KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 541 - Chương 545

Quyển 4 - Chương 167: Bạch linh nhi

Lục Thất im lặng cúi đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn con gái trong ngực, con gái tên là A Á, là một giấc mộng mà hắn đã ẩn giấu rất sâu. Lúc nhỏ, hắn thật sự có cảm giác dung hòa với một người không biết rõ, từ đó trở đi, rất nhiều cách nghĩ của hắn luôn có sự mâu thuẫn với hiện thực.

Trong giấc mộng của hắn, vẫn luôn xuất hiện một nữ nhân tên A Á, hắn vẫn không rõ nữ nhân tên A Á kia cùng với người mà hắn dung hợp có quan hệ gì, theo đà dần lớn lên, mộng kia càng ngày càng ít xuất hiện. Bây giờ gần như là không xuất hiện giấc mộng kia nữa rồi, nhưng sự tồn tại của A Á trong mộng khiến cho hắn liên tưởng đến cảnh ngộ của con gái mình, cô con gái cần hắn cứu vớt.

Có lẽ là cảm giác được gì đó, con gái đang yên ổn bỗng nhiên mặt nhăn lại, không thuận theo òa khóc giãy giụa, khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo nhìn về phía cửa, một mỹ nhân mặc váy trắng bước nhanh vào, giơ tay ôm lấy con gái trong ngực Lục Thất, ôm đi về phía sau dịu dàng dỗ dành, rất nhanh, con gái lại yên lặng.

Ánh mắt của Lục Thất ôn hòa nhìn mỹ nhân, khuôn mặt trái xoan của mỹ nhân, đôi mắt xinh đẹp lông mi cong, mũi cao miệng nhỏ, khoảng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, khí chất thanh lịch dịu dàng.

Tâm Lục Thất ấm áp, đứng ở trước mắt chính là Bạch Linh Nhi, tuy rằng khác rất nhiều so với Bạch Linh Nhi trong trí nhớ, ừ, khác rất nhiều. Bạch Linh Nhi trước mắt là một mỹ nhân thùy mị, mà Bạch Linh Nhi trong trí nhớ là một thiếu nữ ngượng ngùng.

- Linh Nhi, trong cuộc đời này chúng ta thực sự gặp lại rồi.
Ánh mắt Lục thất có chút mê ly si vọng, giống như nói mê nhỏ giọng nói.

- Nô cũng không ngờ kiếp này còn có thể gặp lại Thất ca ca.
Bạch Linh Nhi xoay mặt nhìn Lục Thất, dịu dàng thương cảm nhỏ giọng nói.

Lục Thất cười ôn hòa, bốn mắt nhìn nhau, dịu dàng vui vẻ hòa thuận, một lát sau, Bạch Linh Nhi dịu dàng nói:
- Thất ca ca đã trưởng thành rồi.

- Linh Nhi, trong lòng ta nàng vẫn như vậy.
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

Bạch Linh Nhi ngượng ngùng cúi thấp đầu, không khí ấm áp một chút, Lục Thất duỗi tay phải đỡ lấy vai Bạch Linh Nhi, dịu dàng nói:
- Linh Nhi, ta mang nàng quay về.

Bạch Linh Nhi ngẩng đầu dịu dàng nhìn Lục Thất, chợt cười nhẹ lắc đầu, khẽ nói:
- Nô sẽ không rời khỏi tiểu thư, hôm nay có thể gặp lại chàng, nô đã cảm thấy đủ rồi.

Lục Thất nghe xong mắt cũng có chút cay cay, gật đầu ôn hòa nói:
- Được, không bao lâu nữa chúng ta sẽ đoàn tụ.

Bạch Linh Nhi dịu dàng nhìn Lục Thất nhỏ giọng nói:
- Hoàng cung không giống như bên ngoài, nô không hy vọng chàng làm loạn gì cả.

- Ta sẽ không làm điều xằng bậy.
Lục Thất ôn hòa nói.

Bạch Linh Nhi gật đầu, lại cúi đầu nhìn con gái, Lục Thất ôn hòa nói:
- Linh Nhi, Tiểu Nghiên đã nói với ta rất nhiều, cảm ơn nàng.

Bạch Linh Nhi ngẩng đầu dịu dàng nói:
- Tiểu Nghiên muội muội bây giờ hẳn rất tốt, muội ấy đang ở huyện Thạch Đại sao?

- Tiểu Nghiên rất tốt, nhưng nàng ấy ở... Hấp Châu, huyện Thạch Đại Trì Châu bây giờ là nơi đóng quân của đại quân, không được yên bình, thân nhân đều dời đến Hấp Châu rồi.
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

Bạch Linh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Tiểu Nghiên muội muội tâm địa thiện lương, chàng làm ca ca, cần phải tìm cho nàng một gia đình tốt, đừng quan tâm đến vấn đề liên hôn.

- Ta sẽ không như vậy đâu, Tiểu Nghiên thích ta mới có thể đồng ý gả.
Lục Thất trong lòng ấm áp ôn hòa nói.

Bạch Linh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, lại nói:
- Nô thật không ngờ, Điệp Nhi tỷ tỷ lại là vị hôn thê của chàng.

- Tiểu Điệp là hôn thê từ nhỏ đã được định của ta, chỉ có điều vận mệnh trêu ngươi, cũng khiến nàng và Lục gia chia cắt nhiều năm.
Lục Thất buồn rầu nói.

Bạch Linh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Thế đạo ngày nay, có thể sống tốt rất khó, Bạch gia của nô bây giờ cũng không tốt, huynh trưởng của nô làm quan ở Thường Châu, lại gặp phải chiến tranh, đến giờ không biết sinh tử.

- Ồ, Bạch đại ca ta từng gặp, bây giờ đang ở Hấp Châu.
Lục Thất trấn an nói, thực ra là đang bị giam giữ ở Thường Châu, bị giam lỏng nhưng được đối xử rất tốt.

- Thật sao, huynh trưởng huynh ấy đã đến Hấp Châu?
Bạch Linh Nhi ngạc nhiên vui mừng nói.

- Đúng là ở Hấp Châu, nhưng là do trốn tránh chiến tranh nên đến, bây giờ cũng không dám để triều đình biết.Lục Thất mỉm cười nói.

Bạch Linh Nhi gật đầu, kích động nói:
- Huynh trưởng có thể bình an là tốt rồi.

Lục Thất mỉm cười, chần chừ một chút nhỏ giọng hỏi:
- Linh Nhi, ta có thể gặp Tiêu tam tiểu thư không?

- Không thể, tiểu thư đồng ý đến lễ Phật, đã là vô cùng tự trách, tiểu thư là vì Hương Nhi, không thể không làm trái lương tâm đến Báo Ân tự.
Bạch Linh Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, Tiêu tam tiểu thư bây giờ vẫn là gái đã có chồng, mà Vinh Khánh Nhi bị chồng ruồng bỏ, trên vấn đề đạo đức, Tiêu tam tiểu thư quả thực không thể gặp hắn, duyên phận trước kia cũng chỉ là nghiệt duyên không nên xảy ra.

- Thất ca ca bây giờ đã là tướng quân có quyền lực rất lớn rồi sao?
Bạch Linh Nhi ôn nhu hỏi.

- Đúng vậy, nàng hẳn là từng nghe nói qua.
Lục Thất dịu dàng trả lời.

- Nô từng nghe mấy vị phu nhân Tiêu thị nói về Thất ca ca, lúc mới nghe cũng không biết nói về Thất ca ca, còn tưởng rằng nói về người khác, sau đó nghe được là xuất thân từ huyện Thạch Đại, nô mới giật mình nhận ra.
Bạch Linh Nhi cảm thán nhẹ giọng nói.

- Mấy năm gần đây ta mới đạt được thành tựu như vậy, trước kia vẫn là tên lính quèn.
Lục Thất ôn hòa nói.

Bạch Linh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Hoàng cung giống như biển sâu, nô và tiểu thư từ khi vào hoàng cung vẫn luôn rất khó liên lạc được với người bên ngoài. Trước kia nhóm phu nhân của Tiêu thị vẫn hay vào cung nói chuyện, tiểu thư cũng nói giúp Lục gia rất nhiều, chỉ có điều không ai để ý đến thỉnh cầu của tiểu thư. Nô từng xin tiểu thư viết tin cho Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại, hỏi thăm tình hình của Lục gia, nhưng không hề có bất cứ hồi âm nào cả, cũng vô cùng đau khổ, Tiêu phủ nếu như không đồng ý trợ giúp Lục gia, cũng không phải là chuyện rất khó tin.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Vậy cũng chẳng trách được Tiêu phủ, Lục gia chẳng qua chỉ là một gia tộc sa cơ thất thế, mà Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại làm việc vẫn luôn khiêm tốn, tất nhiên không muốn vì Lục gia mà tạo thành tiếng xấu phát triển thế lực ở địa phương.

Bạch Linh Nhi trố mắt, một lát sau mới nhỏ giọng nói;
- Hóa ra Tiêu phủ còn có loại đắn đo như vậy.

- Tiêu phủ là cây to đón giá, rất sợ chọc Lý Quốc Chủ nghi kị dẫn đến rước họa vào thân.
Lục Thất bình thản giải thích.

Hắn nghe ra Bạch Linh Nhi có oán niệm đối với Tiêu phủ, nàng cảm thấy Tiêu thị không quan tâm Tiêu Tam tiểu thư ở trong cung, cho nên đến một chút việc nhỏ cũng không chịu đi làm.

- Cho dù là sợ rước lấy sự nghi kị, Tiêu phủ trợ giúp Lục gia cũng không phải là chuyện khó khăn gì đi?Bạch Linh Nhi phản bác nói.

- Đúng là không khó, nhưng Tiêu phủ là nhà giàu quyền cao chức trọng, người đi xin được ban ơn cũng rất nhiều, so sánh ra, Lục gia cũng không được xếp vào.
Lục Thất cảm thán nói.

Bạch Linh Nhi ồ một tiếng, Lục Thất cười, lại nói:
- Nhưng Tiêu Tứ tiểu thư cũng từng giúp ta.

- Tứ tiểu thư, Tứ tiểu thư giờ vẫn tốt chứ?
Bạch Linh Nhi quan tâm hỏi.

- Rất tốt.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

- Tứ tiểu thư có gả đến Vinh thị không?
Bạch Linh Nhi quan tâm hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, nhưng lập tức hiểu, Tiêu thị không thể nào báo cho Tiêu phi biết Tiêu Tứ tiểu thư đã đi Tô Châu, hắn mỉm cười nói:
- Tiêu Tứ tiểu thư không có gả cho Vinh thị, hẳn là vẫn đang ở Tiêu phủ.

- Không gả cho Vinh thị là tốt rồi, từ sau khi Vinh thị đầu phục Vũ Văn thị ở Tây bộ, Lệ phi nương nương ở trong cung cũng rơi vào hoàn cảnh thê thảm. Tiểu thư thương hại Lệ phi bất hạnh, bảo nô mang chăn và thuốc bổ cho Lệ phi, nhưng Lệ phi không đồng ý lấy, mà cùng nô tỳ bên người uống thuốc độc.
Bạch Linh Nhi đau khổ nói, mơ hồ toát ra cảm xúc thê lương sợ hãi.

Lục Thất nghe xong thương xót, duỗi bàn tay xoa xoa má Bạch Linh Nhi, ôn nhu nói:
- Linh Nhi, không cần phải sợ, không bao lâu nữa, ta sẽ đưa nàng và tam tiểu thư rời khỏi hoàng cung Đường quốc, sẽ đưa các nàng đến một nơi tự do để sống.

Bạch Linh Nhi ngẩn ra, sau đó nhỏ giọng giật mình nói:
- Thất ca ca, chàng nói như vậy chẳng nhẽ định tạo phản?

Lục Thất lắc đầu, dịu dàng nói:
- Ta không cần tạo phản cũng có thể mang nàng và Tiêu Tam tiểu thư rời khỏi hoàng cung, nhưng ta sắp phải đi Chu quốc, chỉ đợi đến khi trở về ta mới có thể đưa các nàng rời khỏi Giang Ninh.

- Chàng đi Chu quốc có thể gặp nguy hiểm không?
Bạch Linh Nhi hoảng sợ thân thiết hỏi.

- Không có gì nguy hiểm cả, cũng không phải xuất chinh, nhưng có thể phải lâu một chút mới quay về được.
Lục Thất ôn nhu trả lời.

- Chàng phải cẩn thận đấy.
Bạch Linh Nhi nhỏ giọng dặn dò.

Lục Thất ấm áp gật đầu, suy nghĩ một chút dịu dàng nói:
- Nếu nàng không yên tâm ta sẽ dặn dò Tiêu thị, cứ một khoảng thời gian sẽ đưa hoa quả tiến cung, nhìn thấy hoa quả tức là ta vẫn bình an.

Bạch Linh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, Lục Thất ôn hòa nói:
- Nhớ kĩ, gặp phải khó khăn gì cũng không được yếu lòng, ta nói cho nàng một bí mật, Vinh Khánh Nhi không hề chết mà là ta cứu nàng rời khỏi Giang Ninh, bây giờ đang ở Hấp Châu.

A! Bạch Linh Nhi sợ hãi la thất thanh, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn Lục Thất, nhìn chằm chằm mấy giây mới nhỏ giọng nói:
- Chàng nói là sự thật?

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Nếu như Vinh Khánh Nhi mà ở trong Dịch Đình cung lâu, quả thật là rất khó sống sót, nhưng có thể cứu Vinh Khánh Nhi là vì Vinh Khánh Nhi ở trong Dịch Đình cung không ai chú ý đến nàng ấy.

Bạch Linh Nhi gật đầu, chợt ngoài cửa có giọng nữ nhân dịu dàng nói:
- Linh Nhi, mang Hương Nhi quay về đi, ở lâu không tốt.

Bạch Linh Nhi quay đầu đáp ứng, sau đó quay đầu lại nhìn Lục Thất không nỡ rời xa, Lục Thất trong lòng ngơ ngẩn, chợt duỗi hai tay xoa má Bạch Linh Nhi, nghiêng đầu hôn lên mái tóc người trong lòng, sau đó cúi đầu nhìn chăm chú, nhìn chăm chú một lúc lại cúi đầu nhìn con gái, con gái ở trong lòng Bạch Linh Nhi không ngờ đã ngủ rồi.

Hai gò má Bạch Linh Nhi đỏ hồng, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Thất ca ca, Linh Nhi đi đây, Thất ca ca phải chú ý giữ gìn sức khỏe.

Bạch Linh Nhi nói xong thì xoay người đi, bước đi có chút dồn dập, không biết là do ngượng ngùng hay là lo lắng điều gì, rất nhanh đã mất hút sau cửa.

Quyển 4 - Chương 168: Giết ảnh vệ

Lục Thất giật mình nhìn cửa phòng, một lát sau thấy có một mỹ nhân mặc váy trắng đi vào, chính là Lâm Tiểu Điệp. Lâm Tiểu Điệp dịu dàng đi đến gần hắn, ngửa mặt nhìn hắn ôn nhu nói:
- Xa cách đã lâu lại phải tiếp tục ly biệt, trong lòng chắc là rất khổ sở.

Lục Thất im lặng gật đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn Lâm Tiểu Điệp, Lâm Tiểu Điệp duỗi tay vuốt má phải của hắn, dịu dàng nói:
- Quay về đi, nếu bị người trong cung nhìn thấy chàng một mình như lúc này, nhất định sẽ bị thượng báo, có lẽ sẽ khiến Tứ tiểu thư gặp phải phiền toái rất lớn, Lý Quốc Chủ kia có tính nghi ngờ rất nặng.

- Tiểu Điệp, nàng sẽ ở đâu?
Lục Thất không nỡ rời xa nói.

- Đợi chàng qua sông Đại Giang là có thể nhìn thấy thiếp rồi.
Lâm Tiểu Điệp cười yếu ớt nói, nói xong quay người lại, đi ra khỏi cửa trong lúc Lục Thất trố mắt ra nhìn .

- Đừng ngồi ỳ ở đó, mau đi đi.
Giọng nói dịu dàng của Lâm Tiểu Điệp truyền vào trong tai Lục Thất, Lục Thất cả kinh, theo bản năng cất bước đi ra ngoài cửa, lại không nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp của người kia.

- Đại nhân, mời.
Một hòa thượng ở ngoài cửa bước nhanh đến nói, Lục Thất gật đầu, cùng hòa thượng rời khỏi.

Thuận lợi đi về đến chỗ Tiểu Phức, cùng ba người Tiểu Phức bí mật nói chuyện một lúc, Lục Thất không hề nhắc đến Bạch Linh Nhi và Lâm Tiểu Điệp, hắn không muốn để ba người Tiểu Phức ấm ức, chuyện hôm nay, Tiểu Phức là nhân vật chính, Lâm Tiểu Điệp cũng là nhân vật chính âm thầm.

Im lặng nửa giờ, Tiêu phi đi khỏi, đi đến một tòa miếu khác dâng hương, lý do Tiêu phi rời khỏi hoàng cung chính là vì để cầu phúc cho con gái , không phải chỉ đến mỗi Báo Ân tự rồi quay về.

Tiêu phi đi được nửa giờ thì nhóm người Lục Thất cũng rời khỏi Báo Ân tự quay về phủ, ‘Lục mẫu’ hơi cúi đầu được Tiểu Phức đỡ lên xe, Lục Thất lại cưỡi ngựa đi bên cạnh xe ngựa.

Trở lại phủ Quận chúa, Lục Thất trước vào phủ tìm kiếm, hắn đã đại khái nắm được nơi ảnh vệ ẩn thân, cho nên trực tiếp chạy đến thư hiên, nơi ẩn nấp của nhiều ảnh vệ nhất chính là trên nóc thư hiên.

Lục Thất đi vào trong thư hiên, nhắm mắt thăm dò một chút, phát hiện trên nóc nhà ảnh vệ kia đúng thật đang theo dõi, Lục Thất từng nghe Trương thị nói qua, ảnh vệ của Đường quốc chỉ xuất hiện ban đêm, nhưng bây giờ ban ngày còn đến phủ Quận chúa giám thị, có thể tưởng tượng được Lý Quốc Chủ lo lắng như nào.

Lục Thất trợn mắt đi đến phòng bên trái, nơi đó có đặt áo giáp và cung tiễn của hắn, cung tiễn của Lục Thất là cố ý để ở thư hiên. Hắn cầm cung tiễn kéo, giả vờ điều chỉnh cung, hắn biết rằng ảnh vệ thân thủ nhạy bén thông minh, nếu cảm thấy không ổn sẽ ngay lập tức trốn đi.

Lục Thất cầm cung tiễn xoay người đi về phía án thư, trong lúc đi yên lặng kéo ba tiễn điêu linh, sau đó chậm rãi vừa đi vừa giơ cung tiễn lên, phụt! Ba mũi tên điêu linh rời cung bay về phía trước cực nhanh bắn lên nóc nhà, xuyên qua đâm ra ngoài, trên nhà có tiếng kêu đau đớn, sau đó mái nhà rung động.

Lục Thất nhắm mắt khuôn mặt hơi có ý cười tàn khốc, ba mũi tên điêu linh chuẩn xác bắn trúng ảnh vệ kia, bắn trúng lần lượt mặt, ngực và bụng, nhưng ảnh vệ kia sức sống vô cùng mãnh liệt, sau khi trúng tên vẫn ngoan cường bám trụ trên nóc nhà, không bị chết ngay, nhưng tiễn xuyên qua đầu, Lục Thất không tin y có thể sống được lâu.

Một lúc sau Lục Thất rời khỏi thư hiên, hô một tiếng, có bốn binh lính xuất thân Dực Vệ chạy tới, sau khi nghe Lục Thất dặn dò, leo lên nóc phòng thu dọn xong, đem thi thể đi chỗ khác cắt đầu rồi chôn, cũng rất nhanh mang ngói tới thay vào chỗ nóc nhà. Lục Thất không muốn cho Tiểu Phức các nàng biết chuyện giết ảnh vệ trong phủ Quận chúa, nếu biết trên nóc thư hiên có người chết tất nhiên sẽ sinh ra sợ hãi.

Lục Thất chờ một lúc, mới rời khỏi trung trạch đi tới tiền phủ gặp Tiểu Phức, sau đó liền chờ hồi âm của thân nhân đã trốn đi. Đến gần trưa, một tiểu nhị của Di Tâm trà lâu đến phủ Quận chúa, mang đến tin tức thân nhân đã thuận lợi thoát khỏi thành Giang Ninh, là Tiêu thị trợ giúp đưa ra khỏi thành, nữ chủ nhân Tiêu thị xuất hành nhất định sẽ mang theo rất nhiều nô tì, cho nên có thể lẫn lộn vào trong để ra khỏi thành.
Lục Thất nhẹ nhàng thở ra, nhìn ba người Tiểu Phức cười, Lục Thất đuổi tiểu nhị đi rồi, nhìn Tiểu Phức ôn hòa nói:
- Tiểu Phức, ngày mai ta phải đi rồi, các nàng cũng phải nhanh chóng rời khỏi Giang Ninh.

- Bọn thiếp ở lại kéo dài thêm mấy ngày nữa, nếu đi sớm, Lý Quốc Chủ nhất định sẽ vội vàng ra lệnh giết đến Chu quốc.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất lắc đầu, ôn hòa nói:
- Nàng nghĩ như vậy là quá ngây thơ rồi, Lý Quốc Chủ để ta đi Chu quốc, căn bản là sẽ hạ lệnh giết, y sẽ không để cho ta có cơ hội quay lại.

Tiểu Phức nghe xong sững sờ, Lục Thất cười lại nói:
- Nếu như ta chết ở Chu quốc, tin tức rất khó truyền đến Giang Ninh, cho dù có truyền đến Giang Ninh, cũng sẽ bị Lý Quốc Chủ phong tỏa, chuyến đi này, Thái tử có lẽ sẽ vĩnh viễn ở lại Chu quốc.

Tiểu Phức hiểu được gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Thiếp còn tưởng rằng, Lý Quốc Chủ sẽ cố kị quân Hấp Châu tạo phản, chỉ là phái Thất lang đi một thời gian.

Lục Thất lắc đầu, lạnh nhạt nói:
- Lý Quốc Chủ nếu không phải muốn giết ta, y sẽ không điều ta đi một khoảng thời gian, y chính là muốn khẩn cấp giết chết ta, sau đó mới từng chút thu thập quân lực Hấp Châu.

- Nhưng nếu y không thu phục được quân Hấp Châu, chẳng phải là chữa lợn lành thành lợn què hay sao?
Tiểu Phức cau mày nói.

Lục Thất mỉm cười bình thản nói:- Lý Quốc Chủ nếu hiểu được cái gì gọi là chữa lợn lành thành lợn què, Đường quốc cũng sẽ không xảy ra chuyện mất đi Thường Châu và Tây bộ, y chính là một người luôn tự cho mình là đúng, chỉ biết lí luận suông, căn bản không biết cái gì gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa. Nói đến chiến sự ở Tây bộ, đã bị Sở quốc chiếm hơn phân nửa rồi, dưới tình huống này nên ưu tiên nghĩ đến việc làm sao để chiến thắng Sở quốc, nhưng Lý Quốc Chủ lại không nghĩ như vậy, mà chỉ lo lắng Lâm Nhân Triệu ở Tây bộ cầm binh tự trọng, Tây bộ sắp mất, y lo Lâm Nhân Triệu cầm binh tự trọng thì còn ý nghĩa gì nữa. Suy nghĩ của Lý Quốc Chủ, trên thực tế chính là nghi kị võ tướng đã thành thói quen, chỉ nghĩ đến việc kiềm chế quân quyền của võ tướng lại không suy nghĩ đến cái gì mới là được mất chân chính.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ý nghĩ của Lý Quốc Chủ đúng là lẫn lộn đầu đuôi.

Lục Thất cười lắc đầu, Tiểu Phức bỗng nhiên ôn nhu hỏi:
- Thất lang, nếu chàng là người đứng đầu Đường quốc sẽ xử lý chuyện cát cứ Hấp Châu như nào?

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút mới nói:
- Nếu như là ta, với tình trạng hiện giờ của Đường quốc, sẽ dụ dỗ Hấp Châu, bởi vì Hấp Châu đã là đất cát cứ, cùng cấp với một đất nước phụ thuộc, trên thực tế chính là lá chắn phòng ngự của Đường quốc. Cho nên không nên tiên phát chế nhân, mà là vừa dụ dỗ lại vừa mở rộng cường quân trị quốc, chỉ có bớt nghi kị mà tăng cường quân lực mới có thể cứu vãn Đường quốc khỏi con đường diệt vong.

Tiểu Phức gật đầu, Lục Thất lại cười nhạt nói:
- Mà đối với Tấn quốc, ngay từ đầu ta chính là dùng người luôn tín nhiệm, hi vọng nhanh chóng ổn định Tấn quốc, Tấn quốc nếu không thể ổn định, ta đây nghi kị các tướng soái có ý nghĩa gì, bây giờ Tấn quốc dần ổn định, cho nên cũng dần dần đi vào việc thống trị quân chính phân quyền.

Tiểu Phức gật đầu, Lục Thất nhìn nàng, ôn nhu nói:
- Tiểu Phức, các nàng mau chóng đến Tấn quốc, Tấn quốc cần Quốc mẫu như nàng trấn thủ.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Có Trung phủ sử cai quản Tấn quốc, thiếp không nên gây thêm phiền phức.

- Ta không để cho nàng can thiệp vào việc Cầm Nhi xử lí, mà Tấn quốc cần người thống trị chính thống tồn tại, nàng ở Tấn quốc, có thể đại diện giám thị các vùng đất phong, tạo ra tôn uy của hoàng tộc ở các nơi.
Lục Thất bình thản nói.

Tiểu Phức ồ một tiếng, Lục Thất cười lại nói:
- Tại sao ta phải để Vân Khê đến Hải Châu chịu khổ, chính là vì tạo ra tôn uy của hoàng tộc, sự tồn tại của hoàng tộc chính là để có thể áp chế quyền uy của quan địa phương, khiến cho mục đích phát triển thế lực của quan địa phương rất khó thực hiện được, hơn nữa Hải Châu là nơi dễ dàng xuất hiện kiêu hùng chiếm giữ nhất.

Tiểu Phức gật đầu, chợt bên ngoài có một Dực Vệ đi vào, hai tay dâng lên một tấm thiếp, cung kính nói:
- Quận chúa, đại nhân, có người đưa thiếp đến.

Lục Thất gật đầu đi lên nhận tấm thiếp, vừa mở ra nhìn đã nhíu lông mày, Tiểu Phức liền duỗi tay ra cầm lấy, sau khi xem bất ngờ nói:
- Hoàng Phủ Kế Huân, sao y lại mở tiệc chiêu đãi Thất Lang?

- Đi thông báo ta sẽ đến.
Lục Thất trước tiên dặn dò Dực vệ, Dực vệ cung ứng rời khỏi

Quyển 4 - Chương 169: Hoàng phủ kế huân

Dực vệ vừa đi, Tiểu Phức cau mày nói:
- Hoàng Phủ Kế Huân là Đô chỉ huy sứ của Kinh quân, là một võ tướng Lý Quốc Chủ vô cùng tín nhiệm, sao y lại mở tiệc chiêu đãi Thất lang?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Không có yến tiệc nào là tốt lành cả, có lẽ là do Lý Quốc Chủ chỉ đạo, bằng không sao dám chủ động thân cận với nghịch thần như ta.

Tiểu Phức ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Lý Quốc Chủ sai khiến? Vì sao?

Lục Thất nhìn thoáng về phía tây nam, cười nhạt nói:
- Lý Quốc Chủ có lẽ đang trải đường để thu hồi Hấp Châu, để cho Hoàng Phủ Kế Huân thân cận với ta, là có thể lấy được một cơ hội đột phá. Hoàng Phủ Kế Huân thân cận với ta là có thể tiếp thêm một bước lấy danh nghĩa bằng hữu của ta đến thân cận với huynh trưởng ta, sau đó sẽ có cơ hội thân cận với quan tướng Hấp Châu.

Tiểu Phức gật đầu, Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Nước đến chân mới nhảy, thủ đoạn ngây thơ, tâm tư của Lý Quốc Chủ chỉ biết bám gót bên ngoài gây tranh đấu bên trong.

Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Thất Lang đi dự tiệc cũng phải cẩn thận đấy.

- Ta biết rồi.
Lục Thất mỉm cười đáp lại sự quan tâm.

*****

Hoàng Phủ Kế Huân thiết yến ở tại quán rượu Vạn Phúc, Lục Thất một thân áo gấm ngồi trên xe đi dự tiệc, lúc đến nơi lại bị tiểu nhị từ chối khéo nói là quán rượu đã bị Hoàng Phủ đại nhân bao trọn rồi, Lục Thất nói là chính mình đến dự tiệc, tiểu nhị với khuôn mặt tươi cười vội dẫn Lục Thất đi vào.

Vừa vào quán rượu, Lục Thất liền thấy rất nhiều tướng sĩ mặc quang minh giáp, đều ngồi bên trong tửu lâu, thấy Lục Thất tiến vào, các tướng sĩ vốn đang nói chuyện với nhau đều nhìn chăm chú, bỗng chốc im lặng như tờ.

- Các vị, tại hạ Lục Thiên Phong.
Lục Thất dừng lại thi lễ, rất thanh tao chào hỏi.

Các tướng sĩ đều vội vàng đứng dậy, đều biết rằng buổi tiệc hôm này là bố trí vì Lục Thiên Phong, một Giáo úy thi lễ nói:
- Lục tướng quân đến rồi, Hoàng Phủ hầu gia ở trên lầu đó.

- Ồ, vậy không quấy nhiễu các vị nữa.
Lục Thất khách khí nói, xoay người cất bước đi lên lầu hai.

- Tiểu nhị khiêm tốn dẫn đường cho Lục Thất, đi đến một nhã gian, Lục Thất vén mành đi vào, trong nhã gian không ngờ đã có hơn bảy người, hơn nữa có bốn người mặc minh quang tướng giáp, ba người mặc áo bào gấm.

- Tại hạ Lục Thiên Phong, đáp ứng lời mời của Hoàng Phủ hầu gia đến đây.
Lục Thất bình thản tự giới thiệu.

- Ồ, Lục tướng quân đến đây, mời ngồi.
Một người tuổi chừng ba mươi, dung mạo anh tuấn mặc áo bào gấm đưa tay bình thản nói.

Lục Thất chắp tay nói:
- Tạ ơn Hầu gia.

Lục Thất sau khi ngồi xuống, thần tình lạnh nhạt bình thản, không kiêu ngạo siểm nịnh, hắn không bởi vì Hoàng Phủ Kế Huân thất lễ mà tức giận. Theo đạo lí, Hoàng Phủ Kế Huân là hầu gia, lại là Đô chỉ huy sứ của Kinh quân, có thể có vẻ âm trầm của thượng quan, nhưng không nên đến một thuộc hạ tiếp khách cũng không có, rõ ràng là cố ý khinh thường Lục Thất.

- Lục tướng quân, sáu vị này đều là đồng liêu của ngươi, sẽ cùng ngươi hộ tống Thái tử điện hạ, hôm nay bổn hầu thiết yến, mục đích chính là để cho các ngươi thân cận một chút, sau này có thể hợp tác ăn ý hơn.
Hoàng Phủ Kế Huân dùng giọng điệu quan trên bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, thi lễ nói:
- Lục Thiên Phong gặp qua các vị đại nhân.

Sáu “đồng liêu” cũng thi lễ, cũng không nói gì, Hoàng Phủ Kế Huân bình thản nói:
- Bản hầu giới thiệu với Lục tướng quân một chút, vị này chính là tướng quân Vương Anh thống lĩnh Thiên Ngưu vệ, Vương tướng quân võ nghệ cao cường, đao pháp thần thông quảng đại.

- Hầu gia quá khen.
Vương Anh thi lễ khiêm tốn nói, đây là một nam nhân oai hùng khoảng ba mươi tuổi, mày kiếm mắt hổ, mặc áo bào gấm.

- Vị này chính là tướng quân Lưu Tiến thống lĩnh Thiên Ngưu vệ, Lưu tướng quân có thiết công đao thương bất nhập.
Hoàng Phủ Kế Huân lại giới thiệu.- Hầu gia quá khen.
Lưu Tiến cũng thi lễ khiêm tốn nói, đây cũng là một nam nhân oai hùng, chỉ có điều thân thể so với Vương Anh khôi ngô hơn, cũng mặc áo bào gấm.

- Hai vị này là Triệu Nguy Giáo úy và Ban Hoành Giáo úy, xuất thân là Kiêu Kỵ vệ, Triệu Nguy và Ban Hoành đều là tướng quân có thân thủ không tầm thường, sau này ở cùng với Lục tướng quân có thể thử đọ sức một phen.
Hoàng Phủ Kế Huân giới thiệu.

Triệu Nguy và Ban Hoành là hai người đàn ông có thân hình khôi ngô mặc tướng giáp, cùng nhau thi lễ nói:
- Hầu gia quá khen.

- Hai vị này là Mã Liên Thành Giáo úy và Trương Long Giáo úy, cũng xuất thân từ Kiêu Kỵ vệ, đều là quan tướng thân thủ không tầm thường.
Hoàng Phủ Kế Huân tiếp tục giới thiệu.

Mã Liên Thành và Trương Long một béo một gầy thi lễ nói:
- Hầu gia quá khen.

- Danh tiếng của Lục tướng quân ở Giang Ninh ai ai cũng biết, sau này các ngươi cùng với Lục tướng quân phải nắm lấy thời cơ lãnh giáo mới được.
Hoàng Phủ Kế Huân bình thản nói.

- Hầu gia quá khen, về sau tại hạ sẽ cùng sáu vị đại nhân thử sức mở mang kiến thức một chút.
Lục Thất mỉm cười nói.

Sáu “đồng liêu” cũng không có đáp lại lời của Lục Thất, rõ ràng là lấy Hoàng Phủ Kế Huân như thiên lôi sai đâu đánh đó, Lục Thất cười im lặng, có vẻ rất bình tĩnh.

- Ha hả, bảy vị anh hùng tuấn kiệt đã làm quen rồi, được, bây giờ chúng ta uống rượu vui vẻ nói chuyện nào.
Hoàng Phủ Kế Huân giọng điệu hào phóng nói.

Vừa dứt lời, bên ngoài có người đáp ứng một tiếng, sau đó màn trúc được vén lên, có rất nhiều tiểu nhị mặc áo xanh lần lượt mang thức ăn lên, Lục Thất mắt nhìn chén rượu tinh mĩ trước mặt một cái, quay đầu nói:
- Chén rượu quá nhỏ, đổi lại bát cho ta.

Tiểu nhị ở bên cạnh nghe xong ngẩn ra, sau đó nhìn về phía Hoàng Phủ Kế Huân, Hoàng Phủ Kế Huân bình thản nói:
- Ngẩn ngơ cái gì, mau đổi bát đi.

Chén rượu đổi thành bát lớn gấp mấy lần, Lục Thất lấy một vò rượu bắt đầu rót cho mình, nhưng nhìn thấy rượu trong suốt chảy vào bát, thấy đầy thì ngừng lại, hắn ném vò rượu sang bên trái, sau đó Vương Anh ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Kế Huân giơ tay linh hoạt tiếp lấy vò rượu, đứng dậy rót rượu cho Hoàng Phủ Kế Huân, sau đó mới tự rót cho mình, cuối cùng mới truyền xuống.

Rót rượu một vòng, bốn bát rượu của bốn Giáo úy mặc quân giáp đều tràn rượu, nhìn vào cách rót rượu gần như bình thường, lơ đãng lộ ra đặc điểm của người luyện võ, bốn Giáo úy rõ ràng không phải là cao thủ võ đạo gì, mà hai tướng quân Thiên Ngưu vệ đều là người trong võ đạo có thân thủ trầm ổn.- Đến, cạn chén.
Hoàng Phủ Kế Huân giơ bát lên, mọi người giơ bát hưởng úng, sau đó mỗi người như trâu ừng ực uống cạn bát rượu.

- Ha hả, được, cùng tướng sĩ uống rượu, chính là sảng khoái, đến, rót đầy.
Hoàng Phủ Kế Huân hăng hái nói.

Vương Anh đứng dậy rót rượu, sau đó truyền xuống, tiểu nhị biết điều vội đưa tay lên nhận lấy vò rượu, Hoàng Phủ Kế Huân nhìn Lục Thất mỉm cười nói:
- Lục tướng quân ở trong quân đều uống rượu như vậy sao?

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Đúng, uống rượu trong quân chính là cần hai chữ “sảng khoái”.

Hoàng Phủ Kế Huân gật đầu, giơ tay cầm bát lên nói:
- Đến, uống bát nữa nào.

Mọi người hưởng ứng uống hết rượu trong bát, buông bát, Lục Thất mỉm cười nói:
- Tại hạ nghe nói, Hầu gia trước kia từng tham chiến ở Giang Bắc.

Hoàng Phủ Kế Huân ngẩn ra, chần chừ một chút cười nhạt nói:
- Đấy đã là chuyện quá khứ.

- Mặc dù đã là chuyện quá khứ, nhưng uy danh của Hoàng Phủ lão Hầu gia vẫn mãi trường tồn, lão Hầu gia chính là một đại danh tướng.
Lục Thất bình thản tán dương.

Hoàng Phủ Kế Huân nghe xong, vẻ mặt chẳng những không có chút tự hào nào ngược lại có chút mất tự nhiên, nhìn Lục Thất một cái, lạnh nhạt nói:
- Tiên phụ năm đó đúng là dốc sức cống hiến cho triều đình.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Lâm Nhân Triệu từng nhắc đến Hoàng Phủ lão Hầu gia, rất kính trọng cùng ngưỡng mộ.

Hoàng Phủ Kế Huân ngẩn ra nói:
- Lâm Nhân Triệu sẽ nói kinh trọng và ngưỡng mộ tiên phụ?

- Đúng vậy, Lâm đại nhân từng thể hiện sự kính trọng với lão Hầu gia.
Lục Thất bình thản đáp lại, thực ra là đang nói bậy bạ.

Hoàng Phủ Kế Huân ồ một tiếng, rõ ràng có chút lãnh đạm, Lục Thất lại nói:
- Lâm đại nhân cũng là một vị danh tướng, bản lĩnh bày mưu tính kế không hề kém hơn Vương Văn Hòa đại nhân.

Hoàng Phủ Kế Huân chau mày, lời nói của Lục Thất giống như chạm đến chuyện kiêng kị của y, im lặng một chút giương mắt cười nhạt nói:
- Chu Lệnh Vân đại nhân cũng là một vị danh tướng đấy.

- Chu Lệnh Vân? Chu Lệnh Vân không tính, đó chỉ là một kẻ ngu dốt chỉ biết tranh quyền, sự thất bại của Tây bộ có một nửa là do Chu Lệnh Vân tạo nên, Chu Lệnh Vân là Giám quân và là Tiết độ sứ của Trấn Nam quân, y khăng khăng không cho Lâm Nhân Triệu đại nhân xuất binh công kích quân Sở, cuối cùng bức Lâm đại nhân phải điều động Ngạc Châu quân. Sau đó Vũ Văn thị tạo phản, đại bộ phận Trấn Nam quân do Chu Lệnh Vân thống lĩnh thậm chí lâm trận trở giáo quy thuận Vũ Văn thị, Chu Lệnh Vân đã thống lĩnh Trấn Nam quân nhiều năm, không ngờ hơn phân nửa đại quân sẽ phản bội, thật sự là một người vô năng.
Lục Thất lắc đầu nói.

- Quân Ngạc Châu của Lâm Nhân Triệu lúc đó chẳng phải hơn phân nửa cũng phản bội sao?
Hoàng Phủ Kế Luân lãnh đạm phản bác.

Lục Thất ngẩn ra sau đó gật đầu nói:
- Đúng là ta nói chuyện quá thiên vị rồi, hôm nay cũng không nên nhắc đến mấy chuyện không vui, ta đắc tội rồi.

Lục Thất nói xong cầm bát lên tự uống hết chén rượu, sau khi uống cạn đến đáy mỉm cười nói:
- Đến, ta cùng Hầu gia và các vị huynh đệ không say không về.

- Được, bản hầu hôm nay cùng ngươi không say không về.
Hoàng Phủ Kế Luân vẻ mặt lập tức tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, hào khí đáp lại Lục Thất, sau đó tám người uống rượu ăn cơm, nói chuyện lung tung cũng hòa hợp êm thấm

Quyển 4 - Chương 170: Rời đi

Sáng ngày thứ hai, Lục Thất hội hợp cùng Lâm tổng tiêu đầu, cùng ba người Tiểu Phức đi tới bờ sông Tần Hoài, trong ánh mắt lưu luyến không rời của ba nữ nhân đi lên thuyền lớn, Lục Thất đứng ở trên thuyền vẫy tay từ biệt, thuyền nhổ neo nhanh chóng rời khỏi Đại Giang.

Đưa tiễn Lục Thất xong, trên đường ba người Tiểu Phức quay về, mượn cớ đi mua đồ, Tiểu Phức và Lý Tuyết Tâm đào thoát, để lại Điệp Y làm yểm hộ bên ngoài quay trở về phủ Quận chúa. Đêm đến, Điệp Y cũng lặng lẽ rời khỏi phủ Quận chúa, chính mình nhờ bóng đêm che chở, bằng dị năng vượt tường thành rời khỏi Giang Ninh.

Ba ngày sau, bởi vì không thấy ảnh vệ hồi báo, khiến cho sách lược thay mận đổi đào bị bại lộ, một tấu chương Tiểu Phức viết dự phòng được dâng lên Lý Quốc Chủ. Trong tấu viết, bởi vì Quận mã Lục Thiên Phong lo lắng Hấp Châu có chuyện cho nên cho người nhà đến Hấp Châu trấn thủ, mong Quốc Chủ bệ hạ thứ lỗi.

Lý Quốc Chủ nhìn tấu chương sắc mặt lạnh tanh, rít gào đem tấu thư ném ra bên ngoài, quát lệnh lục soát tịch biên phủ Quận chúa, Hạ đại nhân sau khi đáp ứng, lại vội khuyên can Lý Quốc Chủ một phen, nói rõ bây giờ không nên xuống tay với phủ Quận chúa, bằng không một là Hấp Châu sẽ phản loại, hai là sẽ chặt đứt đường buôn bán, hiện giờ Đường quốc cực kì cần thông thương với Tấn quốc.

Lý Quốc Chủ buồn bực nhịn xuống, bình tĩnh cùng phân tích với Hạ đại nhân, nhận ra những người chủ chốt của phủ Quận chúa có thể thoát khỏi Giang Ninh tất nhiên là có sự trợ giúp của Tiêu thị. Đến lúc này Lý Quốc Chủ tuy rằng rất buồn bực nhưng cũng không dám bắt tội phủ Quận chúa, nếu Tiêu thị và Hấp Châu cấu kết tạo phản, vậy hậu quả sẽ rất đáng sợ.

Một đường trốn chạy, bởi vì sự e dè của Lý Quốc Chủ mà không có gây chấn động ở bên ngoài sáng tới Giang Ninh, đại đa số người ở Giang Ninh đều hồn nhiên không biết đến, tiếp tục trải qua ngày tháng cơm không lo thái bình an ổn. Phủ Quận chúa Ngô thành vẫn buôn bán như trước, đa số người đều không để ý, nhóm nữ chủ nhân của phủ Quận chúa sao lại không lộ diện nữa rồi.

*****

Hai chiếc thuyền chở mấy chục người thuận theo dòng nước đi ra Tây Thủy quan, lần này hộ tống Thái tử đi Chu quốc, nhân số không coi là nhiều, Thái tử dẫn theo hai thái giám, Lục Thất dẫn theo năm Dực vệ, Mạnh Thạch dẫn theo hai tùy tùng, bốn Giáo úy xuất thân từ Kiêu Kỵ vệ mỗi người dẫn theo năm thuộc hạ, hai tướng quân của quân Thiên Ngưu đi một mình, còn có Lâm tổng tiêu đầu dẫn theo chín tiêu sư.

Lục Thất và Thái tử, Mạch Thạch và hai tướng quân của Thiên Ngưu quân ở trên cùng một chiếc thuyền, còn Diêu tướng quân mà ngày trước khi Lục Thất mới tới gặp Thái tử từng luận võ với, nghe nói mẫu thân qua đời, đã sớm rời khỏi Hoàng cung hồi hương không màng thế sự.

Ngồi chung trong khoang thuyền, Lục Thất thấy tâm tình của Thái tử không tốt, Mạnh Thạch vẻ mặt cũng bình tĩnh, hai tướng quân Thiên Ngưu quân cũng vậy, hai thái dám còn lại đứng ở khoang thuyền, hơi gập thắt lưng, Dực vệ của Lục Thất và tùy tùng của Mạnh Thạch đều đứng ở ngoài khoang thuyền.

- Trung Ngọc, Thiên Phong, lần này ta liên lụy đến các ngươi rồi.
Thái tử áy náy mở miệng.

- Điện hạ nói lời này không đúng, thần có thể đi theo Điện hạ là vinh hạnh của thần.
Mạnh Thạch nghiêm nghị đáp lại.

Thái tử cười khổ, Lục Thất cũng mỉm cười không nói, Mạnh Thạch nhìn xong chau mày, không kìm được hỏi;
- Lục tướng quân, rất vui vẻ sao?

Lục Thất nhìn Mạnh Thạch bình thản nói:
- Trời cao mặc chim bay, ta có thể bình an rời khỏi Giang Ninh đương nhiên là một chuyện may mắn.

Người trên khoang thuyền đều ngẩn ra, sau đó Thái tử gật đầu nói:
- Thiên Phong nói như vậy, cũng hợp tình hợp lý.

Lục Thất nhìn Thái tử, mỉm cười nói:
- Điện hạ nói như vậy, chẳng lẽ không hợp tình hợp lý sao?

Thái tử ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất lại bình thản nói;
- Tình cảnh của Thái tử Điện hạ ở Giang Ninh không khác gì là bị giam lỏng, bây giờ có thể thoát khỏi lồng giam không phải là một chuyện rất may mắn hay sao.

Thái tử nghe xong lại suy nghĩ một chút, qua vài giây lắc đầu nói:
- Chỉ là Chu quốc, cũng không phải là một nơi đến tốt lành gì.

- Chu quốc có phải là nơi đến tốt đẹp hay không, vậy phải xem ý nghĩ của Điện hạ, nếu Thái tử điện hạ vẫn luôn cho rằng mình là Thái tử Đường quốc, vậy tự nhiên sẽ sợ hãi cho rằng Chu quốc là một chỗ không tốt.
Lục Thất bình thản nói.

Thái tử ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Lời này của Thiên Phong là có ý gì?

- Thần từng nghe Điện hạ nói, thà làm phú gia công tử cũng không nguyện đi Chu quốc, nếu Điện hạ thật sự là phú gia công tử, vậy ở Chu quốc hay Đường quốc thì có gì khác?Lục Thất bình thản giải thích.

Thái tử nghe xong thoáng suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
- Trên thực tế, dù sao ta cũng là Thái tử Đường quốc.

- Thần cảm thấy, nếu Điện hạ có thể buông xuống thân phận Thái tử Đường quốc, muốn làm một quý tộc Chu quốc, vậy cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm hay buồn bực gì nữa. Điện hạ tới Chu quốc, nhiều lắm chỉ bị cấm không được rời khỏi kinh thành Chu quốc, nếu như tình hình như vậy, thần cảm thấy, Điện hạ ở Chu quốc so với ở Đường quốc tốt hơn. Điện hạ có thể có được nhiều tự do hơn, có thể tùy ý đi du ngoạn kinh thành Chu quốc, tĩnh tâm đọc sách, nếu như thích, cũng có thể cưới thêm vài vị thê thiếp ở Chu quốc.
Lục Thất mỉm cười nói.

Người trong khoang thuyền quái dị nhìn Lục Thất, Mạnh Thạch không nhịn được nói:
- Lục tướng quân, sao ngài có thể để cho Thái tử điện hạ sống trong mơ màng được.

- Mạnh đại nhân, Điện hạ không sống mơ màng thì phải làm sao, cả ngày sợ hãi ưu sầu sao? Muốn đi dò hỏi quân tình Chu quốc sao? Âm thầm mua chuộc quan lại Chu quốc sao? Hay là tức giận cầm kiếm đi ám sát Hoàng đế Chu quốc?
Lục Thất lãnh đạm hỏi ngược lại.

Thái tử nghe xong mặt biến sắc, Mạnh Thạch bị kìm hãm không nói gì, Lục Thất bình thản nói:
- Điện hạ là con tin, thân đang ở Chu quốc, thì chính là hy sinh vì Đường quốc, nếu không làm được chuyện nguy hiểm, vậy yên lặng làm bổn phận một con tin không nên gây thêm chuyện cho Đường quốc.

Mạnh Thạch im lặng, Thái tử nhìn Lục Thất, muốn nói lại thôi, Lục Thất ôn hòa nói:
- Nếu Điện hạ có thể an tâm sống ở Chu quốc, vậy về vấn đề tài lực không cần lo lắng, thần sẽ mua một vài cửa hàng ở Chu quốc, có thể để Mạnh đại nhân quản lí việc kinh doanh.

Mọi người ngạc nhiên, còn muốn kinh doanh ở Chu quốc, đây là muốn định cư ở Chu quốc sao?

Thái tử sau khi ngạc nhiên, bất ngờ nói:
- Mua cửa hàng ở Chu quốc chỉ sợ bị tịch thu mất.

Lục Thất bình thản nói:
- Sẽ không bị làm sao, nhạc phụ của thần bây giờ ở Chu quốc, được Hoàng đế Chu quốc phong là Lũng Tây quận công, nếu điều thần nghĩ là đúng, thì Điện hạ tới Chu quốc rồi cũng sẽ được Hoàng đế Chu quốc phong huân, khi đó địa vị chính là quý tộc hợp pháp của Chu quốc, Chu quốc cũng sẽ không vì một vài cửa hàng mà không mặt mũi đi tịch thu gia tài của Điện hạ.

Thái tử ồ một tiếng, Mạnh Thạch không vui nói:
- Điện hạ nếu như có tài sản ở Chu quốc, chẳng phải là có ý phản bội hay sao.Lục Thất cười nhạt nói:
- Ta đã nói rồi, nếu Điện hạ muốn sống cuộc sống tự tại ở Chu quốc thì phải buông tha địa vị Thái tử Đường quốc, tự coi mình là công tử phú gia.

- Ngươi, ngươi đây là hành động đại nghịch.
Mạnh Thạch tức giận nói.

Lục Thất nhìn Mạnh Thạch, lạnh nhạt nói:
- Lục Thiên Phong ta ở trong mắt Quốc Chủ bệ hạ đã là một nghịch thần, nhưng ta có thể đi tới hoàn cảnh của nghịch thần ngày hôm nay cũng là do Quốc Chủ bệ hạ bức ép, ta muốn sống, ta muốn Lục thị có thể tồn tại, cho nên, Lục Thiên Phong ta chỉ có thể nắm giữ binh quyền tự trọng.

Mạnh Thạch nhíu mày không nói, Thái tử vẻ mặt bất an, Lục Thất nhìn Thái tử, lại ôn hòa nói:
- Thái tử điện hạ đối với ta rất tốt, Lục Thiên Phong nhớ kĩ, cho nên nguyện ý dốc hết sức để Thái tử điện hạ có thể sống tốt một chút.

Thái tử chần chừ một chút, thấp giọng nói:
- Thiên Phong, cảm ơn ngươi.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Không cần cảm tạ, đây là sự báo đáp của thần.

Thái tử mỉm cười gật đầu với Lục Thất, Lục Thất cũng gật đầu, sau đó quay đầu nhìn Mạnh Thạch, bình thản nói:
- Mạnh đại nhân, nếu ngàisuy nghĩ vì Thái tử điện hạ, cũng đừng có cái ý tưởng lo lắng cho đất nước gì cả, Thái tử điện hạ đã không làm được người đứng đầu Đường quốc trong tương lai rồi, người đứng đầu Đường quốc trong tương lai chỉ có thể là Anh Vương.

Mạnh Thạch ngẩn ra, lạnh nhạt nói:
- Đúng là nói bậy.

- Sự thật chính là sự thật, Quốc Chủ bệ hạ đối với Thái tử điện hạ rõ ràng cũng không có bồi dưỡng cái gì, còn đối với Anh Vương thì giao cho rất nhiều cơ hội để trưởng thành, nếu ngài nhất định kiên trì phó tá Thái tử giành ngôi vị, trừ phi được Chu quốc ủng hộ, nếu không cũng đừng vọng tưởng điều gì.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Thái tử nghe xong vẻ mặt chua xót, ôn hòa nói:
- Trung Ngọc, Thiên Phong nói rất đúng, ta không muốn đi tranh giành điều gì cả.

Mạnh Thạch không nói gì, Thái tử nói không muốn đi tranh giành, y còn có thể kiên trì cái gì, nếu cứ cố kiên trì đến cùng, có vẻ như y muốn cố tranh quyền đoạt thế, trong lòng của y, cảm thấy rất mệt mỏi.

- Trung Ngọc, nếu ngươi không cam lòng làm người bình thường thì có thể quay về.
Thái tử lại chân thành nói một câu.

Mạnh Thạch cười khổ thi lễ nói:
- Thần sẽ không rời khỏi Điện hạ, nguyện cùng Điện hạ đồng cam cộng khổ.

- Trung Ngọc, cảm ơn ngươi.
Thái tử vui vẻ nhỏ giọng nói.

Lục Thất cười nhạt, chợt quay đầu hô:
- Đàm Viên, mang rượu lên đây.

- Vâng.
Bên ngoài khoang thuyền có người lên tiếng.

Quyển 4 - Chương 171: Uống rượu luận đàm

Đàm Viên đi vào cùng hai Dực vệ, xếp lên bàn trong khoang thuyền mấy chén rượu và đồ nhắm, Thái tử nhìn thấy kinh ngạc nói:
- Thiên Phong, ngươi còn chuẩn bị cả đồ nhắm sao.

- Điện hạ, là Ngô Thành chuẩn bị, sợ thần trên đường đi đói bụng.
Lục Thất cười nói, trên thực tế là do hắn cố ý chuẩn bị đấy.

Thái tử gật đầu nói:
- Thiền Nhi muội muội thật là quan tâm ngươi.

- Đến, cùng nhau uống rượu nào.
Lục Thất nhìn hai tướng quân Thiên Ngưu nói.

Hai tướng quân Thiên Ngưu vệ nhìn nhau, rõ ràng là đang chần chừ Lục Thất cười nhạt nói:
- Sợ cái gì, nếu ta muốn hại các ngươi cũng không phải dùng thủ đoạn như vậy.

Hai tướng quân sắc mặt thay đổi, Vương Anh bình thản nói:
- Lục đại nhân cười chê rồi.

Lục Thất nhẹ nhàng lắc đầu, lấy bình rượu rót đầy các chén, sau đó nâng chén nói:
- Đến, cạn ly.

Thái tử và Mạnh Thạch cầm chén rượu giơ lên, hai tướng quân Thiên Ngưu vệ cũng không thể không cầm lấy chén rượu giơ lên, Lục Thất cầm chén sau khi kính một vòng thì uống hết, buông chén bình thản nói:
- Điện hạ tùy ý.

Thái tử và Mạnh Thạch uống nửa chén, hai tướng quân Thiên Ngưu vệ uống hết, Lục Thất cầm đũa gắp thức ăn, những người khác cũng lấy đũa bắt đầu ăn, Lục Thất lại lấy bình rót rượu cho mình và hai tướng quân Thiên Ngưu vệ.

- Lục tướng quân, ngươi đã có Hấp Châu, sau này định thế nào?
Mạnh Thạch bình thản nói.

- Mạnh đại nhân vẫn không bỏ xuống được à.
Lục Thất cười nhạt đáp lại.

- Ta nghĩ rằng ngươi nắm giữ binh Hấp Châu là vì ủng hộ Điện hạ, nhưng ngươi lại phủ định việc ủng hộ Điện hạ, ta rất không hiểu, sau này ngươi sẽ tiếp tục thế nào?
Mạnh Thạch bình thản nói.

- Sau này như thế nào còn phải đợi sự lựa chọn của Quốc Chủ bệ hạ, ta vốn còn tưởng rằng có thể cùng Quốc Chủ bệ hạ sống yên ổn vài năm, nhưng Đường quốc vừa vượt qua khó khăn, Quốc Chủ bệ hạ liền không kiềm nén được muốn đối phó với ta, gặp phải một người thích đấu đá bên trong như bệ hạ, ngài nói xem ta sẽ đi như thế nào?
Lục Thất thản nhiên nói.

- Ngươi sẽ khởi binh tạo phản?
Mạnh Thạch cau mày nói, Thái tử lập tức căng thẳng nhìn Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Ngài quá mức võ đoán rồi, sách lược của ta chính là binh đến tướng chặn, mà nước cờ của Quốc Chủ bệ hạ, đều hiển hiện ở đó, từng bước đi đều rất bị động.

Mạnh Thạch cau mày nói:
- Ngươi nói như vậy giải thích thế nào?
- Ngài không phải người hồ đồ, tất biết Quốc Chủ bệ hạ làm việc giống như đánh cờ, bây giờ Bệ hạ muốn đối phó với ta, bước đầu tiên chính là gọi ta quay về Giang Ninh, bước thứ hai chính là cho một người ngu xuẩn mời ta uống rượu, bước thứ ba chính là phái ta đi Chu quốc, bước thứ tư chính là cho võ quan đi theo giết ta, bước thứ năm chính là cho cái người ngu xuẩn mời ta uống rượu kia chạy tới Hấp Châu, giả mạo là bằng hữu của ta để thân cận với huynh trưởng của ta, sau đó sẽ thân cận với đám quan lại ở Hấp Châu.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Thái tử và Mạnh Thạch nhíu mày, hai tướng quân Thiên Ngưu vệ cũng nhíu mày, Vương Anh lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân suy nghĩ có phần hơi quá rồi.

Lục Thất cười nhạt nhìn Vương Anh, bình thản nói:
- Ngươi ở trước mặt ta cũng không cần tự cho là tướng quân gì, ta Lục Thiên Phong đã từng thống soái hai trăm nghìn đại quân đi chinh chiến, cũng chính là một trăm nghìn tướng sĩ bây giờ của Hấp Châu, tướng quân giỏi hơn ngươi cũng không dưới nghìn người, ta Lục Thiên Phong có thể dựa vào cái gì để thống lĩnh những võ tướng dũng mãnh này, chính là bản lĩnh chống lại nghìn người.

Vương Anh sắc mặt âm trầm, Lưu Tiến ở bên cạnh bình thản nói:
- Uy danh của Lục đại nhân ta biết như sấm dội bên tai.

Lục Thất nhìn y một cái, cười nhạt nói:
- Cái tên ngu xuẩn kia nói ngươi thương đao bất nhập, không bằng chúng ta so tài một chút, đứng im để cung bắn, xem ai có thể đứng vững.

Lưu Tiến mặt biến sắc, sau đó không vui nói:
- Mong Lục đại nhân cẩn thận lời nói, tôn trọng Hoàng Phủ hầu gia.

Lục Thất cười lạnh nói:
- Muốn ta tôn trọng Hoàng Phủ Kế Huân còn không bằng đi tôn trọng Chu Chính Phong, Chu Chính Phong tuy rằng lỗ mãng, nhưng còn có khí phách dám làm dám chịu, cái tên ngu xuẩn kia, năm đó ở Giang Bắc rất nhát chết, thiếu chút nữa khiến phụ thân gã tức chết. Bây giờ thì sao, Quốc Chủ không ngờ lại cho gã làm Thống soái Kinh quân. Chỉ mỗi việc đi tiêu diệt năm trăm thổ phỉ còn sót lại ở Mao Sơn, không ngờ lại tổn thất hơn một nghìn người, đến chiến lược cơ bản nhất là sự thận trọng cũng không hiểu, chỉ biết sốt ruột muốn lập công mà hoang phí tính mạng của các tướng sĩ. Quốc Chủ bệ hạ thật biết dùng người, danh tướng nên dùng thì từng người từng người diệt trừ hết, mấy tên gối thêu hoa không nên dùng đều biến thành bảo bối trân trọng, chỉ đáng tiếc Lâm Nhân Triệu và Vương Văn Hòa đều sinh không gặp thời.

Vương Anh và Lưu Tiến sắc mặt âm trầm im lặng, Thái tử vẻ mặt chua xót bất đắc dĩ, Mạnh Thạch thì nhíu mày im lặng.

Lục Thất lấy chén rượu, lại bình thản nói:
- Ta không muốn làm khó hai vị, hai vị chỉ cần im lặng hộ tống Điện hạ đến kinh thành Chu quốc, nếu hai vị không thể nhẫn nại, thì cũng có thể hành động nhưng nếu như thất bại, sẽ làm liên lụy toàn gia đấy.

Vương Anh và Lưu Tiến sắc mặt thay đổi, Mạnh Thạch chợt khiêu mi nói:- Lục đại nhân nói như vậy, nếu như truyền đến Giang Ninh, thân nhân cũng sẽ bị liên lụy đấy.

Lục Thất cười nhạt nhìn Mạnh Thạch, bình thản nói:
- Thân nhân của ta hơn phân nửa đã rời khỏi Giang Ninh rồi, bây giờ đều ở Hấp Châu, Mạnh đại nhân hẳn là nhìn thấy, đến tiễn ta chỉ có Quận chúa Ngô thành.

A! Thái tử nghe xong hô lên một tiếng, Lục Thất lại cười nhạt nói:
- Trên thực tế, người nắm giữ quyền lực chân chính ở Hấp Châu vẫn luôn là Trung phủ sử của phủ Quận chúa, huynh trưởng của ta cho dù có đi Hấp Châu cũng sẽ không có quyền tiếp quản quân lực, cho nên, ta rời khỏi Hấp Châu, quân đội cũng sẽ không xảy ra nhiễu loạn.

Trong khoang thuyền một mảnh im lặng, một lát sau, Mạnh Thạch lại bình thản nói:
- Trung phủ sử có thể thống quân, trừ phi quân lực của Thường Châu đều bị ngươi điều đến Hấp Châu, hoặc là thế lực của ngươi ở Thường Châu vẫn chưa hề mất đi.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ngài nghĩ sai rồi, Thường Châu bây giờ không có quan hệ gì với ta, lúc trước Trung phủ dũng đều do có quan áp ngân khế mới có thể chịu sự khống chế của phủ Công chúa, nhưng bởi vì Quốc Chủ nghi kị với ta, rất nhanh liền điều ta rời khỏi Thường Châu, khiến cho ta căn bản không có cơ hội tiếp xúc với tướng sĩ Trung phủ dũng. Bây giờ ta cầm binh tự trọng ở Hấp Châu, cũng là bởi vì mất đi Thường Châu và vì tự bảo vệ mình đấy, bởi vì ta ở Tây bộ từng tự tiện lãnh binh chinh chiến, trong lòng Quốc Chủ đã coi đó là hành vi “coi trời bằng vung tự tiện làm bậy”, cho nên tất nhiên sẽ giết ta và Lâm Nhân Triệu đại nhân, nhưng bởi vì ta cầm binh tự trọng cho nên Quốc Chủ e dè không dám giết ta, cũng giúp Lâm Nhân Triệu đại nhân tránh được tử tội.

Mạnh Thạch gật đầu, Lục Thất lại bình thản nói:
- Ngài không cần chỉ trông cậy vào Đường quốc có thể tồn tại mãi mãi, không đến ba năm, Đường quốc nếu không bị Tấn quốc tiêu diệt cũng sẽ bị Ngụy quốc tiêu diệt.

- Ngươi sẽ đầu hàng Tấn quốc hoặc Ngụy Quốc sao?
Mạnh Thạch khiêu mi nói.

Lục Thất bình tĩnh nhìn lại, nói:
- Không phải là ta muốn đầu hàng nước khác mà là không thể không đầu hàng, nguyên nhân chính là Quốc Chủ đã cấp bách muốn tiêu diệt ta, Quốc Chủ nếu như không thể dụ dỗ để lấy lại Hấp Châu, vậy bước tiếp theo sẽ xuất binh tập kích Hấp Châu, kết quả chính là nội chiến, thực ra Quốc Chủ sở dĩ đề bạt Vương Văn Hòa đại nhân, không phải xuất phát từ tín nhiệm mà là vì muốn cướp lấy Hấp Châu, không thể không chuẩn bị chiến tranh.

- Thiên Phong, hậu quả của nội chiến, Phụ hoàng hẳn là biết rõ, ngươi cũng đừng nghĩ quá nghiêm trọng.
Thái tử ôn hòa nói.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Điện hạ, Quốc chủ là một quân chủ dùng bàn cờ để trị quốc, chỉ cần nghĩ xong đường đi của quân cờ, sẽ bỏ qua tất cả tiếp tục đi, ví dụ quân Hưng Hóa ở Tây bộ, nhìn thấy Tây bộ đã có hơn phân nửa bị Sở quốc chiếm cứ, việc Đường quốc nên làm nhất chính là thừa dịp quân địch chưa chuẩn bị xong phản công. Nhưng Quốc Chủ lại không nghĩ như vậy, trong lòng y sớm đã muốn phân tán quân Hưng Hóa, cho nên liều lĩnh, đem quân Hưng Hóa có chiến lực hùng mạnh phân ra. Sau khi quân Hưng Hóa bị phân chia, rất nhiều quan tướng bị tước mất quyền lực, hơn nữa lại phái mấy tên quan tướng gối thêu hoa từ kinh thành đến tiếp quản, tự cho là tôn quý ra oai, an bài thân tín thống quân, kết quả tạo thành tình cảnh hơn một vạn quân Hưng Hóa bất ngờ làm phản trốn đi, cuối cùng, quân Hưng Hóa chỉ có thể ở lại Nhiêu Châu đóng quân chỉnh đốn lại quân đội.

- Đạo lí cũng giống như vậy, Quốc Chủ muốn đối phó với Hấp Châu, sẽ không để ý đến hậu quả của việc nội chiến, không để ý đến tác dụng làm lá chắn của quân Hấp Châu , mà trong lòng luôn cho rằng, chiếm được Hấp Châu là có thể tiếp quản toàn bộ Hấp Châu. Nhưng hơn một trăm nghìn quân lực của Hấp Châu, hơn phân nửa là quân Sở quốc đầu hàng, Đường quốc cho dù có chiếm được Hấp Châu, cuối cùng cũng không thể khiến quân Hấp Châu quy hàng, quân Hấp Châu sẽ chỉ biết thối lui quy hàng Tấn quốc.
Lục Thất bình thản nói.

Trong khoang thuyền im lặng, Lục Thất lại bình thản nói:
- Các ngươi không cần hi vọng có thể khuyên can Quốc Chủ, các ngươi nói ra, Quốc Chủ căn bản sẽ không nghe, người có thể khiến Quốc Chủ nghe lời can gián chỉ có Chu Lệnh Vân và Hoàng Phủ Kế Huân, mà hai người kia đều là tiểu nhân đố kị người tài hoa.

Mạnh Thạch nghe xong bất ngờ gật đầu, phiền muộn nói:
- Ta ở Nhiêu Châu mới biết được Chu Lệnh Vân thượng tấu vu cáo Vương Văn Hòa đại nhân mưu phản, đúng là đồ tiểu nhân.

Lục Thất nghe xong cũng bất ngờ, mỉm cười nâng chén nói:
- Lại nói mấy lời bực bội rồi, đến, cùng đồng hành là một duyên phận, chúng ta cùng uống rượu.

Mạnh Thạch và Thái tử nâng chén hưởng ứng, hai tướng quân Thiên Ngưu vệ chần chừ một chút cũng đưa tay cầm lấy chén giơ lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau