KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 51 - Chương 55

Quyển 1 - Chương 51: Phía sau màn

Sau khi rút đao ra hắn lại lục lọi thi thể nhưng không có thu hoạch gì, hắn đứng dậy nhìn thoáng sang xung quanh, cuối cùng hắn bước nhanh về phía cửa phòng phỉ nhân vừa ra ngoài. Vào đến phòng mùi hoa mai xông vào lỗ mũi, khi nhìn thấy toàn thân hắnnóng rực lên.

Hắn vào phòng không phải để tìm phỉ mà là phạm vào bệnh nghề nghiệp của quân nhân muốn mượn gió bẻ măng. Sau khi bước vào phòng hắn nhìn thấy một nữ nhân đứng ở trước giường, nửa thân trên nằm sấp ở trên giường, mông trắng như ngọc và hai chân lõa lồ mở ra. Lục Thất liếc nhìn, có thể không nóng mắt được sao? Rõ ràng là nữ nhân này bị phỉ nhân cưỡng hiếp rồi, chúng đi cô ta cũng không dám nhúc nhích một phân.

Lục Thất bị kích động tà tâm, nhưng hắn tỉnh táo hiểu rằng đây không phải là chỗ loạn quân, kết quả của sự kích động sẽ rất đáng sợ. Hắn quay người định đi ra ngoài bỗng lại, xoay người đi tới phía sau nữ nhân kia, vỗ nhẹ lên bộ ngực của cô ta.

- Này, ta là quan quân, phỉ nhân chạy rồi, cô mặc quần áo vào đi.
Sắc tâm của Lục Thất cho phép mình hương diễm một chút, khẽ nhắc nhở.

Cơ thể cô ta run run đứng dậy, vừa quay lại sau nhìn thấy một gã đàn ông trẻ tuổi, cả người đầy máu tay cầm đao nhỏ máu khiến người ta giật mình, cô ta khiếp sợ ngồi lui trên giường.

Lục Thất thấy nữ nhân này khoảng 23-24 tuổi, gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mắt sáng, môi đỏ, là người có nhan sắc. Hắn khống chế tà tâm nghiêm mặt nói:
- Ngươi là người thế nào với Trần phủ?

Nữ nhân kinh hãi nói:
- Ta là bình thê của trưởng tôn Trần Kỳ lão, ngài là quan binh sao?

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Ta là quan binh, ta vốn không nên gọi ngươi nhưng tư thế của ngươi nếu để người của Trần phủ nhìn thấy thì cả cuộc đời của ngươi sẽ bị hủy hoại. Mau mặc quần áo rồi xuống giường đi. Ta sẽ không nói ra ngoài, ngươi cũng đừng nói là đã gặp ta, tự giải quyết cho tốt đi.
Nói xong hắn xoay người đi ra ngoài.

Nữ nhân kia sửng sốt, cúi đầu vừa thấy, má lúm đồng tiền của mình thay đổi, vội vơ lấy quần áo mặc vào, rồi lại nghe lời Lục Thất xuống giường. Cô ta vô cùng cảm kích vị quan quân Lục Thất này.

Lục Thất ra khỏi phòng vội đi về phía nhà ngoài, hắn hợp hai đội binh dũng bắt đầu cùng tiến thoái đi tìm phỉ. Đây là chỗ vô cùng sáng suốt của hắn, đã có được chỗ tốt, ham hố nhiều sẽ thành họa.

Sau khi Lục Thất dẫn đám binh lính xông vào xã bảo Đông Lưu, hơn 200 binh dũng của xã bảo Đông Lưu cũng tụ tập lại. Sau một hồi loạn chiến diệt phỉ, 42 tên phỉ nhân chết mất 40, 2 tên bị thương đã bị bắt.

Lục Thất đem hai gã phỉ nhân bị bắt giữ vào một phòng, chỉ để Vương Đạo và Đỗ Mãnh trong phòng, hắn không hỏi câu nào giơ đao chém chân trái của gã phỉ nhân. Tên kia đau đớn kêu thảm thiết giọng khàn đi. Đỗ Mãnh và Vương Đạo nhìn thấy sắc mặt biến đổi, trong lòng kinh hãi, không ngờ Lục Thất lại tàn độc như vậy.

- Nói, ngươi là gì của bọn phỉ? Hang ổ ở đâu? Là ai cho các ngươi đến cướp Trần phủ? Không nói còn một chân ta sẽ chém nốt.
Lục Thất chém chân trái của tên phỉ nhân, rồi huyết đao lại chỉ về phía một lên phỉ nhân khác lạnh lùng nói.

Tên phỉ nhân kia giật mình sắc mặt xám ngoét, run run nói:
- Ta nói, ngươi phải thả ta…

- Nói.
Lục Thất lạnh như băng phun một chữ.

- Chúng tôi là Bát Vương Tự, nghe nói Triệu huyện úy của huyện Thạch Đại để cho sơn chủ của chúng tôi vào cướp Trần phủ.
Sắc mặt Phỉ nhân xám xịt nói, Lục Thất biến sắc, Vương Đạo và Đỗ Mãnh cũng đầy khiếp sợ.

- Ngươi dám nói bậy.
Lục Thất tức giận trách cứ, làm động tác bổ đao về phía chân trái của phỉ nhân.

- Ta không nói bậy, là sự thật, trạm canh gác xã Thất Lý chính là Triệu Huyện Úy để cho chúng ta diệt đấy, mục đích là dụ quan tướng quân chủ lực đi tới xã Thất Lý.
Phỉ nhân hoảng sợ vội vã nói, ánh đao chớp liên tục, cổ họng hai phỉ nhân bị cắt mở cùng tắt thở.

- Được rồi, hai phỉ nhân này nói hươu nói vượn, các ngươi không được nói lung tung ra ngoài, vu khống quan viên là trọng tội đấy.
Lục Thất giết hai phỉ, mặt không đổi sắc nói với Vương Đạo và Đỗ Mãnh. Vương Đạo và Đỗ Mãnh kinh hãi gật đầu.- Còn nữa, lần tiêu diệt phỉ này là do Vương chủ bộ đại nhân âm thầm ra lệnh, chúng ta chỉ phụng mệnh đến Đông Lưu Bảo tiêu diệt phỉ, hiểu chưa?
Lục Thất nghiêm trang nói với hai người, hai người trố mắt, lại gật đầu.

- Các ngươi lục soát người của hai phỉ nhân này, có bạc các ngươi tự thu, không cần thêm phiền toái cho ta, ta ra ngoài giải quyết hậu quả.
Lục Thất nói xong ra khỏi phòng. Vương Đạo và Đỗ Mãnh nhìn nhau, do dự một chút vội khom người lục soát thi thể, rất nhanh tìm ra hai thỏi vàng và một ít bạc vụn, hai người vội phân chia nhau rồi cùng đi ra.

Ở bên ngoài phủ thi thể phỉ nhân nằm la liệt tại tiền viện, Trần phủ cũng đã chết hai mươi ba người, binh dũng quân không chết một ai, tuy nhiên đại bộ phận đều bị tổn thương, nam nữ già trẻ của Trần phủ sống sót sau tai nạn đều kêu khóc, Trần Kỳ lão năm sáu mươi tuổi may mắn sống sót, mặt mũi hiền lành trắng bệch.

- Vị đại nhân này họ gì, lão hủ vô cùng tạ ơn đại ân cứu mạng của đại nhân.
Trần Kỳ lão cả người run rẩy hành lễ với Lục Thất.

- Trần đại nhân không cần hành lễ, tại hạ là hộ quân Huyện Úy Lục Thiên Phong, lần này tới tiêu diệt phỉ là phụng mệnh của Vương chủ bộ đại nhân. Ngài nên tại ơn Vương đại nhân mới đúng.

Lục Thất vội khiêm tốn nhường lại, đồng thời chỉ rõ là Vương đại nhân chủ trì tiêu diệt phỉ. Điều này hắn đã được chứng kiến ở trong quân, lập được công nhất định phải nói là công của cấp trên, như vậy mới khiến tất cả vui vẻ, nếu không thì lập được công cũng sẽ không được hồi báo, hơn nữa việc này liên lụy Triệu Huyện Úy, Lục Thất lại càng không nguyện kéo công rồi, đem chủ mưu tiêu diệt phỉ giao cho Vương chủ bộ, làm cho Triệu Huyện Úy đi hận Vương chủ bộ, hắn thì bình an rút thân ra.

Trần Kỳ lão sửng sốt, có chút hiểu được gật đầu. Lục Thất vội vã tiếp tục nói:
- Trần đại nhân, lần tiêu diệt phỉ này thủ hạ của bản quan ra không ít lực, hy vọng Trần đại nhân có thể ra ba trăm lượng bạc trả thù lao một chút, nhiều người trong số họ đều bị trọng thương.

Trần Kỳ lão vội vàng gật đầu nói:
- Nên thế.

Lục Thất lập tức thét ra lệnh xếp thành hàng, nhóm binh dũng cùng đỡ đồng đội, Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Các vị, lần tiêu diệt phỉ này bản quan hết sức hài lòng, Trần đại nhân cũng cảm ơn đại ân cứu mạng của các vị, nguyện ra ba trăm lượng tạ ơn các vị, giờ ta cảnh cáo một câu, ai cầm tài vật của Trần phủ lập tức giao ra, nếu không giao, ra khỏi Trần phủ lập tức là tội nhân, tự gánh lấy hậu quả.

Đám binh dũng nghe xong nhìn nhau lắc đầu, bọn họ quả thật không mấy người dám lấy, có không ít người giết người xong vẫn còn đang kinh sợ choáng váng, có lõi đời giống như Lục Thất đâu.

- Lính liên lạc nghe lệnh, lập tức đứng vào hàng ngũ lục soát từng người, soát được số bạc lớn hơn năm lượng lập tức giao ra trước tiên.
Lục Thất chỉ bảo , bảy lính liên lạc lên tiếng trả lời rồi đi lục soát, nghe vậy có binh dũng sắc mặt lập tức kinh hoàng vội chủ động lấy tài vật giao cho lính liên lạc, ước chừng có mười ba người tự chiếm tài vật làm của riêng, toàn bộ đều là bạc, ước chừng có hơn ba trăm lượng.Trần Kỳ lão vừa thấy vội hỏi:
- Số bạc này Lục đại nhân không cần trả lại cho lão hủ, xem như là thù lao đi.

- Đa tạ Trần đại nhân.
Lục Thất khách khí, vung tay ra hiệu Đỗ Mãnh tiến lên thu số bạc lại.

Lục Thất để lại Vương Đạo và một tên lính liên lạc khác, mệnh Đỗ Mạnh dẫn binh dũng quân quay về giáo trường huấn luyện quân đội, hắn dặn báo lên những binh dũng bị thương, người bị thương nặng được chia mười lượng, người bị thương nhẹ được chia ba lượng, còn lại thì chia đều cho các binh dũng, việc phân chia tiền bạc do Đỗ Mãnh chấp hành, nhóm binh dũng quân cầm bạc vui vẻ giải tán.

Binh dũng quân đi rồi, Vương chủ bộ vội vàng mang năm mươi quan quân tới. Lục Thất vội đi lên đón, chắp tay đứng bên cạnh Vương chủ bộ. Vương chủ bộ nhìn thấy thi thể nằm la liệt trên đất, mùi máu tươi nồng nặc khiến y khó chịu. Lục Thất vội dẫn y đến nơi sạch sẽ.

- Đại nhân, tại hạ nói với Trần đại nhân lần tiêu diệt phỉ này là phụng mệnh chấp hành của đại nhân.
Lục Thất hạ giọng nói .

Vương chủ bộ khác thường nhìn Lục Thất một cái, lạnh nhạt nói:
- Như vậy không hay đâu, bản quan luôn luôn không muốn đoạt công của người khác, công lao tiêu diệt phỉ lần này chính là của Lục đại nhân.

Lục Thất thấp giọng nói:
- Đại nhân, công lao lần này tại hạ đảm đương không nổi, từ miệng một gã phỉ nhân thì chúng là đám phỉ của Bát Vương Tự, là Triệu Huyện Úy cấu kết bọn họ trước tiên giết hết quan binh trạm canh gác tại xã Thất Lý, nhằm dẫn dắt quan binh chủ lực đi xã Thất Lý, sau đó chúng thì đi cướp Trần phủ. Đại nhân, lời của phỉ nhân dù chưa hẳn là sự thật, nhưng tại hạ biết dù không đúng cũng liên quan đến quan viên, cho nên mời đại nhân gánh vác thay tại hạ, tại hạ chỉ muốn bình an làm một hộ quân Huyện Úy thôi.

Vương chủ bộ nghe xong sắc mặt đột ngột biến đổi, đôi mắt tam giác hiện lên tia hung ác, y trầm mặc một lát mới nói:
- Ngươi làm tốt lắm, chuyện hôm nay ta sẽ ghi ở trong lòng.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Đa tạ đại nhân, mời đại nhân đi an ủi Trần Kỳ lão đại nhân một chút đi.

Vương chủ bộ gật gật đầu, lấy một tấm khăn bị mũi miệng đi đến chỗ Trần kỳ lão. Lục Thất thản nhiên đi theo sau.

Vương chủ bộ vừa thấy Trần Kỳ lão lập tức ôn tồn nói:
- Khiến cậu bị sợ hãi rồi, đều là cháu đến chậm.

Vương chủ bộ là vãn bối của Trần Kỳ lão, Trần Kỳ lão đau lòng lắc đầu, thở dài:
- Vẫn chưa muộn, thân cây của Trần gia vẫn còn, vất vả cháu rồi.

Vương chủ bộ nói:
- Cậu bình an vẫn là tốt nhất.

Trần Kỳ lão cảm thán gật đầu, đột nhiên nói:
- Trọng Lương, không ngờ phủ nhân biết việc ngân khố, cháu phải tra xét cẩn thận, nếu không phải vị Lục đại nhân này đúng lúc xông vào tiêu diệt phỉ nhân, cậu đã bị bức đến tàn phế rồi.

Vương chủ bộ chau mày ho nhẹ một tiếng, vội hỏi:
- Trong nhà cậu không tổn thất gì là tốt rồi, mau cho người xử lý hậu sự đi.

Trần Kỳ lão sửng sốt nhìn Lục Thất một cái, ông ta nghĩ Lục Thất là tâm phúc của Vương chủ bộ. Vẻ mặt Lục Thất tự nhiên, làm như không nghe thấy gì.

Quyển 1 - Chương 52: Diệt phỉ

Trần Kỳ lão đi thu xếp hậu sự, Vương chủ bộ liếc nhìn Lục Thất một cái rồi nghiêm mặt nói:
- Lục đại nhân, sao ngươi biết phỉ nhân cướp bóc Trần phủ.

Lục Thất nói:
- Ta cũng không biết, chỉ là trách nhiệm trọng đại không dám lơ là, cho nên đã phái thám mã đặc biệt đến Vọng Giang Bảo giám sát. Kết quả thám mã Vương Đạo phát hiện ra chỗ này có đến mấy chục thương khách, lại nhiều tên có vẻ mặt không tốt vì thế đã cấp báo cho ta. Bằng kinh nghiệm trong quân, kết hợp hôm nay quân chủ lực đến xã Thất Lý. Vì không muốn xảy ra chuyện ác, ta thà đi mất công để nhìn cũng được. Kết quả, lúc đến chỗ này thì nghe thấy 2 tên phỉ nhân ngoài Trần phủ huýt còi, ta lập tức xác định là phỉ nhân cướp Trần phủ, liền hạ lệnh xô cửa vào tiêu diệt phỉ nhân trong Trần phủ.

Vương chủ bộ gật đầu nói:
- Ngươi là vận may của ta.

Lục Thất cười nhạt, không nói, Vương chủ bộ giật mình suy nghĩ một lúc rồi cười nhạt:
- Lục đại nhân, đám phỉ nhân Bát Vương Tự vẫn rất hung tàn mang thù, để lại 200 quan quân đến đây, cho ngươi đích thân dẫn theo 250 quan quân đi diệt đám phỉ Bát Vương Tự, chấm dứt hậu hoạn.

Lục Thất sửng sốt rồi nghiêm mặt hành lễ nói:
- Lục Thiên Phong lĩnh lệnh.

Vương chủ bộ hài lòng gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Đại nhân, ta đồng ý lĩnh lệnh đi tiêu diệt thổ phỉ nhưng có một lời đề nghị muốn đại nhân tham khảo.

Vương chủ bộ nhìn hắn một cái rồi nói:
- Ngươi nói đi.

Lục Thất nói:
- Đại nhân, đi tiêu diệt Bát Vương Tự, Lục Thất nguyện làm lính hầu, muốn mời đại nhân phái hai vị huyện úy Hộ quân khác dẫn đại quân vào tiêu diệt phỉ.

Vương chủ bộ nói:
- Lần này ngươi muốn cho người khác chủ trì tiêu diệt phỉ.

- Đúng, tôi không muốn nổi trội quá mức.
Lục Thất thản nhiên nói.

Vương chủ bộ gật đầu nói:
- Sắc sảo lắm, ngươi hiểu đạo lý giấu mình, được, ta lập tức cho hai Huyện úy hộ quân khác đến đây. Ba huyện úy các ngươi phân chia nhau phái người đi hành sự. Ngươi dẫn theo 50 quan quân dẫn đầu, hai người Lôi, Tống dẫn theo 100 quan quân cùng trợ giúp, nhất định phải cẩn thận.

- Tạ ơn đại nhân quan tâm.
Lục Thất cung kính đáp.

Lục Thất làm lính hầu, hắn và Vương Đạo thay trang phục bình dân chọn từ 50 tên quan quân lấy ra 16 người. Hắn và Vương Đạo điều khiển một chiếc xe phỉ nhân mui kín, cùng chở 8 gã quan quân trong xe hướng về phía bảo thành Đông Lưu, số quan binh còn lại cách sau 500m, xa hơn phía sau chính là hai quân đội của Lôi Tống đang vội vàng chạy tới.
Trên đường, Lục Thất nhìn ra số quan quân được lựa chọn không được vui cho lắm, lần làm nhiệm vụ phải ngụy trang này nói thẳng ra là mức độ thương vong sẽ rất xao. Nhưng số lính được tuyển chọn cũng không dám kháng lệnh mà không đi.

Lục Thất biết sĩ khí xuống sẽ rất đáng sợ, hắn cố tình nói lớn:
- Các huynh đệ, đến hang ổ của phỉ thấy của cải đừng nên lấy quá nhiều, chỉ cần lấy một vài thỏi vàng là đủ. Nếu lấy nhiều hơn, các huynh đệ phía sau lại ghen tỵ quá với các ngươi.

Câu này giống như mũi kim đâm vào lòng 16 quan quân, trong xe xôn xao, một lát sau có một quan binh thò đầu ra cung kính nói:
- Đại nhân, chúng tôi lấy của cải sẽ không sao chứ?

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Ai bảo là không sao, số tài vật ta sẽ bổ sung vào công quỹ, nhưng số của cải các ngươi lấy ta coi nhưng không biết, không cần lộ ra đâu.

Tên quan binh kia cung kính đáp rụt đầu về. Lục Thất cười lạnh nhạt. Trước khi đánh trận các tương lĩnh đều đã đồng ý sau khi công thành có thể cho phép quan binh giật tiền gian nữ, đây là cách chấn chỉnh quân tâm rất đê tiện, nhưng lại có hiệu quả trực tiếp nhất. Giảng đạo lý để quân lính vì nước quên mình, vậy chỉ khiến mỗi người họ co vòi lại thành bao cỏ mà thôi.

Bát Vương Tự là một ngôi miếu thờ Hà Bá, là một nơi rất dài sau thành. Nơi đó có nhánh sơn hà chảy về hướng Đại Giang, tên là sông Tiểu Long, hai bên bờ sông có nhiều đối, núi. Mấy chục năm nay nơi đây là nơi cư ngụ của thổ phỉ. Quân số trên dưới trăm người, đám thổ phỉ này rất chuyên nghiệp, chỉ cướp của nhà giàu và thương nhân, giết người tàn bạo, thanh danh cực ác.

Vì Bát Vương Tự là giao giới của huyện, địa hình phức tạp hơn nữa đạo tặc giảo hoạt, triều đình khó mà quét sạch được. Lần này đạo tặc Bát Vương Tự đã kích động đến lợi ích trung tâm của Vương chủ bộ, Vương chủ bộ hạ ác tâm toàn lực quét sạch.

Lục Thất đảm nhiệm chức Huyện úy hộ quân đương nhiên là biết nạn trộm cướp phân bố ở huyện Thạch Đại. Trong huyện Thạch Đại có tổng cộng 4 ổ trộm cướp là Bát Vương Tự, Thanh Đầu, Liên Vân Trại và Bạch Sa Lâm. Trong đó Bát Vương Tự và Bạch Sa Lâm là hai ổ trộm cướp đã tồn tại từ lâu. Số người không nhiều nhưng lại là một mối họa lớn. Còn Liên Vân Trại và Thanh Đầu đều do đám loạn dân tập hợp lại. Có hơn 1000 người, trong đó Thanh Đầu cái gì cũng cướp, Liên Vân Trại lại chỉ cướp của nhà giàu và lương thực, hơn nữa cũng không giết người bừa bãi.

Chiêu giấu binh thủ xa của Lục Thất là một nước cờ hiểm, hắn không trông cậy vào việc có thể xông thẳng vào trung tâm hang ổ của phỉ nhân, mà là cố gắng mê hoặc một đám phỉ chạy trốn. Sở dĩ bọn giặc Bát Vương Tự khó tiêu diệt, là vì quan binh đến đây chúng đều sơ tán vào rừng sâu, quan binh đi rồi chúng lại tụ tập thành phỉ.

Sau khi vào sơn địa Bát Vương Tự. Lục Thất lấy trong ngực ra hai thỏi vàng và túi lụa. Mỗi thỏi mười lượng, trong túi lụa cũng là mười thỏi vàng nặng ba lượng, lập tức có đến 50 lượng vàng. Trong lòng Lục Thất chợt hưng phấn, làm trộm quả là nhanh giàu.Hắn cất vàng cẩn thận, chỉ cầm lấy một thỏi mười lượng vàng lật đi lật lại trong tay xem, thực ra đây là hành động đầy tính mê hoặc, tinh thần của hắn đang đề phòng cao độ, tai hắn thì chú ý đến từng động tĩnh xung quanh.

- Này, ngươi cầm gì trong tay vậy?
Đột nhiên có người từ trong bụi cây đứng lên hỏi.

Lục Thất cố tình giật mình nhảy xuống xe ngựa nhìn về phía có tiếng người, rồi vội vàng giấu vàng vào ngực. Người kia thấy thế từ trong bụi cỏ nhảy ra đi đến trước xe hô lên:
- Này, trong tay ngươi chính là vàng, có phải xuất sư không thuận gió hay không, sao lại chỉ có hai chiếc xe, những người khác đâu.

Lục Thất thở phào nhẹ nhõm, kỹ thuật của hắn rất không chuyên nghiệp, cũng không mong gì dụ được đám thổ phỉ ở trạm canh gác ra, chỉ có thể nói là hôm nay thiên thời, gặp phải tên phỉ nhân đầu óc ngu si.

Cánh tay hắn nhanh như chớp mãnh liệt khống cổ cổ tên phỉ nhân, tay trái nắm lấy eo rồi xốc tên đó vào trong xe mui kín, khẽ giọng quá hỏi:
- Hỏi y, hang ổ trung tâm của bọn phỉ ở chỗ nào? Có xa không? Trên đường đi còn trạm phỉ canh gác nào nữa không?

Sau khi ra lệnh, có tiếng gào thét truyền ra từ trong xe. Một lát sau có một quan binh thò đầu ra báo cáo với Lục Thất. Lục Thất nghe xong quyết đoán nói:
- Mọi người chuẩn bị đi, xe của ta sẽ xông vào hai trạm canh gác tấn công hang ổ của phỉ.
Nói xong hắn lên xe, vung tay thẳng tiến về thần miếu Bát Vương Tự.

Xe đi đường núi xóc nẩy, phi nước đại, dần dần đã nhìn thấy một con sông, trên sườn núi ở cạnh sông có một miếu thờ chiến mấy chục mẫu đất. Dân hai bờ Đại Giang rất tôn sùng thần linh thủy phủ, quy mô hương khói miếu thờ không kém gì đạo quan. Hiện tại Bát Vương Tự đang bị phỉ nhân chiếm cứ, vì mỗi lần tiêu diệt phỉ quan binh đều không dám làm tổn thương đến thần miếu này.

Thấy chỉ còn cách Bát Vương Tự có 100m, chợt mấy chục phỉ nhân xông từ trong chùa tuôn ra, tên nào cũng cầm binh khí trong tay, có người còn giương cung chờ lệnh. Lục Thất vừa nhìn đã biết không hay, chắc chắn các trạm canh gác đã ngầm truyền tin về để chúng có sự phòng bị. Nhưng hắn tự tin bằng vũ lực bản thân sẽ vượt qua thử thách này, cho dù không diệt được bọn giặc thì cũng nắm chắc 9 phần chạy trốn được.

- Sơn chủ, gió lớn rồi.
Lục Thất giả vờ hô to, ít nhiều tiếng hô này cũng có chút hiệu quả. Phần lớn cung thủ đều rủ cung xuống nhìn lên.

- Các vị, bắn tên trước, xuống sau.
Lục Thất thấp giọng quát, quan binh ở trong xe nghe lời Lục Thất chỉ bảo lập tức nhảy ra. Tay mỗi người đều cầm cung tên, trên cung đáp 3 mũi.

Hai chiếc xe cùng hướng về bọn giặc, đám phỉ nhân thấy có vẻ không đúng liền cuống quýt giương cung. Lục Thất cầm cung tên đã chuẩn bị sẵn trong xe nhanh chóng lắp 3 mũi tên mà bắn. Quan binh sau xe cũng bám sát xe ngựa đồng loạt giương cung bắn. Hai bên tấn công nhau bắn tên như mưa. Mưa tên công kích của quan binh chiếm thế thượng phong, bắtn7-8 phỉ nhân chết tại chỗ. Mà quan binh thì đã có sự chuẩn bị, cộng thêm xe ngựa chắn ở phía trước, nên chỉ có 3 người bị thương ngoài da.

Lục Thất nhảy xuống xe, lúc hai xe ngựa tấn công bọn giặc là lúc hắn đứng tại bắn hàng loạt mũi tên, gần như không có khoảng trống nào. Phỉ nhân chết rất nhiều khiến cho kẻ còn sống bàng hoàng lui vào trong Bát Vương Tự. Có một số ít liều chết chạy trốn về hướng hai bên đều bị Lục Thất và quan quân bắn chết. Hiệp thứ nhất tiêu diệt được hơn 20 phỉ nhân, quan binh kinh ngạc về mãi không thôi về thần tiễn của Lục Thất .

Trong lúc họ động thủ thì viện quân cũng đến rồi, hơn 200 quan binh hô giết. Lục Thất nghe vậy ngẩn người ra, hắn thầm nghĩ đến nhanh thật. Hai vị huyện úy Lôi Tống kia sợ không lập được công đầu cho nên đã tức tốc đốc quân đuổi theo. Nhất là Tống huyện úy vượt lên trước vội vàng bổ sung.

Lục Thất khoát tay, ra lệnh cho 16 quan binh theo hắn phi nước đại về phía sau thần miếu. Hắn phán đoán đạo tặc gặp quân ắt sẽ chạy trốn, quả nhiên sau khi bao vây sau miếu đã nhìn thấy đạo tặc đang chạy trốn từ cửa sau. Không đợi Lục Thất hạ lệnh, nhóm quan quân đã phóng tên về đám phỉ đang kinh hoảng rút về cửa sau, nhưng có 3 tên đạo tặc vẫn chạy thoát được

Quyển 1 - Chương 53: Truy phỉ

Lục Thất vừa thấy trong đám đạo tặc chạy trốn có một người phụ nữ được cõng trên lưng, trên người của ba tên đạo tặc đều có bọc quần áo, hắn liền quát lớn:
- Chạy trốn chính là trùm thổ phỉ, mau theo ta đi kiếm tiền nào.

Lời nói này có sức hấp dẫn nhất, 16 tên quan quân liền buông luôn đạo tặc cửa sau, lần lượt theo Lục Thất truy đuổi. Lục Thất biết trùm thổ phỉ chạy thoát sau sẽ loạn vô cùng, bất luận thế nào cũng phải nhanh chóng giết hết. Hắn thống lĩnh quan quân mau chóng truy quét.

Ba tên đạo tặc chạy trốn thân thủ mạnh mẽ, chạy trốn vừa nhanh vừa xảo quyệt, chuyên hướng về bụi cây chạy tán loạn, khiến cho Lục Thất truy đuổi rất khó dùng mũi tên bắn trúng. Truy đuổi một hồi, một tên đạo tặc vẫn bị Lục Thất bắn trúng vào chân trái. Tên đạo tặc đó lảo đảo ngã xuống đất, kết quả là bị quan quân đuổi kịp bắn thành con nhím.

Hai tên đạo tặc còn lại hoảng sợ chạy tán loạn. Lục Thất lệnh cho quan quân truy đuổi chậm lại, hắn một mình đuổi theo tên đạo tặc phụ nữ đó. Mặc dù tên đạo tặc lưng cõng một phụ nữ, nhưng chạy rất nhẹ nhàng như hổ báo.

Mặc dù đạo tặc rất nhanh, nhưng mũi tên lại càng nhanh hơn. Khi truy đuổi còn gần mấy trăm mét nữa đã nhìn thấy trên dòng Tiểu Long, do vì cây cối thưa thớt, Lục Thất chỉ bắn một mũi tên vô tình trúng vào đùi phải của đạo tặc.

Đạo tặc lập tức loạng loạng, liền nhấc người phụ nữ trên lưng xuống, đồng thời xoay người đem đao đặt ngang gáy người phụ nữ.

- Đứng lại, còn tiến về phía trước ta sẽ giết chết ả.
Đạo tặc lớn tiếng đe dọa, không ngờ dùng người phụ nữ cõng trên lưng để uy hiếp Lục Thất.

Lục Thất ngẩn người ra dừng lại, cách đạo tặc khoảng 5 bước giương cug lên ngắm. Hắn nhìn thấy rõ phỉ nhân là một người đàn ông hung hãn mặt mày dữ tợn, đang há mồm thở hổn hển, thân hình khôi ngô cố gắng thu gọn lại. Người phụ nữ phía trước phỉ nhân dường như đã bị ngất đi, đưa lưng về phía Lục Thất bị phỉ nhân ôm sát vào người phỉ nhân.

- Ngươi dùng một người phụ nữ để uy hiếp ta, không thấy buồn cười sao?
Lục Thất châm biếm.

- Đương nhiên là không buồn cười rồi, người phụ nữ này là tiểu thư của đại hộ Bảo Vương Thất Lý. Vương Đại hộ đã hứa mang một ngàn lượng tới chuộc. Ngươi là quan binh có thể giết chết ta, nhưng người phụ nữ này là người dân lương thiện. Ngươi giết nhầm cô ta cũng là tội lớn, ngươi thả ta đi ta chỉ nhảy xuống sông là thả người phụ nữ này ra.
Phỉ nhân lộ rõ vẻ dữ tợn ra điều kiện.

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Chiêu này của ngươi không lừa nổi ta đâu. Người phụ nữ này chính là phỉ bà.

Phỉ nhân kinh sợ vội la lên:
- Ngươi chớ làm loạn, cô ta thật sự là tiểu thư dân lành.

Lục Thất có chút chần chừ, phỉ nhân thấy thế liền ôm người phụ nữ lui về phía sau, vừa rút lui vừa uy hiếp nói:
- Ngươi chớ làm xằng, ta nhảy xuống sông sẽ thả cô ta ra, tuyệt đối sẽ thả ra. Ngươi hãy đưa cô ấy về lập công lớn, á….

Sau một tiếng cung tên đã tạo thành tiếng kêu la thảm thiết của phỉ nhân, một mũi tên vô tình bắn trúng sau lưng người phụ nữ, xuyên vào tim phỉ nhân. Vút! Lại một tiếng cung nữa vang lên, một mũi tên cắm vào giữa mi tâm phỉ nhân.

Phỉ nhân hoảng sợ mở trừng hai mắt, cố gắng nói:
- Ngươi dám ra tay với … phụ nữ dân lành.

Lục Thất liền bước về phía trước đá tung phỉ nhân lên, đồng thời vung đao lên chặt đứt đầu phỉ nhân xuống, tay trái cầm lấy đầu người, nhìn đầu người mở mắt máu chảy, hắn ác nghiệt nói:
- Ta không ra tay, sau này sẽ rơi lệ. Ngươi là phỉ nhân có lẽ còn hiểu rõ hơn ta.

Giết chết trùm thổ phỉ, Lục Thất suy nghĩ giây lát, sau cùng liền mang đầu người ném xuống sông Tiểu Long xa khoảng 10m, sau đó nhanh chóng đem xác phỉ nhân chôn xuống một hố sâu, chôn xong liền trở về bên cạnh người phụ nữ đó. Trước tiên là xóa hết mọi vết máu trên mặt đất, sau đó mới nâng người phụ nữ đang quỳ dưới đất dậy. Thoạt nhìn đó là một thiếu nữ dung nhan rất đẹp, sắc mặt hơi tái nhợt.
Lục Thất chua xót lắc đầu, đưa tay nhẫn tâm rút mũi tên ra ném xuống dưới lòng sông. Mũi tên này hắn đã phải đắn đo trước khi bắn. Mặc dù đã xuyên qua cơ thể người phụ nữ, nhưng vị trí trúng tên có khả năng không bị tổn thương nghiêm trọng nội tạng. Người thiếu nữ này liệu có sống được hay không còn nhờ vào tạo hóa.

Mặc dù phỉ nhân đó ngoài miệng nói thả cô ta, nhưng trên thực tế lại không thả ra. Người thiếu nữ này nếu rơi vào tay đạo tặc hẳn đã chịu nhục, thà rằng bị trúng một tên mà chết còn hơn.

Lát sau mười sáu quan binh chạy tới, mấy phỉ nhân kia đã bị bắn chết. Bọn quan binh mang tới hai túi vải giao cho Lục Thất, một đám dùng lần ánh mắt chờ mong nhìn Lục Thất. Họ không dám lấy là của riêng, đành phải tìm Lục Thất quyết định.

Lục Thất không nói gì, mở một túi ra thấy tất cả là 12 thoi vàng, khoảng chừng 50 thỏi. Hắn cầm hai thỏi vàng lên cho vào ngực, sau đó lại lấy 16 thoi vàng ném lên mặt đất, tiếp tục mở túi còn lại đổ hết vàng vào trong, xé chiếc túi không thành từng mảnh.

- Tất cả đều đã thấy rồi, vàng ở Thạch Đại không có quan thân thì không thể đổi được bạc, các ngươi đã cùng bổn quan liều mạng một phen. Bổn quan có thể mang số vàng này đi đổi thành bạc cho các ngươi, nhưng bổn quan cũng chỉ có thể đi tới huyện lân cận đổi ngân lượng được thôi. Nếu các ngươi tin ta, 10 ngày sau tới Liễu Minh tửu lầu lĩnh ngân lượng. Nếu không tin ta, vàng các ngươi kiếm được tự mình lấy đi.
Lục Thất bỉnh thản nói.

Mười sáu quan binh chần chừ nhìn nhau, lần lượt quay người nhặt vàng lên đưa cho Lục Thất. Lục Thất không nói gì cho vàng vào trong, quẳng một túi lớn cho một quan quân, sau đó bế người thiếu nữ bị trọng thương hôn mê lên, lệnh cho bọn quan quân cùng hắn đi giao công.

Lần này, thành quả của quan quân tổ chức tiêu diệt sào huyệt phỉ nhân quy mô lớn thật kinh ngạc, tổng cộng đã tiêu diệt được 127 người, bao gồm nội phủ Trần, thu được 370 lượng vàng, hơn 8000 lượng bạc trắng, đồ trang sức trị giá hơn 4000 lượng bạc trắng. Vương Chủ bộ lập kế hoạch tiêu diệt sào huyệt đạo tặc đã lập được công đầu, 3 vị Hộ quân huyện úy lập thứ công, các đội trưởng Hỏa trưởng trở xuống cũng đều được ghi công.

Ba ngày sau, thư ký thiên đường huyện nha, Lục Thất mặc áo bào dân thường tới tìm Vương Chủ bộ xin nghỉ phép. Hắn muốn đi tới huyện Thanh Dương thăm tỷ tỷ, đồng thời cũng là muốn đi ngầm đổi vàng thành ngân lượng. Nhân lúc trời tối hắn đã đi lấy bọc nhỏ được chôn bên bờ sông Tiểu Long về. Tiền tài vật chất bên trong lại chỉ có 10 thỏi vàng, đại bộ phần đều là quần áo và một ấn quan kèm công văn.

Sau khi hắn xem xong, mới biết trùm thổ phỉ Bát Vương Tự quả đúng là mật thám của nước Chu, quan vị là Chấn uy phó úy. Theo lý thì tước hiệu này tất phải là đại công, nhưng Lục Thất lại không dám đưa trước lên, âm thầm giấu đi ở ngoài thành sau này còn sử dụng.

Vương Chủ bộ thấy Lục Thất thì vui vẻ, lần này tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ đã như dệt hoa trên gấm cho y. Trên dưới huyện Thạch Đại đều khen ngợi. Trong vạn lòng dân Vương Chủ bộ chính là huyện đại lão gia. Huyện lệnh họ Tôn chỉ là một trí thức giá áo túi cơm vô dụng mà thôi.

Sau khi Lục Thất ngồi xuống nói ý đồ tới, Vương Chủ Bộ nghe xong lo lắng nói:
- Lục đại nhân, bây giờ nạn thổ phỉ vẫn còn rất hung hăng ngang ngược. Đại nhân lại không ở đó, ngộ nhỡ có đám thổ phỉ xâm phạm xã đường, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Lục Thất liền nói:
- Đại nhân yên tâm, ta đã đặc biệt huấn luyện 10 tên lính liên lạc rồi, lúc ta không ở đó, bọn chúng cũng có thể độc lập ứng phó với sự tình, đặc biệt là lính liên lạc Đỗ Mãnh tài năng xuất chúng. Hiện hắn ta có thể thay ta hành sự, có năng lực kịp thời xử lý phỉ sự.Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Nếu đại nhân đã bố trí đâu đó rồi, bổn quan sẽ phê chuẩn cho ngươi nghỉ 3 ngày.

Lục Thất chắp tay nói:
- Đa tạ đại nhân.

Vương Chủ Bộ cười nói:
- Lục đại nhân, tài quân sự của ngươi quả là lợi hại. Bổn quan muốn nhân cơ hội này phát động tiêu traỳhết nạn thổ phỉ trong thời gian tới, ngươi thấy thế nào?

Lục Thất nghe xong dứt khoát lắc đầu:
- Ta thấy không được.

Vương Chủ Bộ ồ lên một tiếng:
- Sao Lục đại nhân lại nói không được?

Lục Thất nói:
- Đại nhân, tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ Bát Vương Tự lần này, sở dĩ chúng ta thành công là có ba điểm: Một là đã tiêu diệt được một bộ phận thổ phỉ trước. Hai là dùng ngụy trang để làm tê liệt thổ phỉ. Ba là binh lực quan quân đã chiếm được ưu thế rất lớn.

Vương Chủ Bộ nghe xong gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Nếu bây giờ đại nhân đi tiêu diệt thổ phỉ bên ngoài, đám thổ phỉ đã chuẩn bị tinh thần rồi, quan quân sẽ bị thiệt thòi. Đám thổ phỉ đã chiếm cứ được nhiều địa hình hiểm yếu, do đó nếu quan quân cố tình tấn công tất sẽ bị thương vong nhiều. Mặt khác, dùng binh lực hiện tại của chúng ta để tấn công mạnh thổ phỉ, xem như có công hạ được đi nữa thì chúng cũng trốn vào vùng hoang sơn dã địa. Quan quân vừa rút lui thổ phỉ lại tụ hợp lại. Vì vậy chúng ta chủ động tiêu diệt thổ phỉ không thể thành công được, ngược lại sẽ phải hi sinh rất nhiều.

Vương Chủ Bộ nhíu mày nói:
- Vậy theo ý của Lục đại nhân, làm thế nào tiêu diệt được nạn thổ phỉ?

Lục Thất bèn nói:
- Đại nhân, chúng ta không chịu được thất bại, một khi tiêu diệt thổ phỉ bị thất bại chúng ta sẽ bị rơi vào cảnh quan dân oán thán. Trước mắt chỉ có thể không cần có công, nhưng chờ thời cơ tới, chờ thời cơ giống như đánh bất ngờ sào huyệt của Bát Vương Tự vậy. Ngoài ra còn một cách khác tiêu diệt thổ phí nữa chính là huy động đại quân bao vây sào huyệt, chỉ có dùng binh lực ưu thế bao vây sào huyệt mới có thể ngăn chặn được đám thổ phỉ trốn thoát.

Vương Chủ Bộ lo sợ suy nghĩ một hồi, nghiêm mặt gật đầu nói:
- Ngươi nói rất đúng, chúng ta không chịu được sự thất bại, sau này nên xây dựng nhiều trạm canh gác hơn nữa, dùng khói lửa phòng thủ là chính.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đại nhân làm như vậy là đúng, chỉ cần đám thổ phỉ không dám tới cướp bóc, chờ khi khống chế được nạn thổ phỉ rồi, cũng có nghĩa là có dấu hiệu tiêu diệt thổ phỉ thành công.

Vương Chủ Bộ liếc nhìn Lục Thất, cười nói:
- Lục đại nhân đã giúp bổn quan không ít rồi đó nha.

Lục Thất mỉm cười:
- Đại nhân cũng đã cho ta làm đúng phận sự của mình.

Quyển 1 - Chương 54: Nhập thế

Vương Chủ Bộ cười gật đầu, chợt lên tiếng:
- Lục đại nhân, lần này tiêu diệt phỉ Bát Vương Tự, trùm thổ phỉ Đặng Ngọc chạy thoát, đây là một mối họa. Lục đại nhân đối với sự an toàn của người nhà có lẽ cần phải chú ý hơn.

Lục Thất sửng sốt nói:
- Xin đại nhân yên tâm, trùm thổ phỉ Đặng Ngọc khi nhảy xuống sông đã bị ta bắn một mũi tên lên đầu, không có hậu họa gì đâu.

Vương Chủ Bộ cười nhạt:
- Lục đại nhân, là mũi tên xiên qua đầu hay là một đao không đầu? Tối hôm qua phát hiện thấy một xác thổ phỉ không đầu trôi trên sông, trên ngực còn có một mũi tên có dấu ấn của huyện Thạch Đại.

Lục Thất nghe mà kinh ngạc, không ngờ thi thể trên sông vẫn chưa bị cá ăn, hắn trầm tư giây lát liền nói:
- Chuyện này là ta đã sai rồi, xin đại nhân lượng thứ.

- Thứ lỗi thì được, vì sao không báo chứ? Là vì một chút tiền bạc của cải sao?
Vương Chủ Bộ lạnh lùng truy hỏi.

- Được tiền của là thứ yếu, chủ yếu vẫn là không muốn lại bị ghen tị. Khi giết được trùm thổ phỉ ta muốn xách đầu dâng lên, nhưng vừa nghĩ tới sự kiêu căng của hai vị huyện úy Tống Lôi, ta cũng đã nín nhịn mà quăng xác xuống sông.
Lục Thất bình tĩnh đáp trả.

Vương Chủ Bộ trầm ngâm giây lát, ngữ khí hòa hoãn nói:
- Ngươi được bao nhiêu tiền của?

- Chỉ có 5 thỏi vàng 10 lượng, trong túi của tên trùm thổ phỉ đó đều là quần áo. Nếu đại nhân không tin, ta có thể lấy ra.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Chỉ có 50 lượng vàng?
Vương Chủ Bộ không vui nói.

- Đúng vậy, chỉ có 50 lượng vàng. Khi ta mở túi ra cũng rất thất vọng, cũng hiểu vì sao tên trùm thổ phỉ lại chạy nhanh hơn người khác như vậy. Đại nhân không tin ta cũng chẳng còn cách nào khác.

Việc ăn hối lộ đã bị bại lộ, Lục Thất liền dứt khoát đối mặt, cùng lắm thì nộp một ít lên lấy lòng một số kẻ, ép kiểu gì cũng không thừa nhận. Dù sao hắn cũng là Trí quả giáo úy trong quân. Một Huyện chủ bộ không có bằng chứng cụ thể không có quyền động tới hắn. Bây giờ trong tay Lục Thất đã có vàng có bạc, chuyển nhà đi đâu cũng được.

Vương Chủ Bộ không hề chú ý, ngược lại còn nói:
- Lời của Lục đại nhân bổn quan tin chứ. Việc tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ lần này Lục đại nhân lập công đầu, 50 lượng vàng đó là nên được.

Lục Thất thấy Vương Chủ Bộ nhượng bộ một bước, trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn, chắp tay nói:
- Đa tạ đại nhân đã hiểu.

Vương Chủ Bộ bưng trà uống một ngụm, mỉm cười:
- Lục đại nhân tuổi trẻ đầy hứa hẹn, bổn quan nghe nói ngươi đã đính hôn với nữ tỳ trong quý phủ Chu Kỳ Lão làm bình thê, liệu có phải là có chút cao thấp không?

Lục Thất nghe thế liền cảnh giác, tên Vương Chủ Bộ này chú ý tới tất cả mọi việc của hắn, hắn suy nghĩ một chút và nói:- Tại hạ gia cảnh bần hàn, là Tân Di Nương của Chu phủ đích thân nói chuyện hôn ước với gia mẫu. Gia mẫu cũng rất thích Tân tiểu thư. Chưa có sự đồng ý của ta đã đồng ý hôn ước làm bình thê, quyết định của gia mẫu ta không dám trái lời.

Vương Chủ Bộ cười nói:
- Lục đại nhân hiếu mẫu là người có lễ nghĩa. Nếu việc này trước đó Lục phu nhân bàn bạc với Lục đại nhân, Lục đại nhân có đồng ý lấy tỳ nữ đó làm bình thê không?

Lục Thất không biết sao Vương Chủ Bộ lại chuyển sang đề tài này liền suy nghĩ giây lát nói:
- Ta không đồng ý, chỉ có thể đồng ý nạp làm thiếp thất.

Vương Chủ Bộ mỉm cười nói:
- Tân tiểu thư kia quả là may mắn rồi.

Lục Thất nói:
- Tân tiểu thư không phải may mắn, mà là cô cô Tân Di Nương của Tân tiểu thư thông minh. Khi Lục gia khó khăn nhất đã chủ động kết thân, gia mẫu tự nhiên sẽ vô cùng cảm động.

Vương Chủ Bộ ồ lên một tiếng gật đầu, Lục Thất nói:
- Đại nhân, ngài rất hiểu gia sự của ta nha.

Vương Chủ Bộ mỉm cười nói:
- Lục đại nhân không nên hiểu lầm. Sở dĩ bổn quan chú ý tới chuyện hôn nhân của Lục đại nhân là vì Trần Kỳ lão nhờ vả. Trần Kỳ lão cảm kích đại ân cứu gia của Lục đại nhân, muốn gả cháu gái cho Lục đại nhân, chỉ là cháu gái của Trần Kỳ lão là vợ kế thiếp sinh ra, địa vị lệch rất nhiều so với Lục đại nhân. Chuyện này khiến bổn quan rất khó nghĩ.

Lục Thất vừa nghe nói trong lòng bỗng sáng hẳn lên. Hắn biết tên Vương Chủ Bộ này muốn kết bạn với mình, mục đích kết thân trên thực tế là đang muốn hỏi mình có muốn trở thành một người trong thế lực của y hay không? Đó là mối quan hệ nhân đảng tồn tại phổ biến.

Lục Thất trầm ngâm, hắn xuất thân trong gia đình quan lại, đối với người đàn ông mà nói cưới nhiều thê thiếp là chuyện bình thường, trải qua môi trường tối tăm trong quân ngũ và cuộc đấu tranh giành lấy mạng sống, không chỉ một lần cho hắn biết nếu còn sống tiếp thì phải cố gắng giàu có, phải lấy vợ nạp thiếp để không uổng phí cuộc đời này.Thêm một người hay bớt đi một người phụ nữ trong lòng hắn chẳng có gì quan trọng. Người đàn ông đã có sự phú quý tự nhiên sẽ có nhiều người đẹp. Điều này đã là quy tắc thiên kinh địa nghĩa rồi. Lục Thất im lặng suy nghĩ xem có nên gia nhập vào thế lực của Vương Chủ Bộ hay không? Hiện hắn chỉ muốn không liên quan gì, buôn bán kiếm tiền, chấn hưng gia tộc Lục Thị.

Nhưng có một số việc không phải hắn muốn làm gì thì làm. Hôm nay hắn mới thể hiện rõ, hắn đã bước chân vào rạch nước ngầm trong chốn quan trường của huyện Thạch Đại này. Việc cầu hôn hôm nay Vương Chủ Bộ đã mang ý nghĩa lớn, một khi từ chối chắc chắn hắn sẽ mất đi chức Hộ quân huyện úy, từ nay về sau Lục Thị ở huyện Thạch Đại cũng không thể ngóc đầu lên nổi, thậm chí còn bị chèn ép khắp nơi. Còn nếu hắn đồng ý thì sẽ bị cuốn vào cuộc đấu tranh quan trường, có đấu tranh sẽ có nguy hiểm. Đó là điều mà Lục Thất không muốn.

Sau khi đấu tranh nội tâm, hắn biết tiếp tục làm phái trung gian thì không thực tế, từ chối Vương Chủ Bộ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới toàn bộ Lục Thị. Hắn không thể chuyển chỗ ở cả gia tộc, bởi vì thiên hạ giống như đàn quạ đen, di chuyển tới nơi lạ sẽ càng bị người khác ức hiếp.

- Vương đại nhân, thịnh ý của Trần đại nhân ta xin đón nhận, có điều đúng như đại nhân đã nói, Thiên Phong bây giờ tuổi trẻ tài cao, đính hôm với Tân tiểu thư đã là một sai lầm, vì vậy chỉ có thể oan ức cho cháu gái của Trần đại nhân làm thiếp thất thôi.
Lục Thất đã chấp nhận kết quan hệ với Vương Chủ Bộ, nhưng hắn cũng đã giữ lại một đường lui, không muốn lún quá sâu vào thế lực của Vương Chủ Bộ.

Vương Chủ Bộ mỉm cười nói:
- Cháu gái của Trần Kỳ lão là con vợ kế sinh ra, không dám trèo cao lên danh phận làm bình thê. Nhưng, Trần Kỳ lão dù sao cũng là gia đình quan thần, hi vọng Lục đại nhân có thể nhờ mai mối tác hợp, ngoài ra còn dùng kiệu hoa cưới vợ là chính thiếp.

Lục Thất chần chừ giây lát, gật đầu nói:
- Đại nhân dặn dò, Thiên Phong sẽ vâng theo.

Thời xưa, địa vị của người vợ có chia ra làm chính thê và bình thê. Còn địa vị của thiếp cũng được chia ra thành chính thiếp và tòng thiếp. Địa vị của chính thiếp xếp sau bình thê nhưng lại được đãi ngộ như bình thê, cũng chính là có thể lập phòng xưng nữ chủ, cũng giống như Lục Thất đưa Vi Song Nhi quy thuộc Ninh Nhi. Điều đó có nghĩa là định Ninh Nhi là chính thiếp, còn tòng thiếp thì không thể lập phòng thiếp thất. Mặc dù có danh phận thiếp nhưng lại phụ thuộc vào chính thê, bình thê và chính thiếp . Trên thực tế chính là nô tỳ có được danh phận thiếp thất, giống như tỳ nữ hồi môn phần lớn không được lập phòng tòng thiếp, mà gọi là thị thiếp.

Tuy nhiên danh phận chính thiếp rốt cuộc vẫn là thiếp thất, luôn chịu sự khống chế của thê thất. Bình thường thiếp thất được sủng ái, cộng thêm gia đình nhà mẹ đẻ rất có địa vị mới được lập phòng, một khi bị thất sủng hoặc gia đình nhà mẹ đẻ bị suy tàn, đại đa số chính thiếp sẽ bị tước tư cách lập phòng và trở thành tòng thiếp.

Còn bình thê thì lại không bị ảnh hưởng bởi điều này, chỉ cần người đàn ông không đuổi đi, mãi mãi vẫn ở địa vị nữ chủ. Đương nhiên, đây là người nhà quan thần phú quý mới có những quy tắc nghiêm ngặt này. Còn trong gia đình bình thường thì có thể nạp ít nhất 2 thiếp, việc phân chia chính thiếp và tòng thiếp cũng rất ít tồn tại. Bình thường, thiếp thất sinh con trai đều có thể lập phòng, không sinh con trai thì thiếp thất sẽ là nô tỳ tùy tiện bị sai khiến.

Cũng giống như tiểu thư cháu gái Trần phủ mà Vương Chủ Bộ nói là con vợ kế thiếp sinh ra, địa vị tương đối thấp, Lục Thất đồng ý dùng kiệu hoa cưới vợ xem như là rất có thành ý rồi. Trong gia đình quan lại, địa vị của con trai trưởng và con vợ kế có sự khác biệt rất lớn. Con trai trưởng có quyền thừa kế đại bộ phận gia sản và địa vị ấm quan. Còn con vợ kế thì không có quyền tranh giành gia sản với con trai trưởng. Đại đa số thì lão gia lấy một ít tiền tài cho con trai vợ kế đi lập môn hộ ở nơi khác, số ít thì giữ lại ở nhà làm công cho con trai cả kiếm tiền nuôi gia đình, chỉ có địa vị và thể diện hơn các nô bộc mà thôi.

Vương Chủ Bộ thấy Lục Thất đồng ý liền vui vẻ nói:
- Thiên Phong, Trần Kỳ lão là cậu ruột của ta. Tất nhiên, ngươi đồng ý kết thân, sau này ta và ngươi sẽ là người một nhà rồi, khi không có người ngoài ngươi gọi ta là trọng thúc, sau này có chuyện gì chúng ta nhất định phải chiêu ứng lẫn nhau.

Vừa thấy Lục Thất đồng ý kết thân, Vương Chủ Bộ liền thay đổi thành trưởng bối bề trên, lời nói đầy vẻ thân tình. Lục Thất cũng nhận thấy Vương Chủ Bộ này và hắn đã có chút gần gũi hơn. Hắn chần chừ giây lát, nói:
- Trọng thúc, Thiên Phong mạo muội hỏi một câu, nhân phẩm của Trần tiểu thư có được không?

Vương Chủ Bộ bỗng giật mình, mỉm cười nói:
- Ngươi hỏi vậy liệu có phải sợ ta mang tới người con gái xấu xí không?

Lục Thất nói thẳng:
- Trọng thúc, Thiên Phong đã đồng ý kết thân rồi, tự nhiên hi vọng Trần tiểu thư là một người phụ nữ hiểu lễ nghĩa xinh đẹp, bởi vì Lục gia luôn xem trọng hôn nhân hòa hợp. Sau ngày Trần tiểu thư bước chân vào làm chính thiếp rồi, nếu cô ấy hiểu lễ nghĩa khoan dung, thì dù cố ấy xuất thân thế nào Thiên Phong cũng tuyệt đối không thể hạ thấp cô ấy được. Còn nếu không tình đạt lý, thì dù có nể mặt trọng thúc, Thiên Phong cũng không thể chịu đựng được cô ấy. Vì vậy, trước tiên Thiên Phong muốn tìm hiểu về Trần tiểu thư, tránh sau này có chuyện không hay xảy ra.

Vương Chủ Bộ ồ lên một tiếng gật đầu, lời lẽ của Lục Thất quả thực có hơi cứng nhắc một chút, song lại thể hiện thành ý hợp tác sau này của hắn ta, không phải là tùy tiện ứng phó cho có lệ.

Quyển 1 - Chương 55: Lời nói

Vương Chủ Bộ suy nghĩ một lát, liền nói:
- Thiên Phong, sau khi ngươi cứu phủ Trần, ta đã muốn kết thân với ngươi rồi. Dưới ta còn có hai con gái, một đã xuất giá rồi, một mới 6 tuổi, vì vậy ta đã hỏi cậu mình. Con gái lớn và cháu gái cậu đều đã có danh có phận rồi, không còn cách nào khác mới chọn con gái của vợ kế. Nói thực ta còn chưa xem qua danh sách cháu gái được chọn ra, là cậu đề cử cho ta. Cậu nói cháu gái đề cử xinh đẹp, hiểu biết lễ nghĩa, chắc chắn xứng với ngươi rồi.

Lục Thất nghe thấy thế cau mày, chần chừ giây lát liền nghiêm mặt nói:
- Trọng thúc, ngài có thể bố trí được không? Thiên Phong muốn trước tiên nên gặp mặt Trần tiểu thư, tốt nhất là Trần tiểu thư không biết là bị xem mặt. Nếu Thiên Phong không đúng ý, cuộc hôn nhân này Thiên Phong không thể đồng ý được.

Vương Chủ Bộ biến đổi sắc mặt, lạnh nhạt nói:
- Ngươi không muốn kết thân?

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong đã gọi ngài là trọng thúc, cuộc hôn nhân này xem như đã định rồi. Nhưng, tiểu thư kết thân của Trần phủ phải đúng ý ta mới được.

Vương Chủ Bộ lạnh nhạt nói:
- Nói như vậy ngươi đối với Tân Vận Nhi cũng là vừa ý mới đồng ý.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta và Tân tiểu thư đã gặp nhau một lần ở Vọng Giang Bảo. Khi đó cũng không chú ý, sau này Tân Di Nương đến nhà nói có ý kết thân, mẹ ta thấy Tân tiểu thư cũng rất vừa ý, khi hỏi ta, ta đồng ý cưới làm thiếp thất. Sau đó Tân Di Nương lại tới nhà đưa cho mẹ ta 1000 lượng tiền phòng riêng, mẹ ta rất cảm động, liền đồng ý cưới Tân tiểu thư làm bình thê. Ta về nhà mới biết chuyện, không thể bác bỏ quyết định của mẹ ta được.

Vương Chủ Bộ cau mày nhìn Lục Thất, lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi không vừa ý thì còn gọi gì là kết thân chứ?

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Trọng thúc, Trần phủ không thể chỉ có một tiểu thư khuê các chứ? Ý của Thiên Phong là trong số tiểu thư chưa xuất giá của Trần phủ, chọn một người vừa ý nhất là được.

Vương Chủ Bộ khẽ giật mình, vẻ mặt dịu đi nói:
- Hóa ra là ngươi là ý này.

Lục Thất nói:
- Xin trọng thúc lượng thứ. Mặc dù Thiên Phong tuổi trẻ háo sắc, nhưng cũng xem trọng tình cảm, không muốn cưới một người phụ nữ không vừa ý về nhà, một khi đã cưới thì cả đời không bỏ.

Vương Chủ Bộ trầm ngâm giây lát, bèn nói:
- Yêu cầu này của ngươi cũng không có gì là quá, chỉ là Trần phủ là gia đình quan lại, nếu để ngươi tới xem chọn người, đối với Trần phủ mà nói đó là sự ô nhục.

Lục Thất liền nói:
- Trọng thúc, Thiên Phong đương nhiên không thể làm ô nhục Trần phủ rồi. Chuyện này chỉ có thể ngầm quan sát, sau này cũng không truyền ra ngoài được.

Vương Chủ Bộ cười nói:
- Ngầm quan sát, điều đó dường như có chút khó khăn.

Lục Thất nói:
- Cũng không khó, trọng thúc chỉ cần mời trọng tẩu ra mặt mời con gái Trần phủ từ 12 tuổi trở lên, tiểu thư chưa kết hôn, chưa đính hôn vào thị trấn du ngoạn, do Thiên Phong hộ tống là có thể ngầm quan sát rồi.

Vương Chủ Bộ bỗng ngẩn người ra, cười nói:
- Ngươi quả là túc trí đa mưu, nhưng 12 tuổi chẳng phải là còn quá nhỏ hay sao?

Lục Thất vẻ mặt hơi lúng túng, mặt dày nói:
- Mười hai tuổi thì hơi nhỏ một chút, nhưng chuyện này đã là duyên phận của Thiên Phong rồi. Thiên Phong hi vọng có nhiều tiểu thư Trần phủ tham dự, đồng thời cũng tránh cho người trong Trần phủ nảy sinh nghi ngờ. Nếu vừa ý thì dù nhỏ một chút, Thiên Phong cũng có thể mời bà mối tới đặt lời mấy năm sau sẽ cho kiệu hoa tới rước, hoặc sau khi đính hôn sẽ dùng kiệu hoa tới đón về nhà phụng dưỡng mẫu thân.

Vương Chủ Bộ mỉm cười gật đầu:
- Ngươi chờ một chút.Nói xong liền đi ra cửa, dặn dò người đi gọi Nhị phu nhân tới. Nhị phu nhân đương nhiên chính là bình thê của Vương Chủ Bộ.

Sau khi Vương Chủ Bộ quay trở vào liền ngồi xuống uống một ngụm trà, sau đó lên tiếng:
- Thiên Phong, ta biết, ngươi đang muốn để gia tộc Lục Thị phú quý đi lên.

Lục Thất bỗng ngẩn người ra, trong lòng thầm nghĩ tên Vương Chủ Bộ này quả đúng là hiểu chuyện của Lục gia như lòng bàn tay, hắn liền nói:
- Lời trọng thúc nói là Thiên Phong gánh trọng trách phát triển gia tộc Lục Thị.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Ngươi muốn Lục Thị trở thành đại tộc phú hộ. Điều này ta hiểu, nhưng trong thị trấn của huyện Thạch Đại này, lợi ích giữa các phương thân địa phương vô cùng phức tạp, mỗi ngành nghề, mỗi khu vực đều có bối cảnh khác nhau, ngươi không nên hành sự vội vàng.

Lục Thất gật đầu, thành khẩn nói:
- Trọng thúc, Thiên Phong cũng biết không thể động vào thế lực nguyên sinh của huyện Thạch Đại được, vì vậy chỉ muốn mở vài gian hàng làm bước đệm khởi sự.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Ngươi nghĩ như vậy là đúng rồi. Kỳ thực, chuyện ngươi mở hiệu thuốc xử lý rất tốt, không lấy quan ép dân, chủ động nộp phí lên trên. Làm được hai việc này, chứng tỏ ngươi là người rất trí tuệ. Nếu ngươi dùng quan ép dân, không nộp phí lên trên, Ngưu huyện úy sẽ không tha cho ngươi.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Trọng thúc, thế lực của ngài gồm những người nào? Có thể nói cho Thiên Phong biết được không? Thiên Phong không muốn sau này sẽ xảy ra hiểu lầm.

Vương Chủ Bộ liền nói:
- Thiên Phong, ngươi đồng ý kết thân rồi, chúng ta chính là người một nhà. Chuyện của ta không thể giấu ngươi được. Nhưng ngoài mặt ngươi không được quá thân mật với ta, phải giữ thái độ trung lập. Ngươi và ta quá thân mật với nhau sẽ khiến cho nhiều người căm thù ngươi mà thôi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Thiên Phong hiểu rồi.

Vương Chủ Bộ nói:
- Thiên Phong, ngươi có cảm thấy ta dựa vào Triệu Huyện Thừa mới có được quyền lực lớn như vậy không?
Lục Thất bỗng giật mình gật đầu, Vương Chủ Bộ cười lắc đầu, nói:
- Thiên Phong, huyện Thạch Đại hiện có ba thế lực lớn. Một là Tôn huyện lệnh. Hai là Triệu Huyện Thừa. Ba chính là ta. Ta đã từng là một thư đồng trong nhà Lễ bộ thượng thư trong triều, cho nên quyền lực của ta dựa vào nhà Lễ bộ thượng thư trong triều.

Lục Thất nghe xong kinh ngạc nói:
- Chỗ dựa của ngài là Lễ bộ Thượng thư.

Vương Chủ Bộ lắc đầu cười:
- Không phải Lễ bộ Thượng thư, là nhà Lễ bộ Thượng thư. Ta chỉ là một gia nô của nhà Lễ bộ Thượng thư, nói ra khiến ngươi coi thường, ta là dựa vào muội muội mới được đưa ra ngoài làm quan. Muội muội của ta là tỳ nữ hồi môn của bình thê nhị công tử Lễ bộ Thượng thư. Mà ta cũng là của hồi môn gả đi đấy. Vì nhạy bén thông văn đã thành nô bộc hầu hạ trong thư phòng của nhị công tử, sau đó mới được phóng thích ra ngoài tới huyện Thạch Đại làm Chủ Bộ, nói thẳng ra ta chính là nô bộc vơ vét của cải của nhị công tử được phóng thích ra ngoài.

Lục Thất nghe xong trong lòng bỗng trùng lại, bỗng nhớ tới muội muội Tiểu Nghiên và lời nói của môn đinh phủ Tiêu, hắn kéo dài thêm vài giây, lên tiếng:
- Trọng thúc, ngài là gia nô, kỳ thực ta cũng là gia nô. Quan nhỏ mãi mãi là gia nô của quan lớn, chính là Lễ bộ Thượng thư cũng là gia nô của Đường Hoàng. Điều này chẳng có gì mà coi thường được.

Vương Chủ Bộ ngạc nhiên nhìn Lục Thất nói:
- Không ngờ ngươi lại hiểu thấu đáo chuyện này như vậy.

Lục Thất liền nói:
- Quan niệm này của Thiên Phong là được một vị cấp trên khi còn trong quân uống rượu đã nói.

Vương Chủ Bộ gật đầu nói:
- Người trẻ tuổi ra ngoài quan sát thế sự, quả nhiên là lão thành đa trí.

Lục Thất liền đáp:
- Ngài quá khen rồi, sau này việc trong chốn quan trường còn xin trọng thúc dạy bảo.

Vương Chủ Bộ khen ngợi gật đầu, thấy thích thú với phong thái không cao ngạo của Lục Thất, đặc biệt là lý giải quả Lục Thất khiến y như gặp tri âm.

Y nói:
- Chuyện trong chốn quan trường nói thẳng ra chính là hai từ lợi ích. Ngươi hỏi trọng thúc thế lực của huyện Thạch Đại có những ai, nói thực chỉ có Trần phủ. Nói cụ thể hơn có Tống phủ và Ngưu Huyện Úy của xã Thất Lý. Trần Phủ là cậu ruột của ta. Ban đầu ta có được cơ hội phóng thích ra ngoài, chọn tới huyện Thạch Đại chính là vì cậu là Kỳ lão ở đây.

Lục Thất hơi giật mình, không hiểu hỏi:
- Trọng thúc, Trần Kỳ lão là cậu ruột của ngài. Vậy, sao ngài lại bán thân làm nô bộc?

Vương Chủ Bộ hơi ngẩn ra, nói:
- Ta bán thân làm nô bộc là ở kinh thành, cũng có thể nói là cố ý bán thân làm nô bộc. Phụ thân ta đã từng làm tham quân chính sự Trì Châu, đã nạp mẫu thân ta làm thiếp, sau đó cha ta được điều tới kinh thành nhậm chức. Một năm sau bị bệnh qua đời. Ta là con mẹ kế, không được đại nương yêu quý, sau đó gia đạo bị sa sút, muội muội ta bị bán làm nô tỳ, ta thì chủ động cũng bán thân làm nô bộc.

Dừng lại một chút lại tiếp tục nói:
- Ban đầu ta có thể tới tìm cậu, chức vị Kỳ lão của cậu ta là dựa vào sự giúp đỡ của cha ta mới có được. Nhưng, ta biết khi đó tới huyện Thạch Đại tìm họ hàng, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu một đời mà thôi, cho nên ta thà rằng thành gia nô của quan cao còn hơn.

Lục Thất đã hiểu liền gật đầu, nói:
- Là Thiên Phong đường đột.

Vương Chủ Bộ giơ tay ngăn lại, nói:
- Chuyện ta bán thân làm nô, hôm nay xem ra thực sự là lựa chọn chính xác, ta không cho là nhục.

Lục Thất im lặng gật đầu, tai nghe Vương Chủ Bộ tiếp tục nói:
- Sau khi ta tới huyện Thạch Đại, qua sự mai mối của cậu, ta đã cưới được tiểu thư con cả vợ kế Tống phủ làm bình thê, chính là Nhị phu nhân của ta. Về phần Ngưu Huyện Úy là quan lại ở đây. Vốn chính là người của Triệu Huyện Thừa. Sau khi ta tới đã đạt thành ước định với Triệu Huyện Thừa, Triệu Huyện Thừa chuyên thu thương phí của hai phố đông bắc, thương phí của hai phố tây nam quy về cho ta. Ngưu Huyện Úy là quan võ tiếp quản hai khu tây nam, tự nhiên cũng dựa vào ta. Bây giờ tình hình chốn quan trường của huyện Thạch Đại là ta và Triệu Huyện Thừa liên thủ khống chế Tôn huyện lệnh. Nhưng chỗ dựa của ta kém hơn của Triệu Huyện Thừa nhiều, vì vậy ta luôn có thái độ nhẫn nhịn Triệu Huyện Thừa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau