KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 576 - Chương 580

Quyển 5 - Chương 30: Âm mưu

Sau khi Lục Thất rời khỏi hoàng cung, kiên nhẫn chờ Vân Cẩm Đông tới ở Thanh Phong Cư, đồng thời hắn cũng đã mời chưởng quỹ Dương Hồng thu thập cho hắn ít tài liệu địa lý nhân văn về Thạch Châu và các thông tin về nó. Dương Hồng chỉ biết Lục Thất thăng quan, nhưng không biết đã trở thành Phò mã Đại Chu. Ngày thái giám đó tới, chỉ là tuyên đọc thánh chí với Lục Thất.

Đối với yêu cầu của đông chủ, Dương Hồng đã huy động nhân lực đi làm. Bởi vì là có thù lao, cho nên mới được năm vị thương nhân thông thuộc tây bắc cùng Lục Thất giao lưu uống rượu. Lục Thất rất nhanh nhận được thông tin về Thạch Châu, hắn dựa vào thông tin bắt đầu trù bị.

Theo tin tức, Tấn Quốc Công là Lưu thủ Thái Nguyên phủ, quản lý phòng ngự quân sự dải tây bắc. Phạm vi quân quyền phòng ngự của ông ta có Thái Nguyên phủ, Thạch Châu, Phần Châu, Thấp Châu, Hiến Châu, Lam Châu, Liêu Châu, Long Châu, Bí Châu và Lộ Châu, có thể nói là thế lực cực lớn.

Nhưng Tấn Quốc Công chỉ là cai quản phòng ngự quân sự, về chính trị thì không can thiệp. Đó cũng là nguyên nhân chính Chu Hoàng đế có thể dễ dàng tha thứ 10 năm qua các châu tây bắc trừ Phủ Châu, Lân Châu và Đại Châu do Chiết Thị quân chính tự trị ra, các quan lại hành chính châu khác đều do triều đình Chu quốc miễn nhiệm. Cho nên, Tấn Quốc Công không coi là cát cứ độc lập.

Theo thông tin, Lục Thất thân là Thứ sử Thạch Châu, tiếp nhận chính trị Thạch Châu không khó lắm. Thứ sử Thạch Châu là triều đình Chu quốc bổ nhiệm, nên có thể tiếp nhận bình thường. Nhưng, phòng ngự quân sự Thạch Châu là do trấn quân của Tấn Quốc Công phái phụ trách. Nếu hắn dẫn quân đi, 8 phần Tấn Quốc Công sẽ điều trấn quân của Thạch Châu đi, bỏ mặc Thạch Châu không cần để ý gì.

Hành động dò đường trước của Chu Hoàng đế quả thực đã khiến Lục Thất rơi vào cảnh hai mặt thụ địch. Nếu Hạ quốc tấn công, Lục Thất thân là Tiết độ sứ Ly Thạch quân là có trách nhiệm giữ đất. Chu Hoàng đế chỉ nói nếu Tấn Quốc Công tập kích, hắn có thể lui quân. Tảng đá hắn nếu không thể giữ đất, 8 phần sẽ bị quăng xuống giếng.

Thân là Thứ sử Thạch Châu, đây có lẽ là một cơ hội, một cơ hội có thể xây dựng thế lực tây bắc, nên cố gắng nắm bắt, thành công sẽ có thể hình thành thế hô ứng chiến lược với quân Kinh Châu. Còn nếu thất bại, ha ha, hắn cùng lắm là chạy về Tấn quốc.

Lục Thất suy nghĩ một hồi, hắn viết thư thỉnh cầu Chu Hoàng đế, nói rõ không tin tưởng phòng thủ Thạch Châu, yêu cầu quân lực thân tín trợ trận, xin Chu Hoàng đế cho phép hắn điều năm trăm quân Hấp Châu tới làm thân vệ, danh nghĩa có thể là tăng cường vệ quân của Ngô Vương phủ. Như vậy mới có thể khiến cho Lý Quốc Chủ bỏ qua.

Trên thư gửi Binh bộ, hiện nay Lục Thất là Thứ sử Thạch Châu, cho nên quốc sự phải theo trình tự bình thường. Sau khi Binh bộ tiếp nhận thư của hắn, liền chuyển cho Xu Mật Viện. Xu Mật Viện thì quản lý nha môn quân chính, còn Chính sự đường quản lý nha môn dân chính. Thư của Lục Thất sau khi được Xu Mật Viện phê diệt, nếu lớn thì phải tới gặp vua bàn bạc, như Lục Thất xin điều năm trăm quân Hấp Châu làm thân vệ, đó là chuyện lớn.

Mới trình thư lên, Thanh Phong Cư bỗng có một người đẹp tới, chỉ đích danh muốn gặp Lục Thất. Chưởng quỹ liền thông báo dẫn kiến, Lục Thất nghe có chút bất ngờ, cùng Tiểu Điệp nghênh tiếp, vừa nhìn thấy không quen biết.

Người đẹp tới khoảng 20 tuổi, mi cong miệng nhỏ, khí chất nhu mỳ, ôm một bọc quần áo. Cô thấy Lục Thất đi ra, liền bước tới, có chút căng thẳng nói:
- Lục tướng quân, có thể vào phòng nói chuyện được không?

Lục Thất giật mình, bỗng nhớ ra đã từng gặp người đẹp này rồi, là khi thổi tiêu ở Noãn Đình, người đẹp này đứng cách 5, 6m phía sau Kỷ Vương. Hắn mỉm cười gật đầu, mời người đẹp vào phòng.

Vào phòng rồi, người đẹp liếc nhìn Tiểu Điệp, mới nhìn Lục Thất khẽ nói:
- Lục tướng quân, nô tỳ là cung nhân của Công chúa Vũ Vi, hôm đó đã cùng Công chúa nghe đại nhân thổi tiêu.

Lục Thất nghe xong thấy bất ngờ, liền nói:
- Ồ, nàng tới có chuyện sao?

- Công chúa nghe nói Lục tướng quân sắp phải tới Thạch Châu. Thạch Châu bên đó rất lạnh, cũng rất vất vả, Công chúa liền sai nô tỳ mang áo ấm tới, nô tỳ đi đây.Cung nhân nói xong liền đưa bọc quần áo cho Lục Thất, quay người bước đi.

Lục Thất nhíu mày không đi tiễn. Tiểu Điệp bước lên cầm bọc áo, đặt xuống bàn mở ra, liền có mùi thơm quyến rũ tỏa ra. Trong bọc quần áo là một chiếc áo trấn thủ được làm rất đẹp. Tiểu Điệp lấy tờ giấy mở ra xem, lại là khúc nhạc, trên đầu viết bốn chữ thanh tú:
- Đại Giang Đông khứ.

- Muội muội ban hôn không tặng gì, đây là tỷ tỷ lại chủ động tặng tâm ý.
Tiểu Điệp nhẹ nhàng nói.

- Không cần để ý, nàng thu lại đi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

- Chàng cũng nhẫn tâm, sao có thể coi thường tình ý này? Người ta tất là vì khúc nhạc của chàng mà động tâm xuân.
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Không cần làm loạn, ta và hoàng tộc Chu quốc rất khó có thiện quả.

Tiểu Điệp vừa cười vội thu lại, Lục Thất lại nói:- Ta đi Ngô Vương phủ một lát, nàng ở lại đây đi.

Tiểu Điệp gật đầu. Lục Thất quay người rời khỏi Thanh Phong Cư, tới Ngô Vương phủ gặp Thái tử Đường quốc. Hắn là có ý thể hiện mình cố tình, không phải là loại bám cành cây cao, quên đi thế lực tiểu nhân vốn có.

Hôm sau, Binh bộ trả lời thư của Lục Thất, phê chuẩn lý do Lục Thất lấy hộ vệ Ngô Vương phủ, từ Hấp Châu điều 500 quân tới Chu quốc nghe dùng. Lễ bộ cũng sẽ đưa sứ thần tới Đường quốc, nhân tiện điều quân can thiệp với Lục Thất.

Trên thư điều binh có thể được thông qua, trong dự liệu của Lục Thất triều đình Chu quốc đương nhiên là muốn thu được quân lực khả dụng. Năm trăm quân tới Chu quốc cũng không gây được họa, hơn nữa còn ở bên ngoài, còn có thể đi sâu vào thần phục của Đường quốc.

Lục Thất ban ra hai phần quân lệnh, một là giao quân lệnh điều quân cho Tiểu Điệp, hai là thông báo cho Tiêu Thị, nhanh chóng diệt trừ thế lực ẩn nấp của Lật đại nhân. Lục Thất hiểu, thân phận Tấn Vương của hắn sẽ có thể bị Chu quốc điều tra ra.

Sở dĩ bây giờ rất khó để lộ bí mật, một là thông tin bất tiện. Hai là tuổi tác của Tấn Vương Lục Bính thì mọi người đã biết ngoài 30 tuổi. Hơn nữa, xuất thân của Lục Thất quá bình thường. Ba là, thân là Tấn Vương đương nhiên sẽ là ở Tấn quốc, ai cũng không thể tin, Tấn Vương lại mạo hiểm ở nước khác làm hạ thần. Bốn là Tấn quốc mới lập, Chu quốc bí mật điều tra rất khó biết được thế lực quan lại của Tấn quốc. Năm là, cứ xem như đã biết được tin Tấn Vương là Lục Thiên Phong, khi còn chưa được xác nhận, mật thám thực sự không dám báo về triều đình Chu quốc, báo nhầm thì một là phạm tội vô năng.

Sau khi Lục Thất giải thích với Tiểu Điệp xong, tới Hấp Châu sẽ để năm trăm quân võ trang Thần Tí Nỏ. Ngoài ra còn chuẩn bị thêm ba trăm Thần Tí Nỏ tới, đó mới là nguyên nhân chính Lục Thất muốn điều quân từ Hấp Châu tới.

Chu quốc cũng có quân nỏ, nhưng uy lực và khả năng chịu đựng không bằng Thần Tí Nỏ kiểu mới của Tấn quốc. Lục Thất có năm trăm Thần Tí Nỏ binh, đủ khả năng đối phó với kỵ binh Hạ quốc. Trình độ bắn và độ chính xác của Thần Tí Nỏ vượt xa quân cung tam thạch, sẽ trở thành ác mộng của kỵ binh cơ động. Kỵ binh thường đều dùng quân cung một hai thạch. Bộ binh sẽ dùng trọng cung 3, 5 thạch.

Sau khi được phép điều binh, Lục Thất lại viết thư tới Đông Thiền tự Thọ Châu, xin thiền sư Khánh Thủy của Đông Thiền tự có thể theo hắn tới Bạch Mã tự Lạc Dương mới cao tăng ngộ phật.

Hóa ra trong tin của Lục Thất từ tây bắc, tây bắc và Hạ quốc cực kỳ sùng phật. Mặc dù phật lý và đông thổ phật tông có sự khác nhau, nhưng nhìn chung đều bắt nguồn từ Phật lý Thiên Trúc quốc tây phương. Theo lời của thương nhân, Lục Thất biết được Thạch Châu có một tòa An Quốc tự, được xây dựng vào năm Trinh Quán đời Đường. Ngôi chùa cổ đó bởi vì Chu quốc diệt phật, cũng đã bị phá nát rồi.

Lục Thất cảm thấy Chu quốc diệt phật ít nhiều đã tạo thành một trong những nguyên nhân Hạ quốc hùng mạnh. Chu quốc áp chế khả năng ảnh hưởng của phật giáo, tất nhiên sẽ khiến cho dân chúng tín phật chuyển sang Hạ quốc. Đạo trị quốc của Chu Hoàng đế quá thiên về thực tế, thiếu đi lung lạc lòng dân về mặt tinh thần.

Lục Thất tự thấy nếu muốn nhanh chóng lập được thế ở Thạch Châu, phải tranh thủ lòng người ở Hạ Quốc và Tấn Quốc Công, cho nên hắn muốn hưng phật. Bước này chính là để tăng nhân của Đông Thiền tự làm sứ giả tới Bạch Mã tự làm thân. Tiếp theo, Lục Thất sẽ xin mấy vị tăng nhân tới Thạch Châu ở An Quốc tự. Một khi hắn đã tới Thạch Châu, điều đầu tiên muốn làm chính là đại tu An Quốc tự. Còn về phần Chu Hoàng đế thấy thế nào, Lục Thất không quan tâm. Hắn là tới Thạch Châu xây dựng cơ nghiệp tây bắc, không phải nghĩ xem Chu Hoàng đế không vui.

Mười ngày sau, Vân Cẩm Đông dẫn theo mấy chục quan tướng tới tìm Lục Thất, vui vẻ bái kiến Lục Thất. Lục Thất đường đường chính chính nhận lễ, sau đó lại nhận bái kiến của các quan tướng. Vân Cẩm Đông lần lượt giới thiệu với Lục Thất, sau cùng quan tướng cấp cao uống rượu cùng Lục Thất, quan tướng cấp thấp thì tới phòng khác uống rượu. Tất cả do Lục Thất mời.

Những vị quan tướng này chính là tới Khai Phong phủ, cũng không dám vào Thanh Phong Cư này nhìn một cái, giờ lại có phúc được hưởng thụ một lần.

]

Quyển 5 - Chương 31: Hành quân

Sau khi gặp các quan tướng xong, ngày hôm sau Lục Thất ra ngoài thành chỉnh quân, sau đó tới nha phủ lấy quân nhu và quân lương. Nha môn Chu quốc làm việc rất thông đạt, thuận lợi để Lục Thất lĩnh những vật dụng cần thiết. Còn Lục Thất thì lại muốn kéo dài thêm mấy ngày, nhưng lại không thể trì hoãn thêm được nữa. Ba ngày sau, hắn dâng tấu Binh bộ xin đi, Binh bộ phê duyệt.

Mặt trời đã lên cao, Lục Thất nhổ trại xuất phát, không ngờ mới đi được về phía tây một dặm, lại gặp một chiếc xe ngựa của người quen, còn có 8 tráng sỹ mặc giáp, một thiếu niên mặc áo gấm 15 tuổi, đứng trước xe. Lục Thất nhìn thấy lền xuống ngựa bước tới.

- Thần bái kiến Kỷ Vương điện hạ.
Lục Thất cung kính khấu kiến.

- Lục tướng quân, ngươi đi Thạch Châu vì nước, ta tới tiễn ngươi. Tỷ tỷ ta Vũ Vi và muội muội Hương Hà cũng tới.
Kỷ Vương mỉm cười nói thẳng.

Lục Thất giật mình, lại thấy cửa xe ngựa mở ra, lần lượt hai người đẹp mặc váy một lớn một nhỏ bước xuống. Quả nhiên là Công chúa Vũ Vi và Hương Hà.

- Thần bái kiến hai vị Công chúa điện hạ.
Lục Thất lại một lần nữa cung kính bái kiến. Trong lòng có chút ấm áp khác thường, dù nói thế nào, hắn đi tới vùng biên cương xa xôi, hai vị Công chúa lại có thể tới tiễn hắn, cũng đã khiến hắn cảm động.

- Lục tướng quân miễn lễ.
Công chúa Vũ Vi khẽ nói.

Lục Thất nhìn người đẹp, thiện ý cười gật đầu. Công chúa Vũ Vi e thẹn nhìn Lục Thất, còn Công chúa Hương Hà thì e thẹn cúi xuống, tay ngọc vịn lấy tay trái của Công chúa Vũ Vi.

- Ba vị điện hạ, thần cáo lui.
Lục Thất quyết đoán cáo từ, hơn hai ngàn tướng sỹ đều nhìn thấy, không nên dừng lại lâu.

- Lục tướng quân, ngươi cẩn thận đấy.
Lục Thất vừa nói xong, Công chúa Hương Hà bỗng ngẩng đầu lên nói nhỏ một câu.

Lục Thất mỉm cười nhìn lại, gật đầu nói:
- Thần ghi nhớ.

- Lục tướng quân, ta muốn cùng ngươi tới Thạch Châu, nhưng phụ hoàng không cho.
Kỷ Vương cũng nói.

- Điện hạ không nên tới Thạch Châu. Nếu thực sự muốn đi rèn luyện, có thể tới quân phương bắc, cũng có thể tới Tương Châu.
Lục Thất đáp.

- Tới phương bắc cũng được, ta không tới Tương Châu. Ta không thích Triệu Khuông Nghĩa.
Kỷ Vương thẳng thắn đáp.Lục Thất giật mình, nói:
- Thần là lĩnh quân, không nên nhiều lời, sau này sẽ nói chuyện với điện hạ.

- Ừ, ngươi đi đi. Ta chúc ngươi mọi sự thuận lợi.
Kỷ vương mỉm cười nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, hoàn lễ quay người vào trong quân. Dưới sự vọng tiễn của người tới tiễn, dần đi xa, Kỷ Vương và hai vị Công chúa trở về Khai Phong phủ.

**********

Lục Thất dẫn quân một đường hướng tây. Hắn hành quân với tốc độ bình thường, không vội vã tới Thạch Châu. Sau khi bàn bạc với Vân Cẩm Đông xong, dừng lại ở Lạc Dương. Sau đó đi về hướng tây bắc, qua Giáng Châu, Thấp Châu. Từ Thấp Châu đi vào Thạch Châu, chính là cố gắng không tiếp cận Thái Nguyên phủ.

Đi tới Lạc Dương, Lục Thất đóng trại 3 ngày, nhưng hắn không tới Bạch Mã tự. Chuyện của Bạch Mã tự sẽ do tăng nhân của Đông Thiền tự xử lý. Lục Thất đang cùng Tiểu Điệp dẫn năm trăm quần thần nỏ tới. Hắn có chút lo lắng triều đình Chu quốc sẽ tra ra võ bị quân thần nỏ.

Sau khi nói với Vân Cẩm Đông xong. Vân Cẩm Đông liền tự tiến cử năm trăm quân thần nỏ, bởi vì năm trăm quân lực tới Thấp Châu xem như lệ thuộc Ly Thạch quân. Hắn thân là Ly Thạch quân Đô Ngu Hầu, chỉ cần nhận được năm trăm Hấp Châu quân, đó chính là có quyền lực ngăn cản lại tất cả điều tra, trừ phi là Xu Mật Viện hoặc Hoàng đế hạ ý chỉ.

Lục Thất nghe theo ý kiến của Vân Cẩm Đông, để Vân Cẩm Đông thống lĩnh kỵ doanh trở về, trực tiếp tới Trừ Châu. Hai ngàn quân Vân Cẩm Đông dẫn là thuộc chiến quân độc lập, chia ra thành bốn doanh, doanh thứ nhất là kỵ quân, doanh hai và ba là bộ binh, có đao lá chắn và lính trường trương, doanh bốn chính là lính cung tên. Ngoài ra còn có quân nhu doanh, nhưng do doanh lính bộ đảm đương rồi.

Quân chế của Chu quốc không chia ra thành Đô Ngu doanh và Phổ doanh, rất giống với biên chế kinh quân của Đường quốc, nhưng lại chia ra thành quân chiến đấu hiệp đồng của doanh quân chủng. Chủ soái quân lệnh có thể tùy cơ điều động tổ hợp tác chiến, tính chỉnh thể rất tốt.
Sau khi Vân Cẩm Đông rời khỏi, Lục Thất từ từ hành quân. Hắn làm gương cho sỹ tốt, luôn cùng các tướng sỹ hành quân. Nhưng, hắn không cho phép quan tướng có ngựa học theo hắn. Điều đó cho thấy hắn chính là muốn cùng binh sỹ nói chuyện tìm hiểu về Chu quốc. Các quan tướng có chức trách quản lý, không nên làm phiền. Nói thì nói thế, quan tướng có ngựa cũng muốn bộ hành. Một là Lục Thất bộ hành rồi. Hai là quân hành rất chậm, kỵ mã ngược lại không nhanh bằng đi bộ.

Đi 6 ngày tới được Thẫm Châu, có tin của Vân Cẩm Đông gửi tới, cho biết năm trăm quân Hấp Châu chưa tới Chu quốc. Vân Cẩm Đông đã sai người tới ven bờ các bến tàu, bị phát hiện sẽ chạy thẳng tới Thạch Châu, Lục Thất cũng đã yên tâm rồi.

Do Thẫm Châu khởi hành liên tục, lúc này đã là mùa thu rồi, càng đi về phía tây bắc càng lạnh hơn. Lục Thất sai người đi chuẩn bị một ngàn áo bông. Hắn không thể để tướng sỹ tới Hấp Châu chết rét được. Quan tâm ân cần là rất quan trọng, tướng sỹ tới Hấp Châu chắc chắn sẽ không chịu được lạnh.

Khi hành quân tới Thấp Châu, tin của Vân Cẩm Đông báo đã tới, cho biết đã nhận được năm trăm tướng sỹ Hấp Châu, quả thực đã mang theo tám trăm nỏ thần. Y đã cho kỵ quân chia ra mang theo ba trăm nỏ thần, không có rắc rối gì. Lục Thất nghe xong thấy hân hoan, lập tức sai người mang đồ quay trở về Tây Kinh Lạc Dương, lấy danh nghĩa Ly Thạch quân chế định tên nỏ.

Lần này điều quân, Lục Thất còn mang theo năm mươi ngàn lượng vàng. Hắn muốn lập cơ nghiệp tây bắc ở Thạch Châu, không bỏ vốn, có tài lực mới có thể đảm bảo quân bị và quân lương không thiếu. Muốn có chỗ đứng ở Thạch Châu, chỉ dựa vào hơn hai ngàn quân lực, chắc chắn là không thành.

Lục Thất không vội vào Thạch Châu, mà đóng quân ở Hấp Châu. Hắn thuê thương nhân làm thám tử, trước tiên đi thăm dò tình hình Thạch Châu, đồng thời cũng tìm hiểu tình hình Hạ quốc ở Thấp Châu. Thấp Châu và Thạch Châu đều là châu liền kề của Hạ quốc.

Lục Thất đích thân tới gặp Huyện lệnh Vĩnh Hòa Thấp Châu, tìm hiểu tình hình Huyện lệnh Vĩnh Hòa. Huyện lệnh Vĩnh Hòa là một người 40 tuổi, dung mạo bình thường. Đối với việc viếng thăm của Lục Thất không dám chậm trễ, bởi vì Lục Thất trực tiếp bao lên tất cả quan chức, Huyện lệnh Vĩnh Hòa là quan thất phẩm, hơn nữa có thể làm quan ở tây bắc phần lớn là xuất thân đọc sách nghèo khổ.

Qua Huyện lệnh Vĩnh Hòa, Lục Thất đã xác thực được quân sự ở Thấp Châu và Thạch Châu của Hạ quốc và Tấn quốc. Hạ quốc cũng đã thực hiện quân chế tương tự như Chu quốc. Ở Tuy Châu bố trí quân ti Tuy Châu, đóng năm nghìn quân lực.

Mà Thạch Châu và Thấp Châu, mỗi nơi đóng có hai ngàn quân trấn thủ, đều quy thuộc quân lực Thái Nguyên phủ quản chế. Quân trấn biên phong là tướng trấn thống soái ngàn binh, cũng chính là Thạch Châu có hai ngàn quân trấn. Ngoài ra, năm huyện trực thuộc Thạch Châu tổng cộng có ba ngàn quan lính, có thể nói là quân lực của Hạ quốc ở Tuy Châu khá tương đồng.

Nhưng, trên thực tế, quân lực Tuy Châu của Hạ quốc nhiều kỵ quân, một năm có năm, sáu lần xông tới Thạch Châu và Thấp Châu cướp bóc. Còn quân lực Thạch Châu và Thấp Châu cơ bản không dám ứng chiến, đều là theo thành mà thủ. Bình thản nhìn quân Hạ cướp bóc quê hương, cho nên đã khiến cho dân sinh của Thạch Châu và Thấp Châu điêu linh. Nhân khẩu của Thạch Châu vốn có ** vạn, hiện giờ cũng chỉ còn lại năm, sáu ngàn người, đa số đều ở trong thành.

Lục Thất lại hỏi chuyện của Tấn Quốc Công, Huyện lệnh Vĩnh Hòa vốn chần chừ không muốn nói, nhưng với ánh mắt bình thản của Lục Thất, Huyện lệnh Vĩnh Hòa mới nói Tấn Quốc Công ở mấy châu tây bắc, nói là không can thiệp chính trị, nhưng trên thực tế vẫn luôn lấy danh nghĩa biên nhung, giáo huấn xã quân. Mà tiêu phí của phan huấn xã quân đương nhiên là tiêu dùng tài lực địa phương.

Huyện lệnh Vĩnh Hòa nói phan huấn xã quân của Tấn Quốc Công chắc chắn là muốn âm mưu gây rối. Xã quân đã được phan huấn, luôn nghe theo quân lệnh của Tấn Quốc Công. Thứ sử và Huyện lệnh căn bản không thể can thiệp. Mặt khác, quan binh chính quy các châu tây bắc rất nhiều đều là Tấn Quốc Công đảm nhiệm. Triều đình chỉ là nắm giữ đảm hiệm Huyện Úy. Nhưng trên thực tế, đa số Huyện Úy đều bị mất quyền lực.

Cùng với những lời của Huyện lệnh Vĩnh Hòa đã nói, sau khi Lục Thất trở về không lâu, thương nhân Thạch Châu cũng đã trở về, nói Thạch Châu không có hiện tượng loạn lạc gì. Hai ngàn quân trấn vẫn đóng ở Thạch Châu, duy có sự khác biệt chính là ở thị trấn Ly Thạch, nghe nói Thứ sử đang chuẩn bị rời đi.

Lục Thất kiên nhẫn chờ Vân Cẩm Đông. Hắn thà rằng bị đại thần Chu quốc buộc tội làm sai, cũng không muốn bị thịt trước cửa, cần có chiến lực toàn bộ mới có thể tiếp nhận Thứ sử Thạch Châu.

Chờ ở Thấp Châu 10 ngày, khiến Thứ sử Thấp Châu thấy khó chịu, đích thân tới đại doanh của Lục Thất, hỏi Lục Thất vì sao vừa ở Thấp Châu mãi không đi? Lục Thất rất thẳng thắn nói, hắn sợ đi tới Thạch Châu, Tấn Quốc Công sẽ điều tới hai ngàn quân trấn, cho nên hắn phải chờ một ngàn Ly Thạch quân nữa tới, đủ binh lực đủ chống lại sự tập kích của Hạ quốc.

Thứ sử Thấp Châu nghe lý do cũng được, không nói thêm gì nữa. Nhưng sau khi trở về lại viết tấu thư lên triều đình, hắn chỉ là làm hết quyền hạn và trách nhiệm của Thứ sử, không nói tình hình của Lục Thất. Hơn nữa, hắn ta cũng không chọc giận Phò mã gia.

Ba ngày nữa, Vân Cẩm Đông dẫn theo một ngàn quân tới Thấp Châu. Lục Thất cùng các tướng sỹ đoàn tụ, hôm sau xuất phát tới Thạch Châu.

Quyển 5 - Chương 32: Bá thạch châu

Lục Thất dẫn quân rời khỏi Thấp Châu, tiến vào ranh giới huyện Bình Di của Thạch Châu. Năm huyện quản lý của Thạch Châu, huyện Ly Thạch là Châu Đài, còn có huyện Định Hồ, huyện Bình Di, huyện Phương Sơn và huyện Lâm Tuyền. Trong đó huyện Định Hồ là nơi trọng yếu quân sự của Thạch Châu, phía tây giáp sông Hoàng Hà, có một cửa sông vô cùng quan trọng, là quan ải phòng ngự Hạ quốc.

Trời dần hoàng hôn, Lục Thất tới thị trấn Ly Thạch. Hắn không vào thành, để Vân Cẩm Đông thay hắn vào thành thông báo với Thứ sử đương nhiệm. Hắn đóng quân ở ngoài cửa thành nam, lặng lẽ qua đêm ngoài thành.

Sáng hôm sau, Lục Thất dẫn hai trăm binh lính vào thị trấn Ly Thạch, tới châu nha gặp các quan lại, cùng 50 Thứ sử bàn giao quan ấn và công văn, kho. Lục Thất ở Khai Phong phủ, qua giới thiệu của thương nhân đã thuê hai vị phụ tá, tương đương với quan lại nhỏ của hắn.

Mất nửa ngày mới bàn giao xong, bàn giao lại cho Lão Thứ sử đảm nhiệm, hôm đó đã phủi mông mà chạy. Hắn sớm đã nhận được công văn điều đi của Lại bộ triều đình, phải mất nhiều ngày mới gặp được người tiếp nhận. Khi mới tới, thiện ý nhắc nhở Lục Thất, trong ngoài Thạch Châu đều rất phiền phức,để Lục Thất cẩn thận ứng đối. Lục Thất cảm ơn, đích thân tiễn lão Thứ sử ra ngoài thành.

Nếu là Thứ sử rồi, Lục Thất sẽ không thể ở lại quân doanh, nhưng tình hình Thạch Châu phức tạp lại cần trấn chỉnh, Lục Thất lại rút ra hai đội tướng sỹ đi vào huyện Ly Thạch, cũng chính là ngoài kỵ doanh, bốn doanh trại khác đều lấy ra một trăm lính, tổng cộng là bốn trăm lính ở châu nha. Năm trăm tướng sỹ Hấp Châu trở thành doanh nỏ.

Quan chế địa phương của Chu quốc khác với Đường quốc, là thủ tướng quân chính Thứ sử, mà Trưởng sử phụ chính, Đô úy quản quân sự. Ngoài ra còn có Thôi quan ra làm giám sát. Hay nói một cách đơn giản chính là một triều đình nhỏ. Quyền lực của Thứ sử lớn nhất, nhưng lại bị quan thuộc giữ cân bằng.

Trở về châu nha, sau khi ngồi xuống quan án đại sảnh nha châu, Lục Thất và mười mấy quan lại châu nha lớn nhỏ cùng quan lại huyện Ly Thạch cung kính bái kiến Thứ sử đại nhân. Lục Thất dặn dò xong liền ban ngồi.

Sau khi các quan lại chia ra thành hai bên ngồi xuống, Lục Thất nhìn quanh một lượt, bỗng cười nhạt nói:
- Có phải cảm thấy bổn quân có vẻ niên thiếu chút không?

Các quan viên nghe thấy thế bất ngờ, Trưởng sử gần 40 tuổi hành lễ nói:
- Đại nhân trẻ tuổi thì có, nhưng các thuộc hạ không thể thất lễ.

Lục Thất cười cười, bình thản nói:
- Bổn quân cùng chư vị đều là quan viên bổ nhiệm của triều đình. Quan chức của bổn quân, các vị cũng đều biết. Bổn quan thấy chư vị có lẽ nên hiểuthế nào rồi.

Các quan lại nhìn nhau, Đô úy hành lễ nói:
- Đại nhân, thuộc hạ là quân nhân, nghe không hiểu, xin đại nhân nói thẳng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Được, bổn quân nói thẳng.

Nói xong nhìn lướt một lượt, nói:
- Bệ hạ để bổn quan tới Thạch Châu, nguyên nhân chính là rất không vui về tình hình của Thạch Châu. Thạch Châu là vùng đất phòng ngự trọng yếu của Hạ quốc, nhưng nhiều năm nay lại do quân Hạ vượt sông Hoàng Hà sang tàn sát bừa bãi, khiến cho đời sống của người dân Thạch Châu điêu linh, nhân khẩu giảm mạnh. Cho nên, Bệ hạ cho bổn tướng tới Thạch Châu.

Các quan viên nhìn nhau, Trưởng sứ hành lễ nói:
- Đại nhân, phòng ngự Hoàng Hà, chủ yếu là trách nhiệm của quân trấn thủ.

- Bổn quân biết là trấn quân có lẽ phòng ngự Hoàng Hà, nhưng ta thân là quan lại Thạch Châu, để Thạch Châu có thể được trị an thì không thể là trách nhiệm của phòng ngự.
Lục Thất bình thản đáp.

- Đại nhân là Tiết độ sứ Ly Thạch quân, dẫn tới hơn hai ngàn tướng sỹ, có lẽ có thể tăng thêm phòng ngự Hoàng Hà.
Trưởng sứ nói.
- Nói tới chức quan của bổn quân. Bổn quân có lẽ giải thích một chút. Trước tiên, chức vụ Binh bộ Thị lang của bổn quân là Bệ hạ đặc biệt ban thưởng đảm nhiệm, và không phải là cái chức quan không quyền chức gì. Bổn quân có quyền điều chỉnh quân sự Thạch Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Đô Úy nghe xong nhíu mày, hành lễ nói:
- Đại nhân, thuộc hạ không nhận được công văn thông báo của Binh bộ.

- Binh bộ Thị lang của bổn quân chính là công văn sống ngự ban. Bệ hạ dụ lệnh bổn quân toàn quyền quản lý quân chính Thạch Châu. Nếu các vị kháng mệnh không theo, bổn quân sẽ lấy ra, áp giải đi Khai Phong phủ giao cho triều đình.
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Đại nhân nói như vậy có vi phạm pháp độ triều đình, thuộc hạ không dám gật bừa.
Đô Úy lập tức phản ứng kịch liệt.

- Ồ, Ta nghe nói đội trưởng, đội phó quan binh Thạch Châu Hỏa Trưởng có rất nhiều đều là quân trấn điều nhiệm. Ngươi thân là Thạch Châu Đô Úy, vì sao lại phải nhân nhượng cho mệnh lệnh của Tấn Quốc Công.
Lục Thất lạnh lùng chất vấn.

Sắc mặt Đô úy biến sắc, nhướn mày nói:
- Vậy thì không liên quan tới bổn tướng, là sự đề cử của Thứ sử đại nhân, Tấn Quốc Công đề bặt đều là tướng sỹ có công, ở địa phương không nên từ chối.

- Thật không nên từ chối. Người đâu, bắt lấy Đô Úy, đưa vào đại lao.
Lục Thất uy nghiêm ra lệnh.

Nha ngoại lập tức xông tới 12 tướng sỹ, có 6 người chuẩn bị nhắm tới Đô úy Thạch Châu. Sắc mặt Đô úy biến sắc, những quan lại khác cũng biến sắc đứng lên. Chuyện này quả đúng là không thể nói thành lời, đã dùng thủ đoạn quân võ.

- Đại nhân, Lưu Đô úy chỉ là tuân lệnh luật pháp triều đình, xin đại nhân hiểu cho.Trưởng sứ liền hành lễ giải thích.

- Bắt lấy, giải vào đại lao.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Bốn tên tướng sỹ tuân lệnh bước lên giữ lấy Đô úy. Đô úy không phản kháng, nhưng tức giận nhìn Lục Thất nói:
- Chuyện này ngươi là muốn chuyên quyền tạo phản.

- Bổn quân là Phò mã Đô úy, có tạo phản không, tự có triều đình định luận, giải đi.
Lục Thất lạnh lùng trả lời, tướng sỹ giải Đô úy rời khỏi đại sảnh.

Lục Thất lạnh lùng liếc nhìn, sau cùng thấy Đô úy Lý Thạch bình thản nói:
- Trương Huyện úy, việc phòng ngự cổng thành của huyện Lý Thạch tạm thời do ngươi tiếp nhận.

- Vâng, thuộc hạ lĩnh mệnh.
Huyện úy Ly Thạch khoảng 30 tuổi, cung kính nhận lệnh. Đô úy bị bắt đi, làm là quan nhỏ hơn chức Thứ sử rất nhiều.

Lục Thất nhìn lướt một lượt, bình thản nói:
- Các vị, bổn quân không muốn có Lưu Đô úy thứ hai xuất hiện. Mệnh lệnh của bổn quân không dễ làm trái. Nếu các ngươi không phục, chỉ có thể nói lên triều đình. Triều đình một ngày không trả lời, các ngươi phải đồng ý quân lệnh của bổn quân, nếu không đừng nên oán thán bổn quân.

- Vâng.
Các quan viên chỉ biết khuất phục đáp lại. Một là khiếp sợ thủ đoạn tàn bạo. Hai là chức quan của Lục Thất quả thực tồn tại ý nghĩa quyền hành lớn. Ba là có người hiểu, từ lời của Lục Thất độ chính xác Lục Thất dẫn quân đi tiếp quản Thạch Châu. Có thể sẽ liên quan tới Tấn Quốc Công.

Lục Thất gật đầu, tiếp theo cùng các quan lại rời khỏi châu nha, lệnh cho tất cả quan binh của huyện Ly Thạch tập kết ở ngoài cổng thành nam. Cổng thành tạm thời do Ly Thạch quân tiếp quản, nhưng biên chế có lẽ là một ngàn quan binh châu nha, lại chỉ có bảy trăm, hơn nữa vũ khí còn rất bình thường, tố chất binh lính yếu kém.

Lục Thất lúc đó tiến hành chỉnh biên, toàn bộ đội trưởng đội pháo Hỏa Trưởng cũ đều đưa tới quân doanh Ly Thạch, sau đó từ các tướng sỹ Ly Thạch quân đảm nhiệm lĩnh quân, đào thải kẻ yếu. Chỉnh biên trở thành Ly Thạch quân doanh, cũng chính là nói Lục Thất quản quân huyện Ly Thạch không có quan binh.

Ở lại An Độ huyện Ly Thạch một đêm, hôm sau Lục Thất bắt đầu chỉnh đốn bên ngoài, đưa Trưởng sứ và Thôi quan tới huyện Bình Di trước, cũng là bắt tất cả lính quân từ Huyện úy trở xuống, đổi thành tướng sỹ quân Ly Thạch lĩnh quân, cũng là đào thải kẻ yếu.

Năm ngày sau, Lục Thất lại bắt đầu mộ binh, kêu gọi võ dũng các huyện các xã nhập quân, để bảo vệ quê hương, khôi phục an ninh của Thạch Châu. Lệnh mộ binh hạ xuống, nhưng người ứng mộ rất ít, có hơn ba trăm người ứng mộ, sau khi khảo sát chỉ còn lại 97 người.

Lời kêu gọi mộ binh của Lục Thất chỉ là một cái cớ. Hắn biết rất nhiều võ dụng của Thạch Châu đều bị Tấn Quốc Công mộ đi rồi. Tấn Quốc Công lấy lý do phan huấn xã quân lại đưa võ dũng vào quân đội chính quy, ví dụ như hai nghìn quân trấn ở Thạch Châu sẽ có rất nhiều là quân xã bản địa của Thạch Châu.

Sau khi cơ bản tiếp quản, Lục Thất bắt đầu huấn luyện quân quy mô lớn. Hắn lấy ra mỗi huyện nửa thành quân tập kết ở bên ngoài huyện Ly Thạch, náo nhiệt tiến hành chỉnh quân huấn luyện. Bởi vì quân lương và thức ăn không thiếu, quan binh được chỉnh đốn nhanh chóng không có mâu thuẫn. Mặc dù làtrị Chu quốc rõ ràng, nhưng cũng đã tránh được sự tham ô của quan lại. Đặc biệt là ở biên cương, quan lại bớt xén ăn không quân lương là chuyện thường.

Sau khi Lục Thất tiếp quản Thạch Châu, hắn đã viết tấu trình Chu Hoàng đế, nói rõ quan binh Thạch Châu bị Tấn Quốc Công thẩm thấu vô cùng nghiêm trọng. Việc ăn không quân lương của binh lính cũng đã chiếm hơn bốn phần. Thạch Châu rất nhiều võ dũng đều bị Tấn Quốc Công vơ vét đi, hơn nữa hai ngàn quân trấn Thạch Châu nhiều năm nay luôn dung túng Hạ quốc tập kích cướp bóc Thạch Châu ….

Còn đối với Lưu Đô úy bị bắt, Lục Thất giải thích là Lưu Đô úy kiên trì luật pháp triều đình, có lẽ là vị quan tốt, nhưng ăn bớt quân lương và ăn không quân lương cũng là sự thực. Trước khi điều tra rõ ràng, mới tạm giam.

Quyển 5 - Chương 33: Mưu chiến

Sau khi Lục Thất tiếp quản Thạch Châu 20 ngày, bỗng có tướng sỹ ở Mãnh Môn tới. Ban đầu Lục Thất cho rằng quân trấn sở thuộc Tấn Quốc Công bên phía Hoàng Hà sẽ nhanh chóng rút lui. Nhưng mãi mà không có động tĩnh gì, hiện giờ lại có tướng sỹ chạy tới quy thuận.

Cửa Mạnh Môn nằm ở ranh giới của huyện Định Hồ. Nơi đó có cửa bến Hoàng Hà, phía đông có dãy núi cuồn cuộn, tây là dòng Hoàng Hà, là cửa hiểm yếu của sông, là nơi mà binh gia tất sẽ chiếm lấy, chỉ là Hạ quân phòng ngự ở dải Mạnh Quan, Tuy Châu rất khó vượt qua Hoàng Hạ đột kích Thạch Châu. Đương nhiên, ngoại trừ thời tiết ra.

Nhưng Hạ quân của Tuy Châu hàng năm cũng đều có thể vào mùa thu hoạch vượt sông Hoàng Hà đánh sang, nói là Hạ quân thiện chiến thế mạnh, nhưng Tuy Châu chỉ đóng có năm nghìn quân Hạ. Nếu phòng ngự Hoàng Hà có đủ lực, Hạ quân sẽ xem như có thể vượt Hoàng Hàtất nhiên sẽ phải trả cái giá rất lớn.

Cho nên, chỉ có thể là Tấn Quốc Công cố ý dung túng quân Hạ tập kích. Một là thể hiện phòng ngự tây bắct ác liệt. Hai là khiến cho người Thạch Châu di dân tới Thái Nguyên phủ, trở thành nguồn nhân khẩu Tấn Quốc Công có thể nắm giữ dễ dàng.

Đối với Tấn Quốc Công, Lục Thất chính là phỏng đoán như vậy. Còn đối với việc trấn quân hiện tại, Lục Thất đương nhiên không thể tin vào niềm vui bất ngờ. Mặc dù, hắn đã từng nghĩ tới khả năng đó, bởi vì hắn đã đãi ngộ đầy đủ quan binh Thạch Châu.

Tổng cộng 32 vị tướng sỹ tới đầu quân, trong đại sảnh quỳ gặp Lục Thất. Lục Thất nhìn qua một lượt, thấy ai nấy đều là người tinh nhanh, tráng kiện, có lẽ là một đời võ dũng.

- Sao các ngươi lại tới đầu quân bổn quân?
Lục Thất hỏi.

- Hồi đại nhân, chúng tôi nghe nói đại nhân phát quân lương đầy đủ, hơn nữa đại nhân huấn luyện quân để phòng thủ Thạch Châu. Chúng tôi thấy không quen nhìn cảnh sợ chiến của quan tướng quân trấn, cho nên muốn tới hiệp lực cùng đại nhân.
Một quan binh mặc áo giáo Giáo úy đầu tiên ngạo nghễ nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Được rồi, bổn quân thu nhận các ngươi.

- Tạ đại nhân.
32 vị tướng sỹ cùng hành quân lễ.

- Nhưng bổn quân tới Thạch Châu không lâu, không nên xảy ra xung đột với Tấn Quốc Công, chỉ có thể trước tiên nhịn nhục vì binh sỹ các ngươi. Nhưng các ngươi yên tâm, không bao lâu nữa, bổn quân sẽ đề bạt các ngươi.
Lục Thất bình thản đáp.

- Đại nhân yên tâm, chúng tôi không oán thán, chỉ cần có thể vì nước hết lòng.
Hiệu úy cung kính đáp.

- Được, nào, ngồi xuống cả đi, bổn quân muốn nói chuyện với các ngươi.
Lục Thất mỉm cười nói.

*******

Nửa giờ sau, tướng sỹ đầu quân được dẫn tới quân doanh ngoài thành, còn Lục Thất thì lại dặn dò một tiếng, cửa bên đại sảnh bước vào một binh sỹ. Người binh sỹ đó nhìn bình thường, khoảng 30 tuổi, cung kính bái kiến Lục Thất.

- Quen họ chứ?
Lục Thất hỏi.

- Quen, hiệu úy đó cao minh, là tâm phúc trấn tướng trong trấn quân. Đại nhân, họ đều là tới làm thần, chỉ e có gì bất lợi.
Binh sỹ cung kính đáp.

- Có nhiệm vụ liều chết, nếu ngươi muốn đi làm, có thể được một ngàn quan.
Lục Thất bình thản nói.

Binh sỹ sửng sốt, cung kính nói:
- Đại nhân mời nói.

- Ngươi vượt qua Hoàng Hòa tới Tuy Châu, giả mạo là sứ giả quân trấn quan Mạnh Môn.
Lục Thất bình thản nói.

Sắc mặt binh sỹ liền biến sắc, kinh ngạc nói:
- Tới Tuy Châu?
- Đúng, ngươi dám đi không?
Lục Thất mỉm cười nói.

- Đi Tuy Châu làm gì?
Binh sỹ hơi căng thẳng nói.

- Bổn quân nói làm sứ giả.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Làm sứ giả? Làm gì?
Binh sỹ căng thẳng nói.

- Rất đơn giản, ngươi giả mạo làm sứ giả trấn quân, đi nói với quân Hạ Tuy Châu, chính là nói những gì mà Thứ sử Thạch Châu mới đến làm, còn phải nói trấn quân có rất nhiều tướng sỹ bị lôi kéo rồi. Trấn quân hy vọng, quân Hạ có thể vượt sông đột kích Ly Thạch quân mới tới, tốt nhất là bắt được Chu Phò mã về Tuy Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Binh sỹ kinh ngạc nhìn Lục Thất, nói:
- Đại nhân, đây là muốn quân Hạ tập kích sao?

Lục Thất gật đầu, binh sỹ liền lắc đầu, nói:
- Không được, quân Hạ rất thiện chiến.

- Bổn quân chỉ hỏi ngươi có muốn đi làm không? Đi làm, con trai ngươi có thể được năm trăm quan. Ngươi thành công dụ dỗ quân Hạ tới, bổn quân sẽ lại cho ngươi thêm năm trăm quan nữa.
Lục Thất bình thản nói.

Binh sỹ do dự một lúc, mới nói:
- Nếu đại nhân đã không sợ, thuộc hạ nguyện đi một chuyến.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi đi đi.

Binh sỹ nhìn Lục Thất, cung kính nói:
- Đại nhân, người phải chuẩn bị sẵn sàng mới được.- Yên tâm đi, ta sẽ chuẩn bị chu đáo. Nhưng ngươi phải nhớ, nhất định phải nói quân lực Thạch Châu vì tập huấn mà phân nửa đều đóng ở ngoài cổng thành nam, thủ thành cũng chỉ còn lại ba bốn trăm người.
Lục Thất bình thản nói.

- Vâng, thuộc hạ hiểu rồi.
Binh sỹ cung kính đáp lời, sau đó hành lễ quay người, rời khỏi đại sảnh.

Lục Thất thở phào một cái dựa người ra sau ghế, thần thái lạnh nhạt nhìn về phía cửa đại sảnh. Thủ đoạn dùng quân của hắn bá chiếm Thạch Châu đã có trái với quy củ của Chu quốc. Mà nếu muốn áp chế chịu tội, cách tốt nhất chính là đánh thắng một trận. Đánh thắng một trận, hắn mới có thể sống yên ổn ở Thạch Châu.

Tên binh sỹ đó là Lục Thất thông qua huynh đệ của mình dụ dỗ. Lục Thất cần hiểu về nội tình trấn quân ở Mạnh Môn Quan, thông qua binh sỹ trấn quân đó, hắn cơ bản đã nắm được tình hình của trấn quân. Còn tên binh sỹ đó vốn chính là một người chèo đò, cho nên có thể một mình trong đêm vượt sông tới Tuy Châu.

Cái gọi là người chết vì tiến, chim chết vì miếng ăn, một ngàn quan đối với Lục Thất mà nói chẳng phải là khối tài sản lớn gì. Nhưng đối với người nghèo mà nói, dù là tiền công trăm quan cũng đủ dùng cả tính mạng để lấy rồi.

Lục Thất bắt đầu chuẩn bị chiến tranh. Hắn chế định Quân Khí Giám ở Lạc Dương, đã vận chuyển tới bốn ngàn chiếc nỏ thần. Còn Hấp Châu quân cũng mang theo bốn ngàn nỏ thần, cho nên cơ bản đủ tiêu hao cho một lần chiến sự. Nếu quả thực là dụ địch thành công, Lục Thất sẽ dựa vào nỏ thần đề chủ công.

Lục Thất hạ lệnh trong quân doanh ở cửa ngoài thành nam bắt đầu đào chiến hào, lấy danh nghĩa là chiến địa công huấn, hắn kêu gọi mấy vị quan tướng bí mật dặn dò một chút. Do quan tướng phụ trách đốc thúc, các quan tướng lĩnh mệnh đi đào hào theo lời dặn dò.

Lục Thất lại sai người đi gặp Chiết Duy Trung, thỉnh cầu Chiết Thị có thể chi viện Thạch Châu. Phủ Châu ở phía bắc Thạch Châu, hai đường cách nhau năm trăm dặm. Cái gọi là ý của Túy Ông không phải ở rượu, Lục Thất cầu viện Chiết Thị, trên thực tế chính là từng bước làm thân, thăm dò Chiết Thị có thể sai người tới không? Tới hay không sẽ thể hiện rõ thái độ.

Hôm sau, Lục Thất vừa mới luyện công buổi sáng xong, bỗng tướng sỹ gác cổng vào báo, lại có mười mấy tướng sỹ trấn quân xin hàng. Lục Thất nghe thấy hơi sửng sốt, liền lắc đầu, trấn quân Mạnh Môn Quan hà tất lại chơi trò hãm hại này. Vốn Lục Thất cho rằng việc đầu hàng của trấn quân chủ yếu là tạo thành một loại tội danh. Tội danh chính là Lục Thiên Phong hắn đào góc tường, không biết liệu có phải là Tấn Quốc Công thụ ý.

Lục Thất và Tiểu Điệp đã tới đại sảnh châu nha, thấy 13 tướng sỹ trấn quân đầu hàng. Lục Thất sau khi ngồi xuống, đã tiếp kiến 13 tướng sỹ đầu hàng.

- Các vị mời đứng lên.
Lục Thất bình thản nói.

13 vị tướng sỹ đứng lên, tướng sỹ đứng đầu cung kính nói:
- Tạ đại nhân đồng ý thu nhận chúng tôi.

- Các vị có thể tới đầu hàng, bổn quân đương nhiên là đồng ý thu rồi. Trước tiên, các vị tới quân doanh ngoài thành, sau này bổn quân sẽ đề bạt các vị.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Tạ đại nhân.
Tướng sỹ hành quân lễ cung kính nói, bỗng tay quân lễ quăng mạnh, một cánh tay lao mạnh về phía Lục Thất.

Lục Thất thấy thế bình tĩnh không sợ hãi, tiện tay cầm lấy tấm mộc trấn một đường trước mặt, keng một tiếng vang lên. Nhưng tướng sỹ ra tay trước mặt, 12 tướng sỹ phía sau lại hung hăng lao tới, một loạt dao găm lao tới. Những người này không ngờ lại là thích khách.

Tiểu Điệp đứng bên trái Lục Thất liền chạy tới phía trái án, giơ tay chỉ về phía trước ngực thích khách xông tới. Lưỡi lê của tên thích khách đó bén nhọn, không ngờ vọt lên không, bỗng có một bàn tay xuất hiện trước mặt, một ngón tay ấn thẳng vào giữa mắt tên thích khác. Tiếng tên thích khách buồn bực ngả ra sau. Tên thích khách phía sau di chuyển sang trái tránh đồng bọn ngả ra phía sau, tiếp tục lao lên. Tiểu Điệp lại nhẹ nhàng lao về phía trước, nháy mắt đã tiếp cận thích khách, một ngón tay ấn xuống giữa hai chân mày thích khách, khiến tên thích khách kêu lên rồi lăn xuống đất.

Còn Lục Thất thì đã đứng sang bên phải án, tiếp nhận thích khách xông lên, tiện tay chụp lấy lưỡi dao tay phải của thích khách, tiếp đó đấm một chương vào mặt thích khách. Thích khách kêu lên thảm thiết ngã nhào ra phía sau, nghiến răng xông lên trước, bay nhanh về phía Lục Thất, không ngờ bị Lục Thất tung một chưởng, hung hăng đạp tung tên thích khách xuống. Tiếng kêu thảm thiết của thích bay lên không trung, Lục Thất lại giẫm chân lên trước mặt.

Hai vợ chồng một trái một phải, một hung hăng một nhu mỳ, tay chân giơ lên, một bước giết chết một người, sáu bước giết chết 12 người, cuối cùng đứng lại trước mặt tên thích khách cầm đầu đó.

- Các ngươi?
Tên thích khách cầm đầu đó giơ tay lên chỉ, tinh thần hoảng loạn như gặp ma quỷ. Thân hình Tiểu Điệp thoáng chốc đã một tay ấn vào mạng sườn của tên thích khách cầm đầu. Hắn ta liền ngã nhào xuống đất.

- Mệt rồi.
Lục Thất quay người đỡ lấy Tiểu Điệp, quan tâm hỏi.

Tiểu Điệp lộ rõ vẻ mệt mỏi, gật đầu. Lục Thất đưa tay ra ôm lấy nàng rời khỏi đại sảnh, đồng thời ngoài đại sảnh có 50 tên nỏ vệ chạy vào, im lặng khiêng xác đi. Tên thích khách cầm đấu đó bị đưa vào đại lao chịu hình phạt.

Quyển 5 - Chương 34: Hạ quân

Làn gió thu thổi tới, ban đêm, một chiếc thuyền được tổ hợp từ da dê và gỗ, trở 10 chú ngựa và 12 người vượt sông Hoàng Hà, lên vùng đất của huyện Định Hồ.

Dắt ngựa lên bờ, 10 người mặc áo giáp, đeo lưng cung, có chiến sỹ trọc đầu đặc thù của Hạ quốc. Họ được chia ra thành tổ đi vào Thạch Châu. Lát sau lại có 5 người quay trở lại, trên bả vai của một người trên thuyền có một chú chim ưng đang đứng, được phóng đi.

Lát sau, trong gió thu, trên dòng Hoàng Hà cuồn cuộn xuất hiện hai trăm chiếc thuyền lớn. Trong màn đêm mù mịt chạy thẳng về phía Thạch Châu. Chiếc thuyền lớn trở đầy chiến sỹ trọc đầu đặc trưng và ngựa, lục đục đi lên vùng đất Thạch Châu. Ngựa có hơn hai ngàn con, chiến sỹ thì lại có hơn mấy ngàn người.

Hai binh sỹ Chu quốc gác đêm này hoảng sợ liền rời đi báo tin cho trấn quân, mà quân Hạ quốc lên bờ nhanh chóng chỉnh đốn, lại là hai ngàn kỵ binh và ba ngàn bộ binh. Quân Hạ quốc ở Tuy Châu đã dốc toàn lực tập kích Thạch Châu. Kỳ thực trước đây cũng là tập kích như vậy, xuất động thiếu, ngược lại dễ bị lưu lại phía đông Hoàng Hà.

Năm ngàn quân bộ binh, kỵ binh trùng trùng điệp điệp đi tới huyện Ly Thạch, đồng thời cũng có kỵ mã thám báo đi đầu báo tình hình quân biến. Trong đại quân Hạ quốc, binh sỹ Lục Thất sai đi đó cùng một chiến sỹ Hạ quốc. Ánh mắt y lộ rõ vẻ sợ hãi, trong lòng sợ tới sự an nguy của mình, cũng lo lắng tên Thứ sử đại nhân hào khí đó liệu có dẫn lửa thiêu thân không?

Năm ngày trước, y đã lén vượt bờ tây Hoàng Hà, rất thuận lợi được dẫn đi gặp Phan soái Hạ quốc. Kỳ thực y đã lén vượt sông không phải là chuyện khó, mà là chuyện bình thường, chủ yếu là đi lậu một ít hàng hóa. Đó cũng là ngầm hứa với trấn quân, lợi nhuận mỗi lần y và đồng lõa đều được chia ra thành 9 phần, một phần tự thu, một phần đưa đồng lõa cũngchẳng lời lãi gì.

Bởi vì y là buôn lậu, cho nên y giả mạo là sứ giả trấn quân, không để cho Phan soái Hạ quốc nghi ngờ. Trên thực tế, y biết, Thạch Châu có mật thám của Hạ quốc, sự biến đổi của Thạch Châu mật thám Hạ quốc có thể dùng chim đưa tin cho Phan soái Hạ quốc. Trấn quân Thạch Châu đã kết thù hận với Thứ sử mới tới. Nếu quân của Hạ quốc tập kích Thạch Châu, trấn quân của Mạnh Môn Quan sẽ ngồi xem chừng.

Ngoài ra, còn cho Phan soái Hạ quốc biết, sau khi Thứ sử mới tới tiếp quản Thạch Châu, chỉnh đốn toàn bộ quân lực, thề là phải phòng ngự Thạch Châu, để Thạch Châu không còn bị quân Hạ cướp bóc. Phan soái Hạ quốc suy nghĩ vài ngày mới quyết định tập kích Thạch Châu. Đương nhiên, có lẽ là đại quan lớn hơn mời chiến.

Thời gian xuất chiến của quân Hạ rất thích hợp, khi đại quân tới huyện Ly Thạch, cũng chính là lúc trời sáng. Kinh nghiệm tác chiến của phan soái quân Hạ rất lão luyện, có thể tập kích, nhưng cũng nên tránh đánh đêm. Đánh đêm dễ bị trúng mai phục, bất lợi cho kỵ binh.

Có thám báo dò đường,báo cáo đường đi không có trở ngại. Tinh thần của Phan Soái quân Hạ có vẻ đắc ý, Chu quốc không ngờ lại cử người trẻ tuổi tới tiếp quản Thạch Châu, lại còn là Phò mã Chu quốc. Hoàng đế Chu quốc là trọng dụng người thân, nghe nói có thể là vì đối phó với Tấn Quốc Công của Thái Nguyên phủ. Đối với Hạ quốc mà nói, đương nhiên mong muốn Tấn Quốc Công đó có thể chiếm cứ được Thái Nguyên phủ. Nếu Tấn Quốc Công bị tiêu diệt, triều đình Chu quốc ở tây bắc sẽ có quyền chủ động chiến tranh.

Phan Soái quay đầu nhìn lại Thạch Châu một lượt. Ở đây, y đã tới nhiều lần rồi, mỗi lần đều chỉ có thể làm khách qua đường. Y cũng muốn chiếm cứ Thạch Châu, tiến vào mở cổng Thái Nguyên phủ, từ Thái Nguyên mà thèm thuồng Trung Nguyên giàu mạnh.

Nhưng chủ của Hạ quốc lại không muốn tiến quân Chu quốc trước, mà là muốn tiến tới phía nam, cũng chính là Hà Hoàng, tiến tới Ba Thục. Phía bắc thì muốn nuốt chửng dải đất phủ châu. Phan Soái hiểu, quốc lực của Hạ quốc khó mà sánh được với Chu quốc, chỉ có thể dựa vào ưu thế địa lợi ngăn cản sự tiến công của Chu quốc. Nếu vượt hoàng hạ chiếm cứ dải đất Thái Nguyên, quân Hạ căn bản không thể chống lại được sự phản công của Chu quốc.Trời đã dần sáng, Phan Soái cũng đã thấy thị trấn Ly Thạch quen thuộc và một tòa đại quân doanh hàng rào gỗ bên ngoài cổng thành nam. Phan Soái lắc đầu. Từ trước đến giờ y đã công hạ thành trì Thạch Châu, còn bây giờ, chàng thanh niên mu muội đó, không ngờ lại đêm đại bộ phận quân lực ra để ở ngoài thành, xem ra có thể tiền vào trong thành ngắm cảnh được rồi.

Theo lệnh, phân nửa kỵ binh Hạ quốc đốt đuốc lên. Đốt đuốc đương nheien không phải là chiếu sáng, mà là để châm tên lửa. Các kỵ binh lao tới quân doanh hàng rào gỗ, sau khi cách trăm mét, lần lượt châm hỏa tiễn, sau đó phóng ngựa về phía quân doanh, bắn hỏa tiễn.

Hỏa tiễn dày đặc bắn lên bầu trời, rơi xuống quân doanh. Trong quân doanh nhanh chóng bị rối loạn lên, nhưng trong hàng rào gỗ của quân doanh lập tức bắn tên nỏ dày đặc. Kỵ binh Hạ quốc bắn hỏa tiễn, ai nấy đều hưng phấn chiến ý ngạo nghễ, chờ quân địch trong quân doanh chạy ra, trở thành những chú sơn dương bị họ giết.

Sự hưng phấn nhanh chóng biến thành kinh hoàng, từng trận mưa tên bán ra, chính xác mà lại lạnh buốt bắn vào cơ thể kỵ binh Hạ quốc, dường như là mũi tên không xuyên qua vậy. Hơn hai trăm kỵ binh kêu lên thảm thiết. Họ giạy giạu trước khi chết khiến cho chiến mã hoảng loạn.

Vẻ mặt Phan Soái biến sắc, vũ khí của quân địch rõ ràng là lợi hại. Y quả đoán hạ lệnh xung phong. Quân địch chỉ có thể bán ra hai trăm kình tiễn đáng sợ, cũng chứng tỏ vũ khí lợi hại đó không nhiều. Kỵ quân Hạ quốc lập tức hung hãn, quơ chiến đai lên xông tới quân doanh, nhưng nghênh tiếp là hơn bốn trăm tên nỏ.

Sau một loạt tên, hơn ba trăm kỵ binh Hạ quốc trúng chiếu. Sau tên nỏ là một trận mưa tên, kết quả là hơn hai trăm kỵ binh Hạ quốc ngã ngựa, tiếp theo kỵ binh hùng hồ xông lên phá rào gỗ. Nhưng điều khiến kỵ binh Hạ quốc bất ngờ là xông vào quân doanh, lại không thấy tên địch nào, nhưng cũng không thể dừng lại được, chỉ có thể tiếp tục xông lên.
Bởi vì không nhìn thấy quân địch, kỵ binh Hạ quốc tiên phong chri có thể khom người quay lại, nhưng bên trong rào gỗ, rất nhiều nơi bỗng nổi lên tấm gỗ, lộ ra một đám tướng sỹ quân nỏ, từng mũi tên bay về phía kỵ binh Hạ quốc thong thả quay về, lập tức có hơn hai trăm kỵ binh trúng chiêu.

- Bọn chúng ở dưới đất.
Rất nhiều kỵ binh Hạ quốc tức giận thét lên. Nhưng kỵ binh không thể quay về địa đạo quơ đao, xuống ngựa đó không phải là kỵ binh.

Mà quân nỏ, sau khi bắn đi mũi tên đoạt mệnh, lập tức rút lui xuống địa đạo. Hầu như trong địa đạo sâu 1,5m, khom người nhanh chóng rời khỏi đó, lại chạy tới quân doanh khác, ra bên ngoài quân doanh tiếp tục tập kích trong bóng tối.

Các kỵ binh Hạ quốc rối loạn, quân nỏ đang tán loạn trong địa đạo, vừa chạy vừa giương cung. Giương cung liền có cơ hội tập kích, kỵ binh Hạ quốc lần lượt thu đao lấy cung, sợ hãi, thậm chí còn hoảng sợ nhìn xa nhìn gần, địa đạo càng ngày càng nhiều bị lật lên, dung cung tên phản kích, ưu thế của kỵ binh hoàn toàn bị mất đi. Ngược lại chi bằng bộ binh linh hoạt, mỗi kỵ binh hoặc là cưỡi ngựa loay hoay, hoặc là bất động tìm địch bắn tên.

- Ầm! Ầm! Ầm! Tiếng trống trận vang lên, mấy ngàn quân Chu phát động tấn công bộ binh Hạ quốc. Mưa tên và tên nỏ mở đờng tiên phong, tiện đà một quan tướng Minh Quang giáp cưỡi ngựa đen, tay nâng đại thương làm gương. Phía sau y mấy trăm kỵ binh hung hãn chạy theo, sau đó bộ binh và lính bắn cung lần lượt xông lên.

Giết! Giết! …. Hàng trăm kỵ binh như dòng nước lũ xông vào cánh tả bộ binh Hạ quốc. Bộ binh Hạ quốc trở lên rối loạn. Bộ binh Hạ quốc không có sở trường quân trận như bộ binh Chu quốc, càng thiên về tự chiến đấu, hung hãn cúng không thắng được người Trung Nguyên có điều kiện ưu việt. Nhưng, bộ binh như ong vỡ tổ đối chiến kỵ binh, đó chắc chắn là thiệt thòi rồi.

Sắc mặt Phan Soái đã tái mét. Y kinh sợ quay đầu tìm tên sứ giả đó. Nhưng, tên sứ giả đó đã không thấy đâu nữa. Phan Soái tức giận quất ngựa. Y biết bị lừa rồi, cũng biết chắc chắn là bại rồi. Ưu thế của quân Hạ là kỵ binh, bây giờ hai ngàn kỵ binh đã bị mai phục rõ ràng là tổn hại vô cùng. Mà quân địch lại dùng kỵ binh đối phó với bộ binh của y.

Một chú ngựa đen hung hãn xông tới hộ quân của Phan Soái. Phan Soái liền rút nhanh trường đao, cưỡi ngựa tới hung hăng bổ vào quân địch. Một cây đại thương linh hoạt đâm trúng trường thương, một tiếng keng vang lên, trường thương bay đi. Đại thương thuận thế lao tới, đuôi thương rất nhanh quét qua cơ thể Phan Soái, phịch một tiếng Phan Soái ngã ngựa.

- Phan Soái đã bị bắt rồi, còn không đầu hàng?
Lục Thất chỉ đầu đại thượng vào bộ mặt hôn mê của Phan Soái lớn tiếng quát. Hộ quân Phan Soái liền không dám tấn công.

Quân Hạ lập tức bỏ binh khí đầu hàng. Đại đa số bọn họ đều là huyết thống người Hán. Nếu đã không có hy vọng chiến thắng, hơn nữa chủ soái còn bị bắt, đương nhiên là đã mất ý chí chiến đấu rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau