KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 616 - Chương 620

Quyển 5 - Chương 70: Chiếm lấy Hội Châu

Các tướng sĩ đã chuẩn bị được sáu 6 chiếc thang mây, sáu đột kích doanh cũng sẽ được bố trí để đột kích phía nam thành Hội Ninh, bốn trăm nỏ quân sẽ được chia thành 6 nhóm. Lục Thất mặc minh quang giáp, tay cầm trọng cung sáu thạch, bước nhanh lên phía trước tuyến ngoài cùng.

- Công thành!

Lục Thất vừa hạ lệnh thì 6 nhóm binh sĩ ngay lập tức mang thang mây về phiá tường thành.

Lục Thất cũng sải bước về phía trước, không màng đến nguy hiểm, dũng cảm tiến về phía tường thành. Màn đêm đã buông xuống, hoàn toàn không thể nhìn rõ phía dưới, có thể nói rằng ban đêm không phải là thời điểm thích hợp để thủ thành.

Lục Thất đột nhiên giương cung, bước từng bước vững chắc về phía trước, từng mũi tên lần lượt được phóng ra cũng là lúc trên thành vang lên từng tiếng kêu thảm. Quân Hạ từng người từng người đứng sau bức tường chắn kinh hãi thu mình tìm chỗ ẩn nấp, ai cũng sợ hãi đến cực điểm, bởi bọn chúng đều biết rằng vẫn chưa có kẻ địch tiến vào tầm bắn của khu vực phòng ngự nhưng tại sao cung tên ở phía dưới thành lại thi nhau hướng lên đây, hơn nữa lại còn vô cùng chính xác.

Lục Thất ra oai đầu tiên, khiến cho tinh thần của các tướng sĩ công thành dâng cao, họ lập tức mang thang mây chạy tới chân thành, còn trên tường thành thì cũng ngay tức khắc phóng tên xuống. Binh lính nâng thang tay trái cầm thuẫn nhanh nhẹn giơ lên bảo vệ bản thân, lực đạo của những mũi tên này bay theo hình cung có hạn, nên hiệu quả không cao.

Lỗ Hải và Lý Bảo mỗi người chỉ huy một nhóm binh sĩ công thành, theo sát đội vác thang tiến vào. Đội quân nỏ cũng bắt đầu bắn lên trên không nhằm phong tỏa quân địch. chính là luân phiên nhau bắn lên những chỗ tường chắn được xây dựng lõm vào khiến cho quân địch không dám ló ra.

Lục Thất vừa bắn tên vừa đưa mắt tìm kiếm quan tướng của quân Hạ, chỉ có điều quan tướng của quân Hạ vô cùng giảo hoạt, không dám thò đầu ra khỏi tường chắn mái, nhưng khi tiến gần lại chân thành thì lại mơ hồ nghe thấy ở đâu đó có tiếng đốc thúc binh lính, hơn nữa có lúc còn nghe thấy chúng dùng tiếng Đảng Hạng sai quân lính dùng dầu hỏa.

Lục Thất dựa vào âm thanh mà mình nghe được để xác định vị trí, kéo mạnh dây cung bắn thẳng vào khoảng không ba mũi tên sắc nhọn. Ba mũi tên này bay rất cao ở trên khoảng không rồi mới rơi xuống tường thành theo hình vòng cung. Tên vừa rơi xuống lập tức vang lên vô số tiếng kêu thất thanh, kinh hãi và một tiếng hét thảm thiết.

- Ninh Hội lệnh ở bên trong thành đã bị ta bắn chết rồi, mau công thành!

Lục Thất lập tức hét lên bằng tiếng Đảng Hạng.

Tiếng hét này vang lên vô cùng đột ngột nhưng sức lan tỏa lại vô cùng lợi hại, khiến cho tất cả binh sĩ công thành lập tức khí thế hơn, ào ạt chạy như bay đến tường thành, dựng thang. Mà trên tường thành cũng xuất hiện tình trạng hỗn loạn, rất nhiều binh sĩ Hạ quân bởi đều nghe được tiếng kêu la, gào thét thảm thương ở trên thành, đương nhiên là cũng nghe được cả tiếng hét oai phong của Lục Thất, mặt khác Hội Ninh lệnh chính là trưởng quan tối cao của Hội Châu.

Thang đã được dựng lên. Tay phải của Lỗ Hải và Lý Bảo đều cầm khiên, còn tay trái thì một người cầm búa một người cầm chùy dũng mãnh leo lên thang mây. Tốc độ của hai người này là ngang nhau và vị trí công thành cũng liền nhau, còn Lục Thất thì ở dưới dùng cung tên trợ giúp họ.

Trên thành, một tên lính quân Hạ nhanh nhẹn tìm chỗ ẩn nấp, trong tay y cầm chắc một cái túi da, nhưng lại bị những mũi tên sắc nhọn đâm thẳng vào ngực. Quân Hạ cũng có người dương cung lên phản công nhưng ngay lập tức bị những mũi tên đâm thẳng vào mặt, chính vì vậy mà quân Hạ ở trên thành đã hoàn toàn bị áp đảo không ai dám xuất đầu lộ diện, và trong đó, không ít tướng sĩ vì cái chết đột ngột của Hội Ninh lệnh mà tinh thần chiến đấu suy sụp.

- Mau đứng dậy, Hội Lệnh đại nhân không sao cả!Một tướng quân quân Hạ liên tục lớn tiếng hô hào quân sĩ, ngay lúc đó từ đằng xa bay tới ba mũi tên nhọn hoắt, hướng thẳng về phía người này. Y hốt hoảng tìm chỗ tránh nhưng vẫn có một mũi tên đâm xiên vào đùi trái của y. Y hét lên một tiếng đau đớn quay người chạy, rồi lấy tay bịt miệng mình lại.

Sự tái hiện của sự thật khiến cho tất cả binh sĩ Hạ quân tỉnh ngộ, ngay lập tức tất cả ý chí chiến đấu của họ bị sụp đổ, điều này đã khiến cho rất nhiều binh sĩ đã bỏ chạy xuống dưới. Trong thành chỉ có hai nghìn quân thủ thành và một nghìn kỵ binh đã bỏ trốn về, mà ở bên ngoài thành lại là một đội quân hùng hậu với số quân lên tới hơn một vạn người, thế công của kẻ địch lại sắc bén kinh người, Hội Ninh lệnh có lẽ đã chết, đã không còn hy vọng thủ thành, vậy thì còn liều mạng làm gì nữa?

Lỗ Hải và Lý Bảo đồng thời nhảy qua bước tường chắn và hét lên: “Giết!” trong tiếng rống giận, cây rìu lớn bổ xuống, cứ một nhát rìu là một mạng người, ngay cả đến tấm khiên kiên cố kia cũng bị Lỗ Hải chém vỡ. Lý Bảo cũng vậy, gã phi chùy ra, một búa đánh vào mặt quân Hạ. Hai vị tướng dũng mãnh này vừa lên thành là lập tức mở được chỗ hổng phòng thủ giúp cho tướng sĩ ở bên ngoài ồ ạt tràn vào trong thành. Đối lập với cảnh tượng khí thế của đội quân bên Lục Thất, tất cả các quân lính của quân Hạ đồng loạt rút lui, có tên còn nhát gan, ngay lập tức hạ vũ khí, ôm đầu đầu hàng.

Sau một hồi tấn công thì trận chiến đã kết thúc sau nửa tiếng đồng hồ, ba nghìn quân Hạ thì có đến một nửa đầu hàng. Thực ra vị Hội Ninh lệnh kia vẫn chưa chết, ba mũi tên xuyên của Lục Thất không hề trúng, có một mũi tên rơi đúng trước mũi giày của ông ta khiến cho vị đại quan quân Hạ vốn kiên cường không chịu dâng thành phải sợ chết khiếp, đành phải trốn chui trốn lủi trong thành, không dám lộ diện.

Sau khi vào được thành, Lục Thất càng xiết chặt quân kỉ, không cho phép xuất hiện những việc đồi bại, trái với luân thường đạo lý như cướp bóc, cưỡng hiếp, giết người,… đồng thời hắn thông báo với các tướng sĩ rằng ai cũng đều được trọng thưởng nhưng nếu gây họa cho Hội Châu thì tuyệt đối không dung tình.

Các tướng sĩ không một ai dám làm trái lại với quân lệnh của Lục Thất, nghiêm túc chấp hành lệnh giới nghiêm của huyện thành Hội Ninh. Lục Thất đi đến phủ nha Hội Ninh, tiếp nhận hộ tịch quan văn, sau đó cả đêm lục soát tất cả gia đình của các quan viên Hạ quốc nhưng tuyệt đối không tơ hào đến tài sản của phú hộ và người dân trong thành dù chỉ là cây kim sợi chỉ.

Dựa vào lời giải thích của quan lại trong thành thì huyện thành Hội Ninh có hơn sáu vạn người dân, so với huyện Cao Bình của Nguyên Châu thì số dân này nhiều hơn rất nhiều. Với số dân nhiều như vậy mà Hội Ninh lệnh kia lại chỉ dùng có ba nghìn quân Hạ thủ thành, không hề huy động đến sự giúp đỡ của dân chúng.

Sau khi Lục Thất hỏi thăm hắn mới biết, chính trị của Hội Châu rất bất ổn, có lúc còn xảy ra những vụ tạo phản, dân chúng trong huyện thành Hội Ninh, có nhiều người còn là nô lệ tù binh của chiến tranh, còn vị Hội Ninh lệnh kia thì lại có trong tay những hai ngàn nông nô và hơn bốn trăm nữ nô. Ông ta xuất thân từ một quý tộc Dã Lợi thị của Đảng Hạng, mà Hoàng hậu của Hạ quốc cũng xuất thân từ Dã Lợi thị.Căn cứ vào những sự thật này, Lục Thất đã đưa ra chính sách trị an Hội Ninh: đầu tiên hắn định ra mức thưởng cho binh lính, thông báo với các tướng sĩ rằng họ được nhận thưởng như thế nào, đầu tiên là thưởng tiền cho họ sau đó thì họ có thể dùng tiền đó đi mua quan trí nghiệp.

Thứ hai là thu lại ruộng đất của Hội Châu, và định ra những tiêu chuẩn để các tướng sĩ có thể dựa vào đó mà đi mua đất.

Thứ ba, tập trung nông nô và nữ nô. Nếu như những nông nô trai tráng có nguyện vọng tòng quân thì sẽ cho họ toại nguyện, còn nếu không thì cho họ trở về làm tá điền. Những nữ nô không được trả tự do thì những phú hộ bị thu mất nữ nô thì có thể dùng tiền mua về làm thiếp, nhưng với điều kiện là những nữ nô này cam tâm tình nguyện, còn với những nữ nô tự do thì các tướng sĩ có thể dùng tiền thưởng của mình để mua họ về làm thê tử, các quan tướng cũng có thể mua họ về làm thiếp nhưng số lượng không được vượt quá hai người.

Định xong sách lược trị an, Lục Thất liền chọn trong quân doanh của mình mấy chục vị xuất sắc đi đảm nhiệm trong trách này còn hắn thì yên tĩnh một mình, chắc đêm nay hắn phải thức đêm viết thư cầu viện.

“ Ta là Binh bộ thị lang Đại Chu Lục Thiên Phong, phụng chỉ đóng quân tại Nguyên Châu, đảm nhiệm vai trò ngăn chặn quân Hạ không thể xuôi nam tiến vào Ba Thục. Với mục đích chiếm được thế chủ động trong việc phòng ngự, ta đã dụ quân Hội Châu vào Lục Bàn Sơn, phục kích một vạn quân Hội Châu, sau đó thừa thắng tấn công Hội Châu, đồng thời đánh bại năm ngàn kỵ quân quân Hạ tại Hảo Thủy Xuyên, cuối cùng là chiếm được huyện thành Hội Ninh.

Địa thế Hội Châu là nơi xung yếu của chiến lược, chiếm được nó thì cũng như là đâm một nhát kiếm vào bụng của Hạ Quốc. Từ tây nam ta có thể tấn công Lan Châu và Hà Hoàng, từ tây bắc có thể tấn châu Lương Châu, từ đông bắc có thể tấn công Linh Châu, và uy hiếp Hưng Khánh phủ của Hạ quốc.

Nay ta đã chiếm đưuọc hội thành Hội Ninh nhưng binh lực lại không đủ để giữ Hội Châu, vậy ta cố ý viết thư cầu viện này, hi vọng Kinh Triệu phủ có thể phát binh cứu viện.” Sau khi viết xong liền tức tốc lệnh cho một kỵ binh mang đến Kinh Triệu phủ.

Thao thức một đêm, sáng sớm ngày hôm sau Lục Thất đã lệnh cho một tướng quan thống lĩnh ba ngàn kỵ binh đi tây nam cướp Hội Ninh quan. Hội Ninh quan chính là bến Hoàng Hà, chỉ có năm trăm quân Hạ trấn giữ, mà phía bắc huyện thành Hội Ninh còn có một có bến Ô Lan trứ danh, nằm ở huyện Ô Lan, Lục Thất sẽ đích thân đi cướp lấy huyện Ô Lan.

Giành lấy huyện Ô Lan và Hội Ninh quan có nghĩa là Lục Thất sẽ có thể lợi dụng Hoàng Hà để ngăn chặn quân Hạ đến từ Lương Châu, sau đó tiếp tục chiếm lấy huyện Hải Nguyên – Nguyên Châu tiếp giáp với Linh Châu, như vậy thì có thể ngăn cản được quân Hạ ở phía đông bắc Linh Châu. Thực ra việc phòng ngự quân Hạ Linh Châu hẳn do Vương Ngạn Thăng phụ trách.

Ba nghìn quân vừa xuất phát thì Lục Thất liền bắt đầu công việc điều chỉnh tù binh, tất cả đều đồng ý quy thuận, nửa ngày sau đó hắn đã có ba vạn quân, đến quá giờ ngọ thì hắn hạ lệnh cho một vạn quân đến giành lấy huyện Ô Lan và huyện Hải Nguyên, số quân còn lại thì ở lại giữ thành Hội Ninh do những viên quan được bổ nhiệm chỉ huy.

Đội quân đã đến được huyện thành Hải Nguyên, Lục Thất lệnh cho Hải Nguyên lệnh xuống dưới thành. Hải Nguyên lệnh là một lão to béo khoảng 40 tuổi, ngoan ngoãn nghe theo, ra lệnh cho binh lính giữ huyện Hải Nguyên đầu hàng. Những binh sĩ này do dự trong chốc lát nhưng vẫn mở công thành đầu hàng, khiến cho Lục Thất không tốn chút công sức nào mà vẫn thu nạp được thêm ba nghìn quân và ba vạn dân huyện thành Hải Nguyên.

Lục Thất hạ lệnh cho hai ngàn người ở lại trấn giữ huyện Hải Nguyên sau đó mạo hiểm dẫn theo những binh lính mới đầu hàng của huyện Hải Nguyên thẳng tiến đến huyện Ô Lan. Đến huyện Ô Lan vô cùng thuận lợi, nơi đây có một ngàn binh lính, thì năm trăm người ở trong thành năm trăm người còn lại trấn giữ ở bến. Lục Thất hạ lệnh cho một ngàn binh lính và hai trăm binh lính đầu hàng ở bến, còn mình thì trở về huyện Hội Ninh.

Ngày hôm sau, Lục Thất lại xuất quân đi chiếm lấy huyện Tây Cát và Huyện Long Đức khiến cho nửa già Hội Châu rơi vào tay hắn. Một bộ phận nhỏ vùng biên cương của Hội Châu nằm ở phía tây bắc Hoàng Hà, đương nhiên là Lục Thất sẽ không đi qua đó.

Quyển 5 - Chương 71: Hội nghị triều đình

Lúc Lục Thất từ huyện Long Đức trở về huyện Hội Ninh, thì Tiểu Điệp đã dẫn theo gần bốn ngàn quân từ Nguyên Châu dời đến huyện Hội Ninh. Cái được gọi là dời đến bởi nhà cửa ở Nguyên Châu tạm thời không dùng đến, mà đem cả gia đình đến huyện thành Hội Ninh sinh sống.

Gặp được Tiểu Điệp, Lục Thất mới biết được chuyện huyện thành Bình Cao bị năm vạn đại quân đột kích, nên khó tránh khỏi tâm lý lo sợ, hắn tự trách mình tại sao lại để quân lính quá ít ở huyện Bình Cao. Trước đó chuyện hắn bố trí lực lượng ở huyện Bình Cao cũng chỉ là lo xa nhưng thật không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Tiểu Điệp đã kể lại với Lục Thất về công lao của Tiểu Thanh, nàng còn nói với Lục Thất chuyện Tiểu Thanh được mọi người trong quân doanh kính trọng, tất cả các tướng sĩ ở huyện Bình Cao đều kính nể nàng. Tiểu Điệp sau khi thăm hỏi các tướng sĩ thì biết được rằng, trong mắt họ Tiểu Thanh giống như một Vu nữ.

Lục Thất cũng rất bất ngờ trước chuyện này, hắn đến từ tây bắc đương nhiên là biết chuyện người Đảng Hạng không chỉ sùng bái Phật giáo mà còn rất tin vào ma quỷ thần thánh. Điều này thì không có gì kỳ lạ cả, Phật chính là đại thần, giống như Hoàng thượng ở trên cao vậy, nhưng ma quỷ thần thánh chỉ là tiểu thần giống như viên quan hoặc là thành hoàng địa phương.

Tiểu Điệp đề nghị với Lục Thất hãy tận dụng Tiểu Thanh để mê hoặc lòng người ở đây, chính là để Tiểu Thanh sẽ trở thành Vu quan lập ở Hạ Quốc. Lục Thất nghe xong thì cảm thấy đây cũng là một ý tưởng hay và liền đi bắt ngay một Vu quan của huyện Hội Ninh giao cho Tiểu Điệp xử lý. Tiểu Điệp đã bắt tên này dạy cho Tiểu Thanh cách để giả thần giả quỷ nhưng thứ mà Tiểu Điệp cần không phải là những thủ đoạn tàn nhẫn, độc ác chỉ cần y dạy cho Tiểu Thanh những nghi thức và nghi lễ cũng tế bình thường.

Sau khi Tiểu Điệp đến huyện thành Hội Ninh tự nhiên trở thành người đại diện cho Lục Thất, dựa theo những quy định trị an của Lục Thất xử lý những công việc chính sự của Hội Châu, chính vì vậy mà Lục Thất mới có đủ thời gian để xử lý việc quân. Sau khi tập trung tất cả số nông nô ở đây lại thì số quân lính của Lục Thất lại có một vạn năm ngàn người, trong đó có sáu ngàn người là người dân của Hội Châu. Chính sách đãi ngộ và mộ quân của Lục Thất rất tốt cho nên vừa mới đến đây nhưng số quân trong tay hắn đã lên đến năm vạn người.

Mặc dù là hắn đã có trong tay năm vạn quân nhưng Lục Thất cũng không dám tự cao tự phụ bởi nếu một mình hắn muốn bảo vệ vững chắc Hội Châu thì hắn vẫn cần sự trợ giúp của Chu quốc. Hơn nữa, chuyện cầu viện Chu quốc là một minh chứng cho thấy hắn – Lục Thiên Phong không có mưu đồ độc chiếm quân đội, bởi một khi hắn bị triều đình Chu Quốc tình nghi là có mưu đồ độc chiếm quân sự, vậy thì hắn chắc chắn sẽ rất thảm.

Mặt khác khiến Lục Thất vui mừng đó là kho của huyện Hội Ninh rất phong phú, trong đó có cất trữ một lượng lớn lương thực, số lượng thực này đủ để cho một vạn quân lính của hắn ăn trong một năm. Một nửa số lương thực đó là được vận chuyển từ Hoàng Hà đến, đây chính là số lương thực chiến lược được Hạ quốc cất giữ, cộng thêm với số lượng tài sản thu thêm từ phía quan viên Hạ quốc và khoản ngân lượng của quan nha Hội Châu, cuối cùng là cộng thêm một vạn năm trăm quan tiền Chu quốc. Sự giàu có của Hội Châu đã làm cho Lục Thất khả bất ngờ, bởi quan lại của Hạ quốc quá là giàu có, chỉ một Hội Ninh lệnh đã có số tài sản lên tới ba trăm vạn quan, hơn nữa một nửa trong đó lại là vàng ròng.

Có tiền có lương thực đương nhiên là đủ để hắn nuôi năm vạn quân. Đầu tiên hắn sẽ dùng số tiền đó phân chia cho quân lính, khích lệ họ hăng say luyện tập chuẩn bị tốt cho cuộc chiến, sau đó thì lấy một phần lương thực trong kho chia cho người dân. Đúng đây chính là cách mà Lục Thất thu phục lòng người và lòng dân. Tuy bây giờ hắn đã chiếm được Hội Châu nhưng không lâu sau triều đình Chu quốc sẽ cử quan viên đến đây tiếp quản, chính vì vậy tại sao hắn phải tiết kiệm để giành phần miếng bánh béo bở đó cho kẻ khác.

Hành động của lục Thất ngay lập tức thấy được hiệu quả to lớn. Cả một vùng Hội Châu rộng lớn trở nên rộn ràng hơn trông thấy, những người dân ở đây vì sợ hãi chiến tranh loạn lạc mà không dám ra khỏi nhà nhưng hôm nay vì số gạo được trợ cấp kia mà họ vui vẻ ra đường, chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà trên đường ngoài phố người người qua lại nhộn nhịp, đông vui như mắc cử, người dân vì có được ít lương thực mà mặt mày như nở hoa, cười cười nói nói, còn những quan binh trước kia vì nghiêm chỉnh chấp hành quân kỷ khiến cho người dân cảm thấy sợ hãi thì bây giờ lại nhận được cảm tình từ người dân.

Sau khi Lục Thất gặp được Tiểu Điệp, hắn đã viết thư cho Vương Ngạn Thăng và Tiết độ sứ hai vạn quân trấn thủ Duyên Châu, yêu cầu hai người này đặc biệt chú ý đến những động tĩnh của quân đội ở Linh Châu, nếu có chuyện thì phải trực tiếp báo cáo cho Tiết độ sứ quân Diên An. Năm vạn đại quân của Linh Châu đã từng tấn công Nguyên Châu, ám chỉ lúc quân Hạ Linh Châu tấn công Nguyên Châu, Diên An quân đã không có bất cứ một phản ứng gì, mà đúng ra thì quân Diên An phải bày ra trạng thái đánh nghi binh tiến công Linh Châu, và Lục Thất đang tạo áp lực cho Quân Diên An.

Thư cầu viện của Lục Thất sau hai ngày đã đến được Kinh Triệu phủ. Lưu thủ Kinh Triệu- phủ Thẩm Dật Luân sau khi xem thư thì giật mình sợ hãi, bởi bức thư cầu viện này của Lục Thiên Phong đã khiến gã khó xử. Mặc dù gã là lưu thủ Kinh Triệu phủ nhưng gã chỉ có quyền hạn trong việc giúp đỡ Ba Thục và Hán Thủy, còn chuyện xuất binh đến Hội Châu thì gã phải trình lên xin ý kiến của Triều đình.

Nhưng bức thư này của Lục Thất đã nói rất rõ tình trạng khẩn cấp của quân sự, nếu như gã không phát binh thì sau này gã sẽ phải chịu trách nhiệm về việc làm hỏng chiến sự. Lưu thủ Kinh Triệu phủ sau khi tìm hiểu kỹ càng sự việc từ người đưa thu đã vội vàng mang lá thư đến bàn bạc cùng với văn võ quan viên.

Ngay sau đó, số người ủng hộ việc phát binh chiếm ưu thế, kết quả là vừa phát binh vừa cấp báo lên triều đình. Nếu như triều đình không cho phép thì ngay lập tức sẽ thu binh lại, bởi Hoàng đế Chu quốc rất coi trọng chiến công cho nên gã không thể một mình gánh vác thanh danh làm hỏng chiến sự. Sau khi thương lượng, thì trong số năm vạn cấm quân dự bị của kinh Triệu phủ đã có ba vạn người lập tức xuất phát đến Hội Châu, có thể nói là hưởng ứng rất nhanh.

*****
Khai Phong Phủ, triều đình Chu quốc vì tấu sớ tám trăm dặm do Lưu thủ Kinh Triệu phủ gửi đến mà các vị đại thần của triều đình đã tập trung ở Thùy Củng điện. Mấy ngày hôm nay, long thể của hoàng đế Chu quốc nhiễm cảm phong hàn, vẫn không thể giải quyết quốc sự, nhưng tấu sớ của Kinh Triệu phủ là quốc gia đại sự, Chính sự đường và Xu mật viện không thể không cầu kiến.

Sau khi Hoàng đế Chu quốc ngồi vào long án, sắc mặt của hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn bình tĩnh ngồi xem tấu chương. Tấu chương chính là do Chính sự đường dâng lên, nhưng đã được Xu mật viện xem qua. Thái tử và Tào Vương cũng đến tham gia, dù gì thì hai người này cũng đã trưởng thành có thể tham gia triểu chính.

- Các khanh thấy thế nào?

Hoàng đế Chu quốc cất giọng hỏi.

Các đại thần đều im lặng không nói gì, chuyện Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu, họ không dám tùy tiện đưa ra ý kiến của riêng mình. Về lý mà nói thì chuyện Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu là một chuyện hết sức liều lĩnh, nhưng tại Thạch Châu chiến công của hắn vô cùng hiển hách, đương nhiên là một danh tướng thiện chiến không thích tranh giành.

Hơn nữa, lần này Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu đã tiêu diệt được hai vạn quân Hạ, trong đó có một vạn kỵ binh. Một vạn kỵ binh thì có ý nghĩa gì? Nó thể hiện tính cơ động, sức chiến đấu của một đội quân hùng mạnh.

Mười năm trước mười vạn đại quân Chu quốc đi chinh phục Hạ quốc, cuối cùng phải đại bại quay về, nguyên nhân thất bại là gì? Chủ yếu là do người Đảng Hạng có một đội kỵ binh hùng mạnh. Bộ binh đấu với kỵ binh, trong rất nhiều trường hợp sẽ rơi vào thế bị động và bị đánh. Kỵ binh có thể tấn công và chạy trốn rất linh hoạt, có thể từng bước từng bước gặm nhấm sức lực của bộ binh, đặc biệt là ở khu vực đồng bằng, kỵ quân chính là bá chủ trong quân đội.

- Bệ hạ, thần cho rằng, Lục Thiên Phong đang to gan làm bậy.

Tiết Cư Chính là người lên tiếng đầu tiên, ông ta là tể tướng không thể không trả lời câu hởi của Bệ hạ.
- Bệ Hạ, thần cũng cho rằng Lục Thiên Phong đang cả gan làm bừa, Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu đầu tiên nên xin chỉ thị của triều đình, hắn tự động xuất binh như vậy, bệ hạ tuyệt đối không thể dung túng.

Một quân phán Xu Mật Viện phụ họa.

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu có thể khiến cho Hạ quốc quay lại phản công. Hiện giờ chiến sự ở Ba Thục và Giang Nam vẫn đang ác liệt, nếu như chúng ta lại đánh nhau với Hạ quốc, đây không phải là một sách lược khôn ngoan.

Hộ Bộ Thượng Thư nói.

Chiến tranh luôn cần có sự ủng hộ của tài lực. hiện tại, Chu quốc đang gồng mình lên chi viện cho chiến sự ở Ba THục và Giang Nam, dĩ nhiên là vô cùng căng thẳng rồi, Hộ bộ đương nhiên là không thích tiêu hao tài của cho khu vực tây bắc.

Tiếp sau đó không có ai nói gì thêm, Triệu Phổ vẫn im lặng, thấy vậy Hoàng đế Chu quốc vội hỏi:

- Triệu Phổ, khanh thấy sao?

Triệu Phổ vội bước lên, hành lễ và nói:

- Hồi Bệ hạ, thầm cảm thấy, Lục Thiên Phong tấn công Hội Châu, ban đầu có thể nói là có tâm tính của một phỉ nhân, có thể là hắn muốn đến Hội Châu cướp bóc, kết quả là bị hắn dụ diệt quân chủ lực của Hạ quốc ở Hội Châu, chính vì vậy Lục Thiên Phong mới nảy sinh tâm tấn công chiếm Hội Châu. Dựa vào kế hoạch của Lục Thiên Phong thần đoán rằng hiện tại hắn đang có trong tay một vạn kỵ binh và hai vạn bộ binh, thần cho rằng, chúng ta nên xuất quân trợ giúp hắn.

Các vị đại thần sau khi nghe xong, rất nhiều người liền thay đổi sắc mặt, Hộ bộ thượng thư phản đối:

- Nếu như là giúp Hội Châu, e rằng triều đình không đảm đương nổi.

- Lưu đại nhân, ta đề nghị giúp đỡ Hội Châu phòng ngự là vì Hội Châu là vùng đất chiến lược của Hạ quốc, nếu như Hạ quốc mất đi Hội Châu thì sẽ cản trở việc lưu thông giữa kinh thành Hạ quốc và Lan Châu, khiến cho sự thống trị của Hạ quốc đối với vùng đất Lan Châu và Hà Hoàng trở nên yếu đi, ngoài ra phía tây bắc của Hội Châu có Hoàng Hà làm tấm bình phong, trọng điểm phòng ngự là Linh Châu và Lan Châu, sự phòng ngự của Linh Châu rất có tác dụng với quân đội của Nguyên Châu và Duyên Châu. Quân Hạ ở Lan Châu có nhiệm vụ kiềm chế quân lực của Vị Châu và Tần Châu, chính vì vậy Hội Châu chỉ cần có sáu vạn quân thì sẽ đủ để phòng ngự, còn về chi phí cần dùng cho chiến sự lần này thì cần phải chờ Lục Thiên Phong viết tấu dâng lên thì chúng ta mới có thể quyết định được. Nếu như hắn có thể chịu được một nửa trách nhiệm thì coi như xong, bằng không thì chúng ta chỉ còn cách từ bỏ Hội Châu.

Triệu Phổ hùng hồn diễn thuyết.

Hộ bộ Thương thư gật đầu tán thành, trách nhiệm của ông ta là quản lý vật chất của cải, chỉ cần việc phòng ngự Hội Châu không làm hao tổn quốc khố thì ông ta sẽ không phản đối, hơn nữa tính quan trọng của Hội Châu, ông cũng rất rõ, chỉ là sự bất điểm về quan điểm.

Quyển 5 - Chương 72: Đế sách

Chu Hoàng Đế nghe xong lời của Triệu Phổ, nhìn thượng thư trong tay im lặng, một lát sau, Tiết Cư Chính chắp lễ nói:

- Bệ hạ, nếu đã công nhận Thủ ngự Hội Châu, thần cho rằng nên sai sứ quy trị, không nên để cho Lục Thiên Phong độc quyền.

Chu Hoàng Đế ngẩng đầu, bình thản đáp:

- Hội Châu mới giành được, lại là vùng đất mà người Đảng Hạng làm chủ, Lục Thiên Phong đối phó với người Đảng Hạng rất có nghề, tạm thời không nên cho người tiếp quản Hội Châu, tuy nhiên phụ quan sẽ cần triều đình bổ nhiệm.

- Bệ hạ muốn bổ nhiệm Lục Thiên Phong làm Thứ sử Hội Châu?

Tiết Cư Chính hỏi.

- Không, Hội Châu tạm thời không bổ nhiệm Thứ sử, Thứ sử Thạch Châu của Lục Thiên Phong không thay đổi, có thể giao cho phán xử chuyện ở Hội Châu, cơ bản có chức Đô chỉ huy sứ cấm quân, quân lực ở Hội Châu có thể quy về biên chế của cấm quân, ngoài ra ba vạn cấm quân tới Hội Châu chi viện cũng thuộc Lục Thiên Phong tiết chế.

Chu Hoàng Đế bình thản trả lời.

Chúng thần ngạc nhiên, đây là điều quá sức tín nhiệm Lục Thiên Phong, quả thực sẽ nuôi hổ thành họa, chợt Chu Hoàng Đế nói tiếp:

- Trẫm để cho Kỷ Vương làm Tuyên Phủ Sứ, tới Hội Châu quản lý quân chính Tuyên Phủ.

Chúng thần nghe xong rất nhiều người đều kinh ngạc, đều nhạy cảm suy đoán, cái gọi là Tuyên Phủ Sứ trên thực tế chính là thay mặt Hoàng đế đi quản lý quân chính một vùng, thậm chí có quyền bổ miễn nhiệm quan viên, quyền lực cao hơn Thứ sử và Tiết độ sứ, giống như Tiết độ sứ trước đây cát cứ một phương, nhưng Tuyên Phủ Sứ không phải chức thường.

- Bệ hạ, Kỷ Vương điện hạ tuổi còn trẻ, Hội Châu lại là vùng đất biên chiến khổ cực, thần cho rằng không nên.

Lễ bộ Thượng thư lập tức can gián.

- Bệ hạ, thần đệ tuổi trẻ, nhi thần nguyện thay cho Lục đệ tới Hội Châu.

Tào Vương ra mặt cầu xin.

- Tâm ý của ngươi rất đáng khen, trẫm đã quyết định để ngươi tới rèn luyện trong quân ở phương bắc.

Chu Hoàng Đế bình thản trả lời.

Tào Vương ngạc nhiên, thi lễ nói:

- Phụ hoàng, Lục đệ từng nói muốn tới trong quân phương bắc.

- Ngươi không nên tới Hội Châu, Hội Châu mới giành được, lại là chỗ ở của bọn mọi rợ, cần nhất là lũng tâm quy trị, nếu ngươi ở cùng với Lục Thiên Phong, tám mươi phần trăm hắn sẽ không nhân nhượng con, một khi gây nội chiến, chỉ có thể là hậu quả mất nhiều hơn được.

Chu Hoàng Đế ôn hòa nói.

Tào Vương nhíu mày, Thái Tử bỗng nhiên nói:

- Ngũ đệ, phụ hoàng nói rất chí lý, được mất ở Hội Châu không quan trọng, quan trọng là không thể vì chuyện được mất ở Hội Châu mà tổn binh hao tướng, Lục đệ và Lục Thiên Phong coi như là thân thiết, hai người ở cùng nhau có thể nhường nhịn nhau một chút.

Tào Vương miễn cưỡng mỉm cười, thi lễ đáp:

- Đệ thụ giáo.

Nhìn Tào Vương quay về chỗ, Chu Hoàng Đế nhã nhặn nói:

- Đợi Lục Thiên Phong dâng thư tới, trẫm sẽ để Kỷ Vương cai quản Hội Châu, Nguyên Châu, Khánh Châu, Diên Châu, Vị Châu.

Chúng thần chấn động, Hoàng đế lại để Kỷ Vương cai quản nắm vùng đất biên quân, trên thực tế chính là tiết chế quân lực và tài lực của năm châu vực, còn đối với Tào Vương chỉ nói hai chữ rèn luyện, rèn luyện chính là làm tướng trong quân, chứ không được là đại soái cai quản binh quyền.

Chúng thần rời đi, chỉ còn lại Triệu Phổ cùng Chu Hoàng Đế đi dạo, đi được một lát, Chu Hoàng Đế bình thản nói:

- Trẫm đã biết, Lục Thiên Phong tới Nguyên Châu sẽ không an phận.

- Lục Thiên Phong đoạt được Hội Châu, bệ hạ nên vui mừng mới phải.

Triệu Phổ mỉm cười trả lời.

Chu Hoàng Đế mỉm cười, gật đầu đáp:

- Trẫm muốn giành được Hội Châu, có được Hội Châu rồi sẽ có thể đẩy Hạ Quốc vào thế bị động, chỉ có điều Hội Châu có một vạn kỵ binh của quân Hạ, trẫm không thể địch được.

Triệu Phổ gật đầu nói:

- Hội Châu có một vạn kỵ binh và một vạn bộ quân, bộ quân thủ thành, kỵ binh cơ động tấn công địch, nhưng không ngờ, Lục Thiên Phong lại có thể dụ kỵ binh quân Hạ đuổi theo vào Lục Bàn Sơn.

- Kế sách tương tự, Lục Thiên Phong chỉ là dùng lại, có điều dùng xuất thần nhập hóa hơn, trẫm cũng rất phục hắn.

Chu Hoàng Đế cảm khái nói.

Triệu Phổ gật đầu, lại nghe Chu Hoàng Đế nói:

- Trẫm thực tế không muốn Kỷ Vương đi tới Hội Châu, ở đó quá nguy hiểm.

- Thẩn hiểu, tuy nhiên cũng quả thật chỉ có Kỷ Vương điện hạ có thể hòa thuận với Lục Thiên Phong, nếu là Tào Vương điện hạ đi, hoặc sai trọng thần đến đều sẽ đặt tư cách muốn áp chế Lục Thiên Phong, hậu quả rất dễ bức phản Lục Thiên Phong, nếu Kỷ Vương điện hạ đi, sau này Lục Thiên Phong có thể bị triệu hồi về kinh thành.

Triệu Phổ nói.

- Chẳng lẽ ngươi không nghĩ, Lục Thiên Phong có thể sẽ khống chế Kỷ Vương tạo phản.

Chu Hoàng Đế bình thảnh hỏi.
- Có khả năng đó, tuy nhiên đối với Lục Thiên Phong, kể cả hắn lại tiến cứ vào Lan Châu và Hà Hoàng, cũng không có khả năng chống lại Đại Chu, còn bệ hạ muốn thống nhất thiên hạ, loại người như Lục Thiên Phong nên mạo hiểm dùng.

Triệu Phổ nói lên kiến giải của mình.

Chu Hoàng Đế gật đầu, bình thản nói:

- Kỷ vương đã đi Hội Châu, hẳn có thể tạo dựng được uy vọng thống trị của Đại Chu, cũng có thể từng bước đối phó với Hạ Quốc, không có giám quân Tuyên Phủ của Kỷ Vương thì quân sư của Diên Châu và Nguyên Châu tám mươi phần trăm sẽ ngồi xem quân Hạ đột kích Hội Châu.

- Bệ hạ thánh minh.

Triệu Phổ nịnh nọt.

- Khanh có thể chọn một số quan lại tới Hội Châu nhậm chức, cố gắng là người Tây bắc, trẫm không muốn vì sự kỳ thị địa vực mà dẫn tới hỗn loạn.

Chu Hoàng Đế căn dặn.

- Vâng, thần sẽ làm tốt.

Triệu Phổ trả lời.

Chu Hoàng Đế gật đầu, chợt có người bước tới, đó là Tào Vương, Tào Vương bước lại gần, cung kính nói:

- Nhi thần bái kiến phụ hoàng.

- Có chuyện gì sao?

Chu Hoàng Đế nhẹ nhàng hỏi.

- Phụ hoàng, nhi thần muốn đi rèn luyện trong quân ở Giang Nam.

Tào Vương cung kính đáp.

Chu Hoàng Đế nghe xong bình tĩnh, ôn hòa hỏi:

- Ngươi muốn đi cùng với Triệu Khuông Dẫn?

- Vâng, Triệu thúc thúc là vị danh tướng, có thể cho nhi thần mở mang kiến thức, nhi thần không quen với các danh tướng phương bắc, chỉ sợ với nhi thần chỉ là tôn kính từ xa.

Tào Vương nói.

Chu Hoàng Đế im lặng, một lát sau gật đầu nói:

- Được, ngươi đi Giang Nam đi, ngày mai có thể đi được, tuy nhiên không được can thiệp tới quyết sách quân sự.

- Vâng, tạ ơn phụ hoàng, nhi thần cáo lui.

Tào Vương hớn hở đáp lại, thi lễ cáo từ.

Chu Hoàng Đế im lặng cất bước, Triệu Phổ đi theo vài bước, chợt nhẹ nhàng nói:

- Bệ hạ không nên để Tào Vương điện hạ đi Giang Nam.- Trẫm muốn để y đi tới chỗ Dương Nghiệp, cùng đồng cam cộng khổ một phen với các tướng sĩ, y không muốn đi, trẫm cũng kệ y.

Chu Hoàng Đế nhã nhặn đáp.

Triệu Phổ im lặng, tản bộ một lát, Chu Hoàng Đế chợt dừng lại, bình thản nói:

- Khanh rất đắc lực, còn Khuông Dẫn thì một bước lên mây, mấy năm nay, khanh cũng vô cùng tận tâm với trẫm.

- Bệ hạ, Triệu đại nhân là người trung nghĩa, sẽ không làm điều ngỗ nghịch.

Triệu Phổ bác biện.

- Khuông Dẫn sẽ không ngỗ nghịch, nhưng Triệu Khuông Nghĩa lại nuôi dã tâm, uổng công trẫm tín nhiệm huynh đệ y nhiều năm.

Chu Hoàng Đế lạnh lùng trả lời.

Triệu Phổ cung kính nói:

- Bệ hạ, có lẽ Triệu Khuông Nghĩa chỉ có tội vơ vét của cải.

- Tội vơ vét của cải, có lẽ thế.

Chu Hoàng Đế lạnh nhạt nói.

Triệu Phổ im lặng, Chu Hoàng Đế quay đầu nhìn xa xăm, yên lặng chốc lát mới bình thản nói:

- Trẫm cho rằng Tấn Quốc Công sẽ đột kích Thạch Châu, kết quả không phải, trẫm xuất binh tấn công Ba Thục và Giang Nam, nhưng Tấn Quốc Công vẫn không làm gì, trẫm không hiểu, tại sao y vẫn cực kỳ nhẫn nại.

- Bệ hạ, Tấn Quốc Công hẳn là hiểu được, hậu quả y tạo phản sẽ là tự chuốc lấy tai họa.

Triệu Phổ hồi đáp.

- Khanh không nói thật.

Chu Hoàng Đế lạnh nhạt nói.

Triệu Phổ cười gượng, cung kính nói:

- Thần còn cảm thấy, Tấn Quốc Công có lẽ đang chờ đợi thời cơ.

- Thời cơ nào?

Chu Hoàng Đế hỏi.

- Nội loạn.

Triệu Phổ khẽ đáp.

Chu Hoàng Đế gật đầu, bình thản nói:

- Không chỉ là Tấn Quốc Công đang chờ, rất nhiều người đều đang chờ.

- Thần cảm thấy, bệ hạ nói quá lời rồi.

Triệu Phổ cung kính bác bỏ.

- Có lẽ thế.

Chu Hoàng Đế không nổi giận, chỉ khẽ tự giễu.

Triệu Phổ im lặng, một lát sau, Chu Hoàng Đế bình thản nói:

- Vua của Tấn Quốc quả thật là một nhân vật lớn, lại có thể nhẫn nại lấy tĩnh chế động, binh lực chiếm ưu thế cũng không chịu chủ động cầu thành.

- Chiến sự ở Giang Nam quả thật đã có bất lợi, Tấn Quốc bao vây nhưng không đánh ở Nhuận Châu, trái lại để cho quân ta rơi vào thế bị động, quân ta nếu chủ động xuất kích, tất nhiên tổn thất rất lớn, quân lực xuất kích nhiều thì dễ mất đi Nhuận Châu và rơi vào vòng vây khốn mới, quân lực xuất kích ít lại sẽ bị xơi tái, đáng nhẽ Tấn Quốc nên chủ động đột kích Nhuận Châu, thống nhất phía nam Đại Giang.

Triệu Phổ đáp lại.

- Nghe nói Vương Văn Hòa của Đường quốc đã đầu hàng Tấn quốc, được phong làm Thái sư, chiến thuật lấy tịnh chế động có thể là do Vương Văn Hòa chủ đạo, người khiến cho Lục Thiên Phong tôn sùng, hẳn không phải người tầm thường.

Chu Hoàng Đế nói.

- Vương Văn Hòa đúng là danh tướng thiện chiến, hơn nữa làm người biết cũng biết tiến thoái, từng chủ động từ bỏ mười vạn cường quân quyền bính, do đó ly gián giết Lâm Nhân Triệu dễ, giết Vương Văn Hòa rất khó.

Triệu Phổ đáp.

Chu Hoàng Đế cười nhạt một tiếng, ôn hòa nói:

- Trẫm đã chuẩn bị nhiều năm cho cuộc chiến lần này, hao tốn bao tâm sức của trẫm.

Quyển 5 - Chương 73: Vận tài trí dụng

Sau ba ngày triều nghị, thư của Lục Thiên Phong đã tới Khai Phong Phủ, trong thư kể lại tỉ mỉ động cơ và kết quả tiến đoạt Hội Châu, quả nhiên chỉ có ý định tập kích Hội Châu, dụ vùi lấp chủ lực quân địch xong mới suy nghĩ thừa cơ chiếm đoạt Hội Châu.

Trong thư sau khi kể lại chuyện tiến đoạt Hội Châu, còn nêu ra các chiến lược an trị áp dụng cho Hội Châu, cùng dân số, quân lực và kho chứa của Hội Châu.

Lương thực Lục Thất nói thật bảy mươi phần trăm, tài lực đạt được lại chỉ nói một nửa, chỉ một nửa thôi đã khiến Chu Hoàng Đế cực kỳ vui mừng, chúng thần không dị nghị, bởi vì thu hoạch của Hội Châu sẽ không cần triều đình Chu Quốc cấp dưỡng nữa, thậm chí có thể nói, đã tiết kiệm cho Chu Quốc một năm cấp dưỡng cho ba vạn quân lực.

Ngày hôm sau sau khi Lục Thiên Phong dâng thư tới, Kỷ Vương dưới sự hộ tống của một ngàn cấm quân đã rời khỏi Khai Phong Phủ đi tới Hội Châu, còn trước đó, Tào Vương đã xuôi xuống Giang Nam trong sự hộ tống của một ngàn cấm quân khác.

Còn Lục Thất ở Hội Châu đã nhận được ý chỉ gấp xa cách tám trăm dặm từ triều đình Chu Quốc, ý chỉ giao cho hắn cai quản mọi chuyện ở Hội Châu, ý là tạm thời quản lý Hội Châu, còn bảo hắn sắp xếp quân lực sở thuộc thành biên chế cấm quân, chia thành mã quân và bộ quân, mã quân cứ hai ngàn một quân, bộ quân là năm ngàn một quân, bố trí Đô ngu hầu thống sách, quan tướng đều do hắn bổ nhiệm dựa vào quân công và năng lực.

Lục Thất có chút bất ngờ trước tín nhiệm của Chu Hoàng Đế, nhưng cũng hiểu đây là một thủ đoạn dụ dỗ của y, ý chỉ của Chu Hoàng Đế cũng cho thấy sự coi trọng đối với Hội Châu, trong ý chỉ còn giao cho Lục Thất tiết chế ba vạn cấm quân chi viện và chuyện Kỷ Vương làm Tuyên Phủ Sứ, đối với việc Kỷ Vương tới Hội Châu, Lục Thất quả thật không có mấy chống đối, vị Hoàng tử thiếu niên đó gây ấn tượng rất tốt với hắn, hắn đương nhiên không muốn tới một trọng thần quấy rối hắn.

Với ba vạn cấm quân chi viện, trước đây đã trú đóng ở phía đông bắc huyện thành Hội Ninh, lĩnh quân là một võ tướng hơn bốn mươi tuổi, tên là Lý Hải Minh, quân chức là Phó Đô chỉ huy sứ, ba vạn cấm quân đều là bộ binh, chia làm sáu quân, mỗi quân do Đô ngu hầu thống sách.

Lục Thất đều từng gặp Lý Hải Minh và sáu Đô ngu hầu lĩnh quân, chỉ có điều đó là cuộc gặp mang tính lễ nghi, Lục Thất chỉ có thể đề nghị ba vạn viện quân trú đóng ở đông bắc huyện thành Hội Ninh, trước đây hắn không có quyền lực truyền lệnh, nhưng bây giờ đã có thể ra lệnh điều động.

Lục Thất nhận được cấp chỉ tám trăm dặm, tướng soái của ba vạn cấm quân cũng nhận được thánh chỉ, sau khi tiếp chỉ, vội chủ động tới bái kiến Lục Thất, chính thức thừa nhận Lục Thất là thượng quan, xã giao xong nhóm tướng soái trở về, nhưng sau đó lại có một bất ngờ lớn, Lục Thất đã sai người mang tới tiền bạc khao quân, tướng sĩ nhất loạt được hai quan tiền thưởng, coi như là trợ cấp vất vả khi tới Hội Châu, mặc dù không hợp quy định, nhưng tướng soái lĩnh quân lại không thể không nhận, nếu cự tuyệt thì sao còn có thể dẫn binh.

Khao thưởng xong, quân lệnh của Lục Thất cũng tiếp đó mà đến, lệnh cho hai vạn cấm quân xuất phát tới huyện Hải Nguyên, phụ trách phòng ngự sông Thanh Thủy, sông Thanh Thủy bắt nguồn từ Lục Bàn Sơn, từ Lục Bàn Sơn chảy về phía bắc tới Hoàng Hà, là một nhánh sông lớn của Hoàng Hà, sông Thanh Thủy có thể cản trở quân Hạ ở Linh Châu đột kích Hội Châu, trước đây Lục Thất đã kịp thời tăng thêm bảy ngàn binh phòng ngựa vùng sông Thanh Thủy.

Lục Thất lại lệnh cho một vạn cấm quân và một vạn cấm quân mới đi tới Tây nam, phòng ngự phòng tuyến phía đông Hội Ninh, quân Hạ ở Lan Châu và Hà Hoàng rất có thể sẽ đột kích Hội Châu, tuy nhiên Lục Thất biết, bởi vì hắn đã tiến cứ Hội Châu nên quân Hạ hướng Lan Châu kể cả tấn công Hội Châu cũng phải trì trệ một vài ngày, bởi vì mệnh lệnh của triều đình Hạ Quốc phải từ Lương Châu truyền tới theo đường vòng.

Được tiết chế ba vạn cấm quân khiến Lục Thất thở phào nhẹ nhõm, dựa vào tám vạn quân lực thì đã có cơ sở để chống đỡ lại Hạ Quốc, thậm chí còn có dư sức tiến quân vào Lan Châu, có điều Lục Thất không muốn vội vã như thế, hắn cần xây dựng uy danh ở vùng Hội Châu, một thứ uy danh có thể khiến cho lòng người Tây bắc coi như thần tích.

Ở bên ngoài giáo huấn quân trở về nha phủ trong thành, vừa bước vào phòng đã thấy Tiểu Điệp và hai thê thiếp dị tộc xinh đẹp, hai thê thiếp dị tộc xinh đẹp lập tức chạy ra đón chào, cởi áo giáp cho Lục Thất, A Cổ Lan cầm áo giáp đi, Lục Thất mỉm cười ôm lấy A Y Na, rướn cổ hôn một cái lên mái tóc nàng, A Y Na thẹn thùng vui sướng giãy nhẹ rời đi.

Lục Thất rất thích hai vị thê thiếp dị tộc xinh đẹp này, cũng biết các nàng là người Hồi Hột, quê ở Y Châu, hơn nữa xuất than của hai mỹ nhân còn là bàng chi của vương tộc Hồi Hột, thuộc hậu duệ quý tộc, tiên dân của Hồi Hột chủ yếu là Đột Quyết.

Hồi Hột là một dân tộc hình thành hỗn cư nhiều dân tộc ở Tây Vực, phân bố rất rộng, đều có chính quyền riêng theo địa vực, dân tộc Hồi Hột ở Qua Châu và Sa Châu từng bị Hạ Quốc tiêu diệt, còn dân tộc Hồi Hột của A Y Na và A Cổ Lan lại là Hồi Hột ở Y Châu (nay là Tân Cương), nhưng dân tộc Hồi Hột của A Y Na và A Cổ Lan đã bị dân tộc Hồi Hột khác đánh bại, lưu lạc làm tù binh, kế đó bị bán đến phương đông.

Lục Thất bước tới ghế chủ vị, ngồi cách Tiểu Điệp mấy ghế, A Cổ Lan bưng khay trà tới, có chút gượng gạo nói:

- Lão gia uống trà.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, chủ động giơ tay đón lấy bát trà, hàng ngày hắn đều trở về vào lúc này, A Cổ Lan sau khi dâng trà sẽ quy củ bước tới chỗ Tiểu Điệp đứng hầu, A Y Na cũng bước tới đứng hầu.

- Tiểu Điệp, ngày mai ta sẽ đích thân đi đón Kỷ Vương, nàng chuẩn bị vàng bạc châu báu ra, ngày mai đưa tới Khai Phong Phủ.

Lục Thất nhấp một hớp trà, bình thản nói.
- Vàng bạc châu báu cất riêng, tại sao phải đưa tới Khai Phong Phủ, những bảo vật châu báu đó ít nhất cũng đáng giá ba triệu quan, không phải chàng muốn dâng cho Chu Hoàng Đế đấy chứ?

Tiểu Điệp kinh ngạc hỏi.

Lục Thất mỉm cười lắc đầu, nói:

- Ta là mưu ở thiên hạ, sử dụng của cải chỉ có thể là vì mưu sự mà dùng, vàng bạc châu báu đưa đi Khai Phong Phủ, ta sẽ không hiến tặng cho Chu Hoàng Đế, mà muốn tỏ thái độ mưu cầu phú quý.

Tiểu Điệp nghe xong gật đầu, dịu dàng nói:

- Thất lang muốn dùng tài sản tham ô để tỏ thái độ tự trọng sẽ không dụng binh.

Lục Thất gật đầu nói:

- Số tiền lớn ba trăm vạn quan tiền đưa tới Khai Phong Phủ, nếu để cho trên dưới Khai Phong Phủ biết được sẽ dẫn đến rất nhiều ghen ghét, càng căm hận ta, cũng càng chứng tỏ ta muốn cắm rễ ở Khai Phong Phủ.

Tiểu Điệp gật đầu đáp:

- Nô gia sẽ chuẩn bị tốt.

Lục Thất chần chừ một chút, nói:

- Còn có một chuyện, ta muốn để A Y Na cũng tới Khai Phong Phủ, thay ta đi gặp Công chúa của Chu Quốc, tặng những lễ vật này.Lông mi cong vút của Tiểu Điệp hơi nhíu lại, dịu dàng nói:

- Thất lang để A Y Na đi gặp Công chúa Chu Quốc, chẳng phải sẽ khiến Công chúa Chu Quốc tức giận sao? Hơn nữa A Y Na vẫn chưa thể giao tiếp với người khác bằng tiếng hán.

- A Y Na và A Cổ Lan là do Vương Ngạn Thăng bán cho ta, chuyện này liên lụy tới Triệu Khuông Nghĩa, ta không được để chu Chu Hoàng đế cho rằng Vương Ngạn Thăng tặng cho ta.

Lục Thất nói, nếu Chu Hoàng Đế nghĩ hắn sẽ cấu kết với Triệu Khuông Nghĩa, thì có thể sẽ từ ủng hộ mà chuyển sang vứt bỏ.

- Nô gia cảm thấy, để A Y Na đi gặp công chúa Chu Quốc, ngược lại cho thấy là Thất lang cố ý làm vậy.

Tiểu Điệp chỉ ra điểm không ổn.

Lục Thất nghe xong thoáng chút suy nghĩ, Tiểu Điệp lại nói:

- Thực ra người chuyển lời cho Thất lang phù hợp nhất là Thập tứ tiểu thư.

Lục Thất ngẩn người, tiếp đó hiểu ra gật đầu, vị hôn thê Thập tứ tiểu thư của Thạch Trung Phi đó vốn ở cùng Chiết Hương Nguyệt ở Ngân Châu, không muốn lại chạy tới Hội Châu gặp Thạch Trung Phi, nghe nói nàng phải trở về Khai Phong Phủ nên mới hỏi xem Thạch Trung Phi có điều gì cần nhắn nhủ không, đi đường vòng xa như vậy tới gặp, đủ thấy được sự quan tâm có tình ý của Thập tứ tiểu thư đối với Thạch Trung Phi, Thạch Trung Phi hiện giờ đã được Lục Thất đặc biệt đề bạt làm Đô ngu hầu, trở thành thống soái năm ngàn quân.

- Tiểu Điệp, nàng hãy nói chuyện với Thập tứ tiểu thư đi.

Lục Thất nói.

- Hay là Thất lang tự mình nói đi, Thập tứ tiểu thư đó nhanh mồm nhanh miệng, không giỏi giả bộ, nếu nô gia giải thích với nàng, trái lại sẽ hỏng chuyện.

Tiểu Điệp sáng suốt bác bỏ.

Lục Thất gật đầu, Thập tứ tiểu thư nhanh mồm nhanh miệng, trái lại dễ dàng lấy được sự tín nhiệm của người khác, việc không nên chậm trễ, hắn sai người ra ngoài thành gọi Thạch Trung Phi, cùng Thạch Trung Phi tới gặp Thập tứ tiểu thư.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất dẫn theo hai ngàn kỵ binh, lấy danh nghĩa tuần phòng rời khỏi huyện thành Hội Ninh, gặp hai xe kiệu và Thạch Trung Phi ở cách ngoài thành mười dặm, trong xe kiệu đương nhiên là Thập tứ tiểu thư và tài sản lớn giá trị hơn ba triệu quan tiền.

Hôm qua, Lục Thất trong cuộc nói chyện với Thập tứ tiểu thư đã nhờ Thập tứ tiểu thư tặng lễ vật cho công chúa Chu Quốc, ngoài ra giao các hòm trong xe cho Dương Hồng, hắn viết cho Dương Hồng một phong thư, Thập tứ tiểu thư đương nhiên nhận lời, thậm chí chủ động nói, nhân duyên giữa Lục Thất và Chiết Hương Nguyệt, nàng sẽ nói thật với trưởng giả, để trưởng giả biết Chiết Hương Nguyệt vì thích Lục Thiên Phong nên mới kết thành nhân duyên.

Lục Thất rất hài lòng với sự hiểu ý của Thập tứ tiểu thư, trước mặt Thạch Trung Phi, nói Thạch Trung Phi có một món tiền khao thưởng, bảo Thập tứ tiểu thư mang về, vừa hay có thể thêm vào của hồi môn, Thập tứ tiểu thư ngượng ngùng nhận lấy, Thạch Trung Phi lại nghe không hiểu, kết quả sau khi Lục Thất rời đi, có người đưa đến một chiếc hòm, mở ra xem không ngờ là một vạn lượng vàng.

Thập tứ tiểu thư giật mình lúng túng, Thạch Trung Phi nhìn lại rất điềm tĩnh, nói trắng ra là mang về làm của riêng đi.

Quyển 5 - Chương 74: Chiến

Lục Thất dẫn quân rời khỏi Hội Châu, qua Lục Bàn Sơn tới Nguyên Châu, lại không dừng lại qua Nguyên Châu vào Khánh Châu, đón Kỷ Vương ở huyện Hoa Trì của Khánh Châu, có thể nói hành trình của Kỷ Vương cũng không chậm.

Trước khi nghênh đón, đã có thám báo dẫn đường, vì thế gặp mặt không hề bất ngờ, còn xe của thập tứ tiểu thư tiến vào Khánh Châu là do hai trăm kỵ binh hộ ly đại đội, đan xen với Kỷ Vương.



Theo nội quy quân đội của Chu Quốc, hai trăm kỵ binh là một doanh, năm trăm bộ binh là một doanh, bố trí Chỉ huy sứ làm chủ tướng, trên thực tế kỵ doanh không chỉ là hai trăm kỵ binh, cũng có sự hiện hữu của kỵ doanh phụ binh, kỵ doanh phụ binh thường có một trăm người, chịu trách nhiệm chăm sóc chiến mã và thay thế kỵ binh, có kỵ binh không dễ, mà bảo dưỡng kỵ binh cũng không dễ, cần tiêu hao chu cấp rất lớn.

Gặp mặt, Lục Thất và Thạch Trung Phi bái kiến Kỷ Vương, Kỷ Vương vẻ mặt rất sung sướng, nhưng lại trách móc:

- Thiên Phong, ngươi không nên tới chỗ xa thế này, chức trách của ngươi là phòng ngự ở Hội Châu.

- Thần lo lắng an nguy của điện hạ, an nguy của điện hạ thực là quan hệ tới phòng ngự của Hội Châu, ở Hội Châu đã có Lý Tướng quân, nhất thời sẽ không bị quân Hạ đột phá.

Lục Thất trả lời.

- Tốt, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.

Kỷ Vương rất hiểu, biết không nên kéo dài xã giao.

Sau khi hộ tống Kỷ Vương thuận lới tới Hội Châu, Lục Thất lập tức giao quyền sở hữu tài sải và kho chứa, đồng thời tập trung tất cả tướng soái từ Chỉ huy sứ trở lên, chính thức bái kiến Tuyên Phủ Sứ Kỷ Vương, từ nay về sau Kỷ Vương cai quản quân nhu quân lương của quân lực và quyền lực khao thưởng, cũng có quyền điều quân.

Kỷ Vương tới Hội Châu được ba ngày, Hạ Quốc phát binh mười lăm vạn từ phía Linh Châu tới bờ đông sông Thanh Thủy, bắt đầu vồ tới Hội Châu một cách điên cuồng, Lục Thất cũng phát hai vạn binh tới sông Thanh Thủy, bố trí năm vạn quân ở hai bờ sông Thanh Thủy, ngăn chặn quân Hạ phản công.

Sông Thanh Thủy là một nhánh sông rất lớn của Hoàng Hà, mặc dù không rộng lớn bằng Hoàng Hà, nhưng khí hậu đã là mùa hạ, khiến cho sông Thanh Thủy bắt nguồn từ Lục Bàn Sơn có mặt nước rất rộng, cũng là sóng lớn cuồn cuộn.

Quân Hạ đã triển khai tiến công lội nước ở năm vùng nước chậm, năm vạn quân Chu của Hội Châu cũng ứng đối chia làm năm quân ngăn chặn, dòng nước khiến cho quân Hạ hành động không nhanh nhẹn trong nước, bị quân Chu ở bờ tây dùng cung tiễn bắn chết hết đám này đến đám khác, nhưng quân Hạ quá nhiều, cũng có lượng lớn vượt qua được sông Thanh Thuỷ, lên bờ liều chết ác chiến với quân Chu.

Lục Thất đích thân ra trận, dùng quân đao điên cuồng chém vào quân Hạ leo lên bờ, Kỷ Vương cũng tự mình tới sông Thanh Thuỷ xem cuộc chiến, khí thế lòng quân Chu Quốc hung hãn dâng trào, ai nấy đều dũng mãnh liều chết, Thạch Trung Phi cũng tự mình ra trận, đại thương trong tay dũng mãnh giết địch, bằng dũng khí của mình chiếm được sự sùng kính chân chính.

Ở bờ tây của sông Thanh Thuỷ, trong tiếng gào giết, máu tanh thành mảng, xác chết chất đống khắp nơi, sông Thanh Thuỷ cũng biến thành dòng sông máu, nước sông sôi trào sắc máu, mang đi vô số xác chết trôi sông, chỉ một cuộc chiến, quân Hạ đã tổn hao hơn ba vạn quân, quân Chu cũng thương vong khoảng bảy ngàn quân.

Sau cuộc chiến, Kỷ Vương chịu đựng nỗi hoảng sợ muốn ói, đích thân đi thăm hỏi các tướng sĩ, hơn nữa đáp lại lời mời của Lục Thất, ra quân lệnh điều đi nhiều cung tiễn để trợ giúp, đồng thời mệnh lệnh quân lực Nguyên Châu và Duyên Châu bày ra trạng thái đánh nghi binh Linh Châu.

Thạch Trung Phi bị thương, cánh tay trái bị chém thương, đùi phải trúng hai mũi tên, lông mày trái trên mặt bị xước một đao, để lại vết thương hai tấc sâu tới mức có thể nhìn thấy xương, sẹo là không tránh khỏi, Lục Thất toàn thân máu me nhìn Thạch Trung Phi, không nói gì cả, chỉ giơ tay vỗ vào vai phải của Thạch Trung Phi rồi đi, chỉ là cái vỗ vai nhưng Thạch Trung Phi lại cười ngây ngô hưng phấn không thôi.

*****

Hai trăm kỵ binh hộ tống thập tứ tiểu thư tới phủ Khai Phong, bởi vì là xe kiệu chở nặng nên tốc độ cũng chỉ tương đương với bộ binh, khi vào thành vì là gia quyến của phủ Định Quốc Công nên khi vào thành đăng ký một chút là được.

Thập tứ tiểu thư trước tiên tới Thanh Phong Cư trong thành, tìm được ông chủ Dương Hồng, giao bức thư của Lục Thất cho Dương Hồng, Dương Hồng đọc thư, trong thư Lục Thất dặn dò có chuyển một số tài sản để đặt ở Thanh Phong Cư, sau đó xin Dương Hồng giúp đỡ Công chúa, mua một toà nhà ở thành ngoài làm Hầu phủ Tây Tấn, phải to một chút, có thể chứa được hai trăm kỵ binh, sau đó chuyển những của cải này tới Hầu phủ tây Tấn cất giấu.Dương Hồng nhìn là hiểu ra, tìm một nhà kho kín đáo ở Thanh Phong Cư, sau đó bảo đám kỵ binh vận chuyển đồ trong xe, kết quả kỵ binh chuyển vào năm chiếc hòm, Dương Hồng nhìn điệu bộ có vẻ trầy trật của kỵ binh, không khỏi lẩm bẩm trong lòng, đoán nặng như thế lẽ nào đựng vàng, của cải đương nhiên không thể là sắt.

Ngày hôm sau, thập tứ tiểu thư và mẫu thân vào cung cầu kiến Hương Hà và Vũ Vi Công chúa, đương nhiên, chủ yếu là gặp Hương Hà Công chúa, cầu kiến Vũ Vi Công chúa là vì Lục Thất cũng chuẩn bị lễ vật cho Vũ Vi Công chúa, xin thập tứ tiểu thư có thể bí mật chuyển cho, thập tứ tiểu thư rất kinh ngạc trước hành vi của Lục Thất, Lục Thất giải thích chỉ là tri âm với Vũ Vi Công chúa, bởi vì Vũ Vi Công chúa từng tặng hắn cầm phổ, hắn không nên lạnh nhạt.

Thập tứ tiểu thư đương nhiên là tới gặp Vũ Vi Công chúa trước, Công chúa của Chu Quốc trước khi xuất giá thì không có danh hiệu, ở cùng với mẫu phi, đương nhiên, Công chúa chỉ là chỉ ở gần chỗ Mẫu phi mà thôi, cũng có thêu các riêng, Vũ Vi Công chúa từng lấy chồng, từng được phong làm Trịnh Quốc Công chúa, sau này chồng mất trở về hoàng cung, danh hiệu Trịnh Quốc Công chúa cũng biến mất, trả lại tên cũ là Vũ Vi.

Mẫu thân của thập tứ tiểu thư là tam phẩm cáo mệnh, vì thế có tư cách để gặp các Hậu phi của Hoàng đế, phu nhân của đại thân thân thiết với hậu phi Hoàng đế đa phần là vì lý do chính trị, nếu không phu nhân của đại thần cũng không múôn vào cung.

Tới Tĩnh Di viện nơi Vũ Vi Công chúa sống, bái kiến mẫu thân của Vũ Vi Công chúa là Tĩnh Quý nhân, Tĩnh Qúy nhân có địa vị không cao ở trong hoàng cung, là người phụ nữ xinh đẹp hơn bốn mươi tuổi, luôn thích yên tĩnh không tranh giành, đương nhiên, muốn tranh cũng không được.

Tĩnh Quý nhân rất bất ngờ trước việc yết kiến của phu nhân phủ Định Quốc Công, sau khi gặp mặt liền gọi Vũ Vi Công chúa tới, thập tứ tiểu thư dâng lên lễ vật mà Lục Thật nhờ chuyển, một đôi vòng ngọc màu mỡ dê, phẩm tướng của vòng ngọc đó đã được mẫu thân của thập tứ tiểu thư đánh giá, giá trị mười ngàn quan tiền.

Vũ Vi Công chúa cầm vòng ngọc lặng im không nói, Tĩnh Quý nhân kinh ngạc, đương nhiên hỏi thập tứ tiểu thư rất nhiều, thập tứ tiểu thư đáp lại thành thực, nói Lục Thất lập công ở Thạch Châu, cũng kể những chuyện xảy ra ở Nguyên Châu,

Nói hồi lâu, thập tứ tiểu thư và mẫu thân cáo từ, tới gặp Hương Hà Công chúa, người vừa đi, Tĩnh Quý nhân lo lắng nói:

- Vũ Vi, Lục Thiên Phong được ban hôn cho Hương Hà, con thân là tỷ tỷ đi tranh, hậu quả sẽ không tốt đâu.

Vũ Vi Công chúa buồn bã lắc đầu, khẽ nói:

- Mẹ, là phụ hoàng bảo con gái đi tranh giành.
- Cái gì?

Tĩnh Quý nhân kinh ngạc thất thanh.

…………..

Thập tứ tiểu thư cùng mẫu thân tới Tiêu Tương các, yết kiến Tương phi nương nương, Tương phi nương nương là một mỹ thân thanh lệ hơn ba mươi tuổi, nhìn thoáng qua xinh đẹp trẻ trung như mới hai mươi tuổi đầu, nghe nói rất được lòng Chu Hoàng đế.

Tương Phi tỏ nét mặt vui vẻ khi mẹ con thập tứ tiểu thư tới, nhưng nghe nói tới vì Lục Thiên Phong, khuôn mặt bà lập tức lãnh đạm, Hương Hà Công chúa ở bên có chút khó xử, bày tỏ lời cảm ơn và nhận lễ mật mà thập tứ tiểu thư chuyển hộ, lễ vật Lục Thất tặng cho Hương Hà Công chúa là một cây trâm cài tóc ngọc tím, cùng một con dấu.

Thập tứ tiểu thư chuyển lời của Lục Thất, nói con dấu có thể sử dụng tài sản của Thanh Phong Cư, để Hà Hương Công chúa đi mua nhà cửa, chính thức xây dựng Hầu phủ Tây Tấn.

Tương phi cũng giống như Tĩnh Quý nhân, hỏi một hồi, thập tứ tiểu thư trả lời từng cái một, không ngờ khi cáo từ, Tương phi bỗng lấy lại con dấu trong tay Hương Hà Công chúa, bảo thị nữ giao trả cho thập tứ tiểu thư.

- Hương Hà còn trẻ, không hiểu chuyện bên ngoài, con dấu này đưa tới viện Tĩnh Di, bảo Vũ Vi thay Hà Hương xử lý.

Tương phi căn dặn.

Thập tứ tiểu thư ngạc nhiên, mẫu thân của nàng cung kính đáp:

- Vâng, thần phụ lĩnh mệnh.

Mẹ con thập tứ tiểu thư rời đi, Tương phi mới quay đầu dịu dàng nói:

- Hương Hà, mẹ là muốn tốt cho con, chưa xuất giá đã đi quản chuyện của nhà chồng, sẽ khiến mọi người chỉ trích.

Hương Hà Công chúa ngượng ngùng gật đầu, cáo từ mà hoàn toàn không biết ẩn tình, cầm cây trâm cài ngọc tím quay về thêu các của mình.

- Mẹ, Tương phi nương nương có ý gì nhỉ?

Ra khỏi Tiêu Tương các, thập tứ tiểu thư mới khẽ hỏi.

- Không cần nghĩ nhiều như thế, chúng ta chỉ là truyền lời thôi.

Mẫu thân của thập tứ tiểu thư cười nhạt đáp.

Hai mẹ con lại đã trở về viện Tĩnh Di, truyền đạt lời căn dặn của Tương phi nương nương, sau đó dâng lên con dấu và cáo từ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau