KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 516 - Chương 520

Quyển 4 - Chương 142: Mưu hại

Lục Thất cười, ôn hòa nói:
- Nào, dùng bữa thôi.

Năm người con gái gật đầu nâng đũa, bỗng chiếc đũa trong tay Lan Nhi trượt xuống, Lan Nhi cả kinh buông tay xuống nhặt, nào ngờ thân thể của nàng cũng bắt đầu chao đảo, đôi mắt đẹp chập chờn, nàng vội lắc lắc đầu, cố gắng lay tỉnh bản thân, nhưng không ngờ vừa lắc xong, thân mình mềm nhũn ngả nghiêng trên ghế.

Lục Thất im lặng quan sát, không chỉ có Lan Nhi xuất hiện dị thường, thần sắc của bốn nàng khác cũng lần lượt trở nên mê ly thân thể mềm nhũn đổ trên ghế dựa. Lục Thất nghi hoặc quét mắt nhìn, bỗng nhiên cúi đầu, mạnh mẽ muốn đứng lên, nhưng không đủ sức đứng dậy.

- Người tới.
Lục Thất lên tiếng gọi, thanh âm uể oải yếu ớt, tiếp đó thân thể nhũn ra cũng đổ người trên ghế.

Một lát sau, một tì nữ từ ngoài phòng đi tới, tì nữ kia vẻ mặt hoảng sợ nhìn quanh cảnh tượng trong sảnh, chợt xoay người chạy vội ra ngoài. Chốc lát sau, mới có sáu người đàn ông mặc kính trang đi vào khách phòng, đi đầu là một thanh niên hai bảy hai tám có tướng mạo văn nhã ung dung.

- Điện hạ lần này lập được đại công rồi.
Một người trung niên đi ở phía sau thanh niên kinh hỉ thấp giọng nói.

- Câm miệng! Còn không qua đó trói hắn lại.
Người thanh niên tức giận thấp giọng nói.

- Vâng!
Người trung niên vội vàng đáp lại, vẫy tay ra hiệu cùng mấy người khác chạy vội đến chỗ Lục Thất.

Lục Thất đang nhắm mắt vô lực dựa trên ghế, thình lình mở mắt ra, rất tự nhiên ngồi lại ngay ngắn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đang chạy tới. Năm người đàn ông mặc kính trang đang chạy tới trước, cả lũ giống như bị rắn cắn thình lình dừng lại, tiếp đó kinh hoàng lui về sau.

Người thanh niên kia sắc mặt đại biến, chợt gầm nhẹ:
- Lên, bắt lấy hắn, mau.

Năm người đang kinh hoàng lui về sau bỗng chốc bị quát tỉnh, một đám phấn chấn tinh thần đánh về phía Lục Thất. Lục Thất cũng đã đứng lên, thong dong đi về phía sáu người đàn ông mặc kính trang, rất nhanh tiếp cận năm gã đang vồ đến.

Phanh! A! Lục Thất nhanh như điện tung ra một cước đạp vào bụng dưới của gã đàn ông vồ tới trước tiên. Gã đàn ông kia thét lên thảm thiết, thân người bay lên, tiếp đó giống như con cóc bổ nhào rơi xuống đất.

Gã đàn ông bị đá bay còn chưa chạm đất, Lục Thất đã vươn người vung ra một quyền đánh vào một gã đàn ông khác ở phía bên trái, gã đàn ông kia cắn răng vung tay ra ngăn chặn, không ngờ là một quyền cách không, Lục Thất cấp tốc thu về quyền phải vừa đánh ra. Phanh! Khuôn mặt của gã đàn ông kia đã bị một quyền kia đánh nát, đương trường bị hất văng ra ngoài.

Lục Thất một quyền thành công, xoay người lại đánh về phía một gã đàn ông khác, cũng là một quyền nện tới. Gã đàn ông kia hoảng sợ lui về sau, Lục Thất động thân vọt tới, tung ra một cước, gã đàn ông kia vội vàng giơ hai tay đón đỡ, nào ngờ Lục Thất thu chân lại, đột ngột đánh ra một quyền. Phanh! Một quyền kia nện trúng má trái gã đàn ông kia, gã đàn ông kia thảm thiết rên một tiếng, cả người bị văng ra ngoài.

Hai gã đàn ông mặc kính trang khác bị dọa sợ, cấp tốc lui về sau tới bên người người thanh niên. Sắc mặt người thanh niên trở nên trắng bệch, so với vẻ kiêu ngạo trước đó dường như là hai người, hoảng sợ tuyệt vọng nhìn chằm chằm Lục Thất.

Lục Thất thong dong đứng lặng, nhìn người thanh niên, lạnh nhạt nói:
- Người của ngươi đều là loại hàng này, khó trách dùng đến ‘túy tiên tửu’.

Tiếng nói của Lục Thất vừa dứt, từ bên ngoài có một đám tướng sĩ mặc giáp xông vào, hắn xua tay, hỏi:
- Ngươi là con của Việt Vương?

- Đúng vậy, bản... ta đứng thứ mười hai.
Người thanh niên tuyệt vọng, yếu ớt đáp lại.

- Mang ra ngoài thẩm vấn, thu thập nơi này cho tốt.
Lục Thất thản nhiên phân phó.

- Vâng!
Các tướng sĩ cung kính đáp lời, tiếp đó hùng hổ áp sát về phía người thanh niên, người thanh niên kia cũng biết điều đầu hàng.

Dọn dẹp xong xuôi khách phòng, quan tướng hộ vệ đối diện với Lục Thất, vẻ mặt kính cẩn vừa muốn lên tiếng, Lục Thất chợt cười nhẹ, nói:
- Là ta cố ý không cho các ngươi hộ vệ đấy, đi thẩm vấn cho rõ ràng đi, rồi về báo cáo cho ta.- Vâng!
Quan tướng hộ vệ cung kính đáp lại, xoay người đi ra ngoài.

Lục Thất trở lại bên cạnh bàn, giơ tay đỡ Nhạn Thê ngồi lại ngay ngắn, ngắm nhìn trong chốc lát lắc đầu mỉm cười. Khuôn mặt Nhạn Thê ẩn hàm ý buồn, nhưng không hề sợ hãi, hơn nữa đúng là bị say.

Nửa thời sau, quan tướng hộ vệ tiến đến bẩm báo, nói:
- Bẩm Chủ thượng, thích khách là con trai thứ mười hai của Việt Vương, từng được phong làm Uyên quốc công, ở Việt quốc chỉ là một người có địa vị cao quý nhàn tản. Căn cứ theo lời khai, là cùng với Nhạn Thê quận chúa đồng mưu, chẳng qua trong hai gã thích khách khác bị tách ra thẩm vấn, có một gã nói rằng hành động này của Uyên quốc công không có liên quan đến Nhạn Thê quận chúa. Tuy nhiên trước đó Uyên quốc công đã từng bí mật gặp mặt Nhạn Thê quận chúa, giao cho Nhạn Thê quận chúa độc dược, sai bảo Nhạn Thê quận chúa tìm cơ hội ám sát Chủ thượng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cái tên đã nói chuyện này không có liên quan đến Quận chúa, thẩm tra lần nữa, tìm cho ra nội gian trong Nhạn Thê Phủ. Sau khi thả ra, nội gian và thích khách đều giao cho Nhạn Thê Vệ trong thành, lệnh Nhạn Thê Vệ trong thành tống khứ đến quân doanh Nhạn Thê ngoài thành, toàn bộ trảm thù.

- Vâng!
Quan tướng hộ vệ cung kính đáp lời, xoay người đi ra ngoài chấp hành.

Ánh mắt Lục Thất ôn nhu nhìn về phía năm người con gái, chuyện xảy ra ám sát đều nằm trong dự liệu của hắn. Hắn từng nghĩ tới, trong số năm người con gái này sẽ có người là thích khách, nhưng hiện tại xem ra, năm người con gái này hẳn là đều không có ra tay.

Nửa thời sau, quan tướng hộ vệ lại tới, bẩm báo nói:
- Chủ thượng, theo lời khai của thích khách, từng có thông đồng cấu kết, trong Nhạn Thê Vệ có mười lăm người, trong số nô tì có năm người, còn có một vị cung nhân tên là Tử Phù.

Lục Thất ngây ra, nhìn quan tướng hộ vệ. Quan tướng hộ vệ tiếp tục nói:
- Gã thích khách kia nói, Tử Phù là cháu gái của Chu Hải, mà Chu Hải chính là Tiết Độ Sứ của Võ Thắng quân.

Lục Thất buông xuống mắt im lặng, một lát sau, hỏi:
- Chuyện ám sát này có liên quan tới Tử Phù hay không?

- Gã thích khách kia nói không có quan hệ, đều là Uyên quốc công một mình phát động.
Quan tướng hộ vệ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, lạnh nhạt nói:
- Đem ả nô tì đã tiến vào sảnh thăm dò đưa đi giết, những người khác trong Nhạn Thê Vệ thì không cần truy cứu.- Vâng! Thần cáo lui.
Quan tướng hộ vệ cung kính đáp lời rồi rời đi.

Lục Thất nhìn về phía Tử Phù còn đang say rượu chưa tỉnh, vẻ mặt có chút cổ quái, không ngờ Tử Phù chính là cháu gái của Chu Hải. Tuy rằng hắn chưa từng tiếp xúc với Chu Hải, nhưng danh tiếng và tài năng của Tiết Độ Sứ Võ Thắng quân Chu Hải đã từng nghe nói qua. Chu Hải là lão đối thủ của Hưng Hóa quân, cũng có thể nói chính là lão đối thủ của Vương Văn Hòa.

Lục Thất nhìn hồi lâu, mới nâng đũa bắt đầu ăn. Trúng túy tiên tửu, căn bản không có giải dược, chỉ có thể ngủ say một giấc mới tỉnh lại được. Trước đó uống rượu, dù cho không có bị hạ dược, hắn cũng sẽ không thật sự uống.

Ăn no bụng rồi, Lục Thất bắt đầu làm công nhân bốc vác, bế từng nàng mỹ nhân, đưa đi cư các. Ở cư các, hắn rất vô sỉ lột sạch quần áo của chúng mỹ nhân, tà dâm ngắm nhìn thân thể trần truồng trắng ngọc của năm vị mỹ nhân, xoa bóp vuốt ve thưởng thức phẩm chất một phen, sau đó rất quân tử kéo chăn gấm đắp lên.

Sáng sớm hôm sau, năm nàng ở trong cư các tỉnh lại, đều lâm vào lo sợ không yên. Theo Tử Phù phân tích, khả năng là đã có chuyện xảy ra, hẳn là có người hạ độc trong rượu và thức ăn, còn là người nào hạ dược, năm nàng đương nhiên có thể đoán biết.

Đang chìm trong nỗi lo sợ không yên không dám đi đối mặt, bỗng một làn điệu tiêu âm cất lên, khiến cho năm nàng ngây ngẩn, theo bản năng nghiêng tai lắng nghe. Tiêu âm khẽ khàng, nhưng lại nghe được rõ ràng, tựa như một dải lụa sống tinh tế nhẹ nhàng quấn lấy trái tim của các nàng.

Âm thanh đang nhỏ dần bỗng nảy lên như châu ngọc, ngắn ngủi thanh thúy như tiếng suối nước bắn tung tóe. Tiêu âm dần dà vang dội, chợt cao chợt thấp, chợt khẽ chợt trầm, tựa như thanh tuyền uốn lượn giữa núi. Bay theo suối nước cuồn cuộn, tiếng tiêu tăng trưởng trở nên dày đặc, giống như một dòng sơn tuyền nho nhỏ từng bước hóa thành dòng nước lũ, mang theo khí thế dũng mãnh hoang dã vỗ vào đá đánh vào cây, trùng trùng điệp điệp đổ xuống núi lớn, hội tụ tiến nhập sông lớn, giữa những ngọn sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, tranh nhau trào lên, không cam lòng bị nhấn chìm.

Tiêu âm dứt, năm người con gái từ trong cơn mê chìm đắm bừng tỉnh, ngạc nhiên nhìn nhau. Lan Nhi bỗng kích động dịu dàng nói:
- Đây khẳng định là tiêu khúc của Chủ thượng rồi. Trong thư Chủ thượng có nói, ngài ấy thích nhất thổi tiêu mà.

- Quận chúa, chúng ta đi ra ngoài đi.
Tử Phù nhìn Nhạn Thê quận chúa dịu dàng nói.

Nhạn Thê gật đầu, năm nàng vội vàng sửa sang quần áo của mình, bỗng nhiên trên khuôn mặt mỗi nàng hiện rõ sự ngượng ngùng. Nguyên nhân là vì đã hiểu ra việc mình khỏa thân ngủ ở cư các hẳn là do Tấn Vương làm rồi, không ngờ Tấn Vương lại lột sạch quần áo các nàng, vậy hẳn là đã chạm vào thân thể của các nàng, tuy nhiên chưa hề sủng hạnh các nàng.

Lục Thất đứng lặng ở ngoài cư các, đối mặt với vầng thái dương đang lên cao, một thân áo gấm rộng rãi, tay cầm ngọc tiêu. Trong vẻ ngoài hào hoa cao quý, lộ ra khí phách ngang ngạnh, không có nghiêm trang đậm đặc sát khí, mà là nghiêng về tư thái ung dung nội liễm.

- Các nàng tỉnh rồi.
Lục Thất quay đầu khẽ cười chào hỏi.

- Hôm qua là Chủ thượng đưa chúng thần thiếp trở về ư?
Nhạn Thê bất an dịu dàng nói.

- Đúng là ta. Thân thể của các nàng rất đẹp, ta thích.
Lục Thất cười nhẹ trả lời.

Năm người con gái thẹn thùng cúi đầu, trong nhất thời nỗi sợ hãi lặng yên tan biến. Yên tĩnh trong chốc lát, Nhạn Thê lại dịu dàng nói:
- Chủ thượng thổi tiêu thật hay.

- Nàng thích nghe sao?
Lục Thất ôn hòa nói.

- Nô tì thích nghe.
Nhạn Thê lại dịu dàng trả lời, đôi mắt đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Thích là một sự khởi đầu tốt.

Nhạn Thê nhẹ nhàng gật đầu, bốn nàng kia cũng e thẹn ôn nhu nhìn Lục Thất.

Quyển 4 - Chương 143: Phục binh

Lục Thất đã ở lại Nhạn Thê phủ 6 ngày rồi, khó nhất là chịu đựng người đẹp. Trong 6 ngày này, hắn đã khiến cho 5 thiếu nữ biến thành thiếu phụ, cũng lâm vào cảnh ôn nhu hương khó mà rời khỏi, nhưng cuối cùng cũng vẫn phải rời khỏi đó.

Sáu ngày ở Nhạn Thê phủ, Lục Thất đã từ chối gặp thế tử Việt Vương tới tạ ân. Chuyện bộ tộc Việt Vương trở về Hàng Châu, Lục Thất đã giao lại cho Tử Phù quản lý. Lục Thất cũng cho phép Việt Vương phủ có 3000 huân vệ, nhưng 3000 huân vệ của Việt Vương phủ lại quy thuộc Tử Phù thống lĩnh. Sau này phần lớn đóng ở Việt Vương phủ, phần còn lại theo hộ vệ Việt Vương. Trên thực tế, phần lớn huân vệ của Việt Vương chỉ là có trên danh nghĩa.

Lục Thất đi rồi, lấy danh nghĩa quả quân tuần tra đi về hướng Gia Hưng. Khi hắn khởi hành, gia tộc Việt Vương đã vội vã trở về thành Hàng Châu. Đỗ Dũng cũng kịp thời bẩm báo tình hình sau khi trở về của Việt Vương.

Gia tộc Việt Vương được thả về đã gây chấn động rất lớn ở Hàng Châu. Sau khi Việt Vương trở về hoàng cung trước đây, liền cho người thay biến Việt Vương phủ, rất nhiều huân quý cựu thần Việt quốc ở thành Hàng Châu đã tới bái kiến Việt Vương.

Sự trở về của Việt Vương khiến cho thế lực cũ trong thành Hàng Châu nhanh chóng chia ra thành ba doanh trận. Một là thế lực Ngư Quốc Công. Hai là thế lực Việt Vương. Ba là thế lực xem chừng. Tuy nhiên, không xảy ra xung đột bên ngoài.

Đội ngũ trăm người của Lục Thất đều là kỵ binh, đi một ngày đã vào tới địa giới Hồ Châu, tới hoàng hôn ăn uống nghỉ ngơi ở Ô Trình. Ô Trình là phủ trị Hồ Châu. Sau khi tiêu diệt Việt quốc, các chủ quản Hồ Châu đều thay đổi, mà Thứ sử Hồ Châu hiện nay là nhạc phụ của huynh trưởng Lục Thất Chu Cử Nhân.

Chu Cử Nhân có thể trở thành Thứ sử Hồ Châu đương nhiên là do Tân Vận Nhi mời đảm nhiệm. Hơn nữa, Tân Vận Nhi còn điều một vạn quân của Chu Vân Hoa tới đóng ở Hồ Châu, để hai người phụ tử hợp tác tiếp quản Hồ Châu. Đương nhiên Chu Vân Hoa lệ thuộc Hổ Bí quân phủ, cũng là quy thuộc tiết chế của Ngư Hoa Hiên.

Còn Chu Vân Kỳ vẫn đang làm huyện lệnh Võ Tiến. Trên thực tế là Quyền Tri tham quân chính sự Thường Châu, đã là Thứ sử Thường Châu ẩn tính. Bên phía Thường Châu ngoài huyện Giang Âm ra, các huyện trị khác đều đã bước vào thể hệ quản chế của Tấn quốc. Thượng thư chính vụ trước tiên dâng tấu gửi tới Đông Đô Tô Châu. Đông Đô Tô Châu không thể quyết được, gửi tới Nam Đô Phúc Châu. Mặt khác nhân khẩu của Thường Châu và tài nguyên khác đều được định kỳ báo cáo lên Nam Đô, tương đương với báo cáo của quan lại.

Sau khi Lục Thất vào huyện thành Ô Trình, khiêm tốn đi bái kiến Chu Cử Nhân. Kết quả là Chu Cử Nhân gặp hắn lại hành đại lễ quân thần khấu kiến vô cùng trang trọng, sau đó mới tới tình nghĩa thân nhân.

Lục Thất ăn tối ở Chu phủ, dạ tiệc rất tiết kiệm, không phải vì Lục Thất là Tấn Vương mà bày biện phong phú phô trương. Chu Cử Nhân cũng rất vui vẻ, lại uống rượu nói chuyện cùng Lục Thất. Nhưng đề tại lại biến thành đạo trị nước thực tại, khiến Lục Thất cảm thấy rất bổ ích.

Sáng sớm hôm sau, Chu Vân Hoa và quan tướng cấp cao bỗng chạy tới bái kiến Lục Thất. Sau khi bái kiến, Lục Thất và các tướng soái tìm hiểu, bàn bạc về bố cục quân sự. Hành quân Tư Mã của quân Chu Vân Hoa Lý Cẩn cho rằng phòng ngự Hồ Châu vẫn còn yếu, mặc dù có năm vạn Ngụy Việt quân đóng ở Lâm An Hàng Châu và huyện An Cát Hồ Châu, nhưng vũ khí thiếu, lòng quân cũng không thuận.

Lục Thất cũng biết khả năng chiến đấu của năm vạn Ngụy Việt quân không tốt, nguyên nhân là ban đầu chiến sự tiêu diệt Việt là vũ khí thu được rất nhiều, nhưng lại không đủ trang bị cho quân lực thiếu vũ khí. Khi quân lực Cán Châu rút lui, hầu như đã mang theo vũ khi thu được của Việt quốc. Trên thực tế, chính là Cán Châu quân trực tiếp mặc giáp đi, khiến cho vũ khí của Ngụy Việt quân ở lại kém hơn Y Cẩm quân Việt quốc cũ rất nhiều. Nhưng Lục Thất không thể lệnh cho Cán Châu quân giao lại vũ khí được.

Chính vì biết khả năng chiến đấu của Ngụy Việt quân không mạnh, dưới sự uy hiếp của Vương Văn Hòa, Lục Thất mới điều Hổ Bí quân phủ của Ngư Hoa Hiên di chuyển về phía đông, cũng cấp thiết muốn đánh Ba Lăng quân và Võ Bình quân tinh nhuệ.

Trên thực tế, binh lực Hổ Bí quân phủ của Ngư Hoa Hiên di chuyển về phía đông đã tạo thành khoảng trống phòng ngự của Cù Châu, Xử Châu và Mục Châu. Đó đều là khu vực eo ếch vô cùng quan trọng của Tấn quốc. Lục Thất chỉ có thể trông cậy vào quân lực Hấp Châu có thể phát huy được vai trò phòng ngự.Quân lực Cán Châu nhiều nhất, Lục Thất lại không dám điều tới phía đông đóng lâu. Quân lực Cán Châu vô cùng quan trọng, di chuyển phía tây có thể chấn động Sở quốc, hướng nào có thể chi viện Kiến Châu, Phúc Châu, Chương Châu và Tuyền Châu. Đồng thời quân lực Cán Châu là quân chủ lực phòng ngự Ngụy quốc.

Sau khi thảo luận quân sự với Chu Vân Hoa, Lục Thất đã viết một bức quân tin cho Tân Cầm Nhi, để Tân Cầm Nhi nhanh chóng điều binh sỹ tới Mục Châu quy thuộc Võ Bình quân. Ngoài ra vũ khí cũng cố gắng ưu tiên cho nơi đó.

Buổi trưa, Lục Thất rời khỏi huyện thành Ô Trình, chạy tới Gia Hưng. Nhưng đi tới biên giới huyện Ô Trình, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bỗng xuất hiện lượng lớn phục binh.

Phục binh mặc áo giáo dày đặc, như đàn sói bao vây lấy đội ngũ của Lục Thất. Lục Thất thấy thế liền nhíu mày. Hắn không ngờ ở đây lại có hàng ngàn phục binh tinh nhuệ. Ở đây cách nơi đóng một vạn quân của Chu Vân Hoa cũng phải 200 – 300 dặm.

Có thế nói người đặt mai phục rất hiểu khoảng trống phòng ngự địa lý này, mà Lục Thất bởi vì sốt ruột chạy đi, cộng thêm lượng ít kỵ binh, cho nên đã phạm vào thường quy quân sự tuần hoàn. Hắn nên sai thám báo đường, đi chậm để yên ổn.

Lục Thất nhìn về phía quân mai phục, lại thấy lạ lẫm. Những lính mai phục này tuyệt đối không phải là quân Việt của quân Tấn ngụy trang, có lẽ là thực sự, quân Việt không quy hàng.

Lục Thất quyết đoán chọn phương án lui về phía sau, hắn chuyển chiến mã, đại thương hô lớn:
- Giết bằng được.
Ôi! Trăm kỵ hộ vệ đồng thanh đáp lời, ai nấy dũng khí ngất trời, cùng Lục Thất thúc ngựa xông lên. Đường đi đã xông được qua hơn một ngàn phục binh, chỉnh đốn vũ khí, đại bộ phận binh giáp lạnh lùng, đều thể hiện đặc điểm của quân tinh nhuệ.

Lục Thất treo thương lớn lên, cầm cung tên bắt đầu tấn công. Hộ vệ phía sau cũng lần lượt lấy cung tên bắn, cung tên bắn như mưa về phía phục binh. Phục binh giơ mâu lên chắn, có tác dụng chắn mưa tên, chỉ có hơn 20 người trúng tên.

Cùng với tường mâu, mưa tên của phục binh cũng phản kích lại. Trường thương binh cũng xông lên khỏi hang. Dưới sự mở đường của mưa tên, một đám như sói lần lượt xông tới đội ngũ của Lục Thất. Lục Thất thu đại cung, giơ thương lên tiếp đón.

Rất nhanh hai bên xông vào nhau, phục binh và rừng thương tự động tấn công theo trận quân. Lục Thất điên cuồng xông lên, tay cầm đại thương quét về phía trước, mũi thương sắc nhọn quệt qua 7, 8 tên giáp binh của Trường thương binh, lập tức kêu lên thảm thiết, màu đỏ tóe ra. Chiến mã của Lục Thất xông vào trận địch.

Mưa tên dày đặc lập tức chĩa vào Lục Thất, Trường thương binh và đao thuẫn binh cũng hung hãn xông về phía Lục Thất, khiến cho thế xông chân của Lục Thất bị hạn chế. Lục Thất thét lên một tiếng, đại thương quét một đường, đao thuẫn binh lại giơ lá chắn lên đỡ, liên tiếp va vào nhau, khiến cho thế quét của Lục Thất bị ngăn cản. Mười mấy cây trường thương lập tức lần lượt đan vào nhau xông về phía Lục Thất.

Đại thương của Lục Thất vừa thu lại, liền quét lần nữa, hoàn toàn không đề phòng bản thân, 5 đầu thương đã đấm vào kim giáp của hắn. Đại thương của hắn quét cũng quét qua 7 tên Trường thương binh. Hắn hừ lên một tiếng, trường thương binh lại kêu la thảm thiết, trường thương đâm xuống dưới háng chiến mã.

Lục Thất mạnh mẽ thu hồi đại thương, mới tấn công tiếp, bỗng tiếng trống trận nổ vang, hắn giật mình kinh hãi, phục binh lúc trước có lẽ là lặng yên mà tấn công. Nhưng ngẩng đầu lên nhìn lại chợt sáng bừng lên, hắn thấy cờ soái phía xa đó chính là cờ của Tấn quốc, đón gió phấp phới thể hiện một chữ “Đỗ”.

- Giết!
Trong tiếng trống trận, phía sau phục binh lại có hàng trăm kỵ binh lao tới. Phía sau kỵ binh chính là cờ soái. Lục Thất thấy sự tồn tại của Lý Bảo. Lý Bảo lại không có kỵ mã, nhưng lao tới trước mặt đoàn ngựa thồ, quơ liên chùy xông vào phục binh.

Phục binh hai mặt có địch, lập tức chia ra thành hai đường sóng, để quân địch xông tới, sau đó phản kích giáo công. Lục Thất thấy ánh sáng vừa hiện lên, sắc mặt liền âm trầm, ánh mắt đầy sát khí.

Lục Thất lại nhớ tới Ngư Thị, những phục binh thiện chiến này rất có thể có liên quan tới Ngư Thị của thế gia võ tướng, cũng chỉ có Ngư Thị mới có thể giấu kín lượng quân lớn như vậy. Quân lực của Việt Vương đều thể hiện bên ngoài, nếu hổng quá nhiều, Tấn quốc tất sẽ truy ra rõ.

Lục Thất phẫn nộ chặn trường thương lại, phóng ngựa về phía trước. Chiến mã chỉ có chạy mới có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất. Chiến mã xông thẳng tới bên trái quân mai phục mà giết. Quân hộ vệ phía sau tự nhiên cũng chạy theo Lục Thất.

Một nghìn phục binh bị giáp công trước sau bất ngờ, dù phản ứng nhanh thay đổi thế trận, nhưng không thể tránh khỏi việc rơi vào thế bị động chiến lược, bị kỵ binh trước sau tiêu diệt, đã mất đi sự phối hợp quân trận, tử thương vô số. Lục Thất liều chết xông tới.

Quyển 4 - Chương 144: Khoan dung

Giết hết rồi, Lục Thất chạy vội về phía soái kỳ, rất nhanh đã thấy Đỗ Dũng mặc kim giáp và rất nhiều tướng sỹ quen, cũng thấy rất nhiều tướng sỹ bộ binh đang chạy tới. Tiếng trống trận đánh về phía phục binh.

- Chủ thượng.
Đỗ Dũng vui mừng, bất ngờ hét lên.

Lục Thất thúc ngựa chạy tới, vui mừng nói:
- Ngươi tới thật đúng lúc.

- Thần vẫn tới muộn một bước rồi, lại để Chủ thượng rơi vào vòng nguy hiểm.
Đỗ Dũng cung kính đáp.

Lục Thất thúc ngựa chạy song song với Đỗ Dũng, hỏi:
- Sao ngươi lại tới cứu ta?

- Hồi Chủ thượng, là công của Bàng Hà Giáo Úy. Khi Bàng Hà Giáo Úy đang tuần bên ngoài, thấy ba nghìn quân Việt chạy tới Hồ Châu. Y cảm thấy khác thường liền trở về báo lại cho thần biết. Thần lại biết được hướng đi của Chủ thượng, cho nên điều động hai vạn quân lực chạy tới xem.
Đỗ Dũng đáp.

Lục Thất sửng sốt, hỏi:
- Tuần tra bên ngoài?

- Là trinh sát tuần tra, sau khi thần ở trong quân, để tránh thám báo Đường quốc thâm nhập làm địa phương chấn động sợ hãi, thần đã thực hiện chế độ quan võ trinh sát tuần tra. Phàm thì có tướng sỹ viên chức đều có cơ hội luân phiên dẫn theo 9 kỵ binh xuất tuần. Trong lúc đi tuần, Bàng Hà đã thấy ba nghìn quân Việt đi về hướng đông, y không làm kinh động mà lập tức quay về quân doanh hồi báo.
Đỗ Dũng đáp.

Lục Thất gật đầu, hiểu được chế độ trinh sát tuần tra của Đỗ Dũng, là một cách trọng dụng quan võ, hắn hỏi:
- Ba nghìn quân Việt đều từ Hàng Châu tới sao?

- Có lẽ là vậy, bởi vì sự xuất hiện đột ngột ba nghìn đại quân đi về phía đông, sau khi thần nghe nói cảm thấy có gì không ổn, cho nên điều quân chạy tới Hồ Châu. Thần nghĩ, nếu là hiểu lầm, thì cũng xem như một lần xuất kích diễn tập.
Đỗ Dũng đáp.

Lục Thất gật đầu, Đỗ Dũng lại nói:
- Chủ thượng, thần thấy ba nghìn quân này có lẽ là ẩn nấp ở thị trấn Hàng Châu, tạm thời tập kết tới đây để phục kích Chủ thượng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Dặn dò xuống dưới, chỉ cần giết sạch, không cần bắt sống tướng địch.

Đỗ Dũng ngẩn người ra, quay đầu hạ quân lệnh, sau đó quay lại hỏi:
- Ý của Chủ thượng là không muốn liên lụy quá nhiều.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta đoán, tám phần là có liên quan tới Ngư Thị. Bây giờ ta muốn Hàng Châu tiếp tục yên ổn, hơn nữa ta tín nhiệm Ngư Hoa Hiên, không muốn nghĩ tới nội chiến.

Đỗ Dũng hiểu ý gật đầu, Lục Thất lại nhìn y ôn tồn nói:
- Ngươi không cần cố gắng nghĩ nữa, ta thực sự tín nhiệm Ngư Hoa Hiên. Mà Ngư Hoa Hiên và Ngư Thị Hàng Châu, trên thực tế không phải là quá thân cận. Bây giờ, ta có thể khoan dung với Ngư Thị Hàng Châu là vì kế an trị của Tấn quốc.

- Thần hiểu rồi, sau này sẽ không nghi kỵ Ngư đại soái về mặt quốc sự nữa. Nếu Ngư đại soái cầu viện, thần sẽ đi chi viện.
Đỗ Dũng lý trí đáp.

Lục Thất hài lòng gật đầu, hắn không muốn giữa các soái quân Tấn quốc xuất hiện hậu quả rắc rối. Trong chuyện đối ngoại và trấn áp phản loạn cần có sự hợp tác chân thành. Nếu đều dùng tình cảm làm việc, nghi kỵ lẫn nhau, điều đó chẳng khác gì giúp quân địch.

Lát sau, ưu thế vốn thuộc về ba nghìn phục binh phục kích Lục Thất, sau khi hai vạn lục quân Ba Lăng tới tham chiến, cộng thêm Đỗ Dũng hạ lệnh chỉ giết sạch, khiến cho hai vạn tướng sỹ Ba Lăng quân dốc sức bao vây tấn công, mưa tên, trường thương, kỵ quân xông lên giết chết ba nghìn quân phục binh. Bởi vì, Ba Lăng quân không muốn mạo hiểm liều chết, cuối cùng phục binh bị bắt làm tù binh chỉ có hơn 700 người.

Sáu tên tướng soái của phục binh bị áp giải tới phía Lục Thất. Lục Thất nhìn quả thực rất quen. Trong đó có một tên là Ngư Lão Tứ, tên tuổi nổi tiếng khắp nơi. 5 tên còn lại thì xa lạ.

Đám người Ngư Lão Tứ đầy máu, bị vắt chéo hai tay trói chặt sau lưng. Lục Thất lạnh lùng nhìn Ngư Lão Tứ. Ngư Lão Tứ cũng không cam lòng nhìn chằm chằm Lục Thất.

- Ngươi quả là mạng lớn.
Ngư Lão Tứ oán hận nói.

Lục Thất bình tĩnh lắc đầu, nói:
- Ta có lẽ nên cảm ơn ngươi. Vì sự ngu xuẩn của ngươi đã chặt đứt tiềm lực có thể tranh hùng của Ngư Thị Hàng Châu rồi. Nếu ngươi có thể ẩn nhẫn, Ngư Thị Hàng Châu tự nhiên có thể an toàn phát triển hàng ngày.

Ngư Lão Tứ sửng sốt, nhướn mày:
- Ngư Thị đối với ngươi mà nói có công lớn, ngươi hẳn là mở một đường lưới.Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ngư Thị Hàng Châu thì có công lớn, nhưng sự tạo phản của ngươi lại không liên quan trực tiếp tới Ngư Thị Hàng Châu. Ta biết, ngươi đơn độc dẫn quân phục kích bổn vương, có lẽ là ngươi giả truyền quân lệnh của Ngư Quốc Công. Ngư Quốc Công đã được bổn vương trọng thưởng, tuổi tác của ông ta cũng đã ngoài 50 rồi, căn bản không đáng mạo hiểm tạo phản.

Sắc mặt Ngư Lão Tứ liền biến sắc, ngoài 5 quan tướng tù binh ra, còn có 3 tên nữa nghi ngờ nhìn Ngư Lão Tứ. Có một tên nghi ngờ hỏi:
- Tứ gia, Đại công gia không hạ lệnh sao?

- Đương nhiên là Đại công gia hạ quân lệnh rồi.
Một tên quan tướng tù binh ảo não nói, quan tướng hỏi đó nhíu mày im lặng.

- Con người ngươi quá ác độc, sắp chết đến nơi rồi cũng muốn để Ngư Thị Hàng Châu chôn cùng ngươi.
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Con người ngươi thì cũng là dối trá không thể chịu nổi, rõ ràng là muốn giết chết toàn bộ Ngư Thị, nhưng lại cố tình e dè không dám đi làm.
Ngư Lão Tứ nhướn mày đáp.

Lục Thất liền cười nhạt, bình tĩnh nói:
- Chuyện sau này, ngươi lại không thể biết được, chặt đầu.

Tướng sỹ áp giải Ngư Lão Tứ cung kính tuân lệnh, lôi Ngư Lão Tứ ra ngoài. Ngư Lão Tứ bỗng lạnh lùng nói:
- Họ Lục, ta chờ ngươi trên đường hoàng tuyền, ngươi sẽ nhanh đi thôi, ta chờ ….

Phịch! Tướng sỹ kéo y đi liền dùng cán dao cho vào miệng Ngư Lão Tứ, tàn nhẫn đóng vào miệng. Lục Thất nghe xong tinh thần lạnh nhạt không gợn sóng, liếc nhìn, dặn dò:
- Hai người này cũng chặt đầu.

Tướng sỹ áp giải cung kính tuân lệnh, kéo hai quan tướng không kinh ngạc nghi hoặc kia đi tới chỗ cách Ngư Lão Tứ 30m, mỗi người một đao chém đứt đầu.

Lục Thất nhìn về phía 3 quan tướng tù binh còn lại, 3 người đó không chút sợ hãi, ai cũng âm trầm chờ quyết định.

Lục Thất quay đầu nhìn Đỗ Dũng, bình thản nói:
- Tù binh đều đưa tới huyện Nghi Hưng, ta sẽ viết thư cho người tiếp nhận.

- Vâng!
Đỗ Dũng cung kính tuân lệnh, sau đó dặn dò lấy nghiên mực.

Lục Thất xuống ngựa, viết thư cho Ngư Hoa Hiên. Nội dung bức thư là:- Ngư tướng quân, tù binh là thuộc Ngư Thị Hàng Châu, giao cho ngươi làm huân vệ, trong vòng 5 năm không được nhập vào trong quân, Lục Thiên Phong.

Thư giao lại cho một cận vệ, Đỗ Dũng lại điều hai ngàn quân áp giải tù binh tới huyện Nghi Hưng. Sau đó phần lớn Ba Lăng quân trở về Hàng Châu, Đỗ Dũng đích thân dẫn theo ba nghìn quân, hộ tống Lục Thất tới Gia Hưng, tới Gia Hưng mới quay về Hàng Châu.

Lục Thất ở lại thành Gia Hưng một đêm. Ngày hôm sau giằng co với quân doanh Ngụy Việt của quân Tô Châu, bí mật đi gặp tướng soái cao cấp của Ngụy Việt quân. Ngụy Việt quân có bốn vạn quân, là bốn vạn quân vũ khí rất thiếu, tướng sỹ mặc giáp tướng cũng chỉ một phần, nghe thấy sự oán hận của các tướng sỹ, Lục Thất liền trấn an một phen.

Ở lại Ngụy Việt quân một ngày một đêm, Lục Thất lại lặng lẽ đi vào Côn Sơn. Trước tiên là đi gặp con trai của Cố tướng quân. Con trai Cố tướng quân hiện là chủ soái một vạn quân, gặp mặt thân mật nói vài câu. Buổi trưa, Lục Thất lại rời khỏi đó đi tới huyện Đông Hải.

Vừa tới huyện Đông Hải, Lục Thất liền cảm thấy một cảnh tượng phồn vinh, người và xe qua lại trên đường lớn rất nhiều, cũng thấy ven đường xuất hiện không ít thôn trấn mới.

Lần này, Lục Thất lại sai người đi trước thông báo cho Trương Hồng Ba, chờ tới khi hắn tới thị trấn Đông Hải, Trương Hồng Ba đã nghênh tiếp ngoài thành rồi. Ngoài quan viên Trương Hồng Ba ra, Lục Thất còn không ngờ gặp được muội muội Tiểu Nghiên và Tiêu tứ tiểu thư ở cùng Tiểu Nghiên.

Lục Thất là lần đầu tiên thấy dung mạo của Tiêu tứ tiểu thư. Tiêu tứ tiểu thư tuổi chừng 17, 18 tuổi, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng trẻo, khí chất đoan trang, chính là phẩm chất thanh nhã của Tiêu tứ tiểu thư, cũng là một người con gái đẹp uyển chuyển, hàm súc.

Lục Thất, Trương Hồng Ba và các quan chức trước tiên chuyện trò xã giao một chút, sau đó mới cùng muội muội và Tiêu tứ tiểu thư đi làm quen với nhau. Tiểu Nghiên vui vẻ kéo tay Lục Thất, giới thiệu với hắn Tiêu tứ tiểu thư. Nhớ lại lúc trước, trong lòng Lục Thất rất cảm kích sự khoan dung và giúp đỡ của Tiêu tứ tiểu thư.

- Thần nữ bái kiến Chủ thượng.
Tiểu Nghiên vừa giới thiệu, Tiêu tứ tiểu thư liền cung kính hành nữ lễ bái kiến.

Lục Thất mỉm cười, thân thiện nói:
- Miễn lễ, Tiêu tứ tiểu thư đã quen thuộc Tô Châu chưa?

- Thần nữ đã quen rồi.
Tiêu tứ tiểu thư cung kính đáp.

- Quen là tốt rồi.
Lục Thất thân thiện cười nói.

Tiểu nghiên bên cạnh diu dàng nói:
- Tỷ tỷ là muốn sống ở huyện Đông Hải.

Lục Thất ngẩn người nhìn muội muội, ánh mắt bống thấy thần thái của Tiêu tứ tiểu thư e thẹn, bỗng Tiểu Nghiên lại gần nói nhỏ:
- Đại ca Hồng Ba rất thích tỷ tỷ ấy.

Lục Thất giật mình, suy nghĩ một hồi, mỉm cười nói:
- Đó là chuyện vui mà.

- Thất ca ca bằng lòng chứ?
Tiểu Nghiên dịu dàng nói.

Lục Thất ngẩn người, hơi kinh ngạc nói:
- Ta bằng lòng?

- Đúng vậy, tỷ tỷ lo là cùng với đại ca Hồng Ba là quan hệ thông gia, trưởng bối Tiêu Thị sẽ phản đối.
Tiểu Nghiên dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, bình thản nói:
- Không sao, chỉ cần đại ca Hồng Ba và Tiêu tứ tiểu thư thật lòng yêu thương nhau, chuyện này sẽ được định.

- Thần tạ Chủ thượng ban hôn.
Trương Hồng Ba liền bước tới trước mặt Lục Thất, cung kính hành lễ tạ ân. Tiêu tứ tiểu thư cũng e thẹn im lặng nữ lễ.

- Được rồi được rồi, ta tới là gặp chuyện vui, đi vào thành uống rượu.
Lục Thất vui mừng cười nói.

- Chủ thượng mời.
Trương Hồng Ba mỉm cười mời đi. Lục Thất gật đầu, nắm tay muội muội đi tới cổng thành.

Quyển 4 - Chương 145: Huynh muội

Trong thành, sau khi tiệc rượu vui vẻ, Lục Thất và tướng soái Trương Hồng Ba cùng nghị luận quốc sự, nghiên cứu xem nếu phát động chiến sự với Đường quốc khả năng chiến thắng bao nhiêu. Kiến giải của Trương Hồng Ba lần này thiên về bảo thủ. Trương Hồng Ba cho rằng thời gian ngắn không nên chủ động tấn công Đường quốc.

Lý do là, thứ nhất Đường quốc luôn dụ dỗ nhân nhượng chuyện của Thường Châu. Nếu nhanh chóng tấn công Đường, sẽ bị lên án về mặt đạo nghĩa, sẽ khiến cho lòng dân Đường quốc bị phản ứng kịch liệt. Hai là, Đường quốc không phải không chịu nổi một đòn như vậy, quân lực Đường quốc sau khi bị mất Tây Bộ, tổn thất chính thức là mất đi Hưng Hóa quân.

Ba là, Tấn quốc mới lập, loạn trong còn rất nhiều, một khi phát động tấn công Đường quốc, nếu không thể tốc chiến tốc quyết, sẽ khiến cho Ngụy quốc và Chu quốc nhân cơ hội xuất binh. Khi đó, Tấn quốc sẽ rơi vào cảnh tác chiến nhiều bên, được cái này mất cái kia, mà khiến cho một số thế lực có dã tâm nhân cơ hội tạo phản.

Trương Hồng Ba nói, sự tồn tại của Đường quốc hiện nay, trên thực tế đã trở thành tấm chắn chiến lược của Tấn quốc. Đường chủ cầu an kỵ chiến, khiến cho Đường quốc rất khó phát động chiến sự với Tấn quốc. Nhưng Trương Hồng Ba cũng cho rằng, Đường Chủ đối với sự cát cứ trên thực tế của Hấp Châu e là khó mà ẩn nhẫn lâu dài, đề nghị Lục Thất nhanh chóng cứu người thân ra khỏi Giang Ninh.

Sau khi các tướng soái lui rồi, Lục Thất giữ lại một mình Trương Hồng Ba, cùng bàn bạc về chuyện của Trương Thị Giang Âm. Hắn hỏi Trương Hồng Ba, Giang Âm quân có khả năng đầu hàng Chu quốc không? Trương Hồng Ba trả lời không dám hồ đồ, bởi vì tính độc lập của Giang Âm quân rất mạnh mẽ, chính là sức ảnh hưởng của Giang Âm Hầu cũng không lớn. Nhưng, xác suất Giang Âm quân đầu hàng Chu quốc không lớn. Chu quốc rất khó ban cho Giang Âm quân vị trí quá tốt.

Trương Hồng Ba đề nghị Lục Thất nên dụ dỗ Giang Âm quân, có thể phong hầu cho chủ soái của mỗi cánh Giang Âm quân, cho phép Giang Âm quân thông thương ở bất kỳ bờ biển nào trên Tấn quốc. Bởi vì thủy quân của Tấn quốc hiện nay vẫn ở trong giai đoạn khởi đầu. Vai trò chính của thủy quân Tấn quốc chính là phòng ngự, rất khó thông thương ở quy mô lớn. Còn nếu muốn để Giang Âm quân quy thuộc Tấn quốc hoàn toàn, trước mắt rất khó làm được.

Lục Thất đưa ra phương án dụ dỗ ban phủ hầu, nói cũng ban cho Tiêu Thị như vậy, Trương Hồng Ba không bày tỏ thái độ phủ định, nói y có thể đại diện đi hỏi Giang Âm Hầu, Lục Thất cười trừ, hắn cần Trương Hồng Ba làm người trung gian.

Sau khi Trương Hồng Ba đi rồi, Lục Thất và muội muội bên nhau. Hai huynh muội cùng nói chuyện trước đây, chuyện bây giờ, nói con của Lục Thất đáng yêu như vậy, cũng nói tỷ tỷ và hai cháu ở Ngô Huyện cũng sống rất yên ổn. Ngoài ra còn nói tỷ tỷ đã nhận con của Ninh Nhi làm con rể. Lục Thất nghe xong mà không thể nhịn cười, mà cũng không thể nói thêm gì nữa.

Tiểu Nghiên nới tới chuyện của Tiêu tứ tiểu thư và Trương Hồng Ba, bởi vì Tiêu tứ tiểu thư muốn được ngắm biển, liền tới huyện Đông Hải. Khi đó, Trương Hồng Ba nổi tiếng là Quận Chủ Đai Nghiên, đích thân nghênh tiếp bố trí cho đoàn người Tiểu Nghiên. Sau đó, lại đưa Tiêu tứ tiểu thư và Tiểu Nghiên đi tới bến tàu, kết quả là Tiêu tứ tiểu thư và Trương Hồng Ba lại có thể có chuyện đáng nói. Từ đó về sau, Trương Hồng Ba rõ ràng là rất ân cần chăm sóc Tiêu tứ tiểu thư. Sau đó thông qua Tiểu Nghiên, liền bày tỏ tình cảm với Tiêu tứ tiểu thư.

Chỉ là Tiêu Thị và Trương Thị đều là thế gia. Thân phận địa vị của Trương Hồng Ba lại là đại soái cầm quân. Cho nên, Tiêu tứ tiểu thư từ chối. Nhưng Trương Hồng Ba lại không chịu lùi bước, nhiều lần cầu cứu Tiểu Nghiên dắt tơ hồng, sau cùng Tiêu tứ tiểu thư đã nhận lời của Trương Hồng Ba.

Lục Thất nghe Tiểu Nghiên dịu dàng thuật lại, thấy đôi lúm đồng tiền hồn nhiên vui mừng, trong lòng hắn cũng thấy ấm áp vô cùng. Cho tới bây giờ, dù là hắn đã dựng lên Tấn quốc rộng lớn, cũng chưa từng có cảm giác thoải mái vô cùng. Dựng Tấn quốc cũng giống như một chuyện không thể không làm. Hay nói một cách hình tượng, xây dựng Tấn quốc chính là sự nghiệp sinh tồn tốt hơn.

- Tiểu Nghiên, muội đã thành toàn cho mối nhân duyên giữa Tiêu tứ tiểu thư và Trương Hồng Ba rồi. Nhân duyên của muội cũng nên quan tâm mới được.
Lục Thất thân mật quan tâm.

Tiểu Nghiên sửng sốt, gò má ửng hồng, cúi đầu nghịch ngón tay, lát sau mới nhỏ nhẹ nói:
- Nhân duyên của Tiểu Nghiên, tự nhiên là Thất ca làm chủ.

- Thất ca chỉ là làm chủ gả muội. Sau này, muội muội thích người nào, nói với Thất ca là được.
Lục Thất thân mật đáp.

Tiểu Nghiên gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu. Lục Thất cười nhạt nhìn muội muội. Lát sau, Tiểu Nghiên nói nhỏ:
- Thất ca ca, trong lòng Tiểu Nghiên giống như đang nằm mơ vậy, có lúc trong lòng hoảng sợ, rất là bất an.

- Trong lòng hoảng sợ, đó là muội sợ là giấc mộng đẹp. Muội sợ bản thân vẫn là nô tỳ, chỉ là trong giấc mơ trở thành quý nữ.
Lục Thất ôn tồn nói.

Tiểu Nghiên gật đầu, nói nhỏ:
- Đúng là như đang nằm mơ, muội sợ tỉnh dậy, khiến người ta buồn cười.

- Thất ca để muội tới Tô Châu, chính là sợ muội rơi vào ác mộng. Ở Tô Châu, muội sẽ không bị tổn thương.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Tiểu Nghiên biết sự quan tâm của Thất ca ca, nhưng trong lòng Tiểu Nghiên luôn lo lắng. Tiểu Nghiên muốn gặp Thất ca ca.
Tiểu Nghiên nhìn Lục Thất, réo rắt thảm thiết, đôi mắt đẫm lệ, lăn dài trên gò má.

Lục Thất cảm thấy chua xót trong lòng, đưa tay ra nắm lấy bàn tay muội muội, bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Nghiên nhỏ nhẹ:
- Tiểu Nghiên biết, Thất ca ca vẫn rất vất vả, chính là bây giờ cũng đang vất vả.

Lục Thất ấm lòng mỉm cười, dịu dàng nói:- Cuộc sống của Thất ca vất vả, nhưng trong lòng Thất ca lại ngọt ngào. Một ngày của Thất ca trôi qua buồn nhất chính là không thể chuộc được Tiểu Nghiên. Lần đó, đã khiến cho trái tim Thất ca rất là đau đớn.

Tiểu Nghiên rơi lệ, nói nhỏ:
- Tiểu Nghiên cũng muốn giúp Thất ca, đã từng muốn trốn đi tìm Vinh Xương giúp đỡ. Nhưng tiểu thư nói con người Vinh Xương không giúp được. Tiểu thư nói cô ấy sẽ tìm người khác giúp, không cho phép muội làm liều rước họa vào thân.

Lục Thất ngẩn người, ôn tồn nói:
- Muội đã từng gặp Vinh Xương?

Tiểu Nghiên gật đầu, nhỏ giọng:
- Chỉ là gặp cùng tiểu thư một lần. Khi gặp nhau, tên Vinh Xương đó rất kiêu căng, tiểu thư cũng không thích hắn ta.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Nghiên lại nhỏ nhẹ:
- Nghe nói Vinh Thị bị Hoàng đế Đường quốc trị tội rồi. Vinh Xương có bị bắt không?

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Vinh Thị thì bị trị tội rồi, nhưng nghe nói Vinh Xương đã chạy trốn rồi.

Tiểu Nghiên lo lắng gật đầu, Lục Thất thấy không ổn, liền hỏi:
- Tiểu Nghiên, muội có phải là sợ tên Vinh Xương đó?

Tiểu Nghiên giật mình, chần chừ một lát, gật đầu nhỏ giọng:
- Ánh mắt của Vinh Xương rất đáng sợ, lần đó gặp mặt, trước mặt tiểu thư lại dùng ánh mắt là lạ đó để đánh giá mình, xem mình là kinh khủng lắm.

Trong mắt Lục Thất lộ rõ vẻ sắc lạnh, hắn ôn tồn nói:
- Vinh Thị bây giờ quy hàng Ngụy quốc rồi. Nếu Vinh Xương chạy trốn thành công, chỉ có thể là ở Ngụy quốc.

Tiểu Nghiên gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:
- Muội tới Tô Châu thân cận với ai?
- Các chị dâu đều rất tốt với muội. Nhưng, muội và chị dâu Ninh Nhi là thân thiết nhất. Chị dâu Tiểu Vân cũng quan tâm muội nhất.
Tiểu Nghiên nhỏ nhẹ đáp.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn tồn nói:
- Ta tới Ngô huyện, muội cũng đi cùng Thất ca nhé.

Tiểu Nghiên gật đầu, nói nhỏ:
- Muội cũng không thể là của hồi môn của tiểu thư, ở lại có chút lúng túng.

Lục Thất mỉm cười, hỏi:
- Tỷ tỷ có ý kiến gì sao?

Tiểu Nghiên giật mình, nói:
- Tiểu Nghiên rất ít khi ở chung với tỷ tỷ. Tỷ tỷ ở Ngô huyện dường như luôn thích thêu thùa.

Lục Thất gật đầu, ôn tồn nói:
- Sau này muội nói với tỷ tỷ một chút, có thích cũng phải nói cho muội biết.

Tiểu Nghiên cười gật đầu, nói:
- Tiểu Nghiên hiểu rồi.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Cười mới tốt, sau này phải cố gắng vui vẻ.

- Tiểu Nghiên là gặp Thất ca ca mới khóc. Trước đây, khi Tiểu Nghiên rời khỏi nhà khóc một lần. Lần đó, mẹ cũng khóc, Tiểu Nghiên nhìn ra, mẹ rất áy náy đấy.
Tiểu Nghiên thương cảm nói nhỏ.

Tinh thần Lục Thất hơi nghiêm lại, trái tim dường như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy. Mái tóc bạc trắng của mẫu thân lại hiện lên trong đầu hắn. Khóe miệng hắn bỗng thấy chua xót, tự trách lòng mình, khiến hắn không thể kiềm chế được.

- Thất ca, ca sao thế?
Tiểu Nghiên hoảng sợ cầm tay hỏi.

- Thất ca không sao, chỉ là không thể đón mẹ tới Tô Châu được, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Lục Thất đau khổ đáp.

Tiểu Nghiên gật đầu, nhỏ giọng:
- Muội nghe tiểu thư nói, mẹ bị Hoàng đế Đường quốc cài ở Giang Ninh làm con tin. Tiểu thư nói, quan tướng Đường quốc dẫn quân đều có người thân ở Giang Ninh mới được.

Lục Thất im lặng gật đầu, Tiểu Nghiên nhỏ nhẹ:
- Thất ca, mẹ ở Giang Ninh, có cần ở lâu dài không? Nếu ở lâu, muội và tỷ tỷ phải tới khấu an mới được.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy ấm áp cười, nhìn muội muội, ôn tồn nói:
- Mẹ ở Giang Ninh không lâu, không tới một năm ta sẽ đón mẹ tới Tô Châu đoàn tụ.

Tiểu Nghiên dịu dàng nhìn Lục Thất, khẽ gật đầu.

Quyển 4 - Chương 146: Con gái

Lục Thất dừng lại ở huyện Đông Hải 4 ngày. Hắn đi tuần quân doanh và quan trị, cũng đi thăm bến tàu của huyện Đông Hải, chỗ đổ bộ tập kích bất ngời ban đầu, đã biến thành bến tàu hùng vỹ, nhà cửa mọc lên san sát.

Kế hoạch của Trương Hồng Ba xây một tòa công sự ở gần bến tàu, mời Lục Thất ban tên. Lục Thất ban tên Triều Dương, đồng thời cho phép Trương Hồng Ba chính thức lấy tên là Hải Đông Quận Vương, mở phủ ở thành Triều Dương. Huyện Đông Hải đổi tên là phủ Đông Hải, Trương Hồng Ba tạ ơn. Lục Thất lại ban cho Trương Hồng Ba chính thê là Hải Vương phi, Tiêu tứ tiểu thư là Đông Vương phi, ngầm nói cho Trương Hồng Ba biết sau này chỉ có thể có hai thê thất.

Bốn ngày sau, Lục Thất rời khỏi phủ Hải Đông, tới Ngô huyện. Ngô huyện ngày nay là Đông Đô Tấn quốc, nhưng là thủ đô thứ hai ẩn tính, còn danh nghĩa thống trí thì vẫn như cũ là Trung phủ sứ và Quy Đức tướng quân. Tiểu Vân trấn thủ ở vương phủ trong thành Ngô huyện, thay Tân Vận Nhi xử lý quân chính của Tô Châu và Thường Châu.

Nhưng cách xử trí quân chính của Tiểu Vân chỉ có rất ít soái thần biết là một thiếu nữ đã phát mệnh lệnh, các quan lại và tướng sỹ khác đều cho rằng là Trung phủ sứ đại nhân đang trị chính. Còn việc điều quân phức tạp, đương nhiên là quân lệnh của Quy Đức tướng quân hạ xuống. Về quân vụ bình thường, quả thực là do Tiểu Vân dùng danh nghĩa của Quy Đức tướng quân phê duyệt và điều hành.

Quá trưa Lục Thất đã tới thị trấn Ngô, khiêm tốn tiến vào trong thành, tới thẳng phủ Ngô Vương. Tên gọi của phủ Ngô Vương là sau khi Ngô Thành Công chúa phủ tới phong, do Tân Cầm Nhi thỉnh thị Lục Thất mà biến thành phủ Ngô Vương. Đổi tên thành phủ Ngô Vương là để cho quan dân Tô Châu có nhận thức như nhau, chỉ gọi là vương phủ, thiếu một loại uy nghiêm đại nghĩa.

Rất nhiều người trong phủ Ngô Vương đã biết Lục Thất tới rồi, chủ yếu là thiếp thất của Lục Thất và Thiên Nguyệt tỷ tỷ. Vừa xuống xe, Lục Thất đã thấy má lúm đồng tiền quen thuộc mà thân thiết. Tiểu Vân và Tiểu Thanh, Tư Trúc, Tư Ngọc cũng đều có mặt. Trong lòng hắn cảm thấy ấm áp, dịu dàng nhìn quanh một lượt, sau đó bước tới, các hộ vệ đều được các vệ sỹ của phủ Ngô Vương tiếp đãi.

Lục Thất đi tới gần trước mặt tỷ tỷ, mỉm cười nói:
- Tỷ tỷ.

Lục Thiên Nguyệt vui vẻ gật đầu, dịu dàng nói:
- Về rồi à.

Lục Thất gật đầu, lại quay sang nhìn hai cháu gái bên cạnh tỷ tỷ. Hai cháu gái gần như đồng thanh kêu lên:
- Cậu Thất.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn tồn hỏi:
- Các cháu ở đây đã quen chưa?

- Cậu Thất, chúng cháu quen rồi, còn rất thích ở đây.
Tiểu Kỳ dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, ôn tồn nói:
- Thích là được rồi.

- Cậu Thất, chúng cháu và mẹ sau này có thể sống ở đây lâu dài không? Có phải di chuyển nữa không?
Tiểu Kỳ lo lắng hỏi.

Lục Thất bật cười, ôn tồn nói:
- Cậu Thất có rất nhiều chỗ, có lẽ sẽ cho các cháu tới nơi khác, nhưng nếu các cháu thích ở đây, vậy thì ở đây luôn không đi nữa.

Tiểu Kỳ gật đầu, dịu dàng nói:
- Cậu Thất, Tiểu Kỳ không muốn chuyển đi nữa, thích yên ổn ở lại đây.

Lục Thất mỉm cười, khẽ nói:
- Đây là nhà cháu, sau này Hải Châu cũng có nhà của cháu, nhiều nhà một chút, chúng ta mới có thể sống được chứ.

Tiểu Kỳ tỏ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu. Lục Thiên Nguyệt dịu dàng nói:
- Thất đệ trở về không dễ, tỷ tỷ không làm phiền đệ nữa.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Sau khi Lục Thiên Nguyệt im lặng gật đầu, dẫn theo hai cô con gái rời đi, nhìn theo bóng của tỷ tỷ đi rồi, Lục Thất liền nhìn sang những người bạn đời yêu quý. Ánh mắt hắn dừng lại ở Ninh Nhi. Ninh Nhi cũng dịu dàng nhìn hắn. Lục Thất thấy, khuôn mặt của Ninh Nhi đã đầy đặn hơn trước vài phần rồi, trưởng thành và xinh đẹp hơn.

- Chúng ta đi thôi.
Lục Thất mỉm cười nói.

Những người phụ nữ im lặng gật đầu, Lục Thất bước tới đi cùng Ninh Nhi. Người yêu của hắn hôm nay ở Tô Châu nhiều nhất, lại không thể bất công được, Ninh Nhi nghiễm nhiên là người đứng đầu trong số đó.

- Lão gia, Tương Nhi sắp sinh rồi, Trúc Nhi và Tuyết Nhi đang chăm sóc, cho nên không tới nghênh đón lão gia được.
Ninh Nhi khẽ nói.Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:
- Lát nữa ta sẽ tới thăm Tương Nhi.

Ninh Nhi gật đầu, Lục Thất bỗng dừng bước quay sang nhìn Ngọc Trúc, thân mật nói:
- Tỷ tỷ, lên đây.

Ngọc Trúc khẽ giật mình, chần chừ một chút bước lên trước, cung kính nói:
- Lão gia có gì dặn dò?

- Không dặn dò gì, ta chỉ là muốn nói với tỷ tỷ, địa vị của tỷ tỷ giống với Ninh Nhi. Trước đây theo quy củ đã định ở Giang Ninh không thể thay đổi, tỷ tỷ là Thượng cung trong phòng Tiểu Điệp, Ninh Nhi là Thượng cung trong phòng Vận Nhi, không có nữ chủ cao hơn, tỷ tỷ nên thay quyền Tiểu Điệp hành sự.
Lục Thất ôn tồn nói.

Ngọc Trúc nghe xong hơi sửng sốt, Lục Thất đưa tay ra nắm lấy tay nàng, nói:
- Địa vị trong cung không liên quan gì tới con cái. Ninh Nhi sinh con trai cho ta, nhưng nàng ấy bây giờ vẫn là Thượng cung, là thị thiếp của Vận Nhi.

Ngọc Trúc nghe xong trở lại bình thường, lắc đầu nói:
- Chủ mẫu Ninh Nhi có lẽ nên phong phi, nô tỳ không thể làm loạn quy củ được.

Lục Thất cười nói:
- Tỷ tỷ, ta nói còn chưa hiểu sao? Chính là Ninh Nhi phong phi, cô ấy cũng là Thượng cung trong phòng Vận Nhi, còn nàng là Thượng cung trong phòng Tiểu Điệp.

Ngọc Trúc nghe xong ngập ngừng, mẹ quý nhờ con, sao cô ấy có thể lớn hơn sinh mẫu Ninh Vương được. Ninh Nhi bỗng lên tiếng:
- Tỷ tỷ có lẽ đã hiểu rồi, tỷ tỷ ở đây đại diện cho Lâm chủ mẫu.

Ngọc Trúc im lặng gật đầu, Lục Thất lại nhìn sang người yêu khác, ôn tồn nói:
- Các nàng đều là người phụ nữ mà ta yêu. Ta muốn cho các nàng biết, chức sự và địa vị trong cung không thể ảnh hưởng quá lớn tới con cái. Trong cung là trong cung, trong gia đình là trong gia đình, các nàng đều phải làm đúng trọng trách trong cung và trong nhà, không được vì sự biến đổi trong cung mà ảnh hưởng tới chức quyền trong nhà của các nàng.

Mọi người đều đồng thanh nghe lệnh, Lục Thất bình thản nói:
- Nhất định phải nhớ, chuyện trong cung can thiệp tới trong nhà là chuyện ta không thể tha thứ được. Ví dụ Ninh Nhi là mẹ của Ninh Vương, nhưng các nàng tuyệt đối không thể vì Ninh Vương mà sử dụng quyền trong nhà ra lấy lòng Ninh Nhi và Ninh Vương.
Mọi người im lặng gật đầu, Lục Thất nhìn sang Vân Nga, ôn tồn nói:
- Vân Nga, nàng là thuộc phòng Tiểu Phức đúng không?

Vân Nga khẽ giật mình, cung kính nói:
- Nô tỳ đúng vậy, nhưng nô tỳ là cung nhân bậc 1.

- Nàng cũng là Thượng cung, cùng đi đi.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Vâng, nô tỳ tạ ơn.
Vân Nga cung kính đáp, sau đó bước lên trước.

Lục Thất lại quay sang nhìn mọi người, ôn tồn nói:
- Chức sự trong cung là Tấn Vương Hậu bổ nhiệm. Chức sự trong nhà là do Trung phủ sứ và ta quyết định. Hôm nay ta chính thức ban cho Tiểu Vân là Đông phủ sứ trong nhà, ban cho Ngọc Trúc là Đông phủ chuyển vận sứ, sau này ta sẽ bổ nhiệm thêm một vị Giám sát sứ nội đình.

- Vâng, nô tỳ lĩnh mệnh.
Tiểu Vân và Ngọc Trúc cung kính đáp lại.

Lục Thất bật cười, nói:
- Đi thôi.

Mọi người đã tới trong phủ, Ngọc Trúc chủ động cùng các tỷ muội rời đi, để Lục Thất và Ninh Nhi, Thu Đường, thăm các con.

Ninh Nhi và Thu Đường là hàng xóm của nhau, Tiểu Vân và Tiểu Thanh vui mừng dẫn đường, cùng tới cư các. Tâm tình Lục Thất có chút kích động, khao khát được bước vào cư các, nhìn con gái mình.

Con gái đã lớn rồi, được nô tỳ bế, Thu Đường liền bước lên trước ôm con gái, vui vẻ giao cho Lục Thất. Lục Thất cẩn thận đưa tay ra đón lấy, nhìn xuống cánh tay, thấy cánh tay con gái trắng ngần, hai mắt như rất hiếu kỳ nhìn Lục Thất, tay khẽ khua khua, dường như không hề có cảm giác lạ lẫm với Lục Thất.

Ngoan, ngoan.
Lục Thất khẽ nói, niềm vui trong lòng khó mà diễn tả bằng lời được.

- Lão gia nhìn con trai đi.
Thu Đường dịu dàng nói, đưa tay ra chủ động ôm lấy con gái.

Lục Thất không muốn rời mắt khỏi con gái, quay sang nhìn con trai. Con trai cũng đã hơn trăm ngày rồi, lại rất không nể mặt Lục Thất, mới vào lòng Lục Thất đã khóc thét lên rồi. Bàn tay nhỏ liều mạng nhoai về phía mẹ, Lục Thất ngây ngô cười giao con trai lại cho Ninh Nhi. Đứa bé vừa vào lòng mẹ liền nín khóc.

- Tiểu Ninh sợ nhất là người lạ, nô tỳ và Tiểu Thanh bế nó cũng không được, Tiểu Kỳ cũng không được, nhưng Tiểu Nguyệt vừa ôm là không khóc nữa, lại rất có nhân duyên vợ chồng đây.
Tiểu Vân mỉm cười nói.

Lục Thất ngẩn người ra, liền dịu dàng nói:
- Tỷ đệ chúng tuổi tác chênh lệch quá nhiều, sau này không tốt cho Tiểu Nguyệt, sau này không nên nhắc tới nữa.

- Lão gia, vẫn là tùy duyên đi. Ý của tỷ tỷ là muốn nhận hôn sự rồi.
Ninh Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất ngẩn người ra suy nghĩ một hồi, ôn tồn nói:
- Mười năm sau nói tiếp đi, ta không muốn Tiểu Nguyệt hiểu lầm.

Ninh Nhi gật đầu, Lục Thất cười nói:
- Ta đi thăm Tương Nhi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau