KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 501 - Chương 505

Quyển 4 - Chương 127: Diệt việt

Đại quân Tấn quốc tập kích Việt quốc, một ngày công chiếm được Minh Châu và Việt Châu. Ở Minh Châu có thủy quân Nam Phủ của Việt quốc nhưng đại quân Tấn quốc lại không hề lấy được thuyền bè của Việt quốc, khẩn cấp thẩm vấn quan viên Minh Châu của Việt quốc. Có được thuyền bè của thủy quân là có thể tiếp nhận quân lực Chu quốc vận chuyển đến. Điều này chứng minh Việt quốc câu kết với Chu quốc, vì thế đã công bố tin tức này ra ngoài, nhằm giành được danh tiếng.

Còn đại quân của Ngư Hoa Hiên đã trực kích Bắc Phủ quân bảo vệ thành Hàng Châu. Vì quân lực ở phòng tuyến trên của Ninh Quốc quân đã giảm mạnh, cho nên bắc Phủ Quân trấn thủ biên cương cũng chỉ có 3 vạn, 2 vạn quân đã điều đến Gia Hưng.

Đại quân của Ngư Hoa Hiên tập kích bất ngờ 3 vạn Bắc Phủ quân trên đường, Bắc Phủ quân không dám ứng chiến liền hốt hoảng chạy về thành Hàng Châu, bị đại quân của Ngư Hoa Hiên đột kích phía sau. Bắc Phủ quân chạy tới Hàng Châu đã tổn hao một vạn quân lực, ý chí chiến đấu của quân lính bị đả kích nghiêm trọng.

Binh lâm dưới thành Hàng Châu, quân Cán Châu cũng chạy đến hợp binh. Bốn mươi vạn đại quân Tấn quốc gần như bao vây thành Hàng Châu. Trước sau đều áp dụng chiến thuật chiêu hàng, ra rất nhiều công văn vào trong thành. Sau đó to giọng tìm tướng sĩ, gọi quân Việt trên đầu thành đầu hàng, chỉ trích Việt Vương bội ước phản loạn, âm mưu với đại quân Chu quốc gây ý đồ bất lợi với Tấn quốc.

Chỉ vây thành nửa ngày, đột nhiên quân Việt cửa bắc thành Hàng Châu mở ra. Cửa thành mở để đại quân Tấn quốc vào cũng là nội ứng bố trí trước đó của Ngư Hoa Hiên. Vì gia tộc của Ngư Hoa Hiên vốn ở thành Hàng Châu, hơn thế nữa còn là một thế gia võ thần, ở trong kinh quân Việt quốc còn có người thân nắm giữ quân quyền.

Phá thành Hàng Châu, cộng với mối liên kết của gia tộc Ngư Hoa Hiên khiến cho có rất nhiều quân lực thành Hàng Châu chống cự yếu ớt. Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu, một là do Việt quốc yếu nhược, hai là Tấn quốc trước kia ưu đãi nhiều con cháu huân quý của Việt quốc, chỉ cần quy hàng cũng là đổi một vương thượng. Ba là, Việt quốc đã yếu thế khiến cho người ta cảm thấy phản kháng vô vọng.

Sau khi đại quân Tấn quốc phá thành liền bao vây hoàng cung Việt quốc. Việt Vương phái sứ thần ra đàm phán, muốn có được sự bảo toàn lớn nhất nhưng bị Ngư Hoa Hiên từ chối mà nói thẳng với sứ thần, bây giờ thành Hàng Châu đã bị cáo phá, Việt Vương đã không còn đường sống, hãy mau chóng quy hàng thì mới có được sự ân xá của Tấn Vương. Sau khi sứ thần về, một lúc sau, Việt Vương ra hoàng cung đầu hàng.

Ngư Hoa Hiên sai Đỗ Dũng ra mặt tiếp nhận lời đầu hàng của Việt Vương, vì quân lệnh của Lục Thất đã nói rõ, Ngư Hoa Hiên là quân sự chiếm giữ, giải quyết tốt hậu quả là trấn giữ và bảo vệ là chức trách của Đỗ Dũng. Ngư Hoa Hiên là một nhân vật biết điều, đương nhiên sẽ không làm trái quân lệnh cuả Lục Thất. Lần này diệt Việt, chỉ cần y tuân theo khuôn phép là sau này chắc chắn sẽ được tứ phong quận Vương.

Sau khi Đỗ Dũng tiếp nhận lời đầu hàng của Việt Vương, chiếu theo yêu cầu của Ngư Hoa Hiên để Việt Vương ra ý chỉ đầu hàng. Ngư Hoa Hiên cầm ý chỉ của Việt Vương dẫn ba mươi vạn quân rời khỏi thành Hàng Châu nghênh đón Việt quân Gia Hưng phụng lệnh điều về, đồng thời cũng tiêu diệt quân lực Chu quốc ở huyện Kim Sơn.

Ngày tiếp theo, Ngư Hoa Hiên tấn công huyện Kim Sơn, đồng thời cũng gặp Việt quân Gia Hưng. Y sai người cầm ý chỉ thu hàng của Việt Vương, người đồng ý quy hàng quan chức sẽ không thay đổi. Có đổi cũng chỉ là hơn nửa thuộc hạ bị đổi, 5 vạn quân Việt tiếp nhận đầu hàng sau đó phụng lệnh đánh 3 vạn quân Chu chủ lực huyện Kim Sơn. Vì không có thuyền sử dụng, Quân Chu đã bí mật trú tại huyện Kim Sơn, thành ra cô quân không có đường rút lui, bị bắt đến 8 phần, quân lực hai bên chênh lệch quá lớn.

Một bức thư của Vương Văn Hòa dẫn đến chiến sự, lấy sự mạnh mẽ cứng rắn của Tấn quốc để chấm dứt chiến sự. Đỗ Dũng dưới dự phối hợp của rất nhiều tướng soái đã nhanh chóng tổ chức và thành lập Bắc Phủ quân mới đi đến Lâm An cùng với Ninh Quốc quân phòng tuyến, tiếp tục giằng co với Ninh Quốc quân của Đường quốc.

Mà Ninh Quốc quân đối mặt biên cảnh vì có 2 vạn quân tuy chậm trễ 1 ngày mới phát hiện ra quân Việt Quốc rời đi cũng chỉ phái thám báo đi điều tra. Mà thám báo đi tra xét gặp phải quân lực của Ngư Hoa Hiên bố trí phản kích, 3 ngàn quân chia làm trăm tổ tướng sĩ Ngụy Việt, giăng lưới ngăn cản thám báo của Ninh Quốc quân thăm dò. Thám báo Ninh Quốc quân đương nhiên là không dám mạo hiểm xông vào sâu, vì biết Ninh Quốc quân căn bản là không tấn công nổi Việt quốc cho nên không đáng để bán mạng.

Bắc Phủ quân Ngụy Việt quốc sau khi rời khỏi thành Hàng Châu về phòng thủ, Dỗ Dũng lại rút 3 vạn quân tổ chức Đông Phủ quân Việt Quốc trấn thủ Gia Hưng. Cũng rút khỏi Gia Hưng cùng với thủ quân của huyện Côn Sơn chơi trò canh gác trong nhà. Sau đó rút 3 vạn quân thành lập đội Tây Phủ quân trấn thủ Hàng Châu.Sau khi hoàn thành việc bố trí quân lực Ngụy Việt, đại quân Đông Chinh dẫn Việt Quốc quân và tù binh Chu quốc bắt đầu luân phiên tây chinh. Ngư Hoa Hiên suất quân lui về trấn thủ Mục Châu, thuận đường áp tải luôn vương tộc Việt Quốc đưa đến Nhạn Thê Phủ tạm giam, mà huân quý Việt quốc thì không hề có động đến, nơi chiếm cứ của Việt quốc cũng duy trì không thay đổi, mà thay đổi thì có điều quân lực và quan lại cầm quyền.

Lục Thất còn để Đỗ Dũng mang theo một bức thư, sau khi diệt Việt đưa cho Nhạn Thê quận chúa. Trong thư, Lục Thấn trấn an Nhạn Thê quận chúa, trình bày vì sao lại phát binh diệt Việt, hắn muốn Nhạn Thê quận chúa yên tâm. Việt Vương chi phong vẫn sẽ tồn tại, hắn cũng không giết vương tộc Việt Quốc. Chỉ có điều từ này về sau sẽ tước đoạt hết quyền lực của Việt Vương. Hiện giờ, trước hết để cho vương tộc Việt Quốc ẩn cư tại Nhạn Thê phủ. Qua một thời gian hắn sẽ bố trí cho vương tộc Việt Quốc ở nơi khác để họ tiếp tục được hưởng cuộc sống giàu sang phú quý.

Sự an ủi của Lục Thất đương nhiên là muốn nhanh chóng có được sự an trị. Nếu hắn giết Việt Vương, tất nhiên sẽ gây ra sự khủng hoảng và thù hận của các tội thần Việt quốc. Dụ dỗ sẽ khiến cho họ có hy vọng về một cuộc sống giàu sang phú quý, có hy vọng mới có thể an phận. Người không an phận chắc chắn là có, nhưng chỉ cần không nhiều lắm cũng sẽ không khiến Tấn quốc không thể trấn áp nổi.

Đỗ Dũng thân là Trấn Phủ Sứ, trên thực tế chính là Lưu thủ thành Hàng Châu. Để lại 3 vạn quân lực Tây Phủ ở thành Hàng Châu quy thuộc thống soái của mình. Y ban bố cáo chiêu an trong thành Hàng Châu. Thông báo hàng tốt bị bắt được điều đi, chỉ là điều đi nơi trấn thủ, ngày sau sẽ được trở lại, cũng cho phép thân nhân hàng tốt dời theo đoàn tụ, cũng sẽ nhận được thưởng công đất vườn.

Sau khi thông cáo có rất ít người dời đi, vùng bị chiếm lĩnh cũng không phát sinh phản loạn. Thậm chí Việt Quốc mới bị diệt 1 ngày ngay ngày hôm sau trong thành Hàng Châu lại có cảnh tượng phồn hoa. Mọi người thoải mái ra ngoài, thương nhân mở cửa buôn bán cứ như không có biến cố gì.

Vì thành Hàng Châu bị phá, căn bản là giải quyết hòa bình nội bộ. Chính sách lôi kéo của Tấn quốc cũng đi vào lòng người, vì thế có rất ít người lo lắng sẽ xảy ra thảm họa chiến tranh. Hơn nữa, sau khi trở thành người dân Tấn quốc lại không phải lo lắng sẽ tiếp tục xảy ra chiến loạn, lại có thể du ngoạn lãnh thổ Tấn quốc rộng lớn.

Về tình hình trị an hiện tại của thành Hàng Châu, Đỗ Dũng rất bất ngờ. Mặc dù y là tướng võ nhưng nhậm chức Đô úy ở Nhiêu Châu dã lâu cho nên cũng không lạ lẫm gì chế độ thống trị của địa phương. Đó cũng là cái căn bản mà Lục Thất trọng dụng y. Lục Thất không thể để Ngư Hoa Hiên tiếp quản giải quyết hậu quả chiến sự, cũng không muốn lại để Tiêu thị nắm nhiều quan quyền của Tấn quốc. Cho nên Đỗ Dũng và Lãnh Nhung đã trở thành trụ cột được Lục Thất nể trọng tín nhiệm.
Ngày hôm sau khi Lục Thất tách khỏi Đỗ Dũng, hắn đến chỗ Kim Ngô Vệ đòi nợ. Hiện tại Kim Ngô Vệ ở đại doanh ngoài tây thành cùng với Hữu võ Lâm vệ luân phiên nhau phòng ngự tây thành. Chỉ có Kiêu Kỵ Vệ và Thiên Ngưu Vệ trấn thủ hoàng cung là không tham dự vào cuộc thay phiên này.

Dẫn theo mười Dực Vệ đến ngoài Tây đại doanh, Lục Thất báo Ngô Thành quận mã xin gặp Trung Lang Trướng Kim Ngô Vệ. Thủ vệ đi vào bẩm báo, một lát sau một vị Giáo úy trung quân đi ra mời Lục Thất vào. Trung Lang Tướng là quan Tứ phẩm, Lục Thất vẫn mãi là quan Ngũ phẩm. Hắn nhậm chức Trấn Phủ Sứ Nam Đô. Đây là một loại sử chức không có quan phẩm nhất định.

Lục Thất một mình đi vào Tây đại doanh, theo Giáo úy trung quân vào Soái Phủ gặp Trung Lang Tướng Kim Ngô Vệ. Trước đó, Lục Thất đã biết qua về Trung Lang Tướng Kim Ngô Vệ. Hắn biết đó là một vị lão tướng hơn 50 tuổi. Tướng soái trong kinh quân không có nhiều lão tướng.

- Hạ quan bái kiến Vương tướng quân.
Vào soái đường, Lục Thất thấy một ông lão nho nhã đứng lặng trong nội đường.

- Là chậm chễ đón tiếp Lục tướng quân rồi, không biết Lục tướng quân đến có chuyện gì?
Vương Tướng quân ôn hòa nói, cũng thể hiện thiện ý.

- Hạ quan đến là để chấm dứt kiện tụng.
Lục Thất bình thản đáp, lấy công văn hai tay nâng lên. Trung quân tới nhận lấy, chuyển cho Vương tướng.

Vương tướng quân nhận công văn mở ra đọc, ông ta bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất rồi bình thản nói:
- Lục tướng quân, ngài tìm nhầm nơi rồi, nơi nợ ngài thực sự ngài phải đi tìm chủ nhà đòi chứ sao lại đến quân doanh đòi nợ.

- Vương tướng quân nói câu này không phải rồi, đập phá quán rượu là tướng sĩ Kim Ngô vệ. Bọn họ mặc quân giáp làm chuyện ác, vi phạm quân pháp nghiêm trọng. Hạ quan chỉ có thể đến Kim Ngô Vệ để chấm dứt vụ kiện này.
Lục Thất bác bỏ.

Quyển 4 - Chương 128: Lời mời bất ngờ

Vương tướng quân chau mày nhìn Lục Thất nói:
- Lục Tướng quân, chuyện này đáng để ngươi truy cứu sao? Sao không khoan dung một chút?

- Vương Tướng quân, hạ quan tất nhiên khoan dung rồi, chỉ có điều hợp tình hợp lý thì cần ít bạc tu sửa chứ. Các tướng sĩ đã đập phá quán rượu chỉ cần để lại ít bạc, hạ quan sẽ dàn xếp ổn thỏa . Còn nếu chút bạc tu sửa cũng không có, vậy sau này lại có người đến đập phá , lỡ như quán Giang Ninh không còn kinh doanh được nữa, hạ quan làm sao nuôi sống đủ người nhà đây

Lục Thất bình thản phản bác.

Vương Tướng quân nhíu mày im lặng, một lát sau lạnh nhạt nói:
- Lục Tướng quân, vẫn là câu nói kia, dàn xếp cho ổn thỏa
- Vương Tướng quân, như thế là định bao che cho thuộc hạ sao? Nếu vậy, hạ quan chỉ có thể nhờ Đại Lý Tự đòi lại công bằng.
Lục Thất lạnh nhạt nói.

Vương Tướng quân mặt trầm ngâm, lấy văn kiện ra, lạnh nhạt nói:
- Tiễn khách.

Trung quân Giáo Úy qua cầm văn kiện, giao cho Lục Thất, y lạnh nhạt nói:
- Lục Tướng quân mời.

Lục Thất im lặng hành lễ, xoay người đi ra ngoài, Trung quân Giáo Úy tiễn về .
Một lát sau, trung quân Giáo Úy quay lại, liền đi tới ngồi ngay trước Vương Tướng quân , khẽ hỏi:
- Đại nhân, hà cớ gì lại đắc tội với Lục Thiên Phong.
Vương Tướng quân ánh mắt bình tĩnh, liền nói:

- Nếu là vì đắc tội, bổn tướng cùng lắm cho ít bạc, bổn tướng chỉ vì không thể đắc tội với quốc chủ bệ hạ, nếu như nhân nhượng Lục Thiên Phong, quốc chủ bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào, trước mắt, chỉ có thể đắc tội với Lục Thiên Phong.
Trung quân Giáo Úy gật đầu, Vương Tướng quân ngẫm nghĩ một chút, liền nói:

- Ngươi thông báo cho phu nhân, bảo muội muội của phu nhân, đưa năm trăm mười ba lượng bạc cho Ngô Thành Quận chúa.
Trung quân Giáo Úy khẽ ngẩn người, liền hỏi:

- Đại nhân là muốn âm thầm bồi thường sao?

- Hòa giải một chút, mọi sự đều tốt, Lục Thiên Phong tới đây không phải là vì bạc, mà là đến cầu chương danh, hắn đang uy hiếp các quan chức ở Giang Ninh, ta không muốn đối đầu với hắn.
Vương Tướng quân cười lạnh nói.

- Uy hiếp quan chức ở Giang Ninh ư? Lục Thiên Phong là cái thá gì chứ ?
Trung quân Giáo Úy không hiểu nói.
- Cái thá gì à, Lục Thiên Phong rõ ràng đã có Hấp Châu, hắn có thể là cái gì. Ngươi đó, không được ăn nói lung tung, nếu không sẽ gậy họa diệt tộc."
Vương Tướng quân dặn dò.

Trung quân Giáo Úy ngạc nhiên nhìn Vương Tướng quân, Vương Tướng quân chau mày, nói:
- Đi mau.

- Vâng!
Trung quân Giáo Úy cung kính, quay người
Vương Tướng quân thở nhẹ, ánh mắt biểu lộ một chút vô ngại, cũng ẩn một tia mệt mỏi, y năm đó vốn là Tiết độ Phó Sứ Phụng Hóa quân trấn thủ Giang Châu, bởi vì Vũ Văn thị hay lui tới chặt chẽ, mà bị điều nhập Giang Ninh làm Trung Lang Tướng.

À, ở Giang Ninh mười bốn năm, bây giờ người nhận chức tiết độ Phó sứ của y, dĩ nhiên đã trở thành Ngụy Quốc Đại tướng quân. Tâm tình y đã uất ức nhiều năm, bây giờ ngấm ngầm cười nhạo tiên đế và đương kim quốc chủ có mắt không tròng. Chỉ có điều y đã già rồi, trong lòng chỉ mong cầu an, còn Trung quân Giáo Úy kia là cháu ruột của phu nhân y nên luôn luôn rất được y tín nhiệm.

Lục Thất đương nhiên biết năng lực kinh nghiệm của Vương Tướng quân, và cũng biết Vương Tướng quân ở thành Giang Ninh được xưng danh là vị tướng quân tài giỏi. Hắn cũng không nghĩ làm khó vị tướng quân này, mục đích của hắn chính là ở chương danh, nếu Vương Tướng quân không để cho hắn gặp Lý doanh tướng kia, hắn sẽ trở về thành, trực tiếp kiện lên Kim Ngô Vệ của Đại Lý Tự, lúc này thì không chỉ là nhằm vào Lý doanh tướng, mà còn đưa lên vấn đề quân pháp.

Đại Lý Tự thấy văn kiện của nha huyện Giang Ninh, đành phải thụ lí, bảo Lục Thất về chờ. Lục Thất cũng không hỏi bao lâu thì có hồi âm, quan tòa thụ lý càng lâu càng tốt. Tố cáo lên Đại Lý Tự xong, Lục Thất liền hạ lệnh cho tu sửa Túy Vân tửu lầu, gióng trống khua chiêng tái hiện lại dáng vẻ thịnh vượng.
Ba ngày sau, Lục Thất đưa mẫu thân cùng Tiểu Phức đi bái Phật, vừa rời khỏi Quận chúa phủ, Lục Thất thấy rất nhiều nha sai đi theo đoàn tùy tùng, hắn âm thầm cười nhạt vờ như không biết, hắn nghiêm túc bồi mẫu thân lễ phật tại Báo Ân Tự ở trong thành nửa ngày, sau đó quay về Quận chúa phủ.

Sau khi đưa mẫu thân đi lễ Phật, Lục Thất sống như một sĩ phu, ban ngày du lịch ngắm cảnh mỹ lệ ở Giang Ninh, buổi tối đàn ca nhảy múa, thỉnh thoảng ban ngày cũng về thu xếp buôn bán ổn thỏa dường như hắn quên mình là một vị tướng quân chinh chiến sa trường.

Thời gian trôi nhanh, Lục Thất ở Giang Ninh tới ngày thứ mười sáu thì Tấn quốc qua Tiêu thị chuyển đến Lục Thất mật thư, cho Lục Thất biết rằng tất cả thuận lợi sắp kết thúc. Việt quốc nơi Tấn quốc thống trị, hơn nữa chưa xảy ra việc tạo phản với quy mô lớn, Việt Vương đã được bí mật giữ lại Nhạn Thê phủ.
Lục Thất chưa hồi tin, việc ban thưởng sau này sẽ do kết quả triều đình thống kê định ra, cuối cùng do Tấn vương điều khiển. Cho nên hắn không cần nóng lòng đáp lại, nhưng sau khi hắn nhận được mật thư ngày kế tiếp dâng tấu xin được về Hấp Châu làm tròn bổn phận.Sau khi dâng thư, hai ngày liên tiếp đều không có trả lời. Lục Thất cũng không gấp, ở lại Giang Ninh tới mùa xuân cũng không sao, tuy nhiên Lục Thất lại chắc chắn là sẽ không ở lâu như vậy. Mười ngày sau nếu như Lý Quốc Chủ còn không hồi ứng, hắn sẽ cho người báo tin tới Hấp Châu, sau đó sẽ tự rời khỏi Giang Ninh về Hấp Châu, lý do là quân đóng ở Hấp Châu đã xuất hiện nội đấu, hắn phải áp chế loạn quân.

Sau dâng thư ba ngày, Lục Thất bỗng nhiên nhận được một lời mời không ngờ, hữu tướng Hàn đại nhân cho người đưa thiệp mời Lục Thất tới phủ bái kiến.
“Hữu tướng không phải bệnh nặng sao? Cũng không thân quen gì mình, vì sao lại muốn gặp ta?” Sau khị nhận thiệp Lục Thất lẩm bẩm một hồi, hắn biết rằng hữu tướng Hàn đại nhân là tam triều nguyên lão, được gọi là nhân già mà thành tinh. Lý Quốc Chủ là một văn hoa nhân vật lớn lên trong phú quý, cho nên rất nhiều chuyện sẽ không nhìn thấu. Còn Hàn đại nhân trải qua nhân sinh lên xuống tuyệt đối sẽ hiểu rõ khả năng.

Lục Thất do dự thật lâu sau, rốt cục vẫn phải lựa chọn gặp Hữu tướng, nếu hắn không gặp, sẽ khiến người khác chỉ trích lên án, Hữu tướng là trọng thần có uy danh bậc cao, có thể được mời, đối với thanh danh của Lục Thất sẽ có ích lớn, tuy nhiên Lục Thất lại lo lắng, lão nhân gia bệnh nặng, có thể sắp dặt Hồng Môn Yến hay không.

Tiểu Phức dường như biết hiểu rõ lo lắng của Lục Thất, chủ động đi cùng Lục Thất tới tướng phủ, chỉ sau giờ ngọ là đã tới phủ Hàn tướng. Bởi vì Ngô Thành quận chúa cũng đi, nên con trai và phu nhân Hàn tướng gia đều ra nghênh tiếp. Vừa bước vào cửa, Tiểu Phức liền được mời tới hậu trạch gặp lão phu nhân.

Lục Thất vào phòng khách của con trai Hàn tướng gia, ngồi vào một chỗ nhỏ, chờ Hàn tướng gia cho gọi. Lục Thất biết, Hàn tướng gia tổng cộng có 4 đứa con trai. Nhưng cả bốn đều không một ai giữ chức vị trong triều. Tiếp đón hắn là đứa con cả tuổi gần năm mươi, đã từng làm qua Binh bộ lang trung, còn những đứa khác này chỉ có huân quan tại thân. Có thể Hàn tướng gia là biết rất rõ hạn chế này, hơn hết ở phương diện vơ vét của cải, Hàn tướng gia cũng là không thể ngoại lệ. Hàn gia phú quý, ở Giang Ninh cũng là có tiếng.

Đứa con Hàn tướng gia vừa đi thì có tỳ nữ dâng trà lên, nhưng Lục Thất không uống, hé nửa mắt, ngồi đợi thần tình lạnh nhạt. Kì thực hắn đang linh tính ngầm nhìn trộm xung quanh, kết quả là hắn phát hiện trong sảnh có ám khí, phía sau hắn là một bộ tranh sơn thủy, mặt sau bức tranh không ngờ là hai hàng nỏ quân cao thấp, chỉ cần có người phát động ra cơ quan, hai hàng tên nỏ có thể bắn tới sau chỗ người ngồi, tính toán với cự ly rất gần làm người ngồi không kịp đề phòng.
Hàn tướng gia là một vị văn nhân, không ngờ ở trong nhà cũng bố trí cạm bẫy giết người, nếu nói ra ngoài, chỉ sợ là không ai tin. Lục Thất ngồi đợi chốc lát, chợt tự nhiên đứng dậy xem xét trong sảnh, hơn nữa nhìn chăm chú bức họa sơn thủy kia.
Một lát sau, con trai Hàn tướng gia bước vào, mỉm cười nói:

- Lục Tướng quân, gia phụ cho mời.

Lục Thất gật đầu, chợt chỉ vào bức tranh sơn thủy, hỏi:
- Tranh này đẹp lắm, có thể tặng ta không?

Sắc mặt con trai Hàn tướng gia biến đổi, liền mỉm cười nói:
- Tranh này là gia phụ rất yêu thích, nên không thể tặng đi.
Lục Thất gật đầu, nói:

- Không tặng là chuyện tốt, ta cũng là cảm thấy trong bức họa kia thế núi hiểm trở to lớn, dường như muốn khuynh đảo.
Sắc mặt con trai Hàn tướng gia không vui, lạnh nhạt nói:
- Lục Tướng quân chê cười rồi.

- Ồ, Hàn tướng gia bị bệnh, ta lại nói xằng bậy mạo phạm rồi, thật có lỗi."

Lục Thất vẻ mặt áy náy nói, đi ra phía ngoài, Hàn tướng gia nghi ngờ liếc mắt nhìn tranh sơn thủy một cái rồi mới đi ra.
Đi qua sân, Lục Thất được dẫn tới trước một tòa cư các, con trai Hàn tướng gia mời Lục Thất chờ một chút, vào thông báo.
Lục Thất kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt thản nhiên nhìn lên trời, luận địa vị và kinh nghiệm hắn kém Hàn tướng gia kém thật nhiều. Thông thường mà nói, hắn hẳn là có thái bộ thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), nhưng trên thực tế, hắn chịu tới gặp hàn tướng quân đã thật là nể tình rồi, tướng gia thì đã làm sao, đối mặt đại quân đột kích thì khác dân thường có bao nhiêu

Quyển 4 - Chương 129: Đối phó

Qua thời gian một nén nhang thì con trai của Hàn tướng gia mới đi ra nhìn lục thất và nói:
- Làm phiền tướng quân đợi lâu rồi, phụ thân vừa mới nôn ra, mời tướng quân vào ạ.
Lục Thất bình tĩnh gật đầu, cất bước vào phòng, vừa vào cửa mùi thuốc bắc kèm thoang thoảng mùi hương thảo đã xông vào mũi. Trong thư phòng bài bố nơi trong cùng là một chiếc giường cao cho một vị lão nhân gia nằm, đứng hầu bên cạnh giường là bốn tỳ nữ ăn vận váy vóc xinh đẹp.
Lục Thất được lão nhân gia mời, đi tới trước giường, hắn làm lễ bái nói:
- Hạ quan tới bái kiến Hữu tướng đại nhân.
- Dẫn chỗ cho Lục tướng quân ngồi.
Trên giường, Hữu tướng nhẹ giọng phân phó. Rồi có nữ nhân đưa ghế đến cho Lục Thất. Lục Thất sau khi ngồi xuống, ánh mắt hướng về phía giường Hữu tướng. Hữu tướng có dáng vẻ một ông lão khuôn mặt gầy yếu, hốc mắt sâu hút, rõ ràng gần đất xa trời, nhưng mà đôi mắt thì rất thanh minh cũng quay nhìn Lục Thất.
- Lão già vẫn luôn muốn gặp ngươi một chút, hôm nay, vậy là đạt được ước muốn rồi.
Hữu tướng hạ giọng nói.
- Hại quan chỉ là một kẻ võ phu, có thể được tướng quân muốn gặp thật là vinh hạnh.
Lục Thất nhã nhặn đáp lại, biểu hiện rất bình tĩnh giống như đang đối mặt với một người bình thường.
Khóe miệng Hàn tướng thản nhiên nụ cười, hạ giọng nói:
- Phong thái Lục tướng quân quả giống như Tiết Độ Sứ.
Lục Thất khẽ gật đầu, hòa nhã đáp lại:
- Hạ quan đã từng là Thống soái đội quân chinh chiến lớn, tự thấy trước đây có gì không đúng, mạo phạm xin đại nhân khoan dung.
Hữu tướng gật đầu, nhẹ giọng nói :
- Người đứng cao rồi sẽ có thay đổi, lão già làm quan mấy chục năm lên lên xuống xuống trải qua rất nhiều, bây giờ nghĩ lại thoáng như Hoàng Lương mộng.
- Linh nghiệm của đại nhân thật đích xác, rồi sẽ lưu danh sử sách.
Lục Thất bình thản nói.
- Ồ, ha ha, không lưu tiếng xấu thì tốt rồi.
Hữu tướng mỉn cười đáp
- Đại nhân dốc sức phục vụ cho tam triều nhà Đường là công lao rất cao, nhất định sẽ được lưu danh sử sách.
Lục thất hơi nịnh nói.
Ngược lại, Hữu tướng nghe xong vẻ mặt lại ảm đạm rồi hạ giọng nói:
- Công lao tam triều ư, hiện giờ nhà Đường đang từ từ suy thoái, lão già rồi cũng là quá khứ.
- Tự trách của Đại nhân, hạ quan không thể chấp nhận, nếu là quốc chủ bệ hạ có thể nghe được đại nhân góp lời, nhà Đường gì nào đến nỗi này.
Lục Thất bình thản phản bác.
Hữu tướng nhìn Lục Thất mấy giậy rồi chợt mỉm cười nói:
- Nghe nói Lục Tướng quân ở Hấp Châu có năm vạn binh lực.
Lục Thất ngẩn người, gật đầu nói:
- Vâng, đúng vậy, năm vạn quân đó đều là quân tinh nhuệ.
- Cho dù là quân tinh nhụê, nếu Lục Tướng quân có lòng, cũng có thể phân chia đội quân thuộc về nhà Đường chứ. - Hữu tướng nhìn Lục Thất hạ giọng nói. - Đại nhân nói đơn giản rồi, đến Lâm Nhân Triệu đại nhân cũng không có năng lực phân chia quân tinh nhuệ yên ổn. Quân tinh nhuệ là một đoàn quân lực, một khi bị chia rẽ, sẽ rất dễ phát sinh binh biến. Đại nhân cho rằng có thể phân chia, làm cho hạ quan không hiểu, hạ quan vẫn cho rằng triều đình thấu hiểu quân sự đấy, kể cả là đại nhân.
Lục Thất bình thản phản bác, lời nói ngữ nghĩa cũng không khách khí hàm châm chọc.
Hữu tướng nhíu mày một chút, hạ giọng nói:
- Lão hủ chưa thật sự chân chính thống lĩnh quân đội.
Lục Thất ngẩn ra, cười cười im lặng, không ngờ Hữu tướng lại nói:
- Tuy nhiên lão hủ hiểu được, nếu là điều quân của một doanh thì có thể phân chia được.
Lục Thất hơi nhíu hạ lông mày, không ngờ hữu tướng muốn cho hắn phân chia quân lực Hấp Châu, quả nhiên là gặp lão không có chuyện gì tốt.
Hắn nhìn hữu tướng, bình thản nói:
- Đại nhân, hạ quan nghe một vị danh tướng nói, trong mắt triều đình quân sự chính là toàn cục chỉ có hai quân đen trắng ẩu đả, xem quân lực như là từng quân cờ, muốn an bài như thế nào liền an bài như thế ấy, cũng không suy xét đến cái gì là quân tâm và chiến lực, cho nên quân đội chiến lực Đường quốc không bằng Việt quốc, lại càng không bằng Chu quốc. Nguyên nhân là cái gì, chính là quân tâm giống như vụn cát, khiến cho quân Đường đa số là đám ô hợp.
Ánh mắt Hữu tướng lạnh lùng, hạ giọng nói:
- Ngươi như vậy là ủng binh tự trọng sao.
- Hạ quan nào dám ủng binh tự trọng, hạ quan là không muốn Đường quốc bị một đám hạng người Triệu Quát lấy đi, năm vạn quân của hạ quan chính là đại quân thiện chiến dũng mãnh, có thể bảo vệ phía tây cửa chính Đường quốc, nếu quân Hấp Châu giao cho quân Triệu Quát ở kinh thành, thì Đường quốc nguy rồi.
Lục Thất không khách khí thản nhiên đáp lại.
Hữu tướng lạnh lùng nhìn Lục Thất không nói gì, Lục Thất cũng lạnh lùng nhìn lại và nói:
- Đại nhân, hạ quan nói đều thật, nếu quốc chủ bệ hạ không nghi kỵ Lâm Nhân Triệu đại nhân, khiến cho Lâm đại nhân ở Tây Bộ không có danh tiếng, không có quyền nắm binh, chiến sự Tây Bộ đã sớm có kết quả đại thắng, bây giờ nếu hạ quan nói đến bài bố của triều đình thì Đường quốc thật sự hết thuốc chữa.
- Ngươi ủng binh tự trong, dĩ nhiên là nghịch thần.
Hữu tướng buồn bực trách mắng, chỉ có điều thanh âm không lớn, sắc mặt rõ ràng thấy tái nhợt.
- Nếu hạ quan là nghịch thần, thì đã sớm cho đại quân đánh tới kinh thành, chỉ dựa vào đám lão gia binh tại kinh thành kia căn bản cũng không thể chống đỡ. Dù là Đông Ngô quân có thể coi là dũng mãnh. Chỉ có điều đáng tiếc, cũng là triều đình bất công làm cho quân tâm mê muội. Hơn nữa tướng soái trong Đông Ngô quân phần đa là liên quan tới Vũ Văn thị và Vinh thị. Nếu Giang Ninh có lâm nguy Đông Ngô quân cũng chỉ biết ngồi xem.Lục Thất lạnh lùng nói.
Hữu tướng thở dốc một hơi, hạ giọng nói:
- Ngươi đúng là dám làm.
- Hạ quan nói đều là sự thật, lời thật khó nghe, đại nhân có lẽ là không thích. - Lục Thất lạnh nhạt nói.
- Lời hay, vậy đại quân của ngươi đánh tới thử xem, xem xem kết quả như thế nào?
Hữu tướng lạnh lùng nhìn Lục Thất, thấp giọng khiêu khích nói.
Lục Thất nhìn hữu tướng, chợt cười cười, nói:
- Hạ quan vốn cũng không muốn làm phản, chỉ là bởi vì việc ở Thường Châu, dĩ nhiên làm quốc chủ bệ hạ thất vọng, cho nên, hạ quan nhất định phải nắm giữ năm vạn quân lực, bởi vì đó là hy vọng sống còn của bộ tộc hạ quan.
- Ngươi vẫn nên thừa nhận là ủng binh tự trong đi.
Hữu tướng lạnh nhạt nói.
Lục Thất lắc đầu, bình thản nói:
- Đại nhân chắc hẳn sẽ hiểu quốc chủ bệ hạ hơn hạ quan, hạ quan ở Tây Bộ cùng với Lâm đại nhân làm loạn, đã là tội tru di tam tộc. Lâm đại nhân có danh vọng chống đỡ, tạm thời sẽ không bị giết, còn hạ quan, bệ hạ là sẽ không tha, hạ quan nếu muốn sống sót ắt phải ủng binh tự trọng.
Hữu tướng buông mi mắt xuống im lặng, Lục Thất lại lạnh nhạt nói:
- Đại nhân đoán rằng hạ quan không dám tấn công Giang Ninh, suy nghĩ của đại nhân thật là sai lầm. Có lẽ Hứa đại nhân là đang dựa vào Vương Văn Hòa đại nhân của Đông Ngô quân, có thể xuất quân đối phó hạ quan, nhưng trên thực tế, ảnh hưởng của Vương Văn Hòa đại nhân tới Đông Ngô quân đã không lớn như lúc trước. Bởi vì Vương Văn Hòa đại nhân từng từ bỏ Hưng Hóa quân, khiến cho Hưng Hóa quân quân sụp đổ. Cho nên nếu như hạ quan đánh Giang Ninh, Vương Văn Hòa đại nhân ra quân lệnh chưa hẳn là hữu dụng đấy.
Hữu tướng mở to mắt ra nhìn chằm chằm Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Không ngờ ngươi cũng đã tìm hiểu Đông Ngô quân.
Lục Thất lắc đầu, nói:
- Đại nhân hiểu lầm hạ quan rồi, ta không hề có chủ ý thâu tóm Đông Ngô quân. Đó là một sự thật, trên thực tế, Đông Ngô quân trú đóng quân ở huyện Cú Dung là vì trước kia huyện Cú Dung có chiến sự, có sự kính trọng đối với hạ quan, đồng thời cũng biết, tướng sĩ Đông Ngô quân hiện giờ đối với vị Vương Văn Hòa đại nhân giống như vật bài trí, dĩ nhiên không tôn trọng như vậy.
Hữu tướng lạnh nhạt nói:
- Ngươi đang khiêu khích sao.
Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Khiêu khích, còn cần hạ quan châm ngòi ư, triều đình luôn luôn tự cho là có mưu kế, dĩ nhiên bỏ qua quân tâm của các tướng sĩ. Kỳ thật đại nhân hết lòng tiến cử Vương Văn Hòa đại nhân, vậy là thất sách lớn. Vương Văn Hòa đại nhân không ra, sẽ vẫn duy trì sùng kính uy vọng của Hưng Hóa quân, hiện giờ Vương Văn Hòa đại nhân đã trở thành một vật bài trí trong quân, dĩ nhiên là uy vọng tổn hao nhiều. Triều đình tín nhiệm Vương Văn Hòa đại nhân tuyệt đối, càng làm cho các tướng sĩ ly tâm.
Hữu tướng lạnh lẽo nhìn Lục Thất, im lặng không nói, Lục Thất lại bình thản nói:
- Đại nhân mời hạ quan tới đây, chính là muốn hạ quan từ bỏ binh quyền sao?
- Thân là thần, ngươi không nên có lòng bất phục. - Hữu tướng lạnh nhạt nói.
- Thân là quân, cũng không nên một mặt nghi kỵ võ thần. Chẳng lẽ các tướng sĩ ra sức vì nước, ở trong mắt đại nhân, chỉ là một mảnh đao có thể cắt cỏ cây sao? Đương thời hai vị chủ soái Trấn Hải quân có tội không? Vương Văn Hòa đại nhân có tội không? Lòng trung thành của Lâm Nhân Triệu đại nhân được tán thành không? Nhưng tại hạ quả quyết Lâm đại nhân không ở được bao lâu, liền điều Lâm đại nhân rời khỏi Trì Châu, quốc chủ bệ hạ làm vậy chính là vì giết đại nhân. Chỉ có điều đáng tiếc Lâm đại nhân không nghe khuyến cáo của tại hạ, nhất định không chịu tự xin lui, quả thực là tự tìm đường chết.
Lục Thất vừa oán giận vừa phản bác.
Hữu tướng nhíu mày mí mắt hạ xuống, lại nghe Lục Thất nói:
- Nhất tướng bất tài mệt ngàn quân, tướng gia dù có là Gia Cát tái sinh, cũng là hữu tâm vô lực. Đương kim quốc chủ bệ hạ, nhìn thì nguyện ý tiếp nhận lời nhân quân, kì thực vô cùng bảo thủ, chỉ cần là nghĩ được nước cờ thì nhất định sẽ đi. Trong mắt bệ hạ chỉ là đang dùng bàn cờ trị quốc.

Quyển 4 - Chương 130: Công tâm

Hữu tướng giương mắt nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Thái tử điện hạ trở về kinh thành, ngươi biết không?
- Tại hạ biết, lúc trước ở Giang Ninh tại hạ đã bái từng kiến Thái tử điện hạ, cũng đã khuyên Thái tử điện hạ trở về Giang Ninh. Chỉ là Thái tử điện hạ trong lòng sợ Chu Quốc nên mới không chịu trở về. Tuy nhiên cứ trốn tránh ắt sẽ làm Bệ Hạ buồn phiền. Bệ Hạ một lòng đợi Thái tử điện hạ chủ động giải ưu.
- Lão hủ biết, ngươi và Thái tử điện hạ rất thân gần.
Hữu tướng hạ giọng nói.
- Không chỉ tại hạ thân gần với Thái tử điện hạ, tướng quân cũng thân cận đấy thôi. Lúc ở Ngạc Châu tại hạ thi hành quân lệnh, rời khỏi khu chinh chiến Kinh Châu, nếu không phải Vũ Văn thị tạo phản, cục diện Đường quốc hiện giờ sẽ là đại bất đồng.
Lục Thất có chút tiếc nuối nói.
- Đại bất đồng? Hay cho cách nghĩ của tướng quân?- Hữu tướng nhẹ giọng hỏi.
- Nếu không có Vũ Văn thị tạo phản, Đường quốc có thể là chiến bại dưới Sở quốc. Từ khi ở Tây Bộ, Đường quốc đã cầm giữ hơn mười vạn binh lực, khi đó có thể lấy Kinh Châu làm chiến lược tuyến đầu, uy hiếp Chu quốc. Đó cũng là kết quả chiến lược mà Lâm đại nhân nhiều năm hi vọng đạt được.
Lục Thất bình thản nói.
- Các ngươi muốn ủng binh tự trọng ở Tây Bộ ư?
Hữu tướng lạnh lùng hỏi.
- Không phải chúng ta ủng binh tự trong ở Tây Bộ, mà sẽ do Thái tử điện hạ chủ trì Tây Bộ. Bổn tướng cũng không muốn tạo phản mà hy vọng Đường quốc có thể lấy được cường thịnh, hy vọng Hoàng đế thống trị Đường quốc một lần nữa.- Lục Thất bình thản trả lời.
- Các ngươi định lập Thái Tử lên ngôi sao?
Hữu tướng lạnh nhạt nói.
- Không có, ý của tại hạ là muốn lập thành đông tây phân trị, phía đông do quốc chủ bệ hạ tiếp tục gây sức ép làm hao tổn. Tây Bộ do Thái tử điện hạ xây dựng tương lai cường thịnh. Thái tử điện hạ tuy rằng nho nhã yếu đuối, nhưng Thái tử điện hạ tín nhiệm tại hạ và tướng quân. Quân thần một lòng, mới là hòn đá tảng xây dựng cường thịnh.- Lục Thất bình thản nói.
- Quả thực là đại nghịch bất đạo.
Hữu tướng phiền não trách mắng.
- Cho dù là đại nghịch bất đạo, cũng tốt hơn việc để Đường quốc đi vào chỗ diệt vong. Chẳng lẽ Hữu tướng đại nhân nguyện trở thành tướng mất nước.
Lục Thất đối chọi gay gắt lạnh lùng nói.
- Ngươi, ... . . .
Hữu tướng tức giận nhìn chằm chằm Lục Thất.
- Đại nhân, hiện giờ Đường quốc chỉ có bốn châu vực, nhưng quốc chủ bệ hạ vẫn nhất quyết độc hành, không biết tỉnh ngộ lại nghi kỵ lương thần. Hơn nữa còn lẫn lộn đầu đuôi, ngu ngốc trị quốc, lúc này chẳng những không nghĩ giải quyết quân nhu làm đầu, ngược lại kiệt lực vì cung phụng Chu quốc mà cướp đoạt. Chu quốc là quốc gia hung ác, chẳng lẽ cứ cung phụng thì sẽ không đột kích Đường quốc sao?
Lục Thất giận dữ hỏi.
- Ngươi, ngươi cút đi.
Hữu tướng phẫn nộ điểm chỉ, khuôn mặt bất ngờ đỏ bừng.
- Phụ thân.
Con trai cả Hữu tướng đứng một bên kinh hoàng kêu gọi.
Lục Thất đứng dậy, chắp lễ nói:
- Nếu Hữu tướng đại nhân cho rằng cung phụng Chu quốc là đúng, chúng ta không cần nhiều lời, cáo từ.
Lục Thất xoay người tự đi ra, Hữu tướng mặt đỏ bừng nhìn chằm chằm bóng lưng của Lục Thất, trong khoảnh khắc, thân thể suy sụp mềm nhũn xuống, đứa con Hữu tướng kinh hãi vội bảo tìm thái y. Lý Quốc Chủ cố ý để cho một thái y lưu tại tướng phủ để có thể xem bệnh bất cứ lúc nào.Lục Thất tự rời khỏi tướng phủ, quay đầu lại lạnh lùng liếc mắt một cái. Hắn đã cố ý chọc cho Hữu tướng nổi giận. Lúc trước trong sảnh, hắn phát hiện vũ khí sau bức tranh, trong lòng đã nổi lên sát khí. Hữu tướng tại Đường quốc là năng thần hiếm thấy, uy vọng cũng cực cao, mặc dù mắc bệnh liệt giường, nhưng đối với quyết sách của triều đình Đường quốc vẫn có sức ảnh hưởng lớn như cũ, là trụ cột hết sức quan trọng của Đường quốc.
Chờ Tiểu Phức đi ra, phu thê trở về Quận chúa phủ.
Ngày hôm sau, Giang Ninh liền truyền ra một lời đồn, Hữu tướng đại nhân triệu Lục Thiên Phong tới phủ chỉ trích, Lục Thiên Phong không nên ủng binh tự trọng, yêu cầu Lục Thiên Phong đem phân chia năm vạn quân lực phân về Đường quốc.
Kết quả không ngờ Lục Thiên Phong lại chỉ trích Hữu tướng không thông quân sự, đem quân sự trở thành bàn cờ Triệu Quát, còn chỉ trích Hữu tướng không ủng hộ lấy quân nhu làm đầu, ngược lại kiệt lực vì cung phụng Chu quốc mà phí sức. Chu quốc là quốc gia hung bạo chẳng lẽ cung phụng thì sẽ không đột kích Đường quốc sao?
Trên dưới Giang Ninh rất nhanh đều biết rằng Lục Thiên Phong làm cho bệnh Hữu tướng tức phát ngất đi. Nhưng mà đối với xung đột giữa Lục Thiên Phong và Hữu tướng, cũng tạo thành rất nhiều cái cớ cho nhiều quan điểm chính trị. Với việc phạm thượng vô lễ của Lục Thất thì không ai dám chất vấn Lục Thất. Bởi vì có một thế lực vô hình, ngăn cản một số văn nhân nhiệt huyết dùng ngòi bút làm vũ khí chỉ trích Lục Thất.
Lục Thất thì lại không quản việc này, sau khi phân phó xong, liền không đếm xỉa tới. An tâm chờ Lý Quốc Chủ ra lệnh, sang ngày hôm sau hắn liền tới Tú Trang.
Hiện giờ Tú Trang đã lớn hơn bốn lần, ngày trước Lục Thất từng đã tới một lần, là thăm Tiểu Mai, còn lúc này đây là thăm hỏi La Tam phu nhân, La Tam phu nhân sau khi được Tiểu Phức cứu đưa về đã an bài ở tại Tú Trang, hiện giờ chuyên môn phụ trách một Tân Tú Trang. Cho nên Lục Thất lần trước đến, không nhìn thấy La Tam phu nhân, trong lòng của Lục Thất cũng có chút cố ý không muốn gặp, nhưng cuối cùng thì hắn cũng gặp một chút.
Lục Thất ngồi xe đến Tân Tú Trang, Tân Tú Trang và Lão Tú Trang chỉ cách trăm thước, là Lục gia cư phân thành các phân xưởng. Thương nghiệp ra bên ngoài vẫn là Lão Tú Trang.
Lục Thất đi cùng Kim Trúc, tới Tân Tú Trang xuống xe thì mười hộ vệ ở ngoài cửa còn Lục Thất và Kim Trúc tiến vào viện tử. Trong viện tử không có Tú công chỉ có sáu cô tỳ nữ sửa sang lại củi lửa, còn có một phụ nữ trung niên, vừa thấy Lục Thất và Kim Trúc tiến vào, vội đón.
- Nô tì cung nghênh Thượng cung đại nhân.
Một phụ nữ trung niên cung kính hành lễ.
- Thông báo cho quản gia Tú Y, bảo đến phòng khách riêng, quận chúa có lời phân phó.
Kim Trúc tự nhiên phân phó nói, người phụ nữ kia cung ứng thi lệnh.
Kim Trúc dẫn Lục Thất đi lại bên trong, Lục Thất hỏi:
- Tiểu Phức dặn bảo kẻ dưới cái gì?
- Quận chúa chỉ bảo, Để Tú Y trở thành Thượng cung, về sau hầu hạ lão gia.
Kim trúc hồi đáp.
Lục Thất ngẩn ra dừng lại, cau mày nói:
- Tiểu Phức sao lại bảo như vậy, nàng hẳn là tôn trọng La Tam phu nhân lắm đấy.- Tú Y bây giờ là tội nô, nên gả đi cũng chỉ có thể gả cho gia đinh Quận chúa phủ, hơn nữa bởi vì là tội mưu phản, cho nên cũng không thể tự tiện rời khỏi Giang Ninh. Quận chúa cho nàng trở thành Thượng Cung, cũng là vì tôn trọng nàng. Quận chúa để nàng trở thành Thượng cung, đúng là có lợi lớn cho con của nàng.
Kim trúc dịu dàng trả lời.
Lục Thất ngẩn ra, vừa hiểu được liền gật đầu, cất bước đi, mãi cho đến đại sảnh hậu trạch, Lục Thất ngồi ở ghế trên, im lặng nhớ lại. Hắn nhớ rõ lúc mới gặp La Tam phu nhân, khi đó cảm giác của hắn đối với La Tam phu nhân càng giống một vị tỷ tỷ.
Mới ngồi một chút liền có người đi đến, là một mỹ nhân mặc váy xanh, xuân xanh vào độ 27- 28. Lục Thất nhìn La Tam phu nhân, lâu rồi không gặp, khuôn mặt La Tam phu nhân không có gì thay đổi, nhưng cảm giác của Lục Thất, dường như khí chất biến thành xa lạ.
- Nô tì bái kiến quận mã đại nhân, bái kiến Thượng cung đại nhân.
La Tam phu nhân sau khi đi vào, nữ lễ cung kính bái kiến.
- Muội muội đa lễ rồi, Quận chúa có lệnh, về sau Tú Y muội muội là Thượng cung Quận chúa phủ.
Kim Trúc đi tới, cười nói.
La Tam phu nhân ngẩn ra, lập tức nữ lễ cung kính nói:
- Nô tì tạ ơn quận chúa ban ân.
- Muội muội, trong phủ khuôn phép, Cung nhân Thượng cung thấy quận mMã, đều được xưng lão gia, ngươi bái kiến đi.
Kim Trúc dịu dàng nói.
La Tam phu nhân chần chừ một chút, nữ lễ cung kính với Lục Thất nói:
- Nô tì bái kiến lão gia.
Trong lòng Lục Thất có chút khác thường im lặng gật đầu, Kim Trúc lại dịu dàng nói:
- Ta đi xem một chút thêu thùa, muội muội hầu chuyện lão gia đi.
Kim Trúc khoan thai đi ra ngoài, trong sảnh chỉ còn một đôi nam nữ, một vị ngồi xuống trầm mặc, một lát sau, Lục Thất ôn hòa nói:
- Tỷ tỷ, lại đây ngồi đi.
- Nô tì nên đứng nói chuyện cùng lão gia.
La Tam phu nhân cung kính nói.
Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Trong lòng Tỷ tỷ còn oán giận ta sao?
- Nô tì không có, hoàn cảnh bây giờ nô tì cũng đã từng nghĩ tới. Nhưng mà quận chúa có thể cứu giúp, khiến nô tì vô cùng bất ngờ.
La Tam phu nhân dịu dàng nói.
Lục Thất im lặng, một lát sau mới nói:
- Ở chỗ Thường Châu, ta cùng với Thường Châu Tiêu thị gia chủ chỉ có thể đối chọi gay gắt, nếu không ta sẽ bại rất thảm, ta không nghĩ tới là sẽ liên lụy La Trưởng sử.
- Nô tì thật không có oán hận ngài, việc tiên phu gây nên, vốn là ở mưu nghịch, nếu không có Thường Châu gia chủ chỉ tội, quốc chủ cũng sẽ tìm lý do khác đối phó tiên phu rồi.
La Tam phu nhân dịu dàng nói.

Quyển 4 - Chương 131: Tấn quốc chi trị

Lục Thất thở nhẹ, chợt nhìn thẳng La phu nhân, ôn hòa nói:
- Tỷ tỷ, Thiên Phong nguyện cùng tỷ tỷ bầu bạn đời này, hy vọng tỷ tỷ không chê Thiên Phong là một võ phu.
La Tam phu nhân cũng ngước đôi mắt mỹ lệ nhìn Lục Thất, gặp ánh mắt chân thành của Lục Thất, đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp của nàng lại nở nụ cười lại đượm buồn, nàng khẽ nói:
- Nô tì đã là nô tì của Quận Chúa phủ đâu có tư cách chê chủ nhân, hầu hạ chủ nhân là việc nên làm ạ.
Lục Thất đứng dậy đi tới trước mặt La Tam phu nhân, dang cánh tay lặng lẽ ôm La Tam phu nhân vào lòng, cúi đầu ôn nhu nói:
- Tỷ tỷ ở trong lòng Thiên Phong, mãi mãi là tỷ tỷ, sau này tỷ tỷ phải chăm sóc cho Thiên Phong rồi.
- Vâng ạ…..
La Tam phu nhân nghẹn ngào khẽ đáp lời, rồi bất ngờ khóc nức nở, bàn tay ngọc ngà của nàng kéo vào áo bào của Lục Thất, rên rỉ khóc la, Lục Thất chua xót ôm mỹ nhân vào lòng. Hắn biết rằng La Tam phu nhân khóc nức nở là do trong lòng đã kìm nén cảm xúc bao lâu, bao nỗi sợ hãi và oan ức đan xen vào tâm trí nàng.
Nửa giờ sau, Lục Thất mới dìu Tú Y ngồi vào ghế, Tú Y dựa vào ngực hắn, như con chim nhỏ chấp nhận chốn trở về. Hơn nữa trước đó Tiểu Phức đã để Tú Y làm Thượng Cung, thì sẽ tán thành thông báo Tú Y là nữ nhân của Lục Thất, hôn ước với Lục Thất.
Yên lặng an ủi một hồi thật lâu Tú Y mới ngượng ngùng nhúc nhích, đối với nàng mà nói, Lục Thất là kết cục tối nhất rồi, ngay cả trong đêm nàng cũng muốn gặp được Lục Thất, nàng cần một chổ dựa chân thực chứ không phải làm một nô tì lo sợ không nơi nương tựa.
Nàng là nữ nhân, nếu hoa thơm trở nên héo tàn thì thật sự trở thành tiện tỳ, hơn nữa nàng muốn suy nghĩ vì tương lai đứa con, nàng không thể để cho đứa con vĩnh viễn là một gia nô, nàng muốn con nàng được đọc sách, tập võ. Như vậy mới mong có khả năng trở mình đổi đời.
- Lão gia, Thường Châu bên đó, đã mất rồi thật sao?
Tú Y nhẹ nhàng hỏi.
Lục Thất mỉm cười lắc đầu, Tú Y kinh ngạc gật đầu, khẽ nói:
- Nô tỳ có quen 17 vị quan nhân, có lẽ có thể giúp lão gia.
Lục Thất ngẩn người, bình thản nói:
- Có người ta quen biết không?
- Có, Địch Bình và Lý Võ, đều là nô tỳ mưu lược được quan chức cho họ, còn những người khác phần lớn ở Giang Ninh, nhưng quan chức không cao.
Tú Y nhẹ nhành trả lời
Địch Bình? Lục Thất cũng biết là Địch Bình hiện giờ đang tiếp nhận danh tướng của Anh Vương Phủ Quân, mà Anh Vương Phủ Quân có 3000 quân trú đóng ở huyện Cú Dung, 3000 quân trú đóng ở huyện Kim Đàn. Anh Vương là đại soái ở huyện Kim Đàn nhưng thực tế quân quyền lại nằm trong tay Hoàng Phủ Kế Huân, Anh Vương cũng chỉ là giám quân chi quyền
Lục Thất còn biết Vinh Xương đã trốn đi, sau Vinh Xương là Anh Vương Phủ Quân Thống soái, cũng là Lý Quốc Chủ đích thân đảm nhiệm, Tần Hạo không thể tiến lên một bước, vẫn là Hữu đô úy như cũ, hiện giờ, Anh Vương Phủ Quân ở trong mắt Lục Thất đã không còn giá trị coi trọng. Việt Quốc sau khi diệt vong liền ảnh hưởng tới liên kết biên giới Tấn quốc, đại quân đã có thể đông tây phối hợp, Chu quốc cũng hoàn toàn mất đi khả năng tấn công bằng đường biển.Tuy nhiên Lục Thất cũng không dám ngông cuồng kiêu ngạo bỏ qua sự cường đại của Chu quốc, cũng không cho rằng bên trong Tấn quốc bền chắc như thép. Phạm vi đất nước lớn kéo theo dã tâm con người cũng sẽ thành nhiều, cơ hồ quân lực Tấn quốc đều là hàng binh, đều ngầm tồn tại khả năng tạo phản khắp nơi. Lòng người biết thế nào là đủ, nhất là khi tài năng quân sự cao minh của tướng soái hạn chế, trong quân liền tồn tại một loại loạn thế kiêu tâm, chỉ cần cho những nhân vật kia có cơ hội, liền sẽ phát động mưu phản.
An trị, là cần một thời gian dài, mới đạt được quân chính hoàn toàn triều đình thống trị, không để cho tướng soái một chút cơ hội độc quyền, hơn nữa một vài biên cảnh quốc vực cách xa thiên tử Hoàng đế, không có khả năng tạo thành hình thế quân trị của Tiết Độ Sứ.
- Lão gia, Địch Bình là cháu họ của nô tỳ, là người rất trung nghĩa, hiện giờ làm danh tướng ở Thường Châu, nhờ nó âm thầm giúp đỡ.
Tú Y dịu dàng gợi ý.
Lục Thất nghe xong liền mỉm cười, ôn hòa nói:
- Địch Bình không giúp được ta đâu, hắn không lấy được đượng lòng quân thượng, để hắn ở Anh Vương Phủ Quân ẩn nấp, về sau lại dùng hắn.
Tú Y gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Thế lực của nàng ở Giang Ninh ta không tin tưởng được, hiện giờ ta còn có Tiêu Thị giúp đỡ, không nên để phát sinh nhiều chuyện
Tú Y nhẹ nhàng gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Con của nàng, ta sẽ nhận nó là nghĩa tử.
- Lão gia, tạ lão gia ân điển.
Tú Y gật đầu với Lục Thất, nhẹ nhàng đáp lạiLục Thất giữ nhẹ nàng, ôn hòa nói:
- Giang Ninh vẫn còn nguy hiểm, mấy ngày nữa nàng mang con rời khỏi tới Thường Châu đi.
- Nô tì không thể rời khỏi đây được, nếu lỡ như sai, Lý Quốc Chủ sẽ mượn cớ để nói chuyện, Nô tỳ nguyện vẫn ở cùng Quận Chúa.
Tú Y đáp nhẹ.
Lục Thất gật đầu, trong lòng cũng nghĩ nếu Tú Y có thể ở Giang Ninh phụ tá Tiểu Phức, vậy Thanh Văn có thể đi Tấn Quốc, đi Kinh Châu Giang Lăng tham dự chính trị.
Hiện giờ triều đình Tấn Quốc phân làm cung đình và ngoại triều, cung đình là Trung phủ sứ quản lý, chủ yếu là giải quyết quân sự và phân công cho quan lại và ngủ phẩm. Ngoại triều chủ yếu là giải quyết chính vụ, việc trọng đại thì báo cáo cung đình quyết định. Cho nên cung đình ngự trị trên ngoại triều nhưng ngoại triều giải quyết sự vụ lớn, dù sao sự vụ trung hạ thì nhiều nhất.
Mặt khác Tấn quốc ngoại trừ Nam Phúc Châu làm kinh thành, còn có Tô Châu và Giang Lăng đã thành lập nên thủ đô thứ hai, thủ đô thứ hai phân chia tam ti viện hình, công, hộ, đứng ra giải quyết chính sự bình thường. Mà hiện giờ chỗ Giang Lăng, là do Quan Xung tổng quản quân sự cùng chính trị, Lục Thất tin vào Quan Xung trung nghĩa, nhưng Quan Xung dù sao cũng là võ tướng, ở trên trị chính dễ dàng bị hạ quan lừa, đối với phòng ngự quân sự bất lợi.
Trong hoàng cung Đường quốc, Lý Quốc Chủ phiền não nhìn báo cáo, ngầm bực Lục Thiên Phong liên tiếp gây chuyện ở Giang Ninh, hơn nữa còn ngôn luận công kích quốc nội không chú ý nuôi dưỡng quân, chỉ lo chu cấp cung phụng Chu quốc, đây rõ ràng là đánh vào mặt của ông ta.
Cuộc nói chuyện giữa Lục Thất và Hữu tướng trên thực tế hơn phân nửa không truyền ra ngoài, bởi vì những câu nói của Lục Thất nghiêm trọng đề cập Thái Tử Đường quốc, cho dù Hữu tướng có cực giận Lục Thất vô lễ và phản nghịch, cũng phải cố kỵ an nguy Đường quốc của Thái Tử, hơn nữa lời Lục Thất nói cũng là sự thật, không nên để cho người ta biết.
Hữu tướng mang bệnh dâng thư cho Lý Quốc Chủ, khổ tâm khuyên Lý Quốc Chủ lại trọng dụng Vương Văn Hòa cùng với Lâm Nhân Triệu, đề nghị Hoàng Phủ Kế Huân trở về kinh thành, giao cho Vương Văn Hòa quân quyền cao nhất ở huyện Kim Đàn. Nói hai người đều là danh tướng thiện chiến, trong lúc này Đường quốc suy thoái, trọng dụng bọn họ làm cường quân lũng tâm. Trong thư cũng là không nói một câu về Lục Thất, bởi vì Hữu tướng biết, nói cũng vô dụng. Lý Quốc Chủ hiện giờ căn bản không dám chạm tới Lục Thiên Phong, hơn nữa nếu hắn bị buộc tội ngược lại là cái cớ để trả thù.
- Truyền dụ, khiến Lục Thiên Phong rời khỏi kinh thành.
Lý Quốc Chủ buồn phiền hạ ý chỉ, lại để cho Lục Thiên Phong ở lại Giang Ninh, chỉ sợ sẽ gây chuyện động trời, ảnh hưởng tiêu cực lớn.
******
Lục Thất rời khỏi Giang Ninh dẫn theo Thanh Văn cùng đi. Tiểu Phức đồng ý cùng Thanh Văn đi Tây đô trấn thủ Giang Lăng, đảm nhiệm Tây Phủ sứ nội đình Tấn quốc, thay cho quyền lực triều đình trong kinh thành, giống như bổ nhiệm và miễn nhiệm và thuyên chuyển quan lại, nhưng không đề cập đến bổ nhiệm quan tướng quân đội, bổ nhiệm quan tướng quân đội dù là đội phó cũng đều do nội đình Nam Đô quyết định.
Thanh Văn vừa rời đi, Tú Y đã trở thành phụ tá quận chúa phủ của Tiểu Phức, cùng Lý Tuyết Tâm với Tiểu Phức không rời. Lúc tiếp nhận chức vị từ Thanh Văn, Tú Y giật mình, nàng biết được Lục Thất hiện giờ thành đạt, cũng hiểu được vì sao Lục Thất đối với thế lực của nàng phản ứng bình thản. Tuy nhiên Lục Thất lại là dặn dò nàng, không được liên hệ với quan lại Giang Ninh, bởi vì lòng người khó đoán, Tú Y liền đáp ứng.
Mới rời khỏi Giang Ninh mười dặm, phía sau liền có một người đưa tin đến, Lục Thất xem tin xong, vẻ mặt lạnh lùng, tin là Tiêu thị đưa tới, nói cho Lục Thất, Hữu tướng ra ám lệnh cho một nhóm người giết chết hắn, sẽ hạ thủ ở cảnh nội Tuyên Châu, bảo Lục Thất cẩn thận, nếu cần thiết, Tiêu thị có thể cho người hộ tống.
Lục Thất bảo người đưa tin cảm ơn Tiêu thị, nói nếu là Tiêu thị cho người hộ tống, chỉ sợ không thể qua được thế lực Hữu tướng, hắn có thể tự mình giải quyết, người đưa tin cung kính từ lễ đi trở về.
Nhận được thông báo, Lục Thất không dám sơ suất, suy nghĩ một chút, cất phong thư, bảo cận vệ đưa đi Nam Đại Doanh. Hiện giờ Nam Đại Doanh có sáu ngàn vệ quân, dĩ nhiên đã nhận được ý chỉ điều trú của Lý Quốc Chủ, Chu Vũ từng đưa cho Lục Thất mật thư, hỏi khi nào thì trú chân.
Hỏi ý của Chu Vũ là một thái độ cấp dưới, biểu lộ Lục Thất mới là chủ thượng. Lục Thất thuận miệng đáp kéo dài một chút, . Khi đó cách nghĩ của hắn là lo lắng sáu ngàn quân đi đóng trú biên cảnh bất lợi việc Tấn quốc tấn công Việt quốc, bớt chút ít nguy cơ chuyện xấu luôn tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau