KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 571 - Chương 575

Quyển 5 - Chương 25: Quân thần

Lục Thất nghe xong đương nhiên hiểu ý, chào theo nghi thức quân đội cung kính nói:
- Tạ ơn đại nhân khoan dung.

- Đại nhân.
Vương Quỳnh vẫn kêu một tiếng, giọng điệu mơ hồ có chút không cam lòng.

- Vương Quỳnh, lão phu biết ngươi muốn khoa tay múa chân, trên thực tế ngươi chưa có thua, là lão phu không dám cho các ngươi đấu tiếp, các ngươi quyền cước liều mạng còn có thể, nhưng sử dụng binh đao rất dễ đả thương đối phương. Lão phu cũng không muốn bị mang cái ác danh hiệp oán giết người.
Thạch Thủ Tín lập tức giải thích, hơn nữa còn giải thích công khai. Vương Quỳnh đành phải im lặng.

- Được rồi, giải tán đi.
Thạch Thủ Tín quay đầu nói, sau đó xoay người bỏ đi, vẫn trở về Thùy Củng Điện. Lục Thất đương nhiên về Sương phòng.

Bước vào Thùy Củng Điện, Thạch Thủ Tín cung kính bái kiến Chu hoàng đế. Chu hoàng đế mỉm cười nói:
- Khanh gia đã trút giận được chưa?

Thạch Thủ Tín lắc đầu:
- Tiểu tử kia là một nhân vật, dũng khí và sức mạnh còn hơn Vương Quỳnh một bậc.

- Ồ, hắn đánh thắng Vương Quỳnh.
Chu hoàng đế hơi kinh ngạc nói.

- Quyền cước bất phân thắng bại, nhưng vừa dùng binh khí, tiểu tử kia rõ ràng lợi hại, thần không muốn Vương Quỳnh mất mặt, nên hô dừng lại.
Thạch Thủ Tín hồi đáp.

Chu hoàng đế gật đầu, Thạch Thủ Tín lại nói:
- Bệ hạ, thần vẫn xem nhẹ chiến lực của người nam, nhưng hôm nay, cũng được dịp đánh giá đúng thực lực của Đường quốc quân, chúng ta không thể khinh thường.

- Bất kể phía nam hay phía bắc, đều có người dũng mãnh, cũng có hạng người yếu đuối, không thể vơ đũa cả nắm. Quân lực phía nam sở dĩ không mạnh, chủ yếu là vì triều đình phía nam đều là hạng người vô năng làm chủ, lại nói đến Đường quốc, trong triều đình gần như không tồn tại một danh tướng tinh thông quân sự. Có thể gọi là binh hùng, soái nhược, Lý quốc chủ là một tên công tử bột, làm sao có thể chủ trì binh lực hùng mạnh của Đường quốc. Tuy nhiên trẫm vẫn lo lắng về Tấn quốc, Tấn quốc quật khởi chính là sự uy hiếp đối với Đại Chu.
Chu hoàng đế bình thản nói.

- Cho nên bệ hạ muốn đoạt lấy Đường quốc trước.
Thạch Thủ Tín nói.

Chu hoàng đế lắc đầu, nói:
- Binh giả, khả hành quỷ đạo, tùy cơ ứng biến, trẫm có thể tấn công Đường quốc, nhưng nhược điểm là sẽ kiềm chế quân lực khó trở về, trẫm không cho rằng sau khi công Đường, đại quân có thể thế như chẻ tre mà công diệt Tấn quốc, có phân nửa là phải đánh lâu dài.

- Ý của bệ hạ là, chuyện công Đường, phải tùy cơ ứng biến, mà không thể kết luận ngay.
Thạch Thủ Tín nói.

Chu hoàng đế gật đầu, bình thản nói:
- Khanh nói xem, nếu ba mươi vạn đại quân qua Đại Giang, trẫm ở Khai Phong phủ sao có thể yên tâm đây?

Thạch Thủ Tín ngẩn ra, nói:
- Bệ hạ đang lo lắng về Yến quốc, hay là Tấn quốc công.

- Trẫm lo nhất, là Hạ quốc.
Chu hoàng đế bình thản nói.

- Hạ quốc? Hạ quốc chỉ chiếm địa lợi, có lẽ không có năng lực đột kích Đại Chu trên quy mô lớn đâu.
Thạch Thủ Tín nói.

- Đừng khinh thị Hạ quốc, kẻ đứng đầu Hạ quốc tham lam hiếu chiến, hơn nữa còn có vùng Hà Hoàng, hoàn toàn có khả năng phát binh năm mươi vạn tiến công tập kích Đại Chu, mặt khác Hạ quốc và Hán quốc liên minh, Hán quốc cũng có thể xuất binh.
Chu hoàng đế nói.

- Bệ hạ, thần cho rằng Hán quốc rất khó xuất binh, trừ phi Tấn quốc cũng xuất binh, nếu không Hán quốc và Tấn quốc chỉ có thể kiềm chế lẫn nhau mà thôi.
Thạch Thủ Tín nói.

Chu hoàng đế im lặng, một lát sau bình thản nói:
- Trẫm tại vị đã gần hai mươi năm, ngoại trừ đoạt được Giang Hoài và Thái Nguyên, vẫn không thể một đường nhất thống thiên hạ, tái hiện lại Thịnh Đường bản đồ, trẫm tự thẹn với lòng.

- Bệ hạ, thần cho rằng điều này thật sự khó có thể thực hiện, nhiều năm qua nếu không có bệ hạ anh minh, chỉ sợ Trung Nguyên đã sớm bị Yến quốc xâm chiếm rồi. Kẻ đứng đầu Yến quốc, thật sự là hạng người đáng hận, nhiều năm qua không ngừng kiềm chế Đại Chu, nếu Đại Chu đi tấn công các nước khác, Yến quốc sẽ giống như chó dữ sổng chuồng cắn loạn, cố tình lại không chịu chấp nhận nghị hòa với nhau, thật sự là một đám lưu manh.
Thạch Thủ Tín nghiến răng thù hận nói.

Chu hoàng đế cười khổ lắc đầu, mấy năm nay, đúng là ông ta bị Yến quốc kiềm chế bước chân nhất thống thiên hạ. Yến quốc quân lại thật sự thiện chiến, hơn nữa kỵ quân chiếm đa số, còn qua lại tự nhiên, khiến phòng ngự của Chu quốc rất bị động. Ông ta ba lần thân chinh vẫn không đả thương Yến quốc nặng nề, mỗi lần đều lưỡng bại câu thương.

Sau khi cười khổ, Chu hoàng đế bình thản nói:
- Thủ Tín, chuyện của con trai ngươi, trẫm không có gì để nói.

- Bệ hạ nói vậy thần hiểu cả, hiện giờ, thần và Tấn quốc công hòa nhau rồi.
Thạch Thủ Tín thấp giọng nói.

Chu hoàng đế gật đầu, Thạch Thủ Tín lại nghiêm mặt nói:- Bệ hạ, cháu thần là Thạch Trung Phi, ở lại kinh thành cũng không có việc gì làm, thần khẩn cầu cho cháu thần ra biên quân tôi luyện.

Chu hoàng đế ngẩn ra, sau đó lắc đầu nói:
- Không được, Trung Phi là người em dâu yêu quý nhất, trẫm không thể làm vậy.

- Bệ hạ, nếu để Trung Phi vô công rồi nghề như thế, thà phế hắn đi còn hơn.
Thạch Thủ Tín khổ sở.

Chu hoàng đế nhíu mày, Thạch Thủ Tín là trọng thần có công lớn nhất của Chu quốc, quan trọng nhất là, Thạch Thủ Tín có hai đứa con trai đã chết trong trận bắc chinh, cho nên Chu hoàng đế không muốn Thạch Trung Phi lại nhập quân, nhập quân không thể tránh khỏi khả năng có thể sẽ chết, hơn nữa quân địa phương, cũng không tránh khỏi phải diệt phỉ, mà trên chiến trường không thể chiếu cố một mình Thạch Trung Phi. Mặt khác, nếu cho Thạch Trung Phi nhậm chức Huyện úy, trị quốc cũng có quy củ, Thạch Trung Phi không thể đảm nhiệm được.

- Thủ Tín, khanh để trẫm suy nghĩ.
Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Vâng, thần cáo lui.
Thạch Thủ Tín cung kính hành lễ cáo biệt.

*****

Hết giờ, Lục Thất rời khỏi hoàng cung trở về Thanh Phong Cư, không ngờ lại gặp Vân Cẩm Đông, không ngờ hơn nữa, lại cùng nhau tới nhã gian uống rượu ăn tối.

Ngồi xuống rồi, Vân Cẩm Đông bình thản nói:
- Thiên Phong, thúc thúc tới chào từ biệt cháu.

Lục Thất nghe xong bất ngờ, Vân Cẩm Đông tới Khai Phong phủ để báo cáo công việc, hắn mỉm cười nói:
- Thúc phụ phải về trong quân rồi sao.

Vân Cẩm Đông gật đầu, bình thản nói:
- Đúng là về trong quân, tuy nhiên bây giờ còn phải đại điều.

- Đại điều?
Lục Thất khó hiểu nói.

- Đại điều chính là rời khỏi địa phương mình, bây giờ, ta lại bị điều tới nhậm chức ở Thạch Châu.
Vân Cẩm Đông nói.

- Thạch Châu? Nơi đó ở Tây Bắc phải không?
Lục Thất kinh ngạc nói.

- Cũng không hoàn toàn ở Tây Bắc, hơn nữa là nơi tiếp giáp với Hạ quốc, đến đó chắc ta không thể nhàn rỗi nữa rồi.
Vân Cẩm Đông hơi buồn bực nói.

Lục Thất nhíu mày gật đầu, nói:- Tới Tây Bắc, còn là biên cảnh, đúng là không tốt.

- Ta không ngại khổ, cũng không sợ chiến tranh, một là rời quê hương không quen tập quán, hai là quân lực Thạch Châu thuộc sở hữu của Tiết chế Thái Nguyên phủ, chỉ sợ tới Thạch Châu rồi, cũng phải cam chịu thôi.
Vân Cẩm Đông giải thích.

Lục Thất nghe xong gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Lần trước thúc phụ từng nói Tấn quốc công mười năm không vào chầu, bây giờ lại điều thúc phụ tới Thạch Châu, chẳng lẽ hoàng đế bệ hạ có lòng đối phó với Tấn quốc công rồi.

Vân Cẩm Đông cả kinh, suy nghĩ một lát đáp:
- Có khả năng, nhưng cũng rất phiền toái, ta làm sao đấu lại được Tấn quốc công.

- Không phải chỉ có thúc phụ bị điều đi Thạch Châu chứ?
Lục Thất nói.

- Ta cũng không biết, chiều nay Ban trực truyền chỉ, bảo ta nhậm chức Đô ngu hầu Ly Thạch quân, ta cũng không biết còn có tướng quan nào khác bị điều tới Tây Bắc hay không.
Vân Cẩm Đông nói.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Thạch Châu có tổ chức Ly Thạch quân không?

- Không có, ta đã hỏi Binh bộ rồi, nha phủ của Thạch Châu là huyện Ly Thạch, vốn chỉ có trấn quân của Thái Nguyên phủ và quan binh địa phương, Ly Thạch quân là Tiết độ sứ quân, là cơ chế mới xây dựng, có khả năng hai ngàn binh ta nắm giữ, sẽ trở thành Ly Thạch quân.
Vân Cẩm Đông hồi đáp.

Lục Thất gật đầu nói:
- Thuộc hạ của thúc phụ điều trú Thạch Châu, chỉ sợ các tướng sĩ sẽ mâu thuẫn với nhau.

- Mâu thuẫn sẽ không quá lớn. Trên thực tế tướng sĩ Thiên Hùng quân vốn cũng không phải mộ binh của bản địa, có hơn phân nửa đều từ phương Bắc, thậm chí là mộ binh Tây Bắc. Tiết độ sứ quân của địa phương không cho phép có người địa phương làm tướng sĩ, đều là quân từ đất khách vào, ít nhất cũng phải từ Giao Châu. Tỷ như ta, vốn không thể đóng quân ở Tứ Châu.
Vân Cẩm Đông hồi đáp.

Lục Thất hiểu rõ gật đầu, tiếp đó mỉm cười nói:
- Mặc dù thúc phụ điều trú đến Thạch Châu, nhưng cũng là thăng quan, thậm chí là được một mình một quân.

Vân Cẩm Đông mặt giãn ra, gật đầu mỉm cười nói:
- Đúng là được thăng quan. Hiện giờ ta được thăng một bậc thành Ninh Viễn tướng quân, từ Tả quân ngu hầu thăng làm Đô ngu hầu.

Lúc này rượu và thức ăn đã được mang lên, Lục Thất châm rượu, nâng chén mỉm cười nói:
- Chất nhi chúc mừng thúc phụ.

- Được.
Vân Cẩm Đông vui vẻ đáp lại, xoay tay lại uống rượu, uống xong nhìn chén kinh ngạc:
- Rượu này ngon quá, còn là lần đầu tiên được uống.

- Thúc phụ thích, vậy mang lên năm vò.
Lục Thất cười nói.

Vân Cẩm Đông lắc đầu nói:
- Không được, ta biết rượu này của cháu rất đắt, không thể tàn nhẫn với cháu như vậy được.

Lục Thất cười nói:
- Năm vò rượu thôi mà, cháu hiếu kính thúc phụ cũng là điều nên làm.

Vân Cẩm Đông lắc đầu đáp:
- Cháu thật sự là người giàu có không hiểu kẻ bần hàn.

Lục Thất cười hỏi:
- Thúc phụ, Tiết độ sứ và Phó sứ của Ly Thạch quân là ai?

- Không biết nữa, thông thường đều là đại nhân trong kinh thành kiêm nhiệm, rất nhiều Tiết độ sứ đều là hư chức.
Vân Cẩm Đông hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nâng chén nói:
- Nào, chất nhi chúc thúc phụ thuận lợi.

- Được.
Vân Cẩm Đông nâng chén đáp lại, uống cạn.

Quyển 5 - Chương 26: Lão hổ

Ngày hôm sau, Lục Thất tiếp tục làm chức sự Ban trực, các Ban trực khác vẫn không tiếp xúc với hắn như trước, tuy nhiên nhìn ánh mắt họ, rõ ràng có một sự tôn kính đối với Lục Thất, quân nhân vẫn thường sùng kính cao thủ mà.

Thấm thoắt đã một năm trôi qua, một ngày kia Chu hoàng đế ra khỏi Thùy Củng Điện, bên cạnh còn có hai thiếu niên đi theo, một người mặc Minh hoàng bào y, một người mặc vương bào màu tím. Lục Thất vừa lúc đang trực, cũng biết hai người thiếu niên này, một người là Thái tử Đại Chu, một người là Tào vương, hai huynh đệ hơn kém nhau một tuổi, đều là nhân vật hai mươi đã lộ vẻ tuấn lãng.

Lục Thất hơi khom người thành hình vòng cung, chợt nghe nói:
- Lục Thiên Phong, ngươi đi theo đi.

- Vâng!
Lục Thất nghe xong không ngờ, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh nhạy cung kính đáp lại.

Cùng bốn vị Ban trực, đi theo phía sau Hoàng đế, thẳng một đường xuyên qua rất nhiều hành lang, cũng tới Hậu uyển. Hậu uyển chính là một hoa viên lớn, là nơi nghỉ ngơi trong hoàng cung. Lục Thất lần đầu đến, sau khi nhìn quét qua, cảm thấy cảnh trí kém xa vương phủ Tô Châu.

Phía sau Hậu uyển chừng mười mét, tới một khu đất trống hẹp dài. Khoảng đất trống hẹp dài có phân nửa là các noãn đình, trong noãn đình lại có rất nhiều nữ nhân và ba đứa trẻ, vừa thấy Hoàng đế đến đây, đều ra bên ngoài noãn đình bái kiến. Lục Thất nhìn lướt qua rồi lại cung kính khom người, các Ban trực khác cũng đều cung kính khom người như vậy.

- Trẫm đến, là để xem võ công của các hoàng nhi một chút.
Chu hoàng đế ôn hòa nói.

- Phụ hoàng, cung tiễn của nhi thần tiến bộ rất nhanh.
Một hoàng tử mười bốn mười lăm tuổi lập tức tự tin đáp lời.

- Tốt, bày bia.
Hoàng đế ôn hòa nói, lập tức các hoạn quan đi bày bia lấy cung.

Mục tiêu đã bày xong, Lục Thất âm thầm xem xét, xa chừng ba mươi bước, nhưng thấy hoàng tử cầm cung liền hiểu rõ, đó là một cây cung tinh mỹ được chế tác khéo léo, dài chừng một thước, cánh cung hơi nhỏ, Lục Thất đoán, chắc đó là bán thạch cung.

Hoàng tử kia lắp tên giương cung, ngắm trong giây lát rồi bắn ra, cũng không tệ, mũi tên bắn trúng vòng ngoài của bia, không phải là không trúng bia. Chu hoàng đế gật gù không nói gì. Tiếp theo là Thái tử, Thái tử cũng dùng đơn bạc cung, một mũi tên bay tới không ngờ chỉ sượt qua bia. Sắc mặt của Thái tử có chút xấu hổ, lấy mũi tên giương cung bắn lại. Hoàn hảo, bắn trúng bia ngắm, hơn nữa còn rất gần hồng tâm, lúc này vẻ mặt Thái tử mới có chút ý cười.

Tiếp theo là hoàng tử hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, mũi tên bay đi đều không trúng bia ngắm, vẻ mặt rất bất an lui sang một bên, Chu hoàng đế ánh mắt bình tĩnh. Cuối cùng là Tào vương, hoạn quan chủ động dời bia ngắm ra ngoài năm mươi bước. Cung Tào vương dùng là Ngưu Giác cung, rõ ràng là quân cung thượng phẩm, lắp tên giương cung bắn ra, một mũi tên trúng ngay mục tiêu bia ngắm năm mươi bước, mặc dù không trúng hồng tâm, nhưng cũng coi là tiễn pháp cực tốt rồi.

- Các ngươi, cũng bắn một mũi tên, để nhi tử của trẫm được thêm kiến thức đi.
Chu hoàng đế quay đầu mỉm cười nói.

- Vâng!
Năm Ban trực, trong đó có Lục Thất đều chào theo nghi thức quân đội trả lời.

Các Ban trực đều ra ngoài bắn tên, đều sử dụng quân cung Tào vương đã dùng, bốn Ban trực mỗi người bắn đều không phát nào hụt, rõ ràng đều là quân võ rất mạnh mẽ. Đến lượt Lục Thất, Lục Thất lắp tên giương cung, nâng lên bắn ra, mũi tên bắn trúng hồng tâm.

A! Hoàng tử mười bốn mười lăm tuổi kia reo lên, Chu hoàng đế hơi chau mày, Lục Thất xoay người định buông cung, không ngờ Chu hoàng đế bình thản nói:
- Lục Thiên Phong, tài bắn cung của ngươi thật cao minh, hẳn là có tuyệt kỹ bên mình, cho trẫm xem thử đi.

Lục Thất ngẩn ra, chào theo quân lễ nói:
- Vâng!

Có hoạn quan chủ động đưa ống đựng tên lên, Lục Thất nhận lấy đeo bên hông, tiếp tục nhìn thẳng bia ở đằng xa, bắt đầu biểu diễn tuyệt kĩ, lại thấy hắn không ngừng lấy mũi tên bắn ra, từng mũi tên lông vũ hóa thành những đường chỉ mảnh trong không trung, lần lượt từng mũi tên bắn ra đến khi trong ống không còn mũi tên nào, ba mươi mũi tên lông vũ lần lượt cắm trên bia bắn tên, không cái nào không trúng bia.

Yên tĩnh! Lục Thất quay người hành quân lễ với Chu hoàng đế, sau đó bỏ cung và ống tên xuống, lặng lẽ trở về đội ngũ Ban trực. Chu hoàng đế bình tĩnh gật đầu, nói:
- Tiễn pháp hay, Đại Chu hiếm người có thể làm như ngươi.

- Lúc trước thần ở Hưng Hóa quân, tài bắn cung cũng đứng thứ ba ạ.
Lục Thất cung kính đáp lại.

Chu hoàng đế gật đầu, chợt có người nói:
- Người là vị nào, có thể làm sư phụ của ta không?
Lục Thất vừa thấy người nói là hoàng tử mười lăm tuổi kia, hắn giơ tay chào kiểu quân đội, cung kính nói:
- Thần không dám làm sư phụ của điện hạ.

- Người không muốn dạy ta?
Hoàng tử kia có phần ủy khuất nói.

- Bất cứ lúc nào thần cũng có thể dạy điện hạ bắn cung, nhưng tài bắn cung của thần, là từ lúc năm tuổi đến nay khổ luyện mà thành, cho dù hiện giờ điện hạ có khổ luyện, cũng không đạt được cảnh giới của thần. Hơn nữa thần cho rằng, điện hạ xuất thân cao quý, không cần phải nghiên cứu quá kỹ về quân võ, hãy học đạo võ lược, biết thêm về chiến sự phát sinh từ cổ chí kim, đó mới là căn bản của một danh tướng.
Lục Thất hành lễ đáp.

Hoàng tử kia ồ một tiếng, bất ngờ chắp tay nói:
- Cảm ơn đã chỉ giáo.

Lục Thất hơi giật mình, lập tức cung kính nói:
- Điện hạ coi trọng thần rồi.

Chu hoàng đế trước sau vẫn bình tĩnh, Lục Thất nói hết, không tiếp tục nhiều lời nữa, Chu hoàng đế mới mở lời:
- Các ngươi cứ tùy ý, Lục Thiên Phong, đi theo trẫm một lát.

- Vâng!
Lục Thất cung kính đáp, theo Chu hoàng đế tản bộ.

Những ngày nay ở trong hoàng cung, Lục Thất đã biết, Chu hoàng đế có thói quen tản bộ cùng một hạ thần, có lúc thuận miệng gọi một Ban trực tản bộ, lúc lại là đại thần, nhưng cũng có thể độc hành cùng hoạn quan. Hoạn quan trong hoàng cung Chu quốc, quyền lực cực thấp, chỉ làm việc hầu hạ mà thôi, có khi cũng đảm đương làm quan truyền chỉ, nhưng khẩu dụ của Hoàng đế, đa số đều do Ban trực nhận chỉ truyền đạt.

Cùng đi được một lát, Hoàng đế mới bình thản nói:
- Trẫm nghĩ, ngươi sẽ giấu dốt.

- Bệ hạ, thần không cần phải giấu dốt, bệ hạ là vị hoàng đế giống như Đường Tông, sẽ không ghen tị bài xích với dũng tướng. Nếu bệ hạ ghen tị võ dũng, vậy Đại Chu cũng sẽ không thể là nước mạnh nhất trong các nước.
Lục Thất cung kính trả lời.

Chu hoàng đế mỉm cười lãnh đạm, tiếp đó phiền muộn nói:
- Trẫm không thể so với Đường Tông, trẫm tại vị nhiều năm như vậy, cũng không có được đóng góp gì quá lớn, thiên hạ vẫn chia năm xẻ bảy.- Thần thấy bệ hạ có thể sánh với Đường Tông đó ạ. Dị tộc như hổ rình mồi, thường xuyên tập kích quấy rối biên cảnh, khi đó, là Đường Tông vất vả trị quốc mới giữ vững được Đại Đường mấy trăm năm huy hoàng. Bệ hạ rất giống Đường Tông, ổn định đời sống người dân Đại Chu, trị quốc anh minh, lại bất khuất chống lại dị tộc, thật đã là cực kỳ khó khăn rồi.
Lục Thất ôn hòa nói.

Chu hoàng đế nhìn xa xăm thoáng suy nghĩ, một lát sau mới bình thản nói:
- Nghe ngươi nói, có cảm giác như vừa nghe Trương Vĩnh Đức nói vậy.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Uy danh của Trương Vĩnh Đức đại soái, khi tới Đại Chu thần đã được nghe rất nhiều, thần tự nhận mình không thể sánh bằng Trương đại soái được ạ.

- Trương Vĩnh Đức là đại tài, trẫm nể trọng đã nhiều năm, nhưng cũng cố kỵ rất nhiều năm, cũng giống như ngươi vậy. Ngươi cũng là đại tài, trẫm muốn dùng, nhưng lại lo lắng nuôi hổ thành họa, nói thẳng là khiến lòng người kinh sợ.

- Thần hiểu được tâm tư của bệ hạ. Thần ở Đường quốc, cũng là vì để lộ tài năng, mới khiến cho Quốc chủ bệ hạ nhiều lần không thể tương dung. Ban đầu thần ở Hưng Hóa quân, yên lặng chịu khổ ở tầng lớp thấp nhất trong suốt năm năm, sau khi về quê chỉ mong làm giàu cho gia tộc, cũng không muốn tới kinh thành, không có ý định cuốn vào vòng tranh đấu thế lực, từng bước từng bước đi để sống mới đi tới bước đường hôm nay. Thần vẫn không muốn tranh giành, nhưng lại không thể ngồi chờ chết. Hiện giờ bệ hạ cũng nói nuôi hổ thành họa, thần cảm thấy, so với những lão hổ Đại Chu kia, thần vốn chẳng đáng là gì.
Lục Thất bình thản nói một mạch.

Chu hoàng đế im lặng nhìn xa xăm, Lục Thất cũng im lặng khom người. Kỳ thật hắn biết nguy cơ lớn nhất của Chu quốc không phải là ngoại xâm, mà là nội loạn trong đám công thần. Chu hoàng đế quả thật đã nuôi rất nhiều lão hổ, hơn nữa còn dùng những thế lực của các lão hổ để kiềm chế lẫn nhau, bất kì lão hổ quân thần nào cũng không dám tạo phản soán vị.

- Qua lời ngươi nói, xem ra cũng hiểu rõ mọi chuyện.
Chu hoàng đế bình thản mở lời.

- Thần chỉ nói bừa thôi.
Lục Thất cung kính nói.

- Muốn nghe lời nói thật, có lúc cũng rất khó đấy.
Chu hoàng đế mỉm cười nói.

Lục Thất cười khổ một tiếng, Chu hoàng đế lại cất bước đi về phía trước, Lục Thất cũng đi theo, bên tai nghe Chu hoàng đế ôn hòa nói:
- Thiên Phong, ngươi nói lập người kế vị, nên lập trưởng, hay nên lập người có đức hạnh tài năng.

Lục Thất ngẩn ra, ngữ khí của Chu hoàng đế rõ ràng rất gần gũi, hơn nữa lại hỏi hắn chuyện đại sự quốc gia lập người kế vị. Hắn suy nghĩ một chút, nói:
- Bệ hạ, thần thấy, nếu trưởng tử không phải là cực kỳ vô năng, vậy tốt nhất là lập trưởng, bằng không càng dễ gây họa trong nội bộ.

- Ngươi cũng nói giống y như Trương Vĩnh Đức.
Chu hoàng đế lạnh nhạt nói.

Lục Thất giả vờ ngẩn ra, nói:
- Bệ hạ, Trương đại soái cũng nghiêng về việc lập trưởng.

- Không phải hắn nghiêng về, mà là cực lực chủ trương lập trưởng.
Chu hoàng đế lạnh nhạt nói.

Lục Thất gật đầu, Chu hoàng đế lại nói:
- Thái tử tâm địa mềm yếu, trẫm lo lắng nó sẽ không giữ nổi cơ nghiệp Đại Chu, cho nên có tâm muốn lập Tào vương kế vị. Tào vương quân võ kém ngươi nhiều, nhưng cũng coi là tạm được.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Bệ hạ, thần không biết chư vị điện hạ, không dám nói bừa, tuy nhiên thần cho rằng, Thái tử lúc này cần lấy văn thao võ lược làm chủ.

- Ngươi nói vậy, cũng lại cùng một ý với Triệu Khuông Dẫn rồi.
Chu hoàng đế mỉm cười nói, Lục Thất lộ vẻ ngạc nhiên

Quyển 5 - Chương 27: Cung từ minh

Sau khi Lục Thất kinh ngạc, sùng kính nói:
- Tiền điện Đô kiểm điểm Triệu đại nhân, thần thì nghe nói rất nhiều rồi. Khi đi qua Thanh Lưu quan, Lâm bá phụ của thần, vô cùng tôn sùng.

Chu Hoàng đế bình tĩnh gật đầu, nói:
- Khuông Dận là trụ cột của Đại Chu. Đại Chu có thể mạnh như ngày nay, công lao của y lớn nhất.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thần lại chưa từng được gặp Đô kiểm điểm đại nhân, nghe nói quân võ của Đô kiểm điệm đại nhân, làm tới mức Thiên nhân địch.

- Nếu ngươi và Vương Quỳnh Kỳ lực lượng ngang nhau, vậy thì không kém Triệu Khuông Dẫn. Triệu Khuông Dẫn dù sao không phải là tráng niên, chẳng quan quân võ của y bây giờ cũng tương đương Thiên nhân địch.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Bệ hạ, thần nghe nói hoàng cung Đại Chu có cung phụng hộ vệ, thần lại chưa từng thấy.

Chu Hoàng đế sững người, cười nói:
- Trong cung thì có ba vị võ đạo cung phụng. Nhưng đều là nhân vật đạm bạc say mê luyện đan tu đạo. Họ chắc sẽ ở lại trong cung, chủ yếu chính là vì có được vật luyện đan. Mỗi người bọn họ đều qua tuổi thọ 70 rồi, lại không thể cả ngày bên Trẫm được.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế lại nói:
- Trẫm cung phụng họ, cũng là ôm hy vọng, muốn họ thực sự có thể luyện thành một số thuốc quý kéo dài tuổi thọ. Nhưng nhiều năm nay, Trẫm đã thất vọng rồi, chính là họ đã luyện thành thứ gì, Trẫm cũng không dám dùng. Ngươi không biết, trước đây có ba cung phụng luyện đan, uống cái gọi là tiên đan mìnhã luyện, kết quả là bị trúng độc chết.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, Chu Hoàng đế lắc đầu, nói:
- Vua của Tần Hán rất muốn có tiên đan, chỉ mong được trường thọ. Sinh lão bệnh tử của con người không thể đảo ngược thiên đạo.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế lại nói:
- Nhưng những cung phụng đó đã truyền cho Trẫm một số bí công dưỡng sinh. Sau khi Trẫm luyện, quả thực rất có tác dụng, chỉ là Trẫm lại tu không thành bí công trường thọ thực sự của họ.

- Bệ hạ nói có lẽ là Tiên Thiên công, thần chính là tu thành bí công gia truyền, cho nên có thể quân võ nhạy bén.
Lục Thất nói.

- Tiên Thiên công có nhiều loại, bí công gia truyền của ngươi chỉ có thể có lợi cho quân võ mà thôi, không thể là Tiên Thiên công dưỡng mệnh thực sự.
Chu Hoàng đế không thèm để ý, rõ ràng là rất có kiến thức về công pháp quân võ.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế nói:
- Đi thôi, Trẫm về Thùy Củng điện.

- Vâng!
Lục Thất cung ứng, theo Chu Hoàng đế đi. Kỳ thực hai người đã sắp tới Noãn Đình rồi.

Hoàng đế quay về Thùy Củng điện, đương nhiên là được hộ vệ, Lục Thất lại đứng lên ra ngoài điện. Nhưng vừa mới đứng được nửa giờ, bỗng có một thái giám ở nơi khác đi tới, tới gần trước mặt Lục Thất.

Lục Thất bị nhìn mà khó hiểu, hỏi:
- Ngài tới tìm người?

- Ồ, đại nhân là Lục Thiên Phong?
Lão thái giám nhỏ giọng hỏi.

- Vâng, có việc sao?
Lục Thất nhíu mày hỏi.

- Thái hậu lệnh truyền, mời Lục đại nhân tới gặp.
Lão thái giám cung kính nói.

Lục Thất nghe xong bất ngờ, suy nghĩ một hồi, nói:
- Xin chờ chút, tôi đi bàn giao.

Lục Thất tới sương phòng để bàn giao cho Ban Trực, sau đó cùng lão thái giám đi gặp Thái hậu Chu quốc. Thái hậu trong hoàng cung thường ở cung Từ Minh, thuộc hậu cung. Lục Thất theo lão thái giám lần đầu tiên đặt chân tới hậu cung.

Cung Từ Minh là nơi độc viện. Trong cung âm u có một tòa lầu các và sương các trái phải, ba tòa lầu các tọa lạc thành chữ phẩm, bao vây lấy sân vườn bằng những tảng đá. Trong sân bày biện cái bàn đơn giản, thể hiện sự bình an, giản dị.

Lão thái giám mời Lục Thất đứng chờ ở chính các. Lão đẩy cửa các bước vào trong bẩm báo, lát sau đứng ở cửa, cho Lục Thất bước vào. Lục Thất bước lên bậc thềm đi vào chính các.

Vào cửa chính là một phòng khách bố cục đơn giản, không kém gì đại hộ bình thường, ghế đều là ghế gỗ phổ thông, không phải ghế lớn điêu khắc hoa. Bất kỳ ai vào đây cũng đều khó tin đây lại là cung Từ Minh của Thái hậu Chu quốc.

Giữa sảnh có ba người phụ nữ, một già một trẻ một trung niên, người phụ nữ già đang ngồi trên ghế, mặc áo vải thường, tóc búi phía sau, có khuôn mặt nhăn nheo, toát lên vẻ uy nghi.Bên trái người phụ nữ già có hai người phụ nữ đứng. Người phụ nữ trung niên dung mạo xinh đẹp, mặc váy màu xanh lam nhạt. Còn người phụ nữ còn lại cũng mặc váy màu xanh lam nhạt, khoảng 15 tuổi, khuôn mặt trái xoan, lông mày cong miệng nhỏ, mũi cao mắt đẹp, vừa nhìn đã thấy mê đắm lòng người rồi.

Lục Thất nghiêm nghị bước tới giữa sảnh, quỳ xuống đất khấu đầu nói:
- Thần Lục Thiên Phong khấu thỉnh Thái hậu phúc an.

- Đứng lên đi, ngồi.
Người phụ nữ già ôn tồn nói, người phụ nữ trung niên bước lên đưa ghế. Lục Thất cám ơn ngồi xuống ghế.

Thái hậu nhìn Lục Thất rất chăm chút. Lục Thất ngồi ngay ngắn, có chút không tự nhiên. Đương nhiên, hắn hiểu vì sao Thái hậu lại triệu kiến hắn. Lúc trước Hoàng đế Chu quốc đã nói rồi, sau này sẽ dùng hắn. Nếu sẽ dùng hắn, vậy thì đương nhiên là phải triệu hắn tới làm Phò mã rồi. Lục Thất bất đắc dĩ chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

- Năm nay bao nhiêu rồi?
Thái hậu ôn tồn hỏi.

- Thần hai mươi lăm rồi.
Lục Thất cung kính đáp.

- Hai mươi lăm, có lẽ là rất hợp với Vũ Vi, Hoàng đế lại chỉ có Hương Hà. Hương Hà mới 15 tuổi, kém ngươi quá nhiều.
Thái hậu ôn tồn nói.

- Thần có thể được sự ân sủng của Bệ hạ, là phúc của thần. Thần cảm ơn không hết, nhưng nếu là Công chúa điện hạ không hợp với thần, thần cũng không muốn Công chúa điện hạ thiệt thòi.
Lục Thất cung kính đáp.

- Ồ, ngươi nói như vậy, hình như là không muốn kết thân với Hoàng đế?
Thái hậu bình thản nói, lại có chút nhạy cảm.

- Hồi bẩm Thái hậu, thần là có gia quyến đấy, không muốn ly biệt.
Lục Thất cung kính đáp.

Thái hậu im lặng, lát sau mới ôn tồn nói:
- Ý tứ của Hoàng đế không thể làm trái. Lão thân không muốn làm nghiệt sự, vợ ngươi ở nhà, lão thân ban cho nàng ta Tam phẩm Cáo mệnh phu nhân.

Lục Thất nghe xong thầm than, hắn biết không thể không nhận cất nhắc, hắn đứng dậy quỳ xuống, cung kính nói:
- Thần tạ Thái hậu ban ân.

- Đứng lên đi, ngồi.
Thái hậu ôn tồn nói. Lục Thất tạ ân đứng dậy, trở về chỗ ngồi.

Thái hậu nhìn hắn nói:- Vũ Vi hai mươi ba tuổi, để tang chồng nhiều năm rồi. Nếu ngươi không chê, lão thân hỏi cô ấy có bằng lòng gả cho ngươi không.

Lục Thất giật mình, trong lòng đương nhiên không vui, nhưng lại không thể bác bỏ, hành lễ nói:
- Thần được thiên ân là đại phúc, tất cả nhờ Thái hậu làm chủ.

Thái hậu gật đầu, nói:
- Vậy thì được rồi, ngươi trở về chờ tin đi.

- Vâng, thần cáo lui.
Lục Thất đứng dậy cáo từ, lui về phía sau ba bước, quay người rời khỏi cung Từ Minh. Lão thái giám tiễn ra ngoài.

Sau khi Lục Thất đi rồi, Thái hậu nhìn người thiếu nữ bên trái, từ ái nói:
- Hương Hà, ban hôn lần này cho Vũ Vi tỷ tỷ ngươi, cũng được.

- Vậy nhờ lão tổ tông làm chủ, Hương Hà nguyện ý.
Thiếu nữ ngượng ngùng đáp.

- Lão tổ tông, nô tỳ cảm thấy, ban hôn của Bệ hạ hình như là có thâm ý. Có lẽ là có ý lung lạc. Nếu đổi thành Vũ Vi, chỉ e là vi phạm thánh ý.
Người phụ nữ xinh đẹp bỗng nói một câu.

Thái hậu ngẩn người, hỏi:
- Ngươi thấy điều gì?

- Thái hậu, nô tỳ cảm thấy con người này quá mức trấn định, thậm chí là một thái độ bình tĩnh. Hơn nữa, rõ ràng là không muốn tiếp nhận ban hôn, người này chỉ e là rất có bối cảnh.
Người phụ nữ xinh đẹp nói.

Thái hậu nghe xong thoáng chút suy tư, bỗng ôn tồn nói:
- Chờ lão gia trở về, để ông ấy đi hỏi Hoàng đế.

********

Trong lòng Lục Thất có chút buồn bực trở về Thanh Phong Cư. Sự sắp xếp bị động này khiến hắn rất không hài lòng, chỉ có thể dùng lý do nhỏ không nhẫn thì đạo loạn để an ủi chính mình.

Từ ngày Tể tướng Chu quốc làm mai, Lục Thất biết là không thoát khỏi chuyện ban hôn này. Hoàng đế Chu quốc chỉ cần muốn lợi dụng hắn, tất nhiên sẽ buộc thêm dây vào cổ hắn. Hắn rất hiểu, trở thành Phò mã Chu quốc, chẳng khác nào tuyên bố hắn đầu nhập Chu quốc. Về mặt đạo nghĩa, hắn được cái gọi là hậu đãi của Hoàng đế Chu quốc. Nếu phản loạn, có lẽ sẽ có rất nhiều hậu quả không tốt.

Lục Thất đã tìm hiểu qua từ chưởng quỹ ở đây, Công chúa Chu quốc thì không có quyền mở phủ, chính là huân quý bình thường. Cho nên, Phò mã Đô úy không có bất kỳ quyền lực gì đáng nói, chỉ là có chút danh tiếng của hoàng thân.

Thoáng cái 5 ngày đã trôi qua, Lục Thất không nhận được cái gọi là ban hôn của Thái hậu, đúng lúc hắn nghĩ là có biến hóa, lão thái giám đó lại tới, mời hắn tới cung Từ Minh.

Tới cung Từ Minh, sau khi Lục Thất khấu kiến Thái hậu. Thái hậu cho hắn ngồi, ôn tồn nói:
- Lão thân hỏi qua Vũ Vi rồi, nó cũng không muốn tái giá cho quan võ. Hương Hà lần trước đã gặp ngươi rồi. Cô ta nói để lão thân làm chủ. Lão sẽ thành toàn cho các ngươi.

Lục Thất đứng lên quỳ xuống đất, cung kính nói:
- Thần tạ Thái hậu ban ân.

- Hương Hà mới 15 tuổi, lão thân muốn giữ bên cạnh 2 năm nữa, ngươi có bằng lòng không?
Thái hậu ôn tồn hỏi.

- Thần bằng lòng.
Lục Thất cung kính đáp.

- Được rồi, ngươi về đi.
Thái hậu ôn tồn nói, Lục Thất cáo biệt rời khỏi Từ Minh cung.

Ngày hôm sau, Lục Thất được thái giám báo tin ở lại Thanh Phong Cư chờ lệnh. Trước ngọ, truyền chỉ thái giám tới Thanh Phong Cư, chờ sau khi Lục Thất quỳ xuống, tuyên độc thánh chỉ:
- Phụng thiên thừa vận, Đại Chu Hoàng đế chỉ ý, ban phong Lục Thiên Phong làm Phò mã Đô úy của Công chúa Thạch quốc, gia ân Binh bộ thị lang, nhậm chức Thứ sử Thạch Châu, Ly Thạch quân Tiết độ sứ, khâm thử.

- Thần lĩnh chỉ tạ ân, Ngô hoàng vạn tuế.
Lục Thất cung kính tiếp nhận chỉ ý của Hoàng đế Đại Chu.

Quyển 5 - Chương 28: Thấy mặt vua

Hôm sau, Lục Thất tới hoàng cung tạ ân. Hôm qua hắn đã được bốn chức quan Chu quốc, Phò mã Đô úy nghĩa là hoàng thân rồi, gia ân Binh bộ Thị lang là một quan chức danh nghĩa, nhưng không phải có quyền quản lý binh bộ. Nhưng về mặt ý nghĩa của nó cũng trọng đại. Một là đạt được tư cách triều thần. Hai là về địa vị cũng không bị áp lực.

Còn chức vụ Thứ sử Thạch Châu và Tiết độ sứ Ly Thạch quân lại là ban quyền lực Tiết soái Biên Châu cho hắn. Hắn không ngờ Chu Hoàng đế lại để hắn tới biên cương Tây Bắc. Còn Vân Cẩm Đông trở thành Đô ngu hầu Ly Thạch quân. Trên thực tế lại là Chu Hoàng đế bố trí trước một bước. Chu Hoàng đế dùng người quả thực là rất quyết đoán, ở tuyến đầu phòng ngự Hạ quốc, trước tiên tham khảo sự đồng tâm của tướng soái mà không phải cố ý hình thành kiềm chế trong quân địa phương.

Lục Thất đã đổi thành quan phục tứ phẩm, chờ ngoài điện Thùy Củng báo tiến, Ban Trực đi vào bẩm báo, sau đó đi ra khách khí mời Lục Thất đi vào. Lục Thất vào điện Thùy Củng. Sau khi đi vào lại giật mình, trong điện đã có 7 vị quan triều. Hắn im lặng đứng bên trái, Chu Hoàng đế chỉ liếc nhìn, các đại thần khác cũng im lặng liếc nhìn. Tất cả đều bình tĩnh không có phản ứng gì khác thường.

- Bệ hạ, tình hình thiên tai ở Thanh Châu, dù đã được hóa giải, nhưng vẫn cần trăm ngàn thạch lương thực cứu tế qua mùa đông.

…………..

- Bệ hạ, thần cho rằng, ba ngàn cung tên yêu cầu của Chiết Thị Phủ Châu không nên đồng ý. Hiện tại phòng ngự phương bắc và phương tây cũng cần rất nhiều cung tên.

…………..

- Bệ hạ, việc xây dựng bến tàu Đăng Châu vẫn thuận lợi, chỉ là giai đoạn sau sẽ thiếu gỗ, thần đề nghị cố găng vận chuyển gỗ tới sớm.

………….

Lục Thất đứng một lúc, im lặng lắng nghe chính trị của triều đình Chu quốc. Lát sau, triều nghị đã xong rồi, chỉ còn lại hắn ở điện Thùy Củng, Chu hoàng đề trên ghế rồng khẽ vươn vai, sau đó đứng lên bước về phía trước an, khoát tay để Lục Thất lên. Lục Thất liền cùng Chu Hoàng đế tản bộ.

- Thiên Phong, sau khi nghe chính sự, có cảm nhận gì?
Khi bước ra khỏi điện Thùy Củng 30m, Chu Hoàng đế ôn tồn hỏi.

- Sau khi thần nghe xong, có lời muốn nói mà không dám nói.
Lục Thất vừa đi vừa cung kính đáp.

Chu Hoàng đế sửng sốt, liền mỉm cười nói:
- Ngươi không thể cũng là muốn cần gì chứ?

- Thần là muốn cầu cung tên, nhưng sau khi nghe xong mới biết Đại Chu cần bổ sung rất nhiều phương diện.
Lục Thất đáp.

Chu Hoàng đế gật đầu, bình thản đáp:
- Dân sinh và quân dụng, muốn cân bằng rất khó. Trẫm không muốn dân sinh khốn khổ, nhưng quân bị cũng không dễ cắt giảm. Năm nay Bắc Bộ thiên tai, Trẫm chỉ có thể tăng thêm thu thuế đối với Giang Hoài.

Lục Thất gật đầu. Mặc dù hắn không tham gia trị lý Tấn quốc nhiều, nhưng lại biết trị quốc vô cùng khó. Về cơ bản chính là lấy đạo, Công bộ và Binh bộ là hao tiền nhất, liên quan tới việc xây dựng và tôn tạo. Mà Hộ bộ là quản tài chính, vừa phải bận tâm tới dân sinh, cũng cần phải điều chỉnh các phương diện.

- Thiên Phong, ngươi muốn cung tên, chẳng lẽ là có lòng tăng cường quân bị?
Chu Hoàng đế hỏi.

- Hồi Bệ hạ, thần nhậm chức Thứ sử Thạch Châu, cho nên đặc ý muốn tìm hiểu về con người Thạch Châu. Thạch Châu là vùng đất biên cương song song với Hạ quốc. Phía sau chính là Thái Nguyên phủ. Thần thấy, nếu Hạ quốc phạm biên, mà Thái Nguyên phủ không muốn chi viện, Thạch Châu sẽ gặp nguy. Cho nên, thần muốn lợi dụng quân địa phương của Thạch Châu.
Lục Thất đáp.

- Ngươi dùng quân địa phương cũng được, nhưng Trẫm không thế cho ngươi quân dụng được. Thạch Châu rất phức tạp, Phan Hán lẫn lộn, sẽ có rất nhiều thám tử Hạ quốc. Ngươi dùng người phải cẩn thận.
Chu Hoàng đế quả thực có thể chi viện, có thể để Lục Thất mộ quân, nhưng không có quân dụng có thể chi viện.

- Thần tạ Bệ hạ tín nhiệm.
Lục Thất cung kính đáp.

- Trẫm gia ân Binh bộ Thị lang, chính là cho ngươi quyền biến việc binh. Nhưng giặc biên cương tình hình phức tạp, Trẫm không muốn ngươi vội lập công mà chiêu mộ binh nhiều, rất dễ bị cắn trả.
Chu Hoàng đế chỉ giáo.

- Vâng, thần không thể làm bậy được, phải ổn định là việc trước tiên.
Lục Thất cung kính đáp.

- Hẳn là Vân Cẩm Đông đã nói về chuyện Tấn Quốc Công với ngươi rồi.
Chu Hoàng đế nói.

- Vâng, thần và thúc phụ uống rượu với nhau, thúc phụ đã nói cho thần biết, không nên cất nhắc quan hệ với Tấn Quốc Công. Thúc phụ nói Tấn Quốc Công có thể 10 năm không lên triều rồi.
Lục Thất đáp.

- Ừ, là 10 năm rồi, năm đó Trẫm bị thương, đã từng muốn dặn dò lại hậu sự. Kết quả là Tấn Quốc Công từ chối tới Khai Phong phủ nghị sự. Sau chuyện đó ông ta nói sợ có người giả truyền thánh chỉ. Trẫm tạm thời tin ông ta, cũng vẫn luôn khoan dung với ông ta.Chu Hoàng đế thản nhiên nói.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế nói tiếp:
- Ngươi tự thấy cảnh ngộ rất giỗng với Tấn Quốc Công sao?

- Thần không thấy giống.
Lục Thất đáp.

- Ồ, nếu là ngươi, ngươi có thể không lên triều sao?
Chu Hoàng đế hỏi.

- Nếu là thần, thần không thể kháng chỉ. Nhưng sẽ sai người đưa tin trước tiên tới Khai Phong phủ gặp Bệ hạ. Sau khi xác định là ý chỉ của Bệ hạ, lập tức tới kinh thành khấu kiến Bệ hạ.
Lục Thất cung kính đáp.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:
- Nếu trong lòng ngươi vô quỷ, đương nhiên sẽ làm như vậy. Tấn Quốc Công lại sớm đã không có lòng thần phục, 10 năm nay ông ta ở Thái Nguyên phủ luôn quy tập thế lực.

- Nếu Bệ hạ biết Tấn Quốc Công không phù hợp quy tắc, sao không sớm tước bỏ đi?
Lục Thất cung kính hỏi.

- Khó đó. Tấn Quốc Công là trọng thần khai quốc của Đại Chu, uy vọng rất cao trong quân. Ông ta chỉ là không tới triều kiến, còn Trẫm cũng là thương thế rất nặng, kéo dài một năm mới khỏi. Nếu là mạo muội nổi binh nội chiến, Đại Chu sẽ rơi vào cảnh trong loạn họa ngoại xâm.
Chu Hoàng đế nói.

Lục Thất gật đầu, Chu Hoàng đế lại nói:
- Hiện giờ Trẫm nên động tới ông ta rồi. Trước tiên, Trẫm sẽ tước hết thế lực của ông ta xuống, cũng sẽ lấy lý do tấn công Ba Thục, phát binh tới Kinh Triệu phủ (Trường An).

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bệ hạ, không biết Tấn Quốc Công có bao nhiêu quân lực?

- Có lẽ là có mười lăm vạn quân lực.
Chu Hoàng đế đáp.

Lục Thất hơi tái mặt, nói:
- Mười lăm vạn quân lực.

- Ngươi không phải lo lắng. Nếu Tấn Quốc Công đột kích ngươi rồi, ngươi có thể dẫn quân rút về Thạch Châu. Trẫm không thể truy cứu tội của ngươi. Trẫm cho ngươi tới Thạch Châu, chủ yếu là vào hỏi đường. Trẫm không thể khơi binh phạt ông ta trước được.
Chu Hoàng đế nói.- Vâng, thần hiểu rồi.
Lục Thất cung kính đáp.

- Về chờ lệnh đi, Trẫm sẽ cho Vân Cẩm Đông tới gặp ngươi. Sau đó dẫn hai ngàn tướng sỹ tới Thạch Châu, tới Thạch Châu rồi phải cơ biến hành sự, không nên lỗ mãng.
Chu Hoàng đế ôn tồn dặn dò.

- Vâng, thần sẽ cẩn thận hành sự, cũng sẽ tận tâm làm việc.
Lục Thất cung kính đáp.

Chu Hoàng đế gật đầu. Hai người nói chuyện bước vào Hậu Uyển, Chu Hoàng đế ôn tồn nói:
- Nghe Ngô Vương Thế tử nói, nhạc luật của ngươi rất cao, hôm nay Trẫm lại muốn thưởng thức.

Lục Thất giật mình, nói:
- Bệ hạ cũng thích nhạc luật?

- Trẫm chỉ là thích nghe, lại không sở trường nhạc luật.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Tiêu nhạc của thần cũng là trước đây giải sầu mới thích.
Lục Thất đáp.

Hai người nói chuyện đã đi tới gần Noãn Đình, Lục Thất liếc mắt nhìn qua bỗng giật mình, trong Noãn Đình có rất nhiều người, năm nữ cũng mười mấy người. Hắn nhìn là thấy Thái tử và Kỷ Vương. Kỷ Vương chính là vị hoàng tử 15 tuổi. Đó có lẽ là đang chờ.

Bước tới Noãn Đình, người ở Noãn Đình sớm đã đứng hầu bên ngoài, cung kính bái kiến Chu Hoàng đế. Sau đó Lục Thất chủ động bái kiến Thái tử và Kỷ Vương. Thái tử tao nhã gật đầu, Kỷ Vương lại vui vẻ đáp lễ. Lục Thất không nhìn thấy vị Công chúa Chu quốc có nhân duyên đó, nhưng có một người đẹp khoảng 20 tuổi mặc váy màu xanh lam nhạt, đứng bên trái Kỷ Vương, địa vị rõ ràng là ngang hàng với Kỷ Vương.

- Lục tướng quân, đây là tỷ tỷ Vũ Vi của ta.
Lục Thất chỉ là liếc nhìn, Kỷ Vương đã vui vẻ giới thiệu.

Lục Thất sửng sốt, hành lễ cung kính nói:
- Thần bái kiến Công chúa điện hạ.

Người con gái đẹp thanh nhã gật đầu, Kỷ Vương cười nói:
- Lục tướng quân, phụ vương lệnh chúng ta tới nghe ngươi thổi tiêu. Vũ Vi tỷ tỷ thích đánh đàn, ta liền đưa tới cho ngươi làm tri âm.

- Đừng nói bậy.
Vũ Vi Công chúa giận trách mắng.

Lục Thất mỉm cười im lặng, Chu Hoàng đế bình thản nói:
- Hi Cẩn, còn không dâng tấu ngọc tiêu.

Sau khi Kỷ Vương lên tiếng, một thái giám tay cầm một cây tiêu màu xanh biếc, quay người hai tay dâng lên Lục Thất. Lục Thất cung kính hai tay đỡ lấy.

- Thiên Phong, Trẫm muốn nghe ngươi một khúc Đại Giang Đông khứ.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

Lục Thất sửng sốt, nhưng hiểu là Thái tử Đường quốc tiết lộ, hắn cung kính nói:
- Bệ hạ, thần khi ấy là trong lúc say cảm xúc thiên cổ, hôm nay không thể có được tâm khúc ngày đó.

- Không sao, ngươi thổi là chính, Trẫm muốn nghe.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

Lục Thất gật đầu, bỗng thấy bốn quan viên áo xanh bước tới bên trái, thành một hàng nhìn hắn. Hắn sửng sốt, bỗng Kỷ Vương lên tiếng:
- Lục tướng quân, họ là nhạc sỹ trong cung, ngươi thổi đi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu với Kỷ Vương, sau đó nâng cây tiêu lên, thổi tiếng vi vu. Nhưng chìm vào trong đó như quân hiệu lay động. Tiếng tiêu dần uyển chuyển, thoáng như kể ra sự tang thương vô tận của tuế nguyệt, khi thì cao giống như rồng gầm, khi thì như một con rồng khổng lồ cuộn trào trong nước, sóng biển dâng trào, tư thế hào hùng, thể hiện sự bi tráng của hành khúc ….

Quyển 5 - Chương 29: Mưu kế đế vương

Một khúc kết thúc, đứng trước Noãn Đình một lát, Chu Hoàng đế mới bình thản nói:
- Hay, Đại Giang Đông khứ, Trẫm năm đó đứng bên bờ Đại Giang, bây giờ nghe thấy khúc này lại như đang nhìn thấy khí thế cuồn cuộn của Đại Giang Đông.

- Ừ, quả là nghe rất hay, có khí huyết sục sôi.
Kỷ Vương cũng nói.

- Hi Cẩn, ngươi tiễn Thiên Phong.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Vâng.

- Thần cáo lui.
Lục Thất cáo lễ, cùng Kỷ Vương rời khỏi đó.

Chu Hoàng đế quay lại nhìn nhạc sư, hỏi:
- Nghe nguyên bản rồi, có thể làm được mấy phần?

- Hồi Bệ hạ, khúc tiêu của vị Lục đại nhân này đã vào đại thành, thần có thể diễn dịch tâm khúc, nhưng khí mạch của thần có hạn, thổi không ra được khí thế quân hiệu như vậy.
Một nhạc sư trung niên cung kính đáp.

- Ừ, các người đi đi.
Chu Hoàng đế bình thản nói, các nhạc sư cáo lễ rời đi.

- Tống Huấn, ngươi nghe xong thấy thế nào?
Chu Hoàng đế hỏi.

- Phụ hoàng, khúc tiêu của Lục tướng quân quả thực là cao minh, nhưng khúc này nhi thần cảm thấy sự hào hùng.
Thái tử đáp.

Chu Hoàng đế khoát tay ngăn lại, những người khác liền lui ra, Công chúa Vũ Vi cũng như mất hồn quay người, không ngờ Chu Hoàng đế ôn tồn nói:
- Vũ Vi, con chờ một lát.

Công chúa Vũ Vi liền quay lại đáp lễ, sau đó đi tới Noãn Đình. Chu Hoàng đế nhìn Thái tử, bình thản nói:
- Có phải cảm thấy có chút hoang mang không?

Thái tử chần chừ một chút, gật đầu nói:
- Nhi thần là cảm thấy, Lục Thiên Phong nay có lẽ là một nhân vật hùng tài.

- Nhân vật hùng tài, vậy con cảm thấy Triệu Khuông Dẫn và Trương Vĩnh Đức là hùng tài không?
Chu Hoàng đế hỏi.

- Triệu thúc phụ và dượng lớn đương nhiên là hùng tài, nhưng họ là thân cận với chúng ta, trung thành với phụ hoàng.
Thái tử đáp.

Chu Hoàng đế lắc đầu, bình thản nói:
- Chỉ cần là hùng tài đều có lòng không đành. Con cảm thấy sau này có thể để Triệu Khuông Dẫn và Trương Vĩnh Đức phục con không?

Thái tử do dự một hồi, nói:
- Nhi thần không thể nói để các công thần chịu phục, nhưng nhi thần tin có thể kế thừa đạo trị nước của phụ hoàng.

Chu Hoàng đế gật đầu, nói:
- Con có thể nói như vậy, rất tốt. Trị nước thì cần có hùng tài phụ tá, chỉ cần hiểu được đạo khống chế thăng bằng, hùng tài chính là lương thần trung tướng. Lần này, Trẫm dùng Lục Thiên Phong cũng có thể nói là vì con tạo thế. Đại Chu cần thế lực hùng tài mới, mới có thể khống chế được thế lực lão thần.

- Nhi thần hiểu rồi.
Thái tử cung kính đáp.

- Đi đi, để Vũ Vi lại đây.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói, Thái tử cáo lễ bước đi.

Công chúa Vũ Vi tới trước mặt Chu Hoàng đế, hành lễ với phụ hoàng. Chu Hoàng đế mỉm cười nhìn con gái, ôn tồn nói:
- Thích Lục Thiên Phong chứ?

Công chúa Vũ Vi kinh ngạc nhìn phụ hoàng, nghĩ là mình nghe nhầm, kinh sợ nói:
- Phụ hoàng, người nói gì?

- Phụ hoàng biết con thích nhạc luật. Con cũng độc thân nhiều năm rồi. Trẫm vẫn mãi không tìm được người kiệt xuất thích hợp với con. Con và Lục Thiên Phong có tình cảm không?
Chu Hoàng đế ôn tồn hỏi.

- Không không, phụ hoàng. Lục Thiên Phong là Phò mã của Hà Hương muội muội. Con không có tâm tư đó.
Công chúa Vũ Vi hoảng sợ lắc đầu.

- Trẫm chưa công bố Công chúa Thạch Quốc là ai.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

Công chúa Vũ Vi kinh hãi nhìn phụ hoàng. Nàng khó tin nói:- Phụ hoàng, Hà Hương muội muội và Lục Thiên Phong là lão tổ tông định rồi.

- Tông Chính Tự chưa có ý chỉ của Trẫm.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

Công chúa Vũ Vi hiểu ý, kinh sợ nói:
- Ý phụ hoàng là để cho con, vì Công chúa Thạch Quốc sao?

Chu Hoàng đế lại ôn tồn nói:
- Con có tình cảm với Lục Thiên Phong không?

Công chúa Vũ Vi cúi đầu, lát sau khẽ nói:
- Con không biết.

- Ý của phụ hoàng là nếu con có tình cảm với Lục Thiên Phong, vậy thì có thể chủ động giành lấy.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Không không, con không thể.
Công chúa Vũ Vi lắc đầu từ chối.

- Nếu phụ hoàng yêu cầu con đi giành lấy, con có bằng lòng nghe theo không?
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

Đôi mắt đẹp hút hồn của Công chúa Vũ Vi nhìn phụ hoàng. Lần đầu tiên nàng thấy phụ hoàng rất kỳ lạ. Nàng khẽ nói:
- Phụ hoàng, con nghe không hiểu.

- Rất đơn giản, con là con gái hoàng tộc Đại Chu, sinh mà phú quý, nên vì Đại Chu mà trả giá. Phụ hoàng yêu cầu con vì Đại Chu làm việc.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

Đôi mắt Công chúa Vũ Vi hiểu ý, khẽ nói:
- Phụ hoàng là muốn lung lạc Lục Thiên Phong?

- Có lẽ là vì huynh đệ Thái tử của con mới cần lung lạc Lục Thiên Phong.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Phụ hoàng, việc ban hôn của Hương Hà muội muội không phải đã lung lạc rồi sao?
Công chúa Vũ Vi không hiểu nói.

- Việc ban hôn của Hương Hà vẫn chưa có tác dụng lung lạc, chỉ có lợi dụng. Trong lòng Lục Thiên Phong, căn bản không thể có ý với Hương Hà, cho nên cần con tới chăm sóc Lục Thiên Phong, để Lục Thiên Phong thân cận với hoàng tộc.
Chu Hoàng đế nói.

- Phụ hoàng, con không hiểu. Con tới chăm sóc Lục Thiên Phong thì có thể khiến cho Lục Thiên Phong có lòng thân thận?
Vũ Vi hoài nghi nói.Chu Hoàng đế ôn tồn nói:
- Con người đều có lòng hư vinh, có thể khiến cho lòng hư vinh của một người thỏa mãn thì có thể hồi báo thân cận và quyến luyến. Khúc tiêu của Lục Thiên Phong con đã nghe rồi, nếu một Công chúa vì vậy mà quý mến hắn. Hắn có thể sẽ thấy con là hồng nhan tri kỷ.

Vũ Vi ồ lên một tiếng cúi đầu. Chu Hoàng đế lại nói:
- Không cần cảm thấy làm chuyện đê tiện như vậy, tuổi thọ của phụ hoàng không thể quá lâu được, phải dùng mọi cách để huynh đệ Thái tử của con có nền tảng, nếu không chính là họa diệt tộc.

- Phụ hoàng, sức khỏe của người không phải rất tốt sao?
Công chúa Vũ Vi kinh hoàng nói.

- Phụ hoàng ngựa chiến nhiều năm, mỗi lần bị thương đều đã để lại vết tích, ảnh hưởng tới tuổi thọ. Phụ hoàng đã ngoại ngũ tuần rồi, đã già rồi, căn bản không thể sống được 10 năm, 20 năm nữa.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

- Phụ hoàng.
Công chúa Vũ Vi hoảng sợ thốt lên.

- Con bằng lòng làm chứ?
Chu Hoàng đế hỏi.

- Con bằng lòng, bằng lòng vì Đại Chu tận tâm.
Vũ Vi khẽ trả lời, không chút ngượng ngùng.

Chu Hoàng đế gật đầu, ôn tồn nói:
- Phụ hoàng luôn nghĩ tới hôn sự của con. Sở dĩ lần này không ban hôn cho con, là vì phụ hoàng không muốn con nhớ tới nỗi đau tang chồng. Lục Thiên Phong sẽ tới Thạch Châu lập công. Hắn thành công rồi, sẽ trở thành một thế lực của Đại Chu sau này, một thế lực có thể khống chế được lão thần, thất bại chính là chết. Phụ hoàng ban hôn cho Hương Hà, chính là vì có thể kéo dài hai năm sau thành thân.

- Con hiểu rồi.
Công chúa Vũ Vi gật đầu khẽ nói.

- Con không cần viết thư cho Lục Thiên Phong, cũng không cần phải đi gặp hắn, chỉ cần cho thị nữ đưa cầm phổ và áo mùa đông, còn có bùa bình an. Khi hắn rời khỏi đây, phụ hoàng sẽ sắp xếp cho con ra ngoại thành vọng tiễn.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.

Công chúa Vũ Vi im lặng gật đầu. Chu Hoàng đế lại ôn tồn nói:
- Phụ hoàng làm như vậy là vì Lục Thiên Phong là nhân vật rất trọng tình thân. Theo mật báo của Đường quốc truyền tới, Lục Thiên Phong có rất nhiều phụ nữ. Nhưng, từ trước đến giờ chưa hề bỏ qua một người con gái nào. Hắn cũng vô cùng giữ tín nghĩa, đã từng nhân một kỹ nữ, lấy vài chục ngàn lượng bạc của kỹ nữ đi làm việc, kết quả là không có lòng tham lam. Khi đó Lục Thiên Phong còn là nhân vật nhỏ chưa giàu có.

- Hắn thường tới thanh lâu?
Vũ Vi nhạy cảm nói.

- Nói ngược rồi, hắn rất ít khi tới thanh lâu. Phụ hoàng có thể mật báo cho con, con tự đi xem. Nhưng tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.
Chu Hoàng đế nói.

Công chúa Vũ Vi “vâng” một tiếng gật đầu. Chu Hoàng đế lại ôn tồn nói:
- Huynh đệ Thái tử của con hiền hậu có thừa, lại thiếu khả năng quyết đoán. Phụ hoàng thực sự là lo lắng cho nó. Sau này bị quân thần vây hãm.

- Phụ hoàng, không phải có lòng lập Hi Nhượng sao?
Công chúa Vũ Vi khẽ nói.

- Hi Nhượng thì khả năng quân võ tốt, nhưng tấm lòng không khoan dung, tầm nhìn lại thiển cận. Hơn nữa, nó quá ỷ lại vào thế lực của Triệu Khuông Dẫn. Nếu nó là Hoàng đế Đại Chu, rất có thể sẽ nghe một phía tin một phía. Làm Hoàng đế, nhất định phải nghe cho rõ ràng, phải tinh thông đạo cân bằng, không thể vì không thích mà tránh xa, mà phải thấy được điểm tốt của hạ thần.
Chu Hoàng đế bình thản nói.

- Lời này của phụ hoàng có lẽ là giáo huấn Thái tử và Hi Nhượng.
Công chúa Vũ Vi khẽ nói.

- Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Nói cũng nhiều rồi, chúng không biết nên làm thế nào?
Chu Hoàng đế có chút bất đắc dĩ nói.

- Phụ hoàng, Hi Cẩn rất biết phấn đấu, chỉ là tuổi còn nhỏ.
Công chúa Vũ Vi nói.

Chu Hoàng đế lắc đầu nói:
- Không được nói bậy, phụ hoàng bây giờ là khuynh hướng bất động.

- Phụ hoàng yên tâm, con không thể nói ra ngoài được.
Công chúa Vũ Vi nói.

Chu Hoàng đế gật đầu, ôn tồn nói:
- Mệt rồi, đưa phụ hoàng vào đình ngồi, nghe con đánh đàn. Phụ hoàng mấy hôm không được nghe rồi.

Công chúa Vũ Vi cười yếu ớt gật đầu, quay người cùng phụ hoàng vào Noãn Đình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau