KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 531 - Chương 535

Quyển 4 - Chương 157: Cần

Đi thuyền tới Hồ Châu, Lục Thất lên bờ rồi đi thẳng đến Phúc Châu, trên đường đi ngang qua Hàng Châu, Vụ Châu, Xử Châu cũng không dừng lại, Lục Thất cần phải nhanh đi tuần ở Phúc Châu, chủ yếu gặp các triều thần một chút.

Năm ngày sau, Lục Thất mới tới thành Phúc Châu, Ngư Tú Hoa cũng không rời khỏi để đi huyện Nam Bình, nói là theo Tiểu Thanh đi bái kiến Đông Vương phi Tân Vận Nhi.

Lục Thất khiêm tốn vào thành và tới hoàng cung, trươc tiên gặp mặt chúng nữ, cùng nhau trò chuyện vui vẻ, một lúc sau, Tân Vận Nhi dẫn Lục Thất đi thăm Vinh Khánh Nhi.

Vinh Khánh Nhi ở trong một độc viện u nhã trong vương cung, thấy Lục Thất và Tân Vận Nhi đến, Vinh Khánh Nhi ôm bụng bái kiến Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi vội chủ động tới đỡ Vinh Khánh Nhi ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, Lục Thất ôn nhu nhìn Vinh Khánh Nhi, Vinh Khánh Nhi mặc váy tơ tằm màu trắng, mái tóc xõa tới thắt lưng, gương mặt trái xoan, mắt hạnh má đào, khí chất thanh lịch, tuyệt đối là một mỹ nhân.

- Khánh nhi, ở trong này có quen không?
Lục Thất quan tâm nói.

- Nô tì còn rất tốt, nhờ có Đông Vương phi và Trung Phủ Sử chiếu cố.
Vinh Khánh Nhi nhìn Lục Thất, dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Khánh Nhi, về sau nàng phải gọi là Cầm Nhi tỷ tỷ hoặc là Cầm Quý Nhân, sau này nàng cũng là Quý Nhân.

Vinh Khánh Nhi ngẩn ra, dịu dàng gật đầu nói:
- Nô tì nhớ rồi.

Lục Thất cười, ôn hòa nói:
- Sau này nàng phải thân thiết hơn với Vận Nhi, Vận Nhi lương thiện, thân thiết với cô ấy nàng là có lợi cho nàng.

Vinh Khánh Nhi nhìn Tân Vận Nhi rồi gật đầu, rồi nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Nô tì có chuyện muốn nói với Chủ thượng.

Lục Thất ngẩn ra, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Khánh Nhi tỷ tỷ, trong cung, chúng ta đều gọi Chủ thượng là Lão gia.

Vinh Khánh Nhi ngẩn ra, gật đầu, Lục Thất cười yếu ớt nhìn nàng, ôn hòa nói:
- Nàng muốn nói gì?

- Lão gia, nô tì cử người sang Ngụy Quốc liên lạc với cha, cha của nô tì nguyện ý góp sức cho Tấn quốc, hơn nữa ông đã sớm muốn góp sức cho lão gia.

Lục Thất ngẩn ra, cau mày nói:
- Không phải ta đã nói qua với nàng, không được liên lạc với gia tộc sao?

- Nô tì dù sao cũng là con gái của Vinh gia, không thể không quan tâm đến sự tồn vong của gia tộc.
Vinh Khánh Nhi dịu dàng nói, gương mặt không chút hối tiếc.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Nàng nói tiếp đi.

- Cha của nô tì hồi âm nói, lúc trước khi Vũ Văn gia chưa tạo phản, cha và ông nội đã từng quyết định, nếu không thể sống yên ổn ở Tây Bộ, liền dời sang Tô Châu sẵn sàng góp sức cho lão gia.
Vinh Khánh Nhi nói.

- Vì sao lại sẵn sàng góp sức cho ta?
Lục Thất biết mà còn hỏi.

- Cha nói, chỉ có thể góp sức cho lão gia, nếu Vinh gia đi Giang Ninh, hậu quả sẽ bị ném đá xuống giếng, Lý Quốc Chủ tuyệt đối sẽ đối phó với Vinh gia.
Vinh Khánh Nhi dịu dàng trả lời.

Lục Thất gật đầu, Vinh Khánh Nhi lại dịu dàng nói:
- Lão gia, cha của nô tì nói, hiện giờ Vũ Văn gia thành lập Ngụy Quốc, tình hình không ổn định, quân lực và phe phái mọc lên như nấm, các thế lực tranh quyền đoạt lợi, Vinh gia là một trong các thế lực của Ngụy Quốc, cha nói, người có thể trợ giúp lão gia diệt Ngụy Quốc.
Lục Thất im lặng, một lát sau, Vinh Khánh Nhi lo lắng nhỏ giọng hỏi:
- Lão gia không tin cha của nô tì sao?

Lục Thất nhìn Vinh Khánh Nhi, ôn hòa nói:
- Khánh Nhi, nàng có biết vì sao ta không cho nàng liên lạc gia tộc sao?

Vinh Khánh Nhi không hiểu nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Mời lão gia nói.

- Có 2 nguyên nhân, một là ta muốn nàng yên lòng mang thai và sinh con, hai là ta không cần Vinh gia trợ giúp, sở dĩ Ngụy Quốc có thể thành lập, là do ta cố ý thúc đẩy, ta cũng cần sự xuất hiện của Ngụy Quốc, khi nào ta không cần nữa, ta có thể diệt Ngụy Quốc bất cứ lúc nào.
Lục Thất ôn hòa nói.

Vinh Khánh Nhi ngạc nhiên, khó hiểu nói:
- Vì sao lão gia cần sự xuất hiện của Ngụy Quốc?

- Rất đơn giản, ta cần đánh lạc hướng Chu quốc, nếu ta quá sớm phát động chiến sự thống nhất phía Nam Đại Giang, tất nhiên Chu quốc không thể dễ dàng bỏ qua, Chu quốc sẽ liều lĩnh dốc sức tiến công phía Nam Đại Giang, thừa lúc Tấn quốc chưa yên ổn, hung hăng xuất binh vượt sông, cho nên ta để cho Ngụy Quốc thành lập, cũng cố ý để Đường quốc tồn tại.
Lục Thất bình thản giải thích nói.

Vinh Khánh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Nói như vậy, hiện giờ lão gia có thể diệt Đường quốc và Chu quốc.

- Có thể, hiện giờ Đường quốc chỉ có Trì Châu, Tuyên Châu và Nhuận Châu, hơn nữa gần ba thành quân lực đã bị ta thâm nhập, mà Ngụy Quốc mới thành lập, đất đai chiếm được thì hoang vắng vì thiên tai và chiến sự, mang tiếng có bốn mươi vạn quân lực, nhưng căn bản khó có thể cấp dưỡng, nếu năm nay Tây Bộ không được mùa, sự thống trị của Ngụy Quốc tất nhiên sẽ sụp đổ.
Lục Thất bình thản nói.

Vinh Khánh Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Mà của Tấn quốc hiện giờ có 150 vạn quân lực, lương thực có thể tự túc, thuế buôn bán trên biển và đồ vật này nọ có thể cung cấp quân lương và quan bổng, cùng với rất nhiều chi phí chính trị như khởi công xây dựng công trình thuỷ lợi, đường xá, trại tế bần, có thể nói, Tấn quốc hiện giờ có thể nhanh chóng ổn định, cũng là do có lương thực và tài lực chống đỡ, nhân dân chỉ cần có thể ăn no và kiếm đủ sống, tự nhiên sẽ yên tâm nguyện ý chấp nhận sự thống trị của Tấn quốc.

Khuôn mặt Vinh Khánh Nhi có chút thất vọng, nhỏ giọng nói:
- Nói như vậy, lão gia thật sự không cần Vinh gia trợ giúp.

- Cũng không thể nói như vậy, chỉ là không cần lắm, nếu nói cần là cần người đảm nhiệm chức quan sau này.
Lục Thất bình thản nói.
Vinh Khánh Nhi ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Lão gia cần người của Vinh gia làm quan?

Lục Thất thản nhiên mỉm cười, ôn hòa nói:
- Ta là người đứng đầu Tấn quốc, muốn thống trị cần phải cân bằng quyền thế, Tấn quốc từ khi thành lập đến nay, phần lớn là người do Tiêu gia tiến cử đảm nhiệm chức quan, người Chu gia ta chỉ trọng dụng vài vị ở Tô Châu và Thường Châu, vài ngày trước Giang Âm Trương gia đồng ý góp sức cho ta, giao ra 3 vạn Giang Âm quân, ta cố ý lựa chọn hơn trăm người tài ở Trương gia, chuẩn bị đảm nhiệm chức quan ở đấy, nhưng so với Tiêu gia vẫn thua rất nhiều.

Vinh Khánh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Hiện giờ Trương gia đã sẵn sàng góp sức cho lão gia?

- Đúng vậy, trước kia chỉ là hợp tác, hiện giờ ta phong Giang Âm Hầu làm Quận Vương, lại đồng ý để thuyền biển của Giang Âm quân thuộc sở hữu tư nhân của Trương gia, cho nên Trương gia chân chính nguyện ý thuộc sở hữu của Tấn quốc.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

Vinh Khánh Nhi gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Nàng không nên suy nghĩ nhiều quá, đối với nàng và đứa bé đều không tốt.

Vinh Khánh Nhi nhẹ nhàng xoa bụng, đôi mắt đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Có một chuyện nàng phải biết, đó là bất kể con của chúng ta là nam hay nữ, về sau nàng chỉ có thể là Khánh Quý Nhân, ta phân phong cho đứa bé, mẹ nó sẽ không được phong phi, địa vị trong hậu cung chỉ có thể là Quý Nhân.

Vinh Khánh Nhi bình tĩnh gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô tì có được ngày hôm nay, đã vô cùng thỏa mãn rồi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn hòa nói:
- Ta vừa tới Phúc Châu, liền tới chỗ nàng trước, ngày mai ta lại tới nói chuyện với nàng.

Vinh Khánh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, đứng dậy dịu dàng nói:
- Nô ti tiễn Lão gia và Chủ mẫu.

Rời khỏi chỗ ở của Vinh Khánh Nhi, Lục Thất nắm tay Tân Vận Nhi mà đi, Tân Vận Nhi ôn nhu hỏi:
- Lão gia rất kiêng dè Tiêu gia sao?

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Thân là Tấn vương, ta cố kỵ tất cả đại thần, ta nói như vậy, là đáp lại Vinh gia, nói ta cũng cần trợ giúp, có Vinh gia trợ giúp, sau này đối phó với Ngụy Quốc sẽ dễ dàng hơn.

Tân Vận Nhi gật đầu, Lục Thất lại lạnh lùng nói:
- Vinh gia là đang treo giá, lúc trước Vinh gia không thể không biết Vũ Văn gia sẽ dấy binh, gia chủ Vinh gia cố ý không rời đi, chính là muốn đạt được kết quả tốt nhất, khi đó gia chủ Vinh gia nhìn không thấu tương lai của Tấn quốc.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Hiện giờ hẳn là Vinh gia đang xem trọng Tấn quốc.

- Cũng chưa chắc, gia chủ Vinh gia là một lão hồ ly, chỉ sợ y cũng không cam lòng đầu hàng ta, y cũng có thể đầu hàng Chu quốc, nếu Vinh gia trợ giúp Chu quốc vượt sông, cũng có thể thu được lợi ích tối đa, cho nên Vinh gia vẫn có thể bị lay động.
Lục Thất lắc đầu nói.

- Lão gia hẳn là nên biểu hiện rất cần Vinh gia.
Tân Vận Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất lắc đầu, bình thản nói:
- Không nên có biểu hiện quá ỷ lại vào Vinh gia, hiện giờ Vinh gia chính là đồ đê tiện, họ chỉ nguyện ý dưới trướng chủ nhân hùng mạnh, hơn nữa với tính tình của Vinh gia, ta cũng không thích nhờ vả, hiện giờ bên trong Ngụy Quốc, Vương Vũng đại ca và Tống Lão Thanh vẫn là Chưởng Binh Đô úy, nếu ta tiến quân vào Ngụy Quốc, không thiếu nội ứng chiếm thành.

Tân Vận Nhi gật đầu, Lục Thất thản nhiên cười, hắn biết rất rõ tình hình của Ngụy Quốc, mặc dù hắn không có liên hệ với Tống Lão Thanh, Vương Dũng và thám báo, nhưng hắn biết hiện giờ Vương Dũng đi trấn thủ Ngạc Châu, Tống Lão Thanh đi trấn thủ Nhạc Châu.

Mà gia chủ Vinh gia thì đã trở thành Võ Ninh Quận Vương, vẫn ở Nam Xương Phủ, có thể nói Vũ Văn gia áp dụng chiến thuật lôi kéo với tất cả các thế lực, cũng không dám thay đổi tướng sĩ của các thế lực trong quân, trước mắt chủ yếu là thu nạp tất cả quyền lực chính trị.

Quyển 4 - Chương 158: Ý nghĩa của việc phân phong

Dắt tay cùng nhau một đường đi đến cửa nguyệt môn, trong lúc tình cảm nồng nàn, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia, thiếp thân đưa ngài đi thăm Nhạn Nhi tỷ tỷ và Thương Nhi.

Lục Thất ngây người, hắn bí mật đến hoàng cung Phúc Châu, cũng không có gặp được Chu Nhạn Nhi và Thương Nhi, nhưng hắn biết hai người này là ở Phúc Châu, hai nữ nhân trên thực tế là cung nhân của Tân Cầm Nhi.

- Vận Nhi, theo ta thấy, không bằng để tiểu thư Nhạn Nhi gả ra ngoài cũng tốt.
Lục Thất sau một thoáng do dự, ôn hòa nói.

- Lão gia nói như vậy nhưng là chậm mất rồi, thiếp thân đã hỏi qua, Nhạn Nhi tỷ tỷ chỉ nguyện hầu hạ ngài, nếu không nàng cũng không muốn lại lấy chồng.
Tân Vận Nhi dịu dàng trả lời.

Lục Thất nghe xong trong lòng khác thường, lại nghe Tân Vận Nhi nhẹ nhàng nói:
- Trong lòng thiếp thân vẫn luôn thấy hổ thẹn với Nhạn Nhi tỷ tỷ, khi đó nếu Nhạn Nhi tỷ tỷ nếu là không chịu thả thiếp thân rời đi, cô cô cũng là chuộc không được thiếp thân, cái gọi là quan quy chuộc nô, trên thực tế đối với nô tì thượng phòng là vô dụng đấy, vì nô tì thượng phòng ở nhà chủ nhân, cơ hồ đều sẽ được đối đãi tốt, bồi dưỡng một nô tì thượng phòng, không thua gì nuôi dưỡng một đứa con gái cả.

Lục Thất gật đầu tán thành, tài đánh đàn của Tân Vận Nhi tài giỏi,tất nhiên là do sự nỗ lực của bản thân mình, nhưng cũng là dùng bạc chất lên, không có hoàn cảnh sinh tồn tốt đẹp và và chi phí liên quan, nô tì chỉ có thể là lao động làm việc nặng nhận biết không được mấy chữ to.

- Lão gia, về sau Nhạn Nhi có thể phong phi không ?
Tân Vận Nhi ôn nhu hỏi.

- Không thể, nhiều nhất là quý nhân, ta đã nghĩ qua, địa vị phong phi không thể quá nhiều, dưới phong phi sẽ là quý nhân, tài nhân và cung nhân, về sau phàm là nữ nhân hậu cung nhận được phân phong, cao nhất chính là quý nhân, hài tử của Nhạn Nhi và Thương Nhi có thể nhận được phân phong huyện vực.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

Tân Vận Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Phân phong không có ý tứ hàm xúc có thể mặc kệ không quản, đất phân phong trên thực tế là thuộc cung nội đình và Tông Chính Tự giám quản giáo, tài phú của đất phân phong là một loại chống đỡ chi tiêu ngày sau của hoàng tộc, quân lực của đất phân phong cũng thuộc cung đìnhnội đình quản lí.

Tân Vận Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói tiếp:
- Ta vì sao phải thực hành phân phong, mục đích một là nhanh chóng để Lục Thị thống trị đi sâu vào lòng người, kiềm chế uy vọng ngày càng lớn mạnh của các quan lại địa phương, hai là vì hoàng tộc xây dựng tài nguyên cố định, khiến cho tài lực của hoàng tộc mở rộng, đạt tới một loại tư tưởng không cùng dân chúng tranh lợi, ta sẽ bỏ rất nhiều vật phẩm cấm mua bán, khiến dân gian có thể tùy ý mua bán, ví dụ như các loại muối, sắt, có thể do thương nhân buôn bán.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Lão gia đầu đây là hưng thương chi đạo.

Lục Thất mỉn cười, ôn hòa nói:
- Mặt trái của hưng thương chính là ức chết tham quan, rất nhiều tài nguyên cấm buôn bán một khi ở trong tay quan lại, liền sẽ xuất hiện tình trạng lấy công làm việc tư, vận chuyển chậm chạp, huống hồ sẽ có tầng tầng lớp lớp quan tham khó trị, ta hưng thương liền có thể tận lực dùng quan chế thuế phú làm chủ, làm quan lại chỉ có thể quản lí việc thu thương thuế, không thể quản lí kiểm tra cái gì trái với lệnh cấm, vậy tự nhiên liền không có cái gọi là buôn lậu lãi kếch sù, chỉ cần giao thuế, cái gì đều có thể quá quan, mà đối với việc trốn thuế, cũng là phải nghiêm trị trả giá gấp trăm lần.

Tân Vận Nhi gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Như vậy lại có thể giảm bớt bổ nhiệm rất nhiều quan lại, giảm bớt gánh nặng chính trị.

Lục Thất mỉn cười lắc đầu, ôn hòa nói:
- Nàng vừa vặn nói ngược rồi, ta ngược lại sẽ bổ nhiệm rất nhiều quan lại, sẽ bổ nhiệm một lượng lớn quan viên giám sát, cũng sẽ cố ý dưỡng rất nhiều tán quan lão gia, về sau Tấn quốc chân chính trở thành một đất nước của người đọc sách và quân đội mạnh mẽ, có thể cho quan viên địa vị, mọi người đều sẽ cố gắng hết sức để kiếm được một cái chức quan.

Tân Vận Nhi nghe xong kinh ngạc, Lục Thất mỉn cười, ôn hòa nói:- Lấy bổng lộc làm quan của Tấn quốc liền sẽ dễ dàng ít đi oán tâm, rất nhiều kẻ sĩ có tài nằăng, chính là vì cuộc sống khốn khó mà cảm thấy nghẹn khuất, mới có thể không cam tâm mà muốn tạo phản, có một địa vị nhất định không lo ăn uống, sẽ không đồng ý bí quá hóa liều, trên thực tế người muốn tạo phản chính là hai loại, một là trong tay nắm trọng quyền, hai là cuộc sống quá khốn khó.

Tân Vận Nhi lắc đầu dịu dàng nói:
- Thiếp thân không hiểu lắm, cô hẳn là hiều đấy.

Lục Thất mỉn cười, bình thản nói:
- Đạo lí của rất nhiều chuyện, chính là Cầm Nhi dạy ta đấy, ở trên phương diện chính trị, ta tự biết làm không tốt chức trách một thừa tướng cho nên ta chỉ mong muốn chủ quản chuyện quân đội.

Hai phu thê nói chuyện trong chốc lát, do Tân Vận Nhi dẫn Lục Thất đi khuê phòng của Tân Cầm Nhi, không ngờ Lục Thất đến, khiến Chu Nhạn Nhi và Thương Nhi vội vàng cung kính nghênh đón, tiếp đó lại cung kính hành lễ với Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi cũng là hô gọi tỷ tỷ, đi qua thân thiết đỡ Chu Nhạn Nhi.

Lục Thất tự mình đi vào phòng khách ngồi xuống, nội tâm có chút cảm khái, cười nhạt nhìn Thương Nhi đi theo sau, Thương Nhi cũng là trấn định hơn nhiều so với Chu Nhạn Nhi, một đôi mắt đẹp thoáng ngượng ngùng nhìn Lục Thất.

Hai người nhìn nhau mấy giây, Lục Thất cười nhạt nói:
- Thương Nhi, ta thay đổi saoà?

- Có chút xa lạ, tuy nhiên trong lòng nô tì, vẫn là giống như lần đầu gặp gỡ ở Vọng Giang Bảo.
Thương Nhi dịu dàng trả lời

Lục Thất nghe xong trong lòng ấm áp, nhẹ giọng nói:
- Nàng khi đó, khen chữ ta viết tốt.

- Nô tì là khen chữ công tử, nhưng công tử lại là cự tuyện hát một khúc vì nô tì.
Thương Nhi nhẹ nhàng đáp lại.Lục Thất ôn hòa nhìn nàng ta, hỏi:
- Hôm nay, còn bằng lòng nghe ta hát một khúc của ta không?

- Nô tì và Nhạn Nhi tỷ tỷ đều mong muốn nghe một khúc của công tử hát một khúc.
Thương Nhi dịu dàng trả lời, vẻ mặt yêu kiều hai má ngọc nhiều hơn một chút ít vầng son.

Lục Thất rũ mắt im lặng, một lúc sau chợt ngẩng đầu nhìn về phía Chu Nhạn Nhi, cười nhạt nói:
- Nhạn Nhi, lấy cho ta chén trà, ta khát rồi.

Nhạn Nhi ở cùng với Tân Vận Nhi, sau khi ngẩn ra vội vàng dịu dàng đáp lời, xoay người đi pha trà, Tân Vận Nhi trầm lặng di đến bên người Lục Thất, Lục Thất duỗi đưa tay cầm tay ngọc của nàng, ngẩng mặt nhìn nàng dịu dàng cười.

- Vận Nhi, kì thật ta từng gửi thư cho Nhạn Nhi và Thương Nhi.
Lục Thất nhẹ giọng nói.

- Thư gửi qua, thiếp thân cũng xem quarồi, ngoại trừ quan tâm hỏi thăm ra, cũng chỉ là mượn dùng một số câu thơ tốt đẹp, cũng không có đậu đỏ.
Tân Vận Nhi dịu dàng nhẹ giọng.

- Đậu đỏ, cả đời này của ta, cũng sẽ chỉ gửi một lần đó.
Lục Thất ôn hòa nhẹ giọng.


Ngày thứ hai, Lục Thất điệu thấp ở Võ Anh điện gặp một đám trọng thần triều đình, chủ yếu là Thượng Thư và Thị Lang, cùng Trung Thư Xá Nhân, Hàn Lâm Học Sĩ và Điện Tiền Thị Trung Chính Sự đường thảo luận chính sự .

Lục Thất cũng chỉ là gặp các triều thần một chút, không có hề nghị luận quốc sự gì, tuy nhiên cũng là hỏi một chút việc bố trí cửu tự ngũ giám, biết được cửu tự ngũ giám chỉ thiết lập Đại Lý Tự, Vệ Uý Tự, Tương Tác giám và Quân Khí giám.

Gặp qua triều thần, Lục Thất tổ chức một buổi dạ yến, sau bữa dạ yến cùng người quen nói về những kỉ niệm xưa, hắn không đề cập tới bất cứ chuyện quốc sự gì, các triều thần cũng biết điều không gây ra phiền phức gì, Lục Thất không nói đến quốc sự, chính là khẳng định quyền lực của cung đìnhnội đình.

Lục Thất ở Phúc Châu im lặng lưu lại bốn ngày, bốn ngày sau lặng yên rời khỏi Phúc Châu, lần này rời khỏi Phúc Châu, thân vệ đi theo Lục Thất lưu lại trở thành vệ quân hoàng cung, hộ vệ của Lục Thất biến thành năm trăm tướng sĩ, lĩnh dẫn quân chính là Quý Ngũ thúc, Lỗ Hải vẫn luôn không có rời khỏi Quý Ngũ thúc, mà Diêu Tùng thì tiếp tục lưu lại thành Phúc Châu, làm Võ Lâm Lang Tướng.

Một lần nữa cùng Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải ở cùng một chỗ, tâm tình Lục Thất khoan khoái, Lỗ Hải cũng là vui mừng, cùng không còn nói chuyện khách khí xa lạ với Lục Thất. không xa lạ nói những chuyện sau khi chia tay, hHiện giờ Lỗ Hải cũng là Võ Lâm Lang Tướng, mà Quý Ngũ thúc lại là Vệ Uý Tự Thiếu Khanh, quản lý chung toàn bộ quân lực thủ vệ hoàng cung, hiện giờ cái chức đó giao cho Diêu Tùng, trên thực tế, quan chức kinh thành Tấn quốc thiếu rất nhiều, nhất thời khó mà hoàn thiện hết được.

Quý Ngũ thúc cũng là quan tâm hỏi thăm tình hình Tô Châu nơi đó, Ông ấy vốn là nhậm chức ở Tô Châu đấy, bị Tân Cầm Nhi điều đi Phúc Châu giữ chức Vệ Uý Tự Thiếu Khanh, trên thực tế chính là vì an nguy của thành Phúc Châu mới điều đi ba người Quý Ngũ thúc.

Thành Phúc Châu mặc dù là kinh thành của Tấn quốc, nhưng là quân lực đồn trú chỉ có sáu nghìn, quan tướng dẫn quân trở nên, cơ hồ đều là binh lính huynh đệ của Lục Thất, đóng quân ở Phúc Châu, chủ yếu là xuất phát từ tín nhiệm mà được tin dùng, cho nên thà rằng chỉ đồn trú sáu nghìn tướng sĩ, cũng không thể đồn trú mấy vạn quân lực thành phần phức tạp.

Quý ngũ thúc đối với việc Lục Thất có ba đứa con gái rất vui mừng, Lục Thất bảo Quý Ngũ thúc nhanh chóng tiếp người nhà đi Phúc Châu. Quý Ngũ thúc cũng là bảo Lục Thất nhanh chóng đón Lục mẫu rời khỏi Giang Ninh, hai người trò chuyện tự nhiên chân thành, trong thân thiết lộ ra cảm khái bùi ngùi đối với đời người, đặc biệt là Quý Ngũ thúc càng là cảm khái thế sự vô thường, ông ta chưa bao giờ nghĩ tới, ông ta đã làm cướp nhiều năm như vậy, vậy mà có thể trở thành tướng quân, đại nhân vật trong triều đình.

Quyển 4 - Chương 159: Tuần phủ

Mặt trời chiều chếch về phía tây, Lục Thất đến Quan Âm viện huyện Tấn Giang Tuyền Châu, gặp Tấn Quốc hoàng phi Vân Khê Tấn Quốc., Vân Khê được Tân Cầm Nhi báo tin, đặc biệt từ Hải Châu vượt biển đến huyện Tấn Giang, chính là vì để gặp gỡ Lục Thất., Lục Thất lộ trình eo hẹp, lại lo lắng có việc đột xuất phát sinh, cho nên không thể vượt biển đi tuần phủ Hải Châu và gặp Vân Khê được.

Hai người gặp nhau, Lục Thất thấy làn da của Vân Khê đen đi mấy phần, cũng gầy một chút, xem ra là do thường thường ở bên ngoài tạo thành, Vân Khê nhìn thấy Lục Thất, cũng là có chút xấu hổ không yên, nàng đương nhiên biết bản thân mình thay đổi.

Ánh mắt Lục Thất dịu dàng nhìn một hồi, mới thương tiếc duỗi đưa tay ôm Vân Khê vào lòng, ở trong lòng hắn, lại là cảm thấy Vân Khê so với trước đây còn mỹ lệ hơn nhiều, Vân Khê là vì hắn, mà cam tâm đi Hải Chậu chịu khổ, Hải Châu cũng không phải là nơi thế ngoại yên vui sung sướng gì, là chỗ tồn tại rất nhiều nguy hiểm, bệnh tật, thổ dân, mưa rền gió dữ, đáng sợ nhất là ẩn dấu nguy hiểm nội loạn.

- Vân Khê, ta hẳn là để nàng ở hoàng cung Phúc Châu, nàng là nữ nhi lớn lên ở Giang Ninh, không cần phải đi Hải Châu chịu khổ.
Lục Thất nhẹ giọng tự trách phát ra từ trong lòng.

- Hải Châu chỗ đó, tuy là thua kém nhiều so với Giang Ninh, nhưng là thiếp ở Hải Châu cũng là sống rất vui vẻ.
Vân Khê chim nhỏ tựa vào người, dịu dàng trả lời.

Lục Thất trầm lặng, cánh tay cũng là nhẹ nhàng ôm chặt chút, rất lâu sau, Vân Khê mới nhu hòa nói:
- Lão gia, chúng ta cùng đi bái Quan Âm đại sĩ đi, thiếp muốn đi cầu bình an.

Lục Thất nghe xong cũng không cảm thấy buồn cười, hắn đã từng cải trang giả làm thần thánh, lừa gạt tâm của rất nhiều người, trong lòng hắn cũng không tin có quỷ thần tồn tại, nhưng hắn biết tâm ý của Vân Khê, là vì hắn mà nảy sinh một loại tín ngưỡng tinh thần.

Trước khi bái kiến Quan Âm đại sĩ, Lục Thất phi thường trịnh trọng vì Vân Khê giới thiệu với Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc và Lỗ Hải, trực tiếp để Vân Khê gọi ngũ thúc, Vân Khê lấy nữ lễ bái kiến Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc, Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc cũng cung kính đáp lễ, ông ta hiểu rõ vị hoàng phi nương nương này của Tấn quốc, cực kì trọng yếu ở trong lòng Lục Thất, nếu không Lục Thất sẽ không giới thiệu trịnh trọng như vậy.

Lục Thất trịnh trọng giới thiệu và để hoàng phi Vân Khê gọi ông ta là ngũ thúc, đó là mang ý nghĩa rất sâu, Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc tương đương với đại quản gia Lục thị, Lục Thất chính là đang bảo với Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc, địa vị và quyền lực của hoàng phi Vân Khê là chân thật đấy, là nữ chủ nhân quan trọng thứ hai gần với vương hậu, Qúy ngũ thúcQuý Ngũ thúc thân là đại quản gia đương nhiên phải nghe theo mệnh lệnh của nữ chủ nhân.

Sáng sớm hôm sau, Vân Khê lưu luyến không rời tiễn Lục Thất rời đi, đêm qua nàng cùng Lục Thất dịu dàng ở cùng một chỗ, lúc thì nói đến chuyện ở Hải Châu, lúc thì im lặng ôm chặt dịu dàng ôn nhu, cuối cùng nàng ngủ ở trong lòng Lục Thất, hai vợ chồng còn chưa viên phòng, Lục Thất nói, muốn để nàng đợi một hai năm nữa, đợi hắn có thể cho nàng một mảng đất để an cư.

Lục Thất buông xuống tơ tình quấn chân, bình tĩnh lại tâm tư bắt đầu con đường tuần phủ, hắn từ Tuyền Châu chạy thẳng đến Cán Châu, trên dọc đường đi cũng không dừng lại ở Đinh Châu, Đinh Châu hắn đã cho chuyển vào hơn năm vạn dân chúng, điều kiện là năm năm không cần nộp thuế.

Yên lặng đến Cán Châu, Lục Thất bắt đầu công việc tuần phủ buồn tẻ, hắn trước tiên gặp Trương Kích và các tướng soái cao cấp của Cán Châu, sau khi tuần phủ quân chính và dân sinh ở các nơi Cán Châu, lưu lại mười năm ngày mới đi về Sâm Châu, ở Sâm Châu thoải mái rất nhiều, chủ cần tuần phủ trị chính.

Sau Sâm Châu là đến Hành Châu, Lục Thất ở Hành Châu tuần phủ sáu ngày, cố ý ở Trà Lăng phủ lâu hơn một chút, Trà Lăng phủ chính là đất phong cho con trai của Vinh Khánh Nhi, đã có Khánh Phủ Sứ quản lí, mặt khác bởi vì tiếp giáp với Cát Châu của Ngụy quốc, cho nên biên cảnh phía đông Trà Lăng phủ đồn trú hai vạn quân lực thuộc quản lí của Trương Kích.

Tuần phủ xong Hành Châu, Lục Thất lại đi Vĩnh Châu, gặp được Từ Minh đại soái Tĩnh Giang quân phủ. Từ Minh cũng không có thay đổi gì, gặp Lục Thất sau khi cung kính bái kiến, liền coi Lục Thất như là huynh đệ, tự nhiên ở cùng một chỗ nói chuyện, uống rượu.

Lục Thất đối với việc Từ Minh trị quân và bố phòng cực kì hài lòng, lúc đầu hắn dùng Từ Minh trông coi quân sự phía tây nam quốc vực, chủ yếu là xuất phát từ lòng trung thành tận tâm tận lực mà cân nhắc, mà tài năng quân sự của Từ Minh hắn cũng thấy không tốt, dũng tướng thường hay khuyết thiếu vũ lược, nhưng Từ Minh trị quân cũng là nghiêm cẩn thông minh, đối với tình trạng quân lực thuộc mình quản lí cũng coi như nắm chặt, tuyệt đối là một vị tướng tài khó có được.

Lục Thất vui mừng, lưu lại mười ngày ở Vĩnh Châu, mười ngày sau, mới rời khỏi Vĩnh Châu tiếp tục tuần phủ đi các châu phía tây nam, mà Từ Minh cũng đi cùng với hắn tuần phủ, Từ Minh là thường đi tuần các nơi đóng quân, huống hồ làm việc nhanh gọn dứt khoát, đã chém đầu một trăm ba mươi bảy quan tướng phạm quân pháp, hơn phân nửa là phạm tội gây tai họa cho địa phương.

Mười mấy châu vực ở tây nam, lại thêm tuần phủ biên quân, cũng khiến cho Lục Thất tuần phủ lâu hơn hai tháng, mà ở Nam Việt nơi đó, hiện giờ đã thật sự thành lập nên Nam Hải Minh Vương cát cứ chính quyền, ý tứ của Từ Minh là, tâng bốc thổi phồng Nam Việt cát cứ trước, y cho rằng mức độ quy trị của Sở địa vẫn là không đủ, nếu như đại quân tấn công Nam Việt, có khả năng sẽ khiến thế lực cũ của Sở địa gây sóng gió.

Lục Thất cũng không có tính toán nhanh chóng tấn công chiếm Nam Việt, ưu thế của địa lý Nam Việt chủ yếu là dựa vào biển, có thể nhận được lợi ích của việc buôn bán trên biển và hải sản, mà hiện giờ Tấn quốc cũng không thiếu những cái đó, mặt khác trên góc độ mưu lược quân sự, Nam Việt nơi đó mâu thuẫn nội bộ rất nghiêm trọng, hắn chỉ cần kiên nhẫn đợi, Nam Việt thế nào cũng sẽ bùng nổ một lần xung đột nội chiến.Mùa xuân đã sớm đến rồi, Lục Thất ở trong làn gió ấm áp xuất phát về phương bắc, một đường tuần phủ đến quân phủ Đàm Tây của Lãng Châu, gặp được Cố tướng quân gừng càng già càng cay, và Trình Diễm một trận chiến có tình hữu nghị sâu sắc, Trình Diễm vẫn luôn đi theo Cố tướng quân, bị Lục Thất bổ nhiệm làm Chuyển Vận Sứ quân phủ Đàm Tây.

Gặp mặt, hai bên trong lúc cảm khái thân thiết không ngừng, nhất là Trình Diễm càng cảm kích Lục Thất, người thân của anh ta ở Giang Ninh được Lục Thất sớm âm thầm cứu ra, trực tiếp đưa đến Lãng Châu định cư, Lục Thất thân là Tấn Vương, vẫn luôn cho phép người nhà quan tướng đi theo, từ trước đến giờ chưa làm qua thủ đoạn con tin gì.

Sau khi bãi tiệc rượu ở trong quân, Lục Thất đi đến nhà Trình Diễm ở trong thị trấn nghỉ ngơi, Đàm Tây quân phủ chính là được bố trí ở huyện Đào Nguyên, quân lực độ lượng đóng quân, khiến cho Lãng Châu, một nửa Đàm Châu, Lễ Châu, Thần Châu, Khê Châu và những nơi khác đều tràn đầy sinh khí, quân phủ Đàm Tây cũng thực hành đồn điền, nơi nơi đều có thể thấy được cảnh quân lực chuyển điền làm nông, quân lực đồn trú, đang sáng tạo ra cảnh tượng phồn vinh một phương.

Đèn hoa mới treo, Lục Thất và Trình Diễm ngồi ở trong viện, nhàn nhã uống trà thả lỏng cả tinh thần và thể xác, Lục Thất từ lúc tuần phủ đến nay vẫn luôn mệt mỏi, là một loại mệt mỏi ở trong lòng, không ngừng phải bày ra vẻ mặt mỉn cười ung dung của bậc đế vương, nói những lời mà chính mình cũng thấy nhàm chán, hắn có thể kiên trì đến nay, thật sự là cũng không dễ dàng gì.

- Trình đại ca, huynh là Chuyển Vận Sứ ở nơi này, cảm thấy thế nào?
Lục Thất dựa lưng vào ghế trúc, có chút lười nhác hỏi.

- Từ lúc làm Chuyển Vận Sứ Đàm Tây quân phủ, vẫn luôn rất bề bộn nhiều việc, tuy nhiên lại là rất phong phú, chủ thượng hỏi vậy, có thâm ý gì không?
Trình Diễm trực tiếp nói trắng ra.

- Ta đang suy nghĩ, Trình đại ca đã từng là Trung Lang Tướng kinh quân, cho nên có lòng muốn điều đại ca đi Phúc Châu làm đại tướng quân, Tấn quốc có rất nhiều thể chế vẫn còn chưa có hoàn thiện, một trong số đó chính là cơ cấu tổ chức của kinh quân.
Lục Thất hòa nhã nói.

Trình Diễm im lặng, qua một lúc mới nói:
- Chủ thượng, thần có thể không đi kinh thành không?

- Sao vậy, huynh không muốn làm thống soái kinh quân.Lục Thất ôn hòa hỏi.

Trình Diễm gật đầu, nhã nhặn nói:
- Làm kinh quân, quá đơn điệu.

Lục Thất nghe xong gật đầu, nói:
- Đại ca đã không muốn làm kinh quân, vậy bỏ đi.

- Thần tạ ơn chủ thượng tín nhiệm.
Trình Diễm chân thành đáp lại.

Lục Thất mỉn cười, ôn hòa nói:
- Đại ca nếu đã nguyện ý bận rộn, vậy có thể bận thêm mấy phần nữa không?

- Xin chủ thượng nói rõ.
Trình Diễm cung kính nói.

- Ta cần phải nhanh chóng xây dựng chế độ một số quân đoàn tinh nhuệ, ở Hàng Châu ta đã xây dựng chế độ Ba Lăng quân, ở Mục Châu cơ cấu tổ chức Võ Bình quân, ở Vĩnh Châu ta xây dựng Sư Đà quân, ta muốn ở nơi này cũng cơ cấu tổ chức một cái.
Lục Thất bình thản nói.

- Ý tứ của chủ thượng, là muốn theo xu thế, dùng tốt nhất trang bị và tướng sĩ, tạo ra một đội quân tinh nhuệ thiện chiến.
Trình Diễm nghiêm mặt nói.

- Đúng vậy, ta cần phải làm nhanh chóng, mới có thể đối khánh với Chu quốc, ở nơi này tạo ra một đội quân thiện chiến tinh nhuệ, ngày sau có thể đi Kinh Châu, hoặc là trở thành quân tiên phong tấn công Ngụy quốc, đạo quân ô hợp của quân lực Tấn quốc rất nhiều, cái gọi là binh bại như núi đổ, ta cần phải có một số quân lực tinh nhuệ không dễ chiến bại, dùng để ổn định toàn thể quân tâm Tấn quốc.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Ý tưởng của chủ thượng là chính xác, quân lực tinh nhuệ chỉ cần không đại bại, như vậy đám quân lực ô hợp, liền sẽ đưa đến tác dụng ổn định kinh sợ địa phương, nguy cơ lớn nhất của Tấn quốc hiện giờ không phải là họa ngoại xâm, mà là tai họa ngầm tạo phản ẩn núp ở địa phương và trong quân.

Lục Thất gật đầu, hòa nhã nói:
- Đại ca cũng là nhìn rõ được.

- Thần thân là Chuyển Vận Sứ của Sở địa, đương nhiên có thể cảm thụ và nhận biết chỗ không ổn định tồn tại, hiện giờ hàng binh Sở địa sở dĩ không có phát sinh bất ngờ làm phản, một là Tấn quốc cấp cho đãi ngộ tốt, hai chính là khinh sợ lẫn nhau không dám dẫn đầu làm liều, mà một khi chỗ nào đó xuất hiện binh biến, vậy liền có khả năng khơi ra binh biến ở càng nhiều chỗ.
Trình Diễm nghiêm nghị giải thích.

Quyển 4 - Chương 160: Trị sở

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cũng biết việc quy trị của đất Sở so với đất Mân và đất Việt càng khó khăn hơn, cho nên ta mới không có tấn công Nam Việt, quân lực Sở Địa nếu là tấn công Nam Việt, không chỉ khiến cho Sở Địa xuất hiện khả năng tạo phản, chính là quân lực tấn công cũng không khống chế được dễ tan tác hoặc phản chiến.

- Chủ thượng minh giám.
Trình Diễm đáp lời nói.

Lục Thất mỉn cười nói:
- Đại ca đi theo Cố tướng quân cũng coi như là rất lâu rồi, hẳn là học được rất nhiều đạo trị quân, hiện giờ có thể tự tin đào tạo được quân tinh nhuệ?

- Chủ thượng nếu là dùng thần, thần tin tưởng bản thân mình có thể đảm nhiệm.
Trình Diễm cung kính trả lời.

- Vậy rất tốt, ngày mai ta sẽ nói chuyện với Cố tướng quân, lựa chọn ba vạn quân lực cho ngươi xây dựng Võ Lăng quân.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Thần tạ ơn chủ thượng trọng dụng.
Trình Diễm cung kính hành quân lễ.

- Để đại ca làm Chuyển Vận Sứ quân phủ, mới là trọng dụng lớn nhất, ngồi xuống đi.
Lục Thất bình thản nói.

Trình Diễm ngồi xuống, cung kính nói:
- So với chức Chuyển Vận Sứ, thần càng mong muốn có thể dẫn quân chinh chiến hơn.

Lục Thất cười, ôn hòa nói:
- Về sau sẽ có đại chiến, chính là coi như không tranh chấp với các nước xung quanh, cũng sẽ tấn công Bá Thục.

- Chủ thượng có lòng tấn công chiếm đoạt Bá Thục?
Trình Diễm kinh ngạc hỏi.

- Đoạt được Ba Thục, mới có thể càng có thực lực tranh chấp với Chu quốc, hiện giờ Tấn quốc và Ba Thục tiếp giáp nhau, hẳn là ở phía trước Chu quốc, nắm được Ba Thục, tuy nhiên thời gian tới là không thành.
Lục Thất bình thản nói.

Trình Diễm gật đầu, do dự một chút, hỏi:
- Chủ thượng, ngày sau sẽ xuất binh diệt Đường sao?

- Là không xuất binh diệt Đường, chỉ có thể dựa theo biến số mà định, trước mắt ta là theo huynh hướng không xuất binh, chính là xuất binh, ta cũng sẽ lựa chọn sách lược tằm ăn rỗi, trước tiến quân chiếm Trì Châu, tiến tới Tuyên Châu, cuối cùng là bức Đường chủ quy hàng.
Lục Thất thản nhiên nói.




Trình Diễm im lặng gật đầu, Lục Thất nghiêng đầu nhìn anh ta, lại nói:
- Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không giết cả tộc Đường chủ, ngược lại sẽ tứ phong cho thái tử Đường quốc làm chủ vùng Giang Ninh, ta đã từng đáp ứng với Vu Hoa tướng quân, ngày sau tứ phong thái tử Đường quốc làm Đường hoàng, đất phong là Giang Ninh, để Đường quốc lấy hình thức phong quốc truyền thừa đi thừa đi xuống.

Trình Diễm ngẩn nguời, một lúc sau mới nói:
- Lấy hình thức phong quốc để Đường quốc truyền thừa, sẽ không một loại tai họa ngầm chứ

- Nếu Tấn quốc đủ cường mạnh, vậy liền sẽ không có tai họa ngầm nào cả, mà ta cũng không nghĩ lưu một cái ác danh giết vua.
Lục Thất trả lời nói.

Trình Diễm im lặng gật đầu, qua một lát sau, Lục Thất lại hỏi
- Đại ca, huynh nói thái tử của Sở quốc, ta có nên đối xử tử tế hay không, cũng cho phong vương.

Trình Diễm giật mình, nghĩ môt lúc trả lời:
- Thần cho rằng khôngcần phải đối xử tử tế, thái tử Sở quốc là bị bắt được, mà Sở vương cũng đã bỏ mình trong chiến trận, có thể nói là đã kết thâm cừu, ngoài ra thần nghe nói thái tử Sở quốc là người tương đối có danh tiếng đức hạnh tài năng nếu là nhận được đối xử tế như Việt vương vậy, chỉ sợ sẽ không sống yên ổn.

Lục Thất im lặng gật đầu, Trình Diễm lại nói:
- Mặt khác Sở quốc và Việt quốc không giống nhau, Sở quốc dù sao đã từng là một quốc gia cường thế hùng mạnh, ở trong tâm có một loại khí phách không cam lòng, huống hồ dân Sở vẫn luôn sùng bái tổ tông của bọn họ Hạng Vũ, cho nên rất nhiều người thượng võ cương liệt.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Dân Sở cương liệt, cho nên mới rất khó quy trị, tuy nhiên cha mẹ sinh con, mỗi người mỗi tính, nếu muốn để người Sở nhanh chóng hàng thuận, chính là phải để toàn tộc Sở vương có biểu tượng quy thuận.

- Chủ thượng là muốn lực chọn đứa con khác của Sở vương để tứ phong?
Trình Diễm trả lời hỏi lại.- Đúng vậy, cả tộc Sở vương hiện giờ đều bị áp giải tại Kinh Châu, mà Kinh Vương Cao thị, ta đã phong ở huyện Tương Nguyên Tuyền Châu, cải phong làm Tương Vương, cũng để một số tộc nhân Cao thị đi Phúc Châu làm quan, hiện giờ ta nghĩ phong một đứa con của Sở vương đã chết làm Sở vương, cũng chọn một số tộc nhân Mã thị đi Phúc Châu làm quan, cửu tự của Tấn quốc cần rất nhiều quan viên.
Lục Thất bình thản nói.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Chủ thượng có quyết định, thần không nhiều lời nữa.

Lục Thất trầm lặng, qua một lúc, thản nhiên nói:
- Có chuyện ác, đại ca có thể làm vì ta không?

- Chủ thượng có việc cứ việc phân phó, thần vâng theo.

Trình Diễm nghiêm sắc mặt nói.

- Chuyện này ta không nghĩ phân cho huynh, huynh có thể từ chối.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Chủ thượng mời nói.
Trình Diễm cung kính nói.

- Ta nghĩ để huynh làm Tuyên Phủ Sứ đi kinh châu, hỏi thái tử Sở quốc có nguyện ý tiếp nhận tứ phong của Tấn quốc không, nếu như bị cự tuyệt, huynh liền chọn con thứ sáu của Sở vương phong làm Sở Vương, thái tử Sở quốc và các đứa con khác của Sở vương phong làm phủ hầu, đồng thời tuyên cáo sĩ đồ tộc Sở vương có tài năng có thể đi Phúc Châu thi làm quan, về sau huynh âm thầm ám sát Sở vương được phong, sau đó lại chọn con trai thứ mười hai của Sở Vương tứ phong.
Lục Thất bình thản nói.

Trình Diễm nghe xong kinh ngạc, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại nói:
- Ý tứ của chủ thượng, là muốn tạo thành một loại hiện tượng nội đấu gà nhà đá nhau, giá họa cho thái tử Sở quốc.

- Đúng vậy, nhưng ta sẽ không mượn cơ hội đổ tội giết chết thái tử Sở quốc, chỉ muốn tạo ra biểu hiện giả dối huynh đệ nội chiến,ta cần phải phá hủy hình tượng của thái tử Sở quốc, khiến người Sở sau khi nghe nói lâm vào đau khổ thất vọng.
Lục Thất bình thản nói.

Trình Diễm gật đầu, hành lễ nói:
- Thần nguyện phân ưu vì chủ thượng.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Chuyện ta không muốn để các tướng sĩ Kinh Châu biết, Quan Xung cũng làm không tốt những việc này, Thanh Văn ở cung đình, ta không muốn nàng ta lây nhiễm những loại âm mưu này.

Trình Diễm gật đầu, hỏi:
- Chủ thượng, nếu là thái tử Sở quốc tiếp nhận tứ phong, kia nên làm như thế nào?
- Vậy chính là đơn giản, vậy tất cả có thể tứ phong bình thường, ta cần chính là hình tượng tộc Sở vương thần phục.
Lục Thất thản nhiên nói.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Tuy nhiên thái tử Sở quốc tám phần là sẽ cự tuyệt, bởi vì thời gian trước ta đã sai người đi thuyết phục, tên kia lại là thái độ thấy chết không sờn, rất cường ngạch.

Trịnh Diễm gật đầu, nói:
- Thần minh bạch.

Lục Thất cười, bình thản nói:
- Ta cũng không giấu giếm đại ca, ta thiện ý đối xử tốt với tộc Sở vương, có một nửa là vì ngày sau thuận lợi tấn công Ba Thục, mà đối xử tử tế với Kinh vương, lại là vì hứa hẹn trước đây.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Chủ thượng là dùng dụ dỗ, trước làm suy yếu ý chí chiến đấu liều mạng của Ba Thục Hán quốc

Lục Thất gật đầu nói:
- Ba Thục nơi đó, ngày sau sẽ là mấu chốt để tranh chấp với Chu quốc, nắm được Ba Thục, Tấn quốc mới có thể chân chính chống lại Chu quốc, từ xưa đến nay, vẫn luôn là trạng thái phía bắc thống trị phía nam, chúng ta không thể không thừa nhận, chiến lực của người phía bắc vẫn luôn là lớn mạnh hơn Đại Giang Lĩnh Nam.

- Đó là sự thật, hoàn cảnh sinh tồn của người phương bắc nhiều nguy hiểm, hằng năm đều bị dị tộc quấy nhiễu, muốn sinh tồn chỉ có thể thượng võ dũng mãnh gan dạ, mà phía nam đất lành sung túc giàu có, thích hợp sinh sống, làm cho nên người phương nam không thích tranh đấu, chỉ thích vui vẻ làm ruộng buôn bán, cho nên vừa có chiến sự, người phương nam càng mong muốn bỏ ra tài lực để mua bình an,.
Trình Diễm bình thản đáp lời.

Lục Thất gật đầu, thản nhiên nói:
- Chu quốc vẫn luôn tranh chấp với dị tộc phương Bắc, nghe nói Yến quốc là một nước rất hùng mạnh, lãnh thổ cũng có hơn mấy chục châu.

- Tình hình của Yến quốc thần biết được không nhiều, chỉ biết sau khi Đại Đường diệt vong, trung nguyên phương bắc một mảnh hỗn loạn, đặc biệt là vùng Hà Đông Hà Bắc chiến loạn không ngừng, Yến quốc chính là trải qua rất nhiều chiến loạn về sau, được người Khiết Đan ủng hộ thành lập nước phụ thuộc, tuy nhiên sau này hoàng đế Yến quốc thừa dịp một lần người Khiết Đan nội chiến, mà thừa cơ quật khởi mở mang bờ cõi,theo thần được biết, Yến quốc cường thế quật khởi, có quan hệ rất lớn với Giang Âm quân.
Trình Diễm đáp lại nói.

Lục Thất ngây người, bình thản nói:
- Giang Âm quân buôn bán trên biển, trợ giúp lương thực cho Yến quốc, có lương thực, khiến cho Yến quốc có cơ sở thu dụng loạn dân Trung Nguyên, nuôi dưỡng trọng binh.

- Đúng là có chuyện như vậy, Đường quốc thiếu muối và sắt, mà lại còn đối địch với Chu quốc nữa, cho nên Giang Âm quân thông thương với Yến quốc thời gian rất dài.
Trình Diễm gật đầu nói.

Lục Thất cười, thản nhiên nói:
- Giang Âm quân sở dĩ nguyện ý thông thương với Yến quốc, lợi ích về muối là một mặt, chủ yếu nhất là cần vật liệu gỗ của Yến quốc để đóng thuyền lớn, phương bắc nhiều rừng gỗ lớn, mới là nguyên liệu đóng thuyền tốt nhất

- Nếu là gỗ lớn lấy từ Yến quốc, kia rất khó vận chuyển về Giang Âm.
Trình Diễm nghi ngờ nói, anh ta cảm thấy quá xa xôi, mất nhiều hơn được.

- Giang Âm quân, có xưởng đóng thuyền ở nước Tân La, hiện giờ thuyền biển của Giang Âm quân, đa số là xuất xứ từ Tân La quốc.
Lục Thất điềm tĩnh trả lời.

- Tân La quốc, thần là biết đến, là một quốc gia trên đảo ở biển phía bắc, nói như vậy, Giang Âm Trương thị và Tân La quốc có quan hệ gì?
Trình Diễm kinh ngạc hỏi.

- Trương thị và Tân La quốc chỉ là có quan hệ thông thương, Trương thị cũng từng nghĩ chiếm cứ quần đảo ở Bắc Hải, nhưng lo lắng rất khó có thể đứng ổn, người của đảo kia không phải dễ dàng mà chinh phục được, nếu là nảy sinh chiến tranh với dị tộc, Giang Âm Trương thị rất có khả năng sẽ tổn thất nghiêm trọng, Giang Âm Trương thị càng coi trọng đất tổ Thường Châu hơn.
Lục Thất trả lời.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Thường Châu là một nơi thích hợp để sinh sống, đi tranh giành đất với dị tộc đúng là mất nhiều hơn được, nếu là tổn thất lớn, chỉ sợ Giang Âm nơi đó cũng không giữ được.

Lục Thất cười, đột nhiên hòa nhã nói:
- Nhưng ta lại là muốn chiếm cứ cái đảo kia, đưa về nhập vào lãnh thổ Tấn quốc.

Trình Diễm giật mình, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Chủ thượng nếu là nhòm ngó trung nguyên và phương bắc, nơi đó có thể trở thành một ván cầu để đột kích trên biển.

Lục Thất mỉn cười, lười nhác nói:
- Kia có lẽ là chuyện của mấy năm sau, cũng có lẽ chỉ là chuyện không tưởng.

Quyển 4 - Chương 161: Luận bàn quốc sách

Trình Diễm nghiêm mặt nói:
- Điều chủ thượng suy nghĩ là có khả năng, nếu là thủy quân của Tấn quốc trên biển hùng mạnh, hoàn toàn có thể chở đại quân chiếm Tân La đảo, về sau có thể hình thành một loại trạng thái có khả năng liên hợp với Yến quốc ,liền có thể càng nhiều quân lực kiềm chế Chu quốc, khiến cho lực tấn công của Chu quốc đối với phía nam không đủ, đồng thời cũng có lợi cho quân lực Kinh Châu tấn công và chiếm cứ Ba Thục.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Ý tưởng là tốt, chỉ là Tân La quốc vị tất đã dễ dàng chiếm được, mà quân lực Tấn quốc có thể thích ứng bắc chinh hay không, mới là vấn đề lớn nhất.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Phương bắc rét mướt, có thể tấn công vào mùa hạ, chủ yếu là quy trị không dễ, dù sao cũng là dị tộc, so không được với những nơi đã từng là thiên hạ của Đại Đường đế quốc.

Lục Thất gật đầu, hòa nhã nói:
- Thời kì của triều Tùy và triều Đường đều đã tiến công Tân La đảo quốc, kết quả đều không có thành công chiếm được, đặc biệt là triều nhà Tùy kết quả là thảm nhất, tạo thành một nguyên nhân mất nước.

- Lúc đó vì sao không thể thành công, nguyên nhân lớn nhất hẳn là thủy quân trên biển không mạnh, đặc biệt là triều Tùy, phải từ đường bộ vượt qua lộ trình rất lớn mới có thể tấn công Tân La, nếu là có thuyền biển một lần chở được mười vạn quân, lại trang bị vũ khí tốt nhất, nắm được cái Tân La quốc kia cũng không phải là rất khó.
Trình Diễm nói.

Lục Thất mỉn cười, hơi lắc đầu nói:
- Quân mặc giáp của Tấn quốc cũng chiếm một nửa, ta cũng là không dám vì một đảo quốc phương bắc mà điều đi mười vạn quân mặc giáp, chỉ có đợi thêm mấy năm nữa.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thât lại nói:
- Lần này ta đi tuần, ở Quân Khí giám Cán Châu nhìn thấy một số vũ khí mới sắc bén, trong đó có một loại xe thần nỏ ta rất xem trọng, phân làm hai loại, một loại là băn ra mũi tên lớn, một loại là khuôn lớn xếp thành dãy nỏ, một lần có thể bắn ra một trăm mũi tên nỏ, ta đã bảo chế tạo số lượng lớn.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Vũ khí sắc bén là một trong những mấu chốt nâng cao lực chiến đấu, tuy nhiên rất khó để dùng rộng rãi, chủ yếu là quá tiêu hao tài lực, thần nghe nói Giang Âm quân sở trường dùng hỏa công, cũng có thể phát triển nhiều một số vũ khí sử dụng lửa để công thành.



Lục Thất lắc đầu nói:
- Phát triển hỏa khí càng khó, kia cần phải có một loại dầu hỏa, các vùng của Tấn quốc lại không có nơi nào sản xuất dầu hỏa, Giang Âm quân đều là mua từ hải ngoại về.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất ôn hòa nói:
- Hiện giờ vũ khí dùng tốt nhất vẫn là cung tiễn, chi phí chế tạo mũi tên không lớn, Tấn quốc ở khắp nơi đều có thể tìm được nguyên liệu, mà dầu hỏa, chỉ có thể dành cho thủy quân tiêu dùng.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất suy nghĩ một lúc, lại nói:
- Ở phía Tây Bắc của Chu quốc có một Hạ quốc, là người Đảng Hạng thành lập nên, nghe nói cũng là mối uy hiếp rất lớn đối với Chu quốc.

- Chủ thượng nói đến là Hạ quốc, lập quốc cũng phải mười năm rồi, vốn là người Đảng Hạng thần phục Chu quốc, tuy nhiên vì phía Đông Bắc có Yến quốc quấy nhiễu, phía tây nam lại có Hán quốc Ba Thục nhòm ngó, cho nên Chu quốc đối với người Đảng Hạng vẫn luôn thực hiện chính sách dụ dỗ lung lạc, hiện giờ người Đảng Hạng lại chống lại thành lập nên Hạ quốc, Chu quốc có thể nói là bôn bề đều là địch.
Trình Diễm nhã nhặn nói.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Chính là coi như bốn bề đều là địch, Chu quốc cũng là nước lớn mạnh nhất.

- Đó là sự thật, chủ yếu là Đường quốc nhiều năm vẫn luôn không dám quấy nhiễu Chu quốc, thậm chí còn không ngừng cống nạp cung phụng Chu quốc để cầu an bình, khiến cho Chu quốc có cơ hội khiến Giang Hoài trở thành vùng đất lương thực quan trọng.
Trình Diễm trả lời nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Từ lúc Ngụy quốc thành lập đến nay, Chu quốc lại vẫn luôn không cưỡng bức Đường hoàng, cũng không biết xuất phát từ nguyên nhân nà nào?- Thần cho rằng, Chu quốc có khả năng phán đoán nhầm thế cục của Đại Giang Lĩnh Nam, chủ thượng là muốn Chu quốc và Ngụy quốc làm sách lược bình phong che chở, mà Chu quốc khả năng là cũng không muốn Đường quốc bị diệt, Chu quốc hiện giờ, hẳn là rất khó để lấy đại quân nam tiến, hoặc là không nghĩ mạo hiểm điều đại quân đến phía nam.
Trình Diễm nói ra suy nghĩ của bản thân.

Lục Thất gật đầu, cười nhạt nói:
- Đúng là có khả năng đấy, ta sợ Chu quốc tấn công mà khiến cho Đường quốc và Ngụy quốc tồn tại, mà Chu quốc lại là lo ngại Đường quôc bị diệt, khiến cho Đại Giang Lĩnh Nam thống nhất.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất lại điềm tĩnh nói:
- Hiểu biết của ta với Chu quốc vẫn là quá ít, theo tù binh chỗ đó cũng chỉ có thể biết được chuyện của Giang Hoài, trên thực tế, quân Chu tấn công Tấn quốc, đều là mộ binh ở vùng Giang Hoài, chân chính bắc quân của Chu quốc, cũng không có được điều đến phía nam.

- Chủ thượng không có cử thám tử đi Chu quốc sao?
Trình Diễm hỏi.

- Kinh Châu chỗ đó, vốn cũng có thám tử ẩn náu ở Chu quốc, nhưng đều không có tiến về phía bắc, thám tử rất khó xâm nhập phương bắc, chính là có thể xâm nhập vào, ta cũng không muốn rút dây động rừng khiến cho Đường quốc nghi kị, nếu là thám tử bị bắt, ngược lại khiến cho Chu quốc nắm được đằng chuôi, hiện giờ Chu quốc muốn biết sự tình của Tấn quốc, cũng là rất khó làm được.
Lục Thất cười nhạt nói.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Ta hiện tại cảm thấy hứng thú không phải là Chu quốc, mà là Hán quốc ở Ba Thục nơi đó, đối với Chu quốc, trong vài năm tới ta không có khả năng chủ động tấn công.

Trình Diễm do dự một chút, nói:
- Chủ thượng, thần cảm thấy, chỉ sợ Hán quốc cũng có ý đồ tấn công chúng ta.

Lục Thất ngớ ra như có điều suy nghĩ,qua một lúc mới gật đầu nói:
- Là có khả năng đó, Tấn quốc mới chiếm đất Sở chưa lâu, chỗ đứng chưa ổn định, Hán quốc hẳn là sẽ có ý tưởng đánh úp đoạt đất Sở , tuy nhiên quân lực của Hán quốc hẳn là không đủ để tiến quân đoạt đất Sở.

Trình Diễm chần chừ một chút muốn nói lại thôi, Lục Thất nhìn thấy mỉm cười nói:- Huynh cùng ta, còn có lời nào không thể nói ra được chứ.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Ý tưởng này của thần có chút không hợp lẽ thường, chính là Hán quốc có khả năng mượn quân lực của dị tộc hay không.

Lục Thất nghe xong yên lặng, gật đầu nói:
- Đương nhiên là có khả năng đó, Hán quốc và thổ phiên phía tây giáp nhau, thậm chí có thể cùng người Đảng Hạ lập thành liên minh.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Hóa ra chủ thượng đã nghĩ qua, Hán quốc có khả năng liên minh với Hạ quốc.

- Hạ quốc và Hán quốc nếu đã đều đối mặt với sự cường thế của Chu quốc, tự nhiên sẽ dễ dàng liên minh, tuy nhiên coi như là liên minh, cũng sẽ đề phòng lẫn nhau, cho nên khả năng binh lính Hạ quốc tiến vào địa vực Hán quốc, hẳn là chỉ có ngũ thành.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

Trình Diễm gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Coi như là hai bên đề phòng lẫn nhau, nếu như là có lợi ích cực kì to lớn có thể giành được, Hán quốc vẫn là bằng lòng dẫn sói vào nhà, Tấn quốc hiện giờ chiếm cứ Kinh Châu, đối với Hán quốc mà nói, sự uy hiếp cũng không thua gì Chu quốc.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Đó là sự thật, Kinh Châu hiện giờ có Tấn quốc đứng đằng sau chống đỡ, đã không còn là cái Kinh quốc kia nhất định phải dựa vào Hán quốc.

Lục Thất gật đầu, điềm tĩnh nói:
- Trước mắt, chúng ta chỉ có thể lấy phòng thủ làm chủ, có thể đợi đến khi Hán quốc động thủ trước, kéo dài thời gian một chút, đối với Tấn quốc càng có lợi.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Trước mắt đúng là không thích hợp nảy sinh khai chiến trước, dễ dàng khiến cho quân tâm đất Sở mâu thuẫn.

Lục Thất đầu dựa vào lưng ghế, ôn hòa nói:
- Nguyên quán của đại ca là ở đâu vậy?

- Nguyên quán của thần ở huyện Đồng Lăng, tiên phụ là tướng quân Thiên Ngư Vệ của Đường quốc đời trước, cho nên thần mới trở thành Đường quốc kinh quân.
Trình Diễm trả lời, chủ đề của hai người chuyển sang chuyện nhà.


Ngày hôm sau, Trình Diễm dẫn theo trăm tên cận vệ đi Kinh Châu, mà Lục Thất lại đi cùng Cố tướng quân nói chuyện sâu sắc một hồi, để Cố tướng quân bắt đầu bố cục đề phòng khả năng Hán quốc đột kích, cũng trao quyền cho Cố tướng quân, có thể đặt bố cục tùy cơ ứng biến dụ địch sa bẫy.

Gặp Cố tướng quân, Lục Thất bắt đầu tuần phủ quân chính các nơi, đặt biệt đi tới vùng giao giới với Hán quốc để xem, giao giới của hai nước là phía tây bắc của Khê Châu và Di Châu, chính là vùng Ô Giang, địa phương năm đó Hạng Vũ bại trận tự sát, Lục Thất lại là không có cách nào đi xem thử, nơi đó là thuộc địa vực Hán quốc.

Lục Thất ở vùng quốc vực Đàm Châu tuần phủ mười ngày, Trình Diễm có tin tức hồi âm, đã hoàn thành việc Lục Thất dặn dò, cái tên thái tử Sở quốc kia quả nhiên không chịu nhận tứ phong, Trình Diễm chọn con trai thứ sáu của Sở vương, sau khi rời đi, để một thuộc hạ mai phục, tìm cơ hội ở ban đêm ba ngày sau giết chết con trai thứ sáu của Sở vương, sau đó Trình Diễm kinh hoàng cực điểm đi xem, lại chọn con trai thứ mười hai của Sở vương, đồng thời dẫn người đến bảo vệ.

Lục Thất sở dĩ để Trình Diễm làm việc này, chủ yếu là không muốn Quan Xung và các tướng lĩnh trong quân biết, kia sẽ làm ảnh hướng đến hình tượng chính diện của hắn, mà Trình Diễm trước đây đã từng ám sát Hành Quân Tư Mã của Giang Âm quân, rõ ràng là một nhân vật biết làm việc biến báo, không kiêng kỵ âm mưu thủ đoạn.

Lục Thất hồi lệnh lại cho Trình Diễm, để anh ta dẫn người trong tộc Sở vương không được tứ phong, trở về Lãnh Châu, Trình Diễm nhận lệnh chấp hành, ở Lãng Châu, Lục Thất tự mình khảo sát tộc nhân Sở vương, lựa chọn ra ba mươi tư người đưa đến Phúc Châu làm quan, còn lại đều phái trở về Kinh Châu, đi hỗn độn sống cùng một chỗ với tân Sở vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau