KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 701 - Chương 705

Quyển 5 - Chương 155: Tin nhà

Ngày kế tiếp, khi mặt trời lên cao ba cây sào, đột nhiên có trực ban đến thông báo, nói Lục thượng thư đến Đông Hoa Môn đón công chúa xuất hành, Lục Thất dẫn theo mười hộ vệ đứng ngoài Đông Hoa Môn hoàng cung nội thành.

Đợi nửa giờ, một cỗ xe song mã từ Đông Hoa Môn chạy ra, Lục Thất chạy lên thăm hỏi, biết là công chúa xuất hành, liền cung kính cách xe bái kiến, sau đó hộ xe quay trở về Tây Tấn quận công phủ.

Xe đến trước phủ, Tiểu Điệp và Chiết Hương Nguyệt đã đứng sẵn bên ngoài nghênh đón, từ xe ngựa bước xuống hai vị công chúa và cung nhân, lần này hai vị công chúa xuất hành kín đáo, chỉ mang theo hai vị cung nhân, cùng một xa phu.

Tiểu Điệp và Chiết Hương Nguyệt nữ lễ cung kính bái kiến hai vị công chúa, Vũ Vi và Hương Hà nhận lễ xong, Vũ Vi chủ động tiến lên phía trước đỡ Tiểu Điệp, cùng nhau đi vào hậu trạch, chỉ có xa phu đi theo lưu lại trước phủ, tự có nô bộc tiếp đãi.

Tới hậu trạch, Lục Thất đi sau đột nhiên lên tiếng gọi chúng nữ, sau đó nghiêm nghị khởi lễ với hai vị công chúa, nói:

- Hai vị công chúa điên hạ, thần có lời muốn nói.

- Phò mã có lời mời nói.

Vũ Vi dịu dàng trả lời.

- Thần muốn nói là, hậu trạch là gia trạch của thần, thần ở ngoài gia trạch, nên tuân thủ quốc pháp, trong gia trạch, thần hi vọng công chúa điện hạ có thể tuân thủ gia quy.

Lục Thất ôn hòa nói.

Chúng nữ ngạc nhiên, Vũ Vi dịu dàng nói:

- Không biết là gia quy gì, xin phò mã nói thẳng.

Lục Thất ôn hòa nói:

- Vũ Vi, Hương Hà, Tiểu Điệp là phát thê (vợ chưa cưới) của ta, ta hi vọng các nàng ở nội trạch, tôn nàng ấy làm tỷ tỷ, Tiểu Điệp ở Hà Tây, chính là đại phu nhân.

- Thiên Phong, không nên nói bậy.

Tiểu Điệp vội vàng lên tiếng phản bác.

Lục Thất ánh mắt ôn hòa nhìn Vũ Vi công chúa, Vũ Vi công chúa ngập ngừng một chút, quay đầu hỏi:

- Hương Hà, muội thấy thế nào?

Hương Hà ngẩn ra, quay đầu nhìn Lục Thất một cái, dịu dàng nói:

- Hương Hà cảm thấy, phò mã nói có lý.

Vũ Vi nghe xong gật đầu, dịch chân rời khỏi Tiểu Điệp, sau khi đứng ngang hàng với Hương Hà, hai vị công chúa đồng loạt nữ lễ, dịu dàng nói:

- Bái kiến tỷ tỷ.

- Hai vị muội muội xin hãy đứng lên.Tiểu Điệp tiến lên, giơ tay ngọc đỡ hai vị công chúa dậy.

- Tiểu Điệp, nàng sắp xếp chỗ nghỉ cho Vũ Vi và Hương Hà, ta ra ngoài xử lý chút việc.

Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Điệp chỉ có thể gật đầu, nàng biết Lục Thất là cố ý né tránh, kì thực trong lòng nàng, không muốn ở Phủ Khai Phong tranh đoạt địa vị đại phu nhân, hai vị công chúa chỉ là hôm nay đến tế tổ, nàng không cần tạo thị phi, cách làm của Lục Thất không hợp quy củ, đâu có ai dám để công chúa làm thiếp, hai vị công chúa có thể nhân nhượng, cũng có nàng có chút bất ngờ.

Lục Thất thực sự là có việc, hắn rời khỏi phủ trạch đến Tây Phong Lâu, cùng tướng quan ngoài Phủ Khai Phong gặp mặt uống rượu, dùng tình cảm lung lạc quân tâm, đối với Lục Thất mà nói là việc phải làm, chỉ dựa vào tiền tài lung lạc, rất dễ bị tiền tài lớn hơn xúi giục.

Quá ngọ, tâm linh Lục Thất đột nhiên có cảm giác, hắn đứng dậy rời khỏi bàn rượu đi xuống lầu một, vừa xuống liền nhìn thấy Tiểu Thanh, trong lòng không khỏi mừng rỡ, Tiểu Thanh một thân y phục bình thường, đầu đội mũ da, mặt cũng hóa trang vàng vọt, nhưng Lục Thất dựa vào cảm ứng, biết chính là Tiểu Thanh.

- Lão gia.

Tiểu Thanh chạy đến trước mặt Lục Thất khẽ gọi, Lục Thất mỉm cười giơ tay đỡ lấy cánh tay Tiểu Thanh.

Lục Thất dẫn Tiểu Thanh ra phía sau, tiến vào một gian khách phòng, rồi mới vui vẻ nói:

- Tiểu Thanh, nàng vô sự là tốt rồi.

- Nô là đúng là không sao.

Tiểu Thanh dịu dàng nói.

Lục Thất sung sướng lắc đầu, giơ tay tháo mũ da trên đầu Tiểu Thanh xuống, hỏi:
- Trên đường đến có gặp nguy hiểm gì không?

- Không có nguy hiểm, nô chạy rất nhanh, cũng không ở trọ, đều là ăn uống trên đường, một mạch chạy đến chỗ Thanh Văn tỷ tỷ, Thanh Văn tỷ tỷ không cho nô ra ngoài, nô đợi đến lúc Cầm Nhi tỷ tỷ hồi âm, mới lại đến tìm lão gia.

Tiểu Thanh dịu dàng trả lời.

Lục Thất gật đầu, hắn là dặn Tiểu Thanh làm như vậy, cố gắng tránh khỏi con người, là có thể tránh được mọi hiểm họa, so với dã thú, con người đáng sợ hơn nhiều.

- Lão gia, Cầm Nhi tỷ tỷ và chủ mẫu không có viết thư, họ biết lão gia bình an nên rất yên tâm, lão phu nhân sức khỏe rất tốt, chủ mẫu và bọn trẻ đều rất tốt, Song Nhi tỷ tỷ sinh con gái.

Tiểu Thanh một hơi nói rất nhiều, nhưng một câu cũng không đề cập đến Tấn quốc.

Lục Thất nghe xong sung sướng vô cùng, để Tiểu Thanh ở lại khách phòng nghỉ ngơi, hắn phải trở lại tiếp đãi thuộc hạ, một giờ sau, Lục Thất cùng Tiểu Thanh rời khỏi Tây Phong Lâu, đến Biện Hà đóng băng nói chuyện, đương nhiên là để tìm hiểu tình hình Tấn quốc.

Tình hình Tấn quốc bây giờ tổng thể coi như trị an, mối họa lớn nhất trong nước chính là Phỉ nhân, có đến vài trăm nhóm, rất khó tiêu diệt, trở thành đại họa lớn nhất của thông thương, ngoài ra Cán Châu phát sinh qua binh biến, có mấy ngàn tướng sĩ làm phản, đa số là hàng tốt Sở quốc, nhưng rất nhanh đã bị Trương Kích đái soái trấn áp, bởi vì quân lực Cán Châu xuất hiện tạo phản, Tân Cầm Nhi hạ lệnh dừng việc tiến thủ Nam Việt, triệu hồi một nửa quân lực đóng lại Hành Châu.

Ngoài ra việc Lục Thất tiến thủ Hà Tây và Bắc Đình, ở Tấn quốc truyền đi rất rộng, nhưng không phải triều đình Tấn quốc cố ý truyền ra ngoài, ngược lại, triều đình Tấn quốc từng cố ý nói dối, đem Tấn vương Lục Bính và Lục Thiên Phong nói thành hai người.

Có điều tin tức Lục Thất tiến thủ Hà Tây sau khi truyền đi, rất nhiều quân thần biết chuyện lần lượt tìm đến chúc mừng, các đại quân phủ Tấn quốc dâng công văn cũng cẩn thận hơn, Tân Cầm Nhi nói Lục Thất, không cần mạo hiểm nữa, bởi vì Chu quân ở Nhuận Châu, thăm dò Tấn quốc mỗi ngày một mạnh, không lâu nữa, là có thể biết được tình báo bất lợi đối với Lục Thất.

Tân Cầm Nhi muốn nhanh chóng tiến diệt Chu quân Nhuận Châu, nhưng bị Ngư Hoa Hiên và Vương Căn Hòa bác bỏ, chỉ có Đỗ Dũng là không phản bác, nhưng cũng không ủng hộ, may mà Tân Cầm Nhi cũng hiểu, Vương Văn Hòa và Ngư Hoa Hiên nếu đã phản bác tiến quân, vậy chắc chắn tiến quân sẽ rơi vào bất lợi, nên tiến diệt Ngụy quốc trước.

Vương Văn Hòa không những đề nghị tiến diệt Ngụy quốc, mà còn đưa ra biện pháp làm thế nào tiến diệt Ngụy quốc, hắn chỉ ra Ngụy quốc sau khi Đường quốc bị diệt, vẫn cự tuyệt chiêu hàng hậu đãi của Tấn quốc, vậy cho nên không cần hi vọng Ngụy quốc sẽ đầu hàng, nhưng quốc lực Ngụy quốc vĩnh viễn không bằng Tấn quốc, cho nên Ngụy quốc nếu muốn thoát khỏi kết quả bị diệt, chỉ có thể cùng Chu quân liên hợp.

Vương Văn Hòa phỏng đoán, Ngụy quốc rất khả năng sẽ liên hợp với Chu quân Hán Thủy, phát động chiến sự đối với Kinh Châu, chỉ có đả thương Tấn quân ở Kinh Châu, mới có thể khiến Ngụy quốc rút lui thuận lợi, lợi dụng Tấn quân đoạt lấy Kinh Châu, tiện đà uy ép Lễ Châu Nam Đại Giang, còn Ngụy quốc sau khi mượn lực Chu quân đả thương Tấn quân, sẽ phát động tấn công Sở địa.

Ngụy quốc một khi có được Sở địa, là có thể giành được nhiều quân lực và nhu yếu phẩm hơn, dù sao Sở địa cũng quy phục Tấn quốc chưa lâu, quân tâm hàng tốt không tránh được tâm thái của cỏ đầu tường, cho nên Kinh Châu nếu đại bại, chẳng khác nào đập trúng đầu con rắn Tấn quốc, lập tức có thể làm loạn nhân tâm Tấn quốc.

Hiện giờ Tấn Cầm Nhi đang làm theo cảnh báo của Vương Văn Hòa, gửi cho Cố thái úy và Quan Xung kiến nghị và bố cục của Vương Văn Hòa, điều ba mươi vạn Ba Lăng quân của Đô Dũng xuất phát đến Sở địa, lại điều quân lực Trương Hồng Na tiếp nhận trấn thủ Hồ Châu, đợi sang năm mới, bất luận Ngụy quốc có tấn công Kinh Châu hay không, Tấn quốc đều sẽ phát động tấn công Ngụy quốc.

Lục Thất nghe Tiểu Thanh báo cáo giống như đọc thư, trong lòng không khỏi kinh ngạc, Vương Văn Hòa nói Ngụy quốc sẽ cùng Chu quân ở Hán Thủy cấu kết, đây là khả năng hắn chưa từng nghĩ qua, hắn vẫn cho rằng, Ngụy quốc cho dù đầu hàng, cũng nên đầu hàng Tấn quốc, bởi vì Tấn quốc có thể ban cho phong vương.

Nhưng phỏng đoán của Vương Văn Hòa, đã khiến Lục Thất hiểu ra, Ngụy quốc vẫn còn một con đường cầu sinh trong cái chết có thể đi, chính là giúp Chu quân tiến thủ Kinh Châu, Kinh Châu và Ba Thục có gần hai mươi vạn quân Tấn, một khi bị Chu quân chiến bại, hậu quả sẽ là toàn quân bị diệt, bởi vì có Đại Giang ngăn cách, quân Tấn ở Kinh Châu rất khó rút lui, Kinh Châu mà mất, Tấn quân tiến chiếm Ba Thục, sẽ bị Chu quân nuốt chửng.

Vũ Văn thị của Ngụy quốc, đúng là điên thật rồi? Hắn thật sự muốn đi con đường thà làm ngọc nát, còn hơn ngói lành sao? Mượn lực Chu quân đả thương Tấn quốc, cho dù là thành công, hậu quả cũng chưa chắc có thể đoạt lại đất Sở, nhưng đúng là có thể làm rối loạn thống trị của Tấn quốc, cuối cùng lại là đổ tội cho Chu quốc.

Lục Thất trong lòng có chút nặng nề cùng Tiểu Thanh về nhà, trong lòng tính toán nếu Ngụy quốc thực sự cùng Chu quốc cấu kết, vậy Chu quốc có thể tập kết bao nhiêu quân lực? Ngụy quốc có thể xuất bao nhiêu quân lực tiến chiếm Kinh Châu?

Khu vực Hồng Châu Ngụy quốc, đối mặt với tình thế Tấn quân Trì Châu và Tấn quân Đàm Châu giáp kích, có lẽ chỉ có thể phân binh năm vạn, dùng thủy lộ ngược sông đoạt lấy Giang Hạ và Giang Lăng, khiến cho Kinh Châu lâm vào hoàn cảnh Bắc Nam tác chiến, trước mặt sau lưng đều có địch.

Còn Chu quân ở phía Bắc Hán Thủy chí ít có mười vạn quân, mười vạn quân lực không thể tiến đoạt Kinh Châu, trừ phi điều Chu quân ở Ba Thục Hán Trung tham chiến, Ba Thục bên đó hiện có ba mươi vạn Chu quân, không biết Triệu Khuông Nghĩa có được điều đến Hán Thủy tham chiến hay không.

Quyển 5 - Chương 156: Phụ mệnh

Dọc đường đi, Lục Thất không ngừng tính toán, năm sau Chu hoàng đế rất khả năng sẽ tiến thủ Thái Nguyên, đến lúc đó Triệu Khuông Dẫn sẽ lựa chọn như thế nào? Để mặc Tấn quốc công ở Thái Nguyên bị giết, hay là tạo phản khởi binh, nếu để mặc Tấn quốc công bị giết, Triệu Khuông Nghĩa khả năng là muốn tiến thủ Kinh Châu, một khi tiến thủ Kinh Châu, là có thể giành được nhiều thực lực và uy vọng hơn nữa.

Hết thảy đều là giả tưởng, nhưng lại không thể không phòng ngừa chu đáo, Lục Thất về đến phủ trạch, lập tức gọi hai mươi hộ vệ đến, sắp xếp cho các hộ vệ ăn tết xong, rời khỏi Phủ Khai Phong đến Tây bộ truyền đạt quân lệnh hắn tra xét được, hắn muốn nắm được động thái của quân lực các nơi, lúc trước, Lục Thất đã sắp xếp rất nhiều trinh sát đóng cọc các nơi.

Sắp xếp xong công việc, Lục Thất một mình đi tham dự tế tổ, trong phủ trạch vốn đã xây dựng từ đường cung phụng tổ tiên, gọi tắt tổ đường, các nhà giàu tất có tổ đường tồn tại, cổ nhân thích kính tổ tông nhất, sợ nhất là đoạn tuyệt hương hỏa.

Mọi cống phẩm đều đã được bày lên, Lục Thất bái tế rất đơn giản, chính là hắn ở trước, phía sau bốn vị phu nhân đứng song song, đợi Lục Thất cầm hương khấn vái xong, nhất tề quỳ lạy linh vị phụ thân Lục Thất, lạy xong đứng dậy cung kính cắm hương.

Rời khỏi tổ đường, Tiểu Điệp mới dịu dàng cười nói:

- Thiên Phong, nô đã lựa chọn trạch viện cho Vũ Vi và Hương Hà, chàng đến thăm chỗ ở Vũ Vi trước nhé.

Lục Thất nghe xong thân tâm dị thường, ý tứ của Tiểu Điệp, rõ ràng là cho hắn cùng Vũ Vi cơ hội thân thiết, hắn mỉm cười yếu ớt gật đầu, ôn hòa nói:

- Vũ Vi, ta đến chỗ nàng.

Vũ Vi xấu hổ gật gật đầu, im lặng rời đi, Lục Thất sải bước đi theo, cung nhân Tuyết Nga cũng đi theo họ, ba người trước sau nối đuôi nhau, Vũ Vi đi thẳng, cũng không cùng Lục Thất nói chuyện, cuối cùng bước vào một trạch viện, trạch viện cũng là Đông viện, chỉ có điều là nhị tiến Đông viện, phía sau Đông viện của Tiểu Điệp.

Đi thẳng vào phòng chính, Lục Thất lập tức cảm nhận được hơi nóng đập thẳng vào mặt, trong phòng đã đốt sẵn lửa, nhìn kĩ, bố cục và vật dụng phòng ngoài, đều giống hệt như chỗ ở của Tiểu Điệp.

- Tiểu Điệp tỷ tỷ đúng là cẩn thận chu đáo, phòng này sớm đã được chuẩn bị trước.

Vũ Vi ôn nhu nói.

Lục Thất gật đầu, lại thấy Vũ Vi cởi lớp áo ngoài, lộ ra lớp váy thêu hình mẫu đơn, mắt nhìn lệ nhan mái tóc, trong thục nhã tán phát khí tức minh mị, Lục Thất nhìn mà có chút khó thở.

- Tuyết Nga, vào bên trong sửa sang một chút.

Vũ Vi dịu dàng phân phó.

Tuyết Nga đáp nhẹ, đi qua nhận áo khoác của Vũ Vi đi vào trong phòng, Lục Thất cũng sải bước đến gần Vũ Vi, mỉm cười yếu ớt nói:

- Vũ Vi, nàng chính là mẫu đơn mỹ nhân.

Vũ Vi đỏ mặt ngượng ngùng, nhỏ giọng nói:

- So với Tiểu Điệp tỷ tỷ, thiếp tuyệt đối không bằng.

- Tiểu Điệp là điệp chi lệ, nàng là hoa hoàng chi mỹ, có thể được làm bạn với các nàng, là phúc khí của ta.

Lục Thất mỉm cười yếu ớt nói.

Vũ Vi má ngọc đỏ bừng, cụp mắt không nói, Lục Thất giơ tay đỡ lấy cánh tay Vũ Vi, lại giơ tay kéo Vũ Vi vào lòng, cúi đầu hôn xuống, môi vuông ấn lên môi hồng, Vũ Vi ngâm lên khe khẽ, tay ngọc nắm lấy áo bào trước ngực Lục Thất.

Một lúc lâu sau, Lục Thất mới rời khỏi môi Vũ Vi, Vũ Vi xấu hổ giơ tay đánh yêu Lục Thất một cái, Lục Thất trái tâm xao động, thân thể nhanh chóng xuất hiện dấu hiệu hưng phấn, nhưng vẫn lý trí đè nén xuống, cùng vị công chúa minh mị này tán tỉnh thì được, nhưng không thể vượt qua.

Không ngờ thân thể Vũ Vi đột nhiên rời khỏi hắn, một bàn tay ngọc giật giật tay áo Lục Thất, kéo Lục Thất đi vào trong phòng.

Vào trong phòng, Lục Thất không khỏi ngây người, trong cơ thể cũng dâng lên một ngọn lửa thú tính, thì ra ở trong phòng, bên giường gấm đã đứng sẵn một vị mỹ nhân trần như nhộng, mỹ nhân cúi đầu nhìn xuống, thân thể trắng tuyết xinh đẹp, có chút e thẹn cuộn mình.

Vũ Vi xoay người tựa vào trong lòng Lục Thất, Lục Thất vô thức giơ tay ôm lấy nàng, cúi đầu nhìn xuống, dừng một chút ôn hòa nói:

- Vu Vi, sao nàng lại để Tuyết Nga làm vậy?

- Thiên Phong, nô rất muốn có con, chàng có bằng lòng cho nô không?

Vũ Vi dán mình vào ngực Lục Thất, ngượng ngùng nói.

Lục Thất bị khiêu khích cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng sự chủ động của Vũ Vi ngược lại khiến hắn có chút do dự, mắt hắn vô thức nhìn về phía Tuyết Nga bên giường gấm, Tuyết Nga cũng đang nhìn trộm hắn, bốn mắt chạm nhau, Tuyết Nga giống như bị dọa vội vã cúi đầu, Lục Thất mỉm cười từ bỏ do dự, khom lưng duỗi tay ôm lấy Vũ Vi, sải bước đi về phía giường gấm.

Hôm nay, hai vị công chúa tế xong tổ vốn phải trả về, lại lưu lại Tây Tấn quận công phủ qua đêm.

Sáng ngày kế tiếp, Lục Thất hộ tống Vũ Vi và Chiết Hương Nguyệt trở lại hoàng cung, đến Đông Hoa Môn thì dừng bước, Lục Thất tâm trạng không tệ trở lại gia trạch, Vũ Vi sau khi nhập cung, chính là đi tìm Chu hoàng đế trước.

Chu hoàng đế đang cùng quý phi nghỉ ngơi ở Dưỡng Tâm Điện, biết Vũ Vi xin gặp, Chu hoàng đế lập tức rời khỏi Dưỡng Tâm Điện, cùng con gái tản bộ trong cung.

Cha con đi được một lát, Chu hoàng đế ôn hòa nói:

- Vũ Vi, con ở chỗ Lục Thiên Phong, có tốt không.- Cũng không tốt lắm, phò mã có chút vô lễ, hắn bắt con gái ở nội trạch tôn sùng Lâm Tiểu Điệp làm tỷ tỷ, con gái không tiện bác bỏ.

Vũ Vi giọng điều ủy khuất nói.

- Hắn làm như vậy, mặc dù có thất thần lễ, nhưng hắn tôn sùng phát thê, cũng không có gì đáng trách.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng cũng nghiêng về phía hắn.

Vu Vi oán giận nói.

Chu hoàng đế mỉm cười, nói:

- Chính hắn nói, con rể chính là một nửa con trai, hắn cùng hai người con gái của trâm kết nhân duyên, trẫm đương nhiên phải coi trọng hắn.

- Hắn nói bậy, phụ hoàng không coi là thật chứ?

Vũ Vi kinh ngạc nói.

- Tuy là nói bậy, nhưng quả thật có đạo lý của hắn, trẫm vì hạnh phúc của hai con, đã suy nghĩ rất nhiều.

Chu hoàng đế lắc đầu khẽ nói.

Vũ Vi im lặng, đi thêm năm sáu bước, đột nhiên nói:

- Phụ hoàng, trên người Lục Thiên Phong, không có vết thương nào.

- Ồ, là con tận mắt nhìn thấy?

Chu hoàng đế ôn hòa hỏi lại.

Vũ Vi hai má đỏ bừng, gật đầu nhỏ giọng nói:

- Là con gái tận mắt nhìn thấy, hôm qua, con gái tuân mệnh phụ hoàng, đã cùng hắn viên phòng.

Chu hoàng đế bình tĩnh gật đầu, Vũ Vi lại nhỏ giọng hỏi:

- Phụ hoàng tại sao lại muốn biết trên người Lục Thiên Phong có vết thương hay không?
- Phụ hoàng là nghe nói, Lục Thiên Phong từng bị trọng thương, cho nên muốn biết vết thương trên người hắn nghiêm trọng cỡ nào.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng là muốn tìm phương pháp trị thương?

Vũ Vi kinh ngạc nói.

Chu hoàng đế gật đầu, Vũ Vi vội vàng nói:

- Con gái chưa có hỏi hắn, con gái có thể đi hỏi hắn.

Chu hoàng đế lắc đầu, nói:

- Lục Thiên Phong sẽ không nói thật cho con biết đâu, phụ hoàng biết nguyên do hắn có thể trị thương.

- Phụ hoàng, nguyên do hắn có thể trị thương là gì?

Vũ Vi nhỏ giọng hỏi.

- Hắn có lẽ đã dùng một loại đan dược kỳ dị, loại đan dược đó xuất xứ từ Mao Sơn, trẫm sẽ phái người đi tìm, cho nên con không được hỏi Lục Thiên Phong, nếu con hỏi rồi, sẽ khiến hắn cảm thấy con tâm địa bất lương, từ đó mà chán ghét con.

Chu hoàng ôn hòa nói.

Vũ Vi gật đầu, Chu hoàng đế thì lại âm thầm lắc đầu, hắn không để con gái đi hỏi, chủ yếu là không muốn kinh động Lục Thiên Phong, hắn cần Lục Thiên Phong an phận, hơn nữa hắn từ miệng người khác biết được Lục Thiên Phong từng nói dùng bảo dược trị thương, hắn cũng tin đan dược trị thương kéo dài tuổi thọ là có thật, bằng không hắn đã không nuôi mấy bị đan sư tiên thiên công, nhưng dan dược do mấy vị đan sư đó luyện ra, hắn căn bản không dám dùng.

Ngoại trừ cách giải thích đan dược trị thương, Chu hoàng đế căn bản không tin Phật quang bảo vệ, bất tử kim cương gì đó, thôi quan sống tại Hà Tây chính là viết cho Chu hoàng đế như vậy, Chu hoàng đế thông qua ngự sử và thôi quan do triều đình bổ nhiệm, nắm bắt hết thảy tình hình Hà Tây.

- Phụ hoàng, sau này nếu phò mã giao lại Hà tây, sẽ không việc gì nữa chứ?

Vĩ Vi cẩn trọng hỏi.

Chu hoàng đế lắc đầu, thấp giọng nói:

- Vũ Vi, câu hỏi của con không có ý nghĩa gì cả, Lục Thiên Phong căn bản sẽ không giao Hà Tây, hắn muốn hai thứ, một là có thể trở thành chủ nhân Hà Tây, hai là Trung Nguyên rơi vào loạn chiến, hắn sẽ tranh giành Trung Nguyên.

- Nghĩa là phụ hoàng không thể dung tha cho hắn.

Vũ Vi phiền muộn nói.

- Con nói như vậy là bất công rồi, phụ hoàng đối với Hà Tây, ngay từ bên đầu đã coi như Hà quốc thứ hai, hoặc là Chiết thị thứ hai, phụ hoàng cũng gả con cho Lục Thiên Phong, trên thực tế chính là một kiểu hòa thân, Lục Thiên Phong là một nhân vật am hiểu thời thế, hắn dám đến Phủ Khai Phong, chính là biết trẫm vì đại cục sẽ không giết hắn, đợi đến lúc trẫm có thể giết hắn, hắn sớm đã chạy về Hà Tây rồi.

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng nếu không để hắn rời đi, hắn sẽ không đi được.

Vũ Vi nhỏ giọng nói.

Chu hoàng đế nghe xong lắc đầu, nói:

- Con vẫn chưa nghe hiểu, Lục Thiên Phong là một nhân tinh, đợi phụ hoàng có thể công khai hạn chế hắn xuất thành, hắn đã không ở Phủ Khai Phong nữa rồi, cho dù bây giờ, hắn muốn xuất thành, trẫm cũng có thể phái người giam giữ hắn sao? Trẫm nếu có hành động giam giữ hắn, sẽ đem hắn đẩy vào đội ngũ nghịch thần, ngoài ra Lục Thiên Phong là đại công thần mở mang bờ cõi, trẫm nếu bất lợi cho hắn, sẽ khiến lòng người hoang mang, thần dân đều đang lo lắng, Tây bộ sẽ nổi lên chiến sự.

- Con gái hiểu rồi.

Vũ Vi nhỏ giọng đáp.

- Vũ Vi, đối với chuyện của Lục Thiên Phong, con không cần nghĩ nhiều, phụ hoàng sẽ vì con và Hương Hà cân nhắc.

Chu hoàng đế từ ái ôn hòa nói.

- Con gái tạ ơn phụ hoàng quan tâm.

Vũ Vi dịu dàng nói tạ ơn.

Quyển 5 - Chương 157: Chiến lược chặt đứt cổ tay

Sang năm mới, Kỷ Vương dẫn theo tỷ tỷ muội muội xuất xung đến phủ trạch Lục Thất, Tiểu Điệp đem lễ vật chuẩn bị trước, cùng các tiểu hoàng tử và tiểu công chúa chung sống hòa thuận một ngày, các hoàng tử công chúa đối với Tiểu Điệp và Hương Nguyệt cũng rất tôn trọng.

Tết nguyên tiêu, Phủ Khai Phong vô cùng náo nhiệt, Lục Thất nhàn rỗi nhiều ngày, cùng Tiểu Điệp, Hương Nguyệt và Tiểu Thanh đến Đại Tương Tự dạo chơi, đứng trước Đại Tương Tự, phát hiện môn đình chẳng khác gì chợ, người dâng hương, người buôn bán, có thể nói là người đông như sóng biển dâng trào.

Lục Thất đương nhiên kinh ngạc, quay sang hỏi thăm một người bán đồ ăn, mới biết Đại Tương Tự náo nhiệt, là liên quan rất lớn đến hắn, bởi vì hắn kính Phật thi xá, khiến cho rất nhiều người tín Phật bạo gan đến Đại Tương Tự bái Phật, trong tự có chỗ sưởi ấm, cũng là một trong nguyên nhân chính khiến hương hỏa ở đây chuyển vượng.

Lục Thất nghe xong, không vào Đại Tương Tự nữa, mà chuyển hướng dạo chơi trên đường, người nhà ở cùng một chỗ với nhau, cùng nhau đón một cái tết nguyên tiêu ấm áp

Tết nguyên tiêu qua được ba ngày, Lục Thất đột nhiên nhận được thủ dụ của hoàng đế, sai hắn suất lĩnh sở thuộc của Khai Phong phủ, hộ tống Kỷ Vương đến phủ Kinh Triệu nhậm chức, Lục Thất còn được trao cho chức quyền cấm quân của phủ Kinh Triệu, thống lĩnh điều trí hai vạn quân Hội Châu của phủ Kinh Triệu.

Dụ lệnh của Chu hoàng đế nàm trong dự liệu của Lục Thất, hắn cùng Hương Nguyệt lưu luyến chia tay, nhưng Tiểu Điệp lại kiến nghị Hương Nguyệt cùng đến phủ Kinh Triệu với hắn, rồi từ phủ Kinh Triệu Bắc khứ Ngân Châu, Hương Nguyệt tỏ ý bằng lòng, Lục Thất mặc dù băn khoăn khả năng phát sinh chiến sự, nhưng cảm thấy Hương Nguyệt đi Định Châu, cũng là một quãng đường dài.

Ngày kế tiếp, Kỷ Vương dưới sự bảo vệ của một ngàn cấm quân rời khỏi Khai Phong phủ, cùng quân đội Lục Thất đợi sẵn ngoài thành hội hợp, ba ngàn quân xuất phát hướng đến phủ Kinh Triệu.

Quay đầu nhìn lại thành phủ Khai Phong, trong lòng Lục Thất ít nhiều có mấy phần cảm giác được xổ lồng tung cánh, nhưng Chu hoàng đế có thể để hắn rời khỏi Khai Phong phủ, có lẽ là để tiến thủ Thái Nguyên, nhưng cũng có dụng tâm bảo vệ Kỷ Vương.

Khai Phong phủ cách Kinh Triệu phủ hơn một ngàn dặm, Lục Thất một ngày đi trăm dặm, trên đường qua thành Lạc Dương không vào, lúc qua địa vực Quắc Châu, lại ở huyện Hoằng Nông lưu lại một ngày, chủ yếu là để nghỉ ngơi, sau đó tiếp tục Tây hành, một đường thuận lợi đến được Kinh Triệu phủ.

Tới Kinh Triệu phủ, Lục Thất đi theo Kỷ Vương cùng Thẩm Dật Luân làm giao nhận trước, Thẩm Dật Luân rất tận chức, dẫn Kỷ Vương và Lục Thất cẩn thận bàn giao quân chính, kho tàng, cung cấm của Kinh Triệu phủ, Kỷ Vương chuyến này mang theo mấy chục văn võ phụ tá, trợ giúp Kỷ Vương thẩm tra đối chiếu mọi thứ, trách nhiệm của Lục Thất chỉ là bảo vệ, từ đầu đến cuối theo sát Kỷ Vương không rời.

Chuyển giao năm ngày, Thẩm Dật Luân mới lưỡng tụ thanh phong khởi hành đến đi Khai Phong phủ, chuyến này hắn đi Khai Phong phủ có thể vào Chính sự đường, trở thành phó tể tướng quản lý quốc sự, thông thường mà nói có được có mất, ở Kinh Triệu phủ hắn là lão đại, nhưng cuộc sống rất vất vả, đến Khai Phong phủ, trở thành kẻ khom lưng, nhưng có thể thoải mái rất nhiều.

Thẩm Dật Luân đi rồi, Lục Thất mới tiếp quản hai vạn quân Hội Châu, kì thực tướng soái của quân Hội Châu ngày đầu tiên đã bái kiến hắn, lần này là đến quân doanh lưu lại vài ngày, tăng cường quân kỷ và quân tâm.
Hiện Kinh Triệu phủ có hơn bảy vạn quân lực, ba vạn quân trở về từ Hà Hoàng, hai vạn quân Hội Châu và hai vạn quân của Kinh Triệu cũ phủ, nhưng hai vạn quân Kinh Triệu này cũng là từ Khai Phong phủ điều đến, hai vạn quân quân trước đây đã bị điều đến Nguyên Châu, trở thành quân lực của phủ đô đốc Bình Lương.

Ngoài bảy vạn quân lực đồn trú thành Trường An, Thẩm Dật Luân trước đây còn là Phượng tường quân tiết độ sứ, ở Phượng Tường có một vạn tiết độ sứ quân, ở Thương Châu phía Đông Nam thành Trường An còn có sáu ngàn Vĩnh Hưng tiết độ sứ quân, nhưng Chu hoàng đế không có giao cho Kỷ Vương tiết chế tiết độ sứ quân ngoài thành Trường An, cũng chính là nói, quân quyền của Kỷ Vương, không bằng Thẩm Dật Luân, chỉ có thể quản lý bảy vạn quân lực đóng tại thành Trường An.

Lục Thất ở lại thành Trường An, chỉ quản thao luyện hai vạn quân lực dưới quyền, đối với việc Kỷ Vương trị lý Kinh Triệu phủ, hắn không nói tiếng nào, yêu cầu duy nhất của hắn, chính là Kỷ Vương không được thoát khỏi phạm vi bảo vệ của hai ngàn quân.

Hắn lén nói cho Kỷ Vương biết, hai ngàn quân hộ vệ của hắn, so với một ngàn cấm quân hộ vệ đáng tin hơn nhiều, kì thực chính là nói cho Kỷ Vương biết, phải đề phòng một ngàn cấm quân, Kỷ Vương tiếp nhận yêu cầu của Lục Thất, nhưng đối với ba ngàn quân hộ vệ, vẫn áp dụng tỷ lệ 2:1 hỗn hợp cận vệ, cũng không giữ khoảng cách với một ngàn cấm quân hộ vệ.

Thời gian từng ngày trôi qua, Lục Thất rời khỏi Khai Phong phủ đã được hai tháng, hắn đóng quân ở thành Trường An hơn một tháng, cũng không nhận được chỉ lệnh tiến quân Thái Nguyên, mắt thấy nếu không tiến quân, thì sẽ vào xuân mất, Lục Thất cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ là phán đoán sai lầm?

Lục Thất tuyệt đối không thể nghĩ được, Chu hoàng đế đúng là có chiến lược tấn công Thái Nguyên, nhưng kế hoạch xuất hiện sơ hở lớn, thái tử Đại Chu bệnh nặng, bệnh đến không thể đi đường, thái y chẩn đoán là chứng phong hàn, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, kết quả, Chu hoàng đế đành phải gác lại kế hoạch tấn công Thái Nguyên.

Tin tức tấn công Thái Nguyên vẫn bặt vô âm tín, nhưng tình báo quân sự các nơi thì vẫn âm thầm hội tụ đến tay Lục Thất, nhất là tình hình quân sự đến từ Hà Hoàng, khiến Lục Thất không khỏi chấn động.Hà Hoàng nơi có phủ đô đốc Tây Ninh, gửi cho Lục Thất tình hình liên quan đến phủ đô đốc Lũng Tây, thư viết phát hiện quân lực của phủ đô đốc Lũng Tây, đang chuẩn bị xuất phát, hình như là muốn nội điều, nhưng nội điều đi đâu thì không thể biết được.

Quân lực của Vương Ngạn Thăng xuất phát nội điều, quân tình này khiến Lục Thất nảy sinh đủ loại suy đoán, quân lực Vương Ngạn Thăng nếu nội điều, chắc chắn sẽ khiến phòng ngự của phủ đô đốc Lũng Tây biến thành hư không, nhưng Lục Thất vẫn chưa nhận được quân văn của triều đình Chu quốc, không lẽ Vương Ngạn Thăng là muốn tự mình vứt bỏ Lũng Tây.

Nếu quân lực Vương Ngạn Thăng từ bỏ đề phòng, vậy ba vạn quân lực của Vương Ngạn Thăng muốn đi đâu? Là hưởng ứng Triệu Khuông Nghĩa tạo phản, hay là phụ giúp Triệu Khuông Nghĩa tấn công Kinh Châu, nếu là tạo phản, quân lực của Vương Ngạn Thăng phải đến thẳng Kinh Triệu phủ mới đúng, nhưng nếu Vương Ngạn Thăng đến Kinh Triệu phủ, hậu quả sẽ là bị quân lực phủ đô đốc Tây Ninh và quân lực phủ đô đốc Hội Châu truy kích, bởi vì Lục Thất đang ở Kinh Triệu phủ.

Lục Thất cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra lựa chọn chiến lược chặt đứt cổ tay, hắn viết một phần chiến lược suy nghĩ và đề nghị, để Tiểu Thanh mang đến Kinh Châu giao cho Thanh Văn, bảo Thanh Văn truyền đạt lại cho Cố thái úy và Quan Xung.

Chiến lược chặt đứt cổ tay của Lục Thất, cho phép Quan Xung căn cứ tình hình quân sự từ bỏ Kinh Châu, toàn diện bảo vệ phía Nam Đại Giang, ý tứ chính là Chu quân tiến thủ nếu như cường đại, thì có thể rời khỏi Kinh Châu, đem quân lực Kinh Châu tập kết đến phía Nam Đại Giang, Lục Thất kiến nghị không nên cùng Chu quân tử chiến, sau khi từ bỏ Kinh Châu, tập trung tiêu diệt Ngụy quốc trước.

Trong kiến nghị của Lục Thất nói rõ, Ngụy quốc tồn tại cản trở quân lực Tấn quốc vận dụng, tiêu diệt Ngụy quốc trước thì mới có thể khiến nhân tâm Tấn quốc càng thêm vững vàng, cho dù Tấn quốc từ bỏ Kinh Châu, cũng không thể mất đi quyền chủ động chiến tranh đối với Chu quốc, bởi vì hắn đã chiếm cứ Hà Tây và Hà Hoàng, thời cơ chín muồi, là có thể hô ứng Tấn quân tiến thủ Trung Nguyên.

Lục Thất bảo Quan Xung và Thanh Văn làm tốt công tác chuẩn bị từ bỏ Kinh Châu, đem nhân khẩu và lương thực chuyển khỏi Kinh Châu trước, nhưng không được phá hoại kiến trúc Kinh Châu, làm tốt công tác chuẩn bị quân lực cuối cùng có thể vượt sông, cũng chính là vườn không nhà trống, để lại cho Chu quân một tòa thành rỗng.

Chiến lược chặt đứt cổ tay của Lục Thất, trên thực tế vẫn còn giấu một âm mưu, âm mưu chính là để Triệu Khuông Nghĩa lập được chiến công, nếu Triệu Khuông Nghĩa tiến thủ Kinh Châu, khó chịu nhất sẽ là Chu hoàng đế, mà Triệu Khuông Nghĩa tiến thủ Kinh Châu, dã tâm sẽ tiến thêm một bước bành trướng, hơn nữa Triệu Khuông Nghĩa nếu tự điều quân lực Vương Ngạn Thăng, hậu quả chỉ có thể là đi theo hướng tạo phản.

Mười ngày sau, Tiểu Thanh trở về, nói với Lục Thất, Quan Xung tiếp nhận chiến lược chặt đứt cổ tay của Lục Thất, lập tức thực thi công tác di dời nhân khẩu và lương thực, Quan Xung cũng cho rằng, nên tập trung quân lực tiêu diệt Ngụy quốc, nhưng không được tự tin như Lục Thất, bất cứ người nào của Tấn quốc cũng không dám chủ động từ bỏ Kinh Châu, chỉ có thể tử chiến, địch không nổi mới phải bỏ chạy.

Lục Thất nghe xong vui mừng, hắn phỏng đoán Triệu Khuông Nghĩa nếu tấn công Kinh Châu, chí ít có thể tập kết ba mươi vạn quân lực, nhưng Lục Thất cảm thấy Triệu Khuông Nghĩa không nên điều động quân lực của Vương Ngạn Thăng, Vương Ngạn Thăng từ bỏ phòng ngự, Lục Thất chỉ có thể để quân lực Tây Ninh phòng ngự bổ sung, bằng không sẽ bất lợi cho phòng ngự Hà Hoàng.

Còn nếu để Lục Thất tiến chiếm Lũng Tây, vậy sẽ trở thành láng giềng của Tần Châu và Phượng Châu, Phượng Châu chính là vùng đất Phượng Tường, mà Phượng Tường chính là Tây đại môn của thành Trường An.

Quyển 5 - Chương 158: Tương kế tựu kế?

Dạ ngọa Cổ Đô thính phong vũ, thiết mã băng hà nhập mộng lai.

(Đêm nằm Cố Đô nghe mưa gió, mộng thấy sông băng ngựa sắt lồng.)

Tháng tư thành Trường An, tuyết đọng sau một trận mưa phùn đều biến mất, cành liễu héo úa, sau khi mùa xuân đến bắt đầu bừng bừng sức sống, một đội buôn bán mấy trăm người, chậm rãi rời khỏi Cố đô Trường An, bắt đầu đi trên con đường tơ lụa.

Từ lúc Lục Thất ở chợ Tây thành Trường An mua sáu cửa hàng, đồng thời khơi dậy dục vọng đi Hà Tây của người dân Trường An, trong điều kiện con người chết vì tham lam tiền tài, bắt đầu xuất hiện thương đội đi Hà Tây. Mà thương nhân đi Hà Tây về mang tin tức Hà Tây rất yên ổn, vì thế khiến cho càng nhiều thương nhân đi Hà Tây buôn bán, chợ Tây thành Trường An lại một lần nữa trở thành nơi đất vàng trao đổi buôn bán đồ.

Đồng thời trong lúc Cố đô lại xuất hiện con đường tơ lụa, chiến tranh cũng càng ngày càng gần, từng tốp quân tình bắt đầu bí mật tập hợp đến tay Lục Thất, rất nhiều nơi ở Tây bộ bắt đầu xuất hiện việc tập hợp quân lực, đều đi về phương hướng Hán Thủy. Mà quân Lục Thất chú ý nhất là Chu quân ở Ba Thục và quân của Vương Ngạn Thăng rốt cục cũng đã có động tĩnh, hơn ba trăm ngàn Chu quân ở Hán Trung đột nhiên có hai trăm nghìn quân xuất phát đi về hướng đông, mà quân của Vương Ngạn Thăng cũng vứt bỏ phòng ngự mấy Châu ở Lũng Tây trước thời gian.

Lục Thất đối với hướng đi của Chu quân thực sự không rõ cụ thể thủ lĩnh là ai, bên ngoài là Triệu Khuông Nghĩa phát động chiến sự ở Kinh Châu, nhưng Lục Thất không dám loại bỏ có phải là Chu Hoàng đế ngấm ngầm hạ lệnh hay không, chiến sự này rất có thể là một hồi đấu trí, Lục Thất hoài nghi, có phải là Hoàng đế Chu quốc cố ý khiến hắn an tâm, lợi dụng tâm lý chờ đợi xem thế nào của hắn, để hoàn thành sách lược tương kế tựu kế.

Lục Thất hoài nghi, có thể sau đó sắp xếp chiến lược cắt cổ tay đấy, nguyên nhân chính chính là Hoàng đế Chu quốc không như hắn phán đoán, cho hắn lĩnh quân tiến đánh Thái Nguyên, nếu đã không cho hắn tiến công Thái Nguyên vậy Hoàng đế Chu quốc cũng không nên thả hắn đến Trường An, hộ tống Kỷ vương không nhất thiết phải là hắn, Hoàng đế Chu quốc làm như vậy, rất có thể là một loại sách lược lạt mềm buộc chặt.

Lục Thất vốn cho là, Hoàng đế Chu quốc không mong muốn Triệu Khuông Nghĩa đánh Kinh Châu, nhưng sau khi hoài nghi, Lục Thất cũng cảm thấy, Hoàng đế Chu quốc là một nhân vật có thể nhận ra đại cục, là một quân chủ có khát vọng thống nhất thiên hạ. Nếu đổi thành Lý Quốc Chủ tất nhiên là vô cùng sợ hãi quần thần kiến công, nhưng Hoàng đế Chu quốc lại có thể dung túng công thần, cũng giống như Lục Thiên Phong hắn, sau khi tiến đánh Hà Tây vẫn lấy được sự khoan dung dụ dỗ một lần nữa của Hoàng đế Chu quốc.

- Có lẽ thật sự là tương kế tựu kế, vấn đề chính là Phan Mỹ kia, Phan Mỹ bây giờ đã là Vũ Huệ quận vương, là nhân vật cùng một cấp với Triệu Khuông Dẫn, Chu hoàng đế đối với Phan Mỹ, có thể nói là vô cùng hậu đãi. Phan Mỹ cho dù là thân thích với Triệu Khuông Dẫn, nhưng Phan Mỹ đã là họ khác được phong Vương, cho dù trợ giúp Triệu Khuông Dẫn đoạt được giang sơn Chu quốc, Phan Mỹ có thể được cái gì? Lại được phong Vương nữa thì làm sao? Chỉ sợ là Phan Mỹ sẽ phải lo lắng không có phúc phận được hưởng, bình thường mà nói, làm một nghịch thần không bằng cố thủ làm một trung thần.

Lục Thất đoán tâm lý của quân thần quyền cao Chu quốc.

Hắn rời khỏi quân doanh đi Trường An, báo cáo với Kỷ Vương chuyện Vương Ngạn Thăng bỏ phòng thủ, để cho Kỷ vương xin ý kiến của triều đình nên làm gì, Kỷ Vương quả nhiên kinh hãi, vội cử người gấp rút đi báo cáo triều đình, và tăng cường phòng thủ Trường An, lại thông báo cho quân Tiết độ sứ Phượng Tường tăng cường phòng ngự phía Tây bộ.

Bốn ngày sau, hồi âm của triều đình Chu quốc mới đến, lệnh cho Lục Thất điều theo trú quân Hội Châu đi tiếp quản phòng ngự Lũng Tây đô đốc phủ, Lục Thất nhận được quân lệnh thì cười lạnh, hắn đã lệnh cho năm vạn quân lực ở Hà Tây dời đi, Hoàng đế Chu quốc có lẽ là muốn điều quân lực Hà Tây rời khỏi Hà Tây, có thể là đang đánh sách lược “dẫn xà xuất động”.

Lại thêm năm ngày nữa trôi qua, triều đình Chu quốc lại gửi quân lệnh đến, lệnh cho Lục Thất dẫn quân lực thành Trường An đi tiếp ứng, đi đến Hán Thủy quy thuộc quyền tiết chế của Phan Mỹ, Chu quốc phát động chiến sự ở Kinh Châu. Lục Thất sau khi nhận được quân lệnh, cùng với hai vạn quân thành Trường An xuất phát vội vã đi về phía Tương Châu Hán Thủy, mà thành Trường An chỉ để lại ba vạn cấm quân của Hà Hoàng quay về trú đóng.

Kỷ Vương làm thực tiễn cho bốn vạn tướng sĩ, vị thân vương trẻ tuổi này, căn bản không biết triều đình bố trí chiến sự ở Hán Thủy, trong lúc thực tiễn, Lục Thất chợt muốn hai nghìn hộ quân bên người Kỷ Vương, Kỷ vương ngẩn ra rồi đáp ứng, hai nghìn hộ quân đến từ Khai Phong phủ một lần nữa lại trở thành hộ quân của Lục Thất.

Đại quân của Lục Thất xuất phát được trăm dặm, có mười nghìn kị binh đến từ phía tây, hợp lại với hai vạn quân của Lục Thất, mà hai vạn cấm quân Lục Thất cho đi trước, căn bản không biết quân lực phía sau của Lục Thiên Phong, nhiều hơn mười nghìn kị binh. Kỷ Vương được báo lại nhưng cũng không để ý, cho rằng Lục Thất muốn lập công, sau khi Lục Thất đi rồi, Kỷ vương hạ lệnh ba vạn cấm quân đóng giữ toàn bộ đi vào thành Trường An thủ vệ và chuẩn bị đồ quân nhu.

Từ thành Trường An đến Tương thành cũng phải cách đến nghìn dặm, mà Hán Trung đến Tương thành cũng phải nghìn dặm, từ Hán Trung hay là thành Trường An xuất phát đi Tương thành chính là cùng đi về phía đông, cuối cùng tập hợp tại Tương thành. Trên đường hành quân Lục Thất cũng nhận được quân lệnh của Phan Mỹ, lệnh cho hắn dẫn quân đi hội hợp rồi cùng đi Tương thành.

Lục Thất sau khi nhận được lệnh thì mặc kệ, vẫn như trước thẳng tiến về Tương thành, mà hai vạn cấm quân đi ở phía trước, sau khi chủ soái cho người đến hỏi Lục Thất, vẫn như cũ lựa chọn quay đầu đi về hướng nam, đi hội hợp cùng với hai trăm nghìn Chu quân xuất phát từ Hán Trung đi Tương thành, cho nên mười ngày sau, ba vạn quân của Lục Thất đã tới Tương thành trước.

Lục Thất để ba vạn đại quân đóng ở phía bắc cách Tương thành mười dặm, vừa hạ trại, đã thấy Trình Đức Huyền ở bên ngoài cầu kiến, Lục Thất tự mình đi ra ngoài đón, thân thiết đưa Trình Đức Huyền vào soái trướng.

Trình Đức Huyền có chút thụ sủng nhược kinh, thân phận và thế lực của Lục Thất, đã cao hơn y rất nhiều, vào soái trướng, sau khi cung kính thi lễ mới ngồi xuống.

- Trình đại nhân đối với việc đại quân ta đến có chút bất ngờ đi?

Lục Thất mỉm cười nói.

- Hạ quan không bất ngờ, Lục thượng thư nhận quân lệnh lĩnh quân đến Tương thành, triều đình đã thông báo rồi.

Trình Đức Huyền đáp lại.

- Đúng là sau này có thông báo, ba vạn quân lực của Lũng Tây đô đốc phủ lại bất ngờ tới phía đông, cũng khiến ta kinh ngạc đổ đầy mồ hôi lạnh, nghĩ đến Vương đại tướng quân tấn công Kinh Triệu phủ đấy.

Lục Thất cười nhạt nói.

- Lục thượng thư hiểu lầm rồi, Vương đại tướng quân tới phía đông là do quân lệnh của triều đình, còn về phần triều đình vì sao không báo cho Lục thượng thư chắc là sợ người đưa tin làm bại lộ tin tức.

Trình Đức Huyền bình thản trả lời.Lục Thất nghe xong mỉm cười nói:

- Coi như là sợ người đưa tin làm bại lộ tin đi.

Trình Đức Huyền vẻ mặt hơi xấu hổ, lập tức nói:

- Triều đình cũng lệnh cho Lục thượng thư tới tham chiến, có thể đoán được là nhất định sẽ thắng lợi.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Thật sự tấn công, ta đối phó với chiến sự phía tây thì có thể, còn chiến sự ở Kinh Châu ta chỉ đến làm nền chút thôi.

- Lục thượng thư khiêm tốn rồi, tướng quân thiện chiến như ngài cho dù là chiến sự ở đâu cũng sẽ không thua kém đâu.

Trình Đức Huyền nói.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Chiến sự lần này, ta chỉ là quân phụ, vẫn dưới quyền Phan đại soái, cho nên theo hoàn cảnh thôi, thắng bại không ảnh hưởng gì lớn đối với ta, thắng có lẽ được Quốc công ban thưởng, bại cũng không đến lượt ta chịu tội.

Trình Đức Huyền gật đầu lại hỏi:

- Nghe nói Kinh Triệu phủ xuất bốn vạn quân đến Hán Thủy, quân lực của Lục thượng thư hình như là ba vạn.

- Đúng là bốn vạn, có hai vạn quân nửa đường nhận được quân lệnh của Phan đại soái, quay ngược lại đi về phía nam hội hợp, của ta vốn là hai vạn bộ quân, lâm thời điều đến mười nghìn kị binh từ Hà Hoàng.

Lục Thất đáp lại.

Trình Đức Huyền gật đầu nói:

- Võ Huệ quận vương không dặn Lục thượng thư đi hội hợp sao?- Có, nhưng ta chống lại mệnh lệnh không đi, ta sợ đi rồi sẽ trở thành tù nhân.

Lục Thất thẳng thắn trả lời.

Trình Đức Huyền sắc mặt biến hóa, sau đó nghiêm mặt nói:

- Lục thượng thư quá lo lắng rồi, Võ Huệ quận vương sao dám làm điều gì bất lợi với Lục thượng thư, ngược lại Lục thượng thư làm trái quân lệnh sẽ bị mượn cớ vấn tội.

Lục Thất cười nhạt nhìn Trình Đức Huyền, chau mày nói:

- Ta ở trong quân doanh, do y vấn tội, y nếu như không phục, trước tiên có thể động binh.

Trình Đức Huyền lắc đầu nói:

- Lục thượng thư không thể hành động theo cảm tính như vậy.

Lục Thất cười nói:

- Ta ở Hà Hoàng, đã từng xung đột với quân của Phan Mỹ, tạo thành thù oán rất sâu, cho nên không thể không phòng bị, ta chỉ là không đi gặp y chứ không phải là lâm trận bỏ chạy, y muốn vấn tội cũng khó.

Trình Đức Huyền cười cười nói:

- Lục thượng thư đi xa đến trợ giúp chiến sự, Tương quốc công nói muốn tẩy trần cho Lục thượng thư, mời Lục thượng thư giờ ngọ vào thành thân cận một chút.

Lục Thất lắc đầu cười nhạt nói:

- Ta thích ở trong quân doanh của mình, nếu Tương quốc công muốn thân cận có thể tới làm khách ở quân doanh của ta, ta từ Trường An mang đến một vò rượu ngon, nguyện ý cùng chia sẻ với Tương quốc công.

Trình Đức Huyền cười khổ nói:

- Hạ quan nếu không mời được Lục thượng thư trở về sẽ bị Quốc công trách tội.

- Trình đại nhân nếu không muốn Tương quốc công trách tội, có thể quy thuận ta, ta có thể cho Trình đại nhân chức Thứ sử.

Lục Thất bình thản đáp.

Trình Đức Huyền biến sắc, nghiêm mặt nói:

- Lục thượng thư không nên trêu chọc hạ quan.

- Ta là nói lời thật lòng, Trình đại nhân là một người có khả năng, lại vì chủ nhân bôn ba không chối từ vất vả, ta đương nhiên thật tâm tiếp nhận.

Lục Thất nhìn Trình Đức Huyền mỉm cười nói.

- Lục Thượng thư nếu không muốn vào thành nghỉ ngơi, hạ quan chỉ có thể quay về, hạ quan cáo từ.

Trình Đức Huyền không dám tiếp tục nói chuyện với Lục Thất nữa, vội đứng dậy cáo từ, Lục Thất khách khí đi tiễn.

Quyển 5 - Chương 159: Triệu Khuông Nghĩa

Trình Đức Huyền về tới Tương thành Hán Thủy, vừa vào trong phủ nha đã xin gặp Triệu Khuông Nghĩa, Triệu Khuông Nghĩa một lúc lâu sau mới từ hậu trạch xuất hiện. Triệu Khuông Nghĩa khoảng ba lăm ba sáu tuổi, một thân áo bào gấm đai ngọc, dung mạo chính trực cương nghị, chỉ có điều dáng người có chút phúc hậu.

- Hỏi được điều gì?

Triệu Khuông Nghĩa bình thản ngồi xuống tùy ý hỏi.

Trình Đức Huyền thuật lại lời nói của Lục Thất, đương nhiên lời nói thọc gậy bánh xe của Lục Thất y không dám nói ra, cuối cùng nói:

- Đại nhân, Lục Thiên Phong lại rất cẩn thận, không ngờ dám cự tuyệt đi gặp Phan đái soái, cũng không chịu tới gặp đại nhân.

Triệu Khuông Ngĩa gật đầu, nói:

- Hắn có thể chiếm được Hà Tây, chính là một nhân vật am hiểu mưu lược, đương nhiên sẽ không tự để mình rơi vào tình thế nguy hiểm.

- Nhưng hắn lại dám đến Khai Phong phủ, hơn nữa ở Khai Phong phủ lại vô cùng kiêu ngạo không ngờ dám cầu hôn hai vị công chúa.

Trình Đức Huyền nói.

- Sao? Ngươi ghen tị à?

Triệu Khuông Nghĩa lại mỉm cười trêu chọc.

- Hạ quan sao có thể ghen tị được, chẳng qua là cảm thấy quá lỗ mãng rồi.

Trình Đức Huyền lắc đầu nói.

Triệu Khuông Nghĩa lắc đầu nói:

- Tại Khai Phong phủ, Hoàng đế sẽ không giết hắn, Hoàng đế có thể thống trị Trung Nguyên có một nửa là dựa vào thanh danh tôn trọng quân công, Lục Thiên Phong muốn hai vị Công chúa, Hoàng đế cho, chỉ là thể hiện sự khoan dung và coi trọng của Hoàng đế đối với công thần, Hoàng đế sợ nhất chính là có tiếng xấu khiến quân thần thất vọng.

Trình Đức Huyền gật đầu, Triệu Khuông Nghĩa lại nói:

- Đó cũng là nguyên nhân chính bổn quân không thể khởi binh, bổn quân lo lắng, một khi tạo phản sẽ không được ủng hộ, hậu quả khiến cho bổn quân bị cô lập xa lánh, bởi vì bổn quân tạo phản, rất khó giành được thắng lợi trong một hồi trống, một khi chiến sự lâu sẽ khiến cho quân tâm lung lay.

- Nhưng nếu đại nhân không tạo phản hậu quả cũng càng ngày càng bất lợi.

Trình Đức Huyền nói.

- Cho nên, chỉ có thể bắt chước Lục Thiên Phong, trước tiên tự lập, tránh để bị thế lực của Hoàng đế từng bước xâm chiếm.

Triệu Khuông Nghĩa nói.

Trình Đức Huyền gật đầu nói:

- Nếu thuận lợi giành được Kinh Châu, có thể áp dụng việc đóng quân tự trị ở Kinh Châu.

Triệu Khuông Nghĩa lắc đầu nói:

- Không nên nghĩ quá lạc quan, mấu chốt chính là Phan Mỹ, có khả năng sẽ lục đục với chúng ta.

- Không thể nào, hạ quan đi gặp Phan đại soái xin quân, Phan đại soái chỉ trầm ngâm một lúc xong đồng ý phát binh trợ giúp chiến sự ở Tương Châu.

Trình Đức Huyền phản bác nói.

- Vấn đề chính là, Phan Mỹ chỉ là phó soái của Ba Thục, y lại có thể mang theo hai trăm nghìn quân đến Tương Châu, chủ ý của ta là một trăm nghìn quân là được rồi.

Triệu Khuông Nghĩa nói.

- Đại nhân, Phan đại soái đã từng thống lĩnh quân tiến chiếm Hà Hoàng, tất nhiên là nắm nhiều quân lực Ba Thục hơn Tào Bân, có phải là Phan đại soái ý thức được đại nhân muốn khởi binh tạo phản, cho nên mang nhiều quân lực đến hiệu lệnh.

Trình Đức Huyền giải thích nói.

Triệu Khuông Nghĩa im lặng, một lát sau, y bình thản nói:

- Ngươi đi gặp Phan Mỹ, trực tiếp hỏi y xem dấy binh tạo phản được không?

- Đại Nhân, Phan đại soái hai ngày sau là tới rồi.

Trình Đức Huyền vẻ mặt khó xử, chờ y đi hỏi, đại quân Phan Mỹ cũng đã tới gần rồi.

Triệu Khuông Nghĩa chau mày, suy nghĩ một chút nói:

- Người đâu?

Bên ngoài có một quan tướng đi vào chào theo nghi thức quân đội, Triệu Khuông Dẫn dặn dò nói:

- Truyền lệnh, triệu kiến Đô ngu hầu các quân.

Quan tướng lĩnh mệnh đi, Trình Đức Huyền hỏi:

- Đại nhân có sắp xếp gì sao?

- Không có sắp xếp gì, bổn quân chỉ định chuẩn bị đường lui, thấy tình thế không tốt liền mang quân đi.

Triệu Khuông Nghĩa mỉm cười trả lời, Trình Đức Huyền nghe xong vẻ mặt ngạc nhiên.- Quái lạ lắm sao? Lục Thiên Phong cũng biết trốn Phan Mỹ, bổn quân sao có thể không phòng bị.

Triệu Khuông Nghĩa giọng điệu tự giễu nói.

- Đại nhân nếu như rời khỏi thì có thể đi đâu?

Trình Đức Huyền có chút thất thố nói.

Triệu Khuông Nghĩa mỉm cười, ôn hòa nói:

- Đừng hao tâm tốn sức nữa, bổn quân chỉ cần bắt chước Lục Thiên Phong là được rồi.

Trình Đức Huyền ngẩn ra, lập tức nói:

- Ý của đại nhân là tránh ở trong quân doanh không ra.

Triệu Khuông Nghĩa gật đầu nói:

- Nếu Phan Mỹ tới, ngươi đi mời y vào thành, ta sẽ không đi gặp y trước.

Trình Đức Huyền ngẩn ra nói:

- Phan đại soái nếu như đến rồi, đại nhân nếu như không đi nghênh đón đó là làm trái lễ nghĩa.

- Làm trái lễ nghĩa cũng tốt hơn thành tù nhân, Phan Mỹ nếu như không có ý khác, y sẽ không trách tội, cùng y có quan hệ là huynh trưởng ta, ta thất lễ cũng chẳng sao.

Triệu Khuông Nghĩa bình thản nói.

- Đại nhân, tù nhân của Lục Thiên Phong nói, thật sự không đảm đương nổi, Phan đại soái tuyệt đối sẽ không dám đả thương đại nhân.

Trình Đức Huyền khuyên, y cảm thấy nếu Triệu Khuông Nghĩa không đi nghênh đón Phan Mỹ, hậu quả của việc thất lễ sẽ rất nghiêm trọng.

- Đức Huyền, Phan Mỹ dẫn theo hai trăm nghìn đại quân đến, đã đảo khách thành chủ chiếm ưu thế, nếu chẳng may Phan Mỹ giấu thánh chỉ của Hoàng đế, ta vừa đến quân doanh của y, y lại có thể chiếm thế chủ động tiếp quản mười lăm vạn quân lực của ta, mất mười lăm vạn quân lực, ta chính là một phế vật sống không bằng chết.

Triệu Khuông Nghĩa kiên nhẫn giải thích.

Trình Đức Huyền làm người rất trung thành, cũng có thể mang quân đi tác chiến, am hiểu tập hợp người tài cống hiến, nhưng lại thiếu sự xảo quyệt, chính là một người chỉ có thể làm chuyện ngay thẳng, cho nên Triệu Khuông Nghĩa vô cùng nể trọng.

Trình Đức Huyền biến sắc, cả kinh nói:

- Đại nhân hoài nghi Phan đại soái đã theo Hoàng đế.

Triệu Khuông Nghĩa gật đầu nói:

- Có Lục Thiên Phong can thiệp, rất nhiều thế lực thân cận với chúng ta cũng bắt đầu lung lay, Phan Mỹ đã được phong là Quận vương, không phải tướng quân năm đó nữa rồi.

Trình Đức Huyền vẻ mặt trầm trọng gật đầu, Triệu Khuông Nghĩa mỉm cười nói:

- Không cần lo lắng, mưu lược của Hoàng đế, ta đã sớm nắm rõ như lòng bàn tay, đơn giản chính là bồi dưỡng để lợi dụng, nhưng cũng là chỗ thiếu hụt lớn nhất của Hoàng đế, cũng là do Hoàng đế không bằng huynh trưởng ta, chỉ biết lợi dụng lại không biết là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, cũng có thể nói là tự mua dây buộc mình.- Ý đại nhân là Hoàng đế bồi dưỡng Phan Mỹ là vì thế lực tân quân thần.

Trình Đức Huyền nói.

Triệu Khuông Nghĩa gật đầu nói:

- Tám phần là như vậy, nếu Phan Mỹ thật sự theo Hoàng đế, vậy Hoàng đế chính là lợi dụng Phan Mỹ đến để đoạt lấy quân quyền của ta, sau đó đoạt lấy Kinh Châu, sau khi đoạt được Kinh Châu, tám phần sẽ cho đại quân đánh về phía tây, giải quyết xong Lục Thiên Phong chiếm cứ biên cương Tây bộ.

- Ý đại nhân là Phan Mỹ sau khi đoạt được Kinh Châu, còn có thể suất quân đi đánh thế lực của Lục Thiên Phong ở phía tây.

Trình Đức Huyền giật mình nói.

- Tám phần là như vậy, nếu không Hoàng đế sao lại để cho Lục Thiên Phong đến Hán Thủy làm cái gì.

Triệu Khuông Nghĩa nói.

- Đại nhân, Hoàng đế cũng điều quân lực ở Kinh Triệu phủ đến Tương Châu, hẳn là bởi vì Phan Mỹ một mình suất quân rời khỏi Ba Thục, cho nên triều đình không thể không điều quân đến bổ sung.

Trình Đức Huyền nhắc nhở nói.

Triệu Khuông Nghĩa lắc đầu nói:

- Đức Huyền, Phan Mỹ có thể suất lĩnh hai trăm nghìn quân đến đây, đã là chuyện không bình thường rồi, Tào Bân cũng là lão thần trong quân, uy vọng so với Phan Mỹ chỉ có cao chứ không thể nào thấp hơn, ngoài đại quân Phan Mỹ xuất phát, triều đình cũng lệnh cho quân lực ở Kinh Triệu phủ tập hợp, vậy nói rõ điều gì?

Trình Đức Huyền giật mình nhưng gật đầu, Triệu Khuông Nghĩa lại nói:

- Đức Huyền, ta nói thực cho ngươi biết, ta từng xin quân ở chỗ Phan Mỹ, chính là vì muốn nuốt một bộ phận quân lực của Ba Thục, ngoài ra cũng là thử tâm ý của Phan Mỹ, bây giờ Phan Mỹ dẫn theo hai trăm nghìn quân đến đây, vậy tám phần là muốn nuốt toàn bộ quân lực của ta.

Trình Đức Huyền vẻ mặt có chút bất ngờ, Triệu Khuông Nghĩa lại cười lạnh nói:

- Chỉ có điều Hoàng đế quá nóng vội rồi, còn muốn mượn cơ hội giải quyết luôn Lục Thiên Phong, chỉ sợ là kế không thành lại bị Lục Thiên Phong tính kế.

- Lục Thiên Phong tính kế lại?

Trình Đức Huyền khó hiểu nói.

- Bổn quân để cho Vương Ngạn Thăng vứt bỏ rời khỏi Lũng Tây đô đốc phủ, dụng ý là không muốn bị Hoàng đế dần dần xâm chiếm, mà Hoàng đế cũng lệnh cho Lục Thiên Phong điều quân từ Hà Tây lên tiếp quản Lũng Tây, dụng ý của Hoàng đế chính là dẫn xà xuất động. Sau đó cho Phan Mỹ dẫn đại quân tiêu diệt quân lực của Lục Thiên Phong ở Hà Hoàng và Lũng Tây, chỉ có điều Lục Thất chẳng những không đi gặp Phan Mỹ, ngược lại lại điều đến đây mười nghìn kị binh, vậy rõ ràng là vì một đường lui mà chuẩn bị chiến tranh. Lục Thiên Phong nếu trốn về Hà Hoàng, Phan Mỹ căn bản cũng không thể cho đại quân tập kích bất ngờ, Hoàng đế lúc này giết Lục Thiên Phong không thành, vậy giang sơn Đại Chu sẽ tràn đầy nguy hiểm rồi.

Triệu Khuông Nghĩa nói.

- Lục Thiên Phong sẽ tạo phản?

Trình Đức Huyền giật mình nói.

- Lục Thiên Phong có lẽ sẽ không tạo phản, mà là Hoàng đế và Lục Thiên Phong sẽ đoạn tuyệt quan hệ, khiến cho uy quyền của Hoàng đế suy yếu, rất nhiều thế lực lục đục, sẽ một lần nữa đi theo chúng ta và Trương Vĩnh Đức. Kỳ thật, Hoàng đế lần nữa cho Trương Vĩnh Đức làm Điện Tiền Đô Kiểm Điểm, là một quyết định vô cùng ngu xuẩn, Hoàng đế chết rồi, Thái tử Đại Chu tất nhiên sẽ trở thành tượng gỗ của Trương Vĩnh Đức.

Triệu Khuông nghĩa giải thích nói.

Trình Đức Huyền gật đầu nói:

- Nói như vậy Hoàng đế bây giờ không nên đối phó với Lục Thiên Phong.

- Bồi dưỡng Phan Mỹ và Tào Bân là vì thế lực bên ngoài, tất nhiên là phải sớm diệt trừ Lục Thiên Phong.

Triệu Khuông Nghĩa bình thản nói.

- Đại nhân, hạ quan cảm thấy, Phan Mỹ chưa chắc đã hoàn toàn đi theo Hoàng đế.

Trình Đức Huyền ôm hi vọng nói.

Triệu Khuông Nghĩa mỉm cười nói:

- Lục Thiên Phong nếu không có việc gì, ta lại có đại quân không rơi vào bấy, Phan Mỹ tám phần sẽ ẩn nhẫn không trở mặt với ta, ngươi biết tại sao không?

- Chẳng lẽ sợ ngài và Lục Thiên Phong liên quân.

Trình Đức Huyền trả lời.

Triệu Khuông Nghĩa lắc đầu nói:

- Ngao cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, Lục Thiên Phong nếu như không sao, Phan Mỹ sao dám trở mặt với ta phát động chiến tranh, nếu không thể phát động chiến tranh, cũng chỉ có thể bỏ đi lệnh của Hoàng đế, tạm thời hòa thuận.

Trình Đức Huyền gật đầu, Triệu Khuông Nghĩa quay đầu cao giọng nói:

- Tới rồi thì vào đi.

Bên ngoài có tiếng trả lời, ba quan tướng đi vào, cung kính chào Triệu Khuông Nghĩa theo nghi thức quân đội, sau đó ngồi xuống ghế cho khách.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau