gật đầu, trong lòng biết Tân Vận Nhi đào tạo Đông Thanh làmuốn cố gắng để kiên cường, hắn dịu dàng nói:
- Đông Thanh, em có nguyện ý học không?

Đông Thanh vội vàng gật đầu nói:
- Nô tỳ nguyện ý, nô tỳ tuy rằng tập viết có chậm một chút nhưng việc học làm bếp nô tỳ có lòng tin vào bản thân.

Lục Thất gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Đông Thanh, em nhất định phải nhớ kĩ, một người phải thực sự trải qua khổ luyện mới có thể đứng trên người khác. Sau này em đừng khiến cho Vận Nhi thất vọng, cũng phải nhớ về sau có cuộc sống giàu sang cũng là do Tân Vận Nhi ban cho em.

Đông Thanh sửng sốt, gật đầu nói:
- Nô tỳ đã hiểu, nô tỳ sẽ mãi ghi nhớ đại ân đại đức của chủ mẫu.

Lục Thất gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Đông Thanh, trong nhà em có ai bị bệnh à?

Đông Thanh thần sắc có chút chán nản nói:
- Đúng là phụ thân của nô tỳ bị nhiễm phong hàn, nghe mẹ nô tỳ nói thì vô cùng nghiêm trọng.

Lục Thất trầm mặc, nhanh chóng ăn hết mì Dương Xuân, buông bát lau miệng cười nói:
- Xem ra sau này ta có lộc ăn rồi.

Đông Thanh vui mừng nói:
- Nếu công tử thích ăn về sau nô tỳ sẽ thường làm cho công tử ăn.
Lục Thất nhìn nụ cười trên mặt Đông Thanh, Đông Thanh bị Lục Thất nhìn thẳng xấu hổ đỏ mặt, cúi đầu, hai tay xoắn vào nhau có chút bất an.

- Đông Thanh, em thật sự nguyện ý làm thị thiếp của ta?
Lục Thất nhìn thẳng Đông Thanh giọng điệu ôn hòa hỏi.

Đông Thanh thân mình run lên, chần chờ một chút gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Công tử, Đông Thanh và tỷ tỷ nguyện ý hầu hạ ngài và Tân chủ mẫu cả đời, chỉ có điều Đông Thanh và tỷ tỷ tự biết mình không xứng với công tử.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Nếu em và Tiểu Vân nguyện ý, kiếp này chúng ta chính là có duyên, để ta bảo Vận Nhi đưa cho cha mẹ em một trăm lượng, sau này em và Tiểu Vân an tâm phục vụ Vận Nhi, qua ít ngày nữa ta cho kiệu đến rước các em đến Lục gia khấu kiến mẹ ta, sau đó các em trở về hầu hạ Vận Nhi.

Đông Thanh nghe xong thân mình rung động, lập tức quì xuống ngạc nhiên vui mừng nói:
- Tạ ơn công tử không chê nô tỳ, nô tỳ sẽ dùng hết sức để hầu hạ công tử, hầu hạ chủ mẫu.

Trong lòng Lục Thất cũng ưa thích những cô gái chất phác như vậy, giơ tay đỡ Đông Thanh đững dậy. Bản thân hắn không phải là người thích cứu khổ cứu nạn, làm việc có khuynh hướng không chịu thua thiệt, hắn thông cảm việc Đông Thanh có gia cảnh nghèo khó, cũng không nguyện ý dùng cách bố thí để giúp Đông Thanh.

Thực tế hắn đồng ý bỏ ra một trăm lượng làm sính lễ là một thua thiệt lớn, Đông Thanh và Tiểu Vân vốn là nô tỳ do Lục gia mua, Lục Thất có thể cho hai tỷ muội danh phận là thiếp thất đã là ân trạch rất lớn, bây giờ còn dùng kiệu đón vào cửa bái kiến Lục mẫu, đây là sự tiếp đãi vô cùng long trọng với Đông Thanh và Tiểu Vân.

Nhìn khuôn mặt hoảng sợ xen lẫn vui mừng của Đông Thanh, trong tâm Lục Thất cảm thấy rất sung sướng, về nhà mới có một thời gian, hắn liền từ một tiểu binh từng bị quát tới quát lui nhảy lên trở thành bề trên, loại cảm giác cao cao tại thượng này quả thực rất thích, bất kể thời đại này, hai chữ quyền quí vĩnh viễn hấp dẫn con người.

Dưới sự chỉ bảo ôn tồn của Lục Thất, Đông Thanh ngượng ngùng vui mừng thu dọn bát đĩa đi xuống, Lục Thất đứng dậy duỗi gân cốt chuẩn bị trở về nới luyện quân. Bây giờ hắn là người có thực quyền trong giới quan lại ở huyện Thạch Đại, việc cần làm bây giờ là củng cố địa vị, muốn củng cố được địa vị thì phải nắm chắc thực lực của thủ hạ của chính mình, hai là không thể để xuất hiện thổ phỉ ở trong khu vực mình quản lý, hai điều này hợp lại thì phải tăng mạnh huấn luyện binh sĩ, nghiêm khắc thực hiện việc tuần tra.

Ra nhà thấy hai nàng vẫn đang nói chuyện, Lục Thất vừa đi ra Thương Nhi lập tức quay đầu lại nhìn, mặt trái xoan có lúm đồng tiền xinh đẹp bình thản, nhưng Lục Thất lại hai mắt sáng ngời, trong lòng tự nhiên tán thưởng một câu, Thương Nhi này so với Tân Vận Nhi còn có khí chất dung mạo hơn.

- Thất lang, đây là bằng hữu của thiếp, Thương Nhi.
Tân Vận Nhi tao nhã giới thiệu.

Lục Thất gật đầu khách khí nói:
- Chào Thương Nhi cô nương.

Thương Nhi đứng dậy dịu dàng đáp lễ nói:
- Thương Nhi chào Lục công tử.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Thương Nhi cô nương là bằng hữu của Vận Nhi, hy vọng về sau có thể thường xuyên tới chơi.

Thương Nhi cười nhu hòa nói:
- Thương Nhi quả thật muốn đến gặp Vận Nhi thường xuyên, chỉ có điều Vận Nhi hứa thân cho Lục công tử chỉ sợ về sau có lòng mà gặp được.

Lục Thất sửng sốt mỉm cười nói:
- Mỗi người đều có duyên phận của chính mình, chia tay là điều khó tránh khỏi, Thương Nhi cô nương ít bạn hữu, vậy trong vòng trăm ngày này thì đến thăm Vận Nhi nhiều một chút.

Quyển 1 - Chương 74: Giành thể diện

Tân Vận Nhi nghe xong lúm đồng tiền khẽ biến một chút, đôi mắt đẹp oán hận nhìn Lục Thất một cái, Thương Nhi kinh ngạc nói:
- Lục công tử, nghe Vận Nhi nói mấy hôm nữa ngài sẽ cưới thêm hai vị tiểu thư Trần phủ, sao lại phải trì hoãn ngày cưới với Vận Nhi?

Lục Thất dịu dàng nhìn Tân Vận Nhi một cái, dịu dàng nói:
- Ta vì một số nguyên nhân không thể không đón hai vị Trần tiểu thư vào phủ, Vận Nhi là thê thất của ta, nhà cũ của ta bây giờ rất cũ nát, đợi sau khi sửa chữa xong mới đón vợ vào cửa.

Thương Nhi ánh mắt lưu chuyển, đổi đề tài ôn nhu nói:
- Nghe Vận Nhi nói Lục công tử thổi tiêu rất hay, có thể thổi một khúc để Thương Nhi nghe không?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Thật xin lỗi, ta thổi tiêu đều dùng tâm thổi, luôn luôn chỉ thổi cho người tri âm nghe, Thương Nhi cô nương tiếp tục ở lại chơi ta còn có việc cần làm, thất lễ.
Nói xong chắp tay thi lễ tạm biệt với Thương Nhi.

Sau khi thi lễ xong quay đầu dịu dàng nói với Tân Vận Nhi:
- Vận Nhi, mấy hôm nữa ta cho kiệu hoa đến rước Đông Thanh và Tiểu Vân vào thành khấu kiến mẹ ta, sau đó ta sẽ đưa các nàng ấy trở lại làm bạn với muội, ngày mai muội đưa cho người nhà của các nàng ấy một trăm lượng tiền cưới, còn có tiểu thư Trần phủ sau khi qua cửa cũng sẽ đến đây quì gặp muội, muội quét dọn nơi này một chút.

Tân Vận Nhi sửng sốt, vội hỏi:
- Thất lang, thiếp còn chưa có xuất giá, chàng đừng cho tiểu thư Trần phủ tới đây gặp muội, chuyện này không đúng qui củ.

Lục Thất nhìn nàng chăm chú, dịu dàng nói:
- Vận Nhi cưới vào cửa chỉ là một hình thức thôi, trong lòng ta nàng đã là thê thất Lục gia, chuyện của Lục gia nàng cũng nên tập gánh vác đi. Được rồi, ta còn có việc, mấy ngày tới ta sẽ đến cùng nàng bàn việc gia đình sau.

Tân Vận Nhi lặng người có chút hoảng loạn, nàng hiểu Lục Thất làm như vậy là không thỏa đáng nhưng thấy Lục Thất đã nói hết lời, lập tức hướng về Thương Nhi gật đầu một cái cất bước đi ra ngoài, nàng cũng vội vàng đi ra ngoài.

Lục Thất khi đi qua tiệm thuốc bắc, mỉm cười gật đầu với Tiểu Vân ở sau quầy, Tiểu Vân mặt đỏ ửng xấu hổ, vui sướng nhìn trộm Lục Thất bước ra ngoài.

Lục Thất bước ra khỏi cửa tiệm, cởi dây buộc ở trên cửa, Tân Vận Nhi nhẹ nhàng đi theo ra ngoài, tới bên người Lục Thất nhỏ giọng nói:
- Thất lang, cảm ơn chàng.

Lục Thất dắt ngựa nhìn Tân Vận Nhi, hắn thật sự thích vị hôn thê trí tuệ lại biết lễ nghi này, nói những lời đó ngay trước mặt Thương Nhi chính là giành lại sĩ diện cho Tân Vận Nhi.

- Vận Nhi, Đông Thanh làm mì ta ăn rất ngon, nàng đừng quên chuyện sính lễ, mấy ngày nữa ta sẽ đưa các nàng vào trong thành khấu kiến mẹ ta, thấy mẹ có thể vui mừng vì nhận được ngân lượng từ tiệm thuốc bắc, về sau chính là tiền riêng của các nàng, có thể cho cha mẹ các nàng.
Lục Thất ôn tồn nói rõ nguyên nhân đưa Đông Thanh và Tiểu Vân vào thành.

Tân Vận Nhi lúc hiểu ồ một tiếng, dịu dàng nói:
- Thất lang, chàng đưa một trăm lượng sính lễ cũng đủ cho cha mẹ các nàng ấy từ nghèo lên thành gia đình khá giả rồi, bây giờ tốt nhất không nên cưới các nàng để tránh người ngoài cười chê.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Vận Nhi, tâm tư của nàng ta có thể hiểu, trong mắt của ta nữ nhân xinh đẹp chủ yếu là ở dung mạo vào khí chất, dung mạo không xinh đẹp có thể dùng đồ trang điểm, khí chất lại rất khó có thể bồi dưỡng ra được. Nàng muốn bồi dưỡng Đông Thanh và Tiểu Vân học nhạc học văn rất tốt, chỉ có điều Đông Thanh và Tiểu Vân xuất thân bần hàn, sự tự ti của các nàng rất lớn. Tự ti như vậy mà đi học văn học nhạc, cũng không thể bồi dưỡng ra khí chất, ta khiến cho các nàng ấy có thể có được của cải địa vị cao, có thể giảm bớt sự tự ti của các nàng, quan điểm của ta nàng thấy thế nào?

Tân Vận Nhi ngạc nhiên nhìn Lục Thất, một lúc lâu sau mới gắt giọng nói:
- Một đại nam nhân như chàng không cần quản chuyện của nữ nhân.

Lục Thất vui vẻ trêu đùa:
- Chia sẻ sự lo lắng với vợ đây là chuyện cùng chồng chia sẻ nỗi buồn.

Tân Vận Nhi xấu hổ trừng mắt nhìn hắn một chút, chợt sầm nét mặt nghiêm mặt nói:
- Thất lang, thiếp thật sự có một chuyện muốn chàng giúp đỡ.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Được, có phải chuyện điều tra công tử của huyện lệnh Thanh Dương kia không?Tân Vận Nhi ngẩn ra nhỏ giọng nói:
- Thất lang, chàng cũng nghe thấy rồi?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Ta là người luyện võ, thính lực tốt hơn người thường mấy lần, chuyện lần này ta có thể thăm dò giúp nàng, tuy nhiên nàng phải đáp ứng với ta một chuyện, sau khi làm xong chuyện này không tiếp tục lo lắng cho tiểu thư Chu phủ nữa.

Tân Vận Nhi lại ngẩn ra, chần chờ một chút chán nản nói:
- Thất lang, tiểu thư Chu phủ là người thiếp mang ơn, lúc thiếp rời khỏi Chu phủ, tiểu thư chẳng những không trách cứ ngược lại còn cho thiếp 150 lượng bạc phòng thân và một đôi hoa tai vàng, thiếp thật sự hổ thẹn với tiểu thư, không thể có ơn mà không báo.

Lục Thất ồ một tiếng, ác cảm đối với tiểu thư Chu phủ lập tức giảm đi, ngược lại có chút kính trọng, nữ nhân có thể khoan dung như vậy rất hiếm có, hắn dịu dàng nói:
- Hóa ra tiểu thư Chu phủ đối với nàng tốt như vậy, ta đây không ngăn trở nàng nữa.

Tân Vận Nhi cảm kích nhìn Lục Thất một cái, Lục Thất mỉm cười nói:
- Vận Nhi, ta không cản trở việc nàng lo lắng cho tiểu thư Chu phủ, nhưng đối với nàng vẫn có yêu cầu, mấy ngày nữa ta muốn đi huyện Thanh Dương thăm tỷ tỷ, nàng nhất định phải đi cùng ta.

Tân Vận Nhi ngẩn ra, lập tức hiểu ra đây là một sự thừa nhận của Lục Thất đối với nàng, không khỏi xấu hổ vui sướng nhỏ giọng nói:
- Thiếp sẽ đi với chàng.

Lục Thất cho tay phải lấy túi bạc từ trong ngực ra, đưa cho Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Trong túi này có hai trăm lượng bạc, nàng giữ lại để giải quyết việc nhà.

Tân Vận Nhi đưa tay nhận lấy túi bạc nặng trích, chần chờ nói:
- Bạc này thiếp sẽ ghi chép lại.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Nàng là thê thất, có quyền trưởng quản bạc còn lại của Lục gia, bạc này là của Lục gia, không thể lẫn lộn vào việc buôn bán. Sau này ta sẽ còn đưa cho nàng mấy nghìn lượng bạc để quản lí, nàng là thê thất có thể quản lí việc nhà nhưng không được tiết lộ cho các thiếp thất và người trong Lục gia, biết kể cả mẹ ta.

Tân Vận Nhi giật mình nói:
- Thất lang, chuyện tiền bạc của Lục gia sao lại không cho mẫu thân biết.Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Của cải bên ngoài của Lục gia nhất định phải cho nương của ta biết, nhưng bạc ta đưa nàng, đều là bạc được hối lộ lúc làm huyện úy, không thể để lộ ra ngoài, ta không muốn để mẫu thân biết lại lo lắng, nàng là thê tử, về sau bạc hối lộ sẽ do nàng giữ, sau đó dùng làm việc gì đấy, chuyện ta nói nàng có hiểu không?

Tân Vận Nhi nghe xong cảm thấy hoảng hốt, ngoài mặt không dám hỏi lung tung vội vàng gật đầu nói:
- Thiếp đã hiểu.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Vận Nhi, không còn chuyện gì nữa thì ta đi đây.

Thân Vận Nhi không nỡ gật gật đầu nói:
- Thất lang, chuyện công vụ nhất định phải cẩn thận hơn.

- Ta đã biết.
Trong lòng Lục Thất ấm áp đáp lại, quay người lên ngựa cười nhìn Tân Vận Nhi một cái, thúc ngựa rời đi. Tân Vận Nhi nhìn đến tận lúc không còn thân ảnh của Lục Thất mới quay về nhà.

Trở về sân nhà sau, Thương Nhi cười dịu dàng nói:
- Vận Nhi, vị Lục công tử này mặc dù là võ quan, nhưng cũng là người biết lễ nghĩa, thấy được Lục Thất rất để ý muội, tỷ thật tâm chúc phúc cho muội.

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Thương Nhi, Lục công tủ tuy là võ quan nhưng cũng tinh thông văn học cổ, văn võ song toàn, chẳng qua là Lục công tử thích những bài thơ khí thế hào hùng, không thích những bài thơ văn nhã hiện đang lưu hành, tỷ trở về nói với tiểu thư một câu.

Thương Nhi lắc đầu, dịu dàng nói:
- Vận Nhi, lòng tốt của muội tỷ và tiểu thư đều hiểu, nhưng muội đừng phí sức nữa, bây giờ cho dù tiểu thư không đáp ứng hôn sự với Lục gia cũng sẽ không ứng hôn với Lục gia. Muội nói nhượng danh phận thê thất cho tiểu thư, đó là chuyện không thực tế, danh phận thê thất của muội là cho Lục gia sắp xếp, sẽ không vì muội mà tùy ý nhượng qua nhượng lại. Theo tỷ thấy Lục công tử là một người tâm cao khí ngạo, về sau trước mặt Lục công tử tuyệt đối không được nói lời như vậy nữa, như vậy sẽ khiến Lục công tử phản cảm.

Tân Vận Nhi cau mày nói:
- Sẽ không đâu, Lục công tử rất hiền lành.

Thương Nhi lắc đầu nói:
- Muội đừng khăng khăng một mực như vậy nữa, Lục công tử là người luyện võ, người luyện võ chắc chắn sẽ có một mặt ác nghiệt. Lục công tử đối với muội dịu dàng bởi vì coi muội là thân nhân, còn tiểu thư lúc trước cự tuyệt hôn sự, trong lòng Lục công tử đã có tức giận, nếu muội không quí trọng danh phận thê thất mà Lục công tử cho, kết cục chỉ có thể là lòng tốt khó có được sự báo đáp tốt.

Tân Vận Nhi giật mình nói:
- Tỷ nghĩ như vậy sao.

Thương Nhi dịu dàng nói:
- Nhìn hành động đoán lòng người, Lục công tử cự tuyệt thổi tiêu, chính là thể hiện sự không hài lòng đối với tiểu thư, chuyện của tiểu thư muội vẫn nên ít quan tâm thì tốt hơn.

Tân Vận Nhi nghe trong tâm có chút giật mình, người trong cuộc như nàng một lòng muốn báo ân khiến cho mê muội, Thương Nhi vừa nói, nàng mới nhớ tới một số lời nói của Lục Thất, đúng là không thích việc nàng lo lắng chuyện của tiểu thư Chu phủ, đây chứng tỏ người khôn ngoan sẽ biết được mất.

- Vận Nhi, tỷ tới tìm muội, là có một số chuyện quan trọng muốn hỏi ý kiến muội được không?
Thương Nhi chuyển đề tài nói.

- Chuyện gì vậy?
Tân Vận Nhi không yên lòng ôn tồn đáp lại.

Thương Nhi nhìn nàng chăm chú nghiêm mặt nói:
- Vận Nhi, tỷ nghe Hạnh Nhi nói, hôm qua Tân di nương đem sổ sách Chu phủ tới chỗ phu nhân, dường như đang đem quyền sở hữu tài sản của Chu phủ giao cho phu nhân, muội có biết tình hình cụ thể của chuyện này không?

Quyển 1 - Chương 75: Trò đùa nhân duyên

Tân Vận Nhi nghe xong lòng chấn động, chần chờ một chút dịu dàng nói:
- Muội năm ngày rồi chưa gặp cô cô, chuyện gần đây của Chu phủ muội nào có biết, chuyện tỷ nói, có phải là phu nhân lệnh cho cô cô của muội đưa sổ sách qua không?

Thương Nhi nghiêm mặt nói:
- Không phải, Hạnh Nhi nói là Tân di nương chủ động đưa đến.

Tân Vận Nhi hạ giọng nói:
- Thương Nhi, muội đã rời khỏi Chu phủ, chuyện của Chu phủ tỷ không nên đến hỏi muội.

Thương Nhi dịu dàng nói:
- Vận Nhi, muội đã rời khỏi Chu phủ, nhưng chúng ta vẫn là tỷ muội tốt, chuyện này có mức kì lah, lão phu nhân luôn nghiêm cấm hai vị phu nhân nhúng tay vào việc quản lí tài vụ của Chu phủ. Nhưng Tân di nương bây giờ lại dám gạt lão tổ tông giao quyền sở hữu tài sản cho phu nhân, trong chuyện này nhất định có nội tình, muội chắc chắn biết, muội có thể nói cho tỷ biết được không?

Tân Vận Nhi vẻ mặt đờ đẫn, hạ giọng nói:
- Hạnh Nhi là tỳ nữ bên người phu nhân, điều nên biết Hạnh Nhi đều biết, tỷ hỏi muội chuyện Chu phủ, muội sao dám nói xằng bậy, tỷ vẫn nên dùng chút bạc hỏi Hạnh Nhi thì hơn.

Mặt Thương Nhi khẽ biến, quay đầu nhìn về phía khác suy nghĩ, một hồi lâu mới hạ giọng nói:
- Vận Nhi, đây là nguyên nhân muội nóng lòng muốn gả đi hay sao?

Tân Vận Nhi do dự một chút hạ giọng nói:
- Thương Nhi, chúng ta đều là nữ nhân xuất thân nghèo hèn, ở Chu phủ lâu như vậy, cũng biết một nô tỳ lắm mồm sẽ có kết cục rất thê thảm. Muội nhớ hai năm trước khi tỳ nữ Hương Thảo đi tiểu đêm, thấy một bóng đen đi vào phòng Mục di nương, lắm mồm nói cho người khác biết, kết quả Mục di nương thắt cổ chết rồi, Hương Thảo cũng bị vu oan hãm hại chủ nhân bị cho vào lồng heo thả xuống nước chết, chuyện này tỷ hẳn cũng biết đi.

Thương Nhi cả kinh, cau mày nói:
- Vận Nhi, muội nhắc tới chuyện này, là nhắc nhở tỷ không được nhiều lời hay sao?

Tân Vận Nhi hạ giọng nói:
- Muội chỉ tùy ý nói mấy câu thôi, còn có chuyện trước kia hiến nữ cầu quan, đều là muội tùy ý nói, bây giờ suy nghĩ một chút cũng chỉ là ăn nói bậy bạ. Chu kỳ lão đại nhân nổi danh là cha hiền, sao có thể vì tiền đồ của mình và đại công tử mà tặng con gái cho kẻ phú quí được. Còn có tiểu thư và đại công tử đều là do phu nhân thân sinh, bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, phu nhân sao có thể dùng nữ nhi để đổi lấy tiền đồ của con trai được, tỷ trở về nói với tiểu thư, những chuyện trước đây muội nói đều là giả, mong tiểu thư tha thứ.

Thương Nhi nghe xong sắc mặt trầm trọng, mắt nhìn Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Vận Nhi, tỷ nghe nói thân thể lão tổ tông không tốt, có phải là thật không?

Tân Vận Nhi lắc đầu nói:
- Chuyện của lão tổ tông Chu phủ muội thật tình không biết, cô cô giao sổ sách cho phu nhân, theo muội thấy chín phần là do phu nhân yêu cầu, có lẽ chỉ là do phu nhân muốn xem sổ sách chứ không phải giao quyền quản lí tài sản gì cả, tỷ cũng biết cô cô ta là thiếp thất, phu nhân dặn dò sao dám làm trái.

Thương Nhi chau mày, giật mình suy nghĩ chốc lát, gật đầu nói:
- Vận Nhi, cảm ơn muội.

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Chúng ta là tỷ muội tốt không cần khách khí.

Thương Nhi đứng dậy dịu dàng nói:
- Vận Nhi, tỷ phải trở về rồi.

Tân Vận Nhi cũng đứng dậy hạ giọng nói:
- Thương Nhi, chuyện lai lịch vị công tử kia, muội đã nhờ Lục công tử thăm dò hộ, trước khi có tin chính xác, tỷ và tiểu thư đừng nên tiếp xúc với vị Lư công tử kia.

Thương Nhi mắt nhìn Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Tỷ nhớ rồi, chúng ta vĩnh viễn là tỷ muội tốt.

Tân Vận Nhi mắt có chút cay đầy lệ quang, gật đầu tiến lên, duỗi tay ngọc ngà nắm lấy đôi bàn tay trắng nõn của Thương Nhi.
Lục Thất quất ngựa đi khỏi Vọng Giang Bảo, trên đường đi đến nơi luyện quân, tâm tình của hắn rất vui, từng giấc mộng phú quí nhân sinh đều biến thành sự thật, trong đầu của hắn, hổi tưởng lại đủ loại cực khổ cùng ngọt ngào, cũng thấy được tương lai đầy triển vọng của Lục thị.

Tuy rằng Lục Thất trở thành tâm phúc của Vương Chủ Bộ và là người có thực quyền nhất, nhưng trong tâm lại hiểu được rõ ràng quyền lực không ổn định. Hắn quản lí trận tự ở phía tây thành và phố Tây Đại, nếu như hắn được một tấc lại muốn một thước đi xâm chiếm lợi ích của vương Chủ Bộ, kết quả thế nào có thể nghĩ đến.

Trước đây hắn chỉ cần được chỗ cổng thành hối lộ thì đã thấy đủ rồi, tuyệt đối không tiếp tục mở cửa hàng ở trên đường phố Tây Đại, cho dùng dùng thủ đoạn để mua tiệm kinh doanh, vẫn có thể khiến cho thế lực của Vương Chủ Bộ nghi kị bài xích, một câu, hắn không thể làm giàu nhanh chóng ở trong huyệnThạch Đại.

Không thể phát triển kinh doanh trong thành Thạch Đại, tâm tư của Lục Thất chuyển đến xã, mở rộng phát triển kinh doanh ở xã có thể tránh được việc xung đột với thế lực trong thành, hắn làm hộ quân huyện úy cũng đã chiếm được ưu thế trước mặt quan trên.

Nhưng ở xã nếu dựa vào việc mua điền sản, thu tô thuế, như vậy không thể phát triển nhanh được, mua đất số lượng lớn cũng sẽ xung đột với thế lực thân hào ở nông thôn, Lục Thất nghĩ đi nghĩ lại, lại từ việc Đông Thanh luyện chữ tìm ra được chủ ý.

Lúc hắn còn trong quân chinh chiến, từng tiến vào một nhà xưởng tạo giấy qui mô lớn, từ xưởng làm giấy tìm được một bộ bí quyết làm giấy, lúc ấy trong quân cuộc sống nhàm chán, bộ bí quyết làm giấy kia chính là thứ để hắn đọc giải trí, lật xem không dưới trăm lần, sách tuy rằng đã mất nhưng nội dung vẫn còn nguyên trong đầu.

Huyện Thạch Đại là vùng sông nước, cây trúc mọc lan tràn, thích hợp làm giấy, bây giờ Đường quốc cao thấp đều trọng chữ nghĩa, yêu cầu rất lớn đối với giấy. Nếu Lục thị gia tộc đầu tư làm giấy, như vậy tài nguyên nhân lực cao thấp của toàn tộc đều được phát huy, Lục Thất suy nghĩ tốt hướng đi, quyết định xây dựng phường làm giấy ở xã Vọng Giang Pha, sau này giao cho Tân Vận Nhi toàn quyền quản lí.

Lúc hoàng hôn sau khi về nhà, thấy nhà cũ của mình đã tu sửa xong, ở phía đông viện nhiều thêm một cái cửa sổ, đây là do mẫu thân mua lại nhà hàng xóm chuyên để cho Lục Thất khi về ở lại. Ninh Nhi và Vi Song Nhi dọn phòng phía đông viện, phòng để cưới tiểu thư Trần phủ cũng đang được bố trí, hơn mười người nam nữ của Lục thị ở trong nhà cũ, vẻ mặt tươi cười bận rộn.

Sau khi Lục Thất chào hỏi người trong tộc thì đi gặp mẫu thân, lúc vấn an nói đến chuyện lập phường làm giấy, mẫu thân tỏ ra rất đồng ý. Sau đó nói cho Lục Thất, nhị phu nhân Vương Chủ Bộ phái người đến, mời Lục Thất sáng mai đến phủ có chuyện cần bàn bạc.

Bởi vì hai vị tiểu thư xinh đẹp của Trần phủ là do Vương nhị phu nhân giúp đỡ làm mối, Lục Thất rất cóthiện cảm với Vương nhị phu nhân.

Hôm sau hắn đến nơi huấn luyện, lấy ra hơn hai mươi lượng bạc, lệnh cho Vương Đạo đi điều tra lai lịch của Lư công tử hiện đang ở Chu phủ, lại phái mười binh lính đi Vọng Giang Bảo và Đông Lưu Bảo thay nhau tuần tra, sau khi an bài xong công vụ hắn lấy cớ đi tuần tra, trở về thành đi đến phủ của Vương Chủ Bộ.

Lúc tới Vương phủ Vương nhị phu nhân tự mình ra nghênh đón, sau khi Lục Thất cung kính chào, được mời vào trong một phòng khách thanh nhã. Vừa vào phòng khách, Lục Thất thấy một nữ nhân mặc váy màu trắng ngồi trong sảnh.

Nữ nhân thấy có người đi vào lập tức đứng lên, Vương nhị phu nhân cười nhu hòa nói:
- Thiên Phong, đây là muội muội của ta, phương danh Tống Ngọc Nhi, hôm nay đúng lúc có chuyện đến tìm ta.
- Ngọc muội, vị này chính là Lục huyện úy.
Vương nhị phu nhân giới thiệu hai người với nhau.

Lục Thất vừa nghe xong thì đã biết là Vương nhị phu nhân mời hắn đến là để gặp mặt, lòng hắn không khỏi có chút khẩn trương. Mắt nhìn thẳng hướng về Tống Ngọc Nhi, vừa nhìn đã khiến tim hắn đập liên hồi, Tống Ngọc Nhi trong ánh mắt của hắn mới có hai mươi tuổi, khí chất uyển chuyển, mặt trái xoan, đôi mi thanh tú tựa như trăng khuyết, một đôi mắt đẹp dịu dàng long lanh, da trắng như tuyết, thân mình cao gầy, khiến cho đôi mắt của Lục Thất như phát quang.

- Tiểu nữ khấu kiến Lục đại nhân.
Tống Ngọc Nhi đỏ ửng gò má cúi đầu hành lễ chào Lục Thất.

Thanh âm mềm mại lọt vào tai Lục Thất khiến tim hắn nhảy mạnh, vội vàng khách khí đáp:
- Thiên Phong hữu lễ.

Tống Ngọc Nhi sau khi hành lễ xong quay đầu nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ có khách, Ngọc Nhi đến nhà sau đợi tỷ tỷ.

- Muội đi đi.
Vương nhị phu nhân vừa nói, Tống Ngọc Nhi liền rời bước đi khỏi phòng khách, Lục Thất không kìm được nhìn theo bóng dáng yểu điệu thướt tha của Tống Ngọc Nhi.

- Thiên Phong, có thích nàng ấy không?
Vương nhị phu nhân thức thời mỉm cười hỏi.

Lục Thất mặt nóng lên, chần chờ một chút gật đầu, Vương nhị phu nhân lại cười nói:
- Muội muội của ta tính tình dịu dàng qui củ, thật vất vả mới có thể lừa nàng đến đây, nếu ngươi đã thích, đợi qua trăm ngày tang sự, ta sẽ làm mối cho ngươi.

Lục Thất ngẩn ngơ, kinh ngạc nói:
- Nàng ấy không biết hôm nay đến gặp mặt sao.

Vương nhị phu nhân nhu hòa nói:
- Nàng ấy đang để tang chồng, ngày thường không ra khỏi cửa, nếu ta nói đến hai chữ gặp mặt chắc chắn nàng sẽ không tới. Nhưng ngươi yên tâm, chuyện của muội muội ta, ta là người định đoạt, ta tuyệt đối sẽ không để nàng ấy trở lại Tống phủ, trở về Tống phủ nàng sẽ lại bị gả đi vì tiền tài lợi ích, ta hiện tại liền tìm cho nàng một trụ cột vững chắc.

Lục Thất nghe xong chau mày, hòa nhã nói:
- Trọng phu nhân, chuyện chung thân đại sự cho chính nàng ấy quyết định, phu nhân để ta đơn phương gặp mặt cũng không được hay cho lắm.

Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Thiên Phong, ta biết ngươi tôn trọng ý kiến của nàng ấy, nhưng hoàn cảnh hiện tại của nàng ấy rất khó, nàng ở nhà chồng không có nơi đi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bán đi. Nếu trở về Tống phủ, cũng bị gả đi vì tiền tài, cho nên hiện tại ta phải tìm nơi cho nàng giao phó cả đời, ngươi là huyện úy, nàng có thể hứa thân cho ngươi là vận may của nàng, có sự bảo hộ của ngươi có thể yên tâm trong lòng.

Lục Thất nghe xong lại chau mày, Vương nhị phu nhân giành nói:
- Thiên Phong, ngươi đã đáp ứng ta rồi đấy.

Lục Thất ngẩn ra, cân nhắc một chút thản nhiên nói:
- Thiên Phong đã đáp ứng Trọng phu nhân, việc này Thiên Phong sẽ nghe theo sự an bài của Trọng phu nhân.

Vương nhị phu nhân mặt giãn ra cười nói:
- Đây mới là lời nam nhân nên nói, được rồi, việc này quyết định như vậy đi, ta lập tức lập hôn thư cho ngươi, chỉ cần có hôn thư, sau này có ai dám cướp muội muội của ta ngươi có thể hợp tình hợp lí đứng ra ứng cứu.

Lục Thất sửng sốt, hành động vội vã của Vương nhị phu nhân khiến hắn có chút hoang mang, nhưng một là hắn trước đó đã hứa, hai là hắn quả thực động tâm trước dung mạo tuyệt mĩ của Tống Ngọc Nhi, lập tức cũng không nhiều lời, có chút bị động. Lúc Vương nhị phu nhân lấy ra hai tờ hôn thú để kí tên và đóng dấu, một tờ do Vương nhị phu nhân thay mặt giữ lại còn một tờ để hắn cất vào trong người, hôn thư này được định đoạt nhanh chóng như trò đùa

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau