KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 691 - Chương 695

Quyển 5 - Chương 145: Hoa chúc

Sau giờ ngọ, Lục Thất lên xe trở về phủ. Hắn ngồi dựa vào xe, nhắm mắt lại, bề ngoài thân thể nhìn như rất trầm tĩnh nhưng bên trong dường như lại ẩn dấu một ngọn lửa đang bốc cháy. Từ khi đến Chu quốc này, tuy rằng hắn vẫn thường buồn phiền về việc nhớ người thân nhưng cũng vẫn còn có thể lý trí đối mặt với nỗi sầu cô đơn, nhưng hôm nay, bỗng nhiên hắn có cảm xúc nhớ nhung vô cùng mãnh liệt, khó mà kìm nén được.

Xe tiến vào phủ, Lục Thất xuống xe, ba gã nô bộc cung kính xoay người ân cần chào đón, cách đó xa hơn mười thước, có tướng sĩ vệ lập Lục Thất mang theo, vì khiêm tốn, hai trăm quân hộ vệ tiến vào phủ Khai Phong Lục Thất đã điều đi 150 người, chỉ chừa lại năm mươi người để sai khiến.

Nô bộc bên trong phủ rất ít, chính là năm người từ phủ Định Quốc Công đưa sang, trong đó có cả phu xe, phủ Định Quốc Công còn tặng mười nô tì, nghe nói đều là những người làm việc lâu năm ở trong phủ, nô tì lớn tuổi nhất cũng bốn mươi tuổi, trẻ nhất cũng hai mươi ba tuổi, hơn nữa đều là phụ nữ có dung mạo bình thường.

Lục Thất đi thẳng một mạch từ trước phủ đến phía sau phủ. Phủ quận công Tây Tấn của hắn tuy rằng không có khí thế bằng phủ Vệ Quốc Công, nhưng bởi vì giá đất ở ngoại thành thấp hơn ở nội thành rất nhiều cho nên quy mô cũng không hề nhỏ, phủ lớn hướng về bốn phía, diện tích chiếm khoảng năm mẫu, bên trong có rất nhiều phòng, lại còn có cả khu vườn rất nhiều hoa lá tươi tốt dài cả trăm mét, rộng khoảng 40m.

Vừa vào phía sau phủ, vì có ít người nên làm cho người ta có cảm giác rất vắng vẻ, Lục Thất lập tức đi đến đông viện nơi Tiểu Điệp ở. Đông viện có phòng chính, phòng bên và ba gian phòng trống ở hai bên. Đương nhiên là Tiểu Điệp ở tại phòng chính, tất cả các nô tì đều ở tại đông viện để nghe sai khiến.

Lục Thất đến đông viện, trực tiếp bước vào chính phòng, bước lên bậc thang gõ cửa. Cửa rất nhanh được mở ra, nô tì mở cửa cung kính cúi đầu đứng sang một bên, Lục Thất bước đi vào, vừa vào cửa chính là phòng ngoài, Tiểu Điệp từ bên trong bước ra nghênh đón.

- Thất Lang, hôm nay về sớm.

Tiểu Điệp dịu dàng nói, trên người nàng đều là quần áo màu trắng rộng rãi mềm mại, mái tóc được buộc lại phía sau áo choàng, quả thật là một tiểu mỹ nhân.

- Uống rượu cùng với những người đó thật nặng nề cho nên mau chóng quay về.

Lục Thất ôn hòa nói, Tiểu Điệp bước tới giúp hắn cởi áo khoác ra.

- Ta có chuyện nói với phu nhân, các ngươi lui ra.

Giọng điệu Lục Thất tùy ý nói, bốn nô tì trong phòng im lặng thi lễ, đều đi hết cả ra ngoài.

- Thất Lang, có chuyện gì không?

Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Ừ, có chuyện ta muốn nói với nàng.

Lục Thất ôn hòa nói, đưa tay kéo lưng Tiểu Điệp.

- Chàng nói đi.

Tiểu Điệp dịu dàng đáp lại.

- Tiểu Điệp, đột nhiên ta nghĩ nàng đã cùng ta bái tế tổ tông, bái tế tổ tông chẳng khác nào đã là vợ chồng rồi.

Lục Thất ôn hòa khẽ nói.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Điệp ngước nhìn khuôn mặt của Lục Thất, bốn mắt nhìn nhau, thấy được sự mềm mỏng trong đôi mắt của Lục Thất, nàng ngượng ngùng cúi đầu nhìn xuống, nhỏ giọng nói:

- Thất Lang, chàng làm sao vậy?

- Tiểu Điệp, ta muốn nàng, muốn thân thể của nàng, ta muốn nàng cho ta.

Lục Thất có chút vụng về khẽ nói lời van xin.

Tiểu Điệp im lặng không nói, không ngờ Lục Thất lại có chút nôn nóng nhìn Tiểu Điệp. Một lát sau, chợt Tiểu Điệp nhỏ giọng trách móc:

- Chàng ngốc, sao còn không bế thiếp?

Lục Thất giật mình, vội vàng trở nên vui mừng, cúi người đưa tay sang ôm lấy Tiểu Điệp, cúi đầu nhìn đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp trên gương mặt thẹn thùng của Tiểu Điệp, xoay người bước nhanh vào bên trong, đi vào phòng thẳng đến giường gấm, nhẹ nhàng đặt Tiểu Điệp xuống giường, sau đó thẳng người tự mình cởi áo trong, nào ngờ Tiểu Điệp lại ngồi dậy, bước xuống giường.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn theo chăm chăm, thấy Tiểu Điệp đi đến bàn trang điểm, lấy ra một vật từ trong hộp ở bàn trang điểm, sau đó trở về đi tới trước giường gấm, run rẩy mở vật nọ ra trải tại trên giường, thì ra đó chính là một mảnh vải trắng hai thước vuông.

Lục Thất nhìn hiểu được, cả thể xác và tinh thần bỗng nhiên nhanh chóng đều rơi vào bể dục. Hắn vội vàng tiến về phía trước, từ phía sau đưa tay ôm lấy Tiểu Điệp, vật nào đó ở dưới háng cách một lớp quần áo cọ xát cặp mông đầy đặn của Tiểu Điệp. Lục Thất vươn người mê say hôn hít mái tóc và cái gáy trắng như tuyết của Tiểu Điệp.- Tiểu Điệp, Điệp Vũ, Điệp, nàng là của ta, là của ta.

Lục Thất mê say thì thào tự nói, Tiểu Điệp thanh tú hơi nghiêng đầu, má ngọc ửng hồng, tùy ý để Lục Thất ôm hôn.

Thật lâu sau, Lục Thất mới ngẩng đầu, rút tay phải về khẽ vuốt mái tóc của Tiểu Điệp, nhân tiện khẽ xoay thân mình Tiểu Điệp đối diện với hắn, bàn tay di dời xuống phía dưới trút bỏ váy của Tiểu Điệp, không ngờ Tiểu Điệp lại lắc đầu, xoay người lại đi đến bàn trang điểm.

Ánh mắt của Lục Thất ôn hòa nhìn theo, thấy Tiểu Điệp từ bàn trang điểm lấy ra một đôi hoa chúc (nến dùng trong hôn lễ) có hoa văn đẹp đẽ, Lục Thất ngẩn ra, vội cất bước đi tới.

Tiểu Điệp quay thân, nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:

- Thất Lang, dùng nó được không?

Trong lòng Lục Thất lâm vào chua xót, hắn hiểu, Tiểu Điệp là vô cùng mong muốn gả cho hắn, mấy ngày này, trái tim của Tiểu Điệp tất nhiên đã chịu nhiều kích thích và giày vò, mình đã rất có lỗi với Tiểu Điệp.

Ánh mắt Lục Thất ôn nhu ngước nhìn Tiểu Điệp, tiến đến lấy nến ra, lại chủ động đi lấy đá đánh lửa ở bên trong hộp, đầu nến có gắn vật dễ cháy, dùng đá đánh lửa rất dễ dàng đốt lên hai cây nến, Lục Thất đặt nến xuống bàn trang điểm, sau đó đối diện với Tiểu Điệp.

- Tiểu Điệp, chúng ta đã bái tế tổ tông, hôm nay đối bái nến.

Lục Thất cười yếu ớt ôn hòa nói.

Tiểu Điệp ngượng ngùng gật đầu, xoay người đối diện với Lục Thất cùng bái. Sau đó thẳng người, Lục Thất bước tới duỗi cánh tay trái ôm lấy kiều thê, cùng đi trở về giường gấm.

- Tiểu Điệp, chúng ta động phòng đi.

Lục Thất khát vọng nhẹ nhàng khẽ nói.

Tiểu Điệp ngượng ngùng cúi đầu, đưa cánh tay ngọc cởi bỏ quần áo. Quần áo được cởi lộ ra cánh tay ngọc trắng trẻo trơn bóng và cái yếm màu hồng nhạt. Cái yếm bao quanh thân mình xinh xắn đáng yêu, dưới cái yếm là đôi chân thanh tú thon dài trắng mịn, hơi cong khép lại cùng một chỗ, không có một chút tỳ vết.

- Tiểu Điệp, nàng thật sự đẹp quá.

Lục Thất cúi đầu tham lam nhìn kỹ, thật lòng khen ngợi.
Tiểu Điệp ngượng ngùng quay thân, vươn cánh tay ngọc cởi quần áo cho Lục Thất. Lục Thất cũng tự nhiên phối hợp cởi quần áo, lộ ra thân hình cường tráng đối diện với thân hình xinh đẹp của Tiểu Điệp. Tiểu Điệp ngượng ngùng xoay người, đưa tấm lưng trần trắng như tuyết về phía Lục Thất.

Lục Thất cố gắng kìm chế dục vọng nguyên thủy đang sôi trào trong cơ thể, vươn bàn tay to cởi sợi dây yếm. Hắn cảm giác có chút miệng đắng lưỡi khô, theo bản năng duỗi lưỡi liếm môi, thật giống như đang nhìn thấy món ngon khiến cho ngón trỏ của hắn phải cử động mạnh.

Ngón tay kéo đầu dây nhẹ nhàng rút ra, sợi dây theo cái rút mà mở, cái yếm buông lỏng về phía trước. Hai bàn tay to của Lục Thất cũng đưa ra, xuyên qua cánh tay ngọc chuẩn xác âu yếm nắm lấy một đôi thỏ ngọc no đủ săn chắc. Tiểu Điệp khẽ ưm nghiêng về phía sau tựa vào trước ngực Lục Thất, hai thân thể dán chặt vào nhau ngã xuống.

Lục Thất cúi đầu hôn mái tóc Tiểu Điệp, hai bàn tay to ôn nhu nhào nặn vỗ về thỏ ngọc đầy đặn, thỏ ngọc của Tiểu Điệp hắn đã sớm nổi lòng ham muốn thưởng thức rất nhiều lần, nhưng hắn vì tôn trọng ý nguyện của Tiểu Điệp cho nên vẫn cố kìm chế không vuốt ve đôi chân thanh tú của Tiểu Điệp.

Hơi thở của Tiểu Điệp đã trở nên dồn dập, đôi bàn tay ngà ngọc vuốt ve phía sau Lục Thất. Tay ngọc sờ da, dục hỏa của Lục Thất theo bản năng bộc phát bừng bừng, theo bản năng đẩy tới, vật nào đó dưới háng lập tức không chút chần chờ đẩy tới cặp mông đầy đặn của người ngọc. Tiểu Điệp hừ nhẹ cặp mông đầy đặn vặn vẹo, khiến cho vật kia của Lục Thất đâm trượt một bên.

- Điệp, ta muốn nàng.

Lục Thất giống như núi lửa phun trào, trong cổ họng phát ra lời khẩn cầu trầm thấp, cúi người bế lấy tấm thân ngà ngọc của Tiểu Điệp, đi từng bước lớn đến cạnh giường gấm, xoay người duỗi cánh tay đặt Tiểu Điệp xuống giường.

Đặt kiều thê xuống giường, Lục Thất vội vàng nhấc chân bò lên trên giường gấm, nhưng hắn vẫn cố gắng kìm chế, động tác từ tốn bò tới người kiều thê, tay chống xuống giường gấm nhìn đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp của kiều thê, thấy đôi má của kiều thê ửng hồng, kiều mỵ động lòng người không lời nào tả xiết.

- Tiểu Điệp, ta sẽ rất nhẹ nhàng, nàng không cần phải sợ.

Lục Thất quan tâm khẽ nói lời trấn an, thấy khuôn mặt Tiểu Điệp đỏ bừng, ngượng ngùng mỉm cười yếu ớt, thấy dường như có chút quái dị.

Lục Thất trong lòng dục hỏa đang thiêu đốt, nói lời trấn an xong liền duỗi cánh tay mò đến cái đùi xinh đẹp của kiều thê. Tay thì mò mẫm, tuy rằng nóng lòng cá nước thân mật nhưng vẫn không nhịn được hôn kiều thê trước, hôn trong chốc lát hắn mới cúi người đẩy tới hướng về phía u cốc nằm giữa cặp mông đầy đặn.

A! Lục Thất không ngờ tới giật nảy mình. Hắn sợ làm kiều thê đau cho nên động tác rất từ tốn nhẹ nhàng, nhưng vật kia ở dưới háng thăm dò vào u cốc không ngờ lại không thể xâm nhập. Hắn tự tay cầm vật trọng yếu của mình tìm kiếm trên dưới, kết quả khiến cho sắc mặt của hắn biến hóa, bởi vì lối đi vào u cốc của kiều thê giống như không có lối nào có thể xâm nhập tới động đào nguyên.

Lục Thất nhìn gương mặt xinh đẹp của kiều thê, liếc mắt liền nhìn thấy nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên. Hắn chần chừ một chút, chợt cúi người xuống, nhìn kiều thê, khẽ gọi:

- Tiểu Điệp.

- Dạ!

Tiểu Điệp đáp nhẹ.

- Cái kia của nàng...

Lục Thất chần chừ nói, hắn lo lắng sẽ làm tổn thương Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp thản nhiên cười, chợt đưa tay ngọc kéo cổ của Lục Thất, đôi mắt đẹp nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:

- Thất Lang, thiếp đã từng lưu lạc, hôm nay vì chàng mới bắt đầu mở ngỏ, thiếp muốn có được sự trong sạch.

Lục Thất ngẩn ra, khẽ nói:

- Tiểu Điệp, nàng nói vậy là có ý gì?

Bàn tay phải xinh đẹp không chút tì vết của Tiểu Điệp vuốt ve má trái của Lục Thất, khuôn mặt lộ ra vẻ buồn bã, dịu dàng nói:

- Thiếp cảm giác chàng không bỏ thiếp, có thể quay về Lục thị, thiếp cảm động đến rơi nước mắt, chỉ có điều thiếp đã từng lưu lạc, tuy rằng giữ được nguyên vẹn nhưng cũng khó khiến cho người khác tin mình trong sạch. Hôm nay vì tùng quân, thanh bạch của thiếp vốn phải để cho mẹ chồng nghiệm chứng, nhưng thiếp không được mẹ chồng đồng ý, vì vậy, phu quân đành phải là người đầu tiên kiểm nghiệm sự thanh bạch của thiếp, sau đó mới tính đến chuyện quan hệ thân mật.

Lục Thất ngẩn ra, sau đó cười khổ, nhẹ nhàng nói:

- Cái kia, Tiểu Điệp, ta phải kiểm tra ở đâu?

Quyển 5 - Chương 146: Vưu vật

Gương mặt xinh đẹp của Tiểu Điệp ngượng ngùng, tay ngọc hướng về phía trước khẽ đẩy Lục Thất một chút. Lục Thất đành phải thẳng lưng đứng dậy, thấy đùi ngọc của Tiểu Điệp co lại, tay ngọc đưa xuống dưới tự chống cặp mông đầy đặn, đùi ngọc cũng vì vậy mà nằm thẳng hướng về phía sau, u cốc giữa cặp mông đầy đặn tự nhiên cũng hướng về phía đôi mắt của Lục Thất.

Lửa dục trong người Lục Thất bởi vì không thể cầu hoan mà tiêu tán không còn, mắt thấy Tiểu Điệp chủ động bày ra nơi riêng tư xinh đẹp chọc người như vậy, lửa dục không khỏi bừng bừng trở lại, lại nhân vì sự khó hiểu trong lòng mà nhìn xuống hướng về phía u cốc giữa cặp mông đầy đặn kia, ánh mắt dò xét, vẻ mặt lập tức biểu lộ kinh ngạc, u cốc nơi riêng tư của Tiểu Điệp, thế mà lại có một cửa huyệt rất tròn.

- Chàng ngốc, còn không kiểm tra thân thể của thiếp.

Tiểu Điệp ngượng ngùng nhỏ tiếng nói.

- A!

Lục Thất theo bản năng đáp lại, duỗi tay ra sờ lên u cốc của kiều thê.

- Tiểu Điệp, ta nhìn thấy rồi, nàng vẫn còn nguyên vẹn.

Cả người Lục Thất khô nóng giống như hỏa thiêu, mạnh mẽ chồm tới cúi xuống áp lên đôi chân xinh đẹp đang cong lại mà vuốt ve, tay chống giường, ánh mắt nóng rực cúi xuống nhìn gương mặt xinh đẹp của Tiểu Điệp.

- Tiểu Điệp, chuyện gì đã xảy ra với nàng?

Lục Thất mềm mỏng hỏi.

Gương mặt đỏ ửng của Tiểu Điệp ngượng ngùng, đôi mắt đẹp kiều mỵ liếc Lục Thất một cái, nhỏ giọng nói:

- Thiếp đã từng tập luyện qua “Diệp cung ngọc tỏa thuật” cho nên thiếp có thể tùy tâm biến hóa nơi đó, khi thiếp tiến vào hoàng cung Giang Ninh liền tự đóng nơi đó, người ở trong cung có thấy chỉ có thể cho thiếp là thạch nữ trời sinh.

Lục Thất nghe xong từ trong đáy lòng thấy vui sướng lạ kỳ, nhớ tới lúc trước ở Di Tâm Trà các, hắn ở tại Thanh Phù dưới sự hướng dẫn đã từng rình coi qua Tiểu Điệp biểu diễn nhu thuật, nhưng khi ấy hắn không biết đó là Tiểu Điệp, hiện giờ đã biết hắn cũng không dám nói ra, nhưng trong lòng lại có một loại khoái cảm không thể nào nói rõ.

Tâm tình thư sướng khiến cho Lục Thất bất giác bày ra vẻ mặt cười ngây ngô, tựa như một kẻ trộm trộm được bảo bối hằng mơ ước, thậm chí rất không nhã nhặn nuốt một chút nước miếng, đương nhiên Tiểu Điệp sẽ không biết ý nghĩ xấu xa ở trong lòng của Lục Thất, nhưng bộ dáng ngây ngô cười của Lục Thất khiến cho nàng hiểu được là phản ứng sung sướng của Lục Thất, trái tim của nàng tự nhiên rất là vui mừng.

- Tiểu Điệp.

Lục Thất ngây ngô cười khẽ gọi, hắn xoay người thúc ngựa nâng thương đè ép đùi ngọc của Tiểu Điệp, lửa dục khiến cho hắn theo bản năng đâm mạnh, vật nọ dưới háng ngang nhiên đâm vào u cốc của kiều thê.

- Ưm!

Tiểu Điệp theo đó mà yêu kiều rên nhẹ, Lục Thất phát giác vật trọng yếu của mình đang căng ra, đâm vào một nửa không ngờ không thể tiến vào được nữa, chỉ cảm thấy vật ấy bị xiết chặt vô cùng, rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nhưng vật trọng yếu bị bóp chặt lại có một loại khoái cảm vô cùng thoải mái.

- Thất Lang.

Tiểu Điệp khẽ gọi nửa như van xin nửa như rên rỉ, lập tức Lục Thất cảm giác như vật kia của mình được thả lỏng, hắn theo bản năng đẩy một cái tiến nhập vào thân thể của Tiểu Điệp.

- Ồ, ô…

Tiểu Điệp rên rỉ lắc đầu, tay ngọc chợt duỗi ra ôm cổ Lục Thất. Lục Thất cúi đầu xuống thấp hơn một chút nhưng hạ thân cũng vẫn tiếp tục đẩy tới.

- Ô, ô, ô,...

Tiểu Điệp cũng vì Lục Thất đẩy tới khá mạnh mà rên rỉ.

Mà Lục Thất đẩy tới càng ngày càng dùng sức, khuôn mặt của hắn đỏ bừng, ánh mắt toát ra sự cuồng dã sung sướng, vật trọng yếu mỗi một lần xâm nhập trong cơ thể Tiểu Điệp đều bị hút vào một chút, cảm giác kia kích thích Lục Thất sảng khoái cực kỳ, không kìm nổi tăng mạnh lực độ đâm vào, mà tăng mạnh lực độ thì vật trọng yếu của hắn cũng theo đó mà bị hút chặt hơn, Tiểu Điệp cũng vì vậy mà rên rỉ càng lớn.

- Điệp, nàng chịu được không?

Tuy rằng Lục Thất sảng khoái nhưng cũng lo sẽ khiến cho Tiểu Điệp bị thương.

- Ô…ô…!

Tiểu Điệp gật đầu đáp lại, đôi mắt đẹp của nàng mê ly giống như say, khuôn mặt mịn màng thoáng như hoa đào nở rộ, thân mình tuyết trắng đổ mồ hôi đầm đìa hiện ra màu hồng phấn.

Lục Thất khẽ thở ra gật đầu, không còn lo lắng nữa mà điên cuồng ra vào, Tiểu Điệp cũng theo đó mà vặn vẹo rên rỉ, đôi tay ngà ngọc ôm chặt cổ của Lục Thất. Hai người cá nước thân mật tiến vào trạng thái hoàn toàn điên cuồng, hoang dã, giường gấm dưới thân cũng bất giác mà rung động, phát ra tiếng kêu cót két kì quái dường như cũng mệt mỏi rã rời.

- Thất Lang, Thiên Phong, ô, a...Tiểu Điệp lắc lư cái đầu thanh tú, vong tình phát ra tiếng kêu.

- Điệp, Điệp...

Lục Thất thở dốc đáp lại, mở to mắt dưới thân dùng sức, phút chốc giống như trở thành Đại tướng quân đang xông trận, thỏa thích đâm mạnh, trong tiếng rên rỉ không ngừng của Tiểu Điệp, bất chợt đâm dồn dập vài cái dán chặt vào Tiểu Điệp, tiện đà cả người nằm úp sấp lên tấm thân ngà ngọc của Tiểu Điệp, khuôn mặt vùi vào giữa đôi thỏ ngọc, đôi cánh tay xinh đẹp âu yếm bắt vào nhau ở sau ót của hắn, tiếng thở dốc của hai người nếu cẩn thận còn có thể nghe được.

Thật lâu sau, Lục Thất mới nghiêng người nằm ngửa ở một bên, Tiểu Điệp ngọ ngoạy ngồi dậy, giơ tay thu hồi mảnh vải trắng dưới thân. Lục Thất liếc thấy trên mảnh vải trắng đã có một chút vết đỏ sẫm, hắn bỗng nhiên động tình duỗi cánh tay vuốt ve eo nhỏ của Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp khoát tay gấp mảnh vải lại ném đi nhưng lại rất chính xác rơi vào trên bàn trang điểm, sau đó quay người nằm nghiêng bên cạnh Lục Thất, cái đầu thanh tú gối lên cánh tay Lục Thất, bàn tay phải khéo léo vuốt ve thân thể của Lục Thất.

- Điệp, nàng là vưu vật, là vưu vật của ta.

Lục Thất xoay người đối mặt với Tiểu Điệp, giơ tay vuốt ve eo nhỏ của Tiểu Điệp, động tình khẽ nói.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Điệp khẽ lườm Lục Thất một cái, nhỏ giọng nói:

- Thất Lang đừng nói bậy, vưu vật phần nhiều là chỉ nữ nhân quyến rũ, là nguồn gốc của tai họa.

Lục Thất nghe xong khẽ cười, nhỏ giọng nói:

- Thú vui chốn khuê phòng là lẽ thường tình của vợ chồng, ý của vưu vật chính là ý chỉ ưa thích cưng chiều duy nhất.

Tiểu Điệp im lặng, một lát sau, mới nhỏ giọng nói:

- Thiếp nguyện làm vưu vật của Thất Lang, nhưng thiếp không thích trở thành người phụ nữ lẳng lơ trong miệng người khác.

- Ta hiểu, thuật Diệu cung ngọc tỏa của nàng ta sẽ không nói ra đâu.

Trong lòng Lục Thất có chút đắc ý nhỏ giọng nói, Diệu cung mị thuật của Tiểu Điệp thực sự lúc này khiến cho hắn có được niềm vui bất ngờ, không kìm nổi sắc tâm nhộn nhạo, giống như là hút nha phiến, thử rồi một lần có muốn ngừng cũng không ngừng được.

Tay ngọc của Tiểu Điệp véo nhẹ ngực của Lục Thất một chút, Lục Thất lại nổi lên ham muốn, không kìm nổi đưa tay nắm lấy thỏ ngọc to thẳng của Tiểu Điệp. Tiểu Điệp im lặng để mặc hắn, không ngờ một lát sau, bàn tay to của Lục Thất lại dời xuống vuốt ve cặp mông của nàng.

- Thất Lang, thiếp không chịu nổi nữa rồi, hai ngày nữa đi.
Tiểu Điệp ngượng ngùng ngăn cản nói, nàng phát hiện hạ thân của Lục Thất lại ngóc đầu dậy.

Lục Thất khẽ ừ, tay lại dời xuống vuốt ve eo nhỏ của Tiểu Điệp. Tiểu Điệp ngửa mặt nhìn gương mặt của Lục Thất, dịu dàng nói:

- Thất Lang, tại sao hôm nay lại không nhịn được, là vì Thạch Trung Phi thành thân ảnh hưởng tới chàng sao?

Lục Thất im lặng, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve eo thon của Tiểu Điệp, một lát sau mới ôn hòa nói:

- Tiểu Điệp, sắp bước sang năm mới rồi, bỗng nhiên ta rất nhớ người thân.

Tiểu Điệp khẽ ồ, Lục Thất lại ôn hòa nói:

- Không thể về nhà, ta mới không nhịn được, phá hủy ý nguyện của nàng là do ta cũng cần một nhà để đón mừng năm mới.

Tiểu Điệp dạ nhỏ, chợt quay người dựa vào Lục Thất, Lục Thất tự nhiên ôm chặt lấy mình ngọc của Tiểu Điệp, vuốt ve một lúc thật lâu, Tiểu Điệp buồn bã nói:

- Thất Lang, thiếp vẫn rất sợ, sợ Chu Hoàng đế kia đột nhiên nổi lên sát khí. Thiếp cảm thấy, có lẽ Thất Lang nên rời khỏi phủ Khai Phong mới tốt.

- Nàng yên tâm, hiện giờ Chu Hoàng đế đang cỡi trên lưng cọp, trước khi chưa giải quyết xong tai hoạ ngầm của đám công thần sẽ không giết ta.

Lục Thất ôn hòa trấn an.

- Cưỡi trên lưng cọp?

Tiểu Điệp khó hiểu nói.

- Chu Hoàng đế đối với mối họa ngầm của đám công thần Chu quốc vẫn là áp dụng biện pháp ẩn nhẫn kiềm chế, trước khi ta chưa tới Chu quốc, Chu Hoàng đế không dám đối phó với Triệu Khuông Dẫn và những công thần khác. Nhưng khi ta đến Chu quốc, lại tạo cơ hội cho Chu Hoàng đế đánh vỡ cục diện bế tắc, y lợi dụng ta kiềm chế bên ngoài, mặt khác uy hiếp đám công thần không dám vọng động, sau đó dùng quyền uy của Hoàng đế đi từng bước một thay đổi công thần cầm giữ vận mệnh cấm quân, ví dụ như điều Triệu Khuông Dẫn đi Giang Nam, điều tướng soái thân Triệu đi tiến thủ Ba Thục. Điều Triệu Khuông Dẫn và một ít quân lực thân Triệu đi rồi, Chu Hoàng Đế mới dám sắp xếp quân lực ở phủ Khai Phong và một vài nơi trọng yếu khác một lần nữa.

Lục Thất ôn hòa giải thích.

Tiểu Điệp khẽ ồ, Lục Thất lại nói:

- Thật ra hành động của Chu Hoàng Đế trước kia cũng đã xảy ra rồi, năm đó là với Võ thần Trương Vĩnh Đức có sức ảnh hưởng lớn nhất cấm quân Chu quốc, sau khi Chu Hoàng đế bị thương, liền gạt bỏ Trương Vĩnh Đức, ngược lại đề bạt Triệu Khuông Dẫn làm Điện Tiền Đô Kiểm. Hiện giờ Triệu Khuông Dẫn trở thành uy hiếp lớn nhất của Chu Hoàng đế, cho nên Chu Hoàng đế gạt bỏ Triệu Khuông Dẫn, tính toán đề bạt Thống soái cấm quân phủ Khai Phong khác.

Tiểu Điệp khẽ ồ, lại dịu dàng nói:

- Thất Lang, chàng xem Chu Hoàng đế có phải có lòng muốn trọng dụng Vân thúc thúc hay không?

Lục Thất nghe thế mỉm cười, nói:

- Chu Hoàng Đế điều Vân thúc thúc đến phủ Khai Phong này trên thực tế chính là kiềm chế quân lực thân Triệu ở phủ Khai Phong, một khi Chu Hoàng đế hoàn thành việc nắm trong tay sắp đặt quân lực ở các nơi trọng yếu và phủ Khai Phong, Vân thúc thúc cũng sẽ bị điều khỏi phủ Khai Phong, thậm chí sẽ phải lo lắng đến tính mạng.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:

- Tiểu Điệp, ta từng đoán rằng, năm sau có thể Chu Hoàng đế sẽ dụng binh đối với Thái Nguyên, tám phần sẽ để ta tham dự chiến sự, chờ sang năm, nếu như Tiểu Thanh vẫn chưa về, nàng về Giang Nam một lần nữa, truyền đạt một ít bố cục chiến lược của ta.

Tiểu Điệp nghe xong chần chừ, dịu dàng nói:

- Thiếp lo cho Thất Lang.

- Nếu như ta đi lĩnh quân rồi, vậy là thoát khỏi sát cơ của Chu Hoàng đế, mà nếu như ta đi đột kích Thái Nguyên, ngược lại ta lại lo lắng nàng đang ở phủ Khai Phong này.

Lục Thất giải thích.

Tiểu Điệp khẽ dạ gật đầu, cái đầu thanh tú nghiêng sang một bên, má ngọc dựa vào trước ngực Lục Thất.

Quyển 5 - Chương 147: Nghe lén

Ngày hôm sau sau khi cùng Tiểu Điệp viên phòng, tâm tình của Lục Thất thoải mái ở lại phủ tranh thủ nghỉ ngơi. Hôm qua cùng với Tiểu Điệp cá nước thân mật, hắn cực kỳ sung sướng. Tiểu Điệp sau đó cũng khó mà rời giường, chủ yếu là không dám đi lại, nhúc nhích cũng khiến cho phần dưới đau đớn.

Lục Thất là tay già đời, đương nhiên biết Tiểu Điệp thật sự đau đớn. Trước kia khi ở phủ đô đốc Bình Lương, phá thân A Y Na thật quá khó khăn, nếu không bởi vì không thể chịu nổi mà ngất đi Lục Thất còn cho rằng là A Y Na sẽ chết vì đau. Năm ngày sau đó A Y Na mới có thể hầu hạ Lục Thất, mà Lục Thất quả thật cũng rất thích A Y Na và A Cổ Lan.

Mặc dù đang ở phủ của mình, Lục Thất cũng không thể trốn mãi ở trong phòng, bị Tiểu Điệp 'đuổi' ra khỏi phòng thay đổi khí trời. Thật ra thì sáng sớm Lục Thất đã ra khỏi phòng đi luyện công. Luyện công buổi sáng là thói quen hắn nhất định phải kiên trì không ngừng, trừ khi có chuyện cản trở.

Lục Thất rời khỏi đông viện bắt đầu tản bộ trong phủ. Trong phủ này hắn vẫn còn chưa đi xem qua hết toàn bộ. Từ khi vào phủ, đãi khách ở tiền sảnh, vào ở phía sau phủ rồi thẳng đến chỗ ở của Tiểu Điệp, thật tâm của hắn không hề đem cái phủ này xem xét kỹ lưỡng như một cái nhà.

Tản bộ trong chốc lát, sau khi đi qua một cái cửa hình mặt trăng, thấy mình đang bước vào một khu vườn tuyệt đẹp. Hắn lững thững đi vào khu vườn, đi xem lần này mới phát hiện trong vườn có đình hóng mát, nhà thuỷ tạ, gác ấm, núi giả, hành lang, cầu hình vòm, ao hồ, đá cuội, cây gỗ, tre nứa được bố trí khéo léo, đan xen vào nhau rất dễ nhìn.

Cách bố trí và đặc điểm của cảnh quan trong khu vườn này khiến cho Lục Thất sinh ra một loại cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Lục Thất nghỉ chân ở một tòa bát giác trong đình xem xét cảnh quan trong vườn. Trong vườn hơn phân nửa phủ trùm một lớp tuyết mỏng, ngoài đình ao hồ lại kết băng, mọi vật ở trong vườn tràn đầy vẻ tĩnh lặng của mùa đông.

Lục Thất nhìn ngó trong chốc lát chợt khẽ ồ gật đầu. Hắn chợt nghĩ thật ra khu vườn này rất giống lâm viên trong vương cung Tô Châu, chẳng qua là vào đông cho nên nhìn có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy khó hiểu. Nguyên chủ nhân của cái phủ này có lẽ là một người tao nhã đã từng biết đến vẻ đẹp của Giang Nam, thế nhưng tại sao lại phải bán một cái phủ ở một chỗ tốt như thế này, mà cái phủ này là do Dương Hồng tìm mua, hắn cũng chưa từng hỏi qua Dương Hồng nguyên chủ của tòa phủ này là ai.

Nghĩ đến điều này trong lòng của Lục Thất có điều nghi ngờ. Hắn quay người rời khỏi lâm viên, trở lại đông viện nói với Tiểu Điệp một tiếng, sau đó rời khỏi phủ đi Thanh Phong cư, hắn muốn hỏi Dương Hồng lai lịch của cái phủ một chút.

Buổi trưa đi tới Thanh Phong cư, gã người ở ra mở cửa vừa thấy Đông chủ đến, liên tục không ngừng cúi đầu khom lưng. Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại, cất bước đi vào Thanh Phong cư. Sau khi tiến vào đã nhìn thấy Dương Hồng ở phía sau quầy. Dương Hồng vừa thấy Đông chủ đến vội bước vòng ra. Lục Thất xua tay ra hiệu, trực tiếp đi lên lầu hai, Dương Hồng vội vàng đi theo.

Đến lầu hai tiến vào một căn phòng lịch sự, Lục Thất bảo Dương Hồng ngồi, sau đó hỏi:

- Dương chưởng quầy, hôm qua ta không nhìn thấy Hương Nguyệt. Hương Nguyệt có đến phủ Vệ Quốc Công không?

Dương Hồng mỉm cười, nói:

- Hương Nguyệt tiểu thư là tỷ muội của Thập tứ tiểu thư, theo tập tục hôn lễ của Phủ Châu nơi đó, nếu không có của hồi môn, tỷ muội không thể theo cùng đến nhà chồng, nếu không thì sẽ có đi không có về trở thành của hồi môn.

Lục Thất ngẩn ra, nói:

- Ta cũng không biết có loại tập tục hôn lễ này, chắc là tập tục hôn lễ của người Đảng Hạng.

- Đúng là tập tục hôn lễ của người Đảng Hạng, tuy nhiên ở phủ Khai Phong cô gái xuất giá thân nhân ở nhà mẹ đẻ cũng không thể đi đến nhà chồng. Ở cả hai nơi cô gái đều phải một mình đến nhà chồng. Hương Nguyệt tiểu thư là thân nhân của Dương phủ, không thể đến phủ Vệ Quốc Công.

Dương Hồng mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Làm phiền Dương chưởng quầy báo lại cho Hương Nguyệt một chút, nếu như buồn bực thì hãy đến phủ trò chuyện với tỷ tỷ của nàng.

Dương Hồng ngẩn ra, lập tức gật đầu nói:

- Đông chủ yên tâm, tiểu nhân sẽ đích thân báo cho cô ấy biết.

Lục Thất gật đầu, nói sang chuyện khác:

- Dương chưởng quầy, ngươi mua được cái phủ thật tốt. Hôm qua ta đi quan sát một vòng có chút khó hiểu là ai đã đồng ý bán cái phủ tốt như vậy.

- Đông chủ, cái phủ ấy là do quan phủ tịch thu đấy, hơn nữa cũng không phải là tiểu nhân tìm mua, là Vũ Vi Công chúa điện hạ mua giúp.
Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất nghe xong không ngờ, nói:

- Là Công chúa Vũ Vi mua giúp?

- Đúng vậy ạ, Đông chủ đã từng cho người tới nói bảo tiểu nhân giúp Công chúa điện hạ sắp đặt việc mua phủ Tây Tấn Hầu.

Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất nghe xong không nói gì, hắn cho người truyền lời như vậy chẳng qua là vì biểu hiện thành ý dựa vào Chu quốc. Lúc ấy hắn cho rằng Công chúa Hương Hà sẽ không thể nào xuất cung mua nhà cửa gì, mà Công chúa Vũ Vi có thể tham dự việc sắp đặt mua phủ thật là khiến hắn không ngờ.

- Nguyên chủ của phủ là ai?

Lục Thất hỏi.

- Nguyên chủ là Thuận Vương Việt quốc, trước kia là con trai thứ mười ba của Hoàng đế Việt quốc, từng được bệ hạ Đại Chu phong chức quan làm Tán Kỵ Thường Thị. Về sau lại nghe tin Việt quốc xưng thần với Tấn quốc, Hoàng Đế Bệ hạ liền hỏi tội Thuận Vương Việt quốc, tịch thu gia tài ở phủ Khai Phong, nghe nói là giáng chức đến Đại Châu làm Chủ bộ ghi chép.

Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất nghe xong giật mình, hỏi hắn:

- Cái phủ ấy là do Thuận Vương kia tự mình xây dựng sao? Xây đã được mấy năm?

- Là do chính tay Thuận Vương xây dựng từ ba năm trước đây. Năm đó Thuận Vương kia trên thực tế chính là con tin, tuy nhiên từ khi Việt quốc mang đến rất nhiều của cải và nữ nhân, nghe nói là không hài lòng với cái phủ mà bệ hạ ban cho liền tự mình xây phủ, đúng là xây xong vô cùng đẹp đẽ.

Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, lúc này đã hiểu, cái phủ ấy là do vương tôn Việt quốc tạo ra cho nên có cảnh quan của lâm viên Tô Châu. Tuy nhiên trong lòng Lục Thất lại có chút oán trách Chu Hoàng đế, cảm thấy Chu Hoàng đế không khỏi quá mức thực tế, đối với người chủ động quy hàng lại không thể khoan dung đối xử tử tế. Tuy nhiên Thuận Vương kia lại sống cuộc sống xa hoa ở phủ Khai Phong chỉ sợ là rất không may đã trở thành dê béo trong mắt của Chu Hoàng đế.Lục Thất bảo Dương Hồng mang tới hai món ăn và một bầu rượu. Hắn ở trong gian phòng trang nhã này tự ăn tự uống. Trong lúc ăn hắn nghe được có khách đến ở ngay phòng bên cạnh. Hắn tai thính mắt tinh nghe rất rõ ràng, từ tiếng xưng hô của những người khách này biết được chính là một đám quan viên.

- Mời Hàn Hầu gia ngồi.

Một người lịch sự nói.

- Thanh Phong cư, ta nhớ đây chính là sản nghiệp của phủ Định Quốc Công, thì ra lại là Thanh Phong tửu lâu.

Một giọng nam nói.

- Trí nhớ của Hầu gia thật tốt, nơi này vốn là của phủ Định Quốc Công đấy, hiện giờ bị Lục Thiên Phong, ồ, Lục Thượng thư mua.

Người còn lại hồi đáp.

- Cái tên Lục Thiên Phong này bổn quân nghe tới rất nhiều, có cơ hội thật muốn gặp để xem có bộ dạng gì.

Hàn Hầu gia nói.

Lục Thất nghe vậy hơi nhíu mày, cảm thấy trong giọng điệu của Hàn Hầu gia kia có vẻ không tốt, không khỏi nghiêng tai chú ý, lại nghe người còn lại nói:

- Thật ra Lục Thượng thư là một nhân vật nổi danh, Hầu gia gặp hắn không khó, tuy nhiên cố gắng đừng thất kính với y, bởi vì Lục Thượng thư hiện giờ rất gần gũi với vua.

- Nếu nói là gần gũi với vua thì Hàn Hầu gia đã nhiều lần lập công lớn cho Đại Chu vẫn luôn là công thần mà bệ hạ tín nhiệm nhất.

Có một người chợt tiếp lời nói.

Lục Thất nghe xong đã đoán được Hàn Hầu gia này là người nào. Hắn nghiêng tai nghe chốc lát, mơ hồ đã biết được hai người đang nói chuyện với Hàn Hầu gia là ai. Dường như là quan viên có liên quan đến Thái tử, hai người kia mở tiệc chiêu đãi Hàn Hầu gia là vì đón tiếp Hàn Hầu gia.

Lục Thất cũng không nghe được nhiều tin tức lắm. Hắn tiếp tục vừa ăn vừa uống rượu. Ăn xong rồi rời khỏi phòng đi gặp Dương Hồng. Gặp Dương Hồng ở phía sau lầu một, hỏi thăm Hàn Hầu gia là ai, nói là Hàn Hầu gia kia khi đề cập tới tên Lục Thiên Phong dường như với giọng điệu không tốt.

Dương Hồng vừa nghe liền hiểu được, hồi đáp:

- Đông chủ nói Hàn Hầu gia, tên là Hàn Thông, tước phong là Trung Dũng hầu, là một vị khai quốc công thần của Đại Chu. Chẳng những Hàn Hầu gia có thể thiện chiến mà còn rất am hiểu chuyện công bộ. Hiện giờ bên ngoài phủ Khai Phong chính là do Hàn Hầu gia chủ trì xây dựng thêm, Hàn Hầu gia là vì bảo vệ nghĩa quân Tiết Độ Sứ, Thiểm Châu Thứ sử, bộ quân ti phó Đô Chỉ Huy Sứ, Binh bộ Thị lang.

Lục Thất gật đầu, Dương Hồng lại nói:

- Hôm nay đến cùng với Hàn Hầu gia có tân khách và chiêm sự của Thái Tử, những người khác là quân tướng của Hàn Hầu gia.

Lục Thất gật đầu, hỏi cặn kẽ những chuyện mà Hàn Thông đã trải qua mới biết trước kia Hàn Thông đã từng cùng với Chu Hoàng Đế tham dự cuộc chiến Cao Bằng. Sau một tiếng trống thắng lợi làm tinh thần hăng hái thêm tiến công tới thành Thái Nguyên, Hàn Thông ở ngoại thành Thái Nguyên dùng phương pháp đào địa đạo công phá thành Thái Nguyên.

Đã biết được lai lịch của Hàn Thông, Lục Thất càng cho rằng Chu Hoàng đế sẽ dụng binh với Thái Nguyên vào năm sau, hơn nữa rất có thể chỉ dùng Hàn Thông làm chủ soái. Tuy nhiên các quan viên của cung Thái Tử mở tiệc đón mừng Hàn Thông khiến cho Lục Thất cảm thấy Hàn Thông được điều đến phủ Khai Phong này chỉ sợ không chỉ là vì tiến công Thái Nguyên, rất có thể sẽ trở thành Thống soái tối cao của cấm quân kinh thành.

Lục Thất rời khỏi Thanh Phong cư, thản nhiên đi dọc theo phố Mã Hành đi về phía nam. Trong lòng của hắn nghĩ nếu Chu Hoàng đế dùng Hàn Thông thay thế Triệu Khuông Dẫn làm Điện tiền đô kiểm, vậy thì họ Triệu sẽ mặc kệ hay sao?

Nếu như họ Triệu vẫn để cho Chu Hoàng Đế tùy ý đoạt lại thế lực, hậu quả sẽ là càng ngày càng bị động. Nếu như Chu Hoàng đế hoàn toàn nắm trong tay quân lực của phủ Khai Phong vậy thì bước tiếp theo sẽ là đối phó với Triệu Khuông Nghĩa đang đóng quân ở Hán Thủy.

Quyển 5 - Chương 148: Hơn cả tỷ muội

Ngày kế tiếp, Lục Thất dậy sớm luyện tập, phát hiện bên ngoài đang có tuyết rơi, những bông tuyết bồng bềnh phiêu tán, biến nhà và vườn thành một thế giới trắng tinh, Lục Thất cầm chổi quét tuyết trong sân, chợt bốn nô tì từ trong phòng chạy ra, đón lấy cây chổi trong tay Lục Thất.

Luyện công xong, Lục Thất về phòng cùng Tiểu Điệp dùng bữa, sau đó lại cùng Tiểu Điệp chơi cờ vây, một giờ sau, nô tì chạy vào báo, Chiết Hương Nguyệt đã đến nơi, Lục Thất ra ngoài nghênh đón.

Ra khỏi nghi môn nội trạch, mới nhìn thấy Chiết Hương Nguyệt cùng hai nữ tì, hắn đi tới, mỉm cười nói:

- Hương Nguyệt, đến rồi sao không vào?

Chiết Hương Nguyệt ngượng ngùng mỉm cười, dịu dàng nói:

- Nô đến đây, không tiện phá vỡ quy tắc.

Lục Thất bật cười, tiến lên năm lấy tay phải Chiết Hương Nguyệt, mỉm cười nói:

- Nơi này cũng giống như phủ Đại tướng quân Hà Tây, không cần câu nệ.

Chiết Hương Nguyệt ngượng ngùng cúi đầu, Lục Thất xoay người, nắm tay Chiết Hương Nguyệt trở lại nội trạch, Lục Thất nắm tay đạp tuyết bước đi, trong im lặng lộ ra dịu dàng.

- Thiên Phong, qua năm mới, nô phải trở về Phủ châu.

Đi được mười bước, Chiết Hương Nguyệt đột nhiên dịu dàng nói.

Lục Thất dừng lại xoay người nhìn Chiết Hương Nguyệt, ôn hòa nói:

- Hương Nguyệt, ở Khai Phong phủ, ta không tiện cưới nàng, ta cảm thấy, cùng nàng thành thân ở Khai Phong phủ, sẽ pha trộn quá nhiều dối trá xã giao.

Chiết Hương Nguyệt ngẩn ra, sau đó ngượng ngùng gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Đợi đến mùa hè, nếu ta có thời gian rảnh, sẽ đến Phủ châu cùng nàng thành thân.

- Chàng đến Phủ châu?

Chiết Hương Nguyệt ngạc nhiên nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nếu qua mùa xuân mà vẫn không có gì dây dưa, ta sẽ đến Phủ châu, cùng nàng thành thân.

Chiết Hương Nguyệt thẹn thùng cúi đầu, qua mấy giây, nhẹ giọng nói:

- Thiên Phong, chàng nên cưới nô rời khỏi Phủ châu.

- Tại sao? Ta không thể mua nhà ở Phủ châu sao?

Lục Thất mỉm cười nói.

- Cái đó thì có thể.

Chiết Hương Nguyệt nhỏ giọng đáp.

Lục Thất giơ tay phẩy nhẹ hạt tuyết rơi trên áo bông của Chiết Hương Nguyệt, tay vịn vai nàng, ôn hòa nói:

- Hương Nguyệt, nàng trở lại Phủ châu, mang thêm chút tiền bạc, ở đó mua hoặc xây dựng một ngôi nhà.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu dạ nhẹ, Lục Thất lại nói:

- Sang năm mới nếu nàng trở về, nhất định phải đến Định Châu trước, rồi từ Định Châu vòng về hướng Tây đi Phủ Châu, nguyên nhân là để tránh thế lực Tấn quốc công ở Thái Nguyên.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, dịu dàng nói:

- Nô hiểu rồi, nô từ Phủ Châu đến Khai Phong phủ, chính là đi Định Châu trước, sau đó mới chuyển đến Khai Phong phủ.

Lục Thất gật đầu mỉm cười, nói:

- Đi gặp Tiểu Điệp đi, nàng ấy cũng nhớ nàng lắm.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, Lục Thất xoay người cùng Chiết Hương Nguyệt đi vào Đông viện, vào Đông viện trực tiếp đi đến chính phòng, Tiểu Điệp đang ở ngoại đường đợi họ, Chiết Hương Nguyệt vừa nhìn thấy Tiểu Điệp, lập tức tiến lên phía trước nữ lễ bái nói:

- Chiết Hương Nguyệt thỉnh an tỷ tỷ.

- Muội muội đến là tốt rồi.

Tiểu Điệp tiến lên đỡ Chiết Hương Nguyệt, dịu dàng nói.

Chiết Hương Nguyệt ngẩng đầu nhìn Tiểu Điệp, lập tức cảm thấy lâu ngày không gặp, Tiểu Điệp tỷ tỷ dường như càng lúc càng xinh đẹp, phương tâm không khỏi xấu hổ hai phần, ngày nàng còn ở Hà Tây, đã tự cảm thấy không xinh đẹp bằng các phu nhân khác, cũng may Thiên Phong lúc nào cũng quan tâm nàng, khiến nàng không có cảm giác bị lạnh nhạt.

Tiểu Điệp mỉm cười giơ tay ngọc cởi áo khoác ngoài cho Chiết Hương Nguyệt, cầm trên tay rũ rũ bụi tuyết, Chiết Hương Nguyệt hai má đỏ bừng, tự cởi mũ da ra phủi tuyết, nhưng lại bị Tiểu Điệp cầm đi, trong phòng không có nữ tì hầu hạ, hai nữ tì đi theo Chiết Hương Nguyệt, cũng đã bị nữ tì phủ trạch giữ lại bên ngoài.
- Tiểu Điệp, Hương Nguyệt sang năm mới sẽ trở lại Phủ Châu.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Vậy sao, nô còn nghĩ, qua năm mới đón Hương Nguyệt đến.

Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Ta muốn đến Phủ Châu cùng Hương Nguyệt thành thân, ở Khai Phong phủ không thể nhận được những lời chúc phúc thật lòng.

Lục Thất giải thích nói.

Tiểu Điệp khẽ giật mình, sau đó mỉm cười nói:

- Vậy cũng tốt, Hương Nguyệt cũng thích thảo nguyên.

Hương Nguyệt thẹn thùng cúi đầu, Tiểu Điệp lại đỡ Chiết Hương Nguyệt, dịu dàng nói:

- Nếu muội muội đã quyết định sang năm mới rời đi, vậy hãy ở lại đây làm bạn với tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ, Hương Nguyệt nguyện ý làm bạn với tỷ tỷ, nhưng Hương Nguyệt không tiện ở lại đây.

Chiết Hương Nguyệt lo lắng nói.

- Không có gì là không tiện cả, tỷ muội chúng ta đều đã là phu nhân của Thiên Phong, ở lại không sao, hơn nữa năm cũng sắp hết, Thiên Phong lại không thể về quê bái tổ, cũng cần phải ở Khai Phong phủ lập tổ đường bái tế, bái tế tổ tông không nên để nhân khí lạnh lẽo, muội muội nên ở lại đó.

Tiểu Điệp ôn nhu nói.

Chiết Hương Nguyệt nghe xong, thẹn thùng gật gật đầu, lý do Tiểu Điệp tỷ tỷ đưa ra, nàng không thể từ chối, đối với nàng mà nói có thể bái tế tổ tông Lục thị, ý nghĩa thậm chí còn quan trọng hơn cả việc thành thân, có thể tham dự tế tổ, tương đương với việc sở hữu địa vị chính thê.

Lục Thất nghe xong mỉm cười sung sướng, nhân duyên của hắn với Chiết Hương Nguyệt, có thể nói là do Tiểu Điệp tác hợp mà thành, mắt thấy Tiểu Điệp đã đỡ Chiết Hương Nguyệt đi vào trong phòng, hắn tự cởi áo khoác, đi đến bên cạnh bàn cờ, ván cờ giữa hắn và Tiểu Điệp đang ở vào thế giằng co.

Tiểu Điệp đỡ Chiết Hương Nguyệt đi vào trong phòng, Chiết Hương Nguyệt đảo mặt nhìn qua, thấy trong phòng bố trí vô cùng tao nhã, giường gấm, bàn khắc hoa, bàn trang điểm, một bình cổ bằng sứ lớn, kì thực từ khi Chiết Hương Nguyệt tiến vào trạch viện, đã phát hiện kiến trúc của tòa trạch viện này, còn tinh xảo hơn cả phủ Định quốc công.

- Muội muội lưu lại, ở cùng một chỗ với tỷ tỷ nhé.

Tiểu Điệp mỉm cười nói.

Chiết Hương Nguyệt không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu, ngày nàng còn ở Hà Tây, đã biết Tiểu Điệp tỷ tỷ ở chung một phòng với Thiên Phong, cho nên Lục Thất cùng phu nhân khác chung phòng, đối với nàng đả kích không lớn.

- Đến đây, để tỷ tỷ ngắm muội cái nào.

Tiểu Điệp lại ôn nhu nói, đỡ Chiết Hương Nguyệt ngồi lên giường gấm.

Chiết Hương Nguyệt nghe không hiểu, đã bị đỡ đi về phía giường gấm, bị đỡ đối diện với Tiểu Điệp, tiếp đó tay ngọc của Tiểu Điệp cởi nội y thêu hoa của nàng, nàng kinh ngạc nhìn Tiểu Điệp, nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ, tỷ làm gì vậy?

- Nghiệm thân cho muội, nữ nhi gả vào nhà, đều phải nghiệm thân.

Tiểu Điệp mỉm cười nói.

Chiết Hương Nguyệt đỏ mặt, ngập ngừng một chút, tự cởi y phục của mình, cởi bỏ nội y và quần dưới, mặc mỗi một chiếc yếm hoa lan khoe ra thân hình tuyệt mỹ, dáng người Chiết Hương Nguyệt cân đối thon thả, yếm mỏng che đi bộ ngực tròn đầy, eo nhỏ mông căng, da thịt trắng ngần.

Không đợi Tiểu Điệp nói chuyện, Chiết Hương Nguyệt chủ động ngồi vào giường gấm, di chuyển cơ thể nhẹ nhàng nằm lên giường, khuôn mặt đỏ bừng quay vào bên trong, Tiểu Điệp tiến lên nghiêng người, giúp Chiết Hương Nguyệt nghiệm thân, kiểm tra một lúc, mới xoay người ngồi xuống mép giường, nhìn Chiết Hương Nguyệt.

Chiết Hương Nguyệt quay đầu nhìn Tiểu Điệp, thẹn thùng kêu lên khe khẽ:

- Tỷ tỷ.

Tiểu Điệp nghiêng người, nhỏ giọng nói:

- Hương Nguyệt, nói cho tỷ tỷ biết, muội trước đây từng bị nam nhân chạm vào chưa?

Chiết Hương Nguyệt lập tức biến sắc, đôi mắt đẹp mở to nhìn chằm chằm Tiểu Điệp, Tiểu Điệp bình tĩnh nhìn lại, một lát sau, Chiết Hương Nguyệt mới hoảng sợ nói:

- Tỷ tỷ, đừng dọa Hương Nguyệt được không?

- Những lời tỷ tỷ nói, muội phải trả lời.

Tiểu Điệp nhỏ giọng nói.

- Không có, tỷ tỷ, Hương Nguyệt chỉ ở cùng một chỗ với Thiên Phong, chỉ mới bị Thiên Phong ôm, không có người khác.

Chiết Hương Nguyệt hoảng sợ lắc đầu trả lời.

- Được rồi, tỷ tỷ tin muội, hạ thân của muội, có lẽ là vì động tác cưỡi ngựa kịch liệt, tạo thành thương tổn.

Tiểu Điệp mỉm cười nói.

Chiết Hương Nguyệt vẫn sợ hãi lắc đầu, e ngại nói:

- Tỷ tỷ, không phải đâu, tỷ tỷ.

- Không sao đâu, tỷ tỷ biết muội thân thể trong sạch.

Tiểu Đệp dịu dàng nói.

Chiết Hương Nguyệt giật mình nhìn Tiểu Điệp, Tiểu Điệp giơ tay ngọc nắm lấy tay nàng, dịu dàng nói:

- Hương Nguyệt, tỷ tỷ đã hầu hạ Thiên Phong, cho nên muốn muội muội cũng hầu hạ Thiên Phong, tỷ tỷ hi vọng cùng Hương Nguyệt, có thể trở thành tỷ muội chân chính.

- Tỷ tỷ.

Chiết Hương Nguyệt e sợ gọi.

- Không cần sợ, tỷ tỷ sẽ giải thích cho muội.

Tiểu Điệp mỉm cười an ủi, nói xong đứng dậy đi ra ngoài.

Mặt Chiết Hương Nguyệt có chút tái nhợt, đôi mắt đẹp hiện rõ sự oan ức và bất lực, vô thức vô tức chạm vào nơi kín đáo của mình, nàng đương nhiên biết tính quan trọng của việc nghiệm thân, nếu nàng gả cho huân quý công tử Chu quốc, kết quả nghiệm thân không được toàn vẹn, tuyệt đối sẽ là một cơn ác mộng, nhưng nàng thực sự không có cùng nam nhân hợp hoan qua.

Đang sợ hãi thì Lục Thất đột nhiên đi vào, nàng vội vàng thu tay ôm ngực, thân thể cũng ngượng ngùng co lại, Lục Thất đi đến trước giường gấm, cố gắng kiềm chế dục vọng ngắm nhìn tiểu mỹ nữ bán lõa thể trên giường, Tiểu Điệp đã đi ra ngoài, để hắn cùng Hương Nguyệt viên phòng, không đợi hắn nói nhiều, đã bị Tiểu Điệp đẩy vào bên trong.

- Hương Nguyệt.

Lục Thất khe khẽ gọi, Chiết Hương Nguyệt cúi đầu không dám nhìn Lục Thất.

Lục Thất bật cười, phản ứng thẹn thùng, tư thế cuộn người của Chiết Hương Nguyệt, đã khơi lên dục vọng trong lòng hắn, hắn mỉm cười giơ tay cởi bỏ y phục, trèo lên giường gấm, giơ tay ôm lấy thân thể ngọc ngà của Chiết Hương Nguyệt, Hương Nguyệt nhắm mắt, trái tim ngượng ngùng và sợ hãi đan xen, giống như tượng gỗ để mặc Lục Thất đùa nghịch.

- Á!

Chiết Hương Nguyệt đột nhiên kêu lên đau đớn, cánh tay ngọc nhấc lên đẩy thân thể Lục Thất, kết quả không những không đẩy được, thân thể Lục Thất ngược lại còn nghiêng về phía trước ép lên người nàng, từ trên xuống dưới cùng nàng chặt chẽ hợp thành một thể.

- Hương Nguyệt, ta không động nữa, một lúc sẽ ổn.

Lục Thất dịu dàng quan tâm nói, hai tay nâng đầu Chiết Hương Nguyệt, cúi đầu hôn lên môi nàng, Chiết Hương Nguyệt ưm một tiếng, giọt nước mắt to như hạt châu lăn ra từ đôi mắt xinh đẹp, nàng vươn tay, ôm lấy cơ thể trần trụi của Lục Thất.

Quyển 5 - Chương 149: Ứng biến mà biến

​Sáng sớm, Lục Thất ở trong sân sinh long hoạt hổ tu luyện võ đạo cương mãnh, hắn diễn luyện vẫn là phục hổ quyền pháp tổ truyền, nhưng theo tiên thiên công cảnh giới của hắn không ngừng tằng lên, võ đạo cũng dần dần bước vào cảnh giớ vô chiêu tùy tâm sở vi, giác quan thứ sáu của hắn vô cùng nhạy bén, vượt xa động tác cơ thể, cho nên những lúc gặp phải kẻ thù, hắn thường là người trực tiếp công kích áp chế đối phương trước.

Lục Thất thu lại chiêu thức, từ miệng phun ra một đường bạch khí dài năm thước, đó là sau một phen diễn luyện, cương dương chân khí trong người rối loạn, ra ngoài gặp phải khí lạnh kết thành sương khí, sương khí này có lực sát thương nhất định, phun lên thân người, không thua gì bị một đấm đánh trúng, đương nhiên, lực sát thương không mạnh bằng nắm đấm của Lục Thất.

- Thiên Phong.

Trước cửa chính phòng, truyền đến một giọng nói mềm mại.

Lục Thất xoay người mỉm cười nhìn sang, thấy Chiết Hương Nguyệt một thân quần áo trắng muốt, yêu kiều đứng trên bậc cửa, có chút ngượng ngùng nhìn hắn, hắn sải bước đi tới, giơ tay ôm lấy thân thể mềm mại của Chiết Hương Nguyệt, cùng nhau trở về phòng.

Chiết Hương Nguyệt là tới gọi hắn ăn cơm, bây giờ đã là hai ngày sau khi cùng Chiết Hương Nguyệt viên phòng, sau một lần cá nước chi hoan, thiếu nữ có dã tính thảo nguyên này, đã biến thành thiếu phụ nhu mì, cùng Tiểu Điệp, ôn nhu ở bên cạnh Lục Thất.

Dùng cơm xong, Tiểu Điệp và Chiết Hương Nguyệt ngồi xe, rời khỏi nhà đi mua một số vật dụng chuẩn bị đón tết, chủ yếu là vật dụng tế tổ, đợi thực sự đến tết, Lục Thất sẽ cùng thuộc hạ tướng sĩ đến Tây Phong Lầu đón năm mới, sau đó rời khỏi Khai Phong phủ, cùng tướng sĩ đóng tại huyện vực gần Khai Phong phủ tụ tập một phen, bởi vì hai ngàn tướng sĩ Hà Tây hộ tống hàng hóa, vẫn chưa trở lại.

Hai vị ái thê đi rồi, Lục Thất một mình ngồi bên bàn trà, dùng văn phòng tứ bảo bắt đầu nghuệch nghuệch vẽ vẽ, suy nghĩ về khả năng phát sinh biến hóa quân sự, bởi vì cái gọi là kẻ không biết thì không sợ, Lục Thất vốn dĩ xem nhẹ thế lực Triệu Khuông Dẫn, nhưng từ sau khi tham dự hôn lễ của Thạch Trung Phi, hắn mới biết, phu nhân của Triệu Đức Phương họ Tiêu, nhạc phụ tên Tiêu Kế Huân.

Tiêu Kế Huân là ai, Lục Thất cũng biết, đó là Diên An quân Tiết Độ Sứ trấn thủ Duyên Châu, tả võ vệ đại tướng quân, Binh bộ Thị lang, có thể là nói là quân thần biên phòng có vai trò tương đương Vương Ngạn Thăng nắm trong tay trọng binh.

Duyên Châu tiếp giáp Khánh Châu, Khánh Châu tiếp giáp Nguyên Châu, ở Duyên Châu có hai vạn năm ngàn Chu quân, chủ yếu là để phòng ngự Hạ quốc Tuy Châu, Diêm Châu và Hạ Châu, Nguyên Châu và Khánh Châu là Bình Lương đô đốc phủ, chủ yếu phòng ngự Hạ quốc Linh Châu.

Lục Thất sau khi biết Tiêu Kế Huân là thân gia của Triệu Khuông Dẫn, không khỏi giật mình, hắn cuối cùng đã hiểu, tại sao Triệu Khuông Dẫn đối với tư thương Tây bộ lại có thể một tay che trời, thế lực Triệu thị ở Tây bộ, tất nhiên là vô cùng rộng lớn, sau khi Chu hoàng đế đoạt được Hà Hoàng, phái Vương Ngạn Thăng dời trú mấy châu Lũng Tây, đồng thời cho người chưởng quản Bình Lương đô đốc phủ, trên thực tế, chính là phá hoại quan hệ tương hỗ giữa Tiêu Kế Huân và Vương Ngạn Thăng.

Sau khi biết được tình hình Tây bộ, Lục Thất đã cho người đi truyền quân lệnh, dừng lệnh điều một vạn kỵ binh đến Tuy Châu, hắn không muốn Triệu Khuông Dẫn hành động trước, một vạn kị binh đến Tuy Châu, rất khả năng sẽ khiến Triệu Khuông Dẫn nảy lòng tham, nếu Triệu Khuông Nghĩa tập kích quân lực đánh lén một vạn kị binh của Lục Thất, kết quả sẽ là Lục Thất chỉ có thể cắn răng chịu thiệt, Lục Thất không thể xuất binh ra khỏi Hà Tây báo thù, đại quân Hà Tây không được triều đình Chu quốc cho phép mà xuất binh, đó chính là tạo phản.

Căn cứ tình hình trước mắt, quân lực Lũng Tây đô đốc của Vương Ngạn Thăng, quân lực Diên Châu của Tiêu Kế Huân, cùng quân lực Phan Mỹ đóng ở Hán Trung, đều là quân lực thân Triệu, nếu trước đây Lục Thất xuất binh Hà Tây tạo phản, trên thực tế chính là cùng thế lực thân Triệu phát sinh chiến tranh, có điều một khi hắn xuất binh Hà Tây tạo phản, chỉ e toàn bộ quân lực thân Triệu sẽ áp dụng chiến lược nhượng bộ, để mặc Lục Thất tiến về hướng Đông.

Mà Lục Thất tạo phản, tuyệt đối sẽ là thành toàn cho dã tâm Triệu thị, Triệu thị có thể mượn cơ hội này khống chế và hợp chỉnh thêm nhiều quân lực Chu quốc, Triệu thị bây giờ, đã rơi vào bị động, từng bước từng bước bị Chu hoàng đế dùng đế quyền đoạt mất thế lực, cho nên Chu hoàng đế sẽ không hi vọng Lục Thất tạo phản, Đại Chu một khi rơi vào loạn chiến, thánh chỉ của Chu hoàng đế sẽ trở thành giấy lộn, tướng ở bên ngoài, quân mệnh không cần phải theo.

Sau khi Lục Thất biết Tiêu Kế Huân là thế lực thân Triệu, không thể không coi trọng biến cố quân sự của việc tấn công Thái Nguyên, chiến lược trước đây của hắn là dụ cho quân Thái Nguyên tấn công Thạch Châu, sau đó dùng một vạn kị binh đóng ở Tuy Châu phản công Thái Nguyên.Mùa đông tiến thủ Thái Nguyên, nói là có thể tấn công bất ngờ, nhưng loại ưu thế bất ngờ này không quá lớn, cùng lắm chỉ phong tỏa tin tức được vài ngày, thậm chí Khai Phong phủ xuất quân lệnh xuống, chưa đến hai ngày, đã bị Tấn Quốc Công ở Thái Nguyên biết được.

Tấn Quốc Công một khi biết được, chắc chắn sẽ xuống tay với người hàng xóm Thạch Châu trước, sau đó quay sang giải quyết hai vạn quân Tây lộ do Lục Thất suất lĩnh, nếu Tấn Quốc Công đối phó quân lực Lục Thất trước, Lục Thất sẽ không có gì lo ngại, đánh không lại thì có thể rút lui, chỉ cần kiềm chế được quân lực Thái Nguyên, thì sẽ không tính hắn là hắn làm hỏng chiến sự.

Nhưng hiện tại sau lưng có đại quân Duyên Châu của Tiêu Kế Huân, hắn sẽ phải cân nhắc làm thế nào để không rơi vào cạm vẫy tiền hậu giáp kích, Tiêu Kế Huân nếu ở phía sau đâm hắn một đao, hai vạn đại quân của Lục Thất chắc chắn sẽ không thoát khỏi hậu quả bị diệt, chỉ là Chu hoàng đế trước khi đối phó được Triệu Khuông Dẫn, chắc chắn không dám vô cớ điều động Tiêu Kế Huân, tiến thủ Thái Nguyên chiến sự này, trên thực tế có độ khó rất lớn.

Theo suy đoán của Lục Thất, nếu Tiêu Kế Huân thực sự ở sau lưng đâm hắn một đao, thì phải cấu kết với Tấn Quốc Công trước, còn hai vạn quân lực của hắn chỉ cần tiến vào Thấp Châu, chính là tiến vào cái bẫy bị phục kích, đến lúc đó hắn tiến không thể chạy đến Ngân Châu, lùi sẽ bị đánh lén, cho nên chỉ cần lĩnh quân tiến thủ Thái Nguyên, chính là không thể chạy đến Thạch Châu trở thành Tây lộ quân, mà phải trực tiếp cùng quân lực Phủ Khai Phong hội hợp, cho dù không cùng quân lực Phủ Khai Phong hội hợp, cũng phải cách nhau không xa cùng tiến Thái Nguyên.

Lục Thất đặt bút lông trong tay xuống, lắc lắc đầu, hắn biết chiến lược tiến thủ Thái Nguyên của Chu hoàng đế, rất có thể trở thành mồi lửa khiến Triệu thị khởi binh, Lục Thất cảm thấy Chu hoàng đế có chút nóng lòng, đối phó Triệu thị, biện pháp tốt nhất chính là nước ấm luộc ếch từng bước từng bước tiến lên.

Nhưng Lục Thất cũng hiểu Chu hoàng đế tại sao vội vàng như vậy, nguyên nhân thứ nhất là sức khỏe Chu hoàng đế không tốt, nguyên nhân thứ hai là Triệu Khuông Dẫn ở Giang Nam, còn hắn ở Hà Tây, thời gian càng kéo dài, càng dễ tọa đại, quân lực Hà Tây của Lục Thất không dễ nói, vì ở quá xa, còn Triệu Khuông Dẫn ở Giang Nam đang mộ quân, một khi quân lực mở rộng mở rộng đến bốn năm mươi vạn, hoàn toàn có thể vượt qua Đại Giang Bắc thượng, tạo phản đoạt mất giang sơn Chu quốc.

Chu hoàng đế trên thực tế đã rơi vào lựa chọn khó khăn, càng kéo dài mối họa càng sâu, vội vàng giải quyết càng dễ ép Triệu thị tạo phản, Lục Thất cũng hiểu Chu hoàng đế để hắn tiếp quản Hà Hoàng, kì thực mục đích lớn nhất chính là kiềm chế Triệu thị, quân lực Hà Tây đóng ở Hội Châu, Lan Châu và Hà Hoàng, đối với thực lực Triệu thị ở Tây bộ có uy hiếp rất lớn.

- Phủ đô đốc Lũng Tây.
Lục Thất nhíu mày tự nói, mấy châu Vương Ngạn Thăng đóng quân, đều là những nơi bắt buộc phải đi qua nếu muốn từ Hà Hoàng tiến quân vào Ba Thục, hiện giờ Chu quân tiến thủ Ba Thục chiến sự đang rơi vào thế giằng cò, mà Tấn quốc cũng áp dụng chiến lược quan sát.

- Đến lúc hạ Ngụy quốc rồi.

Lục Thất lại tự lẩm bẩm.

Sự tồn tại của Ngụy quốc, bây giờ đã trở thành trở ngại cho việc Tấn quốc tiến quân Ba Thục, và đối phó quân lực Triệu Khuông Dẫn, Lục Thất vẫn kì vọng Ngụy quốc có thể phát sinh nội loạn, nhưng đến hôm nay hắn không còn nghĩ như vậy nữa, Đường quốc đã bị diệt, Tấn quốc nên sớm tiêu diệt Ngụy quốc.

Lục Thất đứng dậy đi ra khỏi phòng chính, đi qua sân rời khỏi Đông viện, tìm đến khu vườn bên trong phủ trạch, nơi vẫn còn in đậm cảnh tượng mùa đông, Lục Thất vốn dĩ định hít thở không khí cho đỡ buồn, không ngờ hắn vừa mới bước vào trạch viện, liền nhìn thấy trong sân có người, hắn khẽ giật mình nhẹ nhàng bước đến.

Chỉ thấy bên trong đình bát giác, chiếc bàn đá hình cây nấm đã bị hất đổ, một nam nhân đang quỳ trong đình, Lục Thất chạy vội tới, một bước đã có mặt trong đình, nam tử nghe thấy động tĩnh vội thẳng lưng quay đầu lại, vừa nhìn thấy Lục Thất, lập tức sợ hãi bò dậy.

Lục Thấy giơ tay tóm, cực nhanh nắm được một chỏm tóc của nam nhân kia, nam nhân kia kêu lên một tiếng quái dị ngã ngửa ra sau, bịch một tiếng nằm lăn trên đất, Lục Thất nhấc chân giẫm lên đầu nam nhân, nam nhân đó giơ tay nắm lấy chân phải hắn, Lục Thất khẽ dùng lực, nam nhân ngao một tiếng vội vàng buông tay.

- Không cần giẫm lên, tha mạng, đại gia tha mạng.

Nam nhân đau đớn van xin.

Lục Thất quay đầu nhìn vào trong đình, trên mặt đất có một hố tròn đường kính một thước, cái hố đó vốn là để cắm chân chống bàn đá, Lục Thất nghiêng người nhìn, phát hiện trong hố vẫn còn một cái lỗ rất sâu đường kính tám tấc, trong lỗ có một vật hình vuông.

- Trong đó có gì?

Lục Thất lạnh giọng hỏi.

- Đại gia, là một số báu vật, do Thuận Vương giấu, tiểu nhân trước đây là quản sự của Thuận Vương điện hạ.

Nam nhân sợ hãi trả lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau