KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 706 - Chương 710

Quyển 5 - Chương 160: Sai lầm cấp công

Hai ngày sau, Phan Mỹ mang theo hơn hai mươi vạn đại quân đến Tương Thành, Triệu Khuông Nghĩa phái Trình Đức Huyền đi đón, Phan Mỹ cự tuyệt vào thành dự lễ tẩy trần, lại truyền lệnh yêu cầu Lục Thất và Vương Ngạn Thăng đến gặp. Lục Thất bảo với quan truyền lệnh là hắn chỉ đến phụ chiến, không phải tới nghe lệnh, nếu Phan đại soái tức giận, có thể tới quân doanh của hắn, hắn nguyện ý cung kính chịu khiển trách.

Phan Mỹ tất nhiên sẽ không đi quân doanh của Lục Thất, trong lòng cũng biết rõ thái độ của Lục Thiên Phong và Triệu Khuông Nghĩa là đang xây dựng thành lũy cảnh giác lẫn nhau. Phan Mỹ bất đắc dĩ, chỉ có thể cho mật sứ giám quân phái người nhanh chóng quay về Khai Phong phủ xin chỉ thị.

Một ngày sau, Hoàng đế Chu quốc bí mật nhận được tấu chương, sau khi mở ra xem một lúc lâu không nói gì, chợt tay phải che ngực, sau đó hộc ra một ngụm máu tươi trên bàn, thái giám đứng hầu bị dọa vội vã truyền thái y, Hoàng đế Chu quốc sau khi hộc máu cũng không hôn mê, chỉ là khuôn mặt xanh mét dọa người.

- Truyền Trương Vĩnh Đức.

Chu Hoàng đế truyền lệnh.

Thái y đã đến dùng thuốc châm cứu cho Chu Hoàng đế, Trương Vĩnh Đức nghe được lệnh truyền nhanh chóng tới, Chu Hoàng đế nằm ở trên long sàng trong điện Văn Đức, xua tay cho những người khác ra ngoài sau đó sai Trương Vĩnh Đức lấy mật báo từ long án rồi ngồi xuống giường xem.

- Vĩnh Đức này, lần này, là trẫm tính sai, trẫm không thể tưởng được, Lục Thiên Phong lại bất ngờ cự tuyệt lệnh hội hợp của Phan Mỹ, Trẫm cho rằng, Lục Thiên Phong luôn luôn tuân theo quân lệnh, trẫm thật sự không nghĩ ra, hắn làm thế nào nhận ra có điều bất lợi, cho hắn hội hợp với chủ quân, hẳn là chuyện rất bình thường.

Chu Hoàng đế sắc mặt tái nhợt nhỏ giọng nói.

- Bệ hạ, thần cũng rất khó lý giải việc này, nhưng thần biết, Lục Thiên Phong là người đã trải qua rất nhiều nguy hiểm, mà theo thần biết, có một ít thám báo sau khi trải qua nguy hiểm sẽ có một loại dị năng có thể mẫn cảm nhận ra nguy hiểm.

Trương Vĩnh Đức đáp lại.

Nhưng trong lòng y lại có một cách giải thích khác, chính là sách lược của Chu Hoàng đế nhìn thì tự nhiên, nhưng có chút gượng ép. Nếu đổi lại là y lĩnh quân, trong lòng cũng sẽ cảnh giác không đi hội hợp với quân Phan Mỹ, ngoài ra lúc Lục Thiên Phong rời khỏi Kinh Triệu phủ, đã điều mười nghìn kị binh đến, vậy chứng tỏ, Lục Thiên Phong căn bản không tin bất kì chủ soái Chu quân nào.

- Ngươi nói, nên làm cái gì?

Chu Hoàng đế khẽ hỏi.

- Bệ hạ muốn giết Lục Thiên Phong sao?

Trương Vĩnh Đức hỏi.

- Trẫm không hề muốn giết hắn, mà chỉ muốn nhốt hắn lại, sau khi tập kích tiêu diệt quân lực ở Hà Tây, khiến Hà Hoàng và Lũng Tây quay về sự thống trị của triều đình, sau đó áp tải hắn quay về Khai Phong phủ, khiến cho hắn yên ổn sống trong phú quý với thân phận Phò mã. Trẫm không muốn cho hắn chiếm cứ Tây bộ quá lâu, Lục Thiên Phong ở Hà Tây, được phiên tộc coi như thần minh, nếu hắn thống trị Hà Tây lâu, Hà Tây sẽ càng ngày càng cường thịnh.

Chu Hoàng đế nhỏ giọng nói.

- Bệ hạ, trong mật báo biết, Phan Mỹ cũng không làm điều gì bất lợi với Lục Thiên Phong, chỉ có điều là đã xảy ra chuyện Lục Thiên Phong cự tuyệt đi gặp Phan Mỹ. Thần cảm thấy, Lục Thiên Phong chưa chắc đã biết sách lược của bệ hạ, hắn chỉ là xuất phát từ an nguy của bản thân, không muốn bị người khác khống chế. Thần cho rằng, bệ hạ có thể cho Phan Mỹ dẹp bỏ đối phó với Lục Thiên Phong, trước tiên tiến công Kinh Châu.

Trương Vĩnh Đức nói.

Chu Hoàng đế gật đầu, Trương Vĩnh Đức lại nói:

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong nhạy bén như thế, sau khi hắn vào Kinh Châu cũng sẽ không cho Phan Mỹ cơ hội bao vây, đối phó với Lục Thiên Phong chỉ có thể ở Khai Phong phủ, Lục Thiên Phong nếu không biết sách lược của bệ hạ, hắn có khả năng vẫn sẽ to gan quay về Khai Phong phủ.

Chu Hoàng đế gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Trẫm lần này muốn cướp quân quyền của Triệu Khuông Nghĩa, không thể tưởng được Triệu Khuông Nghĩa cũng không đi gặp Phan Mỹ, chắc do trẫm quá vội vã, để cho Lục Thiên Phong đến Tương Châu trước khiến cho Triệu Khuông Nghĩa sinh ra đề phòng.

- Bệ hạ, thần cảm thấy, cho dù Lục Thiên Phong không đến trước, Triệu Khuông Nghĩa vẫn sẽ đề phòng, bởi vì quân lực Phan Mỹ mang đến rất nhiều, nếu là một trăm nghìn quân lực, Triệu Khuông Nghĩa trong lòng sẽ không kinh ngạc.

Trương Vĩnh Đức giải thích nói.

Chu Hoàng đế nghe xong gật đầu, khẽ nói:

- Trẫm được Tương Châu mật báo, nói Ngụy quốc đi sứ đến Tương Châu, muốn liên minh đột kích Kinh Châu, sau khi nghe xong trẫm liền cho người đi thông báo mật lệnh của trẫm với Phan Mỹ, cho phép y hưởng ứng Triệu Khuông Nghĩa, trẫm cho Phan Mỹ dẫn theo hai trăm nghìn quân lực đi Tương Châu, chủ yếu là tiến thủ Kinh Châu, đoạt quân quyền của Triệu Khuông Nghĩa chỉ là thuận tiện mà thôi.

Trương Vĩnh Đức gật đầu nói:

- Bệ hạ không cần lo lắng, thật ra sách lược của bệ hạ rất tự nhiên, cũng không lộ rõ là mượn cớ, sẽ không khiến cho lòng quân lung lay.

Chu Hoàng đế gật đầu lại nhỏ giọng nói:

- Vĩnh Đức, ngươi nói xem trẫm trị quốc có sơ sót gì sao?Trương Vĩnh Đức im lặng, Chu Hoàng đế khẽ nói:

- Ngươi và trẫm thân cận nhất, trẫm muốn nghe ngươi nói một chút.

- Bệ hạ, trước kia thần đã từng nói, Tần vì sao đến nhị thế đã bị diệt quốc, Hán vì sao có thể yên bình sáu trăm năm.

Trương Vĩnh Đức đáp lại.

- Ngươi trước kia từng nói, Tần quốc đến đời thứ hai đã bị diệt vong, là vì không biết thay đổi, không nên tiếp tục dùng gia pháp để trị quốc, mà Hán quốc có thể tồn tại lâu dài là vì tôn Nho sùng Đạo, thăng bằng quyền lực văn võ.

Chu Hoàng đế nhẹ giọng nói.

- Thần biết, bệ hạ muốn thống nhất thiên hạ, cho nên tôn sùng quân công, khinh thường Nho giáo chèn ép Phật giáo, không muốn để văn và Phật làm suy yếu ý chí chiến đấu của dân chúng Đại Chu, tiêu hao ít tài lực nhất, nhưng bệ hạ khinh văn ức Phật, cũng khiến cho lòng dân mất đi tín ngưỡng.

Trương Vĩnh Đức nói.

Chu Hoàng đế im lặng, một lát sau, Trương Vĩnh Đức lại nói:

- Từ xưa đến này, đế vương thống trị và đạo tín ngưỡng luôn hỗ trợ lẫn nhau, Lục Thiên Phong am hiểu lợi dụng tín ngưỡng lung lạc lòng người, hắn đem tín ngưỡng sùng Phật của phiên tộc liên kết với bản thân hắn, khiến cho phiên tộc bái Phật chính là bái hắn, cho nên Lục Thiên Phong có thể nhanh chóng thống trị Hà Tây, bởi vì Lục Thiên Phong dùng tín ngưỡng thần minh mấy trăm năm của phiên tộc, đã lấy được uy vọng từng trong lòng người, người cùng thần so sánh thì con người vẫn luôn yếu hơn.

Chu Hoàng đế gật đầu, khẽ nói:

- Trẫm kì thật rất thưởng thức Lục Thiên Phong, nhưng Lục Thiên Phong lại khiến trẫm khủng hoảng, trẫm quyết chí nỗ lực rất nhiều năm, lại không bằng cảm giác của hắn.

- Thần không cho rằng bệ hạ cố gắng không bằng Lục Thiên Phong, Lục Thiên Phong chỉ là cơ duyên xảo hợp ở Tây bộ lấy được thế lực thôi. Trung Nguyên lại khắp nơi chiến tranh, dân sinh, hiểm họa ngoại xâm lại vô cùng nặng nề, hơn nữa Yến quốc ở phương bắc đổi thành Lục Thiên Phong đi ứng đối, thần cho rằng hắn cũng không thể mạnh mẽ hơn Dương Nghiệp.

Chu Hoàng đế cười nhạt khẽ nói:

- Ngươi cũng không phục nha.

- Thần chinh chiến cả đời, đúng là không thể phục trước một hậu sinh.

Trương Vĩnh Đức ôn hòa nói.
Chu Hoàng đế khóe miệng có ý cười, Trương Vĩnh Đức thi lễ nói:

- Bệ hạ, thần về trước phòng ngừa.

Chu Hoàng đế gật đầu nói:

- Khanh đi đi, ngày mai sẽ tìm khanh nói chuyện.

Trương Vĩnh Đức đứng dậy đem mật báo để trên giường, sau đó thi lễ xoay người đi ra ngoài, Trương Vĩnh Đức vừa đi, ngoài điện liền có hơn mười nam nữ tiến vào, tất nhiên là Hoàng hậu cùng phi tần trong hậu cung và con gái Chu Hoàng đế.

- Bệ hạ.

Hoàng hậu Đại Chu nắm tay phải Chu Hoàng đế thân thiết nhìn gọi.

- Trẫm không sao, chỉ là có chút chóng mặt thôi.

Chu Hoàng đế mỉm cười trấn an.

Hoàng hậu Đại Chu gật đầu, thái y và thái giám từng được Hoàng đế dặn dò, không dám truyền ra ngoài chuyện Hoàng đế hộc máu, nhưng Hoàng hậu Đại Chu thực tế đã biết, Chu Hoàng đế đã từng trọng thương vẫn chưa hoàn toàn bình phục.

- Phụ hoàng, phụ hoàng...

Người thân đều gọi, Chu Hoàng đế quay đầu mỉm cười gật đầu một cái, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên mặt Vũ Vi.

- Vũ Vi, Lục Thiên Phong đã rời khỏi Khai Phong phủ, sản nghiệp của hắn cũng không nên không có người quản lý, sau này con và Hương Hà, xuất cung đến ở phủ Quận công Tây Tấn.

Chu Hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng, con gái vẫn nên ở trong cung phụng dưỡng phụ hoàng thì hơn.

Vũ Vi ân cần nói.

- Trong cung các con có thể quay về bất cứ lúc nào.

Chu Hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng, con gái và Hương Hà vẫn chưa xuất giá.

- Được rồi, là bổn cung làm chủ cho các con, không cần nhiều lời nữa.

Hoàng hậu Đại Chu chợt nói cắt đứt lời nói của Vũ Vi.

Vũ Vi cả kinh, vội cùng Hương Hà cung kính nói:

- Con gái tuân chỉ.

Hoàng hậu gật đầu, quay đầu nhìn Chu Hoàng đế, dịu dàng nói:

- Bệ hạ nói ít một chút.

Chu Hoàng đế mỉm cười gật đầu, Hoàng hậu quay đầu phân phó nói:

- Quý phi ở lại, những người khác đều lui ra đi.

Nghe xong lời của Hoàng hậu, những người đi vào thăm hỏi đều thi lễ rời khỏi điện Văn Đức, Hoàng hậu và Quý phi ở lại, cùng Hoàng đế nói chút chuyện.

Quyển 5 - Chương 161: “Thủ đoạn mềm dẻo”

Sáng sớm, gió đông bắc thổi qua dao động mặt sông Đại Giang, không tính là cấp thấp, thổi vào người cũng hàn ý thấu xương.

Cửa Cửu Giang, nơi dòng nước hồ Bàn Dương chảy vào Đại Giang, nghìn chiếc thuyền đậu ở đây, liếc mắt một cái khó có thể nhìn hết. Bên bờ sông, tướng sĩ Ngụy quốc đang ùn ùn lên thuyền, bảy vạn Ngụy quân sau khi lên thuyền, chín trăm thuyền buồm bắt đầu xuất phát, ngược hướng Đại Giang đi về phía Kinh Châu.

Ngày hôm sau, vẫn gió đông bắc, đến gần trưa, bốn trăm nghìn Chu quân ở Tương thành, cũng bắt đầu vượt Hán Thủy tiến công Kinh Châu, gió đông bắc không mạnh có lợi cho Chu quân, mà hướng gió chính là tín hiệu tiến công đã ước định giữa Ngụy quốc và Chu quân.

Hai ngày trước, thánh chỉ của triều đình Chu quốc đã tới Tương thành, bổ nhiệm Phan Mỹ là Tuyên phủ sứ Sơn Nam, tổng quản Tương Châu và chiến sự ở Kinh Châu, Triệu Khuông Nghĩa làm tiền phong Chế trí sứ phụ giúp việc quân chính, Lục Thiên Phong làm tiền phong Giám sát sứ, cùng giám sát quân chính.

Sau khi nghe xong thánh chỉ, Lục Thất cho người thông báo với Phan Mỹ, phối hợp cùng nhổ trại đi về hướng đông, nói là đi hạ du Hán Thủy tìm nơi tiến công, Chu Hoàng đế đã bí mật dặn dò Phan Mỹ, không cần tiếp tục tìm cách giam Lục Thiên Phong, cho nên tùy Lục Thiên Phong mang quân đi xa.

Cho dù là Hoàng đế không hủy bỏ mệnh lệnh, Phan Mỹ cũng không làm gì được Lục Thiên Phong, y không thể chủ động dùng binh đao đấu tranh nội bộ, ý tứ của Hoàng đế rất rõ ràng, không được tạo thành tiếng xấu của triều đình đối với Lục Thiên Phong. Cho dù là muốn bí mật giam Lục Thiên Phong, cũng phải chờ sau khi đại quân đi tiếp quản Hà Hoàng và Lũng Tây, đối với Triệu Khuông Nghĩa cũng như vậy, giam Triệu Khuông Nghĩa, hợp nhất quân lực Tương Châu, sau đó Hoàng đế sẽ điều Triệu Khuông Nghĩa và Lục Thiên Phong đều quay về Khai Phong phủ làm quan, chính là muốn đoạt lấy quân quyền chứ không muốn tính mạng.

Phan Mỹ thật sự rất uất ức, sự tỉnh táo của Lục Thiên Phong khiến y rất bất ngờ, trên thực tế y rất muốn bắt Lục Thiên Phong, Phan Mỹ vô cùng ghen ghét Lục Thiên Phong. Phan Mỹ ghen ghét không phải là vì chuyện ở Hà Hoàng, mà là vì việc ở Hà Tây, năm đó y là một trong những chủ soái tiến công Hà Tây, kết quả thất bại thảm hại, mười nghìn tướng sĩ dưới trướng chỉ còn không đến hai nghìn người, bây giờ y nghe nói về tin tức của rất nhiều tướng sĩ bị bắt làm tù binh năm đó, kia chẳng khách gì là vạch trần vết sẹo sỉ nhục của y.

Cái gọi là tìm nơi tiến công của Lục Thất, trên thực tế chính là vì tránh Chu quân, một ngày trước khi Chu quân phát động tiến công Kinh Châu, hắn đã vượt qua Hán Thủy, đặt chân lên đất Kinh Châu, ba vạn tướng sĩ thì ở lại phía bắc Hán Thủy, do Tiểu Điệp thống lĩnh, hắn và Tiểu Thanh qua Hán Thủy, gặp mặt với Thanh Văn và Quan Xung đến đón trước.

Gặp mặt, Quan Xung có chút kích động chào theo nghi thức quân đội bái kiến Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nâng Quan Xung dậy, thân thiết nói chuyện, sơ lược hiểu được tình hình Kinh Châu, Kinh Châu bây giờ chỉ có bảy vạn quân Tấn, dân chúng đã dời đi hơn phân nửa, còn gần một nửa không chịu rời khỏi quê hương, Thanh Văn hạ lệnh không bắt buộc bọn họ.

Lục Thất thay đổi một thân quân giáp Giáo úy, cùng Thanh Văn đi Giang Hạ, Quan Xung quay về chủ trì quân vụ, năm vạn quân lực sẽ ở lại Hán Thủy chống đỡ một chút, sau đó rút quân, còn hai vạn quân lực ở Giang Hạ, cũng sẽ đợi lúc Ngụy quân tiến công, rút lui khỏi thành Giang Lăng, từ thành Giang Lăng đi thuyền xuôi nam.

Vừa ngồi vào xe có rèm che, Thanh Văn liền nhào vào ngực Lục Thất, có chút ủy khuất khóc ô ô, Lục Thất trong lòng thấy áy náy, yêu thương bế Thanh Văn lên, hắn biết rằng Thanh Văn không những chịu nhiều khổ sở, lại còn chịu áp lực và lo lắng cực lớn, Tiểu Thanh ngồi phía đối diện cũng nước mắt lưng tròng.

Thật lâu sau, Thanh Văn mới bình ổn được cảm xúc, bình tĩnh đứng dậy ôm lấy cánh tay phải của Lục Thất, u oán nói:

- Chàng đã về rồi cũng đừng đi nữa, mọi người rất lo lắng.

- Thanh Văn, ta không thể không quay lại, Hà Tây và Hà Hoàng cần ta quản lí, hẳn là không bao lâu nữa chúng ta có thể đoàn tụ.

Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Lão gia, thiếp cảm thấy, đợi diệt xong Ngụy quốc, lão gia cũng không cần phải đi mạo hiểm nữa, thực lực của chúng ta đủ để đánh bại Chu quốc.

Thanh Văn khuyên can nói.

- Thanh Văn, ta nếu buông tha thế lực ở Hà Tây, sau này Tấn quốc và Chu quốc đánh nhau lâu dài, mười năm, hai mươi năm, mỗi năm đều hao tổn rất nhiều vì chiến tranh, liền giống như Tam quốc thời Hán Mạt, đánh nhau không ngừng nghỉ.

Lục Thất giải thích nói.

- Lão gia nếu lại quay về, thì vẫn luôn gặp nguy hiểm, Chu quốc sớm hay muộn cũng phát hiện ra thân phận thực sự của lão gia.

Thanh Văn lo lắng nói.

Lục Thất mỉm cười lắc đầu nói:

- Nếu quay về, cũng không còn gặp nguy hiểm nữa, ta đã đặt một nhuyễn đao ở trong Chu quốc, chỉ cần có hành động thì Chu quốc sẽ tan rã.

- Nhuyễn đao? Cái gì nhuyễn đao?
Thanh Văn khó hiểu nói.

- Nhuyễn đao chính là uy vọng vô hình, thông qua Phật giáo, buôn bán, quân thế, quan vọng, đi trước một bước cướp lấy lòng dân Chu quốc, Chu quốc là một quân thần cao to lực lưỡng, nhưng linh hồn bên trọng lại yếu ớt nhiều bệnh tật, rất dễ linh hồn phân cắt tạo thành chiến loạn trong nội bộ. Mà ta, đã trở thành một bộ phận của linh hồn Chu quốc, chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút, là có thể chế ngự được thân hình cao to lực lưỡng này, ít nhất, sự đấu tranh nội bộ tranh giành Trung Nguyên sẽ không khiến lòng dân Chu quốc sinh ra cực đoan căm thù.

Lục Thất giải thích.

- Ý lão gia là, sau này tiến đánh phương bắc, chỉ thích hợp dùng quân lực của Hà Tây.

Thanh Văn nói.

- Cũng không nhất định, nhưng dùng quân Hà Tây tiến đánh Trung Nguyên, có thể so với việc xuất binh từ Giang Nam dễ dàng lấy được thắng lợi hơn. Chiến tranh nội bộ, khiến cho một bộ phận lòng người và thế lực của Chu quốc đứng một bên nhìn, cũng dễ dàng khiến bọn họ quy thuận. Nếu Giang Nam xuất binh, sẽ khiến cho lòng người Chu quốc cùng chung một mối thù, chiến tranh nội bộ cũng giống như huynh đệ tranh giành chức gia chủ, nô bộc cùng thân tộc trong lòng đứng nhìn xem kết quả, nếu có người ngoài đến cướp, toàn gia sẽ cầm đao liều mạng với người ngoài.

Lục Thất mỉm cười nói.

Thanh Văn hiểu được gật đầu, nói:

- Lão gia nếu lại quay về Chu quốc, có thể kiến công bao lâu, thật sự không có nguy hiểm sao?

- Cũng khoảng một hai năm, lần này tiêu diệt Ngụy quốc, là có thể tập kết quân lực đi tiêu diệt Ba Thục Hán quốc, mà trước đó, triều đình Chu quốc đã cho quân lực ở Hà Tây tiếp quản mấy Châu ở Lũng Tây, đợi sau khi chiến sự Kinh Châu kết thúc, mười nghìn kị binh ta để lại ở phía bắc Hán Thủy, sẽ đi về phía tây trước, trực tiếp chiếm cứ Tần Châu, từ Tần Châu có thể đánh về phía đông là thành Trường An, phía tây chính là Ba Thục.

Lục Thất đáp lại.

Thanh Văn gật đầu nói:

- Lão gia nếu chiếm cứ Tần Châu và Thành Châu, mà Tấn quốc tiến công lấy Kiếm Các Ba Thục, vậy có thể có một thông đạo hẹp, thậm chí có thể tiếp tục chiếm lấy Hán Trung, vậy hoàn toàn tạo thành thãnh thổ Tấn quốc hợp nhất rồi.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Xem ra nàng đã từng tìm hiểu về địa lí Lũng Hữu và Ba Thục, nhưng Hán Trung tạm thời không thể chiếm, Hán Trung ở trong tay Chu quốc, là có thể kiếm chế quân Chu quốc, có quân Chu quốc đóng ở đấy, mới có thể hạn chế bị hoài nghi, bởi vì nếu liền nhau, quân lực của Hà Tây và quân lực Tấn quốc không thể không xảy ra một chút chiến tranh nào.

Thanh Văn gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Ta quay trở về Chu quốc, cũng sẽ không đi Khai Phong phủ nữa, bởi vì ta đi Khai Phong phủ bề ngoài thể hiện là thần tử Chu quốc, cho nên ta sẽ ở lại Hà Hoàng, lấy việc phòng ngừa Thổ Phiên để mượn cớ cự tuyệt lại đi Khai Phong phủ.

Thanh Văn gật đầu dịu dàng nói:

- Vậy thiếp yên tâm hơn rồi.

Lục Thất cười, giơ tay vuốt ve mái tóc của Thanh Văn, Thanh Văn lại u oán nói:

- Lão gia bây giờ là cửu ngũ chí tôn, thật sự không nên tự mình đi mạo hiểm.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:

- Ta bản thân chính là một thám báo, am hiểu nhất là xâm nhập vào lòng địch chặt đầu giành thắng lợi, ta cũng cần bản thân có lòng dũng cảm, tận lực đoạt lấy sự huy hoàng của nhân sinh, đến một ngày ta sợ chết rồi, cũng chỉ có thể thành cái gọi là cửu ngũ chí tôn, tránh ở trong thâm cung quản lí giang sơn, khiến cho mấy chục vạn tướng sĩ dùng sinh mạng để đổi lấy sự huy hoàng của ta.

- Lão gia nghĩ như vậy là không đúng.

Thanh Văn hoảng sợ nói.

- Chẳng có gì là không đúng cả, bởi vì ta xuất thân vốn là người ti tiện, cho nên thương tiếc số mệnh ti tiện của người khác, Hán Vũ Đế xuất thân là quý tộc, cho nên y chỉ có thể sợ chết tránh trong thâm cung quản lí giang sơn, nhưng ta biết rằng, có lẽ mười mấy năm nữa, ta cũng sẽ thành Hán Vũ Đế, rất khó lại một lần nữa xung phong sa trường nữa rồi.

Lục Thất cười nhạt nói.

Thanh Văn lắc đầu nói:

- Thiếp cảm thấy, lão gia nói, có chút thiên vị, làm một Hoàng đế đương nhiên phải quý trọng sinh mạng.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:

- Nàng nói cũng có đạo lí, chỉ là ta không muốn mất đi lòng dùng cảm quá sớm, thật ra, ta bây giờ đã rất quý trọng sinh mạng rồi, không vì bản thân mình cũng phải vì các nàng và các con chứ.

- Thiếp vẫn chưa có nhi tử nhưng Tuyết Tâm lại có nhi tử rồi.

Thanh Văn u oán đáp lại.

Bàn tay to của Lục Thất vuốt ve cặp môn đầy đặn, mờ ám khẽ cười nói:

- Tối nay ta có thể trồng.

Thanh Văn ngượng ngùng quay người kề sát người Lục Thất, Tiểu Thanh ở đối diện tư thế ngồi nghiêm túc nhưng khuôn mặt lại choáng váng nhìn trộm một chút.

Quyển 5 - Chương 162: Mời đến nâng cốc

Năm trăm tướng sĩ bảo vệ xe có rèm che tới thị trấn Giang Hạ, Lục Thất ngủ lại một đêm ở thị trấn Giang Hạ, ngày hôm sau mới đi Hạ Khẩu của nơi Hán Thủy nhập vào Đại Giang.

Hạ Khẩu có hai vạn quân Tấn, gần đến địa vực Hạ Khẩu thì dừng lại, Thanh Văn cho người đi truyền lệnh chủ soái tới. Một lát sau, quan truyền lệnh mang về hai quan tướng, hai quan tướng sau khi nhìn thấy Thanh Văn thì trở về bẩm báo với chủ soái.

Loại gặp mặt này là do Lục Thất định ra quy củ, trước hết cho cận vệ đến gặp thăm dò, xác nhận không phải giả mạo và nguy hiểm, chủ soái mới có thể gặp nhau, cho nên hai chủ soái không có đến bái kiến không tính là thất lễ.

Một lái sau, chủ soái của hai vạn binh mới tới gặp, thấy Thanh Văn cung kính chào theo nghi thức quân đội, Lục Thất ở bên cạnh, mỉm cười nói:

- Vương Tiểu Ất, Hạ Trường Vũ.

Hai chủ soái vội quay đầu nhìn về phía Lục thất, sau khi nhìn xong đều ngẩn ra, lập tức một chủ soái khó tin nói:

- Tấn vương bệ hạ?

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Lâu lắm rồi không nhìn thấy các ngươi.

Hai chủ soái vẻ mặt lập tức tràn đầy niềm vui bất ngờ, vội đồng loạt kéo chiến bào quỳ trên mặt đất, chào theo nghi thức quân đội cung kính nói:

- Thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Lục Thất hơi giật mình, người lại cất bước nghiêng người nâng hai vị chủ soái dậy, mỉm cười nói:

- Các ngươi vẫn tốt chứ?

- Bệ hạ, thần và Trường Vũ vẫn rất tốt.

Vương Tiểu Ất có chút kích động nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Đưa ta đi xem Hạ Khẩu.

- Tuân lệnh, Bệ hạ mời.

Vương Tiểu Ất nghiêng người cung kính nói, Hạ Trường Vũ cũng cung kính nghiêng người.

Lục Thất gật đầu cất bước, hai vị chủ soái ở hai bên cùng đi theo, trong lúc đi, Lục Thất hỏi:

- Chuẩn bị rút lui đã làm xong chưa?

- Hồi bẩm bệ hạ đều đã chuẩn bị xong.

Hạ Trường Vũ đáp lại.

- Lòng quân thế nào?

Lục Thất lại hỏi.

- Bẩm bệ hạ, lòng quân rất ổn định, chỉ là không hiểu tại sao phải buông tha cho Kinh Châu, thần cũng không nỡ buông tha nơi này.

Vương Tiểu Ất đáp lại.

- Ta quyết định buông tha cho Kinh Châu, nguyên nhân chính là không muốn được cái này lại mất cái nọ, bởi vì Ngụy quốc và Chu quốc đã liên minh, Chu quốc vì hưởng ứng Ngụy quốc nên cho thời cơ chiến đầu, tập kết hơn bốn mươi vạn cấm quân tiến công Kinh Châu. Nếu không buông Kinh Châu, Tấn quốc sẽ rơi vào hoàn cảnh nhiều nơi ác chiến, Ngụy quốc một khi đột kích Sở, quân Tấn quốc trên đất Sở liền không thể trợ giúp Kinh Châu đúng lúc, cho nên ta buông tha Kinh Châu, tập kết quân lực tiêu diệt Ngụy quốc.

Lục Thất giải thích.

Hai vị chủ soái gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Sở dĩ buông tha cho Kinh Châu, cũng có liên quan đến mấy chục vạn Chu quân ở Nhuận Châu. Ngụy quốc nếu đã liên minh với Chu quân, rất có thể sẽ cùng phát động tiến công với Chu quân ở Nhuận Châu. Cho nên phía nam Đại Giang, nhất định phải có đủ quân lực để dùng, đợi diệt xong Ngụy quốc, ta sẽ tiến thêm một bước tiêu diệt Hán quốc.- Bệ hạ, vì sao không tiêu diệt Chu quân ở Nhuận Châu trước?

Vương Tiểu Ất nói.

Lục Thất mỉm cười hỏi ngược lại:

- Ngươi cảm thấy tại sao không tiêu diệt Chu quân ở Nhuận Châu trước?

- Thần cảm thấy, có phải là do Chu quân ở Nhuận Châu không dễ nắm bắt, mà thực lực quốc gia của Hán quốc ở Ba Thục đã suy yếu chỉ kéo dài hơi tàn.

Vương Tiểu Ất đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ngươi nói chỉ là một trong những nguyên nhân chính, hiện giờ Hán quốc ở Ba Thục quả thực chỉ là kéo dài hơi tàn, Chu quân ở Nhuận Châu cũng đúng là không dễ nắm bắt, tuy nhiên còn có một nguyên nhân chính khác, chính là thống soái của Chu quân ở Nhuận Châu là Triệu Khuông Dẫn, đó là một vị quân thần nắm giữ thế lực rất lớn ở Chu quốc, có thể nói là nắm trong tay nửa giang sơn Chu quốc, hoàng đế Chu quốc hi vọng chúng ta sống mái một phen với Triệu Khuông Dẫn, mà chúng ta không đi chiến đấu với nhau, vậy thì có thể nhìn xem Triệu Khuông Dẫn và Hoàng đế Chu quốc đấu đá lẫn nhau.

Hai vị chủ soái nghe xong ngạc nhiên, Lục Thất lại nói:

- Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, các ngươi trấn thủ Kinh Châu, nên biết thống soái Chu quân ở phía bắc Hán Thủy tên là gì.

- Là Triệu Khuông Nghĩa.

Hạ Trường Vũ bật thốt lên.

Lục Thất gật đầu nói:

- Là Triệu Khuông Nghĩa, Triệu Khuông Nghĩa là đệ đệ của Triệu Khuông Dẫn, một trong những nguyên nhân ta buông tha cho Kinh Châu, chính là vì khiến cho Triệu Khuông Nghĩa có nhiều quyền thế và công trạng hơn. Bây giờ Triệu Khuông Dẫn ở Nhuận Châu có bốn trăm nghìn quân lực, Triệu Khuông Nghĩa ở Kinh Tương cũng có bốn trăm nghìn quân lực, Triệu thị ở Chu quốc còn giữ nhiều thế lực hơn thế, đối với Hoàng đế Chu quốc mà nói, Triệu thị đã trở thành cái đuôi rất to khó vẫy.

Hai vị chủ soái gật đầu, Lục Thất lại nói:

- việc này các ngươi cũng không cần nói với các tướng sĩ, dễ dàng bị mật thám Chu quốc dò ra.

- Vâng.

Hai vị chủ soái cung kính đáp lại, trong lòng đối với quyết sách của Tấn vương, hình tượng thiện chiến bất bại lại càng thêm sùng kính.Trong lúc nói chuyện đã đi tới Hạ Khẩu, Lục Thất đi đến bãi đất nhìn về nơi xa, Ngạc Châu ở đối diện không có dấu hiệu tập kết quân lực gì, nhưng Thanh Văn đã nói cho hắn biết, Ngụy quốc sẽ cử quân ở Cửu Giang Khẩu đi ngược sông tập kích Kinh Châu, có thể là vì muốn thành tập kích bất ngờ, nếu như sắp xếp thuyền chuyển quân lực từ Ngạc Châu, Hạ Khẩu nơi này rất nhiên sẽ có thể đúng lúc tăng quân lực trợ chiến.

Thanh Văn cũng nói cho Lục Thất, Tống Lão Thanh và Vương Dũng đều cho người liên hệ với Tấn quốc, hai người vẫn là Đô úy của ba nghìn quân, vẫn luôn ở trong quân Hồng Châu, không hề đi ra ngoài đảm nhiệm trấn thủ ở Châu khác, mà Vinh thị vẫn chưa chủ động liên hệ với Tấn quốc, đều là Vinh Khánh đơn phương liên hệ, nhưng Vinh thị lại không hề đáp ứng quy thuận.

Lục Thất đoán là nếu Ngụy quốc đúng theo ước định xuất binh, vậy hôm nay sẽ đến Hạ Khẩu, hắn nghĩ một chút, nói với hai vị chủ soái:

- Trong quân Ngụy quốc có bạn của ta, làm vài cái bảng gỗ viết chữ thật to, nội dung là Lục Thiên Phong ở đây, mời đến nâng cốc.

Hai chủ soái nhìn nhau, đáp ứng quay đầu đi dặn người làm tại nơi bắt mắt, một lát sau quân doanh ở Hạ Khẩu chấn động, đều biết rằng Tấn vương bệ hạ đích thân tới, rất nhiều tướng sĩ nhìn về phía bãi đất chỗ Lục Thất đứng.

Một lúc sau, có hai bảng chữ cao bằng hai người được dựng đứng lên, tướng sĩ Hạ Khẩu xem xong thì phỏng đoán, lại một lúc sau, nhìn thấy bóng dáng của rất nhiều thuyền buồm trên Đại Giang, có lính gác cấp tốc chạy tới bẩm báo, hai vị chủ soái ra lệnh chuẩn bị chiến đấu.

Lục Thất đứng lặng trên bãi đất, dõi mắt nhìn về phía đội tàu đang đi ngược sóng đến, hắn lệnh cho tạo chữ bằng gỗ, không phải là có ý nghĩ viễn vông gì, Vương Văn Hòa đã từng cho người đi xúi giục thuộc hạ trước kia, ngoài ra Lục Thất từng thống soái quân Ngạc Châu, quân Ngạc Châu chưa chắc biết Lục Thiên Phong là Tấn vương, nhưng vừa nhìn thấy tên của Lục Thiên Phong nhiều ít cũng sẽ rối loạn quân tâm Ngụy quốc.

Đương nhiên, Lục Thất chỉ là dùng ý tưởng tạm thời, hắn không biết trong quân Ngụy đột kích Giang Hạ, có thuộc hạ trước kia ở Ngạc Châu quân hay không, cũng không cho rằng Ngạc Châu quân khi nhìn thấy họ tên hắn, liền nhất định sẽ nghĩ đến tình cảm ngày xưa. Hắn chỉ là có một loại thương nhớ ân tình cũ tận lực cùng thuộc hạ tránh tương tàn, nếu nhìn thấy chữ rồi mà vẫn chiến tranh vậy thì không còn gì đáng tiếc để nói nữa rồi.

Đội tàu hai mươi chiếc thuyền xếp thành một hàng, mượn gió rẽ sóng càng ngày càng tiếp cận Hạ Khẩu, Ngụy quân trên thuyền cũng dần dần nhìn thấy sự khác lạ ở Hạ Khẩu, bên bờ sông có một dòng chữ rất lớn, đồng thời cũng nhìn thấy tướng sĩ san sát ở chỗ Hạ Khẩu, cũng không biết có bao nhiêu quân.

Thuyền chủ soái của Ngụy quân đi tiên phong, chủ soái là một nam nhân dũng mãnh gần bốn mươi tuổi, một thân soái giáp màu vàng, y sau khi nhìn rõ chữ trên bờ lập tức mặt biến sắc ngạc nhiên nghi ngờ.

- Lục Thiên Phong?

Bên trái Chủ soái có người la thất thanh.

Tướng sĩ trên thuyền chủ soái đều vẻ mặt bất ngờ nhìn nhau, nhưng phía bên phải chủ soái có người lạnh nhạt nói:

-Tả tướng quân, ngươi hôm nay là đại tướng Ngụy quốc, Hoàng đế bệ hạ đối đãi với ngươi không tệ, ngươi cũng không cần phải rối loạn.

Chủ soái dũng mãnh chau mày nói:

- Ta biết.

- Tả tướng quân biết là tốt rồi, mời hạ lệnh tiến công Hạ Khẩu.

Người nọ giọng điệu hòa hoãn nói, cũng là một quan tướng trung niên tướng mạo đoan chính.

- Được.

Chủ soái đáp lại, vừa dứt lời, chợt tay phải nắm áo giáp của quan tướng kia, mạnh mẽ ném, quan tướng kia kinh sợ kêu một tiếng bay ra ngoài, trực tiếp rơi xuống sông.

Sự việc đột nhiên xảy ra này khiến cho mấy quan tướng cấp thấp lập tức rút đao sợ hãi kêu, nhưng mười mấy tướng sĩ của y cũng rút đao khiêu chiến, sau khi vài tiếng kim thiết vang lên, bốn quan tướng sợ hãi đã chết hai người, có hai binh sĩ vứt bỏ binh khí đầu hàng.

Lục Thất ánh mắt nhạy bén, nhìn thấy rõ trên thuyền địch có biến cố xảy ra, hắn mỉm cười, lẩm bẩm:

- Tả Vân Thường, không ngờ là y xung phong.

Lục Thất tự nói sau đó xoay người đi đến bên bờ sông, lên một con thuyền hào hoa, dặn dò đi đến chiến thuyền của Ngụy quân, mơ hồ nhìn thấy thuyền đi nhanh vào trong lòng sông, một lát liền tiếp cận chiến thuyền Ngụy quân, cho đến khi đến gần thuyền chủ soái Ngụy quân.

Chủ soái Ngụy quân bám trên mạn thuyền, sau khi thăng bằng chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:

- Tả Vân Thường bái kiến đại soái, nguyện ý tiếp tục cùng chung vui với đại soái.

Lục Thất mỉm cười đỡ Tả Vân Thường đứng dậy, Tả Vân Thường là một trong những chủ tướng của quân Ngạc Châu, lúc trước cùng Lục Thất đấu rượu đấu sức đều thua, từng nói đời này sẽ đi theo Lục Thất, lúc ấy là lời nói lúc say rượu, Lục Thất không cho là thật, nhưng hôm nay, Tả Vân Thường lại thực hiện lời nói rất sảng khoái.

Mà Lục Thất cũng coi như là hiểu rõ Tả Vân Thường, tính tình Tả Vân Thường cũng giống như Vương Bình, là một mãnh tướng dũng mãnh, nhưng so với Vương Bình mạnh hơn về võ công, xứng đáng là chủ soái tài.

Quyển 5 - Chương 163: Tiêu diệt Ngụy quốc

Tả Vân Thường lần này thống soái trăm chiến thuyền, hơn một vạn tướng sĩ, hơn phân nửa đều là quân Ngạc Châu, nhiệm vụ của y chính là đột kích Giang Hạ, đội tàu đằng sau sẽ tiếp tục ngược sông đi tập kích Ô Trình và Giang Lăng.

Sau khi Tả Vân Thường đầu hàng, lập tức cho người đi chiêu hàng các chiến thuyền ở đằng sau, chín trăm chiến thuyền, hơn bảy vạn Ngụy quân, lập tức rơi vào một mảnh hỗn loạn, kết quả hơn phân nửa là hưởng ứng nguyện ý quy hàng. Hơn bảy vạn Ngụy quân có ba vạn là xuất thân từ quân Ngạc Châu, có mười nghìn quân là xuất thân từ quân Hưng Hóa, còn lại là quân Vũ Văn thị, mà lái thuyền đều xuất thân từ Vũ Văn thị, nhưng so với thủy quân trên thuyền cũng không nhiều.

Sau khi hỗn loạn, chỉ có hơn một trăm chiến thuyền trốn đi, còn gần bảy vạn Ngụy quân quy hàng Lục Thất, khiến cho Lục Thất vui mừng chính là, Vương Dũng không ngờ cũng ở trong đó, gặp lại chiến hữu từng cùng mình vào sinh ra tử, cũng kích động ôm chầm lấy nhau.

Sau khi buông ra, Vương Dũng hổ thẹn nói:

- Huynh đệ, ta không giúp đỡ được đệ.

Lục Thất mỉm cười lắc đầu nói:

- Đại ca có thể bình an chính là giúp đỡ đệ rồi, thật ra đệ đã sớm muốn cho đại ca một chức vị ở Tấn quốc, nhưng bởi vì đệ không ở Tấn quốc, cho nên mới khiến đại ca chịu khổ cực ở Hồng Châu lâu như vậy.

Vương Dũng ngẩn ra, Lục Thất mỉm cười nói:

- Sau này đệ sẽ nói tỉ mỉ với đại ca, bây giờ đại ca và Tả Vân Thường hợp nhất quân lực, đại ca tạm thời là Tiết độ phó sứ của quân Võ Xương, Tả Vân Thường là Tiết độ sứ.

Vương Dũng lui lại một bước, cung kính chào theo nghi thức quân đội:

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Lục Thất gật đầu cùng Vương Dũng đi gặp tướng lĩnh quy hàng nói:

- Các vị, hôm nay Tấn quốc phát động chiến tranh tiêu diệt Ngụy quốc, hai trăm nghìn thủy bộ quân ở Trì Châu đã xuất phát, năm trăm nghìn quân lực Cán Châu và Hành Châu, ba trăm nghìn quân lực Đàm Châu, hiện tại các vị đã thành quân Võ Xương, ta bổ nhiệm Tả Vân Thường là Tiết độ sứ Võ Xương quân, Vương Dũng là Tiết độ phó sứ Võ Xương Quân, những quan tướng khác vẫn giữ nguyên chức vụ, nghe theo sự bổ nhiệm của Tiết độ sứ và Tiết độ phó sứ.

- Vâng.

Mấy trăm tướng soái cung kính chào theo nghi thức quân đội.

- Sau khi quân Võ Xương đã được biên chế, lập tức quay về tiến công Ngạc Châu, trong quá trình tiến công Ngạc Châu, thuộc quyền quản lý của Cố thái úy.

Lục Thất lại dặn dò, nhóm tướng soái lĩnh mệnh.

Sắp xếp xong xuôi cho quân đầu hàng, Lục Thất mang theo hai vạn quân lực đóng ở Giang Hạ xuất phát đi Giang Lăng, hắn không để cho quân lực của Giang Hạ đi Ngạc Châu, mà làm theo kế hoạch ban đầu.

Lúc Lục Thất khởi hành, chiến tranh ở Hán Thủy đã vô cùng kịch liệt, Phan Mỹ chủ yếu tấn công tại Hán Thủy giữa Tương Thành và Phàn Thành, Chu quân khống chế hơn bốn trăm thuyền Mông Xung cùng mấy trăm thuyền dẹt đáy, ở trên Hán Thủy dựng cầu nổi, đang là mùa xuân, lượng nước của Hán Thủy ít hơn nhiều so với mùa hạ, Hán Thủy giữa hai thành Tương Phàn cũng rất ấm áp.Quân Tấn phòng ngự dùng mưa tên và hỏa tiễn ngăn chặn Chu quân, Lục Thất cũng muốn buông tha cho Kinh Châu, nhưng không thể không đánh mà lùi, cho nên tướng sĩ Tấn quốc phòng ngự, đa số không biết sắp buông tha cho Kinh Châu nếu không lòng quân sẽ không có chút ý chí chiến đấu nào.

Quan Xung chính là người điều khiển ở Phàn thành, y nhận được mệnh lệnh của Lục Thất mới được rút lui, nhưng Chu quân tiến công mãnh liệt cũng khiến y nhíu mày, Chu quân đúng là dũng mãnh, ai ai cũng hung hãn không sợ chết qua sông tranh công, hơn nữa cung thủ bắn mũi tên chuẩn xác mà cực xa, quân Tấn thương vong nghiêm trọng.

Cứ tiếp tục chiến đấu kịch liệt như vậy, quân Tấn khẳng định sẽ không ngăn được thế công của Chu quân, ngay tại lúc Quan Xung đang suy xét xem có phải thay đổi sách lược không thì phi sứ của Lục thất đã tới, lệnh cho Quan Xung lui quân. Quan Xung hạ lệnh lui quân, đồng thời cũng biết chiến sự ở Giang Hạ, vừa nghe Lục Thất chỉ dùng chữ gỗ, liền khiến cho đại quân của Chu quốc đầu hàng, Quan Xung mới nghe còn tưởng nghe lầm, sau khi được giải thích mới hiểu được, hóa ra quân lực Ngụy quốc đột kích Giang Hạ lại từng là thuộc hạ của Lục Thiên Phong.

Bởi vì rút lui, trước khi chiến đấu đã chọn ra năm nghìn quân đi lên tiền tuyến ngăn chặn, ban đầu điên cuồng bắn tên ngăn chặn, một nén nhang sau, hơn bốn nghìn quân ngăn chặn quay đầu vắt chân lên cổ tan tác chạy trốn, số quân này đều là những người có thể chạy, trên người cũng không mặc giáp, thực ra chính là cung thủ.

Chu quân vừa nhìn thấy kẻ địch chạy trốn, lập tức lòng quân tăng vọt xông đến phía nam Hán Thủy, vừa lên bờ lập tức áp dụng phòng ngự, đây là hành động bình thường trong quân sự, không thể vừa qua sông liền truy kích, truy kích liền biến thành tự chui đầu vào rọ, nhưng đợi Chu quân qua sông Hán Thủy được mấy vạn thì đã qua một lúc.

Phan Mỹ từ cầu nổi đi qua Hán Thủy, đặt chân lên phía nam Hán Thủy, cũng nghi hoặc nhìn về phía xa, y rõ ràng phát hiện ra điều không bình thường, mà Triệu Khuông Nghĩa càng cảm nhận được điều không bình thường. Y ở Hán Thủy đã nhiều năm, từng phát động rất nhiều cuộc chiến quy mô lớn, cảm giác trận này địch ngăn chặn rất yếu ớt, rõ ràng là yếu thế, nhưng y chắc chắn sẽ không đi tìm Phan Mỹ nghiên cứu thảo luận, Phan Mỹ và Triệu thị đều nhìn nhau bằng ánh mắt căm thù, cử chỉ phong Quận vương của Chu hoàng đế rất dễ dàng ly gián Phan Mỹ và Triệu thị.

Bởi vì cảm thấy không bình thường, Phan Mỹ tiến công vô cùng cẩn thận, trước sai rất nhiều đội thám báo đi dò đường, đại quân ở phía sau đẩy mạnh, kết quả một đường đi tới thành Giang Lăng, cũng thuận lợi không gặp bất cứ trở ngại nào, cửa thành Giang Lăng mở rộng không có bất cứ phòng ngự nào.

Phan Mỹ không hề đi vào thành Giang Lăng, mà là đi Đại Giang, nghỉ chân bên bờ sông nhìn về đằng xa, có thể thấy được phía đối diện có rất nhiều thuyền, cờ của Tấn quốc cũng đang bay phấp phới.

- Không thể tưởng được, Tấn quốc sẽ bỏ lại Kinh Châu.

Một quan tướng phía sau lưng Phan Mỹ không thể tin nổi nói.
- Thật sự là nói bậy, nếu không phải đại quân tiến đánh, quân Tấn sẽ chạy trốn sao?

Phan Mỹ hơi quay đầu quát, người nói chuyện đứng sau y là một đứa cháu họ của y.

- Vâng thuộc hạ lỡ lời,

Quan tướng kia hoảng hốt nhận sai, gã biết rằng mình sai rồi, nếu nói là Tấn quốc vứt bỏ Kinh Châu, vậy mấy chục vạn tướng sĩ Chu quốc sẽ mắng chết gã, chiếm cứ thứ bị vứt bỏ sẽ khiến cho công trạng giảm đi nhiều.

- Truyền lệnh, bốn quân tiên phong đóng ở bờ sông, phòng ngự Tấn quốc phản công.

Phan Mỹ hạ lệnh, sau đó xoay người đi vào thành Giang Lăng.

Lục Thất cùng hai vạn quân lực sau khi vượt sông ở Giang Lăng đi tới Lễ Châu, sau đó chậm rãi đi đến Lãng Châu, qua Lãng Châu đi vào Đàm Châu.

Trong lúc Lục Thất đi, đại quân Tấn quốc cũng đang bắt đầu tiêu diệt Ngụy quốc, thủy quân Ngụy quốc sau khi rời khỏi cửa Cửu Giang, ngày hôm sau, Hoàng đế Ngụy quốc đột nhiên tuyên bố ngự giá thân chinh, ở Hồng Châu tập hợp bốn trăm nghìn quân, chuẩn bị đợi lúc Chu quốc chiếm được Kinh Châu, đúng lúc phát động tiến công đất Sở.

Nhưng thủy quân Khang Hóa Trì Châu đã tăng lên tám vạn, ngược sông đi đột kích Giang Châu ở Cửu Giang Khẩu, Giang Châu là nơi mà Vũ Văn thị chiếm cứ rất nhiều năm. Trương Kích ở Cán Châu, Đỗ Dũng ở Hành Châu, cũng phát binh tiến công Ngụy quốc, đại quân vừa đến biên cảnh Cát Châu, ba vạn quân lực của Ngụy quốc vừa nhận được tin liền chạy trốn, Trương Kích suất quân đi Phủ Châu, Tín Châu rồi tới Nhiêu Châu, hội hợp với lục quân Trì Châu của Yến Khôi Sơn.

Ba trăm nghìn quân Ba Lăng của Đỗ Dũng từ Cát Châu tiến đánh Viên Châu, từ Viên Châu trực tiếp đánh kinh đô Hồng Châu của Ngụy quốc, Cố thái úy cũng xuất binh tiến đánh Nhạc Châu, lúc thẳng tiến Ngạc Châu được thêm quân Võ Xương quy thuộc, đại quân đi hướng đông về phía Giang Châu.

Đợi Lục Thất tới Trường Sa phủ của Đàm Châu, đại quân mấy đường của Tấn quốc đã đánh đến Hồng Châu, bốn trăm nghìn Ngụy quân ở Hồng Châu chưa đánh đã bỏ chạy, Vũ Văn thị khổ tâm thành lập ra Ngụy quốc, hoàn toàn không qua được thử thách để tiến lên đã bị hủy diệt, Hoàng đế Ngụy quốc, ở trong hoàng cung Hồng Châu châm lửa tự thiêu, bộ tộc Vũ Văn thị đầu hàng thành tù binh.

Lục Thất cũng không đi Hồng Châu, mà ở lại Trường Sa phủ chờ tin tức, Ngụy quốc bị tiêu diệt là điều nằm trong dự liệu của hắn, Ngụy quốc chỉ là một thế lực hợp thành từ nhiều bộ phận, nền móng chính là quan lại trước đây của Đường quốc, hơn phân nửa quân lực tinh thần đều không ổn định.

Ví dụ như quân Ngạc Châu, chỉ là bị lừa đi đầu hàng Ngụy quốc, Tả Vân Thường nhìn thấy chữ mộc là có thể phản chiến, thực ra có rất nhiều nguyên nhân, một trong những nguyên nhân chính là không tin tưởng Ngụy quốc, Tấn quốc hùng mãnh đã là sự thật không thể chối cãi, hơn nữa còn rất có thành ý chiêu hàng Ngụy quốc, Hoàng đế Ngụy quốc ngoan cố không chịu buông tha cho mộng Hoàng đế, những người khác lại vì tư lợi cá nhân, không muốn cùng Hoàng đế Ngụy quốc làm chuyện điên rồ.

Lục Thất buông tha cho Kinh Châu còn có một nguyên nhân thứ yếu, chính là muốn tăng cường tính ổn định của quân lực Tấn quốc, cho quân lực ở Kinh Châu tham dự vào chiến tranh tiêu diệt Ngụy quốc, binh tướng cùng một chỗ hình thành một loại diễn võ quân lực lớn, khiến cho rất nhiều tướng soái mang dã tâm cảm nhận được mình rất nhỏ bé.

Một nguyên nhân khác chính là Lục Thất phải làm sáng sự tồn tại của bản thân, làm cho quân đội phải càng sùng kính và hướng về mình, tình hình của Chu Hoàng đế đối với hắn mà nói chính là một tấm gương sáng, bởi vì nguyên nhân sức khỏe, Chu Hoàng đế không dám đi ra ngoài, nếu xuất hiện ở trước mặt quân đội với bộ mặt suy yếu vậy sẽ tạo thành hậu quả không tốt.

Chiến báo đưa đến trong tay Lục Thất, Lục Thất sau khi nhìn, nhấc bút viết một lệnh đặc xá:

- Bộ tộc Vũ Văn thị, được thả về Tín Châu làm thường dân, không được không có tội mà phán có tội, tới Tín Châu đúng theo nhân khẩu nhận đất, được cầu công danh.

Quyển 5 - Chương 164: Đòi phong danh

Người đưa tin cầm lệnh đặc xá của Lục Thất đi, phi ngựa đến thành Hồng Châu, lệnh đặc xá của Lục Thất cũng khiến cho quân dân Hồng Châu vô cùng bất ngờ, Cố Thái úy trấn thủ thành Hồng Châu, sau khi nhận lệnh đặc xá âm thầm tán dương gật đầu.

Lệnh đặc xá này của Tấn vương, bên ngoài là miễn xá cho Vũ Văn thị, thực ra chính là trấn an lòng người, hơn nữa bốn chữ “được cầu công danh” đối với rất nhiều quan lại Ngụy quốc đầu hàng là quan trọng nhất, Tấn vương cũng chưa từng qua lại với Vũ Văn thị, vậy tiền đồ sau này của số hàng thần kia cũng sẽ không có lỗi lầm gì.

Cố Thái úy thả tất cả người trong tộc Vũ Văn thị, còn theo tình hình thực tế để Vũ Văn thị mang đi một phần của cải, ngoài ra căn cứ theo lời Lục Thất, dùng danh nghĩa của hắn, cho người truyền ra cho hàng thần có quan hệ thông gia với Vũ Văn thị, nói cho bọn họ đừng có bỏ vợ. Tấn vương bệ hạ không thích người vì tiền đồ mà bỏ vợ, hàng thần sau khi nghe, quả nhên không dám phân rõ giới hạn với Vũ Văn thị, Hồng Châu sau khi nhận được lệnh đặc xá của Lục Thất, lòng người nhanh chóng từ lo sợ bất an biến thành an tâm.

Sáng sớm ngày hôm sau khi lệnh đặc xá đến, gia chủ Vinh thị cùng con trai khởi hành đi Trường Sa phủ, tới Trường Sa phủ cầu kiến Lục Thất, Lục Thất đồng ý gặp hai cha con Vinh thị.

Lục Thất ở tại hoàng cung Sở quốc trước kia, bây giờ là hành cung Trường Sa, hắn gặp hai cha con Vinh thị ở Tường Vân các, vừa nhìn thấy, hai cha con Vinh thị cung kính quỳ xuống khấu kiến Lục Thất, Lục Thất không hề lạnh nhạt mà mỉm cười đi lên đỡ gia chủ Vinh thị dậy, sau đó ban thưởng ghế ngồi.

Sau khi ngồi xuống, Lục Thất mỉm cười nói:

- Đã lâu không gặp, lão gia chủ vẫn như năm đó.

- Nhờ cát ngôn của bệ hạ, thân thể của lão thần vẫn tốt.

Gia chủ Vinh thị cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười bình thản nói:

- Ngài là ông nội của Khánh Nhi, ta làm như vậy là tôn trọng, luận về tình thân có thể, luận về quân thần thì không cần.

- Bệ hạ nói như vậy, lão thần không thể gật bừa, lão thần tự hỏi còn có chút công lao.

Gia chủ Vinh thị mặt không đổi sắc nói.

- Công lao của ngài, nói thế nào?

Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Công lao lớn nhất của lão thần chính là bảo vệ bí mật của bệ hạ, bệ hạ đi Đường quốc, đi Chu quốc, thậm chí là Ngụy quốc từng ngờ vực bệ hạ, lão thần cũng từng che dấu cho bệ hạ.

Gia chủ Vinh thị nghiêm mặt nói.

Lục Thất nghe xong hơi ngạc nhiên, lập tức quay đầu nhìn về nơi khác, một lúc sau, lại nghe thấy gia chủ Vinh thị thành khẩn nói:

- Mong bệ hạ không nên trách tội cho lão thần không có triển vọng, việc làm của lão thần cũng không có ý nghĩa gì lớn đối với việc Tấn quốc tiêu diệt Ngụy quốc. Sự tồn tại của Chu quốc, trên thực tế chính là bệ hạ cố tình mặc kệ, lão thần trong lòng muốn có công trạng thật lớn, nên chỉ có thể giữ mình, lão thần nếu lập công trạng lớn sẽ chỉ khiến bệ hạ khó xử.

Lục Thất quay đầu lại mỉm cười nói:

-Tài ăn nói của lão quốc công ta thực sự bái phục.

- Thần tạ ơn bệ hạ khoan dung.

Hai cha con Vinh thị vội đứng dậy quỳ xuống đất tạ ơn.

- Ngài vẫn là Vinh quốc công, sau này dời đến Hồ Châu là được.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Hồ Châu ở kề bên Thái hồ, là quê hương của tơ lụa cá gạo, lão thần cầu còn không được, tạ ơn ân điển của bệ hạ.

Vinh quốc công vội cung kính đáp.

- Vinh quốc công đứng lên đi, nhạc phụ đại nhân mời ngồi.

Lục Thất ôn hòa nói.

Hai cha con Vinh thị tạ ơn đứng dậy, hơn nữa con trai của Vinh quốc công vẻ mặt có chút kích động vì niềm vui bất ngờ, hai cha con ngồi xuống.

- Lão quốc công đi Hồ Châu, hi vọng không nên can thiệp vào quân chính.

Lục Thất nhắc nhở một câu.

- Bệ hạ yên tâm, lão thần sẽ an phận, dời đến Hồ Châu, lão thần ở bên Thái hồ tự xây dựng một cái xã cùng tộc nhân yên ổn sống qua ngày.

Vinh quốc công đáp lại.
Lục Thất hơi giật mình, lập tức gật đầu nói:

- Làm một kỳ lão cũng tốt, quốc công cũng không nên quá mức rảnh rỗi.

- Vâng, lão thần sẽ cố gắng tạo phúc cho xã đó.

Vinh quốc công cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, hắn cũng không thể phủ định toàn bộ Vinh thị, Vinh thị ở thế gia giữ cân bằng rất hữu dụng, chỉ có thể dụ dỗ, vị lão quốc công này rất giảo hoạt, nhưng nhạc phụ này của hắn rõ ràng là một nhân vật có thể yên tâm.

- Lão quốc công đối với việc của ta biết được bao nhiêu?

Lục Thất ôn hòa hỏi.

- Bẩm bệ hạ, thần biết bệ hạ đã chiếm được Hà Tây và Bắc Đình, là Phò mã Chu quốc, Lễ bộ thượng thư, đại tướng quân.

Vinh quốc công đáp lại.

- Vậy ngươi cảm thấy, Chu quốc sẽ biết thân phận thực sự của ta sao?

Lục Thất hỏi.

- Bệ hạ, cái gọi là thật thật giả giả khó mà phân biệt, Ngụy quốc trước kia cách Tấn quốc gần nhất, nhưng cũng không biết lời đồn đại kia có phải là sự thật không, mấu chốt chính là hành vi của bệ hạ, hoàn toàn phá vỡ quan niệm bình thường, bất cứ ai nếu nghe nói Hoàng đế Tấn quốc chạy tới Chu quốc, ý nghĩ đầu tiên sẽ cảm thấy lời nói này vô căn cứ, hơn nữa cũng sẽ cho rằng Hoàng đế Tấn quốc nếu không ở trong nước đây chẳng phải là sẽ bị người khác cướp mất quyền lực hay sao.

Vinh quốc công đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:

- Đúng là cái đạo lí đó, nhưng ta biết, cho dù là bí mật gì đều có lúc sẽ bị vạch trần.

- Bệ hạ nói đúng là sự thật, nhưng tất cả trên dưới Tấn quốc phàm là biết bí mật thân thế của bệ hạ gần như đều sẽ vì ích lợi của bản thân mà giữ mồm giữ miệng, hoặc là nói dối che dấu, mà bởi vì hệ thống quan văn của Tấn quốc, đa số đều do Tiêu thị tiến cử. Cho nên Tiêu thị không phản bội, thế lực bên ngoài rất khó dò hỏi cơ mật từ quan trường Tấn quốc, bệ hạ sở dĩ có thể lừa dối, trên thực tế chính là bởi vì quan trường của Tấn quốc rất thuần túy. Thám tử của Chu quốc và Ngụy quốc trước kia đều không thể trong một thời gian ngắn lẫn vào hệ thống quan viên của Tấn quốc, chỉ có thể báo lại tin ở bên ngoài.

Vinh quốc công nói.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ta vẫn cần quay lại Chu quốc.

- Bệ hạ nếu đã chiếm được Bắc Đình Hà Tây, thần cũng cho rằng là nên quay về, nhưng thần đề nghị bệ hạ không cần đi mạo hiểm, chỉ cần yên lặng ở Hà Tây đợi thời cơ. Theo phỏng đoán của lão thần, bước tiếp theo của bệ hạ chính là tiến đánh Hán quốc ở phía tây Kiếm Các, sau đó có thể khiến cho lãnh thổ quốc gia của Tấn quốc có thể tương thông với mười lăm Châu ở Lũng Hữu.Vinh quốc công nói.

- Lão quốc công biết ta đã chiếm được Hà Hoàng và Lũng Tấy?

Lục Thất hơi kinh ngạc nói.

Vinh quốc công hơi giật mình nói:

- Lão thần không biết, nhưng bệ hạ có Hà Tây rồi, Hà Tây chính là nơi chiên lược trọng yếu của Lũng Hữu, tiến lên có thể cướp lấy Hà Hoàng và Lũng Tây, xa có thể tranh giành Trung Nguyên, bệ hạ nếu ở Hà Tây có hai trăm nghìn quân, trong đó có bốn vạn thiết kị Tây Lương, số quân đó nếu tiến đánh lấy được Hà Hoàng và Lũng Tây là chuyện dễ dàng.

Lục Thất gật đầu lại mỉm cười nói:

- Lão quốc công vì sao không đề nghị ta khởi binh thống nhất thiên hạ?

- Lão thần cho rằng, dục tốc bất đạt, mà nghĩ rằng một vị vua dùng việc binh đao nhất thống thiên hạ, hậu quả chính là chín phần thất bại, thời cổ Tây Sở bá vương, bây giờ là Hoàng đế Chu quốc, đều quá mức ỷ lại vào quân đội, khuyết thiếu thủ đoạn dụ dỗ.

Vinh quốc công đáp lại.

- Ta thấy Chu Hoàng đế, đó hẳn là một vị minh quân, chỉ có điều quân thần y nể trọng phần lớn đều là nhân vật tài trí hơn người.

Lục Thất bình luận.

- Lão thần cho rằng, Chu Hoàng đế nếu là minh quân, y không nên phạm phải lỗi lầm mà rất nhiều triều đại trước kia mắc phải, Chu quốc vốn là võ tướng tạo phản lập quốc, mà Chu Hoàng đế cố tình tự cao tự đại dung túng quân thần phát triển thế lực. Lão thần cho rằng, cũng không phải minh quân yêu dân chân chính, Chu Hoàng đế sau khi tiến đánh Giang Hoài, điều phải làm nhất chính là nghỉ ngơi dưỡng sức, tăng mạnh địa vị của quan văn, khiến cho quan văn quản lí một ít quân chức, nhưng Chu Hoàng đế lại vội vàng muốn tiêu diệt Yến quốc. Tướng sĩ Yến quốc dũng mãnh, nhiều kị binh, so với Đường quốc năm đó dũng mãnh hơn mấy lần, hậu quả quả thực có thể đoán ra.

Vinh quốc công không hề gật bừa mà phản bác nói.

Lục Thất nghe xong im lặng, một lát sau, Vinh quốc công lại nói:

- Bệ hạ có thể phụng thiên thừa vận, năng lực của bản thân chính là nguyên nhân chính, nhưng thần cho rằng, cũng là vì nắm được yếu tố nhân hòa ngao cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, nói đến Đường quốc trước kia, mấy thế gia chiếm rất nhiều quyền lực, nhưng không có một ai có thể làm dao động sự thống trị của Đường quốc, nguyên nhân chính là giữa các thế gia với nhau luôn giữ ở thế cân bằng, Hoàng đế Đường quốc vẫn luôn quan sát thế gia.

- Ý của lão quốc công là khuyên ta đừng để một nhà Tiêu thị một mình phát triển thế lực.

Lục Thất ôn hòa nói.

Vinh quốc công lắc đầu nói:

- Bệ hạ, thế gia giữ cân bằng là một điều nhất định phải làm, nhưng nếu muốn quốc gia hùng mạnh và ổn định, phương pháp tốt nhất chính là công bình thủ sĩ, mở rộng chiêu mộ môn sinh của thiên tử, có thể dần dần thay đổi sự ảnh hưởng của thế gia với triều đình.

- Nói như vậy, nhưng người đọc sách có tài năng chân chính đa số đều xuất thân từ thế gia, gia đình bình thường muốn đọc sách cũng khó khăn.

Lục Thất mỉm cười đáp lại.

- Lời này của bệ hạ thiên vị rồi, không nói đến Giang Nam nhà giàu chỗ nào cũng có, chỉ cần bệ hạ lập nhiều thư viện cũng đủ để tạo điều kiện cho nhân tài xuất hiện càng nhiều.

Vinh quốc công bác bỏ nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu lập tức ôn hòa nói:

- Thật ra ta biết rằng, Tấn quốc có thể quốc thái dân an, là công lao của Trung phủ sứ, những điều ta làm là lấy thiên hạ, những điều Trung phủ sứ làm là thống trị thiên hạ.

Vinh quốc công nét mặt hơi co lại, chần chừ một chút nói:

- Bệ hạ, hậu cung tham gia vào chính sự sau này sẽ tạo thành sự tranh giành lộn xộn đấy.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Chuyện sau này, sau này hẵng nói, đợi nhất thống thiên hạ rồi, nội cung cũng sẽ có nội các, bố trí Cửu khanh cùng chủ quản, tuy nhiên Trung phủ sứ vẫn sẽ là người đứng đầu nội các.

- Lão thần đã hiểu.

Vinh quốc công thi lễ nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau