KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 56 - Chương 60

Quyển 1 - Chương 56: Rút tướng

Nghe Vương Chủ Bộ kể chuyện, Lục Thất gật đầu nói:
- Hóa ra ngài và Triệu Huyện Thừa là quan hệ hợp tác, Ngưu Huyện Úy là thế lực của ngài. Vậy Triệu Huyện Úy là thế lực của Ngưu Huyện thừa rồi.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Đúng vậy, Ngưu Huyện Úy là cháu họ của Triệu Huyện Thừa, hắn ta luôn có ý bài xích ta. Kẻ cướp Trần phủ lần này chính là hắn ta cấu kết, mục đích là muốn bài trừ ta ra khỏi thế lực ủng hộ của và đoạt lấy tiền của của ta. Ở Trần phủ có một kho bạc của ta, chuyên dùng để tích trữ của cải. Đó là nơi cung cấp bạc của ta hàng năm đưa tới kinh thành, một khi mất đi rồi, ta rất có thể sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc.

Lục Thất ồ lên một tiếng gật đầu, hỏi:
- Tiền cung cấp hàng năm có nhiều không?

Vương Chủ Bộ khẽ thở dài:
- 15000 lượng, mười ngàn là trực tiếp đưa cho Nhị công tử, năm ngàn là chuẩn bị cho quản sự trên dưới phủ Thượng thư. Nếu quản sự bên trên không chuẩn bị tốt sẽ có lời hãm hại đấy.

Lục Thất cau mày nói:
- 15000 lượng, con số rất lớn đầu là từ hai phố đấy sao?

Vương Chủ Bộ bình thản nói:
- Hai phố bây giờ chỉ có thể gom góp được bảy, tám ngàn lượng về cho ta. Ta không thể quá mức bạc đãi Ngưu Huyện Úy và cấp dưới được, không đủ chỉ có thể chỉ nghĩ cách kiếm đủ, quả thực là rất khó.

Lục Thất nghe xong thầm nghĩ là rất khó khăn. Điều này quả thực là cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm, tôm là người dân bình thường, chỉ có thể gặm đất sống qua ngày. Quan lại triều đình tham lam như vậy, Đường quốc không loạn mới là lạ.

- Thiên Phong, ngươi đang nghĩ gì thế?
Vương Chủ Bộ ôn tồn hỏi.

Lục Thất liền đáp:
- Ta đang nghĩ đại quan triều đình ăn cấp dưới quá độc ác.

Vương Chủ Bộ vừa nghe đã thấy vui vui, lắc đầu nói:
- Quan triều đình chi tiêu lớn, ta đưa 15000, họ còn chê ta không cố gắng đấy.

Lục Thất nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu, lòng tham không đáy nha.

Vương Chủ Bộ tiếp tục nói:
- Thiên Phong, Triệu Huyện Úy rắp tâm bài xích ra đã thành xu hướng tâm lý bình thường rồi, hôm nay chúng ta nói chuyện vô cùng tri âm. Nếu ngươi không muốn phiêu lưu đắc tội với quan quyền, có thể rút lui, ta tuyệt đối không có gì trách cứ ngươi.

Lục Thất nghe xong hơi giật mình, cười nói:
- Trọng thúc yên tâm, phú quý chỉ có thể tìm trong gian khó. Ta tất nhiên đồng ý kết thân rồi, sẽ đồng lòng với trọng thúc. Nếu có một ngày trọng thúc bị trục xuất đi, ta cùng lắm thì cả đời phải rời khỏi Thạch Đại. Tóm lại, ta ủng hộ trọng thúc không có tổn thất gì nhiều lắm, ngược lại còn có được nhiều lợi ích. Ngoài ra, việc cứu viện Trần phủ ta đã đắc tội với Triệu quyền quan rồi.

Vương Chủ Bộ nghe xong động lòng nói:
- Thiên Phong, ngươi nghĩ chuyện như thế là có quyết đoán. Nếu có cơ hội, ngươi nhất định sẽ thăng chức rất nhanh.

Lục Thất liền nói:
- Trọng thúc quá khen, ta cũng không giấu gì trọng thúc. Thiên Phong căn bản không có lòng dạ nào gia nhập huyện Thạch Đại. Mong muốn nhập sỹ của Thiên Phong là ở trong quân, nhưng cơ hội trong quân cũng phải chờ đợi, cho nên Thiên Phong đang nặng lòng chấn hưng gia tộc Lục Thị. Mà việc chấn hưng Lục Thị cần phải dựa vào quan tước, vì vậy Lục Thất nguyện dựa vào trọng thúc.Vương Chủ Bộ nghêm mặt nói:
- Thiên Phong, nói tới mức độ này, ngươi và ta cũng xem như là tri tâm. Ta thực lòng nói cho ngươi biết, tình cảnh hiện nay của ta đang ở thế yếu. Triệu Huyện Úy rất có thể đã liên kết với Tôn Huyện Lệnh rồi. Điều đó có nghĩa là sự hợp tác giữa ta và Triệu Huyện Úy đã xuất hiện lỗ hổng lớn rồi. Trong việc điều quân tiêu diệt thổ phỉ lần này, ta đã ý thức được nhược điểm của mình. Ta không thể điều động được 200 quan binh dưới hạt Triệu Huyện Úy. Tương tự nếu đổi lại là Ngưu Huyện Úy, ta cũng không thể điều động được quan binh dưới hạt Ngưu Huyện Úy.

Lục Thất hơi sững người lại, gật đầu nói:
- Binh tùy tướng chuyển, trọng thúc là Chủ Bộ quan văn không có quyền thống lĩnh trực tiếp, Huyện Úy lại là tướng trực tiếp thống lĩnh quân đội. Nhưng, trọng thúc có chỗ dựa vững chắc ở kinh thành, Ngưu Huyện Úy dám phản lại sao?

Vương Chủ Bộ lạnh nhạt nói:
- Ngưu Huyện Úy là cây cỏ đầu tường, càng là cái đồ vá áo túi cơm tham lam háo sắc, chỉ cần có người tặng hắn ta người đẹp vàng bạc, cái gì hắn ta cũng đồng ý, huống hồ hắn ta chính là con chó của Triệu Thị. Nếu bỏ ta đầu nhập vào Triệu Huyện Úy, ta có chỗ dựa cũng không làm gì được hắn.

Lục Thất ồ lên một tiếng, lại hỏi:
- Trọng thúc, Triệu Huyện Thừa có thái độ thế nào?

Vương Chủ Bộ lạnh lùng nói:
- Triệu Huyện Thừa là lão hồ ly. Giữa ta và Tôn Huyện Lệnh thì nghiêng về phía ta. Dù sao ta là cấp dưới, lão ta cũng có thể dùng tư thái của người cấp trên. Nếu Tôn Huyện Lệnh đắc thế, lão ta sẽ phải nhún nhường ba phần. Nhưng, lão ta rất xảo quyệt, khi ta thật sự thất thế không những không giúp đỡ ta, ngược lại còn ném đá xuống giếng.

Lục Thất nghe Vương Chủ Bộ nói quả đúng là tiền đồ có thể xấu đi. Điều này nếu Ngưu Huyện Úy phản lại y có thể đơn lực cô lập rồi. Kết cục tất nhiên là bị tước quyền biến thành cái thùng rỗng, một khi đã mất thế, chỉ có thể chán nản mà rời khỏi huyện Thạch Đại.

- Trọng thúc có đối sách gì chưa?
Lục Thất hỏi.

Vương Chủ Bộ liền nói:
- Huyện Thạch Đại có 500 quan quân chính quy, 24 nha dịch, 36 cai ngục. Trong đó cai ngục và nha dịch ở huyện cùng đảm nhiệm chức vụ, có 60 quan bình ở huyện nha nghe dùng. Tiêu diệt thổ phỉ lần trước ta dẫn theo 50 quan binh chính là nha binh, còn có 40 quan binh lần lượt chiếm giữ giáo trường huấn luyện ngoài thành, hơn 400 quan binh còn lại nắm trong tay Tả Hữu Huyện Úy lần lượt phân bố ở huyện thành.

Dừng lại một chút, y tiếp tục nói:- Ta tới huyện Thạch Đại đã 8 năm rồi. Tám năm qua nửa số công vụ của nha huyện do ta xử lý. Vì vậy 1/3 nha dịch và cai tù là tâm phúc của ta, 60 tên nha binh cũng có thể nghe theo sự điều động của ta, chỉ có quan binh thuộc quản lý của Tả Hữu Huyện Bộ là ta không thể điều động. Nhưng hai huyện úy đều có quyền điều động binh lính, cai ngục và nha dịch rời nha làm việc, vì vậy một khi Ngưu Huyện Úy phản lại, trong huyện nha người có thể nghe mệnh lệnh ta rất ít.

Vương Chủ Bộ nói tới đây dừng lại, nhìn Lục Thất rồi nói tiếp:
- Vì vậy ta muốn phân chia bộ phận binh quyền trong tay tả hữu Huyện Úy.

Lục Thất gật đầu im lặng lắng nghe, Vương Chủ Bộ nghiêm mặt nói:
- Bốn cửa thành của thị trấn mỗi cửa có 52 quan quân bảo vệ, ta sẽ dùng nạn thổ phỉ hung hăng ngang ngược, vì để bảo vệ sự bình yên của thành xã, có thể kịp thời viện binh tiêu diệt thổ phỉ và bảo vệ mùa màng của nông dân, đem 52 quan quân ở cổng thành phía tây quy về sự quản lý của ngươi, cùng với 20 quan quân ở giáo trường phía tây ngoài thành cũng thuộc sự quản lý của ngươi. Cổng thành đông và thao trường phía đông thuộc sự quản lý của Tống Huyện Úy. Sáu mươi nha binh của huyện nha thuộc sự quản lý của Lôi Huyện Úy. Ngoài ra xung quanh trung tâm thị trấn trong vòng 600m lập một trung tâm buôn bán mới, quy thuộc trách nhiệm trị an của Lôi Huyện Úy.

Lục Thất nghe xong liền nói:
- Trọng thúc nghĩ bỏ ra vài thương phí cửa hàng để lôi kéo Lôi Huyện Úy.

Vương Chủ Bộ lắc đầu nói:
- Lôi Huyện Úy tâm cao khí hẹp, khi tới thì xem thường ta. Ta làm như vậy là để lấy lòng trấn an hắn ta, chủ yếu là dùng hắn ta đạt được mục đích phân chia binh quyền, có Lôi Huyện Úy làm lá chắn để ngươi tiếp nhận phòng ngự cổng phía tây thuận lợi hơn.

Lục Thất gật đầu nói:
- Làm như vậy rất hay. Nếu thành công, trọng thúc phía đông có Tống Huyện Úy ủng hộ, tây có ta nghe lệnh, tên Triệu Huyện Úy đó có gây loạn cũng hơi khó một chút.

Vương Chủ Bộ lắc đầu nói:
- Thiên Phong, ngươi sai rồi. Ta làm như vậy chủ yếu là nhằm vào Ngưu Huyện Úy. Mấy năm nay Ngưu Huyện Úy và Trần Hổ không hài lòng về lợi ích của ta. Đặc biệt là Trần Hổ và Triệu Huyện Úy bình thường uống rược thưởng hoa với nhau. Ban đầu ta đề bạt trọng dụng Trần Hổ, từ đó đến nay Trần Hổ không biết ơn mà lại phản bội lại, cũng may Trần Hổ đã bị giết chết ở ngoài thành rồi, đã giải quyết được nguy cơ tiềm ẩn trong lòng ta.

Lục Thất nghe thế bỗng giật mình, không biết Vương Chủ Bộ nói những lời này không phải là đã phát hiện ra điều gì rồi chứ?

Vương Chủ Bộ nói tiếp:
- Thiên Phong, ta sẽ chia cho ngươi cổng tây, mục đích là cảnh cáo Ngưu Huyện Úy, để hắn ta biết ta đã cách xa hắn ta vẫn có binh sử dụng. Ngoài việc nắm quyền quản lý cổng tây ra, ngươi còn phải tiếp tục huấn luyện trăm binh dũng đó. Nếu có một ngày Ngưu Huyện Úy không nghe theo hiệu lệnh của ta, binh tướng dưới sự quản lý của ngươi sẽ là đội quân đầy sinh lực của huyện cho ta sử dụng.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Trọng thúc yên tâm, binh tướng về dưới sự quản lý của ta sẽ luôn sẵn sàng nghe theo hiệu lệnh của ngài. Dù là ta có việc không ở đó, các binh dũng đầu mục cũng sẽ nghe theo lệnh của trọng thúc.

Vương Chủ Bộ vui vẻ gật đầu, Lục Thất chần chừ một chút lại nói:
- Trọng thúc, nếu sau này ngài dùng binh dũng hành sử huyện chính, Thiên Phong đề nghị ngài thưởng cho binh dũng đầu mục đảm nhiệm cấp Võ Tán quan. Ví dụ như lần này tiêu diệt thổ phỉ binh dũng Vương Đạo kịp thời thăm dò tình hình thổ phỉ, binh dũng Đỗ Mãnh và Lãnh Nhung lần lượt chém chết năm tên thổ phỉ, ngài có thể mượn việc tiêu diệt thổ phỉ lập công lớn, bổ nhiệm họ làm Bộ Nhung phó úy cấp thấp nhất của Võ Tán quan, ba người bọn họ thân làm quan, cộng thêm ân tình đề bạt của ngài, dù có đối mặt với sự đe dọa của tả hữu huyện úy, họ cũng vẫn dũng cảm chấp hành mệnh lệnh của ngài. Nếu chỉ là thân phận binh dũng bình thường, họ đã thấy quan binh bình thường đều không dám động tới.

Vương Chủ Bộ vừa nghe xong bỗng ngẩn người ra, Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Trọng thúc, ý kiến này của Thiên Phong là tuyệt đối không có ý gì đâu.

Vương Chủ Bộ định thần lại, liền nói:
- Ngươi nói quá đúng, ta suýt nữa bỏ lỡ cơ hội chiếm được lòng quân lần này.

Nói xong liền đứng dậy đi tới án, cầm bút lên viết một bức thư, sau đó đặt lên án, xoay người bước ra phía cửa dặn dò một chút. Lục Thất thấy ngoài cửa có bóng dạng của một người phụ nữ, nghĩ là Vương Nhị phu nhân đã tới.

Quyển 1 - Chương 57: Tâm sự

Sau khi Vương Chủ Bộ quay trở lại, vẻ mặt đầy thoải mái ngồi xuống, Lục Thất thấy người phụ nữ không đi vào cùng, liền nhắc nhở:
- Ngoài cửa có phải là thím tới không?

Vương Chủ Bộ mỉm cười nói:
- Là thím của ngươi đấy, ta biết bà ta đã sớm đã tới rồi.

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Thím đã tới đây rồi, sao ngài không mời vào đây?

Vương Chủ Bộ tâm tình vui vẻ, cười nói:
- Đó là quy tắc, ta tiếp khách hoặc làm công vụ không cho gọi, bất luận nội quyến cungx không ai được tới quấy rầy.

Lục Thất ồ lên một tiếng, Vương Chủ Bộ mỉm cười nói:
- Thiên Phong, ngươi trị quân rất tài, trị gia và trị quân cũng tương tự như nhau. Trọng thúc dạy ngươi một bí quyết gia đình yên ấm, muốn trong nhà hòa thuận, nhất định phải có quy tắc để tuân theo. Trong nhà bất luận là ngươi thích người phụ nữ nào, cũng không nên vì thích mà phá bỏ quy tắc cấp bậc. Những người phụ nữ bị ràng buộc bởi quy tắc cấp bậc sẽ làm một đàn cừu đáng yêu, còn không có quy tắc sẽ trở thành bầy sói. Họ không những vì ghen ghét mà công kích lẫn nhau, sợ là sẽ tạo thành mối hận thù lạnh lùng giữa những người phụ nữ với nhau. Cho nên, ở nhà ngươi phải tôn trọng thê thất, bất luận ngươi thích thiếp thất thế nào cũng không thể phóng túng thiếp thất bất kính thê thất. Đương nhiên nếu thê thất cố ý ghen ghét mà mắng chửi thiếp thất, thì trước tiên ngươi phải cảnh cáo, tiếp đến là trực tiếp bỏ vợ vô tình. Bởi vì hành vi cố ý đánh đập của thê thất không phải là thiếp thất mà là đang đánh vào mặt ngươi, là gây hấn với sự tôn nghiêm của người đàn ông ngươi.

Lục Thất nghe xong gật đầu, trong lòng lại cảm thấy buồn cười Vương Chủ Bộ sao lại nói với hắn những chuyện trong nhà, ngoài mặt thì cung kính nói:
- Thiên Phong thụ giáo.

Vương Chủ Bộ mỉm cười gật đầu, trầm tư giây lát, nghiêng đầu nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, ta quên chưa nói cho ngươi cho ngươi biết một chuyện quan trọng nữa, Tống Toàn không phải là người của ta. Hắn ta là người của Tôn Huyện Lệnh, sau này ngươi không cần phải xem hắn ta là người của mình.

Lục Thất hơi giật mình, kinh ngạc nói:
- Trọng thúc, ngài và Tống phủ không phải là có kết thân với nhau sao?

Vương Chủ Bộ lắc đầu, khé thở dài:
- Đúng là có hôn, ban đầu cũng rất tốt, chỉ là hai năm nay trong lòng bất hòa, Tống phủ có hai lần cầu xin ta bố trí chức vị, ta không hoàn thành được. Một lần là vì Hộ phòng tri Tào, một lần là vì Hộ quân Huyện Úy. Chức Hộ phòng tri tào ta muốn để cho Huyện Thừa đại nhân, Hộ quân huyện úy thật ra ta có thể hoàn thành, chỉ là Tống Toàn là tên tiểu tử kiêu ngạo không biết nặng nhẹ. Ta sợ sau khi hắn ta được bổ nhiểm là Hộ quân huyện úy, bảo vệ lương thực tiêu diệt thổ phỉ sẽ bị mất mạng, lại phải giải thích với Tống phủ, kết quả là Tôn Huyện Lệnh chủ động tìm tới Tống phủ, bàn mưu chức Hộ quân huyện úy cho Tống Toàn. Tôn Huyện Lệnh càng thừa dịp cầu thân với Tống phủ, lễ định một vị tôn nữ trưởng của Tống phủ làm bình thê. Ta có lòng tốt sợ Tống phủ tang cháu sinh oán, kết quả là khiến cho Tôn Huyện Lệnh chui vào khe hở.

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Vị Tôn Huyện Lệnh này cũng là một nhân vật đấy nha.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Tôn Huyện Lệnh tới huyện Thạch Đại 3 năm rồi, luôn ẩn mình không lộ ra. Ta cũng xem hắn ta là một thư sinh nho nhã cũng không quan tâm. Hàng năm đều chia cho hắn ta 1500 lượng bạc an ủi. Bây giờ hắn ta đã ủng hộ Tống phủ rồi, lại lôi kéo theo Triệu Huyện Úy, quả thực không hề đơn giản. Gần đây còn nghe nói hắn ta cũng đã lặng lẽ đề nghị kết thân với Chu Nhạn Nhi của Chu phủ, Chu phủ vẫn chưa đồng ý.

Lục Thất sửng sốt, trong lòng có chút không tự nhiên, có lẽ là vì bị từ chối, vừa nghe thấy tên Chu Nhạn Nhi hắn liền cảm thấy khó chịu, nghe thấy có người đề nghị kết thân thì lại càng khó chịu hơn, từ tận đáy lòng cũng có chút buồn bực. Đó là cảm giác bị tổn thương tài hoa không được thừa nhận.

Vương Chủ Bộ nói tiếp:
- Sách lược của ta hôm nay là phân chia binh quyền. Hai là có thể khiến ngươi có quyền bước chân vào việc trong thành. Ba là cho Tôn Huyện Lệnh chút quyền lực để trấn an. Bốn là phát động cuộc chiến giữa Lôi Huyện Úy và tả hữu Huyện úy. Năm là dùng cổng thành mà Tống Toàn canh giữ cắt đứt lợi ích của Triệu Huyện Úy.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Trọng thúc, Tôn Huyện Lệnh có chỗ dựa không?

Vương Chủ Bộ cười nhạt nói:
- Chỗ dựa của Tôn Huyện Lệnh là Đường Hoàng bệ hạ, hắn ta là Đường Hoàng đích thân bổ nhiệm.
Lục Thất kinh ngạc nói:
- Là Đường Hoàng đích thân bổ nhiệm?

Vương Chủ Bộ cười nói:
- Đường Hoàng bệ hạ là nhân văn tuấn tài đệ nhất thiên hạ, nói chức huyện lệnh vẫn là bậc phụ mẫu của dân, ứng với văn đức là giáo hóa vạn dân làm gương. Đường Hoàng bệ hạ vô cùng xem trọng việc bổ nhiệm huyện lệnh, từ khi đăng cơ đến nay huyện lệnh phải do Đường Hoàng đích thân sát hạch. Vì vậy người sát hạch không những phải giỏi văn mà còn phải có khí chất nho nhã, tránh làm bẩn mắt Đường Hoàng. Như loại tướng mạo gian hoạt này của ta không xứng trèo lên triều đình đấy. Tướng mạo già nua của Triệu Huyện Thừa cũng không thể trèo lên triều đình. Nếu không có Đường Hoàng thích dùng văn nhân tuấn sĩ, huyện lệnh huyện Thạch Đại này sớm đã là Triệu Huyện Thừa làm rồi.

Lời nói châm biếm của Vương Chủ Bộ đã động tới oán hận trong lòng Lục Thất, không kìm nổi sự phẫn nộ liền nói:
- Nam có Việt quốc xâm phạm, bắc có Chu quốc nhìn thèm thuồng, Đường Hoàng không nghĩ tới chuyện cường binh hộ quốc, ngược lại còn học đòi văn vẻ trọng văn khinh võ, vậy sau này chờ tới ngày đại quân Chu quốc vượt sông tới, dùng cán bút có thể đánh lui quân địch được không?

Vương Chủ Bộ hơi sửng sốt, liền cười chua xót:
- Thiên Phong, lời nói giữa ta và ngươi hôm nay có lẽ sẽ bị tru di tam tộc đấy, không nên nói nữa.

Lục Thất cúi đầu trầm mặc, yên lặng giây lát, Vương Chủ Bộ khẽ thở dài:
- Không còn cách nào khác, Chu quốc ở Giang Bắc chính là tiết độ sứ Quách Thị thống lĩnh trọng binh soán vị mà lập lên. Đường quốc sớm đã trở thành con chim sợ cành cong, đối với tất cả tướng lĩnh thống quân đều không tín nhiệm phân quyền áp chết, chính sách cường binh tất nhiên sẽ thúc đẩy khiến tướng lĩnh trọng quyền. Đó là con dao hai lưỡi, Đường Hoàng chỉ có thể chọn chột mà bỏ mất một.

Lục Thất cười nói:
- Sao trọng thúc lại nói nữa rồi, nhận nhịn chút không được sao?

Vương Chủ Bộ cũng bật cười:
- Nhịn chút đi. Mặc dù Đường quốc trọng văn khinh võ, nhưng cũng là thế thái binh nhiều tướng rộng, hơn nữa Đường Hoàng xem trọng phòng ngự Trường Giang. Chu quốc lại đang chiến tranh với Yên quốc ở phía bắc. Đường quốc ít nhất cũng có thể giữ được 20 năm bình an vô sự. Chúng ta hà tất phải lo lắng làm hay, vẫn nên chăm lo cho mình mới là chuyện chính.

Lục Thất gật đầu nói:
- Trọng thúc, liệu ngài có từng nghĩ ngoài thương phí trù ngân ra còn có nào khác kiếm tiền chính đáng không?

Vương Chủ Bộ liếc nhìn Lục Thất nói:- Có, hơn nữa ta còn đang thực thi. Bây giờ xây dựng phòng tuyến Trường Giang còn thiếu đá, ta đã tính khai thác lượng lớn đá trên núi bán cho quân đội, một năm đạt được một nửa, lại trừ đi tiền vận chuyển và tiền công, có thể đút túi riêng mười ngàn lượng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đó là một con đường tiền tài.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Kỳ thực nguồn tài nguyên dồi dào nhất của huyện Thạch Đại là hai thị trấn của Lâm Giang, tiếc là thuộc quyền quản lý của quân Khang Hóa.

Lục Thất gật đầu, hắn biết Lâm Giang có thương trấn tàu thuyền, lại không biết là bị quân Khang Hóa tiếp quản. Hắn cũng chưa từng đi qua khu vực Lâm Giang , hôm nay nghe Vương Chủ Bộ nói như vậy, hắn lại không dám đi. Bởi vì hắn là Hộ quân huyện úy, đi tới nơi quân quản dễ xảy ra hiểu lầm. Thị trấn của Lâm Giang, trên thực tế hẳn là vùng đất thuộc xã mà hắn đang phụ trách trị an, nhưng bây giờ hắn có thể bảo vệ hai nhánh lộ xã chính đã không dễ chút nào rồi.

Nghe Vương Chủ Bộ thở dài nói:
- Ta tới đây đã 8 năm rồi, luôn vì chuyện cướp quyền và công vụ mà hao tổn tinh thần. Lúc này ta muốn nhường một chút, nhường cho Tôn Huyện Lệnh trở mình, cho hắn ta thấy việc của huyện Thạch Đại có dễ xử lý hay không?

Lục Thất hơi ngẩn người ra, quay đầu kinh ngạc hỏi:
- Trọng thúc muốn để Tôn Huyện Lệnh trở mình nắm quyền chính trị.

Nghe Vương Chủ Bộ cười nói:
- Triệu Huyện Thừa không có lực, Tôn Huyện Lệnh có sự ủng hộ của Tống phủ và Triệu Huyện Úy, tự ta trấn áp được sao? Sau này huyện Thạch Đại chính là phân quyền thế chân vạc. Mọi người muốn thế nào thì thế ấy, ta chỉ quản hai phố tây nam và xã Đông Lưu thôi.

Lục Thất cau mày nói:
- Chuyện này không được rồi, nếu quả thực bị loạn, trọng thúc người rất dễ bị thất thế đấy.

Vương Chủ Bộ ngẩn người ra, suy nghĩ một chút liền nói:
- Ta đúng là nói nhảm rồi, ta sẽ cố gắng nghĩ cách cân bằng các thế lực.

Lục Thất ồ lên một tiếng, chợt bên ngoài có người cung kính nói:
- Nha binh Lý Bảo và Vệ Huy báo cáo.

- Vào đi.
Vương Chủ Bộ lên tiếng, hai quan binh dạ ran đi vào, Lục Thất vừa nhìn là nhận ra, là hai người trong số 16 quan binh cùng hắn đi tiêu diệt đám thổ phỉ.

Hai quan binh nhìn thấy Lục Thất đều sững sờ, thần mắt có chút khác thường, Lục Thất còn nợ bọn họ chút ngân lượng. Hai quan binh bái kiến Vương Chủ Bộ, mở miệng gọi Lục đại nhân bái kiến Lục Thất.

Vương Chủ Bộ lấy bức thư đã phóng kín trên bàn đưa cho hai quan binh, nghiêm mặt nói:
- Bức thư này có ghi chiến tích tiêu diệt thổ phỉ của hai người các ngươi và ba người khác nữa, bổn quan đề bạt vác ngươi lên làm Bồi nhung phó úy. Các ngươi hãy mau chóng giao bức thư này tới tận tay Trưởng sử Trì Châu Tạ đại nhân. Sau khi giao bức thư này cho Tạ đại nhân sẽ có 3000 lượng hiếu kính. Sau khi các ngươi lấy được thư rồi không được tiết lộ mà dấy binh oán hận, bây giờ thì đi đi.

Hai quan binh vui mừng, mặc dù Bồi nhung phó úy chỉ là cấp thấp nhất của Võ tán quán nhưng lại có nghĩa là sau này là quan lại rồi. Các quan binh đều trưởng thành từ mộ binh binh dịch, hi vọng nhất chính là phát tài và từ tiểu binh bước chân vào chốn quan trường. Lập tức cảm ơn Vương Chủ Bộ, bái lạy Lục Thất mới vội vàng rời khỏi.

Quan binh vừa đi khỏi Vương Chủ Bộ liền ngồi xuống cười nói:
- Thiên Phong, ít nhiều cũng nhờ sự nhắc nhở của ngươi, mấy năm nay ta chỉ chú trọng vào chuyện chính sự, không để ý tới việc lung lạc lòng quân.

Quyển 1 - Chương 58: Trạch ngữ

Lục Thất nghe xong bốn chữ Trưởng Sử Trì Châu, biết mình đã có chút xem nhẹ Vương chủ bộ. Vương chủ bộ miệng nói tình hình có thể xấu, thực ra ông ta đang lo âu, nhưng cũng rất có thực lực, không chỉ có quan hệ ở kinh thành mà ngay cả Trì Châu cũng có mạng lưới quan hệ nữa, chức Trưởng sử gần với Thứ sử, đó là một người có quyền lực thật sự ở châu nha.

Hắn mỉm cười thay đổi đề tài nói:
- Trọng thúc, Thiên Phong là vãn bối, không phải là khách, mau mời thím vào đi.

Vương chủ bộ mỉm cười gật đầu, hô:
- Mân Nhi, vào đi.

Lên tiếng đáp lại là hai vị mỹ nữ mặc váy một trước một sau từ cửa bước vào. Người đi đầu mặc váy gấm màu xanh lam, khoảng 27-28 tuổi, thanh tú xinh đẹp, thần thái đoan trang.

Mỹ nữ phía sau quần áo trên dưới đều là màu xanh nhạt có thắt eo, khoảng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, xinh đẹp tươi mát, đi đứng uốn éo hết sức lẳng lơ, nhất là một đôi mắt sáng vừa tiến vào đã nhìn thẳng vào Lục Thất, liếc mắt đưa tình không hề e thẹn, Lục Thất bị bất ngờ hốt hoảng mặt nóng tim đập, vội vàng quay đầu đi không chú ý.

- Mân Nhi, vị này chính là Lục hiền chất.
Vương chủ bộ ôn tồn giới thiệu.

Lục Thất vội định thần đứng dậy cung kính nói:
- Thiên Phong bái kiến thím.

- Lục hiền chất không nên khách khí.
Vương Nhị phu nhân dịu dàng nói xong, còn cố ý đánh giá Lục Thất một chút, nàng ở bên ngoài đợi thật lâu, không thể tưởng được phu quân tiếp khách trẻ tuổi đến như vậy, hơn nữa dường như không phải là quan viên.

- Mân Nhi, Trần phủ vừa mới gặp đại nạn, hôm nay nàng lại đến thăm hỏi một lần nữa, nhân đó mời các tiểu thư chưa gả từ mười hai tuổi trở lên của Trần phủ về nhà, nói là lão phu nhân tâm thần bất an, cần bọn họ đến chăm sóc. Nàng nhớ kỹ, một người cũng không để sót, cũng nhất định không được mang các tiểu thư đã đính hôn về. Sau khi chăm sóc cho mẹ ta hãy giữ bọn họ ở lại một đêm, cho mỗi người mười hai lượng bạc.
Vương chủ bộ ôn tồn chỉ bảo.

Vương Nhị phu nhân nghe xong ngẩn ra, nhưng dường như nàng rất hiểu chuyện, mặc dù rất ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi nhiều, dịu dàng đáp:
- Thiếp thân nhớ kỹ.

- Lục hiền chất là người luyện võ, hắn sẽ cùng với năm tên nha binh hộ tống nàng đi xã Đông Lưu.
Vương chủ bộ lại nói.

Vương Nhị phu nhân nhìn Lục Thất liếc mắt một cái gật gật đầu, Vương chủ bộ nói với cô gái xinh đẹp mặc đồ màu xanh nhạt kia:
- Lục Nga, đi ra quẹo trái nhà thứ ba có vũ khí, ngươi dẫn Lục công tử đến đó, rồi giúp Lục công tử chọn vũ khí.

- Vâng.
Cô gái nhỏ nhẹ đáp lời.

- Lục công tử mời.
Cô gái dịu dàng nói, đồng thời lại liếc mắt đưa tình một cái, Lục Thất mặt quẫn bách, vội cất bước đi ra phía ngoài.

Lục Thất vừa đi ra khỏi cửa, Vương Nhị phu nhân quay đầu vừa định hỏi nhưng Vương chủ bộ đã thấp giọng nói trước:
- Mân Nhi, nàng hãy mang tiểu thư Trần phủ đã đính hôn đi theo, nhất là Trần Tuyết Nhi.

- Trọng lang, chẳng lẽ ngài muốn vun vào chuyện hôn sự? Trần Tuyết Nhi đã định để làm thiếp cho cháu họ Tống Thanh.Vương Nhị phu nhân ngạc nhiên hỏi.

- Ta biết.
Vương chủ bộ lạnh giọng nói.

- Trọng lang, nếu Trần Tuyết Nhi hủy hôn gả cho người khác, vậy ngài và Tống phủ thật sự cắt đứt rồi.
Vương Nhị phu nhân khiếp sợ nói.

- Tống phủ thực sự đã đoạn tuyệt với ta rồi, hơn nữa chỉ là vì một chức hộ quân Huyện Úy mà không tiếc hạ bệ ta, muốn mạng của ta, lòng tốt của ta, Tống phủ cảm kích sao?
Vương chủ bộ tức giận gầm nhẹ.

- Trọng lang, Tống Toàn rất muốn lên làm hộ quân Huyện Úy, Tống phủ vẫn luôn ủng hộ ngài , không phải ngài vẫn luôn tìm cách có quan hệ tốt với Tống phủ hay sao?
Vương Nhị phu nhân khủng hoảng nói, nhà mẹ đẻ thành đối tượng thù hận của trượng phu, sau này nàng phải làm cái gì bây giờ.

- Tống Toàn muốn thì sẽ thích hợp sao? Nàng xem Tống Toàn kia nam không ra nam nữ không ra nữ, quan binh thấy đều ghê tởm, y có thể phục chúng sao? Gã cũng chỉ là tâm can bảo bối của Tống Kỳ lão mà thôi, đọc hai ngày binh thư liền tự xưng là Tống Khổng Minh, thật sự là buồn cười tới cực điểm.
Vương chủ bộ tức giận châm chọc.

- Trọng lang.
Vương Nhị phu nhân sợ hãi buồn bã kêu một tiếng.

Vẻ giận dữ của Vương chủ bộ theo tiếng kêu mà mềm lòng, ông ta tự tay đỡ lấy Vương Nhị phu nhân, thành khẩn nói:
- Mân Nhi, tuy rằng nàng chỉ sinh một đứa con gái nhưng trong lòng ta đối với nàng vẫn trước sau như một, hiện giờ Tống phủ căn bản cũng không để ý nàng, nếu bây giờ ta không phản kích, vậy sau này chúng ta sẽ mất đi hết thảy, chúng ta sẽ rất khổ đấy, khi đó ta đây sẽ nuôi không nổi mọi người, mẹ con nàng đều sẽ biến thành nô bộc, cho dù là Tống phủ thu nhận và giúp đỡ mẹ con nàng thì cũng trở thành đối tượng chi phối của Tống phủ, nàng nên vì nàng mà ngẫm lại đi, Tống phủ đối với nàng mà nói, không phải là nhà mẹ đẻ có thể cho nàng hạnh phúc lâu dài.

Vương Nhị phu nhân chảy nước mắt nói:
- Trọng lang, thiếp thân là người của ngài , vĩnh viễn cũng sẽ không phản bội.
Vương chủ bộ gật gật đầu, nói:
- Mân Nhi, ta nói phản kích không phải muốn đối phó với Tống phủ, mà là một lần nữa điều chỉnh hệ thống quyền lực, từ khi ta đến huyện Thạch Đại này, quá mức ỷ lại vào quyền mưu, cũng quá mức ỷ lại vào Tống phủ, Trần phủ và thế lực của Ngưu Huyện Úy, hoàn toàn không để ý đến chuyện lâu dài, mà thế mới là căn bản đáng kể, hiện tại Tống phủ không cần ta, Ngưu Huyện Úy cũng có dấu hiệu rời bỏ, nếu thật sự Ngưu Huyện Úy rời bỏ ta, y cũng sẽ kiếm cớ điều đi các quân binh trung thành với ta, khi đó ta ra mệnh lệnh sẽ không có ai chấp hành, đồng nghĩa với mất đi quyền lực.

Vương Nhị phu nhân nghi ngờ nói:
- Trọng lang, không phải ngài có quan hệ với người kinh thành sao? Trưởng sử Trì Châu cũng là bạn cũ với tiên phụ, cũng là chỗ dựa vững chắc ủng hộ ngài mà.

Vương chủ bộ lắc đầu nói:
- Vô dụng, cái gọi là mạng lưới quan hệ đều dựa vào bạc mà gắn bó cả thôi, một khi ta mất đi thế lực vơ vét của cải, những quan hệ đó căn bản sẽ không tiếp tục ra mặt giúp ta, nhất là Trưởng sử Trì Châu, chỉ cần có người có thể thay thế ta cho bạc, cũng sẽ không nhớ tới cái gì là bạn cũ đâu, mà quan hệ ở kinh thành chỉ là để dọa người cả thôi, bản thân Thượng thư nhị công tử không có quyền thế gì, nếu Ngưu Huyện Úy chuyển hướng sang Tôn Huyện lệnh hoặc Triệu Huyện thừa, nhị công tử căn bản không giúp được ta trừng trị Ngưu Huyện Úy, chỉ có ta duy trì ở quyền thế của hiện tại, quan hệ với hai nơi này mới có lợi lớn, ta mới có thể thật sự vận dụng thế lực mạng lưới quan hệ, họ mới thực sự ủng hộ ta, đây là quan hệ hỗ trợ lẫn nhau giữa cấp trên và cấp dưới.

Vương Nhị phu nhân gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Người thanh niên họ Lục vừa rồi kia, chính là vị hộ quân Huyện Úy ngài mới đề cử sao?

Vương chủ bộ gật đầu nói:
- Là hắn, hắn tỏ vẻ sẵn sàng góp sức cho ta, sau này hắn sẽ đem quân lực ủng hộ ta, ta sẽ đem quân giữ thành phía Tây để cho hắn quản lý, sau này nếu Ngưu Huyện Úy không cần ta nữa, quyền hành của ta sẽ do hắn nắm giữ, chỉ cần mệnh lệnh của ta có quân binh chấp hành, cả huyện Thạch Đại sẽ là của ta, về sau ta làm cho Tống phủ đến cầu ta, ta sẽ để cho Tống phủ có cái nhìn mới về ta, biết được tầm quan trọng của nàng đối với Tống phủ.

- Trọng lang, người này có thể tin được không?
Vương Nhị phu nhân lo lắng nói.

- Yên tâm đi, ta và hắn cùng có được lợi ích, bối cảnh gia tộc và cách làm người của hắn rất rõ ràng, là người rất đáng tin cậy. Chủ yếu nhất là, hắn là đại ân nhân của chúng ta, là hắn hiểu rõ tình hình bọn cướp phái người giám thị Đông Lưu Hương Bảo, kết quả đúng lúc tiến đến cứu Trần phủ, cũng giúp ta bảo vệ cung ngân.
Vương chủ bộ ôn tồn nói.

- Nói như vậy, người thanh niên này rất lợi hại nha.
Vương Nhị phu nhân kinh ngạc nói.

- Đúng, rất lợi hại, ta vốn là muốn hạ mình để cho mọi việc đều được êm đẹp định lấy lòng Tống phủ và Triệu Huyện Úy, nhưng chuyện cướp lần này ở Trần phủ đã làm cho ta tỉnh ngộ, ta thay đổi sách lược, từ bỏ thế lực cũ trước kia, một lần nữa bồi dưỡng thế lực quân binh của chính mình.
Vương chủ bộ ôn tồn nói, giọng điệu rất là kiên định.

- Thiếp thân hiểu rồi, thiếp sẽ thúc đẩy Trần Tuyết Nhi gả cho hắn.
Vương Nhị phu nhân ôn nhu nói.

- Không, nàng không cần cố ý thúc đẩy, cứ để chính hắn lựa chọn, tự hắn lựa chọn sẽ tốt hơn, hơn nữa nàng để ý quan sát hắn một chút, chỉ cần hắn vừa ý ai, ta sẽ xem xét toàn bộ cho hắn.
Vương chủ bộ rất hào sảng nói.

Vương Nhị phu nhân kinh sợ giật mình nhìn Vương chủ bộ, Trần phủ tiểu thư cũng không phải nô tì, đâu thể nói đôi ba câu là có thể đồng ý gả cho hắn.

Vương chủ bộ biết mình lỡ miệng, vội giải thích nói:
- Mân Nhi, không có hắn cứu viện, nữ nhân Trần phủ đều sẽ bị bọn cướp sát hại hoặc làm nhục, Trần phủ vì báo ân gả con gái cho hắn cũng là chuyện nên làm, chớ ngồi ỳ ở đó, mau đi chuẩn bị xe, sau đó gọi năm tên nha vệ tâm phúc đi theo.

Vương Nhị phu nhân hoàn hồn lên tiếng, mang tâm sự nặng nề mà đi, nàng biết cái người Lục Huyện Úy kia rất quan trọng đối với trượng phu của mình, quan trọng đến mức khiến cho trượng phu mất đi lý trí, vì thế sẽ không tiếc bất cứ cái giá nào. Loại sự tình này làm cho nàng lo lắng, nàng lo lắng trượng phu nhìn lầm người, sẽ gây ra thất bại thảm hại.

Quyển 1 - Chương 59: Diễm nữ Lục Nga

Lục Thất ra khỏi Thư ký Thiên Đường, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, trên thực tế hắn làm ra vẻ trịnh trọng thật ra là muốn tự xem xét lại chính mình, có hơn phân nửa nguyên nhân là do tự bày ra, hắn lo đồng ý như vậy không biết là có đủ thành ý hay không.

Trước đây trong lỗ tai của hắn đã sớm chất đầy hai chữ bè phái, quan hệ thông gia là một loại phương pháp tín nhiệm cơ bản, lần đầu hắn nếm thử xây dựng mối quan hệ bè phái, bất đắc dĩ có loại cảm giác cẩn thận.

Đối với hắn mà nói có được cái thứ khoái cảm uy quyền của người làm quan kia khiến cho hắn khó có thể từ bỏ chức Hộ quân Huyện Úy nho nhỏ. Bản thân hắn phải gánh vác trên vai cuộc sống no đủ của hơn trăm miệng ăn họ Lục, ngoài ra hắn cũng muốn có phú quý và quyền lực, thậm chí là có một vài kiều thê mỹ thiếp để không uổng phí cuộc đời này.

Lục Thất vì sợ mất đi chức quan mà làm việc rất cẩn thận, còn Vương Chủ bạc thì lại nhân lúc thế lực cũ vứt bỏ, vội vàng muốn bồi dưỡng thế lực mới để duy trì quyền điều hành huyện Thạch Đại.

Đàm luận nột buổi ở Thiên Đường, một câu biểu hiện đồng ý việc cầu thân, về phương diện cùng nhau có lợi nhanh chóng kéo gần quan hệ giữa Lục Thất và Vương chủ bộ, trong lúc gọi thúc xưng cháu, nghiễm nhiên hai người đã giống như là thân nhân.

Giờ phút này ánh mắt của Lục Thất có chút đăm chiêu nhìn về phía trước, người đẹp Lục Nga dẫn hắn đi đổi vũ khí, bước đi nhẹ nhàng êm ái ở trước mặt hắn, đôi mông tròn trịa cái eo nhỏ nhắn uốn éo, bộ dáng lẳng lơ mê người lượn lờ trước mắt, mùi thơm phảng phất khiến cho lòng người nảy sinh tà niệm.

Lục Thất toàn thân phát sốt, không kìm nổi nuốt một chút nước bọt, thầm nghĩ nữ nhân này dáng người khuôn mặt nếu như so với Vi Song Nhi tuyệt đối không kém, có lẽ là tiểu thiếp hoặc thiếp tỳ của Vương chủ bộ, Vương chủ bộ thật sự là quá diễm phúc rồi.

Lòng tràn đầy tạp niệm tâm hồn của Lục Thất cũng đi đâu mất, theo Lục Nga bước vào trong một gian phòng thì bỗng nhiên vấp phải ngưỡng cửa, một tiếng gọi to duyên dáng vang lên trong phòng. Lục Thất cả kinh thân thể bổ nhào tới, cánh tay phải chụp mạnh vào lưng của Lục Nga kéo lấy đồng thời thân thể tự nhiên bước vào trong phòng, tay trái duỗi ra chụp lấy eo Lục Nga ôm lấy nàng.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lục Nga hiện lên vẻ đau đớn, tay ngọc duỗi ra bắt lấy tay áo của Lục Thất, duyên dáng hô to:
- Đau, chân của ta đau quá.

Giọng nói nũng nịu lọt vào tai, mùi thơm của cơ thể đập vào mặt, khiến cho trong lòng của Lục Thất rung động, bật thốt lên:
- Có phải là bị đá đau hay không?

- Đau quá à, ngươi mau xem giúp ta.
Lục Nga mặt đau đớn, kéo lấy tay áo van cầu Lục Thất.

- Được, được, nàng đừng kêu nữa.
Lục Thất bị nàng lôi kéo nũng nịu kêu gọi như thế làm cho hoảng hồn, không kịp nghĩ nhiều cúi người ngồi xổm xuống.

Mới vừa ngồi xổm xuống, chỉ thấy dưới làn váy một xích (0,33 m), lộ ra một đôi bắp chân tuyết trắng như ngọc cùng với một đôi giày hoa nhỏ nhắn màu xanh. Lục Thất xem ngẩn ngơ, chợt thấy một cái bắp chân tuyết trắng nâng lên đưa đến trước mặt của hắn.

- Công tử, nhìn xem bắp chân của nô tì có bị thương hay không?
Thanh âm kiều mỵ chọc người vang lên, Lục Thất nóng mặt, tay phải bất giác sờ lên bắp chân, tay trái nhẹ nắm lấy mũi chân giật giật.

- Đau không?
Lục Thất hỏi nhỏ, trong cơ thể lại dâng lên một luồng lửa nóng kích động thú tính.

- Tốt hơn nhiều, đa tạ công tử.
Giọng điệu của Lục Nga càng thêm nhỏ nhẹ.
- Nàng quan hệ thế nào với Vương đại nhân?
Tay trái Lục Thất lại chạm nhẹ vào bắp chân trắng trẻo, hỏi có chút thất thố.

- Công tử, ngài cho rằng nô tì sẽ là ai?
Thanh âm vẫn dịu dàng như trước, làn váy màu lục lại vén lên cao hơn càng lộ ra cái đùi ngọc nhiều hơn nữa, cái mông tròn, cái nơi bí ẩn mơ hồ cũng có thể nhìn thấy được.

Lục Thất tim đập thình thịch, trong cơ thể từng đợt sóng nhiệt dâng lên tới đầu, tay phải của hắn chợt di chuyển, theo đó mà trượt dọc theo đường cong của đùi ngọc mò tới dưới mông. Hô hấp của hắn nặng nề, cùng với tay phải đang di chuyển thì thân thể của hắn cũng đã đứng thẳng, tay phải vươn ra đã nghĩ đến chuyện thuận theo dã tính mà ôm chầm lấy.

Khi hắn đứng thẳng, ánh mắt hắn nhìn thấy vẻ cười cợt trên gương mặt quyến rũ của Lục Nga, đồng thời cũng nhìn thấy trên tường phía sau Lục Nga treo hai bộ vũ khí và trường đao. Lòng của hắn cả kinh, tính cảnh giác của quân nhân đột nhiên trỗi dậy, trong nháy mắt toàn bộ dục niệm tiêu tan.

Tay phải của hắn vươn ra được một nửa bèn chuyển hướng về phía mặt của Lục Nga, nhéo một cái trên khuôn mặt nàng, mỉm cười nói:
- Nàng thật là một mỹ nhân làm cho người ta phải thích.

Lục Nga sửng sốt, Lục Thất cũng chỉ là sờ soạng nàng một chút, đôi mắt nàng quyến rũ cười ôn nhu nói:
- Nếu như nô tì đã là một mỹ nhân vì sao công tử lại không ôm chứ?

Lục Thất chỉ ra phía sau nàng cười nói:
- Ta tới là để đổi vũ khí, sao có thể để cho thím chờ lâu.

Lục Nga ồ một tiếng quay đầu lại nhìn thoáng qua, quay lại cười nói:
- Về sau nô tì giúp công tử thay quần áo nha.

Lục Thất trêu đùa:- Thay quần áo cũng được, nhưng đừng kêu đau nữa, ta có chút chịu không nổi.

Đôi mắt quyến rũ của Lục Nga lườm hắn một chút, cười sẵng giọng:
- Nô tì đau là sự thật.

Nói xong xoay người lắc lắc cái mông tròn đi lấy vũ khí, Lục Thất nhìn thấy lại nuốt một chút nước miếng, Lục Nga này rõ ràng là đang cố ý dụ dỗ hắn, hắn theo bản năng nhìn nhìn cửa một hồi, do dự một chút rốt cục không dám tiến lên hành lạc.

Lục Thất và năm tên nha binh hộ tống kiệu xa (xe có rèm che) của Vương Nhị phu nhân rời khỏi huyện nha. Lục Nga lặng yên tiến vào Thư Ký Thiên Đường, kiều mỵ tựa vào trong lòng ngực của Vương chủ bộ, Vương chủ bộ ngồi trên ghế tự do âu yếm.

- Lão gia, người khách này rất háo sắc, lá gan cũng lớn, nhưng hắn rất có tính cảnh giác.
Lục Nga nũng nịu báo cáo với Vương chủ bộ.

Vương chủ bộ hôn Lục Nga một cái mỉm cười, đương nhiên là trước đó ông ta đã dùng ám hiệu ra lệnh cho Lục Nga quyến rũ Lục Thất. Hiện giờ ông ta cùng với Lục Thất kết thành đồng minh, ông ta là một người mưu mô, tự nhiên sẽ cố sức để tìm nhược điểm của Lục Thất. Sự quyến rũ của Lục Nga bộc lộ nhược điểm háo sắc của Lục Thất, hơn nữa lại tham tiền, lại còn có mối lo về đại gia tộc, Vương chủ bộ sẽ có biện pháp chế ngự Lục Thất rồi.

Trên thực tế Vương chủ bộ rất thích tính cách làm việc cẩn thận và có nguyên tắc của Lục Thất. Tham mà có độ, biết cái gì nên lấy cái gì nên bỏ, của trộm cướp hắn dám tham, mà quân lương thiếu lại tự móc tiền túi chia binh lính, thậm chí tiền thưởng cũng chia đều không hề chiếm lấy một mình, đây mới là người giỏi về trị quân, đâu giống như Ngưu Huyện Úy và Triệu Huyện Úy, hai người kia thu thương phí vào đã rất nhiều, lại còn có lòng tham cắt xén tiền thưởng của binh lính, đó là vì lòng tham không đáy tầm nhìn hạn hẹp.

Vương chủ bộ làm việc luôn luôn cẩn thận, ông ta để cho Lục Thất đảm nhiệm chức Hộ quân Huyện Úy lúc ban đầu mục đích không phải là vì tiêu diệt bọn cướp, mà là vì cung cấp bạc về kinh thành. Bạc chính là vận mệnh của ông ta gắn liền với quyền lực, ông ta sợ bị cướp cho nên theo dõi Lục Thất, muốn để Lục Thất giúp ông ta bảo vệ cung ngân, chỉ có điều sau khi phân công Lục Thất, lại dẫn tới sự bất mãn, ngờ vực vô căn cứ của Ngưu Huyện Úy.

Sự bất mãn của Ngưu Huyện Úy khiến Vương chủ bộ bất an, vừa vặn phía trên lại có người dòm ngó tới chức vụ Hộ quân Huyện Úy, trong đầu ông ta nghĩ sẽ không cần Lục Thất, nhưng vừa mới quyết định không cần, đột nhiên Trần Hổ bị giết rồi.

Trần Hổ chính là quân cờ vơ vét của cải cực kỳ trọng yếu đối với Vương chủ bộ, tuy rằng Trần Hổ bởi vì làm việc lâu năm có khuynh hướng tự chủ, nhưng dù sao Trần Hổ cũng là con cháu của Trần phủ, Trần lão vẫn còn thì Trần Hổ sẽ không dám phản bội Vương chủ bộ.

Cái chết của Trần Hổ Vương chủ bộ không hoài nghi Lục Thất, bởi vì Lục Thất và Trần Hổ không thù oán, cũng chưa hề biết mặt, hơn nữa khả năng Lục Thất biết hành tung của Trần Hổ là không lớn. Người mà Vương chủ bộ hoài nghi lớn nhất chính là Ngưu Huyện Úy, thứ hai chính là Triệu Huyện Úy, hai người này đều có động cơ giết Trần Hổ, Trần Hổ vừa chết thì quyền kiểm soát phố Tây Đại của Vương chủ bộ cũng không còn.

Cái chết của Trần Hổ và sự hoài nghi Ngưu Huyện Úy khiến cho Vương chủ bộ kinh hoảng, sau khi cân nhắc ông ta quyết định tiếp tục dùng Lục Thất thử bồi dưỡng thế lực mới, đồng thời vì trấn an Ngưu Huyện Úy đã đem tất cả các vị trí của phố Tây Đại cho người của Ngưu Huyện Úy, cho nên Vương chủ bộ tiếp tục trọng dụng Lục Thất, căn bản không phải bị hù bởi nạn trộm cướp hoành hành, mà là vì quyền lực cá nhân.

Kết quả ông ta may mắn kế dùng Lục Thất của ông ta là chính xác. Triệu Huyện Úy ra tay độc ác lần thứ nhất, thiếu chút nữa phá hủy căn cơ quyền thế của ông ta, sau chuyện này Vương chủ bộ vừa sợ vừa hận, đột nhiên nhận ra thế lực của mình đang lặng lẽ sụp đổ, ông ta vội vàng chuyển mục tiêu về phía Lục Thất, ông ta phải bồi dưỡng Lục Thất chia hết binh quyền và thế lực ở trong thành của Ngưu Huyện Úy, ép Ngưu Huyện Úy không dám vứt bỏ ông ta.

Ông ta quyết định đem cửa thành phía tây giao cho Lục Thất nắm trong tay. Quan binh ở cửa thành phía tây không chỉ là thủ cửa thành, trên thực tế còn kiêm luôn quản lý trị an của phố Tây Đại, tương đương đem phố Tây Đại giao cho Lục Thất phụ trách, đương nhiên chắc chắn là Vương chủ bộ sẽ không để cho Lục Thất thu thương phí, mục đích chỉ là tước đoạt quyền cai quản phố Tây Đại của Ngưu Huyện Úy.

Lục Thất chỉ có nghe nói linh tinh về những chuyện ở quan trường nhưng vẫn chưa tự mình trải qua, bây giờ hắn đối với quan trường hết thảy là ném đá vượt sông, cũng không biết các loại tính toán của Vương chủ bộ, nhưng có một điều hắn có thể xác nhận, Vương chủ bộ là thật sự muốn dùng hắn.

Tất nhiên có tiến vào con đường quan trường, lại còn chuyện chấn hưng cả tộc Lục thị, Lục Thất tự nhiên phải bày ra thái độ đều là thành ý, trải qua những trao đổi ở Thư Ký Thiên Đường, hắn đối với Vương chủ bộ có chút thiện cảm, có lẽ là bởi vì cộng thêm kiến thức về tình hình trong nước.

Bánh xe lăn vang, tiếng vó ngựa lộc cộc, Lục Thất ở bên trái xe nhìn thẳng về tình hình ở phía trước. Bên trong xe ngựa lại có một đôi mắt đẹp từ khe hở màn xe, yên lặng quan sát Lục Thất, đương nhiên đó chính là Vương Nhị phu nhân.

Quyển 1 - Chương 60: Xem giai nhân

Lúc này trong nội tâm của Vương Nhị phu nhân vô cùng phức tạp, nhà mẹ đẻ của nàng là Tống phủ xã Thất Lý, trượng phu Vương Chủ bộ dứt khoát từ bỏ quan hệ tốt đẹp với Tống phủ, khiến cho Vương Nhị phu nhân hoảng loạn. Tuy rằng Vương chủ bộ luôn đối tốt với nàng, còn thề son sắt hứa cả đời yêu thương lẫn nhau giúp đỡ lẫn nhau, nhưng Vương Nhị phu nhân không còn là thiếu nữ thanh xuân chưa từng trải việc đời, nàng biết lời hứa của đàn ông với phụ nữ không hề đáng tin cậy, nhất là nàng chỉ sinh được một mụn con gái, đó là nhân tố khiến nàng không có địa vị vững chắc ở nhà họ Vương.

Nên làm như nào cho phải đây? Vương Nhị phu nhân lo sợ nghi hoặc vắt óc suy nghĩ, nàng hiểu rõ tính quan trọng của Lục Thất đối với Vương chủ bộ, cũng hiểu rõ Vương Chủ bộ thất thế thì nàng sẽ mất đi tất cả, nhưng trượng phu và nhà mẹ đẻ lại đối đầu nhau, đối với nàng cũng đầy nguy cơ, nàng nhất định phải tìm được một phương pháp lưỡng toàn để giải quyết.

- Thím, xin dừng xe một chút.
Cửa xe bị gõ nhẹ hai cái, tiếp theo là giọng ôn tồn của Lục Thất.

Xe ngựa dừng lại, Vương Nhị phu nhân đang vắt óc suy nghĩ bị giật mình, không hiểu Lục Thất dừng xe ở trên đường xã, bảo nàng xuống là có ý gì?

Nàng do dự một chút dùng tay đẩy rèm vải cửa xe, dịu dàng hỏi:
- Hiền chất, có chuyện gì mà dừng xe ở đây vậy?

Lục Thất chỉ vào rừng trúc bên đường, nói:
- Thím à, có một thứ ta muốn giao cho trọng thúc, thứ đó có lẽ rất quan trọng đối với trọng thúc, mời thím theo ta đi qua đó, tận mắt thấy ta lấy vật đó giao cho thím mang về.

Vương Nhị phu nhân nghe xong nghi hoặc khó hiểu, nhìn thoáng qua nét mặt bình thản của Lục Thất, ngẫm nghĩ chắc Lục Thất không có gì ghê gớm, nàng do dự một chút rồi đẩy cửa xe, sau khi xuống xe lại thấp thỏm đi theo Lục Thất vào rừng trúc.

Vừa vào rừng trúc chừng năm mét, Lục Thất dùng trường đao cắm xuống một gốc cây trúc già, đào đất lên, rất nhanh đã đào được một bọc vải xanh, phủi vài cái mới đưa cho Vương Nhị phu nhân.

- Thím, đây là phỉ chứng khi ta tiêu diệt phỉ đã lấy được, xin thím mang về đưa cho trọng thúc, trước khi giao cho trọng thúc đừng để người nào biết trong đó là cái gì, nếu không sẽ khiến người ta hiểu lầm là câu kết với phỉ đấy.
Lúc này Vương Nhị phu nhân mới yên tâm, nhận túi đồ, cùng Lục Thất quay trở lại xe ngựa.

Sau khi xe ngựa tiếp tục đi Vương Nhị phu nhân vô cùng tò mò bọc đồ bên cạnh, bằng xúc cảm dường như trong bọc đồ là quần áo, nhưng sao quần áo lại là phỉ chứng quan trọng chứ, nhìn một lúc lâu rốt cuộc nàng không kìm nén nổi đã mở bọc đồ ra.

Trong bọc đồ đúng là mấy bộ quần áo, hơn nữa có một bộ rất giống quan phục, bên trên quan phục có một công văn và một túi vải vuông màu xanh, Vương Nhị phu nhân mở công văn ra, vừa đọc đã hoảng sợ, đây là một tờ công văn bổ nhiệm quan viên, hơn nữa là công văn bổ nhiệm của Chu quốc, tiếp tục mở túi vải vuông màu xanh ra, đó chính là một viên kim ấn.

Vương Nhị phu nhân gói kỹ bọc đồ lại nguyên trạng, nàng hiểu phỉ chứng chính là chứng minh gian tế địch quốc, hơn nữa nàng cũng hiểu vì sao Lục Thất lại cho nàng cùng đi lấy, hiện tại Lục Thất giao phỉ chứng này cho Vương chủ bộ, chứng minh thành ý hắn sẵn sàng góp sức vì Vương chủ bộ.

Thật ra Lục Thất giao gói đồ của trùm thổ phỉ cho Vương chủ bộ, một là bề ngoài tỏ thành tâm, hai là chứng minh mình không hề nuốt hết số vàng lớn, gói đồ như này, giả bộ có nhiều quần áo cũng không thể nào có nhiều vàng, dù sao gói đồ này đối với hắn cũng không có tác dụng gì, hắn bảo Vương Nhị phu nhân đi theo là chứng minh dù hắn đảm nhiệm chức vụ hay không thì đều không có gian lận.

Đoàn người thuận lợi đến Trần phủ xã Đông Lưu. Lúc này Trần phủ vẫn còn chìm đắm trong đau buồn mất đi người thân, linh bằng đã dựng, mùi thơm của nhang, một nhóm hòa thượng ở ngoài linh bằng thiết lập đàn siêu độ vong linh người chết, nô bộc trong phủ người nào người nấy đều mặc tang phục, vẻ mặt nghiêm túc.

Vương Nhị phu nhân đến nhận được sự tiếp đãi long trọng, ba mươi mấy nữ quyến của Trần phủ toàn bộ ra đón, địa vị của vợ nhờ ở chồng, địa vị của Vương chủ bộ không kém gì lão đại nhân của Trần phủ.
Lục Thất lẫn ở trong đám nha binh, được một vị Phó tổng quản khách khí mời đến phòng bên để chiêu đãi, chủ đối chủ, người hầu dĩ nhiên do tôi tớ tiếp đón, người trong Trần phủ không hề phát hiện ân nhân của họ lại ở trong đám nha binh.

Trong khi chờ đợi ở Trần phủ, năm tên nha binh còn lại rốt cuộc vẫn nhận ra Lục Thất, có người to gan tới chào hỏi, Lục Thất giải thích là Vương chủ bộ bí mật lệnh cho hắn đóng giả làm binh lính hộ tống Nhị phu nhân, nguyên nhân giả trang làm binh lính là sợ Ngưu Huyện úy và Triệu Huyện úy có chỗ hiểu lầm, hắn dặn năm người không được nhiều lời nói lung tung.

Năm nha binh cũng được coi là tâm phúc của Vương chủ bộ, đều sảng khoái đồng ý, trên thực tế họ sẽ không giữ được mồm miệng đấy, trong nha binh hơn phân nửa đều là người của Triệu Huyện thừa, gián tiếp thì cũng là người của Triệu Huyện úy, nếu không Vương chủ bộ sao lại gấp gáp bồi dưỡng thế lực quan binh chứ.

Sau khi chờ đợi hai canh giờ, Vương Nhị phu nhân trở về thành, Trần phủ chuẩn bị xe đưa các tiểu thư Trần phủ, khiến Lục Thất bất ngờ chính là tiểu thư chưa gả của Trần phủ lại có hơn chín người, khi lên xe chín vị tiểu thư lớn nhỏ người nào cũng cúi đầu nặng nề lên xe, Trần phủ có tang làm các nàng không dám nhìn lung tung, đương nhiên càng không thể biểu hiện vui vẻ.

Sau khi xe chạy về hướng Hương Bảo Đông Lưu năm sáu mét, bên trong hai chiếc xe có tiếng cười nói, rất nhanh màn xe được vén lên, gương mặt xinh đẹp của các cô gái nhìn ra ngoài, các nàng không phải là nhìn người mà là nhìn rừng trúc, điền dã cùng với nắng ấm trời trong bên ngoài.

Tâm trạng của Lục Thất lại khác thường, hết sức khẩn trương, không thể tưởng tượng được mình sẽ có một màn ngắm mỹ nhân thú vị ướt át như thế, hắn giả bộ như không có việc gì, dùng mắt liếc trộm mặt các cô gái.

Nhà phú quý ít người xấu, các tiểu thư nhìn ra ngoài mỗi người đều là một xinh đẹp, chỉ tiếc đều là những cô gái mười hai mười ba tuổi, có bốn vị tiểu thư mười sáu mười bảy tuổi trở lên thủy chung không lộ diện, tới độ tuổi trưởng thành các cô gái đều có tự tôn, dù muốn ngắm nhìn bên ngoài cũng sẽ nhẫn nại duy trì dáng vẻ thục nữ.

Lục Thất nhìn ra ngoài một lúc khá thất vọng, hắn yêu cầu tiểu thư nhỏ nhất mười hai tuổi là một loại bảo thủ tâm lý, sợ tiểu thư trưởng thành thì thật sự là nhìn không vừa mắt, kỳ thật chỉ cần hắn nhìn trúng tiểu thư trưởng thành, hắn chắc sẽ không chọn cô gái nhỏ tuổi đấy.

Khi xe đi được một phần ba lộ trình, đang lúc Lục Thất phát sầu thấy mặt của sáu bảy tiểu thư non choẹt, xe của Vương Nhị phu nhân đi trước ghé vào bên đường dừng lại, hai xe phía sau dĩ nhiên cũng phải dừng bên đường theo.

Vương Nhị phu nhân xuống xe, đi đến hai xe phía sau, ôn hòa nói:- Trời nóng quá, các ngươi cả ngày ở trong phủ không dám ra ngoài, nơi này có khu rừng trúc, đi ra hít thở không khí, ngắm cảnh đẹp bên ngoài đi.

Tiếng vui mừng hô vang, lập tức cửa xe được mở ra, một tiểu thư dưới mười bốn tuổi đi ra, tiếp theo lại kêu ầm lên kéo một vị tiểu thư trưởng thành xuống xe. Tim của Lục Thất nhảy dựng lên, biết Vương Nhị phu nhân tạo điều kiện cho mình, hắn vội vàng thong thả xuống ngựa, ánh mắt lại chăm chú nhìn về phía các tiểu thư.

Lúc này hắn đã thấy rõ, các tiểu thư xuống xe lập tức nhìn khắp nơi, vẻ mặt đầy vui sướng tay ngọc cầm quạt khẽ đuổi cơn nóng, bên trong xe đúng là rất nóng, đi ra tầm nhìn rộng rãi lập tức thả lỏng thân mình.

Đôi mắt như chim ưng của Lục Thất như đang nhìn chăm chú vào con mồi, nhanh chóng đã tóm được con mồi bên ngoài. Chỉ liếc mắt một cái lòng hắn đã dao động rồi, bốn vị tiểu thư trưởng thành dung mạo mỗi người một vẻ không kém gì Vận Nhi, trong đó có hai người thật sự xuất chúng.

Một vị mặc váy xuyên lan, tuổi chừng mười sáu mười bảy, lông mi cong vút đôi mặt đẹp đẽ, mũi cao môi đỏ, xinh đẹp diễm lệ.

Một vị khác cũng mười sáu mười bảy tuổi, mặc váy lụa vàng nhạt, làn da trắng mịn như tuyết đầy kiều mỵ, mắt như thu thủy, thanh lịch như tiên tử, hai vị tiểu thư này xinh đẹp tương xứng, nhưng mỗi người một vẻ, người như đóa thược dược đẹp nhất, người như hoa lan thanh lịch nhất.

Lục Thất quay mặt về phía rừng trúc, tim đập thình thịch khẽ lựa chọn, hai vị tiểu thư đẹp mỹ lệ này khiến lòng hắn xao động, nhưng cũng cho hắn một lựa chọn khó khăn, con người chính là động vật tham lam, trước mắt có một ổ bánh mì thì cầm lấy ăn ngay, nhưng nếu có thêm một chiếc bánh gạo ngon, nhất định sẽ không chút do dự mà chọn chiếc bánh có vị ngon nhất.

- Lục binh vệ, ngươi lại đây.
Vương Nhị phu nhân vừa thấy Lục Thất quay đầu nhìn về phía rừng trúc, trong lòng biết Lục Thất nhìn rõ rồi, tức thời dùng mệnh lệnh gọi hắn.

Trong lòng Lục Thất vẫn chưa lựa chọn được người nào, nghe gọi đành phải đi đến cung kính hành lễ nói:
- Phu nhân có gì chỉ bảo ạ.

Vương Nhị phu nhân nói:
- Cậu lại đây, ta có việc cho cậu xử lý.
Nói xong quay người đi đến chỗ đầu xe.

Tới đầu xe khoát tay ra hiệu, phu xe biết điều rời khỏi đi vào rừng trúc hóng gió, Lục Thất bước tới một cách tự nhiên, cũng không hề khiến cho các tiểu thư và nha binh nghi ngờ, bởi vì chủ tử chỉ bảo cấp dưới làm việc luôn luôn đơn độc mật lệnh như thế.

- Nhìn trúng ai.
Vương Nhị phu nhân nhìn Lục Thất ôn nhu hỏi.

Lục Thất chần chờ, hắn đương nhiên không thể lại quay lại nhìn các tiểu thư. Thấy hắn chần chừ, Vương Nhị phu nhân lại dịu dàng nói:
- Có phải chọn trúng tiểu thư mặc váy xuyên lan và váy màu vàng hay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau