KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 66 - Chương 70

Quyển 1 - Chương 66: Đêm tình

Lục Thất sửng sốt, năm ngày quá nhanh, hắn phải dùng kiệu hoa cưới vợ bái đường, hơn nữa mấy ngày nay công vụ quá nhiều, năm ngày thật sự quá gấp.

Suy nghĩ một chút gật đầu nói:
- Được, ngày mai ta sẽ bẩm mẫu thân mời mối đến Trần phủ, trực tiếp định bốn ngày sau cưới vợ.

Trần Tương Nhi xấu hổ vui sướng, Lục Thất nhìn tiểu nữ nhân xinh đẹp này đi rồi, trong lòng tràn đầy cảm giác vui sướng tự hào, đồng thời có một loại tham lam nguyên thủy muốn giữ lại, trong kích động, cả người hắn nóng rực, tuy nhiên kích động là kích động, lý trí của hắn vẫn biết đây là nhà của ai.

Hắn đè nén dục vọng nguyên thủy, đặt tay lên cánh tay Trần Tương Nhi, ôn hòa nói:
- Tương Nhi, nàng vào nhà Lục gia không phải lo địa vị thiếp thân của mình, đợi nàng qua cửa ta sẽ mua một cửa hàng để nàng kinh doanh, cũng sẽ viết một phần di chúc cho nàng, nếu ta có bất hạnh, nàng sẽ có quyền kế thừa những thứ đó, đồng thời cũng có thể mang đi rời khỏi Lục gia.

Trần Tương Nhi nghe vậy giật mình kinh hãi, quả thật là không thể tin nổi. Nàng mở to mắt nhìn Lục Thất. Lục Thất ôn tồn nói:
- Nàng yên tâm, ta là con trai trưởng của Lục gia, bản thân là thân phận gia chủ, ta lập di chúc tuyệt đối có hiệu lực.

Trần Tương Nhi lắc đầu vội la lên:
- Không phải, công tử còn trẻ như vậy, lập di chúc là điềm xấu đấy.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Tương Nhi, hai chữ may mắn và lập di chúc không hề có quan hệ với nhau. Nhân sinh vô thường, có thể sống tốt ngày nào thì đã là hạnh phúc của cuộc đời này rồi, thật ra ta không chỉ lập di chúc cho một mình nàng, mà là đối xử bình đẳng với tất cả thiếp thất, chẳng qua chính thiếp được hơn, thị thiếp được ít, ta cũng sẽ không làm cho nữ nhân của ta phải sống thê lương không nơi nương tựa.

Trần Tương Nhi cảm động gật đầu nói:
- Công tử, tấm lòng của chàng thật tốt.

Lục Thất cười cười, nghiêm mặt nói:
- Nói ta tốt sau sẽ nói ta không tốt đấy. Nàng sau khi xuất giá tuy rằng được quyền kế thừa tài sản, nhưng việc kinh doanh của nàng phát đạt cũng chỉ có thể được giữ lại một phần mười, còn lại chín phần phải thuộc về Lục gia, nếu cửa hàng kinh doanh không tốt, nàng chỉ có thể nhận được chút bạc để chi phí hàng ngày, hơn nữa nhân số nô tỳ trong phòng nàng sẽ giảm, một khi làm giả nàng sẽ mất toàn bộ, trở thành thiếp tỳ đấy.

Trần Tương Nhi vội nhỏ giọng nói:
- Thiếp sẽ không làm thế đâu.

Lục Thất cười, lại nghiêm mặt nói:
- Ngoại trừ việc đó, khi ở Lục gia nàng nhất định phải thủ thiếp thất nữ tắc, phải tôn trọng huynh trưởng và trưởng tẩu của ta, cùng với các thê thất của ta, nếu không ta sẽ trừng phạt nàng. Trái lại nếu thê thất sinh sự làm khó dễ nàng, ta cũng sẽ không nuông chiều thê thất. Còn nữa nếu phòng của nàng thu dày, không thể tranh giành với thê thiếp khác, ta không muốn nhìn thấy thê thiếp trong nhau tranh đấu với nhau.

Trần Tương Nhi vội vàng gật đầu nói:
- Thiếp sẽ thủ nữ tắc, đảm bảm tôn trọng Tân tiểu thư, Tân tiểu thư bảo gì thiếp tuyệt đối làm theo.

Lục Thất nói:
- Nàng yên tâm đi, Tân tiểu thư tính tình ôn hòa hiểu lễ, sẽ không làm khó chính thiếp đâu, cùng lắm thì quản lý tất cả tài vụ của Lục gia, nếu kinh doanh cửa hàng không tốt thì bán lấy tiền mặt, số bạc đó mười phần thì chín phần sẽ quy về trong phòng thiếp thất, mà bán cũng phải được thiếp thất đồng ý.

Trần Tương Nhi dịu dàng nói:
- Thiếp sẽ không kinh doanh cửa hàng, toàn bộ sẽ do Tân tiểu thư làm chủ.

Lục Thất nói:
- Chuyện kinh doanh có thể mướn người làm, không cần nàng đích thân ra quản, tuy nhiên tổng thể việc kinh doanh của Lục gia đều do Tân tiểu thư điều chỉnh, thiếp thất quản và mặc kệ đều sẽ nhận được một phần mười tiền lời.

Trần Tương Nhi dịu dàng nói:
- Vậy tốt nhất là thống nhất kinh doanh, nếu phân công quản lý sẽ có mâu thuẫn đấy.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Việc này ta biết, ta quyết định như vậy là tôn trọng thiếp thất, nàng không muốn kinh doanh có thể mặc kệ, nếu nguyện ý kinh doanh ta sẽ cho nàng quyền nhân sự kinh doanh. Tóm lại thê thiếp vào Lục gia đều có cổ quyền, cũng có thể độc mua một cửa hàng để làm chủ, hoặc vài thê thiếp cùng góp mua cũng được, chờ nàng vào cửa ta sẽ cho nàng chút hỉ bạc, tùy ý nàng nhập cổ phần toàn bộ cửa hàng của Lục gia.
Trần Tương Nhi giật mình nói:
- Chàng làm như vậy giống gia đình không?

Lục Thất mỉm cười:
- Đương nhiên là nhà, từ nay về sau tài sự của Lục gia sẽ bổ sung chế độ cổ quyền và chế độ chi phí các phòng, bất luận đồ cưới của nữ nhân nào mang vào Lục gia thì đều là của người đó, nàng vào Lục gia có thể nhận được tám trăm lượng hỉ bạc làm cổ phần, nếu nàng mang theo hai trăm lượng đồ cưới, vậy thì một ngàn lượng đó chính là tài vật của chính nàng.

Trần Tương Nhi ngẩn ra, cúi đầu khẽ nói:
- Thiếp là con vợ kế sinh ra, sính lễ nhà thiếp chắc sẽ không nhiều, thiếp chỉ có thể mang chút đồ có giá trị bình thường xuất giá thôi.

Lục Thất sửng sốt, biết trong lúc vô ý đã làm tổn thương lòng tự ái của Trần Tương Nhi, hắn do dự một chút lấy ra một thoi vàng, đặt vào bàn tay trắng nõn của nàng. Trong người hắn cất hai thỏi vàng, đang tìm cơ hội để đổi thành bạc, hắn không dám dùng lượng vàng lớn để đổi thành bạc.

Trần Tương Nhi cúi đầu nhìn, cảm giác như cầm phải củ khoai lang bỏng, cả người run rẩy, cuống quýt đẩy trả. Lục Thất giữ nàng lại, dịu dàng nói:
- Cầm đi, hôm nay ta coi nàng là muội muội, đây là đồ cưới ca ca đưa cho muội muội, chờ khi nàng thành nữ nhân của Lục gia, ta sẽ không cho thêm đâu đấy.

- Không, không, thứ quý giá này thiếp không thể lấy.
Trần Tương Nhi kinh hoàng đẩy trả.

Tay phải của Lục Thất vuốt ve gương mặt mịn màng của Trần Tương Nhi, mỉm cười nói:
- Nha đầu ngốc, sau này nàng là người của ta, thứ này cũng là của ta rồi, mau cất đi, đợi qua cửa ta sẽ đánh thành trang sứ vàng cho nàng.

Trần Tương Nhi không trả lại nữa, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nhào vào bộ ngực rộng lớn của Lục Thất. Lục Thất giang tay ôm nàng, trong thư phòng trở nên yên tĩnh, trong mắt Lục Thất khẽ hiện lên ý buồn bã.

- Tương Nhi, ta có một muội muội, năm nay mới mười bốn tuổi, bị bán cho Tiêu phủ làm tỳ nữ thiếp thân của tiểu thư, sau khi trở về ta có mang tiền đến chuộc, nhưng muội muội của ta lại không chịu theo ta về nhà.
Lục Thất buồn bã nói.

- Là Tiêu phủ trong thành sao?
Tương Nhi ngạc nhiên hỏi.

- Đúng.Lục Thất đáp.

- Tức là Tiêu phủ trong thành, vậy muội muội của chàng không chịu trở về có thể hiểu được. Tiêu phủ là đại quan đứng đầu trong kinh thành. Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại cực kỳ có quyền uy, muội muội của chàng có thể làm tỳ nữ thiếp thân của tiểu thư Tiêu phủ, đây chính là điều quý giá hơn so với tiểu thư hương phủ chúng ta đấy.
Ngữ khí của Trần Tương Nhi đầy vẻ hâm mộ.

Lục Thất nghe vậy chau mày, Tiêu phủ có quyền uy, muội muội của mình làm tỳ nữ cũng không muốn về, điều này làm hắn canh cánh trong lòng. Hắn hy vọng muội muội được tự do, có được hạnh phúc độc lập, mà không phụ thuộc vào người khác.

- Chuyện của muội muội nàng đừng nói cho người ngoài, sau này ta có năng lực, nhất định đón muội ấy về nhà.
Lục Thất thản nhiên nói.

- Chàng yên tâm, thiếp tuyệt đối sẽ không nói.
Trần Tương Nhi rất thông minh, phát giác cảm xúc của hắn sa sút, vội tỏ thái độ cam đoan.

Lục Thất thấy nàng thông minh thì vui vẻ, ôm nàng thật chặt. Trong lòng lại nhớ đến mối tương thân mà Vương Nhị phu nhân an bài, hôm nay mình đen rồi, nữ nhân kia cũng đến, hắn không muốn về nhà quá muộn, nếu một đêm không về, mẫu thân và Ninh Nhi nhất định sẽ lo lắng.

- Tương Nhi, nàng thay ta hỏi thím còn có việc gì nữa không? Nếu không có việc gì nữa thì ta nên về thôi.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Đêm nay chàng muốn về?
Trần Tương Nhi nghe xong khá bất ngờ.

- Không về mẹ sẽ lo lắng cho ta. Hơn nữa sáng mai ta còn có công vụ quan trọng, nếu từ quý phủ của trọng thúc đi ra, sẽ khiến người khác để ý.
Lục Thất giải thích.

Trần Tương Nhi ồ một tiếng, rời khỏi vòng ôm của hắn, nói:
- Để thiếp đi hỏi luôn.
Nói xong ngước mặt hôn hắn một cái, sau đó ngượng ngùng đi ra.

Lục Thất nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng, tay sờ sờ má bị hôn mỉm cười sung sướng, hắn trộm được trái tim của Tương Nhi, bóng hình xinh đẹp của Tương Nhi cũng đã xâm nhập vào lòng hắn rồi.


Vương Nhị phu nhân lặng lẽ đứng sau Tống Ngọc Nhi một lúc lâu, lỗ nhìn trộm chỉ có một, bởi vì sợ Tống Ngọc Nhi xấu hổ làm hỏng việc, cũng không nên áp sát quá, tình huống trong thư phong như nào nàng cũng không nghe không thấy rõ.

Rốt cuộc Tống Ngọc Nhi cũng rời khỏi lỗ nhìn trộm quay lại, Vương Nhị phu nhân lo lắng, vừa thấy nàng lập tức kéo nàng ra khỏi ám ốc.

- Ngọc muội, muội vừa ý không?
Vương Nhị phu nhân ở ngoài phòng ôn nhu hỏi.

Tống Ngọc Nhi do dự không đáp, trong lòng của nàng đang rất mâu thuẫn, giống như đại đa số tài nữ, nàng không thích võ quan. Lục Thất là người luyện võ đầy anh khí, thiếu vẻ nho nhã khiến nàng không hài lòng, nhưng sau khi kết hôn nàng đã có nhận thức thực tế sâu sắc, không còn là thiếu nữ ngây thơ mù quáng bái văn hào nhã ý nữa.

Điều kiện bản thân của Lục Thất không hợp ý nàng, nhưng tấm lòng của Lục Thất và sự tôn trọng đối với thiếp thất của hắn lại làm nàng dao động, nàng là quả phụ, bản thân không có bối cảnh cao quý, gả cho nam nhân quan thân chỉ có thể làm thiếp.

- Ngọc muội, muội nói đi.
Vương Nhị phu nhân lại khẽ thúc giục.

Quyển 1 - Chương 67: Cự thân

Tống Ngọc Nhi do dự một lúc lâu, khẽ thở dài:
- Tỷ tỷ, vị Lục huyện úy này không hợp tâm ý của Ngọc Nhi, tuy nhiên Ngọc Nhi biết rằng tình trạng bản thân không thể bắt bẻ, bởi vậy Ngọc Nhi muốn trở về cẩn thận suy xét một chút.

Vương Nhị phu nhân nhíu đôi mi thanh tú, hiểu Tống Ngọc Nhi đã thoái thác, trong nội tâm muội ấy đang rối rắm, biết việc này không nên bắt buộc Tống Ngọc Nhi.

Nàng lạnh nhạt nói:
- Tất nhiên muội phải suy nghĩ kỹ, vậy chuyện này coi như xong, tỷ tỷ nói thật cho muội biết, vị Lục huyện úy này tuổi trẻ, còn chưa thông hiểu thế sự, nhưng thực lực của hắn mạnh mẽ, tỷ phu muội rất ít coi trọng người khác, lần này lại vô cùng coi trọng hắn, chẳng những hứa gả Tương Nhi cho hắn, thậm chí còn không tiếc hủy hôn với Tống phủ, gả Tuyết Nhi cho hắn nữa.

Dừng một chút, lại dịu dàng nói:
- Ngọc muội, tỷ tỷ nói những lời sẽ làm tổn thương tự tôn của muội, hôm nay Lục huyện úy vừa lúc sẵn sàng góp sức vì tỷ phu của muội, trong lòng hắn không muốn có lỗi với tỷ phu muội, cho nên ta mới vun vào cho muội, hắn ngại cự tuyệt, nhưng đợi qua một thời gian nữa, lúc hắn trở thành cây trụ mà tỷ phu muội không thể mất, cho dù ta có nói vun vào, hắn cũng chỉ có thể nạp muội làm thị thiếp. Muội từng là nữ nhân qua một đời chồng, hẳn là hiểu tâm tính con người dễ thay đổi, Lục huyện úy giờ vượng thế rất cao, mà muội đang đen đủi, suy nghĩ thật kỹ đi.

Tống Ngọc Nhi nghe xong lúm đồng tiền đẹp đờ đẫn, nhỏ giọng nói:
- Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, Ngọc Nhi cần phải trở về.

Vương Nhị phu nhân cười nhạt một chút, dịu dàng nói:
- Thuốc đắng dã tật, điều nên nói tỷ đã nói hết, Ngọc muội không nghe thì thôi, đi về đi, tỷ tiễn muội quay về Trần gia, tránh người Trần gia đồn linh tinh.

- Đa tạ tỷ tỷ.
Tống Ngọc Nhi nói.

Hai người sóng bước đi hướng tây, mới đi qua Nguyệt Lượng môn, đối diện là một mỹ nữ mặc váy màu lục, chính là là Lục Nga. Lục Nga vừa thấy Vương Nhị phu nhân và Tống Ngọc Nhi, lập tức lắc mông đi đến.

Tới trước mặt Vương Nhị phu nhân kiều mỵ nói:
- Chủ mẫu, Tương nhi tiểu thư tìm ngài.

Vương Nhị phu nhân đưa tay chạm vào trang sức đeo tai, nói:
- Ta biết rồi, vị này chính là tộc muội của ta – Trần phu nhân, ngươi chào hỏi đi.

Lục Nga nhìn Tống Ngọc Nhi, đột nhiên tay đưa lên tách vạt áo ngực ra, để lõa lồ bộ ngực trắng mịn, thân mình lắc lư, ánh mắt quyến rũ nhìn Tống Ngọc Nhi.

- Trần phu nhân, nô tì chào hỏi rồi đấy.
Lục Nga yêu kiều nói.

Tống Ngọc Nhi sửng sốt, tỏ vẻ chán ghét quay đi nơi khác.

- Ngươi đi đi, bảo Tương Nhi chờ ta một lát.
Vương Nhị phu nhân chỉ bảo, Lục Nga lên tiếng trả lời rồi lắc mông đi.

Vương Nhị phu nhân nhìn về phía Tống Ngọc Nhi, lạnh nhạt nói:- Trần gia cũng có thiếp tỳ, có phải muội cho rằng thiếp tỳ này là loại phụ nữ không biết hổ thẹn hay không.

Tống Ngọc Nhi trầm mặc không nói, Vương Nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Nếu muội cho vậy thì qua sai rồi, vận mệnh phụ nữ là do nam nhân quyết định đấy. Lục Nga từng là bình thê của Huyện lệnh trước đây, cũng là một nữ nhân tao nhã cao quý, luận xuất thân còn cao quý hơn muội nhiều, đáng tiếc số mạng của cô ta không tốt, sau khi Huyện lệnh đó chết đi, cô ta bị Triệu Huyện thừa mua về làm thiếp thất, chơi một năm thì cách chức làm thiếp tỳ, tiếp theo tặng cho tỷ phu muội. Lục Nga bây giờ quyến rũ lẳng lơ đều là do Triệu phủ dùng đủ loại khổ hình mà dạy dỗ đấy, chứ không phải là trời sinh dâm tiện.

Tống Ngọc Nhi nghe giật mình, kinh ngạc nói:
- Nữ nhân này từng là bình thê của Huyện lệnh ư?

Vương Nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Ta cần phải lừa muội sao?

Tống Ngọc Nhi sững sờ, do dự một chút dịu dàng nói:
- Nữ nhân này từng là vợ của Huyện lệnh, tỷ nên đối xử tốt với cô ta mới đúng, không nên để cô ta làm nô tỳ.

Vương Nhị phu nhân ngẩn ra, lập tức trào phúng:
- Muội cho rằng ta nên đối xử tốt với cô ta, muội thật là vô tri, cô ta là thị thiếp của ta thì sao? Cô ta được sủng ái rồi, dể tỷ phu muội ghét bỏ ta sao.

Tống Ngọc Nhi giật mình nhìn Vương Nhị phu nhân, phản bác:
- Tỷ tỷ, tỷ là thê thất, cô ta chỉ có danh phận thiếp thất, không thể so địa vị với tỷ được.

Vương Nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Muội đó, quá ngây thơ rồi, thê thất hết thảy cũng đều do nam nhân quyết định, thê thất chỉ là nữ chủ một nhà, nam nhân sủng thiếp thất không tôn thê thất, thê thất chẳng khác nào bài trí trong nhà, nếu nam nhân không vừa mắt vật bài trí này, có thể ném ra khỏi nhà. Giống như loại người như muội không biết thế sự hiểm ác, nếu đi nhầm cửa, không tới vài năm, muội cũng sẽ biến thành nữ nhân như Lục Nga kia.
Tống Ngọc Nhi tỏ vẻ không hài lòng, Vương Nhị phu nhân dừng một chút, lại ôn hòa nói:
- Được rồi, nói vài câu như thế, muội đừng nóng giận, coi như tỷ tỷ dọa đi. Đi nào.
Nói xong đi thẳng về phía trước. Tống Ngọc Nhi chậm rãi đuổi theo, hai tộc muội mỗi người đuổi theo một suy nghĩ riêng.

Lục Thất đi lại trong bóng đêm, Vương Nhị phu nhân nói tộc muội bởi vong phu vừa mất không thể đi xa, bảo hắn chờ một thời gian lại đến phủ trạch Vương gia để gặp, Lục Thất vốn không có lòng dạ nào để gặp mặt, nghe vậy liền cáo từ ra về.

Khi rời khỏi phủ trạch Vương gia, Lục Thất đề xuất ngày mai mời mối đến Trần phủ cầu hôn, năm ngày sau cưới Trần Tương Nhi qua cửa. Vương Nhị phu nhân không dám làm chủ, thoái thác nói cần thương lượng với Trần phủ một chút, ba ngày sau mới trả lời hắn, nhưng cho phép ngày mai hắn đi Trần phủ cầu hôn.

Lục Thất vừa về đến nhà liền vào phòng gặp Ninh Nhi trước. Quả nhiên thấy Ninh Nhi đang lo lắng chờ đợi, vừa thấy hắn về, Ninh Nhi và Song Nhi lập tức cười tươi như hoa, Lục Thất không giải thích nguyên nhân về muộn, chỉ nói là có chuyện, sau này hắn về muộn hoặc không về thì hai nàng không cần lo lắng chờ đợi.

Gặp Ninh Nhi xong hắn vội vàng đến nhà chính chào hỏi mẫu thân. Lục mẫu thấy con trai về rồi thì yên tâm, hai mẹ con bắt đầu nói chuyện gia sự. Trước tiên Lục Thất nói về chuyện Trần Tương Nhi, xin mẫu thân ngày mai mời mối đến Trần phủ cầu thân, nghe con trai định kết thân với tiểu thư Trần gia, Lục mẫu vô cùng vui vẻ, điều này có nghĩa Lục gia mình nhất định có được địa vị xã hội.

Lục Thất lại nói ý tưởng thực hiện cổ chế trong nội bộ gia đình, cho thê thiếp tài vật và quyền tự chủ, chỉ cần gả vào làm thê thiếp của Lục gia, sẽ được mẫu thân thưởng bạc hỉ, thê thất năm trăm lượng, chính thiếp ba trăm lượng, thị thiếp hai trăm lượng; thê thiếp được bạc hỉ nhất định phải nhập vào sản nghiệp Lục gia, có thể nhận được một phần mười tiền lời tự dùng, bất kể thê thiếp nào cũng đều có quyền có tài vật đối với phòng mình.

Nghe con nói đến gia quy mới, Lục mẫu không muốn tiếp nhận, suy nghĩ một lúc lâu mới gật đầu đồng ý, điều này bởi Lục Thất là gia chủ, quyết sách ban đầu của gia chủ người làm mẹ không nên mâu thuẫn, chủ yếu nhất là quyết sách của con trai rõ ràng có lợi đối với thiếp thất, có lẽ là vì chiếu cố tiểu thư Trần Phủ mà thực thì rồi.

Lục Thất thấy mẹ đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm, gia quy cổ chế này là hắn khi nói chuyện với Trần Tương Nhi đã vô tình nảy sinh, nếu không thực thi chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.

Lục mẫu đồng ý, nhưng bảo Lục Thất đi nói một câu với Tân Vận Nhi, bởi vì gia quy mới này tổn hại nghiêm trọng quyền lợi của thê thất, hơn nữa nếu thực hiện gia quy này, điều bà muốn làm đầu tiên là cấp cho Chu Nguyệt Nhi năm trăm lượng bạc, Lục Thất lập tức biểu thị đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất tinh thần no đủ đi huyện nha, hiện tại quân kỷ binh dũng đã chính quy hóa, hắn không đi giáo trường vì đã có Đỗ Mãnh phụ trách, Đỗ Mãnh vắng thì đã có Lãnh Nhung, Lãnh Nhung vắng thì đã có Vương Đạo.

Vừa đến huyện nha hắn lại sửng sốt, ba người Đỗ Mãnh, Lãnh Nhung, Vương Đạo đều ở huyện nha, còn có Vương chủ bộ và Lôi huyện úy.

Ba người Đỗ Mãnh bái kiến Lục Thất, nói tối qua Vương chủ bộ mệnh đến huyện nha báo danh, giáo trường huấn quân do Vương Chủ bộ phái người đi thông tri người trực và huấn luyện binh dũng theo quy định.

Lục Thất hiểu gật gật đầu, lại chào hỏi Vương chủ bộ và Lôi huyện úy, lúc này Lôi huyện úy có thái độ hết sức hòa khí, chủ động cầm tay của hắn thân thiết giống như bạn hữu nhiều năm không gặp, còn nói rảnh rỗi mời Lục Thất đi uống rượu. Người ta nhiệt tình Lục Thất cũng không thể mang thù, tất nhiên là cười nói đồng ý.

Chào hỏi một hồi, lại có người đến, có Ngưu huyện úy, Triệu huyện úy, hai Đội trưởng quân Tào của đông thành môn và tây thành môn, hai đội trưởng quân tào của nha binh, tới sau cùng là Tống huyện úy.

Tống huyện úy vừa đi vào, Lục Thất suýt bật cười. Tống huyện úy bước đi hiên ngang, ngực thẳng, tay đáp trường đao, giống như một con ngỗng lớn, đại khái là một lần tiêu diệt phỉ, y tự cho mình là đại anh hùng rồi, quả đúng là một kẻ dở hơi.

Vương chủ bộ ngồi ngay ngắn sau công án, trang nghiêm nói:
- Các vị, nạn phỉ hoạn chiếm cứ Bát Vương Tự bảy mươi năm, mấy ngày trước đã bị quan quân tiêu diệt, sau khi cáo cáo cấp trên Thứ sử Mã Đại nhân và Trưởng sử Tạ đại nhân vô cùng vui mừng, đặc biết phát công văn trọng thưởng binh sĩ có công, cũng mệnh cho bản quan thay đổi một vài huyện chế, nhằm tăng cường trị an tiêu diệt phỉ để an dân.

Lục Thất nghe vậy mới biết Vương chủ bộ muốn cáo mượn oai hùm thực hành kế hoạch, chiêu này quả thật cao minh, châu quan thượng mệnh ai dám không theo. Lại nghe Vương chủ bộ tuyên bố điều thay đổi thứ nhất là thưởng cho Tống Toàn làm Nhân Dũng giáo úy cấp Chính cửu phẩm, tiếp quản phòng ngự đông thành môn và đông giáo trường.

Quyển 1 - Chương 68: Cửa ải khó khăn

Tống huyện úy nghe xong sửng sốt, nét mặt lập tức hiện lên sự vui mừng tiến lên lĩnh mệnh, mệnh lệnh này khiến cho những người ở đây đều sửng sốt, nhất là Triệu huyện úy sắc mặt rất khó coi, Ngưu huyện úy cũng nhíu mày, rõ ràng là cảm thấy không hay.

Vương chủ bộ lệnh cho đội trưởng quân tào ở đông thành quy làm thủ hạ của Tống huyện úy, đội trưởng đội quân ở đông thành không dám cãi lệnh, sắc mặt âm trầm bái kiến Tống huyện úy, Tống huyện úy tâm tình rất tốt, khách khí nói vài câu.

Sau đó là thành lập trung tâm quảng trường, nha binh phụ trách trị an cũng thuộc quản hạt của Lôi huyện úy, lại trao tặng danh sách hộ tịch cho Lôi huyện úy, cũng ra lệnh cho hai đội trưởng nha binh bái kiến Lôi huyện úy. Đội trưởng hai đội binh đều hiện lên sự vui mừng, có quyền trị an trung tâm huyện chẳng khác nào có tiền tài, vội vui vẻ tiến lên bái kiến Lôi huyện úy.

Xong chuyện của Lôi huyện úy đến lượt Lục Thất, Lục Thất cung kính lĩnh mệnh, đội trưởng quân tào phía tây thành vẻ mặt trầm trọng vâng mệnh bái kiến Lục Thất, Lục Thất cười nói hai câu, hắn với vị đội trưởng quân tào Tôn Lực này từng có một lần tiếp xúc.

Sau Lục Thất là thưởng quan thân cho ba vị binh dũng, điều khiến Lục Thất không ngờ chính là Vương Đạo lại được đảm nhiệm chức Nhân dũng Phó úy, mà Đỗ Mãnh và Lãnh Nhung lại chỉ được nhận chức Bồi nhung giáo úy, chắc là do Vương Đạo đúng lúc cứu được Trần phủ khỏi thổ phỉ.

Sau đó Vương chủ bộ lại tuyên bố:
- Vì để tăng cường lực lượng đánh thổ phỉ, hai mươi quan binh thuộc quản lý của Ngưu đại nhân và Triệu đại nhân sẽ quy về làm nha binh, sau này một trăm nha binh trực thuộc Lôi đại nhân lúc nào cũng sẵn sàng đợi lệnh trợ giúp Tống đại nhân cùng Lục đại nhân tiêu diệt thổ phỉ, Ngưu đại nhân và Triệu đại nhân phụ trách trị an trong thành.

Lôi huyện úy cao giọng tuân mệnh, Triệu huyện úy và Ngưu huyện úy sắc mặt âm trầm không nói một lời, một loạt lời nói của Vương chủ bộ đã đoạt đi một nửa binh quyền của bọn họ, sau khi Vương chủ bộ tuyên bố xong quay người nhanh chóng đi khỏi.


Nơi hiệp nghị giải tán không lâu, Triệu huyện thừa tai to mặt lớn đi vào đại sảnh, sắc mặt âm trầm nói:
- Trọng Lương, chuyện sáng nay ngươi có ý gì?

Vương chủ bộ thấy Triệu huyện thừa, trên mặt lập tức xuất hiện sự kính cẩn đứng dậy tiếp đón, giống như nô tài giúp đỡ Triệu huyện thừa ngồi xuống bàn xử án, sau đó thấp giọng nói:
- Đại nhân, Triệu huyện úy - cháu của ngài sợ ngài không trụ được lâu, âm thầm cấu kết với tân Họ tôn tìm một chỗ dựa vững chắc hơn.

Khuôn mặt béo phì của Triệu huyện thừa run lên, trợn mắt nói:
- Ngươi nói vậy có căn cứ không?

Vương chủ bộ nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, Trọng Lương đi theo ngài nhiều năm như vậy, nếu không có chứng cứ xác thực, Trọng Lương không dám cướp lấy quyền lực của Triệu huyện úy. Gần đây Triệu huyện úy thường xuyên qua lại với tên họ Tôn, vì tên họ Tôn mà đến Tống phủ và Chu phủ tạo quan hệ. Hơn nữa vì loại trừ ta mà không tiếc cấu kết với thổ phỉ Bát Vương Tự cướp giết Trần phủ. Đến hôm cướp giết Trần phủ, Triệu huyện úy cố ý điều quân chủ lực của quân đội đến xã Thất Lý, sau khi tin tức Trần phủ bị phỉ cướp truyền đến vẫn không chịu theo mệnh lệnh quay về cứu viện. May mà Lục huyện úy bắt sống được hai tên thổ phỉ, tra ra Triệu huyện úy cấu kết với thổ phỉ, Trọng Lương sợ không muốn xung đột trực tiếp với Triệu huyện úy, liền lệnh cho người giết người diệt khẩu. Đại nhân, Trọng Lương là cánh tay phải của ngài, ngài không khác gì là người thân của ta, nếu Trọng Lương thất thế, ngài sẽ bị Triệu huyện úy và Tôn huyện úy lấy mất quyền lực, Triệu huyện úy muốn vứt bỏ ngài sớm như vậy thật sự là quá nóng lòng rồi.

Khuôn mặt béo phì của Triệu huyện thừa run lên, mắt lô ra sự âm trầm cắn răng, một lúc sau mới thấp giọng nói:
- Tên súc sinh này.

Vương chủ bộ vội nói:
- Đại nhân xin ngài bớt giận, Triệu huyện úy dù sao cũng là huyết mạch của Triệu thị, Trọng Lương không muốn bá cháu hai người trở mặt với nhau, bây giờ Trọng Lương tước đoạt một ít quyền lực của y, sau này cảnh giác là được rồi.

Triệu huyện thừa bất đắc dĩ thở hắt ra hỏi:
- Sáng nay ngươi sắp xếp thế nào?

Vương chủ bộ thuật lại sự thay đổi của mình, cuối cùng nói:
- Đại nhân, Lôi huyện úy dù sao cũng là người của Mã đại nhân, không để cho chút thu hoạch gì thì đúng là bất kính đấy. Ngoài ra những năm gần đây nạn trộm cướp ngày càng tăng mạnh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khoản thu nhập của ta, bởi vậy Trọng Lương sắp xếp như vậy là để đề phòng Triệu huyện úy, hai là tăng mạnh việc tiêu diệt thổ phỉ, sắp xếp như vậy sẽ không có ảnh hưởng gì đến thu nhập của ngài.Triệu huyện thừa lại hỏi:
- Ngươi có phải quá mức nể trọng tên họ Lục kia rồi hay không?

Vương chủ bộ ôn nhu nói:
- Đại nhân yên tâm, tên họ Lục cũng là một người tham tiền háo sắc, chờ xem mấy ngày nữa Trọng Lương gặp hắn xem hắn có lòng khác không, sau đó sẽ cho hắn gặp ngài, ngài tự mình ban ơn cho hắn một chút.

Triệu huyện thừa gật gật đầu, lại ôn tồn nói:
- Tả Hữu huyện úy thống quân nhiều năm, ngươi nên cẩn thận một chút, đùng để cho bọn họ vượt quyền.

Vương chủ bộ kính cẩn nghe theo:
- Trọng Lương sẽ cẩn thận, Trọng Lương còn có chuyện muốn cầu đại nhân.

Triệu huyện thừa ôn tồn nói:
- Ngươi nói đi.

Vương chủ bộ vẻ mặt mờ ám nói:
- Đại nhân dạy dỗ mỹ nữ quả thật là quyến rũ động lòng người, Trọng Lương có một vị vãn bối mới qua đời, nhà hắn có hai thiếp tư sắc thuộc loại thượng đẳng, Trọng Lương muốn dùng hai người này đổi lấy một mỹ nữ, mong đại nhân thành toàn.

Khuôn mặt béo phì của Triệu huyện thừa lộ ra sự đắc ý, hí mắt cười nói:
- Ngươi nha, cũng là một tên quỷ háo sắc.

Vương chủ bộ cười nịnh nói:- Thánh nhân nói “thực sắc tính dã.”

Triệu huyện thừa vẻ mặt sung sướng cười nói:
- Nói rất đúng, đi thôi, hôm nay ta cho ngươi thích đủ.
Vương chủ bộ vội vươn tay nâng Triệu huyện thừa dậy, giống như người hầu đi chậm nửa bước đi khỏi đại sảnh.


Lục Thất mang theo bốn thủ hạ rời khỏi huyện nha đi thẳng đến cửa thành phía tây, Vương Đạo, Lãnh Nhung và Đỗ Mãnh vẻ mặt vui mừng, tuy rằng Vương Đạo được chức quan cao hơn một bậc, nhưng Lục Thất vẫn bổ nhiệm Đỗ Mãnh và Lãnh Nhung làm đội trưởng quản lí binh lính như cũ. Còn Vương Đạo là đội trưởng đội tuần tra, chuyên phụ trách do thám trinh sát, quan phục và trường đao của ba người sáng ngày mai mới nhận được, thực ra Vương chủ bộ cho bọn họ lên chức trước, còn công văn khen thưởng vẫn chưa chuyển xuống dưới đâu, có thể nhận ra Vương chủ bộ ở huyện Thạch Đại là một tay che nửa bầu trời.

Ngược lại Tôn đội trưởng của thành tây vẻ mặt đờ đẫn, hôm nay y đến huyện nha chính là nhận sự cảnh cáo, tuyệt đối không thể nghĩ tới là chuyển y quy thuộc quản lý của huyện úy hộ quân, y vốn là thân tín của Ngưu huyện úy, đến lúc này y biến thành món ăn của người khác, sau này làm không tốt sẽ rước họa vào thân.

Trên đường đi Lục Thất thần thái thong dong, cũng không nói chuyện với đội trưởng Tôn, trong lòng hắn biết rõ cửa thành Tây là một cửa ải khó khăn, nếu như trong ba ngày không nắm được trong tay, Vương chủ bộ chắc chắn sẽ trở mặt, đây là do Vương nhị phu nhân cần ba ngày để quyết định hôn sự đã tiết lộ cho, Vương chủ bộ chắc sẽ không để cho người vô dụng cưới tiểu thư Trần phủ.

Lục Thất thần thái thong dong, hắn biết phải dùng cách gì để khống chế cửa thành phía tây, vấn đề là đội trưởng Tôn này có ơn đối với hắn, nếu như đưa ra thủ đoạn như vậy thì đội trưởng Tôn sẽ thành người đứng mũi chịu sào, đây là chuyện hắn không muốn làm.

Mãi cho đến tận cửa thành phía tây, sau khi đội trưởng Tôn tuyên bố mệnh lệnh của huyện nha, trong quân đều xôn xao, đều dùng ánh mắt kinh ngạc căm thù nhìn về phía Lục thất, nhất là đội phó Thôi Lâm, một khuôn mặt khinh thường cười lạnh.

Lục Thất sắc mặt lạnh nhạt, đối với ánh mắt căm thù của binh lính rất bình thản, chỉ quét mắt nhìn thoáng qua hai cái, ho nhẹ một tiếng nói:
- Các vị, bản quan phụng mệnh quản lí phòng ngự của thành phía tây, mong mọi người phối hợp với mệnh lệnh của bản quan, bản quan cũng sẽ không chắn con đường tiền tài của các ngươi, nếu như bản quan không dễ sống thì đối với các vị cũng không tốt đẹp gì.

Chúng quan quân lạnh lùng không chút phản ứng, không khí rất gượng gạo, Lục Thất đối với việc mình tự nói tự đáp lại cũng không buồn phiền, nghiêm mặt nói:
- Bản quan là hộ quân huyện úy, chức trách chủ yếu là tiêu diệt thổ phỉ, sáng sớm ngày mai quan quân phía tây thành cùng với binh lính nơi khác cùng nhau chiến đấu, hợp sức bảo vệ sự bình an của toàn thành.

- Tôn đại nhân, dẫn bản quan đi tuần tra làm quen tình huống phòng ngự của thành phía tây một chút.
Lục Thất sau khi nói qua vài câu, ôn tồn nói với đội trưởng Tôn.

Đội trưởng Tôn chần chừ một chút xoay người dẫn đường, đưa Lục Thất đi đường cái lên tường thành phòng thủ, đi theo chỉ có ba người Vương Đạo, quan quân không có ai đi theo. Trên tường thành chỉ có mười binh lính đang canh gác, thị trấn Thạch Đại là một huyện lớn, tường thành cao tới mười bảy mét, một đoạn tường thành dài đến mười hai mét, nhìn qua rất đồ sộ.

Đi theo đường tuần tra rất khó chịu, không ai nói câu nào, đội trưởng Tôn đi trước dẫn đường, Lục Thất ở phía sau thần thái nhàn nhã vừa đi vừa nhìn khung cảnh ngoài thành, hắn mơ hồ có thể thấy được đài trạm canh gác của các xã. Ba người Vương Đạo đi ở phía sau vẻ mặt phức tạp nhìn như ưu tư, sự căm thù của quan quân đối với Lục Thất khiến cho bọn họ lo lắng.

Đi tuần tra một chuyến, lúc trở lại cửa thành, Lục Thất chợt nói:
- Tôn đại nhân, chân của ngươi có phải bị thương không, nếu như vậy thì mai đừng tới nữa.

Đội trưởng tôn cả kinh, quay đầu kinh ngạc nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn lại. Nhìn nhau ba giây, đội trưởng Tôn quay đầu lại từ từ đi theo đường về, bốn người Lục Thất đi theo phía sau về, lúc còn cách phía dười năm thước, đội trưởng Tôn đột nhiên lảo đảo một cái bước hụt, ở trên đường ngã lăn xuống.

Phía trước có mấy quan quân cuống quít chạy lại cứu, lúc đội trưởng Tôn ngừng lại, nhìn thì trên đầu đã đầy huyết, người đã ngất đi. Nhóm quan quân kinh hãi đỡ đội trưởng Tôn lên đưa đi trị thương, Lục Thất nhìn thấy trong lòng thầm than, cũng khâm phục đội trưởng Tôn sáng suốt, hắn không nói gì quay về nhà.

Quyển 1 - Chương 69: Sát uy (Giết một mạng lập uy)

Hôm sau khi mặt trời lên cao, hắn cưỡi chiến mã, hội hợp cùng Vương Đạo và Lãnh Nhung đi cửa thành Tây, Đỗ Mãnh đi thao trường chủ trì binh dũng quân.

Vừa đến cửa thành Tây hắn gặp Quân tào đội phó Thôi Lâm, Thôi Lâm này dáng người khôi ngô, bộ mặt chữ điền to dữ tợn, vừa thấy liền biết là một binh lính càn quấy không dễ chọc, trông thấy Lục Thất đến thế mà vẫn nghênh ngang đứng ở cửa thành giống như không thấy.

- Thôi đại nhân, hôm nay quân binh diễn tập đốt lửa hiệu gấp rút cứu viện, khi lửa hiệu trên hương lộ nổi lên, mời Thôi đại nhân lập tức dẫn ba mươi người trong vòng một khắc chạy đến đài canh gác đốt lửa hiệu.
Lục Thất ôn tồn hạ xuống mệnh lệnh.

Thôi Lâm nghe xong lại làm như không nghe thấy, Lục Thất lớn tiếng nói:
- Quân lệnh như núi, mời Thôi đại nhân tự giác biết kỷ luật.
Nói xong phóng ngựa cùng với Vương Đạo và Lãnh Nhung lao ra khỏi cửa thành, Thôi Lâm khinh thường phun một ngụm nước bọt.

Ước chừng một khắc trôi qua, trên thành có lính gác hô:
- Thôi đại nhân, phía hương lộ Đông Lưu khói lửa đã nổi lên.

- Ngươi con mẹ nó câm miệng cho ta.
Thôi Lâm từ chỗ cửa thành ngửa đầu tức giận mắng, gã lính gác kia bị hù rụt đầu về, gã là lính gác, trông thấy khói lửa không dám không báo.

Thời gian qua đi một chút, bọn quan binh ở cửa thành phía Tây nhìn nhau, có người vẻ mặt lo lắng, có người vui sướng khi người gặp họa mà cười cười.

Một khắc trôi qua, hai khắc trôi qua, khi khắc thứ ba gần qua đi thì, một đội nhân mã từ đằng xa hướng về phía cửa thành Tây chạy đến, người cầm đầu đúng là Lục Thất, theo ở phía sau là truyền lệnh kỵ binh và binh dũng quân chạy bộ.

Lục Thất phóng ngựa đến cửa thành thì dừng lại, lạnh lẽo nhìn Thôi Lâm nói:
- Thôi đại nhân, khói lửa đã nổi lên cho đến lúc này đã qua ba khắc rồi, tại sao ngươi chống lại quân lệnh của ta không chịu xuất binh.

Thôi Lâm đảo mắt ngạo mạn nói:
- Có khói lửa sao? Ta không biết.

Lục Thất vung tay, quát lên:
- Người tới, đem quan binh canh gác trên tường thành xuống đây.

- Vâng.
Lập tức có bốn truyền lệnh binh lên tiếng trả lời xuống ngựa, tiến lên mã đạo trên cửa thành bắt lính gác xuống dưới.

Lính gác kia vừa xuống dưới thành liền bị dọa sợ cả kinh kêu lên:
- Không liên quan đến ta, ta có báo có khói lửa mà.

Mắt Lục Thất nhìn xoáy vào Thôi Lâm lạnh nhạt nói:
- Thôi đại nhân, lính gác đã báo có khói lửa, vì sao ngươi không xuất binh?

Mí mắt Thôi Lâm nhếch lên vẻ hờ hững, Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Thôi đại nhân không có gì giải thích hay sao?

Thôi Lâm vẫn không thèm nhìn, Lục Thất nhướng mày lên, quát:
- Vương Đạo, ấn theo quân luật Đường quốc ta, Thôi đại nhân đã phạm vào tội gì?

- Hồi đại nhân, quân luật Đường quốc quy định, quân diễn đồng đẳng với thời gian chiến tranh, Thôi đại nhân nghiêm trọng kháng lệnh quân diễn, ấn theo luật phải chém.
Vương Đạo lớn tiếng nói.

Cửa thành là nơi người qua lại đông đúc, một trận ầm ĩ này lập tức kéo đến dân chúng tụ tập ở xa xa xem náo nhiệt, Lục Thất phi thân xuống ngựa, uy nghiêm đứng nói:
- Thôi đại nhân đã nghe mình phạm vào tội gì chưa?

Vẻ mặt Thôi Lâm trở nên có chút dữ tợn, gã vốn tưởng rằng Lục Thất không dám làm khó gã, nhưng vừa nghe tội trạng trong quân luật trong lòng của gã có hơi chột dạ, cảm giác một cỗ sát khí, tay phải mạnh mẽ nắm lấy chuôi đao, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Lục Thất.

Giết! Một tiếng hô điếc tai, thân hình Lục Thất vọt lên trước, trường đao như điện xuất ra tàn khốc chém tới Thôi Lâm, đừng thấy Thôi Lâm dáng người khôi ngô mặt mày hung ác, khi gã đối mặt với tiếng rống hung bạo và công kích của Lục Thất, không ngờ lại hốt hoảng kinh hoàng rút đao lui nhanh, đáng tiếc đao mới rút ra được một nửa, trường đao sắc bén đã bổ từ vai trái gã thẳng xuống ngực, thây đổ xuống ngay trong vũng máu tươi, khi chết còn mở to một đôi mắt kinh hoàng.

Dân chúng vây quanh từ xa theo dõi xôn xao kinh hô, quan binh trong cửa thành hoảng sợ tháo chạy về phía động cửa thành, Lục Thất thu đao vào vỏ, thầm mắng một tiếng bao cỏ, hắn tưởng rằng Thôi Lâm ngang ngược hoành hành như vậy, là do có một thân võ nghệ làm hậu thuẫn.- Chúng quan binh nghe đây, Thôi Lâm vi phạm quốc pháp quân luật chém chết thị chúng, quân diễn hôm nay kết thúc, ngày mai lại tiếp tục đốt lửa hiệu quân diễn.
Lục Thất lên ngựa lớn tiếng uy nghiêm quát, sau đó dẫn binh dũng quân rời đi, hắn vừa đi bọn quan binh mới dám nhặt xác báo tang cho Thôi Lâm.

Ngày hôm sau ba người Lục Thất, cũng là khi mặt trời lên cao chạy tới cửa thành Tây, trông thấy ở cửa thành Tây chỉ có mười bảy tên quan binh, trong đó có một Hỏa trưởng, thậm chí hơn phân nửa quan quân cáo ốm không tới.

Lục Thất cười lạnh trong lòng, đây chính là tâm ý của hắn, đương nhiên càng hợp với tâm ý của Vương chủ bộ. Hắn phân phó nói:
- Lãnh Nhung, do ngươi đảm nhiệm Quân tào đội phó cửa thành Tây đi.

- Vương Đạo, ngươi đi Huyện nha bẩm báo Vương đại nhân, nói rằng quân lực cửa thành Tây khuyết thiếu, xin Vương đại nhân điều binh đến cửa thành Tây phòng thủ.
Vương Đạo lĩnh mệnh điểm số quan binh khuyết thiếu rồi rời đi.

Vương Đạo vừa đi, Lục Thất đi đến trước mặt Hỏa trưởng kia, ôn hòa nói:
- Ngươi tên gọi là gì?

- Hồi đại nhân, thuộc hạ tên Cao Vinh.
Hỏa trưởng khách khí nói.

- Cao Vinh, Lãnh Nhung đại nhân và Vương Đạo đại nhân đều là người do Vương chủ bộ đích thân bổ nhiệm, sau này Lãnh Nhung đảm nhiệm đội phó thành môn ngươi phải chỉ giáo cho y một chút, mặt khác hôm trước Tôn đội trưởng bị ngã không nhẹ, chỉ sợ cần phải nghỉ ngơi điều dưỡng một thời gian, trong thời gian Tôn đội trưởng tĩnh dưỡng, lợi ích mà các ngươi nên được sẽ đưa đến tay các ngươi một phần cũng không thiếu.
Lục Thất ôn tồn phân phó, Lãnh Nhung và Cao Vinh đồng loạt lên tiếng đáp.

Sau nửa canh giờ tốp quan binh do Vương chủ bộ điều tới đến đây, trong đó có bốn gã Hỏa trưởng, ngầm thừa nhận Lãnh Nhung làm đội phó do Lục Thất bổ nhiệm, đến lúc này cửa thành Tây đã quy vào dưới quyền Vương chủ bộ trực tiếp khống chế, Lục Thất để cho quan binh nghỉ ngơi chỉnh đốn rồi, lệnh cho mười tên lên tường thành canh gác coi giữ, những người còn lại phân thành hai nhóm cả buổi nề nếp tiến hành quân diễn đốt lửa hiệu.

Thành công của Lục Thất rất nhanh đã được đáp lại, ngày hôm sau Trần phủ phái người trả lời lời đề thân của Lục mẫu, trực tiếp lập hai phần hôn thư cho Trần Tương Nhi và Trần Tuyết Nhi, cũng định xong ba ngày sau cưới vợ.

Cùng ngày Trần Phủ đáp lại lời đề thân, sáng sớm khi mặt trời lên cao, Tống Ngọc Nhi vội vàng đến Vương gia phủ trạch cầu kiến Vương nhị phu nhân, Vương nhị phu nhân không ra nghênh đón, chỉ phái tì nữ dẫn Tống Ngọc Nhi tới hậu trạch.

Tống Ngọc Nhi một đường được tì nữ dẫn vào phòng ngủ của Vương nhị phu nhân, vừa vào phòng nàng hơi sửng sốt, chỉ thấy Vương nhị phu nhân nửa nằm trên cẩm tháp, trong phòng còn có một nữ nhân xinh đẹp trần như nhộng, uyển chuyển nhẹ nhàng múa, nhìn kỹ thì thấy không phải là Lục Nga.

- Ngọc muội tới, lại đây ngồi đi.
Vương nhị phu nhân yêu kiều lười biếng ôn nhu kêu gọi.
Tống Ngọc Nhi nhẹ bước đi đến trước giường xoay người ngồi trên giường, mắt chăm chú nhìn Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Thân thể tỷ tỷ không thoải mái sao?

Mặt Vương nhị phu nhân có chút ửng đỏ, cười nhạt nói:
- Thân thể của tỷ không có việc gì, là tỷ phu của muội tối hôm qua cao hứng, sáng nay còn giày vò tỷ một lượt.

Tống Ngọc Nhi vừa nghe mặt liền đỏ ửng, không nghĩ tới tộc tỷ đối với chuyện phòng the tư mật không hề giữ miệng che giấu, lại nghe Vương nhị phu nhân khẽ thở dài:
- Ngọc muội, tỷ tỷ thật hâm mộ muội nha.

Tống Ngọc Nhi ngẩn ra, chán nản nói:
- Tỷ tỷ, nên là Ngọc Nhi hâm mộ tỷ mới đúng.

Vương nhị phu nhân lắc đầu, cười nhạt nói:
- Tỷ tỷ là hâm mộ muội tuổi trẻ xinh đẹp, còn có tiền vốn quý báu nhất của nữ nhân.

Tống Ngọc Nhi dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ nào có già.

Vương nhị phu nhân lắc đầu, hạ giọng nói:
- Chuyện của tỷ tự tỷ rõ ràng, tỷ tuy không gọi là hoa tàn ít bướm, thế nhưng hứng thú của tỷ phu muội đối với tỷ quả thật đã giảm thiểu nhiều, nam nhân đối với nữ nhân thường thường đều là có mới nới cũ, giống như đêm qua nếu không có ả gia kỹ này múa thoát y trợ hứng, tỷ phu muội sẽ không nổi lên nhiều hứng thú với tỷ đâu.

Tống Ngọc Nhi quay đầu nhìn về phía nữ nhân trần truồng nhảy múa kia, thấy dung mạo của nữ nhân lõa thể múa không bằng Lục Nga, tuy nhiên da trắng như ngọc, thân thể đường cong lồi lõm rất kích thích, cánh tay giang ra nhẹ nhàng múa phong tình vạn chủng, mị thái chọc người.

- Nàng tên Hương Ngọc, là Triệu huyện thừa tặng cho tỷ phu muội đấy.
Vương nhị phu nhân dịu dàng nói.

Vừa nghe ba chữ Triệu huyện thừa trái tim Tống Ngọc Nhi chấn động mạnh, mới hôm qua, chính thê Trần gia đột nhiên đem hai thiếp thất mà trượng phu khi còn sống yêu thích bán cho Triệu huyện thừa, tình cảnh lúc ấy làm cho nàng kinh tâm thất thố, hai thiếp thất kia khóc rống đến tê tâm phế liệt bị trói lại tay chân, bịt miệng ném vào một chiếc xe ngựa, sau khi người bị lôi đi nô tì tài vật của thiếp thất đều bị chính thê vơ vét sạch sẽ.

Sự kiện kinh tâm này dọa cho Tống Ngọc Nhi khiếp sợ khó an, sợ hãi suy nghĩ hồi lâu nàng mới nhận thức một thực tế tàn khốc vô tình, nếu lão Triệu huyện thừa kia cũng muốn nạp nàng làm thiếp, người Tống phủ căn bản sẽ không đứng ra cản trở, Tống phủ đã không ra mặt Trần gia càng sẽ không ngăn trở, nàng càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng cảm thấy Lục Thất là một nam nhân tốt đáng giá nương tựa, bởi vậy vội vã đến cầu Vương nhị phu nhân.

- Ngọc muội, thời tỷ bằng tuổi muội, cũng chán ghét nữ nhân thanh lâu và gia kỹ, nhưng chờ đến khi muội qua độ ba mươi rồi, muội sẽ biết tầm quan trọng khi có gia kỹ trong phòng.
Giọng điệu Vương nhị phu nhân bình thản như đang nói việc nhà.

- Tỷ tỷ, việc hôm trước tỷ nói, Ngọc Nhi đã suy nghĩ kỹ rồi, mời tỷ tỷ làm chủ cho.
Tống Ngọc Nhi cúi đầu nhỏ giọng nói ra ý đồ đến.

Thần tình Vương nhị phu nhân lạnh nhạt, quay đầu nói:
- Đều đi ra ngoài đi.
Tì nữ và gia kỹ múa thoát y cung kính thưa rồi lui ra ngoài.

Vương nhị phu nhân nhìn Tống Ngọc Nhi, lạnh nhạt nói:
- Thế nào? Đã đổi ý muốn tái giá với Lục huyện úy rồi.

Thân mình Tống Ngọc Nhi run lên, nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ, ngày ấy Ngọc Nhi không có cự tuyệt, mấy ngày nay đã suy nghĩ kỹ, cho nên mới mời tỷ tỷ làm chủ.

Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Hóa ra là suy nghĩ kỹ mà tới, tỷ còn tưởng là muội đến vì lo sợ ấy chứ?

Thân mình Tống Ngọc Nhi run lên, chuyển thân quỳ xuống trước giường, giọng thê lương nói:
- Tỷ tỷ, Ngọc Nhi biết sai rồi, cầu tỷ tỷ tha thứ cho Ngọc Nhi trẻ tuổi vô tri

Quyển 1 - Chương 70: Tỷ muội đồng minh

Vương nhị phu nhân vẻ mặt hòa hoãn, giơ tay kéo Tống Ngọc Nhi ngồi lên giường, khẽ thở dài nói:
- Muội muội ngốc, cái thế giời này rất thực tế, muội ở Trần gia là phận thê thiếp, nhưng lại mẫu quý nhờ con trai, muội không sinh một đứa con cho Trần gia, Trần gia nếu không phải e dè thế lực của tỷ phu muội, thì ngay cả muội cũng sẽ bị bán cho Triệu huyện thừa.

Tống Ngọc Nhi khóc nói:
- Tỷ tỷ, Ngọc Nhi đã hiểu rõ.

Vương nhị phu nhân lắc đầu nói:
- Ngọc muội, nữ nhân sinh ra đã không phải cao quí mà chỉ có đê tiện, cởi quần áo ra thì đều giống nhau là dâm đãng, chỉ có điều hoàn cảnh khác nhau cho nữ nhân những cái áo khoác khác nhau. Muội không phải luôn cho mình là thục nữ thiên kim cành vàng lá ngọc hay sao, một khi rơi vào hoàn cảnh khổ sở, muội sẽ mất đi vỏ bọc cao quí trở thành ti tiện chứ.

Tống Ngọc Nhi nghe lời trách mắng gật gật đầu, Vương nhị phu nhân lại nói:
- Tỷ tỷ biết muội muốn tìm một tài tử nho nhã, nhưng chuyện duyên phận không thể thập toàn thập mĩ, phu quân vừa mới mất của muội cũng là một thư sinh nho nhã, nhưng hắn lại mê đắm thanh lâu ít về nhà, thói hư tật xấu này muội cũng biết đấy thôi.

Tống Ngọc Nhi đau khổ nói:
- Tỷ tỷ, hắn ta cũng đã không còn rồi, những thói hư tật xấu cũng là chuyện quá khứ rồi, không cần nhắc đến hắn ta nữa.

Vương nhị phu nhân khẽ thở dài nói:
- Tỷ không nói đến hắn nữa, chúng ta nói chính sự đi, tỷ tỷ nói thật với muội, vì muội mới vun vào cho muội với Lục huyện úy, tỷ tỷ có tính toán đấy. Bây giờ nam nhân trên thế giới này đều vì quyền lực mà cố kết hôn với người có hậu thuẫn, nữ nhân chúng ta thường là vật hi sinh giữa các thể lực. Bây giờ nhà đẻ của chúng ta Tống phủ rũ bỏ tỷ phu của muội, muội và tỷ đều là tiểu thư có tài nhất trong Tống phủ, ở Tống phủ cha mẹ huynh đệ của chúng ta không những không phải là chỗ dựa của chúng ta mà ngược lại dựa vào chúng ta để có được vinh qua. Tỷ chỉ sinh được một đứa con gái cho Vương gia, về sau có thể gặp rất nhiều tai vạ, cho nên nam nhân kết hôn cầu phú quí, tỷ muội chúng ta cũng phải đồng tâm hiệp lực hỗ trợ lẫn nhau, tỷ nói muội có hiểu không?

Tống Ngọc Nhi gật gật đầu, thành khẩn nói:
- Ngọc Nhi đã hiểu, nếu như Ngọc Nhi trao thân cho Lục huyện úy, đến ngày nào đó tỷ tỷ gặp chuyện không may, Ngọc Nhi sẽ tận tâm giúp đỡ, ngược lại nếu Ngọc Nhi gặp điều gì bất hạnh, tỷ tỷ cũng sẽ tận tâm tương trợ.

Vương nhị phu nhân cầm lấy bàn tay Tống Ngọc Nhi vui mừng gật đầu, dịu dàng nói:
- Mặt trăng có lúc tỏ lúc mờ, lúc tròn lúc khuyết, người có lúc buồn lúc vui, lúc lên lúc xuống, thế sự vô thường, Tống phủ không phải là nơi chúng ta có thể dựa vào, hy vọng tỷ muội chúng ta đồng tâm có thể có được hạnh phúc như bây giờ.

Tống Ngọc Nhi vui sướng gật đầu, Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Ngày mai tỷ mở tiệc chiêu đãi Lục huyện úy, để y gặp muội, sau đó lập hôn thú.

Tống Ngọc Nhi giật mình kinh hãi vội hỏi:
- Không được đâu, phu quân của muội vừa mất, vội vàng lập hôn thú với hắn, ngày sau hắn sẽ khinh thường muội.

Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Điều ấy tỷ biết, nhưng muội yên tâm, tỷ thay muội lập hôn thú với hắn, cũng ước định một năm sau mới cưới về, ngày mai hắn đến gặp muội, muội giả bộ không biết việc này, giống như bình thường dạo quanh nhà một vòng, tỷ không để cho hắn biết muội đã biết việc đáp ứng hôn sự.

Tống Ngọc Nhi nghi ngờ nói:
- Làm vậy có được không?

Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Đêm dài lắm mộng, bây giờ hắn sẵn sàng góp sức cùng tỷ phu muội, đối với việc tỷ tạo áp lực cho hắn hắn tuyệt đối sẽ không dám cự tuyệt, nhưng thời gian lâu thì không dám nói. Tỷ thay muội lập hôn thú với hắn, vậy muội chính là thiếp sắp cưới của hắn, muội có danh phận như vậy, Tống phủ sẽ không có quyền quyết định vận mệnh của muội, cũng có thể ngăn chặn hết tất cả nhưng phiền toái. Đính hôn xong tỷ sẽ ăn nói với Trần gia, chờ đến khi bốn chín ngày muội liền rời khỏi Trần gia, để tỷ tìm nơi ở cho muội, khi đó sẽ tiếp tục tính.

Tống Ngọc Nhi gật gật đầu, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều, nàng thật sự bị chuyện Trần gia bán làm thiếp hù cho sợ hết hồn, cho nên mới vứt hết tự tôn, băn khoăn và không vui đến cầu cứu Vương nhị phu nhân.- Tỷ tỷ, tỷ có biết tình hình của Tân Vận Nhi tỷ tỷ không?
Có sự quyết tâm, Tống Ngọc Nhi bất giác nghĩ đến chuyện sau này.

- Biết, Tân Vận Nhi vốn là tỳ nữ thiếp thân của tiểu thư Châu phủ, cô cô của Tân Vận Nhi Tân di nương trước kia là người cực kì có quyền lực trong Chu phủ. Cách làm người của Tân Vận Nhi thế nào tỷ không biết nhưng đợi chuyện này định xong, tỷ sẽ giúp muội tìm hiểu tường tận về Lục gia.
Vương nhị phu nhân dịu dàng nói.

Tống Ngọc Nhi gật gật đầu, cảm khái nói:
- Tân Vận Nhi kia cũng thật may mắn.

Vương nhị phu nhân cười nhạt nói:
- Đúng là rất may mắn, từ nô tì biến thành thiếp của nhà quan, Tân di nương kia đúng là người có mắt nhìn xa trông rộng, có cơ hội tỷ muốn gặp bà ta nhờ vả một chút.

Tống Ngọc Nhi im lặng gật đầu, Vương nhị phu nhân cười nhạt nói:
- Ngọc muội, tỷ đã nói rồi, thế sự vô thường, muội không cần vì Tân Vận Nhi có thân phận hơn muội mà cảm thấy khuất nhục. Kỳ thật vận may của Tân Vận Nhi vốn thuộc về tiểu thư Chu phủ, muội cũng biết tiểu thư Chu phủ cũng là người mỹ mạo song toàn như muội. Đáng tiếc lần này Chu Nhạn Nhi lại đem may mắn giao cho Tân Vận Nhi, bản thân Chu Nhạn Nhi lại không biết mình gặp phải vận hạn.

Tống Ngọc Nhi nghe xong kinh ngạc nói:
- Tỷ tỷ, Chu Nhạn Nhi vì cự tuyệt Lục gia cầu hôn mà sẽ gặp vận rủi hay sao?

Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Tỷ nói như vậy đều có căn cứ cả, muội cũng biết là tỷ phu của muội cũng là người có thực quyền ở huyện Thạch Đại gần bằng Triệu huyện thừa, chuyện thực quyền được mất tỷ phu của muội vô cùng mẫn cảm. Vì vậy có thói quen thu thập tin tình báo của các thế lực ở huyện Thạch Đại, Chu phủ cũng là một thế lực lâu đời, tự nhiên sẽ là nơi trọng điểm khiến tỷ phu của muội quan tâm, Chu lão gia là một người không cam lòng với xã hội bây giờ, từng đi Trì Châu mở đường, mất một số tiền lớn để được lọt vào mắt xanh của Thứ sử Mã đại nhân. Nhưng điều kiện để lọt vào mắt xanh của Mã đại nhân không chỉ là nhiều bạc, còn muốn Chu Nhạn Nhi gả làm thiếp, Chu lão gia chỉ có thể bỏ nữ cầu quan, nhưng Chu Nhạn Nhi lại là tâm can bảo bối của Chu lão phu nhân, lão phu nhân không đồng ý, Chu lão gia cũng không dám đem nữ nhi gả cho Mã đại nhân.

Tống Ngọc Nhi ồ một tiếng, dịu dàng nói:
- Nếu đã được lão phu nhân che trở, Chu Nhạn Nhi chắc sẽ không gặp phải vận rủi gì chứ.Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Vấn đề là tỷ phu của muội mua được một đường dây ngầm, từ một người thường xem bệnh cho Chu lão phu nhân đã biết được Chu lão phu nhân có bệnh trong người, thực sự không thể sống thêm được mấy tháng nữa. Lão phu nhân vừa chết, Chu Nhạn Nhi sẽ phải gả đến tận Trì Châu, Thứ sử Trì Châu Mã đại nhân vốn là một tên sắc lang giống Triệu huyện thừ, trong nhà thê thiếp hơn trăm người, Chu Nhạn Nhi mà đến Mã gia chẳng khác gì đi vào miệng sói, vận mệnh như vậy nhất định rất bi thảm.

Tống Ngọc Nhi giật mình nói:
- Hóa ra Chu lão phu nhân sắp không qua khỏi.

Vương nhị phu nhân cười nhạt nói:
- Đây là chuyện thật đấy, nếu không Tân di nương sao phải vội vàng chuộc thân cho Tân Vận Nhi, còn không ngại chủ động kết thân với Lục gia đã lụi bại, đây đều là do Chu lão phu nhân sắp qua đời. Chu Nhạn Nhi cũng giống muội một lòng muốn gả cho thư sinh nho nhã, mà Tân di nương vốn là muốn cho Chu Nhạn Nhi kết thân với Lục gia để tránh được kiếp nạn này, nhưng Chu Nhạn Nhi chính là không chịu lấy một võ quan, Tân di nương bị dồn vào đường cùng mới chuộc thân cho Tân Vận Nhi mưu cầu hạnh phúc.

Tống Ngọc Nhi nghe trong trong lòng khó chịu, nhíu mày khẽ nói:
- Tỷ tỷ, Tân di nương và Tân Vận Nhi kia làm như vậy rất ích kỉ, Tân Vận Nhi nếu như đã cùng Chu Nhạn Nhi lớn lên cùng nhau, sao lại không giúp đỡ Chu Nhạn Nhi vô điều kiện?

Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Ngọc muội, muội không cảm thấy là Chu Nhạn Nhi rất giống muội hay sao?

Tống Ngọc Nhi ngẩn ra, túng quẫn nói:
- Tỷ tỷ, tỷ nói như vậy muội không hiểu.

Vương nhị phu nhân đạm mạc nói:
- Muội không hiểu, cho nên Chu Nhạn Nhi sẽ càng không hiểu, Chu Nhạn Nhi lớn lên trong hoàn cảnh tốt, cô ta không biết lòng người hiểm ác, theo ta điều tra được Tân di nương rất quan tâm đến Chu Nhạn Nhi, Tân Vận Nhi cũng thân như tỷ muội với Chu Nhạn Nhi. Đáng tiếc Tân di nương và Tân Vận Nhi cho dù khuyên như thế nào cũng không có tác dụng, Chu Nhạn Nhi không tin cha ruột của cô ta sẽ dùng hạnh phúc cả đời của cô ta để đổi lấy chức quan, ngược lại cảm thấy ghét cho rằng Tân di nương nói lung tung, giống như lần trước ta khuyên muội, khi đó muội có hiểu lòng tốt của tỷ không? Chỉ có điều bây giờ đại họa ập đến mới biết tỉnh ngộ sợ hãi.

Tống Ngọc Nhi nghe xong, lúm đồng tiền xinh đẹp cũng co giật, ảm đạm nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ, Ngọc Nhi biết sai rồi.

Vương nhị phu nhân ôn hòa mỉm cười dịu dàng nói:
- Muội bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn, vẫn có thể tìm được hạnh phúc.

Tống Ngọc Nhi gật gật đầu, trong lòng có chút thông cảm với Chu Nhạn Nhi đồng bệnh tương liên, nàng dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, nếu Tân di nương nói cho Chu Nhạn Nhi biết tin tức xấu về lão phu nhân, Chu Nhạn Nhi có thể hiểu ra nguy cơ trước mắt không.

Vương nhị phu nhân lạnh nhạt nói:
- Tân du nương là người do đích thân Chu lão phu nhân chỉ định quản chuyện trong phủ, lão phu nhân sắp đi tương đường với việc Tân di nương sắp mất quyền. Bây giờ Tân di nương bản thân còn khó bảo toàn, nếu đem tin tức xấu của lão phu nhân nói cho Chu Nhạn Nhi, Chu Nhạn Nhi tất nhiên sẽ chạy đến thăm hỏi. Lão phu nhân nếu biết bản thân không sống được lâu nữa, tám phần sẽ sợ mình chết sớm, khi đó lỗi của Tân di nương sẽ rất lớn, khi đó rất có thể sẽ bị cho vào lồng thả xuống sông.

Tống Ngọc Nhi ngơ ngẩn nói:
- Hóa ra Tân Di Nương đang lo sợ điều này

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau