KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 521 - Chương 525

Quyển 4 - Chương 147: Chuyện xưa

Cư các của Tương Nhi cũng không xa, Lục Thất cùng Tiểu Vân và Tiểu Thanh cùng đi, Lục Thất hỏi:
- Tiểu Vân, ta đưa một cung tỳ tới Thường Châu, không ở Tô Châu sao?

- Có mà, nô tỳ cho Hàn Thu ở hiên phía nam tới phụ sự.
Tiểu Vân dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, ôn tồn nói:
- Cô ấy ở đây thì tốt rồi.

- Lão gia rất quan tâm tới Hàn Thu.
Tiểu Vân mỉm cười nói.

- Ta càng quan tâm tới nàng và Tiểu Thanh.
Lục Thất ôn tồn cười nói.

Tiểu Vân và Tiểu Thanh đều ngượng đỏ mặt. Tiểu Vân liền đưa tay ra ôm lấy cánh tay phải Lục Thất, còn Tiểu Thanh cũng đưa tay ra vịn lấy tay trái Lục Thất. Ba người cùng từ từ sải bước.

- Lão gia, sau này nô tỳ và muội muội có thể có con không?
Tiểu Vân bỗng lên tiếng hỏi.

Lục Thất sững người, ôn tồn nói:
- Đương nhiên có thể, nhưng phải chờ mấy năm nữa mới được.

- Vậy có thể để Hàn Thu sinh con trước được không? Nô tỳ muốn có con.
Tiểu Vân dịu dàng nói.

Lục Thất nghe mà thấy trong lòng ấm áp, liền nói:
- Có thể, ta có được hiện giờ có lẽ cũng đã có tới mấy chục người con gái rồi, con của Hàn Thu cũng có thể xem như là của ta.

- Cảm ơn lão gia.
Tiểu Vân dịu dàng nói cảm ơn.

- Tiểu Vân, có con rồi, không có nghĩa là nàng có thể đạt được nhiều quyền thế. Ngược lại, nàng có thể dần mất đi chức quyền trong nhà.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Vì sao?
Tiểu Vân không hiểu hỏi.

- Bởi vì bất lợi đối với việc trưởng thành của con cái, nàng thân là mẫu thân nếu nắm quyền cao, vậy thì rất nhiều thần thuộc sẽ có thể nịnh hót đứa nhỏ, khiến cho đứa nhỏ không thể không bước vào số mệnh tranh quyền. Ta không muốn con trai, con gái ta, từ nhỏ đã đấu đá tranh giành quyền lực sinh tồn. Ta sẽ cố gắng để mỗi đứa trẻ trưởng thành, công bằng.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Muốn trưởng thành công bằng, chỉ e là sẽ rất khó.
Tiểu Vân dịu dàng đáp.

- Cố gắng hết sức. Nếu đứa trẻ có thiên tài trị quốc, ta sẽ thúc đẩy đạo văn võ. Nếu đứa trẻ chỉ muốn là một vương gia phú quý, thì không cần phải miễn cưỡng nó.
Lục Thất ôn tồn nói.

Tiểu Vân suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói:
- Nô tỳ cảm thấy, không thể đơn giản như vậy. Mấy chục đứa con như vậy, rất khó bố trí.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Ta cũng biết nghĩ đơn giản nhưng để đứa trẻ từ nhỏ đã thoát ra khỏi sự ỷ lại của quyền lực, thì có lẽ là làm được.

Tiểu Vân nghe xong lắc đầu, nói:
- Nô tỳ vẫn thấy rất khó. Gia đình giàu có đều có vợ cả và thứ, con của Vương hậu hầu như là đứa con quý nhất trong cung.

Lục Thất nghe xong gật đầu, ôn tồn nói:
- Nàng nói là lý này, nhưng chuyện lập người kế vị, ta thiên về chọn lập hiền năng.

Tiểu Vân ồ lên một tiếng, tiếp tục nói:
- Lập người kế vị là chuyện lớn, đương nhiên là lão gia mới có thể quyết định được.Lục Thất cười, nói:
- Chuyện lập người kế vị, ta cũng khó định. Nhưng, nếu Tấn quốc về lâu về dài phải đối mặt với loạn trong giặc ngoài, chắc chắn sẽ phải chọn hiền năng lập người kế vị rồi.

Tiểu Vân gật đầu, bèn hỏi:
- Lão gia dựng lên cung điện, dùng phụ nữ trị quốc. Nếu ngày tháng lâu dài, các đại nhân ngoài triều liệu có sinh lòng bất mãn không?

Lục Thất giật mình, hỏi:
- Có người bất mãn sao?

- Trước mắt thì chưa có sự bất mãn, nhưng nô tỳ cảm thấy các đại nhân và tướng soái ngoài triều chắc chắn là bất mãn với phụ nữ làm chính sự.
Tiểu Vân dịu dàng nói.

- Bất mãn thì làm thế nào? Ta dựng cung điện trị nước chính là vì kiềm chế quyền lực của triều thần và tướng soái. Ta có thể hoàn toàn tín nhiệm chính là người phụ nữ bên mình. Nếu để ngoài triều nắm giữ quá nhiều quyền lực trị nước, đó chính là mất đi sự thống trị của ta. Ta dùng phụ nữ trị nước, còn tốt hơn dùng thái giám nhiều.
Lục Thất cười nhạt trả lời.

Tiểu Vân sững người, nói:
- Nô tỳ cảm thấy, quan lại và các tướng soái Tô Châu vô cùng sùng kính lão gia, không có bất kỳ hành vi nào bất trung.

Lục Thất bật cười, nói:
- Tiểu Vân, có một số chuyện, bên ngoài thì không thể nhìn thấy được nguy cơ. Trong bức thư ta gửi cho nàng cũng đã dặn dò nàng không được rời khỏi thành Ngô huyện, sau này cũng vậy.

Tiểu Vân im lặng gật đầu, Lục Thất ôn tồn nói:
- Tiểu Vân, nếu nàng cảm thấy mệt rồi, có thể để Ngọc Trúc thay nàng xử trí sự vụ.

- Lão gia, nô tỳ biết chuyện mình đã làm vô cùng quan trọng đối với lão gia, chỉ là nếu có sự chọn lựa khác, nô tỳ càng muốn cùng muội muội, hầu hạ lão gia và chủ mẫu. Đôi khi, nô tỳ rất thích nhớ lại những ngày tháng ở hiệu thuốc Vọng Giang Bảo. Khi đó, nô tỳ cảm thấy là những ngày đẹp nhất. Hàng ngày bán thuốc, hàng ngày ngóng chờ sự xuất hiện của lão gia, nhớ ánh mắt lão gia, dịu dàng nhìn nô tỳ. Ta lão gia vuốt nhẹ mái tóc nô tỳ.
Tiểu Vân dịu dàng nói.

Lục Thất nghe xong thấy trong lòng xao động, bỗng dừng bước quay lại nhìn Tiểu Vân. Tiểu Vân lại nghiêng đầu ngả và cánh tay hắn, im lặng một hồi, Lục Thất mới lên tiếng:
- Ta cũng hài lòng khi ở huyện Thạch Đại. Nhưng sau đó mới biết, nếu thỏa mãn với những gì đã có ở huyện Thạch Đại thì sẽ bị Triệu Huyện thừa hại cho nhà tan cửa nát.

- Nô tỳ biết, chủ mẫu Cầm Nhi đã nói với nô tỳ.
Tiểu Vân dịu dàng đáp lại.

Lục Thất im lặng, lát sau nói:
- Con người đều sẽ trưởng thành, Tiểu Vân của ta cũng đã trưởng thành lên nhiều rồi.- Nô tỳ đã trưởng thành lên nhiều rồi, lại thích nhớ lại ngày xưa. Tiểu Thanh vốn là muốn trở về hậu hạ chủ mẫu, là nô tỳ sợ sự cô đơn, không cho cô ấy rời đi.
Tiểu Vân dịu dàng thổ lộ.

Lục Thất im lặng, đứng ở chỗ cao không khỏi rét, sự cô đơn mà Tiểu Vân đã nói tất nhiên là vì chức trách của mình mà không thể không qua loa với người khác. Đối ngoại phải giữ được hình tượng trí tuệ của kẻ bề trên. Đối nội có lẽ là không rảnh rỗi thân mật với những người phụ nữ. Dù sao Tiểu Vân vẫn là thiếu nữ, nàng cũng có sự yếu đuối, sợ hãi của mình.

Nhưng, trên thực tế, bản thân Tiểu Vân cũng không nắm được quyền cao gì. Nàng ta chỉ là thay Lục Thất xử lý quân chính thường vụ, chỉ là một người quản lý làm việc. Việc Tiểu Vân làm đều rất buồn tẻ, không có chút niềm vui của kẻ cầm quyền.

- Không phải sợ, nàng là làm việc vì ta. Sau này Ngọc Trúc sẽ giúp nàng, người khác nàng không cần phải để ý, cũng không cần phải nhân nhượng, chờ Tấn quốc ổn định rồi, nàng có thể ở cùng ta.
Lục Thất ôn tồn an ủi.

- Ừ, nô tỳ hiểu rồi.
Tiểu Vân dịu dàng đáp, đầu cũng đã rời khỏi Lục Thất rồi.

- Lão gia, đi thôi.
Tiểu Thanh dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười, Tiểu Thanh vẫn luôn có tâm thái hồn nhiên. Sự thúc giục của cô ấy chắc chắn là vì không muốn để đám người Tương Nhi chờ lâu. Còn Tiểu Vân thì ước gì có thể ở bên mình thêm chút nữa.

Lục Thất cúi đầu khẽ hôn lên mái tóc Tiểu Vân, dịu dàng nói:
- Đi thôi.

Tiểu Vân e thẹn gật đầu, lại chủ động níu lấy Lục Thất bước đi, đi qua một cửa tròn, bước vào một vườn cây xinh đẹp, Lục Thất lại cảm thấy vương phủ Tô Châu còn đẹp hơn hoàng cung Đường quốc ở Giang Ninh, đẹp hơn cung Mân Vương ở thành Phúc Châu.

Được Tiểu Vân dẫn tới trước cửa một tòa cư các, Tiểu Vân liền hô lên:
- Các tỷ tỷ, lão gia tới rồi.

Rất nhanh cửa các được mở ra, Lục Thất nhìn vào trong cửa đứng là một thiếu nữ xinh đẹp, lại là Trần Trúc Nhi. Trần Trúc Nhi vui mừng nhìn Lục Thất, liền bước tới tránh đường. Lục Thất bước vào cửa, mỉm cười gật đầu với Trần Trúc Nhi. Trần Trúc Nhi ngượng ngùng liếc nhìn, liền cúi đầu xuống.

Cư các được chia ra thành hai tầng, ở tầng một ngoài Trúc Nhi mở cửa ra còn có 4 nô tỳ áo xanh, nhưng rất nhanh bậc tang đã có một người mặc váy trắng đi tới, Lục Thất thấy là Trần Tuyết Nhi.

- Tuyết Nhi.
Lục Thất bước tới kêu lên.

- Lão gia tới rồi.
Trần Tuyết Nhi vui mừng đáp lại.

Lục Thất gật đầu, chân liên tiếp bước đi, lên bậc thang đi vào tầng 2 cư các. Trên tầng 2 cư các, Lục Thất lại gặp Vân Thường, Tương Nhi, Dương Băng Ngọc và Vũ Nhi, Nhạc Xảo trong phòng Dương Băng Ngọc.

Lục Thất cười nhìn quanh gật đầu, sau cùng bước tới bên Tương Nhi trên giường gấm. Tương Nhi đang muốn đứng lên, bị Lục Thất ngăn lại, khẽ đỡ Tương Nhi nằm cao lên giường gấm, thấy bộ ngực Tương Nhi nhô lên, Lục Thất quay đầu dịu dàng nhìn Tương Nhi.

- Lão gia, sao lại tới sớm thế?
Tương Nhi dịu dàng nói, hai mắt ngấn lệ nhìn.

- Sớm gặp nàng chút, ta mới có thể yên tâm.
Lục Thất dịu dàng đáp.

- Lão gia.
Tương Nhi nghẹn ngào, nước mắt lại tuôn rơi.

Lục Thất giơ tay im lặng lau nước mắt cho Tương Nhi. Lời Tiểu Vân nói trước đó, đã xúc động mạnh tới ký ức xúc động của hắn, nhớ lại trước đây, những ngày tháng ở huyện Thạch Đại, quả thực là quãng đời mà hắn vui sướng nhất, hài lòng nhất.

Hắn không quên được tình yêu của Tân Vận Nhi đối với hắn, không quên được tấm chân tình của Tương Nhi, không quên được Tiểu Thanh bỏ sinh vì hắn, không quên Tiểu Vân xinh đẹp si tình đã từng lo lắng cho hắn ở Giang Ninh, cũng nhớ lại chức quan nhỏ hắn đã làm ở huyện Thạch Đại.

- Tương Nhi, ta không đi, sẽ chờ con của chúng ta sinh ra trên thế giới này.
Lục Thất dịu dàng nói, bàn tay đặt xuống, cầm lấy tay ngọc của Tương Nhi. Tương Nhi ngây dại nhìn Lục Thất, khẽ “vâng” một tiếng.

Quyển 4 - Chương 148: Bái tế

Thoáng một cái, Lục Thất đã ở lại Ngô huyện 5 ngày rồi. Hắn khó mà buông lỏng thể xác và tinh thần, cùng với con cái, cùng với những người phụ nữ đoàn tụ sum vầy, cũng bớt chút thời gian cùng Ngọc Trúc và Tiểu Vân chỉnh lý lại công văn quân chính. Ngoài ra, hắn cũng tới Tô Châu có chuyện quan trọng phải làm, chính là bái phần mộ nhà họ Lục nhận tổ tiên.

Chuyện nhận Lục Tốn làm tổ, trước đây Lục Thất đã cho Tân Cầm Nhi đi làm rồi. Nhưng, kết quả Tân Cầm Nhi làm lại rất không lý tưởng. Trưởng chi Lục Thị Tô Châu hiện nay đã lưu lạc vì gia tộc thường rồi, chủ yếu là từ chiến loạn cuối thời Đường bị đả kích nghiêm trọng, sau đó Việt quốc thành lập, cũng là có chút kiêng kỵ với tổ vọng của Lục Thị ở Tô Châu. Cho nên, cố ý bài xích người xuất thân từ Lục Thị làm quan. Một thế gia nếu không được người thống trị chào đón, tất sẽ bước vào suy vong.

Lục Thị Tô Châu lưu lạc vì gia tộc, nhưng khi thay gia chủ lại ngoan cố vô cùng. Chuyện Tân Cầm Nhi cho người tới nhận tổ, bị từ chối như đinh đóng cột. Gia chủ Lục Thị thế nào cũng không thừa nhận Lục Bính chủ Tô Châu hiện nay là chi bên của Lục Thị Tô Châu.

Mà Lục Thất thì đúng là cần danh vọng của Lục Tốn ngày xưa, có được uy danh của Lục Tốn, sẽ lấy được lòng người phía nam, có được tâm lý đương nhiên tán thành. Cái gọi là Vương Hầu đâu cứ phải con dòng cháu giống, đó là một lùm cỏ bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng đều có thể nghĩ cách dát vàng cho mình.

Cách thường dùng nhất chính là thần tích, cái gì mà kiếm chặt bạch xà? Bụng cá giấu thiên mệnh? Bia cổ hiển thánh? Còn phương pháp hiện giờ chính là nhận tổ tiên. Họ Lưu là hậu duệ của Hán đế, cho nên quốc hiệu là Hán. Hoàng đế Tùy triều chết mà vẫn muốn nhận Hoàng Nông Dương Thị là tổ tiên. Nhận tổ có thể đạt được di sản tôn quý vô hình, nâng cao được sự vinh quang của bản thân, cũng có thể khiến cho ngàn vạn thần dân bị thống trị giảm bớt thù hận về mặt tâm lý.

Lục Thất muốn mượn danh tiếng người xưa để đóng đô nước Tấn. Nhưng, sự cự tuyệt của gia chủ Lục Thị Tô Châu lại khiến cho kế hoạch của hắn bị cản trở. Nhận tổ không được miễn cưỡng, nếu không sẽ bị người đời lên án. Nhưng nếu Lục Thất đã trở về Tô Châu, vậy thì phải bái tế “lão tổ” Lục Tốn chút.

Đương nhiên, bái tế là bái tế, quy tông là quy tông. Lục Thất lấy danh nghĩa đời sau chi bên Lục Thị để bái tế phần mộ của Lục Tốn, cũng thấu tình đạt lý. Bởi vì, Lục Thất biết, phần mộ của Lục Tốn cũng coi như nổi danh, từ xưa tới nay đều được rất nhiều người ngưỡng mộ tới bái tế.

Lục Thất chọn ngày tốt bái tế và sắp xếp một chút, sau đó viết thư gửi cho người thân ở xa, viết thư cho người thân Giang Ninh, chỉ có thể gửi tới xung quanh Hấp Châu. Lục Thất viết thư hỏi thăm mẫu thân, cũng nói tới con cái khỏe mạnh đáng yêu. Lục Thất viết cho Tiểu Phức đứng đầu những người yêu thương ở Giang Ninh, mỗi người đều nhận được thư thăm hỏi.

Ngoài Giang Ninh ra, Lục Thất còn lần lượt gửi cho Tân Cầm Nhi, Chu Nhạn Nhi và Thương Nhi. Trước khi hắn tới Tô Châu đã biết Chu Nhạn Nhi và Thương Nhi chăm sóc Tân Cầm Nhi ở Phúc Châu. Bên phía Phúc Châu còn có Vinh Khánh Nhi chờ sinh. Lục Thất cũng viết thư quan tâm, hỏi thăm Vinh Khánh Nhi, nhưng không nói mình đang ở Tô Châu.

Thanh Văn ở Giang Lăng Kinh Châu, khi Lục Thất rời khỏi Hấp Châu đã viết thư thăm hỏi, mà sau khi tới Tô Châu lại không gặp được Tiêu Hương Lan và Ngư Tú Hoa. Tiêu Hương Lan thì được mời trở về nhà mẹ đẻ ở Thường Châu tham dự hôn lễ của em trai. Còn Ngư Tú Hoa lại đi gặp phụ thân ở huyện Nghi Hưng Thường Châu. Hai người phụ nữ này không biết Lục Thất tới Tô Châu, nếu không sẽ không rời khỏi Tô Châu. Lục Thất đối xử bình đẳng với họ, cũng viết thư thăm hỏi.

Chỉ là viết thư cũng mất nửa ngày trời của Lục Thất. Hắn lại rất vui vẻ với chuyện này, đối với Lục Thất mà nói, phải điều tiết áp lực trong lòng, sự tồn tại của nước Tấn đã khiến cho tâm thần hắn luôn trong trạng thái tính toán và lo lắng. Một nước cờ sai sẽ thua hết tất cả. Đối mặt với sự sinh tồn của nước Tấn, muốn buông xuôi cũng rất khó.

Ngày thứ 10 ở Tô Châu, Lục Thất xuất hành rời khỏi thị trấn Ngô huyện bái tế mộ Lục Tốn. Người bái tế không nhiều, chỉ có Lục Thất, Tiểu Thanh, Ninh Nhi và con trai Lục Thất, ngoài ra cộng thêm hơn trăm hộ vệ và hai tri huyện.
Mộ Lục Tốn nằm ở phía bắc thị trấn Ngô huyện, mặt trời soi xuống hồ trong vắt, Lục Thị Tô Châu là một dòng họ lớn, hàng triệu năm qua đã chia ra thành mấy chục chi. Thực tế Lục Tốn không phải là thủy tố Lục Thị Tô Châu. Lục Thị Tô Châu có trước Lục Tốn, đã là một đại tộc quan lại. Lục Tốn chỉ là một danh thần nước Ngô cuối đời Hán.

Nhưng vì danh tiếng của Lục Tốn, cho nên Lục Thị Tô Châu luôn có chi chính thay nhau tương truyền. Nhưng gia chủ chi chính đời sau Lục Tốn, căn bản không thể đại diện cho tất cả Lục Thị Tô Châu, thậm chí đôi khi Lục Thị chi bên còn có địa vị hơn cả đời sau của Lục Tốn. Bởi vì nắm quyền địa vị căn bản là quan thế và sự giàu có.

Khi đoàn người Lục Thất tới mộ Lục Tốn, mộ Lục Tốn đã có mấy trăm người đang chờ, đều xuất thân Lục Thị Tô Châu, lòng người khó đủ. Trước khi Lục Thất xuất phát đã đưa tin, Lục Bính thân là đời sau chi bên của Lục Thị Tô Châu, không bái tế tổ tiên quả thực là đại nghịch bất đạo, cho nên có thể sẽ đi bái tế tổ tiên Lục Thị, lại chưa chắc là bái tế mộ Lục Tốn. Nhưng mộ tổ của Lục Thị Tô Châu phần lớn nằm ở bên phía mộ của Lục Tốn.

Lục Thất mặc áo bào bình thường, thắt lưng còn đeo một quả hồ lô, cách ăn mặc có chút chẳng ra gì, giống một người nghèo túng, cũng giống như đạo sỹ tha phương, chính là Ninh Nhi và Tiểu Thanh cũng váy áo bình thường, nhưng chăn của con cái thì lại thể hiện rõ lụa thêu rồng. Lục Thất đưa con trai lớn tới bái tế mộ tổ Lục Thị Tô Châu là có ý nghĩa rất sâu sắc.

Thấy có mấy trăm người tới, Lục Thất phản ứng bình thường. Trước đó hắn đã nhận được tin báo, mấy trăm người ở mộ của Lục Tốn trên thực tế không phải đều tới nịnh bợ hắn, mà là có gia chủ chi chính đời sau của vị Lục Tốn đó, đích thân đưa người tới “hộ mộ” này, ước chừng lên tới trăm người.

Lục Thất vừa mới xuống xe, một trăm hộ vệ liền chỉnh đốn lại. Một trăm hộ vệ này là Hổ khâu vệ, ai nấy đều mặng áo Minh Quang giáp, đều là áo giáp thu được trước đây của Hổ Bí huân vệ Việt quốc. Chỗ đứng lớn này lại bao vây mấy trăm người đó vào bên trong.

Hai tri huyện liền dặn dò 6 tên nha binh đem vật hiến tế tới, có một tế án đàn mộc, một đỉnh đồng bốn chân, đặt trước mặt mấy trăm người đó, bày biện xung quanh phần mộ tổ Lục Thị Tô Châu. Lục Thất căn bản không bái tế từ đường Lục Thị, mà là bái tế trước mộ.
Tế phẩm của Lục Thất bày biện xong trên bàn gỗ, hắn mới bước tới, cũng tiếp cận mấy trăm người, thản nhiên nhìn quanh một lượt, mấy trăm người im lặng không nói, vẻ mặt phần lớn đều khiếp sợ nhìn hắn. Lục Thất thành lập quân Quy Đức có thể là khiến người ta khiếp sợ tới tận xương tủy. Có rất nhiều người họ Lục Thị, hiện giờ vẫn còn đang chịu vất vả trong cái gọi là quân Quy Đức, nhưng lúc đó trong lòng Lục Thất vẫn không có ý niệm dựa vào danh tiếng của Lục Tốn.

Lục Thất cũng thấy được hai thái độ trong một số người, một là phẫn nộ, một là cung kính. Mười mấy người phẫn nộ, người đứng đầu là một người trung niên mặt như quan ngọc. Còn những người cung kính lại hơn mấy chục người, có 3 người đứng đầu, người ở giữa mặc áo gấm, mặt tròn, ngũ quan đoan chính, khoảng 30 – 40 tuổi, đang cung kính nhìn Lục Thất. Lục Thất mỉm cười gật đầu với người bạn tốt. Người đó liền cúi đầu hành lễ một bái. Người đó vái một vái, những người phía sau hắn lần lượt cúi đầu lễ bái, khiến cho Lục Thất sửng sốt.

Lục Thất mỉm cười, quay người về phía đỉnh đồng tế an. Tri huyện cung kính dâng hương đã đốt, Lục Thất vẻ mặt nghiêm túc nhận lấy. Sau đó, trước phần mộ Lục Thị Tô Châu, cung kính khom người vái 3 vái, bước lên phía trước cắm vào đỉnh đồng, sau đó lui về vị trí cũ, cùng Tiểu Thanh và Ninh Nhi ôm con quỳ xuống.

- Hậu nhân Lục Bính, trước tổ tiên và bách niên Lục Thị Tô Châu đồng căn nhất nguyên. Thời chiến loạn, vì kế sinh nhau mà lưu lạc tha hương, nay Lục Bính trở về Tô Châu, không dám đại nghịch thất kinh tới tổ tiên Lục Thị, cho nên tới bái tế, an ủi vong linh liệt tổ liệt tông.
Lục Thất cung kính nói.

Bỗng người đàn ông áo gấm đó bước hướng về phía Lục Thất bái lễ, rất nhiều người phía sau cũng bước tới, phân theo cấp bậc quỳ xuống phía sau Lục Thất. Lục Thất giật mình cũng im lặng chờ người phía sau đều vào chỗ rồi, hắn mới bắt đầu khấu bái. Người phía sau có hơn hai trăm người, cũng cùng khấu bái.

9 cái dập đầu, Lục Thất đứng dậy, quay người bình thản nói:
- Các vị thân tộc xin đứng dậy.

Người phía sau lần lượt đứng dậy, cung kính nhìn Lục Thất, bỗng có người lạnh lùng nói:
- Lục Thính Nho, hôm nay ngươi làm là muốn hại Lục Thị Tô Châu, tiểu nhân ham lợi vô sỉ ngươi.

Lục Thất nhíu mày nhìn, đó là một người trung niên mặt như quan ngọc đó đang phẫn nộ chỉ vào người áo gấm. Người áo gấm nhướn mày nói:
- Lục Tri Hải, con cháu Lục Thị lưu lạc trở về Tô Châu bái lễ tổ tiến, có gì không thỏa? Ngươi có tư cách gì ngông cuồng chỉ tội?

- Ngươi ….
Người trung niên mặt như quan ngọc tái mặt tức nghẹn lời, vung mạnh tay xuống áo, tái mặt bước lên.

Quyển 4 - Chương 149: Lục thị tô châu

Thấy gần trăm người vội vã rời đi, Lục Thất quay đầu nhìn người áo gấm, cười nhạt nói:
- Đại huynh tên Lục Thính Nho?
- Đúng vậy.
Lục Thính Nho cung kính đáp.

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Vị gia chủ Lục Thị đó kiêng kỵ ta tới bái tế tổ tiên, sao đại huynh lại không kiêng kỵ?

- Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được. Ta là con cháu Lục Thị tôn trọng buôn bán, còn Lục Tri Hải là người đọc sách cổ hủ. Có thể nói hắn ta vẫn thường phỉ báng ta. Ta cũng biết tiếp cận đại nhân sẽ có nguy hiểm rất lớn, nhưng sách lược trí lý Tô Châu của đại nhân rất hợp với lòng ta, cũng kính phúc thủ đoạn lợi hại của đại nhân. Ta thấy, đại nhân tất có thể ở Tô Châu lâu dài.
Lục Thính Nho thong dong đáp.

Lục Thất nghe xong liền gật đầu, bình thản nói:
- Ta trị nước chính là chia đều ruộng đất, trấn hưng buôn bán, sỹ nông công thương trong mắt ta đều được xem trọng.

Lục Thính Nho gật đầu, nói:
- Trấn hưng thương nghiệp của đại nhân, quả thực làm rất tốt, thương thuế lấy xa thấp hơn tiền triều, hơn nữa còn ban cho thương nhân địa vị rất cao. Thương nhân trước đây đã bị bóc lột quá nhiều rồi.

Lục Thất mỉm cười, thương nghiệp Tô Châu hắn căn bản không can thiệp tới, đều là quyết sách của Tân Cầm Nhi. Hắn bình thản nói:
- Tổ tiên của ta và người đã chia lìa trăm năm rồi, cuộc đời này không tính toán gì nữa. Nhưng bắt đầu từ cuộc đời của ta và ngươi, sau này ta sẽ gọi ngài là đại huynh.

- Vâng, có thể là anh họ của đại nhân là vinh hạnh của Thính Nho.
Lục Thính Nho cung kính đáp.

Lục Thất quay đầu, hỏi:
- Còn hai vị này?

- Ồ, đây là Lục Vân Thiên, là Lục Thị Nam Trấn. Ông ta có lẽ là chiến tướng của Lục Thị ta. Lục Thị ngày nay tập võ có thành công đấy, nhưng không nhiều.
Lục Thính Nho giới thiệu.

Lục Vân Thiên được giới thiệu là một người đàn ông cường tráng, dung mạo có chút phong trần, ánh mắt có thần, mặc áo bào ngắn, thoạt nhìn chính là một người luyện võ.

- Tạ hạ Lục Vân Thiên, bái kiến đại nhân.
Lục Vân Thiên cung kính bái kiến.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Lục Thính Nho nói tiếp:
- Đại nhân, ta buôn bán đã nhiều năm rồi, đều dựa vào sự bảo vệ của Vân Thiên.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Hai từ Vân Thiên của huynh trưởng quá cao rồi, sau này đổi là Vân Hòa là được rồi.

Lục Vân Thiên kinh ngạc nhìn Lục Thất. Cái tên này sao lại thành ra không ổn chứ? Lục Thính Nho nhìn Lục Vân Thiên, khẽ nói:
- Đại nhân đã nói vậy rồi, vậy thì đổi là Vân Hòa đi.

Lục Vân Thiên chần chừ một chút, chắp tay nói:
- Vâng, ta nghe theo đại nhân.

Lục Thất cười nhạt, Lục Vân Thiên rõ ràng là có tâm lý sợ quan, có lẽ là người dân lương thiện. Hắn bình thản nói:
- Vân Hòa huynh đã từng vào quân chưa?

- Chưa, ta đã nộp rất nhiều tiền bạc, cho nên không bị trưng nhập quân Ngô.
Lục Vân Hòa đáp.

- Đại nhân, Vân Hòa chưa từng vào quân, nhưng hắn ta luôn cầm đầu mấy chục người hộ thương, cũng là có chút kính nghiệm hành quân.
Lục Thính Nho bên cạnh góp lời.

Lục Thất gật đầu, quay sang nhìn một người khác, đó cũng là một người trung niên, dung mạo công chính, mặc áo bào nho, thấy Lục Thất nhìn lại, người trung niên đó liên chắp tay cung kính nói:
- Tại hạ Lục Thi Dương.

- Đại nhân, Thi Dương huynh là cử nhân, đã từng làm quan lại nhỏ ở huyện Long Khâu Cù Châu.
Lục Thính Nho giới thiệu.

- Để đại nhân chê cười rồi, sau khi tại hạ trúng cử thì bị điều đi nhậm chức ở huyện Long Khâu. Nhưng chỉ nhậm chức 1 năm liền bị bãi miễn.
Lục Thi Dương có chút hổ thẹn nói.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Ba vị huynh trưởng là từ ba chi Lục Thị khác nhau?
- Đúng vậy, ta và Lục Thi Dương đều là gia chủ của một chi Lục Thị Tô Châu. Vân Hòa lão đệ ở trong chi của hắn ta, cũng là địa vị cực cao.
Lục Thính Nho đáp.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Ba vị huynh trưởng có thể tha gia bái tế linh tổ với ta, trong lòng ta rất cảm kích, sẽ có hồi báo.

- Đại nhân lại khách khí rồi, ta chờ tới gặp đại nhân, một là kính trọng đại nhân, hai là Lục Thị Tô Châu hiện giờ ngày càng suy thoái, rất cần cơ hội hưng thịnh. Ba là, đại nhân trọng thương, khiến ta cảm thấy rất thoải mái.
Lục Thính Nho liền nịnh nọt nói.

Lục Thất nghe xong mỉm cười, bình thản nói:
- Đại huynh là thương nhân, cái gọi là làm nói chuyện làm ăn, nếu đại huynh đặt cửa trên người ta, đó có thể nới thẳng là muốn gì? Chúng ta có thể thương lượng để được hài lòng.

Lục Thính Nho nghe xong sửng sốt, mỉm cười có chút lúng túng, hành lễ nói:
- Đại nhân là người sảng khoái, ta muốn mở thương lộ buôn bán trên biển, hy vọng đại nhân có thể cho thuyền và nhà kho, để ta có thể ra biển.

Lục Thất nghe xong im lặng, suy nghĩ một hồi nói:
- Có thể buôn bán trên biển xa, hiện nay chỉ có thể là thủy Giang Âm quân. Ảnh hưởng của ta đối với thủy Giang Âm quân không lớn, nguyện vọng này của huynh ta không làm được.

- Vậy sau này có thể làm được không?
Lục Thính Nho hỏi.

- Sau này có thể, hiện tại bên phía huyện Đông Hải đã xây dựng bến tàu quy mô lớn rồi, cũng đang làm thuyền biển. Nếu làm xong, ta có chể đạt thành nguyện vọng của huynh.
Lục Thất đáp.

Lục Thính Nho gật đầu, lại hỏi:
- Đại nhân, liệu có thể cho ta đầu tư làm thuyền biển không? Ý ta là liệu có thể làm một loại thuyền biển chuyên trở hàng hóa thông thương. Loại thuyền đó có thể để các thương nhân đầu tư làm của riêng.

Lục Thất nghe xong ngẩn người ra suy nghĩ một hồi, nói:
- Huynh nói cũng không phải là không được. Nhưng vượt biển quá nguy hiểm, thuyền tư nhân nếu xảy ra chuyện, vậy thì đối với thương nhân mà nói có lẽ tổn thất quá lớn.

- Thuyền tư nhân có thể ký kết đảm bảo với hộ quân. Thuyền tư và hàng hóa ra khơi có thể giao tiền đảm bảo cho thủy quân. Một khi xảy ra chuyện, do thủy quân bồi thường bạc cho người buôn bán trên biển. Nếu bình an, thủy quân có thể thu được rất nhiều bạc bảo hiểm.
Lục Thính Nho đáp.

Lục Thất nghe xong thấy giật mình, không khỏi liếc nhìn Lục Thính Nho, cảm thấy cách của Lục Thính Nho cũng rất hay. Nhưng hắn không giỏi về buôn bán, lại không thể hứa bừa được, phải hỏi qua Tân Cầm Nhi mới được.

- Cách của huynh trưởng nói ta phải hỏi qua mới có thể trả lời.
Lục Thất thẳng thắn đáp.

- Đại nhân, kỳ thực Thính Nho huynh nói chính là đạo tiêu, bào vệ hàng hóa hộ tống, nếu bị cướp, đương nhiên là phải bồi thường chủ hàng rồi.
Lục Vân Hòa bỗng lên tiếng.Lục Thất nghe hiểu, bình thản nói:
- Can thiệp tới thủy quân, ta vẫn phải hỏi ý kiến chút. Nhưng nếu đạo bảo tiêu, cũng có thể thực thi, huynh trưởng chờ tin đi.

- Vâng, tạ đại nhân đã nghe lời tại hạ.
Lục Thính Nho cung kính cảm tạ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Hắn biết địa vị của thương nhất rất thấp, chính là đại thương nhân giàu có cũng khiến cho quan lại và người đọc sách khinh thường. Dù là quan binh cũng xem thương nhân là một chú dê béo. Thương nhân một đường vào nam ra bắc, không những tính mạng nguy hiểm mà còn bị cướp bóc nghiêm trọng.

Nhưng mỡ nó rán nó, giá hàng hóa cũng có thể tăng cao, dẫn tới lợi ích rất khả quan. Cho nên người buôn bán thuận lợi rất dễ trở thành phú hộ. Mà thành thương nhân giàu có lại có nhiều cơ hội chuyển cầu an trở thành đại địa chủ. Nhưng, chính sách quân điền của Lục Thất ở Tô Châu đã khiến cho thương nhân không thể mua được đất, cho nên thương nhân để thu được nhiều tiền của, chỉ có thể tiếp tục làm việc buôn bán. Mà thương nhân, bản tính có tinh thần đặt cửa mạo hiểm.

Lục Thất nhìn về phía Lục Vân Hòa nói:
- Ta đã đổi một chữ của huynh, là có nguyên nhân, sau này huynh sự tự hiểu.

- Đại nhân yên tâm, ta không để ý chuyện ấy.
Lục Vân Hòa hành lễ đáp.

Lục Thất mỉm cười, hỏi:
- Huynh trước tiên nhậm chức đội trưởng nhé, làm hộ quân của ta.

Lục Vân Hòa chần chừ một chút, cung kính đáp:
- Đại nhân, ta không muốn rời khỏi Ngô huyện. Nếu muốn rời khỏi đây, ban đầu ta đã vào quân Trung Ngô rồi.

- Huynh không phải thường xuyên phải ra ngoài hộ thương sao?
Lục Thất bình thản nói, hắn có tính nhẫn nại tương đối, là vì thấy Lục Vân Hòa rất thật thà.

- Là thường phải ra ngoài hộ thương, nhưng đó đều có hành trình cố định. Còn làm quân nhân thì không phải do chính mình rồi.
Lục Vân Hòa đáp.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Huynh làm Huyện úy được chứ? Huyện úy Ngô huyện.

Lục Vân Hòa sửng sốt, bỗng nghi ngờ nói:
- Huyện úy Ngô huyện, đó lại là quan quá lớn rồi.

Lục Thất nghe xong bất đắc dĩ, Lục Thính Nho bên cạnh lại không nói gì nhiều, cũng không có ám chỉ gì với Lục Vân Hòa, còn Lục Thi Dương hạ giọng nói:
- Còn không mau tạ ơn đại nhân.

Lục Vân Hòa liền hành lễ, không ngờ Lục Thất lại khoát tay, bình thản nói:
- Huyện úy có trách nhiệm phá án. Huynh chỉ sợ làm không tốt, trước tiên huynh làm một Vệ quân giáo úy đi, ta sẽ cố gắng không điều huynh rời khỏi Ngô huyện.

- Tạ đại nhân.
Lục Vân Hòa cung kính bái tạ.

Lục Thất gật đầu, lại nhìn sang Lục Thi Dương, hỏi:
- Thi Dương huynh có thể rời khỏi Ngô huyện, đi xa làm quan không?

- Tại hạ có thể.
Lục Thi Dương cung kính đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cho huynh đi làm Chủ bộ một phương.

- Hạ quan tạ đại nhân.
Lục Thi Dương cung kính tạ ơn.

- Là ta báo đáp lại các huynh, nhưng các huynh trưởng nếu phi phạm pháp luật, ta cũng không thể chấp nhận được.
Lục Thất uy nghiêm nói.

- Đại nhân yên tâm, ta sẽ không phụ sự hậu thưởng của đại nhân.
Lục Thính Nho cung kính đáp, Lục Thi Dương và Lục Vân Hoa cũng bày tỏ thái độ.

Quyển 4 - Chương 150: Luận nhân

Tiếp đó, Lục Thất lại nhìn tới mười mấy nhân vật các chi Lục Thị. Những nhân vật Lục Thị đó rõ ràng đều là người nghèo, trên thực tế đều nghe theo mệnh lệnh của Lục Thính Nho không dám không tới, người nghèo thấp cổ bé họng. Lục Thính Nho là tài chủ giàu có nhất của Lục Thị Tô Châu. Rất nhiều người của Lục Thị Tô Châu đều thiếu nợ Lục Thính Nho. Đương nhiên, Lục Thính Nho ở Ngô huyện chỉ là một thương nhân giàu có mà thôi.

Gặp được Lục Thị Tô Châu, Lục Thất liền lệnh cho tri huyện ghi nhớ lại người của Lục Thị hôm nay tới tham tế, từ giờ hắn chỉ thừa nhận những người này là tông thân Lục Thị. Sau này sẽ ban chi phí ngân tháng cho tông thất. Cái gọi là chi phí phần lờn không được quá 10 lượng bạc, cũng không được ban đặc quyền cho những người cao quý này. Nhưng, trong đó có tài năng, Lục Thất sẽ sử dụng thích hợp, chuyển đi các nơi trên Tấn quốc làm quan lại, mục đích chính là tuyên truyền Lục Thiên Phong hắn là đời sau của Lục Thị Tô Châu.

Còn ba người Lục Thính Nho, Lục Thất định sau này ban phong làm Quận công hoặc Huyện công. Quận công là một địa vị tôn quý hư phong, Đường quốc phong nhiều cho hoàng thân quốc tích. Địa vị của Quận công trên Phong hầu, dưới Quốc công. Nhưng Phong hầu và Quốc công là thực phong, hơn nữa còn phong nhiều cho các võ tướng công lớn. Lục Thất phải thành lập một thể hệ tông thất của Tấn quốc. Khi hiến tế, người trong họ ít sẽ không hay cho lắm.

Bữa tiệc thân mật Lục Thị Tô Châu, Lục Thất dẹp đường hồi phủ, trên đường đi, Ninh Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia, nô thấy gia chủ Lục Thị đi rồi đó rất có khí chất. Nếu có thể đầu quân cho lão gia, có lẽ là còn trung thành hơn ba người đó.

Lục Thất nghe xong cười nói:
- Tên Lục Tri Hải đó không thể coi là có khí chất được, ngược lại là một văn nhân cố chấp không có tầm nhìn. Nói một câu khó nghe, chính là con ếch ngồi đáy giếng. Hắn ta nghĩ thân là đời sau của Lục Tốn, thì tôn quý hơn người khác. Nhưng hắn ta lại không hiểu, vinh quang của tổ tiên cần sự tiến thủ của đời sau mới có thể có giá trị của nó.

Ninh Nhi ồ lên một tiếng, Lục Thất lại nói:
- Còn tên Lục Thính Nho đó là một thương nhân đã quen ra ngoài rồi, cũng có thể nói là một người tài giỏi. Hắn ta có thẻ chủ động tới ủng hộ ta, tất nhiên là hiểu được tình hình của Tô Châu rồi. Thậm chí, có lẽ hắn ta cũng đã biết sự ra đời của Tấn quốc có liên quan tới ta, cho nên hắn ta mới đồng ý mạo hiểm đặt cửa thân cận với ta. Còn tên Lục Tri Hải đó lại căn bản không cho rằng ta có thể ở lại lâu dài ở Tô Châu.

Ninh Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Ta biết nàng không thích đám người Lục Thính Nho đó, nhưng đối với ta mà nói, người thế nào cũng có cách dùng thế ấy. Lục Thị Tô Châu chỉ là một ánh hào quang mà dùng để định đô Tấn quốc. Về bản chất, ta chỉ là lợi dụng Lục Thị Tô Châu, đương nhiên cũng có thể nói là làm một cuộc mua bán với Lục Thị Tô Châu.

Ninh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Lão gia cũng nên trọng dụng người thân Lục Thị ở huyện Thạch Đại nhiều hơn.

Lục Thất lắc đầu, bình thản nói:
- Người thân ở huyện Thạch Đại thì không thể trọng dụng. Một là không có tài năng. Hai là một khi ban cho họ quyền lực, từng người sẽ trở thành việc không đủ mà bại thì có thừa. Người nghèo làm quan, rất khó kiềm chế được lòng tham. Ta chỉ có thể khiến cho họ không phải lo cơm ăn áo mặc cho họ, tránh sau này xuất hiện tội giết.

Ninh Nhi trang dung gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Nàng không cần phải cảm thấy ta trọng dụng Lục Thị Tô Châu. Lục Thị Tô Châu chính là sự bắt đầu, cũng chỉ có thể bổ hiệm một số chức quan, ta không thể để tên Lục Thính Nho đó nắm được trọng quyền. Lã Bất Vi trong sử sách chính là một thương nhân mưu nước.

- Lã Bất Vi? Đó là người tài giỏi dựa vào Tần quốc mà trở thành Tướng quốc. Lục Thính Nho đó có lẽ không thể sánh được.
Ninh Nhi dịu dàng nói.

- Đạo lý tương thông, chỉ cần có cơ hội thành sự, nắm được thì có thể một bước lên trời. Nếu Lục Thính Nho có lòng mưu quyền, hoàn toàn có thể giao hảo ủng hộ một người con trai của ta, có thể dùng 10 năm hay 20 năm kinh doanh, Lã Bất Vi chính là làm như vậy.Lục Thất cười nhạt nói.

Ninh Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô không thể để hắn ta tiếp cận Tiểu Ninh được.

Lục Thất nghe xong mỉm cười, đưa tay ra kéo Ninh Nhi, ôn tồn nói:
- Chỉ là một ví dụ mà thôi. Lã Bất Vi nhân vật đó cũng là kỳ tài thiên cổ khó mà thấy được. Kỳ tài đều không nhiều.

Ninh Nhi ừ nhẹ một tiếng ngả vào người Lục Thất, Tiểu Thanh trước mặt vẫn luôn ôm đứa nhỏ, cúi đầu dùng tay đùa chơi, đùa với ánh mắt của đứa nhỏ. Khuôn mặt của đứa bé mỉm cười, bàn tay cũng quơ quơ lên.

*********

Sau 3 ngày bái tế Lục mộ, Trương Hồng Ba bỗng gửi tin tới. Trong thư nói, tổ phụ hắn ta bằng lòng tiếp nhận ban phong của phủ hầu, nhưng mời Lục Thất đi làm khách ở huyện Giang Âm trước, đích thân cùng gia chủ các chi nói chuyện một chút.

Lục Thất cầm thư trầm ngâm hồi lâu, giờ đã khác xưa rồi, trước đây hắn ở Thường Châu, không có ưu thế gì đáng nói. Khi đó, nếu đi gặp Giang Âm Hầu, căn bản không có nguy hiểm gì. Nhưng bây giờ hắn là Tấn Vương, đã có lãnh thổ rộng khắp và trăm vạn quân lực. Nếu Trương Thị Giang Âm có ý tứ không tốt, vậy thì hắn đi huyện Giang Âm chẳng khác gì lao vào chỗ chết.

Theo lý mà nói, Trương Thị Giang Âm đã có lòng xưng thần rồi, vậy thì nên tới bái kiến Tấn Vương mới đúng. Nhưng Giang Âm Hầu lại vẫn để hắn tới huyện Giang Âm làm khách.Đi, có nguy hiểm, không đi tất nhiên sẽ dẫn tới rạn nứt nghiêm trọng với Trương Thị Giang Âm. Trong lòng Lục Thất cũng hiểu, tình hình giữa hắn và Trương Thị Giang Âm hiện tại, có lẽ đố kỵ lẫn nhau.

Cuối cùng, Lục Thất quyết định đi gặp Trương Thị Giang Âm. Hắn có lẽ sẽ dùng thành ý tới thu phục Trương Thị, mà không thể để Trương Thị cảm thấy có nguy cơ diệt vong. Một khi đã tồn tại nguy cơ diệt vong, Trương Thị Giang Âm cái gì cũng đều có thể làm được, khả năng lớn nhất là đầu hàng Chu quốc.

Hồi âm định ngày, 2 ngày sau Lục Thất sẽ khởi hành tới Thường Châu, trên đường đi vòng qua tuần tra phòng ngự Đại Giang và quân lực đóng quân ở trung bộ Tô Châu. Mã Vân Lộc hiện là đại soái Giang Phòng, tiết chế quân lực trung bộ Tô Châu và quân lực Giang Phòng. Hổ Bí là soái năm mươi nghìn quân đóng ở Thường Châu, quy thuộc Ngư Hoa Hiên tiết chế.

Ngư Hoa Hiên hiện giờ tiết chế quân Ngụy Việt ở Thường Châu, Hồ Châu và Hàng Châu, cũng có thể xin cầu viện của quân lực Hấp Châu, quân Ba Lăng Hàng Châu và quân Ngụy Việt Gia Hưng.

Còn Trương Hồng Ba chủ yếu tiết chế quân lực của Côn Sơn và Gia Hưng, đối với Mã Vân Lộc cũng có quyền quân tiết chết cao bậc 1. Lục Thất đối với việc bố cục phòng ngự quân lực thiên về linh hoạt điều động, mà không phải là để quân lực cố thủ một chỗ.

Trên đường Lục Thất đi tuần, đã được các tướng sỹ vui vẻ đáp lại, nhưng oán hận cũng không ít, chính là vũ khí thiếu quá nhiều. Vũ khí cũng thiếu hoàn thiện, Mã Vân Lộc đề nghị ở Tô Châu cũng mở một Quân khí giám.

Lục Thất không trả lời, hắn vẫn kiên nhẫn giải thích, nói ở Tô Châu xây dựng chế độ Quân khí giám, lợi bất cập hại. Ưu thế của Tô Châu chính là sản xuất lương thực và tơ tằm, thiếu khoáng sản chế tạo binh giáp. Nếu xây dựng chế độ Quân khí giám ở Tô Châu, chỉ là vận chuyện nguyên liệu cũng tiêu tốn rất nhiều ngân lượng. Mặt khác, Tô Châu hiện đang dốc sức ủng hộ chế tạo thuyền, lượng lớn nguyên liệu đều chi viện cho bến tàu, còn việc thanh lọc đường sông Tô Châu cũng cần đầu tư rất nhiều nhân lực và tài lực.

Việc chế tạo quân khí Tấn quốc, trên thực tế đã do Tân Cầm Nhi kế hoạch ở Tây Bộ. Khoáng sản Tây Bộ rất nhiều, phù hợp chế tạo rừng trúc của cung tên cũng dùng vô tận, hơn nữa phát triển chế tạo quân khí quy mô lớn có thể nhanh chóng ổn định Tây Bộ.

Kế hoạch của Tấn quốc chính là dùng Thường Châu Đông Bộ và Tô Châu làm kho lương thực chính. Tây Bộ trở thành vùng đất quan trọng của ngành chế tạo. Ngoài ra, trà, bông ở bên đất Sở rất nhiều sản vật đều có thể hình thành con đường thương nghiệp hỗ trợ lẫn nhau của Tấn quốc. Tấn quốc có thể thu thuế thương nghiệp, thu được lượng tiền rất lớn dùng vào việc vận chuyển của các cơ quan quốc gia.

Lục Thất không thể làm rối loạn kế hoạch trị nước của Tân Cầm Nhi được. Nhưng, hắn cũng căn cứ vào tình hình thực tế, cho phép trong quân Tô Châu tồn tại Quân khí giám quy mô nhỏ, chủ yếu là chế tạo binh khí đao thương, còn sự tổn thất về binh khí và quân giáo cũng cần được tu sửa, có thể do Quân khí giám quy mô nhỏ đảm đương.

Lục Thất và tướng soái Mã Vân Lộc dùng đi thăm pháo đài Giang Phòng. Mã Vân Lộc rất tự tin đối với việc tập kích phòng ngự của Chu quốc. Lục Thất cười nói, nếu là Giang Âm quân đầu hàng Chu quốc, mấy phần tự tin ngăn cản được sự đột kích của Chu quốc?

Mã Vân Lộc kinh ngạc, suy nghĩ một hồi mới thật thà đáp rất khó phòng ngự, trừ phi có thể điều tới nhiều quân thiện chiến. Bởi vì Giang Âm quân một lần tập trung lượng binh lớn. Còn nếu Chu quốc tập kích Tô Châu bằng đường thủy thì chắc chắn sẽ là quân tinh nhuệ.

Còn quân lực của Tô Châu không chỉ thiếu vũ khí, tướng sỹ thực sự thiện chiến cũng chiếm tỷ lệ ít. Quân Tô Châu chỉ có thể dựa vào chiến thuật người biển, kịp thời bao vây tiêu diệt lượng ít quân địch vượt sông lên cạn. Mặt khác, nếu Giang Âm quân đầu hàng Chu quốc, vậy thì không cần tập kích Tô Châu, trực tiếp có thể cho đại quân vượt sông ở huyện Giang Âm.

Lục Thất nghe xong cười trừ. Hắn cũng không nói cho Mã Vân Lộc biết sẽ đi huyện Giang Âm, tiếp tục tuần tra quân sự, cuối cùng đi vào Thường Châu.

Quyển 4 - Chương 151: Lời quân thần

Lục Thất tới huyện Vô Tích Thường Châu, ở lại nha huyện Vô Tích 2 giờ, tìm hiểu về đời sống của người dân huyện Vô Tích. Kỳ thực chủ yếu là muốn tìm hiểu một chút về các quan huyện, để sự thống trị của Tấn Vương được đi sâu vào lòng người. Các quan huyện gặp Tấn Vương, về mặt tâm lý đã có người có quyền lực cao nhất là Tấn Vương, mà không phải là các đại quan triều đình.

Rời khỏi huyện Vô Tích, Lục Thất lại đi tới huyện Nghi Hưng gặp Ngư Hoa Hiên. Ngư Hoa Hiên hiện đang ở trong quân doanh bên bờ Thái Hồ. Nhưng chỗ ở của Ngư Hoa Hiên lại là một trạch viện, còn quân doanh xung quanh cũng đều được xây phòng ở đơn giản, đóng ba mươi nghìn đại quân.

Lục Thất không để Ngư Hoa Hiên tập trung nghênh tiếp phô trương, hắn dẫn 100 hộ vệ trực tiếp tiến vào quân doanh, tới nơi ở “soái phủ” của Ngư Hoa Hiên. Mặc dù Ngư Hoa Hiên không ra ngoài cửa quân doanh nghênh tiếp, nhưng lại cùng tướng sỹ Soái phủ và con gái đứng trước nhà chờ đón.

Sau khi xe dừng lại, Lục Thất mặc cẩm bào xuống xe, Ngư Hoa Hiên lại mặc kim giáp, bước tới hành quân lễ cung kính nói:
- Thần cung nghênh Chủ thượng.

- Ngư tướng quân miễn lễ, chúng ta đi vào thôi.
Lục Thất ôn tồn đáp lại.

- Chủ thượng mời.
Ngư Hoa Hiên cung kính mời.

Lục Thất gật đầu bước về phía trước, vừa đi vừa gật đầu ra hiệu với các tướng sỹ soái phủ đó. Ánh mắt hán lại nhìn một vị quan tướng rất quen, không ngờ là một quan tướng Ngư Thị phục kích hắn ở Hồ Châu. Vị quan tướng đó cúi đầu cung kính.

Lục Thất bước tới gần trước mặt Ngư Tú Hoa. Ngư Tú Hoa hành nữ lễ cung kính nói:
- Nô tỳ cung nghênh Chủ thượng.

- Cùng đi vào thôi.
Lục Thất ôn tồn nói.

Ngư Tú Hoa gật đầu cùng Lục Thất bước vào cửa nhà, nhưng nàng rất câu nệ lùi lại phía sau một bước.

Trước khi bước vào nhà, khi đi tới cửa sảnh, Lục Thất quay người nói:
- Lui hết ra đi, ta và Ngư tướng quân nói chuyện.

Tướng sỹ Soái phủ im lặng cung kính hành quân lễ, sau đó rời khỏi đó, Ngư Tú Hoa cũng đi. Lục Thất liền đưa tay ra kéo áo nàng ta lại, sau đó quay người bước vào phòng khách. Ngư Hoa Hiên và con gái theo sau bước vào phòng.

Lục Thất ngồi ở vị trí chính, sau khi Ngư Hoa Hiên hành lễ ngồi ở vị trí khách. Ngư Tú Hoa im lặng đứng hầu bên phải Lục Thất. Lục Thất quay đầu sang nhìn nàng, ôn tồn nói:
- Hương Lan đều trở về Tô Châu rồi, nàng có muốn về không?

- Nô tỳ cũng đang muốn trở về.
Ngư Tú Hoa thận trọng đáp.

Lục Thất gật đầu, lại quay sang nhìn Ngư Hoa Hiên, bình thản nói:
- Ngư tướng quấn, bên phía huyện Kim Đàn có gì thay đổi không?

- Bên phía huyện Kim Đàn có sự thay đổi, theo tin thám báo, sau khi Vương Văn Hòa nắm quyền quân, bắt đầu chỉnh quân nghiêm túc, mà Anh Vương của Đường quốc cũng vô cùng ủng hộ Vương Văn Hòa chỉnh đốn quân. Cho nên, chiến lực quân Đường của huyện Kim Đàn đã mạnh hơn trước.
Ngư Hoa Hiên nghiêm nghị đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vương Văn Hòa cầm quân có thể nhanh chóng tụ hợp được lòng quân Đông Ngô. Trước đây ta đã từng có ảnh hưởng tới quân Đông Ngô, nhưng vẫn không uy vọng bằng Vương Văn Hòa.

- Vương Văn Hòa thống soái Hưng Hóa quân tác chiến nhiều năm, đương nhiên là danh tiếng đi sâu vào lòng người. Nhưng Đường Chủ cầu an, gần đây có lẽ không phát động đột kích.
Ngư Hoa Hiên nói.

- Đường Chủ tạm thời là dụ dỗ Tấn quốc đấy. Tâm tư của ông ta tất là muốn giải quyết Hấp Châu trước. Nhưng, sở trường của Vương Văn Hòa nắm bắt thời cơ chiến đấu, cứ xem như không có sự đồng ý của Đường Chủ, Vương Văn Hòa cũng có thể tập kích biên giới nào của Tấn quốc?
Lục Thất bình thản nói.
Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Xuất binh tập kích bí mật đã thành công thượng bẩm, thất bại có thể giấu diếm.

- Chính là thành công rồi, Vương Văn Hòa cũng có thể giấu đi, bởi vì trong quân Anh Vương, Anh Vương vẫn ủng hộ Vương Văn Hòa chỉnh đốn quân. Điều đó cho thấy vô cùng tín phục Vương Văn Hòa rồi. Cho nên, cứ xem như Vương Văn Hòa đã tiến chiếm được Thường Châu, Anh Vương cũng có khả năng giúp hắn ta giấu đi không báo.
Lục Thất bình thản nói.

- Ý của Chủ thượng là?
Ngư Hoa Hiên nhìn Lục Thất nói.

- Quan sát kỹ quân lực của huyện Kim Đàn, phải nghiêm phòng Vương Văn Hòa chơi doanh trại không. Cũng đồng thời nghiêm phòng Vương Văn Hòa dùng kế đánh tráo quân. Quân lực mạnh nhất của huyện Kim Đàn chính là quân Đông Ngô. Nếu Vương Văn Hòa muốn có kết hoạch tập kích gì, tất nhiên phải dùng quân Đông Ngô rồi. Một khi thấy quân Đông Ngô có gì thay đổi, có thể xuất binh Thường Châu tiến đánh huyện Kim Đàn. Nhưng cũng phải đề phòng sách lược dụ địch của Vương Văn Hòa, hoặc Vương Văn Hòa cũng sẽ dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.
Lục Thất chỉ đạo cụ thể.

Ngư Hoa Hiên nghiêm nghị gật đầu, Lục Thất lại nói tiếp:
- Điểm yếu hiện giờ của Vương Văn Hòa chính là binh lực không đủ. Hắn ta không thể nhận được sự tăng binh của Đường Chủ, nhưng Lâm Nhân Triệu đã từng giấu binh ở Tây Bộ làm bậy, cho nên nếu Vương Văn Hòa binh lực không đủ, có lẽ sẽ tìm kiếm sự ủng hộ của Lâm Nhân Triệu. Cho nên, không thể không phòng.

Ngư Hoa Hiên sửng sốt gật đầu, nói:
- Thần lại không nghĩ tới Lâm Nhân Triệu có thể chi viện quân lực Vương Văn Hòa. Nhưng thủ đoạn trị quân của Đường Chủ, Lâm Nhân Triệu có lẽ không thể tự ý điều quân chi viện Vương Văn Hòa được.

- Lâm Nhân Triệu thì không thể tự ý điều quân, nhưng cơ bản là Anh Vương. Nếu Anh Vương chạy tới Kinh Khẩu điều quân, cùng với Lâm Nhân Triệu một xướng một họa thì có thể điều động được quân lực của Kinh Khẩu, bí mật sử dụng Vương Văn Hòa.
Lục Thất bình thản đáp.

Ngư Hoa Hiên ngưng trọng gật đầu, nói:
- Thần sẽ bố trí lại quân lực. Quân lực không nên phân tán phòng ngự, tránh bị quân Đường tập kích tiêu diệt.

- Vương Văn Hòa có khả năng nhất là tập kích, có lẽ là quân Ngụy Việt Hàng Châu. Một khi tập kích đại bại quân Ngụy Việt Hàng Châu thì có thể giống như mũi tên nhọn cắm vào thắt lưng Tấn quốc. Gọi là một mũi tên mà đau toàn thân. Quân lực Tấn quốc một khi xuất hiện đại bại sẽ dễ bị kích động, dễ khiến cho nhiều quan tướng thống quân nổi lòng làm phản.
Lục Thất bình thản nói.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Cho nên Chủ thượng cấp thiết thành lập quân Võ Bình và quân Ba Lăng.
Lục Thất gật đầu, nói:
- Là ý đó, chỉ là quân Tấn quốc khắp nơi thiếu vũ khí, ta cũng không thể nhất bên trọng nhất bên khinh được, giao vũ khí cho nhiều quân lực, hoặc là chỉ điều tướng sỹ có vũ khí tới quân Võ Bình.

Ngư Hoa Hiên nói:
- Chủ thượng không thể làm như vậy. Tướng soái mỗi quân đều vô cùng xem trọng vũ khí có được, không ai muốn làm quân lực lưu dân.

Lục Thất cảm thán gật đầu, trước đây hắn đã từng thống lĩnh quân diệt phỉ, nhưng không phải là quân lưu dân, thống lĩnh quân lực như vậy thì da mặt phải dày mới được. Hắn chính là da mặt không đủ dày, cho nên đã bỏ bạc nuôi quân và cường quân.

- Chủ thượng, chuyện đại nghịch bất đạo của Ngư Thị Hàng Châu, thần khó thoát được tội này.
Ngư Hoa Hiên bỗng đứng dậy quỳ trước mặt Lục Thất, khấu đầu thỉnh tội. Ngư Tú Hoa cũng liền bước tới, quỳ xuống sau cha.

- Ngư tướng quân, ta không phải là người hồ đồ. Dẫn quân đi phục kích ta chỉ có Ngư Lão Tứ. Ta biết tám phần không phải là Ngư Thị Hàng Châu làm chủ. Nếu gia chủ Ngư Thị giết ta, hắn ta có thể làm được gì? Hắn ta có thể làm Hoàng thượng sao? Ngược lại, hắn ta sẽ mất đi quyền uy của gia chủ, bởi vì xem như tạo phản thành công, cuối cùng hắn ta nhiều lắm cũng chính là một địa vị thân vương. Còn nếu làm không tốt, sẽ bị cách huynh đệ đố kỵ hại chết.

Lục Thất dừng lại một chút, liền nói:
- Về phần Ngư tướng quân ngươi, từ khi chúng ta quen nhau tới nay, có thể nói là hợp nhau càng thêm sức mạnh, ngươi giúp ta có được Tô Châu, xây dựng Tấn quốc, công lớn của ngươi ở trong lòng ta đứng sau Dương Côn, không phân trên dưới với đại ca Chu Vũ của ta.

- Có lẽ người cũng cho rằng công cao lấn chủ, lo lắng ta sẽ nghi kỵ ngươi, đúng vậy, ta là nghi kỵ với ngươi, cho nên ngay từ khi bắt đầu ta đã có ý hạn chế quyền lực của ngươi. Nhưng ngày dài mới hiểu lòng người, hành vi của ngươi đã khiến ta rất cảm động, cho nên ta để ngươi ứng phó với Vương Văn Hòa là bởi vì ta tín nhiệm ngươi.

- Ngư tướng quân, ngươi không cần phải nghĩ quá nhiều. Giữa ta và ngươi có lẽ đều rất hiểu tình hình của Tấn quốc. Cứ xem như ta chết rồi, ngươi cũng rất khó mà duy trì được quân lực quá nhiều. Nếu Tấn quốc sụp đổ, Trương Hồng Ba và rất nhiều quân soái, ngươi lại sẽ có thể khống chế quân lực hơn ngươi. Điều đó cũng chúng là sự ngu xuẩn đó của đệ ngươi, cho rằng giết được ta thì có thể khiến cho Ngư Thị quật khởi.

- Thần có tội.
Ngư Hoa Hiên nuốt nghẹn nói.

- Được rồi, đứng lên đi. Nếu ta nghi kỵ ngươi, căn bản sẽ không thể tới, sớm đã điều Trương Hồng Ba trở về Thường Châu rồi.
Lục Thất đứng dậy đỡ Ngư Hoa Hiên nói.

- Thần tạ Chủ thượng khoan dung.
Ngư Hoa Hiên cung kính nói.

- Sự khoan dung của ta cũng có mức độ. Thân là Tấn Vương, ta không chấp nhận sự tồn tại nguy hiểm nghiêm trọng. Ngư tướng quân, ngươi đối với ta mà nói không có nhiều nguy cơ lớn.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng yên tâm, thần sẽ luôn tự kiềm chế. Thần thực sự hiểu hiện trạng của Tấn quốc, căn bản chính là không thể loạn trong được. Một khi có loạn trong, họa ngoài sẽ theo đó mà tới, cuối cùng tại phản đều sẽ tự tìm tới cái chết.
Ngư Hoa Hiên cung kính phụ họa.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Ta đã cho Trương Hồng Ba mở phủ làm Đông Hải Quận Vương rồi. Ngươi là Nam Bình Quận Vương, ngay bây giờ cũng mở phủ là Quận Vương, ba nghìn huân vệ trước tiên cấp cho ngươi.

- Thần tạ Chủ thượng ban phong.
Ngư Hoa Hiên quỳ xuống đất tạ ơn.

Lục Thất khom người đỡ hắn ta lên, mỉm cười nói:
- Ngư tướng quân đi thông báo tướng soái cấp cao của huyện Nghi Hưng cùng tới uống rượu chút.

- Vâng! Thần cáo lui.
Ngư Hoa Hiên cung kính hành quân lễ, sau đó rời khỏi phòng khách.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau