KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 676 - Chương 680

Quyển 5 - Chương 130: Người vinh quy

Chu Hoàng Đế rời khỏi lầu Tây Phong khiến mọi người trong lầu như trút được gánh nặng. Lục Thất càng như thoải mái hơn, việc uống rượu nói chuyện với Chu Hoàng Đế căn bản không có hứng thú gì, thật ra Chu Hoàng Đế cũng vậy, họ đều đang uống đấu tâm rượu mà thôi.

Chu Hoàng Đế vừa đi, những người khách đều chủ động nhiệt tình lại chúc rượu Lục Thất, hoàn toàn vứt bỏ đi tâm trạng ban đầu. Những người có danh tiếng trong buôn bán cũng chủ động bắt chuyện tìm kiếm hợp tác, tìm chỗ dựa vững chắc cho mình. Nếu như Lục đại tướng quân thân cận với triều đình thì trong buôn bán có ưu thế rõ ràng, ít nhất có thể có quân đội bảo hộ thương đội.

Thật ra những người buôn bán có danh tiếng trong ngành phần lớn là có liên quan đến các nhà huân quý, nhà huân quý không thể ở ngoài sáng kinh thương, nhưng người thân hoặc gia nô thì đều tham gia vào buôn bán. Lợi ích của doanh thương là thứ mà các nhà huân quý muốn, nhưng thể diện tôn quý thì cũng phải giữ gìn, vì vậy đã xuất hiện rất nhiều ‘ông trùm” trong ngành, địa vị của thương nhân ở Chu quốc không cao.

Lục Thất mỉm cười xã giao một hồi, cuối cùng ngồi ở bàn có mấy vị cống sinh. Vị Trương Kịp cũng ở đó, sáu người đứng dậy thi lễ với Lục Thất. Lục Thất mỉm cười khoát tay bảo họ ngồi xuống, hắn cũng ngồi xuống, tiểu nhị vội biết ý dâng một ly rượu bồ đào lên.

Lục Thất nhìn năm vị cống sinh một lượt, năm người đó rõ ràng có chút hoảng sợ bất an, Lục Thất cười nói:

- Các ngươi không cần lo lắng gì cả! Lục Thiên Phong ta chưa đến mức muốn tranh đấu với các ngươi, quay về cố gắng chăm chỉ học tập đi.

- Vâng! Tạ ơn đại tướng quân.

Mấy cống sinh đó đều thi lễ cảm kích.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Các ngươi cũng đừng hy vọng điều gì! Ta có thể quan tâm đến các ngươi, chính là các ngươi đến lầu Tây Phong ăn cơm, có thể tính giá rẻ ba phần, còn tiền đồ của các ngươi thì phải dựa vào các ngươi rồi.

Đám cống sinh đều gật đầu đáp lại, Lục Thất cười nói:

- Ăn uống no say đi, tiệc rượu lần này nếu không ăn thì sau sẽ hối hận đó!

Nhóm cống sinh cảm động gật đầu, Lục Thất quay đầu nhìn Trương Kịp, giơ tay nâng chén lên. Trương Kịp cũng nâng chén kính lại, hai người uống một ngụm, Lục Thất đặt chén xuống, cười nói:

- Trương đại nhân ở Giang Nam đã nhận chức quan gì rồi?

- Hạ quan vốn là Lễ Bộ Viên Ngoại Lang, sau làm tân khách cho Thái Tử.

Trương Kịp đáp lại.

Lục Thất gật đầu, kinh ngạc nói:

- Hoá ra Trương đại nhân và Mạnh Thạch đại nhân đều là thuộc thần của đông chủ!

Trương Kịp gật đầu, nói:

- Hạ quan và Mạnh đại nhân đều được Hoàng hậu lựa chọn cất nhắc năm đó nhưng hạ quan so với Mạnh đại nhân thì không nhận được sự tín nhiệm của đông chủ. Đông chủ luôn nghĩ rằng, hạ quan có hiềm nghi giám sát nhưng trên thực tế, hạ quan chưa từng có ác ý gì, kết quả là bị đông chủ ghét bỏ, Quốc Chủ không ưa.

Lục Thất hiểu gật đầu, hắn biết Trương Kịp từng là người bị kẹp ở giữa. Hắn nâng ly nói:

- Những chuyện trước đây đều qua đi rồi, ta mong Trương đại nhân có thể có được sự khởi đầu tốt đẹp.

- Tạ ơn đại tướng quân!

Trương Kịp nâng chén đáp lại.

Đặt chén xuống, Lục Thất hỏi:

- Trương đại nhân! Ta muốn hỏi thăm một người, Vi Hạo! Đại nhân biết người này không?

Trương Kịp ngẩn ra, nói:

- Vi Hạo? Hạ quan biết người này!

- Khi ta ở Giang Nam đã từng có một lần xã giao nói chuyện với Vi Hạo ở huyện Thạch Đại nhưng lại không biết Vi Hạo giờ ra sao?

Lục Thất bình thản nói.

- Vi Hạo cũng tới Đại Chu rồi! Hiện giờ đang giữ chức Tư Trực ở Đại Lý Tự. Y vốn là Tư Trực Đại Lý ở Giang Nam, sau đó nhậm chức Thiếu Khanh của Đại Lý Tự.

Trương Kịp đáp.

Lục Thất gật đầu, Vi Hạo quả nhiên đã bị đưa đến Chu quốc. Trương Kịp chần chừ một chút, lại nói:

- Chắc Đại tướng quân không biết, Vi Hạo không giống với hạ quan, y là người vinh quy. Lục Thất gật đầu, lập tức ngạc nhiên nhìn Trương Kịp, nói:

- Ngươi nói sao? Vinh quy?

Trương Kịp gật đầu, nói:

- Vinh Hạo là người vinh quy, nghe nói vốn là thần của Chu quốc.

Lục Thất nghe xong giật mình, vẻ mặt khó tin nhìn Trương Kịp. Trương Kịp cười khổ, nói:

- Đại tướng quân! Hạ quan sau khi biết được cũng khó tin. Vi Hạo ở Giang Nam rất được Quốc Chủ tín nhiệm.

Lục Thất chau mày, nói:

- Vi Hạo là thần Đại Chu, trước đây y ở Giang Nam đã tiêu diệt mật thám Đại Chu ẩn nấp ở đó.

- Biết người biết mặt không biết lòng! Vi Hạo trên thực tế là quan viên ẩn nấp ở Giang Nam của Đại Chu.

Trương Kịp bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, trong lòng lại có chút sợ hãi. Trước đây Vi Hạo nhận chức Trưởng Sử Nhiêu Châu, hắn xuất phát từ sự thận trọng, không có dựa dẫm Vi Hạo, lúc đó một là Nhiêu Châu có Vương Trọng Lương có thể nhờ vào, hai là có nỗi lòng băn khoăn rất lớn với Vi Hạo, cái chính là Vi Hạo là thế lực Chu thị, lại còn nhận được sự tín nhiệm của Lý Quốc Chủ. Vi Hạo là quan “thăm dò” của Chu quốc, đó có thể nói là sự giấu thân vô cùng lớn.

- Các quan viên đến từ Giang Nam, chỉ có Vi Hạo là được “vinh quy” sao?

Lục Thất rất nhanh đã bình tĩnh lại và hỏi.

- Nghe nói còn có bốn người, có một người mà chắc chắn Đại tướng quân cũng biết. Đó là Triệu đại nhân - Công bộ Thị lang ở Giang Nam, nghe nói quân Chu có thể thuận lợi vượt qua nơi hiểm yếu Đại Giang cũng có công của Triệu Thị lang âm thầm phối hợp.

Trương Kịp trả lời.

Lục Thất nghe xong thì lại ngạc nhiên, lập tức giật mình gật đầu. Triệu Thị lang ở Trì Châu, quả thật có thế lực ngầm rất lớn, đó là Triệu Huyện thừa trước đây phát triển nên. Mặc dù Triệu Huyện thừa và Ngưu Huyện Úy lần lượt bị giết nhưng thế lực ngầm của Triệu Thị lang ở Trì Châu không hề bị phá hỏng. Như vậy thủy quân Khang Hóa Trì Châu không xuất quân ngăn chặn đại quân Chu quốc vượt sông, chắc là Triệu Thị lang đã sai sử, chứ không phải là Mã Thứ Sử Trì Châu không dám xuất binh.

- Nói như vậy, Triệu Thị lang ở Giang Nam hiện giờ ở Đại Chu vẫn là Thị lang.

Lục Thất biết rõ nhưng cố ý hỏi.

- Y không được chức vị Thị lang mà là Công bộ Viên ngoại lang. Nhưng nghe nói, thân tộc của Triệu Thị lang ở Giang Nam cũng có được quan vị quân chính. Triệu Thị lang có một người cháu trai, thậm chí trở thành Đô Ngu Hầu thống lĩnh năm nghìn quân.
Trương Kịp trả lời.

Lục Thất im lặng gật đầu, nâng chén uống một ngụm. Trương Kịp cũng nâng chén uống một ngụm, đặt chén xuống, nghẹn ngào nói:

- Đại tướng quân! Quốc Chủ rất mê muội trong việc trị quốc nhưng cũng là vị minh quân. Lúc Quốc Chủ rời khỏi Giang Ninh, có vạn dân ra quỳ lạy khóc tiễn đưa, nghe nói có hai lão thần bi thương tự tuyệt.

Lục Thất nhìn Trương Kịp, bình thản nói:

- Vạn dân của Giang Ninh khóc than tiễn đưa thì chính là minh quân sao?

Trương Kịp ngẩn ra, lập tức hơi cúi đầu nói:

- Hạ quân lỡ lời rồi ạ!

- Ngươi không hề lỡ lời! Vạn dân Giang Ninh nên cảm kích Lý Quốc Chủ, bởi vì Lý Quốc Chủ đã cho Giang Ninh cuộc sống giàu sang. Nhưng mấy trăm vạn dân khác ở ngoài Giang Ninh lại oán hận Lý Quốc Chủ, bởi vì sự phồn hoa của Giang Ninh là do mồ hôi nước mắt của người dân ngoài Giang Ninh cung cấp nuôi dưỡng. Khắp nơi trong thành Giang Ninh đều mơ hồ sống trong cuộc sống của quan lớn huân quý, bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy thư sinh văn hào tự cho mình nho nhã. Giang Ninh là thiên cung tiên cảnh của Lý Quốc Chủ, ngoài Giang Ninh lại là địa ngục trần gian với cảnh chết đói thê lương, đúng là “hưng một thành, hại cả nước”.

Lục Thất lạnh lùng nói với giọng điệu phê phán.

Trương Kịp ngạc nhiên nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn y, lại lạnh nhạt nói:

- Sao? Ngươi nghĩ rằng ta nói sai sao? Vậy chắc là ngươi rất lâu chưa rời khỏi Giang Ninh rồi?

Vẻ mặt Trương Kịp có chút buồn bã, gật đầu nói:

- Hạ quan đã rất lâu không rời khỏi Giang Ninh rồi! Nhưng sự phồn hoa của Giang Ninh đối với hạ quan mà nói là một sự khốn cùng.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức gật đầu, nói:

- Nếu ở Giang Ninh nhậm một chức quan nhàn hạ, thật sự là khốn khổ, Giang Ninh là nơi rất phồn hoa, xa xỉ.

Trương Kịp gật đầu, không ngh Lục Thất lại nói:

- Nhưng ngươi đến Khai Phong phủ cũng là khốn đốn đấy, ít nhất cũng không mua nổi một căn nhà.

Trương Kịp ngẩn ra, lập tức cười khổ, nói:

- Hạ quan có thể bảo toàn được tính mạng đã là may mắn lắm rồi.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Ngươi viết chữ thế nào?

Trương Kịp ngẩn ra, nói:

- Chữ hạ quan viết cũng được nhưng không thể so với chữ viết hùng hồn của Đại tướng quân rồi.

- Ta là võ tướng, từ nhỏ tập viết tất nhiên là chữ cũng phóng khoáng hơn. Ta mua cửa hàng ngọc và đồ sứ, nếu như ngươi giỏi về tranh chữ, có thể làm một chân ở đó.

Lục Thất mỉm cười nói.

Trương Kịp giật mình nhìn Lục Thất, y thật sự khó hiểu. Vị Đại tướng quân này nắm trong tay trọng binh, là Đại tướng quân thiện chiến, trên thực tế là vương của Hà Tây, sao lại thích con đường buôn bán được? Thân là quan viên và văn nhân, vốn coi thường thương nhân, coi buôn bán là nghề thấp hèn.

- Tạ ơn Đại tướng quân, hạ quan có thể thử!

Trương Kịp đưa ra quyết định, y theo lời mời mà đến là có tâm đầu phục Lục Thất. Nếu đông chủ coi trọng buôn bán, vậy thì phải hợp ý.

*****

Sau giờ ngọ, Thập Tứ tiểu thư và mẫu thân vào hoàng cung, đến Tiêu Tương các cầu kiến Hương Hà Công chúa, tặng chén dạ quang và mười bình rượu bồ đào. Nói rõ rằng chén dạ quang là Hoàng Đế Bệ Hạ đã từng dùng, không được để người khác dùng, Lục Thượng thư bảo giao cho Hương Hà Công chúa giữ.

Sau hoàng hôn, Chu Hoàng Đế giá lâm Tiêu Tương viện, nhận lấy chén dạ quang và mỹ tửu mà con gái đưa lên. Trong khi uống rượu, nói chuyện với con gái và Tương phi, ngày hôm sau, Tương phi chủ động dâng chén dạ quang và rượu bồ đào để Hoàng đế bất cứ lúc nào cũng có thể ngự dùng.

Quyển 5 - Chương 131: Vào cung

Sau khi lầu Tây Phong được xây dựng, vì được Hoàng đế ủng hộ, hơn nữa lầu Tây Phong dùng dạ quang bôi (*) để đãi khách khiến cho khách ở khắp nơi đổ xô đến, thêm phần giá cả ở lầu Tây Phong cũng hợp lý, không bởi vì đầu cơ kiếm lợi mà lấy được món lợi kếch sù. Vì vậy mặc dù kinh doanh thuận lợi nhưng không để lại tiếng xấu nào. Hơn nữa cũng bởi vì nhiều khách không được ăn ở đó mà đến những tửu lầu hoặc những tửu quán gần đó để thưởng thức.

(*) dạ quang bôi là chén làm bằng ngọc quý.

Lục Thất chỉ đến trong ngày khai trương đó, sau đó thì không quản nữa. Ngày hôm sau, hắn đến bái kiến Thái Tử trước của Đường quốc, hiện giờ là huyện công An Viễn. Huyện công An Viễn nhìn thấy Lục Thất thì vô cùng cảm động, vội thi lễ với Lục Thất. Lục Thất liền ngăn lại, cuối cùng lấy cách gọi huynh đệ để nói chuyện.

Trong khi nói chuyện, Lục Thất mới biết là Mạnh Thạch đã đến phương bắc nhận chức Huyện thừa rồi, còn tất cả những hộ vệ bên cạnh Thái Tử thì đều bị đưa đi, chỉ còn lại hai thái giám. Trên thực tế Thái Tử đã trở thành một kẻ tù tội, vẫn may là người bảo vệ cho phép thái giám ra ngoài mua đồ, vì vậy thái giám đến được Thanh Phong cư.

Nhưng Lục Thất hiểu được, đó tất nhiên là ‘sơ hở’ mà Chu Hoàng Đế cố ý để lại. Một sơ hở có thể làm liên lụy đến hắn, chỉ là Chu Hoàng Đế vì lo nghĩ cho đại cục của Chu quốc, trước mắt chỉ có thể khoan dung đối đãi Lục Thiên Phong.

Lục Thất trấn an huyện công An Viễn, nói cho huyện công An Viễn không nên nóng vội mong đợi có thể ra khỏi cửa, đợi qua một năm tất nhiên sẽ giải thoát được giam cầm. Hắn cũng nói với huyện công An Viễn, Chu quốc không cần phải giết y.

Có Lục Thiên Phong đến nhà và trấn an như vậy, vẻ mặt tiều tụy của Thái Tử trước của Đường quốc bỗng khôi phục lại khí chất ung dung ngày nào, phải nói là tinh thần có phần ổn định, khôi phục lại được khí chất quý tộc đã hình thành bao lâu.

Đến gặp huyện công An Viễn, Lục Thất vốn định ngày kế tiếp đi ứng phó với quận công Lũng Tây. Thật không ngờ người truyền thánh chỉ mang đến cho hắn quan phục của Thượng Thư, nói là Chu Hoàng Đế truyền hắn đến gặp. Ngày hôm sau Lục Thất liền đến gặp Chu Hoàng Đế.

Lục Thất đã đến hoàng cung của Khai Phong phủ nhiều lần, hắn dưới sự giúp đỡ của Tiểu Điệp, thay quan phục với tay áo rất lớn và mũ quan, đai ngọc và giày triều đình, sau đó ngồi xe rời khỏi phủ quận công Tây Tấn. Nếu như hắn ta cưỡi ngựa thì sẽ trở thành khoa trương khiến mọi người đều chú ý.

Xe có rèm che đến cửa đông của hoàng cung, Lục Thất xuống xe đi bộ vào hoàng cung. Cấm quân canh giữ bên ngoài cửa cung nhận ra Lục Thất, cung kính để hắn đi. Lục Thất cũng coi như ngựa quen đường cũ trực tiếp đến điện Thùy Củng. Đến ngoài điện, người trực ban trực tiếp vào điện bẩm báo, sau khi đi ra thì mời Lục Thất vào.

Lục Thất đi vào điện Thùy Củng, vừa nhìn thấy Chu Hoàng Đế ở sau long án, còn có sáu vị đại thần mặc quan phục màu tím, phân loại hai bên hai trái bốn phải. Hắn nhận ra Tiết Cư Chính và Triệu Phổ ở bên trái. Trong lúc nhìn thấy như vậy, hắn điềm đạm bước tới, đứng ở trong điện thi lễ với Chu Hoàng đế, sau đó lặng lẽ đến bên trái, dưới Triệu Phổ.

Chu Hoàng Đế và trọng thần chỉ để Lục Thất thi lễ khi hắn đến, sau đó mọi người lại tiếp tục bàn việc. Những chuyện mọi người bàn luận đơn giản chỉ là dân sinh, chi phí quân lương, nạn trộm cướp…Có thể nói là nói tất cả hiện thực của Chu quốc để ‘người ngoài’ như Lục Thiên Phong nghe thấy. Trước đây Lục Thất đã từng nghe Chu quốc nghị sự, hiện giờ vừa nghe thấy thì biết rằng nguy cơ tài chính của Chu quốc nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều.

“ Không phải là đang diễn trò đấy chứ? Tại sao Chu Hoàng Đế lại để ta biết khốn quẫn của Chu quốc hiện giờ?

Lục Thất nhạy cảm hoài nghi.

Nửa canh giờ sau nghị triều kết thúc, chỉ còn lại Lục Thiên Phong. Lục Thất thi lễ nói:

- Thần bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế!

Chu Hoàng Đế mỉm cười gật đầu, đứng dậy rời khỏi long kỷ. Lục Thiên Phong hiểu ý nên đi tản bộ cùng Chu Hoàng Đế, đi thẳng đến hậu uyển, Chu Hoàng Đế mới bình thản nói:

- Khanh là con rể của trẫm, lúc bình thường trẫm gọi khanh là Thiên Phong được chứ?

- Bệ hạ hòa nhã yêu quý là vinh hạnh của thần. Thật ra Kỷ Vương điện hạ vẫn luôn gọi tên của thần.

Lục Thất mỉm cười trả lời.

Chu Hoàng Đế quay đầu mỉm cười nhìn hắn một cái, quay đầu đi tản bộ nói:

- Hi Cẩn vô cùng tôn sùng khanh, nói trực tiếp với trẫm là khi ở cùng khanh cảm thấy rất ấm áp. Hi Cẩn cảm thấy khanh giống như huynh trưởng, còn có ý nghĩ muốn kết nghĩa với khanh nữa.

Lục Thất nghe xong thì thấy bất ngờ nhưng không biết nên đáp lại thế nào. Nếu khiêm tốn thì có vẻ dối trá giả tạo, đồng ý thì trở thành bất kính. Chu Hoàng Đế lại nói:

- Sao? Khanh cho rằng những lời nói của Hi Cẩn rất ngây thơ sao?

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Thần không có ý đó! Thần biết Kỷ Vương điện hạ có tấm lòng nhân hậu, Kỷ Vương điện hạ cũng rất thông minh, khoan dung nhân từ. Thần khi ở cùng Kỷ Vương điện hạ cảm thấy rất yên bình.

- Vậy khanh cảm thấy Hi Cẩn thích hợp làm Thái Tử không?

Chu Hoàng Đế bình thản hỏi, nhưng câu hỏi rất chấn động lòng người.

- Câu hỏi của bệ hạ khiến thần rất khó trả lời.

Lục Thất dừng một chút mới đáp lại.- Nói ra cũng không sao!

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

- Thần cảm thấy, Kỷ Vương điện hạ không thích hợp làm Thái Tử, vì Kỷ Vương điện hạ có một nhược điểm, đó là quá nhân hậu.

Lục Thất trả lời. Nếu như Chu Hoàng Đế đã nói đến việc lập người kế vị thì hắn không thể nao núng lắp bắp được.

- Nhân hậu không tốt sao?

Chu Hoàng Đế hỏi lại.

- Nếu Kỷ Vương điện hạ là huynh trưởng thì nhân hậu không phải là nhược điểm, nhưng Kỷ Vương điện hạ lại là tiểu đệ, nếu như trở thành Hoàng đế thì sự nhân hậu đó sẽ hại điện hạ.

Lục Thất thẳng thắn đáp lại.

Chu Hoàng Đế im lặng, một lát sau mới nói:

- Khanh muốn nói là huynh đệ sẽ bất hòa.

- Thần cảm thấy Thái tử điện hạ và Tào Vương điện hạ, rất khó lòng phục Kỷ Vương điện hạ. Nếu như hai vị điện hạ lớn tuổi hơn không phục thì có lẽ sẽ mở rộng thế lực. Còn sự nhân từ của Kỷ Vương điện hạ sẽ dẫn đến hậu quả nhẫn nhịn rồi nhẫn nhịn hơn nữa, vì vậy thần cảm thấy bệ hạ không nên phế trưởng lập ấu.

Lục Thất trả lời thẳng ra.

Chu Hoàng Đế im lặng tiếp tục tản bộ, không đáp lại lời của Lục Thất. Lục Thất cũng im lặng đi theo, chỉ có điều trong lòng hắn luôn nghi ngờ, lẽ nào Chu Hoàng Đế thật sự có tâm thay đổi người kế vị sao? Trong lòng hắn ta vẫn còn chút niềm tin, dù sao nghe nói Thái Tử Đại Chu văn nhược, Tào Vương lại là cũng chỉ được bề ngoài, còn Kỷ Vương sau khi trải qua khổ luyện Tây bộ đã thể hiện ra mình là người có tiềm năng trở thành quân vương.

- Thiên Phong! Thẩm Dật Luân đóng giữ ở Kinh Triệu phủ trình tấu xin từ quan, tự nói là có hiềm nghi cấu kết với khanh, cũng hổ thẹn với việc ám sát ở huyện Thiên Dương. Trẫm nghĩ đến việc Thẩm Dật Luân tuổi đã cao, vì vậy phê chuẩn cho ông ta từ quan, để ông ta đến Khai Phong phủ vào Chính Sự đường.

Chu Hoàng Đế bỗng nhiên nói.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên, nói:

- Bệ hạ! Thần không có liên quan gì đến việc đóng giữ ở Kinh Triệu phủ?- Là Thẩm Dật Luân tự tìm đến tội, sau khi khanh mua cửa hàng ở chợ phía tây Kinh Triệu phủ, người thân của Thẩm Dật Luân cũng mua cửa hàng ở chợ phía tây. Vì vậy ông ta muốn tránh hiềm nghi mà từ quan.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

Lục Thất nghe xong buồn bực, thầm giận Thẩm Dật Luân toàn sinh chuyện không đâu, miệng cũng giận nói:

- Nếu như sau này vị đại nhân đó đến kinh thành thì thần nhất định đến nhà để “thân cận”.

Những lời nói này của Lục Thất giống như đứa trẻ bướng bỉnh vậy. Chu Hoàng Đế nghe xong thì khẽ mỉm cười, thoải mái đi mười mấy bước vào Noãn Đình, nghỉ chân xoay người nhìn ra ngoài, nói:

- Đợi sau Tết, trẫm sẽ để Hi Cẩn đến đóng giữ Kinh Triệu phủ.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:

- Kỷ Vương điện hạ có thể đảm nhiệm được đấy ạ!

Chu Hoàng Đế cười, nói:

- Trẫm còn định điều ba vạn cấm quân của Tây Ninh đô đốc phủ và hai vạn quân lực Hội Châu đến Kinh Triệu phủ đóng quân.

Lục Thất nghe xong vẻ mặt khẽ biến đổi, lập tức nghe ra có điều gì không ổn. Quả nhiên, Chu Hoàng Đế lại nói:

- Thiên Phong! Trẫm sẽ để khanh nhậm chức Tuyên Phủ Sứ Hà Hoàng, Hội Châu, Lan Châu và Khuếch Châu.

Lục Thất nghe xong cũng là không có gì là vui mừng mà lại thấy có nỗi khổ mà không nói ra được. Chu Hoàng Đế ra chiêu này thật sự khiến hắn bất ngờ, và hắn cũng một lần nữa lĩnh giáo trí tuệ của Chu Hoàng Đế. Hà Hoàng hiện giờ quy về quyền thống trị của hắn, trên thực tế là một sự trói buộc, bởi vì Hà Hoàng đã bị đánh đến tàn, hắn tiếp nhận Hà Hoàng tất nhiên sẽ phải điều quân từ Hà Tây đến.

- Thần tạ ơn bệ hạ tín nhiệm!

Lục Thất nghĩ một đằng nói một nẻo, thi lễ nói.

- Thiên Phong! Trẫm điều đi quân lực của Tây Ninh đô đốc phủ và Hội Châu trên thực tế có phân nửa là vì sự an nguy của Hi Cẩn. Trẫm không yên tâm điều quân lực khác đến đóng tại Kinh Triệu phủ.

Chu Hoàng Đế nói.

- Vâng, thần hiểu ạ!

Lục Thất đáp lại.

- Thiên Phong! Sau khi khanh tiếp nhận Hà Hoàng, nếu như Kinh Triệu phủ có nguy thì trẫm hy vọng khanh sẽ đến cứu viện.

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

- Bệ hạ yên tâm, thần sẽ không ngồi nhìn Kỷ Vương điện hạ gặp nguy đâu ạ.

Lục Thất không chút do dự đáp lại.

Những lời này của hắn phần nửa là thật. Lục Thất là con người trọng tình nghĩa, hắn ở cùng Kỷ Vương thật sự có cảm giác Kỷ Vương như đệ đệ của mình, giống như ở cùng Thạch Trung Phi đã lâu, giống như tình cảm huynh đệ. Nhưng tiền đề trước đó là phẩm chất đáng để Lục Thất đi thân cận.

Chu Hoàng Đế cũng hơi giật mình, nhìn ra ngoài đình như thoáng chút suy nghĩ. Lục Thất chỉ biết trầm mặc theo, một lúc sau, Lục Thất chợt ôn hòa nói:

- Bệ hạ! Đứng lâu ở cửa đình không tốt, chúng ta hãy vào trong ngồi đi!

Chu Hoàng Đế mỉm cười gật đầu, xoay người đi vào trong đình. Trong đình có lửa than ấm áp nhưng không có thái giám và người trực ban. Quy tắc trong hoàng cung là, nhìn xa thấy Hoàng đế và hạ thần tản bộ, nhất định phải rời đi, bởi vì khi Hoàng đế tản bộ thì luôn nói đến quốc sự.

Quyển 5 - Chương 132: Bố cục?

Sau khi ngồi xuống, Chu Hoàng Đế cũng khoát tay bảo Lục Thất ngồi xuống. Lục Thất sau khi thi lễ một cái rồi mới ngồi ở bàn bên cạnh.

- Thiên Phong! Khanh nhìn nhận thế nào về việc Tấn Quốc Công không có động tĩnh gì?

Chu Hoàng Đế hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, tại sao lại nhắc đến Tấn Quốc Công. Lục Thất liền trả lời:

- Tấn Quốc Công chắc hẳn là không dám xuất binh đâu ạ.

- Tấn Quốc Công không dám xuất binh, còn trẫm cũng không dám khởi chiến.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

Lục Thất cười khổ trong lòng, hiện giờ trong mắt Chu Hoàng Đế hắn ta hẳn là không có khác biệt gì lớn với Tấn Quốc Công. Nhưng Chu Hoàng Đế lại cố tỏ ra thân tình, lại thảo luận với hắn về việc Tấn Quốc Công không hợp lễ nghĩa quân thần.

- Thiên Phong! Trẫm biết là khanh nghĩ sau khi đối phó với Tấn Quốc Công xong thì trẫm sẽ đối phó với ngươi.

Chu Hoàng Đế lại nói.

- Thưa bệ hạ! Thần không dám nghĩ như vậy.

Lục Thất cung kính trả lời.

- Khanh không giống Tấn Quốc Công. Địa bàn mà Tấn Quốc Công chiếm giữ là Thái Nguyên, ở đó gần như đều là người Hán, uy hiếp quá lớn đối với Đại Chu, còn ở Hà Tây và Bắc Đình, thậm chí là Hà Hoàng, gần như là phiên tộc. Trong lòng trẫm rất rõ, nếu như triều đình đi tiếp quản thì trên thực tế rất khó thống trị, vì vậy sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, trẫm sẽ để khanh tiếp quản Hà Hoàng.

Chu Hoàng Đế nói.

- Thần tạ ơn bệ hạ tín nhiệm.

Lục Thất khách sáo đáp lại.

- Thiên Phong! Khanh có từng nghĩ đến, trong trường hợp nào Tấn Quốc Công sẽ xuất binh không?

Chu Hoàng Đế hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, nói:

- Thần cảm thấy, trừ phi là Khai Phong phủ quá trống rỗng.

- Khanh không nghĩ đến Liêu quốc và Yên quốc sao?

Chu Hoàng Đế nói.

Lục Thất cả kinh nhìn Chu Hoàng Đế, nói:

- Bệ hạ muốn nói là Tấn Quốc Công sẽ cấu kết với Liêu quốc hoặc Yến quốc?

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Trước đây Lưu thị chiếm Thái Nguyên đã từng xưng thần mượn binh với Liêu quốc, mặc dù có Chiết thị ngăn cản giáp giới giữa Thái Nguyên và Liêu quốc nhưng nếu như Tấn Quốc Công có lòng mượn lực của Liêu quốc hoặc Yến quốc thì Chiết thị không ngăn được đột kích của phương bắc rồi.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng Đế lại nói:

- Thiên Phong! Khanh đã từng để Liêu quốc “chịu thiệt”, nếu như Tấn Quốc Công chủ động cấu kết với Liêu quốc thì Liêu quốc chắc chắn sẽ đồng ý xâm chiếm Đại Chu.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Những điều bệ hạ lo lắng đều có khả năng rất lớn!

- Trẫm đã sai người đến khuyên Tấn Quốc Công, đồng ý ban cho thánh chỉ, bảo vệ thân tộc của y được phú quý lâu dài, nhưng Tấn Quốc Công cố chấp không chịu thỏa hiệp, đã cam tâm đối địch với Đại Chu. Có điều, quân lực của y không đủ để đấu lại với Đại Chu, vì vậy khả năng tìm đến quân lực bên ngoài là rất lớn.

Chu Hoàng Đế nói.

Lục Thất nghe xong gật đầu, Chu Hoàng Đế lại nói:

- Vì vậy trẫm đành phải tập kết trọng binh tại Kinh Triệu phủ, đồng thời để quân lực Hà Tây bổ sung Hà Hoàng và Hội Châu. Quân lực Hà Tây rời khỏi Hà Tây một phần có thể chi viện kịp thời cho Kinh Triệu phủ. Nếu như Tấn Quốc Công xuất binh thì khả năng tấn công Kinh Triệu phủ sẽ lớn hơn tấn công Khai Phong phủ nhiều.

- Bệ hạ bố trí như vậy, quả thật là có lợi cho việc trấn thủ Kinh Triệu phủ.

Lục Thất đáp lại.

Trong lòng hắn cũng hiểu được dụng ý sâu xa hơn của Chu Hoàng Đế. Việc làm của Chu Hoàng Đế nói là để ứng phó với việc Tấn Quốc Công tạo phản nhưng trên thực tế là cũng hình thành uy hiếp với Triệu Khuông Nghĩa, Chu Hoàng Đế đang mượn thế lực của hắn, hình thành sự khống chế ở Tây Bộ. Chỉ có điều cách làm của Chu Hoàng Đế có tai họa rất lớn là nếu như Lục Thất và Triệu Khuông Nghĩa cấu kết với nhau thì Chu Hoàng Đế sẽ thua rồi, vì vậy Chu Hoàng Đế như đang đánh cuộc vậy.

Lục Thất cũng hiểu được vì sao Chu Hoàng Đế lại để hắn nghe được nghị sự triều đình. Nói trắng ra là có hàm ý thể hiện ra sự yếu đuối, dụng ý là để trấn an hắn, thể hiện Đại Chu rất khó ứng phó với sự tạo phản của Hà Tây, tạo vẻ yếu thế và thân thiện chính là sách lược mềm mỏng nhất.

- Thiên Phong! Các chức quan của Tây Ninh đô đốc phủ sẽ do khanh lựa chọn bổ nhiệm. Hiện giờ khanh có thể báo lên Binh bộ được rồi.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

- Vâng, thần xin lĩnh chỉ.

Lục Thất cung kính đáp lại.

Chu Hoàng Đế gật đầu, ôn hòa nói:

- Thiên Phong! Có phải gần đây khanh muốn đến Thọ Châu không?- Thần có ý muốn về quê tế tổ, định mấy ngày nữa thì trình tấu.

Lục Thất trả lời.

- Hãy về trước cuối năm đi, trẫm muốn đón Tết với khanh.

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

- Vâng! Thần nhớ rồi.

Lục Thất chỉ có thể nghe lệnh, đáp lại.

Chu Hoàng Đế gật đầu, Lục Thất chần chừ một chút, nói:

- Bệ hạ! Thần về Thọ Châu tế tổ, có thể về cùng Công chúa điện hạ không ạ?

Chu Hoàng Đế nghe xong không đáp lại, mắt nhìn ra ngoài đình. Lục Thất kinh ngạc không hỏi gì thêm, một lát sau, Chu Hoàng Đế mới nói:

- Thiên Phong! Trẫm hỏi khanh, Hương Hà và Vũ Vi, khanh muốn chọn ai?

Lục Thất giật mình nhìn Chu Hoàng Đế, lập tức nói:

- Khởi bẩm bệ hạ! Thần nghe Thái hậu chỉ định là thần có hôn ước với Hương Hà Công chúa.

- Vậy sao khanh lại tặng vòng ngọc cho Vũ Vi?

Chu Hoàng Đế bình thản hỏi.

Lục Thất đứng dậy, thi lễ nói với Chu Hoàng Đế:

- Khởi bẩm bệ hạ! Thần tặng vòng ngọc cho Vũ Vi Công chúa là đáp lễ bằng hữu thôi ạ. Vũ Vi Công chúa đã từng tặng cầm phổ và áo mùa đông cho thần, thần khắc sâu trong lòng nên tặng lại vòng ngọc cho Công chúa.

Chu Hoàng Đế im lặng, một lát sau mới ôn hòa nói:

- Trẫm biết Vũ Vi thích ngươi. Hôn nhân bất hạnh trước đây của Vũ Vi là do trẫm gây nên. Lần này khanh về tế tổ hãy về cùng Vũ Vi đi.

Lục Thất vẻ mặt ngạc nhiên, nói:

- Bệ hạ! Thần có đính ước với Hương Hà Công chúa rồi, điều này rất nhiều người biết.

Chu Hoàng Đế nhau mày, nói:

- Hương Hà vẫn còn nhỏ, con bé nên nhường cho Vũ Vi.

- Bệ hạ, thần cảm thấy không ổn! Thần có đính ước với Hương Hà Công chúa, nếu đã có đính ước thì thần không muốn thay đổi.

Lục Thất cố chấp bác bỏ.

Chu Hoàng Đế nhìn Lục Thất, chau mày nói:
- Thiên Phong! Nếu Vũ Vi thích khanh, như vậy kết duyên với khanh là tương xứng, chẳng lẽ khanh không thích Vũ Vi sao?

- Bệ hạ! Thần không có ác cảm với Vũ Vi Công chúa nhưng thần đã có đính ước với Hương Hà Công chúa, thần phải có trách nhiệm phu thê với Hương Hà Công chúa. Nếu như Hương Hà Công chúa tình nguyện hủy bỏ hôn ước thì thần bằng lòng kết duyên với Vũ Vi Công chúa.

Lục Thất nghiêm nghị bày tỏ thái độ.

- Khanh muốn nói là cần Hương Hà nói với khanh, Hương Hà không muốn lấy khanh?

Chu Hoàng Đế lạnh lùng nói.

- Vâng! Thần muốn chính miệng Hương Hà Công chúa nói cho thần.

Lục Thất nghiêm nghị trả lời.

Chu Hoàng Đế nhau mày, bỗng khoát tay nói:

- Khanh đi đi!

- Thần xin cáo lui!

Lục Thất cung kính từ lễ, lui về sau hai bước, xoay người rời đi.

*****

Lục Thất ra khỏi hoàng cung, ngồi vào trong xe ngựa vẻ mặt mới bình thản và trở nên lạnh lùng. Chu Hoàng Đế bỗng nhiên thay đổi con gái gả cho hắn, khiến hắn cảnh giác theo bản năng, do đó cố chấp thể hiện ra việc không chấp nhận. Hắn đoán cách làm này của Chu Hoàng Đế có phải là đang thăm dò không?

Từ cách sắp xếp của Chu Hoàng Đế có thể thấy rõ ràng là muốn mượn thế lực của Lục Thất, để Hà Hoàng cho hắn tiếp quản, thu lại quân lực đến đóng tại Kinh Triệu phủ, điều quân lực Hà Tây chống lại Thổ Phiên và hô ứng Kinh Triệu phủ, ném gánh nặng Hà Hoàng hiện giờ cho Lục Thất.

Lục Thất ở trong xe phỏng đoán, nghĩ xem cách làm của Chu Hoàng Đế có ẩn giấu âm mưu gì không? Thật ra Hà Hoàng thuộc hắn tiếp quản đối với hắn mà nói cũng là một cái lợi lớn. Có được Hà Hoàng thì về cơ bản có được trạng thái “được đằng chân lân đằng đầu”. Một khi thời cơ xuất hiện thì có thể xuất binh ra khỏi Hà Hoàng tiến công đoạt lấy Ba Thục, hình thành chiến lược ưu thế giáp công nam bắc với quân Tấn ở phía nam Ba Thục.

*****

Lục Thất ở trong xe phỏng đoán, suy nghĩ, nhưng sau khi Lục Thất đi thì Chu Hoàng Đế liền gọi thái giám vào, lệnh cho thái giám lấy rượu bồ đào ra, sau đó ngồi ở Noãn Đình thưởng thức. Thần thái uống rượu của Chu Hoàng Đế rất bình thản, thậm chí còn mang theo nụ cười hưởng thụ, giống như được vào thiền cảnh vậy.

Nửa canh giờ sau, Chu Hoàng Đế đứng dậy rời khỏi Noãn Đình, vòng đến điện Văn Đức. Đến bên ngoài điện Văn Đức thì ông ta nhìn thấy Tào Vương.

Tào Vương vừa thấy Chu Hoàng Đế đến, vội lên trước hô:

- Phụ hoàng, nhi thần có chuyện lớn muốn bẩm báo.

Chu Hoàng Đế gật đầu, vào điện Văn Đức ngồi xuống sau long án, nhìn Tào Vương, ôn hòa nói:

- Có chuyện gì vậy?

- Phụ hoàng, có một hàng thần Giang Nam tên là Hoàng Phủ Kế Huân nói cho nhi thần một bí mật có liên quan đến Lục Thiên Phong. Hoàng Phủ Kế Huân nói trên thực tế Lục Thiên Phong sớm đã đầu hàng Tấn quốc, được Tấn Vương phong làm Ngô Vương rồi.

Tào Vương vội trả lời.

Chu Hoàng Đế nghe xong chỉ nhau mày, bình thản nói:

- Tên Hoàng Phủ Kế Huân kia là cận thần của quận công Thanh Hà, vì vậy trẫm không cần đến nữa, những lời gã ta nói con cũng tin sao?

- Phụ hoàng! Nhi thần cảm thấy những lời Hoàng Phủ Kế Huân nói đều là sự thật. Gã ta nói sau khi Lục Thiên Phong đến Đại Chu, hắn ta từng đến Hấp Châu tuyên dụ, kết quả là bị bỏ thuốc hôn mê mang đến Tấn quốc, ở Tấn quốc bị ép quy hàng, Tấn quốc còn hứa sẽ phong hắn làm quốc công.

Tào Vương vội nói.

- Chuyện này con không cần nói nữa, trẫm sẽ đi điều tra.

Chu Hoàng Đế thoáng trầm giọng nói.

- Phụ hoàng! Chuyện này không thể khinh suất được. Nếu như Lục Thiên Phong xuất binh hô ứng Tấn quốc chiếm lấy Ba Thục thì sẽ dẫn đến đại họa.

Tào Vương lại nghiêm nghị góp lời.

Ánh mắt của Chu Hoàng Đế ẩn hiện một tia tức giận, bình thản nói:

- Con lui xuống trước đi, trẫm sẽ cho người đi điều tra.

Tào Vương không dám nói nữa, cung kính nói:

- Vâng, nhi thần cáo lui.

Tào Vương vừa đi, Chu Hoàng Đế viết một chỉ thị, gọi một người nhận chỉ vào, dặn dò:

- Cầm chỉ thị này đi “xử lý” Hoàng Phủ Kế Huân, không được để lại dấu tích giết gã.

Người nhận chỉ cung kính nghe theo, lên trước nhận lấy chỉ thị vội vàng rời đi.

Người Chu Hoàng Đế dựa vào long ỷ, lắc đầu không biết nên làm thế nào.

Quyển 5 - Chương 133: Bố trí

Lục Thất ở trong xe hao tốn một phen lo lắng phỏng đoán nhưng lại không thấy nhiều khả năng bất lợi hơn. Nếu như Chu Hoàng Đế muốn giết hắn tại Khai Phong phủ, dường như không cần phải hòa nhã với hắn như vậy. Bởi vì nếu hắn ta chết, bất luận là chết như thế nào thì đều khó tránh được Hà Tây tạo phản.

Lục Thất căn bản không thể ngờ tới Hoàng Phủ Kế Huân vì muốn thoát khỏi việc giam lỏng, cố gắng lấy lại phú quý ban đầu, sau khi nghe nói đến đại danh Lục Thiên Phong, chủ động đầu quân cho Tào Vương. Gã nói với quân Chu áp giải là có quen với Tào Vương, xin Chu tướng quân gửi thư giúp. Quan tướng quân Chu áp giải tất nhiên không dám không gửi giúp.

Sau khi nhận thư, Tào Vương đến gặp Hoàng Phủ Kế Huân, sau khi hỏi chi tiết thì y đến gặp Chu Hoàng Đế. Y vốn muốn có được sự coi trọng tín nhiệm của phụ hoàng nhưng không biết lại khiến Chu Hoàng Đế thất vọng nhiều hơn, Hoàng Phủ Kế Huân cũng vì cái gọi là bí mật quan trọng đó mà bị Chu Hoàng Đế giết người diệt khẩu.

Ngày thứ hai sau cái chết của Hoàng Phủ Kế Huân, Tào Vương vẫn không tỉnh ngộ, lại đến gặp Chu Hoàng Đế bẩm báo. Y nói cái chết Hoàng Phủ Kế Huân rất khó hiểu, cần phải để Hình Bộ điều tra.

Chu Hoàng Đế ngồi ở sau long án, ánh mắt bình thản nhìn Tào Vương, trực tiếp nói:

- Hoàng Phủ Kế Huân là do trẫm giết!

Tào Vương lập tức kinh sợ tại chỗ, nhìn chằm chằm vào phụ hoàng đang bình tĩnh của mình. Y có phần khó hiểu, hỏi:

- Tại sao phụ hoàng phải giết Hoàng Phủ Kế Huân? Là phụ hoàng không tin những lời hắn nói sao?

Chu Hoàng Đế không muốn đả kích con trai mình, bình thản dạy bảo:

- Hi Nhượng! Con suy nghĩ mọi việc cần phải suy nghĩ sâu xa hơn. Con nghĩ xem, nếu như dựa vào những lời nói của Hoàng Phủ Kế Huân mà đi trị tội Lục Thiên Phong thì hậu quả sẽ như thế nào?

Mặt Tào Vương biến sắc, y nói:

- Phụ hoàng lo lắng Lục Thiên Phong sẽ tạo phản?

Chu Hoàng Đế lắc đầu, nói:

- Cho dù trách tội Lục Thiên Phong thì chưa chắc hắn sẽ tạo phản. Con nghĩ xem, cứ coi như Lục Thiên Phong quy hàng Tấn quốc nhưng hiện giờ hắn lại quy hàng Đại Chu ta rồi.

- Phụ hoàng! Nếu như Lục Thiên Phong đã quy hàng Tấn quốc, lẽ nào phụ hoàng không sợ hắn sẽ cấu kết với Tấn quốc sao? Nếu như Lục Thiên Phong cấu kết với Tấn quốc, vậy quân lực của Ba Thục và Tây bộ sẽ rơi vào nguy hiểm.

Tào Vương theo lý mà bác bỏ ý của phụ hoàng mình.

Chu Hoàng Đế lắc đầu, nói:

- Hi Nhượng! Nếu Lục Thiên Phong muốn cấu kết với Tấn quốc, còn muốn quay về Tấn quốc làm Ngô Vương thì hắn còn có thể đến Khai Phong phủ không?

Tào Vương sợ run lên, lập tức nói:

- Phụ hoàng muốn nói Lục Thiên Phong không muốn quay về làm Ngô Vương của Tấn quốc sao ạ?

- Có Hà Tây và Bắc Đình, là đã giống như vua một đất phong rồi.

Chu Hoàng Đế bình thản nói tiếp.

Tào Vương nghe xong hiểu được, không khỏi ủ rũ, đứng dậy thi lễ ngại ngùng nói:

- Phụ hoàng, là nhi thần vô tri nên đã làm chuyện lỗ mãng.

- Trẫm giết Hoàng Phủ Kế Huân chính là không muốn để quá nhiều người biết chuyện này. Lục Thiên Phong đã từng là Ngô Vương của Tấn quốc, nếu như để toàn thành biết chuyện này, hậu quả sẽ khiến Lục Thiên Phong sinh lòng sợ hãi, trẫm vì muốn trấn an hắn nên đành phải phong hắn làm vương.

Chu Hoàng Đế bình thản nói.

Tào Vương lại giật mình nhìn phụ hoàng, Chu Hoàng Đế nhìn Tào Vương, lại nói:

- Hi Nhượng! Đại Chu giờ đây rất cần Lục Thiên Phong. Trẫm cần phải ổn định Tây Bộ, mở rộng bờ cõi Tây Bộ thì mới có thể để thần dân cảm nhận được sự cường thịnh của Đại Chu. Trẫm cũng cần quân lực của Lục Thiên Phong để đối phó và làm quân lực khác kinh sợ. Trẫm cần thế lực khống chế bên ngoài của Lục Thiên Phong, từng bước từng bước giải quyết các nguy cơ tai họa nội bộ.

Tào Vương nghe xong nhưng lại lo lắng nói:

- Phụ hoàng dựa vào Lục Thiên Phong như vậy, nhi thần cảm thấy nếu Lục Thiên Phong là kẻ lòng lang dạ sói thì sẽ có mối họa rất lớn.

- Trẫm cũng biết không nên quá ỷ lại vào Lục Thiên Phong, nhưng trẫm nhất định phải nhanh chóng giành thế lực sinh tồn cho huynh đệ các con. Nếu như trẫm băng hà thì huynh đệ các con rất khó áp chế được quân thần công huân khác.

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

Tào Vương gật đầu, tỉnh ngộ nói:

- Phụ hoàng! Nhi thần sẽ cố gắng hết sức.
Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Hi Nhượng! Trẫm sẽ để Hi Cẩn đến Kinh Triệu phủ nhậm chức trấn giữ ở đó, cũng sẽ điều ba vạn quân lực Tây Ninh và hai vạn quân lực Hội Châu dời đến đóng ở Kinh Triệu phủ.

Tào Vương nghe xong thì giật mình, Chu Hoàng Đế lại nói:

- Lục đệ Hi Cẩn của con ngoài mặt rất thân cận với Lục Thiên Phong, vì vậy trẫm để Hi Cẩn nhậm chức ở Kinh Triệu phủ, mượn thời cơ điều quân lực Hội Châu của Lục Thiên Phong về đóng giữ ở đó.

Tào Vương trong lòng thấy trống rỗng, gật đầu, rồi lại nghe thấy Chu Hoàng Đế nói:

- Đợi sau khi Hi Cẩn nhậm chức, trẫm sẽ để con đến nhậm chức đóng giữ Tây đô.

Tào Vương ngẩn ra, lập tức nhếch mi nói:

- Phụ hoàng muốn điều Triệu Khuông Mỹ ở Lạc Dương đi sao?

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Nhưng, cần phải hoàn thành việc điều quân lực Tây Bộ thì con mới có thể đến Lạc Dương nhậm chức.

Tào Vương gật đầu, nói:

- Nhi thần hiểu rồi.

Chu Hoàng Đế gật đầu, nói:

- Qua Tết, con đến quân Trương Vĩnh Đức trước, chọn một vài quan tướng, sau này đi cùng con đến tiếp quản Lạc Dương.

- Vâng! Nhi thần tuân lệnh!

Tào Vương cung kính nói.

- Chuyện này con phải hết sức thận trọng!

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

- Vâng! Nhi thần xin ghi nhớ!

Tào Vương cung kính đáp lại, chần chừ một chút, lại hỏi:- Phụ hoàng! Sau này Người sẽ điều Triệu Khuông Mỹ đến nhậm chức ở đâu?

- Đây không phải là vấn đề con nên hỏi! Đi đi!

Chu Hoàng Đế trầm giọng trả lời, rõ ràng là có điều không vui.

- Nhi thần đã lỡ lời! Nhi thần cáo lui!

Tào Vương vội nói, sau khi cáo lễ thì rời đi.

Nhìn con trai rời đi, vẻ mặt Chu Hoàng Đế có vài phần buồn bực. Mấy năm gần đây, ông ta thân làm Hoàng đế vẫn luôn do dự về lập người kế vị. Mặc dù đã lập con trai thứ tư làm Trữ quân, nhưng Đại Chu là đất nước giỏi võ, đứa con trai thứ tư này lại thích văn lười luyện võ. Con trai thứ năm luyện võ tốt, nhưng gần đây cho ra ngoài làm việc thì lại khiến Chu Hoàng Đế rất thất vọng.

Trong sáu người con trai thì Hi Cẩn có biểu hiện tốt nhất, chỉ tiếc thứ nhất là tuổi còn nhỏ, thứ hai là tiểu đệ, Chu Hoàng Đế quả thật không dám phế trưởng lập ấu. Vì vậy Lục Thất góp ý không nên phế trưởng lập ấu, trên thực tế là hợp ý nghĩ của Chu Hoàng Đế. Nhưng Chu Hoàng Đế để Kỷ Vương nhậm chức ở Kinh Triệu phủ cũng có thâm ý khó nói rõ được. Thâm ý đó là lưu lại hậu duệ, để Kỷ Vương thoát được tai họa nội bộ ở Khai Phong phủ.

Lục Thất căn bản không thể nghĩ tới việc Chu Hoàng Đế để Kỷ Vương nhậm chức ở phủ Kinh Triệu lại ẩn giấu sự ủy thác sâu đến vậy. Chu Hoàng Đế sẽ không lập Kỷ Vương kế vị nhưng nếu như Khai Phong phủ xảy ra binh biến soán vị thì Kỷ Vương có thể trở thành người kế vị của Đại Chu, ít nhất cũng có thể để lại hậu nhân truyền tông.

Chu Hoàng Đế bố trí sắp xếp như vậy, trên thực tế là nghĩ rằng sau khi mình băng hà, các con trai có lẽ không áp chế được tai họa ngầm của những công thần tích lũy nhiều năm. Trong triều đình có rất nhiều đại thần trung thành với Chu Hoàng Đế nhưng “người mất trà cũng lạnh”, rất nhiều đại thần trung thành với Chu Hoàng Đế, cũng có quan hệ thân cận với các công thần, ngoài ra Chu Hoàng Đế sau mười năm trọng thương nên sức ảnh hưởng đối với quân đội cũng ngày một yếu hơn.

Vì nguyên cớ đối địch nên Lục Thất mới nghi ngờ sự bố trí của Chu Hoàng Đế, không biết ông ta có ẩn giấu điều gì bất lợi không? Vì vậy khi về phủ riêng của mình, hắn liền thảo luận một hồi với Tiểu Điệp.

*****

Ngày hôm sau, Lục Thất mặc một chiếc áo gấm, đến thăm phủ quận công Lũng Tây. Đến tòa phủ mà hắn đã từng đến, hắn nhìn thấy bốn quân Chu đứng canh cổng. Vừa nghe thấy là Lục đại tướng quân thì họ không dám chậm trễ liền đi vào thông báo luôn.

Lục Thất ở ngoài cửa hỏi một chút thì biết bên cạnh huyện công Lũng Tây chỉ có phu nhân và hai nô tì, những người khác đều bị giữ lại ở Giang Nam. Phủ quận công Lũng Tây này cũng chỉ cho phép hai nô tì đi ra ngoài.

Người canh cổng đi thông báo rất nhanh đã quay lại, cung kính mời Lục Thất vào phủ. Hiện giờ Lục Thiên Phong đã là người nổi danh của Khai Phong phủ, hắn đã là con rể của Hoàng đế, lại là Đại tướng quân nắm trong tay trọng binh, còn là Thượng thư đại nhân. Trong mắt thần dân tầng lớp thấp kém ở Khai Phong phủ thì Thượng thư chính là đại quan tôn quý nhất triều đình.

Lục Thất vào cửa phủ thì nhìn thấy “'Nhạc phụ đại nhân”, nhưng không ngờ quận công Lũng Tây lại đích thân ra đón, còn lần trước thì lại ra vẻ tự cao tôn quý, giả vờ ở trong phòng viết chữ gảy đàn.

- Ha ha! Hiền tế (*) đến rồi!

Vẻ mặt quận công Lũng Tây vui mừng, nhanh bước về phía Lục Thất.

(*) Hiền tế: Cách xưng hô với con rể.

Lục Thất bị sự nhiệt tình này của quận công làm cho sửng sốt, mắt thấy quận công Lũng Tây đến gần trước mặt mình rồi. Không ngờ, quận công giơ tay nắm lấy tay hắn, cười nói:

- Hiền tế! Mời vào trong!

Lục Thất lập tức cảm thấy sau lưng ớn lạnh nhưng đành phải cố nén, cười nói:

- Nhạc phụ đại nhân khách khí rồi!

- Việc ta nên làm mà! Hiền tế mời vào!

Quận công Lũng Tây giống như nhặt được bảo bối, mặt mày hớn hở kéo Lục Thất vào trong.

Lục Thất được mời đến trước thư phòng. Trước cửa phòng có một người phụ nữ trung tuổi dung nhan diễm lệ đứng đó. Người phụ nữ vừa nhìn thấy Lục Thất, mặt mày hớn hở, cười dịu dàng nói:

- Hiền tế đến rồi!

- Thiên Phong bái kiến nhạc mẫu đại nhân!

Lục Thất chỉ có thể đáp lại bằng lễ tiết thông thường.

- Được rồi...Được rồi! Thiên Phong vào trong ngồi đi!

Người phụ nữ đó vội nói.

Lục Thất gật đầu, thẳng lưng cất bước vào thư phòng. Vừa vào thư phòng nhìn một lượt thì thấy đây thanh tịnh hơn xưa rất nhiều, không còn nhiều thư pháp nữa. Hắn được mời ngồi ở vị trí của chủ nhà, vị nhạc mẫu đại nhân kia tự mình đi chuẩn bị trà uống chứ không nhìn thấy nô tì đâu cả.

Quyển 5 - Chương 134: Vô căn cứ

Quận công Lũng Tây cũng ngồi xuống, thần thái nho nhã, mỉm cười nói:

- Hiền tế có thể đến thăm ta, ta thấy rất vui!

- Thiên Phong đến thăm người, cũng là điều nên làm.

Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Quận công Lũng Tây gật đầu, cảm kích nói:

- Thế sự vô thường! Trước kia ta cảm thấy vui mừng vì có thể rời khỏi nơi này, nhưng thật không ngờ giờ đây lại phải quay lại “chiếc lồng” này.

- Nếu người đã đến đây thì trước hết hãy yên tâm sống. Thiên Phong nghĩ, một năm nữa thôi thì nhạc phụ sẽ được bỏ lệnh cấm thôi.

Lục Thất nói.

Quận công Lũng Tây im lặng, một lát sau mới thấp giọng nói:

- Hiền tế có thể giúp ta quay về Giang Nam đoàn tụ với Thiền Nhi không?

Lục Thất nghe xong trong lòng cười lạnh, hiểu được vị Ung Vương năm đó, còn muốn quay về Giang Nam lật ngược tình thế nữa. Hắn lắc đầu nói:

- Nhạc phụ đại nhân! Con không có năng lực cứu người trở về Giang Nam. Ngay cả con đây cũng không có cách nào liên lạc được với người thân ở Giang Nam.

Vẻ mặt quận công Lũng Tây có chút thất vọng, Lục Thất lại nói:

- Nếu nhạc phụ đại nhân trở về Giang Nam thì hậu quả sẽ nguy hiểm hơn khi ở Chu quốc đấy.

- Giang Nam hiện giờ ra sao? Quân Đường còn ở Tuyên Châu không?

Quận công Lũng Tây ôm hy vọng, hỏi.

- Nhạc phụ đại nhân! Con thật sự không rõ tình hình Giang Nam, nhưng với phán đoán của con thì quân Đường ở Tuyên Châu tám phần là quy hàng Tấn quốc rồi. Bởi vì vua Đường quốc đã đầu hàng Đại Chu mà Đại Chu lại không có được sự đầu hàng của quân Đường Tuyên Châu.

Lục Thất trả lời.

Sắc mặt quận công Lũng Tây trầm xuống, gật đầu rồi đột nhiên hỏi:

- Hiền tế! Thân nhân của hiền tế đang ẩn nấp ở nơi nào của Giang Nam?

- Thiên Phong không thể nói vấn đề này cho nhạc phụ được.

Lục Thất lắc đầu từ chối trả lời.

- Ta nghĩ chắc là ở Thường Châu.

Quận công Lũng Tây nói tiếp.

Lục Thất quay đầu lạnh lùng nhìn quận công Lũng Tây. Quận công Lũng Tây mỉm cười nói:

- Hiền tế đừng hiểu nhầm, ta không có ác ý gì, chỉ nói vậy thôi.

- Nói cũng không sao nhưng nhạc phụ đại nhân đoán sai rồi.

Lục Thất thản nhiên nói.

- Không phải là ta đoán mà ta biết hiền tế có thế lực rất mạnh ở Thường Châu. Trên thực tế, hiền tế và Trương thị đã liên hiệp với nhau rồi.

Quận công Lũng Tây nói.

Lục Thất nhau mày, vừa nghe đã biết quận công Lũng Tây chỉ dựa vào tin tức trước đây mà đưa ra phán đoán không chính xác. Hắn lắc đầu nói:

- Thiên Phong ở Thường Châu không có thế lực nào cả, nhạc phụ đừng đoán lung tung!

- Hiền tế, ta muốn được đoàn tụ cùng Thiền Nhi. Con nghĩ cách đưa ta đến Thường Châu, chắc con có khả năng này chứ?

Quận công Lũng Tây thành khẩn nói.

Lục Thất nghiêm nét mặt nói:

- Nhạc phụ, con thật không lừa người, ở Thường Châu con không có thế lực nào cả, đó là chuyện rất lâu trước kia rồi, giờ đây Thường Châu đã rơi vào tay Tấn quốc rồi.

- Hiền tế! Con giấu ta cũng vô dụng! Ta biết rất rõ, con đã chiếm cứ rất lâu ở Thường Châu, sau đó Quốc Chủ muốn đoạt lấy quân lực Thường Châu của con nên điều hai vạn Trung Phủ quân của con đến Kinh Khẩu. Kết quả là sau khi ba vạn quân Đường tiến vào Thường Châu thì hai vạn quân của con đã liên hợp với quân lực của Trương thị Giang Âm tiêu diệt ba vạn quân Đường. Sau đó Quốc Chủ bị ép phong Giang Âm Hầu làm quận vương Trung Ngô.

Quận công Lũng Tây nghiêm nghị nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Nhạc phụ! Chiến sự lần đó ở Thường Châu là quân Giang Âm xúi giục hai vạn Trung Phủ quân, không có liên quan gì đến con cả.

Quận công Lũng Tây muốn nói lại thôi, tiện đà lại nói:

- Nếu như hiền tế không muốn để ta đến Thường Châu, vậy có thể để ta đến Hà Tây không, điều này chắc không khó chứ?
Lục Thất nghe xong thật sự muốn cho lão ta quả đấm. Hắn kiên trì chịu đựng, lắc đầu nói:

- Nhạc phụ! Ở Hà Tây gần như đều là phiên tộc, chỉ có điều bị con làm cho kinh sợ nên không dám tạo phản. Nếu như nhạc phụ đến đó, một là không hợp khí hậu, hai là rất dễ bị phiên tộc kèm hai bên.

Quận công Lũng Tây nghe xong im lặng, Lục Thất lại nói:

- Nếu nhạc phụ đã đến Đại Chu thì không nên nghĩ ngợi lung tung sẽ tốt hơn. Con thật sự không có khả năng để nhạc phụ rời khỏi Khai Phong phủ, mà chỉ có thể phụng dưỡng người mà thôi.

Quận công Lũng Tây bất đắc dĩ cười khổ, vẻ mặt lộ ra sự thất vọng. Ông ta vốn hy vọng có được sự giúp đỡ của Lục Thiên Phong, rời khỏi cái “lồng chim” này, thậm chí còn ôm hy vọng quay về Giang Nam, hô hào mọi người đạt được đại nghiệp phục quốc, nhưng Lục Thiên Phong lại không muốn giúp.

- Nhạc phụ! Thiên Phong còn có chuyện, xin cáo từ.

Lục Thất đứng dậy chào từ biệt.

- Hiền tế ngồi thêm một lúc nữa đi!

Quận công Lũng Tây hốt hoảng nói, dường như biết mình đã khiến Lục Thiên Phong không vui.

- Nhạc phụ! Con vừa mới quay về Khai Phong phủ, thật sự còn có rất nhiều buổi hẹn, đợi khi nào có thời gian rảnh con lại đến thăm người.

Lục Thất nói xong liền đi ra ngoài.

Ra khỏi thư phòng lại nhìn thấy “nhạc mẫu”, hắn đành phải dừng lại thi lễ nói:

- Nhạc mẫu đại nhân! Thiên Phong xin cáo từ!

“Nhạc mẫu” gật đầu rồi chợt nói:

- Thiên Phong! Ta có chuyện này muốn nói với con!

Lục Thất ngẩn ra, nói:

- Xin nhạc mẫu cứ nói.

- Mong con chuyển lời đến Thiền Nhi là ta không hại chết mẹ đẻ của Thiền Nhi, năm đó mẹ đẻ của Thiền Nhi được gả đến Tiêu phủ ở Thường Châu.

Nhạc mẫu nghiêm nghị nói.

Lục Thất nghe xong thì thấy bất ngờ, nói:

- Người nói là mẹ đẻ của Thiền Nhi ở Tiêu phủ Thường Châu sao?

- Đúng vậy! Năm đó ta lệnh cho người đưa đến Tiêu phủ Thường Châu, gả cho bàng chi của Tiêu thị ở Thường Châu. Năm đó ta đã suy tính không muốn Thiền Nhi sau khi lớn lên lại hận ta.

“Nhạc mẫu” nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nhạc mẫu có biết người mà nhạc mẫu gả cho đó không?- Ta cũng không rõ nhưng đến Tiêu phủ Thường Châu hỏi là được ngay. Có điều năm đó để tránh Thiền Nhi đi tìm mẹ đẻ nên đã nói là bà ấy chết rồi.

“Nhạc mẫu” trả lời.

Lục Thất hiểu gật đầu, mỉm cười nói:

- Tạ ơn nhạc mẫu đại nhân! Con có thể bảo đảm Thiền Nhi tuyệt đối sẽ không hận người đâu.

“Nhạc mẫu” mất tự nhiên gật đầu, Lục Thất cung kính thi lễ, cất bước rời khỏi phủ quận công Lũng Tây.

Lục Thất vừa đi, quận công Lũng Tây giận trừng mắt nhìn phu nhân một cái, xoay người trở về thư phòng. Vừa vào thư phòng, ông ta đột nhiên quay người lại, giận nói với phu nhân:

- Phu nhân điên rồi sao? Tự nhiên lại đi nói cho Thiền Nhi mẹ đẻ của nó ở đâu?

Không ngờ phu nhân lại bình tĩnh nói:

- Cửu lang! Thật ra Thiền Nhi sớm đã biết thân thế của mình rồi.

- Phu nhân nói sao?

Quận công Lũng Tây thay đổi sắc mặt nói.

- Nếu như không biết thân thế thật sự của mình thì Thiền Nhi có ý xa cách với Cửu lang như vậy không. Hơn nữa sự lạnh nhạt coi thường của Cửu lang cũng sẽ khiến Thiền Nhi hiểu được mình không phải là huyết mạch hoàng tộc.

Phu nhân bình tĩnh nói.

Sắc mặt quận công Lũng Tây trầm lại. Ông ta vẫn luôn coi thường Lý Thiền Nhi, nhận Lý Thiền Nhi là con gái, mục đích ban đầu là mở rộng liên hôn. Nhưng nào biết được phúc họa vô thường, hiện giờ “hổ nhốt vào lồng”, Lý Thiền Nhi lại trở thành sợi dây thừng cứu viện. Lục Thiên Phong tại sao phải đến bái kiến mình, tất nhiên là vì Lý Thiền Nhi rồi.

- Cửu lang yên tâm, Lục Thiên Phong rõ ràng là không biết thân thế của Lý Thiền Nhi.

Phu nhân an ủi.

- Phu nhân nói là kể cả Thiền Nhi biết được thân thế của mình thì cũng không nói cho Lục Thiên Phong biết.

Quận công Lũng Tây hỏi.

- Đương nhiên sẽ không nói rồi! Nếu như để Lục Thiên Phong biết xuất thân tạp chủng của Lý Thiền Nhi thì hậu quả tất nhiên sẽ bị khinh bỉ, coi thường. Cứ coi như Lý thị chúng ta mất nước nhưng dù sao cũng vẫn là huyết mạch tôn quý. Nếu như Lý Thiền Nhi muốn bảo vệ địa vị thê tử của mình thì chỉ có thể cắn răng chịu đựng với xuất thân là con gái ruột của Cửu lang.

Phu nhân nói với giọng điệu ngạo nghễ.

Quận công Lũng Tây rất đồng tình gật đầu, lập tức lại ảo não nói:

- Chỉ có điều Lục Thiên Phong không chịu giúp bổn vương.

Phu nhân nghe xong lắc đầu, nói:

- Cửu lang! Hiện giờ Lục Thiên Phong là nhân vật như nào chứ, hắn sao có thể giúp lão gia thành đại sự được. Lão gia trông cậy vào hắn phò tá là không thể được, hắn có thể đưa tiền tài phụng dưỡng, cũng là nể mặt Lý Thiền Nhi rồi.

Quận công Lũng Tây im lặng không nói gì, xoay người ngồi xuống ghế sững sờ người. Phu nhân bước lại, nói:

- Cũng không biết Đào Nhi ra sao rồi? Chỉ e phủ đệ của chúng ta ở Giang Ninh đã bị tịch thu không còn gì nữa.

Quận công Lũng Tây dường như không nghe thấy, phu nhân lại hỏi:

- Cửu lang! Người nói Lục Thiên Phong ở Thường Châu có thế lực, có thật không vậy?

Quận công Lũng Tây có phản ứng, giương mắt nói:

- Lục Thiên Phong buôn bán ở Thường Châu một thời gian, dùng quan áp ngân khế làm lung lạc lòng dân và quân. Sau đó Quốc Chủ khởi tâm đi đoạt lấy Thường Châu, kết quả bị tiêu diệt hết ba vạn quân Đường. Với thế lực vững chắc của Lục Thiên Phong ở Chu quốc hiện giờ có thể đoán ra, trên thực tế, ở Thường Châu chắc chắn có tồn tại thế lực của Lục Thiên Phong.

- Nhưng Thường Châu đã là lãnh thổ của Tấn quốc rồi.

Phu nhân nói.

- Hiện giờ là lãnh thổ của Tấn quốc nhưng trước đó lại là Lục Thiên Phong chiếm cứ Thường Châu. Trương thị chiếm cứ Tô Châu, chỉ có điều Quốc Chủ nóng vội muốn tiếp quản Thường Châu, kết quả là ép Lục Thiên Phong và Trương thị Giang Âm liên kết đánh trả. Với phán đoán của ta, Tô Châu và Thường Châu là thuộc sở hữu Tấn quốc, nhưng trên thực tế tất nhiên còn do Lục Thiên Phong và Trương thị liên hợp thống trị, cũng trên danh nghĩa là thuộc sở hữu Tấn quốc thôi.

Quận công Lũng Tây phân tích nói.

Phu nhân gật đầu, nói:

- Nói như vậy thì Lý Thiền Nhi thật sự nấp ở Thường Châu.

- Chắc chắn là ở đó. Lòng người Thường Châu vô cùng tôn sùng Lục Thiên Phong. Thường Châu có thể gắn bó với Tô Châu như môi với răng, Lục Thiên Phong ở Thường Châu có quân lực, hẳn là hơn năm vạn, thêm quân lực của Trương thị là đủ để cát cứ bất bại.

Quận công Lũng Tây nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau