KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 551 - Chương 555

Quyển 5 - Chương 5: Tranh giành phật

Lục Thất nhíu mày phỏng đoán dụng ý của bá bá, lại nghe thấy Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói:
- Người xuất gia không nên bàn luận chuyện thị phi, nhưng Lục Đông Sinh thí chủ nhiều năm qua vẫn luôn giúp đỡ bản tự, lão nạp cũng nên nói một lời công bằng, còn tùy Lục thí chủ có muốn nghe hay không?

Thiền sư mời nói.
Lục Thất kính trọng nói.

- Theo lão nạp biết, năm đó Lục Đông Sinh và Lục Đông Vũ hai vị thí chủ có chút bất hòa, căn nguyên chính là hai người có cách nhìn khác nhau về quốc sự, Lục Đông Sinh thí chủ cho rằng Đường quốc không thể tồn tại lâu, cho nên đối với Lục Đông Vũ thí chủ thân là Đô úy Đường quốc đương nhiên không hài lòng.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói.

Lục Thất hiểu được gật đầu, hắn hiểu Lục Đông Sinh bá bá hẳn là xem trọng Chu quốc, mà phụ thân là Đô úy Đường quốc, đương nhiên sẽ túc giận vì ý tưởng phản bội của bá bá.

- Ngoài ra Lục Đông Hổ thí chủ sở dĩ muốn bán tất cả chính là muốn có được tiền của chân chính thuộc về mình, bởi vì y lo lắng phụ thân của thí chủ hoặc hậu nhân sẽ quay về. Hơn nữa gia tài nhận ủy thác vĩnh viễn cũng không thể thuộc về Lục Đông Hổ thí chủ, mà nếu bán đất đai lấy tiền, cũng cần tộc trưởng và một số trưởng lão trong tộc đồng ý, Lục Đông Hổ thí chủ đề nghị bán hết tất cả những gì nhận ủy thác, y lấy bốn phần, sáu phần còn lại chia cho tộc nhân. Nhưng Lục Đông Sinh thí chủ chẳng những không đồng ý ngược lại còn dùng danh nghĩa gia tộc chiếm lấy nhà mà Lục Đông Hổ được ủy thác, cùng với một nửa tiền lời của của hàng. Cho nên Lục Đông Hổ thí chủ có được tiền lời rất nhiều năm nhưng lại hận Lục Đông Sinh thí chủ rất nhiều năm, chỉ có điều y càng ngày càng không thể động đến Lục Đông Sinh thí chủ.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói, cũng đúng là có ngại việc bàn chuyện thị phi.

Lục Thất nghe xong gật đầu, hắn cơ bản là tin tưởng đến tám phần lời nói của Khánh Dư thiền sư, bởi vì lấy địa vị bây giờ của hắn, nhìn điểm xuất phát của người là sâu xa, Lục Đông Sinh có thể quan tâm đến sự tồn vong của đất nước, thì nhất định là một nhân vật có mắt nhìn xa trông rộng, mà Lục Đông Hổ muốn bán thứ được ủy thác chỉ có thể là một nhân vật tầm thường tham cái lợi trước mắt.

- Lục thí chủ nếu muốn gặp Lục Đông Sinh thí chủ, lão nạp có thể thay mặt thông báo.
Khánh Dư thiền sư lại ôn hòa nói cũng rất nhiệt tình.

Lục Thất gật đầu, thi lễ nói:
- Làm phiền thiền sư rồi.

- Sáng mai thí chủ có thể quay lại, có lẽ Lục Đông Sinh thí chủ cũng sẽ đến.
Khánh Dư thiền sư mỉm cười để lộ tin, ý chính là tốt nhất nên gặp ở miếu, chắc là cố kị lai lịch của Lục Thất.

- Có thể.
Lục Thất đáp ứng, hắn cũng không muốn người trong tộc rước họa vào thân.

Lục Thất quay đầu lại, Tiểu Điệp lại tiến lên đưa một cái túi cung kính nói:
- Đây là tiền hương khói mong thiền sư nhận lấy.

- Đa tạ thí chủ.
Khánh Thủy thiền sư vẫn luôn trầm mặc đột nhiên thi lễ đáp lại, sau đó nhận lấy túi vải, sau khi nhận túi vải, nét mặt già nua của y khẽ biến, lại đuổi theo đưa lại cho Tiểu Điệp.

- A di đà phật, mong thí chủ thứ lỗi, bản tự không thể nhận vàng đĩnh, kính phật ở trong lòng, thí chủ đưa chút tiền đồng là được rồi.
Khánh Thủy thiền sư chắp tay cự tuyệt.

Lục Thất ngẩn ra, bình thản nói:
- Tại hạ đến đây tạ lễ, nhìn thấy Đông Thiền tự có nhiều chỗ cần tu sửa vì vậy đồng ý đưa nhiều một chút tiền hương khói.

Khánh Dư thiền sư lắc đầu, ôn hòa nói:
- Đông Thiền tự không thể sửa chữa, vàng nếu như nhận cũng giống như đá mà thôi.

- Đông Thiền tự vì sao không được tu sửa?Lục Thất kì quái hỏi.

- Bởi vì, Hoàng đế bây giờ của Chu quốc ghét Phật, không cho phép tùy ý xây dựng hay là cải tạo chùa chiền, không được tùy ý để người đi xuất gia, không cho phép chùa có miếu và tiền tài nhiều, không được tùy ý làm việc vì người khác.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa trả lời.

Lục Thất ngạc nhiên, nhiều lệnh cấm như vậy, rõ ràng là muốn ép hòa thượng chết đói, đây là đang diệt Phật nha, Đường quốc thì sùng bái Phật còn Chu quốc thì lại diệt Phật?

- Nhiều năm nay, Đông Thiền tự có thể tồn tại, cũng là do Lục Đông Sinh thí chủ đứng đầu một ít người lương thiện, thường xuyên đến đây thắp hương, khiến cho bản tự có thể bên ngoài thì nghèo khổ, bên trong tu phật.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa lại nói.

Lục Thất gật đầu, hắn đương nhiên hiểu được một giáo phái có thể hưng thịnh tồn tại cần có một số tín đồ nhất định, không có tín đồ, sẽ đi trên con đường suy vong, Đông Thiền tự bên ngoài thì nghèo khổ nhưng vẫn có thể duy trì ảnh hưởng của Phật giáo.

- Thiền sư, ta tới thay mẫu thân tạ lễ, cũng thật tâm hi vọng Đông Thiền tự có thể tồn tại mãi mãi, hỵ vọng Phật giáo không mất đi, số vàng đó, ta hi vọng có thể dùng vì duy trì Phật giáo, ngày mai ta sẽ đổi thành tiền đồng đưa tới, hoặc là mua cửa hàng dùng lợi nhuận lâu dài để kính Phật.
Lục Thất thành khẩn nói.

Hai lão hòa thượng nghe xong khẽ thay đổi sắc mặt, sau khi nhìn nhau, đồng thời chắp tay nói:
- A di đà phật, thành ý của thí chủ lão nạp xin thu nhận.

Lục Thất gật đầu, đưa tay vào trong ngực lấy ra tất cả tiền đồng, ước chừng khoảng ba xâu, hắn tiến lên đưa cho Khánh Thủy thiền sư, hai lão hòa thượng lại chắp tay tạ ơn, bọn họ đúng là rất cần tiền.

- Hai vị thiền sư, tại hạ kính Phật nhưng cũng kính đạo, gốc rễ của Phật và Đạo đều là tu tâm, Phật độ hóa thế nhân hướng thiện, thoát khỏi khổ ải, Đạo nghiên cứu những triết lí trời đất, ngộ pháp tự nhên. Phật và Đạo không hề tồn tại sự trái ngược, ngược lại chỉ có tín đồ có bao nhiêu ý niệm tức giận.
Lục Thất nói ra lập trường của mình, hắn không thể lưu lại thanh danh là tín đồ Phật giáo, quan niệm chính là Phật Đạo cùng kính.

Hai lão hòa thượng nghe xong hơi giật mình, sau khi suy nghĩ, Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói:
- Lục thí chủ rất hiểu thiện cơ, lão nạp tiếp nhận.Lục Thât thi lễ nói:
- Tại hạ có một đề nghị, hy vọng thiền sư có thể thu thập một ít cao tăng phật ngộ, giữ lại trong chùa, phát huy mạnh phật lí thiện cơ.

Hai lão hòa thượng lại chắp tay xem như đáp ứng lời đề nghị của Lục Thất. Đề nghị của Lục Thất trên thực tế là đang bắt đầu xâm nhập bằng tín ngưỡng, Phật giáo là một tôn giáo rất dễ phát triển tín đồ, hơn nữa từ xưa còn có thâm căn cố đế về tín ngưỡng.

Nếu Đông Thiền tự có thể thu nhận những cao tăng phật ngộ, vậy tất nhiên cũng sẽ gián tiếp truyền bá thanh danh của Lục Thiên Phong hắn, Hoàng đế Chu quốc diệt phật, mà Lục Thiên Phong hắn kính phật, sau này một khi Chu quốc và Tấn quốc tranh bá, vậy đệ tử Phật giáo đương nhiên sẽ hi vọng Tấn quốc thắng lợi, phật tâm không phải từ bi không tranh giành, ngược lại là trong sự phát triển của tín ngượng cho dù chết cũng không tiếc.

Sau khi đi dâng hương lễ bái xong, Lục Thất và Tiểu Điệp liền rời khỏi Đông Thiền tự, trực tiếp quay về khách điếm, Lục Thất dặn dò Hoa Đào thăm dò một chút. Nửa giờ sau Hoa Đào hồi báo, đã hỏi qua bảy người, đều nói Lục Đông Hổ là một thương nhân khó tính, nhưng là một phú hộ có lương tâm. Mà Lục Đông Sinh lại là một đại nhân vật, thanh danh vang xa ở huyện Thọ, nhưng Trương thị là nhà có thế lực nhất ở huyện Thọ, lão thái gia Trương thị từng là thứ sử Tề Châu, mà Lục Đông Sinh tăng cường thế lực là dựa vào đứa con làm Đô úy ở trong quân.

Lục Thất sau khi tìm hiểu thì liền bỏ qua, cái gọi là đại nhân vật của huyện Thọ, kỳ thật chính là dựa vào quan viên, có thể dù dọa dân chúng địa phương. Lục Đông Sinh cho dù có con là Đô úy, nhưng nhìn thấy nhóm quan huyện cũng phải ăn nói khép nép. Đương nhiên có thể trở thành một nhân vật được gọi là cường thế, vậy tất nhiên cũng phải giỏi về việc thành lập mối quan hệ với nhóm quan huyện, gọi tắt là quan thân cấu kết.

Ở khách điếm trải qua một đêm bình an, sáng sớm Lục Thất lại xin phép Thái tử rời khỏi. Thái tử bây giờ cái gì cũng nghe theo Lục Thất, Lục Thất cũng không vội đi, y cũng vui vẻ vì được thoải mái, những người khác lại không thể ăn uống ngon miệng vì lo việc.

Lục Thất và Tiểu Điệp tới Đông Thiền tự rồi, lần này vừa vào cửa chùa, đã nhìn thấy Khánh Thủy thiền sư đứng đợi, Lục Thất vội bước nhanh qua ân cần thăm hỏi, sự tôn trọng người già của Lục Thất khiến cho Khánh Thủy thiền sư vẻ mặt rất cảm động, kì thật hai vị thiền sư cũng không phải quá già, đều chỉ khoảng trên dưới năm mươi tuổi.

Sau khi đi vào Đại Hùng bảo điện lạy Phật xong, Khánh Thủy thiền sư mới dẫn hai người Lục Thất đi đến Điện Thiện phòng. Sau khi tới Thiền phòng, Lục Thất nhìn thấy trong phòng có hai người, một người là Khánh Dư thiền sư, một người là một người lớn tuổi mặc áo bào gấm, tuổi chừng năm mươi, tướng mạo hiền lành mặt tròn.

Lục Thất vừa vào, Khánh Dư thiền sư liền đứng dậy chắp tay ân cần thăm hỏi, Lục Thất cũng chắp tay đáp lại, người kia cũng đứng dậy nhìn Lục Thất, Khánh Dư thiền sư mỉm cười giới thiệu nói:
- Lục thí chủ, vị này chính là Lục Đông Sinh thí chủ.

Lục Thất vội xoay người cung kính thi lễ nói:
- Cháu Lục Thiên Phong bái kiến bá phụ.

Ông già mặc áo gấm bình tĩnh nhìn, nhìn một lúc mới bước lên một bước, vươn tay phải vỗ vỗ vai Lục Thất, ôn hòa nói:
- Tốt, Tiểu Mao đầu đã trưởng thành là tốt rồi.

Lục Thất tâm chấn động, một cảm giác giống như trẻ con quấn quýt lấy cha mẹ xuất hiện, Tiểu Mao đầu là nhũ danh của hắn, bây giờ có rất ít người sẽ gọi hắn như vậy, hắn quỳ xuống mặt đất, Tiểu Điệp vừa nhìn thấy giật mình, chần chừ một chút cũng vội quỳ xuống cùng Lục Thất, cùng Lục Thất dập đầu ba cái.

- Bá phụ, Thiên Phong bái kiến ngài.
Lục Thất cung kính nói.

- Đứng lên đi, cha cháu mất rồi sao?
Lục Đông Sinh xoay người giọng điệu thương cảm nói.

- Vâng, gia phụ mất đã nhiều năm rồi.
Lục Thất thấp giọng trả lời.

- Thật là mong gặp ông ấy, lại đây, ngồi đi.
Lục Đông Sinh xoay người, Lục Thất đi theo, ngồi ở vị trí Khánh Dư thiền sư, hai thiền sư im lặng đi lễ phật, xoay người đi ra ngoài.

Quyển 5 - Chương 6: Bá phụ

Sau khi ngồi xuống Lục Đông Sinh cẩn thận nhìn Lục Thất một chút, gật đầu nói:
- Con và phụ thân con nhìn có đến sáu phần giống nhau, con thì hơn vài phần nhã khí hẳn là giống mẫu thân con.

Lục Thất tâm ấm áp gật đầu, ôn hòa nói:
- Cháu nghe mẫu thân nói, gia phụ và bá phụ không được hòa thuận cho lắm.

Lục Đông Sinh bình tĩnh gật đầu, sau đó lại thẫn thờ nói:
- Phụ thân con là một người bướng bình không chịu thay đổi, năm đó Đường quốc đã bước vào thời kì sa sút, Đường Hoàng nghi kị võ tướng đến mức tự mình hại mình, dùng người nhất định kiềm chế lẫn nhau, hơn nữa, còn dùng rất nhiều kẻ ngu dốt để thống quân. Mà Chu quốc thì quân thần đồng tâm, quốc thái dân an, tướng sĩ dũng mãnh thiện chiến, khi đó số lượng quân của Chu quốc ít hơn quân Đường rất nhiều, nhưng một vạn quân của Chu quốc có thể chống lại năm vạn quân của Đường quốc, quân Đường xa sút quá nhiều, quan tướng thiện chiến chân chính đều bị cản tay, sao có thể không thất bại đây.

Lục Thất im lặng, Lục Đông Sinh im lặng một lúc, ôn hòa nói:
- Phụ thân con không chịu nghe ta khuyên can, cho nên bất hòa với ta, ta từng khuyên phụ thân con nên biết thời cơ bảo vệ tính mạng, đừng vì Đường quốc mà chôn cùng. Sau đó ông ấy trọng thương, ta cũng cho người đuổi theo phụ thân con, khuyên ông ấy quy hàng Chu quốc, nhưng ông ấy quá bướng bỉnh, căn bản không quan tâm cố chấp đi Giang Nam, vừa đi liền bặt vô âm tín. Nhiều năm như vậy rồi, ta cũng không dám đi tìm mọi người, rất nhiều người có ý đồ liên hệ với thân nhân ở Giang Nam đều bị tịch thu nhà cửa thành tội nô.

- Sao hôm nay bá phụ dám đến gặp cháu?
Lục Thất ôn hòa hỏi.

Lục Đông Sinh nhìn Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Một là, cháu tự mình tới đây, ta không có lý do cự tuyệt cháu nhận tổ quy tông, hai là xưa không bằng bây giờ, Đường quốc chẳng những đã xưng thần với Chu quốc, hơn nữa chỉ còn bốn Châu, Đường quốc diệt vong, đã là chuyện không xa, làm gì có ai hỏi tội ta cấu kết với một nước yếu nữa.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Bá phụ hẳn từng nghe nói về cháu?

Lục Đông Sinh ngẩn ra, sau đó lắc đầu nói:
- Bá phụ chưa từng nghe nói về cháu, chuyện bên Đường quốc, đều là do quan phủ thông báo, bây giờ vẫn chưa có người nào dám đi thám thính chuyện Đường quốc, bởi vì không đáng.

Lục Thất ồ một tiếng gật đầu, Lục Đông Sinh lại ôn hòa nói:
- Cháu nói như vậy, chắc là có địa vị rất cao ở Đường quốc.

Lục Thất gật đầu, nhưng lại lắc đầu nói:
- Cũng không được tốt lắm, vẫn không phải là vẫn phải đưa Thái tử tới Chu quốc sao?

Lục Đông Sinh à một tiếng, rồi lại hỏi:
- Cháu đang làm chức quan gì ở Đường quốc?

- Ở Đường quốc là tướng quân Thiên Ngưu vệ, kiêm Đô Ngu hầu Ninh Quốc quân.
Lục Thất bình thản trả lời.

- Đô Ngu hầu Ninh Quốc quân, chức quan Đô Ngu hầu, nếu là ở Chu quốc thì không phải thấp đâu.
Lục Đông Sinh nói.

Lục Thất cười nói:
- Chức quan Đô Ngu hầu ở Đường quốc, quyền lực trong quân không lớn, nhưng cháu là Đô Ngu hầu đặc biệt, trực tiếp cầm quân, không có thượng quan.

Ồ! Lục Đông Sinh nghe xong gật đầu nói:
- Chu quốc Đô Ngu hầu, đã số cũng đều chưởng quân, mà một số Tiết độ sứ ngược lại chỉ là hư quyền.

Lục Thất ngẩn ra hỏi:
- Bá phụ, nghe thiên sư nói huynh trưởng trong quân là Đô úy, không biết là ở quân nào?

- Ở trong quân Tiết độ sứ Nghĩa Vũ của Định Châu. Tiết độ sứ Nghĩa Vũ là Dương Nghiệp đại soái, là phòng ngự tuyến đầu Yến quốc.
Lục Đông Sinh tự hào nói.

Lục Thất ồ một tiếng, trong lòng không có cảm giác gì, hắn căn bản không biết Dương Nghiệp là ai, đương nhiên, hắn phải xâm nhập Chu quốc, chính là muốn tìm hiểu tình hình quân lực của Chu quốc, sau đó mới có thể đưa ra chiến lược đứng đắn với Chu quốc.

- Bá phụ có biết Tấn quốc không?
Lục Thất rất nhanh lại hỏi.

- Tấn quốc? Từng nghe nói qua, nghe nói là một quốc gia thành lập ở phía tây nam, nghe nói lúc Sở quốc và Đường quốc tranh hùng, Tấn quốc thừa cơ đột kích Sở quốc, đã khiến Sở quốc diệt vong.
Lục Đông Sinh đáp lại.

- Cháu nghe nói Chu quốc phái mấy vạn quân tập kích Tấn quốc, có thật vậy không?
Lục Thất hỏi.Lục Đông Sinh cũng nhíu mày, im lặng trong chốc lát mới nói:
- Là sự thật, nhưng không phải đột kích Tấn quốc, mà là đột kích Tô Châu, kết quả lại ra về tay trắng. Có người nói bị Giang Âm quân trên biển chặn đánh, cũng có người nói sau khi đột kích Tô Châu mới phát hiện, quân lực của Tô Châu thậm chí lên đến hơn mười vạn, tóm lại, là bại rồi, kia đều là nam nhi Giang Hoài, rất nhiều hộ làm tang sự đấy.

Lục Thất gật đầu, Lục Đông Sinh lại hỏi:
- Nghe nói Tô Châu và Thường Châu bị Trương thị Đường quốc chiếm, có thật không vậy?

- Là sự thật.
Lục Thất trả lời.

Lục Đông Sinh gật đầu, nói:
- Lục thị cũng có hai người đi xuất chinh, bây giờ cũng không biết có còn sống hay không.

Lục Thất ngẩn ra hỏi:
- Con cháu Lục thị? Là lính quèn sao?

- Không phải là lính quèn, mà một người là Giáo úy còn một người là đội trưởng, Lục thị có rất nhiều người luyện võ.
Lục Đông sinh đáp lại.

- Bọn họ tên là gì?
Lục Thất hỏi.

- Giáo úy tên là Lục Thiên Minh, đội trưởng tên là Lục Thiên Hải, tính ra là huynh đệ sấp xỉ nhau.
Lục Đông Sinh tiếc nuối nói.

Lục Thất gật đầu nhớ kĩ, nếu là huynh đệ trong tộc, thì có thể đề bạt trọng dụng một chút, gián tiếp trấn an quân Chu quốc đầu hàng, có thể nói, Tấn quốc không ổn định nhất chính là quân Chu quốc đầu hàng. Nhưng quân Chu quốc đầu hàng sau khi tiến quân Chu quốc cũng sẽ đưa đến các nơi nhận đất, hơn nữa Giang Hoài vốn là lãnh thổ của Đường quốc, lòng trung thành đối với Chu quốc dễ dàng dao động.

- Bá phụ, hôm nay cháu muốn đi bái tế tổ tông, có thể chứ?
Lục Thất hỏi.

- Có thể, cần mở đại tế cho cháu không?
Lục Đông Sinh đáp lại nói, đại tế chính là tập hợp người trong tộc đến tham gia tế lễ.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Cháu không nên phô trương, cùng thê tử bái tế là được rồi.
Lục Đông Sinh gật đầu, Lục Thất nhìn Tiểu Điệp, ôn hòa nói:
- Lâm Phong, ngươi đi thông báo với phu nhân để nàng ấy đến đây.

- Vâng.
Tiểu Điệp cung kính đáp lại, quay người vội vàng đi thay đổi trang phục, tế tổ không thể giả trang được.

Tiểu Điệp vừa đi, Lục Đông Sinh hỏi:
- Thiên Phong, thê tử của cháu là cô gái bị câm kia sao?

- Đúng vậy.
Lục Thất trả lời.

Lục Đông Sinh gật đầu:
- Năm đó cha cháu và Lâm tướng quân là bạn bè tốt, cha cháu bị tọng thương, nhiều ít cũng là vì Lâm tướng quân mà không tiếc bản thân.

- Trên chiến trường, phúc họa khó lường, nếu gia phụ không việc gì, chỉ sợ sẽ bị Đường Hoàng vấn tội rồi.
Lục Thất bình thản nói.

Lục Đông Sinh gật đầu nói:
- Đứng đầu Đường quốc đều là văn nhân, cho nên trong lòng tự có cảm giác rất khó khống chế võ tướng, vì thế liền sợ hãi dùng thủ đoạn chèn ép võ thần, cháu đang làm võ tướng ở Đường quốc, hẳn là hiểu rất rõ.

- Cháu đã từng lĩnh hội, từng bị Lý Quốc Chủ chèn ép mấy lần, thậm chí là hãm hại, cho nên cháu vì tự bảo vệ mình, cuối cùng làm việc không phù hợp với khuôn phép.
Lục Thất bình thản đáp lại, hắn định sẽ nói chuyện Hấp Châu.

- Cháu ở Đường quốc làm chuyện gì không đúng khuôn phép?
Lục Đông Sinh kì lạ hỏi.

- Cháu ở Hấp Châu Đường quốc cát cứ ủng binh tự trọng , cũng chính là chiếm lấy Hấp Châu tự trị.
Lục Thất bình thản trả lời.

Lục Đông Sinh ngạc nhiên nhìn Lục Thất, vài giây sau mới hoài nghi nói:
- Cháu chiếm lấy Hấp Châu tự trị, có khả năng này sao?

Lục Thất cười cười, qua loa giải thích một chút, Lục Đông sinh nghe xong kinh sợ nói:
- Cháu ở Hấp Châu không ngờ nắm giữ mười vạn đại binh, vậy sau cháu còn có thể rời khỏi.

- Mẫu thân cháu ở Giang Ninh, không thể không rời khỏi Hấp Châu đến Chu quốc, nhưng lúc cháu đến Chu quốc, đã âm thầm cứu mẫu thân đến Hấp Châu, hơn nữa Hấp Châu còn có huynh trưởng của cháu nắm giữ.
Lục Thất bình thản nói.

Lục Đông Sinh giật mình nhưng lại gật đầu, lời nói của Lục Thất chính là sự thật, khiến y đột nhiên thất thố, y vốn tưởng rằng Lục Thất chẳng qua chỉ là quan viên Đường quốc, quay về gặp người thân là chuyện đương nhiên, mà y thân là bề trên nhớ thân tình, có được tâm tình thỏa mãn, nhưng hiện tại, y biết rằng đã gặp phải phiền toái phức tạp.

- Bá phụ, cháu chiếm lấy Hấp Châu không thể lâu dài, sớm muộn gì cũng phải thực sự tìm một quốc gia quy hàng, cháu đến Chu quốc chính là muốn xem tình hình Chu quốc.
Lục Thất lại bình thản nói.

- Ý tứ của cháu là có ý định đầu hàng Chu quốc?
Lục Đông Sinh quay đầu hỏi.

- Cũng có ý định, tuy nhiên cháu phải xem xét tình thế Chu quốc, xem có phải là quốc gia hùng mạnh hơn Tấn quốc hay không.
Lục Thất đáp lại.

Lục Đông Sinh nhíu mày thoáng chút suy nghĩ, một lát sau lắc đầu nói:
- Thiên Phong, bá phụ khuyên cháu một câu, nhanh cháu quay về Hấp Châu là tốt nhất, Chu quốc đối với cháu mà nói, không phải là nơi an toàn.

- Bá phụ nói như vậy, chẳng lẽ Hoàng đế Chu quốc không hi vọng cháu đầu hàng?
Lục Thất dò hỏi.

Quyển 5 - Chương 7: Bác cháu nói chuyện

Lục Đông Sinh nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:
- Hoàng đế Chu quốc, đương nhiên hi vọng có người quy thuận, nhưng sau khi cháu quy thuận chưa chắc Hoàng đế Chu quốc đã đối xử tử tế với cháu.

Lục Thất nhíu mày nói:
- Bá phụ, cháu nghe nói Hoàng đế Chu quốc là một minh quân.

- Đúng là minh quân, nhưng minh quân cũng chia thành nhiều loại, Đường Cao Tông và Hán Cao Tổ đều là minh quân, nhưng một là trọng dụng công thần, một là trở mặt giết chết công thần.
Lục Đông Sinh đáp lại.

- Ý của bá phụ là Hoàng đế Chu quốc cũng giống như Lưu Bang sao?
Lục Thất cau mày nói.

- Không đến mức giống Lưu Bang, nhưng Chu quốc bây giờ vẫn chưa nhất thống thiên hạ, nhưng Hoàng đế bệ hạ làm việc luôn quyết đoán, trị quốc có khuynh hướng cương, có rất ít hành động dụ dỗ, ví dụ ghét phật, cũng là một loại biểu hiện của việc trị quốc cương tính, bệ hạ trọng dân sinh, trọng trị quân, làm việc và cách nghĩ rất hiện thực, có chút giống thời kỳ Tần quốc, nhưng tương đối ôn hòa.
Lục Đông Sinh giải thích nói.

Lục Thất gật đầu, Lục Đông Sinh nghĩ một chút lại nói:
- Hơn nữa tuổi tác của Bệ hạ càng tăng cao, Chu quốc càng không ổn định so với ban đầu, dần dần chuyển qua tự động, sự ngờ vực vô căn cứ của bệ hạ cũng càng ngày càng nghiêm trọng, cũng tạo thành sự sa sút ngày càng nghiêm trọng của Chu quốc.

Lục Thất ngẩn ra nói:
- Nếu thực lực quốc gia đã vững rồi, sao còn phải ngờ vực vô căn cứ để dẫn đến sa sút?

Lục Đông Sinh lắc đầu nói:
- Năm đó lúc giành chính quyền, chỉ có đồng tâm hiệp lực mới có thể thành công, cho nên quân thần đều có thể tín nhiệm lẫn nhau cùng nhau phấn đấu, nhưng đất nước càng ngày càng ổn định, khiến cho Hoàng đế lo lắng đại tướng sẽ tạo phản soán vị, cho dù là có cùng chung họan nạn thì không thể cùng phú quý, nói độc ác một chút thì chính là chim bay tận lực tránh khỏi cung tiễn.

Lục Thất xúc động gật đầu, hắn ngay từ đầu đã hoàn toàn bỏ qua, tín nhiệm rất nhiều võ thần thiện chiến, nhưng theo đà phát triển của Tấn quốc, hắn càng ngày càng e dè võ thần, hắn cũng không muốn nghi kị như vậy, nhưng vừa nghĩ tới hậu quả võ thần tạo phản sẽ khiến đất nước sụp đổ gia tộc diệt vong, hắn cũng không dám hoàn toàn tín nhiệm.

- Từ sau khi Chu quốc chiếm được Giang Hoài, Chu quốc chỉ có chiếm thêm phủ Thái Nguyên ở vùng tây bắc, đem lãnh thổ quốc gia mở rộng tới Đại Châu và Lân Châu, phía đông bắc vẫn là định Châu và Doanh Châu ( nay là Bắc Kinh) là vùng biên giới với Yến quốc. Mười mấy năm qua đánh nhau với Yến quốc rất nhiều lần, luôn giằng co không phân thắng bại, không nghĩ tới người Đảng Hạng ( nay là vùng Thanh Hải Cam Túc) ở tây bắc mười năm trước đột nhiên không tôn sùng Chu quốc nữa, mà thành lập nên Hạ quốc, bệ hạ điều một trăm nghìn binh đi chinh phạt, không ngờ lại thất bại, hao tổn gần nửa quân lực.
Lục Đông Sinh lắc đầu nói.

- Người Đảng Hạng thiện chiến như vậy sao?
Lục Thất tò mò hỏi.

- Dị tộc trên lưng ngựa đều rất thiện chiến, hơn nữa gần như tất cả nam đinh trưởng thành đều có thể làm binh lính, một trăm nghìn đại quân đi chinh phạt, về binh lực thì có ưu thế, nhưng về am hiểu địa thế hay là thích ứng khí hậu thì Chu quân căn bản là không chiếm được ưu thế.
Lục Đông Sinh giải thích nói.

Lục Thất hiểu được gật đầu, hắn trước kia vẫn luôn lo lắng quân Hạ sẽ đột kích Sở quốc, nhưng vẫn chưa hề xảy ra, bây giờ hắn phỏng đoán, quân Hạ mà xuôi nam cũng sẽ gặp khó khăn về địa thế và khí hậy, hơn nữa người dân cũng tràn đấy tính không xác định, cho nên dù Ba Thục Hán quốc có lòng muốn mượn binh Hạ quốc, thì người Hạ quốc cũng chưa chắc đã đồng ý viễn chinh.

- Thiên Phong, cháu chiếm cứ Hấp Châu, đã tiếp giáp với Tấn quốc, như vậy cũng sẽ hiểu biết Tấn quốc, tình hình Tấn quốc thế nào?
Lục Đông Sinh hỏi.

- Bá phụ, cháu cũng coi như là hiểu biết tình hình Tấn quốc, lãnh thổ quốc gia bây giờ của Tấn quốc kì thật hơn phân nửa là Việt quốc và Sở quốc, ngoài ra còn có Kinh quốc và Mân quốc, Tấn quốc trước mắt chỉ để ý đến vấn đề nội chính, cho nên vẫn chưa có hành động gì đột kích Đường quốc. Quân lực hiện giờ của Tấn quốc đã vượt qua trăm vạn, bên trong Tấn quốc cũng rất ổn định, Tấn vương trị quốc là phân đất và chú trọng giao lưu, quốc sách là sĩ nông công thương đều coi trọng, mặt khác cũng kính phật, nhưng không sùng phật như Lý Quốc Chủ.
Lục Thất đáp lại.

Lục Đông Sinh gật đầu, nói:
- Nghe thì chắc phải là một minh quân, Tấn vương kia chẳng lẽ chưa từng kêu gọi đầu hàng với cháu sao?

- Từng kêu gọi, nhưng cháu lấy lí do không thể phản bội Đường quốc để cự tuyệt, kì thật cháu vẫn luôn băn khoăn về mẫu thân, cũng với lòng tin đối vời Tấn quốc không đủ. Bởi vì từ xưa đến nay, thế lực phía nam rất khó chiến thắng phương bắc, gần như đều bị các vị vua phương bắc tài trí mưu lược kiệt xuất tiêu diệt.
Lục Thất đáp lại.Lục Đông Sinh gật đầu nói:
- Cháu nói là sự thật, triều đình Trung Nguyên vẫn luôn là thiên hạ chính thống, trên phương diện phát triển thực lực quốc gia, trước sau vẫn có thể nhanh chóng cường đại lên.

Lục Thất gật đầu, không nghĩ tới Lục Đông Sinh lại nói:
- Tuy nhiên thế sự không phải là tuyệt đối, trước kia phía nam sở dĩ không bằng phương bắc, nguyên nhân lớn nhất chính là người không đủ, có nhân khẩu mới có thể cường thịnh gốc rễ, Chu quốc bệ hạ vì sao ghét phật, kì thật là có nguyên nhân đến nhân khẩu, bệ hạ không muốn hòa thượng quá nhiều.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Bá phụ nói như vậy chẳng lẽ coi trọng Tấn quốc sao?

- Không phải, nhưng Tấn quốc sẽ là đối thủ mạnh nhất của Chu quốc, xu thế quật khởi mạnh mẽ này, cùng với sách lược trị quốc này, còn có chiếm cứ yếu địa Kinh Châu, đều thể hiện người đứng đầu Tấn quốc là người tài. Nếu Tấn quốc có thể đột kích Chu quốc trước, lấy thêm Ba Thục và Lập Túc, vậy Chu quốc sẽ lâm vào thế bị động.
Lục Đông Sinh đáp lại nói.

Lục Thất ngẩn ra, ý của Lục Đông Sinh không hẹn mà đúng ý của hắn, Tấn quốc nếu tiến theo đường Ba Thục, vậy có thể nắm quyền chủ động trong việc đột kích Chu quốc, Ba Thục nếu có được sự chống đỡ hùng mạnh của Tấn quốc thì có thể chống lại Chu quốc.

Đánh giặc chính là đấu tài lực và nhân lực, Lục Thất đã phê chuẩn tạo xe nỏ, cùng với vũ khí Thần tí nỏ có thể xuyên thấu, cho dù là quân lực tinh nhuệ của Chu quốc, đối mặt với xe nỏ cũng chịu thiệt thòi, một xe trăm nỏ, trăm xe vạn mũi tên, thích hợp nhất là chiến đấu với quân địch ở chỗ bằng phẳng, mà Thần tí nỏ thì là một loại nỏ không thua kém gì trọng cung, binh lính bình thường cũng có thể tự dùng, chính là hơi chậm một chút thôi.

- Tấn quốc hiện giờ và Hán quốc, hẳn là liên minh, nếu tiến đánh Ba Thục, chỉ sợ sẽ khiến Chu quốc làm ngư ông đắc lợi.
Lục Thất tiến thêm một bước thảo luận.

- Ừ, có loại tình hình này, Chu quốc dòm ngó Kinh quốc và Hán quốc nhiều năm, chỉ có điều Yến quốc vẫn không chịu giảng hòa với Chu quốc, không ngừng khơi mào chiến sự, cho nên Chu quốc không dám đột kích Ba Thục. Tuy nhiên nếu Tấn quốc tiến theo Kinh Châu, chỉ sợ bệ hạ cho dù là băn khoăn Yến quốc và Hạ quốc cũng muốn tiến quân chiếm Ba Thục.
Lục Đông Sinh đáp lại.

- Chu quốc sẽ tiến công đánh Ba Thục?
Lục Thất kinh ngạc nói.

- Nhất định, nếu như không chiếm lấy Ba Thục trước, làm sao chiếm được tiên cơ, như vậy Chu quốc sẽ phải đối mặt với Tấn quốc đã phát triển toàn diện. Nếu Tấn quốc chiếm cứ Ba thục, hoàn toàn có thể liên hợp với Hạ quốc đối phó với Chu quốc, như vậy liền không xong rồi.
Lục Đông Sinh đáp lại.Lục Thất thoáng suy nghĩ một chút gật đầu, Lục Đông Sinh lại nói:
- Thiên Phong, cháu tốt nhất không nên đi Khai Phong Phủ, nếu như cháu đi có lẽ sẽ bị hoài nghi là đến thăm dò thay Tấn quốc.

- Chắc sẽ không, trên thực tế cháu là phụng mệnh hộ tống Thái tử Đường quốc, ngoài ra lúc này cháu rời đi, Lý Quốc Chủ sẽ liều lĩnh đánh Hấp Châu, chỉ có khi cháu ở Chu quốc, Lý Quốc Chủ mới có thể nhẫn nại lâu thêm một chút.
Lục Thất đáp lại nói.

Lục Đông Sinh im lặng lắc đầu, Lục Thất chần chừ một chút, nói:
- Bá phụ, con cháu Lục thị mất tích ở Tô châu, cháu có thể hỏi thăm Trương thị xem tình hình thế nào.

- Ồ, cháu và Giang Âm Trương thị Đường quốc có giao tình sao?
Lục Đông Sinh kinh ngạc nói.

- Có kết giao, thực ra cũng tồn tại quan hệ liên minh ngầm, cháu cùng với một người trong Trương thị là bạn tốt, người kia có vai trò rất quan trọng trong Trương thị, rất có quyền lực.
Lục Thất đáp lại.

- Được, cháu giúp bá phụ hỏi một chút.
Lục Đông Sinh có chút kích động nói.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Nếu như còn sống, cháu có thể để hai vị huynh đệ đến Hấp Châu, trong một khoảng thời gian ngắn không thể quay lại đây.

- Đi Hấp Châu là được rồi, không thể quay lại được.
Lục Đông Sinh không chút do dự nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Bá phụ nếu sốt ruột, cháu có thể viết một bức thư, cho người của bá phụ truyền đến Hấp Châu.

Lục Đông Sinh ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói:
- Bá phụ không có khả năng chuyển thư, chỉ có thể đợi tin tức của cháu.

Lục Thất gật đầu, chợt nghe thấy Khánh Dư thiền sư ở ngoài cửa ôn hòa nói:
- Hai vị thí chủ, có một vị nữ thí chủ đợi ở bên ngoài.

Lục Thất và Lục Đông Sinh kết thúc cuộc nói chuyện, đi ra ngoài gặp Tiểu Điệp đi tới phía trước, ánh mắt Lục Thất sáng ngời, nhìn thấy ngoài cửa chùa có một mỹ nhân đang đứng, mỹ nhân một thân váy lam nhạt, mặt trái xoan, lông mi cong, mắt đẹp, da như bạch ngọc, là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần.

- Tiểu Điệp.
Lục Thất vui mừng gọi, trước đây hắn chưa từng nhìn thấy dung nhan của thê tử.

Tiểu Điệp nhã nhặn gật đầu, sau đó im lặng hướng về phía Lục Đông Sinh thi lễ, Lục Đông Sinh mỉm cười gật đầu nói:
- Cháu dâu là nữ nhân Lục thị hôm nay chính là ngày nhận tổ quy tông rồi.

Tiểu Điệp im lặng lại thi lễ, sau đó cùng Lục Thất và Lục Đông Sinh rời khỏi Đông Thiền tự.

Quyển 5 - Chương 8: Đuổi tận giết tuyệt

Sáng sớm hôm sau sứ đoàn rời khỏi huyện Thọ, Lục Thất và Tiểu Điệp chỉ đến tổ từ của Lục thị dập đầu, không gặp mặt những người trong tộc, cũng không nói đến chuyện lấy lại nhà cửa, hắn muốn là có nguyên quán là huyện Thọ, không phải nhà cửa thuộc sở hữu.

Sau khi đi được nửa ngày, đã tới một hương bảo của Dĩnh Châu, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi, Lục Thất cũng phát hiện thiếu mất hai người áp tải, hỏi một chút, Lâm tổng tiêu đầu nói là sai đi truyền tin, cũng không nói đưa tin gì, Lục Thất cũng không hỏi nhiều.

Thái tử vừa xuống xe, liền nhanh chóng cùng Mạnh Thạch vào khách điếm nghỉ ngơi, hai tướng quân Thiên ngưu cùng với hai thái giám cũng không rời, bởi vì là ở Chu quốc, không thể phái người đi thăm dò đường trước, tất cả chỉ có thể chỉnh thể hành động.

Đám người Lục Thất đi sau tiến vào khách điếm, vốn tưởng rằng khách điếm hương bảo kinh doanh chắc cũng bình thường, nào ngờ vừa tiến vào, Lục Thất liền bị cảnh tượng đầy người trước mắt làm cho sửng sốt, trong khách điếm thậm chí có hơn ba mươi khách ăn, gần như không còn chỗ trống, hơn nữa khách ăn đều là thanh niên trai tráng.

Thái tử giật mình đứng lại, Lục Thất bình thản nói:
- Điện hạ ở đây không thể nghỉ ngơi, đổi chỗ khác đi.

Thái tử ừ một tiếng xoay người, trong địa bàn Chu quốc, y cũng không dám bày ra điệu bộ quý nhân, đoàn người đổi sang một khách điếm khác nghỉ ngơi, nhưng lúc Lục Thất rời khỏi nhìn những người đó một chút, mà những người đó cũng đang nhìn bọn họ.

Qua buổi trưa bắt đầu khởi hành, tranh thủ trước hoàng hôn đến huyện Nhữ Âm của Dĩnh Châu, đi được khoảng một tiếng, lúc đi qua một cánh rừng, bỗng nhiên có một tiếng huýt sáo bén nhọn từ trong rừng truyền ra, sau đó từng trong rừng chạy ra rất nhiều người, trên tay những người đó ai cũng cầm cung tiễn, vừa ra liền bắn tên về phía sứ đoàn, mưa tên giống như châu chấu bay qua.

Cùng lúc xuất hiện tiếng huýt sáo, Lục Thất đã nhảy xuống xe, chạy nhanh về phía chiếc xe có rèm che hộ tống Thái tử, mà hộ quân phía trước cũng nhảy khỏi xe chạy xuống bảo vệ xe của Thái tử. Vừa hội hợp, mưa tên đã bay đến, Lục Thất rút đao chém tên, đến Chu quốc rồi, binh khí của hắn chỉ là một thanh đao, không mang cung tiễn, áo giáp lại chỉ là quang minh giáp.

- Thiên Phong, Thiên Phong.
Trong xe truyền ra tiếng kêu sợ hãi hoảng sợ của Thái tử.

- Điện hạ yên tâm, thần ở đây.
Lục Thất đáp lại, vung đao nhanh chóng chém tên bay đến, tận lực bảo vệ xe có rèm che không bị trúng tên.

Nói là Thái tử yên tâm nhưng những cung thủ đi ra từ trong rừng cây đấy cũng phải khoảng hai trăm người, đúng ở bên cạnh rừng cây chia ra thành ba tổ, không ngừng thay nhau bắn tên, tư thế kia, rõ ràng là cung thủ đã được huấn luyện ở trong quân.

- Bá phụ, giúp ta bảo vệ Thái tử.
Lục Thất quay đầu hô to, Lâm tổng tiêu đầu đáp ứng chạy tới, dẫn theo ba tiêu sư chạy lại bảo vệ xe, mà Tiểu Điệp vẫn luôn đi theo Lục Thất.

- Lâm Phong, hộ xe.
Lục Thất dặn dò một tiếng, Tiểu Điệp không trả lời.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía rừng cây quát:
- Tướng sĩ mặc giáp đi theo ta đi giết địch.

Lục Thất nói xong liền xông đến, lập tức bên phải có vài tiếng hưởng ứng, chính là Dực vệ mà Lục Thất mang theo, nhưng Dực vệ Giang Ngư trúng mấy mũi tên nằm trên mặt đất, Cao Tung cũng trúng tên trốn sau bánh xe, những người khác chết rất nhiều.

Lục Thất và ba thuộc hạ xông về phía rừng cây, Tiểu Điệp cũng định đi theo nhưng lại bị Lâm tổng tiêu đầu giơ tay kéo lại, vội la lên:
- Đừng đi thêm phiền phức, ngươi không có sở trưởng quân chiến.

- Giết.
Có một Giáo úy Kiêu kị cũng hét lớn xông ra ngoài, chẳng khác gì là hưởng ứng Lục Thất, sau đó lại có hai Giáo úy Kiêu kị cùng ra, những người khác hoặc là đã chết hoặc là trốn sau xe.

Bảy tướng sĩ mặc giáp mạo hiểm trong làn mưa tên hăm hở tiến lên, Lục Thất dẫn đầu chạy trước, cũng trở thành mục tiêu mà cung tiễn thủ bắn, hơn phân nửa tiễn lập tức bay về phía Lục Thất. Lục Thất cũng thoáng giống như cuồng lang, không ngờ không thèm chém tiễn, kéo đao chạy vội, mạnh mẽ nghênh đón mưa tên, những múi tên kia hoặc là sượt qua người hắn nhưng cũng có mũi lại dính trên áo giáp của hắn.

Khoảng cách hai ba mươi bước, Lục Thất điên cuồng chạy qua, nhóm cung thủ đứng ở bìa rừng sợ hãi, lập tức rối loạn lui về phía sau, nhưng lại thấy một đạo ánh sáng như tuyết lọt vào trong tầm mắt, sau đó những tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lục Thất giống như lao vào bầy cừu vung đao giết hại, mà điều đáng buồn chính là, những cung thủ này chỉ mang theo nỏ, còn quần áo đều là quần áo thường dân, đến quản đao phù hợp với cung thủ cũng không có.
Theo sau Lục Thất chính là sáu tướng sĩ mặc áo giáp vọt tới, có thể ngay từ đầu đã chống đỡ được mưa tên cơ bản đều là võ tướng có bản lĩnh thực sự. Sáu người cầm trường đao mang theo thù hận xông vào “ bầy cừu”, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, nhóm cung thủ bên trong rừng cây quay đầu chạy trốn, vốn là muốn dùng mưa tên để cướp giết, nhưng lại không ngờ bị cắn trả. Nếu biết kẻ thù hung hãn như vậy, ít nhất sẽ mang theo đao đi đối phó, lại vì chủ quản lo lắng cá lọt lưới nên tận lực không cho bộc lộ bất cứ dấu hiệu quân đội nào.

Vừa phản công thành công, ở phía rừng câu có hơn sáu mươi thi thể, máu tanh tràn ngập, vô cùng thê thảm, quả thực giống như Địa ngục tu la, Lục Thất cả người đẫm máu đứng trong rừng cây, nhìn đám cung thủ trốn xa, ánh mắt ác nghiệt giơ trường đao lên, những người khác đều tụ tập tới.

- Đại nhân không sao chứ?
Đàm Viêm đến gần quan tâm nói.

- Không có việc gì, các ngươi thì sao?
Lục Thất quay đầu, cười nhạt muốn hỏi, nhưng trên mặt hắn đều là máu, tươi cười nhìn có vẻ kinh khủng, còn không bằng không cười.

- Đều không sao, đại nhân đi trước mở đường, đều là bảo vệ chúng thuộc hạ.
Đàm Viêm trả lời, rất có tài năng tâng bốc.

Lục Thất cười, quét mắt nhìn những người khác, những người khác cả người đẫm máu, gần như đều hơi thở dốc, vừa rồi xung phong liều chết, đối với tâm lý và thể năng đều tạo thành sự tiêu hao rất lớn, cho nên chiến đấu trên chiến trường dễ dàng khiến người ta tiêu hao thể lực nhiều nhất.

- Các ngươi, làm tốt lắm.
Lục Thất mỉm cười khẳng định nói, những người khác im lặng gật đầu đáp lại.

Chợt ngoài bìa rừng có một người đi tới, Lục Thất vừa nhìn là Tiểu Điệp, hắn thuận miệng an ủi:
- Không sao.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại nghiêng đầu cười nói:
- Đi thôi.

- Vâng đại nhân.
Đàm Viêm đáp lại, nhưng trong lúc đáp lại, tay phải của Đàm Viêm lại giơ ra về phía sau lưng Lục Thất, bất ngờ đâm một cái.
Tiếng kêu đau đớn của Lục Thất, thân thể ập về phía trước, Tiểu Điệp a một tiếng, thân thể cũng bổ nhào về phía trước đỡ Lục Thất. Lục Thất và Tiểu Điệp ngã cùng một chỗ, cùng nhau nhìn về phía sau.

- Đàm Viêm?
Một tiếng kêu sợ hãi khó có thể tin, là Lý Võ.

Lý Võ sợ hãi mạnh mẽ giơ đao chém về phía Đàm Viêm, kinh sợ nói:
- Đàm Viêm, ngươi dám đánh lén đại nhân?

Đàm Viêm nhìn Lục Thất, những người khác cũng bị điều vừa xảy ra làm cho kinh ngạc, đề phòng xách đao, sau đó ba Giáo úy nhìn nhau, đều là vẻ mặt bất ngờ, cuối cùng nhìn về phía Lục Thất.

Vừa nhìn đều giật mình, chỉ thấy Lục Thiên Phong đã cúi đầu, thân thể cũng gần như bán cong, hoàn toàn do Lâm Phong đỡ, hình như đã không chống đỡ được, sau lưng Lục Thiên Phong lộ ra một chiếc dao cán đen, rõ ràng đã bị trọng thương, mà có thể khiến cho Lục Thiên Phong nhanh chóng xụi lơ, chỉ sợ trên đao có độc.

- Đàm Viêm, tại sao?
Lúc này Hoa Đào chau mi chất vấn.

- Ta phụng ý chỉ của Quốc Chủ bệ hạ làm việc, các ngươi đều là thần dân Đường quốc, hẳn là nên tận trung với Đường quốc.
Đàm Viêm bình thản đáp.

- Ngươi, không ngờ ngươi lại giết đại nhân.
Lý Võ cũng tức giận cắn răng nhìn chằm chằm Đàm Viêm.

- Ta là Thiên ngưu vệ chỉ phụng chỉ làm việc.
Đàm Viêm nghiêm nét mặt nói.

- Ta chửi tổ tông ngươi.
Lý Võ giận tím mặt văng tục, vung đao liền chém về phía Đàm Viêm, Đàm Viêm vội vung đao chống đỡ, không nghĩ tới Hoa Đào cũng vung đao đánh tới, cũng công kích Đàm Viêm.

- Hai người các ngươi, ta là phụng chỉ làm việc, các ngươi định phản bội Đường quốc sao?
Đàm Viêm ra sức chống đỡ, vội vàng mở miệng áp địch.

- Tên chó chết này, không nói đến chuyện đại nhân và quận chúa đối đãi tốt với ngươi nhất, chính là hôm nay có thể còn mạng quay về, ngươi không nên mất đi lương tâm, đại nhân mất rồi, ngươi cũng đừng nghĩ sống.
Hoa Đào tức giận đáp lại, đao trong tay phối hợp với Lý Võ điên cuống tấn công.

- Ba vị Giáo úy đại nhân, ta là phụng chỉ làm việc, hai người này đã phản bội Đường quốc, các ngài mau giết bọn chúng, ta sẽ bẩm báo lên bệ hạ.
Đàm Viêm kinh sợ nhanh chóng kêu cứu, y có thể đấu lại Lý Võ nhưng thêm Hoa Đào y liền không chống đỡ nổi.

Ba Giáo úy nhìn nhau, chần chừ không quyết định, kỳ thật bọn họ đều nhận được lệnh của Lý Quốc Chủ, nhưng mệnh lệnh của Lý Quốc Chủ là bảo bọn họ phối hợp vói Thiên Ngưu tướng quân làm việc, nhưng từ khi vào Chu quốc đến nay, hai Thiên Ngưu tướng quân vẫn không có bất kì mệnh lệnh hành động nào.

- Ba vị đại nhân, ta nguyện đem công lao tặng cho, ách,...
Trong tiếng la, Đàm Viêm bị Hoa Đào một đao chém trúng chân trái.

Ba Giáo úy sau khi nhìn nhau, đều lựa chọn đứng xem, kết quả mười mấy giây sau, Đàm Viêm bị Lý Võ một đao chém trúng đùi phải, sau đó cùng Hoa Đào đâm một mũi đao chí mạng, Đàm Viêm sắp chết, cũng mở mắt giận dữ nhìn chằm chằm ba Giáo úy.

Quyển 5 - Chương 9: Thuộc hạ

Giết Đàm Viêm xong, Lý Võ và Hoa Đào đi đến chỗ Lục Thất, Lý Võ quỳ một gối trên đất, Hoa Đào chần chừ một chút cũng quỳ một gối xuống, ba Giáo úy cũng đi tới.

- Các ngươi định làm gì?
Lý Võ quay đầu cảnh giác hỏi, Hoa Đào cũng quay đầu đề phòng.

- Các ngươi đừng hiểu nhầm, Lục đại nhân lúc trước cũng coi như đã cứu chúng ta, chúng ta sẽ không làm gì cả.
Một Giáo úy mặt chữ điền vội nghiêm nghị giải thích nói.

Lý Võ đứng lên, Hoa Đào cũng đứng lên, hai người rõ ràng là phòng bị ba cái Giáo úy kia, Hoa Đào nói:
- Nếu Đại nhân đã mất rồi vậy nên làm thế nào?

Lý Võ cũng quay đầu nhìn ba Giáo úy, lạnh nhạt nói:
- Ba vị sẽ không đến mức muốn cả thi thể của đại nhân chứ?

- Ngươi định như nào? Như này chỉ sợ không thể nào chuyển về nước được.
Giáo úy mặt chữ điền bình thản nói.

Lý Võ suy nghĩ một chút nói:
- Ta đưa đại nhân quay về huyện Thọ, nơi đó là nguyên quán của đại nhân, đại nhân ở đó cũng coi như là quay về với tổ tông.

Ba Giáo úy nhìn nhau, vẫn là Giáo úy mặt chữ điền nói:
- Hay là hỏi ý kiến Thái tử điện hạ đi, chúng ta không có ý kiến.

- Lục đại nhân đã mất rồi, hỏi Thái tử có ích lợi gì.
Lý Võ không kiên nhẫn đáp lại.

- Chuyện các ngươi giết Đàm Viêm, chúng ta có thể không nói, các ngươi đi gặp Thái tử sau này còn có thể sống yên ổn.
Giáo úy khuôn mặt chữ điền giải thích, cũng xuất phát từ lòng tốt.

Lý Võ ngẩn ra, sau đó gật đầu, Hoa Đào cũng thi lễ nói:
- Đa tạ ba vị quan tâm.

- Đã quen biết nhau, chúng ta cũng không muốn hại các ngươi.
Giáo úy mặt chữ điền ôn hòa nói, rõ ràng cho thấy có ấn tượng tốt đối với Lý Võ và Hoa Đào.

Lý Võ im lặng gật đầu, tiến lên xoay người đỡ Lục Thất, không nghĩ Lục Thất chợt động đây, Lý Võ cả kinh dừng lại, đã thấy Lục Thất duỗi tay trái, bất ngờ nói:
- Đau quá, đỡ ta một chút.

A! Năm võ tướng đều kinh hãi sởn da gà, Lý Võ sau khi kinh ngạc cũng vươn tay ra giúp đỡ tay Lục Thất, ngạc nhiên vui mừng nói:
- Đại nhân, ngài không sao chứ.

- Ngươi không sao, phần eo lưng ta bị trúng một dao, có thể không sao sao?
Lục Thất chậm rãi đứng thẳng nói.

Tiểu Điệp vội đi tới phía sau lưng Lục Thất, giơ tay rút đao sau lưng ra, nhanh chóng dùng khăn tay chặn máu đen trào ra, năm võ tướng nhìn không khỏi khiếp sợ, Lục Thiên Phong dĩ nhiên không chết.

Lục Thất bộ dáng cắn răng, đợi Tiểu Điệp lấy đai lưng của thi thể quấn lên eo hắn, hắn nhỏ giọng thở hắt ra, mới giương mắt quét một vòng cười nhạt nói:
- Lúc ta ở Mao Sơn đã có được một viên đan dược trị thương tổ truyền của Mao Sơn, dược lực vẫn còn lại một chút, cũng cứu ta một mạng.

Năm người giật mình, nhưng cũng khiếp sợ và kinh ngạc, khiếp sợ chính là Lục Thiên Phong thậm chí có tiên đan hộ mệnh, bị hại trúng độc mà vẫn có thể sống, kinh ngạc chính là Lục Thiên Phong rõ ràng đang giả bộ chết, xem có ai có hành động gây bất lợi đối với hắn, như vậy tất nhiên sẽ bị Lục Thiên Phong trả thù, sự dũng mãnh của Lục Thiên Phong bọn họ đều đã nhìn thấy, tự biết lúc chiến đấu sẽ không thắng được.

- Chúc mừng Lục đại nhân không sao.
Giáo úy mặt chữ điền thi lễ cung kính nói, hai Giáo úy khác cũng vội vàng thi lễ, trong lòng ba Giáo úy, rất sợ hãi Lục Thất, đây chính là tướng quân giết không chết nha,

Lục Thất thản nhiên gật đầu, ba Giáo úy chẳng những không giậu đổ bìm leo, ngược lại đều nặng ân nghĩa, ấn tượng của hắn đối với ba người này cũng biến thành tốt hơn rồi.
- Ra ngoài đi, chuyện Đàm Viêm ám sát ta, các ngươi nói cho tướng quân Thiên ngưu là được, không cần làm điện hạ kinh sợ.
Lục Thất bình thản phân phó nói.

- Vâng.
Năm võ tướng gần như đồng thời đáp lại, giống như Lục Thất đã biến thành thượng quan.

Tiểu Điệp đỡ Lục Thất đi ra ngoài, vừa ra đến bên ngoài nhìn thấy mọi người vẫn còn đang trốn sau xe, Thái tử đương nhiên vẫn còn trốn trong xe, nhưng không hề hạ lệnh chạy trốn cũng khiến cho Lục Thất có chút bất ngờ.

Lục Thất đi qua, hắn chỉ nói bị thương ngoài da, để cho Lâm tổng tiêu đầu lập tức đi thị trấn báo quan, bởi vì đám cung tiễn này giống như là quân đội, chết nhiều như vệ, không có khả năng vứt ở đây mà đi, nếu không sau này sẽ mắc phải tội.

Thái tử nghe nói Lục Thất bị thương, mở rèm che quan tâm hỏi vài câu, Lục Thất cũng dặn Thái tử nghỉ ngơi cho tốt, sắc mặt của Thái tử rất khó coi, vẫn còn sót lại sự sợ hãi, liên tục không ngừng gật đầu.

Sau đó có người đến báo cáo lại tổn thất, lúc này mới nói tổn thất rất lớn, Dực vệ của Lục Thất đã có hai người chết, Cao Tung bị trúng tên trọng thương, Giang Ngư thì đã chết, Đàm Viêm cũng coi như hi sinh tại trận.

Tiêu sư đi theo đã chết mất một người, năm người bị thương, tướng sĩ bảo vệ cũng rất thảm, tổng cộng có hai mươi bốn người không ngờ chết mất mười bốn, bị thương cũng không ít, nhưng bốn Giáo úy cũng không bị trúng tên, Giáo úy không anh dũng xuất chiến kia ngay từ đầu liền trốn sau xe, rất có yêu mạng sống, nhưng cũng khiến ba Giáo úy còn lại lạnh mặt.

Lục Thất đương nhiên biết tên của bốn Giáo úy, là do Hoàng Phủ Kế Huân giới thiệu với hắn đấy, nhưng ngay từ lúc quen biết đã tồn tại địch ý, cho nên Lục Thất cũng không định thu nạp, tuy nhiên qua trận chiến hôm nay, sự hưởng ứng và anh dũng của ba Giáo úy khiến Lục Thất xuất hiện lòng tiếc người tài, cuộc chiến hôm nay, hắn cùng với ba Giáo úy kia cũng coi như là có giao tình.

Còn đối với Lý Võ và Hoa Đào, cũng càng thêm tín nhiệm, chỉ có điều đáng tiếc Đàm Viêm, thật sự khiến Lục Thất vô cùng bất ngờ, hắn từng có tâm trọng dụng và đề bạt, chỉ là đợi sau khi đi Chu quốc, Lục Thất sẽ nói cho y biết hắn là Tấn vương, sau đó đề bạt Đàm Viêm đi Phúc Châu là Lang tướng Võ Lâm. Đàm Viêm là thuộc hạ hắn tiếp xúc sớm nhất, phải nói là gần bằng với ba người Quý Ngũ thúc, lúc trước Đàm Viêm vì sau chủ động tiếp cận hắn, hóa ra là mật thám Thiên ngưu vệ của Lý Quốc Chủ.

Sau khi biết tổn thất, Lục Thất đi lên xe nằm nghiêng dưỡng thương, hắn có thể hoạt động không có gì đáng ngại, nhưng cũng không thể kinh hãi thế tục, bị độc nặng như vậy mà giống như không có việc gì, tất nhiên sẽ dẫn đến việc đồn đại về tiên đan kia, vậy sẽ có phiền toái, hắn cố gắng nói thành một loại thuốc tiên chưa thương trừ độc.

Lục Thất vừa nằm lên trên xe, Lý Võ và Hoa Đào liền đi tới, hai người vừa đi xem Cao Tung, sau khi đi xem, Lục Thất để cho bọn họ ngồi bên cạnh xe, bây giờ ngựa của xe Thái tửu vẫn còn sống, những con khác đều bị bắn chết rồi.

- Vết thương của đại nhân thật sự không sao chứ?
Lý Võ quan tâm hỏi.

- Không chết được, chỉ cần dưỡng thương một chút.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Lý Võ gật đầu, Lục Thất nhìn lại nói:
- Lý Võ, ngươi có thể làm Thượng võ vệ, nghe nói là do Tam phu nhân tiến cử.- Vâng, thuộc hạ vốn là hộ viện, trước kia từng buôn bán lục lâm, sau lại cãi nhau với người cùng làm rồi trở mặt, quay về làm lương dân, về nhà không lâu được người giới thiệu, sẵn sàng làm hộ viện cho Tam phu nhân, sau đó thì làm thuộc hạ của đại nhân.
Lý Võ thẳng thắn đáp lại.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi Hoa Đào:
- Hoa Đào, ngươi hẳn là cũng có gia cảnh gì chứ.

- Người giúp đỡ thuộc hạ là Tiêu Tri Lễ đại nhân, Tiêu đại nhân từng âm thầm ra lệnh cho thuộc hạ, nhất định phải trung thành đi theo đại nhân, không được làm trái lệnh.
Hoa Đào thành thật trả lời.

Lục Thất gật đầu, mỉm cuwoif nói:
- Các ngươi có nguyện vọng gì không? Từng nghĩ đến việc làm quan không?

Hai người ngẩn ra, Hoa Đào đáp:
- Thuộc hạ có thể đi theo đại nhân đã là tốt lắm rồi.

Lý Võ chần chừ một chút nói:
- Thuộc hạ thật ra từng nghĩ tới, nếu có thể làm doanh tướng vậy đời này sống cũng không vô dụng rồi.

Lục Thất nghe xong mỉm cười gật đầu nói:
- Ta cũng từng nghĩ như vậy, lúc ta còn ở huyện Thạch Đại, đã từng nghĩ làm Huyện úy hộ quân lâu dài là được rồi, tới kinh thành rồi, cũng nghĩ có thể làm doanh tướng là đủ rồi.

Lý Võ ngẩn ra nói:
- Đại nhân, thuộc hạ nói là lời thật lòng.

- Ta biết ngươi nói thật lòng, bởi vì ta cũng từng nghĩ như vậy.
Lục Thất ôn hòa nói, Lý Võ nghe xong gật đầu.

Hoa Đào chần chừ một chút, cười khổ nói:
- Đại nhân, kỳ thật thuộc hạ muốn nhất chính là có thể làm Huyện úy của một địa phương, chỉ có điều là hi vọng quá xa vời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đó là nguyên nhân chính các ngươi góp sức cho Tiêu thị đi?

- Đúng vậy, tuy nhiên thuộc hạ chỉ nghĩ thôi, kì thật thuộc hạ biết, Tiêu thị cũng không thể giúp làm được cái gì Huyện úy, Tiêu thị làm việc rất cẩn thận, rất e ngại Lý Quốc Chủ vẫn tội.
Hoa Đào cười khổ nói.

Lục Thất gật đầu, Hoa Đào lại nói:
- Tiêu đại nhân từng nói để thuộc hạ đi Thường Châu làm đội trưởng đội quân huấn luyện, nhưng vẫn chưa thực hiện được, sau thuộc hạ mới biết được, là Tiêu thị ở Thường Châu không muốn dùng người ngoài, sau đó, Tiêu Tri Lễ đại nhân cho thuộc hạ đi theo đại nhân.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Chờ sau khi đến Khai Phong phủ, nếu ta không thể nào quay về, Hoa Đào, ngươi liền làm một người đưa tin, mang tin quay về Đường quốc, đưa tới Hấp Châu.

Hoa Đào ngẩn ra, nói:
- Đại nhân, thuộc hạ nếu như quay về một mình, hẳn là không qua được Đại Giang.

Lục Thất cười nói:
- Có thể qua được Đại Giang hay không đó là chuyện của ngươi, đi qua rồi, ngươi tự nhiên sẽ đạt thành ước mong.

Hoa Đào ngẩn ra, sau đó xuống xe chào theo nghi thức quân đội:
- Thuộc hạ đã hiểu, sẽ không phụ lại sự kì vọng của đại nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau