KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 511 - Chương 515

Quyển 4 - Chương 137: Tai họa ngầm

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta không có ý định lập đô ở Hàng Châu, không cần phải đi xem. Hơn nữa, có thể ta sẽ để cho Việt Vương quay trở lại nơi đó.

Đỗ Dũng ngây ra, lập tức nói:
- Thần cho rằng để Việt Vương trở lại không ổn. Xưa có Câu Tiễn (vua nước Việt thời Xuân Thu) phục quốc diệt Ngô, nếu Việt Vương trở lại Hàng Châu sẽ dễ dàng khiến cho một số Việt thần không an phận.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tộc của Việt Vương ta không nên giết chóc, nhưng muốn an trí cũng là một vấn đề khó khăn.

Đỗ Dũng gật đầu, bỗng nghe Lục Thất lại hỏi:
- Theo ngươi, vì sao Câu Tiễn có thể vùng lên diệt Ngô?

Đỗ Dũng ngẩn ra, nhìn Lục Thất, tiếp đó nghiêng đầu suy nghĩ một lát, mới lên tiếng:
- Thần cho rằng, là vì Ngô quốc cho Câu Tiễn cơ hội cường quốc.

- Nói chính xác hơn, là cho Câu Tiễn cơ hội cường quân. Cho nên lúc này Việt Vương muốn trở mình là rất khó, trừ phi Tấn quốc sụp đổ, bằng không Việt Vương sẽ không có cơ hội giành được sự ủng hộ của nhiều quân lực.
Lục Thất bình thản nói.

Đỗ Dũng nhìn Lục Thất, nói:
- Ý của Chủ thượng là muốn cho Việt Vương trở lại Hàng Châu?

- Là muốn cho Việt Vương về thành Việt Vương, an phận làm một Vương gia phú quý. Nếu Việt Vương không trở lại, Ngư thị sẽ độc đại một phương.
Lục Thất ôn hòa nói.

Đỗ Dũng ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Chủ thượng muốn dùng Việt Vương để kềm chế Ngư thị ư?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Trong công cuộc quy phục Hàng Châu, Ngư thị có công huân lớn nhất, nhưng nhìn lại, Ngư thị cũng đã trở thành gia tộc có thế lực nhất Hàng Châu, rất nhiều Việt thần xem Ngư thị như thiên lôi sai đâu đánh đó. Qua một thời gian, một khi Tấn quốc xuất hiện chiến sự đối ngoại lớn hoặc phản loạn, chúng ta liền điều động quân lực Hàng Châu rời khỏi.

Đỗ Dũng gật đầu, nói:
- Thần đã hiểu.

Lục Thất thản nhiên mỉm cười, ôn hòa nói:
- Đối với Việt Vương, ta sẽ lấy đức phục người, cho bộ tộc của Việt Vương được trở về Hàng Châu tiếp tục cuộc sống phú quý. Ta sẽ ban cho Việt Vương vạn mẫu ruộng đất ở các châu vực khác, mỗi tháng ngàn lượng bạc, cho phép quy cách tổ mộ của Việt Vương không thay đổi, cho phép bộ tộc Việt Vương được quyền kinh doanh buôn bán.

Đỗ Dũng gật đầu. Lục Thất nhìn hắn, bình thản nói:
- Chuyện của Việt Vương chớ có nói ra ngoài, chờ ta gặp Nhạn Thê quận chúa rồi mới thực thi.Đỗ Dũng chần chờ một chút, nói:
- Chủ thượng, thần cho rằng, vẫn nên thực thi càng sớm càng tốt. Hiện giờ Ngư thị ở Hàng Châu đúng là đang hình thành xu thế một nhà độc đại, Chủ thượng hẳn là muốn đi Tô Châu, như vậy sẽ kéo dài quá lâu.

Lục Thất nghe vậy như có điều suy nghĩ, một lát sau, gật đầu nói:
- Đợi xem cuộc diễn võ của ngươi rồi, ta sẽ trước tiên đi tới Mục Châu để giải quyết cho xong chuyện của Việt Vương.

Đỗ Dũng gật đầu. Lục Thất cười nhẹ nhìn y nói:
- Trước kia ở huyện Thạch Đại trong một lần cùng nhau uống rượu, ta có nghe ngươi nói nguyên quán của ngươi là huyện Ba Lăng Nhạc Châu.

Đỗ Dũng ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng vậy ạ, gia phụ là người Ba Lăng, trong chiến loạn bị bắt làm tù binh, sau đó bị Đường quân thu nạp đưa vào biên chế đi Trì Châu, về sau an cư ở huyện Thạch Đại Trì Châu. Sau khi gia phụ bị vết thương cũ tái phát qua đời, liền chôn cất ở tại huyện Thạch Đại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi là người Ba Lăng, vậy ta phong ngươi làm Ba Lăng hầu, ngày sau ta sẽ cho ngươi đi đoạt lấy Nhạc Châu.

- Thần tạ Chủ thượng ban ân.
Đỗ Dũng quỳ một chân trên đất, hành quân lễ cung kính tạ ơn.

Lục Thất đỡ y dậy, khẽ cười nói:
- Về sau, ba vạn quân dưới trướng ngươi không còn mang danh là Hàng Châu quân nữa, mà sẽ là Ba Lăng quân.
- Ba Lăng quân?
Đỗ Dũng sửng sốt nói, lấy phong hầu của hắn làm quân hào, mơ hồ có ý nghĩa tư quân.

- Đúng, là Ba Lăng quân.
Lục Thất mỉm cười khẳng định.

Đỗ Dũng trung nghĩa, cho nên hắn muốn cho Đỗ Dũng toàn quyền chấp chưởng ba vạn quân. Đây là đòi hỏi trong việc thống trị Tấn quốc, cần có sự tồn tại của một số quân đoàn tinh nhuệ bền chắc như thép, nói theo thuật ngữ chính là ‘quân lực chính quy’. Ngày sau ba vạn quân của Đỗ Dũng chẳng những sẽ được cung cấp đầy đủ quân nhu, ngay cả quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm quan tướng thuộc trung hạ tầng cũng sẽ lấy đề nghị của Đỗ Dũng làm chính. Quân đoàn độc quyền như vậy, sẽ có thể nhanh chóng hình thành lực ngưng tụ, nhưng nếu dùng người không đúng, cũng sẽ tạo thành mối họa ngầm cát cứ đuôi to khó vẫy.

Cùng Đỗ Dũng nghiên cứu thảo luận trao đổi về đạo trị quân một hồi, Lục Thất liền qua đêm ở hậu trạch phủ nha. Ở hậu trạch viết thư tín cho Nhạn Thê quận chúa, nhớ tới chữ viết xinh đẹp và sự quan tâm hàm súc của Nhạn Thê quận chúa, trái tim Lục Thất dâng lên sự dịu dàng. Nếu không phải đang nóng ruột muốn đi gặp các ái nữ ở Tô Châu và hài nhi, hắn sẽ không đi qua biên cảnh mà không đi thăm. Bây giờ sự thống trị ở Hàng Châu lại nổi lên một tai họa ngầm, hắn phải lấy quốc sự làm trọng thôi.

Nhấc bút thật lâu sau, Lục Thất cuối cùng lắc đầu không viết. Hắn đi ra khỏi cư các, ở trong vườn hậu trạch tản bộ, suy ngẫm về quốc sự và gia sự. Tai họa ngầm của Hàng Châu Ngư thị kỳ thực là do Tân Cầm Nhi nói cho hắn biết, mà Tân Cầm Nhi là nghe ý kiến của Vương Trọng Lương.

Vương Trọng Lương không có đề nghị việc cho Việt Vương trở về, nhưng y vạch ra vấn đề Hàng Châu Ngư thị đang phát triển lớn mạnh, không thể không đề phòng. Vương Trọng Lương nói rằng, bởi vì Ngư Hoa Hiên là Đại soái Phủ quân, sẽ đưa đến cho Hàng Châu Ngư thị uy quyền vô hình rất lớn, khiến cho Ngư thị ở Hàng Châu có thể thu được thế lực quy thuận càng ngày càng nhiều. Cho nên Vương Trọng Lương đề nghị, phải nghĩ biện pháp kềm chế sự phát triển lớn mạnh của Hàng Châu Ngư thị.

Ngư Hoa Hiên biết điều chỉ đặt trọng tâm vào công tác phòng thủ, khiến cho Lục Thất rất hài lòng. Tuy nhiên đề nghị của Vương Trọng Lương cũng đã chỉ ra một tai họa ngầm nhất định phải nhìn thẳng vào. Ngư thị có công huân lớn, Lục Thất không có khả năng làm ra hành vi qua cầu rút ván, không nên dùng thủ đoạn công khai áp chế sự phát triển của Ngư thị. Cho nên mới nghĩ đến cách thả hổ về thành, để cho Việt Vương bị mất quân lực, đi kềm chế Ngư thị thu nạp quá nhiều thế lực cựu Việt.

Lục Thất không sợ Việt Vương sẽ tạo phản, đã không còn quân lực, Việt Vương chỉ là một lão hổ không có nanh vuốt, là một biểu tượng mà thôi. Hơn nữa, nếu Tấn quốc nổi lên đại loạn, Việt Vương cũng chỉ có thể kêu gọi bộ hạ cũ hưởng ứng, trừ phi Lục Thất ngoan tuyệt đồ sát. Dưới sự so sánh, Ngư thị phát triển lớn mạnh vẫn đáng sợ hơn Việt Vương.

Ngư thị là tai họa ngầm mới xuất hiện, tai họa ngầm cũ là Trương thị. Có một lần Tiểu Vân đi qua lấy thư giao cho Tân Cầm Nhi đã nói rằng, bởi vì Thường Châu binh biến và Tấn quốc nắm giữ quá nhiều nguồn tài nguyên ở hải ngạn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới thu hoạch của Trương thị. Trương thị trước đây chủ yếu là cùng Đường quốc thông thương, lợi ích lớn nhất chính là muối, nhưng hiện giờ Thường Châu và Đường quốc giằng co, khiến cho Trương thị không thể nào thông thương với Đường quốc, cho nên Trương thị vô cùng bất mãn. Tiểu Vân đề nghị Tấn quốc có thể tạo điều kiện cho Trương thị thông thương, nhường cho Trương thị thu hoạch nhiều hơn chút ích lợi hải thương, để tránh bức bách Trương thị trở mặt.

Lục Thất hôm nay phải đối mặt với lựa chọn, là nhân nhượng Trương thị, hay là làm một mẻ, khỏe suốt đời, giải quyết cho xong chuyện cát cứ của Trương thị. Nếu không trấn an hoặc giải quyết dứt khoát cho xong Trương thị, Trương thị rất có thể sẽ đầu hàng Chu quốc, đó chính là tai họa cho Tấn quốc. Vì nguyên do Tấn quốc quật khởi, đã xâm hại nghiêm trọng tới lợi ích căn bản của Trương thị.

Chỉ có thể là chọn phương thức trấn an thôi, nếu bây giờ cùng Trương thị nội chiến, sẽ cho Chu quốc và Đường quốc thừa dịp lợi dụng. Nếu Vương Văn Hòa được Trương thị làm nội ứng, Thường Châu lập tức gặp nguy. Còn nếu Chu quốc được Trương thị làm nội ứng, toàn bộ Tấn quốc sẽ gặp phải hậu quả sụp đổ. Lục Thất có thể dùng đại quân tập kích tiêu diệt Giang Âm lục quân, nhưng Giang Âm thủy quân hùng mạnh, rất khó bị tập kích tiêu diệt, nếu như Giang Âm thủy quân chạy thoát được, sẽ trở thành ác mộng của Tấn quốc.

Về gia sự, Lục Thất bắt đầu tính toán một hai năm sau sẽ cứu thân nhân thoát khỏi Giang Ninh, phương pháp đào thoát chính là dùng địa đạo. Lục Thất đã phân phó cả rồi, ở trong Báo Ân tự đào một địa đạo thông ra ngoài, thân nhân khi đi lễ Phật, sẽ dọc theo địa đạo chạy ra bên ngoài Báo Ân tự, sau đó sẽ do Tiêu thị ẩn giấu. Một khi thân nhân trốn chạy thành công, hắn lập tức phát động chiến sự diệt Đường. Quân lực của Tấn quốc phải một hai năm sau mới đủ ổn định và trở nên hùng mạnh rất nhiều.

Tuy nhiên lời nói của Trần Bình khiến cho Lục Thất không quá lạc quan như vậy. Hắn tính toán giúp cho thân nhân đào thoát sớm hơn dự định, nếu đào thoát thành công, hắn sẽ không lại đi Giang Ninh. Nếu bỏ chạy thất bại, Lý quốc chủ cũng sẽ cố kị Lục Thất tại ngoại lãnh binh.

- Hử?
Lục Thất đang tản bộ, bỗng cảm thấy có điều khác thường, hắn cảnh giác nhìn về bờ tường phía tây tòa nhà, tiếp đó cúi người ngồi xổm xuống. Ánh mắt của hắn thoáng hiện lãnh ý, bởi vì hắn nghe được một tiếng kêu rất nhỏ.

Bên ngoài bờ tường tòa nhà có hộ vệ của Lục Thất thủ vệ. Lục Thất không để Đỗ Dũng điều quân phòng hộ, một là không muốn làm rầm rộ, hai là Lục Thất không tin tưởng thuộc quân của Đỗ Dũng. Thành phần cấu thành quân lực Tấn quốc quá mức phức tạp, chẳng may có tướng sĩ mang dị tâm, bất ngờ máu nóng trỗi dậy muốn ám sát hắn, sẽ gây nên hậu quả có ảnh hưởng xấu, dễ dàng dẫn phát càng nhiều tướng sĩ có dị tâm. Người trước ngã xuống người sau kế tục, quân nhân rất dễ bị kích động dâng trào nhiệt huyết.

Lục Thất lạnh lẽo quan sát trong chốc lát, mới thấy trên đầu tường nhô lên một cái mũ giáp. Hắn thấy rõ đó là một người đàn ông, lại thấy người đội mũ giáp kia quét mắt một vòng, đột nhiên nhảy vọt vào trong tòa nhà, lặng yên không tiếng động chạm đất, sau đó cất bước đi về hướng cư các của Lục Thất. Lục Thất thấy rõ, người nọ đã hoán đổi giáp y của hộ vệ hắn.

Quyển 4 - Chương 138: Ngư thị

Mắt thấy người nọ đang tiến về cư các, Lục Thất cũng đứng dậy đi tới. Người kia nhanh chóng phát hiện ra Lục Thất, lập tức dừng chân trông lại. Lục Thất đi qua, hỏi:
- Chủ thượng đang nghỉ ngơi sao?

Người nọ ngẩn ra, hồi đáp:
- Thuộc hạ không biết.

- Ồ, ngươi là Ngư đội phó phải không?
Lục Thất lại thản nhiên hỏi.

Người nọ vẻ mặt khẽ biến, chợt cất bước đi về phía Lục Thất. Lục Thất lại nói:
- Ngư đội phó, ngươi đi bẩm báo với Chủ thượng một chút,...

Lời Lục Thất còn chưa dứt, người nọ thình lình bước tới một bước dài, tay phải lật một cái lóe lên một tia sáng lạnh, vẽ một đường chém về phía Lục Thất. Lục Thất lui về sau một bước, miệng lại nói:
- Gấp cái gì, chờ ta nói hết câu không được hay sao?

Người nọ vừa chém xuống lập tức giậm chân vọt tới phía trước, trong tay nắm một chuôi đoản kiếm lao tới liên tục bổ xuống. Lục Thất từng bước lùi về sau, mỗi một bước né tránh, đoản kiếm chém xuống càng thêm hiểm độc. Người nọ công kích liên tiếp bảy lần, thình lình quay ngược cấp bách chạy đi. Lục Thất lập tức giẫm chân tại chỗ vồ đến, người nọ đột nhiên xoay người lại, giơ lên tay trái bắn ra hơn mười ám khí.

- Vô dụng thôi.
Lục Thất thản nhiên nói, vươn tay phải vẽ một đường cong, hơn mười ám khí lập tức bị đánh bay đi.

Lúc người nọ bắn ra ám khí, thân thể đã vọt tới, đâm đoản kiếm về phía Lục Thất. Lục Thất giậm chân phóng người sang trái, đồng thời né qua mũi kiếm đâm tới, tay trái nắm thành quyền vung tới. Phanh! Má phải người nọ bị đánh trúng đau đớn kêu lên một tiếng trầm đục, đầu bị đấm nghiêng qua một bên, từ trong miệng bay ra một chiếc răng.

Người nọ bị đấm trúng bùng lên lửa giận, đoản kiếm trong tay càng dùng sức chém về phía Lục Thất. Lục Thất lùi về sau một bước né tránh, rồi tức thời tiến lên trước, cong lưng vung tới quyền phài. Phanh! Lần này đấm vào má trái, người nọ kêu rên một tiếng, đầu bị đánh nghiêng một bên, lại có mấy chiếc răng bay ra khỏi miệng.

Trên mặt ăn hai quyền, người nọ từ nổi giận chuyển thành hoảng sợ, nhận ra đối thủ chính là đang đùa giỡn gã. Mà tốc độ của gã rõ ràng thua kém rất nhiều, trông giống như một đứa nhỏ đang chơi đùa với người lớn vậy, có chạy thế nào cũng không qua được tốc độ của người lớn.

- Ngươi là ai?
Người nọ thấp giọng mãnh liệt hỏi, đôi mắt ngoan độc như sói nhìn chằm chằm Lục Thất.

- Ngươi đoán xem ta là ai?
Lục Thất trêu tức hỏi lại.

Người nọ kinh nghi đánh giá Lục Thất một lát, hiện tại Lục Thất đang mặc một bộ áo gấm sát người, là một loại trang phục ở nhà tiện cho việc thoải mái hành động.

- Ngươi là Tấn Vương?
Người nọ kinh nghi nói.

- Ta là Tấn Vương. Đến đây đi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại, hai tay ở trước người bẻ khớp răng rắc. Không ngờ người nọ lại bất ngờ xoay người chạy, hơn nữa không hề quay đầu nhìn lại, gấp rút chạy một mạch.

Nhưng ở trên đầu tường cũng xuất hiện rất nhiều mũ giáp, tiếp theo hơn hai mươi giáp sĩ nhảy vào trong trạch. Một đám cực kỳ phẫn nộ tấn công về phía người nọ, bọn họ thủ hộ trạch viện, vậy mà lại để cho thích khách xông vào.

- Giết.
Lục Thất đứng lặng ở bên trong, thản nhiên hạ sát lệnh. Bọn hộ vệ mỗi người rút đao xông về phía thích khách, điên cuồng chém loạn, gần như phanh thây thích khách.

- Mang ra ngoài chôn. Huynh đệ đã chết hãy hậu táng y theo nghi thức dành cho chiến sĩ vong trận.
Lục Thất bình thản nói. Bọn hộ vệ cung kính đáp lời, nhấc lên thi thể thích khách đem đi ra ngoài. Lục Thất xoay người trở về cư các.

*****

Ngày hôm sau, Lục Thất trấn an Đỗ Dũng đang tự trách, sau đó đi Ngư phủ bái phỏng. Đêm qua hắn đánh lừa thích khách một câu, nhưng không thể khẳng định thích khách là do Ngư thị phái tới, ở thành Hàng Châu có rất nhiều cựu thần Việt quốc muốn giết chết Tấn Vương. Sở dĩ Lục Thất không định truy cứu người sau màn, là vì không muốn đưa tới khủng hoảng.

Gia chủ của Ngư thị vừa nghe là Tấn Vương giá lâm, lập tức mở rộng cửa phủ nghênh đón, vừa ra cửa phủ, liền quỳ xuống cung kính nói:
- Thần, Ngư Hoa Hải, cung nghênh Chủ thượng.

Ở ngay bên ngoài cửa phủ quỳ lạy, khiến cho Lục Thất có chút bất ngờ, hắn tiến lên đỡ dậy gia chủ Ngư thị, mỉm cười nói:
- Ngư quốc công xin đứng lên.Ngư Hoa Hải ngẩn ra, tiếp đó cung kính bái lạy rồi nói:
- Thần tạ ơn Chủ thượng tứ phong.

- Ngư thị có công trạng to lớn, đáng được nhận phong tước Quốc công.
Lục Thất mỉm cười khẳng định.

- Tạ ơn Chủ thượng. Mời Chủ thượng vào phủ.
Ngư Hoa Hải cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, cất bước tiến vào cửa phủ. Ngư Hoa Hải theo ở phía sau, thái độ nhún nhường dễ bảo giống như Huyện lệnh gặp Thứ Sử vậy. Đây là một người có tướng mạo nho nhã tuổi gần năm mươi, lần đầu gặp mặt cho Lục Thất ấn tượng là một con cáo già, điệu bộ nhún nhường quá mức.

Vào trong sảnh, đôi bên ngồi xuống rồi bắt đầu khách sáo thăm hỏi chuyện trong nhà. Lục Thất quan tâm hỏi thăm các thành viên trong gia tộc Ngư thị, sau đó lại căn dặn Ngư thị không được có bất cứ hành vi nào trái với pháp độ, cũng nói cho Ngư Hoa Hải, ngày sau sẽ được hưởng thực ấp ba ngàn hộ Hàng Châu, phủ Quốc công được nắm giữ ba ngàn huân vệ. Ngư Hoa Hải lần nữa khom lưng quỳ gối cung kính tạ ơn.

Đến trưa, Lục Thất cùng các thành viên trọng yếu trong Ngư thị dùng gia yến. Trong gia yến, một người là lục đệ của Ngư Hỏa Hải trực tiếp hỏi:
- Chủ thượng, bên ngoài bỗng nhiên phong tỏa cửa thành tra xét nghiêm ngặt, nghe nói đêm qua có thích khách, là thật sao?

Lục Thất nghe xong gật đầu, nói:
- Đêm qua đúng là có người ám sát bổn vương, gã thích khách kia đã chết rồi. Bổn vương có phân phó với Đỗ tướng quân không cần để ý, vậy mà y vẫn làm ầm ĩ lên.

- Chủ thượng bị ám sát là đại sự bậc nào, Đỗ đại nhân tất nhiên là cần tra xét nghiêm ngặt.
Ngư Hoa Hải nghiêm mặt nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Chỉ là một thích khách thì tra được cái gì.

- Chủ thượng, thích khách kia có lợi hại không? Có chạm mặt Chủ thượng không?
Ngư lão lục lại hỏi. Người này là một võ tướng, Ngư thị có rất nhiều người luyện võ.

- Có chạm mặt, chẳng qua rất buồn cười. Gã thích khách kia ở trong vườn cùng bổn vương qua lại vài câu, nhưng vẫn không nhìn ra được bổn vương là ai, sau lại muốn giết bổn vương diệt khẩu, có điều vừa động thủ, bổn vương liền đùa giỡn với gã trong chốc lát, đánh nát răng trong miệng thích khách.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Chủ thượng ngài chơi đùa với thích khách kia ư? Vậy Chủ thượng hẳn là một võ tướng rất lợi hại.
Ngư lão lục kinh ngạc nói.- Bổn vương chính là một võ tướng, giống như tên thích khách đêm qua, dù có đến mười mấy người cũng vô dụng. Bổn vương từng gặp qua một thích khách cực kỳ lợi hại, là một cao nhân võ đạo hành động như quỷ, đó mới là thích khách thật sự. Lần đó bổn vương phải liều mạng chịu thương giả chết, mới có thể chém chết được gã thích khách kia đấy.
Lục Thất nói.

- Thích khách hành động như quỷ là cái dạng gì?
Ngư lão lục khó hiểu nói.

- Giống như là cái bóng của chính ngươi vậy, nếu ngươi có thể giết được cái bóng của mình, khi đó mới đủ năng lực đối đầu với tên quỷ thích khách kia. Lần đó tên thích khách kia tưởng rằng bổn vương đã chết, liền tiếp cận muốn chém đứt đầu bổn vương mang đi, kết quả lại bị bổn vương giữ chặt thân thể, dùng đầu đập chết tươi gã thích khách kia.
Lục Thất mang vẻ mặt vẫn còn dư âm sợ hãi nói.

- Làm sao có thể có loại thích khách này?
Ngư lão lục nghi ngờ nói.

- Ngươi không tin cũng là chuyện bình thường, sau này ta mới biết, đó một võ giả tu luyện Tiên Thiên công cực kỳ hiếm thấy. Tu luyện Tiên Thiên công có thể khiến cho thân thể đạt được tốc độ nhanh lẹ đến cực điểm, nhưng cũng không phải không chịu thương tổn. Gã thích khách sau khi bị ta bắt lấy, cái đầu liền bị đập nát bấy.
Lục Thất bình thản nói.

- Nếu là võ đạo Tiên Thiên theo lời Chủ thượng, thì thần tin rồi.
Ngư lão lục gật đầu nói.

- Ồ, ngươi cũng biết võ đạo Tiên Thiên sao?
Lục Thất mỉm cười nói.

- Biết chứ. Ngư thị chúng thần là gia tộc võ tướng, không thể không biết đến Tiên Thiên công. Tuy nhiên Tiên Thiên công rất khó tu thành, tu luyện mấy thập niên cũng chưa chắc có thể nhập môn, cho dù là thần cũng tu không được. Trong Ngư thị chúng thần không có người nào tu thành cả.
Ngư lão lục thẳng thắn tiết lộ bí mật gia tộc.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Hắn không có hứng thú với Tiên Thiên công của Ngư thị. Tiên Thiên công truyền thừa trong gia tộc võ tướng hiển nhiên là theo khuynh hướng phụ trợ quân võ. Hắn đã từng hỏi Quan Xung, Tiên Thiên công tổ truyền mà Quan Xung tu luyện, theo lời Quan Xung, qua nhiều thế hệ cũng có rất ít người có thể tu thành, mà một khi tu luyện nhập môn, nhất định trở thành mãnh tướng quân võ.

Dùng xong ngọ yến, Lục Thất rời khỏi Ngư phủ. Nhìn thấy Tấn Vương trong sự vây quanh của hộ vệ đã đi xa, sắc mặt của Ngư Hoa Hải trở nên âm trầm, quay đầu lại dữ tợn trừng mắt một huynh đệ, chính là Ngư lão tứ. Ngư lão tứ bị gia chủ trừng, mất tự nhiên cười cười.

- Thành sự chẳng thấy, bại sự có thừa.
Ngư Hoa Hải lạnh nhạt nói một câu, xoay người trở về trong phủ.

- Tứ huynh, sao đại huynh tức giận như vậy?
Ngư lão lục khó hiểu nói.

- Vi huynh làm thâm hụt một khoản tiền buôn bán đó mà, cho nên đại huynh tức giận. Vào đi thôi.
Ngư lão tứ thản nhiên trả lời. Ngư lão lục gật đầu đi.

Trở về trong sảnh, chỉ có Ngư Hoa Hải và Ngư lão tứ, Ngư lão tứ bình thản nói:
- Đại huynh không có ngăn cản, chẳng phải cũng là hy vọng có thể thành công hay sao? Tấn Vương chết đi, Ngư thị tự nhiên có thể thừa dịp rối loạn lập quốc.

- Suy nghĩ của ngươi thật đơn giản, thư tín của lão Tam ngươi không phải chưa xem qua. Lão tam đã nói Tấn Vương là nhân vật vô cùng trí tuệ, hơn nữa võ đạo cũng hết sức lợi hại. Kết quả là ngươi đẩy một người đi chịu chết, quả là bại sự có thừa.
Ngư Hoa Hải lạnh lùng nói.

- Đúng là ta lỗ mãng. Tuy nhiên chưa chắc Tấn Vương cho rằng chuyện đó có liên quan tới chúng ta.
Ngư lão tứ bình thản đáp lại.

- Cho dù Tấn Vương nghĩ vậy, ngươi cũng không được lại đi gây rối, lão Tam đã dặn dò chớ nên thừa cơ hội sinh ra dã tâm. Tuổi của ta đã gần năm mươi rồi, dã tâm cũng chẳng lớn. Dù Tấn Vương có bị đâm chết, cũng không tới phiên ngươi và ta làm Hoàng đế, người thật sự nắm đại quân trong tay là lão Tam. Lão Tam chắc chắn không có khả năng ủng hộ lập ta làm Hoàng đế.
Ngư Hoa Hải lạnh giọng nói.

- Nếu đại huynh cảm thấy phong tước Quốc công đủ thỏa mãn rồi, thế thì ta sẽ không xằng bậy nữa.
Ngư lão tứ đáp lại. Ngư Hoa Hải lạnh nhạt gật đầu.

Quyển 4 - Chương 139: Ba Lăng quân

Lục Thất về tới phủ nha, mang theo tâm tình có chút mệt mỏi đến hậu trạch dưỡng thần. Lần này đi trấn an Ngư thị, Lục Thất không thể xác định thích khách và Ngư thị có liên quan hay không. Tuy nhiên theo quan hệ bên trong Ngư thị, Lục Thất biết Ngư Hoa Hiên và Hàng Châu Ngư thị rất không thân cận, đôi bên chỉ có quan hệ đường huynh đệ.

Hơn nữa từ trong giọng điệu, hắn nhận ra Ngư Hoa Hải không hề biết xuất thân chân chính của hắn là từ Đường quốc. Nói cách khác, Ngư Hoa Hải không biết Lục Bính chính là Lục Thiên Phong của Đường quốc. Nếu không phải diễn trò, như vậy Ngư Hoa Hiên quả thật đã giữ bí mật tuyệt đối về chuyện của Lục Thất.

Lục Thất vẫn rất tín nhiệm Ngư Hoa Hiên, có điều không thể không có lòng đề phòng, hắn không dám giao cho Ngư Hoa Hiên độc quyền quá nhiều. Tuy nhiên Lục Thất cũng hiểu được, Lục Thiên Phong chính là bí mật của Lục Bính, chỉ cần Ngư Hoa Hải có tâm đi Tô Châu tìm hiểu, liền có thể đoán biết được bí mật.

Chẳng qua Lục Thất lại không biết, bởi vì tình trạng giằng co giữa Ngụy Việt quân và Tô Châu quân, cho nên Tô Châu và Tấn quốc vẫn ở trạng thái hai quốc vực. Chỉ có tướng soái cấp cao mới biết được chân tướng, mà Hàng Châu Ngư thị căn bản không biết Tô Châu là một bộ phận của Tấn quốc, chỉ cho rằng Tô Châu là Trương thị chiếm cứ.

Ngư thị cũng không hay biết Ngư Hoa Hiên trở thành tướng soái Tấn quốc như thế nào, Ngư Hoa Hiên căn bản không hề nói qua với gia tộc. Ngư Hoa Hiên là sau khi chiến bại Võ Thắng quân mới cùng gia tộc liên hệ. Gia chủ Ngư Hoa Hải chỉ biết Ngư Hoa Hiên bị bại trận ở Thường Châu, có thể là đã bị bắt giữ rồi. Cho nên khi Ngư Hoa Hiên đột nhiên từ Mục Châu gửi thư tín liên hệ với gia tộc, Ngư thị vẫn nghĩ là sau khi Ngư Hoa Hiên bại trận, đã đào vong đến Tây bộ.

Bí mật Lục Thất bất ngờ tập kích Tô Châu, không chỉ vẫn giấu giếm được triều đình Đường quốc, mà cả Việt quốc cũng không biết được chân tướng, vẫn cho là Trương thị chiếm cứ Tô Châu, bởi vì chỉ có Trương thị chiếm cứ mới là hợp lý nhất.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất và Đỗ Dũng đi tới quân doanh ngoài thành. Ba vạn quân lực phân ra đóng ở chín khu, đại doanh trực thuộc Đỗ Dũng có sáu ngàn quân, ở những nơi khác chỉ có ba ngàn tướng sĩ. Chờ khi Lục Thất đến quân doanh, quan tướng từ đội trưởng trở lên từ các quân đều đã tập trung có mặt ở đại doanh của Đỗ Dũng.

Lục Thất đến quân doanh, mặc kim giáp cấp Soái, binh khí do hộ vệ cầm theo, tới cổng doanh thì chủ động xuống ngựa, cùng Đỗ Dũng đi vào trong, Đỗ Dũng đi ở phía sau chậm hơn nửa bước. Vào quân doanh, đập vào mắt là cảnh tượng các tướng sĩ xếp hàng ngũ chỉnh tề, đứng thẳng cung nghênh, một đám vẻ mặt nghiêm túc kiên cường. Đi thẳng tới bãi đất trống trong doanh, Lục Thất trông thấy hàng ngũ của nhóm tướng soái.

Nhóm tướng soái chăm chú nhìn Lục Thất, đại đa số bọn họ đều chưa từng gặp qua Lục Thất. Lục Thất bình thản quét mắt nhìn các tướng sĩ, có rất nhiều gương mặt xa lạ, tuy nhiên trong đó có một số huynh đệ binh dũng quân, và tướng sĩ xuất thân Hưng Hóa quân, hắn còn nhận biết. Bỗng nhiên ánh mắt của hắn dừng ở một người quen, một gã có dáng người khôi ngô, mắt báo, râu quai nón, mặc áo giáp doanh tướng Giáo Úy, không ngờ chính là Lý Bảo có ngoại hiệu là Báo Chùy.

Lý Bảo cũng thấy rõ Lục Thất, vẻ mặt sửng sốt lộ liễu, lúc trước gã được thông báo rằng Tấn Vương sẽ đến tuần sát quân đội, nhưng không ngờ người đến lại là Lục Thiên Phong. Trước kia gã vẫn cho là Lục Thiên Phong đầu hàng Tấn quốc, chẳng ngờ Tấn Vương chính là Lục Thiên Phong.

Kỳ thực không chỉ có Lý Bảo bất ngờ, rất nhiều người đều sửng sốt. Người không biết Lục Thất thì kinh ngạc Tấn Vương trẻ tuổi, người nhận ra Lục Thiên Phong thì giật mình khi biết Lục Thiên Phong chính là Tấn Vương.

Đối mặt với nguy cơ bí mật bị tiết lộ, Lục Thất vẫn đến gặp mặt thuộc hạ của Đỗ Dũng, nguyên nhân chính là vì thu nạp quân tâm. Đỗ Dũng không có đủ kinh nghiệm và lý lịch khiến cho người kính phục, không có cơ sở mà đến thống soái đại quân sẽ rất khó trong một thời gian ngắn chiếm được lòng kính phục của quân tâm. Nhóm tướng soái không phục, sẽ tạo thành mối họa ly tâm, một khi gặp phải sự dụ hoặc của nhân tố bên ngoài, liền dễ dàng phản bội.

- Ta chính là Lục Bính, là người đứng đầu Tấn quốc. Ở đây có rất nhiều huynh đệ biết được lai lịch của ta, người nào biết, mời giữ kín miệng, tuyệt đối không được nói ra.
Lục Thất đối mặt với nhóm tướng soái, bình thản nói.

Rất nhiều người biết Lục Thiên Phong đều im lặng gật đầu, Lý Bảo cũng gật đầu. Người không biết thì nghe hồ đồ, phỏng đoán lai lịch của Tấn Vương hẳn là có cái gì kiêng kị đây, không giải thích được, cũng mù quáng gật đầu.

- Bổn vương tuần phủ Tấn quốc, Hàng Châu là nơi vô cùng trọng yếu, bổn vương rất lưu tâm đến vấn đề Hàng Châu có thể ổn định và hòa bình lâu dài. Cho nên bổn vương quyết định, ba vạn quân nơi này đổi tên là Ba Lăng vệ quân, Đỗ Dũng là Thống Soái, được phong làm Ba Lăng hầu.
Lục Thất bình thản tuyên bố.

Nhóm tướng soái ngạc nhiên, nhưng rất nhanh dưới sự dẫn dắt của Chủ soái, đều chào theo nghi thức quân đội, hô:
- Tuân chỉ lệnh của Chủ thượng.
Lục Thất gật đầu, còn nói thêm:
- Bổn vương giao cho Ba Lăng hầu quyền trị quân, toàn quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm quan tướng từ Doanh tướng trở xuống, có quyền hoán đổi tướng sĩ thuộc các quân đoàn.

Nhóm tướng soái lập tức giật mình nhìn về phía Đỗ Dũng. Đỗ Dũng hướng về Lục Thất chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Thần tạ ơn Chủ thượng tín nhiệm.

Lục Thất gật đầu, nhìn nhóm tướng soái, lại nói:
- Trước kia Ba Lăng hầu đã lập rất nhiều công lao cho bổn vương, bản thân y cũng là một võ tướng thiện võ, chờ khi diễn võ bắt đầu, các ngươi có thể khiêu chiến Ba Lăng hầu và bổn vương.

Nhóm tướng soái nhìn nhau. Lục Thất lại nhướng mày nói:
- Nếu như không có người nào khiêu chiến với bổn vương, vậy bổn vương nguyện cùng Lý Bảo giáo úy tỉ thỉ một phen.

Lý Bảo ở trong đám người ngẩn ra, tiếp đó giơ tay lên, lớn tiếng nói:
- Tốt, mỗ nguyện cùng ngươi... cùng Chủ thượng khoa tay múa chân một chút.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, tiếp đó quay đầu nói:
- Ba Lăng hầu, bổn vương đã nói xong.

- Vâng!
Đỗ Dũng cung kính đáp lại, sau đó xoay người đối mặt với nhóm tướng soái, lớn tiếng nói:
- Sau khi trở về, không được có bất cứ nghị luận về việc của Chủ thượng. Mặt khác, lần diễn võ này là nhằm tổ chức cơ cấu trong Ba Lăng quân, chỉ cần là tướng sĩ có bản lĩnh, đều có thể giành được sự đề bạt quan chức của bổn quân, trở thành ‘võ quan bị thân’. Phân tán!Nhóm tướng soái chào theo nghi thức quân đội cung kính đáp ứng, rồi đều tản ra trở về điều quân. Đỗ Dũng chờ nhóm tướng soái đi rồi, mới hành quân lễ với Lục Thất, Lục Thất gật đầu, tự mình đi đến trướng soái. Đỗ Dũng ở lại bên ngoài chủ trì an bài diễn võ, lần diễn võ này đối với Đỗ Dũng là khảo nghiệm trọng đại.

Một thời sau, trống trận nổ vang, ba vạn đại quân lấy quân doanh Thống soái làm trung tâm, phụng mệnh tự động xếp thành hàng ngũ. Tất cả các tướng sĩ đều có thể tự mình báo danh diễn võ, Chủ soái các quân tụ lại một chỗ đảm nhiệm vai trò quan chủ khảo. Đỗ Dũng có nói qua, chỉ cần có bản lãnh quân võ thật sự, đều có khả năng lấy được ‘võ quan bị thân’.

‘Võ quan bị thân’ là như thế nào? Đó cũng coi như là võ tán quan giai, được nhận quân hưởng thuộc quan giai, nhưng quân chức hữu hạn. Cho nên dù đạt được quan thân, cũng chưa chắc có được quân chức thực quyền, cố danh là ‘bị thân’.

Lục Thất ủy quyền Đỗ Dũng đề bạt võ quan bị thân, chính là để Đỗ Dũng mau chóng lung lạc quân tâm. Trong quân hàng binh có rất nhiều nhân tài quân võ, chọn lựa ra một số cấp cho quan thân, bọn họ tất sẽ rất trung thành với Đỗ Dũng. Hơn nữa, có sự tồn tại của ‘võ quan bị thân’ trong quân sẽ tạo thành sự giám thị đối với các võ quan đang tại nhiệm, nếu các võ quan tại nhiệm gây rối vi phạm lệnh cấm, liền gặp phải hậu quả bị thay thế.

Võ tán quan Trí Quả Giáo Úy trước kia của Lục Thất tương đương với võ quan bị thân, tuy nhiên tán quan của Đường quốc chỉ là một loại danh nghĩa, không lấy được lương bổng thuộc quan giai và địa vị tương đối. Việc mà hiện nay Lục Thất phải làm, chính là cho tán quan của Tấn quốc có thể nhận được quan hưởng cơ bản, chẳng qua có một điểm khiếm khuyết chính là tài lực chi ra sẽ rất khổng lồ.

Trận khiêu chiến đầu tiên diễn ra là giữa Lục Thất và Lý Bảo, hai người tiến hành đấu bộ chiến. Tay phải Lý Bảo nắm thiết chùy gắn liền với một đoạn dây xích, thiết chùy dài chín tấc, là một kiện trọng binh khí hiếm gặp. Mắt báo nhìn chằm chằm Lục Thất ở ngoài mười thước, đấu chí vô cùng hiên ngang.

- Mỗ bắt đầu đây.
Lý Bảo dẫn đầu lên tiếng, vừa dứt lời liền vung chùy đánh về phía Lục Thất.

Lục Thất nhấc lên đại thiết thương, vừa thấy Lý Bảo mạnh mẽ đánh tới, hắn cũng không dám khinh địch, nâng đại thương lên đâm tới đỡ đòn. Chùy trong tay Lý Bảo mãnh liệt va chạm ngay chính diện với thiết thương đâm tới, một tiếng keng vang dội, đại thương của Lục Thất lập tức kịch liệt chấn động tách ra.

Lý Bảo đập một búa vào đại thương xong, tiếp tục giậm chân lấy đà thân thể nhào tới trước, tay trái vung chùy đánh tới Lục Thất. Lục Thất thầm gật đầu, động tác của Lý Bảo liền mạch lưu loát, chùy nắm trong tay thoáng nhẹ tựa giấy mỏng. Hắn có tâm tranh uy, tay giật đại thương ngáng ở trước người, ngăn chặn đường tấn công của chùy.

Keng! Một tiếng kim thiết va chạm điếc tai vang lên. Thiết chùy của Lý Bảo không ngờ bị đẩy trở về, Lý Bảo gồng tay giữ chặt thiết chùy, kinh ngạc nói:
- Hảo khí lực!

- Vậy sao? Ngươi cũng tiếp ta một chút.
Lục Thất cao giọng đáp lại, đại thương vung mạnh, cán thương trở thành đại bổng đánh tới Lý Bảo.

Thiết chùy của Lý Bảo không hề yếu thế vung lên, lại một tiếng keng chấn động, đại thương của Lục Thất bắn trở về. Lục Thất trụ vững, quát lớn:
- Đến.

Một tiếng đó vừa phát ra, lưng hơi khom, chẫn giẫm tại chỗ, đại thương hung mãnh đâm tới Lý Bảo. Lý Bão vung búa nện vào thương, nhưng lại đánh vào khoảng không, gã phản ứng cực nhanh, lập tức bước một bước về phía trái, suýt soát né qua một thương phóng tới thu về bằng tốc độ cực nhanh của Lục Thất, tiếp đó đạp mạnh lấn tới, thiết chùy trong tay phải chuyển sang tay trái mạnh mẽ đánh về phía Lục Thất.

Lục Thất lui về sau một bước, đại thương như Ô Long (rồng đen) vẫy đuôi vọt tới thiết chùy, một tiếng vang khẽ cất lên, đại thương bỗng nhiên đâm nhanh tới. Lý Bảo lách người tay phải rung lên, dây xích chùy liền hướng về phía đại thương đang đâm tới quấn lấy. Đại thương của Lục Thất mãnh liệt rút về, mũi thương hạ thấp lao nhanh tới hạ thân Lý Bảo.

Quyển 4 - Chương 140: Nhạn Thê phủ

Thân thể Lý Bảo mau chóng lui về sau một bước, thiết chùy thu về dây xích, mạnh mẽ đập tới đại thương của Lục Thất. Lục Thất cũng bằng tốc độ cực nhanh thu thương, cán thương dữ dội bổ qua. Lý Bảo vội nâng chùy nghênh đón, chẳng ngờ đại thương của Lục Thất đã phản ngược thu hồi, cải thành một mũi thương đâm đến. Thiết chùy của Lý Bảo cũng theo đó đánh xuống, nhưng lại đánh hụt, mắt thấy đại thương sau khi rụt lại, lần nữa chuyển hướng đâm vọt tới, hơn nữa còn là nhập vào xuất ra hoán đổi liên tục, bức bách Lý Bảo vung chùy không ngừng phòng ngự.

- Được lắm.
Sau khi Lý Bảo khua chùy phòng ngự vài chục cái, đột nhiên quát lớn một tiếng, liều mạng bỏ qua phòng ngự, thiết chùy không thèm để ý mũi thương đâm mãnh liệt nện về phía Lục Thất.

Đại thương của Lục Thất quấn lấy dây xích, giật mạnh xuống, thiết chùy đang phóng tới chịu lực bị kéo giật theo. Lý Bảo vung ra tay trái bắt lấy đại thương của Lục Thất, tiện đà giẫm chân thẳng lấn về phía Lục Thất. Lục Thất biết được dụng ý của Lý Bảo, là muốn cận chiến để đảo ngược tình thế xấu, hắn cũng thuận thế đón đánh.

Lý Bảo hét lớn một tiếng, quyền trái hung bạo đấm về phía Lục Thất, Lục Thất vươn tay bắt lấy cổ tay gã, cánh tay Lý Bảo lập tức gập lại cùi trỏ thụi tới, Lục Thất bước một bước sang phải, quyền trái hung bạo đấm vào vai trái Lý Bảo, Lý Bảo phản ứng cực nhanh khom lưng hạ thấp người, đồng thời đá chân hướng về phía hạ thân của Lục Thất.

Lục Thất chúi xuống cán thương chắn ngang hạ thân, một quyền phóng tới chụp lấy áo giáp của Lý Bảo. Lý Bảo xoay người vung ra tay trái, nắm ngược lại cánh tay của Lục Thất, cánh tay hai người giao nhau giam cầm lẫn nhau, đọ sức lôi kéo đối phương, kết quả là đôi bên giằng co, không bên nào bị kéo động.

Phân cao thấp một hồi, Lục Thất cười nói:
- Tách ra rồi đến lần nữa chứ?

- Không đánh nữa, ngài lợi hại, chẳng qua ta không dám liều mạng, đánh nhau rất không sảng khoái.
Lý Bảo buông lỏng tay nói.

Lục Thất cười, trong diễn võ luận bàn là chính, còn trên chiến trường chân chính chính là liều mạng, hạng người dũng mãnh mới là đáng sợ nhất. Hắn và Lý Bạo đọ sức, chỉ có thể nói là quân võ chênh lệch không lớn, Lý Bảo có thể vận dụng trọng binh khí linh hoạt lưu loát, hoàn toàn có thể đuổi kịp tốc độ thương đâm của hắn, quả là một đại tài về quân võ.

Lý Bảo chào theo nghi thức quân đội sau đó rời đi. Lục Thất ngược lại đi tham dự diễn võ cung tiễn, nhưng hắn không cùng người tranh hùng, mà trực tiếp biểu diễn liên hoàn cửu tiễn. Bia ngắm ngoài trăm bước, liên châu cửu tiễn của hắn phóng tới, tất cả chín mũi tên đểu trúng mục tiêu ngay tại hồng tâm, gây kinh sợ chấn động tất cả các cung tiễn thủ, sau đó Lục Thất làm người quan khán diễn võ.

Hơn nửa ngày diễn võ, trong ba vạn tướng sĩ đầu nhập, sơ bộ rút ra hơn ba trăm võ quan bị thân. Lục Thất không ra mặt ban chức, đều do Đỗ Dũng tổng khảo hạch cuối cùng, lấy ra những tướng sĩ đủ tư cách được trao tặng võ quan bị thân.

Đỗ Dũng không chỉ trao tặng võ quan bị thân, còn căn cứ thành tích diễn võ phân ra quân chức của quan tướng, tăng lên quan giai của một số người. Tỷ như Lý Bảo, vốn là Trí Quả Phó Úy, được đề thăng làm Trí Quả Giáo Úy. Quan giai tăng lên một bậc, quân hưởng và đãi ngộ tương ứng cũng sẽ tăng theo.

Hoàng hôn, Lục Thất và nhóm tướng soái cùng nhau ăn uống vui vẻ nói chuyện. Trong lúc uống rượu, Lục Thất tự thuật về nền thống trị của Tấn quốc hôm nay, nói rằng Tấn quốc sẽ khôi phục chế độ quân điền thời Đại Đường, cũng sẽ phát triển hùng mạnh thủy quân trên biển, đi khai phá càng nhiều vùng đất ở hải ngoại, cũng cổ vũ quan và dân kinh doanh thương nghiệp, nâng cao địa vị của thợ thủ công và thương nhân, sĩ nông công thương đều được triều đình coi trọng.

Ngày hôm sau, Lục Thất trực tiếp rời khỏi quân doanh trong sự cung kính đưa tiễn của nhóm tướng soái, đội ngũ chạy về phương hướng Mục Châu. Một lần diễn võ, uống rượu, khiến cho các tướng sĩ và Lục Thất thân cận rất nhiều, Lục Thất cảm nhận được sự quy phục trong bầu không khí.

Hành quân hơn nửa ngày đã tới Nhạn Thê Phủ ở Mục Châu. Mục Châu bây giờ chỉ có một vạn quân trấn thủ, chủ yếu là để áp chế bộ tộc của Việt Vương, ngoài ra tại biên cảnh đang tiến hành tổ chức ba vạn Vũ Bình quân. Thái độ của Lục Thất đối với Vũ Bình quân cũng tương tự như với Ba Lăng quân.

Đối với một số quân lực thực hiện giao quyền cao độ, là sách lược mà Lục Thất gấp rút thực hiện để làm cho quân lực Tấn quốc trở nên cường đại. Ban đầu là theo đuổi sách lược ổn định trị quân, tuy nhiên vì nguyên nhân Lý quốc chủ trọng dụng Vương Văn Hòa cùng Lâm Nhân Triệu, khiến cho Lục Thất cảm nhận được nguy cơ. Cho nên hắn cần phải nhanh chóng tạo ra quân lực tinh nhuệ cho Tấn quốc, tăng nhanh tiến độ để có thể cùng Chu quốc đối kháng.

Lục Thất lặng yên tiến vào thành Nhạn Thê Phủ, nơi này nguyên danh là thành Nhạn Thê Phủ thuộc huyện thành Thuần An, bởi vì vương lệnh của hắn mà sửa lại tên. Nói không chừng, ngày sau có thể được vua chúa cầm quyền đổi về nguyên danh, nhưng cái tên Nhạn Thê Phủ sẽ vĩnh viễn tồn tại trong lịch sử.

Quân lực của Nhạn Thê Phủ phân làm hai loại, một loại là Phủ vệ của Nhạn Thê quận chúa, một loại là quan binh của Tấn quốc, do triều đình bổ nhiệm Đô Úy thống lĩnh. Lục Thất trước tiên đi phủ nha, gặp mặt quan viên văn võ trấn thủ Nhạn Thê phủ, gặp quan viên rồi mới có thể đi gặp Nhạn Thê quận chúa, bằng không khó có thể thu được sự tín nhiệm.

Tấn Vương đột nhiên giá lâm, khiến cho quan viên Nhạn Thê Phủ rất bất ngờ, vội vàng xuất nha nghênh giá. Nhạn Phủ Sử chưa từng gặp qua Lục Thất, người này nguyên bản là Huyện lệnh huyện Thuần An, xuất thân do Tiêu thị tiến cử. Đô Úy cũng có xuất thân binh dũng quân huyện Thạch Đại, tên là Lý Vân Hạc, trên thực tế là do Tân Cầm Nhi chỉ định nhậm chức.
Lý Vân Hạc đương nhiên là biết Lục Thất, lúc gặp mặt vô cùng kích động phấn khởi, cung kính hành quân lễ bái kiến, sau lại giới thiệu các vị đồng liêu với Lục Thất. Quan viên văn võ thuộc Nhạn Thê Phủ cung kính bái kiến Tấn Vương, sau đó nghênh tiếp vào phủ nha.

Trong phủ nha, Lục Thất bảo Lý Vân Hạc đi thông báo cho Nhạn Thê quận chúa, nói sẽ đến chỗ Nhạn Thê quận chúa tắm rửa nghỉ ngơi. Lý Vân Hạc cung kính đáp ứng rồi tự mình đi. Tiếp đó, Lục Thất tìm hiểu về tình hình quản trị ở Nhạn Thê Phủ.

Một thời sau, Lục Thất cùng hộ vệ đi đến chỗ ở của Nhạn Thê quận chúa, là một tòa phủ ở khu thành đông, vốn là phủ đệ của một hộ nhà giàu. Còn bộ tộc của Việt Vương vẫn đang bị tạm giam ở huyện Kiến Đức Mục Châu, huyện Kiến Đức có một vạn trú quân.

Đến ngoài cửa phủ, Lục Thất thoáng nhìn thì thấy là một tòa phủ trạch rất bình thường, dù sao huyện thành Thuần An nguyên bản chỉ là một huyện lị phổ thông, nha phủ của Mục Châu tại huyện Kiến Đức cũng chẳng qua là một tòa trạch bình thường, nhưng ở ngoài cửa có tám tướng sĩ mặc giáp uy nghiêm đứng, cũng là một loại tượng trưng hiển lộ sự quyền quý.

Lục Thất xuống ngựa, tám môn vệ kia lập tức vắt ngang tay chào theo nghi thức quân đội. Lục Thất biết môn vệ là tướng sĩ bồi giá Nhạn Thê quận chúa, có hơn phân nửa Nhạn Thê vệ trú đóng ở quân doanh ngoài thành, trong thành chỉ giữ lại trăm danh Nhạn Thê vệ.

- Các ngươi đều đi nghỉ ngơi đi, phòng ngự tạm thời do hộ vệ của bổn vương tiếp nhận.
Lục Thất ôn hòa phân phó.

- Vâng!
Tám môn vệ cung kính đáp lời, sau đó rời đi. Hộ vệ theo ở phía sau Lục Thất lập tức tiến lên thay gác.

Lục Thất cất bước đi vào cửa phủ, vừa vào cửa phủ đã nhìn thấy rất nhiều người xếp hàng dài đứng ở đường đạo. Đứng đầu là một mỹ nhân váy lam, tuổi chừng mười sáu mười bảy, gương mặt trái xoan, mi cong mắt hạnh, mũi cao miệng nhỏ, khí chất thanh lịch uyển chuyển hàm súc. Sau mỹ nhân váy lam là một loạt bốn mỹ nhân khác, sau nữa là hơn mười tì nữ.

- Thần thiếp Nhạn Thê, cung nghênh chủ thượng Tấn Vương.
Mỹ nhân váy lam trông thấy Lục Thất tiến vào, lập tức quỳ xuống khấu đầu, các nữ nhân ở phía sau cũng chỉnh tề quỳ trên mặt đất khấu bái.

Lục Thất bước lên khom lưng, hai tay giơ ra đỡ, ôn hòa nói:- Đứng lên đi.

Nhạn Thê quận chúa được nâng dậy, hai má như được phủ lên một lớp son, ngượng ngùng nói:
- Chủ thượng giá lâm, thần thiếp vui sướng khôn xiết, mời Chủ thượng vào trong.

Lục Thất cười nhẹ gật đầu. Hắn nhìn ra Nhạn Thê quận chúa có hơi khẩn trương, mà cái gọi là vui sướng khôn xiết, chỉ sợ là sợ hãi khôn xiết thì đúng hơn. Việt quốc bị diệt vong, thân nhân bị áp giải đi không biết hậu quả sẽ thế nào, làm sao có thể vui mừng cho được.

Lục Thất im lặng cầm lấy bàn tay ngọc ngà của Nhạn Thê, cất bước đi vào trong. Các nữ nhân đứng dậy tách ra nhường đường, sau đó đi theo phía sau, một đường vào trong sảnh.

- Ta tắm rửa trước, rồi đến nói chuyện với các nàng.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Vâng ạ. Nước nóng đã được chuẩn bị tốt.
Nhạn Thê khẽ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, quay đầu nhìn bốn mỹ nhân kia, ôn hòa nói:
- Bốn người các nàng hầu hạ ta, không cho nô tì ở phụ cận, về sau cũng như vậy.

- Vâng ạ.
Bốn vị mỹ nhân cung kính hành nữ lễ đáp lại, tỏ ra vô cùng quy củ.

Lục Thất rời khỏi phòng, cùng bốn vị mỹ nhân đi hậu trạch tắm nước nóng, để lại Nhạn Thê quận chúa thu xếp tiệc tối. Chỉ là Lục Thất vừa đi, trên khuôn mặt Nhạn Thê lộ rõ nỗi lo sợ không yên, lặng lẽ ngồi xuống ghế dựa run sợ.

Tới cư các ở hậu trạch, bốn vị mỹ nhân hầu hạ Lục Thất cởi áo giáp, ngượng ngùng cầm đi nội y của Lục Thất. Lục Thất trần truồng đi đến thùng nước nóng, bước vào trong, thoải mái ngâm mình.

- Băng Yên, dùng tay chải tóc cho ta.
Lục Thất nhẹ giọng phân phó.

Một vị mỹ nhân ngẩn ra, tiếp đó vội uyển chuyển đáp dạ, đến sau lưng Lục Thất, vươn ra bàn tay tinh xảo chải vuốt tóc cho Lục Thất.

- Tử Phù, Mộng Dung, Lan Nhi, Băng Yên, thư tín ta đưa đến cho các nàng, đều nhận được chứ?
Lục Thất ôn hòa hòi.

- Nô tì đã nhận được.
Bốn mỹ nhân mỗi người đều nhẹ nhàng đáp lại.

Quyển 4 - Chương 141: Thiện đãi

- Ta thân là Tấn Vương, quốc sự bận rộn, sẽ có rất ít thời gian bầu bạn cùng các nàng, điều ta có thể cho các nàng chính là địa vị tôn quý trọn đời. Ở Tấn quốc, các nàng là nữ nhân của Tấn Vương.
Lục Thất ôn hòa nói.

Bốn mỹ nhân im lặng. Một lát sau, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Các nàng yên tâm, đời này ta cùng các nàng có nhân duyên, tuyệt sẽ không tổn thương các nàng.

- Nô tì mạo phạm hỏi một câu, Chủ thượng đã diệt Việt quốc, vậy sẽ an trí Việt vương bệ hạ như thế nào?
Một mỹ nhân khẽ hỏi.

Lục Thất nhìn mỹ nhân kia, mỹ nhân kia có khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh má đào, khí chất hàm ẩn anh khí. Hắn cười cười, ôn hòa nói:
- Ta không diệt Việt quốc, Việt quốc và Chu quốc sẽ diệt Tấn quốc. Giờ đây uy hiếp của Việt quốc đã không còn, cho nên ta không có ý định giết Việt Vương. Về phần an trí, nàng nói ta nên an trí thế nào đây?

- Nô tì không dám nói xằng chuyện quốc sự, chỉ là muốn biết một kết quả.
Mỹ nhân nhẹ nhàng đáp lại.

- Kết quả ư? Ta tính toán cho Việt Vương đến vùng Nam Việt.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Vùng Nam Việt? Nơi đó rất xa.
Mỹ nhân hơi nhíu mày khẽ nói.

- Cho Việt Vương đến Nam Việt là tính toán ban đầu của ta, tuy nhiên gần đây ta có suy nghĩ một chút, tuổi của Việt Vương đã năm mươi lăm rồi, nếu còn đi Nam Việt, chỉ sợ thân thể không chịu nổi.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Chủ thượng nói rất đúng, tuổi của Việt Vương bệ hạ không thích hợp đi xa.
Mỹ nhân dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, lại ôn hòa nói:
- Nếu không phải bận tâm Nhạn Thê, ta đã sớm cho Việt Vương đi Nam Việt, nhưng bởi vì nhân duyên giữa ta và Nhạn Thê, khiến ta không thể không chú ý đến sinh tử của Việt Vương.

Chúng mỹ nhân nghe xong đều ngây ra. Lục Thất nhắm mắt lại, ôn hòa nói:
- Ta đến đây là muốn cho Nhạn Thê biết, ta sẽ thả Việt Vương trở về thành Việt Vương ở Hàng Châu cư ngụ. Tuy nhiên Việt Vương ở Hàng Châu chỉ có thể làm một vương gia phú quý, không được quyền can thiệp vào quân chính.

A! Có hai mỹ nhân bất ngờ thất thanh kêu lên. Lục Thất ngửa đầu, ôn hòa nói:
- Việt Vương trở về Hàng Châu chỉ có thể sở hữu phủ Việt Vương, bổn vương sẽ ban cho một ngàn bạc mỗi tháng theo huân phong, mặt khác từ các nơi ở ngoài Hàng Châu chọn ra đất đai ban cho vạn mẫu ruộng tốt, cũng cho phép quy chế tổ mộ của Việt Vương không thay đổi, cho phép bộ tộc Việt Vương kinh doanh buôn bán.

- Lời Chủ thượng nói là thật ư?
Mỹ nhân kia giật mình hoài nghi.

- Ta là Tấn Vương, lời ta nói có thể là giả hay sao?
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

- Vâng, nô tì biết tội.
Mỹ nhân kia cung kính hành nữ lễ.

Lục Thất cười nhẹ nhìn nàng, ôn hòa nói:
- Nàng là Tử Phù à?

- Dạ, nô tì là Tử Phù.
Mỹ nhân kia cung kính trả lời.

- Trong hồi âm nàng viết cho ta, mơ hồ lộ ra dũng khí dám nói.
Lục Thất cười nhẹ nói.

- Là nô tì nói bậy, khiến Chủ thượng chê cười rồi.
Tử Phù cung kính đáp lại.

- Dám nói là chuyện tốt, ta sẽ không cười nàng. Ngày mai, nàng đi tiếp nhận chức Nhạn Phủ Sử đi, về sau quản lý việc trong Nhạn Thê Phủ.
Lục Thất ôn hòa nói.
Bốn mỹ nhân sửng sốt. Tử Phù kinh ngạc nói:
- Chủ thượng cho nô tì đảm nhiệm chức Nhạn Phủ Sử sao? Nhạn Phủ Sử không phải là Trần đại nhân ư?

- Nhạn Thê Phủ vốn là ta cấp cho Nhạn Thê và bốn cung nhân các nàng làm đất phong. Hiện giờ Việt quốc đã không còn, ta có thể yên tâm giao cho các nàng quản lý, Nhạn Thê Sử nguyên bản sẽ được điều đến nơi khác nhậm chức.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Nô tì tạ Chủ thượng tứ ân.
Tử Phù cung kính đáp lại.

- Mặc dù nàng là Nhạn Thê Sử, nhưng bản chất cũng là cung nhân của Nhạn Thê Phủ. Chức sự Nhạn Thê Sử trực thuộc nội đình Tấn quốc quản chế, việc quản lý cùng với quy củ nên như thế nào đều sẽ do nội đình cho các nàng biết.
Lục Thất ôn hòa giải thích.

Bốn mỹ nhân gật đầu. Tử Phù dịu dàng nói:
- Chủ thượng, nô tì nghe nói, Chủ thượng phân phong rất nhiều địa phương.

- Không có rất nhiều đâu, về sau không phải tất cả con cái và hậu phi của ta đều được phân đất phong hầu. Nhạn Thê đã có được đất phong, ngày sau cho dù không có con cái, Nhạn Thê Phủ vẫn sẽ là đất phong của nàng ấy cả đời. Có lẽ sau này các nàng cũng sẽ sinh con cái cho ta, nhưng đa số sẽ chỉ nhận được thực ấp của Công Hầu phú quý.
Lục Thất nhẹ giọng nói ra hứa hẹn, ám chỉ sau này cũng sẽ cho bốn mỹ nhân cơ hội sinh dục con cái.

Bốn mỹ nhân ngượng ngùng cúi đầu. Bàn tay đang chải vuốt tóc của Băng Yên cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, Lục Thất nhắm mắt hưởng thụ. Bốn vị mỹ nhân đều có xuất thân từ các gia tộc quyền quý của Việt quốc, cộng thêm Nhạn Thê, năm người con gái được hắn thiện đãi, sẽ gây ảnh hưởng đến cách nghĩ của cựu thần Việt quốc.

Sau khi tắm xong, Lục Thất thay đổi một bộ áo bào mềm mại, khí thế uy nghiêm bức bách khi mặc giáp biến thành phong thái tao nhã quý khí. Hắn cảm giác rất tốt, chợt vươn tay ôm lấy Lan Nhi, cúi đầu lấp kín đôi môi son của nàng. Lan Nhi kinh hoảng hơi giãy giụa, tiếp đó có chút e dè thuận theo Lục Thất, bỗng cảm giác một bàn tay lớn vuốt ve bờ mông đẫy đà của mình, còn dùng lực xoa nắn, Lan Nhi không kìm nổi a lên một tiếng, thanh âm tựa như sợ hãi, lại như nũng nịu.

Một lát sau, Lục Thất buông lỏng ra Lan Nhi, Lan Nhi ngượng ngùng uốn người tách ra. Lục Thất cười, quay đầu vươn tay lại ôm lấy Mộng Dung, mỹ nhân này có khuôn mặt tròn, thân thể hơi có vẻ đẫy đà, bàn tay to của Lục Thất thô lỗ vuốt ve yếm đào căng tròn. Gương mặt kiều diễm của Mộng Dung thoáng như hoa đào nở rộ, thẹn thùng nghiêng đầu dán lên lồng ngực Lục Thất.

Một lát sau, Lục Thất lại lần lượt ôm lấy Tử Phù cùng Băng Yên âu yếm. Cùng bốn vị mỹ nhân thân cận da thịt, Lục Thất liền xuân tình nhộn nhạo, ý định ban đầu của hắn chỉ là làm hành động thân thiết mà thôi, nhưng vẻ thẹn thùng của bốn vị mỹ nhân khiến hắn thật sự động tình. Bốn mỹ nhân e thẹn là phản ứng tự nhiên, hoàn toàn không phải cố ý làm ra vẻ để nịnh nọt lấy lòng.

Cuối cùng, là Tử Phù lý trí nói nên đi gặp Quận chúa, Lục Thất mới nhịn xuống dục vọng nam nhân đang rục rịch ngóc đầu dậy, cùng nhau rời khỏi cư các trong không khí nhu hòa ấm áp, đến khách phòng dùng bữa.

Ở khách phòng, Nhạn Thê quận chúa nghe Tử Phủ thuật lại, kinh hỉ không thôi, vội vàng quỳ xuống tạ ơn Lục Thất. Lục Thất mỉm cười nâng Nhạn Thê dậy, cùng nhau nhập tọa, hắn lại cho bốn vị mỹ nhân cũng cùng ngồi xuống.

- Chủ thượng, thần thiếp mời rượu Chủ thượng.
Nhạn Thê sau khi nhận được niềm vui bất ngờ, rõ ràng bị vây trong sự thất thố.

Lục Thất nhẹ cười gật đầu. Hắn hiểu được, mấy ngày qua Nhạn Thê tất nhiên đã phải chịu quá nhiều áp lực và ưu sầu, mắt thấy Nhạn Thê nhấc bình rót cho hắn một ly rượu.
- Quận chúa, nô tì có thể nghiệm một chút không?
Nhạn Thê vừa rót xong rượu, bỗng nghe thấy Tử Phù dịu dàng lên tiếng.

Nhạn Thê ngây ra nhìn Tử Phù, đã thấy Tử Phù đứng dậy, trong tay cầm một cây ngân châm. Lục Thất thấy vậy, ôn hòa nói:
- Nàng muốn nghiệm độc à?

- Vâng ạ. Chủ thượng thân phận tôn quý, khó tránh khỏi bị người ghen ghét, nô tì lo lắng người ở đây.
Tử Phù dịu dàng trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nghiệm thử cũng tốt.

Tử Phù gật đầu, vươn tay ra bắt đầu nghiệm châm. Ngân châm trước tiên thăm dò vào ly rượu của Lục Thất, không có dị biến, Tử Phù lại chuyển sang châm vào tất cả thức ăn trên bàn, cũng không có dị biến. Tử Phù gật nhẹ đầu, làm lễ với Lục Thất và Nhạn Thê, rồi ngồi trở về.

- Nô tì kính Chủ thượng.
Nhạn Thê lại nâng ly, hơi ngượng ngùng nói.

Lục Thất nhẹ cười gật đầu, cũng nâng ly lên, cùng Nhạn Thê đối mắt, đưa ly rượu lên miệng uống cạn, ly cũng rất nhỏ. Lục Thất buông ly, nhìn bốn mỹ nhân, cười nói:
- Các nàng cũng uống một chút đi.

Bốn mỹ nhân gật đầu. Băng Yên đứng dậy nâng bình rót rượu, rót xong một vòng thì ngồi xuống. Lục Thất chủ động nâng ly, ôn hòa nói:
- Vì nhân duyên của chúng ta kiếp này, uống một ly.

Năm người con gái ngượng ngùng sau đó nâng ly nhấp rượu, từng ngụm từng ngụm nhỏ cho đến khi uống cạn rượu trong ly. Lục Thất cười khẽ nhìn năm người con gái uống rượu xong, mới cầm đũa gắp thức ăn. Năm người con gái cũng cầm đũa gắp thức ăn, mỗi người má đỏ như son.

- Chủ thượng, Quận chúa và chúng nô tì, sau này có đi Phúc Châu hay không?
Tử Phù ôn nhu hỏi.

- Về sau các nàng có thể ở lại Nhạn Thê Phủ, cũng có thể đến Phúc Châu cư ngụ. Bởi vì Tấn quốc tân lập, ta thân là Tấn Vương cần phải ở bên ngoài lâu dài để tuần phủ và trị quân, ta không dám an cư ở Phúc Châu, cho nên các nàng cũng không phải đến Phúc Châu ở lâu dài, gốc rễ của các nàng là Nhạn Thê Phủ.
Lục Thất ôn hòa đáp.

Năm người con gái im lặng gật đầu. Nhạn Thê bỗng dịu dàng nói:
- Thần thiếp hẳn là nên đi bái kiến Vương hậu bệ hạ.

- Chờ sau này rồi đi. Nếu nàng muốn ra bên ngoài một chút, có thể đến Hải Châu bái kiến Vân Khê hoàng phi. Tuy nhiên khi các nàng xuất hành, nhất định phải mang theo hộ vệ, không được một mình đi du ngoạn đấy.
Lục Thất quan tâm dặn dò.

Năm người con gái gật đầu. Băng Yên lại dịu dàng nói:
- Chủ thượng, chúng nô tì có thể ra ngoài du ngoạn sao?

- Đương nhiên có thể. Chỉ cần là trong phạm vi Tấn quốc, các nàng đều có thể đi, nhưng điều kiện tiên quyết đó là các nàng không được tiếp xúc quan sự, không thể dùng thân phận để can thiệp vào bất cứ chuyện gì. Còn có, chi phí xuất hành là do các nàng tự chi trả.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Băng Yên ngượng ngùng gật đầu. Nhạn Thê chợt dịu dàng nói:
- Chủ thượng, của hồi môn của thần thiếp vẫn luôn niêm phong cất giữ trong kho, thần thiếp tính toán đưa đi Phúc Châu.

- Của hồi môn của nàng là thuộc về nàng và bốn vị cung nhân, không cần giao cho nội đình, nàng có thể giữ lại ngày sau trao cho hài tử, cũng có thể dùng làm lễ vật thu mua nhân tình.
Lục Thất ôn hòa nói.

Nhạn Thê ngượng ngùng gật đầu. Lục Thất thoáng chần chừ, lại nói:
- Tuy nhiên, ta không hy vọng nàng dùng chúng để tiếp tế cho Việt Vương tộc.

Nhạn Thê ngẩn ra, gật đầu dịu dàng nói:
- Thần thiếp nhớ kỹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau