KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 496 - Chương 500

Quyển 4 - Chương 122: Tiền qua đường

Sau khi Dực Vệ đến xem, thích khách là một người trung niên, khuôn mặt rất lạ. Sau khi điều tra chi tiết mới biết đó là thương nhân thường đưa thức ăn đến. Lại phái người ngầm đi điều tra nhưng không tìm ra manh mối gì. Nhưng Tiểu Phức nghi ngờ là người của Lý Quốc Chủ.

Sau khi Lục Thất biết lại cảm thấy không giống Lý Quốc Chủ, hắn lĩnh trọng binh ở bên ngoài, trước khi Lý Quốc Chủ chưa giải quyết hắn, cho dù giận Tiểu Phức mua phạm phụ, cũng sẽ kiềm chế không giết Tiểu Phúc. Lục Thất không nghĩ ra thế lực nào đó ám sát Tiểu Phức.

Vừa đến Mao Sơn, Lục Thất đã nhíu mày. Gần Mao Sơn không ngờ có doanh trại lớn trú đóng. Lúc đoàn xe của hắn đi qua, lại bị chặn đường thu phí dựa theo đầu người, Lục Thất không bác bỏ mà chỉ dặn dò phu xe trả tiền. Dực Vệ Hỏa Trường cho bạc qua đường.

Đội trưởng chắn đường cầm bạc xua tay bảo thuộc hạ nhường đường, Lục Thất hô:
- Vị huynh đệ kia, đến đây một chút.

Người đội trưởng kia ngẩn ra đi đến bên cạnh xe của Lục Thất, hắn xuống xe đứng ngoài bình thản nói:
- Huynh đệ, ngươi thống lĩnh đội quân nào?

- Đông Ngô quân?
Tên đội trưởng nhìn Lục Thất, ánh mắt đầy vẻ kính sợ. Mặc dù Lục Thất mặc y bào bình thường nhưng nhìn Hỏa Dực Vệ mặc áo giáp đương nhiên không phải là minh quang giáp, nếu không chưa chắc đã bị chặn đường thu tiền.

- Đông Ngô quân, có vị chủ soái là Hồ tướng quân, huynh đệ có biết không?
Lục Thất bình thản nói.

Tên đội trưởng nhìn Lục Thất một chút rồi nói:
- Hồ tướng quân là chủ soái tiên phong của Lục quân, ta là tiên phong của Thập quân, ngươi quen Hồ tướng quân?

Lục Thất cười nói:
- Ta đã từng là thuộc hạ của Hồ tướng quân.

Tên đội trưởng ngẩn người ra, kinh ngạc nhìn Lục Thất một cái nói:
- Ngươi, lẽ nào là Lục Thiên Phong?

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Ta là Lục Thiên Phong, huynh đệ biết ta?

Tên đội trưởng biến sắc, vội lui về sau 1 bước tay chào theo nghi thức quân đội rồi cung kính nói:
- Không biết là Lục tướng quân, thuộc hạ lỗ mãng rồi.

Lục Thất nói:
- Ta không phải là quan tướng của Đông Ngô quân, người anh em hiểu lầm rồi.

Tên đội trưởng ngẩng đầu lên, buông cánh tay xuống cung kính nói:
- Thuộc hạ có từng nghe đến Lục tướng quân. Lục tướng quân từng là tướng quan của Hưng Hóa quân đương nhiên là thuộc tầng thượng quan rồi.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Ngươi cũng khiến ta giật mình, ta còn tưởng là triều đình lại điều ta đến Đông Ngô quân.

Tên đội trưởng cũng mỉm cười nói:
- Đại danh của Lục tướng quân ở đây không ai không biết. Cuộc chiến huyện Cú Dung khiến người ở đây nói say sưa. Có thuộc hạ ở phía tây nghe nói cũng không tin được nhưng đến đây thì đã tin rồi.

Lục Thất lại cười, nét mặt lại nghiêm nghị:
- Sao các ngươi lại thu tiền qua đường ở đây.

Người đội trưởng kinh hãi nhưng thấy ánh mắt của Lục Thất ôn hòa, y thả lỏng cười khổ nói:
- Trong quân ăn không đủ no, chỉ có thể thu chút tiền qua đường thôi.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ở đây có thể thu mấy đồng.

- Chúng tôi cũng không có cách nào, cấp trên cho quân lương không đủ, còn ra lệnh không được vào núi gây tại họa, không được cướp bóc của dân, không thể phát tài được.
Tên đội trưởng bất đắc dĩ phẫn uất nói.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Đông Ngô quân đều trú ở đây hết à?- Đông Ngô quân đều ở đây, không được đóng quân phân tán. Hai vạn quân của Đô Chỉ Huy sứ đóng ở thị trấn Kim Đàn. Còn 2 vạn Ninh Quốc quân đóng ở phía nam hồ Trường Đãng.
Tên đội trưởng trả lời.

Lục Thất gật đầu, lấy một thỏi bạc 10 lạng ném cho tên đội trưởng rồi hắn bình thản nói:
- Cho các huynh đệ mua ít gạo.

Tên đội trưởng cầm bạc do dự một chút rồi gật đầu nói:
- Tạ ơn Lục tướng quân.

- Người huynh đệ tên gì?
Lục Thất cười hỏi.

- Thuộc hạ tên là Tư Mã Bình.
Tên đội trưởng trả lời nhanh.

Lục Thất mỉm cười gật đầu lại hỏi:
- Chỗ này chắc là lương thực rất đắt?

Tư Mã Bình gật đầu nói:
- Rất đắt, gần bằng Tây bộ, cũng không biết vì sao triều đình không tấn công Thường Châu. Nghe nói Thường Châu có rất nhiều gạo.

- Ở Thường Châu có 15 vạn quân lực, Tô Châu cũng có mười vạn, tuy vẫn không bằng Đông Ngô quân nhưng cũng rất khó bị đánh bại. Nếu quân lực ở đây tiến vào chiến sự Thường Châu. Có khả năng Chu quốc sẽ tấn công Giang Ninh.
Lục Thất giải thích.

Tư Mã Bình gật đầu nói:
- Thuộc hạ từng nghe nói, Thường Châu vốn là đồn điền phủ Công chúa trông coi, quả lý rất tốt, triều đình cũng muốn tiếp quản nhưng lại bị Giang Âm quân chiếm mất rồi.

Lục Thất nghe xong trong lòng dao động, hỏi:
- Người huynh đệ nghe ai nói vậy?

Tư Mã Bình đáp:
- Trong quân đều nói như vậy mà, thuộc hạ cũng không nghe nghe rõ la ai nói, chỉ là cùng nói chuyện một đám với nhau thì nghe thấy thế thôi.

Lục Thất gật đầu thầm nghĩ tin đồn này bất lợi cho triều đình, Đông Ngô quân lại không cấm. chợt Tư Mã Bình hỏi:- Lục tướng quân, bây giờ ngài ở quân nào?

- Bây giờ ta là Đô ngu hầu của Ninh Quốc quân rồi, trực tiếp thống soái 5 vạn quân đóng ở Hấp Châu.
Lục Thất trả lời.

Tư Mã Bình giật mình nói:
- Tướng quân quy thuộc Ninh Quốc quân rồi?

- Trên danh nghĩa là quy thuộc, 5 vạn quân ở Hấp Châu cũng đều là hàng tốt. Vì triều đình không xảy ra điều gì bất ngờ đã cho phép ta đi thống soái trấn thủ ở Hấp Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Tư Mã Bình gật đầu nói:
- Vậy ngài tương đương với Tiết Độ Sứ đại nhân rồi.

- Đừng nói lung tung, Tiết độ sứ Ninh Quốc quân là thái tử điện hạ, ta chỉ là Đô ngu hầu thống quân.
Lục Thất ôn hòa sửa lại.

Tư Mã Bình vội vàng gật đầu. Lục Thất lại hỏi:
- Chu Chính Phong ở trong quân không?

- Không có, Tiết độ Phó sứ đại nhân vẫn thường ở thị trấn Cú Dung. Tiết độ sứ Vương đại nhân và Hành quân tư mã Hạng đại nhân cũng thường ở trong đại doanh Tiết độ sứ.
Tư Mã Bình trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói chuyện một lúc cũng lấy được chút tin hữu dụng. Hắn đã sớm biết 4 vạn Ninh Quốc quân đóng ở Kim Đàn, chỉ có 2 vạn đi Trì Châu thuộc về Chu Lệnh Vân. Còn 1 vạn quân lực vốn là Khang Hóa quân bây giờ cũng đều quy thuộc Chu Lệnh Vân. Chu Chính Phong không có ở trong quân, chắc là trong lòng có phiền não tránh đi rồi.

- Tư Mã huynh đệ, nếu sau này có gặp Hồ tướng quân hãy thay tôi chào hỏi một câu.
Lục Thất ôn hòa nhờ vả.

- Vâng! Lời hỏi thăm của tướng quân thuộc hạ sẽ chuyển lời.
Tư Mã Bình chào theo nghi thức quân đội trả lời.

Lục Thất gật đầu, bỗng hỏi:
- Tướng quân Chu Chính Phong đến huyện Cú Dung dẫn ai đi?

Tư Mã Bình giật mình, sắc mặt mất tự nhiên rồi chần chừ một lúc mới nói:
- Tiết độ phó sứ đại nhân dẫn theo 3 thân quân doanh đi theo, còn cả 1 ngàn Phong hầu huân vệ. Nghe nói tướng sĩ đi cùng đều ăn rất tốt, nhưng lại là Tiết độ phó sứ đại nhân cung cấp nuôi dưỡng đấy.

Lục Thất hiểu, hóa ra Chu Chính Phong rời đại Đông Ngô quân thực sự không phải là trốn đi cho rảnh mà là đi lôi kéo cơ sở quân lực của mình. Nhưng Lục Thất lại không thể tán thành với các làm của Chu Chính Phong. Con mắt thiển cận, thân là Tiết độ phó sứ chắc là dùng tiền riêng để nuôi 2500 quân, đối xử quá tốt với thân quân, khiến cho đại quân oán giận.

Nhưng cách làm của Chu Chính Phong khiến Lục Thất có một suy nghĩ, hắn bình thản nói:
- Tư Mã huynh đệ, tiền đường vào núi có thể do ta chịu trách nhiệm không? Ta dồng ý xuất 1 ngàn thạch lương thực, thế tiền qua đường cho mọi người.

Tư Mã Bình hơi sửng sốt, nhân tiện nói:
- Tiền qua đường, sao có thể để ngài trả được?

Lục Thất chỉ vào Mao Sơn cười nói:
- Ta là người trong đạo quán của Mao Sơn, rất cần hương khói cho nên không hy vọng khách hành hương không thể lên núi.

Tư Mã Bình theo bản năng nhìn về phía Mao Sơn, rồi lại nghe Lục Thất nói:
- Cứ quyết định như vậy đi, huynh đệ về nói một tiếng. Hôm nay ta sẽ đưa 1 ngàn thạch lương thực đến đây, ta đi đây.

Lục Thất nói xong vòng người qua xe, Tư Mã Bình không nói nhiều rồi cung kính chào theo nghi thức quân đội tiễn đoàn, nhìn đoàn xe của Lục Thất đi xa. Thực ra, trong Đông Ngô quân còn có một tin đồn, chính là binh biến Thường Châu thực tế là Lục Thiên Phong và Giang Âm Trương Thị cùng nhau liên kết. Hai vạn Trung Phủ Dũng của Thường Châu trên thực tế là quân riêng của Lục Thiên Phong. Vì không cam lòng bị triều đình cướp đi, cho nên đã phát động binh biến Thường Châu.

Hiện tại, tin tức Lục Thiên Phong ở Hấp Châu 5 vạn quân cũng sẽ nhanh chóng bay đến chư quân của huyện Kim Đàn khiến cho uy danh của Lục Thất làm người ra rung động. Quân nhân là một quần thể tôn trọng sức mạnh, quan nhân càng muốn dựa vào sự mạnh mẽ, cứng rắn. Cái tên của Lục Thiên Phong, trong suy nghĩ của người ở huyện Kim Đàn dần dần tăng lên khiến người ta chú ý.

Quyển 4 - Chương 123: Một bức thư

Lục Thất ngồi trong xe, lặng lẽ nghĩ tiếp tế lương thực Đông Ngô Quân là có chính xác hay không. Một tháng 1 ngàn thạch lương thực cũng có thể để cho 4 vạn đại quân mỗi ngày uống được một bát cháo. Hắn đang nghĩ cho Đông Ngô Quân lương thực, có thể gây ra uy hiếp cho Thường Châu hay không? Nhưng đây là cơ hội để mua chuộc lòng quân Đông Ngô.

Theo như lời của Tư Mã Bình, Lục Thất hiểu cuộc chiến của huyện Cú Dung đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến quân tướng Đông Ngô. Cho nên hắn mới nghĩ cho một chút lương thực để làm lung lạc lòng quân, lý do hắn cho lương thực coi như đã nói rồi.

Trên đường, Lục Thất ở trong xe ra quân lệnh, sau đó dặn dò hai Dực Vệ khoái mã đi huyện Vụ Nguyên. Hắn không những cho 1 ngàn thạch lương thực mà còn chở cho 2 ngàn cá biển ướp gia vị. Quan tướng đưa hàng sẽ nói cho Đông Ngô Quân gạo và cá đều là lá trà của Tấn quốc đổi lấy. Cũng nói rõ, lương thực cho quân lực ở huyện Vụ Nguyên cũng không dư dả gì.

Mặt khác, gạo, cá Lục Thất đưa đến cũng là hành động mấu chốt trước khi có được tin hỏi đường. Hắn cần giữa Tấn quốc và Đường quốc nhanh chóng tạo thành quy mô thông thương trên quy mô lớn. Hải sản và muối của Tấn quốc rất phong phú, có thể đổi lấy tơ lụa, khoáng sản, lá trà v.v… của Đường quốc, buôn bán không những có thể đủ để Tấn quốc phồn vinh, yên ổn lòng dân mà cón có thể có được một lượng thu nhập lớn từ thuế thương.

Đã đến Càn Nguyên quán, vừa nhìn đã thấy rất thanh tĩnh, mùa đông lại thêm quân ngăn trở khiến cho vốn dĩ việc hương khói của Mao Sơn vốn hưng thịnh lại biến thành có thể giăng lưới bắt chim trước cửa. Đạo sĩ của Quan Trung chỉ có mười bốn vị.

Hoằng Vân đạo trưởng nhìn thấy Lục Thất đến, vẻ mặt thong dong dường như biết Lục Thất hôm nay sẽ đến. Sau khi Lục Thất và Lý Tuyết Tâm bái kiến Hoằng Vân mới đi bái kiến Đạo tổ. Sau đó gặp các đạo sĩ, biểu hiện của Hoằng Vân đạm bạc, nhưng đa số các đạo sĩ khác đều tỏ ra vui vẻ bất ngờ.

Sau khi đã lạy, Lục Thất và Lý Tuyết Tâm, Kim Trúc ra Càn Nguyên quán lên núi ngắm cảnh. Một lúc sau nghỉ chân trên đỉnh, Lục Thất đứng lặng nhìn về phía đông nam xa xôi, vẻ mặt thoáng suy tư.

Rất lâu sau, Lý Tuyết Tâm đến dịu dàng nói:
- Lão gia nhớ con ạ?

Lục Thất gật đầu, quay đầu lại mỉm cười nói:
- Ta làm phụ thân, lại không thể sống cùng con lúc sinh ra, bảo vệ bên con.

- Lão gia là người phi thường, đương nhiên sẽ khác với người thường. Cái lão gia có được, người thường ngưỡng vọng. Cái người thường có được lão gia lại hâm mộ. Đời người tròn khuyết, là cái lý của đất trời.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng nói.

Lục Thất cười, nhẹ nhàng nói:
- Tuyết Tâm, nàng hãy cho ta cái viên mãn của người thường được chứ?

Lý Tuyết Tâm hơi sững ra, im lặng một chút rồi nhẹ nhàng nói:
- Thiếp không muốn làm trước chủ mẫu ạ.

Lục Thất hiểu gật đầu, nhìn về phía xa, một lúc sau Lý Tuyết Tâm nói:
- Lão gia, Tư Ngọc và Tư Trúc, gả ra ngoài có được không?

Lục Thất ngẩn người ra rồi nhìn Lý Tuyết Tâm một chút nói:
- Nàng có ý gì?

Lý Tuyết Tâm chần chừ một chút rồi nói:
- Thiếp xuất thân từ Lý Thị, huyết mạch đã đứt, thiếp muốn nghĩ cho Ngọc Trúc và Tư Trúc, con cái sau này sẽ nối tiếp hương khói của Lý Thị.

Lục Thất nghe rồi dịu dàng nói:
- Tư Trúc và Ngọc Trúc có thể gả ra ngoài nhưng ta không muốn để cho các muội ấy phải gánh trách nhiệm truyền tông của Lý Thị, cũng không muốn ép gả các nàng đi.Lý Tuyết Tâm ngẩn người ra rồi buông mắt xuống, gật đầu nói:
- Thiếp hiểu rồi.

- Nàng vẫn chưa hiểu, ý của ta là không muốn Tư Trúc và Ngọc Trúc mất đi tự chọn cuộc sống của mình. Nàng muốn Lý Thị nối dõi hương hỏa thì nàng hãy tự mình đi gánh trách nhiệm đi, không nên áp đặt cho các muội muội ấy.
Lục Thất ôn hòa nói.

Lý Tuyết Tâm nhìn Lục Thất, Lục Thất cũng nhìn nàng dịu dàng nói:
- Ta có thể đồng ý, con của nàng và ta họ Lý nhưng nàng là mẹ cũng phải thừa nhận một sự thực chính là con nối dõi hương hỏa của Lý thị chỉ có thể là quốc công, mãi mãi cũng không có cơ hội phong vương.

Sắc mặt của Lý Tuyết Tâm lo sợ nghi hoặc rồi quay đầu nhìn về phía xa. Vốn dĩ là nàng muốn để cho một trong số các muội muội chịu trách nhiệm nối dõi hương khói của Lý thị. Không ngờ, Lục Thất lại giao trách nhiệm đó cho nàng, con của nàng và Lục Thất nếu sau này không thể phong vương thì có lẽ đứa trẻ sẽ oán hận Lý Tuyết Tâm. Thân là mẫu thân, nàng sao muốn đứa trẻ lại oán hận nàng.

- Tuyết Tâm, làm quốc công là đã vinh hoa phu quý rồi, em đa tạ sự khoan dung của Tạ lão gia đi.
Kim Trúc ở phía sau bỗng dịu dàng khuyên bảo.

Lý Tuyết Tâm ngạc nhiên rồi xoay người cung kính nói:
- Thiếp đa tạ sự khoan dung của lão gia.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nàng đã có sự lựa chọn, ta cũng không muốn nói nhiều nữa nhưng nàng yên tâm, ta sẽ không để con chúng ta chịu thiệt đâu. Nàng từng nói, đời người có tròn, có khuyết. Khuyết thì có thể dùng cái khác để bổ sung.

Lý Tuyết Tâm im lặng gật đầu, chợt đưa bàn tay ngọc của mình cầm lấy tay Lục Thất. Lục Thất quay đầu nhìn về phía xa, hắn thích Lý Tuyết Tâm, không những thích vẻ đẹp của nàng, mà hắn lại càng thích tấm lòng trung trinh của nàng. Thứ hiện giờ hắn có, hắn không thiếu mỹ nhân. Cho nên trong lòng hắn trong lúc vô tình lại chú trọng người trung trinh bên cạnh mình.
- Kim Trúc tỷ, lúc ta rời khỏi Giang Ninh, nàng hãy cùng ta đi Hấp Châu đi.
Lục Thất dịu dàng nói.

- Lão gia, chuyện của phủ Quận chúa cần thiếp phụ tá đó ạ.
Kim Trúc dịu dàng nói.

Lục Thất cầm lấy bàn tay của Kim Trúc, dịu dàng nói:
- Ta ở Hấp Châu, cần một người quản lý thương nghiệp, ở Giang Ninh có Thanh Văn là được rồi.

Kim Trúc lưỡng lự một chút rồi dịu dàng nói:
- Chỉ có thiếp đi cùng lão gia thì không hay lắm.

- Ta không thể ở Hấp Châu mãi được, Tiểu Phức sẽ biết ta sẽ làm gì.
Lục Thất dịu dàng nói.

Kim Trúc hơi giật mình, gật đầu. Trên thực tế, nàng không biết Lục Thất lập nên Tấn quốc. Thậm chí, còn không biết hắn đã chiếm được Thường Châu, Tô Châu. Trước kia nàng khuyên bảo Lý Tuyết Tâm là xuất phát từ lòng tốt, chỉ có điều mơ hồ cảm thấy Lục Thất có mưu đồ gì đó.

Kim Trúc ở Giang Ninh vẫn luôn ở ngoài, Tiểu Phức sợ Kim Trúc bị bức cung. Cho nên phủ Quận chúa hiện giờ chỉ có Thanh Văn và Lý Tuyết Tâm biết Tấn quốc. Các nàng và Tiểu Phức gần như hình với bóng.

Sau 2 canh giờ ở bên ngoài, Lục Thất đi thẳng đến Càn Nguyên quan, không ngờ Hoằng Vân trao cho Lục Thất một bức thư nói có người mang đến.

Lục Thất kỳ quái đọc thư:
- Diệt Sở lập Ngụy, nửa phúc nửa họa. Vũ Văn là hạng người hổ lang, hơn hẳn Đường chủ ánh mắt nông cạn, lập tức tăng 5 vạn binh cho Kinh Châu trú ở Giang Hạ. Tăng 5 vạn binh trú ở Công An, đề phòng Chu Ngụy cấu kết tiến vào Kinh Châu. Nếu Kinh Châu bại thì Tấn quốc nguy rồi. Tấn quốc sơ lập có lẽ diệt Ngụy sẽ lực bất tòng tâm, nhưng cũng không thể ngồi nhìn Ngụy quốc an trị, tiến chiếm đóng huyện Hoa Dung như hổ rình mồi, bức Ngụy quốc đóng binh giằng co nhau.
Ký tên “Một tù nhân”.

Sau khi đọc, sắc mặt của Lục Thất biến đổi, chữ rất quen, đây rõ ràng là Vương Văn Hòa viết quân văn cho hắn, nói trắng ra là hắn biết phải làm thế nào, cũng nói thẳng ra là ông ta đã biết Lục Thất chính là Tấn Vương.

Lục Thất cất thư, suy nghĩ phải lựa chọn. Đầu tiên là có nên tin thư của Vương Văn Hòa hay không? Mối quan hệ của hắn và Vương Văn Hòa không phải là thân thiết, cũng chưa từng gặp mặt bao giờ. Nhưng sự thật Vương Văn Hòa không muốn làm việc cho Lý Quốc Chủ, chắc là ông ta đã thất vọng với Lý Quốc Chủ rồi, cho nên mới oán giận đứng về phía Lục Thất.

Nhưng dù sao Vương Văn Hòa cũng là lão thần Đường quốc, ông ta thực sự muốn phụ tá cho một kẻ từng là tiểu binh sao? Nếu Lục Thất làm theo đề nghị của Vương Văn Hòa, vậy sẽ thành binh lực phía đông Cán Châu yếu nhược. Lục Thất làm đế ẩn một thời gian. Quân đóng ở Cán Châu nhiều nhất, mục đích là để hô ứng đông tây, cho nên tăng Binh Kinh Châu, chỉ có thể điều binh Cán Châu.

Nhưng lúc trước Lục Thất cũng rất coi trọng tuyến phòng ngự Kinh Châu. Toàn bộ 15 vạn quân mặc áo giáp tướng sĩ, 10 vạn thủ ngự Hán Thủy, hai vạn quân thủ ngự Giang Hạ, hai vạn thủ ngự Giang Lăng, hơn nữa Giang Lăng còn có thể được quân lực Lễ Châu giúp đỡ.

Tấn quốc cần an trị, không thể nuôi dưỡng nhiều quân lực hơn. Hiện giờ, mười lăm vạn quân Kinh Châu, năm vạn quân Lễ Châu, hai mươi vạn quân lực thuộc Đàm Vân quân phủ của Cố tướng quân; hai mươi vạn quân lực thuộc Từ Minh tiết chế của Tĩnh Giang quân phủ; bốn vạn quân lực thuộc tiết chế Long Nguyên quân, sáu vạn quân lực thuộc tiết chế của Tấn An phủ, mười vạn quân lực thuộc tiết chế của Hổ Bí quân phủ, ba mươi vạn quân lực thuộc tiết chế của Cán Châu Quảng Xương quân phủ. Hải Châu cũng có 10 vạn quân nhưng phần lớn là công binh không có vũ khí.

Quân lực Tấn quốc sau khi diệt Sở đã có khoảng 120 vạn quân chiến đấu. Nếu tính cả quân chủ lực Tô Châu, Thường Châu và Hấp Châu thì đương nhiên quân lực của Tấn quốc sẽ rất nhiều. Mà Lục Thất thì không muốn nuôi nhiều quân lực như vậy. Hắn cũng muốn tinh binh nhưng tinh binh không phải chỉ ngày một ngày hai mà thành, cho nên chỉ có thể lấy số lượng để bù cho chiến lực thấp.

Quyển 4 - Chương 124: Quân sư Dương Côn

Lục Thất suy nghĩ rất lâu, hắn viết một bức thư 4 chữ bảo một Dự Vệ trở về, giao Tiểu Phức phủ Quận chúa, ám chỉ hắn muốn gặp Dương Côn. Đó cũng là một trong kế hoạch gần đây của hắn ở Giang Ninh. Sau đó hắn yên tâm ở lại Mao Sơn, hôm sau mới khởi hành trở về Giang Ninh.

Trên đường, đón Dực Vệ quay lại, sau khi nhận được tin Lục Thất trở về Giang Ninh vào thành lại vui vẻ đến Di Tâm trà các. Bây giờ việc kinh doanh của Di Tâm trà các mặc dù không hưng thịnh nữa, nhưng dù vậy vẫn có khách đến, người ở kinh thành đa số đều sợ Lục Thất, những vị khách đó chủ yếu là liên quan đến Tiêu Thị mà đến ủng hộ.

Lục Thất đến bên ngoài Di Tâm trà các, hắn đứng nhìn trà các một lúc, cuối cùng hắn đi vào trà các với sắc mặt rất không tốt. Đi vào phía sau trà các, vào một gian phòng, nhấc giường phòng lên, ở dưới có lộ ra một đường, Lục Thất đi xuống rồi kéo đặt giường lại. Sau đó hắn đi vào địa đạo, đi được tầm 50m đến tận cùng nâng cách tay nhấc một giường khác, đi ra ngoài.

Đây là một các phòng, Dương Côn mặc áo bào gấm, đang ngồi uống trà trong phòng, thấy Lục Thất đi ra ông ta cười mà không đứng dậy. Lục Thất đi đến ngồi cạnh bàn lấy thư ra đưa cho Dương Côn.

Dương Côn nhận thư đọc một chút rồi hỏi:
- Đây là đệ viết sao?

- Vương Văn Hòa đại nhân.
Lục Thất trả lời.

Dương Côn kinh ngạc nhìn Lục Thất nói:
- Vương Văn Hòa đại nhân? Ông ta sẵn sàng góp sức với đệ?

Lục Thất lắc đầu nói lại kinh nghiệm của Vương Văn Hòa, nhân tiện cũng nói tình hình quân lực của Tấn quốc hiện tại. Quân lực mạnh yếu

Dương Côn nghe xong liền hỏi:
- Đệ cho ta đọc thư là có ý gì?

- Nếu như là huynh trưởngthì có tin Vương Văn Hòa không?
Lục Thất hỏi.

- Không tin, lý do là Vương Văn Hòa ở Tây bộ nhiều năm vẫn nắm đội Hưng Hóa quân tinh nhuệ nhưng vẫn không có dã tâm tạo phản. Cuối cùng còn chủ động từ bỏ quân quyền Hưng Hóa. Chỉ có thể nói rõ, Vương Văn Hòa trung thành với nước Đường.
Dương Côn dứt khoát trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Chỉ có điều nói là trung thành cũng có cái lý của nó. Nếu Ngụy quốc và Chu quốc liên hợp thì sẽ vô cùng nguy hiểm cho Kinh Châu.

- Nguy hiểm? Trước kia ngươi từng nói đón mười lăm vạn phi giáp quân ở Kinh Châu được xưng là tinh binh, ở Lễ Châu của Cách Giang còn có năm vạn quân thuộc tiết chế của Quan Xung. Ngoài ra, Cố tướng quân ở tại Châu vực gần đó khống chế hai mươi vạn quân. Quân lực hô ứng hỗ trợ cho nhau. Với sự hiểu biết của ta về Quan Xung, chỉ cần Kinh Châu quân nghe theo quân lệnh y thì dù Chu quốc và Ngụy quốc có xuất động hai mươi vạn tinh binh cũng đừng mơ mà lấy được Kinh Châu. Cuộc chiến cách sông dễ thủ khó công chỉ cần chuẩn bị đủ vũ khí hỏa công, quân Chu cũng đừng mơ mà vượt qua được Hán Thủy.
Dương Côn nói.

Lục Thất nghe xong liền gật đầu, sự đề phòng của Kinh quốc lấy hỏa công là chính. Bất luận là thuyền gì muốn vượt qua sông cũng đều sợ dầu hỏa ném trúng, hơn nữa thuyền bè chỉ chở được số lượng có hạn. Rất khó một lần mà trở được nhiều quân lực, chỉ có thể bị đại quân thủ ngự thắt cổ.

- Nói như vậy thì bức thư này không thể tin nổi rồi?
Lục Thất bình thản nói.

- Chắc 80% là không tin được, nếu đệ bố cục xong rồi vậy có thể không cần để ý đến. Hơn nữa, ta nghi ngờ bức thư này là lừa dối. Vương Văn Hòa dựa vào cái gì mà có thể khẳng định đệ là Tấn Vương, chỉ dựa vào đệ đã từng qua Kiến Châu sao? Ta nghĩ Vương Văn Hòa có lẽ là có dính dáng đến Thường Châu, nghi ngờ thành lập Tấn quốc là có liên quan đến đệ. Cho nên tốt nhất là đệ đừng vọng động.
Dương Côn đáp.

Lục Thất gật đầu, Dương Côn lại đọc thư, dường như thoáng suy nghĩ điều gì đó, một lát sau ông ta nhìn Lục Thất nét mặt nghiêm nghị nói:
- Thất đệ, nếu đọc thư này từ góc độ ác ý, đệ cảm thấy vì sao Vương Văn Hòa lại đề nghị đệ tăng binh cho Kinh Châu?

Lục Thất ngẩn người ra nói:
- Từ góc độ ác ý, bây giờ Lý Quốc Chủ căn bản là không muốn Thường Châu xảy ra chiến tranh. Còn Vương Văn Hòa đại nhân mặc dù là Tiết Độ Sứ của Đông Ngô quân nhưng cũng không có quyền điều quân.- Đệ sai rồi, Vương Văn Hòa không phải là không thể điều quân mà là nếu y hạ lệnh chắc chắn tướng soái Đông Ngô quân sẽ làm theo lệnh, nhưng hạ lệnh cũng cần phải có tiếng. Ví dụ Việt quốc đột nhiên đột kích Tô Châu hoặc Tấn quốc, lúc đó Vương Văn Hòa hạ lệnh xuất binh mới có ý nghĩa thắng lợi.
Dương Côn nghiêm mặt nói.

Lục Thất nghe xong sắc mặt biến đổi liền nhướn mi nói:
- Dương Văn Hòa là muốn âm mưu với ta sao?

- Nếu bức thư này của Vương Văn Hòa là xuất phát từ ác ý, vậy chỉ có một khả năng , đó là Việt quốc có được viện binh của Chu quốc rồi.
Dương Côn lạnh lùng nói.

Vẻ mặt của Lục Thất âm trầm, biển cả rộng lớn. Sự giám sát đường biển của Tấn quốc không thể quá cách quá xa bờ, thám báo của Tấn quốc vẫn khó có thể thẩm thấu đối với Hàng Châu. Việt quốc thực hiện quản quân với Hàng Châu, cứ có người lạ vào thì đều bị bắt giữ. Tạm thời Lục Thất không thể diệt Việt quốc, cho nên chỉ có thể ở ẩn nhẫn.

- Điều binh đi, lập tức điều ba mươi vạn quân Cán Châu đông chinh, trước khi Vương Văn Hòa chưa có phản ứng gì diệt Việt quốc, đệ nhất định phải thà bị hiểu lầm cũng không thể thụ động.
Dương Côn bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Dốc sạch lực lượng quân Cán Châu có thể cho Ngụy quốc cơ hội đột kích không?

- Ta cho rằng không thể, Ngụy quốc mới lập, cho dù là hạng người hổ sói cũng không muốn xảy ra chiến tranh. Vương Văn Hòa nói Ngụy quốc và Chu quốc sẽ hợp tác với nhau là có khả năng đó, nhưng điều kiện tiên quyết là Việt quốc có lòng tin tự bảo vệ mình mới có thể hợp tác với Chu quốc. Nếu không sẽ là ngu xuẩn dẫn lửa thiêu thân. Mặt khác, Hồng Châu cách Cán Châu khá xa. Quân lực Cán Châu đột nhiên rời đi, ngược lại sẽ khiến Ngụy quốc có cảm giác như bị rình mồi. Phải biết rằng hiện tại quân lực của Tấn quốc đang chiếm ưu thế. Nếu Ngụy quốc sinh chiến bội ước trước, vậy sẽ khiến lòng người hoang mang, hơn nữa Ngụy quốc dám dẫn đại quân xuôi nam sao? Phương đông, phương tây đều có trọng binh của kẻ địch nhòm ngó.
Dương Côn phân tích.

Lục Thất gật đầu, Dương Côn lại nói:
- Mau phát động đột kích đi, có Việt quốc và Chu quốc âm thầm câu kết với nhau, ngươi xuất chiến sẽ không gây nên mâu thuẫn và lên án đâu.

Lục Thất gật đầu, nói vòng:
- Tứ huynh, sau này huynh có thể là quận Vương chứ?

Dương Côn nghe thấy vậy bình thản cười nhạt nói:- Ta nói không thể, đệ sẽ thế nào?

Lục Thất ngẩn người ra rồi lập tức mỉm cười nói:
- Vậy làm thân vương đi, huynh là bậc cha chú của đệ, lại vốn là huynh đệ kết nghĩa.

Dương Côn ngẩn người ra rồi mỉm cười gật đầu nói:
- Được, vi huynh cảm ơn đệ, đợi lúc đệ đăng cơ ta sẽ lại dập đầu đệ.

- Dập đầu thì không cần đâu, Tứ huynh đã là Thân vương, vậy chính là Tịnh Kiên Vương của Tấn quốc rồi, kiến lễ thì có thể.
Lục Thất nghiêm mặt nói.

Dương Côn gật đầu đứng dậy đối mặt với Lục Thất rồi cung kinh lễ bái nói:
- Thần Dương Côn bái kiến chủ thượng.

- Tứ huynh miễn lễ.
Lục Thất vẫy tay nói.

Dương Côn khoanh tay đứng thẳng lưng nhìn Lục Thất nói:
- Chủ thượng đã gặp Lý Nham chưa?

Lục Thất hơi giật mình rồi bình thản nói:
- Gặp rồi, Tứ huynh ngồi đi, hãy cứ gọi đệ là Thất đệ cho thỏa đáng.

Dương Côn gật đầu ngồi xuống sau đó nói:
- Thất đệ, con người của Lý Nham đệ phải cẩn thận, ta nghi ngờ y là người của Vũ Văn Thị.

Lục Thất nghe xong ngây người ra, bất ngờ nói:
- Người của Vũ Văn Thị?

Dương Côn gật đầu:
- Cùng ở Giang Ninh nhiều năm, ta thấy Lý Nham và Vũ Văn Thị cùng làm quan. Nhưng lúc đó, mọi người vẫn chưa ghét nhau, quan viên vẫn cùng uống rượu bình thường.

Lục Thất hiểu gật đầu, Dương Côn lại nói:
- Bây giờ Lý Nham làm thống soái hai vạn Ninh Quốc quân, nhưng ta biết cho dù Lý Nham là Tiết Độ Sứ thì sức ảnh hưởng đối với hai vạn Ninh Quốc quân của y cũng không bằng đệ. Cho nên Lý Nham vừa dời khỏi hai vạn Ninh Quốc quân, đệ thân là Đô Ngu Hầu cũng có thể ra hiệu lệnh cho hai vạn quân này.

Lục Thất hơi ngẩn người ra nói:
- Tứ huynh đề nghị đệ diệt trừ Lý Nham?

- Tạm thời chưa cần, cho dù Lý Nham là thống soái hai vạn Ninh Quốc quân thì y cũng không có quyền đổi tướng soái. Cho nên nhất thời y không thể nắm nổi hai vạn Ninh Quốc quân. Ta chỉ nhắc nhở đệ phải cẩn thận y, đừng để bị y tính kế.
Dương Côn bình thản nói.

Lục Thất lĩnh giáo gật đầu, Dương Côn lại nói:
- Còn chuyện của Đông Ngô quân, thực ra đệ đánh giá cao danh vọng của Vương Văn Hòa. Bây giờ, sức ảnh hưởng của Vương Văn Hòa với Đông Ngô Quân không bằng trước nữa rồi. Nguyên nhân rất đơn giản. Một là trong Đông Ngô Quân có nhiều vây cánh của Vũ Văn Thị. Những người đó vô cùng lo lắng Lý Quốc Chủ sẽ trừng trị họ. Hai là, Vương Văn Hòa đã từng gạt bỏ Hưng Hóa quân khiến Hưng Hóa quân rơi vào thảm cảnh. Ba là, Dương Văn Hòa ở trong Đông Ngô Quân như một vật bài trí, cũng sẽ khiến lòng quân oán hận và khinh bỉ. Bốn là, hiện tại tình hình Đông Ngô Quân quả thực không được tốt, thiếu quân lương, đó là cái căn bản để duy trì lòng quân nhưng Vương Văn Hòa thân là Tiết Độ Sứ lại khiến các tướng sĩ phải đói bụng.

Quyển 4 - Chương 125: Thổ lộ tình cảm

Lục Thất thụ giáo gật đầu, Dương Côn lại nói:
- Còn tên Chu Chính Phong ngu xuẩn kia, thân là Tiết Độ phó sứ mà tầm nhìn hạn hẹp, không biết nắm bắt thời cơ làm lung lạc lòng quân. Y có Chu Thị hậu thuẫn, hoàn toàn có thể trở thành người tâm phúc của rất nhiều quan tướng mà không biết đi lôi kéo, cũng không biết bỏ bạc đi mua lấy sự ủng hộ của các tướng quân. Ngược lại tự cho mình là thông minh đi ăn mảnh 2500 quân, chí hướng hoàn toàn đối lập với tướng sĩ Đông Ngô quân.

Lục Thất gật đầu, nói đến chuyện dùng lương thực và hải sản để đổi lấy tiền qua đường, cũng nói các mục đích làm như vậy. Dương Côn nghe xong mỉm cười gật đầu, tán thưởng cách làm của Lục Thất cao minh, quả là hợp tình hợp lý, dùng giao dịch để đổi lấy thiện cảm của quân tướng Đông Ngô.

Cuối cùng Lục Thất cười nói:
- Nói chuyện với Tứ huynh cũng lâu rồi, lúc về Tứ huynh hãy suy nghĩ một chút, thích danh hiệu gì, muốn phong đất ở đâu nhưng Giang Ninh thì không cần nghĩ đến, đệ đã đồng ý với Vu tướng quân. Sau này phong thái tử Đường quốc làm hoàng đế.

Dương Côn ngẩn người ra nói:
- Vu tướng quân? Ông ta sẵn dàng góp sức với đệ sao?

Ánh mắt của Lục Thất buồn bã nói:
- Lúc ta đi Ngạc Châu, Vu tướng quân đã đến doanh trại của đệ sẵn sàng góp sức. Điều kiện chính là sau này phong thái tử Đường quốc làm Đường hoàng. Sau đó mời đệ đi gặp thống soái Ngạc Châu quân, đệ không đi. Sau này đột kích Giang Hạ, đệ đi đột kích Giang Lăng, Vu tướng quân không phản đối trấn giữ Giang Hạ. Sau khi đệ đi, lặng lẽ quay về tiềm phục trong Tấn quân ở Giang Hạ. Ngày thứ 2 Vu tướng quân đích thân đến trong quân, nói suất quân đi tập kết lương thực, đệ liền giết Vu tướng quân.

Dương Côn nhíu mày gật đầu, Lục Thất nhìn Dương Côn lại nói:
- Vu tướng quân là hoàng hậu Đường quốc cất nhắc. Y lại có thể đoán ra ta đi mượn thủy quân Giang Âm để có được Tô Châu, tây chinh lập lên Tấn quốc. Lúc sắp chết y nói, y rất mâu thuẫn nhưng cũng được giải thoát rồi, y nói y thích hoàng hậu trước, có thể đi gặp bà ấy rồi.

Dương Côn nhìn Lục Thất ngạc nhiên, Lục Thất bình tĩnh nhìn lại nói:
- Đệ giết Vu tướng quân là vì đệ biết, nếu Vu tướng quân mật báo cho Lý Quốc Chủ, Lý Quốc Chủ sẽ tin. Đệ không dám dùng tính mạng thân nhân để đi đánh cuộc.

Dương Côn gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Đệ không nên nói cho ta biết.

- Đệ muốn nói thật cho Tứ huynh là vì đệ biết Tứ huynh và đệ có quan hệ đồng vinh. Tứ huynh sẽ giúp đệ có được sự thống trị.
Lục Thất mỉm cười nói.

Dương Côn mỉm cười nói:
- Đệ không sợ ta tạo phản sao?

- Đương nhiên là sợ nhưng so với điều hiện tạo phản của huynh, Tấn quốc còn có rất nhiều. Đệ chết, Tấn quốc sụp đổ nhưng chỉ cần cho đệ 10 năm thì đệ chết rồi Tấn quốc vẫn tiếp tục được.
Lục Thất bình thản nói.

Dương Côn gật đầu:
- Đệ yên tâm đi, ta sẽ không phản bội Lục thị, thứ ta cần, ta không khách sáo, thứ ta không cần, ta sẽ tự hạn chế, sau này vị trí Binh bộ thượng thư ta sẽ giữ, ta sẽ không ra ngoài thống quân nữa.

Lục Thất xúc động gật đầu, nói xong rồi, cả hai đều thoải mái. Tài năng quân sự của Dương Côn đúng là không kém Vương Văn Hòa và Lâm Nhân Triệu. Nhân vật như vậy thống quân bên ngoài làm hoàng đế khó mà không lo nghĩ cho được.

- Mặt khác, ta biết đệ lo lắng Việt quốc diệt vong sẽ dẫn đến Chu quốc kinh sợ. Cho nên đệ có thể ám diệt Việt quốc. Sau khi đại quân tập kích diệt Việt quốc sẽ lại lập một Việt quốc con rối là có thể kéo dài tin tức. Truyền tin đường biển không bằng đường bộ. Chỉ cần giấu được Đường quốc, là có thể phong tỏa tin tức mấy tháng liền. Có mấy tháng đó, Tấn quốc sẽ có nền móng vững chắc hơn.
Dương Côn đề nghị.

Lục Thất tán đồng gật đầu, sau khi hai người phân ra Lục Thất tự quay về Di Tâm trà lâu. Dời khỏi trà lâu lại vội vàng chạy đến huyện nha Giang Ninh. Đến huyện nha vừa hỏi, nhận được công văn thắng kiện, Lục Thất hài lòng rời đi, đám quan huyện Giang Ninh cũng không yên chỉ có thể chờ tin tức.

Lục Thất về đến phủ Quận chúa soạn quân lệnh trước, sau đó hỏi Tiểu Phức Đỗ Dũng hiện ở chỗ nào. Lúc trước Lục Thất ở Trì Châu đã bí mật gặp Đỗ Dũng và Vương Đạo. Lúc đó Vương Đạo chọn đi Tấn quốc còn Đỗ Dũng thì kiên trì muốn hộ tống Mạnh Thạch bình an về Giang Ninh, cho nên hiện giờ chắc là Đỗ Dũng ở Giang Ninh.

Kết quả là Tiểu Phức cũng không biết Đỗ Dũng hiện ở đâu, căn bản là phủ Quận Chúa chưa từng liên hệ với Đỗ Dũng. Nhưng tin của Mạnh Thạch lại biết, Mạnh Thạch về đến Giang Ninh đã ở lỳ trong nhà. Lý Quốc Chủ căn bản là chưa từng triệu kiến Mạnh Thạch.

Lục Thất rất kính trọng Mạnh Thạch, chỉ có điều hắn cũng rất khó có được sự phụ tá của Mạnh Thạch. Hắn quyết định trước tiên đi thăm hỏi Mạnh Thạch, tìm Đỗ Dũng, hắn muốn dùng Đỗ Dũng là một trong những tướng soái đột kích Việt quốc, đưa hắn quân lệnh đi Tấn quốc. Giao cho Ngư Hoa Hiên và Trương Kích tập kích. Ngư Hoa Hiên chính là đại soái. Trương Kích là Giám Quân Sứ. Đỗ Dũng sẽ là Tấn Phủ Sứ chuyên phụ trách trị an và bảo vệ. Chuyên phụ trách sắp xếp an bài của Lục Thất đối với Việt quốc.

Ngày hôm sau, Lục Thất mặc áo bào gấm đi tìm Mạnh Thạch, gia đình của Mạnh Thạch đã ở khu Đông Thành. Sau một lúc, Lục Thất đã đứng trước nhà của Mạnh Thạch. Nhìn thấy nhà Mạnh Thạch, Lục Thất rất bất ngờ, cửa lầu cao lớn, bậc cửa sơn son thiếp vàng, sư tử bằng đá oai nghiêm. Trên biển cửa là hai chữ Văn Hoa thể hiện rõ là nhà huân quý.
Sau khi gõ cửa, có một gia đinh tầm tuổi trung niên ra mở cửa. Ông ta nhìn Lục Thất nghi ngờ một lúc rồi hỏi:
- Vị này tìm ai?

- Mạnh Thạch đại nhân có nhà không?
Lục Thất khách sáo hỏi.

- Ồ, ngài tìm Ngũ lão gia, vậy mời đi cửa nách.
Gia đinh trả lời.

Lục Thất ngẩn người ra, nếu là trước kia hắn sẽ đi cửa nách nhưng bây giờ hắn phải giữ hình tượng quyền uy của mình, hắn bình thản nói:
- Ta là Lục Thiên Phong, ở đây không thể gặp Mạnh Thạch đại nhân sao?

Tên gia đinh ngẩn người ra, trả lời:
- Khách nhân chớ trách, ở đây là Văn Hoa hầu phủ, theo quy tắc chỉ tiếp đãi quan lớn.

Lục Thất chau mày, lạnh lùng nói:
- Ta là Ngô Thành quận mã, quan ngũ phẩm là rất thấp sao?

Tên gia đinh giật mình trả lời:
- Ngài là quan Ngũ phẩm, đó là quan lớn, xin đưa danh thiếp cho tiểu nhân, tiểu nhân đi hỏi một chút.

Lục Thất vừa nghe liền thấy tức giận, tên gia đinh này rõ ràng là không biết đại danh của hắn, khiến hắn có cảm giác bị thất bại. Ngô Thành Quận mã là đại danh của Lục Thất, ở Giang Ninh ai cũng biết.

- Ta không mang danh thiếp.
Lục Thất trả lời.

- Không có danh thiếp, vậy mời đi cửa nách.
Tên gia đinh có vẻ mất kiên nhẫn trả lời, lui lại đóng cửa. Lục Thất đưa tay đẩy cửa ra. Tên gia đinh kia sợ hãi kêu lên một tiếng lui về phía sau lảo đảo.
- Lục Thiên Phong ta muốn vào cửa, ngươi dám đóng.
Lục Thất lạnh lùng nói, hắn đi vào cửa phủ, 10 Dực Vệ phía sau nhìn nhau lặng im.

Sau khi tên gia đinh kia lấy lại bình tĩnh liền lập tức quay đầu hô lên:
- Có người xông vào phủ, mau ngăn lại.

Sau tiếng la, rất nhanh có mười mấy gia đinh từ trong chạy ra, gia đinh mở cửa chỉ tay quát:
- Đuổi họ ra ngay.

Những tên gia đinh này lập tức hàng động không ngờ lại có một gia đinh trung niên hô lên:
- Không được qua đó.

Đám gia đinh dừng bước, người trung niên kia giơ tay ngăn tên gia đinh mở cửa lại:
- Đó là ai?

- Ngươi quản ai?
Tên gia đinh mở cửa bực bội nói.

Vẻ mặt của gia đinh trung niên trầm xuống lạnh lùng nói:
- Ta không muốn quản, ngươi mù muốn tìm cái chết, ta phải ngăn lại.

Gia đinh trung niên nói xong quay đầu trở về, mấy tên gia đinh khác nhìn nhau rồi lại nhìn Lục Thất. Lục Thất mặc áo bào gấm, dung mạo bình thường nhưng 10 Dực Vệ mặc áo giáp đằng sau nhìn ai cũng lạnh lùng khiến người ta cảm thấy kinh sợ.

Tên gia đinh mở cửa thay đổi sắc mặt, nhanh chóng chột dạ, nao núng nói:
- Ngươi chờ chút, ta đi bẩm báo Hầu gia.

Nhìn dáng vẻ tên gia đinh mở cửa, trong lòng Lục Thất cũng hiểu. Hắn biết vì sao tên gia đinh mở cửa phải chậm trễ, chính là gì hắn đến tìm Mạnh Thạch, xem ra tình cảnh hiện giờ của Mạnh Thạch khiến tên gia đinh cũng phải khinh thị.

Một lát sau, có một người trung niên khoảng 40 tuổi mặc áo bào gấm đi ra, mặt như ngọc hơi giống Mạnh Thạch nhưng cao lớn hơn ông ta.

- Là Lục Thiên Phong đại nhân?
Người trung niên này bình thản hỏi.

- Đúng, ngài là Hầu gia của phủ?
Lục Thấy lạnh lùng trả lời.

Sắc mặt của người kia thay đổi rất không hài lòng với thái độ của Lục Thất, lại nghe hắn lạnh lùng nói:
- Hầu gia chớ ghét Lục Thiên Phong, không ngờ ta lại bị cả một tên canh cửa làm nhục.

Người trung niên kia biến sắc quay đầu lại nhìn tên gia đinh phía sau. Bị chủ tử nhìn, tên kia vội cúi đầu, mấy tên gia đinh ngăn cản cũng rủ mặt xuống.

Người trung niên kia quay lại bình thản nói:
- Người nhà vô lễ, xin đại nhân thứ lỗi.

- Ồ, ta còn tưởng là Hầu gia dặn dò cơ đấy.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Quyển 4 - Chương 126: Uỷ nhiệm

Sắc mặt của người trung niên lập tức trở nên khó coi rồi lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân đến nhà có chuyện gì không?

- Có, ta tới bái kiến Mạnh Thạch đại nhân.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

- Mạnh Thạch ở Tây viện, Lục đại nhân là khách, để ta bảo người dẫn đi gặp.
Người trung niên lạnh lùng nói, rồi liếc mắt nhìn một tên gia đinh. Tên gia đinh kia vội vàng đi lên nhìn Lục Thất cung kính nói:
- Đại nhân mời đi theo tiểu nhân.

Lục Thất gật đầu không để ý đến người trung niên mà tự đi. Người trung niên kia bị Lục Thất vô lễ sắc mặt trầm xuống.

- Hầu gia, ngài cũng nhìn thấy rồi, người kia rất không biết đạo lý.
Tên gia đinh mở cửa cung kính nói.

- Hầu gia có điều không biết, Lục Thiên Phong không chọc vào được đâu. Nô tài nghe nói, hắn hiện là thống soái của 5 vạn đại quân, mà quân đội chỉ nghe theo hiệu lệnh của hắn. Triều đình căn bản là không thể tiếp quản được. Hiện tại, 5 vạn đại quân kia đã chiếm Hấp Châu. Bây giờ, Lục Thiên Phong đã là Tiết Độ Sứ một phương, mặt khác chỗ dựa của hắn là Tiêu thị.
Tên gia đinh kia cung kính nói.

Người trung niên kia kinh ngạc quay đầu lại nhìn tên gia đinh, tên gia đinh cung kính nói:
- Chuyện của Lục Thiên Phong lan truyền rộng rãi ở Giang Ninh, cho nên nô tài mới nghe nói, Hầu gia đã mấy ngày nay đóng cửa say văn.

Người trung niên nhíu mày nhìn đi phía khác, một lát sau vẻ mặt hết âm trầm. Không lâu sau khi Lục Thất gặp Mạnh Thạch chợt nghe thấy có tiếng giã và tiếng tru lên thảm thiết. Đó là tiếng kêu của tên gia đinh kia chịu hình, mãi đến khi không còn tiếng kêu thảm thiết nữa mới tiếng giã mới dừng lại.

Lục Thất không phải là người đàn ông nhỏ mọn, chỉ có điều hắn cần lập uy ở Giang Ninh. Hắn muốn để huân qúy và đám quan viên Giang Ninh phải sợ hãi, sợ đắc tội với Lục Thiên Phong, sợ hắn trả thù. Rất nhiều văn nhân quý tộc chỉ là một đám kẻ yếu kêu gào.

Mạnh Thạch nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đó thấy khó hiểu, Lục Thất mỉm cười nói:
- Là tên gia đinh giữ cửa đắc tội với ta, lúc ta gặp Hầu gia huynh trưởng đại nhân đã cố tình chỉ trích y.

Mạnh Thạch giật mình, gương mặt gầy gò cười khổ. Bây giờ ông ta là kẻ nghèo túng trở về, tương lai làm quan ảm đạm, thậm chí sau này sẽ mang họa về cho gia đình. Cho nên vừa đến, trên dưới của phủ Văn Hoa Hầu không tôn kính ông ta bằng lúc trước, thậm chí còn ghét bỏ ông ta.

Sau khi cười khổ, Mạnh Thạch nhìn Lục Thất nói:
- Nghe nói ngươi là Đô nghu hầu của Ninh Quốc quân rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng, hơn nữa trực tiếp thống soái 5 vạn quân, 5 vạn quân chỉ nghe theo lệnh của ta. Nếu không ta đã không dám đến Giang Ninh.

Mạnh Thạch hơi giật mình rồi cau mày nói:
- Ngươi đang ủng binh tự trọng.

- Nếu không ủng binh tự trọng, ta có thể sống tiếp được sao? Lý Quốc Chủ bất tài, nhưng đấu tranh nội bộ lại am hiểu vô cùng.
Lục Thất thản nhiên trả lời, câu nói chứa đầu nghịch ý.

Mạnh Thạch nghe xong thì không dám bác bỏ, chỉ có điều vẻ mặt u ám, nhíu mày một lúc sau lạnh lùng nói:
- Ngươi đến gặp ta làm gì?

- Năng thần hiếm có, ta muốn sau này đại nhân có thể phụ tá làm việc cho ta.Lục Thất nói thẳng.

Mạnh Thạch lắc đầu nhìn Lục Thất bình thản nói:
- Đừng vọng tưởng, cho dù ngươi có 5 vạn quân lực cũng khó mà tạo phản được. Ta khuyên ngươi, tốt nhất hãy yên tâm mà phụ tá thái tử điện hạ.

Lục Thất cười cười nói:
- Thái tử điện hạ, cũng rất khó làm được việc. Lý Quốc Chủ sẽ không cho Thái tử điện hạ cơ hội cầm quyền. Thái tử điện hạ ở Ninh Quốc quân, trên thực tế là kẻ tù tội, không thể gặp tướng sĩ Ninh Quốc quân. Lý Quốc Chủ là cha mà khiến con thành kẻ tặc, đúng là khó mà tưởng tượng nổi.

Mạnh Thạch nhíu mày một lát sau hỏi:
- Binh biến Thường Châu có liên quan đến ngươi không?

- Không liên quan đến ta, mà ông cũng không tin mà.
Lục Thất cười nhạt nói cho có lệ.

- Ngươi và Trương thị hợp tác đó là bảo hổ lột da rồi.
Mạnh Thạch chau mày nói.

- Đại nhân sai rồi, tiếp tục làm việc cho Lý Quốc Chủ mới là họa diệt tộc.
Lục Thất thản nhiên phản bác.

Mạnh Thạc kiềm chế nhìn Lục Thất lạnh lùng nói:
- Trương thị chắc chắn sẽ tha cho ngươi sao?

- Trước mắt chắc chắn sẽ nạp ta, bây giờ ở Hấp Châu có 5 vạn quân, Trương thị đương nhiên sẽ nạp ta, không nạp ta chỉ có Lý Quốc Chủ mà thôi.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Mạnh Thạch nhíu mày lặng im, bây giờ ông ta lâm vào cảnh nghèo túng trong lòng rất hụt hẫng vì biến thành kẻ vô dụng. Còn Lục Thất mạnh mẽ, cứng rắn, trên thực tế chiếm lý khiến Mạnh Thạch khó mà bác bỏ, chủ yếu là lo lắng không đủ, thứ ông ta thiếu chính là khoản ăn nói không giỏi, giống như với một người buôn bán nhỏ không có tư cách tranh giành mặt đỏ tai hồng với Huyện thái gia.Một lát sau, tùy tùng của Mạnh Thạch dẫn Đỗ Dũng đến, Đỗ Dũng vẫn ở phòng khách nhìn thấy Lục Thất lập tức chào theo nghi thức quân đội:
- Thuộc hạ bái kiến đại nhân.

Lục Thất gật đầu, bảo Đỗ Dũng ngồi sau đó nói:
- Đỗ Dũng, hiện giờ ta muốn thông thương với Tấn quốc cần ngươi giúp hộ thương, được chứ?

- Vâng, thuộc hạ vâng lệnh.
Đỗ Dũng cung kính đáp lại, Mạnh Thạch nhìn y một cái, rõ ràng cảm thấy thái độ của Đỗ Dũng đối với Lục Thất quá mức cung kính.

- Đỗ Dũng, với sản phẩm thêu của hoàng hậu Đường quốc, tài nguyên khoáng sản, lá trà… thương phẩm sẽ thu hút việc buôn bán của Hấp Châu và Tấn quốc. Còn muối biển của Tấn quốc, hải sản, hoa quả, lương thực sẽ vận chuyển đến Giang Ninh, ngươi chủ yếu phụ trách việc vận chuyển.
Lục Thất nói.

- Vâng, thuộc hạ hiểu rồi.
Đỗ Dũng cung kính đáp lại.

Lục Thất nhìn Mạnh Thạch hỏi:
- Đại nhân có thể quản lý buôn bán ở Hấp Châu. Tại Hấp Châu sẽ do quan triều đình đảm nhiệm thuế thương. Nhưng ta lo lắng, triều đình quản lý cũng sẽ đảm nhiệm cả thương phú.

Mạnh Thạch hơi giật mình rồi lắc đầu nói:
- Ta không thể quản lý Hấp Châu.

- Vậy được rồi, đại nhân, Thiên Phong cáo từ.
Lục Thất đứng dậy cáo từ, nói chuyện không hợp nửa câu đã thấy quá nhiều. Hắn và Mạnh Thạch đã không có gì hay ho, vì nhớ ân tình cũ cầu hiền, hắn đã cho cơ hội rồi.

Mạnh Thạch không tiễn Lục Thất và Đỗ Dũng rời khỏi Văn Hoa hầu phủ. Đỗ Dũng hộ tống Lục Thất trở về Giang Ninh dẫn theo 12 thuộc hạ thân tín, đa số đều là huynh đệ thân tín của huyện Thạch Đại.

Dẫn đám người Đỗ Dũng trở về Ngô Thành quận chúa phủ. Lục Thất và Đỗ Dũng bí mật đàm phán. Nói với Đỗ Dũng sau khi lấy được Việt quốc, Đô úy và Huyện úy các nơi đều do thuộc hạ thân tín của Đỗ Dũng đảm nhiệm. Hắn giao cho Đỗ Dũng nhậm chức quân lệnh quan võ địa phương nhưng phải nghiêm khắc dặn dò thuộc hạ không phạm vào pháp luật của Tấn quốc. Nếu không quốc pháp vô tình, Đỗ Dũng ứng theo quân lệnh sẽ phải lĩnh quân đánh giặc.

Ngày thứ hai, Đỗ Dũng dẫn theo sứ mệnh trọng đại mà Lục Thất ban cho áp giải một số lượng lớn hàng thêu phẩm rời khỏi Giang Ninh, đến Hấp Châu. Vừa rời khỏi Giang NinhĐỗ Dũng chỉ dẫn theo 2 gã thuộc hạ, phóng ngựa phi vội đến Hấp Châu đến Hấp Châu lại vòng qua Mục Châu gặp Ngư Hoa Hiên.

Ngư Hoa Hiên nhận được quân lệnh và thư của Lục Thất cùng với mật thư của Vương Văn Hòa, trần thuật giải thích tại sao phải đột nhiên tập kích diệt Việt quốc. Giải thích của Lục Thất trên thực tế là một kiểu động viên chiến tranh, hắn muốn cho các tướng sĩ biết không phải hắn vội lập công, không giữ lời hứa muốn diệt Việt quốc mà là Việt quốc và Chu quốc muốn cấu kết với nhau đang có ý đồ liên hợp.

Ngư Hoa Hiên lập tức triệu tập các nhóm tướng soái cấp cao mang quân lệnh của Lục Thất, thư của Vương Văn Hòa, chiến lược của Lục Thất phân tích để các tướng soái nhìn rõ. Sau đó để các tướng soái bái kiến Trấn Phủ sứ Đỗ Dũng.

Sau khi nghị sự tại Hổ Bí Quân phủ, Đỗ Dũng rời khỏi Mục Châu vội chạy đến Cán Châu truyền lệnh. Đến Cán Châu cũng truyền quân lệnh của Lục Thất, thư của Vương Văn Hòa. Cán Châu có 30 vạn đại quân, bỏ phòng tuyến vào Kiến Châu, qua Ôn Châu đến Đài Châu thuộc quyền khống chế của Ngư Hoa Hiên.

Ngư Hoa Hiên đã chẩn bị xong chiến lược đột kích, ngày thứ hai chia làm 3 đường đột kích Việt quốc. Một đường 15 vạn quân lấy Minh Châu, một đường 15 vạn quân lấy Việt Châu. Ngư Hoa Hiên dẫn 1 vạn quân tiến thẳng đến Hàng Châu.

Việt quốc nhận được tin kinh hoàng nhanh chóng điều Bắc Phủ quân đến che chở cho Hàng Châu. Bắc Phủ quân tiền quân là Y Cẩm quân, lại điều 5 vạn quân Gia Hưng về cứu Hàng Châu, đồng thời cũng bí mật cầu cứu điều 3 vạn quân Chu quốc đóng ở huyện Kim Sơn. Huyện Kim Sơn ở bờ tây nam Gia Hưng, ở phía đông vịnh Hàng Châu.

Việt quốc đúng là đã cấu kết với Chu quốc, thực tế là chưa tuyệt giao, ý đồ sắp tới là đột kích Tô Châu. Chu quốc thiệt hại nặng nề và sự quật khởi của Tấn quốc khiến Chu quốc không thể coi thường sự tồn tại của Việt quốc. Việt quốc bị diệt vong có nghĩa là Chu quốc lại khó mà tấn công Tấn quốc bằng đường biển. Chỉ có điều vận binh bằng đường biển khó khăn,phải vòng xa mới có thể vận binh đến Việt quốc. Mà Việt quốc cũng đề phòng Chu quốc, không muốn Chu quốc vận nhiều binh đến Hàng Châu, chỉ có thể tiếp nhận cao nhất là 5 vạn quân Chu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau