KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 556 - Chương 560

Quyển 5 - Chương 10: Khai phong phủ

Hai canh giờ sau, quan của địa phương và nhóm quan huyện đều đến đây, vừa nhìn thấy cảnh tượng đầy máu, sắc mặt của ai cũng thay đổi, hơn trăm quan binh phong tỏa hiện trường, sau khi cẩn thận nhìn xong, đã cùng đưa ra một kết luận, lập tức cho người đi thông báo, đây không phải vụ cướp bình thường, sứ đoàn bị áp hại được mời đến thị trấn, chờ triều đình Chu quốc hồi âm.

Lục Thất vừa ở lại thị trấn Nhữ Âm thì một lúc ở luôn mười ngày, Thứ sử Dĩnh Châu chỉ cho phép bọn họ đi lại trong thành, còn phái người giám hộ, ai đi ra khỏi khách điếm đều có quan binh đi theo sau. Mười ngày sau, triều đình Chu quốc phái quan Lễ bộ và ba trăm cấm quân tới, tiếp nhận bảo vệ Thái tử Đường quốc đi Khai Phong Phủ.

Khai Phong Phủ còn được gọi là Biện Kinh, là đông đô của Chu quốc, mà tây đô của Chu quốc là Lạc Dương. Quy mô của thành trì Khai Phong Phủ lớn hơn Giang Ninh rất nhiều, trong thành phân ra nội thành, ngoại thành và Hoàng thành. Ngoại thành là do Hoàng đế Chu quốc mười mấy năm trước bắt đầu cho xây dựng, khiến cho phủ Khia Phong đã trở thành thiên hạ đệ nhất thành trì.

Sau khi Lục Thất đi vào Khai Phong Phủ, được sắp xếp ở lại Hồng Lư tự, chuyện kế tiếp không liên quan nhiều lắm đến Lục Thất, Mạnh Thạch lại trở thành người bận rộn, Thái tử lại giống như rối gỗ chập nhận mọi sự sắp xếp, chờ Hoàng đế Chu quốc triệu kiến, sau đó chúc thọ, Thái hậu Chu quốc đã là bà lão bảy mươi tuổi.

Lục Thất thật sự rung động trước quy mô thành trì của Khai Phong Phủ đây, cảnh tượng phồn hoa trong thành khiến hắn cảm thấy mới mẻ, sự phồn hoa của Khai Phong Phủ khác với Giang Ninh, là một loại phồn hoa giản dị, trên đường đa số đều là người ăn mặc bình thường đang bận rộn làm việc, mà Lục Thất lúc trước vào Giang Ninh thấy trên đường đều là người mặc áo gấm, khắp nơi đều là văn nhân nhàn nhã.

Trong Khai Phong Phủ có vài con sông, khiến cho Khai Phong Phủ có thể đi đường thủy ra bên ngoài, giao thông tiện lợi đa dạng, khiến cho Khai Phong Phủ có thể nhận vào hoặc chuyển ra một lượng lớn vật chất, trong thành quảng đại, cũng đã có một số lượng lớn nhân khẩu ở lại, có người mới thật sự có sự phồn hoa chân chính.

Lần này Lục Thất đến Chu quốc, bên ngoài là bị ép buộc đến Khai Phong Phủ, thật sự là hắn muốn đến tìm hiểu tình hình Chu quốc, hắn lấy cớ là bái kiến nhạc phụ, mang theo Lý Võ rời khỏi Hồng Lư tự, đi làm việc mình định làm , bởi vì là đi gặp Ung Vương nên hắn không thể để cho Tiểu Điệp đi theo, mà Hoa Đào đã mang theo mật thư rời khỏi.

Mật thư Lục Thất giao cho Hoa Đào nội dung rất mịt mờ, một là báo bình an, hai là dặn dò huynh trưởng là Trương thị tìm thân nhân trong tộc , ba chính là để cho Hoa Đào nhận chứ Huyện úy. Nếu tin vào tay địch, sẽ tạo thành nói gạt, tới tay Tân Cầm Nhi, Tân Cầm Nhi tự nhiên sẽ hiểu được, mà Lục Thất từng nói qua với huynh trưởng, nếu nhận được bất cứ tin gì đều phải chuyển đến Phúc Châu.

Lục Thất trên đường đi , nhập gia tùy tục, hắn và Lý Võ đều mặc bào y bình thường, cái gọi là trên làm dưới theo, Hoàng đế Chu quốc không xa hoa, cho nên quan dân cao thấp Chu quốc ngay cả có bạc cũng không dám khoe khoang, tận lực khiêm tốn, hơn nữa địa vị phú thương Chu quốc không cao.

Lục Thất đã thăm dò kĩ, Ung Vương, không hẳn là Ung quốc công kiêm Lũng Tây quận công, nhạc phụ trên danh nghĩa của hắn ở ngoài thành Khai Phong, là khu nhà ở bắc thành, cách sông năm trượng.

Trong Khai Phong Phủ, có thể ở lại nội thành, ngoại trừ cư dân vốn dĩ ở đó, bình thường quan viên có chức vụ trong triều đình mới có thể ở lại trong nội thành, đương nhiên, không phải là nội thành tôn quý hơn ngoại thành mà rất nhiều người có thân phận cao quý cũng ở bên ngoài ngoại thành.

Lục Thất không thuê xe, mà là đi bộ theo hướng bắc dọc theo phố Mã Hành, trên đường đi ngắm cảnh xem người, ngẫu nhiên còn đi vào một số cửa hàng hỏi thăm, đi được không lâu, Lục Thất liền phát hiện đằng sau có hai người theo dõi, hắn cũng không thèm để ý, đương nhiên không biết đường nên phải hỏi thăm.

Tới ngoại thành hỏi thăm gần một giờ, mới tìm được Lũng Tây quận công phủ, vừa nhìn thấy Lũng Tây quận công phủ, Lục Thất có chút cứng họng, còn nói cái gì mà ở bên sông, căn bản chính là một tòa nhà hẻo lánh nhất, nhà cửa cũng không có khí phách Vương phủ, mà là một loại khí tức của nhà giàu bình thường.

Lục Thất tự mình gõ cửa, cửa mở, bên trong có một người trung niên mặc áo giáp bình thường, hắn thi lễ nói:
- Tại hạ Lục Thiên Phong đến từ Đường quốc, xin hỏi Quốc công có nhà không?

Người trung niên ngẩn ra, đánh giá Lục Thất một chút, mới ôn hòa nói:
- Ngài là Ngô Thành Quận mã gia?

Lục Thất ngẩn ra, loại xưng hô này nghe có chút không được tự nhiên, hắn bình thản nói:
- Đúng, tại hạ là Ngô Thành quận mã.

- Ồ, Quận mã gia mời vào, Quốc công đang ở trong phủ.
Người trung niên tránh đường, khách khí mời, Lục Thất gật đầu đi vào.

Vừa đi vào cửa, liền nhìn thấy cảnh tượng của một nhà giàu, phía trước là một đại viện, sau đó là ốc trạch, giữa ốc trạch là phòng, đằng sau còn có mấy tòa nhà, Lục Thất được dẫn vào trong sảnh, sau đó người trung niên đi bẩm báo.

Lục Thất đứng ở trong sảnh, Lý Võ không kìm nổi nói:- Đại nhân, nơi này cũng quá vắng vẻ rồi, chỉ thấy có mỗi một người, Ung quốc công như thế nào cũng phải có rất nhiều hộ vệ đi.

- Đang ở nước khác, lại không có giá trị con tin, đương nhiên bị xem nhẹ, chỉ sợ hộ vệ đi theo Ung quốc công đến Chu quốc đều bị Chu quốc điều đi hết rồi.
Lục Thất bình thản nói.

- Chu quốc sẽ điều hộ vệ Đường quốc đi dùng sao?
Lý Võ khó có thể tin nói.

Lục Thất cười nói:
- Sao lại không thể, Chu quốc nếu đã phong Ung quốc công là Lũng Tây quận công, vậy tự nhiên hộ vệ theo tới cũng sẽ được phong quan, sau đó bị điều đến một nơi khác bán mạng vì Chu quốc.

Lý Võ giật mình gật đầu, Lục Thất cũng âm thầm lắc đầu, hắn nói như vậy trên thực là do con trưởng của Lâm tổng tiêu đầu, bây giờ Ung quốc công đã không còn giá trị lợi dụng, vậy đương nhiên con trưởng của Lâm tổng tiêu đầu đương nhiên cũng không còn đi theo Ung quốc công, tất nhiên sẽ dùng phương pháp đi nhậm chức quang minh chính đại rời khỏi Ung quốc công, trở thành quan viên chân chính của Chu quốc.

Một lát sau, người trung niên đã quay trở lại, cung kính nói:
- Quận mã gia, Quốc công nói không phải là người ngoài nên mời đến thư phòng gặp mặt.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Được phiền ngươi dẫn đường.

Ra khỏi sảnh đi về phía nhà sau, Lục Thất cũng nhìn thấy bốn vệ sĩ mặc giáp, hắn mỉm cười gật đầu, bốn hộ vệ kia cũng vội chào theo nghi thức quân đội, trong mắt bọn họ Lục Thất thấy được có một loại khát vọng cùng sung sướng, cũng có thể nói là một loại cảm giác thân thuộc như thân nhân.

Tới bên ngoài thư phòng rồi, Lục Thất sai Lý Võ dâng lên bao lễ vật, là một cái nghiên mực đuôi rồng và năm cái bút lông thượng phẩm, nếu đã là lần đầu tiên gặp nhạc phụ, Lục Thất dù thế nào cũng phải thể hiện chút tấm lòng tôn kính.

- Vào đi.Cửa thư phòng vốn đã mở, bên trong truyền ra giọng nói thản nhiên.

Lục Thất nghe xong âm thầm lắc đầu, hắn biết rằng bây giờ Ung quốc công chính là cá chậu chim lồng, căn bản không biết Đường quốc xảy ra chuyện gì, cho dù là có biết, cũng là do Chu quốc đồng ý cho biết, giống như chuyện Đường quốc mất đi phía tây, chỉ còn lại bốn Châu, Ung quốc công nói như vậy là đang khoe khoang tôn nghiêm của mình.

Lục Thất cất bước đi vào, mắt nhìn quan một lượt xong hơi giật mình, thư phòng không tính là lớn tràn ngập mùi trầm hương, trên tường còn treo rất nhiều tranh vẽ đẹp, trong thư phòng còn có một nam hai nữ, hơn nữa đều ngồi bên cạnh thư án, người nam đứng sau thư án hạ bút viết cái gì đó, hai nữ nhân mặc váy đứng bên sườn thư án.

Lục Thất đi vào trong phòng im lặng nhìn, nam nhân mặc nội bào thùng thình, mặt như quan ngọc, ngũ quan đoan chính, là một người trung niên khí chất nho nhã, khi múa bút thần thát rất có phong cách quý phái, hoặc là nói, có một loại khí độ dù Thái Sơn có sụp đổ cũng không thay đổi.

- Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, rõ ràng là bị rơi vào hoàn cảnh khốn đốn, vẫn không biết tình thân và lung lạc lòng người, đúng là cùng với Lý Quốc Chủ là cá mè một lứa.
Ấn tượng đầu tiên của Lục Thất đối với nhạc phụ trên danh nghĩa chính là khinh thường.

Chờ một lúc, Ung quốc công để bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lục Thất nói:
- Ngươi chính là chồng của Thiền Nhi?

- Vâng, Thiên Phong bái kiến quốc công gia.
Lục Thất cung kính đáp lại, nhưng lại không gọi nhạc phụ, cũng không xưng tiểu tế, trực thiếp liền buông tha việc nhận thân thích với Ung quốc công.

Ung quốc công hơi giật mình, xoay người đi đến trước thư án, đi đến ngồi xuống ghế dựa chuyên dùng để đãi khách, cũng không cho Lục Thất ngồi, mà nhìn Lục Thất bình thản hỏi:
- Ngươi tới là phụng lệnh của Quốc Chủ sao?

- Đúng vậy, Quốc Chủ bệ hạ hạ lệnh cho Thiên Phong hộ tống Thái tửu điện hạ đến Khai Phong Phủ Chu quốc.
Lục Thất cung kính trả lời.

- Ồ, Thái tử đã đến Chu quốc rồi à.
Ung quốc công nhướn mi nói.

- Đúng vậy, sứ thần Chu quốc truyền tin đến nói ngày Thái hậu chúc thọ muốn Thái tử đến tham gia, Thái tử có hiếu nguyện ý đến Chu quốc chúc thọ, cùng sẽ thỉnh cầu Hoàng đế Chu quốc thả Quốc công gia quay về Đường quốc.
Lục Thất cung kính trả lời.

Ung quốc công sắc mặt thay đổi, bình thản nói:
- Ngươi nói là Thái tử sẽ thỉnh cầu đển bản công quay về.

- Đúng vậy, Thái tửu nói, ngài nguyện ý thay thế Quốc công gia ở lại Chu quốc.
Lục Thất bình thản trả lời.

- Tốt, Thái tử cháu họ của bản công đúng là có hiếu.
Ung quốc công mỉm cười nói.

Quyển 5 - Chương 11: Ý chỉ

Lục Thất nghe xong mà phát lạnh trong lòng. Hắn đến gặp Ung Quốc công, vốn đã hơi có ý muốn lợi dụng. Lợi dụng Ung QUốc công sau này thay Lý Quốc chủ đầu hàng. Tông thất Đường quốc có nhân vật đại biểu đầu hàng Tấn quốc, thì có thể giảm thiểu những lời không hay về việc hắn là thần mà phản nghịch quân chủ. Sự đầu hàng của Thái tử Đường quốc, hiệu quả không bằng Lý Quốc chủ và Ung Quốc công.

Nhưng bây giờ Lục Thất hoàn toàn từ bỏ ý định muốn lợi dụng. Hắn không muốn sau này phải cho Ung Quốc công bất kì phong thưởng nào, cũng chính là triệt để không xem Ung Quốc công là thân cận nữa. Nếu Đường quốc diệt vong, Ung Quốc công này cũng không cần sống nữa, bí mật thân thế của Tiểu Phức, không thể bị đem ra đàm tiếu.

- Quốc Công gia gia, Thái tử điện hạ từng nói, lúc tấn kiến Hoàng đế bệ hạ của Chu quốc, ngài ấy sẽ xin cho ngài được thả về nước. Nhưng Hoàng đế bệ hạ của Chu quốc có đồng ý hay không, vẫn còn chưa biết được.
Lục Thất ôn hoà nói.

Ung Quốc công bình tĩnh gật đầu, hỏi:
- Đường quốc bây giờ như thế nào rồi? Nghe nói Vũ Văn thị tạo phản chiếm cứ phía tây, thành lập Nguỵ quốc?

- Vâng, nhưng Đường quốc bây giờ đã ổn định rất nhiều rồi.
Lục Thất trả lời.

- Đã nói là không nên dung túng cho Vũ Văn thị phát triển lớn mạnh. Lúc trước bổn công dùng đại quân giải quyết những tên có lòng tạo phản của Vũ Văn thị càng sớm càng tốt. Kết quả là không những không chịu nghe, bệ hạ còn tin chắc là bổn công có dụng ý khác.
Ung Quốc công cau mày nói.

Lục Thất không nói gì. Ngừng được một lúc, Ung Quốc công lại hỏi?
- Bây giờ trong nước đều là những người nào cầm quân?

- Bây giờ Quốc chủ điện hạ đã trọng dụng người có năng lực cầm quân. Kinh Khẩu có Lâm Nhân Triệu đại nhân; Kim Đàn cũng có đại quân phòng thủ, lĩnh quân là Vương Văn Hoà đại nhân; Trì Châu có Chu Lệnh Tân đại nhân; Hoàng Phủ Kế Huân nhậm chức “Đô chỉ huy sứ”. thống lĩnh đại quân kinh thành.
Lục Thất bình thản trả lời.

Ung Quốc công cau mày nói:
- Những người khác thì còn được, nhưng tại sao lại để Hoàng Phủ kế Huân thống lĩnh đại quân kinh thành? Hoàng Phủ Kế Huân chỉ là tên không có năng lực, đáng lẽ phải đề bạt một người từ trong Trung lanh tường của kinh thành lên mới phải chứ.

- Quốc chủ bệ hạ vô cùng tín nhiệm Hoàng Phủ Kế Huân.
Lục Thất nói trắng ra.

Ung Quốc công gật đầu, đột nhiên hỏi:
- Ngươi không lĩnh quân sao?

- Hạ quan lại là Ninh Quốc Quân, Đô Ngu Hầu.
Lục Thất bình thản đáp.

Ung Quốc công “ồ!” một tiếng. Lục Thất lại nói:
- Quốc Công gia, hạ quan vội đến đây để truyền tin, bây giờ phải quay về bảo vệ Thái tử điện hạ. Nếu có tin gì mới, hạ quan sẽ cho người đến đưa tin gấp. Bây giờ hạ quan nên cáo lui rồi.

Ung Quốc công ngẩn ra, thì đã thấy Lục Thất hành lễ. ông ta chần chừ một lúc rồi nói:
- Được, ngươi về đi.

- Quốc Công gia xin yên tâm, có tin gì tôi sẽ lập tức cho người đến báo ngay.
Lục Thất lại cung kính bảo đảm, rồi sau đó quay người đi ra bên ngoài. Hắn không có nhẫn nại ở đây tốn hơi thừa lời với ông ta.

Rời khỏi thư phòng, Lục Thất lại mỉm cười cáo từ với đám thị vệ. Đám thị vệ vội hành quân lễ tiễn hắn. Cuối cùng là một tướng quan trung niên tiễn Lục Thất ra khỏi cái nơi gọi là “Lũng Tây quận công phủ”.

Đi xa rồi, Lục Thất mới tiện tay đưa gói quà cho Lý Võ. Lý Võ ngẩn người, hỏi:
- Đại nhân sao không có tặng cho Quốc công?
- À, lễ này ít quá. Ta sợ Ung Quốc công không thích, vậy thì thà không tặng còn hơn.
Lục Thất cười nhạt giải thích. Lý Võ “ồ!” một tiếng, nghe là biết y không tin.

*****

Lục Thất trở về Hồng Lư Tự, bắt đầu cuộc sống ẩn cư. Hai ngày sau, Thái tử được tuyên triệu vào Hoàng thành Chu quốc, Mạnh Thạch đi cùng, mãi cho tới gần hoàng hôn mới trở về Hồng Lư Tự.

Lục Thất thấy tinh thần của Thái tử rất tốt, trao đổi qua mới biết Thái tử đã gặp Hoàng đế Chu quốc, nói Hoàng đế Chu quốc đối với y rất hoà khí, nói với y rất nhiều chuyện, hỏi về Đường quốc, và cũng có nhắc đến Lục Thất. Nói Lục Thất có thể giết chết sáu mươi lăm kẻ địch giữa lúc tên lao tới như mưa, đúng là một võ tướng dũng mãnh. Lục Thất nghe mà thầm lẩm bẩm trong lòng.

Thái tử cũng đã nói chuyện xin cho Ung Quốc công được thả về nước, Hoàng đế Chu quốc đã đồng ý, cũng đồng ý Thái tử có thể mua cửa tiệm ở Chu quốc, còn về nhà cửa thì không cần mua, Hoàng đế Chu quốc nói sẽ ban tặng cho y.

Thái tử trông có vẻ rất yên tâm, Mạnh Thạch thì lại cau mày như có tâm sự. Lục Thất cũng không hỏi nhiều, vì hắn cũng có tâm sự. Hắn đanh tính xem có cần phải chạy trốn không, bây giờ hắ đã bị hoàng đế Chu quốc chú ý tới, đây chẳng phải việc tốt gì cả.

Hôm sau, Lục Thất sai Lý Võ đi đưa tin cho Ung Quốc công. Sau khi Lý Võ về chưa được bao lâu, đột nhiên có Thái giám đến truyền chỉ. Thái tử vội quỳ xuống tiếp chỉ, nhưng không ngờ thái giám đó lại cho tất cả mọi người cùng quì sau Thái tử nghe chỉ, không được quì ở một bên.

- Phụng thiên thừa vận, theo chỉ ý của Hoàng đế Đại Chu, phong Quốc chủ Đường quốc Lý Dục là Ngô Vương, gia ân khai phủ nghi. Trai trưởng của Ngô Vương là Lý Trọng Thanh được phong Thế tử Ngô Vương. Ban, phủ đệ Ngô Vương một căn, nô tài một trăm người, ruộng tốt ngàn mẫu. Khâm thử.
Thái giám cao giọng tuyên chỉ, dứt lời cả sảnh đường đều thất kinh.

Thái tử ngẩng đầu kinh hoàng không biết phải làm như thế nào. Thái giám lại cao giọng lạnh lùng nói:
- Lý Trọng Thanh, còn không mau tiếp chỉ.

- Thần, tiếp chỉ, tạ ân. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Thái tử kinh hoàng đưa tay lên và đáp lại.

Thái giám mỉm cười đặt thánh chỉ vào trong tay Thái tử, nhỏ giọng nói:
- Mời Thế tử Ngô Vương đứng sang bên.

Thái tử nghe nói vậy, đứng dậy bước sang bên trái, rồi đứng đó quan sát thì thấy thái giám lại lấy ra một cuộn thánh chỉ khác nữa, y cao giọng tuyên chỉ:- Phụng thiên thừa vận, theo chỉ ý của Hoàng đế Đại Chu, tướng sĩ của Ngô Vương có công hộ tống Thế tử Ngô Vương đến triều kiến. Ban cho Lục Thiên Phong, Vương Anh, Lưu Tiến, Triệu Nguỵ, Ban Hoành, Mã Liên Thành, Trương Long chức “Trí quả giáo uý” của Đế quốc Đại Chu. Các tướng sĩ có công khác thì ban cho chức “Dực huy giáo uý”, nhậm chức vệ quân của Ngô Vương phủ. Khâm thử.

- Thần tiếp chỉ. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Mấy người Lục Thất không thể không đáp lại.

- Quan văn của các ngươi, sau giờ ngọ rồi tới Binh bộ nhận lấy. Sau đó tới Hộ bộ để báo bị lãnh nhận bổng lộc. Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi thuộc hàng Cấm quân, qui thuộc tiết chế của “Điện Tiền Ti”. Nhưng bổng lộc và các loại bổng chức khác, chỉ có thể đến nha môn Hộ bộ lãnh nhận.
Thái giám lại dặn dò một phen. Bọn người Lục Thất gật đầu đứng dậy.

- Mạnh Thạch, khẩu dụ của Bệ hạ. Sau này ngươi sẽ là Lễ bộ Thị lang, chức “Ngân thanh quang lộc đại phu”, phụ trách các việc kiến chế và lễ nghi của Ngô Vương phủ.
Thái giám lại nhìn Mạnh Thạch và nói.

Mạnh Thạch cau mày không trả lời. Thái tử vội đưa tay kéo kéo y, y mới hành lễ lạnh nhạt đáp:
- Thuộc thần tuân lệnh.

Thái giám nghe rồi nhưng cũng không có đâm chọc trách móc, quay đầu cao giọng nói:
- Các ngươi sau giờ ngọ không được quên đi báo bị, bằng không sẽ phạm đại tội “quá thì bất mão”, ta đi đây.

Thái giám đem người trở về cung. Tất cả mọi người đều nhìn Thái tử và Mạnh Thạch. Thái tử cầm thánh chỉ, sắc mặt đắng nghét hỏi:
- Giờ phải làm sao đây?

Mọi người nghe xong không ai nói lời nào. Lúc này mà nghĩ kế cho Thái tử, vậy thì bất kể là kế gì cũng sẽ dẫn lửa thiêu thân. Chuyện Thái tử tiếp chỉ phong thưởng, chỉ có thể do Thái tử tự mình quyết định nên làm thế nào.

Yên lặng được một hồi, Thái tử cũng hiểu ra, bất đắc dĩ nói:
- Tất cả giải tán đi.

Mọi người im lặng hành lễ cáo từ, sau đó rời khỏi. Trong lúc đi ra ngoài, đột nhiên Thái tử nói:
- Đi báo bị đi, chúng ta không có khả năng cự tuyệt đâu.

Tất cả đều quay đầu, thì thấy Thái tử đã quay người đi vào trong phòng ở của mình. Mạnh Thạch lắc đầu, phẩy tay ra dấu rời khỏi, rồi lặng lẽ đi ra ngoài trước. Lục Thất và Lý Võ cũng quay về chỗ ở của hắn nói chuyện.

Sau giờ ngọ, Lục Thất cùng các võ tướng đi đến Binh bộ lĩnh quan văn. Ở Binh bộ thuận lợi lấy được quan văn, tướng bài và quan ấn.

Lục Thất lĩnh quan văn, nhìn một hồi rồi ngẩn người ra. Trong quan văn, hắn lại có thêm một chức quan “Trấn tướng Giáo uý Thái Nguyên phủ”. Hắn nhìn quan văn của Lý Võ, cũng có thêm một quan chức trong đó, là chức “Biệt tướng Giáo uý Tần Châu”.

Lục Thất hỏi quan viên Binh bộ một chút. Quan viên đó nói với hắn, đó là bổn chức của hắn, cũng hơi giống giống như nguyên quán vậy. Tất cả quan văn võ của Chu quốc đều có một bổn chức, bổn chức là cơ sở chủ yêu của chức bổng, bổng lộc tán quan thì có thể lãnh nhận cho đến lúc chết.

Lục Thất gật đầu. Tấn quốc của hắn thật không lắm trò như thế, chỉ có bổng lộc tán quan và bổng lộc của chức quan hiện tại. Mà Chu quốc lại có thêm một cái “bổn chức” nữa, và các chức quan khác lại trở thành chức vụ lâm thời. Nhưng chức vụ lâm thời mà cũng có bổng lộc, nhưng bổng lộc này ít hơn chức bổng rất nhiều.

Xong việc ở Binh bộ, họ lại đến Hộ bộ, dùng ba thứ nhận được ở Binh bộ đến báo bị ở Hộ bộ. Mà cái ấn đồng nhỏ không lớn trong số đó, lại trở thành vật dụng chủ yếu để sau này nhận bổng lộc. Công dụng của quan văn là để ở nhà; tướng bài thì như là chứng minh thư của tướng quan vậy, trên đó có bổn chức của tướng quan, tản quan và cũng có ghi chép đặc trưng thể hình diện mạo nữa. Tất cả đều được chế tạo trực tiếp ngay tại Binh bộ.

Cầm cái túi tiền nặng trịch, tâm trạng Lục Thất rất kì lạ. Bổng lộc hắn nhận tất cả là mười lăm quan tiền. Chu quốc không lưu hành dùng vàng bạc, mà Tấn quốc và Đường quốc lại thịnh hành dùng vàng bạc. Hắn hỏi qua tỉ giá, một lạng bạc có thể đổi mười đồng tiền. Mà ở Tấn quốc, vì đất nước mới thành lập, nên tiền Sở và tiền Việt vẫn là tiền tệ chủ yếu, một lạng bạc có thể đổi gần trăm tiền Việt, hay đổi sáu bảy chục tiền Sở. So ra mới thấy, giá của đồng tiền Chu quốc đúng là cao hơn rất nhiều.

Ngoài ra ở Chu quốc, vàng không được phép tự ý xem như tiền mà dùng, chỉ có thể đem đi đổi với quan phủ để lấy ngân lượng. Và càng khiến Lục Thất thấy bó tay hơn nữa chính là, một lượng vàng, chỉ có thể đổi ba mươi lượng bạc, chênh lệch quá lớn so với mức hoán đổi vàng bạc ở Đường quốc và Tấn quốc. Nói tóm lại, Chu quốc là một nước lưu thông tiền tệ là chủ yếu.

Quyển 5 - Chương 12: Phố mã hành

Ngày hôm sau, có quan viên của Công bộ đến, đưa bọn người Ngô Vương phủ đi tiếp nhận phủ đệ vừa được ban tặng. Có lẽ là cố ý, phủ đệ được ban tặng không ngờ lại ở bên sông Ngũ Trượng. Đây quả thật là một phủ đệ khí phái chiếm đủ hai mươi mẫu đất, mái mây cuộn cửa son đỏ,thềm ngọc sư đá, quá tốt so với căn của Ung Quốc công. Mà trên thực tế, phủ đệ mà Ung Quốc công đang ở, chỉ là quan phủ bỏ tiền tạm mướn cho ở thôi, chứ không phải ban cho Ung Quốc công đâu.

Trong Ngô Vương phủ đã đứng sẵn hơn trăm người gia nô, có nam có nữ. Vừa thấy người đi vào, lập tức quì phục ở hai bên. Quan viên Công bộ khách khí giao phủ đệ lại cho Mạnh Thạch một cách chi tiết. Đi xem một vòng, Mạnh Thạch cũng không có nói gì. Sau đó, Thái tử lấy ấn tín ấn lên quan văn (giấy tờ) lĩnh phủ, ấn tín này cũng do Mạnh Thạch thuận tay lấy về giùm y, chính là ấn tín nội phủ của Ngô Vương phủ.

Lục Thất tâm thái bình thản thưởng thức cảnh quan trong Ngô Vương phủ. Hắn nhận thấy Thái tử đã một lòng một dạ muốn làm thần Chu quốc, thật sự không muốn quay trở về Đường quốc nữa. Cũng giống như một tù nhân, một khi đã thoát khỏi cái nhà lao, thì không còn muốn trở về đó nữa.

Phản ứng của Lục Thất và Lý Võ rất bình thản, những người còn lại thì rõ ràng đang nhíu mày phát rầu. Người nhà của họ đều ở Giang Ninh hết, vả lại trong lòng họ vẫn còn trung với Lý Quốc chủ. Bây giờ lại tiếp nhận chức vị ở Chu quốc, lấy bổng lộc Chu quốc, điều này khiến cho họ thấy dày vò lung túng trong lòng, không biết phải đối diện với việc này như thế nào. Chủ yếu là khi Thái tử chấp nhận tất cả từ triều đình Chu quốc.

Quan viên Công bộ vừa đi, quan viên của Ti Nông tự lại đến, giao cho Mạnh Thạch đất khế của ngàn mẫu đất ngự ban đó. Quan viên của Ti Nông tự vừa đi khỏi, quan viên của Binh bộ lại đến, đưa nghi trượng và áo giáp tới, nói là sau này phải thay thành áo giáp của binh sĩ Chu quốc, nếu không sẽ xảy ra hiểu lầm mất. Ngoài ra còn có trăm tên binh sĩ phụ trách canh phòng cho Ngô Vương phủ.

Sau một hồi chuyển giao, mọi người chỉ có thể bắt đầu chấp nhận hiện thực làm tròn bổn phận, cùng nhau xem xét Ngô Vương phủ này, phân chia công việc canh phòng, cũng như chỗ ở của mỗi người.

Hai ngày sau, Ung Quốc công cùng với sứ giả Chu quốc đến Ngô Vương phủ. Sau một hồi gặp mặt trong lung túng, Ung Quốc công đi tham quan một vòng Ngô Vương phủ dưới sự chỉ dẫn của sứ thần Chu quốc, rồi sau đó cáo biệt với Thái tử rồi rời khỏi, đương nhiên là quay về Đường quốc rồi.

Thoáng cái là đã năm ngày trôi qua, Lục Thất bắt đầu ra tay. Trước tiên, hắn đến tiền trang dưới quyền quản lí của Hộ bộ, dùng vàng đổi phi phiếu. Phi phiếu cũng giống như ngân phiếu ở Đường quốc vậy. Nhưng phi phiếu của Chu quốc chỉ có thể dùng trong giao dịch từ trăm quan tiền trở lên, đa phần là để cho tiện kết toán trong kinh doanh, vả lại chỉ có một lần quyền giao dịch.

Ví dụ như Lục Thất dùng phi phiếu đổi được để mua đồ, lúc đưa phiếu cho người khác rồi lập khế ước, phi phiếu đã được tư lại qua tay đóng dấu, sau đó người bán chỉ có thể cầm phi phiếu đó đến tiền trang để đổi thành tồn khế. Mà quan phủ có thể lũng đoạn, đạt được lợi ích to lớn từ trong đó. Phi phiếu chủ yếu được dùng trong giao dịch kinh doanh và các vụ mua bán lớn.

Mà cách làm của Tấn quốc lại càng khác nữa. Đối với ngân phiếu thì sử dụng chính sách “phóng thủ vi thương”, tức là tiền trang đều do các đại thương nhân quản lí. Lí niệm của Tần Cầm Nhi chính là thúc đẩy phát triển thương nghiệp, đẩy mạnh qui mô lưu thông buôn bán trong Tấn quốc. Giờ đây dân số và qui mô thông thương ở Tấn quốc đang ngày càng gia tăng. Một số lượng lớn nhân khẩu và vật chất lưu thông qua lại giữa đông và tây, thương nhân đất Việt xuất hiện khắp đất Sở, mà ở đất Việt và Tô Châu cũng thường thấy người đất Sở vãng lai. Bây giờ trên dưới Tấn quốc, đã rất ít người đề cập đến Sở quốc và Việt quốc, đều tự xưng nguyên quán xuất thân của mình, như người bán trà thì sẽ tự xưng là người Trà Lăng chẳng hạn.

Lục Thất dùng vàng để đổi phi phiếu, là vì muốn mua cửa tiệm. Hắn cảm thấy quán Thanh Phong tửu lâu trong nội thành rất là thích hợp. Lúc trước hắn có đi ngang qua phố Mã Hành, từng nghe nói căn Thanh Phong tửu lâu này có ý muốn chuyển nhượng. Đương nhiên, hắn mua cửa tiệm, một là thực hiện lời hứa với Thái tử, hai là muốn hiểu rõ hơn tình thế của Chu quốc, chủ yếu là tìm hiểu quân lực và quan trường của Chu quốc. Nếu hắn tìm hiểu qua Lâm tổng tiêu đầu, ông ấy sẽ chỉ nói với hắn Chu quốc rất lớn mạnh. Vả lại, mấy ngày nay, hắn cũng chẳng thấy bóng dáng của ông ta đâu hết.

Phố Mã Hành nằm ở nội thành phủ Khai Phong, là một trong những khu vực phồn hoa nhất, cũng là nơi quan lại quyền quí tụ tập ăn chơi. Hoàng đế Chu quốc không thích xa xỉ, nên mới hình thành phong cách giản dị của phủ Khai Phong. Nhưng con người có yêu cầu hưởng thụ cũng là thường tình, không thể hiện sự quí phái trên xe ngựa quần áo được, thì chỉ có thể theo đuổi cái hưởng thụ ở bên trong. Vì thế, các quan lại quyền quí rất thích thức ăn ngon, mà trên phố Mã Hành, nổi tiếng nhất chính là các quán ăn nhà hàng mang những nét đặc sắc riêng. Lục Thất thám thính tình hình Chu quốc, đương nhiên không thể đi mua mấy cái như quán ăn bình dân rồi.

Sánh vai đi trên phố cùng với Tiểu Điệp, lần này Lý Võ bị bỏ rơi lại trong Ngô Vương phủ rồi, nhưng Tiểu Điệp đi cùng vẫn cải nam trang, vậy thì mất đi cái không khí thanh thản dễ chịu khi hai vợ chồng đi dạo phố rồi

- Thất lang, Phúc Châu có phồn vinh như ở đây không?
Tiểu Điệp hỏi.

- Phúc Châu không phồn vinh như ở đây. Tuy nhiên, địa vị của Kinh Đô và hải thương càng lâu ngày, Phúc Châu ắt sẽ vượt xa nơi đây.
Lục Thất trả lời.

- Phúc Châu dù sao cũng lệch về khu vực tây nam, nếu tính lâu dài, e là không thích hợp làm Kinh Đô.
Tiểu Điệp nói.
- Trước mắt thích hợp là được, chuyện sau này thì để sau này tính.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Trước nắt mà nói, lấy Phúc Châu làm trung tâm quyền lực của Tấn quốc là thích hợp nhất, có thể đông tây hô ứng, cũng có lợi trong việc mở rộng Hải Châu. Hơn nữa, sau lần giả thần giả quỷ lần trước của hắn, người dân Phúc Châu không có bất kì phản ứng chống đối nào. Sau khi Phúc Châu trở thành kinh đô của Tấn quốc, cũng đem lại cho người dân nơi đó sự giàu có và phồn vinh. Phúc Châu là nơi qui trị ổn định nhất chỉ sau Tô Châu.

- Nếu sau này chiếm lĩnh Đường quốc, có phải huynh sẽ lấy Giang Ninh làm đô?
Tiểu Điệp lại hỏi, rõ ràng là có ý tưởng của riêng mình.

- Tiểu Điệp, cho dù lập kinh đô khác, huynh cũng sẽ không lấy Giang Ninh đâu. Sau này nếu Đường quốc diệt vong, huynh sẽ dùng Giang Ninh phong quốc cho Thái tử, đó cũng là lời hứa ngày trước của huynh với người khác.. Ngoài ra cũng là vì muốn thâu tóm lòng người Đường quốc thôi.
Đường Thất trả lời.

Tiểu Điệp gật đầu đáp lại. Lục Thất suy nghĩ một lát rồi nói:
- Nếu có thể nhất thống phần phía nam của Đại Giang, cho dù là lập kinh đô khác, ta lại muốn kiến đô tại Trì Châu.

- Kiến đô ở Trì châu, không phải là chuyện dễ đâu.
Tiểu Điệp đáp lại. Xây một huyện thành bình thường cũng phải mất mây năm mới xong, xây một kinh thành, kiến trúc liên quan thì quá nhiều rồi.

- Huynh cũng chỉ nghĩ vậy thôi, hay Hồng Châu cũng được. Địa lý của Hồng Châu có thể nằm ở vùng trung ương của đất nước, chỉ là ta không thích thành Hồng Châu cho lắm.
Lục Thất mỉm cười nói.
- Hồng Châu, nơi đó cũng có thể. Chỉ là kiến trúc của thành Hồng Châu có quá nhiều chỗ không bằng Giang Ninh.
Tiểu Điệp dịu giọng đáp lại.

Lục Thất cười một tiếng, phu thê hai người tán gẫu xa quá rồi, hắn đổi đề tài, hỏi:
- Bá phụ đến giờ vẫn chưa có liên hệ gì, có phải là không còn ở Khai Phong phủ không?

- Đúng là không còn ở đó. Nghĩa phụ đi tìm đại soái Trương Vĩnh Đức rồi, ngoài ra cũng đi thăm huynh trưởng nữa. Sau khi huynh trưởng trở về Chu quốc, thì đi làm việc dưới trướng đoại soái Trương Vĩnh Đức. Nghĩa phụ về rồi, cũng cần phải đi nhờ sự chiếu ứng của đại soái Trương Vĩnh Đức.
Tiểu Điệp nói.

Lục Thất gật đầu, cũng không có hỏi nhiều. Vì Tiểu Điệp cũng rất xa lạ với tình hình của Chu quốc. Nhưng đến Chu quốc được mấy ngày nay, đặc biệt là sau khi nói chuyện với những binh sĩ Chu quốc đã qui thuộc Ngô Vương phủ. Lục Thất đại khái phát hiện vấn đề tồn tại trong Chu quốc. Chu quốc tồn tại quá nhiều vấn đề về công thần tư thâm (lâu năm), vả lại hình như còn bị phân chia thành rất nhiều phái hệ.

Ví dụ như Trương Vĩnh Đức chính là người đứng đầu một phái hệ. Triệu Khuông Dẫn cũng đứng đầu một phái hệ, và còn nhậm chức “Điện tiền đô kiểm điểm” nhiều năm, nghe nói là huynh đệ võ tướng được Hoàng đế nước Chu tín nhiệm nhất.

Công thần tư thâm phân thành các phái hệ, cũng có nghĩa là bên dưới bộ mặt lớn mạnh của Chu quốc, ẩn chứa rất nhiều thế lực kiềm chế lẫn nhau. Chính sách trị quốc của Hoàng đế Chu quốc không giống với Lý Quốc chủ. Hoàng đế Chu quốc thì khống chế võ tướng thiện chiến, còn Lý Quốc chủ thì đàn áp tước đoạt quyền lực của võ tướng, So ra mà nói, Chu quốc dễ phát sinh nội loạn, còn Đường quốc thì bên trong hao tổn quá lớn.

- Thất lang, đang nghĩ gì thế?
Tiểu Điệp dịu giọng hỏi.

- Ta đang nghĩ về võ tướng tư thâm của Chu quốc. Sự thật là họ phân chia rất nhiều phái hệ, nhưng cũng không làm giảm sức chiến đấu đối ngoại. Vì uy vọng của Hoàng đế Chu quốc rất cao, quân đội xuât chinh sẽ không có khả năng tạo phản, cũng không dám vì tranh công mà dễ dàng bất hoà hoặc tranh chấp nội bộ.
Lục Thất nhẹ giọng nói.

Tiểu Điệp gật đầu, nhưng lại nói:
- Muội cũng từng nghe qua một số chuyện về quân lực Chu quốc. Nghe nói sức chiến đấu chủ yếu của Chu quốc là cấm quân, mà cấm quân cũng đầu do Hoàng đế trực tiếp thống lĩnh. Còn quân lực của Tiết độ sứ địa phương, cũng không phải là nhiều, sức chiến đấu cũng không bằng cấm quân.

Lục Thất cười cười, nhẹ giọng nói:
- Nói là Hoàng đế trực tiếp thống lĩnh, nhưng Hoàng đế làm sao mà ở chung lâu dài với tướng sĩ cấm quân được. Công thần tư thâm của Chu quốc, mới thật sự là thống soái của cấm quân.

- Ý của Thất lang là, Hoàng đế thì rất khó thân cận với quân lực?
Tiểu Điệp nhẹ giọng nói.

Lục Thất gật gật đầu, mặt nhìn phía trước, đột nhiên cười nhạt nói:
- Không hổ danh là phố Mã Hành, đường đi đúng là dài thật.

Quyển 5 - Chương 13: Thanh Phong tửu lâu

Thương nghiệp ở khu vực phố Mã Hành long ngư hỗn tạp, có các sạp hàng bán các loại hàng hoá một cách vất vả, cũng có các cửa tiệm thuộc đẳng cấp cao.

Thanh Phong tửu lâu nằm ở khúc giữa của phố Mã Hành, hướng phía nam dựa phía tây, là một toà tửu lâu (nhà hàng) có địa thế rất tốt. Lục Thất không biết Thanh Phong tửu lâu tại sao lại sang nhượng, giá bán hình nghe nói tới mười vạn quan tiền, mà vàng hắn đem đến, đổi thành phi phiếu giá chỉ ba vạn quan thôi.

Lục Thất tuy là vua của Tấn quốc, nhưng ở Chu quốc, dùng vàng đổi thành tiền đồng, lại có cảm giác là đang chịu thiệt thòi lớn. Một lượng vàng đổi thành ba quan tiền đồng, khiến cho giá trị lợi dụng của vàng thấp hơn Đường quốc rất nhiều. Trị giá vàng của Chu quốc thấp, có quan hệ rất lớn với việc quan phủ không cho tự ý lén hoán đổi là rất lớn. Trên thực tế thì Chu quốc khích lệ người dân sử dụng tiền đồng.

Ba vạn quan tiền đương nhiên không thể mua Thanh Phong tửu lâu, mà giá của cửa tiệm nội thành lại cao hơn ngoại thành gấp đôi, thậm chí là ba đến bốn lần. Lục Thất đến mua Thanh Phong tửu lâu, trên thực tế thì có thể dùng áp khế để mua, cũng giống như vay tiền mua nhà của thời hiện đại vậy, tiền trang của quan phủ cung cấp dịch vụ áp khế. Đương nhiên, Lục Thất cũng có thể thương lượng với người bán dùng nợ khế để mua.

Đi đến bên ngoài Thanh Phong tửu lâu, tiểu nhị đứng cửa vội mời khách vào. Qui mô của Thanh Phong tửu lâu không thua kém gì Tuý Vân tửu lâu ở Giang Ninh, chỉ là không được trang trí tao nhã như Tuý Vân tửu lâu thôi, trông có vẻ đơn giản hơn nhiều.

Lục Thất đi lên lầu hai bước vào trong nhã gian. Tiểu nhị đi theo vào, hỏi xem khách cần gì. Lục Thất mỉm cười nói:
- Ta nghe nói tửu lâu này có ý muốn chuyển nhượng lại, nên mới qua đây xem thử. Ngươi đi gọi bốn món nổi tiếng nhất của quán, rồi mời chưởng quỹ đến đây một lát.

Tiểu nhị kinh ngạc nhìn Lục Thất, chần chừ một chút rồi nói:
- Ngài muốn mua tửu lâu này sao?

- Nghe nói giá tiền cũng hợp lí, nên qua đây hỏi xem sao.
Lục Thất mỉm cười đáp. Sự thật là hắn không giỏi gì mấy vụ mua bán, nhưng cũng không thể mặc cho người khác chặt chém. Tiền là chuyện nhỏ, danh tiếng mới là chuyện lớn.

- Nghe giọng của ngài, không giống là người ở gần đây.
Tiểu nhị hỏi.

- Ta là người huyện Thọ, là võ quan trong quân ngũ.
Lục Thất bình thản đáp.

- Ồ, xin ngài đợi một lát, tiểu nhân đi mời chưởng quỹ ngay.
Tiểu nhị đi ra ngoài.

Không lâu sau, một người trung niên thân mặc áo bào bước vào. Người trung niên có thân hình hơi béo, mắt nhỏ mày nhỏ, trông rất là hoà khí.

- Nghe nói quí ngài đây muốn mua cửa tiệm này.
Chưởng quỹ vừa vào, đứng hành lễ một cái rồi hỏi với nét mặt hoà khí.

- Đúng vậy, mời ông chưởng quỹ ngồi xuống, chúng ta cùng nói chuyện.
Lục Thất mỉm cười đáp.

Ông chưởng quỹ ngồi xuống, nhìn Lục Thất, hoà nhã nói:
- Nghe người ban nãy nói, ngài đây là người Thọ Châu, nhưng nghe giọng của ngài, lại giống như là người đất Ngô.

Lục Thất biết, người Chu quốc xưng Đường quốc là đất Ngô, rất ít khi xưng người ở đó là người Đường quốc. Hắn mỉm cười nói:
- Ta từng lớn lên ở Đường quốc, bây giờ mới trở về Khai Phong Phủ.

Ông chưởng quỹ gật đầu, nói với vẻ hoà khí:
- Người ban nãy nói ngài là võ quan, không biết có thể cho tại hạ xem thân bài được không?

Lục Thất lấy tướng bài đưa ra. Đây là chứng minh thư hợp pháp của hắn tại Chu quốc, không có cái này, chắc chắn sẽ gặp rắc rối, thậm chí là rước hoạ vào thân. Vì giọng của hắn là giọng Giang Nam đất Ngô. Đó cũng là lí do vì sao hắn không thể cho người thâm nhập Chu quốc để thám thính, khuôn mặt và khẩu âm là nguyên nhân chủ yếu khiến họ khó mà lẫn vào đây. Cho dù thám báo có lẫn vào trong đây được, cũng rất khó thám thính được tình hình thực tế. Nếu tình báo trong tay không chính xác, sẽ gây ra những quyết định sai lầm.

Ông chưởng quỹ nhìn qua tướng bài rồi đem trả lại cho Lục Thất. Y lại đứng dậy hành lễ:
- Tướng gia là “Trí quả giáo uý”, tiểu nhân thất kính.

Lục Thất cười cười. Năm xưa hắn rời ngũ về quê, có được quan chức “Trí quả giáo uý”, Bây giờ Hoàng đế Chu quốc cũng phong cho hắn chức quan “Trí quả giáo uý”. Theo lí mà nói, nếu Hoàng đế Chu quốc biết hắn chiếm Hấp Châu rồi, thì chắc là sẽ có phản ứng khác, ít nhất cũng là chức “Tướng quân” mới đúng chứ. Hoặc có lẽ, ông Hoàng đế Chu quốc đó nghĩ rằng mười vạn quân của hắn là một bọn ô hợp không chịu nổi một kích, nên mới không để tâm đến vậy.

- Tướng gia, địa thế của tửu lâu này thì khỏi phải nói rồi, không biết tướng gia có thể ra bao nhiêu?
Chưởng quỹ hỏi.

- Ta muốn mua một số bất động sản ở Khai Phong Phủ. Tửu lâu này nằm trong nội thành, ta ra ba vạn quan tiền có được không?

Chưởng quỹ ngẩn ra, ôn hoà nói:
- Tướng gia nói đùa rồi, ba vạn quan sao mua được toà tửu lâu này.

- Ta dùng tiền hỏi thăm qua, nghe nói giá rao bán cũng chỉ có năm vạn quan, cho nên ta thật sự rất có thành ý.
Lục Thấtđiềm đạm trả lời.

Sắc mặt chưởng quỹ có chút không tự nhiên, lắc đầu nói:
- Tướng gia nhất định là bị lừa rồi, giá của Thanh Phong tửu lâu, không thấp hơn bảy vạn quan đâu.

Lục Thất cau mày:
- Bảy vạn? Mắc như vậy sao?

- Chắc như đinh đóng cột.
Chưởng quỹ nói một cách nghiêm túc.

Lục Thất lắc đầu, nói:- Vậy thì ta không mua được rồi. Ta chỉ có ba vạn quan, đành ra ngoại thành mua thôi.

Chưởng quỹ gật đầu, đứng dậy hành lễ:
- Tướng gia còn chuyện gì khác nữa không?

- Không, làm phiền ông chưởng quỹ rồi, chỉ cần lên mấy món ta gọi là được.
Lục Thất cười nói.

- Xin tướng gia đợi một lát, tiểu nhân cáo lui.
Nói rồi ông đi ra ngoài.

Nhìn ông chưởng quỹ đi ra ngoài, Tiểu Điệp nhẹ giọng hỏi:
- Không mua nữa sao?

- Muội không phát hiện, tửu lâu này hơi vắng sao? Vả lại còn có rất nhiều chỗ vừa được tu sửa lại, nhất là cầu thang.
Lục Thất nói nhỏ.

- Muội thấy rồi, ở đây nhất định là đã từng xảy ra chuyện, tám phần là từng có người chết.
Tiểu Điệp cũng nhỏ tiếng đáp lại. Lục Thất gật đầu.

Một lát sau, tiểu nhị mang thức ăn và rượu tới. Lục Thất và Tiểu Điệp bắt đầu ăn. Lục Thất uống một li rượu, cười nói:
- Rượu của phương bắc, đúng là mạnh hơn của phương nam rất nhiều. Nếu Vương Bình đại ca đến đây, nhất định sẽ thích cho xem.

Tiểu Điệp mỉm cười gật đầu, nhỏ tiếng nói:
- Muội rất thích đậu hũ của huyện Thọ.

- Đậu hũ Bát Công Sơn của huyện Thọ, đó mới là đỉnh.
Lục Thất cười nói.

... ... ... .

Tán gẫu ăn cơm xong, Lục Thất và Tiểu Điệp đi ra khỏi nhã gian. Vừa xuống tới lầu một, thì thấy chưởng quỹ đi tới, hành một lễ, nói:
- Tướng gia, ngài có thật lòng muốn mua tửu lâu này không?

- Đương nhiên là thật rồi.
Lục Thất trả lời.

- Tướng gia, tiểu nhân đã hỏi qua ông chủ. Nếu tướng gia thật lòng muốn mua, ít nhất cũng phải năm vạn quan, không thể thấp hơn được nữa.
Chưởng quỹ nói với vẻ bất đắc dĩ.

Lục Thất trầm ngâm một lúc, rồi nói:
- Khế ước sáu vạn, ta cần đặt cọc ba vạn quan, để lại một vạn quan trang hoàng lại. Ngoài ra người làm ở đây không được tự ý rời khỏi trong vòng một năm, kể cả ông, ta không thể để tửu lâu này ngừng làm việc được.Chưởng quỹ ngẩn ra, nói:
- Tiểu nhân chỉ sợ là không thể ở lại đây.

- Nếu ông không ở lại, vậy ta kiếm người nào giúp ta kinh doanh chỗ này bây giờ. Người ở đây nhất định phải ở lại một năm.
Lục Thất bình thản nói.

Chưởng quỹ nói:
- Để tiểu nhân đi hỏi ông chủ đã.

- Đi hỏi đi.
Lục Thất nói

Lục Thất dừng chân ở lầu một, tiểu nhị vội dâng trà lên. Đợi chừng nửa giờ, chưởng quỹ quay về cùng một người đàn ông trung niên mặc áo gấm. Lục Thất đứng dậy nghênh đón, người mặc áo gấm ở Khai Phong Phủ này cũng không thấy nhiều.

Người mặc áo gấm có khuôn mặt cương nghị, nhìn thấy Lục Thất thản nhiên nhìn một cái rồi nói:
- Ngươi thuộc về Điện Tiền Ti đúng không?

Lục Thất ngẩn người, sao đột nhiên lại có dính dáng tới việc quan vậy. Thật ra hắn muốn âm thầm mua cái tửu lâu này nhiều hơn, Lục Thất đứng dậy hành lễ:
- Không biết vị đại nhân đây là?

- Ta họ Dương. Nếu ngươi muốn mua, thì đi lập khế ước đi.
Người mặc áo gấm lãnh đạm nói, rồi không nói nhiều với Lục Thất nữa. Lục Thất cảm thấy rất bó tay.

Tiếp sau đó là đến chỗ phường chính làm khế ước. Phường chính vừa thấy người mặc áo gấm, lập tức cung kính đứng dậy hành lễ, trông như người mặc áo gấm là một nhân vật lớn cực kỳ quyền quí. Mà đối với Lục Thất cũng tương đối cung kính.

Lập xong khế ước, Lục Thất đi cùng với chưởng quỹ tới tiền trang làm thủ tục lập áp khế. Trên đường đi, Lục Thất mới hỏi:
- Vị Dương đại nhân kia là chức quan gì vậy?

Chưởng quỹ nhìn Lục Thất, bình thản hỏi:
- Tướng gia chưa nghe qua Định Quốc công Dương Nghiệp sao?

Lục Thất kinh ngạc, hỏi:
- Tửu lâu này là sản nghiệp của Định Quốc công?

Chưởng quỹ cười khổ, nói:
- Thì ra ngài không biết thật.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta mới đền Khai Phong Phủ, có rất nhiều chuyện còn chưa biết. Nhưng nếu Định Quốc công muốn bán căn tửu lâu này, có phải ở đây từng xảy ra chuyện gì không?

- Nếu ngài đã phát hiện là có chuyện xảy ra, tại sao còn mua?
Chưởng quỹ thắc mắc hỏi.

- Vì ta muốn mua cửa tiệm ở Khai Phong Phủ này, gặp được giá rẻ, đương nhiên là phải ra tay.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Không lẽ ngài không sợ gặp phiền phức sao?
Chưởng quỹ thắc mắc.

- Ta có gì phải sợ. Ta mua tửu lâu này kinh doanh hợp pháp. Chuyện xảy ra trước đây ở tửu lâu, thì có liên quan gì đến ta?
Lục Thất nói một cách không để ý.

- Ngài nói như vậy, là vì không biết từng xảy ra chuyện gì thôi.
Chưởng quỹlắc đầu nói.

- Ồ, vậy đã xảy ra chuyện gì?
Lục Thất hỏi.

- Một tháng trước, con trai của Tấn Quốc công và Vệ Quốc công ngồi uống rượu trong hai nhã gian của tửu lâu. Nhưng lúc họ rời khỏi, thì lại xảy ra xung đột ở cầu thang, tiếp sau đó thì hai bên đánh nhau. Kết quả là con trai của Tấn Quốc công lại đánh chết con của Vệ Quốc công, mà hộ vệ của Vệ Quốc công lại giết chết con của Tấn Quốc công. Con trai của hai vị Quốc công cùng chết ở Thanh Phong tửu lâu. Ngài nói đi, chuyện này có rắc rối không?
Chưởng quỹ cười khổ nói.

- Uhm, chuyện này đúng là rắc rối thật. Nhưng sẽ không dính dáng gì đến ta đâu.
Lục Thất trả lời một cách bình tĩnh.

Chưởng quỹ vừa nghe, kinh ngạc nhìn Lục Thất.

Quyển 5 - Chương 14: Chiết gia Phủ Châu

Lục Thất nhìn vẻ mặt kinh ngạc của chưởng quỹ, cười nhạt nói:
- Sao? Ta nói không đúng sao?

Chưởng quỹ quay đầu, cười khổ nói:
- Chắc là không liên luỵ gì đến ngài, nhưng Định Quốc công phủ lại không thể không có biểu thị, chỉ đành hạ giá bán tửu lâu, chỉ mong giảm được lửa giận của đối phương.

- Cùng là Quốc công, không lẽ Định Quốc công lại sợ hai vị Quốc công kia sao?
Lục Thất bình thản nói.

- Không phải chuyện sợ hay không sợ, chỉ là không muốn chuốc phiền phức thôi.
Chưởng quỹ nói với vẻ mặt không vui.

Lục Thất gật đầu. Hắn biết Vệ Quốc công tên Thạch Thủ Tín, nhậm chức Đô chỉ huy sứ của “Thị vệ mã quân ti”, Tiết độ sứ Thiên Bình quân, là một rrong những thống soái cao nhất của cấm quân, có thể nói là quyền cao chức trọng.

Mà Tấn Quốc công cũng là quyền cao chức trọng, tên Lý Quân, là người có công lớn khi Chu quốc khai quốc. Bây giờ y nhậm chức Lưu thủ Thái Nguyên, Tiết độ sứ Chiêu Nghĩa quân, đóng quân tây bắc phòng ngự Hạ quốc, có thể nói y như là phiên soái trấn giữ một phương.

Còn Định Quốc công Dương Nghiệp, cũng là trọng thần Chu quốc chiến công hiển hách, xuất thân ở Lân Châu. Lân Châu thuộc vùng tây bắc, Dương Nghiệp bây giờ ở Định Châu nhậm chức Tiết độ sứ Nghĩa Võ quân, là một trong những đạo quân chủ lực chống đỡ Yến quốc. Nhưng so sánh ra, Định Quốc công Dương Nghiệp, không bằng Vệ Quốc công và Tấn Quốc công thế lớn rễ sâu.

Tiếp sau đây, Lục Thất cùng hàn huyên một lát với ông chưởng quỹ về thương nghiệp của Khai Phong Phủ, cũng như là các thế lực liên quan, thám thính sự phân bố và mâu thuẫn của các thế lực nội bộ Chu quốc một cách gián tiếp. Giả sử như nhờ mua Thanh Phong tửu lâu, Lục Thất biết đượcTấn Quốc công trấn thủ Thái Nguyên, bất hoà một cách nghiêm trọng với Vệ Quốc công. Mà trên thực tế Vệ Quốc công lại là huynh đệ kết nghĩa với Triệu Khuông Dẫn, phong hiệu của Triệu Khuông Dẫn là Võ Quốc công, nhậm chức Tiết độ sứ quân Qui Đức của vùng Tống Châu, Điện tiền Đô kiểm điểm.

Mà Chu quốc không có công thần vương khác họ, công thần khác họ cao nhất cũng chỉ là phong Quốc công, cũng như Thái uý Thái sư gì đó, hoặc thêm cái gì Đồng Bình Chương Sự, Thượng Thư, Thị Lang vân vân. Vả lại, cho dù có phong là Quốc công, cũng không có cái gì mà quyền khai phủ.

Còn Tấn quốc của Lục Thất, từ lúc đầu đã trọng thưởng phong Quận vương và Quốc công, cho phép Quận vương và Quốc công khai phủ xây nha phủ và sở hữu ba ngàn huân vệ, cho dù phong hầu cũng có thể sở hữu một ngàn huân vệ và thực ấp. Đối với Kinh Vương, Việt Vương, Sở Vương đã qui hàng, cũng được đãi ngộ như Quận vương.

Cách làm của Lục Thất, trên thực tế là để nhanh chóng thành lập tầng lớp thống trị của Tấn quốc.Dùng trọng thưởng để lôi kéo các tướng soái thiện chiến, cũng như lôi kéo lòng người qui hàng, có thể trở thành Quận vương, hoặc bảo lưu địa vị và tôn nghiêm của vương, có thể khiến cho người qui hàng cũng như công thần, có được sự thoả mãn về tâm lý. Dưới tâm thái thoả mãn như thế, thì nhất định sẽ cố hết sức bảo vệ nền thống trị của Tấn quốc.

Còn về việc phát triển quá mạnh dẫn đến tạo phản, đó lại là một hoạ ngầm lâu dài khác, lúc đó cần xét đến thủ đoạn thống trị của Hoàng tộc, dùng chính trị và phân hoá binh quyền để các công thần kiềm chế lẫn nhau. Trên thực tế, tạo phản thật sự, phần lớn đều là những tướng soái nắm trọng binh trong tay trong thời gian dài, mà huân quí tạo phản thì không nhiều.

Sau khi Lục Thất làm xong thủ tục áp khế, trở về Thanh Phong tửu lâu, dùng thân phận chủ quán triệu tập tất cả người làm nói chuyện. Phía trước Thanh Phong tửu lâu là tửu lâu, đằng sau có hai gian phòng khách, trên dưới cần tới hơn trăm người làm việc, đồng thời cũng có liên quan đến rất nhiều các ngành nghề buôn bán khác, như là người bán rau, người bán thịt, người bán rượu vân vân.

Lục Thất và Tiểu Điệp tuần hành một phen, đặc biệt đề xuất chỉnh đốn đối với vệ sinh của nhà bếp, cũng yêu cầu thay dụng cụ làm bếp khác tốt hơn; còn nhã gian ăn cơm phải treo một số giấy trắng, để khách có thể tuỳ hứng làm thơ vẽ tranh; sảnh ngoài phải đặt một số thực vật hoặc hòn non bộ để khách ăn cơm có thể thưởng thức. Tấm biển treo bên ngoài của tửu lâu đổi thành “Thanh Phong cư”, do chính tay hắn chấp bút viết, để lại cho tửu lâu này một dấu ấn sâu sắc nhất. Sau cùng, hắn yêu cầu không cần phải làm lễ khai trương, cứ mở quán như thường là được.

Lục Thất dặn dò xong, rồi cùng tất cả người trên dưới tửu lâu ăn một bữa cơm xem như chúc mừng. Hành động này nằm ngoài tưởng tượng của trên dưới tửu lâu, lần đầu tiên được ăn no uống say trên vị trí thực khách. Lục Thất cũng không keo kiệt, cho dù là món ăn bình thường, nhưng món ăn của Thanh Phong lâu, đều thuốc đẳng cấp cao. Một bữa cơm như vậy cũng tốn hết hơn năm trăm quan tiền, quan trọng hơn là người làm ở đây đều rất ăn được, mà Lục Thất không chỉ cho thức ăn ngon mà còn bao ăn no nữa.

Một bữa cơm ăn rất tận hứng. Sau khi tan tiệc, Lục Thất giao tửu lâu lại cho chưởng quỹ toàn quyền phụ trách, rồi rời khỏi tửu lâu. Nhưng hắn cũng có nói là ba ngày sau sẽ tới xem chỉnh đốn ra sao. Chưởng quỹ Dương Hồng liên tiếp nói “vâng! ”, đây cũng là lần đầu tiên y gặp một ông chủ hào phóng đến thế, quả thật là không xem tiền là tiền, nhưng y cũng thấy bội phục từ trong nội tâm, nhìn thì tưởng thiệt thòi, nhưng thực chất lại có được lòng người, xây dựng nền tảng để sau này có thể kinh doanh bình thường, vì dù sao ông chủ ũng là người ngoại địa mà.

Về tới Ngô Vương phủ, Lục Thất tiếp tục an tâm ở ẩn, ba ngày sau mới cùng Tiểu Điệp ra phố Mã Hành du ngoạn. Gần trưa mới đến Thanh Phong tửu lâu, vừa nhìn đã thấy tấm biển đổi thành “Thanh Phong cư”, vả lại người ra kẻ vào cũng rất nhiều, tiểu nhị vừa thấy chủ tới, vội cung kính mời vào bên trong.

Lục Thất đi vào nhìn quanh, cảm thấy rất hài lòng, vừa định đi ra phía sau xem thử, đột nhiên thấy có người đi vào, một âm thanh yêu kiều bang lên:
- Hồng thúc!

Chưởng quỹ đang ở cùng với Lục Thất, vừa nghe tiếng lập tức nhìn qua. Lục Thất cũng ngoái đầu nhìn lại, thấy có rất nhiều người vừa bước vào cửa. Người dẫn đầu là một thiếu nữ xinh đẹp mặc quần áo xanh lục. Bên tay phải của cô còn kéo theo một vị thiếu nữ khác. Ăn mặc của vị thiếu nữ đó khiến Lục Thất hơi ngẩn người, không ngờ là một bộ đồ da, phía sau hai thiếu nữ là năm người đàn ông mặc đồ da.

- Ông chủ, tiểu nhân đi chào hỏi một tiếng.
Chưởng quỹ cúi chào một cái rồi nói.

Lục Thất gật đầu. Chưởng quỹ đi qua bên đó. Cô thiếu nữ áo xanh vui vẻ nói:
- Hồng thúc, mở cho ta một bàn.

- Thập tứ tiểu thư, người qua đây một lát.Dương Hồng ôn hoà nói, sau đó đi cùng với thiếu nữ áo xanh đến trước mặt Lục Thất.

- Thập tứ tiểu thư, trong phủ đã đem bán nơi này rồi. Vị này là ông chủ mới.
Dương Hồng nói nhỏ cho nàng nghe.

- Bán rồi? Tại sao lại bán rồi?
Thiếu nữ kinh ngạc hỏi.

- Là quyết định trong phủ, tiểu nhân không dám nói bừa.
Dương Hồng cẩn thận trả lời.

Thiếu nữ gật đầu, nhìn Lục Thất chần chừ một chút, nhẹ giọng nói:
- Ta dẫn khách tới đây, ăn cơm trước có được không? Ta sẽ trả tiền sau, không thiếu của ngươi đâu.

Lục Thất gật đầu, hoà khí đáp:
- Được, mời khách quí lên lầu.

- Cám ơn!
Thiếu nữ vui vẻ nói nhỏ, rồi quay người đi.

Nhìn hàng người đi lên lầu rồi, Lục Thất mới nói:
- Vị tiểu thư áo xanh này chắc là của phủ Định Quốc công phải không?

- Đúng vậy.

- Những người mặc áo da đó, là người ở đâu vậy?
Lục Thất lại hỏi.

- Đó là người của Chiết gia Phủ Châu.Ông chưởng quỹ trả lời.

- Phủ Châu? Nơi đó chắc là nằm ở phía tây, rất gần với cái gì Hạ quốc đúng không?
Lục Thất hỏi.

- Vâng, chính là chỗ đó.

- Phủ Châu chắc là nơi người Đảng Hạng cư trú. Không lẽ Chiết gia Phủ Châu là người Đảng Hạng?
Lục Thất lại hỏi.

- Chiết gia Phủ Châu là người Đảng Hạng, nhưng là người Đảng Hạng vô cùng thân thiết với chúng ta. Mà người Đảng Hạng kiến lập nên Hạ quốc, vốn cũng rất thân cận với chúng ta, nhưng bây giờ đã trở thà thù địch mất rồi.
Dương Hồng đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi tiếp:
- Chiết gia Phủ Châu được phong quan gì?

- Chiết gia Phủ Châu là An Quốc công, nhậm chức Tiết độ sứ quân Vĩnh An, Thứ sử Phủ Châu, Thứ sử Đại Châu. Thật ra cả vùng tây bắc đó đều do Chiết gia nắm quyền, ngày xưa khu vực Hạ Châu thì do Lý gia nắm quyền, nhưng thừ khi nhà họ Lý lớn mạnh, tự kiến lập Hạ quốc, đối địch với triều đình trung nguyên. Mà Chiết gia thì luôn trung thành với Chu quốc, nên có thể nói là địch thủ đấu sống đấu chết với Hạ quốc ở tây bắc.
Dương Hùng trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Phủ Định Quốc công và Chiết thị Phủ Châu, chắc là thân nhau lắm nhỉ.

- Đó là điều đương nhiên. Ngài Quóc công xuất thân Lân Châu, mà Lân Châu lại tiếp giáp với Phủ Châu, hai bên có mối quan hệ gắn bó thân thiết. Lân Châu lại càng là tiền tuyến chống đỡ Hạ quốc. Vả lại, phu nhân của ngài Quốc công, cũng xuất thân từ Chiết gia Phủ Châu. Hai nhà họ Dương và họ Chiết, cứ như người một nhà vậy.
Dương Hồng tự hào trả lời.

Lục Thất gật đầu, ngập ngừng một lúc mới hỏi:
- Nhân khẩu ở Phủ Châu không nhiều nhỉ?

Dương Hồng ngẩn người, lưỡng lự một hồi rồi mới trả lời:
- Vùng tây bắc rất cực khổ, nhân khẩu cũng không nhiều, mấy châu công lại, cũng chỉ có hơn hai mươi vạn người. Vĩnh An quân của An Quốc công, biên chế là sáu ngàn.

Lục Thất gật đầu, nói tiếp:
- Đất nghèo dân ít, rất khó mà trở nên thịnh vượng.

- Nhân khẩu tuy ít, nhưng người tây bắc vô cùng thiện chiến. Nếu không phải có Chiết gia Phủ Châu đối kháng, Hạ quốc đã sớm không ngừng quấy nhiễu biên cương Đại Chu rồi.
Dương Hồng đỡ lời cho Chiết thị Phủ Châu.

- Thái Nguyên không phải có Tấn Quốc công trấn thủ hay sao? Đáng lẽ Thái Nguyên mới là trọng địa (nơi trọng yếu) phòng ngự Hạ quốc chứ.
Lục Thất tiếp tục lấy thông tin.

- Đúng là Tấn Quốc công phụ trách phòng ngự sự tấn công của Hạ quốc, nhưng chỉ phòng ngự một phần biên giới thôi. Nếu không có sự kiềm chế của Chiết gia Phủ Châu, vậy thì mối đe doạ của Hạ quốc đối với nước ta sẽ mở rộng rất nhiều.
Dương Hồng trả lời.

Lục Thất cười, nói:
- Đi, ta ra phía sau xem thử.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau