KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 621 - Chương 625

Quyển 5 - Chương 75: Đế nghi

Tại điện Thùy Củng, Chu Hoàng Đế ngồi sau long ỷ thoáng chút suy tư, đại chiến ở sông Thanh Thuỷ cách Hội Châu đã trôi qua mười hai ngày, đại chiến sông Thanh Thuỷ đã kết thúc với kết quả là Hạ Quốc lui binh, mười lăm vạn đại quân Hạ Quốc chỉ điên cuồng tiến công một ngày, hao tổn hơn ba vạn quân lực mà không thu được gì.

Hạ Quốc không dám liều hao tổn nữa, bởi vì không những Nguyên Châu và Diên Châu xuất binh nhìn ngó Linh Châu, kể cả Chiết Thị ở Ngân Châu cũng hô ứng xuất binh ba vạn đột kích Hạ Châu, Hạ Châu nằm ở phía đông Hưng Khánh Phủ, là bình phong phía đông duy nhất của Hưng Khánh Phủ, vốn là có Ngân Châu làm lá chắn, mà đại quân tập kích vào Hội Châu đa số đều là quân lực thủ vệ Hưng Khánh Phủ.

Chiến báo của Kỷ Vương nằm trong tay Chu Hoàng đế, Chu Hoàng Đế nhìn xong rất bất ngờ, điều y bất ngờ không phải là đã xảy ra chiến sự, bởi vì đó là chuyện tất nhiên xảy ra, ngạc nhiên là Lục Thiên Phong lại bàn giao quyền sở hữu tài sản và quân quyền của Hội Châu cho Kỷ Vương, Lục Thiên Phong hoàn toàn cam tâm trở thành thuộc hạ của Kỷ Vương, nói cách khách quân quyền và quyền sở hữu tài sản đều do Kỷ Vương quản lý toàn bộ.

Hành động của Lục Thiên Phong khiến Chu Hoàng đế cảm thấy không hợp với lẽ thường, tuy nhiên chuyện xảy ra ở mấy ngày trước lại khiến hành vi của Lục Thiên Phong dường như hợp lý, con gái y Vũ Vi Công chúa đã đến nói riêng với y, Lục Thiên Phong giấu riêng vàng và châu báu với số lượng kinh người, đều do kỵ binh áp giải từ Hội Châu tới.

Lục Thiên Phong không ngờ đã tham ô số tài sản trị giá mấy trăm triệu quan, bí mật mang tới giấu ở Khai Phong Phủ, lại còn cho Hương Hà Công chúa thay mặt quản lý gia tài, Vũ Vi Công chúa kể lại tỉ mỉ cuộc gặp với thập tứ tiểu thư.

Lục Thiên Phong giấu của cải lớn ở Khai Phong Phủ, bình thường mà nói, hẳn là muốn làm đường lui phú quý sau này, nói cách khác là chuẩn bị để rời Hội Châu, nếu Lục Thiên Phong muốn xây dựng thế lực ở Hội Châu thì số của cải đó đủ để cho Lục Thiên Phong có thể thu mua lòng quân, khuếch trương nhiều thế lực và quân lực hơn, tài lực là căn bản để xây dựng thế lực, không có tài lực, làm thế nào để tướng sĩ bình thường bán mạng ủng hộ, điều các tướng sĩ bình thường coi trọng chính là quân lương và quân thực, ái có thể trả tiền tiêu, cho cơm ăn thì sẽ tận lực với người ấy.

Chu Hoàng đế đứng dậy, cùng Triệu Phổ đứng trước long án đi ra ngoài tản bộ, ở bên ngoài, Chu Hoàng Đế hỏi:

- Triệu khanh nhìn nhận thế nào về số của cải lớn của Lục Thiên Phong?

- Theo ngu kiến của thần, Lục Thiên Phong giấu số của cải lớn ở Khai Phong Phủ có thể là muốn đạt được đường lui giàu sang, hẳn là có lòng muốn có được sự chấp thuận ngầm của bệ hạ về công lao của hắn, nói cách khác, của cải lớn mà hắn có được tương đương với sự báo đáp công lao ở Hội Châu.

Triệu Phổ đáp.

- Nếu Lục Thiên Phong có suy nghĩ như vậy, trẫm có thể lượng thứ, chỉ là trẫm lại có cảm giác không ổn.

Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Thần nghĩ, chắc là việc Lục Thiên Phong chủ động từ bỏ thế lực ở Hội Châu, khiến bệ hạ nghi ngờ.

Triệu Phổ nói.

Chu Hoàng đế gật đầu, Triệu Phổ lại nói:

- Lòng người khác nhau, kỳ vọng cũng khác nhau, Lục Thiên Phong xuất thân từ Hưng Hóa quân Đường quốc, mà Lục Thiên Phong lại cực kỳ tôn sùng Vương Văn Hoà, vì thế thần nghĩ, có thể Lục Thiên Phong chịu ảnh hưởng rất lớn của Vương Văn Hoà.

- Vương Văn Hoà? Ừ.

Chu Hoàng Đế gật đầu khẽ nói.

Triệu Phổ lại nói:

- Nếu bệ hạ lo lắng Lục Thiên Phong có mưu đồ khác, thì có thể mấy hôm nữa điều Lục Thiên Phong trở về, Kỷ Vương điện hạ trẻ tuổi nhưng đã trưởng thành, hẳn có thể hoàn toàn chủ trì Hội Châu.

Chu Hoàng Đế nghe xong lắc đầu nói:

- Có Lục Thiên Phong ở đó, trẫm còn có thể yên tâm chuyện Kỷ Vương ở Hội Châu.

Triệu Phổ nghe xong gật đầu, không dám nói thêm nữa, nếu sau khi Lục Thiên Phong rời khỏi Hội Châu, Kỷ Vương lại xảy ra chuyện thì tội của ông sẽ to lắmm, thực ra ông cảm thấy, Hoàng đế hoàn toàn có thể phái thêm một số quân binh tinh nhanh đi bảo vệ Kỷ Vương.

- Khanh có phải thấy rằng sự bảo hộ của trẫm với Kỷ Vương không nen quá mức nể trọng vào Lục Thiên Phong.

Chu Hoàng đế lại hỏi, không ngờ đã nhận ra suy nghĩ của Triệu Phổ.

- Ồ, thần nghĩ bệ hạ có thể phái thêm người đi bảo vệ Kỷ Vương điện hạ.

Triệu Phổ đáp lại.

- Trẫm cũng muốn làm như vậy, chỉ là trẫm không biết, vệ sĩ canh giữ hoàng cung có bao nhiêu người trung thành với trẫm.

Chu Hoàng đế lạnh nhạt nói.

Triệu Phổ biến sắc mặt, không dám nhiều lời, cấm quân kinh thành luôn do Triệu Khuông Dẫn làm thống soái cao nhất, uy danh của Triệu Khuông Dẫn trong cấm quân cũng cực cao, vốn Hoàng đế luôn tín nhiệm huynh đệ Triệu thị, nhưng Hoàng đế bỗng nhiên biết được Triệu Khuông Nghĩa ở Tương Châu đã làm rất nhiều hoạt động phi pháp, vì thế Hoàng đế cũng có thành kiến không tin tưởng với Triệu Khuông Dẫn.

- Trẫm tin tưởng khanh.Chu Hoàng Đế bình thản nói tiếp.

- Thần hiểu, thần thật lòng trung thành với bệ hạ.

Triệu Phổ cung kính đáp lại.

Chu Hoàng Đế gật đầu, lại chuyển chủ đề:

- Trẫm có một điều khó hiểu về Lục Thiên Phong, chính là người thân của hắn ở Giang Nam, có phải đã rời đi Tấn Quốc rồi không, vì điều này trẫm bảo Kỷ Vương đi hỏi, Kỷ Vương hồi âm nói rằng, Lục Thiên Phong nói trước khi hắn tới Chu Quốc đã để ngừơi thân rời khỏi Hấp Châu ẩn cư, Lục Thiên Phong nói, ẩn cư ở nơi nào, hắn cũng không biết, nhưng đợi sau này hắn đã ổn định, người thân sẽ đến liên hệ đoàn tụ, khanh nghĩa điều Lục Thiên Phong nói có đáng tin không?

Triệu Phổ suy nghĩ một lát nói:

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong nói như thế cũng là có khả năng, khi Lục Thiên Phong ở Đường quốc, người thân đã từng bị vua Đường quốc khống chế, vì thế Lục Thiên Phong để cho người thân ẩn cư trốn tránh tai hoạ cũng là hợp tình lý, tuy nhiên thần nghĩa, Lục Thiên Phong hẳn biết nơi người thân ẩn cư, thậm chí có thể nói, nơi ẩn cư chính là do Lục Thiên Phong sắp xếp, còn Hấp Châu chỉ là một quân bài của Lục Thiên Phong.

- Trẫm lại hỏi một khả năng, có phải Lục Thiên Phong đã đầu hàng Tấn Quốc từ lâu, hắn đến Đại Chu là để làm nội ứng.

Chu Hoàng Đế lại đặt giả thiết.

- Khả năng đó, thần nghĩ không lớn, có câu chim khôn biết chọn cây mà đậu, Lục Thiên Phong vốn là Đường thần, vua Đường ghét hắn, đương nhiên hắn phải tìm đường ra khác, mà nơi đáng để hắn đầu hàng chỉ có thể là đại Chu hoặc Tấn Quốc, Tấn Quốc dù sao mới thành lập, vì thế nếu Lục Thiên Phong có lựa chọn, đương nhiên sẽ chọn nơi mạnh để dựa, nếu Lục Thiên Phong là nội ứng Tấn Quốc phái tới đại Chu thì Lục Thiên Phong nên ở Hội Châu, nắm bắt thời cơ nhanh chóng tăng quân tích thế, từ đó hô ứng với Tấn quốc tiến vào Ba Thục, chứ không phải là cất giấu riêng tài sản lớn chuyển đến Khai Phong Phủ.

Triệu Phổ hồi đáp.

- Khanh nghĩ tại sao Lục Thiên Phong không trực tiếp đầu hàng Tấn Quốc, nghe nói vua Tấn Quốc cực kỳ hậu đãi các quan thần đầu hàng.

Chu Hoàng Đế lại nói.

- Lưu Bang đời Hán cũng là trắng trợn phong vương, tài của Lục Thiên Phong ngang với Hàn Tín.

Triệu Phổ dùng điển cố hồi đáp.

Ông hiểu rằng Hoàng đế chỉ là hoài nghi, đang muốn tiêu sầu, Lục Thêin Phong liên tục chiến thắng ở tây bắc, trên thực tế khiến Chu Hoàng đế vô cùng vui mừng, Chu Hoàng đế luôn hùng tâm muốn thống nhất thiên hạ, ý nghĩa của đại thắng tây bắc không chỉ đã áp chế được hoạ ngoại xâm Hạ Quốc, mà còn khích lệ toàn bộ chiến cục, ngoài ra, Yến quốc ở phương bắc lại hưng binh đột kích, tây bắc không còn hoạ ngoại xâm sẽ có lợi lớn cho việc tác chiến nhiều phía của Chu Quốc.

Chu Hoàng đế nghe xong điển cố, gật đầu, đi thêm một lát nữa với Triệu Phổ rồi chợt mỉm cười hỏi:
- Khanh có phải rất muốn biết, vị quan nào đã tố cáo bán rẻ Triệu Khuông Nghĩa?

Sắc mặt Triệu Phổ có chút thay đổi, kế đó vội cung kính nói:

- Thần không dám biết.

- Trẫm muốn nghe xem, ngươi đã từng nghi ngờ là người nào?

Chu Hoàng Đế bình thản hỏi.

Triệu Phổ gượng cười, đáp:

- Bệ hạ, thần mặc dù là Lại bộ Thượng thư, nhưng luôn tiến quan theo công trạng chính trị, quan viên vùng Tương châu đa số đều là các quan phương bắc dời đến đảm nhiệm, tuyệt đối không chịu ảnh hưởng của Triệu Khuông Nghĩa.

Chu Hoàng đế ôn tồn nói:

- Trẫm biết khanh đã làm hết phận sự, nếu không trẫm sẽ không thường nói chuyện bí mật với ngươi.

- Thần làm hết phận sự, là bổn phận.

Triệu Phổ trả lời.

Chu Hoàng Đế gật đầu, bình thản nói:

- Người tố cáo Triệu Khuông Nghĩa là Tấn Quốc Công.

Triệu Phổ nghe xong vẻ mặt kinh ngạc, ánh mặt tỏ vẻ bất ngờ, tuy nhiên lập tức gật đầu nói:

- Tấn Quốc Công và huynh đệ Triệu thị bất hoà, thần đã từng nghĩ rồi.

- Lời tố cáo của Tấn Quốc Công hẳn là rắp tâm hại người, tất cả hành động của Triệu Khuông Nghĩa đã là chuyện ác nhiều năm, Tấn Quốc Công lại mới chỉ đưa ra chứng cớ không lâu trước đây.

Triệu Phổ gật đầu nói:

- Tuy nhiên Tấn Quốc Công đã nói, quả đúng là sự thật.

Chu Hoàng Đế nhìn về phía chân trời, bình thản nói:

- Nếu Triệu Khuông Nghĩa thật sự chỉ là có tội vơ vét của cải, trẫm nể tình gã gìn giữ đất đai có công, cũng sẽ tha cho giống như Lục Thiên Phong.

Triệu Phổ ngẩn ra nói:

- Ý của bệ hạ chẳng lẽ là muốn điều Triệu Khuông Nghĩa về triều.

Chu Hoàng Đế lắc đầu nói:

- Chiến sự Ba Thục đang căng, Hán Thủy không nên đổi chủ soái, tuy nhiên nếu là chiến sự Giang Nam lâu không có đột phá, trẫm phải suy tính tới việc tăng quân cho Giang Nam, quân lực trấn thủ Hán Thuỷ phù hợp nhất với khí hậu Giang Nam, Triệu Khuông Nghĩa nếu dẫn quân đi cũng có thể huynh đệ đồng lòng, phát huy chiến lực lớn nhất.

- Quân lực trấn thủ Hán Thuỷ nếu là điều viện đi Giang Nam thì phòng ngự Hán Thuỷ cũng là việc trọng đại.

Triệu Phổ nói.

- Trẫm sẽ điều trọng thần khác đi Hán Thuỷ phòng ngự.

Chu Hoàng Đế hồi đáp.

Quyển 5 - Chương 76: Sứ giả thật giả

Triệu Phổ đi khỏi, Chu Hoàng đế tới điện Văn đức, dặn dò truyền kiến, một lát sau, một người đàn ông ngoài ba mươi, ngũ quan cân đối, râu dài, mặc quan phục áo bào xanh xuất hiện.

- Thần Vương Thông khấu kiến bệ hạ, Hoàng thượng vạn tuế.

Quan viên cung kính quỳ lạy, đây là quan viên trung hạ, không phải triều quan.

- Vương Thông, trẫm nghe nói tài chính trị của ngươi nổi bật, vì thế muốn thăng nhiệm ngươi làm Thứ sử Ba Châu, hiện nay Ba Châu đã quy về bản đồ Đại Chu, ngươi có thể hướng tới nơi đó.

Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Thần nguyện tới đó, tạ ơn bệ hạ trọng dụng.

Vương Thông cung kính đáp lại.

Y vốn nhậm chức Huyện lệnh ở Tương Châu phía bắc, mười mấy ngày trước bị điều đến Khai Phong Phủ, Ba Châu nằm ở Ba Thục, vì chiến địa nên y từ Huyện lệnh được đề bạt lên làm Chủ quan một châu, đương nhiên là phú quý song hành cùng nguy hiểm.

- Có một việc bí mật, trẫm cần ngươi đi làm, ngươi có thể giữ miệng không?

Chu Hoàng đế lạnh nhạt hỏi, trong điện Văn Đức chỉ có hai người, bỗng nhiên lạnh rùng mình.

- Thần có thể giữ miệng, xin bệ hạ chỉ bảo.

Vương Thông cung kính trả lời.

- Ngươi đi Ba Châu nhậm chức, hãy vòng qua Hội Châu gặp Lục Thiên Phong trước, phải tự xưng là phụng mệnh Triệu Khuông Nghĩa……”

……..

Gần trưa, Lục Thất từ trong quân ngoài thành trở về nha phủ, sau trận chiến sông Thanh Thuỷ, lòng quân và dân Hội Châu càng thêm ổn định, rất nhiều dân thường muốn nhập quân (quân lương hậu hĩnh), khiến cho quân lực tổn hao chẳng những được khôi phục mà còn thêm một vạn quân lực, Thạch Trung Phi sau trận chiến được thăng từ Đô ngu hầu làm Phó đô chỉ huy sứ, tiết chế hai vạn bộ quân, nhưng không phải do Lục Thất đề bạt, mà là lời của Kỷ Vương.

Lục Thất vừa bước vào phòng bỗng sững người, trong phòng ngoài thê thiếp ra, còn có thêm khách, một nam một nữ, người nam mặc áo bào bình thường, tuổi chừng ba mươi, ngũ quan cân đối, ba sợi râu dài.

Nữ là một thiếu nữ mặc váy xanh, ăn vận bình thường, nhưng dung mạo vô cùng xinh đẹp, mặt trái xoanh, lông mi cong miệng nhỏ, đôi mắt đẹp mũi cao, làn da trắng ngần như tuyết, khoảng mười sáu mười bảy xuân xanh.

Người nam ngồi ở ghế khách, vừa thấy Lục Thất bước vào, vội đứng dậy thi lễ:

- Tại hạ Vương Thông, mạo muội tới gặp, bái kiến Lục đại nhân.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:

- Tiên sinh hẳn chưa từng gặp ta, có chuyện gì không?

- Tại hạ tới gặp Lục đại nhân là để dâng tặng lễ vật, đây là Nguyệt Nga, xin đại nhân vui lòng nhận cho.

Vương Thông cung kính nói.

Lục Thất bình tĩnh nhìn người thiếu nữ kia, mỉm cười hỏi:

- Lễ vật của ngươi không nhẹ, có chuyện gì muốn xin ta?

- Đại nhân mời ngồi trước.

Vương Thông cung kính nói.

Lục Thất gật đầu, đi đến ghế chủ vị ngồi, chợt nghe Vương Thông nói:

- Nguyệt Nga, qua bái kiến phu nhân đi.

Thiếu nữ áo xanh đứng một bên khẽ đáp một tiếng, khoan thai đi tới trước mặt Tiểu Điệp, quỳ xuống bái lạy:

- Nô tì Nguyệt Nga, bái kiến chủ mẫu.

- Đứng lên đi.

Tiểu Điệp dịu dàng nói, không có bất cứ phản ứng không vui nào,thậm chí sau khi thiếu nữ đứng dậy còn giơ tay nắm lấy bàn tay ngọc của thiếu nữ, kéo tới bên cạnh, hoàn toàn là thái độ tiếp nhận.

Lục Thất nhìn Vương Thông, mỉm cười nói:

- Ngươi tới có phải muốn mua chuộc người nào không?

Vương Thông ngẩn ra, hắn không biết Lục Thất gần đây đã làm mấy cuộc mua bán người, Lục Thất đã bắt không ít quan viên Hạ Quốc và quý tộc đảng Hạng ở Hội Châu, hắn cho phép nhà giàu Hội Châu được mua lại.

- Đại nhân, tại hạ đến là phụng uỷ thác của Triệu Khuông Nghĩa đại nhân, tặng mỹ nhân cho đại nhân, Triệu đại nhân rất kính nể bản lãnh của đại nhân, muốn hữu hảo.

Vương Thông cung kính đáp.

- Triệu Khuông Nghĩa?

Lục Thất ngạc nhiên.

- Là Triệu đại nhân.

Vương Thông cung kính nói thêm.

Lục Thất nhíu mày, Triệu Khuông Nghĩa lại trực tiếp tặng mỹ nhân giao hảo, rất nhanh hắn giãn nét mặt nói:- Lễ vật của Triệu đại nhân, ta không nên nhận.

Vương Thông vội cười xoà:

- Lục đại nhân, Triệu đại nhân là thành tâm giao hảo với ngài.

Lục Thất lắc đầu, mỉm cười nói:

- Địa vị của Triệu đại nhân chỉ cao chứ không thấp hơn ta, đâu có chuyện quan trên tặng quà cho quan dưới, lễ vật này ngươi mang về đi, thay ta chuyển lời cảm ơn Triệu đại nhân.

- Thế không được, lễ vật đã đưa tới, Lục đại nhân dù sao cũng phải giữ thể diện cho Triệu đại nhân.

Vương Thông nói với vẻ khó xử.

Lục Thất im lặng, một lát sau ngước lên nói:

- Thể diện của Triệu đại nhân thì ta phải giữ chứ, trước đây ở trong phủ của Vương Ngạn Thăng đại nhân, ta cũng đã giữ thể diện cho Vương đại nhân, thế này đi, người ta giữ lại, ngươi mang hai trăm quan về đi.

Vương Thông ngẩn người, vội nói:

- Không không, đại nhân không cần trả tiền.

Lục Thất cười nhạt nói:

- Không cần tiền cũng được, ta với Triệu đại nhân nước sông không phạm nước giếng, vì thế ta muốn giữ thể diện, nếu ngươi chê hai trăm quan tiền ít, vậy mang người về đi.

Vương Thông chần chừ một lúc, đành đứng dậy thi lễ:

- Đại nhân nhận là tốt rồi, tại hạ cáo lui.

- Chờ một chút, lời ta nói ngươi không nghe ra sao? Hay là muốn tham được hai trăm quan tiền?

Lục Thất sầm mặt nói.

Vương Thông ngẩn người, kế đó đứng lên hoảng sợ nói:

- Tại hạ nghe hiểu, nhất định sẽ giao hai trăm quan tiền cho Triệu đại nhân.

- Nếu nghe rõ thì để lại tự khế rồi hãy đi.

Lục Thất bình thản nói.

Vương Thông nghe vậy cười gượng, đành phải thuận theo, để lại tự khế và thủ áp, cầm hai trăm quan rời khỏi phủ nha, hơn nữa Lục Thất còn sai một đám kỵ binh hộ tống gã đi qua Lục Bàn Sơn.

Tuyệt hơn là, kỵ binh lại dẫn gã đi gặp Thứ sử Nguyên Châu, để Thứ sử Nguyên Châu nhìn qua áp khế và hai trăm quan, còn đóng đại ấn lên, chứng minh người và tiền đều trong sạch ở Nguyên Châu, may mà không đề cập tới Triệu Khuông Nghĩa, Vương Thông bị một phen hú vía, việc gã làm là chuyện bí mật, một khi truyền đi thì chỉ có thể lấy cái chết tạ tội, hắn không thể ngờ được Lục Thiên Phong làm việc lại kín kẽ như thế.

Ba ngày sau khi Vương Thông tới, Lục Thất đang ở trong quân bỗng nhận được truyền tin của Tiểu Điệp, nói nha phủ lại có một thuộc hạ của Triệu Khuông Nghĩa, là Tham quân hành dinh, tên là Trình Đức Huyền.
Lục Thất nghe xong ngạc nhiên, cũng có chút chán ghét, Triệu Khuông Nghĩa vẫn chưa xong, hắn trở về phủ nha trong thành, vào phòng đã thấy Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền là người mặt mũi chính trực, có râu quai nón dài mấy tấc, khuôn mặt có phần tiều tuỵ.

Lần này vào phòng chỉ thấy có Trình Đức Huyền và hai nô tì bình thường, từ sau lần Vương Thông tới, Lục Thất bảo Tiểu Điệp đừng gặp khách lạ nữa, nhất là đám thiếp thị không nên gặp người ngoài, Lục Thất không muốn gây phiền toái về chuyện đàn bà.

Lục Thất bước vào phòng gật đầu, đi thẳng tới ghế chủ vị, ngồi xuống, kiên trì mỉm cười hỏi:

- Trình đại nhân đến là có chuyện gì sao?

Trình Đức Huyền thi lễ nói:

- Ta đến là cảm tạ ơn cứu giúp của Lục đại nhân.

Lục Thất nghe vậy cực kỳ bất ngờ, hắn không hiểu nhìn Trình Đức Huyền, mỉm cười hỏi:

- Ta từng cứu giúp Trình đại nhân sao?

- Từng cứu, ta phụng mệnh tới Phòng Đương Thị ở Đảng Hạng, định thuyết phục Phòng đương Thị quy thuận, không ngờ Phòng Đương Thị lại trở mặt bắt giam ta, may mà Lục đại nhân tiến chiếm Hội Châu, lại đánh bại mười lăm vạn quân Hạ Quốc ở sông Thanh Thuỷ, cho nên Phòng Đương Thị mới thả ta về.

Trình Đức Huyền cảm kích nói.

Lục Thất bất ngờ ồ lên một tiếng, nhã nhặn nói:

- Trình đại nhân có thể trở về là tốt rồi.

Trình Đức Huyền gật đầu đáp:

- Ta đến, một là cảm tạ Lục đại nhân, hai là cũng có thỉnh cầu.

- Trình đại nhân cứ nói.

Lục Thất ôn hoà nói.

Trình Đức Huyền nhìn Lục Thất, lên tiếng:

- Lục đại nhân, Phòng Đương Thị muốn chuộc lại quý tộc Đảng Hạng ở Hội Châu.

Lục Thất nghe rất bình tĩnh, nói:

- Nói như vậy, Trình đại nhân là người môi giới.

- Cũng coi như thế, không biết Lục đại nhân có muốn giao dịch với người Đảng Hạng không?

Trình Đức Huyền hỏi lại.

Lục Thất gật đầu:

- Giao dịch với người Đảng Hạng thì có thể.

- Tạ ơn Lục đại nhân.

Trình Đức Huyền cảm tạ.

Lục Thất cười nhạt nói:

- Trình đại nhân có thể đi thuyết phục Phòng Đương Thị quy thuận, hẳn là từng có qua lại với Phòng Đương Thị.

Trình Đức Huyền gật đầu nói:

- Không giấu Lục đại nhân, ta thông qua Đô đốc Vương Ngạn Thăng, đã làm ăn riêng với Phòng Đương Thị nhiều năm rồi.

Lục Thất bĩnh tĩnh gật đầu nói:

- Phòng Đương Thị đã thả Trình đại nhân trở về, bọn họ có ý quy thuận sao?

Trình Đức Huyền lắc đầu trả lời:

- Phòng Đương Thị chỉ muốn chuộc lại người Đảng Hạng quý tộc, chứ chưa bày tỏ ý thân thiết.

Lục Thất gật đầu, Trình Đức Huyền do dự một lúc lại nói:

- Tuy nhiên Phòng Đương Thị có thể thả ta về, cũng chứng tỏ họ có ý rời xa Thác Bạt Thị, người Đảng Hạng là dân tộc hướng tới kẻ mạnh, coi trọng lợi ích đạt được, hiện Lục đại nhân đả thương nặng Hạ Quốc mấy lần, dĩ nhiên đã làm lung lay địa vị thống trị của Thác Bạt Thị ở Hạ Quốc.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:

- Chuyện chuộc người, ta hy vọng người Đảng Hạng đích thân tới bàn bạc với ta, Trình đại nhân có thể đi báo cho họ biết.

Trình Đức Huyền ngẩn ra, chần chừ một lúc, định nói gì đó nhưng vẫn gật đầu.

Quyển 5 - Chương 77: Kế người ta dùng

Thấy Trình Đức Huyền gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Trình đại nhân, ta nghe nói Phòng Đương Thị có thực lực đứng thứ ba trong Bát thị của người Đảng Hạng, không biết có thật không?

- Là sự thật, Phòng Đương Thị chỉ đứng sau Dã Lợi Thị, Phòng Đương Thị có thế lực rất lớn ở Lương Châu, lần này chính là ta tới Võ Uy ở Lương Châu.

Trình Đức Huyền nói.

Lục Thất gật đầu:

- Ta nghĩ, Trình đại nhân đi thuyết phục Phòng Đương Thị là quá lỗ mãng, Bát thị Đảng Hạng kể cả bất hòa cũng biết đạo lý môi hở răng lạnh.

Trình Đức Huyền gượng cười đáp;

- Ta không giấu Lục đại nhân, ta đi thuyết phục Phòng Đương Thị, trên thực tế là đi cầu liên hôn, Triệu Khuông Nghĩa đại nhân muốn dùng liên hôn để ly gián Bát thị Đảng Hạng.

Lục Thất ngẩn ra hỏi:

- Dùng liên hôn ly gián?

Trình Đức Huyến gật đầu, trả lời:

- Cách dùng liên hôn ly gián với người Phiên đã có từ xưa, Phòng Đương Thị luôn coi trọng thông thương với phủ Đô đốc Bình Lương, vì thế ta mới xin liên hôn, một khi liên hôn thành công sẽ từng bước dụ dỗ được Phòng Đương Thị, từ đó phân hóa Bát thị Đảng Hạng.

- Phòng Đương Thị đã coi trọng thông thương thì tại sao còn đối xử ác với Trình đại nhân, từ chối liên hôn cũng là chuyện bình thường.

Lục Thất hỏi.

Trình Đức Huyền gượng cười nói:

- Phải nói là điều kỵ húy động chạm tới Bát thị Đảng Hạng, giữa Bát thị Đảng Hạng được gắn bó bằng liên hôn, ý đồ sau khi ta đi có thể đã khiến cho người Thác Bạt thị hoặc Dã Lợi thị biết được, vì thế Phòng Đương Thị chỉ có thể đối ác với ta, có điều mặc dù giam nhưng không giết ta.

Lục Thất gật đầu, Trình Đức Huyền lại bình thản nói:

- Lục đại nhân ở mang bờ cõi cho Chu Quốc, có thể nói là chiến công hiển hách, không biết đã tính toán cho sau này chưa?

Lục Thất vừa nghe đã biết là ý gì, cũng hòa nhã nói:

- Ta dốc sức cho đất nước là điều nên làm, chuyện sau này có lẽ là mong giàu sang ung dung tự tại.

- Lục đại nhân, có câu phi điểu tận lương cung tàng, Lục đại nhân dụng binh như thần, trị quân có phương pháp, đã có uy danh hiển hách ở tây bắc, sau này kể cả Lục đại nhân muốn mong giàu sang tự tại, chỉ sợ cũng sẽ giống như Hàn Tín.

Trình Đức Huyền nghiêm nghị nói.

Lục Thất cười nhạt nói:

- Trình đại nhân, chuyện của Chu Quốc ta cũng coi như đã hiểu rất nhiều, huynh đệ Triệu thị có thể nói là quyền thế rất lớn, ngài không phải là đang muốn xúi giục ta góp sức cho Triệu thị đấy chứ.

- Ta đúng là có ý đấy.

Trình Đức Huyền chân thành đáp.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Trình đại nhân, ngài thấy Hoàng đế bệ hạ so sánh với huynh đệ Triệu thị, ta có cần phải làm chuyện ngu xuẩn sao?

- Lục đại nhân nếu chuyển sang ủng hộ Triệu đại nhân, hẳn sẽ có thu hoạch? Thu hoạch là có được vùng đất phong Tây bắc, nói cách khác, Chu Quốc bệ hạ sẽ không ban cho Lục đại nhân nhiều thứ, thậm chí sẽ phi điểu tận lương cung tàng, còn Triệu đại nhân sẽ ban cho Lục đại nhân cơ hội xưng vương ở tây bắc.

Trình Đức Huyền nghiêm nét mặt nói.

Lục Thất nghe xong thoáng chút suy nghĩ, Trình Đức Huyền lại nói:

- Lục đại nhân nếu có lòng phụ tá Triệu thị, sau này chỉ cần nhìn ngóng ở tây bắc là được, chỉ cần tiếp nhận sắc phong là được, đương nhiên, cần Lục đại nhân chống lại Hạ Quốc.

Lục Thất nhìn Trình Đức Huyền nói:

- Trình đại nhân nói thật khiến người khác động lòng, tuy nhiên rất nhiều chuyện không phải cứ muốn là được, với tình hình hiện giờ của ta, không thể mạo hiểm phản bội Chu Quốc, nếu triều đình Chu Quốc điều ta rời khỏi tây bắc, ta sẽ chỉ nghe lệnh rời đi, vì thế, điều Trình đại nhân nói hôm nay, ta chỉ có thể coi như chưa hề nghe thấy, chuyện sau này thì để sau hãy nói.

Trình Đức Huyền gật đầu, trong lòng thầm thở phào một cái, phản ứng của Lục Thất khiến y yên tâm, cũng tự thấy hành động này không phải là giả, chuyện xúi giục sắp xếp đương nhiên không thể nước tới chân mới nhảy, Lục Thiên Phong đã nói chưa hề nghe những lời đại nghịch thì sẽ có nền tảng hợp tác sau này, hơn nữa y cũng hiểu điều Lục Thiên Phong nói là lý trí, trước khi Triệu thị ra mặt tạo phản, Lục Thiên Phong không thể phản bội triều đình Chu Quốc.

Trình Đức Huyền cáo từ rồi đi, tới Hoàng Hà hướng về Lương Châu, Lục Thất tiễn khách xong, đứng lặng ở trước sảnh suy tư, hắn vốn muốn hỏi Trình Đức Huyền rằng Vương Thông đến trước đây là quan gì, thế nhưng lại thôi, hắn vốn không ngờ được rằng Vương Thông lại là đá thử vàng mà Chu Hoàng Đế phái tới.

*****

Lúc này, thư ký hồi báo của Vương Thông đã do thân tín phi ngựa nhanh tới, gấp rút đưa tới một cửa hàng gạo ở Khai PHong Phủ, ám vệ ở cửa hàng gạo đưa thư vào hoàng cung, trực tiếp giao cho Chu Hoàng Đế, Chu Hoàng Đế nhìn phong thư rất kỹ mới mở mật báo ra, vừa nhìn bút tích quả đúng là chữ viết của Vương Thông.
“Thần thượng bẩm bệ hạ,… Thần quan sát thấy Lục Thiên Phong làm việc biến báo, khôn khéo, cẩn thận, tính tình hẳn là vui nhộn, hai Phiên nữ trong nhà có sắc đẹp không thua kém Nguyệt Nga, phu nhân của hắn nói năng đoan trang, lòng dạ khoan dung. Thần khấu bút, Hoàng thượng vạn tuế.

Chu Hoàng Đế xem xong gật đầu, nghĩ một lát bèn rút giấy gấp, nhấc bút viết: “Công lấy Hội Châu, chiến công ở sông Thanh Thủy, Lục Thiên Phong là Đại tướng quân Hoài hóa chính tam phẩm, ban thưởng Lâm Tiểu Điệp, Chiết Hương Nguyệt, tam phẩm cáo mệnh, phong gia chủ Lục thị ở Thọ Châu là Lục Đông Sinh làm Huyện công Thọ Sơn.”

*****

Lục Thất đứng im lặng hồi lâu suy tư, Tiểu Điệp bước ra cửa phòng, dịu dàng hỏi:

- Thất lang đang nghĩ gì thế?

Lục Thất cười, kể lại lời của Trình Đức Huyền, cuối cùng nói:

- Tên Trình Đức Huyền này hẳn là tâm phúc của Triệu Khuông Nghĩa, theo lời gã nói, Triệu thị tạo phản sẽ không còn xa nữa.

- Triệu thị muốn tạo phản chỉ sợ không dễ, Chu Hoàng Đế đã đối phó với Triệu thị, Triệu Khuông Dẫn nếu phản bội Chu Quốc ở Giang Nam, chỉ có thể lâm vào đường cùng.

Tiểu Điệp ôn tồn nói.

Lục Thất gật đầu đáp:

- Chu Hoàng Đế cho Triệu Khuông Dẫn lĩnh quân đi Giang Nam, dụng ý chính là điệu hổ ly sơn, cấm quân trấn giữ ở Khai PHong Phủ không chịu ảnh hưởng của Triệu Khuông Dẫn, Chu Hoàng Đế sẽ có thể điều chuyển quy mô lớn.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất chần chừ một lúc, hỏi:

- Tiểu Điệp, nếu Phòng Đương Thị tới chuộc qúy tộc Đảng Hạng, ta muốn đổi lấy con gái một quý tộc của Phòng Đương Thị, nàng thấy được không?

Tiểu Điệp ngẩn ra, dịu dàng hỏi:

- Chàng muốn liên hôn với Phòng Đương Thị?

- Không thể nói là liên hôn, mà là ly gián, ta chỉ cần con gái bàng chi quý tộc của Phòng Đương Thị, nếu đòi đích chi, Phòng Đương Thị sẽ không đồng ý.

Lục Thất ôn tồn nói.

Tiểu Điệp gật đầu:

- Cũng được, nô gia không để tâm đến chuyện thêm một muội muội.

Lục Thất dịu dàng nhìn Tiểu Điệp, chợt duỗi cánh tay ôm Tiểu Điệp vào lòng, im lặng một lúc, Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Khi nào chàng muốn Nguyệt Nga, giữ lại thì cũng không thể cứ lạnh nhạt mãi.

- Người con gái Triệu Khuông Nghĩa đưa tới, ta đương nhiên phải cẩn trọng, cô ta là người của nàng, sau này hãy nói.
Lục Thất điềm đạm trả lời, hắn vẫn chưa gần gũi với Nguyệt Nga, mỹ nhân kế không thể không đề phòng.

- Đi vào thôi.

Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất chần chừ một chút, nói:

- Ta phải tới gặp Kỷ Vương.

- Gặp Kỷ Vương có chuyện gì?

Tiểu Điệp hỏi.

- Chính là chuỵện giao dịch với Phòng Đương Thị, phải nói cho Kỷ Vương, ngoài ra chuyện con gái của Phòng Đương Thị, ta phải hỏi Kỷ Vương có muốn nạp làm nhũ nhân, nếu Kỷ Vương đồng ý đương nhiên không cần đến ta.

Lục Thất ôn hoà đáp.

- Kỷ Vương chắc chắn không muốn, hoàng tộc Chu Quốc hẳn là không chấp nhận có huyết thống khác, hơn nữa Kỷ Vương cũng không được làm chủ.

Tiểu Điệp nói.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Thất lang, chàng đi đi.

Lục Thất gật đầu, cúi xuống hôn vào mái tóc Tiểu Điệp mới buông ra, xoay người rời khỏi phủ nha, Tiểu Điệp yên lặng nhìn theo, cuối cùng mỉm cười quay vào phòng.

*****

Lục Thất đã tới phủ đệ của Kỷ Vương, là một toà nhà của quý tộc Đảng Hạng, bề ngoài giống với các gia đình giàu có ở Khai PHong Phủ, tuy nhiên diện tích rất lớn, dân số Hội Châu so với Khai PHong Phủ đương nhiên ít hơn nhiều.

Kỷ Vương vui vẻ khi thấy Lục Thất tới, thân thiện cùng ngồi với Lục Thất, từ sau khi chứng kiến cuộc chiến ở sông Thanh Thuỷ, Kỷ Vương đã trưởng thành hơn rất nhiều, cũng thi thoảng tới trong quân hỏi thăm các tướng sĩ, có thể nói là đã có uy vọng trong quân Hội Châu.

- Thiên Phong, ngươi tới cũng không dễ.

Kỷ Vương ngồi xuống cười nói.

- Thần tới gặp điện hạ là có chuyện bẩm báo, đó là Phòng Đương Thị người Đảng Hạng sai người tới thỉnh cầu chuộc lại thân nhân.

Lục Thất mỉm cười đáp.

- Chuyện đó ngươi quyết định là được.

Kỷ Vương nói.

- Thần có một suy nghĩ, định đề xuất liên hôn với Phòng Đương Thị.

Lục Thất nói tiếp.

- Ý ngươi là liên hôn với người Đảng Hạng?

Kỷ Vương kinh ngạc hỏi.

Lục Thất gật đầu, nói dụng ý kết thân với Phòng Đương Thị, cuối cùng nói:

- Nếu điện hạ muốn liên hôn, có thể đề xuất lấy đích nữ, nếu thần liên hôn thì chỉ có thể lấy con gái một quý tộc bàng chi.

Kỷ Vương hiểu ra gật đầu, lập tức nói thêm:

- Ngươi liên hôn đi, bổn vương không thể liên hôn với phiên nữ.

Lục Thất cười nói:

- Thần chỉ được lấy con gái bàng chi của Phòng Đương Thị thì không coi là liên hôn, dụng ý của thần chính là phân hoá bát thị của Đảng Hạng, vì thế, xin Kỷ Vương điện hạ có thể thỉnh phong cho vi thần, thỉnh phong con gái của Phòng Đương Thị làm cáo mệnh phu nhân, con gái của Phòng Đương Thị sau khi cáo mệnh thì sẽ có một cuộc liên hôn trên thực tế, Thác Bạt Thị của Hạ Quốc biết được sẽ nghi kỵ Phòng Đương Thị.

Kỷ Vương gật đầu nói:

- Cũng được, bổn vương sẽ thỉnh phong cho ngươi, thỉnh phong cáo mệnh, không khó.

Quyển 5 - Chương 78: Nhã Lan phu nhân

Lục Thất rời khỏi phủ đệ Kỷ Vương, tới nơi giam giữ quý tộc Đảng Hạng, quý tộc Đảng Hạng đương nhiên không nhiều lắm, nam nữ cộng lại khoảng chính mươi bảy người, trong đó nam chiếm hai mươi ba, được mua lại sáu mươi bảy quý tộc Đảng Hạng.

Cách liên hôn ly gián của Lục Thất chỉ là một thủ đoạn tạm thời, không mong đợi thu hoạch lớn, hai nước giao phong chỉ áp dụng thủ đoạn vũ lực để giành chiến thắng thì sẽ phải trả giá nhiều hơn, Tần thôn tính được sáu nước chính là dựa vào cách vũ lực và ly gián hỗ trợ lẫn nhau, nếu sáu nước đồng tâm tấn công Tần, kết cục của Tần chính là diệt vong.

Lục Thất sẽ không áp dụng biện pháp cầu thân bình thường, nếu là cầu thân bình thường, tỷ lệ Phòng Đương Thị đáp ứng không lớn, kể cả đồng ý cũng có khả năng con gái quý tộc làm giả cho đủ số lượng, Lục Thất sẽ lựa chọn một người trong số các tù binh, giữ thẳng lại ở Hội Châu.

Kế liên hôn ly gián của Lục Thất bên ngoài là muốn ly gián Bát thị Đảng Hạng, nhưng ngấm ngầm còn có mục đích sâu sa hơn, đó là muốn yên ổn gia đình ở Hội Châu, một gia đình có thể thân hòa với người Đảng Hạng, lại có thể kéo dài uy danh của hắn.

Có câu người đi trà nguội, Lục Thất ở tây bắc, đương nhiên là uy danh không suy, một khi Lục Thất rời khỏi tây bắc, lòng quân và lòng dân tây bắc sẽ dần xa lạ với hắn, uy danh hắn xây dựng sẽ từng bước trở thành truyền thuyết.

Lục Thất bước vào đại lao, đại lao ở huyện Hội Ninh này từng nhốt rất nhiều tù nhân tạo phản, quý tộc Đảng Hạng rất ít giết chóc kẻ tạo phản, bởi vì kẻ tạo phản có thể trở thành nông nô dưới xiềng xích.

Tướng sĩ canh giữ đại lao cung kính đi theo Lục Thất, bởi vì Lục Thất từng nghiêm lệnh nên không ai dám ngược đãi và vũ nhục quý tộc Đảng Hạng, tuy nhiên môi trường trong đại lao cực kém, khiến cho quý tộc Đảng Hạng trong đại lao ai nấy trông bẩn thỉu, không còn nhìn ra bộ dạng quý tộc.

Lục Thất đi một vòng, nhìn các nữ tù nhân, kết quả hắn đành phải tới lao sách tìm trong hồ sơ của Phòng Đương Thị, qua các tướng quan, hắn biết có ba hồ sơ con gái của Phòng Đương Thị, hắn theo hồ sơ đi tới phòng giam.

Trong phòng giam đó nhốt mười mấy người phụ nữ, đều chỉ quần áo che thân, thấy Lục Thất bước vào, ai nấy đứng dậy sợ hãi nhìn chăm chú, Lục Thất nhìn lướt qua, bình thản hỏi:

- Có biết nói tiếng Hán không?

Các nữ tù nhìn nhau, có quá nửa số người gật đầu, Lục Thất ôn tồn nói:

- Cát Na, Nhã

Lan, Hồng Lăng đi ra.

Các nữ tù hoảng sợ nhìn về phía ba nữ tù, đó là ba người con gái trẻ tuổi nhất, ba người con gái đó kinh hoàng chùn bước, Lục Thất hòa nhã nói:

- Đi ra.

Ba người con gái kinh sợ run rẩy, lần lượt đi ra, cúi đầu đứng thành một hàng, Lục Thất bình thản hỏi:

- Các ngươi có muốn gả cho ta không?

Ba cô gái trẻ run lên, những người phụ nữ khác lặng ngắt như tờ hoảng sợ đứng nhìn, Lục Thất giương mắt nhìn những người con gái đó, ôn tồn nói:

- Ta là Lục Thiên Phong, muốn cưới một người vợ là người Đảng Hạng ở Hội Châu, nếu các ngươi muốn kết thân với Lục Thiên Phong ta thì có thể quyết định cho con gái lấy ta.

Đám nữ tù ngạc nhiên nhìn nhau, nhưng đa số mọi người đều nhìn về phía một người phụ nữ trung niên, người đó nhìn Lục Thất, hỏi:

- Ngươi muốn kết thân?

- Đúng, phu nhân muốn kết thân với ta không?

Người phụ nữ trung niên đó do dự một lát, hỏi:

- Nếu kết thân, ngươi sẽ thả chúng ta ra chứ?

- Nếu đã là người thân, đương nhiên sẽ thả các ngươi, tuy nhiên người con gái kết thân với ta sẽ phải ở lại Hội Châu.

Lục Thất trả lời.

Người phụ nữ lại hỏi:- Đàn ông của chúng ta cũng có thể thả đi sao?

- Có thể.

Lục Thất đáp.

Ánh mắt của người phụ nữ trung niên có chút thần thái, nhưng vẫn chần chừ nghĩ một lúc, hỏi tiếp:

- Tại sao ngươi muốn kết thân với chúng ta?

- Lý do rất đơn giản, bởi vì rất nhiều tướng sĩ ở Hội Châu là người Đảng Hạng, ta phải tôn trọng tướng sĩ người Đảng Hạng, vì thế định lấy một con gái của quý tộc Đảng Hạng.

Lục Thất bình thản hồi đáp.

Người phụ nữ trung niên gật đầu, ánh mắt nhìn ba cô gái trẻ đằng trước, nhìn một lát mới nói:

- Nhã Lan, ngươi gả cho vị tướng quân này.

Trong ba cô gái trẻ, cô gái bên phải run người lên, kế đó quay người thi lễ, nói tiếng Đảng Hạng mà Lục Thất nghe không hiểu, người phụ nữ nghe xong, tiến lên giơ cánh tay ôm cô gái trẻ, cô gái trẻ vùi đầu vào ngực người phụ nữ trung niên, thể hiện tình mẹ con lưu luyến.

Một lát sau, cô gái trẻ tuổi rời khỏi người phụ nữ trung niên, xoay người hơi cúi đầu đi về phía Lục Thất, tới trước mặt Lục Thất thi lễ:

- Xin thả người thân của nô gia đi.

Lục Thất nghe vậy rất có thiện cảm, mỉm cười giơ tay nắm lấy bàn tay phải của Nhã Lan, khẽ kéo về phía mình, cúi đầu hôn một cái lên tóc nàng, sau đó cùng Nhã Lan sóng vai đứng trong đại lao, Lục Thất nhìn người phụ nữ trung niên, khom người thi lễ, Nhã Lan cũng thi lễ theo.

Lục Thất vái xong, quay cười khom lưng giơ cánh tay ra ôm eo Nhã Lan, sau đó ôm Nhã Lan có chút dơ bẩn, rời khỏi đại lao, sau đó không lâu, có rất nhiều nô tì tới, các tướng sĩ cũng mở cửa đại lao, thả nam nữ quý tộc Phòng Đương Thị ra, để họ đi tắm rửa thay quần áo, hôm sau họ được đưa tới Hội Ninh quan, vượt qua Hoàng Hà tới Lương Châu.

Lục Thất ôm Nhã Lan trở về phủ nha, giao Nhã Lan cho tiểu Điệp, mặc dù Kỷ Vương đã đồng ý thay mặt xin cáo mệnh, nhưng Chu Hoàng Đế chưa chắc đáp ứng, nếu không nhận được phong cáo mệnh của Chu Hoàng Đế thì tác dụng của Nhã Lan ở Hội Châu sẽ rất khó có hiệu quả lớn.Năm ngày sau, thư của Kỷ Vương đã tới được tay Chu Hoàng Đế, ngoài báo cáo công việc và tự sự ra, cũng đề cập tỉ mỉ đề nghị của Lục Thất, nõi rõ Lục Thất bảo y liên hôn.

Chu Hoàng Đế xem xong, không suy nghĩ nhiều đã đồng ý, bởi vì để phân hóa người Đảng Hạng nên Chu Hoàng Đế đã ủng hộ, hơn nữa trước đây Chu Hoàng Đế đã ban chiết thị Hương Nguyệt cáo mệnh, cáo mệnh chỉ là sự tôn vinh của người phụ nữ, không có quyền hành và uy danh cụ thể.

Mà Lục Thất ở Hội Châu vẫn bận rộn với chính trị và huấn luyện quân đội, hắn chủ yếu là thân giáo kỵ binh, buổi sáng rèn quân, buổi triều đi tuần việc đồng áng, bộ binh sẽ trở thành nửa nông dân, tranh thủ thời gian gieo trồng lương thực, khơi thông xây dựng thủy lợi, phát triển mạnh mẽ đất đai vùng Hoàng Hà.

Kỷ Vương không thấy hành vi của Lục Thất là lẫn lộn đầu đuôi, y rất hiểu quân mạnh là quan trọng, nhưng dân sinh cũng vô cùng trọng yếu, biện pháp đồn điền ở Hội Châu có thể hóa giải áp lực nuôi quân của triều đình, do đo Lục Thất bận rộn quân chính, mà thi thoảng hắn ra ngoài tuần tra biên phòng, Lục Thất cố ý đẩy hai ngàn kỵ binh bảo vệ Kỷ Vương.

Hai mươi ngày sau, phong thưởng của triều đình Chu Quốc đối với Lục Thất đã tới Hội Châu, Lục Thất vừa nhìn thấy thật sự xin được cáo mệnh, hơn nữa là tam phu nhân cáo mệnh, có một cáo mệnh phong thưởng, trực tiếp đưa tới Chiết thị, Chu Hoàng Đế không những không trách tội Chiết thị liên hôn với Lục Thất, còn ủng hộ ban cho sự thừa nhận của triều đình.

Hội Châu náo nhiệt, quân dân cùng chúc mừng Đại tướng quân Lục Thiên Phong thành hôn với phu nhân Nhã Lan của Phòng Đương Thị, Nhã Lan được phong tam phẩm phu nhân cáo mệnh của triều đình Chu Quốc, tin tức thoáng chốc được truyền đi xôn xao khắp trên dưới Hội Châu, thậm chí cả Nguyên Châu, Vị Châu, Diên Châu cũng đều biết, bởi vì Kỷ Vương đã gửi lời nhắn tới chúc mừng.

Lục Thất nồng nặc mùi rượu trở về trong phủ nha, hắn nhìn thấy tiểu Điệp và đám thê thiếp, A Y Na và A Cổ Lan chạy ra nghênh đón, mỗi người một bên dìu Lục Thất, tiểu Điệp cũng đứng dậy đón.

- Đều xã giao tốt chứ?

Tiểu Điệp ôn tồn hỏi.

Lục Thất dịu dàng gật đầu, tiểu Điệp cười nói tự nhiên, dịu dàng nói:

- Tiểu Thanh và Nguyệt Nga đang ở bên Nhã Lan, chàng đi đi.

- Tiểu Điệp, đợi trở về phủ Khai Phong, ta và nàng thành thân.

Lục Thất có chút kích động nói.

Tiểu Điệp cười đi lên, giơ đôi tay ngọc vuốt ve khuôn mặt của Lục Thất, đôi mắt đẹp dịu dàng ngước nhìn Lục Thất, Lục Thất cũng hiền từ nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau, cảm nhận được ôn tình của nhau.

- A Y Na, dìu lão gia đi đi.

Tiểu Điệp thả tay ra, dịu dàng căn dặn, A Y Na gật đầu, đỡ Lục Thất đi.

……

Lục Thất được hai thê thiếp xinh đẹp dìu tới trước một căn phòng ở hậu trạch, sau khi gõ cửa, cửa mở bước vào nơi ở mới được bày biện cực gì giàu sang, giường gấm la trướng, bàn ghế tạo hình tinh xảo, rất nhiều đồ trang trí của người Đảng Hạng.

Tân phu nhân Nhã Lan ngồi ở giường gấm, mái tóc búi cao, mặt trái xoan, lông mi cong mũi cao, khoảng mười bảy mười tám xuân xanh, là một thiếu nữ xinh đẹp khí chất đoan trang.

Lục Thất vừa bước vào, Nguyệt Nga đi theo Nhã Lan và tiểu Thanh mở cửa đã chủ động mỉm cười đi ra, A Cổ Lan đi đóng cửa.

Nhã Lan đứng dậy tiến lên, ngượng ngùng thi lễ nói:

- Đại nhân tới rồi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, đang định tiến lên dìu Nhã Lan dịu dàng một chút, không ngờ A Y Na lại bước lên, đưa bàn tay ngọc cởi áo váy của Nhã Lan ra, tiếp đó A Cổ Lan cũng bước tới, Nhã Lan hoảng sợ ngượng ngập nhưng không dám phản kháng, để mặc họ cởi quần áo, nhanh chóng xuất hiện một thân thể ngọc ngà xinh đẹp.

Lục Thất nhìn không nói gì, A Y Na lại đi tới cởi quần áo cho hắn, sau đó kéo hắn cùng với Nhã Lan đi tới giường gấm, Lục Thất bị A Y Na đẩy nhào vào thân thể ngọc ngà của Nhã Lan, lần đầu tiên hắn có cảm giác quái dị mạnh mẽ.

Quyển 5 - Chương 79: Nhìn xa trông rộng

Bốn ngày sau khi Lục Thất lập gia đình, Trình Đức Huyền đến nhà gặp, Lục Thất từ ngoài trở về nhìn thấy Trình Đức Huyền.

Sau khi gặp mặt thi lễ với nhau và ngồi vào chỗ, Trình Đức Huyền mỉm cười nói:

- Ta chúc mừng Lục đại tướng quân, thành hôn đại hỉ.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Ta thành hôn với con gái quý tộc Phòng Đương Thị là làm theo sách lược của Trình đại nhân.

Trình Đức Huyền gật đầu nói:

- Lục đại nhân có thể nạp thêm cơ hội, không hổ là người sáng suốt.

Lục Thất mỉm cười, chuyển chủ đề:

- Chuyến đi của Trình đại nhân tới Lương Châu có thu hoạch chứ?

- Có thu hoạch, Phòng Đương Thị đã đi hỏi các thị tộc khác, nhận được câu trả lời là bằng lòng mua lại, sứ giả đã theo ta tới đây, tuy nhiên ta đề nghị Lục đại nhân cố gắng đường tham nhiều.

Trình Đức Huyền nói.

- Sứ giả tới là người của Phòng Đương Thị sao?

Lục Thất hỏi.

- Đúng.

Trình Đức Huyền trả lời.

Lục Thất gật đầu, nghĩ một lát bèn nói:

- Đã là người của Phòng Đương Thị, ta sẽ không ra mặt nữa, cho phu nhân ta đi gặp.

Trình Đức Huyền ngẩn người, lập tức hiểu ra gật đầu nói:

- Lục đại nhân quả nhiên là người thông minh.

Lục Thất cười nói:

- Trình đại nhân xin đợi một chút.

Trình Đức Huyền gật đầu, Lục Thất đứng dậy đi đến hậu trạch, tới phòng của Nhã Lan, thấy cửa ra vào mở rộng, hắn ho nhẹ một tiếng, rất nhanh Nhã Lan đi ra, trong cửa cũng thấy bóng dáng của hai nô tì bình thường.

- Lão gia đã về rồi.

Nhã Lan hớn hở nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, tiến lên một bước giơ tay kéo ôm lấy Nhã Lan, cúi đầu hôn một cái, Nhã Lan ngượng ngùng, khẽ nói:

- Lão gia, vào trong phòng đi.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Ta đến là có chuyện, muốn để nàng đi làm.

- Chuyện gì?

Nhã Lan kinh ngạc hỏi.

Mấy hôm nay nàng luôn ở hậu trạch, theo lời Lục Thất dặn, hàng ngày đều tới thỉnh an tỷ tỷ tiểu Điệp, ban đêm cùng A Y Na và A Cổ Lan hầu hạ người đàn ông của mình, tuy nhiên cứ đến nửa đêm, người đàn ông của minh nhất định sẽ rời đi, tới phòng của tỷ tỷ tiểu Điệp, mà nàng cũng biết, tiểu Điệp tỷ tỷ và người đàn ông của mình vẫn chưa thành hôn và viên phòng.

Lục Thất cười nói:

- Lương Châu có sứ giả của Phòng Đương Thị tới, muốn mua lại quý tộc Đảng Hạng, nàng đi gặp một lát để chốt tiền chuộc.

Nhã Lan nghe xong kinh sợ giật mình, tiếp đó lắc đầu, hốt hoảng nói:

- Lão gia, nô gia chỉ sợ làm không tốt.

Lục Thất mỉm cười đáp:

- Không phải sợ, rất đơn giản, nàng hỏi người đó có thể bỏ ra bao nhiêu tiền chuộc là được, sau đó nàng quyết định đồng ý.

Nhã Lan nghe xong gật đầu, Lục Thất cười dẫn theo Nhã Lan đi gặp Trình Đức Huyền, sau đó phái hai mươi vệ binh đi theo bảo vệ Nhã Lan, Nhã Lan dẫn theo hai nô tì vội vã đi.

Nhã Lan vừa đi, tiểu Điệp bước tới gần Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nói:

- Đảng Hạng phái sứ giả tới, ta bảo Nhã Lan đi ứng đối rồi.
Tiểu Điệp gật đầu nói:

- Kế ly gián chỉ sợ rất khó có hiệu quả lớn, Bát thị Đảng Hạng hẳn biết là gây chia rẽ.

Lục Thất mỉm cười đáp:

- Một khối băng nếu xuất hiện khe nứt, cho dù là rất nhỏ cũng sẽ vì nhân tố ngoại lực mà vết nứt to ra, Bát thị Đảng Hạng kể cả biết rõ cách làm của ta là gây xích mích, nhưng trong lòng họ cũng sẽ sinh nghi kỵ đề phòng, Phòng Đương Thị sẽ lo lắng Thác Bạt Thị không tín nhiệm nữa, Thác Bạt Thị sẽ nghĩ Phòng Đương Thị có thể phản bội để độc lập.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất nghĩ một lát bèn hỏi:

- Tiểu Điệp, nàng nói xem nếu ta xuất binh, nên chiếm chỗ nào?

Tiểu Điệp ngẩn ra, dịu dàng nói:

- Chàng muốn xuất binh đoạt đất có phải là vội quá không, Hội Châu hiện vừa mới ổn định, quân lực cũng chỉ có thể là tự bảo vệ mình.

Lục Thất cười nhạt lắc đầu:

- Ta cũng không muốn vội vàng chiếm đất, mà là Hạ Quốc sẽ không bỏ qua, Hạ Quốc sau khi thất bại ở sông Thanh Thủy, tất nhiên sẽ tập kết quân lực ở tây nam, từ Lan Châu tấn công Hội Châu.

Tiểu Điệp gật đầu nói:

- Hạ Quốc ở vùng Hà Hoàng hẳn có thể tập kết được hơn mười lăm vạn quân lực.

- Vùng Hà Hoàng của Hạ Quốc chiếm cứ không lâu, hơn nữa Thổ Phiên cũng muốn đoạt lại Hà Hoàng, mặt khác lòng dân ở vùng Hà Hoàng chưa chắc đã chấp nhận sự thống trị của Hạ Quốc, vì thế chúng không dám trưng binh bốn phía ở Hà Hoàng, cũng không dám điều quân lực trấn thủ đi.

Lục Thất nói.

- Nói như vậy, nếu Hạ Quốc từ Lan Châu tấn công Hội Châu, có phải còn phải dùng tới những quân lực đột kích sông Thanh Thủy?

- Quân Hạ đột kích sông Thanh Thủy đa số là quân lực trấn giữ kinh thành Hạ Quốc, Hạ Quốc chỉ là thuyên chuyển, cũng chỉ có thể điều hai ba vạn quân lực vòng về Lan Châu, Hạ Quốc nếu đột kích từ Lan Châu tới Hội Châu, chủ lực tập kết chỉ có thể tới từ quân lực ở hành lang Hà Tây.

Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất nói tiếp:

- Theo quân tình có được, Hạ Quốc có ba vạn quân lực ở Lương Châu, có ba vạn quân lực ở Túc Châu, ở Cam Châu có hai vạn quân lực, còn Qua Châu và Sa Châu mỗi nơi có hai vạn quân lực, nếu muốn tập kích Hội Châu, Hạ Quốc còn có thể triệu tập dân du mục ở hành lang Hà Tây vào quân đội, số lượng dân du mục ở đây dù sao cũng phải khoảng bảy tám chục vạn.

- Tiểu Điệp nhíu đôi lông mày thanh tú, dịu dạng nói:

- Nói như vậy, quân lực của Hạ Quốc thật sự vô cùng lớn mạnh.

- Rất hùng mạnh, có điều hành lang Hà Tây rộng lớn, triệu tập dân du mục vào quân đội cũng cần có thời gian, hơn nữa lúc này đang là thời điểm tốt để chăn thả gia súc, dân du mục không muốn tham chiến, ngoài ra Thổ Phiên có sức uy hiếp rất lớn với hành lang Hà Tây, còn có thế lực Hồi Hột ở Y Châu cũng đang đe dọa tới Hạ Quốc, còn cả lòng dân ở hành lang Hà Tây cũng chưa chắc đã quy phục sự thống trị của Hạ Quốc, đại bộ phận hành lang Hà Tây vốn bị một chi của Hồi Hột chiếm cứ sinh sống nhiều năm.

Lục Thất phân tích tình hình ở hành lang Hà Tây.

- Ý của Thất Lang chẳng lẽ là muốn chiếm đoạt hành lang Hà Tây?Tiểu Điệp kinh ngạc hỏi.

Lục Thất gật đầu, đáp:

- Ta muốn trước tiên đánh đòn phủ đầu đột kích hành lang Hà Tây, chỉ cần chiếm được địa vực chủ yếu của hành lang Hà Tây, dân du mục ở đây sẽ có suy nghĩ chờ đợi, sẽ không bị Hạ Quốc trưng dụng.

- Đột kích hành lang Hà Tây, chỉ sợ rất khó.

Tiểu Điệp nói.

- Rất khó, năm đó sau khi mười vạn đại quân của Chu Quốc tấn công Hội Châu, sở dĩ khẩn trương vượt Hoàng Hà chiếm đoạt Lương Châu chính là muốn nhân lúc sự thống trị của Hạ Quốc đối với hành lang Hà Tây suy yếu, một đòn đè bẹp Hạ Quốc, chỉ là địa vực của huyện Xương Tùng ở Lương Châu dễ thủ khó công, là pháo đài binh gia khống chế hành lang Hà Tây, kết quả đại quân bị ngăn trở, tiến thì không thể cướp được Lương Châu, lui lại bị kỵ binh Hạ Quốc áp chế.

Lục Thất giải thích chiến sự trước đây.

Tiểu Điệp gật đầu hỏi:

- Thất lang có mười ngàn kỵ binh, nếu vượt Hoàng Hà đánh úp Lương Châu, không biết có thể thành công không?

- Ta muốn dùng kỵ binh đánh úp Lương Châu, tuy nhiên Lương Châu có ba vạn quân trấn thủ của quân Hạ, rất khó thành công, vì thế phải dụ Hạ Quốc điều quân lực ở Lương Châu về Lan Châu, cho nên, sắp tới ta định giả vờ tấn công Lan Châu.

Lục Thất nói.

Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Kể cả giả vờ tấn công vào Lan Châu, cũng rất khó dời quân Hạ ở Lương Châu đi được, dù sao quân lực của chúng ta cũng không chiếm ưu thế hơn quân Hạ ở Lan Châu.

- Dù sao cũng phải thử một chút, ta sẽ bảo Kỷ Vương ra lệnh cho Vương Ngạn Thăng cũng làm ra vẻ xuất binh khỏi Vị Châu, mặt khác cũng tung tin đồn, nói Hoàng đế Chu Quốc đưa chỉ ý đến, lệnh tiến quân vào Lan Châu, cướp lấy Hà Hoàng.

Lục Thất nói.

Tiểu Điệp nghe xong gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Ta còn sẽ xin phép Kỷ Vương, để hai vạn quân Triết thị ở Ngân Châu cũng sẽ tới Hội Châu tham chiến.

Tiểu Điệp ngẩn ra hỏi:

- Chàng điều quân lực Ngân Châu, liệu có tạo thành Ngân Châu thất thủ không?

- Không đâu, Ngân Châu trên thực tế có bốn vạn quân lực nhân đinh và võ bị, điều đến hai vạn quân, giữ lại hai vạn cộng với dân chúng, đủ để bảo vệ thành Ngân Châu, hơn nữa nước Hạ mất đi Hội Châu, sông Thanh Thủy lại tổn thất ba vạn quân lực, hẳn không dám phái đại quân đi tập kích Ngân Châu.

Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất nói tiếp:

- Ta điều hai vạn quân Ngân Châu tới, chủ yếu là để bảo vệ hành lang Hà Tây, Triết thị là người Đảng Hạng, có thể giảm bớt mâu thuẫn với người Đảng Hạng ở hành lang Hà Tây, ngoài ra rất nhiều quân lực Ngân Châu xuất phát từ hành lang Hà Tây, để những quân lực đó trở về cố hương sẽ có tác dụng dùng Phiên trị Phiên.

Tiểu Điệp gật đầu, nhưng lại hỏi:

- Nếu quân Hạ ở Lương châu không bị dụ rời khỏi Lan Châu, chàng sẽ tấn công mạnh Lương Châu chứ?

- Nếu quân Hạ ở Lương Châu không hành động, ta sẽ không tấn công mạnh, chỉ giữ vững Hội Châu, tấn công mạnh Lương Châu kết quả sẽ chỉ là tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, vậy chi bằng ở Hội Châu vật lộn với quân Hạ, trong chiến tranh với tình hình thế lực ngang nhanh thì bên tấn công thường sẽ bị thiệt.

Lục Thất trả lời.

Tiểu Điệp gật đầu, chợt nhẹ nhàng nói:

- Cũng không biết chiến sự ở Giang Nam ra sao, chỗ Ba Thục vẫn còn giằng co chiến sự.

- Không phải lo lắng đâu, giằng co chiến sự có lợi cho chúng ta, một là có thể tăng cường cọ xát quân lực để trưởng thành, hai là hậu lực của chúng ta đầy đủ, có thể chống đỡ trường kỳ chiến đấu.

Lục Thất trả lời.

Tiểu Điệp lườm hắn, dịu dàng nói:

- Ý của nô gia là không muốn gả cho chàng ở phủ Khai Phong.

Lục Thất ngẩn người, lập tức dịu dàng nhìn tiểu Điệp, khẽ nói:

- Nếu không, chúng ta chạy về Tấn Quốc trước để thành thân.

Tiểu Điệp trừng mắt nhìn hắn, Lục Thất mỉm cười, dang cánh tay ôm lấy nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau