KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 656 - Chương 660

Quyển 5 - Chương 110: Tuần sát

Khi Lục Thất nhận được tin báo của Vân Cẩm Đông, hắn đang đang đón dâu nữ nhi của Thác Bạt thị Thải Tuyết quận chúa. Thải Tuyết quận chúa mười sáu tuổi, xuất thân Thác Bạt thị bàng chi. Đưa nữ nhi bàng chi đi liên hôn chứng tỏ thái độ ứng phó của Thác Bạt thị.

Chẳng qua Lục Thất không quan tâm đến xuất thân của Thải Tuyết quận chúa. Trên thực tế hắn cùng Thác Bạt thị đám hỏi chủ yếu là vì hàng tốt Đảng Hạng ở Hà Tây rất nhiều, mà liên hôn là thủ đoạn tốt nhất để có thể nhanh chóng tăng cường sự thân cận.

Lục Thất rất trịnh trọng chiếu theo tập tục cưới hỏi của người Đảng Hạng, để người thân cận đi làm mai mối đưa sính lễ, hơn nữa còn tự mình ra Lương Châu đón đội ngũ đưa dâu đã đến huyện Trung Vệ khu vực Thanh Thủy hà, có thể nói là giống trống khua chiêng rước nữ nhi Thác Bạt thị qua cửa.

Ba ngày sau hôn lễ với Thải Tuyết quận chúa, Lục Thất cầm công văn phê chuẩn thỉnh cầu thiết lập và ấn tín của triều đình Chu quốc, mang theo A Y Na và A Cổ Lan đi đến Bắc Đình. Tại thành Y Ngô ở Bắc Đình, cử hành hôn lễ long trọng, chính thức thừa nhận địa vị phu nhân của A Y Na và A Cổ Lan, xuất thân nữ nhi Vương tộc Hồi Hột Y Châu.

Lục Thất tuần sát ở Bắc Đình tam châu hơn hai mươi ngày, mới cùng Dương Côn lĩnh quân trở về Hà Tây, ở Bắc Đình thì để lại một vạn năm ngàn Hội Châu quân, Thạch Trung Phi trở thành Đô hộ Bắc Đình. Tuy nhiên Lục Thất giữ đúng hứa hẹn với các tướng sĩ, sau này sẽ theo chế độ luân phiên nửa năm, tướng sĩ Hội Châu muốn trở về, nửa năm sau có thể trở về, đến lúc đó sẽ có quân lực Hà Tây đến đổi. Mặt khác các quân lực Bắc Đình quy thuận cũng sẽ thay nhau đi Hà tây đóng quân. Ngay từ đầu Lục Thất đã tự mình xây dựng một nền móng quân lực không cố định.

Trên đường về đến Sa Châu, Lục Thất bắt đầu tuần phủ nền cai trị ở Hà Tây. Hắn tự mình tiếp xúc với cư dân và tướng sĩ đồn điền Sa Châu, quan tâm dân sinh, trấn an và giải quyết khó khăn sống qua mùa đông của dân chăn nuôi, thành lập nên Mục vệ ti, chuyên môn thu nhận quản lý dân chăn nuôi lang thang. Mục vệ ti trên thực tế cùng một hình thức với bộ lạc, nhưng quan vệ làm lực lượng chính.

Sau Sa Châu, Lục Thất lại tuần phủ Túc Châu và Qua Châu, mười ngày sau trở về thành Trương Dịch. Hiện giờ thành Trương Dịch đã là cảnh tượng phồn vinh, khởi công rất nhiều nhà mới, cũng cải tạo tu sửa nơi ở cũ, trên đường phố người đến xe đi, các cửa hàng đều náo nhiệt kinh doanh.

Lục Thất tuy rằng không phải Đô hộ Hà Tây, nhưng ở thành Trương Dịch có một tòa phủ Đại tướng quân. Phủ Đại tướng quân chính là tượng trưng cho quyền lực thống trị Hà Tây của Lục Thiên Phong. Phủ đệ tượng trưng là nhất thiết phải có, cũng giống như Hoàng cung của Hoàng đế vậy, cần phải có một tòa kiến trúc đủ để người ngưỡng mộ làm dấu hiệu.

Lục Thất trở về được tiếp đón rất quy mô, phủ Đại tướng quân thủ vệ sâm nghiêm, Chiết Hương Nguyệt, Dao Như, Nhã Lan, Thải Tuyết nghe tin ra đón. Sau khi gặp được Lục Thất, lại thân thiết ân cần thăm hỏi A Y Na và A Cổ Lan. Tiểu Thanh đã trở về Hội Châu làm bạn với Tiểu Điệp, lúc Lục Thất đi Bắc Đình, Tiểu Điệp không muốn đi theo.

Lục Thất dừng chân ở Cam Châu mười ngày, mỗi ngày bận rộn trị chính và huấn luyện quân đội, cùng Dương Côn đi quan tâm cuộc sống của người dân, tham dự quân huấn, cùng tuần phòng các cửa ải hiểm yếu. Sau mười ngày, Lục Thất rời khỏi Cam Châu đi Hội Châu, hắn vốn định một mình trở về, nhưng sáu vị phu nhân dị tộc nhất định đòi đi theo, nói là muốn bái kiến Đại phu nhân, Lục Thất đành phải chiều theo ý các nàng.

Nhưng Lục Thất vẫn là đi trước một ngày đến thành Võ Uy, hắn mau chân đến xem con gái và ái lữ. Chuyện của Tiêu Vân Nhi, hắn chỉ có thể trước tạm giấu giếm trở thành bí mật, bằng không sẽ rất dễ bị triều đình tra xét ra lai lịch của Tiêu Vân Nhi.

Một thân phong trần tiến vào thành Võ Uy, trực tiếp chạy vội đến gia trạch trong thành, tự có cận vệ đi báo cho quan viên không cần tới gặp. Hắn đến gia trạch, tám vệ sĩ thủ vệ vội chào theo nghi thức quân đội, sau đó đẩy ra cửa phủ. Lục Thất một mình đi vào.

Hà Tây cuối tháng mười, khí trời rét lạnh, trong viện không thấy ai, Lục Thất trực tiếp đi vào ngoại sảnh, vừa vào ngoại sảnh khí nóng phả vào mặt. Thấy là chủ nhân tiến vào, đám nô tỳ đều cung kính đứng, nhưng có một mỹ nhân kinh hỉ chạy ra đón chào, chính là một cung nhân khác của Tiêu Vân Nhi Lưu Châu.

- Lão gia đến đây.

Lưu Châu nghênh đón sung sướng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, đi lên ôm Lưu Châu vào ngực. Lưu Châu không chê bụi bặm, thẹn thùng dựa sát người vào Lục Thất. Ngày ấy Lục Thất cùng Tiêu Vân Nhi cá nước thân mật, Tiêu Vân Nhi mềm yếu chống đỡ không nổi, liền gọi Lưu Châu và Bạch Linh Nhi cùng vào hầu. Lục Thất trước tiên hỏi Lưu Châu có nguyện ý hay không, rồi mới cùng mỹ nhân viên phòng kết thành nhân duyên.

Lục Thất cả người bụi đất, không tiện cùng mỹ nhân quá mức thân mật, chốc lát sau ôn hòa hỏi:

- Vân Nhi có ở đây không?- Có ạ, tiểu thư chưa bao giờ ra khỏi cửa, dù là nô tỳ và Linh Nhi đi ra ngoài cũng đều có che mặt rồi gọi vệ sĩ cùng theo.

Lưu Châu dịu dàng trả lời.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôm Lưu Châu đi đến nội thất. Vừa vào nội thất, chỉ thấy Tiêu Vân Nhi một mình ngồi trên giường gấm, đang cầm con rối chơi đùa với con gái.

Nghe được động tĩnh, Tiêu Vân Nhi ngoảnh nhìn lại, bình tĩnh đứng dậy đứng ở trước giường, thần thái đoan trang, có vài phần câu nệ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu ra hiệu, đi vào trong phòng, Tiêu Vân Nhi cất bước đi tới, cùng Lưu Châu cởi giáp cho Lục Thất. Lục Thất chăm chú nhìn con gái đang ngồi trên giường gấm, bàn tay nhỏ bé cầm lấy con rối, đôi mắt nhìn Lục Thất. Lục Thất cười giơ lên tay trái đong đưa ngón tay, con gái A Á trông thấy bật cười khanh khách, bỗng chồm người tới trước. Tiêu Vân Nhi bị hù vội quăng xuống đồ của Lục Thất, xoay người chạy tới chiếu cố con gái.

Lưu Châu nhanh chóng phủi sơ bụi đất trên người Lục Thất. Lục Thất ôm Lưu Châu hôn lên mái tóc một chút, rồi mới cất bước đi đến giường gấm, khom lưng duỗi tay bế con gái. Tiêu Vân Nhi nhìn có chút khẩn trương, dường như sợ Lục Thất mạnh tay sẽ làm bị thương con gái.

A Á được Lục Thất bồng lên, khả ái giơ tay duỗi chân, tuy nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn quay về hướng mẫu thân, cho Lục Thất một bên má, không hề khóc rống sợ người lạ, nhưng lại nhỏ giọng bập bẹ ê ê a a.

- Lão gia đi tẩy trần đi.

Tiêu Vân Nhi dịu dàng nói, giơ tay ôm con gái về.

Lục Thất mỉm cười nhìn Tiêu Vân Nhi, chợt đi lên nửa bước lấn gần, nhỏ giọng nói:- Ta đi tắm đây.

Khuôn mặt Tiêu Vân Nhi đỏ như tô son, xoay người để lại cho Lục Thất bóng lưng. Lục Thất bật cười xoay người đi.

Lưu Châu đang cùng nô tì chuẩn bị nước tắm, thấy Lục Thất đến, khẽ cười nói:

- Lão gia, Linh Nhi đi mua vải và đồ vật rồi, chắc là sắp quay về.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, chợt nghe ở ngoại sảnh có động tĩnh, rất nhanh, một mỹ nhân nhanh bước vội đi vào, Lục Thất ôn nhu ngắm nhìn.

*****

Một chi đội ngũ năm trăm tướng sĩ hộ tống một chiếc kiệu xa bốn ngựa kéo, chiếc kiệu xa kia được chế tác tinh xảo, thùng xe so với những chiếc xe bình thường khác lớn hơn. Tào Vương đang ngồi trong xe, tay phải ôm ấp một mỹ nhân nửa trần lộ ra da thịt tuyết trắng.

Tay phải Tào Vương vuốt ve cái eo trơn trượt trắng nõn của mỹ nhân. Mỹ nhân này là thu hoạch trong chuyến đi Giang Nam, do một Đô Ngu Hầu thống quân tên Lý Kiều vụng trộm đưa cho y. Y mang về Giang Bắc, nhưng cũng không dám đem theo về Khai Phong phủ, nhỡ để cho Phụ hoàng biết y tham luyến nữ sắc, chỉ sợ sẽ nổi giận với y.

Ánh mắt của Tào Vương tiện đà lướt ra ngoài cửa sổ xe, bên ngoài ngọn gió đầu đông vi vu, trong xe xuân sắc ấm người. Y đang hồi tưởng những lời Phụ hoàng dặn dò, ngữ khí của Phụ hoàng ôn hòa, nhưng rất mạnh mẽ và đầy ý răn dạy.

- Hi Nhượng, ngươi đi Hà Tây, nhớ không được tỏ ra cao ngạo ngang ngược, mà phải thân thiện khi đối mặt với Lục Thiên Phong và quan tướng Hà Tây. Còn một điều ngươi tuyệt đối phải nhớ kỹ, không được yêu cầu nữ nhân của Lục Thiên Phong. Lần này ngươi đi Hà Tây là vì hiển lộ uy vọng của Hoàng tộc.

............

- Lần trước ở điện Văn Đức, ngôn từ của Phụ hoàng tràn đầy ý tứ đe dọa. Phụ hoàng hẳn là không muốn ta cùng huynh trưởng tranh đoạt vị trí Thái Tử, cho nên mới phóng đại cái gọi là nguy cơ nội hoạn.

- Đại Chu lập quốc nhiều năm, cho dù là quân hùng như rừng, nhưng tướng sĩ nhiều năm được tắm trong hoàng ân, tôn sùng chính thống vẫn chiếm đa số. Phụ hoàng ở trong cung đã lâu rồi không đi ra ngoài, cho nên tâm tư ngờ vực vô căn cứ sâu nặng, thế đạo ngày hôm nay từ lâu đã không còn loạn như tiền triều. Trung Nguyên an trị thái bình nhiều năm, cho dù Triệu Khuông Dẫn muốn tạo phản, có năng lực kêu gọi bao nhiêu người hưởng ứng cơ chứ. Huống chi quân tâm Giang Nam đa số vẫn tôn sùng Hoàng tộc, bằng không Lý Kiều cũng sẽ không vụng trộm lấy lòng ta. Tâm tư của Lý Kiều là mong ta có thể nói tốt cho hắn một câu trước mặt Phụ hoàng.

Tào Vương lặng lẽ suy ngẫm về chuyến đi đến Giang Nam tuyên dụ. Triệu Khuông Dẫn sau khi được phong làm Quận vương có vẻ vô cùng cao hứng, còn cung kính hành lễ tạ ơn với y, các tướng sĩ được biểu dương đều vui vẻ tươi cười. Sau một chầu tiệc rượu, tình cảm hiếu khách đã đập vỡ bức tường cảnh giác của Tào Vương. Tào Vương đến Giang Nam, vốn mang theo sự cảnh giác sâu nặng, nhưng sau khi đối mặt với lòng hiếu khách, liền cảm thấy lời dạy bảo của Phụ hoàng ở điện Văn Đức có hơi nói ngoa.

Tuy nhiên lần này đi Hà Tây tuyên chỉ, tâm tư Tào Vương rất thận trọng. Y chủ động xin đi Hà Tây, một là vì bộc lộ năng lực và sự sáng suốt gan dạ của mình với Phụ hoàng, hai là muốn tìm kiếm thế lực bên ngoài ủng hộ. Vốn y rất ỷ lại vào Triệu Khuông Dẫn ủng hộ, nhưng sau lần nghe Phụ hoàng nói về tình hình quân quyền, thật sự khiến y e ngại Triệu Khuông Dẫn. Y có tâm tranh ngai vị Hoàng đế, nhưng tuyệt không nguyện làm một Hoàng đế con rối.

Đi Hà Tây tìm kiếm thế lực bên ngoài ủng hộ là ý niệm hợp thời mới nảy sinh trong đầu Tào Vương. Y tuyệt không coi trọng thế lực của Lục Thiên Phong, nguyên nhân là vì nước ở xa không giải được cái khát ở gần. Tuy nhiên Phụ hoàng đột nhiên điều năm ngàn Thạch Châu quân sáp nhập vào Cấm quân của Khai Phong phủ, khiến Tào Vương lập tức coi trọng Lục Thiên Phong, cho nên chuyến đi này, cho dù Chu hoàng đế không cảnh báo, y cũng sẽ cư xử thân thiện.

Quyển 5 - Chương 111: Tự biện giải

Lục Thất suất lĩnh hai ngàn kỵ quân hộ tống sáu vị phu nhân dị tộc của mình rời khỏi Hà Tây, buổi chiều đã tới Hội Châu. Đến phủ nha gặp được Tiểu Điệp, sáu vị phu nhân dị tộc cung kính bái kiến Đại phu nhân. Tiểu Điệp đoan trang nhận lễ, sau đó cùng nhóm muội muội đi đến hậu trạch.

Lục Thất đơn giản tắm nước lạnh, đổi một bộ áo bào, rời khỏi phủ nha đi bái kiến Kỷ Vương, đến cư trạch của Kỷ Vương, sau khi thông báo, Kỷ Vương ra nghênh đón.

- Thiên Phong, sao ngươi đột nhiên trở lại?

Kỷ Vương vừa thấy mặt, thân thiết cười hỏi.

- Thần bái kiến Kỷ Vương điện hạ.

Lục Thất nghe xong, trước cung kính hành lễ của quan thần.

- Được rồi, chúng ta vào trong nói chuyện đi.

Kỷ Vương sung sướng đáp lại, cùng Lục Thất đi vào cư trạch.

Sau khi vào sảnh ngồi xuống, Kỷ Vương nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:

- Bổn vương muốn đi Hà Tây nhìn xem, nhưng không dám bỏ lại chức trách Phụ hoàng giao cho. Thiên Phong ngươi có thể trở về Hội Châu, xem ra Hà Tây đã ổn định rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Cơ bản là đã ổn định. Người Hà Tây chỉ cần có cái ăn vượt qua ngày đông giá rét, là sẽ không dễ dàng tạo phản.

Kỷ Vương gật đầu, nói:

- Bổn vương không có cách nào trợ giúp Hà Tây. Hà Tây giờ đây được ổn định, hẳn là đã phải trải qua rất nhiều khó khăn.

- Hà Tây được ổn định cũng là dựa vào Hà Hoàng đoạt được, chỉ cần chống đỡ qua hai mùa đông xuân, Hà Tây sẽ có thể tự cung tự cấp rồi.

Lục Thất đáp lại.

Kỷ Vương gật đầu. Lục Thất lại thành khẩn nói:

- Thần cần phải tạ ơn Điện hạ đã xuất binh đến Bắc Đình hỗ trợ.

- Đó là việc phải làm. Hà Tây nếu lần nữa bị mất, Hội Châu chưa chắc có thể thủ vững, tiếp đó Hà Hoàng cũng sẽ mất đi. Bây giờ Thiên Phong ngươi đã ổn định Hà Tây, như vậy Hà Hoàng cũng đã có thể ổn định rồi.

Kỷ Vương lý trí nói ra nhận định của mình.

Lục Thất gật đầu, càng thêm xem trọng Kỷ Vương, có ánh mắt nhìn chung được đại cục mới là căn bản làm nên danh tướng hoặc vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất. Kỷ Vương nói không sai, nếu Hà Tây đại bại, chờ đợi chính là hậu quả binh bại như núi đổ, khi đó Chu quốc có được Hà Hoàng như thế nào, cũng sẽ mất đi như thế ấy.

- Điện hạ, tình hình Hà Hoàng thế nào rồi?

Lục Thất hỏi.

- Nội hoạn ở Hà Hoàng không lớn, vấn đề là nhân khẩu đã giảm bớt rất nhiều. Từ sau khi Đại Chu chiếm giữ, có rất ít cuộc tạo phản nổi dậy, tuy nhiên Thổ Phiên lại không ngừng tập kích quấy rối Hà Hoàng.

Kỷ Vương đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Thần nghe hàng tốt Hà Hoàng nói, Thổ Phiên tập kích quấy rối Hà Hoàng là chuyện thường.

Kỷ Vương chần chừ một chút, nói:

- Thiên Phong, ngươi có thể xuất kỵ binh Hà Tây đến Hà Hoàng đánh bất ngờ Thổ Phiên, đả kích tính kiêu ngạo của Thổ Phiên một chút hay không?

Lục Thất thoáng suy nghĩ, gật đầu nói:

- Cũng được, chờ qua nửa tháng nữa, thần sẽ suất quân đi đánh bất ngờ. Tuy nhiên không thể từ Đại Đấu Bạt Cốc xuất binh, hiện giờ cốc đạo phía nam Đại Đấu Bạt Cốc đã bị Thổ Phiên đóng phục binh rồi.

Kỷ Vương vui sướng gật đầu, chuyển đề tài nói:

- Bổn vương biết chuyện ngươi thành thân, nhưng không có gửi quà lễ đến chúc mừng, ngươi chớ trách.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Thần biết Điện hạ không thích hợp tặng lễ chúc mừng. Điện hạ là đại biểu cho triều đình, mà thần cưới là nữ nhi của địch quốc, làm vậy sẽ khiến cho triều đình chỉ trích.

Kỷ Vương gật đầu, nói:

- Bổn vương có điều khó hiểu. Hạ quốc vốn nên hận ngươi thấu xương mới đúng, cớ sao còn nguyện liên hôn cùng ngươi?

Lục Thất trả lời:

- Nguyên do rất đơn giản, là vì thần cưới con gái của Phòng Đương thị làm phu nhân, Thác Bạt thị lo lắng thần sẽ cấu kết với Phòng Đương thị, cho nên dùng mối liên hôn để kiềm chế quan hệ thông gia giữa Phòng Đương thị và thần. Mà thần cũng không muốn tiếp tục huyết chiến với Hạ quốc, dù sao chiếm đa số ở Hà Tây là hàng tốt Hạ quốc, nếu tử vong quá nhiều, quân tâm sẽ dao động không muốn tiếp tục chiến đấu. Hạ quốc hao tổn không nổi, thần cũng hao tổn không nổi.
Kỷ Vương gật đầu. Lục Thất lại nói:

- Mặt khác, dân tộc thảo nguyên và chúng ta bất đồng, bọn họ cho dù thù hận, cũng sẽ vì lợi ích mà biến thù thành bạn. Chiến tranh chinh phục giữa bộ lạc này và bộ lạc khác là chuyện luôn phát sinh, hôm nay chiến đến ngươi chết ta sống, ngày mai sẽ kết thân uống rượu trở thành người một nhà.

Kỷ Vương hiểu được gật đầu, mỉm cười nói:

- Sắc trời đã muộn, nếu ngươi không dùng cơm, thì cùng bổn vương uống rượu trò chuyện đi.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Điện hạ cũng có thể uống rượu?

Kỷ Vương gật đầu, mỉm cười nói:

- Có thể, tuy nhiên tửu lượng hữu hạn.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:

- Thần ở lại vậy.

*****

Sau khi hội ngộ cùng Kỷ Vương, Lục Thất liền ở lại Hội Châu, ngày kế cùng Kỷ Vương đi dò xét quân chính Hội Châu. Cách một ngày, lại cùng đi Lan Châu tuần tra, ở Lan Châu dò xét hai ngày, lại đi Hà Châu.

Trên thực tế, Kỷ Vương không có quyền lực tiết chế Tây Ninh đô đốc phủ, cũng chính là không nên tiến vào Lan Châu và Hà Hoàng tuần tra. Tuy nhiên Kỷ Vương là thân vương của Đại Chu, y nói đến đi dạo một chút, quan viên quản lý quân chính của Lan Châu và Hà Tây cũng chỉ có thể cung kính làm nhiệm vụ tuần phủ.

Trên đường đi đến Hà Châu, Kỷ Vương cưỡi ngựa đồng hành cùng Lục Thất, đột nhiên hỏi:

- Thiên Phong, ngày ấy ngươi nói có quan hệ sâu xa với Trưởng sử Hà Châu phải không?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Đúng là sâu xa, nên nói là lão hương thân. Gia hương của thần ở phương nam là huyện Thạch Đại thuộc Trì Châu, mà Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại là một thế gia của Đường quốc.

- Nói như vậy, lúc ngươi ở Đường quốc đã từng mượn lực Tiêu thị thế gia.

Kỷ Vương nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Thần không có mượn lực Tiêu thị, nếu mượn được lực Tiêu thị, thần đã không phải khốn khổ rất nhiều năm như vậy. Tuy nhiên thần và Tiêu thị quả thật có liên quan, Quận chúa phu nhân của thần tại Đường quốc đã từng là con dâu Tiêu phủ, có điều khi mười bốn tuổi đã trở thành quả phụ.

- Ồ, ngươi kể thêm một chút được không?

Kỷ Vương hứng thú hỏi.
Lục Thất cười, đem chuyện của Tiểu Phức kể lại, lại kể đã quen biết Tiểu Phức ra sao, thế nào kết thành nhân duyên, cùng với một ít sự việc phát triển sau này... coi như giải sầu trên đường đi. Kỳ thực Lục Thất cũng nguyện trao đổi với Kỷ Vương, Kỷ Vương trí tuệ, cũng hiểu lý lẽ, là một thiếu niên tỏa sáng như ánh mặt trời.

Kỷ Vương nghe xong không ngừng thổn thức. Y sau này sẽ không có cơ hội trải qua tình duyên như Lục Thất, nhân duyên của y đã định trước sẽ do Phụ hoàng an bài, sẽ vì lợi ích của Hoàng tộc mà kết thân. Chẳng qua y đã mười lăm tuổi rồi, nhưng Chu hoàng đế vẫn chưa chọn nữ nhi nhà quý tộc định thân cho y.

- Thiên Phong, vị Quận chúa phu nhân kia của ngươi sau này có đến Hà Tây không?

Kỷ Vương hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, thoáng suy nghĩ, lắc đầu nói:

- Chắc là không, nàng sinh trưởng ở Giang Nam, không thích hợp với cuộc sống ở Hà Tây.

Kỷ Vương gật đầu, lại hỏi:

- Thiên Phong, chừng nào ngươi sẽ đón thân nhân từ Giang Nam đến đoàn tụ?

- Điện hạ, khi nào cùng thân nhân đoàn tụ thần không biết được. Trong lòng thần nghĩ, không muốn thân nhân lại biến thành con tin.

Lục Thất thành thật trả lời.

Kỷ Vương gật đầu, nói:

- Nhưng ngươi cũng không thể lâu dài không gặp mặt vị Quận chúa phu nhân kia.

- Thần cũng không muốn, nhưng thần chỉ có thể chờ, chờ khi đã thật sự yên ổn.

Lục Thất đáp lại.

- Thế nhưng ngươi nắm giữ binh lực Hà Tây, chỉ sợ sẽ rất khó được thật sự yên ổn.

Kỷ Vương ôn hòa nói.

- Điện hạ, nếu thần không cầm giữ binh lực Hà Tây, sẽ không thể nắm giữ được vận mệnh của mình. Thần hỏi một câu, Điện hạ có biết nguy cơ đối với sự tồn vong của Đại Chu hay không?

Lục Thất bình thản nói.

Kỷ Vương ngẩn ra, nói:

- Nguy cơ ngươi nói... là chỉ Yến quốc và Tấn quốc sao?

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Yến quốc và Tấn quốc là họa ngoại xâm. Nguy cơ chân chính của Đại Chu là nội hoạn, mà nguyên nhân dẫn đến nội hoạn chính là Đại Chu có quá nhiều công thần.

Kỷ Vương ngây ra, suy nghĩ một chút, nói:

- Ý ngươi là, ẩn họa công thần tạo phản?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Điện hạ, thần cầm giữ binh, là họa công thần ở mặt sáng, mà công thần lão tướng của Đại Chu có lực ảnh hưởng vô cùng lớn đối với quân lực Đại Chu, những công thần này bất cứ lúc nào đều có thể khởi binh tạo phản. Nếu có một công thần Đại Chu nào đó tạo phản, nếu thần không chịu quy thuận tất sẽ bị sát hại, nay thần đã có được cơ hội cầm giữ binh Hà Tây, không muốn trở thành thịt cá vì người khác.

Kỷ Vương nhíu mày im lặng, một lát sau mới nói:

- Thiên Phong, chẳng lẽ ngươi sẽ không tạo phản?

Lục Thất bình thản nói:

- Điện hạ, nếu thần có thể tạo phản, Hoàng đế bệ hạ sẽ mặc cho thần nắm giữ binh lực Hà Tây hay sao? Chỉ bằng Hà Tây, nhiều lắm là một nửa Hạ quốc mà thôi, luận thực lực căn bản không uy hiếp được Đại Chu.

- Thế nhưng ta cảm thấy, ngươi là danh tướng thiện chiến, nếu như ngươi tạo phản, sẽ có rất ít người có năng lực đối kháng với ngươi.

Kỷ Vương nghiêm mặt nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Điện hạ, nếu bàn về thiện chiến, không ai hơn được Gia Cát Lượng, nhưng vì sao Gia Cát Lượng không công diệt được Tào Tháo? Nguyên nhân rất đơn giản, là vì thực lực không bằng Tào Tháo. Điện hạ ngẫm lại những trận đánh của thần xem, sẽ biết mưu lược là cần điều kiện, khi thực lực tương đương, người thiện mưu sẽ dễ thắng, nếu thực lực kém nhiều, mà kẻ yếu lại không có địa lợi có thể sử dụng, vậy đối với danh tướng thiện chiến, chỉ có chạy là thượng sách.

Kỷ Vương nghe xong suy nghĩ một chút, gật gật đầu. Lục Thất lại nói:

- Điện hạ còn phải biết một việc, chính là công thần Đại Chu đều là nhân vật thân kinh bách chiến. Thần từng dùng qua sách lược dụ dỗ vây hãm đối phó với người Đảng Hạng, kết quả coi như cũng được, nhưng nếu dùng để đối phó với lão tướng Chu quốc sẽ rất khó thành công.

Quyển 5 - Chương 112: ‘Lời chân thực’

Kỷ vương nghe xong gật đầu, nhưng lại lắc đầu nói:

- Thiên Phong ngươi thật quá khiêm tốn rồi, năm đó một trăm ngàn Chu quân cũng không thể công phá được Hà Tây, mà các tướng lĩnh lĩnh quân đều được xưng tụng là chiến tướng thiện chiến.

- Điện hạ, thần công phá Hà Tây, chính là tập kích bất ngờ, là một chiến lược ‘xuất kỳ bất ý’(hành động khi người ta không đề phòng), năm đó một trăm ngàn đại quân cũng là phụng chỉ chinh phạt, đó rõ ràng là chiến trận nên chỉ có thể trực tiếp đối mặt với quân địch, tuy nhiên, thần cho rằng, năm đó bại trận quả thật là do sự sơ sót của tướng soái, cho dù là phụng chỉ chinh phạt cũng không nên vội vàng lập công, năm đó nên chiếm cứ Hội châu trước, sau đó lại giằng co một thời gian với Hạ quốc.

Lục Thất hồi đáp.

Kỳ vương nghe xong gật đầu, đột nhiên chợt hỏi:

- Thiên Phong, ta thật hiếu kỳ, không biết thân nhân ở Giang Nam của ngươi là ẩn núp ở nơi nào.

- Điện hạ, muốn ẩn núp thật rất dễ dàng, chỉ cần giả mạo là di dân, là có thể sống yên ổn ở một mảnh đất mới rồi, sau khi thần đóng quân ở Hấp châu, liền bí mật an bài một đại hộ cho một gia đình bình thường, ở bất kỳ nơi nào cũng không quá lộ liễu.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ vương gật đầu nói:

- Nếu ngươi đã đến Đại Chu, hẳn là không vừa mắt Tấn quốc rồi.

Lục Thất gật đầu, nhưng lại nói:

- Điện hạ, thần xin nói thật, đến Đại Chu rồi, thần cũng không coi trọng Đại Chu.

- Ngươi cho rằng Tấn quốc mạnh hơn Đại Chu?

Kỷ vương khiêu mi nói.

- Thần không có ý cho rằng Tấn quốc mạnh hơn Đại Chu, chỉ là thần cảm thấy, Đại Chu và Tấn quốc đều giống nhau, đều tồn tại nội loạn, Đại Chu có công thần quân hùng như rừng, mà Tấn quốc cũng có quá nhiều quân hùng, quân đội Tấn quốc là do rất nhiều tướng sĩ quy hàng có xuất thân bất đồng hợp thành, một khi xuất hiện tình cảnh quân hùng tạo phản, tiếp theo sẽ dẫn phát chiến loạn khiến cho đất nước sụp đổ, mà tình hình của Đại Chu cũng giống như vậy, một khi có công thần tay cầm trọng binh tạo phản, nền thống trị của Đại Chu sẽ mất cân bằng.

Lục Thất hồi đáp.

- Ngươi nói công thần của Đại Chu, chính là chỉ người kia?

Kỷ vương hỏi.

- Vấn đề Điện hạ đưa ra, thần không thể trả lời, Điện hạ có thể đến hỏi Hoàng đế bệ hạ.

Lục Thất bình thản trả lời.

- Đến hỏi Phụ hoàng, Phụ hoàng có thể không trả lời ta, mà còn trách cứ ta.

Kỷ vương đáp lại.

- Thần thật không thể trả lời, tuy nhiên, Điện hạ cũng nên biết, Bệ hạ điều năm nghìn quân Thạch Châu đến Khai Phong phủ, thần đoán rằng, năm nghìn quân này hẳn là trở thành Cấm quân của Khai Phong phủ, Bệ hạ điều lính mới vào đóng ở Khai Phong phủ, có thể là để phòng ngừa bất trắc.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ vương nghe xong như có điều suy nghĩ, một lát liền nói:

- Thiên Phong, nếu có công thần âm mưu tạo phản, ngươi sẽ xuất binh cần vương sao?

- Điện hạ đừng nên có suy nghĩ này, chuyện cần vương từ xưa, phần nhiều càng dễ tạo nên hậu quả bức ép thiên tử, Đại Chu nếu muốn tiêu trừ nội loạn, chỉ có thể là nội loạn tự tiêu trừ.
Lục Thất hồi đáp.

Kỷ Vương nghe xong im lặng, một lát sau, Lục Thất lại nói:

- Điện hạ, thần cầm giữ binh Hà Tây, trên thực tế có tác dụng kiềm chế trọng thần trong triều, mà xuất binh cần vương, lại khiến thần rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, cần vương thất bại tất vong, mà thành công cũng sẽ phải đối mặt với nhiều hậu hoạn.

- Hậu hoạn gì?

Kỳ vương hỏi.

- Một là hậu hoạn từ những thuộc hạ binh sĩ, chiến công của việc cần vương vô cùng hiển hách, thân là thống soái cần vương, nếu không thể lấy được những hồi báo công huân đích đáng cho công lao của thuộc hạ, tất sẽ dẫn đến hậu quả bị chiến hữu thuộc hạ cô lập. Hai là, nếu vì thuộc hạ tranh công, sẽ gây ra mâu thuẫn với triều đình, dẫn đến nghi kỵ, cãi cọ vì tranh công. Ba là từ xưa đến nay, Hoàng đế không dễ dàng buông tha cho tướng soái cần vương, Hoàng đế lo lắng tướng soái cần vương thế lớn mưu nghịch, trong khi đó, tướng soái cần vương lại sợ sau khi giao ra binh quyền, Hoàng đế vẫn không chịu buông tha cho bọn họ, hơn nữa, Điện hạ cũng nên biết, thân là thống soái, sẽ luôn vì tướng sĩ của mình mà gánh trách nhiệm giải quyết những hậu quả cho bọn họ, cũng bởi vì bọn họ đã cùng nhau huyết chiến sa trường, khiến cho càng thêm kiên trì giữ vững trách nhiệm đó.

Lục Thất hồi đáp.

Kỳ vương nghe xong trầm tư suy nghĩ, một lát liền nhẹ giọng nói:

- Ngươi là sợ Hoàng đế không buông tha cho ngươi.

- Thần thân cận với Điện hạ, nhưng thần không dám chắc ngày sau sẽ tín nhiệm Điện hạ, thần nếu xuất binh cần vương, hậu quả không thể lường, bởi gánh trách nhiệm trên vai, nên đây không còn là việc của một người.

Lục Thất thành khẩn nói.

Kỳ vương gật đầu nói:

- Lời của ngươi, ta nghe tuy không thấy thoải mái, nhưng ta biết ngươi là thật lòng.

- Thần và Điện hạ hợp ý với nhau, nên thần mới dám nói thật.

Lục Thất ôn hòa đáp lại.

Kỳ vương gật đầu, lại nói thêm:
- Thiên Phong, ta thật hy vọng, có thể làm bằng hữu lâu dài với ngươi.

- Thần cũng hy vọng như vậy, tuy nhiên, thần xin khuyên Điện hạ một câu, ngày sau, nếu huynh trưởng của Điện hạ lên ngôi, Điện hạ đừng nên làm bằng hữu với thần.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ vương ngẩn người, nói:

- Thiên Phong, Tứ ca của ta là một người nhân hậu.

- Trước kia Lý quốc chủ cũng là một văn nhân nhân hậu, nhưng vì sao nhiều lần giết hại võ thần, nguyên nhân rất đơn giản, Lý quốc chủ là sợ võ thần tạo phản. Ngày sau nếu thần vẫn thân cận cùng Điện hạ, nếu Thái tử điện hạ biết được sẽ sinh lòng nghi kỵ, sự nghi kỵ sẽ làm Thái tử mất đi cái nhân hậu ngày trước.

Lục Thất thẳng thắn nêu ví dụ phản bác.

Kỷ vương nghe xong giật mình, hồi lâu mới nói:

- Sống trong gia đình đế vương, thật sự không thể huynh đệ hòa thuận được sao?

- Điện hạ không cần sầu lo, thần cũng chỉ là nói trước như vậy, rất nhiều chuyện đều không nhất định thật sự trở thành hậu hoạn.

Lục Thất nhẹ lời khuyên bảo.

Kỷ vương gật đầu, chợt ưỡn ngực đứng thẳng nhìn về phương xa, mỉm cười nói:

- Ta có thể du ngoạn phong cảnh nơi Tây Bộ, chuyến đi này cũng không phải vô bổ, Thiên Phong, chúng ta đi.

Kỷ vương nói xong, giật cương ngựa phóng đi, Lục Thất cũng cưỡi ngựa theo sau, kỵ binh cũng hành quân theo sát, vó ngựa như sấm, tạo nên khí thế hùng hồn.

Hà châu, từ xưa chính là khởi nguồn của nền văn minh, nhưng là một nơi xảy ra nhiều chiến tranh, thời Hán Đường, từng có những tháng ngày an bình, cũng từng là vùng đất phải đi qua để đến phía nam con đường tơ lụa.

Nha phủ Hà châu nằm tại huyện Lâm Hạ, huyện thành được xây dựng gần sông Đại Hạ, sông Đại Hạ là một trong những nhánh sông của sông Hoàng Hà, sự tồn tại của sông Đại Hạ, khiến cho việc chăn nuôi trồng trọt của Hà châu được thuận lợi, sông Hoàng Hà từng rơi vào tay giặc Thổ Phiên trăm năm, trở thành kho lúa quan trọng nhất của Thổ Phiên.

Hà châu sau khi bị Hạ quốc thống trị và trải qua chiến loạn, vốn có hai mươi vạn nhân khẩu, giảm mạnh chỉ còn chưa tới ba vạn nhân khẩu, cũng trở thành một nơi hoang vắng tiêu điều, khi Lục Thất đến thị trấn Lâm Hạ, thấy cảnh tượng thủ vệ nghiêm ngặt, dân cư ra vào cửa thành thưa thớt.

Khi hai ngàn kỵ binh tiến đến, khiến cho binh lính coi giữ cửa thành vô cùng khẩn trương, sau khi tra hỏi rõ ràng, binh lính giữ thành lập tức cấp báo, năm nghìn quân coi giữ tại thành Lâm Hạ đều là Cấm quân được điều đến từ Hội châu, nên rất nhiều binh lính biết Kỷ vương và Lục Thiên Phong, vì vậy, trên mặt lộ rõ niềm vui cùng kinh ngạc, cung kính mời Kỷ vương và Lục Thiên Phong vào thành.

Thành Lâm Hạ quy mô không nhỏ, tường thành cao tới mười lăm thước, chỉ có điều thành lầu trên cửa thành vô cùng đơn sơ, khiến cho chỗ này trở thành thành trì dễ thủ khó công, thiếu đi khí thế và mĩ quan, Thành Lâm Hạ này là do Thổ Phiên xây dựng, mà thành Thanh Đường của Hoàng châu cũng là Đường triều xây dựng.

Trong thành Lâm Hạ cũng được xây dựng đơn sơ, hơn nữa là qua loa không có quy tắc, cao thấp không đồng đều, tạo nên vẻ hỗn độn, trên thực tế, bất kể là Thổ Phiên hay Đảng Hạng, sau khi chiếm cứ vùng Hà Hoàng, đều lấy thành Thanh Đường làm trung tâm thống trị, nhân khẩu của Hoàng châu cũng nhiều hơn so với Hà châu.

Kỷ vương và Lục tướng quân đột nhiên đến thăm, nhanh chóng kinh động đến tất cả quan viên ra nghênh đón, có Đô ngu hầu, Lục sự và Tham quân, Chỉ huy sứ các doanh của năm nghìn quân, còn có Thứ sử, Ttrưởng sử, Đô úy mới nhậm chức của Hà châu, cùng với mười mấy vị tào quan và tư lại.

Các tướng quân cũng coi như là thuộc hạ cũ của Kỷ vương và Lục Thiên Phong, từng cùng nhau hăng hái chiến đấu ở sông Thanh Thủy, hơn nữa Kỷ vương và Lục tướng quân rất quan tâm tới các tướng sĩ, nên họ nhận được không ít ưu đãi, vì vậy, vừa thấy lão thủ trưởng, tất cả đều vui mừng phấn khởi, đương nhiên vui mừng rồi, từ ngày đến Hà Hoàng, chịu nhiều khổ cực hơn so với những ngày tháng trước đây.

Ở Hà Hoàng nguy hiểm không nói, hơn nữa thiếu thốn nhiều thứ, có tiền cũng không có chỗ tiêu, nhân khẩu bình dân trong thành Lâm Hạ chỉ có hơn ba nghìn, còn ít hơn so với binh lính đóng giữ ở đây, cư dân thành Lâm Hạ bị xói mòn, một nửa là dời đến nơi khác, một nửa là bị ép buộc đến Hoàng châu, từ sông Đại Thông Hoàng Châu, lại bị Lục Thất cướp đến Hà Tây, Lục Thất đương nhiên không cho phép dân ở Hà Tây đổ trở về Hà Hoàng.

Các vị tướng quân đến đầu tiên, cung kính chào Kỷ vương và Lục Thiên Phong theo nghi thức quân đội, Đô Ngu Hầu bái kiến Kỷ vương, bái kiến Đại tướng quân, bái kiến như vậy là trái với quy củ, vì Kỷ vương và Lục Thiên Phong không cùng một cấp bậc, hơn nữa Kỷ vương thân là thân vương, có thân phận ‘Quân’.

Kỷ vương nghe xong chỉ mỉm cười gật đầu, nói miễn lễ, Lục Thất cũng là vè mặt bình thản, tuy nhiên ánh mắt của hắn, cũng là ôn hòa nhìn vị Đô ngu hầu Chử Quảng Bình kia, ba mươi bảy tuổi, phụ thân là Chỉ huy sứ của Cấm quân, trong chiến trận tại phương bắc đã bỏ mình.

Quyển 5 - Chương 113: ‘Mượn lương thực’

Sau khi các tướng quân bái kiến xong, quan lại địa phương cũng đã tới, Thứ sử Hà châu là một vị quan bốn mươi tuổi, có khuôn mặt tròn, lông mày mảnh, mắt híp, để thêm chòm râu dê, thân thể tráng kiện, nhanh chóng dẫn người đến bái kiến Kỷ vương.

- Thần Thứ sử Hà châu Triệu Công, cung nghênh Kỷ vương điện hạ.

Thứ sử Hà châu cung kính hành đại lễ, các viên quan đứng sau cũng lần lượt tiến lên hành lễ bái kiến.

- Triệu đại nhân miễn lễ, các vị đại nhân miễn lễ.

Kỷ vương mỉm cười đáp lại.

Thứ sử dẫn đầu quan viên đứng dậy, ánh mắt Lục Thất nhìn về phía sau Thứ sử Hà châu, một quan văn một quan võ, quan văn kia lén ngước nhìn Lục Thất, quan văn đó ước chừng bốn mươi tuổi, ngũ quan đoan chính, màu da nhuận bạch, khí chất văn nhã.

Ánh mắt hai người chạm nhau, quan văn đó lập tức cúi đầu, Lục Thất cũng quay đầu lại nói:

- Điện hạ, thần cũng muốn nói chuyện với Trưởng sử Hà châu.

Kỷ vương nghe xong gật đầu, Lục Thất bước lên trước, hành lễ với vị quan văn đó:

- Xin hỏi, ngài là Tiêu đại nhân phải không?

Quan văn nhìn Lục Thất, Lục Thất làm cho y cảm thấy bất ngờ, y hơi giật mình kinh ngạc, hành lễ nói:

- Hạ quan là Tiêu Tri Lễ, bái kiến đại tướng quân.

Lục Thất đáp lễ nói:

- Tiêu thúc thúc khách khí, Thiên Phong vẫn là bối phận vãn bối.

Tiêu Tri Lễ nghe xong, kinh ngạc nhìn Lục Thất, do dự một chút muốn nói lại thôi, Lục Thất cười, khoát tay một cái, liền có cận vệ dâng lên một chiếc áo bào da hổ, Lục Thất cầm lấy, đưa đến trước mặt Tiêu Tri Lễ.

- Thiên Phong biết được Tiêu thúc thúc ở tại Hà châu, liền chuẩn bị một chút lễ vật.

Lục Thất dâng áo bào đến trước mặt Tiêu Tri Lễ, mỉm cười nói.

Tiêu Tri Lễ cúi đầu nhìn chiếc áo bào da hổ, chợt giơ tay tiếp nhận, trầm giọng nói:

- Đa tạ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, thân mình vừa chuyển liền trở về bên cạnh Kỷ vương, mọi người nhìn thấy cảnh này đều có cái nhìn khác nhau đối với Trưởng sử Hà châu, nhất là Thứ sử và Đô úy Hà châu, đều âm thầm kinh ngạc, bọn họ đều là quan viên phương bắc của Chu quốc chuyển đến đây đảm nhiện chức vị mới, đối với Trưởng sử Hà châu không hiểu biết nhiều, cũng may Tiêu Tri Lễ như một tên đầu gỗ nhàn rỗi, cho nên không có ai làm khó.

Kế tiếp, Thứ sử mời Kỷ vương và Lục Thất đến phủ nha, những quan tướng cấp bậc cao của trú quân đến tiếp đón Kỷ vương, cũng đi theo đến phủ nha Hà châu.

Đến phủ nha vừa nhìn, liền cảm nhận được khí thế từ kiến trúc phủ nha Hà châu, đất đai rộng rãi, phủ nha này trên thực tế là do Hạ quốc xây dựng, rất nhiều nơi mang phong cách của Đảng Hạng quý tộc.

Tiến vào đại sảnh, Kỷ vương an tọa sau án tại vị trí cao nhất, Lục Thất ngồi ở trước án phía bên trái, sau đó các quan tướng tùy theo cấp bậc cũng an tọa theo, đối diện chính là Thứ sử dẫn đầu các quan viên địa phương.

- Chư vị, bổn vương đến Hà châu không phải là nhận lệnh của triều đình đi tuần phủ, mà là tự muốn đến Hà Hoàng quan sát, mặt khác cũng muốn tìm hiểu một chút về tình hình Thổ Phiên.

Kỷ Vương ôn hòa nói ra mục đích đến.

- Điện hạ, thần có chuyện muốn tâu.

Thứ sử Hà châu hành lễ nói.

- Triệu đại nhân mời nói.

Kỷ vương ôn hòa nói.

- Điện hạ, tình hình ở Hà châu không được ổn định, không có lương thực dự trữ, dân nghèo không có gạo ăn, mà triều đình cũng không có cứu tế viện trợ, hiện giờ không chỉ dân không có gạo ăn mà binh lính cũng ăn không đủ no, thần lo lắng, Hà châu không thể vượt qua mùa đông này.

Thứ sử Hà châu khóc than nói.

Kỷ vương nghe xong gật đầu, mắt nhìn về phía thuộc hạ của Lục Thất Đô ngu hầu, Đô ngu hầu vội hành lễ nói:

- Hồi bẩm Điện hạ, lương thực dự trữ trong quân đội mang tới từ Hội châu cũng không còn nhiều, thần không dám dùng lương thực để cứu tế cho dân ở Hà châu.

Kỷ vương nghe xong gật gật đầu, quay lại nhìn Thứ sử Hà châu nói:

- Ngươi đã dâng tấu xin triều đình cứu tế chưa?

- Thần đến đây đảm nhiện chức vị mười ngày đã dâng tấu thỉnh cầu rồi, chỉ là đến nay vẫn chưa nhận được hồi âm.

Thứ sử Hà châu có chút oán hận nói.

Kỷ vương gật đầu, kỳ thật khi y đến Kim thành của Lan châu, hiển nhiên biết được tình hình của Hà Hoàng, Hà Hoàng sở dĩ không có lương thực dự trữ, hiển nhiên là vì đều bị dâng cho quân lực, Thạch Trung Phi cũng cướp đoạt một phần, lúc binh lực của Phan Mỹ rút lui, cũng là một đường càn quét cướp bóc.

- Thiên Phong, ngươi xem nên làm như thế nào?

Kỷ vương hỏi Lục Thất.

- Điện hạ, thần cho rằng, quân lương nhất định không thể thiếu hụt, tuy nhiên, Tây Ninh đô đốc phủ cũng không thuộc quyền quản lý của Điện hạ, Điện hạ chỉ có thể mượn lương thực cấp cho Tây Ninh đô đốc phủ, ngày sau để triều đình hoàn lại.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ vương nghe xong gật đầu, không nghĩ tới Thứ sử Hà châu vội la lên:

- Điện hạ, bá tánh ở Hà châu cũng không thể không có lương thực.

Kỷ vương nghe xong nhìn về phía Thứ sử Hà châu, vẻ mặt bất đắc dĩ gật đầu, không nghĩ tới Lục Thất lại nói:- Lương thực của bá tánh tại Hà châu không nên nhận cứu tế của Điện hạ, thần cho rằng có thể dùng đất để đổi lương thực.

- Dùng đất đổi lương thực?

Thứ sử Hà châu ngạc nhiên nhìn Lục Thất.

- Đúng, có thể dùng đất ở vùng sông Đại Hạ, xuất quan khế để đổi lương thực cứu tế, giá cả của đất đai bằng bốn thành giá đất ở Hội châu.

Lục Thất hồi đáp.

Kỷ vương suy nghĩ một chút, nói:

- Thiên Phong, làm như vậy, còn không bằng mượn lương thực cho rồi.

- Điện hạ, cấp lương thực cho quân đội, có thể lấy lại từ triều đình, nhưng nếu là cấp lương thực cho bá tánh, kia chỉ có thể là bố thí có mượn mà không trả, cho nên lấy đất đổi lương thực, coi như là trao đổi tài lực với Hội châu.

Lục Thất đáp lại.

Kỷ vương suy nghĩ một chút liền gật đầu nói:

- Vậy lấy đất đổi lương thực đi.

Thứ sử Hà châu vội hành lễ nói:

- Thần tạ ơn Điện hạ.

Kỷ vương gật đầu, Lục Thất quay đầu nói với Đô ngu hầu:

- Chử ngu hầu, đầu xuân năm sau, phiền ngươi ở đồn điền Hà Châu, thu hoạch ruộng đồng sau khi đã trừ đi thuế phú hợp lý, giao ra ba thành cho Hội châu, bảy thành đổi thành tiền Chu, làm phần thưởng khao quân trú đóng.

Đô ngu hầu ngẩn ra, lập tức hiểu được ý của Lục Thất, liền hành lễ nói:

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Lục Thất nhìn về phía Kỷ vương cười nói:

- Điện hạ, nếu lấy lương thực Hội châu cứu tế Tây Ninh đô đốc phủ và Lũng Tây đô đốc phủ, sợ sẽ rơi vào thế khó, chuyện Hà Châu lấy đất đổi lương thực, thần nghĩ nên để Hà Tây gánh vác đi.

Kỷ vương ngẩn ra nói:

- Ngươi nói Lũng Tây đô đốc phủ?

Lục Thất gật đầu nói:

- Triều đình đối với việc cấp dưỡng cho quân đội ở Lũng Tây và Tây Ninh, chính là lấy lương thực của nơi đó, nhưng năm nay lương thực bản địa không được mùa, nếu Điện hạ chỉ cấp lương thực cho Tây Ninh đô đốc phủ, vậy sẽ khiến cho Lũng Tây đô đốc phủ cảm thấy bất mãn, Điện hạ hẳn nên tận lực để công bằng cho đôi bên.

Kỷ vương nhíu lông mày, y làm chủ cấp lương thực cho Tây Ninh đô đốc phủ, dĩ nhiên là không tuân thủ theo quy định, nếu lại tiếp tục cấp lương thực cho Lũng Tây đô đốc phủ, vậy sẽ tạo thành hiềm nghi lung lạc quân lực ở Tây Bộ, y tuy chỉ mới mười lăm, nhưng cũng hiểu được không nên có những hành vi quá phận làm lung lạc quân lực.

Mặt khác, nếu cấp lương thực cho Lũng Tây đô đốc phủ, Kỷ vương cảm thấy mâu thuẫn, y trấn thủ Hội châu một thời gian dài, đương nhiên cũng phái người thu thập tin tức của Tây Bộ, trong đó có tin liên quan đến Vương Ngạn Thăng, rất nhiều chuyện ác, cho nên y có thành kiến sâu đối với Vương Ngạn Thăng.

Trầm tư trong chốc lát, Kỷ vương mới gật đầu nói:
- Được rồi, bổn vương liền làm việc công bằng.

Lục Thất gật đầu, mắt nhìn về phía Thứ sử Hà châu cười nói:

- Triệu đại nhân, mua bán đất đai, ta sẽ phái người cùng đại nhân lập khế ước.

- Đại tướng quân yên tâm, bản quan sẽ làm việc công bằng.

Thứ sử Hà châu sảng khoái hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nhìn về phía Kỷ vương, Kỷ vương mỉm cười nói:

- Các vị còn có chuyện gì sao?

- Điện hạ, có thể vận chuyển một số hàng hóa đến không, quân hưởng của các tướng sĩ ở tại Hà châu này chẳng có gì để tiêu phí.

Đô ngu hầu vội hỏi.

- Có thể, bổn vương sau khi trở về, sẽ đưa đến các dạng hàng hóa cho các tướng sĩ nguyện mua.

Kỷ vương hồi đáp.

Đô ngu hầu hành lễ nói:

- Thần cảm tạ điện hạ.

- Còn có việc gì không?

Kỷ vương cười hỏi.

- Điện hạ, có thể đưa nữ nhân đến đây không.

Một viện Chỉ huy sứ bỗng lên tiếng.

Kỷ vương nghe xong ngẩn ra, lại không có cách nào trả lời, không khỏi nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất quay đầu nhìn các vị tướng quân, bình thản nói:

- Có thể đưa nữ nhân lại đây, nhưng các ngươi không được bắt ép họ.

- Đại tướng quân yên tâm, các tướng sĩ sẽ tuân thủ các quy củ như ở Hội châu, nữ nhân nếu không muốn, tuyệt không cưỡng ép, cũng nhất định sẽ trả tiền.

Đô ngu hầu cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, liền nói tiếp:

- Điện hạ một đường bôn ba mệt nhọc, trước tắm rửa nghỉ ngơi một chút, hoàng hôn chúng ta lại tụ hội.

Mọi người nghe lời này xong, liền đứng dậy hành lễ với Kỷ vương, hoặc là quan lễ hoặc chào theo kiểu quân đội, Kỷ vương mỉm cười nói:

- Các vị đi trước, rượu thịt hôm nay bổn vương mời.

- Tạ Điện hạ.

Mọi người đáp ứng xong hơn phân nửa liền lui xuống, chỉ có ba chủ quan của châu nha không rời khỏi.

Kỷ vương bước tới trước án, Lục Thất mỉm cười nói:

- Thần biết Điện hạ không muốn cấp lương thực cho Lũng Tây đô đốc phủ.

Kỷ vương gật đầu nói:

- Ta nghe nói, Vương Ngạn Thăng là một tên tham quan ô lại, nếu chuyển lương thực đến sẽ bị hắn ăn chặn.

- Điện hạ nếu không cấp lương thực một cách công bằng, vậy sẽ khiến cho quân đội ở Lũng Tây đô đốc phủ sinh oán hận, dẫn đến hậu quả gây bất lợi cho Đại Chu.

Lục Thất bình thản nói.

Kỷ vương hiểu rõ liền gật đầu, nói:

- Chỉ có điều nếu cấp quân lương cho Lũng Tây sẽ khiến cho lương thực dự trữ ở Hội châu bị thiếu hụt.

- Điện hạ có thể lấy lương thực dự trữ ở những châu huyện khác, nếu thiếu hụt, vậy đều thiếu hụt một chút, lúc này quan trọng nhất vẫn là phòng ngự Thổ Phiên.

Lục Thất nói.

Kỷ vương gật đầu, Lục Thất bình thản nói:

- Kỳ thật, mượn lương thực cấp cho hai Đô đốc phủ, tám phần cũng là mượn mà không trả, nhưng Điện hạ nhất định phải ủng hộ phòng ngự biên cương.

Kỷ vương mỉm cười nói:

- Ta cũng biết sẽ là có mượn không có trả.

Quyển 5 - Chương 114: Nghe tuyên

Lục thất cười nhìn về phía Tiêu Tri Lễ, bình thản nói:

- Lúc Tiêu thúc thúc ở Giang Nam chúng ta tuy chưa từng gặp mặt, nhưng ở triều đình đã ra mặt giúp ta nói vài lời.

- Đại tướng quân nói quá rồi, hạ quan nói giúp cho đại tướng quân, cũng là vì đáp ứng với thỉnh cầu của Quận chúa, nên mới nói giúp đại tướng quân khi bị người khác định tội.

Tiêu Tri Lễ cung kính đáp lại, diễn kịch y cũng biết.

Lục Thất gật đầu nói:

- Thúc thúc lớn lên ở phương Nam, nếu không chịu được cái lạnh của Hà Hoàng, ta có thể thỉnh cầu Kỷ vương điện hạ, để cho thúc thúc đến Giang Hoài làm Huyện lệnh hoặc Chủ bộ.

Tiêu Tri Lễ ngẩn ra, cụp mắt trầm tư, một lát liền nói:

- Đa tạ đại tướng quân quan tâm, hạ quan nếu đã đến Hà Hoàng, cũng coi như là một lần được tôi luyện, có thể nhìn ngắm phong cảnh Tây bộ, cổ đạo Hoàng Hà, về già cũng có được nhiều hồi ức đẹp.

Lục Thất gật đầu nói:

- Thúc thúc nếu đã suy nghĩ như vậy, ngày sau nếu có việc xin hãy đến tìm ta, nếu nằm trong khả năng, ta quyết sẽ không chối từ.

- Đa tạ đại tướng quân quan tâm.

Tiêu tri Lễ cung kính hành lễ, Lục Thất cũng hoàn lễ.

Lục Thất quay đầu mỉm cười nói:

- Điện hạ, chúng ta hãy đi nghỉ ngơi đi.

Kỷ vương gật đầu, Thứ sử Hà châu vội vàng dẫn đường, Tiêu Tri Lễ và Đô úy Hà châu cúi người hành lễ tiễn hai người, Đô úy Hà châu lập tức xoay người tỏ ra thân thiết cùng cười nói với Tiêu Tri Lễ.

Nghỉ ngơi một đêm, lại nấn ná nửa ngày ở Hà châu, đi xem xét sông Đại Hà cùng ruộng đồng, quá ngọ khởi hành đến Hoàng châu, vì Đô Ngu hầu của trú quân Hà châu đã cho người thông báo, Đô đốc Tây Ninh của Hoàng Châu và Thứ sử Hoàng châu, tự mình rời khỏi thành Thanh Đường ở ngoài mười dặm chờ đón tiếp.

Sau khi cung nghenh đoàn người của Kỷ vương, tự nhiên là vui vẻ cùng hàn huyên trò chuyện, Lục Thất và Kỷ vương nấn ná ở Hoàng châu khoảng ba ngày, dò xét sơ lược tình hình khu vực này, cũng nhìn thấy các tướng sĩ canh giữ ở biên cương, nên đã đến khích lệ tinh thần bọn họ, khiến cho các tướng sĩ vô cùng cảm động.

Sau khi Lục Thất và Kỷ vương về tới Hội châu, lập tức bắt tay vào phụ giúp giải quyết sự vụ, Kỷ vương dĩ nhiên viết thư bẩm báo với Phụ hoàng, hơn nữa, y cũng thường viết thư đưa đến Khai Phong phủ, mỗi tháng hơn bốn năm phong thư, mà Chu hoàng đế chưa bao giờ hồi âm, chỉ là đưa đến một vài vật dụng hằng ngày, như trà, như áo bào.

Sau năm ngày thời điểm Lục Thất đang bận rộn, xa giá của Tào vương cùng năm ngàn Cấm quân hộ tống đột nhiên đến thị trấn Hội Ninh, Lục Thất nhanh chóng được thông báo, nghe xong cũng vô cùng bất ngờ, đoán chừng có phải Chu hoàng đế phái Tào vương đến thay Kỷ vương trấn thủ hay không.

Tào vương tiến vào thị trấn Hội Ninh, trực tiếp được dẫn tới phủ đệ của Kỷ vương, sau khi huynh đệ gặp mặt, Kỷ vương vô cùng vui mừng, nhưng Tào vương nghe nói Lục Thiên Phong đang ở Hội châu, cũng vô cùng bất ngờ, Kỷ vương vội cho người mời Lục Thiên Phong đến phủ đệ.

Lục Thất nhận lời mời đến phủ Kỷ vương, vừa nhìn thấy Tào vương, lập tức cung kính hành lễ:

- Thần Binh bộ Thị lang Lục Thiên Phong, bái kiến Tào vương điện hạ.

- Lục đại tướng quân miễn lễ.

Tào vương ôn hòa đáp lại.

Lục Thất thẳng lưng, không nghĩ Tào vương lại nghiêm mặt nói:

- Thánh chỉ đến, Lục Thiên Phong tiếp chỉ.

Lục Thất vội nâng áo bào quỳ xuống, cung kính nói:

- Thần Lục Thiên Phong nghe chỉ, Hoàng thượng vạn tuế.

Tào vương nhẹ nhàng mở thánh chỉ trong tay, tuyên đọc:

- Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, Thạch quốc phò mã Lục Thiên Phong nhiều lần lập công, vì Đại Chu mở mang bờ cõi, nay phong làm Tây Tấn quận công, thăng làm Lễ bộ Thượng thư, Tuyên phủ sứ của Hà Tây và Bắc Đinh, gia ân Vệ Úy tự khanh, khâm thử.

- Thần tạ chủ long ân, Hoàng thượng vạn tuế.

Lục Thất cung kính đáp lại, cúi đầu khấu tạ, thẳng lưng nhận lấy thánh chỉ trong tay Tào vương.

- Lục thượng thư xin đứng lên, bổn vương chúc mừng ngươi.

Tào vương giơ tay nâng Lục Thất đứng dậy, ôn hòa cười nói.

- Thần tạ ơn Tào vương.

Lục Thất cung kính đáp lại.

Tào vương mỉm cười gật đầu nói:- Lục đại nhân còn trẻ như vậy đã trở thành Thượng thư, có thể nói là người đầu tiên trong lịch sử.

Lục Thất một bộ dáng kính cẩn, sau đó liền ôn hòa nói:

- Điện hạ, thần là võ tướng, vì sao lại có thể trở thành Lễ bộ Thượng thư?

- Ồ, ngươi hẳn là không biết, chức vị Thượng thư của bổn triều, chính là tương đương với địa vị Tể Chấp, có thể thảo luận chính sự, có thể đến Xu Mật viện bàn việc quân, nói đơn giản, chính là có thể tham dự bàn luận quyết sách quan trọng của triều đình, mà sự vụ của Lục bộ, chủ quan chính là Lục bộ Thị lang, giữ quyền chủ trì chấp hành, tuy có thể tham gia thảo luận tấu sự, nhưng không có quyền tham dự Chính Sự đường thảo luận chính sự, những sự tình do Chính Sự đường nghị định, đại sự cần phải bẩm báo với Hoàng đế bệ hạ, sau khi được phê duyệt mới được chuyển đến Lục bộ chấp hành, những sự vụ không quan trọng sẽ trực tiếp đưa đến Lục bộ để chấp hành.

Tào vương kiên nhẫn giải thích cho Lục Thất.

Lục Thất gật đầu nói:

- Nói như vậy, chức vị Lễ bộ Thượng thư thần đảm nhiệm không có quan hệ với chức quyền của Lễ bộ.

- Không thể nói không có quan hệ gì, nếu chính sự nộp lên Chính sự đường có liên quan đến Lễ bộ, vậy Lễ bộ Thượng thư đương nhiên có quyền lên tiếng, Lễ bộ cũng là nơi có nhiều sự vụ liên quan đến quân lễ và ngoại giao, ngươi là Tuyên phủ sứ của Hà Tây và Bắc Đình, thân mang trọng trách giáo hóa các phiên tộc, cho nên trở thành Lễ bộ Thượng thư là hợp lý.

Tào vương lại tiếp tục giải thích.

Lục Thất gật đầu nói:

- Thần đã hiểu, tạ ơn Tào vương điện hạ.

Tào vương mỉm cười gật đầu nói:

- Bổn vương đến Tây bộ, chính là muốn thưởng thức phong cảnh nơi đây, Lục thượng thư có thể dẫn bổn vương đi thăm thú Hà Tây một chút chứ.

- Điện hạ quá lời, Hà Tây cũng là lãnh thổ của Đại Chu, Điện hạ muốn đến, muốn thăm thú thì cứ đến thôi.

Lục Thất nghiêm nghị đáp.

- Được được, vậy ngày mai bổn vương muốn thăm thú Hà Tây.

Tào vương vui vẻ cười nói.

- Được ngày mai thần đến, cùng điện hạ du ngoạn.

Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Tào vương gật đầu, Lục Thất quay đầu nhìn về phía Kỷ vương, giọng điệu cung kính nói:

- Kỷ vương điện hạ, không bằng ngày mai cùng đi thăm thú Hà Tây một chút.Kỷ vương lắc đầu nói:

- Sự tình vẫn chưa giải quyết xong, sau này hẳn đi cũng được.

- Ồ, đúng rồi, Lục thượng thư, Bệ hạ đã phân phó, muốn ngươi cùng với Kỷ vương trước tất niên trở lại Khai Phong phủ cùng đón mừng năm mới.

Tào vương chợt nói.

Lục thất có chút giật mình, lập tức gật đầu nói:

- Trước năm mới, thần đúng là nên trở lại Khai Phong phủ báo cáo công tác, Tào vương điện hạ phải ở lại Tây bộ sao?

Tào vương nghe xong lắc đầu nói:

- Bổn vương cũng phải trở về.

- Nếu Tào vương điện hạ cũng trở về, vậy thần liền cùng trở về với hai vị Điện hạ.

Lục Thất nói.

- Được, vậy bổn vương sẽ lưu lại thêm vài ngày.

Tào vương mỉm cười nói.

Lục Thất hành lễ, cung kính nói:

- Tào vương điện hạ một đường mệt nhọc, thần không quấy nhiễu Điện hạ nghỉ ngơi, cáo từ.

Kỷ vương tiễn Lục Thất rời khỏi phủ đệ, đến trước cổng, Lục Thất kéo tay Kỷ vương bước thêm vài bước hỏi:

- Điện hạ, thần sao lại cảm thấy Tào vương điện hạ dường như quá mức thân hòa với thần rồi.

Kỷ vương nghe xong nhíu mày, chần chừ một chút liền nói:

- Ngũ ca hẳn là muốn giao hảo với ngươi.

Lục Thất nghe xong lắc đầu nói:

- Tào vương muốn giao hảo thần đây cũng không dám, thần không muốn tham dự vào tranh đấu triều đình.

Kỷ vương gật đầu, nói:

- Ngươi hẳn là muốn được tự do tự tại, tuy nhiên, ngươi cũng đừng nên đắc tội với Ngũ ca.

Lục Thất gật đầu nói:

- Thần tôn kính Tào vương điện hạ, cũng nên như thế.

Kỷ vương mỉm cười gật đầu, Lục Thất hành lễ nói:

- Thần cáo từ.

Vẫn luôn nhìn bóng dáng Lục Thất dần đi xa, Kỷ vương mới phiền não lắc đầu. Tào vương có tâm tư với vị trí Thái tử, không phải là bí mật gì trong triều, giữa quần thần luôn có tranh luận, Kỷ vương hiển nhiên biết điều này. Kỷ vương trong lòng cũng không muốn tham gia vào tranh giành, tuy nhiên y cũng là hướng về phía Thái tử Tứ ca, mà thái độ thân cận khác thường của Ngũ ca đối với Lục Thiên Phong, khiến cho trong lòng y nảy sinh phản cảm. Y cảm thấy nếu muốn tranh giành vị trí Thái tử hẳn là nên đi tranh thủ sự ủng hộ của Phụ hoàng, không nên lung lạc quân thần đảo loạn nền móng của Đại Chu.

Lục Thất cầm thánh chỉ trở lại gia trạch ở phủ nha, hắn biết rằng, những chuyện mạo hiểm rốt cuộc vẫn phải đến, tuy rằng, lúc trước hắn đã quyết định, nhưng nước đến chân trong lòng cũng không tránh khỏi nao núng, bối rối, trước kia hắn từ Khai Phong phủ đến Thạch châu, cũng có thể xem là thả hổ về rừng, hiện giờ nếu phải trở về Khai Phong phủ không khác nào hổ bị nhốt vào lồng.

Đáng giá để mạo hiểm sao? Với phần lãnh thổ thu được cùng với nguồn quân lực bắc nam hiện giờ, hắn có thể tranh giành Trung Nguyên, dùng mấy vạn kỵ binh Tây Lương, xuất quân đột kích tiến công Chu quốc, quân tiên phong đánh thẳng tới Kinh Triệu phủ (Trường An), lại từ Kinh Triệu phủ tập kích phía bắc Hán Thủy, cùng phối hợp với Tấn quân ở Kinh châu phía nam Hán Thủy, đánh bại thế lực của Triệu Khuông Nghĩa đang trấn thủ tại Phàn thành, sau đó đại quân sẽ tiến về phía bắc, cùng Chu quốc huyết chiến tranh giành Trung Nguyên.

Nhất tướng thành danh vạn cốt khô, nhất đế bá nghiệp sao?

Lục Thất cười khổ, hắn biết nếu trực diện tranh giành Trung Nguyên cùng Chu quốc, hậu quả đầu tiên chính là trợ giúp Chu hoàng đế giải quyết nội loạn, hiện giờ nội bộ Chu quốc, chính là hổ đang rình mồi, một khi gặp phải uy hiếp của lão hổ bên ngoài, thế lực công thần của Chu quốc liền trở nên bền chặt.

Cuối cùng quyết định không muốn trở thành An Lộc Sơn thứ hai. Những năm tháng an bình của Trung Nguyên một khi bị đánh vỡ, có lẽ hậu quả chính là mấy thập niên chiến loạn, Thổ Phiên, Đảng Hạng, Yến quốc, Liêu quốc, đều có cơ hội rình rập Trung Nguyên.

Hắn, không nên trở thành ngọn nguồn gây ra chiến loạn cho Trung Nguyên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau