KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 491 - Chương 495

Quyển 4 - Chương 117: Cáo trạng

Tâm tư của Lục Thất xoay chuyển nhanh chóng, suy ngẫm về một số nhược điểm trên bố cục quân lực của Tấn quốc. Vương Văn Hòa dụng binh luôn tùy cơ ứng biến, nếu Vương Văn Hòa thật sự xem Tấn quốc thành kẻ địch, như vậy hẳn là sẽ âm thầm triển khai điều động binh lực đột kích Tấn quốc. Hắn nhất định không thể không phòng.

Đứng lặng thật lâu sau, Lục Thất mới ôn hòa nói:
- Đi thôi, chúng ta trở về các nào.

- Thất lang, có phải chàng đang lo lắng việc Vương Văn Hòa đại nhân lần nữa lĩnh quân hay không?
Tiểu Phức hỏi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vương Văn Hòa đại nhân dụng binh rất biến báo, ta lo lắng ông ta sẽ âm thầm xuất binh đột kích Tấn quốc.

- Vương Văn Hòa đại nhân có lẽ không thể âm thầm xuất binh đâu, mặc dù ông ta là Tiết Độ Sứ của Đông Ngô quân, nhưng bây giờ đã quy về dưới quyền tiết chế của Hoàng Phủ Kế Huân, hơn nữa Tư Mã hành quân trong quân của Vương Văn Hòa đại nhân là người do đích thân Quốc chủ bổ nhiệm. Nếu muốn vận dụng quân lực Đông Ngô quân thì phải thượng bẩm lên Hoàng Phủ Kế Huân xin chỉ thị, trừ phi Vương Văn Hòa đại nhân muốn tạo phản, bằng không chỉ đành phải phục tùng quân lệnh quản chế của Hoàng Phủ Kế Huân.
Tiểu Phức dịu dàng giải thích nói.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó bừng tỉnh, hóa ra Vương Văn Hòa đại nhân hôm nay là một con mãnh hổ bị gông xiềng. Lý quốc chủ bắt đầu dùng Vương Văn Hòa thì ra là thầm nghĩ để Vương Văn Hòa quản chế Đông Ngô quân, Đông Ngô quân sẽ không hưởng ứng Vũ Văn thị, chứ không phải thực sự tín nhiệm mà giao cho Vương Văn Hòa binh quyền chân chính.

Lục Thất thở phào gật đầu, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì Vương Văn Hòa bị gông xiềng, nếu không Tấn quốc có thể sẽ bị đột kích, đoạn thời gian hắn làm ẩn Đế ở huyện Vụ Nguyên là thời gian Tấn quốc yếu ớt nhất. Nếu Vương Văn Hòa suất lĩnh năm vạn Đông Ngô quân tiến công, quân lực đóng quân ở Mục Châu khẳng định chỉ đánh một trận liền tan rã, độ thiện chiến của Đông Ngô quân hôm nay đã gần được bốn thành so với tướng sĩ Hưng Hóa quân.

- Đi thôi, chúng ta về cư các.
Lục Thất dắt tay Tiểu Phức, cũng quay đầu nhìn về Kim Trúc các nàng ở phía sau mỉm cười, ý tứ mờ ám rõ ràng.

Kim Trúc nghe xong tủm tỉm cười ôn nhu nhìn lại. Hai má của Lý Tuyết Tâm nhuộm một tầng son mỏng, ngoảnh đầu nhìn hắn. Điệp Y và Thanh Văn cũng dịu dàng khẽ cười.

*****

Sáng ngày thứ hai, Lục Thất mặc quân giáp tới huyện nha Giang Ninh, trực tiếp tiến vào, chờ Huyện lệnh Giang Ninh và nhóm phó quan vội vã tới đại sảnh rồi, hắn đưa lên bản cáo trạng, mời Huyện lệnh Giang Ninh phán xử kẻ đã đập phá tửu lâu Túy Vân.

Huyện lệnh Giang Ninh vừa xem qua bản cáo trạng cùng với đại danh đỉnh đỉnh Lục Thiên Phong, lập tức không biết làm thế nào cho phải. Tửu lâu Túy Vân nằm trong sự quản hạt của huyện nha Giang Ninh, nhưng hai bên đều là nhân vật trong quân. Chẳng qua chuyện Lục Thiên Phong cáo trạng chỉ yêu cầu bồi thường dân sự, quy về huyện nha Giang Ninh thẩm tra xử lí phán quyết.

Thế nhưng không thích hợp phán xét là vì bị cáo là Doanh tướng của Kim Ngô Vệ, cũng là cháu ngoại của Tả tướng Thang đại nhân, mà Lục Thiên Phong cũng không phải người dễ chọc, là quân bá nổi danh đấy, hơn nữa có ai mà không biết Lục Thiên Phong hiện giờ là Thống Soái của năm vạn quân.

- Thế nào? Có gì không ổn à?
Lục Thất một thân minh quang tướng giáp đứng ở trong nội đường, uy nghiêm lạnh lùng hỏi.

Huyện lệnh Giang Ninh là một quan viên tuổi gần năm mươi, đã giữ chức ở huyện nha Giang Ninh được bảy năm, cũng là một kẻ lõi đời, tuy rằng quan giai của ông ta và Lục Thất xấp xỉ nhau, nhưng tuyệt không dám chậm trễ Lục Thất.

- Chuyện Lục đại nhân cáo trạng cần phải được điều tra xác minh, khi đó bản quan sẽ theo lẽ công bằng mà phán quyết, tuy nhiên cần ba ngày để thu thập bằng chứng đầy đủ.
Huyện lệnh Giang Ninh thong dong lựa chọn kéo dài thời gian.

Lục Thất gật đầu, chắp tay nói:
- Vậy làm phiền huyện tôn rồi, ba ngày sau ta lại đến nhận kết quả, cáo từ.

- Lục đại nhân đi thong thả.
Huyện lệnh Giang Ninh đứng dậy đáp lễ rồi đưa tiễn.

Thấy Lục Thất đi rồi, nhóm quan huyện Giang Ninh xúm lại với nhau, Huyện thừa nói:
- Đòi bồi thường tổng cộng năm trăm mười ba lượng bạc, Lục Thiên Phong còn thiếu chút xíu bạc này sao? Rõ ràng là cố tình kiếm chuyện.

- Đúng là cố tình kiếm chuyện, việc này chúng ta phải giải quyết thế nào đây?
Huyện lệnh Giang Ninh bất đắc dĩ nói.

- Có thể giải quyết thế nào chứ, vụ án đơn giản như vậy, một bên uống rượu phá quán, một bên yêu cầu bồi thường, số bạc đòi bồi thường cũng không lớn, nếu không phán quyết theo lẽ thường, chỉ sợ sẽ rước lấy chỉ trích đấy.
Chủ bộ đáp lại.

- Vấn đề là chúng ta là bên phán quyết, biết chấp hành thế nào đây?
Huyện thừa hỏi.

Nhóm quan huyện nghe vậy liếc nhìn nhau, Huyện úy chợt lạnh nhạt nói:- Chúng ta quản nhiều như vậy làm gì, sau khi phán quyết, liền thông báo cho gã Doanh tướng kia bồi thường, nếu gã Doanh tướng kia làm ngơ, vậy chúng ta cứ trực tiếp nói cho Lục Thiên Phong, để Lục Thiên Phong tự nghĩ biện pháp đi.

- Để Lục Thiên Phong tự nghĩ biện pháp ư? Nhỡ hắn gây ra tai họa thì làm sao?
Huyện lệnh Giang Ninh lo lắng nói.

- Lục Thiên Phong gây họa là chuyện của bản thân Lục Thiên Phong, chúng ta chỉ có thể bố cáo hắn thắng kiện, là đang thi hành công vụ mà thôi.
Huyện úy đáp lại, nhóm quan huyện nghe xong chỉ phải bất đắc dĩ gật đầu.

*****

Mục đích Lục Thất cáo trạng chính là muốn gây chuyện, muốn biểu hiện ra thái độ vô cùng để ý tới thương nghiệp ở Giang Ninh, đồng thời cố ý đi theo hướng đối lập với trọng thần triều đình. Vừa kết oán xong, nếu trọng thần đối lập với hắn muốn buộc tội hắn, sẽ bị hiềm nghi là dùng việc công báo thù riêng.

Rời khỏi huyện nha Giang Ninh, Lục Thất cùng với mười Dực Vệ của phủ Công chúa ra khỏi thành, cận vệ hắn mang theo đến Giang Ninh thì giữ lại trong phủ Quận chúa nghỉ ngơi. Trong số Dực Vệ đi theo chỉ có Đàm Viêm là lão thuộc hạ, số còn lại phần lớn là lạ hoắc, đều từ Lang Phong Huân Vệ tuyển chọn ra. Hiện giờ Đàm Viêm là hỏa trưởng Dực Vệ, còn Quý Ngũ Thúc, Lỗ Hải và Diêu Tùng thì đảm nhiệm chức vệ quân ở Tô Châu.

Sau khi ra khỏi thành, Lục Thất đi thẳng đến Nam đại doanh, hắn muốn gặp hai người Chu Vũ và Vương Bình, thuận tiện gặp mặt quan tướng Long Kỳ Vệ hiện giờ. Hắn hôm nay cũng không có kiêng kị cái gì, thoải mái hành sự mà thôi, đã trở lại thăm người thân, đi thăm bạn bè cũng là hợp tình hợp lý.

Lục Thất dĩ nhiên biết, thời điểm Lý quốc chủ niêm phong quyền khai phủ của phủ Ngô Thành, liền đem Ngô Thành Long Kỳ quân đổi thành Long Kỳ Vệ, thuộc về một chi của Kinh quân, quy về dưới quyền tiết chế của Đô Chỉ Huy Sứ kinh thành Hoàng Phủ Kế Huân. Còn Ngô Thành Hổ Kỳ quân cũng biến thành ba ngàn tướng sĩ Hổ Kỳ Vệ, cũng trú đóng ở Nam đại doanh.

Lục Thất tới bên ngoài Nam đại doanh, khách khí xin gặp Trung Lang Tướng Vạn Bân của Long Kỳ Vệ. Thủ vệ cổng doanh chính là Hổ Kỳ Vệ và Long Kỳ Vệ mỗi nhóm hai mươi tướng sĩ, đội trưởng Hổ Kỳ Vệ nhận ra Lục Thất, lập tức vui sướng hành lễ ra mắt, sau đó tự mình đi thông báo.

Một lát sau, Vạn Bân và Chu Vũ tự mình ra đón, sau khi chắp tay chào hỏi nhau, Vương Bình mang theo mười mấy tướng sĩ đi đến, vừa thấy Lục Thất, lập tức sung sướng tiến lên thoải mái đấm nhẹ Lục Thất một cái.

- Tiểu tử đệ, còn tưởng đệ sẽ không trở lại chứ.
Vương Bình tùy ý cười nói.

Lục Thất vẻ mặt cười khổ, nói:
- Sớm biết ca ca như vậy, ta không thèm tới.

- Đừng mà, miệng ta nhạt nhẽo muốn chết rồi, đang chờ đệ mời rượu đấy.
Vương Bình lập tức trợn mắt nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Được, ta mời rượu, tuy nhiên ở quân doanh thì không thể uống rượu.
Vương Bình nghe vậy liền nhìn về phía Vạn Bân, hỏi:
- Đại nhân, chúng ta tới lân cận uống một chút có được không?

Vạn Bân cười khổ, nói:
- Có thể, ngươi và Chu tướng quân mang theo thuộc quan đi đi.

- Tạ ơn đại nhân.
Vương Bình sung sướng đáp lại.

Lục Thất nhìn Vạn Bân, nói:
- Đại nhân cũng cùng đi chứ?

Vạn Bân lắc đầu, nói:
- Ta không thích hợp, huynh đệ các ngươi tụ tập ăn uống đi.

Lục Thất gật đầu, sau khi chắp tay cáo biệt thì cùng Vương Bình và Chu Vũ dẫn theo mấy chục người rời khỏi Nam đại doanh. Thị trấn ở lân cận là một trấn chuyên bán rượu, một đường đến đó Vương Bình không nói gì, chỉ sải bước gấp gáp đi, gần như là chạy tới hương bảo vậy. Quan binh rời doanh vì việc tư không được phép mang theo ngựa.

Tới một quán rượu trong thị trấn rồi, Vương Bình trước tiên hô lớn gọi ba bầu rượu, lúc này mới an phận mang vẻ mặt thoải mái. Nhiều người tới quá không đủ chỗ ngồi, nhóm thuộc quan đành phải tách ra tới quán rượu khác ăn uống.

- Huynh đệ, nghe nói đệ ở Tây bộ rất uy phong nha, thống lĩnh hơn mười vạn đại quân chinh chiến đấy.
Vương Bình cười nói.

Lục Thất cười khổ, chuyện của hắn ở Tây bộ đương nhiên không thể gửi thư tín báo cho Chu Vũ và Vương Bình, hơn nữa Vương Bình có lẽ căn bản không hề hay biết hắn đã thành lập nên Tấn quốc.

- Hiện giờ chỉ có năm vạn quân.
Lục Thất cười nhạt đáp lại.

Vương Bình nghe xong liền nhìn Lục Thất nháy mắt mấy cái, Lục Thất thấy vậy hiểu ra ngay, té ra Vương Bình cũng đã biết chuyện hắn lập nên Tấn quốc, hắn bèn cười cười đáp lại.

- Hai vị ca ca thời gian qua thế nào?
Lục Thất thu lại nét cười trên mặt, bình thản hỏi.

- Không tốt, tù túng lắm, thật muốn có thể đi theo đệ lăn lộn.
Vương Bình lắc đầu trả lời.

Chu Vũ cũng bình thản nói:
- Đúng là không được tốt, từ khi đến kinh thành tới nay vẫn luôn đóng quân ở Nam đại doanh, muốn rời khỏi đại doanh rất khó khăn, hôm nay xem như phá lệ.

- Đúng vậy, mẹ ôi, quả thực giống như tù binh.
Vương Bình bất mãn nói tiếp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hẳn là Quốc chủ sợ các huynh mang binh chạy đi đấy.

- Hừ, nếu không phải lão Chu ép ta nhẫn, ta đã sớm mang binh đi tìm đệ rồi.
Vương Bình ở ngay trước mặt rất nhiều thuộc quan không chút kiêng kị nói.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Huynh tìm ta làm cái gì, ta ở Tây bộ vẫn luôn chinh chiến, huynh ở kinh thành được rảnh rỗi là phúc khí rồi.

- Phúc khí cái rắm, đệ hỏi thử lão Chu xem, từ khi đến kinh thành chỉ có phát một lần quân hưởng, mà quân lương cũng thiếu nghiêm trọng. Mẹ ôi! Nếu không phải còn chút tiền riêng đi mua lương thực mua thịt, chắc đã sớm đói tới choáng váng rồi.
Vương Bình hết sức tức giận nói, rất nhiều thuộc quan nghe xong đều gật đầu.

Quyển 4 - Chương 118: Xưa và nay khác biệt

Lục Thất cười khổ nói:
- Ca ca càu nhàu cũng vô dụng, ta không có cách nào giúp ca ca đến Tây bộ được.

- Sao không có biện pháp chứ, ta có thể không làm quan nữa, giải giáp làm dân thường.
Vương Bình nhếch mày nói, rõ ràng là đã không chịu nổi cuộc sống ở kinh thành rồi.

- Đừng nói nhảm, với tình thế bây giờ mà đi thỉnh cầu giải giáp sẽ bị xem là phản nghịch đấy.
Chu Vũ phản bác.

- Lão Chu, vậy ngươi có cách giải quyết nào không?
Vương Bình căm phẫn nói.

- Ta cũng không có cách nào, chỉ có thể tiếp tục thế này thôi.
Chu Vũ lắc đầu nói.

Lục Thất cười cười, nói:
- Chúng ta uống rượu trước đi, uống thỏa thuê rồi biết đâu sẽ có biện pháp.

- Hắc, lời này xuôi tai.
Vương Bình vui vẻ cười nói.

Sau giờ ngọ, một đám chiến hữu đã ăn uống no say rời khỏi thị trấn. Lục Thất, Chu Vũ và Vương Bình đi ở phía trước, Lục Thất cười hỏi:
- Hai vị ca ca thật sự muốn rời nơi này ư?

- Đương nhiên là thật, đệ có cách à?
Vương Bình trợn mắt nói.

Lục Thất quay đầu nhìn Chu Vũ, nói:
- Chu đại ca, nếu trong quân vẫn thiếu thốn quân hưởng quân lương, huynh hãy cầu Vạn Bân cùng dâng thư, thỉnh cầu đi Ninh Quốc quân giải quyết ngay tại chỗ vấn đề quân lương và quân hưởng.

Chu Vũ ngẩn ra, nói:
- Ta làm như vậy, đối với đệ sẽ không tốt đâu.

- Không sao, ca ca cứ dâng thư đi.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Hiện tại hắn chính là muốn biểu hiện ra vẻ không sợ cường thế. Lý quốc chủ là một người quen thói chèn ép kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, năm vạn trú quân đóng ở Hấp Châu đã trở thành điểm yếu khiến Lý quốc chủ e sợ kiêng kị, Lý quốc chủ sẽ cố kị năm vạn quân tạo phản, Đường quốc bây giờ chịu không được đả kích phản loạn.

Chu Vũ gật đầu, bỗng nhẹ giọng nói:
- Huynh đệ, phong thư hứa hẹn đệ đưa cho Vạn Bân, trên đường đến Giang Ninh ta đã lấy đi rồi.

Lục Thất ngây ra nhìn Chu Vũ, Chu Vũ bình thản nói:
- Huynh đệ muốn lung lạc Vạn Bân, thật sự là thất sách. Vạn Bân là cận vệ của Lý quốc chủ, rất khó thu mua.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cám ơn ca ca.

Chu Vũ cười nhẹ gật đầu, Lục Thất từng cho Vạn Bân một bản công văn viết tay ‘Hổ Khâu ngậm kiếm, ý làm Soái’, khi đó Vạn Bân ở Thường Châu, cho nên Lục Thất có tâm lung lạc. Bây giờ Vạn Bân đã trở về Giang Ninh, nó lại trở thành một tai họa ngầm bị mật báo, một khi thư của Lục Thất bị Lý quốc chủ nhìn thấy, có lẽ sẽ kích thích Lý quốc chủ sinh ra sát tâm mà làm liều.

- Huynh đệ, nữ nhân của ta ở trong thành Giang Ninh có thai rồi, cũng sắp sinh, nếu là con trai, làm nghĩa tử của đệ có được hay không? Nếu là con gái, chúng ta liền kết thành thân gia đi.
Vương Bình ở bên bỗng nhiên nói.

Lục Thất sửng sốt, nhanh chóng cười nói:
- Ca ca xem thế này có được không, thị thiếp của ta ở Giang Ninh là Tiểu Mai cũng sắp sinh rồi, nếu là con trai thì cùng ca ca kết thân gia, nếu con của ca ca là con trai, thì ta nhận làm nghĩa tử.

- Tốt lắm, huynh đệ thật sảng khoái.
Vương Bình sung sướng nói.

Lục Thất cười, quay đầu nói:
- Chu đại ca, chúng ta cũng kết thân gia đi.

Chu Vũ lắc đầu, nói:
- Ta biết cùng huynh đệ kết thân là chuyện tốt, nhưng ta không thích ước thúc hôn sự của con cái.

Lục Thất nghe xong gật đầu, lại nói:
- Có thân là chuyện tốt, về sau ca ca lựa chọn một đứa con trai dập đầu với ta cho ta nhận làm nghĩa tử đi.
Chu Vũ ngẩn ra, gật đầu nói:
- Cảm tạ.

- Lão Chu, ngươi còn phải cảm tạ ta đấy.
Vương Bình chợt tiếp lời.

- Tạ cái đầu ngươi, cái đồ vô lại.
Chu Vũ tức giận nói.

- Hừ, lúc này không tranh thủ dựa dẫm, về sau không còn cơ hội đâu. Sau này Vương Bình ta chính là Tửu Trì công, thế nào cũng phải tranh giành cái danh hiệu cho đứa con chớ, nữ nhân trong thành là Lục huynh đệ thành toàn cho ta đấy, Vương Bình ta không hồ đồ.
Vương Bình không chút che đậy nói.

Lục Thất nghe xong cười, Chu Vũ cũng gật đầu, nói:
- Có đôi khi hắn so với ta còn thông suốt hơn.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Huynh đệ chúng ta đồng sinh cộng tử nhiều năm, về sau vẫn sẽ là huynh đệ kề vai sát cánh.

- Hảo tiểu tử, có lời này của đệ, ta và lão Chu có giao mạng cho đệ cũng không tiếc.
Vương Bình vươn cánh tay phải ôm lấy đầu vai Lục Thất, có chút kích động nói.

Chu Vũ cũng lặng lẽ gật đầu. Lục Thất giơ tay tới trước mặt y, Chu Vũ cười, đưa tay vỗ một cái, trong tiếng vang hứa hẹn tình nghĩa chiến hữu. Trước kia mỗi khi bọn họ đi chấp hành nhiệm vụ, hoặc là khi được trở về an toàn, đều sẽ vỗ tay nhau, đó là một thói quen qua nhiều năm lắng đọng thành tình nghĩa.

- Chu đại ca, nếu Lý quốc chủ không đồng ý, huynh và Vương đại ca tìm cơ hội rời khỏi nơi này đi, tới Tấn quốc làm Chủ soái một vạn quân, ngày sau lại từng bước một thăng quan tiến chức.
Lục Thất nói.

Chu Vũ gật đầu, Vương Bình đột nhiên nói:
- Ta không làm Chủ soái, làm Đô Úy đi theo lão Chu là được.

Lục Thất cười, nhìn Chu Vũ nói:
- Chu đại ca, nếu như vài năm sau Tấn quốc được ổn định, ta có ý định theo đường biển tập kích quấy rối vùng duyên hải của Chu quốc, khi đó Chu đại ca có thể làm Thống soái chứ?

Chu Vũ ngẩn ra, nói:
- Huynh đệ muốn cho ta làm Thống soái thủy quân ư?

- Thủy quân cũng chia thành thuyền quân và chiến quân, trong một chi thủy quân viễn chinh thì chiến quân chiến đấu trên đất liền chiếm đa số.
Lục Thất đáp lại.

Chu Vũ gật đầu, nói:- Đệ yên tâm, ta sẽ trù tính chiến sự tập kích trên biển, mấy năm thời gian đủ để ta chuẩn bị kế sách.

Lục Thất yên lòng gật đầu, thắng lợi trong chiến tranh phần lớn là quyết định bởi chuẩn bị chiến tranh đấy, chuẩn bị quân lực cho chiến tranh, chuẩn bị quân nhu cho chiến tranh, chuẩn bị quân lược cho chiến tranh. Nhất là chuẩn bị quân lược cho chiến tranh giữ vai trò rất trọng yếu, xuất kích hải chiến, trên phương diện chuẩn bị chiến tranh lại càng khó khăn.

*****

Lục Thất về tới phủ Quận chúa ở Giang Ninh, lúc về đến nhà đã là hoàng hôn. Gặp Tiểu Phức mới biết tin Lý quốc chủ đưa đến chỉ dụ, lệnh Lục Thất ngày mai tiến kiến. Lục Thất nghe xong không có bất ngờ, Lý quốc chủ nhất định sẽ gặp hắn.

Ngoài ra huynh trưởng của Lục Thất và bình thê cũng đến nhà gặp mặt. Chính thê của Lục Thiên Hoa là Chu Nguyệt Nhi, theo lệnh của Lục mẫu, đã mang theo thị thiếp trong phòng đang mang bầu đến Tô Châu định cư, còn bình thê Đỗ Lan Nhi thì đến Giang Ninh. Huynh đệ gặp lại, cùng nhau dùng bữa cơm tối, sau đó nói lời tạm biệt.

Sáng ngày thứ hai, Lục Thất mặc y phục của quan văn ngũ phẩm, chính là quan phục khi còn làm Thái Thường Thừa, tuy rằng chức quan không còn, nhưng Lục Thất vẫn là Ngô Thành quận mã, cho nên mặc vào phục trang của quan văn ngũ phẩm cũng hợp quy.

Đến ngoài Hoàng cung, rất thuận lợi tiến vào Hoàng cung, trực tiếp được Thái giám chờ đón dẫn đi tiến kiến Lý quốc chủ. Lúc này, Lục Thất được dẫn tới Thính Vũ Hiên.

Thái giám đứng ở ngoài cửa cung sau khi bẩm báo, quay đầu lại mời Lục Thất tiến vào. Lục Thất cất bước lên bậc thang, đi vào hiên các, thấy ở trong hiên có sáu người, Lý quốc chủ ngồi ở trên tháp, đứng bên trái là Hạ đại nhân trắng mập, hơi cách xa về phía bên phải có bốn thái giám đứng thẳng. Lục Thất liếc mắt một cái liền thấy rõ sắc mặt Lý quốc chủ tiều tụy trông thấy, hắn với vẻ mặt kính cẩn tiêu sái đi tới, cúi người quỳ xuống.

- Thần Lục Thiên Phong khấu kiến Bệ hạ.
Lục Thất cung kính khấu kiến.

- Lục khanh đứng lên đi, ban thưởng ghế ngồi.
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

- Thần tạ ơn ban ngồi.
Lục Thất đứng dậy, ngồi ở trên ghế thái giám đưa đến.

Lý quốc chủ nhìn Lục Thất, bình thản nói:
- Năm vạn quân Lục khanh thống lĩnh ở Hấp Châu bây giờ đã ổn định hay chưa?

- Hồi Bệ hạ, thần còn đang áp chế, chủ yếu là thần có chút tiền tích góp, có thể chống đỡ quân hưởng và quân lương, hơn nữa cũng lung lạc quân tâm bằng cách cho các tướng sĩ luân phiên được đi thả lỏng một chút, cho nên số người chạy trốn không nhiều lắm.
Lục Thất cung kính trả lời.

- Ồ, khanh có thể áp chế là tốt rồi, hiện giờ Đường quốc đã mất Thường Châu và Tây bộ, nguyên khí đại thương.
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

- Bệ hạ, biến ở Tây bộ có thể là sự bùng nổ của tai họa ngầm do tệ nạn kéo dài nhiều năm tích lũy. Bây giờ tuy rằng đã mất Tây bộ, nhưng cũng coi như giảm bớt gánh nặng cho triều đình.
Lục Thất đáp lại.

- Không ngờ Lục khanh sẽ cho là như vậy?
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

- Lời nói của thần là phát từ tâm. Bệ hạ, thần cho rằng việc cấp bách của Đường quốc là mau chóng giải quyết nan đề nuôi quân.
Lục Thất cung kính nói.

- Nuôi quân khó khăn, Lục khanh có cách giải quyết nào hay không?
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

- Thần có ý tưởng. Khi ở Hấp Châu thần từng suy nghĩ, Hấp Châu có sản lượng trà rất lớn, ta có thể cùng trao đổi với thương nhân Tấn quốc, dùng lá trá đổi lấy lương thực và muối, như vậy là đủ để nuôi năm vạn quân lực.
Lục Thất thẳng thắn nói.

Lý quốc chủ chau mày, nói:
- Lục khanh và Tấn quốc rất thân cận à?

- Bệ hạ, Tấn quốc hôm nay là nước phụ thuộc Đường quốc, thần đã hộ tống Vân Khê quận chúa đi hòa thân, Tấn vương đối với việc hòa thân rất vừa lòng và coi trọng, cho nên cũng rất trọng đãi thần.
Lục Thất đáp lại.

- Rất trọng đãi sao? Tấn quốc bây giờ thế lớn, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ đến phiên trẫm phải xưng thần rồi đấy.
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

- Bệ hạ quá lo lắng rồi, Tấn quốc dù sao cũng mới lập, trở thành nước phụ thuộc Đường quốc chưa lâu, cho nên ít nhất trong vòng ba bốn năm Tấn quốc không có khả năng tự hủy lời hứa xưng thần. Thần cho rằng Đường quốc cần phải nỗ lực tăng cường quân lực, để ứng phó với nguy cơ.
Lục Thất cung kính nói.

Quyển 4 - Chương 119: Trách nhiệm

Lý quốc chủ im lặng, một lát sau, Lục Thất lại cung kính nói:
- Bệ hạ, thần đề nghị thi hành chế độ đồn điền ở Hấp Châu, đem đất đai ở Hấp Châu phân cho tướng sĩ và bình dân. Mặt khác hợp pháp thông thương với Tấn quốc, làm cho Hấp Châu chẳng những có thể đủ để nuôi quân mà còn có thể nộp thuế ruộng cho Đường quốc.

- Ồ, đất đai ở Hấp Châu làm sao đủ để chia?
Lý quốc chủ hỏi.

Lục Thất ngẩng đầu, nghiêm nét mặt nói:
- Bệ hạ, thần có thể đóng vai ác nhân, chỉ cần Bệ hạ ngầm cho phép, thần sẽ giả danh làm phản tặc Vũ Văn thị đột kích, hù dọa đuổi đi các nhà giàu ở Hấp Châu, sau đó thần sẽ phân chia đất quy về làm quân điền.

Lý quốc chủ sửng sốt nhìn Lục Thất, qua giây lát mới rủ xuống mí mắt, lạnh nhạt nói:
- Những gì Lục khanh nói, sự việc trọng đại, tạm thời khoan hãy tính tới.

- Vâng.
Lục Thất cung kính đáp ứng.

Dừng một chút, Lý quốc chủ ôn hòa nói:
- Khanh đã gặp Tấn vương, cảm thấy y là nhân vật thế nào?

- Hồi Bệ hạ, Tấn vương là một vị võ tướng vô cùng thiện chiến. Thần đã từng cùng Tấn vương luận bàn, bộ chiến thần không bằng, nhưng cung tiễn thần nhỉnh hơn một chút.
Lục Thất bình thản trả lời.

- Ồ, Tấn vương hẳn là rất thưởng thức khanh.
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tấn vương quả thật tán thưởng thần, cũng từng mệnh lệnh thần lĩnh quân tác chiến một lần. Lần đó là tám vạn quân Sở quốc bất ngờ tiến công, thần đang ở Tấn quốc, không dám không nghe theo, sau khi chiến đấu kết thúc Tấn vương muốn phong Hầu cho thần, nhưng thần đã cự tuyệt, sau đó rời đi.

Lý quốc chủ bất ngờ nhìn Lục Thất, y chỉ là thuận miệng nói ra một câu chất vấn, không ngờ Lục Thất lại thành thật trả lời một đống, hơn nữa nội dung trả lời nghe thế nào cũng cảm thấy không được tự nhiên.

Lý quốc chủ khép hờ mắt im lặng, trên thực tế vì nghe đủ loại tin đồn, y sớm đã có tâm giết chết Lục Thiên Phong, có điều hiện giờ Đường quốc đang suy thoái, y lại sợ lần nữa nổi lên phản loạn. Nếu năm vạn quân Lục Thiên Phong thống lĩnh phản loạn, sẽ tạo thành nguy cơ tồn vong cho Đường quốc, đó không chỉ là năm vạn quân phản loạn, mà còn tạo cơ hội cho Vũ Văn thị hoặc Tấn quốc thừa cơ tiến công.

Lúc trước, Dương Côn đã phân tích qua cho y, tuy nhiên Dương Côn chủ trương ủng hộ Lâm Nhân Triệu tiếp tục chủ trì phòng ngự Trì Châu, không tán thành dời chức Lâm Nhân Triệu, nhưng Lâm Nhân Triệu làm bậy ở Tây bộ khiến cho Lý quốc chủ phẫn nộ, đã nghi kị Lâm Nhân Triệu tới cực độ rồi.

- Trẫm hôm nay thân thể có chút không khỏe, khanh lui ra đi.
Lý quốc chủ ôn hòa nói.

- Vâng, thần cáo lui.
Lục Thất đứng dậy quỳ hành lễ.

Nhìn Lục Thất rời đi, vẻ mặt Lý quốc chủ trở nên âm trầm, Hạ đại nhân đứng bên cạnh không dám nói tiếng nào, ông ta bây giờ cũng không nhìn ra được Lục Thiên Phong là trung hay là kiêu. Hơn nữa bởi vì Lý quốc chủ sai lầm liên tiếp, tính tình trở nên cáu giận vô thường, ở trước mặt thuộc thần còn có thể tỏ ra ôn hòa, nhưng ở trong cung đối với các nô tài có khi sẽ tức giận như đang phát cuồng.

- Đại Ban, ngươi cho rằng thực hiện chế độ quân điền ở Hấp Châu khả thi hay không?
Lý quốc chủ thản nhiên hỏi.

- Bệ hạ, như thế sẽ tạo điều kiện cho Lục Thiên Phong cát cứ Hấp Châu.
Hạ đại nhân cẩn thận trả lời.

- Cát cứ? Lục Thiên Phong hắn vốn đã có năm vạn quân ở Hấp Châu rồi, năm vạn đại quân mà trẫm không thể khống chế đấy.
Lý quốc chủ lạnh nhạt nói.

Hạ đại nhân im lặng, lại nghe Lý quốc chủ nhẹ giọng nói:
- Trẫm cũng hy vọng việc ở Thường Châu không có quan hệ với Lục Thiên Phong.

- Hẳn là không có quan hệ, Giang Âm Trương thị làm sao có thể làm giao dịch gì với Lục Thiên Phong được, Lục Thiên Phong cũng không có điều kiện gì khiến cho Trương thị đồng ý hợp tác.
Hạ đại nhân nhẹ nhàng đáp.

- Được rồi, đều đã qua, bỏ đi.Lý quốc chủ bực bội nói, tiếp đó lại nói:
- Bày án.

- Vâng.
Hạ đại nhân cung kính đáp lời, sau đó lập tức có thái giám vội vã ứng theo lệnh bày lên bàn giấy vẽ tranh, cùng với công cụ vẽ.

*****

Lục Thất rời khỏi Thính Vũ Hiên, do thái giám dẫn đường đi ra ngoài, trên đường vừa đi vừa nhìn chung quanh, mong gặp được Hình thái giám, mục đích đương nhiên là vì Vinh Khánh Nhi. Chuyện giữa Lục Thất và Vinh Khánh Nhi mặc dù là hồ đồ, hơn nữa Vinh thị đã không còn là quyền thần Đường quốc, nhưng Lục Thất vẫn cảm thấy hắn nên có trách nhiệm, nên cố gắng hết sức đi cứu hộ Vinh Khánh Nhi.

- À, vị công công này, ta muốn hỏi thăm một việc.
Lục Thất đột nhiên nói, thái giám dừng chân nhìn lại, liền thấy một tấm ngân phiếu đưa tới, thái giám cả kinh chần chừ một chút, tiếp đó nhanh tay cầm lấy ngân phiếu, đút vào trong tay áo.

- Hình đại nhân đang ở đâu?
Lục Thất hỏi.

Thái giám ngẩn ra, chần chừ một chút, nhỏ giọng nói:
- Mấy hôm nay nô tì không có gặp Hình đại nhân.

Lục Thất ngây người, kinh ngạc hỏi:
- Hình đại nhân đã xảy ra chuyện ư?

- Không phải là xảy ra chuyện, mà là tạm thời không có trong cung, còn ở nơi nào thì nô tì không biết.
Thái giám nhận được lợi, lại thấy Lục Thất dường như quan tâm tới Hình đại nhân, liền nhỏ giọng nói một chút.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Ta muốn gặp vài vị quen biết trong Thái Thường Tự ôn lại chuyện cũ.

Thái giám ngẩn ra, khẽ nói:
- Đại nhân gặp riêng người trong Thái Thường Tự, không hợp quy củ đâu.

- Có cái gì không hợp quy củ, trước kia ta chính là Thái Thường Thừa, gặp người quen cũ là chuyện bình thường, đi thôi.
Lục Thất phản bác, lại đưa ra một tờ ngân phiếu.
Thái giám vừa thấy ngân phiếu, vội vươn tay tiếp nhận, cung kính nói:
- Mời đại nhân theo nô tì.

Lục Thất đi theo thái giám, thuận lợi tới Thái Thường Tự, hắn bảo thái giám chờ ở bên ngoài rồi tự vào trong Thái Thường Tự, nhưng hắn không vào chính nha, mà chuyển hướng tới Giáo phường, đến Giáo phường rồi, hắn nghênh ngang trực tiếp tiến vào. Thủ vệ Giáo phường trông thấy Lục Thất đi qua, sửng sốt không dám ngăn trở.

Lục Thất trực tiếp tiến vào Giáo phường thự, gặp được rất nhiều tiểu lại, hắn nghênh ngang phân phó muốn gặp Giáo phường sử, nhóm tiểu lại vừa thấy Lục Thất liền nhận ra, cho rằng Lục Thất nhậm chức Thái Thường Thừa trở lại, vội cho người đi thông báo Giáo phường sử tới gặp.

Một lát sau, Giáo phường sử đến, trông thấy Lục Thất liền hành lễ với vẻ mặt kinh ngạc nghi hoặc. Lục Thất sau khi nhận lễ, nói là có việc muốn hỏi rõ ràng Giáo phường sử, Giáo phường sử vội mời Lục Thất vào trong phòng các thanh tịnh.

Vào phòng các rồi, Giáo phường sử lên tiếng hỏi:
- Đại nhân trở lại đảm nhiệm chức Thái Thường Thừa sao?

- Không có, ta bây giờ là tướng soái thống lĩnh năm vạn quân, tạm thời trở về thăm người thân.
Lục Thất trả lời.

Giáo phường sử hơi biến sắc mặt, lập tức nhận ra mình thất sách, nàng chợt hiểu ra, căn bản không nên tới gặp Lục Thất, Lục Thất nhìn nàng, nói:
- Nghe nói Vinh phi bị nhốt ở Lãnh các, ta muốn gặp nàng ấy.

- Đại nhân, hạ quan chỉ là một Giáo phường sử, không có biện pháp thực hiện yêu cầu của đại nhân.
Giáo phường sử cười khổ thoái thác.

- Nói chuyện với ta chớ mang tâm tư đùa bỡn, chỗ Vinh phi bị giam là Dịch Đình cung, nơi đó đã không thuộc về phạm vi nội cung, ngươi hoàn toàn có năng lực cho ta gặp mặt nàng ấy.
Lục Thất nhìn chằm chằm Giáo phường sử với vẻ uy nghiêm lạnh nhạt, thấp thoáng lộ ra khí phách sát phạt.

Giáo phường sử sợ hãi cúi đầu, hơi chần chờ, mới nói:
- Đại nhân nếu muốn gặp, cần phải thay đổi trang phục.

- Cảm tạ, ta sẽ nhớ ơn ngươi tương trợ.
Lục Thất bình thản đáp lại.

Giáo phường sử miễn cưỡng mỉm cười, nàng thật sự không muốn nghe theo mệnh lệnh của Lục Thất, tuy nhiên vì Hình thái giám không có ở Hoàng cung, mà chuyện của Lục Thất Giáo phường sử cũng có nghe qua, cho nên ở trong lòng rất e sợ kiêng kị sự cường thế của Lục Thất, nàng sợ đắc tội với kẻ tàn nhẫn như Lục Thất, ngày sau sẽ rước lấy đại họa.

Lục Thất thay đổi một bộ võ phục của nha dịch, cùng ba gã nha dịch khác ăn mặc y đúc theo Giáo phường sử rời khỏi Giáo phường. Lục Thất từng nghe Thanh Văn nói qua, Hình thái giám ở trong Hoàng cung vô cùng có thế lực, ở Nội Thị Tỉnh có địa vị gần với Hạ thái giám. Mà Hạ thái giám chủ yếu là hậu hạ Lý quốc chủ tham dự chính sự, cho nên chuyện của Nội Thị Tỉnh có hơn phân nửa đều là Hình thái giám làm chủ.

Đi thẳng tới bên ngoài Dịch Đình cung, dọc theo đường đi đụng phải thái giám và thủ vệ, căn bản không có ai ngăn hỏi, thái giám lại càng tránh ở một bên cung kính đứng, giống như Giáo phường sử là một vị phi chủ nương nương tôn quý.

Tiến vào Dịch Đình cung, có nữ quan cung kính ra nghênh đón. Giáo phường sử nói là tới nơi này chọn ra mấy tội nữ về Giáo phường, nữ quan cung kính đáp ứng, mời Giáo phường sử vào trong.

Một đường đi, vào sâu chừng hai ba trăm thước đã tới một chỗ giặt quần áo, mấy trăm nữ nhân ở trong viện giá lạnh giặt quần áo. Lục Thất im lặng thoáng quét mắt nhìn, không phát hiện ra người nào quen biết. Đi qua chỗ giặt quần áo, tới bên ngoài một căn phòng cũ kỹ hẻo lánh, Giáo phường sử và Lục Thất tiến vào, nữ quan và các nha dịch khác ở lại ngoài phòng.

Vừa vào phòng, cơ thể không hề sợ rét lạnh của Lục Thất lại cảm giác một luồng khí âm hàn, ánh mắt của hắn nhìn thấy ba nữ nhân, một nữ nhân đang co ro trên giường, cả người bọc trong chăn, còn hai nữ nhân khác ở trong phòng thì đang giặt quần áo.

Giáo phường sử và Lục Thất tiến vào, gây kinh động đến hai nữ nhân đang giặt quần áo sợ hãi bật dậy cung kính đứng. Giáo phường sử nhẹ giọng nói:
- Là ở đây rồi, ngài mau một chút.

Lục Thất lặng lẽ đi tới trước giường trông xuống, nữ nhân ở trên giường gian nan ngước mắt, thần tình đờ đẫn ngây dại. Lục Thất đã nhìn thấy rõ ràng, dung nhan nữ nhân có hơi gầy, tuy nhiên đường nét vẫn đoan trang xinh đẹp.

- Ta là Thiên Phong, ta tới chậm rồi.
Lục Thất dịu dàng khẽ nói, đồng thời vươn tay vuốt ve hai má lạnh lẽo của nữ nhân.

- Thiên Phong?
Trong ánh mắt ngây dại của nữ nhân lộ ra một chút sức sống, thì thào nói.

Quyển 4 - Chương 120: Ức hiếp

Lục Thất mỉm cười gật đầu, cừa ngồi trên giường duỗi nhẹ cánh tay ôm lấy cô gái, rồi cổ hắn áp chặt vào hai má của cô gái. Cánh tay hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô gái trong chăn. Hắn cảm thấy chăn rất mềm, rõ ràng là đồ dùng giữ ấm rất tốt.

Rất nhanh hắn cảm thấy có nước mắt, Vinh Khánh Nhi đang khóc trong chăn. Lục Thất lặng im ôm ấp. Hắn có thể cảm nhận được cái thai của Vinh Khánh Nhi, lòng hắn dâng lên niềm thương tiếc, cũng cảm thấy thật tàn khốc. Bị Lý Quốc Chủ khinh bỉ, nếu ông ta biết cái thai không phải của mình, chắc chắn sẽ giết nàng. Mà cảnh ngộ của Vinh Khánh Nhi hiện tại, chỉ có thể nói Lý Quốc Chủ không bằng loài cầm thú.

- Sao ngài lại tới đây?
Một lúc lâu sau, Vinh Khánh Nhi mời khẽ giọng hỏi.

- Ta chinh chiến ở bên ngoài trở về thăm người thân, nghe quận chúa nói về hoàn ảnh của nàng, cho nên ta đến đây.
Lục Thất dịu dàng trả lời.

- Cảm ơn ngài.
Vinh Khánh Nhi nghẹn ngào nói.

- Ta nên tới mà.
Lục Thất dịu dàng nói.

Im lặng một lúc, Vinh Khánh Nhi lại nhỏ nhẹ nói:
- Ngài đến là vì đứa trẻ.

- Một nửa là vì đứa trẻ, một nửa là vì duyên phận, còn nhớ ngày đó không? Sau chuyện đó ta muốn đi cùng người phụ nữ của ta, vì ta coi trọng duyên phận, không ngờ nàng bị diệt khẩu, cho nên phải trả giá đi đón nàng về.
Lục Thất nhẹ nhàng trả lời.

- Ôi!
Vinh Khánh Nhi nhẹ nhàng kêu lên.

Lặng im trong chốc lát, chợt Giáo phường sứ hạ giọng nói:
- Đại nhân, không nên ở lâu, đi thôi.

Lục Thất lập tức có dự cảm trong lòng, ngực hắn rung lên, hắn quay đầu lại nhìn Giáo phường sứ, bình thản nói:
- Ta nguyện nợ ngươi một ân tình, giúp ta đưa nàng ấy rời khỏi hoàng cung.

- Cái gì? Không được đâu, ta không làm được.
Giáo phường sứ lập tức quay đầu lại.

- Ngươi có thể nói Vinh phi chết rồi, ta biết ngươi làm được, ta cũng biết chỗ của Hình đại nhân. Nếu ngươi muốn Hình đại nhân bình an trở về, phải nhận ân tình mà ta hứa hẹn, sau này Lục Thiên Phong ta sẽ trả lại cho ngươi.
Lục Thất lạnh lùng đe dọa, hắn nghi ngờ Hình đại nhân ở Thường Châu.Giáo phường sứ biến sắc, sợ hãi không biết làm thế nào cho phải. Đúng là Hình đại nhân vâng lệnh bí mật ở Thường Châu còn Giáo phường sứ cũng biết Lục Thất là kẻ chân chính có được Thường Châu. Nếu Hình đại nhân có xảy ra chuyện gì, bà ta cũng mất tất cả.

- Được rồi, Vinh phi dĩ nhiên sẽ không còn, sau khi ngươi làm sẽ không có phiền toái gì, có lẽ vị hoàng hậu kia trong cung cũng hi vọng Vinh phi chết.
Lục Thất lạnh lùng nói, hắn đứng dậy nhẹ nhàng để Vinh Khánh Nhi xuống giường.

Hai má lúm đồng tiền của Vinh Khánh Nhi đẫm lệ nhìn Lục Thất mông lung. Hắn cúi người xuống chỉnh chăn cho nàng rồi dịu dàng nói:
- Ta ở bên ngoài chờ nàng.

Vinh Khánh Nhi khẽ gật đầu, Lục Thất cười rồi lại nghe thấy nàng nói:
- Chăn cũng là do Tiêu Phi mang đến, cũng thường mang thức ăn cho nô, nếu không có sự chăm sóc của Tiêu Phi, đứa trẻ này của nô đã không giữ được nữa rồi.

Lục Thất gật đầu, Vinh Khánh Nhi lại dịu dàng nói:
- Tử Nhi và Ngọc Thiền sẽ cùng nô đi Giang Ninh, mọi người có thể đi cùng nhau rồi.

Lục Thất gật đầu cười nói:
- Ta đi đây.

Vinh Khánh Nhi gật đầu nhìn Lục Thất đi khỏi, Giáo phường sứ quay đầu lại nhìn thoáng qua nhíu mày vẻ cổ quái. Hai tẩy y nữ bất ngờ vui sướng chạy đến trước giường.

Lục Thất rời khỏi hoàng cung, cũng may là Hình thái giám không ở đây nếu không hắn sẽ không cứu nổi Vinh Khánh Nhi ra ngoài. Hắn muốn cứu Vinh Khánh Nhi là trách nhiệm từ nội tâm không có bất kỳ một lợi ích riêng nào. Hắn không muốn phải hối hận, có thể cố gắng hết sức nên cố gắng, còn cứu không được lại là một chuyện khác.

Sáng ngày hôm sau, một chiếc xe chở tử thi ra khỏi hoàn cung dừng lại một chút trên đường kinh thành. Lập tức có 7 người dân nhảy từ trong xe ra khiêng thi thể đến một nhà dân ấm áp, những bình dân đó chính là người của Qúy Ngũ Thúc. Bọn họ chính là thế lục đen của phủ Quận chúa.

Lục Thất cũng không dám nhìn Vinh Khánh Nhi nhưng hắn cố gắng hết sức mua một miếng ngọc bội tinh xảo, lại viết thư. Ngoài việc an ủi ấm áp ra, một phần cũng là tứ phong. Nếu là con trai, phong làm Khánh Vương, nếu là con gái phong làm A Á quận chúa, đất phong đều là huyện Lăng Trà Hành Châu.

Ngoài ra, Lục Thất cũng dặn dò, huyện Trà Lăng Hành Châu là nơi giàu có. Sở dĩ hắn tứ phong nơi này là có một sự thống trị tượng trưng tồn tại. Hai là suy nghĩ đến quê nhà của Vinh Khánh Nhi ở Hồng Châu. Khoảng cách không xa, có thể thích ứng được khí hậu.

Nhưng dù sao huyện Trà Lăng cũng gần Cát Châu Ngụy quốc, nên sẽ tồn tại nguy cơ chiến tranh. Lục Thất đề nghị Vinh Khánh Nhi chờ sinh ở Phúc Châu. Sau khi đứa nhỏ ra đời cũng không được rời khỏi Phúc Châu. Thế sự vô thường, nếu Tấn quốc sụp đổ, vậy Vinh Khánh Nhi còn có thể dẫn con đến Hải Châu tị nạn. Lục Thất nói rõ, Hải Châu chính là đường lui của hắn.

Lục Thất tặng tứ phong và quan hộ, Tiểu Phức cũng tặng rất nhiều quần áo và thuốc bổ. Sự quan tâm của hai người chỉ có thể là bảo người ta đi tặng, tặng người báo đáp. Vinh Khánh Nhi được Tiểu Phức tặng lễ vật thì quỳ lạy mà nhận. Còn hồi thư của Lục Thất chỉ có một hàng chữ xinh đệp: “Bảo trọng, nô sống chết đợi chàng”.

Ngày thứ hai Vinh Khánh Nhi thoát ra khỏi hoàng cung đã được thế lực ngầm của phủ quận chúa đưa đến Giang Ninh, sau đó do hộ vệ của Tiêu Thị đón.

Vì sao để Tiêu thị hộ tống. Thứ nhất là vì để cho Tiêu Thị biết. Thứ hai, Tiêu Thị hộ tống mới có thể bí mật, an toàn. Còn có một âm mưu khác, chính là Tiêu Thị chưa chắc đã đồng ý để Vinh Khánh Nhi đến Tấn quốc. Dù sao, Tiêu Thị cũng từng là thế gia, Vinh Khánh Nhi đến Tấn quốc rồi sẽ có khả năng khiến Vinh Thị Đông Sơn tái khởi.

Ngày tiếp theo Vinh Khánh Nhi trốn xa, nữ quan Dịch Đình trong hoàng cung báo ba chủ tớ Vinh Khánh Nhi uống thuốc độc tự sát. Đúng lúc Lý Quốc Chủ và đám quan viên đang bù đầu vì chính sự về chuyện thiếu quân lương và quân nhu. Thực ra không chí có Long Kỳ quân và Hổ Kỳ quân thiếu quân nhu và quân lương mà đại quân trú ở huyện Kim Đàn cũng thiếu. Chí có quân kinh thành là đủ.

Nghe Hạ đại nhân bẩm báo xong, Lý Quốc Chủ hơi sửng sốt lập tức bày mưu tính trí. Tiếp tục thương lượng với đám Dương Côn về kiếm quân nhu quân lương. Hạ đại nhân cũng biết sự phiền lòng của chủ tử liền nói tùy ý hạ táng, vì thế Vinh phi đến chết cũng không có truy phong liền được người ta ấn định hạ tang luôn.

Hiện tại, hầu như quan viên, triều thần Đường quốc đã biết 3 thành bị mất. Binh bộ Thị lang, Hình Bộ Thị lang và Hộ bộ Thị lang đều mới nhậm chức, còn Thượng thư căn bản là thành viên của Chính sự đường, chủ quan 6 bộ trên thực tế là Thị lang.

Quân dụng nghị sự hôm nay hẳn là kéo dài rất lâu, thực sự là không thể cứu vãn được. Thượng thư của Vạn Bân chẳng khác gì là một cây rơm rạ ép Lý Quốc Chủ không thể không đối mặt với vấn đề quân lương. Ý trong thượng thư của Vạn Bân chính là ông ta sắp không trụn ổi nữa rồi, đề nghị triều đình phát quân lương hoặc giải quyết quân dụng ngoài biên cương.

Đương nhiên là Lý Quốc Chủ không muốn để quân đội tay làm hàm nhai, đó là hậu quả không thể khống chế được. Cuối thời Đường thế lực Cát Cứ hình thành thế nào? Chính là giao cho biên quân sở hữu tài sản. Một mình quân chính Tiết Độ Sứ sẽ tạo thành một cái đuôi thế lực to vùng vẫy.

Nhưng quả thực Lý Quốc Chủ không lấy đâu ra bạc và lương thực. Ông ta cần Chu quốc cung phụng. Vốn dĩ có thể trông cậy vào Thường Châu để giải quyết vấn đề cung phụng lương thựccho Chu quốc nhưng binh biến Thường Chây khiến Lý Quốc Chủ mất cả cái để trông cậy vào. Ông ta cũng muốn tấn công Thường Châu nhưng lại sợ chiến sự Thường Châu sẽ làm Đường quốc suy sụp. Một khi thực lực của Đường quốc bị tổn hại vậy thì chỉ e Chu quốc sẽ không chịu cung phụng nữa mà thẳng tiến diệt Đường quốc.

Bàn bạc một lúc cũng không đạt được kết quả gì, bây giờ Đường quốc chỉ có Trì Châu, Tuyên Châu, Hấp Châu và phủ Ninh Giang, quốc vực của đất Tứ Châu, Nhuận Châu có thể là nhỏ hơn so với Đường quốc ban đầu rất nhiều. Nhưng Đường quốc bất lực trong chuyện khống chế Tây Bộc, chiến sự với Việt quốc nhiều năm khiến cho Tây Bộ không những không thể chu cấp tài sản cho Đường quốc mà còn tổn hao người, của.

Nhưng chiến sự Tây Bộ cũng đã tạo thành một lượng lớn nhân khẩu dời đến phía đông. Cho nên, tuy Đường quốc chỉ có 4 châu vực nhưng tài nguyên, nhân lực lại rất dồi dào. Cộng nhân khẩu của 4 châu vực lại cũng hơn 3 triệu. Cho nên tinh hoa của Đường quốc. sau khi mất Tây Bộ cũng không có tổn thất gì lớn. Tổn thất chân chính là đã tạo thành tâm lý yếu thế, không có quốc vực Tây Bộ lập tức khiến Đường quốc trở thành nước nhỏ.

Tấn quốc của Lục Thất nay đã có nhiều châu vực hơn Đường quốc. Nhưng nhiều châu vực hoang vắng, một châu vực thiếu thốn tài nguyên, nhân lực. Địa phương dù lớn nhưng thâm sơn cùng cốc, có người khai thác mới phát triển phồn vinh. Cho nên Đường quốc có 4 châu vực đều là những nơi người đông hiếm thấy.

Quyển 4 - Chương 121: Đình nghị

Nghị sự không có kết quả, Lý Quốc Chủ rơi vào bế tắc mang lời của Lục Thất ra thảo luận. Nhưng ông ta không đưa ra được cách ác nhân như Lục Thất. Nghe xong trần thuật của Lục Thất, Dương Côn lập tức không nói nữa, ông ta cần tránh hiềm khích. Vì lúc trước, Binh bộ Thị lang Vinh Kiếm đã buộc tội ông ta đánh Thường Châu là cấu kết với Lục Thiên Phong.

Tuy Lý Quốc Chủ không truy cứu, Vinh Thị cũng vì đi theo địch mà bị bắt nhưng Dương Côn hiểu Lý Quốc Chủ là một kẻ nghi kỵ. Ông ta cũng biết Lý Quốc Chủ bảo ông ta trở thành Binh bộ Thị Lang thực sự không phải là nể trọng mà là để tước quân quyền của ông ta. Trong lòng ông ta đã sớm thất vọng về Lý Quốc Chủ.

Các đại thần lục bộ nhìn nhau, lần nghị sự này Tả tướng và Hữu tướng đều không tham dự. Hữu tướng đã thực sự bệnh nặng, Tả tướng cũng mắc tâm bệnh. Vì trước đó không lâu, sứ giả Tấn quốc đến đột kích Kinh Châu bắt được rất nhiều quân Sở. Gần đây mới phát hiện ra có tướng soái Đường quốc quy hàng Sở quốc. Mà tướng soái này đồng ý tiếp tục làm quan tướng cho Tấn quốc, cho nên Tấn Vương vẫn chưa điều về Đường quốc.

Ngoài ra ở Nam Xương Phủ, tướng soái Kỳ quân bị Vũ Văn Thị bỏ tù cũng đã đầu hàng. Cho nên đối với Đường quốc mà nói, tướng soái phía tây Kinh Thành đều đã làm phản thuộc về các nước khác. Tả tướng vì thế mà bị bệnh, còn doanh tướng đập phá Túy Vân tửu lầu kia cũng vì cho rằng biểu huynh mình đã chết mà giận chó đánh mèo đập phá quán rượu.

Chuyện Lục Thất nói trước đó đương nhiên là muốn làm rối lên một chút, cần chính là làm giảm bớt những tin đồn gây bất lợi cho hắn. Cháu của Tả tướng hiện giờ vẫn làm nông phu ở Hải Châu bị bắt viết thư là đang ở Tấn quốc đảm nhận chức Đô úy không thể về Đường quốc, mong người nhà có thể đến Tấn quốc đoàn tụ. Còn sứ thần Tấn quốc cũng đứng ra can thiệp khiến cho Lý Quốc Chủ tức giận, cũng may Tả Tướng vì đại nghĩa diệt thân, quyết liệt phản đối can thiệp của sứ thần Tấn quốc.

Về đề tài thảo luận của Lý Quốc Chủ, các đại thần cũng không dám ra ý kiến. Vì đây là điểm quan trọng liên quan đến Lý Quốc Chủ. Nếu tán thành, rất có thể sau này sẽ có hậu hoạn, không tán thành, vậy nếu Lý Quốc Chủ thực hiện rồi chỉ là muốn để các thần ủng hộ. Không dễ nghe chính là tìm một người chịu tội thay, tội lỗi, hậu quả sau này sẽ có người gánh đỡ.

- Dương khanh, khanh thấy thế nào?
Lý Quốc Chủ nhìn Dương Côn hỏi.

Bị gọi tên, Dương Công không thể giả câm, ông ta chần chừ một lúc rồi thi lễ nói:
- Bệ hạ, theo suy nghĩ của thần, Hấp Châu đương nhiên là biên cương, mà 5 vạn quân Lục Thiên Phong quản lý đều là hàng tốt, là cần đồn điền để lôi kéo lòng người.

- Hấp Châu thực hành đồn điền, chắc là do triều đình cho đồn diện, thuế cũng do Hộ bộ quản lý.
Hộ bộ Thị lang tiếp lời.

- Thuế má có thể do triều đình giám sát, Đồn điền sứ có đảm nhiệm cũng vô ích. Với cách làm việc trước kia của Lục Thiên Phong chỉ e triều đình sẽ không còn tồn tại Đồn Điền sứ nữa. Như vậy, ngược lại sẽ làm tổn hại đến thanh danh của triều đình.
Dương Côn nói.

- Triều đình cũng không thể bỏ qua cho Lục Thiên Phong làm bậy.
Hộ bộ Thị lang phản bác.

Dương Côn cười khổ nói:
- Trịnh đại nhân, 5 vạn quân đóng ở Hấp Châu thực tế là nghe theo hiệu lệnh của Lục Thiên Phong. Nếu triều đình có thể tiếp quản 5 vạn quân tốt này, vậy hà tất phải tiếp nhận đề nghị đồn điền của Lục Thiên Phong. Hơn nữa, hôm qua ở Trì Châu có cấp báo, vốn là Lâm Nhân Triệu đại nhân thống soái 5 vạn quân lực thì có gần 3 vạn hàng tốt binh biến chạy trốn. Hàng tốt là một kiểu quân lực rất không ổn định, chỉ có mãnh tướng thiện chiến mới có thể khống chế được.

Hộ bộ Thị lang liền sửng sốt, ông ta không biết chuyện Lý Quốc Chủ điều nhiệm Lâm Nhân Triệu. Đương nhiên cũng không biết binh biến Trì Châu có mật báo, nhưng rất nhanh ông ta thấy sắc mặt của Lý Quốc Chủ trầm xuống. Ông ta lập tức biết điều câm miệng, trong lòng rất không hài lòng thầm oán Lý Quốc Chủ sao còn gây sức ép? Đang yên lành điều Lâm Nhân Triệu, chẳng lẽ không biết Lâm Nhân Triệu là danh tướng thiện chiến.

Lúc này các đại thần đều hiểu, đề nghị đồn điền của Lục Thiên Phong đương nhiên phải thực hiện. Năm vạn quân Hấp Châu nếu chỉ có hiệu lệnh của Lục Thiên Phong, vậy căn bản là không thể có ý đồ gì được. Nếu không khống chế được 5 vạn quân tạo phản, chỉ e Trì Châu và Tuyên Châu đều chìm đắm trong chiến tranh, vậy thì đó là một đòn trí mạng với Đường quốc rồi.

- Dương khanh có lý, ở Hấp Châu do Lục Thiên Phong thực hành đồn điền, thuế má do triều đình giám sát.
Lý Quốc Chủ tỏ vẻ khống chế một chút, thản nhiên nhận định.

Quyết định chuyện Hấp Châu xong, Dương Côn lại khởi lễ nói:
- Bệ hạ, chuyện quân lương của Nam đại doanh không thể kéo dài, nếu cứ tiếp tục đối xử bất công e là sẽ dẫn tới bất ngờ làm phản. Thần đề nghị Long Kỳ quân và Hổ Kỳ quân Nam đại doanhcó thể đến trấn thủ biên giới. Bây giờ, phòng tuyến của Ninh Quốc quân chỉ có 2 vạn quân, mặc dù Tấn quốc hữu hảo nhưng cũng không thể không đề phòng. Phòng tuyến Ninh Quốc quân chỉ có hai vạn, có thể thuộc quyền tiết chế của Chu Lệnh Vân đại nhân. Một khi Trì Châu có chiến sự là có thể điều viện được.Lý Quốc Chủ suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói:
- Theo sở tấu của khanh, Hổ Kỳ quân có thể trú ở biên giới huyện vực Tích Khê Hấp Châu, Long Kỳ quân trú ở biên giới huyện Tinh Đức Tuyên Châu.

Dương Côn nói:
- Bệ hạ, thứ cho thần nói thẳng, hai quân vẫn nên điều đổi một chút cho thỏa đáng. Dù sao Lục Thiên Phong cũng có tình bạn cố tri với Long Kỳ quân, trú ở huyện Tích Khê của Hấp Châu không dễ xảy ra xung đột.

Lý Quốc Chủ chau mày, Dương Côn lại nói:
- Bệ hạ, 3 ngàn quân đối với đại quân Lục Thiên Phong mà nói không dễ khống chế, để Long Kỳ quân đóng ở huyện Tinh Đức của Tuyên Châu cũng khó ngăn được sự thân thiết của Lục Thiên Phong với Long Kỳ quân.

Lý Quốc Chủ nhìn Dương Côn lạnh lùng nói:
- Nếu Long Kỳ quân đóng ở huyện Tinh Đức không thích hợp, vậy không bằng Kinh Khẩu.

Dương Côn lắc đầu nói:
- Bệ hạ, đề nghị của thần trên thực tế là để hạn chế sự ảnh hưởng của Lục Thiên Phong. Vốn dĩ hắn thân thiết với nhiều quan tướng của Long Kỳ quân. Hơn nữa mức thân thiết không phải ở mức bình thường. Cho nên giữ Long Kỳ quân ở lại kinh thành hoặc cho thuộc về Kinh Khẩu quân đều tạo thành một kiểu thẩm thấu đến lòng quân. Nếu Lục Thiên Phong thật sự không có lòng thần phục, Long Kỳ quân Kinh Khẩu quân sẽ có thể có nhiều tướng sĩ bị xúi giục. Mà Long Kỳ quân tiếp giáp với Lục Thiên Phong, dù có cử chỉ không hợp quy tắc ,tuy nhiên cũng là làm cho Lục Thiên Phong nhiều thêm ba nghìn quân mà thôi.

Lý Quốc Chủ ngẩn người ra như thoáng suy nghĩ, một lát sau mới gật đầu nói:
- Cứ làm như khanh nói đi.

Các đại thần đi rồi, Lý Quốc Chủ tỏ ra mệt mỏi. Hạ đại nhân vội dâng trà, Lý Quốc Chủ uống một ngụm mới than thở nói.

- Đại Ban, Lục Thiên Phong là mối họa lớn cuối cùng, không ngờ bây giờ hắn uy hiếp trẫm ra mặt. Mà điều trẫm lo lắng nhất là hắn câu kết với Tiêu Thị.Lý Quốc Chủ âm trầm nói.

- Bệ hạ, bây giờ Chu quốc như hổ rình mồi, không nên động đến hắn.
Hạ đại nhân nhỏ giọng nói.

Lý Quốc Chủ nhíu mày, im lặng một lúc rồi đột nhiên nói:
- Lục Thiên Phong có thực sự đầu hàng Tấn quốc không?

- Nô tài cảm thấy, chắc là không. Nếu Lục Thiên Phong đầu hàng Tấn quốc, vậy Tấn quốc cũng không có khả năng đột kích Trì Châu và Tuyên Châu. Tấn quốc có thể liên quân với Việt quốc. Nhưng nô tài cũng cảm thấy, Lục Thiên Phong hình như có oán tâm với bệ hạ.
Hạ đại nhân trả lời rõ rằng là coi Lục Thất là nghịc thần.

Lý Quốc Chủ gật đầu nói:
- Theo Ngưu Thiên Vệ hồi báo, Lục Thất gặp thái tử rất cung kính, còn thân cận như huynh đệ với thái tử.

- Trừ phi Lục Thiên Phong đã có ý giúp thái tử điện hạ mưu phản.
Hạ đại nhân giật mình nói.

Lý Quốc Chủ nhíu mày nói:
- Nếu Lục Thiên Phong thực sự trung thành với thái tử, vậy trong thời gian ngắn cũng không gây ra họa lớn. Điều trẫm lo lắng là, Lục Thiên Phong đầu hàng Tấn quốc.

- Người nhà của Lục Thiên Phong, nô tài sẽ giám sát nghiêm ngặt, mẹ của hắn tuyệt đối sẽ không được ra khỏi thành.
Hạ đại nhân cam đoan nói.

Lý Quốc Chủ gật đầu lạnh lùng nói:
- Thái tử ở bên ngoài lâu rồi, bảo nó về đi.

- Vâng.
Hạ đại nhân trả lời.


Lúc này, Lục Thất đã dời khỏi kinh thành đi về Mao Sơn huyện Cú Dung. Đồng hành có Lý Tuyết Tâm và Kim Trúc. Tiểu Phúc vẫn luôn sùng bái Phật, Điệp Y phải bảo vệ Tiểu Phức. Thanh Văn không tin điều gì, trước đó không lâu cũng đã phát sinh chuyện ám sát. Tiểu Phức ở trong phủ Quận chúa, suýt nữa thì bị thích khách sát hại.

Không biết lai lịch của thích khách nhưng người cứu Tiểu Phức không phải là Điệp Y. Lúc đó Điệp Y đang tổ chức chuyện phạm phụ. Tên thích khách đó không một tiếng động đột nhiên xông vào Thư Hiên, ném tiêu độc vào Tiểu Phức. Lúc đó Lý Tuyết Tâm và Thanh Văn đang sửa lại án thư, Lý Tuyết Tâm kinh hãi ném nghiên mực ra trúng vào tiêu độc.

Tên thích khách che mặt kia sau khi giật mình vội nhào đến Lý Tuyết Tâm. Chỉ có điều mới đến gần đã bị một lực đánh vào thân, tiếp tục là một miếng ngọc đánh vào ngực, tên thích khách kêu lên một tiếng trầm đục nhìn chằm chằm vào Lý Tuyết Tâm với vẻ không tin. Lý Tuyết Tâm mặt nhợt nhạt rút phía sau, tên thích khách mềm nhũn ngã xuống đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau