KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 61 - Chương 65

Quyển 1 - Chương 61: Đào hoa

Lục Thất sửng sốt, nóng mặt lúng túng gật đầu, Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Người mặc váy xuyên lan là Trần Tuyết Nhi, còn mặc váy màu vàng là Trần Tương Nhi. Trần Tuyết Nhi là con gáo do vợ Thập Lang thứ tử của Trần phủ sinh ra, Trần Tương Nhi là con do thiếp Thập Tam Lang thứ tử của Trần phủ sinh ra, mẹ đẻ của Trần Tương Nhi từng là cô gái thanh lâu, bởi vậy địa vị của Trần Tương Nhi ở Trần Phủ cực thấp, Trần Tương Nhi cũng là người mà Trần Kỳ lão muốn kết thân với ngươi, tuy nhiên thím cảm thấy Trần Tương Nhi có xuất thân quá kém, không xứng với ngươi.

Nghe xong lời giới thiệu của Vương Nhị phu nhân, Lục Thất sửng sốt, hóa ra tiểu thư Trần phủ mà Trần kỳ lão muốn kết thân là một vị mỹ nữ, mình lại quá lo lắng. Bản thân gia cảnh của hắn cũng vừa thoát khỏi nghèo khó có chút địa vị, đối với xuất thân của một cô gái cũng không quá để ý, chỉ cần hợp ý nhau, xuất thân không nhất định là điều kiện phải suy tính.

- Không phụ kỳ vọng của Trần Kỳ lão đại nhân, Thiên Phong nguyện ý kết thân với Trần Tương Nhi.
Lục Thất thoải mái đưa ra lựa chọn.

Vương Nhị phu nhân nhu cười nói:
- Tất nhiên là do hiền chất quyết định, thím sẽ thành toàn.

- Đa tạ thím.
Lục Thất thành khẩn nói lời cảm tạ.

Vương Nhị phu nhân nhu cười nói:
- Lòng biết ơn của hiền chất thím nhận rồi, tuy nhiên thím có chuyện mong cậu thành toàn cho.

Lục Thất ngẩn ra, trong nội tâm cẩn thận, bề ngoài bình thản nói:
- Mời thím nói, Thiên Phong có thể làm sẽ tận hết sức.

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Kỳ thật chuyện này không khó, thím có một tộc muội là quả phụ thủ tiết, muội ấy vốn là bình thê một vị cử nhân, mới gả được hai năm thì trượng phu qua đời, tộc muội của thím hình thức xinh đẹp, cũng chưa từng sinh đẻ, thím cầu cháu có thể nạp muội ấy làm chính thiếp, như vậy thím và cậu thân càng thêm thân, thím cũng có thể an tâm.

Lục Thất nghe sửng sốt, sở cầu của Vương Nhị phu nhân ngoài ý nghĩ của hắn, vận đào hoa này của mình cũng quá vượng đi, trước có Ninh Nhi nhập phòng, lại có Tân Vận Nhi chủ động hứa gả, tiếp theo lại xông tới một Vi Song Nhi xinh đẹp, trong lòng đã đầy thỏa mãn, lại có Trần Kỳ lão cảm ơn kết thân, lúc này vị Vương Nhị phu nhân lại muốn tặng thêm một muội muội nữa, vậy một thời gian tới thê thiếp của hắn sẽ thành đàn rồi.

Hắn ngơ ngẩn trong chốc lát mới nói:
- Thím, thím nói đến muội muội của thím, vậy Thiên Phong thấy chính là việc loạn bối phận đó.

Trong lòng Lục Thất mơ hồ cảm thấy hành động này của Vương Nhị phu nhân tám mươi phần trăm là có ý đồ bất lương, chỉ có thể uyển chuyển chống đẩy.

Vương Nhị phu nhân nhu cười nói:
- Cậu nói vậy, nữ nhân trên dưới Đường quốc vào nhà là phải theo bối phận, đồng xuất nữ nhân vãn bối trưởng bối một nhà cùng về làm thiếp của một người đàn ông cũng là bình thường, thím chỉ cầu ngươi nạp tộc muội làm chính thiếp, thật sự không phải là nhập vào thê thất tổ tông Lục thị, không được coi là loạn bối phận đấy.

Lục Thất nghe xong á khẩu, trong đại gia tộc thiếp thất không có tư cách tiến vào từ đường tổ tông, bởi vậy thiếp thất thủy chung bị cho là công cụ và tài vật sinh con, không được vào gia phả, dĩ nhiên cũng không được sắp xếp bối phận, chỉ có điều được xưng hô là nữ nhân của con trai chủ phòng nào đó, sau khi chết mới được đặt vào gia phả bên cạnh tên con, thừa nhận địa vị nữ chủ. Nếu như không có danh phận thiếp thất, sinh con cũng không có tiểu chú trên gia phả.
(Tiểu chú: ghi chú nhỏ)

- Thiên Phong, cậu không nói tức là đáp ứng thím rồi.
Vương Nhị phu nhân thân thiết xưng hô, ngôn ngữ mềm nhẹ bức bách Lục Thất đáp ứng.

Lục Thất đối với việc nạp thiết thất nhiều cũng không khó xử, hắn đột nhiên cả thấy hiếu kỳ với Vương Nhị phu nhân, trong nội tâm nghĩ nên từ chối, nhưng lại nghĩ vừa mới thành lập đồng minh với Vương chủ bộ, nếu có lỗi với thê thất của Vương chủ bộ cũng không phải chuyện tốt.

Nhưng hắn cũng không đáp ứng qua loa, nói:
- Thím à, Thiên Phong luôn coi trọng nhân duyên, nguyện đồng ý, tuy nhiên Thiên Phong vẫn muốn gặp một lần rồi mới quyết định.Vương Nhị phu nhân nghe xong thầm thở phào, nàng vắt óc nghĩ ra cách lưỡng toàn, tất nhiên trượng phu dùng nữ nhân Trần phủ để lôi kéo Lục Thất, nàng cũng có thể dùng cùng phương pháp, cách nghĩ của nàng là đặt một người nữ nhân Tống Phủ bên cạnh Lục Thất, đến lúc này Lục Thất và nàng có mối thân hôn, nàng cho rằng nàng chỉ cần giúp tộc muội tìm được nơi chốn, ngày sau tộc muội sẽ hồi báo mình, chỉ cần Lục Thất là trượng phu, là cây cột trụ trọng yếu, tương lai khi mà trượng phu nhân thù hận Tống phủ mà chán ghét vứt bỏ nàng, tất sẽ suy nghĩ cho mối quan hệ thân gia giữa nàng và Lục Thất.

- Thiên Phong, tối nay thím sẽ để cho cậu được âm thầm gặp, nếu cậu vừa ý thì thím sẽ thành toàn cho cậu.
Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói.

Lục Thất nghe xong trong lòng cười khổ, chỉ cần cô gái kia không xấu hắn sao không hợp ý chứ, hắn nhận ra Vương Nhị phu nhân rất coi trọng chuyện này, hắn nói:
- Thiên Phong nguyện nghe an bài của thím.

Vương Nhị vui mừng gọi các xe tiếp tục lên đường, các tiểu thư lưu luyến lên xe, nguyên nhân nạn trộm cướp gia tăng cộng thêm gia quy nghiêm khắc, các nàng rời khỏi xã Đông Lưu bao giờ, vừa nghe gọi lập tức lên xe trở về phía huyện thành Thạch Đại.


Trong Thư ký thiên đường, Vương chủ bộ nhìn bọc đồ mà Lục Thất dâng lên, Vương Nhị phu nhân đứng bên hạ thấp giọng nói:
- Trọng lang, những vật phẩm này có hữu dụng với ngài không? Ngài có được lập công lớn không.

Vương chủ bộ lắc đầu, lạnh nhạt nói:
- Những vật phẩm này đưa đến ta trước cũng không có lợi gì mấy, cấp trên sẽ ghi nhớ công lao này lên người Huyện úy hoặc Huyện lệnh, ta chỉ là Chủ bộ, cấp trên sẽ không cho là ta lấy được phỉ chứng, ngược lại sẽ cho là ta tham công của người khác.

- Hóa ra là vô dụng, thiếp thân thấy Lục Huyện úy trịnh trọng dẫn thiếp thân đi cùng, còn dặn dò là vô cùng quan trọng.
Vương Nhị phu nhân thất vọng nói.

- Lục Thiên Phong đồng ý đem này vật phẩm giao cho nàng, chỉ chứng minh hắn không có lòng tham nuốt hết của cải của đám trộm cướp, cũng là biểu hiện thành ý giải thích với ta.
Vương chủ bộ chỉ thẳng ra dụng ý của Lục Thất.

Vương Nhị phu nhân “ồ” một tiếng, dịu dàng nói:- Đã vô dụng thì hủy nó đi, giữ lại sẽ rước họa vào thân.

Vương chủ bộ lắc đầu, cười nhạt nói:
- Đối với ta vô dụng, nhưng lại hữu dụng đối với nhị công tử Thượng Thư phủ, hiện giờ Nhị công tử là Tòng lục phẩm Chấn Vũ Giáo úy, chức sự Thành môn lang, vật phẩm này tới tay Nhị công tử, có thể tùy ý tìm giết một kẻ tù tội rồi báo lên trên, tại kinh thành tiễu trừ tham quan Chu quốc, nhất định là có công đấy.

Vương Nhị phu nhân gật gật đầu, có thể lấy lòng tạo nên mạng lưới quan hệ vững chắc đương nhiên còn có chỗ trọng dụng rồi. Vương chủ bộ cất kỹ bọc đồ dưới bàn, lại viết một phong thư, gọi hai ngục vệ tâm phúc, bảo họ mang theo thư và vật chứng hỏa tốc đưa đi kinh thành, vật phẩm này Vương chủ bộ cũng không dám giữ lâu thêm khắc nào, nếu chẳng may bị mất y có miệng cũng không giải thích được.

Xong xuôi chính sự Vương chủ bộ ngồi ở ghế khách, uống ngụm trà nói:
- Mân Nhi, Thiên Phong nhìn trúng mấy người?

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Nhìn trúng Trần Tuyết Nhi và Trần Tương Nhi rồi, hơn nữa còn tỏ vẻ nguyện ý kết thân với Trần Tương Nhi.

Vương chủ bộ gật gật đầu, Lục Thất có thể nhìn trúng người kia cũng là điều y dự đoán trước rồi, trên thực tế y đã gặp tiểu thư Trần phủ, hơn nữa cũng vô cùng biết tính tình của mỗi vị tiểu thư đều rất tài hoa, y đã sớm thỉnh cầu Trần Kỳ lão, mong được âm thầm quyết định hôn sự của các tiểu thư Trần Phủ, Trần Kỳ lão luôn nhân nhượng nghe theo ý của Vương chủ bộ, cho nên việc kết thân của Trần Tương Nhi không phải là chủ trương của Trần Kỳ lão, các tiểu thư Trần Phủ chính là từng quân cờ do Vương chủ bộ định đoạt.

- Trọng lang, tất nhiên Lục Huyện úy nhìn trúng Trần Tương Nhi, hôn sự của Trần Tuyết Nhi vẫn không thay đổi là thỏa đáng nhất.
Vương Nhị phu nhân dịu dàng khuyên nhủ, nàng hết sức hàn gắn vết rách giữa trượng phu và Tống phủ.

Vương chủ bộ không nói gì, lại bưng trà uống một ngụm, trong lòng y hiểu được Lục Thất có thể lựa chọn Tương Nhi, nhất định là thê tử dẫn đường đấy, y nghĩ một Trần Tương Nhi có đủ phân lượng cho Lục Thất hay không, lấy tình thế trước mắt cho thấy, y rất cần Lục Thất rồi.

Thấy thái độ không biểu lộ của Vương chủ bộ, Vương Nhị phu nhân bất an nói:
- Trọng lang, tốt nhất chúng ta không nên gây to chuyện với Trần phủ, một khi cứng rắn mạnh mẽ hủy hôn, Tống phủ sẽ từ tối trở thành đối lập ngoài sáng với ngài, hơn nữa tính tình của Trần Tuyết Nhi ngoài mềm trong cứng, việc hủy hôn chưa chắc nó đã cam tâm chịu nhận, cứng rắn gả nó cho Lục Thiên Phong gây chuyện không tốt nó sẽ châm ngòi cho quan hệ giữa ngài và Lục Thiên Phong.

Da mặt của Vương chủ bộ co giật, nói:
- Nàng yên tâm đi, ta sẽ không hoàn toàn vạch mặt với Tống phủ, tuy nhiên bản thân Tống phủ rời bỏ ta, Trần Tuyết Nhi lại gả cho Tống Phủ thì không có ý nghĩa chút nào, vậy thì không gả cho Lục Thiên Phong, cũng không gả cho Tống phủ.

Vương Nhị phu nhân nghe xong thầm than, trượng phu rõ ràng quyết tâm không muốn hàn gắn với Tống Phủ, nàng do dự một chút, khẽ nói:
- Trọng lang, thiếp thân hứa gả tộc muội của mình là Tống Ngọc Nhi cho Lục Thiên Phong làm thiếp thất rồi.

Vương chủ bộ nghe xong chau mày vẻ không hài lòng, trầm mặc hơn mười giây mới dịu đi, nói:
- Bỏ đi, ta biết nàng lo lắng điều gì, lần sau ta không muốn nghe đến chuyện này nữa, nàng cũng không được tự tiện làm chủ chuyện gì cả.

- Sau này thiếp thân sẽ không làm thế nữa.
Vương Nhị phu nhân thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng hứa.

- Được rồi, nàng đi gọi Trần Tương Nhi đi.
Vương chủ bộ ôn tồn chỉ bảo.

Vương Nhị phu nhân lên tiếng đi ra, Vương Chủ bộ nhìn theo lưng nàng khẽ lắc lắc đầu, y thích phụ nữ thanh xuân diễm lệ, nhưng lại càng cần hơn là hiền nội trợ trí tuệ, Vương Nhị phu nhân đúng là hiền nội trợ, phụ nữ bên cạnh dung mạo kém có thể vứt bỏ, nhưng Vương Nhị phu nhân thì y chắc chắn sẽ không chán ghét mà vứt bỏ đấy

Quyển 1 - Chương 62: Diễn trò

Một lát sau thiếu nữ Trần Tương Nhi váy lụa vàng nhạt thanh lịch đi theo Vương Nhị phu nhân đi tới Thư ký thiên đường. Trần Tương Nhi vừa thấy Vương chủ bộ vội vàng cung kính quỳ xuống, nhu thuận nói bái kiến thúc phụ đại nhân.

Vương chủ bộ ôn tồn mời nàng đứng dậy, sau đó nghiêm mặt nói:
- Tương Nhi, thúc phụ nói cho cháu một chuyện, nguyên nhân mỹ mạo và hiểu lễ của cháu, Huyện thừa đại nhân đã nhìn trúng, Huyện thừa đại nhân muốn ta đưa cháu đến Triệu phủ làm thiếp thất, sáng mai do thím cháu đưa cháu đi Triệu phủ.

Vương Chủ bộ nói rất dịu dàng, nhưng vào tai Trần Tương Nhi như sấm sét bên tai, nàng kinh hãi má lúm đồng tiền xinh đẹp ảm đạm, sợ hãi khom người xuống run giọng nói:
- Thúc phụ đại nhân, đừng mà.

Vương chủ bộ nói:
- Tương Nhi, Huyện thừa đại nhân là người lãnh đạo trực tiếp của thúc phụ cháu, vì an bình của Trần phủ, thúc phụ cũng không giúp được cháu. Tuy rằng Huyện thừa đại nhân khá lớn tuổi, nhưng dù sao cũng là nhà quan, cháu vào Triệu phủ sẽ có cuộc sống phú quý.

- Không, không, thúc phụ đại nhân, Tương Nhi không muốn đi Triệu phủ, xin thúc hãy giúp đỡ Tương Nhi, Tương Nhi sẽ ghi nhớ đại ân của thúc phụ.
Trần Tương Nhi sợ hãi cầu khẩn, nàng là nữ nhi của đại hộ nhân gia, từng nghe nói Triệu huyện thừa nổi tiếng là lão quỷ háo sắc, đi Triệu phủ chính là đi vào hố lửa.

Vương chủ bộ cau mày, khẽ thở dài:
- Tương Nhi, Huyện thừa đại nhân đã chỉ định cháu và Trần Tuyết Nhi. Tuyết Nhi đã hứa gả cho Tống phủ còn thoái thác được, cháu thì không thể nào thoái thác, thúc phụ và Trần phủ không thể nào có lỗi với Triệu huyện thừa đấy.

Trần Tương Nhi sợ hãi quỳ đi đến trước mặt Vương chủ bộ, khóc lóc nức nở nói:
- Thúc phụ đại nhân, Tương Nhi biết thúc nhất định có biện pháp giúp Tương Nhi, Tương Nhi cầu xin thúc.

Vương chủ bộ nghe xong nhíu mày không nói, Vương Nhị phu nhân đứng bên dịu dàng nói:
- Lão gia, ngài nghĩ biện pháp đi.

Vương chủ bộ khẽ thở dài:
- Ta cũng không muốn gả Tương Nhi và Tuyết Nhi cho Triệu Huyện thừa. Là Triệu Huyện thừa chỉ tên, ta chỉ là Chủ bộ, Triệu Huyện thừa quan cao rễ sâu, nếu ta không theo ý ông ta, ngày sau tai vạ sẽ đến đấy.

Vương Nhị phu nhân nhìn Trần Tương Nhi sợ hãi hai mắt đẫm lệ, vợ chồng nhiều năm nàng biết trượng phu đang diễn trò, thân là vai phụ sao có thể sụp đổ, nàng lại dịu dàng nói:
- Lão gia, không bằng gả cho Tương Nhi một nhà khá giả khác, như vậy chẳng phải có thể thoái thác với Triệu Huyện thừa sao?

Vương chủ bộ lắc đầu nói:
- Khó lắm, Triệu Huyện thừa nói muốn người, nếu chúng ta lại gả Tương Nhi cho người khác, rõ ràng là đối đầu với Triệu huyện thừa, hiện tại bất kể là Tương Nhi hay Tuyết Nhi, chúng ta nhất định phải làm thế mới được.

Trần Tương Nhi nghe xong vẻ mặt thê lương tuyệt vọng, châu lệ tuôn chảy không ngừng, nước mắt ròng ròng nhìn về phía Vương Nhị phu nhân cầu giúp đỡ.

Chợt nghe Vương chủ bộ khẽ thở dài:
- Biện pháp nàng nói cũng được, ta sẽ thoái thác là đã gả Tương Nhi cho nhà khác, sau đó bảo Tuyết Nhi đi Triệu phủ.

Trần Tương Nhi sửng sốt, Vương Nhị phu nhân vội la lên:
- Để Tuyết Nhi đi Triệu phủ cũng không tốt.

Vương chủ bộ nghiêm mặt nói:
- Ta không phải là thật sự tặng Tuyết Nhi đi Triệu phủ, mà là trước tiên cứu Tương Nhi đã, sau đó mới cứu Tuyết Nhi. Hiện tại Tương Nhi không có lý do gì mà thoái thác, mà đưa Tuyết Nhi đến Tống Phủ, hiện tại Tống phủ và Huyện lệnh đại nhân là quan hệ thông gia, đến lúc đó để Tống phủ ra mặt cầu Huyện lệnh đại nhân, nếu Huyện lệnh đại nhân đã nói giúp, Triệu huyện thừa không muốn cũng phải thả nó, mà ta là cấp dưới của Triệu Huyện thừa, nếu bề ngoài tỏ vẻ cự tuyệt, tất sẽ đắc tội với quan trên đấy.

Vương Nhị phu nhân gật gật đầu, nội tâm hiểu được trượng phu đang mượn tin tức này bức bách gả Trần Tương Nhi, bởi vì dù Trần Tương Nhi đang ở Trần Phủ có xuất thân không tốt, nhưng nữ nhân kiêu ngạo nhất là dung mạo xinh đẹp, nữ nhân xinh đẹp phần lớn cao ngạo, nếu dùng thủ đoạn bình thường nói vun vào, chưa chắc Trần Tương Nhi đã nguyện hứa thân cho Lục Thất, dùng cách đe dọa bức bách, dưới tình huống không còn lựa chọn nào khác nàng chỉ có thể thuận theo an bài, hơn nữa trong lòng còn cảm tạ Vương chủ bộ.

- Tương Nhi, hiện tại thím đã tìm người cho cháu được không?
Vương Nhị phu nhân đi vào chủ đề.

Trần Tương Nhi nước mắt tuôi rơi má lúm đồng tiền đỏ ửng, vẻ mặt do dự quanh co một hồi, đương nhiên nàng không muốn chung thân đại sự qua loa đại khái, nhưng lại càng sợ bị đưa đến Triệu phủ, bị lão sắc quỷ kia hành hạ.
Nàng không nói lời nào, Vương Nhị phu nhân quay đầu nghiêm nghị nói:
- Lão gia, hôm may hộ tống thiếp thân chính là Lục Huyện úy từng là đại ân nhân cứu Trần phủ, người tuổi trẻ, hiện tại đang ở quý phủ làm khách, ngài thấy Lục Huyện úy có hợp với Tương Nhi không?

Vương chủ bộ cố ý trầm ngâm một chút, rồi nói:
- Lục Huyện úy là Trí quả Giáo Úy thất phẩm, xuất thân quan lại, gia cảnh hiện tại giàu có, dung mạo Tương Nhi xinh đẹp, chỉ có điều xuất thân lại khác biệt với Lục huyện úy.

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Chúng ta không cầu làm thê thất, lão gia cũng không cần phải đề nghị thất gì đó đúng không?

Vương chủ bộ gật gật đầu, nhìn Trần Tương Nhi, nói:
- Tương Nhi, trước tiên thúc phụ để cháu gặp Lục Huyện úy, cháu vừa ý thì thúc phụ cầu hôn cho cháu, cháu không vừa ý thúc phụ cũng không ép cháu, sẽ tìm cho cháu một nhà giàu có khác trong thành, tuy nhiên thúc phụ nhắc nhở cháu một câu, xuất thân của cháu không tốt, đừng quá bắt bẻ, cháu với thím cháu ra ngoài trước, đợi Lục huyện úy đến thì vào dâng trà, không nhìn trúng thì ra hiệu cho thúc, nếu cháu vừa ý, thúc phụ sẽ hết sức giành địa vị chính thiếp cho cháu.

Vẻ mặt Trần Tương Nhi bất an, hiện tại nàng vô cùng hoang mang lo sợ, Vương Nhị phu nhân kéo nàng ra ngoài, một lát sau Lục Thất được một tỳ nữ dẫn vào thư ký thiên đường.

Lục Thất hộ tống Vương Nhị phu nhân trở lại huyện nha lập tức được mời đến Vương phủ nghỉ ngơi, phủ trạch của Vương chủ bộ gần huyện nha, trong phủ trạch lại có một cánh cửa thông thẳng đến thư ký đường của huyện nha, dựa theo quan quy chỉ có Huyện lệnh mới có thể ở lại trong huyện nha, nhưng hậu trạch huyện nha vẫn được Triệu huyện thừa dùng để ở, Huyện lệnh Tôn đại nhân thiệt thòi ở trong một tòa ngoại phủ trăm mét, đến nay cũng chưa từng làm án trên công đường huyện nha, hoàn toàn là tu hú sẵn tổ. Tôn Huyện lệnh cũng từng kiện lên cấp trên một lần, kết quả bên trong châu nha không ai để ý tới, muốn lên kinh cáo trạng cũng không dám, gây chuyện không tốt sẽ tự hại đến bản thân.

Sau khi kiến lễ Lục Thất ngồi xuống vị trí khách bên trái, Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Thiên Phong, vật phẩm ngươi trình lên không có tác dụng với ta, ta đã phái người đưa tới Lễ Bộ Thượng Thư Phủ tại kinh thành rồi, hy vọng ngày sau có thể có chút ưu đãi.

Lục Thất nói:
- Thiên Phong giữ vật làm của riêng, đa tạ trọng thúc khoan dung.

Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Ta và ngươi đã là thân nhân, loại chuyện nhỏ nhặt này đừng để tâm, trọng thúc cũng biết tiêu diệt phỉ vô cùng hung hiểm, ta đã nói ngươi lấy được một chút cũng là nên có.

- Đa tạ trọng thúc đã hiểu.
Lục Thất ôn tồn nói.

Vương chủ bộ nói:- Thiên Phong, nghe thím ngươi nói, ngươi đã nhìn trúng hai vị tiểu thư Trần phủ Trần Tương Nhi và Trần Tuyết Nhi, cũng lựa chọn kết thân với Trần Tương Nhi rồi.

Lục Thất hơi ngẩn ra, lúng túng nói:
- Đúng vậy.

Vương chủ bộ nói:
- Thiên Phong, trọng thúc hỏi ngươi một câu, ngươi sợ đắc tội với Triệu huyện thừa không?

Lục Thất sửng sốt, cảm thấy câu hỏi của Vương chủ bộ như có ý tứ, hắn dừng một chút rồi bình thản nói:
- Không sợ.

Vương chủ bô nói:
- Tất nhiên ngươi không sợ, vậy trọng thúc nói cho ngươi biết một việc, Triệu huyện thừa nghe nói mỹ mạo của Trần Tuyết Nhi, từng chỉ tên muốn Trần phủ đưa Trần Tuyết Nhi nhập Triệu phủ làm thiếp.

Trong lòng Lục Thất chấn động, lông mày nhướng lên ánh mắt hiện lên tia sát khí sắc bén, trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt dịu dàng của Bạch Linh Nhi, chính là Triệu Huyện thừa khi hắn không có mặt đã cướp đi Bạch Linh Nhi, đó là mối tình đầu mà hắn từng bị tổn thương.

Lục Thất có phản ứng sát lạnh khác thường, khiến Vương chủ bộ sửng sốt, rất nhanh lại nghe Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Triệu huyện thừa bản thân là lão hủ không chịu nổi, thật không ngờ không biết thấy hổ thẹn.

Vương chủ bộ nghe vậy nghĩ Lục Thất là người tuổi trẻ nổi lên lòng căm phẫn, thở dài tán thành:
- Đúng thế, Triệu huyện thừa có mấy chục thị thiếp mỹ mạo đẹp đẽ, nhưng không ngờ không biết dừng vẫn còn ham muốn tiểu thư Trần phủ, tuy rằng ta sợ có lỗi với Triệu Huyện thừa, nhưng thật sự không muốn làm ra những việc khiến Trần phủ sinh hận, bởi vậy ta mới nghĩ để ngươi nạp Trần Tuyết Nhi làm thiếp thất.

Lục Thất sửng sốt, chần chờ một chút nói:
- Trọng thúc có ý để Thiên Phong cưới Trần Tuyết Nhi tiểu thư.

Vương chủ bộ trầm mặc mười giây mới khẽ thở dài:
- Không phải, trọng thúc muốn gả cả hai cho ngươi.

Lục Thất nghe vậy tim nhảy dựng lên, lúng túng nói:
- Trọng thúc, vậy thì không hay lắm.

Vương chủ bộ nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, Tuyết Nhi và Tương Nhi đều có mỹ mạo tương đương, sở dĩ Triệu Huyện thừa chỉ định muốn Trần Tuyết Nhi, là vì Trần Tuyết Nhi đã hứa gả cho công tử Tống phủ làm thiếp thất, bởi vậy lệ danh lan truyền rộng rãi, mà Tương Nhi xuất thân không tốt, nhà giàu đồng ý đến phủ cầu hôn không nhiều, cộng thêm lại ít ra ngoài, cho nên không biết mỹ mạo của Tương Nhi nhiều lắm.

Lục Thất “ồ” lên, Vương Chủ bộ nói tiếp:
- Hiện tại sắc tâm của Triệu huyện thừa chỉ hướng Trần phủ, nếu không chiếm được Trần Tuyết Nhi thì sẽ không cam lòng, tiếp theo sẽ thương nhớ Trần Tương Nhi, bởi vậy để tránh lo lắng về sau, ta dự tính sẽ gả cho ngươi, đoạn tuyệt tính tham lam của Triệu huyện thừa, tuy nhiên lúc đó Triệu huyện thừa sẽ bất mãn với ngươi, còn có Tống phủ cũng sẽ kết thù oán với ngươi đấy.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Trọng thúc, Trần Tuyết Nhi đã hứa gả cho Tống phủ, Triệu Huyện thừa kia có hành vi đoạt thân, Tống phủ kia sao có thể đáp ứng?

Vương chủ bộ lạnh nhạt nói:
- Trần Tuyết Nhi hứa gả cho Tống phủ, nhưng Triệu huyện thừa muốn người, Tống phủ ngay cả rắm cũng không dám thả, tuy nhiên nếu Trần Tuyết Nhi gả cho ngươi rồi, Tống phủ có lẽ sẽ không để yên, cho nên ngươi phải hiểu rõ, nạp Trần Tuyết Nhi làm thiếp phòng hậu quả.

Lục Thất sửng sốt, lông mày nhướng lên lạnh nhạt nói:
- Trọng thúc, Thiên Phong không sợ, Trần Tuyết Nhi tiểu thư, Thiên Phong bằng lòng cưới nhập Lục gia

Quyển 1 - Chương 63: Tuyệt hảo

Vương chủ bộ gật gật đầu, nói:
- Tốt, hiền chất là một nam nhi tâm huyết, sau này trọng thúc có thể yên tâm hợp tác với ngươi rồi.

Dừng một chút Vương chủ bộ lại nói:
- Thiên Phong, lát nữa thím ngươi sẽ dẫn Trần Tương Nhi đến để nhìn ngươi, ngươi không để tâm chứ.

Lục Thất ngẩn ra, mối kết thân này đã đặt xong, còn nhìn cái gì.

Lại thấy Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Thiên Phong, thiếu nữ xinh đẹp trong lòng vô cùng thuần khiết tự tôn, không phải ngươi coi trọng tình duyên, không thích cẩu hợp sao? Vậy ngươi hẳn đưa ra thành ý, dùng tấm lòng chân thật cưới mỹ nhân về.

Lục Thất ngẩn ra, không thể tưởng tượng được Vương chủ bộ năm nay trên bốn mươi tuổi lại nói được những lời tình cảm văn nhã như thế, trong lòng hắn thoải mái, gật đầu nói:
- Thiên Phong đã hiểu, sẽ tôn trọng Trần Tương Nhi tiểu thư.

Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Nhớ kỹ, ngươi đã là người thân thiết của ta, sau này đừng bao giờ nói đến việc ngươi rút tuyển xã lộ ở đây, sẽ có người khinh ngươi tự đại lỗ mãng, cũng sẽ khiến các thê thiếp của ngươi sinh lòng ghen tuông không hài lòng đấy.

Mặt Lục Thất nóng lên, hành vi lựa chọn trên xã lộ thật sự là hoang đường lỗ mãng, hắn vội nói:
- Thiên Phong ghi nhớ.

Vương chủ bộ cười nói:
- Lát nữa Tương Nhi tiến vào dâng trà, tốt nhất ngươi chủ động đứng dậy nhận trà, một là tỏ vẻ tôn trọng nó, hai là các ngươi có thể gặp mặt nhìn nhau.

Lục Thất gật đầu nói:
- Thiên Phong nhớ kỹ.

Vương chủ bộ cười, dột nhiên ho mạnh một tiếng, tiếng ho làm Lục Thất giật mình, lập tức lại hiểu vì sao ông ta lại ho, quả nhiên ba bốn giây sau, từ cửa đi vào là Trần Tương Nhi mặc váy lụa vàng nhạt, tay nàng bưng một khay trà, bên trong khay trà có hai bát trà bằng sứ trắng tinh xảo, đầu cúi xuống đi tới trước khách.

Lục Thất khá hồi hộp nhìn Trần Tương Nhi, thấy tay ngọc của nàng khẽ run, gương mặt kiều diễm trắng như tuyết khẽ ửng đỏ. Trần Tương Nhi đứng trước bàn khách, đặt khay trà lên, Lục Thất vội đứng lên.

- Lục đại nhân, đây là cháu họ ta Trần Tương Nhi.

- Tương Nhi, vị này là Lục đại nhân, cháu kiến lễ đi.
Vương chủ bộ ôn tồn giới thiệu hai người với nhau.

Trần Tương Nhi khẽ vâng, hành lễ nói:
- Tiểu nữ bái kiến Lục đại nhân.

Lục Thất bối rối đáp lễ, nói:
- Trần tiểu thư khách khí.

Trần Tương Nhi ngượng ngùng chần chờ một chút, rốt cục ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thất, nàng thấy rõ nam nhân ở trước mắt mày rậm mắt to, ước chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, sinh tướng đôn hậu, dung mạo bình thường, nhưng hai mắt sáng ngời hữu thần, mơ hồ có anh khí biểu lộ, thân hình cũng cao hơn nàng một đầu, đứng ở trước mặt vô cùng vững vàng trầm ổn.

Trần Tương Nhi liếc nhìn rồi cúi đầu. Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Lục đại nhân, thấy cháu họ của ta thế nào.

Ánh mắt của Lục Thất dịu dàng nhìn Trần Tương Nhi, nói:
- Trần tiểu thư thanh lịch như tiên, đoan trang thiên thành.

Thân hình của Trần Tương Nhi hơi chấn động, do dự một chút, tay ngọc đưa ra bưng bát trà sứ trắng lên, Lục Thất vội đưa tay nhận lấy, nói:
- Đa tạ Trần tiểu thư.

Trần Tương Nhi sửng sốt, lập tức vẻ xấu hổ choáng đầy má lúm đồng tiền, lưỡng lự giây lát, bưng bát trà sứ trắng lên đặt bên Vương chủ bộ. Sau đó đi đến bên cạnh cách Vương chủ bộ ba thước, cúi đầu đứng hầu.

- Hả hả, Thiên Phong ngồi đi.
Vương chủ bộ mỉm cười nói, trong ánh mắt hiện lên một tia hài lòng.

Vương chủ bộ là người từng trải, hơn nữa y từng hầu hạ công tử quan cao, nên vô cùng hiểu được ma lực chữ “tình”, y an bài như này chính là vì muốn Lục Thất động tình, nếu đơn giản chỉ gả Trần Tương Nhi cho Lục Thất, vậy thì giống như là tặng một bộ y phục, nếu Tương Nhi ở trong lòng Lục Thất chỉ như bộ y phục, vậy thì sẽ không chiếm được trái tim của Lục Thất.Đương nhiên chẳng những Vương chủ bộ dùng mỹ nhân kế lung lạc Lục Thất, đồng thời còn gây cho Lục Thất căm ghét Triệu huyện thừa, còn tạo nên oán hận đối lập giữa Tống phủ và Lục Thất, gián tiếp cũng đối đầu với Tôn huyện lệnh, y không thể nâng đỡ Lục Thất, nhưng mua chuộc Lục Thất nhằm tạo nên tai họa ngầm cho Triệu huyện lệnh và Tôn huyện lệnh.

Sau khi Lục Thất ngồi xuống, Vương chủ bộ nói:
- Thiên Phong, Tương Nhi tuy là tiểu thư con vợ kế của Trần phủ, nhưng Trần phủ là quan lại, cháu nên trân trọng Tương Nhi, trọng thúc hy vọng cháu có thể mời mối đi đến Trần phủ cầu thân, sau đó dùng kiệu hoa đón vào cửa bái đường thành thân, cấp cho Tương Nhi địa vị chính thiếp.

Lục Thất nói:
- Thiên Phong sẽ tôn trọng Trần phủ, bằng lòng minh mối cưới vợ, sau khi cưới về sẽ cấp địa vị chính thiếp cho Tương Nhi tiểu thư.

- Tốt, tốt.
Vương chủ bộ vui mừng nói.

- Tương Nhi, cháu quay về đi, thúc phục muốn bàn công sự với Thiên Phong.
Vương chủ bộ ôn tồn chỉ bảo, Trần Tương Nhi ngượng ngùng hành lễ với Vương chủ bộ, lại hành lễ với Lục Thất rồi mới rời đi.

Trần Tương Nhi vừa đi, Vương chủ bộ nghiêm trang nói:
- Thiên Phong, sau khi ngươi đi, ta đã đi tìm Lôi huyện úy thỏa thuận thành công, sáng ngày mai ta sẽ công bố khu vực trực thuộc, ngươi có vài phần nắm chắc, có thể thuận lợi tiếp nhận phòng ngự cửa thành phía tây.

Lục Thất sửng sốt, Vương chủ bộ lại nói:
- Thiên Phong, ý của ta là thu ngoài quan binh thành môn khá phong phú, phần lớn quan binh đều là bạn bè của Ngưu huyện úy, tuy rằng ta có thể hạ mệnh lệnh đem cửa thành tây quy về quản lý của ngươi, nhưng không thể đổi quan binh thành môn, ta sợ khi ngươi tiếp nhận, những quan binh này sẽ có mâu thuẫn với ngươi.

Lục Thất suy nghĩ một chút, mới nói:
- Quân coi giữ thành môn là năm mươi hai người, một Tào đội trưởng, một Tào đội phó, năm Hỏa trưởng và bốn mươi lăm quan binh, ý của trọng thúc là muốn đổi một nhóm người đi thủ thành môn sao?

Vương chủ bộ nói:
- Nha binh có một nửa là người của ta, nếu như có thể đổi một bộ phận quan binh đi cửa thành tây, đương nhiên là tốt nhất.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói:
- Trọng thúc, tiếp nhận cửa thành tây, ta cũng cần ba ngày mới có thể thành công.

Vương chủ bộ ngẩn ra, cau mày nói:
- Muốn dùng ba ngày.

Lục Thất gật đầu nói:- Đúng, ba ngày.

- Được, ba ngày, hy vọng ngươi trong ba ngày có thể tiếp nhận thành công.
Vương chủ bộ ôn tồn nói, trong lời nói tràn đầy chờ mong đối với năng lực của Lục Thất.

- Trọng thúc, Lôi huyện úy có lai lịch gì, y có thành ý hợp tác với ngài sao?
Lục Thất chuyển đề tài.

Vương chủ bộ nói:
- Xuất thân của Lôi huyện úy không khác gì ngưi, là Chấn Uy Phó Úy trong quân Phụng Hóa Tiết Độ, cấp bậc cao hơn ngươi một phẩm, nghe nói Lôi huyện úy là được Phụng Hóa Tiết Độ Sứ đại nhân đề cử với Thứ sử Mã đại nhân. Mã đại nhân liền an bài đến huyện Thạch Đại đảm nhiệm Hộ quân Huyện úy.

Lục Thất ồ một tiếng, nói:
- Hóa ra là Thứ sử đại nhân an bài, khó trách ngạo khí như vậy.

Vương chủ bộ lắc đầu, cười nhạt nói:
- Ngươi đã hiểu lầm rồi, Lôi huyện úy nhìn uy vũ, nhưng thật ra là người rất khiêm nhường cẩn trọng, ngày ấy các ngươi gặp nhau, y mới đến không dám loạn dựa vào quan hệ, là cố ý bày vẻ khinh thị để tránh người khác trêu chọc vào mình, sau này ngươi sẽ biết cách làm người của y.

Lục Thất “ồ” lên gật gật đầu, hiểu trong quân đề cử Võ tán quan nhậm chức ở địa phương rất phổ biến, Lôi huyện úy chỉ là hổ giấy có chỗ dựa vững chắc, tuy nhiên giá trị con người so với hắn thì mạnh hơn nhiều, dù sao cũng là cấp trên an bài.

- Thiên Phong, cấp Võ Tán quan của ngươi cũng không thấp, mới đủ tiếp xúc quan lớn thực quyền trong quân, lúc trở về vì sao không cầu một phong thư đề cử chứ?
Vương chủ bộ chợt hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Ở trong quân ta thuộc dưới trướng của Đại đoàn quân Hồ tướng quân, không được tiếp xúc Tiết Độ sứ đại nhân, hơn nữa lần này về quê nhà, ta không muốn thượng vị tại địa phương đấy.

Vương chủ bộ mỉm cười:
- Ngươi đó, vẫn là tuổi quá trẻ, là quan tướng trực thuộc Tướng quân đại nhân, dĩ nhiên cũng có thể gián tiếp được nhận công văn đề cử của Tiết độ sứ đại nhân.

Lục Thất giật mình, gật đầu. Vương chủ bộ cười nói:
- Thiên Phong, ở trong quân quan hệ giữa ngươi và Tướng quân đại nhân rất tốt đúng không?

Đầu óc Lục Thất chuyển nhanh, nói:
- Không thể nói rõ là tốt, ở trong quân ta từng làm thám mã, thường xuyên bẩm báo quân tình với Binh Mã sứ đại nhân. Binh mã sứ đại nhân chính là Tướng quân đại nhân hiện giờ, tướng quân đại nhân rất ít tươi cười với ta, nhưng lần này trở về tướng quân đại nhân lại mỉm cười, còn vỗ vai ta nói một câu.

Vương chủ bộ “ồ” một tiếng, cảm thấy hứng thú, hỏi:
- Tướng quân đại nhân nói gì với ngươi hả?

Lục Thất nói:
- Chỉ là một câu nói bình thường, nói là ta tuổi trẻ tài cao, sau khi về quê nhà không nên gấp gáp cưới thê thất.

Vương Chủ bộ ồ lên, thoáng chút suy nghĩ. Lục Thất nói xong mặt nóng lên, ở trong quân địa vị của hắn rất thấp, chưa bao giờ nói chuyện với Binh Mã sứ, thăm dò được quân tình đều trục cấp thượng báo, nào có đến lượt hắn đi bẩm báo, chỉ có điều hắn đã nhận biết được quy tắc quan trường, đôi khi nói chuyện phải đề cao lên.

Vương chủ bộ như suy nghĩ một chút, lại mỉm cười nói:
- Nghe thím ngươi nói muốn vun vào tộc muội cho ngươi, vậy là hôm nay ngươi được ôm ba mỹ nữ về rồi đấy.

Lục Thất đỏ bừng mặt, chân thành nói:
- Vâng, là trọng thúc và thím nâng đỡ.

Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Được rồi, trọng thúc còn có chút việc ngày mai phải làm, hiền chất trở về phủ trạch của ta nghỉ ngơi đi, chờ thím ngươi an bài, nhớ kỹ sáng ngày mai đến huyện nha chính thức thụ mệnh.

- Vâng, Thiên Phong ghi nhớ, Thiên Phong cáo từ.
Lục Thất đứng lên nói, Vương chủ bộ đứng dậy tiễn hắn ra khỏi thư ký đường.

Quyển 1 - Chương 64: Trái tim quan kiêu

Lục Thất rời khỏi không lâu, Vương Nhị phu nhân tới thư ký thiên đường. Vương Chủ bộ ngồi uống một ngụm trà, mỉm cười hỏi:
- Có phải Tương Nhi rất hài lòng hay không.

Vương Nhị phu nhân cười nói:
- Nha đầu Tương Nhi đúng là rất vừa ý đối với Lục Huyện úy kia.

Vương chủ bộ đặt bát trà xuống, lạnh nhạt nói:
- Có vui, thì phải có không vui, lát nữa nàng đi gọi Trần Tuyết Nhi lại đây, sau khi ta dọa nó, nàng đưa nó đi nhốt vào trong khách phòng tại phủ trạch, chờ sau khi chuyện của Tống Ngọc Nhi xong xuôi rồi thì lại đi khách phòng gặp Tuyết Nhi, nói cho Tuyết Nhi nếu không muốn bị gả cho Triệu Huyện thừa, chỉ có thể tự nhận từng bị phỉ nhân làm nhục, nếu nó đồng ý, sẽ cho nó theo Tương Nhi gả cho Lục Thiên Phong làm thị thiếp.

Vương Nhị phu nhân giật mình nói:
- Trọng lang, làm như vậy có vẻ không hay cho lắm.

Vương chủ bộ ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, lạnh nhạt nói:
- Nàng cho rằng không nên làm thế, trực tiếp để Trần Tuyết Nhi và Trần Tương Nhi bình đẳng cùng gả, nhưng sau này ta và Tống phủ thật sự trở mặt rồi, hai loại kết quả này cho nàng tự quyết định.

Vẻ mặt Vương Nhị phu nhân biến đổi, giờ nàng mới hiểu được để Trần Tuyết Nhị tự nhận đã từng bị phỉ làm nhục, là phương thức biến báo mà trượng phu không muốn trở mặt hoàn toàn với Tống phủ. Trần Tuyết Nhi từng bị phỉ nhân làm nhục, vậy Trần phủ hủy hôn ngược lại có vẻ là vì tôn trọng Tống phủ, đó là phương pháp tốt duy trì bộ mặt giữa Tống phủ và Vương phủ, nhưng đối với Trần Tuyết Nhi thì không hề công bằng, quá tàn nhẫn.

- Trọng lang, có Tương Nhi và tộc muội của thiếp thân gả cho Lục huyện úy là đủ rồi, cần gì phải thêm Tuyết Nhi nữa?
Vương Nhị phu nhân không đành lòng khuyên can.

Vương chủ bộ lạnh lùng nói:
- Lời ta nói nàng không ghi nhớ sao? Trần Tuyết Nhi đã không gả cho Lục Thiên Phong, thì cũng không gả cho Tống phủ.

Vương Nhị phu nhân sợ hãi mặt biến đổi, rất lâu mới u ám thở dài:
- Chẳng qua thiếp thân cảm thấy chúng ta không nên làm quá mức.

Vương chủ bộ lạnh nhạt nói:
- Nàng không cần phải thương hại, Tuyết Nhi gả cho ai cũng đều làm thiếp, Lục Thiên Phong tuổi trẻ tài cao, rất có năng lực làm việc lớn, hiện tại bản thân là quan thân thất phẩm, so với tên mọt sách quan thân cửu phẩm Tống phủ kia mạnh hơn trăm lần, đối với nó là phúc chứ không phải là họa.

Vương Nhị phu nhân cười khổ nói:
- Trọng lang, thiếp thân không có gì để nói.

Vương chủ bộ cúp mắt trầm mặc, lát sau mới ôn hòa nói:
- Mân Nhi, hôm nay ta chỉ có ý hứa gả cho Lục Thiên Phong chứ không phải là đã định hôn thú, nếu trong vòng ba ngày Lục Thiên Phong có năng lực tiếp nhận quản lý thành tây, cũng là lúc thật sự trở thành phụ tá của ta, ta mới thật sự gả Tương Nhi và Tuyết Nhi cho hắn, nếu hắn thành sự không đủ bại sự có thừa, dù là Tương Nhi ta cũng sẽ không gả cho hắn.

Vương Nhị phu nhân gật đầu nói:
- Trọng lang, hoá ra là chàng nghĩ như vậy.

Đôi mắt tam giác của nhướng lên hiện ra tia sát khí, lạnh lùng nói:
- Quan binh cửa thành tây và thành nam đều là bè đảng của Ngưu huyện úy, dù là ta cũng không thể đổi bất kỳ người nào. Ở huyện Thạch Đại, ta có thể làm chủ cũng chỉ điều được mấy chục nha binh và hơn mười ngục vệ, nếu Lục Thiên Phong cướp được binh quyền ở cửa thành tây, vậy thì ta có thể tự tin điều đi một bộ phận nha binh đi cửa thành tây, sau đó lại tuyển chọn quan binh hạ tầng trở thành nha binh, quy về quản lý của Lôi huyện úy, như vậy mệnh lệnh của ta mới có thể trong ngoài hiểu rõ.

Vương Nhị phu nhân “ồ” một tiếng, gật gật đầu, Vương chủ bộ nói tiếp:
- Mân Nhi, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao, nếu Lục Thiên Phong là trợ thủ trong tay ta, ta sợ nhất chính là hắn sẽ bị người khác mua chuộc mà phản lại ta, cho nên ta chỉ có thể chịu lỗ nặng, trả giá bằng hai tiểu thư Trần phủ xinh đẹp nhất, mục đích là tăng cường sự khống chế đối với Lục Thiên Phong, một tiểu thư Trần phủ ở Lục gia đơn lẻ không làm được gì, hai tiểu thư Trần phủ là có thể nắm giữ một ghế quan trọng ở Lục gia, Lục Thiên Phong hắn đối mặt với hai nữ nhân mà mình lựa chọn, sẽ không dễ dàng thay đổi lập trường đấy.

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:- Cộng thêm tộc muội Tống Ngọc Nhi của thiếp, tam nữ ở Lục gia có thể gánh nửa bầu trời rồi.

Vương chủ bộ nghe vậy mỉm cười, lại khẽ thở dài:
- Thật sự là hời cho tên tiểu tử này rồi.

Vương Nhị phu nhân ngẩn ra, không vui nói:
- Trọng lang, chớ không phải chàng từng có ý niệm nạp Tương Nhi và Tuyết Nhi trong đầu đấy chứ?

Vương Chủ bộ nghe xong cười khổ lắc đầu, nói:
- Nàng nghĩ đi đâu vậy, ta với Trần phủ là thân cận, nếu nạp cháu họ làm thiếp vậy thì còn kết giao thế nào, lúc trước những lời ta nói với Tương Nhi đều là thật, Triệu huyện thừa thật sự đã đề cập với ta, muốn cưới nạp Tuyết Nhi làm thiếp.

Vương Nhị phu nhân cả kinh, nói:
- Hóa ra lời đe dọa Tương Nhi không phải do chàng bịa đặt.

Vương chủ bộ cười lạnh nói:
- Nếu không phải là Triệu huyện thừa để ý tới Tuyết Nhi, vào năm ngoái sao ta lại chủ động hứa gả Tuyết Nhi cho tên mọt sách vô dụng ở Tống phủ làm thiếp chứ. Ta làm vậy là vì muốn chặt đứt yêu cầu của Triệu huyện thừa, Tuyết Nhi gả cho Triệu Huyện thừa tương đương ta đánh mất báu vật, lão già khốn kiếp kia cho lão bao nhiêu mỹ nữ cũng không thấy đủ đấy.

Vương Nhị phu nhân cau mày nói:
- Thiếp thân còn tưởng rằng là vì gia tăng quan hệ với Tống phủ chứ.

Vương chủ bộ nói:
- Được rồi, nàng nhanh đi gọi Tuyết Nhi lại đây.

Vương Nhị phu nhân vừa đi, Vương chủ bộ lắc đầu, híp mắt tam giác như thoáng chút suy nghĩ.

Mà Vương Nhị phu nhân vừa đi ra ngoài khóe miệng hiện lên tia cười lạnh. Vương chủ bộ giỏi về tâm kế quyền mưu, nàng cũng là nữ nhân tâm trí thâm trầm, tâm tư của trượng phu sao nàng không biết chứ, chẳng qua nàng có địa vị bình thê trong nhà họ Vương, chính thê của Vương gia lại là một người yếu đuối không lý trí, mọi việc hậu trạch Vương gia cơ bản đều do Vương Nhị phu nhân quản lý, cho nên Vương Nhị phu nhân không cần phải tạo thế hai cây thành rừng, nàng chắc sẽ không giúp trượng phụ nạp tộc muội Tống Ngọc Nhi vào Vương gia làm thiếp đấy.
Trong thư phòng tại phủ trạch của Vương gia, sau khi dùng xong cơm chiều, Lục Thất nhàn hạ đợi Vương Nhị phu nhân an bài việc hôn sự, hôm nay là ngày con đường làm quan của hắn rộng mở, quyền lực và mỹ nữ song song cùng tới, nghĩ đến bộ tộc Lục thị có hy vọng chấn hưng, tâm trạng của hắn vô cùng thoải mái, vinh quang lớn nhất của nam nhi đơn giản chí ở lập nghiệp, lập nghiệp của đế vương tướng tướng là quyền khuynh thiên hạ, hắn là con cháu của quan lại xuống dốc, muốn lập nghiệp, đương nhiên chính là làm cho gia tộc Lục thị thịnh vượng phú quý.

Hắn chậm rãi đi đến trước thư trù ở góc bắc, nhìn thấy mà vô cùng kinh ngạc, tàng thư của Vương chủ bộ khá phong phú, hơn nữa tất cả đều là thư bằng tre trúc buộc chỉ giấy, tại thời Đường nghiệp tạo giấy vẫn chưa phát triển, giấy chất lượng tốt để ghi chép giá cực kỳ đắt, trên thị trường chủ yếu lưu hành đay giấy.

Lục Thất tùy tay rút một quyển lật xem không ngờ lại là sách sử của thời Chiến Quốc, hắn lại liên tục rút ra ba quyển, thấy đều là sách sử, hắn không khỏi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, loại văn nhân như Vương chủ bộ sao lại cất chứa nhiều sách sử cổ như vậy, văn nhân đương thời lưu hành chính là thi từ ca phú kim phấn văn.

Hắn chọn một cuốn thi từ, một cuốn tạp văn, mang vào phòng khách của thư phòng ngồi ghế đọc, lúc này sắc trời đã muộn, hai cốc nến treo trong thư phòng chiếu ra ánh sáng dịu nhẹ, Lục Thất một mình dưới ánh đèn say sưa đọc sách sử.


Trong một sảnh khác của phủ trạch Vương gia, Vương Nhị phu nhân đang ngồi trò chuyện với tộc muội Tống Ngọc Nhi. Tống Ngọc Nhi xuân xanh mới hai mươi hai tuổi, là một mỹ nhân rất có khí chất, mặt trái xoan, đôi mi thanh tú tựa trăng khuyết, đôi mắt đẹp dịu dàng như nước, tuy nhiên lúc này mặc trang phục màu tối, nét mặt buồn bã.

- Mân tỷ, tỷ phái người gọi Ngọc Nhi đến là có chuyện gì vậy?
Tống Ngọc Nhi ngồi xuống hỏi.

Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Tỷ gọi muội tới đương nhiên là có chuyện rồi, chính là muốn tìm một đường ra cho muội.

Má lúm đồng tiền đẹp của Tống Ngọc Nhi biến đổi, lông mi cong khẽ chau lại, nói:
- Mân tỷ, tiên phu vừa mới tạ thế chưa lâu, trước thi cốt chưa nguội lạnh của người muội không muốn nghĩ việc khác, cảm ơn Mân tỷ, Ngọc Nhi xin phép trở về.
Nói xong đứng lên.

- Muội ngồi xuống.
Vương Nhị phu nhân trầm mặt xuống. Nét mặt của Tống Ngọc Nhi khẽ biến đổi, do dự một chút lại ngồi xuống, nhận ra nàng có chút e ngại vị tộc tỷ này.

- Ta biết giờ không phải là lúc nói với muội chuyện này, nhưng ta là tỷ tỷ của muội, hôn sự bất hạnh của muội là ta vun vào, ta không thể nghĩ thay cho muội được sao?
Vương Nhị phu nhân lạnh lùng nói.

Tống Ngọc Nhi rũ mắt xuống không nói gì. Vương Nhị phu nhân ôn hòa nói:
- Ngọc muội, tỷ hỏi muội một câu, muội nghĩ mình không có con có thể ở lại Trần gia thủ tiết cả đời sao?

Tống Ngọc Nhi vẫn cụp mắt im lặng, Vương nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Ngọc muội, muội đừng tưởng rằng hiện tại tìm đường ra là tội thất đức, muội chỉ là bình thê Trần gia, hai vị thê thất khác của Trần gia đều đã có con, sự hiện hữu của muội là cái đinh trong mắt Trần gia rồi, chỉ ước muội từ bỏ quyền lợi ra ở riêng mà cả giá, chẳng lẽ muội muốn chia một phần gia sản sống cô đơn tuổi già cả đời sao?

Tống Ngọc Nhi rơi nước mắt, khẽ nói:
- Tỷ, Ngọc Nhi hiểu tâm tư của người Trần gia, nhưng vong phu chưa qua trăm ngày, không nên rời khỏi Trần gia ạ.

Vương Nhị phu nhân ôn hòa nói:
- Tỷ tỷ không bảo muội rời khỏi Trần gia ngay lập tức, mà là trước tiên tìm cho muội đường ra, muội phải tỏ cho người Trần gia biết muội không có ý định tranh giành của cải, như vậy người Trần gia mới yên tâm không đối địch với muội, cũng sẽ cho phép muội mang đi đồ dùng và nô tỳ của mình, đương nhiên tin tức này là do tỷ tỷ ra mặt tiết lộ cho hai thê thất Trần gia kia, cũng đã ra mặt thảo luận điều kiện tốt cho muội khi rời khỏi Trần gia

Quyển 1 - Chương 65: Minh và ám

Tống Ngọc Nhi trầm mặc một lát, khẽ nói:
- Đa tạ tỷ tỷ yêu thương Ngọc nhi, việc tìm đường ra, Ngọc Nhi muốn sau trăm ngày mới về Tống phủ để bàn tiếp.

Vương Nhị phu nhân khẽ thở dài:
- Ngọc muội, muội đừng ngốc nữa, nếu chờ sau khi muội trở lại Tống phủ rồi mới bàn tiếp, vậy thì vận mệnh không phải do muội làm chủ nữa rồi. Tống phủ chỉ coi muội là món hàng còn có chút giá trị, sẽ tùy tiện chọn một giá tốt để bán muội đi, khi đó tám mươi phần trăm muội sẽ trở thành tiểu thiếp của một lão già nào đó.

Tống Ngọc Nhi nghe xong thân hình run rẩy, đầu cúi gằm xuống. Vương Nhị phu nhân hiểu nàng ta đang sợ hãi, lại tiếp tục ôn hòa nói:
- Ngọc muội, giờ muội ở Trần gia, chuyện của Trần gia tỷ tỷ có thể làm chủ, tỷ tỷ muốn tìm đường ra trước cho muội, đợi sau trăm ngày, muội ra khỏi Trần gia lập tức đến chỗ tỷ tỷ, sau đó tỷ tỷ đưa muội lên kiệu hoa gả ra ngoài, muội đừng bao giờ về Tống phủ trước, trở về Tống phủ, tỷ tỷ không có năng lực giúp muội nữa rồi.

Tống Ngọc Nhi không nói gì, Vương Nhị phu nhân hiểu được nàng ngầm đồng ý rồi, dịu dàng nói:
- Ngọc muội, tỷ phu của muội vừa đề bạt một vị Hộ quân Huyện úy, là một người xuất thân quan lại xuống dốc, tên là Lục Thiên Phong, năm nay mới hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, tính cách hiền hòa khiêm tốn, gia đạo cũng khá giàu có, hôm nay tỷ tỷ cảm thấy hẳn là để muội nhìn hắn một chút, nếu muội không chán ghét, tỷ tỷ có thể làm chủ gả muội cho hắn làm chính thiếp.

Tống Ngọc Nhi vẫn im lặng, Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói:
- Hiện tại hắn đang ở thư phòng, trong thư phòng có ám ốc, tỷ tỷ dẫn muội đi coi.
Nói xong kéo Tống Ngọc Nhi.

Vương Nhị phu nhân kéo Tống Ngọc Nhi đi đến ngoài một cánh cửa, dịu dàng nói:
- Hôm nay tỷ phu của muội đã hứa gả Tương Nhi Trần phủ cho Lục Huyện úy làm chính thiếp, nếu muội chọn trúng Lục huyện úy, sau này có thể cùng Tương Nhi hỗ trợ lẫn nhau ở Lục gia.

Tống Ngọc Nhi nghe vậy ngẩn ra, Vương Nhị phu nhân lại nói:
- Muội tự ở trong ám ốc xem, ta đi gọi Tương Nhi dâng trà cho Lục huyện úy, để Tương Nhi nghe ngóng một chút, thuận tiện muội cũng nghe luôn.
Nói xong, đẩy Ngọc Nhi vào trong phòng.

Tống Ngọc Nhi vào trong căn phòng nhỏ tối, tâm trạng của nàng hoảng loạn, ánh sáng duy nhất của ám phòng là trên tường mặt nam có một lỗ nhỏ, một đường sáng lọt qua đó, nàng thấy lỗ nhỏ sáng kia do dự một chút khẽ bước tới.

Lúc này Lục Thất đang ngồi đắm chìm trong cuốn sách, căn bản không biết sau thư trù bốn mét lại có một tầng ám ốc, càng không biết lúc hắn đọc sách đã có một đôi mắt hoảng loạn đang nhìn trộm mình.

Một lát sau cửa thư phòng khẽ bị gõ hai cái, một giọng nữ dịu dàng gọi:
- Công tử, ta đưa trà đến.

- Vào đi.
Lục Thất ngẩng đầu lên ôn tồn nói, hắn nghĩ đó là tỳ nữ.

Cửa được đẩy ra, Tương Nhi ngượng ngùng bưng trà đi vào thư phòng.

- Là Tương Nhi tiểu thư.
Lục Thất bất ngờ đứng lên.

- Thím bảo ta dâng trà đến cho công tử.
Trần Tương Nhi ngượng ngùng nói, lại nhẹ nhàng bước đến bên Lục Thất, đặt trà lên bàn.

- Cảm ơn cô.
Lục Thất ôn tồn nói, thấy Trần Tương Nhi xinh đẹp thẹn thùng, trong lòng hắn xao động khác thường.

- Công tử ngồi xuống uống trà đi.
Trần Tương Nhi khẽ nói, vẻ mặt dần tự nhiên.

- Tương Nhi cô cũng ngồi đi.
Lục Thất ôn tồn nói rồi ngồi xuống, giọng điệu cũng bớt khách khí, hắn biết Tương Nhi đến nhất định là muốn trò chuyện tìm hiểu mình.

Nhưng Trần Tương Nhi không ngồi, nàng tự biết địa vị của mình không ngồi ngang hàng với Lục Thất được. Nhìn Lục Thất uống trà xong, dịu dàng nói:- Công tử là võ tướng, bình thường cũng thích đọc sách ạ?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Võ tướng đương nhiên phải đọc sách, chỉ có điều sách đọc khác với văn nhân. Văn nhân thích thi văn phong hoa tuyết nguyệt, người luyện võ thích sách sử sách chiến, từ nhỏ ta đã đọc sách rồi, cũng thích đọc thi văn cổ nhân, nhưng ta lại thiên về thi văn dũng cảm, ta thích thi văn của Đỗ Phủ nhất, còn thi văn của Lý Bạch lúc về già ta mới thích.

Trần Tương Nhi dịu dàng nói:
- Trong nhà công tử có bao nhiêu người?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Cha ta đã qua đời, hiện tại có mâu thân và huynh trưởng, chị dâu, bản thân ta cũng có thê thất đính hôn từ nhỏ, có điều mười mấy năm trước vì chiến loạn mà phân ly không có tin tức, vài ngày trước mẫu thân đính hôn cho ta một vị bình thê, nạp một thiếp thất và mua một thiếp tỳ, mẫu thân ta hy vọng ta nhanh chóng có hậu nhân nối dòng.

Trần Tương Nhi mặt đỏ lên, khẽ nói:
- Công tử, vị bình thê đã đính ước kia là tiểu thư nhà nào?

Lục Thất nói:
- Là tiểu thư Tân gia, tên là Tân Vận Nhi, vốn là tỳ nữ thiếp thân của tiểu thư Chu Kỳ lão phủ.

Trần Tương Nhi kinh ngạc nói:
- Là tỳ nữ thiếp thân của tiểu thư Chu phủ, công tử là quan thân, sao lại lấy tỳ nữ làm bình thê?

Lục Thất nói:
- Đây là nhân duyên đã định, chị dâu ta là tộc tỷ của tiểu thư Chu phủ, vun vào cho ta và tiểu thư Chu phủ, lúc ấy Tân di nương Chu phủ và Tân Vận Nhi thay mặt tiểu thư Chu phủ đi gặp ta. Tân di nương rất hài lòng về ta, nhưng tiểu thư Chu phủ chỉ thích văn nhân nhã sĩ không chịu đáp ứng đề thân, Tân di nương liền chuộc thân cho Tân Vận Nhi đến nhà cầu hôn ta với mẫu thân. Thời điểm cầu hôn nhà ta còn nghèo, mẫu thân ta cảm động vì thành ý của Tân Di nương nên đã đáp ứng đính ước làm bình thê.

Trần Tương Nhi dịu dàng nói:
- Hóa ra là như vậy, vị Tân Vận Nhi kia...Tân tiểu thư thật sự là rất may mắn.

Lục Thất nói:
- Giàu nghèo của con người là vô thường đấy, nửa năm trước ta ở trong quân còn là một tiểu binh nhỏ nhoi, một lần lập công lớn khiến cho ta trở thành Trí Quả giáo úy thất phẩm, khi về quê nhà còn mang theo trăm lượng vàng công huân, mấy ngày sau trở về ta được làm Hộ quân Huyện úy, đã mua được trạch viện điền trang trăm mẫu và một hiệu thuốc bắc, ở thị trấn phố Tây Đại cũng mở một hiệu thuốc, từ lúc buôn bán đến nay cũng rất tốt, nguyên nhân ta là người luyện võ, không sợ bán cho phỉ nhân một lượng lớn dược liệu.

Trần Tương Nhi khẽ ồ một tiếng, Lục Thất lại nói:- Những điều này ta đã kể tỉ mỉ cho nàng, nàng còn muốn biết gì nữa không?

Trần Tương Nhi lưỡng lự một chút, lại khẽ hỏi:
- Sau này công tử có tòng quân nữa không?

Lục Thất nói:
- Nhất định sẽ đi đấy, bây giờ là loạn thế, nếu có đại chiến phát sinh, nam đinh trong huyện thành đều khó tránh khỏi bị trưng binh dịch đấy, nếu nàng không chấp nhận sự thật này, ta có thể chủ động đề xuất hủy bỏ.

Trần Tương Nhi cả kinh, vội vàng lắc đầu la lên:
- Không không, không cần, ta bằng lòng tiếp nhận.

Trong lòng Lục Thất ấm áp, có nhiều nữ nhân nhà quan nhà giàu không muốn gả cho võ quan, nguyên nhân một là thời đại này trọng văn khinh võ, hai là danh tiếng người luyện võ không tốt, hình tượng rất thô lỗ bất nhã, háo sắc tham rượu, ba là võ quan bận rộn hung hiểm, nữ nhân sợ nhất là thủ tiết khi chồng chết.

Hắn thư thả đứng lên, bước tới bên Trần Tương Nhi, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn nàng. Trần Tương Nhi xấu hổ cúi đầu xuống, từ mặt xuống cổ đều đỏ rực.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tương Nhi, ta muốn ngắm nhìn thân hình đẹp đẽ của nàng, có thể cởi quần áo được không?

Thân thể Trần Tương Nhi run lên, trái tim vô cùng hoảng loạn, yêu cầu của Lục Thất làm nàng vô cùng bất ngờ lẫn xấu hổ, thân thể run lên một lúc lâu, cuối cùng tay ngọc đưa lên thắt lưng váy, cúi đầu chậm rãi tuột vạt váy từ ngực xuống, váy rời khỏi vai thả xuống đất, khỏa thân lộ ra bờ vai đẹp mượt như ngọc trắng mịn, chỉ còn chiếc áo lót che bầu vú tròn đầy cao vút.

Chỉ mới khỏa thân nửa thân trên, hai bàn tay to lớn đã đỡ lấy cánh tay của nàng, kéo y phục của nàng lên, che đi vẻ xuân sắc của nàng, nàng ngước gương mặt đỏ ửng lên, ánh mắt mê hoặc nhìn Lục Thất.

Ánh mắt của Lục Thất bình tĩnh, dừng ở đôi mắt đẹp mê hoặc dịu dàng của Trần Tương Nhi, mỉm cười nói:
- Thân thể của Tương Nhi rất đẹp, hôm nay ta ngắm đã đủ rồi, chờ đêm động phòng hoa chúc, ta sẽ muốn toàn bộ đấy.

Trần Tương Nhi ngượng ngùng cúi đầu xuống, tay lặng lẽ thắt lại váy, lòng nàng đã chấp nhận Lục Thất, tuy rằng xấu hổ với yêu cầu của hắn cũng không dám cự tuyệt, không thể tưởng tượng được hắn chỉ ngắm nhìn, cũng không bắt nàng phải hầu hạ ngay lúc này.

- Tương Nhi, ba tháng sau ta sẽ dùng kiệu hoa cưới nàng.
Lục Thất dịu dàng cam kết.

Trần Tương Nhi ngẩn ra, ba tháng? Trong lòng của nàng bỗng nhiên rất sợ hãi, ba tháng quá lâu, nếu chẳng may lão sắc quỷ Triệu Huyện thừa kia bức bách Trần phủ, hậu quả sẽ thật đáng sợ.

- Công tử, tại sao phải ba tháng?
Tuy rằng Trần Tương Nhi ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến lão sắc quỷ nàng không thể không hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, hắn nói ba tháng là vì suy nghĩ cho Ninh Nhi, cưới Trần Tương Nhi quá sớm vào Lục gia, Ninh Nhi thân là thiếp tỳ lại phải quỳ cúi đầu, rất không tốt cho địa vị của tỷ ấy sau này.

Tuy nhiên Tương Nhi hỏi hắn không thể không đáp, nói:
- Nhà của ta rất cũ nát, muốn sửa lại rồi mới cưới nàng.

Trần Tương Nhi do dự một chút, cố lấy dũng khí nói:
- Công tử, lòng của Tương Nhi đã trao cho chàng, nếu đợi ba tháng sợ có nhiều biến cố, Tương Nhi muốn xuất giá sớm hơn, hiếu kính tận tâm với Lục gia.

Lục Thất nghe xong trong lòng ấm áp, được người ta coi trọng ái mộ là một cảm giác hạnh phúc khó có được. Hắn dịu dàng nói:
- Tương Nhi, ta tôn trọng ý nguyện của nàng, nàng muốn bao giờ xuất giá?

Trần Tương Nhi cúi đầu suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau