KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 536 - Chương 540

Quyển 4 - Chương 162: Trị quốc

Xử lý xong chuyện của vương tộc Sở quốc, Lục Thất lại tham dự việc xây dựng chế độ tổ chức của Võ Lăng quân, Cố tướng quân đáp ứng yêu cầu của Lục Thất, đã chọn ra ở các quân ba vạn tướng sĩ cường tráng, Lục Thất đích thân khảo hạch quan tướng nhậm chức và lựa chọn đảm nhiệm quan tướng bị thân, đồng thời mệnh lệnh cho Quân khí giám, chế tạo mới áo giáp và vũ khí, ưu tiên cho Võ Lăng quân.

Mười ngày sau, Lục Thất khởi hành đi Kinh Châu, từ huyện Công An vượt sông chạy suốt đến địa vực Giang Lăng, im lặng tiến vào thành Giang Lăng, ở hoàng cung kinh đô phụ hiện giờ, gặp Thanh Văn, sau đó lại hội kiến Quan Xung cùng với văn võ bá quan thành Giang Lăng.

Lục Thất lưu lại ở Kinh Châu chính là một tháng, tuần phủ quan lại cai trị và cuộc sống của người dân, hội kiến quan tướng các quân ở cùng một chỗ để thân cận, cũng tiếp kiến triều bái của Sở vương mới được thụ phong, khi rảnh rỗi cùng Thanh Văn và bốn vị cung nhân sống cuộc sống ấm áp hương thơm lan tỏa.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, Lục Thất không dám lưu lại quá lâu ở Kinh Châu, vì tầm quan trọng của Kinh Châu, hắn đã lưu lại hơn mười mấy ngày, cuối cùng, cùng với năm nữ nhân Thanh Văn lưu luyến chia tay rời khỏi Kinh Châu.

Trở về địa giới Lãng Châu, Lục Thất gặp Cố tướng quân tìm hiểu một chút, biết được Hán quốc không có bất kì một hiện tượng tập kết quân lực nào, tuy nhiên Cố tướng quân biểu hiện, ông ta sẽ không buông lỏng việc tra xét Hán quốc nơi đó.

Lục Thất rời khỏi Lãng Châu, yên lặng thuận lợi chạy thẳng trở về Phúc Châu, lưu lại ở Phúc Châu một tháng, quyết định sách lược bố trí và hoàn thiện một số quan nha của triều đình sau đó yên lặng rời khỏi về đến Hấp Châu.

Tình thế Hấp Châu không có phát sinh nguy cơ nào, ngược lại tiến vào cảnh tượng vui sướng phồn thịnh, tuy nhiên thời tiết không tốt, tây bộ năm trước lũ lụt, sang năm nay lại chuyển thành đại hạn, Hấp Châu và Trì Châu cũng lâm vào tình trạng nạn hạn hán quấy nhiễu, đất Sở cũng không thể may mắn tránh khỏi.

Mà tương phản với bắc bộ chính là tây bộ lại là mưa to như trút nước không ngừng, Thường Châu và Tô Châu đã mưa to mấy ngày, Thường Châu đã lâm vào lũ lụt, mà Tô Châu lại là vì kịp thời khởi công xây dựng thủy lợi, không có tạo thành nạn lụt lớn, nhưng có thể dự tính, sản lượng lương thực có thể giảm đi ba phần so với năm trước, mà Thường Châu phải giảm đi hơn sáu phần.

Lục Thất rất bận rộn, tự mình ra trận chống hạn bảo vệ lương thực, hơn một nửa quân lực đều thành quân vận chuyển nước, cũng đào kênh dẫn nước mang tính tạm thời, Hấp Châu chủ yếu là sản xuất trà, Lục Thất cho quân phân phối cố định đối tượng bảo vệ thu hoạch, được lợi kết hợp giữa thu hoạch và huấn luyện tướng sĩ.

So sánh với cảnh tượng Hấp Châu làm chống hạn lớn, Trì Châu và Tuyên Châu lại biểu hiện bình tĩnh hơn rất nhiều, các quan lại vẫn trốn tránh kiểu quan to như cũ, những nhà giàu có đất đai ngược lại vội vàng, chỉ là số lượng tá điền không đủ, xuất lực cũng là lười biếng, còn năm bè bảy mảng không có người tổ chức chống hạn, mắt thấy sẽ là hậu quả thất thu.

Điều khiến Lục Thất vui mừng là, khoảng cách từ Hấp Châu đến Xử Châu, Vụ Châu và Kiến Châu không xa, đều là điềm báo khí hậu thích hợp được mùa, Hải Châu chỗ đó cũng không có phát sinh hải tai gì, huống hồ vì Lục Thất đưa vào sức lực lớn, tiến độ khai hoang Hải Châu rất là kinh người, đa số dân cư đi Hải Châu, đều nguyện ý lưu lại Hải Châu định cư.

Nắng hè chói chang của mùa hạ trôi qua hơn nửa trong bận rộn, cây lúa của Tấn quốc cũng nghênh đón vụ thu hoạch đầu tiên, khí hậu phương nam, có thể thu hoạch được hai mùa gạo, có địa phương thậm chí có thể thu hoạch được ba vụ, có lương thực đưa vào kho, Tấn quốc thống trị liền có đủ mười phần sức mạnh, mà đất sở hiệu quả chống hạn tuy rằng không bằng Hấp Châu, nhưng cũng thu hoạch được tốt hơn hai phần so với năm trước.

Bởi vì đất Sở nợ thu, triều đình Tấn quốc lựa chọn thi hành chính sách miễn thuế, lương thực của quân lực đồn trú đều do Phúc Châu cung cấp, không cho phép quân đội thu mua lương thực của đất Sở, chính sách này vừa mới hành động, khiến cho lương thực ở đất Sở rất là ổn định giá cả, rất ít có người tích trữ lương thực ổn định lòng dân.

So với Tấn quốc không phải băn khoăn về lương thực, việc chống hạn bảo vệ lương thực của Ngụy quốc cũng làm rất tốt, Giang Châu dựa sát hồ Phàn Dương, Nhiêu Châu và Hồng Châu đều được mùa thu hoạch, Ngạc Châu ở gần Đại Giang và Nhạc Châu dựa vào bên bờ hồ Động Đình, cũng gặt hái được, Vũ Văn thị Ngụy quốc vẫn là rất có năng lực trị quốc, nghe nói Vũ Văn thị nghiêm khắc tự hạn chế, tất cả đều làm việc giản dị, cũng không xa hoa hưởng thụ.

Mà Đường quốc chỉ có Tuyên Châu được mùa lớn, lương thực của Hấp Châu thu hoạch không bằng Tuyên Châu, nhưng thu hoạch lá trà lại rất tốt, lương thực thu hoạch của Trì Châu bị thiệt hại nghiêm trọng, khiến cho rất nhiều người dân chạy đến Hấp Châu, chạy trốn đến Hấp Châu sẽ không bị quan phủ truy cứu tội.
Nông thu của Nhuận Châu cũng rất thảm đạm, nạn lụt đã gây ra mất trắng diện tích lớn, huyện Cú Dung và huyện Kim Đàn vốn là vùng sản xuất lương thực trọng yếu của Nhuận Châu, lại cũng là lâm vào tình cảnh thiếu hụt lương thực nghiêm trọng, trong lúc khủng hoảng, bỗng nhiên Bảo Hoa Sơn phật tự bắt đầu bố thí phát cháo cứu khổ, đạo sĩ Mao Sơn cũng thi thuốc tế bần.

Rất nhanh, vạn dân huyện Kim Đàn và huyện Cú Dung đều biết là Lục chân nhân quyên góp số lượng lớn lương thực đưa đến cho Bảo Hoa tự, cũng biết Hấp Châu nơi đó tuy rằng cũng gặp phải nạn hạn hán, nhưng cũng thu hai lần thu hoạch là lương thực và lá trà, mà Trì Châu ở bên cạnh cũng là nợ thu rất ghê gớm.

Đông Ngô quân đồn trú ở huyện Kim Đàn, vẫn như cũ mỗi tháng có thể nhận được một nghìn thạch lương thực và cá biển, đối với cái gọi là mua lộ trả phí của Lục Thất, Vương Văn Hòa vẫn luôn im lặng thuận theo, ngược lại Chu Chính Phong có một lần quay về trong quân nghe được, lại là tức giận nói là lừa gạt Đông Ngô quân, ra lệnh cưỡng chế không cho phép lại thu cái của bố thí kia, kết quả lại là dẫn đến va chạm với chủ soái Hồ tướng quân, nói lại là, của bố thí ta cũng muốn, so với không có còn tốt hơn.

Một màn ngầm chiến trị quốc đoạt tâm vẫn luôn không có gián đoạt qua, Ngụy quốc vẫn đang nỗ lực khiến cho quốc dân quy trị, Lục Thất vẫn luôn vừa từng bước từng bước xâm chiếm dân tâm và quân tâm Đường quốc, vừa từng bước khiến dân chúng Tấn quốc nhận thấy được sự thống trị của hắn, dân lấy thực làm trời, có thể khiến cho tình hình quốc dân không lo cơm áo tiếp tục đi xuống, hắn chính là chân mệnh thiên tử.

Lúc này Lục Thất đang ở Phúc Châu, đang ôm đứa con trai Khánh Vương hai tháng tuổi trêu đùa, tiểu tử kia mập mạp trắng nõn rất đáng yêu, không giống với con trưởng Ninh Vương, con thứ Khánh vương từ lúc Lục Thất ôm liền rất ít khóc, con trưởng Ninh Vương lại cực kì quấn mẹ.

Quốc sự thuận lợi hưng thịnh khiến cho Lục Thất an tâm, gia sự cũng khiến cho hắn vui mừng, hiện giờ có rất nhiều thê thiếp đều có bầu, Tân Vận Nhi, Ngư Tú Hoa và Chu Nhạn Nhi đã mang thai sáu tháng, Ngư Hoa Hiên từ lần đó theo Lục Thất bái kiến Tân Vận Nhi xong về sau, cũng không hề rời khỏi hoàng cung Phúc Châu một bước, mà Hàn Thu, Tú Lan và Trần Tuyết Nhi ở Tô Châu bên kia cũng là có bầu, Hàn Thu chính là tỳ nữ múa hát mà Lục Thất khen từ lúc ở hoàng cung Đường quốc, vẫn luôn đi theo Tiểu Vân.

- Lão gia, Lý quốc chủ đột nhiên sai ngài đi Giang Ninh báo cáo công tác, chỉ sợ lại nghĩ ra cái gì ghê tởm.
Lục Thất trêu đùa con trai, Vinh Khánh Nhi xinh đẹp mỹ lệ đứng bên cạnh lo lắng nói.

- Không cần lo lắng, Lý quốc chủ không dám giết ta đâu, nhiều lắm chỉ là để ta lưu lại ở Giang Ninh nhiều một chút thôi.
Lục Thất ôn hòa trả lời.Lục Thất ba ngày trước gặp tướng quân Thiên Ngưu Vệ tới, Lý quốc chủ truyền chỉ để hắn quay về Giang Ninh báo cáo, hiện giờ người thân vẫn ở Giang Ninh không có đào thoát, Lục Thất không thể không đi Giang Ninh ứng phó.

- Nếu là ở lại Giang Ninh, cũng là rất nguy hiểm.
Vinh Khánh Nhi lo âu nói, nàng ta không dám nói thẳng khuyên Lục Thất đừng đi, mẫu thân của Lục Thất nhưng là còn ở Giang Ninh.

- Yên tâm đi, hiện giờ quân lực của Tấn quốc ở bốn phía Thái Hồ, đã đi vào ổn định, cũng chính là mùa thu này, ta sẽ phát động chiến sự diệt Đường.
Lục Thất tự tin nói.

Vinh Khánh Nhi cũng không dám khuyên ngăn gây phiền nữa, dịu dàng nói:
- Lão gia đi làm bạn với Đông vương phi đi, lần này rời đi, có lẽ chỉ có thể đến mùa thu mới đoàn tụ được.

Lục Thất gật đầu, đem con trai đưa cho Vinh Khánh Nhi, lại dịu dàng hôn lên má ngọc của nàng, để mỹ nhân đưa tiễn rời khỏi, Vinh Khánh Nhi ở hoàng cung, vẫn luôn là cầu thanh tịnh rất ít giao lưu, nhưng đối với Tân Vận Nhi lại là kính trọng thường xuyên đi bái kiến.

Đi ở trong hoàng cung, trong lòng Lục Thất lại là có chút âm u, hắn không biết Lý quốc chủ sai hắn đi về Giang Ninh, sẽ chơi cái dạng gì, tin tức của Tiêu thị ở ngày thứ hai cũng đến rồi, cũng là không biết dụng ý của Lý quốc chủ, loại việc này bị động không thể đoán trước Tấn vương Lục Thất hiện giờ, ở trong lòng rất là do dự.

Lục Thất ở Hấp Châu, trong lúc bận rộn cũng tìm cơ hội để thân nhân ở Giang Ninh chạy trốn, nhưng là Lý quốc chủ giám thị cực kì nghiêm mật, dùng ảnh vệ gì đó trong nội cung giám thị, Lục Thất là biết được ảnh vệ từ chỗ Trương thị nơi đó.

Ảnh vệ của hoàng cung Đường quốc, trên thực tế là tiên hoàng hậu xây dựng huấn luyện thành, Ảnh vệ bắt nguồn từ Đông Doanh, là khi Giang Âm quân buôn bán trên biển với Đông Doanh, thu nhận và giúp đỡ một người Đông Doanh bị trọng thương đưa về huyện Giang Âm, mà tiên hoàng hậu đã từng tự mình chiếu cố qua cái người Đông Doanh đó.

Về sau tiền hoàng hậu gả cho Lý quốc chủ, sau khi Lý quốc chủ lên ngôi, tiền hoàng hậu lựa chọn rất nhiều thái giám âm thầm huấn luyện, mấy năm sau xây dựng chế độ Thiên Ảnh vệ nội cung, cái gọi là Ảnh vệ, thân thể cực kì nhanh nhẹn, cũng sở trường thuật ẩn thân, nghe nói là thích khách giỏi nhất, tuy nhiên Ảnh vệ trong cung Đường quốc cũng không nhiều.

Lục Thất đã từng lĩnh giáo qua cái gọi là Ảnh vệ kia, hắn biết được người thân ở dưới sự giám sát của loại Ảnh vệ kia, rất khó để bỏ trốn thành công, cho nên hắn hạ lệnh tạm dựng kế hoach đào thoát người nhà, ngược lại muốn dùng đại quân đi giải cứu người nhà.

Trong lòng Lục Thất phân vân hai lựa chọn, một là quay về Giang Ninh rồi mới phát binh đánh Đường quốc, hai là hắn ở trên đường đi liền phát động tiến công đánh Đường quốc, mà ở trên đường phát binh, có khả năng sẽ tạo thành nguy hiểm cho người nhà, bản thân sau khi ở Giang Ninh mới phát binh, lại dễ dàng bị Lý quốc chủ tính kế phát binh trước khống chế người.

Cuối cùng, Lục Thất quyết định đợi đến Giang Ninh rồi nói sau, hắn nhất định phải cứu được người thân rồi mới làm, chỉ có hắn mới có thể đối phó với Ảnh vệ giám thị, có thể giết được ảnh vệ, dẫn theo người nhà chạy trốn.

Quyển 4 - Chương 163: Quay về Giang Ninh

Lục Thất rời khỏi Phúc Châu, bí mật quay về Hấp Châu sau chuyển thành lên đường công khai, lần này đi Giang Ninh, Lục Thất cũng không hề khiêm tốn, mà suất lĩnh đại quân mười nghìn quân võ trang tinh nhuệ, trùng trùng điệp điệp đi Giang Ninh, áp dụng sách lược ra oai hù dọa.

Đại quân đi qua Tuyên Châu và Nhuận Châu, dọc đường thị uy rêu rao, làm cho ai ai cũng biết Lục Thiên Phong đi ngang qua, phụng chỉ về kinh báo cáo công tác, Lục Thất vốn ở Tuyên Châu náo loạn một hồi để thị uy, quan dân của Tuyên Châu kí ức vẫn như mới lại một lần nữa lĩnh giáo khí phách của quân của Lục Thiên Phong.

Đã tới cách thành Giang Ninh mười dặm, Lục Thất cho mười nghìn quân kết doanh đóng quân, hắn chỉ dẫn theo trăm hộ vệ vội vã chạy về thành Giang Ninh, vừa đến thành Giang Ninh, đã nhìn thấy cửa thành đóng chặt, cầu treo kéo lên, trên đầu thành đầy cung tiễn thủ.

- Ta là Lục Thiên Phong phụng chỉ hồi kinh báo cáo công tác, mở thành.
Lục Thất ghìm ngựa ở trước sông đào bảo vệ thành, ngửa đầu hô to.

Tướng sĩ trên đầu thành quay đầu lại nhìn, một lát sau, cầu treo két một tiếng được thả xuống, cửa thành cũng mở ra, Lục Thất xuống ngựa, dẫn ngựa đi bộ qua cầu. Sau khi đi qua cửa thành, nhìn vẻ mặt khẩn trương của đám Kinh quân, hắn thân thiện gật đầu bước đi vào trong thành, một trăm hộ vệ cũng dẫn ngựa đi vào trong thành.

Vào trong thành, Lục Thất lại lên ngựa đi chầm chậm, dọc đường gặp mấy người đều giống như thủy triều rối rít phân tách, dừng chân trên phố quan sát kỵ quân tiêu sái đi qua, sau đó bùng nổ nhao nhao nghị luận, đối với việc Lục Thiên Phong làm rầm rộ, chỉ có số ít người là cười nhạt, đa số là bởi vì những lợi ích mà Lục Thiên Phong mang đến cho Giang Ninh, mà bắt đầu đứng ở giữa bình luận.

Lục Thất đúng theo quy củ đến binh Bộ báo cáo, sau đó trực tiếp quay về phủ Quận chúa, về đến nhà, vui mừng gặp mặt người yêu, bái kiến mẫu thân, một nhà huynh trưởng cũng nghe tin đều lại thăm hỏi, cùng nhau thân tình tự thuật những gì đã trải qua từ sau khi từ biệt.

Khi Lục Thất bái kiến mẫu thân, mẫu thân đang chăm sóc một đứa trẻ, chính là cô con gái Mai Anh do Tiểu Mai sinh ra, Tiểu Mai cũng đang ở bên người mẫu thân, thấy Lục Thất thì mừng rỡ không thôi. Lục Thất bế con gái Mai Anh của mình, mỉm cười lay lay, con gái cũng cho hắn sĩ diện, vui mừng cười ngọt ngào, ánh mắt sáng ngời nhìn phụ thân.

Lục Thất cũng biết Đỗ Lan Nhi đã sinh một đứa con trai, bình thê của Vương Bình ở Giang Ninh cũng đã sinh một cậu con trai, bây giờ con của Vương Bình và con gái Mai Anh của hắn đã định ra hôn ước, còn là Lục mẫu đích thân tới tham dự, con gái của Tiểu Mai được sinh ra ở Giang Ninh cũng được Lục mẫu rất yêu thương.

Một nhà cùng nhau ăn tối, Lục Thất rất nhanh phát hiện ra trên nóc nhà có một người, cảm giác giống như là một cái đầu gỗ không có sức sống, trong lòng hắn tự nhiên tràn đầy sát khí. Nếu như không có gì bất ngờ, trong vài ngày này hắn sẽ dẫn theo thân nhân của mình bỏ chạy, sau đó sẽ không bị ràng buộc gì quay về Tấn quốc, trước mắt hắn không nhất định phải tiêu diệt Đường quốc, trên thực tế càng muốn dùng phương thức hòa bình để khiến Đường quốc quy phục.

- Tiểu Thất, nghe nói đệ mang theo mười nghìn quân quay về Giang Ninh, có phải có chút lỗ mãng hay không?
Lục Thiên Hoa lo lắng nói, trên thực tế, thân là huynh trưởng mà y căn bản không biết Lục Thất đã lập ra Tấn quốc.

- Ca, bây giờ không giống ngày xưa, nếu đệ không mang trọng binh đến Giang Ninh rất có thể sẽ bị Quốc Chủ bệ hạ phán tội chết.
Lục Thất bình thản đáp lại.

- Nhưng đệ mang binh đến Giang Ninh chỉ sợ sẽ khiến Bệ hạ tức giận sinh ra sát tâm.
Lục Thiên Hoa lo lắng nói.

- Ca, đệ “cầm binh tự trọng” (*) đã là sự thực, nếu không mang theo binh đến Giang Ninh, khả năng bị giết sẽ rất lớn, bây giờ có mười nghìn quân ở ngoài thành, nếu như đệ chết, mười nghìn quân sẽ công thành.
Lục Thất bình thản nói, lời nói cũng đầy khí phách.
(*) nắm giữ binh quyền trong tay không phục tùng sự quản chế của triều đình, gây sức ép với vua.

- Mười nghìn quân công thành chỉ sợ sẽ không có tác dụng.
Lục Thiên Hoa lắc đầu nói.

Lục Thất mỉm cười bình thản nói:
- Mười nghìn quân của đệ cũng đủ để chiếm lĩnh Gianh Ninh, Kinh quân ở Giang Ninh đều là lão gia binh chưa từng trải qua chiến sự, một khi đại chiến chỉ sợ chưa chiến đấu đã chạy trốn, một đám quân chưa thấy máu đã run có nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

- Kinh quân không yếu đuối đến mức vậy đi?
Lục Thiên Hoa nghi ngờ nói.

- Sống trong gian nan cực khổ, chết trong yên vui, Kinh quân đều là quân sống trong yên bình, mà biên quân đều là thổ phỉ, vì sao một đám thổ phỉ có thể cướp bóc được của mấy nghìn dân chúng, cũng chính bởi vì thổ phỉ là một lũ sói độc ác, mà dân chúng là một đàn dê; Kinh quân trên thực tế chính là quân lực nuôi dưỡng ở Giang Ninh, so với dân chúng bình thường cũng không mạnh hơn bao nhiêu.
Lục Thất đáp lại.

Lục Thiên Hoa gật đầu nói:
- Quan binh ở huyện Thạch Đại cũng không dám ra khỏi thành tiêu diệt thổ phỉ, hẳn là cùng một loại với Kinh quân.

- Cũng coi như cùng loại, điều khác chính là Kinh quân được trang bị tốt hơn nhiều.
Lục Thất cười nhạt nói.

Lục Thiên Hoa ồ một tiếng hỏi:
- Đệ đã quay về có sắp xếp gì không?

- Đệ chính là phụng chỉ quay về báo cáo công tác, sẽ phải tiếp kiến Bệ hạ, ngoài ra còn phải đi đón Tiểu Điệp quay về.
Lục Thất bình thản nói.Lục Thiên Hoa ngẩn ra, Lục mẫu đột nhiên nói:
- Tiểu Thất, có phải Tiểu Điệp không ở Giang Ninh phải không, nương bảo Tiểu Phức đi dò hỏi nhiều lần, tiêu cục Long Uy đều nói không có ở Giang Ninh mà đã đi ra ngoài.

Lục Thất quay đầu ôn hòa nói:
- Nương, ngày mai con đến hỏi.

- Đến hỏi chút đi, cố gắng tìm Tiểu Điệp quay về.
Lục mẫu dịu dàng nói, Lục Thất vâng một tiếng.

*****

Sáng ngày thứ hai, Lục Thất mặc một thân bào y bình thường, một mình đi đến tiêu cục Long Uy, tới ngoài tiêu cục, Lục Thất nhìn thấy có hai người đàn ông đang đứng, khuôn mặt xa lạ, hắn đi đến báo tên, nói muốn gặp Lâm tổng tiêu đầu, thủ vệ đi vào thông báo, một lát sau quay lại mời Lục Thất vào.

Lục Thất đi vào tiêu cục, người giữ cửa dẫn vào trong sảnh, nhìn thấy Lâm tổng tiêu đầu đang đứng lặng trong sảnh, hai người gặp lại, Lục Thất thấy Lâm tổng tiêu đầu dường như tiều tụy hơn vài phần.

- Thiên Phong bái kiến bá phụ.
Lục Thất cung kính thi lễ.

- A, hiền chất đến khiến lão phu thật bất ngờ.
Lâm tổng tiêu đầu cười ha hả nói.

- Thiên Phong vẫn luôn muốn đến nhưng mà vẫn không rảnh, mong bá phụ có thể lượng thứ.
Lục Thất thành khẩn cung kính nói.

- Nghe nói hôm nay hiền chất đã là chư hầu một phương, “bá phụ” như ta đây cũng có vài phần không đảm đương nổi.
Lâm tổng tiêu đầu đạm mạc cười nói.

- Bá phụ sao lại xa lạ như vậy, cho dù Thiên Phong có cao sang đến đâu vẫn luôn tôn trọng bá phụ.
Lục Thấy ôn hòa nói.

Lâm tổng tiêu đầu ngẩn ra, sau đó ôn hòa nói:
- Lại đây ngồi đi.
Lục Thất cười đi đến chỗ ngồi dành cho khách, Lâm tổng tiêu đầu sau khi ngồi xuống nhìn Lục Thất bình thản nói:
- Hiền chất tới hẳn là vì Tiểu Điệp.

Lục Thất gật đầu nói:
- Vãn bối một là vì Tiểu Điệp, hai là thật tâm muốn đến thăm bá phụ.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Tiểu Điệp không ở đây, thật sự đã đi ra ngoài rồi nhưng sẽ mau quay về thôi.

- Ồ, không biết Tiểu Điệp đi đâu vậy bá phụ?
Lục Thất hỏi.

- Nói ra không được hay lắm, chính là đi ra ngoài một chút, trước đây vài hôm có quay về một lần, cũng hỏi qua về hiền chất, nhưng chỉ ở lại tiêu cục bốn ngày rồi lại đi, nếu Tiểu Điệp quay lại ta sẽ thông báo cho nàng đi bái kiến bà mẫu.
Lâm tổng tiêu đầu ôn hòa nói.

Lục Thất gật đầu thi lễ nói:
- Thiên Phong tạ ơn bá phụ giúp đỡ.

Lâm tổng tiêu đầu cười nhàn nhạt sau đó nói:
- Lần này hiền chất quay về lại rất phô trương.

- Thiên Phong cũng không muốn phô trương, chỉ là vì để bảo vệ mình nên mới không thể không mang binh đến Giang Ninh, Thiên Phong ở bên ngoài cầm giữ binh tự trọng cũng là vì tự bảo vệ mình, nếu không cầm giữ binh tự trọng Quốc Chủ bệ hạ tám phần sẽ tiêu diệt Lục thị.
Lục Thất bình thản trả lời.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu bình thản nói:
- Hiền chất hôm nay là đại nhân vật cầm binh tự trọng, không biết sau này sẽ như thế nào, Hấp Châu cũng không phải là một nơi có thể xưng hùng.

- Thiên Phong cũng biết Hấp Châu không đủ để xưng hùng, tự biết sở dĩ có thể cầm binh tự trọng cũng là bởi vì Thiên Phong có thể lựa chọn gia nhập Ngụy quốc hoặc Tấn quốc, cho nên Quốc Chủ bệ hạ chỉ đành dễ dàng tha thứ, còn về chuyện sau này thế nào, Thiên Phong tất nhiên ủng hộ Thái tử điện hạ.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Đương kim Thái tử điện hạ tính tình nhân hậu, nghe nói có quan hệ vô cùng mật thiết với hiền chất.

Lục Thất gật đầu, không nghĩ tới Lâm tổng tiêu đầu lại nói:
- Chẳng qua bây giờ Anh Vương rất được Quốc Chủ bệ hạ trọng dụng, chỉ sợ ngôi vị Thái tử sẽ bị lung lay.

- Lung lay ư? Chỉ cần trên tay ta nắm một trăm nghìn đại quân, Anh Vương cũng đừng mơ được làm Thái tử.
Lục Thất phách lối nói.

Lâm tổng tiêu đầu nhìn Lục Thất một cái nói:
- Hiền chất bị Quốc Chủ triệu hồi về Giang Ninh chẳng nhẽ không lo lắng sao?

- Có cái gì phải lo lắng, Thiên Phong vẫn luôn dốc sức vì Đường quốc, nếu như không có sự cố gắng của Thiên Phong, Đường quốc bây giờ chính là thù trong giặc ngoài, ngoài ra Thiên Phong nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, quân Hấp Châu đương nhiên sẽ rời bỏ Đường quốc, nếu Đường quốc mất đi Hấp Châu và một trăm nghìn quân lực, sao có thể chống lại Tấn quốc và Ngụy quốc.
Lục Thất bác bỏ nói.

- Hiền chất không sợ Quốc Chủ bức bách giao ra quân quyền hay sao?
Lâm tổng tiêu đầu nói.

- Giao ra quân quyền? Có khả năng này sao? Quân Hấp Châu cũng không phải lũ ngốc, một khi không có mệnh lệnh của cháu, quân Hấp Châu căn bản sẽ không nghe lệnh quy thuận Đường quốc, quan tướng thống quân đều biết rõ lợi hại đấy, biết một khi nghe lệnh quy thuận kết quả cũng sẽ giống như cháu, cho nên bọn họ chỉ biết đầu quân cho ngoại quốc để tự bảo vệ mình.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Lâm tổng tiêu đầu ồ một tiếng gật đầu.

Quyển 4 - Chương 164: Tính kế bất ngờ

Lục Thất dừng một chút hỏi:
- Bá phụ dạo này vẫn khỏe chứ?

- Ta à, không được tốt cho lắm, tiêu cục Long Uy bây giờ phải gọi là “trước cửa có thể giăng lưới bắt chim” rồi.
Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu nói.

- Sao có thể vắng vẻ được, bây giờ thương nhân đi lại giữa Giang Ninh và Hấp Châu rất cần được bảo vệ đấy.
Lục Thất nói.

Lâm tổng tiêu đầu nhìn Lục Thất, bình thản nói:
- Chuyện làm ăn của tiêu cục, trước kia chủ yếu dựa vào Ung Vương phủ, bây giờ Ung Vương đã đi Chu quốc, liền có rất ít người tới, chủ yếu là sợ bị liên lụy.

Lục Thất gật đầu nói:
- Bá phụ cần Thiên Phong giúp đỡ hay không?

- Không cần, bây giờ ta cũng muốn đóng tiêu cục, sống yên ổn một đoạn thời gian.
Lâm tổng tiêu đầu nói.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Lâm đại ca cũng theo Ung Vương đi Chu quốc sao?

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu chán nản nói:
- Đúng vậy, cũng là đi rồi không quay về được.

Lục Thất gật đầu chần chừ một chút hỏi:
- Nghĩa nữ của bá phụ có ở tiêu cục không?

- Không có, cùng Tiểu Điệp đi ra ngoài rồi.
Lâm tổng tiêu đầu đáp lại.

Lục Thất thất vọng gật đầu, hắn thật sự rất muốn lại gặp sư tỷ một lần nữa, nghe Lâm tổng tiêu đầu lại nói:
- Thiên Phong, Thường Châu có liên quan đến hiền chất không?

- Thường Châu không có liên quan đến cháu, cơ bản đều bị Trương thị nuốt hết, thật ra cháu không có ảnh hưởng lớn đối với Thường Châu, chủ yếu là phủ Công chúa trước kia dùng quan áp ngân khế trói buộc hai vạn Trung phủ dũng, mà cháu căn bản chưa từng tiếp xúc với Trung phủ dũng, cho nên không có ảnh hưởng đối với quân ở Thường Châu.
Lục Thất đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu ồ một tiếng gật đầu bình thản nói:
- Hiền chất có thể có được tám vạn quân lực ở Hấp Châu đã là không dễ dàng rồi.

- Đúng là không dễ, nhưng dù sao cũng là lúc chinh chiến ở Tây bộ chiêu hàng được, nếu như không quá tin tưởng Lâm Nhân Triệu đại nhân thì cũng sẽ không để Đô úy quân Ngạc Châu lĩnh quân chạy mất, đáng tiếc cháu phát hiện chậm, nếu không ít nhất có thể chiêu hàng được một bộ phận quân Ngạc Châu.
Lục Thất nuối tiếc nói.

- Ồ, hiền chất thống quân ở Tây bộ cũng không tính là lâu lại có thể được lòng quân, xứng đáng được xưng là danh tướng rồi.
Lâm tổng tiêu đầu thừa nhận nói.

Lục Thất lắc đầu mỉm cười nói:
- Danh tướng thì cháu không dám nhận, nhưng làm thay đổi lòng quân thì vẫn có thể được, kỳ thật rất đơn giản, một là cho các tướng sĩ được ích lợi, hai chính là dùng rượu để dụ dỗ. Mọi người cùng nhau uống rượu mấy lần, dần sẽ có giao tình, quân nhân không thể so với quan văn, quân nhân uống rượu rất sảng khoái, sau khi uống rượu cũng không quên tình nghĩa xưng huynh gọi đệ, quan văn lúc uống rượu dù có thân thiết mấy thì sau đó hai chữ ích lợi vẫn được đặt lên đầu.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Hiền chất nói rất đúng.

Lục Thất cười nói:
- Chẳng qua cháu nói chính là quân chinh chiến ở biên giới, cũng không phải là quân ở kinh thành, quân ở kinh thành tính tình giống quan văn, uống rượu cũng không thể có giao tình, đều chỉ nhận bạc của quan gia.

Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười bình thản nói:
- Kinh quan đúng là giống hệt quan văn, vừa không trải qua chiến tranh lại không so được với sự thiện chiến dũng mãnh của biên quân.

Lục Thất đổi đề tài nói:
- Bá phụ, Lâm đại ca từng viết thư về không?

- Không, đi Chu quốc đến một bức thư cũng chưa từng viết gửi về.
Lâm tổng tiêu đầu khổ sở nói.

Lục Thất gật đầu im lặng một chút mới nói:
- Bá phụ, Thiên Phong phải trở về rồi.- Ta tiễn hiền chất.
Lâm tổng tiêu đầu dứt khoát nói.

*****

Lục Thất rời khỏi tiêu cục Long Uy, lại đi xem xét mấy cửa hàng ở kinh thành, sau đó lại đi mấy cửa tiệm bán ngọc, cuối cùng mới trở về phủ Quận chúa.

Ngày hôm sau, lúc mặt trời đã lên cao, một thái giám đến truyền chỉ mời Lục Thất vào cung diện thánh, Lục Thất thay quan phục, dưới ánh mắt lo lắng của thân nhân rời khỏi phủ Quận chúa.

Vừa vào hoàng cung, Lục Thất liền nhìn thấy người quen cũ Hình công công, Hình công công vốn có một khuôn mặt trắng mập mạp, hiện giờ đang mang vẻ mặt âm trầm ánh mắt bất thiện, lạnh lẽo nhìn Lục Thất đi tới.

Lục Thất đi tới, mỉm cười thi lễ nói:
- Hình đại nhân, thời gian gần đây vẫn tốt chứ?

- Không tốt, không tốt chút nào.
Hình công công khiêu mi phiền muộn nói.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Hình đại nhân hẳn là tốt lắm đấy.

- Bị ngươi ám toán ta làm sao tốt được.
Hình công công buồn bực nói.

Lục Thất mỉm cười lạnh nhạt nói:
- Chẳng qua chỉ là mất đi một nữ nhân làm vật bài trí, ta không đành lòng để nàng chết dần chết mòn trong cung mới để cho nàng rời khỏi.

Khuôn mặt Hình thái giám khẽ nhăn một cái, âm u nói:
- Lục Thiên Phong, chuyện ngươi và Trương thị cấu kết ta đều biết rõ.

- Biết rõ cái đầu ngươi.
Lục Thất trong lòng thầm mắng, trên mặt cười nhạt nói:
- Chuyện của Trương thị, đại nhân không phải đã sớm biết sao?

Hình công công nhìn chằm chằm Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Lục Thiên Phong, ngươi có phải là có được Hấp Châu rồi thì cảm thấy không cần sợ hãi ta hay không?

- Đại nhân nói như vậy là sai rồi, nên nói là quan hệ giữa ta và đại nhân vẫn luôn là quan hệ hợp tác, đại nhân giúp ta, ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng, giống như việc đưa người con gái kia đi, ta từng hứa hẹn là thiếu nợ Giáo phường sử một ân tình, tất nhiên sẽ báo đáp.Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Sắc mặt Hình công công hòa hoãn một chút, Lục Thất tiến tới hỏi:
- Đại nhân, Quốc Chủ có ý đồ gì với ta sao?

- Ta không biết, lần này Quốc Chủ muốn làm gì, chỉ có lão Hạ biết, nhưng khả năng giết ngươi sẽ không lớn.
Hình công công thản nhiên trả lời, giọng điệu rõ ràng là ôn hòa hơn nhiều.


Lục Thất gật đầu, lại nghe thấy Hình công công nhỏ giọng nói:
- Vào đi, ở đây lâu không tốt.

Hình thái giám nói xong cũng đi luôn, một thái giám đứng ở xa đi qua dẫn Lục Thất đi vào hoàng cung, mãi cho đến ngoài Bài Vân các, Lục Thất mới bất ngờ biết được, Lý Quốc Chủ không ngờ không phải chỉ tuyên gọi hắn, mà đã gọi tới rất nhiều triều thần.

Bên ngoài Bài Vân các có hơn hai mươi mấy vị đại thần đang đứng, Lục Thất đến làm người khác chú ý, Lục Thất cũng nhìn thấy Dương Côn quen thuộc, Dương Côn nhìn hắn một cái rồi lại quay đầu nói chuyện với người bên cạnh, cũng không có ai tiến lên chào hỏi Lục Thất. Hơn nữa nhiều đại thần như vậy, quan ngũ phẩm như Lục Thất là thấp nhất, Lục Thất chỉ có thể cô độc đứng ở ngoài, hắn không biết Tieu Tri Lễ, Tiêu Tri Lễ dù có đang ở đây, chắc cũng sẽ không thể hiện kính ý gì với hắn.

Nửa giờ sau, một thái giám đi ra khỏi Bài Vân các, hô lớn:
- Bệ hạ truyền dụ, mời chúng thần vào diện kiến.

Triều thần bắt đầu dời bước xếp thành hai nhóm, Lục Thất đứng cuối cùng nhóm bên phải, cùng nhau đi vào Bài Vân các.

Vào Bài Vân các rồi, Lục Thất nhìn thấy Lý Quốc Chủ một thân áo gấm vàng đang ngồi trên tháp, Hạ đại nhân đứng hầu ở bên phải, điều khiến Lục Thất bất ngờ chính là, Thái tử điện hạ Đường quốc không ngờ đã ở Bài Vân các, đang đứng bên dưới Hạ đại nhân.

- Khấu kiến Quốc Chủ bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế.
Các đại thần quỳ xuống bái kiến.

- Các khanh bình thân.

- Tạ ơn bệ hạ.
Các đại thần đứng dậy, Lục Thất đứng cuối cùng, trong lòng có chút kì quái, hắn ở Phúc Châu đã từng nhận qua loại lễ bái này rồi, bây giờ còn phải oan ức cúi đầu với Lý Quốc Chủ.

- Các khanh, lần hội nghị hôm nay là về việc sứ thần Chu quốc đến mời Thái tử đi Chu quốc chúc thọ cho Thái hậu, Thái tử biết hiếu thuận nguyện ý đi Chu quốc chúc mừng, xin đổi Ung quốc công quay về, trẫm cũng buồn đau vì huynh đệ không ở, đồng ý lời thỉnh cầu của Thái tử, các khanh nghĩ thế nào?
Lý Quốc Chủ ngữ khí trầm trọng nói.

Lục Thất nghe xong kinh ngạc, ẩn ẩn có cảm giác xấu, lại nghe một đại thần đáp:
- Bệ hạ, nếu là thọ đản của Thái hậu thượng quốc, nước ta không thể thất lễ.

- Vậy quyết định như vậy đi.
Lý Quốc Chủ thản nhiên quyết định.

- Lục Thiên Phong.
Lý Quốc Chủ một lúc sau lại lên tiếng gọi.

- Thần có mặt.
Lục Thất vội đáp ứng bước ra khỏi hàng, tiến lên năm bước, cung kính thi lễ nói:
- Thần Lục Thiên Phong phụng chỉ về kinh báo cáo công tác, bái kiến Bệ hạ.

- Lục ái khanh, Thái tử nguyện ý đi Chu quốc chúc thọ, trẫm rất không yên tâm an nguy của Thái tử, trẫm biết ngươi võ công giỏi, cùng Thái tử cũng có chút thân thiết, lại là Quận mã của Ung quốc công, trẫm muốn phó thác trọng trách cho ngươi hộ tống Thái tử đến kinh thành Chu quốc, sau đó hộ tống Ung quốc công quay về, ngươi có nguyện ý nhận trọng trách này không?
Lý Quốc Chủ bình thản nói.

- Có thể hộ tống Thái tử điện hạ là vinh hạnh của thần, tuy nhiên quân lực của Hấp Châu không ổn, thần nếu như rời khỏi rất dễ xảy ra biến loạn, thần thỉnh cầu, nếu huynh trưởng của thần được làm Thứ sử của Hấp Châu, kiêm nhiệm Phòng ngự sứ Hấp Châu, có thể thay mặt thần trấn an quân lực Hấp Châu, thần mới dám tiếp nhận trọng trách hộ tống Thái tử điện hạ.
Lục Thất cung kính đáp lại Lý Quốc Chủ.

Lý Quốc Chủ trầm mặc, trong lòng Lục Thất cười lạnh, Lý Quốc Chủ vừa nói Thái tử nguyện ý đi Chu quốc, hắn liền đoán được Lý Quốc Chủ muốn làm gì. Lý Quốc Chủ hẳn là lo lắng, sợ hậu quả của việc binh biến, không dám giết hắn ở Giang Ninh, cho nên sử dụng kế điệu hổ ly sơn, dùng lý do quang minh chính đại đẩy hắn đến Chu quốc.

Lý Quốc Chủ nếu đồng ý để Lục Thiên Hoa nhậm chức Thứ sử Hấp Châu, như vậy chính là giúp Lục Thất bớt đi nỗi lo lắng hàng đầu, sau đó lại cứu thân nhân ở phủ Quận chúa, mà hắn cỏ thể thật sự đi Chu Quốc, chỉ cần tới Chu quốc rồi, hắn có thể tìm cơ hội bỏ trốn, chạy đến Đại Giang xuôi dòng quay về Tấn quốc.

- Lục khanh cũng là có tâm vì nước, trẫm chuẩn tấu.
Lý Quốc Chủ sau khi trầm mặc, bình thản nói, cũng tiếp nhận điều kiện của Lục Thất

Quyển 4 - Chương 165: Hội nghị

Lục Thất về tới phủ Quận chúa, năm ngày sau phải cùng Thái tử Đường quốc rời khỏi Giang Ninh, mà trước khi rời khỏi Giang Ninh, hắn làm tốt một vài việc trước, quan trọng nhất chính là cứu thân nhân. Hắn đã nghĩ kĩ rồi, có thể trong mấy ngày này giải quyết mấy ảnh vệ giám thị, sau đó dùng phương pháp thay mận đổi đào để cứu thân nhân, chỉ cần thân nhân rời khỏi Giang Ninh, người khác sẽ không dùng được cách bắt con tin uy hiếp nữa.

Còn có một chuyện cũng rất quan trọng, Lục Thất muốn đi xem con gái Tiêu phi sinh, hoài thai mười tháng, Vinh Khánh Nhi đã sinh hạ con trai, Tiêu phi ở trong cung cũng sinh ra một cô con gái, Lục Thất muốn gặp con gái Tiêu phi sinh ra, một là xuất phát từ trách nhiệm của một người làm cha, hai vì trấn an Tiêu thị.

Sau khi gặp con gái, có thể khiến Tiêu thị cảm thấy hắn coi trọng tình thân, nếu hắn lạnh lùng bỏ mặc con gái của Tiêu phi, thì có thể sẽ chôn xuống một vết nứt trong mối quan hệ giữa hắn với Tiêu thị. Rất nhiều chuyện, sẽ giống như cánh bướm, vô tình ảnh hưởng đến sự ủng hộ hay phản đối trong lòng người.

Ở phủ Quận chúa, Lục Thất thông báo quyết định của Lý Quốc Chủ, sau đó cũng không thảo luận gì, mà để Tiểu Phức đi gặp Đỗ Lan Nhi chúc mừng, cùng với đề nghị Đỗ Lan Nhi sau khi huynh trưởng rời khỏi Giang Ninh có thể đến phủ Quận chúa phụng dưỡng mẫu thân. Lục Thất đương nhiên hiểu được, huynh trưởng ra ngoài đảm nhiệm chức Thứ sử, tất nhiên không thể mang theo thê nhi đi, đó chính là cách trị quốc của Lý Quốc Chủ.

Nửa giờ sau Lục Thất rời khỏi phủ Quận chúa, lại đi tiêu cục Long Uy gặp Lâm tổng tiêu đầu, hắn thông báo cho Lâm tổng tiêu đầu, không thể để Tiểu Điệp quay về Giang Ninh, ngoài ra hắn cũng không muốn liên lụy đến Lâm tổng tiêu đầu, muốn khuyên Lâm tổng tiêu đầu theo hắn cùng đi Chu quốc.

Lâm tổng tiêu đầu đối với việc Lục Thất lại đến rất bất ngờ, sau khi gặp mặt, Lục Thất thẳng thẳn nói, đề nghị Lâm tổng tiêu đầu lấy danh nghĩa hộ tống cùng hắn đi Chu quốc. Con trai của Lâm tổng tiêu đầu bây giờ đã rơi vào tay Chu quốc, Lục thất đương nhiên không thể nói mấy ngày gần đây sẽ cứu thân nhân rời khỏi Giang Ninh.

Lâm tổng tiêu đầu nghe xong ngạc nhiên nói:
- Hiền chất thật sự sẽ đi Chu quốc?

- Vâng, năm ngày sau khởi hành.
Lục Thất trả lời.

- Hiền chất, Quốc Chủ để cho ngươi đi Chu quốc, rõ ràng là muốn dùng kế điệu hổ ly sơn, sau đó tất nhiên là đối phó với quân lực ở Hấp Châu.
Lâm tổng tiêu đầu khó hiểu nói.

- Bá phụ, ta không hề cự tuyệt đường sống, nếu không đồng ý hộ tống Thái tử hiện hạ, vậy càng gặp nguy hiểm, ngoài ra quân lực Hấp Châu rất khó quy thuận Đường quốc, đây đều là quân Sở quốc đầu hàng, cũng chỉ có ta mới có thể khống chế, nếu triều đình cho người đi tiếp quản, chỉ dẫn đến binh biến thôi.
Lục Thất giải thích nói.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Ý của hiền chất, ta đã hiểu, tuy nhiên cần phải bàn bạc một chút, ngày mai ta trả lời hiền chất được không?

- Đương nhiên có thể, Thiên Phong quay về đợi tin của bá phụ.
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

*****

Sau khi tiễn Lục Thất rời khỏi, Lâm tổng tiêu đầu ra lệnh tụ họp, sau hoàng hôn, có mười bốn nhân vật tụ họp lại ở hậu trách tiêu cục, trong đó có một người mặc áo bào cũ, lão giả xấu xí này được Lâm tổng tiêu đầu cung kính mời ngồi lên thượng vị.

- Nói đi.
Lão giả sau khi ngồi xuống thản nhiên nói, vô hình toát ra sự uy nghiêm.

- Lật đại nhân, các vị, hôm nay Lục Thiên Phong đến tiêu cục nói hắn phụng mệnh Lý Quốc Chủ hộ tống Thái tử Đường quốc đi Chu quốc, hắn đề nghị tại hạ mang theo người trong tiêu cục đi theo đến Chu quốc.
Lâm tổng tiêu đầu bình thản trần thuật lại.

- Lục Thiên Phong đi Chu quốc, sao lại tìm tới tiêu cục hộ tống, chẳng nhẽ đã biết điều gì?
Một trung niên mặt rỗ nghi vấn nói.

- Lục Thiên Phong không hề biết điều gì, dụng ý của hắn, chính là không muốn khiến cho tại hạ bị liên lụy, muốn để tại hạ trong lúc này đi Chu quốc trốn tránh tai họa.
Lâm tổng tiêu đầu giải thích nói.
- Lâm đại nhân nếu như về nước, vậy sách lược nhiều năm của chúng ta chẳng phải là đổ sông đổ biển hay sao.
Một hán tử mặt vàng như nến buồn bực nói.

- Sách lược trước kia chính là muốn ám sát Lý Quốc Chủ, sau đó ủng hộ Ung Vương lên ngôi, khiến Đường quốc lâm vào cảnh nội loạn, chỉ có điều mấy năm gần đây thay đổi quá lớn. Sau khi Tấn quốc xuất hiện, Đường quốc đã rơi vào tình cảnh nguy hiểm bị diệt vong, trước đây nước chúng ta muốn làm suy yếu Đường quốc, nhưng hiện giờ nước ta rõ ràng là không muốn Đường quốc bị tiêu diệt, cho dù là Đường quốc diệt vong, cũng nên là nước ta xuất binh diệt Đường, nếu là Tấn quốc diệt Đường, vậy sẽ tạo thành một mối họa lớn đối với nước chúng ta.
Lâm tổng tiêu đầu giải thích nói.

- Lục Thiên Phong bây giờ chiếm cứ Hấp Châu, nghe nói nắm giữ một trăm nghìn binh, hắn làm sao chịu nghe lời nguyện đi đến nước chúng ta, chẳng lẽ hắn không biết hậu quả khi rời khỏi Đường quốc chính là sẽ mất đi đại quân ở Hấp Châu hay sao?
Một trung niên mặt rỗ hoài nghi nói.

- Vấn đề này Lục Thiên Phong từng trả lời ta, hắn nói một là không cự tuyệt đường sống, nếu không đồng ý hộ tống Thái tử Đường quốc vậy sẽ gặp phải nguy cơ bị Lý Quốc Chủ giáng tội, hai là hắn nói quân lực của Hấp Châu rất khó quy thuận Đường quốc, bởi vì hơn phân nửa là quân Sở đầu hàng, chỉ có hắn mới có thể khống chế. Nếu Lý Quốc Chủ cho người đi tiếp quản, sẽ chỉ dẫn đến binh biến thôi, hắn nói rất tự tin. Ngoài ra theo tin tức có được, Lục Thiên Phong cũng ép Lý Quốc Chủ đồng ý một chuyện là để cho huynh trưởng của hắn Lục Thiên Hoa nhậm chức Thứ sử và Phòng ngự sứ của Hấp Châu.
Lâm tổng tiêu đầu giải thích.

- Chi Hòa, ý định thực sự của ngươi khi gọi mọi người đến tập hợp là gì?
Lật đại nhân bình thản hỏi.

- Đại nhân, thuộc hạ có ý là có thể khiến Lục Thiên Phong quy thuận nước chúng ta hay không, nếu có thể, thuộc hạ sẽ nghĩ cách khiến hắn quy thuận, nếu không thể, thuộc hạ liền tiếp tục ở lại Giang Ninh.
Lâm tổng tiêu đầu đáp lại.

- Khiến Lục Thiên Phong quy hàng nước chúng ta, chỉ sợ rất khó, Lục Thiên Phong rõ ràng là một nhân vật kiêu hùng, tuy rằng hắn có quan hệ với Tiểu Điệp, nhưng hẳn là không đủ để khiến hắn quy thuận.
Lật đại nhân bình thản nói.

- Đại nhân, Lục Thiên Phong đã có được đại quân một trăm nghìn binh, nhưng hắn cũng biết chiếm cứ Hấp Châu cũng không thể thành bá nghiệp, cho nên tâm tư của hắn chính là ủng hộ Thái tử Đường quốc, nếu triều đình nước ta có thể tiếp nhận Lục Thiên Phong quy thuận, như vậy Lục Thiên Phong có lẽ sẽ quy thuận nước chúng ta đấy.
Lâm tổng tiêu đầu giải thích.

- Ý của ngươi, là để lão phu tiến cử Lục Thiên Phong?
Lật đại nhân bình thản nói.- Vâng, chúng ta ở Đường quốc nhiều năm, vẫn chưa có cống hiến gì lớn, lần trước Dương Châu bị tập kích, lại chỉ trích sự bất lực của chúng ta. Thường Châu trước kia là nơi chiến loạn, chúng ta căn bản không sắp xếp nhiều người ở đó, mà chức trách của chúng ta cũng không phải thám báo quân tình.
Lâm tổng tiêu đầu bất mãn nói.

- Họa ở Dương Châu, đó là khuyết điểm của quân đội nước chúng ta, không thể chỉ trách một mình nhóm chúng ta được.
Lật đại nhân bình thản nói.

Lâm tổng tiêu đầu im lặng, Lật đại nhân cũng suy nghĩ một chút, một lúc sau mới nói:
- Việc tiến cử Lục Thiên Phong không thể qua loa, còn về chuyện của Lục Thiên Phong, chúng ta đến nay vẫn chưa điều tra rõ ràng được, giống như quan hệ của Lục Thiên Phong và Tấn quốc, quan hệ của hắn và Trương thị Thường Châu, nếu chúng ta chưa tìm hiểu rõ ràng mà tiến cử, hậu quả sau này không thể nào gánh vác được.

- Ý của Lật đại nhân là Lục Thiên Phong đã đầu hàng Tấn quốc?
Lâm tổng tiêu đầu kinh ngạc nói.

- Đúng, quan hệ giữa Lục Thiên Phong và Tấn quốc không khỏi quá mức tốt đi, tốt đến mức giống như người một nhà, mà Lục Thiên Phong từng qua Tấn quốc đưa hôn, nghe nói là ở lại một thời gian rất dài, hắn thân là người đi đưa hôn, sao lại phải ở Tấn quốc lâu, hơn nữa biến ở Thường Châu cũng có rất nhiều vấn đề quỷ dị nan giải.
Lật đại nhân bình thản đáp lại.

- Đại nhân, Tấn quốc vừa lập ra, lại hướng Đường quốc xưng thần, theo đạo lý tự nhiên sẽ có quan hệ tốt với Đường quốc, lấy thời gian để ổn định nội chính. Còn về biến ở Thường Châu, lấy tuổi tác và kinh nghiệm lý lịch của Lục Thất làm sao có khả năng đạt thành hợp tác gì với Trương thị được chứ, Trương thị cũng chỉ có thể hợp tác với các gia tộc lớn như Tiêu thị hay Chu thị thôi.
Lâm tổng tiêu đầu bình thản bác bỏ.

- Chi Hòa, chính là bởi vì Lục Thiên Phong tuổi còn trẻ, cho nên mới có rất nhiều điều khó hiểu, rất nhiều chuyện không thể nhìn bề ngoài, Lục Thiên Phong bây giờ chiếm cứ Hấp Châu, cũng có khả năng chính là một thủ thuật che mắt của Tấn quốc.
Lật đại nhân bình thản đáp lại.

- Đại nhân, năng lực quân sự của Lục Thiên Phong ai ai cũng biết, hắn...
Lâm tổng tiêu đầu mới nói được một nửa thì bị Lật đại nhân giơ tay ngăn lại.

- Chi Hòa, ta là nói theo lẽ công bằng đấy, không có ý chống lại ngươi, chuyện của Lục Thiên Phong vô cùng quan trọng, nhất định phải điều tra rõ ràng mới có thể tiến cử với triều đình. Nếu Lục Thiên Phong đã quy thuận Tấn quốc, vậy chúng ta tiến cứ sẽ khiến chúng ta rước họa vào thân.
Lật đại nhân bình thản nói, lại có một loại thái độ khiến người khác không thể phản bác.

- Vâng, thuộc hạ đã hiểu.
Lâm tổng tiêu đầu cung kính đáp lại.

Lật đại nhân nhìn y, bình thản nói:
- Tuy nhiên tiêu cục ở đây đã trở thành một mầm mống tai vạ, không cần thiết tồn tại nữa rồi, ngươi mang những người này rời khỏi đi, có thể theo Lục Thiên Phong đi trở về nước.

Lâm tổng tiêu đầu nhíu mày nói:
- Đại nhân nếu không thể tiến cử Lục Thiên Phong vậy thuộc hạ cũng không cần quay về nước, thuộc hạ có thể đi Hấp Châu hoặc Thường Châu tìm hiểu chân tướng.

- Ta chính là vì cẩn thận mới không dám tiến cử Lục Thiên Phong, cũng không nói sau này sẽ không tiến cử, ngươi theo Lục Thiên Phong đi đi, trước tiên từng bước lung lạc hắn, tìm hiểu tâm tư chân chính của hắn.
Lật đại nhân bình thản nói.

Lâm tổng tiêu đầu chần chừ một chút gật đầu nói:
- Vâng, thuộc hạ lĩnh mệnh.

Quyển 4 - Chương 166: Gặp gỡ

Hai ngày sau, Lục Thất cùng huynh trưởng ngồi xe rời khỏi Giang Ninh, chạy vội ra quân doanh cách thành mười dặm, Lục Thiên Hoa hôm qua nhận được thánh chỉ nhậm chức, đồng thời còn có khẩu dụ của Lý Quốc Chủ, lệnh cho y mang theo mười nghìn quân Lục Thất mang đến quay về Hấp Châu.

- Ca, sau khi mang quân không cần đi vội vàng quá.
Lục Thất sau khi xe rời khỏi thành rất xa mới nói ra chính sự.

- Tiểu Thất, mười nghìn quân này có thể sẽ nổi loạn không?
Lục Thiên Hoa lo lắng hỏi, căn bản không nghe ra được ý tứ trong lời nói.

Lục Thất không thể cười huynh trưởng, mỉm cười trán an nói:
- Ca yên tâm đi, bọn họ đều rất tôn kính ca.

Lục Thiên Hoa cười khổ, y chỉ từng làm binh lính cấp thấp nhất, khi đó thấy quan binh đều sợ hãi, bị đầu lĩnh đá đánh quát mắng là chuyện bình thường, căn bản không dám phản kháng, bây giờ y đi cùng với một vạn đại quân, trong lòng không kìm được có chút khủng hoảng.

Lục Thất biết rằng huynh trưởng cần một quá trình để làm quen, hắn nghiêm nét mặt nói:
- Ca, ngày mai có thể đệ sẽ cứu mẫu thân khỏi Giang Ninh, cho nên huynh hành quân không thể nhanh, bất cứ lúc nào cũng phải đợi tiếp ứng mẫu thân.

- Cái gì? Đệ muốn cứu mẫu thân khỏi Giang Ninh? Vậy cũng có thể sao?
Lục Thiên Hoa giật mình nói.

- Có thể, đệ sẽ làm được.
Lục Thất tự tin nói.

- Đệ cứu mẫu thân như nào? Cũng đừng biến lợn lành thành lợn què đấy.
Lục Thiên Hoa nghi ngờ lo lắng nói.

- Sẽ dùng kế thay mận đổi đào, đợi mẫu thân thoát ra rồi, sẽ có một số nữ nhân mặc quần áo của thân nhân chúng ta ở lại phủ Quận chúa, cho đến khi lộ ra mới thôi.
Lục Thất bình thản nói.

Lục Thiên Hoa có chút lo lắng gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:
- Chị dâu và cháu cũng ở phủ Quận chúa, lại có thể cùng nhau bỏ chạy, sau này đều có thể an tâm sống ở Hấp Châu.

Lục Thiên Hoa im lặng gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:
- Ca, giữ vững tinh thần, sẽ không có chuyện gì đâu.

Lục Thiên Hoa phấn chấn lại hỏi:
- Tiểu Thất, sau này đệ sẽ thế nào? Hấp Châu có thể mãi bất bại sao?

- Ca, huynh yên tâm đi, tới Hấp Châu huynh sẽ biết.
Lục Thất mỉm cười nói, hắn không muốn để huynh trưởng một lúc biết quá nhiều sự thật.

Tới quân doanh, Lục Thất giới thiệu Lục Thiên Hoa với tất cả quan tướng chủ yếu, sau đó cho người dẫn theo Lục Thiên Hoa rời khỏi, hắn một mình dặn dò các tướng quân một chút, Lục Thất ngay lúc này đổi chủ ý, không để cho huynh trưởng có được quyền thống soái quân chân chính. Huynh trưởng sợ hãi Lý Quốc Chủ từ trong khung, một khi nhận được thánh chỉ của Lý Quốc Chủ, tám phần sẽ làm chuyện ngu xuẩn, hơn nữa cũng không thể thống lĩnh được quân đội, Lục Thất trực tiếp dặn quan tướng làm chủ mọi việc.

*****

Ngày hôm sau Lục Thất quay về phủ Quận chúa, cả gia đình dậy sớm đi Báo Ân tự bái Phật, ngày mai Lục Thất sẽ hộ tống Thái tử đi, hôm nay thân nhân đi bái Phật cầu an cũng là điều hợp tình hợp lý.

Tới Báo Ân tự, bắt đầu vào điện bái Phật, nửa giờ sau, bỗng nhiên thấy vệ quân hoàng cung đến, Tiêu phi nương nương cũng đến lễ Phật, lệnh cho các khách hành hương trong chùa tạm tránh đi một chút, nhóm người phủ Quận chúa tất nhiên cũng tránh đến một tăng phòng.

Tiêu phi giá lâm là do Tiểu Phức sắp xếp, vừa có thể yểm hộ thân nhân của phủ Quận chúa bỏ chạy, lại có thể cho Lục Thất gặp được con gái.

Tới tăng phòng rồi, hòa thượng nội ứng mở ra mật đạo, từ trong mật đạo có rất nhiều nữ nhân đi ra, Tiểu Phức bỗng nhiên quỳ xuống dập đầu với Lục mẫu, dịu dàng nói:
- Con dâu chúc mẫu thân lên đường bình an.

- Con? Tiểu Phức, con không đi sao?
Lục mẫu kinh ngạc nâng Tiểu Phức dậy hỏi.

- Nương, ngày mai Thất Lang rời khỏi, con dâu nên đi đưa tiễn.
Tiểu Phức dịu dàng trả lời.

Lục mẫu sợ hãi, Lục Thất nghe xong tâm vô cùng ấm áp, mũi có chút chua xót, hắn biết Tiểu Phức nói là sự thật, ngày mai hắn đi, nếu Tiểu Phức không tự mình đi đưa tiễn, chỉ sợ lập tức lộ ngay, khi đó hậu quả rất khó nói.

- Nương, người không cần lo lắng cho con, con có sự trợ giúp của Tiêu thị, một người dễ dàng bỏ chạy được, người mau đi nhanh đi.
Tiểu Phức dịu dàng thúc giục.

Lục mẫu từ ái nhìn Tiểu Phức gật đầu một cái, xoay người xua tay để mọi người đi vào mật đạo, nhưng Lý Tuyết Tâm, Tú Y và Điệp Y lại đi tới phía sau Tiểu Phức.

- Các ngươi không cần ở lại.
Tiểu Phức quay đầu lại nghiêm mặt nói, ba người đồng loạt lắc đầu.

- Tú Y, mang Bảo Nhi đi đi.Lục Thất ôn hòa nói.

Tú Y chần chừ nhìn con, đó là đứa con của La trưởng sử, là một đứa bé sáu bảy tuổi, đôi mắt hoảng sợ trông mong nhìn mẫu thân, nhưng cắn môi không nói tiếng nào, Tiểu Phức giơ tay đấy Tú Y qua, sau đó quay người.

- Tuyết Tâm, Điệp Y các ngươi cũng đi đi, nhiều người khó bỏ chạy.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Nô tì cũng đi tiễn lão gia mới hợp tình hợp lý.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng đáp lại.

- Nô tì cũng có thể tự mình bỏ chạy mà.
Điệp Y cười cười ôn nhu nói.

Tiểu Phức bất đắc dĩ quay đầu lại, thúc giục người khác mau đi, đợi mọi người đều đi vào mật đạo rồi, hòa thượng vội đóng kĩ che dấu một chút, số nữ nhân đã chuẩn bị tốt ở tăng phòng, mà Lục Thất lại bị hòa thượng dẫn đến một tăng phòng khác.

Vừa vào tăng phòng, Lục Thất liền ngẩn ra, trong tăng phòng có một mỹ nhân mặc váy trắng, trên cánh tay mỹ nhân ôm một đứa bé, mà điều khiến Lục Thất sợ hãi không phải là đứa bé mà là ánh mắt đầu tiên của mỹ nữ mặc váy trắng khiến cho hắn có một cảm giác quen thuộc, nhưng khuôn mặt xinh đẹp lại cảm thấy xa lạ.

- Đến đây bế Hương Nhi một cái.
Mỹ nhân ngẩng đầu nhìn Lục Thất, giống như nói, nhưng môi son của nàng không hề biến hóa.

Lục Thất lại giống như bị điện giật, mở lớn mắt nhìn chằm chằm mỹ nhân, giọng nói của mỹ nhân đã kích thích sự quyến luyến ẩn sâu bên trong nội tâm hắn, nàng?

- Sư tỷ?
Lục Thất khó có thể tin thất thanh gọi.

- Chàng chỉ nhớ rõ sư tỷ của chàng sao?
Giọng nói u oán vang lên, môi son của mỹ nhân cũng không động, thoáng như có một nữ nhân đang ẩn mình nói chuyện.

Lục Thất ngẩn ra, chợt bước nhanh đi tới gần mỹ nhân cẩn thận nhìn chăm chú, dung nhan xinh đẹp của mỹ nhân cười nhạt ngước nhìn lên, bốn mắt nhìn nhau chỉ chốc lát.

- Nàng là Tiểu Điệp?
Lục Thất giống như nói mê nhỏ giọng nói.

Mỹ nhân cúi đầu, giọng nói nhu hòa vang lên:
- Ngốc tử, chàng không phải muốn gặp vị hôn thê sao?

- Tiểu Điệp, Tiểu Điệp, nàng là sư tỷ sao?
Lục Thất giống như mất hồn nói.

- Bế Hương Nhi một cái đi.
Lâm Tiểu Điệp ngẩng đầu ôn nhu nói.Ồ, Lục Thất vội vàng đáp ứng giơ tay ra, cẩn thận ôm con gái, ôn nhu khẽ lay, con gái khuôn mặt trắng nõn, cười ngọt ngào nhìn Lục Thất, chợt tay nhỏ bé đong đưa phủi đi.

- Hương Nhi rất đáng yêu, mặc dù là do Tiêu tam tiểu thư sinh ra nhưng lại giống như do chính thiếp sinh ra.
Lâm Tiểu Điệp ôn nhu nói.

Lục Thất ồ một tiếng gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta chuẩn bị cho con gái một lễ vật lại không thích hợp rồi.

- Lễ vật gì?
Lâm Tiểu Điệp dịu dàng hỏi.

- Là một cái ngọc bội hình phượng, khắc tên, không phải Hương Nhi.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Chàng là phụ thân, đương nhiên có thể đặt tên, thiếp nhìn một chút.
Lâm Tiểu Điệp dịu dàng nói.

- Ở trong ngực ta.
Lục Thất ôn nhu nói, Lâm Tiểu Điệp duỗi tay ra, linh hoạt lấy ra một khối ngọc màu tím nhạt.

- A Á, tên này rất hay.
Lâm Tiểu Điệp xem rồi nói, giọng điệu cũng có ý tứ xét duyệt.

Lục Thất có chút cười ngây ngô nghe, nhưng lại rất nhanh nghi vấn nói:
- Tiểu Điệp sao nàng lại ở đây?

- Chuyện của thiếp về sau sẽ nói cho chàng biết.
Lâm Tiểu Điệp dịu dàng , Lục Thất cười không nói gì.

- Mọi người của phủ Quận chúa đi rồi?
Lâm Tiểu Điệp ôn nhu hỏi.

- Chưa, Tiểu Phức và hai cung nhân không chịu rời đi, bởi vì ngày mai ta sẽ rời khỏi, cần Tiểu Phức đi đưa tiễn.
Lục Thất ôn hòa nói, có chút bất an nhìn thoáng qua Lâm Tiểu Điệp.

Lâm Tiểu Điệp gật đầu dịu dàng nói:
- Quận chúa Ngô Thành là người trọng tình nghĩa, cũng là một nữ nhân thông minh.

- Nàng cũng là một nữ nhân thông minh.
Lục Thất dịu dàng nói.

Lâm Tiểu Điệp nhìn hắn một cái, cười nhạt nói:
- Sự thông minh của thiếp so với trí tuệ của Quận chúa Ngô thành khác biệt rất lớn đấy, thiếp với nàng là hai loại người khác nhau.

Lục Thất cười yếu ớt ngậm miệng, yên tĩnh một lúc, Lâm Tiểu Điệp dịu dàng nói:
- Thiếp vốn định đến lạy mẫu thân một lạy, nhưng lúc này không nên, sau này thiếp sẽ đi.

- Mẫu thân rất nhớ thương nàng.
Lục Thất ôn nhu nói.

Lâm Tiểu Điệp cười thanh nhã ôn hòa nói:
- Mẫu thân chỉ có áy náy với thiếp thôi, không phải là yêu thích, mẫu thân thích chỉ có thể là dạng con dâu như Lý Thiền Nhi.

- Tiểu Điệp, nàng nghĩ nhiều rồi.
Lục Thất khuyên nhủ.

Lâm Tiểu Điệp cười dịu dàng nói:
- Chàng bế Hương Nhi đi, thiếp đi gọi Bạch Linh Nhi lại đây, chàng hẳn rất muốn gặp nàng ấy.

Trong lòng Lục Thất chấn động, sắc mặt nháy mắt đông cứng, thật ra hôm nay hắn đến, thật sự là ôm hi vọng có thể gặp được Bạch Linh Nhi, nhưng thời khắc này, hắn bỗng nhiên bị vây trong sự hoảng hốt và thất thố.

- Đợi ở đây nhé, Linh Nhi cũng rất muốn gặp chàng đấy, chỉ là lòng của nàng ấy đã tuyệt vọng nhiều năm.
Lâm Tiểu Điệp dịu dàng nói, váy trắng tung bay nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau