KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 611 - Chương 615

Quyển 5 - Chương 65: Nữ chủ

Ngày hôm sau, một chiếc xe có rèm che chở hai thiếu nữ dị tộc. Lục Thất dẫn theo thuộc hạ rời khởi thị trấn Bình Lương, Vương Ngạn Thăng đi tiễn ra tận cửa thành.

Đi được 5 dặm nhìn lại, trong lòng Lục Thất ít nhiều cũng có cảm giác được thoát khỏi miệng hùm. Con người của Vương Ngạn Thăng để lại cho Lục Thất ấn tượng, chính là một Sơn Đại vương không có duệ khí thiên hạ mà là ác bá một phương.

Qua cuộc trò chuyện với Vương Ngạn Thăng, Lục Thất phát hiện ra y có cảm giác bất an. Vương Ngạn Thăng lo lắng sẽ bị bắn lén, đó cũng là sự cảnh giác với chỗ dựa vững chắc là Triệu Khuông Dẫn. Cho nên Vương Ngạn Thăng có ý kết giao với thế lực mới, y muốn mình là một thế lực độc lập lớn mạnh. Sự ủng hộ nhiều năm của Triệu Khuông Nghĩa rõ ràng là nuôi một con sói hoang có thể cắn trả.

Tai sao Vương Ngạn Thăng phải bất an? Nếu Triệu Khuông Nghĩa ủng hộ Vương Ngạn Thăng nhiều năm, vậy sẽ không dễ dàng để cho người khác thay thế y. Nhưng nhân tố có thể làm cho y bất an chỉ có thể là thế lực của thổ hoàng đế ở Bình Lương găp phải nguy cơ bị mất đi.

Sao có thể mất? Một là bị người khác thay thế, hai là Nguyên Châu đã không còn ý nghĩa phòng ngự với Hạ quốc, cho nên mới phải chim bay cung tốt giấu. Ba là, huynh đệ Triệu thị muốn tạo phản muốn điều Vương Ngạn Thăng suất quân rời khỏi vùng Bình Lương tiến quân về phía đông.

Lục Thất cũng chỉ là phát hiện ra sự bất an của Vương Ngạn Thăng. Nguyên do cụ thể hắn không hỏi nhiều, hắn rất hiểu, chỉ cần hắn giữ vững thái độ quân khách thì Vương Ngạn Thăng mới giảm bớt sự căm thù với hắn. Mà Lục Thất cũng cần y hợp lực an tường.

Đường về thuân lợi, Lục Thất sai người quay về huyện Bình Cao. Một là báo cáo bình an, hai là để cho Tiểu Điệp có sự chuẩn bị tâm lý. Nếu hắn mạo muội dẫn hai nữ nhân dị tộc về cho dù có đầy đủ lý do cũng sẽ khiến Tiểu Điệp giận hờn.

Trên thực tế, hai mỹ nhân dị tộc này quả thật là hắn tham lam muốn giữ lấy bằng không nhiều lắm hắn cũng chỉ giữ một. Con người của Vương Ngạn Thăng cũng lấy mình đẩy người, thích dùng nữ nhân làm thủ đoạn để quan hệ xã hội.

Lúc gần đến thị trấn Bình Cao, thuộc hạ đưa thư quay lại báo cáo với Lục Thất. Tiểu Điệp để hắn mang nữ nhân ở lại trong thành. Tiểu Điệp đã thuê một căn nhà rồi, Lục Thất nghe vậy thấy lòng ấm áp vui mừng vì thái độ khoan dung của Tiểu Điệp.

Đến thị trấn Bình Cao, thuộc hạ dẫn đường vào khu Đông thành, dừng bước trước một ngôi nhà giàu. Lục Thất bảo thuộc hạ chờ bên ngoài hắn dẫn theo A Y Na và A Cổ Lan vào cửa.

Sau khi gõ cửa, một người phụ nữ trung niên ra mở cung kính mời Lục Thất đi vào. Lục Thất vào cổng lớn dắt theo A Y Na và A Cổ Lan phía sau. Sau khi các nàng hợp hoan với Lục Thất lại sợ hãi như con chim nhỏ nép vào người hắn. Lục Thất vui mừng như người đàn ông đang yêu.

Nhưng hắn cũng rất đau đầu, tất cả thuộc hạ không ai hiểu ngôn ngữ An Tây. Ở thành Toái Diệp cách Nguyên Châu rất xa, chỉ có thể thông qua thương nhân Tây Vực mới hiểu được ngôn ngữ dị tộc An Tây. Vì con đường tơ lụa bị ngăn nên không có thương nhân Tây Vực, hơn nữa ở Tây An có rất nhiều dị tộc.

Vừa đi vào tòa nhà, Lục Thất liếc nhìn thấy ngay Thính Đường, Tiểu Thanh đứng ở đó, hắn mỉm cười đi tới. Tiểu Thanh ra đón, rồi lại nhìn về phía sau Lục Thất.

Sau khi đoàn tụ, Tiểu Thanh dịu dàng nói:

- Lão gia, phu nhân nói rồi bảo cô dâu vào sảnh dâng trà khấu kiến.

Lục Thất ngẩn người ra khó xử nói:

- Tiểu Thanh, ngôn ngữ của các nàng ấy không giống chúng ta.

- Không sao, thiếp có thể ra hiệu.

Tiểu Thanh dịu dàng trả lời.

Lục Thất gật đầu, quay lại mỉm cười xua tay ra hiệu cho A Cổ lan và A Y Na. Tiểu Thanh chủ động đi qua cầm lấy tay họ cũng đi đến phòng khách, Lục Thất theo sau.

Đi vào phòng khách, Lục Thất nhìn thấy Tiểu Điệp, nàng mặc váy mày lam, khí chất cao quý, ngồi ở vị trí chủ.

Tiểu Thanh dịu dàng khoa chân múa tay ra hiệu bảo A Cổ Lan và A Y Na quỳ xuống bái kiến. A Y Na và A Cổ Lan vào sảnh khuôn mặt có vẻ e sợ. Tiểu Thanh ra hiệu, các nàng rất nhanh gật đầu hiểu được cùng quỳ xuống gần Tiểu Điệp, tay phải đưa ngang ngực cúi đầu, cung kính.

Tiểu Điệp thản nhiên nghe, Tiểu Thanh mang khay trà đến ra hiệu cho hai người kính trà. Hai nàng cầm lấy chén trà, sau đó quỳ gối vái mấy cái rồi cung kính dâng trà. Tiểu Điệp nhấp một chén trà sau đó đặt sang một bên.

Tiểu Thanh lại đỡ hai người đứng lên nhân tiện giơ tay cởi quần áo của các nàng. Hai người gật đầu chủ động cởi quần áo ra lộ ra cơ thể nõn nà. Tiểu Điệp nhìn, khuôn mặt khẽ cười, đưa tay bắt lấy A Y Na, tùy ý đùa nghịch, A Y Na cũng làm theo mà không dám trái.

Ngay trước mặt Lục Thất, Tiểu Điệp đùa với hai nàng một lúc lâu, Lục Thất nhìn mà dục hỏa nóng lên nhưng chỉ có thể kiềm chế mỉm cười. Mãi đến lúc Tiểu Điệp buông tha cho hai nữ nhân dị tộc này, bảo Tiểu Thanh dẫn họ đến hậu trạch.

Lục Thất đi tới, áy náy nói:

- Tiểu Điệp, ta không nên háo sắc thu nạp các nàng ấy.

Tiểu Điệp đứng trước mặt Lục Thất ngưỡng mộ dịu dàng nói:

- Đừng nói ngốc, chàng thu nạp hai nữ nhân này không có gì sai. Lần này đi đến huyện Bình Lương có phải là nguy hiểm không?Lục Thất nghe xong thấy lòng ấm áp, dịu dàng nói:

- Vương Ngạn Thăng muốn làm binh bá, ta coi như đã ứng đối thích đáng, không gây ra thù hận.

Tiểu Điệp gật đầu, chợt cười nói:

- Hai nữ nhân dị tộc này đẹp như hai tiên nữ. Thiếp định uy hiếp hai nàng, không ngờ họ lại thuận theo.

Lục Thất lắc nhẹ đầu nói:

- Các nàng ấy rất đáng thương, bị bán từ Toái Diệp Tây An. Ở đó có chế độ nô lệ dị tộc, tâm lý của các nàng ấy chắc đã tự cho mình là nô lệ. Cho rắng bản thân tất cả đều thuộc về chủ nhân, nàng đùa các nàng ấy như vậy trong lòng các nàng ấy không cho là nhục nhã mà lại nghĩ rằng đó là việc nên làm.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:

- Hai cô dâu này, sau này sẽ theo thiếp.

Lục Thất cười gật đầu, Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Thiếp sẽ dạy các nàng ấy học tiếng Hán.

Lục Thất gật đầu, bỗng nhiên nói:

- Tiểu Điệp, các nàng ấy tin vào thần minh, nàng nên tông trọng tín ngưỡng của họ.

- Yên tâm đi, thiếp là chủ mẫu cũng là tỷ tỷ của họ, sẽ tôn trọng tín ngưỡng, phong tục của họ.

Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu nói vòng vo:

- Lần này đi gặp Vương Ngạn Thăng, chính mồm y thừa nhận Triệu Khuông Nghĩa là chỗ dựa của y. Nhưng y có cảnh giác với Triệu Khuông Nghĩa. Khả năng Triệu Khuông Nghĩa đã làm gì đó nguy hiểm cho địa vị binh bá của Vương Ngạn Thăng, khiến y rất để ý.

- Vương Ngạn Thăng cảnh giác với Triệu Khuông Nghĩa, vậy có lợi cho Thất lang sao?Tiểu Điệp hỏi.

- Hẳn có lợi, nhưng đối với ta mà nói chủ yếu là muốn kiềm chế Hạ quốc cho nên có thể quan hệ với Vương Ngạn Thăng.

Lục Thất trả lời.

Tiểu Điệp gật đầu, tiện lại dặn dò:

- Thất lang, về sau Vương Ngạn Thăng mời chàng đi Bình Lương, chàng đừng đi nữa vì Triệu Khuông Nghĩa có thể sẽ hại chàng đấy.

Lục Thất ngẩn người ra rồi nói:

- Sự hiện hữu của ta đối với Triệu Khuông Nghĩa là có lợi mà.

- Thất lang, chàng đừng nghĩ như vậy, có một loại người không bằng sự tồn tại của trí tuệ của chính mình. Triệu Khuông Nghĩa là loại người đố kỵ người tài, y nhất định sẽ đối phó với Thất lang.

Tiểu Điệp chân thành nói.

Lục Thất nghe xong như thoáng suy nghĩ một lúc sau gật đầu nói:

- Ta sẽ cẩn thận mà.

Tiểu Điệp cười gật đầu, Lục Thất cười chuyển đề tài:

- Bá phụ đi đâu rồi?

- Không biết, nghĩa phụ sau khi trở về Chu quốc đường làm quan không được như ý. Chu hoàng đế không hề triệu kiến, cũng không trọng dụng. Nghĩa phụ lại quay về Trương Vĩnh Đức.

Tiểu Điệp trả lời.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Điệp lại hỏi:

- Chàng hỏi nghĩa phụ có ý kiến gì không?

- Ta muốn thành lập thương lộ, nếu Khách Ban có thể quay về, ta định cùng với Tế Phong thị tiến sâu thêm bước nữa. Dùng cách thông thương mở ra lỗ hổng của Hạ quốc tan rã.

Lục Thất nói.

- Thiếp sẽ thư cho nghĩa phụ, xin nghĩa phụ vì Thất lang dốc sức, nhưng vẫn không nên nói lai lịch của Thất Lang.

Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:

- Bá phụ sẽ đồng ý, người thất ý rất dễ oán hận. Với tất cả những gì của ta ở Chu quốc cũng đáng được bá phụ dốc lực. Ít nhất bá phụ có thể có được thương lợi.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Thư không cần vội, đợi Khách Ban quay về hãy đưa. Nếu Khách Ban có thể trở về thì cũng là mấy ngày nay rồi.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất chợt giơ tay đỡ lấy nàng dịu dàng liếc mắt một cái, tay nhẹ nhàng ôm lấy rồi cúi xuống hôn môi son.

Quyển 5 - Chương 66: Lục Bàn Sơn

Lại qua 4 ngày, Khách Ban đã quay về, sau khi gặp Lục Thất vui vẻ nói chuyện đã mua được 5 ngàn con dê béo mập. Ngày mai có thể đến Hảo Thủy Xuyên giao dịch. Lục Thất sung sướng khen ngợi Khách Ban.

Sau khi Khách Ban về nghỉ ngơi, Lục Thất sai Tiểu Thanh lấy bút, mực, giấy, nghiên. Sau khi ở trong trướng phủ vẽ tranh. Nửa tiếng sau, rất nhiều quan tướng đã tụ tập lại soái trướng.

- Các vị, bổn quân mua được 5 ngàn con dê béo ở một bộ tộc Hạ quốc, ngày mai bản quân sẽ đến Hảo Thủy Xuyên giao dịch.

Lục Thất tuyên bố.

Các tướng quân nghe xong đều tươi cười, có thịt dê ăn rồi.

Nhưng có quan tướng vẻ mặt lại nghiêm trọng, một quan tướng râu rậm nói:

- Đại nhân, giao dịch với Hạ quốc phải cẩn thận, rất có thể bị hãm hại đấy.

- Đúng thế, nếu đại nhân đi giao dịch để thuộc hạ đi là được, không cần đại nhân đích thân đi đâu.

Một quan tướng khác cũng nói.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Bổn quân cũng biết có thể bị hãm hại cho nên đã có bố trí, các vị nhất định phải làm việc theo kế hoạch không được lơ là.

- Vâng!

Các tướng quân nhất tề đáp lại, bọn họ rất tin phục Lục Thất. Nghe nói có sắp xếp là không hề lo lắng gì nữa.

Ngày hôm sau, Lục Thất dẫn hai ngàn kỵ binh rời khỏi quân doanh. Hắn đi không lâu sau, lại có mười hỏa kỵ binh thám báo rời khỏi quân doanh, tiếp theo có ba ngàn bộ quân mang theo hơn nửa số quân nhu rời khỏi quân doanh đi thị trấn Bình Cao. Sau khi vào thành hai ngàn quân tiếp quản phòng thủ huyện thành khiến cho thị trấn Bình Cao chỉ có thể vào mà không thể ra. Một ngàn quân tản vào trong thành.

Sau khi ba ngàn quân tiếp quản thị trấn, quân doanh lại có một vạn bốn ngàn quân mang theo rất nhiều lương khô xuất phát đã vượt qua sông Hồ Lô hành quân về phương hướng Lục Thất đi. Trong quân doanh chỉ còn giữ lại một ngàn quân lực.

Lục Thất dẫn hai ngàn kỵ binh vượt qua sông Hồ Lô xuất phát vòng về phía Lục Bàn Sơn.

Lục Bàn Sơn là một dãy núi kéo dài từ nam chí bắc, là khởi nguyên của sông Hồ Lô, sông Kính, sông Thanh Thủy, đoạn phía nam gọi là Lũng Sơn. Lục Thất đi qua Cảnh Vân Tự Tu Di Sơn, thuộc đoạn phía bắc của Lục Bàn Sơn. Giữa hai mạch núi có thể thông với nhau. Lục Thất muốn đi Hảo Thủy Xuyên chính là chỗ phía tây Lục Bàn Sơn vòng qua Lục Bàn Sơn chính là Hội Châu.

Sự sắp xếp quân sự của Lục Thất chỉ là một cách phòng thủ. Sau khi hắn đến Nguyên Châu trước hết là để hiểu rõ địa hình trước khi phát sinh chiến sự. Lần này, hắn đi mua dê phải đề phòng bị hãm hại. Lục Thất dẫn kỵ quân chạy vội đến Hảo Thủy Xuyên, một khi phát hiện thấy không ổn thì lập tức rời đi. Kỵ quân có tính cơ động trúng phục kích có thể bỏ chạy ngay.

Mà Lục Thất sắp xếp bộ quân cũng để theo sau, xuất phát có hai mục đích. Một là phòng Hạ quốc đột kích quân doanh. Quân lực của Hạ quốc ở Linh Châu có thể đột phá Tiêu quan, dọc theo sông Hồ Lô nam hạ đánh thẳng đến thị trấn Bình Cao, cũng có thể từ Hội Châu đột phá Thạch Môn Quan. Đương nhiên là Lục Thất không muốn quân lực đóng nguyên tại chỗ chờ Hạ quốc đến để xung phong liều chết.

Hai là, vì tiếp ứng cho hắn, một vạn bốn ngàn quân lực vòng qua Lục Bàn Sơn sẽ dừng lại. Một khi đại quân Hạ quốc đột kích, đến ít, quân lực của Lục Thất có thể giết hết. Đến nhiều hơn, quân lực của hắn có thể sẽ rút lui vào vùng núi hiểm yếu mà chiến. Đã không có Hoàng Hà là nơi hiểm yếu, Lục Thất chỉ có thể mượn địa thế Lục Bàn Sơn mà chiến đấu. Kỵ binh Hạ quốc không có tác dụng xung phong.

Hai ngàn kỵ quân vào Lục Bàn Sơn, theo đường uốn lượn xuất phát về Hội Châu. Dọc đường, Lục Thất rất để ý đến địa thế, Lục Bàn Sơn địa hình nhấp nhô, dốc đứng hiếm thấy vùng núi um tùm bất lợi cho kỵ binh.

Khách Ban từng nói với Lục Thất, qua Lục Bàn Sơn sẽ có hai doanh trại. Một chỗ là trại Tam Xuyên, có một ngàn quân Chu trấn thủ. Vòng qua Lục Bàn Sơn còn có một tòa trấn Hoài Viễn có một ngàn quân Hạ đóng quân.

Vì có Hoài Viễn quân trấn tồn tại, cho nên Tế Phong thị chỉ có thể giao dịch tại Hảo Thủy Xuyên. Nhưng Lục Thất sau khi xem bản đồ địa lý đơn giản cũng cảm thấy Tế Phong thị lựa chọn chỗ giao dịch rõ ràng là thiếu thành ý.

Vị trí của Hảo Thủy Xuyên chính là qua Lục Bàn Sơn, qua trấn Hoài Viễn cũng phải men theo chân Lục Bàn Sơn hướng rất xa về phía nam, hơn nữa còn phải qua một quân trại, vậy chẳng khác gì là bảo Lục Thất xâm nhập Hạ quốc.

Sau khi Lục Thất cân nhắc, hắn không tìm Khách Ban chất vấn, Tế Phong thị chọn Hảo Thủy Xuyên làm nơi giao dịch đối với Lục Thất mà nói tồn tại mối nguy cơ lớn. Nhưng nếu Tế Phong thị không giao lịch ở Hảo Thủy Xuyên thì sẽ bị quân trại kiểm tra hỏi tội, lập trường của Tế Phong thị không đáng vì bán dê mà phải chịu tội thông đồng. Cho nên, Lục Thất muốn mua dê thì phải chấp nhận phiêu lưu.
Lúc qua trại Tam Xuyên, Lục Thất chỉ sai người đi chào hỏi, trại Tam Xuyên là một trại thổ mộc kết hợp bảo thành, không hề có nghi ngờ gì đối với hai ngàn kỵ binh đi qua, có thể là đã được Vương Ngạn Thăng báo cho biết.

Đi vào Lục Bàn Sơn được hơn nửa ngày, lúc đến gần phía tây biên giới. Lục Thất chọn nơi cho đóng quân nghỉ ngơi, kỵ binh đi chăn thả ngựa, dùng túi da đựng nước, ăn lương khô và thịt, có một bộ phận tướng sĩ đi lên vùng đất cao canh gác.

Lục Thất mới ngồi trên tảng đá thì đã có Khách Ban đi đến, Lục Thất mỉm cười xua tay nói:

- Ngồi đi.

Khách Ban gật đầu ngồi xuống nhìn Lục Thất nói:

- Đại nhân, thuộc hạ trên đường nói chuyện với người ta biết đi Hảo Thủy Xuyên mua dê sẽ có nguy hiểm lớn, rất khó mang dê trở về.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Ta biết là rất khó nhưng khó cũng phải đi, trong quân không thể thiếu thịt dê.

- Nhưng bị tập kích thì phải làm sao? Nếu quân Hạ đến nhiều, vậy chẳng phải sẽ mất đàn dê sao?

Khách Ban lo lắng nói.

- Ta không sợ mất, vàng mất thì có thể lấy lại không có thịt dê lòng quân sẽ không yên.

Lục Thất bình thản nói.

Khách Ban gật đầu, y biết rằng đại nhân nói là thật lòng, hai vạn quân lực một nửa là hàng tốt Hạ quốc. Lúc ở Thạch Châu vì có Hoàng Hà cách trở cho nên khả năng chạy trốn là rất nhỏ. Bây giờ đến Nguyên Châu, nếu có ý phản bội, vậy có thể trốn về Hạ quốc. Nhưng Khách Ban tự biết vì đại nhân đối với thuộc hạ vô cùng tốt, khiến cho thuộc hạ không muốn về Hạ quốc, nhưng nếu chế độ đãi ngộ bị giảm xuống, không có thịt dê ăn vậysẽ khiến cho họ có suy nghĩ muốn về quê.

- Yên tâm đi, dù có mua được đàn dê hay không ta cũng sẽ không trách ngươi.

Lục Thất bình thản trấn an nói.Khách Ban ngang tay chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:

- Đại nhân, cả đời Khách Ban nguyện cống hiến cho đại nhân.

Lục Thất mỉm cười gật đầu hỏi:

- Khách Ban, ngươi về đến bản địa Tế Phong thị chưa?

- Về đến rồi, thuộc hạ tìm gặp Lư đại nhân mới mua bán thuận lợi, à, Đinh Lư là chức Phiên quan của Hạ quốc, trong tộc rất có quyền binh.

Khách Ban trả lời.

Lục Thất gật đầu, bây giờ hắn đã hiểu được thể chế của Hạ quốc. Hạ quốc thi hành Phiên quan chế và Hán quan chế. Phiên quan chủ yếu là chức quan lãnh địa của Bát thị Đảng Hạng. Hán quan chính là quan chế giống Chu quốc. Thảo nguyên của Hạ quốc thực hành Phiên chế còn địa vực cố định là thực hành quận huyện chế. Cho nên Hạ quốc công chiếm Lũng Hữu và bộ phận châu vực Tây Bộ đều là Hán quan chế trực thuộc hoàng quyền.

Vì thế Hạ quốc càng mở mang bờ cõi, thế lực Thác Bạt tộc rất lớn. Mặt khác Đảng Hạng thị cũng chỉ có thể được chia một ít đất thảo nguyên làm lãnh địa. Thảo nguyên hoang vắng, giá trị sản xuất đương nhiên không bằng nơi hội tụ nhân văn. Cho nên tương lai của Hạ quốc tất nhiên sẽ chỉ có một nhà độc đại Thác Bạt thị.

- Khách Ban, Đinh Lư kia bán dê cho ta, lẽ nào không sợ tội thông đồng với địch.

Lục Thất hỏi.

Khách ban mỉm cười nói:

- Đại nhân, biên giới cấm thông thương với Chu quốc không phải với Hạ quốc. Hạ quốc còn ước có thể thông thương với Chu quốc, nhưng Hạ quốc cũng nghiêm cấm tư thương. Chỉ là vì oán hận thị tộc tư thương cho nên đối với thị tộc tư thương đều nghiêm cấm. Ví dụ như lần này mua dê, không tạo thành tội thông đồng với địch. Về phần tại sao chọn Hảo Thủy Xuyên chủ yếu là không muốn nộp tiền nặng. Mua bán một con dê nộp gấp bốn quan tiền. Đại nhân đồng ý dùng cái giá của bốn con dê để mua một con dê đó là tặng đàn dê cho giao dịch ở đây rồi.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên nói:

- Có quy tắc này sao ngươi không nói sớm?

- Đại nhân từng dặn dò, giá cả không quan trọng, thuộc hạ cũng không muốn đại nhân bị thiệt nhiều.

Khách Ban có vẻ oan uổng trả lời.

Lục Thất không nói gì nhưng rất nhanh lại gật đầu nói:

- Dùng giá của 4 con dê để mua một con dê vậy là thiệt lớn rồi.

- Đúng vậy, 5 ngàn con dê, tính ra là dùng giá của 2 vạn con để mua bán. Vàng của đại nhân chưa chắc đã đủ.

Khách Ban lập tức trả lời.

Lục Thất im lặng gật đầu, trong lòng lại nói:

- Nếu 5 ngàn con dê đưa đến trại Tam Xuyên, ta bỏ ra cái giá 2 vạn con cũng đáng. Đi Hảo Thủy Xuyên mua dê nếu không về được cũng giống chịu thiệt lớn, hơn nữa còn liên quan đến tính mạng con người.

Nhưng cái giá mà hắn nhìn thấy đương nhiên hắn không thể nói ra. Mỗi người suy nghĩ ở góc độ không giống nhau, thực hiện cũng sẽ khác nhau. Lục Thất không muốn mất đi quân lực. Tâm lý của Khách Ban là con người chết vì tiền.

Quyển 5 - Chương 67: Thủ thành

Đêm xuống, hơn một ngàn kỵ binh đã chìm vào giấc ngủ, nhưng Lục Thất vẫn còn đứng trên một mình trên mô đất cao, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh đêm Lục Bàn Sơn, ngắm bầu trời đầy sao, và cả những chỗ binh lính đang canh gác.

Trước đó không lâu, có thư của đội mật thám gửi tới, một vạn bốn ngàn quân đang đóng quân ở Lục Bàn Sơn, lần này xuất quân không có Tiểu Điệp và Tiểu Thanh đi cùng. Tiểu Điệp từ khi nhận hai muội muội dị tộc thì không quay lại quân doanh, ở luôn lại trong thành, còn Tiểu Thanh thì đi luôn theo Tiểu Điệp, có Tiểu Thanh ở bên cạnh thì Tiểu Điệp mới có thể biết được phương hướng và sự bình an của Lục Thất.

Lục Thất ngắm nhìn mảnh đất phía tây, im lặng suy nghẫm mọi chuyện. Trong triều đình của Chu quốc, vì hắn không có một ai để tin tưởng, để dựa dẫm, nên không có cách nào để biết được tình hình ở đó, cho nên hắn mới nảy ra ý định lợi dụng Lâm Chi Hòa. Hắn cũng đã gửi mật thư cho Lục Đông Sinh ở huyện Thọ, nhắc nhở y đặc biệt chú ý đến tình hình của Giang Nam, nhưng đến tận bây giờ, Trần Đông Sinh vẫn chưa gửi thư đến, không có bất cứ tin tức gì, có lẽ là do Triệu Khuông Dẫn vẫn chưa chiếm được Giang Ninh.

Tình hình chiến trận của Chu quốc tại Ba Thục đã được đám trinh sát cải trang thành thương nhân báo tin về, sau khi quân Chu quốc tấn công đến Kiếm Các, ngay lập tức rơi vào thế trận gam go. Quân Chu quốc đi tấn công Quỳ Châu đã phải giằng co cùng với quân Tấn quốc. Từ những tin tức này có thể thấy được rằng, chủ soái quân Tấn không hề vội vàng trong chuyện tấn công Hán quốc, hơn nữa, sau khi quân Tấn đã chiếm được một phần lãnh thổ vùng biên cương thì bọn họ đã dừng lại để phòng thủ.

Lục Thất rất hài lòng về chiến lược của Quan Xung và Cố tướng quân, còn quá sớm để tiêu diệt Hán quốc. Đối với Tấn quốc mà nói, họ càng chiếm được nhiều vùng đất thì cái giá mà họ phải trả trong chiến tranh càng đắt. Tình cảnh của Hán quốc đúng không thể cứu vãn được nữa, nhưng nếu vua của Hán quốc là một người anh minh sáng suốt thì nên đầu hàng sớm, bằng không, để đến lúc quân địch đánh đến tận kinh thành mới đầu hàng thì so với việc bị bắt làm tù binh có khác gì nhau.

Ý nghĩa lớn nhất của việc quân Tấn ngừng binh và phòng ngự, chính là để họ có thể dùng binh linh hoạt hơn. Nếu như Tấn quốc vội vàng tấn công Ba Thục thì sẽ khiến cho sự phòng ngự ở Kinh Châu và Sở quốc bị yếu đi, còn quân Chu ở phía bắc Hán Thủy thì đang chờ đợi thời cơ, giống như hổ đói rình mồi; mặt khác, Ngụy Quốc chiếm được Tây Bộ Đường quốc, bất cứ lúc nào cũng có thể nhe răng nanh ra uy hiếp. Lục Thất sớm đã có kế hoạch đối phó với Ngụy quốc, hắn sẽ kiên nhẫn đợi Ngụy quốc hành động trước, bởi Đường quốc sắp tận số rồi, Ngụy quốc vì thế nên cũng sẽ không đợi được bao lâu.

Lúc này đây, Lục Thất rất nhớ những người thân ở Tấn quốc, có lẽ bây giờ họ cũng đang cùng con cái ngước nhìn bầu trời đầy sao và nhớ tới hắn. Hắn rất muốn viết cho họ một lá thư, nhưng lần trước Lục Thiên Minh đến hắn lại không thể mang thư về nhà, Lục Thiên Minh chỉ có thể mang theo những mật thư rất, rất nhỏ trở về.

Một đêm yên tĩnh đã qua, trời bắt đầu hửng sáng, các binh sĩ cũng đã tỉnh giấc và chuẩn bị khởi hành. tuy là Lục Thất đã ngồi ở bãi đất trống này cả đêm nhưng tinh thần của hắn lại không hề mệt mỏi, hắn vẫn tỉnh táo quay về doanh trại. Việc đầu tiên mà Lục Thất làm đó là luyện công, bởi đây chính là đồng tiền năng lượng của hắn. Còn nhớ lúc Lục Thất ngồi nói chuyện với sơn chủ ở Cảnh Vân Tự, sơn chủ đã từng nói với hắn: hoàng đế Võ Tắc Thiên nhà Đường rất am hiểu thuật ngồi thiền tu thân cho nên trí tuệ cao minh, sáng suốt hơn người, dù là trăm công nghìn việc cũng không làm Người mệt mỏi được.

Vào thời hoàng đế Võ Tắc Thiên, Cảnh Vân Tự vô cùng nguy nga tráng lệ, nơi đây có bức tượng phật Di Lặc lớn nhất và đây cũng chính là bức tượng mà Võ Tắc Thiên đã ban tặng cho chùa, cho nên đến tận bây giờ, Cảnh Vân Tự vẫn còn lưu trữ rất nhiều tài liệu, ghi chép có liên quan đến vị hoàng đế vĩ đại này. Cũng trong lúc nói chuyện, Lục Thất đã cố ý nhắc đến chuyện hắn bị ngã ngựa vào năm tám tuổi. Sau cú ngã đó, hắn đã bị hôn mê cho nên người nhà hắn đã lên chùa bái Phật, nhờ vậy mà hắn mới thoát nạn. Lục Thất kể chuyện này cốt chỉ hi vọng, Sơn chủ có thể kể cho hắn nghe những chuyện có liên quan đến phật thánh, quỷ thần. Nhưng sau khi nghe xong, Sơn chủ Cảnh Vân Tự chỉ trả lời hắn bằng một câu: “ phật quang chuyển luân, phổ chiếu chúng sinh”. (ánh sáng của phật chiếu rọi tới tất cả chúng sinh.)

Hai nghìn kỵ binh đã xuất phát thẳng tiến về phía tây. Trước đó không lâu, năm vạn quân Hạ trấn thủ Linh Châu đã tấn công Tiêu Quan ngay trong đêm khuya, bọn chúng đã men theo bờ nam Hồ Lô bất ngờ tấn công huyện Bình Cao. Đội lính trinh sát thứ nhất phụ trách quan sát phương hướng của Tiêu Quan đã kinh ngạc và nhanh chóng thúc chiến mã chạy về cấp báo cho quân doanh phía ngoài thành huyện Bình Cao. Đội quân thủ thành sau khi nhân được tin tức cũng vội vàng chiếu theo quân lệnh của đại nhân, nhổ trại rút khỏi huyện thành Bình Cao.

Còn đội trinh sát kia sau khi thông báo cho quân doanh cũng ngay lập tức đến huyện Bình Cao tìm Lâm Phong Giáo Úy. Lục Thất đã có quân lệnh, huyện thành Bình Cao nếu như bị địch tấn công, nhất định phải cấp báo cho Lâm Phong để y có kế sách phòng ngự.

Tiểu Điệp nhận được tin cấp báo thì cũng vô cùng kinh ngạc, nàng chỉ kịp hóa trang qua một chút rồi mau mải đi đến cửa thành bắc cùng với Tiểu Thanh. Bởi vì trước khi đi Lục Thất đã có sự chuẩn bị nên tất cả tướng sĩ thủ thành không một ai tỏ ra lo sợ, họ tự động chuẩn bị những vật tư cần thiết để thủ thành.

Lúc trời sáng, một vạn kỵ binh quân Hạ đã tấn công huyện thành Bình Cao nhưng đó chỉ là một tòa thành vườn không nhà trống, ngoài rác ra thì không có bất cứ một vật gì có thể dùng được. Chủ soái quân Hạ vô cùng bàng hoàng trước tình cảnh này, quá bất lực nên ông ta đành phải ngậm ngùi hạ lệnh quay về, và họp mặt với đội quân phía sau.

Tên của người, bóng của cây, đại danh của phò mã Chu quốc Lục Thiên Phong sớm đã được lan truyền ở vùng phía bắc Hạ quốc, rất nhiều tướng soái của Hạ quốc đều biết Lục Thất vô cùng quỷ kế đa đoan, liên tiếp lấy ít thắng nhiều, đánh bại quân Hạ. Bởi vì họ luôn đại bại dưới tay Lục Thất, cho nên các tướng soái của quân Hạ sau khi biết được tin tức của chiến sự thì không một ai dám có ý coi thường hắn. Đúng vậy, một lần thắng thì có thể là do may mắn, nhưng hai lần ba lần Lục Thiên phong đều đánh cho quân Hạ đại bại, vậy thì đây đích thực là một vị đại tướng thiện chiến.

Sau khi kỵ binh và bộ binh của quân Hạ họp mặt thì năm vạn quân dưới hiệu lệnh của chủ soái đã tiếp tục tấn công huyện thành Bình Cao. Khi đến nơi, đập vào mắt chúng là cảnh tượng các tướng sĩ mặc áo giáp da hoặc là thiết giáp đắng ngay ngắn thành hàng trên bức tường thành cũ nát. Những tướng sĩ này nhìn xuống nhìn xuống đại quân phía dưới thành bằng ánh mắt không chút mảy may nao núng, lo sợ.- Công thành!

Thống soái quân Hạ hạ lệnh bằng tiếng Đảng Hạng.

Bốn vạn bộ binh quân Hạ nhanh chóng hành động, hai mươi đội bộ binh khiêng thang về phía tường thành, sau khi dựng được thang thì một số lượng lớn cung binh và bộ binh đồng loạt tiến lên. Các binh sĩ trên thành cũng nhanh chóng nhập cuộc và phản công. Năm trăm tướng sĩ đều có cung tiễn, tiếp theo là bốn trăm nỏ quân dưới sự chỉ huy của Đô Ngô Hầu, nhanh chóng đứng xen kẽ vào 500 cung thủ, bắt đầu tác chiến.

Một trận mưa tên dày đặc rơi xuống đầu quân Hạ, vì phần lớn quân Hạ mặt bì giáp nên khả năng phòng chống tên không cao, hơn nữa sức mạnh của Thần Tí Nỏ quá lớn, đặc biệt ngắm bắn quân hạ nâng thang, mà đội cung tên chủ yếu là bắn ngửa lên trời để tấn công, về cơ bản là không ngắm mà địch tới gần thì họ mới ngắm bắn.

Hạ quân cũng rất dũng mãnh, đợt mưa tên lần thứ nhất cũng chỉ giết được hơn 600 người, nên ngay sau đó, hàng nghìn Hạ quân càng hùng hổ tiến sát vào chân thành. Đội cung tên của quân Hạ lập tức phản công, hơn hai nghìn mũi tên hướng thẳng lên phía tường thành khiến cho mấy chục binh lính bị thương, cũng ngăn chặn mưa tên trên tường một chút. Nhân cơ hội này Hạ quân nhanh nhẹn dựng thêm thang.

Đứng trước ảnh tượng này, Tiểu Điệp phải căn răng chịu đựng, khống chế nỗi sợ hãi đang lớn dần trong lòng. Đây là lần đầu tiên Tiểu Điệp nhìn thấy nhiều quân địch tấn công như vậy, cho nên nàng mới có cảm giác lực bất tòng tâm như vậy. Tuy là rất hoang mang và lo sợ nhưng Tiểu Điệp vẫn rất lý trí, nàng hiểu được rằng càng trong những hoàn cảnh như vậy thì nàng càng không được sợ hãi, nàng càng phải kiên cường hơn, đứng vững trên cổng thành. Bởi sự tồn tại của nàng chính là đại điện cho sự tồn tại của Lục Thất.

Keng! Keng! Một chuỗi âm thanh chói tai vang lên, Tiểu Thanh đã dùng kiếm của mình, đẩy mạnh một mũi tên sắc nhọn đang lao thẳng về phía Tiểu Điệp. Sau giây phút kinh ngạc, Tiểu Điệp lấy lại bình tĩnh, hít thở sâu. Dựa vào võ công hiện tịa của Tiểu Điệp thì việc tránh những mũi tên này thì không phải là việc khó khăn gì. Đột nhiên nàng hiểu ra rằng, nàng không phải gồng hết sức mình, không cần phải tỏ ra quá kiên cường, chỉ cần nàng không chết thì tinh thần của binh sĩ cũng sẽ không bị suy giảm.

- Chủ mẫu, để muội bảo vệ người!
Tiểu Thanh vội vàng la lên.

- Không, Tiểu Thanh, muội hãy đi giết kẻ địch kia, ta không sao, nhanh lên, không được để cho quân Hạ phá được của thành.

Tiểu Điệp chau mày ra lệnh, Tiểu Thanh do dự một chút nhưng rồi vẫn nghe theo.

Bịch! Tướng sĩ ở trên thành lăn những khúc gỗ to xuống nhằm ngăn cản quân Hạ leo lên thành. Nhưng cung thủ của quân Hạ cũng rất đông, hơn nữa kỹ thuật bắn của họ cũng điêu luyện vô cùng, từng mũi tên sắc nhọn bay lên ngăn cản binh lính thủ thành ngẩng đầu lên phản công. Một lúc sau, quân Hạ đã lên được thành.

Một tướng quân của quân Hạ, tay trái cầm khiên sắt, tay phải nắm chắc một thanh đao dài sáng loáng hùng hổ tiến lên. Thanh trường đao sắc bén trong tay gã cứ nhằm thẳng đến đám binh lính thủ thành, chém thẳng vào những tấm khiên sắt, tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc. Tuy là sau khi bị gã này tấn công, binh lính thủ thành đã đứng không vững nhưng vẻ mặt không chút sợ hãi, quay lưng lại dũng mãnh tiến về người này.

Nhưng vị tướng quân Hạ quốc kia vẫn băng qua được bước tường chắn, tiếp tục giơ đao lên bổ nhào về phía lính thủ thành. Đúng lúc đó, một thanh đao lóe lên, khiến cho mọi người đều kinh ngạc, tiếp theo là một bóng người vụt qua, và trốn sau bước tường chắn. Hự! Vị tướng quân quân Hạ bị một chiếc khiên sắt đâm trúng, cả người bị xô ra khỏi bức tường và rơi tự do.

Người lính thủ thành dũng mãnh đó, sau khi đánh bay kẻ địch, ánh mắt lại hiện ra vẻ hoảng loạn, vội vàng đưa mắt tìm kiếm, nhìn thấy từ trên bức tường chắn, một người với thân hình mảnh mai di chuyển như bay. Dù người này di chuyển nhẹ bay lẫn trong đám mưa tên loạn lạc, nhưng lạ thay lại không bị trúng một mũi tên nào. Ngược lại, những nơi mà người này đi qua thì tất cả những tên lính quân Hạ công thành đều bị người này bị đâm mạnh vào yết hầu.

- Hắn là kẻ nào vậy?

Rất nhiều binh lính giữ thành chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, họ đều cảm tưởng như mình vừa nhìn thấy quỷ vậy, nhưng cũng chính vì vậy mà tinh thần của binh lính phấn chấn hơn nhiều, ai ai cũng tràn đầy khí thế, dũng cảm xông lên đánh trả kẻ thù.

Không chỉ có binh lính giữ thành mới có cảm giác như vậy, rất nhiều binh lính của quân Hạ cũng kinh ngạc không kém. Họ chỉ nhìn thấy bóng của một người nào đó bay từ trên thành xuống nhưng tất cả những chỗ mà người này lướt, những tướng sĩ của quân Hạ không hề kêu la thảm thiết nhưng thi thể lại cứ thay nhau rơi xuống.

Khí thế của quân Hạ tự nhiên bị giảm xuống, tốc độ tấn công cũng theo đó mà bị ảnh hưởng. Người Đảng Hạng không chỉ tin vào phật mà họ còn cực kỳ sùng bái Vu Quỷ, lúc xuất chinh họ bắt buộc phải mời Vu sư gieo quẻ, cho nên một khi nhìn thấy hiện tượng khác thường lòng quân tự nhiên sẽ bất an, sĩ khí cũng tự động giảm xuống.

- Rút quân!

Thống soái của quân Hạ quyết đoán hạ lệnh thu quân, binh lính quân Hạ lập tức nghe theo, họ rút quân nhanh như thủy triều, tiến thẳng về Linh Châu. Đối lập với quân Hạ, trên thành vang lên những tiếng reo hò không ngớt của binh lính.

Đương nhiên, lý do chính khiến thống soái của quân Hạ đưa ra quyết định như vậy không phải vì ông ta sợ hãi mà vì lần này đến huyện Bình Cao tập kích quân lính đóng bên ngoài thành, một khi thất bại, thì chúng chỉ còn cách nhanh chóng rút lui nếu như cố tình kéo dài thời gian thì rất có khả năng sẽ bị quân Chu thừa cơ chiếm lấy Linh Châu. Bởi Khánh Châu có một vạn quân lực Đô đốc phủ Bình Lương, còn vùng Duyên Châu tiếp giáp với Khánh Châu cũng có đến hơn hai vạn quân Chu đang đóng quân ở đó. Số quân này chính là phòng ngự Hạ Châu nhưng cũng rất có thể linh hoạt tấn công Linh Châu.

Quyển 5 - Chương 68: Vùi lấp

Quân Hạ vừa rút lui, Tiểu Thanh vội vàng chạy lại bên cạnh Tiểu Điệp. Tiểu Điệp nhìn thấy rõ sự mệt mỏi và sợ hãi trong mắt của Tiểu Thanh, bởi lồng ngực của Tiểu Thanh vẫn còn đang phập phồng thở gấp. Nàng đưa tay ra ôm lấy Tiểu Thanh.

- Mệt rồi đúng không?

Tiểu Điệp dịu dàng hỏi thăm.

Tiểu Thanh chỉ ừ một tiếng, cô cũng giống như Tiểu Điệp, không có sức để đánh trận trong một thời gian dài. Nếu như quân Hạ tiếp tục tấn công, Tiểu Thanh chắc cũng sẽ không kiên trì được bao lâu, hơn nữa đối với Tiểu Thanh mà nói thì giết người là một cơn ác mộng, cô thực sự luôn phải tự cổ vũ và nhắc nhở bản thân, cứ nhìn thấy địch là phải giết.

Lúc này, hơn một nửa binh sĩ ở những cửa thành khác cũng đã vội vàng chạy tới tiếp viện. Thực ra mà nói, nếu như không có Tiểu Thanh thì quân Hạ rất dễ dàng chiếm được thành, chỉ có điều khi tấn công thành cả hai bên đều phải hi sinh một số lượng lớn quân lính.

Đối với thống soái của quân Hạ mà nói, chuyện này còn đặc biệt hơn, không phải là ông ta không muốn bất chấp tất cả để công phá thành, nhưng nếu công phá được thành thì họ cũng không có được nhiều lợi ích. Bởi vì từ khi Chu quốc cấm thương Hạ Quốc, cộng thêm chiến trận biên giới, nên dân số của Nguyên Châu giảm mạnh, ví dụ như huyện thành Bình Cao chỉ có hơn 5 nghìn dân, không chỉ vậy họ còn rất nghèo, dù có chiếm được thành thì cũng không thể chiếm đóng lâu dài.

- Tiểu Thanh, bình tĩnh nào! Chúng ta vẫn còn phải đối diện với binh sĩ nữa, kiên trì thêm chút nữa thôi!

Tiểu Điệp dịu dàng lên tiếng, bởi tất cả các tướng sĩ đều đổ dồn con mắt vềhai người họ.

Tiểu Thanh ừ một tiếng, chủ động rời xa vòng tay của Tiểu Điệp. Tiểu Điệp cười một cái, vuốt ve khuôn mặt của Tiểu Thanh, lau đi lớp phấn trang điểm trên mặt cô, khiến cho khuôn mặt của Tiểu Thanh hiện lên vài phần nữ tính, rồi tiện tay gỡ phần tóc búi, khiến cho làn tóc mây của Tiểu Thanh tung bay trong gió.

Ngay sau đó,Tiểu Điệp cũng đưa tay lên lau nốt lớp phấn trang điểm trên mặt, tháo mũ giáp và gỡ mái tóc búi của mình xuống để trả lại vẻ đẹp nữ tính vốn có của nàng. Mặc dù, khuôn mặt của hai người đã nữ tính hơn nhưng nó rất lem luốc, trông giống như mặt của mèo hoa vậy, trông có vẻ gì đó rất kỳ dị.

Tiểu Điệp liền khua khua tay, gọi tướng sĩ ở bốn xung quanh lại,dõng dạc tuyên bố:

- Ta chính là chính thê của Lục đại nhân, từ nay về sau, mọi người nhớ gọi ta là Lục phu nhân.

Các tướng sĩ nghe xong, đồng loạt hành lễ theo nghi thức quân đội:

- Bái kiến phu nhân!

- Tốt! truyền lệnh của ta, tất cả tướng sĩ tử trận, bất kể địch ta, đều phải được an táng tử tế, các tướng sĩ của mình tử trận thì phải báo lại cho ta, ta sẽ phụ trách việc trợ cấp cho gia quyến của họ, chỉ cần có ghi chép về người thân của họ, cho dù ở nước Hạ thì ta cũng sẽ sai người đưa về!

Tiểu Điệp nghiêm nghị hạ lệnh.

Sắc mặt của nhiều tướng sĩ liền biến sắc, nhưng vẫn lần lượt đáp lại theo nghi lễ của quân đội, sau đó tất cả mọi người chia nhau ra dọn dẹp hậu quả. Trong lúc đó, Đô Ngu Hầu của Ly Thạch quân ở lại, vị Đô ngư Hầu này trên thực tế chỉ là một hộ vệ phụ trách thống lĩnh 800 cung thủ, ông ta sớm đã nhận ra thân phận thực sự của Tiểu Điệp.

- Phu nhân, có cần thuộc hạ sai người đi báo cáo với đại nhân không ạ?

Ông ta rụt rè lên tiếng.

- Không cần đâu, nếu như quân sĩ bên ngoài biết được chiến sự ở trong đây thì có thể gây ra hậu quả không lường trước được.

Tiểu Điệp một mực từ chối.

Đô Ngu Hầu gật gật đầu, rồi lại cung kính hỏi tiếp:

- Mời phu nhân quay về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, mọi chuyện ở đây đã có thuộc hạ phụ trách, nếu như có chuyện, thuộc hạ sẽ tức tốc sai người đến bẩm báo.Tiểu Điệp gật đầu, đưa tay ra nắm chắc lấy tay Tiểu Thanh, rồi hai người cùng nhau trở về phủ.

*****

Lục Thất thống lĩnh hai nghìn kỵ quân đi qua Lục Bàn Sơn, lúc đại quân đi qua khu vực quân Hạ đóng quân – trấn Hoài Viễn lại đóng cửa trại, thản nhiên nhìn hai nghìn kỵ quân lướt qua, mặc dù ở trên thành cung tên đã dương cung sẵn, trận địa đã bày ra, sẵn sàng đón tiếp quân địch.

Đi qua trấn Hoài Viễn, Lục Thất cưỡi ngựa thống lĩnh đại quân đi về phía nam Hảo Thủy Xuyên, lúc đi qua một trại quân bên đường, Lục Thất đột nhiên hạ lệnh cho một ngàn năm trăm kỵ quân dừng lại bên ngoài quân trại, hắn chỉ thống lĩnh năm trăm kỵ binh còn lại tiếp tục đi về hướng nam. Buổi trưa thì hắn và mọi người đã đến được bờ của Hảo Thủy Xuyên, nhưng Lục Thất lại không đi ở đằng trước, chỉ sai Khách Ban dẫn một đám huynh đệ đi mời mấy người thương gia kia đến giao dịch, nếu như mấy người này không đến thì hắn sẽ từ bỏ lần làm ăn này. Nghe xong lời dặn dò, Khách Ban không do dự dẫn mấy huynh đệ đi luôn.

- Có phải Đại nhân đang lo lắng, liệu Hảo Thủy Xuyên có mai phục hay không đúng không?

Khách Ban vừa đi thì Lý Bảo bước lên hỏi.

Lục Thất gật đầu đáp lại:

- Vùng đất Hảo Thủy Xuyên, rất thích hợp để bày trận địa mai phục, chúng ta đã đi qua quân trại có thể nói rằng thành ý mua dê vẫn đã đủ rồi, nếu như Tế Phong thị đúng là muốn bán dê thì nên mang dê qua đây mới đúng.

- Nhưng thuộc hạ cảm thấy, nếu như có mai phục thì Tế Phong Thị cũng vẫn sẽ mang dê qua đây.

Lý Bảo đáp lại.

Lục Thất gật đầu tán thành, Lý Bảo liền hỏi tiếp:

- Vì sao Đại nhân lại cho hơn một nửa quân sĩ ở lại trong doanh trại?

Lục Thất khẽ cười, từ tốn đáp lại:- Đừng nói là ra ngoài, ta đây chính là muốn nghi binh, nếu như có mai phục, ngươi hãy nói xem, quân địch sẽ cho rằng một người tướng quân như ta, chắc chắn sẽ ở lại trong quân doanh.

Lý Bảo vô cùng ngạc nhiên, gật đầu đáp lại:

- Chẳng trách đại nhân lại mặc áo giáp của binh sĩ.

Lục Thất chỉ cười, đột nhiên Lỗ Hải lên Tiếng:

- Đại nhân không sợ Khách Ban bán đứng ngài hay sao?

Lục Thất quay đầu lại, bình thản đáp:

- Không sợ, thực ra ta đích thân đến đây chủ yếu là muốn nói cho người của Đảng Hạng biết, Lục Thiên Phong ta là một con người có dũng khí.

Lỗ Hải ngẩn người ra nhưng ngay sau đó cũng hiểu ra và cùng với Lý Bảo gật đầu đáp lại. Một lúc sau từ phía bắc một tên kỵ binh phi như bay tiến lại, Lục Thất vừa nhìn thấy liền chủ động ra đón. Tên kỵ binh này vừa xuống ngựa liền lập tức hành lễ với Lục Thất, xong xuôi y mới bước tới cạnh Lục Thất nói nhỏ. Lục Thất trầm ngâm gật đầu, rồi cả hai người cùng quay trở về quân ngũ. Từ sau khi trở về quân ngũ, Lục Thất không nói gì, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Nửa giờ sau, một tên kỵ binh đi theo Khách Ban đã trở về, bẩm báo với hắn là đã nhìn thấy một đàn dê và đám thương gia kia đã đồng ý qua đây thương lượng buôn bán. Hiện tại thì họ đang trên đường tới đây, nếu như không nhầm thì khoảng nửa giờ sau thì họ sẽ có mặt ở đây. Lục Thất nghe xong chỉ gật đầu nhưng không nói gì, tiếp tục chờ đợi, nhưng lần này thỉnh thoảng hắn còn quay ra nhìn về hướng bắc, vẻ mặt hiện lên chút kỳ quái.

*****

Lục Thất ở bên bờ của Hảo Thủy Xuyên kiên nhẫn chờ đợi nhưng một ngàn năm trăm kỵ binh dừng lại ở bên đường thì đang chạy thục mạng bởi sự truy đuổi ráo riết của kỵ binh quân Hạ.

Người thống lĩnh một ngàn năm trăm kỵ binh dẫn toàn bộ đội quân chạy về hướng bắc nên đã tránh được sự ngăn cản của sáu ngàn bộ binh quân Hạ, đồng thời lợi dụng tính cơ động của kỵ binh, trốn về vùng Lục Bàn Sơn. Hơn một ngàn kỵ binh đã trốn được vào Lục Bàn Sơn ( rất nhiều binh lính đã bị kỵ binh của địch bắn chết), nhưng năm nghìn kỵ binh quân Hạ cũng đã vào được Lục Bàn Sơn, tiếp theo là sáu ngàn bộ binh quân Hạ.

Kỵ quân của Lục Thất sau khi trốn vào được Lục Bàn Sơn đã đi xiên các ngả để tìm lối trốn thoát, được khoảng vài dặm thì đột nhiên tù và kêu vang, tiếp theo là hai bên sườn núi chợt xuất hiện vô số tướng sĩ, rồi một trận mưa tên hướng thẳng về phía năm nghìn kỵ binh quân Hạ đang đuổi sát theo. Trước tình huống bất ngờ này, quân Hạ tự nhiên rơi vào thế bị động, cả đại quân rơi vào bế tắc, tiếng ngựa hí, người la, tiếng kêu khóc thảm thiết vang vọng cả một khu rừng.

Hạ quân chỉ muốn bắt tướng soái Chu quốc – người muốn mua dê, nên về cơ bản là không nhận thức được sự nguy hiểm đang rình rập ở xung quanh, năm nghìn kỵ binh trên con đường ở giữa núi ngay lập tức trở thành những tấm bia sống bất đắc dĩ và rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nhưng phần đuôi của quân Hạ may mắn thay vẫn có thể nhanh chóng thúc ngựa rời khỏi khu vực này, lúc đầu họ cũng định thúc ngựa bỏ chạy nhưng cuối cùng họ lại dũng cảm thúc ngựa quay trở lại phản công.

Trong trận mưa tên không ngớt, phục binh trong rừng sâu như sóng thủy triều xông về phía con đường, còn kỵ binh quân Hạ sau khi tận mắt nhìn thấy nhiều quân địch đến như vậy, thì rất nhiều tên lập tức xuống ngựa đầu hàng. Trong số 5000 kỵ binh quân Hạ thì có đến hơn hai nghìn người là bị trúng tên mà chết, số sống sót khoảng hai nghìn và đương nhiên còn cả một ngàn người vẫn còn đang chạy.

Thạch Trung Phi trong phục binh vô cùng hưng phấn, y vui sướng đến mức không khống chế được bản thân. Lúc chiến sự vừa mới bắt đầu, y đã hăm hở xung phong đi đầu nhưng lại bị Lục Thất sắp xếp vào đội hộ vệ, bởi Lục Thất không muốn y phải bỏ mạng ở vùng tây bắc này.

Thống soái của kỵ binh lớn tiếng truyền quân lệnh của Lục Thất, tất cả những tướng sĩ có ngựa chiến thì phải lập tức gia nhập vào đội kỵ binh, một bộ phận của bộ binh sẽ phải đi trông coi tù binh, những người còn lại lập tức đi nghênh đón đại nhân trở về. Thống soái vừa truyền xong quân lệnh thì lập tức chỉ huy quân đội chạy về hướng tây, đội bộ binh theo sau cũng lần lượt cướp lấy chiến mã của địch, sau khi lên ngựa thì cũng tiến thẳng về hướng tây, chậm chạp nhất lại chính là gần năm nghìn kỵ binh.

Không lâu sau đó, đội kỵ binh đã nhìn thấy đại quân hỗn loạn đang gấp rút bỏ chạy, sáu ngàn bộ binh quân Hạ sau khi biết bản thân đã trúng kế mai phục của hàng vạn quân địch thì lập tức hạ lệnh rút quân.

Lệnh vừa ban xuống, sáu ngàn bộ binh liền không giữ được tinh thần, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện bỏ chạy, đặc biệt là sau khi nghe thấy tiếng vó ngựa vang như sấm thì tinh thần càng bị kích động, tận mắt phải chứng kiến cảnh kỵ quân bị giết hại, rất nhiều người đã vứt luôn vũ khí, ôm đầu quỳ luôn ở bên đường, cũng có người thì lại chọn cách chạy trốn khỏi con đường sinh tử, loạn lạc này.

Sáu ngàn bộ binh quân Hạ gần như không đánh mà bại, còn kỵ binh của Lục Thất vì phải canh giữ kỵ binh quân Hạ nên chỉ có thể xuất một nửa, nhưng kỵ binh vừa mới đến thì bộ binh theo sau cũng đã theo kịp, ngay lập tức họ áp dụng chính sách tạm giam tù binh, sau khi kiểm tra lại thì đội quân của Lục Thất đã bắt được gần bốn ngàn quân Hạ.

Quyển 5 - Chương 69: Truy đuổi

Lục Thất kiên nhẫn chờ đợi ở Hảo Thủy Xuyên. Kế hoạch dẫn dụ lần này trên thực tế rủi ro rất lớn, khả năng xay ra chuyện ngoài ý muốn là rất lớn, hơn nữa một khi xảy ra thì rất có thể dẫn đến những tổn thất và thất bại không hề nhỏ.

Bước đầu tiên của kế hoạch dẫn dụ lần này chính là sự bán đứng của Tế Phong Thị, kết quả là Tế Phong Thị không hề bán đứng hắn, như vậy là hắn đã thất bại. Bước thứ hai: sự báo động của quân đội ở Hội Châu. Đội quân của hắn đã đi qua Lục Bàn Sơn và hai quân trại thì quân trại quân Hạ đóng quân ở trấn Hoài Viễn sẽ đem chuyện này phải báo cáo lên trên, còn nếu như chúng không làm như vậy thì coi như kế hoạch dẫn dụ lần này thất bại.

Lục Thất biết rằng có hai vạn nghìn quân Hạ đóng quân ở Hội Châu thì có một vạn kỵ binh và một vạn bộ binh. Kế hoạch của hắn chính lấy chính bản thân mình làm mồi dẫn dụ quân Hạ Hội Châu đuổi vào Lục Bàn Sơn. Nếu như không thể đấu lại được thì quân Hạ sẽ từ bỏ việc truy sát, vậy thì kế hoạch dẫn dụ này sẽ thất bại. Tính đến thời điểm hiện tại, Lục Thất mới chỉ biết được chuyện năm ngàn kỵ binh quân Hạ đã xuất hiện, còn những chuyện khác thì hoàn toàn không hay biết.

Lục Thất đang đứng ở bờ của Hảo Thủy Xuyên, lúc này đây hắn hoàn toàn không lo lắng đến sự an nguy của bản thân, vừa nhìn thấy chiến sự không được thuận lợi thì hắn liền chạy đến Lục Bàn Sơn, vượt qua đó để quay về Nguyên Châu. Hiện tại hắn chỉ lo lắng cho một ngàn năm trăm kỵ binh, hắn hi vọng rằng cái giá phải trả cho kế hoạch dẫn dụ lần này không quá lớn.

Trong lúc Lục Thất chỉ biết chờ đợi thì đột nhiên vọng lại tiếng vó ngựa gấp gáp, Lục Thất quay lại nhìn, nhưng sau khi xác nhận được đám người đó chính là mấy người Khách Ban thì mặt hắn chợt biến sắc, vội vàng hạ lệnh:

- Lên ngựa!

Đám kỵ binh vừa lên được ngựa, thì tiếng kêu thất thanh từ xa vọng lại:

- Đại nhân, chạy mau, có mai phục!

Đó chính là tiếng của Khách Ban, đồng thời hắn cũng đã nhìn thấy một số lượng lớn kỵ binh đang đuổi theo phía sau, nhưng hắn bình tĩnh khoát tay, hùng hồn ra lệnh:

- Đi!

Năm trăm kỵ binh lập tức chạy về hướng nam, Lục Thất bình tĩnh đợi Khách Ban. Vừa mới đuổi kịp được Lục Thất, thì Khách Ban đã phẫn nộ la lên:

- Đại nhân, đúng là có mai phục, một huynh đệ của chúng ta đã phát hiện ra.

- Có bao nhiêu người?

Lục Thất vẫn giữ được bình tĩnh.

- Không rõ, khoảng mấy nghìn kỵ binh gì đó.

Khách Ban cắn răng trả lời.

- Không sao, cứ để cho bọn chúng đuổi theo chúng ta.

Lục Thất thoải mái lớn tiếng đáp lại, chủ yếu chính là để cho nhiều người nghe thấy, và mục đích cũng chỉ là muốn yên lòng quân.

- Đại nhân, là thuộc hạ đã làm không sai.Khách Ban đột nhiên nói lời xin lỗi.

- Ta đã nói rồi, lần này dù có xảy ra chuyện gì, thì ta cũng sẽ không trách phạt ngươi.

Lục Thất khẽ cười trấn an.

Khách Ban nặng nề gật đầu, y cắn răng, thúc ngựa chạy nhanh hơn. Đối mặt với cảnh bị mấy nghìn kỵ binh truy đuổi nhưng hơn năm trăm kỵ binh của Lục Thất vẫn bình tĩnh ngăn chặn quân địch. Từng người dương cung lên nhằm thẳng về phía quân địch mà bắn, tuy rằng khoảng cách không được lý tưởng ảnh hưởng đến lực sát thương, nhưng đội kỵ quân của Lục Thất cũng đã gây ra những thương vong nhất định cho quân địch.

Trên đường chạy trốn, số mũi tên của kỵ quân đã hết rồi, truy binh phía sau cũng bị hao tổn hơn hai nghìn, mà kỵ binh của Lục Thất cũng có gần trăm người đã hi sinh. Nhìn thấy truy binh chỉ còn lại hơn hai nghìn người, đột nhiên phía trước đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa gấp gáp, khiến Lục Thất bất giác mỉm cười.

- Các huynh đệ, chuẩn bị phản công, đại quân của chúng ta đến rồi.

Lục Thất cao giọng hô vang.

Lục Thất vừa dứt lời, tâm trạng của kỵ binh liền vui vẻ lên, khác hẳn với tâm trạng kinh sợ, lo lắng lúc trước, phía trước đúng là người mình rồi.

Lục Thất đang thúc ngựa chạy nhanh lập tức quay đầu lại, hội hợp cùng với mấy nghìn kỵ binh phía trước quay lại phản công. Lần này xuất chinh hắn đã mang theo mã tấu, sẵn cây mã tấu trong tay, Lục Thất một mình một ngựa hiên ngang tiến về phía quân địch. Kỵ binh phía sau vừa nhìn thấy đại nhân của mình đích thân ra nghênh tiếp, ai ai cũng vui mừng và cảm động, khí thế của họ đột nhiên bùng phát, tinh thần quả cảm không sợ chết dâng cao, họ thúc ngựa phi như bay, tay giơ cao cây mã tấu, hùng hổ xông lên với tiếng kêu gọi vang trời.

Truy binh của quân Hạ sau khi chứng kiến cảnh tượng này thì đột nhiên trở nên hoảng loạn, trước đó quân Hạ vốn đã phải chịu những tổn thất nặng nề, lại phải hành quân đường dài cho nên sức người sức ngựa đều đã cạn kiệt.Thực ra trước lúc truy sát Lục Thất, bọn chúng đều đã rất mệt mỏi chỉ có điều là quân Hạ vẫn chưa ý thức được tình trạng thực sự của đội quân mình nên vừa nhìn thấy Lục Thất và đội kỵ binh của hắn, bọn chúng bất chấp đuổi theo. Bây giờ lòng quân đang hoảng loạn cho nên thống soái của quân Hạ chỉ còn cách hạ lệnh rút lui, chuyển hướng chạy về phía huyện Hội Ninh.
Khi khoảng cách giữ địch và ta chỉ là khoảng 30- 40 m mà lại chuyển hướng thì đúng là một quyết định ngu xuẩn, cách này còn không bằng cách đối đầu trực tiếp với quân địch. Nhân lúc quân Hạ đột ngột chuyển hướng Lục Thất chỉ huy kỵ binh truy kích, cả đội quân hùng hổ xông vào giữa đội quân của quân Hạ, chiến mã chạy như điên, đao kiếm vung loạn xạ, khiến cho từng cái đầu của quân địch thi nhau rời xuống. Kỵ binh của Lục Thất giống như một mũi tên khổng lồ đâm thẳng vào giữ đội hình quân địch, khiến cho quân Hạ hoang mang tột đỉnh, có người thì chạy trốn có người thì kiên trì phản công nhưng phần lớn là bỏ chạy.

Trận chiến này Lục Thất đã dựa vào tính áp đảo để tấn công quân địch, khiến cho quân địch tan tác nhưng vẫn để gần ngàn kỵ binh của quân Hạ chạy thoát. Sau trận chiến, Lục Thất lập tức chỉnh đốn quân ngũ, tập hợp tất cả những chiến mã có thể sử dụng, sau khi chỉnh lý thì đội bộ binh cũng đã đến. Tính đến thời điểm hiện tại thì Lục Thất có được sáu ngàn kỵ binh, xong xuôi hắn cho mọi người quay về nghỉ ngơi.

Trong lúc nghỉ ngơi, Lục Thất tra vấn mấy vị quân tướng của quân Hạ và biết được rằng lần mai phục ở Hảo Thủy Xuyên chỉ có năm ngàn kỵ binh. Sau khi Lục Thất biết được thì hắn lập tức hạ lệnh sai sáu ngàn kỵ binh đi về hướng nam thu thập ngựa chiến, binh khí đồng thời đem bầy dê trở về.

Tiếp tục thẩm vấn tù binh, hắn lại biết thêm được vài thông tin hữu ích. Lần mai phục lần này, quân Hạ chính là chấp hành mệnh lệnh của triều đình Hạ quốc, chúng không hề cấu kết với những người bán dê ở Hảo Thủy Xuyên, điều này có nghĩa là những người bán dê hoàn toàn không hề hay biết chuyện gần đó có năm ngàn kỵ binh mai phục.

Mặt khác, huyện Hội Ninh của Hội Châu chỉ có hai ngàn quân thủ thành, còn hai ngàn quân kia thì được phân bố ở huyện Hải Nguyên. Huyện Hải Nguyên tiếp giáp với Nguyên Châu, xưa kia vốn là thuộc Nguyên Châu, các huyện Hải Nguyên, Tây Cát, Long Đức( vùng Hảo Thủy Xuyên), Ô Lan đều trực thuộc Hội Châu, trong đó huyện Ô Lan nằm ở phía tây huyện Hội Ninh, tiếp giáp với Linh Châu.

Lục Thất lúc này lại rơi vào hoàn cảnh phải đưa ra chọn lựa. Thời Đường, Hội Châu chính là thuộc Quan Nội Đạo, phía tây Hội Châu chính là Lan Châu, còn phía tây Lan Châu lại là Hà Hoàng Nhị Châu. Phía tây bắc của Hội Châu tiếp giáp với Lương Châu. Tại khu vực Hội Châu có lưu vực sông Hoàng Hà, sông Hoàng Hà lại chảy qua huyện Hội Ninh, hướng về phía bắc chảy qua huyện Ô Lan vào Linh Châu, rồi lại từ phiá bắc của Linh Châu chảy vào Khánh Hưng phủ thuộc khu vực kinh thành Hạ Quốc, chính vì vậy Linh Châu chính là tấm bình phong, lá chắn của kinh thành Hạ quốc.

“Có nên chiếm lấy Hội Châu?” Lục Thất lúc này quả thực có chút bế tắc, rất khó để đưa ra quyết định. Đây chính là một cơ hội để Lục Thất có thể tấn công Hạ quốc, một khi Hạ quốc mất đi Hội Châu thì chẳng khác gì bị kẻ địch dùng dao đâm một nhát vào bụng. Hội Châu bị mất sẽ khiến cho nguy cơ bị mất vùng đất Hà Hoàng của Hạ Quốc tăng cao.

Nhưng có được Hội Châu cũng khó mà giữ được nó bởi Hạ quốc nhất định sẽ liều mạng phản công lại. Năm đó quân Chu tấn công Hội Châu nhưng sau khi đột kích Lương Châu lại bị quân Hạ đánh bại, nếu như Lục Thất chiếm được Hội Châu thì làm sao hắn có thể chống lại được sự liều mình của quân Hạ, nhất định hắn phải có được sự trợ giúp của quân đội Chu quốc.

Để có được sự giúp đỡ về quân lực của Chu quốc Lục Thất không thể chỉ trông mong vào Vương Ngạn Thăng có thể tiến vào Hội Châu. Hơn nữa Lục Thất không muốn để Vương Ngạn Thăng đem quân đi tấn công Hội Châu bởi vì Vương Ngạn Thăng là một mầm họa, một khi chiếm được Hội Châu rất có thể y sẽ sai quân đi cướp bóc. Vì sao Nguyên Châu lại tiêu điều xơ xác như vậy, chuyện này có quan hệ mật thiết với y. Vương Ngạn Thăng chỉ biết dùng binh nhưng lại không chịu bỏ chút sức lực của mình ra cống hiến.

Nếu muốn bảo vệ Hội Châu, chỉ có thể cầu viện Kinh Triệu phủ (Trường An) cách đây không xa. Kinh Triệu Phủ là nơi đóng quân của năm vạn cấm quân, chủ yếu là trợ giúp Ba Thục và phòng ngự Hán Thủy, nếu như năm vạn cấm quân đến được Hội Châu thì chắc chắn sẽ giữ được Hội Châu, thậm chí là còn có thể tấn công cả Lan Châu, có được Lan Châu là lại có thể tấn công được vùng đất Hà Hoàng.

“Tốt! cơ hội hiéem có, đầu tiên ta sẽ chiếm lấy Hội Châu. Nếu như Kinh Triệu phủ không chịu đến tiếp viện thì ta sẽ rút quân.” Cuối cùng thì Lục Thất cũng đưa ra được quyết định.

Một lát sau, Lục Thất tiến hành điểm binh khởi hành, trận chiến dẫn dụ lần này hắn đã tiêu diệt được 90% kỵ binh quân Hạ, giúp hắn có trong tay một vạn kỵ binh. Sau khi hắn hạ lệnh ba nghìn kỵ hai người một ngựa áp theo sau, còn hắn đích thân thống lĩnh bảy ngàn kỵ binh tiến thẳng về huyện thành Hội Ninh, bộ binh thì hắn giao cho trọng trách giám sát tù binh. Lần này vì Thạch Trung Phi cương quyết đòi tiên phong tấn công huyện thành Hội Ninh, Lục Thất buộc phải đồng ý với y.

Bảy ngàn kỵ binh hành quân với một tốc độ bình thường, chủ yếu là sợ ngựa bị thương. Ngày xưa việc tổ chức và thành lập đội kỵ binh là một chuyện vô cùng khó khăn, cho nên có được kỵ binh thì đồng nghĩa với việc sức chiến đấu của đội quân là rất lớn, đặc biệt là khi tác chiến ở đồng bằng, chỉ cần có tính cơ động của kỵ binh là đủ để khiến cho bộ binh rơi vào tình thế bị đánh, đương nhiên lúc công thành thì tác dụng của kỵ binh là không lớn.

Hoàng hôn chuẩn bị buông xuống cũng là lúc bảy ngàn kỵ binh đã đến được huyện thành Hội Ninh. Lục Thất vẫn còn đang đắn đo xem có nên mạo hiểm tấn công thành hay không thì đã nhìn thấy cửa thành đóng chặt, cầu treo đã được kéo lên, trên thành quân Hạ đã bày binh bố trận sẵn sàng ứng chiến, rõ ràng là bọn chúng đã nhận được tin tức từ trước.

Lục Thất đầu tiên là phái người tiến lên khuyên chúng đầu hàng, với mong muốn chiêu hàng quan viên thủ thành nhưng thứ mà hắn nhận được lại là những mũi tên sắc nhọn. Người được phái đi khuyên đầu hàng đã bị trúng tên, buộc phải quay về. Lục Thất vẫn bình tĩnh hạ lệnh cho quân lính đóng trại nấu cơm, đồng thời sai người đi làm thang. Hôm nay hắn nhất định phải chiếm được huyện thành Hộ Ninh.

Trời đã tối, ba ngàn kỵ binh một ngựa hai người cũng đã tới, Lục Thất một lần nữa cử người đi chiêu hàng, kết quả cũng vẫn là những mũi tên sức nhọn lúc trước. Trước tình hình đó, Lục Thất liền triệu tập tất cả các chủ tướng, nói cho họ biết là đêm nay nhất định phải chiếm được huyện thành Hội Ninh. Nhưng lại có quan tướng đưa ra ý kiến, cho rằng ban đêm công thành thì không được thuận lợi, chi bằng sang sớm mai sẽ tấn công thành.

Lục Thất vẫn kiên định với ý kiến của mình, hắn nói thẳng, thị lực của hắn lúc ban đêm và ban ngày cũng không khác nhau, hắn có thể dùng cung tên mở chỗ hổng cho các tướng sĩ công thành, các tướng sĩ nghe xong thì không có ý kiến gì nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau