KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 661 - Chương 665

Quyển 5 - Chương 115: Tâng bốc một chút

Buổi sáng ngày hôm sau, Lục Thất dẫn Tào vương đi thăm thú Hà Tây, nhưng điều khiến cho Lục Thất nghẹn lời, chính là ấn tượng ban đầu của Lục Thất đối với Tào vương là một người luyện võ có thể chịu chút cực khổ, thế nhưng Tào vương lại ngồi xe ngựa xuất hành, mà lúc Kỷ vương mười lăm tuổi cùng Lục Thất đi tuần, đều là tự mình cưỡi ngựa, vì vậy ấn tượng của Lục Thất đối với Tào vương trở thành một người gối gấm thêu hoa.

Tuy nhiên Tào vương ngồi xe ngựa lại khiến cho Lục Thất có thể yên tĩnh hơn, hơn nữa hắn cũng biết, bên trong xe của Tào vương có một nữ nhân xinh đẹp, đến Tây bộ tuyên chỉ lại mang theo nữ nhân, lại còn giấu trong xe không cho lộ diện, rõ ràng là không có danh phận, vì vậy có thể thấy được Tào vương là một người ham hưởng thụ.

Lục Thất căn cứ vào những hiểu biết của mình về tính cách của Tào vương, liền sai người đến thành Võ Uy trước để dọn dẹp, quét tước vương cung trong thành, đối với vị Hoàng tử gối gấm thêu hoa phong lưu thành tính này hắn vẫn nên lo xa một chút thì tốt hơn.

Sau giờ ngọ đội ngũ đã đến thành Võ Uy, trực tiếp đi tới vương cung, sau khi dừng lại trước cửa vương cung, Tào vương mới xuống xe, hai thái giám tháp tùng vội mang áo bào da hồ ly đến, thành Võ Uy lạnh hơn so với Hội châu, chủ yếu là do gió bắc, trong thành còn có dấu vết của bão cát.

Khoác lên mình chiếc áo choàng da hồ ly, Tào vương nhìn vào tòa thành có kiến trúc bình thường, tòa thành nhỏ bé trước mắt rõ ràng đẹp hơn nhiều so với tường thành phía ngoài, tất cả đều được xây bằng gạch xanh, cửa cung được đúc bằng đồng đinh, trên cửa cung là một mái vòm hùng vĩ, phải nói đây là một tòa cung điện.

- Điện hạ, nơi này được xây dựng vào thời kỳ Tiền Lương, sau lại bị quý tộc Thổ Phiên và Hoàng đế Hạ quốc dùng làm hành cung, thành Võ Uy vốn là kinh đô thứ hai của Hạ quốc, cho nên nơi đây được tu bổ và bảo quản tốt cho đến bây giờ, nếu Điện hạ đã đến Tây bộ, chỉ có nơi này mới thích hợp cho Điện hạ nghỉ ngơi.

Lục Thất mỉm cười giới thiệu.

Tào vương nghe xong có chút động dung, y không nghĩ đến Lục Thiên Phong sẽ để cho y nghỉ ngơi tại đây, vì vương cung vốn là một nơi tượng trưng cho địa vị và quyền lực, mà vương cung này đã từng là hoàng cung của Lương quốc, hành cung của Hoàng đế Hạ quốc, cho nên bản thân y nếu ở tại nơi này liền được nâng lên bậc Đế vương.

- Lục thượng thư, đây là một nơi vô cùng tốt, ngươi sao lại không ở nơi này?

Tào vương tùy ý hỏi.

- Điện hạ, đây là vương cung, thần thân là thần tử của Đại Chu, đương nhiên không thể ở tại nơi này, hơn nữa cũng chưa từng xem qua nơi này.

Lục Thất bình thản đáp.

- Lục thượng thư, ngươi nếu tự nhận mình là thần tử của Đại Chi, vậy vì sao lại nắm giữ binh lính tự trị Hà Tây, Lục thượng thư thân là thần tử của Đại Chu hẳn là nên để cho triều đình tiếp quản Hà Tây và Bắc Đình.

Tào vương bình thản nói, nhưng lại là một câu nói mang đầy ẩn ý.

Lục Thất nghe xong thầm mắng Tào vương là một tên ngu ngốc, tuy Kỷ vương biết chuyện hắn nắm binh quyền tự trị Hà Tây nhưng chưa bao giờ chất vấn trắng trợn như vậy, mà dùng thân phận bạn bè để đàm luận cùng hắn, hiện giờ Tào vương thân đang ở thành Võ Uy, lại dùng giọng điệu của người bề trên thẩm vấn hắn.

- Điện hạ, Hà Tây và Bắc Đình là đất của phiên bang, thần có thể chiếm được, là may mắn của thần, nhưng nếu thần để cho triều đình đến tiếp quản Hà Tây, vậy hậu quả sẽ làm cho Hà Tây vừa có được lại mất đi. Quan viên của triều đình đến Hà Tây, một là xa lạ với vùng đất này, không thể thông hiểu hết các tập tục của phiên tộc mà áp dụng cách thống trị mềm mỏng để dụ dỗ các tộc người; hai là phiên tộc bị thần chiến bại, trong lòng mọi người nơi đây chỉ nguyện ý để thần thống trị, nếu để cho một Hán quan của Chu quốc đến Hà Tây cai quản, các tộc người nhất định làm phản, cho nên Hoàng đế bệ hạ, mới ân chuẩn bố trí Hà Tây đô hộ phủ.

Lục Thất bình thản hồi đáp.

Tào vương nhẹ ồ một tiếng gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Mặt khác, triều đình cũng không có dư lực đến tiếp quản Hà Tây, triều đình nếu muốn trấn áp các tộc người ở Hà Tây, lại phải chống lại Thổ Phiên, Hạ quốc, Liêu quốc, dân tộc Hồi Hột Tây vực, triều đình ít nhất phải điều đến một trăm ngàn tướng sĩ trấn thủ Hà Tây và Bắc Đình, cho nên triều đình chỉ có thể dùng chế độ Đô hộ phủ tự trị lấy phiên chế phiên.

Tào vương gật đầu, lại nói:

- Nhưng để ngươi tự trị như vậy, cuối cùng vẫn là không hợp với quy củ.

- Điện hạ, thần tự trị là một loại quá độ, đợi đến khi phiên bang có lòng quy thuận Đại Chu, hay Đại Chu thống nhất thiên hạ nam bắc, khi đó Đại Chu trở thành một quốc gia thiên uy cường thịnh, Hà Tây hiển nhiên sẽ thuộc quyền cai quản của triều đình.

Lục Thất bình thản hồi đáp.

Tào vương ngẩn ra, suy nghĩ một chút liền nói:

- Ý của ngươi là, khi Đại Chu tiến đánh về phía nam, ngươi sẽ giao lại Hà Tây.- Điện hạ nói không sai, Đại Chu nếu thống nhất nam bắc, quyền tự trị cùa Hà Tây dĩ nhiên không còn.

Lục Thất bình thản trả lời.

Tào vương gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:

- Điện hạ một đường mệt nhọc, bên ngoài giá lạnh, mời Điện hạ vào trong nghỉ ngơi.

- Lục thượng thư hãy vào cùng ta, bổn vương muốn trò chuyện cùng ngươi.

Tào vương thân thiết nói.

- Thần sẽ không vào, vương cung này vẫn luôn không có ai ở, thần đi phân phó người mang vật dụng hằng ngày đến đây, đợi Điện hạ nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai thần sẽ đến gặp người, sẽ cùng Điện hạ du ngoạn Hà Tây.

Lục Thất cự tuyệt một cách ôn hòa.

Tào vương ngẩn ra nói:

- Ngày mai ngươi đi du ngoạn cùng bổn vương?

- Vâng, Hà Tây thời gian này rất lạnh, không nên xuất hành, nhưng nếu Điện hạ đã tới Hà Tây, cũng nên đi ngắm nhìn một chút, ngày sau khi trở về gặp Bệ hạ, miễn phải vì không biết miêu tả thế nào mà xấu hổ, Điện hạ nhất định phải đến xem Trương Dịch và Cư Diên Hải của Cam châu.

Lục Thất mỉm cười nói.

Tào vương hiểu rõ liền gật đầu, Lục Thất nghiêm mặt nói:

- Điện hạ, thần có lời muốn khuyên Điện hạ, sau khi D(iện hạ vào ở trong vương cung, ngàn vạn lần không nên tiếp cận với nô tì trong cung, Hà Tây có rất nhiều người ghi thù với thần, nhất là các cung nữ, thần không muốn làm Điện hạ sợ hãi.
Tào vương ngẩn ra, nhưng lập tức hiểu được, gật đầu nói:

- Ngươi yên tâm, bổn vương sẽ cẩn thận.

Lục Thất gật đầu, do dự một chút, quay đầu nhìn về phía Chỉ huy sứ Cấm quân theo bảo hộ Tào vương, nói:

- Xin hãy qua đây.

Chỉ huy sứ kia đứng cách Lục Thất khoảng năm thước, thấy Lục Thất gọi liền không dám chậm trễ bước tới, hành lễ nói:

- Đại tướng quân có gì muốn chỉ bảo?

- Ta vốn không nên sai bảo ngươi, tuy nhiên, an nguy của Điện hạ rất quan trọng, ta muốn để ngươi vào trong vương cung nghiêm mật bảo hộ Điện hạ, không được sơ suất, nếu điện hạ muốn tìm người hỏi han, nhất định phải tra xét kĩ lưỡng rồi mới cho tiếp kiến, các huynh đệ hộ vệ phải nghiêm ngặt tuân thủ quân kỷ, nếu có thể bình an rời khỏi Hà Tây, ta sẽ khao thưởng các huynh đệ.

Lục Thất bình thản nói.

- Đại tướng quân yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ Điện hạ chu toàn.

Chỉ huy sứ tỏ rõ thái độ.

Lục Thất gật đầu, lại quay đầu hành lễ với Tào vương:

- Mời Điện hạ vào bên trong nghỉ ngơi.

Tào vương gật đầu, xoay người bước vào hành cung, Chỉ huy sứ kia vội vàng dẫn theo mười mấy Cấm quân, cùng với xa mã cũng tiến vào, các Cấm quân liền theo sát phía sau.

Lục Thất nhìn Tào vương tiến vào hành cung đến khi khuất bóng, mới xoay người trở về phủ nha thành Võ Uy, phân phó cho các viên quan mang thực phẩm đến hành cung, mặt khác lựa chọn một trăm nữ nhân mang về từ Bắc Đinh, đưa vào hành cung khao thưởng năm trăm hộ quân, nhưng lại không hề tặng nữ nhân phiên bang cho Tào vương.

Lục Thất phái Dương Côn suất quân trấn thủ tại Bắc Đình, Dương Côn ở Bắc Đình giết chết gần hai vạn nam nhân của dân tộc Hồi Hột, tiêu diệt hoàn toàn Vương tộc thống trị bộ lạc Hồi Hột, vì vậy, Dương Côn thu được lượng lớn tài sản ở Bắc Đình, cũng bắt giữ hơn hai vạn nữ nhân của quân địch, chiến tranh làm cho số lượng nam nhân giảm đi nhiều so với nữ nhân, khi Lục Thất trở về Hà Tây, liền bắt giữ hơn mười ngàn nữ nhân của dân tộc Hồi Hột mang trở về Hà Tây, chủ ý muốn đưa cho tướng sĩ ở Hà Tây làm thê thiếp, một là muốn lôi kéo quân tâm, hai là tăng nhân khẩu cho Hà Tây.

Tuy nhiên, những nữ nhân Hồi Hột bị bắt giữ ở Bắc Đình khi bị đưa về Hà Tây, Lục Thất cũng không cưỡng ép khao thưởng cho các tướng sĩ, mà là áp dụng chính sách tự nguyện mua bán, các tướng sĩ tự mình bỏ tiền để mua nữ nhân, nếu nữ nhân đó không vừa ý vị tướng sĩ đã bỏ tiền mua họ có thể cự tuyệt, đây chính là áp dụng chính sách của đoàn nữ quân của Tân Cầm Nhi, chẳng qua không có đãi ngộ như của hồi môn.

Hiện giờ Tào vương đến Hà Tây, Lục Thất dựa vào chính sách đánh vào tâm lý, liền lợi dụng những nữ tù bình này khao quân, ở Hà Tây, nữ nhân được coi là tài vật, hơn nữa không kiêng kỵ thay đổi nam nhân đã chọn, chiến tranh các dân tộc trên thảo nguyên, nữ nhân chỉ quy thuận kẻ chiến thắng.

Tuy nhiên, Lục Thất đối với nhu cầu về nữ nhân của quân nhân ở Hà Hoàng, cũng không hề lợi dụng nữ tù binh ở Bắc Đình, mà áp dụng phương pháp chiêu mộ, lấy hứa hẹn về lợi ích và bảo hộ, thúc đẩy kỹ nữ ở Hà Tây, Hồi châu cùng với những khu vực khác nguyện ý đến kiếm tiền ở Hà Hoàng.

Lục Thất hiện giờ là Vương của Tấn quốc, hắn nhất định phải suy tính đến hậu quả bị dân chúng lên án, năm đó hắn ở trong quân Hưng Hóa dưỡng thành thói quen thổ phỉ, dĩ nhiên, theo thời gian cùng địa vị khác nhau mà dần biến mất, hắn hôm nay, không có khả năng vẫn là binh phỉ cướp bóc gian dâm như trước, hắn có thể dung túng cho thuộc hạ, nhưng chính mình phải giữ phong phạm của bậc vương giả.

Màn đêm buông xuống, trong vương cung của thành Võ Uy, tại một cung thất ấm áp, bốn vách tường phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn bằng vải lụa, chiếu rọi cả cung thất, trên chiếc giường gấm to lớn, đang trình diễn một màn xuân cung hấp dẫn.

Một thân thể nõn nà, đầy đặn đang quỳ gối trên giường, nữ nhân kia hai tay bị trói ngược sau lưng, tư thế quỳ sấp như vậy khiến cho cặp mông đầy đặn nhếch lên cao, Tào vương lúc này trần truồng lộ rõ thân hình trắng trẻo, đang ở phía sau cặp mông đầy đặn kia đạt được khoái hoạt, hắn gầm thét với những tiếng kêu quái dị, theo tiếng đánh ‘ba ba ba’ vang lên, nữ nhân tay bị bắt chéo sau lưng cũng ngâm lên những tiếng rên rỉ.

Mà trên giường cẩm, còn một mỹ nhân với mái tóc đen như lụa, dáng vẻ quyến rũ, đang ngồi một bên quan sát, một đôi mắt đẹp u oán nhìn vào Tào vương, bày ra một bộ dạng mềm mại nhu mì nhưng cũng vô cùng mị hoặc.

Ở cửa cung thất, Chỉ huy sứ cùng mười mấy tướng sĩ ai cũng mang vẻ mặt vất vả chịu đựng tra tấn về cả tinh thần và thể xác, Lục đại tướng quân mang đến một trăm nữ nhân phiên bang khao quân, tuy chưa nói với Tào vương, nhưng Chỉ huy sứ hộ quân nào dám một mình khoái hoạt, biết điều chọn lấy một nữ nhân xinh đẹp hai tay trói chặt sau lưng đưa vào cung thất, để Tào vương hưởng thụ.

Quyển 5 - Chương 116: Lôi kéo

Quá ngọ ngày kế tiếp, Lục Thất mới cùng Chiết Duy Trung và Thôi quan do triều đình bổ nhiệm đến bái kiến Tào vương, sau khi gặp mặt, Lục Thất giới thiệu Chiết Duy Trung cho Tào vương, tâm tình của Tào vương hôm nay vô cùng tốt, bất ngờ chủ động nâng dậy Chiết Duy Trung đang hành lễ bái kiến, mỉm cười hàn huyên vài câu, như là đã từng gặp Chiết Duy Trung.

Tuy nhiên Chiết Duy Trung từng nói với Lục Thất, Tào vương con người này mắt cao hơn trán. Khi hắn ở Khai Phong phủ tiến cung gặp Hoàng thượng, Tào vương nhìn hắn với ánh mắt lãnh đạm trông thấy, ngược lại Thái tử tỏ ra vô cùng thân thiết, mỉm cười gật đầu. Đánh giá của Chiết Duy Trung đối với Tào vương chỉ có bốn chữ, tiểu nhân nịnh hót.

Sau khi hành lễ, Tào vương nhận lời du ngoạn, vẫn là ngồi xe ngựa, nhưng trong xe không có nữ nhân.

Ra khỏi vương cung, ánh mắt của Tào vương từ cửa sổ xe ngựa nhìn ra ngoài, thấy ngoài phố rất yên tĩnh, chỉ có thể ngẫu nhiên nhìn thấy vài nam nhân mặc áo da dê đi ngang qua, giống với khung cảnh khi y mới đến nơi này, có thể thấy rõ, nhân khẩu của Lương châu thưa thớt, đương nhiên, cũng có thể do trời lạnh, không muốn đi ra ngoài.

Ra khỏi thành Võ Uy, cảnh vật được bao trùm bởi tầng tuyết mỏng manh, cây cối thưa thớt, Lục Thất cưỡi ngựa sát khung cửa có rèm che bên trái xe ngựa, khi thì giải thích về địa lý cùng tập tục của Lương châu cho Tào vương, Tào vương trong xe im lặng lắng nghe, y không có hứng thú đi tuần vào mùa đông, không bằng ở lại trong vương cung ấm áp, ôm ấp mỹ nhân khoái hoạt.

Tuy nhiên Tào vương cũng hiểu được tầm quan trọng của Hà Tây, cho nên cũng không từ chối Lục Thất chủ động mời đi tuần, cũng có chút hưởng thụ cảm giác Lục Thiên Phong nịnh bợ mình, trong lòng không khỏi nghĩ tới, Phụ hoàng dùng phương pháp kiềm chế để trị quốc, đến phiên mình, quả thật không thể chỉ ỷ lại Triệu Khuông Dẫn, có thể dùng Lục Thiên Phong giữ thế cân bằng.

Mặt khác, khi trở về Khai Phong phủ, đợi vài năm sau phải đến đoàn quân Trương Vĩnh Đức lôi kéo, dụ dỗ một phen. Tào vương vốn vô cùng tức giận Trương Vĩnh Đức, oán hận gã ủng hộ lập Tứ ca làm Thái tử, y vẫn cảm thấy, Phụ hoàng trọng võ khinh văn, mà năng lực quân võ của mình hơn hẳn Tứ ca, nếu không có Trương Vĩnh Đức hết mực ủng hộ, Phụ hoàng hẳn là đã lập mình làm Thái tử rồi.

Tuy nhiên, Trương Vĩnh Đức là một người bảo thủ, lại là dượng của y, Tào vương không có tự tin có thể lôi kéo gã ủng hộ mình, nhưng y cảm thấy, quan tướng thuộc hạ của Trương Vĩnh Đức có thể lôi kéo, dụ dỗ, dù sao y cũng là Thân vương, chỉ cần đưa ra lợi ích hấp dẫn, tự nhiên có thể lôi kéo quân tâm.

Xe ngựa chạy dọc theo bờ sông Thạch Dương một hồi lâu, Tào vương bỗng hô dừng xe, Lục Thất cũng xuống ngựa, cùng Tào vương đến bên bờ sông Thạch Dương, những người khác hiểu chuyện liền không đi theo.

- Lục thượng thư, Hà Tây thật hoang vắng.

Tào vương nói.

- Hà Tây dù sao cũng là một mảnh đất lạnh giá, không thể so sánh với Trung Nguyên, Điện hạ ở Hà Tây hẳn là không quen.

Lục Thất mỉm cười nói.

Tào vương gật đầu, bất ngờ Lục Thất lại nói:

- Trung Nguyên thích hợp cho việc định cư hơn Hà Tây, mà Giang Ninh so với Trung Nguyên lại càng thích hợp hơn, tuy nhiên, mùa hè ở Giang Ninh, lại không bằng ở Khai Phong phủ.

Tào vương ngẩn ra, lập tức gật đầu nói:

- Giang Ninh là một nơi tốt.

- Điện hạ, không biết chiến sự ở Giang Nam ra sao? Có phải có đột phá gì không?

Lục Thất hỏi, hắn quả thật không biết tình hình chiến sự ở Giang Nam.

- Không có tiến triển gì, quân lực tiến quân Giang Nam vẫn chiếm cứ Nhuận châu, nghe Triệu đại nguyên soái nói qua, quân lực tiến quân Giang Nam không đủ, không thể liều lĩnh, hẳn nên áp dụng chiến lược thận trọng.

Tào vương hồi đáp.

Lục Thất gật đầu nói:

- Thần biết lực lượng của Tấn quốc rất đông đảo, không thể ngờ được lại cùng quân lực của Đại Chu giằng co không tấn công.

- Triệu đại soái có nói, Tấn quốc vẫn chưa tấn công là một chiêu vô cùng cao minh, nếu Tấn quốc chủ động tấn công, ông ta có thể đủ sức áp chế nhuệ khí của quân Tấn, tiến công đoạt lãnh thổ, mặt khác Tấn quốc vẫn luôn giằng co không tấn công, có khả năng trong quân tồn tại mối tai họa ngầm nào đó, cho nên vẫn chưa dám chủ động tấn công. Ý tứ của Triệu nguyên soái là trước tiên trở về Nhuận châu làm như thực hiện chiến lược án binh bất động, Triệu đại nguyên soái tính toán chiêu mộ một trăm ngàn binh lính ở Nhuận châu, Bệ hạ cũng ủng hộ chiến lược này.

Tào vương hồi đáp.

Lục Thất nghe xong trong lòng vô cùng lo lắng, Triệu Khuông Dẫn thực hiện chiến lược thận trọng, đúng là biện pháp hữu hiệu nhất để đối kháng với Tấn quốc, trước biến Nhuận châu thành đầu mũi tấn công phía nam, cũng lợi dụng tài nguyên nhân lực của Nhuận châu bổ sung cho đại quân, hình thành thế lấy chiến dưỡng chiến.

Nếu cai quản tốt Nhuận châu, có thể nuôi dưỡng được mấy chục vạn quân, trước kia Nhuận châu sở dĩ là một vùng đất nghèo khổ, là do sự thống trị mục nát của Đường triều, khi Nhuận châu được khai phá, phân nửa tài nguyên đều được dùng phục vụ cho tầng lớp quý tộc và văn nhân Giang Ninh, Lý quốc chủ chính là văn nhân xa hoa nhất trong hai tầng lớp này.

- Lục thượng thư, Triệu nguyên soái luôn chiếu cố đến gia đình của ngươi ở Giang Ninh, sửa đổi bảng hiệu phủ đệ của ngươi thành “phủ Thạch Quốc công chúa”, còn phái người đến bảo vệ gia nghiệp của ngươi, có thể nhìn ra được, Triệu nguyên soái rất quan tâm đến ngươi.Tào vương cười nhạt nói, để lộ thâm ý.

Lục Thất nghe xong chau mày, hắn nghe ra được thâm ý của Tào vương, ý tứ chính là Triệu Khuông Dẫn có vài phần coi trọng hắn, nhưng Lục Thất có thể hiểu được dụng ý cỉa Triệu Khuông Dẫn, đó rõ ràng là muốn lợi dụng uy danh ở Giang Ninh của hắn, lôi kéo dân tâm Giang Ninh quy thuận sự thống trị của Chu quốc.

- Được Triệu nguyên soái quan tâm, thần vô cùng cảm kích.

Lục Thất gật đầu cảm thán, hồi đáp.

Tào vương nghe xong da mặt giật giật run lên, trong lòng không khỏi trở nên kiêng kỵ Triệu Khuông Dẫn, cảm thấy Triệu Khuông Dẫn quả nhiên rất biết cách lôi kéo lòng người, Lục Thiên Phong hiện giờ ở Hà Tây trong tay nắm giữ trọng binh, nhất là mấy vạn kỵ quân, nếu cấu kết với Triệu Khuông Dẫn, đây tuyệt đối là một mối họa lớn đối với Đại Chu.

- Lục thượng thư hiện giờ không hề thua kém Triệu nguyên soái, hơn nữa, nhiều lần ở Tây bộ mở mang bờ cõi, công trạng cũng hơn Triệu nguyên soái rồi.

Tào vương mỉm cười tán dương.

- Điện hạ không thể nói như vậy, Triệu đại soái là quân thần trụ cột nhiều năm của Đại Chu, sao thần có thế sánh ngang với Triệu đại soái, hơn nữa, tuy thần trấn thủ tại Hà Tây và Bắc Đình, nhưng thần cũng biết, Hà Tây và Bắc Đình hoang vu, nhân khẩu tổng cộng lại, cũng không bằng hai thành của Nhuận châu, Nhuận châu là nơi hội tụ nhiều văn nhân tài hoa, cho dù thần có thể đoạt được bốn trấn An Tây cũng không thể so sánh với công trạng của Triệu đại soái.

Lục Thất nghiêm nghị phản bác.

Tào vương nghe xong gật đầu, cảm thấy lời nói của Lục Thất rất có lý, vùng đất đạt được có rộng lớn như thế nào nhưng không có nhân khẩu thì cũng chỉ là một vùng đất hoang vắng mà thôi, mà Nhuận châu là nơi có nhân khẩu đông đúc, giàu có và đông đảo hơn nhiều so với Hà Tây, cho nên lấy chiến lợi làm tiêu chuẩn để cân nhắc công trạng, Triệu Khuông Dẫn vẫn hơn Lục Thiên Phong.

- Tuy nói như vậy, nhưng bổn vương cho rằng, chiến công của Lục thượng thư, cũng có thể được nhận sắc phong làm Quận vương đấy.

Tào vương mỉm cười nói vài câu để lộ tin tức.

Lục Thất ngẩn ra, vội lắc đầu nói:

- Điện hạ không nên nói loạn như vậy, nếu truyền ra ngoài thần có thể sẽ gặp họa.

- Bổn vương chỉ nói vài lời cùng Lục thượng thư, người bên ngoài sao biết được.

Tào vương cười nhạt nói.Lục Thất do dự một chút, nói:

- Điện hạ nói như vậy là muốn chỉ bảo gì cho thần sao.

Tào vương nhìn Lục Thất, bình thản nói:

- Hà Tây nơi này, nếu ngươi có thể được phong làm Tây Lương quận vương, vậy ngươi sẽ trở thành chủ của Hà Tây một cách danh chính ngôn thuận, bổn vương hy vọng ngươi có thể ủng hộ cho ta.

Lục Thất nghe xong lắc đầu nói:

- Ý tứ của Điện hạ, thần hiểu được, tuy nhiên thần không muốn tham dự vào cuộc tranh giành ngôi vị Thái tử, thần lúc trước, đã nói với Kỷ vương như vậy, cho nên xin Điện hạ không cần hy vọng thần sẽ ủng hộ, thần chỉ biết chấp hành thánh chỉ của Hoàng đế mà thôi.

Tào vương nghe xong nhíu mày, nói:

- Ngươi đã nói qua với Kỷ vương, chẳng lẽ Kỷ vương cũng từng muốn ngươi ủng hộ?

- Điện hạ không nên hiểu lầm, Kỷ vương điện hạ không muốn thần ủng hộ, chỉ là thần cùng Kỷ vương từng thảo luận qua vấn đề này, nếu trong triều có người tạo phản, Kỷ vương điện hạ hỏi thần có thể xuất binh cần vương hay không. Thần nói thần sẽ không chủ động xuất binh, bởi vì cần vương sẽ dễ dàng dẫn tới hậu quả bức vua, hơn nữa nếu thần xuất binh Hà Tây cần vương, trong quá trình cần vương rất dễ mất khống chế đối với quân lực Hà Tây, dù sao quân lực Hà Tây cũng là do nhiều phiên tộc hợp thành.

Lục Thất nghiêm nghị trả lời.

Tào vương nghe xong gật đầu, nói:

- Nói như vậy, ngươi sẽ không ủng hộ bổn vương.

- Điện hạ, nếu thần ủng hộ Điện hạ lên ngôi, vậy thần liền không còn đường lui, vĩnh viễn mang danh phản nghịch, cho nên, thần chỉ có thể ủng hộ thánh chỉ, chỉ cần vị Hoàng tử kia trở thành hoàng đế Đại Chu, thần hiển nhiên sẽ ủng hộ.

Lục Thất nghiêm nghị hồi đáp.

Tào vương im lặng, Lục Thất lại hành lễ nói:

- Thần khuyên Điện hạ một câu, nếu phải tranh giành, tận lực tự thân đến tranh giành, không cần lôi kéo ngoại quân ủng hộ, nếu không, Đại Chu rất dễ loạn.

Tào vương gật đầu nói:

- Lời ngươi nói cũng tính như của một trung thần rồi.

- Lời thần chính là ý này, thần trấn thủ Hà Tây, nhưng Hà Tây nếu không có chiến lược và thiên uy của Đại Chu duy trì, Hà Tây sẽ rơi vào hoàn cảnh loạn trong giặc ngoài, Đảng Hạng và Thổ Phiên không dám dốc sức tấn công Hà Tây, cũng là vì e sợ Đại Chu.

Lục Thất nghiêm nghị đáp lại.

Tào vương gật đầu nói:

- Ngươi nếu vẫn giữ trung lập cũng tốt.

- Thần chỉ có thể cam đoan không đối đầu cùng Điện hạ.

Lục Thất cung kính nói.

Tào vương bình thản gật đầu, trên thực tế, y rất hài lòng với câu trả lời của Lục Thất, y đương nhiên không ngốc đến mức muốn Lục Thiên Phong xuất binh Hà Tây, y xem trọng chính là năm nghìn quân Thạch châu đến Khai Phong phủ, hiện giờ Lục Thiên Phong tỏ rõ thái độ hữu hảo, y có thể mượn danh nghĩa của Lục Thiên Phong, đến lôi kéo quan tướng của Hổ Dực tả quân.

Quyển 5 - Chương 117: Khởi hành

Sau khi Lục Thất và Tào vương trò chuyện với nhau, lại đi dạo một chút liền quay trở về thành Võ Uy, sau đó đều trở về mái ấm của mình, Lục Thất hiển nhiên trở về gia trạch trong thành Võ Uy, ở bên người yêu của mình, giành nhiều thời gian cho các nàng một chút, vì nếu đến Khai Phong phủ không biết phải chia lìa đến bao giờ.

Một ngày sau, Lục Thất lại cùng Tào vương đến Cam châu, an bài cho Tào vương nghỉ ngơi một đêm ở phủ nha, ngày kế tiếp lại cùng Tào vương đến Trương Dịch ở phụ cận, Tào vương lại hỏi đến kỵ quân, Lục Thất trả lời, ứng với đề nghị của Kỷ vương, hơn phân nửa kỵ binh đã rời khỏi Hà Tây, đến Hà Hoàng tập kích Thổ Phiên ở vùng Thanh Hải.

Tào vương nghe xong, sắc mặt có chút âm trầm, nhưng rất nhanh liền mỉm cười nói muốn đến Cư Diên Hải nhìn một chút, ngày kế, Lục Thất dẫn Tào vương đến Cư Diên Hải, xung quanh là một khung cảnh hoang vắng đìu hiu, thậm chí không nhìn thấy chim bay lượn trên bầu trời, một bức họa thiên nhiên biển trời hòa quyện.

Tào vương muốn vào thành Hắc Thủy, lên tường thành quan sát, sau đó lệnh cho Lục Thất trở về, Lục Thất vội vàng thăm hỏi các tướng sĩ vài câu, liền theo Tào vương trở về thành Trương Dịch, hắn vốn có ý định để Tào vương qua đêm tại thành Hắc Thủy, nhưng với tính tình của Tào vương, rõ ràng đang vô cùng bực bội, không còn kiên nhẫn, có lẽ không thể chịu được ở ngoài trời lạnh phải đi qua chặng đường xóc nảy.

Nghỉ ngơi một đêm ở thành Trương Dịch, sáng sớm ngày hôm sau, Tào vương liền phái người đến thúc giục Lục Thất, cùng nhau trở về thành Võ Uy, một đường nhanh chóng trở về vương cung, liền không bao giờ nguyện ý bước ra ngoài nữa, Lục Thất đương nhiên sẽ không phiền hà Tào vương, ngược lại nhanh chóng trở về chuẩn bị đến Khai Phong phủ.

Thấm thoắt thoi đưa, kỵ quân Tây Lương xuất chinh dưới sự thống lĩnh của Dương Côn đã quét sạch Thổ Phiên ở Thanh Hải, tập kích diệt hơn vạn quân dân Thổ Phiên, bắt giữ được gần năm nghìn chiến mã, dê bò hơn hai vạn, còn có vũ khí và tù binh.

Dương Côn căn cứ vào quân lệnh hoàn trả của Lục Thất, dưới điều kiện tiên quyết là phải bổ sung đủ lượng chiến mã bị tổn thất, lại mang theo toàn bộ vũ khí, chiến lợi phẩm còn lại đều để lại cho Tây Ninh đô đốc phủ, sau đó điều quân trở về Hà Tây. Lần này tập kích Thanh Hải, cũng để lại hơn hai ngàn chiến mã cho Tây Ninh đô đốc phủ, khiến cho Tây Ninh đô đốc phủ đã có được chiến lực mang tính cơ động.

Lúc Dương Côn điều quân trở về, Lục Thất và Tào vương cũng vừa tới Hội châu, chuẩn bị rời khỏi Tây bộ, mà Thạch Trung Phi ở Bắc Đình cũng được Lục Thất triệu trở về, để cho Thạch Trung Phi cùng trở về Khai Phong phủ, cùng đoàn tụ với người thân, Thạch Trung Phi trở về cũng xem như là áo gấm vinh quang trở về.

Trong phủ nha ở Hội châu, Lục Thất đang dặn dò Tiểu Thanh, hắn để cho Tiểu Thanh làm người đưa tin, trở về Kinh châu Tấn quốc gặp Thanh Văn, một là báo bình an, hai là truyền đạt quân lệnh về chiến lược mới, lệnh cho Võ Bình quân rời khỏi vòng phòng ngự ở lục địa, bắt đầu chuyển đến huấn luyện hải chiến, chuẩn bị cho việc tiến thủ Giang Hoài theo đường biển, về chiến lược hải chiến cụ thể, thực thi như thế nào sẽ do Chu Vũ tùy theo thời cơ chiến đấu tự chủ.

Sau khi dặn dò Tiểu Thanh, Lục thất mới nói lời tạm biệt cùng mấy phu nhân, lần này trở về Khai Phong phủ, Lục Thất vốn muốn đi một mình, nhưng Tiểu Điệp không chịu ở lại Hội châu, nói nền chính trị ở Hội châu, Lục Thất vừa đi, nàng không thích hợp lưu lại, đã sớm bồi dưỡng được một thuộc quan chưởng quản chính sự.

Các phu nhân dị tộc cũng muốn theo Lục Thất đến Khai Phong phủ, Lục Thất trực tiếp cự tuyệt nói các nàng không nên đến Khai Phong phủ, một khi đi, rất dễ trở thành con tin, không bằng an tâm ở lại phủ đại tướng quân ở Hà Tây chờ hắn trở về, nhưng Chiết Hương Nguyệt vẫn muốn đi theo, nói nàng nên trở về Chiết thị, chờ Lục Thất đến rước qua cửa, Lục Thất dĩ nhiên không thể phản bác, hơn nữa Chiết Hương Nguyệt không rơi vào nguy cơ bị bắt làm con tin.

Lúc khởi hành, hơn ba nghìn quân lính trùng trùng điệp điệp rời khỏi Hội châu, trong đó có một ngàn quân là hộ quân của Kỷ vương và Tào vương, một ngàn quân là kỵ binh Hà Tây của Lục Thất, còn một ngàn quân được gọi là công dũng, nhưng thật ra là bộ binh, hóa ra là do Lục Thất đột nhiên muốn áp tải một lượng lớn đặc sản ở Hà Tây đến Khai Phong phủ buôn bán.
Tào vương vẫn là ngồi xe ngựa, một mỹ nhân Giang Nam tựa sát bên người, y mặc dù ở vương cung vui vẻ hoang dâm cùng với mấy nữ nhân phiên bang, nhưng cũng không đem theo về, nữ nhân bên người dù sao cũng là người Hán, có thể tìm một cái cớ cho nàng làm thị nữ.

Khác với Tào vương, Kỷ vương lại cưỡi ngựa trở về, hơn nữa hai huynh đệ tuy đi cùng một đội quân hộ tống trở về, nhưng mỗi người có hộ quân riêng, Tào vương từ khi rời khỏi Hà Tây liền trở nên lãnh đạm hơn với Kỷ vương, Kỷ vương thấy bất thường, liền đến hỏi Lục Thất.

Lục Thất liền kể sơ về nội dung cuộc nói chuyện bên bờ sông cùng Tào vương, cũng nói đến việc Tào vương từng đánh chủ ý đến đội kỵ binh Hà Tây, nhưng sau khi biết Kỷ vương kiến nghị xuất binh đến Hà Hoàng, rõ ràng bất mãn, Lục Thất nói, Tào vương có thể đã hiểu lầm, đề nghị Kỷ vương đến giải thích với Tào vương một chút, nhưng Kỷ vương cũng không có đến giải thích với Tào vương, vị Hoàng tử mười lăm tuổi này, cũng có suy nghĩ riêng, y cảm thấy là Tào vương làm không đúng.

Đội ngũ trùng điệp đi qua Lục Bàn sơn, kỵ binh của Lục Thất không ngừng dò đường hồi báo, Tào vương thấy liền phiền, cảm thấy Lục Thiên Phong lo lắng chỉ là dư thừa, ở lãnh thổ của Đại Chu còn căng thẳng khẩn trương như vậy, tuy nhiên Lục Thiên Phong cũng là một kẻ hiểu lòng người, đưa cho Tào vương một bình rượu bồ đào, cùng với rượu thịt làm đồ nhắm cho bữa sáng.

Tào vương tay trái cầm dạ quang bôi, ánh mắt có chút mê ly ngắm nhìn, đây là một chén rượu được làm từ ngọc Hòa Điền, được chạm khắc tinh tế, hình dáng tự nhiên, thành chén mỏng như giấy, sáng bóng như kính, trong ngoài trơn nhẵn, ngọc xanh trong suốt, rượu trong chén mang hương vị ngọt ngào, thật là một tuyệt phẩm, trong lòng không khỏi tán thưởng, nếu đặt chén rượu này dưới ánh trăng, sẽ lấp lánh tựa nước, ánh sáng kì dị, dạ quang bôi ngọc Hòa Điền, tuyệt đối chính là ngọc bảo tượng trưng cho địa vị của tầng lớp quý tộc.

- Lục Thiên Phong này, thật đúng là có nhiều chiêu kiếm tiền, thương hàng của hắn, chỉ là ngàn vò rượu bồ đào, tới Khai Phong phủ rồi nhất định có thể bán chạy, còn có dạ quang bôi chế từ ngọc Kỳ Liên - đặc sản Tửu Tuyền, cùng với dạ quang bôi chế từ ngọc Hòa Điền, còn có da hồ ly, da sói, da dê có giá lên tới ba bốn trăm triệu bạc.

Tào vương trong lòng không khỏi ghen tị, cân nhắc xem xét Hà Tây cũng không phải là một vùng đất nghèo không có gì.Y mặc dù là Thân vương, nhưng chỉ có lương bổng cố định hằng năm, hơn nữa cũng chỉ có năm trăm quan, ly dạ quang bôi trong tay này, y phỏng chừng cũng phải lên tới hơn vạn quan, bởi đây là một ngọc bảo cực phẩm, dạ quang bôi cũng phân thành các loại cấp độ đấy.

Lục Thất cũng không hề tặng lễ vật cho Kỷ vương, tính tình nhân phẩm khác nhau, dĩ nhiên có cách ứng xử khác nhau, nếu Lục Thất cũng tặng dạ quang bôi cho Kỷ vương, vậy thật quá kém cỏi, giữa hắn và Kỷ vương, chỉ cần thẳng thắn chân thành đối đãi, là có thể có được tình bằng hữu.

Chuyến thương hàng đến Khai Phong phủ của Lục Thất lần này, có ba mục đích quan trọng, thứ nhất tiếp tục thực hiện chính sách mê hoặc, kiếm thêm nhiều tài sản tại Khai Phong, hai là mở ra đường vận chuyển buôn bán giữa Hà Tây và Trung Nguyên, lôi kéo nhiều thương nhân Trung Nguyên đến Hà Tây, thứ ba rất đơn giản, hắn chính là muốn phát tài, biến tài nguyên Hà Tây thành tài lực, mới có thể có giá trị.

Trong đội ngũ này, Thạch Trung Phi cũng nằm trong hộ quân của Kỷ vương, trò chuyện cùng Kỷ vương, chủ yếu là nói đến tình hình ở Bắc Đình, cũng nói một chút tới những đề tài khác, tuổi hai người chênh lệch không nhiều, đều xuất thân từ quý tộc Khai Phong phủ, khi Kỷ vương ở Hội châu vẫn luôn coi trọng Thạch Trung Phu, cho nên hai người rất thân thiết, tuy nhiên Thạch Trung Phi đi cùng với Kỷ vương cũng là do Lục Thất phân phó, nếu không hắn đã đi cùng với Lục Thất, sẽ không đến “nịnh bợ” Kỷ vương.

Lục Thất dẫn đầu đội ngũ của nhà mình, đội ngũ phía sau hắn kéo dài vô tận, chừng hơn một dặm, hơn một trăm chiếc xe vận chuyển, xếp thành hàng dài như rồng rắn mà tiến, hai ngàn kỵ binh cùng bộ binh, đều là những binh lính giỏi cung tiễn.

Lục Thất phái thám báo dò đường, một là vì giữ thói quen hành quân, thói quen thành tự nhiên mới có thể tránh được sai sót, hai là hắn quả thật lo lắng sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn, thương hàng của hắn bị tổn thất là chuyện nhỏ, nếu Kỷ vương và Tào vương xảy ra chuyện, vậy hắn chỉ có thể trốn chạy về Hà Tây.

Lục Thất đến Khai Phong phủ, đi trên cương vực mà Đại Chu thống trị nhiều năm, nhưng không thể loại bỏ khả năng có kẻ muốn ám sát Kỷ vương và Tào vương, Triệu thị vẫn có động cơ ám sát, chỉ cần Kỷ vương hay Tào vương chết đi, là có thể khiến cho Lục Thất trở thành địch nhân của Chu hoàng đế.

Đội ngũ bình an vượt qua Lục Bàn sơn, đến lúc hoàng hôn đã đến thị trấn Bình Cao, nên nói là Tào vương đã đến thị trấn Bình Cao đầu tiên, Thứ sử Nguyên châu dẫn đầu thuộc quan cung kính chờ nghênh đón tại cửa thành phía Tây, lúc nghênh đón được Tào Vương, Kỷ vương cùng đội ngũ của Lục Thất vẫn còn ở hơn mười dặm đường phía sau.

Trưởng sử Nguyên châu lưu lại cửa thành phía Tây tiếp tục chờ nghênh đón Kỷ vương và Lục đại tướng quân, trong lòng các quan viên ở Nguyên châu, thực tế hai người vẫn có địa vị cao hơn Tào vương, Kỷ vương là Tuyên phủ sứ của mấy châu Tây bộ, mà Lục đại tướng quân uy danh hiển hách, trong tay nắm giữ trọng binh, chẳng qua, đối với quan lại ở Nguyên châu mà nói, ba tên đầu sỏ cùng đến, nên không thể chậm trễ đối với người nào.

Nửa giờ sau, đội ngũ của Kỷ vương cũng tới thị trấn Bình Cao, Lục Thất theo sát phía sau, Lục Thất xuống ngựa, hắn mỉm cười đáp lại Huyện lệnh Bình Cao cùng Đô úy Nguyên châu đang chờ nghênh đón, khiến cho hai viên quan địa phương có chút thụ sủng kinh nhược, mà Huyện lệnh Bình Cao, cũng coi là người quen cũ của Lục Thất.

Đội ngũ tiến vào thị trấn Bình Cao, trời hiển nhiên đã tối, Lục Thất tự mình đến thăm hỏi các tướng sĩ ở đây, sau mới rời khỏi đến uống rượu trò chuyện cùng Kỷ vương và Thạch Trung Phi.

Quyển 5 - Chương 118: Kinh sợ

Hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, Tào Vương mới chậm chạp khởi hành, Lục Thất chỉ có thể xem Tào Vương như thiên lôi chỉ đâu đánh đó, xuất phát từ Nguyên Châu men theo quan đạo của Kinh Triệu phủ mà tiến.

Trên đường đi, vẫn như cũ có thám báo liên tục báo cáo, tới gần trưa khi đi vào vùng giáp ranh với huyện Thiên Dương, Lục Thất nhận được tin báo trước mặt có một tòa thành Thảo Bích trấn, có thể làm nơi nghỉ ngơi.

Tới tòa thành của Thảo Bích trấn, Lục Thất lệnh cho đội ngũ nghỉ ngơi ngoài thành. Hắn dẫn theo Lỗ Hải và Lý Bảo kết hợp với đội ngũ của Tào Vương và Kỷ Vương cùng tiến vào thành. Hơn một nghìn người tiến vào thành, khiến cho Thảo Bích trấn nhộn nhịp rõ ràng. Trong trấn chỉ có một con đường dài 500m.

Lục Thất dặn dò hộ quân, đi vào cửa hàng ở hai bên đường nghỉ ngơi, không cho phép bất kỳ ai ra ngoài. Hộ quân không dám chậm trễ quân lệnh của Lục Thất, lần lượt đi chấp hành và nghỉ ngơi. Trời lạnh thế này, có thể vào trong nhà là mong muốn tốt nhất.

Lục Thất chờ đại đa số hộ quân đã lui ra mới mời Tào Vương và Kỷ Vương vào một quán rượu ngon nhất. Vừa vào quán rượu, hắn liền lệnh cho người đuổi hết khách đi, tiền do hắn trả. Hai tên tiểu nhị và chưởng quỹ của quán hoang mang thu dọn bàn. Lục Thất mời mọi người ngồi xuống. Hắn cùng Tào Vương và Kỷ Vương, Thạch Trung Phi ngồi ở một chiếc bàn trong phòng.

- Lục Thượng thư thật đúng là cẩn thận.

Tào Vương cười nhạt nói.

- Thần và hai vị điện hạ đồng hành, không dám sơ suất buông thả.

Lục Thất ôn tồn đáp lại. Tào Vương mỉm cười im lặng, Kỷ Vương cũng gật đầu.

Hộ quân Chỉ huy sứ đã gọi đồ ăn, rất nhanh, tiểu nhị đã mang thịt bò và bánh bao không nhân lên, đồng thời cũng mang rượu lên. Các tướng sỹ lần lượt lấy đồ ăn, Thạch Trung Phi đứng lên rót rượu. Lục Thất thấy rượu liền xua tay với chưởng quỹ.

Chưởng quỹ liền chạy tới, cung kính nói:

- Đại nhân, ngài có gì dặn dò?

- Ngươi ở đây có rượu ngon không?

Lục Thất hỏi.

- Đại nhân, đây đã là rượu lâu năm ngon nhất. Chúng tôi ở đây là vùng nhỏ, không so với vùng lớn được.

Chưởng quỹ cười làm hòa nói.

- Nói bậy, lần trước ta qua đây, ở quán rượu đầu bắc uống rượu rất ngon, rượu này rõ ràng là đã pha nước rồi.

Lục Thất nhíu mày nói.

Chưởng quỹ giật mình, vẻ mặt khổ sở nói:

- Đại nhân, ở quán nhỏ này, đây là rượu ngon nhất rồi.

- Đi, mua rượu ở đầu bắc tới cho ta.

Lục Thất khoát tay nói.

- Ây da, đại nhân xin chờ chút.

Chưởng quỹ liền đáp lời, quay người bước ra ngoài.

Chưởng quỹ vừa đi, Lục Thất liền liếc nhìn sang Lỗ Hải. Lỗ Hải biết ý liền đứng dậy ra ngoài, Lý Bảo đương nhiên cũng đứng dậy đi theo.
- Lục Thượng thư, rượu này có lẽ là ngon.

Tào Vương nâng bát rượu lên nói, y ngửi được hương vị đậm đà của rượu.

- Điện hạ không nên uống rượu này, trong rượu có thuốc.

Lục Thất bình thản nói.

Sắc mặt Tào Vương liền biến sắc, hoang mang buông bát rượu xuống. Những người khác cũng kinh sợ nhìn bát rượu. Mặt hai tên tiểu nhị liền biến sắc, bỗng một người lao về phía Tào Vương, một người lao về phía Lục Thất. Hộ quân Chỉ huy sứ của Tào Vương ngồi bàn phía sau Tào Vương, Lục Thất nói trong rượu có thuốc y đã quay người lại, thấy tiểu nhị lao tới chỗ Tào Vương, liền hoảng sợ nhào ra đánh tới.

Có thể trở thành thủ lĩnh hộ quân của Tào Vương, đương nhiên là một cao thủ xuất thân võ đạo rồi. Hộ quân Chỉ huy sứ thân như mãnh hổ, vươn người mạnh mẽ đấm một quyền, tay phải tên tiểu nhị phất một cái, một con dao găm nhỏ bay từ trong tay áo ra, nắm lấy trong tay. Con dao đó sắc nhọn, linh hoạt hướng thẳng về phía nắm tay đang đánh tới. Hộ quân Chỉ huy sứ vội thu tay, thân người hướng về phía trước tung gót, đồng thời tay trái liền rút đao ra, thu chân xoay người vung một đường về phía thích khách tiểu nhị.

Bên kia Lục Thất, đối mặt với tên thích khách tiểu nhị lao tới, Lục Thất cũng đứng dậy. Nhưng, hắn không trốn tránh, Kỷ Vương thì ngồi đối diện với Tào Vương, cũng chính là ngồi chếch sang trái Lục Thất, cho nên tên thích khách lao tới chỉ có thể lao về phía Tào Vương và Lục Thất.

Thích khách lao tới Lục Thất cũng cầm con dao găm trong tay, khuôn mặt gầy guộc, dữ dằn, cầm dao đâm về phía Lục Thất. Lục Thất bình tĩnh đưa tay ra đón đỡ. Bỗng nhiên, hắn lùi về phía sau, tay trái túm lấy Kỷ Vương đứng dậy, tiếp theo nâng chân đá bàn gỗ, bàn gỗ bị đá tung lên nóc nhà.

Phịch! Một tiếng, kiến trúc quán rượu vốn chính là căn phòng đơn sơ, bàn gỗ bỗng chốc phá thông nóc quán. Sau tiếng phịch, có một tiếng kêu đau đớn vang lên, hóa ra trên nóc nhà có người.

Quả thực là có người, cột gỗ của nóc quán bị đụng gãy, vốn không thể chống được nóc nhà liền sụp xuống, có năm người và nóc nhà cùng bị rơi xuống. Đó là năm tên cầm trong tay quân nỏ, mặc trên người áo quần bình dân.

Boong boong! Thích khách đang rơi ở giữa không trung bắn ra tên nỏ về phía Kỷ Vương và Lục Thất. Lục Thất sớm đã đưa Kỷ Vương ra phía sau mình rồi, tay phải cũng nhanh chóng rút đao ra, chặt gãy cây tên, một đường quét tới tên thích khách cầm dao ngắn. Tên thích khách đó liền lùi về phía sau, nhưng phía sau lại có mấy người vung đao lên chém.

Có thể đi vào ăn với thân vương một bữa cơm, quả thực đều có thân phận là vệ binh. Phản ứng của mọi người đều rất nhanh, tất cả đao của các tướng sỹ trong phòng đều hướng về phía thích khách. Mỗi một người đều đầy sát khí. Nếu thân vương bị ám sát, đám vệ binh bọn họ không những mất mạng, mà người thân cũng sẽ bị liên lụy.

Bảy tên thích khách không phải bình thường, hơn nữa còn vô cùng hung hãn. Tên thích khách tấn công Lục Thất bỗng chĩa con đao về phía Tào Vương. Tào Vương bị biến cố bất ngờ này, sợ hãi hoảng loạn, sắc mặt không còn chút máu, đứng ngây người không biết làm thế nào.

Thấy con dao đã phóng về phía Tào Vương, bỗng có một bàn tay cấp tốc hướng về phía Tào Vương, đẩy mạnh vai phải Tào Vương một cái, bỗng chốc Tào Vương bị ngã lăn ra. Tào Vương hoảng sợ lao về phía Lục Thất, lại là Hộ quân Chỉ huy sứ ra tay trong lúc cấp bách, con dao đó đã bay lên không trung.

Lục Thất cũng hoảng sợ, liền lao về phía trước đỡ lấy Tào Vương. Sau phút hoảng sợ, cũng đã chửi thầm tên phế vật Tào Vương, xảy ra ám sát, nóc nhà cũng đã sụp xuống rồi còn đứng nguyên chỗ cũ, không biết đường mà lùi ra phía sau. Mà Tào Vương không lùi ra phía sau, một là sợ hãi, hai là bản năng ỷ lại vào Hộ quân Chỉ huy sứ đó, không dám rời khỏi hộ vệ của mình.Một trận chiến đấu phản kích hung hiểm rất nhanh đã kết thúc, bảy tên thích khách bị các Hộ quân loan đao chém giết, thi thể và sặc mùi máu tanh khiến người ta phát buồn nôn. Thạch Trung Phi liền cùng hộ quân bảo vệ Kỷ Vương và Tào Vương rút lui khỏi đó. Lục Thất rút lui sau cùng.

Vừa ra tới ngoài phố, rất nhiều tướng sỹ hộ quân chạy tới, ai nấy đều kinh sợ, ánh mắt đầy vẻ khó tin. Không ai ngờ, ở quán nhỏ này lại xảy ra ám sát.

Bỗng Lỗ Hải và Lý Bảo bước nhanh tới. Trong tay Lỗ Hải còn mang theo một người, nhìn áo bào là tên chưởng quỹ bỏ đi trước đó. Lỗ Hải bước tới, ném người đó xuống đất, nói:

- Đại nhân, không bắt sống được, miệng người này có độc.

Lục Thất gật đầu, chợt Tào Vương buồn bực nói:

- Những người này là thế nào? Không bắt được đồng đảng sao?

Lỗ Hải nghe xong giống như không nghe thấy, Lục Thất bình thản nói:

- Bẩm với điện hạ.

- Mỗ không phải đã nói rồi sao? Không bắt sống được, người này vừa bị khống chế liền cắn độc tự sát.

Lỗ Hải nhướn mày đáp.

Tào Vương liếc nhìn Lỗ Hải, sắc mặt trầm ngâm:

- Tòa trấn này chắc chắn còn có thích khách đồng đảng, lập tức truyền lệnh cho mọi người đi tầm nã, phàm không phải là người bản địa, đều nghiêm khắc trừng trị.

Quan tướng Hộ quân liền nghe lệnh chấp hành. Lục Thất cũng không thể nói gì, Kỷ Vương lại hỏi:

- Thiên Phong, sao ngươi lại phát hiện thấy thích khách?

Lục Thất cười, nói:

- Điện hạ, rượu đó là rượu ngon. Rượu ngon mà thần đã từng uống ở Thanh Phong Cư, rất quý, một vò hơn 20 quan. Quán rượu đơn sơ này có thể có được loại rượu quý như vậy, thần nghi chính là muốn chúng ta uống, cho nên thần mới gạt một chút.

Kỷ Vương kinh ngạc gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Còn nữa, rượu đã là rượu ngon, thần nói rượu không ngon, tên chưởng quỹ đó lại không phản bác theo lý, mà lại ngoan ngoãn đi đầu bắc lấy rượu, nhưng thám báo đã báo cáo cho thần biết, nói trấn này chỉ có hai quán rượu ở đầu nam, đầu bắc không có quán rượu.

Kỷ Vương gật đầu, rất nhiều hộ quân đều kinh ngạc, Tào Vương lại hỏi:

- Sao ngươi biết trên nóc nhà có thích khách?

- Điện hạ, thích khách trong nhà vừa hành động, thích khách trên nóc nhà cũng hành động. Nói chung là muốn từ nóc nhà phóng tên xuống. Nhưng thích khách vừa hành động, thần đã nghe thấy rồi.

Lục Thất ồn tồn đáp, Tào Vương nghe xong gật đầu.

Lục Thất giải thích xong, liền tới lật thi thể của tên chưởng quỹ đó lên xem. Trên thực tế, hắn là dùng dị năng phát hiện ra trên người tiểu nhị và chưởng quỹ có giấu binh khí, tiếp đó liền thấy trên nóc nhà có người phủ phục. Hắn cũng là có ý muốn để Tào Vương và Kỷ Vương kinh sợ, nhưng Tào Vương gặp chuyện phạm ngu, suýt chút nữa đã bị chết rồi. Chiếc dao găm đó rõ ràng là có độc.

Quyển 5 - Chương 119: Trường An

Bởi vì gặp chuyện, hộ quân ở tòa thành Thảo Bích trấn đã giằng co hai giờ, bắt được mười mấy người bên ngoài, cho tới khi Huyện lệnh Thiên Dương biết tin chạy tới, liên tục nhận lỗi, Tào Vương mới khởi hành đi tới thành Thiên Dương nghỉ ngơi.

Thích khách từ đâu tới? Lục Thất cũng không theo kiểm chứng, nhưng hắn nghi là có liên quan tới Tấn Quốc Công. Trước đây, hắn ở Thạch Châu, cũng bị một đám thích khách tới đột kích, nhưng thủ đoạn này của thích khách thì võ công rất bình thường, bất kỳ nhân vật lớn nào cũng đều có thể nuôi dưỡng sỹ tử.

Ở thị trấn Thiên Dương nghỉ ngơi một đêm, hôm sau Lục Thất chủ động bàn bạc với Tào Vương một chút, ý tứ đội ngũ chia ra thành hai phần. Đội ngũ của Lục Thất không đồng hành với thân vương, do hắn đích thân bảo vệ hai vị thân vương đi nhanh hơn chút. Tào Vương đương nhiên là đồng ý rồi.

Do đó, Lục Thất đã tách ra khỏi đội ngũ thương hàng của mình, quay sang đi trong quân của Tào Vương, cùng hơn nghìn hộ quân, bảo vệ hai vị thân vương rời khỏi huyện Thiên Dương, chạy một ngày liền thì tới Kinh Triệu phủ (Trường An).

Từ trước đến giờ Lục Thất chưa bao giờ tới thành Trường An, đối với chốn Thiên Đô trong lòng người người Hà Tây và người Bắc Đình, vẫn luôn khát khao được nhìn thấy, này vừa mới thấy chính là kiến trúc triều Tùy thành Trường An ngày nay, thịnh thế ở triều Đường, là khởi điểm của con đường tơ lụa.

Thành Trường An chu vi hơn 70 dặm, là tòa thành lớn nhất của Chu quốc, lớn hơn cố đô Lạc Dương và Khai Phong phủ. Vị trí địa lý của thành Trường An vào thời Đường được xem là trung tâm của cả nước. Bất luận là phòng ngự quân sự, thương nghiệp thông đạt đều có ưu thế địa lý. Tuy nhiên, đối với Chu quốc mà nói, vị trí của thành Trường An lại lệch về tây, đối mặt với sự uy hiếp của Thổ Phiên, Đảng Hạng và Hán quốc, cho nên mới chọn Khai Phong phủ làm Đông Kinh, Lạc Dương làm Tây Kinh, thành Trường An làm Kinh Triệu phủ.

Đoàn người Lục Thất thì từ cửa Minh Đức vào thành Trường An. Vào thành chính là con đường Chu Tước rộng lớn. Lục Thất cảm thấy thành Trường An dường như là rất điêu linh, con người và xe cộ qua lại không nhiều, nhân khí xa không bằng Khai Phong phủ. Lục Thất nghe người ta từng nói, thành Trường An vào thời kỳ Đường triều đã từng có hơn triệu nhân khẩu, tuyệt đối là kinh thành thịnh thế. Bây giờ không phải là kinh thành rồi, lại xuống dốc như vậy.

Trong thành Trường An có dịch quán chuyên cung cấp chỗ nhập cư cho quan viên, đoàn người Lục Thất mới tới dịch quán, thủ thành Trường An và các quan viên khác liền chạy tới tiến kiến. Thủ thành Trường An Thẩm Dật Luân là một lão thần đã 60 hoa giáp rồi.

Địa vị của Thẩm Dật Luân cũng tương đương với Lục Thất. Quan chức ngoài đóng giữ Kinh Triệu phủ ra còn là Tiết độ sứ Phượng Tường quân, Hộ bộ Thượng thư, có thể nói là một vị lão thần đức cao vọng trọng.

Sau khi tiếp báo Tào Vương, cho quan lại thành Trường An vào, Lục Thất chỉ có thể đứng bên cạnh, nhìn mười mấy quan viên ngoài sảnh đường đi vào. Người đi trước mặc áo bào tím đai ngọc, khuôn mặt nho nhã, râu tóc hoa râm, tuổi tác đã cao, nhưng bước đi lại rất vững vàng.

- Thần, quan đóng giữ Kinh Triệu phủ, Thẩm Dật Luân bái kiến Tào Vương điện hạ, Kỷ Vương điện hạ.

Lão thần vừa vào đã cung kính đại lễ bái kiến, văn võ bá quan phía sau cũng bái lễ.

Tào Vương thì ngồi trên chiếc ghế lớn, Kỷ Vương và Lục Thất thì đứng bên cạnh. Tào Vương nói:

- Thẩm Thượng thư miễn lễ, đều miễn lễ cả đi.

Lục Thất mắt nhìn mũi, hắn quả thực không có lời nào nói với Tào Vương. Một vị lão thần cao tuổi như vậy tới gặp, y thân là hoàng tử trẻ tuổi, vậy mà lại tỏ ra nghênh ngang bày ra uy phong, dù có là Chu Hoàng đế gặp Thẩm Dật Luân này, tám phần cũng phải mỉm cười đối diện.

- Tạ điện hạ.

Thẩm Dật Luân cung kính đáp, không có chút phản ứng không vui nào.

Lục Thất thấy vị lão thần này, hắn cảm thấy Chu Hoàng đế có thể để lão thần này lại đóng giữ Kinh Triệu phủ, ngoài năng lực đủ sức đảm nhiệm ra, có lẽ cũng có liên quan tới sự kính trọng làm người của lão thần, tuổi tác khiến người ta yên tâm. Người già, suy nghĩ sẽ bảo thủ hơn, rất khó có dã tâm kiêu hùng.

- Thẩm Thượng thư, huyện Thiên Dương quy thuộc ngươi quản lý?

Tào Vương thản nhiên hỏi.

- Huyện Thiên Dương, thần có trách nhiệm trị an. Thần đã biết chuyện ám sát ở Thảo Bích trấn, là thần sơ suất trong việc trị an.

Thẩm Dật Luân rất có trách nhiệm, nhận lỗi.

- Bổn vương muốn biết là người nào to gan tày trời? Ngươi phải điều tra ra cho bổn vương.

Tào Vương lạnh lùng nói, hoàn toàn là một thái độ ép buộc.

Kỷ Vương nghe xong muốn nói nhưng lại thôi, Thẩm Dật Luân có chút chần chừ, liền cung kính nói:

- Lệnh của điện hạ, thần nhất định tận tâm.

- Ngươi điều tra ra, lập tức phi ngựa tới báo cho bổn vương biết.

Tào Vương lạnh lùng nói.

- Vâng, thần lĩnh mệnh.

Thẩm Dật Luân cung kính đáp.

Tào Vương thở phào một cái, bình thản nói:

- Ngươi còn có việc gì sao?

- Thần nghe nói điện hạ tới Kinh Triệu phủ, nên đặc biệt tới hỏi thăm. Khiến điện hạ bị hoảng sợ, thần thấy hổ thẹn.Thẩm Dật Luân cung kính đáp.

Tào Vương gật đầu, nói:

- Lần này bổn cương không sao, tướng sỹ hộ quân đều là người có công. Ngươi cho ăn uống ngon một chút, khao hộ quân của bổn vương.

- Vâng, thần lĩnh mệnh.

Thẩm Dật Luân cung kính đáp.

- Không còn chuyện gì nữa ngươi đi đi, bổn vương mệt rồi.

Tào Vương thản nhiên nói.

- Vâng, điện hạ an khang, thần cáo lui.

Thẩm Dật Luân cung kính đáp, sau đó lễ bái, lùi ra phía sau hai bước mới bước đi.

- Ngũ ca, ta đi tiễn Thẩm Thượng thư.

Kỷ Vương vội lên tiếng.

Tào Vương sững người, nói:

- Tùy ngươi.

Kỷ Vương quay người bước ra ngoài, Lục Thất im lặng thi lễ với Tào Vương, cũng theo Kỷ Vương đi ra ngoài. Nhìn theo bóng của Kỷ Vương và Lục Thất, sắc mặt Tào Vương âm trầm xuống. Chuyện ám sát ở tòa trấn, y nhớ lại vụ việc sau đó, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Mặt khác, y cũng thấy lo lắng về Lục Thiên Phong, khi đó lại chỉ lo lắng bảo vệ Kỷ Vương, mà ném y tới trước mắt thích khách. Bây giờ y thấy, Lục Thiên Phong nói là không ủng hộ Kỷ Vương, nhưng rõ ràng chính là cấu kết làm thân với Kỷ Vương.

- Nếu Lục Thiên Phong ủng hộ Kỷ Vương, vậy có lẽ sau này sẽ là đại họa tranh giành. Tứ ca dù sao cũng yếu ớt, luôn ít câu kết với quân thần. Nếu mình và Tứ ca là bọ ngựa và ve sầu, lão Lục chỉ e là một con tiểu hoàng tước. Nó mới 15 tuổi, phụ hoàng lại ban cho nó trọng quyền quân chính một phương của Tuyên Phủ Sứ, lẽ nào tâm tư của phụ hoàng là bồi dưỡng người kế vị là lão Lục sao?

Tào Vương nghĩ ngợi lung tung.

Kỷ Vương và Lục Thất đi ra khỏi dịch quán, ở ngoài cửa gọi Thẩm Dật Luân đi cùng. Thẩm Dật Luân quay lại, cung kính nói:

- Thần bái kiến Kỷ Vương điện hạ, điện hạ có gì chỉ bảo?

- Ta không chỉ bảo gì, chỉ là ra tiễn lão đại nhân thôi.
Kỷ Vương cũng khởi lễ ôn tồn đáp.

Thẩm Dật Luân sững người, liền cung kính nói:

- Thần không dám nhận.

- Lão đại nhân khách khí rồi, kỳ thực ta biết phụ hoàng xem trọng lão đại nhân, cũng vô cùng tôn trọng. Ngũ ca ta gặp chuyện bị hành thích mới tâm tình nóng nảy, cho nên mới thất lễ, xin lão đại nhân lượng thứ.

Kỷ Vương chân thành nói.

- Điện hạ nói quá, nói tới chuyện ám sát, lão thần vẫn là có lỗi.

Thẩm Dật Luân cung kính nói.

- Chuyện ám sát này không thể trách lão đại nhân được. Những thích khách đó căn bản không phải là người địa phương, chỉ là chọn huyện Thiên Dương ra tay, lão đại nhân không cần phải đi điều tra, Lục Thượng thư đã nói rồi, thích khách không để lại bất kỳ vật chứng gì, căn bản không có manh mối điều tra, hà tất phải điều động quân lực làm nhiễu loạn lòng dân.

Kỷ Vương nghiêm nghị nói.

- Ồ, Lục Thượng thư?

Thẩm Dật Luân kinh ngạc nói.

- Ồ, vị này chính là Lục Thượng thư, tên Lục Thiên Phong, quan phong đại tướng quân Hoài Hóa, Tuyên Phủ Sứ Hà Tây và Bắc Đình, Lễ bộ Thượng thư, Vệ úy tự khanh, còn là Phò mã Đô úy Thạch Quốc.

Kỷ vương liền giới thiệu về Lục Thất.

Thẩm Dật Luân là quan lại đứng đầu của Kinh Triệu phủ, lập tức nhìn chằm chằm Lục Thất. Quan lại của Kinh Triệu phủ quá quen với Lục Thiên Phong rồi, chính là sau khi Lục Thiên Phong lấy được Hội Châu, đã gửi thư cầu viện, đã mang tới cho Kinh Triệu phủ vấn đề rất khó. Sau đó, uy danh thiện chiến của Lục Thiên Phong cũng đã không ngừng truyền tới Kinh Triệu phủ.

- Hậu sinh Lục Thiên Phong, bái kiến lão đại nhân.

Lục Thất khởi lễ cung kính bái.

- Không dám nhận, lão phu và Lục đại nhân là thần cùng bậc.

Thẩm Dật Luân đáp lễ.

Lục Thất ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:

- Ta có thể ngang hàng với lão đại nhân cũng là nhờ vào sự giúp đỡ của lão đại nhân và các quan viên. Nếu không có ba mươi ngàn cấm quân kịp thời chi viện Hội Châu, ta cũng không thể đánh bại Hạ quốc được. Công huân của ta kỳ thực là cùng vinh hoa với lão đại nhân và các vị.

Thẩm Dật Luân nghe xong có chút động lòng, lão đã già thành tinh, đương nhiên có thể thấm nhuần được khả năng sát thương vô hình trong lời nói của Lục Thiên Phong. Tên Lục Thiên Phong này rõ ràng là thiên về đạo mê hoặc.

- Công huân của Lục đại nhân là Bệ hạ thừa nhận, ta không dám kể công.

Thẩm Dật Luân bình thản nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Lão đại nhân, hậu sinh có chuyện muốn nhờ, hy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ của lão đại nhân.

- Ồ, chỉ cần là chuyện hợp pháp, Lục đại nhân mời nói.

Thẩm Dật Luân mỉm cười đáp lại.

- Lão đại nhân, Bệ hạ cho phép Hà Tây và Trung Nguyên thông thương rồi. Bây giờ Hà Tây và Bắc Đình đã an ninh hoàn toàn, nhưng vì tin tức bị tắc nghẽn, cho nên thương nhân còn không dám tin con đường tơ lụa của Hà Tây đã thông rồi, cho nên ta muốn xin lão đại nhân có thể thúc đẩy con đường tơ lụa nhanh chóng phát triển.

Lục Thất nghiêm nghị nói.

Thẩm Dật Luân nghe xong sắc mặt liền biến đổi, quan viên khác cũng vậy, vì sao Trường An lại tiêu điều như vậy? Quan trọng nhất chính là đã mất đi địa vị trung tâm thương mại. Thời Đường, thành Trường An là nơi giao lưu của các thương phẩm đông tây, cho nên văn nhân hàng hóa tập trung ở Trường An.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau