KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 606 - Chương 610

Quyển 5 - Chương 60: Vương ngạn thăng

Hôm đó, Lục Thất chưa về đêm ở lại Tu Di Sơn nhưng hắn không qua đêm trong Cảnh Vân Tự mà ở bên ngoài, Giám tự đến mời hắn đã khéo léo từ chối.

Ban đêm, sao sáng lấp lánh Lục Thất và Tiểu Điệp, Tiểu Thanh tản bộ ở Cảnh Vân Tự. Nhìn cảnh sắc gần xa, vùng này quan ải, khe núi sâu thẳm hiểm trở, kỳ phong cao ngất dưới chân núi có xây quan trại. Cả ngàn tướng sĩ thủ vệ phía tây Thạch môn quan là Hội Châu, là quan phòng thương lộ quan trọng.

- Thất lang, Cảnh Vân Tự ở đây muốn tu sửa e là không dễ, chẳng những tiêu hao lớn tiền của mà e là xây xong rồi cũng sẽ bị tướng sĩ Thạch Môn Quan phá hỏng.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Ta không sợ phá hỏng, nếu bị phá hỏng ngược lại càng tốt, ta muốn là thanh danh kính phật.
Lục Thất bình thản trả lời.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Chỉ là tu sửa đơn giản một chút, chủ yếu là quyên góp tăng y và thực phẩm, cũng có thể cho hương khói. Sau này trở về ta sẽ bảo 5 ngàn tướng sĩ xuất công.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất quay đầu lại nhìn lướt qua cười hỏi:
- Tiểu Thanh, cảnh sắc chỗ này đẹp không?

- Đẹp lắm, nhưng thiếp vẫn thích Giang Nam.
Tiểu Thanh dịu dàng trả lời.

Lục Thất cười, Tiểu Thanh lại nói:
- Lão gia, chàng không ở đây lâu chứ?

- Không ở lâu được nhưng sẽ vẫn ở một thời gian.
Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Thanh gật đầu, Tiểu Điệp chợt nói:
- Thất lang, trước kia thiếp đã từng nói chuyện kinh thành với chàng. Nếu thực sự chàng có thể thống nhất nam bắc sẽ dời đô về đâu?

Lục Thất hơi giật mình suy nghĩ một chút hắn nói:
- Khó mà nói được, theo nhìn ngắm có thể chọn Trường An. Nhưng Trường An, nàng và Tiểu Phức, Vận Nhi đều chưa quen.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Chiến sự Ba Thục, hi vọng Tấn quốc có thể thắng lợi.

- Thắng lợi là không dễ nhưng tỷ lệ đánh bại cũng không lớn. Rất có thể sẽ tạo thành chiến sự giằng co phân cách lãnh thổ. Tấn quốc không thể một hơi đánh bại quân Chu. Nhưng chỉ cần đến chiếm Ba Thục là có thể thủ ngoan cường.
Lục Thất tự tin nói, đây là báo cáo của Lục Thiên Minh.

Tiểu Điệp gật đầu đi mấy bước, Lục Thất lại nói:
- Một phần than đá của Thạch Châu đã vận chuyển đến Lạc Dương, xem ra vận chuyển đi Tấn quốc rồi.

Tiểu Điệp khẽ giật mình nói:
- Tấn quốc cần than đá làm gì? Là Kinh Châu cần sưởi ấm sao?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Tấn quốc cần than đá chủ yếu là dùng để luyện kim khí. Lửa than đá mạnh, tre gỗ sao sánh bằng.

Tiểu Điệp giật mình, ba vợ chồng đi trong bóng đêm vừa đi vừa nói chuyện.
Ngày hôm sau, sau khi Lục Thất bái Phật đã dẫn quân dời khỏi Tu Di Sơn. Sau khi về quân doanh bên sông Hồ Lô đã lập tức quyên đồ ứng Phật như tăng y, giấy, bút, mực đồng thời dùng rất nhiều thợ thủ công tu sửa vật dụng, chủ yếu là sơn dầu. Sau đó sai 5 ngàn bộ binh xuất công đi Tu Di Sơn.

Sắp xếp việc tu sửa chùa, Lục Thất lại đi thị trấn Bình Cao thăm hỏi Thứ sử Nguyên Châu. Thứ sử Nguyên Châu là một vị lão quan 50 tuổi, cơ thể rất béo, hiếm thấy ở Nguyên Châu. Tây bắc đa số là người gầy gò.

Sau khi khách sáo, Lục Thất nói thẳng phải đến thị trấn Bình Cao phòng ngự tránh đại quân Hạ quốc tập kích. Thứ sử Nguyên Châu miệng thì đồng ý nhưng lại hỏi Lục Thất có thể ở Nguyên Châu bao lâu. Lục Thất trả lời triều đình điều hắn đến Nguyên Châu là vì để kiềm chế Hạ quốc tiến quân Ba Thục. Một khi chiến sự Ba Thục chấm dứt, cũng là lúc hắn dời đi. Sau khi giao lưu đơn giản, Lục Thất khéo léo từ chối Thứ sử Nguyên Châu tẩy trần cho hắn rồi trở về quân doanh.

Bảy ngày sau, bộ binh và thợ thủ công trở về, giám tự của Cảnh Vân Tự cũng theo cùng gặp mặt trực tiếp để cảm ơn Lục Thất. Sau khi Lục Thất xã giao lại lấy 200 quan tiền cho giám tự mang về. Trước khi đại quân đến tu sửa hắn đã cho Cảnh Vân Tự rất nhiều lương thực, đủ đế mười mấy vị sư ăn trong một năm. Cho văn phòng tứ bảo có thể để Cảnh Vân Tự tự tu sửa Kinh Phật, bày trí kinh các.

Sau khi đóng quân ở Nguyên Châu 15 ngày, rốt cuộc Lục Thất cũng nhận được lời mời của Vương Ngạn Thăng. Ba vị tướng sĩ dũng mãnh đi tới, sau khi vào quân doanh chào hỏi, một người trong số đó thông báo lời mời của Vương Ngạn Thăng mời Lục Thất đến đô đốc phủ huyện Bình Lương gặp mặt.

Huyện Bình Lương là hạt hạ của Nguyên Châu. Chức quan của Vương Ngạn Thăng là đô đốc Bình Lương thực ra vẫn là phong hầu tước Trấn tây hầu. Lục Thất sau khi nhận lời mời, sáng sớm ngày hôm sau dẫn theo 52 tướng sĩ rời quân doanh. Lúc này Lục Thất không cho Tiểu Điệp và Tiểu Thanh đi cùng mà dẫn theo Lý Bảo và Lỗ Hải.

Gần trưa đã đến thị trấn Bình Lương, vừa đến nơi thấy không giống với thị trấn Bình Cao, thị trấn Bình Lương của huyện Hạ rõ ràng có phòng vệ. Trên tường thành có tướng sĩ san sát, cửa thành cũng có một lượng lớn tướng sĩ trông coi, thủ vệ. Quy mô không tương xứng với thị trấn Bình Lương.

Vừa đến cửa thành, có một gã Giáo úy lập tức chạy ra cung kính chào Lục Thất theo nghi thức quân đội. Sau đó mời khách sáo. Lục Thất cũng xuống ngựa đi vào cửa thành, không có tỏ ra là đại quan uy phong. Trên thực tế, địa vị của hắn không thua kém gì Vương Ngạn Thăng, thậm chí còn tôn quý hơn cả y.

Chức Binh Bộ thị lang của Lục Thất là triều quan, luận về thực quyền hắn cũng nắm mấy vạn quân soái trọng binh địa phương. Hơn nữa, hắn vẫn là phò mã Chu quốc, đây là một hình tượng vô cùng tôn quý, hoàn toàn là một trọng thần của kinh thành. Còn Vương Ngạn Thăng mặc dù là đô đốc Tam phẩm nhưng dù sao cũng là quan địa phương.

Sau khi vào thành, Lục Thất lên ngựa đi chầm chậm, tên giáo úy kia cưỡi ngựa dẫn đường, dẫn Lục Thất đến phủ đô đốc. Thoạt nhìn đó là một phủ trạch có kiến trúc lớn, bốn phía trước cổng lớn đứng đầy tướng sĩ uy phong lẫm liệt. Lục Thất thầm oán phải dùng nhiều người đón như vậy sao, cứ như lâm đại địch vậy?

Tới cửa phủ, giáo úy dẫn đường cáo lễ với Lục Thất để vào thông báo. Một lát sai, cửa phủ mở rộng ra một vị mặc áo giáp lưng đeo bảo kiếm đi ra, râu rậm khuôn mặt chữ điền cơ thể tầm trung thể hiện khí chất dũng mãnh.

- Phò mã gia có thể đến Bình Lương là vinh hạnh của bổn quân, ha ha, bổn quân vinh hạnh quá!
Vương Ngạn Thăng chắp tay nói.

Lục Thất nghe xong hơi nhíu mày, chỉ cảm thấy Vương Ngạn Thăng rất không biết diễn. Y giả dối khiến người ta phát ói. Hắn chỉ thi lễ rồi cười nhạt nói:- Vương đô đốc là Trấn tây hầu, ta là Tây tấn hầu, chúng ta cứ xưng hô đại nhân cho thỏa đáng. Nghe hai chữ Phò mã gia không được thoải mái.

Vương Ngạn Thăng hơi giật mình tiện nói:
- Được, Lục đại nhân thật sảng khoái, mời vào trong.

Lục Thất gật đầu, giơ tay khách sáo cùng Vương Ngạn Thăng đi vào phủ đô đốc. Vừa đi vào phủ, Vương Ngạn Thăng liền cười nói:
- Lục đại nhân hay là mời quý thuộc hạ đi nghỉ đi.

Lục Thất gật đầu, quay lại dặn dò Lý Bảo và Lỗ Hải dẫn người ra ngoài. Vương Ngạn Thăng lại mời Lục Thất, hai người cùng đi thẳng vào phòng. Trong phòng khách không có tướng sĩ, tám nô tì đứng thẳng hai bên.

Nhưng trong phòng khách lại không có bàn mà phân chủ khách, mà bày bàn thấp, lót thảm, đây là Phiên tục. Nhưng thời cổ lại không đãi khách như vậy.

Lục Thất ngồi xuống vị trí khách bên tay trái, hắn ngồi xếp bằng trên nệm, sau khi ngồi xuống cảm giác rất không quen. Vương Ngạn Thăng đi đến vị trí của chủ, sau khi ngồi xuống không ngờ lại để bảo kiếm ngang đùi.

- Ha ha, Lục đại nhân, bổn quân cho rằng đại nhân sẽ không đến cơ.
Vương Ngạn Thăng cười nói.

- Vương đại nhân là chủ, ta là khách quân theo lý nên đến chứ.
Lục Thất ung dung trả lời.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:
- Lục đại nhân hiểu đạo làm người, nhưng triều đình sai Lục đại nhân đến Nguyên Châu đóng quân hay là triều đình muốn đột kích Hạ quốc?

- Ta đến Nguyên Châu là phụng lệnh đóng quân, dụng ý là uy hiếp đại quân Hạ quốc không dám xuôi nam vào Ba Thục. Hiện giờ, đại quân Chu quốc đã đại thắng có được Hán Trung. Binh vào Kiếm Các, chỉ cần đột phá Kiếm Các hoặc đường vòng đột phá là có thể tấn công Thành đô phủ. Quân Chu một khi tiến vào Ba Thục thành công cũng không cần ta đóng ở Nguyên Châu nữa. Ta còn là Thứ sử Thạch Châu phải trở về Thạch Châu.
Lục Thất trả lời.

- Lục đại nhân lập nhiều công huân ở Thạch Châu. Bổn quân có nghe nói, Lục đại nhân chính là danh tướng thiện chiến, bổn quân khâm phục.
Vương Ngạn Thăng tán dương.

Lục Thất cười nói:
- Cuộc chiến Thạch Châu, ta mượn Hoàng Hà là nơi hiểm yếu, may mắn có được thắng lợi. Thực ra, Tấn Quốc Công cũng có thể lập công huân. Chỉ có điều Tấn Quốc Công không nghĩ Thạch Châu lại có họa giặc ngoại xâm.

Vương Ngạn Thăng hơi giật mình, rồi lập tức cười nói:
- Lục đại nhân cũng hiểu, cái gọi là chim bay giấu tên, cũng là đạo lý đó.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Là đạo lý đó nhưng ta không dám loạn ngôn.

Vương Ngạn Thăng ngây ra tiện đà nói:
- Ha ha, là bổn quân lỡ lời rồi.

- Nào, bày rượu.
Vương Ngạn Thăng nói xong phân phó.

Quyển 5 - Chương 61: Thổ hoàng đế

Sau khi dặn dò, có nô tì ra ngoài rồi mang thịt dê nướng thơm lừng và rượu vào. Xem ra, Vương Ngạn Thăng cũng chuẩn bị chiêu đãi Lục Thất, nô tì rót cho Lục Thất một chén rượu.

- Lục đại nhân, nào, bản quân tẩy trần cho ngài.
Vương Ngạc Thăng giơ bát lên nói.

- Tạ ơn tấm thịnh tình của Vương đại nhân.
Lục Thất giơ bát đáp lại, sau đó cùng uống với Vương Ngạn Thăng.

- Nào, mời dùng.
Vương Ngạn Thăng bỏ bát rượu xuống, lấy miếng thịt nói.

Lục Thất gật đầu, cũng lấy một cái đùi dê ăn mấy miếng, lại nghe thấy Vương Ngạn Thăng nói:
- Lục đại nhân đi Cảnh Vân tự, còn cho chùa rất nhiều lộc không thể ngờ Lục đại nhân là võ tướng mà lại tin vào Phật.

- Ồ, ta không tin Phật mà kính Phật. Năm ta 8 tuổi, ngã ngựa hôn mê 3 ngày là sau khi gia mẫu bái Phật ta đã tỉnh lai. Cho nên gia mẫu ta từng dặn thấy chùa nhất định phải bái một chút.

Lục Thất trả lời, hắn ở Thạch Châu cũng nói như vậy. Bằng không hắn bái Phật sẽ đưa tới sự nghi ngờ của các Phật đồ. Một câu là Phật tổ hiển linh ban cho hắn sự sống.

- Ừ, đàn ông tin Phật, nghe nói tin rồi rất lợi hại, không kém người Đảng Hạng….
Vương Ngạn Thăng gật đầu nói, tỏ ra tin tưởng.

- Giang Nam là Lý Quốc Chủ sùng Phật mới làm cho Phật giáo hưng thịnh. Nhưng sùng Phật quá sẽ trở thành tai họa.
Lục Thiện liền nói.

- Ồ, hoàng đế bệ hạ của chúng ta lại ghét phật, Lục đại nhân kính phật e rằng sẽ phiền toái rồi.
Vương Ngạn Thăng nói.

- Bệ hạ không ghét phật mà là không vui vì có quá nhiều hòa thượng, không vui khi chùa chiền chiếm một lượng lớn đất đai, tài lực, không vui vì chùa không nộp thuế.
Lục Thất trả lời.

- Ôi, đó không phải là ghét Phật sao?
Vương Ngạn Thăng cười nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu rồi nâng bát lên trả lễ nói:
- Tôi chỉ kính phật chú không thay đổi quy củ về Phật giáo của bệ hạ. Chỉ là tu sửa chùa chiền một chút để hương khói qua ngày.

Vương Ngạn Thăng gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Vương đại nhân, bên Cảnh Vân Tự kính xin hãy chiếu cố một chút đừng để các tướng sĩ đi phá hủy.

- Ha ha, Lục đại nhân nói vậy, bổn quân phải nể mặt rồi.
Vương Ngạn Thăng cười nói.

Lục Thất gật đầu lại nói:
- Ngoài ra, ta sai người đi mua dê béo của Hạ quốc. Nếu có hồi âm ta sẽ ra biên giới một chút. Xin Vương đại nhân hãy dàn xếp.

- Ồ, Lục đại nhân sai người đi Hạ quốc mua dê vậy không tốt đâu. Triều đình đã hạ lệnh cấm thông thương với Hạ quốc.
Vương Ngặn Thăng nói với vẻ mặt khó xử.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Triều đình cấm không cho thông thương nhưng ta vì giải quyết vấn đề quân lương, đừng nói là đi Hạ quốc mua dê mà nếu trong quân ta thiếu lương thực thì địa bàn nhà mình cũng phải cướp. Duy trì sức chiến đấu của quân đội mới là trách nhiệm lĩnh quân của ta.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:
- Lục đại nhân nói hay lắm nhưng nếu Lục đại nhân đã làm như vậy rồi vậy chắc chắn triều đình sẽ không cho phép.

- Triều đình không cho phép, ban đầu đến Thạch Châu ta chỉ dẫn theo 2 ngàn tướng sĩ. Bây giờ mở rộng ra 2 vạn quân lực, triều đình cũng không cho thì cũng cho rồi. Cái gọi là không cho chỉ là tương đối, bây giờ để ta đến Nguyên Châu. Ở Nguyên Châu này ta nhất định phải để các tướng sĩ được ăn, nếu không có gì ăn, 2 vạn quân phần lớn đều là hàng lính Hạ quốc, chẳng phải sẽ xảy ra phản loạn sao?Lục Thất nhướn mi nói.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:
- Lục đại nhân nói có lý.

Lục Thất cười nâng bát kính rồi lại buông bát xuống nói:
- Vương đại nhân ở tây bắc, nghe nói đến 8 năm rồi, ở biên giới chịu khổ 8 năm cũng không dễ dàng gì.

- Ha ha, không dễ, nhưng khổ cũng có cái hay của khổ.
Vương Ngạn Thăng cười nói.

Lục Thất mỉm cười cầm bát rượu lên uống rồi lại nghe Vương Ngạn Thăng dặn dò:
- Nào, rót rượu!

Sau khi dặn dò, có nô tì đẩy Thiên Đường môn bên trái chủ vị, sau đó có cả tiếng trống vang lên. Lục Thất nghe thấy tiếng trống liền nhìn lại, chỉ thấy ở Thiên Đường môn có nữ nhân đi ra, hơn nữa lại là các thiếu nữ thanh xuân người trần như nhộng. Lục Thất nhìn chăm chú, nâng bát đứng hình ở ngang miệng.

Nhìn thấy những nữ nhân kia xếp thành hàng đi vào phòng, một đám lắc mông, cơ thể trắng ngần, tỏa hương thơm ngát. Đi qua bàn của Lục Thất, cô nào cũng vẻ mặt xuân thì, cười ngọt ngào, cả đám được gọi là mỹ nhân này mới chỉ 12 tuổi.

- Ha ha, Lục đại nhân, đây đều là dê béo ta nuôi, ai cũng lắng lơ quyến rũ, chọn hai người đi.
Vương Ngạn Thăng nhìn Lục Thất cười nói.

Lục Thất chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, nhưng hắn không muốn ở cùng đám mỹ nhân này. Hắn tôn trọng Tiểu Điệp vẫn cố kiềm chế dục vọng của nam nhân. Cũng bởi vì thống quân, cho nên luôn tự kiềm chế mình không muốn nữ nhân. Vì trong quân nghiêm lệnh phải kiềm chế bản thân, lại khoan dung cho dục vọng bình thường của các tướng sĩ nên mới dễ dàng lấy được lòng quân.

- Vương đại nhân ở đây đúng là đất khổ có nhạc rồi.
Lục Thất uống một hớp rượu rồi nói.

- Ha ha, Lục đại nhân không muốn chọn hai người rót rượu sao?
Vương Ngạn Thăng mỉm cười nói.

Lục Thất cười, nhìn đám mỹ nức lắc mông uốn éo rồi cười nhạt:
- Không phải là không muốn, chỉ là ta không thích.- Ồ, bản quân thích nữ nhân ngực to, mông nở, loạn nữ nhân này chơi mới đã. Nữ nhân mà không lẳng lơ thì còn cái vị gì nữa.
Vương Ngạn Thăng cười nói tục.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Khẩu vị của ta không giống với Vương đại nhân.

- Ồ, bản quân hiểu rồi.
Vương Ngạn Thăng cười nói.

- Nào, mang hai con dê trắng mới mua lên đây.
Vương Ngạn Thăng dặn dò, có nô tì trả lời.

Bốp, Vương Ngạn Thăng vỗ bàn một cái, Lục Thất cả kinh, vừa có suy nghĩ không hay trong đầu, trong đám mỹ nữ trong nội đường chợt tản ra chia làm 3 hàng rồi quỳ xuống đất chỉnh tề. Người nào người nấy mông trắng như tuyết tròn vểnh, 12 cái mông đẹp hướng về phía Vương Ngạn Thăng.

Lục Thất ngạc nhiên nhưng đỏ mặt tía tai, sức sóng trong cơ thể rừng rực. Đây quả thực là cực hình của hắn, lại thấy một nô tì mang mâm gỗ đến gần Vương Ngạn Thăng.

Vương Ngạn Thăng giơ tay lấy vật phẩm trên bàn gỗ rồi nhìn về đám mỹ nữ bờ mông tươi đẹp đang phủ phục, chợt ném vật trong tay ra. Hai vật kia phi vút ra, đập vào hai cặp mông của thiếu nữ xinh đẹp, hai mỹ nữ kia rên lên một tiếng, lập tức uyển chuyển đứng lên, cất bước về phía bàn. Lục Thất nhìn rõ vật vừa ném ra ngoài là Ưng vũ châm tiêu.

- Nào, ăn một miếng.
Mỹ nữ đầu tiên, Vương Nhạn Thăng bắt lấy miếng thị dê đưa cho, cô gái quỳ trên nệm, gác tay duỗi cổ cắn một miếng. Miếng thịt dê trong tay Vương Ngạn Thăng lại chuyển sang bên phải cho mỹ nữ xinh đẹp ăn.

Lục Thất nhìn không nói gì, Vương Ngạn Thăng ở phủ đô đốc huyện Bình Lương, đúng là nghèo xa cực lạc, hoàn toàn là cuộc sống của thổ Hoàng đế. Y không hề e dè mà phô bày cho Lục Thất thấy, sao Lục Thất lại không biết rõ dụng ý của y, đó là cuộc sống của kẻ hợp lưu.

- Lục đại nhân, thật sự không động lòng sao?
Vương Ngạn Thăng cười nói.

Lục Thất cười:
- Vương đại nhân, tôi thích dê trắng.

Vương Ngạn Thăng hơi giật mình, rồi y lập tức gật đầu mỉm cười rồi lại quay đầu về phía bên trái dặn dò:
- Đi, mang rượu cùng dê béo cho Lục đại nhân chọn.

Nô tì bên trái cung kính bước vào nội đường. Đó là một nữ nhân khỏe mạnh đi tới gần nhóm mỹ nữ, xoay người vỗ vào mông to của một mỹ nữ. Mỹ nữ bị vỗ vào mông lập tức vểnh mông lên cao, cuối cùng chọn được hai mỹ nữ, hai mỹ nữ đứng lên đi ra nội đường, tới sau bàn của Lục Thất, một trái một phải gác tay quỳ, hai khuôn mặt xinh đẹp nhìn Lục Thất.

Lục Thấy mỉm cười lấy thị dê cho hai mỹ nữ ăn. Khuôn mặt của họ tỏ ra vui sướng bất ngờ, mọi sự sợ hãi đều biến mất dưới khuôn mặt xinh đẹp. Họ tự mở môi soi ra cắn thịt sau đó người bên trái rót rượn cho Lục Thất, mà người bên phải rồi ngồi lệch về phía trước, nhẹ nhàng ngả vào Lục Thất.

- Ha ha, nào nào Lục đại nhân, uống rượu.
Vương Ngạn Thăng giơ bát lên cười nói.

Lục Thất nâng bát rượu lên uống rồi bỏ bát xuống. Cô gái bên trái lại lấy vò rượu rót cho hắn. Tay phải Lục Thất rơi xuống, ôm mỹ nữ bên phải, tay trái sờ vào khuôn ngực tươi đẹp của mỹ nữ bên trái. Cô gái kia khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể trắng ngần vặn vẹo ngả vào người hắn.

- Nghe nói quan viên Đường quốc có đến ba thê bảy thiếp, còn cho phép nuôi cả gia kỹ. Nhìn sức của Lục đại nhân chắc là người có kinh nghiệm phong nguyệt, chắc chắn có nhiều mỹ nhân làm bạn.
Vương Ngạn Thăng mỉm cười nói.

Lục Thất nghe thầm đổ mồ hôi, nhưng vẻ mặt hắn vẫn tươi cười nói:
- Vương đại nhân nói sai rồi, ta ở Giang Nam có rất nhiều thê thiếp. Quan trường của Đường quốc có tục nhiều thê thiếp là một hình tượng của địa vị. Nhưng Vương đại nhân ở đây chắc là sung sướng hơn ta.

- Nói sung sướng, bổn quân không so với ngài được.
Vương Ngạn Thăng nâng bát rượu lên, lục Thất cũng giơ bát lên đáp lại.

Quyển 5 - Chương 62: Lá mặt lá trái

Bỏ bát xuống, Vương Ngạn Thăng nhìn Lục Thất nói:
- Bổn quân ở đây cũng không dễ dàng gì, hai năm bắt đầu như một con ngựa điên, ứng phó không dứt với người Đảng Hạng. Nhiều lần suýt nữa thì xuống hoàng tuyền. Sau này Hạ quốc lại chằm chằm vào sông Hoàng và Hồi Hột mới khiến ta có thời gian nghỉ ngơi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Vương đại nhân trấn thủ biên giới đúng là công lao lớn.

- Nói quá rồi, bổn quân không bằng ngươi được. Thạch Châu liên tiếp đại thắng thực sự khiến phủ đô đốc Bình Lương phải xấu hổ. Thạch Châu đại thắng chẳng những khiến cho toàn Chu quốc giật mình mà còn đả nặng vào nhuệ khí của Hạ quốc. Hạ quốc từ khi lập quốc đến nay rất hiếm khi thảm bại. Nhiều lắm cũng chỉ lưỡng bại câu thương, còn ngươi trận chiến đó quá xuất sắc là quân yếu diệt quân mạnh. Hơn nữa, chiến sự liên tiếp quân lực của ngươi lại càng nhiều, khó lường.
Vương Ngạn Thăng nói với giọng điệu tâm huyết từ đáy lòng.

Lục Thất cười khổ nói:
- Vương đại nhân không cần khen ta, ta đóng quân ở Nguyên Châu này cũng là buồn chán. Nếu Hạ quốc trả thù sẽ đột kích đến Nguyên Châu, lúc đó ta không có Hoàng Hà là nơi hiểm yếu, rất khó chống đỡ đại quân Hạ quốc.

- Có gì mà phải buồn, nếu đại quân Hạ quốc đến, nếu dưới 5 vạn bổn quân cùng đánh với ngươi. Nếu là một vạn, bổn quân sẽ cùng ngươi rút lui.
Vương Ngạn Thăng hào hứng nói.

Lục Thất liền nhìn chăm chú, nghiêm nét mặt hỏi:
- Đại nhân nói thật lòng chứ?

- Tuyệt đối là thật, nếu Hạ quốc đột kích bổn quân cũng có cách giữ gìn đất đai. Nếu giương mắt nhìn quân lực của Lục đại nhân bị đại quân giết, hậu quả sẽ là từng bộ phận bị tiêu diệt. Ta và ngươi chỉ có cùng tiến thoái, mới có thể cùng nhau công được, có tội cùng nhau gánh vác.
Vương Ngạn Thăng trả lời nghiêm nghị.

- Được, uống rượu.
Lục Thất nhướn mi hai tay nâng bát, Vương Ngạn Thăng cũng hai tay nâng bát. Hai người cùng kính nhau.

Bỏ bát xuống, Lục Thất xé thịt dê ăn nhận tiện xé luôn cho hai mỹ nữ xinh đẹp. Hai mỹ nữ cùng ăn rồi lắc lư thân hình trắng ngà, bộ ngực mịn màng ngả vào lòng Lục Thất. Lục Thất mỉm cười, ôm lấy sau đó buông ra xua tay ra hiệu. Hai mỹ nữ vội vàng đứng dậy rót rượu.

Vương Ngạn Thăng ăn thịt dê rồi nói:
- Lục đại nhân, ta cảm thấy, triều đình không nên để đại nhân đến Nguyên Châu. Đại nhân đang ở Thạch Châu giống như có thể kiềm chế Hạ quốc. Đến Nguyên Châu ngược lại sẽ rơi vào cạm bẫy.

Lục Thất cười nói:
- Triều đình để ta đến Nguyên Châu dụng ý không thể nói rõ. Nguyên nhân chính là ta có quá nhiều quân lực, ở Thạch Châu ta lập được huân công, nếu sai người đi cướp quân quyền của ta chẳng phải là làm hỏng quy củ coi trọng quân công của triều đình hay sao?

- Lục đại nhân quả nhiên là người hiểu chuyện, nhưng dù sao Lục đại nhân căn bản cũng nông cạn, chỉ có thể do triều đình sắp đặt.
Vương Ngạn Thăng nói.

Lục Thất nâng bát rượu lên uống một ngụm rồi nói:
- Vương đại nhân từng nói, chim bay cố gắng giấu tên. Nếu ta không hiểu làm sao có thể tự bảo vệ mình. Triều đình sắp đặt ta không dễ dàng vậy đâu.

- Ồ, Lục đại nhân nói như vậy lẽ nào có tâm tạo phản?
Vương Ngạn Thăng nói.

Lục Thất lắc đầu:
- Tạo phản, đó chỉ có thể tìm đường chết. Vương đại nhân đã đồng ý cùng ta tiến thoái. Ta nói thật, ta ở Thạch Châu đã có hơn 4 vạn quân lực. Triều đình nhất định điều ta rời khỏi Thạch Châu, ta đã điều 2 vạn quân lực đi Ngân Châu quy thuộc Chiết thị. Hơn nữa, gầm một nửa nhân khẩu của Thạch Châu đều vận chuyển đến Ngân Châu. Hiện giờ, Thạch Châu đã khôi phục trạng thái trước kia rồi.

- Mang 2 vạn quân lực và lương thực cho Chiết thị? Vậy có lợi lộc gì?
Vương Ngạn Thăng ngạc nhiên nói.

- Lợi lộc, lợi lộc chính là Chiết thị cũngđể ta tiến thêm một bước giao hảo với Chiết thị. Không giấu gì đại nhân, ta và Chiết thị có hôn ước. Con gái Triết thị Chiết Hương Nguyệt là nữ nhân của ta. Ta là phò mã Chu quốc nhưng cũng là con rể của Chiết thị. Tất cả những gì ta mang đến Ngân Châu đều thuộc quyền quản lý của Chiết Hương Nguyệt. Chiết thị chính là con đường lui thân của Lục Thiên Phong ta.
Lục Thất có vẻ hăng hái nói, dường như đã có men say.

- Ồ, hóa ra Lục đại nhân còn có đám hỏi với Chiết thị.
Vương Ngạn Thăng ngạc nhiên nói.

- Là có hôn ước, 10 vạn đại quân của Hạ quốc đột kích Lân Châu, Chiết Duy Trung của Chiết Thị chạy đến Thạch Châu nhờ ta tấn công Ngân Châu. Ta và Chiết Duy Trung cùng nhau đột kích chiếm lại được Ngân Châu. Sau khi Chiết Thị có được Ngân Châu đã chủ động hứa hôn cảm ơn ta. Chiết thị muốn ta giúp giữ được Ngân Châu. Trước đó không lâu, Hạ quốc lại xuất 10 vạn quân đi cướp Ngân Châu, ta giúp Chiết thị đánh lui họ. Kết quả, ta đã bị điều đến Nguyên Châu nhưng giao tình của ta và Chiết Thị đã rất sâu sắc rồi.Lục Thất mỉm cười nói, nói xong lại lấy bát rượu, tay thì vuốt vè mông eo mỹ nữ bên phải.

- Hay, Lục đại nhân mưu tính sâu xa, quả không hổ là tướng quân thiện chiến.
Vương Ngạn Thăng tán dương nói.



Lục Thất cười rồi đột nhiên hỏi:
- Vương đại nhân, dê trắng mà đại nhân nói không phải là để lừa ta đấy chứ?

- Ha ha, Lục đại nhân lại nóng rồi, hai con dê trắng đó là hàng mới mua buôn từ An Tây đến. Đều là thượng phẩm của Bạch Dương nhưng ta thích nữ nhân lẳng lơ khêu gợi, không có hứng với hàng non. Chỉ để làm vật lễ tặng.
Vương Ngạn Thăng nói tục cười.

- An Tây? Là thành Toái Diệp sao?
Lục Thất ngẩn người ra nói.

- Ha ha, đúng thế, đại nhân nhìn là biết.
Vương Ngạn Thăng trả lời.

- Nào, mang vào!
Vương Ngạn Thăng quay đầu vào hô.

Nô tì tuân lệnh, quay vào dặn dò một câu, tiếp theo hai nô tì tráng kiện từ nhà trái đi ra, trong tay nô tì cầm dây da, tiếp theo là hai cô gái trần như nhộng ra Thiên Đường môn. Hai tay của các nàng bắt chéo sau lưng, trên gáy có vòng da bị dây da thiết chặt đi vào trong nội đường.

Ánh mắt của Lục Thất lập tức bị hấp dẫn, đó là hai thiếu nữ dị tộc hắn chưa từng nhìn thấy. Cơ thể thon thả, da thịt trắng nõn, hai tay trắng ngọc ở sau lưng, bầu ngực no đầy. Khuôn mặt của các nàng vô cùng thanh tú, má hồng, mũi cao, môi đỏ, lông mi dài, nhất là đôi mắt to đẹp nhan sắc như màu xanh thẳm.

Nô tì dắt họ như dắt dê, dẫn hai kiều nữ đi tới trước bàn của Lục Thất. Khuôn mặt của họ hoảng sợ nhìn hắn, nô tì gỡ dây thừng ra, hai vô gái hỏang sợ ôm lấy ngực.

- Được, ta cần!
Vẻ mặt tham lam của Lục Thất nhìn chằm chằm vào họ.

- Ha ha, nếu Lục đại nhân thích, vậy chọn một cô đi.Vương Ngạn Thăng mỉm cười nói.

Lục Thất nghe xong, nhìn chằm chằm vào cơ thể hai kiều nữ. Chợt có mỹ nữ giơ tay ra chỉ sang bên phải, kiều mỵ nói:
- Đại nhân, người bên trái đẹp, ngực lớn hơn, chính là một mỹ nữ lẳng lơ đấy.

Lục Thất cười quay đầu lại nhìn Vương Ngạn Thăng nói:
- Vương đại nhân, hai người này ta đều muốn, ta có thể mua, sẽ không để đại nhân phải thua lỗ đâu.

Vương Ngạn Thăng hơi giật mình, cười nói:
- Hai con dê trắng này, bổn quân muốn tặng một cho đại nhân. Nhưng bổn quân và Lục đại nhân mới quen, người Lục đại nhân thích bổn quân đồng ý giao, thu lại tiền vốn, 400 quan tiền.

- Được, Vương đại nhân thật thắng thắn.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Vương Ngạn Thăng cười hỏi:
- Hôm nay Lục đại nhân có về không?

- Không về, sáng mai về.
Lục Thất không chần chừ mà đáp.

- Được, vậy bổn quân và Lục đại nhân uống cho thật sảng khoái.
Vương Nhạn Thăng hào sảng nói.

- Nào, ta mời đại nhân,
Lục Thất nâng bát, Vương Nhạn Thăng cũng nâng bát đáp lại.

Hai nô tì dẫn hai thiếu nữ dị tộc ra khỏi Thiên Đường môn, Lục Thất bỏ bát xuống rồi nói:
- Ta nghe thám báo hồi báo, nói kiếm thuật của Vương đại nhân vô cùng lợi hại, có thời gian để ta mở mang kiến thức một chút không?

- Kiếm thuật của bổn quân có hơi tàn nhẫn, luôn đả thương người không thể bàn luận với Lục đại nhân được.
Vương Ngạn Thăng từ chối nói.

Lục Thất gật đầu lại nói:
- Vương đại nhân đánh nhau với Hạ quốc nhiều năm, có kiến giải gì về Bát thị Đảng Hạng không?

- Bát thị Đảng Hạng? Lục đại nhân hỏi chuyện này là có ý gì?
Vương Ngạn Thăng nói.

- Biết người biết ta mới không bị thiệt thòi, nếu như có thể giao hảo với một trong Bát thị Đảng Hạng ít nhất có thể biết địch trước. Có thể làm việc theo hoàn cảnh giữ cho quân lực không bị tổn hại.
Lục Thất trả lời.

- Bát thị Đảng Hạng rất khó giao hảo đấy, bổn quân trấn thủ Bình Lương đã nhiều năm, cũng chỉ có giao tế với một vài tư thương của Hạ quốc. Mà không có cách nào tiếp xúc được với nhân vật quan trọng của Bát thị Đảng Hạng. Nhưng bổn quân cũng hiểu rất nhiều về Bát thị Đảng Hạng.
Vương Ngạn Thăng nói.

- Ồ, xin đại nhân chỉ bảo.
Lục Thất nói.

- Được, nào, uống rượu.
Vương Ngạn Thăng nâng bát rượu mời, Lục Thất cũng nâng bát đáp lại.

Quyển 5 - Chương 63: Hậu trường

Bữa tiệc đón gió tẩy trần nhìn như nghèo xa cực lạc cũng là để giấu diếm sát khí và câu tâm. Một lúc sau, Lục Thất làm bạn với hai mỹ nữ xinh đẹp đi tẩy trần nghỉ ngơi.

Lục Thất vừa rời đi, Vương Ngạn Thăng liền dựng bắn người lên, hai mỹ nữ tươi đẹp bên cạnh vội đứng dậy cùng xoay người vịn xuống bàn, mông chổng lên, Vương Ngạn Thăng giơ tay cởi bỏ áo giáp, đi đến sau mông mỹ nữ bên trái, vật kia đâm vào, cô ta lập tức kêu gào, Vương Ngạn Thăng hừ hừ điên cuồng hoang dâm, mỹ nữ kia thét lên tiếng chói tai.

Rất lâu sau, Vương Ngạn Thăng đẩy mỹ nữ gần như đã xơ xác kia ra bước vội đỡ lấy một bờ mông khác, tiếp tục cuồng dâm đâm vào, rất lâu sau mới kêu gào lên kỳ quái, đột nhiên cơ thể run lên bần bật, lập tức trong chốc lát vẻ mặt của y tỏ ra thỏa mãn, tay vỗ vỗ vào mông mỹ nữ. Mỹ nữ ngồi xuống chăn đệm, lập tức có nô tài đến lau người cho Vương Ngạn Thăng. Một lát sau, y xách quần mặc áo giáp cầm bảo kiếm dời đi.

Vương Ngạn Thăng vừa đi, đám mỹ nữ như được đại xá đều đứng đậy vồ lấy bàn, tay quơ lấy thịt dê. Trông như một đám quỷ đói chỉ một lát sau thịt dê đã hết sạch, chỉ còn lại xương đùi.

- Đi đi.

Một nô tì lạnh lùng nói, đám mỹ nữ như thoáng nghe quân lệnh vội vàng bước thành hàng uốn éo cái mông đi sang Thiên Đường môn.

Vương Ngạn Thăng ra khỏi phòng, rẽ trái đi được khoảng 50m thì đến một hiên các. Dưới mái hiên có 4 gã mặc áo giáp đứng nghiêm gác. Vừa nhìn thấy Vương Ngạn Thăng, họ nhất tề chào theo nghi thức quân đội. Vương Ngạn Thăng lập tức đi đến trước cửa, giơ tay ra gõ.

- Trình đại nhân, Vương Ngạn Thăng đến rồi.

Vương Ngạn Thăng bình thản nói, lại không hề đề cập đến thân phận đô đốc.

Rất nhanh cửa được mở ra, không ngờ lại là một mỹ nữ mình trần như nhộng. Mỹ nữ cung kính mở cửa rồi lui xuống. Vương Ngạn Thăng vào hiên các, hiên các phân ra phòng trong phòng ngoài. Phòng ngoài trang trí như phòng khách nhưng lại có án thư.

Vương Ngạn Thăng mới đứng trong phòng, có một gã đàn ông hơn 30 tuổi bước từ trong nội thất ra. Người đàn ông kia mặc quần áo rộng thùng thình, khuôn mặt vuông vắn, râu xồm dày mấy tấc, phong thái nhà võ trung dung.

- Vương đô đốc đến rồi.

Ngươi đàn ông vừa ra đã thân thiện chào hỏi.

- Vì có việc lại phải quấy rầy Trình đại nhân rồi.

Vương Ngạn Thăng mỉm cười nói.

- Vương đô đốc quá lời rồi, hạ quan không nên tham vui.

Người đàn ông hơi cung kính nói.

Vương Ngạn Thăng mỉm cười lắc đầu nói:

- Ngồi đi, chúng ta nói chuyện.

Hai người ngồi ở phòng ngoài, Vương Ngạn Thăng nói:

- Phò mã Chu quốc Lục Thiên Phong hôm nay đã tới ở ngay trong phủ đô đốc. Ta vừa mới cùng hắn uống rượu, nói rất nhiều.

- Ồ, Lục Thiên Phong lại đến phủ đô đốc, không biết hắn nói gì?

Nét mặt của Trình đại nhân lập tức nghiêm lại hỏi.

Vương Ngạn Thăng tự thuật một chút, cuối cùng nói:

- Không thể ngờ là Lục Thiên Phong lại có hôn ước với Chiết thị, thật là gan quá lớn.

Trình đại nhân gật đầu nói:

- Là người có gan lớn, rõ ràng là khiêu khích hoàng đế mà. Tuy căn bản là Lục Thiên Phong nói sự thật, hoàng để để hắn thành phò mã nhưng hoàng đế chỉ đang lợi dụng hắn mà thôi. Nghe nói, Lục Thiên Phong trở thành phò mã chỉ là trên danh nghĩa, Hoàng đế chưa chính thức hạ chỉ.

- Nói như vậy, Lục Thiên Phong chỉ đáng giá mượn lực lôi kéo mà thôi.

Vương Ngạn Thăng nói.

- Khó nói lắm, Lục Thiên Phong thật không đơn giản, vừa đến Thạch Châu đã như rồng gặp nước, liên tục đắc thắng. Quân lực bành trướng quá kinh người, người xảo quyệt như vậy rất khó bị lợi dụng. Nếu muốn lôi kéo hắn, nhất định phải thận trọng, nếu không thận trọng rất dễ trúng kế.

Trình đại nhân nghiêm mặt hỏi.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:

- Hẳn là người kiêu hùng mây mưa thất thường, nhưng dù sao căn cơ của hắn cũng nông cạn, hắn cũng rất sáng suốt khi tìm Chiết thị làm đường lui.

- Ý của Vương đô đốc là muốn lôi kéo hắn?

Trình đại nhân hỏi.

- Hai hổ tranh chấp, có thể lưỡng bại câu thương. Hoàng đế lại để cho Lục Thiên Phong dẫn 2 vạn quân đến đóng quân ở Nguyên Châu rõ ràng là tồn tại hai hổ tranh chấp, là tâm tư mượn đao giết người. Ta thấy, Lục Thiên Phong rõ ràng là không biết quan hệ của ta và Triệu đại nhân. Hắn chỉ cho rằng, là Hoàng đế muốn đối phó với hắn, mới điều hắn đến Nguyên Châu.

Vương Ngạn Thăng nói.
Trình đại nhân nghe xong liền nhíu mày im lặng, một lát sau Vương Ngạn Thăng lại nói:

- Trình đại nhân, Hoàng đế sai Võ quốc công viễn chinh đi Giang Nam. Bây giờ lại điều Lục Thiên Phong đến Nguyên Châu, đây không phải là hiện tượng tốt, chắc là Hoàng đế đối phó với Triệu thị từng bước một. Ta cho rằng không thể kéo dài được, nếu không chỉ đành ngồi chờ chết.

Trình đại nhân nhìn Vương Ngạn Thăng liếc mắt một cái rồi nói:

- Đại nhân Tương Châu muốn khởi binh nhưng hậu quả không tốt. Nếu Chu quốc lâm vào cảnh nội chiến, chúng ra khởi binh chẳng khác gì làm may áo cưới cho Yến quốc, Tấn quốc và Hạ quốc.

- Cùng ngồi chờ chết không bằng đánh cược một lần.

Vương Ngạn Thăng nhướn mi nói.

- Thượng binh phạt mưu, lần này ta đến chính là muốn giải quyết Hạ quốc cho xong.

Trình đại nhân nói.

- Ồ, trừ phi Triệu đại nhân muốn dụng binh với Hạ quốc trước?

Vương Ngạn Thăng nói.

- Vâng, nếu trực tiếp khởi binh phản Chu, chúng ta sẽ lâm vào cảnh loạn trong giặc ngoài, cho nên chúng ta chỉ có thể mượn danh nghĩa Chu quốc diệt Hạ quốc trước.

Trình đại nhân nói.

- Diệt Hạ quốc nói dễ làm khó.

Vương Ngạn Thăng lắc đầu.

- Là không dễ, cho nên đại nhân để cho ta xuất quân đi sứ Phòng Đương thị…

Trình đại nhân nói.

Vương Ngạn Thăng hơi giật mình, Trình đại nhân này tên là Trình Đức Huyền, là thuộc hạ hành dinh tòng quân của Triệu Khuông Nghĩa. Là tâm phúc của Triệu Khuông Nghĩa, cho nên Vương Ngạn Thăng rất kính nể Trình Đức Huyền.

Ba ngày trước, Trình Đức Huyền vào phủ đô đốc Bình Lương tặng cho y một mỹ nhân sau đó hỏi tình hình đóng quân của Lục Thiên Phong chứ không nói gì đến đi sứ và tiến vào Hạ quốc, bây giờ gã mới nói.

Trong lòng Vương Ngạn Thăng không thấy vui. Trình Đức Huyền này đề cập đến Lục Thiện Phong rõ ràng là trước sau mâu thuẫn. Đầu tiên thì nói Lục Thiên Phong xảo quyệt, lôi kéo thì phải thận trọng nhưng Trình Đức Huyền đến Nguyên Châu liền hỏi ngay chuyện của Lục Thiên Phong. Rõ ràng là Triệu Khuông Nghĩa rất để ý đến hắn, có vẻ muốn nhờ vả.

Vương Ngạn Thăng kiềm chế sự không hài lòng, y làm việc thích thẳng thắn ghét nói chuyện thâm trầm. Mấy năm nay y nhậm chức đô đốc Bình Châu chính là nhờ Triệu Khuông Nghĩa mới lấy được thế lực của Thổ hoàng đế. Có sự trợ giúp của Triệu Khuông Nghĩa chẳng những lấy được nhiều quân nhu, mà hơn nữa quan lại vùng Nguyên Chân cũng không dám tố giác tội trạng của y.

- Trình đại nhân muốn đi sứ Phòng Đương thị ta thấy không ổn, đó thực sự nguy hiểm. Ta và Phòng Đương thị chỉ có quan hệ buôn bán.

Vương Ngạn Thăng nghiêm nghị khuyên can nói.
- Nguy hiểm cũng phải đi, thân là thuộc hạ của đại nhân ta nên cống hiến cho đại nhân.

Trình Đức Huyền bình thản nói, lại nói với vẻ sống chết không màng.

Vương Ngạn Thăng ngẩn người ra rồi nói:

- Trình đại nhân nói như vậy, Vương Ngạn Thăng kính trọng.

Trình Đức Huyền cười bình thản nói:

- Việc đi sứ, kính xin Vương đô đốc mau chóng sắp xếp.

- Được, ta sắp xếp.

Vương Ngạn Thăng sảng khoái trả lời.

Trình Đức Huyền gật đầu, Vương Ngạn Thăng lại hỏi:

- Trình đại nhân, cho dù đi sứ có được sự hợp tác của Phòng Đương thị thì quân lực của chúng ta cũng không đủ để diệt Hạ quốc.

- Nếu có thế có được sự hợp tác của Phòng Đương thị, đại nhân của chúng ta sẽ điều 10 vạn quân lực đến.

Trình Đức Huyền trả lời.

Vương Ngạn Thăng biến sắc rồi gật đầu, Trình Đức Huyền chần chừ một chút rồi nói:

- Đương nhiên, nếu có được quân lực của Lục Thiên Phong ủng hộ, vậy thì rất tốt. Nhưng dù sao Lục Thiên Phong cũng là phò mã Chu quốc cũng có thể là một thanh kiếm sắc của Hoàng đế. Cho nên không thể tin tưởng Lục Thiên Phong quá được.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:

- Trình đại nhân yên tâm, ta sẽ cùng tường an với Lục Thiên Phong, tất cả đã có tính toán mới có thể lôi kéo hắn được.

- Không, ý của đại nhân chúng ta là phải lợi dụng triệt để hắn chứ không phải hợp binh với hắn. Chúng ta có thể khiến Lục Thiên Phong độc lập một đường tấn công Hạ quốc.

Trình Đức Huyền lắc đầu nói.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:

- Nếu là ý của đại nhân ta sẽ nhớ kỹ.

Trình Đức Huyền gật đầu, sau đó chậm rãi dựa vào phía sau. Vương Ngạn Thăng cười nói:

- Trình đại nhân có hài lòng với cô gái Tây An kia không?

- Hài lòng, cảm ơn tấm thịnh tình của Tạ vương đô đốc.

Trình Đức Huyển mỉm cười trả lời.

- Ha ha, không có gì, Trình đại nhân thích thì cứ mang về.

Vương Ngạn Thăng cười nói.

Trình Đức Huyền nghe xong cũng lắc đầu nói:

- Không phải, ở đây phóng túng một chút cũng không sao. Nếu mang về Tương Châu, vậy sẽ thành tai họa rồi.

- Nếu Trình đại nhân không thể mang về, ta sẽ giữ hộ cho Trình đại nhân. Bất cứ lúc nào Trình đại nhân cũng có thể sai người mang đi, bố trí một căn phòng ở gần Tương Châu không phải chuyện khó.

Vương Ngạn Thăng cười nói.

Trình Đức Huyền chần chừ một chút rồi gật đầu:

- Cảm ơn Vương đô đốc.

- Được, ta xin cáo từ.

Vương Ngạn Thăng cười đứng dậy thi lễ rồi lập tức rời đi. Trình Đức Huyền đứng dậy tiễn.

Quyển 5 - Chương 64: Thương tiếc

Vương Ngạn Thăng rời khỏi hiên các, sau khi rời được mấy chục bước vẻ mặt của y liền trở nên âm trầm, áng mắt lộ sát khí khiến người ta sợ hãi. Y xách bảo kiếm, quay về căn phòng trước đó.

Đi vào phòng khách, trong đó chỉ có 4 nô tì tráng kiện. Nô tì bên cạnh Vương Ngạn Thăng thực tế là một nữ vệ trong phủ, tổng cộng có 28 người đều là một tay Vương Ngạn Thăng dậy bảo.

Vương Ngạn Thăng ngồi xuống một cái bàn thấp trong phòng khách, sau khi vẫy tay tiếng trống vang lên. Đám mỹ nữ Thiên Môn đường rất nhanh đi ra lắc lư cái mông đi vào nội đường. Rồi lại tản ra múa vòng quanh hết sức ma mị.

Nô tì dâng rượu, Vương Ngạn Thăng cũng không uống, ánh mắt chỉ nhìn đám mỹ nữ múa thoát y trong nội đường. Chỉ là ánh mắt của y bình tĩnh không có sóng, như đang ngắm nhìn phong cảnh bình thường. Dường như y không có tâm trạng nào mà xem múa, rõ ràng là trong lòng đang suy nghĩ điều gì khác.

Lục Thất thoải mái ngâm mình trong thùng nước, hắn ngâm rất lâu mắt nhắm lại như thoáng ngủ. Hai mỹ nữ ngoài thùng nhìn hắn, đành đợi bất đắc dĩ.

Khoảng nửa tiếng sau, một mỹ nữ thực sự không chịu được nữa, tay nhỏ đỡ thùng nũng nịu nói:

- Đại nhân, chúng nô tì giúp đại nhân thư giãn xương cốt được không?

Lục Thất mắt nhắm mắt mở lờ đờ nói:

- Ta rất thoải mái, tránh sang một bên đi.

Một mỹ nữ khác cũng nũng nịu nói:

- Đại nhân, vậy hai con dê trắng kia phải chịu tội rồi, chi bằng đại nhân thương tiếc các nàng ấy một chút.

Lục Thất chau mày, hắn vừa đi vào phòng không những nhìn thùng nước mà còn nhìn hai thiếu nữ dị tộc. Họ bị giam trong lống tứ trụ, tay và đầu bị gông xiềng, thân hình trắng nõn, cũng chỉ ngồi một nửa trong lồng giam.

Hắn nhíu mày đứng lên, bước chân ra khỏi thùng, hai mỹ nữ vội đứng lên dùng khăn mềm lau người cho hắn. Một lúc sau, hắn trần truồng đi đến lồng giam.

Hai thiếu nữ dị tộc nhìn hắn đi đến không có phản ứng ngượng ngùng, mà mở to mắt cầu xin hắn, miệng khẽ kêu lên nức nở. Trong miệng các nàng bị nhét bóng, khổ sở trong lồng giam.

Thấy Lục Thất nhìn bất động, hai thiếu nữ trong lồng giam lần lượt vặn vẹo thân hình trắng nõn, thậm chí chân còn làm động tác thể hiện khát vọng muốn được thả ra của mình. Đôi mắt xinh đẹp ngấn lệ.

- Thả các nàng ấy ra.

Lục Thất sai bảo.

Hai thiếu nữ xinh đẹp vội trả lời mở lồng giam, thả hai thiếu nữ dị tộc kia ra lôi họ đến gần Lục Thất. Lục Thấy ôm hai bên sau đó xoay người đi đến giường lớn bọc da dê.

Hắn đi đến giường, để hai thiếu nữ dị tộc lên giường. Họ rơi xuống gường lập tức lùi về phía sau một chút, sau khi nằm ngửa trên đó đôi mắt to xinh đẹp nhắm lại giống như dê núi đang đợi làm thịt vậy.

Cơn hỏa dục của Lục Thất bốc lên, vật dưới háng cao ngất, hắn mỉm cười bước lên giường, bàn tay to lớn vuốt ve thưởng thức thân thể trắng mịn như ngọc của hai thiếu nữ dị tộc. Hai thiếu nữ dị tộc theo những cái vuốt ve của hắn mà run rẩy, nhưng không hề có bất kỳ phản ứng thẹn thùng nào. Các nàng bị khóa giam trong lồng đã hoàn toàn khuất phục rồi.

Bàn tay của hắn vuốt ve gò má của một thiếu nữ dị tộc, hắn dịu dàng hỏi:

- Biết nói tiếng Hán không?

Thiếu nữ dị tộc kia mở to mắt, sợ hãi nhìn Lục Thất, đôi mắt xanh thẳm tỏ ra sợ hãi, môi son vừa động nói:

- A Y Na.

Lục Thất mỉm cười, hắn biết A Y Na là cái tên. Nói cách khác, thiếu nữ dị tộc này nghe không hiểu tiếng Hán, cho là hắn hỏi tên. Hắn lại nhìn một thiếu nữ dị tộc khác hỏi:

- Nàng thì sao?

Thiếu nữ dị tộc kia đang nhắm mắt, không hề có phản ứng gì với câu hỏi của hắn.

- A Cổ Lan.

A Y Na trả lời, cô gái kia nghe thấy lập tức mở to mắt hoảng sợ nhìn Lục Thất. A Y Na khoảng 16-17 tuổi có vẻ chín chắn hơn A Cổ Lan, đôi ngực căng tròn.

Lục Thất cười nhìn đôi mắt xinh đẹp của A Y Na ôn hòa nói:

- Ta biết nàng không hiểu ta nói gì nhưng sau này nàng sẽ hiểu. Bắt đầu từ hôm nay nàng là nữ nhân của ta, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời.

Ánh mắt của A Y Na tỏ ra lo sợ và nghi ngờ, nàng nghe không hiểu Lục Thất nói gì nhưng ánh mắt dịu dàng của hắn khiến nàng cảm thấy thiện ý. Nàng nhìn hắn một chút, mi mắt rủ xuống có vẻ thẹn thùng, gò má ửng hồng.

Lục Thấy hơi giật mình, sự thay đổi của A Y Na khiến hắn bất ngờ. Chợt tay ngọc của A Y Na giữ dưới hàm, môi hồng nhẹ nhàng nói. A Cổ Lan hơi sửng sốt chợt nhìn Lục Thất, cũng phản ứng hơi ngượng ngùng, tay cũng giữ dưới hàm môi nhẹ nhàng mấp máy nói những lời mà Lục Thất nghe không hiểu.
- Đại nhân, các nàng ấy thỉnh cầu thần minh, hẳn là cảm tạ thần minh ban cho các nàng mối nhân duyên tốt đẹp.

Một mỹ nữ ghé vào người Lục Thất nhỏ giọng nói.

Đương nhiên là hắn nhìn ra, hắn quay đầu mỉm cười nói:

- Ngươi, lui xuống trước đi.

Mỹ nữ biết điều rời khởi giường lớn, còn A Y Na cũng kết thúc những lời cầu nguyện khe khẽ, đôi mắt to tròn nhìn Lục Thất, môi son vừa động ngượng ngùng nói mấy câu. Lục Thất không hiểu lắc đầu, A Y Na có vẻ thẹn thùng đứng dậy duỗi cánh tay ngọc, chủ động vòng qua cổ Lục Thất.

Hắn có ngốc cũng hiểu được, cơ thể cường trang ép vào nàng. Chợt thắt lưng căng thẳng, tay của A Y Na không ngờ đặt lên eo của hắn rồi lại trượt xuống dưới hạ thân hắn, người ngọc rên khẽ, động tác ở tay càng nhanh hơn.

Lúc đèn sáng, một nô tì đến tìm Lục Thất nói đô đốc cho mời. Hắn nghe không thấy bất ngờ, mặc áo giáp hai nữ nhân dị tộc đang bất an, đi gặp Vương Ngạn Thăng.

Lần này Vương Ngạn Thăng không ngờ đã ở trong một tiểu viện thanh nhàn. Trong viện xếp một tấm bàn nhỏ, hai cái ghế, trên bàn còn có trà cụ. Vương Ngạn Thăng ngồi trên ghế.

- Lục đại nhân đến rồi, ngồi đi.

Vương Ngạn Thăng tiện nói.

Lục Thất mỉm cười ngồi:

- Không thể ngờ, Vương đại nhân còn có nhã hứng thưởng trà.

- Thịt ăn nhiều cần trà giải ngấy, Lục đại nhân nên biết.

Vương Ngạn Thăng cười nhạt nói.

Lục Thất giơ tay lấy bình trà tự rót, uống một ngụm rồi hắn bình thản nói:

- Vương đại nhân lúc này thoải mái, có chuyện gì không?

- Mời ngài đến là muốn hỏi một chút có kiến giải gì về chim bay tận cung tốt giấu không?

Vương Ngạn Thăng nói.

Lục Thất hơi giật mình:

- Vương đại nhân hỏi kiến giải của ta, lúc uống rượu không phải ta đã nói rồi đó sao. Hôn nước của ta với Chiết thị, trên thực tế là giấu cung.Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:

- Ngài là vị hùng tài, cho nên ta muốn giao hảo, hơn nữa sẽ tiến cử ngài.

- Tiến cử ta? Theo như lời Vương đại nhân, có tư cách gì để ta cúi đầu, lẽ nào còn có thể lực hơn Chiết thị?

Lục đại nhân bình thản trả lời.

- Triệu Khuông Nghĩa, ngài nên biết.

Vương Ngạn Thăng nói mắt nhìn Lục Thất.

- Triệu Khuông Nghĩa là đại soái trấn thủ Hán Thủy, em trai của Điện Tiền Đô Kiểm Điểm Triệu Khuông Dẫn.

Lục Thất bình thản nói.

- Đúng, huynh đệ Triệu thị ở Chu quốc quyền thế rất lớn.

Vương Ngạn Thăng nói.

Lục Thất cười nói:

- Đúng là huynh đệ Triệu thị quyền thế lớn nhưng bọn họ cuối cùng vẫn là thần. Nếu so với Hoàng đế bệ hạ, sự tiến cử của Vương đại nhân không có ý nghĩa gì đối với ta.

- Hoàng đế Chu quốc chỉ lợi dụng ngài, ngài không phải là đã đi tìm Chiết thị làm đường lui sao? Huynh đệ Triệu thị càng đáng giá để ngài đầu quân.

Vương Ngạn Thăng nói.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Không giống, ta chọn Chiết thị làm đường lui là vì ta có ân với Chiết thị. Nếu ta đầu quân cho huynh đệ Triệu thị vậy sẽ lâm vào cảnh bị động. Hoàng đế lợi dụng ta, lẽ nào huynh đệ Triệu thị không qua cầu rút ván.

Vương Ngạn Thăng gật đầu nói:

- Ngài không muốn, ta không ép.

Lục Thất nhìn Vương Ngạn Thăng mỉm cười nói:

- Vương đại nhân, trước kia chúng ta có hẹn công thủ Nguyên Châu, cũng không thể thất tín được.

- Ngài yên tâm, ở Nguyên Châu ta và ngài có thể cùng tiến thoái.

Vương Ngạn Thăng cười nói.

Lục Thất gật đầu, uống ngụm trà rồi nói:

- Chỗ dựa vững chắc của Vương đại nhân chắc là huynh đệ Triệu thị.

- Đúng, ta có thể thăng bằng gót chân ở Bình Lương chính là nhờ sự ủng hộ của Triệu Khuông Nghĩa. Không có sức mạnh hỗ trợ ta đã sớm bị người Đảng Hạng đuổi khỏi Bình Lương rồi. Triều đình Chu quốc chỉ biết coi trọng chiến sự Yến quốc và Hán quốc, ủng hộ ta rất ít.

Vương Ngạn Thăng nói thẳng.

Lục Thất gật đầu, Vương Ngạn Thăng lại hỏi:

- Nghe nói Lục đại nhân đang cát cứ ở phía nam Hấp Châu, tại sao không đầu nhập Tấn quốc. Nghe nói Tấn quốc cùng rất hùng mạnh.

- Ồ, nguyên quán của ta ở Thọ Châu.

Lục Thất và Vương Ngạn Thăng uống trà nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau