KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 686 - Chương 690

Quyển 5 - Chương 140: Chùa Đại Tướng Quốc

Hình thái giám về được ba ngày, đột nhiên Lục Thất nhận được một phong mật thư, do Ôn Vũ mang tới, không ngờ là của Vi Hạo, trong thư ngoài thăm hỏi còn nói rằng hôm qua bất ngờ bị Chu Hoàng đế triệu kiến, có thể sẽ được đưa ra ngoài làm Trường sử.

Hắn chẳng quan tâm lắm đến Vi Hạo nên cũng chỉ đọc để biết, nhưng vẫn ân cần hỏi han Ôn Vũ, và cho y chuyển cáo, khi hắn đến Chu quốc, Song Nhi đã có bầu, ý rằng vì mối quan hệ với Vi Hạo sẽ nhận thân thích.

Sau hôm đó, Lục Thất chính thức dâng thư thỉnh cầu xin về quê tế tổ. Hắn không nhắc đến chuyện Công chúa, cũng không rõ Chu Hoàng đế có muốn đổi con gái gả cho hắn hay không, hắn đã có thái độ đáp trả, đương nhiên kết quả chỉ có thể im lặng mà nghe chỉ.

Ngay hôm sau, hắn và Tiểu Điệp đón xe lặng lẽ tới chùaĐại Tướng Quốc của Khai Phong phủ lễ Phật. Đương nhiên chuyện Lục Thất đi lễ Phật là một sách lược tranh giành, nếu thể hiện sự tôn kính với Phật sẽ giữ được thanh danh, nên không thể không tới chùa Đại Tướng Quốc của Khai Phong phủ.

Cửa vào chùa ở phía bắc sông Biện, nằm phía đông của khu phố, có thể nói là vị trí hoàng kim của nội thành Khai Phong phủ. Tuy Chu Hoàng đế muốn diệt Phật, nhưng cũng không dám hủy đi chùa Đại Tướng Quốc. Chu Thế Tông diệt Phật chủ yếu là hạn chế sự lớn mạnh của Phật giáo, chứ không phải diệt trừ một cách bạo lực.

Xe ngựa tới nơi, Lục Thất và Tiểu Điệp cùng xuống xe. Hôm nay hắn đến lễ Phật rất khiêm tốn, chỉ mặc một bộ áo vải bình thường, không muốn gây sự chú ý với người khác. Đến chùa Đại Tướng Quốc chủ yếu chỉ để lưu lại sự thật là hắn thực sự có tới chùa.

Chùa Đại Tướng Quốc rất lớn, cửa chùa chính là Sơn môn, chùa được xây vào thời kỳ Bắc Tề, là một ngôi chùa cổ trải qua bốn trăm năm lịch sử. Tên cũ là chùa Kiến Quốc, đến triều Đường, Đường Duệ Tông vì ghi công Tướng Quốc đã có công giúp nhà vua lên ngôi, đã ban tên cho chùa là Đại Tướng Quốc Tự.

Bước qua Sơn môn, một tăng nhân trung niên chắp tay hình chữ thập hành lễ, Lục Thất và Tiểu Điệp cũng chắp tay chữ thập chào đáp lễ, sau đó hai người vào trong chùa.

Vừa vào chùa, đầu tiên là điện Thiên Vương to lớn, không hổ là chùa cổ nổi danh cùng chùa Bạch Mã ở Lạc Dương. Lục Thất đã từng định đến chùa Bạch Mã ở Lạc Dương, nhưng vì khi lĩnh quân ở Thạch Châu, quay về Tào Vương đã quá mất Lạc Dương nên không vào được, vì vậy không biết gì về chùa cổ Bạch Mã ở đó.

Điện Thiên Vương là điện tiếp dẫn, thực ra giống như hai cửa núi. Lục Thất và Tiểu Điệp vào trong điện Thiên Vương, vái Tứ Đại Thiên Vương trợn mắt uy nghiêm hai bên. Lúc này Tiểu Điệp vẫn cải nam trang, Phật nhãn chỉ nhận tín đồ, nên rất nhiều nữ nhân của các đại hộ đi bái Phật đều mặc nam trang.

Ra khỏi điện Thiên Vương, bảo điện Đại Hùng càng thêm hùng vĩ. Bảo điện Đại Hùng của chùa Đại Tướng Quốc cao hơn mười thước, chiều rộng bảy gian, đài ngắm trăng quanh điện có trụ và lan can bằng đá trắng, cột trụ được điêu khắc hình sư tử. Bảo điện Đại Hùng mang đậm tính Phật giáo nhưng vẫn rất huy hoàng.

Tuy nhiên nhân khí trong chùa Đại Tướng Quốc đã hiển lộ ra vẻ tiêu điều của ngôi chùa cổ này, khách hành hương ra vào chỉ có năm sáu vị, lại đều là nữ nhân. Khi Lục Thất và Tiểu Điệp vào cũng khá nổi bật. Hai người bước thẳng vào bảo điện Đại Hùng.

Trong bảo điện Đại Hùng thơm nồng mùi hương, có tăng nhân đang thầm thì tụng kinh, có tiếng mõ vang lên nhịp nhàng. Điện thờ kim thân của Phật tổ, cao tới một trượng ba, khuôn mặt như cười như không, Phật nhãn trải rộng chúng sinh, hai bên đại điện còn có mười tám tượng La Hán.

Trước bàn thờ Phật đang có năm nữ nhân thành kính lễ Phật, Lục Thất và Tiểu Điệp bước vào trong, cùng chắp tay chữ thập bái Phật. Sau đó, nàng đi lấy hương, đưa cho Lục Thất, rồi cùng nhau cầm hương kính bái, sau đó cắm vào lư hương trên bàn thờ Phật.

Sau khi bái lạy lui ra, Tiểu Điệp lấy ra mười quan cúng tiền nhang đèn. Mười quan tiền cũng là con số không nhỏ, tăng nhân chủ trì ghi chép bèn ghi vào sổ công đức đại danh Lục Thiên Phong Thọ huyện. Sau đó Lục Thất và Tiểu Điệp đi nơi khác bái tế.

Vì Lục Thất quyên nhiều tiền nhang đèn nên chủ trì cho một tăng nhân đi trước dẫn đường. Chùa Đại Tướng Quốc thực sự rất lớn, đằng sau bảo điện Đại Hùng xây như một tảng đá mọc lên, tăng nhân nọ dẫn hai người đi xem điện Lưu Ly bát giác. Được cung phụng trong điện Lưu Ly là một pho thượng Quan Thế Âm Bồ Tát ngàn mắt ngàn tay, khách hành hương trong điện này rất đông, khoảng mấy chục người, bình dân họ tín thờ Quan Thế Âm Bồ Tát hơn.

Bái xong Quan Thế Âm Bồ Tát, hắn tới Tàng Kinh Các thăm thú. Tàng Kinh Các của chùa Đại Tướng Quốc nhìn qua rất cũ kỹ, tựa như đã hoang phế từ lâu, rõ ràng có dấu vết bị phóng hỏa. Tăng nhân kia giải thích chùa Đại Tướng Quốc đã rất nhiều lần chịu nạn binh đao, về cơ bản Tàng Kinh Các này đều được làm từ gỗ, cho nên đã rất cũ, nhưng vì triều đình không cho tùy ý tu sửa chùa miếu, nên nơi này vẫn không được tu sửa.

Lục Thất nghe vậy thoáng suy nghĩ một chút. Tiểu Điệp nhỏ giọng nói:

- Thất Lang, không phải chàng muốn quyên tiền sửa sang Tàng Kinh Các chứ?

Hắn gật đầu:

- Quả thực ta muốn vậy, chỉ có điều làm vậy sẽ dễ chọc phải Hoàng đế. Trước kia Hoàng đế đã từ chối một thỉnh cầu nhỏ của ta, có lẽ đang cảnh cáo ta đừng có làm gì quá phận ở Khai Phong phủ.

- Hoàng đế không thích Phật giáo, nếu Thất Lang quyên tiền sửa Tàng Kinh Các của chùa Đại Tướng Quốc, rõ ràng có ý đối đầu với Hoàng đế.

Hắn gật đầu, quay đầu nhìn sang nơi khác:

- Tăng xá và phòng khách của chùa Đại Tướng Quốc cũng rất tan hoang, chúng ta có thể ra tiền tu sửa một chút. Tiểu Điệp, cứ lấy tên nàng để sửa sang đi, đền thờ Quan Thế Âm Bồ Tát cũng nên tu sửa một chút.

Nghĩ một lát, nàng đáp:
- Thất Lang, nô thấy tốt nhất là dâng thư xin tu sửa.

Hắn lắc đầu:

- Nếu dâng thư sẽ dẫn đến rất nhiều nghi ngờ chỉ trích vô căn cứ. Chỉ là sửa phòng ở thôi, là bố thí thông thường.

Nàng gật đầu. Hắn lại nhỏ giọng nói:

- Nàng có phát hiện không? Chùa Đại Tướng Quốc thiếu nhất là cái gì?

Nàng ngẩn ra quay đầu nhìn một vòng, nhỏ giọng hỏi lại:

- Thiếu cái gì?

- Thiếu than sưởi ấm. Trong bảo điện Đại Hùng và điện Lưu Ly lạnh như băng. Vì lạnh như thế, không chỉ tăng nhân chịu tội, cũng khiến cho khách hành hương đến rất thưa thớt.

Nàng gật đầu khẽ nói theo:

- Ngôi chùa này có lẽ không nghèo đến mức không mua nổi lửa than chứ? Chẳng lẽ không dám dùng than sưởi ấm?

Lục Thất quay sang hỏi tăng nhân dẫn đường:

- Xin hỏi sư phụ, vì sao không có lửa than trong điện bái Phật? Thực sự là lạnh lắm.

- A di đà Phật, thí chủ, trong chùa thanh liêm, không mua được than lửa, đã khiến chí chủ chịu khổ rồi.

Tăng nhân kính đáp.

- Không phải chứ? Ta thấy chùa Đông Thiền của Thọ huyện cũng không nghèo đến vậy.Lục Thất ôn hòa nói.

- Người xuất gia không nói dối. Mặc dù chùa Đại Tướng Quốc Tự ở trong Khai Phong phủ, nhưng khách hành hương thường ngày lại không có quý nhân, miếu lại không sinh ra sản xuất gì, nên không thể so với chùa Đông Thiền.

Tăng nhân giải thích.

Hắn gật đầu:

- Rét như vậy cũng không ổn. Nếu ta muốn công đức một chút than lửa, không biết các thiền sư có nhận được không?

Tăng nhân nọ chần chừ một chút mới đáp:

- Thí chủ có lòng thiện, đương nhiên chùa nguyện ý nhận. Có điều, nếu quý nhân công đức, sợ rằng sẽ bất lợi cho bản thân.

- Không sao. Ta là vì gia mẫu nên mới đi bái Phật. Gia mẫu đã dặn ta thấy chùa nhất định phải bái Phật và công đức.

Lục Thất bình thản nói.

Tăng nhân nọ chắp tay:

- Thí chủ đã có lòng thiện, xin hãy đợi, tiểu tăng đi mời Phương trượng.

Tăng nhân kia đi rồi, Tiểu Điệp mới nhỏ giọng lên tiếng:

- Thất Lang làm vậy cũng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu:

- Ta lấy hiếu kính Phật, triều đình Chu quốc có biết cũng khó kết tội ta.

- Chàng không sợ sẽ chọc giận tới Chu Hoàng đế sao?

- Ta tự trị ở Hà Tây, ông ta còn nhẫn được, ta kính Phật một chút ông ta sẽ vẫn nhẫn nại thôi. Ông ta là một kẻ cực kỳ lý trí, nếu đã lợi dụng ta sẽ không dễ dàng vứt bỏ. Với tình thế hiện tại của Chu quốc, ông ta cần Tây Bộ yên ổn, cần ta giữ cân bằng giữa các thế lực quân thần khác. Có điều, ông ta nhường nhịn ta vẫn có giới hạn, một khi ta trở thành uy hiếp lớn thực sự, nhất định ông ta sẽ động sát cơ.

Tiểu Điệp gật đầu.

- Chu Hoàng đế là vị trí giả, có năng lực khống chế rất mạnh, chỉ có điều thủ đoạn trị quốc của ông ta hơi thiên về khuynh hướng mạnh mẽ, khiến cho lòng người nước Chu từ trên xuống dưới cũng không cam tâm. Thực ra ông ta cũng không nên diệt Phật, Phật học có thể trấn an lòng người, Nho học có thể nuôi dưỡng quan niệm tôn sư trung quân.

Nàng gật đầu, chợt tăng nhân dẫn đường ban nãy và Trụ trì bảo điện Đại Hùng bước tới. Sau khi bái chào, Trụ trì chừng năm mươi tuổi mỉm cười:

- Sư đệ Khánh Thủy của chùa Đông Thiền đã tới tệ tự, hóa ra Lục thí chủ chính là đại thiện nhân mà Khánh Thủy sư đệ đã nói.

- Thiền sư quá khen

Lục Thất mỉm cười đáp lại, sau đó được lão hòa thượng mời tới thiện phòng nói chuyện.

Quyển 5 - Chương 141: “Lời nói bộc trực.”

Từ chùa Đại Tướng Quốc Tự về, việc bố thí do Tiểu Điệp lo, Lục Thất ở nhà chờ tin. Nhoáng một cái đã hai ngày trôi qua, tấu thư hắn thỉnh cầu được về quê tế tổ, vẫn không có hồi âm.

Hắn không thể ngồi chờ nữa, quá giờ ngọ bèn tự mình tới Hoàng cung xin gặp Chu Hoàng đế. Tới ngoài điện hắn hỏi thăm, thì ra Chu Hoàng đế đang đi dạo ở hậu uyển, cùng với Triệu Phổ, thủ vệ dặn hắn chờ một chút rồi đi bẩm báo với Chu Hoàng.

Thủ vệ nọ quay về rất nhanh, đưa hắn tới Noãn đình trong hậu uyển yết kiến Hoàng đế Bệ hạ. Tới nơi, hắn thi lễ xin vào từ bên ngoài, trong đình vang lên tiếng Chu Hoàng cho hắn tiến vào.

Vào Noãn đình hắn mới thấy không chỉ có Triệu Phổ và Chu Hoàng đế, Thái tử Chu quốc cũng đang ở đó, hắn cung kính thi lễ:

- Thần bái kiến Bệ hạ.

- Thiên Phong, cứ ngồi đi.

Chu Hoàng đế ôn hòa nói.

- Tạ ơn Bệ hạ.

Hắn tự dời chiếc ghế dựa tới bên cạnh Triệu Phổ, địa vị của hai người ngang nhau.

- Thái tử Điện hạ, Triệu đại nhân!

Đặt ghế xuống hắn chắp tay chào. Thái tử khẽ gật đầu. Triệu Phổ mỉm cười gật đầu. Lục Thất an tọa.

- Thiên Phong, ngươi tới có chuyện gì?

Chu Hoàng đế hỏi.

- Bệ hạ, thần đã thượng thư xin về quê tế tổ, ngày Tết cuối năm đã không còn xa, thần vẫn muốn có thể quay về trong năm, nên hơi lo lắng.

Lục Thất hồi đáp.

- Thư ngươi dâng trẫm có thấy. Năm nay ngươi có thể không về quê chứ?

Chu hoàng đế ôn hòa nói.

Lục Thất rất bất ngờ nhìn Chu Hoàng đế. Ông ta bình tĩnh nhìn lại hắn. Hắn lập tức nói:

- Nếu Bệ hạ cần, năm nay thần có thể không về quê.

Chu Hoàng đế gật đầu:

- Trẫm cần phải nhanh chóng bổ khuyết vị trí của Kinh Triệu phủ một chút. Ngươi đã ở Khai Phong phủ, bất cứ lúc nào cũng phải đối phó với chuyện có thể xảy ra ở Tây Bộ.

- Thần đã hiểu. Nguyện ý ở lại phủ Khai Phong.

Lục Thất tỏ thái độ nói.

Chu Hoàng đế mỉm cười gật đầu:

- Mấy hôm nay ngươi bận rộn việc gì vậy?

- Nhiều ngày nay thần an trí Hình Vân, để cho ông ta tiếp quản một ít cửa hàng, sau đó lại tới chùa Đại Tướng Quốc.

Lục Thất hồi đáp.

- Ngươi tới Khai Phong phủ còn đi chùa, xem ra thực sự tín Phật.

Chu Hoàng đế ôn hòa nói.

- Thần không tín Phật, mà là gia mẫu tín Phật. Trước kia gia mẫu đã dặn dò thần, thấy chùa phải vào phát tâm. Vì trước đây, thần bị ngã ngựa hôn mê, gia mẫu bái Phật ba ngày, thần tỉnh lại. Nhưng thần biết thần còn tỉnh lại được là vì thần vốn không ngã chết.

Lục Thất bình thản hồi đáp.

- Ngươi nói không tín Phật, nhưng bái Phật cũng là tín Phật.

Chu Hoàng đế bình thản phản bác.

- Nếu Bệ hạ cho là vậy thì thần tín khá nhiều rồi. Khi thần ở Giang Nam là một đạo sĩ, ở đạo quán Mao Sơn cũng có tịch. Khi thần ở vùng chiến Tín Châu cũng đã từng lạy Xà Tiên kết nghĩa cùng các bằng hữu. Khi thần ở Hà Tây cũng đã lạy Vu giáo tộc Hồi Hột.

Lục Thất thong dong đáp lại.

Chu Hoàng đế vẫn bình thản, chỉ có Thái tử kinh ngạc hỏi:

- Ngươi là đạo sĩ?

- Vâng, thần là đạo sĩ. Đạo giáo của thần là do Quận công Thanh Hà giáo đấy, trước kia thần ở Thường Châu đã bị thương trong một trận chiến, quận công Thanh Hà bèn đưa thần tới Mao Sơn làm chân nhân, tới Mao Sơn dưỡng thương, chịu không nổi sự dong dài của quán chủ bèn nhập quan tịch.Lục Thấp trả lời.

Thái tử khẽ ồ lên một tiếng. Chu Hoàng đế nhàn nhạt hỏi:

- Nghe nói lần đó ngươi đã bị thương rất nặng.

Lục Thất cung kính đáp:

- Thần không dám lừa gạt Bệ hạ. Thực ra thần không bị thương trong chiến sự ở Thường Châu, đúng hơn là đã bị trúng hơn mười mũi tên, nhưng không hề thương tới gân cốt, hơn nữa là do thần cố ý trúng tên.

Ba người đối diện có vẻ bất ngờ. Thái tử kinh ngạc hỏi:

- Ngươi cố ý trúng tên? Vì sao?

- Vì mạng sống, thần không thể không trúng tên. Vì nếu không giả bị trọng thương, có thể Quận công Thanh Hà sẽ giết thần.

Lục Thất hồi đáp.

Thái tử kinh ngạc hỏi:

- Ngươi nói rằng Quận Công Thanh Hà từng muốn giết ngươi?

- Vâng. Thần vốn là Huyện úy hộ quân huyện Thạch Đại, khi hộ tống đưa quân ngân tới Giang Ninh đã vô tình gặp được Huyện công An Viễn hiện nay. Huyện công An Viễn đã cho thần một thanh đao Thiên Ngưu, lúc ấy thần không biết đao Thiên Ngưu là của Thiên Ngưu Vệ trong cung, sau đó biết rồi. Không lâu sau thần vâng mệnh hộ tống Mạnh Thạch đại nhân tới Ninh Quốc quân, trên đường gặp thích khách, thần đã giết chết và biết được từ miệng một thích khách, thì ra là sát lệnh của Quận công Thanh Hà. Cũng vì Quận công Thanh Hà muốn chặt cánh của Huyện công An Viễn, không cho Huyện công An Viễn có thể sử dụng quân tướng.

Lục Thất tự đáp.

Thái tử khẽ ồ một tiếng. Lục Thất lại cười nhạt:

- Khi thần ở huyện Cú Dung tiễu phỉ, cùng với trong chiến sự Thường Châu đã từng lập công huân rất lớn, nhưng cũng đã tự quyết một vài việc. Quận công Thanh Hà không chấp nhận được võ tướng tự quyết, bất cứ chiến sự gì cũng nhất định phải xin chỉ thị của Giang Ninh mới có thể xuất binh. Lúc trước Việt quốc và quân Giang Âm cấu kết, xuất ba vạn binh đột kích quân Ngô Thành ở huyện Tấn Lăng. Thần đã đi do thám và kinh hãi biết được, nếu huyện Tấn Lăng thất thủ, quân Việt có thể sẽ nhập vào Nhuận Châu đánh thẳng tới Giang Ninh. Thần bèn cho người đi cầu Dương Côn thống soái quân Ninh Quốc. Dương Côn nghe xong báo cáo quân tình, quyết đoán tập kết sáu vạn quân Ninh Quốc đánh về phía đông, một lần hành động quân Việt bị diệt ba vạn, nhưng sau đó, vì Dương Côn không xin chỉ thị của triều đình đã điều quân đi đánh, đã bị minh thăng ám giáng điều khỏi quân Ninh Quốc, còn thần, vì bảo mệnh, chỉ có thể chịu bị thương mà trốn tai nạn.

Thái tử nhíu mày, lại nói:

- Nghe nói ngươi và Dương Côn là thế giao.

-Trước khi Ninh Quốc quân đánh vào phía đông, thần và Dương Côn không chỉ đã từng gặp, hơn nữa còn có oán. Tỷ tỷ của thần từ nhỏ đã được gả cho nhị lang Dương gia, nhưng sau đó gia thế nhà thần xuống dốc, không ngờ nhị lang Dương gia vì quan đồ mà hưu thê là tỷ tỷ của thần. Thần từ quân Hưng Hóa về quê mới biết, cũng cực hận Dương gia. Nhưng Dương Côn đánh về phía đông khiến cho thần cũng chỉ có thể hận một người của Dương gia, tuy Dương Côn đánh về hướng đông chủ yếu là vì tiên phát chế nhân, phòng ngự tấn công, nếu y không xuất binh, có thể Việt quốc đã chiếm được Thường Châu, cũng có thể nhận được sự quy hàng của quân Giang Âm, sau đó hợp binh đột kích Giang Ninh. Chỉ có điều Quận công Thanh Hà lại không cho rằng y làm vậy là đúng, ngược lại còn trách tội Dương Côn làm bậy.

Lục Thất kể lại mọi chuyện thản nhiên như đang tán gẫu.

- Quận công Thanh hà thực đúng là cổ hủ.

Thái tử đáp lại.

- Quận công Thanh Hà là người trong cuộc, thường vẫn mê muội. Khi thần ở Hồng Châu, có một quan tướng của Kinh thành vì uống quá nhiều nên đã nói với thần, đối với Quận công Thanh Hà, quân sự là tổng thể, chỉ có thể là trắng hoặc đen, không lý giải được nếu không hiểu rõ tình thế địch ta thì cuộc chiến sẽ có rất nhiều biến số. Tỷ như trước kia Vương Văn Hòa đại nhân của quân Hưng Hóa, để có thể tác chiến với quân Việt, không thể không hợp tác với Vinh thị và Vũ Văn thị của Hồng Châu. Kết quả, quan trấn giữ Hồng Châu Chu Lệnh Vân không ngừng cáo mách với Quận công Thanh Hà rằng Vương Văn Hòa cùng Vũ Văn thị cấu kết, cuối cùng, Quận công Thanh Hà cho rằng Vương Văn Hòa muốn tạo phản, bức bách Vương Văn Hòa đại nhân trực tiếp cáo lão rời quân Hưng Hóa!Lục Thất bình thản nói.

Thái tử nhíu mày như thoáng suy nghĩ, Triệu Phổ cũng lim dim vuốt râu. Chu Hoàng đế vẫn cứ bình thản như vậy. Không thấy Thái tử nói gì, ông ta ôn hòa nói:

- Thiên Phong, quân chức của Tây Ninh đô đốc phủ đã định ổn thỏa rồi chưa?

- Thưa Bệ hạ, thần đã định ổn thỏa, vốn định về quê trở lại rồi sẽ trình lên Binh bộ, nếu có vấn đề không ổn thỏa thì có thể giải quyết cùng Binh bộ.

Lục Thất hồi đáp.

- Ngày mai gửi cho Binh bộ luôn đi. Bây giờ ngươi quay về lập tức gửi lệnh cho quân lực Hà Tây đi tiếp quản Hà Hoàng.

Chu Hoàng đế ra lệnh.

- Vâng. Thần tuân chỉ dụ.

Lục Thất cung kính đáp

Chu Hoàng đế nhìn hắn, bình thản nói:

- Ngươi noi theo Trương Nghị Triều hiến kế sách cho triều đình, trẫm hy vọng ngươi có thể là một Trương Nghị Triều thứ hai.

- Bệ hạ, triều đình có thể dung thần, thần sẽ là Trương Nghị Triều thứ hai.

Lục Thất đứng dậy cung kính thi lễ đáp lời.

Chu Hoàng đế lạnh nhạt:

- Ngươi nói vậy là không đúng với vai trò của thần tử rồi.

- Bệ hạ, thần nói rất thực lòng. Thần có thể nói một vài câu trung tâm đường đường, nhưng Bệ hạ là minh quân, cũng là nhạc phụ của thần, thần không muốn nói lời không thật với ngài.

Lục Thất nghiêm nghị đáp lại.

Chu Hoàng đế nhìn hắn, một lát sau mới ôn hòa nói:

- Ngồi đi!

- Tạ ơn Bệ hạ.

Lục Thất cung kính tạ ơn, lại ngồi xuống. Thái tử nhìn hắn bằng một ánh mắt phức tạp.

Chu Hoàng đế hơi cúi xuống:

- Thiên Phong, ngươi và thái giám kia rất thân thiết với nhau sao?

- Không thân thiết lắm, tuy nhiên người kia đã từng giúp thần. Quận công Thanh Hà rất tín nhiệm hoạn quan, thần vì một vài lời nói tốt, trả giá mười ngàn bạc nhưng vẫn cảm kích. Hơn nữa, thái giám kia cũng rất có tài, buôn bán rất giỏi, nên thần mới cho ông ta lo việc buôn bán.

Lục Thất hồi đáp.

- Chỉ là vì biết buôn bán thôi sao?

Chu Hoàng đế nghi ngờ hỏi lại.

Lục Thất ngẩn ra đáp:

- Ông ta còn thông hiểu cách đóng thuyền, nhưng ở Khai Phong phủ không dùng được.

- Đóng thuyền? Gã ta có thể đóng thuyền gì?

Chu Hoàng đế bất ngờ truy hỏi.

- Ông ta nói biết đóng thuyền đi biển. Ông ta đã từng làm đốc quan đóng thuyền ở quân Giang Âm, sau đó theo bồi giá đến Giang Ninh.

Lục Thất đáp lại.

Chu Hoàng đế gật gật đầu, sắc mặt khá suy tư. Lục Thất thầm nghĩ chẳng lẽ Chu Hoàng đế muốn chế tạo thuyền biển, theo đường biển đột kích Tần quốc?

Quyển 5 - Chương 142: Triệu Phổ

Lục Thất không ở lại Noãn đình lâu, Chu Hoàng đế than mệt, hắn và Triệu Phổ cùng rời hậu uyển ra ngoài Hoàng cung.

- Triệu đại nhân, hình như Bệ hạ có hứng thú với việc chế tạo thuyền biển.

Lục Thất khách sáo nói.

- Đúng là Bệ hạ có hứng thú với việc chế tạo thuyền biển, nhưng hiện giờ Đại Chu không phát triển được chiến lực trên biển, đóng được thuyền trên Trường Giang và Hoàng Hà là miễn cưỡng lắm rồi.

Triệu Phổ đáp.

- Nghe nói Đăng Châu của Đại Chu có bến tàu mà.

Lục Thất nói.

- Bến tàu Đăng Châu có từ thời Đường, hiện giờ cũng không phát triển hơn được bao nhiêu. Họa ngoại xâm của Đại Chu chủ yếu là từ sáu nước, cho nên không coi trọng phát triển thủy quân. Nói cho cùng cũng chính là thiếu tiền.

Triệu Phổ bình thản nói.

Lục Thất gật đầu. Triệu Phổ lại nói tiếp:

- Bởi vì thiếu tiền, nên Bệ hạ đã phát động chiến sự Giang Nam và Ba Thục.

Lục Thất ngạc nhiên:

- Bệ hạ phát động chiến sự không phải để đối phó với Tấn quốc và Hán quốc sao?

- Đúng như lời ngươi nói đấy. Chiến tranh có rất nhiều biến số địch ta, nguyên nhân Bệ hạ tiến quân Giang Nam có rất nhiều, một trong những điều quan trọng nhất là lấy chiến dưỡng chiến. Trước kia, Đại Chu đã được Đường quốc cung phụng rất nhiều, có thể cấp dưỡng cho mấy chục vạn quân lực Đại Chu, nhưng Đường quốc tại Giang Nam nhanh chóng trở nên suy yếu, nên không thể cung phụng cho Đại Chu. Cho nên Bệ hạ đã bắt lấy cơ hội, điều đại quân tiến chiếm Giang Nam. Hơn hai mươi vạn đại quân đi Giang Nam là có đất để nuôi quân. Có thể nói là kế sách đoạt đất và làm suy yếu nội hoạn.

Lục Thất thoáng nghĩ gì đó, gật đầu. Triệu Phổ nói đầy thâm ý:

- Thực ra, Lục Đại Tướng quân cũng có thể hiểu được điều này. Nếu Hà Tây không có lương thực sao có thể quy trị. Quyết đoán dùng năm ngàn chiến mã đổi lấy lương thực, ta bội phục.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:

- Bệ hạ đã biết chuyện ta dùng chiến mã đổi lấy lương thực sao?

- Có thể Bệ hạ không biết, nhưng có biết cũng chẳng sao. Hiện giờ là tên đã lên dây, khó thu cung. Nếu Tây Bộ rối loạn, rất có thể sẽ dẫn đến Đại Chu sụp đổ.

Triệu Phổ đáp.

- Quân thần Đại Chu không có lòng phản chứ?

Lục Thất hoài nghi nói.

- Lòng người khó dò, Bệ hạ không thể tín nhiệm võ thần Đại Chu. Năm đó, sau khi lên ngôi, Bệ hạ liền đoạt lấy chức Điện Tiền Đô Kiểm Điểm của Trương Vĩnh Đức, phân công Triệu Khuông Dẫn làm Điện Tiền Đô Kiểm Điểm, hiện giờ Bệ hạ lại thả Triệu Khuông Dẫn ra ngoài, kể cả có dồn tâm sức bố trí lại Cấm quân ở Khai Phong phủ nhưng vào thời kỳ quá độ này, Bệ hạ lo nhất vẫn là xảy ra phản loạn.

Triểu Phổ trả lời.

- Hành động của Bệ hạ có phải là vì Thái tử không? Có điều thế thì hơi chậm. Ta cảm thấy, thực ra chế độ của Đại Chu rất tốt, chỉ có điều quá mức dung túng quân thần phát triển leo cao thế lớn.

Lục Thất nói.

- Bệ hạ cũng muốn làm suy yếu quân quyền của quần thần, chỉ có điều Đại Chu mạnh mẽ cứng rắn. Với đối ngoại vẫn luôn bất khuất, Bệ hạ chưa bao giờ cúi đầu, không ngừng tranh phong với kẻ thù bên ngoài, khiến cho uy vọng Thống quân tướng soái càng ngày càng cao. Hậu quả là cho dù có đổi tướng soái cũng không thể loại trừ được ảnh hưởng về quân lực của thần tử có nhiều công huân. Mỗi đại thần có nhiều công huân của Đại Chu, hoặc nhiều hoặc ít, đều được các lão thuộc hạ tôn sùng.

Triệu Phổ nói.

Lục Thất cũng gật đầu hiểu chuyện. Triệu Phổ lại nói:

- Thực ra, cách trị quốc của Đường triều trước kia mới là đạo trị an tốt nhất.

- Triệu đại nhân nói vậy ta không ủng hộ. Đường quốc trọng văn khinh võ, cũng đã bị diệt quốc.

Lục Thất phản bác.

- Đúng là đã bị diệt quốc, nhưng Lục đại tướng quân nghĩ một chút xem, Đường quốc đã tồn tại bao lâu? Việt quốc lại tồn tại bao lâu? Còn Trung Nguyên bao lâu?

Triệu Phổ nói.

Lục Thất lắc đầu:

- Trung Nguyên là nơi chiến tranh tứ phía, nếu cũng cầu an thống trị như các nước Giang Nam, hậu quả sẽ là ngoại tộc hung hăng xâm lược. Nếu Trung Nguyên rơi vào tay ngoại tộc, kết cục của trăm vạn bách tính chỉ là đau khổ.

- Nói vậy, Lục đại tướng quân cho rằng Trung Nguyên nên thượng võ tranh phong?Triệu Phổ nói.

- Thượng võ tranh phong là không thể tránh được. Nếu một quốc gia yếu đuối cầu an đối ngoại, hậu quả sẽ là khốn đốn và mất nước. Triệu đại nhân nên biết, ta có thể quy trị được Hà Tây, một là có quân uy, hai là sùng Phật, ba là lợi về lương thực. Ba thứ, thiếu một cũng không được.

Lục Thất đáp trả.

Triệu Phổ suy nghĩ một lát, gật đầu nói:

- Sự thực thắng hùng biện. Lục đại tướng quân an trị Hà Tây, ta cũng biết.

Lục Thất cười:

- Tình hình của Trung Nguyên khác với Hà Tây.

- Lục đại tướng quân cho rằng Trung Nguyên nên thống trị thế nào?

Triệu Phổ hỏi.

- Thống trị Trung Nguyên hẳn nên là cùng phát triển cả sĩ nông công thương. Triều đình nên tôn Nho, kính Phật, trọng nông hưng thương, cường quân mở mang bờ cõi.

Lục Thất trả lời.

- Lục Đại Tướng quân nói vậy không rõ ràng chút nào.

Triệu Phổ lắc đầu nói.

- Không rõ ràng sao? Nhưng Đại Chu chỉ làm được một phần là trọng nông và cường quân, quá tôn sùng quân công. Cũng như Đường quốc quá tôn văn sùng Phật. Đại Chu và Đường quốc đều không thực sự coi trọng hưng thương, chẳng những coi thương nhân là dân đen, hơn nữa còn sưu cao thuế nặng.

Lục Thất nói.

- Thương nhân là nhóm người không làm ra được cái gì. Nếu trọng thương, sẽ gây bất lợi cho việc đồng áng.

Triệu Phổ phản bác.

- Ta lại thấy khác. Buôn bán thịnh vượng, đương nhiên sẽ kéo theo tất cả các ngành sản xuất phát triển. Tỷ như nhà giàu làm ruộng, vì thương nhân có thể mang vật phẩm từ rất nhiều nơi đến, các đại hộ ở nông thôn sẽ muốn mua, đương nhiên phải bán đi lương thực tích trữ. Mà lương thực có thể đổi lấy rất nhiều vật phẩm, sẽ khiến cho người làm ruộng trăm phương ngàn kế gia tăng thu hoạch trên mảnh đất, mà khi họ bán lương thực, sẽ do thương nhân vận chuyển tới nơi thiếu lương, đổi lấy các sản phẩm khác. Nếu có thương nhân vận lương, triều đình không chỉ thu được thuế thương, còn có thể miễn được khoản chi phí lao dịch vận chuyển quân lương.

Lục Thất phản bác.

Triệu Phổ thoáng suy nghĩ gì đó, bước thêm được vài chục bước, Lục Thất lại nói:

- - Ta sẽ lấy ví dụ về quá trình buôn bán của Khai Phong phủ. Khai Phong phủ rất phồn vinh, nhưng thương hàng từ các nơi vận tới cũng bị bóc lột trên dưới, gần như tham lam vô độ, cho nên việc buôn bán lưu thông ở Đại Chu bị hạn chế rất lớn.
-

- - Đại Chu muốn cấp dưỡng quân lực, chỉ có thể gia tăng thuế má, nếu không, sao có thể cân bằng được tiêu phí của một nước?

Triệu Phổ giải thích.

Lục Thất gật đầu:

- Đúng là không đủ cung cấp. Có điều, ta cho rằng, nếu Trung Nguyên muốn có được an trị thực sự, chỉ có thể tham khảo phương pháp thống trị của triều Đường, để cho văn võ tồn tại song song, mới có thể ngoài ngăn địch hoạn, nội trị thái bình.

- Loạn An Lộc Sơn không phải do chế độ triều Đường nuôi thành sao?

Triệu Phổ bác bỏ.

- Ta cho rằng đây không phải do chế độ triều Đường. Mà là do chế độ của triều Đường bị phá hỏng cùng với việc phá bỏ chế độ quân điền, hủy đi quyền trị quốc của Tể Tướng, tạo nên môi trường cho Tiết Độ Sứ ở biên cương phát triển an toàn. Bởi vì, chế độ quân điền bị phá hỏng, khiến cho hậu kỳ của triều Đường chỉ có thể mộ binh, không thể phủ binh luân phiên giữ biên phòng.

Lục Thất theo lý bẻ lại.

Triệu Phổ gật gật đầu:

- Ngươi nói đúng. Cái họa ngầm dẫn đến việc triều Đường bị sụp đổ là do Đường Huyền Tông đã cắt quá nhiều quyền Tể Tướng, lại dung túng cho Tiết Độ Sứ ở biên cương phát triển an toàn, mới khiến cho An Lộc Sơn có được cơ hội.

- Đại Chu hiện nay lấy mộ lính là chủ, ưu thế là chiến lực hùng mạnh, có thể phòng ngừa việc địa phương phát triển cục bộ, nhưng một khuyết điểm lớn là việc nuôi binh phải tiêu tốn rất nhiều. Tuy nhiên, vì phải tranh phong với kẻ thù bên ngoài nhiều năm, Đại Chu cũng đã tạo thành sức ảnh hưởng sâu nặng của công thần cầm quân.

Lục Thất lại nói.

Triệu Phổ gật đầu:

- Ta và ngươi nói chuyện thế này cũng coi như đại nghịch bất đạo rồi.

- Nói chỉ là nói mà thôi. Triệu đại nhân dám bàn chuyện lợi và hại của nước nhà, nguyên nhân cũng là hiểu ta vốn đã không hợp với các quy tắc.

Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Triệu Phổ lắc đầu không nói gì nữa, bước thêm vài bước, Lục Thất lại nói:

- Triệu đại nhân xem trọng thành tựu văn hóa giáo dục của triều Đường, phải chăng có thâm ý gì?

Triệu Phổ liếc hắn một cái, lạnh nhạt đáp lại:

- Có thâm ý gì, Lục Đại Tướng quân sao có thể không biết?

- Quả thực là ta không biết. Mong Triệu đại nhân có thể chỉ giáo.

Lục Thất cười nhạt đáp lại.

Triệu Phổ lắc đầu:

- Lục Đại Tướng quân giả vờ hồ đồ làm gì. Một kẻ ngu ngốc vô năng như Quận công Thanh Hà còn có thể ngồi vững trên ngôi Quốc chủ mười mấy năm, hẳn là công của nền văn trị.

Hắn gật đầu:

- Bệ hạ là vị trí giả, cũng nên sớm suy nghĩ cho nguy cơ của Thái tử.

- Mười năm trước nên hưng văn bình võ, từng bước dùng quan văn chưởng phán quân sự. Bệ hạ vẫn luôn nghĩ khi sinh thời nhất thống thiên hạ, hiện giờ Thái tử văn nhược, không bằng được một nửa của Bệ hạ.

Triệu Phổ sầu lo nói.

- Nếu hưng văn bình võ cũng không chắc có được kết quả tốt. Trở thành tù binh của nước khác càng đáng buồn hơn.

Lục Thất phản đối.

Triệu Phổ cũng lắc đầu:

- Cho dù có thực sự đáng buồn cũng vẫn hơn bị đoạn tuyệt gốc rễ.

Lục Thất ngẩn ra, hiểu ý gật đầu. Vương triều Trung Nguyên thay đổi chớp nhoáng, kết cục của Hoàng đế bị soán vị gần như đều diệt vong cả nhà, có thể sống tiếp cũng chỉ có một chút nhánh nhỏ. Còn Đường quốc, tuy rằng bị diệt, nhưng Hoàng tộc Đường quốc do Lý Quốc Chủ cầm đầu đều được sống sót.

Quyển 5 - Chương 143: Trù tính tiến công

Lục Thất và Triệu Phổ đi rồi, Thái tử cầm bình rót trà cho Chu Hoàng đế. Chu Hoàng đế cầm lấy chén trà uống một ngụm, ôn hòa nói:

- Lời của Lục Thiên Phong khiến cho con nghĩ tới điều gì?

- Thật sự thì nhi thần không nghĩ gì cả, chẳng qua là cảm thấy Lục Thiên Phong nói rất nhiều chuyện ở Giang Nam, có phải có thâm ý gì hay không?

Thái tử hồi đáp.

- Không có thâm ý gì cả, chỉ là muốn giải thích.

Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Giải thích?

Thái tử thấy bất ngờ hỏi.

- Lục Thiên Phong giải thích cho chuyện làm sai trái của mình.

Chu Hoàng đế nói.

Thái tử gật đầu, lại nói:

- Phụ hoàng không đồng ý cho hắn hồi hương, có phải có dụng ý khác?

- Có, cuối năm trẫm sẽ xuất binh đến Thái Nguyên, Lục Thiên Phong sẽ là Tây lộ quân, chỉ huy hai mươi ngàn quân Hội Châu đến Kinh Triệu phủ, tiến công Thái Nguyên.

Chu Hoàng đế trả lời.

Thái Tử giật mình kinh hãi, nói:

- Cuối năm Phụ hoàng đột kích Thái Nguyên ư? Vào hàn thiên mà đột kích Thái Nguyên, dường như bất lợi cho việc hành quân.

- Đúng là bất lợi cho việc hành quân, cũng không thuận lợi cho việc công thành, nhưng có thể đánh cho trở tay không kịp.

Chu Hoàng đế nói.

Thái tử gật đầu, hỏi:

- Phụ hoàng cho Lục Thiên Phong đột kích Thái Nguyên sao?

- Nếu như là con, con cho rằng sẽ làm như thế nào để tiến quân?

Chu Hoàng đế không đáp mà hỏi ngược lại.

Thái tử suy nghĩ một chút, nói:

- Nhi thần sẽ không để cho Lục Thiên Phong dẫn hai mươi ngàn quân tiến công mà là nên phân ba đường tiến công Thái Nguyên, một đường do Lục Thiên Phong, một đường do quân phương Bắc, còn một đường sẽ do Khai Phong phủ xuất binh.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:

- Nói rất hay, hiện giờ rét đậm, Yến quốc ở phương bắc tạm thời bãi binh, đúng lúc để cho Dương Nghiệp xuất binh đánh phía tây, đến lúc đó trẫm sẽ lệnh cho Trương Vĩnh Đức lấy cớ là tuần tra suất quân đến Định Châu trấn thủ.

Thái tử ngẩn ra, nói:- Phụ hoàng muốn dùng quân Định Châu, không cần Chiết thị xuất quân sao?

- Chiết thị xuất quân, một là nếu gặp rồi sẽ sớm để lộ bí mật của việc quân, hai là đột kích Thái Nguyên không thể dùng Chiết thị, nếu không thì sau cuộc chiến lại không có cách nào để ban thưởng, Chiết thị đã chiếm được Ngân Châu, thậm chí Tuy Châu cũng có thể thuộc về Chiết thị.

Chu Hoàng đế nói.

Thái tử gật đầu, bỗng nói:

- Phụ hoàng, nhất định phải dùng Lục Thiên Phong làm Thống soái Tây lộ quân hay sao? Nhi thần cảm thấy, hay là giữ Lục Thiên Phong ở lại Khai Phong phủ.

Chu Hoàng đế lắc đầu, nói:

- Tiến đánh Thái Nguyên cần phải mạnh mẽ nhanh chóng, chỉ có Lục Thiên Phong cầm quân mới có thể ép được hai mươi ngàn quân Hội Châu phải phục tùng, nếu không rất dễ xuất hiện hiện tượng hợp quân chạy trốn, nếu như Tây lộ quân bị bại lộ, vậy thì chiến lược đột kích Thái Nguyên sẽ không thể đạt được.

Thái tử chỉ có thể gật đầu, Chu Hoàng đế nâng bát uống ngụm trà, vẻ mặt thậm chí có vẻ thẫn thờ giống như đang suy nghĩ, Thái tử không dám quấy nhiễu, im lặng chờ đợi.

Thật lâu sau, Chu Hoàng đế mới nói:

- Năm đó, trẫm tự mình dẫn đại quân đi nghênh chiến Lưu tặc ở Thái Nguyên, huyết chiến với tổng cộng cả mười ngàn người Khiết Đan của Lưu tặc tại Cao Bằng, trận chiến ấy là một trận chiến quyết định sự tồn vong của Đại Chu, trận chiến ấy Triệu Khuông Dẫn, Trương Vĩnh Đức và các tướng sĩ Lý Quân đã cùng với phụ hoàng kề vai sát cánh bên nhau anh dũng chiến đấu mới đánh bại được đại quân của Lưu tặc. Sau cuộc chiến, trẫm luận công trọng thưởng, tín nhiệm để cho Lý Quân trấn thủ Thái Nguyên, Triệu Khuông Dẫn thăng làm Điện tiền đô Chỉ huy sứ.

Thái tử im lặng, y đương nhiên biết cuộc chiến ở Cao Bằng, trận chiến ấy khiến cho Chu quốc đi vào ổn định về chính trị, sau đó Chu Hoàng đế lại xua quân xuôi nam cướp lấy vùng đất Giang Hoài, cùng với bốn châu vực phía tây, về sau lại tiến đánh phía bắc đột kích Yến quốc mới phải chịu thua thiệt.

- Hi Huấn, con có muốn lĩnh quân đi đột kích Thái Nguyên không?

Chu Hoàng đế ôn hòa hỏi.

Thái tử cả kinh nhìn phụ hoàng, câu hỏi của phụ hoàng khiến y hết sức bất ngờ, nhìn ánh mắt ôn hòa của phụ hoàng, trong lòng của Thái tử sợ hãi không biết nên trả lời thế nào, thời tiết rét đậm lại dẫn quân đi đột kích Thái Nguyên, trong lòng của y tràn đầy mâu thuẫn.

- Phụ hoàng, nhi thần có thể đi, chỉ có điều chuyện đột kích Thái Nguyên quan hệ trọng đại, nhi thần sợ là không đảm đương nổi việc lĩnh quân.Thái tử lo sợ nói.

Chu Hoàng đế quay đầu nhìn về phía ngoài đình, bình thản nói:

- Con có thể đi, trẫm sẽ cho người phụ tá con, lúc này đây đột kích Thái Nguyên là cơ hội để con có thể có được lòng quân, chỉ cần hạ được Thái Nguyên là con có thể xin ban công cho các tướng sĩ.

Thái tử gật đầu nói:

- Nhi thần đã hiểu.

- Qua ít ngày nữa, Thạch Trung Phi sẽ thành thân, con tự mình đi chúc mừng.

Chu Hoàng đế căn dặn, Thái tử gật đầu đáp ứng.

*****

Lục Thất ra khỏi hoàng cung chia tay với Triệu Phổ. Nhìn Triệu Phổ đã lên kiệu đi khuất rồi hắn mới lên xe trở về phủ của mình. Ở trong xe hắn suy ngẫm những lời nói của Triệu Phổ. Hắn đoán chừng trong lời nói của Triệu Phổ là muốn nói với hắn Thái tử của Đại Chu không thể kế nhiệm, sau khi Hoàng đế băng hà, Chu quốc sẽ có sự thay đổi.

Nhưng tại sao Triệu Phổ phải nói những lời đại nghịch như vậy với hắn, có thể nói hắn với Triệu Phổ không có quan hệ gì, trong lời nói của Triệu Phổ cũng biểu lộ một chút oán trách đối với Chu Hoàng Đế, nhưng loại oán trách này lại không phải mang ý thù hận mà là một loại tức giận lo nghĩ của một trung quân.

Lục Thất không nghĩ đến những lời của Triệu Phổ nữa mà ngược lại suy xét đến dụng ý của Chu Hoàng đế. Không ngờ Chu Hoàng đế lại không cho hắn hồi hương, hơn nữa lại vội vàng để cho hắn mau chóng điều quân, rõ ràng cho thấy tư thế khẩn cấp, lúc này trời đang rét đậm, vì lẽ gì lại vội vàng điều quân, chẳng lẽ lại lo lắng Triệu Khuông Nghĩa hoặc Tấn Quốc Công lợi dụng lúc rét đậm mà tạo phản?

Tạo phản? Tấn Quốc Công sẽ cấu kết với Liêu quốc hoặc Yến quốc, nhanh chóng động binh với phủ Kinh Triệu, Lục Thất nghĩ đến những lời nói và hành động của Chu Hoàng đế, bỗng nhiên hiểu ra, có thể là Chu Hoàng đế muốn dụng binh ở Thái Nguyên, rét đậm lại dụng binh ở Thái Nguyên tuy rằng có bất lợi cho việc hành quân tác chiến, nhưng lại có ưu thế về chiến lược là đánh cho không kịp trở tay.

Khóe miệng của Lục Thất trở nên khác thường, nếu như Chu Hoàng đế thật sự muốn nhân lúc trời rét đậm mà tấn công Thái Nguyên vậy thì cũng sẽ làm rối loạn kế hoạch của hắn. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Lục Thất khi ở Thạch Châu đã thăm dò và thâm nhập Thái Nguyên, sau khi hắn rời khỏi Thạch Châu, Vân Cẩm Đông vẫn tiếp tục tiến hành thâm nhập và ngầm xách động ở Thái Nguyên, cũng có một ít hiệu quả, vốn định ngày sau khi tiến công Thái Nguyên có chỗ dùng, nhưng hiện tại, có khả năng Chu Hoàng đế sẽ có kế hoạch tiến công Thái Nguyên.

Chẳng bao lâu sau khi Lục Thất đã hồi phủ, ngoại trừ viết quân lệnh ra còn có đáp trả lại hai bức mật thư, một bức cho Dương Côn, một bức cho Thống soái Châu Quân, tiến hành sắp đặt các khả năng có thể ứng phó, trong đó có một lệnh điều quân, lệnh cho mười ngàn kỵ quân ra Hà Tây tiến đến Tuy Châu đóng quân, tuy nhiên điều mười ngàn kỵ quân đi Tuy Châu Lục Thất sẽ bẩm báo với Chu Hoàng đế.

*****

Hai ngày sau, Lục Thất bỗng nhiên nhận được thiệp cưới của Thạch Trung Phi, lại hai ngày sau nữa, khi mặt trời lên cao Lục Thất ra khỏi nhà đi phủ Vệ Quốc Công, hắn muốn cho Tiểu Điệp ăn mặc trở lại thành phụ nữ đi cùng nhưng Tiểu Điệp lại không chịu, nói là không muốn gặp phiền phức nên Lục Thất đành phải một mình đi chúc mừng.

Phủ Vệ Quốc Công nằm ở vùng Phan lâu, đây chính là một nơi khá tốt hiếm hoi ở phủ Khai Phong, cách hoàng cung không xa, lại là phố phường phồn hoa nhất. Lục Thất đến nơi thấy phố phường ngựa xe như nước, khắp nơi đều là nam thanh nữ tú, người già trẻ nhỏ ăn mặc đẹp đẽ, người đông vô kể.

Lục Thất tiến đến là đi cùng với phu xe của mình, có thể nói là cực kỳ khiêm tốn. Hắn xuống xe từ xa, tay trái cầm lễ vật, trong đám người hỗn loạn tiến về phía phủ Vệ Quốc Công. Người xung quanh căn bản không hề biết Lục đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy gần đây đang ở ngay bên cạnh.

Lục Thất vừa đi vừa ngắm nhìn, thầm nghĩ chỉ sợ sẽ có hơn phân nửa quan viên ở phủ Khai Phong đến đây chúc mừng. Vệ Quốc Công này và Triệu Khuông Dẫn là huynh đệ kết nghĩa, lại vừa được Thạch Trung Phi tiết lộ tin tức, rõ ràng là sau này sẽ không trung với Thái tử Đại Chu hiện giờ. Bất trung với Đại Chu vậy thì chỉ có thể là dốc sức vì Triệu Khuông Dẫn, tuy rằng Lục Thất thân cận với Thạch Trung Phi nhưng hắn lại không hi vọng Thạch Thủ Tín sẽ ủng hộ mình, trái lại Lục Thất lại tin tưởng Thạch Thủ Tín nhất định có ý muốn hắn cũng đầu nhập Triệu Khuông Dẫn.

Trong lòng Lục Thất cũng ấm ức cho Chu Hoàng đế. Làm Hoàng đế nhiều năm như vậy không ngờ lại có quá nhiều người khó mà sử dụng. Hắn cũng hiểu được sự ấm ức của Triệu Phổ, có lẽ Triệu Phổ đã từng đề nghị Chu Hoàng đế trọng văn khinh võ, nhưng Chu Hoàng đế vì giấc mộng nhất thống thiên hạ nên không cam lòng cầu an học theo Đường quốc, kết quả đám công thần mới trở thành mối họa bên trong nội bộ của Đại Chu.

Lục Thất vẫn còn nhớ cách thống trị của Chu quốc và Đường quốc, cũng đã từng nghĩ tới sự thống trị của Tấn quốc, nếu để cho hắn lựa chọn, hắn nhất định sẽ lựa chọn sách lược thống trị của Chu quốc. Hắn thà rằng để cho đời sau chịu cảnh mất nước cũng không muốn nhu nhược hèn yếu chịu bắt nạt để đổi lấy sự bình an. Thật ra sách lược thống trị của Chu Hoàng đế không sai, sai chính là vì Chu Hoàng đế không bồi dưỡng được một người thừa kế mạnh mẽ, trí tuệ.

Nếu Thái tử Đại Chu có tám phần trí dũng của Chu Hoàng đế vậy thì cái gọi là tai hoạ ngầm của đám công thần căn bản là không trở thành họa lớn được. Hoàng đế có quân quyền, đối với quần thần có ưu thế khắc chế, hoàn toàn có thể nắm các công thần trong lòng bàn tay, chỉ có điều đáng tiếc Thái Tử Đại Chu lại quá mức vô dụng, cho đến nay cũng chưa hề rời khỏi phủ Khai Phong, cũng rất ít khi rời khỏi hoàng cung.

Thân là Thái tử, chỉ cần gần gũi khích lệ các tướng sĩ là có thể có được sự ủng hộ trung thành của các tướng sĩ. Khuyết điểm trí mạng nhất của Thái Tử Đại Chu có thể chính là không giỏi về lung lạc quân tâm, khi Lục Thất ở trong cung trực ban có từng gặp qua Thái Tử hai lần, chưa bao giờ thấy Thái Tử gật đầu đối với một người nào trong ban trực.

Lục Thất cảm thấy, năng lực của Thái Tử Đại Chu, chỉ sợ còn không bằng Thái Tử Đường quốc, cũng không biết Chu Hoàng đế giáo dục như thế nào, vì sao lại không dạy dỗ con mình trở nên mạnh mẽ ngay từ nhỏ.

Quyển 5 - Chương 144: Gặp nhau ở phòng khách

Lục Thất đi tới phủ Vệ Quốc Công, ngẩng đầu liếc nhìn cửa phủ cao lớn một chút, lập tức có một người trung niên ăn mặc theo lối quản gia, bước nhanh xuống bậc thềm chạy vội đến Lục Thất, xoay người cung kính nói:

- Lục đại nhân, ngài đã tới, nô tài dẫn đường cho ngài.

- Thạch Vượng, là ngươi à.

Lục Thất mỉm cười nói, là Thạch Vượng đưa thiếp cưới cho Lục Thất.

- Là nô tài, mời đại nhân vào.

Khuôn mặt Thạch Vượng tươi cười cung kính mời, rất rõ ràng đã xem Lục Thất như là thượng khách.

Lục Thất gật đầu, thuận tay đem lễ vật đưa cho Thạch Vượng, cất bước lên bậc thềm đi vào phủ Vệ Quốc Công. Thạch Vượng cầm lễ vật, đi theo hướng dẫn Lục Thất, trực tiếp dẫn Lục Thất đi đến một phòng khách lịch sự tao nhã, để Lục Thất ngồi một mình cạnh một cái bàn vuông, sau đó có tỳ nữ dâng trà, trên bàn còn có bánh ngọt.

Lục Thất thưởng thức trà yên lặng chờ. Hôm nay Thạch Trung Phi thành thân, chủ nhân của phủ Vệ Quốc Công tất nhiên là bận rộn tiếp đãi không ngừng, có lẽ sau một lúc nữa sẽ có chủ nhà đến chào hỏi, tuy nhiên trong sảnh còn sắp sẵn ba cái bàn vuông nữa, mỗi bàn đều có ba bốn người ngồi, chỉ có hắn ngồi một mình, những người đó liếc nhìn Lục Thất một cái sau đó không còn chú ý nữa, ai ai cũng đều làm ra vẻ lịch sự nói chuyện phiếm.

Một lát sau, bỗng nhiên Thạch Vượng cung kính dẫn người tiến vào phòng. Lục Thất nhìn thấy là một nam một nữ, nam khoảng hai mươi tuổi, là một vị công tử khôi ngô có tác phong nhanh nhẹn, phía sau là một cô gái mặc váy màu xanh ngọc, tuổi khoảng mười sáu mười bảy, khuôn mặt thanh tú đẹp dịu dàng.

- Triệu tứ công tử, ngài và tiểu thư trước hết ở trong này đi.

Thạch Vượng dẫn người tới bàn nơi Lục Thất đang ngồi, cung kính nói.

- Được, ngươi cứ đi đi.

Triệu tứ công tử hiền hoà nói.

- Tứ công tử, nô tài xin giới thiệu một chút, vị này chính là Lục Thượng thư đại nhân.

- Lục đại nhân, vị này chính là tứ công tử của quận Vương Giang Ninh.

Thạch Vượng cung kính giới thiệu một chút.

Lục Thất và Triệu tứ công tử đều ngẩn ra, Lục Thất đứng dậy chắp tay, mỉm cười nói:

- Lục Thiên Phong chào Triệu công tử.

- Không dám, Triệu Đức Phương bái kiến Lục đại nhân.

Triệu Đức Phương vội cung kính đáp lễ, dầu gì Lục Thất cũng là quan Thượng thư.

- Triệu công tử mời ngồi.

Lục Thất mỉm cười nói, nói xong ngồi trước, bởi vì chức quan của hắn lớn, Triệu Đức Phương sau khi tạ lỗi liền cùng với cô gái cùng nhau ngồi xuống, Thạch Vượng xoay người cáo từ mà đi.

Sau khi ngồi xuống, có tỳ nữ dâng trà, Triệu Đức Phương nhấp một ngụm, ngẩng đầu nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:

- Thật là không thể tưởng được có thể ngồi cùng với Lục Thượng thư, đại danh của Lục Thượng thư tại hạ vô cùng ngưỡng mộ.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Danh tiếng của ta, so với quận Vương Giang Ninh kém hơn rất nhiều, nếu Triệu công tử không ngại cứ gọi ta là lão huynh, ta gọi lão đệ, gọi mãi chức quan thật mệt tâm.

- Được, Lục lão huynh thật là người sảng khoái.

Triệu Đức Phương mỉm cười đáp lại.

- Lão đệ cũng là người sảng khoái.

Lục Thất mỉm cười nói, trong lòng lại hoài nghi việc ngồi cùng với Triệu Đức Phương là do ai sắp xếp.

- Tây Phong lầu của lão huynh tôi đã từng nghe nói qua, khi nào rảnh thật muốn đi mở mang tầm mắt một phen.

Triệu Đức Phương nói.

- Nếu lão đệ đi đương nhiên là ta rất vui rồi.

Lục Thất mỉm cười đáp lại, hai người ngươi một câu ta một câu, xã giao lẫn nhau.

Một lát sau chợt Thạch Vượng lại đưa khách tới, Lục Thất vừa thấy chính là Kỷ Vương, vì thế đứng dậy nghênh đón. Triệu Đức Phương và cô gái đương nhiên cũng đứng lên, những người khác trong phòng cũng đều đứng dậy, xem ra người biết Kỷ Vương rất nhiều.

- Thiên Phong, ngươi tới cũng sớm.

Không đợi Lục Thất thi lễ, Kỷ Vương lại vui vẻ mở miệng nói trước, trong khi nói chuyện cũng đã đi tới.

- Thần bái kiến Kỷ Vương điện hạ.

Lục Thất cung kính chào, những người khác cũng đều thi lễ.

- Được rồi, các vị tự nhiên, đều ngồi đi.

Kỷ Vương ôn hòa đáp lại nói.

Lục Thất mời Kỷ Vương vào chỗ ngồi, Kỷ Vương ngồi rồi những người khác trong phòng mới ngồi xuống, nhưng rất nhiều người bắt đầu chú ý đến Lục Thất bên này, kinh ngạc trộm nhìn kỹ Lục Thất và Kỷ Vương.Kỷ Vương uống ngụm trà, ngẩng đầu cười nói:

- Tiến vào đây thật không dễ dàng, Trung Phi thành thân còn náo nhiệt hơn cả việc mừng năm mới.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Kỷ vương nhìn Triệu Đức Phương, ôn hòa nói:

- Ngươi là Đức Phương tứ huynh sao?

- Vâng, điện hạ có thể nhận biết thần, thần thật vinh hạnh.

Triệu Đức Phương cung kính đáp lại.

- Năm ấy tứ huynh thành thân, ta có cùng đi với phụ hoàng, đối với tứ huynh ấn tượng rất sâu.

Kỷ Vương nói.

- Thần thành thân, bệ hạ tự mình tới là vinh hạnh lớn nhất trong cuộc đời này của thần.

Triệu Đức Phương cảm động nói.

Kỷ Vương gật đầu, chợt cười nói:

- Kỳ thật ta khi đó chính là muốn nhìn tứ tẩu một chút, cho nên đối với tứ huynh ấn tượng rất sâu.

Lục Thất nghe xong mỉm cười, Triệu Đức Phương cũng mỉm cười, nói:

- Phu nhân của thần đã đến phía sau thỉnh an nội tổ rồi.

Kỷ Vương cười quay đầu nhìn cô gái, ôn hòa nói:

- Ngươi là tỷ tỷ của Triệu gia sao?

- Vân Nương thỉnh an điện hạ.

Thiếu nữ đứng dậy hành lễ.

- Được, mời tỷ tỷ ngồi.

Kỷ Vương mỉm cười nói, khuôn mặt son của cô gái thoáng ngượng ngùng ngồi xuống.

Lục Thất nhìn buồn cười. Kỷ Vương thiếu gia đối với các cô gái thật là có lực sát thương, tuyệt đối sẽ là ‘'Khuynh quốc khuynh thành ", ngay từ lúc mới bắt đầu y đã cố ý không có phản ứng đối với cô gái kia. Trong lòng của Lục Thất hiện giờ đối với phụ nữ giống như đã rất bão hòa, mà khi hắn từ trong quân trở về nhà đối với phụ nữ rất tham lam, có thể nói là giống như đói, khi đó đối với phụ nữ tham muốn giữ lấy rất mạnh, mà hắn hiện giờ muốn mười ngàn mỹ nữ cũng không phải là việc khó gì.

Dường như Kỷ Vương cũng có chút xấu hổ, quay đầu nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:

- Thiên Phong, việc ngươi nói ta không thể giúp được, xin lỗi.

- Điện hạ không cần để ý, thần chỉ là không tiện từ chối nên mới thoái thác cho điện hạ, hiện giờ người ấy ở tại cửa hàng, dĩ nhiên đã thoát khỏi cảnh khốn đốn vì thiếu tiền uống rượu.
Lục Thất ôn hòa hồi đáp.

Kỷ Vương gật đầu, nói:

- Ngươi cầu chỉ là chuyện nhỏ, cho nên ta mới phải xin lỗi.

- Điện hạ đã giúp thần một chuyện, đó mới là chủ yếu.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ Vương gật đầu, lại quay đầu nhìn Triệu Đức Phương, ôn hòa nói:

- Tứ huynh hiện giờ đã có chức gì chưa?

- Bẩm điện hạ, thần vẫn còn nhàn rỗi, tuy nhiên Thạch thúc thúc có nói sẽ cầu bệ hạ cho thần đi nơi nào đó rèn luyện một phen, hoặc là trở thành người hầu của Thái tử.

Triệu Đức Phương cung kính hồi đáp.

Kỷ Vương gật đầu, Triệu Đức Phương lại nói:

- Điện hạ có thể giúp thần nói tốt với bệ hạ một chút được hay không, thần muốn đi một nơi để rèn luyện một phen.

- Ngươi cầu ta cũng vô dụng, Thiên Phong cầu ta sắp xếp cho một viên Chỉ huy sứ có được thực chức trong ban trực, kết quả là phụ hoàng cũng không đồng ý, ta nói giùm tứ huynh chỉ e là cũng không được đồng ý, ngươi chỉ có thể hy vọng vào Vệ Quốc Công đi nói.

Kỷ Vương bình thản nói lời cự tuyệt.

Triệu Đức Phương gật đầu, Kỷ Vương quay đầu nhìn Lục Thất, nói:

- Thiên Phong, nghe nói bệ hạ không cho ngươi hồi hương phải không?

- Đúng vậy, bệ hạ nói để cho thần ở lại phủ Khai Phong mừng năm mới, xem chừng đã sắp đến cuối năm, thần hồi hương sẽ không quay về kịp.

Lục Thất hồi đáp, Kỷ Vương ngẩn ra, lập tức hiểu được những điều quanh co trong câu nói.

Không quá lâu, Vệ Quốc Công Thạch Thủ Tín tự mình tiến đến tiếp đón Kỷ Vương và Lục Thất. Vệ Quốc Công mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn, vừa tiến đến liền chạy vội đến bàn của Lục Thất, trước tiên chào hỏi Kỷ Vương, sau đó lại cùng với Lục Thất thân mật chào hỏi, Lục Thất cũng dùng lễ của một vãn bối đáp lễ.

- Tốt, Thiên Phong, thằng nhỏ Trung Phi kia có thể đi vào đường ngay là công lao của ngươi, lão phu tạ ơn ngươi.

Vệ Quốc Công thẳng thắn nói lời cảm tạ.

- Thành tựu hiện giờ của Trung Phi, vãn bối không dám nhận công lớn, đó là tự bản thân Trung Phi có thiên phú võ tướng, còn có sự trọng dụng của Kỷ Vương điện hạ mới khiến cho Trung Phi lấy được cơ hội lập công.

Lục Thất mỉm cười thổi phồng nói.

Thạch Thủ Tín sung sướng mỉm cười, vừa định nói nữa, chợt bên ngoài phòng có tiếng chân người vội vã, vừa tiến vào liền hô:

- Cha, Thái tử điện hạ và Tào Vương điện hạ tới rồi.

Mọi người lập tức nhìn chăm chú, Thạch Thủ Tín vội chắp tay với Kỷ Vương, nói:

- Điện hạ, thần đi lễ nghênh.

- Thúc thúc mau đi đi.

Kỷ Vương ôn hòa đáp lại, Thạch Thủ Tín sau đó gật đầu, xoay người vội vàng đi, Thái tử Đại Chu đến chẳng khác nào là nửa Hoàng đế giá lâm, hơn nữa Thái tử điện hạ rất có thể mang đến lời chúc mừng của Hoàng đế.

- Đi, chúng ta cũng đi ra gặp.

Thạch Thủ Tín vừa đi, Kỷ Vương cũng nói thêm, người ở trong sảnh theo sau Kỷ Vương và Lục Thất, rời khỏi phòng khách.

Trong lòng Lục Thất không muốn cùng nhau náo nhiệt, bởi vì hắn có thể sẽ trở thành nhân vật gây sự chú ý, phần lớn quan viên và gia quyến ở phủ Khai Phong chưa từng gặp qua hắn, một khi hắn xuất hiện, tất nhiên sẽ khiến cho mọi người tò mò nhìn ngó, như vậy sẽ làm bẽ mặt của Thái Tử Đại Chu, cho nên khi đi trên đường hắn lấy cớ đi ngoài mà tránh né.

Tới giờ lành, Thạch Trung Phi cưỡi con ngựa cao to nghênh đón kiệu hoa trở về, cổ nhạc trỗi lên, không khí vui mừng tràn ngập, năm sáu đứa trẻ mặc áo gấm nhảy nhót hoan hô, tiếp theo là nghi thức vào phủ, làm lễ bái đường. Lục Thất trong đám người hỗn loạn mỉm cười nhìn, thấy được tình cảnh của Thạch Trung Phi đang ngập tràn vui sướng.

Nhìn bộ dáng vui sướng của Thạch Trung Phi, suy nghĩ của Lục Thất theo bản năng nhớ lại lúc thành hôn với Tân Vận Nhi, khi đó hắn cũng vô cùng vui sướng. Đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng, một hộ quân Huyện Úy nho nhỏ cùng với Tân Vận Nhi tình ý kéo dài, khiến hắn vô cùng đắc ý vì có được cuộc sống tốt đẹp mỹ mãn.

Đậu đỏ sinh ở phương nam,

Mùa xuân đến, nẩy bao nhiêu cành.

Xin chàng hãy hái cho nhiều,

Vật ấy rất gợi tình tương tư.

(Tương tư – Vương Duy)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau