KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 666 - Chương 670

Quyển 5 - Chương 120: Tây Thị Trường An

Thẩm Dật Luân và quan viên Kinh Triệu phủ đi rồi, lời thỉnh cầu của Lục Thất không nhận được câu trả lời rõ ràng. Nhưng Lục Thất hiểu, nếu Thẩm Dật Luân là một vị quan có năng lực, tận lực, tất nhiên sẽ ủng hộ thương nhân Trường An tới Hà Tây. Thẩm Dật Luân rõ ràng là một nhân vật không muốn cuốn vào thị phi, cũng chính là không muốn liên quan gì với Lục Thất.

Có lẽ là Tào Vương đã bị hoảng sợ, hôm sau lại nói là ở Trường An nghỉ ngơi hai ngày. Nhưng Tào Vương lại không nghỉ ở dịch quán, mà đi tới cung Đại Minh. Khi đi cũng đã mời Kỷ Vương và Lục Thất. Lục Thất từ chối, chẳng thích thú gì đi dạo ở cung Đại Minh. Đó chẳng phải là không có chuyện mà đi kiếm chuyện sao? Kỷ Vương thì không thể từ chối được.

Lục Thất chưa từng tới cung Đại Minh, nhưng hắn cũng không rảnh rỗi gì, khởi hành đi nghênh tiếp đội ngũ nhà mình, xem như là một lời giải thích hợp tình hợp lý cho Tào Vương. Rời khỏi thành Trường An 30 dặm, đã đón được đội ngũ nhà mình, yên tâm trở về thành Trường An.

Buổi trưa, đội ngũ đã tới thành Trường An. Bởi vì địa vị của Lục Thất tôn sùng, quan tướng gác cổng cũng không dám kiểm tra quá mức, chỉ thoáng nhìn qua đội xe vào thành Trường An. Vào thành rồi, Lục Thất dặn dò lĩnh quân đưa các tướng sỹ đi tìm chỗ nghỉ ngơi.

Buổi chiều, Lục Thất cùng Tiểu Điệp và Chiết Hương Nguyệt, cộng thêm mười mấy thuộc hạ đi tới Tây Thị thành Trường An. Tây Thị thành Trường An thời Đường là một khu thương nghiệp giao lưu đông tây nổi tiếng nhất. Năm đó chắc chắn là vùng đất quý tấc đất tấc vàng, cho nên được gọi là Kim Thị.

Vừa tới Tây Thị Trường An, thấy cảnh tượng tiêu điều, rất nhiều cửa hàng đều ở trạng thái đóng cửa, chỉ có một số cửa hàng sắt, cửa hàng vải và cửa hàng rượu đang kinh doanh, không có trung chuyển lưu thông lượng lớn hàng hóa. Tây Thị Trường An biến thành thành phố bình thường.

Đoàn người Lục Thất đi quanh một vòng, đã chọn được sáu cửa hàng lớn, lần lượt là tửu lầu, cửa hàng vải vóc, bảo các, cửa hàng trà, tiệm đồ gốm sứ và xe ngựa. Sau đó đã sai sáu thuộc hạ đi đàm phán mua bán, nói với thuộc hạ nói người mua là huân quý tới từ Kinh Triệu phủ, không cần nói tên, thuộc hạ lĩnh mệnh ra đi.

Lát sau, thuộc hạ lục đục quay về, đều đã đạt thành giao dịch, chủ yếu là Lục Thất không để thuộc hạ ép giá. Hắn đã mua cửa hàng lớn của thành Trường An, chính là một thủ đoạn tuyên truyền hữu hiệu, cộng thêm đội ngũ hàng hóa của hắn từ Hà Tây tới, rất nhanh đã thu hút được sự chú ý của thành Trường An.

Tiếp theo là dùng tiền đổi thành phiếu. Trường An là Kinh Triệu phủ của Chu quốc, có sự tồn tại của tiền trang quan phủ. Lục Thất đích thân đi xử lý việc đổi tiền. Quan lại tiền trang Trường An lệ thuộc Hộ bộ, vừa nghe thấy quan chức của Lục Thiên Phong, quan lại cao nhất liền đích thân tiếp đón Lục Thất xử lý đổi tiền. Lục Thất cầm phiếu sáu mươi nghìn quan tiền Chu đi mua sáu cửa hàng, tiêu dùng hết ba mươi nghìn quan. Cửa hàng của Tây Thị Trường An rẻ hơn Khai Phong phủ rất nhiều.

Mua được cửa hàng rồi, Lục Thất giữ lại ba mươi nghìn quan tiền Chu làm tiền vốn vận hành cửa hàng, chiêu mộ thợ thủ công chuyên làm châu báu và chạm ngọc, thợ thủ công làm túi da, nhân viên cửa hàng, muốn ở lại thì ở lại. Ngoài ra, một phần nhỏ hàng từ Hà Tây mang tới được để lại ở Tây Thị Trường An.

Chân trước Lục Thất vừa mới mua xong cửa hàng Tây Thị, chân sau đã đưa tới mấy chục người vào mua cửa hàng ở Tây Thị. Giao dịch của cửa hàng Tây Thị bỗng chốc nóng lên. Còn những người vội đến mua cửa hàng đó, đa số là gia quyến của quan lại Kinh Triệu phủ, còn có một số là đại hộ giàu có nghe được phong thanh.

Đèn rực rỡ mới lên, trấn thủ Kinh Triệu phủ Thẩm Dật Luân trong thư phòng, nhíu mày nghe lão quản gia bẩm báo. Quan viên Kinh Triệu phủ lấy Đô úy dẫn đầu, không ngờ lại sai người tới Tây Thị Trường An mua cửa hàng. Nguyên nhân là Lục Thiên Phong lúc trước ở Tây Thị Trường An đã dùng ba mươi ngàn quan tiền mua được sáu cửa hàng lớn.

- Đại nhân, hay là ngài cũng mua một nhà đi.

Lão quản gia thận trọng hỏi.

- Lão phu nếu cũng đi gây náo nhiệt, có lẽ là sẽ rước họa vào thân.

Thẩm Dật Luân nhíu mày nói. Cách làm của Lục Thiên Phong khiến lão có chút đau đầu.

- Đại nhân, mua cửa hàng là chuyện bình thường. Triều đình cũng không có văn bản rõ ràng không cho phép quan lại mua cửa hàng.

Lão quản gia nhỏ giọng nói.

- Vấn đề là dính líu tới Lục Thiên Phong, thì không thể là chuyện bình thường được. Mặc dù Lục Thiên Phong là thần của Đại Chu, nhưng hắn trên thực tế lại chiếm cứ Hà Tây và Bắc Đình tự trị. Nếu lão phu mua cửa hàng Tây Thị, rất dễ khiến cho triều đình sinh lòng ngờ vực. Nghi ngờ lão phu liệu có câu kết với Lục Thiên Phong hay không?

Thẩm Dật Luân nói.

- Đại nhân, nhà chúng ta bỏ tiền ra mua cửa hàng, lại không phải là Lục Thiên Phong tặng.

Lão quản gia không hiểu nói.

- Như thế nào? Ngươi động lòng rồi sao?

Thẩm Dật Luân nói.

- Đại nhân, cửa hàng Tây Thị hiện giờ giá trị thấp hơn nhiều so với cửa hàng của Khai Phong phủ. Nếu quả thực đã phục hồi được thông thương của con đường tơ lụa, Trường An tất nhiên sẽ lại phồn hoa. Nô tài là quản gia, không thể không vì đại nhân mà nghĩ tới chi phí trong nhà được. Đại nhân là quan thanh liêm, mặc dù là Thượng thư, nhưng gia tài lại không nhiều. Bây giờ mấy vị tôn công tử đều đã trưởng thành rồi, lễ vật thành hôn lại không thể keo kiệt được.

Lão quản gia đáp. Tuổi tác của lão ta cũng tương đương với Thẩm Dật Luân, nên nói chuyện cũng không cần e dè quá nhiều.

Thẩm Dật Luân nghe xong trầm ngâm không nói. Lão là một vị quan luôn cẩn thận, cho nên luôn là chính quan, cũng quả thực đã được sự công nhận của Hoàng đế, từng bước trọng dụng lão. Nhưng gia cảnh lại không giàu có. Chức quan Hộ bộ Thượng thư của lão còn không bằng một số thuộc hạ giàu có. Mà gia tộc bành trướng, quan bổng của lão đối với chi phí trong nhà càng ngày càng eo hẹp. Nên nhớ, chi phí của nhà quan thần tiêu tốn nhất là cho con cháu học hành và học võ, tiếp đến là chi phí thành gia.- Thẩm Đồng, nếu chúng ta mua cửa hàng Tây Thị, ta sẽ dâng tấu từ quan. Ngươi thấy nên lựa chọn thế nào?

Thẩm Dật Luân nói.

Lão quản gia kinh ngạc nhìn Thẩm Dật Luân, nói:

- Đại nhân, có nghiêm trọng thế không?

Thẩm Dật Luân gật đầu, nói:

- Rất nghiêm trọng. Lục Thiên Phong là nhân vật hùng nhân chiếm cứ Hà Tây. Hắn ở Hà Tây đã nắm giữ mấy trăm nghìn binh, cho nên hắn có khả năng tạo phản. Nếu hắn tạo phản, bất kỳ người nào có liên quan tới hắn đều bị liên lụy. Ta tuổi đã cao rồi, không đáng rước lấy họa diệt môn đó.

Lão quản gia gật đầu, nói:

- Đại nhân, vậy hay là không mua cửa hàng cũng được.

Thẩm Dật Luân nghe xong lại thoáng suy nghĩ, lát sau mới lên tiếng:

- Ngươi chọn một cửa hàng mua đi, lão phu làm quan này cũng đã đến lúc nên từ rồi.

- Đại nhân, sao lại phải từ quan?

Lão quản gia kinh ngạc nói.

- Từ quan sớm chút có thể tránh họa, Kinh Triệu phủ từ xưa đến nay chính là nơi binh gia tranh chấp. Lão phu tới Kinh Triệu phủ trấn thủ chẳng khác nào ngồi trên đống lửa, vừa phải băn khoăn lo nghĩ sự nghi kỵ của triều đình, lại vừa phải cẩn trọng ứng đối việc trị lý của Kinh Triệu phủ, có thể rời khỏi cũng tốt.

Thẩm Dật Luân nói.

Lão quản gia gật đầu, Thẩm Dật Luân lại cười nói:

- Lão phu bây giờ còn phạm phải một sai lầm, chính là không nên để Tào Vương và Kỷ Vương vào cung Đại Minh đi dạo. Đó là chuyện tối kỵ, chỉ là lão phu không dám đắc tội với Tào Vương.- Vậy cũng không thể trách được đại nhân, Tào Vương là thân vương, đại nhân là hạ thần, nếu đại nhân ngăn cản thân vương vào cung Đại Minh ngắm cảnh, đó chẳng phải là bất kính sao? Triều đình cũng chưa có nói qua, thân vương không thể vào cung Đại Minh.

Lão quản gia nói.

Thẩm Dật Luân nghe xong liền lắc đầu, nói:

- Có chút đạo lý không thể nói được bằng lời, bây giờ chỉ có thể viện cớ án ám sát của huyện Thiên Dương, dâng tấu lên triều đình thỉnh tội từ quan mới có thể hóa bị động thành chủ động. Nếu không sẽ dễ bị sa vào tổn thương do miệng lưỡi.

Lão quản gia gật đầu, Thẩm Dật Luân lại suy nghĩ một hồi, chợt nghiêm mặt nói:

- Thẩm Đồng, ngươi đi điều tra kỹ xem người trong gia tộc có ai bất ngờ trở nên giàu có hay không?

Lão quản gia giật mình, nói:

- Đại nhân, chủ chi chắc chắn là không phạm điều cấm kỵ, bàng chi nếu đi điều tra liệu có dẫn tới bất hòa không?

- Đi tra, ta lo Triệu Khuông Nghĩa đã động tới chủ ý của bàng chi rồi. Lão phu không thể vì sơ suất mà bị dìm xuống nước được.

Thẩm Dật Luân uy nghiêm nói.

- Vâng, nô tài sẽ đi điều tra.

Lão quản gia đáp.

- Sáng mai đi điều tra, nếu tra ra kết quả, ta sẽ viết vào tấu thỉnh tội.

Thẩm Dật Luân dặn dò.

Lão quản gia chỉ có thể gật đầu nghe theo. Thẩm Dật Luân có chút mệt mỏi dựa người vào ghế, khẽ nói:

- Trước đây ta bước chân vào con đường làm quan Đại Chu, là Triệu Khuông Dẫn đại nhân đề bạt. Bây giờ lại là mối họa chí mệnh, có lẽ Hoàng đế Bệ hạ sớm đã muốn bãi đi chức quan trấn thủ Kinh Triệu phủ của ta rồi.

- Lùi một bước trời cao biển rộng, đại nhân chủ động từ chức, có lẽ có thể tránh được họa.

Lão quản gia khẽ nói.

- Chủ động từ chức sẽ có thể đắc tội với Triệu Thị, tả hữu đều là họa, khó quá.

Thẩm Dật Luân cười chua xót nói.

Lão quản gia cũng cười chua xót, Thẩm Dật Luân khoát tay nói:

- Đi nghỉ đi, chuyện cửa hàng, để người khác đi làm.

- Vâng, nô tài cáo lui.

Lão quản gia cung kính từ lễ, quay người rời đi.

Quyển 5 - Chương 121: Chống đỡ Khai Phong

Hai ngày sau, Lục Thất khởi hành rời khỏi thành Trường An, nhưng đội ngũ vận chuyển hàng của hắn lại xuất phát về hướng đông trước một ngày rồi. Cửa hàng ở thành Trường An cũng đã để lại cho 12 thuộc hạ quản lý giám sát.

Đi thẳng về hướng đông, Lục Thất không thực thi thám báo dò đường, chủ yếu là thuộc hạ của hắn hầu như đều đi trước. Đối với hộ quân không dễ sai khiến, hơn nữa đã qua Kinh Triệu phủ rồi, con đường đi về phía đông đều thuộc đất Chu quốc, rất khó có đại quân mai phục, trừ phi là Tiết độ sứ quân của địa phương phục kích.

Lục Thất vốn nghĩ là trên đường hành quân về phía đông, Tào Vương sẽ ở lại Lạc Dương. Không ngờ Tào Vương căn bản không ở lại thành Lạc Dương, trực tiếp đi qua ngoài thành, qua thành Lạc Dương mới tìm chỗ nghỉ ngơi.

Lục Thất tất nhiên là hiếu kỳ rồi. Hắn biết trấn thành Lạc Dương là Triệu Khuông Mỹ. Tào Vương đã thân cận với Triệu Thị, vì sao lại không vào thành Lạc Dương gặp Triệu Khuông Mỹ? Hắn tìm cơ hội để hỏi Kỷ Vương. Kỷ Vương trả lời không biết. Trên đường đi hắn rất ít khi nói chuyện với Tào Vương, hầu như là lấy Tào Vương làm thiên lôi chỉ đâu đánh đó.

Nhưng Chỉ huy sứ hộ quân của Kỷ Vương đã lẳng lặng nói cho Lục Thất biết, Tào Vương tới thành Lạc Dương mà không vào có lẽ là không muốn ở lại thành Lạc Dương lâu, cũng chính là không muốn xã giao với Triệu Khuông Mỹ. Tào Vương có lẽ là muốn nhanh chóng về Khai Phong phủ. Hơn nữa, trên thực tế, Tào Vương điện hạ chỉ thân cận với Triệu Khuông Dẫn đại nhân. Còn các đệ đệ của Triệu Khuông Dẫn đại nhân không có thân cận gì đáng nói.

Lục Thất nghe xong giật mình, tự biết là mình đã nghĩ phức tạp rồi. Trước mắt hiểu Tào Vương là một nhân vật chỉ quan tâm tới lợi ích trước mắt, nhân vật hữu dụng, mới để mắt tới. Ví dụ như vị lão thần Thẩm Dật Luân đó, cũng không có tác dụng gì với Tào Vương, cho nên rất không khách khí từ trên cao nhìn xuống.

Qua Lạc Dương rồi, cách Khai Phong phủ không xa nữa. Sau 3 ngày, đoàn người Lục Thất đã đuổi kịp đội ngũ vận chuyển hàng, nhưng cũng đã tới ranh giới của Khai Phong phủ rồi, cũng chính là nói xe của Tào Vương không nhanh hơn xe hàng của Lục Thất nhiều. Nhưng, đã tới Khai Phong phủ rồi, đương nhiên là để Tào Vương đi trước rồi.

Khi vào Khai Phong phủ, Lục Thất trở về đội ngũ của mình. Thạch Trung Phi cũng chủ động đi theo Lục Thất. Đội ngũ vận chuyển hàng vào Khai Phong phủ ở Tân Trịnh môn, Thạch Trung Phi làm tiên phong mở đường, tiến hành giao lưu với cấm quân gác cổng. Song, cấm quân gác cổng không nể mặt Thạch Trung Phi, chỉ cho phép xe hàng vào cổng, quân lực bên ngoài không có sự cho phép của triều đình, tuyệt đối không được vào thành.

Lục Thất cũng biết không được, nếu là hai trăm quân lực thì có thể làm như hộ vệ vào Khai Phong phủ. Còn hai nghìn quân lực, quan tướng trấn thành không thể bằng lòng chịu tội cho đi, cuối cùng Lục Thất cho tướng sỹ phu xe đẩy xe hàng, cộng thêm hai trăm tướng sỹ vào Khai Phong phủ, các tướng sỹ khác chia ra thành bốn phần, tới thị trấn xung quanh Khai Phong phủ nghỉ ngơi.

Xe hàng vào Khai Phong phủ cũng không có xáo trộn gì, chủ yếu là Khai Phong phủ là trung tâm thương nghiệp Chu quốc, hàng hóa ra vào lưu thông vô cùng phổ biến. Đội xe của Lục Thất lại không cắm cờ Hà Tây gì, người đi đường thấy dù cảm thấy tướng mạo có chút khác với người Trung Nguyên, nhưng cũng không có gì là ngạc nhiên.

Khai Phong phủ này, Lục Thất đã sai người cưỡi ngựa thông báo cho Dương Hồng biết, để Dương Hồng ở Tây Tấn hầu phủ không xa tìm mua quán rượu và nơi trữ hàng. Tướng sỹ truyền thư trở về báo cho Lục Thất biết, Tây Tấn hầu phủ tọa lạc ở phía ngoài cựu Tào môn, chuyện mua quán rượu, Dương Hồng nói không vội được.

Lục Thất đi ở đoàn xe đầu tiên, bên cạnh có Thạch Trung Phi dẫn đường. Thạch Trung Phi từ nhỏ chính là lớn lên ở Khai Phong phủ, khi làm du hiệp lại càng chạy khắp nơi ở Khai Phong phủ. Có thể nói, Khai Phong phủ đã thuộc như lòng bàn tay rồi, trên đường đi đã giới thiệu cho Lục Thất biết Khai Phong phủ.

Khi y nghe nói Lục Thất muốn mua một quán rượu, y nói ở Lệ Cảnh môn (cựu Tống môn) bên cạnh Biện Hà có một tửu lầu lớn. Nên nhớ nếu muốn mua, không những giá tiền chắc chắn không thể ít hơn năm mươi vạn quan. Mặc dù địa thế bên bờ Biện Hà là nội thành, nhưng giá trị còn hơn phố Mã Hành và vùng Phan Lâu.

Lục Thất nghe nói mà cũng động lòng. Tây Tấn hầu phủ của hắn tọa lạc ở Lệ Cảnh môn ngoài thành, phía bắc là con phố Biện Hà, lại cách không xa tửu lầu mà Thạch Trung Phi vừa nói. Hỏi vì sao tửu lầu muốn bán? Thạch Trung Phi cũng không biết, chỉ là trước đây có người muốn y hỏi xem Quốc Công phủ có mua được không? Còn y thì căn bản chưa từng hỏi qua người nhà. Thạch Trung Phi trước đây không quản lý chuyện của Quốc Công phủ.

Hoàng hôn, Lục Thất mới tới Tây Tấn hầu phủ, đưa đến tận nơi Thạch Trung Phi mới cáo từ rời đi, nói chuyện tửu lầu y sẽ sai người đi hỏi.

Thấy Thạch Trung Phi và 10 tên thuộc hạ rời đi, Lục Thất mới quay người nhìn hầu phủ của mình, quy mô của phủ đệ rất lớn, nằm ở đầu phố, cửa son thềm đá, tường cao lợp ngói, mái cong, trên lầu treo tấm biển “Tây Tấn hầu phủ”. Nhưng, có lẽ còn phải đổi thành “Tây Tấn Quận Công phủ”.

Dương Hồng tới nghênh tiếp, cung kính chào:

- Tiểu nhân bái kiến đại nhân.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:

- Vất vả ngươi rồi.

Dương Hồng chần chừ một chút, định nói nhưng lại thôi. Lục Thất thấy thế mỉm cười nói:

- Nhiều ngày không gặp, ngươi đã gầy đi rồi.

Dương Hồng cười khổ, nói:

- Đại nhân, tiểu nhân làm việc vì đại nhân, nhưng lại ăn không tiêu, muốn xin từ chức.

Lục Thất nghe xong rất bình tĩnh, nói:

- Ta và ngươi đã có ước định, còn chưa tới kỳ hạn mà.

- Đúng là chưa tới kỳ hạn, chỉ là tiểu nhân quả thực không thể gánh vác nổi.Dương Hồng cười khổ nói.

- Chưa tới kỳ hạn, vậy thì tiếp tục kiên trì đi. Bây giờ ta chưa tìm được người đáng tin cậy.

Lục Thất từ chối nói.

Dương Hồng bất đắc dĩ gật đầu. Lục Thất nhìn y, nói:

- Phú quý chỉ có thể từ trong gian khó, ngươi tiếp tục kiên trì, có lẽ sẽ còn được rất nhiều, có thể làm quản gia của ta, là may mắn cũng là bất hạnh.

Dương Hồng chắp tay nói:

- Tiểu nhân cũng không cầu mong gì, nhưng nếu đông chủ giữ lại, tiểu nhân sẽ tiếp tục cho tới kỳ ước định.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Sắp xếp hàng xong rồi, sau đó tới gặp ta. Trước tiên, ngươi dẫn ta tới thư phòng.

- Vâng, mời đông chủ.

Dương Hồng cung kính đáp.

***********

Canh hai, Dương Hồng mới mệt mỏi đi gặp Lục Thất. Lục Thất cho y ngồi xuống, “Lâm Phong” mang cho Dương Hồng ly trà. Dương Hồng nói cảm ơn, nhận lấy, cầm trong tay uống một ngụm lớn.

Lục Thất mỉm cười nhìn Dương Hồng. Dương Hồng cung kính nói:

- Đông chủ còn có gì chỉ bảo?

- Muộn thế này, ngươi lại mệt mỏi, vốn là muốn để ngươi nghỉ ngơi, nhưng ta cần tìm hiểu một vài việc ở Khai Phong phủ, cho nên chỉ có thể để ngươi chịu khổ.Lục Thất ôn tồn nói.

- Đông chủ muốn hỏi gì?

Dương Hồng nói.

- Trước khi hỏi, ta muốn nói một chút về quan hệ của chúng ta. Ta biết ngươi là người của Định Quốc Công phủ, cho nên trong lòng ngươi có lẽ mâu thuẫn khi làm việc cho ta. Bởi vì ngươi sợ gây họa cho Định Quốc Công phủ.

Lục Thất ôn tồn nói.

Dương Hồng giật mình, gật đầu nói:

- Đúng vậy, tiểu nhân là sợ rước lấy họa cho Định Quốc Công phủ.

- Nếu ngươi sợ chuyện này, vậy ta sẽ nói một chút. Trước tiên, ta có ơn với Dương Thị Lân Châu. Hạ quốc đã từng xuất trăm nghìn đại quân bao vây thành Lân Châu, là ta đã thỉnh cầu Chiết Duy Trung xuất binh cướp lấy Ngân Châu. Sau đó kịp thời thông báo cho quân Hạ bao vây Lân Châu, ép quân Hạ không thể không rút lui khỏi Lân Châu. Chuyện này ngươi biết chứ?

Lục Thất nói.

Dương Hồng kinh ngạc nói:

- Đại nhân chiếm lấy Ngân Châu, là để giải cứu Lân Châu.

- Đương nhiên rồi, nếu không vì giải vây cho Dương Thị và Chiết Thị, vì sao ta lại mạo hiểm dùng sách lược vây Ngụy cứu Triệu? Hơn nữa, sau cuộc chiến, ta còn cố ý tặng Dương Thị và Chiết Thị mấy vạn lính hàng Hạ quốc. Mà Chiết Thị và ta có mối liên hôn, có thể nói giữa ta và Dương Thị Lân Châu với Chiết Thị Phủ Châu chính là quan hệ liên minh kết thế. Nếu Định Quốc Công không nhận xuất thân Dương Thị Lân Châu, vậy thì quả thực là không liên quan gì tới ta.

Lục Thất nói.

Dương Hồng liền biến sắc, nói:

- Đại nhân, Định Quốc Công phủ tuyệt đối là xuất thân Dương Thị Lân Châu và cùng với Chiết Thị Phủ Châu cũng là một nhà liên hôn.

Lục Thất cười, nói:

- Ta đã tặng mười ngàn chiến mã tới Khai Phong phủ, có một nửa dụng ý chính là ủng hộ Định Quốc Công. Nếu không có quan hệ với Định Quốc Công, ta không thể tặng mười nghìn chiến mã được.

Dương Hồng nghe xong vẻ mặt chợt bừng tỉnh, chắp tay nói:

- Tiểu nhân thay Định Quốc Công phủ tạ đại nhân cao thượng.

- Ngươi không cần cảm tạ ta. Ta tặng chiến mã chủ ý một là chương công. Hai là lo lắng Định Quốc Công không giữ được phòng tuyến phương bắc. Nếu Định Quốc Công bại vong, sẽ đả kích rất lớn tới Chiết Thị Phủ Châu và Dương Thị Lân Châu. Còn ta lại cần sự ủng hộ của Chiết Thị và Dương Thị.

Lục Thất ôn tồn nói.

Dương Hồng nghe xong gật đầu, Lục Thất nói tiếp:

- Ngươi có lẽ không hiểu sự ủng hộ mà ta nói. Ủng hộ mà ta cần là một sự hô ứng đạo nghĩa, cũng chính là một sự ủng hộ bảo mệnh. Ta cầm binh Hà Tây và Bắc Đình tự trị, đã tương đồng với Chiết Thị Phủ Châu và Dương Thị Lân Châu. Hiện giờ ta đã tới Khai Phong phủ rồi, có thể sẽ bị sát hại. Nhưng, nếu triều đình muốn giết chết ta, tất nhiên sẽ lo lắng tới phản ứng của Dương Thị và Chiết Thị.

Dương Hồng nghe xong hiểu ý gật đầu.

Quyển 5 - Chương 122: Trưng cầu ý kiến

Lục Thất nhìn Dương Hồng gật đầu, nói:

- Ngươi không phải có chỗ hiểu lầm, ta cầm giữ binh Hà Tây không phải là muốn tạo phản. Nếu ta muốn tạo phản, cũng không thể trở về Khai Phong phủ.

Dương Hồng ồ lên một tiếng nhìn Lục Thất. Lục Thất lại nói:

- Hà Tây không sánh được với Trung Nguyên, ở đó vốn bị Đảng Hạng và Hồi Hột chiếm cứ nhiều năm rồi. Trên thực tế chính là đất của Phiên tộc. Ta tiến vào chiếm lấy Hà Tây đối mặt với nguy cơ lớn nhất là sự quy trị của Phiên tộc. Ta cần quyền lực tuyệt đối thực thi chính sách quy trị dùng Phiên khống chế Phiên. Nếu ta để quan viên triều đình đi tiếp quản Hà Tây, hậu quả sẽ khiến cho Phiên tộc tạo phản. Bởi vì một khi quan lại triều đình tới Hà Tây, sẽ chỉ biết thi hành thói quen trị lý của triều đình. Mặt khác, quân lực của ta hầu như đều là hàng binh của Hạ quốc, một khi bị triều đình tiếp quản, quan tướng triều đình rất khó mà áp chế được những quân lực Phiên tộc đó.

Dương Hồng nghe xong gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:

- Bây giờ ta phụng chỉ quay về Khai Phong phủ, nguy hiểm cũng có, nhưng trong thời gian ngắn không thể có nguy hiểm được. Nếu ta chết, Hà Tây sẽ có phản loạn, Đại Chu hiện giờ đang tác chiến với Ba Thục, Giang Nam và Yến quốc. Nếu quân của Hà Tây cũng náo nhiệt đột kích, Đại Chu sẽ có nguy cơ mất nước.

Dương Hồng nghe xong gật đầu, bỗng hỏi:

- Đại nhân, Hà Tây có bao nhiêu quân lực?

- Hà Tây có một trăm sáu mươi nghìn quân lực. Trong đó có bốn mươi nghìn Tây Lương kỵ quân, Bắc Đình có ba mươi nghìn quân bộ, kỵ quân mười nghìn.

Lục Thất đáp.

Dương Hồng mặt biến sắc, thất thanh nói:

- Hà Tây có nhiều quân lực thế sao?

- Nếu không có nhiều quân như vậy, sao ta có thể trấn thủ được Hà Tây? Trước đây không lâu, ta đã từng đánh lui một trăm nghìn quân Liêu quốc, đồng thời đã liều chết một phen với một trăm nghìn quân Hạ quốc. Cuối cùng đã bình an liên hôn với Hạ quốc.

Lục Thất nói.

Dương Hồng sợ hãi gật đầu, trong lòng y luôn cảm thấy quân lực Hà Tây không thể nhiều hơn Chiết Thị Phủ Châu. Nhưng bây giờ mới biết, quân lực Hà Tây đã nhiều hơn Chiết Thị Phủ Châu rất nhiều. Lục Thiên Phong đã có hai trăm nghìn đại quân. Nếu Lục Thiên Phong thực sự có lòng phản Chu, Đại Chu quả thực rất khó ứng phó được.

- Dương Hồng, ta ở Hà Tây và Bắc Đình, vì giành được sự quy trị của Phiên tộc, đã cưới Đảng Hạng Quận Chúa và Hồi Hột Quận Chúa làm phu nhân.

Lục Thất lại ôn tồn nói. Hắn thông qua miệng lưỡi của Dương Hồng, ban bố tin của Hà Tây.

Dương Hồng kinh hãi gật đầu, nói:

- Đảng Hạng Quận Chúa, đại nhân không phải là kết thành nhân duyên với Chiết Hương Nguyệt tiểu thư sao?

- Liên hôn cùng ta là con gái Thác Bạt Thị Hạ quốc, là Thác Bạt Thị Hạ quốc chủ động đề xuất, mục đích là không muốn ta đột kích thảo nguyên Bình Hạ. Còn Hà Tây thì mới giành được, chiến sự giữa ta và Hạ quốc cũng không thể tiêu hao lâu hơn được nữa, cho nên đã đồng ý cầu hòa với Hạ quốc. Nhưng Thác Bạt Thị Hạ quốc thiếu thành ý, dùng con gái bàng chi liên hôn.

Lục Thất đáp.

Dương Hồng hiểu ý gật đầu, Lục Thất lại hỏi:

- Thái tử Đường quốc trước đây, ngươi biết hiện trạng thế nào không?

Dương Hồng giật mình, nói:

- Tiểu nhân biết. Người mà đại nhân nói đã từng sai người đi Thanh Phong Cư nhiều lần, nghe ngóng tình hình của đại nhân, hỏi khi nào đại nhân sẽ trở về.

Lục Thất nghe xong gật đầu, Dương Hồng lại nói:

- Người đó đại nhân nói tới, hiện giờ là An Viễn huyện công, Ngân Thanh Quang lộc đại phu, Trưởng sử Thương Châu, nhưng người đó là bị cấm túc, chỉ có thể ở trong nhà.

- Người đó là sống một mình? Hay là ở cùng cha?

Lục Thất hỏi.

- Là sống một mình, phụ thân bị cầm tù ở gần ngoài thành Kim Thủy Môn, chính là phía tây nội thành. Con trai thì bị giam cầm ở gần sông Ngũ Trượng, nhưng không phải là tòa Ngô Vương phủ kia. Tòa Ngô Vương phủ kia đã bị thu lại rồi.

Dương Hồng đáp.

Lục Thất gật đầu, lại nghe Dương Hồng nói:

- Đại nhân, còn có một người sai người tới tìm đại nhân, chính là Ung Quốc Công của Đường quốc trước đây.

Lục Thất sửng sốt, nói:

- Người đó cũng bị đưa tới Đại Chu rồi.

- Vâng, còn sống ở Lũng Tây Quận Công phủ trước đây.

Dương Hồng đáp.

Lục Thất khẽ ồ lên một tiếng. Hắn đối với nhạc phụ Ung Vương đó ban đầu gặp nhau ấn tượng không tốt, cho nên sớm đã không muốn thừa nhận. Bây giờ bị Chu quốc bắt lại nhốt vào lồng, hắn căn bản cũng sẽ không đi quan tâm.

Nhưng nghĩ lại, trong lòng bỗng có chút xúc động, nhớ tới một tình tiết, đó chính là hắn bây giờ là Phò mã Chu quốc, dù chưa thành hôn, nhưng đã là con rể của Chu Hoàng đế rồi. Nếu hắn lạnh nhạt với Ung Vương, liệu có khiến cho Chu Hoàng đế phản cảm không?

- Dương Hồng, ngày mai ngươi sai người tới Lũng Tây Quận Công phủ đưa một trăm quan tiền và một vò rượu bồ đào, ngoài ra cộng thêm một chén dạ quang bôi bằng ngọc Kỳ Liên, cho người nói với Lũng Tây Quận Công, ta rảnh rỗi sẽ tới thăm.

Lục Thất dặn dò.

Dương Hồng sửng sốt, chần chừ nói:

- Đông chủ, tiểu nhân khuyên một câu, người không nên có liên quan tông thích với Đường quốc.Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta biết ngươi là có ý tốt, chỉ là ta làm không được chuyện phụ nghĩa bạc tình. Một người vợ ta ở Đường quốc, là con gái của Lũng Tây Quận Công. Ngươi cứ việc mang đi, nếu đã muốn chỉ tội ta, cho dù không tặng cũng sẽ bị tội.

Dương Hồng nghe xong gật đầu nói:

- Ngày mai tiểu nhân sẽ mang đi.

Lục Thất gật đầu:

- Ngày mai cũng mang tới tặng An Viễn Huyện công một trăm quan tiền, chuẩn bị rượu thịt ở Thanh Phong Cư đưa đến, nói ta có thời gian sẽ tới thăm.

Dương Hồng gật đầu, Lục Thất lại nói:

- An Viễn Huyện công ở Giang Nam có ân tri ngộ với ta. Bây giờ ta có thể làm được chỉ là cho chút tiền bạc.

Dương Hồng gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Chuyện mua tửu lầu có tiến triển gì không?

- Không, tửu lầu ở chỗ đẹp không nói đắt tiền, mà đồng ý bán cũng ít, chỉ có thể đi hỏi thăm.

Dương Hồng đáp.

- Thạch Trung Phi đã nói với ta rồi, nói trong Lệ Cảnh môn, bên bờ Biện Hà có một tửu lầu, trước đây muốn bán, ngươi biết chứ?

Lục Thất hỏi.

Dương Hồng sửng sốt, hỏi:

- Đại nhân, tửu lầu đó tên là gì?

- Túy Tiên Cư.

Lục Thất đáp.

- Ồ, tiểu nhân biết rồi, đó là gia nghiệp của Nhữ Nam Huyện công.

Dương Hồng nghe hiểu ý nói.

- Nhữ Nam Huyện công lai lịch thế nào?

Lục Thất hỏi.

- Nhữ Nam Huyện công họ Lý, là hàng cháu của Hoàng đế Tấn triều mấy chục năm trước đây.

Dương Hồng hạ giọng nói.
Lục Thất sửng sốt, kinh ngạc nói:

- Hoàng đế tiền triều, không ngờ còn có hậu nhân còn sống.

- Lý Quốc Chủ của Đường quốc cũng không phải còn sống sao?

Dương Hồng tiện miệng nói, bỗng cảm thấy không ổn liền liếc nhìn Lục Thất.

Lục Thất hiểu ý gật đầu. Hắn biết hoàng triều trước đây và Chu quốc phần lớn là võ thần soán vị lập lên. Mà sau khi võ thần soán vị, để tránh bị chỉ trích quá lớn và bị lên án, an ủi người quy hàng, cho nên đối với tông tộc Hoàng đế tiền triều sẽ tha cho một phần.

- Ngươi biết vì sao Túy Tiên Cư đó lại bán không?

Lục Thất hỏi.

- Có lẽ là kinh doanh không tốt, mặc dù Biện Hà bên đó không bằng phố Mã Hành và Phiên Lâu, nhưng cũng là chốn phồn hoa, chỉ là bối cảnh của Túy Tiên Cư có kỵ, cho nên quan lớn quý nhân đều không muốn tới đó. Còn người dân thường rất ít tới đại tửu lầu.

Dương Hồng đáp.

Lục Thất gật đầu, Dương Hồng lại nói:

- Đại nhân thực sự muốn mua tửu lầu đó?

- Muốn mua, ta muốn có một chỗ bán rượu bồ đào. Ngươi thấy có được không?

Lục Thất nói.

- Tiểu nhân cũng không biết nên nói thế nào, Túy Tiên Cư đó luôn không có người muốn tiếp nhận, nghe nói là Nhữ Nam Huyện Công muốn chuyển khỏi Khai Phong phủ. Nhưng chưa chắc triều đình sẽ đồng ý cho Nhữ Nam Huyện công rời khỏi Khai Phong phủ. Nếu có thể bán được Túy Tiên Cư, Nhữ Nam Huyện công có thể lấy việc mưu sinh làm lý do, chuyển đi nơi khác.

Dương Hồng đáp.

Lục Thất hiểu ý gật đầu, hỏi:

- Mua Túy Tiên Cư đó cần bao nhiêu quan?

- Năm mươi nghìn quan. Nếu đàm phán tốt, bốn mươi nghìn quan cũng được.

Dương Hồng đáp, rất thông hiểu về ngành kinh doanh tửu lầu của Khai Phong phủ.

Lục Thất gật đầu, bỗng mỉm cười nói:

- Việc buôn bán của Thanh Phong Cư thế nào?

- Rất tốt, đặc biệt là tin đại nhân lấy được Hà Tây truyền tới, khách tới Thanh Phong Cư ngày càng nhiều, khoảng chừng một tháng mới giảm bớt, nhưng vẫn còn nhiều hơn trước đây. Ngày mai tiểu nhân sẽ mang sổ sách tới cho đại nhân kiểm tra.

Dương Hồng trả lời có chút hưng phấn.

- Ngày mai vị Lâm Phong này sẽ tới Thanh Phong Cư, để y làm chủ tất cả.

Lục Thất bình thản nói.

- Vâng, ngày mai tiểu nhân sẽ chờ Lâm đại nhân.

Dương Hồng đáp, Lâm Phong y cũng đã gặp rồi, là tâm phúc thân vệ của Lục Thất.

- Khai Phong phủ đã xảy ra chuyện gì chưa? Ta là chỉ tin biến động của triều đình.

Lục Thất hỏi.

- Gần đây triều đình không xảy ra chuyện lớn nào, chính là quan lại tới phía nam được triều định phân công rồi.

Dương Hồng đáp.

- Không có tin của Tấn Quốc Công sao?

Lục Thất hỏi.

- Không có, tin của Tấn Quốc Công tiểu nhân lâu rồi không nghe nói tới.

Dương Hồng đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Vất vả cho ngươi rồi, ngươi đi nghỉ chút đi.

- Vâng, tiểu nhân cáo lui.

Dương Hồng hành lễ cáo từ, Tiểu Điệp thay Lục Thất tiễn ra ngoài.

Quyển 5 - Chương 123: Thay mặt hỏi

Tiểu Điệp trở về thư phòng, dịu dàng hỏi:

- Thất Lang tính làm việc thế nào?

Lục Thất đưa tay ra kéo Tiểu Điệp ngồi lên đùi, tay phải ôm lấy nàng, mỉm cười nói:

- Ta à, chính là hành sự thuận theo tự nhiên, trước tiên là bận rộn chuyện phú quý, những chuyện khác đều là binh tới tướng ứng.

- Nếu như chàng quá mức bình đạm cũng không phải chuyện tốt, có thể đề xuất thành hôn với Chu Hoàng đế.

Tiểu Điệp dịu dàng đề nghị.

Lục Thất ôm chặt lấy nàng, dịu dàng nói:

- Tiểu Điệp, ta là muốn thành hôn với nàng. Nàng nghĩ xem, có thể tới Thọ Châu, mời bá phụ chủ hôn.

Tiểu Điệp lắc đầu, nói:

- Nô không muốn trở thành con tin, bị phân ly với chàng.

Lục Thất nghe xong im lặng, lát sau mới khẽ nói:

- Tiểu Điệp, trì hoãn cũng lâu rồi, không tốt cho nàng, ta ở Chu quốc nói không chừng cũng phải mất vài năm.

- Nô muốn chờ đợi, nô muốn đường đường chính chính gả cho chàng.

Tiểu Điệp cúi đầu, khẽ nói.

Lục Thất vòng tay bế Tiểu Điệp lên, áy náy khẽ nói:

- Tiểu Điệp, ta biết nàng là muốn bảo vệ ta.

Yên lặng hồi lâu, Tiểu Điệp bỗng nhỏ giọng nói:

- Ngốc ạ, nếu chàng buồn, nô sẽ dâng thân cho chàng.

- Ở đây không được, gần đây có người.

Lục Thất khẽ đáp, một tay luồn sâu vào trong áo Tiểu Điệp, cơ thể mềm mại, Tiểu Điệp quay người đi, hờ khép mắt, khẽ hừ một tiếng.

********

Sáng hôm sau, Tiểu Điệp tới Thanh Phong Cư làm chủ quản, Lục Thất chờ ở nhà.

Gần trưa, Thạch Trung Phi bỗng tới, cùng tới còn có Thập tứ tiểu thư và Chiết Hương Nguyệt. Chiết Hương Nguyệt vẫn chưa gả cho Lục Thất, đương nhiên không thể cùng Lục Thất trở về nhà rồi.

Thạch Trung Phi nói Túy Tiên Cư ở Biện Hà vẫn chưa thay chủ, có thể đưa Lục Thất tới xem một chút. Lục Thất bên trong mặc bộ áo da dê, bên ngoài khoác áo bào vải, gọi Lỗ Hải và Lý Bảo đi cùng.

Một đoàn người tiến về phía trước, trên đường đi lĩnh ngộ sự phồn hoa của Khai Phong phủ. Khai Phong phủ cũng đã có tuyết rơi rồi, nhưng trên phố lại rất sạch sẽ. Mặc dù thời tiết rất lạnh, nhưng người đi lại bên ngoài cũng rất tấp lập.

Lục Thất hỏi thăm tình hình Thạch Trung Phi về nhà. Thạch Trung Phi lại bày ra nét mặt khổ não nói:

- Đại nhân, hôm qua ta trở về Quốc Công phủ, mọi người đều vui đến phát khóc, cũng là ông nội bình tĩnh, đầy thỏa mãn gật đầu, bà nội lại nói không cho ta đi Bắc Đình nữa.

Lục Thất cười, nói:

- Nếu Quốc Công phu nhân không muốn, ngươi có thể không đi.

- Bà nội đã từng nói như vầy, nam nhi là phải kiến công lập nghiệp. Ta trái lại không tiếc chức quan Độ hộ Bắc Đình, nhưng ông bà lại rất để ý đấy, quan hệ đến làm rạng rỡ tổ tông Thạch gia.

Thạch Trung Phi thật thà đáp.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Đô hộ Bắc Đình là hắn củng cố thêm cho Thạch Trung Phi. Mặc kệ triều đình Chu quốc có đồng ý hay không, cũng là thừa nhận Thạch Trung Phi nhậm chức Đô hộ Bắc Đình. Một chàng thiếu niên 20 tuổi đã làm tới chức quan tam phẩm, chấp chính quân chính một vùng, hơn nữa còn dựa vào công trạng của mình mà có được. Điều đó tuyệt đối là truyền ký khiến người ta phải ngưỡng mộ. Thạch Thủ Tín trừ phi là ngốc, nếu không tuyệt đối không thể chủ động để Thạch Trung Phi từ bỏ chức quan Đô hộ Bắc Đình được.

- Đại nhân, sau này liệu còn cần thu phục bốn trấn An Tây nữa không?

Thạch Trung Phi hỏi.

- Chưa biết, còn xem Đại Chu có thể thống nhất được nam bắc hay không? Nếu không thể thống nhất nam bắc, chúng ta không thể tham làm tiến quân tới bốn trấn An Tây được. Bốn trấn An Tây lớn hơn Bắc Đình rất nhiều, chúng ta rất khó thống trị. Nhưng, nếu Hồi Hột chiếm cứ bốn trấn An Tây ngăn cản thông thương, vậy thì chúng ta chỉ có thể mạo hiểm chiếm lấy bốn trấn An Tây.

Lục Thất đáp.

Thạch Trung Phi gật đầu, nói:

- Là chưa nên vội, nếu chúng ta trị lý tốt Hà Tây và Bắc Đình rồi, như vậy sẽ trở nên mạnh mẽ.

Lục Thất ngẩn người, ôn hòa nói:- Trung Phi, lời này của ngươi là có thâm ý.

Thạch Trung Phi im lặng, lát sau mới nhỏ giọng nói:

- Đêm qua ta nói chuyện với ông. Ông nói, Hoàng đế Bệ hạ không có người kế tục, chỉ e sau này sẽ loạn.

- Bệ hạ sao lại không có người kế tục?

Lục Thất nhỏ giọng nói.

- Ông nói, đương kim Thái tử văn nhược, Tào Vương vô đức vô năng, Kỷ Vương còn có thể, nhưng tuổi còn nhỏ, Hoàng đế Bệ hạ cũng không thể phế trưởng lập ấu được. Mà sức khỏe của Hoàng đế Bệ hạ có bệnh không tiện nói, chỉ e là không chờ tới khi Kỷ Vương trưởng thành.

Thạch Trung Phi đáp.

Lục Thất im lặng, lát sau Thạch Trung Phi lại nói:

- Đêm qua, ông đã uống rất nhiều rượu, cho nên nói năng có chút nghịch đạo.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Quốc Công gia nói có lẽ là thực lòng. Thái tử ta không quen lắm. Nếu Tào Vương đó làm Hoàng đế Đại Chu, lại rất khó giữ được giang sơn Đại Chu.

- Đại nhân, sau này người sẽ ủng hộ Kỷ Vương chứ?

Thạch Trung Phi hỏi thẳng.

Lục Thất cười khổ, nói:

- Ngươi à, không nên hỏi câu này, chuyện sau này ta không biết sẽ đối mặt thế nào, sao có thể trả lời ngươi được.

- Đại nhân, ta là cảm thấy, dựa vào quân lực Hà Tây, người cũng có thể tự lập, thậm chí còn có thể tiến cứ rất nhiều châu phía tây. Bởi vì Đại Chu ngày nay đang khổ chiến với Ba Thục, Giang Nam và phương bắc, rất khó hồi quân đi tây bộ tranh phong.

Thạch Trung Phi nói.

- Đó là nghi hoặc của Quốc Công gia đúng không?

Lục Thất hỏi.

- Là ông nói, nhưng ta cũng có chút không hiểu.

Thạch Trung Phi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:- Ngươi cho rằng thời kỳ thịnh thế của Đại Đường tốt, hay là thời kỳ chiến loạn của Đại Đường sau khi sụp đổ tốt?

- Đương nhiên là thời kỳ thịnh thế Đại Đường tốt rồi.

Thạch Trung Phi đáp.

- Ngươi cũng biết chiến loạn không tốt, ngươi xem xem Khai Phong phủ này liệu có phải là cảnh tượng thịnh thế không?

Lục Thất nói.

Thạch Trung Phi quay đầu lại nhìn, kinh ngạc nói:

- Ý của đại nhân là không muốn Đại Chu rơi vào chiến loạn?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta là một võ tướng, nhưng từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy chiến tranh càng nhiều càng tốt. An Lộc Sơn trước đây khởi binh tạo phản ở đất Yến phương bắc, kết quả đánh cho giang sơn Đại Đường thịnh thế tàn bại. Ta chiếm giữ Hà Tây, nắm trong tay mấy trăm nghìn người, thậm chí còn có tới bốn mươi nghìn kỵ quân Tây Lương. Nhưng ngươi nên nhớ, quân Hà Tây đại đa số đều là phiên tộc. Nếu khởi binh khỏi Hà Tây, hậu quả sẽ là An Lộc Sơn thứ hai. Việc khởi binh của ta sẽ đánh tan giang sơn Đại Chu nhiều năm an bình này, sẽ khiến cho ta rơi vào chiến loạn liên miên, tàn sát lẫn nhau.

Thạch Trung Phi ngưng trọng gật đầu, nói:

- Nhưng đại nhân cầm giữ binh Hà Tây cuối cùng sẽ có hậu họa.

- Trung Phi, ta cũng muốn sống, hơn nữa muốn sống an vui. Tình hình của Hà Tây ngươi rất rõ, ngươi cũng rõ ta là dựa vào cái gì để phiên tộc quy thuận. Nếu ta không cầm giữ binh Hà Tây, Hà Tây tất sẽ vừa được lại mất. Hà Tây mất rồi, tình hình phía tây cũng sẽ binh bại như núi đổ.

Lục Thất nói.

Thạch Trung Phi gật đầu, nói:

- Đại nhân là dùng tín ngưỡng của phiên tộc và ban ân mới có thể ổn định được Hà Tây.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta chọn trở về Khai Phong phủ chính là thể hiện tâm ý của mình. Hoàng đế Bệ hạ chọn thế nào, đó không phải là điều ta có thể đoán được. Ta dùng binh Hà Tây là để đảm bảo thành quả thắng lợi, nhưng cũng có thể cho là một sách lược bảo vệ mạng sống.

Thạch Trung Phi gật đầu, nói:

- Nếu Bệ hạ đối với đại nhân có bất lợi, quân lực Hà Tây tất nhiên sẽ nổi binh phản Chu. Thuộc hạ đã hiểu sự tổ thành của quân lực Hà Tây rồi, đại đa số quan tướng đều vô cùng tôn sùng đại nhân.

Lục Thất thản nhiên nói:

- Kỳ thực, rất nhiều chuyện không phải do ta làm chủ. Bệ hạ vốn chỉ là muốn ta có thể khống chế Tấn Quốc Công, cho nên mới để ta đi Thạch Châu. Từ sau khi ta chiến thắng ở Thạch Châu, ta đã trở thành con cờ quan trọng. Hiện giờ ta vẫn là một quân cờ, chỉ là quân cờ này có nhiều lựa chọn. Ta bây giờ chọn khuynh hướng xem chừng.

- Xem chừng?

Thạch Trung Phi kinh ngạc nói.

Lục Thất cười, nói:

- Trước đó, chẳng phải ngươi đã nói rồi sao? Bệ hạ không có người kế tục. Nếu Bệ hạ không có người nối dõi, vậy thì đương nhiên sẽ có quân thần muốn lên thay. Cho nên ngươi hỏi ta liệu có ủng hộ Kỷ Vương điện hạ không, ta lại không thể trả lời ngươi được, bởi vì ta đã chọn cách xem chừng rồi.

Thạch Trung Phi nhíu mày im lặng, lát sau mới nói:

- Đại nhân, ông của ta trung thành với Bệ hạ, không muốn xảy ra chuyện gì.

- Ta đã nói rồi, rất nhiều chuyện không thể làm chủ được, chuyện giáng xuống đầu, phương pháp ban đầu không cần phải tiếp tục duy trì. Đó chính là nói ông ngươi là huynh đệ kết nghĩa với Triệu Khuông Dẫn, cũng là quân thần tình nghĩa nhiều năm với Hoàng đế Bệ hạ. Nếu Triệu Khuông Dẫn chết trước, ông ngươi tất nhiên sẽ ủng hộ con trai của Hoàng đế Bệ hạ ngồi vững giang sơn. Nhưng, nếu Hoàng đế Bệ hạ băng hà, ông ngươi rất khó mà tiếp tục ủng hộ con trai của Bệ hạ được nữa.

Lục Thất lạnh nhạt nói.

- Triệu gia gia, có lẽ sẽ không tạo phản.

Thạch Trung Phi khẽ nói.

- Trung Phi, ta cũng có thể hứa một lòng ủng hộ Kỷ Vương. Nhưng, ta không muốn lừa ngươi, sau này có thể nào, đó không phải là chuyện có thể định luận được.

Lục Thất ôn tồn nói.

Thạch Trung Phi gật đầu, nói:

- Ta cũng đồng ý nói thực với đại nhân.

Quyển 5 - Chương 124: Tây Phong lầu

Im lặng một lát, Thạch Trung Phi lại nói:

- Đại nhân, sao người nói Triệu gia gia sẽ tạo phản?

- Từ xưa tới nay, hậu quả của chủ yếu thần mạnh hầu như đều là soán vị. Ngoài ra, nếu quyền lực của võ thần lớn, sẽ nảy sinh nghi kỵ lẫn nhau với Hoàng đế. Hoàng đế lo lắng võ thần sẽ soán vị. Võ thần sợ Hoàng đế sẽ không dung, kết quả chính là võ thần vì mạng sống, không tự chủ được mà phát triển thế lực. Triệu gia gia của ngươi chính là một vị võ thần nắm trong tay quá nhiều quyền quân, có rất nhiều võ tướng đi theo.

Lục Thất đáp.

- Đại nhân, thần không ủng hộ suy nghĩ này của người. Thời xưa, Gia Cát Lượng không phải là đã phò tá con trai Lưu Bị sao?

Thạch Trung Phi phản bác.

Lục Thất cười, nói:

- Người xưa, chúng ta không nên lên án, nhưng ta thấy, Gia Cát Lượng và Tào Tháo về cơ bản là như nhau, đều là Thừa tướng đại quyền, chỉ có điều Gia Cát Lượng là được ủy thác cầm quyền, còn Tào Tháo là bức Thiên tử tự nhiệm Thừa tướng. Giả dụ, Gia Cát Lượng quả thực có thể tiêu diệt được Tào Tháo, hoặc cướp lấy chủ vị của con trai Lưu Bị, vậy Gia Cát Lượng chưa chắc đã lưu danh trung thần thiên cổ.

Thạch Trung Phi nghe xong im lặng, Lục Thất bật cười, nói:

- Trung Phi, ta nói nhiều rồi, ông ngươi là một võ thần đứng sau Triệu Khuông Dẫn và Trương Vĩnh Đức, sau này bất luận người nào lên làm Hoàng đế, ông ngươi cũng đều trở thành võ thần đứng đầu.

Thạch Trung Phi nghe xong vẻ mặt nghiêm trọng, Lục Thất lại nói:

- Trung Phi, không nên nghĩ quá nhiều. Ông ngươi tất nhiên sẽ có bản lĩnh ứng phó, đối với ta và ngươi mà nói, chỉ có tư cách xem chừng, không có khả năng làm cờ thủ.

Thạch Trung Phi giãn mặt ra gật đầu, bỗng chần chừ hỏi:

- Đại nhân, ta có chuyện muốn hỏi. Ta cũng đã hỏi qua Dương Côn đại nhân, nhưng Dương Côn đại nhân lại không chịu trả lời. Ta không hiểu Dương Côn đại nhân có quan hệ gì cụ thể với đại nhân?

- Quan hệ giữa ta và Dương Côn cũng như quan hệ giữa ông ngươi và Triệu Khuông Dẫn. Phụ thân của Dương Côn và phụ thân của ta là bạn tri kỷ.

Lục Thất đáp.

Thạch Trung Phi gật đầu, nói:

- Chẳng trách đại nhân lại tín nhiệm giao cho Dương Côn đại nhân Hà Tây. Dương Côn đại nhân cũng là vị quân sự đại tài.

- Dương Côn đương nhiên là đại tài quân sự rồi. Y đã từng đảm nhiệm chức thống soái tám mươi nghìn Ninh Quốc quân. Trước đây đại chiến xảy ra một lần ở Thường Châu, chính là Dương Côn dùng kế thành trống, ngang nhiên bỏ phòng tuyến biên giới ngàn dặm, điều động sáu mươi nghìn Ninh Quốc quân tấn công vào phía đông Thường Châu, một lần hành động đã tiêu diệt được ba mươi nghìn quân tinh nhuệ của Việt quốc, cướp được Thường Châu. Trận chiến đó đã gây tổn hại rất lớn cho Việt quốc, khiến cho chiến lực của Việt quốc bị suy yếu.

Lục Thất đáp.

Thạch Trung Phi gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Nhưng đại chiến Thường Châu mà Dương Côn phát động hậu quả lại khiến cho Lý Quốc Chủ nổi giận, minh thăng ám giáng (bề ngoài là thăng, bên trong ngầm giáng), bị điều về Giang Ninh, cũng là bóp chết cơ hội Đường quốc tiêu diệt Việt quốc.

- Ồ, hóa ra chức Binh bộ Thị lang Đường quốc của Dương Côn đại nhân lại không phải là nâng cao công huân.

Thạch Trung Phi kinh ngạc nói.

- Trở thành Binh bộ Thị lang không phải là thăng chức, mà là đã tước đoạt quyền quân của Dương Côn. Lý Quốc Chủ tối kỵ nhất võ thần tự tiện dùng binh. Rất nhiều võ thần thiện chiến đều bị Lý Quốc Chủ giết chết hoặc phế bỏ, đáng tiếc nhất chính là Lâm Nhân Triệu đại nhân.

Lục Thất đáp.

- Lý Quốc Chủ đó đã từng hại đại nhân chưa?

Thạch Trung Phi hỏi.

- Hại, Lý Quốc Chủ đã từng sai thích khách tới giết ta và Mạnh Thạch, nguyên nhân muốn giết chết ta là vì Thái tử Đường quốc đã ban cho ta chức Thiên Ngưu Vệ. Lý Quốc Chủ rất sợ Thái tử sẽ có được thế lực quân quyền.

Lục Thất đáp.

Thạch Trung Phi gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:

- Nói chuyện khác đi, nói chuyện trước đây có chút mất hứng.

Thạch Trung Phi gật đầu, đoàn người lại đi vào phố Biện Hà ngoài thành.

**********

Biện Hà là một trong những con đường thủy thông thương quan trọng của Khai Phong phủ. Mặt nước Biện Hà mùa hạ xanh trong, sẽ là cảnh tượng thuyền hàng và thuyền du ngoạn tấp nập. Nhưng, mùa đông tới gần cửa Biện Hà lại là băng tuyết bao phủ đường sông, rất ít thấy bóng người.

Hai bên Biện Hà có đường phố dày đặc, ngoài tòa nhà san sát nối tiếp ra còn có quán trà, tửu lầu, hiệu cầm đồ và các xưởng, thanh lâu, vô cùng tấp nập.

Đoàn người Lục Thất đi vào Khai Phong phủ từ Lệ Cảnh Môn, đi dạo tới bên bờ Biện Hà, tìm tới tòa tửu lầu Túy Tiên Cư, quả thực là một tửu lầu quy mô rất lớn, ba tầng lầu các. Phong cách kiến trúc là mái hiên uốn cong, đình vũ cao ngất. Trong quần thể kiến trúc bờ Biện Hà, rõ ràng là khí thế hơn hẳn.

Lục Thất đứng trước tòa lầu, ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu lớn trên mái hiên tầng hai. Bảng hiệu viết ba chữ lớn màu đỏ “Túy Tiên Cư”.

Thấy khách từ bên ngoài vào, trong lầu vội vã chạy ra là một tiểu nhị trẻ tuổi, khom lưng cúi đầu nói:

- Các vị gia, mời vào trong.

Lục Thất gật đầu bước vào, đoàn người đi vào tửu lầu. Vừa vào tửu lầu liền thấy có một cảm giác trống rỗng, buổi trưa rồi mà trong tửu lầu chỉ có bốn khách ăn, hơn nữa đều là ăn mỳ, rõ ràng là kinh doanh nhẹ.

- Các vị gia, xin lên lầu.Tiểu nhị ân cần chào hỏi.

Lục Thất lên tầng hai, vừa nhìn chỉ có hai vị khách mặc áo dài, trong gian phòng nho nhã cũng không nghe thấy tiếng người, hơn nữa tửu lầu lớn như vậy hầu như chỉ có một tiểu nhị, lạnh lẽo đến ghê người. Bên trong tửu lầu quả thực rất lạnh, không có sự ấm áp.

- Ở đây có một mình ngươi tiếp đón thôi sao?

Lục Thất bình thản hỏi.

- Vâng, chưởng quỹ tạm thời có việc, lão gia muốn ăn gì? Tiểu nhân sẽ cho nhà bếp đi làm.

Tiểu nhị cung kính đáp.

Lục Thất quay đầu lại nhìn, nói:

- Tửu lầu này tu sửa không lâu phải không?

Tiểu nhị sửng sốt, liền hiểu ý, kinh ngạc nói:

- Lão gia là tới mua tửu lầu?

- Đúng, nếu không tới đây có thể ăn được gì?

Lục Thất bình thản đáp.

Tiểu nhị liền gật đầu, nói:

- Lão gia, tửu lầu này được tu sửa trước đây không lâu. Ngài có thể thấy nước sơn, còn có những bức trang trí bàn ghế này, đều là mới, thang lầu ngoại trừ khung xương ra cũng là làm mới, chính là bên ngoài cũng đã tu sửa không có chút tỳ vết nào.

Lục Thất cười, nói:

- Ngươi không phải là Nhữ Nam Huyện công đấy chứ.

Tiểu nhị sửng sốt, liền cung kính nói:

- Tiểu nhân không phải, tiểu nhân là bổn gia của Huyện Công gia.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ngươi đi mời người có thể làm chủ tới, thương lượng giá cả chút.

- Ây da, gia ngài chờ chút.

Tiểu nhị liền đáp lời, quay người chạy xuống dưới lầu.

Lục Thất quay người gọi mọi người ngồi xuống. Sau khi ngồi xong, Thạch Trung Phi nói:

- Tửu lầu này cũng được.
- Nếu ngươi thấy được, ta có thể tính ngươi hai phần.

Lục Thất mỉm cười nói.

- Ta thì đồng ý nhập vốn, nhưng phải có lời của ông.

Thạch Trung Phi đáp.

- Ông ngươi chắc chắn sẽ không nhập vốn rồi, nhưng Thập tứ tiểu thư có thể tự chủ nhập vốn.

Lục Thất quay đầu lại nhìn Thập tứ tiểu thư cười nói.

Thập tứ tiểu thư sững người, liền gật đầu nói:

- Nô bằng lòng nhập vốn.

- Được, vậy là định rồi, hai phần là mười nghìn quan.

Lục Thất mỉm cười nói. Thập tứ tiểu thư im lặng gật đầu. Nàng có mười nghìn lạng vàng Lục Thất đã đưa cho, lại không thể chần chừ từ chối được.

- Lỗ Hải, các ngươi tới phụ cận mang đến đây một cái bàn đi.

Lục Thất dặn dò, Lỗ Hải vâng lệnh cùng Lý Bảo rời đi.

Lỗ Hải đi rồi, Thạch Trung Phi nói:

- Đại nhân là muốn dùng tòa lầu này bán rượu bồ đào sao?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Tòa nhà này chủ yếu kinh doanh rượu bồ đào và các loại đồ về dê. Ta đặc ý sẽ dẫn 14 đồ tử sở trường về làm các loại đồ về dê ở Hội Châu tới.

Thạch Trung Phi gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Tên của tửu lầu này cần sửa lại một chút, ngươi thấy tên nào hay?

Thạch Trung Phi lắc đầu nói:

- Ta lấy tên không hay, đại nhân ngài tự nghĩ đi.

Lục Thất mỉm cười, quay đầu sang nhìn Chiết Hương Nguyệt và Thập tứ tiểu thư. Thập tứ tiểu thư cũng lắc đầu nói:

- Nô nghĩ không hay, cảm thấy Túy Tiên Cư cũng rất hay rồi.

Lục Thất mỉm cười nhìn Chiết Hương Nguyệt. Chiết Hương Nguyệt rất thật thà suy nghĩ một hồi, dịu dàng nói:

- Ở phố Mã Hành có Thanh Phong Cư, ở đây lại chủ yếu kinh doanh sản phẩm Hà tây, có thể lấy tên là Tây Phong lầu, hoặc Dạ Quang lầu.

Lục Thất hơi giật mình, suy nghĩ một hồi, nói:

- Dạ Quang lầu quá phú quý, vậy lấy tên Tây Phong lầu đi, nhưng lầu có ba tầng, tên của lầu ba có thể là Lãm Nguyệt Các, lầu hai là Dạ Quang Các.

Chiết Hương Nguyệt vui vẻ gật đầu. Lúc này cầu thang có động tĩnh, rất nhanh có một người trung niên dung nhan quý phái, mặc áo gấm, phía sau có một quản gia đi cùng, tiếp sau đó là tên tiểu nhị kia.

Lục Thất lễ phép đứng dậy, người áo gấm đi tới hành lễ:

- Ta là Lý Tử Thông, dám hỏi quan nhân cao danh.

- Ta họ Lục, chúng ta nên nói trực tiếp tới chuyện mua bán.

Lục Thất bình thản từ chối làm quen.

Người áo gấm hơi giật mình, liền gật đầu, nói:

- Tòa tửu lầu này là sản nghiệp tổ tiên ta. Nếu quan nhân có lòng muốn mua, cần sáu mươi nghìn quan.

- Ta đã nghe qua rồi, tòa tửu lầu này của ông nhiều nhất là năm mươi nghìn quan, bốn mươi nghìn quan cũng có thể mua được, nhưng ta không muốn bắt chẹt ông, đồng ý trả ông năm mươi nghìn quan.

Lục Thất bình thản trả giá.

Người áo gấm hơi giật mình, nghi hoặc nhìn Lục Thất, gật đầu nói:

- Quan nhân là không có bắt chẹt ta. Ta cũng muốn bán sớm tòa lầu này, đồng ý.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lập tức cùng người áo gấm tới chính phường lập khế. Người áo gấm biết người mua là Lục Thiên Phong, liền kinh ngạc, nhưng không nói gì, im lặng làm giao dịch với Lục Thất, lại tới ngân hàng tư nhân làm ngân khế đổi tiền, Lục Thất trả bằng vàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau