KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 526 - Chương 530

Quyển 4 - Chương 152: Ngư tú hoa

Ngư Hoa Hiên vừa đi, Lục Thất liền đi tới trước mặt Ngư Tú Hoa. Ngư Tú Hoa cúi đầu, cụp mắt xuống, tay đặt phía trước, giống như tỳ nữ quy củ.

- Nàng còn chưa về, Tiểu Thanh đã nhắc tới mấy lần rồi. Cô ấy nói nàng còn ở Tô Châu, vẫn không muốn ở cùng người phụ nữ khác.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Nô tỳ ở Tô Châu cũng không có chuyện gì vui, cũng sợ làm phiền người khác.
Ngư Tú Hoa nhỏ giọng đáp.

Hai tay Lục Thất đưa ra đặt lên vai Ngư Tú Hoa. Cơ thể Ngư Tú Hoa bỗng run lên. Lục Thất ôn tồn nói:
- Có phải nàng thấy ta không coi trọng nàng? Không yêu quý nàng?

- Không phải, nô tỳ hầu hạ Chủ thượng là nên mà.
Ngư Tú Hoa hoảng sợ đáp.

- Nàng ở Tô Châu có lẽ biết rất nhiều phụ nữ của ta rồi, xuất thân đều không phải là tiểu thư quan lại. Nàng thấy ta đã bao giờ xem thường họ chưa? Ta ở Mao Sơn rất ít quan tâm đến nàng, đó là vì ta đang lo lắng chuyện của Tô Châu. Không muốn thân cận với nàng bởi vì thân cận rồi nàng rất có thể thừa nhận sự táo bạo của ta. Ta không muốn nổi giận với nàng.
Lục Thất ôn tồn nói.

Ngư Tú Hoa khẽ ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lục Thất, lại cúi xuống, e thẹn nói:
- Nô tỳ không có nghĩ nhiều thế, không trách người.

- Nàng không trách ta về những chuyện đã qua, biết nàng là người thích yên tĩnh, sau này nàng muốn ở đâu cũng được.
Lục Thất ôn tồn nói.

Ngư Tú Hoa lắc đầu, nói:
- Nô tỳ có lẽ giữ chuẩn mực đạo đức, sau này sẽ ở lại Vương phủ Tô Châu.

- Ta nói là sự thật, Tấn Vương ta trong mấy năm qua rất khó định cư ở một chỗ, cho nên khi ta không ở bên, nàng có thể trở về nhà mẹ đẻ. Ta biết nàng không thích nghĩ nhiều, cho nên cũng không ép nàng nhậm chức ở cung vua.
Lục Thất ôn tồn nói.

Ngư Tú Hoa gật đầu, chợt nhỏ giọng hỏi:
- Nhạn Tê Quận Chúa còn ở Thuận Châu chứ?

Lục Thất sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Vẫn ở Thuận Châu, nàng quen Nhạn Tê?

- Nhạn Tê Quận Chúa xem như là chị họ của nô tỳ. Mẫu thân của Nhạn Tê và mẫu thân của nô tỳ là họ hàng. Trước đây nô tỳ ở cùng Nhạn Tê 5, 6 năm.
Ngư Tú Hoa nhỏ giọng đáp.

Lục Thất ồ lên một tiếng gật đầu, mỉm cười nói:
- Không thấy Nhạn Tê nói về nàng?

- Nô tỳ đã gửi thư cho Nhạn Tê, Nhạn Tê căn bản không biết nô tỳ quy thuộc Chủ thượng. Nô tỳ cũng không nói cho Nhạn Tê biết.
Ngư Tú Hoa dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Nàng yên tâm đi, ta tới bên chỗ Nhạn Tê rồi, còn ở bên chỗ Nhạn Tê 6 ngày. Bộ tộc Việt Vương ta cũng đã thả cho về Hàng Châu rồi, nhưng chỉ có thể là hưởng phú quý vinh hoa.

- Thật sao?Ngư Tú Hoa ngầng đầu lên kinh ngạc.

Tay phải Lục Thất vuốt gò má trắng ngần của nàng, ôn hòa nói:
- Là thật, ta đã tiêu diệt Việt quốc là vì sự cấu kết giữa Việt quốc và Chu quốc. Sự uy hiếp của Việt quốc đã không còn nữa, ta cũng không muốn giết chết gia tộc Việt Vương. Nhưng ta đồng ý thả Việt Vương trở về Hàng Châu, một phần là thấy biểu hiện của Nhạn Tê, một phần là vì kiềm chế sự phát triển của Ngư Thị Hàng Châu.

Ngư Tú Hoa sửng sốt, lo lắng nói:
- Chủ thượng vẫn là rất nghi kỵ Ngư Thị.

- Là Ngư Thị Hàng Châu. Ta là Tấn Vương, cần phải sớm áp chế bất cứ nguy cơ tạo phản nào. Ngư Thị Hàng Châu có công lớn, nhưng lại không ngừng tiếp nhận sự quy thuận của thần cũ Việt quốc. Nếu ta để mặc Ngư Thị Hàng Châu phát triển lớn mạnh, cuối cùng dù Ngư Thị Hàng Châu không tạo phản, ta cũng phải diệt trừ. Hiện giờ ta đã áp chế được Ngư Thị Hàng Châu suy yếu rồi. Sau này sẽ không thể xảy ra chuyện chết chóc nữa.
Lục Thất bình thản nói.

Ngư Tú Hoa hiểu ý gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Nàng yên tâm đi, ta là thật lòng tín nhiệm phụ thân của nàng. Giữa ta và phụ thân nàng bây giờ còn là quan hệ vinh suy nhất thể, Tấn quốc còn, phụ thân nàng chính là Quận Công đại quốc tôn quý. Nếu Tấn quốc sụp đổ, phụ thân nàng xem như có đất xưng Vương cũng có thể rơi vào cảnh chiến khổ triền miên. Nếu Tấn quốc tan rã, có lợi nhất không thể là tướng soái Tấn quốc, mà là Ngụy quốc, Đường quốc và Chu quốc. Đặc biệt là Chu quốc là mạnh nhất. Chính là Tấn quốc hiện nay cũng đã ở gần nơi hiểm yếu Đại Giang, và Đường quốc là tấm chắn mới không bị Chu quốc tập kích tiêu diệt.

Ngư Tú Hoa gật đầu lại nhỏ giọng nói:
- Nô tỳ nghe nói, Tấn quốc đã có hơn triệu quân lực, lẽ nào còn không chống đỡ nổi Chu quốc?

Lục Thất nghe xong mỉm cười, ôn tồn nói:
- Tấn quốc mới lập, lòng người còn chưa quy trị. Hơn nữa một triệu quân lực, khả năng chiến đấu lại không bằng Chu quốc. Giả dụ hai trăm nghìn quân lực Chu quốc là hai trăm nghìn lão hổ, một triệu quân lực Tấn quốc đó tương đương với đàn thú một triệu loại khác nhau, có đàn sói, có đàn hổ báo, nhiều nhất là đàn ngựa. Một khi đàn ngựa bị làm cho kinh sợ, thì chỉ biết bỏ chạy.

Ngư Tú Hoa hiểu ý gật đầu, Lục Thất lại thản nhiêm mỉm cười, nói:
- Ta thì tương đương với Mã Vương. Ta còn, một triệu đại quân chính là gót ngựa chót vót. Ta chết, đàn ngựa sẽ tan.

Ngư Tú Hoa gật đầu, bỗng cơ thể bị Lục Thất ôm lấy. Nàng xấu hổ mà trong lòng hoảng sợ, nhưng rất nhanh áp sát vào vòng tay ấm áp. Nàng bỗng có cảm giác vô cùng yên tâm, giống như một chú chim nhỏ bé, tìm được tổ ấm.

*****

Trời sắp về chiều, Lục Thất đã tham gia tiệc rượu tướng soái cao cấp của huyện Nghi Hưng. Quả thực chính là ba mươi nghìn quân đóng ở huyện Nghi Hưng. Trong ba mươi nghìn quân Ngư Hoa Hiên trực thuộc sáu nghìn quân lực, còn 8 chủ soái trực thuộc khác thì ba nghìn tướng sỹ một quân. Mặc dù Ngư Hoa Hiên là đại soái, nhưng lại không có quyền bổ nhiệm và điều chuyên tướng sỹ, chỉ có thể điều động chỉnh đốn quân.Lục Thất dám cưỡi ngựa tới gặp Ngư Hoa Hiên, một là hắn đã tín nhiệm Ngư Hoa Hiên. Ngư Hoa Hiên bắt đầu từ Tô Châu vẫn luôn tận lực phò tá hắn, cũng chấp hành nghiêm ngặt quy của trị quân của hắn. Hai là Ngư Hoa Hiên rất khó hoàn toán nắm được đại quân sở thuộc, bởi vì sự tín nhiệm và nuôi dưỡng của tướng soái các quân đều do quân Quy Đức trực tiếp quản lý, không thể bổ nhiệm và bãi miễn Ngư Hoa Hiên, cũng rất kho thi ân lung lạc quan tướng cống hiến.

Một hồi tiệc rượu vui vẻ, các tướng soái thân cận uống rượu, nói chuyện với Lục Thất, đưa ra các đề tài thảo luận, hiểu thêm về tình hình Tấn quốc hiện tại. Mặt khác cũng không thể tránh khỏi chuyện phải nghe lời oán thán về việc thiếu vũ khí. Ba mươi nghìn quân trực thuộc Ngư Hoa Hiên, mặc giáp cũng được bốn phần. Các tướng soái thống lính quân đương nhiên là oán hận, Lục Thất chỉ có thể nói binh giáp chế tạo không dễ, hiện tại chỉ có thể chế tạo chủ yếu là cung tên, rất nhanh sẽ có lượng lớn cung tế bổ sung tới các quân.

Ban đêm, Lục Thất nghỉ ngơi mang theo men rượu vào phòng của Ngư Hoa Hiên. Ngư Tú Hoa đỡ hắn vào phòng, hầu hắn cởi áo bào. Lục Thất ngồi trên ghế nằm, thoải mái thư giãn cơ thể. Ngư Tú Hoa lấy khăn ướt, nhẹ nhàng lau mặt cho Lục Thất. Lục Thất nhắm mắt lại, thỏa mãn hưởng thụ.

- Tú Hoa, nàng biết không, ngày tháng ta vui nhất là ở huyện Thạch Đại.
Lục Thất mở mắt say lờ đờ, nhìn Ngư Tú Hoa khẽ nói.

- Ừ, nô tỳ nghe Tiểu Thanh nói rồi, nói khi lão gia ở huyện Thạch Đại, vô cùng uy phong, con người cũng tốt vô cùng.
Ngư Tú Hoa dịu dàng đáp.

- Đúng vậy, khi đó ta từ trong quân trở về, nhậm chức Hộ quân huyện úy. Ta vì có thể để gia đình từ nghèo khó trở lên giàu có, ta đã cố gắng rất nhiều. Một Hộ quân huyện úy cỏn con, khiến cuộc đời ta đã thỏa mãn vô cùng. Khi đó, ta chính là muốn gia cảnh giàu sang hơn, muốn có thể cưới thê nạp thiếp.
Lục Thất khẽ nói, Ngư Tú Hoa ồ lên một tiếng.

- Khi đó, ta ở bên ngoài huấn luyện quân lính, tuần tra, một lòng vì có thể giữ được Hộ quân huyện úy mà cố gắng. Trở về nhà, những người phụ nữ đều dịu dàng chăm sóc ta, ha ha, trong mỗi phòng của họ đều đặt một chiếc ghế nằm. Ta vừa trở về liền đặt xuống ghế nằm, giống như bây giờ đang nằm rất thoải mái.

- Ồ, Tú Hoa, chiếc ghế này là nàng vì ta mà đặt sao?
Lục Thất bỗng kinh ngạc nhìn Ngư Tú Hoa nói.

Ngư Tú Hoa gò má ửng hồng, bỗng bước tới phía sau Lục Thất, đưa tay ra gỡ tóc Lục Thất, im lặng chải tóc Lục Thất. Lục Thất vui vẻ cười, từ từ nhắm mắt.

Lát sau, Lục Thất khẽ nói:
- Tú Hoa, nàng thích lấy một người đàn ông thế nào? Có lẽ là một người tuấn tú nho nhã tài cao.

- Đừng nói linh tinh nữa, nô từ nhỏ đã sùng kính người như phụ thân.
Ngư Tú Hoa khẽ nói, hơi ngượng ngùng oán trách đáp.

- Ta còn nghĩ là nàng thích văn nhân, đặc biệt là trong thư viết cho Quan Trúc Từ, ha ha. Đó là nhã tình của người khác, lại khiến ta một phen cân nhắc.
Lục Thất cười nhạt nói.

- Từ lão gia, lại rất hay.
Ngư Tú Hoa dịu dàng nói.

- Ta tốt nhất là tiêu nhạc, nghe Tiểu Thanh nói, tiếng đàn của nàng cũng rất hay, lát nữa chúng ta hòa một khúc.
Lục Thất ôn hòa nói, Ngư Tú Hoa ừ một tiếng.

…………………………..

- Tú Hoa, ngày may ta tới huyện Giang Âm làm khách, nàng đi cùng ta được chứ?
Lục Thất dịu dàng hỏi, Ngư Tú Hoa ừ một tiếng.

Phấn khích đề cử.

Quyển 4 - Chương 153: Cầu nối

Sáng sớm hôm sau, Ngư Tú Hoa hầu hạ Lục Thất dậy sớm, trong lúc Lục Thất luyện công, liền đi chuẩn bị điểm tâm, sau đó đi gặp phụ thân.

Ngư Hoa Hiên cũng dậy sớm, ngày thường ông sẽ đi luyện quân, hôm nay đương nhiên là không thể đi luyện quân, thấy con gái đến đây, vẻ mặt Ngư Hoa Hiên có chút bất ngờ.

- Cha buổi sáng tốt lành.
Ngư Tú Hoa dịu dàng làm lễ vấn an.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, ôn hòa nói:
- Con tới sớm như vậy, có chuyện gì không?

- Cha, hôm nay Chủ thượng sẽ đi huyện Giang Âm làm khách, nên con cũng đi theo.
Ngư Tú Hoa ôn nhu nói.

Ngư Hoa Hiên ngẩn ra, nói:
- Hôm nay Chủ thượng muốn đi huyện Giang Âm?

- Dạ.
Ngư Tú Hoa gật đầu đáp lại.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, lại liếc nhìn con gái một cái, ôn hòa nói:
- Đêm qua cầm tiêu hòa minh, rất là êm tai, con và Chủ thượng viên phòng sao?

Hai má Ngư Tú Hoa ửng hồng, cúi mặt xuống nhỏ giọng nói:
- Con không có, đêm qua, Chủ thượng và con ngủ chung giường, nhưng Chủ thượng nói, chờ sau khi trở về Tô Châu, sẽ cùng con viên phòng.

Ngư Hoa Hiên nghe xong nhíu mày, Ngư Tú Hoa thấy vậy vội nhỏ giọng nói tiếp:
- Cha, con nghe Chủ thượng nói, sẽ không đối phó với Ngư gia, ngay cả Việt Vương Chủ thượng cũng đã thả về Hàng Châu, Chủ thượng nói, thả Việt Vương về, một là nể tình Nhạn Thê, hai là để kiềm chế Ngư gia lớn mạnh, Chủ thượng nói Ngư gia ở Hàng Châu hiện giờ không thể lớn mạnh được, về sau đương nhiên sẽ không đối phó.

Ngư Hoa Hiên nghe xong, mỉm cười thản nhiên, ôn hòa nói:
- Tú Hoa, ngay từ đầu cha đã không bận tâm Chủ thượng sẽ gây bất lợi cho cha, Chủ thượng rất tín nhiệm cha, bằng không sẽ không đưa hơn 700 tù binh tới chỗ này.

Ngư Tú Hoa gật đầu, dịu dàng nói tiếp:
- Nhiều tù binh như vậy đến đây, con còn tưởng rằng Chủ thượng đang ban thưởng cho cha đấy.

Ngư Hoa Hiên ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Con nghĩ sai rồi, Chủ thượng đưa tù binh tới, kỳ thật có rất nhiều dụng ý, một là tỏ vẻ tín nhiệm cha, tin là cha không quan hệ đến trận phục kích, hai là ngầm kiềm chế Hàng Châu Ngư gia, hơn 700 Hàng Châu Ngư gia ẩn binh trở thành huân vệ của cha, vậy đả kích đối với Hàng Châu Ngư gia là rất lớn, thân nhân của ẩn binh đều ở Hàng Châu, ẩn binh thuộc sở hữu của cha, dẫn đến thân nhân của họ ở Hàng Châu sẽ thoát khỏi thế lực của đại bá con. Ba là chỉ có đem bảy trăm tù binh tặng cho cha, mới có thể tiêu trừ tai hoạ ngầm lớn nhất, bởi vì cha có thể danh chính ngôn thuận hoàn toàn thu phục tù binh, nếu là Chủ thượng phân tán tù binh đi các quân đội khác, thì không khác gì trợ giúp Hàng Châu Ngư gia phát triển thế lực trong quân, còn nếu bắt giam vào ngục, cũng là hạ sách không nên dùng, biến địch nhân thành lợi thế cho mình, kỳ thật chính là nguyên nhân Chủ thượng có thể tạo thành nghiệp lớn.

Ngư Tú Hoa hiểu ra gật đầu, lại nói về so sánh quân lực của Lục Thất, Ngư Hoa Hiên nghe xong nói:
- Chủ thượng cầm quân rất giỏi, đạo lý này cha đã sớm biết, cho nên luôn tự hài lòng với những gì mình có, không làm cho Chủ thượng nghi kỵ, cha trở thành Quận Vương có công khai quốc, sau này ở Tấn quốc, người có thể so với cha không nhiều, đi tới đâu đều cao cao tại thượng, vô cùng cao quý.
Ngư Tú Hoa vui mừng gật đầu, rồi lại nhỏ giọng nói:
- Vậy sao cha lại cau mày?

Ngư Hoa Hiên mỉm cười, hiền từ nói:
- Vì lo cho con nên cha mới nhíu mày, nếu con sớm mang cốt nhục của Chủ thượng, thì cháu ngoại của cha sẽ được nhận đất phong, sau này nếu Chủ thượng càng có nhiều phi tần, đồng thời lo ngại cha là Quận vương, có thể người sẽ không phong tước phẩm cho con.

Ngư Tú Hoa ngượng ngùng gật đầu, khẽ nói:
- Hôm qua Chủ thượng nói, để cho con lựa chọn, nếu chọn được phân phong, thì về sau con chỉ có thể được phong làm Quý nhân, còn nếu chọn được phong thực ấp, sau này con có thể được phong là Phi. Chủ thượng nói, người không thích cái cách “mẹ được vinh hiển nhờ vào địa vị của con” cho lắm.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, dịu dàng hỏi:
- Rồi con lựa chọn thế nào?

- Con thấy mình khó hòa mình với mọi người, cũng không nghĩ đến việc tranh giành này nọ ở hậu cung, bởi vậy con chọn phân phong, Chủ thượng nói, việc phong đất sẽ tính sau.
Ngư Tú Hoa dịu dàng đáp.

Ngư Hoa Hiên gật đầu:
- Ý của Chủ thượng là nếu chọn phân phong cho con của con, khả năng sau này trở thành Thái tử là thấp hơn so với được phong thực ấp.

Ngư Tú Hoa ồ một tiếng, sau đó ngượng ngập nói:
- Con cũng không muốn tranh giành cái gì ạ.

- Không tranh giành là chuyện tốt.
Ngư Hoa Hiên ôn hòa nói.Ngư Tú Hoa gật đầu, chần chừ một chút, nhỏ giọng nói:
- Cha, Chủ thượng đã đáp ứng phân phong rồi, vậy sau này có thể thay đổi hay không?

Ngư Hoa Hiên nghe xong, bình tĩnh đáp:
- Không thay đổi đâu, Chủ thượng là người thủ tín, nếu Chủ thượng không giữ chữ tín, cha cũng sẽ không một lòng một dạ phò tá ngài, sớm liền vì ngày sau sức sống mà giấu riêng, con cũng không cần lo lắng Chủ thượng sẽ ghét bỏ con, Chủ thượng có thể đối xử tử tế với Nhạn Thê, đương nhiên có một phần nguyên nhân là Việt Vương, nhưng bản chất vẫn là Chủ thượng không muốn lật lọng, phụ bạc nữ nhân của ngài.

Ngư Tú Hoa gật đầu, Ngư Hoa Hiên thương yêu nói:
- Trở về đi, lần này con có thể đi cùng Chủ thượng đến huyện Giang Âm, đối với tương lai của con là chuyện tốt.

Ngư Tú Hoa ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Cha, con xin phép.

Nhìn bóng lưng con gái rời đi, Ngư Hoa Hiên cười cười, quay đầu ngước nhìn mặt trời mọc, thân thể có chút rắn rỏi, y là người từng trải chốn quan trường, đương nhiên hiểu được mộng bá vương của Lục Thất, con gái Ngư Tú Hoa chính là cầu nối giữa y và Lục Thất, y đã sớm hiểu được Lục Thất sẽ luôn nể trọng y, mà thật sự y cũng cần Lục Thất mới có thể giữ được địa vị của mình.

Tình thế của Tấn quốc, cần hoàn hoàn kiềm chế lẫn nhau, mới có thể ổn định đất nước, ở Thái Hồ này, mặt ngoài là Tấn vương lo lắng Vương Văn Hòa là danh tướng, cho nên điều Ngư Hoa Hiên đến ứng phó, trên thực tế phân nửa là để kiềm chế quân lực.

Quân lực quây quanh Thái Hồ, tổng thể có Mã Vân Lộc quân, Phạm Hổ quân, Giang Âm quân, Trương Hồng Ba quân, Ngư Hoa Hiên quân, Hàng Châu Ba Lăng quân, Hồ Châu Chu Vân Hoa quân, quân xuất thân Thống soái vô cùng ít, Trương Hồng Ba trở về trấn thủ Côn Sơn và Gia Hưng, Ngư Hoa Hiên dời qua đóng ở Thường Châu, liền tạo thành quân lực hoàn toàn cân bằng, không đội quân nào nắm độc quyền.

Mà Phạm Hổ quân và Mã Vân Lộc quân, trên thực tế tạo thành trạng thái uy hiếp đối với Giang Âm quân, mà Trương Hồng Ba mặc dù là Trương gia, nhưng rõ ràng sẽ ủng hộ Lục Thất, hơn nữa quân lực dưới trướng Trương Hồng Ba, chỉ có quyền hạn chế, nếu hạ lệnh tiến công Mã Vân Lộc hoặc Hàng Châu, căn bản sẽ bị cự tuyệt.

Ngư Hoa Hiên đương nhiên hiểu được, nếu là Tấn vương Lục Thất chết trong quân của y, hậu quả chẳng những làm cho thuộc hạ làm phản, sau đó sẽ bị các đại quân khác trả thù, vấn đề trị quốc mà Tấn vương Lục Thất gặp phải lúc mới lập quốc cũng giống những vấn đề mà Ngư Hoa Hiên gặp khi mới cầm quân, giống như hiện nay có 3 vạn quân, 9 thành dưới trướng cũng không một lòng một dạ với Lục Thất, cho nên căn bản không thể tự lập quân đội riêng, nếu con đầu đàn chết, đàn ngựa sẽ lâm vào loạn chiến và diệt vong.

Nhưng, nếu nói Ngư Hoa Hiên không có lòng dạ riêng, cũng không phải là sự thật, Ngư Hoa Hiên nhíu mày, y là đang hy vọng con gái có thể càng sớm càng tốt vì Lục Thất sinh con, một khi có cháu ngoại là hậu nhân của Tấn vương, vậy sẽ có một mối liên hệ vững chắc hơn, Tấn quốc không loạn, Ngư Hoa Hiên càng thêm tôn quý, Tấn quốc nếu xảy ra biến cố sụp đổ, đứa cháu ngoại kia sẽ trở thành người kế vị chính thống còn sống.

Đương nhiên, hiện giờ Ngư Hoa Hiên thật sự không hy vọng Tấn quốc sẽ sụp đổ, bởi vì y không có nền tảng quân lực, Phạm Hổ là dưới quyền chỉ huy của y, nhưng Phạm Hổ có 5 vạn quân trực thuộc so với 3 vạn quân của y còn tinh nhuệ hơn, tất cả quân lực của Phạm Hổ đều là Phi giáp quân, chủ yếu là đoạt được từ 3 vạn quân Đường lúc trước, cũng bởi vì quân Phạm Hổ tinh nhuệ, Lục Thất mới dám điều lượng lớn quân lực trở về Tô Châu.

Hiện giờ có 10 vạn quân lực trấn thủ Thường Châu, huyện Võ Tiến còn 2 vạn Trung Phủ Quân đóng ở đó, 2 vạn Trung Phủ Quân của huyện Võ Tiến cũng dưới sự chỉ huy của Ngư Hoa Hiên, tuy nhiên biên chế Trung Phủ Quân có sự thay đổi, Thống soái vẫn là Trung Phủ Sứ, nhưng thực tế lĩnh quân chính là Đô Ngu Hầu, quân chế cũng biến thành 5 đạo 3 nghìn Chủ Soái Quân và 1 đạo 5 nghìn Trung Hộ Quân.

Lục Thất và Ngư Tú Hoa cùng nhau dùng điểm tâm, sau khi Ngư Hoa Hiên cung kính tiễn đi, mục tiêu tiếp theo của hắn là Trung Phủ Quân huyện Võ Tiến.

Giữa trưa đã thuận lợi tới quân doanh huyện Võ Tiến, Lục Thất gặp được Trung Phủ Quân Đô Ngu Hầu Lý Hổ, Lý Hổ vốn là lĩnh quân Hổ Khâu Vệ, hiện giờ vẫn trực thuộc Trung Phủ Sứ, sau khi gặp Lý Hổ và các tướng soái cao cấp, tất cả cùng ăn cơm trưa.

Sau giờ ngọ, Lục Thất đi tới Phạm Hổ đại quân huyện Tấn Lăng, Phạm Hổ được thông báo, khiêm tốn ở trong quân chờ đón Lục Thất, cùng Lục Thất ở soái trướng trao đổi một chút tình hình quân sự, nắm được tình trạng quân lực.

Một lúc sau, Lục Thất khiêm tốn rời khỏi Phạm Hổ quân, cùng trăm kỵ vệ đi xuống huyện Giang Âm, hoàng hôn trước đó đã buông xuống huyện Giang Âm, Giang Âm Hầu phủ đương nhiên đã biến thành Trung Ngô Quận Vương phủ.

Quyển 4 - Chương 154: Giang Âm Trương gia

Lục Thất tới huyện Giang Âm khá muộn, đáng lẽ là thất lễ, nhưng Lục Thất là Tấn vương, thân chinh đến thăm huyện Giang Âm Trương gia, đương nhiên có quyền tới muộn, nói trắng ra là, ngầm nói với Trương gia, thân là thần thì phải biết điều.

Lục Thất đến, Trương gia vô cùng nể mặt, mở rộng cửa chính, cho người ra nghênh đón, Lục Thất vừa bước vào cửa, đã thấy Giang Âm Hầu cùng thuộc hạ đứng trong nhà chính, vừa thấy hắn tiền vào lập tức quỳ xuống.

- Thần Trương Vân Tiều cung nghênh Chủ thượng.
Không ngờ Giang Âm Hầu lại quỳ xuống, đại lễ nghênh đón.

Lục Thất vội bước tới, xoay người đỡ Giang Âm Hầu lên, nói:
- Lão Vương gia xin hãy đứng lên, sau này đứng lễ là đủ.

- Chủ thượng đích thân tới nhà của của lão thần, là vinh hạnh của Trương gia.
Trương Vân Tiều đứng dậy, sau đó cung kính đứng lễ, rồi nói.

- Ta là vãn bối của Lão vương gia, cần phải thân thiết mới phải phép.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Tốt, mời Chủ thượng.
Trương Vân Tiều nghiêng người cung kính mời, Lục Thất gật đầu, xoay người gọi Ngư Tú Hoa cùng đi.

Vào trong phòng, Lục Thất ngồi ở chủ vị, Trương Vân Tiều ngồi ở khách vị, Lục Thất mời những người kia cùng ngồi, Ngư Tú Hoa đứng hầu ở bên phải Lục Thất.

- Lão Vương gia, các vị gia chủ Trương gia có ở đây không?
Lục Thất bình thản hỏi.

- Đều ở đây, chính là bốn vị ngồi đối diện.
Trương Vân Tiều nói.

Lục Thất nhìn khách vị bên trái, thì thấy hai vị trung niên và hai vị khoảng chừng 50 tuổi, tất cả đều mặc áo bào gấm, tinh thần còn rất sung mãn, bốn người thấy Lục Thất nhìn qua, đồng loạt đứng dậy cung kính chào.

- Bái kiến Tấn vương Chủ thượng.
Bốn người đồng loạt nói.

- Mời bốn vị ngồi.
Lục Thất bình thản đáp lại.

Sau khi bọn họ ngồi xuống, Lục Thất nói:
- Ta đến đây, một là để gần gũi hơn, hai là để thương lượng điều kiện hòa bình sau này, chúng ta cũng không cần khách khí, cứ nói thẳng ra.

Bốn gia chủ nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Trương Vân Tiều, Trương Vân Tiều khởi lễ nói:
- Chủ thượng đã ban thưởng cho phủ hầu, các vị gia chủ rất cảm kích, không biết Chủ thượng có thể khoan nhượng với Trương gia được hay không?

Lục Thất nhìn Trương Vân Tiều, bình thản nói:
- Ta dựa vào lập trường của Tấn vương, đương nhiên không hy vọng Trương gia nắm đại quân, nhưng Trương gia từ Đường quốc mà nắm được đại quân, cho nên ta cũng không thể quá phận, ý của ta là cho phép Giang Âm quân trở thành phong hầu huân vệ, một phong hầu được 1000 huân vệ, ta có thể phong cho Trương gia năm phủ hầu, có thể có 3000 tướng sĩ trở thành Quận Vương huân vệ, những binh sĩ còn lại vẫn là Giang Âm quân, nhưng quyền bổ nhiệm và bãi nhiệm tướng quân thuộc về Giang Âm Phủ.

Trương Vân Tiều suy nghĩ một chút, nói:
- Chủ thượng nói thẳng, thần cũng nói thẳng, ý của thần là bộ binh có thể hay không giữ nguyên, vẫn để thần cầm quân.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Lão Vương gia, ngài vẫn sẽ là đại soái Giang Âm quân, nhưng ta cho rằng, nếu ngài muốn tiếp tục nắm trọng binh, vậy sau này sẽ không thể sống yên ổn, ta có thể khoan nhượng vài năm, nhưng rất khó khoan nhượng trong thời gian dài, ta và Hồng Ba đại ca là bạn tri kỷ, cho nên không muốn dùng cái gì mà kế hoãn binh, Giang Âm quân tự trị nhiều năm, cũng không có ý định tranh hùng, nếu đã không muốn tranh hùng, vậy thì không cần phải nắm trọng binh, Trương gia mà nắm trọng bình chỉ tạo sự nghi kỵ giữa chúng ta mà thôi.

Trương Vân Tiều nhíu mày, Lục Thất quay đầu nhìn bốn vị gia chủ, nói:
- Còn về chuyện đội thuyền thủy quân, trước đó vài ngày, một vị tộc huynh của ta ở Tô Châu, đề xuất đầu tư chế tạo thuyền để buôn bán, cũng đề nghị cho thủy quân đi hộ tống thu tiền, nhờ vào đề nghị đó, ta tán thành để đội thuyền của các ngươi trở thành bán quan tư hữu, cái gọi là bán quan, nghĩa là khi Tấn quốc cần thuyền tham gia thủy chiến, đội thuyền của các ngươi phải để Tấn quốc thuê, còn khi không có thủy chiến, chính là thuyền thuộc sở hữu cá nhân của các ngươi, có thể buôn bán ở bất kỳ nơi nào tại Tấn quốc, nhưng phải nộp đủ thuế.

- Ý của Chủ thượng là, thuyền của chúng tôi, không thuộc quyền điều khiển của Tống quốc, có thể rời khỏi bất cứ lúc nào.
Một gia chủ trung niên nói.- Đúng, bởi vì là thuyền thuộc sở hữu cá nhân, ngoài ra thủy quân cũng trở thành huân vệ của các ngươi, cho nên trừ khi gặp phải chiến sự, nếu không thì các ngươi có thể tùy ý rời khỏi và buôn bán, đương nhiên buôn bán phải tuân theo luật, nếu thuyền của các người tổn thất vì chiến sự, Tấn quốc sẽ bồi thường và trợ cấp, còn nếu tổn thất do buôn bán thì không quan hệ tới Tấn quốc.
Lục Thất giải thích, bốn vị gia chủ gật đầu đã hiểu.

Lục Thất quay đầu nhìn Trương Vân Tiều, bình thản nói:
- Lão Vương gia, điều kiện của ta và Tiêu gia là giữ lại tài sản thương nghiệp của Tiêu gia, mà Tiêu gia phải giúp ta chia ruộng cho dân chúng, hơn nữa ruộng đất của Tiêu gia, đều đã định giá bán cho Tấn quốc.

- Ồ, Chủ thượng muốn Trương gia cũng giúp chia ruộng cho dân chúng sao? Điều này có thể.
Trương Vân Tiều đáp lại.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Trương gia chia ruộng cho dân chúng, đương nhiên ta rất vui mừng, tuy nhiên ruộng đất của Trương gia hẳn là không so được với Tiêu gia, ý của ta là nếu lão Vương gia nguyện ý giao ra quyền điều động, bổ nhiệm và bãi nhiệm bộ binh, để Giang Âm quân quy về Tấn quốc, như vậy quân lực quy về cũng sẽ được tính vào khoản nợ của Tấn quốc.

Trương Vân Tiều ngẩn ra, thoáng suy nghĩ một lát, Lục Thất lại nói:
- Mặt khác người tài của Trương gia cũng có thể ra ngoài làm quan địa phương ở Tấn quốc, nhưng nhất định phải có tài, nếu là hạng người bất tài hoặc tham lam, ta chắc chắn sẽ không dùng.

Trương Vân Tiều vuốt râu nhưng không có phản ứng gì, Lục Thất lại cười nói:
- Đó là tất cả những điều kiện ta có thể hứa hẹn, lão Vương gia và mọi người cứ thương lượng đi, ta đói bụng rồi, đi ăn cơm tối thôi.

Trương Vân Tiều ngẩn ra, lập tức mỉm cười nói:
- Thần sẽ mở yến tiệc ngay.

*****

Trương gia mở yến tiệc, không ngờ có tới hơn trăm người tham dự, gồm mười bàn tiệc rượu đặt lộ thiên trong đại viện, có phân nửa là phụ nữ đang ngồi, Lục Thất cảm thấy bất ngờ thì nghe Trương Vân Tiều giải thích, đây đều là những nhân vật chủ chốt của Trương gia, sau yến tiệc sẽ cùng thảo luận sự việc lúc nãy.

Lục Thất ngồi cùng bàn với các vị gia chủ Trương gia, Trương gia biết Ngư Tú Hoa là con gái của Nam Bình Quận Vương, là quý nhân của Tấn quốc, lập tức mời nàng ngồi cùng với các vị phu nhân khác.

Trương Vân Tiều nâng chén mời rượu, sau khi mọi người đồng loạt uống xong, y mỉm cười nói:
- Thần vô cùng kính nể Chủ thượng, dám làm dám chịu, vừa thông minh vừa dũng mãnh gan dạ.
Lục Thất mỉm cười nói:
- Ta cũng rất kính trọng và ngưỡng mộ Lão Vương gia, ta tin tưởng nếu lão Vương gia trẻ thêm hai mươi tuổi, dưới tình thế này, chắc chắn sẽ không ngồi yên ở Giang Âm này.

Trương Vân Tiều ngẩn ra, rồi gật đầu nói:
- Già rồi, không còn nhuệ khí của năm đó nữa.

- Đường chủ của Đường quốc năm đó hẳn là rất anh minh.
Lục Thất bình thản nói.

Trương Vân Tiều gật đầu nói:
- Đường chủ đời trước so với Quốc chủ hiện nay hơn rất nhiều, nhưng chỉ sai một nước cờ, đã khiến Đường quốc từ mạnh thành yếu, năm đó ngài phạm hai sai lầm quân sự lớn, một là bổ nhiệm tướng lĩnh có xích mích làm việc cùng nhau, hai là đánh giá thấp chiến lực của Chu quốc.

Lục Thất gật đầu, Trương Vân Tiều lại nói:
- Đương kim Đường chủ chỉ là học được phong hoa tuyết nguyệt và khả năng giữ thế cân bằng của Đường chủ trước, chính là một gã mọt sách không hiểu quân sự.

Lục Thất nói:
- Đương kim Đường chủ cũng tinh tường đấy, trọng dụng Vương Văn Hòa và Lâm Nhân Triệu cầm quân, Vương Văn Hòa và Lâm Nhân Triệu ta đều tiếp xúc qua, không hổ danh là danh tướng.

- Vương Văn Hòa đúng là danh tướng, nhưng Lâm Nhân Triệu chỉ là một gã thất phu hiếu chiến, cái gọi là danh tướng, là phải biết dùng mưu, làm việc biết tùy thời tiến thoái, mà Lâm Nhân Triệu chỉ biết tiến không biết lui, thân là danh tướng, chẳng những phải thiện chiến, mà còn phải biết quan sát để thu được sự ủng hộ của cấp trên, nếu không có sự ủng hộ của Hoàng đế, danh tướng cũng chẳng khác gì người thường.
Trương Vân Tiều lắc đầu nói, nói xong nâng chén.

Đề tài lại chuyển thành người nhà của Lục Thất, rượu vào lời ra, Trương Vân Tiều cười nói:
- Chủ thượng nếu có chị em chưa gả, có thể cùng con cháu của thần kết thân hay không?

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Chị em gái của ta, chỉ gả cho người các nàng yêu, lão Vương gia nếu muốn có thể để con cháu đến làm quen.

Trương Vân Tiều bị cự tuyệt liền ngẩn ra, cau mày nói:
- Chẳng lẽ Chủ thượng không thể làm chủ cho hôn sự của chị em mình?

- Có thể, nhưng ta không muốn cái gì mà kết thông gia, chỉ có người mà nàng thích, ta mới có thể làm chủ gả đi.
Lục Thất mỉm cười đáp lại, lời nói chắc như đinh đóng cột.

Trương Vân Tiều ồ một tiếng rồi gật đầu, cùng Lục Thất uống một chén, sau đó mỉm cười nói:
- Chủ thượng đến huyện Giang Âm, có sợ không?

- Có, nhưng không nhiều, ta cảm thấy lão Vương gia sẽ không nguyện ý đẩy Trương gia vào thảm họa chiến tranh.
Lục Thất bình thản trả lời..

Trương Vân Tiều gật đầu nói:
- Nếu điều kiện của Chủ thượng không được đáp ứng, vậy ngài sẽ làm gì?

- Còn làm gì nữa, chỉ có thể khoan nhượng, về phần khoan nhượng được bao lâu, đó là chuyện sau này.
Lục Thất thẳng thắn nói.

Trương Vân Tiều im lặng gật đầu, Lục Thất cười, bình thản nói:
- Lão Vương gia, uống rượu đi, những lời mất hứng này, mai hẵng nói.

- Nói rất hay, uống.
Mặt Trương Vân Tiều giãn ra, cười đáp ứng, nâng chén cùng uống với Lục Thất

Quyển 4 - Chương 155: Lựa chọn của Trương gia

Đêm đã khuya, thính đường rộng lớn vốn náo nhiệt giờ đã trở nên yên tĩnh, sau một hồi thảo luận, trong thính đường chỉ còn lại hai cha con Trương Vân Tiều, cha ngồi ở chủ vị, con ngồi ở khách vị.

- Bá Doãn, lần nghị sự này con thấy thế nào?
Trương Vân Tiều hỏi.

- Con cũng nghiêng về chấp thuận điều kiện của Lục Thiên Phong, nhưng thật không ngờ bàng chi lại hoàn toàn đồng ý như vậy, có hơi quá hời hợt rồi.
Trương Bá Doãn đáp.

- Không phải hời hợt, mà điều kiện Lục Thiên Phong đưa ra đã làm bọn họ động tâm, bọn họ nhiều năm buôn bán trên biển, trong lòng sớm chỉ có hai chữ buôn bán, Lục Thiên Phong cho bọn họ địa vị Phong hầu, lại để bọn họ tiếp tục có thuyền và thủy quân huân vệ, bọn họ cảm thấy có lời.
Trương Vân Tiều bình thản nói.

- Điều kiện của Lục Thiên Phong cũng tốt, chỉ có điều con cảm thấy hắn thiếu chút thành ý, không ngờ lại cự tuyệt kết thân với chúng ta, chỉ sợ sau này sẽ trở mặt đối phó với chúng ta.
Trương Bá Doãn nói.

Trương Vân Tiều liếc con mình một cái, bình thản nói:
- Hắn không đồng ý kết thân, ngược lại là biểu hiện thành ý đấy, không thể dựa vào quan hệ thông gia được, nếu hắn muốn đối phó với chúng ta, cho dù có là thông gia, hắn cũng sẽ diệt chúng ta như thường.

Trương Bá Doãn giật mình nhìn cha mình, nói:
- Ý của cha là, nếu Lục Thiên Phong đồng ý kết thân, ngược lại chính là kế hoãn binh?

- Chính là vậy.
Trương Vân Tiều đáp lại.

Trương Bá Doãn gật đầu, lại hỏi:
- Cha cảm thấy điều kiện của Lục Thiên Phong như thế nào?

- Chỉ có thể chấp nhận, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.
Trương Vân Tiều thẫn thờ nói.

- Ý của cha là cha vẫn không muốn chấp nhận?
Trương Bá Doãn nói.

- Một khi chấp nhận, Giang Âm Trương gia sẽ tan rã, chủ chi chúng ta sở dĩ có thể gắn bó với gia tộc, là vì bộ binh cùng thủy quân có mối liên hệ chặt chẽ, nếu giao ra quyền nắm giữ bộ binh, vậy thì bàng chi sẽ dần thoát khỏi chủ chi, bọn họ sẽ dần nhập vào Tấn quốc.
Trương Vân Tiều bình thản nói.

Trương Bá Doãn biến sắc, chần chừ một chút, nói:
- Nếu chúng ra không giao bộ binh ra, chỉ sợ Lục Thiên Phong sẽ cho đại quân tấn công.

Trương Vân Tiều lắc đầu nói:
- Lục Thiên Phong sẽ không đánh vào đây, hiện giờ hắn đang sợ bức bách quá sẽ biến chúng ta thành kẻ thù, đừng thấy chúng ta chỉ có 3 vạn bộ binh, nếu thực sự đánh, 10 vạn quân ở Thường Châu của hắn cũng không diệt nổi chúng ta, quân lực của Lục Thiên Phong phần lớn là một lũ ô hợp, trang bị cũng thiếu thốn.

Trương Bá Doãn gật đầu, Trương Vân Tiều lại nói:
- Tuy nhiên Lục Thiên Phong lại dùng thủ đoạn mềm dẻo giữ lại Trương gia, hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ không quá một năm, Trương gia bàng chi cũng sẽ tách khỏi chúng ta, khi đó chúng ta sẽ mất quyền khống chế bộ binh của bàng chi, cho nên chỉ có thể tiếp nhận điều kiện của Lục Thiên Phong.

Trương Bá Doãn gật đầu nói:
- Lục Thiên Phong đến là để chia rẽ nhân tâm của Trương gia ta.

Trương Vân Tiều gật đầu, Trương Bá Doãn lại nói:
- Nếu chúng ta giết Lục Thiên Phong, Tấn quốc sẽ sụp đổ.

Trương Vân Tiều lạnh lùng liếc con mình, nói:
- Lời nói ngu xuẩn vậy mà con cũng nói ra được à, Lục Thiên Phong nếu bị giết ở huyện Giang Âm, Tấn quốc sẽ sụp đổ, thế nhưng các đại soái sẽ đối phó với chúng ta trước tiên, bọn họ sẽ dùng việc báo thù để thu hút quân tâm, cuối cùng vừa diệt được Trương gia chúng ta, vừa có thể xưng vương.

- Con chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thật ra con sợ sau này Lục Thiên Phong sẽ trở mặt.
Trương Bá Doãn lúng túng nói.

- Trở mặt thì không đâu, Lục Thiên Phong rất khoan dung, dễ dàng tha thứ, hắn có thể trong thời gian ngắn lập ra Tấn quốc rộng lớn, cũng vì hắn rất thông minh, giữ chữ tín và có uy danh lớn trong quân, quân lính Tấn quốc đều tin phục hắn, cho nên từ khi lập quốc, gần như không xảy ra phản loạn trong quân đội, về phương diện chính trị, hắn thực hiện quân điền, phát triển buôn bán, tận lực chiêu dụ nhà giàu và quý tộc, làm cho lòng dân từ trên xuống dưới đều cảm thấy an tâm.
Trương Vân Tiều thán phục nói.

- Lục Thiên Phong có thể lập nên Tấn quốc, là từ các nhà giàu ở Tô Châu, gần bảy phần nhà giàu ở Tô Châu đều bị hắn giết.Trương Bá Doãn lạnh lùng nói.

Trương Vân Tiều thản nhiên cười nói:
- Lục Thiên Phong bất ngờ tấn công Tô Châu, lúc đó hắn chẳng qua chỉ là cường đạo, những vị kiêu hùng trong lịch sử, ngay từ đầu chính là cường đạo, chính chúng ta, cũng nhờ giết chóc mà xây dựng nên con đường buôn bán ở nước ngoài, còn nhớ những lần ra khơi đầu tiên, căn bản không phải là buôn bán, mà là cướp bóc, đến khi có tiền mới có thuyền tốt hơn, sau đó dần dần trở nên lớn mạnh, mới dọa các quốc gia ở hải ngoại chấp nhận buôn bán.

- Đó là sự thật.
Trương Bá Doãn gật đầu nói.

Trương Vân Tiều tựa đầu vào ghế, ôn hòa nói:
- Sau này được kế thừa Quận Vương Tấn quốc, đối với chúng ta cũng không thiệt, cứ quyết định như vậy, con nghỉ ngơi đi.

- Vâng, cha cũng sớm nghỉ ngơi đi, con xin cáo lui.
Trương Bá Doãn đứng dậy làm lễ, để lại Trương Vân Tiêu một mình, nhìn lên nóc thính đường như đang suy nghĩ điều gì.

*****

Sáng hôm sau, Lục Thất dậy luyện công sau đó dùng điểm tâm, hôm qua uống một trận đã giúp hắn yên lòng, ban đầu còn câu nệ xã giao, nhưng gia chủ bàng chi càng lúc càng sung, rõ ràng rất cung kính và thân thiết với hắn, hẳn là chấp nhận điều kiện của hắn rồi.

Ăn cơm xong, Lục Thất tĩnh tâm chờ hồi âm, bỗng một thiếu nữ chừng mười sáu mười bảy tuổi xuất hiện, mặc váy liền màu lục nhạt, dung mạo thuần mỹ, gương mặt trái xoan như được tạo bằng bạch ngọc, giống như tiên nữ đến từ Thiên cung.

- Tiểu nữ Trương Nhược Lan, nghe nói ngài đến Giang Âm, liền đến cảm ơn.
Thiếu nữ thấy Lục Thất, dịu dàng nữ lễ bái kiến.

Lục Thất bất ngờ mỉm cười, nói:
- Là Nhược Lan tiểu thư, đã lâu không gặp.

Ở trong sảnh ngồi xuống, Trương Nhược Lan dịu dàng nói:
- Lần trước chưa cảm ơn ân nhân, Nhược Lan thất lễ.

Lục Thất lắc đầu, mỉm cười nói:
- Không có gì thất lễ cả, lúc đó nàng không nên xuống xe, hơn nữa chắc nàng rất hoảng sợ, không bị thương là may rồi.

Trương Nhược Lan gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vẻ khiếp sợ:
- Có lần, một cây thương bay sát sau lưng nô tì, nô tì thiếu chút nữa bị dọa ngất rồi.
Lục Thất gật đầu nói:
- Lần đó đúng là vô cùng nguy hiểm, ta cũng hoảng hồn mất mấy ngày, sau khi bái kiến Thái tử điện hạ mới yên tâm.

Trương Nhược Lan ngẩn ra, chần chừ một chút, nhỏ giọng hỏi:
- Thái tử điện hạ hiện tại thế nào?

- Thái tử điện hạ hiện đang ở Giang Ninh, không có gì thay đổi.
Lục Thất bình thản đáp.

Trương Nhược Lan chần chừ một lát, nhỏ giọng nói:
- Nô tì nghe nói Thái tử điện hạ sẽ sang Chu quốc làm con tin.

Lục Thất không ngốc, cảm nhận được sự quan tâm của Trương Nhược Lan, thân thiết nói:
- Đúng là Chu quốc có ra điều kiện đó, nhưng cũng không thúc giục Thái tử điện hạ khởi hành.

Trương Nhược Lan im lặng gật đầu, Lục Thất lại bình thản nói:
- Thái tử điện hạ là thực lòng lo lắng cho nàng, sau khi ta cứu nàng, Thái tử điện hạ triệu kiến ta, muốn tìm nàng nói hết những khổ tâm, Thái tử điện hạ khóc, y nghĩ đến nàng thật sự bị phỉ sát hại.

Trương Nhược Lan lo lắng liếc nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:
- Trước đó vài ngày ta ở Ninh quốc quân bái kiến Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ vẫn nhớ mãi không quên được nàng, ta cũng không dám nói với y sự thực.

Trương Nhược Lan ngẩn ra, chần chừ một chút, nhỏ giọng nó:
- Nô tì nghe nói, ân nhân là người đứng đầu Tấn quốc, mà Đường quốc thua kém Tấn quốc rất nhiều, sau này nếu Đường quốc cũng giống Việt quốc, vậy Thái tử điện hạ có thể sống không?

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Có thể, Thái tự điện hạ dù sao cũng có ơn tri ngộ với ta, hơn nữa ta cũng đã đáp ứng Vu tướng quân, sau này nếu Đường quốc không còn, ta sẽ phong Thái tử điện hạ thành Đường Hoàng, địa vị thân vương, đất phong chính là Giang Ninh.

Trương Nhược Lan kinh ngạc ồ một tiếng, dịu dàng nói
- Ân nhân lòng dạ thật khoan dung.

Lục Thất lắc đầu, bình thản nói:
- Ta có thể khoan dung, một nửa là vì tính tình của Thái tử điện hạ, rất khó trở thành giống Câu Tiễn, nếu không trở thành Câu Tiễn, ta cũng không làm chuyện tuyệt tình.

Trương Nhược Lan gật đầu, chần chừ một chút, nhỏ giọng nói:
- Nô tì tới đây, một là tới cảm ơn, hai là trưởng lão muốn nô tỳ tới hầu hạ ân nhân.

Lục Thất ngẩn ra, thân thiết nói:
- Nàng là một mỹ nhân, kết duyên với nàng là phúc khí của ta, nhưng ta không hy vọng nàng vì quan hệ thông gia mà theo ta, nếu như nàng thích Thái tử điện hạ, ta có thể thành toàn cho hai người, nàng về suy nghĩ cho kỹ, nàng cứ yên tâm, ta Tấn vương mà làm Nguyệt lão, không ai có thể phản đối.

Trương Nhược Lan kinh ngạc nhìn Lục Thất, chần chừ một chút, đứng dậy nữ lễ

Lục Thất mỉm cười, thân thiết nói:
- Ta nếu cố kỵ cái gì mà thông gia, cũng sẽ không thành toàn cho Hồng Ba đại ca và Tiêu tứ tiểu thư, ta cứu nàng là một loại duyên phận, ta không hy vọng cuộc đời nàng phải khổ, thực ra, nhìn nàng rất giống em gái Tiểu Nghiên của ta.

Trương Nhược Lan ngẩn ra gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Về sau gọi ta là đại ca đi, lấy giao tình giữa ta với Hồng Ba đại ca, muội gọi vậy mới phải.

- Đại ca.
Trương Nhược Lan dịu dàng kêu.

Lục Thất mỉm cười, thân thiết nói:
- Quay về đi, sau này có thể ở luôn với Hồng Ba đai ca.

- Ừ, cảm ơn đại ca, Nhược Lan cáo lui.
Trương Nhược Lan nữ lễ, sau đó hành lễ cáo từ với Ngư Tú Hoa.

Quyển 4 - Chương 156: Trên hồ

Lục Thất đứng dậy tiễn tới cửa, rồi Ngư Tú Hoa tiễn ra ngoài, sau đó Ngư Tú Hoa trở về sảnh, đi tới gần Lục Thất, nhỏ giọng nói:
- Nhược Lan tiểu thư xinh đẹp hơn nô tỳ nhiều, chàng không nên cự tuyệt mối nhân duyên này.

Lục Thất giơ tay đặt nàng lên đùi, ôm vào lòng hôn một cái, cười yếu ớt nói:
- Nếu ta nói không có cảm giác với Nhược Lan, nàng có tin không?

Ngư Tú Hoa mặt đỏ bừng, ngả vào lòng Lục Thất, nhỏ giọng nói:
- Cái gì không có cảm giác nha?

- Chính là cảm giác muốn ôm vào lòng này.
Lục Thất nhẹ giọng nói, Ngư Tú Hoa duỗi tay ngọc đấm nhẹ Lục Thất, rồi á lên một tiếng, đã bị Lục Thất hôn rồi.

*****

Gần trưa, Giang Âm Trương gia đã mang theo câu trả lời tới, Trương Vân Tiều dẫn đầu các tộc nhân chủ chốt, chính thức khấu kiến Lục Thất, đáp ứng giao ra hơn phân nửa bộ binh cho Tấn quốc, đồng thời ủng hộ chế độ quân điền, tuy nhiên Trương Vân Tiều yêu cầu bến tàu Giang Âm và tạo thuyền phường vẫn là tài sản riêng của Trương gia.

Lục Thất đáp ứng, trên thực tế Lục Thất cũng không mua nổi sản nghiệp bến tàu của Trương gia, hiện giờ Tấn quốc có nhiều phương diện phải dùng rất nhiều bạc, nếu mua nợ cũng không hợp lý, bởi vì Giang Âm Trương gia gần 5 vạn vũ khí, tạo thành một món nợ khổng lồ, Lục Thất cũng không ngờ, Giang Âm Trương gia không chỉ có gần 3 vạn bộ binh, mà còn giấu hơn 2 vạn trang bị vũ khí, Giang Âm Trương gia thực sự đã từng có tâm tranh hùng nha.

Lục Thất ở lại huyện Giang Âm mười ngày, hắn dự định đổi quân lực của Phạm Hổ và huyện Giang Âm với nhau, hơn 2 vạn tướng sĩ Giang Âm sẽ vào Phạm Hổ Quân cùng trấn thủ huyện Tấn Lăng, 3 vạn Phạm Hổ quân trở thành Trung Ngô quân, Trương Vần Tiều nhậm chức Trung Ngô quân soái, dưới quyền Ngư Hoa Hiên, từ này về sau không còn Giang Âm quân, nhưng có 1000 tướng sĩ làm Giang Âm huân vệ.

Số trang bị vũ khí mà Trương gia ẩn giấu, Lục Thất bí mật vận chuyển về Ba Lăng quân giao cho Đỗ Dũng, để cho Đỗ Dũng một vạn, một vạn giao cho Mục Châu Vũ Bình quân, hai vạn trang bị vũ khí của Trương gia được chế tạo để viễn chinh, bao gồm áo giáp, các loại binh khí, lều trại quận dụng, vân vân, có thể nói một khi trang bị tất cả vào, là có thể viễn chinh.

Lục Thất ra quân lệnh, ở địa phương tuyển chọn 2 vạn binh lão luyện đầu hàng, sau đó nhập vào Hàng Châu Ba Lăng quân, mở rộng Ba Lăng quân thành đội quân 5 vân quân tinh nhuệ, sau này sẽ còn mở rộng đến 10 vạn, hắn muốn Ba Lăng quân trở thành đội quân có lực uy hiếp mạnh nhất.

Lục Thất còn thân chinh đi tuyển người tài ở huyện Giang Âm, bất luận xuất thân như thế nào, chỉ cần có thể thông qua kiểm tra của hắn, là có thể đạt được cử nhân công danh, sau đó đi Phúc Châu chờ nhậm chức, đa số sẽ được nhậm chức tại địa phương và Kinh Châu, Lục Thất cố ý muốn cho Trương gia có thế lực nhất định trong quan trường Tấn quốc.

Nhưng cũng không có nhiều người thông qua kiểm tra của Lục Thất, hơn một ngàn người chỉ được hơn trăm người thông qua, đa số đều là con cháu Trương gia, tuy nhiên Lục Thất vẫn kiểm tra một cách công bằng, rất nhiều con cháu dòng chính của Trương gia chỉ là gối thêu hoa, chỉ được vẻ ngoài, mà Trương Vân Tiều vẫn không tiến cử ai cả.

Mười ngày sau, Lục Thất rời khỏi huyện Giang Âm, đi Phạm Hổ quân gặp gỡ các tướng lĩnh cao cấp, rồi đến chỗ Ngư Hoa Hiên để Ngư Tú Hoa từ biệt cha mình, sau đó quay trở về Tô Châu huyện Ngô, ở huyện Ngô “dọn dẹp” Quy Đức quân một chút, cho một số “Quang vinh” già yếu xuất ngũ, đồng thời đuổi một số người xuất thân Tô Châu Lục gia.

Giải quyết xong tai họa ngầm ở Tô Châu, Lục Thất cơ bản đã yên tâm với trạng thái phòng ngự ở Tô Châu và Thường Châu, 3 vạn “Giang Âm quân” chính thức thuộc sở hữu của hắn, khiến cho chiến lực ở Thái Hồ tăng gấp đôi, bởi vì không phải lo lắng Trương gia vào thời khắc mấu chốt đâm cho nhát dao.

Lục Thất yên tâm ẩn cư ở Tô Châu huyện Ngô, rồi cuối cùng Tương Nhi cũng tới ngày sinh, lúc này hắn mới được trải qua cảm giác lo lắng của người cha khi chờ con mình chào đời, Tương Nhi thuận lợi hạ sinh một bé trai, Lục Thất đang lo lắng nhanh chóng chuyển thành vui sướng, hắn bay thẳng vào nhà chăm sóc Tương Nhi và đứa bé.

Sau khi con của Tương Nhi đầy tháng, Lục Thất buộc phải từ bỏ cuộc sống yên ổn, vì sự ổn định của Tấn quốc, hắn lại tiếp tục đi tuần, lúc này hắn yên lặng rời khỏi huyện Ngô, đi thuyền từ Thái Hồ đến thẳng Hồ Châu, đi cùng hắn có Tiểu Thanh, Ngư Tú Hoa, Tư Trúc, Tư Ngọc.Tiểu Thanh là do Tiểu Vân chủ động nhường, để Tiểu Thanh đi hầu hạ chủ mẫu mới, hai chị em Tư Ngọc và Tư Trúc là do Ngọc Trúc bảo đi theo Lục Thất, mà Ngư Tú Hoa thì không muốn định cư ở Tô Châu, Ngư Hoa Hiên lúc tiễn biệt Lục Thất đã thỉnh cầu để Ngư Tú Hoa đi Kiến Châu huyện Nam Bình, trước tiên mua giùm y một tòa phủ đệ, đương nhiên là mua cho con gái của y, Lục Thất cũng hiểu là Ngư Hoa Hiên yêu thương con gái mình, vả lại hắn cũng biết Ngư Tú Hoa tính tình lầm lì, không thích giao tiếp với đám nữ nhân của hắn ở Tô Châu.

Thuyền lướt trên làn sóng xanh biếc, tâm tình của Lục Thất do từ biệt cũng tốt hơn, hắn cùng Hôi Ưng đứng trên mũi thuyền, nhìn cảnh Thái Hồ mênh mông khói sóng, Hôi Ưng vẫn là Thống soái thủy quân Thái Hồ, biên chế là 5000 người.

- Thời gian trôi qua thật nhanh.
Lục Thất nhìn Thái Hồ, cảm thán nói.

- Đúng là rất nhanh, tuy nhiên Chủ thượng xây dựng sự nghiệp còn nhanh hơn, thuộc hạ mới loay hoay với thủy quân, còn chưa được trọng dụng, Việt quốc đã bị Chủ thượng tiêu diệt.
Hôi Ưng có chút tiếc nuối đáp lại.

Lục Thất cười, quay đầu lại bình thản nói:
- Hôi Ưng, ngươi có thích ở trên biển không?

Hôi Ưng chần chừ, Lục Thất thấy vậy nói tiếp:
- Ta với ngươi là lão huynh đệ rồi, nói chuyện không cần khách khí.

Hôi Ưng gật đầu nói:
- Thuộc hạ không thích, không dối gạt Chủ thượng, thuộc hạ vốn là phỉ trên núi, hiện giờ quản lí thủy quân Thái Hồ là cố gắng mà làm, mà thống lĩnh thủy quân trên biển, cần bản lĩnh hơn ở Thái Hồ nhiều, thuộc hạ không tin bản thân có thể làm tốt, vả lại, thuộc hạ cũng không thích sống lâu dài trên biển.
Lục Thất hiểu rõ gật đầu, mọi người đều có thói quen riêng, Quý Ngũ thúc cũng đã nói không thích nước, mà hắn cũng vậy, để hắn thống lĩnh lục quân thì được, nếu là thống lĩnh hải quân, trong lòng cũng không thích thú, bởi vì hắn đi trên biển lại phải học cách thích ứng như một đứa bé.

- Chủ thượng, có phải trên biển thiếu thủy quân dùng được nên muốn điều thủy quân Thái Hồ ra biển.
Greyhawk bình thản hỏi.

Lục Thất lắc đầu, bình thản nói:
- Không phải, ngươi không cần lo lắng, trên biển sóng quá lớn, nước biển ăn mòn cũng mạnh, thuyền con của Thái Hồ không thích hợp để đi biển.

- Chủ thượng hiểu lầm rồi, ý của thuộc hạ là thuỷ quân Thái Hồ có một số người đến từ biển đấy, nếu trên biển thiếu thuỷ quân, có thể điều thuyền lớn ở đây đi ra biển, hiện giờ không còn Việt quốc nữa, thuỷ quân Thái Hồ cũng không cần nhiều binh lực lắm, 2000 thuỷ quân là đủ rồi, tuy nhiên thuộc hạ thật sự không muốn đi biển.
Greyhawk giải thích và đề nghị.

Lục Thất thoáng chút suy nghĩ, sau đó gật đầu, trên thực tế hắn định điều một nửa thuỷ quân Thái Hồ ra biển, để phòng ngự ven biển và đánh bắt, hoặc là vận chuyển hàng hóa qua lại Hải Châu, xây dựng Hải Châu cần rất nhiều tiền tài, mà Hải Châu cũng có ý nghĩa là trạm trung chuyển buôn bán trên biển, dùng thuyền nhỏ vận chuyển hàng hóa đến Hải Châu, sau đó dùng thuyền lớn từ Hải Châu vận chuyển đi xa hơn nữa.

- Cũng tốt, ta điều 3000 Thái Hồ thủy quân ra biển, để lại 2000 thủy quân cho ngươi, sau đó ta sẽ điều thêm 8000 bộ binh cho người trú đóng bên cạnh Thái Hồ.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng, không cần điều nhiều quân lực như vậy đâu, bổ sung thêm 5000 là được.
Hôi Ưng đáp lại.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Không phải là để bổ sung, mà là vấn đề an nguy của huyện Ngô, 8000 bộ binh đã thuộc sở hữu của ngươi, chủ yếu là để thủ hộ huyện Ngô, ta chỉ dám trông cậy vào ngươi thủ hộ huyện Ngô, dùng người khác ta không an tâm.

Hôi Ưng hiểu ra gật đầu, sau đó quân lễ, nói:
- Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ sẽ hết lòng thủ hộ Ngô huyện, cũng sẽ không buông lỏng phòng ngự ở Thái Hồ.

Lục Thất nghe xong trong lòng liền động, suy nghĩ một chút, nghiêm mặt nói:
- Ngươi nhất định phải tăng cường phòng ngự ở Thái Hồ, quân Đường rất có thể dùng ngàn người vượt hồ tập kích bất ngờ huyện Ngô.

Hôi Ưng vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu nói:
- Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ sẽ tăng cường đề phòng.

Lục Thất gật đầu, quay đầu nhìn cảnh hồ ở phương xa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau