KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 696 - Chương 700

Quyển 5 - Chương 150: Ngu tự chi giải

Lục Thất thu chân lại, lạnh giọng nói:

- Lấy ra.

Nam nhân run rẩy ứng thanh, trở mình đến bên hố tròn, nghiêng người giơ tay lấy vật trong hố, đó là một cái hộp dài, nam nhân sợ hãi đem chiếc hộp dài đến hai thước đặt dưới chân Lục Thất.

- Mở ra.

Lục Thất lùi về phía sau một bước phân phó.

Nam nhân sợ hãi gật đầu, giơ tay mở khóa hộp gỗ, từ từ mở hộp, Lục Thất nhìn vào, trong hộp có một thanh đoản kiếm, văn án thành cuộn, một thánh chỉ đã ngả vàng, và hơn mười món đồ bằng ngọc.

Lục Thất tiến lên phía trước khom lưng, giơ tay cầm lấy thanh đoản kiếm, đoản kiếm là tạo hình ngư trường kiếm, hắn giơ tay rút đoản kiếm ra quan sát, mắt thấy lưỡi đoản kiếm bằng như thu thủy, Lục Thất biết xem hàng, vừa nhìn đã biết đây là một thanh bảo chủy siêu việt thượng phẩm, hắn tra kiếm vào vỏ, trong lúc khom lưng thuận thế bỏ vào trong ủng, lâu rồi hắn không giấu dao trong ủng.

Lục Thất giơ tay cầm lấy thánh chỉ và văn án, đầu tiên là mở thánh chỉ ta đọc, đọc xong không khỏi ngẩn người, thánh chỉ này là thánh chỉ của Chu quốc, nội dung là sắc phong Thuận Vương Việt quốc làm Việt Vương thế tử, thánh chỉ này hẳn là sau khi Việt quốc xưng thần với Chu quốc, Chu hoàng đế ban cho Việt quốc Thuận Vương, ý tứ đương nhiên là ủng hộ Thuận Vương làm người thừa kế Việt quốc, thánh chỉ này kì thực đã trở thành giấy lộn.

Lục Thất mở văn án ra xem, không có tìm được thông tin gì hữu dụng, hắn lạnh lẽo liếc nhìn nam nhân kia một cái, tiến lên giơ tay tóm lấy hắn, nửa kéo nửa lôi đến trước cửa nhà, giao cho cận vệ, bảo cận vệ cầm thánh chỉ và văn án, áp giải nan nhân kia đến Đại Lý Tự.

Buổi sáng ngày kế tiếp, Lục Thất đang ở trong phòng đọc sách, bị tiếng gõ cửa dồn dập làm cho giật mình, bước nhanh ra mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa là một nô tì trung niên, nô tì sợ hãi nói:

- Lão gia, đại quan truyền chỉ đang ở trong tiền phủ.

Lục Thất giật mình, hỏi:

- Truyền chỉ? Là ai?

- Là ba vị công công.

Nô tì vội trả lời.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Điệp và Hương Nguyệt ở phòng trong cũng nghe tiếng đi ra, Lục Thất quay đầu ôn hòa nói:

- Là người trong cung đến, chỉ có ba vị công công, tự ta đi là được.

Tiểu Điệp đáp ứng, Lục Thất tự mình đến tiền phủ, nhìn vào bên trong, vị công công này hắn biết, là Vương Kế Ân, cùng hai người lạ mặt khác, nhưng rõ ràng là kẻ theo hầu.

- Vương Đô Tri đã đến.

Lục Thất mỉm người tiến vào củng lễ.

- Không dám, nô tài kiến lễ phò mã gia.

Vương Kế Ân cung kính khom lưng, hắn là thiên tử gia thần, đối với đại thần bình thường có thể tỏ thái độ, nhưng đối với con rể hoàng đế thì phải nô tài ti lễ.

Lục Thất thấy Vương Kế Ân tay trái cầm thánh chỉ, ôn hòa nói:

- Vương Đô Tri là đến truyền chỉ sao?

- Đúng vậy, mời phò mã vào trong sảnh tiếp chỉ.

Vương Kế Ân thẳng lưng cung kính nói.

Lục Thất gật đầu, làm một tư thế xin mời, xoay người sải bước đi vào tiền sảnh, Vương Kế Ân một mình đi theo vào trong tiền sảnh, Lục Thất xoay người vén bào quỳ xuống, cung kính nói:

- Thần Lục Thiên Phong nghe tuyên.

- Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chỉ ý xuống, truy phong tiên phụ của Lục Thiên Phong làm huyện công Ngu Thành, phụ quốc đại tướng quân.

Vương Kế Ân tuyên chỉ nói.

- Thần khấu chỉ tạ ơn.

Lục Thất cung kính hồi đáp, sau đó giơ tay nhận thánh chỉ.

Lục Thất đứng dậy xong, Vương Kế Ân mỉm cười nói:

- Phò mã gia, bệ hạ nói, phò mã gia đến từ Giang Nam, mà Giang Nam là Ngô địa thời cổ, phò mã gia từ Ngô địa đến quy phục Đại Chu, đối với việc mở mang bờ cõi Đại Chu lập bao chiến công hiển hách, bệ hạ nghĩ đi nghĩ lại, liền nhớ ra chữ ngu của hổ đầu ngu thân, hổ đầu nghĩa là soái tài thiện chiến, bệ hạ liền đem chữ ngu này ban cho phò mã gia.

Lục Thất nghe xong trong lòng âm thầm phỏng đoán, nghĩ một chút, nói:

- Vương Đô Tri, bệ hạ có phải muốn viết chữ ngu cho ta?

Vương Kế Ân thoáng giật mình, nói:

- Bệ hạ tứ phong cho tiên phụ của phò mã bệ hạ làm huyện công Ngu Thành, chính là ban cho chữ ngu, phò mã gia phải đem thánh chỉ tứ phong này, đặt trước linh vị huyện công gia, tuyệt đối không được bỏ xuống.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Đa tạ Vương Đô Tri chỉ bảo.

- Không dám nói chỉ bảo, có điều nô tài biết một điển cố rất nổi tiếng về Ngu Thành.Vương Kế Ân cung kính nói.

- Ồ, nguyện nghe Vương Đô Tri chỉ giáo, mời Vương Đô Tri ngồi xuống nói chuyện.

Lục Thất mỉm cười nói.

- Nô tài không ngồi đâu.

Vương Đô Tri từ chối nói.

- Vậy mời Vương Đô Tri chỉ giáo một chút điển cố.

Lục Thất nói.

- Điển cố đó là, vùng đất Ngu Thành thời cổ từng là Ngu quốc, còn vùng đất Thái Nguyên từng là Tấn quốc, năm đó Tấn quốc muốn thảo phạt Quắc quốc, nhưng cần phải đi qua Ngu quốc, vì vậy Tấn quốc liền dùng bảo mã mỹ ngọc mượn đường, Ngu quốc cho Tấn quốc mượn đường, để Tấn quốc tiêu diệt Quắc quốc.

Vương Đô Tri mỉm cười nói.

Lục Thất bừng tỉnh, nói:

- Ngươi là nói điển cố môi hở răng lạnh.

- Đúng đúng, phò mã gia cũng biết.

Vương Đô Tri mỉm cười nói.

Lục Thất trong lòng đã hiểu, mỉm cười nói:

- Điển cố môi hở răng lạnh thì ta biết, chỉ không biết Ngu quốc và Quắc quốc ở chỗ nào, có phải Quắc Châu gần Lạc Dương, chính là Quắc quốc thời cổ hay không.

- Phò mã gia nói không sai, Quắc châu bây giờ, thời cổ từng là Quắc quốc.

Vương Đô Tri mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Tạ Vương Đô Tri chỉ bảo.

- Không dám, kì thực thời kì cổ Chu, Chu Võ Vương phân phong chư hầu, người đứng đầu Ngu quốc lúc đó cùng người đứng đầu Ngô quốc là huynh đệ ruột thịt, cho nên tổ tiên của Giang Nam Ngô địa, xuất xứ từ Trung Nguyên Hoàng Hà cổ địa.

Vương Đô Tri lại nói.

- Ồ, thụ giáo.

Lục Thất gật đầu trả lời.
- Phò mã gia, nô tài về đây.

Vương Đô Tri cúng kính từ lễ.

- Vương Đô Tri đi một chuyến vất vả, ở lại nghỉ ngơi chút đã, để ta đi lấy chút tiểu lễ.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Không không, nô tài không bao giờ nhận lễ, nô tài cáo từ.

Vương Đô Tri từ chối nói.

Lục Thất ngẩn ra, nói:

- Vương Đô Tri, ta là một võ nhân, thích nói thẳng nói thật, ngươi thực sự không thể nhận chút vất vả này sao? Ta ở Giang Nam, trước giờ đều làm như vậy.

- Nô tài thực sự không cần vất vả, tuyệt không dối trá.

Vương Đô Tri nghiêm mặt nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Tốt lắm, tình nghĩa của Vương Đô Tri ta sẽ ghi nhớ, sau này Vương Đô Tri có việc khó xử, có thể nói với ta.

- Nô tài làm việc cho chủ tử, là chuyện đương nhiên, nô tài cáo từ.

Vương Đô Tri cung kính nói, sau đó quay người rời đi, Lục Thất tiễn hắn ra ngoài.

Tiễn Vương Đô Tri đi rồi, Lục Thất cầm thánh chỉ trở về đông viện, gặp Tiểu Điệp và Hương Nguyệt, đem sự tình nói qua một chút, cuối cùng nói:

- Hôm qua ta đem thánh chỉ phát hiện được chuyển đến Phủ Khai Phong, hôm nay Chu hoàng đế lại đưa đến thánh chủ truy phong tiên phụ, cũng không biết có phải trùng hợp hay không.

- Chắc chắn không phải trùng hợp, Thất lang là vô tình bắt được người đó và có được thánh chỉ vô dụng, đương nhiên là phải giao ra, bằng không người ở trong phủ giết không được, thả ra cũng sẽ có hậu hoạn phiền toái, Chu hoàng đế thấy Thất lang gửi thánh chỉ đến, e là đã nghĩ nhiều, cho nên dùng biện pháp truy phong tiên phụ, dùng điển cố nhắc nhở Thất lang.

Tiểu Điệp dịu dàng trả lời.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Điển cố môi hở răng lạnh, là bảo mã mỹ ngọc mượn đường, hậu quả Ngu quốc bị diệt, Chu hoàng đế là đang nhắc nhở ta, nếu cùng Triệu Khuông Dẫn cấu kết, sẽ có kết cục giống như Ngu quốc, hắn là đang đem quan hệ của ta với Chu quốc, so sánh thành môi hở răng lạnh, vấn đề là ta và hắn, căn bản không phải một thể, hắn là răng, ngược lại lúc nào cũng có thể cắn ta.

- Bên ngoài nhìn vào, Thất lang và Chu hoàng đế là quan hệ răng môi gắn bó, suy cho cùng là cha vợ con rể thân thiết, Chu quốc nếu bị Triệu Khuông Dẫn cướp đoạt, thì sẽ phải quay ngược trở lại đối phó Hà Tây, đó có lẽ chính là ý Chu hoàng đế muốn nhắc nhở.

Tiểu Điệp nói.

- Nhắc nhở như vậy, khó tránh một bên chịu thiệt.

Lục Thất cười nhạt châm biếm nói.

Tiểu Điệp suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:

- Thất lang, chàng nói người chuyển lời có ý giải thích chữ ngu, nói hổ đầu ngô thân, liệu có phải có ẩn ý khác, nói Ngô địa, phần lớn là chỉ khu vực phụ cận Thường Châu.

Lục Thất nghe xong như có điều suy nghĩ, hổ đầu ngô thân, Chu hoàng đế cố ý đem một chữ ngô nói thành ngô thân, chẳng lẽ thực sự có ẩn ý khác, hắn muốn ám chỉ điều gì? Không lẽ Chu hoàng đế hoài nghi, quân lực Thường Châu của hắn, vẫn còn tồn tại.

- Mặc kệ hắn có ẩn ý hay không, ta không có hứng thú suy đoán.

Lục Thất suy nghĩ một lát, đột nhiên mất kiên nhẫn nói.

Tiểu Điệp bật cười, tay ngọc nâng thánh chỉ, dịu dàng nói:

- Mặc kệ Chu hoàng đế có ẩn ý gì, thánh chỉ truy phong tiên phụ này, xác thực là chuyện gia ân vinh sủng, đại thần bình thường, muốn cũng không được.

Lục Thất nghe xong gật đầu tán thành, Chiết Hương Nguyệt đột nhiên dịu dàng nói:

- Thiên Phong, nếu là tế tổ, có nên mời công chúa hay không, nếu không thông báo, e rằng sẽ bị coi là xem nhẹ.

Lục Thất ngẩn ra, sau đó lãnh đạm cười khổ, nhẹ giọng nói:

- Công chúa, ta cũng không biết phải thông báo thế nào.

- Nô có thể đi thông báo, nô có thể cùng thập tứ tiến cung, thập tứ bây giờ đã là tam phẩm cáo mệnh.

Chiết Hương Nguyệt dịu dàng tự đề cử, nhưng Tiểu Điệp lại giơ tay kéo nàng, đi vào trong phòng.

Quyển 5 - Chương 151: Tụ Anh Điện

Ngày Tết, Lục Thất mặc một bộ quan y bó sát, lưng thắt đai ngọc, chân đi giày đế mỏng, đầu đội lương quan, tự cảm thấy thoải mái rời khỏi phủ trạch, đi đến hoàng cung trong thành, sau khi vào cung trực tiếp tìm đến Tụ Anh Điện.

Tụ Anh Điện là nơi bày tiệc, chủ yếu là đại tiệc thết đãi tiến sĩ sách thí và quân thần, Chu quốc tôn sùng võ công, đối với văn sự cũng xem coi trọng, mỗi năm đều chọn một trăm tiến sĩ, nhưng nếu so sánh, Chu hoàng đế thực sự không quá trọng dụng tiến sĩ, mà chú trọng văn nhân có thành tích thực tế nhiều hơn, cho nên tiến sĩ bãi quan, so với với cống sinh (thời đại khoa cử, những người có thành tích ưu tú trong các cuộc thi tú tài phủ, huyện, châu được gọi là cống sinh, ý nghĩa là nhân tài cống hiến cho hoàng đế) bãi quan chẳng có gì khác biệt, khác biệt duy nhất là, tiến sĩ đã là quan, còn cống sinh cần cơ hội dự khuyết, hoặc kì thi để thành tiến sĩ.

Thời điểm Lục Thất đến Tụ Anh Điện, trong điện đã có rất nhiều người, hắn được một vị công công dẫn đến chỗ ngồi của mình, là vị trí bên trái cách long án không xa, chính giữa Tụ Anh Điện là lối đi, hai bên lối đi bày mấy trăm bộ bàn ghế, chỗ ngồi của Lục Thất là hàng thứ nhất bên trái, bên phải hắn vẫn còn rất nhiều dãy bàn.

Lục Thất ngồi xuống xong, lập tức khởi lễ hỏi thăm một vị lão thần cấp trên, vị lão thần kia cũng mỉm cười đáp lễ, Lục Thất lại hỏi thăm một vị đại thần cấp dưới, vị cấp dưới quan phục tứ phẩm đó, được Lục Thất hỏi thăm, vội vàng cung kính chấp lễ.

Thực hiện hết các kiểu lễ nghi, Lục Thất thẳng lưng ngồi vững, có thái giám bưng trà cho hắn, hắn nâng chén thưởng trà, kì thực hắn rõ ràng cảm nhận được, xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang nhìn hắn, hắn chỉ có thể làm bộ bình thản không hề sợ hãi.

Một lát sau, Tào Vương, Kỷ Vương, Kỳ Vương giá đáo, Tào Vương một mình bước vào Tụ Anh Điện, theo sau là Kỷ Vương và Kỳ Vương song hành, Kỳ Vương là một thiếu niên mười ba tuổi, khuôn mặt non nớt, còn Kỷ Vương chỉ lớn hơn hắn hai tuổi, thì lại tỏ ra khí độ lão thành, bước chân tự nhiên trầm ổn, khuôn mặt mang theo nụ cười gần gũi, bình dị mà vẫn lộ ra một loại khí chất cao quý hiên ngang.

Lục Thất nhìn ba người con trai của Chu hoàng đế, cảm giác Tào Vương mang đến cho hắn, chính là một loại cao quý ngạo hành, Kỷ Vương thì trầm ổn lưu lộ uy nghi, trước khi đến Tây bộ, ấn tượng về Kỷ Vương đối với Lục Thất, là một thiếu niên bộc trực hồn nhiên, Kỷ Vương bây giờ, sau khi được Tây bộ tôi luyện, đã tự nhiên dưỡng thành uy nghĩ của thống soái vạn quân.

Tam vương vừa đến, Tụ Anh Điện lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả ánh mắt đều quan sát vào ba vị hoàng tử, mà đại đa số ánh mắt, vô thức nhìn tập trung trên người Kỷ Vương, nhất là rất nhiều lão thần, ánh mắt nhìn Kỷ Vương, lưu lộ thần sắc bất ngờ, Lục Thất cũng biết, hình tượng thân thiện chín chắn của Kỷ Vương, có thấp thoáng bóng hình của Chu hoàng đế, đó là một loại khí độ trùng hợp.

Lúc Kỷ Vương đến gần vị trí của Lục Thất, đột nhiên quay đầu nhìn sang hắn, ôn hòa mỉm cười, Lục Thất cũng ung dung mỉm cười nâng chén trà trong tay, hai người im lặng chào hỏi, hành động này đã lọt vào trong mắt rất nhiều người, thần sắc bọn họ không khỏi có chút cổ quái, một người là thân vương, một người chẳng khác gì nghịch thần, nắm trong tay hơn mười vạn quân Hà Tây, đều cảm thấy biến số tương lai của Chu quốc ngày càng lớn.

Lục Thất và Kỷ Vương không biết, hành động hữu hảo tự nhiên của họ, sẽ ảnh hưởng đến biến số tâm lý của rất nhiều đại thần Chu quốc, Đại Chu dựng nước gần ba mươi năm, lúc nào cũng ở trong trạng thái huy hoàng nội thái bình, ngoại cường thế, rất nhiều Chu thần rất là trung thành với Chu quốc, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bao nhiêu người muốn thay triều đổi triều đại, tâm lý của rất nhiều Chu thần, đều ở trong trạng thái dao động, ví dụ Thẩm Dật Luân, vừa cảm ơn tri ngộ của Triệu Khuông Dẫn, lại vừa cảm ơn Chu hoàng đế tín nhiệm trọng dụng.

Ba hoàng tử ngồi xuống vị trí trên cùng bên trái, cùng một hàng với Lục Thất, một lúc sau, có thái giám hô lớn:

- Đại Chu hoàng đế bệ hạ giá đáo.

Lời vừa dứt, chuông khánh ngân lên, người trong điện đều trang nghiêm đứng dậy, mắt thấy Chu hoàng đế đã tiến vào Tụ Anh Điện, trái phải hai bên đều có một vị nữ nhân dung mạo xinh đẹp, đi chậm hơn nửa bước, họ có lẽ là hoàng hậu và quý phi, một người là mẫu thân thái tử, một người là mẫu thân Tào Vương.

Phía sau Chu hoàng đế, chính là thái tử Đại Chu, Lục Thất đặc biệt quan sát một chút, lập tức phát hiện dung nhan thái tử Chu quốc, rõ ràng tiều tụy hơn so với thời điểm trước kia, hình như là bị bệnh, nhìn bộ dạng, bước đi cũng có chút ngả nghiêng, phía sau có một vị thái giám gần như theo sát, Lục Thất nhìn kĩ, không ngờ lại là Vương Kế Ân.

Lục Thất nhìn mà không có phản ứng tạp niệm, hắn đương nhiên không biết hoàng đế sẽ để thái tử lãnh quân tiến thủ Thái Nguyên, nếu biết thái tử lãnh quân, hắn sẽ suy nghĩ cẩn thận hơn, bởi vì xác suất thất bại khẳng định sẽ lớn, nhất soái vô năng, sẽ liên lụy vạn quân, cho dù có người phù tá thái tử lãnh quân, một khi gặp phải chiến sự, thái tử Chu quốc lâm trận chậy mất, hậu quả sẽ là lòng quân đê mê.

Chu hoàng đế bước chân vững vàng, thái độ dửng dưng đi về phía long án, đợi hoàng hậu và quý phi cùng ngồi vào long án, thái tử Chu quốc mới ngồi xuống bị trí đầu tiên bên trái.

- Tham kiến hoàng đế bệ hạ, ngô hàng vạn tuế.

Tất cả đại thần đều hướng về phía long án bái kiến.

- Các khanh bình thân, ngồi.

Chu hoàng đế bình thản nói.

- Tạ bệ hạ.

Chúng thần đáp lời, rối rít ngồi xuống.

- Khai tiệc.

Có thái giám hô lớn, tiếp đó thái giám và cung tỳ mang theo hộp đựng thức ăn lần lượt tiến vào, mỗi người phụ trách bày biện một bàn.

Lục Thất nhìn mà không khỏi cảm khái, bốn rau một canh, hình thức đơn giản, không có đồ ăn trang trí, số lượng cũng nhiều, có thể coi như sắc hương vị đều đủ, chứng minh Chu hoàng đế rất tiết kiệm.- Các khanh, Đại Chu có thể quốc thái dân an, mở mang bờ cõi, đều là nhờ các khanh vất vả tận tâm, trẫm kính các khanh, mong chúng khanh phúc quý thiên hữu.

Chu hoàng đế nâng chén nói, trong tay hắn, là một chén dạ quang đựng đầy rượu nho.

- Tạ bệ hạ, chúng thần cũng chúc bệ hạ phúc thọ thiên hữu, Đại Chu vĩnh xương.

Mấy trăm Chu thần nâng chén, máy móc đáp lời Chu hoàng đế, đồng thanh hô vang, lời hô mang theo một loại khí thế mạnh mẽ sôi sục.

- Tốt, các khanh tùy ý.

Chu hoàng đế mỉm cười nói, sau đó hồi chén uống một ngụm, hoàng đế đặt chén xuống rồi, mấy trăm đại thần mới bắt đầu uống rượu dùng bữa.

Lục Thất đương nhiên cũng bắt đầu ăn uống, một lúc sau, Tào Vương và Kỷ Vương bắt đầu thay hoàng đế kính rượu, Tào Vương ở bên trái, Kỷ Vương sang bên phải, lần lượt kính rượu các vị đại thần ngồi hàng thứ nhất, bữa tiệc hôm nay, một số quan lục thất phẩm của Khai Phong phủ cũng có thể tham gia, cho nên số lượng rất nhiều.

Lục Thất đang ăn uống, thấy Tào Vương đã đi đến bàn bên cạnh, hắn không thể ăn nữa, Tào Vương mỉm cười kính rượu vị lão thần kia, Lục Thất nghe tiếng mới biết, đó là một vị lão thần thượng thư đã từ quan, Tào Vương rất nhanh đến trước bàn Lục Thất, Lục Thất vội vàng đứng dậy.

- Thiên Phong, bổn vương kính ngươi, một là chúc ngươi niên niên hữu phúc (năm nào cũng có phúc), hai là cảm ơn sự chiếu cố của ngươi ở Tây bộ.

Tào Vương mỉm cười nâng chén nói.

- Điện hạ quá lời rồi, thần vì điện hạ làm việc là chuyện đương nhiên, thần chúc điện hạ niên niên thuận đạt (năm nào cũng được như ý muốn).

Lục Thất nâng chén cung kính đáp lời, hai người đẩy chén chạm nhẹ, tự mình uống một ngụm, Tào Vương mỉm cười vòng sang bàn tiếp theo.

Yến tiệc ở Tụ Anh Điện cũng không kéo dài, sau khi Tào Vương và Kỷ Vương kính rượu, yến tiệc liền tan, Lục Thất bị giữ lại, hoạn quan dẫn đến hậu uyển noãn các nghỉ ngơi, trên đường nói cho hắn biết chờ tham gia bữa tiệc gia đình.

Lục Thất tới hậu uyển noãn các, trong các đã ngồi sẵn Triệu Phổ và một vị lão thần ngũ tuần, vị lão thần đó cũng quan phục bó sát, hình như là nhất phẩm, trên đầu buộc đại châu lương quan, tóc hoa râm, mặt như cổ nguyệt, ánh mắt nhìn Lục Thất, thần túc hàm uy (vừa có thần vừa có uy).- Thiên Phong bái kiến Triệu đại nhân.

Lục Thất chấp lễ với Triệu Phổ.

- Lục đại tướng quân khách khí rồi.

Triệu Phổ mỉm cười đáp lời, lại giơ tay giới thiệu nói:

- Lục đại nhân, vị này là Trương Vĩnh Đức thái úy đại nhân, Vĩnh Đức quận vương.

Lục Thất thoáng giật mình nhìn vị lão thần ngũ tuần, sau đó cung kính lạy nói:

- Hậu bối Lục Thiên Phong bái kiến Thái úy đại nhân.

- Ồ, ngươi chính là Lục Thiên Phong, quả nhiên tuổi trẻ tài cao.

Trương Vĩnh Đức cười nhạt đáp.

- Hậu bối tạ thái úy khen ngợi, hậu bối đối với thái úy đại nhân, vẫn là ngưỡng mộ muốn gặp.

Lục Thất tôn kính đáp lời.

Trương Vĩnh Đức thoáng giật mình, cười nhạt nói:

- Ngươi cũng biết nói chuyện đấy chứ, nhưng nghe không thật chút nào.

- Hậu bối là đang nói thật, trên đường hậu bối đến Đại Chu, nghe Lâm bá phụ đối với thái úy đại nhân cực kì tôn sùng, cho nên hậu bối rất muốn gặp thái úy đại nhân.

Lục Thất ung dung đáp lời.

- Ngươi nói Lâm Chi Hòa?

Trương Vĩnh Đức bình thản nói.

- Là Lâm Chi Hòa, Lâm bá phụ là bá phụ của phát thê (vợ cả) hậu bối, đang ở Giang Ninh làm tổng tiêu đầu.

Lục Thất trả lời.

Trương Vĩnh Đức nghe xong, bình tĩnh nói:

- Ngươi là Đại Chu lễ bộ thượng thư, không cần đứng, ngồi đi.

Lục Thất mỉm cười, xoay người đi lấy một chiếc ghế, tìm vị trí thấp hơn Triệu Phổ một chút, đặt ghế ngồi xuống.

Quyển 5 - Chương 152: Dám nói

Sau khi ngồi xuống, thái giám dâng trà lên, Trương Vĩnh Đức cầm chén uống một ngụm, nâng chén nói:

- Lúc Lâm Chi Hòa gặp ta, từng đề cử qua Lục đại nhân, khi đó ta không có để tâm, bởi vì Lâm Chi Hòa ở Giang Nam thành tích không lớn.

- Đánh giá của thái úy, hậu bối không thể gật bừa, bởi vì thành tích thâm nhập địch tâm, không thể dùng quân công trên chiến trường làm chuẩn mực đánh giá, thành tích của Lâm bá phụ ở Giang Nam, chính là giúp cho nội đấu Đường quốc trở nên gay gắt, khiến quân lực và quốc lực Đường quốc nhanh chóng suy kiệt, loại thành tích này, không hề thua kém mấy chục vạn đại quân xuất kích.

Lục Thất bình thản phản bác.

Trương Vĩnh Đức khẽ nhíu mày, nói:

- Lời ngươi nói, cũng có đạo lý, chỉ là không tránh khỏi có chút thổi phồng.

- Hậu bối không cảm thấy thổi phồng, hậu bối có một dẫn chứng Hà Tây có thể ngôn giải, đại nhân có muốn nghe không?

Lục Thất bình thản nói.

- Ngươi nói đi.

Trương Vĩnh Đức bình thản nói.

- Sau khi hậu bối tiến thủ Hà Tây Cam Châu, liền dừng binh không tiến nữa, hậu bối không có thừa thắng xông lên, mà phái ra một ngàn tướng sĩ trà trộn vào Hạ quân, hậu bối kiên nhẫn chờ đợi hơn mười ngày, mười mấy vạn Hạ quân nội bộ tự động sụp đổ, khiến hậu bối giành được mười mấy vạn Hạ quân quy hàng, đồng dạng đạo lý, Đại Chu có thể dễ dàng vượt sông tiến thủ Giang Nam, nguyên nhân chính là nội bộ Đường quốc đã bị đủ loại mâu thuẫn làm cho tan rã sụp đổ, Đường quốc phát sinh mâu thuẫn, không thể bỏ qua công lao của các Đại Chu chi thần nhiều năm tiềm phục, chỉ là thành tích tiềm phục, là đấu trí vô hình, không được tướng sĩ huyết chiến công nhận, giống như cổ nhân Liêm Pha, không thể lý giải thừa nhận thành tích của Lạn Tương Như.

Lục Thất bình thản đưa ra ví dụ.

Trương Vĩnh Đức nhíu mày im lặng, một lúc sau, nói:

- Phương pháp làm tan vỡ mười mấy vạn địch quân của người, đúng là rất cao minh, có thể gọi là kì tích quân sự.

- Hậu bối không cảm thấy là kì tích, mà là chuyện tất yếu, hậu bối ở Tây bộ, ngay từ lúc bắt đầu đã rải tin Phật quang chuyển thế, cho nên người Hà Tây trong lòng đều sợ hậu bối, đồng dạng đạo lý, mai phục của Đại Chu, ở Giang Nam liên tục tung tin đồn Đại Chu cường thế vô địch, khiến cho Đường quốc lòng người hoang mang, hậu bối khi còn ở Giang Nam, cũng từng cảm thấy quân lực Đại Chu không gì địch nổi.

Lục Thất bác bỏ nói.

Trương Vĩnh Đức nhướng mày nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:

- Ngươi nói từng cảm thấy quân lực Đại Chu không gì địch nổi, hiện giờ cảm thấy quân lực Đại Chu rất yếu sao?

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Quân lực Đại Chu đúng là rất mạnh, nhưng so với quân Hưng Hóa hậu bối từng tòng, chỉ có thể nói là thế lực ngang nhau, nhưng quân lực mạnh nhất của Đường quốc, trên thực tế là tám vạn quân Võ Xương mà Lâm Nhân Triệu đại nhân từng thống soái qua, Đường quốc yếu nhất là kinh quân, còn Chu quốc mạnh nhất, có lẽ là cấm quân.

Trương Vĩnh Đức nhíu mày, nói:

- Lâm Nhân Triệu, hắn đúng là một viên hổ tướng.

- Lâm Nhân Triệu đại nhân trị quân, có thể nói là không hề thua kém Triệu Khuông Dẫn đại nhân, chỉ có điều quá mức ngu trung, nhiều lần chạm vào vảy ngược (rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận), không muốn bo bo giữ mình.

Lục Thất nuối tiếc nói.

Trương Vĩnh Đức im lặng, nâng chén uống một ngụm trà, nhìn trà trong chén, bình thản nói:

- Lục đại nhân có Hà Tây tự trị, xem ra là hùng tâm không nhỏ.

- Hậu bối có Hà Tây tự trị, chủ yếu là vì Hà Tây có thể chân chính quy thuận Đại Chu, nhân khẩu Hà Tây bây giờ, chín phần đều là Phiên tộc, muốn Phiên tộc quy trị, biện pháp hữu hiệu nhất chính là lấy Phiên trị Phiên, dùng tín ngưỡng và tập tục Phiên tộc tôn kính khiến họ quy thuận, thứ hai là dùng thanh minh trị chính, nếu để quan lại triều đình tiếp quản Hà Tây, nhân tâm Hà Tây sẽ không thể quy thuận, quan lại triều đình đi rồi, chỉ biết thực hiện thủ đoạn trị chính của triều đình, kết quả sẽ ép Phiên tộc Hà Tây làm phản.

Lục Thất bình thản giải thích.

- Nói như vậy, ngươi không phải muốn Hà Tây tự trị lâu dài, chỉ cần Phiên tộc quy thuận Đại Chu, sẽ giao lại cho triều đình tiếp quản.

Trương Vĩnh Đức bình thản nói.

- Cũng có thể nói như vậy, bệ hạ từng hỏi qua hậu bối có phải muốn nói noi gương Trương Nghị Triều hay không, hậu bối trả lời nói, nếu Đại Chu mãi mãi thái bình, hậu bối chính là Trương Nghị Triều, lý do là hậu bối không muốn làm An Lộc Sơn thứ hai.

Lục Thất trả lời thẳng thắn.

Trương Vĩnh Đức nghe xong nhíu mày im lặng, những lời to gan lớn mật của Lục Thất, khiến hắn có một loại cảm giác phức tạp không thể nói ra, hắn năm xưa, tuyệt đối không dám nói ra những lời này, nhưng hắn hiểu, Lục Thiên Phong dám nghịch ngôn như vậy, một là nắm trong tay đại quân Hà Tây độc lập, hoàn toàn không chịu sự ảnh hưởng của triều đình Chu quốc, hai là Chu quốc bây giờ nội bộ trông có vẻ bình lặng, kì thực nguy cơ trùng trùng, ba là Hà Tây là Phiên địa, đối với triều đình Chu quốc mà nói chính là không quan tâm, chẳng khác gì Phủ Châu Chiết thị, cho nên Lục Thiên Phong mới càn rỡ dám nói.
Noãn đình nhất thời yên lặng, giống như rơi vào chuyện không hợp nửa câu cũng nhiều, một lúc lâu sau, Triệu Phổ mới ho khan một tiếng, mỉm cười nói:

- Lục đại nhân có lẽ vẫn chưa biết, Trương thái túy vâng mệnh triều đình, hiện đã là điện tiền đô kiểm điểm.

Lục Thất nghe xong vẻ mặt bất ngờ nhìn sang Trương Vĩnh Đức, Chu hoàng đế gọi Trương Vĩnh Đức trở về Phủ Khai Phong, làm thống soái tối cao của cấm quân, chuyện này trước đây hắn từng nghe nói, còn tưởng Chu hoàng đế muốn dùng Hàn Thông kia.

- Hóa ra thái úy đại nhân nhậm chức điện tiền đô kiểm điểm, hậu bối chúc mừng.

Lục Thất khởi lễ xã giao.

- Chức điện tiền đô kiểm điểm là tín nhiệm của bệ hạ, ta cần phải tận tâm.

Trương Vĩnh Đức bình thản trả lời.

- Lục đại nhân rất bất ngờ phải không.

Triệu Phổ mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Đúng là rất bất ngờ, ta vốn tưởng bệ hạ sẽ dùng Hàn Thông đại nhân.

Triệu Phổ ngẩn ra, nói:

- Sao đại nhân lại nghĩ như vậy?

- À, mấy ngày trước ta ra đường, từng nhìn thấy một số quân tướng đi qua, thuận miệng hỏi thăm tùy tùng bên cạnh, tùy tùng nói đó là Hàn Thông Hầu gia, nói ngoại thành Khai Phong phủ, chính là Hàn Thông Hầu gia đốc tạo, cũng kể rất nhiều sự tích về Hàn Thông Hầu gia, ta nghe xong, cảm thấy Hàn Thông Hầu gia có thể đến Khai Phong phủ, hẳn là bệ hạ muốn trọng dụng.

Lục Thất trả lời.

Triệu Phổ gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Triệu đại nhân đừng có nghĩ nhiều, ta mấy hôm nay không có tiến kiến bệ hạ, chỉ là tùy tâm nói một câu.

Triệu Phổ cười, nói:

- Ta không có nghĩ nhiều, Hàn Hầu gia hiện đã là đô chỉ huy sứ của bộ quân ti, đúng là được bệ hạ trọng dụng.

Lục Thất à khẽ một tiếng gật gật đầu, nâng chén uống một ngụm trà, sau đó chuyển sang cùng Triệu Phổ, Trương Vĩnh Đức tán gẫu vấn đề quân sự Chu quốc trước kia từng phát sinh qua, ba người rõ ràng tùy ý, thái độ Trương Vĩnh Đức đối với Lục Thất, không còn cao ngạo như lúc ban đầu, Lục Thiên Phong mặc dù trẻ tuổi, nhưng cường thế mới là căn bản quyết định cao thấp.Khoảng hơn nửa canh giờ, đột nhiên có thái giám đến truyền khẩu dụ của thái hậu, vời Lục Thất tiến kiến, Lục Thất đứng dậy cáo từ rời đi.

Lục Thất vừa đi, Triệu Phổ nhìn sang Trương Vĩnh Đức, mỉm cười nói:

- Vị Lục đại nhân này, nói chuyện khó tránh có phần tùy tiện.

- Tùy tiện cũng có cái hay của tùy tiện, so với thâm trầm dối trá, có thể khiến người ta có cảm giác tín nhiệm, đều biết hắn là nghịch thân, chi bằng nghịch một cách thẳng thắn, là vì dương mưu.

Trương Vĩnh Đức bình thản nói.

Triệu Phổ ngẩn ra, nói:

- Vương gia nói vậy, hẳn là cũng xem trọng hắn.

- Sự thật bao giờ cũng tốt hơn những lời hùng biện, hắn tiến thủ Hà Tây Bắc Đình, chắc chắn không thể coi thường.

Trương Vĩnh Đức giọng điệu tự giễu nói.

Từ Minh Cung, Lục Thất là lần thứ ba đến đây, nhưng lần này bước vào, lại khiến hắn có chút bất ngờ, trong cung so với lần trước, có thêm rất nhiều nữ nhân, hắn còn tưởng mình đã lạc vào Nữ Nhi Quốc.

Thái hậu Đại Chu ngồi giữa, hai bên trái phải chen chúc mười mấy vị nữ nhân váy hoa, ngồi gần thái hậu nhất, chính là hoàng hậu và quý phi Đại Chu, cảnh tượng vô cùng long trọng.

Lục Thất liếc qua một cái, kính cẩn cúi đầu đi vào trong sảnh, quỳ xuống dưới đất khấu đầu nói:

- Thần Lục Thiên Phong khấu thỉnh thái hậu phúc an, chúc thái hậu tuế tuế thọ tỷ Nam Sơn.

- Đứng lên đi.

Thái hậu ôn hòa nói.

Lục Thất cáo tạ đứng dậy cung kính lắng nghe, thái hậu ôn hòa nói:

- Lục Thiên Phong, lần trước lão thân đem Hương Hà gả cho ngươi, không ngờ gần đây hoàng đế nói, Vũ Vi cùng ngươi cũng có tri tâm, ngươi có muốn cùng Vũ Vi kết lương duyên không?

Lục Thất lập tức quỳ xuống, cung kính nói:

- Hồi bẩm thái hậu, thần nguyện cùng Vũ Vi công chúa điện hạ kết thành lương duyên, thần có thể cưới được hai vị công chúa điện hạ, là vinh hạnh của thần, là vinh quang cực lớn của Lục thị.

Trong cung một mảng yên tĩnh, tất cả nữ nhân và thái giám không dám thở mạnh, những ánh mắt hoảng hốt nhìn về phía Lục Thiên Phong, tất cả mọi người đều hiểu, ý thái hậu là muốn đổi thành Vũ Vi công chúa gả cho Lục Thiên Phong, nhưng Lục Thiên Phong lại trực tiếp nói thành cưới hai vị công chúa, công chúa hoàng tộc là địa vị tôn quý, làm gì có hai người cùng gả cho một chồng, công chúa cùng gả một chồng cũng có tiền lệ, nhưng gần như đều là nhân duyên tái giá.

Lục Thiên Phong to gan dám nói, có thể nói là tội lớn coi rẻ hoàng tộc, chuyện này liên quan đến thể diện hoàng tộc, cũng liên quan đến quy củ tông tộc, bình thường mà nói, thái hậu nên phản bác cuồng ngạo của Lục Thiên Phong, giữ gìn tôn nghiêm hoàng tộc.

Một lúc lâu sau, thái hậu mới ôn hòa nói:

- Ngươi nếu không muốn chặt đứt nhân duyên với Hương Hà, sau này phải đối xử thật tốt với tỷ muội họ.

- Thần tạ thái hậu thành toàn, thần xin thề, nguyện cùng hai vị công chúa cả đời tương kính nha tân, không rời nửa bước.

Lục Thất cung kính trả lời, đưa ra lời hứa.

- Vũ Vi, Hương Hà, hai con quỳ xuống bên cạnh Lục Thiên Phong.

Thái hậu phân phó nói.

Từ phía sau ghế nhạn hành, đi ra hai vị công chúa, tiến vào trong sảnh trái phải quỳ xuống bên cạnh Lục Thiên Phong, thái hậu ôn hòa nói:

- Lão thân hôm nay làm chủ cho các con, Vĩ Vi phong làm Quắc quốc công chúa, Hương Hà phong làm Thạch quốc công chúa, cùng kết lương duyên với Lục Thiên Phong, các con khấu đầu đi.

Một thái giám đi đến, hướng dẫn Lục Thiên Phong và hai vị công chúa, khấu đầu với thái hậu, với hoàng hậu và với sinh mẫu của hai vị công chúa.

Quyển 5 - Chương 153: Ngu mưu

Làm con trùng khấu đầu trong Từ Minh Cung xong, Lục Thất dưới sự hướng dẫn của một thái giám rời khỏi Từ Minh Cung, đến một noãn các nghỉ ngơi, trong noãn các bày một giá sách, hắn tiện tay lấy xuống một quyển, ngồi xuống đọc, qua một lúc, có thái giám mang trà đến.

Lục Thất thờ ơ đọc sách giết thời gian, trong lòng lại đang nghĩ đến cuộc trò chuyện với Tiểu Điệp về chữ ngu, Tiểu Điệp kể cho hắn nghe một điển cố thượng cổ, Thuấn đế thượng cổ, thuộc họ Ngu thị, tên gọi Ngu Thuấn, đế vị của Ngu Thuấn là do Nghiêu đế nhường ngôi, mà Nghiêu đế trước khi truyền vị, từng đem con gái Nga Hoàng và Nữ Anh gả cho Ngu Thuấn.

Tiểu Điệp chỉ nói về điển cố liên quan đến chữ ngu, nhưng Lục Thất nghe xong lại có chút xúc động, thân là kiêu hùng tranh giành thiên hạ, hắn đối với các loại thần tích có lợi rất là mẫn cảm, thần tích đối với đế vương mà nói, là một loại thiên mệnh danh chính ngôn thuận, là một loại hiệu triệu lực vô hình, nhất là truyền thuyết tam hoàng ngũ đế thượng cổ, ảnh hưởng lâu dài đến hậu thế, thậm chí trở thành cư điển dẫn kinh, thước đo không thể tiết độc.

Chu hoàng đế ban cho hắn chữ ngu, là dụng tâm ám chỉ điển cố môi hở răng lạnh, nhắc nhở Lục Thất không được chân trong chân ngoài cùng người khác cấu kết, thậm chí thái hậu ban cho Vũ Vi công chúa phong hiệu Quắc quốc công chúa, càng chứng minh thâm ý môi hở răng lạnh, Quắc quốc và Ngu quốc, là mối quan hệ gắn bó răng môi.

Chu hoàng đế vì muốn từng bước từng bước suy yếu công thần nội loạn, trước mắt chỉ có thể dụ dỗ nhân nhượng và lung lạc Lục Thất, còn Lục Thất cũng đang nghĩ cách từng bước từng bước chiếm đoạt lãnh thổ Chu quốc, Chu hoàng đế ban cho hắn chữ ngu, khiến cho Lục Thất nảy sinh suy nghĩ muốn đổi quốc hiệu, quốc hiệu Tấn quốc, ở Phúc Châu bởi vì cục thế mà định ra quốc hiệu.

Trên thực tế, quốc hiệu Tấn quốc, đối với việc tranh giành Trung Nguyên có chút bất ổn, từ An Lộc Sơn tạo phản đánh nát giang sơn Đại Đường, Trung Nguyên từng xuất hiện rất nhiều hoàng triều đoản mệnh, theo thứ tự là Đại Lương, Đại Đường, Đại Tấn, Đại Hán và Đại Chu, nếu Lục Thất lấy tên Tấn quốc nhập chủ Trung Nguyên, giống như là vì Đại Tấn trước kia phục quốc.

Chữ ngu, xuất phát từ Hoàng Hà cổ địa, lại hàm chỉ Giang Nam Ngô địa, còn có thể liên quan đến Ngu thị Thuấn đế, Đại Đương trước kia thịnh thế hoàng triều, khai quốc hoàng đế Lý Uyên, chính là bị Tùy triều phong làm Đường quốc công, cho nên sau khi lập quốc, lấy Đường làm quốc hiệu.

Lục Thất muốn đoạt giang sơn Chu quốc, thủ đoạn quân sự không thể thiếu được, thủ đoạn thượng binh phạt mưu cũng không thể thiếu, hắn nghĩ nếu Chu quốc rơi vào loạn chiến, hắn có thể lợi dụng chữ ngu Chu hoàng đế ban cho hắn, đường đường chính chính nói thành Chu hoàng đế nhường ngôi hay không, hắn có thể dưới tình huống Chu hoàng đế đã chết, hoặc giả đại thế của Chu hoàng đế đã qua, dùng phương pháp ngụy chiếu chính thống kế thừa Chu quốc, hiệu triệu thần dân Chu quốc quy phục, quân lực cường đại, cộng thêm hiệu triệu chính thống, tương phụ tương thành giành giật Trung Nguyên.

Lục Thất cảm thấy đó chính là đường tắt để hắn thuận lợi thống trị Chu quốc, nắm đấm cộng với lẽ lý, có thể ảnh hưởng lòng người ủng hộ hay phản đối, lòng người nếu muốn quy thuận, thì sẽ không nghi ngờ đó có phải ngụy chiếu hay không, lòng người cần một cái mặt nạ quang minh chính đại, đi mưu cầu lợi ích bản thân, rất nhiều quan viên, rất băn khoăn đối với việc làm nghịch thần, trong cân nhắc lợi ích, cũng sẽ suy xét thanh danh sau này, thanh danh sau này sẽ liên quan đến con cháu đời sau.

Đương nhiên, đây chỉ là một sách lược dự phòng, nhưng thay đổi quốc hiệu thành Ngu, Lục Thất đã có quyết định, quốc hiệu Tấn quốc, đã bị tiền nhân dùng đến nát tươm, nếu mấy chục năm trước không bị dùng qua, thì còn còn có thể dùng, dù sao Tấn quốc thượng cổ cũng rất cường đại, nhưng Tấn quốc của mấy chục năm trước, lại là đoản mệnh.

Bởi vì có ý định ngụy chiếu, Lục Thất tiến tới suy nghĩ đến con cháu Chu hoàng đế, thái tử Đại Chu văn nhược, Tào Vương thùng rỗng kêu to, Kỷ Vương còn có thể, chỉ là tuổi mới mười lăm, kì thực theo suy nghĩ của Lục Thất, Chu hoàng đế nên tráng sĩ tự chém phế trưởng lập ấu, trực tiếp đem trọng trách kế vị giao cho Kỷ Vương, Kỷ Vương nếu làm thái tử Chu quốc, tuyệt đối có thể trưởng thành trong thời gian ngắn, phế vật giống như thái tử Đại Chu và Tào Vương, dạy bảo thế nào cũng vô dụng.

Nhưng Lục Thất thật ra vẫn có thể hiểu được chuyện này, cha mẹ sinh con trời sinh tính, thái tử hoàng triều trong lịch sử, tài đức vẹn toàn thực sự không nhiều, lấy Đường thái tông Lý Thế Dân làm ví dụ, một đời minh quân, cũng không dạy dỗ tốt thái tử, cuối cùng đem đế vị giao cho một người con trai yếu đuối, kết quả trên lịch sử xuất hiện Tắc Thiên hoàng đế.

Lục Thất bây giờ cân nhắc chuyện người kế vị vẫn còn hơi sớm, nhưng hắn cũng biết, sau này e rằng sẽ có phiền phức, giống như Chu hoàng đế, rõ ràng biết thái tử vô năng văn nhược, vẫn không thể phế trưởng lập ấu, bởi vì thái tử là do hoàng hậu sinh ra, lại có lão thần như Trương Vĩnh Đức ủng hộ, muốn phế trưởng lập ấu trở ngại quá lớn, hơn nữa thân là phụ thân, hắn không hi vọng sau này xuất hiện hậu quả huynh đệ tương tàn, Chu hoàng đế dù cơ trí đến mấy, cũng không tránh khỏi băn khoăn.

Đang suy nghĩ, ngoài cửa bỗng nhiên có người đến, cách một lớp rèm dày nhẹ nhàng nói:

- Phò mã gia, nô tỳ mang điểm tâm đến.

Lục Thất ngẩn người, nói:

- Vào đi.

Rèm cửa vén lên một mỹ nữ mặc y phục trong bước vào, tay trái nâng mâm gỗ, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Lục Thất, đặt mâm gỗ xuống chiếc bàn bên cạnh.

- Là nàng à.

Lục Thất bật cười khe khẽ, mỹ nhân đến chính là người từng tặng hắn áo đông.

- Là nô tỳ, điểm tâm này, là công chúa bảo nô tỳ mang đến, công chúa lo lắng phò mã gia ở Tụ Anh Điện không có ăn no.

Nô tỳ dịu dàng nói, lúm đồng tiền có chút ngượng ngùng, má ngọc ửng hồng như phấn.

Lục Thất nghe xong trong lòng ấm áp, giơ tay cầm lấy một miếng điểm tâm, vừa ăn vừa hỏi:

- Sau khi ta rời khỏi Từ Minh Cung, có phải có rất nhiều người chỉ trích ta.

- Không có, chỉ có chúc phúc.Nô tỳ dịu dàng trả lời.

- Vậy sao?

Lục Thất hoài nghi nói.

- Là thật, nhân duyên do thái hậu làm chủ, ai dám nói lung tung.

Nô tỳ giải thích nói

Lục Thất bừng tỉnh gật đầu, hắn đã xem nhẹ tác dụng quyền uy của thái hậu, bình thường lão nhân quan gia đều là quyền uy tối thượng, huống hà đây là nữ nhân trong cung, tự nhiên sẽ biết điều không dám gây chuyện, Chu hoàng đế để thái hậu làm chủ, chính là muốn bịt miệng chúng nhân, người nào dám nói thái hậu không đúng, đại thần có thể can gián hoàng đế, nhưng không thể chạy vào cung đến chỗ thái hậu can gián chuyện hậu cung, có điều chuyện liên quan đến việc lập người kế vị, đại thần có thể đến chỗ thái hậu lý luận.

- Ngươi tên là gì?

Lục Thất nhìn nô tỳ mỉm cười hỏi.

- Nô tỳ tên Tuyết Nga.

Nô tỳ ngượng ngùng trả lời.

- Tuyết Nga, Vũ Mị, tên của ngươi do công chúa đặt phải không?

Lục Thất mỉm cười hỏi, nô tỳ mỹ nhân thái độ ngượng ngùng, đã khơi dậy tình cảm yêu thương trong hắn.

- Không phải không chúa đặt, là Tĩnh quý nhân ban cho.

Tuyết Nga dịu dàng trả lời.Lục Thất mỉm cười nhìn Tuyết Nga, Tuyết Nga là một mỹ nhân, mặt trái xoan, mi cong miệng nhỏ, làn da trắng nõn như ngọc, rất là thanh tú động lòng người.

Tuyết Nga bị nhìn cúi đầu e thẹn, đôi má ngọc nhanh chóng ửng hồng, bàn tay ngọc khẩn trương nắm lấy vạt áo, thái độ ngượng ngùng như vậy, khiến Lục Thất có chút bất ngờ, tình cảm thương yêu cũng vô thức chuyển sang kích động, hắn nghiêng người, giơ tay nắm lấy tay Tuyết Nga, dùng lực kéo nàng ngã vào lòng mình.

Á! Tuyết Nga kêu lên sợ hãi, thân thể lao về phía trước, bị một bàn tay to lớn nâng lên, ngồi lọt thỏm trong lòng phò mã gia, tiếp theo thắt lưng bị ôm chặt, mắt đẹp cũng nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười đang nhìn xuống, nàng sợ hãi căn răng, co người không dám nhúc nhích.

- Ta làm nàng sợ sao?

Lục Thất mỉm cười khẽ hỏi, hắn cũng tự thấy mình lỗ mãng.

- Phò mã gia, nô tỳ, nô tỳ.

Tuyết Nga hoảng sợ lắp bắp.

- Đừng sợ, ta chỉ muốn ôm nàng, cùng nàng nói chuyện mà thôi.

Lục Thất dịu dàng khẽ nói, Tuyết Nga gật gật đầu.

- Nàng hai mươi tuổi chưa?

Lục Thất ôn hòa hỏi.

- Nô tỳ hai mươi mốt.

Tuyết Nga nhỏ giọng trả lời.

- Nàng theo công chúa từ năm bao nhiêu tuổi?

- Nô tỳ tám tuổi hầu hạ công chúa.

- Gia cảnh nàng như thế nào?

- Nô tỳ xuất thân là tội nô, phụ thân nô tỳ là trưởng sử Lư Châu, nhưng là trưởng sử của Đường quốc trước, sau đó chết trong chiến tranh, nô tỳ bị áp giải đến Khai Phong phủ làm nô tỳ trong cung, không lâu sau được Tĩnh quý nhân nhìn trúng, hầu hạ công chúa.

- Ồ, quê hương của nàng là Giang Nam?

- Không phải, quê hương của nô tỳ là Dương Châu, không có qua Đại Giang.

- Quê ta ở Thọ Châu, cách Dương Châu hơi xa một chút, nhưng có lẽ đều là vùng đất Giang Hoài.

- Dạ, nô tỳ biết phò mã là người Thọ Châu.

Mỹ nhân Tuyết Nga xuất thân Dương Châu, thân thiết cùng Lục Thất tán gẫu một lát, sau đó vì sợ bị bắt khác bắt gặp, ngượng ngùng rời khỏi lòng Lục Thất, Lục Thất cũng không dám tiếp tục làm bậy, đem điểm tâm ăn hết một nửa, rồi mới để Tuyết Nga cầm đi.

Quyển 5 - Chương 154: Tiệc nhà

Tuyết Nga đi rồi, lại ngồi hơn một giờ nữa, mới có thái giám đến mời Lục Thất nhập tiệc, tiệc của hoàng tộc cử hành ở Thăng Bình Lâu, chủ trì đương nhiên là Đại Chu thái hậu, số người tham dự lên đến con số hàng trăm, nữ nhân chiếm đa số, trên cơ bản là bổn tông và ngoại thích hoàng tộc.

Lục Thất vừa vào Thăng Bình Lâu, liền bị thái giám dẫn đến gặp hai vị công chúa, nhìn thấy nhau, Lục Thất bái kiến hai vị công chúa, Vũ Vi rộng rãi cho Lục Thất miễn lễ, Hương Hà ngượng ngùng đứng cạnh tỷ tỷ, Lục Thất sau khi thẳng lưng, rất nhanh phát hiện trên cổ tay Vũ Vi, có vòng ngọc hắn tặng, trên búi tóc của Hương Hà cũng cài trâm ngọc hắn đưa.

Phía sau hai vị công chúa đều có một vị cung nhân, cung nhân của Vũ Vi đương nhiên là Tuyết Nga, cung nhân của Hương Hà là một thiếu nữ xinh đẹp mười ba mười bốn tuổi, đôi mắt mở to tò mò nhìn Lục Thất, cũng không sợ lạ, Tuyết Nga thì đoan trang đứng đó, mắt đẹp cụp xuống không dám nhìn thẳng Lục Thất.

Hai vị công chúa dẫn theo Lục Thất, bắt đầu chúc tết thân nhân trưởng bối, đầu tiên là gặp trưởng công chúa Thọ An, chính là phu nhân của Trương Vĩnh Đức, một vị nữ nhân xinh đẹp ung dung hơn bốn mươi tuổi, Trương Vĩnh Đức là muội phu của Chu hoàng đế.

Lục Thất cung kính bái kiến trưởng công chúa Thọ An, trưởng công chúa Thọ An hình như không thích Lục Thất, chỉ hờ hững đáp lại miễn lễ, sau đó lại nhìn Lục Thất, lãnh đạm nói một câu:

- Ngươi quá tham lam, chưa hẳn là phúc.

Lục Thất ngạc nhiên, hắn đến chúc tết là lễ nghĩa bắt buộc, vị trưởng công chúa này trong tình huống xung quanh có rất nhiều người, lại hồi kính bằng từ ngữ không cát lợi, rõ ràng là thành kiến rất sâu, có thể lý giải là rất ghét hắn.

- Cô mẫu đại nhân, vãn bối lại cảm thấy lòng tham có phúc, tập tục ở quê hương vãn bối, chính là con rể tính là một nửa con trai, vãn bối tham lam cưới hai vị công chúa điện hạ, có thêm phúc khí của hai vị công chúa điện hạ trên người vãn bối, vãn bối tự cảm thấy cùng hoàng đế bệ hạ thân thiết hơn nhiều, cái gọi là hổ dữ không ăn thịt con, vãn bối sau này giao lại binh quyền, có phúc khí của hai vị công chúa phù hộ, có lẽ có thể bình an cả đời.

Lục Thất thái độ cung kính phản bác nói.

Trưởng công chúa Thọ An sắc mặt lập tức âm trầm, lời Lục Thất nói sắc bén đâm thẳng bản tâm, bên ngoài là biện giải tại sao mình tham lam cưới hai vị công chúa, bên trong là châm chọc, so với Trương Vĩnh Đức, hắn có hai vị công chúa che chở, càng dễ bình an một đời.

Lục Thất cung kính một lễ, xoay người tự mình rời đi, hai vị công chúa vội vàng từ lễ đi theo, người nghe xung quanh cũng vội vàng vờ như không nghe thấy, một lúc sau, có một thái giám chạy đến, mời trưởng công chúa Thọ An đến bên cạnh thái hậu.

Tiếp theo Lục Thất bái kiến rất nhiều người, đều được đối xử hữu hảo, không có xuất hiện tình huống bới móc, trưởng công chúa Thọ An ở Thăng Bình Lâu này, địa vị chí cao gần như có thể ngang hàng với hoàng hậu, quyền uy ẩn hình thậm chí còn cao hơn hoàng hậu, Lục Thất dám bạo gan đáp trả lại Thọ An công chúa, những người khác căn bản không dám làm gì hắn.

Lạy xong các trưởng bối, Kỷ Vương dẫn theo các đệ đệ muội muội đến chúc tết Lục Thất, Chu hoàng đế có rất nhiều con cái, con trai tại thế có hai người đã trưởng thành, chính là thái tử và Tào Vương, Kỷ Vương chưa tính trưởng thành, dưới Kỷ Vương có ba đệ đệ, bốn muội muội, Hương Hà công chúa trên thực tế nhỏ hơn Kỷ Vương hai tháng, nhưng con gái mười lăm đã tính trưởng thành, thậm chí mười ba mười bốn đã có thể thành thân, mười sáu mười bảy là độ tuổi xuất giá bình thường, nếu qua hai mươi vẫn chưa có được gả, sẽ bị người khác nói ra nói vào.

Lục Thất mỉm cười tiếp nhận lời chúc tết từ nội đệ nội muội, sau đó nói sang năm mới, có thể đến phủ hắn làm khách nhận quà, các đệ đệ muội muội đâu biết hắn là nghịch thần gì đó, đều cảm thấy Lục Thất vị tỷ phu này vô cùng tốt, vui vẻ cảm tạ sau đó rời đi, chỉ có Kỷ Vương là lưu lại một lát.

- Thiên Phong, ngươi không nên chọc giận Thọ An công chúa.

Kỷ Vương oán trách Lục Thất.

- Ta cũng không muốn chọc giận cô mẫu, là cô mẫu muốn ta khó xử.

Lục Thất bình thản trả lời.

- Thọ An cô mẫu là công chúa, người đương nhiên phản đối ngươi cưới hai công chúa, người nói ngươi, ngươi nhịn một chút là được, ngươi đắc tội người như vậy, sau này rất khó hòa giải.

Kỷ Vương lắc đầu nói.

- Ta đã đắc tội, đành phải chịu thôi.

Lục Thất bình thản trả lời.

Kỷ Vương lắc đầu, nói:

- Thiên Phong, ta đi chúc tết đây.

Nhìn Kỷ Vương rời đi, Vũ Vĩ dịu dàng nói:

- Thiên Phong, chàng cũng thân với Lục đệ.

Lục Thất quay đầu mỉm cười nói:

- Ta với Kỷ Vương là bằng hữu, Kỷ Vương điện hạ tính tình nhân hậu, quả cảm, biết nhận thức, nhất là có thể chịu khổ.

Vũ Vi gật đầu, nhỏ giọng hỏi:
- Thiên Phong, chàng sẽ ủng hộ Lục đệ sao?

Lục Thất nhìn Vũ Vi, bình tĩnh nói:

- Vũ Vi, nàng không cần quan tâm trữ quân chi tranh, thái độ của ta là quan sát, bệ hạ không hi vọng phát sinh hậu quả huynh đệ tương tàn, cho nên cho dù Lục đệ là người kế thừa thích hợp nhất, bệ hạ cũng không phế trưởng lập ấu.

Vũ Vi gật đầu, dịu dàng nói:

- Ta nghe lời chàng, sẽ không nhiều lời nữa.

Lục Thất mỉm cười, quay lại nhìn Hương Hà, Hương Hà mỗi lần bị nhìn, đều cúi đầu e lệ, Lục Thất tự nhiên quay đầu, ôn hòa nói:

- Vũ Vi, ngày mai trong phủ tế tổ, nàng cùng Hương Hà đến phủ có được không?

Vũ Vi ngập ngùng một chút, dịu dàng nói:

- Ta và muội muội có thể đi hay không, phải được thái hậu cho phép.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta hiểu, trước trưa mai nếu các nàng không đến, ta sẽ không đợi nữa.

- Ta hiểu rồi.

Vũ Vi dịu dàng trả lời.

Một lát sau, trong Thăng Bình Lâu xếp bàn nhập tiệc, các nhà ngồi lẫn vào nhau, nam chủ và phu nhân ở phía trước, Lục Thất cùng hai vị công chúa một bàn, hắn tùy ý quét mắt quan sát, phát hiện rất nhiều nam chủ cùng hai ba vị nữ nhân váy hoa một bàn, nữ nhân có thể cùng nam chủ ngồi chung, đều có phu nhân phong cáo.

Ngồi gần thái hậu và hoàng đế nhất, chính là bàn của Trương Vĩnh Đức và Thọ An công chúa, cũng chính là nói, Trương Vĩnh Đức chỉ có trưởng công chúa một vị phu nhân, không còn phu nhân cáo mệnh nào khác, trên thực tế, địa vị của Chu quốc công chúa, vĩnh viễn không bằng công chúa thời kì Đường triều, chỉ là nữ nhân quý tộc vô quyền vô thế.

Thời điểm Lục Thất trở về phủ trạch, đã là lúc hoàng hôn, về đến Đông viện, cùng Tiểu Điệp và Hương Nguyệt nói chuyện hôm nay, Chiết Hương Nguyệt nghe xong không khỏi giật mình, khó tin nói:

- Thiên Phong, chàng thực sự xin cưới hai vị công chúa điện hạ?
Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại nhìn Tiểu Điệp, ôn hòa nói:

- Tiểu Điệp, điển cố Ngu Thuấn nàng kể cho ta nghe, khiến ta nảy ra một suy nghĩ, cho nên ta đã xin cưới hai vị công chúa.

Tiểu Điệp ngẩn ra, sau đó kinh ngạc nói:

- Chàng không lẽ là muốn sau này được nhường ngôi.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Người nắm được nhân tâm là người có cả thiên hạ, Cao Hán Tổ tự xưng trảm bạch xà, Võ Tắc Thiên tự xưng Phật hóa thân chuyển thế, Chu hoàng đế năm xưa vì muốn bãi miễn chức điện tiền đô kiểm điểm của Trương Vĩnh Đức, không tiếc dùng cái gọi là châm ngôn mộc bài làm lý do, tác dụng chính là thử lòng người ủng hộ hay phản đối, Chu hoàng đế nếu vô duyên vô cớ đoạt mất quân quyền của Trương Vĩnh Đức, chắc chắn sẽ khiến công thần tướng sĩ lạnh tâm.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:

- Chàng nếu muốn được nhường ngôi, e rằng không dễ.

- Nhường ngôi chỉ là một trù tính của ta, giống như Đường Huyền Tông Lý Cơ năm xưa, bại trốn tha hương, kết quả cuối cùng là trở thành thái thượng hoàng, thái tử Chu quốc bây giờ là kẻ vô năng, nếu Chu hoàng đế chết, Chu quốc chắc chắn sẽ phát sinh soái vị, đến lúc đó ta có thể ngụy chiếu nhường ngôi, mưu kế nhường ngôi này, chỉ có thể là ứng biến mà biến, không phải chuyện nhất định.

Lục Thất trả lời nói.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:

- Trước mắt phải làm là, phát tán một tin tức, nói Chu hoàng đế ban cho Lục thị chữ ngu, dùng biện pháp vào trước làm chủ, để sau này tạo thế hạ đặt nền móng.

Tiểu Điệp gật đầu, Chiết Hương Nguyệt nhỏ giọng nói:

- Thiên Phong, chàng có phải muốn làm hoàng đế?

Lục Thất quay đầu nhìn Chiết Hương Nguyệt, ôn hòa nói:

- Hương Nguyệt, nếu ta không làm hoàng đế, sau này sẽ là hậu quả bị giết, Chu quốc bây giờ bởi vì mối họa công thần, không thể không dung Hà Tây tự trị, một khi Chu quốc quét sạch nội hoạn, sẽ là đối phó Hà Tây và Phủ Châu.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, ngập ngừng một lúc, lại hỏi:

- Thiên Phong, nếu chàng làm hoàng đế Trung Nguyên, sẽ tha cho Phủ Châu Chiết thị chứ?

- Ta có thể chấp nhận, Hương Nguyệt, ta đã hứa sau này sẽ phong Chiết Duy Trung huynh trưởng làm Chiết Lan quận vương, nếu ta thực sự có thể nhập chủ Trung Nguyên, vùng đất Phủ Châu, có thể xây dựng đô hộ phủ, giống như Hà Tây bây giờ.

Lục Thất mỉm cười nói, hắn cần lung lạc Chiết thị, quy phục của Chiết thị, chí ít có thể tráng đại thanh thế của hắn, cũng có thể ảnh hưởng rất nhiều chiều hướng nhân tâm.

Chiết Hương Nguyệt tin tưởng gật đầu, Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Hương Nguyệt, lời hôm nay tuyệt đối không được nói ra ngoài, Thập tứ tiểu thư cũng không được nói, bằng không sẽ là đại họa sát thân.

- Tỷ tỷ yên tâm, Hương Nguyệt hiểu rõ lợi hại, sẽ không truyền ra ngoài.

Chiết Hương Nguyệt dịu dàng đáp.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:

- Hôm nay rất mệt, các nàng giúp ta thả lỏng gân cốt.

Lục Thất nói xong đứng dậy đi vào trong phòng, Tiểu Điệp đứng dậy, tay ngọc kéo kéo Chiết Hương Nguyệt, Chiết Hương Nguyệt có chút ngượng ngùng cùng Tiểu Điệp đi vào trong phòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau