KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 596 - Chương 600

Quyển 5 - Chương 50: Chiến khởi

Xuân đến, Lục Thất ở Thạch Châu cũng phải đối mặt với khảo nghiệm, Hạ quốc lại phát binh mười vạn tấn công Hấp Châu, trước khi mùa xuân đến, Lục Thất đã khuyên nhủ dân chúng Thạch Châu di chuyển đến Ngân Châu, nhưng số người đồng ý đi không nhiều, chỉ có ba phần dân Thạch Châu đến Ngân Châu.

Lục Thất chỉ là hết lòng khuyên nhủ, chứ không bắt ép rời đi, hắn cũng không nói Tấn quốc công có thể tấn công Thạch Châu, đối với người Thạch Châu mà nói, đáng sợ nhất không phải Tấn quốc công của Thái Nguyên Phủ, mà là quân Hạ nằm ở phía Tây Hoàng Hà, cho nên hưởng ứng rời đi chỉ có ba phần, mà ba phần đó, đều là gia đình quân nhân.

Bởi vì đã có chuẩn bị, mười vạn Hạ quân vừa đến, phụ thân Chiết Duy Trung liền lập tức thủ thành, cũng bởi vì Hoàng Hà đã lại cuộn sóng, cho nên Lục Thất không thể đại quân chi viện Ngân Châu, chỉ có thể để Chiết Duy Trung suất lĩnh ba ngàn kị binh tiến hành gây rối.

Mười vạn Hạ quân bao vây thành Ngân Châu, lập tức lắp ráp tổ xe, máy ném đá, sau đó phát động tấn công mãnh liệt với với thành Ngân Châu, nhưng thành Ngân Châu dễ thủ khó công, cho dù không phải băng thành, cũng rất khó bị công phá.

Nhất là số lượng quân lực và sĩ khí của thành Ngân Châu, đều là chiếm cứ ưu thế thủ thành, đợt công thành thứ nhất, Hạ quân phải trả giá bằng sáu ngàn quân, bên dưới thành Ngân Châu chất đầy thi thể, mà Chiết thị thủ thành, cùng lắm chỉ thương vong khoảng sáu trăm người, phần lớn là bị đá và mưa tên sát thương.

Hạ quân không dám công thành nữa, cứ tiêu hao như vậy, cuối cùng sẽ bị thủ quân trong thành Ngân Châu cắn trả lại, cho nên chỉ có thể áp dụng vây thành, nhưng đại quân vây thành lại bị kị binh tiến hành quấy nhiễu, Chiết Duy Trung đem kị binh phân thành ba trăm một doanh, luân phiên đột kích Hạ quân vây thành, chỉ dùng cũng tiễn nói chuyện, thậm chí còn dùng hỏa công.

Hạ quân lần này tấn công Ngân Châu, chỉ có hai ngàn kị binh, hai bên triển khai truy sát và mã chiến, nhưng chịu thiệt lại là kị binh Hạ quân, bởi vì kị binh Hạ quân không thể rời xa đại quân, hơn nữa số lượng cũng không bằng kị quân của Chiết Duy Trung, một khi rời khỏi đại quân, sẽ bị kị quân của Chiết Duy Trung phục kích, trận này Hạ quốc khơi mào chiến sự, nhưng ngay từ đầu Hạ quân đã rơi vào bị động.

Chiến sự Ngân Châu, Lục Thất trên cơ bản chỉ cung cấp kị binh quân nhu và lương thực, cùng với tiếp nhận tướng sĩ kị quân bị thương, nhưng hắn lúc nào cũng có thể bổ sung chỗ khuyết, cho nên chiến sự cùng Hạ quân, kị quân Hạ quân càng chiến càng ít.

Ngân Châu nổ ra chiến sự, Lục Thất càng tập trung quan sát động tĩnh của Tấn quốc công, hắn biết Tấn quốc công đã tập kết mười vạn quân lực ở Thái Nguyên Phủ, vẫn đang thao luyện, nhưng lại không biết sẽ tiến quân về hướng nào.

Nửa tháng sau khi chiến sự Ngân Châu phát sinh, Lục Thất đột nhiên nhận được mật chỉ của hoàng đế Chu quốc, mật chỉ dụ lệnh hắn, một khi Tấn quốc công tấn công Thạch Châu, có thể suất quân lùi về Diên Châu (Diên An), qua Diên Châu cùng thông viễn quân trấn thủ Khánh Châu hội hợp, cùng nhau tấn công Diêm Châu và Linh Châu của Hạ quốc.

Mật chỉ của Chu hoàng đế, khiến Lục Thất hiểu được, Chu quốc thực sự sẽ tấn công Ba Thục, nhưng không đối phó Đường quốc trước, có điều Lục Thất vẫn đánh giá thấp tinh thần mạo hiểm của Chu hoàng đế, năm ngày sau khi hắn nhận được mật chỉ, toàn bộ tiết độ sứ địa phương quân của khu vực Giang Hoài, đột nhiên nhận lệnh tập kết đến Đại Giang.

Cũng trong ngày hôm đó, Vũ quốc công Triệu Khuông Dẫn nhận lệnh thống soái hai mươi vạn cấm quân Nam hạ.

Cùng ngày tại Đường quốc, Anh Vương suất lĩnh toàn bộ tướng sĩ thuộc quyền chạy đến Trì Châu, khiến cho hơn ba mươi vạn đại quân đóng ở Trì Châu, bỗng nhiên biến thành gần năm mươi vạn, từ Trì Châu bất ngờ phát động tấn công về hướng Hấp Châu.

Quân lực ở Hấp Châu sau khi bị Đường quân tấn công, lập tức thất bại, lùi về Mục Châu Tấn quốc, đại quân Anh Vương nhanh chóng chiếm cứ Hấp Châu, dừng binh ở biên giới Tấn quốc.

Ba ngày sau, năm trăm chiến thuyền từ Sào Hồ tiến vào đại giang, thuận dòng Nam hạ, đồng thời hàng trăm chiến thuyền bên bờ Châu Giang cũng vượt sông, cùng nhau đổ bộ ở khu vực Đương Đồ tấn công Đường quốc, năm vạn Chu quân nhanh chóng chiếm cứ huyện Đương Đồ, chiến thuyền trở về Bắc ngạn tiếp tục đại quân vượt sông, một ngày sau, hai mươi lăm vạn quân lực Chu quốc từ huyện Đương Đồ Đông tiến, đánh thẳng Giang Ninh.

Hai ngày sau, đại quân Chu quốc Đông tiến vượt sông Tần Hoài, trực tiếp đánh bại kinh quân ngoại vi Giang Ninh, sau đó bao vây thành Giang Ninh, Chu quân vượt sông hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đường quốc, Lý Quốc Chủ nhận được tin báo mà giống như nằm mơ, vội vàng chạy lên tường thành Giang Ninh, vừa nhìn sắc mặt lập tức trắng bệch, ngoài thành quân kỳ phấp phới, toàn bộ đều là quân đội dày đặc.

Lý Quốc Chủ sợ hãi trở về hoàng cung, hạ lệnh tử thủ chờ cứu viện, cho dù Chu quốc thế lớn, nhưng thành Giang Ninh dễ thủ khó công, chủ lực của Đường quốc rất nhanh sẽ từ Hấp Châu tới cứu viện Giang Ninh, còn có Tấn quốc, Tấn quốc cũng không thể ngồi nhìn Chu quốc lập túc ở Giang Nam.

Trong đại quân Chu quốc, Triệu Khuông Dẫn và một đám quan tướng nhìn lên thành Giang Ninh, một tướng quan bên cạnh nói:
- Đại soái, thành Giang Ninh không dễ công chiếm.

- Bổn quân cũng không có ý định tấn công, quân lực Đường quốc một nửa đang ở Hấp Châu, chúng ta đã đến đại giang, thì có thể đợi quân địch mệt mỏi đánh bại viện quân.Triệu Khuông Dẫn sắc mặt có chút đỏ hồng, bình thản trả lời.

- Đại soái, thuộc hạ cảm thấy, bệ hạ hình như có chút vội vàng, cho dù cơ hội hiếm thấy, cũng không nên khởi chiến nhiều nơi, chúng ta bây giờ, có thể gọi là đơn độc.
Quan tướng lo lắng nói.

- Sự vội vàng của bệ hạ, chủ yếu là vì muốn tấn công Đường quốc, sau khi Đường quốc thất bại ở Tây bộ, quân lực cực yếu, Võ Xương quân Ngạc Châu, Hồ Khẩu quân Giang Châu, Hưng Hóa quân Tuyên Châu, Ninh Quốc quân Tuyên Châu mới là quân lực mạnh nhất của Đường quốc, bệ hạ vội vàng tấn công Đường quốc, là vì Tấn quốc mà chiến, sự quật khởi của Tấn quốc quá mức mãnh liệt, để lâu tất thành họa lớn.
Triệu Khuông Dẫn trả lời nói.

- Đại soái không lẽ không cảm thấy bệ hạ là có ý điều đại soái đến Giang Nam.
Quan tướng lại nói trắng ra.

Triệu Khuông Dẫn bình tĩnh lắng nghe, mắt nhìn thành Giang Ninh, bình thản nói:
- Tâm tư bệ hạ, bổn quân hiểu, nhưng bổn quân cũng là muốn đến Giang Nam, cái gọi là kiến công lập nghiệp, cần phải được tô đậm bằng chiến công, có thể ra ngoài, cũng là cơ hội.

- Ý của thuộc hạ là, bệ hạ liệu có phải cố ý khiến đại soái và Tương Châu - Lạc Dương mất đi hô ứng.
Quan tướng thấp giọng nói.

- Yên tâm, bổn quân bất bại, hết thảy đều sẽ bất biến.
Triệu Khuông Dẫn bình thản nói.

- Thuộc hạ còn lo lắng, Tấn quốc không dễ đối phó, nghe nói Tấn quốc có một loại cung nỏ chiến thắng chúng ta.
Tướng quan lại thấp giọng nói.- Vậy ngươi nói, Tấn quốc nếu là chiến khí sắc bén, tại sao lại không công diệt Đường quốc và Ngụy quốc?
Triệu Khuông Dẫn bình thản hỏi lại.

- Thuộc hạ cảm thấy, có thể loại cung nỏ đó của Tấn quốc không nhiều.
Tướng quan trả lời nói.

- Đây mới chỉ là một nguyên nhân, chủ yếu nhất, khả năng là Tấn quốc thành lập chưa lâu, cần thời gian củng cố nền tảng đất nước, lãnh thổ Tấn quốc từng là Việt quốc, Mân quốc, Sở quốc, Kinh quốc, thời xưa sau khi Tần nuốt chửng sáu nước, cũng phải trải qua rất nhiều trấn áp mới có thể quy trị, cho nên nếu muốn quy trị cần phải có thời gian, quân lực Tấn quốc đa số là hàng tốt, rất khả năng kiểu bị đe dọa kiềm chế, kiêng kị đối ngoại dụng binh quy mô lớn.
Triệu Khuông Dẫn phân tích nói.

- Nếu thực sự có tình hình này, khả năng Tấn quốc xuất binh cứu viện Giang Ninh sẽ ít đi rất nhiều.
Tướng quan nói.

- Chỉ mong là vậy, bổn quân cũng cần thời gian chiếm cứ Giang Nam.
Triệu Khuông Dẫn bình thản nói.

Quan tướng gật đầu, đột nhiên nói:
- Đại soái, Lục Thiên Phong kia rõ ràng là cỏ đầu tường, hắn đã quy thuận Chu quốc, thì nên xuất binh hưởng ứng tiến quân của chúng ta, thuộc hạ hoài nghi Lục Thiên Phong liệu có phải đã đầu hàng Tấn quốc trước, còn nói cái gì không muốn mang tội phản Đường thí quân, thuộc hạ cảm thấy rất là gượng ép.

- Nếu ngươi đứng ở địa vị bổn quân, thì sẽ không cảm thấy gượng ép, tự cổ những kẻ thí quân, phân nửa đều sẽ không có kết quả tốt.
Triệu Khuông Dẫn lạnh nhạt nói.

- Vâng, thuộc hạ lỡ lời.
Quan tướng có chút sợ hãi nói.

Từ sau khi Đại Đường sụp đổ, vùng đất Trung Nguyên rơi vào thảm cảnh hoàng triều đoản mệnh, đều là võ tướng tạo phản đoạt vị, kết quả là làm hoàng đế nghi kị võ thần, thân là võ thần hoặc là dã tâm cho phép, hoặc là để tự bảo vệ mình mà khởi binh, hậu quả của võ thần thí quân, chính là rất dễ dẫn phát võ thần tạo phản, Chu quốc cũng là võ thần tạo phản đoạt được giang sơn, có thể kéo dài đến hôm nay, đúng là không dễ.

- Lục Thiên Phong rất trí tuệ, quân lực Hấp Châu đối với Lục Thiên Phong mà nói, chỉ là một quân cờ tiến thân mà thôi, hắn cầm binh bất động, ngược lại còn có thể đạt được nhiều hơn, bây giờ hắn ở Chu quốc tiến thân thành công, quân cờ Hấp Châu, đã mất đi ý nghĩa tồn tại, hắn không ủng binh tự trọng, đương nhiên chính là để có được an sinh.
Triệu Khuông Dẫn nói thêm.

- Chỉ là, mười vạn quân lực Hấp Châu, tám phần là sẽ đầu hàng Tấn quốc, đó cũng là tội của Lục Thiên Phong.
Quan tướng khó chịu nói.

- Mười vạn quân lực, nghe nói phân nửa đều là hàng tốt đất Sở, Lục Thiên Phong đó có thể áp chế không tan, chỉ e là khó có thể, bây giờ quân lực Hấp Châu thành công dẫn đại quân Đường quốc đi, đối với Lục Thiên Phong mà nói, có công không có tội.
Triệu Khuông Dẫn nói.

Quyển 5 - Chương 51: Ly gián

Đại quân Chu quốc bất ngờ vượt sông, mạnh mẽ tiến quân bao vây Giang Ninh, khiến cho Đường quốc trên dưới giống như bừng tỉnh từ giấc mộng yên tĩnh, mấy chục vạn Chu quân đến, tin tức ập đến giống như vòi rồng.

Bóng mây chiến tranh chớp mắt phủ lên lãnh thổ Đường quốc, quan dân các nơi trong lúc hoảng sợ, lại dưới sự giật dây của các thế lực ngầm, xuất hiện lưu vong quy mô lớn, phương hướng chính là Tấn quốc, đây cũng chính là một trong những kết quả Lục Thất muốn giành được nhất.

Nhân khẩu, là tài nguyên quý nhất nhất của cổ đại, sự tấn công của Chu quốc sẽ khiến vạn dân Đường quốc cam tâm tình nguyện ngả vào vòng tay Tấn quốc, một cách tự nhiên tráng đại thống trị của Tấn quốc, sau khi một lượng lớn nhân khẩu Đường quốc tràn vào Tấn quốc, được Tấn quốc quan sứ và đại quân sớm đã có chuẩn bị, từng đợt từng đợt chuyển đến các nơi trong Tấn quốc, Tấn quốc mở rộng cái miệng lớn tham ăn, nuốt chửng thức ăn dâng đến miệng.

Đại quân Đường quốc thân ở Hấp Châu, hai ngày sau mới biết Chu quốc tấn công, Anh Vương khiếp sợ đến cực điểm, nhưng y đúng là thiếu niên thiên tài, rất nhanh trấn định hạ lệnh đại quân quay về cứu viện Giang Ninh, đồng thời cho người khoái mã đến huyện Kim Đàn, lệnh Vương Văn Hòa và di quân đến cùng y hội hợp.

Ba mươi vạn đại quân Đường quốc xuất phát rời khỏi Hấp Châu, men theo phòng tuyến Ninh Quốc Quân Đông hành, cùng Vương Văn Hòa và trú quân Kim Đàn hội hợp, Anh Vương rất sáng suốt, y muốn cùng Vương Văn Hòa chủ trì phản công chiến sự, hơn nữa còn giấu diếm Chu Lệnh Vân.

Quân hành đến huyện Tinh Đức thì mặt trời đã ngả về Tây, Anh Vương chỉ có thể hạ lệnh đóng quân, mặc dù huyện thành ở ngay gần đó nhưng Anh Vương lại lưu ở trong quân.

Dùng cơm xong, bên trong soái trướng của Anh Vương đã có mười mấy tướng quan và quan lại, cùng nhau nghị sự.

- Các vị, Chu quốc hiện đã vượt sông tấn công chúng ta, bổn vương bây giờ có hai lo lắng, một là ổn định quân tâm, hai là quân lực có thể chiến bị Chu quân xâm lược hay không.
Anh Vương nghiêm nghị nói, dáng điệu rất là lão đạo.

- Điện hạ, chỉ cần điện hạ tọa trấn trong quân, lòng quân khẳng định có thể ổn định.
Anh Vương Tư Mã nói.

Anh Vương gật đầu trả lời, tiện đà nói:
- Bổn vương muốn thông báo Thương Châu Ngô quận vương xuất binh, không biết có được hay không?

- Điện hạ, thần cho rằng không thể, nếu để Thường Châu Trương thị xuất binh, chẳng khác gì dẫn sói vào nhà.
Anh Vương Trưởng sử phản đối nói.

- Thần cho rằng có thể.
Đô úy Tần Hạo bỗng nhiên lên tiếng.

- Ồ, Tần tướng quân là tán đồng.
Anh Vương nhìn Tần Hạo nói.

- Vâng, thần cho rằng, nếu chúng ta cùng Chu quân chiến đấu, cho dù giành thắng lợi, cũng sẽ tạo thành tổn hại rất lớn, còn người Chu quốc xâm lược Giang Nam, đối với Thường Châu Trương thị cũng sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn, cho nên chi bằng để Trương thị tham chiến, cùng gánh chịu tổn thất này.
Tần Hạo hành lễ giải thích nói.

- Điện hạ, Tần tướng quân nói có lý, nếu chỉ có chúng ta và Chu quân tác chiến, cuối cùng Thường Châu Trương thị cũng sẽ làm ngư ông.
Anh Vương Tư Mã đồng ý nói.

Anh Vương gật đầu, nói:
- Tốt, bổn vương sẽ phát lệnh cho Trương thị xuất quân.

Tiếp theo là thảo luận việc khống quân, tổ hợp của ba mươi vạn đại quân rất phức tạp, có Khang Hóa quân, Trấn Nam quân, kinh quân, còn cả Anh Vương phủ quân, Long kì quân có Chu Vũ và Vương Bình, trong lúc đại quân tấn công Hấp Châu, đã rời khỏi nơi đóng quân chạy đến Tấn quốc, trên thực tế Vạn Bân thống soái của Long kì quân, bị uy hiếp phải đi theo Tấn quốc, đến Võ Bình quân liền bị áp đến Phúc Châu làm kinh thành.

Kết quả thảo luận là cho thuộc hạ của Anh Vương đến các quân làm quan quân sứ, tương đương với một nửa giám quân, nhưng quyền lực khẳng định không bằng giám quân, tương đương Giám sát ngự sử.

Sau khi tan họp, Anh Vương mệt mỏi dựa vào lưng ghế nghỉ ngơi, thời điểm y thông soái đại quân tấn công Hấp Châu, tâm thái rất là hăng hái, nhưng hiện tại lại biến thành hoảng loạn có chút thất thố, chỉ hi vọng ngày mai có thể cùng Vương Văn Hòa hội hợp, là có thể an tâm, trong lòng Anh Vương, căn bản không coi trọng Chu Lệnh Vân và Hoàng Phủ Kế Huân, y đứng ngoài có thể bình tĩnh quan sát, đương nhiên biết nhân tài thế nào mới đáng nể trọng.
Cận vệ rót cho Anh Vương một cốc nước, đột nhiên có cận về vào trướng, bẩm báo nói:
- Điện hạ, Tần tướng quân cầu kiến.

Anh Vương ngẩn ra, nói:
- Mời hắn vào.

Cận vệ rời đi, rất nhanh Tần Hạo đi vào, sau khi bái kiến, Anh Vương hỏi nói:
- Tần tướng quân còn chuyện gì sao?

- Điện hạ, thần đến nhắc nhở điện hạ, Chu Lệnh Vân khả năng sẽ phản bội Đường quốc, thần phái người theo dõi hắn, phát hiện Chu Lệnh Vân cho người rời đi, một tốp đi về phía Tây, một tốp đi về phía Nam.
Tần Hạo nghiêm nghị bẩm báo.

Anh Vương sắc mặt vụt biến, kế đó đứng dậy, cho người âm thầm giám sát quân đội, là Tấn Hạo kiến nghị y, y cũng đã đồng ý, trên thực tế, Anh Vương đối với việc thống lĩnh ba mươi vạn đại quân, đến bây giờ vẫn thiếu tự tin, lo lắng quân đội sụp đổ, cũng lo lắng tướng soái nảy sinh dị tâm.

Chu Lệnh Vân là giám quân của lần tấn công Hấp Châu này, hơn nữa đại quân một nửa đều là thuộc hạ của Chu Lệnh Vân, Anh Vương vô cùng ngưỡng mộ tài năng quân sự của Vương Văn Hòa, bây giờ y bí mật điều Vương Văn Hòa đến đây chủ trì chiến sự, nhưng trong lòng thì lại lo lắng Chu Lệnh Vân không phục, chuyện Chu Lệnh Vân kiềm chế Lâm Nhân Triệu ở Tây bộ, Anh Vương có nghe người khác nói qua, cho nên đối với Chu Lệnh Vân có thành kiến rất lớn.

Anh Vương đối với Tần Hạo trên cơ bản là tin tưởng, Tần Hạo mặc dù từng là thuộc hạ của Lục Thiên Phong, nhưng sau khi trở thành đô úy, đã chủ động quy phục Anh Vương, bây giờ Lục Thiên Phong đã ở Chu quốc, cho nên Anh Vương đối với Tần Hạo không có gì phải nghi ngờ.

- Tần tướng quân, ngươi nói nên như thế nào?
Anh Vương hỏi.

- Thuộc hạ cho rằng, nên đánh phủ đầu trước, bắt giam Chu Lệnh Vân.
Tần Hạo trả lời nói.

Anh Vương lắc đầu, nói:
- Không được, nếu bắt giam Chu Lệnh Vân, sẽ khiến Trấn Nam quân có cớ tạo phản.
- Điện hạ có thể bí mật xử lý Chu Lệnh Vân, điện hạ có thể lừa hắn đến quân doanh khác, xong việc điện hạ nói chưa từng triệu kiến.
Tần Hạo kiến nghị nói.

Anh Vương nhíu mày lắc đầu, nói:
- Chu Lệnh Vân nếu chết, bổn vương không đủ tư tin có thể khống chế Trấn Nam quân.

- Điện hạ nếu không muốn đánh phủ đầu, vậy chỉ có thể cố gắng cách quân lực của Chu Lệnh Vân xa một chút, đề phòng bị hắn bắt giam.
Tần Hạo ngữ khí lo lắng nói.

Sắc mặt Anh Vương biến hóa, nhíu mày im lặng một lúc, sau đó mới lạnh nhạt nói:
- Việc này giao cho ngươi.

- Vâng! Thuộc hạ sẽ làm tốt!
Tần Hạo cung kính lĩnh mệnh, sau đó quay người rời đi, Anh Vương lo lắng ngồi xuống.

Một lúc sau, Chu Lệnh Vân dưới bóng đêm dẫn theo hai mươi cận vệ, đi theo Tần Hạo đến một quân doanh, quân doanh của ba mươi vạn đại quân, diện tích vô cùng rộng lớn, Chu Lệnh Vân đương nhiên sống ở quân doanh của mình, có điều Anh Vương triệu kiến, y đành phải đi gặp.

Theo Tần Hạo tiến vào quân doanh, đến trước một soái trướng sáng đèn, hai mươi hộ vệ đương nhiên phải dừng bước, Chu Lệnh Vân căn bản không hề đề phòng, Tần Hạo vừa mời, y liền sải bước tiến vào soái trướng, vừa tiến vào liền lập tức giật mình, bởi vì không có ai, đột nhiên sau lưng đau nhói, bị một thứ sắc nhọn đâm vào, Chu Lệnh Vân kinh sợ kêu lên một tiếng, nhưng đỉnh đầu đột nhiên hạ xuống một tấm lưới, đem thân thể y quấn lại.

Chu Lệnh Vân nằm trong lưới cố gắng xoay người, đối diện với Tần Hạo sau lưng, y tức giận muốn quát hỏi, nhưng há há miệng, miệng lưỡi lại tê dại khó thế có thể phát ra âm thanh, vẻ mặt Chu Lệnh Vân từ tức giận biến thành sợ hãi, y nhìn chằm chằm Tần Hạo, chỉ cảm thấy thân thể nhanh chóng rơi vào tê dại bất linh.

- Chu đại soái, ngươi đây là vì Đường quốc tận trung, giết chết ngươi, là Anh Vương.
Tần Hạo lạnh nhạt nói khẽ, thân thể Chu Lệnh Vân ngã nghiêng trên mặt đất, hai mắt trợn tròn cố gắng hít thở một chút, sau đó bất động.

Bên ngoài nghe thấy tiếng kêu, hộ vệ của Chu Lệnh Vân nghe tiếng lao vào soái trướng, nhưng mưa tên dày đặc cũng bắn về phía bọn họ, trong một chuỗi những những tiếng trầm đục hoặc là kêu thảm, hai mươi hộ vệ tho Chu Lệnh Vân cùng ra đi.

- Đại nhân.
Tần Hạo vừa rời khỏi soái trướng, Địch Bình liền chạy đến gọi.

- Xử lý cho tốt, ta đi gặp Anh Vương.
Tần Hạo phân phó nói, nói xong liền rời đi.

Tần Hạo rời khỏi doanh trướng, quay đầu nhìn lại phía sau, kế đó lãnh đạm lắc đầu, sải bước đi đến quân doanh của Anh Vương, thuận lợi vào doanh đến trước soái trướng, Tần Hạo nhờ hộ vệ đứng canh thông báo cho mình.

Rất nhanh, hộ vệ đi ra bảo y vào, Tần Hạo sải bước về phía soái trướng, vừa vén mành đang định tiến vào, Tần Hạo đột nhiên lùi về phía sau, tám hộ vệ ngoài trướng thấy vậy, lập tức rút đao chém về phía Tần Hạo. Thân thể Tần Hạo như một con báo gấm, khéo léo tránh được đao trảm của tám hộ vệ, sau đó tiếp tục bỏ chạy, không ngờ mới chạy được mười mét, từ trong bóng đêm hiện ra một trận mưa tên dày đặc.

Tần Hạo cũng không phải dạng vừa, quơ hai cánh tay quét sạch mưa tên, trong tiếng kim loại leng keng, thân thể trúng bảy mũi tên điên cuồng bỏ chạy, nhưng phía trước lại xuất hiện một lượng lớn tướng sĩ, rõ ràng là đang bao vây y.

Tần Hạo nhanh nhẹn dừng bước xoay người, hướng về phía soái trướng của Anh Vương, hét lớn:
- Anh Vương, ngươi bảo ta giết chết Chu Lệnh Vân, bây giờ ngươi lại muốn giết ta, uổng công ta trung thành với ngươi, khốn kiếp cho kẻ mặt người dạ thú như ngươi.

- Bắn tên.
Anh Vương Tư Mã gầm lên, tiếng hiện tiễn bay, Tần Hạo không thể chạy trốn được nữa, hiên ngang đón nhận mưa tên, cuối cùng cả người giống như con nhím ngã vật xuống đất.

Quyển 5 - Chương 52: Vỡ quân

Trong quân doanh, sắc mặt Anh Vương cực kì khó coi, bên cạnh y là Anh Vương Tư Mã và mười mấy hộ vệ, Anh Vương không có ở trong soái trướng, mà là bên ngoài, ý định của y là tạo thành tội danh ám sát cho Tần Hạo, hoặc là khiến cho Tần Hạo biến mất, để có thể ứng phó với chất vấn của Trấn Nam quân, nhưng Tần Hạo lại phát hiện ra có điều không ổn, không có tiến vào soái trướng.

Anh Vương hối hận rồi, sớm biết Tần Hạo tỉnh táo như vậy, y đã căn dặn hộ vệ bên ngoài không nên động thủ, những lời Tần Hạo nói trước khi chết, chẳng khác gì lời nguyên ác độc dành cho y.

Bên ngoài quân doanh của Anh Quân, dưới bóng đêm, Địch Bình và ba thuộc hạ quay sang nhìn nhau, Địch Bình quyết đoán khoát tay, vội vã bỏ chạy.

- Đại nhân, chúng ta làm thế nào bây giờ?
Ba thuộc hạ hoảng sợ hỏi, trên thực tế, Tần Hạo vừa mới đi xa, Địch Bình liễn dẫn theo ba thuộc hạ đuổi theo y, kết quả nghe thấy sự tình đáng sợ này.

- Ta muốn đến đầu quân cho Tấn quốc.
Địch Bình trả lời.

Ba thuộc hạ quay sang nhìn nhau, một người trong đó nói:
- Nghe nói Lục đại nhân ở lại Chu quốc làm phò mã, bây giờ đại quân Chu quốc tấn công Giang Nam, chúng ta có thể đầu quân cho Lục đại nhân.

Địch Bình cười khổ, gã biết Lục Thất là Ngô vương, nhưng lại không dám nói ra ở đây, bằng không một khi bị truyền ra ngoài, e rằng sẽ làm hại Lục Thiên Phong ở Chu quốc.

- Đi Tấn quốc đi, sau này ta sẽ dẫn các ngươi quy phục Lục đại nhân, bây giờ không thể đi được, bởi vì Chu quốc tấn công Giang Ninh, không hẳn là có liên quan đến Lục đại nhân.
Địch Bình nói.

Ba thuộc hạ gật đầu, Địch Bình đương nhiên không thể đi như vậy, gã vội vã đi tìm Đông Quang trong quân, bảo Đông Quang loan tin Chu Lệnh Vân và Tần Hạo bị Anh Vương giết chết, gã không dám làm việc này.

Đông Quang nghe xong trong lòng mừng rỡ, đây là cơ hội tốt để gã lập công cho Tấn quốc, lập tức sau người loan tin, một giờ sau, Trấn Nam quân xuất hiện bạo động, từng tốp tướng sĩ chạy đến chỗ Ạnh Vương, yêu cầu kiểm chứng xem đại soái của họ có được an toàn hay không, kết quả trên đường tiếp cận quân doanh Anh Vương, phát hiện được hai thi thể, một là hộ vệ của Chu Lệnh Vân.

Phát hiện ra thi thể hộ vệ, kế tiếp lại ở một vũng nước gần đó, phát hiện ra một lượng lớn thi thể, trong đó có thi thể của Chu Lệnh Vân, cái chết của Chu Lệnh Vân được kiểm chứng, tướng sĩ Trấn Nam quân không đến quân doanh Anh Vương dò hỏi nữa, mà quay lại trong quân thảo luận.

Lúc này, ba mươi vạn đại quân xuất hiện rối loạn, rất nhiều quân doanh bắt đầu nhổ trại trong đêm, một tin tức theo đó truyền ra, Anh Vương bất nhân, vì muốn cướp lấy quân quyền mà giết hại Chu Lệnh Vân đại soái, đúng là đáng hận, thay vì bán mạng cho Anh Vương, chi bằng đến Tấn quốc mưu cầu quan vị phú quý.

Có người dẫn đầu nhổ trại rời đi, rất nhiều tướng sĩ xuất hiện dao động, thậm chí còn xuất hiện những kẻ mù quáng nhổ trại, tướng sĩ xuất thân từ Khang Hóa quân và Ninh quốc quân, là hưởng ứng nhất, sau đó Trấn Nam quân cũng từng tốp từng tốp nhổ trại, trong vòng một đêm, ba mươi vạn đại quân rời đi hơn hai mươi vạn, đều là chạy đến Tấn quốc.

Trời sáng, nhìn quân đội chỉ có hơn bốn vạn người, sắc mặt Anh Vương tái nhợt như sắp ngất, đêm qua y đã sai người ngăn cản, nhưng không có kết quả, tướng sĩ đã nhổ trại, đều sợ Anh Vương sau này tính sổ, cho nên nhổ trại rồi thì không được hối hận, mà hai mươi vạn đại quân rời đi, là do đủ loại nhân tố chồng chất tạo thành.

Nhân tố thứ nhất là trong quân có người kích động, đây là nhân tố chủ yếu nhất, nhân tố thứ hai là Tấn quốc đãi ngộ tướng sĩ tốt hơn Đường quốc rất nhiều, nhân tố thứ ba là tướng sĩ không đủ niềm tin vào việc có thể đánh thắng Chu quốc, chủ yếu là không có niềm tin vào Anh Vương, các tướng sĩ không biết Anh Vương sẽ để Vương Văn Hòa chủ trì, nếu biết sẽ là Vương Văn Hòa chủ trì chiến sự, chí ít có thể lưu lại trên mười vạn quân lực, nhân tố thứ tư là oán giận về việc Chu Lệnh Vân bị giết.

Hai ngày sau, Vương Văn Hòa suất lĩnh đại quân bảy vạn quân lực đến Tuyên Thành, cùng quân lực Anh Vương hội hợp, Vương Văn Hòa đã biết việc vỡ quân phản bội, vị đại soái hơn năm mươi tuổi, dung mạo bình thường này cung kính hành lễ với Anh Vương.

Anh Vương hổ thẹn đỡ Vương Văn Hòa, sau khi cho lui tất cả mọi người, cũng hành một lễ với Vương Văn Hòa, hổ thẹn nói:
- Vương tướng quân, ta bị kẻ gian khích bác, kẻ gian đó nói Chu Lệnh Vân đã phái người đến Tấn quốc và Ngụy quốc, ta trong lúc hoảng loạn, lại đắn đo Chu Lệnh Vân và Vương tướng quân không hợp, cho nên mới làm chuyện hồ đồ, tạo thành hậu quả vỡ quân.

Vương Văn Hòa bĩnh tĩnh lắng nghe, nói:
- Điện hạ không cần quá tự trách, kì thực chuyện vỡ quân, là do có người trù tính lâu dài tạo thành, người đó đối với quân lực Đường quốc, ảnh hưởng rất lớn.

Anh Vương ngẩn ra, hỏi:
- Tướng quân nói ai?

- Thần chỉ đưa ra ví dụ như vậy, ý là Tấn quốc rất giỏi chiến thuật công tâm.
Vương Văn Hòa chuyển chủ đề nói.

Anh Vương nghe xong gật đầu, nói:
- Hơn hai mươi vạn đại quân đều đã chạy đến Tấn quốc, Tấn quốc hẳn là đã trù hoạch rất lâu.Vương Văn Hòa gật đầu, hỏi:
- Điện hạ có dự định gì không?

Anh Vương ngẩn người, hành lễ nói:
- Ta chỉ có thể nhờ vào tướng quân, đi cứu Giang Ninh.

Vương Văn Hòa lắc đầu, nói:
- Chỉ dựa vào quân lực bây giờ, đi cũng là vô dụng, ngược lại còn tặng lễ cho Chu quân.

Anh Vương vội nói:
- Tướng quân, ta đã phái người bảo Thường Châu Trương thị xuất binh rồi.

Vương Văn Hòa lắc đầu, nói:
- Vô dụng thôi, Thường Châu Trương thị sẽ không xuất binh.

Anh Vương ngẩn ra, nói:
- Không thể nào, Chu quốc tấn công Giang Nam, nếu lập túc, đối với Trương thị cũng sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn, trừ phi Trương thị có lòng đầu hàng Chu quốc.

Vương Văn Hòa nghe xong trong lòng không khỏi thở dài, thầm nghĩ người đó là muốn mượn tay Chu quốc tiêu diệt Đường quốc, người đó nếu không lo ngại tội danh thí quân sẽ có hậu quả không tốt, sớm đã có thể binh tiến Đường quốc, Tấn quốc bây giờ trên cơ bản là quốc thái dân an, quốc thế từng bước đi vào ổn định, hoàn toàn có năng lực tự bảo vệ và tranh hùng.

- Điện hạ, không thể kì vọng vào Trương thị, bây giờ điện hạ chỉ có hai sự lựa chọn mà thôi.
Vương Văn Hòa nói.

- Xin tướng quân chỉ bảo.
Anh Vương lễ phép hỏi.

- Lựa chọn thứ nhất là cứ thủ Tuyên Châu, điện hạ có thể lập tức điều thủy quân chiến thuyền Trì Châu đến Tuyên Châu, sau đó cứ thủ Tuyên Châu hô ứng Giang Ninh.
Vương Văn Hòa nói. Anh Vương gật đầu, thần sắc cũng có chút hối hận, y vì chiếm cứ ưu thế tiến quân Hấp Châu, cũng điều đi Khang hóa quân Trì Châu, nếu Khang hóa quân toàn bộ lưu lại Trì Châu, hoặc là có thể kịp thời xuất động thủy quân chiến thuyền ngăn cản chiến thuyền Chu quốc vượt sông, Khang Hóa quân chính là quân lực đội thủy phòng ngự Đại Giang.

- Điện hạ không cần hối hận, Đường quốc không có Giang Châu Hồ Khẩu quân, trên cơ bản không thể ngăn cản Chu quốc tấn công.
Vương Văn Hòa khuyên giải nói.

Y từng viết thư cho Lý Quốc Chủ, bảo Lý Quốc Chủ tăng cường phòng ngự Đại Giang, chuẩn bị thật nhiều hỏa công, nhưng Lý Quốc Chủ không nghe theo lời khuyên của y và Lâm Nhân Triệu, một lòng muốn đối phó Hấp Châu, Vương Văn Hòa cũng không biết làm thế nào.

Anh Vương gật đầu, hỏi:
- Tướng quân, lựa chọn thứ hai là gì?

- Lựa chọn thứ hai, chính là quy thuận Tấn quốc, với quân lực của điện hạ, có thể yêu cầu chức vị quận vương.
Vương Văn Hòa nói.

- Cái gì? Bảo ta quy thuận Tấn quốc.
Anh Vương khó tin nói.

- Đúng vậy, điện hạ bây giờ quy thuận Tấn quốc, có thể giành được địa vị tôn quý, thần nói như vậy chỉ là kiến nghị, thần cho rằng, Đường quốc bây giờ đã bị Chu quốc xâm lược, điện hạ muốn chiến bại Chu quân, trên cơ bản là không thể, cũng chính là nói, sau này có thể nhất quyết thắng bại, là Chu quốc và Tấn quốc.
Vương Văn Hòa nói.

Sắc mặt Anh Vương khó coi, lắc đầu, nói:
- Không, ta không đầu hàng Tấn quốc.

- Thần nói rồi, chỉ là kiến nghị.
Vương Văn Hòa nói.

- Vương tướng quân, nếu quy thuận, thà không bằng quy thuận Chu quốc.
Anh Vương có chút kích động nói.

- Người đứng đầu Chu quốc trước giờ kị phong vương tước, nếu như điện hạ quy phục Chu quốc, cùng lắm chỉ được phong chức quận công, tước phong của Chu quốc chỉ có thể là huân bổng, không quyền chưởng binh, ngoài ra huynh trưởng điện hạ đã ở Chu quốc, sau này Tấn quốc và Chu quốc tranh hùng, bất luận ai thắng ai thua, huynh đệ hai người đều có thể hỗ trợ một chút.
Vương Văn Hòa nói.

Anh Vương im lặng, Vương Văn Hòa lại nói:
- Đây chỉ là kiến nghị của thần, thần đã sống hơn một nửa đời người, cũng sớm muốn làm nông dân, điện hạ nếu lựa chọn cứ thủ Tuyên Châu, thần nguyện trợ giúp.

Anh Vương suy nghĩ một chút, hỏi:
- Tướng quân, nếu ta dùng biện pháp xưng thần Đường quốc để xưng thần với Tấn quốc, nhờ Tấn quốc xuất binh tiến đánh Chu quân, liệu có ổn không?

Vương Văn Hòa lắc đầu, nói:
- Đường quốc đã là nước phụ thuộc vào Chu quốc, bây giờ Chu quốc cũng không dung nổi Đường quốc, nếu điện hạ có ý tưởng này, chỉ có thể là mất nhiều hơn được, cuối cùng cơ hội sống sót sẽ trở nên rất ít, ngoài ra điện hạ cũng không có tư cách, thay thế bệ hạ xưng thần với Tấn quốc.

Sắc mặt Anh Vương thoáng biến, nghĩ một chút, đột nhiên hành lễ với Vương Văn Hòa nói:
- Ta muốn cứ thủ Tuyên Châu đánh cược một lần, nhờ tướng quân giúp ta.

Vương Văn Hòa gật đầu, nói:
- Nếu Điện hạ đã lựa chọn, thần sẽ tận tâm.

Quyển 5 - Chương 53: Tiến thoái tự nhiên

Anh Vương triệu tập quan tướng cao cấp các quân, tuyên bố Vương Văn Hòa là giám quân, có quyền thay y điều quân tác chiến, trên thực tế chính là bái Vương văn Hòa làm thống soái.

Vương Văn Hòa sau khi nhận mệnh, bắt đầu chỉnh quân, trong lúc chỉnh quân, Hồ tướng quân và hai chủ soái tìm đến Vương Văn Hòa, cùng nhau tiến hành mật đàm.

- Đại nhân, thuộc hạ cảm thấy, không thể tiếp tục bán mạng cho Anh Vương.
Hồ tướng quân đi thẳng vào vấn đề.

- Đúng vậy đại nhân, Anh Vương trước khi lâm trận tru sát Chu Lệnh Vân, trước đó không lâu quốc chủ cũng giết chết Lâm Nhân Triệu, phụ tử hai người đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa.
Một chủ soái mặt đen khác oán giận nói.

- Đại nhân, thuộc hạ cũng cảm thấy, Anh Vương tâm độc như cưu, không thể cùng mưu.
Một chủ soái nho nhã phụ họa.
(Cưu: Thiên hạ gan khổng tước là độc nhất, cưu chính là gan chín con khổng tước phơi khô nghiền thành bột.)

Vương Văn Hòa bình tĩnh lắng nghe, nói:
- Ta biết các ngươi tim đã nguội lạnh, có phải muốn đầu hàng Tấn quốc hay không.

- Vâng, nhưng bọn thuộc hạ không muốn phụ ân đức của đại nhân.
Hồ tướng quân thẳng thắn trả lời.

Vương Văn Hòa gật đầu, nói:
- Ta cũng biết vận số Đường quốc đã sắp hết, nhưng chúng ta thân là Đường thần, nên có trước sau, kiên nhẫn chờ đợi đi.

Ba chủ soái quay sang nhìn nhau, Hồ tướng quân hành lễ nói:
- Ý của đại nhân, là đợi Giang Ninh sập bẫy, quốc chủ đầu hàng?

Vương Văn Hòa gật đầu, nói:
- Thuộc hạ kia của ngươi vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi, chúng ta sao không thể cầu một chỗ dựa minh bạch.

Hồ tướng quân ngẩn ra, tiếp theo gật đầu nói:
- Thuộc hạ hiểu.

- Haizz, lão Hồ, người đại nhân nói, chính là Lục Thiên Phong đó sao?
Chủ soái mặt đen hỏi.

Hồ tướng quân gật đầu, nói:
- Không được truyền ra ngoài đâu đấy.

- Ta hiểu, yên tâm đi.
Chủ soái mặt đen trả lời, rõ ràng đã bị Hồ tướng quân xúi giục mới đến đây.

Thần sắc Vương Văn Hòa lạnh nhạt, đứng dậy cầm một ống trúc, rút nút, lấy ra một cuộn giấy, sau khi trải bằng bình thản nói:
- Đây là thư người đó gửi cho ta ngày còn ở Tây bộ, hắn phái người khẩu thuật cầu giải hình thế Tây bộ, ta đã trả lời hắn hai chữ Sở bá.

- Vọng sơn! Chữ đẹp.
Chủ soái nho nhã ca tụng nói.

Vương Văn Hòa cẩn thận thu cuộn giấy lại, chủ soái nho nhã lại nói:
- Hai chữ vọng sơn, có lẽ hàm ý ngước nhìn núi cao, người đó ngưỡng mộ đại nhân, tương đương với việc tôn sùng đại nhân làm đế sư, quan phong chính là thái sư.

Vương Văn Hòa cười nhạt nói:
- Ta đã sống hơn nửa đời người, chỉ cầu hai chữ thanh bạch, thái sư gì đó, đều là phù vân.

Ba chủ soái khởi lễ cung bái, họ đã có chủ tâm cốt rõ ràng và phương hướng quan đồ về sau, chỉ là hai chữ vọng sơn hoàng đế ban cho, ý nghĩa không hề thua kém thánh chỉ, thậm chí còn cao hơn thánh chỉ, bởi vì hai chữ vọng sơn, hàm chỉ Vương Văn Hòa từng có công lao trọng đại đối với Lục Thiên Phong.

Vương Văn Hòa đặt ống trúc xuống, bình thản nói:
- Quân chế Tấn quốc, trên cơ bản là quân phủ chế, nếu các ngươi quy thuận bây giờ, chỉ có thể bị phân đến các quân phủ, cho nên chi bằng lưu lại Tuyên Châu cùng Chu quân tác chiến.

- Đại nhân, nếu chỉ dựa vào chúng ta, e là không giữ nổi Tuyên Châu.
Chủ soái nho nhã nói.

- Ta biết không giữ được, Chu quân ở Giang Ninh, đều là quân thiện chiến võ trang đầy đủ, mặc dù chỉ có hơn hai mươi vạn quân, nhưng chiến lực đủ để địch lại sáu mươi vạn quân Tấn quốc.
Vương Văn Hòa nói.- Đại nhân, nghe nói Tấn quốc có một loại Thần Tí Nỏ sắc bén, chiến lực hẳn là không yếu.
Hồ tướng quân nói.

- Tấn quốc đúng là có Thần Tí Nỏ, nhưng tố chất quân lực của Tấn quốc không cao, quân thiện chiến chân chính, cần một khoảng thời gian mới có thể luyện ra, quân lực Tấn quốc không thể chịu nổi đả kích thất bại, chỉ cần thất bại là sẽ lập tức tan vỡ, quân ô hợp quá nhiều, Thần Tí Nỏ cho dù sắc bén, nhưng số lượng khẳng định có hạn, còn võ bị của Chu quân, khiên chắn phần lớn là sắt luyện, áo giáp cũng gần như đều là minh quang giáp, cộng thêm tướng sĩ hung hãn thiện chiến, có thể dễ dàng đột phá trận doanh Thần Tí Nỏ, đến lúc đó, Thần Tí Nỏ sắc bén sẽ trở thành một món quà.
Vương Văn Hòa trả lời nói.

Hồ tướng quân gật đầu, Vương Văn Hòa lại nói:
- Cho nên, Tấn quốc nếu sáng suốt, thì nên áp dụng phòng ngự, chứ không phải tấn công, Thần Tí Nỏ dùng để phòng ngự, mới là sắc bén nhất, lấy tĩnh chế động, chỉ cần địch đến gần thì sẽ tự động lùi về phòng tuyến tiếp theo, để cho binh chủng khác ngăn cản rồi Thần Tí Nỏ mới phát huy tác dụng.

Hồ tướng quân gật đầu, nói:
- Đại nhân, có nên phái người đến Tấn quốc nói chuyện không.

- Chuyện này thì ngươi nên đích thân đi, trực tiếp đến Tấn quốc Võ Bình quân ở Hấp Châu, tìm Chu Vũ, bảo Chu Vũ cùng chúng ta hợp đối kháng Chu quân tấn công Tuyên Châu.
Vương Văn Hòa nói.

- Chu Vũ? Chu Vũ đang ở Võ Bình quân Tấn quốc?
Hồ tướng quân nói.

- Tấn quốc Võ Bình quân, là một tay Chu Vũ xây dựng sau khi đóng quân Hấp Châu, cho nên Võ Bình hiển nhiên là do Chu Vũ và Vương Bình giám sát, bây giờ hơn hai mươi vạn quân Đường đã gia nhập Tấn quốc, có thể sẽ do Chu Vũ tiếp nhận.
Vương Văn Hòa nói.

Hồ tướng quân bừng tỉnh gật đầu, Vương Văn Hòa lại nói:
- Ngươi gặp Chu Vũ rồi, bảo Chu Vũ lập tức phát binh đi chiếm Hấp Châu, chúng ta không thể rơi vào tình cảnh trước mặt sau lưng đều có địch.

- Vâng, thuộc hạ một lát sẽ đi.
Hồ tướng quân hành lễ trả lời.

Vương Văn Hòa gật đầu, nói:
- Hi vọng có thể đến kịp, Trì Châu bên kia còn một vạn thủy quân Khang Hóa, chiến thuyền ngàn chiếc, chỉ e Ngụy quốc đã có hành động.

- Có ngàn chiếc chiến thuyền trong tay, mà lại phải coi như vật trang trí, để mặc Chu quốc thoải mái vượt sông, Khang Hóa quân tiết độ sứ trấn thủ Trì Châu, đúng là thằng ngốc.
Chủ soái mặt đen phẫn nộ nói.

- Mã thứ sử trấn thủ Trì Châu, xét về khía cạnh quân sự đúng là kẻ vô năng, là một nhân vật tham lam chỉ biết thăm dò thánh ý, Chu quân vượt sông, trạm gác dưới hạ du không thể không báo, có lẽ là hắn không dám xuất chiến ngăn cản chiến thuyền, cũng có thể nói, là có lòng quy phục Chu quốc, bằng không vì sao Anh Vương hai ngày sau mới điều đại quân rời khỏi Hấp Châu, khẳng định là Mã thứ sử che giấu quân tình không báo.
Vương Văn Hòa lạnh nhạt nói.
Ba chủ soái gật đầu, chủ soái nho nhã nói:
- Chu quân vượt sông, đáng lẽ là phải phân quân đi đoạt chiến thuyền Trì Châu, nhưng lại không làm như vậy, khó tránh là một sai lầm.

- Cũng không tính là sai lầm, phân quân sẽ có khả năng bị ăn thịt, suy cho cùng Đường quân lúc đó cũng ở Hấp Châu không xa, Ngụy quân thì tiếp giáp với Trì Châu, hơn nữa đối với Chu quân mà nói, đại quân qua sông, tác dụng của thủy quân cũng rất nhỏ, ý đồ của thống soái Chu quân chính là chủ công Giang Ninh, đánh hạ Giang Ninh, hoặc là bao vây Giang Ninh, là có thể chiếm chứ chiến lược chủ động, chỉ cần quốc chủ đầu hàng, phản kháng của Đường quốc sẽ trở nên yếu ớt, lần này Chu quân vượt sông đánh Đường thống soái là Triệu Khuông Dẫn, đó là một vị danh tướng thiện chiến.
Vương Văn Hòa nói.

Chủ soái nho nhã lắc đầu, nói:
- Quốc chủ sử dụng toàn những kẻ vô năng, chẳng trách Đường quốc lại suy vong như vậy.

Vương Văn Hòa nhìn Hồ Tướng Quân, nói:
- Ngươi bây giờ đi đi.

- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Hồ tướng quân trả lời xong, lại hướng sang hai vị đồng liêu chắp tay hành lễ, rồi mới rời đi.

- Các ngươi cũng trở về đi, ta sẽ chỉnh biên quân lực thành một vạn quân, các ngươi vẫn là thống soái của một vạn quân.
Vương Văn Hòa nói.

- Vâng!
Hai chủ soái vui vẻ ứng lời.

- Báo!
Ngoài trướng đột nhiên có người cấp báo, tiếp theo đó tiến vào một quan tướng.

- Bẩm báo đại nhân, Trì Châu đã bị mười lăm vạn đại quân Tấn quốc chiếm cứ, trưởng sử đại nhân của Anh Vương điện hạ bị bắt ở Trì Châu, nghe nói thứ sử Trì Châu đã đầu hàng Tấn quốc.
Tướng quân cấp báo chính là cận vệ của Vương Văn Hòa theo Anh Vương trưởng sử đến Trì Châu điều quân.

Vương Văn Hòa bình tĩnh lắng nghe, nói:
- Anh Vương trưởng sử bị bắt, sao ngươi có thể trở về được?

- Hồi đại nhân, thuộc hạ nói là cận vệ của đại nhân, thống soái Tấn quốc lập tức thả thuộc hạ.
Quan tướng trả lời.

- Thống soái Tấn quốc là ai?
Vương Văn Hòa hỏi.

- Tên Yến Khôi Sơn, thống soái đó nói, hắn xuất thân từ Hưng Hóa quân, đối với đại nhân không thể không kính.
Quan tướng trả lời.

- Ồ, biết rồi, ngươi lại đi một chuyến, bảo Yến Khôi Sơn thả Anh Vương trưởng sử về, mặt khác nói với Yến Khôi Sơn, đề phòng Ngụy quốc, Tuyên Châu tuyệt đối sẽ không tấn công Trì Châu.
Vương Văn Hòa phân phó nói, quan tướng cung kính quay người rời đi.

Vương Văn Hòa cười nhạt nói:
- Phản ứng của Tấn quốc cũng không chậm.

- Hẳn là Đường quân vừa rời khỏi Hấp Châu, Tấn quốc liền tiến quân Hấp Châu và Trì Châu.
Chủ soái nho nhã nói.

Vương Văn Hòa gật đầu, đột nhiên mỉm cười, nói:
- Chu Lệnh Vân chết cũng không oan.

Hai chủ soái kinh ngạc nhìn nhau, chủ soái mặt đen nói:
- Đại nhân là nói, Chu Lệnh Vân thực sự phản bội Đường quốc.

- Anh Vương là thiếu niên, kiên thức và tài năng quân sự có hạn, còn Chu Lệnh Vân thân là lão tướng giám quân, chí ít cũng nên nhắc nhở Anh Vương không thể để mất chiến thuyền Trì Châu, khả năng là y thông báo cho Tấn quốc.
Vương Văn Hòa nói, hai chủ soái chấp nhận gật đầu.

Nhưng đúng là Chu Lệnh Vân thông báo sao? Trên thực tế, là Đông Quang phái người báo Tấn quân đến Trì Châu đoạt thuyền, Chu Lệnh Vân bị Vương Văn Hòa cố ý vu oan.

Quyển 5 - Chương 54: Chuyện xưa

Hồ tướng quân dẫn theo một trăm hộ vệ đến Hấp Châu, tâm trạng có chúy thấp thỏm đi tìm chỗ ở của Võ Bình quân, thuộc hạ ngày xưa, bây giờ đã trở thành thống soái của mấy vạn đại quân, thậm chí sẽ còn thống soái nhiều quân lực hơn nữa, còn gã thì đang đi xuống dốc.

Hộ quân trinh sát phái đi quay trở lại, nói đã gặp được thống soái Võ Bình quân Chu Vũ, Hồ tướng quân hỏi kĩ một chút, biết được Võ Bình quân quả nhiên đóng quân trong một quân doanh rộng lớn, quân lực cụ thể bao nhiêu, trinh sát không tìm hiểu được, bởi vì thăm dò quân tình là kiêng kị, nhưng trinh sát có thể khẳng định, quân lực khẳng định hơn mười vạn.

Hồ tướng quân cùng hộ quân chạy đến nơi ở của Võ Bình quân, mắt nhìn quân doanh rộng ngút tầm mắt, Hồ tướng quân rất là cảm khái, khi tiếp cận quân doanh, thần sắc không khỏi ngưng tụ, bởi vì gã nhìn thấy mấy chục tướng sĩ đang đứng bên ngoài viên môn, bảy người trong số đó thân mặc kim giáp, có hai người khuôn mặt chính là Chu Vũ và Vương Bình,

Trong lòng Hồ tướng quân ấm áp, suýt chút nữa lệ tuôn đầy mặt, gã thúc ngựa chạy đến, xuống ngựa, chỉ thấy Chu Vũ và Vương Bình sải bước chạy lại, đến trước mặt hắn, nhất loại quỳ một chân, cung kính nói:
- Thuộc hạ cung nghênh tướng quân đại nhân.

- Mời đứng lên, các ngươi không thể làm như vậy.
Hồ tướng quân vội vàng tiến lên đỡ Chu Vũ và Vương Bình dậy.

Vương Bình ngoác miệng, cười nói:
- Đại nhân, chúng ta lâu rồi không được gặp nhau, hôm nay cuối cùng cũng được trùng phùng, để chúng ta tiếp đãi đại nhân.

- Được.
Hồ tướng quân ấm áp gật đầu, gã biết Vương Bình thích uống rượu, tính tình thẳng thắn, là loại nhân vật không thích giả tạo.

- Đại nhân mời.
Chu Vũ mỉm cười chắp tay, Hồ tướng quân gật đầu, cả đoàn cùng nhau tiến vào quân doanh.

Vào đến viên môn, Hồ tướng quân dừng bước trực tiếp hỏi:
- Chu Vũ, ngươi có phải đã tiếp nhận hơn hai mươi vạn quân lực Đường quốc không?

- Đúng vậy, nhưng chỉ giữ lại bảy vạn quân lực, đa số là trấn nam quân, số còn lại, phần lớn đều đã chuyển đến Hàng Châu giao cho Ba Lăng quân, số ít Khang Hóa quân đi Trì Châu, bây giờ đã thuộc Yến Khôi Sơn tiết chế.
Chu Vũ trả lời nói.

- Ba Lăng quân?
Hồ tướng quân ngạc nhiên nói, gã cho rằng Chu Vũ sẽ tiếp nhận toàn bộ hơn hai mươi vạn quân Đường.

- Là Ba Lăng quân, thống soái của Ba Lăng quân là thuộc hạ được Lục huynh đệ vô cùng tín nhiệm, người xác thực cũng rất trung thành, lão Chu sau khi tiếp nhận Đường quân, hắn một là tị hiềm, hai là hai mươi vạn quân quá nhiều, rất dễ bị cắn ngược trở lại, cho nên lão Chu chỉ có thể giữ lại bảy vạn quân, cộng thêm số quân cũ, Võ Bình quân bây giờ có mười vạn quân lực.
Vương Bình trực tiếp trả lời nói.

Hồ tướng quân gật đầu, nói:
- Các ngươi làm đúng lắm, càng tham nhiều, lại càng mất đi nhiều hơn.

Chu Vũ mỉm cười gật đầu, Hồ tướng quân lại nghiêm mặt nói:
- Ta lần này đến, là phụng mệnh Vương Văn Hòa đại nhân, đến chỉ giáo các ngươi làm thế nào cùng Chu quân tác chiến, các ngươi sẽ không ngại chứ.

Chu Vũ và Vương Bình ngẩn ra, Vương Bình kinh ngạc nói:
- Đại nhân, có phải Vương Văn Hòa đại nhân, cũng muốn quy thuận Tấn quốc.- Trước mắt vẫn chưa thể, chỉ có thể cùng các ngươi chung tay đối phó Chu quân.
Hồ tướng quân trả lời nói.

Chu Vũ gật đầu, nói:
- Chỉ giáo của Vương Văn Hòa đại nhân, đương nhiên đáng để chúng ta tiếp nhận, đại nhân mời vào bên trong, chúng ta uống rượu trò chuyện.

- Đúng, đại nhân, uống rượu rồi, chuyện gì cũng dễ nói.
Vương Bình không chút che đậy cũng nói, Hồ tướng quân gật đầu, cùng đi vào bên trong.


Chu quân vượt sông bao vây Giang Ninh, chiếm cứ địa vực Nhuận Châu phụ cận Giang Ninh, Tấn quốc cũng xuất binh thần tốc, ba mươi vạn đại quân Đường quốc chân trước vừa rời khỏi Hấp Châu, quân lực Hấp Châu cũ liền quay trở lại Hấp Châu, hơn nữa sau khi nhận được cấp báo của Đông Quang, quân lực Hấp Châu quyết đoán rời khỏi Hấp Châu tiến vào Trì Châu, hành quân cấp tốc bao vây huyện Quý Trì phủ trị Trì Châu, dọa cho thứ sử Trì Châu mở thành đầu hàng, không mất một mũi tên hòn đạn nào đoạt được Trì Châu và thu nhận một vạn thủy quân quy hàng.

Hấp Châu quân vừa mới đoạt được Trì châu, mười vạn lục quân Ngụy quốc cũng nghe tin mà đến, hai bên giằng co với nhau ở cảnh nội Trì Châu và trong Đại Giang, còn mười vạn quân lực hậu bị Yến Khôi Sơn phụng mệnh đóng tại Cù Châu, cũng rục rịch tiến vào Hấp Châu, lại từ Hấp Châu phân bốn vạn quân lực tiến vào thủ ngự Trì châu, sau đó lại có Khang Hóa quân do Đông Quang suất lĩnh về đến Trì Châu.

Mười ngày sau, Tấn quốc vì Chu quân vượt sông mà hình thành bốn quân đoàn chủ lực, quân đoàn Ngư Hoa Hiên Thường châu, quân đoàn Ba Lăng quân Hồ Châu, hai mươi vạn Đường quân và quân đoàn Võ Bình Tuyên Châu, quân đoàn Yến Khôi Sơn Trì châu và Hấp châu, ngoài ra Cù Châu và Sở địa cũng rơi vào trạng thái chiến tranh căng thẳng, hai mươi vạn Chu quân tấn công Hán Trung, Hán quốc vì muốn ứng phó tấn công của Chu quốc, điều đi trú quân bảo vệ Phàn Thành, đem việc thủ ngự Phàn Thành giao cho Tấn quân, Cố tướng quân của Đàm Tây quân phủ lập tức đem sáu vạn tăng binh Kinh Châu nạp thành binh sĩ dưới trướng.

Lục Thất đang làm gì, hắn vẫn đang ở Thạch châu ban ngày luyện quân trị chính, ban đêm cùng Tiểu Điệp hoặc Chiết Hương Nguyệt trò chuyện ngắm sao, hắn biết Chu quốc đã tiến quân vào Giang Nam và Hán Trung, nhưng hắn chỉ có thể im lặng ngủ đông, Tấn quốc công bất động, hắn cũng không thể lộn xộn.

Lục Thất biết thống soái tiến công Hán Trung là Xu mật sứ Tào Bân, giám quân là Phan Mỹ, hai nhân vật đó đều là tướng soái thiện chiến có tiếng ở Chu quốc, còn thống soái tiến quân Giang Nam là Triệu Khuông Dẫn, và khiến hắn bất ngờ nhất là, Triệu Khuông Dẫn là thống soái cao nhất của cấm quân, Chu hoàng đế để Triệu Khuông Dẫn xuất chính Giang Nam, chẳng lẽ là muốn đem Triệu Khuông Dẫn kéo đến Giang Nam?

Lục Thất chỉ nghe nói Triệu Khuông Dẫn là danh tướng thiện chiến, mặc dù chỉ suất lĩnh hai mươi lăm vạn Chu quân đến Giang Nam, nhưng Lục Thất lại không cảm thấy quân của Triệu Khuông Dẫn sẽ yếu thế hơn quân lực Tấn quốc, Lục Thất tự biết năng lực của mình, cho nên hắn hi vọng quân lực Tấn quốc, không nên ỷ vào binh nhiều đi tấn công quân của Triệu Khuông Dẫn.
Chiến tranh vũ khí lạnh, bên tiến công, bao giờ cũng dễ tử thương hơn bên phòng ngự, Tấn quân một khi xuất hiện thương vong trầm trọng, lại không thấy Tấn vương đích thân đến trấn giữ, sẽ xuất hiện quân tâm sợ chiến, trên thực tế, Tấn quốc có thể nhanh chóng tiến vào quy trị, là có liên quan rất lớn đến hành động giả thần giả quỷ của Lục Thất, cổ nhân đối với thần tích cực kì tín phục sùng bái.

Nhưng Lục Thất cũng tin tướng soái của Tấn quốc sẽ không lỗ mãng cầu công, lúc hắn rời khỏi Giang Ninh, từng nói với Tiểu Phức, nếu sau này có Chu quân vượt sông công Đường, có thể để mặc Chu quân công diệt Đường quốc.

Hôm nay, Lục Thất như thường lệ ra ngoài thành luyện quân, hai canh giờ trôi qua, đột nhiên Tiểu Điệp phái người đến báo, nói có người thân từ Giang Nam đến tìm, Lục Thất nghe xong vừa mừng vừa sợ, sợ là người thân vượt sông đến Chu quốc là chuyện cực kì nguy hiểm, mừng là có thể nhận được tin tức, hắn lập tức trở về trong thành.

Còn chưa vào đến châu nha, Lục Thất đã cảm nhận được sự tồn tại của Tiểu Thanh, thì ra là Tiểu Thanh mạo hiểm đến Chu quốc, hắn bước nhanh vào trong châu nha, chạy đến gian nhà phụ, đúng là nhìn thấy Tiểu Thanh, nhưng cũng thấy luôn cả Lỗ Hải cùng Lý Bảo.

Lục Thất ngẩn người, Lỗ Hải và Lý Bảo vừa nhìn thấy hắn, lập tức thực hiện quân lễ, nói:
- Đại nhân.

- Các ngươi? Sao lại đến đây.
Lục Thất ngạc nhiên nói.

- Đại nhân, ta buồn muốn chết, nhớ người nữa, tiểu tử Lý Bảo này rất hợp với ta, cho nên dẫn theo hắn, à, là bảo vệ Thanh quý nhân, không, Tiểu Thanh chủ mẫu đến đây.
Lỗ Hải ngoác miệng trả lời.

- Vâng, đại nhân, thuộc hạ cũng rất nhớ đại nhân, cho nên mới đến, Đỗ đại nhân cũng cực kì vui lòng để thuộc hạ đến đây.
Lý Bảo cũng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, may mà hắn để Thạch Trung Phi ở lại quân doanh, còn ở đây chỉ có Tiểu Điệp, Tiểu Thanh cùng hai vị dũng tướng, có lẽ là Tiểu Điệp cẩn thận sắp xếp.

Tiểu Điệp dịu dàng nói:
- Thất lang, là một vị huynh đệ ở Huyện Thọ đưa Tiểu Thanh đến đây.

Lục Thất gật đầu, hắn vừa đến Chu quốc liền đi Huyện Thọ bái tổ, chính là có ý biến Huyện Thọ thành nơi liên lạc của hắn, Tiểu Thanh và hai vị dũng tướng đến Chu quốc, đương nhiên cũng sẽ tìm đến Huyện Thọ.

- Kìa, đều ngồi xuống đi, kể chuyện Giang Nam cho ta nghe xem nào.
Lục Thất dịu dàng liếc nhìn Tiểu Thanh một cái, chỉ có thể bàn chính sự trước.

Ngồi trong gian phụ, Lục Thất hỏi han cặn kẽ tình hình Giang Nam, hai vị dũng tướng thông báo những gì mình biết trước, Lỗ Hải là đi theo Yến Khôi Sơn đến Trì Châu, gã không muốn lưu lại kinh thành làm Vũ lâm lang tướng gì đó, còn Lý Bảo thì đến Phúc Châu đưa quân văn nên mới quen biết Lỗ Hải, chức quan của Lý Bảo không thấp, là Trung quân ngu hầu bên cạnh Đỗ Dũng, Vệ úy tự vũ lâm lang tướng, Minh Uy tướng quân quan giai tứ phẩm.

Lục Thất nghe xong hai vị dũng tướng báo cáo, trong lòng sung sướng vô cùng, nhất là Vương Văn Hòa lại không bàn mà hợp quy thuận Tấn quốc, lại càng khiến hắn bất ngờ, Lỗ Hải nói, Tân Cầm Nhi đã dùng danh nghĩa Tấn vương phong Vương Văn Hòa làm đại soái, nhưng chỉ thông báo trong quân đội phía Tây Phúc Châu, còn phía Đông thì mật cáo cho một số tướng soái chủ chốt.

Hiểu được tình thế Giang Nam, Lục Thất lại đi gặp tộc trưởng Huyện Thọ, vừa gặp nhau, tộc huynh Lục Thiên Cảnh tuổi ngoài ba mươi, diện mạo nho nhã, liền cung kính kiến lễ Lục Thất, bởi vì chức quan của Lục Thất quá lớn, đủ để khiến thân tộc Huyện Thọ khiếp sợ.

Lục Thất đương nhiên là thân thiện đối đãi tộc huynh, hỏi chuyện trong nhà, cũng biết chuyện Lục Đông Hổ dâng tấu chỉ tội, sau khi nghe thấy tin tức Lục Thất làm đại quan, lập tức rời khỏi Huyện Thọ, không biết là chạy đến nơi nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau