KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 561 - Chương 565

Quyển 5 - Chương 15: Xung đột

Từ sau ngày gặp Chiết gia Phủ Châu, Lục Thất không tiếp tục ở ẩn nữa, mỗi sáng hắn đều ra ngoài đi dạo quanh Khai Phong Phủ, tìm hiểu buôn bán của các ngành các nghề, nói đủ chuyện trên trời dưới đất với các thương nhân, rồi tử những lời nói thông thường ấy lấy được thông tin cần thiết.

Lục Thất đương nhiên không thể chỉ tự mình đi dạo không, lâu lâu còn đi chung với Mạnh Thạch và Thái tử, dạo quanh các thắng cảnh nổi tiếng ở Khai Phong Phủ, nhấm nháp rượu, nghe nhạc, làm vài câu thơ. Đương nhiên, Lục Thất không tham gia làm thơ, đó không phải sở thích của hắn.

Thoáng cái đã qua năm ngày, còn ba ngày nữa là tới thọ thần sinh nhật của Thái hậu Chu quốc. Lục Thất vô tình hỏi một câu, quà dâng cho Thái hậu Chu quốc là gì, kết quả là câu trả lời của Thái tử làm hắn kinh ngạc, không ngở lễ vật lại là một pho tượng quan âm bằng ngọc.

Lục Thất nói với Thái tử một cách bất đắc dĩ, phải nhanh chóng đổi lễ vật. Hoàng đế Chu quốc ghét Phật, tặng ngọc quan âm chẳng phải tự chuốc phiền phức hay sao?

Thái tử vừa nghe liền hoảng hồn, ba người nhanh chóng ra ngoài mua lễ vật. Cũng may Lục Thất từng đi dạo quanh các tiệm buôn, nên cũng mua được một bức tượng hình con bò màu xanh được chạm khắc bằng ngọc ở một cửa hàng bán ngọc khí. Mặc dù dùng làm lễ vật thì không thích hợp lắm, nhưng để tìm được lễ vật không tốt không xấu thế này, cũng mất của Lục Thất ba ngàn quan tiền. Mà pho tượng ngọc quan âm đó, lại có thể trị giá tới mười vạn lượng bạc. Đương nhiên, đó chỉ là giá ở Đường quốc, ở Chu quốc này, tượng Phật có được tốt thế nào đi chăng nữa, cũng không đáng giá.

Gói kỹ bức tượng, vẻ mặt Thái tử như vừa trút được gánh nặng. Mấy ngày nay y sống rất thoải mái, nếm được mùi vị của cuốc sống tự do chân chính, muốn ra ngoài thì ra ngoài, ở phủ Ngô Vương lời của y nói một không hai, những tướng sĩ Chu quốc dưới trướng tuyệt đối tôn trọng nghe lệnh của y, vả lại còn không thiếu tiền tiêu xài. Y cũng có huân bổng, mỗi tháng hai trăm quan tiền.

Cầm lễ vật ra khỏi cửa hàng, chẳng ngờ vừa ra khỏi cửa, thì thấy một đám nam nữ đi đến. Lục Thất cẩn thận ôm lấy ngọc khí, vừa thấy người đi tới rất vội vã, hắn liền né qua môt bên. Vì phía sau hắn còn có Thái tử và Mạnh Thạch nên không thể lui ra sau.

- Đi ra!
Trong đám người đó, người đi đầu sải bước lên bậc thang, tiện tay đẩy Lục Thất. Lục Thất cau mày thấy không hài lòng, xoay người dùng vai đỡ lấy.

“Rầm!” Lục Thất cũng cố ý không nhảy xuống bậc cửa để né, mà người đó lại nhanh chân sải bước lên bậc bậc cửa cao nhất. Một người thì xông về trước một người thì đỡ cái đẩy, người đó nhất tời sơ ý, cái đẩy tiện tay biến thành đối đầu đọ sức. Người đẩy bị vai của Lục Thất phản chấn, từ nhảy qua xông về trước biến thành nghiêng người, lảo đảo một cái đâm sầm ra ngoài, cũng may tên đó vốn dĩ võ công không tồi, vội bật dậy nhảy xuống bậc cửa.

Người phía sau “A!” một tiếng dừng bước, có hai người vội xoay người đi đỡ tên vừa nhảy xuống. Những người khác nhìn về phía Lục Thất. Sau khi nhìn rõ Lục Thất không khỏi ngẩn người. Hoá ra hai nữ năm nam đang đi tới lại là Chiết gia và Dương thập tứ tiểu thư mà hắn từng gặp. Nhưng năm nam của Chiết gia đã thay thành áo bào ngắn, còn cô thiếu nữ áo da đó thì thay thành quần áo màu vàng nhạt.

- A, thì ra là ngươi.
Dương thập tứ tiểu thư kêu lên một cách bất ngờ.

Lục Thất cũng rất bất ngờ, đột nhiên nghe có người tức giận la lên:
- Bắt lấy hắn cho ta.

- Vâng.
Hai người đàn ông đang đỡ lấy tên đó đồng thanh trả lời, lập tức xoay người chạy lên bậc cửa xông thẳng vào Lục Thất. Còn Thái tử cũng vừa ra tới nơi thì thấy có người xông đến, hoảng hốt lui ra đằng sau. Mạnh Thạch vội đỡ lấy Thái tử lui về sau.

Lục Thất cau mày, hắn không muốn gây sự, mấy ngày nay cũng cố gắng duy trì tâm thái bình thản, gặp những người ở Khai Phong Phủ mặt lạnh chế nhạo, hắn cũng lạnh nhạt làm ngơ. Nhưng vụ xung đột ngày hôm nay chỉ là việc ngoài ý muốn do bản năng mà thôi.

Nhìn hai tên đàn ông rõ ràng rất hung hãn cùng xông tới, Lục Thất đương nhiên không thể để cho người khác đánh. Hai người đàn ông vừa xông tới, một người vung quyền đập thật mạnh thẳng vào mặt của Lục Thất, một người giơ trảo móc lấy tay phải của hắn. Mặt Lục Thất tối sầm lại, cơ thể dịch chuyển nửa bước sang bên, chỉ nửa bước là tránh được đòn trảo, nắm tay kia cũng cũng đánh hụt mà lướt qua mặt Lục Thất.

- Nằm xuống!
Lục Thất lạnh lùng quát, chân phải đã đá ra, trúng ngay vài đầu gối bên phải của tên xuất quyền. Tên đó hét lên một tiếng, nửa thân dưới ngả về sau, cả thân người tá cái rầm xuống đất, té úp mặt ngay bậc cửa.

Người đàn ông ra đòn trảo ngẩn người, tiếp sau đó lại vồ tới ra trảo. Lục Thất mặt lạnh đưa tay phải ra, lại để cho đối phương bắt lấy mạch trên cổ tay, nhưng cái tay bị giữ lấy của hắn lại phản tay nắm lại, giật một cái mạnh, người đàn ông đó bị giật về phía Lục Thất. Nhưng Lục Thất lại một tay buông rủ, bờ vai bên phải đưa tới đụng một cái đột ngột, “rầm!” một tiếng, đâm người đàn ông ra trảo bay thẳng ra ngoài, té thẳng ra ngoài bậc cửa.

- Điện hạ, chúng ta đi.
Lục Thất giơ tay một cái nhấc chân một cái là giải quyết xong, quay đầu nói một cách bình thản. Thái tử vội gật đầu, rồi đi ra khỏi cửa.

Lục Thất tay trái ôm tượng thanh ngưu đi xuống bậc cửa, gật đầu chào Dương thập tứ tiểu thư một cái, bỗng nghe một tiếng rống đầy phẫn nộ:
- Thằng chó đẻ, chịu chết đi.

Lời vừa dứt người đã xông tới, cái tên mới đầu bị Lục Thất đụng ngã không chịu bỏ qua mà nhào tới đánh. Lục Thất dừng chân lạnh lùng nhìn tên đó. Hắn đã nhìn rõ, tên này là một thiếu niên chừng hai mươi tuổi, mắt như hổ mày như gươm, thân mặc áo gấm võ sinh, vừa nhìn là biết nhân vật quí tộc.

- Được rồi, người này ta quen.
Dương thập tứ tiểu thư đột nhiên đưa tay kéo thiếu niên áo gấm lại, hờn dỗi ngăn cản.

Thiếu niên áo gấm ngẩn người dừng chân, còn Lục Thất thì đã sải bước đi khỏi. Thái tử và Mạnh Thạch theo sau, tưởng như hai người họ là thuộc hạ của Lục Thất.

- Nàng quen tên này sao? Hắn là ai?Thiếu niên áo gấm giận dữ nói.

- Liên quan gì đến ngươi, ngươi đánh không lại người ta, đừng có không tự lượng sức.
Dương thập tứ tiểu thư không khách khí khiển trách.

- Cái gì? Nàng không biết hắn là ao vậy ngăn ta làm gì?
Thiếu niên áo gấm tức giận.

- Ngươi nói cái gì? Là ngươi vô lễ trước. Cửa rộng như thế, hắn cũng né ra rồi, mà ngươi vẫn đẩy người ta. Ta không ngăn ngươi lại, đợi mà bị đánh thành đầu heo đi!
Dương thập tứ tiểu thư cũng không nể mặt mà bác bẻ lại.

- Mẹ nó, ta đến đây mua lễ ật mừng thọ giúp nàng, nàng lại đi bênh hắn, Nàng nói ta nghe, hắn là tên nào?
Thiếu niên áo gấm phát cáu.

- Ngậm cái miệng thối của ngươi lại.
Dương thập tứ tiểu thư buồn bực la lên.

- Hừ, ta sẽ tìm được hắn, rồi đánh hắn thành đầu heo cho nàng xem.
Thiếu niên áo gấm tức giận nói, rồi quay đầu sải bước đi khỏi, hai tên thuộc hạ dìu nhau đi theo.

- Cái tên này!
Dướng thập tứ tiểu thư tức đến giậm chân.

- Gây phiền phức cho tỷ tỷ rồi.
Thiếu nữ Chiết thị áy náy xin lỗi.

- Không liên quan tới muội, là mạng của tỷ khổ, đính hôn với kẻ như hắn.
Thập tư tiểu thư buồn bã nói.

- Tỷ tỷ, người vừa nãy từng gặp qua ở “Thanh Phong cư”, là lai lịch gì vậy?
Thiếu nữ Chiết thị hiếu kỳ hỏi.- Ta cũng không biết, chỉ biết hắn là người đất Ngô, mua Thanh Phong tửu lâu của nhà tỷ.
Thập tứ tiểu thư nhẹ giọng trả lời.

- Ồ, người đất Ngô? Người đất Ngô sao lại đến Khai Phong Phủ?
Một thanh niên đứng sau hai thiếu nữ đột nhiên chen ngang hỏi.

- Muội thật sự không biết, nếu như biểu huynh muốn biết, để về muội hỏi tường tận xem.
Thập tứ tiểu thư trả lời.

- Uhm, hỏi giúp huynh xem, có lẽ sẽ có ích cho Chiết gia.
Thanh niên ôn hoà đáp lại.

- Có ích cho Chiết gia? Người đất Ngô thì có ích gì cho Chiết gia?
Thập tứ tiểu thư thắc mắc.

- Chiết gia tuy khác xa với người đất Ngô, nhưng người đất Ngô đến Khai Phong Phủ, rất có thể có chiến lược kế sách gì đó với phần phía nam của Đại Giang. Nếu có thì sẽ có ích cho Chiết gia. Vì Chu quốc cần Chiết gia để trấn áp Hạ quốc và Yến quốc, mới có thể quân phía bắc điều đi phía nam, từ đó mà trọng dụng Chiết gia, Chiết gia cũng có thể yêu cầu thêm một số quân dụng. Đặc biệt là cung tên dùng cho thủ thành, còn có áo giáp của binh lính nữa.
Thanh niên giảng giải với giọng hơi trầm.

Thập tứ tiểu thư nghe rồi, quét ngang xung quanh một cách cẩn trọng, rồi lắc đầu nói:
- Đây không phải chuyện muội nên hỏi. Ở Khai Phong Phủ này, không thể nói bừa.

Thanh niên gật đầu, nói:
- Quan hệ Chiết thị và Dương thị gắn bó khắng khít, cho nên huynh mới nói thẳng.

Thập tứ tiểu thư mỉm cười nhẹ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Đi mua lễ vật thôi, đây là tiệm ngọc khí lớn nhất rồi.

- Chúng ta không thể chọn thứ qua đắt, cùng lắm là một ngàn quan, Chiết gia không có nhiều tiền dư.
Người thanh niên nói.

- Muội biết rồi, cho nên cái tên đó đi là đúng. Có hắn ở đây, không chừng mua không được cái hợp ý nữa. Mà các huynh cũng yên tâm, cha muội nói rồi, sự quý trọng của lễ vật không có nghĩa lý gì to lớn. Cái chính là Chiết gia đến mừng thọ, và thể hiện ý muốn làm tông gia với hoàng thất thôi.
Thập tứ tiểu thư nói nhỏ.

- Chuyện đó chỉ sợ không thành. Con trai của Hoàng đế Chu quốc, làm sao mà đồng ý lấy một phiên nữ (cô gái người dân tộc) làm Hoàng phi. Nếu không phải Hoàng phi, mà buộc phải ở vị trí Nhũ nhân, Chiết gia thà không thành thông gia với hoàng thất còn hơn.
Thanh niên tỏ rõ thái độ.

- Cũng không mong là chuyện này thành công. Phụ thân muội nói, đề xuất yêu cầu chỉ là một cách để Chiết thị bày tỏ thái độ thuần phục thôi.
Thập tứ tiểu thư nói.

Thanh niên gật đầu. Thiếu nữ Chiết thị dịu dàng lên tiếng:
- Đừng nói chuyện ở đây nữa, đi vào thôi.

Thanh niên gật đầu, nhưng lại hỏi:
- Cái “Thanh Phong cư” đó, tại sao lại bán rồi? Huynh nhớ đó là nguồn kinh tế rất quan trọng của phủ Định Quốc công mà?

- Trong phủ cũng không muốn bán, nhưng không bán không được.
Thập tứ tiểu thư nhẹ giọng giải thích.

Quyển 5 - Chương 16: Hội miếu thành hoàng

Thọ thần thái hậu, Khai Phong Phủ toàn thành ăn mừng, đạt quan quý nhân trong thành vội vàng vào cung chúc tụng thái hậu, bình dân thì cử hành hội miếu thành hoàng trọng thể, Chu hoàng đế không thích Phật, đối với đạo giáo coi như khoan dung, có điều cũng là áp dụng thái độ lạnh nhạt, hoàng đế không thích thần tiên chi đạo, đạo giáo đó cũng khó có thể hô phong hoán vũ, cho nên hội miếu thành hoàng dân gian lại trở nên hưng vượng, nhân tâm kì thực cần một loại kí thác tinh thần, bái được thần, mới cảm thấy trong lòng ổn định, cũng coi như chờ đợi bình an và một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Lục Thất ở Chu quốc chỉ là võ quan thất phẩm, còn là đảm nhiệm chức vụ Ngô vương phủ, cho nên cấp trên vào cung chúc tụng không liên quan gì đến hắn, kinh thành duy trì trị an cũng không cần đến hắn, hắn cùng Tiểu Điệp hòa vào đám Chu dân vui vẻ đi chơi.

Hội miếu thành hoàng cử hành ở những mấy nơi, Lục Thất đến khu Phan lâu, hội miếu thành hoàng có thể so với tết nguyên tiêu, biển người nhấp nhô, chen vai thích cánh, đủ kiểu buôn bán hưng thịnh, người đến bái thành hoàng thần còn đông hơn, còn có ca diễn, tạp kĩ, các loại biểu diễn.

Lục Thất cảm nhận không khí lễ hội vui vẻ thái bình, từ ngày Chu quốc thành lập tới nay, cơ bản đã kết thúc cục diện Trung Nguyên chiến loạn từ sau khi Đại Đường băng diệt, giúp cho Trung Nguyên khôi phục sinh khí, mặt khác việc đoạt được vùng đất Giang Hoài, cũng khiến Chu quốc giành được vùng lương thực muối trọng yếu.

Nhưng Chu quốc dưới biểu tượng thái bình, lại là không thái bình, hoàng đế là một hùng chủ cứng rắn, từ khi lên ngôi đến giờ phát động ba lần chiến sự quy mô lớn với Yến quốc, một lòng muốn tiến vào chiếm cứ mười sáu châu Yên Vân, để loại bỏ uy hiếp đến từ phương Bắc, nhưng ba lần đột kích đều kết thúc bằng sự thất bại, ngoài ra còn phát động hai lần chiến sự đột kích Hán quốc, cùng một lần chiến sự chinh phạt Hạ quốc, cũng là kết quả thất bại.

Chiến tranh quy mô lớn là hao quốc lực nhất, Chu quốc dưới bề mặt thái bình thịnh trị là rất coi trọng thuế má và trưng binh, cũng giống như Đường quốc, dân số bảy thành đều trở thành thân nhân mộ binh, nhưng khác biệt lớn nhất giữa Chu quốc và Đường quốc là, thân nhân của người làm quan cũng sẽ ứng mộ lên chiến trường, hơn nữa Chu quốc đối với chiến công tuyệt đối sẽ khen thưởng xứng đáng, cho nên người nhà quan thần Chu quốc thượng võ thành phong, có quan viên trong quân con cháu vì nước phục vụ, sẽ được hoàng đế Chu quốc coi trọng một chút, không muốn để con cháu nhập quân, sẽ bị hoàng đế xem nhẹ một chút.

Lục Thất mấy ngày nay đã biết được sơ lược tình hình Chu quốc, cấm quân của Chu quốc có sáu mươi vạn, sương quân có bốn năm mươi vạn, sương quân chính là tiết độ sứ quân đóng ở các nơi, đương nhiên cấm quân cũng có đồn trú biên phòng, cấm quân Chu quốc là chủ lực, phụ cận Khai Phong Phủ và các quận tiếp giáp đồn trú ba mươi vạn cấm quân, ba mươi vạn cấm quân còn lại chủ yếu đóng ở biên giới Đông Bắc, biên giới Tây Bắc và biên giới Tây Nam, khi vực Giang Hoài chỉ đồn trú sương quân biên chế, chính là tiết độ sứ quân địa phương, ví dụ Giang Đô quân, thuộc sương quân biên phòng.

Cũng chính là nói, Chu quốc xác thực không có trọng binh phòng ngự Đường quốc, nhưng cũng xác thực có năng lực mấy chục vạn cấm quân Nam hạ, nhưng Yến quốc phương Bắc lại thường xuyên đột kích Chu quốc, rõ ràng có ý kiềm chế cấm quân chủ lực Chu quốc, khiến mấy chục vạn cấm quân Chu quốc không dám rời khỏi Khai Phong Phủ, người đứng đầu Yến quốc có lẽ đã hiểu, nếu để Chu quốc nhất thống Nam Bắc, đối với Yến quốc mà nói chính là ác mộng, cho nên Chu quốc không tấn công, Yến quốc ngược lại càng phải quấy rầy.

Lục Thất từng phân tích qua đặc điểm binh chế của Chu quốc, trên thực tế chính là tiết độ sứ quân của trung ương tập đoàn quân chấn nhiếp địa phương, tên gọi tiết độ sứ quân của sương quân, số lượng quân lực lên tới hàng ngàn, là một loại trấn áp địa phương, ngoài ta còn có quân đội thường trực thành trị quan binh.

Mà Tấn quốc của Lục Thất thì thực hành quân phủ chế là chính, đem quân lực Tấn quốc phân bố thành nhiều quân phủ tiết chế, kinh đô Phúc Châu ngược lại đóng quân không nhiều, quân phủ chế của Lục Thất, trên thực tế một là yêu cầu nhanh chóng quy trị, hai là hình thái địa lý trường long của Tấn quốc không thể thiết lập trung ương tập đoàn quân làm chủ lực, còn Chu quốc thì lại có thể lấy Khai Phong Phủ làm trung tâm, thực hành trung ương tập đoàn quân chế.

Ngoài ra Hạ quốc từ khi dựng nước đến nay, quốc thế phát triển cũng rất kinh người, nghe thương nhân nói, Hạ quốc đánh bại Thổ Phiên, giành được khu vực Hà Hoàng, Hà Hoàng nằm ở thượng du Hoàng Hà, lưu vực Hoàng Thủy và lưu vực Đại Thông Hà, tự cổ chính là bảo địa sinh tồn thích hợp trồng cấy, Hạ quốc đoạt được nó, không thua gì Chu quốc giành được khu vực Giang Hoài.

Đến nay Hạ quốc chiếm cứ Hà Châu và Hoàng Châu, đã là láng giềng với Ba Thục Hán quốc, cương vực Đông đến Ngân Châu, tiếp giáp với Lân Châu, Tây đến khu vực Ngọc Môn Quan của Sa Châu (qua Ngọc Môn Quan chính là Tân Cương), sở hữu lãnh thổ vô cùng rộng lớn, luận địa bàn lớn nhỏ, đã là xấp xỉ Chu quốc, uy hiếp đối với Chu quốc và Hán quốc, cũng ngày một gia tăng.

Lục Thất biết Chu quốc có năng lực tấn công Đại Giang và Nam hạ Ba Thục, nhưng Hạ quốc và Yến quốc đứng ngoài thèm thuồng, khiến cho Chu quốc không dám tùy tiện đại quân Nam hạ, dựa theo chiến lược mà nói, Chu quốc đối với sự quật khởi của Tấn quốc, buộc phải đưa ra lựa chọn, là tấn công Ba Thục, hay là giải quyết Đường quốc, bởi vì Tấn quốc chiếm cứ Kinh Châu, đã giương nanh múa vuốt với Chu quốc.- Tốt lắm, ngươi đây rồi, lần này để xem ngươi chạy đi đâu.
Lục Thất và Tiểu Điệp đang thỏa mãn cảm nhận cảnh tượng thái bình, đột nhiên có người phẫn nộ hét lớn.

Lục Thất quay đầu nhíu mày nhìn, lại đụng phải thiếu niên cẩm y ngang ngược đó rồi, nhưng lần này, là một đám thiếu niên cẩm y, Lục Thất đối với loại quý tử cậy quyền cậy thế hoành hành này, rất là phản cảm, trị an của Khai Phong Phủ rất tốt, nhưng cũng không tránh khỏi tồn tại những kẻ lưu manh, đa số lưu manh là hậu nhân của người có công với đất nước, chỉ một số ít mới là du hiệp.

Lục Thất chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi ngoảnh mặt phớt lờ, lại nghe thiếu niên cẩm y đó quát:
- Các huynh đệ, đánh thành đầu heo cho ta.

Vừa dứt lời, một đám gồm mười mấy thiếu niên côn đồ bổ nhào về phía Lục Thất, Lục Thất giơ tay rút lấy một cây gỗ chống xe của người bán hàng bên cạnh, xoay người chính là một gậy, đám lưu manh kia mới vừa nhào đến, đã bị Lục Thất một gậy quét làm cho sợ hãi lùi về phía sau, Lục Thất cất bước tiến về phía trước, cây gỗ trong tay bắt đầu điểm, đập, đánh, tốc độ quơ gậy nhanh mà linh hoạt, một đám thiếu niên lưu manh tên thì bị điểm trúng bụng khom lưng, tên thì ôm đầu kêu thảm, tên thì ôm tay hét lớn, một đòn nói tiếp một đòn.

- Con mẹ nó, ngươi dám đánh ta, ta là cháu nội của Lại bộ thượng thư.
Một thiếu niên ôm tay chửi rủa
Tiếng chửi vừa dứt, cây gậy của Lục Thất đột nhiên quay lại, một gậy đánh trúng đầu thiếu niên, thiếu niên kia kêu thảm một tiếng ôm đầu, tiện đà quay đầu bỏ chạy, có mấy tên thấy thời cơ bất ổn, sớm đã quay đầu chạy xa, còn thiếu niên cẩm y khởi sự, ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, đầu hắn bị đánh trúng hai gậy, mà Lục Thất hạ thủ có chừng mực, đảm bảo chỉ sưng chứ không thấy máu, bị đánh đầu u lên như mọc sừng, hơn nữa còn rất đau đớn.

- Sao? Còn muốn chửi nữa không?
Lục Thất lạnh lùng nói.

Thiếu niên cẩm y đau đến méo mặt, trừng mặt nhìn Lục Thất tức giận nói:
- Ngươi dám đánh ta, ta là cháu nội của Vệ quốc công, ngươi đợi chết đi.

Lục Thất khẽ run, sau đó lạnh nhạt nói:
- Được thôi, vậy ta đánh chết ngươi trước.

Lục Thất giơ tay tóm lấy ngực áo thiếu niên cẩm y, tay phải vung gậy đánh lên mông hắn, thiếu niên cẩm y đau đớn gào khóc, tay chân giãy giụa đấm đá lung tung, Lục Thất để mặc cho gã giãy giụa, chỉ chăm chăm nện gậy lên mông gã, thiếu niên kia dĩ nhiên không chịu van xin, cuồng bạo phản kháng áp chế của Lục Thất, sau khi bị đánh liền mười mấy gậy, bất tỉnh nhân sự.

Lục Thất đặt thiếu niên cẩm y trên mặt đất, lúc này người đứng xem xung quanh đã quá nhiều, nhưng không ai lên tiếng can thiệp, bởi vì đều biết xuất thân của thiếu niên cẩm y, mà Lục Thất dám đánh cháu nội của Vệ quốc công như vậy, chắc chắn không phải nhân vật bình thường.

Nhưng, rất nhanh đám đông tách ra nhường đường, xông vào sáu quan binh, quan binh tiến vào, nhưng không tức giận hỏi tội Lục Thất, mà chấp hành chức trách trị an bình thường, sau khi hỏi nguyên nhân, ghi chép tương bài của Lục Thất, quan binh khiêng thiếu niên cẩm y đi, cũng không giam giữ Lục Thất, chỉ nói, đợi quan nhan truyền gọi.

Kết quả này cũng khiến Lục Thất bất ngờ, hắn cho rằng sẽ bị dẫn đến nha môn giam giữ, nhưng hắn không biết, hoàng đế Chu quốc trước giờ trị chính nghiêm khắc, nhất là Khai Phong Phủ, quan văn đối với hành vi côn đồ của đám con cháu công thần quý tộc là mắt nhắm mắt mở, nhưng sự tình một khi đã lớn, khẳng định sẽ theo bông bằng mà định.

Người khiêng đi rồi, khu vực Phan lâu lại khôi phục náo nhiệt bình thường, tựa như chuyện gì cũng chưa phát sinh qua, không ai đứng lại nơi đó nghị luận điều gì, cũng không ai phát biểu bình luận hả hê, trên thực tế, đám con cháu công thần quý tộc mặc dù lưu manh, nhưng ít khi bắt nạt dân thường, hơn nữa đồ đạc của dân thường nếu như bị đám lưu manh đó đập phá, người dân có thể tìm đến nhà nói chuyện, gia đình công thần quý tộc sẽ rất khiêm tốn bồi thường, thậm chí còn trả nhiều hơn, cho nên đám con cháu công thần quý tộc của Khai Phong Phủ, không khiến người ta hận, có hận chính là đám hiệp khách kia, gậy họa còn không bồi thường nổi.

Lục Thất cũng không có gì lo lắng, cùng lắm rời khỏi nơi này trở về Tấn quốc, hắn bây giờ đã nghĩ ra chiến lược tấn công Ba Thục, hắn cũng không sợ Vệ quốc công báo thù, trên quan diện, có Ngô vương phủ chống đỡ, hoàng đế Chu quốc tại sao lại phong Ngô vương, chính là muốn chiêu hoàng Đường quốc, hoặc cũng có thể nói là làm một tấm đệm giả ngân giả nghĩa cho việc tiến binh Đường quốc.

Quyển 5 - Chương 17: Muốn gặp

Lục Thất bị thiếu niên cẩm y quấy rầy một trận một hội miếu thành hoàng, đã mất đi hứng thú dạo phố, cùng Tiểu Điệp quay về Ngô vương phủ, liên hai ngày không có ra ngoài, hắn cùng Tiểu Điệp thương lượng, có thể thông qua phương pháp thông thương, xây dựng một con đường thư tín thông đến Kinh Châu hay không, bây giờ hắn căn bản không thể cùng Tấn quốc có liên hệ, mặt khắc sau này cũng cần tùy thời báo tin về động thái của Chu quốc.

Tiểu Điệp nói rất khó, chủ yếu không có người đáng tin có thể sử dụng, nghĩa phụ Lâm Chi Hòa có thể làm được, nhưng chuyện Lục Thất là người của Tấn quốc, không dám nói cho Lâm Chi Hòa nghe, có điều Lục Thất nếu như muốn dùng biện pháp thông thương truyền tin, vậy thì có thể xây dựng thương đạo trước, một khi có việc cần, nàng có thể tự mình truyền tin, Lục Thất cảm thấy cũng được.

Ở Ngô vương phủ yên tĩnh hai ngày, Lục Thất lại đến Thanh Phong Cư chơi, vừa đến Thanh Phong Cư, chưởng quầy Dương Hồng lập tức kéo hắn, vội vàng nói:
- Ông chủ, ngài đã đến rồi.

- Làm sao? Đã xảy ra chuyện?
Lục Thất mẫn cảm cho rằng, là thiếu niên cẩm y kia lại đến làm khó dễ.

- Không phải xảy ra chuyện, là Lại bộ thương thư Triệu đại nhân muốn gặp ngài.
Chưởng quầy nói.

- Lại bộ thượng thư? Ồ, hình như trong đám người mình đánh, có một tên tự xưng cháu nội của Lại bộ thượng thư.
Lục Thất nghĩ.

- Lại bộ thượng thư tại sao muốn gặp ta?
Lục Thất hỏi.

- Là Triệu đại nhân đến đây, lại nhìn thấy biển thư của Thanh Phong Cư, vì thế tiến vào hỏi chuyện, Triệu đại nhân tán dương chứ tốt, nói muốn gặp ông chủ. Tiểu nhân hôm nay đang định đi báo cho ông chủ biết.
Dương Hồng cung kính nói.

Trần Thất bất ngờ ồ lên một tiếng, hỏi:
- Lại bộ thượng thư Triệu đại nhân cao danh?

- Lại bộ thượng thư cao danh Triệu Phổ.
Dương Hồng cung kính nói.

- Triệu Phổ?
Lục Thất kinh ngạc nói, lại tiếp tục hỏi:
- Không lẽ chính là Triệu Phổ trợ giúp Triệu Khuông Dẫn phá Thanh Lưu quan?

- Đúng đúng, chính là Triệu Phổ đại nhân hiến kế phá Thanh Lưu quan.
Dương Hồng gật đầu nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Triệu đại nhân muốn gặp thế nào?

- Ngại tại Phong Thanh Cư, ngày mai giờ ngọ Triệu đại nhân sẽ đến.
Dương Hồng hồi đáp, rõ ràng cực kì tôn trọng Triệu Phổ.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngày mai ta tới.

Dương Hồng gật đầu, đột nhiên lại nói:
- Đúng rồi, Chiết tướng quân cũng muốn gặp ông chủ.

Lục Thất ngẩn người, hỏi:
- Chiết tướng quân nào?

- Là phủ châu Chiết Thị, vị khách cùng Thập tứ tiểu thư đến Thanh Phong Cư hôm đó, không biết tại sao muốn gặp ông chủ.
Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Không phải cũng muốn ngày mai gặp chứ?

- Không phải, ông chủ nếu muốn gặp, tiểu nhân lập tức sẽ cho người đi mời, nửa giờ sau là đến.
Dương Hồng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi đi mời đi, ta vào nhã gian chờ, mang ít rượu và thức ăn lên, ta mời hắn.

- Vâng, tiểu nhân lập tức lo liệu.
Dương Hồng đáp ứng, Lục Thất và Tiểu Điệp lên lầu hai.

Vào nhã gian, Tiểu Điệp dịu dàng nói:
- Triệu Phổ kia là đại quan, tại sao lại muốn gặp Thất lang, không lẽ thực sự là vì biển tự.

- Khó nói lắm, bình thường mà nói, đại quan chính là tiếc tài, cũng có thể gọi ta đi gặp, chứ không phải chủ động hẹn gặp, con người Triệu Phổ ta đã nghe qua, là một vị quan rất có năng lực, ở Chu quốc từng đảm nhiệm qua rất nhiều chức quan, căn bản là dựa vào thành tích thăng tiến, đương nhiên, Triệu Phổ có thể trở thành Lại bộ thượng thư, hẳn là liên quan rất lớn đến Triệu quốc.Lục Thất bình thản nói.


- Thất lang nói như vậy, chẳng lẽ Triệu Phổ hẹn gặp, là có mục đích của hắn?
Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Khả năng có mục đích riêng là rất lớn, cũng có thể do hoàng đế Chu quốc sai bảo, đến thăm dò ý tứ của ta.
Lục Thất bình thản nói.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:
- Phủ châu Chiết thị, không biết vì sao lại muốn gặp Thất lang.

- Phủ châu Chiết thị muốn gặp ta, tám phần là muốn tìm hiểu hình thế Giang Nam, biết được hình thế Giang Nam, Chiết thị mới có thể thu được lợi ích lớn nhất ở Chu quốc.
Lục Thất hồi đáp.

- Phủ châu Chiết thị, không phải trung thành với Chu quốc sao?
Tiểu Điệp kinh ngạc hỏi.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Phủ châu Chiết thị, trên thực tế cát cứ tự trị, Chu quốc có thể cho phép Chiết Thị tự trị, cũng là xuất phát từ lợi dụng mà thôi, Chiết Thị rất rõ quan hệ với Chu quốc chỉ có thể lợi dụng lẫn nhau, phi điểu tận lương cung tàng (phi điểu tận lương cung tang: ý chỉ một người đã mất đi giá trị lợi dụng sẽ bị lập tức giết chết hoặc rời vào kết cục thảm hơn), không có sự tồn tại của Hạ quốc và Yến quốc, thì có tự trị của Chiết Thị.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Phủ châu Chiết Thị chỉ cần biết tình thế Giang Nam, là có thể phán đoán Chu quốc có thể điều binh Nam hạ hay không, nếu Chu quốc có thể điều binh Nam hạ, vậy thì Phủ châu Chiết Thị sẽ gặp phải áp lực chiến tranh cực lớn, tiến tới có thể đòi hỏi Chu quốc nhiều quân dụng và lương thực hơn.

Tiểu Điệp bừng tỉnh gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô không nghĩ đến việc này.

- Những ngày ta ở Khai Phong Phủ, cũng từ miệng thương nhân biết được rất nhiều tin tức, Chu quốc nếu là đại quân Nam hạ, thì phải nhờ vào Chiết Thị kiềm hãm Hạ quốc và Yến quốc, nhưng Chiết Thị binh lực không nhiều, quân có thể chiến đấu chỉ hai ba vạn người, có thể những lời thương nhân nói chưa được chính xác.
Lục Thất nói.

- Một lát nữa người của Chiết Thị đến, có thể hỏi thêm.
Tiểu Điệp mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, dừng một chút, Tiểu Điệp lại hỏi:
- Thất lang, nếu cùng Chu quốc khai chiến, có mấy phần thắng lợi?

- Chuyện chiến tranh, biến số là rất lớn, nếu luận tướng sĩ tinh nhuệ, Tấn quốc không bằng Chu quốc, nhưng Chu quốc nếu muốn công phá hán Hán Thủy cũng là rất khó, trừ phi do Thục địa tiến quân.
Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, nói:- Nói như vậy, Chu quốc nếu như tấn công Ba Thục, Tấn quốc sẽ không tranh được.

- Cái đó cũng chưa chắc, nếu Tấn quốc và Chu quốc đồng thời tấn công Ba Thục, trên nhân hòa, Tấn quốc có thể chiếm ưu thế, một là Tấn quốc và Hán quốc vốn tồn tại liên hợp trên thực tế, hai là ta đối xử với Kinh vương, Sở vương và Việt vương rất tử tế, cho nên Hán quốc cho dù đầu hàng, cũng sẽ nguyện đầu hàng Tấn quốc, ngoài ra quân lực Tấn quốc đang nhanh chóng trưởng thành, ta đang gia tăng sản lượng Thần Tí Nỏ, nếu có thể dùng Thần Tí Nỏ võ bị quân lực, cho dù là tướng sĩ bình thường cũng có thể trở thành thần xạ thủ, vạn nổ vùng bắn, thấu thuẫn xuyên giáp, cấm quân Chu quốc tinh nhuệ đến đâu, cũng sẽ tử thương nghiêm trọng.
Lục Thất bình thản nói.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:
- Thần tí nỏ ấy, hẳn là không dễ chế tạo.

- Vốn là không dễ chế tạo, nhưng Giang ** Âm quân ở hại hải ngoại mua về một loại sắt luyện có thể so với tre trúc, uốn cong còn có thể trở về nguyên trạng, cho nên bên trong mỗi một cánh tay trúc đều bỏ thêm một sợi sắt luyện đàn hồi, khiến cho Thần Tí Nỏ không ngững tinh xảo hơn, mà còn vô cùng bên chắc, lúc chúng ta rời đi, quân khí giám đã chế thành năm nghìn bộ, mỗi ngày có thể sản xuất hai trăm bộ.
Lục Thất hồi đáp.

- Hải ngoại, lại có nhiều thứ quý hiếm như vậy.
Tiểu Điệp cảm khái nói.

- Hải ngoại đúng là có rất nhiều thứ có thể học hỏi, buôn bán trên biển chính là bổ sung cho nhau, đồ gốm và tơ lụa của chúng ta, ở hải ngoại rất được yêu thích, có thể đổi lấy một lượng lớn sắt luyện và dầu hỏa, còn cả rất nhiều thức ăn và hạt giống, đều có thể gieo trồng ở Tấn quốc.
Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:
- Trước kia nghe nói Tây Nam đều là vùng đất man di, hôm nay nghe Thất lang nói vậy, cũng là không thua kém văn minh Trung Nguyên.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Tây Nam sở dĩ man di, là vì quá khứ ít người khép kín, bây giờ Tấn quốc đại hưng thương nghiệp, giúp các nơi bổ sung cho nhau, lại so sánh, Trung Nguyên đã có dấu hiệu lạc hậu, không còn con đường tơ lụa tồn tại, Trung Nguyên càng lúc càng bảo thủ, chỉ có quảng tri thiên hạ, mới có thể lấy mạnh bù yếu hướng đến phồn vinh cường đại.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô sau này, cũng muốn đến Tây Nam thăm thú một chút.

- Tiểu Điệp, nàng là nữ chủ Tấn quốc, đất đai Tấn quốc, đều sẽ có sự tồn tại tôn quý của nàng.
Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Điệp liếc Lục Thất một cái, cụp mắt nhỏ giọng nói:
- Chàng từng nói Tấn quốc thi hành hoàng tộc phân phong, sau này liệu có nơi cho nô tồn tại?

Lục Thất ngẩn người, ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, ngoại trừ Vân Khê nhận được phân phong Hải Châu, phong phi khác, đều không được phân đất, được phong đất, thân mẫu trên cơ bản sẽ không phong phi, Tiểu Điệp, nàng là quý phi của ta.

Tiểu Điệp cụp mắt im lặng, Lục Thất ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, nàng muốn được phong đất?

Tiểu Điệp ngước mắt nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Nô là một nữ nhân không thích sống chung, sau này muốn có chốn lánh phiền, không muốn ở trong thâm cung, nhưng cũng không muốn người khác chỉ trích không tuân thủ lễ nghĩa quý phi.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, ta hiểu tâm tư của nàng, sau này, ta sẽ cho nàng một chỗ thanh tú thích hợp tu luyện, ví dụ Mao Sơn và huyện Cú Dung.

Tiểu Điệp mỉm cười, dịu dàng nói:
- Nô chỉ nói vậy, chỉ là cảm nghĩ trong lòng mà thôi, không thích hợp cùng Lý Thiền Nhi ở cùng một chỗ, ở cùng rồi, sau này tất sẽ phiền lòng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn hòa nói:
- Nàng là sư tỷ của ta, hơn nữa còn là vị hôn thê của ta.

Tiểu Điệp giận dỗi lườm hắn một cái, dịu dàng nói:
- Vậy chàng thích sư tỷ, hay là thích vị hôn thê?

Lục Thất dịu dàng nhìn nàng, nhìn một lúc mới nhẹ giọng nói:
- Ta thích Điệp Vũ, là thật.

Tiểu Điệp cụp mắt im lặng, im lặng một lúc, mới dịu dàng nói:
- Ngốc, ngày đó, chàng thực sự không nên đi.

Lục Thất mỉm cười không nói, ngày đó hắn từng do dự, lựa chọn đấu tranh, nhưng lời nói của một lão nhân, khiến hắn tỉnh ngộ, nếu ngày đó không đi tìm Tiểu Điệp, cuộc đời này của hắn có lẽ sẽ thay đổi rất nhiều.

- Còn cười, chàng đi tìm nô, từng dẫn động sát cơ của Lật đại nhân.
Tiểu Điệp nói, sắc mặt Lục Thất lập tức biến đổi, mất đi nụ cười

Quyển 5 - Chương 18: Chiết duy trung

Lục Thất và Tiểu Điệp đang tán gẫu chuyện cũ thì người của Chiết thị đến, năm nam một nữ, vị Chiết thị tiểu nữ kia cũng đến, nhưng không thấy thập tứ tiểu thư của Dương gia đâu.

- Mỗ là Chiết Duy Trung, đây là muội muội của mỗ Hương Nguyệt, bốn vị này là dũng sĩ Phủ Châu.
Vừa gặp mặt, người thanh niên Chiết Duy Trung đã dùng thứ tiếng Khai Phong Phủ gượng gạo của mình giới thiệu, thẳng thắn đến mức khiến Lục Thất có chút bất ngờ.

- Ta tên Lục Thiên Phong, có thể gặp gỡ dũng sĩ Tây Bắc, là may mắn của ta.
Lục Thất hành lễ mỉm cười trả lời, cũng rất nhã nhặn.

Chiết Duy Trung gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:
- Kìa, các vị mời ngồi, hôm nay ta làm chủ.

Đám người Chiết thị chắp tay nhập tọa, Lục Thất tay cầm vò rượu, đích thân rót đầy cho đám nam nhân Chiết thị, sau đó ngồi xuống nâng chén nói:
- Nào, chúng ta uống trước một chén rồi nói.

- Được.
Chiết Duy Trung thẳng thắn đáp ứng, thưởng thức liếc nhìn Lục Thất một cái, cùng đồng bọn uống rượu trong chén.

Bỏ chén rượu xuống, Chiết Hương Nguyệt đứng dậy rót rượu, Chiết Duy Trung nhìn Lục Thất, cười nói:
- Người ta nói người phương Nam cổ hủ, nhưng Lục huynh đệ thì lại rất hào sảng.

- Những người phương Nam cổ hủ, đều là đạt quan quý nhân, bình dân và quân nhân, muốn cổ hủ cũng khó.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Chiết Duy Trung gật đầu nói:
- Mỗ muốn gặp Lục huynh đệ, là muốn tìm hiểu một chút tình hình phương Nam bây giờ.

- Chiết đại ca nói như vậy, cũng là điều ta muốn.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Chiết Duy Trung ngẩn người, nói:
- Huynh đệ muốn biết sự tình Tây Bắc.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta muốn biết, hiện trạng Chu quốc, liệu có thể nhất thống thiên hạ hay không.

Chiết Duy Trung gật đầu, nói:
- Huynh đệ muốn biết cái gì, xin cứ nói.

- Chiết đại ca, ta muốn biết, Chiết thị có bao nhiêu quân lực?
Lục Thất hỏi.

- Vĩnh An quân là sáu ngàn, nhưng nếu phát sinh chiến sự, gần như có thể toàn dân là binh, Chiết thị ta ở Tây Bắc, trị dân có ba mươi vạn, người có thể chiến, có thể đạt tới một nửa.
Chiết Duy Trung thẳng thắn hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chiết đại ca bây giờ muốn biết tình hình gì của phương Nam?

- Nghe nói phương Nam quật khởi một Tấn quốc, khiến cho phương Nam rơi vào loạn chiến, mỗ muốn biết, tình hình phương Nam bây giờ.
Chiết Duy Trung nói.

- Nếu ta nói sự thật, Chiết đại ca có thể bí mật với Chu quốc không?
Lục Thất bình thản nói.

Chiết Duy Trung ngẩn ra, lập tức nói:
- Được, mỗ có thể giữ bí mật.

- Tình hình phía Nam, ta cũng không lâu trước đây mới dò la được chân tướng, tình thế nguyên bản là, Tấn quốc chiếm cứ Tây bộ Việt quốc, ép Việt quốc xưng thần, Trương thị của Đường quốc chiếm cứ Tô Châu và Thường Châu, Đường quốc mất đi Ngụy quốc xây dựng ở Tây bộ, Sở quốc bị Tấn quốc tiêu diệt, đồng thời tiến chiếm Kinh Châu.Lục Thất bình thản nói.

- Ừm, những lời huynh đệ nói, giống hệt như những gì mỗ nghe được. Chẳng lẽ không còn điều gì khác?
Chiết Duy Trung nói.

- Điều khác, chính là Việt quốc đã không còn, Trương thị chiếm cứ Tô Châu và Thường Châu, cũng quy hàng Tấn quốc, bây giờ lãnh thổ Tấn quốc bắt đầu từ Thường Châu, kéo dài đến Kinh Châu.
Lục Thất bình thản nói.

- Hả, Việt quốc đã bị Tấn quốc tiêu diệt?
Chiết Duy Trung kinh ngạc nói.

- Việt quốc là bị Tấn quốc thôn tính, nghe nói Việt quốc sau khi quy phục Tấn quốc, không còn cùng Chu quốc kết thành liên minh ngầm nữa, thủy quân Việt quốc lặng lẽ loại bỏ năm vạn quân Chu quốc đồn trú Kim Sơn, Trương thị để không bị Chu quốc thôn tính, đã quy hàng Tấn quốc, cùng Tấn quốc công diệt Việt quốc, năm vạn Chu quân đóng tại Kim Sơn cũng là toàn quân bị diệt.
Lục Thất bình thản nói.

Chiết Duy Trung thần sắc ngưng trọng nói:
- Nói như vậy, Tấn quốc phía Nam đã vô cùng cường đại.

- Là vô cùng cường đại, Chu quốc bây giờ chỉ còn lại bốn châu vực, lại không thể chống đỡ thiên hiểm Tấn quốc, người đứng đầu Đường quốc lại là một kẻ ngu dốt cầu an, Đường quốc vị Tấn quốc thôn tính là chuyện sớm muộn, ta là Ninh Quốc quân đô ngu hầu trấn thủ Hấp Châu, tiếp giáp với Tấn quốc, cho nên thăm dò được Việt quốc cách đây không lâu, đã bị Tấn quốc nuốt chửng.
Lục Thất bình thản nói.

Chiết Duy Trung gật đầu, nghĩ một chút, hỏi:
- Nghe ý tứ huynh đệ, chẳng lẽ là có ý quy phục Chu quốc?

- Ta đang lựa chọn, Đường quốc khẳng định là không thể lâu dài, người đứng đầu Đường quốc cũng không dung nổi ta.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ nhân Đường quốc không dung nổi huynh đệ? Tại sao?
Chiết Duy Trung không hiểu nói.

Lục Thất mỉm cười, nâng chén mời rượu, sau khi uống xong, tự thuật một chút chiến sự Tây bộ và những chuyện ngu ngốc của chủ nhân Lý quốc, hắn đang có lòng lôi kéo Chiết thị, sau này, Tấn quốc nếu như chiếm cứ Ba Thục, vậy thì sẽ phải đối mặt với Hạ quốc, nếu cùng Phủ châu Chiết thị kết thành đồng minh, thì sẽ có thể kìm hãm xâm nhập của Hạ quốc.

Đương nhiên, nếu muốn lôi kéo Chiết thị, thì phải sở hữu thân phận có thể vừa mắt Chiết thị, nếu chỉ dựa vào một thân phận thất phẩm võ quan, sau hôm nay, Chiết thị cũng sẽ không để ý đến sự tồn tại của hắn, cùng lắm chỉ có Chiết Duy Trung coi hắn như một người bạn mà thôi.

Uống rượu hàn huyên một lúc, Chiết Duy Trung nói:- Với địa lý nơi huynh đệ sống, có lẽ quy phục Tần quốc là thượng sách.

- Ta cũng có tâm tư đó, có điều bị chủ nhân Lý quốc đưa đến Chu quốc, cũng là muốn xem xét thực lực Chu quốc, suy cho cùng tự cổ đến nay, gần như đều là triều đình phương Bắc nhất thống Nam Bắc, ta nếu đã lựa chọn, thì sẽ không còn khả năng quay đầu.
Lục Thất bình thản trả lời.

Chiết Duy Trung lắc đầu, nói:
- Chu quốc nhất thống Nam Bắc rất khó, nếu không có sự xuất hiện của Hạ quốc, Chu quốc có lẽ có thể tiến quân phương Nam, nhưng bây giờ Hạ quốc tiến chiếm Hà Hoàng, thu được bảy mươi vạn nhân khẩu và lương thảo căn bản, nếu Tấn quốc thật sự sở hữu một trăm năm mươi vạn quân lực, thì cho dù không thiện chiến bằng Chu quốc, vẫn có thể chiếm cứ ưu thế địa lợi.

Lục Thất gật đầu như có điều suy nghĩ, Chiết Duy Trung lại nói:
- Nhưng Tấn quốc nếu muốn tiến công Chu quốc, thì cũng sẽ là hậu quả thua thiệt, quân lực Chu quốc, quả thực vô cùng thiện chiến.

Lục Thất gật đầu, Chiết Duy Trung lại hỏi:
- Huynh đệ bây giờ đã có khuynh hướng hay chưa?

Lục Thất nhìn Chiết Duy Trung, bình thản nói:
- Vẫn chưa có khuynh hướng, nhưng ta cho rằng, bên đó nếu như có thể thôn tính Ba Thục, sẽ là chiếm được ưu thế.

Chiết Duy Trung sắc mặt biến hóa, nói:
- Thôn tính Ba Thục Hán quốc, chỉ e cũng không dễ, Chu quốc hai lần tiến quân Hán quốc, đều không thấy thành công.

- Hai lần đều không thấy thành công, là có liên quan đến Yên quốc, hai lần tấn công Ba Thục đó, Yên quốc cũng xuất động đại quân tấn công Chu quốc, khiến cho Chu quốc không thể không từ bỏ tiến quân Ba Thục, tuy nhiên so sánh mà nói, chiến lực của quân đội Hán quốc yếu hơn Chu quốc, Chu quốc nếu như có tâm thôn tính tiêu diệt Hán quốc, chỉ cần điều động hai mươi vạn đại quan là đã có thể đạt thành.
Lục Thất đáp.

Chiết Duy Trung lắc đầu, nói:
- Nghe nói Hán quốc và Hạ quốc kết minh rồi, Hán quốc và Tấn quốc lại là đồng minh vùng Kinh Châu Hán Thủy, Chu quốc muốn thôn tính Ba Thục, rất khó, tuy nhiên Tấn quốc nếu như tấn công Hán quốc, cũng là tự hủy trường thành, Tấn quốc và Hán quốc một khi khởi chiến, chính là cho Hạ quốc và Chu quốc cơ hội, nhất là chủ nhân Hạ quốc, tham lam hiếu chiến, tuyệt đối sẽ thừa loạn tiến đồ Ba Thục.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vậy chỉ có thể tiếp tục quan sát thêm.

- Huynh đệ muốn quan sát lâu dài e là không được, Tấn quốc sớm muộn sẽ phát động chiến sự thôn tính Đường quốc, còn Chu quốc, cũng có khả năng đối phó Đường quốc trước.
Chiết Duy Trung lắc đầu nói.

Lục Thất gật đầu, khẽ giọng nói:
- Vậy cũng phải đợi.

- Huynh đệ nếu như xem trọng Chu quốc, vậy thì có thể tự tiến cử quy thuận, Chu quốc chắc chắn cần huynh đệ làm hưởng ứng.
Chiết Duy Trung đề nghị.

Lục Thất lắc đầu, nói:
-Ta sẽ không chủ động phản Đường, nếu chủ động phản đường hành thích vua, sau này sẽ không có kết quả tốt đẹp, cũng chính là nói, sự diệt vong của Đường quốc, không thể quàng cái lỗi trọng đại đó lên người ta, nguyên tắc của ta chính là quan sát.

- Huynh đệ nếu là quan sát, e rằng sẽ không có kết quả tốt đẹp, Đường quốc diệt vong, huynh đệ sẽ mất đi lợi thế trọng đại.
Chiết Duy Trung phản bác nói.

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Đại ca cứ nhìn tòa tửu lầu này, là biết sở cầu của ta.

Chiết Duy Trung quét mắt nhìn, đột nhiên hiểu ra điều gì, kinh ngạc nói:
- Huynh đệ muốn từ bỏ lợi thế, làm phú ông.

Lục Thất mỉm cười, nâng chén nói:
- Nào, chúng ta uống rượu.

Quyển 5 - Chương 19: Vân cẩm đông

Ngày thứ hai sau khi gặp Chiết thị, Lục Thất đúng hẹn lại đến Thanh Phong Cư, vốn tưởng có thể gặp trọng thần triều đình Chu quốc, thăm dò một ít quyết sách hướng đi của Chu quốc, không ngờ đợi qua giờ Ngọ cũng không nhìn thấy bóng dáng Triệu Phổ.

Ngày tiếp theo Lục Thất lại đến Thanh Phong Cư chờ đợi, kết quả vẫn không thấy Triệu Phổ đến, cũng không có ai đến báo sao lại như vậy, khiến cho chưởng quầy Dương Hồng rất là ủ rũ bất an, Lục Thất an ủi hai câu, bình thản rời đi.

Hai ngày sau, chưởng quầy Dương Hồng vội vàng chạy đến Ngô vương phủ, nói Triệu Phủ phái người đến báo, công việc bề bồn quên mất ngày hẹn, bảo hắn tối muộn đến phủ gặp gỡ, Lục Thất chỉ một câu, không rảnh.

Dương Hồng nghe xong không khỏi giật mình, trong Khai Phong Phủ này, muốn nịnh bợ Triệu Phổ đại nhân chỗ nào cũng có, lần đầu tiên gặp người mạnh mẽ như Lục Thất, nhưng ông chủ nói không rảnh, ông ta cũng không dám cưỡng cầu ông chủ đi gặp.

Thoáng cái ba ngày trôi qua, Lục Thất trước sau trốn trong Ngô vương phủ không chịu ra ngoài, sau khi sinh nhật thái tử, tâm trạng tốt lên, lại thích đi du lịch, Lục Thất không đi, hắn cũng không cưỡng cầu, cùng Mạnh Thạch mang theo mấy hộ vệ đi ra ngoài.

Lục Thất mấy hôm nay đã suy nghĩ kĩ, muốn quay trở về Tấn quốc cùng thân nhân đoàn tụ, muốn tự mình trù tính chiến lược tiến công Ba Thục, mặc dù tấn công Ba Thục tồn tại sự thực tự hủy trường thành, nhưng không chiếm Ba Thục, phòng ngự Kinh Châu kia sẽ rơi vào trạng thái bị động.

Tiểu Điệp cũng tán thành Lục Thất trở về Tấn quốc, thân là Tấn vương mạo hiểm ở trong địch quốc, đúng là không nên, hai người sau khi đạt thành nhất trí, quyết định hơn mười ngày nữa, sẽ rời khỏi Khai Phong Phủ.

Vừa mới quyết định rời đi, Lâm Chi Hòa rời đi đã lâu đột nhiên tới Ngô vương phủ, còn mang theo một nhân vật khiến Lục Thất bất ngờ, chiến hữu của phụ thân hắn Vân Cẩm Đông.

Vân Cẩm Đông là một người trung niên dáng người cường tráng, mi kiếm mắt hổ, mẫu thân của Lục Thất trước đây từng nhắc đến Vân Cẩm Đông. Vân Cẩm Đông và Lý Xuyên đều là mạc nghịch chi giao của phụ thân Lục Thất, có điều năm xưa Đường quốc đại bại, phụ thân Lục Thất vì trọng thương đi Giang Nam trước, sau đó Lý Xuyên cũng đưa cả nhà đi Giang nam, còn Vân Cẩm Đông cũng không có tin tức.

Nhìn thấy bạn cũ của phụ thân, Lục Thấy kính cẩn làm lễ, sau đó cùng nhau rời khỏi Ngô vương phủ, ở trong một nhã gian tửu lầu gần đó tự thoại.

Vân Cẩm Đông và Lục Thất sau khi uống một chén, ánh mắt rất cảm khái nhìn Lục Thất, kể lại chuyện cũ năm xưa. Vân Cẩm Đông năm đó trở thành tù binh, theo thượng quan đầu hàng, đầu hàng Chu quốc mới mấy ngày, đã bị hợp nhất thành Chu quân, khi đó là thuộc quân đội Trương Vĩnh Đức, còn Lâm Chi Hòa cảnh ngộ cũng không khác Vân Cẩm Đông là mấy.

Đương quốc mất đi Giang Bắc không lâu, Trương Vĩnh Đức liền suất quân Bắc thượng cùng Yến quốc tác chiến, Vân Cẩm Đông vì tác chiến dũng cảm, rất nhanh được Trương Vĩnh Đức chú ý, đem Vân Cẩm Đông thu vào trong quân.

Bây giờ Vân Cẩm Đông là Thiên Hùng quân tả quân ngu hầu, cấp bậc du kị tướng quân, thống soái hai ngàn quân lực, Thiên Hùng quân biên chế sáu ngàn, phân thành tam quân tả hữu trung, trung quân là Đô ngu hầu thống soái, bên trên là Tiết độ sứ, Phó sứ, mà Tiết độ sứ quân Chu quốc, rất nhiều chính là Đô ngu hầu là thống soái cao nhất, Tiết độ sứ hoặc Tiết độ sứ Phó sứ, thường thường do kinh quan diêu lĩnh.

Nhưng Thiên Hùng quân Tiết độ sứ Trương Vĩnh Đức, là thực sự nắm quân quyền Thiên Hùng, hơn nữa Trương Vĩnh Đức không đóng giữ đại danh phủ, Trương Đức Vĩnh Tiết độ sứ, kiểm giáo thái úy, trấn Bắc phòng ngự sử, có thể nói là rất được hoàng đế Chu quốc trọng dụng, có thân phận của phò mã đô úy, chủ trì chiến sự phòng ngự Yến quốc.

Vân Cẩm Đông không phải đặc biệt đến gặp Lục Thất, mà là phụng mệnh hồi kinh báo cáo, quan tướng Tiết độ sứ quân địa phương của Chu quốc không phải cố định thuộc về một quân nào đó, mà là cách mấy năm lại điều nhiệm, có điều Vân Cẩm Đông là điều nhiệm qua, nhưng không rời khỏi Bắc bộ, vẫn là thuộc hạ của Trương Vĩnh Đức.

Lục Thất và Vân Cẩm Đông trò chuyện, Vân Cẩm Đông đã nghe Lâm Chi Hòa nói qua tình hình Lục Thất, y khuyên Lục Thất có thể chủ động phục vụ cho Chu quốc, giúp đỡ Chu quốc thu phục Đường quốc, Lục Thần bày tỏ mình không muốn nhận được tội danh phản Đường hành thích vua, Vân Cẩm Đông nghe xong tỏ ý đã hiểu.

Lâm Chi Hòa đã được Trương Vĩnh Đức tin tưởng, nhưng Lâm Chi Hòa tâm trạng có chút sa sút, y nói với Lục Thất, y đã bẩm cáo với Trương Vĩnh Đức chuyện của Lục Thất, hi vọng Trương Vĩnh Đức có thể kiến nghị triều đình coi trọng, nhưng phản ứng của Trương Vĩnh Đức rất lạnh nhạt, nói đó không phải việc y cần phả tham dự.

Lục Thất nghe hiểu dụng ý của Lâm Chi Hòa, Lâm Chi Hòa muốn giành được công nhận công lao nhất định, nhưng không được trọng thần Chu quốc coi trọng, Lâm Chi Hòa cũng không biết làm gì, chỉ có thể làm một quan viên địa vị không cao, người duy nhất y có thể dựa vào, chính là Trương Vĩnh Đức.

Trong lời nói, Lục Thất phát hiện Vân Cẩm Đông đối với quân lực Đường quốc rõ ràng có một sự khinh thường, từ ngữ lộ ra nếu không có Đại Giang thiên hiểm, Chu quốc sớm đã càn quét các nước Giang Nam, đối với Tấn quốc mới quật khởi, cũng không coi ra gì.

Thái độ của Vân Cẩm Đông, cho Lục Thất biết Chu quốc có một thứ cảm giác ưu thế mù quáng, có lẽ Đường quốc đại bại ở Giang Bắc, cùng với nhiều năm làm nô nhan ti tất của Chu quốc, đã khiến Chu quốc cho rằng quân lực Đường quốc ngay cả một đòn cũng không chịu nổi.

Lâm Chi Hòa đối với thái độ coi thường của Vân Cẩm Đông, chỉ là cười khổ, trong lúc uống rượu nói chuyện, cũng cho rằng chiến lực của quân đội Đường quốc là thua kém Chu quốc quá nhiều, nhưng y nghĩ, Đường quốc sở dĩ yếu như vậy, là do người đứng đầu Đường quốc tạo thành, y rất tôn sung Lâm Nhân Triệu, nếu người đứng đầu Lý quốc có thể trọng dụng Lâm Nhân Triệu thống quân, chiến lực Đường quân chắc chắn đã có thể biến mạnh, nhắc đến Lâm Nhân Triệu, Vân Cẩm Đông cũng công nhận Lâm Nhân Triệu là danh tướng thiện chiến, đáng tiếc không được phụ tá hùng chủ.Ba người rượu vào trong bụng, lời nói dần dần không còn kiêng kị, Lâm Chi Hòa oán trách Trương đại soái không còn hào khí năm xưa, không nên xem nhẹ sự quy thuận của Lục Thất, Vân Cẩm Đông nghe xong lắc lắc đầu, nói cho Lâm Chi Hòa biết, nếu như bàn chuyện Lục Thất quy thuận, chẳng là đang kết bè kết đảng sao.

Lâm Chi Hòa im lặng, tự mình buồn bực uống rượu, Lục Thất nghe ra ý tứ bên trong, hỏi:
- Thúc phụ, người không phải nói, hoàng đế bệ hạ vô cùng tín nhiệm Trương Vĩnh Đức đại soái sao?

- Tín nhiệm là tín nhiệm, nhưng cũng không tránh khỏi bị nghi ngờ, Trương đại soái thống quân mấy chục năm, chiến công lập được nhiều không kể hết, ở Chu quốc, tướng quan từng là thuộc hạ của Trương đại soái, cũng vô số kể, cho nên, hoàng đế bệ hạ rất không yên tâm.
Vân Cẩm Đông có chút ngà ngà nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hoàng đế bệ hạ Chu quốc cho dù nghi ngờ võ thần, cũng sẽ không ngu ngốc như người đứng đầu Đường quốc.


Vân Cẩm Đông nghe xong lại lắc đầu, nâng chén rượu trong tay, Lục Thất lấy bình châm đầy, Vân Cẩm Đông cười cười, thấp giọng nói:
- Ai rồi cũng sẽ già, hoàng đế bệ hạ cũng không tránh được.

- Ồ, hoàng đế bệ hạ cũng năm mươi tuổi rồi, lớn hơn độ tuổi thúc phụ một chút.
Lục Thất nói.

- Ừ, tuổi tác bệ hạ không cao, nhưng sức khỏe bệ hạ thì không được tốt.
Vân Cẩm Đông thấp giọng nói.

Lục Thất nghe xong trong lòng khẽ động, hắn ở Khai Phong Phủ, nhưng chưa từng nghe ai nói qua, sức khỏe hoàng đế Chu quốc không tốt, đều là khen ngợi ngô hoàng thánh minh, cần chính yêu dân, nếu đã có thể cần chính, sức khỏe đương nhiên rất tốt.
- Thúc phụ, sức khỏe hoàng đế bệ hạ, sao lại không tốt?
Lục Thất thấp giọng hỏi, Lâm Chi Hòa nhíu mày liếc hắn một cái, nhưng không nói gì.

- Bệ hạ mười năm trước ngự giá Bắc chinh, bị Yến tặc bắn trúng một tên, từ đó trở đi liền mắc một căn bệnh lạ.
Vân Cẩm Đông thấp giọng trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Trúng tên trên chiến trường, đó là việc hết sức bình thường.

Vân Cẩm Đông mỉm cười, nói:
- Hoàng đế bệ hạ từ sau lần đó, không còn rời khỏi Khai Phong Phủ nữa.

Lục Thất gật đầu, Vân Cẩm Đông thấp giọng nói:
- Kì thực bệ hạ buồn nhất, chính là lựa chọn thái tử.

- Ồ, Chu quốc không phải lập thái tử rồi sao?
Lục Thất nói, hắn biết Chu quốc đã lập thái tử.

- Đúng là đã lập thái tử, nhưng bệ hạ không hài lòng, muốn chọn người con khác, nhưng Trương đại soái thì lại cực lực phản đối chuyện này.
Vân Cẩm Đông thấp giọng nói.

- Sao lại vậy? Đương kim thái tử không tốt sao?
Lục Thất hỏi.

- Đương kim thái tử nghe nói rất nhân hậu, nhưng bệ hạ lại cho rằng là yếu đuối, không gánh nổi trách nhiệm quốc gia, nói trắng ra là bệ hạ lo lắng, thái tử sau này không áp chế nổi quân thần, nhưng Trương đại soái cho rằng, thái tử phế lập sẽ khiến nội bộ rối loạn, hơn nữa thái tử hiền đức, chúng thần tâm phục.
Vân Cẩm Đông thấp giọng nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bây giờ biên giới đang bị xâm phạm nghiêm trọng, lập người kế vị đương nhiên lập người hiền năng.

- Ngươi nói lập hiền năng, chính là có cùng tiếng nói với Triệu Khuông Dẫn.
Vân Cẩm Đông lắc đầu nói.

- Triệu Khuông Dẫn uổng hộ lập trữ hiền năng?
Lục Thất kinh ngạc.

- Ừm, đúng vậy, cho nên bệ hạ mới đang chần chừ, nếu nói tín nhiệm, kì thực bệ hạ tín nhiệu Triệu thị huynh đệ nhất, ai nấy trong tay đều nắm trọng quyền.
Vân Cẩm Đông cảm khái nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau