KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 581 - Chương 585

Quyển 5 - Chương 35: Chim ưng

Quân Chu thắng lợi, niềm vui bất ngờ tràn ngập chiến trường. Trận chiến này đã bắt được hơn hai nghìn tù binh Hạ quốc. Kỵ binh lại chỉ có hơn năm trăm tù binh, nhưng lại thu được gần hai nghìn chiến mã. Kỵ binh chết, phần lớn đều do quân nỏ bắn chết. Quân nỏ đương nhiên chỉ bắn người, bắn trúng ngựa cơ bản chỉ là ngộ thương.

- Đại nhân.
Vân Cẩm Đông vui mừng gọi Lục Thất. Trận chiến này quá chấn động, không những thu được đại thắng, mà thương vong quân Chu rất ít, chủ yếu chính là chiến địa đạo hoàn toàn khắc chế được kỵ binh Hạ quốc.

- Vân thúc, bây giờ có chuyện vô cùng quan trọng, phải đi làm.
Lục Thất bình thản nói.

- Được, người nói đi.
Vân Cẩm Đông vui mừng đáp.

- Vân thúc, ngươi lập tức dẫn năm trăm quân, đổi áo giáp của tù binh tới cướp bên tàu Hoàng Hà. Sau đó ta sẽ điều hai ngàn quân tới tìm ngươi. Ngươi dẫn hai nghìn năm trăm quân tới tập kích cướp lấy Tuy Châu, tốt nhất là có thể di dời nhân khẩu. Đặc biệt là người thân của những tù binh này.
Lục Thất nói.

- Đi tập kích Tuy Châu?
Vân Cẩm Đông kinh ngạc nói.

- Đúng, bây giờ Tuy Châu tất là trống rỗng, có thể đánh một lần, nhưng không thể gây họa hại phóng hỏa giết người, chỉ lấy tiền của và nhân khẩu của đại hộ. Nếu thà chết không tới, không cần giết hại.
Lục Thất dặn dò.

- Được, thuộc hạ đi.
Vân Cẩm Đông tuân lệnh nói. Mặc dù y cảm thấy có chút liều lĩnh.

Lục Thất gật đầu, nhưng Vân Cẩm Đông lại lo lắng nói:
- Hơn hai ngàn quân đi rồi, mười ngàn trấn quân có gây rối không? Hay là tù binh phản kháng?

- Vân thúc không phải lo, tù binh ta có thể nhốt ở trong thành. Nếu trấn quân không có sự bày mưu tính kế của Tấn Quốc Công, họ không dám tạo phản.
Lục Thất tự tin nói.

Hắn không dám rời khỏi Thạch Châu, cho nên chỉ có thể để Vân Cẩm Đông đi thử nghiệm. Nếu không nắm bắt cơ hội cướp lấy Tuy Châu, thế lực của hắn ở Thạch Châu sẽ không thể phát triển nhanh chóng được.

Vân Cẩm Đông gật đầu bước đi, lấy ra năm trăm kỵ binh thay áo giáp tù binh, tới cướp bến tàu Hoàng Hà. Lục Thất quay người đi giải quyết hậu quả, bước đi vài bước, khóe mắt hắn bỗng sáng lên, liền ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy một con chim đang bay trên cao, hơn nữa là bay từ trong huyện thành huyện Ly Thạch, đang bay về phía tây.

Lục Thất bước nhanh tới chiến mã, phi lên ngựa, thúc ngựa chạy đi, lại sợ làm kinh động tới quân Chu và tù binh, nhưng thấy một Thứ sử đại nhân dũng mãnh đó, vội vàng lên ngựa lấy cung ra cầm tay, phi nhanh vài trăm mét, bỗng giương cung bắn một mũi tên lên trời. Mũi tên đó bay lên không, cao, cao, cao quá! Một mũi tên trúng một con chim ưng.

Thấy chú chim bay trên trời cao rơi xuống, mấy ngàn tướng sỹ bỗng im lặng. Trong lòng mỗi người đều kinh hãi, mà biết đó là quan tướng Hạ quốc đưa thư, càng kinh hoàng lộ rõ vẻ tang thương. Thư đó tất là báo tin tình hình cuộc chiến ở đây, bây giờ lại bị tướng quân thần xạ cắt đứt thông tin.

Lục Thất phóng ngựa tìm chim đưa thư, tự tin lấy ống tin ở chân chim ra. Sau khi đọc xong, quay đầu nhìn về phía huyện thành Lý Thạch, cười lạnh một cái, phi ngựa chạy ra cổng thành, lệnh cho tướng sỹ gác cổng, lập tức đi bắt lấy Trưởng sử Thạch Châu. Bởi vì chữ trong thư Lục Thất biết đã từng nhìn thấy trong công văn Thạch Châu, là bút tích của Trưởng sử Thạch Châu. Nội gián này lại không thể viết văn tự Hạ quốc, có lẽ là bị Hạ quốc mua chuộc.Nhiều thiệt thòi trước khi Lục Thất đào địa đạo là dùng quân lệnh chiến địa tập huấn, không để Trưởng sử Thạch Châu cảnh giác ý nghĩa chiến lược. Trưởng sử Thạch Châu là một văn nhân, chính là nội gian ở quân doanh. Nếu nội gián không phải là danh tướng thông hiểu quân sự, cũng có thể biết được công huấn.

Khi đào địa đạo, trong quân đã có rất nhiều lời oán hận, không thao luyện quân võ, lại phí công đào hào. Nếu đào hào, vậy thì chi bằng vì nông sự mà đào hào dẫn nước, bỏ công sức cũng còn kiếm được chút tiền.

Chỉ có mấy vị quan tướng thúc công mới biết ý nghĩa chiến bị của việc đào địa đạo, cho nên yêu cầu nghiêm khắc, phải đạt được tiêu chuẩn, sâu cũng không được, nông cũng không được. Ý nghĩa chính là để có thể chạy trốn thoải mái trong hào.

Lục Thất mệnh lệnh áp giải tù binh vào trong thành trói lại, sau đó để tù binh nói ra người thân, nói thẳng là quân Chu đã tới Tuy Châu, cố gắng di chuyển người thân của tù binh tới. Các tù binh nghe xong có rất nhiều người không muốn nói, Lục Thất cũng không cưỡng ép.

Bố trí tạm giam tù binh xong, Lục Thất mới đi gặp quan lại châu nha. Các quan lại châu nha vừa kính trọng vừa giận Lục Thất, vừa tới đã bắt Đô úy vào tù. Bây giờ lại bắt Trưởng sử, lẽ nào đúng là muốn độc quyền tạo phản?

Lục Thất tới đại sảnh, ngồi trên ghế lớn sau án, nhìn hơn mười quan lại châu nha. Chuyện này chưa từng xảy ra từ khi các quan lại về nha huyện Ly Thạch, đều bận xử lý tù binh, chủ yếu là ghi chép lại người thân của tù binh.

- Chư vị, có một vị nào muốn vì Trưởng sử biện hộ?
Lục Thất hỏi.

Các quan viên nhìn nhau, chỉ có thể là đẩy quan nói chuyện:
- Đại nhân, bắt người cũng phải có lý do chứ. Thuộc hạ xin đại nhân có thể tôn trọng pháp luật hành sự.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Người của ta đang thẩm vấn, chờ y khai ra đồng mưu, ta sẽ giao lại cho ngươi, ngồi chờ đi, kiên nhẫn một chút, cũng nhanh thôi.
Các quan viên nhìn nhau, đành phải ngồi chờ. Nhưng, phía sau lại là hai hàng tướng sỹ đứng uy nghiêm, khiến cho đại sảnh đấy sát khí. Quan lại ai nấy đều ngồi im lặng, đều là nhân vật làm quan nhiều năm, chính là đối mặt với quân Hạ tới hành cũng không khiến người ta sợ như vậy.

- Đại nhân, thuộc hạ đi vệ sinh.
Một vị quan lại đứng dậy cung kính thỉnh cầu.

- Ồ, đi đi.
Lục Thất tùy tiện nói, vị quan đó liền đi ra ngoài.

Lát sau, lại có hai quan lại xin ra đi vệ sinh, Lục Thất đồng ý. Nửa giờ sau, có tướng sỹ vào bẩm báo:
- Đại nhân, ba vị quan đó chạy ra khỏi nha môn rồi, đều đã bị bắt.

Lục Thất gật đầu, các quan viên nghe xong sắc mặt biến đổi. Lục Thất đứng dậy lấy lá thư ra, bước tới trước án mở ra cho mọi người xem.

- Chuyện này sao có thể chứ?
Thôi quan khiếp sợ chất vấn.

- Ta cũng thấy không thể tin được, một Trưởng sử lại có thể vì Hạ quốc, tiếc là ưng tin này là ta bắn từ trên trời xuống, hơn nữa để tránh nói ta hãm hại, ta cũng không dùng hình với nội gian Trưởng sử này, chỉ là dùng phương pháp hù dọa để tìm ra đồng mưu của nội gian. Ba tên đó nói là đi vệ sinh, kết quả lại là chạy ra khỏi nha phủ, không chột dạ sao họ bỏ trốn?
Lục Thất lạnh lùng nói.

Các quan viên nhìn nhau đều nghĩ mà sợ. Nếu là đi vệ sinh, vậy thì có lý do cũng không nói rõ được. Đoán quan cung kính nói:
- Chúng thuộc hạ hiểu rồi, sẽ bẩm báo triều đình đúng sự thực.

Lục Thất gật đầu, hắn cố gắng tránh tiếng trái pháp luật, tất cả cố gắng mang tiếng. Muốn phát triển lâu dài ở Thạch Châu phải bịt được miệng lưỡi chỉ tội. Hắn đã bắt Đô úy, tội danh là ăn không quân lương. Bây giờ lại bắt Trưởng sử, và ba quan lại, đó lại có thể là quy tội danh cho Đô úy đó, chỉ có bôi xấu kẻ địch mới thấy được sự anh minh của hắn.

Hôm sau, chiến lợi của Tuy Châu bắt đầu hồi báo, phần lớn tiền bạc, tài sản, vật tư và nhân khẩu được chuyển về Thạch Châu. Lục Thất đích thân dẫn năm trăm quân tới bờ Hoàng Hà áp trận, nhìn về hướng trấn quân Mạnh Môn Quan.

Lần này đã dụ dỗ được quân Hạ tập kích, đối với Lục Thất mà nói là một viên đá chết mấy con chim. Một là giành được uy vọng lớn, tù binh và công huân. Hai là đặt được thế lâu dài ở Thạch Châu. Ba chính là có thể cướp được trấn quân của Mạnh Môn Quan. Những thu hoạch khác đều là nhỏ nhặt.

Chờ Vân Cẩm Đôn từ Tuy Châu trở về, hắn sẽ ra tay với trấn quân Mạnh Môn Quan. Tội danh chính là câu kết Hạ quốc, định mượn quân Hạ tập kích tiêu diệt quân Ly Thạch. Nhân chứng chính là Phan Soái và một số quan tướng Hạ quốc. Thực chứng chính là quân Hạ vượt sông tập kích huyện Ly Thạch, trấn quân Mạnh Môn Quan không tham chiến. Mặt khác, Lục Thất hiểu, Chu Hoàng đế có lẽ là muốn có được tội danh này của trấn quân.

Về phần sứ giả đó, Lục Thất không thể lợi dụng, dùng tên binh sỹ đó chỉ chứng, ngược lại sẽ lợn lành thành lợn què, cũng sẽ tạo thành tội chết của tên binh sỹ đó. Bây giờ tên binh sỹ đó đã lấy một ngàn quan và người nhà rời khỏi Thạch Châu, tới nơi khác sống cuộc sống sung túc rồi. Lục Thất vốn muốn đề bạt y một chút, nhưng tên binh sỹ đó tỏ ý không muốn ở lại.

Lại một ngày nữa, Lục Thất cử sứ giả đi phủ châu trở về, dẫn về năm trăm tướng sỹ phủ châu, lĩnh quân chính là Chiết Duy Trung. Nhưng điều khiến Lục Thất hơi bất ngờ là muội muội của Chiết Duy Trung, Chiết Hương Nguyệt cũng tới.

Lục Thất đương nhiên là vui rồi. Điều này chứng tỏ phủ châu Chiết Thị là có lòng kết giao với hắn, lập tức vui vẻ tiếp nhận châu phủ Chiết Thị, sau này không khách khí để Chiết Duy Trung thống lĩnh thuộc hạ, cộng thêm năm trăm quân của y trấn thủ Hoàng Hà. Hắn trở về xử lý hậu quả, chủ yếu là sắp xếp nhân khẩu từ Tuy Châu tới.

Quyển 5 - Chương 36: Hậu chiến

Xử lý hậu chiến rất là phức tạp. Khi không còn sự cản trở của Trưởng sử Thạch Châu và Đô úy nữa, Lục Thất có thể độc đoán chuyên hành. Vân Cẩm Đông đột kích Tuy Châu 5 ngày, đã di dời được hơn bốn mươi nghìn nhân khẩu tới Thạch Châu. Lục Thất lấy quyền của Thứ sử, đưa rất nhiều cái gọi là đất vô chủ của các huyện đó đi thủ tiêu, chỉ cần là người không ở Thạch Châu, ruộng đất trong ghi chép của quan phủ, thậm chí là nhà vườn đều ban cho di dân từ Tuy Châu tới.

Đối với chiến sỹ tham chiến, trước tiên ban tiền thưởng công, đồng thời Lục Thất cũng tập hợp các tăng nhân ở châu lân cận rời, không cần áp giải tới mà Bạch Mã tự đã có 7 vị tăng nhân đang trên đường tới. Đó là mời tới trước cuộc chiến mà tới.

Năm ngày sau, Vân Cẩm Đông dẫn thuộc hạ hoảng sợ trốn về Thạch Châu. Sau khi Hạ quốc biết tin biến ở Tuy Châu, phát mười ngàn binh tới Tuy Châu. Vân Cẩm Đông thấy thế không tốt liền tháo lui, nhưng mới qua Hoàng Hà lại bị Lục Thất điều đi đánh Mạnh Môn Quan.

Hơn sáu nghìn quân đội áp sát lấy thành quân sự bên bờ Hoàng Hà, Lục Thất cho người kêu gọi đầu hàng, nói Binh bộ Thị Lang Lục tướng quân phụng lệnh triều đình tiếp quản trấn quân Mạnh Môn Quan. Nếu trấn quân Mạnh Môn Quan kháng lệnh không về, sẽ luận tội tạo phản.

Hai trấn tướng trong thành yêu cầu Lục Thất lấy công văn của triều đình ra. Lục Thất vì thế đưa lên cái gọi là công văn, thực tế là Lục Thất ngụy tạp. Hắn nghĩ là hai tướng trấn tám phần sẽ không phân biệt được thật giả đại ấn Xu Mật Viện. Lục Thất là muốn tiếp nhận trấn quân, không đáng tổn thất.

Quả nhiên, hai trấn tướng trong thành đọc công văn. Trên công văn có đại ấn của Xu Mật Viện và Binh bộ Thị lang, họ đã không phân biệt được thật giả, chủ yếu là họ luôn lệ thuộc Tấn Quốc Công, chưa từng nhìn qua đại ấn Xu Mật Viện của triều đình Chu quốc.

Họ thật ra là có lòng phản kháng, nhưng vừa thấy hơn sáu nghìn binh tướng vây thành, lại không dám phản kháng. Nên nhớ, thuộc hạ trấn quân trong thành, dưới sự uy hiếp của chiến vong, không cần nguyện úy theo họ “tạo phản”, chỉ cần tiêu cực không ra sức, căn bản không thể giữ được thành.

Nhưng sau khi hai trấn tướng bàn bạc, còn nói chỉ có thể nghe theo quân lệnh của Tấn Quốc Công, Lục Thất liền dặn dò kêu gọi tướng sỹ.

Tướng sỹ đó bước lên trước hô lớn:
- Các tướng sỹ Chu quốc trong thành nghe đây, Phò mã Đại Chu, Binh bộ Thị lang đại nhân có lệnh, sau nửa giờ công kích, tướng sỹ không muốn phản bội Đại Chu quốc, chỉ cần sau khi công thành kịp thời bỏ vũ khí hoặc né tránh, không xem là phản quốc, là quan tướng thì vẫn là quan tướng.

Tướng sỹ liên tục hô 10 lần trở về đội ngũ, tiếp theo hơn sáu nghìn tướng sỹ bắt đầu bắt thang, làm như sắp tấn công. Mấy trăm tướng sỹ trong thành đều nhìn về phía hai trấn tướng. Hai trấn tướng nhìn nhau không nói, đều không tin có thể giữ được. Quan trọng chính là họ vẫn là tướng sỹ Đại Chu. Nếu quả thực chống lại triều đình, sẽ khiến cho tướng sỹ thuộc hạ không muốn liều mạng.

Hai trấn tướng thỏa hiệp với nhau, đồng ý nghe theo công văn triều đình quy thuận Binh bộ Thị lang. Sau khi Lục Thất tiếp nhận hai ngàn trấn quân, lập tức tiến hành thanh lọc. Tất cả quan tướng đều được dẫn đi, đổi thành tướng sỹ quân Ly Thạch lĩnh quân. Hai ngàn trấn quân Mạnh Môn Quan biến thành bốn doanh quân Ly Thạch.

Hợp nhất trấn quân Mạnh Môn Quan, Lục Thất lại bắt đầu hợp nhất tù binh, nguyện quy hàng. Lục Thất phát đi Linh Tuyền tự của Quốc tự và Định Hồ tự, mời 7 vi tặng nhân của Bạch Mã tự tới, trước phật cạo đầu cho tù binh. Quân Hạ thì trọc đầu, cũng chính là còn có tóc. Lục Thất liền cho họ cạo hết đi, để các tù binh sẽ nhận lễ rửa tội của việc Phật Thạch Châu.

Sau khi cạo đầu tù binh quy hàng, sẽ để lại ở Linh Tuyền tự của huyện Định Hồ và An Quốc tự của huyện Ly Thạch, trở thành công binh tu sửa và xây dựng thêm hai tòa chùa miếu. Đặc biệt là Linh Tuyền tự, vào đời Đường đã từng hưng thinh, là chùa Phật Hoàng đế ban xây dựng. Trong hoàn cảnh bị phá nát, Lục Thất chuẩn bị xây dựng thêm gấp năm lần bốn phía.

Sau khi cạo trọc đầu tù binh, Lục Thất cử hành siêu độ pháp sự long trọng. Hơn một trăm tăng nhân được mời tới, ở cổng ngoài phía nam huyện Ly Thạch, mặc áo Phật y trang nghiêm. Dưới sự tham gia của mấy chục nghìn người, là siêu độ chiến sỹ tử vong. Thời khắc đó, vạn chúng im lặng, đều thành tâm chắp tay cúi đầu, chính là Lục Thất cũng muốn khắc áo bào thường, một tấm áo bào dạng giáo đồ Phật thành tín.

**********

Khai Phong phủ, từ khi Lục Thất dẫn quân rời khỏi không lấu, Chu Hoàng đế liền nhận được tấu chương buộc tội. Trước tiên là Xu Mật Viện chỉ trích Lục Thất tự tiện điều binh đi Trừ Châu. Chu Hoàng đế gác lại chưa tính tới, tiếp theo Lại bộ lại chỉ trích Lục Thất bỏ quên nhiệm vụ, lại chậm chạp không tới Thạch Châu, Chu Hoàng đế lại gác lại.

Tiếp theo Quân Khí Giám Lạc Dương gửi tên nó của Lục Thất chế định tới lại khiến cho Tướng Tác Giám kinh ngạc, bẩm báo lên Chu Hoàng đế. Tiết độ sứ Lục Thất Thạch quân không ngờ đang sử dụng vụ khí mà không báo, cho Chu Hoàng thượng biết, cung nỏ này của Ly Thạch quân nếu bắn ra tương ứng với quân nỏ, có lẽ là có thể trăm bắc xuyên giáp, là một loại quân nỏ có khả năng sát thương lớn hơn Chu quốc rất nhiều. Chu Hoàng đế sau khi cầm tên nỏ về không có biểu hiện gì.

Không lâu, Trưởng sử Thạch Châu và Đoán quan dâng tấu, khiến cho chính sự đường và ngự sử đại phản ứng kịch liệt, nhất loạt dâng tấu buộc tội Lục Thất, đề nghị Chu Hoàng đế không thể dung túng con rể. Chu Hoàng đế vẫn gác lại, gác lại chính là kéo dài mà không quyết.Đúng lúc Tể tướng Tiết Cư Chính đang lại thỉnh xin Chu Hoàng thượng lần nữa mới qua hai giờ, chiến báo Đại Tiệp Thạch Đại Tây bắc được một vị tướng sỹ Ly Thạch quân khoái mã gửi tới Binh bộ và Xu Mật Viện. Chiến báo nói rõ, Ly Thạch quân ở bên ngoài thành Ly Thạch tiêu diệt toàn bộ năm ngàn quân Hạ tập kích Thạch Châu, bắt được ba nghìn tù binh, thu được hai nghìn chiến mã, Ly Thạch quân thương vong hơn ba trăm. Hiện giờ Phan Soái quân Hạ và một số quan tướng đang trên đường áp giải.

Triều đình Chu quốc chấn động, khó mà tiến cung đình nghị trong tình hình này. Quan tướng báo tin đó trên đình nghị, dùng quân đồ giải nói bố cục chiến lược của Lục Thất, trước tiên dùng quân lệnh chiến địa công huấn đào địa đạo, mai phục mấy trăm lính cung nỏ ở địa đạo, khiến cho kỵ binh Hạ quốc bị sa vào thế bị động, bị lính cung nỏ ở địa đạo bắn chết hơn nghìn người. Mà Tiết độ sứ Ly Thạch quân thì đích thân dẫn mấy ngàn Ly Thạch quan xung phong, chiến bại ba nghìn bộ binh Hạ quốc.

Quan tướng giải thích xong, lại dâng lên triều định khẩu cung và tội chứng của Trưởng sử Thạch Châu và ba quan châu. Đồng thời cũng nói rõ Lục Thất không có tra tấn Trưởng sử Thạch Châu, là dùng thuật lừa dối phát hiện ra đồng mưu của Trưởng sử Thạch Châu. Hiện giờ áp giải ở đại lao, chờ triều đình thẩm vấn.

Sắc mặt Tiết Cư Chính rất khó coi, Trưởng sử Thạch Châu thực sự là nội gian trong nước, chẳng khác nào vả vào mặt ông ta. Quan viên khác cũng chẳng vui sướng gì. Ban đầu họ nói với Hoàng thượng trọng dụng một người nam, hơn nữa còn là người trẻ tuổi, ít nhiều cũng có mâu thuẫn.

- Bệ hạ, vị Phò mã Thạch quốc này quả đúng là danh tướng thiện chiến.
Thạch Ban Trung, Thạch Thủ Tín nói, một vị quan dung mạo ngay ngắn, sắc mặt đỏ như quả táo tàu, nói.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:
- Chiến pháp địa đạo này của hắn quả thực là rất cao minh, cũng khiến người ta bất ngờ. Nhưng trong trận chiến huyện Cú Dung ở Giang Nam của hắn, lý này là như vậy.

- Cuộc chiến huyện Cú Dung, ồ, chính là Đường quốc đó, dùng hai ngàn quân yếu tiêu diệt bốn ngàn quân phỉ Mao Sơn.
Quan viên đỏ mặt kinh ngạc.

- Đúng vậy, Lục Thiên Phong ở Đường quốc chính là tướng soái thiện chiến. Trẫm tiếc tài mới dùng hắn đi Thạch Châu. Nhưng Trẫm không ngờ, hắn có thể lập công nhanh như vậy.
Chu Hoàng đế bình thản nói.
Chúng thần nhìn nhau, Triệu Phổ Xuất Ban nói:
- Bệ hạ, nếu Phò mã Thạch quốc đã lập được công lớn, nên khen ngợi.

Chu Hoàng đế gật đầu, bình thản nói:
- Để Trẫm ngẫm lại, Tiết tướng ở lại.

Chúng thần hiểu ý đều hành lễ lui xuống, chỉ còn lại Tể tướng Tiết Cư Chính. Tiết Cư Chính hành lễ nói:
- Bệ hạ, thần hổ thẹn.

- Khanh không sai, theo quốc pháp, Lục Thiên Phong là có tội, chỉ là Trẫm cần hắn gây dựng ở Thạch Châu.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Bệ hạ, thần xuất phát từ lòng công, thấy vẫn là không nên nuôi hổ thành họa, không thể quá dung túng Lục Thiên Phong. Thần thấy Lục Thiên Phong quả thực không thể xem thường được, rất dễ làm lớn.
Tiết Cư Chính nói.

- Trẫm quả thực là đang nuôi hổ, nhưng tình hình hiện tại mà nói, Trẫm cần xuất hiện một con hổ ở Thạch Đại. Một con có thể kiềm chế được Hạ quốc, lại có thể khiến cho Tấn Quốc Công như kim đâm vào quân hổ.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

Tiết Cư Chính ồ lên một tiếng, Chu Hoàng đế lại nói:
- Một thân cây, muốn trưởng thành cắm rễ, thì cần thời gian. Lục Thiên Phong cứ xem như là có ở Thạch Châu và Thấp Châu, trong thời gian ngắn hắn cũng rất khó cân bằng được với Chu quốc. Mà có Lục Thiên Phong kiềm chế Hạ quốc và Tấn Quốc Công, Trẫm mới có thể tiến quân Ba Thục và Đường quốc.

- Ồ, Bệ hạ là muốn Thấp Châu cũng quy thuộc Lục Thiên Phong tiếp quản?
Tiết Cư Chính hỏi.

- Quân Hạ Tuy Châu đã tập kích nhiều năm Thạch Châu và Thấp Châu, Tấn Quốc Công cũng luôn không thể đánh bại được quân Hạ. Nếu Lục Thất có thể tiêu diệt hết năm nghìn quân Hạ Tuy Châu, đương nhiên có thể thay Tấn Quốc Công phòng ngự Tuy Châu.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Nếu Bệ hạ cũng giao phòng ngự Thấp Châu cho Lục Thiên Phong, chỉ e là sẽ khiến cho Tấn Quốc Công có lòng tạo phản.
Tiết Cư Chính lo lắng nói. Y không muốn xảy ra nội chiến.

- Trẫm chính là muốn hắn ta tạo phản.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

Quyển 5 - Chương 37: Rét đậm

Bảy ngày sau, công văn Lục Thiên Phong thượng cáo đã đến Khai Phong phủ, cáo trạng trấn quân Mạnh Môn quan cấu kết với Hạ quân, cố ý thả cho năm ngàn Hạ quân đột kích quân doanh Ly Thạch ở huyện Ly Thạch. Có tù binh là phiên soái cùa Hạ quốc làm chứng, thời điểm Hạ quân tiến công, trấn quân Mạnh Môn quan chỉ thờ ơ ngồi xem.

Công văn thượng cáo vừa tới Khai Phong phủ, lập tức dẫn đến sự khiếp sợ và căm phẫn của toàn thể Khai Phong phủ. Chu hoàng đế giận dữ, lập tức hạ chỉ gia phong Lục Thiên Phong làm Điện tiền Đô chỉ huy sứ, Phòng ngự sứ Thấp Châu, chưởng phán quân sự Thấp Châu, tiếp quản trấn quân Thấp Châu quy về Ly Thạch quân, tứ phong Tây Xương Bá.

Ngày đó thánh chỉ và công văn của Xu Mật viện liền dùng khoái mã tám trăm dặm cấp tốc đưa đi Thạch Châu. Sau khi Lục Thất nhận được, lập tức phát binh Thấp Châu, trước tiên bức hàng hai ngàn trấn quân, tiếp đó tiếp quản chỉnh đốn và huấn luyện quan binh Thấp Châu. Nếu Chu hoàng đế đã ngầm đồng ý cho hắn toàn quyền quyết định, hắn dĩ nhiên là lớn mật rèn sắt khi còn nóng.

Kỳ thực, trong lòng Lục Thất rõ như gương sáng, Chu hoàng đế ngầm đồng ý, mục đích là tạo điều kiện cho hắn có thể cùng quân lực của Tấn quốc công tranh phong. Nếu Tấn quốc công tạo phản, tất nhiên sẽ trước tiên đối phó hắn, sau đó có lẽ sẽ giảng hòa kết minh cùng Hạ quốc, từ đó cát cứ vùng Tây Bắc. Nói cách khác, Lục Thất sẽ trở thành kẻ địch số một của Tấn quốc công. Chu hoàng đế rộng rãi cho Lục Thất tiếp quản Thấp Châu, đó căn bản là đem phạm vi quân quản của Tấn quốc công chia cho Lục Thất, Chu hoàng đế là đang chơi trò “nuôi sói đấu hổ”.

Lục Thất muốn ở Tây Bắc xây dựng thế lực, đương nhiên không sợ cùng Tấn quốc công sống mái với nhau. Gốc rễ chân chính của hắn là Tấn quốc, ở Thạch Châu chẳng qua là nghĩ thành lập tân thế lực, triển khai kềm chế Hạ quốc, tạo thành tình huống có lợi cho Tấn quốc tiến vào Ba Thục.

Tín sứ tức tốc đưa thánh chỉ và công văn của Chu hoàng đế tới, còn mang theo một vấn đề của Chu hoàng đế, hỏi Lục Thất về chuyện tên nỏ. Lục Thất trả lời, là lúc đầu khi ở Thường Châu bí mật mua từ một tên đích tử trong Trương thị, chỉ có một ngàn bộ, nghe nói là Trương thị mua được ở hải ngoại. Lục Thất thẳng thừng nói dối, về phần Chu hoàng đế tin hay không, hắn chẳng quản.

Ngày ngày bận rộn cứ thế trôi qua, đảo mắt đã vào đầu đông. Lục Thất ở Thạch Châu và Thấp Châu đã có được hai vạn quân lực, Thứ sử Thấp Châu rất phối hợp làm việc với Lục Thất, mừng rỡ vì Thấp Châu có thể tránh được sự tiến công của Hạ quân. Còn Hạ quốc lại đang đóng năm ngàn quân lực tại Tuy Châu, nguyên bản đến Tuy Châu một vạn Hạ quân, không hề có biểu hiện đột kích Thạch Châu ý đồ trả miếng, chủ yếu là bởi thuyền đò đều đã bị Vân Cẩm Đông mang đi hoặc phá hủy.

Tấn quốc công cũng không đột kích Thạch Châu và Thấp Châu, nhưng Lục Thất thăm dò được Tấn quốc công đang tăng cường huấn luyện quân lực, hơn nữa cũng gia tăng phạm vi thế lực bóc lột, rõ ràng là cử chỉ chuẩn bị chiến tranh. Tấn quốc công không gấp rút phát động tạo phản, đương nhiên là vì không có lòng tin tạo phản thành công.

Không có chiến sự, Lục Thất đương nhiên không thể chỉ chăm chăm quản quân sự, từ sớm hắn đã dốc sức vào việc khôi phục đời sống của người dân Thạch Châu, bắt đầu vào đông không thể cày cấy, Lục Thất lại khởi công xây dựng tu sửa công trình thủy lợi, khai thác than đá xuất khẩu ra ngoài, mặt khác cũng đốn củi tạo xe giữ ấm.

Thế nào là xe giữ ấm? Đó là một loại xe bên trong có lắp đặt lò than. Hóa ra, có thuộc hạ là người bản địa Thạch Châu nhắc nhở Lục Thất, khi thời tiết trở nên vô cùng rét lạnh, sẽ làm giảm tác dụng của cung nỏ, hơn nữa còn rất dễ bị hư hại. Mà khí hậu rét lạnh, Hoàng Hà sẽ tiến vào thời kỳ đóng băng, lúc đó, Hạ quân sẽ có thể đi qua Hoàng Hà.

Lục Thất được nhắc nhở, vì thế tạo xe giữ ấm, xe giữ ấm có hình thể giống như một hòm gỗ lớn, mỗi xe chứa được năm người. Lục Thất đã có tám trăm nỏ quân, chính là quân lực chủ chiến, ngoài ra cung tiễn binh cũng có hơn hai ngàn, kỵ binh ba ngàn, còn lại đều là bộ binh.

Thời tiết càng ngày càng giá rét, lượng tiêu thụ của than đá Thạch Châu cũng càng ngày càng tốt, Lục Thất dùng tiền bán than đá mua về ngũ cốc dùng để ủ rượu. Định Hồ tửu của Thạch Châu hết sức nổi danh, nấu rượu chủ yếu là cho các tướng sĩ chống lạnh, đồng thời kéo gần quan hệ với Chiết thị. Lục Thất cũng tặng rất nhiều rượu đến Phủ Châu.
Tài lực Lục Thất đoạt được về từ Tuy Châu có hơn phân nửa là dùng trong việc an trí cho dân di dời, xây dựng chùa miếu hưng khởi Phật giáo, và khao thưởng tướng sĩ. Hắn đánh bại năm ngàn Hạ quân, kết quả triều đình Chu quốc chỉ luận công thăng quan cho các tướng sĩ, không hề có thưởng công thực tế. Lục Thất cũng không thể được một tấc lại muốn tiến một thước mà đòi hỏi, cũng may quân lương và quân hưởng vẫn được triều đình Chu quốc chiếu theo hai vạn quân lực cấp dưỡng, bằng không còn phải cấp quân lương quân hưởng, cố nhiên sẽ khiến cho Lục Thất rất căng thẳng, nhưng cũng sẽ làm cho tướng sĩ và triều đình Chu quốc hoàn toàn ly tâm.

Theo tình nghĩa chung đụng càng trở nên thâm hậu, Lục Thất nói cho Vân Cẩm Đông biết bí mật hắn là Tấn Vương. Hắn cần Vân Cẩm Đông giữ vị trí chủ quan, thay hắn nắm giữ quân lực Thạch Châu, khiến quân lực thoát khỏi sự khống chế của triều đình Chu quốc. Nói cách khác, nếu chẳng may hắn có việc vắng mặt ở Thạch Châu, không thể để cho Chu hoàng đế lợi dụng sơ hở điều đi quân lực.

Vân Cẩm Đông nghe xong khiếp sợ đến cực điểm, có chút thất thố nghiêng đầu ngơ ngác suy nghĩ, cuối cùng mới tiếp nhận lời nói của Lục Thất là sự thật. Hiện giờ Vân Cẩm Đông đã thăng nhiệm Tiết độ phó sứ của Ly Thạch quân, Đô Ngu Hầu là Doanh tướng từ nỏ quân Hấp Châu nhập vào đảm nhiệm, mà Đô Ngu Hầu được luận công thăng nhiệm, trên thực tế chỉ có thể nắm trong tay tám trăm nỏ quân và hai trăm đao thuẫn binh. Lục Thất tăng cường quân bị ở Thạch Châu, đều là dùng thuộc hạ của Vân Cẩm Đông lĩnh quân.

Lục Thất không dùng tướng sĩ Hấp Châu khống quân, chủ yếu là không muốn chạm đến điểm mấu chốt của Chu hoàng đế. Hắn cần phải làm ra vẻ như không hề có ý đồ phản bội, tuy rằng Chu hoàng đế nhất định sẽ nghi kỵ hắn.

Mặt khác Hấp Châu quân là một chỉnh thể, Lục Thất không muốn phân tán nỏ quân, hoặc là đem Thần tí nỏ giao cho quá nhiều Chu quân. Ba trăm nỏ quân và hai trăm đao thuẫn quân Lục Thất mới tăng thêm đều là từ trong tù binh người Hán rút ra, tâm quy thuận Chu quốc sẽ không mạnh, mà người nhà lại đang ở Thạch Châu, cho nên cũng khó trốn chạy đi đầu phục Hạ quốc, bị bắt quy hàng lại là một chuyện khác.

Hơn nữa dùng tướng sĩ Hấp Châu lĩnh quân, trên tâm lý cũng dễ làm cho thuộc hạ là người phương Bắc mâu thuẫn không phục. Còn có vấn đề quân tâm, nếu đề bạt tướng sĩ Hấp Châu lĩnh quân, tất nhiên sẽ khiến cho tướng sĩ Chu quốc mãnh liệt bất mãn, tướng sĩ ở trong quân trông mong nhất chính là có thể lập công thăng quan.

Sau khi chiếm được sự quy thuận của Vân Cẩm Đông, hai người bí mật bàn luận rất nhiều, chủ yếu là về hướng phát triển ngày sau, một phen trao đổi và phân tích với nhau. Vân Cẩm Đông đề nghị Lục Thất tốt nhất là tạm thời ngủ đông, chờ Tấn quốc công động trước, chỉ cần Tấn quốc công không tạo phản, triều đình Chu quốc cũng sẽ không chủ động đối phó Tấn quốc công.Nhưng quan điểm của Lục Thất lại bất đồng, vì tạo thành thời cơ chiến đấu cho Tấn quốc tiến vào Ba Thục, hắn có thể không chủ động đối phó Tấn quốc công, nhưng không thể không đối phó với Hạ quốc. Hắn tính toán vào mùa xuân sẽ bắt đầu phát động tập kích quấy rối Hạ quốc, kiềm chế Hạ quốc không dám binh tiến Ba Thục.

Vân Cẩm Đông nghe xong lắc đầu, y khẳng định nói cho Lục Thất, chỉ cần Hoàng Hà đóng băng, Hạ quân tất sẽ tiến công Thạch Châu hoặc Thấp Châu. Trước đó năm ngàn Hạ quân bị đại bại, Hạ quốc không có khả năng không báo thù, hơn nữa cũng sẽ không dễ dàng khoang nhượng cho quân lực hùng mạnh trú đóng tại Thạch Châu.

Quả như lời của Vân Cẩm Đông và một số tướng sĩ, khi tiến vào giai đoạn rét đậm, sau một hồi bạo tuyết, Hoàng Hà sóng lớn cuồn cuộn đã đóng băng rồi. Cơ sở ngầm nằm vùng tại Tuy Châu đưa tới quân tình của ba vạn Hạ quân tiến vào Tuy Châu đóng quân, cộng thêm năm ngàn trú quân tại Tuy Châu, Hạ quốc ở Tuy Châu đã có bảy ngàn kỵ binh và hai vạn tám ngàn bộ binh.

Đại quân tiếp cận, Lục Thất không có hướng ra bên ngoài cầu viện, dù có cầu cũng không kịp. Thái Nguyên phủ tuy có thể đúng lúc chi viện, nhưng Lục Thất sẽ không dẫn sói vào nhà. Ngược lại, hắn ở mặt đông Thạch Châu bố trí rất nhiều chòi canh, chặt chẽ phòng bị sa vào cảnh ngộ hai mặt thụ địch.

Dày đặc chi chít Hạ quân xuất hiện trên mặt băng Hoàng hà, trên bờ đông Hoàng Hà cũng là tướng sĩ rậm rạp như rừng, cứ mười thước một xe giữ ấm đặt ở trước nhất. Đối mặt với sự đột kích của Hạ quân vào hàn đông, Lục Thất cũng không có cái gì là thượng sách phạt mưu, chỉ có thể dũng mãnh gan dạ dùng đao nói chuyện.

Hạ quân tiến công rất chậm, hơn nữa đều là bộ binh. Đại tuyết trong kỳ rét đậm đã phủ xuống một lớp tuyết dày tận đầu gối, vào ngày thế này không chịu thoải mái chui ở trong phòng uống chút rượu ấm bụng, mà lại chạy đến huyết chiến, Lục Thất chỉ có thể nói đầu óc của Chủ soái Hạ quốc bị úng nước rồi, quả là ngu xuẩn cực độ.

Tiếp cận, trăm thước, năm mươi thước, ba mươi thước, Lục Thất hạ quân lệnh, từng chi tên nỏ bắn ra từ xe giữ ấm, Hạ quân đang vượt qua Hoàng Hà trực tiếp trở thành mục tiêu sống. Trong lúc hành quân thể lực vốn đã bị hao tổn rất lớn, ở trên mặt sông đóng băng hành động lại không được linh hoạt, từng dãy Hạ quân kêu la thảm thiết rồi ngã xuống, thế nhưng Hạ quân ở phía sau dường như không biết sợ hãi, chỉ có non nửa nằm sấp, hơn phân nửa vẫn đang ra sức vọt lên trước.

Dưới sự xung phong công kích không chịu lùi bước, đại lượng Hạ quân người sau nối tiếp người trước đã xông qua Hoàng Hà, vẻ mặt dữ tợn đánh tới xe giữ ấm. Mấy ngàn đồng bạn chính là đã chết dưới sự tập kích của những cái hòm gỗ này.

Giết! Đại thương của Lục Thất chỉ tới phía trước, xung phong đi đầu xông lên mặt băng Hoàng Hà, mũi thương đâm thẳng, một thương đã đâm vào cổ họng của gã quan tướng Hạ quân đang đánh về phía xe giữ ấm, tiện đà rút ra bạo quét, giữa tiếng kêu gào thảm thiết ba gã Hạ quân từ phía sau lao tới nối tiếp đổ xuống.

Giết! Trên mặt băng Hoàng Hà, Chu quân và Hạ quân vụng về triển khai, tàn khốc huyết chiến. Hạ quân rõ ràng bị vây trong hoàn cảnh bất lợi, chẳng những áo giáp không bằng Chu quân, thể lực lại bị tiêu hao trên đường hành quân giữa băng tuyết, còn bị mấy cái hòm gỗ kia bắn tên.

Một hồi đại chiến trong cơn rét đậm kéo dài không quá lâu, cuối cùng chấm dứt bằng sự rút lui của Hạ quân bị chiến bại. Hơn một vạn Hạ quân đã bỏ mạng trên mặt băng Hoàng Hà, còn có hơn sáu ngàn đầu hàng làm tù binh, đa số là uể oải chật vật lui về, còn Chu quân cũng thương vong hơn hai ngàn người.

Quyển 5 - Chương 38: Cầu viện

Sau đại chiến, Lục Thất tích cực giải quyết tốt hậu quả chiến tranh, mời tăng nhân làm pháp sự siêu độ, cạo đầu cho tù binh, phát tiền thưởng công cho các tướng sĩ, trợ cấp cho người nhà tướng sĩ, có thể nói là tiền tiêu hao như nước chảy. Tài lực thật vất vả dựa vào than đá tích tụ được, một trận đại chiến hao tổn sạch sẽ, mà buôn bán than đá phải chờ qua thu mới có thể thịnh vượng.

Tuy nhiên, thu hoạch của trận đại chiến này cũng không nhỏ, tù binh là một phương diện, chủ yếu nhất là đã thu được hơn một vạn võ bị. Võ bị của Hạ quân, áo giáp bình thường, nhưng trường đao vô cùng sắc bén. Còn Lục Thất cũng có được hai vạn công dũng ở Thạch Châu và Thấp Châu. Công dũng là nửa công nửa binh, tức là được dùng trong công việc khai thác và vận chuyển than đá, cũng luân phiên tiếp nhận huấn luyện quân sự, cho mặc vào áo giáp cầm đao liền trở thành quân đội. Dân phong Tây Bắc dũng mãnh, bình dân trở thành quân nhân, chiến lực cũng không phải yếu.

Mười ngày sau đại chiến, Chiết Duy Trung bỗng nhiên tới Thạch Châu, thỉnh cầu chi viện Lân Châu. Hóa ra Hạ quốc không chỉ điều ba vạn quân đến đột kích Thạch Châu, mà còn xuất ra mười vạn đại quân tiến công Lân Châu, hiện giờ đã bao vây thành Lân Châu, rất có khả năng cũng sẽ đánh tới Phủ Châu.

Ý tứ của Chiết Duy Trung là, hy vọng Lục Thất có thể xuất binh đi Hiến Châu, sau đó từ Hiến Châu vượt qua Hoàng Hà bất ngờ tập kích Ngân Châu. Chiết Duy Trung nói, Ngân Châu là nơi trung chuyển cấp dưỡng của đại quân Hạ quốc, đại tuyết lớn như vậy, nếu như có thể phá hủy nguồn cấp dưỡng của đại quân Hạ quốc, sẽ có thể khiến cho mười vạn đại quân phải chết đói.

Hiến Châu ở phía bắc Thạch Châu, giáp với phía bắc Hiến Châu là Lân Châu, đông bắc Lân Châu là Phủ Châu. Mà qua sông Hoàng Hà về phía tây Hiến Châu chính là Ngân Châu, phía Nam Ngân Châu chính là Tuy Châu. Nói cách khác, Ngân Châu ở hướng tây bắc Thạch Châu, hai châu xem như nằm chéo nhau. Nhưng nếu muốn từ Thạch Châu đi đến Ngân Châu, chỉ có thể hướng bắc tiến nhập Hiến Châu, vòng sang hướng tây, qua Hoàng Hà tiến vào Ngân Châu. Hoặc là vượt qua Hoàng Hà tiến vào Tuy Châu, từ Tuy Châu tiến vào Ngân Châu. Mà công tác phòng ngự Ngân Châu ở Hiến Châu bây giờ là do Tấn quốc công phụ trách.

Đối với lời cầu viện của Chiết Duy Trung, Lục Thất sảng khoái đáp ứng. Lúc trước hắn đã đánh bại Hạ quân đột kích, hơn nữa hắn cũng cần chủ động gây phiền phức với Hạ quốc, chẳng qua hắn tỏ vẻ chỉ có thể xuất ba ngàn binh đi tập kích Ngân Châu, Thạch Châu cần phòng ngự Hạ quân tiếp tục tiến công, cùng với phòng bị Tấn quốc công đánh lén, lại phải phòng bị tù binh nổi dậy phản loạn.

Chiết Duy Trung mừng rỡ, nói ba ngàn quân đi đột kích là đủ rồi, chỉ cần Ngân Châu bị tập kích, đại quân Hạ quốc tiến công Lân Châu tất nhiên sẽ hoảng sợ lui quân. Chờ qua được giai đoạn rét đậm, Chiết thị cũng không sợ Hạ quốc công kích.

Lục Thất nghe xong hiểu ra, hắn vốn cho rằng người đứng đầu Hạ quốc hiếu chiến, cho nên mới khởi binh đang lúc rét đậm, sau mới biết, hành quân trong mùa rét đậm cố nhiên là khốn khổ, nhưng cũng giảm bớt rất nhiều trở ngại hiểm yếu. Mấu chốt là, trời đông giá rét hạn chế sử dụng cung tiễn, khiến cho quá trình công thành dễ dàng hơn nhiều, binh lính có thể xông qua tường thành.

Còn có một điểm hết sức quan trọng, Hạ quốc là một quốc gia lấy việc làm nông và chăn nuôi làm chính, chỉ có mùa đông mới có thể tập trung rất nhiều dân chăn nuôi trở thành chiến sĩ, hơn nữa tích súc đủ lượng lương thảo dê bò mới có thể phát động chiến tranh, muốn lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, đó là một cách làm ngu xuẩn.

Lục Thất sau khi đáp ứng, liền bí mật dặn dò Vân Cẩm Đông và Chủ tướng nỏ quân một chút, sau đó do Vân Cẩm Đông điều động ba ngàn bộ binh, một ngàn quân nhu binh, lặng lẽ làm chuẩn bị xuất chinh. Bốn ngàn binh đều đổi lại bì giáp của Hạ quốc, cơ bản đều là tướng sĩ xuất thân Tây Bắc.

Ngày hôm sau, bốn ngàn tướng sĩ lặng yên xuất chinh hướng về phương bắc, chuyện Lục Thất dẫn quân xuất chinh không cho phép công khai, Thạch Châu cần ổn định lòng người, một khi biết Lục Thất không có mặt ở Thạch Châu, có lẽ sẽ dẫn phát nội loạn ngoại xâm.

Một đường hướng bắc dọc theo mặt băng sông Ly Thạch, đội ngũ bốn ngàn tướng sĩ như rồng như rắn kéo dài hơn một dặm, các tướng sĩ giẫm lên băng tuyết, chống đỡ gió bắc gào thét, mỗi người đều mang giày bó, bọc da cừu. Quân nhu binh phân tán trong các doanh, phụ trách từng chiếc xe trượt tuyết.

Trên xe trượt tuyết mang theo lều trại, rượu, than đá, lương thực, dược vật, thịt dê, và các loại vật dụng dùng trong xuất chinh. Đa số các tướng sĩ không biết đoàn quân đang đi về nơi nào, nhưng biết là đi tác chiến, bởi vì có mang theo đồ quân nhu phong phú ra trận, còn là Thứ sử đại nhân lĩnh quân, cho nên quân tâm của các tướng sĩ rất ổn định. Thạch Châu hai lần đại thắng, đã làm cho các tướng sĩ vô cùng tin phục và sùng kính Lục Thất.

Hành quân trên lớp băng tuyết thật dày, muốn nhanh là không thể nào, mất nửa ngày mới ra khỏi bốn mươi dặm. Lục Thất hạ lệnh đóng quân, bốn ngàn tướng sĩ lập tức bận rộn, lấy ra than đá và lương thực, lỗ thịt, dưa muối, còn có rượu, tự động vây cùng một chỗ nhóm lửa ăn uống.

Lục Thất và Chiết Duy Trung cùng với Tiểu Điệp tụ một chỗ. Hắn vốn không cho Tiểu Điệp đi theo, Tiểu Điệp lại không chịu, nhưng tại loại địa phương nghèo khổ này hành quân, đối với Tiểu Điệp là một khảo nghiệm rất lớn, tinh thông võ đạo không có nghĩa là có thể chịu khổ hành quân. Đi được một nửa đoạn đường, Lục Thất để Tiểu Điệp ngồi vào xe trượt tuyết, các tướng sĩ khác nhìn thấy cũng không có cảm xúc gì, cảm thấy Thứ Sử đại nhân chiếu cố một người hầu cận vẫn luôn đi theo bên mình là chuyện bình thường.

Chiết Duy Trung đến Thạch Châu, cũng có dẫn theo năm thuộc hạ mà Lục Thất đã từng gặp qua tại Khai Phong phủ, vừa ăn lỗ thịt uống rượu, Chiết Duy Trung cảm thán lắc đầu không ngừng.

- Thế nào? Không hợp miệng à?
Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Là rất hợp miệng đấy. Lục huynh đệ đối đãi với thuộc hạ thật tốt quá.
Chiết Duy Trung vừa há to mồm ăn, vừa lầm bầm. - Thức ăn của tướng sĩ Phủ Châu không bằng sao?
Lục Thất ôn hòa nói.

- Ăn thì cũng tương đối, nhưng rượu thì không phải ai cũng được phân phát. Ha hả, rượu ở chỗ của ngươi là tốt nhất, rất được yêu thích ở Phủ Châu đấy.
Chiết Duy Trung đáp lại.

- Rượu Thạch Châu cũng không nhiều, lần này phòng ngự Hạ quân đã tiêu hao hết tiền tích góp trước đó, hy vọng chuyến này đi Ngân Châu, có thể vơ vét về chút tiền vốn.
Lục Thất mỉm cười nói.

Chiết Duy Trung ngẩn ra, uống một hớp rượu, nói:
- Lục huynh đệ, ngươi là người thiện chiến nhất mà ta từng gặp, so với Dương Nghiệp tướng quân còn lợi hại hơn. Dương Nghiệp tướng quân đã nhiều năm chinh chiến, thế mà chưa từng có lần nào diệt quá năm ngàn quân địch, chớ nói chi là hơn vạn, ta thật sự mở rộng tầm mắt nha.

- Ta chỉ là gặp may thôi, gặp được quân địch lỗ mãng.
Lục Thất bình thản nói.

- Ngươi chớ có nói như vậy, Chiết thị chúng ta cùng với Hạ quốc đã đối chiến rất nhiều năm, nhưng chưa từng có trận đại thắng nào. Năm đó mười vạn Chu quân chinh phạt, lại chịu thảm bại, mà khi đó Hạ quốc còn chưa phải rất mạnh đâu, nếu như ngươi nói là Hạ quân lỗ mãng, vậy chẳng phải là nói chúng ta vô năng sao.
Chiết Duy Trung nói trắng ra.

Lục Thất cười cười. Chiết Duy Trung lại nhìn hắn, nghiêm mặt nói:
- Lục huynh đệ, ngươi tuyệt đối là danh tướng thượng binh phạt mưu. Giống như lần trước năm ngàn Tuy Châu quân đột kích đấy, nếu đổi lại là ta, hoặc là thủ thành, hoặc là nghênh chiến, căn bản sẽ không nghĩ tới cho binh lính bí mật đi đào địa đạo đối phó kỵ binh, cho dù có đào, ta cũng sẽ chỉ cho đào chiến hào.
Lục Thất mỉm cười uống một hớp rượu, chuyển đề tài nói:
- Chiết đại ca, thành Ngân Châu hẳn là rất khó phá?

- Rất khó đấy. Chiếu theo quân báo trước đó, Hạ quân sẽ đem lương thảo giấu ở trong thành, bầy dê cừu thì nuôi dưỡng ở ngoài thành. Chúng ta đi Ngân Châu, chỉ cần tiến công vào địa vực Ngân Châu, là có thể khiến cho Hạ quân đang vây khốn Lân Châu phải lui lại, chúng ta không cần thiết tiến công thành Ngân Châu.
Chiết Duy Trung trả lời.

Lục Thất gật đầu. Chiết Duy Trung chần chờ một chút, lại nói:
- Lục huynh đệ, lần này Hạ quốc binh tiến Lân Châu, Phủ Châu không có chi viện đâu đấy.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ta hiểu được, hẳn là Yến quốc cũng đã tiến công.

Chiết Duy Trung ngây ra, tiếp đó lắc đầu, nói:
- Không phải Yến quốc, mà là có người Khiết Đan xuất hiện tại khu vực Thắng Châu, Thắng Châu là ở phía bắc Phủ Châu, tiếp giáp với Liêu quốc của người Khiết Đan, nơi đó là thảo nguyên.

- Người Khiết Đan? Liêu quốc?
Lục Thất bình thản nói.

- Đúng là người Khiết Đan. Người Khiết Đan nguyên bản chiếm cứ Yên Vân mười sáu châu, sau nội bộ người Khiết Đan xảy ra nội chiến, tạo điều kiện cho Yến quốc thành lập và quật khởi. Quốc vực Yến quốc là Yên Vân mười sáu châu và vùng Bột hải, cùng với Liêu quốc của người Khiết Đan chiến tranh đối địch. Tuy nhiên người Khiết Đan vẫn dây dưa mãi không thể triệt để thảo phạt Yến quốc, cho nên người Khiết Đan chỉ đành xưng hùng ở miền Đông Bắc và trên thảo nguyên, mà Chiết thị chúng ta nắm giữ địa vực thảo nguyên vùng Thắng Châu, cùng người Khiết Đan cũng đã chiến tranh rất nhiều năm.
Chiết Duy Trung giải thích.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nói như vậy, hoàn cảnh của Chiết thị đúng là rất khổ, ba mặt đều có cường địch.

- Có thể không như vậy sao? Nếu như không có Chiết thị chúng ta trấn giữ Bắc đại môn, người Khiết Đan sớm đã tiến công Chu quốc. Thế mà triều đình cũng thật keo kiệt, cung cấp quân dụng và lương thực đều rất ít ỏi.
Chiết Duy Trung bất mãn nói.

Lục Thất nghe vậy chỉ cười không nói. Chiết Duy Trung nhìn thoáng qua, cười khổ nói:
- Ta quên mất huynh đệ là Phò mã Đại Chu.

- Cái danh Phò mã Đại Chu này căn bản chỉ là vì muốn lợi dụng ta cho nên mới ban cho hư phong, Hoàng đế Đại Chu không thật sự có ý định gả con gái cho ta đâu.
Lục Thất thẳng thừng đáp lại.

Chiết Duy Trung có hơi bất ngờ ồ một tiếng.

Quyển 5 - Chương 39: Giết sói

Vào lúc hoàng hôn ba ngày sau, Lục Thất suất quân đã tới biên cảnh phía đông Ngân Châu. Sau khi đóng quân nghỉ ngơi một đêm, Lục Thất không lĩnh quân qua Hoàng Hà, mà là dẫn theo chín kiện tướng trong quân, đích thân đi trinh sát. Trước tiên đi tới Ngân Châu thăm dò tình huống quân lực của Hạ quốc, bốn ngàn quân một khi gặp phải đại quân Hạ quốc sẽ rất khó rút quân chạy thoát.

Chiết Duy Trung rất không đồng ý hành động đích thân mạo hiểm của Lục Thất. Tiểu Điệp muốn đi cùng, nhưng bị Lục Thất khuyên can, sau đó Lục Thất đem quân quyền thống soái quân đội giao cho Tiểu Điệp, nói với Tiểu Điệp, nếu phát hiện trấn quân tuần phòng ở biên cảnh Hiến Châu, phải cố gắng bắt lấy, thậm chí nếu cần thì cứ việc giết chết.

Lục Thất cùng mười một tướng sĩ rời khỏi đội quân, hai vị tướng sĩ thêm vào là thuộc hạ của Chiết Duy Trung. Mười hai người đi bộ trên mặt băng Hoàng Hà, lấy tốc độ khá nhanh tiến lên. Dọc đường đi, Lục Thất và thuộc hạ của Chiết Duy Trung nói chuyện với nhau, hiểu rõ thêm được tình hình của Chiết thị.

Mười hai người đều có bọc da cừu, đi trong tuyết sẽ không dễ bị phát hiện. Hơn nữa mặc trên người đều là áo giáp Hạ quốc, chỉ cần xâm nhập đến địa vực nhất định, là có thể giả mạo làm Hạ quân.

Qua Hoàng Hà, đi suốt một đường tới gần trưa, Lục Thất hoàn toàn không biết nói gì, vậy mà không hề gặp phải dân cư hoặc là Hạ quân, trái lại đã đi qua hai thôn trấn bị tàn phá. Ngân Châu này sao lại hoang vắng như thế? Theo lý thuyết, khi đến gần bờ Hoàng Hà thì phải thấy được dấu hiệu người dân sinh sống chứ.

Thuộc hạ của Chiết Duy Trung giải thích, tình trạng này là do Hạ quốc gây nên, những gia đình sinh sống gần Hoàng Hà đều bị cưỡng ép dời đi đến địa phương khác cư trú. Bởi Hạ quốc đất rộng người thưa, người đứng đầu Hạ quốc lại liên tục mở mang bờ cõi, cần đại lượng binh lực tiến vào trú đóng chiếm lĩnh đất, lấy ví dụ Hạ quốc chiếm đoạt Hoàng Hà, vậy cần có trú quân, trú quân sẽ di dời người nhà của quân đội qua định cư.

Lục Thất nghe xong có hơi cảm thán, cách trị quốc của người đứng đầu Hạ quốc rõ ràng là phá hủy tường tây tu bổ tường đông. Tấn quốc do hắn thành lập cũng từng dùng qua sách lược như vậy, tuy nhiên thủ đoạn trị quốc chủ yếu của Tấn quốc là thực thi chế độ quân điền và cổ vũ thương nghiệp phát triển. Quân điền cho người dân ruộng đất, phát triển thương nghiệp nhằm đập tan những địa vực ngoan cố trong vô hình, cũng vì chống đỡ cung cấp tài lực cho Tấn quốc.

Huuu...! Một tiếng tru ghê rợn đột nhiên phá không cất cao. Lục Thất cả kinh, hắn đương nhiên biết tiếng tru đó là thuộc về động vật gì, không ngờ lại đụng phải sói. Tuy nhiên hắn đi vào tây bắc tới nay, đây là lần đầu tiên thấy được sói sống.

Bọn thuộc hạ nghe thấy tiếng sói tru, chỉ là hơi kinh sợ, tiếp đó đều rất bình tĩnh hướng về phía phát ra âm thanh quan sát xung quanh. Bọn họ có nhiều người như vậy, mỗi người đều là hảo thủ quân võ, tuy nhiên sau khi thấy rõ, vẻ bình tĩnh liền biến thành nhíu mày. Hay thật! Không ngờ chạy tới mấy chục con sói xám.

Sói đã đến, vậy chỉ có thể dùng đao nói chuyện thôi, các tướng sĩ đều rút ra quân đao. Lục Thất cũng rút đao trong tay, cười nói:
- Da sói rất đáng giá đấy, không biết có thể mang theo về không.

- Đại nhân, chúng ta có thể tạm chôn ở nơi này, khi trở về thì mang đi.
Thuộc hạ Trương Bảo nói, còn nói với vẻ rất chân thành.

- Chôn ở chỗ này, chưa chắc có thể tìm trở về.
Một thuộc hạ khác tên Triệu Bản lên tiếng.

Nghe thuộc hạ còn nghiêm túc thảo luận về vấn đề này, Lục Thất không lời gì để nói. Mắt thấy vài chục con sói xám vồ tới tập kích, từ xa có thể nhìn thấy mắt sói hung tợn hàm răng sắc nhọn, hơn nữa đàn sói chạy băng băng trên đồng tuyết chứng tỏ độ linh hoạt hơn xa người.
Lục Thất đứng mũi chịu sào, bị một con sói nhảy lên vồ tới, móng vuốt sói phóng thẳng đến mặt Lục Thất. Lục Thất thong dong đâm ra một đao hung mãnh, chuẩn xác xuyên qua miệng sói, tiếp đó lui thân nghiêng người rút đao. Con sói vừa xung phong bổ nhào tới trầm thấp rú lên một tiếng, rơi phịch trên đống tuyết, giãy giụa.

Những người khác cũng rất nhanh nhẹn, đối đầu với sói tập kích, hoặc là đâm vào đầu, hoặc là đâm vào cổ họng, không thì quét đao chặt đầu sói. Phàm là người dùng phương thức đâm công kích, gần như đều là hưởng ứng lời nói đùa vui trước đó của Lục Thất, vì để thu được da sói hoàn hảo. Còn người nào chặt đầu sói, phần lớn là biết giới hạn của năng lực bản thân, cho nên không dám khinh địch.

Sói rất có linh tính, một vòng tập kích qua đi đã bị giết chết hơn hai mươi con, những con sói còn sót lại, trong tiếng tru gào thê lương, đều đã cấp bách chạy trốn, cũng chạy hơn ba mươi con. Trên mặt tuyết máu đỏ chói mắt, rất nhiều sói đang hấp hối giãy giụa cố di động.

- Vương Toàn, Trần Ba, hai người các ngươi quay trở về điều động đại quân đến nơi này đóng quân đợi lệnh.

- Vâng!
Hai thuộc hạ nhận lệnh. Một đường không hề gặp gỡ người, Lục Thất đã quyết định đẩy mạnh chiến lược.

Bởi vì không gặp được ai, cho nên không thể tiến hành hỏi thăm sơ bộ, chỉ có dựa vào quãng đường đã đi và phương hướng để phán đoán khoảng cách đến thành Ngân Châu còn bao xa. Căn cứ phỏng đoán, bọn họ có lẽ đã tiến nhập một phần ba rồi, hẳn là đã đến địa giới huyện Nho Lâm, thành Ngân Châu ở tại huyện Nho Lâm.

Hai thuộc hạ vừa đi, Lục Thất cùng các tướng sĩ thương lượng một chút, quyết định chia làm hai tổ, một tổ đi hướng nam đến huyện Phủ Ninh dò xét, huyện Phủ Ninh tiếp giáp Tuy Châu, Lục Thất lo lắng Hạ quân Tuy Châu sẽ đến Ngân Châu. Thuộc quản hạt của Ngân Châu có bốn huyện, là huyện Phủ Ninh, huyện Nho Lâm, huyện Chân Hương, huyện Khai Quang, bốn huyện vực xếp thành một hàng từ tây nam đến đông bắc.

Lục Thất thì dẫn theo ba tên thuộc hạ đến Ngân Châu thăm dò, sáu người còn lại đi huyện Phủ Ninh. Mấy tên thuộc hạ thật sự đào hố tuyết, đem xác sói chôn xuống, da sói so với da cừu đúng là đáng giá hơn, tuy nhiên giết được sói cũng là tượng trưng cho dũng sĩ.
Dùng xong cơm trưa, bốn người Lục Thất tiếp tục hướng tây. Kỳ thực Lục Thất phân tổ còn có một nguyên nhân, chính là đi quá nhiều người sẽ rất dễ bị phát hiện, đã sắp tiếp cận thành Ngân Châu, không thích hợp rút dây động rừng. Lục Thất tiến công Ngân Châu, là ôm tâm tư vơ vét chỗ tốt, tốt nhất là có thể đánh hạ luôn thành Ngân Châu.

Một đường đạp tuyết tiến lên, đi được hơn hai mươi dặm rốt cuộc phát hiện sự hiện hữu của Hạ quân. Bốn người Lục Thất gặp phải một đội Hạ quân gần trăm, cũng may bọn họ đúng lúc nằm úp sấp trên đồng tuyết. Gần trăm Hạ quân kia có lẽ là tuần quân, cách bọn Lục Thất hai mươi thước lề mà lề mề đi qua.

Lục Thất thấy được cơ hội, nhìn chằm chằm vào hai tên Hạ quân đi cuối cùng, hắn một mình nhào ra ngoài. Hai gã Hạ quân kia tụt hậu cách đội ngũ phía trước có hai mươi thước, co người cúi đầu mà đi, không một chút cảnh giác. Lục Thất đi qua, dễ dàng tóm được hai gã Hạ quân trở về.

Hai tên Hạ quân rõ ràng đều là người bình thường, sau khi bị bắt liền hoảng sợ cầu xin tha thứ. Lục Thất tách hai tên Hạ quân ra thẩm vấn một chút, thu được quân tình thành Ngân Châu.

Theo lời khai báo của tù binh, trong thành Ngân Châu có sáu ngàn Hạ quân, ba ngàn thủ vệ thành Ngân Châu, còn có ba ngàn binh tại quân doanh thành Nam. Ba ngàn quân ở quân doanh trên thực tế có hơn phân nửa là quân nhu binh, hóa ra là để trông coi đàn dê cừu. Còn hai tên tù binh là thuộc về Hạ quân trong thành Ngân Châu, Hạ quân trong thành Ngân Châu phụ trách thay phiên tuần phòng.

Nhưng bởi vì trời đại tuyết, cho nên công tác tuần phòng chỉ làm qua loa, cũng thật sự không có bố trí canh phòng gì ở Hoàng Hà, Chu quân bên kia Hoàng Hà đã rất nhiều năm không hề đột kích Ngân Châu, hơn nữa binh lực căng thẳng, cho nên đều điều đến thủ vệ thành Ngân Châu.

Chủ soái thủ vệ thành Ngân Châu họ Lý, là Vương thúc của Hoàng đế Hạ quốc. Theo lời tù binh, vốn quân lực thủ vệ Ngân Châu có hai vạn quân, nhưng có một vạn quân bị điều đi Tuy Châu, dường như là muốn tiến công Thạch Châu, vẫn chưa có triệu hồi về. Còn có bốn ngàn quân đi đưa quân nhu cho đại quân tiến công Lân Châu rồi.

Lục Thất thu được quân tình, lập tức trở về, hắn căn cứ vào lời khai của tù binh đã vạch ra sách lược đột kích Ngân Châu. Về đến nơi giết sói, đợi một thời sau, nhóm thuộc hạ đi huyện Phủ Ninh trở lại, thăm dò được huyện Phủ Ninh có một vạn Hạ quân trú đóng, theo lời khai của tên lính bị bắt sống, một vạn quân đó là từ Tuy Châu điều đến đóng quân ở huyện Phủ Ninh.

Lục Thất nghe xong lập tức hiểu ra. Hạ quân tiến công Thạch Châu thất lợi, chỉ đành chuyển hướng từ công kích sang phòng ngự, từ Tuy Châu điều một vạn quân đến đóng quân ở huyện Phủ Ninh, như vậy sẽ có thể nam bắc hô ứng, tức có thể chi viện Tuy Châu, cũng có thể chi viện thành Ngân Châu.

Ý tưởng của Hạ quân tốt đấy, nhưng lại bỏ qua một điểm, thành Ngân Châu mới là nơi yếu hại cần được thủ hộ nhất. Cho dù ở huyện Phủ Ninh có đóng một vạn quân, nhưng một khi thành Ngân Châu bị tập kích, một vạn quân kia rất khó kịp thời cứu viện. Nên biết, người đến đột kích chỉ cần thiêu hủy lương thảo, liền khiến cho chiến dịch chinh bắc của Hạ quân đại bại.

Lục Thất căn cứ vào lời khai của tù binh, quyết định thực hiện chiến lược khoét tâm, lợi dụng sự tồn tại của trú quân ở huyện Phủ Ninh, đầu tiên là dẫn quân lực vòng qua phía nam thành Ngân Châu, sau đó tiến đến thành Ngân Châu, giả mạo là quân lực huyện Phủ Ninh điều đến thành Ngân Châu, xuất kỳ bất ý chiếm lấy thành Ngân Châu.

Mặt khác, cũng có thể lợi dụng một chút tuần quân của thành Ngân Châu, chính là diệt một đội Hạ quân đi tuần, sau đó giả mạo tuần quân trở về thành Ngân Châu, làm đội ngũ đi đầu đoạt lấy cửa thành.

Chẳng qua độ mạo hiểm không hề nhỏ, quân lực Lục Thất mang đến, tính cả quân nhu binh cũng chỉ có bốn ngàn, nếu hành động đoạt thành không được như ý, chỉ sợ sẽ lâm vào khổ chiến. Nhưng nếu đã tiến đến đột kích Ngân Châu, Lục Thất không định lao động không công mà về, thu hoạch được có hai mươi bộ da sói là quá ít.

Khi sắc trời đã tối đen, bốn ngàn quân lực của Lục Thất mới đến nơi giết sói. Sau khi gặp mặt Tiểu Điệp và Chiết Duy Trung, Lục Thất nói ra sách lược, Chiết Duy Trung vừa nghe lập tức hưng phấn bừng bừng, thỉnh cầu để cho y đi làm đội ngũ đoạt thành đầu tiên, Lục Thất mỉm cười nói, cùng đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau