KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 601 - Chương 605

Quyển 5 - Chương 55: Tình hình chiến đấu

Vào đêm, Lục Thất đến chỗ Tiểu Thanh ở, hỏi thăm tình hình mọi người trong nhà, Tiểu Điệp thì cố ý rủ Chiết Hương Nguyệt tránh đi chỗ khác, sự tình Tấn quốc, trước mắt không nên để Chiết Hương Nguyệt biết.

Trong cư phòng, Chiết Hương Nguyệt có chút không được tập trung, nói chính xác hơn là trái tim nàng có chút hụt hẫng, mấy ngày này, đều là nàng ở cạnh Lục Thiên Phong, nhưng bây giờ nữ nhân từ phương Nam đến kia, lại thay thế nàng, ở cùng một chỗ với ái lang.

- Hương Nguyệt, muội biết đấy, đại nhân chàng có rất nhiều nữ nhân.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Dạ, nô biết, chỉ là trong lòng nô có chút không thoải mái, nhưng không phải ghen tuông.
Chiết Hương Nguyệt nhỏ giọng trả lời, mấy ngày nay, nàng cùng Tiểu Điệp đã tình như tỷ muội.

- Chu quốc đã tiến đánh Giang Nam, cho nên đại nhân rất lo lắng cho người thân ở nhà, đương nhiên có nhiều việc phải hỏi.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Dạ, Chu quân tiến đánh Giang Nam, nô đã biết, không biết Hấp Châu thế nào?
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

- Hấp Châu đã bị Tấn quốc chiếm cứ, ngay cả Trì Châu cũng đã bị Tấn quốc tiến chiếm.
Tiểu Điệp nhẹ giọng nói.

- Hả! Vậy người thân của đại nhân, đang ở đâu?
Chiết Hương Nguyệt giật mình nói.

- Không có chuyện gì đâu, người thân của đại nhân, sớm đã rời khỏi Hấp Châu rồi, chỉ có huynh trưởng đại nhân lưu lại Hấp Châu lo việc, bây giờ huynh trưởng của đại nhân đã cùng một số tướng sĩ thân cận, chạy khỏi Hấp Châu, tuy nhiên ẩn nấp ở nơi nào, ta tạm thời không thể nói cho muội biết.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, dịu giọng nói:
- Không sao thì tốt rồi.

Tiểu Điệp cười, dịu dàng nói:
- Chiến sự Hấp Châu, là kết quả tất nhiên phát sinh, căn bản không thể an ninh lâu dài.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, Tiểu Điệp lại nói:
- Tiểu Thanh đến đây, sau này muội phải gần gũi một chút, Tiểu Thanh ở trong lòng đại nhân là rất quan trọng, muội có thể đắc tội nữ nhân khác, cũng không nên có thái độ thù địch với Tiểu Thanh, sẽ khiến đại nhân có phản cảm.

Chiết Hương Nguyệt ngẩn ra, dịu giọng nói:
- Đại nhân là thích Tiểu Thanh nhất?

- Thích thì chắc chắn rồi, nhưng nhiều hơn vẫn là tình thân, Tiểu Thanh từng liều chết cứu tính mạng đại nhân, hơn nữa Tiểu Thanh tâm địa lương thiện, không thích tranh giành với người khác, cho nên nếu có thái độ thù địch với Tiểu Thanh, hậu quả khẳng định không tốt.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.Chiết Hương Nguyệt gật đầu, dịu dàng nói:
- Dung mạo Tiểu Thanh tú lệ, là xuất thân từ đại gia Giang Nam.

- Không phải, Tiểu Thanh xuất thân vô cùng nghèo khổ, từng là nô tì của nhà giàu…
Hai nàng ở trong phòng kể cho nhau nghe chuyện gia đình.


Mười hai ngày sau khi Tiểu Thanh tìm đến Thạch Châu, Lục Thất đột nhiên phát binh Mạnh Môn quan, một vạn quân lực vượt qua Hoàng Hà tiến công Tuy Châu, đánh bại năm ngàn Hạ quân đóng tại bờ Tây Tuy Châu, tiện đà xua quân đi cướp đoạt lương thảo đang trên đường vận chuyển đến Tuy Châu, sau đó đem hơn năm ngàn tù binh và lương thảo có thể cung cấp cho mười vạn quân lực sử dụng nửa tháng, chuyển về Thạch Châu.

Lần này Lục Thất ra tay quá đường đột, con đường vận chuyển lương thực của Hạ quân được đặt ở nơi hết sức an toàn, lại có phòng ngự Tuy Châu làm giảm xóc, vậy mà vẫn bị đột phá bị cướp đi lương thảo, thống soái Hạ quân bao vây Ngân Châu nổi trận lôi đình, phái hai vạn binh đến Tuy Châu, nhưng vẫn phí công, đành phải lưu quân một vạn trấn thủ Tuy Châu.

Lục Thất xuất kích, đương nhiên là có trinh sát thăm dò quân tình mới dám hành động, bây giờ giả tượng cát cứ Hấp Châu đã không còn, hắn biết nếu Tấn quốc công mãi không chịu xuất binh Thạch Châu, vậy thì Chu hoàng đế có thể sẽ điều động hắn, cũng chính là nói, sẽ phái người đến tiếp quản mọi thứ của Thạch Châu, cho nên Lục Thất tranh thủ cơ hội lập chiến công mới.

Thạch Châu chủ động xuất kích, ngoài mặt là đang kiếm chế Hạ quốc, trên thực tế một là để giải vây cho Ngân Châu, hai là để suy yếu Hạ quốc, ba là một lần nữa nâng cao uy vọng của mình ở Chu quốc, Chu quốc là một quốc gia tôn sùng chiến công, luôn luôn hậu đãi tướng sĩ có công, nếu Chu hoàng đế điều hắn rời khỏi Thạch Châu, dựa vào chiến công này, Chu hoàng đế cũng không thể không dùng hắn, cho dù bị bỏ lại không dùng, chiến công uy vọng đối với Lục Thất mà nói, cũng rất quan trọng.

Lục Thất đột kích cướp lương thành công, đả kích rất lớn Hạ quân đang bao vây Ngân Châu, đối với lần xuất binh đoạt lại Ngân Châu này, nội bộ Hạ quốc bất đồng rất lớn, phe không tán thành đoạt lại Ngân Châu cho rằng, Ngân Châu không quan trọng bằng khu vực Hà Hoài, thay vì hao quân đi tấn công, chi bằng sáng suốt tăng cường thống trị nơi Hà Hoài, thậm chí là tấn công mấy châu Ba Thục.

Nhưng một số trọng thần Hạ quốc quan niệm bảo thủ, lại cho rằng Ngân Châu là cội nguồn của Hạ quốc, ý nghĩa chiến lược trọng đại, không thể để rơi vào tay Chiết thị, cuối cùng người đứng đầu Hạ quốc quyết định xuất binh đoạt lại Ngân Châu, nhưng trên binh lực, chỉ có thể xuất binh mười vạn, hơn nữa cơ bản là bộ binh, chủ yếu là để công thành.

Sau khi bị Lục Thất cướp đoạt nửa tháng lương thảo. Hạ quân bao vây thành Ngân Châu đột nhiên rút quân, hơn nữa lại còn từ bỏ Tuy Châu, Chiết Duy Trung sai người đến gặp Lục Thất, hỏi xem có nên tiến chiếm Tuy Châu hay không, nhưng câu trả lời của Lục Thất là không, hắn nói với Chiết Duy Trung, Tuy Châu không dễ phòng thủ, Hạ quân rất khả năng sẽ làm một cú hồi mã thương, bảo hắn cho người chiếm cứ trước, Lục Thất chỉ xuất hai ngàn quân tiến chiếm Hấp Châu.

Sau khi chiếm chứ Tuy Châu, Lục Thất dâng tấu lên triều đình Chu quốc, nói rõ không biết Hạ quân vì sao lại từ bỏ Tuy Châu, bởi vì lo lắng Hạ quân đang dùng kế dụ địch, không dám cho đại quân vượt Hoàng Hà đến Tuy Châu trấn thủ, nếu triều đình có lòng giữ Tuy Châu, thì phải điều thêm quân đến phòng ngự Tuy Châu.

Sau khi tấu chương được dâng lên, Lục Thất cũng nhận được báo cáo tình hình chiến sự Chu quốc tiến quân Ba Thục, Chu quân giành được thẳng lợi ở Hán Trung, thừa thắng tiến chiếm Lợi Châu, Lợi Châu nằm ở bờ đông Giang Đông Gia Lăng, bao quanh là núi, địa hình hiểm trở, là cửa ngõ nhập Thục trọng yếu, nhưng lại bị Chu quân công phá, bây giờ Hán quân lùi về trấn thủ Kiếm Các, còn Chu quân thì chia quân hai đường, trung lộ quân binh tấn công Kiếm Các, còn Đông lộ quân binh thì chạy về tập kích bất ngờ Quỳ Châu.

Quỳ Châu là trọng địa quân sự trấn giữ Kinh châu tiến quân Ba Thục, Chu quân chia quân đi đoạt Quỳ Châu, rõ ràng là muốn phong tỏa một cửa ngõ Tấn quân tiến vào Ba Thục, Lục Thất thân ở Thạch Châu, nhận được tình hình chiến sự Ba Thục, chỉ có thể dùng thái độ bình thản quan sát, hắn cũng biết, nếu Tấn quốc tiến quân Ba Thục, hắn chưa chắc sẽ tài trí hơn đối phương.

Sáu ngày sau, tám trăm dặm từ Khai Phong Phủ khẩn cấp gửi đến Thạch Châu, là thánh chỉ của hoàng đế và quân lệnh từ xu mật viện, thánh chỉ khen ngợi công lao Lục Thất, mệnh lệnh Lục Thất suất lĩnh hai vạn quân lực Thạch Châu tiến về Nguyên Châu, cùng Thông Viễn quân tiết độ sứ Vương Ngạn Thăng trấn thủ Nguyên Châu hợp binh, Thạch Châu để thạch quân tiết độ phó sứ Vân Cẩm Đông đại diện trấn thủ.

Lục Thất xem xét, Chu hoàng đế quả nhiên sẽ điều động hắn, hơn nữa dựa theo kế hoạch cũ cử hắn đến Thông Viễn quân hợp binh, hắn đành phải kết thúc tháng ngày tọa trấn, bắt đầu điều quân xuất chinh, vì muốn quân lực Thạch Châu không bị cướp mất, Ngân Châu bên kia có thể bảo vệ được, Lục Thất chỉ lưu lại năm ngàn quân lực ở Thạch Châu.

Hai vạn quân lực còn lại đều gửi đến Ngân Châu, trực tiếp để Chiết Hương Nguyệt làm thống soái, Lục Thất thà tăng hai vạn quân này cho Chiết thị, chứ không muốn dâng cho triều đình Chu quốc, về phần triều đình Chu quốc khẳng định sẽ tức giận, lý do ứng phó của hắn chính là, đều là hạng người hàng tốt, sợ phát sinh phản loạn, mặt khác quân lực Thạch Châu biên chế hai vạn, hai vạn quân đi đến Ngân Châu, chỉ có thể tính là bình dân.

Năm ngày sau, Lục Thất suất lĩnh hai vạn quân lực rời khỏi Thạch Châu, trên đường đóng quân một ngày ở Diên Châu, gặp gỡ các thứ sử và huyện quan quen biết, ngày thứ hai rời khỏi Diên Châu, lần xuất chinh này Thạch Trung Phi, Tiểu Điệp và Tiểu Thanh, Lý Bảo và Lỗ Hải đều theo quân, hai vị dũng tướng trở thành giáo úy trong quân Lục Thất.

Trên đường, cùng trinh sát từ Nguyên Châu trở về hội hợp, trinh sát nói, Thông Viễn quân Tiết độ sứ Vương Ngạn Thăng là một vị dũng tướng ngoài bốn mươi tuổi, quản lý công tác phòng ngự quân sự của Nguyên Châu, Vị Châu, Khánh Châu, hạt quân ba vạn, nghe nói người này dũng mãnh tàn bạo, nổi tiếng hung hãn ở vùng biên cương.

Lục Thất nghe xong than thầm một tiếng, thầm nghĩ chuyến này đi e rằng sẽ có xung đột, người tàn bạo, đa số đều là không nói lý, hơn nữa cực kì chuyên quyền, hắn đến Nguyên Châu, chẳng khác gì bước vào địa bàn của Vương Ngạn Thăng, Vương Ngạn Thăng kia có thể sẽ chơi trò phủ đầu nào đó.

Chỉ mong triều đình Chu quốc không có ban quyền tiết chế cho Vương Ngạn Thăng, nếu không Lục Thất đến Nguyên Châu rồi sẽ rơi vào thế bị động, có điều cho dù Vương Ngạn Thăng có quyền tiết chế, hắn cũng sẽ không cho phép đối phương tùy ý sắp đặt, nếu đã không thể an tường, vậy thì hắn cũng không ngại quá tay.

Hai vạn quân di chuyển không nhanh, Lục Thất viết thư cho binh bộ, hỏi chuyện quân nhu và quân lương, nếu đã xuất chinh đến Nguyên Châu, triều đình Chu quốc cũng phải đưa ra một kiến giải mới đúng, tố tụng miệng, nên đánh cũng không thể hàm hồ.

Thời điểm Lục Thất suất quân tiến vào Khánh Châu, đột nhiên có người tìm đến chỗ hắn, tự xưng Lục Thiên Minh, Lục Thất giật mình mời vào, nhìn thấy một thanh niên mày rậm mắt hổ, khuôn mặt cương nghị, trên người mặc quân giáp giáo úy, một thân phong trần.

Người đến vừa nhìn thấy Lục Thất, lập tức cảnh giác quét mắt một lượt, rồi mới nhìn Lục Thiên Phong, nói:
- Ta tên Lục Thiên Minh.

Lục Thất đột nhiên nhớ ra, vội vàng đứng dậy kinh ngạc nói:
- Ngươi là Thiên Minh huynh trưởng.

- Ngươi là Thiên Phong?
Thanh niên dè dặt nói.

- Vâng, huynh trưởng sao đã từ phương Nam về rồi.
Lục Thất mỉm cười nói, Lục Thiên Minh nghe xong, vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Quyển 5 - Chương 56: Lục thiên minh

- Kìa, huynh trưởng mời ngồi.
Lục Thất mỉm cười mời Lục Thiên Minh nhập tọa.

Lục Thiên Minh lại không dám ỷ lớn, sau khi cung kính hành một lễ với Lục Thiên Phong, mới chịu ngồi, Lý Bảo lập tức chủ động rời khỏi soái trướng, ở bên ngoài tăng cường công tác tuần tra bảo vệ, Lỗ Hải cũng đứng canh ngoài cửa.

- Huynh trưởng đi đường vất vả rồi.
Lục Thất mỉm cười quan tâm nói, cũng không vội hỏi chuyện.

- Không sao, giọng nói của ta là người Thọ châu, lại có quân bài và giáp y, cũng quen thuộc quan chế Chu quốc, cho nên giả mạo làm quân sứ trà trộn cả quãng đường, ta là từ Khai Châu đến đây.
Lục Thiên Minh nói.

- Ồ, Tấn quốc cũng tấn công Hán quốc rồi.
Lục Thất bình thản nói.

- Tấn công rồi, hiện đã chiếm cứ toàn bộ lãnh thổ phía Nam Đại Giang, phía Bắc Đại Giang chiếm cứ Quỳ Châu, Vạn Châu, Khai Châu, Trung Châu, ở Khai Châu đụng độ Chu quân, chiến liền mấy trận, ta thừa cơ trà trộn vào chúng.
Lục Thiên Minh nói.

Lục Thất gật đầu, Lục Thiên Minh lại nói:
- Trước khi Tấn quốc tiến quân Ba Thục, nội đình Giang Lăng phái sử giả đi khuyên hàng Hán quốc, nhưng Hán quốc cự tuyệt quy phục, chỉ muốn cùng Tấn quốc chống lại Chu quân, Tấn quốc không có trả lời, liền xuất binh chiếm cứ lãnh thổ ta đã nói qua, cùng Chu quân ở Khai Châu giằng co tác chiến.

Lục Thất gật đầu, Lục Thiên Minh lại nói:
- Ta là phụng dụ lệnh của nội đình Phúc Châu, tới tìm gặp Tấn vương.

Lục Thất khoát tay, bình thản nói:
- Ở trong này, cứ gọi đệ là Thất đệ.

Lục Thiên Minh gật đầu, nói:
- Thất đệ, ta đến một là bẩm báo một chút chiến sự, hai là nội đình Phúc Châu hi vọng, Thất đệ có thể trở về.

Lục Thất gật đầu, Lục Thiên Minh lại nói:
- Thất đệ, Trung phủ sứ đại nhân nội đình nói, bây giờ Tấn quốc đã có thể chủ động hành sự, không đáng để Thất đệ ở ngoài mạo hiểm nữa, Trung phủ sứ đại nhân nói, lòng người khó đoán, trước đây Tấn quốc rất là bất ổn, cho nên không có đại thần nào muốn Tấn vương xảy ra chuyện, còn bây giờ Tấn quốc đã ổn định, rất khả năng sẽ có quyền thần bị lợi ích làm ờ mắt mà làm chuyện ngu xuẩn.

Lục Thất như có điều suy nghĩ, Vương Cầm Nhi là đang lo lắng cho hắn, cho nên hi vọng hắn không mạo hiểm nữa, nhưng dựa theo tình thế hiện tại, người Tấn quốc có thể biết hắn là Tấn vương, sẽ không bị lợi ích làm mờ mắt mà làm việc ngu xuẩn, bất luận là Tiêu thị, hay là số ít quân thần biết hắn đang ở Chu quốc, đều sẽ không hi vọng Tấn quốc rơi vào nội chiến, bởi vì có Chu quốc cường đại đang uy hiếp Tấn quốc.

Có điều xác suất tiết lộ bí mật là rất lớn, bởi vì Chu quân đang ở Giang Nam, Chu quân có thể sẽ thám thính được tin đồn gì đó, mà Triệu Khuông Dẫn nghe được tin đồn, có khả năng sẽ hồi báo triều đình Chu quốc, hồi báo của Triệu Khuông Dẫn, chắc chắn có độ tin tưởng.

- Huynh trưởng, huynh cảm thấy Chu quân tiến công Khai Châu, mạnh hơn Tấn quân bao nhiêu lần?
Lục Thất sau một hồi suy nghĩ, hỏi.

Lục Thiên Minh ngập ngừng một chút, nói:
- Là mạnh hơn rất nhiều, Chu quân kỉ luật nghiêm minh, tướng sĩ cũng là quân võ dũng mãnh chân chính, còn quân đội Tấn quốc đa số chính là người bình thường, năng lực quân võ không bằng Chu quân, trận chiến Khai Châu, chủ yếu là Tấn quân phòng thủ, thương vong mỗi trận, đều nhiều hơn Chu quân rất nhiều, nhưng nhân số Tấn quân chiếm ưu thế, sĩ khí cũng không yếu, rất ít có người sợ chiến bỏ chạy.

Lục Thất gật đầu, trong lòng nảy sinh suy nghĩ dao động, nhược điểm của Tấn quân chính là ô hợp quá nhiều, nếu hắn bây giờ trở về, sẽ phải từ bỏ mọi nỗ lực làm được ở Tây Bắc, cũng phải từ bỏ thành tích thanh danh tạo dựng được ở Chu quốc.

Nếu chỉ dựa vào quân lực Tấn quốc đánh bại Chu quốc, đối với Tấn quốc mà nói rất khó, nếu lâm vào chiến đấu trường kì, đối với Tấn quốc mà nói sẽ là mối họa chiến tranh không thể gánh vác nổi, chiến sự một khi lâm vào giằng co, quốc lực Tấn quốc sẽ hao tổn kịch liệt, quân nhu, trợ cấp, trưng binh, gia phú, hậu quả sẽ là những tiếng oán thán vang trời, nếu cứ tiếp tục sẽ tạo thành nội loạn, quy trị của Tấn quốc, trên thực tế là xây dựng trên cơ sở an ninh, một khi an ninh bị phá vỡ, sẽ dẫn phát một chuỗi loạn tượng.

- Huynh trưởng ở Tấn quốc, đảm nhiệm chức vụ gì?Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Ngu huynh tiến kiến qua thái hậu, thái hậu thẩm nương tứ phong ta làm Võ Di huyện công, tứ phong Thiên Hải làm Long Giang huyện công, sau đó nội đình lại bổ nhiệm đảm nhiệm Vệ úy tự Vũ lâm lang tướng.
Lục Thiên Minh đáp.

Lục Thất gật đầu, Lục Thiên Minh thuộc hàng tông thân, thái hậu tứ phong huyện công thuộc hàng tông quyền, huyện công và quận công, chỉ là một loại phong tước tôn quý, không có quyền lực thế tế quá lớn.

- Huynh trưởng hôm nay trở về, nói với nội đình, đệ rất hài lòng.
Lục Thất nói.

- Thất đệ không trở về sao?
Lục Thiên Minh hỏi.

- Tạm thời không về, đệ bây giờ đã xây dựng được thế lực của mình ở Tây Bắc, đã có thể kiềm chế Hạ quốc, cũng có thể nhiễu loạn thế cục Chu quốc, huynh trưởng sau khi trở về, nói với nội đình, đối với chiến sự Ba Thục, chỉ cần ủng hộ Cố tướng quân và Quan Xung, không cần can thiệp mục đích chiến lược của họ.
Lục Thất trả lời nói.

- Được rồi, ta sẽ nhớ kĩ.
Lục Thiên Minh đáp.

- Huynh trưởng nếu muốn lập công trong quân, có thể đến Võ Bình quân, làm Đô úy của Vương Bình.
Lục Thất bình thản nói.

Lục Thiên Minh ngẩn ra, nói:
- Lục đệ, ta có thể lưu lại Ba Thục chiến địa không? Ta có thể làm người đưa tin.

- Ta không muốn huynh trưởng quá mạo hiểm.
Lục Thất ôn hòa đáp.- Thất đệ xây dựng Tấn quốc, ta thân là người của Lục thị, nên vì Lục thị mạo hiểm, Thất đệ đệ yên tâm, ta biết tiến lùi, tuyệt đối sẽ không can thiệp quyết sách quân sự, Quan tướng quân đối với ta mặc dù tôn trọng, nhưng cũng không chiếu cố, ta cũng không muốn bị chiếu cố, chỉ muốn làm một tướng sĩ chân chính.
Lục Thiên Minh thành khẩn trả lời.

Lục Thất im lặng, sở dĩ hắn muốn để Lục Thiên Minh làm thuộc hạ của Vương Bình, chủ yếu là để phòng ngừa hậu hoạn, Lục Thiên Minh là tộc huynh của hắn, nếu ở bên Quan Xung, Quan Xung chắc chắn sẽ tôn trọng, nếu Lục Thiên Minh được các tướng soái tôn trọng, rất dễ dựng thế quật khởi, giống như hắn quật khởi năm xưa, trên thực tế chính là dựa vào địa vị hoàng thân của Ngô Thành phò mã mới có được nền tảng có thể khiến người ta tin tưởng.

Còn nếu Lục Thiên Minh đến chỗ Vương Bình và Chu Vũ, thì sẽ rất khó dựng thế quật khởi, Vương Bình sẽ không vì Lục Thiên Minh là hoàng thân mà tôn trọng, bản thân Vương Bình chính là huynh đệ thiết huyết của Lục Thiên Phong, căn bản sẽ không xem trọng Lục Thiên Minh là hoàng thân, mà để Lục Thiên Minh đến chỗ Vương Bình, Chu Vũ tự nhiên là lòng dạ biết rõ, sẽ không hiểu làm dụng ý của Lục Thất.

Lục Thất chỉ là thoáng trầm mặc, sau đó mỉm cười nói:
- Huynh trưởng muốn ở lại chiến địa Ba Thục cũng được, không biết Thiên Hải huynh trưởng đang ở đâu?

- Thiên Hải đang ở kinh thành Phúc Châu, ta là Trung Phủ sứ nội đình phái đi.
Lục Thiên Minh trả lời.

- Ừm, vậy thì để Thiên Hải huynh trưởng đến Võ Bình quân, huynh trưởng tạm thời lưu lại chiến địa Ba Thục.
Lục Thất bình thản nói.

Lục Thiên Minh ngẩn người, khởi lễ nói:
- Vâng, ngu huynh sẽ báo lại với nội đình.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Võ Bình quân là quân lực hải tập mà đệ sớm đã kế hoạch trước, thống soái Chu Vũ từng phụng theo mệnh lệnh của đệ chuẩn bị hải chiến, sau này, Võ Bình quân sẽ xuất hải viễn chinh Chu quốc, từ bờ biển đổ bộ tiến đoạt khu vực Giang Hoài, mà muốn chiếm cứ khu vực Giang Hoài, thì cần phải có tướng sĩ xuất thân Giang Hoài, mới có thể giảm bớt mâu thuẫn của dân Giang Hoài.

Lục Thiên Minh kinh ngạc ồ lên một tiếng, nói:
- Thì ra Thất đệ muốn ta đến Võ Bình quân, là để tiến đoạt Giang Hoài.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tổ địa của Lục thị nhất tộc chúng ta là Thọ châu, nói rộng ra, chúng ta cũng là người Giang Hoài, nếu đoạt được vùng đất Giang Hoài, không những chặt đứt kho lương Chu quốc, hơn nữa cũng chặt đứt đường cấp dưỡng và đường lui của Chu quân, khiến Chu quân Giang Nam trở thành cá trong chậu.

Lục Thiên Minh gật đầu, nói:
- Bố cục chiến lược của Thất đệ, đúng là gần xa đều nghĩ.

- Ta có phong thư này, nhờ huynh trưởng mang về giao cho nội đình Giang Lăng.
Lục Thất nói.

Lục Thiên Minh trả lời, Tiểu Điệp vội vàng lấy ra văn phòng tứ bảo bày trên một chiếc bàn gấp, Lục Thất đứng dậy đi qua, đợi mài mực xong, cầm bút đứng dậy, nội dung rất đơn giản, phong Quan Xung làm quận vương Quỳ phủ, khai phủ Quỳ Châu, phong con trai của Cố tướng quân làm Long Vĩ quận vương, khai phủ Hấp Châu, ban thưởng Cố tướng quân làm Thái úy, Thái úy là tán quan giai nhất phẩm, quan vị tôn quý bậc nhất. Bổ nhiệm Lục Thiên Minh làm Đô úy của Ba Thục chiến địa, bổ nhiệm Lục Thiên Hải làm Đô úy dưới trướng Vương Bình.

Thư xong Lục Thất trở lại chỗ Lục Thiên Minh, để Tiểu Điệp xử lý phong thư, thư sẽ dùng xi dán lại, Lục Thất vốn nghĩ quá sớm để phong chức cho Quan Xung và Cố tướng quân, bởi vì Quan Xung phong hầu chưa lâu, nhưng bởi vì Lục Thiên Minh, Lục Thất chỉ có thể phong quận vương cho Quan Xung sớm, trên địa vị áp đảo Lục Thiên Minh, đồng thời cũng có dụng ý khích lệ quân tâm.

Mà Lục Thiên Minh lưu lại chiến địa Ba Thục, tất nhiên tồn tại hậu hoạn xây mượn quý đắc thế, nhưng chính diện xem xét, cũng có tác dụng khích lệ quân tâm, Lục Thiên Minh có thể đường xa mạo hiểm đến tìm gặp Lục Thất, hơn nữa trò chuyện tự nhiên, có lẽ là vị tướng tài dũng mãnh, loại hoàng thân này nếu làm gương cho sĩ tốt, rất có lợi cho chiến sự tiến công Ba Thục.

Cùng Lục Thiên Minh trao đổi một lát việc nhà thì Tiểu Điệp cầm thư đến, Lục Thiên Minh sau khi cất kĩ, từ lễ với Lục Thất sau đó rời đi.

Quyển 5 - Chương 57: Đến nguyên châu

Lục Thiên Minh đi rồi, Lục Thất càng yên tâm hơn về Tấn quốc. Hắn đoán chiến tranh giữa Chu quốc và Hán quốc trong hai tháng sẽ không thể chấm dứt được. Nếu Hán quốc từ chối đầu hàng Tấn quốc hoặc không đủ tin tưởng Tấn quốc hoặc là một nhân vật không đủ lòng cam chịu. Nếu là người sau, vậy chắc chắn sẽ ngoan cường mà đối địch với Chu quốc.

Hai ngày sau, Lục Thất đã dẫn quân đến Nguyên Châu. Hắn đã sai người đi gặp thông báo với Tiết Độ Sứ Thông Viễn Quân Vương Ngạn Thăng. Người được cử đi về nói, Vương Ngạn Thăng hiện giờ ở Vị Châu tuần quân. Trả lời sau khi quân đến Thạch Châu, có thể trú đóng ở cửa bắc ngoại thành huyện Bình Cao Nguyên Châu, đóng quân hai bên bờ sông Hồ Lô.

Lục Thấy theo thám báo hồi báo dẫn quân đến huyện Bình Cao thuộc châu trịcủa Nguyên Châu, đóng quân cách thị trấn Bình Cao khoảng nửa dặm. Nguyên Châu có ba huyện thuộc quản hạt, huyện Bình Cao, huyện Tiêu Quan và huyện Bình Lương.

Vừa mới đóng quân, đã có huyện lệnh Bình Cao đến cầu kiến. Lục Thất cho người vào, huyện lệnh Bình Cao vào soái trướng. Lục Thất nhìn đó là một vị trên 30 tuổi khuôn mặt gầy gò, mặc quan y màu xanh.

- Hạ quan huyện lệnh huyện Bình Cao Lý Chí Đức bái kiến Thị lang đại nhân.
Huyện lệnh huyện Bình Cao cung kính bái kiến Lục Thất. Lục Thất là Thị lang Bộ Binh thuộc quan Lục Bộ của triều đình.

- Lý đại nhân mời ngồi.
Lục Thất bình thản nói, có cân vệ dưa ghế dựa, huyện lệnh Bình Cao cung kính ngồi xuống.

- Lý đại nhân đến đây có chuyện gì không?
Lục Thất hỏi.

- Khởi bẩm Thị lang đại nhân, hạ quan và Thứ sử đại nhân nghe nói Thị lang đại nhân đến Nguyên Châu vì thế đến mời đại nhân. Thứ sử đại nhân muốn tẩy trần cho đại nhân ạ.
Huyện lệnh Bình Cao cung kính nói.

- Ồ, cảm ơn ý tốt của hai vị đại nhân, nhưng ta đến Nguyên Châu là vì việc quân, thực sự không phải đến Nguyên Châu để nhậm chức cho nên không cần đón gió gì đâu.
Lục Thất bình thản nói.

Huyện lệnh Bình Cao ngẩn người ra. Bị Lục Thất từ chối khiến ông ta bất ngờ, đành phải nói:
- Đại nhân đi đường vất vả, nghỉ ngơi trong thành sẽ tốt.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nếu trong thành có thể chứa được 2 vạn tướng sĩ nghỉ ngơi, ta sẽ vào thành. Chỉ sợ không có nhiều phòng trống như vậy.

Huyện lệnh Cao Bình ngạc nhiên, Lục Thất lại bình thản nói:
- Thịnh tình của Lý đại nhân và Thứ sử đại nhân ta xin lĩnh. Mà ta cũng có chuyện muốn mời Lý đại nhân trợ giúp một chút.

Huyện lệnh Bình Cao cả kinh, cẩn thận nói:
- Đại nhân mời nói.

- Lý đại nhân không cần vội, con người ta không ức hiếp kẻ thật thà. Chuyện ta nói chính là ở Nguyên Châu này có thể mua được một ít dê béo mập cho các tướng sĩ ăn không?
Lục Thất bình thản nói.

Sắc mặt của huyện lệnh Bình Cao thay đổi, liền thi lễ nói:
- Khởi bẩm đại nhân, tuy Nguyên Châu tiếp giáp với Hạ quốc nhưng dê béo lại hiếm vô cùng. Nguyên Châu cũng không phải là nơi giàu có, nhân khẩu chỉ đến 7 vạn, chính trong thành huyện Bình Cao cũng chỉ có đến 5 ngàn người mà thôi.

Lục Thất gật đầu, trước đó đương nhiên là hắn đã biết Nguyên Châu là một nơi nghèo khó, chủ yếu là đối địch với Hạ quốc khiến cho nhân khẩu của Nguyên Châu giảm sút. Thương lộ không thông, thu hoạch vùng tây bắc mấy năm nay cũng không được tốt.

Đúng là Lục Thất thiếu gạo để ăn, nhiều tướng sĩ trong quân là hàng tướng Hạ quốc đã quen ăn gạo, bởi vậy khiến các tướng sĩ không quen. Hơn nữa, không ăn thịt sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến thể lực của các tướng sĩ. Lục Thất vẫn luôn giáo huấn quân rất nghiêm, cho nên thức ăn phải mang theo, từ Thạch Châu đến không thể nuôi thêm đàn cừu. Nếu là mùa đông có thể mang theo thịt đông rồi.

- Lý đại nhân, chuyện dê béo ông hãy giúp tôi mua một chút, có thể mua được bao nhiêu thì mua, nhưng cũng đừng cố ý nâng giá lên là được.
Lục Thất bình thản nói.

- Vâng , hạ quan sẽ cố hết sức.
Huyện lệnh Bình Cao trả lời.

- Được, làm phiền rồi. Nếu đại nhân không có chuyện gì khác, vậy hãy về đi thay ta gửi lời hỏi thăm đến Thứ sử đại nhân. Đợi có thời gian ta sẽ đến thăm ông ấy.
Lục Thất bình thản đáp.

- Vâng, hạ quan cáo lui.
Huyện lệnh Bình Cao đứng dậy thi lễ nói.

Huyện lệnh Bình Cao đi rồi, Lục Thất như thoáng suy nghĩ điều gì đó. Tiểu Điệp đỡ Lục Thất dậy hỏi:- Sao vậy?

- Ồ, ta cảm thấy, huyện lệnh Cao Bình đến gặp ta không biết là muốn do thám điều gì?
Lục Thất nhẹ nhàng nói.

- Thất lang là đại nhân, ông ta là tiểu quan đương nhiên không có chuyện gì thì đến hỏi thăm thôi mà.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, rồi dường như xực nhớ ra điều gì, hắn dặn dò cận vệ một chút. Cận vệ ra ngoài thi hành, Tiểu Điệp ngạc nhiên nói:
- Thất lang, chàng tìm những hàng tốt quen thuộc vùng này, lẽ nào muốn đột kích Hạ quốc sao?

Lục Thất nhìn Tiểu Điệp một cái rồi mỉm cười nói:
- Mười vạn quân Chu đều đại bại quay về, ta sẽ chủ động đi đột kích Hạ quốc.

- Thiếp thấy chàng đi đột kích Tuy Chau cũng chiếm được Ngân Châu rồi.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất lắc đầu:
- Không giống nhau, ở Thạch Châu ta có Hoàng Hà hiểm yếu lại hợp lực với Chiết thị cho nên mới có được Ngân Châu. Tập kích Tuy Châu, ở Nguyên Châu không thành được, ta chỉ có 2 ngàn kỵ binh. Nếu xuất Tiêu quan đi nhập chiến Linh Châu căn bản sẽ trở thành bia ngắm của người Đảng Hạng. Người Đảng Hạng ở ngoài Tiêu Quan đều có một lượng binh lớn, tính cơ động đủ để kéo chết bộ binh. Giống như chiến sự Ngân Châu, 3 ngàn kỵ binh đấu với 10 vạn bộ binh, thua thiệt là 10 vạn bộ binh.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Nếu là Chu hoàng đế để chàng chiếm Linh Châu vậy chàng ứng đối thế nào?

- Nếu để ta đi, ta chỉ có thể kháng lệnh. Nhưng Chu hoàng đế sẽ không để ta đi chiếm Linh Châu đâu. Mười vạn quân đều đại bại, Chu hoàng đế muốn hại ta, cũng sẽ không ra cái lệnh ngu xuẩn đó. Nếu đổi lại là Lý Quốc Chủ vậy sẽ phát sinh rồi.
Lục Thất cười nhạt nói.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Nhưng chàng không thể khinh thường được. Chàng nghĩ xem Chu hoàng đế vì sao phải điều chàng đến Nguyên Châu? Chính là ở lại Thạch Châu cũng có thể khống chế Hạ quốc, chỉ cần binh vào Tuy Châu là có thể đột kích Hoành Sơn, binh ép Hạ Châu.

Lục Thất ngây người ra như thoáng suy nghĩ một lát rồi nói:
- Nếu là bình thường, để cho ta trú ở Nguyên Châu mục đích chính là uy hiếp Hạ quốc không dám tiến quân Ba Thục. Nàng xem, Hạ quốc chiếm vùng Hà Hoàng. Lan Châu và Hội Châu cũng hoàn toàn có thể cướp được Vị Châu, tiến đến Tần Châu và Lũng Châu. Cái gọi là được voi đòi tiên đó là quân Hạ cũng có thể vào Thục chinh chiến.

- Vậy không bình thường rồi?
Tiểu Điệp nghe ra có chuyện xấu liền nói.- Nếu không bình thường có thể dể ta đến Thường Châu đối chiến với Hạ quốc. Nàng nghĩ, nếu Hạ quốc biết bọn họ phải chịu thiệt lớn ở Nguyên Châu thì họ có phát binh trả thù không?
Lục Thất bình thản nói.

Tiểu Điệp gật đầu:
- Rất có thể, Nguyên Châu này không dễ phòng thủ rồi.

- Nếu một vạn kỵ binh đã đến vậy chắc chắn sẽ rất khó đối phó.
Lục Thất nói.

- Ừ, không có nơi hiểm yếu có thể để cản kỵ binh, vậy chỉ có thể thủ theo thành. Thiếp thấy thị trấn Bình Cao có vẻ đổ nát hơn thị trấn Ly Thạch.
Tiểu Điệp nói.

- Dù đổ nát cũng có thể cản kỵ binh nhưng nếu quân Hạ độc ác mang đến 10 vạn quân lực, vậy thủ thành sẽ là tự tìm đường chết rồi.
Lục Thất nói.

- Đúng vậy, đại quân Hạ quốc bỏ thành Ngân Châu chạy hoàn toàn có thể đến Nguyên Châu.
Tiểu Điệp nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Chu hoàng đế, đúng là cao minh không ngờ đem ta ra làm con mồi.

- Nếu thế quân Hạ quốc thế lớn, chàng có lui binh không?
Tiểu Điệp hỏi.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nếu mười vạn quân đến ta mà không chạy thì thành kẻ ngốc. Hơn nữa ta sẽ chạy về phía Ba Thục đi đánh đòn cảnh cáo quân Chu.

- Nếu chàng chạy đến Ba Thục, vậy Vân thúc thúc ở Thạch Châu phải làm sao? Còn cả người thân ở huyện Thọ nữa.
Tiểu Điệp hỏi.

- Tiểu điệp, có lúc chỉ có thể đánh bạc. Cho dù ta bỏ chạy đến Ba Thục, Chu quốc chính là thiên tội, cũng không nên làm quá tuyệt. Vì thân ở phía nam tới, nhưng vạn bất đắc dĩ ta sẽ cố gắng không chạy đến Ba Thục.

- Chàng nghĩ hồ đồ rồi, nếu chàng có thể bỏ quân lực ở đây vậy sao không thể chạy trốn.
Tiểu Điệp oán trách nói.

Lục Thất ngẩn người ra, rồi giật mình cười nói:
- Lại ngốc rồi, ta có thể giả chết rời đi.

- Chàng ấy à, không nỡ bỏ thu hoạch ở Tây Bắc mà.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng là tiếc, tất cả ở Thạch Châu đều là ta tự mình có được. Còn ở Hấp Châu ta chỉ phân phó cơ bản không đích thân quản vào giáo huấn quân. Ở Thạch Châu, thì ngày nào ta cũng đến quân doanh đấy.

Tiểu Điệp gật đầu dịu dàng nói:
- Lần trước nghe nói, quân Chu chiếm toàn bộ Nhuận Châu. Huyện Kim Đàn và huyện Cú Dung đều bị quân Chu chiếm cả. Không biết quân Chu có làm khó các đạo sĩ Mao Sơn, phá hủy đạo quan không?

- Sẽ không phá đâu, Triệu Khuông Dẫn xuất chinh Giang Nam. Ta nghe Thạch Trung Phi nói, Triệu Khuông Dẫn trị quân cẩn thận, lãnh quân bên ngoài không dung túng. Chu quốc xuất binh Giang Nam là muốn chiếm cứ, sở dĩ phải cố gắng không tạo thành thảm họa chiến tranh theo ta nghĩ Triệu Khuông Dẫn chắc chắn sẽ áp dụng an dân để trị ở Nhuận Châu.
Lục Thất bình thản nói.

- Chỉ mong là như vậy.
Tiểu Điệp cầu nguyện.

Quyển 5 - Chương 58: Khách ban

Nửa tiếng sau, cận vệ mang một hàng tốt thuộc vệ đến Lục Thất vừa nhìn người đến mắt chột râu rậm quăn xoắn, nhanh nhẹn dũng mãnh mà vẫn không lộ dã tính.

- Thuộc hạ bái kiến tướng quân đại nhân.
Người được dẫn đến cung kính chào theo nghi thức quân đội nói tiếng Hán có hơi cứng nhắc.

- Ngươi là Khách Ban.
Lục Thất mỉm cười nói.

Tên thuộc hạ kia ngây người ra, cung kính nói:
- Đại nhân biết thuộc hạ?

- Sự vũ dũng xuất chúng của ngươi, ta đương nhiên là nhớ rồi.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Được đại nhân ưu ái rồi.
Khách Ban cung kính đáp lại.

- Không cần phải căng thẳng như vậy, tự lấy ghế ngồi đi.
Lục Thất hiền hòa nói.

Khách Ban ngẩn người ra rồi gật đầu đi lấy ghế ngồi, trong trướng vải còn có bốn gã cận vệ và Tiểu Điệp. Sau khi Khách Ban ngồi xuống, Lục Thất nhìn y mỉm cười nói:
- Ta biết người Đảng Hạ có tám thị tộc lớn, ngươi ở thị tộc nào?

- Thuộc hạ là Tế Phong Thị.
Khách Ban nói.

- Tế Phong Thị, ừ, ta gọi ngươi tới là muốn hỏi ngươi một chút, gần Nguyên Châu đều là những thị tộc đó à?
Lục Thất hỏi.

- Khởi bẩm đại nhân, người Đảng Hạng gần Nguyên Châu đều là thị tộc đó. Bản địa của Đảng Hạng Bát Thị tộc là ở bên Hoành Sơn, cùng với vùng Hà Sáo, vùng phụ cận Linh Châu đều Phiên Hán hỗn cư. Thực ra Khánh Châu và Nguyên Châu cũng là Phiên Hán hỗn cư rồi.
Khách Ban trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta hỏi ngươi việc này, là lo sợ Hạ quốc sẽ đột kích chúng ta cho nên phải hiểu một chút.

- Sự lo lắng của đại nhân là đúng. Nguyên Châu không bằng Thạch Châu. Không có sông Hoàng Hà che chở. Phía tây Hội Châu và phía bắc Linh Châu đều có thể đột kích với một lượng kỵ binh lớn. Nếu mấy ngàn kỵ binh đến thì sẽ rất khó ứng phó.
Khách Ban giải thích thực địa vùng này.

Lục Thất gật đầu rồi chợt mỉm cười nói:
- Tìm ngươi đến còn có một chuyện. Cái gọi là lên núi kiếm ăn, vùng biên cương này có buôn bán không?

- Đương nhiên là có buôn bán, thực ra thuộc hạ đã qua Nguyên Châu buôn bán.

Lục Thất hơi giật mình nói:
- Nếu ngươi buôn bán thì sao lại đến Thạch Châu chinh chiến.

- Đại nhân, thuộc hạ là phụng lệnh gia tộc hộ tống dược liệu đến Nguyên Châu giao dịch. Hơn nữa, chuyện chinh chiến đều là hành động điều quân của các thị tộc đương nhiên cũng điều động từ các châu mà ra.
Khách Ban trả lời.

Lục Thất gật đầu hỏi:- Buôn bán ở đây, ngươi giao dịch với ai?

- Đương nhiên là quân đội ở đây.
Khách Ban trả lời.

- Ồ, ngươi có biết Vương Ngạn Thăng không?
Lục Thất hỏi.

- Biết, Vương Ngạn Thăng chính là đại soái quân Chu trấn thủ nơi này. Thực tế việc giao dịch buôn bán, Vương Ngạn Thăng không ra mặt nhưng đều do y chỉ điểm.
Khách Ban không giữ ý mà nói.

Lục Thất nghe bình tĩnh rồi hỏi:
- Vương Ngạn Thăng giao dịch gì với Hạ quốc?

Khách Ban nhìn Lục Thất rồi nói:
- Đại nhân hỏi cái này lẽ nào muốn thêm tội cho Vương Ngạn Thăng.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Ta thêm tội cho Vương Ngạn Thăng sao? Có điều ta chỉ muốn biết một chút. Nếu có thể ta cũng muốn buôn bán, xem có cái gì để đổi lấy dê béo của Hạ quốc không.

Khách Ban gật đầu nói:
- Vương Ngạn Thăng cũng rất ít khi giao dịch dê, nhiều nhất y chỉ muốn chiến mã, dược liệu còn Hạ quốc muốn vàng bạc, lá trà, đồ sứ, lương thực, hàng vải.

Lục Thất nghe xong giật mình, từ sau khi hắn thành lập Tấn quốc trị quốc ở Hấp Châu từng nhìn thấy một số số sách liên quan đến buôn bán. Nội dung là tư thương của Hán Thủy, trước kia ở Hán Thủy có tồn tại tư thương, thương nhân Chu quốc mua một lượng lớn lá trà, đồ sứ và hàng vải.

Kinh quốc năm đó cũng trở thành con đường buôn bán của nước Sở và Chu quốc. Kinh quốc mua một lượng lớn hàng hóa trao đổi với Chu quốc ở phía bắc Hán Thủy. Còn thương nhân Chu quốc trả giá chính là ngọc, sắt, than đá, dược liệu, vàng… Vì là Chu quốc thông thương, số lượng rất lớn cho nên trình diện Lục Thất đến đó xem qua. Mà Lục Thất xem rồi bỏ sang một bên, chuyện trị chính hưng thương hắn toàn quyền để Tân Cầm Nhi làm chủ triều đình.

Nhưng lời Khách Ban nói khiến hắn lập tức hiểu con đường tư thương của Hán Thủy. Đó lại là việc giao dịch của Hạ quốc. Vương Ngạn Thăng được sai đi giao dịch với Hạ quốc vùng Nguyên Châu, vậy Hán Thủy thì sao?
Hán Thủy nếu không có đội quân hùng mạnh che đậy, vậy một lượng lớn hàng hóa đến từ Tấn quốc thì sao có thể qua được Hán Thủy mà bình yên vận chuyển về giao dịch ở biên giới Hạ quốc. Vậy Hán Thủy là địa bàn của Triệu Khuông Nghĩa, Triệu Khuông Nghĩa là thống soái quân sự của phòng ngự Hán Thủy.

- Không ngờ Vương Ngạn Thăng lại là tay sai của huynh đệ Triệu thị. Chu hoàng đế để ta đến Nguyên Chây, e rằng mục đích thực sự chính là để ta làm đảo loạn thế lực của huynh đệ Triệu thị. Nếu Vương Ngạn Thăng biết hắn là Phò mã đại Chu, vậy chắc chắn sẽ căm thù. Chu hoàng đế cũng giỏi tính toán ghê.

- Hiện tại Chu Hoàng đế sai Triệu Khuông Dẫn đi Giang Nam, lại sai hai vạn quân của ta đi Nguyên Châu. Lẽ nào, Chu hoàng đế chỉ điểm cho thế lực của huynh đệ Triệu Thị khai đao sao?

Không thể, nếu Triệu Khuông Dẫn không bại ở Giang Nam. Chu hoàng đế sẽ không dám điều động Vương Ngạn Thăng và Triệu Khuông Nghĩa. Chu hoàng đế cần phải suy sét hậu quả của việc đổi soái. Vương Ngạn Thăng ở vùng Nguyên Châu nhiều năm, lại có huynh đệ Triệu thị ủng hộ. Nếu Chu hoàng đế điều Vương Ngạn Thăng đi chỉ e Vương Ngạn Thăng sẽ trở thành Tấn Quốc Công thứ hai. Điểm mấu chốt là Triệu thị ở phía tây Lạc Dương sẽ có rất nhiều thế lực thân phụ.

- Chu hoàng đế vội vàng phát động đi chiến sự Giang Nam và Ba Thục, chắc là có ý tưởng muốn là suy yếu từ bên trong. Đại quân vừa động, là có thể phá vỡ rất nhiều thế lực quân quyền cố hữu. Nhưng cách làm của Chu hoàng đế không khách gì uống rượu giải khát. Quân lực phái ra ngoài nếu đa số là trung thành với huynh đệ Triệu thị thì sẽ trở thành cơ hội để huynh đệ Triệu Thị mở rộng rất nhiều.

- Cũng không đúng, Chu hoàng đế biết rõ vào Ba Thục sẽ làm Tấn quốc mưu lợi bất chính nhưng vẫn muốn vội vàng vào Ba Thục và Giang Nam, dụng ý chắc là muốn mượn quân Tấn quốc kiềm chế thế lực của huynh đệ Triệu thị. Chỉ cần tiến vào Ba Thục Chu quân sẽ không thể chiến bại quân lực Tấn quốc, sẽ lâm vào chiến sự giằng co. Có họa ngoại xâm, Triệu thị muốn tạo phản soán vị cũng không dám.

Chu hoàng đế lại mua dây buộc mình rồi, có lẽ nên sớm khống chế huynh đệ Triệu thị. Nhưng Chu hoàng đế từng trúng tên suýt nữa tử vong, cho nên vì kiềm chế quân quyền của một vài lão thần không thể không trọng dụng huynh đệ Triệu thị. Chỉ có điều thế lực của họ phát triển rất mạnh, nằm ngoài dự liệu của Chu hoàng đế. Như Lục Thiên Phong hắn chỉ mượn địa vị Phò mã Ngô Thành, khiến cho thất thường mây mưa.

Thực ra Chu hoàng đế đại bại không phải là lớn nhất, không phải đã tạo thành sự lớn mạnh của Triệu thị mà là không bồi dưỡng ra được một đứa con hùng tài. Lục Thất hơi không hiểu, vì sao Chu hoàng đế không cho con trai vào quân rèn luyện? Mười bốn tuổi cũng có thể được hun đúc trưởng thành trong quân, lẽ nào sợ bị người hại sao? Lẽ nào sợ các con sau này “binh qua tương kiến” sao?
Lục Thất im lặng suy nghĩ, Khách Ban nhìn hắn hơi bất an.

- Ồ, lại thất thần rồi, ta không ngờ Hạ quốc lại bán chiến mã cho Chu quốc.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Buôn bán à, chỉ cần có lợi, thì cái gì cũng có thể bán. Mặc dù Hạ quốc và Chu quốc đối địch nhưng thị tộc chỉ thu lợi. Thu lợi và chiến tranh là hai việc khác nhau.
Khách Ban nói.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Chiến tranh cũng là vì thu lợi, mấy năm nay lãnh thổ của Hạ quốc càng lúc càng lớn. Tế Phong thị chắc cũng thu được lợi lớn.

Khách Ban ngẩn người ra, y chần chừ một chút rồi lắc đầu nói:
- Đại nhân nói ngược rồi, từ khi Đại Hạ lập nước, Hạ chủ không ngừng phát động chiến tranh. Những nơi cướp được do triều đình quản lý, Tế Phong thị xuất chinh phải bỏ ra nhiều tướng dũng sĩ nhưng lại không thu được lợi gì lớn.

- Nếu không thu được lợi lớn và địa bàn vậy Tế Phong thị chẳng phải càng ngày càng yếu sao?
Lục Thất hỏi.

- Là đạo lý đó nhưng Tế Phong thị không thể chọc nổi Thác Bạt Thị, chỉ đành chịu thiệt, bằng không sẽ gặp họa diệt vong.
Khách Ban trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Hạ chủ Thác Bạt thị, đây là chiến lược thâu tóm đang được thực thi. Chắc là muốn lập một nhà hoàng quyền thống trị, giống như chế độ của Chu quốc.

- Chắc là thế, nhưng thuộc hạ chỉ là một người trong tộc nhân Tế Phong thị. Trong Hạ quốc có biến hóa thế nào, thuộc hạ chỉ đành theo thôi.
Khách Ban nói.

- Khách Ban, có phải ngươi muốn trở về Hạ quốc không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Khách Ban lắc đầu nói:
- Đại nhân, thuộc hạ không muốn về. Trở về sẽ thành tay sai của Thác Bạt thị, từ khi thuộc hạ theo đại nhân đến nay cuộc sống rất thoải mái. Ăn uống không thiếu thốn, muốn gái cũng không thiếu. Đại nhân và quan trên cũng không ức hiếp, trở về là bán mạng cho Thác Bạt thị, không bằng bán mạng cho đại nhân.

Quyển 5 - Chương 59: Cảnh vân tự

Lục Thất nhìn Khách Ban mấy giây rồi mới bình thản nói:
- Ngươi không nhớ người thân sao?

- Người thân, thuộc hạ nhớ nhưng thuộc hạ vì chiến sự mà không về được. Trong tộc vẫn có người có thể chăm sóc người thân còn thuộc hạ về thì không còn cách nào mà đoàn tụ với người thân được. Cho nên chi bằng không về.
Khách Ban thản nhiên trả lời.

Lục Thất nghe xong gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Khách Ban, nếu ta cho ngươi một lần đến Hạ quốc, người có dám đi không?

- Đại nhân bảo thuộc hạ làm gì?
Khách Ban tự nhiên hỏi.

- Mua dê béo và ngựa, ta muốn dùng vàng mua. Ngươi biết, trong quân không mang theo nhiều thịt để ăn.
Lục Thất bình thản hỏi.

- Thuộc hạ đi rồi, e là không về nổi.
Khách Ban nói.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nếu ngươi không muốn đi, ta không ép ngươi.

Khách Ban suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
- Được, thuộc hạ đi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ngươi có thể chọn mấy đồng bọn của Tế Phong thị đi cùng đi. Mục đích của ta là giải quyết vấn đề thịt ăn cho quân không liên quan đến những thứ khách. Chỉ cần dê béo đến biên giới ta sẽ mang vàng đi đổi. Nhưng giá cả ngươi phải làm cho tốt, ta không muốn bị lừa gạt.

- Đại nhân yên tâm, giá cả sẽ công bằng.
Khách Ban trả lời.

- Ngươi và đồng bọn nếu đi thành công, sẽ được ghi công, ngươi đi đi.
Lục Thất bình thản nói.

- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Khách Ban đứng dậy chào theo nghi thức quân đội cùng cận vệ dời đi.

Khách Ban vừa đi, Tiểu Điệp xua tay bảo những cận vệ khách ra ngoài sau đó dịu dàng nói:
- Thất lang bảo y đi mua dê, chắc là có thâm ý.

Lục Thất gật đầu nói:
- Hạ quốc có thể lập, là Bát thị Đảng Hạng là cơ sở, giống như tám người cùng mua một cửa hàng kinh doanh trong đó Thác Bạt thị là đông chủ lớn nhất nắm quyền kinh doanh. Tế Phong Thị là một trong đông chủ của Hạ quốc. Nhưng nàng cũng nghe thấy rồi, Tế Phong thị thân là đông chủ nhưng lại không được lợi lộc gì, cái này sẽ tồn tại tai họa ngầm.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Thất Lang muốn tiếp cận Tế Phong thị là thêm nội chiến Hạ quốc rồi.

- Chỉ có điều thuận tay làm không trông đợi hậu quả gì. Bát thị Đảng Hạng dù sao cũng đều là người Đảng Hạng. Cho dù bọn họ nội chiến cũng không dám dễ dàng mượn ngoại lực, dẫn sói vào nhà sẽ mất càng nhiều.
Lục Thất nói.

- Thiếp cũng cho rằng nội chiến của người Đảng Hạng nếu điều kiện cho phép chắc chắn là muốn mượn ngoại lực. Ví dụ như đã lấy được sắc phong tự trị giống như Chiết Thị. Người Đảnh Hạng của thời Đường Triều đồng ý quy thuận Đại Đường chính là đã lấy được sắc phong bộ lạc tự trị. Mà tiền thân của Hạ quốc trên thực tế cũng giống như Chiết thị.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất cười nói:
- Nhìn phản ứng của Tế Phong thị, nếu Tế Phong thị thực sự lâm vào mối nguy diệt tộc, vậy đến tám phần là sẽ đồng ý thiết lập quan hệ ngoại giao với ta.Tiểu Điệp gật đầu hỏi:
- Thất lang đang nghĩ gì vậy?

Lục Thất nói suy nghĩ, Tiểu Điệp nghe xong liền ngạc nhiên:
- Hóa ra hàng hóa Vương Ngạn Thăng giao dịch với Hạ quốc là đến từ Tấn quốc.

Lục Thất gật đầu nói:
- Cho nên, Vương Ngạn Thăng phải là thế lực của huynh dệ Triệu thị. Chu hoàng đế để ta đến Nguyên Châu cũng là còn tồn nhiều tác dụng.

- Chu hoàng dến thật âm hiểm, lợi dụng Thất lang như vậy. Nếu Thất lang không rõ tai họa ngầm thì chẳng phải sẽ dễ dàng bị Vương Ngạn Thăng làm hại sao.
Tiểu Điệp ảo não nói.

Lục Thất gật đầu:
- Đúng là nguy hiểm, nếu Vương Ngạn Thăng cảm giác có nguy cơ có lẽ sẽ đến Hồng Môn Yến.

- Nói như vậy, nếu Vương Ngạn Thăng xin gặp Thất lang thì không thể đi gặp rồi.
Tiểu Điệp nói.

- Xin rồi không đi gặp vậy sẽ kém cỏi, nhất định phải đi gặp. Gặp mặt có thể dùng lời nói để mê hoặc một chút.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Thất Lang, quan chức của Vương Ngạn Thăng cao hơn chàng sao? Chàng là Thị lang bộ binh mà.
Tiểu Điệp nhắc nhở.

- Quan chức của Vương Ngạn Thăng ở trên ta, y là đô đốc Bình Lương Tam phẩm. Đô đốc là một quân chức, Vương Ngạn Thăng nắm Phán Vị Châu, Nguyên Châu và Khánh Châu. Trên thực tế, ta cũng có thể là đô đốc, ta nắm quân sự của Thạch Châu, Hấp Châu. Hơn nữa còn là Thứ sử Thạch Châu, chức quan đô đốc bình thường không thể trị chính địa phương.
Lục Thất giải thích nói.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Nói như vậy, Vương Ngạn Thăng có quyền quản chế chàng rồi.
- Chưa chắc, ta thuộc khách quân, ta chưa tiếp nhận triều đình Chu quốc để ta thuộc vào mệnh lệnh tiết chế của Vương Ngạn Thăng. Nhưng không thuộc sự khống chế của Vương Ngạn Thăng, nhưng nếu xảy ra chiến sự. Vương Ngạn Thăng có thể đốc thúc ta xuất binh. Một khi xuất hiện chiến sự thất bại ta sẽ phải gánh tội.
Lục Thất trả lời.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất hòa nhã nói:
- Tiểu Điệp, đi nghỉ đi, ta đi tuần tra một chút.


Ngày tiếp theo, Lục Thất dẫn theo 500 kỵ binh đi Tu Di Sơn. Tu Di Sơn nằm ở phía bắc Lục Bàn Sơn, ở đó có hang đá Đại Phật rất nổi tiếng cũng có thạch môn quan, quan ải phân giới với Hạ quốc.

Lần này đến Nguyên Châu, đương nhiên là Lục Thất bày tỏ lòng kính phật. Nguyên Châu là nơi Phiên Hán hỗn cư, vốn là nơi quần cư của người Đảng Hạng. Mà Bát thị Đảng Hạng của Hạ quốc là người Đảng Hạng Bình Hạ. Người Đảng Hạng hai nơi phân chia từ thời loạn An Sử. Người Đảng Hạng Đông Sơn của Nguyên Châu qua nhiều năm đã bị Hán hóa, phong tục còn bảo lưu lại rất ít.

Hang đá Đại Phật của Tu Du Sơn là vì con đường tơ lụa mà trở nên sống động. Vào thời kỳ Bắc Chu và Đường triều vô cùng cường thịnh, Lục Thất đi lần này chẳng những dẫn Tiểu Điệp và Tiểu Thanh đi mà còn dẫn cả Thạch Trung Phi và Thập tứ tiểu thư. Lý Bảo và Lỗ Hải ở lại quân doanh. Lục Thất lo họ có hành động và lời nói không hay sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực cho hành trình đi Tu Di Sơn của hắn.

Quá ngọ tới Tu Di Sơn, từ xa nhìn lại có thể thấy hang đá tầng tầng lớp lớp đẹp như một tổ ong. Lại nhìn về phía trước có ngôi chùa quy mô lớn. Lục Thất biết đó là Cảnh Vân tự. Cảnh Vân tự ở tây bắc Nguyên Châu thuộc loại phiên tăng, tín ngưỡng Phật Nghĩa và Phật Giáo của Trung Nguyên có phần không giống nhau. Nhưng Phật giáo đều là bái Phật tổ phương tây. Nếu không cùng, trên căn bản cũng là tương thông, giống như phân nhánh các huynh đệ trong một gia tộc.

Năm trăm kỵ binh đã đến Cảnh Vân tự, tiếng vó ngựa như sấm, lại nghe thấy tiếng tự tăng kinh hãi vọng ra ngoài. Vì Chu quốc ghét Phật cho nên Cảnh Vân tự bị vây nơi quan ải biên giới. Cho nên chiến tranh tai bay vạ gió giữa Chu quốc và Hạ quốc khiến cho Cảnh Vân tự mấy lần gặp họa. Mà Vương Ngạn Thăng trấn thủ Nguyên Châu lại không tin vào Phật khiến cho Cảnh Vân tự trở thành binh ổ tùy chiếm.

Lục Thất nhìn thấy hơn mười vị tăng nhân từ trong đi ra, già trẻ đều có. Hắn vội xuống ngựa, các tướng sĩ ở phía sau cũng xuống. Lục Thất cất bước nhanh một mình đi đến trước cửa chùa.

- Đến vội vàng quấy nhiễn sơn chủ rồi.
Lục Thất đứng trước một vị lão tăng khoảng 50 tuổi, bái lễ chữ thập tạ lỗi.

Các tăng bất ngờ, vị lão tăng cũng tạo thành chữ thập bình thản nói:
- Thí chủ đến vội là vì thành tâm.

Lục Thất ngẩng lên bình thản nói:
- Tại hạ Lục Thiên Phong, là Binh bộ Thị lang Chu quốc phụng lệnh đến Nguyên Châu đóng quân. Nghe nói Tu Di Sơn là thánh địa Phật Tổ nên đặc biệt đến khẩu.

Lão tăng khẽ gật đầu bình thản nói:
- Thí chủ đường xa đến là vì thành tâm, mời vào chùa.

Lục Thất thành kính lễ chữ thập rồi vào của chùa. Tiểu Điệp và Thạch Trung Phi, Thập tứ tiểu thư cũng đi theo, các tướng thì chờ bên ngoài.

Lục Thất vào Cảnh Vân tự thấy trong chùa rách nát, sân chùa vốn trải gạch xanh cũng gồ ghề. Đi đến Đại hùng bảo điện cũng thấy trên cột cung điện đã loang lổ, Lục Thất vào bái Phật tổ rồi lại đi bái Gìa Lam điện.

Lạy phật ở Cảnh Vân tự, Lục Thất lại đi bái một hàng phật đá, được một vị tăng nhân hơn 30 tuổi trực tiếp dẫn đến tượng Phật đá lớn nhất.

Vừa nhìn thấy tượng Phật đá, tất cả mọi người đều giật mình. Đây là một pho tượng cao 20m, tượng Phật Di Lặc ngồi lộ thiên, tượng phật chiếm cả một nửa ngọn núi. Lỗ tai cao bằng hai người, con mắt dài bằng 1 người. Dáng Phật cao lớn đoan trang mà an tường, sắc thái hiên ngang người đứng ngước lên nhìn có cảm giác mình thật nhỏ bé.

- Tượng Phật này lớn thật.
Thập tứ thiểu thư không kìm nổi ngạc nhiên.

- Chỗ này gọi là Tu Di Sơn, Tu Di chính là quảng đại vô cùng.
Thạch Trung Phi nhìn lên thuận miệng nói.

Sau khi Lục Thất nhìn cùng Tiểu Điệp, thêm cả Thạch Trung Vi và Thập tứ tiểu thư cùng quỳ lạy phật lớn. Bái xong nghe giám tự nói, đại phật ở đây là Tắc Thiên hoàng đế của triều Đường ban tặng. Tương truyền Tắc Thiên hoàng đế chính là quật quang chuyển thế của Phật Tổ Di Lặc.

Lục Thất nghe xong gật đầu, tồn tại một phật lớn như vậy đủ để người trăm ngàn năm ngưỡng mộ. Bọn họ một hàng lại đi đến bái các tượng Phật đá khác. Sau khi Lục Thất quay về Cảnh Vân tự đã cho phép các tướng sĩ vào chùa đi chiêm bái các Phật đá. Hắn và Tiểu Điệp lại đi cùng sơn chủ Cảnh Vân tự khơi thông phật lý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau