KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 646 - Chương 650

Quyển 5 - Chương 100: Cư Diên Hải

Cư Diên Hải, nằm ở Bắc bộ Cam Châu, đời Hán là một ốc đảo hồ nước bên ngoài Trường Thành, nơi đó có thảo nguyên, điền địa, ngư nghiệp, là một ốc đảo sa mạc giống như thế ngoại đào viên.

Có điều vị trí địa lý của Cư Diên Hải, cũng là vùng binh gia tranh chấp, sa mạc phía Đông có thể thông đến Hưng Khánh Phủ kinh thành của Hạ quốc, phía Bắc có thể thông đến Mông Cổ Mạc Bắc và vùng đất Liêu quốc, phía Tây có thể thông đến Hồi Hột Y Châu, có thể nói, muốn tiến vào Cam Châu Hà Tây, Cư Diên Hải là vùng đất bắt buộc phải đi qua.

Sau khi quân lực Hà Tây định chế tổng thể, ánh mắt Lục Thất bắt đầu hướng đến Cư Diên Hải ở phía bắc Cam Châu, Cư Diên Hải bên đó không thua gì Trương Dịch thứ hai, có một tòa thành Hắc Thủy chỉ thua mỗi thành Trương Dịch, có năm ngàn Hạ quân và hai vạn dân thường sinh sống trong đó.

Lục Thất triệu tập mười vạn bộ quân, hai vạn kị quân, xuất phát từ Cao Đài Cam Châu, men theo Hắc Hà Bắc thượng đoạt lấy Cư Diên Hải, ao hồ của Cư Diên Hải, có nguồn gốc từ Hắc Hà của Kì Liên Sơn, Lục Thất lần này xuất chinh, trên thực tế chính là diễn tập, dùng điều quân thực tế thị phạm, khiến cho quân lực Hà Tây hiểu được mối liên hệ giữa Quân phủ và Đô hộ phủ.

Quân lực của năm Quân phủ, Đô hộ phủ có thể sử dụng bất cứ lúc nào, tướng sĩ chịu Quân phủ và Đô hộ phủ hai tầng quản lý, quân lệnh của Đô hộ phủ cao hơn quân quyền của Quân phủ, sau khi sơ bộ ổn định, tướng sĩ Quân phủ quản lý sau này, sẽ điều trú định kì theo đơn vị đội hoặc doanh, danh nghĩa là để quân lực làm quen với các loại địa hình, nhưng trên thực tế là để tăng cường quyền uy thống quân của Đô hộ phủ.

Mười hai vạn đại quân xuất chinh đến Cư Diên Hải, Hạ quốc thủ quân Cư Diên Hải, là hi vọng Lục Thiên Phong từ bỏ thành Hắc Thủy, đem thành Hắc Thủy rất khó công hãm, hai tay dâng lên cho họ.

Lục Thất cũng không truy kích, hắn bây giờ không hi vọng quân lực Hà Tây xuất hiện tổn thất, sau khi vào thành an ủi cư dân, phái người tiếp quản công tác phòng thủ và trị chính, rời khỏi thành Hắc Thủy chỉ có mấy ngàn Hạ quân, cư dân trong thành gần như không có rời đi, cho dù là Hạ quân cũng có hơn một ngàn binh sĩ đầu hàng.

Thành Hắc Thủy chia thành Đông Tây hai khu vực, khu vực Tây thành là văn phòng quân chính và phủ đệ, cùng một tòa Phật tự, khu vực Đông thành là dân cư và cửa hàng, thành Hắc Thủy chỉ có Đông Tây hai tòa thành môn, đều có ủng thành, trong thành một con đường lớn nối từ Tây sang Đông, hai bên đường cửa hàng san sát.

Bởi vì Cư Diên Hải là một ốc đảo, vị trí địa lý lại có thể thông hết yếu địa Đông Tây Nam Bắc, cho nên thương nghiệp đối ngoại của Hạ quốc, phần lớn đều lấy thành Hắc Thủy tại Cư Diên Hải làm trung tâm mậu dịch, bởi vậy thành Hắc Thủy ngược lại phồn vinh hơn so với thành Trương Dịch, trong thành có rất nhiều thương nhân đến từ Hồi Hột Y Châu và Liêu quốc, Lục Thất đều đưa ra lời hứa đảm bảo an toàn cho họ, các thương nhân đối với việc Lục Thất vào làm chủ, cũng không phản đối, nhưng cũng không chủ động thân hòa.

Lục Thất đi bái Phật tự trong thành xong, liền tiến thẳng đến Tây thành môn, thuận theo đường cái leo lên tường thành, Chiết Hương Nguyệt và Dao Như theo sát sau lưng hắn, hôm nay hai nàng người thì mặc y phục của quý tộc Đảng Hạng, người thì mặc y phục của quý tộc Hồi Hột, ai nấy đều lung linh diễm lệ, Lục Thất tiếp nạp Dao Như làm phu nhân, một nửa vì Dao Như đoan trang xinh đẹp, một nửa vì muốn tiếp cận với người Hồi Hột, ở Hà Tây, số người có huyết mạch Hồi Hột chí ít chiếm cứ sáu mươi phần trăm.

Theo sau hai vị phu nhân là mười cận vệ, phía sau cận vệ là quan viên lưu lại trấn cứ Cư Diên Hải, Lục Thất quyết định lưu lại một vạn quân lực lưu trú Cư Diên Hải trước, trong đó ba phần là tù binh Chu quốc, bố trí Tả Hữu đô úy và năm vị quan viên trị chính.

Đứng trên tường thành nhìn ra ngoài, sóng biếc dập dềnh, trời xanh mây trắng, cảnh tượng diễm lệ, cũng nhìn thấy bờ hồ lau sậy um tùm, ngoài hồ ruộng nương thành mảng, xa hơn còn có lều trại cùng những đàn dê lạc đà tụ tập thành nhóm.

Cư Diên Hải, viên minh châu giữa sa mạc, vùng đất xinh đẹp này, có thể được nhân thị Trung Nguyên biết đến, phần lớn là vì Hán tướng quân Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ Bệnh từng viễn chinh sa mạc thảo nguyên, ở Cư Diên Hải này đánh bại Hung Nô, Cư Diên Hải từng trở thành trạm tiếp viện sau những chuyến hành quân đường dài của đại quân Hoắc Khứ Bệnh.

- Thiên Phong, nơi này thật là xinh đẹp.

Chiết Hương nguyệt vui vẻ tán dương.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Cư Diên Hải xinh đẹp nhất, chính là thiên nga thành đàn, sau này có thời gian, ta sẽ dẫn các nàng đến hồ thiên nga chơi.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, Dao Như sung sướng ừ một tiếng, Lục Thất quay đầu bình thản nói:

- Hạ Bân, Vương Trác.

- Có thuộc hạ.

Hai quân tướng trung niên lên tiếng tiến lên, họ chính là Tả Hữu Đô úy, đều là lão hàng binh đã mở cổng thành Trương Dịch.

- Tầm quan trọng của nơi này, các ngươi giác ngộ được chứ?

Lục Thất hòa nhã hỏi.- Hồi bẩm đại tướng quân, Cư Diên Hải là một yếu địa chiến lược có thể nuôi dưỡng quân đội, nếu để Hạ quốc, Liêu quốc hay kẻ thù khác chiếm cứ, Cư Diên Hải sẽ trở thành căn cứ địa có thể uy hiếp Hà Tây lâu dài.

Hữu đô úy Hạ Bân nghiêm nghị trả lời.

- Nói rất đúng, cho nên bổn quân mới để lại Cư Diên Hải một vạn quân lực, nhưng bổn quân biết, Cư Diên Hải rất khó phòng ngự, bởi vì Cư Diên Hải cũng là trọng địa thương nghiệp, sau này rất nhiều hàng hóa Trung Nguyên, sẽ vẫn chuyển đến Cư Diên Hải, cho nên rất dễ bị gián điệp trà trộn vào thành Hắc Thủy, gây rối từ trong nội bộ.

Lục Thất nói.

- Những lời Đại tướng quân nói đúng là sự thật, nhưng thuộc hạ tin tưởng có thể bảo vệ thành Hắc Thủy, thuộc hạ kiến nghị, mở một sàn giao dịch ngoài thành, người vào thành phải để binh khí ở lại ủng thành, ngoài ra hàng hóa vào thành, phải do tướng sĩ của chúng ta làm lực phu vận chuyển, không cho phép người ngoài tiếp cận cổng thành.

Hạ Bân thẳng thắn nói.

Lục Thất hơi giật mình, sau đó mỉm cười gật đầu, nói:

- Tốt, vấn đề phòng ngự của Cư Diên Hải, bổn quân không nói nữa, nhưng nhất định phải ghi nhớ, quân luật phải nghiêm minh, nhất là không được uống rượu trong lúc trực ban và để nữ nhân tiếp cận.

- Đại tướng quân yên tâm, thuộc hạ và Vương đô úy sẽ bảo ban lẫn nhau, tuyệt không hồ đồ để bị chém đầu.

Hạ Bân cam đoan nói, Vương Trác cũng bày tỏ thái độ, ở Hà Tây và Bắc Địa, uống rượu là khó tuân thủ kỷ luật nhất.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, trên thực tế hắn trọng dụng Hạ Bân và Vương Trác trấn thủ Cư Diên Hải, một vì họ là người Hán, sẽ không dễ dàng đào ngũ đầu hàng dị tộc, hai vì hai người đều từng trấn thủ qua Cư Diên Hải, biết được sách lược phòng ngự tốt nhất.

- Các ngươi, có gì muốn nói không?

Lục Thất chuyển sang chủ đề quan tâm.
Hạ Bân và Vương Trác quay sang nhìn nhau, Vương Trác khởi lễ nói:

- Đại tướng quân, bọn thuộc hạ, chỉ muốn biết tin tức thân nhân.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Thân nhân các ngươi, ta đã phái người đi liên lạc, nhưng nhân số quá nhiều, nhất thời không thể chu toàn, hơn nữa đã mười năm rồi, biến hóa rất lớn, ngoài ra cho dù liên lạc được, thân nhân các ngươi cũng rất khó được cho phép đến Hà Tây.

Hạ Bân và Vương Trác gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Mặt khác theo thông tin hồi báo, quá trình liên hệ không thuận lợi, có rất nhiều thân nhân tướng sĩ, không muốn đón nhận sự thật tướng sĩ bại ở Hà Tây vẫn còn sống sót, rất nhiều nữ nhân đã gả cho người khác, hơn nữa năm xưa đều đã nhận được trợ cấp, thân nhân tướng sĩ gia cảnh phần lớn nghèo khổ, không thể trả nổi trợ cấp năm xưa, mà Hà Tây bây giờ cần an trị, ta không thể trả hết từng ấy trợ cấp, cho nên đành phải kéo dài một khoảng thời gian, đợi dư dả rồi sẽ trả.

- Đại tướng quân, trợ cấp nên do chúng ta tự trả, tâm ý của đại tướng quân chúng ta hiểu, nhưng trợ cấp không thể do đại tướng quân chi trả, sẽ khiến người đời lên án.

Vương Trác có chút kích động nói.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:

- Tự các ngươi trả cũng được, mỗi người sống ở Hà Tây lâu, không có công trạng thì cũng vất vả.

- Tạ đại tướng quân.

Vương Trác hồi đáp theo kiểu quân đội, lão binh quan viên có mặt, cũng cảm tạ theo nghi thức nhà binh.

Lục Thất gật đầu, lại mỉm cười nói:

- Đi, bổn vương cùng các ngươi đi xem ao hồ vườn ruộng.

Lục Thất suất lĩnh đại quân trở lại thành Trương Dịch, giải tán quân lực trả lại các quân phủ, lại sáu ngày nữa trôi qua, đột nhiên Vân Cẩm Đông truyền đến tin tức trọng đại, là có liên quan đến Đường quốc.

Lục Thất vội mở phong thư, trong thư viết, Triệu Khuông Dẫn đã công hãm Giang Ninh, sau đó để Tào Vương áp giải người đứng đầu Đường quốc cùng quan chức ngũ phẩm trở lên về Khai Phong Phủ, đoàn quân thần Đường quốc sau khi đến Khai Phong Phủ, Lý Quốc Chủ cũng không nhận được đối đãi quá tốt.

Lý Quốc Chủ vốn được Chu quốc phong làm Ngô vương, nhưng Chu hoàng đế giận y thủ thành lâu không hàng, đoạt phong vương tước, giáng xuống làm Thanh Hà quận công, Bảo Đại tiết độ sứ, Vũ Lâm đại tướng quân, nguyên là Thái tử Đường quốc bị giáng làm An Viễn huyện công, Ngân Thanh quang lộc đại phu, Thương Châu trưởng sử.

Cha con Lý Quốc Chủ bị giáng chức, trở thành “tù nhân” hữu danh vô thực, còn triều thần Đường quốc thì nhận được đãi ngộ rất tốt, Từ Huyễn nguyên là Lại bộ Thượng thư của Đường quốc, được phong làm Thứ sử Thanh Châu, gia phong chức quan Lại bộ Thượng thư, Lục Thất biết Công bộ Triệu thị lang của Đường quốc, được phong làm Công bộ Viên ngoại lang, ngay cả Đường quốc Ti Nông tự khanh Phan Hữu, cũng được phong làm Ti Nông tự thiếu khanh.

Có thể nói, triều thần Đường quốc hơn nửa đều được phong quan, còn Dương Côn và Tiêu Tri Lễ có quan hệ mật thiết với Lục Thất, Dương Côn trở thành Huyện úy của huyện Quảng Võ Lan Châu, Tiêu Tri Lễ trở thành Trưởng sử Hà Châu, hai người đều không được giữ lại Khai Phong Phủ mà bị điều đến Tây bộ đảm nhiệm chức quan ở những châu mới, có điều tất cả hàng thần Đường quốc đều bị điều ra ngoài, không phải phương Bắc thì là phương Tây, hơn nữa phương Tây chiếm đa số, mấy châu mới của Tây bộ rất thiếu quan lại.

Nhất là Dương Côn, không ngờ lại từ Binh bộ Thị lang Đường quốc, biến thành Huyện úy, kì thực không chỉ Dương Côn trở thành Huyện úy, tướng quan cao cấp của Giang Ninh, đều trở thành quan chức cấp bậc Huyện úy, chỉ có một bộ phận quan văn được trọng dụng, Dương Côn vốn là Trung lang tướng được Lý Quốc Chủ đề bạt, tự nhiên trở thành võ tướng không thể trọng dụng.

Lục Thất xem xong khẽ mỉm cười, lấy bút viết một lá thư gửi cho Kỷ Vương, nói Huyện úy huyện Quảng Võ Lan Châu tân nhiệm có giao tình với hắn, hôm nay viết thư muốn điều đến Hà Tây, xin Kỷ Vương thoang thoáng một chút, thư dán sau năm ngày mới được gửi đi.

Quyển 5 - Chương 101: Bạn cũ tha hương

Thoáng cái đã sang tháng tám, vùng đất Hà Tây trên cơ bản đã bước vào trạng thái ổn định, chiến mã đổi lương với Triệu Khuông Dẫn cũng hoàn thành đợt giao dịch cuối cùng, than đá của Thạch Châu cũng không cung ứng đủ nhu cầu mua vào của Triệu Khuông Nghĩa, cung ứng than đá đối với Hà Tây, đành phải kéo dài vài tháng.

Lâm Chi Hòa cũng áp tải một lượng lớn hàng hóa đến Hà Tây, Lục Thất đã thay đổi suy nghĩ, không giữ Lâm Chi Hòa lại làm quan, mà tiếp tục để Lâm Chi Hòa đi theo con đường buôn bán, Lâm Chi Hòa vốn là mở tiêu cục, cho nên việc buôn bán thích hợp với y hơn.

Lâm Chi Hòa vận chuyển hàng hóa đến, Lục Thất một nửa chuyển đến Cư Diên Hải, một nửa chuyển đến Sa Châu, dùng kế thả con săn sắt bắt con cá rô thu hút thương nhân Tây Vực và Mạc Bắc, hiện tại thương nhân đến Hà Tây vẫn còn quá ít, phải tung ra lợi ích thì mới có thể khơi dậy lòng tham của thương nhân, khiến họ dám mạo hiểm đến Hà Tây.

Eo sông Cổ Lãng, Dương Côn cưỡi ngựa đi trong đó, hưng thú quan sát cảnh trí xung quanh, một phong thư của Lục Thất, khiến y không thể không đến Hà Tây, vốn dĩ y là muốn tìm cơ hội chạy về Giang nam, căn bản không muốn đi làm Huyện úy Quảng Võ.

Nhưng Lục Thất lại bảo y đến Hà Tây, trong lòng không hề chống lại, nam nhi chí tại bốn phương, bản thân y là võ tướng, chứ không phải loại quý tộc ham thích cuộc sống an nhàn, Lục Thất có thể tiến thủ Hà Tây, khiến y vừa bất ngờ lại vừa bội phục, y cũng muốn đến xem chiến trường Hà Tây nhiều danh tướng, cảm nhận một chút dấu tích của Hán tướng quân Hoắc Khứ Bệnh.

Phía sau Dương Côn, là hai kị binh trung thành với y, lúc nào cũng đi theo, sau hai kị binh là hai cỗ xe ngựa buông rèm một trước một sau, sau xe ngựa vẫn còn hai trăm kị binh nữa.

Cứ vậy đi thẳng tới thành Hòa Nhung, cả nhóm Dương Côn tiếp nhận kiểm tra nghiêm khắc, tướng quan thủ thành cẩn thận xem xét công văn của Dương Côn, nói:

- Hóa ra ngài là Dương Côn đại nhân, chúng ta nhận được quân lệnh từ Đô hộ phủ, nói nếu gặp Dương Côn đại nhân, thì phải lập tức phi ngựa đến Cam Châu báo cáo.

Dương Côn nghe xong gật đầu, tướng quan thủ thành lại nói:

- Hạ quan kiểm tra xong rồi, đại nhân có thể đi qua.

Dương Côn gật đầu, lại nói:

- Trong xe là gia quyến của Lục Thiên Phong đại tướng quân, không nên quấy nhiễu.

Tướng quan ngẩn ra, quay đầu nhìn sang xe ngựa, nhưng rất nhanh quay đầu lại nói:

- Dương đại nhân, hạ quan mang trên người chức trách, bất luận là ai, cho dù đại tướng quân đích thân đến, nếu ngồi trong xe ngựa, hạ quan cũng phải kiểm tra.

Dương Côn ồ một tiếng, nói:

- Vậy mời kiểm tra.

Tướng quan hành lễ xong, đi về phía xe ngựa, đứng bên ngoài xe ngựa hành lễ theo kiểu quân đội, nói:

- Hạ quan phải kiểm tra, thỉnh phu nhân thứ lỗi.

Trong lúc tướng quan nói chuyện, người đánh xe đã vòng đến, chỉ nghe trong xe có giọng nữ nói:

- Được.

Người đánh xe tiến lên mở cửa, tướng quan nhìn vào bên trong, trong xe ngồi ba nữ nhân xinh đẹp và một đứa trẻ, tướng quan nhìn xong, hành lễ nói:

- Làm phiền phu nhân rồi.

- Không sao, ngươi tiếp tục kiểm tra đi.

Một nữ nhân dịu dàng nói, tướng quan gật đầu đi sang chiếc xe còn lại.

- Đại nhân, tướng quan thủ thành rất có trách nhiệm.

Một thuộc hạ sau lưng Dương Côn nói.

- Nghe nói, Lục huynh đệ giả làm hoàng tộc Hạ quốc, tập kích bất ngờ đoạt được quan ải này, các ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, hẻm núi này nếu cường công, sẽ phải trả một cái giá thê thảm.

Dương Côn mỉm cười nói.

Hai thuộc hạ gật đầu, Dương Côn lại nghiêm mặt nói:

- Các ngươi nhất định phải ghi nhớ, sau này gặp Lục Thiên Phong, tuyệt đối không được tùy ý thất lễ, ta có thể gọi hắn là Lục huynh đệ, nhưng các ngươi phải tận lực cung kính.

Hai thuộc hạ nhìn nhau một cái sau đó gật đầu, tiếp đó có thuộc hạ lại hỏi:

- Đại nhân, vậy chúng ta có dùng tôn xưng bệ hạ không?

- Ở nơi này sao có thể tôn xưng bệ hạ, gọi đại tướng quân được rồi, nhưng ở trong lòng, thì phải tôn sùng Lục Thiên Phong như hoàng đế, như vậy mới không để xảy ra sai lầm, các ngươi nếu thất lễ, cho dù Lục huynh đệ không trách tội, thì trong tiềm thức của hắn cũng sẽ có thành kiến, hậu quả sẽ khiến các ngươi không được trọng dụng.Dương Côn nói.

- Chúng ta cả đời này đều theo đại nhân, không được trọng dụng cũng không sao.

Thuộc hạ còn lại tùy ý nói.

Dương Côn nghe xong lắc lắc đầu, nhưng không thể nói thêm gì nữa, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nếu nói quá nhiều, ngược lại sẽ khiến bọn họ không biết theo ai, nếu cứ phải giả vờ giả vịt, chi bằng cứ tùy tiện thẳng thắn.

- Dương đại nhân, mời qua ải.

Tướng quan thủ thành đã quay trở lại hành lễ nói, Dương Côn gật đầu, dẫn ngựa đi về phía thành môn.

Lục Thất sau khi nhận được thông báo, lập tức vui vẻ xuất phát, dẫn theo hai ngàn kị binh từ Trương Dịch chạy như bay đến thành Võ Uy, hắn thật sự mong chờ Dương Côn đến, một là nhớ thương bạn cũ, hai là cần gấp sự hỗ trợ của Dương Côn, năng lực xử lý của Chiết Hương Nguyệt, không đủ đảm nhiệm quân chính Hà Tây, hơn nữa ở phương diện quân sự, Lục Thất cần Dương Côn giữ thăng bằng cán cân tướng soái.

Gần hoàng hôn, Lục Thất mới đến được thành Võ Uy, vừa hỏi đã biết nhóm Dương Côn cũng sắp vào thành, qua thành môn, Lục Thất cho ngựa chạy bước nhỏ tiến lên phía trước, nhóm người Dương Côn phải đến quan nha trong thành báo cáo, sau đó mới có thể đi tìm chỗ ở.

Nhưng Lục Thất vừa vào trong thành đã đuổi kịp được nhóm Dương Côn, Dương Côn đang tiếp nhận kiểm tra, Lục Thất đến gần xuống ngựa, Dương Côn cũng quay đầu nhìn thấy Lục Thất, vội vã xoay người đi về phía Lục Thất, đầu tiên cung kính hành lễ, sau đó mới thẳng lưng mỉm cười với Lục Thất.

- Tứ huynh, cuối cùng huynh cũng đến rồi.

Lục Thất vui vẻ nói, hắn tha hương gặp bạn, tâm trạng chấn động rất lớn, giống như một lữ nhân cô độc, tìm thấy nơi để mình dựa vào.

- Ta cũng nhớ, muốn được sớm đi gặp huynh đệ.

Dương Côn cảm khái vui vẻ nói.

- Đi, chúng ta vào phủ trạch nói chuyện.

Lục Thất rất nhanh lại vui vẻ nói.

Dương Côn gật đầu, cùng Lục Thất sánh vai đi vào thành môn, vào trong thành, Dương Côn vội vàng nói:

- Huynh đệ, Tiêu Tam tiểu thư cũng đến.

Hả? Lục Thất dừng bước hô nhỏ, sau đó hiểu chuyện quay đầu nhìn, nhìn mấy cỗ xe ngựa có rèm che, quay đầu kinh ngạc nói:

- Tứ huynh, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tiêu Tam tiểu thư không ở lại Giang Ninh sao?
Dương Côn giơ tay kéo Lục Thất đi, nói:

- Huynh đệ, sau khi Chu quân vây thành nhiều tháng, trong thành vô cùng thiếu lương, lấy lý do sức khỏe Tam tiểu thư không tốt, Lý Quốc Chủ đồng ý để Tam tiểu thư và Công chúa đến Tiêu phủ nghỉ ngơi, sau đó Chu quân phá thành, Tiêu Tri Lễ đại nhân lo lắng Chu quân sẽ xét nhà tổn hại Tiêu phủ, cho nên không dám để Tiêu Tam tiểu thư cùng công chúa ở lại Giang Ninh, lấy danh nghĩa gia quyến mang đến Chu quốc.

Lục Thất hiểu chuyện gật đầu, Tiêu Tri Lễ lo lắng cũng không phải dư thừa, Chu quân nếu đã chiếm cứ Giang Ninh, chắc chắn sẽ xét nhà tịch thu tài sản, hành động như vậy hắn cũng từng làm qua rất nhiều, không xét nhà, sao có đủ tài lực nuôi dưỡng quân đội, nếu không cho tướng sĩ ưu đãi, tướng sĩ sẽ không thể một lòng.

- Cũng may Chu quốc không đối đãi ác ý với hàng thần Đường quốc, Tiêu Tri Lễ đại nhân lo lắng Tiêu Tam tiểu thư và Công chúa sau khi bị Chu quốc biết được thân phận sẽ cưỡng ép đưa đến chỗ Lý quốc chủ, cho nên vừa được buông lỏng, lập tức vội vàng rời khỏi Khai Phong phủ, ở trên đường chờ ta, giao Tiêu Tam tiểu thư và Công chúa cho ta, sau đó không lâu, ta trên đường gặp được người đưa tin của huynh đệ.

Dương Côn nói thêm.

Lục Thất gật đầu, do dự một lát, hỏi:

- Tứ huynh, chỉ có Tiêu Tam tiểu thư thôi sao?

- Còn hai vị cung nhân nữa, một người là Bạch Linh Nhi.

Dương Côn mỉm cười trả lời, cũng biết chuyện của Lục Thất và Bạch Linh Nhi.

Lục Thất da mặt hơi nóng, nhưng trong lòng lại vô cùng hớn hở, rất nhanh nói:

- Tứ huynh nguyện lưu lại Hà Tây không?

- Ta chủ tâm chạy đến Hà Tây, rất muốn nhìn thấy dấu chân cổ nhân chinh chiến, nhưng thân là thần thuộc, cho dù không muốn ở lại Hà Tây, cũng phải vì nước phục vụ, vì quân phân ưu.

Dương Côn nghiêm nghị đáp, bày tỏ nỗi lòng.

Lục Thất nghe xong mừng rỡ gật đầu, nói:

- Tứ huynh, ta đã tiến thủ Hà Tây, đang rất thiếu thốn người tài trị chính, cũng cần người tin cẩn thay ta quản lý quân chính Hà Tây, Tứ huynh đến rồi, cứ đảm nhiệm Trưởng sử Đô hộ phủ trước, đợi qua một khoảng thời gian, ta sẽ bảo Chiết Duy Trung nhường chức Phó đô hộ cho huynh.

Dương Côn ngẩn ra, nói:

- Chiết Duy Trung mà huynh đệ nói, chẳng lẽ là người của Phủ châu Chiết thị?

- Đúng vậy, Tứ huynh cũng biết.

Lục Thất cười nói.

- Ta ở Khai Phong Phủ, đối với chuyện của huynh đệ nghe qua rất nhiều, cho nên biết huynh đệ và Đảng Hạng Chiết thị Phủ châu có quan hệ thông gia.

Dương Côn nói.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta và Chiết thị đúng là có quan hệ thông gia.

- Nếu huynh đệ đã bổ nhiệm người của Chiết thị làm Phó đô hộ, ta cho rằng không nên thay đổi, thay đổi rồi rất dễ gây nên nội chiến, Chiết Duy Trung đó có thể tôn trọng huynh đệ, nhưng đối với ta rất khó chịu phục.

Dương Côn bác bỏ nói.

- Tứ huynh, Chiết Duy Trung mặc dù nhậm chức Phó đô hộ, nhưng chỉ phụ trách phòng ngự quân sự Lương Châu, không tham gia quản lý quân chính của Đô hộ phủ.

Lục Thất giải thích.

- Huynh đệ, nếu Chiết Duy Trung thân là Phó đô hộ, cũng không chủ động hỏi qua quân chính Hà Tây, vậy theo như ta thấy, Chiết Duy Trung đó có lẽ không muốn làm huynh đệ không vui, người có thể biết tiến biết lùi, hẳn là rất trí tuệ, chí ít không phải hạng vũ phu lỗ mạng.

Dương Côn nói lên suy nghĩ của mình.

Lục Thất nghe xong có phần tỉnh ngộ, hắn đối với Chiết Duy Trung am hiểu không nhiều, nhưng cha con Chiết thị không có tham lam đoạt mất quân lực Ngân Châu của hắn, cũng khiến hắn có phần hảo cảm, suy nghĩ lại, Chiết Duy Trung đúng là người biết tiến biết lùi, còn mình trước sau chỉ thấy, Chiết Duy Trung là một võ tướng hào sảng.

Quyển 5 - Chương 102: Huynh đệ nói chuyện

Lục Thất thoáng suy nghĩ rồi nói:

- Ta đã bỏ sót một mặt trí giả của Chiết Duy Trung, chỉ cho y là một võ tướng trọng nghĩa. Tuy nhiên Hà Tây, ta không dám hoàn toàn giao cho Chiết Duy Trung. Phủ Châu Chiết thị tuy là một thế lực độc lập, nhưng lại thần phục Chu quốc.

Dương Côn gật đầu, nói:

- Hà Tây không thể giao cho Chiết thị, bằng không sau này sẽ trở thành mối họa lớn xâm phạm biên giới. Tuy nhiên trước mắt, cũng không nên cùng Chiết thị ly tâm.

Lục Thất gật đầu. Im lặng đi được vài chục bước, Dương Côn lại nói:

- Về sau huynh đệ có còn đi Khai Phong phủ hay không?

Lục Thất ngẩn ra, nói:

- Vẫn phải đi. Sở dĩ Chu hoàng đế dung túng chuyện ta xây dựng thế lực ở Tây bộ, kỳ thực là vì kiềm chế một thế lực quân đội khác trong Chu quốc. Nếu ta không xé rách da mặt với Chu quốc, có khả năng ẩn trong Chu quốc thu được càng nhiều thế lực.

- Thế nhưng huynh đệ làm như vậy, mạo hiểm quá lớn. Hiện giờ thực lực của Tấn quốc đã đủ sức chống lại Chu quốc, thêm vào binh lực của Hà Tây, Tấn quốc đã chiếm ưu thế rồi.

Dương Côn nói.

- Nói Tấn quốc chiếm ưu thế, đó là cái nhìn lạc quan mà thôi. Từ xưa đến nay, chiến tranh Nam Bắc, thường là phương Bắc thắng lợi. Cho dù Tấn quốc chiếm ưu thế, nhưng nếu cùng Chu quốc sa vào vũng bùn chiến tranh không ngừng, hậu quả sẽ là gì? Là lưỡng bại câu thương đấy. Tấn quốc không chỉ có một kẻ địch là Chu quốc, nội hoạn và họa ngoại xâm đều rất trầm trọng. Nếu vì chiến sự mà không ngừng trưng binh tăng thuế, sẽ dẫn phát nội hoạn kịch liệt bùng nổ.

Lục Thất lý trí giải thích.

Dương Côn nghe xong im lặng. Lục Thất lại nói:

- Mặt khác, họa ngoại xâm của Chu quốc cũng tương đương với Tấn quốc. Nếu Chu quốc và Tấn quốc lưỡng bại câu thương, Liêu quốc và Yến quốc ở phương Bắc sẽ làm ngư ông đắc lợi. Cho nên, phương pháp tốt nhất, chính là khiến cho Chu quốc tan rã từ bên trong.

- Muốn Chu quốc tan rã từ bên trong, chỉ sợ không dễ?

Dương Côn nói.

- Nội bộ Chu quốc trên thực tế được chia thành mấy quân thế đại công thần, cho nên Chu hoàng mới dễ dàng dung túng ta xây dựng thế lực ở Tây bộ. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ cho Chu quốc nội loạn, là có thể giành được kỳ ngộ chiếm lấy Trung Nguyên.

Dương Côn im lặng không tỏ rõ ý kiến. Lục Thất lại nói:

- Ngoài ra, ta không thể hại đến thân tộc ở Thọ Châu. Nếu ngang nhiên phản bội chiếm cứ Hà Tây, thân tộc ở Thọ Châu sẽ chịu liên lụy.

Dương Côn nghe vậy gật đầu. Lục Thất cười nói:

- Nguyên quán của ta là Thọ Châu. Hiện giờ ta đoạt lấy Hà Tây, chờ khi chiếm được vùng Giang Hoài, khi đó ta có thể không cần phải mạo hiểm nữa rồi.

Dương Côn ngẩn ra, nói:

- Chẳng lẽ huynh đệ muốn từ đường biển và Giang lộ đồng loạt tiến công, cướp lấy Giang Hoài sao?

- Đúng vậy. Một đường tiến công theo Giang lộ hấp dẫn quân lực của Chu quốc, sau đó lại từ đường biển tiến công. Nếu như Chu quốc mất đi Giang Hoài, sẽ rơi vào hoàn cảnh xấu là đối mặt trực tiếp với Tấn quốc.

Lục Thất nói.

Dương Côn gật đầu, nói:- Chu quốc đồng thời tiến quân Ba Thục và Giang Nam, không khỏi quá nóng vội. Nếu không thể sớm ngày công thành, thực lực quốc gia tất sẽ trở nên căng thẳng, quân lực tiến công Giang Nam cũng sẽ trở thành cô quân.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Vốn ta cũng cho rằng cách làm của Chu hoàng đế quá nóng vội, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì cảm thấy, Chu hoàng đế đang dùng chiến sự để hóa giải những nội hoạn tích lũy nhiều năm. Hơn nữa Chu hoàng đế phát động hai tuyến chiến sự với Ba Thục và Giang Nam, nếu xem xét kỹ lưỡng sẽ nhận ra, cả hai tuyến chiến sự đều là nhằm vào Tấn quốc mà phát động. Chu hoàng đế không muốn cho nền an trị của Tấn quốc tiếp tục phát triển vững vàng, muốn mau sớm kéo Tấn quốc vào vũng bùn chiến tranh.

Dương Côn gật đầu, trong lúc nói chuyện đã đi đến phủ nha trong thành, Lục Thất phân phó người đi thông báo cho quan viên chọn ra một tòa nhà tốt, mặt khác thông báo Chiết Duy Trung đến gặp, lập tức có cận vệ lĩnh mệnh đi.

Lục Thất nói với Dương Côn một tiếng, xoay người đi đến kiệu xa, đến bên phải kiệu xa, bình thản nói:

- Ta là Lục Thiên Phong, cho ta xem A Á nhé.

Trong xe có giọng nữ đáp lại. Lục Thất giơ tay mở chốt khóa cửa xe, mở ra cửa xe, ánh mắt của hắn trông thấy tình trạng trong xe. Ba người con gái xinh đẹp ngồi đối diện, Bạch Linh Nhi ngồi một mình một bên, có một vị mỹ nhân dung nhan thanh lịch đang ôm trong lòng một đứa bé bọc trong áo ngủ bằng gấm, gương mặt của đứa bé kia phấn nộn, một đôi mắt như điểm nước sơn đang rất tò mò nhìn Lục Thất ở ngoài xe.

Trái tim Lục Thất mềm nhũn, hắn ngắm con gái trong chốc lát, mới giương mắt nhìn mẫu thân của con gái, ôn hòa nói:

- Vân Nhi, ta khiến nàng phải chịu khổ rồi, hoàn cảnh nơi này kém xa Giang Nam, chờ khi đường xá an ổn rồi, ta sẽ cho người đưa các nàng trở về Giang Nam.

Tiêu Tam tiểu thư tên là Tiêu Vân Nhi, đối mặt với ánh mắt chăm chú và sự quan tâm của Lục Thất, nàng hơi ngượng ngùng, buông mắt xuống gật đầu. Lục Thất quay đầu nhìn về phía Bạch Linh Nhi, ánh mắt giao nhau, nhu tình như nước, đôi bên đều cảm thấy sung sướng, không chút hối hận.

Lục Thất và người trong lòng chỉ nhìn ngắm nhau giây lát, liền mỉm cười quay đầu nhìn sang một cung nhân khác bên cạnh Tiêu Vân Nhi. Nàng cung nhân kia xinh đẹp không thua kém Bạch Linh Nhi và Tiêu Vân Nhi, thấy Lục Thất nhìn tới, cũng hơi thẹn thùng rủ mắt. Lục Thất cười đóng cửa xe, hắn chỉ là không định không đếm xỉa làm tổn thương lòng người ta.

Nhận được lệnh của Đại tướng quân, quan viên đóng giữ thành Võ Uy tự nhiên không dám chậm trễ, nhanh chóng an bài chỗ ở, chọn một nơi đã từng là phủ trạch của quý tộc Đảng Hạng. Mà tòa kiến trúc tốt nhất trong thành Võ Uy chính là Vương cung, nhưng trước kia Lục Thất đã căn dặn không cho bất kỳ ai nhập cư. Còn thành Trương Dịch thì Lục Thất đã định làm Đô Hộ Phủ, cho nên ở Võ Uy không có nơi ở cố định.

Chiết Duy Trung phải đi huyện Dân Cần tuần tra, hơn nữa rất ít khi trở về thành Võ Uy. Ngăn cách giữa Lương Châu và Linh Châu cùng Hưng Khánh phủ của Hạ quốc là sa mạc Đằng Cách Lý (sa mạc Tengger). Dọc theo Trường Thành sát biên giới sa mạc Đằng Cách Lý, có thể đi một đường quanh co từ Lương Châu đến được Linh Châu và Hưng Khánh phủ. Có thể nói nếu Hạ quốc xuất đại quân phản công, hoặc là trực tiếp tiến công Lương Châu, hoặc là vòng qua phía bắc sa mạc và thảo nguyên đi Cư Diên Hải, lấy Cư Diên Hải làm nơi tiếp tế tiếp viện cho đại quân, đột kích Cam Châu.

Chờ Lục Thất tiến vào phủ trạch, là lúc đèn hoa vừa được treo lên. Chiết Duy Trung vội vàng chạy trở về, trực tiếp tới phủ trạch gặp Lục Thất. Đoạn thời gian này, Lục Thất không hề trở về Lương Châu, giờ lại đột nhiên trở về, làm Chiết Duy Trung cho là có đại sự, cho nên cấp bách chạy về.

Vừa gặp mặt, Lục Thất và Chiết Duy Trung vui sướng đấm nhẹ nhau vài cái, đây là động tác thể hiện tình hữu nghị giữa bọn họ. Tiếp theo Lục Thất giới thiệu Dương Côn với Chiết Duy Trung. Chiết Duy Trung cảm thấy bất ngờ, không ngờ Lục Thất lại gọi y tới gặp một nam nhân có khuôn mặt văn nhã. Nếu nói về văn nhã, nam nhân Tây Bắc, đa số đều có bề ngoài dũng mãnh, da thịt thô ráp.Tiệc rượu được dọn lên, ba người ngồi xuống. Lục Thất tự mình đứng dậy rót rượu cho hai vị ‘ca ca’, sau khi cùng nhau uống cạn, buông bát rượu xuống, đều tự nâng vò rượu thong dong châm rượu uống.

Lục Thất uống một hớp rượu, mỉm cười nói:

- Tứ ca ở Lương Châu, thân là Phó Đô Hộ, nhưng chưa từng hỏi về chính vụ, cho ta ấn tượng không thích quan tâm chính vụ.

Chiết Duy Trung ngẩn ra, nói:

- Ta ngày đêm lo lắng Hạ quốc sẽ xuất quân ập đến Lương Châu, cho nên không có tâm tư để ý tới chính vụ.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Vị Dương Tứ huynh này của ta, sau khi nghe ta nói vậy, thì cho rằng Tứ ca không tham dự chính vụ là vì không muốn khiến ta hiểu lầm.

Chiết Duy Trung ngây người, liếc nhìn Dương Côn một cái, quay đầu nhìn Lục Thất nói:

- Huynh đệ nói chuyện, không cần làm ra vẻ bí hiểm, cứ nói thẳng mới tốt.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Tứ ca, ta không có làm ra vẻ bí hiểm đâu. Tính toán ban đầu của ta là muốn thỉnh Tứ ca nhường chức Phó Đô Hộ cho Dương Tứ huynh, tuy nhiên Dương Tứ huynh cho rằng, nếu làm như vậy, sẽ tạo thành mối họa ngầm nội chiến.

Chiết Duy Trung nghe vậy bình tĩnh nói:

- Huynh đệ, ngươi là người đứng đầu Hà Tây, chức quan của Đô Hộ Phủ, ngươi có thể ứng theo nhu cầu mà thay đổi. Ta chỉ nói một câu, ta thật lòng tin phục ngươi, sẽ không mang đến phiền phức cho ngươi.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta biết lời của Tứ ca là lời tâm huyết. Ta đã từng nói, nguyện cùng Tứ ca hợp lực chiếm giữ Hà Tây, cũng đã hứa, cho Tứ ca trở thành Chiết Lan quận vương.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:

- Huynh đệ đã từng nói qua. Cho nên, ta vẫn sẽ đối đãi chân thành với huynh đệ, thành tâm phụ tá huynh đệ trở thành Vương của Hà Tây.

Lục Thất nhìn Chiết Duy Trung nói:

- Không dối gạt Tứ ca, Hà Tây ở trong lòng ta chỉ là một vùng lãnh thổ, ta sẽ không ở lại Hà Tây lâu dài, cho nên ta mới đồng ý với Tứ ca, ngày sau sẽ phong cho Tứ ca làm Chiết Lan quận vương.

Chiết Duy Trung nghe xong gật đầu, nói:

- Lấy tài năng của huynh đệ, mai sau vấn đỉnh (nhòm ngó ngôi báu) Trung Nguyên, khẳng định không phải là việc vọng tưởng. Hiện nay Trung Nguyên do Chu quốc chiếm cứ, sớm hay muộn cũng sẽ lâm vào hoàn cảnh nội loạn. Tình hình của Chu quốc, căn bản cũng đã trở nên phức tạp như vương triều Trung Nguyên trước đây, đều có họa ngầm võ tướng cầm giữ binh, nhất là Triệu thị của Chu quốc, dã tâm của Triệu thị đã phơi bày rành rành.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Triệu Khuông Nghĩa trao đổi thu mua rất nhiều chiến mã, chính là hành động lộ liễu muốn dấy binh phản Chu.

Quyển 5 - Chương 103: Lời thẳng thắn

Chiết Duy Trung nghe xong gật gật đầu, nâng bát uống một ngụm. Lục Thất cũng uống một ngụm, lại hỏi:

- Tứ ca cảm thấy, Triệu thị sẽ rất nhanh tạo phản hay không?

- Không đâu. Triệu thị sẽ chờ cho đến khi Chu hoàng đế băng hà, mới có thể khởi binh tạo phản.

Chiết Duy Trung không chút do dự đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Chiết Duy Trung. Chiết Duy Trung uống một hớp rượu, lại nói:

- Huynh đệ, uy vọng của Hoàng đế bệ hạ ở Chu quốc cực cao, Triệu thị nếu tạo phản, nhất định sẽ không thu được lòng người ủng hộ. Tuy nhiên thế lực của Triệu thị đã là đuôi to khó vẫy, Chu hoàng đế cũng không dám công khai đối phó Triệu thị. Hoàng đế và Triệu thị ấy à, bên nào lộ ra răng nanh trước, bên đó sẽ lâm vào cảnh thất bại và diệt vong. Bọn họ đều cần tranh thủ nhân tâm của mấy chục vạn Cấm quân.

Lục Thất nghe xong gật đầu. Chiết Duy Trung lại nói:

- Tuy nhiên trên thực tế, Chu hoàng đế đã đối phó với Triệu thị rồi. Lão ta đẩy Triệu Khuông Dẫn đến Giang Nam, lại tự thân điều động quân lực Triệu thị tiến chiếm Ba Thục. Phan Mỹ chính là Đại soái, tuy nhiên Xu Mật sứ Tào Bân mà triều đình đã phái đi tiến chiếm Ba Thục hẳn là trung với Hoàng đế, chẳng qua cũng không thể loại trừ khả năng là cây cỏ đầu tường.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Chu hoàng đế muốn lợi dụng ngoại chiến kềm chế Triệu thị, thế nhưng cũng là tạo cơ hội cho Triệu thị trở nên lớn mạnh.

- Đúng là có hậu quả này, nhưng nếu vẫn để mặc cho Triệu Khuông Dẫn ở Khai Phong phủ, Hoàng đế sẽ không thể thoát khỏi nguy hoạn trước mắt. Hoàng đế không dám ở tại Khai Phong phủ giết chết Triệu Khuông Dẫn, cũng không dám hạ loại sát lệnh này, bởi vì vũ lực thủ vệ Hoàng cung chịu sự ảnh hưởng của Triệu Khuông Dẫn rất sâu. Mà Hoàng đế cũng không dám đổi quân lực khác đến thủ vệ Hoàng cung, quân lực bên ngoài Khai Phong phủ càng không đáng tin.

Chiết Duy Trung nói.

- Nói như vậy, Hoàng đế có khả năng sẽ bị ám sát.

Lục Thất nói.

Chiết Duy Trung lắc đầu, nói:

- Hoàng đế có uy vọng cực cao, đa số người bảo hộ bên người đều trung tâm với Hoàng đế, cho nên khả năng bị ám sát rất nhỏ. Tuy nhiên, từ khi thân thể bị trọng thương, Hoàng đế đã không thể luyện võ, gần mười năm không rời Hoàng cung, cho nên lực ảnh hưởng đối với quân lực càng ngày càng yếu.

Lục Thất gật đầu. Chiết Duy Trung lại nói:

- Hoàng đế Chu quốc... có lẽ sống không được mấy năm nữa, nghe nói thường hay ngẫu nhiên nôn máu, ăn uống cũng không tốt. Cho nên Triệu thị nếu sáng suốt, thì không nên vội vàng tạo phản. Chu hoàng đế chết đi, con trai của Chu hoàng đế căn bản không có năng lực đối kháng với Triệu thị.

Lục Thất gật đầu, đột nhiên hỏi:

- Tứ ca đã không vừa mắt nhi tử của Hoàng đế, vì sao còn muốn gả Hương Nguyệt liên hôn?

Chiết Duy Trung ngây ra, nói:

- Huynh đệ, Chiết thị là vì muốn sinh tồn thôi. Vì sinh tồn, chuyện không muốn làm cũng phải làm. Nếu liên hôn có thể đổi lấy càng nhiều tài nguyên cho Chiết thị sinh tồn, vậy thì cần gả Hương Nguyệt đi. Hương Nguyệt được gả cho huynh đệ, có thể nói là chuyện tốt lưỡng toàn, vừa hợp ý Hương Nguyệt, mà Chiết thị ngoài có cơ hội báo ân, còn thu được một thế lực liên minh bên ngoài.

Nghe Chiết Duy Trung thẳng thắn trả lời. Lục Thất vui mừng gật đầu, nói:

- Tình nghĩa giữa ta và Tứ ca là cả đời dài lâu.

- Ta cũng vậy. Đời này, ta cũng không tưởng sẽ gây ra chuyện vong ân phụ nghĩa với huynh đệ.

Chiết Duy Trung nghiêm nghị đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nâng bát rượu cùng Chiết Duy Trung uống cạn. Buông bát, Lục Thất khoát tay, nói:

- Tứ ca, ta đã quyết định, về sau Dương Tứ huynh sẽ là Đô hộ Hà Tây, huynh vẫn là Phó đô hộ, các huynh cùng nhau chưởng quản mọi việc quân chính ở Hà Tây.

Dương Côn và Chiết Duy Trung đều ngẩn ra. Chiết Duy Trung kinh ngạc nói:

- Huynh đệ, vị trí Đô hộ Hà Tây là do triều đình Chu quốc bổ nhiệm ngươi nhậm chức, ngươi làm như vậy, chỉ sợ sẽ bị phản ngược đấy.

- Đúng vậy. Đô hộ Hà Tây là quan viên tối cao của Hà Tây. Nếu ta đảm nhiệm, thì huynh đệ làm thế nào xác định vị trí của mình ở Hà Tây?

Dương Côn cũng nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Triều đình Chu quốc chỉ là chuẩn cho ta bố trí Hà Tây đô hộ phủ, không có chỉ định Đô hộ Hà Tây nhất định là ta. Về phần vị trí của ta, đương nhiên là Đại tướng quân Hà Tây rồi.Chiết Duy Trung nghe xong gật đầu. Lục Thất nhìn Chiết Duy Trung, nói:

- Về sau Tứ ca không cần khiêm nhường, hãy tận tụy với chức trách Phó đô hộ.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:

- Tốt, ta biết rồi.

Lục Thất cười, nói:

- Tứ ca, trước đó ta muốn nói cho rõ ràng. Hà Tây là Hà Tây, ta không mong Phủ Châu Chiết thị có tâm tiến vào làm chủ Hà Tây.

- Huynh đệ, ngươi yên tâm. Ta sẽ không cho người Phủ Châu Chiết thị tiến vào Hà Tây. Tuy nhiên Ngân Châu, ngươi phải nhường cho Chiết thị đấy. Chiết thị không có dã tâm quá lớn, chỉ muốn nắm được quyền tự trị ở vùng Phủ Châu.

Chiết Duy Trung thành khẩn nói.

- Tứ ca, vấn đề dã tâm, kỳ thực là tùy theo thế lực mạnh yếu mà biến hóa. Ta có thể tặng Ngân Châu cho Chiết thị, nhưng Hà Tây thì không dám cho. Tứ ca có thể cùng ta thân hòa một nhà, nhưng những người Chiết thị khác, có lẽ sẽ chỉ làm việc vì lợi ích. Ngày sau, ta có thể khoan dung cho Phủ Châu Chiết thị tiếp tục tồn tại, nhưng không thể dễ dàng tha thứ cho một Hạ quốc khác xuất hiện.

Lục Thất ôn hòa nói.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:

- Lời của huynh đệ, ta hiểu được. Ta sẽ không vì Chiết thị mà mưu đồ đoạt lấy Hà Tây. Ngân Châu tạm thời cũng sẽ không quy về quyền sở hữu của Phủ Châu Chiết thị.

Lục Thất gật đầu, lại giới thiệu:

- Tứ ca, cha chú của Dương Tứ huynh và phụ thân của ta là chiến hữu chí cốt đấy. Trước kia Dương Tứ huynh là Thống Soái của tám vạn Ninh Quốc quân, trong trận chiến tiến chiếm Thường Châu, ta từng vạch ra sách lược, kết quả suýt nữa đã dẫn lửa thiêu thân. Ta thật không ngờ Việt quốc sẽ xuất động ba vạn quân lực đi ứng phó với ba ngàn quân dụ địch lọt bẫy của ta. Là Dương Tứ huynh đúng lúc do thám biết được Việt quốc tập kết quân lực, vì chữa sai lầm của ta, Dương Tứ huynh đã tự ý buông bỏ biên phòng ngàn dặm, điều động tập trung năm vạn đại quân đánh vào phía đông Thường Châu. Trong trận chiến ấy, ba vạn đại quân Việt quốc bị tan vỡ, cũng tạo điều kiện cho ta thu được hai vạn quân lực hàng tốt.

Chiết Duy Trung ồ một tiếng, nhìn Dương Côn gật gật đầu. Dương Côn cười, nâng bát đáp lễ, Chiết Duy Trung cũng nâng bát, hai người cụng bát uống cạn, xem như là đã đạt thành quan hệ hợp tác hữu hảo.

Lục Thất mỉm cười nhìn, tiếp đó nói:

- Tứ ca, chuyện của ta, về sau rảnh rỗi, sẽ lại nói với Tứ ca.

Chiết Duy Trung nhìn Lục Thất, chần chừ một chút, hỏi:

- Huynh đệ, có phải ngươi quy thuộc Tấn quốc không?
Lục Thất nghe bình tĩnh nói:

- Không phải quy thuộc. Ta vốn là tự chủ, Thường Châu và Tô Châu là thuộc sở hữu của ta.

Nghe ra ẩn nghĩa trong câu trả lời lập lờ nước đôi của Lục Thất, vẻ mặt của Chiết Duy Trung lập tức biến đổi, gật đầu nói:

- Hiểu rồi. Khó trách huynh đệ nói, Hà Tây chỉ là một vùng lãnh thổ, hóa ra huynh đệ đã có một căn cơ rất lớn.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nâng bát mời rượu, cùng Dương Côn và Chiết Duy Trung uống cạn. Chiết Duy Trung buông bát, hỏi:

- Huynh đệ, ở Thường Châu và Tô Châu ngươi có bao nhiêu quân lực?

- Thường Châu và Tô Châu là đất lành, nhân khẩu ước chừng một trăm hai mươi vạn, quân lực bốn mươi vạn.

Lục Thất trả lời.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:

- Ta còn nhớ ngươi từng nói Thường Châu có tồn tại thế lực của Giang Âm Trương thị, chẳng lẽ Trương thị đã quy thuận huynh đệ.

- Xem như quy hàng đi. Sau khi ta cướp được Tô Châu, liền cùng Trương thị đạt thành hợp tác. Giang Âm Trương thị là một gia tộc coi trọng buôn bán, không có dã tâm tranh hùng thiên hạ.

Lục Thất đáp lại.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:

- Huynh đệ có căn cơ tại Giang Nam, hiện giờ lại chiếm cứ Hà Tây, còn có năm vạn quân Hội Châu nắm trong tay, ngày sau Chu quốc nội loạn, huynh đệ tiến chiếm Trung Nguyên có phần thắng thật sự rất lớn đấy.

- Đến khi đó, nếu ta thật có khả năng tiến chiếm Trung Nguyên, cũng cần đến Chiết thị hỗ trợ.

Lục Thất nói.

Chiết Duy Trung nghe vậy lắc đầu, nói:

- Huynh đệ, ta không dối gạt ngươi, ngươi khỏi phải trông cậy Chiết thị xuất binh đánh Trung Nguyên. Từ Đường mạt đến nay, Chiết thị tuyệt không tham dự vào chiến loạn Trung Nguyên. Chiết thị chúng ta không có năng lực nhập chủ Trung Nguyên, thầm nghĩ bảo vệ cho cơ nghiệp tổ tông. Người nào xưng vương Trung Nguyên, chúng ta liền chúc tụng người đó. Điều duy nhất ngươi có thể trông vào chính là Chiết thị ngăn cản Liêu quốc tiến công.

Lục Thất nghe xong gật đầu, có Chiết thị ngăn cản Liêu quốc là được rồi. Trên thực tế, quan hệ thông gia giữa hắn và Chiết thị còn biểu tượng cho mối uy hiếp đến các thế lực. Chiết thị không tham dự tranh hùng Trung Nguyên, nhưng nhóm hùng chủ không có khả năng cho rằng Chiết thị sẽ không xuất binh.

Chiết Duy Trung uống một hớp rượu, lại nói:

- Huynh đệ, ngươi không đến, ta cũng phải đi tìm ngươi nói chuyện.

- Có chuyện gì?

Lục Thất đáp lại.

- Hạ quốc mất đi Hà Tây, nhưng vẫn không có hành động phản công, theo suy đoán của ta, có thể là muốn cấu kết với Liêu quốc đột kích Hà Tây đấy.

Chiết Duy Trung nói.

Lục Thất ngây ra, nói:

- Hạ quốc cùng Liêu quốc cấu kết ư?

- Hẳn là vậy. Đã sắp sang thu rồi, thảo nguyên chuẩn bị đi vào thời kỳ chăn thả, cũng là lúc ngựa béo mập, có thể chạy tốc độ đường dài. Hạ quốc bị huynh đệ đánh cho tơi bời, có lẽ không dám tự lực phản công, tám phần là sẽ cấu kết với Liêu quốc. Chúng ta cần phải chuẩn bị nghênh chiến.

Chiết Duy Trung nói.

Lục Thất gật đầu, cười nhạt nói:

- Liêu quốc đột kích, cũng chưa hẳn là chuyện xấu, viễn chinh tập kích bất ngờ rất vất vả đấy.

Quyển 5 - Chương 104: Tây Châu

Một chầu rượu, trao đổi rất nhiều, quyết sách cũng rất nhiều. Cuối cùng, mọi người giải tán trong vui sướng.

Lục Thất mang theo ba bốn phần men say đi hậu trạch. Lúc này đã là canh hai, khí trời về đêm có hơi lạnh lẽo, nhà chính ở hậu trạch đèn lồng sáng tỏ. Sáu ả nô tì canh giữ ở sảnh ngoài nhà chính vừa thấy Lục Thất tiến vào, đều cung kính đứng dậy.

Lục Thất không dừng bước tiêu sái đi vào nội thất, vừa vào nội thất, một luồng hơi ấm phả vào mặt. Không khí bên trong nóng hừng hực, thoáng nhìn liền thấy một thùng nước nóng bốc hơi. Ba mỹ nhân đều đang ngồi trên giường gấm, trông thấy Lục Thất, liền khởi thân đứng ở trước giường.

- Đại nhân tới rồi.

Bạch Linh Nhi dẫn đầu hô.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, trái tim ấm áp đi đến bên giường gấm. Đến trước giường gấm, thấy con gái A Á đang ngủ trên giường, hắn đến gần khom người cẩn thận ngắm. Khuôn mặt phấn nộn của con gái ngủ vô cùng an bình.

Lục Thất thẳng lưng, quay đầu nhìn Tiêu Vân Nhi, dịu dàng nói:

- Hà Tây lúc này lạnh hơn Giang Nam nhiều lắm, các nàng và A Á không nên mặc y phục nhẹ ra ngoài.

Khuôn mặt của Tiêu Vân Nhi vốn có hơi mất tự nhiên, nghe xong vẻ mặt trở nên ôn nhu, gật đầu. Lục Thất cười, nói:

- Ta đi tắm rửa.

Thấy Lục Thất đi đến thùng nước, Tiêu Vân Nhi thoáng chần chừ, chợt vẫy tay ra hiệu cho hai cung nhân đi theo. Bạch Linh Nhi và một cung nhân khác ngượng ngùng đi tới thùng nước, hầu hạ Lục Thất thoát y. Lục Thất bước vào thùng nước ngồi xuống, thoải mái nhắm hai mắt lại.

Bạch Linh Nhi chủ động chải vuốt tóc cho Lục Thất, một cung nhân khác đứng hầu một bên. Sau một lúc lâu, Lục Thất chợt khẽ nói:

- Linh Nhi, chúng ta rốt cục đã có thể bầu bạn một đời rồi.

- Trước kia nô tuyệt vọng, đã tưởng niệm không biết bao lần tình ý giữa đôi ta. Cung cấm như ngục, nô đã sớm chặt đứt, được gặp lại quân là hy vọng xa vời vợi.

Bạch Linh Nhi khẽ đáp, chợt có nước mắt rơi trên tóc Lục Thất.

Lục Thất vẫn nhắm nghiền mắt. Nỗi mất mát của thiếu niên tựa tiếng nhạc uốn khúc len lỏi vang vọng trong tim. Năm năm kiếp sống tiểu binh tại tầng thấp nhất, tưởng niệm về Bạch Linh Nhi nào chỉ trăm ngàn lần. Khi đó, hắn khát vọng lập công đạt được chức vị, ảo tưởng làm quan, tìm về Bạch Linh Nhi. Nhưng thực tế khốn nạn, đánh tan khát vọng của hắn. Đừng nói đến làm thượng quan, thậm chí giữ mệnh cũng đã khó khăn. Không ngừng thất vọng, khiến cho tâm tính của hắn từng bước trở nên vặn vẹo.

Hiện giờ, nỗi khát vọng khó hơn lên trời năm đó đã dễ dàng về đến bên mình. Thế sự vô thường, cũng khó thoát khỏi nhân quả tuần hoàn. Bản thân đi lên con đường làm Hoàng đế, trong lơ đãng, đã tìm về được giấc mộng thuở thiếu niên.

- Linh Nhi, đêm nay nàng bồi ta nhé, chúng ta cùng đi ngắm sao trời.

Lục Thất khẽ lên tiếng thoáng như một đứa trẻ đang nói mớ.

- Chàng nói chuyện một lát với tiểu thư trước, sau đó nô bồi chàng đi xem sao.

Bạch Linh Nhi dịu dàng khẽ nói. Lục Thất ừ một tiếng.

....

Nửa thời sau, Lục Thất lõa thể đứng trước Tiêu Vân Nhi. Tiêu Vân Nhi xấu hổ hoảng hốt cúi xuống gương mặt thanh nhã. Chợt hai bàn tay to phủ lên bờ vai nàng, tiếp đó nâng lên khuôn mặt trái xoan của nàng. Vào mắt nàng là một khuôn mặt ngậm cười, ánh mắt trên khuôn mặt kia đang vô cùng ôn nhu nhìn mình.

- Vân Nhi, gọi ta là lão gia.

Lục Thất dịu dàng khẽ nói.

- Lão gia.

Tiêu Vân Nhi e lệ nhẹ giọng gọi. Lục Thất mỉm cười, cúi người vươn tay ôm lấy Tiêu Vân Nhi, xoay người đi đến một gian nội thất khác.

*****

Sáng ngày kế, Lục Thất và Dương Côn trở về Trương Dịch, dọc trên đường thong thả mà đi. Lục Thất kể lại tỉ mỉ về tình thế Hà Tây với Dương Côn, cùng với kinh nghiệm quản lý quân chính, ngoài ra còn có đặc tính tác chiến trên thảo nguyên và sa mạc.Sau khi về đến Trương Dịch, Dương Côn tiếp nhận toàn bộ sự vụ của Đô hộ phủ. Quân chính Cam Châu do Chiết Hương Nguyệt chủ quản đã quy về quan trên địa phương, tuy nhiên cũng chỉ là chủ quản. Quân ti Hắc Hà và quan lại đồn điền ở Cam Châu đều đã được bố trí hoàn hảo, Chiết Hương Nguyệt không cần quá mức vất vả, nhưng vẫn nắm giữ thực quyền nhất định chưởng quản Cam Châu.

Sau khi Dương Côn nhậm chức Đô hộ Hà Tây, Lục Thất dồn tinh thần và thể lực vào việc thao luyện Tây Lương quân, nhằm gia tăng sự thân cận và nâng cao chiến lực của Tây Lương quân.

Dương Côn cũng nói với Lục Thất về chuyện Tiêu Tri Lễ, hỏi có thể cho Tiêu Tri Lễ trở về Giang Nam hay không? Câu trả lời của Lục Thất là tạm thời không nên nóng vội trở về. Một là đường về nguy hiểm, hai là sau này sẽ cần đến chức quyền của Trưởng sử Hà Châu để khống chế Hoàng Hà. Bảo Tiêu Tri Lễ cố gắng ẩn nhẫn thêm một thời gian.

Thoắt cái mười ngày đã trôi qua, ngày này, thành Trương Dịch bỗng có khách nhân bất ngờ đến, là một thương đội gồm năm mươi người đến từ Tây Châu, hơn nữa còn nhận sứ mệnh làm sứ giả. Lục Thất nhận được thông báo, liền quay về trong thành.

Lục Thất và Dương Côn ở khách sảnh phủ nha tiếp kiến năm vị sứ giả Tây Châu. Lục Thất ngồi trên chủ vị, Dương Côn ngồi ở khách vị bên phải. Năm người sứ giả mặc áo bào Đường triều, dung mạo rõ ràng là mang huyết thống lai giữa Hán và phiên, cung kính bái kiến Đại tướng quân.

Lục Thất cho bọn họ ngồi xuống, sau đó bình thản hỏi:

- Các ngươi đến Hà Tây, ngoài việc buôn bán, còn có chuyện gì sao?

- Hồi Đại tướng quân, chúng tôi đều là người Hán thời Đường, là hậu nhân của tướng sĩ Thiên Sơn quân tại Tây Châu. Chúng tôi nghe nói Đại tướng quân nhập chủ Hà Tây, thực lực rất hùng mạnh, vì vậy chúng tôi tới Hà Tây, là hy vọng Tây Châu có thể quy thuộc dưới quyền thống trị của Đại tướng quân.

Một người trung niên sống mũi cao cung kính hồi đáp, dùng Hán ngữ có chút cứng ngắc.

Lục Thất nghe vậy, mỉm cười nói:

- Các ngươi là nghe ai nói cái gì rồi?

- Hồi Đại tướng quân, Tây Châu và Sa Châu tiếp giáp nhau, là Sa Châu Vương thị truyền cáo Hà Tây đã do Đại tướng quân nhập chủ.

Người trung niên hồi đáp.

Lục Thất nghe xong không ngoài ý muốn. Tuy nhiên hắn biết Sa Châu và Tây Châu tiếp giáp nhau, nhưng khoảng cách giữa chủ thành hai châu rất xa, cũng phải ngàn dặm. Nếu chủ thành của Sa Châu, Y Châu và Tây Châu được phân bố theo một hình tam giác vuông, như vậy lộ trình giữa Đôn Hoàng của Sa Châu và Cao Xương của Tây Châu chính là cạnh dài nhất, hơn nữa phần lớn là sa mạc. Cho nên từ Sa Châu đến Tây Châu, cơ bản phải đi qua cảnh nội Y Châu. Tây Châu là ở phía tây Y Châu, chính là Hỏa Diệm Sơn vùng đất của Thổ Lỗ Phiên.

- Vì sao các ngươi muốn quy về dưới sự thống trị của ta?

Lục Thất bình thản hỏi, trên đời không có chuyện tốt vô duyên vô cớ.

- Hồi Đại tướng quân, nhiều năm qua Tây Châu vẫn bị vây trong chiến loạn, việc nông và chăn nuôi gian nan, thương lộ bế tắc, người dân Tây Châu hết sức khát vọng có được một cuộc sống sống an bình. Nếu Tây Châu thuộc sở hữu Đại tướng quân, Tây Châu sẽ có thể thoát khỏi cảnh chiến loạn không ngừng nghỉ, ít nhất là không phát sinh chiến sự với Y Châu nữa.Người trung niên thành khẩn hồi đáp.

- Ý tứ của ngươi là muốn ta xuất binh đi Y Châu?

Lục Thất bình thản nói.

- Vâng, đúng vậy. Nếu Đại tướng quân xuất binh Y Châu, hàng phục dân tộc Hồi Hột ở Y Châu, là có thể đả thông thương lộ đến Tây Châu.

Người trung niên hồi đáp.

- Tây Châu có bao nhiêu nhân khẩu?

Lục Thất hỏi.

- Ước chừng bốn vạn, vào thời hưng thịnh đã từng có mười lăm vạn. Quân lực có khả năng chiến đấu có bốn ngàn, quân lực Tây Châu vẫn được thiết lập theo chế độ Thiên Sơn quân. Nếu Đại tướng quân có thể nhập chủ Tây Châu, Thiên Sơn quân sẽ tùy theo an bài của Đại tướng quân, cũng sẽ phối hợp cùng Đại tướng quân tiến chiếm Y Châu và Đình Châu.

Người trung niên hồi đáp, trực tiếp nói ra điều kiện quy thuộc, biểu lộ ra sự bức thiết.

Lục Thất im lặng, một lát sau, nói:

- Các ngươi đi nghỉ ngơi trước đi. Bổn quân muốn cùng quan viên của Đô hộ phủ thảo luận.

- Vâng!

Năm người sứ giả Tây Châu đứng dậy đồng loạt hành quân lễ, sau đó lui ra ngoài. Hành động này khiến cho Lục Thất ngây người.

Sứ giả Tây Châu vừa đi, Lục Thất nhìn Dương Côn, hỏi:

- Tứ huynh cảm thấy thế nào?

- Những người này đến không đúng lúc. Chỗ đứng tại Hà Tây của chúng ta bây giờ vẫn chưa vững vàng, trước mắt còn có nguy cơ Liêu quốc tiến công, nếu tiến chiếm Y Châu, sẽ gây bất lợi trong việc phòng thủ và khống chế Hà Tây. Bất lợi có hai phương diện, một là chiến lực Hà Tây biến yếu, hai là sẽ đả kích đến ý chí chiến đấu của lòng quân Hà Tây.

Dương Côn nói thẳng cái nhìn toàn diện.

Lục Thất hiểu được gật đầu. Dương Côn lại nói:

- Sự bức thiết trong lời nói của sứ giả Tây Châu có thể là có hai nguyên nhân, một là Tây Châu gặp phải đại họa ngoại xâm, hai là sứ giả Tây Châu đến đây cũng là một loại sách lược dụ cho chúng ta sập bẫy. Không thể bài trừ khả năng có người nhòm ngó muốn đoạt thế lực của Hà Tây, lợi dụng Tây Châu chia hết quân lực của Hà Tây, tỷ như Liêu quốc hoặc là Thổ Phiên. Mà sở dĩ Tây Châu bằng lòng hợp tác mưu hại, đương nhiên là vì không muốn tương lai sẽ bị Hà Tây quân tiến chiếm.

Lục Thất nghe xong gật đầu, nói:

- Quả là không thể bài trừ khả năng mưu hại. Ta trước tiên đi hỏi Sa Châu Vương thị một chút.

- Nếu Vương thị trả lời rằng khả năng mưu hại không lớn, chẳng lẽ huynh đệ dự tính xuất binh tiến Y Châu?

Dương Côn bình thản nói, rõ ràng không tán thành Hà Tây xuất binh Y Châu.

Lục Thất mỉm cười, nói:

- Tây Châu đã chủ động đến quy phục, nếu cự tuyệt sẽ gây bất lợi cho ngày sau chiếm cứ. Hơn nữa, cho dù là mưu hại, ta cũng sẽ xuất binh Y Châu. Ta nghĩ có thể thuyên chuyển ba vạn quân lực từ năm vạn quân ở Hội Châu đi Y Châu một lần.

Dương Côn nghe xong giật mình, tiếp đó hiểu ý cười gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau