KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 626 - Chương 630

Quyển 5 - Chương 80: Ô Lan Độ

Lục Thất trình bày với Kỷ Vương về nguy cơ khả năng, nhận được sự ủng hộ của Kỷ Vương, Kỷ Vương đồng ý lấy danh nghĩa của mình cầu viện điều quân với Triết thị ở Ngân Châu, cũng đồng ý thực thi giả vờ tiến đánh Lan Châu.

Có được sự ủng hộ của Kỷ Vương, Lục Thất bắt đầu chuẩn bị chiến tranh, trước tiên phái thám báo tới Lan Châu, thậm chí là Hà Hoàng, nhưng không có bất kỳ dò hỏi nào với Lương Châu, tuy nhiên đã tìm một số tướng sĩ tới từ hành lang Hà Tây, bí mật thu nạp cận vệ, tìm hiểu hành lang Hà Tây.

Đương nhiên, cũng phái người cầm thủ lệnh của Kỷ Vương, mật thư của Lục Thất Ngân Châu điều quân.

Loáng cái nửa tháng trôi qua, Chiết Duy Trung và Chiết Hương Nguyệt dẫn hai vạn năm ngàn quân tới Hội Châu, trú đóng ở ngoài thành huyện Tây Cát, hai vạn bộ binh do Chiết Hương Nguyệt thống soái, năm ngàn kỵ binh do Chiết Duy Trung chỉ huy, cha con Chiết Duy Trung ở Ngân Châu quả nhiên không cướp đoạt quân quyền của Chiết Hương Nguyệt, còn năm ngàn kỵ binh không phải là do Lục Thất điều tới.

Tuy nhiên sau khi Lục Thất biết được rất vui mừng, có thêm năm ngàn kỵ binh sẽ càng nắm phần thắng giành được hành lang Hà Tây, hơi nữa sau khi đoạt xong cũng thêm phần giữ vững, hắn lập tức tới huyện Tây Cát.

Ở trong đại doanh huyện Tây Cát, hắn gặp huynh muội Chiết thị, Chiết Duy Trung vẫn như xưa, Chiết Hương Nguyệt thì mặc bộ áo giáp nhung trang, tư thế hiên ngang.

Vừa thấy mặt, Chiết Duy Trung liền ôm chầm lấy Lục Thất, sau khi buông ra bèn dùng nắm tay đấm nhẹ vào Lục Thất một cái, cười nói:

- Huynh đệ đúng là lợi hại, tới Nguyên Châu cũng khiến Hạ Quốc bị thiệt hại nặng.

Lục Thất cười nói:

- Ta là ky cóp cho cọp ăn, vì thế phải mời tứ ca từ xa tới.

- Ta nên tới mà.

Chiết Duy Trung trả lời thẳng thắn.

Lục Thất mỉm cười, quay đầu nhìn Chiết Hương Nguyệt, Chiết Hương Nguyệt giương đôi mắt đẹp nhìn Lục Thất hỏi:

- Thiên Phong, cô Nhã Lan đó có xinh đẹp hơn thiếp không?

Lục Thất hơi giật mình, khẽ cười đáp:

- Trong lòng ta, vẻ đẹp của Hương Nguyệt độc nhất vô nhị.

Chiết Hương Nguyệt e thẹn cụp mi mắt xuống, một lát sau đột nhiên giương mắt dịu dàng nói:

- Đợi chút, nô gia đi bái kiến tiểu Điệp tỷ tỷ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Chiết Duy Trung cười nói:

- Huynh đệ, chúng ta đi uống rượu nói chuyện thôi.

Vào soái trướng, uống bát rượu xong, Chiết Duy Trung cười nói:

- Huynh đệ muốn tiến vào vùng Hà Tây, ta vừa nghe đã muốn tham gia vào chiến sự.

Lục Thất gật đầu nói:

- Vùng Hà Tây không dễ tiến thủ, ta đã tìm hiểu kỹ càng rồi, chỗ khó đánh phá nhất là vùng Cổ Lãng hạp, ở nơi đó lại có năm ngàn quân Hạ chiếm đóng.

- Cổ Lãng hạp thì ta biết, đó là cửa ngõ tiến vào Hà Tây, nghe nói là một khe sông ngoằn ngoèo dài khoảng năm sáu mươi dặm, cửa khe sông xây dựng thành phòng thủ, mặc dù chỉ có năm ngàn quân trấn thủ, nhưng có thể ngăn cản mấy vạn quân lực, mười vạn quân Chu năm xưa đã chịu tổn thất lớn ở chính Cổ Lãng hạp.

Chiết Duy Trung nói.

- Tứ ca đúng là biết rất tường tận, Cổ Lãng hạp đúng là quan ải hiểm yếu để khống chế giữa Lan Châu và Lương Châu, muốn tiến vào Lương Châu từ đây, nhất định phải chiếm được Cổ Lãng hạp.

Lục Thất nói.

- Huynh đệ muốn làm thế nào?

Chiết Duy Trung uống một hớp rượu, hỏi.

- Cách làm của ta là chiếm bằng trí tuệ, theo hồi báo của thám báo ở Lan Châu, có ba vạn quân lực của Lương Châu đã tới Lan Châu, trong đó một vạn là trú quân ở Lương Châu, hai vạn là quân lực bộ lạc tập kết ở vùng Hà Tây, ta định dùng một ngàn kỵ binh, giả mạo là quân Hạ từ phủ Hưng Khánh tới, đến Cổ Lãng hạp cướp lấy thành phòng thủ.

Lục Thất nói.

- Giả mạo quân Hạ ở phủ Hưng Khánh? Được không?

Chiết Duy Trung ngờ vực hỏi.

- Hẳn là được, ta sẽ sai người giả mạo phung mệnh Phiên soái đi Hà Tây lĩnh quân, công văn dĩ nhiên ta đã bảo người tạo xong rồi.

Lục Thất mỉm cười nói.

Chiết Duy Trung chợt gật đầu nói:

- Chiêu này hẳn là khả thi, tuy nhiên một ngàn kỵ binh đi đoạt thành rất dễ bị tiêu diệt đấy.

- Chỉ có thể là một ngàn kỵ binh, nhiều hơn trái lại sẽ không thể lừa gạt được.

Lục Thất bình thản đáp.

Chiết Duy Trung gật đầu hỏi:

- Không phải huynh đệ đích thân đi chiếm đấy chứ.
- Ta sẽ đích thân đi, hơn nữa tướng sĩ đi theo đều sẽ là người dũng mãnh.

Lục Thất ôn tồn trả lời.

Chiết Duy Trung nhíu mày, tiếp đó lại gật đầu hỏi:

- Khi nào chúng ta đi tiếp ứng?

- Ta sẽ từ Ô Lan vượt qua Hoàng Hà rạng sáng ngày hôm sau nữa, còn các ngươi phải tới gần trưa mới vượt Hoàng Hà, tuyệt đối không được sớm hơn, nếu không không lừa được trạm canh gác của quân Hạ.

Lục Thất dặn dò.

- Được, lần này lại có thể lập công lớn đây, nào, uống rượu.

Chiết Duy Trung nâng bát cười nói.

*****

Trong bóng đêm, Lục Thất dẫn một ngàn kỵ binh lặng lẽ tới Ô Lan Độ, Chiết Hương Nguyệt cũng đi theo trong quân, nàng tới tiễn Lục Thất, Lục Thất không lay chuyển được đành phải dẫn theo Chiết Hương Nguyệt cùng tới Ô Lan Độ.

Trong ánh mắt tiễn đưa của Chiết Hương Nguyệt, Lục Thất dẫn mười hai tướng sĩ, vượt Hoàng Hà trước tiên, hắn muốn đích thân đi dò xét tình hình của đối phương, khoảng thời gian này hắn không phái thám báo qua Hoàng Hà tra xét, chỉ cố ý tăng cường tuần tra canh gác ở Hoàng Hà, chỉ cần quân Hạ ở đối diện Hoàng Hà nhìn thấy tuần tra, có lẽ sẽ tạo thành mê hoặc.

Tiến thủ vào vùng Hà Tây đối với Lục Thất mà nói cũng là một mong muốn cháy bỏng hùng bá thiên hạ, nếu có thể đặt vùng Hà Tây trong vào trong tầm kiểm soát, gần là có thể đại thượng gốc rễ của Hạ Quốc, xa thì tái hiện nét huy hoàng của con đường tơ lụa, có được Hà Tây, là giấc mơ phong công vĩ nghiệp của hùng chủ.

Mặc dù là mùa hè, các tướng sĩ qua đêm trong Hoàng Hà đều cảm nhận được hơi lạnh, huyện Ô Lan trên thực tế gần với sa mạc phương bắc, khí hậu sa mạc ngày nóng như lò lửa, đêm lạnh như nằm tuyết.

Chiếc bè da bê lặng lẽ cập bờ dưới bóng đêm lặng yên, phải nói, đây không phải là một đêm tối có lợi để lẻn vào quân địch, nhưng chính vì bóng đêm thanh vắng cũng khiến cho trạm canh gác của quân Hạ ở bờ bên kia đã lơi là cảnh giác lúc nửa đêm.

Chiếc bè da bê thuận lợi tới bờ bên kia, Lục Thất cho rằng, người qua sông ít một là không dễ bị phát hiện, hai là bị phát hiện thì quân dịch phòng thủ cũng sẽ không phóng khói lửa báo động, đối với chút ít thám báo qua sông, đương nhiên không thể quấy nhiễu làm to chuyện với thượng quan.

Lục Thất sải bước dẫn đầu nhảy lên bờ sông, đặt chân xuống không hề gây tiếng động, tiếp đó là Lỗ Hải và Lý Bảo, hai viên hổ tướng này, Lục Thất nhất định phải dẫn theo, phía sau là một nhóm tướng sĩ, ai nấy đều là quân lão luyện thiện chiến.

Sau khi mười ba người lên bờ, đầu tiên ngồi xổm quan sát một lát, Lục Thất khoát tay đứng dậy, sau đó mười ba người xếp thành hàng nghiêm chỉnh, lao vào một số trạm canh gác gần đó.

Cách mấy trăm mét ngoài bến sông có quân bảo, bờ sông có trạm canh gác, trong đó là hơn năm mươi quân Hạ, phân bố thành mười nhóm, gần như mỗi người đều quấn da dê trốn trong hố đất ở bờ sông.

- Đổi chỗ.

Lục Thất uể oải dùng tiếng Đảng Hạng hô lên khi tiếp cận một trạm canh gác trong hố đất.

Quân canh gác trong hố đất đã nhìn thấy một nhóm người tới, vừa nghe lập tức chúc binh khí xuống đứng dậy, phía sau Lục Thất có năm tướng sĩ bước ra, chạy vội tới chỗ quân Hạ trong hố đất.

Dưới ánh trăng, có một tên lính quân Hạ bỗng nhiên cảnh giác hỏi:

- Các ngươi? Là từ đâu tới?

Gã lại nói tiếng Hán, một tướng sĩ lạnh lùng đáp:

- Ngươi không muốn trở về sao?Vừa nói, năm tướng sĩ bỗng đạp chân vồ mạnh tới, một bước đã tới hố đất, tên lính quân Hạ lên tiếng đó không ngờ lập tức ném binh khí, ôm đầu kinh sợ nói nhỏ:

- Ta đầu hàng.

Tên tướng sĩ lên tiếng đó sững người, nhưng vẫn thò hai tay túm đầu tên lính quân Hạ, tên lính đó nhanh chóng nói:

- Ta là quân Chu.

Bốn tên lính khác cũng ném binh khí ôm đầu, Lục Thất kịp thời hô:

- Dừng.

Vừa hô dừng, năm tướng sĩ nhào tới không vặn gãy cổ năm tên lính quân Hạ nữa, nhưng cũng kẹp chặt đầu chúng không buông, Lục Thất đi tới hỏi:

- Ngươi là quân Chu?

- Vâng, tiểu nhân mười năm trước rớt lại ở Lương Châu.

Tên lính quân Hạ hô đầu hàng kia vội trả lời.

- Nơi này đóng bao nhiêu quân?

Lục Thất hỏi.

- Ba trăm, chỉ có ba trăm.

Tên lính quân Hạ kia đáp lại.

- Năm đó có bao nhiêu người rớt lại ở Lương Châu?

Lục Thất hỏi tiếp.

- Chắc là có hơn một vạn người, đại đa số đều đã tới nơi rất xa như Qua Châu và Sa Châu, còn Cam Châu và Lương Châu rất ít.

Tên lính kia trả lời.

- Quân bảo ở đây có khói lửa không?

Lục Thất hỏi.

- Có, tiểu nhân có thể mở cửa thành cho đại nhân.

Tên lính quân Hạ đó chủ động nói.

Lục Thất nhìn tên lính quân Hạ kia, khuôn mặt đúng là đặc trưng của người Trung Nguyên, khoảng ba mươi tuổi, hắn gật đầu nói:

- Nếu ngươi có thể lập công, ta sẽ trọng thưởng.

- Vâng, tiểu nhân chỉ mong có thể quay về Trần Châu.

Tên lính quân Hạ kia vội đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ngươi yên tâm, Lục Thiên Phong ta đồng ý thì sẽ thực hiện.

- Ngươi? Ngươi là Lục Thiên Phong?

Tên lính quân Hạ kia giật mình thất thanh, bốn tên lính khác cũng nhìn Lục Thất, ai nấy đều kinh sợ.

- Ồ, ngươi từng nghe qua tên ta.

Lục Thất nhã nhặn nói.

Tên lính quân Hạ vội gật đầu, chợt quỳ xuống nói:

- Tiểu nhân tuyệt đối sẽ dốc sức phục vụ Tướng quân đại nhân.

- Tốt, trước tiên ngươi dẫn chúng ta đi tìm hiểu tuần tra trước.

Lục Thất bình thản nói.

- Vâng, mời đại nhân.

Tên lính quân Hạ đó cung kính đáp lại, đứng lên dẫn Lục Thất đi đến hố đất tiếp theo.

Quyển 5 - Chương 81: Eo sông Cổ Lãng

Tên lính quân Hạ đó dẫn mười người trong nhóm Lục Thất, đang đi thì nhỏ giọng nói:

- Đại nhân, thực ra chỉ cần đối phó với thống lĩnh là có thể bức hàng được đội tuần tra ở đây, tốt nhất chỉ cần năm vị đi.

Lục Thất gật đầu, xua tay dặn dò năm thuộc hạ, theo tên lính kia đi đối phó với thống lĩnh quân Hạ, hắn dừng bước quay đầu nhìn quân bảo cách đó không xa, bờ đông Hoàng Hà của Ô Lan Độ cũng có một tòa quân bảo.

Một lát sau, thuộc hạ dẫn một tù binh trở về, là một quan quân Đảng Hạng râu rậm, quan quân đó thành thật bảo từng quân Hạ trong hố đất bỏ binh khí xuống đầu hàng.

Giải quyết xong trạm gác của địch ở bờ Hoàng Hà, Lục Thất cho thuyền đò trở về, hạ lệnh kỵ quân qua sông, một ngàn kỵ binh qua sông xong, dưới sự phối hợp của quân tốt đầu hàng kia, quả nhiên dễ dàng mở cửa quân bảo, một ngàn quân tiến vào quân bảo, bắt hơn hai trăm quân Hạ đang chìm trong giấc ngủ làm tù binh.

Sáng sớm, một ngàn kỵ binh xuất phát từ quân bảo, tù binh ở quân bảo đã được chuyển tới bờ đông Hoàng Hà, một ngàn kỵ binh đều mặc trang phục của quân Hạ, hơn nữa quá nửa mang đặc trưng đầu trọc, Lục Thất đương nhiên không thể cạo trọc đầu, hắn đội mũ giáp, lẩn giữa đám kỵ quân.

Cùng cưỡi ngựa với Lục Thất có một nhân vật quý tộc, đó là một đại hán khôi ngô, áo giáp sáng loáng, vai khoác áo mỏng, mắt sáng ngời, tràn đầy dã tính nhanh nhẹn dũng mãnh, râu dưới cằm như sừng rồng cuộn lại, trên hai tai đeo một chiếc khuyên lớn vàng lấp lánh, trông vô cùng uy phong.

Nhân vật này chính là Phiên soái mà Lục Thất lựa chọn, mạo danh là Thác Bạt Hồng, quả thực có người tên là Thác Bạt Hồng, là cháu họ của vua Hạ quốc, tuy nhiên cháu họ của vua Hạ quốc có rất nhiều, Thác Bạt Hồng là một thống lĩnh của ngự tiền vệ.

- Có phải hơi căng thẳng không?

Lục Thất cười hỏi trên ngựa.

- Vâng, thuộc hạ không quen lắm.

“Phiên soái” cung kính trả lời.

- Sau này sẽ quen, nếu có thể tiến chiếm được vùng Hà Tây, ngươi sẽ trở thành tướng soái thật sự.

Lục Thất mỉm cười hứa hẹn.

- Thuộc hạ đa tạ Đại tướng quân.

“Phiên soái” vừa mừng vừa lo cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, có câu dưới sự trọng thưởng tất có kẻ dũng mãnh, “phiên soái” này vốn chỉ là tốt hàng, trong lòng rất hèn mọn, y được bồi đắp thêm lòng can đảm, khiến y có khí độ của tướng soái.

Một ngàn kỵ binh thuận lợi tới được eo sông Cổ Lãng, có hai người đưa tin đi trước tới thông báo cho Thành Hòa Nhung, cùng Thành Hòa Nhung xây dựng cửa sông phía tây của eo sông Cổ Lãng, thực ra chính là một quân thành quan ải giống như Thanh Lưu Quan.

Lục Thất cơ bản rất hiểu bố cục của quân Hạ ở eo sông Cổ Lãng, quân Hạ trấn thủ eo sông Cổ Lãng có năm ngàn, nhưng quân lực trú đóng ở Thành Hòa Nhung cũng chỉ có một ngàn, ngoài ra bốn ngàn quân phân tán phòng thủ một số vùng hiểm yếu, đặc biệt là vách núi non hai bên eo sông Cổ Lãng sẽ có rất nhiều quân bắn cung tiễn nấp ở trên cao nhìn xuống, cho nên bước vào eo sông Cổ Lãng chẳng khác nào là tiến vào “đường đến suối vàng”.

Mà qua eo sông Cổ Lãng là tới được huyện Xương Tùng, huyện Xương Tùng phía nam dựa núi Kỳ Liên, bắc kề sa mạc Đằng Cách Lý, chỉ cần chiếm được eo sông Cổ Lãng là ngăn cản được sự tấn công của quân Hạ ở Lan Châu và Hà Hoàng, eo sông Cổ Lãng chính là một cánh cửa hiểm yếu giữa Lan Châu và Lương Châu.

Bước vào eo sông Cổ Lãng quanh co khúc khuỷu, giống như đi vào tuyệt địa hoang vu không người ở, Lục Thất bình tĩnh quan sát vách núi, hắn đã nhìn thấy không dưới hơn mười quân cung tiễn nấp quanh đó, quân Hạ vẫn thật sự coi trọng phòng ngự ở eo sông Cổ Lãng.

Thuận lợi đi qua quá nửa eo sông Cổ Lãng, hai người đưa tin đi đầu đã quay về, mang theo tin tức có thể tiến lên trước, nhưng khi sắp đến gần cửa sông, phía đối diện bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều quân Hạ, lao tới mãnh liệt như thủy triều.

Một ngàn kỵ binh lập tức hoảng sợ, rất nhiều tướng sĩ tay nắm chặt cán đao, Lục Thất cũng kinh ngạc, nhưng đã đến chỗ trong cùng của eo sông Cổ Lãng, lúc này nếu rối loạn tất sẽ khó rút lui hoàn hảo, hắn vội dặn dò “phiên soái” một lát.

- Tránh ra.

“Phiên soái” hô to một tiếng, vang vọng trong khe sâu, tiếp đó “phiên soái” phóng ngựa lên trước, đám kỵ binh phối hợp lần lượt nhường đường, để “phiên soái” đi lên trước nhất.

- Đám các ngươi chạy cái gì?

“Phiên soái” ngồi trên ngựa hiên ngang, uy nghiêm quát hỏi bằng tiếng Đảng Hạng.
Quân Hạ vọt tới lập tức từ chạy chuyển sang đi, đi đầu là một quan tướng cưỡi ngựa, từ xa đã thi lễ với “phiên soái”, lớn tiếng nói:

- Ti hạ phụng mệnh đi Lan Châu gấp, đã quấy nhiễu Đô thống quân đại nhân, xin thứ tội.

- Đi.

“Phiên soái” cầm roi vung ra, nghênh ngang nói, quan tướng Hạ quốc đó vội đánh ngựa đi, phía sau rất nhiều bộ quân đi theo, tuy nhiên đều thận trọng chạy chậm, đội ngũ cũng chỉ chiếm một nửa khe sâu.

Lục Thất thầm thở phào, tên “phiên soái” đó dứt khoát ở phía trước, phóng ngựa ngang nhiên dẫn đầu đi trước, Lục Thất nhìn thế thầm gật đầu, chính thái độ nghênh ngang không sợ này mới là cái ngụy trang tốt nhất, người này đúng là hắn không chọn sai.

Một ngàn kỵ binh dưới sự chỉ huy của “phiên soái” đi ngược hướng với bộ quân từ tây sang đông, Lục Thất nhìn bộ binh đan xen đi qua, trông kỷ luật và võ bị hành quân, hắn có thể nhìn ra hẳn là quân lực chủ yếu là dân du mục.

Lý do “phiên soái” mạo danh lần này là phụng mệnh lệnh của vua Hạ quốc, đi Sa Châu và Qua Châu đốc thúc mộ lĩnh quân, Lục thất không biết có hợp lý không, nhưng hắn cho rằng, lấy cờ hiệu Hạ quốc là phù hợp nhất.

Khoảng nửa giờ sau, Lục Thất thấy phía trước xuất hiện một quan thành, tường thành bằng đá nối ngang qua hai vách tường của khe sâu, rộng hơn một dặm, quan thành có hai động cửa thành, trong đó một động cửa thành có quân hạ đang xếp hành hướng ra ngoài, trên quan thành là mấy trăm tướng sĩ quân Hạ.

Một ngàn kỵ binh tới dưới quan thành, trước cửa thành không ai ra vào là hơn hai mươi tướng sĩ quân Hạ đang đứng đó, vừa thấy “phiên soái” tới, quân Hạ trước cửa thành vội vã cung kính, tay phải chạm vào ngực cúi người thi lễ.

“Phiên soái” gật đầu hỏi:

- Đô thống quân Trương đại nhân của các ngươi có ở đây không?

- Đô thống quân đại nhân đang ở quân phủ trong thành.

Thống lĩnh cửa thành cung kính trả lời.

- Tốt, bản quân muốn gặp Trương đại nhân, ngươi thay ta thông báo một tiếng đi.

“Phiên soái” nói.

- Vâng, đại nhân mời vào trong.
Thống lĩnh cửa thành hoàn toàn không nghi ngờ, cung kính nói.

“Phiên soái” gật đầu xuống ngựa, buông lỏng dây cương sải bước về phía cửa thành, kỵ binh phía sau lần lượt xuống ngựa, có người đi lên dắt ngựa của “phiên soái”, đi theo sau thống lĩnh cửa thành đó, bước vào trong quan ải cao tới mười mấy mét.

Lục Thất bước vào quan thành, tự nhiên rút đoản mâu trong tay, kế hoạch là sau khi vào thành, tìm cơ hội giết thống soái trấn thủ thành Hòa Nhung trước.

Trong thành Hòa Nhung chia làm ba phần, trái phải là khu xây dựng, ở giữa là đường phố, đây là một quân thành qua đường giống với thị trấn, hai bên đường đều là cửa hàng, tuy nhiên kến trúc thành Hòa Nhung rất lộn xộn, không có cảm giác chỉnh tề như thành trấn, giống như một khu dân nghèo.

Thành Hòa Nhung đại thể là một phương thành lớn một dặm, một ngàn kỵ binh sau khi tiến vào, đúng lúc bộ quân đi lại trong thành cũng không có, bộ quân đi lại trong thành Hòa Nhung có năm ngàn quân lực.

Tên thống lĩnh cửa thành đó mời “phiên soái” chờ một chút trên đường, sau đó vội bước nhanh vào khu kiến trúc bên phải báo cáo.

Thông thường, thống soái trấn thủ thành Hòa Nhung sẽ không chủ động gặp quân soái qua đường, trừ khi là thân cận, hoặc là quan chức cao hơn mới ra gặp, nếu ai đến cũng gặp chính là điều kiêng kỵ trong kết giao quân thần.

Một lát sau, một người mặc quan bào Đảng Hạng được chín tướng sĩ hộ tống đi ra khỏi khu vực bên phải để ra đường, Lục Thất nhìn từ xa, người này ở tuổi trung niên có khuôn mặt nho nhã, rõ ràng là người Hán, mà Lục Thất biết rằng, thống soái quân Hạ trấn thủ thành Hòa Nhung chính là một người Hán tên là Trương Tuyền.

- Trương Đô thống quân sao?

Phiên soái đợi người trung niên đến gần, lập tức sững sờ, ngẩn người hỏi.

- Đúng, ngươi là Ngự tiền thống lĩnh, Thác Bạt Hồng đại nhân.

Trương Tuyền mỉm cười đáp lại, gã đến gặp vì cho rằng vua Hạ quốc phái người chuyển lời, nếu không gã đã từ chối gặp.

- Ừ.

“Phiên soái” gật đầu, không nghĩ đã gật đầu, chỉ thấy một vật lướt qua người, y kinh sợ nghiêng người dời bước, còn Trương Tuyền đứng đối diện hét thảm một tiếng, bị vật đó đâm thủng ngực, cả người đều ngã sấp ra sau.

- Giết!

Lục Thất oai phong hạ lệnh, đám kỵ binh ai nấy đều rút đao ra, căng chân lao về chính tướng sĩ quân Hạ, một trong số đó là thống lĩnh cửa thành.

Ánh đao lạnh người, kim thiết đập vào nhau, kế đó là tiếng kêu thảm thiết, chín tên lính quân Hạ rất nhanh đã biến thành ma quỷ dưới lưỡi đao, sau đó một ngàn tướng sĩ đánh úp quan ải cửa thành, Lỗ Hải và Lý Bảo trong đó càng chạy lên trước nhất, giết chọc tàn khốc bằng rìu lớn và chùy, tuy nhiên một lát đã men theo con đường tấn công tường thành, quá nửa quân Hạ trên tường thành không biết làm sao, sao lại nội chiến?

Lục Thất đi tới cạnh “Phiên soái”, giơ tay vỗ vỗ vai y, mỉm cười nói:

- Tốt lắm, tốt lắm, lần này chiếm được thành Hòa Nhung, ta ghi công đầu cho ngươi.

- Thuộc hạ tạ ơn đại nhân.

“Phiên soái” từ kinh hồn chuyển sang vui sướng, cung kính cảm tạ.

- Được, đợi lát đi chiếm thành Võ Uy, ngươi lại giả mạo tiếp.

Lục Thất mỉm cười nói, “phiên soái” sợ hãi ngẩng đầu, kế đó cung kính giơ tay chào kiểu quân đội.

- Thuộc hạ nguyện cống hiến hết mình.

“Phiên soái” rất có dũng khí bày tỏ thái độ.

Quyển 5 - Chương 82: Đoạt Võ Uy

Thủ vệ thành Hòa Nhung là một ngàn quân Hạ. Hai quan thành Đông Tây đều có bốn trăm quân Hạ, một ngàn kỵ binh sau khi nhanh chóng chiếm đóng Đông quan đã có 800 tướng sĩ ngược lại đi công chiếm thành Tây quan. Hơn nữa, theo sự chỉ bảo của Lục Thất, trước tiên lớn tiếng tuyên truyền Trương Tuyền ý đồ phản loạn trước rồi mới đánh hạ, Thác Bạc Hồng đại nhân Đô thống quân tân nhiệm thành Hòa Nhung phụng lệnh tiếp quản phòng ngự thành Hòa Nhung.

Sau khi hô to, lại cúi xuống nhìn thấy Phiên soái uy phong lẫm liệt. Quân thủ thành Tây quan đầu hàng rồi. Tiếp theo, Phiên soái lệnh cho đầu lĩnh quân các nơi bái kiến Đô thống quân coi giữ thành Hòa Nhung mới nhậm chức này.

Vì Phiên soái là hoàng tộc người Đảng Hạng, lại hóa trang cực giống, quân Hạ thủ thành đầu hàng tuân lệnh đi truyền đạt quân lệnh. Vì thế đầu lĩnh lớn nhỏ quân Hạ thủ ngự các nơi hiểm yếu đều trở về thành Hòa Nhung bái kiến Đông thống quân đại nhân mới nhậm chức.

Gần đếm hoàng hôn, Chiết Hương Nguyệt và Chiết Duy Trung dẫn một vạn năm ngàn kỵ binh đến eo sông Cổ Lãng. Sức quân đến hăng hái, vốn bị quân Hạ thủ thành chặn kín ngược lại đã trở thành tù binh, huynh đệ Chiết Thị vui mừng đoàn tụ với Lục Thất.

Một vạn năm ngàn viện quân đến, nhanh chóng được xuất ra thay đổi quân Hạ thủ ngự các nơi. Thủ ngự quân Hạ các nơi cũng thay phiên chế, tuy cảm nhận được nhân nhãn sinh nhưng một là thủ lĩnh không có ở đó, hai là Đô thống quân đại nhân mới nhận chức tiếp quản thành Hòa Nhung cho nên đều thuận lợi bàn giao phòng thủ quay về thành Hòa Nhung “nghỉ ngơi”.

Sáng hôm sau, Chiết Hương Nguyệt lĩnh hai vạn bộ binh Ngân Châu tới thành Hòa Nhung. Ngay sau đó bắt đầu sắp xếp tù binh, số đồng ý quy hàng được sắp xếp trong quân của Chiết Hương Nguyệt. Số không muốn quy hàng lập tức áp giải đi phía tây. Gần năm ngàn tù binh chỉ có hơn 300 người không chịu hàng, một ngàn bộ binh áp tải về Hội Châu.

Trên thực tế số không chịu đầu hàng, đa số là quý tộc bát thị Đảng Hạng. Cho dù là quy hàng, cũng không tránh là trá hàng. Nhưng phân tán ra nhập vào hai vạn quân cũng không thể phản bội ngay được.

Sau khi cẩn thận kiểm tra tất cả quân coi giữ thành Hòa Nhung, xác định sống chết không thiếu một người Lục Thất mới dẫn một ngàn kỵ binh xuất phát rời khỏi thành Hòa Nhung, đi về hướng về thành Võ Uy ở qua đêm, kế sách của hắn là điệu hổ ly sơn.

Một ngàn kỵ binh thẳng đường tiến, lúc qua huyện Xương Tùng chỉ qua mà không vào, nghênh ngang đi qua khu vực huyện Xương Tùng. Lúc có thể nhìn thấy thành Võ Uy, đột nhiên từ thành Võ Uy có một rất nhiều kỵ binh chạy tới.

Lục Thất thấy kỵ binh lao như bay hắn không sợ hãi ngược lại hắn cười. Hắn biết khói lửa ở thành Hòa Nhung chỗ eo sông Cổ Lãng là đốt có chủ đích. Đây là kế điệu hổ ly sơn, hắn cần quân Hạ của Võ Uy đi vào mai phục, bị quân lực của hắn ăn từng miếng một, cần thành Võ Uy xuất hiện kinh loạn.

Thành Võ Uy Lương Châu là thủ đô thứ hai của Hạ quốc, là trung tâm thống trị vùng Hà Tây của Hạ quốc, cũng đã từng là kinh đô của rất nhiều vương triều Đại Lương. Tây Lương Hán Siêu nổi tiếng thời Hán mạt đã từng là một thế hệ chủ nhân của thành Võ Uy.

Hạ quốc ở Lương Châu có ba vạn quân lực, trong đó một vạn là kỵ quân, mà một vạn trong hai vạn bộ quân đã điều đi Lan Châu. Có năm ngàn quân trấn thủ eo sông Cổ Lãng. Có ba ngàn quân Võ Uy trấn thủ vùng đông bắc thị trấn Dân Cần. Cho nên ở thành Võ Uy chỉ có 2 ngàn bộ quân và một vạn kỵ binh. Một vạn kỵ binh đóng quân, chủ yếu là để trấn áp sự phản kháng của vùng Hà Tây. Thứ nữa là để chống đỡ sự uy hiếp của Liêu quốc.

Kỵ binh của Hạ quốc và một ngàn kị binh của Lục Thất lần lượt thay đổi mà qua. Lục Thất lặng im nhìn một lúc biết đã là năm ngàn kỵ binh, mỗi người một cung tên trên lưng. Hắn ở thành Hòa Nhung đốt lửa, Thành Võ Uy có thể xuất năm ngàn kỵ binh đi cứu viện cũng coi là hợp lý rồi.

Mà Lục Thất ở eo sông Cổ Lãng có gần bốn vạn quân, năm ngàn kỵ quân Hạ quốc đi rồi nhất định là dùng bánh bao mà đánh chó rồi. Đợi đến thành Hòa Nhung, vừa vào trong thành đã trở thành cá trong chậu. Thực ra, quân Hạ bị chiếm ở eo sông Cổ Lãng là đợi Lương Châu sắp đổi chủ.

Một ngàn kỵ binh đến thành Võ Uy thuận lợi, Lục Thất nhìn thành cổ thấy đã trải qua vô số chiến loạn này, thành Võ Uy vốn là Hung Nô xây dựng, sau đó tướng quân của Triều Hán Hoắc Khứ Bệnh tây chinh chiếm cứ vùng Hà Tây, gọi tênlà Võ Uy. Lúc thành Võ Uy thời triều Đường đã từng là nơi dừng chân của Tiết Độ Sứ Hà Tây.

Thành Võ Uy là do bảy thành trì ghép lại thành một tòa thành lớn, là thời kỳ Lương quốc trước Đường triều kia được Lãnh Vương mở rộng trên cơ sở thành trì ban đầu. Bảy tòa thành trì có hình chữ thập giống như đầu đuôi chim và hai cánh, cũng có tên là Điểu thành, và tên Ngọa Long Thành. Thành Võ Uy vốn là một tòa cổ thành quân sự.
Thành Võ Uy chỉ có ba toàn thành chủ đông, nam, bắc, trong thành nhỏ có các cửa thông nhau, là một tòa thành rất cổ. Một ngàn kỵ binh của Lục Thất đến thành cửa nam, “Phiên soái” đi trước mở đường, thủ thành quân Hạ chỉ hỏi một câu rồi cho vào thành. Quân Hạ căn bản là không thể ngờ được eo sông Cổ Lãng đã đổi chủ.

Một ngàn kỵ binh phân tán đi nghỉ ngơi, từng tốp một vào quán rượu nhưng cũng chỉ đợi trong thành nhỏ của Nam thành môn đợi thời cơ mà không dám vào trong trung tâm thành. Cũng may người trong thành dường như đã quen với những toán kỵ binh trong thành, thương gia chào hỏi nhiệt tình, có có rất nhiều nữ nhân xuất hiện nhìn kỵ binh với đôi mắt quyến rũ. Đám kỵ binh chỉ có thể nhìn rồi nhịn, Lục Thất trị quân rất nghiêm, không ai dám đang thi hành quân vụ mà lại đi thông đồng với nữ nhân.

Lục Thất và hơn mười vị tướng sĩ bao gồm cả vị “Phiên soái” kia uống rượu và nhắm đồ ăn thoải mái. Các tướng sĩ phục Lục Thất sát đất, mỗi lần gặp chiến đều chiến đấu hết sức nhẹ nhàng. Chiến sự trước kia trải qua cơ bản là dũng mãnh liều chết xung phong, ngay cả là cửa cổ sông Cổ Lãng trước kia đã là nơi huyết chiến, chiến sự của Lương Châu đối ngoại mười lần thì có đến tám lần là ở eo sông Cổ Lãng.

Các tướng sĩ mời Phiên Soái có người mời thật có người mời giả. Phiên soái uống đáp lại, lần này cướp Lương Châu, công lớn nhất là của vị Phiên Soái này. Đại tướng quân chắc chắn sẽ được đề bạt, tám phần sẽ trở thành tướng soái chân chính, ít nhất cũng là Chỉ huy sứ của 500 quân.

Thời gian qua trưa, tù và đã vang lên, Lục Thất biết đại quân của eo sông Cổ Lãng đã đến ngoài thành Võ Uy rồi. Hắn xua tay những người trong quán rượu ra ngoài, các tướng sĩ kỵ binh khác đang ở trong phố cũng lập tức chia làm 2 đường, 500 quân đi vào cướp cửa nội thành, 500 quân đi cướp cửa nam thành.

- Sao vậy?

Phiên Soái chạy vội đến dưới cửa Nam thành lớn tiếng quát hỏi, rồi bắt đầu phô diễn sự uy vũ.

- Thưa đại nhân, rất nhiều quân địch đến đây.

Một tên tính quân Hạ dưới thành vội vã trả lời.
- Vậy sao? Vậy mau đóng cửa thành.

Phiên Soái tỏ thái độ làm chủ nói.

- Đợi lát nữa hãy đóng, kỵ binh ngoài thành phải vào đã.

Tên lính quân Hạ kia đáp, gã không dám ứng phó với quý tộc đại quan.

- Được, bản quan đi xem xem.

Phiên Soái tiếp tục phô diễn xoay người chạy vội ra đường cái, bọn kỵ binh chỉnh tề đi theo sau.

Đợi Phiên Soái dẫn người lên tường thành, Lục Thất lại giữa cửa thành, khoát tay chặn lại, mấy chục kỵ binh đánh về phía cửa thành, mỗi người rút một đao ra chiến, hung ác chém chết mười mấy tên lính cửa thành.

- Đóng cửa thành.

Lục Thất sai bảo, hắn phải ở lại trấn giữ năm ngàn kỵ binh Hạ quốc ở ngoài thành, còn trên tường thành đã có chiến đấu.

Trong nháy mắt Lục Thất đã ra đến đường cái rồi bước nhanh như bay lên tường thành. Cuộc chiến đấu trên tường thành cơ bản đã kết thúc, vì quân Hạ trấn thủ Nam thành là 250 người mà vì trợ giúp cho Lan Châu đã khiến cho quân lực tập trung bị tăng lên, rất nhanh đều dời đến Lương Châu khiến cho quân lực bảo vệ thành Võ Uy không đủ. Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn một ngàn kỵ binh có thể giữ thành thì đã bị phân chia rồi.

Lục Thất đứng lặng ở phía sau tường thành thật lâu, mắt nhìn ra khoảng đất rộng lớn. Gần hai vạn kỵ binh ngoài thành đang truy đuổi mấy ngàn kỵ quân, mấy ngàn kỵ quân vốn chạy vội ra cửa Nam thành nhưng thấy cửa đóng chỉ có thể phân làm hai hướng đi phá vây.

Lục Thất lặng lẽ nhìn, cướp Lương Châu là thắng lợi đã nằm trong tầm tay. Tiếp theo phải làm như thế nào, là chuyện hắn phải cân nhắc, có nên thỏa hiệp thương lượng một chút với Hội Châu hay lại chơi cát cứ một lần nữa.

Chớp mắt hơn một nửa của mấy ngàn bỵ binh quân Hạ đã bị ép chiến chiến, hàng hàng. Chỉ có một số nhỏ chạy ra ngoài, kỵ binh tính cơ động, đó là điều khó tránh khỏi khiến cho ưu thế về binh lực sẽ xuất hiện kẽ hở.

- Chỗ này giao cho Hương Nguyệt đi, ta đi tây chinh.

Lục Thất đưa ra sự lựa chọn tiếp theo, giao Lương Châu cho huynh muội họ Chiết. Hắn đi xa một thời gian, để Chiết thị và triều đình Chu quốc tranh chấp. Lần này, cướp Lương Châu vốn là Ngân Châu quân chiếm đa số.

Quyển 5 - Chương 83: Hà Tây

Kỵ binh tranh phong ngoài cửa thành Nam kéo dài nửa canh giờ là kết thúc, còn chiến sự trong nội thành thì vẫn đang diễn ra kịch liệt, tại cửa nội thành giữa thành trì Nam thành môn và trung thành sau khi bị kỵ binh của Lục Thất bất ngờ tập kích chiếm lĩnh, cũng nổ ra phản công.

Trung thành Võ Uy là trung tâm quyền lực của Hà Tây, quân phủ ở trung thành vốn có một ngàn quân thủ vệ, quân phủ vệ giống như Vũ Lâm quân của Hoàng đế, có địa vị cao, chỉ phụ trách bảo vệ quân phủ Đại soái nhưng vì quân tình đến đột ngột khiến một ngàn quân phải xuất động. Khi chạy đến cửa nội thành trông thấy quân địch, vì thế đã xảy ra cuộc huyết chiến kịch liệt. Sau khi Lục Thất có được tin đã lập tức đích thân đi trợ giúp cướp cửa nội thành.

Chiến tranh ngoài thành vừa kết thúc, tướng sĩ thủ vệ cửa thành Nam lập tức mở cửa thành Nam, kỵ binh đếm không xuể xông vào như nước lũ, tiếng vó ngựa chạy qua đường phố như sấm, giết vào trong thành, kết quả một ngàn thủ vệ dũng mãnh chỉ trong chốc lát đã biến thành những kẻ yếu ớt, bị kỵ binh lao đến quơ múa trường đao, ngựa giẫm đao chém, nhanh chóng bị đánh bại chạy tán loạn.

Đại quân xông vào Trung thành, Lục Thất cũng đích thân ngự mã ra trận chạy vội vào quân phủ Võ Uy, kết quả nhìn thấy cảnh tưởng rất nhiều quan viên Hạ quốc hoảng sợ chạy ra khỏi quân phủ. Bọn kỵ binh cũng ngự mã mà đi, giết những người không chịu đầu hàng. Lục Thất thì tiến vào quân phủ vơ vét của cải.

Một lúc sau, thành Võ Uy do bảy tòa thành nhỏ hợp thành đã hoàn toàn bị đánh chiếm. Lục Thất lại truyền quân lệnh, lệnh cho một vạn bốn ngàn kỵ binh nhanh chóng đi đến huyện Dân Cần nằm ở phía bắc thành Võ Uy. Binh lính bao vây huyện thành Dân Cần, các tướng soái lĩnh lệnh dời khỏi thành Võ Uy.

Lục Thất nóng lòng đi cướp huyện Dân Cần, một là huyện Dân Cần có ba ngàn Hạ quân trấn thủ, không thể để ba ngàn Hạ quân chạy mất được. Hai là không muốn để thành Võ Uy chịu thảm họa chiến tranh, hai vạn quân ở trong thành đã rất khó khống chế quân kỷ, phải biết rằng ý chí chiến đấu của quân Tây Bắc rất dũng mãnh, đã quen với việc bạo tàn cướp bóc.

Sáu ngàn quân còn lại, hai ngàn quân bị bắt làm tù binh, bốn ngàn quân giới nghiêm thành Võ Uy, cho người hô to “Phàm là người ra khỏi cửa đều giết, người nào không ra khỏi cửa chính là quy thuận Chiết thị Đảng Hạng và Chu quốc”. Trong thành Võ Uy có hơn mười vạn nhân khẩu, nhất thiết phải ngăn chặn khả năng dân chúng nổi loạn.

Một lúc sau khi hơn một nửa kỵ binh đi rồi, huynh muội Chiết thị cũng dẫn theo một ngàn bộ binh chạy đến thành Võ Uy, trên đường bọn họ đã đánh hạ được huyện Xương Tùng. Phòng thủ của huyện Xương Tùng rất sơ sài, chỉ có hơn một ngàn quân Hạ đóng quân, hơn nữa sau khi thấy khói lửa nổi lên, đã có tám trăm Hạ quân đi chi viện eo sông Cổ Lãng, kết quả là bị thua sạch.

Một vạn bộ quân, Lục Thất chỉ cho năm ngàn tiến vào, năm ngàn còn lại xuất phát đi huyện Dân Cần trợ chiến. Nếu ba ngàn Hạ quân của huyện Dân Cần không chịu đầu hàng, ngày mai sẽ công thành, Lục Thất cần có thời gian chỉnh đốn thành Võ Uy.

Sau khi năm ngàn bộ quân tiến vào thành Võ Uy, Lục Thất bắt đầu thanh trừ, hắn không chút kiêng nể trắng trợn tịch biên gia trạch của quý tộc Đảng Hạng, chỉ đối với Tế Phong thị và Phòng Đương thị là buông tha có điều kiện, ví dụ như tịch thu vũ lực và gia nô của hai họ này. Quá trình tẩy trừ được tiến hành rất có trật tự, vì lúc Lục Thất ở Hội Châu đã hiểu qua về tầng lớp quý tộc của thành Võ Uy, cứ là người giàu có thì cơ bản đều là quý tộc Đảng Hạng, còn thương nhân và nhà giàu hạng trung hạ Lục Thất sẽ không đối phó.

Chấp hành tịch biên chủ yếu không phải là quan viên, mà là Khách Ban. Sau khi Lục Thất cướp được Hội Châu đã đề bạt Khách Ban làm tham quân hành dinh, tương đương với chức quan văn trong quân, tuy không lĩnh quân nhưng địa vị rất cao, phụ tá Lục Thất xử lý những chuyện quân vụ vặt vãnh. Sau khi Khách Ban nhậm chức tham quân hành dinh đã làm việc rất xứng với chức vụ, Lục Thất rất hài lòng.

Có Khách Ban cầm đầu hơn mười vị quan viên phân công làm việc cho Lục Thất, Lục Thất và huynh muội Chiết thị bắt đầu tuần tra nhà kho. Trước mắt điều phải làm nhất chính là khao thưởng đại quân, rượu thịt nhất định phải đưa đến các quân, tiếp theo cũng phải khao thưởng quân hưởng đúng lúc, hơn nữa cần phải đối xử bình đẳng với hàng binh.

Trong khi đi tuần, Chiết Duy Trung hỏi:

- Huynh đệ lấy được Lương Châu rồi, sau này muốn làm thế nào?

- Tứ ca cho rằng đệ nên làm thế nào?

Lục Thất bình thản hỏi ngược lại.

- Lẽ nào đệ không muốn làm giống như Hội Châu?

Chiết Duy Trung nói.

- Sao? Tứ ca muốn đệ cát cứ Lương Châu ư?

Lục Thất cười nói.

- Cát cứ chưa chắc không thể, có eo sông Cổ Lãng là nơi hiểm yếu, huynh đệ lại điều tới quân lực Hội Châu, hoàn toàn có thể hùng cứ Hà Tây.

Chiết Duy Trung nói.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Không được, Hà Tây là nơi thuộc về Hạ quốc từ rất nhiều năm rồi, nếu chúng ta cát cứ, chỉ có thể lâm vào cảnh loạn trong giặc ngoài.

- Huynh đệ, ta nhắc nhở đệ một câu, thành tựu hiện giờ của đệ không phải là công cao lấn chủ bình thường rồi, Hoàng đế Chu quốc chưa chắc đã tha thứ cho đệ.Chiết Duy Trung nói.

Lục Thất gật đầu nói:

- Đệ hiểu, cho nên đệ muốn để Tứ ca đi cát cứ.

- Ta đi cát cứ?

Chiết Duy Trung bất ngờ nói.

- Đúng vậy, vào cướp quân lực của Lương Châu, hơn phân nửa là quân Ngân Châu, Tứ ca có thể trở thành Đô đốc Lương Châu, chấp chưởng quân lực trấn thủ Lương Châu, còn đệ sẽ dẫn bốn vạn quân đi Tây chinh. Chúng ta nhất định phải nhanh chóng cướp lấy toàn bộ Hà Tây, bằng không khi Hạ quốc phản công sẽ rất khó ứng phó.

Lục Thất nói.

Chiết Duy Trung gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Trước kia đệ đã từng nói với Tứ ca, Hương Nguyệt là sự ràng buộc tín nhiệm giữa đệ và Chiết thị, cho nên quân lực tây chinh sau này, lúc đệ dời khỏi Tây Bắc trở về Khai Phong phủ sẽ giao cho Hương Nguyệt thống soái. Tứ ca và Hương Nguyệt cùng ở lại nắm giữ trọng binh Hà Tây, đừng phản Chu nhưng cũng đừng giao ra quân lực. Tình thế của Chu quốc hiện giờ khiến Chu hoàng đế không dám đấu quyết liệt với Chiết thị.

Chiết Duy Trung gật đầu nói:

- Ta hiểu, đệ yên tâm đi, ta sẽ không tính kế với quân quyền của muội muội đâu. Ta cũng hiểu, ta và muội muội tự cầm trọng binh Hà Tây, Hoàng đế Chu quốc cũng không dám ở Khai Phong phủ mà đối phó với đệ.

Lục Thất nghe xong liền mỉm cười gật đầu nói:

- Tứ ca từng nói là hậu duệ của Lan Vương, sau này chắc chắn có thể trở thành Chiết Lan quận vương.

Chiết Duy Trung ngẩn người ra nói:- Tổ tiên của ta là Chiết Lan Vương nhất mạch, Chiết Lan Vương từ trước kia rất lâu đã sinh sống ở Hà Tây này.

- Nếu sau này ta và Tứ ca cùng sở hữu Hà Tây, Tứ Ca có đồng ý không?

Lục Thất hỏi.

Chiết Duy Trung ngẩn người ra nói:

- Huynh đệ, Hà Tây này nên là của đệ, ta dù là nắm trọng binh cũng là cầm giữ quân lực của đệ.

Lục Thất cười nói:

- Nhưng đệ muốn cùng sở hữu Hà Tây với Tứ ca.

- Đệ đã nói như vậy, ta đương nhiên là nguyện ý, đệ yên tâm, ta lấy danh nghĩa tổ tiên của Chiết thị ra để thề, tuyệt đối sẽ không nổi lòng tham độc bá. Nếu vi phạm lời thề, bộ tộc Chiết thị sẽ diệt vong.

Chiết Duy Trung nghiêm nghị đáp lại.

Lục Thất nghiêm mặt gật đầu nói:

- Lục Thiên Phong ta cũng thề nếu sau này không dung Tứ ca, sẽ bị trời tru đất diệt.

- Được, huynh đệ tốt, quyết định như vậy đi.

Chiết Duy Trung sung sướng đáp lại. Chiết Hương Nguyệt ở bên cạnh cũng thản nhiên cười.

*****

Đêm đến, Lục Thất và Chiết Hương Nguyệt ở trong nội đường quân phủ được thắp đèn sáng ngời, đọc văn án của Hạ quốc cùng xem kết quả báo cáo về công tác tịch biên tài sản của Khách Ban, không ngờ chỉ thu hoạch so với Hội Châu nhiều hơn một chút. Nhưng Lục Thất hiểu, mặc dù thành Võ Uy là thủ đô thứ hai của Hạ quốc nhưng vì sự xuống dốc của con đường tơ lụa đã khiến cho việc buôn bán của thành Võ Uy không thể phồn vinh, còn Hội Châu lại tư thương với Chu quốc.

Kho chứa thu hoạch của thành Võ Uy lại càng không bằng Hội Châu, thành Võ Uy trên thực tế đã trở thành một tòa quân thành do quân nhân làm chủ tiêu phí, mười vạn nhân khẩu, ngoài quý tộc, cơ bản đều ỷ lại vào sự phục vụ của quân nhân mà sống. Nông nghiệp của Lương Châu không phải quá phát đạt, người đang nắm quyền cũng không giỏi việc cai quản Lương Châu.

Lục Thất xem xong thì lắc đầu, tình trạng của Hà Tây hiện giờ cát cứ chính là đang tìm đường chết rồi, thương nghiệp tàn lụi, nông nghiệp nợ thu, thu hoạch của chăn nuôi cũng không đủ. Nguyên nhân là mấy năm liền Hạ quốc dụng binh khuếch trương đã tạo thành một Hà Tây sản xuất cạn kiệt, dân chăn nuôi bị cướp đoạt quá độ, kết quả chỉ nghĩ là biết.

Lục Thất tính toán sơ lược một chút về hao tổn nuôi quân, kho chứa của Võ Uy có thể chống đỡ cho một ngàn quân lực trong vòng một tháng, tài lực có thể chèo chống quân hưởng và khao thưởng cho mười vạn quân trong vòng nửa năm. Nếu lấy tài lực bổ khuyết cho sự thiếu hụt của kho, mới có thể chống đỡ được bốn tháng. Sau bốn tháng đã sắp vào đầu đông rồi, lúc đó vùng Hà Tây sẽ phải đối mặt với một cuộc khảo nghiệm ác liệt, cho nên nhất định trong vòng bốn tháng phải tìm được viện trợ từ bên ngoài để gắng gượng vượt qua mùa đông giá rét.

- Bốn tháng, nếu trong vòng bốn tháng không thể có được sự trợ giúp của Tấn quốc, vậy phải làm thế nào?

Lục Thất trầm tư.

Hắn không thể trông mong vào Hội Châu có thể giúp Hà Tây, cũng không thể trông cậy vào Chu quốc được, vì một khi Chiết Duy Trung hình thành thế nắm giữ trọng binh, Chu quốc sẽ không trợ giúp Hà Tây nuôi quân và cứu dân. Hơn nữa, Chu quốc cũng vì chiến sự mà tài lực và lương thực lâm vào tình trạng căng thẳng.

Trên thực tế, khi Lục Thất ở Thạch Châu, triều đình Chu quốc chỉ cấp cho hai vạn quân hưởng, những thứ tiêu dùng khác đều dựa vào việc kinh doanh của Lục Thất ở Thạch Châu chống đỡ. Mà hiện trạng của Thạch Châu và Ngân Châu cũng khó có thể trợ giúp được Hà Tây.

Quyển 5 - Chương 84: Tây chinh

Chiết Hương Nguyệt thấy Lục Thất trầm tư bất động không kìm nổi mà ôn hòa nói:

- Thiên Phong, chàng thấy thế nào?

Lục Thất cười nói, nói về tình hình gay go của Hà Tây, Chiết Hương Nguyệt nghe xong liền dịu dàng nói:

- Sự lo lắng kia của chàng không có ý nghĩa gì, Hạ quốc thống trị Hà Tây nhiều năm, người Hà Tây không phải là vẫn sinh tồn đấy sao?

- Nói là nói như vậy, Hạ quốc không lo đến người Hà Tây sống hay chết, còn nếu chúng ta muốn nhanh chóng thống trị ổn định Hà Tây thì không thể để mặc người Hà Tây chết đói và chết đông được. Cho nên từ bây giờ trở đi phải miễn trưng thu dê và lương thực của dân chăn nuôi và nông dân, hoặc là giảm thiểu trưng thu, đó là nguyên do hao tổn dùng trong việc nuôi quân nhất định phải từ bên ngoài viện trợ.

Lục Thất nói.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu nói:

- Ở Phủ Châu và Thắng Châu mùa đông hằng năm đều có rất nhiều người chết đói và chết đông, Chiết thị Phủ Châu không thể ủng hộ Hà Tây được.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ta biết Chiết thị Phủ Châu cũng là rất khó.

- Vậy chàng có cách gì không? Chu quốc chắc chắn sẽ không trợ giúp lương thực cho Hà Tây.

Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

- Phương pháp để có lương thực, ta nghĩ đến một cách, chỉ có điều chưa chắc đã thực thi được.

Lục Thất nói.

- Cách gì?

Chiết Hương Nguyệt hỏi.

- Biện pháp chính là mua lương thực ở Hán Thủy, Triệu Khuông Nghĩa trấn thủ Hán Thủy vẫn luôn tư thương cùng địch quốc ở phía nam Hán Thủy, rồi vận chuyển hàng hóa mua được từ địch quốc đến Nguyên Châu, tư thương với Hạ quốc. Ta nghĩ giao dịch với Trình Đức Huyền để cho Trình Đức Huyền thay mặt mua lương thực vận chuyển đến Hà Tây.

Lục Thất nói.

- Trình Đức Huyền kia, e là sẽ khó đồng ý. Hơn nữa ở đó thiếu lương thực, nước Tấn chưa chắc đã bán ra ngoài.

Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

- Tư thương là mưu cầu lợi lớn, có lợi lớn, cái gì cũng đều có thể mua bán.

Lục Thất nói.

- Cho dù có thể mua được, chỉ e tài lực của chúng ta cũng không có khả năng xuất ra liên tục.

Chiết Hương Nguyệt nói sự thật.

Lục Thất dịu dàng nhìn Chiết Hương Nguyệt một cái rồi ôn hòa nói:

- Ta có thể dùng than đá đi đổi.

- Than đá đi đổi? Nếu Chu hoàng đế miễn chức Thứ sử Thạch Châu của chàng, chỉ e than đá cũng không thể.

Chiết Hương Nguyệt lo lắng nói.

Lục Thất nghe thấy liền mỉm cười nói:

- Than đá không phải chỉ có ở Thạch Châu, Lân Châu cũng có mà. Hơn nữa, cho dù Chu hoàng đế có miễn chức quan ở Thạch Châu của ta, khai thác than đá của Thạch Châu ta vẫn chiếm được như cũ, cái gì gọi là Binh bá chứ, ta đây chính là Binh bá.

Chiết Hương Nguyệt nghe xong gật đầu khẽ cười, bỗng dịu dàng nói:- Thiên Phong, thiếp muốn theo chàng đi Tây chinh.

Lục Thất hơi giật mình, rồi lập tức mỉm cười gật đầu.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất có được hồi báo công chiếm huyện Dân Cần, ba ngàn Hạ quân trấn thủ huyện Dân Cần không chịu đầu hàng, các tướng soái của đại quân vây thành sau khi thương lượng, vào giờ dần nửa đêm phát động tấn công. Vừa công phá được huyện thành Dân Cần, đã bắt hai ngàn bốn trăm Hạ quân làm tù binh nhưng tù binh quan tướng cao cấp đều bị chém giết. Lục Thất nghe xong không thể chỉ trích, cùng chiến tranh sẽ có một kiểu thù hận, tướng sĩ công thành cần phải biểu lộ một chút.

Ở thành Võ Uy, Lục Thất tuyên cáo thuế phú, thuế thương giảm nửa, thuế ruộng năm nay miễn trưng thu, thuế chăn nuôi chỉ trưng thu ba thành so với nguyên bản, ngoài ra những khoản nợ nhà nước khác toàn bộ đều được miễn.

Công bố trị chính xong, Lục Thất bắt đầu chỉnh quân, bởi vì bắt được tám ngàn kỵ binh Hạ quốc, cho phép Lục Thất thu nạp và tổ chức biên chế một nửa kỵ binh phổ thông, một nửa khác từ bộ binh quân Ngân Châu chuyển thành kỵ binh, hơn phân nửa quân Ngân Châu đều giỏi về cưỡi ngựa.

Nửa ngày chỉnh quân, có được hai vạn tư kỵ binh, chia làm mười hai tổ chức quân kỵ, sau khi bộ binh hợp nhất, có được hai vạn chín ngàn quân chia làm sáu bộ binh, quân bộ và quân kỵ tổng cộng năm vạn ba ngàn.

Quá ngọ, Lục Thất đích thân suất lĩnh hai vạn kỵ binh và hai vạn bộ binh đi về phía tây công chiếm huyện Vĩnh Xương, bắt đầu mở màn Tây chinh. Đại quân vừa đến huyện thành Vĩnh Xương, Hạ quân ở thị trấn Vĩnh Xương đã bỏ thành đi trốn, Lục Thất hạ trại ở huyện Vĩnh Xương, cho phép các tướng sĩ đi tìm vui thả lỏng. Khi đại quân Tây chinh, Lục Thất có mang theo hai ngàn kỹ đã mạnh mẽ trưng tập trong thành Võ Uy. Lục Thất cũng có dặn dò không được hành hạ họ, mà nhất định phải trả tiền.

Ngày tiếp theo, để lại một ngàn bộ quân trấn thủ huyện Vĩnh Xương, đại quân dỡ trại tiếp tục lên đường đến phía tây, qua vùng Đại Đấu, tiến vào Cam Châu, tại huyện Dân Nhạc của Cam Châu đụng độ ba vạn quân lực Hạ quốc, ba vạn Hạ quân này là đang chạy về phía Lương Châu, mà sở dĩ Lục Thất vội vàng tây chinh như vậy, là vì không muốn cho Hạ quân có cơ hội tập kết quá nhiều.

Vùng Hà Tây có năm châu vực, Lương Châu có ba vạn Hạ quân, Cam Châu hai vạn Hạ quân, Túc Châu có ba vạn quân lực. Qua Châu và Sa Châu đều có hai vạn quân lực, nếu cùng nhau tập kết trở lại Lương Châu, đại quân của Lục Thất chỉ có thể chạy đi.

Đại quân gặp nhau nơi ngõ hẹp, sau khi Lục Thất quan sát đoán chừng là ba vạn quân Cam Châu, có một vạn là dân chăn nuôi triệu tập, hơn nữa ba vạn Hạ quân quay trở lại chỉ có năm ngàn kỵ binh, ngựa của Hạ quốc cũng rất thiếu.

- Giết!

Lục Thất thất rõ thế yếu của Hạ quân, quyết định hạ lệnh xuất kích, còn làm đầu tàu gương mẫu xung phong, trận chiến đầu trong chiến dịch Tây chinh này nhất định phải chiến một cách dũng mãnh, phải có được thắng lợi áp đảo.

Chủ soái ba vạn Hạ quân của Cam Châu nhìn kỵ quân phía trước thế như dời non lấp biển ập tới, đành cắn răng hạ lệnh tấn công, thực ra gã muốn rút lui nhưng gã lại hiểu, đại quân rút lui tất sẽ tan tác. Gã hối hận không nên vội vàng đi cướp lại Lương Châu, hẳn là trú đóng ở thành Trương Dịch, chờ đại quân của ba châu khác.

Hai vạn kỵ quân mắt thấy Đại tướng tự thân ra trận, đương nhiên là lòng quân dao động, một đám ngự mã như bay, phía sau tiếp trước. Năm ngàn kỵ quân Hạ quốc đối diện cũng rất dũng mãnh, anh dũng nghênh chiến hai vạn kỵ binh. Hai đội chiến mã đụng nhau ầm ầm, năm ngàn kỵ binh Hạ quốc nhanh chóng bị dìm ngập. Lục Thất xung trận ngựa lên trước, mã tấu sắc lạnh lập lòe bổ quét, cắt cổ một đám quân địch.

Năm ngàn kỵ binh Hạ quốc bị dìm ngập, khiến cho hơn hai vạn bộ binh đằng sau rung chuyển, thấy ngựa lao đến nhanh như bay, đột nhiên có rất nhiều bộ quân Hạ quốc quay đầu bỏ chạy, nỗi sợ hãi trong nháy mắt đã đánh sụp quân tâm Hạ quân, hơn hai vạn Hạ quân xảy ra cảnh tan tác.

Gió thổi qua thảm cỏ, trộm mang theo mùi máu tươi đậm đặc, trên thảm cỏ rộng lớn có rất nhiều thi thể, còn có chiến mã bị thương rên rỉ giãy chết. Lần đầu tiên Lục Thất tiến vào Hà Tây trên quy mô lớn kết cục gần như toàn thắng.
Bắt được gần ba ngàn chiến mã, gần hai vạn năm ngàn tù binh, tự thân quân lực đã tổn thất một ngàn, chiến mã tổn thất năm trăm. Trận chiến này khiến quân lực của Lục Thất lại bành trướng hơn hai vạn, sau khi thu dọn chiến trường, hợp nhất hàng tốt, sáu vạn đại quân xuất phát chạy đến thành Trương Dịch, nha phủ Cam Châu, đối với huyện Dân Nhạc và Sơn Đan sẽ trước áp chế sau chiếm đoạt.

Lúc hoàng hôn, sáu vạn đại quân tiến đến bao vây thành Trương Dịch. Thành Trương Dịch chỉ có hai ngàn Hạ quân đóng giữ, nhưng từ chối không đầu hàng. Lục Thất thấy có chút kỳ lạ, chẳng lẽ Hạ quân thủ thành trung liệt đến vậy sao?

Đang muốn hạ lệnh công thành đã thấy trên đầu thành Trương Dịch xảy ra chiến đấu, tiếp theo cửa thành Đông đã bị người từ phía trong mở ra, Lục Thất lập tức hạ lệnh tấn công, bộ quân tiến lên xông vào đánh thành Trương Dịch.

Chiếm thành Trương Dịch, Lục Thất hạ lệnh chém quan tướng Hạ quốc thủ thành, lại tiếp kiến hai mươi mấy thủ quân “quy hàng”. Những thủ quân kia vừa gặp Lục Thất đều quỳ một chân trên đất ngang tay chào theo nghi thức quân đội. Lục Thất nhìn thấy tướng mạo họ đều là người Hán Trung Nguyên, tuổi đều trong khoảng ba bốn mươi tuổi.

- Tội nhân khấu kiến Đại tướng quân.

Thủ lĩnh thủ quân trầm giọng bái kiến.

Lục Thất nhìn hiểu ngay rồi đứng dậy đỡ người thủ quân kia rồi bình thản nói:

- Đứng dậy hết đi.

Đám thủ quân đứng dậy, Lục Thất nhìn thoáng qua rồi nói:

- Các ngươi đều là tướng sĩ chinh chiến cho đất nước, trong mắt ta các ngươi là người vô tội.

- Đa tạ Đại tướng quân đã thứ tội.

Thủ lĩnh cung kính đáp.

Lục Thất nhìn y bình thản nói:

- Ta có thể nghĩ các ngươi vô tội, nhưng triều đình Chu quốc nhìn thế nào thì ta lại không thể quản được.

Đám thủ quân ngạc nhiên nhìn nhau với vẻ mặt thất vọng, đầu lĩnh của nhóm thủ quân suy nghĩ một chút rồi giơ ngang tay chào theo nghi thức quân đội nói:

- Bọn thuộc hạ có thể được Đại tướng quân xem như vô tội là đã được rồi.

Lục Thất gật đầu, người này rất biết điều và thông suốt, hiểu lời hắn nói, hắn bình thản nói:

- Ngươi tên là gì? Quân chức gì?

- Thuộc hạ Lý Cần, vốn là Chỉ huy sứ.

Lý Cần cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ngươi muốn theo quân hay là vẫn muốn ở lại trấn thủ thành Trương Dịch.

- Đại tướng quân, bọn thuộc hạ đã phải nhẫn nhịn ở đây mười năm rồi, đều muốn về thăm nhà một chút.

Lý Cần trả lời thẳng.

- Nhà, các ngươi tạm thời không về được, ta không thể bảo vệ các ngươi được vô tội, nhưng ta có thể đón người thân của các ngươi đến đây, hoặc thay các ngươi báo bình an.

Lục Thất ôn hòa nói.

Hắn nói triều đình Chu quốc có thể sẽ truy cứu tội, trên thực tế chỉ là dọa thôi. Chu quốc đối với tướng sĩ tù binh trở về có đến tám phần là không truy cứu, chiến bại bị bắt và sợ chiến đầu hàng là không giống nhau.

Hiện giờ, Lục Thất lấy được vùng Hà Tây, tiếp theo là thống trị và bảo vệ lại càng khó. Nếu dùng một lượng lớn người Đảng Hạng và người Hồi Cốt vậy hắn vừa dời đi chưa lâu thì mười phần sẽ có đến tám chín phần là phát sinh phản loạn. Cho nên lúc hắn ở Ô Lan độ đã muốn thu nạp và dùng những tù binh năm đó. Tù binh là người Hán lại ở Hà Tây chịu đựng mười năm tất nhiên đã quen với phong tục ở Hà Tây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau