KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 591 - Chương 595

Quyển 5 - Chương 45: Ai là nguyệt lão

Thập Tứ tiểu thư ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Dễ nói cái gì?

- Dễ nói chính là, có Dương tiểu thư làm nguyệt lão, Thứ sử đại nhân tự nhiên sẽ có thể tiếp nhận.
Tiểu Điệp mỉm cười nói.

Thập Tứ tiểu thư ngây người, chợt lắc đầu nói:
- Không phải, ta đến đây chỉ muốn hỏi thăm một chút thôi, không phải đến làm nguyệt lão đâu.

- Ồ, chẳng phải trước đó Dương tiểu thư đã thừa nhận là có cái tâm đó hay sao?
Tiểu Điệp mỉm cười nói.

- Ta... ta là tới hỏi ngươi thôi, chính ngươi đề cập đến chuyện kia mà, ôi chao, ngươi hãy trả lời câu hỏi của ta đi.
Thập Tứ tiểu thư hiểu ra, vội la lên.

Tiểu Điệp mỉm cười gật đầu, nói:
- Vấn đề mà Dương tiểu thư hỏi, liên quan đến đại nhân, nếu như không có tâm làm nguyệt lão, thì ta không thể nói bừa.

- Chỉ là hỏi Lục đại nhân có bao nhiêu thê thiếp thôi, có cái gì kiêng kị chứ.
Thập Tứ tiểu thư không vui nói.

Tiểu Điệp mỉm cười nói:
- Dương tiểu thư đã đến đây hỏi, ta đây liền nói rõ, đại nhân là Phò mã Đại Chu, ở Giang Nam có ba vị thê thất và hơn hai mươi thị thiếp.

Thập Tứ tiểu thư nghe xong cũng không bất ngờ, ôn hòa hỏi:
- Nghe nói Thái hậu ban cho Lục đại nhân Cáo mệnh phu nhân, không biết Lục đại nhân trao cho vị thê thất nào, là Quận chúa Đường quốc ư?

Tiểu Điệp ngẩn ra, lạnh nhạt nói:
- Việc Thái hậu ban thưởng Cáo mệnh, đại nhân không có nhắc qua là trao cho ai cả, thế nào? Chẳng lẽ người mà Dương tiểu thư làm mai mối cũng muốn Cáo mệnh phu nhân kia ư?

- Không phải, ta đến chỉ là muốn biết một chút, là vị phu nhân nào nhận được thôi.
Thập Tứ tiểu thư lắc đầu nói.

- Tiểu thư không cần lo lắng, ba vị thê thất của đại nhân đều là người thông tình đạt lý.
Tiểu Điệp nói.

Thập Tứ tiểu thư ồ một tiếng, đứng lên nói:
- Chúng ta trở về.

- Xin chờ một chút, ta còn có chuyện muốn nói.
Tiểu Điệp bỗng dùng giọng nữ nói.

Hai nàng ngẩn ra, quan sát kỹ người tên gọi là ‘Lâm Phong’ kia, bắt gặp người nọ nhìn tới Chiết Hương Nguyệt nói với giọng nữ:
- Chiết tiểu thư, kỳ thực ta là thê thất của Lục đại nhân, nếu cô thật sự thích Lục đại nhân, ta không ngại cùng cô kết tỷ muội.

A! Thập Tứ tiểu thư và Chiết Hương Nguyệt giật mình nhìn ‘Lâm Phong’. Tiểu Điệp cười, giọng nữ nói:
- Ta đây là nữ cải nam trang, dung mạo cũng được hóa trang, cho nên hai vị muội muội nhìn không ra khuôn mặt thật của ta.

Hai nàng kinh ngạc, cẩn thận nhìn Tiểu Điệp. Tiểu Điệp dịu dàng nói:
- Hai vị muội muội ngồi đi, chúng ta trò chuyện.

Thập Tứ tiểu thư ồ một tiếng, lại cùng Chiết Hương Nguyệt ngồi xuống. Tiểu Điệp nhìn Chiết Hương Nguyệt, dịu dàng nói:
- Hôm qua ta cũng nhìn ra Chiết muội muội có ý với Lục đại nhân.

Chiết Hương Nguyệt nghe xong e lệ cúi đầu. Thập Tứ tiểu thư ở bên dịu dàng nói:
- Hương Nguyệt rất thích Lục đại nhân.

Tiểu Điệp mỉm cười nói:- Nếu là thích, vậy thì ta nguyện ý cùng Hương Nguyệt làm tỷ muội.

- Tỷ tỷ nguyện ý, nhưng còn ý của Lục đại nhân thế nào?
Thập Tứ tiểu thư dịu dàng nói.

- Ta bằng lòng, phu lang của ta tự nhiên cũng sẽ bằng lòng.
Tiểu Điệp mỉm cười trả lời.

Thập Tứ tiểu thư quay đầu nhìn Chiết Hương Nguyệt một cái, quay đầu lại dịu dàng nói:
- Vị tỷ tỷ này, chúng ta trở về trước thảo luận một chút đã.

- Ta làm việc, không thích quanh co, nếu Hương Nguyệt muội muội thật tâm thích, ta nguyện thành toàn. Bây giờ Hương Nguyệt muội muội ở lại bồi ta trò chuyện, mối nhân duyên này xem như đã định, nếu Hương Nguyệt muội muội rời đi, vậy thì sau này không cần trở lại nữa.
Tiểu Điệp dịu dàng nói, nghĩa trong lời nói không cho phép thương lượng.

Thập Tứ tiểu thư lập tức sợ run, chuyện này đã phát triển ra ngoài ý muốn của nàng, vốn chỉ định đến tìm hiểu một chút, hiện tại sao lại thế này? Sao mà đã thành định rồi? Mà vị Lục phu nhân giả nam trang này cũng thật trực tiếp, khiến cho người ta tiến thoái lưỡng nan.

Tiểu Điệp nhìn Chiết Hương Nguyệt, dịu dàng nói:
- Hương Nguyệt muội muội, đây là chuyện của bản thân muội, ở lại hay không ở lại, hỏi lòng mình là được.

- Vị tỷ tỷ này, nhân duyên của Hương Nguyệt còn phải thông qua trưởng bối Chiết thị mới có thể định được.
Thập Tứ tiểu thư vội nói.

- Huynh trưởng và phụ thân của Hương Nguyệt hiện đang ở tại thành Ngân Châu, nếu Hương Nguyệt nguyện ý cùng phu lang của ta kết thành nhân duyên, Chiết thị chắc hẳn sẽ không ngăn cản. Nếu Hương Nguyệt ở lại bồi ta, ngày mai ta liền đi Ngân Châu cầu hôn.
Tiểu Điệp dịu dàng đáp lại.

Thập tứ tiểu thư có chút không biết nói gì, chỉ đành nhìn xem Chiết Hương Nguyệt. Chiết Hương Nguyệt cúi đầu, yên tĩnh trong chốc lát, chợt hành nữ lễ với Tiểu Điệp cung kính nói:
- Hương Nguyệt nguyện ở lại làm bạn cùng phu nhân.

Tiểu Điệp mỉm cười, đi qua nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Chiết Hương Nguyệt, dịu dàng nói:
- Về sau gọi tỷ tỷ là được.

- Tỷ tỷ.
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng gọi.
Tiểu Điệp gật đầu, quay đầu nhìn Thập Tứ tiểu thư, ôn nhu nói:
- Muội muội cũng đến, chúng ra cùng đi hậu trạch trò chuyện.

Thập Tứ tiểu thư gật đầu, sảnh bên của châu nha là nơi xử lý quan sự, ba người cùng một chỗ thân mật nói chuyện bị người ta thấy sẽ không tốt, ba nàng cùng nhau đi đến hậu trạch.

Gần trưa, Lục Thất và Thạch Trung Phi về tới châu nha, đi qua đại đường tiến vào sảnh bên lại không thấy Tiểu Điệp đâu, Lục Thất bảo Thạch Trung Phi đi nghỉ ngơi, hắn đi đến sau án xử lý chính vụ.

Một lát sau, Lục Thất lấy ra tình báo ở tận dưới cùng chồng công văn ra xem, vẻ mặt có chút nghiêm trọng. Khoảng thời gian này, hắn an bài một số người đi Lạc Dương và Trường An, cùng với Tương Châu nghe ngóng xem chừng, phát hiện Chu quốc đang lần lượt điều động quân đội về phương hướng Trường An.

Điều quân đến Trường An, chỉ có thể là có ý đồ tiến chiếm Ba Thục, khoảng cách từ Trường An đến Hán Trung cửa ngõ Ba Thục không xa. Chu quốc mưu tính tiến chiếm Ba Thục khiến cho Lục Thất có hơi thất vọng, hắn vốn tưởng rằng tới mùa xuân, Chu quốc sẽ tiến công Đường quốc.

Tuy nhiên binh gia coi trọng đạo hư thật, có lẽ Chu hoàng đế ở mặt ngoài giả như muốn tiến quân Ba Thục, nhưng trên thật tế sẽ bất ngờ cho đại quân xuôi nam đột kích Đường quốc. Nói cách khác, Chu hoàng đế có khả năng sẽ dùng trọng binh lưu lại ở Khai Phong phủ bất ngờ xuất phát xuôi nam, đồng thời điều trọng binh ở Trường An trở về Khai Phong phủ thủ hộ.

Lục Thất có chút bận tâm Tấn quốc đã chuẩn bị ổn thỏa hay chưa, hắn vì tránh để Chu quốc bắt được cái đuôi, vẫn kiềm chế không liên hệ với bên Kinh Châu. Thông qua hồi báo của thám báo khu vực Tương Châu, quân lực Tấn quốc ở bên kia Hán Thủy không có biến hóa dị thường gì. Thám báo ở Tương Châu cũng không biết Lục đại nhân chính là Tấn Vương, Lục Thất giải thích với bọn họ rằng, chú ý biến đổi của các nơi có thể nắm bắt được nhiều cơ hội buôn bán.

Lục Thất suy nghĩ, nếu Chu quốc tiến quân Ba Thục, vậy hắn ở Tây Bắc cần phải hành sự như thế nào. Hắn cũng nghĩ tới, Hạ quốc sau khi đại bại, liệu có khởi binh báo thù lần thứ hai tiến đánh Ngân Châu và Thạch Châu hay không, nếu Hạ quân trở lại, Lục Thất đoán chừng phải đến mười lăm vạn quân lực. Cho nên Lục Thất mới có nhu cầu cấp bách chế tạo mũi tên, một mặt là trợ giúp Ngân Châu thủ thành, một mặt là bào vệ Thạch Châu.

Đang nghĩ ngợi sách lược ngày sau, Tiểu Điệp từ cửa sau tiến vào sảnh bên, bước tới bên trái Lục Thất, dịu dàng nói:
- Chiết tiểu thư đến đây.

Lục Thất ồ một tiếng, quay đầu mỉm cười nói:
- Các nàng nói cái gì rồi?

- Là Dương tiểu thư đến làm nguyệt lão, tìm hiểu về chuyện nhà của phu lang thay Chiết tiểu thư. Nô đều thành thật nói.
Tiểu Điệp ôn nhu nói.

Lục Thất gật đầu. Tiểu Điệp lại mỉm cười nói:
- Chiết tiểu thư thật sự thích chàng, nô đã nhận nàng ấy làm muội muội, giữ nàng ấy ở lại hậu trạch. Ngày mai nô phải đi Ngân Châu cầu hôn.

A! Lục Thất sửng sốt khẽ kêu lên, tiếp đó ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, ngày mai cầu hôn, có phải là nóng vội quá hay không?

- Quan hệ giữa phu lang và Chiết thị đã gắn bó như môi với răng. Chiết thị đúng là chiếm cứ Ngân Châu, nhưng bọn họ nên biết, không có phu lang toàn lực ủng hộ, bọn họ căn bản không thủ được Ngân Châu. Nếu Hạ quân lại đến, khẳng định sẽ chuẩn bị lợi khí công thành, lúc này, đúng là cần thành lập mối quan hệ thân cận.
Tiểu Điệp giải thích nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Lời nàng nói ta hiểu, tuy nhiên, cho dù ta và Chiết tiểu thư không liên hôn, quan hệ hợp tác giữa ta và Chiết Duy Trung vẫn sẽ vững vàng. Ngược lại, nếu ta thành hôn với Chiết tiểu thư, chỉ sợ triều đình Chu quốc sẽ sớm ra tay đối phó với ta.

- Có thể không cho triều đình Chu quốc biết đến, chúng ta trước tiên cùng phụ thân và huynh trưởng của Chiết tiểu thư định thành hôn ước, để Chiết thị tiến thêm một bước thành tâm hợp tác cùng phu lang. Ngày sau Chiết thị biết được xuất thân chân chính của phu lang, Chiết thị nhất định sẽ sẵn sàng góp sức, làm lá chắn cho chúng ta.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, thoáng suy nghĩ, nói:
- Ngày mai ta tự mình đi Ngân Châu, ta cũng muốn cùng phụ tử Chiết Duy Trung thương lượng cho kỹ càng chiến lược sau này.

- Cũng tốt, tuy nhiên Chiết tiểu thư không nên đi cùng, tránh bị người hữu tâm bí mật tố cáo với triều đình Chu quốc.
Tiểu Điệp dịu dàng nói. Lục Thất tán thành gật đầu.

Bữa trưa, mọi người cùng dùng ở hậu trạch. Thạch Trung Phi và Thập Tứ tiểu thư, Tiểu Điệp và Chiết Hương Nguyệt sóng vai ngồi, Lục Thất đơn độc ngồi ở một bên. Thạch Trung Phi có vẻ rất cao hứng, vui vẻ cùng Lục Thất uống rượu.

Tiểu Điệp đã tẩy đi lớp hóa trang, nhưng vẫn còn mặc nam trang, tóc dài sau vai chỉ đơn giản buộc lại, dung mạo xinh đẹp nghi thái vạn phương. Thân là đại tỷ tỷ, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Chiết Hương Nguyệt đang thẹn thùng, cũng mời Thập Tứ tiểu thư tự nhiên dùng bữa. Thập Tứ tiểu thư vẻ mặt vui sướng, dần dần không còn khách khí mà thoải mái nói chuyện với Tiểu Điệp.

Một bữa cơm trưa ấm áp, không khí giữa năm người hài hòa giống như huynh đệ tỷ muội, có cảm giác như người một nhà.

Quyển 5 - Chương 46: Chiết hương nguyệt

Sau bữa trưa, Lục Thất trở về phòng xử lý chính vụ, trên thực tế là ngồi tĩnh tâm một chút, tuy nhiên thân ngồi trên ghế dựa lớn, tâm vẫn khó mà bình tĩnh. Hắn đang suy ngẫm một vấn đề, chính là tại sao Chu hoàng đế lại cho hắn và Vệ quốc công cơ hội thân cận.

Chu hoàng đế trong đánh giá của Lục Thất tuyệt đối là một vị Hoàng đế trí tuệ. Việc Chu hoàng đế dung túng hành động của hắn ở Tây Bắc, hắn có thể lý giải, là bởi Chu hoàng đế cần hắn ở Tây Bắc kềm chế Tấn quốc công và Hạ quốc. Nhưng Chu hoàng đế cho Thạch Trung Phi đến Thạch Châu này, chắc chắn cũng có ẩn nghĩa trọng đại.

Ẩn nghĩa sẽ là gì đây? Nghe nói Vệ quốc công Thạch thủ Tín là huynh đệ kết nghĩa của Triệu Khuông Dẫn, giữ chức Đô chỉ huy sứ Mã quân ti đã rất nhiều năm, là võ thần có công huân cao ngất ở Chu quốc, uy vọng trong Cấm quân cực cao, tuyệt đối là một nhân vật quân hùng có sức ảnh hưởng cực đại.

Chu hoàng đế để hắn và Thạch Thủ Tín thân cận, chẳng lẽ là một loại sách lược phân hóa? Lục Thất biết công thần Chu quốc rất nhiều, tổng thể cũng chia thành mấy thế lực, mà trong đó thế lực do Triệu Khuông Dẫn cầm đầu không thể nghi ngờ là thế lực mạnh nhất.

Ba huynh đệ Triệu thị đều là nhân vật tay cầm trọng binh của Chu quốc, hơn nữa đều có quân công chống đỡ đạt được quyền vị. Nhất là Triệu Khuông Nghĩa vẫn luôn trấn thủ vùng Tương Châu, trên cơ bản chính là binh bá một vùng, có thể nói là cùng một hiện trạng với Lục Thất ở Thạch Châu bây giờ. Còn Triệu Khuông Dẫn luôn giữ chức Điện Tiền Đô Điểm Kiểm kinh thành, đó chính là chức vị Thống soái tối cao trong Cấm quân. Tam đệ Triệu Khuông Mỹ của Triệu Khuông Dẫn cũng là ở lại Tây kinh Lạc Dương đóng giữ.

Có thể nói, cộng thêm Thạch Thủ Tín và thế lực thân cận, quyền lực của Triệu thị chiếm không kém hơn một nửa giang sơn Chu quốc. Lục Thất có thể suy ra, nếu Chu hoàng đế băng hà, con của lão tám phần mười là phải nương nhờ Triệu thị mà thở. Hoàng đế Chu quốc đã để cho Triệu thị phát triển quá mức vững vàng, nhưng Chu quốc là một quốc gia tôn sùng quân công, có công tất thưởng là căn bản làm nên một quốc gia cường đại.

Khi Lục Thất và Thạch Trung Phi nói chuyện với nhau, Thạch Trung Phi từng nói, nhân duyên của y và Dương gia Thập Tứ tiểu thư là do Triệu Phổ làm nguyệt lão. Trước kia Dương thị và Thạch Thủ Tín không hề thân cận, Dương thị luôn trấn thủ tại phương Bắc, quy thuộc dưới quyền tiết chế của Đại soái Trương Vĩnh Đức. Thạch Thủ Tín kỳ thực không muốn kết thân cùng Dương gia, bởi vì sẽ có hiềm nghi cấu kết cùng tướng soái ngoại quân, nhưng Triệu Phổ làm mai mối, Thạch Thủ Tín không thể không nể mặt mũi.

Nói đến Triệu Phổ, Lục Thất đối với nhân vật này có chút không tưởng nổi. Triệu Phổ vốn là Lục sự viên trong quân của Triệu Khuông Dẫn, từng có công dâng sách lược giúp Triệu Khuông Dẫn đoạt được Thanh Lưu quan. Bước đầu trên quan đồ của Triệu Phổ là dựa vào Triệu Khuông Dẫn tiến cử, nhưng từ khi vào được mắt của Chu hoàng đế, thì rất được Chu hoàng đế coi trọng, trên phương diện trị quốc, rất nhiều ý kiến của Triệu Phổ được tiếp thu, có thể nói là Chu hoàng đế rất tín nhiệm Triệu Phổ.

Nhưng chủ động làm mai mối cho hai nhà quân thần Định quốc công và Vệ quốc công, là hành vi tối kỵ của người làm triều thần. Triệu Phổ là trí giả mà lại phạm vào điều kiêng kị này, tám phần mười là làm theo mưu kế của người khác, nhưng người bày mưu đặt kế là vị đại nhân vật nào? Này khó mà nói rõ, có thể là Chu hoàng đế, cũng có thể là Triệu Khuông Dẫn.

Lục Thất suy nghĩ, nếu như là sách lược phân hóa, cách làm của Chu hoàng đế phải chăng có chút một bên tình nguyện rồi hay không? Thạch Thủ Tín là huynh đệ kết nghĩa của Triệu Khuông Dẫn, tình nghĩa huynh đệ nhiều năm như vậy, sao có thể vì Thạch Trung Phi mà rời bỏ Triệu Khuông Dẫn được chứ. Hoàng hậu đời trước của Đường quốc từng có lời tiên đoán Triệu Khuông Dẫn sẽ soán vị, Thạch Thủ Tín tất nhiên sẽ đứng bên Triệu Khuông Dẫn, trừ phi những năm gần đây, giữa Thạch Thủ Tín và Triệu thị có vết rách gì.

Lục Thất đang ngẫm nghĩ về dụng ý của Chu hoàng đế, chợt có một bóng hình xinh đép từ cửa sau tiến vào sảnh bên. Lục Thất cảm giác được, liền quay đầu, trông thấy Chiết Hương Nguyệt đang nâng khay trà khoan thai đi tới.

- Đại nhân, tiểu nữ mang trà đến cho ngài.
Chiết Hương Nguyệt hơi ngượng ngùng nói, tiến lên đặt khay trà trên bàn.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, dừng một chút, mới ôn hòa nói:
- Hương Nguyệt, ta có chút khó hiểu, nàng vì sao lại thích ta?

Chiết Hương Nguyệt giương mắt nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Tiểu nữ thích dũng sĩ chân chính, đại nhân là dũng sĩ chân chính.

Lục Thất nghe vậy có hơi sửng sốt, nhưng hắn cũng biết dân phong Tây Bắc dũng mãnh ngay thẳng, không giống lối đối nhân xử thế hàm súc của người phương Nam. Vả lại, người Tây Bắc trên thảo nguyên tiếp nhận rất ít lễ nghi rườm rà của Hán gia, cách làm việc theo khuynh hướng giản dị trực tiếp.

Hắn ôn hòa nhìn Chiết Hương Nguyệt. Chiết Hương Nguyệt mười sáu xuân xanh, khuôn mặt trứng ngỗng xinh đẹp, dưới hàng mi thanh tú cong vút là một đôi mắt to tròn xinh đẹp trong veo như nước suối, cái mũi thẳng nhỏ mà tinh tế, đôi môi mềm mại cong cong tuyệt đẹp, lộ ra khí chất dịu dàng.

Chiết Hương Nguyệt là một tiểu mỹ nhân, nhưng so sánh với đại đa số thê thiếp của Lục Thất, luận dung mạo thì không xinh đẹp bằng, tuy nhiên Chiết Hương Nguyệt có một phong thái thanh khiết đẹp đẽ, nhẹ nhàng khoan khoái, tựa như hoa nhài, thơm ngát nhưng hàm chứa vài phần dã tính.

Chiết Hương Nguyệt gặp ánh mắt thưởng thức không chút cố kỵ của Lục Thất, hơi e lệ cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn vân vê váy áo. Một lát sau, Lục Thất giơ tay khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Chiết Hương Nguyệt, kéo nàng ngồi lên đùi dựa vào lòng mình, cánh tay choàng ôm. Hai người yên lặng ôn tồn, cảm thụ thể xác và tinh thần lẫn nhau.

- Đại nhân, ngài có thích Hương Nguyệt không?
Thật lâu sau, Chiết Hương Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

- Thích. Nếu không thích, ta sẽ uyển chuyển cự tuyệt.
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

- Đại nhân không phải là vì Chiết thị, mới chịu thu Hương Nguyệt hay sao?Chiết Hương Nguyệt ôn nhu hỏi.

- Ta không nhất thiết cùng Chiết thị liên hôn, không có mối hôn nhân này, ta và Chiết Duy Trung đại ca vẫn sẽ hỗ trợ cho nhau như bằng hữu.
Lục Thất không chút do dự đáp lại.

Ồ! Chiết Hương Nguyệt kêu khẽ một tiếng, lát sau, Chiết Hương Nguyệt lại nhẹ giọng nói:
- Chiết thị hy vọng có thể kết thông gia cùng Hoàng tộc Chu quốc, nhưng Hoàng tộc Chu quốc khinh thường Chiết thị là người Đảng Hạng, có lẽ cũng chướng mắt tiểu nữ.

- Không nên suy nghĩ bậy bạ. Cho dù nàng có thể gả cho Hoàng tộc Chu quốc, cũng sẽ không trợ giúp Chiết thị được bao nhiêu. Hoàng tộc Chu quốc không muốn Chiết thị trở nên mạnh mẽ, một khi Chiết thị hùng mạnh, sẽ trở thành mối uy hiếp đối với Chu quốc, sẽ chẳng khác nào thêm một cái Yến quốc.
Lục Thất ôn hòa khuyên nhủ, hắn nghe ra, trái tim của Chiết Hương Nguyệt có lẽ đã chịu thương tổn, tự tôn bị tổn thương.

- Hương Nguyệt cũng không muốn gả cho Hoàng tộc Chu quốc, mấy tên Hoàng tử Chu quốc không ai có thể xưng là dũng sĩ cả.
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười. Hắn cảm giác Chiết Hương Nguyệt rất khờ khạo ngây ngô, trái tim thiếu nữ chỉ biết sùng bái cái gọi là dũng sĩ lợi hại. Hắn hôm nay thân là Tấn Vương, kiến giải về “dũng”, dĩ nhiên là từ hãn dũng thăng hoa đến trí dũng, một người đối diện với chiến cuộc hỗn loạn mà có thể ung dung ứng đối, mới là đại dũng chân chính.

- Đại nhân, Chiết thị rất coi trọng thân tình thông gia, về sau Chiết thị sẽ trợ giúp ngài.
Chiết Hương Nguyệt lại dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Hương Nguyệt, nếu sau này ta trở về phương Nam, nàng có nguyện theo ta không?

- Hương Nguyệt đã gả cho ngài, tự nhiên là muốn theo cùng ngài cả đời.
Chiết Hương Nguyệt ôn nhu đáp lời.

Lục thất nghe xong, tâm ấm áp, cánh tay choàng ôm siết chặt hơn. Một lát sau, Chiết Hương Nguyệt nhẹ giọng nói:- Đại nhân, tiểu nữ biết ngài có rất nhiều thê thiếp, về sau, các nàng có căm thù tiểu nữ hay không?

- Sẽ không đâu. Nếu như nàng gả cho ta, sẽ có nơi ở riêng của mình, tự nàng làm chủ gia viên.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Ồ, tiểu nữ hiểu được, cảm ơn ngài.
Chiết Hương Nguyệt nhẹ giọng đáp lại, hiểu theo ý của mình.

Lục Thất cười. Nếu Chiết Hương Nguyệt thật sự gả cho hắn, ngày sau đương nhiên sẽ được phân đất phong, có lẽ sẽ ở ngay trong Thạch Châu này. Hắn thi hành chế độ phân đất phong hầu, dụng ý lớn nhất chính là dựng lên biểu tượng thống trị của Hoàng tộc Lục thị, tiếp theo là cố định tài nguyên chi tiêu của Hoàng tộc.

- Đại nhân, ngày mai cũng dẫn theo tiểu nữ đi Ngân Châu có được không? Chuyện đính hôn, tiểu nữ muốn tự mình bẩm rõ giải thích với phụ thân và huynh trưởng, tiểu nữ trước tiên bẩm rõ với bề trên mới tốt.
Chiết Hương Nguyệt nhẹ giọng nói.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:
- Cũng được, ngày mai Thạch Trung Phi và Thập Tứ tiểu thư cũng cùng đi Ngân Châu.

- Vâng, bọn họ khẳng định cũng muốn đi.
Chiết Hương Nguyệt sung sướng ôn nhu nói.

- Chiết Duy Trung đại ca gặp được nàng, nhất định sẽ vui mừng.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Dạ, sẽ vui mừng lắm, tuy nhiên cũng sẽ trách mắng tiểu nữ cho xem. Lần này là tiểu nữ một mình đến Thạch Châu đấy, mà Tứ ca vốn không cho tiểu nữ rời khỏi Khai Phong phủ.
Chiết Hương Nguyệt nhẹ nhàng nói.

Lục Thất nghe ra ý ở ngoài lời, mỉm cười nói:
- Không cho nàng rời đi, là vì sợ nàng ở ngoài gặp nguy hiểm.

- Không hoàn toàn là vậy, mà là vì chờ Hoàng đế tứ hôn đấy ạ. Hoàng đế Chu quốc không muốn cùng Chiết thị liên hôn, nhưng có nói sẽ ban hôn cho con cái của đại thần, tiểu nữ không muốn, nên cầu Thập Tứ cùng đi Thạch Châu gặp ngài.
Chiết Hương Nguyệt bất an khẽ nói.

Lục Thất im lặng. Một lát sau, Chiết Hương Nguyệt nhẹ giọng nói:
- Ngài tức giận sao, hay là lo lắng... lo lắng tiểu nữ sẽ chọc vào tai họa?

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Lục Thiên Phong ta đã chọc vào rất nhiều tai họa, nhưng chưa bao giờ lo lắng cái gì. Chiết Hương Nguyệt, nàng là nữ nhân của ta, không ai có thể cướp đi.

Dạ! Chiết Hương Nguyệt ngượng ngùng tựa sát vào lồng ngực Lục Thất, âu yếm trong chốc lát, nhỏ giọng nói:
- Ngài có thích thảo nguyên bao la không? Thảo nguyên vào mùa hạ rất đẹp, tiểu nữ muốn được cùng ngài cưỡi ngựa rong đuổi giữa đất trời thảo nguyên.

- Thảo nguyên? Ta chưa từng thấy qua, hẳn là rất đẹp.
Lục Thất cúi đầu dịu dàng nói.

Quyển 5 - Chương 47: Cha vợ

Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Thất dặn dò Vân Cẩm Đông, sau đó dẫn theo ba trăm nỏ quân cùng hai trăm đao thuẫn vệ rời khỏi Thạch Châu, bởi vì băng tuyết đã tan, cho nên đến Ngân Châu có thể cưỡi ngựa.

Trên đường, Lục Thất phát hiện kĩ thuật cưỡi ngựa của Chiết Hương Nguyệt rất tốt. Chiết Hương Nguyệt hôm qua đã nói với hắn, nàng trước đây từng đến thảo nguyên Thắng Châu, nhưng chỉ có mùa hạ mới đến Thắng Châu, vừa nhắc đến thảo nguyên, Chiết Hương Nguyệt lập tức lộ ra vài phần thần thái dã tính, rõ ràng rất quyến luyến thảo nguyên.

Mặc dù chỉ mới quen biết Chiết Hương Nguyệt, Lục Thất cũng mơ hồ hiểu được tâm tình của Chiết Hương Nguyệt, đây là một nữ nhân thảo nguyên không cam tâm tình nguyện trở thành kim tước trong lồng, nàng thà sống trên thảo nguyên hoang vắng, cũng không nguyện trở thành phu nhân quan lại ăn ngon mặc đẹp.

Một chuyến đi thuận lợi, gần trưa cả đoàn đến Thành Ngân Châu, do trước đó đã cử người đến Ngân Châu Thành cấp báo, cho nên Chiết Duy Trung đã có mặt ngoài thành nghênh đón Lục Thất, vừa gặp mặt, Chiết Hương Nguyệt liền gọi một tiếng tứ ca, nhưng Chiết Duy Trung lại không hề tỏ ra vui mừng, chỉ bình tĩnh gật gật đầu.

Lục Thất thấy vậy, mỉm cười nói:
- Chiết đại ca không thích Hương Nguyệt đến sao?

Chiết Duy Trung cười khổ, nói:
- Ta đương nhiên là thích, chỉ là Hương Nguyệt nên ở Khai Phong Phủ, đợi lát nữa gặp phụ mẫu, gia phụ khẳng định sẽ giận.

- Nếu bá phụ giận, ta cũng không dám gặp nữa.
Lục Thất mỉm cười nói.

Chiết Duy Trung ngẩn ra, lập tức khoát tay nói:
- Không liên quan gì đến huynh đệ, gia phụ chỉ mong huynh đệ có thể đến Ngân Châu.

- Nhưng, ta là đến cầu thân, ta muốn Hương Nguyệt trở thành nữ nhân của ta.
Lục Thất nghiêm nghị nói.

Chiết Duy Trung lập tức giật mình nhìn Lục Thất, sau đó lại liếc sang muội muội, rồi mới nhìn Lục Thất, ngưng trọng nói:
- Huynh đệ, ngươi nói thật chứ?

- Đương nhiên là thật, chỉ có điều ta là phò mã Đại Chu, chỉ có thể thiệt thòi Hương Nguyệt.
Lục Thất thành khẩn nói.

Chiết Duy Trung nhìn Lục Thất, đột nhiên giơ tay đánh lên hõm vai Lục Thất một cái, nói:
- Huynh đệ, tốt, ha ha, tốt.

Lục Thất bị làm cho có chút kinh ngạc, sau đó cười khổ nói:
- Ta còn tưởng đại ca tức giận.

- Ta giận cái gì, cũng chỉ có loại dũng sĩ như huynh đệ, mới có thể xứng với Hương Nguyệt, ta trước đây cũng có lòng gả Hương Nguyệt cho ngươi, nhưng ngươi đã là phò mã Đại Chu, ta sợ gây họa cho ngươi.
Chiết Duy Trung vui vẻ nói.

Lục Thất ồ lên khe khẽ, trên thực tế, hắn nghi ngờ việc Chiết Hương Nguyệt chủ động thích mình liệu có phải do Chiết thị chỉ đạo hay không, bây giờ có thể tin rằng không liên quan gì đến Chiết thị, một là có chút hiểu Chiết Hương Nguyệt, hai là phản ứng của Chiết Duy Trung không giống giả bộ.

- Đại ca, bá phụ sẽ đồng ý chứ?
Lục Thất nhã nhặn hỏi.

- Yên tâm đi, ta đồng ý, gia phụ ta cũng sẽ đồng ý, một tiếng tứ ca, ngươi bây giờ có thể gọi được rồi.
Chiết Duy Trung tự tin cười nói.

Lục Thất hành lễ, cung kính nói:
- Tứ ca.

- Tốt, ta dẫn ngươi đi gặp gia phụ.
Chiết Duy Trung cười nói, giơ tay kéo Lục Thất cùng đi.

Vào thành đến quân phủ, Lục Thất cùng phu thê Thạch Trung Phi chờ trong tiền đường, Chiết Duy Trung và Chiết Hương Nguyệt đi gặp phụ thân trước, một lúc sau, Chiết Hương Nguyệt quay về, ngượng ngùng gọi ba người Lục Thất đi gặp phụ thân, không nói cũng biết, phụ thân Chiết Hương Nguyệt đã tiếp nhận cầu thân của Lục Thất.

Từ tiền đường đi đến sảnh bên, Lục Thất nhìn thấy một vị nam nhân da bào tuổi ngoài bốn mươi, diện mạo rõ ràng phong sương đang ngồi trên vị trí chủ tọa, ngoài ra trong sảnh còn có năm người đàn ông mặc áo giáp.

- Lục Thiên Phong bái kiến bá phụ.
Lục Thất đi vào trong sảnh cung kính bái kiến.

- Cháu gái Dương Huệ Nhi bái kiến ngũ bá.
Thập tứ tiểu thư nữ lễ bái kiến, Thạch Trung Phi sánh vai tề bái.

- Được rồi, các ngươi ngồi xuống trước đây, để ta cùng Thiên Phong nói chuyện.Phụ thân Chiết Duy Trung ôn hòa nói, Thập tứ tiểu thư và Thạch Trung Phi đi sang một bên.

- Thiên Phong, ngươi là đến cầu thân, muốn lấy Hương Nguyệt?
Phụ thân Chiết Duy Trung hỏi.

- Vâng, Thiên Phong yêu mến Hương Nguyệt.
Lục Thất thành khẩn trả lời.

- Tốt, Hương Nguyệt vốn dĩ chịu tộc mệnh, mới đến Khai Phong Phủ thông gia, nếu ngươi đã thích, ta nguyện cùng ngươi kết thân.
Phụ thân Chiết Duy Trung trả lời nói.

Lục Thất nghe xong, quỳ một chân trên mặt đất, cung kính nói:
- Lục Thiên Phong bái kiến nhạc phụ đại nhân.

- Tốt, từ nay về sau, ngươi chính là thân nhân Chiết thị, đứng lên đi.
Phụ thân Chiết Duy Trung vui vẻ nói.

Lục Thất đứng xong lại bái, sau đó mới thẳng lưng, lại thấy phụ thân Chiết Duy Trung đứng dậy, khoát tay nói:
- Đến đây, chúng ta uống rượu nói chuyện.

Cả đám đi đến một nơi rộng rãi uống rượu, có điều Lục Thất và cha con Chiết Duy Trung ngồi riêng một gian, Thạch Trung Phi và tướng sĩ Chiết thị đi uống rượu, Thập tứ tiểu thư và Chiết Hương Nguyệt cũng đến chỗ Thạch Trung Phi.

Ba người ngồi xuống uống trước một chén, sau khi đặt xuống, Lục Thất đứng dậy rót rượu cho cha con Chiết Duy Trung. Phụ thân Chiết Duy Trung mỉm cười nói:
- Đây đáng lý là việc của Hương Nguyệt, nhưng chúng ta có chuyện cần bàn, không tiện để cho nó biết.

Lục Thất mỉm cười rót rượu, sau khi ngồi xuống, nói;
- Thiên Phong đến Ngân Châu, cũng là có lời muốn nói với nhạc phụ và tứ ca.

Cha con Chiết Duy Trung gật đầu, Chiết Duy Trung nói:
- Mắt thấy đã gần xuân, Hạ quốc có lẽ sắp đại quân đột kích Ngân Châu, chúng ta cần Thiên Phong đệ giúp đỡ, nói thực, Ngân Châu này có một nửa là của đệ.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Đã là người một nhà, thì không cần nói một nửa, chúng ta nhất định phải giúp đỡ lẫn nhau.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:
- Thiên Phong, nếu Hạ quốc đột kích, đệ ứng phó thế nào?
- Đệ cảm thấy, nếu người đứng đầu Hạ quốc sáng suốt, có lẽ sẽ không đột kích Ngân Châu vào đầu mùa xuân.
Lục Thất trả lời.

- Ồ, vì sao?
Chiết Duy Trung hỏi.

- Đệ cho thám báo thăm dò động thái Chu quốc, bây giờ Chu quốc đang điều quân đồn trú Trường An, có lẽ là muốn tấn công Ba Thục, mà Ba Thục Hán quốc và Hạ quốc liên minh, cho nên Hạ quốc rất có khả năng sẽ giúp đỡ Hán quốc.
Lục Thất nói.

- Thiên Phong, Hạ quốc cho dù cùng Hán quốc liên minh, cũng rất khó giúp đỡ Hán quốc, cũng có thể nói, Hán quốc cũng không dám dẫn sói vào nhà.
Phụ thân Chiết Duy Trung nói.

- Nhạc phụ, bình thường mà nói, Hạ quốc nên giúp đỡ Hán quốc, bởi vì đại quân Chu quốc một khi chiếm cứ Ba Thục, là có thể tiếp tục tiến chiếm khu vực Hà Hoàng, mặc dù có câu môi hở răng lạnh, mặc dù nghe nói người đứng đầu Hạ quốc rất bạo ngược, có lẽ sẽ không để ý đến sự an nguy của Hà Hoàng, nhất định sẽ báo mối thù Ngân Châu.
Lục Thất phân tích nói.

Cha con Chiết Duy Trung gật đầu, Chiết Duy Trung nói:
- Khả năng người đứng đầu Hạ quốc đến Ngân Châu là rất lớn, mất đi Ngân Châu, không những khiến Hạ quốc lòng người suy sụp, hơn nữa cũng khiến Chiết thị tạo thành uy hiếp lớn hơn đối với Hạ quốc.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu chỉ là Hạ quốc đến đánh Ngân Châu, với binh lực hiện tại của chúng ta, có lẽ có thể ngăn cản, đệ bây giờ lo lắng, một khi Chu quốc tiến quân Ba Thục, Tấn quốc công của phủ Thái Nguyên có lẽ cũng sẽ hành sự, tám phần là sẽ tấn công Thạch Châu.

Cha con Chiết Duy Trung im lặng nhìn nhau một cái, Chiết Duy Trung nói:
- Huynh đệ, nếu chúng ta bị Hạ quốc và phủ Thái Nguyên tấn công, vậy thì phải ứng phó thế nào?

- Đệ biết tứ ca không muốn mất đi Ngân Châu, cho nên có thể để nhạc phụ đóng quân, còn đệ và tứ ca suất quân chinh chiến vòng ngoài.
Lục Thất trả lời.

- Thạch Châu của đệ không thủ sao?
Chiết Duy Trung nói.

- Nếu Tấn quốc công đánh đến, Thạch Châu sẽ không thủ được, cho nên một khi cùng Tấn quốc công phát sinh chiến sự, đệ sẽ tận lực cho người ở Thạch Châu rời đến thành Ngân Châu tị nạn, có thể nạp được hai mươi vạn người, cho nên tính từ bây giờ, đệ sẽ đem lương thực của Thạch Châu chuyển đến thành Ngân Châu, cho hai mươi vạn người có thể ăn đủ nửa năm, nửa năm thời gian, đủ để khiến cho kẻ thù suy sụp.
Lục Thất bình thản nói.

Cha con Chiết Duy Trung đều gật đầu, họ đương nhiên hiểu, chiến tranh là tiêu hao tài lực và lương thực nhất, Hạ quốc hay Tấn quốc công tấn công Ngân Châu Thành lâu ngày, hao tổn chiến tranh sẽ trở thành gánh nặng cực lớn, một lượng lớn quân lực nếu như bị kìm hãm ở Ngân Châu, căn bản không thể lấy chiến tranh nuôi chiến tranh.

Hơn nữa nếu Tấn quốc công tạo phản, Chu quốc có thể ngồi im quan sát sao? Thời gian ngắn có thể để mặc quân đội Tấn quốc công tiến vào Thạch Châu, chỉ cần qua dăm bữa nửa tháng, Chu quốc chắc chắn sẽ phải phát binh tấn công phủ Thái Nguyên.

- Nào, Thiên Phong.
Phụ thân Chiết Duy Trung vui vẻ nâng chén rượu.

Lục Thất nâng chén hưởng ứng uống hết, đặt chén xuống, ba người tự động rót đầy chén của mình, Lục Thất nói:
- Nhạc phụ, nếu Hạ quốc không có tấn công Ba Thục, còn Chu quốc thì lại tiến quân Ba Thục, thì nhạc phụ sẽ làm thế nào?

- Ý của ngươi là, chúng ta cũng xuất binh tấn công Hạ quốc?
Phụ thân Chiết Duy Trung hỏi ngược lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Khởi chiến chính là cơ hội, có hình thế chiến tranh, tấn công chính là phòng ngự tốt nhất, chỉ có chiếm cứ càng nhiều lãnh thổ, mới có thể có được thế lực lớn hơn.

Cha con Chiết Duy Trung gật đầu tán thành, nhưng phụ thân Chiết Duy Trung lại nói:
- Chúng ta cũng muốn giành được lãnh thổ, nhưng nói thực, cũng không muốn giúp Chu quốc kìm hãm Hạ quốc, nếu Chu quốc tiến đoạt Ba Thục, vậy chúng ta cho dù chiếm cứ cả Hạ quốc, cuối cùng cũng vẫn bị Chu quốc chinh phạt, vùng đất mới đoạt, rất khó giữ được.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Nhạc phụ nói có lý, chúng ta bảo vệ Ngân Châu trước, sau đó căn cứ chiến cục mà biến hóa.

- Đúng, nào.
Phụ thân Chiết Duy Trung vui vẻ đáp ứng, nâng cao chén rượu.

Quyển 5 - Chương 48: Ngắm trời sao

Vào đêm, Lục Thất đứng trong Ngân Châu Thành, ngửa mặt nhìn lên bầu trời rực rỡ ánh sao, hôm nay đến Ngân Châu, cùng cha con Chiết Duy Trung đạt thành đồng minh công thủ, nhưng Chiết thị rõ ràng bảo thủ, không muốn mạo hiểm thay thế Hạ quốc.

Chiết thị bảo thụ cũng là bình thường, nếu tham lam đi đoạt lãnh thổ Hạ quốc, hậu quả khả năng sẽ là loạn trong giặc ngoài, Chiết thị không có hậu phương đủ lớn có thể sử dụng, không thể chống lại sự xâm lược của Chu quốc, cho nên chiếm cứ Ngân Châu, đoạt lấy những thứ trước mắt là được.

Còn Lục Thất thì cần kiềm chế Hạ quốc, bất luận Hạ quốc có tấn công Ba Thục hay không, Tấn quốc đều sẽ tấn công Ba Thục, sở hữu Ba Thục, là sở hữu quyền chủ động tiến vào lãnh thổ Chu quốc, Kinh Châu bây giờ, trước sau đều là bị động phòng ngự Hán quốc và Chu quốc, giống như một miếng thịt, bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với nguy cơ bị nuốt chửng, Kinh Châu nếu như mất, Tấn quốc sẽ không thể nhăm nhe Chu quốc.

Kinh Châu đối với Tấn quốc mà nói, ý nghĩa chiến lược cực kì trọng đại, có được Kinh Châu nhăm nhe Chu quốc, ý nghĩa lớn nhất chính là có thể kìm hãm quân lực Chu quốc, nếu như Chu quốc tiêu diệt Đường quốc, vậy thì sẽ cùng Tấn quốc triển khai chiến tranh ở Giang Nam, có Kinh Châu ở thượng du Đại Giang nhăm nhe Chu quốc, Chu quốc sẽ không dám tiếp tục điều quân vượt sông tiếp viện, nếu Chu quốc để trống thành, quân lực Kinh Châu có thể vượt qua Hán Thủy tấn công vào bụng Chu quốc.

Ở thời kì Tam Quốc, phát sinh cái gọi là Quan Vũ sơ ý mất Kinh Châu, chuyện đó căn bản không thể tính là Quan Vũ sơ ý, chiến tranh năm đó, là đại quân Tào Tháo tấn công Ba Thục, cùng quân Lưu Bị đại chiến ở Hán Trung, còn Quan Vũ trấn thủ Kinh Châu vì muốn kìm hãm quân Tào Tháo, gần như dốc sạch sào huyệt xuất binh vượt Hán Thủy Bắc chinh, đánh thẳng vào bụng Tào Tháo, dọa cho Tào Tháo suýt chút nữa bỏ đô mà chạy, cho nên cái gọi là mất đi Kinh Châu, chính là để chiến sự của Lưu Bị ở Hán Trung có thể không bại.

Quan Vũ cũng không phải không muốn lưu lại trọng binh bảo vệ Kinh Châu, phòng bị Đông Ngô, mà vì quân tiên phong cần tinh nhuệ, chỉ có thể lần lượt từng bước, binh ít rồi tấn công vào bụng Tào Tháo, rất có thể sẽ trở thành họa hổ không nên thành họa chó, Quan Vũ mất đi Kinh Châu, chỉ có thể nói là Quan Vũ thua cược, Quan Vũ đánh cược Đông Ngô có thể giữ được ước liên minh, nhưng Đông Ngô lại coi lợi ích làm đầu xé bỏ liên minh Tôn Lưu.

Bây giờ Lục Thất có được một nửa Kinh Châu và đất Sở, cũng giống như lãnh thổ Lưu Bị năm xưa, còn Ngụy quốc thì là một bộ phận lãnh thổ Đông Ngô năm đó, chỉ có lãnh thổ Đông Ngô năm đó, bây giờ bị Đường quốc, Tấn quốc và Ngụy quốc chia ba.

Mùa xuân sắp đến, chiến tranh có lẽ sẽ nổ ra vào mùa xuân, trong lòng Lục Thất hi vọng Tấn quốc công có thể khuấy đảo Khai Phong Phủ, chứ không phải tấn công Thạch Châu, nhưng Lục Thất thì hiểu, hồng mềm dễ nắn, chiến lược của Tấn quốc công, tám phần sẽ là giải quyết uy hiếp Thạch Châu trước, sau đó mới cùng Chu quốc đối kháng.

Chiết Hương Nguyệt khoan thai đi đến bên cạnh Lục Thất, dịu dàng nói:
- Gió, bên ngoài lạnh, không nên đứng lâu.

Lục Thất ấm lòng gật đầu, giơ tay ôm Chiết Hương Nguyệt vào lòng, Chiết Hương Nguyệt như chú chim nhỏ dán vào thân thể Lục Thất, một lúc lâu sau, Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói:
- Có phải đang nhớ người nhà ở phương Nam không?

Lục Thất hơi giật mình, trong lòng nảy sinh hổ thẹn, cố nhân ngẩng đầu ngắm minh nguyệt, cúi đầu nhớ cố hương, hắn ngẩng đầu ngắm trời sao, tâm tư lại không nghĩ gì đến những người thân thích, hắn là nên nhớ mẫu thân, thê thiếp cùng con cái phương Nam.

- Ta không có nhớ gia đình phương Nam, ta đang nghĩ, sắp chiến tranh rồi.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Chiến tranh? Có phải Hạ quốc muốn tấn công không?
Chiết Hương Nguyệt có chút căng thẳng thấp giọng hỏi.

- Không biết nữa, có lẽ, mùa xuân này sẽ có chiến tranh.
Lục Thất ôn hòa nói.

Chiết Hương Nguyệt ồ một tiếng, dừng một chút, lại dịu dàng nói:
- Phương Bắc cũng thường bị người Khiết Đan tấn công, người Khiết Đan đáng ghét hơn người Yến rất nhiều, người Yến tấn công, ít khi giết hại dân thường, chỉ có cướp đoạt tài sản, còn Khiết Đan thì gặp đâu giết đó.

Lục Thất ồ một tiếng, dừng một chút, ôn hòa nói:
- Hương Nguyệt, sau này nàng nếu không muốn rời khỏi Tây Bắc, vậy thì có thể sống ở Tây Bắc.

- Chàng nói như vậy, là không muốn ta nữa?
Chiết Hương Nguyệt lập tức kinh nghi nói.

- Không được nói bậy, ý của ta, là nàng có thể sống ở nhà mẹ, cũng có thể sống ở Khai Phong Phủ, Thanh Phong Cư của Khai Phong Phủ, nàng biết rồi đấy.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Chàng không mang ta về phương Nam sao?
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

- Nam Bắc đến cùng cũng phải nhất thống, chỉ là chuyện của mấy năm nữa thôi, cho nên nàng sống ở đâu cũng được, sau này nàng có con cái của ta, ta cho phép nàng mang theo con cái chúng ta, đến thảo nguyên nuôi dạy.Lục Thất ôn hòa nói.

- Nam Bắc thống nhất, e là rất khó, Chu quốc chinh chiến nhiều năm, cũng không thể nhất thống Nam Bắc.
Chiết Hương Nguyệt nghi ngờ nói.

- Ta đến Chu quốc, Nam Bắc nhất thống sẽ là chuyện không xa.
Lục Thất một lời hai ý trả lời.

- Dạ, ngày trước ở Thanh Phong Cư, nghe chàng nói, Hấp Châu của chàng ở phương Nam, có mười vạn quân lực.
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

Lục Thất im lặng gật đầu, Chiết Hương Nguyệt lại nói:
- Chỉ có điều Hấp Châu xa quá, nếu là tiếp giáp Thạch Châu, thì chàng có thể giống như Chiết thị.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Nếu Thạch Châu có thêm mười vạn quân lực, Chu quốc và ta sẽ phải nói chuyện với nhau bằng binh lực, chính bởi vì mười vạn quân đang ở Hấp Châu phương Nam, cho nên ta mới trở thành phò mã Đại Chu, mới có thể đến Thạch Châu nhậm chức.

- Dạ, Chu quốc hẳn là nghĩ, để chàng ở phương Nam làm nội ứng.
Chiết Hương Nguyệt nhỏ giọng nói.

- Sẽ không để ta làm nội ứng, nhưng sẽ lợi dụng quân lực của ta ở Hấp Châu, sống mái với Đường quốc, quốc chủ Đường quốc, là một quốc chủ tốt bụng luôn muốn giúp đỡ kẻ thù.
Lục Thất cười nhạt nói.

- Nếu Chu quốc chỉ là lợi dụng chàng, vậy sau khi Chu quốc tiêu diệt Đường quốc, Chu quốc liệu có thể tha cho chàng nữa không.
Chiết Hương Nguyệt quan tâm nói.

- Đó là điều chắc chắn.
Lục Thất dửng dưng nói.
- Nếu Chu quốc không thể tha cho chàng, chàng phải làm thế nào? Đầu quân cho Chiết thị?
Chiết Hương Nguyệt tay nắm vạt áo Lục Thất, quan tâm hỏi.

- Nếu Chu quốc không thể tha cho ta, ta chỉ có thể chạy về phương Nam, nếu đầu quân cho Chiết thị, Chiết thị không có thực lực chống lại Chu quốc.
Lục Thất ôn hòa nói.

Chiết Hương Nguyệt im lặng, một lát sau dựa vào thân thể Lục Thất, nhỏ giọng nói:
- Phong, bao giờ chàng trở về phương Nam, dẫn ta theo.

- Sao? Nàng nỡ rời bỏ người nhà, rời bỏ thảo nguyên.
Lục Thất ôn hòa hỏi.

- Thiếp là nữ nhân, thiếp đã lựa chọn chàng, thì nên theo chàng đến chân trời góc biển, rời bỏ người thân, thiếp có thể thư tín thăm hỏi, rời bỏ thảo nguyên, thiếp có thể nằm mơ.
Chiết Hương Nguyệt dịu dàng nói.

Lục Thất nghe mà trong lòng ấm áp, cánh tay đang ôm Chiết Hương Nguyệt khẽ dùng lực, qua một lúc, Chiết Hương Nguyệt đột nhiên quay đầu nói:
- Phong, chàng trở về phương Nam, còn có chốn dung thân không? Chu quốc nếu tiến quân phương Nam, Hấp Châu của chàng khẳng định là không giữ được.

- Ta trở về phương Nam, có thể đầu quân cho Tấn quốc, người đứng đầu Tấn quốc từng nợ ta một lời hứa, là hứa trước mặt mọi người.
Lục Thất trả lời nói.

- Đầu quân cho Tấn quốc? Chu quốc nếu tiến quân phương Nam, Tấn quốc kia có thể ngăn cản được sao?
Chiết Hương Nguyệt lo lắng hoài nghi.

- Ta vốn cho rằng, Chu quốc mạnh hơn Tấn quốc rất nhiều, cho nên mới có lòng đầu quân cho Chu quốc, nhưng bây giờ, ta đã biết, Chu quốc nếu chiến tranh với Tấn quốc, Chu quốc chưa chắc có thể chiến thắng Tấn quốc.
Lục Thất hồi đáp.

- Không thể nào, Tấn quốc mạnh như vậy sao?
Chiết Hương Nguyệt khó tin nói, tự cổ đến nay, chiến lực của người phương Nam không thể bằng được người phương Bắc, đó là nhận thức chung của những người phương Bắc.

- Tướng sĩ Chu quốc, thiện chiến hơn tướng sĩ Tấn quốc, nhưng nội bộ Chu quốc thì lại tồn tại nguy cơ rất lớn, căn cứ theo gì ta tìm hiểu được trong thời gian vừa qua, Chu quốc không những có giặc ngoài cường thế, còn có cả thù trong cường thế, Tấn quốc công nàng cũng biết, cơ bản là cát cứ ở phủ Thái Nguyên, còn ba huynh đệ Triệu Khuông Dẫn của Chu quốc, thì sở hữu thế lực đủ để chiếm cứ một nửa giang sơn Chu quốc.
Lục Thất bình thản nói.

Chiết Hương Nguyệt gật đầu, dịu dàng nói:
- Triệu thị huynh đệ của triều đình Chu quốc rất có thế lực, nhưng Chiết thị chúng ta cùng Triệu thị không mấy thân thiết, chúng ta chỉ có quan hệ thân thiết với Định quốc công Dương phủ thôi.

Lục Thất mỉm cười, lại ôn hòa nói:
- Quân lực Chu quốc dũng mãnh thiện chiến, nhưng Tấn quốc đã giành được nguồn sản xuất Thần Tí Nỏ từ chỗ Giang âm quân. Thần Tí Nỏ chính là võ bị của tám trăm nỏ quân trong quân đội của ta, ta trước đây sở dĩ có thể dùng chút vốn liếng đánh bại Hạ quân, một nửa là dựa vào sự sắc bén của Thần Tí Nỏ, nếu quân lực Tấn quốc cũng được trang bị thần tí nỏ, quân lực Chu quốc cho dù thiện chiến, cũng sẽ tử thương nghiêm trọng.

- Ồ, Thần Tí Nỏ chàng nói, có phải là thứ mà các hộ vệ vẫn đeo, thường ngày ta không để ý, ngày mai ta sẽ đi xem lại.
Chiết Hương Nguyệt tò mò đáp.

- Được, ngày mai nàng có thể đi xem.
Lục Thất nhẹ giọng trả lời.

Quyển 5 - Chương 49: Mùa xuân đến rồi

Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô,
Thảo sắc diêu khan cận khước vô.
Tối thị nhất niên xuân hảo xử
Tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô.
*Bài thơ Sơ xuyên tiểu vũ – Hàn Dũ*
(Bản dịch thơ của Ngô Xuân Phú:
Mưa nhỏ góc trời tơ sữa bay.
Xa gần sắc cỏ gợn hây hây.
Buổi nay xuân đẹp không đâu sánh.
Khói liễu hoàng thành đủ ngất ngây)

Mùa xuân đến, sau một hồi gió xuân mưa phùn, cảnh sắc Giang Ninh xanh biếc dạt dào, bầu trời xanh cao quang đãng, dưới đất người đi lại như nêm, cảnh tượng phồn hoa thái bình.

Bên trong hoàng cung Đường quốc, tựa hồ vẫn còn lưu lại hơi thở mùa đông, từ sau khi thái tử đến Chu quốc, hoàng cung Đường quốc trở thành một đám mây u ám không thể xua tan, Lý Quốc Chủ thường xuyên nổi giận, sứ thần Chu quốc đã đến bốn lần, mỗi lần đều là ép Lý Quốc Chủ quy hàng, để cho Lý Quốc Chủ giữ được phú quý đến Khai Phong Phủ làm Ngô vương.

- Đám nghịch thần tặc tử này.
Lý Quốc Chủ ở Thính Vũ Hiên, lại giận dữ phát tiết.

- Bệ hạ nguôi giận, bảo trọng long thể.
Hạ đại nhân vội vàng nhỏ giọng khuyên giải.

- Lâm Nhân Triệu đại nghịch, không thể giữ.
Lý Quốc Chủ buồn bực đem tấu chương trong tay ném cho Hạ đại nhân.

Hạ đại nhân tiếp nhận đọc một chút, chấu chương là do Lâm Nhân Triệu dâng lên, trong đó khuyên can Lý Quốc Chủ không thể dụng binh đối với Hấp Châu, mà trước đó, Lý Quốc Chủ sau khi biết Lục Thiên Phong trở thành phò mã Đại Chu, đã nảy sinh ý định tiến công Hấp Châu, lập tức mật chỉ đến Kinh Châu, lệnh cho Lâm Nhân Triệu chuẩn bị tấn công Hấp Châu.

Không ngờ Lâm Nhân Triệu lại dâng tấu khuyên can xuất binh, nói Lục Thiên Phong trở thành phò mã Chu quốc, chắc chắn là kế ly gián của Chu quốc, ngược lại kiến nghị lập tức tăng cường phòng ngự Đại Giang, nói Chu quốc khả năng là muốn vượt sông, nhưng Lý Quốc Chủ cũng nhận được tin tình báo về quân đội Chu quốc, tin tức là Chu quốc đang điều quân đến đóng ở Trường An, ý đồ tấn công Ba Thục Hán quốc, Chu quốc không có điều động cấm quân Nam hạ.

Khiến Lý Quốc Chủ buồn bực là, ông ta trước đó nghe nói Lâm Nhân Triệu ngày còn ở Tây bộ, từng cùng Vu Hoa và Lục Thiên Phong hợp mưu, ủng lập thái tử hình thành cục diện Đông Tây phân trị, cuối cùng vẫn là Tây bộ đại bại mà không thực hiện được.

Hạ đại nhân đọc xong tấu chương cũng không dám nói gì, trên thực tế y cảm thấy Lâm Nhân Triệu cũng có lẽ đúng, Đường quốc bây giờ, nếu như cùng Hấp Châu phát sinh chiến sự, đó chính là tự giết lẫn nhau, nhưng hắn biết quốc chủ bệ hạ sớm đã coi Hấp Châu như cái gia trong mắt, hàng ngày mất ăn mất ngủ chỉ muốn tính cách diệt trừ hậu hoạn, hắn khuyên cũng vô dụng, chẳng may chọc quân vương sinh lòng nghi kị, đối với y mà nói, nói thất sủng chính là thất sủng.

- Tuyên Hoàng Phủ Kế Huân.
Lý Quốc Chủ phân phó nói.

Hạ đại nhân cung kính đáp ứng, quay người ra cửa dặn dò kẻ dưới, nửa giờ sau, kinh quân Đô chỉ huy sứ Hoàng Phủ Kế Huân đến, vào Thính Vũ Hiên bái kiến Lý Quốc Chủ.

- Kế Huân, trẫm sẽ tuyên Lâm Nhân Triệu về Giang Ninh báo cáo công việc, ngươi đích thân chặn đường, giết chết Lâm Nhân Triệu.
Lý Quốc Chủ âm trầm phân phó.

- Vâng, thần lĩnh dụ.
Hoàng Phủ Kế Huân không chút do dự trả lời, Lý Quốc Chủ nghe xong hài lòng gật đầu, không hổ là trung liệt, đối với dụ lệnh của mình có thể hoàn toàn chấp hành.

- Kế Huân, lần trước ngươi đến Hấp Châu, mặc dù không lập nên công trạng gì, trẫm cũng không có trách ngươi, bây giờ, nếu cho ngươi dẫn quân tấn công Hấp Châu, ngươi có tự tin có thể giành chiến thắng không.
Lý Quốc Chủ ôn hòa hỏi.

Hoàng Phủ Kế Huân sắc mặt biến hóa, trong lòng cực kì khổ sở, đầu đông y phụng chỉ làm Tuyên phủ sứ, đến Hấp Châu tìm kiếm cơ hội tiếp cận tướng sĩ Hấp Châu, nhưng hậu quả, lại trở thành một lần ác mộng của y.

Y đến Hấp Châu, thứ sử Hấp Châu Lục Thiên Hoa đối với y rất là cung kính, y vì muốn tiếp cận tướng quan Hấp Châu, không thể không kìm nén tính khí của mình, tự giác hạ mình xưng huynh gọi đệ với Lục Thiên Hoa.

Nhưng chuyện ác khiến Hoàng Phủ Kế Huân tuyệt đối không ngờ đã giáng xuống y, trong bữa tiệc đón tiếp của Lục Thiên Hoa, y bị hạ độc bất tỉnh, sau khi tỉnh lại, đã ở trong xe tù, y bị áp giải đến một quan doanh của Hấp Châu.

Ở quân doanh Hấp Châu, y kinh hoàng biết được, thì ra Lục Thiên Phong sớm đã quy hàng Tấn quốc, được phong làm Ngô vương, trong tòa quân doanh đó, y bị lột sạch quần áo, dọa bị thực thi cung hình trở thành thái giám, trong lúc hoảng sợ, y đã hét lên rằng chấp nhận quy hàng Tấn quốc.

Y bị ép viết thư hàng, nhận được quan chức và huân phong của Tấn quốc, Tấn quốc phong y làm Thành quốc công, binh bộ thị lang, thứ sử Quế Châu, y được thả về Hấp Châu, khiến y phẫn nộ là, Lục Thiên Hoa đó còn hỏi y, đại nhân đã đi đâu, sau khi y nén giận hỏi kĩ, mới biết Lục Thiên Hoa đúng là không biết y bị trói đi, cùng hộ vệ của y tìm kiếm y rất nhiều ngày.

Về tới Giang Ninh, ác mộng cũng theo đó mà đến, y là kinh quân Đô chỉ huy sứ, nắm quyền chỉ huy và huấn luyện quân đội. Tấn quốc đôi khi truyền lệnh đến, mệnh lệnh y tiến cử đề bạt một số người, y không dám không nghe, biến thành ám quan của Tấn quốc.- Sao? Khanh không đủ tự tin?
Lý Quốc Chủ thấy Hoàng Phủ Kế Huân im lặng, lại ôn hòa hỏi.

- Bệ hạ, tấn công Hấp Châu quá trọng đại thần không có lòng tin tuyệt đối.
Hoàng Phủ Kế Huân cung kính trả lời.

Thần sắc Lý Quốc Chủ bình thản, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng, nếu Hoàng Phủ Kế Huân nói có đủ tự tin giành chiến thắng, Lý Quốc Chủ ngược lại sẽ cảm thấy Hoàng Phủ Kế Huân thích việc lớn hám công to, ấn tượng của Lý Quốc Chủ về Hoàng Phủ Kế Huân, là võ tướng trung thành, nhưng không phải lương thần, loại ấn tượng này, ít nhiều là bị Mao Sơn diệt phỉ ảnh hưởng, so với Lục Thiên Phong, chiến tích của Hoàng Phủ Kế Huân quá kém cỏi.

- Ngươi không đủ tự tin, vậy có muốn tiến cử ai không?
Lý Quốc Chủ ôn hòa hỏi.

- Thần cảm thấy, có thể dùng Chu đại nhân tấn công Hấp Châu.
Hoàng Phủ Kế Huân trả lời nói.

Lý Quốc Chủ gật đầu, nói:
- Ngươi đi chuẩn bị đi, trẫm dự định điều một nửa kinh quân, do Anh Vương làm thống soái, xuất chinh Hấp Châu.

Hoàng Phủ Kế Huân khẽ giật mình, đứng dậy hành lễ nói:
- Bệ hạ, Anh Vương điện hạ đang ở huyện Kim Đàn, hay là dùng Vương đại nhân?

- Trẫm cần Vương Văn Hòa trấn thủ huyện Kim Đàn, quân lực huyện Kim Đàn không thể động, trẫm sẽ điều một nửa kinh quân, một nửa kinh quân, cộng thêm quân lực Trì Châu, do Anh Vương làm thống soái, còn Chu khanh giám quân.
Lý Quốc Chủ hồi đáp.

- Vâng, thần đã rõ.
Hoàng Phủ Kế Huân cung kính đáp.

- Đi đi, trẫm rất muốn nhìn thấy thành tựu luyện quân của ngươi.
Lý Quốc Chủ ôn hòa nói.

- Vâng! Thần cáo lui.
Hoàng Phủ Kế Huân từ lễ rời đi.

Y rời khỏi Thính Vũ Hiên, trên mặt lộ ra nụ cười khổ, không ngờ mới đi được mấy chục mét thì gặp một thái giám nghênh hành, y vừa nhìn thấy liền vội vàng hành lễ mỉm cười nói:- Hình đại nhân.

- Ha ha, là Hoàng Phủ tướng quân.
Hình đại nhân mập trắng, cũng hành lễ đáp lại.

- Hoàng Phủ tướng quân, tâm tình bệ hạ thế nào?
Hình đại nhân tiện đà hỏi.

- Không được tốt.
Hoàng Phủ Kế Huân trả lời.

Hình đại nhân nghe xong nhíu mày gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ không vui, chúng ta không nên làm phiền người.

- Ồ, đại nhân có chuyện gì muốn bẩm báo bệ hạ sao?
Hoàng Phủ Kế Huân thăm dò hỏi, y và Hình đại nhân có quan hệ khá tốt.

Hình đại nhân nhìn y một cái, nhỏ giọng nói:
- Theo tin tức truyền về từ phương Bắc, bên bờ sông có thêm một số thuyền mới.

Hoàng Phủ Kế Huân khẽ giật mình, nói:
- Thuyền mới? Chu quốc không lẽ có ý đồ vượt sông tấn công?

- Khó nói lắm, tin tức chỉ nói bên bờ sông có thêm mấy chục thuyền mới, không có phát hiện quân lực Chu quốc đóng quân trên đê.
Hình đại nhân nói.

Hoàng Phủ Kế Huân gật đầu, tiếp đà tiến lên nửa bước, thấp giọng nói:
- Đại nhân chớ nên đến làm phiền bệ hạ, bệ hạ đã hạ lệnh giết chết Lâm Nhân Triệu rồi.

- Cái gì? Giết chết Lâm Nhân Triệu?
Hình đại nhân cả kinh nói.

- Bệ hạ muốn tấn công Hấp Châu, Lâm Nhân Triệu khẳng định là đã phản bác.
Hoàng Phủ Kế Huân thấp giọng nói.

- Cái gì? Bệ hạ không nên tấn công Hấp Châu, cho dù tiến chiếm Hấp Châu, hậu quả cũng sẽ là ép quân lực Hấp Châu đầu hàng Tấn quốc, tuyệt đối là mất nhiều hơn được.
Hình đại nhân vội la lên.

- Bệ hạ đã coi Hấp Châu như họa lớn trong lòng, không thể không diệt.
Hoàng Phủ Kế Huân thấp giọng nói.

Thời gian này, nội tâm hắn đã nghiêng về phía Tấn quốc, cảm thấy vận số Đường quốc, cách tà dương bế mặc không còn bao xa.

Hình đại nhân miễn cưỡng cười khổ, làm thái giám từng ấy năm, ông ta đương nhiên biết Lý Quốc Chủ là một nhân vật cực kì bướng bỉnh, ngoài mặt có thể nạp gián, trên thực tế đối với can gián của đại thần, chỉ là khoan dung không trách tội mà thôi, cho nên mới có được thanh danh nhân quân.

Không ngờ lại tru diệt Lâm Nhân Triệu, Hình đại nhân chỉ cảm thấy Đường quốc xong rồi, hắn rất rõ, Lâm Nhân Triệu tuyệt đối là trung thành với Đường quốc, nếu Lâm Nhân Triệu có nghịch tâm, khi còn ở Hấp Châu, cho dù không tạo phản, cũng hoàn toàn có thể đầu hàng Chu quốc.

Ông ta cười khổ sau đó gật đầu, quay người hiu quạnh rời đi, Hoàng Phủ Kế Huân nhìn theo bóng dáng Hình đại nhân, trong lòng cũng có chút ưu tư, y nhìn ra phản ứng thất vọng của Hình đại nhân, y cũng rất thất vọng, mặc dù Tấn quốc hứa trọng thưởng, nhưng y lại cảm thấy không chắc chắn.

Hai ngày sau, truyền ra một tin tức chấn động trên dưới Đường quốc, Lâm Nhân Triệu trên đường hồi kinh báo cáo, sau khi uống say ở quán rượu thì không tỉnh lại nữa, theo như khám nghiệm tử thi, là đột tử do trung gió sau khi uống rượu tạo thành.

Nhưng lại có tin đồn rằng, Lâm Nhân Triệu bởi vì kháng chỉ, mới bị tru sát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau