KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 681 - Chương 685

Quyển 5 - Chương 135: Dạy con ở Noãn Đình (1)

Trong điện Thùy Củng, sau khi Chu Hoàng Đế xử lý xong triều chính thì có người đưa mật tấu của Giám sát ti lên, Chu Hoàng Đế mở ra xem, vẻ mặt như thoáng có chút suy nghĩ. Mật tấu ghi lại những chuyện đã xảy ra và đối thoại ở phủ quận công Lũng Tây, thật không ngờ ở trong phủ đó lại ẩn giấu đường hầm nghe trộm.

- Ngô Vương, Thường Châu.

Một hồi lâu, Chu Hoàng Đế mới lẩm bẩm nói, tiện đà lại suy nghĩ một chút, dặn dò:

- Truyền Công bộ Triệu Viên Ngoại Lang!

Người nhận chỉ đi luôn, Chu Hoàng Đế đứng dậy rời khỏi điện Thùy Củng, đi bộ ra hậu uyển. Bốn người trực ban lặng lẽ đi theo ở ngoài ba thước, đi đến hậu uyển Noãn Đình thì nhìn thấy có một thiếu niên nho nhã tuấn tú mặc áo gấm vàng bước ra, đó chính là Thái Tử Đại Chu.

- Phụ hoàng!

Thái Tử Đại Chu lên trước thi lễ, thân mật hô lên một tiếng.

Chu Hoàng Đế mỉm cười gật đầu, phụ tử hai người cùng đi vào Noãn Đình. Người trực ban dừng ở bên ngoài canh gác, phụ tử ngồi ở trong Noãn Đình, Thái Tử rót mời Chu Hoàng Đế một tách trà.

- Hi Huấn! Con đến đây có chuyện gì sao?

Chu Hoàng Đế ôn hòa hỏi.

- Phụ hoàng! Nhi thần đã biết chuyện Lục Thiên Phong tiếp quản Hà Hoàng nhưng nhi thần có chút khó hiểu.

Thái Tử cung kính nói.

Chu Hoàng Đế nhấc chén trà uống một ngụm, chuyện Lục Thiên Phong tiếp quản Tây Ninh đô đốc phủ, tối hôm qua ông ta đã thông báo cho Binh bộ và Xu Mật Viện rồi. Lý do là Hà Hoàng do triều đình cấp dưỡng rất khó khăn nên quy thuộc để Lục Thiên Phong trấn giữ. Nhưng Thái Tử biết lý do rồi mà vẫn đến hỏi, tất nhiên là cảm thấy không ổn hoặc là tìm hiểu thâm ý.

- Con có chỗ nào khó hiểu?

Chu Hoàng Đế ôn hòa hỏi.

- Phụ hoàng! Nếu như Hà Hoàng để cho Thiên Phong tiếp quản, có thể tạo thành “đuôi to khó vẫy” (*) không?

Thái Tử nói thẳng.

(*) Đuôi to khó vẫy: Ý nói thuộc hạ mạnh quá thì khó điều khiển.

- Hi Huấn! Trị quốc phải căn cứ tình thế mà lựa chọn được mất. Nhìn hiện giờ mà nói thì Lục Thiên Phong vẫn không thể uy hiếp Đại Chu chúng ta được. Hơn nữa vì Hà Hoàng xảy ra chiến loạn, nhân khẩu và tài vật đều thiệt hại nghiêm trọng, ba vạn cấm quân đóng tại Hà Hoàng không được cấp dưỡng, nếu như triều đình cấp dưỡng thì sẽ có gánh nặng rất lớn.

Chu Hoàng Đế nói.

- Phụ hoàng! Nhi thần cảm thấy, cho dù cấp dưỡng khó khăn, cũng không nên để Lục Thiên Phong tiếp quản. Theo nhi thần biết, lục đệ khi ở Hội Châu đã chi viện cấp dưỡng cho Hà Hoàng rồi, chỉ cần qua đông xuân thì Hà Hoàng có thể có được nguồn tự cung tự cấp nhất định.

Thái Tử nói ra hiểu biết của mình.

Chu Hoàng Đế lắc đầu, ôn hòa nói:

- Hi Huấn! Con đã từng nghe đến câu nói “Trời cao Hoàng đế ở xa” rồi chứ?

Thái Tử ngẩn ra, gật đầu nói:

- Nhi thần cũng từng nghe nói. Ý muốn nói là pháp lệnh của triều đình đối với những vùng xa không bằng quan lại địa phương gần đó. Thật ra nhi thần nghĩ rằng, Lục Thiên Phong chính là loại quan đó.

Chu Hoàng Đế cười nhạt nói:

- Hi Huấn! Phụ hoàng nói cho con biết, nếu như khi con không tranh giành được thì con phải biết lùi về để bảo toàn lực lượng chứ không nên thiếu biến báo mà tổn thất thực lực của mình.

Thái Tử nghe xong khó hiểu, nói:

- Xin phụ hoàng dạy bảo thêm!

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Hi Huấn! Ba vạn cấm quân đóng tại Hà Hoàng đã từng cùng Lục Thiên Phong chiến đấu ở Hội Châu. Con người Lục Thiên Phong rất giỏi làm lung lạc lòng quân, đặc biệt là sau khi ba vạn quân đóng tại Hà Hoàng, mặc dù do lục đệ của con hạ lệnh chi viện cấp dưỡng cho cấm quân Hà Hoàng, nhưng lại dùng vào tích trữ của Hội Châu. Vì vậy ba vạn cấm quân rất cảm kích với Lục Thiên Phong.

Sắc mặt Thái Tử biến đổi, nói:

- Câu “Không tranh giành được” mà phụ hoàng nói chính là lòng quân của Hà Hoàng sao ạ?

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- “Trời cao Hoàng đế ở xa”, nếu như ba vạn cấm quân ở Hà Hoàng lâu sẽ ngày càng thân cận với Lục Thiên Phong. Ngoài ra nếu như Lục Thiên Phong có tâm tạo phản, ba vạn cấm quân kia không phát huy được tác dụng dẹp yên phản động, thì ngược lại sẽ bị Lục Thiên Phong dễ dàng tiêu diệt nuốt gọn.

Thái Tử hiểu gật đầu, Chu Hoàng Đế lại nói:

- Ba vạn cấm quân đóng tại Hà Hoàng, vốn là quân lực đóng tại Kinh Triệu phủ. Trẫm để bọn họ quay về Kinh Triệu phủ, lòng quân tất nhiên sẽ thân cận triều đình. Vì vậy Hà Hoàng chỉ có thể để Lục Thiên Phong tiếp quản, để Lục Thiên Phong “thu dọn” tàn cục của Hà Hoàng, chống đỡ Thổ Phiên cho Đại Chu.

Thái Tử hiểu gật đầu, Chu Hoàng Đế lại nói:- Mặt khác trẫm rất cần ba vạn cấm quân Tây Ninh quay về đóng tại Kinh Triệu phủ. Ba vạn cấm quân Tây Ninh từng chịu ảnh hưởng của Lục Thiên Phong và lục đệ của con nên đã không còn là bản chất vốn có của cấm quân rồi.

Thái Tử ngẩn ra, nói:

- Ý của phụ hoàng là ba vạn cấm quân Tây Ninh chịu ảnh hưởng không lớn của các công thần?

Chu Hoàng Đế bình thản gật đầu, nói:

- Một đội quân lực theo một vị thống soái lâu thì sẽ thân cận với người đó, điều kiện đầu tiên là thống soái đó am hiểu việc trị quân. Ba vạn cấm quân Tây Ninh là quân lực đã chịu sự thống lĩnh của Lục Thiên Phong và lục đệ của con, nên khi phụ hoàng điều cấm quân Tây Ninh về đóng tại Kinh Triệu phủ, cũng sẽ để Hi Cẩn đến Kinh Triệu phủ nhậm chức đóng giữ, về sau sẽ thống soái quân lực ở đó lâu dài.

- Phụ hoàng muốn để Hi Cẩn đến nhậm chức đóng giữ ở Kinh Triệu phủ sao?

Thái Tử giật mình nói.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Hi Cẩn mặc dù tuổi còn trẻ nhưng rất có tài năng thống lĩnh quân. Để Hi Cẩn đến Kinh Triệu phủ thống soái mấy vạn quân lực là có lợi với con đó.

Thái Tử nghe xong gật đầu, Chu Hoàng Đế nhìn Thái Tử, nói:

- Hi Huấn! Lục đệ của con là người có tấm lòng nhân hậu, Hi Cẩn sẽ không đối đầu với con đâu. Hiện giờ tai hoạ ngầm của các công thần Đại Chu vô cùng lớn, con cần có người thân cận nhất để phò tá nắm giữ trọng binh.

- Nhi thần hiểu rồi, sẽ không nghi kỵ Hi Cẩn!

Thái Tử trả lời.

Chu Hoàng Đế gật đầu, lại nói:

- Phụ hoàng để Hi Cẩn đến Kinh Triệu phủ nhậm chức đóng giữ, trên thực tế cũng là muốn ổn định Lục Thiên Phong. Hi Cẩn và Lục Thiên Phong từ trước đến nay luôn hòa thuận, nếu như Tấn Quốc Công hoặc Triệu Khuông Nghĩa xuất binh đột kích Kinh Triệu phủ, Lục Thiên Phong chắc chắn sẽ không ngồi im.

Thái Tử nghe xong muốn nói gì nhưng lại thôi, Chu Hoàng Đế ôn hòa nói:

- Phụ hoàng biết con lo lắng điều gì, là sợ Lục Thiên Phong làm phản?

- Đúng là nhi thần lo lắng như vậy.

Thái Tử thừa nhận.

- Lục Thiên Phong sẽ không phải là người đầu tiên làm phản. Nếu như hắn muốn làm phản thì sẽ không đến Khai Phong phủ, nếu Lục Thiên Phong phản loạn thì hắn sẽ mất đi Hà Tây. Hiện giờ hắn cần nhất là trấn an Hà Tây.

Chu Hoàng Đế nói.

Thái Tử gật đầu, đột nhiên hỏi:- Phụ hoàng, Triệu Khuông Nghĩa thật sự sẽ khởi binh làm phản sao?

- Trẫm sẽ điều động Triệu Khuông Nghĩa, để Triệu Khuông Nghĩa cũng đi Giang Nam. Vì vậy nếu y không muốn mất đi thế lực ở vùng Hán Thủy thì có thể sẽ khởi binh làm phản. Trẫm điều cấm quân Tây Ninh về đóng giữ Kinh Triệu phủ cũng là vì phòng nạn chưa xảy ra này.

Chu Hoàng Đế trả lời.

Thái Tử gật đầu, nhưng lại nói:

- Phụ hoàng! Chỉ e quan tướng cấm quân Tây Ninh cũng thân cận với Triệu thị.

- Nhất định sẽ có, vì vậy trẫm còn điều hai vạn quân Hội Châu đến Kinh Triệu phủ. Hai vạn quân Hội Châu là quân lực của Lục Thiên Phong, có thể giữ cân bằng khả năng tồn tại binh biến.

Chu Hoàng Đế nói.

- Nếu như phụ hoàng để cho quân lực của Lục Thiên Phong đóng giữ ở Kinh Triệu phủ, chỉ sợ cũng có mối họa.

Thái Tử lo lắng nói.

- Trước mắt, cần quân lực của Lục Thiên Phong giữ cân bằng, vì vậy phải mạnh dạn lợi dụng, nếu như quá băn khoăn suy tính thì sẽ được cái này mất cái khác, để lỡ mất cơ hội. Điều mà con nên suy nghĩ đó là giả dụ Triệu Khuông Nghĩa khởi binh, Kinh Triệu phủ còn có thể bảo vệ được không? Thay vì để Triệu Khuông Nghĩa dễ dàng đạt được chi bằng mạo hiểm mượn quân lực để giữ thành.

Chu Hoàng Đế nói.

Thái Tử gật đầu, nói:

- Nhi thần hiểu rồi!

Chu Hoàng Đế gật đầu, chợt cao giọng dặn dò một câu, có người trực ban đi lấy hộp mật tấu đến. Chu Hoàng Đế mở ra, lấy một bản tấu đưa cho Thái Tử. Thái Tử nhận lấy rồi mở ra xem, sau khi xem xong thì kinh ngạc nhìn phụ hoàng.

- Phụ hoàng! Lục Thiên Phong ở Thường Châu Giang Nam, thật sự có thế lực sao?

Thái Tử hỏi.

- Con nghĩ sao?

Chu Hoàng Đế hỏi lại.

Thái Tử lại nhìn mật tấu một chút, nói:

- Phụ hoàng! Mật tấu này là hàng thần quận công Lũng Tây nói. Theo nhi thần biết, những lời của ông ta không thể là giả. Lục Thiên Phong ở Thường Châu có thế lực, bảy phần là thật rồi.

- Trẫm chỉ tin ba phần. Trong bản mật tấu đó rõ ràng là có sự suy đoán, nhưng mấy ngày trước hàng thần ở Giang Nam mật báo rằng Lục Thiên Phong đã đầu hàng Tấn quốc, được phong làm Ngô Vương, vì vậy trẫm có thể tin một nửa. Vì Thường Châu từ xưa là đất Ngô, còn Tấn chủ có thể phong Lục Thiên Phong làm vương tôn có lẽ là vì Lục Thiên Phong có Thường Châu, hoặc là Lục Thiên Phong ở Thường Châu có được trọng binh độc lập.

Chu Hoàng Đế nói.

Thái Tử gật đầu, nói:

- Tên Lục Thiên Phong này, thật sự là không đơn giản!

- Hi Huấn! Việc này con sẽ xử trí như thế nào?

Chu Hoàng Đế hỏi.

Thái Tử suy nghĩ một chút, nói:

- Nhi thần cho rằng, nên coi như không biết, tạm thời không nên để ý đến.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Nếu Lục Thiên Phong có Thường Châu là thật thì hắn sẽ không giúp Đại Chu tiến lấy Giang Nam. Ngoài ra trẫm cũng không muốn thế lực của Lục Thiên Phong ở Giang Nam phục vụ cho Triệu Khuông Dẫn.

Thái Tử gật đầu, lại hỏi:

- Nếu Triệu Khuông Dẫn đột kích Thường Châu thì sao ạ?

Chu Hoàng Đế mỉm cười nói:

- Không phải con đã nói rồi sao, coi như không biết.

Thái Tử hiểu gật đầu, bởi vì Chu Hoàng Đế thẳng thắn dạy bảo, Thái Tử đã hoàn toàn nhìn nhận huynh đệ Triệu thị là họa nội bộ, còn Thái Tử cũng dấy lên lòng nghi kỵ sâu với Lục Thiên Phong. Trong tiềm thức luôn cảm thấy, Lục Thiên Phong dường như mới là mối họa lớn nhất.

Quyển 5 - Chương 136: Dạy con ở Noãn Đình (2)

Chu Hoàng Đế uống ngụm trà, lại nói thêm:

- Hi Huấn! Trẫm giao Hà Hoàng cho Lục Thiên Phong tiếp quản, còn có một dụng ý nữa, con có biết đó là gì không?

Thái Tử ngẩn ra, nghĩ một lát mới nói:

- Nhi thần nghĩ không ra, xin phụ hoàng chỉ bảo!

- Hà Hoàng để cho Lục Thiên Phong tiếp quản, một là có thể phân tán quân lực của Hà Tây, làm suy yếu quân quyền của Đô hộ Hà Tây, đem một phần quân lực Hà Tây hình thành quân lực mới.

Chu Hoàng Đế nói.

Thái Tử giật mình, nói:

- Dụng ý của phụ hoàng là lo lắng Dương Côn sẽ phát triển lớn mạnh hơn.

- Không chỉ có Dương Côn, còn có Chiết Duy Trung nữa. Trên thực tế Lục Thiên Phong bổ nhiệm Dương Côn làm Đô hộ Hà Tây, Chiết Duy Trung làm Phó Đô hộ Hà Tây, mục đích là để hình thành sự khống chế. Nếu như chia quân lực Hà Tây làm ba phần đóng tại Hà Hoàng và Hội Châu thì có thể phân tán quân lực Hà Tây, hình thành quân lực thế ba chân.

Chu Hoàng Đế nói.

Thái Tử gật đầu, nói:

- Hình thành quân lực thế ba chân, vậy nếu Hà Tây muốn tạo phản thì sẽ rất khó đồng tâm hiệp lực.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Chức quan Đô đốc Tây Ninh và Đô hộ Hà Tây đều ngang hàng nhau, quân lực Hà Tây chia ra đóng ở Hà Hoàng thì cũng sẽ thoát khỏi sự khống chế của Dương Côn và Chiết Duy Trung.

Thái Tử suy nghĩ một chút, nói:

- Phụ hoàng! Nếu như triều đình bổ nhiệm một bộ phận chức quan của Tây Ninh đô đốc phủ, ví dụ như Phó Đô đốc, không biết có được Lục Thiên Phong chấp nhận không?

Chu Hoàng Đế lắc đầu, nói:

- Lục Thiên Phong có lẽ sẽ nhận, nhưng cũng sẽ gieo tai họa ngầm Lục Thiên Phong làm phản. Làm như vậy sẽ ép Lục Thiên Phong làm phản trước chứ không phải là ngồi yên xem chừng cầu bình an nữa.

Thái Tử gật đầu, nói:

- Ý của phụ hoàng là không muốn để Lục Thiên Phong có cảm giác bị lâm vào nguy hiểm.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- “Ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi”, Lục Thiên Phong không làm phản thì có thể kiềm chế những thế lực khác, hình thành thế cân bằng.

Thái Tử gật đầu, Chu Hoàng Đế uống ngụm trà, lại bình thản nói:

- Để Lục Thiên Phong tiếp quản Hà Hoàng, còn có một dụng ý nữa là có thể nhanh chóng khôi phục lại dân sinh ở Hà Hoàng. Hà Hoàng xa xôi, rất khó dời dân đến đó, nhưng lượng lớn nhân khẩu mà Lục Thiên Phong đã đoạt đi từ Hà Hoàng có thể đổ trở về Hà Hoàng.

- Phụ hoàng! Nếu Hà Hoàng khôi phục dân sinh, đối với Lục Thiên Phong mà nói, chẳng phải là càng thêm mạnh mẽ sao ạ?

Thái Tử lo lắng nói.

Chu Hoàng Đế nhìn Thái Tử, nói:

- Đạo trị quốc, con không nên chỉ mong đợi đối thủ suy yếu mà còn phải để mình trở nên hùng mạnh hơn. Triều đình cường thế, địa phương tất nhiên sẽ có thể thần phục. Đất Hà Hoàng dù sao cũng là quan viên triều đình đến nhậm chức, nếu như Hà Hoàng ngày càng phát triển thì chính là triều đình đang cấp dưỡng cho quân lực Hà Hoàng rồi. Hà Hoàng sản xuất dư thừa cũng có thể quy thuộc cho triều đình sử dụng, ngoài ra đối với triều đình mà nói, nhân khẩu Hà Tây đổ ngược về Hà Hoàng sinh sống là một chuyện tốt.

- Chỉ e Lục Thiên Phong chưa chắc đã để người đổ về đó!

Thái Tử hoài nghi nói.

- Nhất định sẽ có người về đó. Nếu như Lục Thiên Phong đã tiếp quản Hà Hoàng thì hắn sẽ không để nơi đấy trở nên hoang vu.

Chu Hoàng Đế bình thản nói, lời nói mang tính chất khẳng định.

Thái Tử không nói gì, Chu Hoàng Đế nhìn con trai một cái, trong lòng khẽ thở dài. Ông ta cảm thấy tâm thái của Thái Tử khuyết thiếu sự tự tin tranh đấu với Lục Thiên Phong. Lục Thiên Phong tuổi trẻ khiến Thái Tử có sự so sánh về thành tựu đồng lứa, ngoài ra Lục Thiên Phong cũng “mạnh dạn” thống trị Hà Tây, thấy rõ được Lục Thiên Phong là mối họa còn hơn cả Triệu Khuông Dẫn. Nhưng Chu Hoàng Đế cũng hiểu được, Lục Thiên Phong là cầm đao nhưng vẫn chưa ra tay, còn Triệu Khuông Dẫn và một số quân thần đã cầm đao đâm vào “tim” của Đại Chu rồi.

- Phụ hoàng! Nếu Lục Thiên Phong có được thế lực ở Thường Châu, vậy sau này hắn có hô ứng đông tây tạo phản không?

Thái Tử lại hỏi.

- Hô ứng đông tây tạo phản? Thế là thế nào?

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

- Nhi thần nghĩ, nếu như Lục Thiên Phong tạo phản, hắn có thể dùng quân lực Thường Châu vượt qua Đại Giang, đột kích Thông Châu, Dương Châu, từ đó đoạt lấy vùng Giang Hoài, hình thành thế hô ứng đông tây với quân lực Hà Tây.
Thái Tử nói.

- Có khả năng đó, nhưng nếu như tự Lục Thiên Phong tạo phản, hắn chưa chắc sẽ dùng đến quân lực Thường Châu. Nếu như quân lực Thường Châu vượt sông đột kích Giang Hoài, một là lâm vào thế cô độc, hai là Thường Châu sẽ trở nên trống rỗng. Vì vậy nếu như Lục Thiên Phong tạo phản, hắn sẽ tiến quân ở Tây Bộ, tiến quân ở đó có thể tiến lùi tự do. Một khi thất thế là có thể lui về Hà Tây, trừ phi Lục Thiên Phong đã binh lâm Khai Phong phủ thì hắn mới có thể từ Thường Châu đột kích Giang Hoài, bởi vì Giang Hoài lúc đó chắc chắn sẽ trống rỗng.

Chu Hoàng Đế ôn hòa chỉ giáo cho suy nghĩ chiến lược của Thái Tử.

Thái Tử nghe xong gật đầu, nói:

- Nhi thần đã suy nghĩ nông cạn rồi!

- Con có hiểu biết về quân sự như vậy là chuyện tốt, sau này đọc thêm một ít quân sử nữa là có thể bày mưu nghĩ kế rồi. Sở dĩ Lục Thiên Phong thiện chiến là do hắn tích lũy lâu ngày mới có được tài năng quân sự đó.

Chu Hoàng Đế khẳng định khích lệ Thái Tử.

Thái Tử gật đầu, nói:

- Nhi thần sẽ cố gắng chăm chỉ hơn nữa.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Ngày mai con hãy đến tham dự chính sự của Chính Sự đường, phải nghe nhiều nói ít!

- Vâng! Nhi thần nhớ rồi!

Thái Tử cung kính đáp lại, trong lòng cũng sung sướng vô cùng. Thời gian gần đây rõ ràng là phụ hoàng rất hay chỉ bảo cho y nhiều điều, nhiều vấn đề về trị quốc và tình hình triều đình đều dạy bảo phân tích cho, nhưng trước đây thì phụ hoàng chỉ dạy bảo “mơ hồ”, luôn để Tào Vương cùng nghe triều chính. Điều này chứng tỏ phụ hoàng đã vứt bỏ khả năng chọn Tào Vương là người kế vị rồi.

Phụ tử họ lại chuyển sang thảo luận chính trị. Trong lúc nói chuyện, người trực ban bẩm báo ở bên ngoài nói, Công Bộ Viên Ngoại Lang Triệu Tử Hàm tới gặp, Chu Hoàng Đế dặn dò cho ông ta vào.

Rất nhanh đã có một quan viên với gương mặt nho nhã, râu xồm, tuổi chừng hơn bốn mươi bước vào. Ông ta bước vào Noãn Đình liền quỳ trên mặt đất, cung kính nói:

- Thần Triệu Tử Hàm khấu kiến bệ hạ, Hoàng thượng vạn tuế.

- Triệu khanh miễn lễ! Người đâu, dọn chỗ!

Chu Hoàng Đế nói.

- Tạ ơn bệ hạ!

Sau khi Triệu Tử Hàm cung kính đáp lại thì ngồi xuống, có người trực ban vào, đặt ghế vào sau Triệu Tử Hàm, sau đó đi ra ba bước, đứng canh giữ trong Noãn Đình.

- Trẫm truyền Triệu khanh là muốn nói chuyện và tìm hiểu về tình hình của Giang Nam một chút.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.
Triệu Tử Hàm ngồi ở trên ghế, thi lễ cung kính nói:

- Xin bệ hạ cứ hỏi, thần biết sẽ nhất định nói.

- Trẫm nghe nói, khanh và Lục Thiên Phong có chút quan hệ?

Chu Hoàng Đế hỏi.

Triệu Tử Hàm sắc mặt biến đổi, cung kính nói:

- Bệ hạ! Thần và Lục đại tướng quân không có quan hệ gì cả, nếu có quan hệ chỉ là tộc huynh của thần ở huyện Thạch Đại, tộc huynh của thần khi còn tại thế từng là Huyện thừa Thạch Đại.

- Vậy khanh có hiểu gì về Lục Thiên Phong không?

Chu Hoàng Đế hỏi.

- Thần chỉ biết đại khái thôi ạ.

Triệu Tử Hàm cung kính nói.

- Ừm! Vậy khanh thấy Lục Thiên Phong là người như nào?

Chu Hoàng Đế hỏi.

- Khởi bẩm bệ hạ! Cách nhìn của thần về Lục Thiên Phong chỉ có thể căn cứ những chuyện thần biết để nói thôi ạ.

Triệu Tử Hàm cung kính nói nhưng để lại đường lui cho mình.

- Khanh cứ nói!

Chu Hoàng Đế nói.

- Cách nghĩ của thần là Lục Thiên Phong là người rất giữ tín nghĩa. Lục Thiên Phong từ huyện Thạch Đại đến Giang Ninh, một trong những nguyên do là áp giải lễ phẩm của tộc huynh cho thần. Đó là một hộp châu báu giá trị mấy vạn bạc, nhưng lúc đó châu báu lại do một tì thiếp giấu đi, không ngờ giữa đường gặp cướp và tì thiếp đã bị giết. Sau khi Lục Thiên Phong phát hiện châu báu thì đã đưa châu báu đến phủ cho thần, chỉ là lúc đó thần không gặp mặt Lục Thiên Phong, sau đó cũng không nghĩ gì thêm nữa.

Triệu Tử Hàm nói.

Chu Hoàng Đế gật đầu, Triệu Tử Hàm nhìn thấy, tiếp tục nói:

- Nhưng Lục Thiên Phong cũng là kẻ cả gan làm loạn, hơn nữa cũng tham nữ sắc. Sau khi Lục Thiên Phong trở thành Phò mã ở Giang Ninh, thần vì tự cảm thấy nợ hắn nên sai người thầm đưa hai nô tì đến chuộc tội với hắn. Thật không ngờ hắn lại được đằng chân lân đằng đầu, mở miệng muốn tất cả tì nữ đến từ huyện Thạch Đại. Lúc đó thần rất tức giận, vốn không muốn quan tâm đến nhưng phu nhân của thần khuyên không nên tính toán với hắn. Lúc đó phu nhân của thần làm chủ tặng cho hắn sáu nô tì.

Chu Hoàng Đế nghe xong nhau mày, Triệu Tử Hàm tiếp tục nói:

- Sau đó Lục Thiên Phong dẫn quân đến Mao Sơn tiêu diệt thổ phỉ, cũng cả gan làm loạn tịch thu tài sản nhà quan lớn, lại lâm trận chém Huyện Úy Cú Dung, sau đó đến Thường Châu tham chiến, cũng cả gan đoạt binh huyện Tấn Lăng Thường Châu, cướp đoạt lương thực giết rất nhiều người Tiêu thị Thường Châu, và còn khiến Thứ sử Thường Châu tức chết.

Chu Hoàng Đế gật đầu, hỏi:

- Nghe nói Lục Thiên Phong ở Thường Châu áp dụng quan áp ngân khế, khanh có rõ việc này không?

- Thần có biết đến quan áp ngân khế đó, đó là cách thức biến đổi từ vườn đất Thường Châu thành thưởng công, phát cho Việt quốc, vườn đất đó lại nằm trong tay Lục Thiên Phong. Vì vậy hàng binh của Việt quốc chỉ có thể dựa dẫm vào Lục Thiên Phong.

Triệu Tử Hàm trả lời.

- Nói như vậy, Lục Thiên Phong từng rất có thế lực ở Thường Châu.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

- Đúng là từng rất có thế lực, vì vậy quận công Thanh Hà mới muốn đoạt lấy thế lực của Lục Thiên Phong ở Thường Châu. Trương thị ở Thường Châu lại xúi giục Trung Phủ dũng của Lục Thiên Phong, tiếp đó tập kích ba vạn quân Kinh Khẩu ở Thường Châu, sau đó chiếm cả Thường Châu.

Triệu Tử Hàm cung kính trả lời.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Trẫm hơi mệt, hôm khác sẽ nói chuyện tiếp với khanh!

- Vâng! Thần xin cáo lui!

Triệu Tử Hàm đứng dậy cung kính từ lễ.

Người trực ban lên trước chuyển ghế ra, cùng đi ra ngoài với Triệu Viên Ngoại Lang.

Quyển 5 - Chương 137: Ôn chuyện

Lục Thất bái kiến quận công Lũng Tây xong, sau đó đi ngược đến Thanh Phong cư ở phố Mã Hành và gặp Dương Hồng ở đó. Họ cùng nhau nói chuyện nhưng lại nhận được tin, Thạch Trung Phi có khả năng sẽ thành thân với Thập Tứ tiểu thư trong thời gian tới.

Tin Thạch Trung Phi thành thân với Thập Tứ tiểu thư nằm trong dự liệu của Lục Thất. Qua Tết Thạch Trung Phi sẽ phải trở về Bắc Đình, vừa đi chắc chắn không dễ dàng quay về Khai Phong phủ được. Nếu như thành thân với Thập Tứ tiểu thư sẽ có thể đưa nàng ta đến Bắc Đình, an cư ở đó, sinh con đẻ cái, trên thực tế, Thạch Trung Phi cũng được coi như người đàn ông kết hôn muộn.

Lúc Lục Thất muốn rời khỏi Thanh Phong cư thì thật không ngờ đã gặp được một người quen ở cửa lầu. Người đó có gương mặt chữ điền, mắt tam giác, trên má trái có một vết đao, mặc áo bào vải, thật không ngờ đó chính là Ôn Vũ mà Lục Thất quen ở huyện Thạch Đại, y từng làm phủ vệ Đại Lý Tự, tả Đô úy Nhiêu Châu của Đường quốc.

Hai người vừa gặp mặt, đều ngẩn ra, Lục Thất lập tức mỉm cười, thân thiết nói:

- Ôn đại ca!

Ôn Vũ vội thi lễ nói:

- Lục đại nhân! Hạ quan bái kiến Lục đại nhân!

- Được rồi! Huynh khách khí với đệ rồi!

Lục Thất thân thiện nói, duỗi tay ôm lấy vai trái của Ôn Vũ.

Ôn Vũ câu nệ nhìn Lục Thất. Lục Thất giơ tay kéo Ôn Vũ, cười nói:

- Ôn đại ca! Chúng ta đi uống rượu ôn chuyện cũ thôi!

Vào lầu thứ hai tao nhã, tiểu nhị không cần dặn dò, theo sau dâng rượu thịt và đồ ăn lên. Lục Thất và Ôn Vũ ngồi đối diện, hắn lấy bình rượu rót cho Ôn Vũ, Ôn Vũ vội thấp người lấy hai tay nhận lấy chén rượu, sau đó Lục Thất tự rót, cười nâng rượu lên đọ, cùng cạn với Ôn Vũ.

Buông chén rượu xuống, Ôn Vũ vội đứng dậy rót rượu, Lục Thất hỏi:

- Ôn đại ca sao lại đến Đại Chu thế này?

- Hạ quan đến cùng Vi Hạo đại nhân!

Ôn Vũ cung kính trả lời.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Ôn đại ca, chúng ta là bạn cũ, ở đây, không cần xa lạ vậy đâu.

Ôn Vũ chần chừ một chút, nói:

- Hiện giờ đại nhân đã là Lễ Bộ Thượng thư, Đại tướng quân của Hoài Hóa, hạ quan không dám thất lễ.

Lục Thất cúi đầu xuống, lại ngẩng đầu cười nói:

- Áo quan này của đệ cao hơn nhiều so với Ôn đại ca sao?

Ôn Vũ chần chừ một chút, tiện đà gật đầu, nói:

- Nếu như Lục huynh đệ không chê thì ta sẽ thất lễ một chút vậy!

Lục Thất mỉm cười, nâng chén cùng uống với Ôn Vũ. Đặt chén xuống, hai người lấy đũa ăn thịt, sau đó Lục Thất nói:

- Chuyện của Vi Hạo, ta đã từng nghe có người nói ở lầu Tây Phong rồi. Nghe nói là vinh quy nhưng lại khiến ta rất ngạc nhiên.

- Ta cũng rất ngạc nhân! Sau khi Quốc Chủ đầu hàng, Vi Hạo đại nhân nói với ta căn nguyên của sự việc, hỏi ta có muốn quy thuận không. Ta vì sự bình an của người thân mà bằng lòng quy thuận, cũng đi cùng Vi Hạo đại nhân đến Đại Chu. Nếu như không phải quy thuận Vi Hạo đại nhân thì ta đã là hàng thần rồi.

Ôn Vũ giải thích.

Lục Thất hiểu gật đầu, hỏi:

- Nếu đã là quy thuận thì Ôn đại ca phải được trọng dụng mới đúng.

Ôn Vũ lắc đầu, nói:

- Ta không được trọng dụng, chỉ là được giữ lại ở Khai Phong phủ thôi. Hiện giờ ta là Chỉ huy sứ lệ thuộc Bộ quân ti, nhưng chỉ là chức quan nhàn rỗi. Đến cả Vi Hạo đại nhân cũng không được trọng dụng, là chức quan Đại Lý Ti Trực, chủ yếu là không được công huân gì.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ôn đại ca có ý đến gặp đệ?

Ôn Vũ gật đầu, nói:

- Ta muốn hỏi có thể trở thành thuộc hạ của đệ được không, làm việc hết mình cho đệ, đệ có chức quan Đô Chỉ Huy Sứ của Bộ quân ti mà.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Chức quan Đô Chỉ Huy Sứ của đệ chỉ là hư danh, không có quyền can thiệp vào Bộ quân ti.

Ôn Vũ bình tĩnh gật đầu, nói:

- Ta cũng biết vậy, vì vậy không ôm hy vọng gì lớn lắm.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Huynh từng thỉnh cầu với Vi Hạo chưa?

Ôn Vũ cười khổ, nói:

- Không giấu gì đại nhân! Vi Hạo đại nhân cũng không dễ sống, đại nhân không có chỗ dựa ở Đại Chu, không nhận được sự tiến cử của Triệu Khuông Dẫn, hiện giờ cũng chỉ là chức quan hư danh ở Đại Lý Tự thôi.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Mặc dù đệ là Đại tướng quân, nhưng nếu là thượng tấu điều huynh về dưới quyền mình thì tám phần sẽ bị bác bỏ. Hơn nữa Tây Bộ là vùng đất khô cằn, huynh đi cũng chưa chắc quen được cuộc sống ở đó.

- Lục huynh đệ! Ta là người luyện võ, chịu khổ cũng không sợ. Ta ở đây, cả ngày giống như con chuột, tháo chạy thì sợ liên lụy đến người thân, ở lại thì giống như ngồi trong nhà lao, thật khó sống.

Ôn Vũ khổ sở nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nếu như đại ca đã đến cầu xin đệ thì đệ sẽ nghĩ cách giúp đại ca.

- Người huynh đệ! Ta xin đa tạ trước!

Ôn Vũ thi lễ nghiêm nét mặt nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Có phải là đại ca oán trách Vi Hạo? Hiện giờ những võ tướng hàng thần đến Đại Chu cơ bản là đều ra ngoài làm Huyện Úy.

Ôn Vũ nghe xong lắc đầu, nói:

- Ta không oán trách gì Vi Hạo đại nhân! Quy thuộc là lựa chọn của riêng ta, hơn nữa ta đến Khai Phong, phủ cũng được chức quan Chỉ huy sứ, luận về chức vị chắc chắn sẽ cao hơn Huyện Úy. Hơn nữa nhận bừa chức Huyện Úy, cơ bản không có nơi nào tốt, không phải là vùng biên cương phía bắc thì cũng là biên cương phía Tây Bộ.

Lục Thất gật đầu, hỏi:

- Đại ca muốn được làm gì?

Ôn Vũ cười khổ nói:

- Ta muốn về Giang Nam nhưng chắc chắn là không được, còn ở Khai Phong phủ thì ta không sống được. Nếu như huynh đệ có khả năng thì đưa ta đến Tây Bộ cũng được, ta là Chỉ huy sứ, có thể nhận được một doanh.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Đệ đã nói rồi, đệ không có quyền điều huynh đi!

Ôn Vũ bị kìm hãm, tiện đà nói:

- Người huynh đệ hãy giúp ta đi, chỉ cần không “nhàn rỗi” là được! Ta từ Giang Nam đến, không mang theo nhiều bạc, hiện giờ ở Khai Phong phủ muốn uống rượu cũng khó, ta không được lĩnh lương bổng thực.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Chức quan của Chu quốc chia làm tán quan, chức quan, huân quan và hư quan, hơn nữa chỉ có chức quan mới nhận được lương bổng thực, còn ba quan vị còn lại lương bổng thấp hơn nhiều. Chức Lễ Bộ Thượng thư, Đô Chỉ Huy Sứ của Lục Thất đều là hư quan, không được lĩnh lương bổng, chức Đại tướng quân Hoài Hóa là tán quan được lĩnh một nửa lương bổng, còn Tây Tấn quận công là huân phong, Lục Thất có thể lĩnh toàn bộ huân bổng. Trên thực tế, Lục Thất đã không còn bổng lộc của chức quan, hắn đã để Dương Côn làm Đô hộ Hà Tây, Tuyên Phủ Sứ của hắn không phải là chức quan, vì vậy cũng không có bổng lộc.
Còn chức Chỉ huy sứ của Ôn Vũ thuộc hư quan, không có bổng lộc thực, bổng lộc được lĩnh chỉ có thể là bổng lộc của tán quan. Nhưng bổng lộc của tán quan Chu quốc rất thấp, hơn nữa nếu như không phải là từ quan thì chỉ có thể nhận một nửa bổng lộc tán quan. Có thể thấy, kế sinh nhai của Ôn Vũ ở Khai Phong phủ chắc chắn rất khốn cùng, đúng là uống rượu cũng khó.

Lục Thất nâng chén uống rượu với Ôn Vũ. Đặt chén xuống, nói:

- Ôn đại ca! Đệ sẽ đưa huynh một thư tiến cử, huynh đến cầu kiến Kỷ Vương điện hạ để điện hạ tìm cho huynh một thực chức.

Ôn Vũ mắt sáng lên, vội vàng gật đầu nói:

- Được được, cảm ơn người huynh đệ!

Lục Thất cười, nói:

- Đệ với Ôn đại ca là chỗ thân tình, hơn nữa đệ vẫn nhớ, khi còn ở Giang Ninh, Ôn đại ca đã từng giúp đệ.

- Người huynh đệ à! Đó chỉ là chuyện nhỏ, ta cũng chỉ là giải thích giúp huynh đệ trước mặt Hình đại nhân thôi!

Ôn Vũ cười nói.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:

- Chẳng lẽ lần đó nói chuyện với đại ca, Hình đại nhân ở bên cạnh nghe?

Ôn Vũ gật đầu, nói:

- Hình đại nhân ở vách bên.

Lục Thất nghe xong như thoáng chút suy nghĩ, một lát sau, mới hỏi:

- Hình đại nhân còn ở Giang Nam chứ?

- Không! Hình đại nhân cũng đến Đại Chu cùng với vị quận công kia rồi, hiện giờ ở phủ quận công!

Ôn Vũ e dè hồi đáp.

Lục Thất hơi giật mình, nói:

- Hạ đại nhân đâu?

- Cũng đến Đại Chu rồi, các hoạn quan trong cung Giang Ninh, cũng đến Đại Chu rồi, được có mấy chục người.

Ôn Vũ trả lời.

Lục Thất gật đầu, nâng chén uống rượu cùng Ôn Vũ. Đặt chén xuống, tiểu nhị lại bưng món ăn nóng lên. Lục Thất mỉm cười nói:

- Ôn đại ca! Huynh hãy buông lỏng người, thưởng thức mấy món ngon này trước đã!

Ôn Vũ gật đầu, bắt đầu ăn uống, Lục Thất cũng ăn cùng. Trong khi ăn uống, Lục Thất tiếp tục tìm hiểu nhiều thông tin hơn. Nửa canh giờ sau, Ôn Vũ đã ăn uống no nê.

Lục Thất gọi mang đến văn phòng tứ bảo, viết một lá thư, sau đó đưa cho Ôn Vũ xem. Ôn Vũ nhận lấy thư và xem, thấy nội dung là: “Thần Lục Thiên Phong xin tiến cử với Kỷ Vương điện hạ, Ôn Vũ ở huyện Thạch Đại có mối thân tình với thần, thần mong điện hạ giúp huynh ấy tìm một chức quan thông thường. Ngoài ra phủ quận công Thanh Hà có một hoạn quan họ Hình, từng có ân với thần, nếu như điện hạ có khả năng giúp thần thì cho ông ấy ra khỏi phủ quận công Thanh Hà.

Ôn Vũ nhìn vội tạ ơn, Lục Thất ôn hòa nói:

- Đại ca gặp Kỷ Vương điện hạ, không được nói ở Giang Ninh đã giúp đệ. Cứ nói là quen biết và làm việc cùng đệ ở huyện Thạch Đại nhưng không được nói là quan do thám tiêu diệt Chu quốc.

- Người huynh đệ yên tâm, ta sẽ chú ý!

Ôn Vũ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, lại giải thích:

- Đệ cầu xin Kỷ Vương điện hạ bố trí chức quan cho huynh với thái độ tránh bị hiềm nghi. Nếu như đại ca không hài lòng thì đệ sẽ cố gắng thêm.

Ôn Vũ gật đầu, cảm kích nói:

- Người huynh đệ có thể nhớ ân tình xưa mà giúp ta, ta phải biết đủ chứ, ta sẽ nhớ ân sâu này.

Lục Thất cười, nói:

- Đại ca không được nói có thân tình với đệ, nếu không thì sự tiến cử của đệ sẽ phản tác dụng.

Ôn Vũ ngẩn ra, lập tức nghiêm nét mặt nói:

- Ta hiểu rồi!

Lục Thất mỉm cười đứng dậy, tiễn Ôn Vũ rời đi, sau đó cũng quay về phủ của mình.

Quyển 5 - Chương 138: Căm thù

Ngày hôm sau, Ôn Vũ thấp thỏm không yên đi gặp Kỷ Vương. Kỷ Vương còn chưa lập phủ bên ngoài Hoàng cung, Ôn Vũ chỉ có thể tới đông môn của Hoàng cung, nói rằng Lục Thiên Phong có thư tín gửi cho Kỷ Vương Điện hạ. Quan tướng thủ vệ cấm quân nhìn thẻ bài của Ôn Vũ, không dám chậm trễ, vội cầm lấy thư tín Ôn Vũ đưa mang vào Hoàng cung.

Ước chừng một thời thần, Kỷ Vương mới tự mình ra gặp, vừa thấy Ôn Vũ, y có vài phần không vui. Dung mạo của Ôn Vũ rất không vừa mắt, mắt tam giác, trên mặt còn có vết sẹo đao, khiến cho người ta vừa thấy đã cảnh giác.

Tuy Kỷ Vương đã nhìn thấy rất nhiều kẻ có dung mạo đáng sợ ở Tây Bộ nhưng chưa từng cảm thấy không vui. Y cảm thấy không vui là vì đôi mắt tam giác của Ôn Vũ, khiến cho y cảm thấy hơi thâm trầm, bốn người đi theo hộ vệ của Kỷ Vương cũng đề phòng nhìn Ôn Vũ.

Ôn Vũ biết điều không bước lên trước, đứng cách khoảng ngoài ba thước chắp tay chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:

- Thần Ôn Vũ bái kiến Kỷ Vương Điện hạ.

Kỷ Vương bước lên vài bước, ôn hòa nói:

- Thiên Phong đã tiến cử ngươi, hẳn ngươi có bản lĩnh của người luyện võ. Ngươi am hiểu nhất cái gì?

- Hồi bẩm Điện hạ, thần am hiểu đao pháp, còn có võ nghệ cao cường.

Ôn Vũ cung kính trả lời. Y biết Đại Chu trọng nhất là người luyện võ, không có bản lĩnh thực sự, rất khó được trọng dụng.

- Ồ, ngươi võ nghệ cao cường, thành cung này ngươi có nhảy lên được không?

Kỷ Vương hỏi.

- Thần nhảy được.

Ôn Vũ cung kính trả lời.

- Vậy ngươi cũng lợi hại đó. Tuy nhiên bổn vương cũng chưa thể giao thực chức cho ngươi được, ngươi tạm thời trở về chờ ba ngày, bổn vương sẽ tiến cử ngươi.

Kỷ Vương cũng không bảo Ôn Vũ nhảy lên tường thành.

- Vâng! Thần cáo lui!

Ôn Vũ cung kính đáp lại.

- Chờ một chút, ngươi và Thiên Phong có quan hệ thế nào?

Kỷ Vương hỏi.

- Bẩm Điện hạ, thần và Đại Tướng quân quen biết ở huyện Thạch Đại, đã cùng Lục Đại Tướng quân điều tra huyết án phỉ tặc. Thần tới Khai Phong phủ, nghe danh Lục Đại Tướng quân cho nên hôm qua đã mặt dày tới xin cầu trợ. Lục Đại Tướng quân nhớ ân tình cũ, có cùng thần uống rượu bàn chuyện, cuối cùng đưa thư tiến cử cho thần.

Kỷ Vương gật đầu,nói:

- Ngươi đi đợi tin đi, nếu là không thành, ngươi cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ mấy ngày.

- Vâng, thần tạ Điện hạ.

Ôn Vũ cung kính thi lễ. Kỷ Vương gật đầu xoay người quay về Hoàng cung, tới khi không thấy Kỷ Vương nữa, Ôn Vũ mới rời đi.

Thực ra, hôm qua, khi vừa tỉnh rượu, Ôn Vũ càng muốn trở thành thuộc hạ của Lục Thiên Phong. Y muốn tới Hà Tây làm quan tướng, nhưng y cũng biết quả thực Lục Thiên Phong không thể nhận mình làm thuộc hạ trực tiếp, lai lịch của y và tình hình hiện tại của Lục Thiên Phong đều bị toàn triều đình Chu quốc nghi kị. Ôn Vũ nhậm chức, phải do triều đình Chu quốc quyết định.

Đương nhiên Kỷ Vương sẽ đi gặp Chu Hoàng đế, nhưng hai ngày sau mới đi. Vì Kỷ Vương làm việc rất cẩn thận, trước hết y cho người đi tìm hiểu lai lịch của Ôn Vũ, biết kẻ này không phải hàng thần Đường quốc sau khi chiến bại mà là ngoại thần đã quy thuận Đại Chu từ trước, đương nhiên việc điều tra Ôn Vũ cũng liên quan đến tin tức của Vi Hạo.

Sau khi tan triều, Chu Hoàng đế nghỉ ngơi ở điện Văn Đức. Kỷ Vương tiến nhập điện Văn Đức, thấy Thái tử tứ ca đã ở đó, bèn hành lễ chào phụ hoàng, sau đó hành lễ chào Thái tử, Thái tử mỉm cười gật đầu đáp lại.

- Hi Cẩn, có chuyện gì không?

Chu Hoàng đế ôn hòa hỏi.

- Phụ hoàng, là về chuyện Lục Thiên Phong tiến cử một người quen cũ. Hắn cầu nhi thần tùy ý an trí một thực chức nào đó. Đây là tin tức nhi thần điều tra, và thư tín của Lục Thiên Phong.

Kỷ Vương đáp, tiến lên dâng văn án và thư tín.

Chu Hoàng đế nhận lấy, xem thử một chút, quay sang nhìn Thái tử:

- Hi Huấn, con xem thử xem.

Thái tử nhận lấy văn án và thư tín, xem qua một lát rồi nói:

- Phụ hoàng, không phải lần này Lục Thiên Phong lại muốn sắp xếp thế lực ở Khai Phong phủ chứ?

Kỷ Vương ngẩn ra:

- Tứ ca, đây chỉ là một chức Chỉ Huy sứ để đó không dùng, nếu Lục Thiên Phong đã cầu, cũng có thể ban cho một thực chức.

- Lục Thiên Phong cũng có thể tự mình sắp xếp, sao phải cầu đến Lục đệ?

Thái tử cau mày vấn.

Kỷ Vương muốn nói gì đó lại thôi. Chu Hoàng đế bình thản nói:

- Có thể Lục Thiên Phong muốn tránh hiềm nghi, người hắn tiến cử là quan tướng lệ thuộc Bộ Quân Ti. Nếu Lục Thiên Phong vẫn cố điều đi an trí thì là hành vi coi nhẹ Bộ Quân Ti, cũng là làm trái với pháp luật triều đình.

Thái tử gật đầu:

- Nhi thần cảm thấy không nên để cho người của Lục Thiên Phong đảm trách ở Khai Phong phủ nữa.Chu Hoàng đế gật đầu, nhìn Kỷ Vương, hỏi lại:

- Hi Cẩn, con đã gặp người này chưa?

- Nhi thần đã gặp qua, tuy nhiên người nọ chỉ khiến cho nhi thần cảm thấy thâm trầm, hơn nữa lại là thần tử quy thuận. Nhi thần cảm thấy, thần tử quy thuận càng không đáng tin cậy bằng thần tử đầu hàng, mà người này chủ động đi cầu Lục Thiên Phong, hẳn là hạng người xu nịnh.

Kỷ Vương tỉ mỉ kể lại.

- Lục đệ, Lục Thiên Phong cũng là thần tử quy thuận đó.

Thái tử lại nói.

Kỷ Vương ngẩn ra, cảm thấy dường như Thái tử tứ ca đã thay đổi rất nhiều, có vẻ ít ôn hòa hơn, chần chừ một chút nhưng cũng không tranh cãi, lại nói với Chu Hoàng đế:

- Phụ hoàng, nếu không hợp ban cho thực chức, nhi thần đề nghị điều về dưới quyền Lục Thiên Phong.

- Đề nghị của Lục đệ không ổn. Nếu lục Thiên Phong đã tiến cử người này, có nghĩa người này trung với Lục Thiên Phong. Nếu điều về cho Lục Thiên phong, chỉ khiến cho triều đình tăng thêm mối họa.

Thái tử lập tức phản bác.

Kỷ Vương nghe vậy ngạc nhiên nói:

- Tứ ca, chỉ có một viên Chỉ Huy sứ thôi mà.

- Bây giờ Đô hộ Hà Tây là Dương Côn, vốn cũng chỉ là một Huyện úy, Lục đệ cũng điều cho Lục Thiên Phong.

Thái tử nêu ví dụ phản bác.

Kỷ Vương chán nản, cãi cố:

- Tứ ca, Dương Côn kia vốn là thế giao với Lục Thiên Phong. Cho dù đệ không đồng ý, Lục Thiên Phong cũng sẽ đưa Dương Côn tới Hà Tây.

- Lục đệ, ý của vi huynh là nhắc đệ chớ nên nhân nhượng Lục Thiên Phong nữa. Đệ nhân nhượng thêm một lần, sẽ chỉ khiến cho hắn được một tấc lại muốn một thước. Tây Bộ đã tùy ý hắn làm bậy, nhưng Khai Phong phủ không thể cho hắn cơ hội dựng thế được. Nếu việc này lại mặc kệ Lục Thiên Phong, tất sẽ tạo nên tâm lý quy thuận Lục Thiên Phong của hàng thần Giang Nam, hành động lần này của hắn nhất định đã ẩn chứa dã tâm.

Thái tử nghiêm nghị phản bác.

Kỷ Vương nghe vậy không còn cách nào phản bác, đành bỏ qua. Tứ ca là Thái tử, lại nhắc đến Dương Côn làm ví dụ, y có tranh cãi nữa cũng sẽ chỉ dẫn đến hậu quả không biết lớn bé.

- Phụ hoàng, là nhi thần sai lầm rồi. Việc này nhi thần suy xét không chu toàn.

Kỷ Vương cung kính nói với Chu Hoàng đế.

Một lát sau Chu Hoàng đế mới lên tiếng:

- Hi Cẩn, Tứ ca con lo lắng như vậy cũng là có đạo lý riêng. Việc này con cứ từ chối đi.

Kỷ Vương cung kính đáp:
- Vâng, nhi thần tuân dụ.

- Con sẽ nói thế nào với Lục Thiên Phong?

Chu hoàng đế hỏi.

Kỷ Vương chần chừ một chút mới đáp:

- Nhi thần sẽ nói Bộ Quân Ti không đồng ý.

Chu Hoàng đế ôn hòa sửa lại:

- Con có thể nói trẫm không đồng ý.

Chần chừ một lát, Kỷ Vương mới gật đầu:

- Vâng, nhi thần nhớ kỹ.

- Con đi đi.

- Nhi thần cáo lui.

Kỷ Vương cung kính từ lễ, xoay người rời đi.

Kỷ Vương vừa đi, Thái tử bắt đầu hỏi:

- Phụ hoàng, có phải nhi thần đã làm sai không?

Chu Hoàng đế nhìn sang y:

- Vừa sai, vừa không sai, còn tùy thuộc vào việc con xem trọng điều gì.

- Xin phụ hoàng chỉ rõ.

Thái tử cung kinh nói.

Chu Hoàng đế im lặng một lát mới nói:

- Nói con không sai, là vì con duy trì quyền uy của mình. Nói con đã sai, là vì con đã khiến cho trái tim của Hi Cẩn lạnh đi rồi.

Sắc mặt Thái tử hơi biến, vội hỏi:

- Phụ hoàng, nhi thần chỉ căn cứ vào sự thật mà nói, đề phòng hậu hoạn chưa xảy ra.

- Con nói là căn cứ sự thật mà nói, nhưng con cũng đã làm nghiêng lệch toàn bộ rồi. Lục Thiên Phong tiến cử Ôn Vũ, cũng chỉ là một người luyện võ xuất thân nha vệ, con lại đặt y ngang hàng với Dương Côn. Dương Côn đã là Thống soái ba vạn Ninh quốc quân. Đuổi Dương Côn tới Tây Bộ là sai lầm của trẫm, là do trẫm khinh thị thần tử phương nam.

Chu hoàng đế nói.

- Vậy là nhi thần đã sai rồi.

Thái tử chán nản.

- Con không sai. Hi Cẩn cũng không cần phải quá nhân nhượng Lục Thiên Phong. Chỉ có điều con kịch liệt phản bác Hi Cẩn là sai rồi, chỉ vì một tiểu nhân vật mà sinh ra bất hòa với huynh đệ, đó là hậu quả mất nhiều hơn được.

Chu hoàng đế dạy bảo.

Thái tử giật mình gật đầu, chợt hỏi:

- Phụ hoàng. Nhi thần sẽ tới chỗ Hi Cẩn xin lỗi.

Chu Hoàng đế mỉm cười gật đầu:

- Lục Thiên Phong cầu Hi Cẩn hai chuyện. Con đi nói với nó, chuyện kia trẫm có thể đồng ý.

Thái tử nghe vậy hơi chần chừ:

- Phụ hoàng, nếu vì Lục Thiên Phong mà đòi người của Thanh Hà quận công, có phải là không ổn hay không.

- Một phủ Quận công cũng không nên ngang hàng với Vương phủ, để lại mười hoạn quan là được rồi.

Chu hoàng đế bình thản trả lời.

Thái tử hiểu ý gật đầu, tạ lễ, rời khỏi điện Văn Đức đi gặp Kỷ Vương.

Chu Hoàng đế nhìn về cửa điện Văn Đức, sắc mặt ủ dột. Đương nhiên ông ta hiểu vì sao Thái tử lại kịch liệt phản đối Kỷ Vương, là vì Lục Thiên Phong nên Thái tử đã sinh địch ý với Kỷ Vương từ trong tiềm thức, hoặc cũng có thể là vì một loại tâm lý kị sợ.

Thật lâu sau, Chu Hoàng đế mới ngả người về sau nhắm mắt dưỡng thần. Thực ra ông ta cũng đã lường trước tâm tính của Thái tử, sinh trong nhà Đế vương, Hoàng đế vẫn luôn có tâm kiêng kỵ với các huynh đệ có thế lớn hoặc nắm giữ quân quyền.

Quyển 5 - Chương 139: Đón người

Lục Thất cũng không biết thỉnh cầu nho nhỏ của mình sẽ khiến cho mối quan hệ giữa Thái tử và Kỷ Vương sứt mẻ. Khi đó hắn nghĩ cầu lấy một thực chức cho Ôn Vũ cũng không khó khăn gì với Kỷ Vương, tùy tiện cấp cho một chức hộ vệ thực chức nào đó là có thể ứng phó rồi.

Cho nên khi tin từ chối của Kỷ Vương về đến tay Lục Thấy, hắn rất bất ngờ. Lý do là Chu Hoàng đế không đồng ý, hắn rất khó hiểu. Nếu Chu Hoàng đế đã gióng trống khua chiêng làm hòa với hắn thì tại sao lại không đồng ý với một thỉnh cầu be bé của hắn?

Hắn không hiểu, nên suy nghĩ rất lâu, như bình thường, hắn tiến cử là có ý tôn trọng triều đình Chu quốc, cũng ngầm có ý muốn đáp trả ý tốt muốn cầu hòa, thực tế là thể hiện thái độ hữu hảo với Chu Hoàng đế. Nhưng Chu hoàng đế lại từ chối.

Nghĩ một hồi, hắn cảm thấy có lẽ Chu Hoàng đế vẫn cảnh giác với mình, không nên làm quá phận ở Khai Phong phủ, còn việc thu xếp cho Ôn Vũ cũng không khó, trước tiên có thể để cho y đến một cửa hàng nào đó làm quản sự kiêm hộ vệ. Ôn Vũ không mang thực chức nên làm công kiếm tiền cũng không vi phạm quy tắc.

Trong thư của Kỷ Vương cũng có nói sẽ đồng ý chuyện đưa Hình thái giám ra ngoài. Vì sao Lục Thất lại muốn đưa Hình thái giám ra? Chủ yếu là hắn lo Hình thái giám sẽ mật báo. Hình thái giám biết hắn lợi dụng Giang Âm quân tập kích bất ngờ chiếm lấy Tô Châu, nếu để cho Chu quốc biết bí mật đó, có lẽ sẽ tạo thành nguy cơ không lường trước được. Thực ra hắn không hề biết, vì đủ loại tin tức phiến diện dồn lại khiến cho Chu Hoàng đế phỏng chừng hắn đang giấu diếm thế lực ở Thường Châu.

Nhận được tin của Kỷ Vương, Lục Thất tới gần cửa Đông Hoa của Hoàng cung chờ. Trong thư Kỷ Vương có nói, Chu Hoàng đế sẽ cắt bớt đi nhân số hoạn quan trong phủ Quận công Thanh Hà, chỉ cho phép phủ Quận công Thanh Hà có mười hoạn quan, hoạn quan dư thừa sẽ vào Hoàng cung Đại Chu làm việc, còn Hình thái giám kia sẽ được phóng ra khỏi Hoàng cung Đại Chu, giao cho Lục Thất.

Hắn kiên nhẫn chờ bên cạnh Hoàng cung. Hắn đã nhờ tay kẻ khác để có được Hình thái giám, ít nhiều vẫn có phiêu lưu, nhưng hắn cũng tin chắc Hình thái giám sẽ không dễ dàng để lộ ra bí mật của mình. Hình thái giám là thái giám, có mật cáo cũng chẳng được đối xử tử tế, nhưng lâu ngày, nếu biết Lục Thất phát triển nhanh chóng như gió nổi nước lên ở Chu quốc, có lẽ sẽ oán hận mà hãm hại mình.

Ngoài cửa Đông Hoa là chợ rất sầm uất kéo dài đến tận phố Mã Hành, cũng có thể nói, khu chợ ở cổng Đông Hoa là một phần của phố buôn bán Mã Hành, kinh doanh chủ yếu là các loại rau quả thịt tươi. Nguyên liệu nấu ăn của Thanh Phong Cư của Lục Thất đến hơn nửa là mua ở chợ cổng Đông Hoa.

Đợi một lát thì Hình thái giám bị mười mấy cấm quân vây quanh đưa đến. Dẫn đầu đoàn người cũng là một hoạn quan, tuổi chừng hơn ba mươi, mày rậm mắt to, dáng người cao lớn cường tráng, tuy mặc trang phục hoạn quan nhưng cũng rất có anh khí.

Lục Thất vừa thấy liền chủ động bước lại thi lễ cười chào:

- Chào Vương Đô tri.

- Không dám, Phò mã gia xem trọng nô tài rồi.

Gã hoạn quan cung kính khom người đáp lễ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu nhìn sang Hình thái giám. Hình thái giám cũng đã thấy hắn, vừa thấy hắn nhìn sang vội bước lên cung kính chào:

- Nô tài bái kiến Phò mã gia.

- Hình đại nhân không nên như vậy, ta và ngươi không có quan hệ chủ nô.

Hắn ôn hòa sửa lời.

- Hiện giờ nô tài là nô tài trong Hoàng cung Đại Chu, ngài là Phò mã Đại Chu, đương nhiên là chủ thượng của nô tài.

Hình thái giám cung kính đáp lại.

Lục Thất lắc đầu:

- Hình đại nhân đã giúp ta, nên ta mới cố gắng báo đáp một chút, ta không cần Hình đại nhân làm nô bộc.

Hình thái giám ngẩng đầu cười khổ:

- Nếu Phò mã gia không cần nô tài, nô tài còn có thể sống ở đâu đây?

- Để sống thì không khó. Ta cũng có một vài cửa hàng ở Khai Phong phủ, Hình đại nhân có thể làm chưởng quầy ở đó, ta có thể làm đông chủ của Hình đại nhân.

Lục Thất mỉm cười nói.

- Vâng, tiểu nhân bái kiến đông chủ.

Hình thái giám biết điều sửa lại xưng hô.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, đưa tay hoàn lễ một chút, nói:

- Các vị huynh đệ vất vả rồi.

Các cấm quân đều chào lại theo nghi thức quân đội. Quan chức của Lục Thất là Đại Tướng quân, lại có hư quan là Đô Chỉ Huy Sứ, đối với cấm quân thông thường thì tuyệt đối là nhân vật quyền uy cao cao tại thượng.

- Tạ Vương Đô tri.

Lục Thất quay sang cảm ơn hoạn quan đi cùng.

Viên hoạn quan này thực ra không hề đơn giản, là một trong những nhân vật thuộc tầng cao nhất của các hoạn quan trong Hoàng cung Chu quốc. Khi Lục Thất làm trực ban thì đã được đầu lĩnh dặn, tuy Chu Hoàng đế không cho thái giám cầm quyền, nhưng trong Hoàng cung, một vài đầu lĩnh thái giám vì là cận thần của Thiên gia, tương đương với chức tổng quản của gia đình giàu có, nên rất có quyền thế của cáo mượn oai hùm

Vương Đô tri nghe vậy vội cung kính đáp:

- Không dám, nô tài quay về.Vương Đô tri và cấm quân đi rồi, Lục Thất quay đầu sang cười nói:

- Hình chưởng quầy, chúng ta đi thôi.

Hình thái giám gật đầu, theo Lục Thất đi về hướng đông, trên đường đi, Lục Thất bình thản nói:

- Không ngờ được gặp lại Hình lão huynh ở Khai Phong phủ.

- Thuộc hạ cũng thật không ngờ, đông chủ đến Chu quốc này lại có được thành tựu hào hùng phi phàm như vậy.

Hình thái giám nhỏ giọng khen.

Lục Thất cười:

- Ta cứu ngươi có được tự do, một là không muốn chuyện của Tô Châu bị lộ ra, hai là ta và ngươi quả thực có ân nghĩa. Bất kể thế nào, ngươi cũng đã làm Nguyệt lão cho ta ôm mỹ nhân về.

- Thuộc hạ mệnh ti tiện, nếu đông chủ không cứu thì đến già cũng phải khổ dịch mà chết già.

Hình thái giám nhỏ nhẹ nói.

- Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không giết ngươi. Cứ làm việc cho ta đi, ta biết ngươi rất có tài, ta cũng cần ngươi làm phụ tá.

Lục Thất trấn an hứa hẹn.

- Thuộc hạ tạ ơn đông chủ, nguyện ra sức vì đông chủ.

Hình thái giảm cung kính nói.

- Ta đã từng đồng ý với nữ nhân của ngươi, sau này, ngươi thấy nàng, hỏi nàng muốn gì, ta có thể thỏa mãn được sẽ không thoái thác.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Vâng. Tạ ân điển của đông chủ.

Hình thái giám khá kích động đáp lại.

Lục Thất gật đầu, bước thêm vài chục bước lại hỏi:

- Hiện giờ Quận công Thanh hà thế nào?
- Không được ổn. Đến Đại Chu này bị nhốt trong phủ, cả ngày vui giận thất thường, nhưng thuộc hạ biết, ông ta vô cùng sợ hãi, chỉ sợ Hoàng đế Đại Chu sẽ giết mình.

Hình thái giám nhỏ giọng trả lời.

Lục Thất gật đầu:

- Ông ta là người yêu văn nhã, nếu có trở thành kẻ tù tội thì cũng có thời gian để thưởng văn kia mà, nên có cái nhìn thông suốt một chút.

- Từ khi ông ta đến Đại Chu cũng đã viết một vài bài văn từ, tuy đều là văn từ thê lương không cam lòng, nhưng thuộc hạ cảm thấy nếu triều đình Đại Chu nhìn thấy những bài văn này chỉ sợ sẽ thực sự nảy tâm sát khí.

Hình thái giám khẽ than thở.

Lục Thất im lặng, bước thêm vài chục bước mới nói:

- Những gì ông ta gặp hôm nay đều là do chính bản thân ông ta chuốc lấy.

- Với tính tình và năng lực của ông ta vốn cũng không thích hợp làm Hoàng đế, dù sao ông ta cũng không đủ tự tin khống chế võ thần cho nên mới luôn áp chế và giết các võ thần thiện chiến. Thuộc hạ cho rằng, mặc dù ông ta rất ngu muội, nhưng trong mười mấy năm tại vị, không có võ tướng nào phát triển được đến mức trở thành tai họa ngầm có thể soán vị.

Hình thái giám giải thích thay Lý quốc chủ.

Lục Thất gật đầu:

- Thủ đoạn thống trị của Đường quốc và Chu quốc đều có thiếu sót. Đường quốc có cái hoạn thế gia, sùng văn ức võ. Chu quốc coi trọng quân công, cũng đã thành cái họa công thần.

- Nếu Chu quốc không coi trọng quân công thì biên giới đã sớm bị xâm phạm đến mức diệt quốc.

Hình thái giám đáp lại.

Lục Thất gật đầu, đột nhiên hỏi:

- Trước kia Hình lão huynh thuộc Giang Âm quân, hẳn là am hiểu hải chiến.

- Đông chủ, không phải thuộc hạ khoe khoang, thuộc hạ không chỉ am hiểu hải chiến, còn am hiểu chế tạo thuyền. Thực ra thuộc hạ vốn là đốc quan quản việc chế tạo tàu thuyền, chỉ là sau khi bị một vết thương trí mạng mới theo tiểu thư tới Giang Ninh.

Hình thái giám hồi đáp.

Lục Thất cười nói:

- Nếu ngươi đã biết đóng thuyền và quen với hải chiến, thì chờ thêm vài năm nữa ta sẽ tìm cách đưa ngươi tới Tô Châu, cho ngươi làm chủ soái năm ngàn thủy quân, chuyên lo việc buôn bán trên biển.

- Đông chủ nói thật chứ?

Hình thái giám không thể tin.

- Lục Thiên Phong ta đã hứa chưa bao giờ thất tín. Nếu ngươi đã am hiểu hải chiến và biết buôn bán với hải ngoại, đương nhiên ta sẽ muốn dùng ngươi.

Lục Thất bình thản nói.

- Thuộc hạ nguyện ra sức vì đông chủ.

Hình thái giám cung kính đáp lại.

Lục Thất cười nói:

- Nếu bây giờ ngươi muốn về thì cũng có thể đi.

Hình thái giám lắc đầu:

- Nếu bây giờ thuộc hạ rời đi sẽ bất lợi với đông chủ. Nếu thuộc hạ đoán không lầm, triều đình Chu quốc sẽ nghi ngờ hành vi của đông chủ, sẽ có bất lợi với nghiệp lớn của Đông chủ?

Lục Thất ngẩn ra, lập tức mỉm cười gật đầu. Hình thái giám cũng chủ động hỏi thăm chuyện của Hà Tây. Hai người vừa đi vừa nói đã tới Thanh Phong Cư, lại tiếp tục vừa uống rượu vừa trò chuyện, Lục Thất nhận ra Hình thái giám quả là nhân tài khó gặp, lại thông hiểu buôn bán.

Ngày đó Lục Thất đưa Hình thái giám tới sông Biện, để cho lão làm tổng quản nhiều cửa hàng bên sông, trừ Tây Phong Lầu. Chưởng quầy hiện tại của Tây Phong Lầu là do Dương Hồng tiến cử. Lục Thất không thể không nể mặt Dương Hồng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau