KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 6: Nhà

“Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi, hương âm vô cải mấn mao tồi” ( Khi đi trẻ, lúc về già, giọng quê vẫn thế, tóc đà khác bao).

Đây là câu thơ của Hạ Tri Chương- thi nhân triều Đường được nhiều người ca tụng. Lục Thất rời quê năm năm rồi, tóc chưa bạc nhưng tâm trạng rời quê bấy lâu thì đúng như vậy. Hắn đứng trước cửa nhà, mắt hắn dường như nhòe đi vì những hàng lệ.

Nhà của Lục Thất ở khu tây trong huyện Thạch Đài, là một trạch viện lớn với diện tích gần nửa mẫu. Trạch viện này là tài sản quan trọng nhất của Lục gia khi Lục Thất đi tòng quân, cửa hàng đã bán đi để mua ngựa, đao và áo giáp cho hắn rồi. Quy chế quân binh Đường quốc là tự chuẩn bị vũ khí chiến đấu để đi tòng quân có thể trở thành mộ binh, có thể sắp xếp vào quan quân chính quy, được hưởng đãi ngộ quân công. Nếu như sắp xếp vào Đoàn luyện binh không chính quy thì sẽ không có cơ hội ngẩng đầu lên. Ban đầu bắt lính tòng quân, người phải đi là Lục Nhị - đại huynh của Lục Thất, nhưng Lục Thất chủ động nói đi thay đại huynh mình.

Đẩy cửa lớn xưa cũ bước vào, cảnh tượng trước mắt vẫn như xưa, nếu có khác chỉ là yên tĩnh thê lương hơn thôi. Khóa đá dùng để luyện công năm đó đã bị vứt vào góc nhỏ, trong trạch viện có rất nhiều gậy trúc, trên đó treo rất nhiều áo lụa.

- Sao lại yên tĩnh vậy? Mẫu thân và di nương đâu rồi? Còn đại ca đại tẩu? Lại còn tiểu muội nữa? Trong lòng Lục Thất dấy lên một nỗi bất an. di nương: mẹ hai, mẹ kế

Phụ thân của Lục Thất là quan võ, cũng theo phong khí chốn quan trường, lấy hai thê hai thiếp. Sau khi bình thê của phụ thân Lục Thất qua đời không lâu thì đã cải giá. Lục Thất và tỷ tỷ ruột của mình là con của chính thê (tức vợ cả), đại ca và tiểu muội là con của thiếp. Theo như quy tắc thì Lục Thất mới có tư cách là chủ gia đình, mới có thể kế thừa hơn một nửa gia sản, bởi vì hắn là con của chính thê.

- Mẫu thân! Tiểu Nghiên! Lục Thất sợ hãi gọi, hắn bỗng nhiên không dám đi đến căn nhà chính nữa.

“Cạch...Cạch!” Vọng lại hai tiếng mở cửa, cửa phòng trái rất nhanh đã được mở ra, rồi một cô gái xuất hiện, thoáng nhìn chắc tầm 25-26 tuổi. Nàng ta mặc chiếc váy chắp vá, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần với vẻ tái nhợt, kinh hoàng nhìn Lục Thất.

- Lý di nương? Mẫu thân con đâu? Tiểu Nghiên và đại ca đâu cả rồi? Lục Thất vừa thấy có người đi ra thì như ‘chết đuối vớ được cọc’, lên trước mấy bước, vội vàng hỏi.

- Tiểu Thất đó ư? Đúng là Tiểu Thất rồi. Cô gái xinh đẹp đó bước nhanh ra cửa, ôm chầm lấy Lục Thất. Nàng ta vui mừng giơ tay nắm lấy áo giáp của Lục Thất rồi nhìn trên dưới trước sau.

- Lý di nương! Mẫu thân con đâu? Lục Thất lại vội vàng hỏi.

- Con đừng vội, mẫu thân con vẫn rất khỏe, đang ở trong phòng đó! Lý di nương vui mừng nói, nói xong liền kéo Lục Thất đi về phòng chính.

Lục Thất cũng yên tâm được phần nào, hắn nhanh bước vượt qua Lý di nương, xông vào phòng và đẩy cửa ra. Bên trong là phòng khách rộng rãi mà đơn giản, hai bên trái phải có một cửa thông vào phòng ngủ. Đây là phòng lớn nhất của đại trạch viện này.

Trong lúc Lục Thất bước vào cửa phòng, cửa trái của nhà ngoài cũng có một người phụ nữ tóc hoa râm bước ra với khuôn mặt tiều tụy có chút đờ đẫn. Nhưng vừa nhìn thấy Lục Thất thì cặp mắt vô hồn đó dường như sáng bừng lên.

- Mẫu thân! Tiểu Thất đã về rồi! Lục Thất xúc động kêu lên, chạy lên trước quỳ sụp trước mặt người phụ nữ kia. Bà ta kinh ngạc một tiếng, tiếp đó quỳ xuống ôm đầu của Lục Thất.

- Tiểu Thất! Tiểu Thất thật sự về rồi, con trai của ta! Người phụ nữ đó vui buồn lẫn lộn, giọng nói run rẩy, sau đó cánh tay lại ôm chầm lấy đầu của Lục Thất khóc lớn. Cô gái xinh đẹp kia vào sau cũng tuôn trào giọt lệ.

- Mẫu thân! Sao tóc của Người lại bạc đi nhiều vậy! Hai mẹ con Lục Thất ôm nhau khóc lóc, lúc này Lục Thất mới ngẩng đầu và nói. Mẫu thân của hắn năm nay mới bốn mươi lăm tuổi, năm đó lúc mẹ con chia ly thì vẫn là tóc đen. Sao năm năm không gặp mà mẫu thân lại biến thành như người sáu mươi tuổi vậy.

- Con ngốc ạ! Mẫu thân con ngày đêm lấy ‘nước mắt rửa mặt’ vì nhớ con đấy. Nền đất lạnh lắm, mau đứng lên đi! Cô gái xinh đẹp ở bên cạnh dịu dàng nói.Lục Thất vội đỡ mẫu thân đứng lên, mẫu thân hắn vui mừng nhìn hắn trên dưới trước sau. Trong lòng Lục Thất vừa vui vừa chua xót, mẫu thân vì thương nhớ mình mà già đi nhiều biết bao.

- Mẫu thân! Con ở trong quân lập được công lớn, hiện giờ là võ quan rồi. Lục Thất vội lấy công văn ra cho mẫu thân xem.

Mẫu thân cầm lấy công văn rồi mở ra xem, Lý di nương cũng bước tới xem cùng rồi kinh ngạc, nói: - Là Trí Quả Giáo Úy thất phẩm. Chủ mẫu! Lão gia khi còn sống, chức quan cao nhất cũng là chức vị này, Tiểu Thất nhà ta giỏi quá!

Mẫu thân Lục Thất không hề vui mừng mà ngược lại vẻ mặt rất khó coi: - Công văn nói Tiểu Thất là Trí Quả Giáo Úy trong An Hóa tiết độ quân, như vậy sau này vẫn phải đi đánh giặc.

Lục Thất vội ôn tồn, nói: - Mẫu thân! Sau này con là quan quân, vào quân đội cũng là chỉ huy chiến đấu, an toàn hơn nhiều so với làm tiểu binh xung phong. Con vốn muốn xin rời quân về quê nhưng con không bệnh không tật, vì vậy không được phép. Thật ra, chức Trí Quả Giáo Úy này không có tác dụng gì, sau này quay lại trong quân cũng chỉ làm võ quan hộ vệ chủ tướng thôi.

Lý di nương dịu dàng tiếp lời: - Hộ vệ chủ soái là một chức rất an toàn, tốt hơn là trực tiếp cầm quân. Tiểu Thất! Con chớ có xem thường chức quan này, trong xã hội hiện nay, mạng của tiểu dân như cỏ rác vậy. Con đã là võ quan trong quân đội thì những tên quan lòng dạ hiểm độc ở địa phương sẽ không dám ức hiếp con nữa. Sau này nhà chúng ta có vị quan gia như con thì cũng không bị ức hiếp nữa.

Lục Thất gật đầu, hắn đã hiểu rõ điều này rồi. Hắn vốn định không đi tòng quân nữa nhưng hiện giờ hắn biết rằng, nếu như công khai rõ việc không quay về quân đội thì tất nhiên sẽ có nhiều phiền toái, làm tiểu dân trong xã hội này thật sự rất khó.

- Mẫu thân, Lý di nương, đại huynh, đại tẩu và Tiểu Nghiên đâu? Còn cả Trình di nương nữa? Lục Thất thấy mẫu thân bình an thì hắn yên tâm, nhưng rồi lại quan tâm hỏi những người thân khác.

Mẫu thân và Lý di nương nhìn nhau một cái, vẻ mặt ảm đạm. Lục Thất bất an, hỏi: - Mẫu thân, đại huynh và mọi người không sao chứ?

Mẫu thân hắn đau xót nói: - Tiểu Thất! Từ sau khi con đi, trong nhà xảy ra rất nhiều chuyện. Sau khi con đi, đại huynh của con mượn tiền buôn bán bị lỗ nặng, vì trong nhà khốn khó nên đại huynh đành để đại tẩu về nhà mẹ đẻ. Trình di nương vì trả nợ thay cho đại huynh của con mà khăng khăng bán Tiểu Nghiên cho nhà giàu làm nô tỳ, đến bản thân Trình di nương cũng bán thân làm tỳ thiếp. Cũng chính Lý di nương hiện giờ cũng không còn là người của Lục gia ta nữa, sắp phải đến nhà Đỗ lão gia làm tỳ thiếp rồi. - Sao? Lục Thất kinh ngạc, nhìn mẫu thân và Lý di nương với ánh mắt khó tin được. Sắc mặt Lý di nương tái nhợt, nàng chỉ biết cúi đầu.

- Tiểu Thất! Mẫu thân cũng không muốn bán di nương và Tiểu Nghiên của con. Nghĩ rằng có khốn khó đến mấy cũng để họ được tự do gả cho người khác, là do hai di nương có lòng tốt muốn bảo vệ trạch viện này nên chủ động bán mình làm tỳ thiếp cho người ta, họ đều là người tốt.

Mẫu thân Lục Thất nước mắt tuôn rơi, giọng nói chứa đầy sự tang thương.

Ánh mắt của Lục Thất trầm xuống, tất nhiên hắn biết thế nào là tỳ thiếp. Trên thực tế, tỳ thiếp chính là kỹ nữ, những nhà có tiền phần lớn đều mua tỳ thiếp về, thân phận của tỳ thiếp là thân phận thấp hèn, như nô tì, những ngày thường phải thuận theo sở thích vui đùa của chủ nhân, thuộc kiểu nửa tỳ nửa thiếp không có danh phận nhất định. Có lúc họ còn không bằng những nữ tỳ, bị người đời khinh bỉ.

Pháp luật Đường quốc không cho phép dân thường tùy ý nạp thiếp, đến thê thất nhà giàu cũng không muốn phu quân mình nạp thiếp nên những người giàu có phong trào ‘nuôi’’ tỳ thiếp riêng. Người trẻ đẹp lại chưa sinh con như Lý di nương hoàn toàn phù hợp với điều kiện lấy làm thiếp. Việc chủ động bán mình làm tỳ thiếp tất nhiên là hy sinh hạnh phúc của mình, điều này khiến cho mẫu thân Lục Thất có được nhiều mấy lần tiền bán thân.

- Vậy đại huynh của con đâu? Lục Thất nổi giận, hắn thay đại huynh tòng quân xa nhà, giao nhà cho huynh ấy, thân là nam nhi mà lại để cho nhà tan cửa nát thế này sao.

- Tiểu Thất! Con cũng đừng trách đại huynh! Hiện giờ đại huynh con đau khổ hơn bất cứ ai. Mẫu thân muốn bán căn nhà này để trả ít nợ, chính đại huynh con nói với chủ nợ, huynh đệ sớm đã chia nhà rồi, căn nhà này là của đệ đệ. Đại huynh con thà đồng ý để mẹ ruột và muội muội bán thân chứ không chịu động đến căn nhà này. Đại huynh con là huynh trưởng tốt. Mẫu thân của Lục Thất rơi lệ, giải thích cho đại huynh của hắn.

Lục Thất ngẩn người ra rồi dần nguôi giận, trong khóe mắt ứ đọng những dòng lệ. Hắn không trách đại huynh nữa mà chỉ có thể trách sự tàn khốc của thế đạo này.

- Mẫu thân! Vậy bây giờ đại huynh con đang ở đâu? Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Đại huynh của con đang làm công trong mỏ đá ở thôn Thất Lý, mỗi tháng có thể mang về nhà hai quan tiền, có lúc cũng làm binh sĩ trừ phiến loạn, cũng có thể kiếm được chút tiền. Mẫu thân Lục Thất hạ giọng nói, tiền kiếm được mang về nhà tất nhiên là để phụng dưỡng bà ấy rồi.

Lục Thất hít một hơi rồi ôn tồn nói: - Mẫu thân! Chúng ta thiếu nợ bao nhiêu?

Mẫu thân hắn chần chừ một chút, thấp giọng nói: - Thiếu nợ quan là hai trăm mười ba lượng, nợ riêng có thể hơn bốn trăm lượng.

Lục Thất nghe xong như trút được gánh nặng trong lòng. Hắn cười, nói: - Mẫu thân, con ở trong quân đội cũng mang về chút dự trữ. Lý di nương không cần phải bán thân nữa, con sẽ lập tức đi chuộc Tiểu Nghiên và Trình di nương về.

Mẫu thân hắn giật mình nói: - Con cũng có dự trữ sao?

Lục Thất cười, giơ tay cởi bỏ áo giáp, lấy ra một túi vải dài ở trong tay, xé túi vải rồi cười nói: - Mẫu thân, Lý di nương! Nhận vàng này! Dưới sự kinh ngạc của mẫu thân và Lý di nương, trên tay của Lục Thất đã có hơn năm thỏi vàng nguyên chất.

- Mẫu thân! Đây là năm mươi lượng vàng con được thưởng khi ở trong quân đội. Theo như giá bán thị trường thì đổi được hai nghìn năm trăm lượng bạc, đủ để chúng ta trả nợ chuộc người rồi. Lục Thất cười, nói.

Quyển 1 - Chương 7: Hộ quân Huyện úy

- A!

Mẹ hắn kinh ngạc kêu lên, đưa mắt nhìn Lý Di Nương. Áp lực sinh tồn trong cảnh nghèo túng khiến hai người cảm thấy tiền bạc vô cùng quan trọng, bây giờ con trai đã trở về bình an, chẳng những làm quan mà còn mang về một số vàng bạc lớn, hai người cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Tay run run cầm lấy một thỏi vàng, mẹ hắn cảm nhận sự tiếp xúc với thỏi vàng với vẻ khó tin là thật. Đột nhiên Lý di nương sợ hãi nói:

- Chủ mẫu, mau bảo Tiểu Thất cất vàng đi, nơi này rất loạn.

Mẹ hắn hoảng sợ, cuống quít nhét thỏi vàng vào tay Lục Thất, vội vã nói:

- Con mau cất đi!

Lục Thất ngẩn người, cất vàng vào trong áo, mỉm cười nói:

- Mẹ, bây giờ con sẽ đi đổi bạc ngay. Chuộc người cần bao nhiêu bạc vậy mẹ?

Mẹ hắn sửng sốt, suy nghĩ một lát rồi nói:

- Theo quy định của quan gia, chủ động chuộc người phải đóng tiền chuộc gấp đôi. Tiểu Nghiên bán mình ba trăm lượng, Trình di nương của con một trăm lượng, Lý di nương hai trăm lượng, tổng cộng là một ngàn hai trăm lượng bạc.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Được, con lập tức đi đổi bạc chuộc người, nhân tiện tìm đại ca con về, người một nhà đoàn tụ thật vui vẻ.

Mẹ hắn gật đầu. Lý di nương dịu dàng nói:

- Chủ mẫu, nhà họ Đỗ còn chưa đưa bạc tới đón muội, nếu mình hủy bỏ ước định, chỉ cần bồi thường ba mươi lượng chứ không phải gấp đôi nữa.

Mẹ hắn nhớ ra, cười nói:

- Đúng đúng, ta sẽ tìm người môi giới hủy ước, chịu đền ba mươi lượng.

Nói xong, bà hiền từ nắm tay Lý di nương, gật gật đầu, hai người cùng chung hoạn nạn mười mấy năm, tình cảm còn thân thiết hơn chị em ruột.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Mẹ, Tiểu Nghiên và Trình di nương được nhà giàu nào mua vậy?

Mẹ hắn cau mày, lo âu nói:

- Là Tiêu gia khu Đông Thành.

Lục Thất giật mình, hắn biết Tiêu gia khu Đông Thành, nghe nói nhà này có người là quan lớn trong kinh, đây chính là một “ông trùm” của huyện Thạch Đại, Tiểu Nghiên và Trình di nương sao lại bán thân làm tôi tớ nhà họ Tiêu, lần này chuộc thân sẽ khó khăn đây! Từ trước đến giờ, Tiêu gia có lệ chỉ có vào chứ không có ra, quy định của quan gia là một chuyện, nếu Tiêu gia không thả người, quan phủ cũng không làm gì được.

- Tiểu Thất, Tiêu gia chủ động đề nghị mua Tiểu Nghiên, bây giờ Tiểu Nghiên là nữ tỳ thiếp thân của Tiêu tiểu thư. Nghe nói Tiêu tiểu thư nho nhã lễ độ, rất tốt bụng đối với tôi tớ, bây giờ trước tiên con đến quan phủ làm thủ tục chuộc nô đi, rồi nhẹ nhàng thương lượng với Tiêu gia, đừng bao giờ dùng sức mạnh, thế lực của họ rất lớn đấy.

Lý di nương dịu dàng nhắc nhở Lục Thất.

Tuy còn trẻ, nhưng Lục Thất đã trải qua nhiều việc đời, hơn nữa thuở nhỏ được phụ thân chỉ bảo nhiều kinh nghiệm nhân sinh, được bạn bè gọi là ông cụ non, thậm chí có thể nói là người có tâm cơ sâu sắc.

Hắn mỉm cười nói:

- Lý di nương yên tâm, con biết dùng sức mạnh sẽ chỉ gây tai họa, cho nên sẽ nhẫn nhịn mà thương lượng ôn hòa.

Mẹ hắn và Lý di nương tán thành gật đầu. Mẹ hắn hiền từ nhìn hắn, năm năm không gặp, chẳng những Lục Thất cao lớn trưởng thành, mà phong thái và cử chỉ cũng trở nên chín chắn, không còn nét bồng bột trẻ con lúc trước nữa, trong nỗi vui mừng, bà cũng có một chút bùi ngùi.

Rời khỏi nhà, Lục Thất rảo bước về phía huyện nha để lấy giấy tờ chuộc người. Dọc đường đi, hắn suy nghĩ nên bắt đầu như thế nào, nên biếu bao nhiêu bạc để được việc.

Đến trước huyện nha, hắn thấy vẫn là hai nha dịch kia đứng gác trước cửa. Nhìn thấy Lục Thất, hai nha dịch lộ vẻ không vui, bởi vì không thể kiếm chác được gì, Lục Thất cũng không muốn hối lộ loại chó giữ nhà thấp kém này.

Hắn bước tới ưỡn ngực nói:

- Bổn quan tìm Vương chủ bạc đại nhân có việc cần thương lượng, xin hai vị thông báo một tiếng.Lục Thất lập tức bày ra kiểu cách nhà quan, đối phó với bọn chó săn chỉ biết ức hiếp dân lành, run sợ trước kẻ ác, thì hoặc là phải “cúng” hoặc là phải dùng quan tước để đè chúng. Mặc dù không vui, hai tên nha dịch thấy Lục Thất mặc áo giáp, lưng mang đao, cho nên không dám không vào báo cáo. Một lát sau, nha dịch trở lại, khoát tay ra hiệu cho Lục Thất đi vào.

Lục Thất bước vào nha môn, lần này hắn trực tiếp đến tìm Vương chủ bạc làm việc, lão huyện thừa kia quá tham lam, mà Lục Thất hy vọng chỉ dùng năm mươi lượng bạc là có thể xong được việc này. Hiện giờ hắn rất quý trọng tiền bạc, sau khi cứu người thân, hắn định kinh doanh nuôi gia đình, tệ nhất cũng phải mua một số ruộng tốt để làm địa chủ, nhất định phải đối mặt với vấn đề cơm áo trong tương lai.

Khi hắn bước vào, đôi mắt hình tam giác của Vương chủ bạc lóe lên, mỉm cười nói:

- Mới đó Lục đại nhân lại tới huyện nha, không biết có việc gì cần hạ quan lo liệu vậy?

Lục Thất có một chút thiện cảm với vị Vương chủ bạc này, nhưng cũng có đề phòng, bây giờ có việc cần nhờ, đành phải kiên trì đối mặt, nói ra mục đích của mình. Vương chủ bạc nghe xong, cười nói:

- Đây chỉ là chuyện nhỏ, hạ quan sẽ làm ngay cho Lục đại nhân.

Trong lúc Lục Thất hơi ngẩn ra, nhìn Vương chủ bạc vui vẻ lấy giấy chứng nhận giao cho hắn, tay cầm lấy giấy chứng nhận, cảm thấy bất ngờ, tai nghe Vương chủ bạc nhã nhặn nói:

- Lục đại nhân, Tiêu gia là gia tộc có quyền thế, Công bộ Thượng thư đương nhiệm của triều đình là người của Tiêu gia. Có câu “Người nhà tể tướng là quan thất phẩm”, nô bộc của Tiêu gia chia làm ba hạng thượng, trung, hạ, gia đinh hạ đẳng là tạp dịch, chỉ cần cầm giấy chứng nhận chuộc thân này là có thể dễ dàng chuộc ra, nhưng nô bộc trung - thượng đẳng phần lớn hầu hạ chủ tử, nếu như chủ tử yêu thích không chịu thả, Lục đại nhân có cầm giấy này cũng chưa chắc có tác dụng. Nếu như Tiêu gia không thả người, thì đại nhân chỉ có thể cầu xin hoặc nhờ nhân vật có địa vị đứng ra điều đình, chẳng hạn như Đô úy đại nhân trong quân là đủ đạt yêu cầu.

Người ta đã nói rõ ràng như vậy, làm sao Lục Thất không hiểu, hắn chắp tay thi lễ, nói:

- Đa tạ Vương đại nhân chỉ bảo.

Vương chủ bạc mỉm cười nói:

- Chuyện nhỏ, đại nhân không cần cảm ơn. Thật ra thì hạ quan có chuyện muốn phiền đại nhân đây.

Nghe vậy, lo lắng và hoài nghi trong lòng Lục Thất cũng tan biến, chỉ cần biết rằng Vương chủ bạc vui vẻ trợ giúp, hắn không sợ y ngầm tính kế.

- Xin Vương đại nhân cứ nói.

Lục Thất cũng vui vẻ nói.

Vương chủ bạc mỉm cười nói:

- Hạ quan muốn mời Lục đại nhân đảm nhiệm chức Huyện úy huyện Thạch Đại, không biết Lục đại nhân có sẵn lòng chiếu cố cho không?

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Huyện Thạch Đại không có Huyện úy sao?

Vương chủ bạc mỉm cười nói:

- Huyện Thạch Đại hiện có hai vị tả, hữu Huyện úy, được phân công quản lý hai lĩnh vực trị an và phòng thủ, tuy nhiên gần đây có rất nhiều điêu dân (1) tụ tập thành phỉ, có một số phỉ xảo quyệt không dám tới huyện thành sinh sự nhưng thường xuyên chặn cướp trên đường cái, làm cho thương lộ không thông, thuế má bằng tiền và lương thực của triều đình không cách nào vận chuyển. Hạ quan biết Lục đại nhân võ nghệ cao cường, lại là tướng lĩnh có kinh nghiệm chiến trận, vì vậy xin Lục đại nhân hạ cố làm hộ quân Huyện úy, bảo vệ bình an cho dân chúng.

Lục Thất vừa nghe đã hiểu, đây là y muốn hắn gánh vác việc này để bán mạng, Huyện úy trong thành sợ chết không dám trừ phiến loạn và áp tải lương thuế, cho nên mới phải tìm Huyện úy có can đảm trừ phiến loạn.

Ý nghĩ của hắn xoay chuyển trong đầu, nếu như hắn từ chối, sau này chắc chắn sẽ liên tục gặp phiền phức, dù sao hiện giờ cũng không có gì làm, chi bằng làm Huyện úy một thời gian, nếu thấy tình thế không ổn thì cùng lắm không làm nữa, đến lúc đó sẽ nói dối là quân đội có lệnh triệu tập để tránh đi.

Nhưng dĩ nhiên Lục Thất không thể nhận lời quá dễ dàng để “mất giá”, trầm ngâm một chút rồi ôn tồn nói;

- Vương đại nhân, bọn thổ phỉ đa số rất hung ác, nếu áp tải lương thuế thì ta còn có thể làm được, chứ đi trừ phỉ thì ta không đảm nhiệm nổi.

Vương chủ bạc nhã nhặn nói:

- Thổ phỉ thật sự không dễ tiêu diệt, chỉ cần Lục đại nhân có thể bảo đảm hộ tống lương thực thuế và các nhân viên chủ yếu được an toàn là được.

Lục Thất gật đầu nói:

- Ta nhất định sẽ cố gắng hết sức, tuy nhiên đánh nhau với phỉ rất nguy hiểm, đãi ngộ của ta có phải sẽ cao hơn các Huyện úy khác hay không?

Vương chủ bạc ngẩn ra, Lục Thất giải thích:

- Vương đại nhân, ý của ta là, lúc ở trong thành, ta sẽ có bổng lộc giống như các Huyện úy khác, nhưng mỗi lần rời khỏi thành đi liều mạng, hẳn là cũng nên có một chút bổng lộc cực khổ.

Vương chủ bạc mỉm cười, ôn tồn nói:

- Lục đại nhân quả là khôn khéo. Thế này đi, lương tháng của đại nhân là một trăm lượng, mỗi lần rời khỏi thành sẽ hưởng trợ cấp thêm ba mươi lượng bổng lộc, nếu nhận nhiệm vụ hộ tống đặc biệt quan trọng sẽ nhận năm mươi tới một trăm lượng bổng lộc trợ cấp, đại nhân thấy được chứ?

Lục Thất hiểu nguyên tắc thấy đủ tốt thì dừng, bèn nhẹ nhàng nói:

- Được, từ nay ta sẽ nghe theo lời dặn bảo của đại nhân.

Vương chủ bạc vội nói:

- Không dám không dám, sau này có việc ta sẽ thỉnh giáo đại nhân.

Lục Thất lại suy nghĩ một chút, rồi nghiêm nghị nói:

- Vương đại nhân muốn dùng ta, ta có một số yêu cầu phải nói ra, xin hỏi huyện Thạch Đại có bao nhiêu binh tướng?

Vương chủ bạc sửng sốt, ôn tồn nói;

- Huyện Thạch Đại có năm trăm quan quân, còn có tám trăm binh lính được tạm thời tuyển mộ để trừ phiến loạn.

Lục Thất ồ một tiếng, nghiêm mặt nói:

- Vương đại nhân, nếu như thực hiện nhiệm vụ hộ tống, nhất định phải là quân đội một lòng nghe hiệu lệnh, ta muốn Vương đại nhân cấp cho ta một trăm tên lính được huấn luyện nghiêm khắc, hơn nữa lương bổng và trang bị cho số binh lính này phải giống như quan quân, nếu bị tử trận cũng được cấp tiền tử như quan quân.

Vương chủ bạc ngẩn ra, cau mày nói:

- Chuyện này e rằng không được, tư dưỡng quân đội là đại tội!

Lục Thất nghiêm mặt nói:

- Vương đại nhân, trăm tên lính không tính là quân đội, trên thực tế vẫn là binh lính tạm thời tuyển mộ để trừ phỉ, nếu cho ta dẫn một dám ô hợp đi hộ tống lương thực thuế, chi bằng không đi thì hơn. (1) Điêu dân: đây là từ do quan viên đặt ra để gọi những người dân khó đối phó, chẳng hạn người có học vấn, thông thạo luật lệ, kiên cường, khó bị đè đầu cưỡi cổ.

Quyển 1 - Chương 8: Tiêu phủ

Vương chủ bạc cau mày nói:

- Về việc hộ tống lương thực thuế, hạ quan sẽ điều động quan quân đến để đại nhân chỉ huy.

Lục Thất lắc đầu nói:

- Vương đại nhân, ngài đã thấy quan quân chinh chiến rồi chứ?

Vương chủ bạc, ngẩn người, lắc đầu:

- Hạ quan chưa từng thấy quan quân chiến đấu ở biên giới.

Lục Thất ôn tồn nói:

- Vương đại nhân, nếu biên quân từng chinh chiến đánh nhau với quân giữ thành của huyện Thạch Đại, thì chỉ cần hai trăm biên quân là đủ để đánh bại năm trăm quân giữ thành của huyện Thạch Đại. Nếu đại nhân cấp quan quân giữ thành cho ta, thì số nghe lệnh ta sẽ rất ít, một khi gặp kẻ địch sẽ hoảng loạn và bỏ chạy trối chết, ta chỉ còn lại một mình thì còn bảo vệ lương thực thuế gì nữa!

Vương chủ bạc cau mày nói:

- Đại nhân nói quá rồi, quan quân cũng đã trải qua huấn luyện chính quy, lâm trận sao dám bỏ trốn?

Lục Thất lạnh nhạt nói:

- Đáng tiếc đây là sự thật, quân quy dù có nghiêm cỡ nào, cũng là pháp bất trách chúng (1), quan quân huyện Thạch Đại là một binh lính chỉ có thể đàn áp dân chúng địa phương, khi gặp tội phạm là sợ hãi, chỉ biết lo giữ mạng là trên hết.

Vương chủ bạc nhíu mày trầm ngâm một lát, rồi ôn tồn nói;

- Việc này liên quan quá lớn, cho phép hạ quan bàn bạc với các đại nhân khác rồi sẽ phúc đáp cho Lục đại nhân sau.

Lục Thất thản nhiên cười, nói:

- Vương đại nhân, huyện lệnh đại nhân huyện Thạch Đại không có ở đây sao?

Vương chủ bac cười nhẹ nói:

- Huyện lệnh Tôn đại nhân đang ở đây, chỉ có điều sức khỏe không tốt, mọi chuyện ở huyện Thạch Đại đều do huyện lệnh đại nhân lo liệu rất vất vả.

Lục Thất hiểu ngay, hẳn là huyện lệnh huyện Thạch Đại bị chiếm quyền, có lẽ Triệu huyện thừa có chỗ dựa quá mạnh mẽ, huyện lệnh đụng không nổi, cho nên đành phải tránh đi.

Hắn mỉm cười, chắp tay thi lễ, nói;

- Tạ ơn Vương đại nhân nhắc nhở, ta xin cáo từ.

Vương chủ bạc khiêm nhường đưa Lục Thất ra khỏi huyện nha.

Rời khỏi huyện nha, trong lòng Lục Thất có thêm một khát vọng, hắn đề xuất đích thân huấn luyện một trăm binh lính là muốn thử khả năng cầm binh của mình, lý luận cầm binh suông mà hắn có được, tuyệt đối không thể sánh bằng kinh nghiệm trong thực tiễn.

Bên đường, hắn tìm được một tiền trang (ngân hàng tư nhân) giàu có, đổi một nửa số vàng lấy hai ngàn lượng bạc. Đeo bao bạc lớn, hắn đến khu Đông Thành. Khu Đông Thành là khu có nhiều nhà giàu nhất ở huyện Thạch Đại.

Tiêu phủ ở phía nam khu Đông Thành, diện tích phủ chiếm một phần chín diện tích khu Đông Thành, quy mô tương đối lớn. Lục Thất tìm được cổng chính của Tiêu phủ, thấy cổng, lầu cao lớn, khí thế uy nghi, hai bên bậc cửa là sư tử đá khổng lồ đầy uy vũ, hai tên gia đinh cường tráng, trang phục chỉnh tề, tinh thần phấn chấn đứng trước cửa.

Lục Thất nhìn thoáng qua cửa phủ, tay trái nâng đao, ưỡn ngực sải bước đi tới, hắn không thể để khí thế của phủ áp chế.

- Vị tướng gia (2) này, ngài đến Tiêu phủ để thăm viếng sao?

Thấy Lục Thất đầy uy vũ bước lên bậc cấp, một gia đinh vội nghênh đón, hỏi một cách lễ độ.

Lục Thất dừng bước, ôn tồn nói:

- Ta không đến thăm viếng, là tới chuộc người thân. Ta có người thân bán vào Tiêu phủ làm người hầu.

Gia đinh ngẩn ra, thấy Lục Thất khí thế không tầm thường, vốn tưởng rằng Lục Thất là người có lai lịch lớn, không ngờ là hắn tới chuộc người. Tuy vậy, vì khí thế của Lục Thất, gia đinh không dám chậm trễ, lễ phép nói:

- Hóa ra tướng gia tới chuộc nô, mời ngài đi về phía bên phải, tới cửa hông tìm Ngôn tổng quản để hỏi.

Lục Thất biết rằng cửa chính của nhà thế gia vọng tộc chỉ có chủ và khách mới có thể ra vào, hắn cảm ơn rồi xoay người bước xuống bậc cấp, đi về bên phải dọc theo tường phủ cao lớn khoảng năm trăm thước mới thấy một cửa phủ khác. Quy mô cửa hông Tiêu phủ kém cửa chính một chút, cũng có hai gia đinh đứng gác, nghiêm khắc kiểm tra tôi tớ ra vào.

Lục Thất bước tới chào hỏi, nói rõ mục đích đến, gia đinh Tiêu phủ ứng xử không tệ, mời Lục Thất chờ một chút, rồi đi vào trong xin chỉ thị của tổng quản. Một lát sau, gia đinh mời tới một gia đinh trung niên mập mạp, dáng vẻ khí thế.
Gia đinh giữ cửa giới thiệu đó là Ngôn tổng quản, Lục Thất đúng mực chắp tay thi lễ, nói:

- Tại hạ là Lục Thất, tòng quân trở về thăm người nhà, biết được thân nhân bán mình làm nô trong Tiêu phủ, hôm nay tới chuộc người, xin Ngôn tổng quản châm chước cho.

Ngôn tổng quản là một trong hai vị phó tổng quản của Tiêu phủ, phong cách thường ngày còn bệ vệ hơn cả huyện lệnh. Ông ta thấy Lục Thất mặc quân phục, trên người ngầm mang khí thế sát phạt, cũng không dám tự cao tự đại đối với hắn.

Ngôn tổng quản khách khí nói:

- Tướng gia tới chuộc nô, không biết tên của người tương gia muốn chuộc là gì?

Lục Thất nhẹ nhàng nói:

- Lục Tiểu Nghiên và Trình Y Y.

Ngôn tổng quản nghe vậy hơi sửng sốt, lộ vẻ bất ngờ:

- Tướng gia tới chuộc Tiêu Nghiên?

Lục Thất gật đầu nói:

- Đúng vậy, Tiểu Nghiên là muội muội của ta.

Ngôn tổng quản lắc đầu nói:

- Tướng gia, Tiểu Nghiên là người của Tứ tiểu thư, chuyện này vượt quá quyền hạn của ta, xin tướng gia chờ một chút, ta đi bẩm báo cho Tứ tiểu thư giải quyết.

Lục Thất hơi khựng người, vội chắp tay nói:

- Làm phiền tổng quản.

Ngôn tổng quản khách sáo đáp lại một tiếng, rồi xoay người rời đi.

Ngôn tổng quản vừa đi, Lục Thất ôn tồn nói với gia đinh bên cạnh:

- Xin hỏi đại ca, ta tới chuộc nô, Ngôn tổng quản là chủ quản, mà sao vẫn không thể làm chủ việc này?

Gia đinh kia nhìn sâu vào mắt Lục Thất, nhẹ nhàng nói:

- Tất cả nô tỳ hầu hạ chủ nhân trong Tiêu Phủ đều là gia nô cao cấp, Ngôn tổng quản chỉ quản lý gia nô trung và hạ đẳng, còn Tiểu Nghiên cô nương là tỳ nữ phòng chính của Tứ tiểu thư, rất được Tứ tiểu thư ưa thích, cho nên tướng gia tới chuộc Tiểu Nghiên, tất nhiên phải được Tứ tiểu thư đồng ý mới có thể chuộc được.Lục Thất cau mày nói:

- Xin hỏi đại ca, tính tình Tứ tiểu thư Tiêu phủ có tốt không?

Gia đinh kia cười nhẹ nói:

- Dĩ nhiên tính tình Tứ tiểu thư rất tốt.

Lục Thất suy nghĩ một chút, đưa tay vào ngực lấy một xâu tiền đưa đến trước mặt gia đinh, mỉm cười nói:

- Đa tạ, đây là chút tiền để hai vị uống rượu.

Gia đinh liếc nhìn xung quanh, nhanh tay cầm xâu tiền nhét vào ống tay áo, khách sáo nói:

- Đa tạ tướng gia ban thưởng.

Lục Thất mỉm cười:

- Đại ca này, ngươi xem ta có thể chuộc được muội muội ra không?

Gia đinh hơi do dự một chút, hạ giọng nói:

- Tướng gia, tiểu nhân nghĩ là ngài không chuộc được Tiểu Nghiên đâu, đương nhiên cũng không cần thiết phải chuộc. Tiểu Nghiên là là tỳ nữ phòng chính của Tứ tiểu thư, ở Tiêu phủ được coi là người tâm phúc. Có lẽ tướng gia không biết, Tứ tiểu thư nhà ta là vợ chưa cưới của con trai thứ năm của Binh bộ Thị lang đương triều, là con dâu của Vinh gia, một trong năm đại thế gia Đường quốc, Tiểu Nghiên tỳ nữ của hồi môn do Tứ tiểu thư đích thân lựa chọn, sau này theo Tứ tiểu thư gả đi Vinh gia, đây chính là hạnh phúc vô cùng tôn quý.

Lục Thất nghe vậy sinh ác cảm, không vui nói:

- Làm tỳ nữ của hồi môn mà còn hạnh phúc tôn quý!

Gia đinh lập tức nghiêm mặt nói:

- Tướng gia nói vậy là nông cạn rồi, không phải là ai làm gia nô cũng đều thấp hèn đâu! Tiểu Nghiên cô nương là tỳ nữ phòng chính của Tứ tiểu thư, thân phận còn quý trọng hơn tiểu thư nhà bình thường, sau này đến Vinh gia, là có thể thay mặt cho Tứ tiểu thư nói chuyện, thuộc loại gia nô có địa vị cao hơn người khác.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Thật sao? Nghe ngươi nói như vậy, làm gia nô còn hạnh phúc hơn người tự do nhiều?

Gia đinh nghiêm mặt nói:

- Tướng gia, ngài chớ xem thường gia nô, tiểu nhân nói lời này có thể khó nghe một chút, tướng gia cũng chỉ là một gia nô cao cấp, cấp trên của ngài chính là chủ nhân của ngài, thủ hạ của tướng gia chính là binh lính, cũng là gia nô, chẳng qua là gia nô cấp thấp hơn. Ở trên đời này, thấp hèn nhất không phải là gia nô của nhà giàu, mà là những dân đen bình thường. Dân thường phải nộp thuế, làm lao dịch, cả ngày vất vả lo lắng chuyện ăn chuyện mặc, lại còn phải chịu sự ức hiếp của đủ loại “gia nô” các cấp...Tiểu nhân ví von như vậy, để tướng gia dễ hiểu ý của tiểu nhân. Thà làm một tôi tớ nhà giàu, còn hơn làm một dân đen tự do, Tiểu Nghiên cô nương được Tứ tiểu thư coi trọng, đó là đại phúc một bước lên trời của cô ấy đó!

Lục Thất nghe vậy trong lòng hơi chấn động, lời nói của gia đinh này giống như một gậy gõ đầu làm hắn bừng tỉnh, nhằm thẳng vào điểm mấu chốt nhất mà vạch trần bộ mặt thật của xã hội. Gia đinh nói không sai, mình cũng không khác gì một gia nô, ở trong quân đội, khi cấp trên hò hét đều phải răm rắp nghe lệnh, về mặt này, mình và gia đinh này có gì khác nhau đâu? Thấp hèn nhất không phải là gia nô, mà là dân thường tự do ở tầng thấp nhất, nhưng... có thật là dân thường có tự do không?

- Tướng gia, tiểu nhân thấy ngài còn rất trẻ, đại khái là không biết nhiều lắm quy tắc trên quan trường. Tiểu nhân nhiều lời một chút, sau này tướng gia muốn nhanh chóng thăng chức, Tiểu Nghiên cô nương có gốc cao cành cao, tướng gia có thể dựa vào cô ấy, nếu như tướng gia không nắm bắt được cơ hội này thì thật đáng tiếc.

Gia đinh lại khuyên một câu.

- Ngươi nói vậy là ý gì?

Lục Thất ôn tồn hỏi, hắn không còn dám xem thường tên gia đinh này nữa.

- Tướng gia, có câu “Một người làm quan cả họ được nhờ”, ngài là tướng quân, mà cha chồng của Tứ tiểu thư là Binh bộ Thị lang, chỉ cần Tứ tiểu thư có lòng đề bạt tướng gia, tướng gia chắc chắn sẽ nhận được quyền cao chức trọng trong quân đội.

Gia đinh ôn tồn nói.

Lục Thất lạnh nhạt nói:

- Nam nhi lập công làm quan mới có bản sắc, dựa vào người khác là vô liêm sỉ.

Gia đinh lắc đầu nói:

- Tướng gia, ngài nói như vậy là ngốc nghếch, quy tắc trên quan trường, một là nhìn vào quan hệ, hai mới là nhìn tới bản lĩnh. Đường quốc ta có rất nhiều dũng sĩ thiện chiến có thể ra trận, nhưng có thể dựa vào thiện chiến để thăng quan, thì có được mấy người? Trong triều đình hầu như không có đại quan từng lập chiến công; quan trường bây giờ chỉ nhìn vào quan hệ và lợi ích, cho dù tướng gia có bản lĩnh vô địch, nhưng triều đình không đề bạt sử dụng, vậy thì tướng gia chỉ có thể yên phận làm một chức quan nhỏ bé nhàn tản mà thôi. Triều đình nói ngài là tướng tài, thì ngài chính là tướng tài, triều đình nói ngài là tài trí bình thường, thì ngài chính là tài trí bình thường. Nếu tướng gia không thể thích nghi với quan trường, vậy thì chỉ có thể vĩnh viễn làm một gia nô cao cấp trong quân doanh, để cho người ta sai khiến! (1) Pháp bất trách chúng: chỉ hành động nào đó, cho dù ứng với luật pháp cần phải bị trừng phạt, nhưng vì rất nhiều người cũng làm như vậy, cho nên không tiện trừng phạt. (2) Tướng gia: tiếng gọi tướng lĩnh hoặc binh sĩ đều được.

Quyển 1 - Chương 9: Gia đinh Trần Bình

Lục Thất nghe xong trong lòng thầm thấy lạ, gia đinh gác cổng này xem ra kiến thức rất uyên bác, lúc ở trong quân hắn đã từng được mắt thấy tai nghe những chuyện đen tối trong chốn quan trường. Đó cũng là nguyên nhân chính hắn không muốn ở lại trong quân. Bởi vì dũng mãnh hơn cũng chỉ có thể làm lính bán mạng, rất khó lên làm tướng soái một phương.

Hắn bèn nói: - Đa tạ đại ca chỉ giáo.

Gia đinh mỉm cười nói: - Không dám nói chỉ giáo, tiểu đệ luôn kính trọng dũng sỹ thực sự, tướng gia xuất thân bình dân có thể làm tới quan võ, nhất định là lập được công lớn ở trong quân rồi.

Lục Thất nghe xong rất dễ chịu, trong lòng cũng rất kinh ngạc, bất giác quan sát người gia đinh này, thấy hắn ta khoảng 26, 27 tuổi, mắt nhỏ lông mày đậm, hình dáng không xuất chúng, liền nói: - Xin hỏi cao danh đại ca là gì?

Gia đinh liền đáp: - Tiểu nhân họ Trần, tên Tiêu Bình, hi vọng tướng gia sau này phát đạt có thể nhớ tới tiểu nhân.

Lục Thất mỉm cười nói: - Ta biết rồi.

Gia đinh Tiêu Bình quan sát xung quanh một chút, đưa tay ra kéo Lục Thất đi ra khoảng 7, 8m, nói: - Tướng gia, Tứ tiểu thư tính tình ngoài mềm trong cứng, là người phụ nữ thông tuệ. Tiểu Nghiên cô nương rất được Tứ tiểu thư yêu quý, tướng gia chín phần là không thể chuộc được, tiểu nhân khuyên tướng gia không nên cố chấp chuộc Tiểu Nghiên cô nương, nên dốc lòng phấn đấu tiền đồ của mình. Nhưng hiện tại chưa phải là lúc mượn lực từ Tứ tiểu thư. Lực lượng này tốt nhất là thuận theo tự nhiên không nên cưỡng cầu. Tiểu nhân nhắc nhở tướng gia một câu, tiền đồ của tướng gia đối với hạnh phúc tương lai của Tiểu Nghiên cô nương có liên quan mật thiết với nhau. Quan chức của tướng gia càng cao, quyền lực càng lớn, vậy thì địa vị của Tiểu Nghiên cô nương cũng sẽ càng tôn quý. Nếu tướng gia có một ngày trở thành quân thần trọng yếu của triều đình, Tiểu Nghiên cô nương cũng sẽ trở thành nữ chủ vinh gia tôn quý.

Lục Thất liếc nhìn người gia đinh, cảm thấy con người này có chút nhiệt tình hơi quá, cười nhạt nói: - Đại ca có hi vọng hơi nhiều vào đệ không?

Tiêu Bình bỗng giật mình, cười nói: - Tướng gia, tiểu nhân thấy đời người có hi vọng mới là ý nghĩa của cuộc sống trên thế gian. Không giấu gì tướng gia, tiểu nhân vào Tiêu phủ làm nô bộc chính là muốn thay đổi vận mệnh dung tục tầm thường của mình, cũng luôn mong muốn có cơ hội thay đổi vận mệnh. Hôm nay có thể gặp được tướng gia ngang với một cơ hội sẽ tới trước mắt rồi. Nếu tiểu nhân đầu gỗ chờ tướng gia nói chuyện, chắc chắn tướng gia sẽ không có ấn tượng gì với tiểu nhân. Như vậy chẳng ngang với việc bỏ lỡ cơ hội ngay trước mắt rồi.

Lục Thất nghe mà thấy cảm động trong lòng, cảm thấy Tiêu Bình nói năng rất có triết lý nhân sinh, theo bản năng gật đầu nói: - Ngươi nói cũng có lý.

Tiêu Bình mỉm cười nói: - Tiểu nhân chủ động bắt chuyện là có chút đường đột. Nhưng, tiểu nhân nghĩ đây là cách nắm bắt cơ hội thực sự. Bây giờ tiểu nhân chỉ là bỏ ra một chút võ mồm, tất cả những gì đã nói chẳng tổn hại gì tới mình, nhưng cũng có chút tác dụng đối với tướng gia ngài. Tiểu nhân đã giúp tướng gia, nếu tương lai tướng gia phát đạt, tiểu nhân sẽ có cơ hội nhận được hồi báo gấp trăm gấp ngàn lần, cũng giống như gieo một hạt giống xuống đất, nếu mưa thuận gió hòa thì sẽ phát triển thành lương thực dồi dào.

Lục Thất mỉm cười nói: - Nói như vậy thì người biến ta thành hạt giống rồi.

Tiêu Bình nghiêm mặt nói: - Ví như vậy tướng gia chớ trách, tiểu nhân nói thật, thân phận quan viên hiện tại của tướng gia thì tiểu nhân có thể tiếp xúc được, quý nhân quan cao của Tiêu phủ tương lại tiểu nhân căn bản không có cơ hội nịnh bợ, tiêu nhân chủ động bắt chuyện giúp đỡ tướng quân chính là gieo một tia hi vọng.

Tiêu Bình thẳng thắn khiến cho Lục Thất cảm thấy có ấn tượng tốt, gật đầu nói: - Gieo tia hi vọng có thể thu đạt được, sự giúp đỡ của đại ca hôm nay ta sẽ ghi nhớ trong lòng.

Tiêu Bình nói: - Tiểu nhân trước tiên phải cảm ơn tướng gia, hướng đi sau này của Tứ tiểu thư và Tiểu Nghiên cô nương Tiêu phủ nếu tướng gia cần có thể tới tìm tiểu nhân bất cứ lúc nào.

Lục Thất gật đầu, Tiêu Bình nói như vậy, hắn đã không tin tưởng việc chuộc được muội muội về, đó là thế đạo của cường quyền chí thượng. Hắn là quan lại hữu danh vô quyền căn bản không thể đấu lại được Tiêu phủ, cố lắm cũng không thể cứu được muội muội mà còn liên lụy tới mình, trong nhà còn có người thân cần hắn phụng dưỡng.

- Tướng gia là Tán quan mấy phẩm? Tiêu Bình hỏi lại một câu.
- Ta chỉ là Trí quả giáo úy thất phẩm. Lục Thất bình thản nói.

- Tướng gia là Trí quả giáo úy thất phẩm. Tiêu Bình kinh ngạc nhắc lại.

Lục Thất cười, lắc đầu nói: - Phẩm cấp Tán quan có cao nữa cũng chả có tác dụng gì.

Tiêu Bình nghiêm mặt nói: - Câu này của tướng gia e là hơi tự hạ thấp mình rồi. Phẩm cấp Tán quan là một trong những điều kiện cơ bản tiến thân thực quyềnchức sự. Tương lai nếu tướng quân gặp được quý nhân, có thể dễ dàng đạt được chức vụ cao đấy.

Lục Thất cười nói: - Thế sự khó lường, chuyện sau này nói nhiều cũng vô dụng, đại ca biết tình hình của Trình Y Y không?

Tiêu Bình gật đầu nói: - Tiểu nhân biết, Trình Y Y là mẹ đẻ của Tiểu Nghiên cô nương, vào Tiêu phủ làm nô bộc chưa được bao lâu thì Tứ tiểu thư làm chủ thưởng bán cho người làm vườn Lý Thông.

Lục Thất nghe thấy mà kinh ngạc, nói: - Ngươi nói Trình Y Y đã lập gia đình rồi ư?

Tiêu Bình gật đầu nói: - Đúng vậy, Trình Y Y bán thân làm tỳ thiếp. Tỳ thiếp là hầu hạ chủ nhân. Trình Y Y tướng mạo xinh đẹp, chỉ là tuổi tác đã lớn rồi, dựa theo quy củ tỳ thiếp mà không được chủ nhân yêu thích phần lớn đều bị thưởng bán cho gia nô, đôi khi còn bị bán vào lầu xanh. Trình Y Y nhờ vào phúc khí của con gái gả được cho người làm vườn Lý Thông. Năm nay Lý Thông mới 35 tuổi, là một người đàn ông tốt.

Lục Thất nhíu mày nói: - Nói như vậy thì Trình Y Y đang sống rất tốt ư?

Tiêu Bình đáp: - Có lẽ là rất tốt, khuê các của Tứ tiểu thư trong hoa viên, Trình Y Y lấy người thợ làm vườn Lý Thông có thể thường xuyên được gặp mặt con gái.
Lục Thất trầm mặc, hắn không ngờ là như vậy, vốn định chuộc lại Trình Di Nương và muội muội về nhà hưởng phúc. Bây giờ xem như lần này tới không công rồi, Trình Di Nương tái giá đã không còn là người phụ nữ của Lục gia nữa rồi. Tiểu Nghiên bị sự ngăn cản của Tứ tiểu thư Tiêu phủ, chín phần là không thể chuộc về được nữa rồi.

- Tướng gia, Ngôn tổng quản tới rồi, chúng ta qua đó thôi. Lục Thất đang chìm trong suy tư, nghe được thông báo của Tiêu Bình liền ngẩng đầu lên cùng Tiêu Bình bước về phía cửa phủ.

Ngôn tổng quản thấy Lục Thất, chỉ lạnh lùng nói: - Tướng gia, Tứ tiểu thư nhà ta muốn gặp ngài, mời theo ta vào phủ.

Lục Thất bước về phía cửa phủ, tục ngữ có câu hầu môn sâu tự biển, mặc dù Tiêu phủ không phải là hầu môn, nhưng cũng là viện tử phòng ốc tầng lớp, nhiều cửa, xuyên qua 6, 7 sân đi vào một hoa viên rộng lớn, đầy các loại cây cao to hoa cỏ xanh ngắt một màu, làn gió nhẹ thổi tới mang theo hương hoa cỏ cùng mùi bùn đất khiến con người ta cảm thấy thư thái, thoải mái.

Lục Thất thầm ngưỡng mộ nơi đây, theo lệnh của Ngôn tổng quán tới tòa lầu các hai tầng màu xanh da trời ở giữa hoa viên, phía trước cửa lầu có một người đàn ông và hai người phụ nữ đang đứng. Người đàn ông thân hình khôi ngô, mặc áo đuôi ngắn màu xanh, khoảng 30 tuổi, lông mày sâu rậm, vẻ mặt đôn hậu.

Hai người phụ nữ thì một lớn một nhỏ, người lớn tuổi thì độ tuổi khoảng 30 tuổi, mặc quần màu xanh nhạt, khuôn mặt trái xoan, dung mạo tuyệt đẹp. Người nhỏ tuổi khoảng 14, 15 tuổi, cũng mặc quần màu xanh nhạt, tư dung thuần mỹ, da trắng như ngọc, hai mắt trong suốt dịu dàng.

Lục Thất lặng lẽ bước tới trước mặt ba người và dừng lại, ánh mắt dịu dàng nhìn hai người mỹ nữ này. Đây chính là Trình Di Nương và muội muội Tiểu Nghiên của hắn. Năm năm rồi không gặp, Trình Di Nương vẫn không thay đổi nhiều, còn muội muội Tiểu Nghiên thì đã thay đổi rất nhiều. con nha đầu mặc chiếc quần vải bông, tóc vàng nhút nhát năm xưa đã trưởng thành rồi. Hắn không quên được muội muội mắt ang ang lệ tiễn hắn lên đường tòng quân.

Bốn người lặng lẽ nhìn nhau, thần tình của người đàn ông đó bất an nhìn Lục Thất, đôi mắt đẹp của Trình Di Nương và muội muội Tiểu Nghiên thì ngấn lệ, vui mừng hoảng loạn nhìn Lục Thất. Ánh mắt của họ có niềm vui, nhưng cũng có sự hèn nhát bỉ ổi. Năm năm không gặp, cả hai bên đã là hai gia đình rồi, trong lòng cũng có chút bối rối.

- Tiểu Thất, cuối cùng con cũng trở về rồi. Trình Di Nương phá tan sự trầm mặc, ngữ khí đầy niềm vui mừng, nước mắt đã tràn mi mà chảy xuống hai bên gò má rồi.

- Thất ca ca. Muội muổi Tiểu Nghiên rụt rè kêu lên, Lục Thất bỗng cảm thấy được hai từ xa lạ.

- Di Nương, Tiểu Nghiên, Tiểu Thất tới thăm các người rồi. Lục Thất nói, lúc này hắn đã từ bỏ ý định chuộc lại người thân rồi, tất cả chỉ có thể thuận theo tự nhiên.

- Tiểu Thất, ta có lỗi với Lục gia, ta không xứng là Di Nương của con. Con đừng trách ta. Trình Di Nương thần sắc hoảng loạn, giọng nói bất an.

Lục Thất đã hiểu, Trình Di Nương đây là biểu thị thái độ, cho thấy bà ta đã không phải là người phụ nữ của Lục gia nữa. Trong lòng hắn rất đau khổ, ngoài mặt nói: - Không, là Lục gia có lỗi với Di Nương, Tiểu Thất biết Di Nương đã tái giá rồi. Tiểu Thất là con trai trưởng của Lục gia, thừa nhận người là dì, từ nay về sau Lục gia là nhà mẹ đẻ của dì, lúc nào cũng có thể trở về Lục gia thăm hỏi.

Trình Di Nương rưng rưng gật đầu, cảm kích nói: - Tiểu Thất, cảm ơn con đã không xem thường Di Nương.

Lục Thất nghiêm mặt nói: - Lục gia không có tư cách xem thường Di Nương.

Trình Di Nương chua xót lắc đầu, hỏi nhỏ: - Tiểu Thất, anh con có khỏe không?

Quyển 1 - Chương 10: Muội muội Tiểu Nghiên

Thân huynh của Lục Thất là người do Trình Y Y sinh ra , đối với việc thân mẫu bán thân làm tỳ thiếp, đại ca của Lục Thất coi đó là sự sỉ nhục. Lục Thất lên tiếng: - Di Nương, Tiểu Thất hôm nay vừa mới trở về, vẫn chưa gặp huynh trưởng.

Trình Y Y khóc lóc, đau khổ nói: - Di Nương và Tiểu Nghiên muội muội con thân đã không tự chủ được nữa, không thể trở về Lục gia, sau này con hãy khuyên bảo huynh trưởng con nhiều hơn nữa.

Trong lòng Lục Thất trĩu nặng, gật đầu, hắn hiểu cả cuộc đời này huynh trưởng sẽ xấu hổ khi gặp lại mẹ ruột và thân muội. Còn Trình Y Y cũng sẽ xấu hổ khi gặp lại người của Lục gia. Đó đều là nghiệt của cái nghèo tạo lên. Thế đạo này vì nghèo khó bán con trai, bán con gái, bán vợ v.v... Phẩm giá của con người thời này chẳng khác gì món hàng có chút giá trị tiền bạc.

- Tiểu Thất, bây giờ con đã là võ quan rồi sao? Trình Y Y hỏi nhỏ, ánh mắt của bà ta đã sáng sủa hơn nhiều rồi.

Lục Thất gật đầu đáp: - Đúng vậy, bây giờ con đã là Trí quả giáo úy rồi, nhưng chỉ là một Tán quan chẳng có tác dụng gì.

- Trí quả Giáo úy là quan lớn thất phẩm, sao lại không có tác dụng gì? Di Nương chúc mừng con, hi vọng con có thể chấn hưng lại môn phong của Lục gia. Trình Y Y thành thật nói.

Lục Thất gật đầu nói: - Tiểu Thất sẽ cố gắng.

Ngừng giây lát lại hỏi tiếp: - Di Nương, con đã lập được công trong quân và đã được làm võ quan rồi, đồng thời cũng được chút tiền thưởng, Tiểu Thất luôn muốn chuộc Di Nương và Tiểu Nghiên về nhà đoàn tụ. Bây giờ Tiểu Thất muốn hỏi một câu, Di Nương và Tiểu Nghiên có muốn trở về nhà không?

Lục Thất vừa hỏi xong, người đàn ông đó liền nhíu mày nhìn Trình Y Y, ánh mắt rất kinh hoàng. Trình Y Y cụp mắt xuống hạ giọng: - Tiểu Thất, Di Nương cảm ơn con, Di Nương và Tiểu Nghiên không muốn chuộc thân trở về.

Lục Thất liền nói: - Di Nương không muốn quay về cũng là người thân của Tiểu Thất. Sau này nếu muốn quay về, chỉ cần nói với Tiểu Thất, Tiểu Thất lập tức tới chuộc Di Nương về.

Trình Y Y nức nở nói: - Cảm ơn.

Lục Thất lại quay sang nghiêm mặt nói với Tiểu Nghiên: - Tiểu Nghiên, muội là thân muội muội của ta, Thất ca ca hỏi muội một câu, muội có muốn chuộc thân quay về không?

Tiểu Nghiên má lúm đồng tiền ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn về phía Trình Y Y. Trình Y Y liền nói: - Nghiên Nhi, con đã trưởng thành rồi, chuyện này con phải tự làm chủ, tự chọn theo lời của Thất ca con.

Tiểu Nghiên gật đầu, đôi mắt đẹp nhìn về phía Lục Thất, chân thành nói: - Cảm ơn Thất ca ca, Tiểu Nghiên đã lớn rồi, đã có hướng đi của mình rồi. Tứ tiểu thư rất tốt với Tiểu Nghiên, Tiểu Nghiên không muốn rời xa Tứ tiểu thư.

Lục Thất bình tĩnh gật đầu, muội muội của mình quả thực đã lớn rồi. Hắn bước lên phía trước hai bước đưa hai tay ra đặt lên vai muội muội, nói: - Tiểu Nghiên đã lớn rồi, người làm anh như ta rất vui. Tiểu Nghiên tự lựa chọn, Thất ca thực lòng chúc muội cuộc đời hạnh phúc. Xin muội hãy nhớ, bất luận lúc nào, ở đâu, muội đều là con gái của Lục gia. Nhân sinh một đời vô thường, nếu muội muội gặp sóng gió không chốn nương thân, khi đó đừng quên Thất ca của muội.

Hai hàng lệ tuôn trào, Tiểu Nghiên ngẩng lên nói với Lục Thất: - Cảm ơn Thất ca, Tiểu Nghiên mãi mãi sẽ nhớ tới Thất ca.

Lục Thất cũng khóc, đó là giọt nước mắt đau khổ, đắng cay. Hắn thân là người đàn ông của Lục gia lại không thể khuyên muội muội về nhà, trong lòng thê lương thực khó tả.

- Tiểu Nghiên, có thời gian hãy trở về Lục gia thăm hỏi, Thất ca đi đây. Lục Thất thu hai tay lại, lùi về phía sau một bước, cố gắng nhẹ nhàng nói.
Trình Y Y giật mình, vội nói: - Tiểu Thất, Tiêu Tứ tiểu thư muốn gặp con.

Lục Thất cười nói: - Một người đàn ông như con bước vào khuê các tiểu thư, chuyện truyền ra ngoài sẽ không tốt cho Tiêu Tứ tiểu thư, gặp tiểu thư cũng không có gì để nói, dì thay con cảm ơn Tiêu Tứ tiểu thư.

Trình Y Y liền nói: - Là Tiêu Tứ tiểu thư muốn gặp con, con không gặp không được.

Lục Thất không để ý tới lời nói của bà ta, quay người cung kính với người đàn ông đó: - Tiểu Thất bái kiến dượng.

Người đàn ông chính là người thợ làm vườn mà Tiêu Bình đã nói - Lý Thông. Sự tôn trọng bái kiến của Lục Thất khiến Lý Thông sợ nhảy dựng lên, không ngừng xua tay nói: - Tiểu nhân không dám, quan gia … quan gia. Y sợ hãi nói lắp bắp.

Lục Thất lễ xong quay đầu liếc nhìn muội muội, quay người nói: - Ngôn tổng quản, mời dẫn tại hạ ra khỏi phủ.

Ngôn tổng quản do dự một chút gật đầu, Lục Thất tay trái đỡ đao, không quay đầu lại theo Ngôn tổng quản đi ra. Trình Y Y và con gái mắt đẫm lệ nhìn theo bóng Lục Thất cho tới khi không nhìn thấy nữa mới nghe thấy giọng cảm khái của Lý Thông: - Vị Lục quan gia này là người tốt.

Lục Thất rời khỏi Tiêu phủ, đi ra còn đàm đạo với Tiêu Bình vài vâu, sau đó mới mang theo trái tim đau xót trở về nhà. Lần này hắn đã vì lòng kiêu ngạo bị kích động mà tới, kết quả lại bị tổn thương sâu sắc mà ra về. Người thân không quay về đã đả kích sâu sắc tới hắn, từ đó làm thay đổi rất nhiều lựa chọn của hắn trên con đường nhân sinh.

Trở về nhà, thân huynh Lục Nhị của Lục Thất đã trở về rồi. Huynh đệ gặp nhau cảm động rơi nước mắt. Lục Thất thấy dáng vẻ bên ngoài của huynh trưởng thay đổi quá nhiều, Lục Nhị đại danh Lục Thiên Hóa, năm nay đã 25 tuổi, 5 năm trước Lục Nhị làm da trắng trẻo, văn khí nho nhã, là tú tài đầy bụng thi thư. Tiếc là trong kỳ thi hương lại không thuận lợi, bây giờ Lục Nhị chẳng khác gì một người nông phu, mặc áo giáp xoàng xĩnh, sắc mặt vàng vọt gày gò, ánh mắt đầy tơ máu lõm sâu xuống, nhìn giống một người đàn ông 40 tuổi bị bệnh nặng vừa mới khỏi.

Lục Thất thấy bộ dạng sa sút của huynh trưởng, trong lòng đau đớn, biết là tinh thần mệt mỏi và nghiêm trọng đã làm tổn thương huynh trưởng. Sau khi huynh đệ rời nhau ra, Lục Thiên Hoa xấu hổ nói: - Tiểu Thất, ca ca làm lụn bại nhà cửa rồi, không những người thân ly tán, mà còn nợ nần chồng chất.

Lục Thất nghiêm mặt nói: - Ca ca đừng nói những lời ủ rũ như thế nữa, là thế đạo gian nan mới dẫn tới sự nghèo đói thân ly của nhà chúng ta, từ nay về sau huynh đệ chúng ta đồng lòng chấn hưng Lục gia.Lục Thiên Hoa kiên nghị gật đầu, nghiêm mặt nói: - Tiểu Thất, ca ca là một thư sinh trăm thứ không dùng được một thứ. Từ nay về sau Lục gia do đệ làm chủ. Đệ muốn ca ca làm gì cũng được.

Lục Thất cũng nghiêm mặt nói: - Tất nhiên ca ca muốn nghe theo sự bố trí của Tiểu Thất, Tiểu Thất không nói lời xằng bậy, sau này huynh đệ chúng ta hợp sức kinh doanh, ca ca chuyên quản lý sổ sách và xuất nhập hàng, việc bên ngoài do Tiểu Thất xử lý.

Lục Thiên Hoa liền gật đầu nói: - Được, ta nghe theo đệ.

Lục Thất lại nghiêm mặt nói: - Còn có một chuyện quan trọng, đệ biết ca ca đuổi chị dâu về nhà mẹ đẻ rồi. Chị dâu là một người phụ nữ hiền lành, ca ca bây giờ đi hỏi xem chị dâu đã gả cho người khác hay chưa. Nếu chưa gả cho nhà khác, xin ca lập tức đón chị dâu về nhà.

Lục Thiên Hoa sắc mặt tối tăm bất định, trầm mặc một chút rồi thở dài: - Khi chị dâu đệ trở về nhà mẹ đẻ, thư hủy hôn mà ta viết đã hủy rồi, vẫn luôn ở nhà chờ ta tới đớn, ca ca đem mẹ đẻ và muội muội đi bán còn mặt mũi nào mà đi đón vợ trở về nhà nữa đây. Đại nương vẫn luôn oán hận ta coi trọng vợ mà xem thường mẹ đẻ, sẽ không đồng ý cho chị dâu đệ trở về đâu.

Lục Thất nghiêm mặt nói: - Chị dâu tất nhiên đã hủy thư từ vợ, chờ ca ca tới đón về, đủ chứng minh sự hiền lành trinh tiết của chị dâu. Ca ca chỉ cần lo việc đi đón, đệ là chủ gia đình, bên phía mẹ để đệ đi nói chuyện.

Lục Thiên Hoa thê lương lắc đầu, cố chấp nói: - Mẹ đẻ và muội muội chưa quay về, ta còn mặt mũi nào đi đón vợ về nhà.

Lục Thất liền nổi giận, lạnh lùng nói: - Cái gì mà có mặt mũi hay không? Người thân của Lục gia ta trở về là chuyện của Lục gia ta, người khác nói gì liên quan gì tới chuyện của Lục gia? Bây giờ đệ là chủ của Lục gia. Bây giờ lệnh cho ca lập tức đi đón chị dâu về. Đây là 20 lượng bạc, lập tức cưỡi ngựa của đệ đi. Nếu ca không đón được chị dâu thì thắt cổ tự tử bên ngoài đi.

Dứt lời đặt vào tay Lục Thiên Hoa hai thỏi bạc. Lục Thiên Hoa thấy Lục Thất nổi giận liền sợ hãi, y mới phát hiện ra đệ đệ không chỉ trưởng thành rồi, mà còn nổi giận như có luồng sát khí đẫm máu thẳng tới tâm linh, y sợ vã mồ hôi hột, khom người bước về phía sau, cầm lấy bạc sợ hãi nhìn Lục Thất.

- Nhìn cái gì? Mau đi đi. Lục Thất mạnh mẽ rút trường đao ra, mũi đao sắc nhọn chỉ thẳng về phía Lục Thiên Hoa. Lục Thiên Hoa giật mình, ánh mắt khiếp sợ quay người chạy về phía chiến mã, vội vàng dắt ngựa ra cửa.

Lục Thiên Hoa vừa đi khỏi Lục Thất lật tay phải lên, đút trường đao vào bao, ngẩng đầu thở phào nhẹ nhõm, đẩy hết bực tức trong lòng ra ngoài. Lúc này quả thực hắn rất muốn đi tìm kẻ địch quyết chiến một trận, tiếc là hắn đã cách xa chiến trường rồi. Nỗi ấm ức trong lòng chỉ có thể chính mình kiềm chế, chịu đựng mà thôi.

Cạch! Tiếng cửa vang tới tai Lục Thất, hắn cảnh giác quay đầu nhìn lại, thấy Lý Di Nương xinh đẹp đứng bên phải cửa phòng, đang hoảng hốt nhìn Lục Thất.

Lục Thất thả lỏng tinh thần, tính cảnh giác và tính dữ dằn được nuôi dưỡng trên chiến trường nhất thời khó mà tiêu trừ được hết, hắn hối tiếc nói: - Di Nương, Tiểu Thất làm phiền người rồi.

Lý Di Nương ánh mắt bình tĩnh, dịu dàng nói: - Tiểu Thất, sau này đừng dùng đao chỉ vào huynh trưởng, thế là quá bất kính rồi.

Lục Thất gật đầu nói: - Con sẽ sửa.

Lý Di Nương cười dịu dàng, quay người trở về phòng. Lục Thất vươn vai vận động gân cốt, mới bước vào nhà chính thăm mẫu thân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau