KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 506 - Chương 510

Quyển 4 - Chương 132: Cướp giết

Một thời sau, cận vệ đã trở lại, nói cho Lục Thất biết doanh quân của Vương Bình đang đuổi theo ở phía sau, khi này Lục Thất mới thả tâm. Hắn đưa thư đi chính là an bài chiến lược quân lực theo đuôi, hắn không muốn buông tha cho người của Hữu tướng đến cướp giết, hắn sẽ cấp cho Hữu tướng một phần lễ vật.

Mười hộ vệ một chiếc xe, cộng thêm trang bị minh quang giáp, Lục Thất thì vắt cung cầm thương. Đường đường là Vua của Tấn quốc, hiện giờ lại đảm đương nhân vật thống soái năm vạn quân của Đường quốc, chỉ xuất hành đội ngũ đơn giản như vậy, vô cùng không hợp với thân phận.

Hai ngày sau, đội ngũ của Lục Thất tiến vào địa giới Tuyên Châu, vẫn như cũ dọc theo đường lớn đi về phía trước, nhưng người trong xe đã đổi thành bốn Dực Vệ, Thanh Văn và bốn cung nhân đi theo đều đã lặng yên đến chỗ Vương Bình nhận sự bảo hộ. Nếu kẻ địch dũng mãnh, Lục Thất đương nhiên sẽ xem tình hình mà chạy trốn.

Mới đến Lật Thủy đã chạm mặt mấy trăm quan binh mặc giáp từ phía đối diện tới, Lục Thất dừng ngựa không tiến, tiếp đó ở hai bên cũng xuất hiện gần ngàn quan binh. Lục Thất thản nhiên mỉm cười, hắn biết Hữu tướng đã âm thầm điều động quan binh địa phương, Hữu tướng cũng chỉ có thể ảnh hưởng võ quan trên địa phương nghe lệnh.

Tuy nhiên ánh mắt của Lục Thất rất nhanh trở nên trầm trọng, bởi vì trong số quan binh không ngờ có mười mấy nhân vật không mặc giáp, những nhân vật kia chỉ mặc kính trang (*), cầm trong tay đao kiếm. Trong đó có một người trung niên lại còn mặc áo bào.
(*) trang phục bó sát người tiện cho hành động.

- Tại hạ là Đô Ngu Hầu của Ninh Quốc quân do triều đình bổ nhiệm, các ngươi là quan quân Đường quốc, chẳng lẽ là muốn tạo phản?
Lục Thất lớn tiếng đe dọa, dùng cách lớn tiếng để dọa người.

Trong số quan binh tiến vây có rất nhiều người bỗng khựng lại, mỗi người với vẻ mặt kinh nghi nhìn về phía thượng quan của mình. Quan binh địa phương của Đường quốc không có khả năng giống như quân đội có khuynh hướng phục tùng quân lệnh, tự thân quan binh địa phương có tâm quy thuộc địa vực, tâm thuộc về quốc gia, cho nên rất mẫn cảm với tội danh tạo phản, đối với người có gốc rễ, tạo phản chính là họa diệt tộc đấy.

- Giết!
Võ quan của quan binh ở phía chính diện quyết đoán hạ lệnh xuất kích, quan quân thuộc hạ ùn ùn xông tới đoàn xe của Lục Thất. Võ quan ở hai bên cũng hạ lệnh tiến công, quan binh địa phương không dám không nghe theo, đồng loạt tiến lên phía trước.

Lục Thất vươn tay cầm lấy đại cung, bọn hộ vệ cũng đều lấy ra đại cung, Lục Thất lắp vào điêu linh tiễn, nhắm ngay võ quan ở chính diện bắn ra, còn bọn hộ vệ thì bắn tên ngăn trở quan binh đang chạy tới, tiếng kêu la thảm thiết lập tức liên tiếp vang lên. Mà một mũi tên Lục Thất bắn ra lại bị một người đàn ông mặc kính trang đứng bên cạnh võ quan vừa vặn rút kiếm đón đỡ, thoáng cái đánh bay ra.

Quan binh tiến công cũng bắt đầu đột kích bằng cung tiễn, mưa tên từ ba mặt hướng về nơi của Lục Thất trút xuống. Lục Thất xua tay mệnh lệnh lùi lại, bọn hộ vệ đều có quân võ mạnh mẽ, thong dong quay đầu gạt bay loạn tiễn, che chở cho kiệu xa trở về. Lục Thất cũng không vội quay đầu, mà giương đại cung không ngừng bắn tên, tập trung bắn về hướng đội trưởng và đội phó ở trong quan binh, gần như tiễn tiễn đều trúng mục tiêu. Nhóm đầu mục quan binh bị dọa sợ tới tấp lui về phía sau, đầu mục vừa lui, quan binh đương nhiên cũng sẽ đi theo, trong lúc nhất thời bọn quan binh xảy ra hỗn loạn trước sau không đồng nhất.

Rất nhanh, mười mấy người không mặc giáp cưỡi ngựa xông lên trước, thay thế mũi tiến công của quan binh, một đám phóng ngựa bức bách hướng về phía Lục Thất. Cung của Lục Thất lập tức mãnh liệt bắn hàng loạt, những người mặc kính trang kia vừa thấy, không ngờ đều bỏ ngựa nhảy xuống đất, ở trên mặt đất linh hoạt né tránh hàng loạt mũi tên nhọn của Lục Thất, rõ ràng cho thấy là người trong giới võ đạo không am hiểu mã chiến.

Lục Thất mới thúc ngựa lui lại, bỗng nhiên ở phía sau xuất hiện rất nhiều kỵ binh, ánh mắt của hắn tóe ra sát khí. Số kỵ binh tới này trước đó hắn đã được Tiêu thị cấp báo, là một doanh Hữu Hổ Bí Vệ thuộc Kinh quân. Hắn cố ý lâm vào vòng vây, chính là muốn dùng một trận chiến gây kinh sợ và làm rối loạn quan trường Đường quốc, hắn muốn tạo cho Lý quốc chủ thêm một ít đối tượng nghi kỵ.
- Giết!
Lục Thất hét lớn một tiếng, không biết sợ cưỡi ngựa nghênh chiến hậu phương, thu hồi đại cung, nâng đại thương dũng mãnh xông về phía kỵ quân bất ngờ tập kích, bọn hộ vệ đều cưỡi ngựa theo sát. Dực Vệ ở trong xe vẫn không hề động, bọn họ được dặn dò phải xuất kỳ bất ý đánh lén.

- Lũ phản tặc tạo phản Đường quốc các ngươi, cũng dám đến đây giết quan.
Lục Thất hô to, trước hết chụp xuống cái mũ tạo phản.

Đội kỵ quân đang xung phong liều chết bị Lục Thất quát lớn, tức thì có kỵ binh chạy lái sang bên, thậm chí có người ghìm ngựa không tiến, năm trăm kỵ quân lập tức lâm vào hỗn loạn.

Lục Thất vừa thấy có biến, vội ghìm ngựa dừng xung kích, hắn thấy một số quan tướng cấp đội trưởng đang quát lệnh ngừng tiến, lập tức hiểu được cách trị quân của Lý quốc chủ đã có hiệu lực và tác dụng. Bởi vì đội trưởng và đội phó của Kinh quân đều là người do Lý quốc chủ đích thân bổ nhiệm, hơn nữa còn thường xuyên điều nhiệm, cho nên Trung lang tướng và Doanh tướng Kinh quân có lực khống chế đối với thuộc hạ rất kém.

- Các ngươi là Kinh quân mà lại tới cướp giết bổn quân, có ý chỉ của Quốc chủ bệ hạ hay không?
Lục Thất sau khi sáng tỏ, lập tức bắt lấy nhược điểm, dùng thanh âm thật lớn chất vấn.

Nhóm kỵ quân tức thì đều nhìn về phía một quan tướng. Lục Thất ở cách hơn mười thước cũng thấy rõ vẻ mặt tức giận của gã quan tướng kia, tiếp đó nghe được quan tướng lạnh lùng nói:
- Ý chỉ của Bệ hạ ở trong tay Lý tướng quân, bọn ngươi lập tức xuất kích.
- Gã đang nói láo. Gã chắc chắn là vây cánh của Vũ Văn thị, bổn quân phụng ý chỉ đi Hấp Châu phòng ngự Vũ Văn thị, gã là muốn giết bổn quân, sau đó mang các ngươi đi đầu hàng Vũ Văn thị.
Lục Thất cưỡi ngựa chạy tới trước, lớn tiếng bác bỏ.

Một đám kỵ quân giật mình, rối rít nhìn về phía đội trưởng đội phó của mình. Lúc này kẻ địch bên Lật Thủy đã lao đến, mười mấy nhân vật võ đạo chạy như bay áp sát. Lục Thất thúc ngựa một cái, đại thương chỉ hướng ngược lại giết trở về, bọn hộ vệ đều quay ngựa lại.

Mấy trăm kỵ quân Kinh thành kia cũng đang xảy ra nội chiến, trở thành người đứng ngoài quan sát. Mấy tên đội trưởng nhao nhao yêu cầu Doanh tướng lấy ra thánh chỉ, bởi vì khi độc lập lãnh binh xuất ngoại, tất nhiên phải mang theo thánh chỉ.

Lục Thất làm đầu tàu xông trận trước, mắt thấy có ba nhân vật võ đạo tấn công về phía kiệu xa, vừa giơ tay kéo mở cửa xe, từ bên trong bỗng có hàn quang hung mãnh đâm ra, nữ nhân nhu nhược biến thành người trong võ đạo đằng đằng sát khí, có hai kẻ địch bị ám sát tại chỗ, một thì bị đâm trúng vai trái, bắn người bạo lui ra ngoài.

Lục Thất vung đại thương, chiến mã cấp tốc vọt tới hai nhân vật võ đạo khác. Hai nhân vật võ đạo kia một trái một phải linh hoạt khua kiếm nhắm về phía chiến mã, đại thương của Lục Thất lại không chút cố kị đâm thẳng hướng kẻ địch ở bên phải. Kẻ địch kia sắc mặt kinh biến, không ngờ được Lục Thất sẽ bỏ mặc ngựa, kinh hãi vội bật lui người trốn tránh, không nghĩ tốc độ của đại thương đâm ra cực nhanh, trong nháy mắt đã ngoan độc đâm xuyên qua tim gã.

Lục Thất một thương trúng đích, ngựa ở dưới thân thông linh nghiêng đầu tránh mũi kiếm, đại thương của Lục Thất cấp tốc rút ra quay về như rồng đen vẫy đuôi, mũi thương chợt điểm hướng kẻ địch bên sườn trái. Kẻ địch kia vẫn đang tiếp tục cố gắng đâm thương chiến mã, nhưng bị mũi thương của Lục Thất nhắm tới, mắt thấy đồng bạn trúng chiêu, kẻ địch bên trái kinh hãi bắn người về sau trốn tránh.

Nhưng Lục Thất đâm thương nhanh đến thần kỳ, đại thương hung mãnh vọt tới, trong chớp mắt đã đuổi kịp kẻ địch đang thối lui, mũi thương hung ác đâm vào ngực bụng gã, mà kiếm của của gã cũng vung tới ngăn chặn đánh vào cán thương, nhưng đã chậm rồi.

Lục Thất rút về đại thương, chiến mã không ngừng xông về kẻ địch kế tiếp. Kẻ địch kia là một người cầm đao, vừa thấy Lục Thất vọt đến, vung tay trái một cái, mười mấy ám khí bay ra, tiện đà vung đao bổ ngang đầu ngựa của Lục Thất. Không ngờ Lục Thất căn bản mặc kệ ám khí đánh úp, đại thương hung mãnh đâm ra, kẻ địch kinh hãi vội thu đao nhảy lùi, nhưng vẫn tránh không kịp bị đại thương đâm vào mặt.

Dũng mãnh giết một hơi liên tiếp ba người khiến cho đám nhân vật võ đạo đang đánh tới rơi vào e sợ chùn bước, bọn họ đều nhìn ra, động tác của mục tiêu quá nhanh, tốc độ công kích nhanh như vậy làm cho ưu thế về độ linh hoạt của võ đạo khó có tác dụng, hơn nữa binh khí ngắn đấu với binh khí dài, càng rơi vào hoàn cảnh xấu.

Chẳng qua các nhân vật võ đạo kia chỉ hơi e sợ chùn bước, rất nhanh lại cùng nhau đánh về phía Lục Thất, tám ngươi vung đao kiếm đồng loạt công kích, chia ra các góc độ bất đồng quần công Lục Thất. Lục Thất dùng chiêu ‘hoành tảo thiên quân’ ngăn trở, sau khi đánh tan trận quần công, đại thương hung mãnh đâm về phía một tên dùng đao, kẻ địch kia nhanh nhạy lui bước, không ngờ đại thương của Lục Thất rời tay, thoáng cái đóng đinh vào mặt gã. Mà chiến mã của Lục Thất cũng nhảy vọt qua, để cho Lục Thất vươn ra cánh tay nắm trở về đại thương.

Đại thương vào tay mạnh mẽ khua động quét ngang, bức bách kẻ địch phải thối lui, bỗng có một tên phẫn nộ rống to, đột nhiên bắn người lăng không bổ đao tới Lục Thất, đại thương của Lục Thất thuận thế chuyển vòng, cấp tốc bắn về phía sườn phải, tàn nhẫn đâm tới kẻ địch kia, một thương liền đâm xuyên lồng ngực kẻ địch, tiếp đó đại thương vung ngang, vứt thân thể lơ lửng trên không trung về phía những kẻ địch khác.

Sáu tên địch nhân kinh hãi cấp tốc lui về sau, bọn họ đều là hảo thủ võ đạo, có thể nói khi cùng người tranh đấu cơ hồ đều hết sức nhanh nhẹn, nào có ngờ sẽ gặp phải tình cảnh như ngày hôm nay, vừa đối mặt đã bị giết chết một cách hung hãn. Quân võ vốn lấy mục tiêu giết người làm đầu, càng nhanh càng độc càng lợi hại, có lúc sát phạt đến lưỡng bại câu thương, sở dĩ quân đội mặc giáp có chiến lực hùng mạnh, là bởi vì ở trên chiến trường, đều dùng lối đánh quân võ lưỡng bại câu thương, ngươi chém ta không chết, ta sẽ có thể chém chết ngươi.

Quyển 4 - Chương 133: Triệu quát?

Từ phương đông bỗng truyền tới một trận tiếng vó ngựa chấn động đại địa, Lục Thất vừa nghe liền mạnh mẽ thúc ngựa lùi về sau, hô lớn:
- Kinh quân nghe đây, Ninh Quốc quân đã tới, nếu không lập tức mở đường sẽ bị xem là phản nghịch Đường quốc.

Mấy trăm kỵ quân đang làm người quan sát không tiến, sau khi nghe xong nhanh chóng dạt ra hai bên nhường đường, không ai nguyện đánh một trận chiến hồ đồ. Hơn nữa Kinh quân của Đường quốc quả thật có ý chí chiến đấu không mạnh, trên tâm lý căn bản là sợ chiến, nhất là võ quan thì càng sâu.

Lục Thất nhìn thấy Kinh quân ngoan ngoãn phục tùng, âm thầm lắc đầu. Hắn vốn định làm một hồi chém giết Kinh quân để chấn nhiếp Giang Ninh, khiến cho Hữu tướng phải chịu tội, nhưng hiện giờ cần phải cải biến chiến lược. Kinh quân có rất nhiều thân nhân ở Giang Ninh, nếu sát hại quá nhiều, sẽ gây nên hiệu quả không tốt, còn bị lên án.

- Đại nhân, cẩn thận.
Có người kinh sợ hô.

Lục Thất gấp rút quay đầu lại, vừa nhìn không khỏi ngẩn ra. Người trung niên mặc áo bào kia đang đi tới, những kẻ địch võ đạo khác đều dạt ra hai bên nhường đường, làm cho người trung niên mặc áo bào rất có khí thế của kẻ bề trên.

Lục Thất thúc ngựa quan sát người trung niên kia, người trung niên có tướng mạo rất bình thường, trông chẳng khác một văn sĩ bần hàn, mang theo thần thái lạnh nhạt bình tĩnh đi tới, tựa hồ đang đi trên phố.

- Lục Thiên Phong?
Người trung niên nhìn Lục Thất bình thản hỏi.

Lục Thất cảm nhận được nguy hiểm, hắn lạnh lẽo nhìn người trung niên, đáp lại:
- Ngươi là ai?

- Một người đọc sách.
Người trung niên thản nhiên trả lời, đồng thời từng bước một tiếp cận Lục Thất.

Lục Thất khẽ nhướng mày, lập tức hung mãnh đâm tới đại thương, chợt thấy người trung niên kia vung lên tay phải đánh tới. Phanh! Đại thương đang trên đà lao tới vậy mà bị đánh văng ra bên trái, mạnh mẽ đung đưa một hồi. Một cỗ lực lượng khôn kể xuyên thấu qua cán thương, xông tới cánh tay Lục Thật, thẳng tấp đánh vào thân thể Lục Thất.

A! Lục Thất kì quái hô lên một tiếng, minh quang khôi giáp trên người đột nhiên rung động mãnh liệt, toàn bộ giáp y thoáng như vừa chống đỡ một cỗ lực lượng ập tới từ mặt trong.

A! Người trung niên mặt áo bào lập tức kinh ngạc kêu lên. Lục Thất trợn trừng hai mắt chăm chú nhìn người trung niên mặc áo bào, đột nhiên chống tay lên lưng ngựa, lăng không bay xuống, tay phải chưởng về phía người trung niên.

- Long Quân Phá?
Người trung niên mặc áo bào sau khi cảm nhận, liền kinh ngạc nghi hoặc nói, trong khi nói tay đã giơ lên, ngón trỏ điểm về phía lòng bàn tay Lục Thất.

Lục Thất tức khắc cảm giác một lực lượng giống như kim châm cách không đâm vào lòng bàn tay, sau đó một cơn đau nhức như kim châm muối xát ập tới, máu từ lòng bàn tay bắn ra. Nhưng ngay trong nháy mắt này, từ một chiếc kiệu xa cách đó không xa đột nhiên bắn ra một mũi tên nhọn, đánh thẳng về hướng người trung niên mặc áo bào. Người trung niên hơi biến sắc mặt, mắt thấy mũi tên nhọn đang thẳng tắp phóng tới, y vội vàng quay đầu phun ra một hơi.

Bang! Mũi tên nhọn đang bay tới lại bị một hơi kia đánh văng, nào biết từ phía sau Lục Thất lại thình lình có rất nhiều mũi tên nhọn khác hung bạo vọt tới, hơn hai mươi mũi tên sắc bén bay lướt qua thân thể Lục Thất, đồng loạt chuẩn xác đánh úp về phía người trung niên mặc áo bào. Sắc mặt người trung niên âm trầm, áo bào trên người đột nhiên không gió mà động, những mũi tên nhọn này bắn tới trên áo bào, nhưng không xuyên thấu qua.

Những mũi tên sắc bén kia đều bị áo bào ngăn trở, trong thời khắc đó bỗng có một cây phi thương tiếp sau xẹt qua Lục Thất, thẳng tắp phóng tới người trung niên mặc áo bào. A! Người trung niên thất thanh sợ hãi kêu lên, tận mắt thấy phi thương xuyên qua lồng ngực của mình, y bị kéo giật lùi mấy bước, buông bỏ lực lượng Tiên Thiên kiềm chế Lục Thất, ánh mắt y oán hận chăm chú nhìn về phía sau Lục Thất.

Tiếng vó ngựa rền vang như sấm, một giọng nói hào hùng hô to:
- Mẹ nó, dám đánh cướp Lục huynh đệ, đi chết đi.
Lục Thất nhìn người trung niên mặc áo bào, lòng hãy còn sợ hãi tới sắp phát khóc, thật sự muốn ôm lấy Vương Bình gào to. Thương của người này tới thật kịp thời, mà bản lĩnh phóng thương cũng là do hắn truyền cho Vương Bình, Vương Bình thì truyền cho hắn đao pháp.

Vương Bình cùng trên trăm kỵ quân điên cuồng xông tới, gần như mỗi kỵ quân đều tay cầm đại cung. Bọn họ vốn là y theo phân phó, từ phía sau cùng với Lục Thất đồng thời giáp công Kinh quân, không ngờ lúc xông tới Kinh quân đột nhiên dạt ra mở đường, hơn nữa còn có người hô lớn nói không nên hiểu lầm. Cho nên Vương Bình không có lao tới trực tiếp công kích, vừa lúc chứng kiến cảnh người trung niên đánh bật ra đại thương của Lục Thất.

Vương Bình phản ứng cực nhanh, lập tức ra lệnh bắn chết người trung niên kia, tức thời có cung tiễn thủ cao minh từ trong số kỵ quân vẫn luôn cầm cung ra tay. Vương Bình cũng theo sau đó rút ra cây phi thương chuẩn bị dùng trong chiến đấu, tiếp nối trận tập kích cung tiễn phóng ra, có thể nói là rất lão luyện trong việc nhắm chừng thời cơ chiến đấu. Tranh thủ trong nháy mắt lực lượng của người trung niên bị suy yếu, lập tức đả thương nặng người trung niên.

Thanh âm Vương Bình vừa dứt, lại một tốp mũi tên sắc bén lướt đến, tàn nhẫn bắn về phía người trung niên mặc áo bào và những kẻ địch võ đạo còn lại. Người trung niên lập tức bị trúng hơn mười mũi tên ngã xuống, những kẻ khác thì kinh hoảng dùng binh khí ngăn chặn tên hoặc né tránh, nhưng tên là từ trọng cung bắn ra, liền có bốn người bị tên bắn chết tại chỗ. Có hai người thân thủ nhanh nhẹn miễn cưỡng tránh thoát, sau đó liền quay đầu chạy trốn, quan binh đuổi theo thấy vậy, lập tức đều dừng lại không tiến nữa.

- Huynh đệ, đệ thế nào rồi?
Vương Bình ghìm ngựa hỏi.

- Không sao. Ca ca hãy dùng danh nghĩa Ninh Quốc quân kêu gọi những quan binh này đầu hàng, nói là chỉ cần bắt được những quan tướng tạo phản đầu hàng Vũ Văn thị, thì có thể được tha tội không truy cứu nữa, bằng không sẽ tịch biên tài sản diệt tộc.
Lục Thất đáp lại phân phó nói, trên thực tế bàn tay phải của hắn đã bị xuyên thủng. Đây cũng là lần đầu tiên ‘Long Quân Phá’ của hắn bị người phá giải.

- Tốt lắm.
Vương Bình đáp ứng, sau đó cưỡi ngựa đi tới phía trước.

- Quan binh Đường quốc nghe đây. Chúng ta là tướng sĩ Ninh Quốc quân, thượng quan của các ngươi đã đầu hàng Vũ Văn thị, nếu các ngươi còn muốn theo thượng quan tạo phản, lão tử sẽ lập tức chém giết qua. Nếu không có ý muốn tạo phản, vậy thì hãy bắt ngay những tên tướng quan đã tạo phản kia, sau này triều đình sẽ không truy xét tội danh, bằng không chính là đại tội, sẽ bị xét nhà diệt tộc.
Vương Bình lớn giọng xúi giục.

Quan binh ở đối diện rối loạn, đều phóng ánh mắt về phía các quan tướng lĩnh binh, tiếp đó có quan tướng thúc ngựa chạy đi, kết quả ngược lại chọc cho đám quan binh khủng hoảng và phẫn nộ, lập tức có người dẫn đầu hô bắt người, hơn một ngàn quan binh bị xúi giục ngăn trở bắt tóm thượng quan của mình, một hồi ép buộc hành hung diễn ra với quy mô lớn, cuối cùng qua loa kết thúc.

Còn Kinh quân bên kia cũng xảy ra chuyện khiến cho Lục Thất ngoài ý muốn, tên Doanh tướng dẫn Kinh quân đột kích không ngờ lại tự sát, Doanh tướng tự sát chứng tỏ mệnh lệnh tới giết Lục Thất là giả. Một đội trưởng Kinh quân đến gặp Lục Thất, sau khi nói rõ, thỉnh cầu Lục Thất có thể giải thích một chút với triều đình, nếu chuyện này không được giải thích rõ, Kinh quân theo tới tập kích đều sẽ bị giáng đại tội.
Lục Thất đáp ứng, viết một phong thư trình lên Binh bộ, nói rằng Kinh quân sau khi phát hiện Doanh tướng không có thánh chỉ, liền cự tuyệt tập kích võ thần triều đình Lục Thiên Phong. Kinh quân cầm tấu thư của Lục Thất trở về giao phó.

Kinh quân đi rồi, Lục Thất lại viết một lá thư và lệnh cho người cắt đầu người trung niên mặc áo bào rồi lấy bao bọc lại, sau đó cho người đưa tới Tướng phủ của Hàn tướng ở Giang Ninh. Xong xuôi rồi mới tự mình đi xử trí nhóm quan binh này, đi đến huyện Vu Hồ và huyện Đương Đồ, lấy danh nghĩa xét nhà phản tặc tịch biên nhà và tài sản để lập uy, sau đó áp giải tất cả các quan tướng phạm tội đi Tuyên Thành giao cho Thứ Sử.

*****

Bên trong tướng phủ Hàn tướng, mặt mày trưởng tử của Hàn tướng gia không có một chút máu, bị dọa đến nghiêng ngả lảo đảo chạy tới cư các của Hàn tướng gia, vừa vào liền thất thanh nói:
- Phụ thân, đầu người, đầu người của Tĩnh tiên sinh.

Hàn tướng gia nằm ở trên giường, gian nan quay đầu, nhướng mày yếu ớt nói:
- Ngươi nói cái gì?

- Phụ thân, có người đem đầu người của Tĩnh tiên sinh đưa tới, còn... còn có phong thư này.
Trưởng tử của Hàn tướng gia hoảng sợ nói.

- Ta xem.
Hàn tướng gia nói ra.

Trưởng tử của Hàn tướng gia thoáng chần chừ, lấy phong thư mở ra cho Hàn tướng gia xem, trên thư chỉ viết mấy chữ mạnh mẽ sắc bén: “Hạng như Triệu Quát(*) cũng dám cuồng vọng giết được ta.”
(*): ý chê cười người nói nghe hay nhưng làm thì dở.

Hàn tướng gia nhìn xem chữ phản ứng bình tĩnh, một lát sau mới khẽ nói:
- Chữ tốt, hùng hồn tựa như hồn của núi.

- Phụ thân, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Trưởng tử của Hàn tướng gia khủng hoảng nói. Gã xem thường hành vi đánh người lần trước của Lục Thất, càng tức giận Lục Thất vô lễ, nhưng hôm nay trông thấy đầu người Lục Thất đưa tới, gã bị hù tới hoảng sợ.

- Đi, mời Từ đại nhân đến đây.
Hàn tướng gia nhẹ giọng phân phó.

Trưởng tử của Hàn tướng gia vội buông thư xuống đi ra ngoài, một thời sau, vội vàng quay về cư các, kinh hoảng nói:
- Phụ thân, Từ đại nhân trở bệnh nặng, hôm nay không qua được rồi.

Hàn tướng gia ngây ra, một lát sau nâng lên tay phải, gian nan cầm lấy phong thư trên người. Trưởng tử của Hàn tướng gia vội vươn tay giúp mở thư ra, đồng thời hỏi:
- Phụ thân, Lục Thiên Phong tàn khốc như vậy, chúng ta chỉ có thể lần nữa nghĩ biện pháp diệt trừ hắn.

Hàn tướng gia không trả lời câu hỏi của nhi tử, chỉ nhìn chằm chằm hàng chữ trên thư. Thật lâu sau, trưởng tử của Hàn tướng gia mới phát giác không đúng, gọi hai tiếng nhưng không được đáp lại, lấy lá thư ra, lại đưa tay tới dưới mũi thăm dò. Trưởng tử Hàn tướng bi thương quỳ xuống.

Quyển 4 - Chương 134: Chiếm hấp châu

Hữu tướng Hàn đại nhân qua đời, còn trong triều đình Giang Ninh cũng nhấc lên sóng gió mới. Lý quốc chủ sau khi được báo về hành động làm bậy của quân lực địa phương và Kinh quân, liền kinh sợ tức giận đến cực điểm, y đúng là hận không thể giết chết Lục Thiên Phong, nhưng bây giờ có người làm xằng muốn giết Lục Thiên Phong cũng là chạm vào điều kiêng kị của y. Trung Lang Tướng của Hữu Hổ Bí Vệ sau khi bị tống vào ngục, không lâu sau liền bị độc chết trong ngục.

Cái chết của Hữu tướng cũng mang đến một cảm giác lo sợ mất đi trụ cột cho Lý quốc chủ, y hạ chỉ cử hành đại tang truy phong, sau đó lại điều Hoàng Phủ Kế Huân trở về Kinh thành, tiếp tục quản chế toàn bộ Kinh quân. Có lẽ Hữu tướng chết đi, gợi cho Lý quốc chủ nhớ đến Hữu tướng là một thần tử trung lương cả đời tận tụy cống hiến. Y hạ chỉ giao cho Vương Văn Hòa quyền chưởng quản đại quân huyện Kim Đàn, lâm thời không hề nghi kỵ bố trí, Lâm Nhân Triệu cũng được giao cho quân quyền rất lớn, cho phép Lâm Nhân Triệu chỉnh đốn tăng cường quân lực.

Lục Thất ở Tuyên Châu gây áp lực một hồi, sau đó trở lại trong quân Hấp Châu, hắn bí mật đưa tiễn Thanh Văn đi Cù Châu. Thanh Văn trước tiên cần phải đến Phúc Châu gặp Tân Cầm Nhi, lấy được quan ấn tân chế của Tây Phủ Sứ rồi, mới có thể cầm vương chỉ của Lục Thất tới Giang Lăng ở Kinh Châu nhậm chức.

Thanh Văn đi rồi, Lục Thất bắt đầu chỉnh lý Hấp Châu, hắn không lấy danh Vũ Văn thị đột kích để dọa dẫm cho người Hấp Châu đào vong, mà là bá đạo tiến hành kế hoạch đoạt đất. Hễ là quân hộ, đều có thể lấy được đất thưởng công. Không phải quân hộ, chỉ có thể nắm giữ ruộng đồng theo hạn ngạch, nếu quá số định mức sẽ do quan phủ định giá thu mua.

Lục Thất bá đạo đoạt đất, lập tức khơi dậy sự phản đối của các hộ nhà giàu ở Hấp Châu, đều kéo nhau đến chỗ của Thứ sử Hấp Châu cáo trạng. Thứ sử Hấp Châu cũng không nhận được ý chỉ hay công văn của triều đình, quyết định ngăn chặn hành vi của Lục Thất, ra công văn yêu cầu Lục Thất không được làm việc xằng bậy.

Lục Thất căn bản không thèm để ý, ngược lại điều một vạn đại quân đi chiếm cứ Hấp huyện, giam cầm quan lại Hấp Châu. Sau đó đối với các hộ nhà giàu đã đi cáo trạng, cũng áp dụng chế tài chiếm đất, chính là đất thu vào không hề ra bạc bồi thường, thậm chí đối với một số thế lực đối kháng của Kỳ lão đều cường bạo trực tiếp tịch biên tài sản đuổi khỏi Hấp Châu. Vẻn vẹn một tháng, quân chính của Hấp Châu đều nắm trong tay Lục Thất, mà quân lực Hấp Châu cũng thu nạp ba vạn binh khuếch trương thành tám vạn quân, trong đó có một vạn là dân chúng di dời từ huyện Thạch Đại.

Trên thực tế, địa chủ lớn nhất ở Hấp Châu là Tiêu thị, nhưng Tiêu thị đã cùng Lục Thất đạt thành ước định quân thần, cho nên một số nhà giàu không biết rõ tình hình đã trở thành vật hy sinh. Vốn trông cậy vào Tiêu thị có thể ra mặt, nào biết Tiêu thị đã hai tay dâng lên toàn bộ ruộng đất, căn bản không hề có thái độ phản kích, vì thế người Hấp Châu chẳng mấy chốc liền biết, kỳ thực Lục Thiên Phong và Tiêu thị là người một nhà.

Cùng lúc thu quản đất đai ở Hấp Châu, Đường quốc và Tấn quốc cũng bắt đầu tiến hành giao thương trên quy mô lớn. Lương thực và hải sản của Tấn quốc thông qua Hấp Châu vận chuyển đến Giang Ninh, lập tức làm cho muối và lương thực ở Giang Ninh hạ giá đột ngột. Cửa hàng của phủ Ngô Thành quận chúa buôn bán rất phát đạt, giá muối và giá lương thực rất ổn định, hơn nữa còn tùy theo nhu cầu mà định giá bán ra, vì nếu giá bán sỉ bằng với giá bán lẻ, khi đó giá bán ra của người mua lại để bán sẽ cao gấp ba lần, ngang với giá cả muối và lương thực ở Giang Ninh trước đây.

Lục Thất dùng lương thực và muối để thỏa mãn Giang Ninh, đương nhiên cũng không phải hắn ổn định giá để đi cung cấp nuôi dưỡng quân lực Đường quốc, nhưng dù thế nào gián tiếp cấp dưỡng là việc không thể tránh khỏi. Điều Lục Thất muốn chính là khiến cho Đường quốc ỷ lại vào hắn, muốn Đường quốc không quá yếu thế, một khi trở nên yếu thế đến cực độ, sẽ làm cho Đường quốc không có đủ lòng tin chống cự lại sự đe dọa của Chu quốc.

Chiến lược kinh tế của Lục Thất nhanh chóng thấy được hiệu quả, dư luận của Giang Ninh về hắn đa số là tán thưởng. Giá muối và lương thực được ổn định, thêm vào quan hệ liên bang hữu hảo với Tấn quốc, đoán chừng Ngụy quốc cũng không dám đánh tới, Thường Châu cũng được hòa bình. Người Giang Ninh lập tức yên tâm, quay về cuộc sống thoải mái phong hoa tuyết nguyệt, ăn một cái tết bình yên vui mừng.

Lục Thất làm cường hào cưỡng ép chiếm lấy Hấp Châu, triều đình Giang Ninh cũng chỉ lặng lẽ chấp nhận, làm ngơ những cáo trạng lên Giang Ninh của các hộ nhà giàu, thậm chí âm thầm đuổi bọn họ ra khỏi Giang Ninh. Triều đình Đường quốc nếm được món lợi ngon ngọt do Hấp Châu mang đến, không chỉ lấp vào những thiếu thốn trong mức sống, còn có được khoản thu thuế thương nghiệp phong phú. Có bạc để dùng, Lý quốc chủ có thể phân phát quân hưởng cho quân đội rồi, cũng có thể xoay xở đủ để phụng dưỡng Chu quốc, mà thái độ của Chu quốc dường như cũng trở nên hữu hảo, đã gần tới hạn nhưng vẫn chưa thấy có sứ thần đến thúc giục.Lục Thất cũng bề bộn nhiều việc, đang ở Hấp Châu, chẳng những phải phê duyệt các tấu chương chính sự trọng đại mà Tấn quốc đưa tới, còn phải chú ý đến tình trạng quân sự các nơi thuộc Tấn quốc. Hơn nữa Lý quốc chủ trọng dụng Vương Văn Hòa khiến cho hắn vô cùng coi trọng phòng ngự của Thường Châu và Hồ Châu, ngoài ra hắn cũng không dám xem thường Chu Lệnh Vân ở Trì Châu.

Ngoài công vụ, Lục Thất còn phải viết thư cho người thân. Vì an nguy của Tân Vận Nhi, Lục Thất mạnh mẽ lệnh cho Tân Vận Nhi và nhóm thị thiếp đến Hấp Châu, huyện Thạch Đại thì giao cho một vị thúc phụ trong tộc xử lý. Hiện giờ huyện Thạch Đại đã vơi đi hơn phân nửa nhân khẩu, tuy rằng cũng có một số ít quay về, nhưng vẫn còn chưa tới một nửa, Tân Vận Nhi ở lại huyện Thạch Đại cũng không còn ý nghĩa gì lớn.

Tuy nhiên Tân Vận Nhi đến Hấp Châu không bao lâu, liền chủ động đi Phúc Châu, cố ý tránh ở lâu chỗ của Lục Thất. Lục Thất hiểu được Tân Vận Nhi là lo lắng cảm thụ của Tiểu Phức, mà Hấp Châu hôm nay là do quân đội quản chế, hắn cũng không thích hợp hưởng thụ cuộc sống chung sống với thê thiếp. Hắn là một Thống Soái thì càng phải tự ràng buộc chính mình.

Qua sang năm, Lục Thất vì mục đích làm triều đình Đường quốc mê muội, bắt đầu rời khỏi huyện Vụ Nguyên đi tuần, mặt khác cũng có dụng ý mê hoặc Vương Văn Hòa. Lục Thất được Dương Côn giải thích, cũng thông suốt lá thư của Vương Văn Hòa rất có khả năng là một chiến thuật lừa dối. Bây giờ Vương Văn Hòa đã chân chính nắm được quân quyền đại quân huyện Kim Đàn, Lục Thất trong nỗi băn khoăn đã điều động hơn phân nửa quân lực của Ngư Hoa Hiên tại Mục Châu dời tới Hồ Châu trú đóng trấn thủ.

Mà trên thực tế, Ngư Hoa Hiên đã nhận lệnh bí mật trú đóng ở huyện Nghi Hưng, thay thế Trương Hồng Ba làm Đại soái phòng ngự Hồ Châu và Thường Châu. Trương Hồng Ba thì trở về huyện Đông Hải Tô Châu, tiếp tục làm Đại soái trấn thủ Tô Châu, hiện giờ vùng Gia Hưng cũng thuộc Trương Hồng Ba phụ trách phòng ngự.
Lục Thất đi tuần, chính là cho thấy hắn vẫn có mặt ở Hấp Châu, sau chuyến đi tuần này Lục Thất sẽ bí mật tuần hành Tấn quốc. Đầu tiên sẽ đi Tô Châu thăm nhóm ái nữ và đứa nhỏ, sau đó bí mật gặp mặt tướng soái. Sau Tô Châu sẽ tới Thường Châu, bí mật gặp tướng soái rồi, lại đi bái kiến Trung Ngô quận vương Giang Âm hầu.

Khí trời Hấp Châu vào cuối đông đã trở nên ấm áp, Lục Thất dẫn theo trăm tên cận vệ rời khỏi huyện Vụ Nguyên, hướng phía bắc phóng ngựa tới huyện Kỳ Môn. Huyện Kỳ Môn hiện nay có ba vạn quân trú đóng, dụng ý là phòng ngự Ngụy quốc và Đường quân ở Trì Châu. Lục Thất không dám buông lỏng đề phòng với Chu Lệnh Vân, bởi vì Chu Lệnh Vân đã tăng cường quân bị cầm giữ mười hai vạn binh. Theo báo cáo, Chu Lệnh Vân đang nghiêm cẩn chỉnh đốn quân lực, đào tạo quân tinh nhuệ, cho nên có khả năng sẽ ra một đòn sấm sét bất ngờ tập kích Hấp Châu.

Tới huyện Kỳ Môn rồi, Lục Thất đi tuần tra các quân doanh, không hề ngại bị phiền mà cùng các tướng sĩ tầng thấp gặp mặt nói chuyện, tìm hiểu suy nghĩ của các tướng sĩ, các tướng sĩ được khích lệ tinh thần chiến đấu dâng trào. Sau hoàng hôn khi đã cùng các tướng soái cấp cao ăn uống tiệc rượu, Lục Thất lại đêm đến gặp mặt quan lại huyện Kỳ Môn, quan tâm tìm hiểu một chút về đời sống của dân chúng ở huyện Kỳ Môn.

Ngày hôm sau Lục Thất rời khỏi huyện Kỳ Môn, đi huyện Hưu Ninh, ở huyện Hưu Ninh gặp mặt các quan lại, sau ngọ lại chạy đi Hấp huyện. Hấp huyện là nha phủ của Hấp Châu, hiện giờ có một vạn quân trú đóng, Thứ sử Hấp Châu vẫn đang bị giam lỏng. Sau khi Lục Thất trở thành Thứ sử Hấp Châu trên thực tế, cũng không thả cho Thứ sử Hấp Châu rời đi, mà bên triều đình Đường quốc cũng im lặng chấp nhận.

Lục Thất ở Hấp Châu tuần sát trú quân, ngày hôm sau vào huyện thành Hấp huyện tiếp kiến các quan lại nguyện ý hiệu lực. Ở Hấp huyện chỉ có Chủ bộ và một số ít tư lại tình nguyện sẵn sàng góp sức cho Lục Thất, Châu quan không có một ai chịu cho Lục Thất sử dụng, dù sao Lục Thất là danh không chính ngôn không thuận tiếp quản Hấp Châu.

Hấp huyện hẳn là điểm cuối trong chuyến tuần tra này của Lục Thất. Huyện Tích Khê hắn không có ý định tiến đến, Long Kỳ quân bây giờ đang trú đóng ở huyện Tích Khê, vì nguyên nhân không cùng một phái, cho nên Lục Thất cố gắng tránh hiềm nghi không đi gặp Chu Vũ và Vương Bình, dù sao cũng phải ở mặt ngoài, không gây phiền phức cho Long Kỳ quân.

Tuy nhiên sau khi Lục Thất gặp qua Chủ bộ Hấp huyện thì rất không hài lòng, hắn cần chính là những quan lại có năng lực, chứ không phải tham quan chỉ biết nịnh hót. Điều này làm cho Lục Thất nhớ tới Trần Bình, người kia từng cho hắn gợi ý, sau đó lại đến Long Kỳ quân nhậm chức Lục sự.

Lục Thất cho người đi huyện Tích Khê truyền tin, mời Chu Vũ và Vương Bình tới Hấp huyện tụ hợp một chút, thuận tiện dẫn theo Trần Bình đến.

Ngày hôm sau, Vương Bình mang theo trăm tên kỵ quân đến Hấp huyện gặp Lục Thất, Chu Vũ không có đi cùng, Trần Bình thì có theo đến. Gặp mặt, Vương Bình kéo Lục Thất bí mật nói rằng Chu Vũ cảm thấy không nên đến Hấp huyện, cho nên để Vương Bình lấy danh nghĩa tuần phòng đi ra.

Lục Thất đương nhiên hiểu được, cho người an bài thuộc hạ của Vương Bình đi nghỉ ngơi, chờ sau giờ ngọ sẽ cùng nhau tụ họp. Kỵ quân Vương Bình mang đến đều là quân binh tinh nhuệ mạnh mẽ, đa số có xuất thân Hưng Hóa quân. Lục Thất cũng có tâm từ trong số thuộc tướng của Vương Bình chọn ra một nhóm người đi Tấn quốc làm quan tướng, tăng cường tính trung thành trong quân lực Tấn quốc.

Quyển 4 - Chương 135: Lời của Trần Bình

Trong phòng chỉ có Trần Bình và Vương Bình, Lục Thất bảo bọn họ ngồi xuống, rồi nhìn Trần Bình mỉm cười nói:
- Trần Bình, chức vụ trong Long Kỳ quân tốt chứ?

- Được đại nhân nâng đỡ, thuộc hạ ở trong Long Kỳ quân rất được trọng đãi trọng dụng.
Trần Bình cung kính đáp lại, biểu hiện có chút câu nệ.

Lục Thất nhìn về phía Vương Bình. Vương Bình hơi lắc đầu, nói:
- Ta chỉ mới nói về chuyện ở Hấp Châu, những việc khác đều chưa nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, rồi lại quay đầu nhìn Trần Bình, nói:
- Trần Bình, ta gọi ngươi đến là muốn cho ngươi nhậm chức quan địa phương ở Hấp Châu, ngươi có lòng tin có thể đảm nhiệm hay không?

- Đại nhân, thuộc hạ không dám tự tâng bốc mình, chỉ mong được làm quan ở Hấp Châu hiệu lực cho ngài. Nếu làm không tốt, đại nhân có thể trực tiếp bãi miễn thuộc hạ.
Trần Bình chắp tay thi lễ, ung dung trả lời.

Lục Thất mỉm cười, giơ tay cầm lấy công văn trên án đưa cho Trần Bình, chờ Trần Bình đứng dậy tiếp nhận, hắn lại nói:
- Ngươi trước tiên giữ chức Huyện lệnh Hấp huyện, giúp ta quản lý Hấp huyện cho tốt.

- Vâng, tạ ơn đại nhân tín nhiệm.
Trần Bình cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Quan lại ở Hấp huyện chỉ có Chủ bộ, tuy nhiên gã Chủ bộ kia là hạng người vô năng tham lam, ta không muốn tiếp tục dùng gã. Cho nên ở huyện lị Hấp huyện này ngươi chính là người nắm hết quyền hành, ta hy vọng ngươi có thể tự ràng buộc bản thân.

- Đại nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ không ăn hối lộ làm việc trái pháp luật, sẽ tận tâm vì đại nhân lung lạc dân tâm.
Trần Bình cung kính đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười gật đầu. Trần Bình chần chờ một chút, lại cung kính nói:
- Đại nhân, thuộc hạ có thể được biết một ít bí mật hay không? Tỷ như quan hệ giữa đại nhân và Tấn quốc. Thuộc hạ ở trong Long Kỳ quân có nghe lời đồn, đồn rằng đại nhân đã quy thuận Tấn quốc.

- Ồ, ngươi cảm thấy thế nào?
Lục Thất bình tĩnh hỏi lại.

- Thuộc hạ nghĩ có lẽ là vậy. Nguyên nhân là vì Tấn quốc bằng lòng cùng đại nhân thông thương, đó hẳn là một cử chỉ tỏ lòng hữu nghị.
Trần Bình đáp lại.

Lục Thất thoáng cân nhắc, mới nói:
- Ta cùng với Tấn quốc đúng là hữu hảo, tình hình cụ thể sau này ta sẽ cho ngươi biết.

- Đại nhân, thứ cho thuộc hạ mạo phạm. Thuộc hạ đồng ý sẵn sàng góp sức cho đại nhân, vậy đã là người trên một chiếc thuyền, thuộc hạ nên biết tình huống và địch ta của đại nhân, thì mới có thể hết lòng phụ tá cho đại nhân và không gây ra sai lầm.
Trần Bình cung kính nói.

Lục Thất im lặng nhìn Trần Bình, Vương Bình đột nhiên nói:
- Trần Bình, ngươi trước hết làm cho tốt chức quan huyện đi đã, đó mới là bổn phận của ngươi.

- Thuộc hạ cũng biết mình mạo muội, có điều thuộc hạ thật tâm muốn phụ tá cho Lục đại nhân. Hiện giờ nếu Lục đại nhân chỉ mới chiếm cứ có Hấp Châu, thế thì sẽ rất khó có khả năng thành sự. Hấp Châu không thể so với Thường Châu, về mặt địa lý không có ưu thế phòng ngự, cũng không phải là vùng đất sản xuất nhiều lương thực, cơ bản không đáng để tự lập cát cứ lâu dài.
Trần Bình cung kính đáp lại.

- Vậy theo ý ngươi thì nên thế nào?
Lục Thất bình thản hỏi.

- Thuộc hạ cho rằng, chiếm cứ Hấp Châu sẽ không thể thành sự, cho nên đề nghị đại nhân nên lựa chọn, tốt nhất là sớm quy thuận Tấn quốc hoặc Ngụy quốc. Đường quốc không thể trông cậy vào, tình hình của đại nhân ngày hôm nay đã không được Đường chủ dung thứ nữa, một khi Đường quốc lấy lại sức, tất nhiên sẽ đối phó với đại nhân.
Trần Bình cung kính trả lời.

- Ngươi cho rằng, khoảng bao lâu nữa Đường chủ sẽ đối phó với ta?
Lục Thất bình thản hỏi.
- Không tới nửa năm nữa.
Trần Bình hồi đáp.

- Ồ, căn cứ vào đâu mà nói như vậy?
Lục Thất hỏi.

- Là căn cứ vào con người của Lý quốc chủ, y là một người rất không kiên nhân, khuyết thiếu tính ẩn nhẫn. Hôm nay đại nhân đã mở ra thương lộ, cung cấp tài lực cho Đường quốc, nhưng đối với quốc nội lại xuất hiện đại họa tâm phúc là võ thần thế lớn, Lý quốc chủ sẽ ngày đêm bất an khó có thể ẩn nhẫn. Hơn nữa nghe nói Lý quốc chủ đang trọng dụng danh tướng Vương Văn Hòa và Lâm Nhân Triệu, đó có lẽ là một cử chỉ chuẩn bị chiến tranh để đối phó với đại nhân. Chờ khi Lý quốc chủ cảm thấy đã chuẩn bị tương đối đủ rồi, sẽ triệu đại nhân đi Giang Ninh, sau đó bí mật lệnh Vương Văn Hòa cùng Chu Lệnh Vân tiến vào Hấp Châu, ý đồ đoạt lấy toàn bộ Hấp Châu. Lý quốc chủ sẽ nghĩ rằng, Hấp Châu quân có liên quan với quân điền, sau khi bị bắt giữ sẽ rất dễ thu nạp và tổ chức biên chế.
Trần Bình hồi đáp.

Lục Thất nghe xong trong lòng hơi chấn động, lời nói của Trần Bình khiến cho hắn giác ngộ được nguy cơ. Trên thực tế hắn chiếm cứ Hấp Châu chỉ là diễn kịch, nhằm mê hoặc Đường quốc để kéo dài thời gian cho Tấn quốc được vững vàng hơn. Hắn mở thương lộ trợ giúp Đường quốc là vì muốn Đường quốc có lòng tin đối kháng Chu quốc, khiến Đường quốc có thể chống lại sự đe dọa của Chu quốc. Lục Thất vẫn luôn lo ngại Đường quốc sẽ cho Chu quốc mượn đường.

- Thân nhân của ta ở Giang Ninh, ngươi có cách giải quyết nào không?
Lục Thất bình thản hỏi.

- Nếu đại nhân quy thuận Tấn quốc hoặc Ngụy quốc, vậy sẽ có cách giải quyết. Chỉ cần khiến cho Ngụy quốc hoặc Tấn quốc bất ngờ phát động công kích Hấp Châu, đại nhân ở trên chiến trường có thể giả chết. Đại nhân vừa giả chết, Đường quốc sẽ hoảng hốt lo sợ kẻ địch tiến công, đối với việc trông giữ thân nhân của đại nhân nhất định sẽ buông lòng, khi đó thân nhân của đại nhân liền có cơ hội rời khỏi Giang Ninh.
Trần Bình hồi đáp.

Lục Thất nghe xong lắc đầu, nói:
- Giả chết thoát thân, ta đã nghĩ tới, nhưng tâm trả thù của Lý quốc chủ rất mãnh liệt, chỉ sợ ta vừa giả chết, Lý quốc chủ ngược lại sẽ tống giam thân nhân của ta vào lao ngục. Bây giờ ta nắm giữ binh quyền mới khiến cho Lý quốc chủ không dám động đến thân nhân của ta.

Trần Bình ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng là có khả năng đó. Đường chủ quả đã giam cầm thân nhân của không ít quan tướng vong mạng trên chiến trường.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tuy nhiên ngươi nói Lý quốc chủ trong vòng nửa năm sẽ đối phó ta, khiến ta phải cảnh giác rồi, kế hoạch của ta là hy vọng có thể kéo dài hai năm.

- Hai năm nhất định không kéo được, Lý quốc chủ không có khả năng sẽ để mặc cho đại nhân cát cứ Hấp Châu hai năm.
Trần Bình lắc đầu nói.

- Trần Bình, kỳ thực Tấn quốc là do ta thành lập.
Lục Thất nhìn Trần Bình nói.

Trân Bình ngây ra, phản ứng bình tĩnh gật đầu, nói:- Tấn quốc quả nhiên là do đại nhân thành lập. Khi thuộc hạ ở Thường Châu, có biết chuyện đại nhân từng bí mật điều Trung Phủ dũng đi tập kích bất ngờ Tô Châu.

Lục Thất nghe xong có hơi bất ngờ, mỉm cười nói:
- Ngươi cũng đoán được ư?

- Thuộc hạ là Lục sự trong quân, có tiếp xúc nhiều với thuộc hạ của Vương Bình tướng quân, cho nên biết được rất nhiều tin tức. Cũng biết Vương Bình tướng quân từng suất quân đột kích Dương Châu, cho nên đoán biết việc Tô Châu.
Trần Bình hồi đáp.

- Mẹ nó, là thằng khốn nào nói ra chuyện ta đột kích Dương Châu.
Vương Bình nghe xong lập tức nhướng mày mắng.

- Đại nhân chớ trách, có huynh đệ bị thương, cho nên thuộc hạ mới nghe ngóng được vài câu đấy. Nhưng thuộc hạ cam đoan tuyệt không truyền ra ngoài, mà người huynh đệ kia cũng không cố ý nói cho thuộc hạ biết.
Trần Bình vội giải thích.

Vương Bình ừ một tiếng gật đầu. Lục Thất cười nhẹ nhìn Trần Bình, bình thản nói:
- Ngươi đã biết Tấn quốc là do ta kiến lập, như vậy cách nhìn của ngươi như thế nào?

- Thuộc hạ đã từng phỏng đoán rất nhiều. Nếu Tấn quốc là do đại nhân kiến lập, tất đang gặp cảnh loạn trong giặc ngoài rất nghiêm trọng, bằng không đại nhân sẽ không tiếp tục làm tướng quân của Đường quốc.
Trần Bình cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi đoán không sai. Ta cần có thời gian để nền thống trị của Tấn quốc được vững vàng.

Trần Bình gật đầu, cung kính nói:
- Giờ đây thuộc hạ đã biết Tấn quốc thuộc về đại nhân, sau này thuộc hạ cũng biết nên làm thế nào rồi.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Ngươi trước hết hãy làm tốt chức vụ Huyện lệnh Hấp Châu, lập tức đi nhậm chức.

- Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.
Trần Bình đứng dậy cung kính hành lễ nói.

Lục Thất cười, gọi cận vệ tiến vào, dẫn Trần Bình đi tiếp quản huyện nha. Trần Bình vừa đi, Vương Bình liền nói:
- Huynh đệ, người này rất cẩn thận, cũng rất trí tuệ, ở Thường Châu hẳn là đã dùng rất nhiều tâm tư.

Lục Thất cười, nói:
- Trần Bình quả là trí tuệ, rất khéo nắm bắt kỳ ngộ, tuy nhiên y quá mức xu lợi tiến thủ, cho nên ta có chút không tín nhiệm y. Ngày sau ta sẽ không cho y quyền chưởng quản quân, mà chỉ giữ y ở trong triều đình phụ tá.

Vương Bình gật đầu, nói:
- Huynh đệ có phải rất lo lắng về các Thống soái trong Tấn quốc hay không?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Có thể không lo lắng hay sao? Ta thành lập Tấn quốc chưa lâu, nhưng lãnh thổ quốc gia đã vô cùng rộng lớn, bây giờ ta sợ nhất chính là xảy ra ác chiến với Chu quốc.

Vương Bình gật đầu, nói:
- Chu quốc đúng là đáng sợ, lần ta đột kích Dương Châu, quân coi giữ vô cùng ngoan cường thiện chiến, còn quan binh của Đường quốc, quả là bùn nặn.

- Đường quốc sau này cũng sẽ không quá yếu nhược, Lý quốc chủ giờ đây đã trọng dụng Vương Văn Hòa đại nhân rồi.
Lục Thất bình thản nói.

- Ôi, đệ không cần quá mức lo lắng. Lão Chu nói Vương Văn Hòa đại nhân là danh tướng, nhưng hiện giờ quân tâm của đại quân trú đóng ở huyện Kim Đàn đã chẳng khác nào cát bụi, các tướng sĩ xuất thân từ Hưng Hóa quân đối với Vương Văn Hòa đại nhân đã không còn lòng sùng kính như xưa rồi, ngược lại vô cùng xem trọng huynh đệ ngươi đấy. Chu Vũ nói, y đã âm thầm thông đồng với một số tướng sĩ tung tin đồn rằng, Thường Châu sẽ là của đệ.
Vương Bình xua tay nói.

Quyển 4 - Chương 136: Huynh đệ

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên. Vương Bình lại nói:
- Tuy nhiên, huynh đệ cũng chớ nên khinh thường, Vương Văn Hòa nếu có ý định đột kích Thường Châu, khẳng định có thể làm được.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta đã tăng binh lực ở Hồ Châu và Thường Châu rồi.

Vương Bình ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Đệ tăng binh lực Hồ Châu?

Lục Thất gật đầu, thuật lại về căn nguyên và kết quả của quá trình diệt Việt quốc. Vương Bình nghe xong gật đầu, nói:
- Vương Văn Hòa là lợn lành chữa thành lợn què. Lão Chu đã từng đánh giá về Vương Văn Hòa, nói rằng Vương Văn Hòa là một danh tướng trung với Đường quốc, nếu không sẽ không quyết đoán vứt bỏ rời Hưng Hóa quân.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cũng thật không ngờ Vương Văn Hòa đại nhân sẽ tính kế ta, cũng thật không ngờ sẽ có ngày cùng Vương Văn Hòa đại nhân trở thành địch thủ.

- Ầy, trên chiến trường nào có kẻ thù hay bằng hữu tuyệt đối chứ, hôm nay ngươi chết ta sống, biết đâu ngày mai đã cùng nhau uống rượu. Đường quốc bây giờ đã là mặt trời sắp lặn, nếu không phải huynh đệ cố kỵ Chu quốc, khẳng định có thể diệt Đường quốc rồi.
Vương Bình xua xua tay nói.

Lục Thất cười gật đầu, nhìn Vương Bình nói:
- Ca ca mang đến rất nhiều thuộc hạ, tiến cử cho ta một nhóm người đi, để bọn họ đến Tấn quốc giúp ta ổn định quân lực.

- Ta không tiến cử đâu, tiến cử người này thì người kia khó chịu, thôi để lại hết cho đệ đấy, đệ lại đưa cho ta một trăm người khác mang về.
Vương Bình hồi đáp.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Đều để lại? Huynh giải thích thế nào với Vạn Bân?

- Giải thích cái gì. Vạn Bân cũng không phải ngu, ta cứ trực tiếp nói cho y biết, huynh đệ ngươi cần tướng sĩ trung thành áp trận. Chờ ta trở về, lại đem số còn lại tới cho đệ đổi.
Vương Bình thẳng thắn giải thích.

Lục Thất im lặng gật đầu. Vương Bình lại nói:
- Không phải lo lắng Vạn Bân, bây giờ Vạn Bân đã là cây cỏ đầu tường, Lý quốc chủ đối với Vạn Bân rất lạnh nhạt, ở kinh thành chưa một lần triệu kiến Vạn Bân. Cho dù Vạn Bân có đi tố cáo những chuyện xấu của đệ, tám phần mười Lý quốc chủ kia cũng chỉ gặp mặt Vạn Bân một chút thôi.

Lục Thất sáng tỏ gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Nếu ca ca là chỉnh doanh để đổi, vậy ta sẽ trực tiếp thành lập một chi quân đội ba vạn do ca ca nhậm chức Thống Soái, để người khác đảm nhiệm chức Đô Ngu Hầu thay mặt lĩnh quân.

Vương Bình lắc đầu, nói:
- Huynh đệ đã quên lời ta nói rồi sao? Ta chỉ ở cùng một chỗ với lão Chu thôi.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó gật gật đầu. Vương Bình mỉm cười, ôn hòa nói:
- Ta ở cùng với lão Chu, một là vì không cần phải lao tâm khổ trí, hai là vì tình nghĩa huynh đệ của chúng ta. Có ta ở bên cạnh lão Chu, lão Chu đừng nghĩ cầm giữ quân quyền gây áp lực, mà có ta ở đây, huynh đệ ngươi cũng đừng nghĩ sẽ đối phó lão Chu. Tuy rằng ta không trí tuệ bằng các ngươi, nhưng ta nhìn ra được, đệ rất đề phòng lão Chu.

Lục Thất nghe xong vẻ mặt ảm đạm, hạ giọng nói:
- Ca ca nói không sai, ta đúng là e ngại kiêng kị Chu đại ca. Ta sợ đánh mất tình nghĩa huynh đệ với Chu đại ca, cho nên không dám quá mức ỷ lại Chu đại ca. Tuy nhiên ta cũng đã hứa hẹn, ngày sau sẽ cho Chu đại ca cơ hội được thống lĩnh đại quân chinh chiến.

Vương Bình gật đầu, nói:
- Đệ và lão Chu đều là sợ gây thương tổn cho nhau. Ta cũng lý giải được lo lắng của các ngươi, chẳng qua vẫn là câu nói kia, ta phải đi cùng với lão Chu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Được rồi, quân hào liền lấy tên Vũ Bình đi, biên chế tạm định là ba vạn, trú đóng ở biên cảnh giữa Mục Châu và huyện Tích Khê, thuộc sở hữu của huynh và Chu đại ca, bất cứ lúc nào cũng có thể huấn luyện quân sự và điều động.

Vương Bình gật đầu, chợt cười nói:
- Những lời hôm nay ta và huynh đệ nói, ta không định cho lão Chu biết, tránh cho lão Chu nghĩ ngợi lung tung.

Lục Thất cười lắc đầu, nói:
- Huynh đệ chúng ta còn chưa đến mức bất hòa đâu.
Vương Bình nhếch miệng cười, nói:
- Ta nói tới khô cả miệng rồi, gọi các huynh đệ đi uống rượu thôi.

Lục Thất gật đầu đứng dậy, cùng Vương Bình dắt theo thuộc hạ đi uống rượu. Đêm này Lục Thất say sưa, nghỉ lại ở huyện thành Hấp. Chủ soái một vạn quân trấn thủ Hấp huyện không dám uống say, điều năm ngàn quân phong tỏa huyện thành Hấp, bản thân thì thủ hộ nơi Lục Thất đang nghỉ ngơi một đêm.

Buổi trưa ngày thứ hai, Lục Thất tống tiễn đoàn người Vương Bình, sau đó bảo Vương Bình chỉ ra một nhóm quan tướng nòng cốt đảm nhiệm tướng soái. Sau khi bốn trăm tướng sĩ khác đến hội hợp, bí mật đi biên cảnh Mục Châu đóng quân, chờ thu nạp quân lực quy thuộc. Lục Thất cần phải tăng cường quân lực ở Hấp Châu và Thường Châu, một khi Thường Châu có biến, Vũ Bình quân sẽ tiến vào Hồ Châu chạy đi huyện Nghi Hưng ở Thường Châu.

Lục Thất trở về trong quân ở huyện Vụ Nguyên, viết quân lệnh phát đến các quan tướng, sau đó lặng lẽ rời khỏi quân trại, đi vào Cù Châu, từ Cù Châu tiến vào Mục Châu, lặng lẽ chạy thẳng qua Hàng Châu, hắn nghĩ gặp Đỗ Dũng. Sau đó sẽ chạy vội đến Gia Hưng, cuối cùng đến Tô Châu, hắn rời khỏi Tô Châu cũng đã một đoạn thời gian rồi.

Đỗ Dũng sau khi nhận được tin báo, bởi vì Lục Thất yêu cầu, chỉ đành ở trong thành Hàng Châu chờ Lục Thất, mãi đến trưa, Lục Thất mới cùng trăm tên cận vệ tới phủ nha trong thành Hàng Châu. Phủ nha của Đỗ Dũng vốn là trụ sở của Phủ doãn Hàng Châu. Đỗ Dũng làm người khiêm tốn biết tự hạn chế, không chọn triều phòng của Việt quốc trước kia làm trụ sở.

Gặp mặt, Đỗ Dũng vô cùng kích động, hành quân lễ bái kiến nói:
- Thần Đỗ Dũng, cung nghênh Chủ thượng.

Lục Thất mỉm cười đi qua đỡ Đỗ Dũng dậy, cùng nhau đi vào trong phủ nha, vào cửa rồi mới cười hỏi:
- Thế nào? Làm quan thuận lợi chứ?

- Coi như thuận lợi. Lúc mới bắt đầu có chút loạn, nhưng hiện giờ cơ bản đều đã sắp xếp ổn thỏa.
Đỗ Dũng đáp lại.

- Vậy là tốt rồi. Ta vẫn lo lắng thế lực Việt quốc sẽ không ngừng phát động tạo phản.
Lục Thất bình thản nói.

- Hàng Châu hôm nay có thể an trị, không thể bỏ qua công lao của gia tộc Ngư hầu gia. Thần đã dâng thư thỉnh công tới nội đình Nam Đô, lại không ngờ Chủ thượng sẽ trực tiếp đến đây.
Đỗ Dũng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, hắn hiểu được gia tộc của Ngư Hoa Hiên chính là địa đầu xà (rắn địa phương) của Hàng Châu. Có địa đầu xà phối hợp, những thành phần Việt quốc bị mất đi huân tước địa vị không cam tâm cũng khó có thể tạo phản. Mà trên tâm lý, cũng bởi vì Ngư thị quy thuận, khiến cho rất nhiều quyền quý yên dạ yên lòng tiếp nhận Tấn quốc nhập chủ.

- Gia chủ của Ngư thị có phong huân gì?
Lục Thất hỏi.

- Là Vũ Hà quận công.
Đỗ Dũng hồi đáp.Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta sẽ đi thăm hỏi gia chủ Ngư thị một chút, ngươi đi thông báo một tiếng, nhưng chớ có công khai.

- Chủ thượng muốn bái phỏng, không bằng để cho gia chủ Ngư thị tới gặp là tốt nhất. Lòng người khó dò, thần cảm thấy có hơi nguy hiểm.
Đỗ Dũng khuyên can nói.

Lục Thất ngây ra, thoáng suy nghĩ rồi nói:
- Vậy thì không cần báo, ngày mai ta trực tiếp đi gặp.

Đỗ Dũng gật đầu. Lục Thất lại hỏi:
- Ngươi nắm giữ quân lực dưới quyền mình thế nào?

- Thần không dám nói nắm giữ quá tốt, một là thời gian chưa lâu, hai là đa số thời gian thần bận rộn việc an trị, chỉ có tiếp xúc với các tướng soái cấp cao. Tuy nhiên ba vạn quân lực trú đóng ở Hàng Châu vẫn luôn quân kỷ nghiêm minh.
Đỗ Dũng hồi đáp.

Lục Thất im lặng, một lát sau nói:
- Vài hôm nữa, ngươi hãy mở một cuộc diễn võ lớn cho các thuộc hạ dưới trướng, ta sẽ đích thân đi quan sát.

Đỗ Dũng ngẩn ra, hành quân lễ cung kính nói:
- Vâng! Thần nhất định sẽ làm tốt.

Lục Thất nhìn y, ôn hòa nói:
- Đỗ Dũng, ta cần ngươi khống chế vững chắc ba vạn quân Hàng Châu, có quân lực trong tay, ngươi mới có thể trừ khử hết thảy mọi nguy cơ tạo phản. Sau khi diễn võ kết thúc, ngươi tạm thời ở lại trong quân doanh đi, việc quản lý Hàng Châu thì giao cho một Đô úy có xuất thân từ binh dũng quân, những việc trọng đại thì xin chỉ thị của ngươi.

Đỗ Dũng ngẩn ra, nói:
- Chủ thượng lo lắng trú quân Hàng Châu sẽ tạo phản ư? Đây đều là quân lực Cán Châu giữ lại đấy.

- Thành phần của quân lực Cán Châu rất hỗn tạp, có tù binh Chu quốc, tù bình Việt quốc, tù binh Sở quốc, còn có tù binh Mân quốc, càng có rất nhiều tướng sĩ xuất thân Hưng Hóa quân. Ngươi đừng tưởng rằng tướng sĩ xuất thân Hưng Hóa quân sẽ trung thành với ta, trái lại, những tướng sĩ xuất từ Hưng Hóa quân là dễ phản bội ta nhất đấy.
Lục Thất ôn hòa nói.

Đỗ Dũng nghe xong gật đầu. Lục Thất lại nói:
- Tướng sĩ xuất thân Hưng Hóa quân, giống như Trương Kích và Yến Khôi Sơn là khẳng định ủng hộ ta, bởi vì bọn họ nguyện ý quy thuận ta. Nhưng cũng có rất nhiều tướng sĩ Hưng Hóa quân quy thuận ta là vì bị ép buộc. Trong lòng những tướng sĩ Hưng Hóa quân đó, một là không phục ta, khi ta ở trong Hưng Hóa quân chỉ là một tiểu binh. Hai là rất nhiều tướng sĩ Hưng Hóa quân có quan hệ với Vũ Văn thị, cũng chịu ảnh hưởng của Vương Văn Hòa, nếu Vương Văn Hòa hoặc Vũ Văn thị ngầm sai người cấu kết, hậu quả chính là dễ dàng bội phản Tấn quốc.

- Thần đã hiểu.
Đỗ Dũng cung kính đáp lại.

- Ngươi hiểu là tốt rồi. Về sau hãy ở luôn trong quân doanh đi, ở trong quân doanh có thể cùng rộng rãi tướng sĩ dưới trướng thân cận, nhờ đó tránh bị tướng soái dưới quyền khống chế quyền lực của mình, đồng thời gây kinh sợ ngăn chặn ý đồ cùng địch cấu kết của quân binh. Ta cần ngươi trở thành một Thống Soái như Vương Văn Hòa, gây nên uy vọng thống quân của chính mình.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Vâng! Thần nhất định sẽ làm tốt.
Đỗ Dũng cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, quay đầu quét mắt nhìn thoáng qua, hỏi:
- Việt Vương rời khỏi, mang theo bao nhiêu người?

- Có một ngàn hai trăm mười lăm người, đa số là thái giám và nô tì hầu cận, số ít là thân tộc của Việt Vương, không có binh vệ đi theo. Sau khi Việt Vương rời đi, thần đã dâng thư đến nội đình Nam Đô xin chỉ thị. Trung Phủ Sử đại nhân đưa đến mệnh lệnh, đưa toàn bộ nữ nhân trong thành Việt Vương đi Phúc Châu, nói là muốn đưa tới Hải Châu thành lập một đoàn tú nữ. Hiện giờ trong thành Việt Vương chỉ có một ngàn thủ vệ và hơn ba trăm tên thái giám thôi.
Đỗ Dũng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu. Đỗ Dũng lại hỏi:
- Chủ thượng có muốn đến thành Việt Vương quan sát một chút hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau