KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 546 - Chương 550

Quyển 4 - Chương 172: Đại Giang đông khứ

Trên sông sóng lớn cuồn cuộn, tiếng tiêu truyền đến, tiếng tiêu trầm thấp uyển chuyển, lọt vào tai nghe như có một loại thương cảm, thoáng như kể ra năm tháng vô tận tang thương, khi thì cao vút như rồng gầm, giống như một con cự long trong lòng biển sóng cuồn cuồn cuộn trào, khi thì âm vực trào dâng, thoáng giống như tư thế hào hùng, giống như miêu tả hết sức sống của hành khúc thâm trầm bi tráng.

- Đây là khúc nhạc gì?
Mạnh Thạch mất hồn hỏi, ánh mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm Lục Thất, sau khi uống một chút rượu, Thái tử uống rượu nổi hứng, bỗng lấy tiêu đề nghị Lục Thất thổi một khúc, kết quả khúc nhạc của Lục Thất khiến cho tất cả những người nghe đều say mê vì khúc nhạc.

- Khúc nhạc gì ư? Ha hả, không biết.
Lục Thất cười trả lời, hắn thật sự không biết đây là khúc nhạc gì, trước kia tâm tình của hắn không được tốt hẽn sẽ cầm tiêu trong lúc vô ý liền thổi ra khúc nhạc này, không nay trên sông Đại Giang, hắn đã uống rượu nên tùy tiện thổi ra.

- Nhanh, mau ghi lại.
Mạnh Thạch vẻ mặt giống như điên cuồng, đúng dậy gấp rút đi lấy văn phòng tứ bảo, sau khi mang tới tự mình lấy giấy mài mực.

Thái tử vẫn luôn ngẩn ngơ nhìn Lục Thất, y nghe nói Lục Thất rất am hiểu nhạc, cho nên mới lấy tiêu để góp vui, xuất phát chính là muốn cùng văn nhân bình thường giao lưu, nhưng khúc nhạc này của Lục Thất cũng chưa từng nghe qua, cảm giác kia quả thực vô cùng tang thương.

Lục Thất cũng không quan tâm, đáp ứng yêu cầu của Mạnh Thạch viết nhạc phổ, cuối cùng ngẫm nghĩ một chút rồi bên trên viết bốn chữ “Đại giang đông khứ”, hắn cảm thấy khúc nhạc này tên như vậy.

Mạnh Thạch cẩn thận cầm nhạc phổ, sau đó tự mình rót rượu cho Lục Thất nói:
- Lục đại nhân, nếu khúc nhạc này truyền đi ngài chắc chắn sẽ lưu danh thiên cổ.

Lục Thất nghe xong giật mình, cũng cười lớn nói:
- Chỉ là một khúc nhạc sau khi nhìn cảnh tượng, cũng không phải khúc nhạc tuyệt diệu gì.

- Lời của Thiên Phong sai rồi, một khúc nhạc có thể chân chính làm con người động lòng thì lại không nhiều lắm, khúc nhạc này của ngươi thâm trầm, tang thương, đại khí, nghe xong rung động lòng người, ngươi là nhạc tiên chân chính, ta cảm thấy, có thể so sánh với các khúc nhạc cổ, nhạc tiên so với người giỏi thơ ca ít hơn.
Thái tử nghiêm nghị nói tiếp.

Lục Thất nghe xong chột dạ, tiêu chỉ là một thứ để hắn giải sầu lúc rảnh rỗi, nếu so với những người nhạc gia chân chính, hắn sao có thể múa rìu qua mắt thợ, nếu như có thể được danh tiếng nhạc tiên, không những nghe không được tự nhiên hơn nữa hắn cũng không có giữ cái gì vật quý hiếm.

- Điện hạ quá khen, thần chỉ là do có men say nên tùy hứng thổi thôi, sau này có thể không thể thổi được như vậy.
Lục Thất lắc đầu bác bỏ nói, hắn cũng không muốn tự tìm phiền phức.

- Một khúc là đủ rồi, nếu như tiên khúc dễ tạo ra như vậy thì cũng không gì gọi là quí hiếm, mỗi một tiên khúc gần như đều là cảm thiên mà tạo thành. Hôm nay đi trên Đại Giang, cũng khuấy động tâm hồn của ngươi, linh tư là một cảm giác kì diệu khó có thể nắm bắt, muốn có mà không thể được.
Thái tử nghiêm nghị nói.

Lục Thất nghe xong cũng yên tâm hơn nhiều, cười nhạt nói;
- Hôm nay có thể tạo thành khúc nhạc này, ta cũng là tùy tâm thổi ra, về sau không khiến người cười chê là được.

- Hôm nay đi trên sông, ta lại biết được tài năng Lục đại nhân, nếu Lục đại nhân không ngại có thể để cho Mạnh mỗ giữ khúc nhạc này không.
Mạnh Thạch rất thành khẩn thỉnh cầu, rõ ràng là rất kính trọng Lục Thất.

Lục Thất ngẩn ra, không nghĩ đến Mạnh Thạch người uy vũ bất khuất như vậy không ngờ sẽ vì một khúc nhạc mà khom lưng, không ngờ không quan tâm cường quyền chỉ kính trọng nhạc sĩ.

- Đương nhiên có thể.
Lục Thất thuận miệng đáp ứng, Mạnh Thạch nghe xong bất ngờ vui thích mỉm cười, giống như một đứa trẻ được cho kẹo.

Lục Thất cũng không để tâm việc này, nhưng hắn thật sự không ngờ tùy ý thổi một khúc cũng khiến cho hắn vang danh tứ hải, khiến cho rất nhiều quan lại quyền quý, văn nhân nhà thơ sau khi nghe xong khúc nhạc bắt đầu bình luận về Lục Thất. Nghe khúc nhạc tùy tâm, người đang có tâm trạng như thế nào đi chăng nữa khi nghe xong khúc Đại giang đông khứ, đều sẽ có cảm nhận khác nhau, mà Mạnh Thạch đồng hành cũng khiến ông ta được lưu danh thiên cổ, cũng được thơm lây mấy đời.

Sau khi Lục Thất đồng ý không lâu, thuyền cũng sắp đến bến tàu bên bờ Trừ Châu, sau khi hét lên để liên hệ, thuyền của thủy quân Chu quốc bắt đầu áp tải con thuyền cập bờ, người trên hai chiếc thuyền vừa bước ra, Lâm tổng tiêu đầu liền bước đến gần Lục Thất.

- Hiền chất, khúc nhạc vừa rồi là do ngươi thổi sao?
Lâm tổng tiêu đầu vội vàng hỏi.

Lục Thất nghe xong hơi nhức đầu, Lâm tổng tiêu đầu là một người luyện võ, sao lại cảm thấy hứng thú với khúc nhạc này, hắn gật đầu nói:
- Đúng vậy, lúc trên sông uống chút rượu nên tùy ý thổi.

Lâm tổng tiêu đầu ồ một tiếng, chợt Mạnh Thạch ở một bên nói:
- Khúc nhạc kia là lúc Lục đại nhân uống rượu trào dâng cảm xúc, tùy tâm thổi tạo thành khúc Đại giang đông khứ, khiến tại hạ lâm vào trong cảnh giới kỳ lạ, đã được Lục đại nhân cho phép cùng đồng hành trên sông, Lâm tổng tiêu đầu cũng có thể tham gia.

- Thật sao, ha hả, Lâm Chi Hòa tạ ơn đại nhân.
Lâm tổng tiêu đầu không ngờ nhún nhường thi lễ nói lời cảm tạ, Lục Thất nhìn có chút buồn bực.
Chợt có một người áp tải đi tới bên cạnh người Lâm Chi Hòa, đôi mắt cổ quái nhìn Lục Thất, Lục Thất ngẩn ra nhìn lại, thấy người kia không cao, thân hình cũng hơi gầy, trên đầu đội mũ võ sinh, tuy rằng ngũ quan đoan chính nhưng sắc mặt có chút vàng, còn có một chút tàn nhang.

- Hiền chất, đây chính là cháu họ Lâm Phong của ta, sau này sẽ đi theo bên người hiền chất.
Lâm tổng tiêu đầu sau khi nói cảm ơn quay đầu với thiệu tiêu sư phía sau với Lục Thất.

Lục Thất ồ một tiếng, hắn mỉm cười nói:
- Được, Lâm huynh đệ sau này sẽ đi theo ta.

- Vâng, thuộc hạ bái kiến đại nhân.
Lâm Phong cung kính thi lễ.

Lục Thất gật đầu, sau đó nhìn về phía nơi bị bao vây, người bị Chu quốc bao vây chính là hai Giáo úy Kiêu kị vệ, xung quanh có mấy trăm Chu quân bao vây, mỗi người một đao hướng về phía trước trận địa sẵn sàng đón địch.

Lục Thất nhìn không nói gì, việc Thái tử Đường quốc đến Chu quốc rõ ràng cho thấy trước kia không có thông báo gì cả, trực tiếp đưa đến cửa, hơn nữa đến sứ thần cũng không có, tuy nhiên Mạnh Thạch hẳn có thể đảm đương làm sứ thần, nhưng Mạnh Thạch rõ ràng là không muốn ra mặt.

- Mạnh đại nhân, Chu quốc rốt cuộc có phái sứ thần tới không?
Lục Thất nhìn chốc lát bình thản hỏi.

- Đúng, sứ thần đã tới, nhưng sứ thần Chu quốc chỉ gặp bệ hạ, ngày hôm sau liền quay về nước, đó là chuyện hơn mười ngày trước.
Mạnh Thạch đáp lại.

- Sao ta cảm thấy là ta liên lụy Thái tử điện hạ và Mạnh đại nhân.
Lục Thất cười trêu chọc nói.

Mạnh Thạch ngẩn ra sau đó nghiêm nét mặt nói:
- Lục đại nhân đừng suy nghĩ lung tung, trước kia Chu quốc từng muốn điện hạ đến làm con tin, nhưng bệ hạ vẫn luôn không đồng ý, lần này bệ hạ để điện hạ đi tất nhiên đã tạo áp lực trước với sứ thần Chu quốc.

Lục Thất nghe xong cười như không cười gật đầu, Mạnh Thạch chần chừ một chút lại nói:
- Ta cảm thấy, hẳn là do sứ thần Chu quốc gây sức ép trước, cho nên bệ hạ mới tiến thêm một bước muốn để Lục đại nhân tới Chu quốc.

Lục Thất gật đầu, có lệ nói:
- Rất có lý.

Mạnh Thạch im lặng, Lục Thất thì quay đầu nhìn về phía Đại giang, chợt Lâm Phong nói:- Đại nhân mời tiến lên nói chuyện.

Lục Thất ngẩn ra cất bước cùng Lâm Phong đi ra, đi thẳng tới bến tàu. Lục Thất bình thản nói:
- Có chuyện gì vậy?

- Khúc nhạc kia là do ngài tự mình sáng tác sao?
Lâm Phong bình thản hỏi, đôi mắt dịu dàng nhìn Lục Thất.

Lục Thất ngẩn ra, Lâm Phong hỏi rất vô lễ, thân phận Lâm Phong sẽ không làm như thế, hắn đánh giá một chút, không ngờ Lâm Phong oán trách nói:
- Nô hỏi ngài, nhìn gì mà nhìn.

Lục Thất cả kinh, sau đó thất thanh kêu:
- Sư tỷ, không, Tiểu Điệp.

Ánh mắt Lâm Phong tức giận trừng hắn một cái, một nam nhân dùng ánh mắt như vậy tức giận khiến cho người ta rất sợ hãi, tuy nhiên trong nội tâm Lục Thất lại vô cùng sung sướng, vội nghiêng người tới gần một chút, thấp giọng nói:
- Tiểu Điệp, hình dáng này của nàng ta một chút cũng không nhìn ra.

- Cho chàng nhìn ra vậy cũng không phải thuật dịch dung rồi.
Tiểu Điệp dịu dàng đáp lại.

Lục Thất vui vẻ mỉm cười, Tiểu Điệp cũng ôn nhu hỏi:
- Khúc nhạc kia là do chàng sáng tác sao?

- Sao vậy? Nàng nghe qua rồi sao?
Lục Thất vẻ mặt quái lạ hỏi.

- Thiếp chưa từng nghe qua.
Tiểu Điệp dịu dàng trả lời.

- Ồ, vậy ta yên tâm rồi.
Lục Thất cười trêu đùa nói.

- Đứng đắn một chút, trả lời đi.
Tiểu Điệp oán trách nói.

Lục Thất thu lại ý cười, ôn hòa nói:
- Chỉ là một khúc nhạc tùy tâm thổi, là do ta sáng tác đấy.

- Chàng làm sao? Vậy khúc nhạc bi tráng tang thương kia lại giống tiếng lòng của một lão nhân nhìn thấu nhân thế vậy.
Tiểu Điệp bình luận lại có chút nghi ngờ.

- Đúng là do ta sáng tác, nhưng sáng tác như thế nào ta đây cũng không rõ.
Lục Thất không hề không vui ôn hòa đáp lại.

Tiểu Điệp gật đầu, dịu dàng nói:
- Chỉ cần khúc nhạc này đủ để khiến chàng lưu danh thiên cổ.

- Chẳng qua cũng chỉ là một khúc nhạc, chẳng nhẽ còn có thể sánh vai với Hán Vũ Đường Tông sao.
Lục Thất lắc đầu không cho là đúng.

- Danh Đế vương, hậu nhân không thể bình luận ưu khuyết điểm, gần như đều có ác danh không thể tránh khỏi, mà Văn Hoa tiên khúc, cũng được thiên cổ truyền tụng, nhiều thế hệ kính trọng và ngưỡng mộ,
Tiểu Điệp dịu dàng giải thích nói.

Lục Thất nghe xong thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau lại gật gật đầu.

Quyển 5 - Chương 1: Bày tỏ

Sau một khoảng thời gian giải thích giao thiệp, đoàn sứ thần này trên danh nghĩa là đến chúc thọ Thái hậu Chu quốc, bị áp giải đến Trừ huyện phủ trị Trừ Châu. Trưởng sử Trừ Châu ra mặt sắp xếp cho sứ đoàn, phái mấy trăm quan binh và nha dịch bảo vệ, chủ yếu là quan địa phương không muốn rước họa vào thân.

]Sau khi biết Lâm Phong chính là Tiểu Điệp, Lâm Phong tự nhiên cũng biến thành thân binh của Lục Thất, mà lần này Lục Thất đến Chu quốc mang theo năm Dực vệ, là Đàm Viên, Hoa Đào, Giang Ngư, Lý Võ, Cao Tung. Lục Thất không mang theo huynh đệ binh dũng quân, chủ yếu là huynh đệ binh dũng quân có rất ít người võ nghệ cao minh.

Ở khách điếm, Lục Thất dặn năm Dực vệ đi nghỉ ngơi, hắn đã nói rõ, Lâm Phong là thân thích của hắn, về sau Lâm Phong sẽ hầu hạ hắn, nhóm Dực vệ làm hộ vệ là được.

Cùng Tiểu Điệp đi vào trong phòng, Lục Thất cẩn thận quan sát một chút, chủ yếu là muốn nhìn xem có người nghe trộm hay mật đạo gì không, Thái tử ở cách vách, có chuyện có thể kịp thời ứng cứu. Nhưng trong lòng Lục Thất hiểu được, khả năng Thái tử bị ám sát rất thấp, Đường quốc và Chu quốc đều không có động cơ giết Thái tử.

Tiểu Điệp không hề cẩn thận gì cả, chỉ đi xem giường đệm, sau đó ngồi xuống bên giường nhìn Lục Thất, Lục Thất sau khi dò xét xong đi tới bên giường, quay người ngồi bên cạnh Tiểu Điệp, cánh tay duỗi ra ôm lấy Tiểu Điệp.

- Tiểu Điệp, thuật dịch dung của nàng thất lợi hại.
Lục Thất khẽ cười nói.

- Thiếp là thích khách đương nhiên phải ngụy trang.
Tiểu Điệp dịu dàng nói, môi của nàng cũng không hề mấp máy.

- Thích khách? Nàng là thích khách ở đâu?
Lục Thất ôn hòa hỏi, hắn nghĩ đến Tiểu Điệp là thích khách do Ung Vương phủ bồi dưỡng.

- Trước khi nói, thiếp muốn biết trong lòng Thất lang bây giờ nghĩ thế nào?
Tiểu Điệp khẽ nói.

- Ta nghĩ thế nào, nàng hỏi phương diện nào?
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

- Cho dù chàng có chiếm cứ Hấp Châu, nhưng sau này sẽ có dự định gì, sẽ đầu nhập Tấn quốc sao? Hay là đã đầu nhập Tấn quốc rồi?
Tiểu Điệp khẽ nói.

Lục Thất ngẩn ra, sau đó im lặng nhìn về phía cửa, hắn không biết có nên nói cho Tiểu Điệp biết chân tướng hay không, một lát sau, hắn mới dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, nàng muốn ta như nào?

- Rất đơn giản, thiếp là nữ nhân của chàng, tất nhiên sẽ suy nghĩ cho chàng, nếu phu quân đầu hàng Tấn quốc, thiếp cũng sẽ đầu hàng Tấn quốc, nếu phu quân chưa hàng Tấn quốc sau này có thể lựa chọn quy thuận Chu quốc.
Tiểu Điệp khẽ trả lời.

Lục Thất cả kinh nhìn Tiểu Điệp, bất ngờ nói:
- Quy thuận Chu quốc? Tiểu Điệp, có phải là nàng là thích khách phủ Ung Vương không?

- Không phải, thiếp và nghĩa phụ đều là mật thám Chu quốc, năm đó nghĩa phụ tuân lệnh đi Đường quốc mai phục, có thể cứu thiếp thoát khỏi Vạn Hoa lầu.
Tiểu Điệp khẽ trả lời.

Lục Thất hiểu gật đầu, Tiểu Điệp lại khẽ nói:
- Năm đó thiếp bán thân với số tiền không nhỏ, nghĩa phụ vì cứu thiếp rời khỏi đã cho thiếp và Điệp Y ăn một loại đan dược, khiến cho thiếp và Điệp Y mọc rất nhiều mụn nhọt. Thiếp và Điệp Y sau khi uống đan dược, được Lật đại nhân truyền thụ cho Tiên Thiên công để hóa giải độc, kết quả thiếp thành công luyện được Tiên Thiên công nhập môn, nhưng Điệp Y lại không được may mắn như vậy, nàng ấy vẫn không thể luyện thành Tiên Thiên công, ngược lại bị thuốc dày vò rơi vào hoàn cảnh khổ sở, năm đó thiếp cũng từng cầu nghĩa phụ yên lặng thu nhận Điệp Y nhưng Lật đại nhân không đồng ý, khi đó thiếp cũng không có quyền lực gì.

- Lật đại nhân là ai?
Lục Thất hỏi.

- Lật đại nhân là tổng quản mật thám ở Đường quốc, đó là một vị cao thủ võ đạo Tiên Thiên công, chức quan ở Chu quốc là Tán kị thường thị, Ngự tiền bảo tín tướng quân, chính là thân vệ của hoàng để trong cung Chu quốc.
Tiểu Điệp khẽ trả lời.

Lục Thất gật đầu hỏi:- Mật thám của Chu quốc ở Đường quốc có bao nhiêu người?

- Cụ thể thì thiếp không biết, có khoảng hai ba trăm người, hơn phân nửa đều ẩn nấp ở Giang Ninh, năm đó kế hoạch chủ yếu là khiến Đường quốc nội loạn, cho nên vẫn luôn cố gắng thân cận với phủ Ung Vương, muốn tìm thời cơ thích hợp ám sát Lý Quốc Chủ, sau đó đưa Ung Vương lên làm Vương, chỉ có điều quá nhiều biến cố xảy ra, khiến cho kế hoạch ban đầu vẫn luôn không có cơ hội thực hiện.
Tiểu Điệp đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta vẫn luôn cho là nàng và bá phụ là thế lực của phủ Ung Vương.

- Thiếp không phải người Chu quốc, nhưng là mật thám Chu quốc, ý của nghĩa phụ là muốn chàng đầu hàng Chu quốc, nhưng ý của thiếp lại khác, thiếp chỉ nguyện theo phu quân làm việc.
Tiểu Điệp khẽ thổ lộ nói.

Lòng Lục Thất ấm áp ôm chặt Tiểu Điệp, dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, ta vốn tính toán sau khi qua sông Đại Giang sẽ tìm cơ hội rời khỏi, lặng lẽ trở về Tấn quốc, chỉ có điều sau khi suy nghĩ kĩ lại cũng muốn đi tìm hiểu tình hình Chu quốc một chút.

- Nói như vậy, chàng đã quy thuận Tấn quốc.
Tiểu Điệp bình tĩnh khẽ nói.

- Không phải quy thuận mà Tấn quốc vốn là do ta Lục Thiên Phong thành lập, ta chính là Tấn vương Lục Bính.
Lục Thất thấp giọng trả lời.

- Cái gì? Chàng? Tấn quốc là do chàng thành lập?
Tiểu Điệp giật mình khẽ nói.

- Đúng vậy, nàng không tin sao?
Lục Thất mỉm cười khẽ nói, nội tâm có chút đắc ý.

- Sao có thể? Chàng làm gì có cơ hội đi thành lập Tấn quốc, chẳng nhẽ chàng từ sớm đã có thế lực rất mạnh?
Tiểu Điệp khẽ nghi ngờ nói.
Thực ra nàng đã xem qua bản ghi chép nói về Lục Thất, không nói đến những gì đã trải qua trước kia, bắt đầu từ lúc tiêu diệt phỉ, sau đó đến chiến sự ở huyện Cú Dung và sau chiến sự ở Thường Châu, Lục Thất phải đi Mao sơn dưỡng thương, không lâu sau lại quay về huyện Thạch Đại tế tổ, sau khi tế tổ lại bị điều đến Tây Bộ làm Huyện lệnh, Lục Thất làm gì có thời gian đi thành lập một Tấn quốc có lãnh thổ rộng lớn.

Lục Thất cười, khẽ nói:
- Ta trước đây làm gì có thế lực hùng mạnh gì, Tấn quốc thành lập là lúc ta lợi dụng chiến sự ở Thường châu, mượn năm nghìn Giang Âm quân tập kích bất ngờ Tô Châu. Sau khi có được Tô Châu, ta mới có căn cơ chống đỡ thành lập Tấn quốc, ta không có bao nhiêu thời gian đi tham dự vào việc thành lập và quản lí Tấn quốc, cho nên vẫn để cho Trung phủ sứ Tân Cầm Nhi dùng danh nghĩa của ta quản lí quân chính.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Hóa ra chàng từng tập kích bất ngờ chiếm lấy Tô Châu.

- Đúng, sau khi ta chiếm lấy huyện Ngô của Tô Châu, dùng phương pháp thay đổi tướng quân để thu nhận Trung Ngô quân của Việt quốc, sau đó ta lại đến Tây Bộ làm Huyện lệnh, lại có ý xây dựng thế lực ở Tây Bộ, chính là dùng thuyền biển của Giang Âm quân, chở tám vạn binh đến chiếm đóng Hải Châu, chính là đảo Lưu Cầu, sau đó tập kích tiêu diệt Thanh Nguyên quân và Mân quốc, càng khiến khả năng Tấn quốc thành lập cao hơn.
Giọng điệu của Lục Thất có chút xúc động nói.

Ngẫm lại trước kia, quyết sách gì của hắn cũng vì ứng phó với nguy cơ mà mạo hiểm, ban đầu bị Đường quốc và Việt quốc uy hiếp, sau đó lại thêm Chu quốc và Sở quốc, trên con đường kiến quốc đầy gian khổ, một đường không thể dừng lại vượt qua mọi chông gai, sự quật khởi của Tấn quốc chính là một kì tích, nhưng giá phải trả chính là không ngừng mạo hiểm.

Tiểu Điệp tin tưởng gật đầu, giật mình trong chốc lát mới khẽ nói:
- Tấn quốc bây giờ là quốc gia rất lớn, chàng không ở Tấn quốc lại không hề có bạo loạn.

- Có người ta tín nhiệm chấp chính và thống quân, đương nhiên sẽ không xảy ra bạo loạn, là do ta đối đãi với trên dưới Tấn quốc đều là hậu đãi.
Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Điệp gật đầu, khẽ nói:
- Thất lang, rất nhiều người cũng hoài nghi chàng có quan hệ với Tấn quốc, nhưng gần như không ai cho rằng chàng chính là Tấn vương, nguyên nhân chính là, Tấn quốc nếu không có Tấn vương trấn thủ căn bản sẽ xảy ra đại loạn, hơn nữa xuất thân của chàng bình thường, khiến cho người khác nghĩ làm sao có thể trong một khoảng thời gian ngắn thành lập nên Tấn quốc khổng lồ.

Lục Thất gật đầu nói:
- Tấn quốc được thành lập trên thực tế là thành quả của việc ta không ngừng mạo hiểm, ta không rảnh tự mình ở Tấn quốc, cho nên vẫn luôn dùng người cực kì tin tưởng, mà dùng người cũng đều là quân sự đại tài, cho nên vẫn có thể bách chiến bách thắng.

Tiểu Điệp nhìn Lục Thất dịu dàng nói:
- Lòng người không đủ, có danh tướng là người tài về quân sự, nếu nắm giữ binh lính lâu cũng sẽ biến thành người dã tâm bừng bừng, thiếp cảm thấy Thất lang không nên chủ quan.

Lục Thất mỉm cười, tự tin nói:
- Tiểu Điệp, nếu nàng đến Tấn quốc, nàng sẽ biết uy danh của Lục Thiên Phong ta vang dội như nào, hơn nữa quân lực hiện giờ của Tấn quốc, ngoại trừ mấy vị huynh đệ của ta tự mình thống lĩnh mấy vạn quân, còn quân lực khác đều là quân phủ phân quyền chế, bây giờ Tấn quốc đã đi vào ổn định rồi.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Thực ra, Việt quốc đã bị ta âm thầm tiêu diệt, nếu ta tiến quân đánh Đường quốc cũng không phải việc gì khó khăn nữa rồi.

Tiểu Điệp ngạc nhiên nhìn Lục Thất, qua mấy giây mới khẽ nói:
- Thất lang giữ lại Đường quốc hẳn là cố kị Chu quốc.

Lục thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Đúng vậy, Tấn quốc mới thành lập, hơn nữa người phương bắc lại càng dũng mãnh thiện chiến hơn người phương nam, nếu Tấn quốc để lộ đã thống nhất giang nam, Chu quốc sẽ khó có thể khoan nhượng mà điều đại quân đánh xuống phía nam.

- Cho nên chàng muốn đến kinh thành Chu quốc xem tình hình, chỉ có điều chàng thân là Tấn vương cũng không nên đi mạo hiểm.
Tiểu Điệp khẽ nói.

- Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con.
Lục Thất cười nhạt trả lời.

Quyển 5 - Chương 2: Người thân

Lâm Tiểu Điệp nghe xong im lặng, Lục Thất dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, lần này ta đi Chu quốc, chỉ là muốn tìm hiểu một chút, xem Chu quốc có khả năng điều đại quân xuống phía nam không, không có nguy hiểm gì cả.

- Ý của Thất lang là nếu Chu quốc không có khả năng điều đại quân xuống phía nam, vậy sẽ áp dụng chiến lược thống nhất Giang Nam sao?
Lâm Tiểu Điệp khẽ nói.

- Ý của ta là không vội thống nhất Giang Nam, Lý Quốc Chủ là một người ngu ngốc, ta có thể từ từ thôn tính, tốt nhất là không dùng đến binh đao mà từ từ tạo thế lực ở Đường quốc, mà thế lực bên trong Ngụy quốc phân hóa phức tạp, tồn tại khả năng nội loạn rất lớn, cho nên khuynh hướng của ta là nhìn xem thế nào.
Lục Thất nói.

Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Nếu quân lực của Chu quốc không đủ điều xuống phía nam, ta có thể tiến quân đánh Ba Thục.

- Tiến quân đánh Ba Thục?
Tiểu Điệp bất ngỡ khẽ nói.

- Đúng, chỉ có chiếm được Ba Thục rồi, Tấn quốc với có thể chống lại Chu quốc, như vậy sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn đối với Chu quốc, nếu không Kinh Châu của Tấn quốc sẽ mãi bị vây trong thế bị động, chịu Hán quốc và Chu quốc đồng thời áp chế.
Lục Thất khẽ nói.

Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Thiếp không hiểu lắm, tuy nhiên Thất lang có thể thành lập nên Tấn quốc hẳn là có lý.

Lục Thất nghe xong mỉm cười hỏi:
- Tiểu Điệp, chuyện ta là Tấn vương có thể nói cho bá phụ không?

- Thiếp vừa đã nghĩ rồi, vẫn không nên nói tốt hơn, bá phụ dù sao cũng là quan viên Chu quốc, nói rồi, có lẽ sẽ gặp nguy hiểm.
Tiểu Điệp khẽ nói.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Nếu Bá phụ biết chẳng nhẽ sẽ bán đứng ta?

- Khó mà nói, nghĩa phụ là người Chu quốc, mà thân là người Chu quốc, nghĩa phụ cũng sẽ có một ý nghĩ chính thống ưu việt, chàng lập nên Tấn quốc, nhưng ở trong lòng nghĩa phụ, có lẽ sẽ cho Tấn quốc không bằng Chu quốc, nếu nghĩa phụ cho rằng Chu quốc sớm hay muộn cũng sẽ tiêu diệt Tấn quốc, vậy thì có thể sẽ bán đứng chàng.
Tiểu Điệp lý trí nói.

Lục Thất ấm áp trong lòng gật đầu, trên thực tế, hắn không hi vọng Tiểu Điệp để lộ bí mật hắn là Tấn vương.

Tiểu Điệp lại nói:
- Ý của nghĩa phụ là hy vọng chàng có thể đầu hàng Chu quốc, nghĩa phụ từng thỉnh cầu Lật đại nhân tiến cử chàng, nhưng Lật đại nhân nói chàng và Tấn quốc tồn tại rất nhiều điểm đáng ngờ, cự tuyệt việc tiến cử.

- Tiến cử ta? Chẳng nhẽ sự tiến cử của Lật đại nhân kia có thể khiến ta có thể làm quan Chu quốc?
Lục Thất khẽ nói.

- Nếu là Lật đại nhân tiến cử, chàng khẳng định có thể trở thành quan viên Chu quốc, nghĩa phụ không hoàn thành nhiệm vụ, đến mặt của Hoàng đến cũng không được nhìn thấy cũng không có quyền thượng tấu.
Tiểu Điệp đáp lại.

- Bá phụ ngay cả Hoàng đế Chu quốc cũng không được gặp sao lại bị phái đi Đường quốc ẩn nấp?
Lục Thất hỏi.

- Tất nhiên là Lật đại nhân phái đi, trước đây Lật đại nhân đến trong quân Trương Vĩnh Đức, là do Trương Vĩnh Đức tiến cử nghĩa phụ.
Tiểu Điệp trả lời.

- Trương Vĩnh Đức?
Lục Thất nói.
- Trương Vĩnh Đức vốn là một vị đại soái trấn thủ Giang Hoài, là một trụ cột không có mấy chiến công của Chu quốc, nhưng nghe nghĩa phụ nói, Trương đại soái hiện giờ đã được điều đi Tương Châu ở phía bắc đảm nhiệm chức Thứ sử, kiêm nhiệm Tiết độ sứ Chương Đức Quân.
Tiểu Điệp giải thích.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Điệp lại nói:
- Năm đó Đường quốc sau khi mất đi Giang Hoài, có rất nhiều quan tướng Đường quốc quy thuận Chu quốc, nghĩa phụ năm đó chỉ biết Hoàng đế Đường quốc độc ác, cho nên ở lại Giang Hoài không quay về Giang Nam, thiếp vốn là người huyện Võ Tiến Thường Châu, năm đó thân nhân lưu lạc tứ phương đến nay vẫn chưa gặp lại.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nguyên quán của ta là Thọ Châu, năm đó Thọ Châu xảy ra chiến loạn, một nhóm người Lục thị vì tránh chiến tranh mà chạy trốn tới Lư Châu ở phía nam, sau đó quân Đường đại bại, tiên phụ lại thương cho nên gấp gắp cùng người Lư Châu vượt sông đến định cư ở huyện Thạch Đại.

- Thất lang, lần này đến Chu quốc chàng có phải sẽ đi Thọ Châu tế tổ hay không?

- Sẽ đi, ta định đi Thọ Châu cùng nàng nhận tổ quy tông.
Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Điệp mừng rỡ “vâng” một tiếng, Lục Thất có thể cùng nàng đi tìm tổ tông, đây là vấn đề rất trọng đại đấy, không thua gì chuyện thành thân.

Cộc cộc! Cửa bỗng nhiên bị gõ nhẹ, sau đó là tiếng Đàm Viên vang lên:
- Đại nhân, ra ăn cơm thôi.

- Đi, đi ăn cơm.
Lục Thất đứng dậy cười nói, cùng Tiểu Điệp đi.


Ngày hôm sau, đoàn sứ thần sau một đêm bình yên xuất phát, đoàn người đi xe đi, tới Chu quốc rồi không thể đường hoàng cưỡi ngựa nữa, Lục Thất và Lâm tổng tiêu đầu, Tiểu Điệp và hai tiêu sư đi cùng một xe, ngoại trừ xe của Thái tử là xe có rèm che, những xe khác đều là xe đơn sơ không có rèm che.

- Đó chính là Thanh Lưu quan.
Sau khi đi khỏi huyện Trừ được ba mươi dặm, Lâm tổng tiêu đầu giơ tay chỉ.

Lục Thất đã nghe Lâm tổng tiêu đầu kể về rất nhiều địa danh và chuyện xưa về Giang Hoài, hắn quay đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy phía trước có một dãy núi, ở giữa dãy núi có một tòa quan ải tường thành, nhìn rất hùng vĩ.
- Thanh Lưu quan này dễ thủ khó công, năm đó từng là một cánh cửa bảo vệ Trừ Châu của Đường quốc, năm đó Chu quốc tiến công đánh Giang Hoài, Đường quốc có năm vạn quân thủ hộ ở đây, thống soái là Hoàng Phủ Huy, là phụ thân của Hoàng Phủ Kế Huân. Khi đó Thọ Châu bị Chu quốc công chiếm được, đại tướng Triệu Khuông Dẫn của Chu quốc dẫn binh đến Thanh Lưu quan, trận chiến mở màn thất bại, kết quả, các ngươi có biết rằng Triệu Khuông Dẫn làm như nào để công phá Thanh Lưu quan không?
Lâm tổng tiêu đầu hỏi.

- Cửa ải hiểm yếu, nếu muốn công phá, trừ phi có nội ứng hoặc mạo hiểm đi đường núi công phá.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra, gật đầu nói:
- Hiền chất nói không sai, năm đó Triệu Khuông Dẫn được một người tên Triệu Phổ chỉ điểm, cho binh lính đi theo đường núi nhỏ đến mặt này, bức Hoàng Phủ Huy xuất binh đánh, Triệu Khuông Dẫn này đúng là tài ba, dùng mấy nghìn binh lính dũng mãnh đánh quân Đường, bắt giữ Hoàng Phủ Huy, sau đó tiến quân chiếm lấy Trừ Châu.

Lục Thất gật đầu, Lâm tổng tiêu đầu chần chừ một chút hỏi:
- Tiên phụ của hiền chất không kể về chiến sự ở Giang Hoài sao?

- Không có, tiên phụ bị trọng thương tàn phế, chưa hề đề cấp tới chuyện ở Giang Hoài, vãn bối cũng chỉ được nghe kệ một đoạn ngắn từ di nương, có một lần ta thật sự tò mò hỏi ông ngoại là ai khiến tiên phụ giận tím mặt, mà gia mẫu cũng khóc không nói. Cho nên ta cũng không dám hỏi lức, lúc tiên phụ còn sống, chỉ thích đốc thúc ta học võ, có lúc sau khi uống rượu, cũng oán giận Đường quốc vì sao không tranh giành, lúc ta mười lăm tuổi, tiên phụ tạ thế rồi.

Phụ thân của hắn thực sự chưa từng nói với hắn về chuyện cũ, cho dù nói cũng đi tìm Chu cử nhân vừa uống rượu vừa nói, mà Chu cử nhân bây giờ là Thứ sử Hồ Châu, mà mẹ của Lục Thất cũng bởi vì kiêng kị việc rước họa vào thân, nên cũng chưa từng đề cập tới chuyện quá khứ, cho nên Lục Thất chỉ biết Đường quốc thất bại, mới khiến cho phụ thân mang theo người trong gia đình chuyển đến huyện Thạch Đại.

Lâm tổng tiêu đầu kinh ngạc nói:
- Hiền chất không biết ông ngoại là ai?

- Bây giờ đã biết rồi, lúc ở kinh thành quay về huyện Thạch Đại tế tổ, đã nghe gia mẫu nói qua, gia mẫu nói ông ngoại của vãn bối tên Lỗ Minh Đạt, đã từ là chủ soái của hai vạn quân trấn thủ Tứ Châu, sau khi thất bại đầu hàng Chu quốc, lại bởi vì mưu phản mà bị Hoàng đế Chu quốc tru di cửu tộc.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu nói:
- Ông ngoại ngươi bị giết là sự thật nhưng là bị thủ hạ vu oan, không lâu sau đó, Hoàng đế Chu quốc liền giải oan cho ông ngoại ngươi, truy phong là Tứ Thủy hầu.

Lục Thất nghe xong rất bất ngờ, kinh ngạc nói:
- Hoàng đế Chu quốc giải oan cho ông ngoại của ta?

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Là thật, một người cậu của ngươi vẫn tiếp tục làm Tứ Thủy hầu, năm đó vẫn ở dưới trướng Trương Vĩnh Đức đại soái, bây giờ không biết có còn ở đó không.

Lục Thất ngưng trọng gật đầu, hắn còn tưởng rằng những người thân của mẫu thân đều bị Hoàng đế Chu quốc giết hại hết rồi, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu nói:
- Nếu hiền chất động ý, bá phụ có thể thay ngươi liên hệ với Tứ Thủy hầu.

Lục Thất vừa nghe liền lắc đầu, lạnh nhạt nói:
- Không cần, Lục thị đã chuyển đến huyện Thạch Đại nhiều năm cũng không thấy cậu đi tìm.

- Lời này của hiền chất cũng là võ đoán, ông ngoại của ngươi vì tội mưu phản mà bị giết oan, cậu của ngươi cho dù đã trở thành Tứ Thủy hầu cũng không dám liên hệ với thân nhân ở Đường quốc, hiện giờ hiền chất đã đến Chu quốc, cũng nên chủ động đến bái kiến bề trên.
Lâm tổng tiêu đầu khuyên bảo nói.

- Bá phụ, chuyện này vãn bối không muốn đi liên hệ, mong bá phụ có thể tôn trọng ý kiến của cháu.
Lục Thất ôn hòa đáp lại, ý là không muốn nói nhiều lời nữa.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra sau đó cười khổ nói:
- Được, bá phụ không ép ngươi.

- Cảm ơn bá phụ.
Lục Thất mỉm cười nói.

Quyển 5 - Chương 3: Lời nói trên đường đi

Vừa nói chuyện, đoàn xe đã tiếp cận Thanh Lưu quan, lúc này đây có quan lại Trừ Châu đến đưa tiễn, tướng sĩ trấn thủ cũng không làm khó, trực tiếp bỏ qua, Lục Thất nhìn tướng sĩ trấn thủ quan ải nhiều lắm năm trăm người, cho thấy tác dụng của Thanh Lưu quan đã không còn trọng yếu như trước.
E=Qua Thanh Lưu quan, Lục Thất hỏi:
- Bá phụ, năm đó Triệu Khuông Dẫn công phá Thanh Lưu quan năm nay thọ bao nhiêu tuổi?

- Hẳn là hơn bốn mươi tuổi, năm đó Triệu Khuông Dẫn lúc phá Thanh Lưu quan cũng mới ba mươi tuổi.

Lục Thất gật đầu, thực ra hắn sinh ra ở Thọ Châu, khoảng bốn năm tuổi thì quân Đường đại bại ở Thọ Châu, phụ thân của hắn trọng thương, cho nên lúc đại chiến ở Giang Hoài liền thối lui khỏi cuộc chiến, sau đó ba năm Đường quốc mới hoàng toàn mất đi Giang Hoài.

Mà lúc Đường quốc hoàn toàn mất đi Giang Bắc, phụ thân của Lục Thất bỗng nhiên nghiêm khắc với Lục Thất hơn nhiều, ép Lục Thất tám tuổi học cưỡi ngựa, cũng không phải là học cưỡi ngựa đi lại mà là tập luyện quân chiến mã thuật, kết quả có một lần Lục Thất ngã ngựa thiếu chút nữa không thể tỉnh lại.

- Hiền chất hình như rất hứng thú với Triệu Khuông Dẫn.
Lâm tổng tiêu đầu nói.

- Ồ, ta ở Giang Ninh nghe một vị quan tướng trong cung nói, tiền Hoàng hậu từng nói một câu, nói Triệu Khuông Dẫn Chu quốc sẽ soán vị thành lập nên Tống quốc.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói:
- Đó là lời nói vô căn cứ, đại tướng Chu quốc có thể soán vị đâu chỉ có mình Triệu Khuông Dẫn, bị vu khống hãm hại nhiều nhất là đại soái Trương Vĩnh Đức và đại soái Lý Trọng Tiến, hơn nữa đại soái Trương Vĩnh Đức từng bị một câu châm ngôn “kiểm tra làm thiên tử” hại đánh mất chức quan.

Lục Thất ngẩn ra, sau đó gật gật đầu, bây giờ hắn tin tiên đoán của tiền Hoàng hậu, nếu tiền Hoàng hậu đã nói Triệu Khuông Dẫn sẽ soán vị, nhưng lại không nói rõ, vậy tất nhiên sẽ có một cái nguyên nhân gì đó trọng đại xuất hiện mà khiến cho Triệu Khuông Dẫn mất đi soán vị cơ hội.

- Đương kim Hoàng đế Chu quốc bao nhiêu tuổi?
Lục Thất hỏi.

- Đương kim Hoàng thượng năm nay đã năm mươi tuổi rồi.
Lâm tổng tiêu đầu giọng điệu hơi mất hứng trả lời.

Lục Thất gật đầu, Lâm tổng tiêu đầu lại nói:
- Thái tử điện hạ Chu quốc bây giờ mới hơn hai mươi tuổi, so với Thái tử Đường quốc lớn hơn vài ba tuổi.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Tuổi của Thái tử cũng không lớn.

Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười nói:
- Hiền chất tuổi cũng còn ít nhưng chiến tích cũng khá lớn.

Lục Thất cười hỏi:
- Triệu Khuông Dẫn bây giờ ở chỗ nào?

- Không biết, chuyện mấy năm gần đây của Chu quốc, ta không có cách nào biết được.
Lâm tổng tiêu đầu đáp lại.

Lục Thất gật đầu, đột nhiên hỏi:
- Bá phụ từng nói Triệu Khuông Dẫn bắt giữ Hoàng Phủ Huy, vậy kết quả thế nào?

- Nghe nói Hoàng Phủ Huy thà chết cũng không đầu hàng cho nên bị Triệu Khuông Dẫn giết chết.
Lâm tổng tiêu đầu có chút lãnh đạm trả lời.

- Khó trách Lý Quốc Chủ lại trọng dụng Hoàng Phủ Kế Huân như vậy.
Lục Thất gật đầu nói.

- Hoàng Phủ Kế Huân là một người tài trí tầm thường, Lý Quốc Chủ lại cho thành trụ cột, thật ra Hoàng Phủ Huy cũng không khá hơn bao nhiêu, mấy vạn đại quân không ngờ đến Thanh Lưu quan cũng không thủ vững được.
Lâm tổng tiêu đầu khinh thường hạ thấp giọng nói.

Lục Thất im lặng, hắn thật sự không hề khinh thường Hoàng Phủ Huy, mấy vạn người không đánh thắng được mấy nghìn người, vậy không có nghĩa là thống soái không có tài cán gì, mấy nghìn người của Triệu Khuông Dẫn có thể bám núi trèo qua, vậy tất nhiên là tướng sĩ tinh nhuệ, mà trong ấn tượng của Lục Thất, trong quân của Đường quốc, quân lực thực sự dũng mãnh không có nhiều lắm.

- Hiền chất có phải cho rằng, chúng ta cũng nên giống như Hoàng Phủ Huy?
Lâm tổng tiêu đầu bình thản hỏi.

- Thiên Phong cũng không cho là như vậy, chiến bại mà hàng cũng là lựa chọn bình thường, Hoàng Phủ Huy không chịu đầu hàng chưa chắc đã là vì trung quân không thay đổi. Vướng bận của mỗi người chính là thân nhân, vì quốc gia cống hiến, chỉ có thể làm hết phận sự, cho dù là lấy tiền tài, làm người bảo tiêu, hay lên núi làm thổ phỉ chẳng lẽ vẫn còn cần vì chủ mà chiến đầu đến chết sao?
Lục Thất bình thản đáp.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra, sau đó cười khổ nói:
- So sánh của hiền chất cũng khiến bá phụ cảm thấy xấu hổ.

- Thiên Phong nói là sự thật, chiếm được chỗ tốt từ ông chủ đương nhiên cái giá phải trả cũng không nhỏ, tướng sĩ có thể vì nước phục vụ quên mình, nhưng muốn được sống là bản năng của con người, nếu đánh bại bị bắt, vậy cũng không cần phải xem nhẹ tính mạng của mình, trừ phi là vì thân nhân mới đáng giá đi chết.
Lục Thất bình thản nói.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:- Bá phụ thụ giáo.

- Bá phụ nói như vậy khiến Thiên Phong rất xấu hổ.
Lục Thất cười nói, Lâm tổng tiêu đầu nghe xong mỉm cười.

Lục Thất quay đầu nhìn thoáng qua những xe khác, Lâm tổng tiêu đầu nói:
- Thiên Phong, nghe Tiểu Điệp nói, hộ vệ theo tới sẽ tìm cơ hội giết ngươi.

- Hẳn là như thế, ta vì để tránh chuyện giết chóc, đã từng uy hiếp hai vị Thiên ngưu tướng quân, những tướng sĩ khác võ công bình thường, căn bản là như Thiên lôi sai đâu đánh đó của hai Thiên ngưu tướng quân.
Lục Thất đáp lại.

- Có chúng ta đi cùng, bọn họ sẽ không có cơ hội hạ thủ.
Lâm tổng tiêu đầu tự tin nói.

Lục Thất mỉm cười, khẽ nói:
- Bọn họ không đáng để suy nghĩ, đáng sợ chính là hai thái giám kia.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra, sau đó kinh ngạc nói:
- Thái giám? Chẳng lẽ là Thiên Ảnh vệ?

Lục Thất gật đầu, khẽ nói:
- Đi lại nhẹ như mèo, cho dù không phải Thiên ảnh vệ cũng là hai thái giám võ công cao cường.

Lâm tổng tiêu đầu sắc mặt chợt âm trầm, quay đầu nhìn Tiểu Điệp, Tiểu Điệp lắc đầu nói:
- Con nhìn không nhận ra.

Lâm tổng tiêu đầu quay đầu nhìn một lát sau lại nói:
- Thiên Phong, ngươi nghĩ cách báo cáo Thái tử và Mạnh Thạch chúng ta xuống tay trước là thượng sách.

Lục Thất lắc đầu, hắn sở dĩ nhìn ra sự dị thường của hai thái giám chính là dùng dị năng nhìn trộm, từng quan sát những phòng xung quanh phòng Thái tử, kết quả phát hiện bước đi của hai thái giám rõ ràng khác trước, biến thành nhẹ nhàng hơn nhiều.

- Bá phụ, chúng ta không nên động thủ trước, có Tiểu Điệp ở bên cạnh ta, bọn họ sẽ không làm gì được.
Lục Thất phản đối.

- Không thể mạo hiểm được, thích khách am hiểu nhất là dùng độc khí, khó mà đề phòng được.
Lâm tổng tiêu đầu lo lắng phản bác.

Lục Thất đương nhiên không thể để lộ hắn bách độc bất xâm, bình thản nói:
- Bá phụ, ta rất khó có cơ hội và lý do khiến cho Thái tử rời khỏi hai thái giám kia, hai thái giám kia vẫn luôn như hình với bóng với Thái tử.

Lâm tổng tiêu đầu nhíu mày suy nghĩ một chút, nói:- Vậy ngươi phải hết sức cẩn thận, cố gắng đừng rời khỏi Tiểu Điệp.

- Thiên Phong sẽ cẩn thận.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Không ngờ cho hai thái giám võ công cao cường đi theo, xem ra Lý Quốc Chủ thật sự rất muốn giết ngươi, tướng sĩ hộ vệ này hẳn chỉ dùng để đánh lạc hướng.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Lý quốc chủ đối với ta hận thấu xương, đương nhiên sẽ dùng liên hoàn sát chiêu.

Gần hoàng hôn, sứ đoàn nghỉ chân ở trấn Diêu Lĩnh ở địa giới Hào Châu, ngồi xe một ngày rồi, ai ai cũng mệt mỏi không chịu nổi, ăn cơm xong liền về phòng nghỉ ngơi, Lục Thất và Tiểu Điệp vẫn như cũ ở nhà cách vách Thái tử.

Sau khi vào phòng đóng cửa xong, Tiểu Điệp hầu hạ Lục Thất cởi áo giáp, Lục Thất khẽ nói:
- Đêm nay có lẽ sẽ không được bình yên.

- Vậy sao chàng không mặc áo giáp?
Tiểu Điệp vừa cởi vỏ áo giáp, lại dừng tay khẽ hỏi.

- Cởi đi, áo giáp không có nhiều tác dụng lắm.
Lục Thất trả lời.

Cởi áo giáp, Lục Thất đi đến bên giường ngồi xuống, Tiểu Điệp giấu kĩ vũ khí rồi cũng tới ngồi trước giường, Lục Thất giơ tay cầm tay nàng rồi kéo nàng ngồi bên cạnh, ánh mắt ôn nhu nhìn Tiểu Điệp.

- Tiểu Điệp, đợi sau khi ta nhận tổ quy tông xong, chúng ta viên phòng được không?
Lục Thất khát vọng nói.

- Không được, thiếp muốn quay về Tấn quốc, sau khi thành thân với chàng, mới có thể.
Tiểu Điệp ngượng ngùng đáp lại.

- Quay về Tấn quốc, vậy là rất lâu đấy.
Lục Thất khổ sở nói.

- Không được là không được, thiếp là vị hôn thê của chàng, chàng hẳn nên tôn trọng thiếp.
Tiểu Điệp cố chấp cự tuyệt nói.

Lục Thất cười khổ, nhưng rất nhanh gật đầu nói:
- Tiểu Điệp, ta tôn trọng ý nguyện của nàng.

Tiểu Điệp ngượng ngùng gật đầu, chợt nghiêng người ngả về phía Lục Thất, cánh tay Lục Thất đỡ Tiểu Điệp, ở bên nhau hai bên đều cảm thụ được hơi thở của đối phương.

- Tiểu Điệp, ta cho nàng biết một bí mật.
Một lúc lâu sau, Lục Thất chợt khẽ nói.

- Ừ.
Tiểu Điệp chỉ lười nhác đáp nhẹ.

- Tiểu Điệp, ta từng tu luyện một loại dị công, có thể bách độc bất xâm, cho nên nếu gặp thích khách, nàng tuyệt đối không thể đứng trước ta đối địch, nàng có thể đứng ở phía sau ta, tùy cơ ứng biến.
Lục Thât khẽ nói.

- Tu luyện Tiên Thiên công có thể kháng độc, nhưng có độc mạnh, trúng rồi sẽ rất khó tiêu trừ.
Tiểu Điệp đáp lại.

- Tiểu Điệp, ta tu luyện Tiên Thiên công là thật sự có thể bách độc bất xâm, cho dù là thi độc cũng không thể làm tổn thương ta được.
Lục Thất nói.

- Thi độc cũng không tổn thương được? Chàng từng trúng thi độc?
Tiểu Điệp kinh ngạc nói.

Cộc Cộc! Vợ chồng đang nói chuyện chợt có người gõ cửa.

- Lục đại nhân, nô tài phụng mệnh điện hạ, đưa đến cho đại nhân một cái bánh hoa quế.
Ngoài cửa một giọng nói cung kính nói.

Quyển 5 - Chương 4: Đông Thiền tự

Lục Thất và Tiểu Điệp có chút bất ngờ liếc nhau một cái, Tiểu Điệp đứng dậy định đi lại bị Lục Thất kéo lại. Sau đó Lục Thất đi mở cửa, cửa mở ra, có một thái giám mặc áo xanh, hơi gập thắt lưng cầm một khay điểm tâm.

- Lục đại nhân, đây là bánh hoa quế điện hạ đưa tới.
Thái giám nói.

- Thay ta tạ ơn điện hạ.
Lục Thất ôn hòa đáp lại, giơ tay nhận lấy khay điểm tâm gỗ, thái giám xoay người thi lễ rồi đi.

Lục Thất cầm mâm điểm tâm xoay người đi vào, Tiểu Điệp tiến lên đóng cửa, cùng Lục Thất đi tới bên cạnh bàn, nàng đưa tay tiếp nhận khay điểm tâm, lấy ngân châm đâm vào bánh ngọt cũng không phát hiện ra điều gì dị thường.

- Chắc là đánh lừa thôi.
Lục Thất cười nói, Tiểu Điệp gật đầu.

Hai người không ăn bánh hoa quế, mà đi tới bên giường nghỉ ngơi nói chuyện phiếm, nửa giờ sau Tiểu Điệp thật sự ngủ rồi, mà Lục Thất sẽ đi ngủ sau nửa đêm, hắn xếp bằng ở trên giường tĩnh tâm luyện khí.

Một đêm bình yên, sáng sớm hôm sau sau khi ăn xong điểm tâm tiếp tục khởi hành, nhưng lại đáp ứng thỉnh cầu của Lục Thất, đi vòng hướng phía tây về hướng Thọ Châu, tới Thọ Châu sẽ lại đi về hướng tây bắc, tiếp tục đi về phía Khai Phong Phủ kinh thành Chu quốc.

Từ Hào Châu đi về phía tây tới huyện Thọ, lại đi thêm một ngày, lúc gần hoàng hôn đã tới thị trấn Thọ.

Huyện Thọ ở trung du bờ nam sông Hoài, dựa vào núi Bát Công, thuộc trị huyện Thọ Châu, hiện nay phủ trị Thọ Châu là huyện Hạ Thái, có năm nghìn Trung Chính Tiết độ sứ quân, Tiết độ sứ Chu quốc đa số đều là Thứ sử địa phương, quản lí quân chính, nhưng quân lực của địa phương không nhiều lắm, chiến quân chủ lực của Chu quốc là cấm quân kinh thành.

Huyện Thọ từng là cố đô Sở quốc, cũng là đất phong của Hoài Nam vương đời Hán, từ xưa chính là vùng giao tranh của binh gia, đặc biệt là cuối thời Đường tới nay, trải qua nhiều cuộc chiến loạn tàn sát, có thể nói là đại vương kì đâù thành biến ảo.

Thị trấn Thọ bởi vì là chỗ chiến lược quan trọng, từ xưa được nhiều Hoàng đế chọn làm vương đô, cho nên xây dựng rất hùng vĩ, khiến cho ấn tượng đầu tiên của Lục Thất chính là thị trấn Thọ so với huyện Thạch Đại lớn hơn, nhưng không bằng thành trì Giang Ninh.

Lục Thất sinh ra ở huyện Thọ, nhưng hắn có rất ít kí ức về huyện Thọ, trẻ con năm tuổi vốn không thể ghi nhớ được gì, năm đó hắn ở lại huyện Thọ cũng rất ít, cũng từng ở lại Tứ châu, bây giờ cách gần hai mươi năm mới quay về huyện Thọ, đối với Lục Thất mà nói không khác gì tời một nơi xa lạ.

Lục Thất tuy rằng không nhớ rõ huyện Thọ, nhưng lúc ở Giang Ninh, từng tìm hiểu qua mẫu thân, mẫu thân nói, năm đó bọn họ rời khỏi huyện Thọ, nhưng chỉ mang đi tiền tài, nhà và hai cửa hàng cũng với hơn hai nghìn mẫu đất vườn cũng không bán đi, lúc ấy để cho người trong tộc trông nom, chỉ có điều hai mươi năm sau, lại là người của hai nước, cho nên tất cả những gì ở huyện Thọ trước kia, đã không thể nhận lại nữa rồi.

Lục Thất tính toán là tùy theo hoàn cảnh mà làm, điểm mấu chốt của việc nhận tổ quy tông chính là có thể bái tổ và được về gia trạch, nhà hắn có thể dùng tiền mua lại, mục đích của hắn, chính là muốn có một quê hương, tới Chu quốc rồi, như vậy có thể nói là người Thọ Châu, như vậy có thể khiến người Chu quốc giảm bớt sự căm thù đối với hắn.

Quan niệm khu vực của người xưa rất sâu, người ở một nơi ra bên ngoài, chỉ cần là đồng hương vậy sẽ giống như huynh đệ trong nhà, nếu Lục Thất muốn xâm nhập vào Chu quốc tìm hiểu, vậy nhất định phải khiến cho mọi người chấp nhận xuất thân nguyên quán của hắn là một nền tảng căn bản.

Đợi sứ đoàn bố trí ổn thoải ở khách điếm xong, Lục Thất và Tiểu Điệp vội đi Đông Thiền tự ở thành đông Thọ Châu, Lục mẫu tùng nói, Lục Thất trước đây từng được cao tăng ở Đông Thiền tự chúc phúc, nếu như có thể quay về huyện Thọ, tốt nhất là nên đi Đông Thiền tự lễ phật tạ thần, mà mục đích của Lục Thất khi Đông Thiền tự đầu tiên chính là muốn tìm hiểu tình hình của huyện Thọ.

Chờ đến khi đi đến phía đông bắc của thành, Lục Thất liền ngạc nhiên, phía đông bắc của thành có một tòa miếu, tuy nhiên cũng rất rách nát, mà bên ngoài miếu lại hỗn loạn, có mấy chục ăn mày tụ tập ở đây.

Đám ăn mày vừa nhìn thấy Lục Thất và Tiểu Điệp, lập tức có mấy tên ăn mày nhỏ chạy tới, cung kính chúc phúc, vươn bàn tay nhỏ bé xin ăn, Lục Thất lấy ra tiền Chu quốc đã chuẩn bị từ trước, lấy ra mười đồng, tiền Chu quốc có giá trị cao hơn nhiều tiền Đường quốc.

- Ta đến lễ phật tạ thần, trong chùa còn tăng nhân không?
Lục Thất ôn hòa hỏi.

- Có tăng nhân, có hơn ba mươi người, quý nhân vào đi.
Một tên ăn mày ít tuổi vui vẻ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, cùng Tiểu Điệp đi về hướng cửa chùa, đám ăn mày đều tránh ra, Lục Thất nhìn lướt qua, thấy đám ăn mày gần như đều có chỗ tàn tật, không phải gãy chân, thì chính là gãy tay, khoảng trên dưới bốn mươi tuổi là nhiều nhất, hắn biết được đám ăn mày này đều là thương binh.
Đi vào đã thấy cửa miếu đổ nát, Lục Thất hơi giật mình, trong miếu tuy rằng rách nát nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ ngăn nắp, không hề có cảnh tượng hoang phế, nhưng cũng không thấy tăng nhân nào tiếp khách, cũng không nghe thấy tiếng tụng kinh, yên tĩnh không tiếng động.

Lục Thất đi về hướng Đại Hùng bảo điện, lên bậc tiến vào trong điện, Lục Thất mới nhìn thấy rất nhiều tăng nhân, mấy chục tăng nhân ngồi trong điện, đang tụng kinh, Lục Thất và Tiểu Điệp tiến vào khiến cho các tăng nhân chỉ có chút kinh ngạc sau đó tiếp tục tụng kinh, Lục Thất im lặng thi lễ sau đó đứng trong điện chờ.

Lúc lâu sau, các tăng nhân tụng kinh xong, sau khi đứng dậy đồng loạt thi lễ với Lục Thất và Tiểu Điệp. Lục Thất và Tiểu Điệp cũng cung kính đáp lễ, sau đó các tăng nhân lui ra, chỉ còn lại hai vị lão tăng.

- Xin hỏi Khánh Vân thiền sư có ở đây không?
Lục Thất hỏi.

- A di đà phật, Khánh Vân sư huynh đã quy tiên nhiều năm.
Một vị lão tăng ôn hòa trả lời.

Lục Thất ồ một tiếng, thi lễ nói:
- Tại hạ họ Lục, lúc còn nhỏ từng được Khánh Vân thiền sư chúc phúc, hôm nay có thể quay về đặc biệt đến đây đáp lễ.

- Thí chủ họ Lục, hẳn có thân thích với Lục phủ trong thành.
Lão tăng ôn hòa nói.

- Lục phủ? Tại hạ đến từ Đường quốc, vừa đến huyện Thọ liền đi thẳng đến Đông Thiền tự để tạ thần, ngày mai mới có thể đi tìm gặp thân nhân nhận tổ quy tông.
Lục Thất bình thản nói.

Lão tăng ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Thí chủ đến từ Đường quốc, chẳng nhẽ là hậu nhân của Lục Đông Vũ đô úy.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng vậy, không ngờ thiền sư lại biết tiên phụ.

- Lục Đông Vũ thí chủ năm đó rất nổi danh ở huyện Thọ, cũng có nhiều giao tình với bản tự.Lão tăng mỉm cười trả lời.

- Ồ! Xin hỏi pháp danh của hai vị thiền sư là gì?
Lục Thất kính trọng hỏi.

- Lão nạp là Khánh Dư, vị này là sư đệ của não nạp Khánh Thủy.
Lão tăng mỉm cười tự giới thiệu.

Lục Thất nghe xong lại bái kiến một lần nữa, sau khi bái kiến hỏi:
- Lục phủ trong lời nói của thiền sư có liên quan đến ta sao?

- Có liên quan, Lục gia ở huyện Thọ là nhà giàu, năm đó Lục Đông Vũ thí chủ dẫn theo một bộ phận người trong tộc đi Đường quốc, mà phần còn lại thì lưu lại huyện Thọ. Sau khi Lục Đông Vũ thí chủ đi, nơi này liền thuộc sở hữu của Chu quốc, bá phụ của thí chủ Lục Đông Sinh quy thuận Chu quốc, bây giờ con cả của Lục Đông Sinh đã trở thành Đô úy quan ngũ phẩm của Chu quốc, ngoài ra còn có ba người của Lục thị làm quan lại ở địa phương, cho nên, Lục thị ở lại không hề kém hơn so với Lục thị năm đó.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa đáp lại.

Lục Thất có chút bất ngờ gật đầu, năm đó vì trốn tránh thảm họa chiếm tranh, tộc nhân theo phụ thân chuyển đến huyện Thạch Đại lại có kết quả không tốt chút nào, mà tộc nhân không rời đi lại an cư lạc nghiệp, thật là phúc họa khó lường trước.

- Lục thí chủ đến Chu quốc là định an cư sao?
Khánh Dư thiền sư ôn hòa hỏi.

- Không phải, ta là người hộ tống Thái tử Đường quốc đến Khai Phong Phủ làm con tin, trên đường đi quay về cố hương.
Lục Thất thẳng thẳn trả lời.

Khánh Dư thiền sư ngẩn ra ôn hòa nói:
- Nếu đã vì hộ tống Thái tủ Đường quốc nên đến, Lục thí chủ định định cư ở Chu quốc sao.

Lục Thất ôn nhu nói:
- Cũng chưa chắc chắn, nếu ta muốn quay về, thì lúc nào cũng có thể quay về, cũng giống như lần này quay về cố hương, muốn đi thì đi.

Nghe xong lời nói đầy thâm ý của Lục Thất, Khánh Dư thiền sư mỉm cười gật đầu, có vẻ rất ca thâm, sau đó ôn hòa nói;
- Lần này Lục thí chủ đến là muốn nhận tổ quy tông sao?

- Đúng vậy, tại hạ không dám quên tổ tông.
Lục Thất cung kính trả lời.

- Lục thí chủ nhận tổ quy tông không khó, năm đó tất cả những gì của Lục Đông Vũ thí chủ còn lại ở trong thành, bây giờ vẫn như trước thuộc về Lục Đông Vũ, nếu thí chủ đi hản có thể lấy lại nhà cửa và cửa hàng.
Khánh Dư thiền sư ôn hòa nói.

A! Lục Thất lập tức sửng sốt, điều này so với dự đoán của hắn cách xa một trời một vực, hắn nghĩ đã hai mươi năm rồi, hơn nữa phụ thân của hắn vẫn là người Đường quốc, như vậy nhà cửa và cửa hàng ở huyện Thọ tất nhiên sẽ bị tộc nhân chiếm lấy hoặc đã bán đi rồi, nhưng bây giờ lại giữ lại để cho phụ thân hắn đây.

- Nhà cửa của Lục Đông Vũ thí chủ, bây giờ để cho một số người trong tộc nghèo khổ mượn dùng, đó là do Lục Đông Sinh thí chủ làm chủ, năm đó Lục Đông Vũ thí chủ giao tất cả ở Thọ Châu cho Lục Đông Hổ thí chủ quản lí. Sau đó Lục Đông Hổ thí chủ đề nghị bán hết tất cả sau đó đem bạc chia cho người trong tộc, nhưng Lục Đông Sinh thí chủ không đồng ý, chỉ đồng ý cho những tộc nhân mượn dùng, năm phần tiền lời của cửa hàng sẽ thuộc về Lục Đông Hổ, năm phần còn lại chia đều cho tộc nhân.
Khánh Dư thiền sư lại ôn hòa nói.

Lục Thất nghe xong bất ngờ, hắn từng nghe mẫu thân nói, phụ thân và Lục Đông Sinh bá rất bất hòa, thậm chí còn từng xảy ra tranh chấp, sao Lục Đông Sinh lại giúp phụ thân hắn giữu lại gia sản ở huyện Thọ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau